Ngôn Tình Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 700


Chương 700

Tuy nhiên, vừa bước ra khỏi phòng ngủ, cửa phòng trẻ con bên cạnh đã được mở ra từ lâu. Bánh bao nhỏ trong bộ đồ ngủ đang khệnh khạng bước ra, cậu bé vừa nhìn thấy cô thì lập tức chạy đến và hộ.

“Cô Ngọc Anh.

Lam Ngọc Anh không ngờ mình lại bị bắt quả tang.

Trong lúc đang lúng túng không biết nên xử lý như thế nào, bánh bao nhỏ đã mở miệng trước, đôi mắt to tròn đen như quả nho chớp chớp: “Cháu biết rồi, chắc chắn cô lại nằm trên người bố để gọi bố dậy đúng không?”

“Đúng vậy… Lam Ngọc Anh quẫn bách mà gật đầu.

“Bố lười thật, còn phải cần người gọi mới dậy!” Bánh bao nhỏ bĩu môi.

“Con nói cái gì?” Bóng dáng cao lớn của Hoàng

Trường Minh đi tới, anh đang cầm dao cạo râu trong tay.

“Bé bảo đói bụng rồi. Bánh bao nhỏ rụt vai nhỏ lại, lập tức đổi giọng yếu ớt. Sau đó ôm bắp đùi Lam Ngọc Anh một cách rất không có tiền đồ, rồi dụi dụi mặt.

Lam Ngọc Anh mỉm cười, cúi người ôm con trai. Cô quay đầu lại thấy Hoàng Trường Minh đã tắm xong, trên người vẫn chỉ mặc một chiếc quần đùi như lúc ngủ dậy, trên ngực trái còn có vài vết xước đỏ khả nghi, nhìn như là dấu vết cô lưu lại đêm qua trong lúc tình cảm mãnh liệt…

Cô thẹn thùng không nhìn nữa, đỏ mặt vội vàng nói: “Em đưa Đậu Đậu xuống tầng trước, anh xong xuôi thì xuống dưới ăn sáng cùng nhé!”

Khi Lam Ngọc Anh và bánh bao nhỏ vừa uống được hai ngụm sữa bò, Hoàng Trường Minh đã thay quần áo xong rồi đi xuống. Ăn gần xong, Hoàng Trường Minh ngước mắt lên hỏi cô: “Hôm nay em làm gì?”

“Buổi sáng ở nhà trồng Đậu Đậu!” Lam Ngọc Anh nghĩ nghĩ rồi nói tiếp: “Buổi chiều em ra ngoài một chuyến. Hoàng Kỳ Hân đã về, nên em muốn hoàn thành buổi phỏng vấn cuối cùng!”

Tuy cô nói đã quyết định ở lại, cũng đã liên lạc với bên Canada để từ chức, nhưng cô vẫn muốn hoàn thành công việc của mình. Hơn nữa, trụ sở chính ở đây, nên cô cũng có suy nghĩ muốn tiếp tục công việc ở toàn soạn báo ở đây trong tương lai.

Đối với việc Hoàng Kỳ Hân gấp gáp đi Australia, hoàn toàn là do anh dùng biện pháp ngăn cản cô rời đi. Hiện tại, hai người đã quay trở lại bên nhau, nên đương nhiên Hoàng Kỳ Hân xử lý xong chuyện là có thể trở về.

“Ừ” Hoàng Trường Minh trả lời một cách nhạt nhòa. Ba giờ chiều, chú Lý lái xe đưa Lam Ngọc Anh đến tòa nhà văn phòng.

Vì đã hẹn trước từ sớm nên buổi phỏng vấn diễn ra rất suôn sẻ. Hơn nửa giờ sau, cô đi thang máy rời đi.

“Đinh!”

Lúc đến tầng một, thang máy phía đối diện cũng đồng thời mở ra.

Hoàng Trường Minh mặc một bộ vest đen từ bên trong đi ra, cổ áo sơ mi trắng mới tinh, và chiếc cà vạt màu xanh đậm do cô thất cho. Lúc này một tay anh đút túi đang đi về phía cô: “Phỏng vấn xong rồi?”

“Ừ.” Lam Ngọc Anh gật đầu, cô kinh ngạc hỏi anh: “Hoàng Trường Minh, sao anh lại ở đây?”

“Qua đây họp.” Hoàng Trường Minh nhếch môi giải thích.

“Lại trùng hợp vậy hả… Lam Ngọc Anh nháy mắt, cô vẫn còn hoài nghi.

“Ai bảo không thể!” Hoàng Trường Minh mặt không đổi sắc nói. Anh giơ tay áo lên, rồi tay chỉ chỉ trên mặt đồng hồ: “Còn chưa đầy hai tiếng nữa là tan làm, trong công ty có một số tài liệu quan trọng cần phê duyệt. Đợi lát nữa cô về công ty với tôi, xong việc thì hai chúng ta đi xem phim!”

“Vậy nói với chú Lý một tiếng để chú ấy đưa Đậu Đậu đến?” Lam Ngọc Anh nghe vậy thì vội nói.
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 701


Chương 701

Đôi môi mỏng của Hoàng Trường Minh mím chặt. Lại giống hồi đi New York, anh sẽ không lặp lại sai lầm cũ. Vì vậy đôi mắt thâm thúy của anh liếc về phía cô: “Anh chỉ nói hai chúng ta, lúc nào nói dẫn nó theo?”

“Chúng ta đi xem phim thì Đậu Đậu phải làm sao bây giờ?” Lam Ngọc Anh cau mày, rầu rĩ mà nói: “Em có nói tối nay sẽ về nấu ăn cho nó…

Giọng của cô càng về sau càng nhỏ dần, bởi vì cô thấy vẻ mặt anh đang tối dần. Lam Ngọc Anh tiến lên hai bước, rồi cẩn thận mà hỏi: “Hoàng Trường Minh, anh lại không vui rồi sao?”

Hoàng Trường Minh hừ lạnh một tiếng, trong giọng điệu chứa đựng sự oán giận: “Cả ngày em dính lấy nó rồi, tối đi xem phim với anh một chút cũng không được à?”

Sự cạnh tranh tình cảm tr*n tr** này…

Lam Ngọc Anh đang đấu tranh khi bị anh nói vậy, cuối cùng cô đành gật đầu: “Được, em biết rồi…

“Ừ.” Vẻ mặt của Hoàng Trường Minh chuyển từ máy mù sang trời sáng.

Bàn tay to của anh dắt cô, rồi hai người sải bước đi tới chỗ chiếc Land Rover màu trắng ở bên ngoài tòa nhà văn phòng.

Từ cửa xoay của Hoàng Anh đi vào, Hoàng Trường Minh không hề buông tay cô ra khiến ven đường thu hút rất nhiều ánh mắt nhìn vào. Mặt Lam Ngọc Anh đỏ tới tận mang tại làm cô muốn giãy ra nhưng lại bị anh nằm chặt hơn, mãi cho đến khi đi vào thang máy riêng.

“Tổng giám đốc Minh!”

Đến tầng thượng, Phan Duy chào đón họ với vẻ mặt hơi khó xử.

Phan Duy sắc mặt vui vẻ nhìn Hoàng Trường Minh, sau đó lại liếc sang nhìn Lam Ngọc Anh, có vẻ như muốn nói gì đó nhưng lại thôi.

Hoàng Trường Minh: ” Có chuyện gì thế?”

“Chị Lê đang ở trong phòng làm việc của anh!” Phan Duy kiên trì đến cùng báo cáo.

“Tôi nói sẽ gặp cô ấy à?” Hoàng Trường Minh lập tức trầm giọng.

Phan Duy nhanh chóng gật đầu, vội vàng giải thích: “Nhưng lần này cô ấy đến đem theo bản thiết kế của Lê Hoàng và Hoàng Đức

Lam Ngọc Anh tuy không hiểu chuyện kinh doanh trên thương trường của bọn họ, nhưng cô ấy đã sớm tìm hiểu vào bốn năm trước, hôn ước của Hoàng Trường Minh và Lê Tuyết Trinh có liên quan rất lớn đến quan hệ thương mại của nhà họ Hoàng và nhà họ Lê, hai dòng họ có sự hợp tác mật thiết

Nhìn vẻ mặt khó xử của Phan Duy, cô ấy chủ động mở lời.

“Hoàng Trường Minh, vậy anh đi gặp cô ấy trước nhé Hoàng Trường Minh nghe vậy, ẩn đường nhắn lại bày ra vẻ phiên phức.

Lam Ngọc Anh chỉ về phía trước, nói: “Em đến phòng tiếp khách đợi anh, xong chuyện anh bảo Phan Duy gọi em là được.

Nói xong, cô ấy nhẹ nhõm thả lỏng tay muốn đi qua đó.

Chỉ là vừa nhắc chân lên, Hoàng Trường Minh lại một lần nữa kéo cô ấy lại, đưa tay ra hất cằm cô ấy lên, ánh mắt u ám nhìn chằm chằm khuôn mặt cô ấy, giống như đang cố gắng nhìn thấu tâm tư của cô ấy: “Ngọc Ngọc, em ghen rồi sao?”

“Em đâu có.” Lam Ngọc Anh bác bỏ.

Giương mắt nhìn mặt mày anh ta đơ lại, cô ấy không nhịn được mà bật cười: “Em thật sự không ghen, lúc trước anh đã nói với em rồi, hai người bọn anh không có gì cả, em phải tin anh…

Ánh mắt Hoàng Trường Minh dần dần chuyển đen, giống như chuẩn bị bốc cháy vậy.

Tay anh ta ôm vào eo nhỏ cô ấy, bộ dạng dường như muốn hôn lên đôi môi bé nhỏ của cô ấy.

Bóng hình nhỏ nhắn xinh đẹp của Lam Ngọc Anh đi vào trong phòng khách, Hoàng Trường Minh vẻ mặt rùng lên.
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 702


Chương 702

Cũng tốt, anh ta đúng lúc cũng đang có một số chuyện muốn nói với Lê Tuyết Trinh, lần trước ở quán ăn chạm mặt nhau và đang có việc gấp, hơn nữa con trai đang vội đi vệ sinh, nên hôm đó anh ta không nói gì nhiều.

Ánh mắt tĩnh mịnh nheo lại, hai tanh anh ta đút túi đi về phía phòng làm việc.

Mở cửa ra, nghe thấy tiếng đứng dậy của Lê Tuyết Trinh đang ngồi trước bàn làm việc ở bên trong, nhìn thấy anh ta liền lập tức bày ra hai cái núm đồng tiền.

“Trường Minh!”

Hoàng Trường Minh chỉ nhìn cô ta cho có lệ, trực tiếp đi đến ghế lưng cao ngồi xuống.

Sau khi anh ta đi vào, Lê Tuyết Trinh cũng ngồi xuống, nhìn thấy anh ấy không chủ động phản ứng với lời chào của mình, chỉ đành mỉm cười và nói tiếp: “Em tiện đường nên qua đây đưa cho anh bản thiết kế”

“Ừm, để ở đó đi.” Hoàng Trường Minh chỉ tay.

“Hoàng Minh, anh xem qua bản thiết kế, giám đốc Thái nói trong bản thiết kế còn rất nhiều chỗ chưa được hoàn thiện, vì chủ yếu là nghe theo ý kiến của anh!” Lê Tuyết Trinh nói nhẹ nhàng.

“Để cụ thể và thống nhất hơn tôi sẽ cùng bàn bạc với giám đốc Thái.” Hoàng Trường Minh gật đầu, sau đó liếc nhìn bản thiết kế, tựa lưng vào ghế, nhìn về phía xa: Lê Tuyết Trinh, cô đến chỉ để đưa cho tôi bản thiết kế thôi sao?”

“Trường Minh, có phải là anh đã nhìn ra rồi không?” Lê Tuyết Trinh nghe xong, lại mở lời, giọng nổi đột nhiên nghẹn ngào: “Không sai, em chỉ là muốn đến gặp anh, đến biệt thự ngay cả bước chân qua cổng cũng không cho em vào, công ty cũng như vậy, em chỉ còn cách lấy cớ đưa bản thiết kế để đến gặp anh, nói chuyện với anh!”

“Cô hà tất phải như thế.” Hoàng Trường Minh ngữ khí tĩnh mich.

“Trường Minh, hiện tại dù chỉ vài câu nói anh cũng không muốn nói với em sao?” Lê Tuyết Trinh ngốc nghếch nhìn anh ta: “Chúng ta đã đính hôn được bốn năm rồi, mà trong suốt bốn năm, em luôn đợi anh, lẽ nào anh nhất định phải nhẫn tâm như vậy sao?”

Hoàng Trường Minh rút điều thuốc từ trong hộp, không vội vàng châm, mà v**t v* điếu thuốc lá: “Lê Tuyết Trinh, vừa hay tôi có chút chuyện hôm nay muốn nói lại một lần với cô, lời hôm đó tôi nói ở nhà họ Hoàng rất nghiêm túc, hôn ước của tôi và cô bốn năm trước sớm đã bị hủy rồi, bốn năm sau đương nhiên tôi sẽ không lấy cô. Về việc bốn năm trước tại sao tôi và cô lại lập ra hôn ước, nguyên nhân cô hẳn cũng đã rõ!”

Lê Tuyết Trinh không nói gì cả, vì cô ta không thể phủ nhận nổi.

Lúc đó nếu không phải anh ta mất trí, không nhớ ra sự tồn tại của Lam Ngọc Anh, thì cũng không thể tùy ý để cho Kiến Phong chi phối.

Hoàng Trường Minh châm điếu thuốc, thổi ra làn khói màu xám: “Còn nữa, có phải cô cũng lừa cô ấy là mình đang mang thai phải không?”

“Trường Minh, em… Lê Tuyết Trinh chợt biến sắc.

“Nếu đúng như vậy, thì tôi chưa hề động chạm đến cô, cho dù là trong trường hợp bị đánh thuốc mê, vì vậy cô nên gả cho bố của đứa con mới phải!” Hoàng Trường Minh không vội vã nói, ánh mắt trào phúng.

Lê Tuyết Trinh điều chỉnh lại tâm trạng, vành mắt đỏ ửng giải thích: “Trường Minh, em chỉ là vì nhất thời trong tình huống cấp bách không biết mở lời như thế nào, em sợ cô ta một lần nữa cướp anh đi, vì vậy em mới cố ý nói như thế, em cũng chỉ là muốn bảo vệ tình cảm của mình mà thôi.

Hoàng Trường Minh mặc cho cô ấy nhẹ nhàng giải thích và còn bất chợt mang theo tiếng khóc nghẹn ngào.

Không cắt ngang, cũng không cản lại, tiếp tục hút điều thuốc giống như không liên quan đến mình, đến khi cô ấy lấy ra khăn tay lau khô nước mắt, mới trầm giọng lên tiếng “Ồ, đúng rồi, Lê Tuyết Trinh, tôi chợt nhớ ra một chuyện.
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 703


Chương 703

“Trường Minh, chuyện gì thế?” Lê Tuyết Trinh không hiểu.

“Cô muốn biết tại sao tôi lại hồi phục lại trí nhớ không?” Hoàng Trường Minh hỏi.

“Anh hồi phục thế nào?” Lê Tuyết Trinh đành phải nói tiếp.

“Thực ra chuyện này không quan trọng” Hoàng Trường Minh không trực tiếp trả lời, mà lại nói mập mờ.

Khi biểu cảm của cô ấy càng tỏ ra nghi hoặc, anh ta mới ung dung nói: “Điều quan trọng là, tôi phát hiện bản thân mình mất trí nhớ không phải do tai nạn xe gây ra, càng không phải vấn đề về y học không giải thích rõ ràng mà bác sĩ nói, mà là do có người cố ý gây ra.

“Vậy sao?” Lê Tuyết Trinh trong lòng “lộp bộp” một tiếng.

“Lê Tuyết Trinh, lẽ nào cô còn không rõ sao?” Hoàng Trường Minh đồng tử thu nhỏ lại, giống như đang thăm dò “Trường Minh, sai anh lại hỏi như vậy, em, em đương nhiên là không biết rồi!” Lê Tuyết Trinh ngữ khí có chút không tự nhiên, tay cầm túi sách, cũng vô ý thức mà nằm chặt lại, giống như lo sợ sẽ bị người khác nhìn thấu tâm can, nhưng vẻ mặt vẫn cực kỳ bình tĩnh, đứng dậy nói: “Trường Minh, chút nữa em còn có hẹn, em đi trước đây!”

Trong phòng khách, Lam Ngọc Anh đứng trước cửa sổ lá sách, từ trong khe hở có thể nhìn xuống cảnh tượng nào nhiệt bên dưới.

Cô ấy âm thầm thở vài hơi thật sâu, để cho tâm trạng bản thân thả lỏng.

Tuy nhiên vừa nãy cô ấy thoải mái nói chuyện với Hoàng Trường Minh, nhưng nghĩ đến hiện tại anh ấy và Lê Tuyết Trình ở trong phòng khách, trong lòng vẫn có chút để bụng, xem ra sự cẩn thận này trong lòng phụ nữa là có thật.

Cô thư ký đi vào, đặt cốc trà lên bàn: “Chị Lam, trà của “Cảm ơn.” Lam Ngọc Anh trị. ngoảnh lại ra hiệu Đó là nữ thư kỷ lần trước tiếp đãi cô ấy và đồng nghiệp Chu Thần, nhưng lần này rõ ràng ánh mắt nhìn cô ấy không giống như lần trước, ánh mắt có ý thăm dò, lúc rời đi, còn lén lút ngoảnh lại nhìn trộm cô ấy.

Mà sau khi nữ thư ký rời đi, ngoài cửa thỉnh thoảng có người đi qua ngó nhìn vào. Người càng ngày càng đông và dường như càng to gan hơn, có vài nữ thư ký còn dám mở hé cửa, cùng nhau thì thầm.

“Nhìn rõ chưa? Chỉnh là cô ấy, người lúc đó tay trong tay với giám đốc Hoàng đi lên, ở tầng một có rất nhiều người chứng kiến rõ ràng!”

“Nhưng chẳng phải giám đốc của chúng ta đã đính hôn rồi sao, hơn nữa khoảng thời gian trước tôi hình như nghe được trong ngày đính hôn đã chuẩn bị hôn lễ rồi, cô gái này từ đầu chui ra vậy? Không phải tiểu tam đó chứ, tiểu tam có thể trắng trợn hiển nhiên như vậy sao?”

“Đó không phải tiểu tam thì còn là gì nữa! Vì chị Lê hiện tại đang ở phòng làm việc, nên cô ta mới chốn đến phòng họp đó! Hoàng hậu ở đây, làm gì có chỗ nào cho thứ tiểu tam cơ chứ, nhưng nói đi nói lại, làm gì không làm lại đi làm tiểu tam, chà chà!”

Nhưng còn phải xem tiểu tam là loại người nào, cử cho là cô không muốn làm tiểu tam của giám đốc Hoàng đi, nhưng thật ra cho dù có muốn làm tiểu tam của giám đốc thôi, cô nằm mơ cũng không được, đừng nói là tiểu tam, cho dù chỉ là tình một đêm, cũng có rất nhiều nữ nhân viên trên dưới Hoàng Đức cũng phải tranh nhau sứt đầu mẻ chán.

Lam Ngọc Anh tuy rằng không cố ý nghe, nhưng ở ngoài cửa âm thanh cứ loáng thoáng vọng lại.

Lam Ngọc Anh ngồi trên ghế sô pha nhấc chén trà lên, thổi những lá trà lơ lửng trên cốc, muốn vờ như không nghe thấy gì cả, nhưng tâm trạng không bị ảnh hưởng một chút nào, tuyệt nhiên là giả.

Nhưng cũng may, không lâu sau bóng dáng của Phan Duy đã xuất hiện.

Mấy người hé cửa nói xấu bên ngoài, cũng đồng thời giải tán.

“Cô Lam, giám đốc Hoàng bảo cô qua đó!”

“Ừm.” Lam Ngọc Anh gật đầu.

Đặt tách trà chưa uống xuống bàn, theo sau Phan Duy rời khỏi phòng khách.
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 704


Chương 704

Cửa văn phòng tổng giám đốc vẫn mở, bên trong chỉ có một mình Hoàng Trường Minh một mình dựa vào ghế cao, lúc này đã không còn bóng dáng của Lê Tuyết Trình nữa, trong gạt tàn có điều thuốc vừa dập tắt, mùi thuốc vẫn chưa hoàn toàn biến mất.

Phan Duy đằng sau đóng cửa lại, Lam Ngọc Anh đi vào trong đó. Trên bàn làm việc đặt một bản thiết kế, rất rõ ràng, cái ghế vừa nãy Lê Tuyết Trinh ngồi đối diện, cô ấy mím môi, không ngồi xuống luôn, mà lại không kiềm được thốt ra “Gặp xong vợ chưa cưới rồi chứ?”

Vừa nói xong, cô ấy không khỏi có chút thất vọng.

Cô ấy sao thế này, rõ ràng lúc đầu dáng vẻ của cô ấy rất thoải mái, phóng khoáng, nhưng sau khi xong chuyện lại giống như oán phụ tính toán chi li, cô ấy biết trong lòng mình không có chút khó chịu nào hoặc là bị những lời bàn tán của những nhân viên nữ ngoài cửa làm ảnh hưởng.

“Ai nói không ghen chứ, biết rõ hai người bọn anh không có gì, hơn nữa còn nói tin anh?” Hoàng Trường Minh thấy vậy, liền trêu chọc.

“Em không có.” Lam Ngọc Anh lúng túng.

Hoàng Trường Minh nghiêng người về phía trước, mải miết nhìn khuôn mặt cô ấy: “Vậy em làm sao thế?”

“Em chỉ là.” Lam Ngọc Anh cắn môi, nghĩ ngợi, nhưng cuối cũng chẳng nói ra được câu gì, chỉ là thuận miệng nói mà thôi: “Cố ý trêu chọc anh thôi! Anh làm việc đi, em không làm phiền anh nữa, em ở đây yên lặng lướt facebook!”

Cô ấy không muốn nói, Hoàng Trường Minh cũng không gò ép hỏi.

Chỉ là ánh mắt sâm thẳm từ đầu đến cuối luôn nhìn bóng hình xinh đẹp của cô ấy, luôn nhìn cô ấy khi kh người ngồi xuống, lấy điện thoại trong túi ra, sau đó cúi đầu xuống buông lông mi dưới màn hình.

Lam Ngọc Anh sau khi mở weibo lên, vuốt đi vuốt lại. Có không ít những tin tức nóng hổi thú vị, cô ấy tuy không phải là người nghiện facebook, nhưng mỗi ngày có thời gian, đều sẽ lên facebook dạo quanh.

Lúc này mỗi tin tức mà cô ấy nhấn vào, đều xem sơ sơ rồi lướt qua, không biết có phải liên quan đến tâm trạng hay không, mà chẳng có hứng thú gì cả.

Phía trước đột nhiên có bóng người bao phủ xuống, cô ấy ngước lên, nhìn thấy Hoàng Trường Minh không biết từ lúc nào từ bàn làm việc đi đến trước mặt mình, đang nhìn cô ấy từ trên cao xuống.

“Ách, có chuyện gì thế?”

Hoàng Trường Minh mím môi, đột nhiên nói: “Lâu rồi không được uống cà phê do chính em pha “Bây giờ anh muốn uống không?” Lam Ngọc Anh sững

Lúc trước khi hai người yêu nhau, ngoài mì tôm ra, anh ấy luôn rất thích uống cà phê cô ấy pha.

“Ừm.” Hoàng Trường Minh gật đầu.

“Trong cà phê lại bỏ chút đường mạnh nha nhé?” Lam Ngọc Anh cất điện thoại vào túi áo, sau khi nhìn anh ấy gật đầu lần nữa, liền lập tức đứng dậy: “Được, vậy bây giờ em đi pha cho anh nhé!”

Hoàng Trường Minh lại đột nhiên kéo cô ấy lại, nói: “Đưa cho anh chiếc nhẫn một lát “Để làm gì thế?” Lam Ngọc Anh khó hiểu.

“Không có gì.” Hoàng Trường Minh nét mặt bình thường, chẳng nói gì nhiều.

Lam Ngọc Anh thấy vậy, không hiểu anh ấy có dụng ý gì, nhưng vẫn nghe theo lời anh ấy nói, nhẹ nhàng tháo chiếc nhẫn kim cương trên ngón áp út ra, sau đó đưa cho anh ấy với vẻ nghi ngờ.

Kể từ khi anh ấy đeo cho cô ấy, đây là lần đầu tiên Lam Ngọc Anh tháo ra.

Lúc trước sự đánh mất, nên hầu như chưa bao giờ tháo ra, luôn đeo nó ngay cả lúc tắm.

Hoàng Trường Minh sau khi cầm chiếc nhẫn nhưng vẫn không giải thích gì cả, chỉ nói: “Em đi pha cà phê trước đi.”

“Ồ.” Lam Ngọc Anh gật đầu.
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 705


Chương 705

Từ trong phòng giám đốc đi ra, Lam Ngọc Anh sau khi đóng cửa lại, nhìn về phía pha cà phê, hít một hơi thật sâu rồi mới đi qua đó.

Trong khu pha cà phê có vài nữ nhân viên ở đó, vừa hay, có vài nhân viên vừa này nói xấu ở ngoài cửa. Lam Ngọc Anh sau khi đi vào, liền cảm thấy mọi ánh nhìn đều hướng về phía mình.

Cô ấy nhìn thẳng đi về phía máy pha cà phê, sau khi tìm thấy giấy lọc liền cúi đầu xay cà phê, giống như trong dự liêu của cô ấy, không lâu sau, sau lưng lại có tiếng xì xèo bàn tán, tuy rằng âm thanh rất nhỏ, nhưng dẫu sao ở cùng trong một không gian, vẫn có thể nghe được loáng thoáng.

“Tôi vừa nhìn thấy hôn thê của giám đốc Hoàng rời khỏi đó!”

“Không trách được, hoàng hậu vừa mới đi, cô ta đi phía sau lẻn vào trong phòng làm việc của giám đốc, hiện tại lại chạy đến đây pha cà phê cho anh ấy! Xem ra, tiểu tam bây giờ thật sự có chút tài năng, không phục không được!”

“Ngưỡng mộ thì có ích gì chứ!, chẳng phải chỉ là tiểu tam thôi sao, chẳng muốn thấy chút nào.

Lam Ngọc Anh bóp giấy lọc ở trong tay, cảm thấy sống lưng ngày càng cứng đờ,

Theo những tiếng xì xào đó, cô ấy không khỏi càng cúi sâu xuống, chỉ là thật nhanh, cô ấy lại cảm thấy bản thân hà tất phải để tâm những suy nghĩ của người khác, miệng là của người ta, muốn nói gì thì nói, cô ấy cũng chẳng cần phải vì những lời nói của người lạ mà chịu ảnh hưởng.

Nghĩ như vậy, cơ thể và tâm trạng Lam Ngọc Anh cũng dễ chịu hơn nhiều, chuyên tâm pha cà phê hơn.

Theo sự chuyển động của máy pha, mùi thơm cà phê dần dần tản ra khắp nơi.

Lam Ngọc Anh lúc cho đường mạch nha vào bên trong, phía sau vang lên bước chân vững vàng cũng rất quen thuộc.

“Giám đốc Hoàng!”

Người trong khu pha cà phê, đồng loạn hô lên.

Lam Ngọc Anh kinh ngạc quay người lại, bất ngờ không thôi: “Ô, không phải anh đang phê chuẩn giấy tờ sao, anh vào đây làm gì?” Hoàng Trường Minh không trả lời cô ấy, nhưng đưa tay về phía cô ấy, liền lấy cốc cà phê cô ấy đang cầm trên tay đưa lên miệng, thử một ngụm nhỏ, lông mày hơi giương lên, giống như đang khen ngợi mùi vị cà phê.

“Không tồi, mùi vị vẫn giống lúc trước.

Lam Ngọc Anh muốn hỏi, sau bốn năm lẽ nào anh vẫn nhỏ?

Chỉ là ngập ngừng trong lòng, đột nhiên nhớ đến mì liền có thể chắc chắn anh ấy luôn nhớ.

Lam Ngọc Anh còn giơ tay lên miệng anh ấy, theo thói quen mỗi lần anh ấy uống cà phê, đều sẽ lau cằm anh ấy, nét mặt có chút thẹn thùng, dẫu sao nơi pha cà phê là nơi công cộng, xung quanh còn có rất nhiều người.

Cô ấy có chút thẹn thùng rụt tay về.

Hoàng Trường Minh giữ tay cô ấy lại sau đó lại đưa tay cô ấy lên.

“Xem em kìa, đã bao nhiêu tuổi rồi mà cứ quên quên nhớ nhớ cơ chứ!”

Lam Ngọc Anh ngẩn ngơ nhìn anh ấy, lúc không hiểu anh ấy đang nói cái gì, thì nhìn thấy anh ấy lấy trong túi quần ra chiếc nhẫn kim cương, sau đó thuận theo ánh mắt nhìn xuống ngón áp út nói: “Không phải nói với em rồi sao, phải vĩnh viễn đeo nó, sao lại làm rơi xuống đất được chứ, may mà anh nhặt được, nếu không thì em đẹp mặt rồi!”

Đôi môi khẽ nhếch khép lại, sợ sệt nhìn anh ấy.

Động tác của Hoàng Trường Minh chẳng có chút nghi ngờ, hơn nữa giọng nói vừa người nghe.

Cái miệng rắc rối của hai nhân viên nữ kia kiểu, cô nhìn tôi, tôi nhìn cô, cùng lúc mà nín thở.
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 706


Chương 706

Hoắc Trường Minh cẩn thận đeo nhẫn kim cương vào ngón áp út của cô, sau đó chìa tay ra, nắm chặt tay cô đồng thời cũng bưng tách cà phê lên, xoay người đi ra ngoài phòng nước.

Đến cửa rồi lập tức Hoắc Trường Minh dừng bước: “Phan Duy!”

“Tổng giám đốc Trường Minh!” Phan Duy lập tức nhanh chân chạy đến.

Mắt Hoắc Trường Minh vẫn nán lại phòng nước, đôi mắt đầy nghiêm nghị, biểu cảm hờ hững trầm giọng nói: “Lập tức tuyên bố quy định mới của công ty ngay bây giờ, bắt đầu từ bây giờ đến sau này không ai được phép ăn nói bậy bạ trong công ty nữa, nếu ai vi phạm lập tức đuổi việc thẳng! Phải kiểm tra hòm thư của từng nhân viên một có nghe không! “Rõ ạ!” Phan Duy gật đầu.

Trong khi đó, các nữ nhân viên trong phòng nước không ai dám thở mạnh, không ai dám họ he gì.

Mãi cho đến khi trở về phòng làm việc, Hoắc Trường Minh mới buông lỏng tay cô ra, chìa tay bưng tách cà phê ra: “Ngọc Anh, em cứ ngồi ở số pha này lướt facebook đi, anh đi xử lý văn kiện cho xong đây”

Lam Ngọc Anh nhìn cánh cửa sau đóng lại, trong tầm mắt cô là bóng hình cao lớn vai dày lưng rộng của anh.

Cuối cùng cô cũng hiểu ra vì sao anh lại đột nhiên muốn pha chế cà phê với cô, nhưng lại tháo nhẫn của cô xuống, hóa ra là có ý đồ khác, chính là để thể hiện màn kịch vừa rồi đây.

Lam Ngọc Anh vẫn biết rõ rằng anh cố ý làm như vậy.

Anh đã thấu tỏ mọi tâm tư của cô, nhưng anh không nói gì, mà trực tiếp dùng hành động này để chặn miệng đám người kia.

Trong lòng cô chợt thấy ấm áp, làm sao cô có thể không cảm động kia chứ, cô không đến sô pha ngồi mà tiến về trước hai bước, ôm lấy tấm lưng vững chãi của anh từ phía sau.

Lam Ngọc Anh dịu dàng gọi: “Hoắc Trường Minh à.. Hoắc Trường Minh đứng lại, để mặc cho cô ôm hai giây, sau đó bưng tách cà phê xoay người lại.

Đôi mắt trầm tĩnh sâu thăm thẳm cúi xuống dán chặt vào người cô, bốn mắt nhìn nhau, không cần nói thêm bất cứ điều gì cả, cảnh tượng đầy lãng mạn này cũng kéo xuống, đôi mi của Lam Ngọc Anh run rẩy, không kìm lòng được mà nhón chân hôn lên cánh môi mỏng của anh.

Hoắc Trường Minh bất động, nhướng mày, lúc cô rời môi khỏi thì dùng khuỷu tay ôm lấy cô lại, hôn sâu hơn. Phòng làm việc lớn như vậy mà lại không phát ra bất kỳ tiếng động nào.

Lưng cô tựa vào cánh cửa, Lam Ngọc Anh bị anh hôn đến mức có hơi * l**n t*nh m*, hoảng hốt nhìn tay của mình không biết từ lúc nào đã lôi áo sơ mi ra khỏi thắt lưng anh, quần áo nhăn nhúm, mà áo sơ mi của mình cũng bị xé toạc từ lúc nào không biết.

Về phần tách cà phê đó, nó đã bị đổ đầy ra sàn nhà. Căn phòng tràn ngậm hương vị cà phê và tình ái.

Ở đây có một chỗ trống, hai chân Lam Ngọc Anh bị nhấc lên khỏi mặt đất, đôi tay chắc khỏe của anh bế bổng cô lên, nụ hôn men theo xúc cảm đó mà càng thêm kịch liệt.

“Hoắc Trường Minh, không được..”

Khó khăn lắm Lam Ngọc Anh mới có thể thốt lên lời, cô hoảng loạn nhắc nhở anh.

Dường như Hoắc Trường Minh cũng dần bình tĩnh trở lại, sóng mũi cao của anh áp lên gương mặt cô, yết hầu nuốt ừng ực, kèm theo đó là tiếng th* d*c gấp gáp, con ngươi đen láy đang cố gắng gượng kiềm chế hằn những tia máu đỏ đang sực trào.

Mấy giây sau, anh mới khàn khàn đáp lại: “Còn đang muốn quyến rũ anh ư?”

“Em đâu có.” Lam Ngọc Anh cực kỳ oan uổng.

“Anh còn phải phê duyệt văn kiện, nếu như em còn tiếp tục nhìn anh bằng ánh mắt này thì anh không thể kiềm chế được mà trực tiếp “muốn” em ngay tại đây đấy!” Bàn tay lớn của Hoắc Trường Minh áp lên nửa gương mặt của cô, từng câu từng chữ anh nói như phun ra lửa.

“Đừng mà!” Lam Ngọc Anh xấu hổ ngượng ngùng, cuống cuồng cúi mặt xuống.
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 707


Chương 707

Hoắc Trường Minh củi đầu hít thở hai hơi ở hốc cổ cô, sau đó buông cô ra, cầm tách cà phê chẳng còn bao nhiêu nữa xoay người đi về phía bàn làm việc.

Lam Ngọc Anh thả đôi chân xuống đất, hai tay chống sau lưng.

Ánh mắt rũ xuống, phía dưới thắt lưng đã thay đổi khác thường, dường như nó đang muốn phá bỏ rào cản của chiếc quần tây kia, đường nét thanh thoát trên gương mặt cô dường như vì gắng nhịn mà trở nên khó coi. Nhìn chỗ đó cộm lên mà yết hầu khó khăn chuyển động, Lam Ngọc Anh nuốt nước miếng, không tự chủ được mà đi tới đó.

Cánh tay lại một lần nữa bị người đằng sau kéo lại,

Hoắc Trường Minh lại dừng bước.

Thấy hai gò má cô đã ửng đỏ, ánh mắt cô vẫn còn lưu luyến nhìn anh, anh nhướng mày, lại một lần nữa trực tiếp hôn cô.

d*c v*ng ban nãy còn chưa hạ xuống nên Hoắc Trường Minh làm sao có thể chịu được cô năm lần bảy lượt khêu gọi anh thế này, anh lập tức ném tách cà phê xuống, trực tiếp ôm lấy eo cô bế lên, khóa kín cửa ban công lại, đồng thời đi về phía sô pha.

Họ ngã xuống chiếc số pha bằng da mềm mại như vừa ngã xuống một đám mây mềm.

Hôm nay cô mặc chiếc váy dài cotton đến mắt cá chân, đúng là khiến cho anh dễ dàng hành động, trong nháy mắt, làn váy kia đã bị kéo hết lên, cảm giác mát lạnh khiến cô run lên từng đợt, những nốt sần nhỏ trên da thịt nóng bỏng của cô khiến cô khó chịu.

Lam Ngọc Anh vịn lấy bả vai anh, bất tri bất giác nghĩ đến điều gì đó: “Văn kiện đó làm sao bây giờ..

“Không phê duyệt nữa!” Hoắc Trường Minh thẳng thừng tuyên bố. Lúc này còn tâm trí nào mà nghĩ đến văn kiện nữa, lúc này anh chỉ muốn thật muốn phóng thích và đạt được kh*** c*m trên cơ thể cô.

Khóa kim loại và thắt lưng cởi bỏ, trong phòng làm việc tràn ngập tiếng th* d*c của đôi nam nữ.

Đợi một hồi lâu, tiếng th* d*c đó dần bình ổn trở lại thì mặt trời ngoài cửa sổ đã ngả về phía tây.

Lam Ngọc Anh như cá vớt từ nước lên, miệng khô lưỡi đẳng ngồi trên sô pha, mấy món đồ lót bị Hoắc Trường Minh nhặt lên đưa cô mặc vào, cô xấu hổ vội vàng ngồi xuống, kéo chiếc váy bị ban nãy bị vén lên xuống chân.

Hoắc Trường Minh mở cửa sổ sát đất xua tan đi mùi h**n ** ban nãy. Không thể tiếp tục phê duyệt văn kiện được nữa, anh cầm chìa khóa xe, dẫn theo cô ra khỏi phòng làm việc.

Giờ đã đến lúc tan tầm, các nhân viên đang thu xếp đồ đạc chuẩn bị ra về.

Bởi vì Hoắc Trường Minh vừa lệnh cho Phan Duy công bố quy định mới nên ai ai cũng nhìn thẳng mà đi, không ai dám túm tụm thì thầm to nhỏ nữa.

Có điều cho dù như vậy, Lam Ngọc Anh vẫn cảm thấy ớn lạnh sống lưng.

Tuy rằng trang phục của cả hai đã chỉnh tề, nhưng bề mặt vẫn còn vài nếp nhăn, nhất là quần áo cô vẫn còn nhăn nhúm nhiều lắm, mặt vẫn chưa hết đỏ, không khó để người ta đoán hai người vừa nãy đã làm gì.

Cô hối hận day day trán.

Haizz, có hơi phóng túng rồi.

Ăn cơm tối xong, chiếc Land Rover trắng đỗ ở bãi gửi xe gần bờ sông, sau đó hai người nắm tay nhau đi xem phim.

Bước ra khỏi thang máy, đâu đâu cũng thấy mọi người đi cùng nhau, có lẽ họ cũng là những cặp tình nhân, dường như mỗi ngóc ngách đều đầy hương vị tình yêu mặn nồng.

Bốn năm trước, khi ở Canada Lam Ngọc Anh đều trải qua cuộc sống độc thân, đã từ rất lâu rồi không cảm nhận được hương vị ngọt ngào này, lúc ăn cơm có còn cảm thấy tội nghiệp đứa bạn thân Cá Nhỏ của mình, nhưng khi nhân lấy hộp bắp rang bơ kia thì cảm xúc kia hoàn toàn bay biển. Cô cho rằng mình sẽ giống như trước đây tìm một bộ phim hành động nào đó xem, không ngờ dạo này toàn chiếu thể loại phim tình cảm.
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 708


Chương 708

Mãi cho đến khi xem phim xong, Lam Ngọc Anh vẫn còn cảm nhận được dư vị ngọt ngào mãi không tan hết. Bước ra khỏi tòa thương mại, Hoắc Trường Minh bảo cô chờ ở cửa rồi tự mình cầm chìa khóa đi lấy xe.

Cô tìm một chỗ thích hợp ở góc phòng đứng, bên cạnh là một nhà sách rộng lớn thì mắt bỗng thấy một bóng hình quen thuộc, do dự một lát, vẫn nên là bước đến chào hỏi: “Ngài Hoài Lâm!”

Lê Hoài Lâm vẫn ăn mặc giản dị, cửa chỉ rất duyên dáng, dù ở tuổi này nhưng không hề mất đi vẻ quyến rũ.

Sau khi quay lại nhìn cô, ông cười rất thân thiết: “Cô Ngọc Anh, trùng hợp quá!”

“Sức khỏe ông sao rồi?” Lam Ngọc Anh buộc phải hỏi trước.

“Đã tốt hơn nhiều rồi!” Lê Hoài Lâm nói, nụ cười càng sâu hơn khi nghe những lời này: “Nói ra thì cũng phải cảm ơn cô vì phương pháp mà cô đã nói trước đây, nó thật sự hiệu quả! Hơn nữa, tôi cảm thấy dạ dày dạo gần đây đã khỏe dễ chịu hơn rất nhiều, ngay cả mấy ông bác sĩ trung y cũng nói tôi đang được điều dường rất tốt!”

“Đừng khách sáo, có hiệu quả là tốt rồi!” Lam Ngọc Anh gật đầu cười.

Lê Hoài Lâm nhìn lại bên trong tòa nhà thương mại, cười nói: “Trên kia hình như có rạp chiếu phim, ở đây chủ yếu là người trẻ tuổi, có vẻ Cô Ngọc Anh cũng đến đây xem phim cùng bạn bè nhỉ?”

Bị hỏi như thế này, Lam Ngọc Anh chợt nhớ đến thân phận của đối phương.

Không chỉ là một trưởng bối cô cảm thấy rất dễ gần mà còn là bố của Lê Tuyết Trinh.

“Đúng vậy, anh ấy đi lấy xe rồi.” Lam Ngọc Anh mơ hồ gật đầu.

Khi cô đang do dự không muốn nói rõ, Lê Hoài Lâm đã nói: “Lại trùng hợp nữa rồi, tài xế của tôi cũng đi lấy xe, tôi đến hiệu sách này muốn mua vài cuốn sách!”

“Ông vẫn chưa chọn được cuốn nào vừa ý sao?” Lam Ngọc Anh nhìn hai tay trống không của ông.

“Vẫn chưa” Lê Hoài Lâm xòe hai tay ra lắc đầu, giọng nói và biểu cảm có chút mất mát.

“Có thể là cuốn sách tôi muốn mua không được ưu chuộng lắm, hơn nữa cũng hơi cũ, hầu như rất ít người đọc, thêm nữa là bản dịch tiếng Đức, mua lại càng khó hơn!”

“Bản dịch tiếng Đức sao?” Lam Ngọc Anh nghe được vế sau, hỏi một cách kinh ngạc.

“Đúng vậy, do Heinrichber viết, là một nhà văn người Đức đã từng đạt giải Nobel! Hơn nữa ông ấy đã nhập ngũ trong kỳ nhập học, tham gia chiến tranh Thế giới thứ hai, bị thương và trở thành tù nhân. Các tác phẩm của ông đều có phong thái phê phán và chỉ trích, dù ông đã qua đời nhưng vẫn được ca ngợi là lương tâm của người Đức!”

Lê Hoài Lâm nói một hơi, dường như ý thức được biểu hiện của mình quá kích động, vội vàng cười giải thích: “Thật ngại quá, nói ra thì tôi có chút phấn khích, vì tôi từng du học ở Đức, sau đó lại sống thêm vài năm ở đấy, nên cũng bị ảnh hưởng văn hóa ở đó! Cô Ngọc Anh trẻ như thế, chắc sẽ không hứng thú với những thứ văn học ngoại quốc này!”

Lam Ngọc Anh nghe ông nói xong, lại có biểu cảm như đang suy nghĩ.

“Tôi có thể tên của ông ấy được không?” Tô nghĩ một lúc, ngập ngừng hỏi.

“Clown’s View.” Lê Hoài Lâm đáp: “Hơn nữa, còn có bộ phim cùng tên cải biên dựa trên cuốn này”

“Clown’s View sao?” Lam Ngọc Anh một lần nữa kinh ngạc, hỏi lại.

Sau khi ông gật đầu, cô không khỏi lẩm bẩm nói: “Đúng là trùng hợp”

“Cô Ngọc Anh, sao vậy?” Lê Hoài Lâm khó hiểu hỏi.

Lam Ngọc Anh vừa cười vừa nói với ông: “Ở chỗ tôi vừa hay lại có một cuốn sách tiếng Đức, là nguyên bản, bởi vì nó rất quan trọng với tôi nên nếu ông Hoài Lâm muốn đọc thì tôi xin lỗi, tôi chỉ có thể cho ông mượn thôi!” Vừa nãy ông nói một tràn dài, thật ra cô nghe không hiểu chút nào.
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 709


Chương 709

Nhưng tên của tác giả đó lại khiến cô cảm thấy rất quen thuộc, không phải là cô hiểu biết nhiều về nước Đức, mà là những di vật mà mẹ để lại không nhiều, cuốn sách tiếng Đức đó luôn được cô giữ gìn cẩn thận, cô vẫn thường đọc từ khi còn nhỏ, cô luôn ghi nhớ nội dung và tác giả của cuốn đó.

Lê Hoài Lâm nghe vậy, đuôi mắt rung lên vì phấn khích, suýt chút nữa tiến đến nắm lấy tay cô: “Thật ư! Cuốn mà cô Ngọc Anh có là cuốn nguyên bản ư?”

“Đúng vậy!” Lam Ngọc Anh gật đầu.

“Vậy thì tuyệt quá, vậy cô cho tôi mượn nhé!” Mắt Lê Hoài Lâm to lên. Lam Ngọc Anh thấy vậy vội vàng nói: “Được, để tôi về tìm rồi hẹn lại ông hôm khác!”

“Nhất định phải giữ lời nhé!” Lê Hoài Lâm dường như rất vui vẻ.

Vì lời hứa cho ông mượn sách, để thuận tiện, hai người. lấy điện thoại ra, trao đối phương thức liên lạc với nhau.

Lưu số điện thoại xong, Lê Hoài Lâm ngẩn đầu lên, chỉ về phía sau cô: “Chiếc xe Land Rover màu trắng đó đã đậu rất lâu rồi, dường như là Hoắc Trường Minh ở bên trong, cô

Ngọc Anh, chắc là đang đợi cô nhỉ?”

“Vâng.” Lam Ngọc anh quay đầu nhìn, quả nhiên nhìn thấy chiếc xe Land Rover trắng.

Trên ghế lái, Hoàng Trường Minh không có ý định xuống xe, trên tay cầm điếu thuốc đang châm lửa, đối mắt đen và sâu đang ngưng tụ, nhìn thẳng về phía họ.

Lê Hoài Lâm cười, cất điện thoại vào trong túi, nói: “Chẳng trách dạo gần đây ngày nào Tuyết Trinh cũng buồn bã, tâm trạng lúc nào cũng phiền muộn!”

“Ông Hoài Lâm, tôi và Hoàng Trường Minh… Lam

Ngọc Anh cau mày, có vài quan hệ không biết nên nói với đối phương như thế nào.

“Cô đừng hiểu lầm! Tôi không có ý trách cô!” Lê Hoài Lâm lại cắt ngang lời cô, giọng nói vẫn thân thiết như trước: “Thật ra lần đó tôi đã cảm thấy quan hệ giữa cô và Hoàng Trường Minh có gì đó không bình thường, xem ra suy nghĩ của tôi đã đúng! Nhưng cô yên tâm, những lời nói lúc này của tôi là thật lòng, thật sự không hề có ý trách cô! Mặc dù tôi là bố của Tuyết Trinh, nhưng từ trước đến giờ tôi luôn tôn trọng sự lựa chọn của những người trẻ như các cô, cũng không miễn cưỡng được việc kiên trì tình cảm!”

Lam Ngọc Anh nghe vậy, không khỏi choáng váng.

Lê Hoài lâm nói với giọng điệu rất bình thường, ánh mắt thản nhiên, không hề có bất kỳ nét giả tạo nào trong đó.

Cô cảm kích nói: “Ông Hoài Lâm, cảm ơn ông!”

“Cô khách sáo quá!” Lê Hoài Lâm xua tay, sau đó an ủi nói: “Cô đừng có gánh nặng tâm lý đối với tôi, nhớ cho tôi mượn sách, tài xế của tôi đến rồi, cô Ngọc Anh, tôi đợi điện thoại của cô!”

“Được. Lam Ngọc Anh gật đầu.

Sau khi vẫy tay chào tạm biệt, Lê Hoài Lâm sải bước đi về phía ven đường, ông ấy vừa ngồi vào trong xe, cô cũng xoay người, chạy lon ton đến chiếc xe Land Rover trắng, mở cửa ra rồi ngồi vào trong.

Thắt dây an toàn xong hồi Ilaa nhưng vẫn chưa thấy xe nổ máy, cô quay đầu lại hỏi: “Hoàng Trường Minh, chúng ta không đi sao?”

“Cuối cùng cũng chịu quay lại rồi sao?”

Hoàng Trường Minh hất nhẹ tàn thuốc, đồng thời nói với cô.

Giọng nói có cần phải ấm ức vậy không?

Lam Ngọc Anh nhìn khuôn mặt cứng nhắc của anh, không nhịn được cười mà giải thích: “Em chỉ là trùng hợp gặp ông Lê Hoài Lâm ở trước cửa hiệu sách, cho đến chào hỏi, tán gẫu vài câu mà thôi!”

“Em không thể giả bộ không thấy sao?” Hoàng Trường Minh hừ lạnh một tiếng.

“Vậy thì không lễ phép chút nào.” Lam Ngọc Anh nói một cách ngây thơ.
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 710


Chương 710

Suy cho cùng mỗi lần gặp mặt, Lê Hoài Lâm đều rất thân thiện tiến đến và hỏi han cô, đó là lý do tại sao lúc nãy cô lại chủ động đi đến,

Hoàng Trường Minh thâm trầm liếc mắt một cái: “Không lẽ em đã quên ông ta là ai rồi chứ?”

“Em biết chứ!” Lam Ngọc Anh chớp mắt.

“Biết mà còn chạy sang đầy chào hỏi!” Hoàng Trường Minh bắt đầu trừng mắt nhìn cô.

“Mặc dù sau này em mới biết quan hệ cha con giữa ôngLê Hoài Lâm và cô Lê Tuyết Trinh, nhưng ông Hoài Lâm là ông Hoài Lâm, Lê Tuyết Trinh là Lê Tuyết Trinh, em không có ý định gộp họ lại!” Sau khi Lam Ngọc Anh nói xong, không nhịn được bổ sung thêm hai câu: “Hơn nữa ông Hoài Lâm mang đến cho người khác cảm giác rất thân thiết, tiếp xúc với ông ấy vài lần, em cảm thấy ông ấy là một người rất có sức hút và rất dễ gần!”

Khi cô mới biết thân phận của đối phương, cô đã cố gắng tránh tiếp xúc nhiều nhất có thể.

Nhưng mỗi lần gặp gỡ, Lê Hoài Lâm khiến cô không thể nào ghét được, đặt biệt là lời nói cuối cùng của ông ấy, không hề lạnh nhạt vì quan hệ giữa cô và Hoàng Trường Minh, dù sao cũng rất có lý, cô càng chắc chắn phong độ và nhân phẩm của đối phương”

Hoàng Trường Minh đang nổ máy, nghe lời nói của cô, anh đột nhiên đạp phanh.

Lam Ngọc Anh rướn người lên phía trước, suýt bị đoạ vào trán, may mà cô phản ứng kịp, giơ tay nắm lấy tay vịn phía trên.

Giọng nói nguy hiểm của Hoàng Trường Minh ở bên cạnh truyền đến: “Em nói xong chưa?”

“Nói xong rồi.” Lam Ngọc Anh nuốt khan

Nhìn thấy anh khởi động lại xe, nhớ tới trước đây anh đã từng thảo luận về vấn đề này khi mất trí nhớ, cô dở khóc dở cười nói: “Hoàng Trường Minh, đừng nói là anh nghĩ khẩu vị em nặng vậy nhé! Ông ấy là bố của Lê Tuyết Trinh, em chỉ xem ông ấy là một người bậc cha chú mà thôi!”

Hoàng Trường Minh nghe vậy, lại nói một cách kỳ quái: “Không phải lúc trước em thích Nguyễn Phong sao, anh ta cũng lớn hơn em rất nhiều tuổi đó!”

Lam Ngọc Anh khép miệng lại. Chiếc Land Rover lái dọc bờ sông, gió sông mát rượi thổi vào khiến người ta cảm thấy rất thoải mái.

Lúc này trời dã ngả bóng, ánh đèn trên cầu, bờ sông phía xa xa trông rất đẹp. Lam Ngọc Anh luôn bí mật quan sát biểu cảm của anh, thấy anh từ đầu đến cuối luôn nhìn thẳng, không nhịn được vươn tay ra chọc chọc anh. Cô thấy anh không quan tâm mình, lại tiếp tục chọc. . Truyện Trọng Sinh

Cuối cùng cũng có phản ứng, anh hung dữ trừng mắt nhìn cô, cô không hề sợ hãi mà lại rất thích thú, nghĩ lại những lời mà lần trước anh nói ở sân bay, cô cố ý nói: “Hoàng Trường Minh, anh có cần dừng xe phía trước mua một chai giấm không?”

Khóe môi Hoàng Trường Minh giật giật vài cái.

Vốn dĩ chỉ là trêu chọc, không ngờ một lúc sau chiếc xe liền ngừng lại.

Lam Ngọc Anh thấy vậy, kinh ngạc hỏi: “Hoàng Trường Minh, không phải anh muốn mua thật đấy chứ.

Mua cái con khỉ

Hoàng Trường Minh liếc cô một cái, sau đó nhếch mỗi nói: “Đêm nay chúng ta không quay về nữa, trước khi xem phim anh đã gọi cho thím Lý rồi, khỏi mất công tối nay em phải ngủ với Đậu Đậu rồi mới đến!”

Lam Ngọc Anh nghe vậy, không hề phản bác.

Rõ ràng là anh đã lên kế hoạch cả rồi, hơn nữa cô đã đã đồng ý cùng anh ra ngoài tận hưởng thế giới riêng của hai người nên phải làm đến cùng, tạm thời chỉ có thể xa bảo bối một hôm.

“Vậy chúng ta đi đâu?” Cô thắc mắc.
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 711


Chương 711

“Ở khách sạn này” Hoàng Trường Minh vươn tay chỉ phía bên cạnh.

“Khách sạn này sao?” Lam Ngọc Anh mở to mắt, nhìn vài cái, đỏ mặt do dự: “Nhưng hình như đây không phải là khách sạn bình thường”

Từ cách trang trí cửa bên ngoài có thể thấy được nơi này không giống với các khách sạn khác, màu sắc và trang trí đều như vậy.

Lông mày Hoàng Trường Minh nhệch lên cao, dừa vào mặt cô, mãnh liệt thở ra: “Vừa hay, ban nãy lúc trong phòng làm việc chúng ta vẫn chưa vui lắm!”

Lam Ngọc Anh đương nhiên hiểu nhu cầu phương diện đó của anh, không đủ hai, ba lần thì anh không dễ dàng buông tha cho cô, tuy rằng lúc trong phòng làm việc đã rất điên cuồng, nhưng thật ra anh đã tương đối kiềm chế rồi, hơn nữa cô cũng sợ sẽ có người gõ cửa tiến vào nên vô cùng căng thẳng.

“Có thể đổi khách sạn khác được không?” Cô ngượng ngùng nói.

“Được” Hoàng Trường Minh bày ra dáng vẻ rất nghe lời, chỉ là trước khi cô cô khẽ thở phào thì anh chậm rãi nói tiếp: “Phía trước ở gần sông có một khu vực rất tốt, dường như buổi tối không có người, rất thích hợp cho việc xóc xe, sáng mai còn có thể ngắm mặt trời mọc.

“.” Lam Ngọc Anh cắn lưỡi.

Cuối cùng, Hoàng Trường Minh còn cong môi nhìn cô: “Ngọc Anh, anh đều nghe theo em!” Lam Ngọc Anh trợn mắt cả hai mắt, liền muốn ngất đi cho xong.

Thấy hàng lông mày và ánh mắt kiên định của anh, cô biết mình khổng thể nào nói lại anh, nhất định phải lựa chọn một trong hai phương án.

Khách sạn tình thú hay là chiếc xe rung lắc.

Lam Ngọc Anh đương nhiên chọn vế trước, ít ra không phải là ở bên ngoài. Sau khi chiếc Land Rover dừng lại, hai người lần lượt xuống xe, cô cúi đầu im lặng đi theo anh, sau khi đi vào, đầu cô càng cúi thấp hơn, nhiệt độ nóng bỏng từ trên mặt truyền đến sai tại.

Trang trí ở bên trong khách sạn còn có điểm nhấn hơn bên ngoài, hơn nữa ánh đèn cũng tạo ra bầu không khí mờ ảo và ám muội, đặc biệt là toàn bộ màn hình trên bức tường phía sau quầy lễ tân, thể hiện các chủ đề khác nhau của mỗi phòng, hơn nữa ở trong cái giỏ đan bên cạnh có rất nhiều đồ vật gây nóng mắt.

Lam Ngọc anh khô họng, khẽ nuốt nước bọt.

Cô không dám tưởng tượng lát nữa khi tiến vào trong phòng sẽ như thế nào.

Nhìn thấy Hoàng Trường Minh vẫn ở đấy chằm chú nghe nhân viên khách sạn giới thiệu, cô như muốn suy sụp, thật sự nhìn không được mà tiến đến, nhỏ giọng thúc dục: “Hoàng Trường Minh, anh nhanh lên một chút”

“Được, vậy lấy phong có giường nước này đi” Hoàng Trường Minh chỉ chỉ.

Nhân viên khách sạn nghe vậy, lập tức nhận lấy chứng minh nhân dân của anh, bắt đầu làm thủ tục nhận phòng cho anh.

Hoàng Trường Minh chống tay lên quầy lễ tân, nhìn khuôn mặt cô đỏ bừng như quả cà chua, liền cố ý nhưởng mày nhìn cô: “Ngọc Anh, phòng có giường nước được không? Trên phần giới thiệu của phòng này nói, có chức năng massage điện, hơn nữa còn có cả những chiếc ghế tình thủ đấy”

Đầu Lam Ngọc Anh như gần rơi xuống sàn, cô chỉ có thể không ngừng lầm bầm trong lòng.

Tôi không nghe thấy, tôi không nghe thấy!

Thấy nhân viên khách sạn đưa thẻ phòng đến, cô chộp lấy rồi bước nhanh về phía thang máy. Khi thang máy từ trên đi xuống từng tầng từng tầng, cô cầm lấy thẻ phòng nóng hổi, cô bắt đầu lùi lại một chút, thậm chí còn thấy hối hận vì có khi còn không bằng chọn đến bên bờ sông với chiếc xe rung lắc.

“Ong.

Đột nhiên điện thoại rung lên.

Hoàng Trường Minh lấy điện thoại ra khỏi túi, thấy cuộc gọi trên màn hình liền cau mày, cầm lên, trầm giọng hỏi: “Thím Lý, có chuyện gì vậy?”

Mặc dù cách một đường dây nhưng làm sao thím Lý không nghe ra được giọng điệu của anh, cô dừng lại một lúc lâu, cuối cùng cẩn thận nói: “Vậy, thưa cậu chủ, cậu có thể đưa điện thoại choc Ngọc Anh được không?”

Hoàng Trường Minh nghe vậy, đưa điện thoại cho cô.

Lam Ngọc Anh nghi hoặc nhận lấy: “Alo?”

“Cô Ngọc Anh, cô và cậu chủ đêm nay không về thật sao?” Thím Lý hỏi.

“Vâng, chúng cháu..”Lam Ngọc Anh ngại ngùng xác nhận.

Chỉ là chưa kịp dứt lời, thím Lý phía bên kia đã cầu cứu: “Cậu chủ nhỏ đến bây giờ vẫn chưa chịu ngủ, tôi đã dỗ cậu ánh rất lâu rồi, tôi sắp đọc hết cuốn sách cho cậu ấy rồi nhưng cậu ấy vẫn không ngủ, nhất định phải đợi đến khi cô về mới được.
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 712


Chương 712

“Được, con biết rồi ạ!”

Cúp điện thoại, Lâm Ngọc Anh cẩn thận nhìn về phía Hoàng Trường Minh.

Âm lượng của cuộc trò chuyện không được điều chỉnh, hơn nữa hai người lại ở gần nhau, cô biết anh nhất định đã nghe thấy hết những gì thím Lý nói, nếu không sắc mặt anh cũng không tự nhiên mà căng cứng.

Lâm Ngọc Anh rất vô tội, đưa di động cho anh: “Này, Hoàng Trường Minh”

Hoàng Minh Trường cầm lấy, đút lại vào trong túi quần. Lâm Ngọc Anh nhìn thấy sắc mặt anh so với lúc nãy đã đen đi vài phần thì cắn răng ôm lấy tay anh rồi nhẹ nhàng lắc lắc.

Hoàng Trường Minh mím môi mỏng, im lặng hai giây sau đó rồi xoay người ra khỏi khách sạn.

Thấy thế, cô cũng chậm chạp chạy theo.

Đến quầy lễ tân, Lâm Ngọc Anh đưa thẻ phòng cho lễ rên: “Ngại quá, cô cho chúng tôi trả phòng nhé”

Dọc đường lúc quay về biệt thự, Lâm Ngọc Anh không dám họ he gì, không dám sờ râu hổ, chiếc Land Rover cuối cùng cũng vào trong sân, cô tháo dây an toàn rồi xuống xe.

Lâm Ngọc Anh thấy sắc mặt anh vẫn như bị người ta thiếu tiền thì nhanh chân đuổi theo, bám lấy tay anh: “Hoàng Trường Minh, anh đừng như vậy nữa, sau này cũng đâu phải là hết cơ hội đâu.

Hoàng Trường Minh nghe thấy cô nói vậy thì hừ lạnh một tiếng tỏ vẻ khó chịu. anh.

“Anh cười một cái xem nào!” Lâm Ngọc Anh cố ý dỗ “Ha ha. Hoàng Trường Minh không vui không buồn cười hai tiếng. Lâm Ngọc Anh xoa cánh tay mình, cười còn tệ hơn là không cười, thật lạnh lẽo mà.

Vào biệt thự, trên tầng đèn sáng, hai người từng người thay giày rồi đi lên trên.

Lâm Ngọc Anh đi thẳng vào phòng trẻ con, đứa nhỏ nằm ngửa giữa thảm cạnh cửa sổ, chân dựng lên, tay nhỏ đang ôm lấy chân mình mà bên cạnh là thím Lý đang ngồi xổm, xếp chồng lên nhau là vài cuốn truyện cổ tích, đọc đến miệng đẳng lưỡi khô.

“Ngọc Anh!”

Bé con vừa nhìn thấy cô là miệng nhỏ nhắn kêu lên. Lâm Ngọc Anh bước lên phía trước, ôm lấy bé con đang chạy chân trần, chỉ sợ đứa nhỏ lạnh.

Thím Lý buông sách trong tay xuống, như tìm thấy cứu tinh: “Cô Ngọc Anh, cô đã về rồi!”

“Nhìn nè!” Bé con ôm cổ cô, khuôn mặt nhỏ nhắn mềm mại phúng phính dán lên người cô, cười khì khì nói: “Con đã nói mà, Ngọc Anh nhất định sẽ về!”

Lâm Ngọc Anh sờ sờ đầu đứa bé, nói với thím Lý: “Thím Lý, thím xuống tầng nghỉ ngơi sớm một chút đi!”

“Chà, được rồi!” Thím Lý nhìn về Hoàng Trường Minh đằng sau cô, cầu còn không được mà gật đầu.

Sau khi hai bọn họ vào cửa, bà đã phát hiện sắc mặt của ông chủ đen như đít nồi, khiến cho căn phòng cảm giác như hạ xuống mấy độ. Thím Lý rùng mình một cái, đôi chân nhanh nhẹn rời khỏi phòng.

Đứa bé rất nhanh cũng phát hiện ra điều quái lạ, ghé vào tai cô hỏi nhỏ: “Cha con làm sao vậy ạ?”

“Không có gì đâu. Lâm Ngọc Anh đáp có lệ. Đứa nhỏ nghe thấy thế cũng nhanh gật đầu. Nhất định cha lại giở trò gì rồi.

Lâm Ngọc Anh thấy đứa nhỏ trưa có đổi áo ngủ, chắc hẳn liên quan đến việc kiên trì chờ cô. Cô ôm cậu vào phòng tắm: “Cục cưng, chúng ta tắm rửa trước sau đó thì đi ngủ nhé, được không?”

“Vâng ạ!” Đứa nhỏ gật đầu.

Lâm Ngọc Anh đặt đứa nhỏ vào bông tắm trước sau đó cô lại đi ra bên ngoài.

Cô nhìn thấy Hoàng Trường Minh vẫn cứ ở tư thế đút hai tay vào túi mà đứng, giống như đang trầm tư suy nghĩ mà khuôn mặt kia cũng lạnh lùng không muốn cùng người khác trò chuyện.
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 713


Chương 713

“Này, Hoàng Trường Minh, anh cứ về trước đi, tối em sẽ tìm anh sau. Cô không nhịn được đi tới, nhỏ giọng nói với anh.

Chờ đến khi cô lấy áo ngủ trong tủ treo quần áo ra xong thì phát hiện anh vẫn chưa rời đi, lại còn cởi bỏ áo vest bên ngoài, đi tới cầm lấy áo ngủ trên tay cô, mở miệng nói: “Em đi trải giường chiếu đi, anh sẽ vào tắm cho Đậu Đậu.”

Lâm Ngọc Anh nhìn khuôn mặt đen như đít nồi của anh thì không buông tay luôn ra mà lo lắng không ngừng, nói: “Hoàng Trường Minh, Đậu Đậu vẫn còn nhỏ, anh đừng làm cậu bé sợ hãi.

“Anh biết rồi” Hoàng Trường Minh lãnh đạm nói, anh biết cô đang lo lắng điều gì, lại dằn lòng nói: “Anh hứa sẽ không dọa thằng bé, cũng sẽ không đánh nó”

Thấy cô vẫn không có vẻ là yên tâm gì, khóe môi anh run rẩy: “Có cần anh thề luôn không?”

Nghe thế, Lâm Ngọc Anh mới buông lỏng tay ra. Bóng lưng cao lớn của anh bước vào phòng tắm, sau đó thỉnh thoảng có nghe thấy tiếng nước truyền ra.

Hơn mười phút sai. Hoàng Trường Minh một tay ôm đứa nhỏ đi ra từ phòng tắm, áo sơ mi xắn đến khuỷu tay, trên mặt còn dính lác đác vài giọt nước.

“Tắm xong rồi sao?”

Lâm Ngọc Anh vội vàng đón lấy đứa bé.

“Ừm” Hoàng Trường Minh mở miệng, đưa đứa bé cho cô rồi xoay người đi nói: “Anh đi lấy máy sấy.

Lâm Ngọc Anh đặt đứa nhỏ quấn khăn tắm lên giường, sau khi cô thay xong áo ngủ cho cậu thì Hoàng Trường Minh cũng cầm máy sấy đi ra, cắm điện sấy tóc.

Rất nhanh, quả đầu nấm ẩm ướt của cậu bé liền xõa tung ra.

Làm xong việc trước khi ngủ, Lâm Ngọc Anh nghiêng người nằm bên cạnh, nhẹ nhàng vỗ vỗ cơ thể nhỏ bé của cậu, nói nhỏ: “Cục cưng, ngủ đi, cô ở đây với cháu!”

“Ngọc Anh, hôm nay cháu muốn ngủ một mình cơ!” Cậu bé tự dưng nhỏ nhẹ nói.

“Ngủ một mình?” Lâm Ngọc Anh sửng sốt.

“Vâng” Cậu bé gật đầu.

Lâm Ngọc Anh kinh ngạc không thôi mà nhìn cậu, hỏi lại: “Không phải cháu luôn chờ cô về ngủ sao, bỗng dưng sao lại muốn ngủ một mình vậy hả?”

“Cháu tự nhiên muốn ngủ một mình á!” Cậu bé chớp chớp mắt. Lâm Ngọc Anh nuốt nước bọt, vẫn tiếp tục hỏi lại: “Cục cưng, cháu thực sự muốn ngủ một mình sao? Không để cô ngủ cùng sao?”

Câu bé vô cùng chắc chắn đáp: “vâng vâng” hai tiếng.

“Ngọc Anh, ngủ ngon.

Mở miệng ngáp to, cậu bé mềm mại đáng yêu nhắm hai mắt lại. Lâm Ngọc Anh vẻ mặt mông lung đáp lại: “Ngủ ngon” Tắt đèn, đóng cửa phòng lại, Hoàng Trường Minh liền nắm tay cô đưa đến phòng ngủ bên cạnh.

Lâm Ngọc Anh nghĩ đến chuyện vừa xảy ra, nãy hai người trở về thì cậu bé còn đang đợi cô ngủ cùng, kết quả là sau khi Hoàng Trường Minh vào tắm cùng một cái thế là lại đòi ngủ một mình.

Cô cầm tay anh: “Hoàng Trường Minh, ban nãy anh làm gì thằng bé vậy hả?”

“Cái gì?” Hoàng Trường Minh giả vờ không hiểu.

“Đậu Đậu ấy!” Lâm Ngọc Anh nóng nảy, vô cùng hiếu kỳ: “Nhất định anh đã làm gì rồi, không thì Đậu Đậu còn lâu mới tự nhiên muốn ngủ một mình! Rốt cuộc anh đã làm gì vậy?”

“Sơn nhân tự có diệu kế!” Hoàng Trường Minh nhưởng mày, trông rất đắc ý.

Lâm Ngọc Anh càng thêm tò mò nhưng anh lại cố ý không nói cho cô biết,

Sau đó cô cứ hỏi đi hỏi lại, Hoàng Trường Minh lập tực cúi người vác cô lên vai, đi về phía giường lớn.

Vừa đi tới, anh bắt đầu như sói như hổ c** đ* của cô.
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 714


Chương 714

“Em vẫn còn chưa tắm rửa!”

Lâm Ngọc Anh ở trong ngực anh, run rẩy nhắc nhở.

Nói xong, cô liền thấy hối hận. Quả nhiên, giây tiếp theo Hoàng Trường Minh lại vác cô lên lần nữa, sau đó đi vào phòng tắm, cửa không đóng, tiếng nước truyền ra cùng với tiếng r*n r* đứt quãng không ngớt của phụ nữ.

Khi Lam Ngọc Anh mở mắt ra, ánh nắng ban mai bên ngoài đã bao trùm toàn bộ căn phòng.

Tối hôm qua hai người vừa vào liền trực tiếp vào thẳng phòng tắm, còn không kịp để ý phải kéo rèm cửa, lúc này ánh sáng cực kỳ chói mắt, cô đưa tay cản lại một lát hai mắt mới kịp thích ứng, ngái ngủ hỏi: “Mấy giờ rồi?”

“Sắp 8 giờ rồi.”

Một giọng nói trầm thấp gần đó vang lên.

Lam Ngọc Anh vừa nghe, lập tức bật người dậy: “Sao anh không gọi em dậy!”

Nhưng mà cũng may tối hôm qua Đậu Đậu đòi ngủ một mình, cho nên cô không cần phải lén la lén lút chạy về như mọi hôm.

“Thấy em ngủ say quá mà. Hoàng Trường Minh cũng ngồi dậy theo, cố ý nói.

Tấm chăn lụa đắp trên người rơi xuống thắt lưng, lộ ra lồng ngực tráng kiện, từng khối cơ bắp rắn chắc, dưới khuôn cắm kiên nghị còn có mấy sợi râu vừa mới mọc, tràn đầy mùi vị nam tính.

Lam Ngọc Anh thấp giọng lẩm bẩm: “Còn không phải tại anh sao.”

“Tại anh?” Hoàng Trường Minh nhíu mày, đặt một cánh tay lên đầu giường, lười biếng cong khóe môi lên: “Là ai tối hôm qua giống như yêu tinh bám lấy anh, lúc thì đòi nhanh một chút, lúc lại bảo chậm một chút”

“Anh đừng nói nữa!”

Lam Ngọc Anh nhào tới, mặt mũi đỏ bừng che kín môi mỏng của anh lại.

Lòng bàn tay bị anh l**m một cái, cô vội vàng rút tay lại, nhanh chóng nhảy xuống giường: “Em đi tắm đây!”

Phòng trẻ em bên cạnh đã mở cửa, lúc hai người thay xong quần áo xuống tầng, Đậu Đậu đã ngồi trên ghế trẻ con, đang cầm cái nĩa nhỏ dùng sức chọc quả trứng luộc trên đĩa.

Nghe thấy tiếng bước chân, thằng bé ngẩng đầu lên nhìn về phía hai người. Đôi mắt to tròn lấp lánh như quả nho đen, nhìn qua bên trái tìm tòi, rồi lại nhìn qua bên phải xem xét, sau đó dứt khoát nhảy từ trên ghế xuống, giống hệt như con cún con đi vòng quanh hai người một vòng.

Lam Ngọc Anh thấy vậy, không khỏi bật cười: “Đậu Đậu, cháu đang tìm gì vậy?”

“Cháu tìm em gái!”

Đậu Đậu lại đi thêm một vòng, lanh lảnh đáp lời.

“Em gái?” Lam Ngọc Anh có chút bối rối. Trong nhà này ngoại trừ ba người bọn họ thì chỉ còn ông Lý và thím Lý, ở đâu ra thêm một em gái nữa chứ? “Ừm!” Đậu Đậu gật đầu, đi hết một vòng thứ ba, lại hếch cái mông nhỏ lên tìm một lướt khắp bàn ăn, khuôn mặt nhỏ nhắn đột nhiêu mếu máo, giọng điệu cực kỳ thất vọng: “Sao lại không có!”

Đầu óc Lam Ngọc Anh vẫn quay mòng mòng.

Đang định hỏi xảy ra chuyện gì, Đậu Đậu liền phồng má nhìn ba mình, tức giận trách móc: “Ba gạt người, rõ ràng ba nói cô ngủ với ba, thì con sẽ có em gái!”
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 715


Chương 715

Lam Ngọc Anh suýt chút bị sặc nước bọt.

Cô trợn tròn hai mắt nhìn sang Hoàng Trường Minh, lúc này đang biếng ngả người lên lưng ghế, trong tay còn đang cầm ly sữa.

Thảo nào tối hôm qua Đậu Đậu chủ động đòi ngủ một mình.

Thì ra anh nói anh tự có cách, thực chất là như thế này đây!

Lam Ngọc Anh nhìn thấy ánh mắt thất vọng và uất ức của Đậu Đậu, lại nhìn sang Hoàng Trường Minh đang lười biếng nhíu mày, cô giơ tay ấn lên thái dương.

Haiz.

Cô có thể trở lên tầng ngủ tiếp được không.

Hoàng Trường Minh uống xong hai ngụm sữa, lúc này mới thong thả chậm rãi nói: “Ba gạt con con khi nào?”

“Vậy em gái đâu!” Đậu Đậu ngửa mặt lên.

“Ngủ một lần không đủ, phải ngủ rất nhiều lần mới được. Hoàng Trường Minh cầm dao phết bơ lên bánh mì nướng, chậm rãi nói tiếp: “Đậu Đậu, nếu con muốn có em gái, sau này con phải ngủ một mình, như vậy con mới có thể có em gái được.

“Thật sao ạ?” Đậu Đậu nửa tin nửa không.

Mặt Lam Ngọc Anh đỏ ửng như muốn chảy máu, hai cha con này không chút kiêng dè nói chuyện sinh con ngay trước mặt cô, làm ơn đi, có thể để ý đến cảm xúc của đương sự một chút không? “Không tin thì con hỏi cô Ngọc Anh đi. Hoàng Trường Minh trực tiếp ném quả bóng cho cô.

Đậu Đậu lập tức quay đầu lại nằm bò lên đầu gối cô, lòng đầy mong đợi hỏi cô: “Cô ơi?”

Lam Ngọc Anh nhắm mắt lại giả chết.

Cô tình nguyện ngủ luôn một hơi không tỉnh dậy nữa ở đây cho xong.

Hoặc Trường Uyên đi làm rồi, Lam Ngọc Anh cũng không ở trong nhà mãi, gần đây có có đăng kí một lớp học taekwondo căn bản, là khóa học cho phụ huynh học sinh, vừa hay cũng có thể đưa Đậu Đậu cùng nhau tham gia.

Cô vốn không định yêu cầu quá nghiêm khắc đối với chuyện học hành của con trẻ, chỉ hy vọng chiều theo sở thích của con, học taekwondo là vì muốn con thường xuyên rèn luyện sức khỏe, tiện thể có cơ hội tiếp xúc nhiều hơn với các bạn ở đó.

Sau khi tan học, lúc hai mẹ con trở về thì đã chạng vạng tối.

Nhìn thấy chiếc xe Land Rover màu trắng đậu trong sân, Lam Ngọc Anh dắt theo Đậu Đậu vào nhà, thay giày xong thì đưa mắt nhìn quanh một vòng, không nhìn thấy thân ảnh cao lớn kia đâu, chỉ nhìn thấy chiếc áo vest mắc lên tay vịn ghế sofa trong phòng khách.

“Thím Lý, Trường Minh về rồi à?” Lam Ngọc Anh khó hiểu quay đầu lại hỏi.

“Về rồi!” Thím Lý đi từ trong phòng bếp ra gật đầu, chỉ lên tầng nói: “Cậu chủ về trước hai người một lúc thôi, cậu ấy vừa về chưa bao lâu, hình như nói có vài email chưa trả lời, nên đi thẳng lên phòng làm việc!”

“Cháu biết rồi.” Lam Ngọc Anh gật đầu.

“Cô Lâm, cô vừa đi về cũng mệt rồi, uống miếng nước nghỉ ngơi một lát đi! Thức ăn vẫn còn hai món chưa chuẩn bị xong, đợi tôi làm xong sẽ gọi cô, cô xuống xào là được!”

Thím Lý vừa đưa ly nước cho hai mẹ con vừa nói.

Lam Ngọc Anh cười đáp lại: “Được ạ, thím vất vả rồi!” Thím Lý cười khì khì xua tay bảo không vất vả, sau đó ngâm nga một bài hát rồi đi vào bếp.
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 716


Chương 716

Đậu Đậu lúc lên lớp taekwondo biểu hiện cực kỳ chăm chỉ, ngay cả huấn luyện viên cũng khen ngợi mấy lần, bây giờ về đến nhà liền lao lên ghế sofa, giống hệt con cún con mệt mỏi kiệt sức, sải hai tay hai chân trên sofa không muốn động đậy.

Lam Ngọc Anh mỉm cười cầm ly nước tới, đỡ cái đầu nhỏ dậy uống vài ngụm.

Vừa chuẩn bị đứng dậy đi vào phòng bếp, âm thanh ‘ting ting’ từ điện thoại di động vang lên, nhưng mà không phải từ trong túi mình.

“Là của ba!” Đậu Đậu yếu ớt giơ tay ra.

Lam Ngọc Anh nghe theo âm thanh, quả nhiên là phát ra từ trong túi quần áo của Hoàng Trường Minh, cô nhìn lên trên tầng, anh tất nhiên sẽ không nghe thấy, lấy điện thoại di động ra định đi vào phòng làm việc đưa cho anh.

Nhưng mà vừa nhìn thấy cuộc gọi hiển thị trên màn hình, khỏe môi liền mím lại.

Hình như rất kiên nhẫn, không có ai nhận lại tiếp tục gọi thêm lần nữa.

Lam Ngọc Anh có chút do dự, mặc dù cô rất muốn thẳng tay ấn vào nút chấm dứt cuộc gọi, nhưng mà vẫn là cầm điện thoại đi lên tầng.

Đi được nửa đường, Hoàng Trường Minh cũng vừa hay từ trên tầng đi xuống.

Hoàng Trường Minh vừa nhìn thấy cô, liền cong môi hỏi: “Em về rồi à?”

“Ừm” Lam Ngọc Anh gật đầu, đưa điện thoại di động đã tắt đèn màn hình cho anh: “Vừa rồi điện thoại của anh đổ chuông”

“Vậy sao.” Hoàng Trường Minh cũng không để tâm nhiều, giơ tay nhận lấy.

Lam Ngọc Anh rút tay lại, giống hệt như hôm ở văn phòng không nhịn được nói thêm một câu: “Hình như là vị hôn thê của anh gọi đó!”

Hoàng Trường Minh nghe vậy, đầu ngón tay lướt trên màn hình điện thoại khựng lại, không chút do dự vươn ôm cô vào lòng, đôi mắt trầm tĩnh sâu thẳm hơi nheo lại, ý tứ cảnh cáo hiện lên rõ ràng trong mắt: “Ai gọi tới cơ?”

“Ờ, vị hôn thê của anh.” Lam Ngọc Anh ậm ở tránh tầm mắt đi.

Hoàng Trường Minh siết chặt cánh tay, thổi một hơi vào lỗ tai cô: “Vị hôn thê của anh là ai em không biết à?” Hình như anh đã hút thuốc trong phòng làm việc, trên người vẫn còn vương mùi thuốc lá, hơn nữa khi mở miệng hơi thở mang theo mùi vị kia lại cực kỳ quyến rũ.

Lồng ngực Lam Ngọc Anh tắc nghẹn, cô hiểu ý của anh, lại liếc nhìn chiếc chiếc nhẫn kim cương trên ngón áp út, trong lòng liền cảm thấy ngọt ngào, cô dịu dàng gật đầu: “Biết chứ!”

Lúc này Hoàng Trường Minh mới hài lòng buông cô ra, sau đó giơ ngón trỏ chọc lên trán cô mấy cái, ý tử uy h**p rất rõ ràng.

Lam Ngọc Anh tự biết mình sai, đỏ mặt cọ cọ lên lồng ngực anh mấy cái.

Thấy anh chau mày xem lại nhật ký cuộc gọi, cô cũng nhíu mày, ngẩng đầu lên nói: “Nhưng mà em thấy hình như gọi đến hai cuộc, anh có cần gọi lại không?”

Hoàng Trường Minh nghe vậy thì nhíu mi lại nhìn về phía di động.

Trên gương mặt anh chưa từng có nhiều cảm xúc, thậm chí hơi có chút phản cảm, cũng không có ý muốn gọi lại.

Chẳng qua, không chờ anh cất điện thoại di động vào trong túi quần, tiếng chuông reo lại vang lên, trên màn ảnh hiện lên người gọi là “Lê Tuyết Trinh” y như mấy cuộc gọi lần trước, cứ như kiên trì không gọi cho anh bắt máy thì không bỏ qua.

Lam Ngọc Anh thấy giữa chân mày anh có thêm một vết hằn sâu, sợ anh khó xử, cô tránh ra khỏi ngực của anh: “Anh nhận máy đi, em vào phòng bếp xào rau đây!”

Thừa dịp anh không phản ứng lại, cô đã xoay người bước nhanh đi xuống tầng.
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 717


Chương 717

Trong phòng bếp, thím Lý đã chuẩn bị xong hết các nguyên liệu, đang muốn gọi cô lại đây nêm nềm.

Lam Ngọc Anh nhận lấy tạp dề rồi đeo vào, thay thế công việc của thím Lý, bắt đầu công việc lu bù trước lò bếp, truyền ra tiếng khói lửa xèo xèo.

Bốn món một canh phong phú, phối hợp chay mặn dinh dưỡng rất cân đối, lúc mà cô bưng chén canh sau cùng ra, Đậu Đậu đã tầm xong ngồi ở ghế chờ, giương cải miệng nhỏ nanh không ngừng nuốt nước miếng, trông dáng vẻ đặc biệt đáng yêu.

Lam Ngọc Anh yêu thích không thôi mà sờ sờ khuôn mặt nhỏ nanh của nó: “Bé cưng đói bụng lắm đúng không, hiện tại có thể ăn cơm rồi!”

“Ngọc Anh vất vả quá đi mất.

Đậu Đậu nói xong thì vùi đầu ăn ngấu nghiên.

Lam Ngọc Anh không lập tức ngồi xuống, mà là đi ra khỏi nhà ăn, nhìn quanh một vòng không thấy được bóng dáng cao lớn kia, hơn nữa dường như áo khoác của bộ tây trang đang vắt trên ghế sô pha cũng không thấy đâu cả.

Cô nhíu mày hỏi thím Lý vừa từ trong phòng khách đi ra: “Thím Lý ơi, Hoàng Trường Minh lại trở về phòng sách rồi sao?”

“Ông chủ đi ra ngoài rồi!” Thím Lý trả lời cô.

“Đi ra ngoài sao?” Lam Ngọc Anh kinh ngạc.

“Đúng, ngay lúc cô đi vào xào rau, ông chủ đã cầm di động rời đi rồi!” Thím Lý gật đầu, nói tiếp: “Ông chủ bảo tôi nói với cô một tiếng, kêu cô và cậu chủ nhỏ ăn trước, không cần chờ ông chủ! Ông chủ đi ra ngoài gặp người ta, có chút việc cần xử lý, chừa cơm cho ông ấy là được rồi!”

Không hỏi kỹ thêm nữa, Lam Ngọc Anh mơ hồ đã có thể đoán được chuyện gì rồi.

Lê Tuyết Trinh gọi điện thoại cho anh, lúc này đi ra ngoài, chắc là đi gặp đối phương…

“Ồ” Cô hé miệng đáp khế một tiếng.

Ngoài cửa sổ, sắc trời dần dần tối lại, ánh trăng treo giữa màn đêm màu lam đậm, bốn phía có mấy vì sao lập lòe tỏa sáng.

Trong biệt thự có vẻ thật im lặng, trên tầng yên tĩnh, chỉ có âm thanh truyền đến từ chiếc TV dưới tầng.

Trong phòng khách chỉ có một ngọn đèn đang soi sáng, Lam Ngọc Anh nắm điều khiển từ xa ngồi trên ghế sa lon, tâm tư của cô hoàn toàn không nằm trên chương trình truyền hình, tầm mắt cô thủy chung nhìn về hướng cổng vào, theo mỗi phút mỗi giây trôi qua, khóe miệng của cô lại càng mím chặt hơn một một ít.

Lam Ngọc Anh củi đầu liếc nhìn đồng hồ.

Cách thời điểm chạng vạng anh đi ra ngoài, đã sắp qua bốn giờ rồi…

Tâm tình chờ đợi vô cùng lo lắng này khác với lần trước ở New York, anh và Nguyễn Phong đi uống rượu, cứ như có một con mèo không ngừng vươn móng cào lên trái tim của cô.

Không biết qua bao lâu, trong viện mơ hồ truyền đến tiếng động cơ ô tô, Lam Ngọc Anh dựng thẳng lổ tại lên nín thở lắng nghe, nghe thấy tiếng mở mật mã khóa truyền đến từ ngoài cổng, cô lập tức thu hồi tầm mắt.

Sau này tựa vào ghế sa lon, ánh mắt không hề chớp mà nhìn chăm chú vào ti vi.

Chẳng sợ lúc này kịch truyền hình đã chiếu xong bước vào giai đoạn quảng cáo, cô cũng không chớp mắt, làm như đang xem đặc biệt tập trung.

Cũng không bao lâu sau, có tiếng bước chân trầm ổn từ xa bước đến gần.

Hoàng Trường Minh cởi bỏ áo khoác tây trang, vừa tháo nút cổ tay áo hai bên, vừa hỏi cô: “Đậu Đậu đã ngủ rồi Sao?”

“Ừ” Lam Ngọc Anh đáp lại.

“Vân đang chờ anh sao?” Hoàng Trường Minh lại hỏi.
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 718


Chương 718

“Không” Tầm mắt của Lam Ngọc Anh vẫn đặt trên TV. Hoàng Trường Minh thấy thế, quay đầu lại liếc nhìn về hướng nhà ăn: “Có để phần cơm cho anh chứ?”

“Có.” Lam Ngọc Anh thấp giọng đáp lại.

Cô cứ như đang cố ý, trước sau vẫn chỉ phát ra một chữ mà thôi, keo kiệt không nói nhiều thêm lời nào.

“Ngọc Anh, anh rất đói bụng, hình như dạ dày cũng thấy hơi hơi đau.”

Lam Ngọc Anh vẫn mang dáng vẻ như lão tăng nhập định nắm điều khiển từ xa, muốn há mồm nói tự anh đi mà tìm trong bếp ấy, nhưng mà khóe mắt liếc về động tác anh giơ tay lên đặt lên dạ dày mình, không quá hai giây, cô đã đứng lên từ trên ghế salon. Ở trong lòng thầm mắng mình một câu không tiền đồ, nhưng vẫn cắm đầu đi về hướng phòng bếp.

Cô không có cố ý chừa cơm cho anh, nhưng sau khi cô và Đậu Đậu ăn xong, cô lại xào cho một mình anh một đĩa thịt bò và một đĩa rau xanh, vẫn luôn đặt trong lò giữ ấm với chén canh, hiện tại mở nhà bếp ra, không hai phút là có thể lấy ra ăn tiếp rồi.

Lam Ngọc Anh bưng ra từ trong phòng bếp, Hoàng Trường Minh cũng kéo cái ghế đối diện ra. Đưa đôi đũa tới, cô không ngồi xuống cùng, mà là thấp giọng nói câu: “Anh cứ ăn từ từ, em lên tầng trước.” Nói xong, còn cố ý vòng qua bên cạnh bàn ăn đi ra nhà ăn.

Hoàng Trường Minh cơm nước xong thì lên tầng, Lam Ngọc Anh trong phòng ngủ hình như vừa tắm rửa xong nằm ở trên giường, anh liếc mắt một cái, không nói gì, chỉ im hơi lặng tiếng đi vào phỏng tầm.

Chờ anh lại cũng tắm rửa xong đi ra từ trong phòng tắm, Lam Ngọc Anh nằm nghiêng trên gối nằm nhìn cái đèn bàn mà ngẩn người, nghe được tiếng bước chân thì lập tức nhắm hai mắt lại.

Thấy thế, anh cũng không vạch trần, chỉ cười như không cười mà nhíu mày.

Đưa tay tùy tiện để khăn mặt lên trên tủ đầu giường, Hoàng Trường Minh vén chăn lên nằm vào, vươn tay nắm lấy bả vai của cô.

“Đừng đụng, em đang ngủ.

Lam Ngọc Anh giật giật rụt về sau, lẩm bẩm nói.

Hoàng Trường Minh nhếch đôi môi mỏng lên một hình cung, giống như kinh ngạc mà nói: “Ngủ mà vẫn còn có thể nói chuyện sao?”

Lam Ngọc Anh cắn môi, đành phải mở mắt, nhìn thấy gương mặt gần trong gang tấc, lại quay tầm mắt đi chỗ khác.

“Hồi chạng vạng anh đi ra ngoài, là đi gặp Lê Tuyết Trinh.” Hoàng Trường Minh vươn tay vuốt nhẹ một luồng tóc của cô.

“Em biết!” Lam Ngọc Anh hé miệng.

Hoàng Trường Minh rốt cục cũng nhịn không được, cười nhẹ ra tiếng: “Không muốn biết, anh đi gặp cô ta để làm gì sao?”

“Không muốn..” Lam Ngọc Anh rũ mi xuống.

Chính là câu trả lời lúc này, rõ ràng chính là miệng nói một đường lòng nghĩ một nẻo.

Giương mắt thấy anh đang nhăn nhăn cái mũi, ngửi bên trái rồi lại bên phải, cô không khỏi nhíu mày hỏi: “Hoàng Trường Minh, anh đang ngửi cái gì vậy?”

“Mùi trong cái nhà này không đúng” Hoàng Trường

Minh nói như có chuyện lạ.

“Không đúng chỗ nào..” Lam Ngọc Anh cũng ngửi theo một cái.

Đôi mắt Hoàng Trường Minh đầy sự chế nhạo: “Tất cả đều là mùi chua!”

“..” Lam Ngọc Anh xấu hổ trừng anh, trở mình chỉ chừa cho anh một cái gáy: “Em thật sự mệt lắm rồi, em muốn ngủ!”
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 719


Chương 719

Chẳng qua mới vừa nhắm mắt lại không bao lâu, cái mũi đã bị anh thò tay qua bóp lấy. Lam Ngọc Anh cố gắng chống chọi vài giây, sau đó thì không hít thở nổi nữa.

“… Này!”

Lúc này cô hoàn toàn tức giận.

Ngực Hoàng Trường Minh hơi hơi phập phồng, tiếng cười trầm thấp lại chấn động truyền ra một lần nữa.

Rất ít khi có thể nhìn thấy gương mặt này của cô, như một con mèo nhỏ sau khi bị chọc giận, lông cả người đều dựng thẳng lên.

Không để ý cô đang giãy dụa, Hoàng Trường Minh ôm cô vào trong lòng, để cằm lên đầu của cô, lập tức nhếch môi giải thích: “Anh đi ra ngoài gặp mặt Lê Tuyết Trinh, là bởi vì cô ta nói qua điện thoại với anh là, cô ta có manh mối về tên tài xế gây tai nạn đụng vào Đậu Đậu rồi bỏ chạy đó.”

Lam Ngọc Anh nghe vậy, nhíu mày trước chuyện Lê Tuyết Trinh biết được Đậu Đậu xảy ra tai nạn xe cộ.

Bởi vì lúc ấy gần như đã phong tỏa mọi tin tức, rất ít người biết được. Nhưng mà rất nhanh cô lại nghĩ đến sau đó Hoàng Thanh Thảo từng mang Đậu Đậu đi đến nhà họ Hoàng, lúc ấy xuất viện đã rất lâu rồi, cũng nói cho Hoàng Kiến Phong chuyện này, lấy trình độ hài lòng của Hoàng Kiến Phong đối với người con dâu tương lai Lê Tuyết Trinh này, tự nhiên cũng sẽ biết.

“Có đầu mối rồi sao?” Cô vội hỏi.

“Phải” Hoàng Trường Minh gật đầu, nhíu mày tiếp tục nói: “Lê Tuyết Trinh cung cấp một tấm hình cho anh, là vị trí giấu chiếc xe gây tai nạn, trong một cái xưởng sửa chữa lắp ráp ô tô bỏ hoang ở vùng ngoại ô, trên đó còn có vết máu đã khô, rất rõ ràng cho thấy là cố ý vứt bỏ cùng ngày khi chuyện đó xảy ra!”

Lam Ngọc Anh vừa nghiêm túc mà lắng nghe, vừa gật đầu phụ họa theo.

Lòng bàn tay của Hoàng Trường Minh đặt lên bả vai của cô, lúc này mang bộ dạng phục tùng nhìn về phía cô, nhếch môi: “Anh và cô ta chỉ ngồi trong quán cà phê trước sau không đến mười phút đồng hồ, sau đó đi tìm người tra xét chuyện này, cho nên trễ như thế mới trở về”

Rất rõ ràng, anh là đang giải thích nguyên nhân tại sao bản thân lâu như thế mới trở về.

Lam Ngọc Anh rũ mắt xuống, không dám ngẩng đầu nhìn anh, từ lúc anh giải thích tại sao lại đi ra ngoài gặp mặt Lê Tuyết Trinh, một chút không thoải mái trong lòng cô đã sớm tan thành mây khỏi.

“Ồ.” Cô nói quanh co mà đáp lại.

“Hình như mùi chua vẫn chưa hoàn toàn tiêu tán thì phải!” Hoàng Trường Minh lại cười như không cười mà nói.

Lam Ngọc Anh biết anh đang cố ý trêu ghẹo mình, ngẩng đầu mang dáng vẻ đáng yêu mà trừng anh một cái, sau đó ngồi dậy từ trong lòng anh, chấm dứt đề tài mùi gì đó này: “Vậy tên tài xế gây tai nạn thì sao, tìm được rồi chưa?”

“Trước mắt còn chưa tìm ra. Biểu hiện trên mặt Hoàng

Trường Minh hơi thu lại.

“Xưởng sửa chữa lắp ráp ô tô đã vứt đi rất lâu rồi, camera đều bị hư hao, hơn nữa căn cứ vào trí nhớ của ông lão tuần tra thì, tên tài xế gây nạn cố ý lựa chọn vào buổi tối mà vứt bỏ xe, hơn nữa vẫn luôn lấy mũ bảo hiểm che mặt”

“Vậy làm sao bây giờ?” Biểu cảm của Lam Ngọc Anh cũng lập tức nặng nề.

“Không cần lo, chạy khỏi hòa thượng nhưng không chạy được khỏi miếu đâu, có trốn đẳng trời” Hoàng Trường Minh cười lạnh một tiếng, đôi mắt sâu thẳm đen tối hơi nheo lại, bên trong hiện lên một ánh sắc bén: “Nếu hiện tại đã tìm được chiếc xe gây tai nạn, như vậy thì không lo không tìm thấy tên tài xế kia! Tuy rằng xưởng sửa chữa lắp ráp ô tô không có camera, nhưng dọc con phố gần đó đều có, vùng đó cũng khá hẻo lánh, quá khứ cũng không có nhiều người, hơn nữa trên chiếc xe gắn máy còn lưu lại dấu vết của đối phương, chỉ cần cảnh sát truy tìm theo manh mối này tiếp, tiến hành sàng chọn và so sánh với những người khả nghi mấy ngày nay đã tìm ra được!”
 
Back
Top Bottom