Ngôn Tình Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 780


Chương 780

“Vâng” Cô nhẹ nhàng trả lời.

Hoàng Trường Minh chau mày không nói thêm gì cả. Anh phát hiện ra cô đã không còn tỏ vẻ lo lắng như là ngày hôm qua nữa. Thay vào đó, tâm trạng cô lúc này trông có vẻ lại cực kỳ tốt là đằng khác!

Ra khỏi phòng bệnh, thím Lý cầm lấy đồ đạc đi ở phía trước. Lam Ngọc Anh và Hoàng Trường Minh nằm tay Đậu Đậu bước theo sau. Lúc thang máy dần đóng lại, hình ảnh cuối cùng có thể nhìn thấy chính là hai người bọn họ cùng mỉm cười nhìn vào đứa con của mình.

“Được rồi! Cô từ bỏ đi!”

Ở trạm y tá, những người đồng nghiệp vỗ vỗ vào bờ vai nữ y tá tóc ngắn rồi nói lời an ủi: “Vừa rồi cô không nhìn thấy à? Hình ảnh cả gia đình ba người nhà đó thật là ấm áp biết bao nhiêu! Đúng là chỗ nào cũng có cẩu lương mà!”

Nữ y tá tóc ngắn bụm miệng lại. Cô ta cầm lấy hai hộp thuốc ở bên cạnh, ẩm ức chạy ra ngoài.

Ở bên ngoài khu nội trú của bệnh viện, chú Lý giúp thím Lý mang đồ đạc đặt vào cốp ở đuôi xe. Lam Ngọc Anh ôm lấy Đậu Đậu ngồi vào ghế an toàn phía bên kia. Còn dáng người cao lớn của Hoàng Trường Minh thì đứng sừng sững ở phía trước chiếc MercedesBenz.

“Anh Trường Minh!”

Đột nhiên, phía sau vang lên một giọng nói.

Hoàng Trường Minh chau mày quay đầu lại nhìn rồi trầm giọng nói: “Cô gọi ai?”

“Tất nhiên là gọi anh rồi!” Nữ y tá tóc ngắn vặn vẹo tay. Cô ta nũng nĩu, thẹn thùng đưa hộp thuốc ra: “Anh Trường Minh à! Đây là thuốc kháng viêm nhập khẩu đó! Nó rất tốt cho việc phục hồi vết thương trên tay của anh! Anh cầm lấy đi! Cứ xem như là tấm lòng của em nhé! Anh hiểu là được rồi! Em cực kỳ ngưỡng mộ anh đó! Nếu có thể, chúng ta kết bạn facebook với nhau nhé! Hoặc là anh cho em tấm danh thiếp thôi cũng được a!”

Đối phương nhìn anh bằng một ánh mắt tràn đầy tình ý. Đối với một người nhạy bén như Hoàng Trường Minh mà nói, làm sao anh có thể không nhận điều này được cơ chứ! Hơn nữa, anh cũng đã nhìn thấy ánh mắt đó quá nhiều lần rồi.

Hoàng Trường Minh nhận lấy hộp thuốc.

Nhưng ngay lập tức, anh không để cho nữ y tá kia vui mừng lấy một giây, mà ném thẳng vào thùng rác ở phía bên cạnh. Sau đó, anh lạnh nhạt nói: “Tôi không cần thuốc, cũng không có hứng thú với việc nhận em gái!”

Chiếc xe MercedesBenz màu đen phóng đi trước mặt cô. Không những thế, nó còn cổ ý để lại một làn khói xe ô tô và bụi bay mù mịt.

Cứ nghĩ rằng người đàn ông xuất sắc như vậy thì tính tình sẽ rất hòa nhã cơ! Ai ngờ… Nữ y tá tóc ngắn đơ người hai giây. Sau đó, cô ta bực bội dậm chân quát: “Cái gì chứ! Đồ xấu tính! Ai mà thèm thích chứ!”

Lúc hoàng hôn ráng chiều đỏ rực như hoa hồng.

Chú Lý dừng xe trước cửa tòa nhà của Tập đoàn Hoàng Oanh, sau khi Lam Ngọc Anh xuống xe xách hộp cơm giữ nhiệt bước vào trong.

Không cần phải hỏi han, một nữ nhân viên xinh đẹp bước tới đón tiếp cô tại quầy lễ tân, trực tiếp dẫn cô đến tận thang máy riêng, sau đó mọi việc diễn ra suôn sẻ không hề có trở ngại gì.

Thời điểm này đã sắp hết giờ làm việc nên rất nhiều nhân viên đã thu dọn đồ đạc chuẩn bị ra về từ lâu, nhưng cũng có rất nhiều người vẫn tiếp tục ở lại tăng ca.

Trên tầng cao nhất cũng như vậy, còn có thể nhìn thấy người qua lại trong văn phòng làm việc của thư ký, nhưng không giống như lần trước nhiều người đang chụm đầu vào nhau rồi bàn tán sôi nổi, khi nhìn thấy cô lại nhanh chóng thu hồi tầm mắt, tiếp tục làm công việc đang còn dang dở trong tay.

Hơn nữa khi gặp mặt đều sẽ chào một tiếng “cô Ngọc Anh”.

Chắc hẳn không chỉ là vì chuyện lần trước mà dường như có người đã cố tình dặn dò.
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 781


Chương 781

Lam Ngọc Anh tự nhiên biết người đó là ai, trong lòng ngập tràn sự ngọt ngào.

“Cô Ngọc Anh!”

“Trợ lý Duy.

Phan Duy bước nhanh đến bên cạnh cô sau đó gật đầu cười nói: “Tổng giám đốc Minh đang ở trong văn phòng, bây giờ tôi dẫn cô qua đó.”

“Được!” Khóe môi Lam Ngọc Anh cong lên.

Phan Duy tự mình đưa cô đến văn phòng của tổng giám đốc, cánh cửa phòng vẫn còn để mở, Hoàng Trường Minh mặc áo sơ mi trắng ngồi trước bàn làm việc lớn, chiếc áo vest màu đen được khoác lên thành ghế sau lưng, thắt cà vạt chỉnh tề.

Sau khi xuất viện lại ở nhà nghỉ ngơi mấy ngày nên vết thương của anh đã khôi phục lại bảy tám phần.

Ít nhất sau khi thay một bộ âu phục thẳng tắp nhìn không ra dấu vết bị thương, nhưng trên tay trái vẫn còn quấn băng gạc, vết dao rất sâu cộng thêm bây giờ thời tiết đang dần ẩm lên, vì vậy cũng không khỏi nhanh được.

“Cộc, cộc!”

Sau khi gật đầu ra hiệu Phan Duy lập tức rời đi, Lam Ngọc Anh giơ tay gõ cửa.

Hoàng Trường Minh cặm cụi viết lách như cũ, đầu cũng không ngẩng mà lên tiếng: “Vào đi.”

Lam Ngọc Anh xách hộp cơm giữ nhiệt bước vào rồi nhẹ nhàng đóng cửa lại, trên bàn xếp rất nhiều tài liệu giống như một ngọn núi nhỏ với ba chồng chất đầy, lúc này anh vừa vặn xét duyệt xong một phần, rồi khép lại lấy bản thứ hai ra tiếp tục xem.

Chú ý đến bên cạnh có hộp cơm mà túi đóng gói bên ngoài vẫn còn chưa được mở ra, hắn là đã nguội lạnh rồi.

Quả nhiên đúng như cô dự đoán, anh bận đến nỗi không có thời gian mà dùng bữa, bởi vì trong thời gian nằm viện công việc của công ty chắc chắn đã tích tụ quá nhiều, cô biết anh là người tham công tiếc việc nên lo lắng sau khi anh đi làm lại sẽ khiến bản thân mệt mỏi.

Sợ anh ăn đồ bên ngoài không đủ dinh dưỡng, vì vậy cô đã chuẩn bị bữa tối sớm hơn một chút rồi ăn cơm cùng với Bánh bao nhỏ, sau đó vội vàng mang đến cho anh. Trong tầm mắt anh bỗng xuất hiện thêm một hộp cơm giữ nhiệt, Hoàng Trường Minh dừng lại động tác lật tài liệu: “Ngọc Anh em đến rồi à?”

“Ừ” Lam Ngọc Anh gật đầu đi vòng qua bàn làm việc rồi rút chiếc bút trong tay anh ra: “Em đưa cơm cho anh, tất cả đều là thức ăn bổ dưỡng, anh đừng làm việc nữa, tranh thủ còn nóng mau ăn đi.

Hoàng Trường Minh mỉm cười: “Ừ”

Nắp hộp cơm được mở ra, hương thơm bên trong xộc vào mũi đều là mùi thơm của thức ăn. Buổi trưa Hoàng Trường Minh chỉ lót dạ được có hai miếng, lúc này ngửi thấy mùi thơm của đồ ăn cô nấu thì bụng bắt đầu kêu gào, anh cầm lấy đôi đũa rồi cúi đầu ăn ngấu nghiến.

“Trường Minh, anh ăn chậm một chút. Lam Ngọc Anh ở bên cạnh dặn dò.

Sau hơn mười phút càn quét sạch sẽ, chiếc hộp cơm giữ nhiệt đã hoàn toàn trống không, ngay cả nước canh một giọt cũng không thừa.

Lam Ngọc Anh đứng dậy đi đến dọn mặt bàn sạch sẽ, Khi vừa bưng hộp cơm định xoay người thì anh duỗi tay kéo cô ngồi trên đùi mình, hơn nữa còn là tư thế vô cùng mập mờ. Sắc mặt của Lam Ngọc Anh hơi đỏ lên, lo lắng nhìn chằm chằm về phía cánh cửa: “Đừng đùa nữa, nhỡ có người đẩy cửa bước vào thì sao? “Sợ cái gì chứ, còn có ai không biết quan hệ của chúng ta nữa chứ?” Vẻ mặt của Hoàng Trường Minh cực kỳ bình thản.

“..” Cô ngượng ngùng xấu hổ.

Hình như đúng là có chuyện này.
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 782


Chương 782

Lần trước khi cô đến Tập đoàn Hoàng Oanh, không chỉ diễn ra một hồi công bố vợ chưa cưới chính thức của anh trước mặt toàn thể nhân viên và cấp dưới của mình, còn có hai người đã ở trong văn phòng rất lâu, khi đi ra nhìn thấy khuôn mặt và quần áo trên người cô đều có thể đoán được họ đã làm gì. Vì vậy cuối cùng cô vẫn lo lắng cho vết thương ở mạn sườn của anh nên chỉ làm bộ đẩy một chút, bị anh quấn lấy hôn rất lâu.

Lam Ngọc Anh lau dấu vết mà anh để lại trên môi, vừa giãy dụa muốn đứng dậy vừa nói: “Trường Minh, anh tiếp tục làm việc đi, đừng vất vả, quá một ngày cũng không thể làm hết các việc được.”

Anh đột nhiên giơ tay đóng toàn bộ tài liệu lại.

“Sao vậy?” Cô cảm thấy khó hiểu.

“Em nói rất đúng, một ngày cũng làm không hết việc được. Hoàng Trường Minh đứng dậy theo cô, dáng người cao lớn hầu như đã chặn lại tia năng chiều cho cô: “Không xem nữa để mai tính”.

“Vậy. .. Lam Ngọc Anh nghe vậy liếc nhìn đồng hồ, nghĩ ngợi một chút rồi mở miệng nói: “Hay là chúng ta đi xem phim đi, đã lâu rồi không xem, quay về đón Đậu Đậu rồi chúng ta cùng đi! Gần đây có một bộ phim hoạt hình mới của Mỹ đã được phát sóng, hình như là của Disney, chắc chắn con sẽ thích”

Mấy ngày gần đây hầu như cô đều ở bệnh viện chăm sóc anh nên có chút lơ là với Bánh bao nhỏ.

Ban ngày lúc còn ở biệt thự, Bánh bao nhỏ giống như một chiếc đuôi nhỏ đặc biệt dính lấy cô, đuổi theo phía sau không ngừng gọi Ngọc Anh.

“Chưa vội đón con. Hoàng Trường Minh lại nói.

“Đừng như vậy chứ”

Lam Ngọc Anh không khỏi vươn tay v**t v* cánh tay anh, cho rằng anh lại muốn trải qua thế giới riêng của hai người nên cố gắng khuyên nhủ.

Anh ngắt lời cô, đôi môi mỏng khể động: “Chúng ta phải đến một nơi trước đã, sẽ không tiện cho lắm nếu con ở đó.

“Đến chỗ nào vậy?” Cô cảm thấy khó hiểu.

Anh không trả lời chỉ cầm lấy chìa khóa xe, sau đó dắt tay cô ra khỏi văn phòng.

Phía chân trời chỉ còn lại đường viền ánh sáng rực rỡ của mặt trời, những đàn chim mỏi mệt thỉnh thoảng lại lượn qua trên nóc xe.

Hoàng Trường Minh không hề nói rốt cuộc họ muốn đi đâu suốt cả quãng đường, sau đó chiếc Land Rover màu trắng dần giảm tốc độ, Lam Ngọc Anh cũng chậm rãi cau mày lại.

Khi chiếc xe dừng trong sân, hô hấp của cô cũng nghẹn lại theo.

Cô không hề xa lạ với căn nhà mà Hoàng Trường Minh đưa cô đến, bốn năm trước khi Hoàng Kiến Phong làm lễ thượng thọ ở đây, cô đã từng tới một lần nhưng tất nhiên không phải là kỷ niệm vui vẻ gì.

Cô vẫn còn nhớ rõ trước đó anh đã từng nói, chờ sau khi xuất viện sẽ trở về nhà cũ của họ Hoàng để thăm Hoàng Kiến Phong, chỉ là không nghĩ tới anh sẽ lại dẫn mình cùng đi, hơn nữa cũng biết anh định làm gì.

Đôi chân của Lam Ngọc Anh giẫm trên nền đất nhưng không có lập tức đóng cửa xe lại ngay.

Cô nhìn bóng dáng cao lớn đang vòng qua đầu xe với vẻ mặt lưỡng lự: “Trường Minh, hay là em ở ngoài đợi anh nhé”

Dù gì đây cũng là nhà họ Hoàng, cô cảm thấy đôi chân đang giẫm lên cỏ của mình cũng không được tự nhiên.

Hoàng Trường Minh không nói gì, chỉ dùng ánh mắt trầm tĩnh nhìn cô chăm chú.

Mấy giây sau Lam Ngọc Anh đã bị đánh bại, đã quyết tâm vẫn luôn ở bên cạnh anh và con trai nên chỉ đành lên tiếng: “Ừ, em cùng anh đi vào vậy “Ừ” Hoàng Trường Minh lúc này mới mỉm cười đầy gượng gạo.

Anh đưa tay ra dắt cô sau đó hai người cùng sánh vai bước vào biệt thự.

“Cậu cả đã trở lại.

Hoàng Trường Minh thản nhiên đáp lại một tiếng rồi đưa cô đi thay dép.
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 783


Chương 783

Khi bước vào cửa, một bóng người đi ra từ phòng khách, đó là Phạm Mỹ Lệ, bà chủ hiện tại của nhà họ Hoàng khế mỉm cười lên tiếng chào hỏi: “Trường Minh, con quay lại rồi à?”

“Dì à, bố con đang ở trên lầu sao?” Hoàng Trường Minh khẽ gật đầu.

“Ừ” Phạm Mỹ Lệ gật đầu.

Đúng lúc này người giúp việc từ trong bếp đi ra trên tay bưng một chiếc khay, bên trên là hai tách trà vừa mới pha, hương thơm của trà Tuyết san của Hà Giang bay tới, trà này không chỉ có đắt đỏ mà lượng cung cấp cũng không nhiều, bình thường chỉ lấy ra khi có khách quý.

Sau khi Hoàng Trường Minh liếc nhìn một chút rồi hỏi: “Trong nhà đang có khách phải không ạ?”

“Đúng vậy!” Phạm Mỹ Lệ lại gật đầu rồi thành thật nói: “Chú Lâm con cũng vừa mới đến không lâu, bây giờ đang ở trong phòng làm việc với bố con, Trường Minh, dì nghe nói mấy ngày nay con bị thương phải nằm viện, tình hình thế nào rồi? Bây giờ đã đỡ hơn chưa?”

“Không sao ạ.” Hoàng Trường Minh thản nhiên đáp lại. Hai người họ không có nhiều mâu thuẫn giữa mẹ kế và con trai, nhưng từ trước đến nay cũng chưa bao giờ gần gũi, vẫn luôn tỏ ra khách sáo xa lạ.

Phạm Mỹ Lệ nhìn về phía Lam Ngọc Anh cùng vào với anh rồi cười hỏi: “Cô Ngọc Anh thích uống trà gì? Trong nhà còn có một chút trà hoa, vị hơi ngọt một chút, có lẽ những người trẻ tuổi như các cô sẽ thích, cũng có tác dụng làm đẹp nữa. Để tôi kêu người pha hai tách đưa tới phòng khách, cô ngồi trên sô pha đợi Trường Minh nhé?”

Bốn năm trước Lam Ngọc Anh đã không hề phản cảm với người mẹ kế này của Hoàng Trường Minh. Có thể là do tính cách của người này rất dịu dàng hòa nhã, ăn mặc cũng không lộng lẫy như những quý bà giàu có kia, ánh mắt nhìn người cũng rất ôn nhu, nhất là không hề có ác ý khi nhà họ Hoàng không chào đón cô.

Tuy nhiên cùng lúc cô cũng nghĩ đến một người khác.

Tiêu Thành Vân. Sau lần trở lại này đến tận bây giờ cô vẫn chưa gặp lại anh ấy.

Cô nghe Nguyễn Phong nói mới biết được, hình như cũng vào bốn năm trước sau khi cô rời đi không lâu, anh ấy đã rời khỏi thành phố Sài Gòn, đến một đất nước nhỏ hẻo lánh ở Nam bán cầu, mà trong bốn năm nay dường như chưa từng quay lại.

Lam Ngọc Anh đang định gật đầu thì Hoàng Trường

Minh đã dắt tay cô rồi trả lời hộ: “Không cần đâu ạ, cô ấy đi cùng con.”

Ngay sau đó đôi chân dài trực tiếp sải bước lên lầu.

Cánh cửa phòng làm việc vẫn đang mở, người giúp việc lúc trước đi vào đưa trà cũng vừa mới bước ra, dường như đã báo với Hoàng Kiến Phong rằng cậu cả đã trở lại, vì vậy không hề ngạc nhiên khi nhìn thấy Hoàng Trường Minh gõ cửa đi vào.

“Bố, chú Lâm.”

Hoàng Trường Minh bước vào lập tức chào hỏi từng người một.

Lê Hoài Lâm đang bưng chén trà lên, nghe thấy âm thanh thì dừng lại động tác: “Trường Minh, sức khỏe của cháu đã khôi phục thế nào rồi?”

“Đã không sao rồi ạ” Hoàng Trường Minh mím môi.

Hôm xảy ra vụ bắt cóc, cũng may có sự giúp đỡ của Lê Hoài Lâm dẫn cảnh sát kịp thời chạy tới nhà kho ở ngoại ô, hơn nữa sau đó còn sắp xếp mọi việc lớn nhỏ ở bệnh viện nên anh cũng rất cảm kích phần tình cảm này.

“Ừ, vậy thì tốt rồi xem ra vẫn là tuổi trẻ đầy sức sống, nếu như là chú ít nhất cũng phải nằm viện một năm mới lành!” Lê Hoài Lâm cười nói, sau đó chú ý tới phía sau anh vẫn còn có người, nụ cười càng đậm hơn đôi chút: “Cô Ngọc Anh cũng đến rồi à?”
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 784


Chương 784

Lam Ngọc Anh gật đầu coi như trả lời.

Hoàng Kiến Phong cũng nhìn qua sắc mặt đột nhiên tối sầm lại: “Sao con lại dám đưa người phụ nữ này về nhà vậy?”

“Con có chuyện muốn nói với bố. Anh nhẹ nhàng lên tiếng.

“Thôi được rồi ngồi xuống đi!” Hoàng Kiến Phong muốn đè nén lại cảm xúc, dù sao thì Lê Hoài Lâm cũng đang ở đây, rồi chỉ tay về phía hai chiếc ghế gỗ khác: “Vừa vặn chú Lâm của con cũng ở đây, chúng ta đang bàn bạc còn nói về chuyện gì thì chắc con cũng đã đoán được, chính là chuyện hôn nhân của con và con bé Tuyết Trinh, vừa hay con có thể ngồi xuống lắng nghe kỹ càng, đừng có mơ tưởng những điều viển đó vông nữa.

Làm sao Lam ngọc Anh lại không nghe ra câu cuối cùng chính là nói cho mình nghe. Cô cảm thấy bàn tay của mình bị nắm chặt lại, sau đó cũng siết chặt lòng bàn tay anh không để anh lo lắng.

Lam Ngọc Anh cúi người ngồi xuống ghế gỗ, trên khuôn mặt trắng nõn không hề lộ ra vẻ rụt rè, hai đầu gối khép lại với nhau cùng với sống lưng thẳng tắp. Tuy đang ở nhà của họ Hoàng khiến cô không được thoải mái, nhưng bởi vì phần tình cảm không gì lay chuyển được dành cho anh, nên cô không còn sợ hãi khi đối mặt với Hoàng Kiến Phong.

Sau khi hai người họ vào chỗ ngồi, Hoàng Kiến Phong đưa mắt nhìn về phía Lê Hoài Lâm người vừa mới đặt chén trà đã cạn xuống bàn, rồi nở một nụ cười gượng gạo: “Cậu Lâm, cậu vừa mới nói là muốn tìm tôi để trao đổi về chuyện hôn nhân của hai đứa trẻ đúng không?”

“Ừ đúng vậy” Lê Hoài Lâm gật đầu.

Lần này ông ấy chủ động đến đây quả thật là vì chuyện kết hôn của con gái mình và Hoàng Trường Minh. Chỉ là vừa mới bắt đầu ngồi xuống nói chuyện thì người giúp việc nhà họ Hoàng đã gõ cửa dâng trà, sau đó lại báo tin Hoàng Trường Minh trở lại.

Nhìn thái độ vừa rồi của anh đã rất rõ ràng, hoàn toàn không giống với những gì mà trong lòng ông ấy đã nghĩ, sắc mặt của Lê Hoài Lâm trở nên nghiêm nghị đang định mở miệng nói: “Nhưng..

“Cậu cứ yên tâm, tôi sẽ cho nhà họ Lê một lời giải gthích hợp lý” Hoàng Kiến Phong ngắt lời ông ấy: “Cậu và em dâu còn có con bé Tuyết Trinh đừng lo lắng, hai nhà họ Hoàng và họ Lê chúng ta cả đời này đã xác định phải làm thông gia với nhau, cho dù có người cố tình phá hoại thế nào đi chăng nữa cũng không thể thay đổi được chuyện này.

“Nếu như kết hôn thì vợ của con chỉ có Lam Ngọc Anh mà thôi.” Giọng nói trầm ổn của Hoàng Trường Minh vang lên.

“Trường Minh! Con có biết mình đang nói gì không? Chú Lâm của con vẫn còn đang ở đây đó, không cho phép con nói bậy bạ. Sắc mặt của Hoàng Kiến Phong đã khó coi đến cực điểm, còn cố ý liếc nhìn biểu cảm của Lê Hoài Lâm rồi cau mày quở trách.

Sau đó ông ấy tiếp tục nói với giọng điệu hòa hoãn đôi chút: “Có một số chuyện, quả thật bố đã không làm đúng với chức trách của mình, nhưng chuyện hôn nhân giữa con và con bé Tuyết Trinh không thể thay đổi được! Con đơn phương hủy hôn không có tác dụng gì, bố thấy con đã bị làm cho mờ mắt không biết mình có thân phận gì, mà có thể tùy tiện kết hôn với bất cứ người phụ nữ nào.”

“Cô ấy là mẹ của con trai con, cũng là người phụ nữ con muốn chung sống cả đời, con đương nhiên muốn cưới cô ấy!” Hoàng Trường Minh nhíu chặt mày lại, giọng điệu không cho phép người khác phản bác.

“Đồ bất hiếu, có phải con thật sự muốn chọc giận bố đến chết thì con mới cam lòng hay không?” Hoàng Kiến Phong cố gắng kiềm chế sự nóng nảy của mình, các nếp nhăn trên khỏe môi khẽ động: “Bố nói lại một lần cuối cùng, cuộc hôn nhân giữa nhà họ Hoàng và họ Lê không thể hủy bỏ! Con đừng có quên con mang họ Hoàng là con trai của Hoàng Kiến Phong bố, ngoài danh tiếng vốn có của cái họ này ra con còn cần phải gánh vác trách nhiệm trên vai”

Trong lời nói và giọng điệu đều đang cố ý nhắc nhở anh.

Hoàng Trường Minh lại làm như không nghe hiểu, hay nói đúng hơn là không hề dao động, chỉ trầm giọng hỏi: “Bố à, bố không đồng ý đúng không?”
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 785


Chương 785

“Không đồng ý!” Làm sao có thể đồng ý được chứ, Hoàng Kiến Phong cũng cố tình muốn bày tỏ thái độ của mình ở trước mặt của Lê Hoài Lâm, sợ đối phương hiểu lầm rồi cay nghiệt nói: “Bố không cho phép con cưới người phụ nữ này, trừ khi bố chết!”

“Con kiên quyết muốn lấy”

“Trường Minh”

Hoàng Kiến Phong cũng không còn kìm chế được nữa giận dữ hét lên.

Ông ấy đập bàn, đưa tay ra chỉ thẳng vào con trai mình, đôi mắt mở lớn vì tức giận cực độ: “Có phải bây giờ cánh của con đã cứng rồi phải không, đừng có quên bố vẫn là chủ tịch của Tập đoàn Hoàng Anh đấy! Hiện tại con có được hết thảy đều là do bố ban cho, con cho rằng ai cũng có thể tùy tiện quản lý được doanh nghiệp, làm được tổng giám đốc hay sao? Đừng có làm ra những chuyện khiến bố phải tức giận nếu không. Bàn tay đang đặt trên đầu gối của Lam Ngọc Anh khế đan vào nhau. Cô có thể nghe ra sự đe dọa trong lời nói của Hoàng Kiến Phong.

Cô không khỏi nhớ tới bốn năm trước, khi Hoàng Trường Minh lần đầu tiên cãi lời của ông ấy hình như cũng là vì cô, sau đó cũng trừng phạt anh bằng cách hủy bỏ chức vụ tổng giám đốc của anh, rồi điều đến một công ty nhỏ ở Long Thành.

Chẳng lẽ lịch sự lại muốn tái diễn hay sao?

Gừng càng già càng cay. Lam Ngọc Anh âm thầm nuốt một ngụm nước bọt, trong lòng không phải không lo lắng cho anh.

Biểu cảm trên mặt của anh vẫn không hề thay đổi, cong môi khế cười sau đó lại dần thu lại ý cười bên khỏe môi, giọng nói bình tĩnh và lạnh lùng: “Bố à, lần này không cần bố đuổi con ra khỏi Tập đoàn Hoàng Oanh, mà là con chính mình muốn rời khỏi.

Ngay khi lời này vừa thốt ra, Hoàng Kiến Phong và Lê Hoài Lâm còn có Lam Ngọc Anh đều kinh ngạc.

Vẻ mặt của Hoàng Kiến Phong là đáng sợ nhất.

Trong chốc lát, vẻ mặt của ông ấy như cứng lại rồi trong lòng dần bùng lên lửa giận hừng hực, dường như ông ấy thật sự bị chọc giận, đến nỗi gân xanh to như chiếc đũa nổi đầy trên trán, thậm chí còn chẳng thể nói được câu gì. Hơn nữa cơ thể ông ấy cũng loạng choạng, phải giơ tay cố gắng giữ chặt lấy mép bàn mới có thể đứng vững được.

“Con đến chỉ vì muốn nói chuyện này thôi, con đã nói xong rồi ạ.”

Hoàng Trường Minh vừa dứt lời thì anh lập tức đứng dậy khỏi ghế bành.

Đôi mắt của anh vừa sâu thẳm lại âm u, thậm chí còn không hề có chút do dự hay vui đùa nào, dường như không thèm quan tâm đến bất kỳ ai.

Mà giọng nói của anh cũng chẳng có chút do dự nào, dường như anh đã quyết định xong mọi chuyện từ lâu nên mới có thể nói ra một cách dứt khoát và mạnh mẽ như vậy.

Lam Ngọc Anh vẫn đang khiếp sợ chưa thể bình tĩnh lại được thì đã bị anh giơ tay kéo đi, mười ngón tay đan chặt vào nhau như mọi lần, anh nói: “Ngọc Anh, chúng ta về thôi!” Sau đó, hai người lập tức rời khỏi phòng sách.

Dường như có thể láng máng nghe thấy tiếng khởi động của động cơ ô tô và tiếng xe xa dần qua cánh cửa sổ hé mở.

Bọn họ xuất hiện và rời đi đều rất vội vã, tuy chỉ với vài câu nói và thời gian cũng không được tính là lâu nhưng đã để lại bầu không khí yên tĩnh đến đáng sợ trong phòng sách.

Lê Hoài Lâm để ý đến cơ thể của Hoàng Kiến Phong dần trượt xuống thì vội vàng bước nhanh đến đỡ lấy, ông ta nói: “Anh Phong, anh không sao chứ!”

Hoàng Kiến Phong ngồi xuống chiếc ghế bằng da thật rồi đưa tay ôm lấy ngực, ông ấy chỉ giơ tay lên vẫy chứ không nói gì.

Bây giờ, ông ấy không còn quan tâm mà cũng không muốn giải thích gì với ông thông gia Lê Hoài Lâm này.
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 786


Chương 786

“Kìa ông!”

Sau khi Phạm Mỹ Lệ lên lầu, đúng lúc nhìn thấy tình huống như vậy thì mở miệng gọi.

Lê Hoài Lâm vội vàng an ủi: “Chắc anh ấy bị cao huyết áp rồi, chị dâu, chị mau mời bác sĩ gia đình đến khám cho anh ấy xem sao ạ!”

Ông ấy liếc nhìn qua cửa sổ, chiếc xe màu trắng đã không còn tăm hơi từ bao giờ.

Hôm nay Lê Hoài Lâm đến đây quả thật là để nói chuyện về việc kết hôn của con gái ông ấy và Hoàng Trường Minh nhưng anh lại khăng khăng thể hiện rõ thái độ của mình, vừa là thể hiện sự tôn trọng đối với tình cảm của hai người trẻ tuổi bọn họ cũng vừa tỏ rõ thái độ không nhân nhượng của anh cho nhà họ Lê biết.

Nhưng đến bây giờ thì ông ấy cũng không cần nói thêm gì nữa.

Sau khi rời khỏi nhà họ Hoàng thì Hoàng Trường Minh lái xe thẳng về biệt thự, sau khi đón bánh bao nhỏ, cả nhà ba người bọn họ cùng xem một bộ phim hoạt hình rồi ăn tối ở ngoài theo đề nghị trước đó của cô.

Bánh bao nhỏ dường như rất vui, trên đường về nhà cứ hào hứng nói chuyện với cô về những nhân vật trong bộ phim bọn họ vừa xem. Mà tâm trạng của Hoàng Trường Minh có vẻ cũng không tệ lắm, anh rất chuyên chủ lái xe trên cả quãng đường.

Chỉ có mỗi Lam Ngọc Anh là không thể tập trung xem phim được nên cũng không rõ nội dung như thế nào, vì cô đang mải nghĩ về chuyện của nhà họ Hoàng.

Sau khi về đến nhà và dỗ bánh bao nhỏ đi ngủ, cô nhìn đồng hồ thấy đã hơn mười giờ mà phòng ngủ bên cạnh vẫn chưa có ai hết, trong khi đó cửa phòng sách thì lại hé mở, ánh đèn luồn qua khe cửa hắt xuống sàn nhà trên hành lang.

Lam Ngọc Anh nhẹ nhàng bước đến gần, cô nhìn thấy Hoàng Trường Minh đang ngồi hút thuốc lá ở trên ghế qua khe cửa hé mở.

Anh vẫn mặc áo sơ mi trắng nhưng khác với khi ở trong phòng làm việc ở chỗ mấy cúc áo phía trên đã bị anh cởi ra, để lộ cơ ngực vạm vỡ cường tráng, trên bàn tay trái đang cầm chuột máy tính là điếu thuốc cháy dở còn một nửa.

Đôi môi mỏng của anh khẽ mở rồi thở ra làn khói trắng, đôi mắt cũng dần híp lại.

Lam Ngọc Anh biết anh không bao giờ hút thuốc trước mặt bánh bao nhỏ. Hơn nữa, mấy ngày gần đây anh cũng ít hút đi vì bọn họ đang có kế hoạch sinh thêm một cô con gái nhỏ nữa, sợ chất nicotin sẽ ảnh hưởng đến con bé nên thật ra đã khá lâu rồi cô chưa thấy dáng vẻ hút thuốc lá của anh.

Dù anh rất bình tĩnh trước mặt Hoàng Kiến Phong nhưng chắc chắn anh cũng không cảm thấy dễ chịu gì sau mỗi lần ngỗ ngược cãi lại bố mình như vậy.

Lam Ngọc Anh có thể hiểu được tâm trạng của anh lúc này.

“Em còn định đứng đó đến bao giờ nữa thế?”

Hoàng Trường Minh đang giơ tay vùi điếu thuốc vào gạt tàn thì bất ngờ mở miệng hỏi.

Ôi, bị anh phát hiện mất rồi. Lam Ngọc Anh bối rối đẩy cửa bước vào thì thấy gạt tàn đã chất đầy tàn thuốc từ bao giờ.

Cô buông hai tay trước bàn làm việc, vẻ mặt vẫn bình thường như cũ.

Hoàng Trường Minh ngoắc tay với cô, khi cô ngoan ngoãn bước đến gần như một chú cún nhỏ thì anh bỗng giơ tay ra kéo cô ngồi lên đùi mình rồi điều chỉnh lại để lưng cô dựa vào cạnh bàn.

Vì ở trong nhà vốn tự do hơn khi ở trong phòng làm việc rất nhiều nên Lam Ngọc Anh cũng không giãy dụa gì mấy.

Hoàng Trường Minh thấy rõ sự do dự trong ánh mắt cô thì bật cười nói: “Em muốn hỏi gì thì hỏi đi!”

“Hoàng Trường Minh, anh..” Lam Ngọc Anh khẽ nhíu mày rồi mở miệng hỏi: “Những lời anh nói với bố anh là thật ạ?”

“Ừ, anh sẽ đưa em đi.” Hoàng Trường Minh xác nhận lại lời của mình một lần nữa.
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 787


Chương 787

Một lần nữa nghe được những lời này từ miệng của anh khiến trái tim của Lam Ngọc Anh vô cùng thổn thức. Cô nuốt nước miếng một cái rồi lại nói tiếp: “Anh dự định như vậy từ bao giờ?”

“Dự định từ lâu rồi” Hoàng Trường Minh cong môi đáp.

Có lẽ nên nói là, từ ngày hai người quyết cùng sống chung với nhau một lần nữa đó thì trong lòng anh vốn đã luôn ngầm quyết định như vậy rồi.

Lam Ngọc Anh nghe vậy thì bỗng trầm mặc trong chốc lát.

Cũng đúng, chuyện này có thể thấy được từ khi anh không hề do dự nói với Hoàng Kiến Phong. Lam Ngọc Anh cụp mắt suy nghĩ hồi lâu, khi ngước mắt lên nhìn anh thì không nhịn được hỏi lại lần nữa: “Hoàng Trường Minh, anh thật sự quyết định như vậy ư?

Anh không cần mọi thứ ở nơi này sao?” Bọn họ đều hiểu rõ ý tứ trong lời nói của cô.

“Ừ” Hoàng Trường Minh bình tĩnh đáp lời.

Cô không khỏi nín thở hỏi tiếp: “Anh vì em đúng không?”

“Vì chúng ta” Hoàng Trường Minh nằm lấy tay cô rồi chơi đùa.

“… Mũi của Lam Ngọc Anh bỗng thấy hơi chua xót.

Tuy anh đã nhấn mạnh hai chữ “chúng ta” nhưng đây hoàn toàn là sự hy sinh của mình anh.

Đôi mắt sâu thẳm của Hoàng Trường Minh nhìn thắng vào cô, dường như anh có thể dễ dàng nhìn thấu suy nghĩ trong lòng cô, bụng ngón tay anh v**t v* mu bàn tay nhỏ bé kia rồi nói: “Ngọc Anh, em có còn nhớ rõ những lời em đã nói không?”

“Nhớ chứ!” Lam Ngọc Anh chậm rãi gật đầu.

Cô biết ý của anh là những lời cô nói với anh sau khi hai người trở về từ bệnh viện lần trước. Không bao giờ rời khỏi anh nữa, sẽ mãi mãi kiên trì ở bên cạnh anh.

Cho nên vốn đã đủ rồi.

Đôi môi mỏng của Hoàng Trường Minh khẽ nở nụ cười, những thứ khác không cần nhiều lời làm gì nữa. Bốn mắt nhìn nhau, đong đầy bao nhiêu tâm tình.

“Chúng ta cùng rời khỏi đây rồi sang định cư ở nước ngoài, ở nước nào cũng được hết” Yết hầu của Hoàng Trường Minh khẽ động đậy, giọng anh trầm thấp mà bình tĩnh: “Nhưng không thể rời đi ngay được, anh cần chút thời gian để xử lý xong xuôi mọi chuyện liên quan đến việc rời khỏi vị trí Tổng giám đốc của Tập đoàn Hoàng Oanh rồi chúng ta mới có thể đưa Đậu Đậu rời đi được!”

“Sao nghe như chúng ta đang bỏ trốn vậy!” Lam Ngọc

Anh vừa nói vừa nháy mắt một cái. Hoàng Trường Minh nhíu mày, dáng vẻ như đang trầm ngâm suy nghĩ: “Nếu bỏ trốn thì đó là chuyện của hai chúng ta mà thôi, nên bỏ Đậu Đậu ở lại.”

Lam Ngọc Anh nghe thấy vậy thì hơi hoảng hốt, sợ anh thật sự có suy nghĩ như vậy thì ngượng ngùng đổi giọng nói: “Ối, em nói sai rồi, thật ra là nghe giống như chúng ta đang cao chạy xa bay ấy!”

Ánh mắt của Hoàng Trường Minh hiện lên sự vui vẻ, cũng coi như đã hài lòng với lý do mà cô đưa ra rồi. Anh duỗi cánh tay dài ra ôm cô vào trong lòng ngực của mình. Lam Ngọc Anh cũng rất phối hợp, cô giơ đôi tay xuyên qua dưới nách anh, chậm rãi ôm lấy vòng eo cứng rắn của anh, sau đó lại áp một bên má của mình lên trên bờ ngực của anh, nghe nhịp tim vững chãi của anh từng chút từng chút va vào màng tại của cô.

Trong lúc hưởng thụ giây phút ngọt ngào này, cô làm bộ lơ đãng mở miệng hỏi: “Hoàng Trường Minh, tại sao năm đó anh lại muốn chia tay em vậy?”.

Hoàng Trường Minh nghe vậy thì cũng không trả lời ngay mà là ôm cô chặt hơn.

“Là do anh không tốt.” Một lúc lâu sau anh mới thủ thỉ bên tại của cô.
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 788


Chương 788

Biểu cảm của Lam Ngọc Anh hơi hoang mang, hình như khi đến New York, lúc cô gặp được Nguyễn Phong, trong khoảnh khắc đang say rượu, anh ấy cũng đã từng nói với cô câu tương tự như thế, hơn nữa giọng nói cũng chứa đựng sự tự trách giống như anh bây giờ vậy.

Cô hơi ngẩng đầu lên thì nhìn thấy đầu lông mày của anh chau lại, trong mắt cũng hiện lên về áy nảy.

Lam Ngọc Anh im lặng nở nụ cười, sau đó cũng không tiếp tục tra hỏi thêm gì nữa, vừa rồi cô chỉ chợt nhớ tới mới mở miệng hỏi mà thôi, hơn nữa đây cũng đã là chuyện của quá khứ, cô không muốn cứ chạy theo nó mãi, nói đến cùng thì tương lai mới là thứ quan trọng hơn.

“Lại đây.”

Hoàng Trường Minh ôm cô, mũi chân của anh hơi nhón lên, sau đó dịch ghế ngồi sang một bên rồi chỉ vào một địa điểm trên, nói: “Nhìn đi, em có cảm thấy thích thành phố nào trên đây không, muốn đến chỗ nào thì nói, anh và con trai sẽ đi với em!”

Lam Ngọc Anh nghe xong lập tức dời mắt nhìn theo bút điện.

Nhìn theo hướng con chuột của anh hoạt động, cô mới phát hiện rằng ngoại trừ giao diện hồ sơ lúc đầu ra, phía dưới màn hình còn rất nhiều trang, tất cả đều là phần giới thiệu về nơi định cư của các quốc gia, thật không ngờ anh vừa mới nói ra quyết định này xong đã bắt đầu chuẩn bị rồi.

Ánh mắt của Lam Ngọc Anh bỗng nhiên trở nên tinh ranh, cô cố ý nói: “Canada?”

Cô thoáng liếc nhìn qua thì thấy đầu lông mày của Hoàng Trường Minh nhíu chặt lại, sau đó tiếp tục nói: “Ừm, em đã sống ở đó được bốn năm, cho nên khá quen thuộc, rất nhiều bạn bè của em cũng ở bên đó! Hơn nữa ban đêm ở bên đó cực kỳ đẹp, cứ như chỉ cần duỗi bàn tay ra là có thể chạm đến ngôi sao vậy, đến lúc đó Đậu Đậu nhất định sẽ rất thích!”

“. Lúc này Hoàng Trường Minh đã rất khó chịu.

Những lời cô nói phía sau nghe rất tuyệt, nhưng anh lại không hề bị hấp dẫn, ngược lại lúc cô nói đến câu “rất nhiều bạn bè”, trong lòng anh cũng đã đưa cái quốc gia và thành phố này vào danh sách đen.

Sao Hoàng Trường Minh lại không hiểu rõ bên trong cái gọi là rất nhiều bạn bè của cô còn có cả Diệp Tấn kia chứ!

Anh đâu có ngu mà chạy đến sống tại nơi ở của tình định.

Thấy cơ thể của anh đã cứng đờ hết cả lên, Lam Ngọc Anh vui vẻ nói: “Chọc anh thôi!”

Hoàng Trường Minh liếc xéo cô một cái, sau đó tức giận hừ một tiếng.

Lam Ngọc Anh buồn cười cầm lấy con chuột nhìn những quốc gia khác mà anh đã chọn, hai phút sau, cô lại nổi ý xấu nghiêng đầu tiếp tục trêu anh, nói: “Canada thật không được sao?”

“Ha ha…”

Thấy sắc mặt của anh đã trở nên đần thối, Lam Ngọc Anh bật cười một cách càn rỡ.

Khóe môi của Hoàng Trường Minh run rẩy, sau cùng duỗi tay khép cây bút điện lại rồi thuận tiện dùng khuỷu tay đẩy những thứ ở trên bàn sang một bên, sau đó ôm cô đặt lên trên bàn.

Cô dám trêu đùa anh nhiều lần như thế, không trừng trị là không được mà!

Mấy cúc áo sơ mi của Hoàng Trường Minh vốn đã được cởi ra từ trước, lúc này anh chỉ cần trực tiếp cởi áo ra, vò thành một cục rồi quăng xuống đất, sau đó bắt đầu xuống tay c** đ* của cô ra.

Lam Ngọc Anh bị cơ thể vừa cao vừa to của anh đè bẹp, làm gì chống cự cho được, vì thế cô trở thành con dê mặc anh xâu xé, lúc này cô đột nhiên cảm thấy sợ, nhưng muộn rồi, dù có xin tha cũng vô dụng.

Chẳng mấy chốc, hơi lạnh từ máy điều hòa tỏa ra đã ập lên da thịt của cô.

“Đừng, chúng ta trở về phòng đi!”

Lam Ngọc Anh ngửa đầu thở hổn hển, giọng nói trở nên run run.

Hoàng Trường Minh lại củi người, bá đạo củi người thủ thỉ bên tại cô: “Phải ngay tại chỗ này!”

Tiếng kim loại từ đầu thắt của dây thắt lưng vang lên, sau đó nhiệt độ trong căn phòng càng lúc càng ấm lên.

Trong lúc ý thức của Lam Ngọc Anh đang vào trạng thái mê ly, cô liếc mắt nhìn sang những thứ được bày trên kệ sách, sau đó yên lặng giơ tay che kín hai mắt của mình lại.
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 789


Chương 789

Đúng thật là….

Xấu hổ quá đi mất!

Bóng đêm càng sâu, bên này hai người yêu nhau đang triền miên không thể tách rời, bên phía nhà họ Lê lại vô cùng yên tĩnh.

Có người giúp việc đang đi qua đi lại, sau đó bưng hai chén tổ yến vừa mới được hầm xong từ trong phòng bếp đi ra, cung kính để ở trên bàn, hầu hạ cho hai mẹ con đang ngồi ở trên số pha ăn.

Lê Tuyết Trinh không có tâm trạng để ăn, cô ta đứng dậy đi về phía cửa sổ sát đầu nhìn ra bên ngoài, hỏi: “Mẹ, sao bố vẫn chưa về nữa?”

Nguyễn Hồng Mai nhìn dáng vẻ lo âu của con gái, bà ta múc một muỗng tổ yến ăn, sau khi tổ yến vào miệng rồi, bà ta mới lên tiếng nhắc nhở: “Tuyết Trinh à, nghe lời mẹ, con không thể trông cậy vào bố của con được đâu, hôm nay cho dù ông ấy đến nhà họ Hoàng là vì chuyện của con thì chắc chắn cũng sẽ không giúp con!”

Lê Tuyết Trinh nghe vậy, sắc mặt lập tức trở nên cứng đờ, nhưng cũng không lên tiếng.

Hôm nay hai mẹ con cô ta trở về nhà mẹ đẻ của Nguyễn Hồng Mai, sau khi ăn cơm chiều xong mới trở về nhà, nhưng lại không thấy Lê Hoài Lâm đâu, hỏi người giúp việc thì họ nói ông ấy đến nhà họ Hoàng một mình, như thế thử hỏi sao cô ta có thể yên tâm được kia chứ!

Trong lúc cô ta đang đi qua đi lại trong phòng sách thì ngoài cửa truyền tới tiếng vang. Sau khi nghe người giúp việc thông báo, không bao lâu sau Lê Hoài Lâm cũng đi vào, Lê Tuyết Trinh lập tức đi tới phía trước tiếp đón, nói: “Bố ơi, bố về rồi!”

“Ừm, hai mẹ con vẫn còn chưa ngủ sao?” Lê Hoài Lâm đi vào phòng khách.

“Ông xã à, trong phòng bếp còn có tổ yến đấy, có cần múc một chén cho anh ăn không?” Nguyễn Hồng Mai ngồi ở bên cạnh cười hỏi, nghe giọng điệu của bà ta cứ như người vợ dịu dàng của gia đình bình thường vậy.

“Không cần, anh không muốn thử mấy món ăn của phụ nữ các em đâu!” Lê Hoài Lâm xua tay.

Lê Tuyết Trinh đã không còn nhịn được nữa, bèn hỏi: “Bố à, hôm nay bố đến nhà họ Hoàng là vì bàn bạc với với bác Phong về chuyện kết hôn của con và Trường Minh đúng không?”

“Không sai!” Lê Hoài Lâm cũng không giấu giếm.

“Bố nói giúp con đúng không?” Lê Tuyết Trinh cố ý hỏi.

“Tuyết Trinh à, chắc con cũng nên biết lập trường của bố rồi chứ!” Lê Hoài Lâm nhìn về phía con gái, hơi nhíu mày nói.

Sắc mặt của Lê Tuyết Trinh lập tức thay đổi.

Lại là như thế, có đôi khi cô đã nghi ngờ rằng có phải não của Lê Hoài Lâm bị nước vào rồi hay không, rốt cuộc ông ấy có biết mình là bố của cô ta hay không vậy? “Hôm nay bố qua đó tìm anh Phong là vì muốn nói cho rõ chuyện hôn nhân của hai đứa, ép dầu ép mỡ ai nỡ ép duyên, hôn nhân vẫn nên thành lập trên cơ sở tình yêu mới tốt, bố cảm thấy nên hủy bỏ thì hãy hủy bỏ đi! Nhưng cuối cùng bố vẫn không nói ra câu này”

Nghe Lê Hoài Lâm nói như thế, biểu cảm của Lê Tuyết Trinh chuyển từ âm u sang vui mừng, trong lòng nuôi một chút hy vọng, nhưng cô ta chưa vui vẻ được bao lâu thì lại nghe ông ấy tiếp tục nói: “Nhưng Trường Minh đi rồi, kết quả cũng giống nhau thôi!”

Lê Hoài Lâm nhìn biểu cảm cứng đờ của con gái thì bèn thở dài, ông ấy vỗ vào bả vai của cô ta, lúc này chỉ có thể để cô ta tự mình nghĩ thông suốt, vì thế ông ấy cũng không nói gì nữa mà đi thẳng lên lầu.

Sau khi tiếng bước chân của ông ấy biến mất, Nguyễn Hồng Mai cười mỉa mai lên tiếng nói: “Không phải mẹ đã nói với con rằng đừng nên ôm bất cứ hy vọng gì với bố con rồi sao!”

Lê Tuyết Trinh nhìn theo bóng dáng của bố mình khuất dần trên cầu thang, trong phòng nổi lên suy nghĩ trách cứ.
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 790


Chương 790

“Ăn tổ yến đi, mẹ thấy gần đây sắc mặt của con kém lắm rồi đấy!” Nguyễn Hồng Mai cũng thở dài, đau lòng cho con gái.

“Không ăn! Con mệt rồi, con lên lầu ngủ đây!”

Lê Tuyết Trinh tắm rửa xong thì ngồi vào trước bàn trang điểm đắp mặt nạ.

Sau khi cửa phòng ngủ vang lên tiếng gõ cửa, người giúp việc bưng ly sữa bò tiến vào nói: “Thưa cô chủ, bà chủ kêu tôi bưng ly sữa bò nóng vào cho cô, nói là uống vào rồi sẽ ngủ ngon hơn!”

“Ừm” Lê Tuyết Trinh thuận miệng đáp lại một tiếng.

Người giúp việc không dám chậm trễ, vội vàng đặt ly sữa bò lên trên bàn trang điểm, khi gật đầu chuẩn bị rời đi thì thấy màn hình di động của cô ta sáng lên, cho rằng cô ta không thấy, người giúp việc bèn tốt bụng nhắc nhở: “Thưa cô chủ, di động của cô reo từ nãy giờ rồi!” Lê Tuyết Trinh nghe vậy, đành phải cầm di động lên.

Phía trên đúng là đang hiển thị có người gọi tới, đây là số gọi từ điện thoại bàn.

Cô ta không muốn nghe máy, híp đôi mắt lạnh lùng lại, sau đó trực tiếp tắt máy, trên điện thoại hiển thị số này đã gọi tới mấy lần, nhưng lần nào cũng vậy, hoặc là không có ai nghe, hoặc là trực tiếp bị bấm tắt. Sau khi cô ta vừa buông di động xuống, chưa tới hai giây số điện thoại kia lại gọi tới lần nữa.

Lửa giận trong lòng Lê Tuyết Trinh lập tức bùng lên, cô ta cầm lấy di động ném mạnh lên trên vách tường, mặt nạ trên mặt cũng vì vậy mà rớt xuống, cô ta quát lớn: “Cứ dây dưa hoài!”

Người giúp việc đang đi ra khỏi phòng lại bị dọa sợ.

Người giúp việc tưởng cô ta đang mắng mình, sau khi quay đầu lại nhìn trộm thì lập tức yên tâm, thì ra là đang nói người điện thoại tới.

Nói gì thì bà ta cũng đã phục vụ cho nhà họ Lê nhiều năm, mặc dù cái cô cả này trông nhã nhặn có khí chất, đặc biệt là khi cười lộ ra hai má lúm đồng tiền thì đúng là hình tượng điển hình cho cành vàng lá ngọc trong giới thượng lưu, nhưng người hầu hạ lâu dài bên cạnh cô ta thì lại biết trong lúc chỉ có một mình, tính cách của cô ta rất quái lạ, hơn nữa tính tình còn vô cùng tệ.

Sợ tai ương sẽ ập lên trên người mình, người giúp việc cũng không dám ở lại, chỉ có thể vắt chân lên cổ mà chạy.

Lam Ngọc Anh vừa mới tiến vào chung cư thì di động đã vang lên.

Sau đó, chiếc Mercedes Benz ngừng ở trước bồn hoa, chú Lý ngồi ở ghế điều khiển đã lấy ra hai tờ báo ra đọc, chưa lấy điện thoại ra nhìn thì cô cũng biết là ai gọi tới rồi.

Cô lập tức bắt máy đặt lên tai nghe, Lam Ngọc Anh mỉm cười mở miệng nói: “Ừ, em đã tới rồi!”

“Bây giờ đang chuẩn bị tiến vào thang máy!”

Sau khi duỗi tay bấm nút mở thang máy, cô lại tiếp tục báo báo.

Ngay sau cái hôm Hoàng Trường Minh dẫn cô đến nhà họ Hoàng, hình như Hoàng Kiến Phong đã bị k*ch th*ch đến mức sinh bệnh, Phạm Mỹ Lệ gọi liên tục mấy cuộc điện thoại tới biệt thự, nhưng đều là do thím Lý bắt máy nghe, Hoàng Trường Minh không dao động, cũng không đến nhà họ Hoàng thăm hỏi, nhưng anh lại không phản đối việc Hoàng Thanh Thảo dẫn bánh bao nhỏ qua đó.

Cho nên hôm nay trong nhà chỉ có mình cô, vì thế cô lại đi tìm chị em tốt Trương Tiểu Du của mình.

Cô vẫn luôn nhớ tới sự khác thường giữa Trương Tiểu Du và Trần Phong Sinh khi tới thăm bệnh lúc cô vẫn còn trong bệnh viện.

Hoàng Trường Minh lại nghiêm túc dặn dò: “Đừng kêu chú Lý trở về, để chú ấy chờ em ở dưới lầu đi”

Từ sau chuyện cô bị bắt cóc lần trước, Hoàng Trường Minh rất cẩn thận trọng việc bảo vệ sự an toàn cho cô, chỉ thiếu điều thuê hai vệ sĩ theo bảo vệ cô, chỉ cần cô ra khỏi biệt thự thì anh nhất định phải nắm được địa điểm cô đang ở.

Lam Ngọc Anh biết anh đang lo lắng cho mình, đồng thời cũng sợ hãi chuyện kia lại xảy ra lần nữa.

“Vâng, em biết rồi!” Giọng nói của cô càng lúc càng trở nên mềm mại.

Sau khi nhận được câu trả lời từ cô, Hoàng Trường Minh mới yên tâm cúp điện thoại.
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 791


Chương 791

Lam Ngọc Anh ra khỏi thang máy thì tiến đến gõ cửa một căn phòng, nhưng suốt cả buổi bên trong cũng không có ai đáp lại.

Thậm chí cô còn tự hỏi rằng có ai ở nhà hay không, nhưng trước đó cô đã gọi điện cho Trương Tiểu Du rồi, biết cô ấy có ở nhà, cho nên cô mới tới.

Trong lúc cô đang cân nhắc có nên lấy di động ra gọi lại lần nữa hay không thì cửa phòng trộm đột nhiên mở ra.

Trần Phong Sinh mặc trang phục thường ngày, mang dưới chân một đôi dép lê, tóc mái xõa xuống trán, trông giống như đang ở nhà mình vậy, ánh sáng trong đôi mắt đào hoa của anh ấy vẫn khiến người ta choáng váng, nhưng biểu cảm trên mặt anh ấy lúc này lại xám xịt.

Lam Ngọc Anh sửng sốt, hỏi: “Ừm… Bác sĩ Sinh à, cá vàng nhỏ đâu?”

“Cô ấy đang trong nhà vệ sinh.” Trần Phong Sinh quay đầu nhìn lại.

Sau đó anh ấy nghiêng người lấy dép lên từ trong tủ giày ra cho cô.

Lam Ngọc Anh nói tiếng cảm ơn, sau khi thay dép xong thì đi theo anh ấy vào trong, nhìn cơ thể thẳng tắp như núi của anh ấy, cô không khỏi do dự hỏi: “Hai người cãi nhau hả?”

Trần Phong Sinh nghe vậy chỉ làm như cam chịu không nói gì.

Trong lòng Lam Ngọc Anh lại hiểu rõ, đang định nói chuyện thì lại nhìn thấy đồ đạc trong phòng khách văng tứ tung, mấy cái gối dựa trên số pha cũng không được đặt ngay ngắn, máy tạo độ ẩm trên bàn bị lật đổ, nước ở bên trong chạy xuống đầy thảm, hơn nữa ngay cả bình hoa ở bên cạnh cũng gặp nạn, mặc dù không bị vỡ tan nát nhưng hoa cỏ ở bên trong đều rải rác ra ngoài hết.

Lam Ngọc Anh nhíu mày.

Cô nuốt nước miếng, trong lòng không khỏi đứng về phía người chị em tốt của mình, cô dùng giọng điệu khiển trách nói: “Bác sĩ Sinh à, mặc kệ nói như thế nào thì anh cũng là đàn ông, phải nên phong độ một chút, cho dù có tức giận hay là cãi nhau thì phải nhường cá vàng nhỏ..

“Đồ là do cô ấy đập. Giọng nói của Trần Phong Sinh nghe rất uất ức.

“Khụ!” Lam Ngọc Anh lập tức xấu hổ, ậm ừ nói: “Cậu ấy là phụ nữ đang mang thai..”

Cảm xúc của phụ nữ mang thai đều rất không ổn định, thỉnh thoảng nổi đóa thì cũng là chuyện bình thường thôi đúng không?

Cửa phòng vệ sinh mở ra, Trương Tiểu Du đi ra ngoài. Không biết có phải có liên quan đến mớ hỗn độn này hay không mà trông sắc mặt của cô ấy cực kỳ tệ, đôi môi hơi tái, hơn nữa còn vô cùng suy yếu, giống như chỉ cần một cơn gió thổi qua là cũng có thể ngã vậy, thấy cô, cô ấy miễn cưỡng nở nụ cười nói: “Ngọc Anh, cậu đến rồi đó à” Trần Phong Sinh đứng ở bên cạnh đương nhiên cũng nhìn thấy được tình trạng của cô ấy, đầu lông mày của anh ấy nhíu chặt lại.

Khi anh ấy đang định tiến lên thì di động lại đột nhiên đổ chuông.

Trần Phong Sinh nhìn số điện thoại hiển thị trên màn hình thì trong mắt lập tức hiện lên sự do dự, sau cùng anh ấy cũng bắt máy nghe: “A lỗ, Giai Lệ”

Mặc dù Lam Ngọc Anh không nghe rõ giọng nói trong điện thoại, nhưng cái tên này rõ ràng không phải tên của một người đàn ông

Cô vô thức nhìn sang Trương Tiểu Du thì chỉ thấy cô ấy cụp mắt không nhìn rõ cảm xúc thật trong mắt cô ấy.

“Tôi biết rồi, tôi lập tức tới ngay!” Trần Phong Sinh nói xong câu này thì cũng vội vàng kết thúc cuộc trò chuyện.

Ngay sau đó, anh ấy cầm di động, đầu lông mày càng nhíu chặt hơn một chút, sự do dự trong mắt anh ấy càng lúc càng nặng.

Nhưng Trương Tiểu Du chỉ cười mỉa mai nói: “Còn lề mề làm gì, không phải nói lập tức qua đó sao!”
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 792


Chương 792

Trần Phong Sinh nghe cô ấy nói thế thì lập tức siết chặt di động, sau đó quay sang nhìn cô với ánh mắt xin lỗi, nói: “Cô Ngọc Anh, tôi có việc phải đi trước.

“À được rồi” Lam Ngọc Anh gật đầu.

“Anh sẽ về nhanh thôi!” Ngay sau đó Trần Phong Sinh đi về phía Trương Tiểu Du, khi đã đến gần, anh ấy giơ tay khỏi phòng ngủ, sau đó lại thở dài một hơi.

Cô giúp cô ấy nhặt máy tạo độ ấm lên, sau đó đặt gối ôm và bình hoa về lại vị trí cũ, sau khi dọn dẹp xong, cô mới rời khỏi chung cư.

Ra khỏi thang máy, vừa mở chuẩn bị đẩy cửa kính ở sảnh lớn ra thì người bên cạnh đột nhiên duỗi tay ra kéo cô lại, ngay sau đó lập tức che miệng cô lại đè lên vách tường ở bên cạnh, cố tình đè thấp giọng nói: “Không được nhúc nhích!”

Lam Ngọc Anh hoảng hốt suýt nữa đã la lên.

Tuy nhiên cô lại không la lên là bởi vì cô đã nhìn thấy rõ người đang đứng trước mặt mình.

“Hoàng Trường Minh, anh làm em sợ muốn chết!” Lam Ngọc Anh hơi bực mình trừng anh, không biết hù dọa như vậy rất có thể sẽ chết người sao?

Hoàng Trường Minh buông bàn tay đang che miệng của cô xuống, sau đó ôm lấy eo của cô, một cánh tay khác chống lên vách tưởng, tạo ra tư thế ép tường, hỏi: “Thật sự bị dọa rồi sao?”

“Vẫn ổn.” Lam Ngọc Anh nuốt nước miếng.

Ngoại trừ việc cố ý muốn chọc ghẹo cô ra, Hoàng Trường Minh làm như vậy cũng là vì muốn cô nhanh chóng thoát ra khỏi tâm lý sợ hãi sau lần bị bắt cóc trước đó. Mặc dù đêm đến hai người đã từng tâm sự với nhau, anh cũng an ủi cô, nhưng trong lòng anh vẫn lo lắng, cho nên anh mới dùng cách này giúp cô mau chóng quên đi chuyện không tốt lúc trước.

Sao Lam Ngọc Anh lại không biết suy nghĩ trong lòng anh kia chứ, cô muốn làm dịu đi bầu không khí lúc này, bèn nói: “Hay là em cũng đi đăng ký một khóa học Tae Kwon Do nhé?”

Mỗi tuần cô đều sẽ dẫn bánh bao nhỏ đi học khóa Tae Kwon Do.

Thấy Hoàng Trường Minh lộ ra biểu cảm trầm ngâm, trông cứ như đang thật sự suy xét lời cô nói, cô lập tức dở khóc dở cười nói: “Em nói đùa thôi!”

Các bạn chọn truyen1. one đọc để ủng hộ team ra chương mới nhé!

Bánh bao nhỏ học võ là để cơ thể khỏe mạnh, còn cô thì thôi đi, cô không có hứng thú với mấy cái đó, nếu bị quật ngã vài lần thì rất có thể xương cốt toàn thân sẽ gãy hết đấy.

“Sao anh lại tới đây, chủ Lý đâu, anh kêu chủ ấy về rồi à?” Lam Ngọc Anh hỏi.

“Ừm, đúng lúc anh vừa mới họp xong, không còn chuyện gì khác cho nên lái xe từ công ty tới đây” Hoàng Trường Minh cong môi, sau khi trả lời cô xong thì ngã người ra trước một chút, thân hình cao lớn của anh càng tới gần cô, anh cố ý dùng giọng điệu trêu ghẹo nói: “Em nói thử xem cướp tiền tốt hơn hay cướp sắc tốt hơn?”

Lam Ngọc Anh chớp chớp mắt, phối hợp với sở thích quái đản của anh, nói: “Cướp tiền thì túi xách đây, cướp sắc thì về nhà rồi tính!”

Hoàng Trường Minh nghe cô nói xong thì khẽ bật cười, sau đó vác cô lên vai nhanh chóng đi ra khỏi tòa chung cư. Chiếc Land Rover dừng ở trong sân, thím Lý đang tưới hoa tưới cây ở bên hàng rào cổng biệt thự, cây cỏ màu xanh lục trông vô cùng tươi tốt.

Hoàng Trường Minh nắm lấy tay của Lam Ngọc Anh, hỏi: “Thím Lý, Đậu Đậu về chưa?”

“Vẫn chưa đâu, chị Thảo gọi điện thoại tới nói sẽ cho cậu chủ nhỏ ăn cơm chiều xong mới đưa về!” Thím Lý đáp lời.

“Hả, như vậy ạ!” Lam Ngọc Anh gật đầu, có thể thông cảm được.

Thấy thím Lý quay đầu nhìn về phía biệt thự, cô vội hỏi: “Thím Lý à, sao vậy?”

“Có khách tới nhà!” thím Lý vội vàng báo cáo.

“Khách?” Lam Ngọc Anh kinh ngạc.

“Đúng vậy!” Thím Lý gật đầu, sau đó liếc nhìn sang Hoàng Trường Minh đang đứng cạnh cô, do dự nói tiếp: “Người nọ tới tìm cô Ngọc Anh, là một người đàn ông!”
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 793


Chương 793

Lam Ngọc Anh nghe vậy lập tức sững sờ.

Sau đó bà ấy liếc nhìn sang Hoàng Trường Minh theo bản năng thì thấy mặt anh hơi xụ xuống.

“Vào xem thử!”

“Vâng”

Lam Ngọc Anh không dám nhiều lời, ngoan ngoãn đi theo ở phía sau.

Trong lòng cô lại nổi lên nghi ngờ, không biết ai lại chạy tới nhà tìm cô, bởi vì lớn từng tuổi này rồi, bạn khác phái của cô chỉ có thể đếm trên đầu ngón tay, cho nên cô cũng không đoán được người tới là ai nữa.

Diệp Tấn, hay là Nguyễn Phong?

Nhưng cả hai đều không thể đến vào lúc này được. Sau khi mang dép lê đi vào nhà, hai người đi thẳng về phía phòng khách, khi thấy rõ người đàn ông đang ngồi trên sô pha là ai thì Lam Ngọc Anh cảm thấy rất kinh ngạc, cô duỗi tay chỉ vào người nọ, thốt lên: “Tiêu Thành Vân?”

“Là anh.” Tiêu Thành Vân đứng dậy khỏi sô pha.

“Trời ạ, đúng là anh rồi!” Lam Ngọc Anh thu tay lại, đổi thành che miệng.

Trong giây phút vừa rồi, suýt nữa cô còn tưởng rằng mình đã nhìn lầm, không ngờ người nọ lại chính là Tiêu Thành Vân mất tích đã lâu! “Lam Ngọc Anh, đã lâu không gặp!” Tiêu Thành Vân mỉm cười với cô, sau đó lại dời mắt sang Hoàng Trường Minh, gọi một tiếng: “Anh”

Hoàng Trường Minh gật đầu coi như đáp lại.

Sau khi mọi người ngồi xuống hết, thím Lý lại bưng lên thêm hai ly trà.

Lam Ngọc Anh đánh giá Tiêu Thành Vân ở trước mặt, anh ấy mặc một bộ vest màu đen, không đeo cà vạt, nhưng cúc áo sơ mi lại rất chỉnh tề, trông hoàn toàn khác biệt với hình tượng cậu ẩm bất cần đời bốn năm trước, sự tùy hứng không biết tự kiềm chế lúc trước đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó lại sự chững chạc trầm ổn.

Cô cảm nhận được những sự thay đổi này bèn mở miệng dò hỏi: “Tiêu Thành Vân à, em nghe nói anh rời khỏi Sài Gòn cũng đã được bốn năm, vậy bốn năm qua anh đi đâu? Sao anh lại trở nên đen thế này! Suýt nữa em không nhận ra anh luôn đấy!”

Trước kia làn da của Tiêu Thành Vân cũng không được trắng cho lắm, nhưng bây giờ đã hoàn toàn đen, mặc dù không đen giống như người da đen, nhưng trông cũng rất đen, đặc biệt là khi anh ấy mặc đồ đen thì làn da càng trông tối hơn hẳn.

“Đúng là đen thật!” Dường như Tiêu Thành Vân cũng đồng ý với cô về chuyện này, anh ấy nhún vai, tỏ vẻ rất bất lực, nói: “Hết cách rồi, mặt trời bên Angola thật sự quá gắt, ở lâu sẽ trở nên như thế này!”

Anh ấy nói vậy cũng đã trả lời luôn câu hỏi trước đó của cô.

Hoàng Trường Minh vẫn luôn im lặng từ nãy đến giờ, lúc này lại mở miệng hỏi: “Về từ lúc nào vậy?”

“Sáng nay em mới vừa xuống máy bay” Tiêu Thành Vân trả lời.

Lam Ngọc Anh nghe vậy cũng gật đầu, khó trách cô cảm thấy anh ấy có dấu hiệu mệt mỏi vì đi đường xa.

“Đã bốn năm rồi, ngay cả giao thừa cậu cũng chưa từng xuất hiện một lần, sao bây giờ lại đột nhiên trở về?” Hoàng Trường Minh bắt chéo chân, chiếc dép lê đong đưa theo chân anh, đôi mắt của anh híp lại.

“Còn không phải là vì hai người sao?” Tiêu Thành Vân không giấu giếm mà nói thẳng.

“Bọn em?” Lam Ngọc Anh sửng sốt.

Tiêu Thành Vân gật đầu, bất đắc dĩ cười nói: “Anh muốn rời khỏi Hoàng Oanh, cho nên bố gấp gáp gọi em về nước!”

Nghe vậy, hai người đều không khỏi im lặng.

Hoàng Trường Minh dần dần mím chặt môi của mình lại.
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 794


Chương 794

Lam Ngọc Anh biết đây là quả bom mà Hoàng Kiến Phong ném lại cho việc con trai đột nhiên rời khỏi Hoàng Oanh, hay cũng có thể nói đây là một cách ứng phó, bởi vì nhà họ Hoàng còn có một đứa con trai khác.

Cho nên theo như tình hình này thì Hoàng Kiến Phong vẫn chưa thay đổi thái độ về chuyện của hai người.

Dường như Hoàng Trường Minh đã đoán trước được kết quả này, mà anh cũng hoàn toàn không thèm để ý đến, cho nên biểu cảm trên mặt anh cũng không thay đổi quá nhiều.

“Em tới đây thăm bạn cũ, cũng nhân tiện thăm anh luôn!” Tiêu Thành Vân cũng không muốn nói tiếp về đề tài nữa, vì thế bèn nói: “Anh à, anh không ngại em ở lại ăn chực bữa cơm chiều chứ? Em có mang theo một chai rượu nho trắng, đây là hàng quý của bạn em ở bên kia, em còn không nỡ uống nữa đấy!”

Trong ánh mắt liên tục ra hiệu của người bên cạnh, Hoàng Trường Minh vô cùng miễn cưỡng mà “ừm” một tiếng.

Lam Ngọc Anh cười đứng dậy nói: “Vậy em đi kêu thím Lý nấu thêm hai món!”

Mặc dù bánh bao nhỏ không về nhà ăn cơm chiều, nhưng hôm nay có thêm Tiêu Thành Vân, cho nên có tự tay làm bếp trước nấu sáu món ăn một món canh, còn thím Lý thì làm phụ bếp cho cô.

Sau khi Tiêu Thành Vân ngồi xuống còn cười nói rằng hai người đã quen biết nhiều năm, vậy mà đây lại là lần đầu tiên ăn được cơm do cô nấu, còn Hoàng Trường Minh thì lại im lặng không nói gì từ đầu đến cuối, phần lớn thời gian đều là cô và Tiêu Thành Vân nói chuyện với nhau.

Đề tài câu chuyện đều là chuyện quá khứ, thỉnh thoảng còn nhắc tới Nguyễn Phong.

Nhưng nhìn sắc mặt tối tăm của Hoàng Trường Minh, cô ậm ừ hai câu rồi nói lảng qua đề tài khác. Hai anh em họ vốn đã không thân thiết, cho nên cũng không nói được bao nhiêu, nhưng bình rượu nho trắng kia lại bị uống cạn, hơn nữa còn chưa đã thèm khui thêm một bình rượu vang đỏ, cô cũng uống theo nửa lỵ.

Dường như tửu lượng của Tiêu Thành Vân không được cao cho lắm, lúc đứng dậy thì đã ngà ngà say, nhưng cũng không say đến mức không biết trời trăng gì.

Sắc trời bên ngoài đã hoàn toàn tối đen. Sau khi cơm nước xong, Tiêu Thành Vân không tiếp tục làm phiền hai người nữa, đánh tiếng rời đi. Dưới sự kiên trì của Lam Ngọc Anh, Hoàng Trường

Minh không yên tâm cũng đi tiễn anh ấy ra khỏi biệt thự.

Bởi vì khi Tiêu Thành Vân tới đây cũng không lái xe, Hoàng Trường Minh kêu chủ Lý lái xe đưa anh ấy về nhưng lại bị anh ấy từ chối, nói là mình có thể đi dọc theo con đường này bắt taxi về, nhận tiện vã rượu luôn.

Vì thế anh cũng chỉ tiễn anh ấy tới cửa.

Tiêu Thành Vân xua tay tỏ vẻ không cần tiễn nữa, sau khi bước được hai bước lại đột nhiên dừng lại.

Sau đó anh ấy xoay người quay trở lại, nhìn về phía cô nói: “Lam Ngọc Anh, anh có một chuyện muốn nói với em.”

“Hả, là chuyện gì?” Lam Ngọc Anh lộ ra biểu cảm khó hiểu.

Dưới ánh trăng, biểu cảm trên mặt Tiêu Thành Vân hơi phức tạp, hay nói cho đúng là chứa rất nhiều sự áy náy, anh ấy thở dài chậm rãi nói: “Nói đúng hơn là có chuyện, anh nợ em một lời xin lỗi.

“Hả?” Lam Ngọc Anh hoàn toàn ngây người ra, không hiểu đối phương đang nói gì.

Tiêu Thành Vân nhìn cô, kiềm nén cảm xúc rồi tiếp tục nói: “Chuyện này anh đã chôn chặt trong lòng bốn năm nay, có lẽ nó sẽ khiến anh áy náy suốt đời.

“Lam Ngọc Anh, xin lỗi”

Ngay sau đó, đột nhiên anh ấy nói ra ba chữ vô cùng nghiêm túc.

Đây là lần thứ hai Lam Ngọc Anh nghe người khác nói như vậy với mình, người đầu tiên là Hoàng Kiến Phong, còn bây giờ, người người thứ hai chính là Tiêu Thành Vân, người mà cô đã lâu không gặp, cô đột nhiên lại nhận được lời xin lỗi mà không hiểu vì lí do gì.
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 795


Chương 795

Cô ngây người ra một lúc.

“Bốn năm trước, vào đêm bà ngoại em qua đời, là anh đã dùng thủ đoạn khiến anh Phong mê muội nên đã làm chút chuyện không hay với em, tuy rằng cuối cùng không có chuyện gì xảy ra nhưng anh đã chụp được ảnh, khiến hai người chia tay!” Tiêu Thành Vân nói tiếp.

“Anh nói gì?” Lam Ngọc Anh không nén nổi khiếp sợ. Tuy rằng chuyện xảy ra đã lâu rồi, nhưng nó vẫn khắc sâu trong trí nhớ của anh, mọi thứ anh đều nhớ rất rõ ràng.

“Tấm lòng của anh năm đó, em cũng biết đấy!” Tiêu Thành Vân nói đến đây thì dừng lại một lúc, biểu cảm càng phức tạp hơn so với ban nãy: “Cho nên, anh không đành lòng nhìn Lê Tuyết Trinh đau khổ, không muốn để cô ấy mất đi người chồng sắp cưới mà cô ấy yêu, tuy rằng anh biết bản thân mình rất đê tiện, làm như vậy cũng là không công bằng với em, nhưng cuối cùng anh vẫn làm vậy.”

Đúng, Lam Ngọc Anh biết tấm lòng của Tiêu Thành Vân, anh ấy thật sự rất thích Lê Tuyết Trinh.

Trong lúc tình cờ bị cô phát hiện, sau đó anh ấy cũng không giấu giếm, nói ra tất cả với cô.

Tiêu Thành Vân nói từng câu từng chữ, không hề để lộ ra chút nào là Lê Tuyết Trinh nhờ anh ấy giúp đỡ, cố tình nhận mọi trách nhiệm về mình.

“Lam Ngọc Anh, anh thật sự xin lỗi, vì những chuyện anh làm mà mọi người trở nên khó xử, bốn năm nay, anh đều cảm thấy rất có lỗi với em! Em coi anh là bạn bè vậy mà anh lại đâm sau lưng em một nhát! Em trách anh cũng được, không tha thứ cho anh cũng được, tất cả đều là do anh.” Giọng nói Tiêu Thành Vân tràn đầy áy náy, buồn bã thở dài, khi ánh mắt nhìn về phía hai người, lại cười cười: “Điều không ngờ tới chính là, bốn năm sau hai người lại có thể nên duyên, ở bên nhau một lần nữa, có lẽ ông trời đã định sẵn như vậy, lòng anh cũng dễ chịu hơn một chút!”

Lam Ngọc Anh siết chặt bàn tay. Cô vô thức quay đầu, nhìn Hoàng Trường Minh ở phía sau.

Chỉ thấy anh nhíu mày thật sâu, có vẻ như vô cùng bất ngờ với hành động của Tiêu Thành Vân, nhưng cũng không phản bác lại.

Tiêu Thành Vân thở dài một hơi, nhún vai nói: “Nói ra hết rồi, trong lòng thật thoải mái!”

Sau đó, vẫy tay với bọn họ, xoay người rời đi hoà vào màn đêm tăm tối.

Bóng dáng cao gầy kia đi càng lúc càng xa .

Lam Ngọc Anh vẫn còn còn chưa chấp nhận được mọi chuyện, cô mím môi quay về phía Hoàng Trường Minh, đúng lúc này thì ánh đèn xe sáng chói chiếu tới, tiếng xe ô tô ngày càng gần, chiếc xe MercedesBenz màu đen rất nhanh sau đó đã dừng trước mặt họ.

Tài xế xuống xe mở cửa sau ra, Đậu Đậu nhảy xuống trước gọi: “Ngọc Anh.

Lam Ngọc Anh cúi người, ôm Đậu Đậu vào lòng.

“Này, đã tối tăm thế này các cháu còn ở bên ngoài chơi trò lãng mạn gì vậy?” Hoàng Thanh Thảo ưu nhã ngồi trên xe trêu ghẹo hai người họ, sau đó ngáp một cái: “Đúng lúc có thể giao Đậu Đậu cho các cháu, cô không phải xuống xe nữa, mệt thật, về khách sạn ngủ thôi! Cải Trắng Nhỏ, ngày mai cô còn muốn đưa Đậu Đậu về nhà họ Hoàng một hôm!”

“Vâng, cháu biết rồi!” Lam Ngọc Anh gật đầu nói.

“Vậy cô đi đây!” Hoàng Thanh Thảo phất tay chào tạm biệt.

Hoàng Trường Minh nhẹ nhàng dặn dò tài xế vài câu, bảo ông ta lái xe chậm một chút.

Chiếc xe MercedesBenz nghênh ngang rời đi, Lam Ngọc Anh nhìn dáng người cao lớn bên cạnh, không nói gì chỉ cúi đầu ôm Đậu Đậu chặt trong lòng rồi đi vào biệt thự.

Thời gian không còn sớm nữa, Đậu Đậu ở nhà họ Hoàng cả ngày, trên đường về đến đây chắc đã rất mệt rồi.

Tắm rửa xong, Đậu Đậu thoải mái nằm ở trên giường rồi được Lam Ngọc Anh ru ngủ, rất nhanh sau đó đã có tiếng ngáy nhè nhẹ. Kéo kéo góc chăn đề phòng ban đêm Đậu Đậu xoay người bị lộ tay ra, Lam Ngọc Anh tắt đèn, rón rén đi ra khỏi phòng, để cửa mở, sau đó đi tới phòng ngủ bên cạnh.
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 796


Chương 796

Trong phòng tắm truyền tới tiếng nước ào ào, có lẽ Hoàng Trường Minh đang tắm ở bên trong.

Cô mím môi đi tới bên cửa sổ, nhìn màn đêm tối đen ở bên ngoài.

Trong lúc Lam Ngọc Anh đang thất thần, đột nhiên cảm thấy trên vai ấm áp, tiếng nước trong phòng tắm đã ngưng từ lúc nào không biết, Hoàng Trường Minh chỉ quấn một chiếc khăn tắm, dáng người cao lớn đứng ở phía sau cô, trước ngực vẫn còn lấm tấm vài giọt nước đọng lại, thật là cảnh tượng khiến người ta bối rối.

Cô nuốt nước bọt, nhưng không đỏ mặt như mọi lần nữa.

“Nước vẫn còn nóng, đi vào tắm đi

Lam Ngọc Anh vẫn không chuyển động, cô đứng đó nhìn vào mắt anh: “Hoàng Trường Minh, em có chuyện muốn hỏi anh!

Hoàng Trường Minh nghe vậy, tay phải đang cầm khăn lau khô tóc chợt dừng lại.

“Những chuyện vừa rồi Tiêu Thành Vân nói đều là sự thật sao?” Lam Ngọc Anh nhíu mày, cuối cùng cũng nói ra chuyện mà cô luôn giữ trong lòng từ nãy đến giờ: “Anh chia tay với em chỉ vì bức bức ảnh đó?”

“Ừ” Hoàng Trường Minh do dự nói. Anh không phủ nhận, bởi vì năm đó anh thật sự vì nguyên nhân đó mà làm vậy.

Tuy rằng khi gặp được Nguyễn Phong ở New York, họ đã xóa bỏ được toàn bộ hiểu lầm nhưng lúc Tiêu Thành Vân nói ra mọi chuyện ngày hôm nay, anh cũng rất bất ngờ, không ngờ mọi chuyện lại là do người em cùng cha khác mẹ của anh gây ra.

Nghe được câu trả lời của anh, Lam Ngọc Anh thoáng buồn. Hoàng Trường Minh nằm lấy vai cô một lần nữa, lần này anh hơi dùng sức, tự trách nói: “Chuyện chia tay năm đó, là anh không tốt.

Lam Ngọc Anh cần môi.

Bây giờ cuối cùng cô cũng hiểu ra, bốn chữ này có ý nghĩa gì.

Thật ra, nếu nghĩ theo chiều hướng khác, cô cũng có thể hiểu được suy nghĩ của anh, bức ảnh đó ái muội như vậy, một người đàn ông sao có thể chịu được sự phản bội, nhất là với người đàn ông kiêu ngạo như anh.

Lam Ngọc Anh có thể hiểu được, không phải cô là một người cứ muốn tính toán chi li chuyện cũ, thế nhưng vẫn không thể nào ngăn bản thân không tức giận.

Bởi vì anh không tin cô, đơn phương phán cho cô một án tử hình.

Mọi cảm xúc tràn ngập trong lòng, Lam Ngọc Anh đẩy tay anh ra, sau đó đi lướt qua anh, cũng không vào phòng tắm mà trực tiếp đi thẳng tới giường, cầm lấy lấy chăn và gối.

Hoàng Trường Minh thấy vậy, biết cô muốn làm gì, anh vội vàng đuổi theo cô.

“Ngọc Anh, em làm gì vậy?”

Lam Ngọc Anh không thèm để ý tới anh, chỉ ôm chặt chăn và gối tiếp tục đi ra ngoài.

Hoàng Trường Minh vứt khăn tắm trong tay đi, nhíu mày nói: “Ngọc Anh, anh biết trong lòng em không vui, em đang trách anh, có gì thì em cứ nói thẳng ra với anh, đừng có giữ trong lòng! Phòng ngủ của chúng ta ở đây, giường cũng ở đây, em cầm chăn và gối đi thì muốn ngủ ở đâu?”

Từ trước đến giờ anh luôn có năng lực xem lòng người, anh cũng xem thấu tâm trạng của cô. Bây giờ trong lòng Lam Ngọc Anh đang cực kỳ mất hứng, hơn nữa cũng không thoải mái, hỏi cô làm gì, đi chỗ nào ngủ?

Dù sao cô cũng không muốn ngủ với anh!

Lông mày Hoàng Trường Minh nhíu đến mức có thể kẹp chết một con ruồi.

Cả đời anh không biết làm sao để dỗ dành người khác, bình thường cũng là người khác nịnh nọt anh, lúc này anh không biết nên làm cái gì mới phải.

Dựa theo thói quen bình thường của anh hẳn là dùng sức mạnh, tay anh cũng đã chuẩn bị có ý định muốn giật lại gối và chăn của cô, sau đó sẽ trực tiếp bá đạo vác cô lên vai, ném lên giường một cái, trực tiếp dùng vũ lực giải quyết!
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 797


Chương 797

Trước kia anh cũng rất đồng ý câu nói kia, không có chuyện gì là không giải quyết được.

Chỉ là vào lúc này anh cũng không dám hành động thiếu suy nghĩ.

“Ngọc Anh!”

Mắt thấy cô đi ra phòng ngủ, Hoàng Trường Minh đã chuẩn bị đưa tay phải ra ôm lấy cô.

Ai ngờ Lam Ngọc Anh mới bước ra khỏi cửa hai bước lại bỗng dưng dừng bước, sau đó xoay người nhìn về phía anh.

Hoàng Trường Minh cảm thấy nhẹ nhõm, cho là cô đã thay đổi chủ ý.

Chẳng qua là không nghĩ tới, Lam Ngọc Anh chợt đem gối và chăn mỏng đang ôm trong ngực toàn bộ nhét vào trong ngực anh: “Anh ngủ thư phòng!”

Rõ ràng là anh đuối lý, tại sao cô lại phải đi ra ngoài? Biểu cảm của Hoàng Trường Minh ngốc tại chỗ, còn chưa chờ anh kịp phản ứng, cô đã xoay người trở về phòng ngủ, sau đó “Ầm” một tiếng đóng cửa lại.

Hồi lâu sau anh mới ôm gối và chăn mỏng đi vào thư phòng. Đóng cửa thư phòng lại, Hoàng Trường Minh nhìn hành lang nhìn một chút, thật may chú Lý và thím Lý đã sớm ngủ rồi, nếu không cũng thật mất mặt.

Anh bật đèn lên, đặt gối và chăn mỏng để ở trên ghế sa lon.

Trên tầng hai của biệt thự ngược lại là còn phòng trống để cho khách ngủ, nhưng mới vừa rồi cô đã nói là để cho anh ngủ thư phòng, cho nên Hoàng Trường Minh vì cho cô thuận lòng, cũng không có suy nghĩ đó, thành thành thật thật ngủ thư phòng.

Chỉ là đêm dài miên man, mùi vị một mình nằm trong thư phòng không dễ chịu chút nào! Nhất là, trước kia hai người vẫn còn từng quấn quýt giao triền ở trên bàn sách này, nghĩ đến hai cái chân mảnh khảnh của cô bám vào hồng mình thật chặt, mí mắt ứng đỏ tràn ra từng âm thanh bể tan tành, Hoàng Trường Minh cảm thấy cổ họng hơi khô.

Bận bịu lấy điều khiển từ xa chỉnh điều hòa lạnh thêm mấy độ mới miễn cưỡng đè được sự nóng ran đang dâng lên dần trong thân thể. Hoàng Trường Minh giống như là chú chó to bị vứt bỏ ngồi ở trên ghế sa lon, móc điếu thuốc ra đốt rồi nhả khói. Còn chưa có kết hôn mà cũng đã bị đuổi ra ngoài ngủ.

Anh dập thuốc lá vào gạt tàn, Hoàng Trường Minh nằm xuống nhưng căn bản không ngủ được, cầm điện thoại lên gọi.

Bên kia nhấc máy rất nhanh, chứng tỏ cũng không ngủ, hơn nữa thanh âm nghe cũng rất có tinh thần, tức giận nói: “Làm sao vậy Tổng giám đốc Minh, hơn nửa đêm không ngủ, điện thoại quấy rầy tôi làm gì đấy?”

“Bác sĩ cũng không ngủ?” Hoàng Trường Minh nhạo báng.

“Ừ” Trần Phong Sinh lên tiếng đáp lại.

“Đang trực à, hay là ở nhà?”

Trần Phong Sinh trầm mặc trong chốc lát mới buồn bực nói một câu: “Ở thư phòng.”

Thật ra thì khu chung cư đó có hai phòng ngủ một phòng khách, nhưng từ khi biết được Trương Tiểu Du mang thai, Trần Phong Sinh cố ý biến một phòng ngủ đổi thành thư phòng, chỉ chừa một căn phòng để ngủ, anh ấy cất giấu tâm tư gì cũng quá rõ ràng rồi.

Nghe vậy, Hoàng Trường Minh làm sao có thể không hiểu chuyện gì xảy ra, ngay sau đó liền vui vẻ, đồng thời cũng cảm thấy cân bằng, xem ra ở trong đêm dài này, người một mình canh thư phòng không chỉ có một mình anh, thật là cùng chung cảnh ngộ!

Hai tên đàn ông ôm điện thoại di động trò chuyện, cuối cùng một đêm khó chịu đựng đã qua.

Buổi sáng ngày thứ hai, Hoàng Trường Minh tỉnh lại rất sớm.

Tối hôm qua không kéo rèm cửa sổ, nắng ban mai đâm vào trong mắt, anh hoạt động cổ một chút rồi đứng lên, dẫu sao anh thân cao chân dài, một mét tám sáu lại phải ngủ vùi ở ghế sa lon cả đêm cực kỳ không thoải mái, cảm giác xương cốt cũng lệch vị trí hết rồi.
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 798


Chương 798

Anh đi từ trong thư phòng ra, phát hiện Lam Ngọc Anh và bánh bao nhỏ đều đã dậy thật sớm rồi.

Cửa phòng ngủ và phòng trẻ em toàn bộ đều rộng mở, bên trong nào còn có bóng dáng của hai mẹ con các cô, anh im lặng ôm gối và chăn mỏng trở về phòng ngủ, sau đó nhanh chóng vào trong phòng rửa mặt, sau đó xuống tầng.

Trong phòng ăn, hai mẹ con đang ngồi ở trước bàn ăn thưởng thức bữa ăn sáng, bầu không khí rất là ấm áp.

Hoàng Trường Minh đi tới, lúc kéo ghế ra còn cố ý gây ra tiếng động không nhỏ.

Bánh bao nhỏ thành công bị hấp dẫn bởi tiếng động, cậu bé ngẩng đầu lên từ chén cháo, ngược lại là Lam Ngọc Anh ở phía đối diện giống như là không nhìn thấy vậy, ánh mắt cũng không hề nhấc lên.

Hoàng Trường Minh quan sát biểu cảm trên mặt cô. Bởi vì cô từ đầu đến cuối đều rũ mặt, cũng không nhìn thấy gì.

Kế tiếp, anh chú ý tới trên bàn ăn chỉ bày hai phần bữa ăn sáng, mà trước mặt anh một phần cũng không có, may là thím Lý đi tới giải vây cho anh: “Cậu chủ chờ một chút, tôi lập tức đi làm bữa sáng cho cậu!”

Thím Lý ngược lại là một người theo trường phái hành động, rất nhanh liền chuẩn bị xong bữa sáng bưng lên. Hoàng Trường Minh nào có tâm tư ăn điểm tâm, sự chú ý đều đặt ở trên người cô: “Ngọc Anh, buổi tối anh kết thúc công việc sớm một chút, chúng ta đi ra ngoài ăn đi?

Gần đây có một bộ phim điện ảnh mới ra, chúng ta thuận tiện đi xem luôn?”

“Không muốn xem lắm.” Lam Ngọc Anh không ngẩng đâu.

“Thật lâu rồi không đi siêu thị, vậy buổi tối anh trở về đón em đi siêu thị mua ít đồ!” Hoàng Trường Minh tiếp tục giật giật môi.

“Không cần, thím Lý cũng mua rồi” Lam Ngọc Anh vẫn như cũ không ngẩng đầu.

Hoàng Trường Minh cau mày, yết hầu lăn lên lăn xuống đang định mở lời lần nữa, cô đã để chén cháo xuống, sau đó đứng dậy: “Em ăn xong rồi, trở về phòng trước.

“Đậu Đậu, cháu cũng ăn nhanh lên một chút, ăn xong rồi lên lầu, cô thay bộ quần áo khác cho cháu, đợi một hồi nữa bà trẻ của cháu còn qua đây đón cháu đến nhà chính của nhà họ Hoàng đấy!”

“Dạ!” Bánh bao nhỏ trả lời mềm nhũn.

Ngay sau đó, bóng người của Lam Ngọc Anh cũng đã đi ra khỏi phòng ăn. Hoàng Trường Minh thu hồi tầm mắt, buồn bực cắn miếng bánh bao trong tay. Hai tay Bánh bao nhỏ nâng cái chén còn lớn hơn mặt cậu bé, húp cháo “xì xụp xì xụp”, đôi mắt to đen bồ đào nháy một cái, sau đó đột nhiên hỏi: “Bố ơi, bố chọc Ngọc Anh tức giận?”

Hoàng Trường Minh nghe vậy, yên lặng không nói.

Thật ra thì trước kia có lần cô lơ đãng hỏi qua anh, lúc ấy anh không nói với cô chính là sợ sau khi cô biết sẽ giận mình, trên thực tế quả nhiên là thế.

Ai.

Bánh bao nhỏ sau khi thấy biểu cảm của anh, nhất thời dương dương đắc ý: “Vẫn là con ngoan nhất. Biểu cảm của Hoàng Trường Minh co quắp hai cái.

Buổi sáng anh có một cuộc hội nghị rất quan trọng, không thể chậm trễ được, Hoàng Trường Minh ăn điểm tâm xong liền vội vã lái xe rời đi, sau đó Hoàng Thanh Thảo đến đón bánh bao nhỏ đi, Lam Ngọc Anh ở nhà đợi gần nửa ngày, lúc xế chiều, cũng thay quần áo khác ra cửa.

Lúc này cô mới phát hiện, mình thế mà lại không chỗ nào có thể đi.

Hôm nay cô Thảo ở nhà chính của nhà họ Hoàng, cho nên cô không thể đi tìm bà ấy, nơi duy nhất có thể đi, cũng chỉ có chỗ của cô bạn thân Trương Tiểu Du.

Vừa vặn lần trước lúc tới, Trương Tiểu Du và Trần Phong Sinh tựa hồ xảy ra mâu thuẫn không nhỏ, cô cũng rất không yên lòng.
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 799


Chương 799

Cùng giống như lần trước vậy, sau khi cô đến khu chung cư gõ cửa một lúc lâu, cũng không có ai mở cửa.

Lần này Lam Ngọc Anh không gọi điện thoại, cô cho là nhà không có ai đang chuẩn bị rời đi thì cửa chống trộm lại được mở ra, người mở cửa là Trương Tiểu Du, tóc cô ấy có hơi xốc xếch, nút áo trước ngực cũng bị tháo mất hai viên, hơn nữa trên mặt cô còn có nét đỏ ửng khả nghi. Đằng sau Trương Tiểu Du, cô hình như thấy bóng dáng

Trần Phong Sinh bước nhanh vào phòng tắm.

“Ngọc Anh, cậu tới rồi!” Trương Tiểu Du vội vàng nghiêng người sang.

Lam Ngọc Anh gật đầu một cái, đổi dép đi vào, cũng không lâu lắm, Trần Phong Sinh cũng từ phòng tắm đi ra, chủ động đi phòng bếp rót nước cho hai người.

Cô nhìn lướt qua phòng khách, không hỗn độn lộn xộn giống như lần trước, nhưng trên ghế sa lon cũng rất xốc xếch, giống như là trước đó có người từng làm gì ở trên vậy.

Lam Ngọc Anh l**m môi một cái, do dự hỏi: “Tớ không phá hỏng chuyện gì tốt chứ?”

“Dĩ nhiên không rồi!” Trương Tiểu Du đỏ mặt lắc đầu. Không có chuyện gì sao…

Lam Ngọc Anh liếc nhìn Trần Phong Sinh ở trong phòng bếp, trên mặt anh ấy viết chữ có rõ ràng.

“Hai người làm lành rồi?” Cô nhỏ giọng hỏi.

Trương Tiểu Du nghe vậy, không trả lời cô mà thống xuống ánh mắt xuống lần nữa, tạo ra hai vệt bóng mờ.

Thấy vậy cô không truy hỏi nhiều, vòng vo chuyển đề tài: “Tớ không có chỗ nào để đi, hôm nay tớ ở nơi này với cậu!”

Trương Tiểu Du dĩ nhiên là rất vui vẻ, kéo cô ngồi xuống ghế sa lon trò chuyện.

Trần Phong Sinh hình như còn có chuyện ở trong bệnh viện, cầm chìa khóa xe rời đi trước, nói là buổi tối có bệnh nhân, có thể sẽ trở về chậm một chút, trong khu chung cư chỉ còn lại hai người các cô.

Sắc trời bên ngoài không biết đã hạ xuống từ khi nào, đến giờ cơm tối Lam Ngọc Anh cũng không đi mà ở lại ăn chung với Trương Tiểu Du.

Không thể để cho phụ nữ có thai mệt nhọc, Lam Ngọc Anh xung phong đi rửa chén, lúc xong xuôi, Trương Tiểu Du đang nhìn sắc trời bên ngoài: “Tớ thấy trời này rất giống như sắp mưa, Ngọc Anh, đợi một chút nữa để cho tên cầm thú kia đưa cậu trở về đi!”

Lam Ngọc Anh vẫy vẫy giọt nước trên tay, lại đột nhiên nói: “Tối nay tớ không trở về!”

Tuy rằng ban sáng, hai kiến nghị của Hoàng Trường Minh đều bị từ chối nhưng vẫn tới tận chiều tối anh mới ra khỏi công ty.

Có điều khi lái xe trở về biệt thự lại không thấy cô đâu, thím Lý nói, Lam Ngọc Anh ra ngoài từ chiều, cũng đã gọi điện thoại về nói có hẹn ăn cơm tối với bạn, không cần để cơm cho cô.

Hoàng Trường Minh lập tức gọi điện cho cô, cô lại cố ý không nghe máy, có vẻ như cô sợ anh sẽ lo lắng chuyện bắt cóc giống lần trước, nên sau đó đã gửi cho anh một tin nhắn.

Đậu Đậu được Hoàng Thanh Thảo đưa về nhà họ Hoàng vẫn chưa về, cả biệt thự chỉ còn một mình anh.

Hoàng Trường Minh ngồi dựa trên ghế sô pha, trên tay cầm một tách trà, vừa nhâm nhi ly trà vừa đọc báo, thỉnh thoảng anh lại ngước mắt nhìn về phía cửa sổ, bỗng nhiên anh cảm thấy tối nay còn cô đơn hơn cả tối qua, khi chỉ có mình anh trong phòng làm việc.

Bởi vì chỉ có mình anh nên thím Lý chỉ xào hai món ăn đơn giản, anh cũng không có khẩu vị ăn uống.

Bên ngoài trời đã tối dần, tin tức trong điện thoại báo đêm nay sẽ có mưa to, bầu trời u ám dần, Hoàng Trường Minh rời khỏi phòng sách sau khi kết thúc cuộc họp trực tuyến, anh bước xuống lầu. Hoàng Trường Minh nhíu mày, cúi đầu nhìn đồng hồ, chớp mắt đã chín giờ rồi, thấy thím Lý vừa bước ra khỏi nhà bếp, anh hỏi: “Thím Lý, Ngọc Anh còn chưa về sao?” Thím Lý nghe vậy thì nói: “Cô Ngọc Anh vừa gọi điện nói đêm nay nay cô ấy sẽ không về”
 
Back
Top Bottom