Ngôn Tình Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 820


Chương 820

Khi Lê Tuyết Trinh vừa ngồi xuống, những người xung quanh đều tập trung nhìn vào cô ta, cô ta vẫn bình tĩnh không thay đổi sắc mặt, trong lòng lại cảm thấy vui vẻ, đó là lẽ đương nhiên, cô ta đi đến đâu cũng sẽ là tâm điểm của sự chú ý, chỉ có như vậy mới xứng đáng với bản thân cô ta!

Từ khi Hoàng Trường Minh bước vào cửa phòng họp, đôi mắt xinh đẹp của Lê Tuyết Trinh đã sáng bừng lên: “Trường Minh!”

Hoàng Trường Minh nhàn nhạt nhìn cô ta, chỉ lạnh lùng gật đầu chào hỏi, sau đó nói: “Cuộc họp có thể bắt đầu rồi!”

Trong suốt cuộc họp, ánh mắt Lê Tuyết Trinh luôn để trên người anh, chăm chú nhìn anh không chớp mắt, bên trong đôi mắt cô ta luôn ẩn chứa một tình cảm không rõ ràng, chỉ tiếc là Hoàng Trường Minh không hề để ý đến, đôi mắt lạnh lùng thâm sâu của anh chỉ chuyên tâm nhìn về phía màn hình lớn.

Mãi cho đến khi cuộc họp kết thúc, Lê Tuyết Trinh vẫn không hề nhận được ánh mắt đáp trả nào của anh.

Cửa đóng lại, mọi người trong phòng họp đều thu dọn đồ đạc đứng dậy.

Lúc này, Lê Tuyết Trinh cũng không muốn để lỡ quá nhiều thời gian, nhanh chóng đứng dậy đuổi theo bóng dáng cao lớn của anh: “Trường Minh, anh điên rồi sao?”

“Tôi giống bị điên sao?”

Hoàng Trường Minh dừng chân lại, hỏi cô ta.

Lê Tuyết Trinh không dám nhìn thẳng vào mắt anh: “Trường Minh, có phải đầu óc anh không tỉnh táo không? Chẳng lẽ anh thật sự định từ bỏ vị trí tổng giám đốc này? Anh đã giữ cái ghế tổng giám đốc này nhiều năm như vậy, bác Phong cũng muốn giao Hoàng Oanh cho anh, anh không biết sao? Việc này có ý nghĩa gì chứ!”

Lúc trước, Tiêu Thành Vân biến mất bốn năm trời đột nhiên trở về nước, sau đó lại đến nhà cô ta, có điều vẫn chưa nhắc tới chuyện này.

Vừa rồi ở trong cuộc họp, có người chủ động nhắc tới chuyện này, cô ta mới biết được anh lại đưa ra quyết định táo bạo như vậy.

“Ừ” Hoàng Trường Minh chỉ đáp lại một chữ duy nhất.

Lê Tuyết Trinh thấy vậy, không khỏi nhẹ nhàng khuyên nhủ anh: “Trường Minh, em biết anh chỉ là nhất thời xúc động thôi, em..

“Tổng giám đốc Minh, cô Ngọc Anh tới, đang chờ anh ở phòng làm việc.

Lúc này, Phan Duy đột nhiên đi tới, cất giọng cắt ngang câu nói của Lê Tuyết Trinh.

Hoàng Trường Minh nghe vậy vội nói: “Xin lỗi, tôi còn có việc phải đi trước!”

Giọng nói vừa vang lên, bước chân anh cũng vội vã rời đi, chờ đến khi Lê Tuyết Trinh kịp phản ứng lại thì đã không thấy bóng dáng anh đâu nữa.

Hoàng Trường Minh vô cùng bất ngờ khi nghe được lời Phan Duy nói.

Tay anh đút trong túi quần, trong lòng bỗng dâng lên một chút hoài nghi.

Anh mau chóng tới văn phòng, từ xa đã trông thấy bóng dáng lén la lén lút nhìn trộm qua khe cửa, anh không khỏi nheo mắt lại, sau đó đuôi chân mày khế nhưởng lên. Lâm Ngọc Anh sau khi nhìn thấy anh, lập tức quay người chạy về. Bởi vì quá gấp gáp, cô trượt chân trên thảm ngã xuống sô pha.

Khi cô điều chỉnh lại dáng ngồi ngay ngắn, cửa văn phòng mở ra, Hoàng Trường Minh mặc đồ Tây nghiêm túc đi vào, một tay anh đút túi quần, một tay đẩy cửa ra, ánh mắt dò hỏi hướng về phía cô.

Lâm Ngọc Anh l**m l**m môi giải thích: “À, em mang cơm tới cho anh, không phải hôm qua anh nói cơm công ty không ngon bằng cơm nhà sao?”

Nói xong câu cuối cùng, trong lòng cô cũng có chút chột dạ.

Sau khi gọi điện thoại cho anh, Lâm Ngọc Anh không cách nào yên tâm chờ ở biệt thự, trong đầu không ngừng hiện lên hình ảnh anh và Lê Tuyết Trinh ở bên cạnh nhau, tuy rằng cô luôn chắc chắn anh toàn tâm toàn ý với mình thế nhưng vẫn không thể khống chế bản thân ngừng suy nghĩ, cuối cùng quyết định để Đậu Đậu lại cho thím Lý trông, còn cô vội thay quần áo rồi rời khỏi nhà.
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 821


Chương 821

“Em chắc chắn là tới để đưa cơm?” Hoàng Trường Minh liếc mắt nhìn hộp cơm.

“Đúng vậy!” Lâm Ngọc Anh ậm ừ gật đầu.

Hoàng Trường Minh lại không chịu buông tha cho cô dễ dàng như vậy, cúi người ngồi bên cạnh cô, ánh mắt sâu xa đầy ẩn ý: “Không phải tới bắt gian?”

Bị anh nói trúng tim đen, Lâm Ngọc Anh xấu hổ đỏ mặt, nhỏ giọng thì thầm nói: “Thật ra, làm gì phải nói ra rõ ràng như vậy.”

Khỏe môi Hoàng Trường Minh khế nhếch lên.

Lâm Ngọc Anh xấu hổ cúi mặt xuống, mở hộp cơm để trước mặt anh, có điều động tác có hơi mạnh, đầu gối cô duỗi ra, có chút đau khiến cô khẽ rên lên một tiếng.

“Làm sao vậy?” Hoàng Trường Minh nhíu mày hỏi. Lâm Ngọc Anh duỗi tay ra xoa xoa, nuốt một ngụm nước bọt, sau đó đành phải nói ra sự thật: “Vừa rồi chạy gấp quá nên bị ngã.

Nghe thấy vậy, Hoàng Trường Minh cười vang lên, tiếng cười tràn ngập văn phòng.

Mặt khác, ở bên phòng họp, tất cả mọi người đã rời đi hết chỉ còn lại một mình Lê Tuyết Trinh cứ mãi đứng chôn chân một chỗ.

Trên mặt cô ta không có bất kỳ biểu cảm gì nhưng thật ra đôi tay giấu dưới làn vảy đã nằm chặt thành quyền từ lâu, cô ta xoay người cầm túi xách ở trên ghế lên, sửa sang lại tóc tại một chút, khẽ cười nhẹ lộ ra hai chiếc má lúm đồng tiền, sau đó ưu nhã rời khỏi phòng họp.

Khi đi qua bàn thư ký, mọi ánh mắt đều đổ dồn vào người cô ta.

“Người kia không phải cô Lê Tuyết Trinh sao?”

“Đúng vậy! Có điều, bây giờ cô ta không phải vợ sắp cưới của Tổng giám đốc Minh nữa nhưng lại rất biết làm người ta thương tình, cô biết không trong suốt cuộc họp vừa rồi, ánh mắt cô ta luôn chăm chú nhìn Tổng giám đốc Minh, đáng tiếc là Tổng giám đốc Minh không hề để ý đến cô ta!”

“Nhưng mà hiện tại trong lòng Tổng giám đốc Minh chỉ có một mình cô Ngọc Anh thôi, cô còn nhớ cái lần hai người bọn họ ở trong phòng làm việc một lúc lâu không, sau khi cô Ngọc Anh ra ngoài mặt đỏ bừng lên, miệng còn hơi sưng, hơn nữa tôi còn nghe được Phan Duy nói là cô Ngọc Anh đến rồi, Tổng giám đốc Minh sẽ bỏ mặc cô ta thôi! Chậc chậc!”

Trên mặt Lê Tuyết Trinh vẫn duy trì vẻ tươi cười.

Những tiếng buôn dưa lê truyền đến, từng câu từng chữ cô ta đều có thể nghe được rõ ràng nhưng cũng không rảnh đi chất vấn từng người, chỉ có thể duy trì biểu cảm bình tĩnh, khí chất ưu nhã, nụ cường ngày càng sâu hơn, ra vẻ không hề nghe được gì.

Một nhóm nhân viên nữ còn đang thì thầm to nhỏ, quay đầu lại thì đã thấy Phan Duy đứng đó.

“Trợ lý Duy!”

Ngay lập tức cả đám cúi đầu, sợ đến mức hồn xiêu phách tán: “Xin lỗi, trợ lý Duy! Không phải chúng tôi cố ý, mong anh đừng nói cho Tổng giám đốc Minh, mong anh bỏ qua cho chúng tôi, chúng tôi nhất định sẽ không tái phạm nữa!”

Trước đó, Hoàng Trường Minh đã ra lệnh rõ ràng, nếu ai còn dám ngồi lê đôi mách trong công ty thì sẽ nhận lấy hậu quả rất nghiêm trọng. Chỉ có điều bẩm sinh phụ nữ đã có tính thích buôn chuyện rồi, bình thường họ đều bàn tán sau lưng người ta mà thôi, chứ không dám trắng trợn đến vậy.

Đám nhân viên nữ vừa nhìn thấy Lê Tuyết Trinh đã không nhịn được tiếp tục bàn tán vài câu. Họ không ngờ rằng bản thân lại bị tóm ngay tại trận. Lúc cả đám đang thấp thỏm sợ mình bị đuổi việc, Phan Duy lại xua tay nói: “Yên tâm đi, lần này coi như tôi bỏ qua cho mấy người!”

Không phải anh ấy từ bi nên mới làm như vậy. Phan Duy đưa mắt nhìn về hướng văn phòng, anh ấy cười. Nếu ông chủ mà nghe được những lời buôn chuyện của bọn họ, chắc hẳn tâm trạng cũng sẽ tốt hơn một chút. Lê Tuyết Trinh nhẹ nhàng bước từ trong tòa nhà của Hoàng Oanh ra, lên thẳng chiếc xe Limousine đỗ ở ven đường.
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 822


Chương 822

Trên đường đi, lái xe luôn giữ nguyên một tư thế ngồi, không dám thở mạnh dù chỉ một lần. Thỉnh thoảng tài xế lại lén nhìn vẻ mặt của người ngồi ở ghế sau qua gương chiếu hậu.

Cuối cùng cũng tới nhà họ Lê, tài xế vội vội vàng vàng chạy xuống mở cửa xe ở ghế sau ra. Đợi tới khi Lê Tuyết Trinh xách túi xuống xe, khuất bóng vào trong biệt thứ thì tài xế mới thở phào nhẹ nhõm.

Lúc cô ta đang đổi giày để vào nhà, Lê Hoài Lâm đang đi từ phòng khách lên lầu. Sắc mặt ông ấy lộ rõ vẻ ốm yếu, hình như Lê Hoài Lâm đang định về phòng để nghỉ ngơi.

“Tuyết Trinh về rồi hả con!”

Lê Tuyết Trinh thấy bố mình thì lập tức bước về phía trước, lên tiếng hỏi: “Bố à! Bố đã biết chuyện Trường Minh muốn vứt bỏ chức tổng giám đốc của Hoàng Oanh từ lâu rồi, có phải không?”

“Ừ” Lê Hoài Lâm gật đầu, ông ấy trả lời không hề giấu diểm: “Lần trước khi bố tới nhà họ Hoàng, bố đã nghe chính miệng nó nói với bác Phong của con”

“Vậy sao bố không nói cho con biết?” Lê Tuyết Trinh nghe xong vội nói.

Mẹ của cô ta là Nguyễn Hồng Mai nghe thấy vậy khế nhíu mày, bà ta tỏ ra không vui măng con gái: “Tuyết Trinh, sao con có thể nói như vậy với bố con! Con không thấy mấy hôm nay bố con không khỏe à? Ông ấy gầy đi trông thấy rồi kìa! Sao con vẫn không hiểu chuyện như vậy?”

Lê Tuyết Trinh nghe thấy vậy cũng ý thức được giọng điệu của mình không đúng chừng mực. Cô ta vội cúi đầu xuống: “Bố, con xin lỗi”

Lê Hoài Lâm cười cười, sao có thể so đo với đứa con gái mà ông ấy coi là viên ngọc quý lúc nào cũng nâng niu trong lòng bàn tay của được. Hơn nữa, Lê Tuyết Trinh lại ngoan ngoãn, nghe lời từ nhỏ. Khi lớn lên cô ta cũng là một người ưu tú, luôn là đứa con khiến ông ấy tự hào. Ngữ khí vừa rồi không đúng mực cũng vì dính líu tới chuyện của Hoàng Trường Minh mà thôi, ông ấy có thể hiểu.

Lê Hoài Lâm thở dài, chân thành nói: “Tuyết Trinh à, dù sớm hay muộn thì kết quả cũng như vậy thôi!”

Mấy hôm nay sức khỏe của ông ấy không ổn, không hề bước chân ra ngoài, ngay cả công ty Lê Hoài Lâm cũng không tới. Ông ấy cố gắng lùi hết lại lịch trình của mình, những chuyện còn lại đều giao cho thư ký đi làm. Hôm nay là ngày họp về việc hợp tác với Hoàng Oanh, ông ấy vốn đã sắp xếp cho thư ký của mình có mặt ở đó. Không ngờ rằng Lê Tuyết Trinh lại chủ động xin đi.

Sau khi Lê Hoài Lâm biết được cũng không ngăn cản. Ông ấy biết con gái mình muốn mượn cơ hội này để đi gặp Hoàng Trường Minh. Nhưng Lê Hoài Lâm cũng hiểu, dù con gái mình có làm nhiều đến đâu cũng không thể thay đổi được bất cứ chuyện gì, đặc biệt là chuyện tình cảm.

Lê Tuyết Trinh không nói thêm gì nữa, cô ta chủ động tiến tới dìu bổ mình lên lầu. Lê Hoài Lâm cũng hy vọng con gái mình có thể ngộ ra. Vì thế ông ấy không nói thêm câu nào nữa. Hơn nữa, ông ấy thực sự cảm thấy không khỏe nên đi thẳng về phòng ngủ để nằm nghỉ.

Gần đây, sức khỏe của chồng không tốt nên Nguyễn Hồng Mai đích thân xuống bếp nấu canh bồ câu. Sau khi chuẩn bị xong hết thảy, bà ta cũng chậm rãi đi lên lầu. Lúc Nguyễn Hồng Mai lên lầu, bà ta thấy đám người giúp việc nhà mình đang đứng ở trước cửa phòng ngủ của con gái mình với vẻ nơm nớp lo sợ, không dám đi vào trong.

Nguyễn Hồng Mai tiến đến gần thì nghe thấy tiếng “choang” vang từ trong ra, giống như có thứ gì đó bị ném xuống đất. Bà ta vội vàng nhìn về phía một phòng ngủ khác, sau khi chắc chắn chồng mình không phát hiện ra, bà ta mới vội vàng tiến lên phía trước mở cửa ra.

Trong phòng vô cùng bừa bộn, tấm gương trên bàn trang điểm bằng gỗ kiểu dáng Châu Âu bị nứt chẳng chịt, tất cả chai lọ vốn nằm trên bàn thì giờ lại nằm la liệt trên mặt đất. Rất nhiều lọ thủy tinh bị vỡ, chất lỏng bên trong chảy đầy trên mặt đất. Nguyễn Hồng Mai thấy vậy cũng không ngạc nhiên lắm, bà ta nhanh chóng đóng chặt cửa lại. Bà ta nhíu mày ra lệnh cho người giúp việc theo vào ở phía sau: “Xuân Lan, mau dọn dẹp đi.

“Vâng thưa bà chủ!” Người giúp việc vội đáp lại.

Lúc đi ngang qua Lê Tuyết Trinh, người giúp việc tỏ ra vô cùng cẩn thận. Từ đầu tới cuối, Xuân Lan không dám ngẩng đầu lên, ngoan ngoãn dọn dẹp đống bừa bộn kia.
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 823


Chương 823

Mặc dù Xuân Lan không biết đó là nhãn hiệu gì, nhưng cũng biết tất cả những chai lọ này đều rất đắt. Thậm chí chỉ một chai tinh dầu nhỏ trong này cũng mất gần một tháng lương của người giúp việc. Bây giờ, Xuân Lan thấy chúng bị đổ đầy đất, cảm thấy rất đau lòng.

“Dù giàu có tới đâu, nhưng thế này thì cô chủ cũng thật lãng phí!”

Đương nhiên những lời này, Xuân Lan chỉ dám nói thầm trong lòng, chứ không dám lộ ra ngoài. Dường như Lê Tuyết Trinh chưa phát tiết đủ, cô ta cầm lấy một hộp mặt nạ ngủ mới đặt từ Mỹ về, định ném về phía tấm gương.

Nguyễn Hồng Mai thấy vậy vội tiến tới ngăn cản: “Như thế là đủ rồi, cẩn thận đánh thức bố con đấy!” Động tác giơ tay lên của Lê Tuyết Trinh dừng lại, cuối cùng cô ta cũng không ném vào gương, nhưng lại ném mạnh nó vào thùng rác.

“Được rồi, đừng có bực tức nữa. Dù con có tức giận tới đâu cũng chẳng giải quyết được vấn đề gì!” Nguyễn Hồng Mai kéo con gái tới ngồi xuống giường.

“Mẹ!” Lê Tuyết Trinh đưa tay lên day huyệt thái dương, cực kỳ lo lắng: “Hoàng Trường Minh thực sự không thèm đếm xỉa gì tới chức tổng giám đốc kia, dẫn Lam Ngọc Anh ra nước ngoài định cư, bác Phong cũng không làm gì được. Thế thì chẳng phải con sẽ không có chút hy vọng nào sao?”

Nguyễn Hồng Mai nghe thấy thế cũng lộ ra vẻ nghiêm túc. Bà ta cũng nghe một chút phong thanh về chuyện này, nhưng lại không coi là thật mà chỉ cho là tin đồn thất thiệt thôi. Không ngờ nó lại là sự thật. Thậm chí bà ta còn nghĩ rằng có khi nào Hoàng Trường Minh bị lừa đá vào đầu không? “Mẹ à, giờ con phải làm sao đây?”

Thấy mắt con gái đỏ lên, vô cùng đau lòng, Nguyễn Hồng Mai vừa an ủi vừa suy nghĩ: “Con cuống lên làm gì, để mẹ nghĩ đã”

Hôm sau, Nguyễn Hồng Mai nhìn thấy tài xế lái xe con vào trong sân từ cửa sổ sát đất, bà ta nhìn lên lầu. Tối qua, vì chuyện của Hoàng Trường Minh nên con gái bà ta ngủ rất muộn, bây giờ vẫn còn đang ngủ. Như thế thì trong nhà này chỉ còn một người có thể đi ra ngoài mà thôi. Bà ta cất giọng gọi người làm vào trong nhà hỏi: “Hoài Lâm ra ngoài à?”

“Vâng!” Người làm gật đầu.

“Sức khỏe của ông ấy vẫn chưa ổn, sao lại đi ra ngoài vậy không biết?” Nguyễn Hồng Mai nghe vậy thì nhíu mày tỏ ra lo lắng, bà ta không yên lòng hỏi: “Ông ấy có nói là đi đâu không?”

Người làm lắc đầu, tỏ ra không biết: “Thưa bà chủ, chuyện này ông chủ không nói.”

Nguyễn Hồng Mai đột nhiên cười lạnh, đưa mắt nhìn về phía cuốn lịch trên hộc tủ, giọng nói cũng có vẻ cay nghiệt và đanh hơn: “A! Không nói thì tôi cũng biết ông ấy đi đâu rồi!”

Hôm nay là ngày gì bà ta rất rõ. Sau khi chủ Lý lái xe tới nghĩa trang, Lam Ngọc Anh bảo ông ấy ở trong xe đợi mình. Cô ôm bó hoa hướng dương mới mua trong cửa hàng hoa ở dọc đường, đi sâu vào trong nghĩa trang. Trước đó, Hoàng Trường Minh đã nói tới chuyện dời bia mộ, anh lập tức sẽ làm ngay.

Vì cô không quá hiểu biết phương diện này nên chỉ đành tìm người có chuyên môn tới giúp giải quyết chuyện này. Ông bà ngoại không chỉ được ở cùng với nhau, Hoàng Trường Minh còn chọn lại vị trí để thân nhân dưới suối vàng có thể đoàn tụ với nhau. Tất cả những chuyện này đều do Hoàng Trương Minh sắp xếp, cô không phải động tay vào chút nào.

Sau khi Lam Ngọc Anh đến, cô vừa ngạc nhiên vừa cảm động. Thậm chí ngay cả bia mộ cũng được làm mới, xa hoa hơn trước kia rất nhiều. Hơn nữa, mộ còn được đặt riêng, xung quanh có hàng rào gỗ bảo vệ, xung quanh trồng rất nhiều cây hoa nhỏ không biết tên trông rất đẹp.

Khi cô đặt bó hoa xuống cạnh bia mộ, thời gian như ngừng lại. Lúc này, điện thoại đột nhiên đổ chuông. Lam Ngọc Anh không cần nhìn cũng biết ai gọi tới. Nghe thấy giọng nam trầm ấm từ đầu dây bên kia truyền tới, cô khế mỉm cười: “Em vừa tới đây, em nhìn thấy mẹ rồi!”

“Ừ” Hoàng Trường Minh nói tiếp: “Xin lỗi Ngọc Anh, anh đột nhiên có một cuộc họp rất quan trọng, thật sự không thể tới được. Xin lỗi vì không thực hiện được lời hứa tới đó với em!”
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 824


Chương 824

“Không sao!” Lam Ngọc Anh khẽ nói.

Thật ra Hoàng Trường Minh vốn muốn để bánh bao nhỏ đi cùng cô để lạy, nhưng nghĩ lại dù sao nó cũng còn nhỏ không hợp tới nơi có âm khí nặng như vậy. Vì thế cô chỉ đến đây một mình.

Lam Ngọc Anh nhìn xung quanh, trên mặt cô tràn đầy sự cảm động: “Hoàng Trường Minh, thật sự cảm ơn anh!”

Hoàng Trường Minh nghe thấy thế cũng không nhận mà lười biếng nói: “Cảm ơn cái gì chứ, con rể làm những chuyện này cho mẹ vợ là chuyện thường tình”

“…” Lam Ngọc Anh lặng lẽ sờ khuôn mặt đang nóng ran của mình.

“Mẹ vợ, con rể… Người đàn ông này đúng là không biết xấu hổ. Đã thế còn nói trôi chảy nữa chứ!”

Mặc dù trong lòng cô đang oán thầm như vậy, nhưng trên miệng lại lộ rõ nụ cười ngượng ngùng.

“Thôi anh đi họp đã.

“Vâng!”

Điện thoại vừa cúp chưa tới hai giây thì cô nhận được một hình ảnh từ Facebook. Lam Ngọc Anh mở ra nhìn thì thấy là một bức ảnh tự sướng. Bức ảnh này được chụp từ dưới lên với tư thế ngồi trên ghế, đằng sau là màn chiếu. Anh đang mặc bộ âu phục màu đen, đeo cà vạt rất tỉ mỉ. Góc chụp này làm tôn lên vẻ đẹp của anh, các phần sáng tối trên mặt khiến nó càng thêm cương nghị, khuôn mặt này khiến người ta không thể rời mắt được.

Đặc biệt là hai con mắt sâu thẳm như giếng cổ, dù chỉ nhìn qua bức ảnh cũng khiến người ta có thể chết đuối trong đó. Nghĩ tới anh đang trong cuộc họp mà còn lén tự sướng. Cô cảm thấy không thể tượng tượng nổi.

Ngay sau đó có tin nhắn được gửi tới: “Đẹp trai không?”

Lam Ngọc Anh cắn môi, nhắn tin trả lời: “Đẹp trai!” Lúc cô đang định cất điện thoại vào trong túi thì đột nhiên điện thoại lại rung lên một lần nữa. Cô tò mò lấy ra thì lại thấy Hoàng Trường Minh gửi tin nhắn tới.

“Ừ, là của em đấy!”

Lam Ngọc Anh hơi ngày người ra, cô lập tức cảm thấy có mũi tên nhỏ bản “phập” một cái vài tim.

“Đúng là… Người đàn ông này lúc nào cũng thả thính!” Lam Ngọc Anh sờ lên trái tim đang đập thình thịch của mình. Một lúc lâu sau, cô mới bình tĩnh lại được, cô ngẩng khuôn mặt đang đỏ ửng lên nhìn về phía bức ảnh mỉm cười của người phụ nữ trên bia mộ. Một cơn gió thổi qua khiến mấy sợi tóc ở hai bên bay bay, cô khế mỉm cười.

“Mẹ! Bây giờ con rất hạnh phúc, mẹ có thấy không?” Sau đó cô lại nhìn về phía hai bia mộ ở bên cạnh. Mặc dù Lam Ngọc Anh không còn người thân bên cạnh, nhưng cô vẫn cảm thấy lòng mình vô cùng ấm áp. Cô ngồi ở đó khoảng hơn nửa tiếng rồi mới đứng dậy rời đi. Khi Lam Ngọc Anh tới gần cửa vào của nghĩa trang thì nghe thấy có tiếng tranh chấp, cô đưa mắt nhìn qua thì thấy một bóng dáng rất quen thuộc.

“Ông Lâm?”

Lam Ngọc Anh chắc chắn là mình không hề nhìn lầm. Mặc dù cách khá xa và chỉ nhìn được một bên người, nhưng cô vẫn nhận ra người đang cãi nhau với nhân viên của nghĩa trang là Lê Hoài Lâm.

Ông ấy ăn mặc rất chỉn chu khác hẳn với cách ăn mặc trước kia mà mỗi lần cô gặp đều thấy. Lê Hoài Lâm mặc đồ đen từ trên xuống dưới, áo bên trong và phần tất chân lộ ra ngoài cũng đều là màu đen. Nó khiến người ta cảm thấy rất trang trọng. Lam Ngọc Anh cảm thấy vô cùng bất ngờ, cô tiến lên chào hỏi.

Chỉ có điều Lam Ngọc Anh mới bước được vài bước, cô đột nhiên nhìn thấy gì đó và đứng khựng lại. Cô chậm rãi nuốt nước bọt, nhìn không chớp mắt vào Lê Hoài Lâm. Hoặc có thể nói chính xác hơn là nhìn chằm chằm vào bó hoa đang được ông ấy ôm trước ngực.

Lá cây màu xanh xen lẫn trong những đóa hoa màu trắng nở rộ, ở giữa là nh** h** màu vàng nhạt, bên trên còn đọng mấy giọt sương. Dường như mỗi đóa hoa trong bỏ hoa này đều được chọn lựa rất tỉ mỉ.

“Hoa Calla Lily, đây là loài hoa mà mẹ thích nhất!” Mỗi lần Lam Ngọc Anh tới viếng đều tới cửa hàng hoa để mua một bó. Nhưng trên đời này có nhiều chuyện trùng hợp đến vậy sao? “Sao lại có chuyện không có được?” Trên mặt Lê Hoài Lâm lộ rõ vẻ kích động, ông ấy chất vấn: “Tháng trước khi tối về nước còn tới đây thăm mộ một lần. Bà ấy ở đây, nhưng lúc nãy tôi tới đó thì lại không thấy. Ông là nhân viên làm việc ở đây, ông phải có trách nhiệm với chuyện này chứ!”
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 825


Chương 825

Ông ấy đã tìm khắp dọc đường rồi, nhưng cả hai bên đều không thấy bóng dáng bia mộ kia đâu. Mấy năm nay, Lê Hoài Lâm đều ở nước ngoài, ông ấy không thể trở về vào ngày này được thì sẽ tìm một nơi để cúng. Lần này ông ấy quyết định về nước, chuyện đầu tiên là tới đây thăm bà ấy. Nhưng hôm nay đến thì lại không tìm thấy cái bia mộ mà ông ấy mong nhớ ngày đêm đâu.

Nhân viên của nghĩa trang không biết phải làm sao: “Xin lỗi ông, tôi thực sự không biết!”

“Tôi không cố ý tới gây chuyện với ông đâu. Tháng trước tôi còn tới đây để thăm bà ấy, nhưng bây giờ bia mộ ở chỗ đó lại đổi thành của người khác. Chẳng lẽ nhân viên làm việc ở đây lại không biết sao? Ông phải cho tôi một câu trả lời chính xác hoặc ít nhất cũng nói cho tôi biết đã chuyển bà ấy đi đâu chứ!” Lê Hoài Lâm nói với giọng điệu rất sốt ruột, lại cộng thêm sức khỏe suy yếu nên khi nói dứt lời không kìm được ho khan.

“Xin lỗi ông, tôi nhắc lại một lần nữa, tôi không biết!” Nhân viên công tác vội vàng nói: “Hay là đợi lát nữa tôi về hỏi đồng nghiệp của tôi, tôi sẽ cho ông kiểm tra hồ sơ” Ông ta nói xong vội vàng chạy về phía ký túc xá.

Lê Hoài Lâm cúi đầu nhìn bó hoa Calla Lily trong ngực mình, tim đau đớn như bị ai bóp chặt. Lúc ông ấy quay người lại thì thấy có một người đứng đó từ bao giờ, Lê Hoài Lâm kinh ngạc hỏi: “Lam Ngọc Anh, sao cô lại ở đây?”

Nhưng ông ấy nghĩ lại, người xuất hiện ở nơi này đương nhiên là tới thăm mộ rồi. Lam Ngọc Anh không trả lời, từ đâu tới cuối cô chỉ nhìn bó hoa mà ông ấy đang ôm.

“Hoa này.”

Lê Hoài Lâm cho rằng cô tò mò nên cười giải thích: “Nó là hoa Calla Lily.”

Lam Ngọc Anh vẫn không thể nào dời mắt khỏi nh** h** màu vàng nhạt kia, cô giả bộ không hiểu hỏi: “Bình thường người ta tới tảo mộ đều sẽ mua hoa cúc hoặc hoa cẩm chướng, rất hiếm thấy người ta mua hoa Calla Lily”

Thông thường khi người ta tới thăm mộ đều chọn hoa màu trắng, nó tượng trương cho sự hoài niệm và thương tiếc. Mặc dù hoa Calla Lily cũng có ý nghĩa này nhưng đa số người đều sẽ chọn hoa cúc hoặc cẩm chướng theo thói quen. Vì thế bỏ hoa mà ông ấy đang ôm có vẻ rất đặc biệt.

“Ừ. Là người bạn cũ của tôi rất thích loài hoa này khi bà ấy còn sống. Lê Hoài Lâm gật đầu, ông ấy khẽ nhíu mày: “Chỉ có điều xảy ra chút chuyện bất ngờ, tôi tới đây nhưng không tìm được người”

Hai tay của Lam Ngọc Anh nắm chặt lại, đầu ngón tay hơi lạnh dán chặt vào lòng bàn tay.

“Ông Lâm”

Cô hít một hơi thật sâu, do dự khoảng hai giây. Sau đó cô quyết định: “Tôi nghĩ tôi biết người mà ông đang tìm ở đâu!”

“Cô nói cái gì?” Lê Hoài Lâm rất kinh ngạc nhìn cô.

“Ông hãy đi theo tôi. Lam Ngọc Anh nói.

Trên mặt Lê Hoài Lâm lộ ra vẻ hoang mang, ông ấy có vẻ không tin lắm, nhưng vẫn lựa chọn đi theo sau cô. Lam Ngọc Anh không nói gì thêm, chỉ im lặng men theo đường mà cô vừa đi. Trong khỏe mắt của cô liếc qua thấy ông ấy đang đi theo phía sau, tim Lam Ngọc Anh đập nhanh hơn.

Cô có cảm giác vừa căng thẳng vừa thấp thỏm, giống như một đồ bị phủ bụi sắp lộ ra hình dáng thật. Cuối cùng cũng trở lại trước ngôi mộ kia, Lam Ngọc Anh dừng bước nói: “Đến rồi”

Lê Hoài Lâm nghe thấy vậy thì nhìn theo hướng ảnh mắt của cô, ông ấy lập tức thấy người mình cần tìm. Bia mộ đã được thay mới, nhưng trên đó vẫn là bức ảnh cũ được chụp ở thời tuổi đẹp nhất, bà ấy vẫn xinh đẹp như xura.

“Đúng là ở chỗ này!” Lê Hoài Lâm kích động nói.
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 826


Chương 826

Lam Ngọc Anh đứng ở bên cạnh, cô không bỏ qua bất cứ biến hóa nào trên mặt ông ấy. Trong đầu bỗng nhiên hiện ra rất nhiều hình ảnh của quá khứ, tất cả xếp chồng lên nhau.

“Tôi từng có một mối tình đầu rất sâu đậm, nhưng đáng tiếc tạo hóa trêu người. Cuối cùng chúng tôi cũng không đến được với nhau. Những năm qua tôi luôn ở nước ngoài, sau khi về nước luôn cảm thấy trong thành phố này có hơi thở của bà ấy. Trước kia, tôi từng nghe bà ấy kể về quê hương của bà ấy, cho nên rất muốn tới xem thử.

“Xin lỗi, vừa rồi tôi kích động quá, không khống chế được cảm xúc của mình. Hy vọng cô Ngọc Anh không để ý!”

“Người bạn cũ này của tôi rất thích hát kịch Hoàng Mai. Trước kia, bà ấy thường hát một đoạn “Nữ Phò Mã”. Tôi đã được nghe rất nhiều lần, lời bài hát ấy cũng luôn trong tim tôi. Vừa rồi nghe thấy có người đang hát nên tôi giật mình tưởng là bà ấy. Nhưng sao có thể như vậy được, bà ấy đã mất nhiều năm rồi.

“Xưa nay vốn không biết tương tư, thế mà lại tương tư, khổ vì tương tư.”

Lam Ngọc Anh biết đây không phải chuyện trùng hợp. Cô bước từng bước nhỏ về phía trước, nín thở hỏi: “Ông Lâm, tôi nhớ khi chúng ta gặp nhau lần thứ hai ở nông thôn, ông từng nói với tôi là muốn tới quê của mối tình đầu để xem. Mối tình đầu kia của ông có phải người trước mặt này không?”

“Đúng vậy!” Lê Hoài Lâm hơi sững sờ nhưng vẫn thản nhiên thừa nhận.

Sau khi được xác nhận, Lam Ngọc Anh cảm thấy khó thở.

“Không giấu gì cô, sở dĩ tôi gắng sức đọc lại quyển sách tiếng Đức kia một lần, cũng là vì bà ấy!” Ánh mắt của Lê Hoài Lâm hơi mơ màng, dường như đang nhớ lại hồi ức khi xưa: “Bà ấy chính là mối tình đầu của tôi, cũng là người tôi yêu nhất đời này. Chúng tôi yêu nhau rất nhiều năm, đã đến mức chúng tôi có thể sống bên nhau trọn đời. Nhưng không ngờ tạo hóa lại trêu người, cuối cùng chúng tôi không thể đến được với nhau. Bà ấy đi lấy người khác, sau đó tôi cũng cưới vợ.

Cuối cùng tất cả chỉ có thể biến thành tiếng thở dài. Lê Hoài Lâm ngồi xổm xuống cạnh bia mộ, buông bó hoa đang ôm xuống: “Sở Vân, anh tới rồi đây. Anh còn mang tới loài hoa mà em thích nhất nữa!”

Lúc Lê Hoài Lâm đặt bó hoa xuống bên cạnh đã có một bỏ hoa hơn nữa giống với bó ông ấy đang cầm, đều là hoa Calla Lily.

Đột nhiên ông ấy cảm thấy mình bỏ qua cái gì đó, bất giác ngẩng đầu lên.

Nhìn về phía Lam Ngọc Anh bên cạnh đầy kinh ngạc hỏi: “Cô Ngọc Anh, sao cô biết bà ấy ở đây? Lẽ nào?”

“Đúng vậy, bà ấy là mẹ tôi.” Lam Ngọc Anh gật đầu, chậm rãi nói một cách rõ ràng.

“Không ngờ cô lại là con gái bà ấy!” Lê Hoài Lâm nghe vậy không khỏi bất ngờ đứng bật dậy.

“Đúng vậy.” Lam Ngọc Anh nhẹ giọng đáp. Cô không ngờ, mối tình đầu mà ông ấy luôn giữ trong lòng đầy quyến luyến hoài niệm lại chính là mẹ cô.

Lê Hoài Lâm vui vẻ ra mặt, ông ấy không ngừng cảm thán: “Chẳng trách, từ trước tới nay tôi vẫn luôn cảm thấy rất thân quen với cô Ngọc Anh, hóa ra cô là con gái của Sở Vân!”

Sau khi biết điều này, nhìn vào ảnh chụp trên tấm bia mộ, đột nhiên Lê Hoài Lâm cảm thấy hai mẹ con họ rất giống nhau, thậm chí khi nhìn qua Lam Ngọc Anh, ông ấy còn phảng phất thấy được hình bóng của người phụ nữ mình lưu luyến suốt hai mươi năm qua.

Lam Ngọc Anh chỉ khẽ mím môi cười, im lặng chắp hai tay vào nhau.

Sau khi tảo mộ xong, hai người cùng nhau rời khỏi, bên ngoài đã có xe chờ sẵn.

Sau khi biết được thân phận của Lam Ngọc Anh, thái độ của Lê Hoài Lâm đối với cô càng trở nên thân thiết dịu dàng, ánh mắt trìu mến nhìn cô chủ động nói: “Có lẽ về đến thành phố cũng chập tối rồi, chúng ta cùng nhau ăn một bữa cơm có được không?”

Lam Ngọc Anh lắc đầu, từ chối nói: “Không được rồi, hôm nay tôi còn có hẹn”

Thật ra cô cũng chẳng có cuộc hẹn nào, chỉ nói đại một lý do để từ chối mà thôi.

“Thế thì thôi vậy” Lê Hoài Lâm cũng không làm khó cô, gật đầu cười nói, sau đó vẫy tay chào tạm biệt cô.
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 827


Chương 827

Mỗi lần chia ly đều như vậy, Lam Ngọc Anh nhìn tài xế cung kính mở cửa xe ra, sau đó Lê Hoài Lâm kh người ngồi vào, dần đi xa khỏi tầm mắt cô, điều khác biệt duy nhất chính là cảm xúc khác thường trong lòng cô.

Chú Lý thấy cô bất động một lúc lâu bèn lên tiếng: “Cô Ngọc Anh, mau lên xe đi?”

Lam Ngọc Anh chấn chỉnh lại tinh thần, lúc này cô mới nhẹ nhàng gật đầu.

Ánh nắng chiều ửng hồng cả một vùng trời, Hoàng Trường Minh dừng xe xong đi vào biệt thự, thím Lý tươi cười chạy ray đón.

“Cậu chủ đã trở về!”

Hoàng Trường Minh nhìn con trai đang nằm một mình xem hoạt hình trên ghế sô pha, anh hỏi thím Lý: “Ngọc Anh ở trong bếp sao?

Cô Ngọc Anh đang xào rau ở trong bếp đẩy, Đậu Đậu nói muốn ăn cánh gà chiến cocal” Thím Lý gật đầu nói.

“Tôi biết rồi.” Hoàng Trường Minh nhàn nhạt đáp lời. Cởi áo vest ra đưa cho thỉm Lý, anh không vào phòng khách mà đi thẳng tới phòng bếp.

Tiếng máy hút mùi kêu ong ong, tiếng bước chân của anh cũng bị át đi.

Hoàng Trường Minh nhìn Lam Ngọc Anh đeo tạp dề đứng ở bếp, một lọn tóc khẽ rớt xuống bên tai cô, lộ ra đường cong trắng nõn ở cổ, vì nhiệt của bếp mà khuôn mặt cô có chút ửng đỏ, trông dịu dàng đến mức khiến người ta không khỏi động lòng.

Yết hầu anh khẽ giật giật, kiềm chế xúc cảm đang dần nổi lên ở bụng dưới.

Hoàng Trường Minh bước gần đến mới phát hiện ra cô đang cầm thìa đứng ngây ra đó, tầm mắt nhìn chăm chú vào ô gạch men sứ, cho dù anh vươn tay ra cũng không phát hiện.

Anh tiến tới nhíu mày nói: “Ngây ra làm gì đó! Nồi sắp cháy rồi kìa!”

Lam Ngọc Anh đột nhiên nghe thấy giọng anh, cô hơi giật mình, vô thức xoay người về phía anh, chiếc thìa trượt khỏi tay cô bay lên không trung tạo thành một đường cong parabol, vừa vặn rơi đúng vào tay anh.

“A!”

Lam Ngọc Anh khẽ hô lên một tiếng.

Chiếc thìa bị dính mỡ ở chảo, nhiệt độ rất cao, bị đụng vào chắc chắn sẽ rất nóng.

Hoàng Trường Minh cũng không kịp đề phòng nên không tránh được, anh nhíu mày hừ một tiếng sau đó nhìn vào vết thương ở tay: “Em tỉnh mưu sát chồng đấy à?” Lam Ngọc Anh cuống quýt tắt bếp, bỏ chiếc chìa ra cầm lấy tay anh: “Thế nào rồi? Có nghiêm trọng không, để em xem nào!”

Cũng may anh phản ứng nhanh chóng, chỉ bị đỏ hai ngón tay, không bị phồng rộp lên. Lam Ngọc Anh vặn vòi nước ở bên cạnh, cầm tay anh hứng vào, dùng nước lạnh khế lau rửa.

“Có đau không?” Cô vừa thổi thổi vừa nói.

“Không sao đâu. Hoàng Trường Minh nói.

Lau sạch nước rồi vết thương vẫn còn ửng đỏ, cô nhìn còn phát sợ, Lam Ngọc Anh nhíu mày: “Sao anh đột nhiên lại vào đây chứ, nguy hiểm lắm có biết không! Ngộ nhỡ bị bỏng để lại sẹo thì sao!”

Hoàng Trường Minh nhíu mày, anh không để ý đến việc này cho lắm.

Lam Ngọc Anh lo lắng anh vẫn thấy đau, vội vàng đưa hai tay anh vào miệng mình.

Chỉ là anh có vẻ như không sao cả, còn cố ý dùng ngón tay trêu chọc đầu lưỡi cô.
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 828


Chương 828

“Bây giờ đỡ hơn chút nào chưa?”

Hoàng Trường Minh không trả lời, củi đầu nhìn cô bằng ánh mắt tràn đầy ái muội.

“Anh nhìn em như vậy làm gì?”

Lam Ngọc Anh có chút mất tự nhiên, thì thầm nói, đột nhiên bị anh ôm lấy eo, môi mỏng dán bên tai cô, hơi thở nóng bỏng phả vào tai cô nói: “Anh thích em hôn vào chỗ khác hơn.

Nhìn theo tầm mắt anh, hướng về phía bụng dưới.

Ngay lập tức, cô hiểu ý của anh, có chút xấu hổ, cả người run lên.

Lưu manh!

Thấy cô giãy giụa trong ngực mình, anh cũng không tiếp tục trêu cô nữa, dù sao cũng không vội, mấy tiếng nữa là đến buổi tối rồi, ở trên giường vào ban đêm không phải anh muốn lăn lộn thế nào thì lăn lộn thế đấy sao.

“Không cần lo lắng, cũng không phải chuyện gì lớn, chỉ bị bỏng nhẹ thôi, bôi chút thuốc mỡ là ổn rồi!” Hoàng Trường Minh ôm lấy cô vào lòng, nhíu mày hỏi: “Nhưng mà em đang có tâm sự gì thế?”

Lam Ngọc Anh lắc đầu, biết rằng anh sẽ không dễ dàng buông tha cô nên nhẹ nhàng nói: “Em chỉ đang nghĩ không biết Trương Tiểu Du thế nào rồi”

Nhưng thật ra đó cũng phải chỉ là câu trả lời cho có lệ, trong lòng cô thật sự rất lo lắng cho bạn thân.

Mất đi con mình là chuyện đau khổ nhất trên đời đối với bất kỳ bà mẹ nào trên thế giới này.

Hoàng Trường Minh nghe vậy, sắc mặt hơi trầm xuống nói: “Chắc cô ấy còn chưa xuất viện, nếu em lo lắng thì ngày mai tới thăm đi”

“Vâng” Lam Ngọc Anh gật đầu.

Cánh tay cường tráng của anh vẫn ôm lấy eo cô, trong phòng bếp ngập tràn hơi thở nóng bỏng khiến trái tim cô dần dịu xuống sau những cảm giác mông lung mơ hồ từ khi cô trở về từ nghĩa trang, cô thở dài một hơi, chậm rãi nói: “Ngày mai em còn muốn về nhà họ Lam một chuyến”

“Có chuyện gì thế?” Hoàng Trường Minh củi xuống nhìn cô.

“Không có gì” Lam Ngọc Anh lắc đầu, suy nghĩ một chút rồi nhẹ giọng nói: “Chỉ là đã lâu không về nhà, không biết sức khỏe bố em gần đây thế nào, em cũng muốn về thăm bố một chút.”

Cuối cùng, khi nói tới từ “bố”, cô rõ ràng cảm nhận được trái tim mình đang co thắt lại.

Cô lặng lẽ dùng sức nắm chặt tay lại, cố gắng kiềm chế cảm xúc của chính mình.

“Được rồi, xong việc anh sẽ tới đón em. Hoàng Trường Minh khế nói.

“Vâng!” Lam Ngọc Anh củi đầu đồng ý. Có chút nghi ngờ bị chôn chặt dưới đáy lòng, cũng nên đến lúc phải có một đáp án rõ ràng rồi!

Lam Ngọc Anh mở cửa phòng bệnh, nhìn thấy Trương Tiểu Du đang ngồi trên giường, nét mặt ngẩn ngơ xuất thần, trong lòng cô không khỏi đau nhói.

Bộ đồ bệnh nhân trên người rộng thùng thình, cô ấy mới chỉ nằm viện có mấy ngày thôi, ấy thế mà mỡ thịt trên người dường như rơi đi đâu hết cả, khuôn mặt bầu bĩnh tròn trịa trước đây lúc này lại lộ rõ chiếc cằm chữ V nhọn hoắt, đôi mắt đen to tròn, nhưng chỉ là một đôi mắt vô hồn.

Trong lòng Lam Ngọc Anh cảm thấy rất khó chịu.

Trước đây bất kể là lúc nào Trương Tiểu Du cũng luôn lạc quan thoải mái, nét mặt lúc nào cũng vui vẻ yêu đời. Thế nhưng hiện tại, giống như thể ai đó đã rút hết toàn bộ sinh khí trên người cô ấy vậy.

“Cá nhỏ!”

Nghe thấy giọng cô, Trương Tiểu Du lập tức nở nụ cười: “Ngọc Anh, cậu đến rồi à!”

“Hồi phục đến đâu rồi?” Lam Ngọc Anh bước tới bên cạnh cô ấy.

Trương Tiểu Du nhún nhún vai, nói với giọng điệu vô cùng thoải mái: “Tớ khỏe hơn nhiều rồi, có điều bác sĩ vẫn khuyên tớ nên nằm viện thêm hai ngày nữa!”

“Ừa!” Lam Ngọc Anh gật đầu, cô biết đó là vì cơ thể của Tiểu Du vẫn còn yếu, cô nhìn quanh phòng bệnh, không nhịn được mà lên tiếng hỏi: “Sao chỉ có một mình cậu ở đây thể, bác sĩ Sinh đâu?”
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 829


Chương 829

“Ai biết đầu, hơn nữa anh ấy bận như vậy, làm gì có thời gian mà ở bên cạnh tớ suốt được!”

Lam Ngọc Anh chau mày.

Chuyện này thì cô tuyệt đối không tin.

Kể từ sau khi Trương Tiểu Du xảy ra chuyện, mặc dù là ở bệnh viện tư nhân nơi Trần Phong Sinh làm việc, thế nhưng anh ấy đã xin khoa cho nghỉ phép dài ngày để có thể ngày đêm chăm sóc Tiểu Du mà.

Trương Tiểu Du nói một cách đầy mỉa mai: “Chắc là có hẹn với Giai Lê rồi!” Lam Ngọc Anh nghe cô nói vậy thì chỉ biết trầm mặc im lặng.

Giai Lệ.

Cô đột nhiên nhớ tới, lần trước lúc tới chung cư, hai người bọn họ cãi nhau, không khí rất căng thẳng. Rồi sau đó Trần Phong Sinh nhận điện thoại, hình như anh ấy có nhắc đến cái tên này.

“Cậu xem tớ này, lúc này rồi mà còn so đo tính toán mấy chuyện này làm gì chứ!” Trương Tiểu Du lắc đầu cười, cô chuyển chủ đề: “Ngọc Anh, cậu mua hoa quả gì cho tớ thế, mau đi rửa đi, bụng tớ đang trống không đây này!”

Lam Ngọc Anh nghe cô nói vậy thì chọn ra mấy quả đem đi rửa sạch, sau đó gọt vỏ rồi bổ miếng cho cô ăn. Khi đưa miếng táo cho Tiểu Du, Lam Ngọc Anh không nhịn được mà hỏi một câu: “Cá nhỏ à, cậu và bác sĩ Sinh thật sự định…

Vào ngày mà đứa bé ra đi, cả cô và Hoàng Trường Minh đều ở phòng bệnh, đều nghe rất rõ cuộc nói chuyện của hai người bọn họ. Trương Tiểu Du nói với Trần Phong Sinh: “Sau này chúng ta đường ai nấy đi” Đường ai nấy đi là có ý gì, tất cả mọi người đều hiểu.

Trương Tiểu Du nghe cô hỏi vậy, động tác nhai bỗng ngừng lại.

Lam Ngọc Anh thở dài, cô chậm rãi nói: “Hôm đó cậu ở trong phòng phẫu thuật, bác sĩ Sinh đã lo lắng vô cùng, anh ấy trông giống như con rối vô hồn ấy. Điều này cả tớ và Trường Minh đều tận mắt nhìn thấy. Đặc biệt là khi bác sĩ bước ra và nói rằng đứa bé không giữ được nữa, cậu biết không, khi ấy bác sĩ Sinh đã khóc đấy”

Đến tận bây giờ khung cảnh ấy vẫn hiện ra rõ ràng ngay trước mắt cô. Giọt nước mắt nóng hổi ấy, giống như đang rơi vào trái tim những người xung quanh chứng kiến.

Nghe Lam Ngọc Anh nói vậy, Trương Tiểu Du sững sờ, dường như cô không hề ngờ tới, nhưng rất nhanh sau đó lại cụp mắt, mái tóc đen dài lòa xòa trước mặt. Dáng vẻ khổ não của cô ấy lúc này thực sự khiến người ta nhìn thấy mà đau lòng.

Lam Ngọc Anh biết, có rất nhiều chuyện bản thân cô không cách nào giải quyết được, cũng cần phải cho đối phương thời gian để suy nghĩ thấu đáo. Thế nhưng trong lòng cô vẫn luôn hi vọng rằng hai người họ có thể quay lại với nhau êm đẹp như xưa. Cửa phòng phía sau đột nhiên bị đẩy ra, có tiếng bước chân đi vào.

“Bác sĩ Sinh!” Lam Ngọc Anh vội lên tiếng. Trần Phong Sinh gật đầu với cô, sau đó đi tới bên kia giường bệnh, đặt hộp cơm giữ nhiệt lên mặt tủ. Anh xoay nắp hộp rồi đổ ra một bát, trong không khí thoáng chốc ngập tràn mùi vị của canh gà.

“Anh vừa hầm canh gà này xong, em uống một bát đi cho nóng, để nguội sẽ không ngon đâu, anh còn cho thêm cả táo đỏ và câu kỷ tử vào nữa đó, bác sĩ đã nói rồi, những thứ này rất tốt cho sức khỏe!”

Thấy anh cầm thìa định đút canh cho mình, Trương Tiểu Du từ chối, nói: “Không cần, em tự ăn được, cũng có thiếu tay thiếu chân đâu!”

Trần Phong Sinh cũng không miễn cưỡng, đưa bát cho cô. Lam Ngọc Anh đứng ở một bên nhìn hai người họ, bỗng phát hiện ra điều gì đó, cô khẽ kêu lên: “Bác sĩ Sinh, tay của anh..”

“Không sao đâu.” Trần Phong Sinh cười cười.

Lam Ngọc Anh mặc dù là nói với Trần Phong Sinh, thế nhưng ánh mắt thì lại nhìn về phía Tiểu Du: “Nhìn thế này chắc là bị bỏng rồi, sao lại để bị bỏng vậy, trông khá nghiêm trọng đó, anh có cần đi khám không?”
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 830


Chương 830

Quả nhiên, khi giọng nói của cô vang lên, Trương Tiểu Du cũng quay sang nhìn.

Mặc dù biểu cảm trên mặt không có gì thay đổi, thế nhưng sao giấu được sự căng thẳng khẩn trương và lo lắng trong ánh mắt.

“Chỉ là lúc nấu canh sơ ý bị bỏng thôi, không có gì to tát” Trần Phong Sinh giải thích với vẻ mặt bình thản: “Lần đầu tiên nấu, tôi bất cẩn làm đổ nồi canh, chỉ đành ra siêu thị một lần nữa để mua nguyên liệu về nấu lại từ đầu!”

Trương Tiểu Du bưng bát canh lên uống hai ngụm, cô cố nhịn, thế nhưng cuối cùng vẫn lên tiếng: “Cả buổi sáng hôm nay anh chạy về nhà để nấu canh à? Em còn tưởng là..

“Tưởng gì nào?” Trần Phong Sinh nhìn chăm chằm vào “Không có gì!” Trương Tiểu Du quay mặt đi chỗ khác, tránh nhìn vào ánh mắt anh.

Sau đó, không khí trong phòng bệnh bỗng trở nên ngột ngạt, mặc dù cửa sổ vẫn đang mở, ánh nắng mặt trời lấp lãnh bên ngoài đang chiếu rọi qua khung cửa sổ, Lam Ngọc Anh vẫn cảm thấy hơi lạnh người, luồng khí lạnh này có lẽ là từ hai người kia tỏa ra.

Trương Tiểu Du ngửa cổ uống hết bát canh, sau nhìn cô cười cười: “Ngọc Anh à, chẳng phải cậu nói là có việc bận sao, mau đi đi! Không cần lo cho tớ đầu, tớ không sao, tớ khỏe làm, không chết được đầu.”

Lam Ngọc Anh gật đầu, đúng là cô có việc bận thật, không chần chừ thêm nữa, cô rời khỏi phòng bệnh.

Sau khi ra khỏi bệnh viện, chú Lý lái xe đưa cô về thẳng nhà họ Lam. Hai chân giẫm trên mặt đất, cô nhìn về biệt thực trước mặt, trong lòng có hơi chùn bước, cô đứng bất động hồi lâu rồi mới chậm rãi nhấc chân.

Người đứng đón cô ở cổng vẫn là cô bảo mẫu ấy, bà đưa cho cổ đôi dép đi trong nhà rồi quay vào gọi to.

Lam Khải Dương vừa hay đang từ trên lầu đi xuống, nghe thấy tiếng gọi, ông bước tới: “Ngọc Anh, con về rồi!”

“Bố.” Lam Ngọc Anh cất tiếng gọi.

“Sao cứ đứng mãi ở cửa thế, mau vào đây!” Lam Khải

Dương vẫy tay gọi cô vào.

Cô gật đầu rồi đi theo bố vào phòng khách, cô bảo mẫu bưng hoa quả đã cắt sẵn và trà nóng lên.

“Bố, dạo này bổ vẫn khỏe chứ?” Cô nhấp một ngụm trà rồi hỏi.

“Vẫn ổn!” Lam Khải Dương cười cười gật đầu: “Ngày nào cũng ngủ sớm dậy sớm, buổi chiều thì dành thời gian tập thể dục, dạo này cũng không bị tăng huyết áp nữa! Quan trọng là gần đây dì con không tới đây gây chuyện nữa, sức khỏe của bố cũng khá lên nhiều!” Lại Diệp đương nhiên là không đến nữa, bởi vì hiện giờ bà ta đang bị cảnh sát truy nã.

Lam Ngọc Anh thấy sức khỏe tinh thần của Lam Khải Dương dạo này đúng là rất tốt, da dẻ cũng hồng hào lên hẳn. Cô sợ ảnh hưởng tới tâm trạng của bố nên đã không nhắc đến việc trước đây Lại Diệp từng bắt cóc mình, chỉ nâng tách trà lên chầm chậm nhấp từng ngụm một.

Mặc dù hiện giờ mỗi ngày Lam Khải Dương đều ở nhà trồng hoa, ngắm cỏ, bồi dưỡng sức khỏe, thế nhưng trước khi tập đoàn nhà họ Lam phá sản, ông cũng từng là người có địa vị cao. Khi cô vừa ngồi xuống ghế, ông có thể nhìn ra được con gái ông có điều muốn nói.

“Ngọc Anh, hôm nay con tới đây có chuyện gì sao?”

“Vâng. Cô gật đầu.

Nắm chặt tách trà trong tay, nhìn qua hơi nóng nghi ngút bay lên trước mặt, cô nói từng câu từng chữ mà bản thân đã trăn trở từ lâu: “Bố, con có chuyện này muốn hỏi bố, con rốt cuộc có phải con ruột nhà họ Lam không?”

Lam Khải Dương nghe xong thì kinh ngạc nhìn cô.

Lam Ngọc Anh không hề trốn tránh, mặc dù hai tay cô đang cố gắng nắm chặt tách trà hiện giờ đã hơi run lên, thế nhưng ánh mắt thì vẫn kiên định chờ đợi đáp án.

Cơ thể Lam Khải Dương lúc này dường như đã cứng đờ lại, mãi một lúc lâu sau, ông mới chậm rãi nhắm hai mắt, biểu cảm trên mặt tràn ngập nét bi thương: “Hôm đó vẫn bị con nghe thấy rồi.
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 831


Chương 831

Lần trước khi hai mẹ con Lại Diệp và Lam Ngọc Thiên tới làm náo loạn ở thư phòng, Lam Ngọc Anh cũng tình cờ đi qua.

Lại Diệp không đòi được tiền từ chỗ ông, nên đã bất chấp nói ra rất nhiều chuyện. Sau khi mọi chuyện ổn thỏa, Lam Khải Dương cũng đã đặc biệt để ý tới cô, thấy tâm trạng cô vẫn bình thường, ông còn tưởng cửa phòng cách âm tốt, đóng cửa lại cô sẽ không nghe được những gì không nên nghe.

“Phải.” Lam Ngọc Anh gật đầu.

Đối mặt với phản ứng như thế này của Lam Khải Dương, trong lòng cô dường như đã có đáp án rồi. Không nói thêm gì nữa, cô tiếp tục đợi ông nói tiếp.

“Nếu như con đã nghe được, bây giờ lại hỏi bố như thế, vậy thì bố cũng không giấu con nữa!” Lam Khải Dương chống hai tay trên đầu gối, dường như đã đưa ra quyết định, ông chậm rãi nói: “Con đúng là không phải con gái nhà họ Lam.

“Vậy con.” Lam Ngọc Anh thấy cổ họng mình nghẹn lại.

Lam Khải Dương lên tiếng giải đáp nỗi băn khoăn của cô: “Khi mẹ con kết hôn với bố, khi đó bà ấy đã mang thai rồi.

Lam Ngọc Anh bỗng chốc cảm thấy hít thở khó khăn, sức lực dường như đã bị rút kiệt.

Lam Khải Dương thở dài một hơi, ánh mắt dần trở nên mơ hồ, dường như ông đang hồi tưởng lại cảnh tượng của nhiều năm về trước: “Đã nhiều năm như vậy rồi, bố vẫn không tài nào quên được, mẹ con mặc chiếc váy cưới màu trắng chầm chậm bước từng bước về phía bố. Bố đã yêu bà ấy ngay từ cái nhìn đầu tiên, đó là cái cảm giác mà từ trước tới giờ ta chưa từng có. Bố nguyện cả đời này chỉ cưới bà ấy mà thôi! Cho dù sau này biết được rằng thực ra bà ấy đã mang thai con của người khác, hơn nữa còn kiên quyết không muốn phá thai, thật ra khi ấy trong lòng bố cũng rất khó chịu, thế nhưng đến cuối cùng vẫn lựa chọn chấp nhận, lựa chọn đón nhận con!”

“Bố và bà ấy gần như chỉ là một cuộc hôn nhân chớp nhoáng, bà ấy thậm chí còn không một chút do dự, khi nghe thấy bố nói rằng sẽ chấp nhận con, bà ấy chẳng mảy may suy nghĩ mà lựa chọn gả cho bố.”

“Khi đó bố hạnh phúc lắm, bố cảm giác như mình là người đàn ông hạnh phúc nhất trên thế giới này, bố thề với con, vào khoảnh khắc ở trong lễ đường khi bố nói ba chữ “Tôi đồng ý”, bổ thật lòng muốn chăm sóc cho hai mẹ con con!”

Nói xong câu cuối cùng, tâm trạng Lam Khải Dương có chút kích động, trong đôi mắt ông nặng trĩu bi thương.

Phải mất một lúc lâu sau ông mới có thể bình tĩnh trở lại, ông hằng giọng, ngẩng đầu nhìn cô: “Ngọc Anh à, bố biết trong lòng con đang trách bố, nhưng con có biết không? Mẹ con trước giờ chưa từng yêu bố, trong tim bà ấy luôn có bóng hình của một người đàn ông khác! Bố có thể chịu đựng việc bà ấy mang thai con người khác, cũng có thể coi đứa bé này như con ruột của mình, nhưng bố không thể nào chịu đựng được, đến cả việc nhìn mình một cái mà vợ cũng không muốn nhìn, thậm chí cả khi bố năm tay bà ấy, trong mắt bà ấy chỉ toàn là đớn đau và cam chịu.

“Quả thực, trong cuộc hôn nhân này bố có sai lầm rất lớn, lúc bắt đầu là bố bị Lại Diệp quyến rũ, thế nhưng mẹ con căn bản không hề để tâm, một chút cũng không! Lúc Lại Diệp mang thai, bổ thậm chí còn nghĩ đến việc bảo bà ta phá bỏ cái thai này, chỉ cần mẹ con dành cho bố một chút tình cảm nhỏ nhoi thôi! Bố đã cố gắng tám năm, tám năm tròn, thế nhưng vẫn không thể bước vào trái tim của mẹ con!” Lam Khải Dương cuối cùng chỉ biết cười khổ.

Ông vốn tưởng rằng thời gian nhất định sẽ khiến bà ấy cảm động, thế nhưng hiện thực lại tạt cho ông một gáo nước lạnh, như con dao đâm vào khiến tim ông đau đớn.

Thời gian tám năm, kháng chiến chống giặc cũng chỉ mất có tám năm, ấy vậy mà ông vẫn không cách nào có được trái tim của một người phụ nữ.

Lam Ngọc Anh càng nghe càng trở nên trầm lặng.

Giọng nói của Lam Khải Dương xen lẫn ai oán và đau thương, dường như mãi đến tận bây giờ ông vẫn không thể buông xuôi, biểu cảm trên mặt lộ rõ vẻ quạnh hiu cô độc.
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 832


Chương 832

Cô trước giờ chưa từng biết đến những chuyện này, chẳng trách mà trước năm tám tuổi cô từng có một tuổi thơ ấm êm hạnh phúc, thế nhưng hạnh phúc ấy cũng mất đi sau khoảnh khắc mẹ nhảy lầu.

“Bố không biết người đàn ông đó là ai, nhưng bố biết, mẹ con từ đầu đến cuối vẫn không quên được ông ta, cho tới tận giây phút hấp hối cuối cùng.” Lam Khải Dương ngừng lại một lát, ông trầm giọng hỏi: “Chắc con vẫn luôn nghĩ rằng, mẹ con là vì mối quan hệ của bố và người thứ ba nên mới không chịu nổi mà tự sát đúng không?”

Lam Ngọc Anh mím chặt môi, cũng không phủ nhận. Bởi vì chỉ vừa mới nãy thôi, cô đúng là đã nghĩ như vậy, mẹ cô là vì sau khi bố có người mới, bà trở nên u uất chán nản tới mức nhập viện, cuối cùng vẫn dứt khoát lựa chọn cách ấy để rời khỏi thế gian này.

Lam Khải Dương thất vọng lắc đầu, khỏe mắt dựng dưng, ông nói với giọng khàn khàn: “Khi ấy trên tầng thượng của bệnh viện, những y tả ở hiện trường đã nói với bố rằng, vào khoảnh khắc lúc mẹ con nhảy xuống, người bà ấy gọi tên vẫn không phải là bố, không phải là bố. Lam Ngọc Anh hoàng toàn sững sờ.

Cô nhìn bàn tay đang run rẩy của Lam Khải Dương, ông lấy từ trong túi ra một chiếc đồng hồ đeo tay.

Chiếc đồng hồ này hình như hồi nhỏ cô từng nhìn thấy, chỉ có điều hiện giờ nó đã cũ hơn nhiều, mở lớp vỏ kim loại bên ngoài ra, bên trong không hề có kim, chỉ còn lại một bức ảnh cũ đã ổ vàng, người trong ảnh trẻ như bức hình trên bia mộ.

Đó chính là mẹ cô.

Lam Ngọc Anh tới đây để tìm kiếm sự thật, thế nhưng hiện giờ cô bỗng dưng lại không cách nào trách cứ người bố đã già trước mặt. Mặc dù cô đã hiểu rõ mọi chuyện, tại sao ông lại có đối xử tàn nhẫn với con gái của mình như vậy. Yêu nhưng không có được, ông cũng chỉ là một người mang nhiều bị thương đau khổ mà thôi. Hơn nữa, ông còn cho cô tám năm tuổi thơ êm đềm hạnh phúc, còn cho cô một cái họ một cái tên.

Lam Ngọc Anh bước từng bước chân vô lực ra khỏi biệt thự, bên ngoài ánh nắng chiều tà gay gắt khiến cô phải đưa tay lên che mặt.

Từng đợt gió ấm nóng thổi nhẹ qua người, phía sau lưng áo bị mồ hôi thẩm ướt dán chặt vào lưng.

Bố cô không phải là Lam Khải Dương, vậy thì là ai? Bàn chân bước trên bậc thềm trượt nhẹ khiến cô suýt ngã, cũng may người giúp việc tiễn cô ra ngoài đã kịp thời đỡ lấy, bà ấy hỏi cô có sao không.

“Cảm ơn dì, con không sao ạ!”

Lam Ngọc Anh lắc đầu, cô quay đầu nhìn lại biệt thự một lần nữa, qua lớp cửa kính, vẫn có thể nhìn thấy Lam Khải Dương đang ngồi trên ghế sofa, ông vẫn đang cúi đầu nhìn chiếc đồng hồ trong tay.

Cô nuốt nước bọt, đột nhiên rất muốn gặp một người. Cô lấy điện thoại từ trong túi sau đó nhanh chóng bẩm số: “Alo, ông Lâm ạ, là tôi đây!”

Nửa tiếng sau, Lam Ngọc Anh đã ngồi trên ghế trong quán cà phê.

Khi cô còn đang ngây người nhìn lớp kem cheese đang tan chảy trong cốc, bỗng có tiếng bước chân tiến lại gần. Lê Hoài Lâm mặc một bộ đồ thể thao thoải mái, ông ngồi xuống phía đối diện cô, thần sắc trông hơi ốm yếu thế nhưng nụ cười thì vẫn thân thiết và trìu mến như xưa: “Cô Ngọc Anh, cô đợi lâu rồi đúng không?”

“Đâu có, tôi cũng vừa mới đến thôi! Tôi đã gọi cho ông một ly cà phê rồi” Lam Ngọc Anh lắc đầu rồi chỉ về ly cà phê ở phía đối diện.

“Cảm ơn.” Lê Hoài Lâm mỉm cười rồi nâng ly lên uống một ngụm.

“Cô đột nhiên lại muốn gặp tôi, có chuyện gì sao?”

Từ khi ông ấy ngồi xuống, ánh mắt Lam Ngọc Anh chưa từng rời khỏi ông ấy, như thể cô đang cố gắng tìm ra dấu vết gì đó từ trên mặt và trên người ông vậy. Nghe ông ấy hỏi như vậy, cô lên tiếng: “Tôi….”

Từ đầu đến cuối Lê Hoài Lâm vẫn giữ nguyên nụ cười, kiên nhẫn chờ câu trả lời của cô.

Bỗng nhiên Lam Ngọc Anh có nhiều lời muốn nói nhưng lại không biết nói từ đâu, thật ra cô chỉ nhất thời xúc động nên mới gọi điện thoại cho ông ấy, cuối cùng thì cũng chỉ nói qua loa vài câu: “Thật ra thì cũng không có gì, chỉ là muốn tìm người để trò chuyện một chút thôi.”

“Vậy tôi cảm thấy rất vinh hạnh!” Lê Hoài Lâm nghe vậy, nụ cười càng sâu hơn.
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 833


Chương 833

“Cám ơn” Lam Ngọc Anh đáp lại.

Cầm ly trà sữa trong tay lên, cô lại uống một ngụm, sau khi dùng giấy lau sạch kem trên mép miệng, giả vờ vô ý mở miệng: “Ông Lâm, sao cuối cùng ông và mẹ tôi lại không có đến với nhau?”

“Bởi vì mẹ tôi bỏ đi năm tôi tám tuổi, tôi vẫn luôn nhớ bà ấy, sau khi biết ông và bà ấy đã từng yêu nhau, cho nên tôi chỉ hơi tò mò. Nhưng như vậy lại có chút không lễ phép, nếu như ông không muốn nói hoặc là không tiện nói thì cũng không có sao hết!” Sau đó, cô lại giải thích thêm câu.

Lê Hoài Lâm nghe vậy, đặt ly cà phê trong tay xuống, dừng lại hai giây, sau đó lại cười rất khoan dung với cô: “Thật ra thì cũng không có gì là không tiện, nhưng mà cũng đã là chuyện của năm xưa rồi, tôi cũng như cô vậy, rất nhớ bà ấy!”

“Mẹ cô là mối tình đầu của tôi, cô đã biết rồi đấy, thật ra thì cũng giống như bao câu chuyện tình yêu bình thường khác, chúng tôi gặp nhau ở độ tuổi đẹp nhất của đời người, yêu nhau nhiều năm, hai chúng ta cũng đã hứa hẹn, chờ tôi du học ở nước Đức trở về, bà ấy sẽ gả cho tôi! Nhưng mà lại không nghĩ đến bà ấy lại nói chia tay với tôi, sau đó bà ấy lại kết hôn cùng người khác. Thật ra thì tôi không hề trách bà ấy, đó là sự lựa chọn của bà ấy, tôi tôn trọng và cũng chúc mừng cho bà ấy!”

“Ồ” Lam Ngọc Anh nhỏ giọng. Hàng mi rũ xuống, đồng thời cũng che đi cảm xúc ở trong mắt cô.

Chuyện cũng đã xảy ra nhiều năm rồi, cũng không thể truy cứu nữa, từ trong từng câu nói của Lê Hoài Lâm có thể nghe được một câu chuyện tình yêu đáng buồn, nhưng nhìn người đàn ông trước mắt tuổi cũng đã già, tâm trạng của cô lại thay đổi, dù cô không có chắc chắn, nhưng mà người kia rất có thể là bố của mình.

Nhưng mà có thể khẳng định một chút, thật ra trong lòng mẹ chưa từng quên ông ấy, nếu không cũng không giữ lại quyển từ điển tiếng Đức đến tận bây giờ, hơn nữa luôn luôn v**t v* cái bookmark chứa câu thơ.

Lê Hoài Lâm than thở: “Mẹ của cô là một người phụ nữ tốt.”

Ngay cả khi cuối cùng bà ấy lựa chọn bỏ rơi ông ấy, không có thể kết hôn cùng với bà ấy được, nhưng Lê Hoài Lâm không bao giờ hối hận khi quen bà ấy, “Ừ, tôi biết!” Lam Ngọc Anh khẽ gật đầu, điều chỉnh cảm xúc của mình một chút, cô lại ngẩng đầu lên, biết ơn nói: “Ông Lâm, cảm ơn ông hôm nay đã nói chuyện phiếm với tôi.”

Lê Hoài Lâm nở nụ cười yêu thương của một trưởng bối: “Đừng có gọi tôi là ông Lâm nữa, quen lâu như vậy rồi, bây giờ biết tôi và mẹ cô có loại quan hệ này rồi, cô nên gọi tôi một tiếng chú Lâm! Sau này tôi gọi cô là Ngọc Anh, được chứ?”

“Được.” Lam Ngọc Anh dừng một chút, chậm rãi gọi: “Chú Lâm.”

Lê Hoài Lâm rất thỏa mãn, cười nói với cô: “Sau này có chuyện gì, cũng có thể đến tìm tôi!”

Sau khi uống hết trà sữa trong cốc, lúc gọi nhân viên phục vụ đến trả tiền, điện thoại ở trong túi xách vang lên, là Hoàng Trường Minh gọi đến, đang trầm giọng nói: “Không phải nói là chờ anh đến đón ở nhà chính nhà họ Lam hay sao?”

“Á.” Lam Ngọc Anh hơi đơ người.

Cô lại quên mất, Hoàng Trường Minh đã nói là sau khi kết thúc công việc sẽ đến đón mình.

“Bây giờ đang ở chỗ nào!” Giọng của Hoàng Trường

Minh không vui chút nào.

Lam Ngọc Anh thành thật trả lời: “Em đang ở tiệm

Giang Kiều, bây giờ đang chuẩn bị trở về biệt thự.

“Anh đến đón em!” Hoàng Trường Minh lập tức nói.

“Không cần đâu!” Lam Ngọc Anh nhìn ngoài cửa sổ, chỗ này các nhà chính nhà họ Lam rất xa, từ chối nói: “Bây giờ đang là giờ cao điểm, anh đừng đến chỗ này nữa, cứ về nhà đi, em gọi taxi là được rồi!”

Đặt điện thoại xuống, Lê Hoài Lâm đang cầm hóa đơn tính tiền cười hỏi: “Điện thoại của Trường Minh?”
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 834


Chương 834

“Vâng. Lam Ngọc Anh gật đầu.

“Tình cảm của hai người rất tốt nha!”

Lam Ngọc Anh hơi mỉm cười, nhìn thấy động tác lúc Lê Hoài Lâm có chút chậm rãi, cô do dự hỏi: “Chú ông, tôi nhìn chú giống như là bị bệnh vậy, có phải cơ thể không thoải mái không?”

Ngày hôm qua lúc ở khu mộ, cũng cảm thấy sắc mặt của ông ấy cũng không tốt lắm, lúc nãy vào cửa cũng cảm thấy vậy.

“Gần đây tình trạng của cơ thể có chút kém, nhưng mà cũng không có sao!” Lê Hoài Lâm xua xua tay nói.

“Vậy thì chú hãy chú ý hơn!” Lam Ngọc Anh dặn dò.

“Ừ” Lê Hoài Lâm cười gật đầu.

Ra khỏi quán cà phê, Lam Ngọc Anh khéo léo từ chối ý Lê Hoài Lâm muốn đưa mình về nhà, sau khi xe Limousine rời khỏi tầm mắt, nụ cười trên mặt cô cũng dần biến mất, đi ven con đường không có xe cộ nào đi qua, sau đó dọc theo vỉa hè từ từ trở về.

Cô một tay siết chặt dây ba lỗ, mặc kệ gió chiều tà thổi qua mái tóc cô.

Trên phố đông nghịt, đều là người xa lạ, cho dù buồn cũng không có ai chú ý đến, mà Lam Ngọc Anh lại xuất hiện vẻ buồn phiền.

Trong lúc hốt hoảng, cô bị một người đi nhanh va vào vai.

Giúp đối phương nhặt tài liệu rơi ở trên đất, sau khi đứng dậy xin lỗi, định chuẩn bị tiếp tục đi về phía trước, lại nghe được tiếng còi xe ở đằng sau.

“Bíp bíp”

Lam Ngọc Anh theo bản năng quay đầu lại.

Một chiếc Land Rover màu trắng ở ngay phía sau cô, đôi mắt đen sâu thẳm đang nhìn về phía cô xuyên qua kính chắn gió ở phía trước.

Cửa xe cạnh chỗ tài xế từ bên trong mở ra, Hoàng Trường Minh cau mày nói: “Nhìn gì, còn không nhanh lên xe!”

Lam Ngọc Anh đơ người, sau khi phản ứng được, vội vàng củi người đi vào. Cửa xe đóng lại, chuyện thứ nhất Hoàng Trường Minh làm chính là đưa tay qua, sờ bả vai cô: “Vừa nãy đụng có đau không?”

“Không có.” Lam Ngọc Anh lắc đầu, lại nhìn về phía anh, kinh ngạc hỏi: “Hoàng Trường Minh, không phải em bảo anh đi về trước sao, sao anh còn chạy đến đây?”

“Vậy không phải em nói là gọi taxi sao, sao lại giống như âm hồn đi trên đường vậy?” Hoàng Trường Minh híp mắt hỏi ngược lại cô.

Lam Ngọc Anh lúng túng, sao cô lại giống như âm hồn rồi. Hoàng Trường Minh đột nhiên nhếch miệng hỏi: “Sao em lại ở cùng với chú Lâm?”

Lam Ngọc Anh sợ run người, biết lúc đó mình gọi điện thoại, chắc là anh đã nghe được giọng của Lê Hoài Lâm và phục vụ, úp úp mở mở đáp một câu: “Vừa vặn gặp phải thôi, sau đó là cùng uống cà phê.”

Hoàng Trường Minh là người hiếm khi dây dưa với mấy vấn đề này nhiều.

Một tay cầm vô lăng, cũng không có lái xe ngay, mà ánh mắt dừng ở trên mặt cô, sau đó, nghiêng người qua, lộ ra b* ng*c cường tráng: “Có muốn ôm không?”

Lam Ngọc Anh cau mày, nghi ngờ nhìn động tác khó hiểu của anh.

Nhưng lại nghĩ đến điều gì đó, cô mím môi nói: “Bố em đã nói chuyện này với anh rồi?”

“Ừ” Hoàng Trường Minh gật đầu.

Nhìn thấy ánh mắt của cô sau khi nghe mình trả lời, lông mi rũ xuống nhẹ nhàng run run, nhìn thấy phía trước là hình bóng anh, bởi vì nỗi buồn mà cắn chặt môi, trong lòng anh thở dài, nghiêng người chủ động ôm lấy cô vào trong lòng.
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 835


Chương 835

Cơ thể của Lam Ngọc Anh dần dần trở nên cứng ngắc, nhưng khi được anh ôm trong vòng tay thì lại trở nên mềm mại hơn.

Nghĩ đến việc anh chạy đến nhà chính của nhà họ Lam để đón mình nhưng lại không đón được, mà lúc đi ra trông vẻ mặt của cô lại khác thường như vậy, vậy chắc hẳn Lam

Khải Dương sẽ không giấu giếm anh.

Vùi mặt vào trong lồng ngực của anh, cô nhắm hai mắt lại và cố gắng ngửi hơi thở đàn ông tỏa ra từ trên người anh, như muốn hấp thu chút sức lực từ đó.

Một lúc lâu sau Lam Ngọc Anh mới chậm rãi mở miệng, giọng nói càng ngày càng thấp: “Vậy thì chắc anh đã biết rồi, em không phải con gái của nhà họ Lam, thật ra em và bố của em không có quan hệ huyết thống. Thậm chí em còn không biết mình là ai”

“Vậy thì sao?”

Hoàng Trường Minh trầm giọng hỏi ngược lại cô, anh duỗi tay ôm gương mặt của cô ra khỏi lồng ngực của mình, gắt gao nhìn chằm chằm vào cô: “Cho dù em là trẻ mồ côi thì có gì khác biệt đâu? Đều là người phụ nữ mà anh muốn!”

Lam Ngọc Anh buộc phải ngẩng đầu lên, cô nhìn thấy đôi mắt thâm thủy tĩnh mịch kia rất sâu thẳm.

Cô tin rằng đây không phải là lời an ủi mà anh dành cho mình, ngay từ khi hai người mới bắt đầu mối quan hệ này thì cô vẫn là cô con gái bị nhà họ Lam ruồng bỏ ở bên ngoài, anh cũng chưa bao giờ quan tâm đến điều đó, chỉ có cô là người duy nhất luôn vướng bận về điều này mà thôi.

Mặc dù cô đã mất mẹ và bà ngoại, bây giờ ngay cả việc bố của mình là ai mà cô cũng không hề hay biết, nhưng điều đó có liên quan gì cơ chứ?

Cô là người phụ nữ của anh, chỉ như vậy đã là đủ rồi!

Hoàng Trường Minh phủ ngón tay thon dài lên hàng lông mày của cô, trầm giọng hỏi: “Có phải rất khó chịu hay không?”

Sau khi biết được chuyện này từ Lam Khải Dương, anh đã lập tức lái xe tới, đi dọc theo con đường của quán cà phê về phía trước, quả nhiên nhìn thấy bóng dáng đơn độc của cô đang đi một mình trong đám đông, hai vai trùng xuống. Rõ là mặt trời vẫn ấm áp mấy ngày liền, nhưng dường như trên đỉnh đầu cô lại có một đám mây đen.

Nhất là khi nhìn thấy cô bước đi trên đường một cách vô hồn, còn bị người qua đường va phải, rồi đến khi cô vùi đầu vào trong lồng ngực của mình, cổ họng bỗng trở nên chua xót một cách khó hiểu, trong lúc nhất thời anh không biết phải làm sao để yêu thương cô.

“Không!” Lam Ngọc Anh nói với giọng buồn bã, lắc đầu nguầy nguậy.

So với khó chịu thì có lẽ cô còn cảm thấy bối rối và mờ mịt hơn.

Lam Ngọc Anh đưa tay lên nhẹ nhàng nắm lấy anh, lắc lắc: “Đừng nhìn em như thế này nữa, em có cảm giác mình giống như một chủ cún con đáng thương vậy đó!”

Hoàng Trường Minh bị sự hình dung này của cô chọc cho bật cười.

Anh hôn lên trán và cả hàng lông mi của cô, sau đó kéo môi nói: “Biểu hiện không tệ, nín khóc rồi nè”

“Em cũng đâu phải một con quỷ thích khóc nhè cơ chứ!” Lam Ngọc Anh phản đối.

Hoàng Trường Minh nhưởng mày nhìn cô: “Thế nào đây, em muốn tiếp tục ôm nhau ở đây hay là về nhà?”

“A, về nhà đi!” Lam Ngọc Anh thoát khỏi lồng ngực của anh và ngồi trở lại. Sau khi Hoàng Trường Minh đặt phanh tay xuống, anh đột nhiên quay mặt sang bên cạnh liếc mắt nhìn cô, trong ánh mắt hiện lên một chút tia sáng ranh mãnh: “Đã lâu rồi không chơi trò rung xe. Hay là chúng ta tìm một nơi yên tĩnh đi?”

“Đừng có làm loạn.” Lam Ngọc Anh lập tức thẹn thùng cắn môi.

“Thật sự không chơi sao?” Hoàng Trường Minh đã nằm lấy tay cô, nhẹ nhàng đặt vào chỗ bên dưới thắt lưng. Lam Ngọc Anh thấp giọng hô một tiếng: “Này!”
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 836


Chương 836

Sau khi rút tay về, cô nhanh chóng thắt dây an toàn rồi ngồi thẳng lưng, chỉ dám lén lút liếc nhìn anh từ khỏe mắt, ánh hoàng hôn hắt vào từ cửa sổ xe càng làm lộ rõ nét ửng hồng ngượng ngùng trên gương mặt của cô.

Hoàng Trường Minh khởi động xe, cong mỗi cười rồi lái chiếc Land Rover hòa vào trong dòng xe cộ.

Ừm, cuối cùng cũng không còn vẻ mặt đau khổ nữa rồi. Hoàng Trường Minh ngồi trên ghế tựa lưng cao, đưa lưng về phía ảnh chiều tà bên ngoài cửa sổ.

Anh lấy một điếu thuốc từ trong hộp thuốc ra kẹp vào giữa hai ngón tay, bật lửa mấy lần, nhưng anh chợt nhớ ra rằng nếu chuẩn bị có thêm một cô con gái thì anh phải cố gắng bỏ thuốc và kiêng rượu hết mức có thể, mặc dù cho đến tận bây giờ vẫn chưa có động tĩnh gì nhưng anh luôn cảm thấy rất chờ mong.

Đôi môi mỏng khế cong lên, Hoàng Trường Minh lại đặt điếu thuốc vào trong hộp thuốc.

Tiêu Thành Vân đang ngồi ở vị trí đối diện, trên người mặc một bộ tây trang, khi ngẩng đầu lên, anh ấy vừa vặn nhìn thấy khóe môi của anh hơi cong lên, ngay cả gương mặt lạnh lùng cũng có vẻ dịu dàng hơn một chút.

Tiêu Thành Vân đóng tập tài liệu trong tay lại rồi đặt lên bàn làm việc: “Em đã xem qua mấy tài liệu này rồi, cũng đã nắm vững những thông tin cơ bản. Ngày mai em sẽ đi bàn bạc hợp tác thêm một lần nữa dựa theo thỏa thuận”

“Ừ” Hoàng Trường Minh kéo môi.

“Mấy ngày nay em đều phải đọc hết sổ sách trong công ty, thật là đau đầu!” Tiêu Thành Vân thở dài: “Còn có những dự án lớn nhỏ này nữa, từng cái đều là do anh bàn bạc đấy, sợ rằng nếu sau này chuyển giao cho em thì cũng sẽ không suôn sẻ, hơn nữa em cũng không am hiểu cho lắm”

“Sớm muộn gì thì cậu cũng quen với những thứ này mà thôi” Giọng điệu của Hoàng Trường Minh rất bình thản.

Tiêu Thành Vân nhíu mày, dừng lại một chút rồi nói: “Vì bố không còn cách nào khách nên mới gọi em trở về mà thôi. Anh là người thích hợp nhất với vị trí này. Anh thật sự muốn buông tay và mặc kệ, không có ý định thay đổi quyết định sao?”

“Không.” Hoàng Trường Minh trả lời vô cùng dứt khoát. Tiêu Thành Vân còn muốn nói gì nữa thì anh đã giơ tay ngăn cản, sau đó lấy điện thoại di động đang rung ra.

“Anh làm việc xong rồi.”

Hoàng Trường Minh cúi đầu nhìn xuống đồng hồ đeo tay, sau đó cầm áo khoác đang vắt trên lưng ghế lên, trầm giọng nói: “Ừ, vậy em chờ anh hai phút, bây giờ anh xuống lầu ngay đây.

Mặc dù Tiêu Thành Vân không biết người đang gọi điện thoại là ai, nhưng anh ấy có thể đoán được ai đang gọi từ vẻ mặt của anh trong lúc đang nói chuyện. Chỉ khi đối mặt với Lam Ngọc Anh thì anh mới vô thức lộ ra một chút dịu dàng như thế này.

Sau khi Lam Ngọc Anh cúp điện thoại, cô nắm tay bánh bao nhỏ đứng chờ ở đại sảnh.

Hôm nay cô đưa bánh bao nhỏ đến lớp taekwondo buổi chiều, sau khi tan học thì cũng đã chạng vạng tối rồi, cô nghĩ đúng lúc có thể ăn cơm bên ngoài nên gọi điện cho anh, sau đó nhờ chú Lý trực tiếp đưa hai mẹ con họ đến Hoàng Oanh.

Thật ra cô rất muốn đi lên lầu, nhưng những ánh mắt đang đổ dồn về bên này khiến cô cảm thấy vô cùng ngại ngùng và không được tự nhiên, lúc cô đang định đi tới khu nghỉ ngơi ở bên cạnh để ngồi đợi thì có tiếng “tinh” từ thang máy vang lên.

Cô chỉ vô thức liếc nhìn một cái để xem có phải là Hoàng Trường Minh hay không, nhưng không ngờ lại nhìn thấy người mà cô không muốn gặp.

Lam Ngọc Anh định giả bộ như mình không hề nhìn thấy, cô xoay người dẫn bánh bao nhỏ tránh đi, nhưng lại không ngờ rằng người kia rất tinh mắt, gần như cùng lúc đó phát hiện ra cô, bóng dáng cao gầy đã đi về phía cô.

“Cô Ngọc Anh!”
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 837


Chương 837

Lam Ngọc Anh cau mày: “Cô Tuyết Trinh”

Như thể cảm nhận được sự phản kháng của cô, bánh bao nhỏ đang được cô dắt tay bỗng ngẩng đầu lên và mềm mại hô một tiếng: “Cô Ngọc Anh!”

Ngay lập tức, cậu bé đứng trước mặt cô với hai má phồng lên, đôi mắt to đen như quả nho trừng Lê Tuyết Trinh với vẻ đầy phòng bị, như thể đang bảo vệ cô.

Lam Ngọc Anh nhìn thấy cảnh này, trong lòng không khỏi cảm thấy ấm áp, không nhịn được mà đưa tay lên xoa đầu cậu bé.

Lê Tuyết Trinh nhìn thấy cảnh hai mẹ con ân cần hiếu thảo như vậy, vẻ mặt trở nên đứng hình mất mấy giây, nhưng dù sao thì cô ta cũng là người giỏi che giấu lòng mình, chẳng mấy chốc đã trở lại với dáng vẻ bình thường, lộ ra hai lúm đồng tiền: “Cô Ngọc Anh, tôi thật sự rất hâm mộ cô!”

“Về điểm gì?” Lam Ngọc Anh hé miệng hỏi.

“Vì cô mà Trường Minh đã từ bỏ giới kinh doanh khi mới chỉ ở độ tuổi này, ngay cả chức vị Tổng giám đốc Hoàng Oanh mà cũng không cần, sức hấp dẫn của cô thật sự rất lớn! Những hành vi như không yêu giang sơn mà chỉ yêu mỹ nhân, có phải cô cũng cảm thấy rất cảm động hay không?” Sau khi nói xong lời cuối cùng, Lê Tuyết Trinh cảm thấy hàm răng của mình sắp bị nghiền nát vì ghen ghét.

Lam Ngọc Anh chỉ nói: “Đó là chuyện của chúng tôi” Bánh bao nhỏ nhìn về hướng thang máy và đột nhiên gọi: “Bố ơi!”

Khi hai người vừa nhìn sang thì thấy bóng dáng cao lớn của Hoàng Trường Minh đang đi thẳng tới đây, nhưng lại không đi về phía hai mẹ con cô, cho dù ở gần như vậy, nhưng ánh mắt của anh cũng không hề dừng lại trên người Lê Tuyết Trinh.

“Trường Minh!” Lê Tuyết Trinh chỉ có thể nhẹ giọng nói một mình.

Đôi mắt tĩnh mịch và sâu thẳm của Hoàng Trường Minh đảo qua, nhưng anh chỉ nói: “Ừ, tôi đã từng chào hỏi Lê Tuyền rồi, lần sau tôi sẽ cho người gửi tài liệu báo cáo đến, cô không cần phải đích thân đến đây đâu.

Sau khi nói xong, anh còn không đợi câu trả lời của cô ta mà trực tiếp củi người, một tay ôm con trai vào lòng, bàn tay còn lại thì nắm lấy tay Lam Ngọc Anh, sau đó đi ra ngoài tòa nhà mà không hề ngoảnh đầu lại.

Lê Tuyết Trinh cắn chặt hàm răng sau, phải cố gắng lắm mới giúp nụ cười trên gương mặt trông tao nhã và không chút ảnh hưởng nào.

Cô ta cứng đờ nhìn theo bóng lưng của bọn họ, không biết bọn họ đang nói cái gì, mà từ xa cô ta vẫn có thể nhìn thấy độ cong trên cánh môi của Hoàng Trường Minh.

Trong đại sảnh cũng có rất nhiều người dừng lại và nhìn theo hướng mà cô ta đang nhìn, nhưng tất cả bọn họ đều lộ ra vẻ ghen tị, toàn bộ không có chỗ nào là không k*ch th*ch cô ta. Dường như những ánh mắt đó cũng nói rằng bọn họ là một gia đình ba người hạnh phúc, mặc dù bọn họ quả thực là như vậy.

Cho đến tận khi hình bóng kia biến mất, cô ta mới không cam lòng thu hồi ánh mắt.

Lê Tuyết Trinh không lập tức rời đi, mà là xoay người quay trở lại, đúng lúc thang máy lại chậm rãi đến, bên trong có người lần lượt đi ra, cô đứng ở nơi đó đợi mấy giây, sau đó chủ động đi về phía một người trong số đó, lộ ra hai lúm đồng tiền ngọt ngào và nói: “Thành Vân, chúng ta cùng đi ăn đi!”

Rời khỏi Hoàng Oanh, Đậu Đậu được đặt ngồi vào ghế sau.

Hoàng Trường Minh củi đầu thắt dây an toàn cẩn thận rồi nói: “Hôm nay cô ta tới công ty, anh không gặp cô ta!”

“Ừ” Lam Ngọc Anh gật đầu.

Vừa rồi cô đã thấy Lê Tuyết Trinh, anh đã giải quyết sạch sẽ mối quan hệ đó, bây giờ mỗi câu nói đều rất cẩn thận, chỉ sợ rằng cô sẽ để ý.

Nghĩ vậy, cô khóe miệng cô khẽ cong lên, nhìn anh cười.
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 838


Chương 838

Hoàng Trường Minh thấy cô không có khẩu vị ăn, thở dài một hơi, sau đó liếc mắt nhìn con trai đang ngồi nghịch ngón tay ở phía sau, cảm thấy khó chịu một chút, anh nhíu mày, giọng nói có chút không vui: “Sao còn mang Đậu Đậu tới cùng nữa!”

Khi anh nhận được điện thoại của cô, anh thậm chí đã tưởng tượng được ra bữa tối lãng mạn bên ánh nến của hai người.

Lam Ngọc Anh bất đắc dĩ.

Người đàn ông này lại thế nữa rồi.

Cô nhíu mày, khó xử giải thích: “Em vừa mới đón Đậu Đậu học Taekwondo về mà.”

“Được rồi, muốn ăn gì nào?”

“Con muốn ăn thịt nướng”

Đậu Đậu ngồi ở ghế sau khế rướn chiếc mông nhỏ lên tranh lời nói.

Hoàng Trường Minh không thèm đáp lại, có vẻ như cố ý không để ý đến, ánh mắt chỉ nhìn về phía cô.

Lam Ngọc Anh nhìn dáng vẻ ham ăn của Đậu Đậu, trong lòng cảm thấy vô cùng đáng yêu, phụ họa theo cậu bé: “Được rồi, ăn thịt ứng đi!”

“Biết rồi!” Hoàng Trường Minh sầm mặt lại.

Lam Ngọc Anh khế nuốt một ngụm nước miếng, nhìn chằm chằm phía trước, không dám tùy tiện vuốt râu hùm nữa, chiếc xe Land Rover bắt đầu khởi động, khóe mắt cô khế lướt qua cửa kính xe từ phía sau, nhìn thấy Lê Tuyết Trinh và Tiêu Thành Vân rời khỏi tòa nhà.

Lê Tuyết Trinh nói vài câu để tài xế rời đi trước, sau đó ngồi vào xe của Tiêu Thành Vân, có vẻ như định đi ăn bữa tối.

Nghĩ tới khối tượng phật ngọc mà Tiêu Thành Vân đang đeo trên cổ, Lam Ngọc Anh không khỏi nghĩ nếu hai người họ có thể ở bên nhau thì thật tốt, nhưng trong lòng cô cũng rất rõ ràng rằng sẽ không có khả năng đó, bởi vì nếu thật sự có thể thì Lê Tuyết Trinh đã từ bỏ Hoàng Trường Minh từ lâu rồi chứ không phải đợi đến tận ngày hôm nay.

Vừa rồi ở tòa nhà, tuy rằng cuộc nói chuyện giữa cô và Lê Tuyết Trinh rất ngắn gọn nhưng cô có thể thấy được rõ ràng vẻ không cam chịu trong ánh mắt đối phương.

Chập tối, mặt trời đã lặn.

Nghe được động tĩnh ở cửa ra vào, thỉm Lý đang ở trong bếp nấu ăn nên Lam Ngọc Anh tự mình chạy ra mở cửa.

Ngoài cửa, ngoại trừ dáng người cao lớn của Hoàng Trường Minh còn có Trương Tiểu Du vừa mới ra viện được hai ngày. *Cá Nhỏ!”

Lam Ngọc Anh đang đeo tạp dề, vui vẻ kêu lên.

Sau khi ra viện, Trương Tiểu Du vẫn luôn buồn bã trốn trong nhà, không ngờ Hoàng Trường Minh lại tự mình tới đón cô ấy, vậy nên cô ấy cũng không thể không nề mặt anh.

Lam Ngọc Anh khoác tay bạn thân vào nhà ăn nói: “Đi rửa tay trước đi, chỉ còn vài món nữa là xong rồi, lập tức có thể ăn cơm ngay!”

Trương Tiểu Du nhìn bộ dạng như muốn chất đầy đồ ăn lên bàn của Lam Ngọc Anh thì vô cùng cảm động: “Làm một bàn ăn lớn như vậy, Ngọc Anh, cậu vất vả rồi!”

Lam Ngọc Anh lắc đầu nhìn Trương Tiểu Du, cô chớp chớp mắt nói: “Công lao này không phải của tớ, một bàn đồ ăn lớn thế này, tớ chỉ giúp một chút, còn lại đều do bác sĩ Sinh tự mình làm đấy!

Vừa nói dứt lời thì Trần Phong Sinh đang đeo tạp dề bưng thêm đồ ăn từ trong bếp đi ra.

Đôi tay thon dài đẹp đế, ngoại trừ phẫu thuật còn thể nấu ra rất nhiều món ăn vô cùng ngon, điểm này Trương Tiểu Du rõ ràng hơn ai hết.

Cuối cũng canh cũng xong, có thể chính thức ngồi vào bàn ăn rồi.
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 839


Chương 839

Trương Tiểu Du mới ra viện hai ngày nên không thể uống rượu, Trần Phong Sinh cũng tự lái xe đến nên hai người họ chỉ uống nước trái cây, sau khi nâng ly xong, Đậu Đậu không kiềm được đã vùi đầu gặm xương ngay lập tức. Đây xem như là lần đầu tiên Trương Tiểu Du và Trần

Phong Sinh tới nhà họ làm khách.

Lần trước Lam Ngọc Anh và Hoàng Trường Minh đã muốn mời hai người họ tới nhà chủ yếu là để hòa hoãn mối quan hệ của hai người họ, nhưng không ngờ lại xảy ra chuyện, bây giờ có thể ngồi cùng nhau ăn bữa cơm để hòa giải có vẻ còn khó hơn trước.

Cô đã sắp xếp chỗ ngồi rất cẩn thận để hai người họ ngồi đối diện nhau.

Có điều Trương Tiểu Du luôn cúi đầu suốt bữa cơm, lúc nói chuyện với cô thì chỉ khẽ nghiêng đầu, cố tình tránh chạm mắt với người đối diện.

Đậu Đậu nãy giờ vẫn chăm chú với bát đầy ụ thịt bỗng nhiên chớp chớp đôi mắt, cái miệng nhỏ xinh khẽ nói: “Con cũng muốn ăn mắt ca, chú Sinh thật không công bằng. Trên chiếc đĩa sứ trắng ở giữa bàn có món cá vược hấp xả ớt. Đậu Đậu vừa dứt lời, chiếc đũa Trần Phong Sinh đang đưa đến phía đối diện lập tức thu lại. Lam Ngọc Anh ở bên cạnh cười, lật thân cá lên, lấy một mắt cá khác gắp cho Đậu Đậu: “Con trai đừng nóng vội, con xem, ở đây có phải chỉ có một mắt cá đâu!” Đậu Đậu vừa lòng há chiếc miệng nhỏ ra, ăn rất ngon lành.

Tuy rằng Trương Tiểu Du chưa từng ngẩng đầu lên nhưng ánh mắt Trần Phong Sinh vẫn luôn đặt trên người cô ấy, thấy cô ấy vẫn không ăn mắt cá trong bát cơm, khế nhíu mày hỏi: “Sao em không ăn?”

Trương Tiểu Du gắp mắt cá lên nhưng cô ấy không ăn mà chuyển vào bát Đậu Đậu, Trương Tiểu Du vẫn như cũ không nhìn Trần Phong Sinh, cô ấy nói: “Không thích ăn, bây giờ em đã không còn thích ăn mắt cá nữa.

Không khí trên bàn ăn rất căng thẳng, chỉ có Đậu Đậu không hiểu chuyện vẫn ngồi ăn rất ngon miệng.

Sau khi bữa cơm tối kết thúc, Lam Ngọc Anh tìm cơ hội kéo Trương Tiểu Du tới phòng khách ngồi trên sô pha, cô nhỏ giọng dò hỏi.

“Cá Nhỏ, cậu thật sự muốn kết thúc với bác sĩ Sinh sao?”

Trương Tiểu Du nghe vậy không trả lời ngay mà nhẹ nhàng nắm lấy tay cô khẽ cười, sau đó trầm giọng nói: “Từ trước đến nay người trong lòng anh ấy đều không phải là tó.”

“Không phải cậu thì còn có thể là ai chứ?” Lam Ngọc

Anh nhíu mày, có chút không đồng tình.

Thế nhưng ngay sau đó, trong đầu đột nhiên lại hiện lên hình ảnh một người phụ nữ.

Trương Tiểu Du cười càng tươi hơn đồng thời cũng thâm trầm hơn, cô khẽ nói: “Ngọc Anh, cậu biết câu thơ này chứ? ‘Phương Bắc có người đẹp, tuyệt sắc mà cô độc, lần đầu gặp khuynh thành, lần sau gặp khuynh quốc, đẹp nghiêng nước đổ thành, khó gặp lại về sau!”

Lam Ngọc Anh không biết nên nói gì.

Cả hai người nhất thời im lặng, Trương Tiểu Du nằm lấy tay cô, như là đang tự trấn an đồng thời tiếp thêm sức mạnh cho bản thân, sau đó đột nhiên cô ấy nói: “Ngọc Anh, có lẽ tớ phải rời khỏi Sài Gòn.

Lam Ngọc Anh bất ngờ đến ngẩn người ra.

Cô há hốc mồm vẫn chưa biết nên nói gì thì đã có một giọng nói khác cất lên trước cô.

“Em muốn đi đâu!”

Giọng nói đầy căng thẳng của Trần Phong Sinh cất lên chất vấn Trương Tiểu Du, anh vừa bưng đĩa trái cây mới gọt xong vào thì nghe thấy cuộc trò chuyện của hai người.

Trương Tiểu Du không trả lời câu hỏi của anh ấy, cô ấy nhìn thẳng vào mắt Trần Phong Sinh, chậm rãi nói rõ ràng từng chữ: “Cho dù đi đâu thì cũng không liên quan tới anh, Trần Phong Sinh, lời nói của em hôm đó không phải chỉ là nói đùa”
 
Back
Top Bottom