[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
Oán Khúc Dưới Trăng
CHƯƠNG 20 - MÀN SƯƠNG TỘI LỖI
CHƯƠNG 20 - MÀN SƯƠNG TỘI LỖI
"Mưa rơi lạnh buốt, sương giăng tội ác – dưới màn trắng đục ấy là tiếng vọng từ địa ngục."
— Trích từ một dòng chữ mờ nhạt trên tường đá
Khi tổ điều tra rời quán "Gió Lặng", bầu trời Thành phố Sương Hoa đã không còn là bức tranh lãng mạn của những ngày đầu.
Những tia nắng nhạt vốn le lói qua tán thông giờ bị những đám mây đen dày đặc nuốt chửng, kéo đến từ phía núi xa như một lời đe dọa vô hình.
Một cơn mưa phùn bất ngờ trút xuống, những hạt nước nhỏ nhưng nặng trĩu rơi đều đặn, thấm ướt con đường lát đá quanh co và những mái ngói đỏ cổ kính, để lại những vệt nước loang loáng như máu khô dưới ánh sáng mờ nhạt.
Sương mù dày đặc hơn bao giờ hết, phủ kín cả thành phố như một tấm màn trắng đục, che khuất những ngọn đồi thông xanh thẳm và thung lũng hoa rực rỡ, biến chúng thành những bóng hình mờ ảo, xa xăm, như những hồn ma lạc lối trong cơn ác mộng.
Không khí lạnh lẽo, ẩm ướt, mang theo một mùi tanh nhàn nhạt thoảng qua – không phải mùi đất hay hoa dại, mà như mùi kim loại của máu hòa lẫn trong sương.
Tiếng gió rít qua rừng thông giờ không còn êm dịu, mà trở thành tiếng rên rỉ trầm thấp, như ai đó đang thì thầm lời nguyền từ một cõi giới khác.
Ngô Ngọc Lan Anh bước nhanh phía trước, ánh mắt sắc lạnh như lưỡi dao phẫu thuật, không để ý đến những giọt mưa thấm qua áo khoác len dày.
Nguyễn Minh Nhật đi ngay sau, tay đút túi áo, ánh mắt trầm xuống quan sát màn sương dày đặc, câu nói "đầy bóng tối" của anh vẫn còn văng vẳng trong đầu từ lúc rời quán.
Trần Hoàng Long bước cuối cùng, đôi giày quân dụng đạp mạnh lên đá ướt, khuôn mặt phong trần không chút biểu cảm, nhưng ánh mắt lóe lên tia cảnh giác khi nhìn bầu trời xám xịt.
Nguyễn Cẩm Ngọc Tú và Từ Quốc Thắng đi giữa, Tú ôm chặt cuốn kinh Phật nhỏ, đôi mắt lo lắng quét qua màn mưa, còn Thắng lẩm bẩm gì đó về cái lạnh cắt da, tay siết chặt chiếc điện thoại như muốn tìm kiếm câu trả lời từ màn hình.
"Nhanh lên," Lan Anh nói, giọng trầm nhưng dứt khoát, không quay lại.
"Mưa thế này, dấu vết có thể bị xóa sạch."
Nhật gật đầu, giọng trầm:
"Lan Anh, cô chắc chỗ đó có vấn đề chứ?
Nếu chỉ là truyền thuyết..."
Lan Anh khựng lại, quay sang nhìn anh, ánh mắt sắc lạnh:
"Nhật, tôi không tin ma quỷ, nhưng máu khô, thánh giá ngược, và lọ chất lỏng đỏ không phải trò đùa.
Có gì đó đang xảy ra."
Long chen vào, giọng khàn:
"Được rồi, em.
Đi xem tận mắt là biết.
Mưa thế này, càng phải nhanh."
Cả đội lên xe, một chiếc Toyota cũ mượn từ nhà nghỉ, tiếng động cơ gầm gừ hòa lẫn với tiếng mưa rơi đều đặn trên kính.
Sương mù dày đặc làm giảm tầm nhìn xuống còn vài mét, đèn pha xe bật sáng nhưng chỉ xuyên qua được một khoảng mờ nhạt trước mặt.
Tiếng gạt mưa rít liên tục trên kính, đều đặn như nhịp tim của một kẻ đang hoảng loạn.
Không gian trong xe chật hẹp, ngột ngạt, mùi ẩm ướt từ quần áo thấm nước trộn lẫn với cảm giác căng thẳng bao trùm.
Tú thì thầm:
"Chị Lan Anh, em thấy bất an quá...
Sương này như che giấu gì đó."
Thắng cười gượng:
"Tú, cô nhạy cảm quá rồi.
Nhưng đúng là lạnh thật, như trong phim kinh dị ấy."
Long quay lại, giọng trầm:
"Cậu Thắng, đừng nói nhảm.
Tập trung đi – tới nơi rồi."
Xe dừng lại cách Thánh đường Bình Minh khoảng trăm mét, nơi Lan Anh phát hiện manh mối sáng nay.
Nhưng khung cảnh trước mắt không còn là con hẻm tĩnh lặng mà cô từng bước qua.
Dây cảnh sát màu vàng tươi nổi bật trên nền xám xịt của sương mù và mưa, giăng kín lối vào ngôi nhà gỗ nhỏ.
Tiếng còi xe cảnh sát hú inh ỏi, vọng lại từ xa, xuyên qua màn sương như tiếng kêu cứu lạc lõng.
Ánh đèn xanh đỏ từ xe tuần tra nhấp nháy liên tục, tạo thành những vệt sáng mờ ảo trong mưa, như máu loang trên mặt nước.
Đám đông người dân hiếu kỳ tụ tập quanh khu vực phong tỏa, mặc áo mưa đủ màu hoặc che ô đen, bàn tán xôn xao với nhiều giọng điệu – tò mò, lo lắng, thương cảm, thậm chí có cả sự hiếu kỳ bệnh hoạn.
Một bà cụ già run rẩy dưới chiếc ô rách, lẩm bẩm: "Lại chết nữa rồi... cái nhà đó có ma."
Một gã đàn ông trung niên đứng gần, giọng hả hê: "Nghe nói máu chảy đầy sàn, ghê lắm!"
Lan Anh bước xuống xe đầu tiên, ánh mắt quét qua đám đông, giọng trầm:
"Anh Long, có chuyện lớn rồi.
Họ phong tỏa nhanh thế này, chắc chắn không phải vụ nhỏ."
Nhật bước theo, tay kéo mũ áo khoác che mưa, giọng lạnh:
"Lan Anh, cô nói đúng.
Quy mô phong tỏa thế này, ít nhất là án mạng."
Long gật đầu, giọng khàn:
"Đi thôi, em.
Xem họ làm gì ở đó."
Cả đội tiến đến hàng rào phong tỏa, nhưng đám đông dày đặc cản đường, những ánh mắt tò mò và dò xét đổ dồn về phía họ.
Một vài người dân thì thầm: "Ai vậy?
Lại phóng viên à?"
Tiếng mưa rơi đều đặn hòa lẫn với tiếng bước chân nặng nề trên đá ướt.
Khi họ đến gần dây cảnh sát, một viên cảnh sát trẻ mặc áo mưa xanh, khuôn mặt căng thẳng, giơ tay chặn lại:
"Đứng lại!
Khu vực phong tỏa, không phận sự miễn vào!"
Long bước lên, giọng trầm nhưng uy quyền:
"Cậu bình tĩnh.
Tôi là Trần Hoàng Long, tổ điều tra đặc biệt từ thành phố Đồng Định.
Đây là thẻ ngành."
Anh rút thẻ công an từ túi áo, đưa qua dưới màn mưa.
Viên cảnh sát cầm thẻ, ánh mắt dò xét quét qua từng người, giọng nghi ngờ:
"Đồng Định?
Sao lại lên đây?
Mấy hôm nay có cả đống phóng viên giả mạo trà trộn, chúng tôi phải cẩn thận."
Nhật chen vào, giọng lạnh:
"Chúng tôi lên nghỉ phép, nhưng phát hiện dấu hiệu bất thường gần đây.
Đây là tổ hình sự đặc biệt – cậu kiểm tra đi, không giả được đâu."
Viên cảnh sát nhíu mày, cầm thẻ của Long và Nhật, lùi lại vài bước, nói gì đó qua bộ đàm, giọng bị át đi bởi tiếng mưa.
Lan Anh đứng cạnh, ánh mắt sắc lạnh quan sát viên cảnh sát, lẩm bẩm:
"Nhật, họ chậm chạp quá.
Có gì đó không ổn."
Tú thì thầm:
"Chị Lan Anh, em thấy mấy người dân nói về máu...
Có khi nào liên quan đến nghi lễ chị tìm thấy không?"
Thắng gật đầu, giọng nhỏ:
"Tú, tôi cũng nghi thế.
Nhưng sao họ phong tỏa nhanh vậy?
Chuyện này mới xảy ra à?"
Long quay lại, giọng trầm:
"Đừng đoán mò, em.
Chờ họ xác minh đã.
Nhưng nhìn quy mô này, anh nghi có án mạng – và không phải một người."
[KHU VỰC KÊU GỌI ỦNG HỘ - GIỮA CAO TRÀO]
"Màn sương tội lỗi đang giăng kín Thành phố Sương Hoa, che giấu những bí mật kinh hoàng – hãy ủng hộ để chúng tôi bước sâu hơn vào bóng tối này!"
💰 STK: 0721000637501 – Vietcombank – Nguyen Minh Nhat
🌍 Paypal: paypal.me/nhatnguyenminh94
Lời kêu gọi: "Sự đồng hành của bạn là ngọn đèn soi lối cho tổ điều tra, giúp chúng tôi xuyên qua màn mưa lạnh lẽo để đối mặt với tội ác rình rập!"
Trong lúc chờ đợi, viên cảnh sát vẫn nói qua bộ đàm, ánh mắt thỉnh thoảng liếc về phía họ, thái độ dè dặt.
Đám đông xung quanh bắt đầu xì xào to hơn, một vài người giơ điện thoại chụp ảnh, ánh flash lóe lên trong mưa như những tia sét nhỏ.
Nhật nhíu mày, giọng trầm:
"Lan Anh, đứng đây mãi không ổn.
Nếu có phóng viên thật xen vào, sẽ rắc rối to."
Lan Anh gật đầu:
"Nhật, tôi đồng ý.
Nhưng chưa vào được, chúng ta phải làm gì đó."
Long quay lại, giọng dứt khoát:
"Chia nhau ra, em.
Quan sát xung quanh, thu thập thông tin trong lúc chờ.
Đừng gây chú ý – cứ như khách du lịch tò mò."
Nhật gật đầu, giọng lạnh:
"Được, anh Long.
Lan Anh, cô quay lại chỗ cũ xem còn gì không.
Anh Long tiếp cận cảnh sát vòng ngoài.
Tú, hòa vào đám đông, nghe ngóng xem dân nói gì.
Thắng, kiểm tra mạng xã hội – xem có tin gì nóng không.
Tôi quan sát tổng thể."
Cả đội tản ra, bước đi trong màn mưa lạnh lẽo, mỗi người một hướng, ánh mắt sắc bén quét qua từng chi tiết giữa sương mù dày đặc.
Lan Anh quay lại con hẻm gần Thánh đường Bình Minh, nơi cô phát hiện manh mối sáng nay.
Mưa phùn làm mặt đá trơn trượt, nhưng cô bước đều, ánh đèn pin rọi qua màn sương, soi lên ngôi nhà gỗ nhỏ.
Tấm biển thánh giá bẻ cong vẫn treo lủng lẳng trước cửa, nhưng giờ đây, dưới ánh sáng mờ nhạt của mưa, những vết khắc đỏ trên gỗ dường như đậm hơn, như vừa được nhuộm lại bằng thứ gì đó đỏ tươi.
Cô quỳ xuống bậc thềm, rọi đèn vào vệt máu khô – mưa đã làm nó nhòe đi một phần, nhưng vẫn còn dấu vết rõ ràng, màu nâu đỏ loang lổ như một lời cảnh báo.
Cô lẩm bẩm:
"Máu không bị rửa trôi hết...
Có ai đó che chắn chỗ này trước khi mưa lớn."
Cô đứng dậy, rọi đèn qua khe cửa, ánh sáng soi lên chiếc lọ thủy tinh nhỏ trên bàn – chất lỏng đỏ bên trong giờ đục hơn, như có thứ gì đó lắng xuống đáy.
Cô ghi nhanh vào sổ tay ướt át: "Mưa làm nhòe máu, nhưng lọ chất lỏng vẫn nguyên – nghi là máu được bảo quản."
Cô quay sang nhìn Thánh đường Bình Minh cách đó không xa, tháp chuông mờ ảo trong sương, như đang giấu một bí mật kinh hoàng.
Long tiến đến một viên cảnh sát khác đứng vòng ngoài, cách hàng rào phong tỏa vài mét.
Anh kéo mũ áo khoác xuống thấp, giọng trầm nhưng thân thiện:
"Cậu ơi, tình hình trong đó sao rồi?
Chúng tôi từ Đồng Định, muốn phối hợp."
Viên cảnh sát, một người đàn ông trung niên, liếc anh qua màn mưa, giọng cộc lốc:
"Chưa rõ lắm, anh.
Mới phát hiện sáng nay – dân báo có mùi lạ từ nhà gỗ.
Chúng tôi phong tỏa ngay, nhưng chưa công bố gì.
Anh chờ xác minh đi, đừng hỏi nhiều."
Long gật đầu, giọng nhẹ:
"Ừ, tôi hiểu.
Nhưng mùi lạ là sao?
Tử thi à?"
Viên cảnh sát nhíu mày, giọng thấp xuống:
"Không nói được.
Nhưng... ghê lắm.
Anh đứng đây làm gì cũng vô ích thôi."
Long gật đầu, lùi lại, ánh mắt tối đi.
Anh lẩm bẩm:
"Ghê lắm...
Không phải án thường."
Tú hòa vào đám đông, đứng dưới một chiếc ô nhỏ, lắng nghe những lời bàn tán xôn xao.
Một bà cụ già run rẩy kể với người bên cạnh:
"Tôi nghe tiếng kêu đêm qua, như ai đó gào trong sương.
Cái nhà đó từ hồi xưa đã kỳ lạ rồi – người ta đồn có ma."
Một cô gái trẻ đứng gần, giọng lo lắng:
"Ma gì nổi!
Tôi thấy mấy người áo đen lảng vảng gần Thánh đường mấy hôm nay.
Họ thì thầm gì đó, nghe lạnh người."
Một gã đàn ông trung niên chen vào, giọng hả hê:
"Nghe nói trong nhà đầy máu, như lò mổ ấy.
Chắc lại giết người!"
Tú ghi nhanh vào sổ tay nhỏ: "Tiếng kêu đêm qua.
Nhóm áo đen gần Thánh đường.
Tin đồn máu đầy nhà."
Cô lẩm bẩm:
"Chị Lan Anh nói đúng...
Có gì đó liên quan đến tà giáo."
Thắng đứng dưới một mái hiên gần đó, tay lướt nhanh trên điện thoại, tìm kiếm tin tức địa phương.
Một bài đăng trên mạng xã hội thu hút sự chú ý – một người dân viết: "Sáng nay gần Thánh đường Bình Minh có cảnh sát phong tỏa, nghe nói tìm thấy thứ gì đó kinh khủng trong nhà gỗ.
Ai biết chuyện gì không?"
Bình luận bên dưới đầy rẫy tin đồn: "Máu chảy thành sông!" – "Tôi thấy mấy gã áo đen lén lút tối qua!"
Thắng ghi chú: "Tin đồn máu và nhóm áo đen trên mạng – khớp với lời Lan Anh."
Anh lẩm bẩm:
"Chị Lan Anh, chuyện này lớn thật rồi..."
Nhật đứng cách hàng rào phong tỏa vài mét, ánh mắt sắc lạnh quan sát tổng thể.
Anh chú ý đến một vệt bùn loang trên mặt đất gần lối vào, như dấu giày bị mưa làm nhòe, nhưng vẫn còn nét mờ của một hoa văn lạ – không phải giày cảnh sát.
Anh cúi xuống, nhìn kỹ, lẩm bẩm:
"Dấu giày...
Không phải người thường để lại."
Anh ngẩng lên, nhìn qua màn sương dày đặc, ánh đèn cảnh sát nhấp nháy như những con mắt đỏ trong bóng tối.
Anh lẩm bẩm:
"Có gì đó trong kia... và nó đang chờ chúng ta."
Cả đội tập trung lại gần hàng rào phong tỏa, đứng dưới mưa lạnh lẽo, chờ đợi viên cảnh sát trẻ quay lại.
Anh ta bước tới, giọng cộc lốc:
"Xác minh xong.
Nhưng sếp tôi bảo mấy anh chưa được vào – chờ lệnh từ trên."
Long nhíu mày:
"Cậu nói sao?
Chậm chạp thế này là sao?"
Viên cảnh sát nhún vai:
"Không phải tôi quyết, anh.
Trong đó rối lắm – họ chưa muốn ai vào."
Lan Anh quay sang Nhật, giọng thấp:
"Nhật, họ giấu gì đó.
Thái độ này không bình thường."
Nhật gật đầu, giọng lạnh:
"Lan Anh, tôi cũng nghi thế.
Nhưng chưa vào được, chúng ta chỉ có thể đoán."
Long chen vào:
"Đoán cũng được, em.
Nói đi – mấy em thấy gì?"
Lan Anh lên tiếng:
"Nhật, anh Long, vết máu tôi thấy sáng nay bị mưa làm nhòe, nhưng lọ chất lỏng đỏ vẫn nguyên – có thể là máu được bảo quản.
Tôi nghi nghi lễ chưa xong."
Long gật đầu:
"Cảnh sát vòng ngoài bảo trong nhà 'ghê lắm'.
Anh nghi có án mạng – và không đơn giản."
Tú tiếp lời:
"Anh Long, chị Lan Anh, dân đồn đêm qua có tiếng kêu trong sương, và mấy gã áo đen lảng vảng gần Thánh đường.
Họ nói nhà gỗ đầy máu."
Thắng chen vào:
"Anh Nhật, chị Lan Anh, trên mạng cũng thế – tin đồn máu và nhóm áo đen.
Khớp với lời chị."
Nhật trầm ngâm, giọng lạnh:
"Dấu giày lạ gần lối vào – không phải cảnh sát.
Có ai đó đã ở đây trước khi họ phong tỏa."
Long nhìn qua màn sương, giọng trầm:
"Vậy là có kẻ ngoài lề... và cảnh sát địa phương biết gì đó mà không nói."
Tú thì thầm:
"Anh Nhật, em thấy lạnh người...
Như có gì đó đang nhìn chúng ta từ trong sương."
Nhật quay lại, ánh mắt tối đi, nhìn vào màn sương dày đặc che kín hiện trường.
Tiếng còi cảnh sát vẫn hú vang, hòa lẫn với tiếng mưa rơi đều đặn, tạo thành một bản nhạc u ám.
Anh lẩm bẩm:
"Màn sương này... không chỉ che mưa.
Nó che tội ác."
Cả đội đứng đó, giữa đám đông hiếu kỳ và màn mưa lạnh lẽo, chờ đợi lệnh từ cảnh sát địa phương.
Những mẩu thông tin rời rạc họ thu thập được – máu, thánh giá ngược, nhóm áo đen, tiếng kêu trong sương – như những mảnh ghép của một bức tranh kinh hoàng, nhưng chưa đủ để thấy toàn cảnh.
Không khí căng thẳng, hồi hộp, và sự tò mò về những gì đang xảy ra bên trong hàng rào phong tỏa bao trùm, như một lời mời gọi đầy nguy hiểm.
[KHU VỰC KÊU GỌI ỦNG HỘ - CUỐI CHƯƠNG]
"Bí ẩn đằng sau màn sương tội lỗi đang dần hé lộ, nhưng bóng tối vẫn chưa buông tha – hãy ủng hộ để chúng tôi tiếp tục hành trình phá án đầy cam go!"
💰 STK: 0721000637501 – Vietcombank – Nguyen Minh Nhat
🌍 Paypal: paypal.me/nhatnguyenminh94
Lời kêu gọi: "Sự hỗ trợ của bạn là ngọn gió thổi tan màn sương u ám, giúp tổ điều tra đối mặt với những bí mật kinh hoàng đang chờ đợi phía trước!"
Câu cảm ơn:
"Cảm ơn các bạn đã cùng chúng tôi đứng dưới màn mưa lạnh lẽo của Thành phố Sương Hoa, đối diện với những manh mối mơ hồ và tội ác ẩn sâu.
Hy vọng sự căng thẳng và bí ẩn của chương này sẽ khiến bạn háo hức chờ đón những khám phá tiếp theo!"