[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
《•Fakenut•》●Đồng Thoại●
Chap 57
Chap 57
Tôi cảm thấy chắc phải lết đến hơn 80 chap mới xong, có ai bằng lòng lết cùng tôi không (T_T)
ლ('ڡ'ლ) ¯\(°_o)/¯
.......................................................................
Sanghyeok kết hôn kẻ không vui nhất hẳn là Kim Taemin.
Không phải vô cớ mà hắn không vui mà vì người cùng Sanghyeok kết hôn là Kim Yuri.
Hắn ta đối với Kim Yuri không phải là loại tình sâu nghĩa nặng mà là một loại tạm bợ lâu dài.
Hắn biết điểm yếu của Kim Yuri nhưng lại không có đủ năng lực để biến sự chủ động đó thành lợi thế.
Thay vì có thể dùng điểm yếu của cô ta để leo lên vị trí mình mong muốn thì hắn lại có quá nhiều tham vọng.
Lúc còn là học sinh trung học Kim Taemin có tham vọng phải đứng đầu toàn trường nhưng vị trí của hắn lại phải dùng rất nhiều tiền để đổi lấy.
Một Han Wangho tầm thường vẫn có thể dễ dàng vượt qua hắn chỉ với trí tuệ sẵn có mà không cần phải làm bất cứ thứ gì.
Lên đại học hắn lại có tham vọng trở thành người kế thừa của nhà họ Kim nhưng anh trai của hắn lại nổi bật hơn hắn rất nhiều.
Tốt nghiệp đại học, hắn nghiễm nhiên có một chiếc ghế ở SSW mà hàng vạn người trẻ tuổi mong muốn nhưng hắn cũng không được như kì vọng của cha hắn, thế là hắn lại trở thành cái bao cát để ông ta trút giận.
Lúc Kim Taemin gặp được Kim Yuri hắn đã nghĩ rằng thật tốt khi có thể nói chuyện mỗi ngày với con gái của một nghị sĩ.
Hắn bắt đầu bám vào cô ta, muốn giữa cả hai có một mối quan hệ nào đó ràng buộc chặt chẽ.
Hắn muốn trở thành một kẻ xuất chúng nhưng ngoài cái mác thiếu gia nhà họ Kim hắn lại không được người khác xem trọng.
Kim Taemin và Kim Yuri chỉ là mối quan hệ xác thịt bởi vì bản chất của cả hai lại quá giống nhau.
Hắn biết hắn chỉ là một trong số rất nhiều người đàn ông đã từng lên giường với cô ta vậy nên chữ yêu vốn dĩ không tồn tại, thay vào đó là thỏa mãn ham muốn và sự quen thuộc từ một người bạn giường lâu năm hơn những người khác.
Bọn họ đều biết bí mật của nhau vậy nên cho dù không cam tâm cũng chẳng thể vạch trần vì đã định trước là mối quan hệ cùng sống cùng chết.
Sanghyeok kết hôn với Kim Yuri khiến Kim Taemin hận đến thấu xương tủy.
Rất nhiều lần hắn nói với cô ta rằng Sanghyeok là một kẻ đồng tính nhưng cô ta vẫn không từ bỏ ý định sẽ kết hôn.
Cô ta thà chấp nhận tin một kẻ đồng tính là đàn ông đích thực còn hơn là ràng buộc hôn nhân với một kẻ như hắn.
Hơn hết trong mắt của tổng thống Kim hắn không có bất cứ một giá trị gì nhưng Lee Sanghyeok thì có.
Cho dù không thể sánh bằng với người mà ông ta mong muốn ở gia tộc giàu có bậc nhất thì vẫn là tốt hơn hắn rất nhiều mặt.
"Cô nói đi, tôi không xứng ở điểm nào?
Tôi có gì thua thằng chó đó?"
"Cái gì anh cũng thua cả mà, không phải sao?
Lee Sanghyeok dù thế nào thì vẫn là một người đàn ông độc thân, anh ta cũng rất đẹp trai lại có năng lực mà không ai có thể chối bỏ được.
Lee Sanghyeok cũng đâu có dây dưa với đám phụ nữ thấp kém ngoài kia, cũng đâu có ăn nằm với ai liền để người ta mang thai con mình rồi chạy mất.
Quan trọng nhất là...anh ta không phải là kẻ giết người.
Bấy nhiêu đó anh còn nghi ngờ gì nữa sao?
Chúng ta đã nói cái gì nhỉ?
Chỉ là bạn giường, anh cũng giống như những gã đàn ông trước đó thôi, hết hứng thú rồi thì thôi."
"Kim Yuri!
Cô cũng đâu phải là loại tử tế gì, chỉ với những bí mật mà tôi có thì cô hoàn toàn có thể thân bại danh liệt trong nháy mắt.
Sẽ thế nào nếu như người ta biết Kim Yuri thanh thuần chung thủy lại là một kẻ giỏi tìm đàn ông lên giường.
Cô sẽ không thể rời khỏi tôi đâu, cô không thể sống bên thằng khốn đó yên ổn được đâu."
Kim Yuri cũng không tỏ ra lép vế trước Kim Taemin mà thực chất thì cô ta cũng không muốn chấm dứt hoàn toàn với hắn.
Ít nhất là có hắn làm bạn giường cố định vẫn tốt hơn là trở thành một người vợ trên danh nghĩa.
Lee Sanghyeok là người đàn ông mà cô ta mong muốn có được nhất trong số tất cả những người đã xuất hiện trong cuộc đời nhưng có vẻ như cô ta sẽ không thể có được anh cả về thể xác lẫn tâm hồn.
Một người đàn ông ngoài mặt thì tỏ vẻ rất ngoan ngoãn vâng lời nhưng thực tế thì lại là một kẻ thích thống trị.
Một người chấp nhận để người khác gọi mình là kẻ nịnh hót vẫn không tỏ ra tức giận thậm chí còn cảm thấy đó là chuyện tốt, người như vậy làm sao có thể chắc chắn sẽ phục tùng mình.
Là cô ta đã quá tự tin vậy nên hiện tại phải nếm trải mùi vị bị kẻ khác chơi ở trên cơ là thế nào.
"Ai nói là chúng ta sẽ chấm dứt, chúng ta cứ như thế này không phải rất tốt sao?
Anh cho tôi thứ mà Lee Sanghyeok không thể vậy cũng được xem là hữu ích mà."
"Cô rốt cuộc cũng chịu tin lời tôi rồi sao?
Thằng đó không thể với phụ nữ."
"Không phải là anh ta không thể mà là chưa muốn.
Một ngày nào đó tôi khiến anh ta phải muốn thì anh ta phải nghe lời thôi.
Càng leo cao thì càng ngã đau, anh ta chắc chắn sẽ không để bản thân mình ngã xuống vô ích thế đâu.
Có ai trên đời này lại chỉ vì không muốn cùng phụ nữ mà từ bỏ hết tất cả cơ đồ mà hàng vạn người thèm khát có được.
Chỉ cần khiến anh ta quên đi cảm giác với người cũ, anh ta chỉ cần thử một lần chắc chắn sẽ không thể kiên định như vậy được nữa đâu."
Kim Taemin hai mắt đỏ quạch vì giận nhưng lại không có cách nào ngăn cản được Kim Yuri.
Hắn chỉ có thể đem cô ta chơi đến khi cô ta bày ra bộ dạng cầu xin hắn ở trên giường để làm chiến tích.
Hắn thực sự không thể xem thường cô ta được vì chưa một gã đàn ông nào có thể thoát khỏi cô ta.
Hiện tại hắn chỉ có thể tiêm vào đầu cô ta rằng Sanghyeok là gay nhưng thực sự là hắn cũng không chắc rằng anh có thực sự thích đàn ông hay là không.
Ngộ nhỡ như anh nam nữ đều có thể thì xem như là hắn thua không thể gượng được.
"Ở trên giường với tôi mà em lại muốn ngủ với thằng khác sao?"
"Đó là chồng tương lai của tôi, tôi không ngủ với anh ta mới là chuyện khó coi.
Anh cũng đừng bày ra những trò đểu giả để khiến tôi có cái nhìn lệch lạc về anh ta chứ.
Mỗi lần anh nói anh ta là gay tôi lại thấy nực cười lắm, tôi xem anh còn giống gay hơn anh ta gấp nhiều lần, đàn bà như vậy còn muốn bôi nhọ ai chứ."
"Cô cứ việc nói tôi như vậy đi, chúng ta đều là những kẻ ti tiện như nhau thôi.
Cô độc miệng với tôi nhưng mà nhìn xem bây giờ cô đang uốn éo ở trên giường của tôi làm trò gì.
Cô thật không khác gì một con điếm đội lốt lá ngọc cành vàng, chê bai tôi nhưng vẫn dạng chân ra cho tôi chơi đây này.
Kim Yuri, nếu như cô muốn dẫm tôi thì cô cũng đừng mong yên ổn vậy nên cứ yêu thương nhau theo cách này là được.
Tôi cũng sẽ không thấy ấm ức khi con đàn bà của tôi ngả vào tay thằng khác nữa.
Ngộ nhỡ có một ngày nào đó thằng khốn đó không cho cô sinh con thì sinh cho tôi cũng được, tôi muốn nó nếm trải cảm giác phải nuôi con kẻ khác là thế nào."
Kim Yuri cắn vào bàn tay của Kim Taemin sau đó nhìn hắn bằng ánh mắt vừa quyến rũ lại vừa toan tính mà nói.
"Đứng nói nhiều nữa mà hãy tiếp tục làm đi."
"Được!
Nếu cô muốn thì tôi sẽ làm cho đến khi cái bụng của cô to lên thì thôi."
Buổi gặp gỡ gấp rút của nhà họ Lee với nhà họ Kim cũng được diễn ra theo kế hoạch mà Kim Yuri vạch sẵn.
Chỉ có ông bà Lee là trưởng bối có mặt ngày hôm đó cũng đủ để thấy được sự khác biệt về địa vị xã hội to lớn đến nhường nào.
Bà Lee có chút không vui nhưng biết sao được khi mà nhà thông gia lại quá tầm cỡ.
Rất nhanh sau đó bà cũng lấy lại được sự hứng khởi mà tỏ ra thân thiết với cô con dâu hoàn hảo của mình.
"Sanghyeok là một đứa rất ngang bướng, nó lúc nào cũng chỉ biết đến công việc cho nên sẽ hơi khô khan một chút.
Nhưng mà con yên tâm đi Yuri, mấy cái này dì sẽ chấn chỉnh lại nó, đàn ông ngoài sự nghiệp thì cũng phải biết yêu thương và quan tâm đến vợ mình nữa mà.
Nếu Sanghyeok có làm gì không phải với con thì con cứ nói với dì, dì nhất định sẽ đứng về phía con."
"Cảm ơn dì, dì thật là một người mẹ tâm lý.
Sanghyeok anh ấy đúng là rất khô khan, nhiều lúc con cũng cảm thấy tủi thân lắm nhưng mà nghĩ lại thì sự nghiệp của anh ấy vẫn là quan trọng nên con cũng không nhắc mãi.
Nhưng mà dì yên tâm đi, anh ấy rất quan tâm và chiều chuộng con.
Nhưng mà con có nói với anh ấy rồi nhưng anh ấy vẫn không muốn có con ở thời điểm này."
Bà Lee nghe đến đây thì hai mắt mở lớn như cảm thấy rất bức xúc về quyết định kế hoạch này của Sanghyeok.
Bà tỏ ra không hài lòng vì anh cũng đã ba mươi tuổi còn Kim Yuri thì cũng đã hai mươi chín.
Nếu ở tuổi này kết hôn mà còn muốn kế hoạch chỉ e là sau này muốn có con cũng khó.
"Sao có thể như vậy được chứ?
Kết hôn là phải mau chóng sinh con, ở tuổi này rồi mà còn nấn ná thì không tốt đâu.
Cái thằng này thật tình, sao có thể thể sống cổ hủ như vậy được chứ."
"Cái này con thực sự không thể nói lý với anh ấy.
Nếu kết hôn mà con không mang thai thì sẽ bị người ta nhòm ngó, anh ấy lại không muốn con sinh nở vất vả vậy nên cứ một mực..."
"Một mực làm sao?
Nó lại nó cái gì không đúng rồi à?
Mau nói cho dì biết Sanghyeok nó đã nói gì?"
Kim Yuri khiến cho bà Lee bày ra biểu cảm sốt sắng như vậy mới thấy hả dạ.
Xem ra cô ta sẽ phải dùng đến quyền lực người mẹ chồng tương lai này nhiều một chút.
Cô ta nghĩ nếu như có người lớn đứng ra thúc ép thì Sanghyeok có không muốn cũng không thể chối từ.
Một khoảng thời gian dài như vậy cô ta cũng biết được rằng anh đối với gia đình rất có trách nhiệm.
Ngoại trừ công việc thì gia đình chính là ưu tiên số một của anh vậy nên có những chuyện hẳn là nên nhờ đến sự giúp đỡ từ họ.
"Anh ấy nói...cái này...cái này nói ra quả thực khiến con có chút xấu hổ nhưng mà...dù sao thì con cũng sắp kết hôn với anh ấy.
Tuy là chưa có nhiều thời gian để trò chuyện với dì nhưng mà con cảm thấy dì là một người mẹ rất tốt.
Sau này con gả cho anh ấy rồi mọi chuyện đều là hỏi ý kiến của dì, nhất là chuyện sinh nở.
Anh ấy...anh ấy nói rằng anh ấy không muốn làm chuyện vợ chồng quá nhiều vì sợ ảnh hưởng đến công việc."
"Cái thằng này, sao nó có thể nghĩ được như vậy chứ.
Kết hôn rồi lại không làm chuyện vợ chồng thì coi thế nào được.
Nói dì nghe xem, bảy năm quen nhau hai đứa liệu đã làm gì chưa?
Bà Lee đột nhiên lại cảm thấy có chút lo lắng vì chuyện mà Kim Yuri nói.
Trong đầu bà cứ không ngừng nghĩ đến Wangho rồi lại lo sợ Kim Yuri biết điều gì đó về cậu.
Chỉ sợ trong từng ấy năm hẹn hò mà Sanghyeok chưa từng có ý định gì với cô ta thì cũng có chút đáng lo.
Mặc dù ông Lee và cả Sanghoon đều nói rằng bà đừng suy nghĩ quá nhiều về mối quan hệ của Sanghyeok và Wangho nhưng mỗi khi nghĩ đến cậu bà lại có một cảm giác gì đó khó chịu đến không thể tả được.
"Yuri à!
Con và Sanghyeok đã làm chuyện đó chưa?"
"Cái này..."
"Con cứ nói đi, nam nữ yêu nhau cũng đâu thể trán khỏi mấy chuyện như vậy.
Hơn nữa Sanghyeok nó đã sống xa gia đình cả hơn chục năm nay, chú và dì cũng đâu thể quan được nó."
Kim Yuri tỏ ra e thẹn rồi nhìn bà Lee như muốn thừa nhận một chút chuyện hiển nhiên.
Trước vẻ mặt nôn nóng của bà Lee cô ta thế mà lại diễn ra được nét ủy khuất của một cô gái đoan trang lễ độ khiến người nhìn người thương.
"Chúng con...rồi ạ!"
"May quá!"
Bà Lee thở phào nhẹ nhõm sau khi nghe được câu trả lời này của Kim Yuri.
Thế này cũng coi như là có phước vì con dâu tương lai là một cô gái vừa xinh đẹp giỏi giang lại còn xuất thân trong gia đình có địa vị vô cùng lớn trong xã hội.
Có được cô con dâu ngoan ngoãn thế này bà Lee còn tự nhủ trong lòng rằng kiếp trước bà hẳn là đã làm được rất nhiều việc tốt.
Sanghyeok cũng chẳng khi nào tham gia vào cuộc trò chuyện của bà Lee và Kim Yuri.
Anh thừa biết hai người họ là tâm đầu ý hợp, là cặp mẹ con thân nhau từ chín thì mười kiếp chứ không ít hơn.
Anh cũng không bận tâm đến chuyện Kim Yuri vẽ ra thêm bao nhiêu cậu chuyện nữa bởi vì nó chẳng quan trọng.
Nếu cuộc hôn nhân này có lợi cho tất cả mọi kế hoạch thì cứ như vậy kết hôn.
Anh cũng đã chuẩn bị sẵn kim bài riêng cho mình rồi, kiếp này đã quyết định chỉ thuộc về một mình Wangho thì nghĩa là như thế.
Anh làm tất cả mọi thứ vì cậu thì lẽ nào lại không giữ được lời thề này của mình.
Hoặc là cùng chết hoặc là cùng sống, cho dù sống hay chết thì nhất quyết giữ nam đức đến cùng.
Bất quá nếu không thoái thác được thì dứt khoát đem cắt bỏ, dù sao thì anh với Wangho cũng không thể sinh được con, có hay không cũng không quan trọng lắm.
"Mình đang nghĩ cái gì vậy nhỉ?
Nếu phải cắt bỏ đi mất thì cũng tiếc lắm."
Sanghyeok sờ vào đũng quần mình kiểm tra xem một chút tự nhiên lại thấy tự khâm phục chính mình quá đỗi.
Tốn bao nhiêu tiền mua một con búp bê size người thật về với hình dáng mô phỏng của Wangho nhưng cũng chỉ để ôm ngủ.
Có lẽ anh là một kẻ khá cố chấp vậy nên ngay cả việc dùng búp bê để thỏa mãn bên dưới anh cũng không thích.
Vẫn phải là Wangho người thật mới được, búp bê đó cũng không xứng.
"Nếu Wangho trở về mà không cho mình đụng vào thì phải làm sao nhỉ?
Kiếm chuyện ly hôn hay là ngoại tình mới hợp lý đây.
Ly hôn thì phải chờ đúng thời điểm còn ngoại tình thì...việc này xấu xa quá em ấy sẽ không đồng ý cho mình.
Hay là mỗi lần nhớ quá sẽ bắt cóc...không không...nếu như vậy thì không khác gì mấy thằng biến thái cưỡng ép con nhà người ta.
Wangho sẽ ám ảnh chuyện cũ, vậy nên không được cưỡng ép.
Nhưng mà mình kết hôn rồi Wangho sẽ không chịu gần mình đâu, mình biết mà, mẹ kiếp!
Kết hôn cái con khỉ!
Hủy diệt hết đi!"
Kể từ sau khi kế hoạch đính hôn và kết hôn của Sanghyeok chính thức được thông báo thì Park Eunbin lại càng để ý đến anh nhiều hơn.
Cho dù thân phận sắp thay đổi, địa vị cũng sẽ được nâng lên đáng kể nhưng anh lại luôn tỏ ra rất có chừng mực và tận tâm với công việc của mình.
Quả thực nếu chỉ nhìn vẻ bề ngoài thì sẽ không ai nghĩ rằng người luôn theo sát bên cạnh đệ nhất phu nhân lại là con rể tương lai của bà ta.
"Cậu không quan tâm đến chuyện kết hôn sao?
Nếu là bình thường thì cậu bây giờ đã phải tất bật chuẩn bị mọi thứ cho hôn lễ rồi."
"Nếu tôi nói tôi không quan trọng thì phu nhân sẽ có cái nhìn khác về tôi sao?
Chẳng hạn như phu nhân cảm thấy tôi đối với cô Yuri không thực sự hòa hợp sẽ cân nhắc hất cẳng tôi."
"Sao tôi phải làm như vậy?
Yuri cũng không phải là đứa con mà tôi sinh ra mà con bé cũng không xem tôi là mẹ của nó.
Cậu nói xem, mối quan hệ mẹ con như vậy tôi phải tốn sức bận tâm đến chuyện hôn nhân của con bé làm gì?
Nhưng vì người kết hôn với Yuri là cậu vậy nên tôi lại cảm thấy có chút không thể diễn tả được.
Giống như bản năng của một người mẹ khi chứng kiến người mà con của mình yêu thương nhất kết hôn với người khác vậy.
Không biết nữa, tôi tự nhiên lại có cảm giác như một người mẹ đang đau lòng cho con của mình."
Sanghyeok cũng không hiểu Park Eunbin đang nói gì nhưng anh vẫn cố gắng đáp lời bà ta để cậu chuyện này không bị cắt ngang.
Thi thoảng vị phu nhân này hay khiến anh có cảm giác gì đó rất khó giải thích.
Bà ta có khi lại kiểm soát anh, để ý từng cử chỉ của anh nhất là khi anh tiếp xúc với Kim Yuri.
Nếu như bà ta không phải là đệ nhất phu nhân có khi anh lại ngỡ bà là mẹ của Wangho thật.
"Phu nhân...tôi có cái này muốn nói nhưng không biết có khiến phu nhân cảm thấy khó chịu hay không.
Thực ra nó không hề liên quan đến công việc, cũng không dính líu gì đến kế hoạch lớn, chỉ là rất nhiều lần khi nhìn phu nhân tôi lại nhớ đến một người bạn của tôi.
Cậu ấy khiến tôi có cảm giác gì đó rất giống phu nhân nhưng lại không thể giải thích được.
Cái này không phải là tôi nói để có câu chuyện làm thân nhưng mà ngay từ những lần đầu gặp phu nhân tôi đã cảm thấy cậu ấy có nét tương đồng rồi."
"Bạn của cậu bây giờ ở đâu, bao nhiêu tuổi?"
"Cậu ấy bằng tuổi tôi, hiện tại thì đang làm việc ở một nơi cũng khá xa tôi không tiện nói.
Mười năm qua cũng rất ít khi nào có thể gặp cho nên tôi cũng không biết cậu ấy bây giờ thế nào."
Park Eunbin nhìn thật kỹ gương mặt của Sanghyeok lúc bấy giờ.
Bà ta nhận ra tất thảy những biểu hiện đó, từ ánh mắt cho đến giọng điệu cực kì nhẹ nhàng của anh khi nhắc về một người bạn cũ đều là của một người đang yêu.
Ánh mắt của một kẻ si tình thực sự rất dễ nhìn thấy, trừ khi họ không muốn cho ta nhìn bằng không chỉ cần để ý một chút sẽ nhận ra ngay.
"Cậu có vẻ rất quan tâm đến người bạn đó nhỉ, có phải là Han Wangho không?"
"Không phải!"
"Nếu tôi nói phải thì thế nào?
Cậu nghĩ là cậu sống đủ lâu để qua mặt được một người đã trải qua hết thảy thăng trầm của cuộc đời như tôi sao?
Là người bạn đang ở trong tù của cậu, là người mà Song Myung Soo hết lần này đến lần khác tìm cách để cậu liên hệ đúng chứ?
Tôi chưa gặp mặt cậu ta vậy nên tôi cũng không biết sự tương đồng mà cậu nói là như thế nào.
Tôi cũng có một đứa con trai nhưng nó đã chết rất lâu rồi, nếu con trai tôi còn sống có lẽ nó cũng đã ba mươi tuổi nhưng diện mạo có lẽ sẽ giống với cha của nó nhiều hơn."
Park Eunbin đột nhiên nhắc về đứa con trai đã mất của bà ta khiến Sanghyeok có chút lúng túng.
Anh cũng không nghĩ là sẽ nghe được những lời này từ chính miệng mà bà ta nói ra.
Chuyện đệ nhất phu nhân đã từng có con là chuyện bí mật, sẽ có một vài người biết nhưng họ lại không thể đào bới chuyện này lên vì không có chứng cứ xác thực.
Hôm nay chính miệng bà ta thừa nhận chuyện này là điều cực kì khó xảy ra, thế mà Sanghyeok lại là người chính tai nghe thấy.
"Phu nhân!
Chuyện này có lẽ không nên nói ra ngoài."
"Tôi biết, vậy nên bây giờ cậu đã nghe bí mật này rồi thì biết nên làm gì rồi đấy.
Nếu như chuyện này bị lộ ra ngoài thì người đầu tiên tôi nghi ngờ sẽ là cậu.
Cậu có thể xem như tôi đối với cậu là loại tin tưởng như thế nào.
Tôi có thể chống lưng cho cậu làm những điều mà cậu muốn, vì biết đâu những việc cậu làm cũng là việc mà tôi muốn làm thì sao.
Chuyện kết hôn ấy, cậu hãy cứ làm những gì tốt nhất đi.
Nhiều người cũng không phải là loại tốt đẹp gì vậy nên cậu cũng không cần tử tế."
"Vậy nếu như một ngày nào đó tôi muốn giết người thì phu nhân có chống lưng cho tôi không?
Khi mà pháp luật không thể mang lại công lý thì tôi nghĩ rằng tự mình giải quyết luôn vấn đề đó là tốt nhất."
Park Eunbin không nói gì chỉ nhìn Sanghyeok rồi nở một nụ cười mỉm chi.
Anh cảm giác như bà ta đang đọc anh như đọc một cuốn sách nhưng lại không biết phải chứng minh điều đó ra sao.
Chỉ là rất nhiều lần khi anh có ý định muốn dùng một chút hậu thuẫn thì y như rằng bà ta sẽ đáp ứng mà không cần bất cứ một lý do nào.
"Tôi rất thắc mắc vì sao phu nhân lại tin tưởng và trọng dụng tôi như vậy?
Không phải là bây giờ mà thậm chí là lúc trước khi tôi còn chưa trở thành thực tập ở văn phòng công tố."
"Không vì gì cả, tôi chỉ cảm thấy rất thích cậu.
Cậu cho tôi cảm giác như quay lại thời còn trẻ, cái ngày mà người quan trọng nhất đời tôi chưa rời bỏ thế giới này.
Anh ấy cũng giông như cậu, ngông cuồng kiêu ngạo nhưng lại toàn tâm toàn ý cúi đầu trước người mà anh ấy yêu.
Anh ấy là mặt trời của tôi, vừa khiến tôi tỏa sáng lại vừa soi sáng cho tôi.
Ở bất cứ nơi nào dù tăm tối nhất anh ấy cũng sẽ tìm cách kéo tôi dậy.
Nhưng mặt trời của tôi đã lặn mất rồi, tôi chỉ có thể nhìn những tia nắng cuối cùng của mặt trời đó tỏa sáng trên bầu trời thôi.
Để có thể nhìn thấy tia nắng mà mặt trời đó để lại tôi mới ngồi ở vị trí này, đối diện với bóng đêm giành lại những tia sáng còn sót lại.
Sanghyeok...nếu như cậu đã làm rất nhiều thứ để trở thành ánh mặt trời của ai đó thì đừng trở thành bóng đêm khiến người đó sợ hãi.
Hãy tiếp tục soi sáng họ ngay cả khi cậu không ở bên cạnh họ, tình yêu như vậy mới là tình yêu xứng đáng."
Sanghyeok nghe từng câu từng chữ lại chỉ nghĩ đến Wangho.
Anh không biết mình rốt cuộc là mặt trời hay là bóng đêm chỉ biết rằng cuộc đời anh thực sự đã có một mặt trời nhỏ hiện diện ở đó rất lâu.
Chính là không ở bên những vẫn là động lực, chính là những lần nghĩ đến người đó lòng bỗng thấy vui.
Chính là những khi mệt mỏi đến mức chỉ muốn ngã xuống buông bỏ tất cả nhưng ngày mai thức dậy lại cứ muốn chạy về phía trước.
Chính là khi nhận ra rằng chỉ khi anh tiếp tục tiến về phía trước thì mặt trời của anh mới có thể tỏa sáng bằng không bóng đêm sẽ nuốt chửng những tia sáng cuối cùng của nó.
"Tôi không phải là mặt trời của ai cả nhưng tôi có một mặt trời để theo đuổi rồi.
Tôi chính là hoàng hôn của mặt trời đó, ngay cả khi mặt trời tắt đi tôi vẫn sẽ giành lại tia sáng cuối cùng cho đến khi không thể nữa."