[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
《•Fakenut•》●Đồng Thoại●
Chap 38
Chap 38
[Vì 10 năm là quá dài nên không thể qua loa rồi ghi dòng 10 năm sau xong chuyển cảnh được nên tui sẽ chăm chút cho khoảng thời gian 10 năm này kỹ càng một chút nhóe.
Vì trong 10 năm nay Sanghyeok cũng dần dần hình thành kế hoạch trả thù của mình rồi nên ko lướt được.]
.......................................
Có người chống lưng cho nên Wangho cũng bắt đầu quen thói, một tuần nhất định phải mò đến phòng khám của bác sĩ Song một lần.
Ừm thì đương nhiên có việc cần thì mới đến, huống hồ bác sĩ Song còn hiểu cậu như vậy thì không hòa nhập được cũng thấy oan uổng quá.
Chỉ là càng tiếp xúc lâu thì bác sĩ Song càng thấy Wangho có rất nhiều nét tương đồng với mình.
Ông chắc chắn rằng ngày ông ở độ tuổi hai mươi cũng là bộ dạng này, lì lợm từ trong trứng nước ấy vậy mà hết người này đến người kia cứ sợ ông sẽ bị người ta hại.
Có một chút khác biệt về gia cảnh vậy nên Wangho có lẽ sẽ không có ai lo sợ cho cậu giống như cái cách mà nhà họ Song đã đối xử với ông ngày đó.
"Có một điều cháu muốn nói rõ với chú."
"Ranh con lại bắt đầu lên mặt rồi đấy."
"Cháu không bị trầm cảm, cháu rất bình thường nên chú đừng có ghi trầm cảm vào hồ sơ bệnh của cháu nữa."
Bác sĩ Song mắt chữ o miệng chữ a nhìn Wangho không nói nên lời.
Rốt cuộc ông đã sống được đến ngày mà bệnh nhân của mình lại bảo mình là lang băm.
Đôi mắt ông từ mở to đến híp lại dần đều bắt đầu phán xét từ đầu đến chân cậu như thể giây tiếp theo sẽ nhảy bổ vào cắn không thương tiếc.
"Mấy cái đứa bị trầm cảm thì không bao giờ nhận là mình bị trầm cảm đâu."
"Cháu không bị trầm cảm thật mà chú, với cả chú cũng nói rằng chú không chuyên khoa thần kinh còn gì.
Chẳng phải chú bảo là chú học chuyên ngành giải phẫu người sao?"
"Ừ thì...muốn nghiên cứu thêm có được hay không?
Với cả tất cả triệu chứng đều chứng minh là bị trầm cảm, mày còn già mồm được à?
Muốn trốn trị bệnh đúng không?
Liệu hồn nhé."
Wangho không đáp lại lời này của bác sĩ Song mà mang tới cho ông một cái khăn choàng cậu tự tay làm.
Thái độ trông rất ngượng ngùng nhưng mà tấm lòng thì không thể chê vào đâu được.
"Cái gì đây?"
"Tặng cho chú, cái này là cháu được dạy nên đã làm một chiếc cho chú.
Sắp vào mùa đông rồi nên chắc là chú cũng cần, chú cầm tạm đi."
"Được quá chứ, vào tù mà cũng có nghề ngỗng cơ đấy.
Nói xem hơn bốn năm qua đã học được nghề gì rồi?"
Wangho mắt sáng như sao rồi liệt kê ra những thứ mà cậu có thể làm được sau khi ra tù.
Chỉ duy nhất còn cái nghề chữa bệnh cho chó mèo thì bị bác sĩ này cật lực ngăn cản.
Ông nói muốn chữa bệnh không phải cứ thấy mệt là uống thuốc, còn phải biết người ta bị bệnh gì.
Đó là lý do vì sao mà ngành y luôn là một trong những ngành khó theo đuổi nhất.
"Chú thực sự rất giỏi, chú đã chữa khỏi bệnh cho cháu rồi.
Bây giờ cháu cảm thấy cuộc sống rất tốt, không còn cảm thấy ngột ngạt và tù túng như trước nữa.
Vậy nên sau này chú đừng có viết cháu bị trầm cảm nữa bởi vì cháu tự biết tình trạng của mình mà.
Trước khi cháu vào đây cũng đã trải qua gần hai năm với nó, bây giờ chú nói loại thuốc nào cháu cũng biết đấy."
"Được rồi!
Sau này sẽ không ghi nữa.
Vì mày đã tặng cho chú món quà này nên chú sẽ thực hiện ba điều ước cho.
Suy nghĩ thật kỹ đi rồi viết ra giấy, nhớ là chỉ có ba điều ước thôi nên đừng có lãng phí đấy."
"Chú nói thật chứ?
Chú sẽ giúp cháu thực hiện ba điều ước thật sao?"
"Phải!
Phải!
Phải!
Chú là ai nào, sao lại đi lừa một đứa con nít làm gì."
Wangho lúc này lại cảm thấy trong lòng vui đến lạ thường, rốt cuộc thì cậu cũng có cơ hội được kết nối với thế giới bên ngoài.
Cậu cảm thấy mình cũng rất may mắn khi những năm tháng khốn cùng ở trong tù lại gặp được một người sưng tốt đến nhường này.
Bác sĩ Song tuy không có máu mủ nhưng đối với cậu không khác gì người thân.
Cũng nhiều lần cậu tự hỏi rằng ông đối xử với cậu tốt như vậy là vì lý do gì nhưng chỉ nhận lại được một nụ cười xuề xòa không rõ ý.
"Chú Myungsoo...sao chú lại đối xử với cháu tốt như vậy?"
"Lại hỏi nữa, chẳng phải đã trả lời rồi sao?
Chú chỉ làm những chuyện mà chú muốn thôi, kể cả cái nghề này cũng vậy nốt.
Trên đời này người có thể quản được chú không có ai cả, kể cả gia đình cũng không thể.
Vậy nên đừng thắc mắc nữa, mày cũng có cái gì đâu mà lợi dụng đúng không?
Cứ xem như đối xử tốt với người khác là một niềm vui cho cuộc sống bớt tẻ nhạt đi vậy."
"Vậy...chú có thể giúp cháu tìm một người không?
Cái đó...đã hơn bốn năm rồi cháu chưa gặp mặt cậu ấy nên rất muốn biết bây giờ cậu ấy như thế nào.
Chắc là cậu ấy cũng học năm cuối rồi, cháu...cháu chỉ là muốn biết một chút không phải là nhờ chú tìm cậu ấy đến đây vì dù sao cũng không được phép gặp."
Bác sĩ Song nhìn Wangho cau mày một chút rồi nhỏ giọng hỏi cậu như muốn xác minh lại điều mà cậu vừa nói là thật.
"Điều ước đầu tiên đó sao?"
"Vâng!
Điều ước đầu tiên ạ.
Còn hai điều ước nữa cháu sẽ để dành, không thể xài một lần được."
"Được rồi!
Ghi thông tin của thằng đó ra đây, rảnh rỗi chú sẽ giúp mày."
Wangho phấn khởi lấy giấy bút trên bàn làm việc của bác sĩ Song ghi thật cẩn thận thông tin mà cậu còn ghi nhớ.
Mấy năm qua cậu cũng không được tiếp xúc với thế giới bên ngoài nên cũng chẳng tự tin mấy.
Chỉ có những lần đến phòng khám này mới được bác sĩ Song cho xem ké điện thoại hoặc là đọc báo mà ông mang đến mỗi ngày để cập nhật một chút.
"Lee Sanghyeok à?
Cái tên nghe quen thật đấy.
Nó học luật đúng chứ?
Chắc chắn không"
"Vâng!
Cậu ấy xếp hạng 5 đầu vào trong kì thi đại học cách đây hơn bốn năm.
Cháu chắc chắn mà, không sai được đâu..."
"Mấy năm nay thực sự là không liên lạc sao?"
"Chỉ có vài lần cậu ấy viết cho cháu được mấy dòng nhưng sau đó thì không được phép nữa, hơn ba năm nay cháu không nhận được bất cứ thứ gì cả."
"Bọn khốn đó lại một tay che trời à?
Mẹ kiếp!"
Bác sĩ Song buột miệng chửi thề khiến Wangho có chút hoảng nhưng rất nhanh sau đó ông lại dùng vẻ mặt cực kì dễ dãi mà nói.
"Đừng sợ!
Chú hiền lành lắm, không có phải dân xã hội đen đâu mà co người lên như vậy, chú tổn thương đó."
"A...nhưng ban nãy vẻ mặt của chú thực sự rất đáng sợ, trông dữ tợn lắm, lần đầu cháu thấy."
"Vậy sao?
Chắc là ảo giác thôi...hì"
Wangho thực sự xem việc hỏi thăm tin tức của Sanghyeok là một điều ước khiến bác sĩ Song thấy vô cùng đau lòng.
Vậy ra trong suốt mấy năm qua cậu thực sự bị cô lập trong trại giam, chẳng có người thân thăm hỏi.
Nghĩ đến đó thôi lại khiến ông sôi sục trong người, lần này nhất định phải mau chóng tìm cho bằng được người mà cậu muốn tìm nếu không sẽ lại ngủ không ngon giấc.
Bác sĩ Song vừa mới tạm biệt Wangho để quản ngục áp giải cậu về nhà giam thì lại có phạm nhân khác đến.
Lần này người đến là một người mà ông không biết là nên vui hay buồn khi gặp mặt nữa.
"Thằng già dơ!"
"Nói tôi hả?"
"Không thì ai?
Bị cái mẹ gì mà mò đến đây?
Sao không chết mẹ đi cho rồi sống dai như đỉa thế làm gì?"
Wangho chỉ kịp nghe đoạn hội thoại cộc cằn đó của bác sĩ Song thì phải theo quản ngục rời đi mất.
Nhưng cậu cũng ngoái đầu lại nhìn phạm nhân khiến ông nóng giận mà buông lời cay nghiệt kia trông như thế nào.
Một người có phóng thái rất đĩnh đạc, gương mặt rất nghiêm nghị hẳn lúc trước từng là một người rất có địa vị vì gay cả khi khoác lên mình bộ quần áo phạm nhân trông ông ta cũng rất có khí phách.
"Không lẽ người đó là người mà chú Myungsoo hay nhắc đến sao?"
Lại nói đến bác sĩ Song, phạm nhân vừa mới đến này chính là người quen cũ đến không thể cũ hơn nữa.
Có thể nói là ông đã cố tình xếp người này vào một góc kẹt cũ mèm mà người khác không cách nào moi ra được.
Cũ đến sinh hận, cũ đến phát ghét.
"Bị cái gì?
Có miệng không thằng già chết tiệt!"
"Khó thở, phía dưới đau tức khó đi tiểu."
"Khó thở thì bịt mũi lại cho chết mẹ đi, còn cái đó đau tức quá thì thiến luôn cho khỏe, kêu ca nhức đầu."
"Thế có chữa không?"
"Má!
Mắc nợ à?"
Bác sĩ Song mạnh bạo lôi phạm nhân kia vào trong căn phòng khám bệnh đặc biệt của mình rồi không cần sự đồng ý của bệnh nhân đã kéo hẳn quần xuống tận mắt cá chân.
"Chữa bệnh thì chửi lên chửi xuống, kéo quần người ta thì nhanh lắm."
"Muốn khỏi bệnh thì im miệng không thì biến mẹ đi thằng già chết dẫm!"
"Muốn chữa bệnh, cứ chửi tiếp đi, chửi nghe vui tai mà.
Nhớ là đừng có canh lúc tôi ngủ thì lén cắt của tôi đấy, bằng không cái phòng khám này cháy thành tro, em cũng vậy."
"Mẹ kiếp!
Già còn dâm!"
Một ngày làm việc không mấy vất vả của bác sĩ Song nhưng chủ yếu là bị người ta chọc điên đến muốn lên máu não.
Lần nào gặp người quen cũ cũng đều như vậy, cũng bực mình cũng nổi điên mà không biết phải làm sao giải tỏa được.
Thế là ông lại tìm đến nhà anh trai mình, người duy nhất trong nhà họ Song còn nói chuyện và quan tâm đến ông.
"Lại mò đến nữa, có biết bây giờ là mấy giờ rồi không?"
"Em đến cần nhờ anh chút chuyện, nói xong em về."
"Hừm!
Đã ăn tối chưa?"
"Em chưa!"
"Vào đi!"
Bác sĩ Song đến nhà giáo sư Song như cơm bữa nhưng nếu không phải là chuyện mà ông có thể quản thì nhất định sẽ không xen vào.
Lần này là vì Wangho đã viết lên điều ước nên ông xem đó là chuyện của mình mà tận dụng triệt để mối quan hệ với anh trai.
"Anh có biết sinh viên nào khoa luật tên Lee Sanghyeok không?"
Giáo sư Song nghe đến cái tên này thì cau mày nhìn bác sĩ Song như có hàng ngàn câu hỏi chất vấn.
Rốt cuộc không chờ em trai mình giải thích đã ngay lập tức dùng sự hiểu biết của mình về đứa em này mà quát lớn.
"Chú lại bắt đầu rồi đúng không?
Lúc trẻ thì chơi theo đường trẻ, bây giờ có tuổi rồi cũng không bỏ được là sao?"
"Em đã làm gì chứ?
Em chỉ hỏi anh tìm người thôi mà, anh biết thì nói là biết không thì nói là không biết sao lại mắng em.
Không lẽ em sinh ra là để cho mọi người trong gia đình muốn mắng là mắng sao?
Còn không muốn hỏi lý do vì sao đã mắng, anh rốt cuộc cũng giống ba mẹ và hai chị thôi, cũng không thương em."
"Hơn bốn mươi tuổi rồi mà coi cái nết của mình kìa, tôi không hiểu vì sao ngày đó chú sống nổi với cái tính này nữa.
Bây giờ thì nói rõ đi, tôi biết Lee Sanghyeok nhưng chú tìm Sanghyeok làm gì?"
Bác sĩ Song cũng không tỏ ra ngạc nhiên lắm khi giáo sư Song nói rằng ông biết Lee Sanghyeok.
Bởi vì khi Wangho nói ra cái tên này trong đầu ông cũng đã ngờ ngờ một chút những vẫn không chắc chắn lắm cho nên tan làm mới phải chạy đến làm phiền anh trai mình.
Quả nhiên là ông đã đoán đúng, Lee Sanghyeok chính là học trò cưng mà anh trai ông đang âm thầm dìu dắt.
Chính là chàng trai mà những lần gặp chóng vánh ông đã nhận xét là có ngũ quan đoan chính và xúi anh trai mình nhận làm học trò từ ban đầu.
"Em đoán ra ngay mà, quả nhiên!"
"Chú có ý đồ gì với nó thế hả?
Tôi nói cho chú biết trước nhé, Sanghyeok nó là một đứa có rất nhiều hoài bão và nguyện vọng vậy nên chú đừng có làm gì ảnh hưởng đến con đường sau này của nó đấy.
Lúc trước thì khác nhưng bây giờ thì nó đang học năm cuối rồi, tất cả mọi thứ đều phải cật lực giữ gìn để sau khi tốt nghiệp có thể bước chân vào nghề."
"Em không làm gì cả, anh tin em đi.
Em của anh không biến thái đến mức phải đi dụ đứa con nít đáng tuổi con cháu mình đâu.
Em chỉ mượn nó có chút chuyện thôi, em đảm bảo mượn thế nào thì trả về thế đấy.
Ngày mai anh hẹn nó đến đây, tan làm em sẽ ghé qua.
Anh tin em đi, em có làm gì thì cũng không bao giờ làm hại người nhà mà, em có chuyện cần đến nó thật."
Giáo sư Song không biết chuyện cần của bác sĩ Song là gì nhưng tình hình này không cho mượn người thì chắc là sẽ bị quậy tanh bành nên đành phải cắn răng gật đầu.
Bác sĩ Song từng có quá khứ huy hoàng còn hơn là loài ác quỷ, náo loạn nhà họ Song đến nỗi cha mẹ phải từ mặt cũng đủ biết là lì lợm và cứng đầu đến nhường nào.
Cũng may là trong nhà còn một người có thể kết nối với ông, bằng không thì cái họ Song trước tên có khi cũng bị đổi từ lâu rồi.
"Nhớ là đừng có làm hại gì đến Sanghyeok đấy, đứa trẻ này có chút đáng thương mà tính tình của nó cũng khủng khiếp lắm nên nói đúng hơn là đừng có chọc nó vì cái gì nó cũng dám làm cả đấy.
Nó với chú ngày còn trẻ là một chín một mười chứ không kém đâu."
"Em hiểu mà, em hiểu mà...anh là anh trai tốt em nhất định bảo vệ học trò của anh...hì hì"
Ngày hôm sau đúng giờ hẹn bác sĩ Song đã có mặt ở nhà giáo sư Song chờ người.
Cũng khá lâu rồi ông không gặp lại Sanghyeok nhưng ấn tượng thì vẫn không thể quên được.
Lần này gặp lại quả nhiên là có thể nhìn kỹ hơn một chút, vẫn là ngũ quan đoan chính đến vừa nhìn đã thấy có thiện cảm.
Trong lòng ông thầm nghĩ, một chàng trai có nhân tướng tốt thế này thảo nào củ cải của mình ở trong tù cũng không yên.
"Cháu chào chú, cháu nghe nói là chú muốn hẹn gặp cháu có việc ạ?"
"Đúng vậy!
Việc rất quan trọng nhưng mà chúng ta có thể nào đi ra ngoài nói chuyện không?
Ừ thì tôi chỉ cần cậu xuất hiện trước mặt anh trai tôi để có tí bằng chứng thôi sau đó thì là chuyện riêng của hai chúng ta, được chứ?"
"Cái này..."
Sanghyeok ái ngại nhìn sang giáo sư Song thì thấy ông bặm môi nhắm mắt như không can dự đến nhưng hẳn là trong lòng đang rất muốn dạy dỗ em trai mình.
Anh cũng không có cách nào từ chối bèn lễ phép chào thầy của mình rồi theo bác sĩ Song đi mất.
"Cậu đừng có sợ, tôi nhờ anh trai tôi chuyển lời cho cậu là có việc quan trọng.
Tôi nghĩ chuyện này nên giữ làm bí mật của hai chúng ta là tốt nhất vậy nên cậu có thể giữ kín nó với anh trai tôi chứ.
Cậu có thể lấy bất cứ lí do nào khác ngoại trừ cái lí do hôm nay mà tôi nói với cậu là được.
Bằng không nếu cậu phản bội thì tôi chết, cậu chết và ranh con của tôi cũng chết theo."
"Chú à!
Cháu vẫn chưa nghĩ ra được là giữa chú và cháu gì có chuyện gì quan trọng.
Cháu có thể giữ một con đường lui cho mình không?
Nếu như chuyện mà chú nói vượt quá sức của cháu thì cháu có thể từ chối không?"
"Không!
Không được phép từ chối, cậu mà từ chối tôi sẽ giết cậu."
Sanghyeok hít một hơi thật sâu sau đó cũng chấp thuận cái giao kèo quái gở này.
Niềm tin duy nhất của anh để thỏa hiệp với bác sĩ Song chính là vì ông là em trai của người thầy đang dìu dắt anh.
Anh tin với nền tảng giáo dục nhà họ Song thì người đàn ông trước mắt này cũng không phải là một kẻ xấu.
"Vậy chú cứ nói đi, cháu thực sự vẫn chưa hiểu vấn đề giữa chúng ta là gì?"
"Han Wangho!
Cái tên này đã đủ làm vấn đề chưa?"
Sanghyeok vừa nghe thấy cái tên này thì sắc mặt ngay lập tức thay đổi.
Đôi mắt long lanh kèm theo đó là những hành động mất kiểm soát như thể vừa bắt được một cơ hội ngàn năm có một.
"Chú...chú biết Wangho sao?
Chuyện là thế nào?
Chú có thể nói rõ hơn một chút không?
Wangho bây giờ thế nào?
Cậu ấy có khỏe không?
Cậu ấy...cậu ấy..."
"Nó khỏe!
Việc hai chúng ta gặp nhau ở đây chính là điều ước của nó.
Nhưng mà cậu cũng không cần tò mò điều ước là gì đâu mà hãy trả lời tôi nhanh gọn thôi, cậu có muốn gặp Wangho không?"
"Muốn!
Cháu muốn gặp!
Chú có thể giúp cháu gặp cậu ấy sao?
Thật tốt quá!
Thật tốt quá...khi nào...khi nào thì chúng ta có thể gặp?
Ngay ngày mai liệu có thể không chú?
Ngày mai có được không?"
Bác sĩ Song cảm thán trong bụng rằng củ cải của mình cũng có mắt chọn người quá chừng.
Đã hơn bốn năm rồi mà Sanghyeok vẫn không hề muốn buông tay cậu thì hẳn là phải dành tình cảm sâu đậm lắm.
Nhưng mà bọn họ hiện tại chỉ mới hai mươi tư tuổi, mất hơn bốn năm xa nhau thì hẳn là phải yêu sớm lắm mới thế này được.
Tự nhiên lại có chút ghen tị nên bác sĩ Song lại cong môi lên khích bác vài câu mới chịu được.
"Yêu đương năm mười mấy tuổi à?"
"Sao ạ?"
"Yếu sớm phải không?
Có nên cơm cháo gì chưa?"
"A..."
Thấy bộ dạng ngại ngùng của Sanghyeok lúc này lại khiến bác sĩ Song không hài lòng lắm.
Ít ra là phải ưỡn ngực thú nhận luôn thì mới ra dáng đàn ông.
Đằng này lại còn ngại ngùng, không hiểu là lớp trẻ bây giờ dễ ngại hay là ngày ông còn trẻ chơi nhiệt tình quá hóa quỷ cũng chẳng rõ.
Đó là suy nghĩ của bác sĩ Song thôi vì sau cái ngại ngùng chớp nhoáng đó thì quả nhiên Sanghyeok cái gì cũng dám nói y như lời anh trai ông cảnh báo vậy.
"Cháu yêu Wangho từ lúc cháu biết đi."
"Thiên địa ơi!
Lâu dữ ha?
Chắc con nít quỷ rồi chứ người gì kiểu này."
"Nhưng mà cháu có thể gặp Wangho được sao chú?
Chú không lừa cháu chứ?"
Bác sĩ Song cười hả hả sau đó lấy từ trong túi áo của mình ra một tờ giấy nhỏ đưa cho Sanghyeok.
Anh vừa nhìn đã nhận ra nét chữ của Wangho nên không kìm được mà bật khóc ngay trước mặt ông.
Có thể là khó đến tức ngực đau tim, nấc lên nấc xuống cần hô hấp cũng không chừng.
Nhìn thế này thì cam đoan là yêu đến chết sống rồi, chỉ là không biết mười năm có thể giữ nguyên như ban đầu hay không mà thôi.
"Nín dứt đi!
Con trai lớn rồi mà khóc ngặt như trẻ lên ba thế hả?
Còn nhận ra nét chữ của nó là còn trông cậy được nhưng mà muốn gặp Wangho thì phải tuyệt đối nghe lời và làm theo những gì mà tôi dặn.
Bằng không như ban nãy tôi nói, chỉ cần cậu không tuân thủ giao ước thì tôi sẽ giết cậu."
"Chú muốn cháu làm gì cũng được, chỉ cần có thể gặp Wangho thôi."
"Vậy thì chỉ được gặp không được nói chuyện càng không được để Wangho nhận ra cậu, có làm được không?"
Sanghyeok không biết vì sao mà bác sĩ Song lại đưa ra yêu cầu khắt khe như vậy nhưng mà bây giờ chỉ cần có thể gặp Wangho là được.
Anh chỉ muốn được nhìn thấy cậu bằng xương bằng thịt, nghe cậu nói chuyện một chút thì cho dù có làm một hòn đá bất động một chỗ cũng tình nguyện.
"Sao nào?
Có đồng ý không?"
"Cháu đồng ý, ngày mai cháu có thể gặp không?"
"Mai thì chưa được vì tôi cần phải làm một vài thứ mới có thể mang cậu vào đấy.
Nếu bị lộ ra là cả ba chúng ta cùng chết nhưng vì tôi không muốn Wangho của tôi bị liên lụy nên cậu lo mà giữ cái hồn của mình.
Cậu đừng tưởng tôi không dám giết cậu, thử làm trái lời thì biết mặt nhau ngay thôi."
Hôm đó Sanghyeok dường như là sống trong niềm vui không thể nào tả được.
Trở về phòng trọ của mình rồi mà anh vẫn còn chưa hết run vì không thể tin được đó là sự thật.
Hơn bốn năm tìm đủ mọi cách vẫn không thể gặp, hiện tại lại có một cơ hội từ trên trời rơi xuống nên phải tự tát mình mấy cái thật đau để chắc chắn rằng đây không phải là mơ.
"Mình thực sự sẽ gặp được Wangho.
Rốt cuộc cũng gặp được rồi, phải làm gì đó cho đẹp trai lên mới được."
Anh thức cả một đêm để chuẩn bị cho cuộc gặp mặt sau hơn bốn năm xa cách.
Số tiền tiết kiệm suốt mấy năm cũng khá khá rồi, lần này lấy ra hết để mua cho Wangho thứ gì đó thật ngon, còn phải mua cho cậu một bộ quần áo đẹp, à còn cả giày và áo ấm.
"Nhưng mình không được phép lộ diện mà...thôi kệ...cứ đẹp trai ngay cả khi Wangho không thấy mình.
Mình muốn kể cho em ấy nghe về những thành tích mà mình đã cố gắng có được, muốn em ấy nhìn thấy dáng vẻ của mình bây giờ, đều là vì em ấy mà thay đổi tốt lên."
Sanghyeok tự nói lầm nhẩm trong miệng thế là lại khóc.
Đúng là bao nhiêu nước mắt mà anh dồn nén đều là vì Wangho.
Khóc cũng vì cậu mà cười cũng vì cậu, người ngoài chắc chắn sẽ không bao giờ có thể nhìn thấy anh rơi một giọt nước mắt nào.
Bác sĩ Song dành ra ba ngày để thu xếp mọi thứ cho lần gặp mặt quý giá của Sanghyeok.
Bởi vì ông không muốn điều ước của Wangho chỉ dừng lại ở việc tìm kiếm người mà muốn cậu thực sự được sống trong hạnh phúc dù chỉ một ngày.
Đó là điều mà ông muốn dành cho bản thân mình nhưng lại không thể làm được ngày còn trẻ.
Chắc chắn là ông sẽ không để Wangho biết sự hiện diện của Sanghyeok bởi vì sợ xáo trộn cuộc sống hiện tại của cậu.
Xa nhau mấy năm không đáng sợ mà đáng sợ là gặp lại được một lần sẽ lại sống trong bi lụy không nguôi.
Đứa trẻ này tâm hồn có chút nhạy cảm, đã trải qua vô số lần tổn thương nên thưc sự không muốn mạo hiểm.
Sau ba ngày thì Sanghyeok cũng nhận được cuộc điện thoại mà anh mong chờ.
Bác sĩ Song nói rằng ông đã thu xếp ổn thỏa rồi và hẹn anh ở nhà riêng của mình vào sáng sớm.
Anh hồi hộp đến không ăn nổi cơm mà ngủ cũng không dám ngủ vì sợ sẽ ngủ quên mất.
"Đừng vội thế chứ?
Có phải là đi lấy vợ đâu mà."
"Cháu chính là đi lấy vợ."
"Gan to quá nhỉ?
Cậu mà để anh trai tôi biết cậu thế này thì anh tôi chỉ có nước tức chết.
Cái nghề này phải giữ hình tượng tuyệt đối trong sạch, cậu mà cứ vô ý thốt ra mấy lời thế này thì đảm bảo cậu tiêu đời sớm."
"Cháu hiểu mà chú, cháu sẽ không tiêu đời dễ dàng thế đâu."
Sanghyeok đương nhiên hiểu những lời mà bác sĩ Song nói nhưng anh biết phải nói thật với ai và giữ hình tượng với ai.
Giáo sư Song tuy là thầy dạy của anh nhưng chuyện tình cảm này ông chắc hẳn không thể biết.
Những điều mà anh nói và thể hiện trước mặt ông chỉ đơn thuần là tình cảm bạn bè thân thiết.
Anh đủ khả năng nhìn thấu được thái độ nhìn nhận của người khác về những điều mà anh chia sẻ với họ.
Kỹ năng này thực sự đã được anh rẻn giũa rất lâu, cho đến hiện tại cũng không còn ai nhắc tên anh bên cạnh cái tên Han Wangho nữa.
Giống như mọi ngày, bác sĩ Song đến phòng khám của mình ở trong trại giam.
Trên tay xách theo mấy túi đồ mà Sanghyeok mua cho Wangho theo sở thích của cậu.
Hôm nay anh vào vai một trợ lý mới của ông, tất nhiên là ngụy trang rất kín và đã được thông qua với ban quản lý nhà giam.
"Đây là cậu Lee Han, trợ lý mới của tôi, thi thoảng cậu ấy sẽ đến phụ giúp tôi ở phòng khám một ngày.
Đây là giấy xác nhận có dấu mộc hẳn hoi nhé, mong là các cậu đối xử nhẹ hàng với trợ lý của tôi một chút vì cậu ấy vừa mới ra trường và có hơi hướng nội."
"Bác sĩ Song khách sáo quá, trợ lý của anh cũng là người nhà cả mà."
"Mấy cậu hiểu chuyện quá, ngày mai tôi sẽ đem mấy chai rượu ngoại đến chia cho các cậu thưởng thức, tủ rượu ở nhà cũng chật rồi mà uống một mình thì vô vị."
Xã giao với vài sĩ quan gác cổng xong thì bác sĩ Song cũng rất thong thả mang theo Sanghyeok vào cùng.
Bị cấm gặp mặt như vậy ắt hẳn là bị người có quyền lực nhúng tay vào cho nên ông buộc phải dùng đến các này để bảo vệ hai người họ.
Cũng không muốn làm khó nhưng mà cứ phải thận trọng thì tốt hơn.
"Khoảng 9h sáng Wangho sẽ đến, mỗi tuần nó sẽ đến đây hai ngày vào 9h sáng sau khi lao động cải tạo sáng sớm và buổi chiều sau khi kết thúc lớp rèn luyện đạo đức công dân.
Cậu ngụy trang cho kín đi, lát nữa thấy nó cũng đừng có ngất không là chết cả đám đấy.
Tôi không có ô to đến mức che cho cả ba chúng ta đâu, hoặc là tôi sống hai cậu chết hoặc là cả ba cùng chết, hoặc là cùng sống vui vẻ hì hì."
Sanghyeok lúc này đã hồi hộp đến mức tim treo trên cuống họng rồi nên anh căn bản không thể nói chuyện một cách tự nhiên được.
Giấu mình sau chiếc áo blouse và chiếc khẩu trang che kín mặt chỉ để lộ đôi mắt anh cũng thấy không an tâm.
"Chú xem cháu thế này chú nhìn có nhận ra ngay không?"
"Không!
Tôi có phải người yêu cậu đâu mà nhìn cậu cho kỹ rồi nhận ra được.
Hỏi thừa muốn chết, làm sao thì làm đừng có để Wangho nhận ra đấy."
"Vâng!"
Trong lúc hai người còn đang nói chuyện thì Wangho đã lù lù bước vào ma không biết quỷ không hay khiến bác sĩ Song giật mình đến mức chửi bậy thành tiếng.
Còn Sanghyeok thì gần như là ngưng thở rồi, ngay từ lúc cậu bước vào khóe mắt của anh thực sự không thể kìm được mà ướt.
Tay cũng run đến mức không giữ nổi một cuốn bệnh án đang cần trên tay.
"Wang..."
"Ôi cái thằng nhóc này, sáng mới mắng có mấy cậu mà đã khóc rồi.
Mau cút vào trong đi, đừng có đứng ở đây làm mình làm mẩy.
Ôi chả làm nên trò trống gì chỉ có giỏi cãi lời thôi, một lát nữa thì biết tay."
Nói rồi bác sĩ Song kéo Sanghyeok vào giấu tiệt trong căn phòng đặc biệt thứ hai của phòng khám.
Anh chỉ có thể nhìn cậu không thể nói chuyện cũng chẳng thể tiến đến gần để ôm nhưng mà như thế này cũng thực sự mãn nguyện rồi.
"Anh gặp được em rồi, thực sự gặp được em rồi."