Cập nhật mới

Khác Oán Khúc Dưới Trăng

Oán Khúc Dưới Trăng
Chương 40 - Lời Nguyền Dưới Ánh Trăng


Căn phòng bí mật sau tranh kính trong Thánh đường Bình Minh lạnh buốt, ánh trăng đỏ rực chiếu qua những kẽ đá, như máu chảy thành dòng trên sàn.

Bàn thờ khắc Thất Đại Tội tỏa hơi lạnh xuyên da thịt, lọ máu 'Sanguis ultimus' nằm im lìm, như mang lời nguyền vĩnh cửu.

Nguyễn Minh Nhật đứng trước bản đồ nghi lễ vẽ bằng máu khô, ánh mắt sắc như dao, từng chi tiết trong đầu anh khớp lại như bánh răng của một cỗ máy hoàn hảo.

Tiếng chuông trầm vang lên, không đều, như nhịp thở của một thực thể đang tỉnh giấc từ cõi sâu thẳm.

Anh cảm nhận được hơi thở của Lê Văn Hùng, như con sói ẩn trong bóng tối, đang chờ đợi.

Nhật quay lại đội, giọng trầm nhưng sắc bén, mỗi từ như đinh đóng vào không khí nặng nề:

"Lan Anh, bản đồ nghi lễ chỉ vẽ sáu điểm máu, nhưng danh sách hậu duệ có bảy tên, bao gồm Tú.

Tôi nghi ngờ Lê Văn Hùng là hậu duệ thứ bảy, nhưng hắn không biết.

Dòng Máu Dưới Thánh Giá đang giấu hắn một bí mật lớn hơn nghi lễ Cổng Đen.

Chúng ta phải tìm hố nghi lễ trước khi hắn hành động, và cần cẩn thận – bóng tối trong phòng này không bình thường."

Ngô Ngọc Lan Anh nắm chặt thiết bị phân tích, hơi thở cô hòa vào không khí ẩm mốc của căn phòng.

Mùi máu tươi từ lọ 'Sanguis ultimus' khiến cô rùng mình, như nghe thấy tiếng nạn nhân gào thét từ Vườn Thượng Uyển, Biệt điện, và nghĩa trang.

Cô kiểm tra lọ máu, ánh mắt căng thẳng khi màn hình nhấp nháy dữ dội:

"Nhật, lọ máu này không chỉ chứa DNA dòng máu cổ – vi hạt vàng, sợi gai, đoạn gen hiếm.

Mình phát hiện enzyme lạ, như được xử lý để kích hoạt phản ứng hóa học khi tiếp xúc với máu sống.

Nó có thể là chất xúc tác cho nghi lễ, hoặc... thứ gì đó nguy hiểm hơn khoa học có thể giải thích."

Nguyễn Cẩm Ngọc Tú đứng gần bàn thờ, ánh mắt đỏ hoe, tay nắm chặt tập nhật ký linh mục An như bám víu vào hy vọng cuối cùng.

Cô vẫn chưa chấp nhận mình là hậu duệ cuối cùng, như bị lời nguyền kéo vào bóng tối không lối thoát.

Giọng cô nghẹn ngào, run rẩy:

"Anh Nhật, em... em không muốn tin.

Nếu máu của em là chìa khóa, Hùng sẽ không dừng lại.

Nhật ký ghi rằng năm 1870, nghi lễ Cổng Đen thất bại vì hậu duệ cuối cùng phản bội Dòng Máu Dưới Thánh Giá.

Liệu em... có phải là kẻ định mệnh, hay chỉ là con mồi của Hùng?"

Từ Quốc Thắng ngồi dựa vào tường đá, mặt tái nhợt sau cạm bẫy máy chém chết người ở căn phòng trước.

Anh cố gõ laptop, tay run khi màn hình báo lỗi liên tục.

Tín hiệu số điện thoại lạ – dấu vết của Hùng – mạnh hơn bao giờ hết, như ở ngay bên cạnh.

Anh thì thầm, giọng yếu, gần như lạc đi:

"Anh Nhật, em khôi phục được một phần tín hiệu, nhưng... có tần số lạ xen vào, như ai đó đang nghe lén mọi thao tác của em.

Hệ thống báo có thiết bị lạ trong thánh đường, và nó... nó đang di chuyển!"

Trần Hoàng Long đứng gần cửa phòng bí mật, tay siết chặt súng, ánh mắt tối lại như đêm đen.

Vết sẹo trên tay anh như nóng lên khi tiếng chuông vang, gợi nhớ ánh mắt lạnh lùng của Lê Văn Hùng ở Đồng Định – ánh mắt của kẻ mang lời nguyền không thể thoát.

Giọng anh cộc lốc, nhưng ẩn chứa lo lắng sâu sắc:

"Nhật, bóng tối trong phòng này không phải ảo giác.

Anh cảm thấy nó di chuyển, như có thứ gì đó sống, quan sát chúng ta.

Đội an ninh đã khóa cổng chính và cổng phụ, nhưng Hùng có thể đã ở đây từ trước.

Anh nghi hắn không chỉ dùng công nghệ, mà còn có thứ sức mạnh... vượt ngoài tưởng tượng."

Nhật gật đầu, ánh mắt sáng rực khi suy luận nhanh như chớp, từng mảnh ghép trong đầu anh hiện ra rõ ràng:

"Lan Anh, tiếp tục phân tích enzyme trong lọ máu, tìm cách vô hiệu hóa nếu nó là chất xúc tác.

Tú, đọc kỹ bản đồ nghi lễ, tìm vị trí hố nghi lễ – có thể ở dưới sàn hoặc sau bàn thờ.

Thắng, quét tần số siêu âm, xác định nguồn phát chuông.

Anh Long, kiểm tra các góc phòng, tìm dấu hiệu cạm bẫy.

Tôi nhận ra một chi tiết: Tiếng chuông không chỉ là tín hiệu, nó là cơ chế kích hoạt nghi lễ.

Nếu chúng ta dừng được chuông, Hùng sẽ mất lợi thế."

[KHU VỰC KÊU GỌI ỦNG HỌ]

"Thánh đường Bình Minh hé lộ cạm bẫy chết người, máu hậu duệ, và lời nguyền Cổng Đen – hãy ủng hộ để Nhật vạch trần Dòng Máu Dưới Thánh Giá!"

💰 STK: 0721000637501 – Vietcombank – Nguyen Minh Nhat

🌍 Paypal: paypal.me/nhatnguyenminh94

Lời kêu gọi: "Sự hỗ trợ của bạn là ngọn đuốc soi sáng bí ẩn Dòng Máu Dưới Thánh Giá, giúp chúng tôi ngăn nghi lễ Thất Đại Tội trước nhật thực!"

Tiếng chuông đột nhiên vang mạnh, như xé toạc không gian, khiến đội rùng mình.

Bóng tối trong căn phòng bắt đầu chuyển động, quấn quanh như những sợi dây vô hình, siết chặt không khí.

Đột nhiên, một tiếng cười lạnh lùng, sắc như dao, vang lên từ góc tối.

Lê Văn Hùng bước ra, áo choàng đen phấp phới, tay cầm lọ máu, ánh mắt tối tăm như vực sâu không đáy.

Bên cạnh hắn là một linh mục bí ẩn, mặt che khăn lụa đỏ, đôi mắt phát sáng như than đỏ, như không thuộc về thế giới này.

Linh mục giơ tay, bóng tối trong phòng dày lên, quấn quanh đội như rắn độc, khiến Tú lùi lại, tay run rẩy ôm nhật ký.

Hùng nhìn Nhật, ánh mắt lạnh lẽo, giọng trầm, mỗi từ như đâm vào tim:

"Nguyễn Minh Nhật, anh vẫn cứng đầu như xưa.

Các người nhanh hơn tôi nghĩ, nhưng máu của Tú sẽ hoàn thành nghi lễ Cổng Đen.

Thực thể cổ xưa sẽ ban sức mạnh cho Dòng Máu Dưới Thánh Giá, và tôi sẽ chuộc tội cho gia tộc, cho những kẻ thất bại năm 1870 và 1982."

Nhật tiến lên một bước, áo khoác đen phấp phới, ánh mắt sắc lạnh, giọng đanh thép, đầy uy quyền:

"Lê Văn Hùng, tôi đã đọc bản đồ nghi lễ.

Máu của Tú là một phần, nhưng lọ 'Sanguis ultimus' không phải của cô ấy.

Nó là máu của anh.

Dòng Máu Dưới Thánh Giá muốn hy sinh chính anh để mở cổng.

Anh chỉ là con cờ của linh mục này, và hắn đang giấu anh sự thật."

Hùng sững sờ, ánh mắt dao động, quay sang linh mục.

Linh mục cười khẽ, giọng the thé, như vọng từ cõi chết, khiến không khí lạnh buốt:

"Im đi, Nhật.

Anh nói dối.

Máu của cô ta là đủ.

Cổng Đen sẽ mở, và thực thể sẽ nuốt lấy Sương Hoa, mang lại vinh quang cho Dòng Máu."

Linh mục giơ tay, một vòng lửa bùng lên dữ dội quanh đội, khắc 'Porta nigra aperitur' trên sàn đá, ngọn lửa đỏ rực như máu, tỏa nhiệt thiêu đốt.

Khí độc phun ra từ các khe đá, mùi hắc xộc vào mũi, khiến đội ho sặc, mắt cay xè.

Lan Anh hét lên, ánh mắt hoảng loạn, tay nắm chặt thiết bị phân tích:

"Nhật, khí độc chứa enzyme giống lọ 'Sanguis ultimus'!

Nó tấn công phổi, chúng ta không trụ được lâu!"

Thắng cố đứng dậy, gõ laptop để quét tần số, nhưng một bóng tối từ linh mục lao đến, quấn lấy anh như rắn độc, siết chặt cổ.

Anh ngã xuống, ngất xỉu, máu chảy từ tai, laptop rơi xuống sàn.

Tú hét lên, giọng nghẹn ngào, lao đến kéo Thắng:

"Thắng!

Anh Nhật, cứu cậu ấy!

Bóng tối... nó như sống!"

Nhật hít sâu, ánh mắt sáng rực, suy luận nhanh như chớp, từng chi tiết hiện ra trong đầu anh: vòng lửa, khí độc, tiếng chuông, bóng tối.

Anh ra lệnh, giọng sắc bén, không chút dao động:

"Lan Anh, khí độc phun theo nhịp chuông, mỗi ba giây.

Nín thở khi chuông vang, thở ra khi dừng!

Tú, kéo Thắng ra khỏi bóng tối, giữ anh Long ở gần!

Anh Long, tìm bình cứu hỏa gần bàn thờ!

Tôi nhận ra một chi tiết: Vòng lửa được điều khiển bằng tần số siêu âm từ các mảnh kính trong thánh đường.

Nếu phá hủy nguồn tần số, lửa sẽ tắt."

Lan Anh đếm nhịp, tay run khi nhìn đồng hồ, giọng gấp:

"Nhật, còn mười giây đến nhịp chuông tiếp theo!

Bình cứu hỏa ở góc đông bắc, gần bức tượng thánh!"

Long lao đến bàn thờ, ánh mắt sắc lạnh, nhưng Hùng chặn đường, rút dao đâm vào vai anh.

Máu bắn ra, thấm đỏ áo Long, nhưng anh vẫn nắm chặt bình cứu hỏa, nghiến răng hét lên:

"Nhật, bắt lấy!

Đừng để Hùng thắng!"

Nhật chụp bình cứu hỏa, phun vào vòng lửa, nhưng ngọn lửa chỉ yếu đi, không tắt.

Anh suy luận nhanh, ánh mắt sắc lạnh, như nhìn xuyên qua màn sương của cạm bẫy:

"Lan Anh, tần số siêu âm không chỉ ở tranh kính chính, mà còn ở các mảnh kính nhỏ quanh thánh đường!

Tú, tìm mảnh kính khắc hoa cẩm chướng – nó là nguồn phát!

Tôi sẽ phá nó!"

Tú chạy đến góc thánh đường, ánh mắt đỏ hoe, tay run khi tìm kiếm trong ánh trăng đỏ.

Cô phát hiện mảnh kính nhỏ khắc hoa cẩm chướng, lấp lánh kỳ dị.

Cô đập vỡ nó bằng cán dao, tiếng chuông ngưng lại, vòng lửa tắt, khí độc dừng phun.

Nhưng linh mục lao đến, nhanh như bóng ma, kề dao vào cổ Tú, lôi cô về phía bàn thờ.

Linh mục hét lên, giọng the thé, như xé không gian:

"Máu của cô ta sẽ mở Cổng Đen!

Các người không thể ngăn!"

Nhật đứng dậy, ánh mắt sáng rực, giọng đanh thép, đầy uy quyền:

"Ngươi sai rồi, linh mục.

Tôi đã quan sát ngươi từ khi ngươi xuất hiện.

Mỗi lần Hùng nhắc đến thực thể cổ xưa, ngươi ngắt lời, vì ngươi không muốn hắn biết sự thật: Cổng Đen không ban sức mạnh, nó nuốt chửng mọi thứ, kể cả Dòng Máu Dưới Thánh Giá.

Ngươi thao túng Hùng, nhưng ngươi quên một chi tiết: Lọ 'Sanguis ultimus' có enzyme chỉ kích hoạt khi chạm máu của Hùng."

Hùng quay lại, ánh mắt dao động, tay siết chặt lọ máu, như đấu tranh nội tâm.

Linh mục hét lên, giọng hoảng loạn:

"Im đi!

Hắn nói dối!

Hùng, đừng nghe!"

Nhật cười khẽ, ánh mắt tinh quái, như đã nắm chắc thế cờ:

"Hùng, chạm vào lọ máu.

Nếu tôi sai, nó sẽ không phản ứng.

Nhưng nếu tôi đúng, anh sẽ thấy sự thật về Dòng Máu Dưới Thánh Giá."

Hùng do dự, ánh mắt lướt qua linh mục, rồi chạm vào lọ máu.

Lọ phát sáng đỏ rực, rung lên dữ dội, như kích hoạt một cơ chế ẩn.

Một luồng khói đỏ bốc ra, mùi máu tươi nồng nặc.

Hùng giật mình, lùi lại, ánh mắt hoảng loạn, giọng run:

"Nhật... anh... anh nói thật?

Họ muốn hy sinh tôi?"

Linh mục hét lên, lao đến Hùng, nhưng Nhật nhanh hơn, đẩy Tú ra khỏi dao của linh mục.

Đột nhiên, sàn đá rung chuyển, nứt ra, sụp xuống, kéo Tú và linh mục vào một hố tối om bên dưới, nơi ánh trăng đỏ chiếu xuống như máu chảy.

Hùng gào lên, ánh mắt điên dại, lao vào hố, giọng vang trong bóng tối:

"Nhật, anh phá hỏng tất cả!

Nhưng Cổng Đen sẽ mở, với máu của tôi!"

Lan Anh chạy đến Long, băng vết thương, ánh mắt đỏ hoe, giọng run:

"Nhật, Tú ở dưới hố!

Hùng và linh mục... họ đang hoàn thành nghi lễ!

Thắng vẫn chưa tỉnh!"

Nhật nhìn hố, ánh mắt đanh thép, suy luận cuối cùng hiện ra như tia chớp:

"Lan Anh, hố nghi lễ được kích hoạt bằng máu và tiếng chuông.

Lọ 'Sanguis ultimus' là chất xúc tác, nhưng nguồn tần số cuối cùng nằm ở chuông chính của thánh đường.

Nếu chúng ta phá hủy chuông, nghi lễ sẽ thất bại.

Chuẩn bị dây thừng, cứu anh Long và Thắng.

Tôi sẽ xuống hố, cứu Tú và chặn Cổng Đen."

Nhật nắm dây, ánh mắt chìm trong bóng tối, như đối diện với chính lời nguyền.

Ánh trăng đỏ đạt đỉnh, tiếng chuông vang lại, như xé toạc không gian.

Trận chiến dưới ánh trăng sẽ quyết định số phận Sương Hoa, và Nhật biết, Dòng Máu Dưới Thánh Giá sẽ không dễ dàng buông tha.

[KHU VỰC KÊU GỌI ỦNG HỌ]

"Thánh đường Bình Minh chìm trong vòng lửa, khí độc, và hố nghi lễ Cổng Đen – hãy ủng hộ để Nhật cứu Tú và phá lời nguyền Dòng Máu Dưới Thánh Giá!"

💰 STK: 0721000637501 – Vietcombank – Nguyen Minh Nhat

🌍 Paypal: paypal.me/nhatnguyenminh94

Lời kêu gọi: "Sự hỗ trợ của bạn là ngọn đuốc soi sáng bí ẩn Dòng Máu Dưới Thánh Giá, giúp chúng tôi ngăn thực thể cổ xưa trước nhật thực!"

[LỜI CẢM ƠN]

"Cảm ơn các bạn đã đồng hành, đối diện vòng lửa, khí độc, và bóng tối tâm linh trong Thánh đường Bình Minh.

Sự hỗ trợ của bạn là ánh sáng dẫn lối, giúp chúng tôi bảo vệ Sương Hoa khỏi lời nguyền vĩnh cửu!"
 
Oán Khúc Dưới Trăng
Chương 41 - Ảo Ảnh Dưới Hố Sâu


Hố nghi lễ dưới Thánh đường Bình Minh lạnh buốt, như một vực sâu nuốt chửng ánh sáng và hy vọng.

Nguyễn Minh Nhật nắm chặt dây thừng, trượt xuống từng mét, ánh trăng đỏ rực rọi qua kẽ đá, chiếu sáng những hoa văn cổ xưa khắc trên tường – Thất Đại Tội: lòng kiêu hãnh với vương miện vỡ, tham lam với đồng vàng chảy máu, dục vọng với ngọn lửa cuốn lấy bóng người.

Chúng như sống động, dõi theo anh bằng ánh mắt vô hồn, như muốn thì thầm lời nguyền từ năm 1870.

Bóng tối trong hố di động, không phải ảo ảnh mà như thực thể sống, quấn quanh chân Nhật như rắn độc, mang theo mùi máu tươi nồng nặc, hắc ám, như từ một con sông chết dưới sàn đá.

Tiếng chuông trầm vang lên, không đều, mỗi nhịp như dao cứa vào tâm trí, gợi lại ký ức vụ án năm 2018: những nạn nhân ở Vườn Thượng Uyển với hoa cẩm chướng thấm máu, ánh mắt lạnh lùng của Lê Văn Hùng, và tiếng chuông ám ảnh trong ghi âm Nguyễn Thành Nam năm 1982, như lời cảnh báo từ cõi chết.

Nhật hít sâu, hơi thở tạo thành làn sương trắng trong không khí lạnh.

Ánh mắt anh sắc lạnh, như lưỡi dao xuyên qua màn đêm, thì thầm với chính mình:

"Cổng Đen không phải ma quỷ.

Nó là cạm bẫy của Dòng Máu Dưới Thánh Giá, dùng công nghệ và tâm lý để thao túng.

Tôi sẽ phá nó bằng logic."

[KHU VỰC KÊU GỌI ỦNG HỌ]

"Hố nghi lễ ẩn chứa ảo ảnh Thất Đại Tội và máu hậu duệ, đe dọa nuốt chửng Sương Hoa trong lời nguyền Dòng Máu Dưới Thánh Giá.

Hãy ủng hộ để Nhật và đội vượt qua cạm bẫy chết người, cứu lấy Tú và chặn đứng nghi lễ Cổng Đen!"

💰 STK: 0721000637501 – Vietcombank – Nguyen Minh Nhat

🌍 Paypal: paypal.me/nhatnguyenminh94

Lời kêu gọi: "Sự hỗ trợ của bạn là ngọn đuốc soi sáng bí ẩn Dòng Máu Dưới Thánh Giá, giúp chúng tôi ngăn lời nguyền trước khi nhật thực nhấn chìm Sương Hoa!"

Trên mặt đất, Ngô Ngọc Lan Anh quỳ bên Từ Quốc Thắng, tay run khi kiểm tra mạch anh.

Thắng vẫn bất tỉnh sau cú tấn công của bóng tối tâm linh trong phòng bí mật, máu khô đọng ở tai, gương mặt tái nhợt như người đã chết.

Chiếc laptop vỡ của anh nằm lẻ loi trên sàn đá, màn hình nhấp nháy tín hiệu yếu ớt, như cố gắng truyền đi thông điệp cuối cùng.

Lan Anh quay sang Trần Hoàng Long, băng vết thương vai anh – nơi máu vẫn rỉ ra từ nhát dao của Hùng trong trận chiến vòng lửa.

Nhưng cô giật mình, tay đông cứng, khi nghe Long lẩm bẩm, giọng trầm thấp, mắt vô hồn như bị điều khiển:

"Lan Anh... máu... máu sẽ mở cổng... chuông..."

Lan Anh nắm tay Long, móng tay bấm vào da anh, cố kéo anh về thực tại, giọng gấp gáp nhưng nghẹn ngào:

"Anh Long, tỉnh lại!

Nhật đang xuống hố cứu Tú.

Chúng ta cần anh, đừng để Dòng Máu thắng!"

Long chớp mắt, như thoát khỏi cơn mê, nhưng ánh mắt vẫn mơ hồ, lẩm bẩm tiếp, giọng như từ cõi khác:

"Chuông... tôi nghe thấy chuông... máu...

Sương Hoa..."

Lan Anh quay lại thiết bị phân tích, trái tim đập thình thịch khi màn hình nhấp nháy dữ dội, hiển thị kết quả khiến cô rùng mình.

Cô hét vào bộ đàm, giọng run nhưng sắc bén, như dao cắt qua không gian:

"Nhật, nghe rõ không?

Enzyme trong lọ 'Sanguis ultimus' đang lan trong không khí!

Nó có cấu trúc giống chất gây ảo giác, kết hợp với tần số chuông để thao túng tâm trí.

Mình kiểm tra máu anh Long – anh ấy bị nhiễm enzyme, có thể từ khí độc trong phòng bí mật!

Dấu hiệu giống hệt mẫu máu nạn nhân năm 1982 mà mình phân tích ở Vườn Thượng Uyển!"

Nhật gật đầu qua bộ đàm, ánh mắt tập trung, mồ hôi lăn trên trán khi tiếp tục trượt xuống.

Hố sâu hơn anh tưởng, không khí nặng nề, như đè ép lồng ngực, khiến mỗi hơi thở đều đau nhói.

Tường đá khắc Ngôi Sao David ngược, hoa cẩm chướng đỏ thẫm, và dòng chữ 'Sanguis florum, porta nigra' lấp lánh dưới ánh trăng, như lời nguyền từ nhật ký linh mục An, nhắc nhở thất bại của Dòng Máu năm 1870.

Mùi máu tươi xộc vào mũi, nồng nặc, như thể cả Sương Hoa đang chảy máu dưới chân anh.

Sàn hố loang lổ máu đỏ, như một con sông chết uốn lượn quanh bàn thờ đá ở trung tâm, nơi ánh trăng chiếu sáng một hình ảnh khiến tim Nhật thắt lại.

Nguyễn Cẩm Ngọc Tú nằm trên bàn thờ, tay chân bị trói chặt bằng dây gai, máu nhỏ từ cổ tay cô xuống hoa văn Ngôi Sao David ngược khắc sâu trên đá, hòa vào dòng máu khô đã khô cạn từ những nạn nhân trước.

Tú thở yếu, ánh mắt đỏ hoe, gương mặt tái nhợt, thì thầm trong hoảng loạn, như đang chìm trong cơn ác mộng:

"Anh Nhật... em... em thấy gia đình... họ chết trong lửa... mẹ em... chị em... họ gọi em..."

Nhật siết chặt dây thừng, ánh mắt sắc lạnh nhưng lồng ngực đau nhói khi thấy Tú – cô gái trẻ từng kiên cường trong vụ Biệt điện – giờ đây run rẩy, bị lời nguyền Dòng Máu bóp nghẹt.

Anh định lao đến, nhưng một tiếng cười lạnh lùng, sắc như dao, vang lên từ bóng tối, khiến không gian như đóng băng.

Lê Văn Hùng bước ra, áo choàng đen phấp phới, tay cầm lọ 'Sanguis ultimus', ánh mắt điên dại, như kẻ đã bán linh hồn cho lời nguyền.

Lọ máu trong tay hắn rung lên, phát sáng yếu ớt, như trái tim đang đập.

Bên cạnh Hùng là linh mục bí ẩn, thân hình gầy gò ẩn dưới áo choàng đỏ, mặt che khăn lụa đỏ thẫm, chỉ để lộ đôi mắt phát sáng như than đỏ, như nhìn xuyên tâm can mọi kẻ sống.

Giọng hắn the thé, như vọng từ cõi chết, mỗi từ như ghim vào đầu Nhật:

"Nguyễn Minh Nhật, ngươi đến đúng lúc để chứng kiến Cổng Đen mở.

Máu của hậu duệ cuối cùng đang chảy, và ta – hậu duệ thực sự của Dòng Máu Dưới Thánh Giá – sẽ hoàn thành nghi lễ mà tổ tiên thất bại năm 1870.

Sương Hoa sẽ quỳ trước vinh quang của ta."

Nhật sững sờ, ánh mắt sắc lạnh, bộ não anh quay cuồng, từng mảnh ghép vụ án khớp lại như một bức tranh hoàn chỉnh.

Anh nhớ lại bản đồ nghi lễ trong phòng bí mật, bảy điểm máu tương ứng bảy hậu duệ, không có dấu hiệu của hậu duệ thứ tám.

Nhật ký linh mục An chỉ nhắc đến bảy gia tộc, không có tên linh mục này.

Anh nheo mắt, giọng đanh thép, như mũi tên xuyên qua màn đêm:

"Hậu duệ thực sự?

Ngươi nói dối.

Tôi đã đọc bản đồ nghi lễ trong phòng bí mật.

Nó chỉ có bảy điểm máu, và danh sách hậu duệ không có tên ngươi.

Ngươi không phải hậu duệ – ngươi là kẻ thao túng Hùng, khiến hắn tin mình là chìa khóa.

Chính ngươi cần máu của Tú để kích hoạt nghi lễ, đúng không?"

Linh mục giật mình, khăn lụa đỏ che giấu nụ cười méo mó, nhưng ánh mắt hắn lóe lên tia hoảng loạn, như thú bị dồn vào chân tường.

Hùng quay sang linh mục, tay siết chặt lọ máu, ánh mắt nghi ngờ, giọng run rẩy, như kẻ đang đứng bên bờ vực:

"Là thật?

Ngươi dùng ta?

Ngươi nói máu của ta sẽ chuộc tội gia tộc, sẽ mang vinh quang cho Dòng Máu!"

Linh mục cười khẽ, giọng sắc lạnh, như lưỡi dao cứa qua không khí:

"Im đi, Hùng.

Ngươi chỉ là con cờ.

Máu của cô ta là đủ, và Cổng Đen sẽ mang vinh quang cho ta – người duy nhất xứng đáng."

Hùng lùi lại, ánh mắt hoảng loạn, tay run khi nhìn lọ máu, rồi quay sang Nhật, như tìm một tia sáng trong bóng tối.

Nhật nhìn thẳng vào mắt Hùng, giọng trầm nhưng đầy uy quyền, như một nhà tâm lý học lão luyện:

"Hùng, tôi đã phân tích lọ 'Sanguis ultimus' ở phòng bí mật.

Nó chỉ kích hoạt với máu của hậu duệ chính thống – như anh, không phải Tú.

Linh mục cần máu của Tú để kích hoạt nghi lễ, nhưng chính hắn sẽ hy sinh anh để hoàn thành Cổng Đen.

Ngừng lại, và anh có thể chuộc lỗi."

Đột nhiên, tiếng chuông vang dữ dội, như tiếng gào của quỷ dữ, khiến sàn hố rung chuyển, đá bụi rơi lả tả.

Bóng tối dày đặc trỗi dậy, như một con thú khổng lồ, bao trùm cả hố nghi lễ.

Cạm bẫy tâm lý kích hoạt, ảo giác Thất Đại Tội bùng lên, như lưỡi dao cắt vào tâm trí mỗi người.

Nhật thấy vụ án năm 2018 hiện ra trước mắt: những nạn nhân ở Vườn Thượng Uyển đứng dậy từ đất, máu chảy từ mắt, gào thét: "Mày thất bại, Nhật... mày để chúng tao chết..."

Anh nghiến răng, tay siết chặt thiết bị trong túi, cố đẩy lùi ảo giác, nhưng hình ảnh cứ bám lấy, như muốn kéo anh xuống vực sâu tội lỗi.

Trên bàn thờ, Tú hét lên, ánh mắt đỏ hoe, nước mắt chảy dài.

Cô thấy ngôi nhà cũ ở Sương Hoa bốc cháy, mẹ và chị cô bị ngọn lửa nuốt chửng, giơ tay cầu cứu, giọng vỡ vụn: "Tú... sao con bỏ mẹ..."

Tú giãy giụa, dây gai cắm sâu vào da, máu chảy nhiều hơn, hòa vào hoa văn Ngôi Sao David ngược.

Trên mặt đất, Lan Anh ôm đầu, đầu gối khuỵu xuống sàn đá lạnh.

Cô thấy xác nạn nhân ở Biệt điện sống lại, da xám ngoét, mắt trắng dã, thì thầm: "Cô bỏ rơi chúng tôi... cô để chúng tôi chết trong bóng tối..."

Lan Anh cắn môi đến rỉ máu, tay run khi ôm thiết bị phân tích, cố giữ tỉnh táo.

Bên cạnh cô, Long đột nhiên đứng dậy, ánh mắt vô hồn, tay giật con dao từ thắt lưng, lẩm bẩm như bị điều khiển: "Máu...

Sương Hoa... máu sẽ nhấn chìm tất cả..."

Lan Anh hét lên, lao đến ôm Long, nhưng anh đẩy cô ngã, giọng trầm thấp, như không phải của anh: "Chuông... chuông gọi tôi..."

Lan Anh hét vào bộ đàm, giọng hoảng loạn, nước mắt lăn dài:

"Nhật, ảo giác là do tần số chuông và enzyme!

Nó kích hoạt Thất Đại Tội trong tâm trí chúng ta, khai thác nỗi sợ sâu kín!

Thiết bị của Thắng có thể hack tần số, mình gửi dữ liệu cho cậu!

Anh Long... anh ấy giật dao, enzyme trong máu anh ấy đang phản ứng mạnh, có thể từ khí độc trong phòng bí mật!"

Nhật nhận dữ liệu qua bộ đàm, ánh mắt sáng rực, như ngọn lửa cháy trong bóng tối.

Bộ não anh quay cuồng, từng chi tiết vụ án hiện ra như một phương trình phức tạp: tiếng chuông, enzyme, ảo giác, Thất Đại Tội, vết thương của Long, khí độc trong phòng bí mật.

Anh quỳ xuống, lấy thiết bị từ túi – một bộ quét tần số mà Thắng chế tạo – và gõ lệnh nhanh, ngón tay lướt trên bàn phím như vũ điệu, ánh mắt tập trung đến đáng sợ.

Anh phân tích tần số chuông, tìm điểm giao thoa, thì thầm với Lan Anh qua bộ đàm:

"Lan Anh, đúng rồi.

Tiếng chuông là tần số siêu âm, dao động từ 20 đến 30 kHz, kết hợp enzyme trong lọ 'Sanguis ultimus' để gây ảo giác tập thể.

Vết thương vai của anh Long – nhát dao của Hùng trong phòng bí mật – là điểm yếu, enzyme xâm nhập qua máu anh ấy, và tần số chuông kích hoạt nó, như một công tắc.

Nếu tôi gửi tín hiệu ngược qua thiết bị của Thắng, tần số sẽ bị phá, và ảo giác sẽ dừng."

Nhật gõ lệnh, màn hình thiết bị nhấp nháy, hiển thị biểu đồ tần số như sóng biển cuộn trào.

Anh tìm ra điểm giao thoa – 25 kHz, tần số chính của chuông – và nhập lệnh gửi tín hiệu ngược.

Tiếng chuông méo mó, như tiếng gào bị bóp nghẹt, ảo giác mờ dần, bóng tối co lại, như con thú bị thương.

Tú thở hổn hển, ánh mắt sáng lên, giọng yếu nhưng kiên cường:

"Anh Nhật, em... em ổn hơn rồi!

Nhưng máu của em vẫn chảy... họ sẽ không dừng!"

Nhật lao đến bàn thờ, rút dao găm từ thắt lưng, cắt dây gai trói Tú, từng sợi gai cắm sâu vào tay anh, máu anh nhỏ xuống sàn, hòa vào dòng máu chết.

Anh xé vạt áo, băng vết thương cổ tay Tú, ánh mắt sắc lạnh nhưng giọng dịu dàng, như người anh trai:

"Tú, em an toàn rồi.

Anh sẽ không để họ chạm vào em nữa."

Anh quay sang Hùng, giọng đanh thép, như mũi tên nhắm thẳng vào tim kẻ thù:

"Lê Văn Hùng, nghe tôi.

Linh mục đã lừa anh.

Lọ 'Sanguis ultimus' chỉ kích hoạt với máu của anh, như tôi chứng minh ở phòng bí mật qua phản ứng enzyme.

Hắn cần máu của Tú để kích hoạt nghi lễ, nhưng chính hắn mới là hậu duệ thực sự, và hắn sẽ hy sinh anh để hoàn thành Cổng Đen.

Phá lọ máu, và anh có thể chuộc lỗi cho những gì anh làm ở Vườn Thượng Uyển, ở Biệt điện."

Hùng sững sờ, ánh mắt dao động, nhìn lọ máu rung lên trong tay, ánh sáng từ lọ chiếu lên gương mặt hắn, lộ ra nỗi sợ sâu kín.

Linh mục hét lên, lao đến Hùng, giọng the thé, như quỷ dữ gào trong cơn giận:

"Im đi, Nhật!

Hùng, ngươi phải hoàn thành nghi lễ!

Máu của cô ta là chìa khóa, hoặc ta sẽ giết cả hai ngay bây giờ!"

Hùng lùi lại, ánh mắt hoảng loạn, tay run khi nhìn linh mục, rồi quay sang Nhật, như kẻ lạc lối tìm ánh sáng.

Anh thì thầm, giọng nghẹn ngào, như thú nhận tội lỗi:

"Nhật... anh... anh nói thật?

Họ muốn hy sinh tôi?

Tôi... tôi chỉ muốn chuộc tội cho gia tộc..."

Nhật gật đầu, ánh mắt tinh quái, như một kỳ thủ đã đặt cờ tướng vào thế chiếu tướng:

"Đúng vậy, Hùng.

Tôi đã thấy mâu thuẫn trong lời hắn.

Bản đồ nghi lễ không nhắc đến hậu duệ thứ tám, nhưng hắn tự nhận là hậu duệ thực sự.

Nhật ký linh mục An chỉ có bảy gia tộc, không có hắn.

Hắn cần anh tin rằng máu của Tú là đủ, nhưng chính hắn mới là kẻ điều khiển Dòng Máu.

Phá lọ máu, và hắn sẽ lộ nguyên hình."

Sàn hố rung chuyển dữ dội, đá rơi lả tả, như báo hiệu nghi lễ đang tiến gần cao trào.

Linh mục giơ dao, ánh mắt đỏ rực, chỉ thẳng vào Tú, giọng gào lên:

"Hùng, làm đi!

Hoặc ta sẽ cắt cổ cô ta ngay bây giờ!"

Tú run rẩy, ánh mắt cầu cứu Nhật, máu từ cổ tay cô vẫn nhỏ xuống, như giọt nước cuối cùng của sự sống.

Nhật đứng trước bàn thờ, ánh mắt đanh thép, tay siết chặt thiết bị, chuẩn bị gửi tín hiệu cuối để phá tần số chuông.

Nhưng anh biết, một bước đi sai, và cả Sương Hoa có thể chìm trong lời nguyền.

Trên mặt đất, Lan Anh kiểm tra máu Long, ánh mắt hoảng loạn khi thấy dấu enzyme bất thường, như một bản sao của mẫu máu nạn nhân năm 1982.

Cô hét vào bộ đàm, giọng vỡ vụn, nước mắt lăn dài:

"Nhật, enzyme trong máu anh Long phản ứng mạnh hơn!

Vết thương vai của anh ấy – nhát dao của Hùng trong phòng bí mật – là điểm xâm nhập.

Khí độc từ vòng lửa đã kích hoạt enzyme, khiến anh ấy bị thao túng.

Anh ấy vừa giật dao, mình sợ anh ấy sẽ tấn công!"

Nhật nghe qua bộ đàm, ánh mắt tối lại, như mây đen trước cơn bão.

Anh suy luận nhanh, từng mảnh ghép khớp lại: vết thương của Long, khí độc, enzyme, tần số chuông, hành vi bất thường.

Anh thì thầm, giọng trầm nhưng chắc chắn:

"Lan Anh, giữ anh Long, đừng để anh ấy rời vị trí.

Vết thương vai là chìa khóa – enzyme xâm nhập qua đó, và tần số chuông là công tắc kích hoạt.

Tôi sẽ phá tần số chuông để ngăn ảo giác và thao túng.

Cố lên, chúng ta không được thua Dòng Máu."

Hố nghi lễ chìm trong ánh trăng đỏ, tiếng chuông như xé không gian, mỗi nhịp là một nhát búa đập vào tâm trí.

Nhật đứng trước bàn thờ, ánh mắt đanh thép, tay siết chặt thiết bị, chuẩn bị gửi tín hiệu cuối để phá tần số chuông, cứu Tú và chặn Cổng Đen.

Nhưng anh biết, Dòng Máu Dưới Thánh Giá đang siết chặt vòng vây, và bí mật về Long có thể là lưỡi dao cuối cùng cắt đứt hy vọng của đội.

[KHU VỰC KÊU GỌI ỦNG HỌ]

"Ảo ảnh Thất Đại Tội và cạm bẫy tâm lý trong hố nghi lễ đẩy Nhật và đội vào ngõ cụt, với máu hậu duệ và tiếng chuông đe dọa nhấn chìm Sương Hoa.

Hãy ủng hộ để Nhật phá lời nguyền Dòng Máu Dưới Thánh Giá, cứu Tú và bảo vệ thành phố trước nhật thực!"

💰 STK: 0721000637501 – Vietcombank – Nguyen Minh Nhat

🌍 Paypal: paypal.me/nhatnguyenminh94

Lời kêu gọi: "Sự hỗ trợ của bạn là ánh sáng dẫn lối, giúp chúng tôi vạch trần linh mục, ngăn nghi lễ Cổng Đen, và khám phá bí mật thao túng Long trước khi quá muộn!"

[LỜI CẢM ƠN]

"Cảm ơn các bạn đã đồng hành, đối diện ảo ảnh kinh dị và cạm bẫy tâm lý trong hố nghi lễ.

Sự hỗ trợ của bạn là ngọn đuốc soi sáng, giúp chúng tôi tiến gần hơn đến sự thật của Dòng Máu Dưới Thánh Giá và bảo vệ Sương Hoa khỏi lời nguyền vĩnh cửu!"
 
Oán Khúc Dưới Trăng
Chương 42 - Lời Nguyền Dưới Ánh Trăng


Hố nghi lễ dưới Thánh đường Bình Minh rung chuyển, như con thú khổng lồ gầm gào trước khi chết.

Nguyễn Minh Nhật đứng trước bàn thờ đá, ánh trăng đỏ rực xuyên qua kẽ đá, chiếu lên gương mặt anh, lộ ra ánh mắt sắc lạnh nhưng đầy quyết tâm.

Tay anh siết chặt thiết bị quét tần số của Từ Quốc Thắng, màn hình nhấp nháy dữ dội, hiển thị sóng siêu âm 25 kHz – tần số chết người của tiếng chuông Dòng Máu Dưới Thánh Giá.

Tiếng chuông vẫn vang, mỗi nhịp như nhát búa đập vào tâm trí, nhưng ảo giác Thất Đại Tội đã mờ dần nhờ tín hiệu ngược anh gửi trước đó.

Nguyễn Cẩm Ngọc Tú, dù yếu ớt trên bàn thờ, ánh mắt đỏ hoe, vẫn thì thầm, giọng run nhưng kiên cường:

"Anh Nhật... em tin anh...

đừng để họ thắng..."

Lê Văn Hùng đứng cách đó vài mét, tay run rẩy ôm lọ 'Sanguis ultimus', ánh sáng từ lọ chiếu lên gương mặt hắn, lộ ra nỗi sợ và nghi ngờ.

Linh mục bí ẩn, khăn lụa đỏ che mặt, giơ dao kề cổ Tú, ánh mắt đỏ rực như than, giọng the thé như quỷ dữ:

"Hùng, làm đi!

Máu cô ta là chìa khóa!

Hoặc ta sẽ cắt cổ cô ta ngay bây giờ!"

Nhật nheo mắt, giọng trầm nhưng sắc bén, như mũi tên nhắm vào tâm trí Hùng:

"Hùng, anh đã thấy mâu thuẫn của hắn.

Hắn không phải hậu duệ – hắn là kẻ thao túng.

Phá lọ máu, và Cổng Đen sẽ không bao giờ mở."

[KHU VỰC KÊU GỌI ỦNG HỌ]

"Hố nghi lễ sụp đổ dưới ánh trăng đỏ, nơi máu hậu duệ và tiếng chuông đe dọa nhấn chìm Sương Hoa.

Hãy ủng hộ để Nhật và đội phá lời nguyền Dòng Máu Dưới Thánh Giá, cứu Tú và chặn đứng nghi lễ Cổng Đen trước khi nhật thực đến!"

💰 STK: 0721000637501 – Vietcombank – Nguyen Minh Nhat

🌍 Paypal: paypal.me/nhatnguyenminh94

Lời kêu gọi: "Sự hỗ trợ của bạn là ánh sáng dẫn lối, giúp chúng tôi vượt qua bóng tối hố nghi lễ, vạch trần linh mục, và bảo vệ Sương Hoa khỏi lời nguyền vĩnh cửu!"

Trên mặt đất, Ngô Ngọc Lan Anh ôm chặt Trần Hoàng Long, cố giữ anh khỏi con dao anh giật từ thắt lưng.

Long lẩm bẩm, mắt vô hồn, giọng trầm thấp như bị điều khiển: "Máu...

Sương Hoa... máu sẽ nhấn chìm..."

Lan Anh cắn môi đến rỉ máu, nước mắt lăn dài, nhưng tay cô vẫn siết chặt cánh tay Long, ngăn anh tiến về phía hố.

Cô liếc xuống con dao rơi trên sàn, tim thắt lại khi thấy dòng chữ khắc trên lưỡi: 'Sanguis resurget' – máu sẽ hồi sinh.

Cô hét vào bộ đàm, giọng vỡ vụn:

"Nhật, anh Long vẫn bất thường!

Mình thấy 'Sanguis resurget' trên dao của anh ấy – Dòng Máu có kế hoạch dự phòng!

Enzyme trong máu anh ấy đang phản ứng mạnh, có thể từ khí độc phòng bí mật.

Cẩn thận, hố đang rung mạnh hơn!"

Nhật nghe qua bộ đàm, ánh mắt tối lại, như mây đen trước cơn bão.

Anh gõ lệnh cuối trên thiết bị, gửi tín hiệu ngược mạnh hơn, nhắm vào tần số 25 kHz.

Tiếng chuông méo mó, như tiếng gào bị bóp nghẹt, rồi tắt hẳn.

Bóng tối di động trong hố co lại, như con thú bị thương, ảo giác Thất Đại Tội tan biến.

Tú thở hổn hển, ánh mắt sáng lên, giọng yếu nhưng kiên cường:

"Anh Nhật...

ảo giác... nó dừng rồi..."

Nhưng linh mục cười lớn, giọng sắc lạnh, như dao cứa vào không gian:

"Ngươi nghĩ dừng chuông là đủ?

Dòng Máu Dưới Thánh Giá luôn có đường lui!"

Hắn giơ tay, bẻ một đòn bẩy ẩn trên tường đá.

Một tiếng rít kinh hoàng vang lên, và từ các kẽ đá, khí độc màu đỏ cam phun ra, mang theo mùi hắc của máu và lưu huỳnh.

Nhật ho sặc sụa, mắt cay xè, nhưng ánh mắt vẫn sắc lạnh.

Anh hét lên, giọng át tiếng rít của khí độc:

"Hùng, bây giờ hoặc không bao giờ!

Phá lọ máu, hoặc chúng ta đều chết!"

Hùng nhìn lọ 'Sanguis ultimus', ánh mắt dao động, như kẻ đứng giữa lằn ranh sống chết.

Hắn nhớ lại những đêm dài ở Vườn Thượng Uyển, máu nạn nhân thấm hoa cẩm chướng, và lời hứa của linh mục về vinh quang gia tộc.

Nhưng ánh mắt của Nhật – sắc bén, không khoan nhượng – như lưỡi dao cắt qua màn sương dối trá.

Hùng gào lên, giọng nghẹn ngào, như thú nhận tội lỗi:

"Đủ rồi!

Tôi không phải con cờ của ngươi!"

Hùng ném lọ 'Sanguis ultimus' xuống sàn đá, lọ vỡ tan, máu đỏ bắn tung tóe, hòa vào dòng máu chết trên sàn.

Một tiếng nổ nhỏ vang lên, hoa văn Ngôi Sao David ngược trên bàn thờ rung chuyển, ánh sáng đỏ từ lọ tắt ngúm.

Linh mục hét lên, giọng the thé, như quỷ bị thiêu cháy:

"Đồ ngu!

Ngươi phá hủy tất cả!"

Hắn lao đến Hùng, dao giơ cao, nhưng Nhật nhanh hơn.

Anh nhảy qua bàn thờ, đá vào tay linh mục, khiến con dao bay ra, cắm vào tường đá.

Linh mục lùi lại, ánh mắt đỏ rực, nhưng không tấn công.

Hắn cười khẽ, giọng lạnh như băng:

"Cổng Đen chưa đóng, Nhật.

Sanguis resurget – máu sẽ hồi sinh.

Nhật thực sẽ là khởi đầu mới."

Hắn giật một tấm bia đá trên tường, lộ ra lối bí mật – một đường hầm tối om, sâu hun hút.

Trên tấm bia, dòng chữ 'Sanguis resurget' khắc sâu, lấp lánh dưới ánh trăng, như lời nguyền chưa kết thúc.

Linh mục lao vào đường hầm, bóng dáng hắn biến mất trong bóng tối, chỉ để lại tiếng cười vang vọng, như quỷ dữ trốn về địa ngục.

Sàn hố rung chuyển dữ dội, đá rơi lả tả, như báo hiệu sự sụp đổ.

Nhật hét lên, giọng khàn đặc:

"Tú, bám vào anh!"

Anh ôm Tú, kéo cô qua đống đổ nát, dây gai còn sót cắm vào tay anh, máu nhỏ xuống sàn, hòa vào dòng máu chết.

Trên mặt đất, Lan Anh buộc dây thừng vào cột đá, thả xuống hố, giọng hét át tiếng đá nứt:

"Nhật, bắt dây!

Sàn sắp sụp rồi!"

Nhật nắm dây, buộc quanh eo Tú, đẩy cô lên trước.

Anh quay lại, ánh mắt chạm Hùng, người đang đứng trước bàn thờ, ánh mắt hoảng loạn nhưng kiên quyết.

Hùng thì thầm, giọng nghẹn ngào:

"Nhật... tôi sai rồi... nhưng tôi sẽ dừng nó..."

Trước khi Nhật kịp phản ứng, Hùng lao vào bàn thờ, dùng vai đập mạnh vào hoa văn Ngôi Sao David ngược.

Một tiếng nổ kinh hoàng vang lên, bàn thờ nứt đôi, đá bụi mù mịt.

Sàn hố sụp xuống, nuốt chửng Hùng trong đống đổ nát, chỉ còn tiếng gào cuối cùng của hắn vang vọng: "Chuộc... tội..."

Nhật nghiến răng, ánh mắt đau đớn, nhưng không dừng lại.

Anh nắm dây, leo lên, kéo Tú theo.

Lan Anh và Long (tạm ổn định, nhưng mắt vẫn mơ hồ) kéo dây, mồ hôi hòa nước mắt.

Khi Nhật và Tú chạm mặt đất, sàn hố sụp hoàn toàn, bụi đá bay mù mịt, như chôn vùi nghi lễ Cổng Đen mãi mãi.

Nhưng Nhật biết, linh mục đã trốn, và lời nguyền chưa kết thúc.

Lan Anh ôm Tú, nước mắt lăn dài, giọng nghẹn ngào:

"Tú... em ổn chứ?

Chị tưởng mất em rồi..."

Tú gật đầu, ánh mắt đỏ hoe, nhưng giọng kiên cường:

"Chị Lan Anh... em ổn... nhưng Hùng... anh ấy..."

Nhật quay sang Long, ánh mắt sắc lạnh, giọng trầm nhưng dứt khoát:

"Lan Anh, kiểm tra anh Long lần nữa.

'Sanguis resurget' trên dao – đó không phải ngẫu nhiên."

Lan Anh gật đầu, lấy mẫu máu Long, đưa vào thiết bị phân tích.

Màn hình nhấp nháy, hiển thị kết quả khiến cô rùng mình.

Cô thì thầm, giọng run:

"Nhật... máu anh Long có vi hạt vàng, giống lọ 'Sub Cruce Sanguis' ở nghĩa trang.

Enzyme từ khí độc phòng bí mật chỉ là chất kích hoạt.

Vi hạt này... như cấy ký ức, khiến anh ấy lẩm bẩm về 'máu nhật thực'.

Dòng Máu đã cấy nó vào anh ấy, có thể từ khi anh ấy bị thương."

Long bất ngờ lẩm bẩm, mắt vô hồn, giọng trầm thấp:

"Máu... nhật thực... máu sẽ hồi sinh..."

Nhật nắm vai Long, ánh mắt sắc lạnh, như nhìn xuyên tâm trí anh.

Anh suy luận nhanh, từng mảnh ghép khớp lại: vi hạt vàng, 'Sanguis resurget', nhật thực, lối bí mật.

Anh thì thầm, giọng trầm nhưng chắc chắn:

"Lan Anh, vi hạt là công nghệ thao túng của Dòng Máu, như máy nghe lén ở Quán Gió Lặng.

Linh mục đã cấy nó vào anh Long, có thể qua nhát dao trong phòng bí mật.

'Sanguis resurget' – hắn nhắm đến nhật thực để tái khởi động nghi lễ, ở một địa điểm khác."

Nhật quay lại đống đổ nát, ánh mắt sáng rực khi thấy tấm bia 'Sanguis resurget' còn sót lại.

Anh quỳ xuống, chạm vào dòng chữ, cảm nhận hoa văn ẩn dưới đá.

Một ký hiệu nhỏ hiện ra – hình nhật thực với bảy điểm máu, tương ứng bảy gia tộc trong nhật ký linh mục An.

Anh thì thầm, giọng lạnh như băng:

"Linh mục đã trốn, nhưng hắn để lại manh mối.

Nhật thực là thời điểm cuối cùng.

Chúng ta phải tìm hắn trước khi hắn kích hoạt Cổng Đen lần nữa."

Lan Anh gật đầu, ánh mắt kiên định, dù nước mắt vẫn lăn:

"Nhật...

Hùng đã hy sinh.

Chúng ta không thể để anh ấy chết vô ích."

Tú nắm tay Lan Anh, ánh mắt đỏ hoe nhưng kiên cường:

"Anh Nhật, chị Lan Anh... em sẽ đi cùng.

Dòng Máu phải trả giá."

Nhật nhìn đội, ánh mắt sắc lạnh nhưng lồng ngực đau nhói.

Anh biết, bí mật về Long và mối đe dọa nhật thực sẽ là thử thách lớn nhất.

Anh thì thầm, giọng trầm nhưng đầy quyết tâm:

"Chúng ta sẽ truy đuổi linh mục, trước khi nhật thực nhấn chìm Sương Hoa.

Dòng Máu Dưới Thánh Giá sẽ không thắng."

[KHU VỰC KÊU GỌI ỦNG HỌ]

"Sự hy sinh của Hùng và bí mật 'Sanguis resurget' mở ra trận chiến cuối dưới ánh nhật thực, nơi Dòng Máu Dưới Thánh Giá nhắm đến Sương Hoa.

Hãy ủng hộ để Nhật và đội truy đuổi linh mục, phá lời nguyền trước khi quá muộn!"

💰 STK: 0721000637501 – Vietcombank – Nguyen Minh Nhat

🌍 Paypal: paypal.me/nhatnguyenminh94

Lời kêu gọi: "Sự hỗ trợ của bạn là ngọn đuốc soi sáng, giúp chúng tôi khám phá bí mật nhật thực, cứu Long khỏi thao túng, và chặn đứng Dòng Máu Dưới Thánh Giá mãi mãi!"

[LỜI CẢM ƠN]

"Cảm ơn các bạn đã đồng hành qua hố nghi lễ sụp đổ, chứng kiến sự hy sinh của Hùng và bí mật 'Sanguis resurget'.

Sự hỗ trợ của bạn là ánh sáng dẫn lối, giúp chúng tôi truy đuổi linh mục và bảo vệ Sương Hoa khỏi lời nguyền nhật thực!"
 
Oán Khúc Dưới Trăng
Chương 43 - Dấu Vết Trong Bóng Tối


Bầu trời Sương Hoa chìm trong bóng tối, ánh trăng đỏ như máu chiếu lên Thánh đường Bình Minh đổ nát, nơi đống đổ nát hố nghi lễ còn nghi ngút bụi.

Nguyễn Minh Nhật quỳ bên tấm bia đá khắc dòng chữ 'Sanguis resurget' – máu sẽ hồi sinh – được kéo lên từ hố, ánh mắt anh sắc lạnh, như lưỡi dao xuyên qua màn đêm.

Ký hiệu nhật thực trên bia, với bảy điểm máu tượng trưng cho bảy gia tộc, lấp lánh dưới ánh trăng, như lời nguyền từ thế kỷ trước.

Một vệt máu khô kéo dài từ bia, lẫn cánh hoa cẩm chướng đỏ thẫm, dẫn ra cửa hậu thánh đường.

Nhật chạm vào vệt máu, ngón tay cảm nhận độ nhớt còn sót, thì thầm:

"Vết máu này quá hoàn hảo, như được sắp đặt.

Linh mục không trốn – hắn muốn chúng ta đuổi theo."

Ngô Ngọc Lan Anh đứng bên, tay run khi kiểm tra thiết bị phân tích, màn hình nhấp nháy dữ dội, hiển thị dữ liệu từ mẫu máu của Trần Hoàng Long.

Long ngồi dựa vào cột đá, ánh mắt vô hồn, lẩm bẩm, giọng trầm thấp, như bị điều khiển: "Máu... nhật thực...

16 độ 32 phút Bắc...

108 độ 14 phút Đông..."

Nguyễn Cẩm Ngọc Tú, dù suy yếu sau nghi lễ, ánh mắt đỏ hoe, vẫn nắm tay Lan Anh, giọng kiên cường:

"Chị Lan Anh, anh Nhật... chúng ta phải tìm hắn.

Hùng đã hy sinh để phá nghi lễ – không thể để Dòng Máu thắng."

Lan Anh gật đầu, nước mắt lăn dài, nhưng ánh mắt sắc bén khi nhìn màn hình.

Cô hét lên, giọng run nhưng rõ ràng:

"Nhật, vi hạt trong máu anh Long không chỉ là chất dẫn!

Chúng dao động ở tần số 15 đến 20 kHz, thấp hơn tiếng chuông trong hố nghi lễ.

Phân tích cấu trúc cho thấy chúng chứa nano mạch, như bộ truyền tín hiệu, cấy ký ức tọa độ và cụm từ 'máu nhật thực' vào anh ấy.

Dòng Máu biến anh Long thành một ngọn đuốc dẫn lối!"

Long bất ngờ đứng dậy, ánh mắt vô hồn, chỉ tay về phía ngoại ô Sương Hoa, lẩm bẩm to hơn: "Tọa độ...

16 độ 32 phút Bắc...

108 độ 14 phút Đông...

Nghĩa trang Vĩnh Hằng... máu nhật thực..."

Nhật giật mình, ánh mắt sáng rực, bộ não anh quay cuồng.

Anh lấy bản đồ Sương Hoa từ túi, trải trên sàn đá, ngón tay lướt qua các địa điểm quen thuộc: khu vườn đầy hoa cẩm chướng, biệt điện ám mùi máu, quán cà phê cũ với cây thánh giá.

Tọa độ của Long dừng lại ở một điểm ngoại ô – Nghĩa trang Vĩnh Hằng, nơi anh từng đọc trong một cuốn nhật ký cũ về nghi lễ thất bại hơn một thế kỷ trước.

Nhật thì thầm, giọng trầm nhưng chắc chắn:

"Lan Anh, anh Long không chỉ bị thao túng.

Hắn là chìa khóa phụ, được Dòng Máu cấy vi hạt để dẫn chúng ta đến nơi nghi lễ nhật thực.

Linh mục biết chúng ta sẽ lần theo, và hắn dùng anh Long để đảm bảo kế hoạch không thất bại."

[KHU VỰC KÊU GỌI ỦNG HỌ]

"Dấu vết máu và vi hạt trong Long dẫn đội vào bóng tối Sương Hoa, nơi nhật thực đe dọa mở Cổng Đen.

Hãy ủng hộ để Nhật phá lời nguyền Dòng Máu Dưới Thánh Giá, cứu Long và ngăn linh mục trước khi máu nhấn chìm thành phố!"

💰 STK: 0721000637501 – Vietcombank – Nguyen Minh Nhat

🌍 Paypal: paypal.me/nhatnguyenminh94

Lời kêu gọi: "Sự hỗ trợ của bạn là ánh sáng soi lối, giúp chúng tôi khám phá Nghĩa trang Vĩnh Hằng, vô hiệu hóa vi hạt, và chặn đứng nghi lễ nhật thực!"

Nhật đứng dậy, ánh mắt sắc lạnh, như nhà điều tra đối diện câu đố cuối.

Anh kiểm tra tấm bia, nhận ra hoa văn ẩn dưới ký hiệu nhật thực: một ngôi sao sáu cánh ngược, tương tự những hoa văn từng thấy trong khu vườn đầy máu.

Anh nhớ lại cuốn nhật ký cũ tìm thấy trong tầng hầm, viết về một nghi lễ thất bại năm 1870 tại "nghĩa trang cổ, nơi máu chảy thành sông".

Một cuộn băng cũ năm 1982, giọng nói khàn đặc vang lên trong ký ức anh, nhắc đến "tiếng chuông từ nghĩa trang, vang trước nhật thực".

Nhật lấy thiết bị quét tần số từ túi, kiểm tra vệt máu khô trên bia.

Màn hình hiển thị dấu vết enzyme giống lọ máu từng phân tích, nhưng pha tạp chất lưu huỳnh, như khí độc từ phòng bí mật dưới thánh đường.

Anh thì thầm, giọng trầm:

"Vệt máu chứa enzyme, nhưng lưu huỳnh là dấu hiệu của khí độc.

Linh mục cố ý để lại dấu vết, nhưng che giấu đường đi thật.

Hắn đang dẫn chúng ta vào bẫy."

Nhật quay sang Lan Anh, giọng dứt khoát:

"Lan Anh, kiểm tra vi hạt lần nữa.

Tần số 15-20 kHz – tìm điểm giao thoa chính.

Nếu linh mục kích hoạt tần số tại nghĩa trang, chúng ta phải phá nó trước khi anh Long mất kiểm soát."

Lan Anh gật đầu, tay lướt trên thiết bị, ánh mắt tập trung.

Màn hình hiển thị biểu đồ tần số, với đỉnh sóng tại 18 kHz, như nhịp tim của một thực thể vô hình.

Cô thì thầm, giọng run:

"Nhật, tần số 18 kHz là điểm giao thoa.

Vi hạt trong máu anh Long phản ứng mạnh với nó, như bộ nhận tín hiệu.

Chúng không chỉ cấy ký ức – chúng điều khiển hành vi, khiến anh ấy lẩm bẩm tọa độ và dẫn chúng ta đi.

Nếu linh mục kích hoạt máy phát tần số mạnh hơn, anh Long có thể..."

Long giật người, ánh mắt vô hồn, lẩm bẩm: "Máu... bảy điểm...

Nghĩa trang Vĩnh Hằng..."

Anh bước đi, như bị kéo bởi sợi dây vô hình, hướng về ngoại ô.

Tú hoảng loạn, ôm tay Long, giọng nghẹn:

"Anh Long, dừng lại!

Anh Nhật, làm gì đó đi!"

Nhật lao đến, nắm vai Long, ánh mắt sắc lạnh nhưng giọng dịu dàng:

"Anh Long, tôi ở đây.

Chúng ta sẽ cứu anh."

Anh quay sang đội, giọng dứt khoát:

"Lên xe.

Chúng ta đi theo dấu vết máu và tọa độ của anh Long.

Nghĩa trang Vĩnh Hằng là đích đến.

Lan Anh, tiếp tục phân tích vi hạt.

Tú, theo dõi anh Long.

Tôi sẽ tìm dấu vết."

Đội lên xe jeep, lao vào màn đêm Sương Hoa, ánh trăng đỏ chiếu lên con đường gồ ghề dẫn đến ngoại ô.

Nhật lái xe, ánh mắt tập trung, nhưng bộ não anh không ngừng suy luận.

Anh nhớ lại lọ máu từng phân tích, chứa vi hạt vàng và sợi gai, được thiết kế để thao túng tâm trí.

Vi hạt trong máu Long, theo dữ liệu của Lan Anh, dao động ở tần số 15-20 kHz, thấp hơn tiếng chuông trong hố nghi lễ.

Anh thì thầm, giọng trầm:

"Vi hạt là công nghệ từ năm 1870, cải tiến qua các vụ án sau này.

Linh mục cấy chúng vào anh Long qua nhát dao trong phòng bí mật, khi anh ấy bị thương vai.

Mục đích: biến anh ấy thành hậu duệ dự phòng, kích hoạt nghi lễ phụ nếu nghi lễ chính thất bại."

Lan Anh, ngồi sau, kiểm tra thiết bị, ánh mắt hoảng loạn khi màn hình hiển thị tần số vi hạt tăng đột biến.

Cô hét lên, giọng run:

"Nhật, tần số vi hạt lên 18.5 kHz!

Chúng đang nhận tín hiệu từ đâu đó, có thể là máy phát tại nghĩa trang.

Nếu không phá nó, anh Long sẽ..."

Long bất ngờ gào lên, ôm đầu, ánh mắt vô hồn, lẩm bẩm: "Máu... bảy điểm... nhật thực...

Nghĩa trang Vĩnh Hằng..."

Anh chỉ tay về phía trước, như bị điều khiển, khiến Tú hoảng loạn, ôm chặt Lan Anh.

Nhật nghiến răng, ánh mắt sắc lạnh, suy luận nhanh:

"Lan Anh, vi hạt là bộ truyền tín hiệu, cấy ký ức và tọa độ.

Linh mục dùng anh Long như ngọn đuốc, dẫn chúng ta đến Nghĩa trang Vĩnh Hằng.

Hắn biết nghi lễ chính đã bị Hùng phá, nên kích hoạt kế hoạch phụ."

Xe jeep dừng trước cổng Nghĩa trang Vĩnh Hằng, một không gian lạnh buốt, bao trùm bởi sương mù dày đặc.

Những bia đá cổ, khắc hoa cẩm chướng và ngôi sao sáu cánh ngược, lấp lánh dưới ánh trăng đỏ, như lời nguyền sống lại.

Vệt máu khô loang trên lối đi, dẫn vào trung tâm nghĩa trang, xen lẫn cánh hoa cẩm chướng đỏ thẫm.

Tiếng chuông trầm vang lên, không đều, mỗi nhịp như dao cứa vào tâm trí, gợi lại những cơn ác mộng trong hố nghi lễ.

Nhật ra hiệu cho đội dừng lại, ánh mắt sắc lạnh, giọng trầm:

"Cẩn thận.

Linh mục đã ở đây.

Tiếng chuông là tần số thấp, kích hoạt vi hạt trong anh Long.

Lan Anh, tìm nguồn chuông.

Tú, giữ anh Long."

Lan Anh gật đầu, lấy thiết bị quét tần số, ánh mắt tập trung.

Tú nắm tay Long, nhưng anh giật mạnh, lao về phía trung tâm nghĩa trang, lẩm bẩm: "Máu... nhật thực... bảy điểm..."

Tú hét lên, chạy theo, nhưng Nhật nhanh hơn, ôm Long, kéo anh lại.

Anh thì thầm, giọng trầm:

"Anh Long, tỉnh lại.

Tôi sẽ không để Dòng Máu thắng."

Nhật kiểm tra lối đi, nhận ra vệt máu khô dẫn đến một bia đá lớn, khắc dòng chữ 'Sub luna nigra, sanguis resurget' – dưới mặt trăng đen, máu sẽ hồi sinh.

Anh chạm vào bia, cảm nhận hoa văn ẩn: bảy điểm máu, tương ứng bảy gia tộc, như trong cuốn nhật ký cũ.

Anh thì thầm, giọng trầm:

"Bảy điểm máu... nghi lễ nhật thực.

Nghĩa trang Vĩnh Hằng là nơi Dòng Máu thất bại năm 1870.

Linh mục muốn hoàn thành nó."

Đột nhiên, một tiếng rít vang lên, và từ các bia đá, khí độc màu đỏ cam phun ra, mang mùi máu và lưu huỳnh, giống phòng bí mật.

Nhật ho sặc sụa, nhưng ánh mắt không dao động.

Anh hét lên, giọng át tiếng rít:

"Tú, kéo anh Long ra!

Lan Anh, tìm máy phát!"

Tú lôi Long ra sau bia đá, ánh mắt đỏ hoe, nước mắt lăn dài nhưng tay không buông.

Lan Anh lao đến bia lớn, chạm vào hoa văn, phát hiện một khe ẩn.

Cô tháo nắp, lộ ra máy phát tần số, khắc hoa văn Thất Đại Tội, rung lên với tần số 18 kHz.

Cô hét lên, giọng run:

"Nhật, đây là nguồn chuông!

Nó phát tần số 18 kHz, kích hoạt vi hạt trong anh Long.

Nếu phá nó, anh Long có thể ổn định!"

Nhật gật đầu, ánh mắt sáng rực, nhưng một tiếng "cạch" vang lên.

Sàn đá dưới chân đội nứt ra, mũi tên đá bắn từ các bia, nhắm thẳng vào họ.

Nhật đẩy Tú và Long xuống, mũi tên sượt qua vai anh, rách áo, máu nhỏ xuống sàn.

Anh nghiến răng, giọng khàn:

"Bẫy cơ quan!

Linh mục biết chúng ta sẽ tìm máy phát.

Lan Anh, phá nó, nhanh!"

Lan Anh đập mạnh máy phát bằng báng súng, tia lửa bắn ra, tiếng chuông méo mó rồi tắt hẳn.

Long ngừng lẩm bẩm, ánh mắt mơ hồ, nhưng vẫn yếu ớt, thì thầm:

"Nhật... máu... tôi xin lỗi..."

Nhật quỳ bên Long, ánh mắt sắc lạnh nhưng tay run khi chạm vai anh.

Anh suy luận nhanh, từng chi tiết hiện ra: vi hạt, tần số 18 kHz, 'Sanguis resurget', nhật thực.

Anh thì thầm, giọng trầm:

"Linh mục dùng anh Long như hậu duệ dự phòng.

Vi hạt cấy ký ức về Nghĩa trang Vĩnh Hằng và nghi lễ phụ, kích hoạt bằng tần số chuông.

Nếu nghi lễ chính thất bại, máu anh Long sẽ mở Cổng Đen."

Tú bất ngờ hét lên, ánh mắt sáng rực, khi phát hiện một bản đồ nghi lễ khắc trên bia đá, ẩn dưới lớp máu khô.

Cô lau máu, lộ ra hoa văn bảy điểm máu và dòng chữ 'Sanguis florum, porta nigra'.

Cô thì thầm, giọng run:

"Anh Nhật... bản đồ này chỉ đến trung tâm nghĩa trang, nơi nhật thực sẽ diễn ra.

Linh mục muốn dùng máu anh Long!"

Nhật gật đầu, ánh mắt sắc lạnh, như kỳ thủ đặt cờ vào thế chiếu tướng.

Anh thì thầm, giọng trầm nhưng chắc chắn:

"Đúng vậy, Tú.

Linh mục cấy vi hạt vào anh Long qua nhát dao trong phòng bí mật, biết Hùng có thể phản bội.

Anh Long là chìa khóa phụ, dẫn chúng ta đến đây, nơi máu anh ấy sẽ kích hoạt Cổng Đen dưới nhật thực."

Lan Anh kiểm tra thiết bị, ánh mắt hoảng loạn, giọng run:

"Nhật, vi hạt vẫn dao động, dù máy phát đã tắt.

Linh mục có thể có thiết bị mạnh hơn, chờ nhật thực để kích hoạt hoàn toàn!"

Long bất ngờ ngã quỵ, ánh mắt vô hồn, lẩm bẩm to hơn: "Máu... bảy điểm... nhật thực...

Nghĩa trang Vĩnh Hằng..."

Anh ôm đầu, gào lên, như đấu tranh với chính mình.

Tú hét lên, ôm Long, nước mắt lăn dài:

"Anh Long, đừng!

Anh Nhật, cứu anh ấy!"

Nhật quỳ bên Long, ánh mắt sắc lạnh nhưng lồng ngực đau nhói.

Anh suy luận cuối, từng mảnh ghép khớp lại: vi hạt, tần số, 'Sanguis resurget', nhật thực, Nghĩa trang Vĩnh Hằng.

Anh thì thầm, giọng trầm nhưng đầy quyết tâm:

"Lan Anh, tìm cách vô hiệu hóa vi hạt.

Tú, giữ anh Long.

Linh mục còn ở đây, và nhật thực là thời điểm cuối.

Chúng ta sẽ tìm hắn, phá nghi lễ, và cứu anh Long."

Nghĩa trang Vĩnh Hằng chìm trong sương mù, ánh trăng đỏ chiếu lên bàn thờ đá, nơi máu khô và hoa cẩm chướng như sống lại.

Tiếng chuông, dù yếu ớt, vẫn vang đâu đó, như lời nguyền chưa kết thúc.

Nhật đứng dậy, ánh mắt đanh thép, dẫn đội vào trung tâm nghĩa trang, sẵn sàng đối đầu linh mục và chặn Cổng Đen trước nhật thực.

[KHU VỰC KÊU GỌI ỦNG HỌ]

"Vi hạt trong máu Long và bí mật Nghĩa trang Vĩnh Hằng đẩy đội vào cuộc truy đuổi linh mục, nơi nhật thực đe dọa tái khởi động Cổng Đen.

Hãy ủng hộ để Nhật phá lời nguyền Dòng Máu Dưới Thánh Giá, cứu Long và bảo vệ Sương Hoa!"

💰 STK: 0721000637501 – Vietcombank – Nguyen Minh Nhat

🌍 Paypal: paypal.me/nhatnguyenminh94

Lời kêu gọi: "Sự hỗ trợ của bạn là ngọn đuốc soi sáng, giúp chúng tôi vô hiệu hóa vi hạt, tìm linh mục, và ngăn nghi lễ nhật thực trước khi Sương Hoa chìm trong máu!"

[LỜI CẢM ƠN]

"Cảm ơn các bạn đã đồng hành qua Nghĩa trang Vĩnh Hằng, đối diện bí mật vi hạt và dấu vết 'Sanguis resurget'.

Sự hỗ trợ của bạn là ánh sáng dẫn lối, giúp chúng tôi truy đuổi linh mục và bảo vệ Sương Hoa khỏi lời nguyền nhật thực!"
 
Oán Khúc Dưới Trăng
Chương 44 - Bóng Tối Trước Nhật Thực


Trung tâm Nghĩa trang Vĩnh Hằng chìm trong sương mù dày đặc, ánh trăng đỏ như máu chiếu lên bàn thờ đá khắc dòng chữ 'Sanguis florum, porta nigra' – hoa máu, cổng đen.

Tiếng chuông trầm vang vọng, mỗi nhịp như nhát dao cắt qua không khí lạnh buốt, khiến những bia đá cổ rung lên như sống dậy.

Nguyễn Minh Nhật đứng trước bàn thờ, ánh mắt sắc lạnh, tay chạm vào hoa văn Ngôi Sao David ngược khắc sâu trên đá.

Anh cảm nhận rung động nhẹ từ hoa văn, như nhịp tim của một cỗ máy cổ xưa ẩn bên trong.

Vết máu khô loang trên bàn thờ, hòa lẫn cánh hoa cẩm chướng đỏ thẫm, như lời nguyền từ thế kỷ trước.

Nhật thì thầm, giọng trầm nhưng chắc chắn:

"Bàn thờ này là trung tâm.

Tiếng chuông không chỉ là tín hiệu – nó kích hoạt một thứ gì đó, và linh mục... hắn đang chờ chúng ta."

Ngô Ngọc Lan Anh quỳ bên, tay run khi kiểm tra thiết bị phân tích, màn hình nhấp nháy dữ dội, hiển thị dữ liệu từ mẫu máu của Trần Hoàng Long.

Long ngồi dựa vào bia đá, ánh mắt vô hồn, lẩm bẩm dữ dội, giọng như bị điều khiển: "Máu... nhật thực... bảy gia tộc... hầm mộ...

16 độ 32 phút Bắc...

108 độ 14 phút Đông..."

Nguyễn Cẩm Ngọc Tú, dù đôi tay run rẩy sau những cạm bẫy khí độc và mũi tên đá, ánh mắt đỏ hoe nhưng kiên cường, nắm tay Lan Anh, giọng nghẹn:

"Anh Nhật, chị Lan Anh... tiếng chuông mạnh hơn rồi.

Anh Long... anh ấy không ổn.

Chúng ta phải tìm linh mục, trước khi nhật thực bắt đầu!"

Lan Anh gật đầu, nước mắt lăn dài, nhưng ánh mắt sắc bén khi nhìn màn hình.

Cô hét lên, giọng run nhưng rõ ràng:

"Nhật, vi hạt trong máu anh Long tăng tần số, từ 18 kHz lên 20 kHz!

Chúng phản ứng với một nguồn tần số mới – khoảng 30 kHz, cao hơn máy phát chúng ta phá ở lối vào.

Nguồn này đến từ dưới lòng đất... có thể là hầm mộ anh Long vừa nhắc!

Phân tích cho thấy vi hạt không chỉ cấy ký ức tọa độ – chúng điều khiển thần kinh, khiến anh ấy hành động như con rối!"

Long bất ngờ đứng dậy, ánh mắt vô hồn, chỉ tay về một bia đá lớn ở trung tâm nghĩa trang, khắc hoa cẩm chướng đỏ thẫm và dòng chữ 'Sub luna nigra, sanguis resurget' – dưới mặt trăng đen, máu sẽ hồi sinh.

Anh lẩm bẩm, giọng trầm thấp: "Hầm mộ... máu nhật thực... bảy gia tộc... phòng nghi lễ..."

Nhật giật mình, ánh mắt sáng rực, bộ não anh quay cuồng.

Anh lấy thiết bị quét tần số từ túi, kiểm tra bàn thờ.

Màn hình hiển thị sóng siêu âm 30 kHz, mạnh hơn tần số 18 kHz từng kích hoạt vi hạt trong Long.

Anh chạm vào hoa văn, cảm nhận khe hở nhỏ, thì thầm, giọng trầm:

"Lan Anh, bàn thờ ẩn một máy phát tần số 30 kHz.

Đây là chìa khóa của nghi lễ chính, kích hoạt Cổng Đen.

Vi hạt trong anh Long là chốt an toàn, đảm bảo nghi lễ phụ nếu máu bảy gia tộc không đủ.

Linh mục ở dưới hầm mộ."

Tiếng chuông đột nhiên mạnh lên, như tiếng gào của quỷ dữ, khiến sương mù rung động.

Bóng tối di động – những vệt đen quấn quýt như rắn – trỗi dậy từ các bia đá, lan ra như mực loang, chia cắt đội.

Tú hét lên, giọng hoảng loạn khi sương mù nuốt chửng cô và Long, bóng tối quấn quanh chân cô như bàn tay vô hình.

Nhật lao đến, nhưng bóng tối bám chặt, kéo giật anh lại, như muốn nhấn chìm.

Anh nghiến răng, ánh mắt sắc lạnh, hét lên:

"Tú, giữ chặt anh Long!

Lan Anh, theo tôi!

Chúng ta phải xuống hầm mộ, trước khi linh mục kích hoạt nghi lễ!"

Nhật kiểm tra bia đá lớn, chạm vào hoa cẩm chướng khắc trên bề mặt, cảm nhận khe hở ẩn.

Anh nhấn mạnh, một tiếng "cạch" vang lên, bia trượt ra, lộ cầu thang đá dẫn xuống hầm mộ tối om.

Mùi máu và lưu huỳnh bốc lên nồng nặc, hòa quyện với tiếng chuông trầm từ sâu bên dưới.

Nhật quay sang Lan Anh, giọng dứt khoát:

"Lan Anh, kiểm tra thiết bị.

Tìm cách vô hiệu hóa vi hạt bằng tín hiệu ngược.

Tôi sẽ tìm Tú và anh Long."

[KHU VỰC KÊU GỌI ỦNG HỌ]

"Bóng tối di động và tiếng chuông trong Nghĩa trang Vĩnh Hằng đẩy đội vào lằn ranh sống chết, nơi vi hạt trong máu Long đe dọa mở Cổng Đen dưới nhật thực.

Hãy ủng hộ để Nhật phá lời nguyền Dòng Máu Dưới Thánh Giá, cứu Long và ngăn linh mục trước khi bóng tối nuốt chửng Sương Hoa!"

💰 STK: 0721000637501 – Vietcombank – Nguyen Minh Nhat

🌍 Paypal: paypal.me/nhatnguyenminh94

Lời kêu gọi: "Sự hỗ trợ của bạn là ngọn đuốc soi sáng, giúp chúng tôi vượt qua hầm mộ, vô hiệu hóa vi hạt, và chặn đứng nghi lễ nhật thực trước khi máu nhấn chìm thành phố!"

Nhật dẫn Lan Anh xuống cầu thang, ánh đèn pin cắt qua bóng tối dày đặc.

Cầu thang đá ẩm ướt, phủ rêu xanh và vết máu khô, như con đường dẫn vào địa ngục.

Tường đá khắc hoa văn Thất Đại Tội – những khuôn mặt quỷ dữ với ánh mắt rực đỏ, như đang theo dõi từng bước chân.

Nhật cảm nhận không khí nặng nề, như có thực thể vô hình bám theo.

Anh thì thầm, giọng trầm:

"Hầm mộ này là trung tâm nghi lễ.

Tiếng chuông và tần số 30 kHz đến từ cuối hầm.

Linh mục đã chuẩn bị từ lâu."

Lan Anh kiểm tra thiết bị, ánh mắt hoảng loạn khi màn hình hiển thị tần số vi hạt trong Long tăng lên 20.5 kHz.

Cô run rẩy, giọng run:

"Nhật, vi hạt đang điều khiển thần kinh anh Long mạnh hơn.

Nếu tần số 30 kHz từ máy phát chính chạm ngưỡng, chúng có thể kích hoạt máu anh ấy, như lọ máu trong hố nghi lễ.

Tôi đang thử tín hiệu ngược 20 kHz, nhưng năng lượng máy phát quá mạnh, thiết bị có thể quá tải!"

Nhật gật đầu, ánh mắt sắc lạnh, nhưng lồng ngực đau nhói khi nghĩ đến Long.

Anh nhớ lại lọ máu từng phân tích, chứa vi hạt vàng và sợi gai, được thiết kế để thao túng tâm trí.

Anh thì thầm, giọng trầm:

"Vi hạt là công nghệ từ năm 1870, cải tiến qua các vụ án sau này.

Linh mục cấy chúng vào anh Long qua nhát dao trong phòng bí mật, biến anh ấy thành chìa khóa phụ.

Nếu nghi lễ chính thất bại, máu anh Long sẽ mở Cổng Đen."

Họ tiến vào hành lang hẹp, nhưng một tiếng rít sắc lạnh vang lên.

Khí độc màu đỏ cam phun từ các kẽ đá, chuyển dần sang xanh lục, mang mùi máu và lưu huỳnh nồng nặc.

Nhật ho sặc sụa, kéo Lan Anh xuống thấp, giọng khàn:

"Khí độc thay đổi màu – cơ chế tuần hoàn!

Che mũi, đi thấp!

Linh mục muốn làm chúng ta chậm lại."

Nhật lấy khăn ướt từ túi, đưa cho Lan Anh, và tiếp tục dẫn đường.

Một tiếng "xoẹt" vang lên, gai thép bật từ tường, di động theo cơ chế ẩn, nhắm thẳng vào họ.

Nhật đẩy Lan Anh ra, gai sượt qua vai anh, rách áo, máu nhỏ xuống sàn, hòa vào vết máu khô.

Anh nghiến răng, ánh mắt sắc lạnh, thì thầm:

"Bẫy cơ quan phức tạp hơn phòng bí mật.

Hắn dự đoán mọi bước đi."

Nhật kiểm tra tường, phát hiện khe ẩn điều khiển gai.

Anh gõ lệnh trên thiết bị, gửi tín hiệu ngược, vô hiệu hóa cơ chế.

Gai thép dừng lại, nhưng một tiếng "rầm" vang lên, sàn đá trước mặt sụp xuống, lộ hố gai thép sắc nhọn bên dưới.

Nhật kéo Lan Anh lại, giọng khàn:

"Bẫy kép!

Linh mục không muốn chúng ta đến phòng nghi lễ."

Họ vượt qua hố gai, đến một căn phòng lớn, nơi Tú và Long đứng trước bàn thờ nhỏ, khắc Ngôi Sao David ngược.

Tú ôm Long, ánh mắt hoảng loạn, giọng nghẹn:

"Anh Nhật!

Anh Long... anh ấy tấn công em!

Anh ấy không kiểm soát được!"

Long giật người, ánh mắt đỏ rực, lao vào Nhật, tay siết cổ anh, giọng gầm gừ: "Máu... nhật thực... bảy gia tộc..."

Nhật khóa tay Long, đè anh xuống sàn, ánh mắt sắc lạnh nhưng giọng dịu dàng:

"Anh Long, tỉnh lại!

Tôi sẽ cứu anh."

Nhật kiểm tra Long, nhận ra mắt anh đỏ rực, mạch đập nhanh bất thường, như bị điều khiển hoàn toàn.

Anh quay sang Lan Anh, giọng dứt khoát:

"Lan Anh, kiểm tra vi hạt.

Tần số 20.5 kHz – vô hiệu hóa ngay, trước khi anh Long làm hại ai đó!"

Lan Anh quỳ bên Long, cắm thiết bị vào mẫu máu, ánh mắt hoảng loạn.

Màn hình hiển thị vi hạt dao động dữ dội, như nhận lệnh từ tần số 30 kHz.

Cô thử tín hiệu ngược 20 kHz, nhưng thiết bị bốc khói, màn hình nhấp nháy rồi tắt hẳn.

Cô hét lên, giọng run:

"Nhật, thiết bị quá tải!

Tần số 30 kHz từ bàn thờ quá mạnh, tôi không thể vô hiệu hóa vi hạt!

Anh Long... anh ấy sắp mất kiểm soát hoàn toàn!"

Nhật quay sang bàn thờ nhỏ, ánh mắt sắc lạnh, nhận ra hoa văn ẩn một máy phát tần số phụ, rung lên với sóng 30 kHz.

Anh thì thầm, giọng trầm:

"Máy phát này là cầu nối.

Linh mục dùng tần số 30 kHz để kích hoạt nghi lễ chính, và vi hạt trong anh Long là chốt an toàn, đảm bảo nghi lễ phụ nếu máu bảy gia tộc không đủ."

Tú bất ngờ hét lên, ánh mắt sáng rực, khi phát hiện một lọ thủy tinh nhỏ trong khe bàn thờ, khắc dòng chữ 'Sanguis primus' – máu đầu tiên.

Cô run rẩy, giọng nghẹn:

"Anh Nhật... lọ này giống lọ trong hố nghi lễ, nhưng máu bên trong... nó tươi, như vừa được lấy!

Có cả một tấm bia khắc bản đồ nghi lễ!"

Nhật cầm lọ, ánh mắt sắc lạnh, ngửi thấy mùi máu hòa lưu huỳnh, như lọ từng phân tích.

Anh kiểm tra tấm bia, thấy bản đồ khắc hoa văn bảy điểm máu, chỉ đến một phòng nghi lễ bí mật sâu trong hầm.

Anh thì thầm, giọng trầm:

"Sanguis primus... máu bảy gia tộc, bảo quản từ năm 1870.

Linh mục dùng nó cho nghi lễ chính, nhưng máu anh Long là dự phòng, kích hoạt qua vi hạt.

Bản đồ này dẫn đến trung tâm nghi lễ."

Tiếng chuông đột nhiên mạnh hơn, và bóng tối di động trỗi dậy, quấn quanh đội như rắn độc.

Nhật cảm thấy đầu óc quay cuồng, hình ảnh Thất Đại Tội lướt qua tâm trí: khuôn mặt Hùng cười nham hiểm, máu chảy từ mắt Tú, Lan Anh gục ngã.

Anh nghiến răng, ánh mắt sắc lạnh, thì thầm:

"Ảo giác... tần số 30 kHz không chỉ kích hoạt nghi lễ, nó tấn công thần kinh.

Linh mục thao túng từ xa."

Nhật gõ lệnh trên thiết bị, gửi tín hiệu ngược 30 kHz, làm bóng tối mờ đi, nhưng không tan hẳn.

Anh hét lên, giọng khàn:

"Tú, giữ anh Long!

Lan Anh, theo tôi!

Phòng nghi lễ ở phía trước!"

Họ chạy qua hành lang, tường đá rung lên theo tiếng chuông, như trái tim của nghi lễ.

Máu tươi chảy từ các kẽ đá, tạo thành dòng nhỏ, dẫn họ đến một phòng nghi lễ bí mật.

Bàn thờ lớn khắc 'Sub luna nigra, sanguis resurget' đứng sừng sững, máu tươi loang thành hoa văn bảy điểm, như trong nhật ký về nghi lễ 1870.

Tiếng chuông đinh tai, tần số 30 kHz rung lên từ một máy phát khổng lồ, khắc hoa văn Thất Đại Tội.

Nhật thì thầm, giọng trầm:

"Đây là trung tâm nghi lễ.

Linh mục ở đây."

Một tiếng cười the thé vang lên, và bóng dáng linh mục, khăn lụa đỏ che mặt, hiện ra trong bóng tối, ánh mắt đỏ rực như than.

Hắn thì thầm, giọng sắc lạnh:

"Ngươi đến đúng lúc, Nhật.

Nhật thực sắp bắt đầu, và máu của Long sẽ hoàn thành Cổng Đen.

Hùng đã thất bại, nhưng Long... hắn là chìa khóa cuối."

Nhật bước tới, ánh mắt sắc lạnh, giọng trầm:

"Ngươi sai rồi.

Tôi sẽ phá máy phát, vô hiệu hóa vi hạt, và chặn nghi lễ."

Linh mục cười lớn, giơ tay, và một tiếng "rầm" vang lên.

Vòng lửa bùng lên quanh đội, gai thép bật từ sàn, di động như lưỡi hái, nhốt họ trong lồng chết.

Khí độc đỏ cam phun từ bàn thờ, hòa vào lửa, khiến không khí ngột ngạt.

Long ngã quỵ, lẩm bẩm dữ dội: "Máu... bảy gia tộc... nhật thực..."

Anh ôm đầu, gào lên, ký ức giả xen lẫn thật: hình ảnh anh đứng trong hố nghi lễ, máu chảy từ tay, tiếng chuông gào thét.

Tú hét lên, ôm Long, nước mắt lăn dài:

"Anh Nhật!

Anh Long... anh ấy không chịu nổi nữa!"

Lan Anh kiểm tra thiết bị, ánh mắt tuyệt vọng khi thấy nó cháy đen, giọng run:

"Nhật, thiết bị hỏng rồi!

Tần số 30 kHz tăng lên 32 kHz!

Vi hạt trong anh Long sắp kích hoạt hoàn toàn!

Chúng ta không còn thời gian!"

Nhật nhìn vòng lửa, gai thép tiến gần, ánh mắt sắc lạnh nhưng lồng ngực đau nhói.

Anh suy luận cuối, từng chi tiết hiện ra: tần số 30 kHz, vi hạt, 'Sanguis primus', nhật thực.

Anh thì thầm, giọng trầm nhưng đầy quyết tâm:

"Lan Anh, tìm khe hở trong máy phát.

Tú, giữ anh Long, đừng để anh ấy di chuyển.

Linh mục muốn chúng ta hoảng loạn, nhưng tôi sẽ phá bẫy này."

Linh mục đứng trong bóng tối, ánh mắt đỏ rực, cười khẩy, như quỷ dữ chờ đợi.

Vòng lửa siết chặt, gai thép rít lên, khí độc mờ mịt, và tiếng chuông như tiếng gào của địa ngục.

Nhật nắm thiết bị hỏng, ánh mắt đanh thép, tìm kiếm một tia hy vọng, khi thời gian trước nhật thực cạn dần.

[KHU VỰC KÊU GỌI ỦNG HỌ]

"Vòng lửa, gai thép, và khí độc nhốt đội trong hầm mộ Nghĩa trang Vĩnh Hằng, nơi vi hạt trong máu Long đe dọa mở Cổng Đen dưới nhật thực.

Hãy ủng hộ để Nhật phá lời nguyền Dòng Máu Dưới Thánh Giá, cứu Long và ngăn linh mục trước khi bóng tối vĩnh cửu bao trùm Sương Hoa!"

💰 STK: 0721000637501 – Vietcombank – Nguyen Minh Nhat

🌍 Paypal: paypal.me/nhatnguyenminh94

Lời kêu gọi: "Sự hỗ trợ của bạn là ánh sáng dẫn lối, giúp chúng tôi thoát lồng lửa, vô hiệu hóa vi hạt, và đối đầu linh mục trước khi nhật thực hoàn thành nghi lễ!"

[LỜI CẢM ƠN]

"Cảm ơn các bạn đã đồng hành qua hầm mộ Nghĩa trang Vĩnh Hằng, đối diện lọ 'Sanguis primus' và vòng lửa chết người.

Sự hỗ trợ của bạn là ngọn đuốc soi sáng, giúp chúng tôi chuẩn bị đối đầu linh mục và bảo vệ Sương Hoa khỏi lời nguyền nhật thực!"
 
Oán Khúc Dưới Trăng
Chương 45 - Lời Nguyền Dưới Lửa


Hầm mộ Nghĩa trang Vĩnh Hằng chìm trong ánh lửa đỏ rực, vòng lửa siết chặt như lồng giam, ngọn lửa đổi màu từ đỏ sang xanh lục, như nhịp tim của một cỗ máy quỷ dữ.

Gai thép di động rít lên, lướt qua không khí như lưỡi hái, phản chiếu ánh trăng đỏ xuyên qua khe đá trên trần.

Khí độc đỏ cam mờ mịt, mang mùi máu và lưu huỳnh nồng nặc, khiến không khí nặng như chì.

Tiếng chuông trầm vang vọng, mỗi nhịp như nhát dao cứa vào tâm trí, làm những bức tường đá rêu phong rung lên, như lời nguyền từ năm 1870 sống lại.

Nguyễn Minh Nhật đứng giữa lồng lửa, ánh mắt sắc lạnh, tay nắm chặt thiết bị cháy đen của Lan Anh, máu nhỏ từ vai anh, nơi gai thép sượt qua, hòa vào dòng máu khô trên sàn đá, tạo thành hoa văn bảy điểm mờ ảo.

Anh thì thầm, giọng trầm nhưng chắc chắn:

"Vòng lửa, gai thép, khí độc... tất cả đều là một phần nghi lễ.

Tần số từ máy phát chính đang điều khiển mọi thứ, và linh mục... hắn đang chơi trò cuối cùng."

Trần Hoàng Long quỳ trên sàn, ánh mắt vô hồn, lẩm bẩm dữ dội: "Máu... bảy gia tộc... nhật thực... bảy tội lỗi... trung tâm nghi lễ..."

Anh ôm đầu, gào lên, ký ức giả tràn ngập: anh đứng trước bàn thờ lớn, máu chảy từ tay, linh mục cười trong bóng tối, tiếng chuông gào thét như quỷ dữ.

Ngô Ngọc Lan Anh quỳ bên Long, tay run khi tháo thiết bị hỏng, ánh mắt tuyệt vọng nhưng sắc bén.

Cô hét lên, giọng run nhưng rõ ràng:

"Nhật, vi hạt trong anh Long đạt 21.5 kHz!

Chúng đang thao túng thần kinh anh ấy, khiến anh ấy hành động như con rối!

Tần số 32 kHz từ máy phát chính điều khiển cả bẫy lẫn nghi lễ – tôi thấy nó qua khe hở trên máy phát, nhưng thiết bị cháy rồi, tôi không thể gửi tín hiệu ngược!"

Nguyễn Cẩm Ngọc Tú ôm Long, ánh mắt đỏ hoe, nước mắt lăn dài nhưng giọng kiên cường: "Anh Nhật, chị Lan Anh... anh Long đang đấu tranh!

Anh ấy không muốn làm hại chúng ta!

Chúng ta phải thoát ra, tìm linh mục trước khi nhật thực bắt đầu!"

Tú nắm chặt lọ 'Sanguis primus' – máu đầu tiên – tìm thấy trên bàn thờ, tay run khi cảm nhận hơi ấm từ lọ, như máu bên trong còn sống.

Long bất ngờ giật người, ánh mắt đỏ rực, lao vào Tú, giật lọ máu, gầm gừ: "Phá máu... bảy tội lỗi... dừng nghi lễ..."

Anh giơ lọ lên, định đập xuống sàn đá.

Nhật lao đến, khóa tay Long, đè anh xuống, ánh mắt sắc lạnh nhưng giọng dịu dàng: "Anh Long, dừng lại!

Lọ máu là chìa khóa nghi lễ chính – phá nó bây giờ, linh mục sẽ dùng máu anh!"

Long giãy giụa, lẩm bẩm: "Máu... bảy tội lỗi...

16 độ 32 phút Bắc...

108 độ 14 phút Đông... trung tâm nghi lễ... máu mở lối..."

Nhật giật mình, bộ não anh quay cuồng.

Tọa độ của Long khớp với Nghĩa trang Vĩnh Hằng, nhưng cụm từ "trung tâm nghi lễ" và "bảy tội lỗi... máu mở lối" là ký ức giả mới, như vi hạt cấy thêm manh mối để dẫn đội sâu hơn.

Anh thì thầm, giọng trầm: "Lan Anh, vi hạt đang cấy ký ức nghi lễ vào anh Long, biến anh ấy thành chìa khóa di động.

Linh mục muốn anh ấy phá lọ 'Sanguis primus', buộc nghi lễ phụ dùng máu anh Long."

Một tiếng cười the thé vang lên từ bóng tối, và bóng dáng linh mục, khăn lụa đỏ che mặt, hiện ra sau bàn thờ lớn khắc 'Sub luna nigra, sanguis resurget' – dưới mặt trăng đen, máu sẽ hồi sinh.

Ánh mắt hắn đỏ rực như than, giọng sắc lạnh: "Ngươi thông minh, Nhật, nhưng thời gian không đứng về phía ngươi.

Nhật thực chỉ còn hai giờ, và máu của Long sẽ mở Cổng Đen."

Hắn giơ tay, và khí độc đổi màu sang xanh lục, mạnh hơn, khiến đội ho sặc sụa.

Nhật bước tới, ánh mắt sắc lạnh, giọng trầm: "Ngươi sai rồi.

Tôi sẽ phá bẫy này, vô hiệu hóa vi hạt, và chặn nghi lễ."

Anh quay sang Lan Anh, giọng dứt khoát: "Lan Anh, kiểm tra máy phát.

Tìm khe hở điều khiển tần số 32 kHz.

Tú, giữ anh Long, đừng để anh ấy chạm lọ máu."

[KHU VỰC KÊU GỌI ỦNG HỌ]

"Vòng lửa, gai thép, và vi hạt trong máu Long đẩy đội vào ngõ cụt trong hầm mộ Nghĩa trang Vĩnh Hằng, nơi nhật thực đe dọa mở Cổng Đen.

Hãy ủng hộ để Nhật phá lời nguyền Dòng Máu Dưới Thánh Giá, cứu Long và ngăn linh mục trước khi bóng tối vĩnh cửu nuốt chửng Sương Hoa!"

💰 STK: 0721000637501 – Vietcombank – Nguyen Minh Nhat

🌍 Paypal: paypal.me/nhatnguyenminh94

Lời kêu gọi: "Sự hỗ trợ của bạn là ngọn đuốc soi sáng, giúp chúng tôi thoát lồng lửa, vô hiệu hóa vi hạt, và truy đuổi linh mục trước khi nhật thực hoàn thành nghi lễ!"

Nhật kiểm tra vòng lửa, nhận ra ngọn lửa cháy mạnh hơn khi đội di chuyển, như phản ứng với áp suất và tần số 32 kHz.

Anh tháo thiết bị hỏng, lấy dây điện, pin dự phòng, và một con chip còn hoạt động, thì thầm: "Tần số 32 kHz điều khiển cơ chế bẫy.

Nếu tạo mạch thủ công, tôi có thể gửi tín hiệu ngược để phá vòng lửa."

Anh nối dây, dùng dao khắc mạch trên sàn đá, tạo tín hiệu ngược 32 kHz.

Vòng lửa rung lên, mờ đi, ngọn lửa xanh lục yếu dần, nhưng gai thép di động nhanh hơn, rít lên, nhắm vào đội.

Tú hét lên, kéo Long ra sau bàn thờ, nhưng gai sượt qua tay cô, máu nhỏ xuống sàn, hòa vào dòng máu khô, tạo hoa văn bảy điểm mờ ảo.

Cô nghiến răng, ánh mắt đỏ hoe: "Anh Nhật, gai di chuyển theo bước chân chúng ta!

Như có cảm biến!"

Nhật gật đầu, ánh mắt sắc lạnh, nhận ra gai thép phản ứng với áp suất trên sàn.

Anh thì thầm: "Cảm biến áp suất... linh mục thiết kế bẫy để phát hiện chuyển động.

Nếu đứng yên, gai sẽ chậm lại."

Lan Anh lao đến máy phát chính, khắc hoa văn Thất Đại Tội, rung lên với tần số 32 kHz.

Cô chạm vào khe hở, nhưng một tiếng rít vang lên, khí độc xanh lục phun ra, mạnh hơn, khiến cô ho sặc sụa.

Cô hét lên, giọng run: "Nhật, máy phát có lõi nano, giống vi hạt trong anh Long!

Tần số 32 kHz không chỉ điều khiển bẫy – nó kích hoạt lọ 'Sanguis primus' và máu anh Long!"

Nhật nghiến răng, suy luận nhanh: "Máy phát là trung tâm nghi lễ.

Tần số 32 kHz liên kết lọ máu, vi hạt, và bẫy.

Nếu phá nó, chúng ta có thể dừng bẫy và cứu anh Long."

Nhưng một tiếng "rầm" vang lên, nước đỏ như máu tràn từ kẽ đá, ngập đến mắt cá chân, mang mùi lưu huỳnh và enzyme giống lọ 'Sub Cruce Sanguis'.

Nhật chạm vào nước, cảm nhận độ nhớt, thì thầm: "Nước chứa enzyme... như máu trong lọ.

Nó không chỉ là bẫy – nó gây ảo giác."

Nước ngập khiến đội chậm lại, và gai thép di động theo nhịp chuông, như lưỡi dao sống.

Long bất ngờ giật người, lao vào Nhật, ánh mắt vô hồn, gầm gừ: "Máu... bảy tội lỗi... trung tâm nghi lễ... máu mở lối..."

Anh siết cổ Nhật, lực mạnh bất thường.

Nhật khóa tay Long, đè anh xuống nước, giọng khàn: "Anh Long, tỉnh lại!

Linh mục muốn anh phá lọ máu!"

Long giãy giụa, lẩm bẩm: "16 độ 32 phút Bắc...

108 độ 14 phút Đông... bảy tội lỗi... máu mở cửa..."

Nhật giật mình, nhận ra "máu mở cửa" là manh mối mới từ vi hạt.

Anh thì thầm: "Vi hạt cấy ký ức về trung tâm nghi lễ... và một cánh cửa.

Linh mục dẫn chúng ta đến đó."

Anh quay sang Lan Anh, giọng dứt khoát: "Lan Anh, phân tích nước ngập.

Nếu chứa enzyme, nó liên kết với nghi lễ."

Lan Anh lấy ống nghiệm từ túi, phân tích nước, ánh mắt hoảng loạn: "Nhật, nước chứa enzyme giống lọ 'Sanguis primus'!

Nó gây ảo giác nhẹ – tôi thấy máu chảy từ tường, dù không có thật!

Tần số 32 kHz khuếch đại hiệu ứng, khiến chúng ta mất tập trung!"

Cô lấy thiết bị dự phòng, cắm vào máy phát, gửi tín hiệu ngược 21 kHz, làm Long ngừng giãy giụa tạm thời, nhưng mắt anh vẫn đỏ rực.

Tú bất ngờ hét lên, ánh mắt sáng rực, khi phát hiện tấm bia nhỏ bên bàn thờ, khắc dòng chữ 'Septem peccata, sanguis aperit' – bảy tội lỗi, máu mở lối.

Cô lau máu khô trên bia, lộ hoa văn bảy điểm máu, khớp với bản đồ nghi lễ.

Cô run rẩy, giọng nghẹn: "Anh Nhật, tấm bia chỉ đến trung tâm nghi lễ!

Bảy điểm máu... như lọ máu và anh Long!

Nó nói 'máu mở lối' – có phải cần máu để vào?"

Nhật gật đầu, ánh mắt sắc lạnh, nhưng đầu óc quay cuồng khi bóng tối di động trỗi dậy, quấn quanh đội như rắn độc.

Hình ảnh Thất Đại Tội lướt qua tâm trí: Hùng cười nham hiểm, chỉ tay vào Nhật: "Mày không cứu được họ"; gia đình Tú hiện ra, máu chảy từ mắt; Long đứng trên bàn thờ, máu chảy thành dòng; Lan Anh gục ngã, thiết bị vỡ nát.

Nhật nghiến răng, thì thầm: "Ảo giác... tần số 32 kHz tấn công thần kinh, cá nhân hóa nỗi sợ.

Linh mục biết điểm yếu của chúng ta."

Nhật gõ lệnh trên thiết bị dự phòng, tăng tín hiệu ngược 32 kHz, làm bóng tối mờ đi, nhưng nước ngập lên đến đầu gối, gai thép tiến gần.

Anh hét lên: "Tú, giữ anh Long!

Lan Anh, tăng tín hiệu ngược!

Chúng ta phải đến trung tâm nghi lễ!"

Một tiếng cười vang lên từ bóng tối, linh mục thì thầm: "Ngươi gần đến rồi, Nhật.

Nhưng cửa phía trước chỉ mở bằng máu.

Chọn đi – máu của ngươi, hay máu của Long?"

Họ chạy qua hành lang ngập nước, tường đá rung lên theo tiếng chuông, máu tươi chảy từ kẽ đá, như trái tim nghi lễ đập mạnh.

Nước đỏ ám mùi lưu huỳnh, kéo chân đội, như bàn tay vô hình.

Nhật dẫn đầu, ánh mắt sắc lạnh, suy luận: "Nước ngập chứa enzyme, khuếch đại ảo giác.

Linh mục dùng nó để làm chúng ta hoảng loạn, nhưng 'máu mở lối' ám chỉ trung tâm nghi lễ."

Họ đến một sảnh lớn, nơi cửa đá khổng lồ khắc 'Sanguis resurget' đứng sừng sững, rung lên với tần số 32 kHz.

Máu tươi chảy từ hoa văn, tạo thành bảy điểm máu, như lời nguyền sống lại.

Một khe nhỏ trên cửa, hình bảy điểm, như yêu cầu máu để kích hoạt.

Tiếng chuông đinh tai, và bóng dáng linh mục hiện ra qua khe cửa, ánh mắt đỏ rực, cười khẩy: "Ngươi đến gần, Nhật, nhưng nhật thực chỉ còn hai giờ.

Máu của Long, hay máu của ngươi, sẽ mở cửa này."

Long ngã quỵ, lẩm bẩm: "Máu... nhật thực... bảy tội lỗi... máu mở cửa..."

Anh ôm đầu, gào lên, ký ức giả tràn ngập: anh đứng trước cửa đá, máu chảy từ tay, linh mục cười, Cổng Đen mở ra.

Tú hét lên, ôm Long, nước mắt lăn dài: "Anh Nhật!

Anh Long... anh ấy không chịu nổi nữa!"

Lan Anh kiểm tra thiết bị dự phòng, ánh mắt tuyệt vọng: "Nhật, tín hiệu ngược chỉ giảm vi hạt xuống 20 kHz tạm thời!

Tần số 32 kHz từ cửa đá quá mạnh – khe trên cửa có cảm biến enzyme, như cần máu để kích hoạt!

Nếu dùng máu, chúng ta có thể vào, nhưng..."

Nước ngập lên đến ngực, gai thép rít sau lưng, tiếng chuông như tiếng gào của địa ngục.

Nhật nhìn cửa đá, ánh mắt đanh thép, suy luận cuối: "Cửa đá là lối vào trung tâm nghi lễ.

Tần số 32 kHz và máu là chìa khóa, nhưng vi hạt trong anh Long là chốt an toàn.

Linh mục muốn chúng ta dùng máu anh Long, nhưng tôi sẽ tìm cách khác."

Anh quay sang đội, giọng trầm nhưng quyết tâm: "Lan Anh, tìm cơ chế tần số trên cửa.

Tú, giữ anh Long, đừng để anh ấy chạm cửa.

Chúng ta sẽ vượt qua, và tôi sẽ cứu anh Long."

Cửa đá rung mạnh, nước ngập cao, gai thép tiến gần, và tiếng chuông như lời nguyền cuối cùng.

Nhật chạm vào khe cửa, cảm nhận rung động tần số, ánh mắt sắc lạnh, sẵn sàng phá bẫy, khi thời gian trước nhật thực cạn dần.

[KHU VỰC KÊU GỌI ỦNG HỌ]

"Nước ngập, gai thép, và vi hạt trong máu Long đẩy đội vào ngõ cụt trước cửa đá Nghĩa trang Vĩnh Hằng, nơi máu và nhật thực đe dọa mở Cổng Đen.

Hãy ủng hộ để Nhật phá lời nguyền Dòng Máu Dưới Thánh Giá, cứu Long và ngăn linh mục trước khi bóng tối vĩnh cửu nuốt chửng Sương Hoa!"

💰 STK: 0721000637501 – Vietcombank – Nguyen Minh Nhat

🌍 Paypal: paypal.me/nhatnguyenminh94

Lời kêu gọi: "Sự hỗ trợ của bạn là ánh sáng dẫn lối, giúp chúng tôi vượt cửa đá, vô hiệu hóa vi hạt, và đối đầu linh mục trước khi nhật thực hoàn thành nghi lễ!"

[LỜI CẢM ƠN]

"Cảm ơn các bạn đã đồng hành qua lồng lửa, nước ngập, và ảo giác Thất Đại Tội trong hầm mộ Nghĩa trang Vĩnh Hằng, đối diện lọ 'Sanguis primus' và lời nguyền 'Sanguis resurget'.

Sự hỗ trợ của bạn là ngọn đuốc soi sáng, giúp chúng tôi chuẩn bị đối đầu linh mục và bảo vệ Sương Hoa khỏi bóng tối nhật thực!"
 
Oán Khúc Dưới Trăng
Chương 46 - Dưới Ánh Trăng Đỏ


Sảnh lớn trong hầm mộ Nghĩa Trang Vĩnh Hằng chìm trong nước đỏ rực, ngập đến ngực, mang mùi lưu huỳnh và enzyme nồng nặc, như máu của lời nguyền năm 1870 sống lại.

Ánh trăng đỏ xuyên qua khe trần, chiếu lên cửa đá khổng lồ khắc 'Sanguis resurget' – máu sẽ hồi sinh – rung lên với tần số 30 kHz, hoa văn bảy điểm máu phát sáng như nhịp tim của Cổng Đen.

Gai thép rít sau lưng, di động theo nhịp chuông trầm, như lưỡi hái tử thần, để lại vệt máu khô trên sàn đá rêu phong.

Tiếng chuông vang vọng, mỗi nhịp như nhát búa đập vào tâm trí, khiến không khí rung chuyển, báo hiệu nhật thực chỉ còn hai phút.

Nguyễn Minh Nhật đứng trước cửa đá, ánh mắt sắc lạnh, tay chạm khe hở hình bảy điểm, cảm nhận rung động tần số, máu từ vết thương trên vai anh nhỏ xuống nước, hòa vào dòng máu khô trên sàn, tạo hoa văn mờ ảo như bản đồ nghi lễ.

Anh thì thầm, giọng trầm nhưng chắc chắn:

"Cửa đá là lối vào trung tâm nghi lễ.

Tần số 30 kHz và máu là chìa khóa, nhưng tôi sẽ phá nó mà không dùng máu anh Long."

Trần Hoàng Long quỳ trong nước, ánh mắt vô hồn, lẩm bẩm dữ dội: "Máu... bảy tội lỗi... máu mở cửa... trung tâm nghi lễ..."

Anh ôm đầu, gào lên, ký ức giả tràn ngập: anh đứng trước bàn thờ lớn, máu chảy từ tay, linh mục cười trong bóng tối, Cổng Đen mở ra, bóng tối nuốt chửng Sương Hoa, tiếng chuông gào thét như quỷ dữ.

Ngô Ngọc Lan Anh đứng bên Long, tay run khi kiểm tra thiết bị dự phòng, ánh mắt tuyệt vọng nhưng sắc bén.

Cô hét lên, giọng run nhưng rõ ràng:

"Nhật, vi hạt trong anh Long tăng lên 21.5 kHz!

Chúng sắp kích hoạt hoàn toàn, có thể khiến máu anh ấy mở Cổng Đen!

Tần số 30 kHz từ cửa đá quá mạnh, thiết bị dự phòng chỉ gửi được tín hiệu ngược 20 kHz, không đủ để vô hiệu hóa!"

Nguyễn Cẩm Ngọc Tú ôm Long, ánh mắt đỏ hoe, nước mắt hòa vào nước ngập đỏ rực, nhưng giọng kiên cường: "Anh Nhật, chị Lan Anh... anh Long đang đấu tranh!

Anh ấy không muốn làm hại chúng ta!

Chúng ta phải vào, dừng linh mục trước khi nhật thực bắt đầu!"

Tú nắm chặt lọ 'Sanguis primus' – máu đầu tiên – tìm thấy trên bàn thờ ở hầm trước, tay run khi cảm nhận hơi ấm từ lọ, như máu bảy gia tộc bên trong còn sống, rung lên theo nhịp chuông.

Long bất ngờ giật người, ánh mắt đỏ rực như than, rút dao găm từ túi, lưỡi dao khắc hoa văn Ngôi Sao David ngược.

Anh rạch tay mình, máu chảy thành dòng, nhỏ vào khe cửa, thì thầm: "Máu... bảy tội lỗi... mở lối..."

Khe cửa phát sáng chói lòa, bảy điểm máu rung lên như nhịp tim, và một tiếng "rầm" vang vọng, cửa đá trượt ra, lộ lối vào phòng nghi lễ chính, nơi ánh trăng đỏ chiếu sáng bàn thờ lớn.

Nhật lao đến, khóa tay Long, đè anh xuống nước, ánh mắt sắc lạnh nhưng giọng dịu dàng: "Anh Long, dừng lại!

Linh mục muốn anh mở cửa để kích hoạt nghi lễ!"

Long giãy giụa, lẩm bẩm: "Máu... trung tâm nghi lễ... bảy tội lỗi... phá cổng..."

Nhật giật mình, bộ não anh quay cuồng như cỗ máy.

Cụm từ "phá cổng" là manh mối mới, như vi hạt trong máu Long cấy ký ức giả để dẫn đội vào bẫy, nhưng cũng gợi ý cách phá nghi lễ.

Anh bắt đầu suy luận, giọng trầm: "Lan Anh, vi hạt đang thao túng anh Long, cấy ký ức về nghi lễ phụ.

'Phá cổng' không phải ngẫu nhiên – máu anh Long có thể là chìa khóa phá Cổng Đen, nhưng linh mục muốn dùng anh ấy để kích hoạt nó trước."

Anh quay sang Lan Anh, ánh mắt sắc lạnh: "Kiểm tra lõi cửa đá.

Nếu có lõi nano, tần số 30 kHz là chìa khóa điều khiển cơ chế máu."

[KHU VỰC KÊU GỌI ỦNG HỌ]

"Bóng tối di động, máu bảy gia tộc, và vi hạt trong Long đẩy đội vào lằn ranh sống chết trong phòng nghi lễ Nghĩa Trang Vĩnh Hằng, nơi nhật thực đe dọa mở Cổng Đen.

Hãy ủng hộ để Nhật phá lời nguyền Dòng Máu Dưới Thánh Giá, cứu Long và ngăn linh mục trước khi bóng tối vĩnh cửu nuốt chửng Sương Hoa!"

💰 STK: 0741000637501 – Vietcombank – Nguyen Minh Nhat

🌍 Paypal: paypal.me/nguyenminhnhat94

Lời kêu gọi: "Sự hỗ trợ của bạn là ánh sáng dẫn lối, giúp chúng tôi vượt qua hố gai, vô hiệu hóa vi hạt, và đối đầu linh mục trước khi lọ 'Sanguis primus' kích hoạt Cổng Đen!"

Lan Anh lao đến khe cửa, tay run khi chạm vào hoa văn bảy điểm, ánh mắt hoảng loạn nhưng tập trung: "Nhật, cửa đá có lõi nano, giống máy phát chính ở hầm trước!

Tần số 30 kHz kích hoạt cơ chế máu, nhưng tôi thấy dấu vết enzyme trong máu anh Long – giống lọ 'Sanguis primus'!

Nếu gửi tín hiệu ngược 30 kHz, chúng ta có thể vô hiệu hóa cơ chế mà không cần máu thêm!"

Cô cắm thiết bị dự phòng vào khe hở, gõ lệnh nhanh, nhưng màn hình nhấp nháy, tín hiệu ngược chỉ đạt 20 kHz, không đủ mạnh.

Một tiếng cười the thé vang lên từ bóng tối, và bóng dáng linh mục, khăn lụa đỏ che mặt, hiện ra qua khe cửa, ánh mắt đỏ rực như than cháy.

Hắn thì thầm, giọng sắc lạnh như dao cứa: "Ngươi chậm một bước, Nhật.

Máu của Long đã mở lối, và nhật thực sẽ hoàn thành Cổng Đen.

Hắn là chìa khóa phụ, máu bảy gia tộc sẽ mở cổng chính."

Hắn giơ tay, và một tiếng "rầm" kinh hoàng vang lên, sàn đá trước cửa sụp xuống, lộ hố gai thép sắc nhọn, gai di động như sống, đổi hướng theo bước chân đội, như có cảm biến áp suất.

Bóng tối di động trỗi dậy, quấn quanh đội như rắn độc, mang theo mùi máu và lưu huỳnh.

Nhật hét lên, giọng dứt khoát: "Tú, giữ anh Long!

Lan Anh, theo tôi!

Đứng yên khi gai di chuyển – chúng phản ứng với áp suất!"

Anh dẫn đội vượt hố gai, bước thận trọng trên các mỏm đá nhô ra, nhưng gai thép rít lên, sượt qua chân Tú, để lại vết cắt rỉ máu.

Tú nghiến răng, ánh mắt đỏ hoe, kéo Long ra sau, thì thầm: "Anh Long, em không để anh bị thao túng!"

Long lẩm bẩm, ánh mắt mờ đi: "Máu... phá cổng... bảy tội lỗi..."

Đội vượt qua hố gai, bước vào phòng nghi lễ chính, nơi bàn thờ lớn khắc 'Septem peccata, sanguis aperit' – bảy tội lỗi, máu mở lối – đứng sừng sững giữa sảnh.

Lọ 'Sanguis primus' đặt trên bàn thờ, phát sáng đỏ rực dưới ánh trăng đỏ, máu bên trong chuyển động như sống, rung lên theo tần số 30 kHz.

Máu tươi chảy từ kẽ đá trên tường, tạo thành dòng nhỏ, hòa vào hoa văn bảy điểm trên sàn, như trái tim nghi lễ đập mạnh.

Tiếng chuông đinh tai, mỗi nhịp như tiếng gào của địa ngục, khiến không khí rung chuyển, như Cổng Đen đang thức tỉnh.

Nhật quan sát phòng nghi lễ, ánh mắt sắc lạnh, bắt đầu suy luận: "Bàn thờ là trung tâm nghi lễ.

Lọ 'Sanguis primus' chứa máu bảy gia tộc, kích hoạt bằng tần số 30 kHz.

Vi hạt trong anh Long là chốt an toàn – nếu lọ máu thất bại, máu anh ấy sẽ kích hoạt nghi lễ phụ."

Anh thu thập dữ liệu: máy phát ẩn trong hoa văn Ngôi Sao David ngược trên bàn thờ, rung lên mạnh mẽ; nước ngập chứa enzyme giống lọ máu, gây ảo giác nhẹ; khí độc đỏ cam mờ mịt, đổi màu sang xanh lục, mang mùi lưu huỳnh.

Anh đối chiếu manh mối: nhật ký linh mục An ghi "máu bảy gia tộc mở cổng"; ghi âm Nguyễn Thành Nam năm 1982 có tần số chuông giống 30 kHz; hoa cẩm chướng ở Vườn Thượng Uyển liên kết với vi hạt.

Anh đưa giả thuyết: "Tần số 30 kHz điều khiển cả bẫy lẫn nghi lễ.

Nếu phá máy phát, chúng ta có thể dừng vi hạt và cứu anh Long."

Long bất ngờ giật người, ánh mắt vô hồn, lao đến bàn thờ, giật lọ 'Sanguis primus', thì thầm: "Máu... bảy tội lỗi... kích hoạt..."

Anh giơ lọ lên, định rót máu vào bảy điểm trên bàn thờ, nơi hoa văn rung lên như chờ đợi.

Nhật lao đến, đè Long xuống sàn, khóa tay anh, ánh mắt sắc lạnh nhưng lồng ngực đau nhói khi nhớ Hùng: "Anh Long, tỉnh lại!

Linh mục muốn anh hoàn thành nghi lễ phụ!"

Long giãy giỡa, gào lên: "Máu... phá cổng... bảy tội lỗi..."

Máu từ tay anh nhỏ xuống sàn, hòa vào hoa văn, khiến bàn thờ rung mạnh hơn, ánh trăng đỏ chiếu sáng như máu.

Tú hét lên, ánh mắt đỏ hoe, chạy đến hỗ trợ Nhật, kéo Long ra khỏi bàn thờ: "Anh Nhật, anh Long không kiểm soát được!

Lọ máu như đang gọi anh ấy!"

Cô ôm Long, nước mắt lăn dài xuống, nhưng ánh mắt kiên cường: "Em không để anh ấy bị thao túng!"

Long giãy giụa, lẩm bẩm: "Máu... phá cổng...

16 độ 32...

108 độ 14... bảy đâu..."

Nhật giật mình, nhận ra tọa độ khớp với Nghĩa Trang Vĩnh Hằng, nhưng cụm "bảy đâu" là ký ức mã hóa mới từ vi hạt, gợi ý về bảy điểm máu hoặc lỗi trong nghi lễ.

Lan Anh đứng bên bàn thờ, tay run kiểm tra máy phát, ánh mắt hoảng loạn: "Nhật, máy phát có lõi nano giống vi hạt trong anh Long!

Tần số 30 kHz điều khiển lọ máu, bẫy, và nghi lễ.

Tôi đang gửi tín hiệu ngược, nhưng thiết bị chỉ giảm vi hạt trong anh Long xuống 20 kHz – không đủ để dừng!"

Cô nối dây thủ công, khắc mạch trên bàn thờ bằng dao găm, tạo tín hiệu ngược, nhưng khói bốc lên, thiết bị rung mạnh như sắp nổ.

Linh mục xuất hiện từ bóng tối, đứng sau bàn thờ, ánh mắt đỏ rực như quỷ dữ, giọng cười sắc lạnh: "Ngươi thông minh, Nhật, nhưng không đủ nhanh.

Máu bảy gia tộc trong lọ 'Sanguis primus' sẽ mở Cổng Đen dưới nhật thực.

Long là chìa khóa phụ – máu hắn đảm bảo nghi lễ nếu lọ thất bại.

Hùng đã chết, nhưng Long... hắn là hậu duệ cuối cùng của bảy dòng máu."

Hắn giơ tay, và một tiếng vang kinh hoàng, vòng máu đỏ rực bùng cháy quanh bàn thờ, đổi sang màu xanh lục, tỏa nhiệt như lò thiêu, khí độc phả ra, khiến đội ho sặc sụa.

Nhật bước tiến, ánh mắt sắc lạnh, vạch trần: "Ngươi cấy vi hạt từ năm 1870, dùng hoa cẩm chướng và Ngôi Sao David ngược để thao túng.

Nhưng tần số 30 kHz có điểm yếu – phá máy phát, tôi sẽ dừng nghi lễ và cứu anh Long."

Anh quay sang Lan Anh, giọng dứt khoát: "Lan Anh, tăng tín hiệu ngược!

Tú, giữ anh Long, đừng để anh ấy chạm bàn thờ!"

Bóng tối di động trỗi dậy, quấn quanh đội như rắn, và ảo giác Thất Đại Tội hiện ra, mạnh hơn bao giờ hết: Hùng đứng trước Nhật, máu chảy từ mắt, cười nham hiểm: "Mày không cứu được họ, như mày đã bỏ tao"; gia đình Tú xuất hiện, máu chảy từ tay, thì thầm: "Tại sao bỏ bơi, Tú?"; Lan Anh thấy mình gục ngã, thiết bị vỡ nát, lọ máu đổ; Long đứng trên bàn thờ, máu chảy thành dòng, Cổng Đen mở ra.

Nhật nghiến răng, thì thầm: "Ảo giác... tần số 30 kHz tấn công hệ thần kinh, cá nhân hóa nỗi sợ.

Linh mục biết điểm yếu của chúng ta."

Anh gõ lệnh trên thiết bị dự phòng, tăng tín hiệu ngược 32 kHz, làm bóng tối mờ đi, nhưng không gian vẫn rung chuyển.

Long bất ngờ lao vào Nhật, ánh mắt vô hồn, gầm gừ: "Máu... bảy tội lỗi... kích hoạt!"

Anh siết cổ Nhật, lực mạnh bất thường, như vi hạt đẩy sức mạnh vượt ngưỡng.

Tú hét lên, lao vào kéo Long ra, nhưng anh đẩy cô ngã, máu từ vai cô chảy xuống, hòa vào dòng nước.

Nhật khóa tay Long, đè anh xuống, giọng khàn: "Anh Long, tỉnh lại!

Chúng ta sẽ cứu anh!"

Long giãy giụa, lẩm bẩm: "Máu... phá cổng... bảy đâu... không đủ..."

Tú bất ngờ phát hiện một tấm bia nhỏ bên góc bàn thờ, khắc dòng chữ 'Septem peccata, sanguis aperit': "máu bảy tội lỗi mở cổng."

Cô la lên, giọng run nhưng sáng rõ: "Anh Nhật, tấm bia nói về nghi lễ!

Bảy điểm máu trên sàn thờ... là nghi lễ phụ!

Nhưng 'máu công' có thể phá hủy!"

Cô lau máu khô trên bia, lộ hoa văn bảy tháp máu, khớp với bản đồ nghi lễ từ nhật ký linh mục An.

Nhật gật đầu, ánh mắt sắc lạnh, suy luận tiếp: "Nghi lễ phụ dùng máu anh Long nếu lọ 'Sanguis primus' thất bại.

'Máu công' là máu Long – không bị vi hạt kiểm soát hoàn toàn.

Nếu phá máy phát, chúng ta có thể cứu anh ấy."

Anh kiểm chứng giả thuyết, chạm vào lọ 'Sanguis primus', cảm nhận rung động tần số 30 kHz, thì thầm: "Lọ máu là động cơ chính, nhưng vi hạt trong anh Long là chốt an toàn.

Linh mục cần cả hai để đảm bảo Cổng Đen."

Linh mục giơ tay, và một tiếng rít vang lên, gai thép từ tường và trần lao ra, tấn công theo nhịp chuông, như lưỡi dao sống.

Đội né tránh, nhưng gai sượt qua tay Lan Anh, máu nhỏ xuống sàn, khiến vòng máu cháy mạnh hơn.

Khí độc đổi sang màu vàng, gây hoảng loạn, khiến Lan Anh ho sặc, thiết bị dự phòng rung lắc.

Cô hét lên: "Nhật, khí độc phản ứng với tần số 30 kHz!

Nó tăng cường ảo giác – tôi thấy máu chảy từ bàn thờ, dù không thật!"

Nhật nghiến răng, ánh mắt đanh thép, kiểm tra máy phát trên bàn thờ, phát hiện lõi nano rung mạnh hơn, như sắp đạt đỉnh.

Anh thì thầm: "Máy phát là trung tâm.

Tần số 30 kHz liên kết lọ máu, vi hạt, và bẫy.

Nếu phá nó, chúng ta dừng nghi lễ."

Nhưng linh mục cười lớn, giơ tay, và máu từ lọ 'Sanguis primus' chảy ra, lan tỏa vào bảy điểm trên bàn thờ.

Bàn thờ rung mạnh, không gian méo mó, như Cổng Đen sắp mở, ánh trăng đỏ đỏ rực như máu.

Long ngã quỵ, lẩm bẩm: "Máu... phá cổng... bảy tội lỗi... không đủ..."

Anh nắm tay Nhật, ánh mắt mờ đi, thì thầm: "Nhật... máu tôi... phá..."

Tú hét lên, ôm Long, nước mắt lăn dài: "Anh Nhật, anh Long không chịu nổi!

Chúng ta phải cứu anh ấy!"

Lan Anh kiểm tra thiết bị, ánh mắt tuyệt vọng: "Nhật, tín hiệu ngược chỉ giữ vi hạt ở 20 kHz!

Máy phát quá mạnh, sắp nổ!"

Nhật nhìn bàn thờ rung, ánh mắt thép, suy luận cuối: "Máu Long là chìa khóa phá nghi lễ, nhưng máy phát phải dừng trước.

Linh mục muốn chúng ta thất bại, nhưng tôi sẽ phá máy phát và cứu anh Long."

Linh mục xuất hiện trên bàn thờ, ánh mắt đỏ rực, cười khẩy: "Ngươi đến gần, Nhật, nhưng Cổng Đen sẽ mở trong 90 giây, khi nhật thực đạt đỉnh."

Vòng máu siết chặt, gai thép lao tới, khí độc vàng mờ mịt, ảo giác Thất Đại Tội tràn ngập, đội đứng trước ngõ cụt, tiếng chuông như lời nguyền cuối cùng.

[KHU VỰC KÊU GỌI ỦNG HỌ]

"Vòng máu cháy, gai thép rít, và vi hạt trong Long đẩy đội vào ngõ cụt trước bàn thờ Nghĩa Trang Vĩnh Hằng, nơi Cổng Đen sắp mở dưới nhật thực chỉ còn 90 giây.

Hãy ủng hộ để Nhật phá lời nguyền Dòng Máu Dưới Thánh Giá, cứu Long và ngăn linh mục trước khi bóng tối vĩnh cửu nuốt chửng Sương Hoa!"

💰 STK: 0741000637501 – Vietcombank – Nguyen Minh Nhat

🌍 Paypal: paypal.me/nguyenminhnhat94

Lời kêu gọi: "Sự hỗ trợ của bạn là ngọn đuốc soi sáng, giúp chúng tôi phá máy phát, vượt qua ảo giác Thất Đại Tội, và cứu Long trước khi Cổng Đen nuốt chửng tất cả!"

[LỜI CẢM NHẬN]

"Cảm ơn các bạn đã đồng hành qua cửa đá, hố gai, và vòng máu trong phòng nghi lễ Nghĩa Trang Vĩnh Hằng, đối diện lọ 'Sanguis primus' và lời nguyền 'Sanguis resurget'.

Sự hỗ trợ của bạn là ánh sáng dẫn lối, giúp chúng tôi chuẩn bị đối đầu linh mục và bảo vệ Sương Hoa trước khi nhật thực hoàn tất nghi lễ!"
 
Oán Khúc Dưới Trăng
Chương 47 - Máu Phá Cổng Đen


Phòng nghi lễ chính Nghĩa Trang Vĩnh Hằng rung chuyển như trái tim địa ngục, ánh trăng đỏ xuyên qua khe trần, chiếu lên bàn thờ đá khắc 'Septem peccata, sanguis aperit' – bảy tội lỗi, máu mở lối.

Lọ 'Sanguis primus' sáng đỏ rực, huyết dịch bên trong sôi sục, rung theo tần số 30 kHz, như linh hồn bảy gia tộc gào thét.

Huyết dịch rỉ từ kẽ đá trên tường, chảy thành dòng nhỏ, hòa vào hoa văn bảy điểm trên sàn, như nhịp tim Cổng Đen đập mạnh.

Tiếng ngân địa ngục vang vọng, mỗi nhịp như âm thanh tử thần, khiến không khí méo mó, báo hiệu nhật thực chỉ còn 90 giây.

Vòng máu quanh bàn thờ cháy xanh lục, tỏa khí độc vàng mờ mịt, khiến đội ho sặc sụa.

Gai thép từ tường và trần rít lên, di động theo cảm biến áp suất, như lưỡi dao săn mồi.

Nguyễn Minh Nhật đứng trước bàn thờ, ánh mắt sắc lạnh, tay chạm máy phát ẩn trong hoa văn Ngôi Sao David ngược, cảm nhận rung động tần số 30 kHz.

Dòng máu từ vai anh nhỏ xuống sàn, hòa vào hoa văn mờ ảo.

Anh quan sát: lọ 'Sanguis primus' rung mạnh, vi hạt trong Long phản ứng tần số.

Nhật thì thầm, giọng trầm: "Dòng máu anh Long là chìa khóa phá nghi lễ, nhưng máy phát phải dừng trước."

Trần Hoàng Long quỳ bên bàn thờ, ánh mắt vô hồn, máu chảy từ tay, lẩm bẩm:

"Máu... phá cổng... bảy tội lỗi..."

Anh ôm đầu, gào lên, ký ức giả tràn ngập: Long thấy mình trên bàn thờ, máu chảy, Cổng Đen mở, Sương Hoa chìm trong bóng tối.

Ngô Ngọc Lan Anh đứng cạnh máy phát, tay run nối dây thủ công, khói bốc lên từ thiết bị dự phòng, tín hiệu đối kháng chỉ đạt 20 kHz.

Cô hét, giọng lạc:

"Nhật ơi, máy phát quá mạnh!"

"Vi hạt trong anh Long ở 20 kHz – tôi không giảm được!"

Nguyễn Cẩm Ngọc Tú ôm Long, nước mắt lăn dài, ánh mắt kiên cường, máu từ vai cô chảy xuống nước ngập đỏ rực.

"Anh Long ơi, tỉnh lại đi!"

"Anh Nhật ơi, làm gì đi, nhanh lên!"

Linh mục hiện ra từ bóng tối, khăn lụa đỏ che mặt, ánh mắt đỏ rực, giơ dao găm khắc Ngôi Sao David ngược.

"Ngươi chậm, Nhật," hắn gào.

"Máu bảy gia tộc sẽ mở Cổng Đen.

Long là chìa khóa phụ – máu hắn đảm bảo nghi lễ."

[KHU VỰC KÊU GỌI ỦNG HỌ]

"Bóng tối tràn từ Cổng Đen, vi hạt trong anh Long, và tiếng ngân địa ngục đẩy đội vào ngõ cụt trong phòng nghi lễ Nghĩa Trang Vĩnh Hằng, nơi nhật thực chỉ còn 90 giây.

Hãy ủng hộ để Nhật phá lời nguyền Dòng Máu Dưới Thánh Giá, cứu anh Long và ngăn linh mục!"

💰 STK: 0741000637501 – Vietcombank – Nguyen Minh Nhat

🌍 Paypal: paypal.me/nguyenminhnhat94

Lời kêu gọi: "Sự ủng hộ của bạn là ngọn đuốc, giúp phá máy phát, vượt gai thép, cứu anh Long trước khi Cổng Đen nuốt Sương Hoa!"

Gai thép từ trần lao xuống, nhắm vào đội, cảm biến áp suất rít lên mỗi khi họ di chuyển.

Vòng máu cháy mạnh, đổi sang đỏ, tỏa khí độc khiến Nhật ho sặc, mắt cay.

Ảo giác Thất Đại Tội tràn ngập: Nhật thấy Hùng, máu chảy từ mắt, thì thầm "Mày bỏ tao"; Tú thấy gia đình, máu chảy, gào "Tại sao bỏ bơi?"; Lan Anh thấy thiết bị vỡ, lọ máu đổ.

Nhật nghiến răng, hét:

"Né gai thép!

Chúng phản ứng áp suất!"

Tú kéo Long né, gai sượt vai cô, máu chảy.

Cô khóc, giọng nghẹn:

"Em không bỏ anh Long!"

Lan Anh ho, ánh mắt tuyệt vọng, thiết bị rung lắc.

"Nhật ơi, khí độc tăng ảo giác!

Tôi thấy tường rỉ máu!"

Long đứng dậy, ánh mắt vô hồn, giật lọ 'Sanguis primus', rót máu mình vào bảy điểm bàn thờ.

"Máu... kích hoạt!"

Long gào.

Bàn thờ rung, hoa văn sáng đỏ, không gian méo vỡ.

Cổng Đen mở một phần, bóng tối tràn ra, hút ánh sáng.

Tiếng ngân địa ngục gào, tần số 30 kHz rung điên cuồng.

Nhật lao đến, khóa tay Long, đè anh xuống.

"Anh Long, dừng lại!"

Long giằng, thì thầm:

"Nhật ơi... phá cổng..."

Tú ôm Long, khóc nức:

"Anh Long ơi, tỉnh lại!"

Nhật giật mình, Long tiết lộ manh mối dù bị vi hạt kiểm soát.

Anh suy luận, giọng trầm:

Quan sát: Máy phát rung 30 kHz, lọ máu phản ứng, gai thép di động theo cảm biến.

Thu thập: Khí độc chứa enzyme giống máu Long, vi hạt tăng 20 kHz.

Đối chiếu: Nhật ký 52 của Linh mục An ghi "máu thuần kiết định cưỡng phá cổng"; ghi âm Nguyễn Thành Nam năm 1982 có tần số chuông 30 kHz; hoa cẩm chướng ở Vườn Thượng Uyển liên kết vi hạt.

Giả thuyết: "Máu Long là 'máu thuần kiết', phá bảy điểm.

Tần số 32 kHz vượt ngưỡng vi hạt, làm chúng tắt."

Kiểm chứng: "Tín hiệu đối kháng 32 kHz và máu Long sẽ phá nghi lễ."

Nhật quay sang Lan Anh:

"Lan, phân tích bẫy!

Tìm tần số điều khiển gai!"

Lan Anh gõ lệnh trên bàn thờ, ánh mắt sáng lên:

"Nhật ơi, gai thép dùng tần số 30 kHz, khớp máy phát!"

"Nếu giảm tần số, gai sẽ dừng!"

Tú bám bàn thờ, tìm thấy tấm bia nhỏ khắc "máu thuần kiết phá cổng".

"Anh Nhật ơi, tấm bia nói máu anh Long phá được!"

Nhật gật, giọng chắc:

"Tôi phá máy phát.

Lan, chuẩn bị tín hiệu đối kháng.

Tú, giữ anh Long!"

Linh mục lao tới, dao găm nhắm Nhật.

"Ngươi không kịp!"

Nhật né, dao sượt tay, máu chảy.

Anh khóa tay linh mục, gầm:

"Tao nghiệt ngươi!"

Linh mục cười, giơ tay, lọ 'Sanguis primus' vỡ tan – tần số 30 kHz đạt đỉnh.

Máu bảy gia tộc chảy thành bảy dòng, lan hoa văn.

Cổng Đen mở rộng, bóng tối nuốt ánh trăng.

"Sương Hoa chìm!"

Linh mục gào.

Nhật chạy đến máy phát, tháo lõi nano, nối dây thủ công.

Khói bốc lên.

"Tần số đối kháng!"

Nhật hét.

Lan Anh nhìn màn hình, hét vui:

"Nhật ơi, vi hạt xuống 19 kHz!"

Long nắm tay Nhật, ánh mắt mờ.

"Nhật ơi... máu anh... phá..."

Nhật rạch tay Long, máu nhỏ vào bảy điểm.

Hoa văn sáng trắng, bàn thờ nứt.

"Anh Long, chúng ta làm được!"

Nhật thì thầm.

Tú khóc, ôm Long:

"Anh Long ơi, sống nhé!"

Lan Anh nối mạch xong, giọng nhẹ nhõm:

"Nhật ơi, tần số xuống 10 kHz!

Vi hạt tắt!"

Nhật nhấn tín hiệu, máy phát nổ, ánh sáng trắng chói.

Cổng Đen rung sụp, bóng tối co lại.

Linh mục gào, ngã gục, máu chảy từ miệng:

"Không thể!"

Đội dìu Long thoát hầm, ánh trăng đỏ tan, nhật thực hết.

Nhật đứng ngoài nghĩa trang, ngửi không khí.

Mùi enzyme mới – vi hạt thoát qua khí độc khi bàn thờ sụp, lan tỏa Sương Hoa.

"Lời nguyền chưa dừng..."

Nhật thì thầm.

Tú ôm Long, mắt đỏ:

"Anh Long ổn rồi, anh Nhật ơi!"

Lan Anh thở phào:

"Vi hạt dừng trong anh Long, nhưng yếu lắm..."

Nhật nắm tay, ánh mắt thép:

"Chúng ta thắng, nhưng Sương Hoa đang gặp nguy."

[KHU VỰC KÊU GỌI ỦNG HỘ]

"Cổng Đen sụp, linh mục gục, dòng máu anh Long phá lời nguyền, nhưng vi hạt lan tỏa trong không khí Sương Hoa.

Cảm ơn sự ủng hộ để Nhật và đội cứu anh Long!

Hãy tiếp tục đồng hành!"

💰 STK: 0741000637501 – Vietcombank – Nguyen Minh Nhat

🌍 Paypal: paypal.me/nguyen-thanhnhat94

Lời kêu gọi: "Sự hỗ trợ của bạn giúp vượt Cổng Đen, cứu anh Long.

Hãy là ánh sáng, ngăn vi hạt lan rộng!"

[LỜI CẢM NHẬN]

"Cảm ơn các bạn đã đồng hành qua phòng nghi lễ, đối mặt Cổng Đen và máu bảy gia tộc.

Sự ủng hộ là ngọn lửa giúp phá lời nguyền Dòng Máu Dưới Thánh Giá, mở đường bảo vệ Sương Hoa!"
 
Oán Khúc Dưới Trăng
Chương 48 - Dưới Bóng Vi Hạt


Thành phố Sương Hoa chìm trong màn sương dày đặc, không khí nặng mùi enzyme lạ, như hơi thở của lời nguyền Dòng Máu Dưới Thánh Giá.

Vi hạt, công nghệ bí mật của hội, thoát ra từ hầm mộ Nghĩa Trang Vĩnh Hằng khi Cổng Đen sụp đổ, lan tỏa qua khí độc vàng đỏ, khiến dân chúng ho sặc sụa, mắt đỏ rực, lẩm bẩm "máu... bảy tội lỗi".

Trung tâm thành phố hỗn loạn: hàng chục người lao vào nhau, ánh mắt vô hồn, như bị thao túng.

Tiếng còi xe cứu thương và trực thăng vang vọng, báo hiệu một cuộc khủng hoảng chưa từng có.

Trong phòng họp khẩn tại Sở Cảnh sát Thành phố Sương Hoa, ánh đèn huỳnh quang chiếu sáng gương mặt căng thẳng của các đại diện ban ngành: Đại tá Nguyễn Văn Hùng (Sở Cảnh sát), Thượng tá Lê Thị Minh (Sở Cảnh sát Phòng cháy Chữa cháy và Cứu nạn Cứu hộ), Tiến sĩ Phạm Hoàng Anh (Sở Y tế), Tổng biên tập Trần Văn Nam (Báo Sương Hoa), và Đại tá Phạm Quốc Dũng (Bộ Chỉ huy Quân sự Thành phố Sương Hoa).

Trên bàn họp, lọ 'Sanguis primus' vỡ từ nghi lễ đặt cạnh nhật ký Linh mục An, như lời cảnh báo về vi hạt.

Nguyễn Minh Nhật đứng giữa phòng, ánh mắt sắc lạnh, giọng trầm:

"Vi hạt là công nghệ bí mật của Dòng Máu Dưới Thánh Giá, chứa enzyme thao túng máu, rung ở tần số 30 kHz.

Chúng lan qua khí độc, và máu anh Long – máu thuần khiết – là chìa khóa kháng enzyme."

Trần Hoàng Long ngồi cạnh, mặt tái nhợt, ống kim vừa rút khỏi tay, ống nghiệm máu anh đặt trên bàn.

Anh thì thầm, giọng yếu:

"Y tế cứ lấy máu anh... cứu được dân là được."

Ngô Ngọc Lan Anh mở laptop, hiển thị biểu đồ tần số 20-30 kHz, giọng chắc:

"Dữ liệu máy phát nghi lễ cho thấy vi hạt hoạt động ở 30 kHz.

Tần số đối kháng 32 kHz từng giảm chúng trong hầm mộ."

Nguyễn Cẩm Ngọc Tú cầm điện thoại, liên lạc với Đài Truyền hình Sương Hoa, mắt đỏ vì thiếu ngủ:

"Em đang soạn thông báo khẩn: đeo khẩu trang, ở trong nhà, tránh khí vàng đỏ."

Tại Bệnh viện Đa khoa Sương Hoa, Thắng nằm trên giường, ống thở kêu đều, tay nắm chuỗi tràng hạt.

Anh cầu nguyện, giọng yếu:

"Cầu cho anh Nhật, anh Long, chị Lan, Tú... ngăn được vi hạt, bảo vệ Sương Hoa."

[KHU VỰC KÊU GỌI ỦNG HỘ]

"Vi hạt lan tỏa, dân Sương Hoa bị thao túng, mắt đỏ, tấn công vô hồn.

Nhật và đội cùng các lực lượng chạy đua ngăn thảm họa.

Hãy ủng hộ để phá lời nguyền Dòng Máu Dưới Thánh Giá, cứu Sương Hoa!"

💰 STK: 0741000637501 – Vietcombank – Nguyen Minh Nhat

🌍 Paypal: paypal.me/nguyenminhnhat94

Lời kêu gọi: "Sự ủng hộ của bạn là ngọn lửa, giúp Nhật dẫn dắt lực lượng khống chế vi hạt, bảo vệ dân chúng!"

Nhật bước tới bảng trắng, bắt đầu suy luận, ánh mắt tập trung.

Anh quan sát: Vi hạt rung ở 30 kHz, khớp tần số máy phát nghi lễ, lan qua khí độc vàng đỏ.

Anh thu thập: Khí độc chứa enzyme giống máu Long, kích hoạt ký ức giả (dân lẩm bẩm "bảy tội lỗi").

Anh đối chiếu manh mối: Nhật ký 52 của Linh mục An ghi "vi hạt cấy máu bảy gia tộc, thao túng qua tần số"; ghi âm Nguyễn Thành Nam năm 1982 có tiếng chuông 30 kHz; hoa cẩm chướng ở Vườn Thượng Uyển là chất xúc tác enzyme.

Anh đưa giả thuyết:

"Vi hạt lan qua khí độc, kích enzyme trong máu, gây thao túng.

Tần số đối kháng 32 kHz vượt ngưỡng hoạt động, làm chúng tự hủy."

Nhật kiểm chứng, cầm thiết bị đo tần số từ hầm mộ:

"Trong nghi lễ, 32 kHz giảm vi hạt trong anh Long.

Chúng ta có thể dùng tần số này để cô lập vùng nhiễm."

Lan Anh đứng dậy, chỉ vào biểu đồ:

"Nhật ơi, tần số 30 kHz cũng điều khiển bẫy nghi lễ – gai thép, khí độc.

Tôi đề xuất chế tạo máy phát 32 kHz, đặt quanh Sương Hoa."

Long nắm tay, ánh mắt mờ:

"Nhật ơi, máu anh... giúp được gì không?"

Nhật đặt tay lên vai Long:

"Anh Long, máu anh là hy vọng lớn nhất.

Sở Y tế sẽ phân tích enzyme, tìm thuốc kháng."

Tú giơ điện thoại, giọng gấp:

"Anh Nhật ơi, Đài Sương Hoa muốn anh phát biểu trực tiếp, kêu gọi dân bình tĩnh!"

Nhật gật, ánh mắt thép:

"Tôi sẽ lên sóng.

Tú, hỗ trợ soạn thông báo."

Các lực lượng phản hồi, không khí phòng họp căng thẳng.

Đại tá Hùng (Sở Cảnh sát) đứng lên:

"Chúng tôi phong tỏa Nghĩa Trang Vĩnh Hằng, điều tra nguồn khí độc.

Nhưng dân trung tâm tấn công nhau, cần hỗ trợ khẩn."

Thượng tá Minh (Sở PCCC&CNCH) gật đầu:

"Khí độc lan từ nghĩa trang, gây cháy nhỏ.

Đội tôi phun dung dịch khử, nhưng cần dữ liệu enzyme để xử lý."

Tiến sĩ Hoàng Anh (Sở Y tế) cầm ống máu Long:

"Enzyme trong máu anh Long kháng vi hạt.

Chúng tôi sẽ phân tích, thử nghiệm thuốc, nhưng cần thời gian."

Tổng biên tập Nam (Báo Sương Hoa) ghi chú:

"Báo và Đài Sương Hoa sẽ phát thông báo khẩn, phối hợp với anh Nhật và cô Tú."

Đại tá Dũng (Bộ Chỉ huy Quân sự) giọng trầm:

"Máy phát tần số 32 kHz khả thi.

Chúng tôi sẽ lắp đặt ở ngoại ô Sương Hoa."

Nhật gật, giọng chắc:

"Thời gian gấp rút.

Vi hạt lan nhanh, dân nhiễm ngày càng nhiều."

Sở Cảnh sát triển khai đội đặc nhiệm, phong tỏa nghĩa trang, phát hiện khói vàng đỏ bốc từ hầm mộ.

Sở PCCC&CNCH phun dung dịch khử, nhưng khí độc đổi sang đỏ sậm, gây ho và ảo giác cho lính.

Sở Y tế lập phòng thí nghiệm khẩn tại bệnh viện, phân tích máu Long, xác nhận enzyme kháng vi hạt nhưng cần 48 giờ chế thuốc.

Báo Sương Hoa và Đài Truyền hình phát thông báo: "Đeo khẩu trang, đóng cửa, báo cáo khí vàng đỏ."

Bộ Chỉ huy Quân sự vận chuyển máy phát tần số 32 kHz, bắt đầu lắp đặt ở ngoại ô.

Nhật đến trường quay Đài Sương Hoa, đứng trước camera, ánh mắt quyết tâm.

Anh phát biểu, giọng trầm vang:

"Dân chúng Sương Hoa, tôi là Nguyễn Minh Nhật, điều tra viên vụ Nghĩa Trang Vĩnh Hằng.

Vi hạt trong không khí đang gây nguy hiểm, nhưng chúng ta có hy vọng: máu anh Long – máu thuần khiết – là chìa khóa kháng chúng.

Hãy đeo khẩu trang, ở trong nhà, và tin vào lực lượng chính phủ.

Chúng tôi sẽ bảo vệ mọi người."

Lan Anh giám sát dữ liệu tần số tại trụ sở, nhận báo cáo: Vi hạt tăng lên 35 kHz ở trung tâm.

Cô hét, giọng lo lắng:

"Nhật ơi, tần số 32 kHz không đủ!

Vi hạt tiến hóa!"

Tú xem TV, thấy dân mắt đỏ lao vào cảnh sát, lẩm bẩm "bảy tội lỗi".

Cô khóc, giọng nghẹn:

"Anh Nhật ơi, dân không nghe thông báo!

Em sợ..."

Long nắm tay Tú, yếu ớt:

"Em Tú, bình tĩnh.

Anh tin Nhật... sẽ làm được."

Thắng, tại bệnh viện, nghe phát biểu của Nhật qua radio, cầu nguyện mạnh mẽ:

"Cầu cho anh Nhật dẫn dắt mọi người...

Sương Hoa phải vượt qua!"

Nhật trở lại trụ sở, ánh mắt căng thẳng, kiểm tra dữ liệu:

"Vi hạt đạt 35 kHz, mạnh hơn nghi lễ.

Lan, thử tần số 38 kHz!"

Lan Anh gõ lệnh, giọng run:

"Nhật ơi, 38 kHz có thể hiệu quả, nhưng cần quân đội triển khai ngay!"

[KHU VỰC KÊU GỌI ỦNG HỘ]

"Vi hạt tăng 35 kHz, dân Sương Hoa mất kiểm soát, khí độc lan trung tâm.

Nhật dẫn dắt lực lượng, nhưng nguy cơ chưa dừng.

Hãy ủng hộ để khống chế vi hạt, bảo vệ Sương Hoa!"

💰 STK: 0741000637501 – Vietcombank – Nguyen Minh Nhat

🌍 Paypal: paypal.me/nguyenminhnhat94

Lời kêu gọi: "Sự ủng hộ của bạn là ánh sáng, giúp Nhật và lực lượng vượt qua bóng tối vi hạt!"

[LỜI CẢM NHẬN]

"Cảm ơn các bạn đã đồng hành qua khủng hoảng vi hạt, từ hầm mộ đến Sương Hoa.

Sự ủng hộ là ngọn lửa giúp Nhật dẫn dắt đội và dân chúng, nhưng vi hạt vẫn lan tỏa.

Hãy tiếp tục cùng chúng tôi!"
 
Oán Khúc Dưới Trăng
Chương 49 - Tiếng Rít Dưới Sương


Sương Hoa ngạt thở trong khói đỏ sậm, không khí tanh mùi máu khô, như lời nguyền Dòng Máu Dưới Thánh Giá gào thét.

Vi hạt rít lên tần số 35 kHz, biến dân chúng thành ma quỷ: mắt đỏ rực, gào "máu... bảy tội lỗi", đập vỡ cửa kính siêu thị, lao vào nhau, tay chân rướm máu.

Quảng trường trung tâm thành lò lửa, xe cảnh sát lật nghiêng, còi cứu thương rú lẫn tiếng trực thăng Bộ Chỉ huy Quân sự Thành phố Sương Hoa.

Đồng hồ đếm ngược: 30 phút trước khi vi hạt thao túng cả thành phố.

Phòng họp Sở Cảnh sát Thành phố Sương Hoa ngập ánh đèn mờ đục, màn hình giám sát nhấp nháy cảnh bạo loạn – người dân gầm gào, máu chảy.

Nguyễn Minh Nhật đứng giữa, tay siết chặt, mắt sắc như dao:

"Vi hạt đạt 35 kHz, mạnh hơn hầm mộ.

Tần số 38 kHz là hy vọng cuối, nhưng máy phát bị nhiễu nặng."

Ngô Ngọc Lan Anh, pháp y đội điều tra, mồ hôi lấm tấm, mở laptop, giọng chắc:

"Nhật, vi hạt tạo tín hiệu giả, như mạng nano sống, làm máy rung loạn.

Tần số 38 kHz khả thi, nhưng mạch phải tái cấu trúc tại chỗ."

Trần Hoàng Long ngồi cạnh, mặt trắng như sáp, ống kim vừa rút khỏi tay, giọng khàn:

"Nhật, lấy máu anh... cứu dân."

Nguyễn Cẩm Ngọc Tú ôm điện thoại, mắt đỏ hoe, áo rách vì chạy từ phố về:

"Anh Nhật, dân phá siêu thị!

Em suýt bị kéo xuống đường!"

Đại tá Nguyễn Văn Hùng, Sở Cảnh sát, giọng căng qua bộ đàm:

"Dân nhiễm vỡ rào thép!

Lính tôi ho sặc, mắt đỏ, bắt đầu đánh nhau!"

Thượng tá Lê Thị Minh, Sở PCCC&CNCH, ho dữ:

"Nghĩa Trang Vĩnh Hằng cháy lớn, khói đỏ bốc ngùn ngụt.

Lính tôi thấy máu chảy khắp đất!"

Tiến sĩ Phạm Hoàng Anh, Sở Y tế, cầm ống máu Long, giọng run:

"Thuốc kháng từ máu anh Long cứu 200 người, nhưng máu cạn, anh ấy nguy kịch!"

Tổng biên tập Trần Văn Nam, Báo Sương Hoa, ghi vội:

"Đài Sương Hoa muốn anh Nhật lên sóng, kêu gọi dân cầm cự."

Đại tá Phạm Quốc Dũng, Bộ Chỉ huy Quân sự, giọng trầm:

"Máy phát 38 kHz sẵn sàng, nhưng nhiễu tăng 300%.

Cần cô Lan Anh phân tích gấp!"

Nhật quay lại, ánh mắt thép:

"Lan Anh, phân tích enzyme và tần số.

Tôi sửa máy ở Tây thành phố.

Các lực lượng, giữ vững 25 phút!"

[KHU VỰC KÊU GỌI ỦNG HỘ]

"Vi hạt rít 35 kHz, khói đỏ nuốt Sương Hoa, dân hóa dã thú.

Nhật dẫn đội chạy đua với tử thần, chỉ còn 25 phút.

Hãy hỗ trợ để xua tan lời nguyền Dòng Máu Dưới Thánh Giá!"

💰 STK: 0741000637501 – Vietcombank – Nguyen Minh Nhat

🌍 Paypal: paypal.me/nguyenminhnhat94

Lời kêu gọi: "Hỗ trợ của bạn là ngọn lửa, giúp Nhật xuyên khói đỏ, cứu Sương Hoa khỏi bóng tối!"

Nhật đứng trước màn hình giám sát, lòng như dao cắt.

Dân chúng gào thét, đập phá, máu rướm tay, như cảnh địa ngục.

Anh bắt đầu suy luận, giọng trầm, mắt dán dữ liệu.

Quan sát: Vi hạt rung 35 kHz, khói đỏ chứa enzyme mạnh, khiến người nhiễm thấy máu chảy từ tường, đất, trời.

Thuộc: Enzyme trong máu dân nhiễm tăng 400%, máu Long kháng 70% nhưng yếu ở tần số cao.

Đối chiếu: Nhật ký Linh mục An, trang 52, viết "vi hạt cấy máu bảy gia tộc, sống qua xúc tác, rung tần số cao"; ghi âm Nguyễn Thành Nam năm 1982 vang chuông 35 kHz; hoa cẩm chướng ở Vườn Thượng Uyển tiết khí kích enzyme; vết khắc trên Cổng Đen ghi "35 là tiếng gọi, 38 là im lặng".

Giả thuyết:

"Vi hạt là mạng nano, liên lạc qua 35 kHz, dùng hoa cẩm chướng làm xúc tác.

Tần số 38 kHz phá mạng, làm enzyme tự hủy."

Kiểm chứng: Nhật cầm máy đo tần số từ hầm mộ:

"Khi Cổng Đen sụp, 38 kHz làm vi hạt ngừng.

Nhưng nhiễu từ vi hạt tự điều chỉnh, như cơ thể sống."

Lan Anh mở kết quả xét nghiệm, giọng logic:

"Nhật, vi hạt là nano-protein, enzyme trong máu dân nhiễm tăng 400% ở 35 kHz.

Khói đỏ chứa chất xúc tác từ hoa cẩm chướng, kích mạng hoạt động.

Thử nghiệm tần số 38 kHz trên mẫu máu thất bại – nhiễu lệch 0.4 kHz mỗi giây."

Nhật gật, mắt sáng:

"Vậy nhiễu là cơ chế tự vệ.

Tôi cần tái cấu trúc mạch máy phát, chặn tín hiệu giả.

Cô tính độ lệch chính xác, tôi thử tại chỗ."

Lan Anh gõ lệnh, biểu đồ tần số nhảy loạn:

"Lệch 0.42 kHz mỗi giây, Nhật.

Anh phải ổn định mạch ở 38.42 kHz, sai 0.01 là hỏng.

Tôi thử lại mẫu máu, tìm cách khắc chế enzyme."

Long nắm tay Nhật, mắt mờ:

"Nhật, bác sĩ bảo... tôi không lấy máu được nữa, nhưng nếu dân cần..."

Nhật nhìn Long, lòng đau nhói:

"Anh Long, máu anh đã cứu hàng trăm người.

Nghỉ đi, tôi sẽ xử lý."

Tú chạy vào, áo rách, mặt tái:

"Anh Nhật, dân nhiễm đập cửa trụ sở!

Em suýt bị kéo xuống phố!"

Nhật ôm vai Tú:

"Tú, ở đây, cập nhật tin cho Báo Sương Hoa.

Chị Lan Anh và anh lo máy."

Sở Y tế báo qua bộ đàm:

"Thuốc cứu 400 người, nhưng máu Long hết.

Thử nghiệm trên dân nhiễm nặng thất bại, cần tần số gấp!"

Sở Cảnh sát dựng rào thép mới ở quảng trường, nhưng dân nhiễm tràn qua, gầm gào.

Một lính trẻ lẩm bẩm "bảy tội lỗi", mắt đỏ, đấm đồng đội.

Đại tá Hùng hét:

"Liên lạc đứt, lính tôi đánh nhau!

Nhật, tần số bao giờ?"

Sở PCCC&CNCH phun dung dịch khử ở Nghĩa Trang Vĩnh Hằng, nhưng khói đỏ gây cháy lớn, cột lửa bốc cao.

Lính thấy ảo giác – máu chảy từ đất, trời – ngã hàng loạt.

Thượng tá Minh:

"Nửa đội tôi nhiễm!

Khói đỏ mạnh quá, cần hỗ trợ!"

Sở Y tế lập trạm tiêm thuốc ở trung tâm, cứu 700 người, nhưng máu Long cạn.

Tiến sĩ Hoàng Anh:

"Máu Long cứu mạng, nhưng anh ấy ngã quỵ khi lấy ống cuối.

Tần số là hy vọng duy nhất!"

Báo Sương Hoa đăng tin khẩn: "Dân viên đóng cửa, chờ tần số 38 kHz!"

Đài Sương Hoa mời Nhật lên sóng.

Anh đứng trước camera, giọng trầm, mắt sáng:

"Sương Hoa, tôi là Nguyễn Minh Nhật.

Vi hạt thử thách, nhưng máu anh Long và tần số 38 kHz sẽ thắng.

Hãy giữ bình tĩnh, chúng tôi chiến đấu vì mọi người!"

Nhật quay sang Lan Anh:

"Lan Anh, dữ liệu tần số xong chưa?

Tôi đi Tây thành phố."

Lan Anh đưa USB, giọng chắc:

"Nhật, độ lệch 0.42 kHz.

Ổn định mạch ở 38.42 kHz, sai 0.01 là nổ máy.

Tôi phân tích enzyme thêm, sẽ báo."

Nhật nắm tay Lan Anh:

"Cô ở đây, tôi xử lý máy.

Báo tôi nếu enzyme có đột biến."

Nhật lao ra khỏi trụ sở, chạy về Tây thành phố.

Khói đỏ đặc quánh, mùi hoa cẩm chướng tanh ngọt lẫn máu khô.

Dân nhiễm lảng vảng, mắt đỏ rực, gào thét.

Anh ho sặc, tay ôm bộ đàm:

"Đại tá Dũng, tôi đến máy phát.

Tình hình sao?"

Đại tá Dũng trả lời, giọng căng:

"Máy rung như sắp nổ, nhiễu tăng 400%!

Anh Nhật, sửa được không?"

Nhật nhảy qua đống đổ nát, đến máy phát – khối thép cao 4 mét, rung bần bật, khói đỏ bốc quanh, mạch điện chập tia lửa.

Anh mở nắp mạch, tay cầm tua-vít, mắt dán USB của Lan Anh:

"Lệch 0.42 kHz... phải tháo mạch nóng, chặn tín hiệu giả."

Dân nhiễm lảng vảng gần, ba người lao tới, gầm gào.

Nhật né, khóa tay một người, giọng khàn:

"Tỉnh lại!"

Anh quỳ bên mạch, tay tháo dây, tia lửa bắn vào da, bỏng rát:

"Còn 15 phút...

ổn định 38.42 kHz..."

Lan Anh báo qua bộ đàm, giọng gấp:

"Nhật, enzyme đột biến, tăng 500% ở 35 kHz!

Tôi chạy đến hỗ trợ, cần xét nghiệm khói đỏ tại chỗ!"

Nhật hét:

"Lan Anh, nguy hiểm!

Ở lại trụ sở!"

Lan Anh thở hổn hển:

"Nhật, không kịp!

Tôi mang máy xét nghiệm, 5 phút tới!"

Khói đỏ dày hơn, Nhật ho dữ, mắt mờ.

Anh thấy ảo giác: Hùng đứng trước, máu chảy, thì thầm:

"Mày bỏ tao, Nhật..."

Nhật nghiến răng:

"Tao không bỏ mày!"

Lan Anh chạy tới, đeo khẩu trang, tay ôm máy xét nghiệm, ho sặc:

"Nhật, khói đỏ chứa nano-protein mới, tăng nhiễu!

Cần 38.45 kHz!"

Dân nhiễm đông hơn, vây quanh máy, gào "bảy tội lỗi".

Nhật đứng che, tay cầm thanh sắt:

"Lan Anh, xét nghiệm nhanh!

Tôi giữ họ!"

Tú báo qua bộ đàm, giọng run:

"Anh Nhật, Chị Lan Anh, dân nhiễm phá cửa trụ sở!

Em bị kéo, Anh Long cứu em, nhưng anh ấy ngã..."

Nhật hét:

"Tú, đưa Anh Long vào phòng kín!

Cầm cự!"

Sở Cảnh sát:

"Liên lạc mất, lính tôi nhiễm hết!

Nhật, cứu chúng tôi!"

Sở PCCC&CNCH:

"Cháy lan khắp nghĩa trang!

Lính tôi ngã hết!"

Sở Y tế:

"Thuốc thất bại trên dân nhiễm nặng!

Tần số, nhanh!"

Nhật tháo dây cuối, tay bỏng, mạch sáng, nhưng dân nhiễm lao tới, suýt đập máy.

Anh hét:

"Còn 3 phút... cầm cự!"

[KHU VỰC KÊU GỌI ỦNG HỘ]

"Vi hạt khống chế, Sương Hoa ổn định, nhưng lọ 'Sanguis novus' mở ra nguy cơ mới.

Nhật và đội đã cứu dân chúng, nhưng lời nguyền chưa dừng.

Hãy ủng hộ để tiếp tục phá Dòng Máu Dưới Thánh Giá!"

💰 STK: 0741000637501 – Vietcombank – Nguyen Minh Nhat

🌍 Paypal: paypal.me/nguyenminhnhat94

Lời kêu gọi: "Sự ủng hộ của bạn là ánh sáng, giúp Nhật và đội chiến thắng vi hạt, nhưng cuộc chiến vẫn tiếp diễn!"

[LỜI CẢM NHẬN]

"Cảm ơn các bạn đã đồng hành qua khủng hoảng vi hạt, từ hầm mộ đến Sương Hoa.

Sự ủng hộ là ngọn lửa giúp Nhật dẫn dắt đội và dân chúng chiến thắng, nhưng lọ vi hạt mới đang chờ.

Hãy tiếp tục cùng chúng tôi!"
 
Oán Khúc Dưới Trăng
Chương 50 - Ánh Sáng Xuyên Sương


Khói đỏ đặc quánh như máu khô bốc lên từ đất, bao trùm Tây thành phố Sương Hoa, nơi Nguyễn Minh Nhật quỳ bên máy phát tần số – khối thép cao 4 mét rung bần bật, mạch điện chập tia lửa, khói đen bốc từ động cơ, suýt nổ.

Vi hạt của Dòng Máu Dưới Thánh Giá rít gào ở tần số 35 kHz, biến dân chúng thành những bóng ma gầm gào "bảy tội lỗi".

Hàng trăm dân nhiễm vây quanh, mắt đỏ rực, tay đập vào máy, chỉ cách Nhật vài bước.

Ngô Ngọc Lan Anh, tay ôm máy xét nghiệm pháp y, ho sặc trong khói đỏ, hét:

"Nhật, enzyme đột biến, tăng 800%!

Tần số phải là 38.45 kHz, sai 0.01 là máy nổ!"

Nhật, tay bỏng đỏ vì tháo mạch nóng, nghiến răng:

"Lan Anh, xét nghiệm nhanh!

Tôi cần số chính xác!"

Dân nhiễm lao tới, một người đập vỡ kính màn hình máy.

Nhật đứng dậy, cầm thanh sắt, hét:

"Lui lại!"

Bộ đàm rít lên, giọng Nguyễn Cẩm Ngọc Tú run rẩy:

"Anh Nhật, Chị Lan Anh, Anh Long ngã quỵ, bác sĩ nói tim ngừng!

Dân nhiễm phá trụ sở, em... em không giữ nổi!"

Nhật hét:

"Tú, đưa Anh Long vào phòng cấp cứu!

Dùng mạng xã hội, kêu gọi dân tỉnh táo!"

Sở Cảnh sát, giọng Đại tá Nguyễn Văn Hùng đứt quãng:

"Lính tôi nhiễm, đánh nhau!

Nhật, tần số đâu?"

Sở PCCC&CNCH, Thượng tá Lê Thị Minh ho dữ:

"Nghĩa trang cháy lan, cột lửa cao 10 mét!

Lính tôi ngã, khói đỏ như máu!"

Sở Y tế, Tiến sĩ Phạm Hoàng Anh gần như khóc:

"Máu Long hết, thuốc thất bại trên 2.000 dân nhiễm nặng!

Tần số, nhanh!"

Đồng hồ đếm ngược: 10 phút trước khi vi hạt thao túng Sương Hoa.

Khói đỏ dày hơn, Nhật thấy ảo giác: Hùng đứng trước, máu chảy từ ngực, thì thầm:

"Mày bỏ tao, Nhật..."

Nhật nghiến răng:

"Tao không bỏ mày, Hùng!

Không bỏ ai!"

[KHU VỰC KÊU GỌI ỦNG HỘ]

"Vi hạt 35 kHz gào thét, khói đỏ nuốt Sương Hoa, dân nhiễm vây Nhật, máy phát suýt nổ.

Chỉ còn 10 phút, Nhật và đội chạy đua với tử thần.

Hãy hỗ trợ để xua tan lời nguyền Dòng Máu Dưới Thánh Giá!"

💰 STK: 0741000637501 – Vietcombank – Nguyen Minh Nhat

🌍 Paypal: paypal.me/nguyenminhnhat94

Lời kêu gọi: "Hỗ trợ của bạn là ngọn lửa, giúp Nhật xuyên khói đỏ, cứu Sương Hoa khỏi bóng tối!"

Lan Anh quỳ bên máy xét nghiệm, khói đỏ len vào khẩu trang, mắt cay xè:

"Nhật, nano-protein trong khói tăng 900%!

Tần số 38.45 kHz, ổn định trong 6 phút, không thì máy cháy!"

Nhật tháo dây cuối, tia lửa bắn vào mặt, tay bỏng rộp:

"Lan Anh, 6 phút... tôi làm được!"

Dân nhiễm đông hơn, hàng trăm người gào thét, đập máy.

Một nhóm lao tới, Nhật né, nhưng thanh sắt rơi.

Đại tá Phạm Quốc Dũng, Bộ Chỉ huy Quân sự, dẫn lính đặc nhiệm đến, dựng rào thép:

"Nhật, chúng tôi giữ dân!

Sửa máy đi!"

Nhật gật, mắt dán mạch, tay run:

"Cảm ơn, Đại tá!

Còn 5 phút..."

Tú, tại trụ sở, ôm điện thoại, máu chảy từ tay bị dân nhiễm kéo, đăng video trực tiếp:

"Sương Hoa, em là Nguyễn Cẩm Ngọc Tú!

Anh Nhật, Chị Lan Anh, Anh Long đang chiến đấu!

Hãy tin, chúng ta không thua vi hạt!

Tỉnh lại!"

Video lan truyền, triệu người xem, bình luận ngập: "Cầm cự!

Tin Nhật!

Tin Tú!"

Hàng chục dân nhiễm chậm lại, mắt đỏ nhạt, lẩm bẩm "tỉnh... tỉnh lại...", như đấu tranh với vi hạt.

Sở Cảnh sát bơm thuốc kháng cuối từ máu Long qua không khí, lính nhiễm tỉnh.

Đại tá Hùng:

"Nhật, rào chắn giữ được!

Tần số, nhanh!"

Sở PCCC&CNCH phun dung dịch khử, dập cột lửa ở Nghĩa Trang Vĩnh Hằng, nhưng khói đỏ gây ảo giác mạnh.

Thượng tá Minh:

"Lính tôi thấy máu chảy từ trời!

Nửa đội ngã, cần tần số gấp!"

Sở Y tế phân phối thuốc, cứu 3.000 người, nhưng dân nhiễm nặng vẫn gào thét.

Tiến sĩ Hoàng Anh:

"Thuốc chỉ cầm cự, tần số là chìa khóa!"

Lan Anh hoàn thành xét nghiệm, giọng gấp:

"Nhật, tần số đúng 38.45 kHz!

Giảm công suất 15%, ổn định mạch, kích hoạt ngay!"

Nhật gõ lệnh, mạch sáng, nhưng máy rung mạnh, khói đen bốc, động cơ rít:

"Lan Anh, máy quá tải!

Có cách nào?"

Lan Anh nhìn máy, mắt sáng:

"Nhật, ngắt mạch phụ, giảm công suất 20%, giữ 38.45 kHz, máy sẽ ổn!"

Nhật tháo mạch phụ, tia lửa bắn, tay chảy máu:

"Còn 3 phút..."

Dân nhiễm phá rào quân sự, lao tới.

Một người đập màn hình máy, kính vỡ tan.

Nhật che, máu chảy từ vai:

"Lan Anh, chạy đi!"

Lan Anh hét:

"Nhật, tôi không bỏ anh!

Kích hoạt máy!"

Bộ đàm rít, giọng Trần Hoàng Long yếu nhưng quyết:

"Nhật, Lan Anh, em Tú... anh tỉnh rồi.

Cứu dân, anh tin các em!"

Nhật mắt sáng, nhấn nút, máy phát rung mạnh, tần số 38.45 kHz lan tỏa.

Vi hạt trong không khí ngừng rít, khói đỏ mờ dần.

Dân nhiễm dừng tấn công, mắt đỏ tan, ngã quỵ, tỉnh táo.

Nhật thở hổn hển:

"Lan Anh... chúng ta làm được..."

Lan Anh ôm Nhật, mắt rưng rưng:

"Nhật, kỳ tích...

Sương Hoa sống rồi!"

Trần Hoàng Long, tại phòng cấp cứu, ngồi dậy, bác sĩ kinh ngạc:

"Anh Long, tim anh ổn!

Thuốc kháng cứu anh!"

Long mỉm cười, giọng khàn:

"Nhật, Lan Anh, em Tú... dân sao rồi?"

Tú chạy vào, khóc, ôm Long:

"Anh Long, tần số thắng!

Dân tỉnh hết rồi!"

Long vuốt tóc Tú:

"Tốt... anh tự hào, em Tú."

Sở Y tế phân phối thuốc kháng qua không khí, cứu 4 triệu dân, không cần máu Long thêm.

Tiến sĩ Hoàng Anh:

"Tần số 38.45 kHz và thuốc phối hợp, vi hạt chết hoàn toàn!

Không còn enzyme!"

Sở PCCC&CNCH khử sạch khói đỏ, dập cháy nghĩa trang, không khí trong lành.

Thượng tá Minh:

"Khói tan, Sương Hoa thở lại!"

Sở Cảnh sát báo cáo: Dân nhiễm tỉnh, quảng trường an toàn.

Đại tá Hùng:

"Nhật, cậu là anh hùng Sương Hoa!"

Nhật và Lan Anh trở về quảng trường, kiểm tra mẫu không khí.

Lan Anh xét nghiệm:

"Nhật, không còn nano-protein.

Vi hạt tan hoàn toàn."

Nhật gật, mắt nhẹ nhõm:

"Lan Anh, cô chắc chứ?

Không thể để chúng quay lại."

Lan Anh cười:

"Nhật, chắc chắn.

Enzyme chết, tần số 38.45 kHz phá mạng nano.

Sương Hoa an toàn."

Ánh nắng xuyên sương mù, chiếu sáng Sương Hoa như ngày mới rực rỡ.

Khói đỏ tan, không khí trong lành, mùi hoa cẩm chướng ở Vườn Thượng Uyển thơm dịu, không còn tanh máu.

Phố phường sống lại: siêu thị mở cửa, xe cộ chạy, học sinh cười đùa trước cổng trường.

Dân chúng ôm nhau khóc, kể chuyện ảo giác – máu chảy từ tường, đất, trời – nay chỉ là ác mộng.

Quảng trường trung tâm ngập người, cờ bay, nhạc vang.

Dân tổ chức lễ hội cảm ơn, dựng sân khấu lớn, treo biểu ngữ: "Cảm ơn anh Nhật!

Cảm ơn đội Long!"

Trẻ em vẽ tranh trên phố: máy phát, Nhật cầm thanh sắt, Lan Anh ôm máy xét nghiệm, Long mỉm cười, Tú giơ điện thoại.

Một bé gái chạy đến, tặng Nhật bó hoa cẩm chướng:

"Chú Nhật, cảm ơn cứu Sương Hoa!"

Nhật nhận hoa, cười dịu:

"Cảm ơn cháu.

Sương Hoa là nhà chúng ta."

Lan Anh đứng cạnh, mắt sáng, nhìn trẻ em:

"Nhật, nhìn bọn trẻ kìa... chúng ta làm được."

Tú, áo mới, chạy tới, ôm đội, khóc vui:

"Anh Nhật, Chị Lan Anh, Anh Long, em... em không tin chúng ta thắng!"

Long, được y tá dìu, đứng trên sân khấu, giọng yếu nhưng ấm:

"Nhật, Lan Anh, em Tú... anh tự hào.

Dân Sương Hoa, cảm ơn mọi người đã tin chúng tôi."

Dân chúng vỗ tay, hét: "Cảm ơn anh Long!

Cảm ơn đội Nhật!"

Một người đàn ông, từng nhiễm vi hạt, bước lên, giọng nghẹn:

"Tôi thấy máu chảy từ con tôi... tưởng mất tất cả.

Anh Nhật, cô Lan Anh, anh Long, các anh chị cứu gia đình tôi.

Cảm ơn!"

Báo Sương Hoa phát sóng trực tiếp lễ hội, Tổng biên tập Trần Văn Nam trước camera:

"Sương Hoa vượt lời nguyền Dòng Máu Dưới Thánh Giá, nhờ anh Nhật, cô Lan Anh, anh Long, em Tú, và lực lượng đoàn kết!

Đây là ngày mới của chúng ta!"

Dân xem trên điện thoại, vỗ tay, khóc cười.

Vườn Thượng Uyển mở cửa, dân dạo chơi, ngửi hoa cẩm chướng, kể chuyện sống sót.

Nghĩa Trang Vĩnh Hằng sạch khói, dân thắp hương, cảm ơn tổ tiên phù hộ.

Siêu thị trung tâm đông vui, người dân xếp hàng mua đồ, cười nói.

Trường học vang tiếng hát, trẻ em múa bài "Sương Hoa Rực Rỡ".

Lễ hội kéo dài đến đêm, pháo hoa nổ trên trời, ánh sáng rực rỡ.

Dân dựng quầy ẩm thực, mời đội: bún bò, bánh xèo, chè đậu.

Một bà cụ tặng Nhật khăn thêu:

"Anh Nhật, đây là lòng dân Sương Hoa."

Nhật nhận, cúi đầu:

"Cảm ơn bà.

Tôi sẽ giữ."

Lan Anh cầm bát chè, cười rạng rỡ:

"Nhật, lần đầu thấy Sương Hoa vui thế này."

Tú chụp ảnh, đăng mạng: "Sương Hoa sống lại!

Cảm ơn Anh Nhật, Chị Lan Anh, Anh Long!"

Bài đăng nhận triệu lượt thích, dân bình luận: "Sương Hoa bất tử!"

"Cảm ơn đội!"

Nhật đứng trên sân khấu, nhìn Sương Hoa sáng ánh đèn, nhớ Hùng, lòng ấm áp.

Anh cầm micro, giọng trầm:

"Sương Hoa thân mến, vi hạt đã tan, nhưng sức mạnh của chúng ta là đoàn kết.

Cảm ơn anh Long, cô Lan Anh, em Tú, lực lượng, và mọi người.

Sương Hoa là nhà, chúng ta sẽ bảo vệ mãi mãi."

Dân vỗ tay, hét: "Sương Hoa!

Sương Hoa!"

Trẻ em thả bóng bay, pháo hoa nổ, nhạc vang bài "Ngày Mới".

Long nắm tay Nhật, mỉm cười:

"Nhật, chúng ta làm được."

Lan Anh nhìn dân, mắt rưng:

"Nhật, đây là Sương Hoa thật sự."

Tú khóc, ôm đội:

"Anh Nhật, Chị Lan Anh, Anh Long, em yêu Sương Hoa!"

Nhật nắm tay đội, nhìn ánh sáng tràn ngập, hứa trong lòng: "Hùng, tôi giữ lời, bảo vệ Sương Hoa."

Sương Hoa rực rỡ, như ngọn lửa không tắt, hy vọng dâng trào.

[KHU VỰC KÊU GỌI ỦNG HỘ]

"Vi hạt tan, Sương Hoa hồi sinh, ánh sáng ngập phố, lễ hội rực rỡ!

Nhật, Lan Anh, Long, Tú và lực lượng thắng Dòng Máu Dưới Thánh Giá, mang ngày mới.

Hãy hỗ trợ để lan tỏa hy vọng!"

💰 STK: 0741000637501 – Vietcombank – Nguyen Minh Nhat

🌍 Paypal: paypal.me/nguyenminhnhat94

Lời kêu gọi: "Hỗ trợ của bạn là ánh sáng, giúp Nhật và đội giữ Sương Hoa rực rỡ!

Hãy lan tỏa niềm vui!"

[LỜI CẢM NHẬN]

"Cảm ơn các bạn đã đồng hành qua khói đỏ, từ hầm mộ đến lễ hội Sương Hoa.

Hỗ trợ là ngọn lửa giúp Nhật, Lan Anh, Long, Tú mang hy vọng.

Hãy tiếp tục lan tỏa sức sống!"
 
Back
Top Bottom