Cập nhật mới

Khác Oán Khúc Dưới Trăng

Oán Khúc Dưới Trăng
CHƯƠNG 20 - MÀN SƯƠNG TỘI LỖI


"Mưa rơi lạnh buốt, sương giăng tội ác – dưới màn trắng đục ấy là tiếng vọng từ địa ngục."

— Trích từ một dòng chữ mờ nhạt trên tường đá

Khi tổ điều tra rời quán "Gió Lặng", bầu trời Thành phố Sương Hoa đã không còn là bức tranh lãng mạn của những ngày đầu.

Những tia nắng nhạt vốn le lói qua tán thông giờ bị những đám mây đen dày đặc nuốt chửng, kéo đến từ phía núi xa như một lời đe dọa vô hình.

Một cơn mưa phùn bất ngờ trút xuống, những hạt nước nhỏ nhưng nặng trĩu rơi đều đặn, thấm ướt con đường lát đá quanh co và những mái ngói đỏ cổ kính, để lại những vệt nước loang loáng như máu khô dưới ánh sáng mờ nhạt.

Sương mù dày đặc hơn bao giờ hết, phủ kín cả thành phố như một tấm màn trắng đục, che khuất những ngọn đồi thông xanh thẳm và thung lũng hoa rực rỡ, biến chúng thành những bóng hình mờ ảo, xa xăm, như những hồn ma lạc lối trong cơn ác mộng.

Không khí lạnh lẽo, ẩm ướt, mang theo một mùi tanh nhàn nhạt thoảng qua – không phải mùi đất hay hoa dại, mà như mùi kim loại của máu hòa lẫn trong sương.

Tiếng gió rít qua rừng thông giờ không còn êm dịu, mà trở thành tiếng rên rỉ trầm thấp, như ai đó đang thì thầm lời nguyền từ một cõi giới khác.

Ngô Ngọc Lan Anh bước nhanh phía trước, ánh mắt sắc lạnh như lưỡi dao phẫu thuật, không để ý đến những giọt mưa thấm qua áo khoác len dày.

Nguyễn Minh Nhật đi ngay sau, tay đút túi áo, ánh mắt trầm xuống quan sát màn sương dày đặc, câu nói "đầy bóng tối" của anh vẫn còn văng vẳng trong đầu từ lúc rời quán.

Trần Hoàng Long bước cuối cùng, đôi giày quân dụng đạp mạnh lên đá ướt, khuôn mặt phong trần không chút biểu cảm, nhưng ánh mắt lóe lên tia cảnh giác khi nhìn bầu trời xám xịt.

Nguyễn Cẩm Ngọc Tú và Từ Quốc Thắng đi giữa, Tú ôm chặt cuốn kinh Phật nhỏ, đôi mắt lo lắng quét qua màn mưa, còn Thắng lẩm bẩm gì đó về cái lạnh cắt da, tay siết chặt chiếc điện thoại như muốn tìm kiếm câu trả lời từ màn hình.

"Nhanh lên," Lan Anh nói, giọng trầm nhưng dứt khoát, không quay lại.

"Mưa thế này, dấu vết có thể bị xóa sạch."

Nhật gật đầu, giọng trầm:

"Lan Anh, cô chắc chỗ đó có vấn đề chứ?

Nếu chỉ là truyền thuyết..."

Lan Anh khựng lại, quay sang nhìn anh, ánh mắt sắc lạnh:

"Nhật, tôi không tin ma quỷ, nhưng máu khô, thánh giá ngược, và lọ chất lỏng đỏ không phải trò đùa.

Có gì đó đang xảy ra."

Long chen vào, giọng khàn:

"Được rồi, em.

Đi xem tận mắt là biết.

Mưa thế này, càng phải nhanh."

Cả đội lên xe, một chiếc Toyota cũ mượn từ nhà nghỉ, tiếng động cơ gầm gừ hòa lẫn với tiếng mưa rơi đều đặn trên kính.

Sương mù dày đặc làm giảm tầm nhìn xuống còn vài mét, đèn pha xe bật sáng nhưng chỉ xuyên qua được một khoảng mờ nhạt trước mặt.

Tiếng gạt mưa rít liên tục trên kính, đều đặn như nhịp tim của một kẻ đang hoảng loạn.

Không gian trong xe chật hẹp, ngột ngạt, mùi ẩm ướt từ quần áo thấm nước trộn lẫn với cảm giác căng thẳng bao trùm.

Tú thì thầm:

"Chị Lan Anh, em thấy bất an quá...

Sương này như che giấu gì đó."

Thắng cười gượng:

"Tú, cô nhạy cảm quá rồi.

Nhưng đúng là lạnh thật, như trong phim kinh dị ấy."

Long quay lại, giọng trầm:

"Cậu Thắng, đừng nói nhảm.

Tập trung đi – tới nơi rồi."

Xe dừng lại cách Thánh đường Bình Minh khoảng trăm mét, nơi Lan Anh phát hiện manh mối sáng nay.

Nhưng khung cảnh trước mắt không còn là con hẻm tĩnh lặng mà cô từng bước qua.

Dây cảnh sát màu vàng tươi nổi bật trên nền xám xịt của sương mù và mưa, giăng kín lối vào ngôi nhà gỗ nhỏ.

Tiếng còi xe cảnh sát hú inh ỏi, vọng lại từ xa, xuyên qua màn sương như tiếng kêu cứu lạc lõng.

Ánh đèn xanh đỏ từ xe tuần tra nhấp nháy liên tục, tạo thành những vệt sáng mờ ảo trong mưa, như máu loang trên mặt nước.

Đám đông người dân hiếu kỳ tụ tập quanh khu vực phong tỏa, mặc áo mưa đủ màu hoặc che ô đen, bàn tán xôn xao với nhiều giọng điệu – tò mò, lo lắng, thương cảm, thậm chí có cả sự hiếu kỳ bệnh hoạn.

Một bà cụ già run rẩy dưới chiếc ô rách, lẩm bẩm: "Lại chết nữa rồi... cái nhà đó có ma."

Một gã đàn ông trung niên đứng gần, giọng hả hê: "Nghe nói máu chảy đầy sàn, ghê lắm!"

Lan Anh bước xuống xe đầu tiên, ánh mắt quét qua đám đông, giọng trầm:

"Anh Long, có chuyện lớn rồi.

Họ phong tỏa nhanh thế này, chắc chắn không phải vụ nhỏ."

Nhật bước theo, tay kéo mũ áo khoác che mưa, giọng lạnh:

"Lan Anh, cô nói đúng.

Quy mô phong tỏa thế này, ít nhất là án mạng."

Long gật đầu, giọng khàn:

"Đi thôi, em.

Xem họ làm gì ở đó."

Cả đội tiến đến hàng rào phong tỏa, nhưng đám đông dày đặc cản đường, những ánh mắt tò mò và dò xét đổ dồn về phía họ.

Một vài người dân thì thầm: "Ai vậy?

Lại phóng viên à?"

Tiếng mưa rơi đều đặn hòa lẫn với tiếng bước chân nặng nề trên đá ướt.

Khi họ đến gần dây cảnh sát, một viên cảnh sát trẻ mặc áo mưa xanh, khuôn mặt căng thẳng, giơ tay chặn lại:

"Đứng lại!

Khu vực phong tỏa, không phận sự miễn vào!"

Long bước lên, giọng trầm nhưng uy quyền:

"Cậu bình tĩnh.

Tôi là Trần Hoàng Long, tổ điều tra đặc biệt từ thành phố Đồng Định.

Đây là thẻ ngành."

Anh rút thẻ công an từ túi áo, đưa qua dưới màn mưa.

Viên cảnh sát cầm thẻ, ánh mắt dò xét quét qua từng người, giọng nghi ngờ:

"Đồng Định?

Sao lại lên đây?

Mấy hôm nay có cả đống phóng viên giả mạo trà trộn, chúng tôi phải cẩn thận."

Nhật chen vào, giọng lạnh:

"Chúng tôi lên nghỉ phép, nhưng phát hiện dấu hiệu bất thường gần đây.

Đây là tổ hình sự đặc biệt – cậu kiểm tra đi, không giả được đâu."

Viên cảnh sát nhíu mày, cầm thẻ của Long và Nhật, lùi lại vài bước, nói gì đó qua bộ đàm, giọng bị át đi bởi tiếng mưa.

Lan Anh đứng cạnh, ánh mắt sắc lạnh quan sát viên cảnh sát, lẩm bẩm:

"Nhật, họ chậm chạp quá.

Có gì đó không ổn."

Tú thì thầm:

"Chị Lan Anh, em thấy mấy người dân nói về máu...

Có khi nào liên quan đến nghi lễ chị tìm thấy không?"

Thắng gật đầu, giọng nhỏ:

"Tú, tôi cũng nghi thế.

Nhưng sao họ phong tỏa nhanh vậy?

Chuyện này mới xảy ra à?"

Long quay lại, giọng trầm:

"Đừng đoán mò, em.

Chờ họ xác minh đã.

Nhưng nhìn quy mô này, anh nghi có án mạng – và không phải một người."

[KHU VỰC KÊU GỌI ỦNG HỘ - GIỮA CAO TRÀO]

"Màn sương tội lỗi đang giăng kín Thành phố Sương Hoa, che giấu những bí mật kinh hoàng – hãy ủng hộ để chúng tôi bước sâu hơn vào bóng tối này!"

💰 STK: 0721000637501 – Vietcombank – Nguyen Minh Nhat

🌍 Paypal: paypal.me/nhatnguyenminh94

Lời kêu gọi: "Sự đồng hành của bạn là ngọn đèn soi lối cho tổ điều tra, giúp chúng tôi xuyên qua màn mưa lạnh lẽo để đối mặt với tội ác rình rập!"

Trong lúc chờ đợi, viên cảnh sát vẫn nói qua bộ đàm, ánh mắt thỉnh thoảng liếc về phía họ, thái độ dè dặt.

Đám đông xung quanh bắt đầu xì xào to hơn, một vài người giơ điện thoại chụp ảnh, ánh flash lóe lên trong mưa như những tia sét nhỏ.

Nhật nhíu mày, giọng trầm:

"Lan Anh, đứng đây mãi không ổn.

Nếu có phóng viên thật xen vào, sẽ rắc rối to."

Lan Anh gật đầu:

"Nhật, tôi đồng ý.

Nhưng chưa vào được, chúng ta phải làm gì đó."

Long quay lại, giọng dứt khoát:

"Chia nhau ra, em.

Quan sát xung quanh, thu thập thông tin trong lúc chờ.

Đừng gây chú ý – cứ như khách du lịch tò mò."

Nhật gật đầu, giọng lạnh:

"Được, anh Long.

Lan Anh, cô quay lại chỗ cũ xem còn gì không.

Anh Long tiếp cận cảnh sát vòng ngoài.

Tú, hòa vào đám đông, nghe ngóng xem dân nói gì.

Thắng, kiểm tra mạng xã hội – xem có tin gì nóng không.

Tôi quan sát tổng thể."

Cả đội tản ra, bước đi trong màn mưa lạnh lẽo, mỗi người một hướng, ánh mắt sắc bén quét qua từng chi tiết giữa sương mù dày đặc.

Lan Anh quay lại con hẻm gần Thánh đường Bình Minh, nơi cô phát hiện manh mối sáng nay.

Mưa phùn làm mặt đá trơn trượt, nhưng cô bước đều, ánh đèn pin rọi qua màn sương, soi lên ngôi nhà gỗ nhỏ.

Tấm biển thánh giá bẻ cong vẫn treo lủng lẳng trước cửa, nhưng giờ đây, dưới ánh sáng mờ nhạt của mưa, những vết khắc đỏ trên gỗ dường như đậm hơn, như vừa được nhuộm lại bằng thứ gì đó đỏ tươi.

Cô quỳ xuống bậc thềm, rọi đèn vào vệt máu khô – mưa đã làm nó nhòe đi một phần, nhưng vẫn còn dấu vết rõ ràng, màu nâu đỏ loang lổ như một lời cảnh báo.

Cô lẩm bẩm:

"Máu không bị rửa trôi hết...

Có ai đó che chắn chỗ này trước khi mưa lớn."

Cô đứng dậy, rọi đèn qua khe cửa, ánh sáng soi lên chiếc lọ thủy tinh nhỏ trên bàn – chất lỏng đỏ bên trong giờ đục hơn, như có thứ gì đó lắng xuống đáy.

Cô ghi nhanh vào sổ tay ướt át: "Mưa làm nhòe máu, nhưng lọ chất lỏng vẫn nguyên – nghi là máu được bảo quản."

Cô quay sang nhìn Thánh đường Bình Minh cách đó không xa, tháp chuông mờ ảo trong sương, như đang giấu một bí mật kinh hoàng.

Long tiến đến một viên cảnh sát khác đứng vòng ngoài, cách hàng rào phong tỏa vài mét.

Anh kéo mũ áo khoác xuống thấp, giọng trầm nhưng thân thiện:

"Cậu ơi, tình hình trong đó sao rồi?

Chúng tôi từ Đồng Định, muốn phối hợp."

Viên cảnh sát, một người đàn ông trung niên, liếc anh qua màn mưa, giọng cộc lốc:

"Chưa rõ lắm, anh.

Mới phát hiện sáng nay – dân báo có mùi lạ từ nhà gỗ.

Chúng tôi phong tỏa ngay, nhưng chưa công bố gì.

Anh chờ xác minh đi, đừng hỏi nhiều."

Long gật đầu, giọng nhẹ:

"Ừ, tôi hiểu.

Nhưng mùi lạ là sao?

Tử thi à?"

Viên cảnh sát nhíu mày, giọng thấp xuống:

"Không nói được.

Nhưng... ghê lắm.

Anh đứng đây làm gì cũng vô ích thôi."

Long gật đầu, lùi lại, ánh mắt tối đi.

Anh lẩm bẩm:

"Ghê lắm...

Không phải án thường."

Tú hòa vào đám đông, đứng dưới một chiếc ô nhỏ, lắng nghe những lời bàn tán xôn xao.

Một bà cụ già run rẩy kể với người bên cạnh:

"Tôi nghe tiếng kêu đêm qua, như ai đó gào trong sương.

Cái nhà đó từ hồi xưa đã kỳ lạ rồi – người ta đồn có ma."

Một cô gái trẻ đứng gần, giọng lo lắng:

"Ma gì nổi!

Tôi thấy mấy người áo đen lảng vảng gần Thánh đường mấy hôm nay.

Họ thì thầm gì đó, nghe lạnh người."

Một gã đàn ông trung niên chen vào, giọng hả hê:

"Nghe nói trong nhà đầy máu, như lò mổ ấy.

Chắc lại giết người!"

Tú ghi nhanh vào sổ tay nhỏ: "Tiếng kêu đêm qua.

Nhóm áo đen gần Thánh đường.

Tin đồn máu đầy nhà."

Cô lẩm bẩm:

"Chị Lan Anh nói đúng...

Có gì đó liên quan đến tà giáo."

Thắng đứng dưới một mái hiên gần đó, tay lướt nhanh trên điện thoại, tìm kiếm tin tức địa phương.

Một bài đăng trên mạng xã hội thu hút sự chú ý – một người dân viết: "Sáng nay gần Thánh đường Bình Minh có cảnh sát phong tỏa, nghe nói tìm thấy thứ gì đó kinh khủng trong nhà gỗ.

Ai biết chuyện gì không?"

Bình luận bên dưới đầy rẫy tin đồn: "Máu chảy thành sông!" – "Tôi thấy mấy gã áo đen lén lút tối qua!"

Thắng ghi chú: "Tin đồn máu và nhóm áo đen trên mạng – khớp với lời Lan Anh."

Anh lẩm bẩm:

"Chị Lan Anh, chuyện này lớn thật rồi..."

Nhật đứng cách hàng rào phong tỏa vài mét, ánh mắt sắc lạnh quan sát tổng thể.

Anh chú ý đến một vệt bùn loang trên mặt đất gần lối vào, như dấu giày bị mưa làm nhòe, nhưng vẫn còn nét mờ của một hoa văn lạ – không phải giày cảnh sát.

Anh cúi xuống, nhìn kỹ, lẩm bẩm:

"Dấu giày...

Không phải người thường để lại."

Anh ngẩng lên, nhìn qua màn sương dày đặc, ánh đèn cảnh sát nhấp nháy như những con mắt đỏ trong bóng tối.

Anh lẩm bẩm:

"Có gì đó trong kia... và nó đang chờ chúng ta."

Cả đội tập trung lại gần hàng rào phong tỏa, đứng dưới mưa lạnh lẽo, chờ đợi viên cảnh sát trẻ quay lại.

Anh ta bước tới, giọng cộc lốc:

"Xác minh xong.

Nhưng sếp tôi bảo mấy anh chưa được vào – chờ lệnh từ trên."

Long nhíu mày:

"Cậu nói sao?

Chậm chạp thế này là sao?"

Viên cảnh sát nhún vai:

"Không phải tôi quyết, anh.

Trong đó rối lắm – họ chưa muốn ai vào."

Lan Anh quay sang Nhật, giọng thấp:

"Nhật, họ giấu gì đó.

Thái độ này không bình thường."

Nhật gật đầu, giọng lạnh:

"Lan Anh, tôi cũng nghi thế.

Nhưng chưa vào được, chúng ta chỉ có thể đoán."

Long chen vào:

"Đoán cũng được, em.

Nói đi – mấy em thấy gì?"

Lan Anh lên tiếng:

"Nhật, anh Long, vết máu tôi thấy sáng nay bị mưa làm nhòe, nhưng lọ chất lỏng đỏ vẫn nguyên – có thể là máu được bảo quản.

Tôi nghi nghi lễ chưa xong."

Long gật đầu:

"Cảnh sát vòng ngoài bảo trong nhà 'ghê lắm'.

Anh nghi có án mạng – và không đơn giản."

Tú tiếp lời:

"Anh Long, chị Lan Anh, dân đồn đêm qua có tiếng kêu trong sương, và mấy gã áo đen lảng vảng gần Thánh đường.

Họ nói nhà gỗ đầy máu."

Thắng chen vào:

"Anh Nhật, chị Lan Anh, trên mạng cũng thế – tin đồn máu và nhóm áo đen.

Khớp với lời chị."

Nhật trầm ngâm, giọng lạnh:

"Dấu giày lạ gần lối vào – không phải cảnh sát.

Có ai đó đã ở đây trước khi họ phong tỏa."

Long nhìn qua màn sương, giọng trầm:

"Vậy là có kẻ ngoài lề... và cảnh sát địa phương biết gì đó mà không nói."

Tú thì thầm:

"Anh Nhật, em thấy lạnh người...

Như có gì đó đang nhìn chúng ta từ trong sương."

Nhật quay lại, ánh mắt tối đi, nhìn vào màn sương dày đặc che kín hiện trường.

Tiếng còi cảnh sát vẫn hú vang, hòa lẫn với tiếng mưa rơi đều đặn, tạo thành một bản nhạc u ám.

Anh lẩm bẩm:

"Màn sương này... không chỉ che mưa.

Nó che tội ác."

Cả đội đứng đó, giữa đám đông hiếu kỳ và màn mưa lạnh lẽo, chờ đợi lệnh từ cảnh sát địa phương.

Những mẩu thông tin rời rạc họ thu thập được – máu, thánh giá ngược, nhóm áo đen, tiếng kêu trong sương – như những mảnh ghép của một bức tranh kinh hoàng, nhưng chưa đủ để thấy toàn cảnh.

Không khí căng thẳng, hồi hộp, và sự tò mò về những gì đang xảy ra bên trong hàng rào phong tỏa bao trùm, như một lời mời gọi đầy nguy hiểm.

[KHU VỰC KÊU GỌI ỦNG HỘ - CUỐI CHƯƠNG]

"Bí ẩn đằng sau màn sương tội lỗi đang dần hé lộ, nhưng bóng tối vẫn chưa buông tha – hãy ủng hộ để chúng tôi tiếp tục hành trình phá án đầy cam go!"

💰 STK: 0721000637501 – Vietcombank – Nguyen Minh Nhat

🌍 Paypal: paypal.me/nhatnguyenminh94

Lời kêu gọi: "Sự hỗ trợ của bạn là ngọn gió thổi tan màn sương u ám, giúp tổ điều tra đối mặt với những bí mật kinh hoàng đang chờ đợi phía trước!"

Câu cảm ơn:

"Cảm ơn các bạn đã cùng chúng tôi đứng dưới màn mưa lạnh lẽo của Thành phố Sương Hoa, đối diện với những manh mối mơ hồ và tội ác ẩn sâu.

Hy vọng sự căng thẳng và bí ẩn của chương này sẽ khiến bạn háo hức chờ đón những khám phá tiếp theo!"
 
Oán Khúc Dưới Trăng
CHƯƠNG 21 - BÊN TRONG MÀN SƯƠNG MÁU


"Máu loang trên gỗ, sương mờ che tội – nhưng bóng tối không thể giấu tiếng thì thầm từ cõi sâu thẳm."

— Trích từ một dòng chữ khắc trên ván mục

Mưa vẫn rơi nặng hạt, những giọt nước lạnh buốt thấm qua lớp áo khoác của tổ điều tra khi họ đứng trước hàng rào phong tỏa.

Sương mù dày đặc bao phủ Thành phố Sương Hoa, biến mọi thứ thành những bóng hình mờ ảo, như cả thành phố đang chìm trong một cơn ác mộng không lối thoát.

Ánh đèn xanh đỏ từ xe cảnh sát nhấp nháy yếu ớt, soi lên dây cảnh sát màu vàng ướt sũng, rung nhẹ dưới những cơn gió lạnh lẽo từ rừng thông xa thẳm.

Viên cảnh sát trẻ, khuôn mặt căng thẳng dưới chiếc mũ áo mưa xanh đậm, bước tới, giọng cộc lốc nhưng pha chút miễn cưỡng:

"Xác minh xong.

Các anh chị vào được.

Nhưng tôi cảnh báo trước – trong đó không phải chỗ dễ chịu."

Trần Hoàng Long gật đầu, giọng khàn đặc trưng:

"Cảm ơn, cậu.

Dẫn đường đi."

Ngô Ngọc Lan Anh bước lên trước, ánh mắt sắc lạnh như lưỡi dao phẫu thuật cô từng cầm trong phòng pháp y, không màng đến những giọt mưa thấm ướt chiếc mũ lưỡi trai xám.

Nguyễn Minh Nhật đi ngay sau, tay đút sâu vào túi áo khoác, ánh mắt trầm xuống quan sát ngôi nhà gỗ thấp thoáng trong màn sương, như đang cố xuyên thủng lớp màn bí ẩn dày đặc.

Nguyễn Cẩm Ngọc Tú và Từ Quốc Thắng đi cuối, Tú nắm chặt một chuỗi tràng hạt gỗ nhỏ – món quà từ bà cô trong một lần đi lễ ở nhà thờ Đồng Định, ánh mắt cô lo lắng quét qua màn sương, như tìm kiếm một dấu hiệu an toàn giữa không khí bất an.

Thắng cầm đèn pin, ánh sáng yếu ớt chỉ soi được vài bước chân trên mặt đá trơn trượt, miệng lẩm bẩm gì đó về cái lạnh cắt da.

Không khí im lặng đáng sợ bao trùm, chỉ có tiếng mưa rơi đều đặn và tiếng bước chân nặng nề vang lên trên con hẻm ẩm ướt.

Khi họ vượt qua hàng rào, một luồng khí lạnh bất thường phả vào mặt, không phải từ mưa hay gió, mà như từ chính ngôi nhà gỗ đang mở miệng chờ đợi, thì thầm lời mời gọi đầy nguy hiểm.

Viên cảnh sát đẩy cánh cửa gỗ mục nát, tiếng bản lề rít lên khô khốc, vang vọng như một lời nguyền bị đánh thức từ cõi sâu thẳm.

Một mùi tanh nồng xộc thẳng vào khứu giác, mùi máu khô hòa lẫn với mùi ẩm mốc của gỗ mục và một hương kỳ lạ, ngọt ngào nhưng rợn người – không phải trầm, không phải thảo dược, mà như mùi lưu huỳnh cháy dở từ một nghi lễ cổ xưa bị ngắt quãng.

Ánh sáng mờ ảo từ những khung cửa sổ bám đầy bụi và nước mưa xuyên qua, chiếu lên sàn gỗ loang lổ, nơi những vệt máu đỏ sẫm khô cứng trải dài, ngoằn ngoèo như những mạch máu bị xé toạc trên cơ thể một tử thi khổng lồ.

Đồ đạc trong nhà xáo trộn dữ dội – ghế gỗ lật ngược, một chiếc gãy đôi như bị đập mạnh, bàn thấp vỡ một góc, sách vở và giấy tờ vương vãi khắp sàn, vài trang bị xé rách nằm lẫn trong máu khô.

Một chiếc đèn dầu cũ nằm lăn lóc ở góc phòng, dầu loang ra sàn, hòa với máu tạo thành một thứ chất lỏng đục ngầu, lấp lóe dưới ánh sáng yếu ớt.

Lan Anh dừng lại ngay ngưỡng cửa, ánh mắt sắc lạnh quét qua hiện trường, giọng trầm nhưng chắc chắn:

"Nhật, anh Long, đây không phải vụ án thường.

Máu nhiều thế này... có giằng co, và rất bạo lực.

Tôi ngửi thấy mùi lưu huỳnh – không bình thường."

Nhật bước vào, đôi giày quân dụng đạp lên sàn gỗ kêu cọt kẹt, ánh mắt lạnh lẽo quan sát từng chi tiết, chỉ vào một góc tường:

"Lan Anh, cô nói đúng.

Nhưng không chỉ giằng co – nhìn kia, trên tường."

Anh chỉ vào một cây thánh giá ngược bằng gỗ, dài chừng nửa mét, bị bẻ gãy đôi, nằm chỏng chơ trên sàn, cạnh đó là một bức tượng Đức Mẹ nhỏ, đầu tượng bị đập vỡ, lộ ra phần gỗ bên trong nhuộm đỏ thắm, như được nhúng vào máu tươi trước khi bị phá hoại.

Một vệt máu bắn dài từ bức tượng lên tường, tạo thành một hình thù méo mó, như một con mắt bị rạch ngang.

Tú khựng lại, tay siết chặt chuỗi tràng hạt, hạt gỗ lăn qua các ngón tay run rẩy, thì thầm:

"Chị Lan Anh, anh Nhật...

Thánh giá ngược, tượng vỡ.

Đây là báng bổ – không phải Thiên Chúa giáo chính thống.

Nó giống... tà giáo."

Thắng rọi đèn pin quanh căn phòng, ánh sáng yếu ớt soi lên một cuốn sách bìa da đen bóng, mép giấy ố vàng, mở sẵn trên bàn thấp, bên cạnh là một lọ thủy tinh nhỏ chứa chất lỏng đỏ đục – thứ Lan Anh đã phát hiện sáng nay.

Một cây nến trắng cháy dở nằm cạnh, sáp chảy loang lổ trên mặt bàn, tạo thành những vệt trắng đục kỳ dị, như giọt lệ khô của một nghi lễ bị bỏ dở.

Anh lẩm bẩm, giọng hơi run:

"Chị Lan Anh, lọ đó... là máu thật à?

Mùi này kinh quá."

Long quay sang, giọng khàn mang chút nghiêm khắc:

"Cậu Thắng, đừng động vào.

Để Lan Anh kiểm tra.

Chúng ta không được làm xáo trộn hiện trường."

Lan Anh đeo găng cao su, bước tới bàn, ánh mắt tập trung cao độ như khi cô đứng trong phòng pháp y.

Cô cúi xuống, ngửi nhẹ lọ thủy tinh, mùi sắt đặc trưng của máu xộc lên, pha lẫn với một thứ cay nồng, như lưu huỳnh hoặc hóa chất bảo quản.

Cô lấy một chiếc que nhỏ, chạm nhẹ vào chất lỏng, quan sát cách nó chảy – đặc sệt, không giống máu tươi, nhưng cũng không hoàn toàn khô.

Cô ghi nhanh vào cuốn sổ tay ướt át: "Chất lỏng đỏ, nghi là máu người, có chất bảo quản, mùi lưu huỳnh rõ rệt.

Vị trí trung tâm bàn – vai trò quan trọng trong nghi lễ."

Rồi cô rọi đèn pin xuống sàn gỗ, soi lên những vệt máu loang lổ – một số vệt dài, mảnh, như bị kéo lê, một số khác bắn tung tóe lên tường, tạo thành những hình thù méo mó, như những cánh hoa khô héo trong cơn cuồng nộ.

Cô quỳ xuống, quan sát kỹ một vệt máu bắn, lẩm bẩm:

"Nhật, máu bắn ở góc 45 độ, khoảng cách 1,2 mét từ điểm xuất phát.

Hung thủ dùng vũ khí sắc – dao găm hoặc rìu nhỏ, lưỡi mỏng, lực mạnh.

Có giằng co, nhưng ngắn – nạn nhân bị áp đảo nhanh, có thể bị tấn công bất ngờ từ phía sau."

Nhật gật đầu, ánh mắt quét qua căn phòng, giọng trầm:

"Lan Anh, cô thấy gì khác không?

Dấu vân tay, sợi vải, bất cứ thứ gì có thể chỉ ra hung thủ?"

Lan Anh chuyển sang mép bàn, lấy một chiếc que nhỏ gạt nhẹ lớp bụi và máu khô, lộ ra một sợi vải trắng nhỏ xíu, lấm lem máu, mép vải thêu một biểu tượng quen thuộc – một cây thánh giá nằm ngang, hai bên là hai cánh chim, đầu chim bẻ ngược ra sau, đỏ thắm như được thêu bằng chỉ nhuộm máu.

Cô nhíu mày, cầm sợi vải lên bằng nhíp, quan sát dưới ánh đèn pin, rồi ghi chú: "Sợi vải áo choàng lễ, biểu tượng chim bẻ đầu – khớp với manh mối sáng nay.

Vị trí gần bàn – có thể hung thủ mặc áo choàng khi hành sự."

Cô đứng dậy, ánh mắt tối đi, quay sang đội:

"Nhật, anh Long, đây là tà giáo.

Biểu tượng này không ngẫu nhiên – nó thuộc về giáo phái 'Dòng Máu Dưới Thánh Giá'.

Họ gọi thứ họ tôn thờ là Chúa Đen, và mọi thứ ở đây...

đều xoay quanh hắn."

Long bước tới một góc phòng, nơi một tấm bảng gỗ nhỏ treo lệch trên tường, khắc sâu dòng chữ Latinh bằng lưỡi dao sắc: "Sanguis aperit portas" – "Máu mở cánh cổng".

Bên dưới, một dòng khác viết bằng mực đen, nét chữ run rẩy như của kẻ điên loạn: "Et dominus tenebris spectat" – "Và Chúa của bóng tối dõi theo".

Anh khựng lại, lẩm bẩm, giọng khàn:

"Lan Anh, Chúa Đen...

Hắn là gì mà khiến người ta cuồng tín đến mức này?"

Lan Anh quay sang, ánh mắt sắc lạnh, giọng trầm:

"Anh Long, tôi nghe bà cụ ở Chợ Hoa Đêm kể về Chúa Đen – một truyền thuyết từ thời Pháp thuộc, năm 1932.

Dân địa phương bảo hắn từng là thiên thần đẹp nhất trên thiên đàng, sáng rực như ngôi sao buổi sớm, giọng nói quyến rũ cả thần thánh.

Nhưng hắn phản bội, dẫn một đạo quân thiên thần chống lại ánh sáng, muốn ngai vàng của thiên đàng.

Hắn bị đánh bại, bị đày xuống địa ngục, trở thành vua của bóng tối, kẻ lừa dối cả thế giới.

Giáo phái tin rằng máu người – máu của kẻ tội lỗi và kẻ vô tội – sẽ mở cổng cho hắn trở lại, mang sức mạnh hủy diệt, ban thưởng bất tử cho những ai dâng hiến."

Tú đứng cạnh bức tượng Đức Mẹ vỡ, tay lướt qua chuỗi tràng hạt, ánh mắt run rẩy khi thấy một mảnh giấy nhỏ nhét trong kẽ gỗ của tượng.

Cô lấy ra bằng những ngón tay run run, mở ra, đọc chậm với giọng lạc đi:

"Chị Lan Anh, anh Nhật, đây là... một lời cầu nguyện, nhưng sai lệch.

'Nhân danh máu, cánh cổng sẽ mở.

Chúa Đen sẽ đến, phán xét kẻ tội đồ.

Kẻ dâng máu sẽ được cứu rỗi trong vương quốc của bóng tối.'"

Cô dừng lại, ánh mắt tối đi, thì thầm:

"Đây không phải Thiên Chúa giáo...

Họ gọi thứ gì đó từ địa ngục.

Em từng đọc trong sách ở nhà thờ – về cuộc chiến thiên đàng, nơi thiên thần sa ngã dẫn quân chống lại ánh sáng.

Hắn bị nguyền rủa, đôi mắt sáng như lửa bị rạch ngang, để hắn mãi nhìn thấy tội lỗi của nhân thế."

Nhật nhíu mày, giọng lạnh:

"Tú, cô nói thiên thần sa ngã?

Cái giáo phái này... lấy truyền thuyết đó để giết người à?"

Tú gật đầu, giọng nhỏ:

"Anh Nhật, em không chắc, nhưng... dân đồn Chúa Đen có đôi mắt rạch ngang, sáng như lửa đỏ.

Ai nhìn vào sẽ phát điên, hoặc trở thành nô lệ của hắn.

Họ bảo hắn thì thầm trong sương, dẫn kẻ yếu đuối vào bóng tối."

Thắng bật máy ảnh, ánh flash lóe lên trong bóng tối, soi rõ những vệt máu và đồ vật kỳ lạ.

Anh khựng lại khi đèn pin quét qua một góc sàn, nơi một dấu giày mờ nhạt lộ ra, hoa văn lạ, không khớp với giày cảnh sát hay bất kỳ ai trong đội.

Anh gọi lớn:

"Anh Nhật, chị Lan Anh, dấu giày này... không phải của chúng ta.

Nhìn hoa văn kìa – như giày đi rừng, nhưng mép bị nhòe."

Nhật cúi xuống, ánh mắt sắc lạnh quan sát dấu giày – kích thước lớn, hoa văn khắc sâu, nhưng mép dấu bị nhòe, như được cố ý xóa đi.

Anh lẩm bẩm:

"Thắng, chụp cận cảnh.

Có thể là hung thủ – hoặc ai đó đã ở đây trước khi cảnh sát đến.

Nếu là hung thủ, hắn bất cẩn... hoặc cố ý."

Lan Anh tiếp tục khám nghiệm, lấy mẫu máu từ các vệt trên tường bằng tăm bông, động tác tỉ mỉ như khi cô mổ tử thi.

Cô ghi chú chi tiết: "Máu bắn tung tóe, góc 45 độ – hung thủ cao khoảng 1m7-1m8, thuận tay phải, lực tấn công mạnh.

Vệt kéo lê dài 1,5m – nạn nhân bị di chuyển sau khi bị tấn công, hướng về phía bàn."

Cô quay sang một chiếc tủ gỗ nhỏ bị lật đổ, ngăn kéo bung ra, giấy tờ vương vãi khắp sàn.

Một mảnh giấy nhỏ thu hút sự chú ý – một bản vẽ nguệch ngoạc bằng mực đen, hình một con mắt rạch ngang, đồng tử sáng như lửa, xung quanh là những ký tự Latinh méo mó: "Oculus peccatorum spectat" – "Con mắt tội lỗi nhìn thấy".

Bên dưới bản vẽ, một dòng chữ nhỏ run rẩy: "Hắn thấy tất cả – và hắn đòi máu."

Cô nhíu mày, đưa mảnh giấy cho Nhật, giọng trầm:

"Nhật, cái này... như một thông điệp.

Hung thủ muốn chúng ta biết hắn làm việc này vì Chúa Đen."

Nhật cầm mảnh giấy, ánh mắt tối đi, giọng lạnh như băng:

"Lan Anh, đây không chỉ là nghi lễ – có kẻ đang chơi trò với chúng ta.

Nhưng với ai?

Cảnh sát, dân chúng, hay chính chúng ta?"

Long trao đổi với viên cảnh sát địa phương đứng ngoài cửa, giọng trầm nhưng sắc bén:

"Cậu, trong này có gì trước khi chúng tôi đến?

Đừng nói là chưa biết gì."

Viên cảnh sát lắc đầu, ánh mắt né tránh, giọng thấp:

"Anh, chúng tôi chưa rõ.

Sáng nay dân báo mùi lạ từ nhà này.

Vào thì thấy... máu khắp nơi.

Chưa tìm được ai, nhưng máu nhiều thế kia, chắc chắn có chuyện."

Long gật đầu, quay lại đội, giọng khàn:

"Em, họ không biết – hoặc không muốn nói.

Nhưng máu thế này, không phải chuyện nhỏ.

Anh nghi có nhiều hơn một nạn nhân... hoặc hung thủ muốn chúng ta nghĩ thế."

Tú đứng cạnh bàn, ánh mắt dừng lại trên cuốn sách bìa da đen.

Cô lật nhẹ một trang, tay vẫn nắm chuỗi tràng hạt như để trấn an, thấy những dòng chữ viết tay bằng mực đỏ, nét chữ run rẩy như của kẻ đang sợ hãi: "Máu đầu tiên mở lối, máu thứ hai gọi tên, máu thứ ba triệu hồi Chúa Đen.

Hắn là ánh sáng bị dập tắt, kẻ dẫn dắt bóng tối, vua của những kẻ sa ngã.

Cánh cổng sẽ mở khi máu đủ đầy."

Cô run rẩy, giọng lạc đi:

"Anh Long, chị Lan Anh...

Đây là kế hoạch.

Họ định giết thêm người – không chỉ một lần.

Và cái Chúa Đen này... nghe như hắn đứng sau tất cả."

Thắng chụp ảnh cuốn sách, ánh flash lóe lên liên tục, giọng nhỏ:

"Tú, cô nói đúng.

Cái này như nghi lễ nhiều giai đoạn.

Nếu đúng, chúng ta phải tìm nạn nhân tiếp theo – nếu còn kịp."

Nhật im lặng từ đầu, giờ lên tiếng, giọng lạnh như băng:

"Lan Anh, Long, mọi người thấy gì?

Hung thủ để lại quá nhiều dấu vết – cố ý hay bất cẩn?

Và Chúa Đen... hắn là biểu tượng hay kẻ đứng sau thật sự?"

Lan Anh đáp, ánh mắt không rời hiện trường:

"Nhật, máu cho thấy nạn nhân chống cự, nhưng bị áp đảo nhanh – có thể bị tấn công bất ngờ.

Hung thủ cao, mạnh, biết dùng dao sắc – có thể không hành động một mình.

Dấu giày Thắng tìm thấy... có thể là đồng phạm, hoặc một kẻ khác đến sau.

Về Chúa Đen, tôi nghi đây là trung tâm của nghi lễ – nhưng không phải ma quỷ, mà là lý do để hung thủ giết người."

Long gật đầu, giọng trầm:

"Em, anh đồng ý.

Thánh giá ngược, lời cầu nguyện méo mó, máu – đây là nghi lễ, nhưng để làm gì?

Gọi Chúa Đen, hay che giấu thứ khác?

Nếu là thiên thần sa ngã như Lan Anh nói, thì giáo phái này điên rồ hơn anh nghĩ."

Tú chen vào, giọng run nhưng cố giữ bình tĩnh:

"Anh Nhật, chị Lan Anh, em nghĩ họ tin thật.

Ở nhà thờ Đồng Định, cha xứ từng kể về cuộc chiến thiên đàng – thiên thần sáng nhất dẫn một phần ba thiên sứ chống lại ánh sáng, muốn ngai vàng.

Hắn bị đánh bại, bị đày xuống địa ngục, trở thành kẻ thì thầm lời cám dỗ, kéo con người vào bóng tối.

Giáo phái này... có thể tin rằng máu sẽ đưa hắn trở lại."

Thắng lẩm bẩm, tay vẫn chụp ảnh:

"Chị Lan Anh, nếu đúng thế, chúng ta phải nhanh.

Họ có thể đang chuẩn bị lần giết tiếp theo ngay bây giờ."

Nhật gật đầu, ánh mắt tối đi, giọng lạnh:

"Đúng vậy.

Nhưng có gì đó không ổn – hiện trường này quá lộ liễu, như thể hung thủ muốn chúng ta thấy mọi thứ.

Tại sao?

Hắn đang khoe mẽ, hay dẫn chúng ta vào bẫy?"

Lan Anh tiếp tục kiểm tra, ánh đèn pin quét qua một góc khuất sau chiếc tủ gỗ lật đổ.

Cô khựng lại khi thấy một tấm ván sàn hơi lệch, như bị ai đó cạy lên rồi đặt lại không khớp.

Cô gọi, giọng trầm nhưng gấp gáp:

"Nhật, anh Long, qua đây xem ngay!"

Cô dùng dao phẫu thuật cạy nhẹ tấm ván, động tác cẩn thận như khi mổ tử thi.

Một tiếng "cạch" nhỏ vang lên, tấm ván bật ra, lộ một hốc gỗ ẩn bên dưới – tối om, sâu khoảng nửa mét, bốc lên mùi ẩm mốc pha lẫn máu khô.

Bên trong là một cuốn nhật ký bìa da cũ kỹ, mép giấy rách nát, buộc chặt bằng dây gai mục.

Lan Anh nhặt nó lên, ánh mắt tối đi khi mở trang đầu tiên.

Những dòng chữ viết bằng máu khô, nét chữ run rẩy như của kẻ đang kinh hoàng: "Tôi đã thấy Chúa Đen trong sương mù.

Hắn đứng đó, cao lớn, ánh sáng quanh hắn đã tắt, chỉ còn đôi mắt rạch ngang sáng như lửa đỏ, nhìn thẳng vào linh hồn tôi.

Hắn là vua của bóng tối, kẻ từng ngồi bên ngai vàng thiên đàng, kẻ lừa dối cả thần thánh.

Hắn đòi máu – máu của kẻ tội lỗi, máu của kẻ vô tội.

Nếu tôi không dâng, cả thành phố sẽ chìm trong sương máu."

Cô lật tiếp, giọng lạc đi khi đọc một đoạn khác: "Máu đầu tiên đã chảy, nhưng chưa đủ.

Hắn vẫn đói, vẫn thì thầm mỗi đêm trong sương.

Hắn biết tôi – hắn biết tất cả.

Cuộc chiến thiên đàng chưa bao giờ kết thúc – hắn vẫn đợi, vẫn rình rập, chờ máu mở cổng."

Trang cuối cùng là một bức vẽ nguệch ngoạc – một cây thánh giá ngược, bên dưới là hình một người bị trói, máu chảy thành sông, và một bóng đen khổng lồ đứng sau, đôi mắt rạch ngang sáng rực như hai ngọn lửa đỏ, xung quanh là ký tự Latinh méo mó vẽ thành vòng tròn: "Sanguis, sanguis, sanguis" – "Máu, máu, máu."

Ở góc trang, một dòng chữ nhỏ bằng mực đỏ, nét chữ sắc như dao: "Lucifer meus rex" – "Lucifer, vua của tôi."

Lan Anh khựng lại, giọng trầm, gần như thì thầm:

"Nhật, anh Long...

Chúa Đen là Lucifer.

Họ tin hắn – thiên thần sa ngã, vua địa ngục – sẽ trở lại nếu máu đủ đầy.

Và nghi lễ này... chưa kết thúc."

Nhật cầm cuốn nhật ký, ánh mắt sắc lạnh quét qua từng dòng chữ, giọng lạnh như băng:

"Lan Anh, nếu đây là thật... thì vụ án này không dừng lại ở đây.

Chúng ta đang đối mặt với một giáo phái điên rồ – hoặc một kẻ lợi dụng truyền thuyết để giết người."

Long quay lại, giọng khàn, mang chút căng thẳng hiếm thấy:

"Em, chúng ta vừa tìm thấy gì vậy?

Một lời tiên tri... hay một kế hoạch giết người hàng loạt?

Và kẻ viết cái này – là hung thủ hay nạn nhân?"

Tú đứng cạnh, ánh mắt run rẩy nhìn cuốn nhật ký, chuỗi tràng hạt trong tay cô ngừng chuyển động, thì thầm:

"Anh Nhật, chị Lan Anh...

Lucifer...

Hắn là thế lực đứng sau sao?

Hay chỉ là cái cớ để ai đó đổ máu?"

Thắng chen vào, giọng nhỏ nhưng chắc chắn:

"Tú, dù là gì, cuốn này nguy hiểm thật.

Chị Lan Anh, chúng ta phải phân tích nó ngay – có thể có dấu vân tay hoặc ADN."

Không khí trong ngôi nhà gỗ bỗng trở nên ngột ngạt hơn, như thể bóng tối từ cuốn nhật ký đang lan tỏa, hòa lẫn với sương mù bên ngoài.

Tiếng mưa vẫn rơi đều đặn, mỗi giọt nước như mang theo một lời cảnh báo từ cõi chết.

Lan Anh nắm chặt cuốn nhật ký, ánh mắt sắc lạnh:

"Nhật, anh Long, tôi sẽ mang cái này về phân tích.

Nhưng tôi có cảm giác... chúng ta đang bị kéo vào một trò chơi lớn hơn – và kẻ đứng sau biết rõ chúng ta ở đây."

Nhật gật đầu, ánh mắt tối đi, giọng trầm:

"Lan Anh, cô nói đúng.

Và trò chơi này... chỉ vừa bắt đầu."

[KHU VỰC KÊU GỌI ỦNG HỘ - CUỐI CHƯƠNG]

"Màn sương máu đã hé lộ một lời tiên tri chết chóc – hãy ủng hộ để chúng tôi tiếp tục truy tìm sự thật trong bóng tối!"

💰 STK: 0721000637501 – Vietcombank – Nguyen Minh Nhat

🌍 Paypal: paypal.me/nhatnguyenminh94
 
Oán Khúc Dưới Trăng
CHƯƠNG 22 - KHU VƯỜN TẬN HIẾN


"Trong bóng tối của khu vườn, máu thì thầm những bí mật mà ánh sáng không bao giờ chạm tới."

— Trích từ một vệt khắc mờ nhạt trên vách kho

Mưa phùn rơi lất phất, từng giọt nước nhỏ li ti bám chặt lên lớp áo khoác dày của tổ điều tra, như những ngón tay vô hình lạnh giá cố níu họ lại trước khi dấn thân vào vùng đất cấm phía sau ngôi nhà gỗ.

Sương mù dày đặc bao phủ Thành phố Sương Hoa, biến khu vườn sau nhà thành một bức tranh mờ ảo, u ám, nơi những cây bàng già cỗi vươn cành khẳng khiu tựa bàn tay xương xẩu chực túm lấy bất kỳ ai dám xâm phạm.

Những đống lá khô chất cao dưới gốc cây, ẩm ướt và mục nát, bốc lên thứ mùi đất nặng nề, xen lẫn dư âm tanh nồng của máu khô từ hiện trường trong nhà.

Tiếng gió rít khe khẽ qua kẽ lá, như lời thì thầm từ cõi chết, mang theo hơi lạnh cắt da và một thứ hương kỳ lạ – không phải trầm, không phải thảo dược, mà như lưu huỳnh cháy dở từ một nghi lễ bị ngắt quãng.

Ngô Ngọc Lan Anh đi đầu, ánh mắt sắc lạnh như lưỡi dao phẫu thuật cô từng cầm trong phòng pháp y, tay nắm chặt đèn pin quét qua những bụi cây chằng chịt dây leo.

Dây leo quấn chặt quanh gốc cây, tựa những sợi dây thừng siết cổ một kẻ tội đồ, mép lá sắc như lưỡi dao nhỏ, lấp lóe dưới ánh sáng yếu ớt.

Cô dừng lại, cúi xuống một vệt máu mờ nhạt trên mặt đất, bị lá khô che khuất một phần, kéo dài từ hiên nhà gỗ ra tận khu vườn.

Cô gạt lá bằng que nhỏ, lộ rõ vệt máu đỏ sẫm, khô cứng, ngoằn ngoèo như mạch máu bị xé toạc.

Giọng cô trầm, chắc chắn, mang theo sự tập trung của một nhà pháp y dày dạn:

"Nhật, anh Long, dấu vết này không dừng ở nhà gỗ.

Máu kéo lê ra đây – hung thủ đã di chuyển thứ gì đó, hoặc ai đó.

Vệt máu dài khoảng ba mét, nhưng nhòe ở mép, có thể do mưa."

Nguyễn Minh Nhật bước tới, đôi giày quân dụng đạp lên lá khô kêu răng rắc, ánh mắt tối như màn sương, quét qua khu vườn với sự cảnh giác của một thợ săn.

Anh cúi xuống, quan sát vệt máu dưới ánh đèn pin của Lan Anh, giọng lạnh như băng:

"Lan Anh, cô nói đúng.

Nếu là nạn nhân, xác phải ở gần.

Nếu là hung thủ... hắn có thể vẫn quanh quẩn đâu đây.

Không được chủ quan."

Trần Hoàng Long đi ngay sau, tay siết chặt khẩu súng ngắn, ánh mắt sắc bén quét qua khu vườn.

Những cây bàng đứng im lìm, nhưng cành khô đung đưa dưới gió, như đang thì thầm lời nguyền từ cõi sâu thẳm.

Một vài dây leo đứt gãy treo lơ lửng, đong đưa như những sợi dây thòng lọng bỏ quên.

Mùi đất ẩm nặng nề, xen lẫn lưu huỳnh cay nồng, khiến anh nhíu mày, giọng khàn đặc trưng:

"Em, cẩn thận.

Khu vườn này... không bình thường.

Mùi đất ẩm nặng quá, nhưng có gì đó sai sai – như mùi tử khí."

Nguyễn Cẩm Ngọc Tú đi cạnh Long, tay nắm chặt chuỗi tràng hạt gỗ – món quà từ bà cô ở nhà thờ Đồng Định, hạt gỗ trơn nhẵn từ những lần cô lẩm nhẩm cầu nguyện.

Ánh mắt cô lo lắng quét qua những bụi cây, nơi bóng tối dường như di chuyển, như có ai đang rình rập.

Một cơn gió lạnh thổi qua, khiến cô rùng mình, giọng nhỏ, run run:

"Anh Long, chị Lan Anh...

Em thấy lạnh.

Không phải lạnh thường – như có ai đang nhìn mình từ trong bóng tối."

Từ Quốc Thắng đi cuối, đèn pin rọi xuống mặt đất, soi lên những đống lá rụng chất cao, vài chỗ lộ ra dấu giày mờ nhạt, mép nhòe vì mưa và đất ẩm.

Anh quỳ xuống, cố nhìn rõ hoa văn, nhưng ánh sáng yếu ớt chỉ cho thấy những đường nét rối rắm.

Anh lẩm bẩm, giọng hơi căng thẳng:

"Chị Lan Anh, dấu chân này... giống cái trong nhà gỗ.

Nhưng nhòe quá, không rõ là giày gì.

Có thể là hung thủ, hoặc ai đó đã ở đây trước chúng ta."

Lan Anh quay lại, ánh mắt sắc lạnh, kiểm tra dấu chân dưới đèn pin.

Cô ghi nhanh vào cuốn sổ tay đã thấm nước mưa: "Dấu giày mờ, hoa văn không rõ, kích thước lớn – nghi giày đi rừng.

Vị trí gần vệt máu kéo lê, hướng nhà kho."

Cô đứng dậy, ánh mắt tối đi, chỉ về phía cuối vườn, nơi một bóng đen lờ mờ hiện ra trong sương – một nhà kho bỏ hoang, thấp thoáng như bóng ma chờ đợi kẻ lạc lối.

Giọng cô trầm, mang theo sự quyết đoán:

"Nhật, anh Long, nhà kho kia.

Vệt máu dẫn thẳng đến đó.

Chúng ta phải kiểm tra ngay."

Khu vườn như một mê cung chết chóc, mỗi bước chân của tổ điều tra vang lên tiếng lá khô vỡ vụn, tựa tiếng xương gãy trong sự tĩnh lặng đáng sợ.

Những bụi cây mọc chen chúc, gai nhọn cào vào áo khoác, như muốn giữ họ lại.

Một vài cây bàng già cỗi đứng sừng sững, vỏ cây nứt nẻ, lộ ra những vệt nhựa đen kịt, như máu khô của chính khu vườn.

Càng tiến gần nhà kho, không khí càng ngột ngạt, mùi đất mục xen lẫn lưu huỳnh cay nồng, như hơi thở của một nghi lễ bị bỏ dở từ lâu.

Ánh đèn pin chỉ soi được vài mét, nhưng đủ để thấy nhà kho hiện ra, cũ kỹ và đổ nát, như một tử thi gỗ bị thời gian gặm nhấm đến tàn tạ.

Nhà kho thấp, mái tôn rỉ sét loang lổ, vài chỗ thủng lỗ để mưa dột xuống, tạo thành những vũng nước đục ngầu trên nền đất.

Những tấm ván tường bong tróc, phủ rêu xanh và nấm mốc, vài chỗ nứt toác, lộ ra bóng tối bên trong.

Cửa ra vào xiêu vẹo, bản lề rỉ sét kêu rít mỗi khi gió thổi qua, như tiếng rên rỉ của một linh hồn bị giam cầm.

Các ô cửa sổ vỡ vụn, kính mờ đục hoặc mất hẳn, để lại những hốc đen ngòm, tựa hốc mắt trống rỗng của một con quỷ đang rình rập.

Một vài dây leo mọc lan từ khu vườn, quấn chặt lấy chân nhà kho, như muốn kéo nó xuống lòng đất.

Sự tĩnh lặng bao trùm, chỉ có tiếng mưa phùn tí tách trên mái tôn, như nhịp tim chậm rãi của một kẻ sắp lìa đời.

Long dừng lại cách nhà kho vài mét, ra hiệu cho đội dừng bước, giọng thấp, khàn:

"Tất cả dừng lại.

Bao vây nhà kho.

Không ai vào trước khi tôi ra lệnh."

Cảnh sát địa phương, súng cầm sẵn, chia nhau đứng ở các góc – hai người bên cửa chính, một người ở cửa sổ phía tây, một người kiểm tra phía sau.

Ánh mắt họ căng thẳng, lướt qua bóng tối, như chờ đợi một bóng hình lao ra bất ngờ.

Lan Anh bước tới cửa, tay chạm vào ổ khóa rỉ sét, lạnh buốt như băng.

Cô nhíu mày, kiểm tra kỹ, giọng trầm:

"Anh Long, khóa gãy rồi – không phải gãy tự nhiên, có dấu dao cạy.

Nhưng cửa bị chặn từ bên trong.

Có thứ gì đó nặng đè lên."

Nhật tiến lên, ánh mắt sắc lạnh, tay nắm súng, giọng trầm nhưng quyết đoán:

"Lan Anh, phá cửa.

Nếu hung thủ ở trong, chúng ta không thể chờ.

Nếu là nạn nhân... thời gian không còn nhiều."

Long gật đầu, ra hiệu cho hai viên cảnh sát trẻ.

Một người dùng báng súng đập mạnh ổ khóa, tiếng kim loại gãy vang lên khô khốc, vang vọng trong khu vườn tĩnh lặng.

Họ đẩy vai vào cửa, gỗ mục kêu rắc, bụi bay mù mịt, như một đám mây ma quái trỗi dậy.

Cánh cửa không nhúc nhích ngay, buộc cả hai phải dồn sức đẩy mạnh hơn.

Một tiếng "cạch" nặng nề vang lên, như thứ gì đó bên trong bị xô lệch, và cánh cửa bật mở, để lộ bóng tối đặc quánh bên trong, như một cái miệng há rộng nuốt chửng ánh sáng và hy vọng.

Một luồng khí lạnh phả ra, mang theo mùi ẩm mốc nồng nặc, xen lẫn thứ gì đó tanh tưởi – máu khô lâu ngày, hòa với lưu huỳnh và gỗ mục.

Lan Anh giơ đèn pin, bước đầu tiên, ánh sáng cắt qua bóng tối, soi lên sàn gỗ loang lổ, nơi bụi và mạng nhện phủ dày như tấm màn che giấu tội ác.

Giọng cô trầm, mang theo sự cảnh giác:

"Cẩn thận.

Không biết thứ gì đang đợi chúng ta."

Nhật đi ngay sau, tay nắm súng, ánh mắt quét nhanh mọi ngóc ngách.

Long và cảnh sát bao quanh cửa, sẵn sàng ứng biến.

Tú và Thắng đi cuối, ánh đèn pin run rẩy cắt qua bóng tối, soi lên những góc khuất.

Tiếng bước chân rón rén vang lên trên sàn gỗ mục, mỗi âm thanh như một lời cảnh báo từ cõi chết.

Không gian bên trong nhà kho chật hẹp nhưng sâu, tường gỗ nứt nẻ, vài chỗ thủng lỗ để gió lùa vào, mang theo hơi lạnh và tiếng rít như tiếng thở của một thực thể vô hình.

Những dụng cụ làm vườn cũ kỹ nằm ngổn ngang – một chiếc cuốc gãy cán, vài lưỡi xẻng rỉ sét, một lưỡi hái cong queo treo lơ lửng trên vách, lưỡi sắt lấp lóe dưới ánh đèn như nụ cười của tử thần.

Mạng nhện giăng kín, bám vào từng góc, từng kẽ gỗ, như những tấm màn trắng đục che giấu bí mật kinh hoàng.

Ở góc xa, một chiếc bàn gỗ nhỏ xiêu vẹo, chân bàn gãy một góc, trên đó là ba cây nến trắng cháy dở, sáp chảy loang lổ, khô cứng như giọt lệ đóng băng.

Cạnh nến là một lọ thủy tinh nhỏ, rỗng, nhưng mép lọ loang máu khô, đỏ sẫm, như vừa được dùng trong một nghi lễ.

Tú khựng lại, ánh mắt dừng ở lọ thủy tinh, giọng run:

"Chị Lan Anh, anh Nhật...

Lọ này giống cái trong nhà gỗ.

Máu... lại là máu."

Lan Anh quay lại, ánh mắt sắc lạnh, ghi chú: "Lọ thủy tinh, rỗng, mép loang máu khô – khớp với lọ trong nhà gỗ.

Vị trí gần nến, nghi dùng trong nghi lễ."

Cô lẩm bẩm:

"Tú, đúng rồi.

Nhưng lọ rỗng – máu đã được dùng hết.

Câu hỏi là... dùng vào đâu?"

[KHU VỰC KÊU GỌI ỦNG HỘ - GIỮA CAO TRÀO]

"Màn sương dẫn chúng ta đến khu vườn tận hiến, nơi bóng tối che giấu tội ác kinh hoàng – hãy ủng hộ để tổ điều tra đối mặt với bí mật chết chóc!"

💰 STK: 0721000637501 – Vietcombank – Nguyen Minh Nhat

🌍 Paypal: paypal.me/nhatnguyenminh94

Lời kêu gọi: "Sự đồng hành của bạn là ngọn lửa soi sáng khu vườn u ám, giúp chúng tôi lật mở những manh mối rùng rợn và truy tìm sự thật ẩn sâu trong bóng tối!"

Nhưng điều khiến tất cả khựng lại, như thể thời gian ngừng trôi, là một cây thánh giá ngược, dựng sừng sững giữa nhà kho, cao gần ba mét, chiếm trọn không gian chật hẹp.

Thánh giá làm từ gỗ đen bóng, không phải gỗ thường – bề mặt mịn bất thường, như được đánh vecni bằng máu khô, lấp lóe dưới ánh đèn pin như da của một con quái vật ngủ say.

Thân thánh giá khắc chi chít ký tự Latinh méo mó, xen lẫn hình con mắt rạch ngang, sáng rực như lửa đỏ, và biểu tượng chim bẻ đầu quen thuộc, đỏ thắm như vừa vẽ bằng máu tươi.

Một vệt máu khô chảy dài từ đỉnh thánh giá xuống tận chân, tạo thành một vũng nhỏ trên sàn đất, khô cứng, bốc mùi tanh sắt xen lẫn lưu huỳnh.

Các cánh thánh giá rộng bất thường, như đôi tay dang ra ôm trọn bóng tối, mỗi đầu cánh khắc một ký tự đơn lẻ – "Sanguis" – "Máu".

Thánh giá không chỉ là vật trang trí – nó là trung tâm của một nghi lễ, một lời tuyên ngôn từ địa ngục, thách thức mọi ánh sáng và sự sống.

Lan Anh quỳ xuống trước thánh giá, ánh mắt tập trung cao độ, như khi cô đứng trong phòng pháp y trước một tử thi.

Cô lấy que nhỏ chạm vào vệt máu chính, quan sát cách máu khô, không bắn tung tóe mà chảy đều, như được đổ từ trên cao với sự cẩn thận.

Cô ghi nhanh vào sổ: "Máu khô, vệt chảy thẳng từ đỉnh thánh giá, không bắn – không phải từ vết thương trực tiếp, có thể đổ lên cố ý trong nghi lễ.

Lượng máu ít, khoảng 200–250ml, không đủ gây tử vong.

Vệt máu chính dài 2,8m, độ dày đều, không gián đoạn."

Cô kiểm tra thêm, phát hiện ba giọt máu nhỏ trên cánh ngang thánh giá, mỗi giọt cách nhau đúng 5cm, như được nhỏ từ độ cao cố định, tạo thành một đường thẳng hoàn hảo.

Cô lẩm bẩm, giọng trầm:

"Nhật, anh Long, máu này không phải từ một vụ tấn công.

Nó được rải lên thánh giá theo trình tự – như một nghi lễ.

Nhưng lượng máu quá ít.

Nếu có nạn nhân, xác không ở đây."

Nhật đứng trước thánh giá, ánh mắt dừng lại trên dòng chữ khắc sâu vào gỗ đen, nét chữ sắc như lưỡi dao rạch vào da thịt: "Petrus apostolus princeps cruce inversa mortuus est" – "Peter tông đồ trưởng đã chết trên cây thánh giá ngược".

Anh im lặng, khuôn mặt căng thẳng, ánh mắt lóe lên một tia nhận ra, như vừa chạm vào mảnh ghép quan trọng của bức tranh tội ác.

Anh cúi xuống, kiểm tra dòng chữ, ngón tay lướt nhẹ trên nét khắc, cảm nhận độ sâu và sự chính xác của từng nét chữ.

Giọng anh trầm, gần như thì thầm, như đang nói với chính mình:

"Thánh Peter...

Ông là tông đồ đầu tiên được Chúa Giêsu chọn, nhưng cũng là người phản bội Ngài ba lần trước khi gà gáy, đúng như lời tiên tri.

Khi bị xử tử ở Rome dưới thời Nero, ông xin được đóng đinh ngược, vì thấy mình không xứng chết như Chúa.

Thánh giá ngược của Peter là biểu tượng của sự sám hối, sự khiêm nhường trước tội lỗi – ông muốn cúi mình dưới chân Chúa, ngay cả trong cái chết.

Nhưng ở đây..."

Anh dừng lại, ánh mắt tối đi, giọng trầm hơn:

"...thánh giá này không phải sám hối.

Nó là báng bổ.

Giáo phái này lấy hình ảnh cái chết của Peter để phục vụ thứ họ tôn thờ – Chúa Đen."

Tú bước tới, tay siết chặt chuỗi tràng hạt, hạt gỗ lăn qua ngón tay như cố xua đi nỗi sợ.

Ánh mắt cô run rẩy, dán vào thánh giá, giọng lạc đi:

"Anh Nhật, chị Lan Anh...

Ý anh là giáo phái này đang nhại lại cái chết của Thánh Peter?

Nhưng tại sao?

Trong Kinh Thánh, thánh giá ngược không phải biểu tượng xấu – nó là sự chuộc tội.

Ở đây, nó như lời nguyền, như thể họ muốn đảo lộn mọi thứ."

Lan Anh quay sang Tú, ánh mắt sắc lạnh nhưng mang theo sự đồng cảm hiếm hoi, giọng trầm:

"Tú, em nói đúng.

Thánh giá ngược của Peter là biểu tượng sám hối trong Thiên Chúa giáo, nhưng giáo phái này biến nó thành công cụ của tà giáo.

Họ lấy sự phản bội của Peter – ba lần chối Chúa – để tôn vinh sự phản bội ánh sáng, tôn vinh Chúa Đen.

Dòng chữ này... không chỉ nhắc đến cái chết của Peter, mà còn là lời tuyên ngôn rằng họ sẵn sàng đổ máu để mở cánh cổng."

Nhật gật đầu, ánh mắt vẫn dán vào dòng chữ, giọng lạnh như băng:

"Lan Anh, đây không phải ngẫu nhiên.

Thánh Peter là chìa khóa – nhưng để mở cánh cổng nào?

Và tại sao hung thủ muốn chúng ta thấy điều này?"

Long di chuyển sang góc nhà kho, ánh đèn pin soi lên một dấu chân mờ nhạt trên sàn đất, hoa văn lạ, không khớp với giày cảnh sát hay bất kỳ ai trong đội.

Dấu chân lớn, mép nhòe, như được cố ý xóa đi một phần.

Anh quỳ xuống, kiểm tra kỹ, gọi lớn:

"Lan Anh, Nhật, dấu chân này... giống cái trong nhà gỗ.

Hoa văn sâu, như giày đi rừng, nhưng mép bị nhòe – có thể hung thủ cố xóa dấu vết.

Hắn đã ở đây."

Lan Anh ghi chú: "Dấu chân mờ, kích thước lớn, hoa văn nghi giày đi rừng.

Vị trí góc nhà kho, gần cửa – nghi hung thủ hoặc đồng phạm."

Cô quay sang Long, giọng trầm:

"Anh Long, dấu chân này quan trọng.

Nhưng nếu hung thủ cố xóa, tại sao để lại thánh giá lộ liễu thế này?

Hắn đang chơi với chúng ta."

Thắng cầm máy ảnh, ánh flash lóe lên liên tục, chụp từng góc nhà kho.

Anh khựng lại khi đèn pin quét qua một vách gỗ, nơi một vết cào dài hiện ra, sâu và lởm chởm, như móng tay người cố bám víu trong tuyệt vọng.

Anh lẩm bẩm, giọng run:

"Chị Lan Anh, vết này... như ai đó giãy giụa.

Nhưng không có máu tươi, không có xác.

Có thể từ trước, nhưng trông mới quá."

Lan Anh kiểm tra vết cào, lấy que nhỏ đo độ sâu, ghi: "Vết cào trên vách gỗ, dài 30cm, sâu 2mm, nghi móng tay người.

Không có máu, không có mảnh da – có thể từ trước, không liên quan thánh giá."

Cô lắc đầu, ánh mắt tối đi:

"Thắng, vết cào này kỳ lạ, nhưng không khớp với máu trên thánh giá.

Nhà kho này... như một sân khấu được dựng sẵn.

Hung thủ muốn chúng ta thấy gì đó, nhưng che giấu thứ khác."

Tú đứng cạnh bàn gỗ, ánh mắt dừng ở một mảnh vải nhỏ kẹt dưới chân bàn, lấm lem máu khô, mép vải thêu biểu tượng chim bẻ đầu, đỏ thắm như trong nhà gỗ.

Cô cúi xuống, lấy que nhỏ nhặt lên, giọng run:

"Chị Lan Anh, anh Nhật...

Mảnh vải này giống cái trong nhà gỗ.

Biểu tượng chim bẻ đầu – giáo phái 'Dòng Máu Dưới Thánh Giá'.

Họ đã ở đây."

Lan Anh kiểm tra mảnh vải, ghi: "Mảnh vải trắng, lấm máu, thêu chim bẻ đầu – khớp với sợi vải trong nhà gỗ.

Vị trí kẹt dưới bàn – nghi áo choàng lễ."

Cô lẩm bẩm:

"Tú, đúng rồi.

Mảnh vải này là manh mối – giáo phái này không hành động một mình.

Nhưng tại sao để lại dấu vết lộ liễu thế này?"

Nhật đứng im, ánh mắt quét qua nhà kho – từ thánh giá ngược, lọ máu rỗng, đến vết cào và mảnh vải.

Anh lặng lẽ liên kết các manh mối, như một người chơi cờ đang sắp xếp các quân trên bàn.

Biểu tượng chim bẻ đầu trên lọ máu đã xuất hiện, gợi ý một nghi lễ liên quan đến giáo phái "Dòng Máu Dưới Thánh Giá".

Cuốn nhật ký máu tiết lộ lời tiên tri về Chúa Đen – Lucifer – và nghi lễ đòi máu để mở cánh cổng.

Và giờ, dòng chữ về Thánh Peter, thánh giá ngược, và vệt máu trên sàn.

Tâm trí anh quay cuồng, nhưng không hỗn loạn – từng mảnh ghép dần khớp lại, như một bức tranh tội ác hiện ra trong sương mù.

Anh nhớ lại lọ máu trong nhà gỗ, cách nó được đặt cẩn thận trên bàn, như một vật thánh.

Anh nhớ cuốn nhật ký, dòng chữ run rẩy: "Máu đầu tiên mở lối, máu thứ hai gọi tên, máu thứ ba triệu hồi."

Và giờ, thánh giá ngược, dòng chữ về Peter – người phản bội Chúa, người chết ngược để chuộc tội.

Một ý nghĩ lóe lên trong đầu anh, sắc nét và lạnh lẽo như lưỡi dao: "Máu ở đây quá ít...

Không phải nạn nhân bị giết ở đây.

Hung thủ dùng nhà kho để đánh lạc hướng.

Xác ở chỗ khác."

Khuôn mặt Nhật căng thẳng, ánh mắt lóe lên tia sáng, như vừa nhìn thấy mảnh ghép cuối cùng.

Anh lẩm bẩm, giọng nhỏ đến mức chỉ mình nghe thấy:

"Không phải ở đây...

Hắn giấu xác ở chỗ khác."

Long quay lại, nhíu mày, giọng khàn:

"Nhật, cậu nói gì?

Tìm thấy gì à?"

Nhật không đáp ngay, ánh mắt vẫn dán vào thánh giá, nhưng thái độ anh đã thay đổi – từ trầm tư, nghi hoặc, sang một sự quyết đoán sắc lạnh, như kẻ vừa tìm ra lối thoát trong mê cung chết chóc.

Nội tâm anh là một cơn bão – sự nghi ngờ, giận dữ, và cả nỗi sợ mơ hồ rằng vụ án này lớn hơn những gì họ tưởng.

Anh biết mình đang đi đúng hướng, nhưng mỗi bước tiến là một bước gần hơn đến bóng tối mà giáo phái này tôn thờ.

Anh quay sang đội, giọng trầm nhưng chắc chắn, mang theo sức nặng của một người nắm giữ bí mật:

"Lan Anh, Long, chúng ta kiểm tra xong ở đây.

Nhưng tôi biết xác ở đâu."

Lan Anh khựng lại, ánh mắt sắc lạnh nhìn Nhật, giọng gấp gáp:

"Nhật, anh nói gì?

Ở đâu?

Nói rõ đi!"

Nhật lắc đầu, ánh mắt tối đi, mang theo bí mật anh chưa sẵn sàng tiết lộ.

Khuôn mặt anh là một tấm mặt nạ – bình tĩnh bề ngoài, nhưng đôi mắt ánh lên sự quyết tâm và cả nỗi ám ảnh.

Anh biết mình cần thêm một manh mối cuối cùng để xác nhận, nhưng trực giác mách bảo rằng nơi đó – nơi hung thủ giấu xác – không xa.

Anh đáp, giọng lạnh:

"Chưa chắc chắn.

Nhưng tôi cần thêm một manh mối cuối cùng – và nó không ở đây."

Tú nắm chuỗi tràng hạt chặt hơn, hạt gỗ kêu lách cách trong tay cô, giọng nhỏ, run rẩy:

"Anh Nhật...

Anh biết thật à?

Hay chỉ là linh cảm?

Em... em sợ chúng ta đang đi sai hướng."

Nhật quay sang Tú, ánh mắt anh dịu đi một chút, nhưng vẫn mang theo sự cương nghị:

"Tú, không phải linh cảm.

Tôi thấy nó – bức tranh toàn cảnh.

Nhưng tôi cần chắc chắn."

Thắng chụp ảnh thánh giá, ánh flash lóe lên như tia sét trong bóng tối, giọng anh thấp:

"Anh Nhật, chị Lan Anh...

Nếu anh Nhật đúng, chúng ta phải nhanh.

Giáo phái này... họ không dừng lại đâu."

Long bước tới, đặt tay lên vai Nhật, giọng khàn, mang chút lo lắng hiếm thấy:

"Nhật, nếu cậu biết gì, nói đi.

Đừng để cả đội mò kim đáy bể.

Máu thế này, thời gian không chờ ai."

Nhật gật đầu, nhưng không nói thêm, ánh mắt hướng ra ngoài nhà kho, xuyên qua màn sương mù dày đặc.

Anh bước ra khỏi nhà kho, không quay lại, như thể bóng tối phía sau đã xác nhận điều anh nghi ngờ từ lâu.

Mưa vẫn rơi, từng giọt nước như mang theo lời cảnh báo từ cõi chết, nhưng Nhật không dừng lại.

Trong đầu anh, một địa điểm hiện ra, mờ ảo nhưng sắc nét, như một lời thì thầm từ chính khu vườn tận hiến.

[KHU VỰC KÊU GỌI ỦNG HỘ - CUỐI CHƯƠNG]

"Khu vườn tận hiến đã hé lộ cây thánh giá ngược và bí mật về Thánh Peter – hãy ủng hộ để chúng tôi theo chân Minh Nhật tìm ra xác nạn nhân!"

💰 STK: 0721000637501 – Vietcombank – Nguyen Minh Nhat

🌍 Paypal: paypal.me/nhatnguyenminh94

Lời kêu gọi: "Sự hỗ trợ của bạn là ánh sáng dẫn đường trong màn sương máu, giúp tổ điều tra lần theo dấu vết của hung thủ và khám phá bí mật kinh hoàng đang chờ đợi!"

Câu cảm ơn:

"Cảm ơn các bạn đã cùng chúng tôi bước vào khu vườn tận hiến, đối diện với cây thánh giá ngược rùng rợn và những manh mối dẫn đến bí ẩn chưa lời giải.

Hy vọng sự hồi hộp và kịch tính của chương này sẽ khiến bạn háo hức chờ đón nơi Minh Nhật tìm thấy xác nạn nhân!"
 
Oán Khúc Dưới Trăng
CHƯƠNG 23 - LỜI THÌ THẦM TỪ BÓNG TỐI


"Máu không chỉ chảy – nó kể những câu chuyện mà bóng tối muốn che giấu."

— Trích từ một dòng chữ mờ nhạt khắc trên đất vườn

Mưa phùn rơi đều, từng giọt nước li ti thấm đẫm áo khoác tổ điều tra, như những ngón tay lạnh giá níu giữ họ trong khu vườn u ám sau ngôi nhà gỗ.

Sương mù dày đặc bao phủ Thành phố Sương Hoa, biến khu vườn thành một mê cung mờ ảo, nơi những cây bàng già cỗi vươn cành khẳng khiu tựa bàn tay xương xẩu chực túm lấy ánh sáng yếu ớt từ đèn pin.

Dây leo chằng chịt quấn quanh gốc cây, mép lá sắc như lưỡi dao, lấp lóe dưới ánh đèn, như những con mắt vô hồn dõi theo từng bước chân.

Tiếng gió rít qua kẽ lá khô, mang theo lời thì thầm mơ hồ, như giọng nói từ cõi chết, xen lẫn mùi đất mục, lưu huỳnh, và máu khô từ nhà kho đổ nát phía sau.

Không khí ngột ngạt, nặng nề, như thể khu vườn đang thở, mỗi nhịp thở là một lời cảnh báo rằng bí mật kinh hoàng vẫn còn ẩn náu đâu đây.

Nguyễn Minh Nhật đứng trước cửa nhà kho, ánh mắt sắc lạnh quét qua khu vườn, khuôn mặt căng thẳng như người vừa chạm vào mảnh ghép cuối cùng của một bức tranh tội ác.

Nhà kho phía sau anh im lìm, cây thánh giá ngược bên trong – với dòng chữ Latinh "Petrus apostolus princeps cruce inversa mortuus est" – vẫn ám ảnh tâm trí anh như một lời nguyền chưa được giải mã.

Nhưng Nhật biết, xác nạn nhân không ở đó.

Hung thủ đã dựng một sân khấu giả, với thánh giá, máu, và biểu tượng chim bẻ đầu để đánh lạc hướng.

Câu trả lời thật sự nằm đâu đó trong khu vườn tận hiến này, giữa những bụi cây xơ xác và đất ẩm lạnh lẽo.

Ngô Ngọc Lan Anh bước ra từ nhà kho, tay cầm cuốn sổ tay ướt át, ánh mắt sắc lạnh như lưỡi dao phẫu thuật cô từng cầm trong phòng pháp y.

Cô ghi lại vài dòng về vệt máu trên thánh giá, rồi ngẩng lên, giọng trầm, mang theo sự tập trung của một nhà pháp y dày dạn:

"Nhật, anh Long, nhà kho không có xác.

Máu trên thánh giá quá ít – chỉ khoảng 200 đến 250ml, được đổ lên cố ý, không phải từ vết thương chí mạng.

Đây là nghi lễ, không phải hiện trường giết người.

Nhưng vệt máu kéo lê từ nhà gỗ ra đây... chúng ta đã bỏ sót gì đó."

Trần Hoàng Long đứng cạnh, tay siết khẩu súng ngắn, ánh mắt quét qua khu vườn.

Những bụi cây mọc chen chúc, gai nhọn cào vào áo khoác, như muốn giữ họ lại trong mê cung chết chóc.

Một vài dây leo đứt gãy treo lơ lửng, đong đưa như những sợi dây thòng lọng bỏ quên.

Mùi đất ẩm xen lẫn lưu huỳnh cay nồng khiến anh nhíu mày, giọng khàn đặc trưng:

"Lan Anh, cô nói đúng.

Vệt máu dẫn chúng ta đến nhà kho, nhưng dừng ở đó.

Nếu không có xác trong kho, thì hung thủ đã làm gì?

Xóa dấu vết, hay cố tình dẫn chúng ta đi vòng?"

Nguyễn Cẩm Ngọc Tú đứng gần Long, tay nắm chặt chuỗi tràng hạt gỗ – món quà từ bà cô ở nhà thờ Đồng Định, hạt gỗ trơn nhẵn từ những lần cô lẩm nhẩm cầu nguyện.

Ánh mắt cô lướt qua những dây leo, như tìm kiếm một dấu hiệu an toàn giữa không khí bất an.

Một cơn gió lạnh thổi qua, khiến cô rùng mình, giọng nhỏ, lạc đi:

"Anh Nhật, chị Lan Anh...

Em thấy khu vườn này... như đang che giấu gì đó.

Mùi máu vẫn đâu đây, nhưng không rõ từ đâu.

Như thể... nó thấm vào đất."

Từ Quốc Thắng cầm máy ảnh, ánh flash lóe lên khi anh chụp lại cửa nhà kho, giọng thấp, mang chút căng thẳng:

"Chị Lan Anh, vết cào trong nhà kho... như ai đó giãy giụa, cố bám víu.

Nhưng không có xác, không có máu tươi.

Có thể nạn nhân đã bị kéo đi chỗ khác."

Nhật quay lại, ánh mắt tối như màn sương, giọng lạnh nhưng chắc chắn, như người vừa nhìn thấy ánh sáng trong bóng tối:

"Thắng, cậu nói đúng.

Nhà kho là mồi nhử – hung thủ muốn chúng ta dừng lại ở thánh giá, nghĩ rằng nghi lễ đã hoàn thành.

Nhưng mọi thứ – vệt máu, vết cào, mảnh vải – đều chỉ ra rằng xác không ở đó.

Chúng ta quay lại từ đầu, xem xét mọi manh mối đã có."

Anh ra hiệu cho cả đội tụ lại gần một cây bàng lớn, nơi sương mù ít dày hơn, ánh đèn pin tạo thành một vòng sáng yếu ớt trên đất ẩm.

Cảnh sát địa phương đứng xung quanh, ánh mắt căng thẳng, súng cầm sẵn, như chuẩn bị đối mặt với một bóng ma bất ngờ lao ra từ bóng tối.

Nhật đứng giữa, ánh mắt quét qua từng người, như muốn truyền tải sự quyết tâm của mình.

Giọng anh trầm, chậm rãi, như một người chơi cờ sắp xếp các quân trên bàn:

"Tất cả nghe đây.

Chúng ta có nhiều manh mối, nhưng chúng không rời rạc.

Tôi sẽ liên kết lại – từ hiện trường đầu tiên đến khu vườn này."

Nhật bắt đầu, ánh mắt tập trung, giọng trầm nhưng sắc bén, như lưỡi dao rạch qua màn sương bí ẩn:

"Đầu tiên, tại hiện trường ban đầu ở Chợ Hoa Đêm, chúng ta tìm thấy một lọ máu trên bàn gỗ, cạnh một mảnh vải thêu biểu tượng chim bẻ đầu, đỏ thắm như máu tươi.

Biểu tượng đó không ngẫu nhiên – nó thuộc về giáo phái 'Dòng Máu Dưới Thánh Giá', một tà giáo từ năm 1932, tin rằng máu người sẽ mở cổng cho thứ họ gọi là Chúa Đen.

Lọ máu đó không phải máu động vật – Lan Anh xác nhận là máu người, khoảng 300ml, được bảo quản cẩn thận, như một vật thánh trong nghi lễ."

Lan Anh gật đầu, bổ sung, giọng trầm, ánh mắt sắc lạnh:

"Đúng vậy, Nhật.

Máu trong lọ có chất bảo quản, mùi lưu huỳnh nhẹ – không phải máu tươi từ một vụ giết người tại chỗ.

Nó được chuẩn bị trước, có thể từ một nạn nhân khác, dùng để phục vụ nghi lễ."

Nhật tiếp tục, ánh mắt không rời đội, giọng trầm hơn, như đang kéo mọi người vào tâm trí mình:

"Sau đó, trong ngôi nhà gỗ, chúng ta tìm thấy một cuốn nhật ký viết bằng máu khô, nét chữ run rẩy, như của kẻ đang kinh hoàng.

Những dòng chữ nói về nghi lễ: 'Máu đầu tiên mở lối, máu thứ hai gọi tên, máu thứ ba triệu hồi Chúa Đen.' Nhật ký gọi Chúa Đen là Lucifer – thiên thần sa ngã, kẻ từng phản bội ánh sáng để trở thành vua địa ngục.

Cuốn nhật ký còn nhắc đến một cánh cổng, rằng máu là chìa khóa để mở nó.

Cùng với đó, chúng ta thấy thánh giá ngược, tượng Đức Mẹ bị đập vỡ, và ký tự Latinh khắc trên tường: 'Sanguis aperit portas' – 'Máu mở cánh cổng.'"

Tú chen vào, giọng nhỏ, tay siết chuỗi tràng hạt đến mức các ngón tay trắng bệch:

"Anh Nhật, em nhớ cuốn nhật ký có hình vẽ – một người bị trói, máu chảy thành sông, và một bóng đen với đôi mắt rạch ngang.

Đó là...

Lucifer, đúng không?

Như thể họ đang vẽ nghi lễ triệu hồi."

Nhật gật đầu, ánh mắt tối đi, giọng lạnh:

"Đúng, Tú.

Hình vẽ đó là manh mối quan trọng – giáo phái này tin rằng máu người, cả vô tội lẫn tội lỗi, sẽ triệu hồi Lucifer.

Họ không chỉ giết người – họ biến mỗi cái chết thành một nghi lễ, một lời tuyên ngôn để tôn vinh kẻ phản bội ánh sáng."

Anh chỉ về phía nhà kho, giọng trầm hơn, mang theo sức nặng của sự thật anh vừa nhận ra:

"Và giờ, khu vườn này.

Vệt máu kéo lê từ nhà gỗ dẫn chúng ta đến nhà kho, nhưng xác không ở vùi lấp trong bóng tối.

Trong nhà kho, chúng ta thấy cây thánh giá ngược – cao ba mét, làm từ gỗ đen, khắc chi chít ký tự Latinh và biểu tượng chim bẻ đầu.

Dòng chữ 'Petrus apostolus princeps cruce inversa mortuus est' – 'Peter tông đồ trưởng đã chết trên cây thánh giá ngược' – không phải ngẫu nhiên.

Thánh Peter phản bội Chúa ba lần trước khi gà gáy, nhưng ông chết ngược trên thánh giá để sám hối, khiêm nhường trước tội lỗi của mình.

Giáo phái này lấy hình ảnh đó, nhưng biến nó thành báng bổ – họ tôn vinh sự phản bội, không phải chuộc tội."

Long nhíu mày, giọng khàn, ánh mắt mang chút nghi hoặc:

"Nhật, ý cậu là hung thủ dùng thánh giá ngược để nhại lại cái chết của Thánh Peter?

Nhưng tại sao?

Để gửi thông điệp à?

Hay chỉ để đánh lạc hướng?"

Nhật gật đầu, ánh mắt sắc lạnh, như lưỡi dao vừa tìm thấy mục tiêu:

"Đúng vậy, anh Long.

Thánh giá ngược là thông điệp – nhưng cũng là mồi nhử.

Hung thủ muốn chúng ta dừng lại ở nhà kho, nghĩ rằng nghi lễ đã hoàn thành.

Nhưng máu trên thánh giá quá ít – Lan Anh nói chỉ 200–250ml, không đủ để giết người.

Vết cào trên vách nhà kho, mảnh vải thêu chim bẻ đầu, dấu chân mờ – tất cả đều được sắp đặt.

Hung thủ dẫn chúng ta đến nhà kho, nhưng xác thật sự ở chỗ khác."

Thắng chen vào, giọng căng thẳng, ánh mắt quét qua khu vườn như tìm kiếm câu trả lời:

"Anh Nhật, nếu nhà kho là mồi nhử, thì xác ở đâu?

Vệt máu dừng ở đó – chúng ta đã kiểm tra kỹ rồi."

Nhật quay sang Thắng, ánh mắt lóe lên tia sáng, như vừa nhìn thấy mảnh ghép cuối cùng trong bức tranh tội ác:

"Thắng, cậu sai rồi.

Vệt máu không dừng ở nhà kho – chúng ta chỉ nghĩ thế vì hung thủ che giấu quá khéo.

Hãy nhìn lại khu vườn."

Nhật dẫn cả đội quay lại khu vườn, ánh đèn pin quét qua những bụi cây xơ xác và dây leo chằng chịt.

Anh dừng lại gần một cụm cây bàng nhỏ, cách nhà kho khoảng mười mét, nơi đất xốp hơn bình thường, như vừa được đào lên rồi đắp lại vội vàng.

Những dây leo mọc dày đặc quanh đó, nhưng mép lá có dấu vết bị giẫm nát, như ai đó đã cố tình đi qua.

Một mùi lạ xộc lên – không phải đất mục hay lưu huỳnh quen thuộc, mà là mùi máu tươi, dù rất nhẹ, bị che giấu bởi mưa và lá khô.

Nhật quỳ xuống, lấy que nhỏ gạt đất, lộ ra một vệt máu mờ nhạt, kéo dài từ hướng nhà kho đến cụm cây này, nhưng bị lá khô và đất ẩm phủ kín cẩn thận.

Anh lẩm bẩm, giọng trầm:

"Lan Anh, cô kiểm tra đi.

Tôi nghi xác ở đây."

Lan Anh quỳ xuống, ánh mắt tập trung cao độ, như khi cô đứng trước một tử thi trong phòng pháp y.

Cô lấy dao phẫu thuật nhỏ cạy đất, động tác nhẹ nhàng nhưng dứt khoát.

Đất xốp, dễ đào, như vừa bị xáo trộn vài ngày trước.

Một vài rễ cây nhỏ đứt gãy, lộ ra dưới lớp đất, dính máu khô đỏ sẫm.

Cô ghi nhanh vào sổ tay: "Đất xốp, sâu 30–40cm, có dấu xáo trộn – nghi hố chôn.

Mùi máu tươi nhẹ, không phải máu khô.

Rễ cây dính máu, nghi nạn nhân được chôn nông."

Cô ngẩng lên, giọng trầm, mang theo sự chắc chắn:

"Nhật, anh đúng rồi.

Có gì đó dưới này.

Đào cẩn thận – nếu xác ở đây, chúng ta không được làm hỏng hiện trường."

Cô ra hiệu cho hai viên cảnh sát mang xẻng đến.

Cả đội đứng vòng quanh, không khí căng thẳng đến nghẹt thở, như thể khu vườn đang nín thở cùng họ.

Tiếng xẻng cắm vào đất vang lên đều đặn, mỗi nhát như đánh thức một bí mật kinh hoàng từ lòng đất.

Đất ẩm bắn lên, bám vào giày và quần áo, mang theo mùi máu ngày càng rõ.

Một viên cảnh sát trẻ khựng lại, giọng run, ánh mắt hoảng loạn:

"Chị Lan Anh, anh Nhật...

Có gì đó!"

Anh chỉ vào một góc hố, nơi một bàn tay người lộ ra, trắng bệch, móng tay gãy vụn, dính đất và máu khô.

Ngón tay cong queo, như cố bám víu vào sự sống trước khi bị chôn vùi.

Lan Anh ra hiệu dừng đào, tự mình quỳ xuống, dùng tay gạt đất cẩn thận, động tác nhẹ nhàng như sợ làm tổn thương thi thể.

Đất rơi ra, lộ dần một hình hài khiến cả đội lặng đi, hơi thở như bị bóp nghẹt trước hình tượng kỳ dị của nạn nhân.

Nạn nhân là một người đàn ông, khoảng 30–35 tuổi, cơ thể gầy gò, da trắng bệch như sáp, bị trói chặt bằng dây gai, tạo thành hình một cây thánh giá ngược nhỏ, dài chưa đầy hai mét.

Hai tay dang ngang, buộc chặt vào hai cành cây khô gãy, chân ghì chặt vào nhau bằng dây gai, siết sâu vào da thịt đến mức rỉ máu khô.

Đầu nạn nhân ngửa ra sau, cổ vẹo một góc bất thường, như tái hiện cái chết của Thánh Peter trên thánh giá ngược.

Nhưng điều khiến cả đội rùng mình là sự báng bổ trong cách hung thủ sắp xếp thi thể: trên ngực nạn nhân, một biểu tượng chim bẻ đầu được khắc sâu vào da, mỗi nét khắc rộng 3mm, máu khô loang lổ, như vừa được hoàn thành khi nạn nhân còn sống.

Vết khắc không đều, mép rách, như hung thủ cố ý để nạn nhân đau đớn.

Mắt nạn nhân bị khâu kín bằng chỉ đen, mỗi mắt 12 mũi khâu, đều đặn như một nghi lễ tỉ mỉ, nhưng mép mí mắt rỉ máu khô, như thể nạn nhân đã cố mở mắt trong tuyệt vọng.

Một lọ thủy tinh nhỏ đặt trên bụng, chứa máu đỏ đục, khoảng 100ml, mép lọ khắc dòng chữ Latinh: "Sanguis peccatorum" – "Máu của kẻ tội lỗi."

Lọ được buộc chặt bằng dây gai, như một vật thánh không thể rời khỏi thi thể.

Xung quanh nạn nhân, một vòng tròn đất được vẽ cẩn thận, rải đầy những mảnh giấy nhỏ, mỗi mảnh viết một từ Latinh bằng mực đỏ: "Traditor" – "Kẻ phản bội."

Một vài mảnh giấy dính đất và máu, như vừa được đặt xuống trước khi chôn.

Nhưng chi tiết kinh hoàng nhất là một cây thánh giá nhỏ, dài 30cm, làm từ xương người, đặt ngay dưới cằm nạn nhân, như một lời nguyền cuối cùng.

Xương trắng đục, được mài nhẵn, khắc dòng chữ: "Non sum dignus" – "Ta không xứng đáng."

Câu nói của Thánh Peter khi xin chết ngược, giờ bị báng bổ thành một vật tế phẩm cho bóng tối.

Lan Anh quỳ xuống, kiểm tra thi thể, ánh mắt tập trung, ghi chú với tốc độ nhanh nhưng chính xác: "Nạn nhân nam, khoảng 30–35 tuổi, chết khoảng 3–4 ngày, da trắng bệch, dấu hiệu mất máu nghiêm trọng.

Vết khắc chim bẻ đầu trên ngực, sâu 3–4mm, mép rách – nghi khắc khi còn sống.

Mắt khâu bằng chỉ đen, 12 mũi mỗi mắt, mép mí mắt rỉ máu khô.

Lọ máu trên bụng, chứa 100ml máu người, có chất bảo quản, mùi lưu huỳnh nhẹ.

Dây gai trói chặt, siết vào da, gây vết hằn sâu 5mm.

Thánh giá xương, dài 30cm, khắc 'Non sum dignus' – nghi xương người, cần xét nghiệm thêm."

Cô lẩm bẩm, giọng trầm, mang chút kinh hãi hiếm thấy:

"Nhật, hung thủ không chỉ giết – hắn biến nạn nhân thành một tác phẩm bệnh hoạn.

Vết khắc, chỉ khâu, lọ máu, thánh giá xương – đây là nghi lễ, và rất cá nhân.

Hắn biết nạn nhân, hoặc chọn hắn vì một lý do đặc biệt."

Long đứng cạnh, ánh mắt tối đi, giọng khàn, như cố kìm nén cơn giận:

"Lan Anh, cô nói đúng.

Nhìn cách hắn trói, cách hắn khắc... như thể nạn nhân là tế phẩm cho thứ gì đó lớn hơn.

Thánh giá ngược, gọi nạn nhân là 'kẻ phản bội' – lại là Peter à?

Nhưng thánh giá xương... cái này quá bệnh hoạn."

Tú khựng lại, ánh mắt run rẩy nhìn thi thể, tay siết chuỗi tràng hạt đến mức các ngón tay tê dại.

Giọng cô nhỏ, lạc đi, như đang cầu nguyện giữa cơn ác mộng:

"Anh Long, chị Lan Anh...

Cái này... như nhại lại cái chết của Thánh Peter, nhưng méo mó, báng bổ.

Họ gọi nạn nhân là 'kẻ phản bội', như Peter phản bội Chúa.

Nhưng khâu mắt, thánh giá xương...

để làm gì?

Như thể họ muốn nạn nhân bị nguyền rủa mãi mãi."

Nhật quỳ xuống, kiểm tra lọ máu, ánh mắt sắc lạnh như lưỡi dao.

Anh lướt tay qua dòng chữ "Sanguis peccatorum", cảm nhận nét khắc sắc bén, như được làm bằng dao găm.

Anh lẩm bẩm, giọng lạnh, như đang nói với chính bóng tối:

"Khâu mắt...

để nạn nhân không nhìn thấy ánh sáng, không nhìn thấy sự thật.

Thánh giá xương – lời nói của Peter bị biến thành lời nguyền.

Giáo phái này không chỉ tôn vinh Lucifer – họ muốn nạn nhân trở thành hiện thân của sự phản bội, như Peter trước khi sám hối, nhưng bị giam cầm trong bóng tối vĩnh viễn."

Lan Anh tiếp tục khám nghiệm, lấy mẫu máu từ lọ và vết khắc trên ngực nạn nhân.

Cô phát hiện một vết cắt nhỏ trên cổ, sâu 5mm, không chí mạng, nhưng đủ để rút máu từ từ.

Cô kiểm tra thêm, thấy các mạch máu ở cổ tay cũng bị rạch nhẹ, như thể hung thủ muốn nạn nhân sống càng lâu càng tốt trong đau đớn.

Cô ghi: "Vết cắt cổ, sâu 5mm, không chí mạng – nghi rút máu chậm.

Vết rạch cổ tay, sâu 2mm, đều đặn, tổng lượng máu mất khoảng 1,5–2 lít, phù hợp với nghi lễ lấy máu.

Không có vết thương phòng vệ – nạn nhân có thể bị trói hoặc bất tỉnh trước khi khắc."

Cô ngẩng lên, giọng trầm, ánh mắt tối đi:

"Nhật, nạn nhân chết vì mất máu, nhưng chậm rãi, có thể kéo dài hàng giờ.

Hung thủ muốn hắn sống để hoàn thành nghi lễ – khắc biểu tượng, khâu mắt, trói thành thánh giá ngược.

Hắn rút máu từ cổ và cổ tay, giữ lại một phần trong lọ, phần còn lại... có thể đã dùng ở nơi khác."

Thắng chụp ảnh thi thể, ánh flash lóe lên như tia sét trong bóng tối, soi rõ từng chi tiết ghê rợn – từ chỉ khâu đen trên mắt đến thánh giá xương dưới cằm.

Anh lẩm bẩm, giọng run, như cố giữ bình tĩnh:

"Chị Lan Anh, cái lọ máu này... giống lọ trong nhà gỗ và nhà kho.

Nhưng cái này mới – máu còn đỏ, không khô hẳn.

Và thánh giá xương... tôi chưa bao giờ thấy cái gì bệnh hoạn thế này."

Nhật cầm lọ máu, ánh mắt tối đi, ngón tay lướt qua dòng chữ "Sanguis peccatorum".

Anh cảm nhận được sự tỉ mỉ của hung thủ – không chỉ trong nghi lễ, mà cả trong cách hắn để lại manh mối, như một lời thách thức.

Anh lẩm bẩm, giọng lạnh:

"Thắng, đúng vậy.

Lọ này là một phần nghi lễ – máu thứ hai, hoặc thứ ba, như cuốn nhật ký đã nói.

Nhưng tại sao để lại đây?

Hắn muốn chúng ta thấy, hay... hắn chưa kịp mang đi?

Và thánh giá xương – nếu là xương người, thì từ đâu?"

Lan Anh quay lại, kiểm tra thánh giá xương, ánh mắt sắc lạnh.

Cô lấy dao nhỏ cạo một mảnh xương, quan sát dưới đèn pin, ghi: "Thánh giá xương, dài 30cm, bề mặt mài nhẵn, nghi xương người – cần xét nghiệm DNA.

Khắc 'Non sum dignus', nét sâu, làm bằng dao sắc.

Không có máu, không có mô – nghi làm từ trước."

Cô lắc đầu, giọng trầm:

"Nhật, nếu đây là xương người, thì không phải từ nạn nhân này – nó đã được mài nhẵn, bảo quản từ lâu.

Có thể là một phần nghi lễ khác, hoặc... từ nạn nhân trước."

Cả đội đứng quanh thi thể, ánh đèn pin chiếu lên vòng tròn đất, nơi những mảnh giấy "Traditor" nằm rải rác, như những cánh hoa của một nghi lễ chết chóc.

Lan Anh lên tiếng, giọng trầm, mang theo sự chắc chắn của một nhà pháp y:

"Nhật, anh Long, mọi thứ ở đây – biểu tượng chim bẻ đầu, thánh giá ngược, lọ máu, dòng chữ 'kẻ phản bội', và thánh giá xương – đều liên quan đến giáo phái 'Dòng Máu Dưới Thánh Giá'.

Tôi từng nghe bà cụ ở Chợ Hoa Đêm kể về họ – từ năm 1932, họ xuất hiện ở vùng núi phía Bắc, tin rằng máu người, đặc biệt máu của 'kẻ phản bội', sẽ làm hài lòng Lucifer và mở cánh cổng cho hắn trở lại.

Nhưng cái này... không chỉ là nghi lễ.

Hình tượng nạn nhân là một lời cảnh báo, hoặc một lời tuyên ngôn."

Long gật đầu, ánh mắt tối đi, giọng khàn, như cố kìm nén cơn giận:

"Lan Anh, cô nói đúng.

Thánh giá ngược, khâu mắt, gọi nạn nhân là 'kẻ phản bội' – như thể giáo phái này đang nhại lại Kinh Thánh, nhưng méo mó, báng bổ.

Họ muốn gì?

Triệu hồi Lucifer thật, hay chỉ lợi dụng truyền thuyết để giết người?"

Tú chen vào, giọng run nhưng cố giữ bình tĩnh, ánh mắt lướt qua thi thể như tìm kiếm câu trả lời:

"Anh Long, chị Lan Anh...

Em từng đọc trong sách ở nhà thờ Đồng Định – về các giáo phái dị giáo thời Trung cổ ở châu Âu.

Có những nhóm thờ Satan, tin rằng máu người, đặc biệt máu của kẻ phản bội Chúa, sẽ làm hài lòng quỷ dữ.

Họ dùng thánh giá ngược, gọi những ai từ bỏ đức tin là 'tế phẩm'.

Cái này... giống hệt, nhưng kinh khủng hơn."

Nhật gật đầu, ánh mắt sắc lạnh, như vừa nhìn thấy một sợi dây vô hình nối các manh mối lại:

"Tú, em nói đúng.

Giáo phái này không chỉ là dị giáo – họ là hội kín, hoạt động có tổ chức, có mục tiêu rõ ràng.

Biểu tượng chim bẻ đầu, lọ máu, thánh giá ngược, và giờ là thánh giá xương – tất cả đều là dấu hiệu của họ.

Nhưng tại sao chọn nạn nhân này?

Hắn là ai?

Và tại sao để lại thi thể lộ liễu thế này, như một tác phẩm để chúng ta chiêm ngưỡng?"

Lan Anh quay lại, ánh mắt tối đi, giọng trầm:

"Nhật, có thể nạn nhân này không ngẫu nhiên.

Hắn có thể là thành viên giáo phái, nhưng phản bội họ – nên bị gọi là 'Traditor'.

Hoặc hắn là người ngoài, được chọn để gửi thông điệp.

Nhưng thánh giá xương... nó gợi ý rằng đây không phải nạn nhân đầu tiên."

[KHU VỰC KÊU GỌI ỦNG HỘ - GIỮA CAO TRÀO]

"Màn sương đã dẫn chúng ta đến thi thể kỳ dị trong khu vườn tận hiến, với thánh giá xương và máu của kẻ phản bội – hãy ủng hộ để tổ điều tra lật mở bí mật của giáo phái chết chóc!"

💰 STK: 0721000637501 – Vietcombank – Nguyen Minh Nhat

🌍 Paypal: paypal.me/nhatnguyenminh94

Lời kêu gọi: "Sự đồng hành của bạn là ngọn lửa soi sáng bóng tối, giúp chúng tôi lần theo dấu máu và đối mặt với những bí ẩn kinh hoàng của hội kín 'Dòng Máu Dưới Thánh Giá'!"

Nhật đứng dậy, ánh mắt quét qua thi thể lần cuối, rồi hướng ra khu vườn, nơi sương mù vẫn dày đặc, như một bức màn che giấu sự thật.

Anh im lặng, khuôn mặt căng thẳng, như đang đấu tranh với những ý nghĩ sâu kín trong tâm trí.

Tâm trí anh quay cuồng, không chỉ vì hình tượng ghê rợn của nạn nhân, mà còn vì ý nghĩa lớn hơn phía sau.

Giáo phái này không hành động ngẫu nhiên – mỗi cái chết là một bước trong kế hoạch, mỗi nghi lễ là một lời tuyên ngôn.

Nhưng động cơ của họ là gì?

Triệu hồi Lucifer, hay che giấu một mục tiêu đen tối hơn?

Và nạn nhân này – một người đàn ông vô danh, bị biến thành tế phẩm – có vai trò gì trong bức tranh tội ác?

Anh nhớ lại cuốn nhật ký máu, dòng chữ run rẩy: "Hắn thấy tất cả – và hắn đòi máu."

Lời thì thầm đó vang lên trong đầu anh, như giọng nói của chính khu vườn, lạnh lẽo và ám ảnh.

Nhật cảm thấy một gánh nặng đè lên vai – không chỉ là trách nhiệm phá án, mà còn là nỗi sợ mơ hồ rằng họ đang đối mặt với thứ lớn hơn, đen tối hơn những gì họ có thể hiểu.

Anh nghĩ đến giáo phái "Dòng Máu Dưới Thánh Giá" – từ 1932, họ đã hoạt động trong bóng tối, giết người, rút máu, và để lại những dấu hiệu báng bổ.

Nhưng tại sao bây giờ họ lại lộ diện, lại để lại thi thể như một lời thách thức?

Có phải họ đang chuẩn bị cho một nghi lễ lớn hơn, hay đây chỉ là khởi đầu?

Ánh mắt Nhật trở nên ám ảnh, đôi môi mím chặt, như cố kìm nén cơn bão trong tâm trí.

Anh đứng đó, bất động, như một bức tượng giữa khu vườn, nhưng trong đầu anh, những manh mối xoay vần – lọ máu, chim bẻ đầu, thánh giá ngược, thánh giá xương, và dòng chữ "Traditor".

Mỗi chi tiết là một sợi dây kéo anh sâu hơn vào bóng tối, nơi hội kín đang chờ đợi, với những bí mật đen tối hơn cả máu.

Lan Anh nhận ra sự thay đổi trong Nhật, bước tới, đặt tay nhẹ lên vai anh, giọng trầm, mang chút lo lắng hiếm thấy:

"Nhật, anh ổn chứ?

Tôi biết vụ này... không bình thường.

Thi thể, nghi lễ, giáo phái – nó quá nhiều.

Nhưng chúng ta đã tìm thấy xác.

Bước tiếp theo là gì?"

Nhật quay sang, ánh mắt vẫn tối, nhưng giọng anh bình tĩnh, như cố che giấu nội tâm giằng xé:

"Lan Anh, chúng ta có xác, nhưng chưa có câu trả lời.

Hung thủ để lại thi thể này như một thông điệp – nhưng cho ai?

Chúng ta, hay chính giáo phái của hắn?

Và thánh giá xương... nó không phải ngẫu nhiên.

Nếu là xương người, thì từ đâu?

Có bao nhiêu nạn nhân trước đây mà chúng ta không biết?"

Long chen vào, giọng khàn, ánh mắt mang chút giận dữ:

"Nhật, cậu nói đúng.

Cái cách hắn sắp xếp nạn nhân – khâu mắt, khắc chim bẻ đầu, thánh giá xương – như thể hắn đang khoe mẽ.

Nhưng khoe với ai?

Và tại sao không che giấu xác kỹ hơn?

Hắn không sợ chúng ta à?"

Nhật lắc đầu, ánh mắt hướng vào màn sương mù dày đặc, giọng trầm, như đang nói với chính bóng tối:

"Anh Long, đó là câu hỏi lớn nhất.

Hung thủ không sợ chúng ta tìm thấy xác – hắn muốn chúng ta thấy, muốn chúng ta biết về giáo phái của hắn.

Nhưng tôi có cảm giác...

đây chưa phải kết thúc.

Còn gì đó ngoài kia, trong sương, và nó lớn hơn những gì chúng ta thấy."

Tú đứng cạnh, ánh mắt run rẩy, tay vẫn siết chuỗi tràng hạt, giọng nhỏ, như cầu nguyện giữa cơn ác mộng:

"Anh Nhật...

Nếu giáo phái này còn hành động, thì sẽ có nạn nhân khác, đúng không?

Chúng ta... chúng ta phải làm gì để ngăn họ?"

Nhật không trả lời ngay, ánh mắt anh dán vào thi thể, rồi lướt qua khu vườn, như đang tìm kiếm một dấu hiệu vô hình trong màn sương.

Anh biết vụ án này không dừng lại ở đây – mỗi manh mối là một cánh cửa dẫn vào bóng tối, nơi hội kín "Dòng Máu Dưới Thánh Giá" đang chờ đợi, với những bí mật đen tối hơn cả máu và xương.

Anh đứng đó, bất động, nhưng trong lòng anh, một câu hỏi lớn hơn đang trỗi dậy: Họ muốn gì, và ai sẽ là người tiếp theo?

[KHU VỰC KÊU GỌI ỦNG HỘ - CUỐI CHƯƠNG]

"Thi thể trong khu vườn tận hiến đã kể một câu chuyện báng bổ với máu và xương – hãy ủng hộ để chúng tôi truy tìm động cơ thật sự của hung thủ và hội kín!"

💰 STK: 0721000637501 – Vietcombank – Nguyen Minh Nhat

🌍 Paypal: paypal.me/nhatnguyenminh94

Lời kêu gọi: "Sự hỗ trợ của bạn là ánh sáng dẫn đường qua màn sương máu, giúp tổ điều tra đối mặt với hội kín 'Dòng Máu Dưới Thánh Giá' và những bí mật kinh hoàng đang ẩn náu!"

Câu cảm ơn:

"Cảm ơn các bạn đã cùng chúng tôi bước vào khu vườn tận hiến, đối diện với thi thể kỳ dị, thánh giá xương, và những manh mối dẫn đến bí ẩn chết chóc của giáo phái.

Hy vọng sự kịch tính và ám ảnh của chương này sẽ khiến bạn háo hức chờ đón những tiết lộ kinh hoàng tiếp theo!"
 
Oán Khúc Dưới Trăng
CHƯƠNG 24 - TIẾNG VỌNG TỪ KINH THƯ (PHẦN 1)


"Máu không chỉ chảy – nó hát những bài ca mà chỉ bóng tối nghe thấy."

— Trích từ một vệt chữ mờ nhạt khắc trên đất vườn

Mưa phùn rơi lất phất, từng giọt nước li ti thấm đẫm khu vườn sau ngôi nhà gỗ, như những giọt lệ lạnh giá nhỏ xuống từ cõi chết.

Sương mù dày đặc bao phủ Thành phố Sương Hoa, biến khu vườn thành một mê cung mờ ảo, nơi ánh sáng yếu ớt từ đèn pin của tổ điều tra chỉ đủ soi lên những cây bàng già cỗi, cành khô khẳng khiu tựa bàn tay xương xẩu chực túm lấy kẻ lạc lối.

Dây leo chằng chịt quấn quanh gốc cây, như những mạch máu đen kịt, mép lá sắc như lưỡi dao, lấp lóe dưới ánh đèn, như những con mắt vô hồn rình rập.

Đất vườn nứt nẻ, lộ ra những kẽ hở nhỏ, nơi côn trùng bò lổm ngổm, thân đen bóng, như mang theo lời nguyền từ lòng đất.

Không khí lạnh lẽo, ngột ngạt, mang theo mùi đất mục, tanh nồng của máu khô, và lưu huỳnh cay nồng từ một nghi lễ bị ngắt quãng.

Tiếng gió rít qua kẽ lá khô, hòa lẫn tiếng nước rỉ từ những vũng đọng, như lời thì thầm từ cõi sâu thẳm, khiến khu vườn tĩnh lặng trở thành một nghịch lý chết chóc – vẻ ngoài yên bình như bức tranh đồng quê, nhưng dưới lớp đất, những bí mật kinh hoàng đang rên rỉ, chờ được lật mở.

Nguyễn Minh Nhật đứng ở rìa khu vườn, ánh mắt tối như màn sương, hơi thở chậm rãi, như cố kìm nén cảm giác bất an.

Anh siết chặt áo khoác, cảm nhận cái lạnh thấm qua lớp vải, nhưng không phải cái lạnh của mưa – đó là hơi thở của khu vườn, như một thực thể sống, đang quan sát đội điều tra.

Một bóng quạ lướt qua trên cành khô, đôi mắt đỏ rực như máu, rồi tan biến vào sương mù.

Nhật bất giác ngoảnh lại, tay chạm vào khẩu súng lục đeo bên hông, ánh mắt quét qua những lùm cây tối tăm.

"Chúng ta đang bị theo dõi," anh lẩm bẩm, giọng thấp đến mức chỉ mình nghe thấy.

Anh bước về phía hố chôn, nơi đội đang tập trung, lòng nặng trĩu với linh cảm rằng khu vườn này không chỉ là hiện trường – nó là một lời nguyền chưa hoàn tất.

Hố chôn nông, nơi thi thể nạn nhân vừa được khai quật, nằm lọt thỏm giữa cụm cây bàng nhỏ, đất xốp loang máu khô, nóng bất thường, như vừa bị một nghi lễ ma quái làm ấm.

Xung quanh hố, dây leo giẫm nát, mép lá rách, như dấu vết của một cuộc vật lộn tuyệt vọng.

Một vài con bọ đất bò ra từ kẽ đất, thân đen bóng, như mang theo lời nguyền từ lòng đất.

Vòng tròn đất bao quanh thi thể khắc chi chít ký tự Latinh méo mó, như một ranh giới ma thuật, với những mảnh giấy Traditor rải rác, một mảnh dính máu tươi, như vừa được đặt xuống trước khi đội đến.

Ánh đèn pin chiếu xuống, soi lên thi thể trắng bệch, trói thành hình thánh giá ngược nhỏ, với lọ máu trên bụng khắc Sanguis peccatorum, thánh giá xương dưới cằm khắc Non sum dignus, và một con quạ nhỏ khắc bên cạnh.

Một âm thanh rít lạ lùng, như tiếng gió thoát ra từ dưới đất, khiến cả đội khựng lại, hơi thở dè dặt giữa không khí căng thẳng.

Ngô Ngọc Lan Anh quỳ bên thi thể, ánh mắt sắc lạnh như lưỡi dao phẫu thuật, tay đeo găng cao su run nhẹ, dù cô cố giữ bình tĩnh.

Cô cầm đèn pin chuyên dụng, ánh sáng trắng lạnh quét qua từng chi tiết trên cơ thể nạn nhân – từ vết khắc chim bẻ đầu trên ngực, chỉ khâu đen trên mắt, đến dây gai siết chặt tay chân, gai ngược đâm sâu vào da.

Mỗi cử động của cô đều chậm rãi, chính xác, như sợ làm xáo trộn hiện trường.

Cô dùng kính lúp kiểm tra mép vết khắc, ngón tay lướt nhẹ qua dây gai, cảm nhận độ sâu của vết hằn và gai ngược sắc nhọn, như vũ khí tra tấn.

Mùi máu tươi, dù nhẹ, vẫn xộc lên, hòa lẫn với đất ẩm và lưu huỳnh từ lọ máu.

Cô ghi nhanh vào sổ tay ướt át: "Thi thể nam, 30–35 tuổi, chết 3–4 ngày.

Vết khắc chim bẻ đầu, mắt khâu, lọ máu, thánh giá xương – nghi lễ báng bổ.

Mùi máu tươi, lưu huỳnh, đất nóng bất thường."

Cô ngẩng lên, giọng trầm, chắc chắn:

"Nhật, anh Long, thi thể này không chỉ là nạn nhân – nó là một tác phẩm bệnh hoạn.

Hung thủ muốn kể một câu chuyện, nhưng mình cần kiểm tra kỹ hơn.

Mọi chi tiết đều có thể là chìa khóa."

Trần Hoàng Long đứng cách hố chôn vài mét, ánh mắt sắc bén quét qua khu vườn.

Anh chú ý đến địa hình – những gò đất lồi lõm, cành cây gãy gần hố, và một vài dấu chân mờ nhạt trên đất ẩm, mép nhòe vì mưa.

Anh cầm đèn pin, soi lên một chậu cây sứ vỡ cạnh cụm cây bàng, đất trong chậu vương vãi, lẫn một mảnh vải trắng lấm máu, thêu chim bẻ đầu.

Anh quỳ xuống, lấy que nhỏ gạt mảnh vải vào lọ mẫu, ghi: "Mẫu vải 01 – gần chậu sứ, nghi áo choàng."

Anh gọi lớn, giọng khàn, mang chút giận dữ:

"Nhật, Lan Anh, khu vực này có dấu hiệu di chuyển.

Dấu chân mờ, hoa văn giày đi rừng, giống cái trong nhà kho.

Mảnh vải này... như cái trong kho.

Hung thủ kéo nạn nhân từ nhà gỗ, qua kho, rồi chôn ở đây."

Từ Quốc Thắng di chuyển quanh hố, máy ảnh lóe flash liên tục, chụp từng góc của thi thể và hiện trường – từ vòng tròn đất, mảnh giấy Traditor, đến dây leo giẫm nát.

Anh quay video, ghi lại vị trí chậu sứ vỡ, cành cây gãy, và một vệt đất nứt dài, như bị xẻ bởi vật nặng.

Anh lấy bộ dụng cụ thu mẫu, cẩn thận gạt đất vào lọ nhựa theo chỉ dẫn của Lan Anh, đánh số: "Mẫu đất 01 – gần tay nạn nhân; Mẫu đất 02 – dưới lọ máu; Mẫu đất 03 – vệt nứt."

Anh sử dụng máy quét 3D, dựng mô hình hiện trường, giọng thấp, lo lắng sai sót:

"Chị Lan Anh, vòng tròn đất này... như ranh giới nghi lễ.

Mảnh giấy Traditor đặt đều, nhưng cái dính máu tươi... như vừa được thêm vào.

Em sẽ quét 3D xong trong 10 phút."

Nguyễn Cẩm Ngọc Tú đứng cạnh hố, tay siết chuỗi tràng hạt gỗ, hạt lăn qua ngón tay run rẩy, như cố xua đi nỗi sợ.

Ánh mắt cô tập trung, quét qua thi thể – cách trói thánh giá ngược, lọ máu khắc Sanguis peccatorum, thánh giá xương khắc Non sum dignus và một con quạ nhỏ bên cạnh.

Cô lắng nghe âm thanh khu vườn – tiếng gió rít, tiếng lá vỡ, và tiếng rít lạ từ dưới đất, như lời thì thầm ma quái.

Cô lẩm nhẩm cầu nguyện, giọng nhỏ nhưng kiên định:

"Chị Lan Anh, anh Nhật...

Cách sắp xếp này... như nhại cái chết của Thánh Peter, nhưng báng bổ.

Mười hai mũi khâu mỗi mắt – như 12 tông đồ, hoặc 12 bộ tộc Israel.

Con quạ trên thánh giá xương... giống con quạ của Noah, không trở lại, mang điềm gở."

Nhật bước gần hơn, ánh mắt tối đi, đặt tay lên vai Tú như an ủi, giọng trầm nhưng sắc bén:

"Tú, ý hay đấy.

Mười hai mũi khâu, con quạ... có thể là biểu tượng phản bội và điềm gở.

Lan Anh, cậu kiểm tra xem thi thể có dấu hiệu nào cho thấy nạn nhân bị trói ở nơi khác trước khi chôn không?

Anh Long, dấu chân và mảnh vải – hung thủ có cố ý để lại không?"

Lan Anh bắt đầu khám nghiệm chi tiết, ánh mắt tập trung, tay cầm thước đo nhỏ, ghi kích thước vết khắc chim bẻ đầu: "Vết khắc, dài 15cm, rộng 10cm, sâu 3–4mm, mép rách, dao găm cùn – nghi khắc khi còn sống."

Cô dùng kính lúp kiểm tra, phát hiện vài mảnh da kẹt trong vết khắc, lẫn máu khô bám mép, như hung thủ cố ý kéo dài đau đớn.

Cô lấy que nhỏ gạt mảnh da vào lọ mẫu, ghi: "Mẫu da 01 – từ vết khắc ngực."

Cô lẩm bẩm, giọng trầm, mang chút kinh hãi:

"Nhật, vết khắc này không đều – dao run, hoặc hung thủ muốn nạn nhân đau đớn.

Máu khô không bắn, chỉ loang – khắc khi tim còn đập, trước khi chết."

Cô chuyển sang vết khâu trên mắt, dùng đèn pin soi từng mũi chỉ đen, đếm chính xác: "Mỗi mắt 12 mũi khâu, chỉ đen, dày 0,5mm, mũi khâu lệch cố ý, nhuộm máu khô."

Cô phát hiện mép mí mắt rách nhẹ, như nạn nhân cố mở mắt.

Cô cắt một đoạn chỉ, cho vào lọ mẫu, ghi: "Mẫu chỉ 01 – từ mắt trái."

Cô ngẩng lên, giọng trầm:

"Tú, mười hai mũi khâu... có thể ám chỉ 12 tông đồ, như cậu nói.

Nhưng mũi khâu lệch, như trừng phạt kẻ mù quáng, không thấy ánh sáng Chúa.

Trong Kinh Thánh, mù quáng tâm linh là hình phạt cho kẻ phản bội."

Cô kiểm tra dây gai trói tay chân, đo vết hằn: "Vết hằn dây gai, sâu 5mm, rộng 2cm, gai ngược đâm vào da, máu khô – siết mạnh khi còn sống."

Cô phát hiện vết hằn mờ trên cổ tay, từ dây thừng mỏng, không khớp dây gai.

Cô ghi: "Vết hằn cổ tay, sâu 2mm, nghi dây thừng – trói trước khi chuyển đến vườn."

Cô lẩm bẩm:

"Nhật, anh Long, nạn nhân bị trói bằng dây thừng ở nơi khác, rồi mới trói lại bằng dây gai để tạo thánh giá ngược.

Hình vẽ trong nhật ký máu – người bị trói, máu chảy – khớp với cách trói này.

Có thể nạn nhân bị kéo từ nhà kho."

Cô kiểm tra móng tay nạn nhân, phát hiện đất, sợi vải trắng lấm máu (giống áo choàng trong nhà kho), và tế bào da lạ.

Cô lấy que nhọn gạt vào lọ mẫu, ghi: "Mẫu vải 01 – dưới móng tay; Mẫu da 02 – nghi DNA hung thủ."

Cô kiểm tra chân tóc, thấy tóc khô, nhưng niêm mạc môi xanh, mùi lưu huỳnh nồng.

Cô lấy mẫu máu từ vết cắt cổ, ghi: "Mẫu máu 01 – từ vết cắt cổ, mùi lưu huỳnh, nghi chất độc."

Cô ngẩng lên, giọng trầm:

"Nhật, mùi lưu huỳnh trên thi thể giống lọ máu ở Chợ Hoa Đêm.

Có thể là chất bảo quản máu, hoặc chất độc liên quan nghi lễ.

Niêm mạc xanh – mình nghi nạn nhân bị đầu độc chậm, cần xét nghiệm máu."

Long di chuyển quanh khu vườn, ánh đèn pin soi lên một vệt đất nứt dài, như bị xẻ bởi vật nặng.

Anh phát hiện một cành cây gãy tươi, mép dính máu khô, và một dấu chân mờ, hoa văn giày đi rừng.

Anh ghi: "Dấu chân, kích thước lớn, hoa văn giày đi rừng, gần hố chôn – nghi hung thủ.

Cành gãy, máu khô – nghi kéo nạn nhân."

Anh gọi lớn, giọng khàn:

"Nhật, Lan Anh, vệt đất nứt này... như hung thủ kéo nạn nhân qua.

Dấu chân khớp với nhà kho.

Hắn cố xóa dấu vết, nhưng không kỹ."

Thắng chụp ảnh vệt đất nứt, quay video vòng tròn đất và mảnh giấy Traditor.

Anh phát hiện một mảnh giấy dính máu tươi, như vừa đặt xuống.

Anh ghi: "Mẫu giấy 01 – máu tươi, nghi thêm sau khi đội đến."

Anh lẩm bẩm, giọng lo lắng:

"Chị Lan Anh, mảnh giấy máu tươi này... như hung thủ vừa quay lại.

Em sẽ kiểm tra dấu vân tay trên giấy."

Tú đứng cạnh, ánh mắt dán vào lọ máu khắc Sanguis peccatorum.

Cô chú ý dây gai buộc lọ, gai ngược đâm vào bụng nạn nhân, như trừng phạt.

Cô lẩm bẩm:

"Chị Lan Anh, anh Nhật...

Sanguis peccatorum – máu của kẻ tội lỗi, như máu của Cain, giết Abel.

Giáo phái này tin máu tội nhân mở cổng cho Lucifer.

Dây gai ngược... như trói buộc linh hồn, không cho thoát."

Nhật gật đầu, ánh mắt tối đi, giọng trầm, như đang đấu tranh với nội tâm:

"Tú, cậu nói đúng.

Sanguis peccatorum và Non sum dignus trên thánh giá xương – mâu thuẫn nhưng thống nhất.

Hung thủ gọi nạn nhân là 'kẻ phản bội', nhưng nhại lời sám hối của Peter.

Họ muốn nạn nhân vừa là tế phẩm, vừa bị nguyền rủa vĩnh viễn."

Lan Anh kiểm tra thánh giá xương, ánh mắt sắc lạnh.

Cô đo: "Thánh giá xương, dài 30cm, rộng 15cm, nghi xương người, mài nhẵn, khắc Non sum dignus và con quạ – nét sâu, dao sắc."

Cô cạo mảnh xương vào lọ mẫu, ghi: "Mẫu xương 01 – từ thánh giá, nghi xương người."

Cô lẩm bẩm:

"Nhật, thánh giá xương không phải từ nạn nhân này – mài nhẵn, bảo quản lâu.

Con quạ khắc trên xương... như con quạ của Noah, không trở lại, mang điềm chết chóc.

Có thể từ nạn nhân trước."

Cô quay lại vết khắc chim bẻ đầu, đo lại: "Vết khắc, 15x10cm, sâu 3–4mm, máu khô không bắn – khắc khi tim đập."

Cô so sánh với hình vẽ trong nhật ký máu – chim bẻ đầu, nét run, nhưng giống hệt.

Cô lẩm bẩm:

"Nhật, vết khắc khớp với nhật ký máu.

Chim bẻ đầu... liên quan con quạ trong Kinh Thánh – điềm gở, kẻ bị ruồng bỏ.

Hung thủ chọn biểu tượng này để đánh dấu nạn nhân."

Nhật đứng im, ánh mắt quét qua thi thể, lắng nghe từng báo cáo.

Tâm trí anh quay cuồng – lọ máu ở Chợ Hoa Đêm, nhật ký máu trong nhà gỗ, thánh giá ngược trong nhà kho, và giờ là thi thể với chim bẻ đầu, khâu mắt, thánh giá xương, con quạ.

Anh cảm thấy một gánh nặng đè lên vai, không chỉ vì vụ án, mà còn vì nỗi nghi ngờ chính mình – liệu anh có đang bị hung thủ dẫn dắt?

Anh lẩm bẩm, giọng trầm, như nói với bóng tối:

"Lan Anh, Tú, mọi thứ ở đây – chim bẻ đầu, khâu mắt, Traditor, con quạ – là một câu chuyện báng bổ, dựa trên Kinh Thánh.

Nhưng tại sao hung thủ để lại thi thể lộ liễu?

Hắn thách thức chúng ta, hay... nghi lễ chưa hoàn tất?"

Lan Anh quay lại, ánh mắt sắc lạnh, tay vẫn run nhẹ, giọng trầm:

"Nhật, mảnh giấy máu tươi... như hung thủ vừa quay lại.

Thánh giá xương gợi ý nạn nhân trước.

Giáo phái này không dừng lại – chúng ta cần tìm hiểu về 'Dòng Máu Dưới Thánh Giá' từ 1932."

Long chen vào, giọng khàn, giận dữ:

"Nhật, nếu hội kín này hoạt động từ 1932, thì có thể còn hàng chục nạn nhân.

Dấu chân, thánh giá xương – đây không phải một hung thủ đơn lẻ.

Chúng ta phải bắt chúng trước khi có người tiếp theo."

Tú nắm chuỗi tràng hạt, giọng nhỏ, run rẩy:

"Anh Nhật, chị Lan Anh...

Nếu họ tin máu mở cổng cho Lucifer, thì sẽ có nạn nhân nữa.

Tiếng rít dưới đất... như nghi lễ chưa xong."

Nhật không trả lời ngay, ánh mắt dán vào thi thể, rồi lướt qua khu vườn, như tìm kiếm một dấu hiệu vô hình.

Nội tâm anh giằng xé – nỗi sợ, cơn giận, và ám ảnh rằng hội kín này lớn hơn họ tưởng.

Anh đứng đó, bất động, nhưng trong đầu, một câu hỏi lớn hơn trỗi dậy: Họ muốn gì, và ai sẽ là người tiếp theo?

[KHU VỰC KÊU GỌI ỦNG HỘ - CUỐI CHƯƠNG]

"Thi thể trong khu vườn tận hiến hát bài ca báng bổ với máu, xương, và con quạ chết chóc – hãy ủng hộ để chúng tôi truy tìm động cơ thật sự của hội kín!"

💰 STK: 0721000637501 – Vietcombank – Nguyen Minh Nhat

🌍 Paypal: paypal.me/nhatnguyenminh94

Lời kêu gọi: "Sự hỗ trợ của bạn là ánh sáng xuyên màn sương máu, giúp tổ điều tra đối mặt với nghi lễ ma quái, lần theo dấu vết của hội kín 'Dòng Máu Dưới Thánh Giá', và ngăn chặn bóng tối lan rộng!"

[LỜI CẢM ƠN]

"Cảm ơn các bạn đã cùng chúng tôi bước vào khu vườn tận hiến, đối diện với thi thể báng bổ, thánh giá xương, và tiếng rít ma quái từ lòng đất.

Sự đồng hành của bạn là ngọn đuốc soi sáng con đường truy tìm sự thật!"
 
Oán Khúc Dưới Trăng
Chương 25 - Tiếng Vọng Từ Kinh Thư (Phần 2) - Bóng Tối Hiện Hữu


"Bóng tối không chỉ che giấu – nó thì thầm những bí mật mà chỉ kẻ dám lắng nghe mới hiểu."

— Lời khắc mờ nhạt trên một mảnh giấy Traditor dính máu

Mưa phùn vẫn rơi, từng giọt nước li ti thấm đẫm khu vườn tận hiến, như những giọt lệ lạnh giá từ cõi chết.

Sương mù dày đặc bao phủ Thành phố Sương Hoa, biến khu vườn thành một mê cung mờ ảo, nơi ánh sáng từ đèn pin của tổ điều tra chỉ đủ soi lên những cây bàng già cỗi, cành khô khẳng khiu tựa bàn tay xương xẩu.

Tiếng rít lạ lùng từ dưới đất, như tiếng gió thoát ra từ lòng sâu thẳm, vẫn vang vọng, lúc trầm lúc bổng, như một bài thánh ca ma quái chưa hoàn tất.

Không khí lạnh lẽo, ngột ngạt, mang theo mùi đất mục, tanh nồng của máu khô, và lưu huỳnh cay nồng, như hơi thở của một nghi lễ bị ngắt quãng.

Đội điều tra đứng quanh hố chôn nông, nơi thi thể trắng bệch trói hình thánh giá ngược nằm im lìm, như một tác phẩm bệnh hoạn kể câu chuyện báng bổ.

Mảnh giấy Traditor dính máu tươi, vừa được phát hiện, nằm lặng lẽ bên cạnh, như lời thách thức từ hung thủ.

Nguyễn Minh Nhật đứng cách hố vài bước, ánh mắt tối như màn sương, hơi thở chậm rãi, như cố kìm nén cơn bão cảm xúc trong lòng.

Anh cảm nhận được cái lạnh thấm qua áo khoác, nhưng không phải cái lạnh của mưa – đó là hơi thở của khu vườn, như một thực thể sống, đang quan sát họ.

Một bóng quạ lướt qua cành khô, đôi mắt đỏ rực như máu, rồi tan biến vào sương mù, để lại cảm giác bất an.

Nhật bất giác ngoảnh lại, tay chạm vào khẩu súng lục đeo bên hông, ánh mắt quét qua những lùm cây tối tăm.

"Chúng ta đang bị theo dõi," anh lẩm bẩm, giọng thấp đến mức chỉ mình nghe thấy.

Anh bước đến gần hố chôn, nơi thi thể với vết khắc chim bẻ đầu, lọ máu Sanguis peccatorum, và thánh giá xương Non sum dignus đang kể một câu chuyện mà anh chưa thể hiểu hết.

Sự im lặng nặng nề bao trùm đội, như thể khu vườn đang chờ đợi một lời giải đáp.

Nhật phá vỡ sự im lặng, giọng trầm nhưng sắc bén, như lưỡi dao rạch qua bóng tối: "Tại sao lại là những biểu tượng này?

Tại sao lại là cách sắp xếp này?

Nó có ý nghĩa gì?"

Anh đi lại chậm rãi quanh hố chôn, ánh mắt săm soi từng chi tiết: vết khắc chim bẻ đầu trên ngực nạn nhân, 12 mũi khâu đen trên mỗi mắt, dây gai ngược đâm sâu vào tay chân, lọ máu khắc Sanguis peccatorum đặt trên bụng, thánh giá xương khắc Non sum dignus và con quạ nhỏ dưới cằm, và những mảnh giấy Traditor rải rác, một mảnh dính máu tươi.

Anh dừng lại, tay chạm nhẹ vào mép hố, cảm nhận đất nóng bất thường, như thể nó vừa được một nghi lễ ma quái làm ấm.

"Mọi thứ ở đây... như một câu đố.

Hung thủ không chỉ giết người – hắn muốn chúng ta đọc được câu chuyện của hắn."

Ngô Ngọc Lan Anh quỳ bên thi thể, ánh mắt sắc lạnh, tay đeo găng cao su run nhẹ, dù cô cố giữ bình tĩnh.

Cô vừa hoàn tất khám nghiệm sơ bộ, ghi chú chi tiết vào sổ tay ướt át: "Thi thể nam, 30–35 tuổi, chết 3–4 ngày.

Vết khắc chim bẻ đầu, mắt khâu, lọ máu, thánh giá xương – nghi lễ báng bổ.

Mùi máu tươi, lưu huỳnh, đất nóng bất thường."

Cô ngẩng lên, nhìn Nhật, giọng trầm: "Nhật, mình đồng ý.

Thi thể này không chỉ là nạn nhân – nó là một thông điệp.

Nhưng thông điệp này... phức tạp hơn chúng ta nghĩ.

Mùi lưu huỳnh, niêm mạc xanh, và đất nóng – có thể liên quan đến một nghi lễ hóa học hoặc chất độc."

Trần Hoàng Long đứng cách hố vài mét, ánh mắt sắc bén quét qua khu vườn.

Anh vừa kiểm tra dấu chân mờ, hoa văn giày đi rừng, và mảnh vải trắng lấm máu thêu chim bẻ đầu gần chậu sứ vỡ.

Anh gọi lớn, giọng khàn, mang chút giận dữ: "Nhật, Lan Anh, dấu chân này khớp với nhà kho.

Hung thủ kéo nạn nhân từ nhà gỗ, qua kho, rồi chôn ở đây.

Nhưng mảnh vải... giống cái ở Chợ Hoa Đêm.

Hắn không giấu dấu vết kỹ – như muốn chúng ta tìm ra."

Từ Quốc Thắng di chuyển quanh hố, máy ảnh lóe flash liên tục, ghi lại vòng tròn đất khắc ký tự Latinh méo mó và mảnh giấy Traditor.

Anh vừa phát hiện mảnh giấy dính máu tươi, như vừa được đặt xuống.

Anh lẩm bẩm, giọng lo lắng: "Chị Lan Anh, anh Nhật, mảnh giấy máu tươi này... như hung thủ vừa quay lại.

Em đang kiểm tra dấu vân tay, nhưng có gì đó sai sai.

Ký tự Latinh này... méo mó, như cố ý che giấu."

Nguyễn Cẩm Ngọc Tú đứng cạnh hố, tay siết chuỗi tràng hạt gỗ, hạt lăn qua ngón tay run rẩy.

Ánh mắt cô dán vào thi thể, lẩm nhẩm cầu nguyện, giọng nhỏ nhưng kiên định: "Anh Nhật, chị Lan Anh, cách sắp xếp này... như nhại cái chết của Thánh Peter, nhưng báng bổ.

Mười hai mũi khâu mỗi mắt – như 12 tông đồ.

Con quạ trên thánh giá xương... giống con quạ của Noah, mang điềm gở.

Và Sanguis peccatorum – máu của kẻ tội lỗi.

Giáo phái này... tin máu mở cổng cho Lucifer."

Nhật gật đầu, ánh mắt tối đi, như đang đấu tranh với nội tâm.

Anh quay lại đội, giọng trầm: "Tốt.

Chúng ta có các mảnh ghép – chim bẻ đầu, thánh giá ngược, con quạ, máu, xương, Traditor.

Nhưng chúng ta cần xâu chuỗi chúng.

Tú, cậu nói đúng về máu và Lucifer.

Nhưng tại sao lại là Non sum dignus?

Tại sao hung thủ gọi nạn nhân là kẻ phản bội, rồi lại nhại lời sám hối của Peter?

Lan Anh, cậu có gì từ thi thể?

Anh Long, dấu chân và mảnh vải – có gợi ý gì về tuyến đường của hung thủ?

Thắng, ký tự Latinh và mảnh giấy – có gì bất thường không?"

Nhật bắt đầu đi lại, tay đút túi áo khoác, ánh mắt quét qua khu vườn, như cố tìm một dấu hiệu vô hình.

Anh dừng lại bên vòng tròn đất, ngón tay chạm vào ký tự Latinh méo mó, cảm nhận đất nóng dưới đầu ngón tay.

"Đầu tiên, chim bẻ đầu," anh nói, giọng trầm.

"Chúng ta thấy nó ở Chợ Hoa Đêm – trên sợi vải áo choàng.

Rồi trong nhật ký máu ở nhà gỗ – hình vẽ run rẩy, nhưng giống hệt.

Giờ là vết khắc trên ngực nạn nhân.

Biểu tượng này... không ngẫu nhiên.

Nó lặp lại, như một chữ ký.

Tú, cậu có biết truyền thuyết hay câu chuyện nào liên quan đến chim bẻ đầu không?

Có thể là Kinh Thánh, hoặc dị giáo?"

Tú cắn môi, ánh mắt lướt qua thi thể, rồi nhìn Nhật.

"Anh Nhật, trong Kinh Thánh, chim thường tượng trưng cho linh hồn hoặc sứ giả.

Con quạ của Noah là ví dụ – nó không trở lại, mang điềm gở.

Nhưng chim bẻ đầu... không có ghi chép chính thống.

Có thể là dị giáo, hoặc truyền thuyết địa phương.

Em nhớ một câu chuyện ở Sương Hoa, từ thời Pháp thuộc – về một 'Hắc Thần' với biểu tượng chim gãy cổ, liên quan đến những vụ mất tích năm 1932.

Có thể giáo phái này lấy cảm hứng từ đó, gán cho Lucifer."

Nhật gật đầu, ánh mắt sáng lên.

"Hắc Thần...

Chúa Đen.

Có thể là Lucifer trong hình dạng địa phương.

Nhưng tại sao bẻ đầu?

Có phải ám chỉ sự phản bội, như Judas?

Hay một nghi lễ tà giáo cụ thể?

Lan Anh, cậu thấy gì trên vết khắc?"

Lan Anh cúi xuống thi thể, dùng kính lúp kiểm tra vết khắc chim bẻ đầu.

"Nhật, vết khắc này... dao run, mép rách, sâu 3–4mm.

Máu khô không bắn, chỉ loang – khắc khi tim còn đập.

Nhưng có mảnh da kẹt trong vết khắc, như hung thủ cố ý kéo dài đau đớn.

Mình nghi hắn muốn nạn nhân cảm nhận nỗi đau, như một hình phạt.

Và... có sợi vải trắng nhỏ, giống áo choàng ở nhà kho, kẹt trong vết khắc.

Có thể nạn nhân bị trói trong áo choàng trước khi khắc."

Long chen vào, giọng khàn: "Nhật, sợi vải đó khớp với mảnh gần chậu sứ.

Và dấu chân giày đi rừng – kích thước lớn, hoa văn giống cái ở nhà kho.

Hung thủ kéo nạn nhân từ kho qua đây, nhưng không che giấu kỹ.

Hắn... muốn chúng ta thấy lộ trình này.

Có thể nhà kho là nơi giam giữ, còn khu vườn là nơi hành quyết."

Thắng giơ tay, giọng lo lắng: "Anh Nhật, em kiểm tra mảnh giấy Traditor máu tươi.

Không có dấu vân tay rõ ràng – như hung thủ đeo găng.

Nhưng máu... còn tươi, như đặt xuống chưa đầy một giờ trước khi chúng ta đến.

Và ký tự Latinh trên vòng tròn đất – em quét 3D, thấy một phần giống cụm từ 'Ego sum via' – 'Ta là con đường'.

Nhưng méo mó, như cố ý che giấu."

Nhật dừng lại, ánh mắt sắc bén.

"Ego sum via...

Trong Kinh Thánh, Chúa Giêsu nói 'Ta là con đường, sự thật và sự sống.' Nhưng ở đây, với thánh giá ngược và Sanguis peccatorum, nó mang nghĩa báng bổ.

Có thể giáo phái này tin Lucifer là 'con đường' – con đường dẫn đến quyền năng.

Tú, cậu có gì về Sanguis peccatorum và Non sum dignus?"

Tú hít sâu, giọng run nhẹ: "Anh Nhật, Sanguis peccatorum – máu của kẻ tội lỗi – thường ám chỉ sự hiến tế trong dị giáo.

Một số giáo phái thời Trung cổ tin máu của kẻ tội lỗi có thể triệu hồi quỷ dữ.

Còn Non sum dignus – 'Tôi không xứng đáng' – là lời sám hối của Thánh Peter.

Nhưng ở đây, nó như lời nguyền – hung thủ gọi nạn nhân là kẻ phản bội (Traditor), nhưng ép họ sám hối trước khi chết.

Em nghi giáo phái này có hệ thống tín ngưỡng pha tạp – vừa tôn thờ Lucifer, vừa nhại Kitô giáo để báng bổ."

Nhật gật đầu, ánh mắt tối đi.

"Pha tạp...

đúng vậy.

Họ dùng biểu tượng Kitô giáo – thánh giá ngược, 12 tông đồ, con quạ – nhưng bóp méo để phục vụ Lucifer.

Chúa Đen có thể là Lucifer trong hình dạng Hắc Thần của Sương Hoa.

Nhưng mục tiêu của họ là gì?

Tại sao cần máu?

Tại sao cần xương?"

Lan Anh ngẩng lên, giọng trầm: "Nhật, mình vừa kiểm tra lọ máu.

Máu trong lọ có mùi lưu huỳnh, giống mẫu máu từ vết cắt cổ.

Niêm mạc xanh của nạn nhân... có thể do chất độc lưu huỳnh, như sulfide.

Mình nghi hung thủ dùng chất độc này để kéo dài đau đớn, hoặc bảo quản máu cho nghi lễ.

Và... móng tay nạn nhân có tế bào da lạ – có thể là DNA hung thủ.

Mình sẽ xét nghiệm ngay."

Nhật đứng im, tâm trí quay cuồng.

Anh nhớ lại lọ máu ở Chợ Hoa Đêm, nhật ký máu trong nhà gỗ, thánh giá ngược trong nhà kho, và giờ là thi thể với chim bẻ đầu, khâu mắt, thánh giá xương, con quạ.

Một chi tiết nhỏ từ Chợ Hoa Đêm lóe lên trong đầu anh – một lời khai mờ nhạt của một người bán hàng: "Có người mặc áo choàng trắng, đeo mặt nạ quạ, mua lọ máu ở chợ đêm."

Anh quay sang Long, giọng gấp rút: "Anh Long, ở Chợ Hoa Đêm, có lời khai về một người mặc áo choàng trắng, đeo mặt nạ quạ.

Mảnh vải chim bẻ đầu... có thể là áo choàng của hắn.

Anh kiểm tra xem nhà kho có dấu hiệu nào của mặt nạ hoặc vật phẩm nghi lễ không?"

Long gật đầu, lấy đèn pin soi lại khu vực quanh chậu sứ.

Anh bất ngờ dừng lại, ánh mắt căng thẳng.

"Nhật, nhìn này."

Anh chỉ vào một góc đất nứt, nơi một mảnh kim loại nhỏ lấp lóe dưới ánh đèn.

Anh quỳ xuống, dùng que gạt lên – một mảnh mặt nạ vỡ, khắc hình quạ, mép dính máu khô.

"Mặt nạ quạ... giống lời khai.

Hắn để lại đây, như một dấu hiệu."

Thắng giơ máy quét 3D, giọng run: "Anh Nhật, em vừa phân tích vòng tròn đất.

Dưới lớp đất, có một ký hiệu ẩn – hình quạ lớn, bao quanh hố chôn.

Và... tiếng rít lạ... có tần số bất thường, như tín hiệu điện tử hoặc luồng khí từ không gian ngầm.

Em nghi dưới khu vườn có một hầm ngầm."

Tú hít sâu, giọng run rẩy: "Anh Nhật, em vừa nhớ ra.

Năm 1932, Sương Hoa có vụ mất tích hàng loạt – 12 người, được cho là bị hiến tế cho 'Hắc Thần'.

Một tài liệu cũ nói về một giáo phái bí ẩn, thờ 'Ánh Sáng Đen', dùng máu và xương để mở 'Cổng Đen'.

Có thể...

Dòng Máu Dưới Thánh Giá bắt nguồn từ đó."

Nhật đứng im, ánh mắt sắc lạnh.

"Cổng Đen... máu và xương.

Thánh giá xương không phải từ nạn nhân này – nó từ nạn nhân trước.

Giáo phái này hoạt động hàng thập kỷ, mỗi nghi lễ là một mảnh ghép.

Chúa Đen – Lucifer – là mục tiêu cuối cùng của họ.

Họ tin máu của kẻ tội lỗi sẽ hồi sinh hắn, ban quyền năng – kiến thức cấm đoán, sức mạnh bóng tối, bất tử linh hồn.

Nhưng tại sao 1932?

Và tại sao bây giờ?"

Nhật quay lại đội, giọng trầm nhưng chắc chắn: "Chúng ta có giả thuyết.

Dòng Máu Dưới Thánh Giá thờ Lucifer – Chúa Đen – như Ánh Sáng Đen, kẻ dẫn dắt họ thoát khỏi Thiên Chúa.

Họ dùng máu (Sanguis peccatorum) và xương (Non sum dignus) để mở Cổng Đen, hồi sinh Lucifer.

Các biểu tượng – chim bẻ đầu, thánh giá ngược, con quạ – là chữ ký của họ, nhại Kitô giáo để báng bổ.

Năm 1932 là chìa khóa – có thể một sự kiện lớn đã khởi đầu giáo phái.

Nhà kho, Chợ Hoa Đêm, khu vườn – mỗi nơi là một giai đoạn của nghi lễ.

Nhưng nghi lễ chưa hoàn tất.

Tiếng rít lạ... có thể từ hầm ngầm, nơi họ tiếp tục nghi lễ."

Anh nhìn đội, ánh mắt sắc bén: "Lan Anh, xét nghiệm máu và DNA ngay.

Tú, tìm thêm tài liệu về vụ 1932 và Hắc Thần.

Anh Long, kiểm tra nhà kho và khu vườn – tìm lối vào hầm ngầm.

Thắng, phân tích tần số tiếng rít và ký tự Latinh.

Chúng ta phải ngăn họ trước khi có nạn nhân tiếp theo."

Đội gật đầu, nhưng không khí vẫn nặng nề.

Tiếng rít lạ lại vang lên, rõ hơn, như lời thì thầm từ cõi sâu thẳm.

Nhật đứng im, ánh mắt dán vào thi thể, lẩm bẩm: "Lucifer đang chờ.

Nhưng hắn muốn gì, và ai sẽ là người tiếp theo?"

[KHU VỰC KÊU GỌI ỦNG HỘ - CUỐI CHƯƠNG]

"Bóng tối khu vườn tận hiến thì thầm bí mật về Chúa Đen và Cổng Đen – hãy ủng hộ để chúng tôi truy tìm sự thật kinh hoàng của Dòng Máu Dưới Thánh Giá!"

💰 STK: 0721000637501 – Vietcombank – Nguyen Minh Nhat

🌍 Paypal: paypal.me/nhatnguyenminh94

Lời kêu gọi: "Sự hỗ trợ của bạn là ánh sáng xuyên màn sương máu, giúp tổ điều tra đối mặt với nghi lễ ma quái, lần theo dấu vết của hội kín, và ngăn chặn bóng tối lan rộng!"

[LỜI CẢM ƠN]

"Cảm ơn các bạn đã cùng chúng tôi bước vào bóng tối, đối diện với chim bẻ đầu, thánh giá xương, và tiếng rít ma quái từ lòng đất.

Sự đồng hành của bạn là ngọn đuốc soi sáng con đường truy tìm sự thật!"
 
Oán Khúc Dưới Trăng
Chương 26 - Tiếng Vọng Từ Kinh Thư (Phần 3) - Bóng Tối Lucifer Trên Đất Việt


"Lucifer không ngủ – hắn thì thầm qua máu, xương, và bóng tối, chờ ngày đất Việt mở cổng cho vương quốc của hắn."

— Lời khắc trên một mảnh xương tìm thấy trong hầm ngầm

Mưa phùn đã ngớt, nhưng sương mù vẫn quấn chặt khu vườn tận hiến, như một bức màn che giấu những bí mật kinh hoàng.

Ánh đèn pin của tổ điều tra lấp lóe trong bóng tối, soi lên những cây bàng cỗi cằn, cành khô vươn dài như bàn tay xương xẩu chực túm lấy kẻ lạc lối.

Tiếng rít lạ lùng từ dưới đất, lúc trầm lúc bổng, vẫn vang vọng, như lời triệu hồi từ một cõi sâu thẳm.

Không khí lạnh lẽo, ngột ngạt, mang theo mùi đất mục, tanh nồng của máu khô, và lưu huỳnh cay nồng, như hơi thở của một nghi lễ đang chờ được hoàn tất.

Hố chôn nông, nơi thi thể trói hình thánh giá ngược nằm im lìm, vẫn là trung tâm của sự ám ảnh, với lọ máu Sanguis peccatorum, thánh giá xương Non sum dignus khắc con quạ, và mảnh giấy Traditor dính máu tươi, như lời thách thức từ hung thủ.

Nguyễn Minh Nhật đứng bên rìa khu vườn, ánh mắt tối như màn sương, hơi thở chậm rãi, như cố kìm nén cơn bão cảm xúc.

Anh vừa kết thúc cuộc trao đổi ngắn với đội, chỉ đạo từng nhiệm vụ cụ thể sau những suy luận từ đêm qua.

Ánh mắt anh lướt qua hố chôn, nơi thi thể trắng bệch kể câu chuyện báng bổ, rồi dừng lại ở vệt đất nứt dài, nơi Quốc Thắng phát hiện tần số bất thường của tiếng rít.

"Chúng ta đang đứng trên một bí mật lớn hơn cả khu vườn này," anh lẩm bẩm, giọng thấp, như nói với bóng tối.

Anh quay lại đội, giọng trầm nhưng sắc bén: "Tú, mình cần cậu tập trung mọi nguồn lực vào vụ mất tích năm 1932 và bất kỳ tài liệu nào liên quan đến Lucifer hoặc Hắc Thần.

Lan Anh, anh Long, kiểm tra lối vào hầm ngầm – tìm mọi dấu hiệu của nghi lễ hoặc vật phẩm từ 1932.

Thắng, phân tích tần số tiếng rít và ký tự Latinh – mình cần biết nó dẫn đến đâu."

Ngô Ngọc Lan Anh gật đầu, ánh mắt sắc lạnh, tay siết chặt túi dụng cụ pháp y.

Cô vừa thu thập thêm mẫu đất từ vệt nứt, ghi chú: "Mẫu đất 04 – vệt nứt, mùi lưu huỳnh, nhiệt độ cao bất thường."

Cô nhìn Nhật, giọng trầm: "Nhật, mình sẽ xét nghiệm DNA từ tế bào da dưới móng tay nạn nhân ngay hôm nay.

Nếu hầm ngầm có dấu hiệu nghi lễ, mình cần mẫu máu hoặc vật phẩm để so sánh.

Tiếng rít... có thể từ một nguồn hóa học hoặc cơ học dưới đất."

Trần Hoàng Long đứng cạnh vệt đất nứt, ánh đèn pin soi lên mảnh mặt nạ quạ vỡ, vừa tìm thấy đêm qua.

Anh ghi vào sổ: "Mẫu kim loại 01 – mảnh mặt nạ quạ, máu khô, nghi từ nghi lễ."

Anh gọi lớn, giọng khàn: "Nhật, hầm ngầm có thể là trung tâm nghi lễ.

Dấu chân giày đi rừng dẫn đến vệt đất nứt này – mình sẽ tìm lối vào.

Nếu có vật phẩm từ 1932, nó sẽ xác nhận giả thuyết của chúng ta."

[KHU VỰC KÊU GỌI ỦNG HỘ - GIỮA CAO TRÀO]

"Bàn thờ Lucifer trong hầm ngầm thì thầm về máu, xương, và Cổng Đen từ 1932 – hãy ủng hộ để chúng tôi lật mở bí mật kinh hoàng của Dòng Máu Dưới Thánh Giá!"

💰 STK: 0721000637501 – Vietcombank – Nguyen Minh Nhat

🌍 Paypal: paypal.me/nhatnguyenminh94

Lời kêu gọi: "Sự hỗ trợ của bạn là ngọn đuốc xuyên màn sương máu, giúp tổ điều tra đối mặt với bóng tối Lucifer, truy tìm dấu vết Hắc Thần, và ngăn chặn nghi lễ ma quái hoàn tất vào năm 2012!"

Từ Quốc Thắng quỳ bên máy quét 3D, ánh mắt tập trung, tai nghe phát ra tiếng rít tần số thấp.

Anh ghi chú: "Tần số tiếng rít: 20–30 Hz, bất thường, nghi nguồn ngầm.

Ký hiệu quạ ẩn dưới đất, diện tích 2m²."

Anh ngẩng lên, giọng lo lắng: "Anh Nhật, tần số này không tự nhiên – như tín hiệu hoặc luồng khí từ hầm ngầm.

Em sẽ phân tích thêm, nhưng có thể liên quan đến thiết bị cũ, từ...

1932?"

Nguyễn Cẩm Ngọc Tú đứng cạnh hố chôn, tay siết chuỗi tràng hạt gỗ, ánh mắt lướt qua thánh giá xương.

Cô lẩm nhẩm cầu nguyện, giọng nhỏ nhưng kiên định: "Anh Nhật, em sẽ kiểm tra hồ sơ nhà thờ, thư viện tỉnh, và tài liệu dân gian về Hắc Thần và Lucifer.

Vụ mất tích 1932... có thể là chìa khóa.

Nếu Dòng Máu Dưới Thánh Giá bắt nguồn từ đó, em sẽ tìm được dấu vết."

Nhật gật đầu, ánh mắt sắc bén.

"Tốt.

Chúng ta có ba hướng: lịch sử Lucifer và 1932, hầm ngầm, và dữ liệu kỹ thuật.

Mọi manh mối – chim bẻ đầu, thánh giá ngược, con quạ, máu, xương, Traditor – đều dẫn về Chúa Đen.

Nhưng hắn là gì, và tại sao giáo phái này tin hắn sẽ trở lại?"

Tú trở về trụ sở đội điều tra, mang theo một chồng tài liệu cũ từ thư viện tỉnh và nhà thờ địa phương.

Không khí trong phòng họp nặng nề, ánh sáng đèn huỳnh quang nhấp nháy, như phản chiếu sự căng thẳng của cô.

Cô mở một cuốn sách thần học Công giáo từ thế kỷ 19, trang giấy ố vàng ghi chép về Lucifer – thiên thần sa ngã, kẻ mang ánh sáng (Lucifer nghĩa là "người mang ánh sáng") nhưng phản bội Thiên Chúa, bị đày xuống địa ngục.

Cô ghi chú: "Lucifer: thiên thần trí tuệ, đòi quyền tự do, bị xem là Satan trong Kitô giáo.

Một số dị giáo gọi hắn là 'Ánh Sáng Đen', ban kiến thức cấm đoán."

Cô chuyển sang tài liệu dân gian Sương Hoa, tìm thấy một truyền thuyết về Hắc Thần – một thực thể bóng tối ám khu vực từ thời nhà Nguyễn, được dân chúng sợ hãi như điềm báo chết chóc.

Một ghi chép từ năm 1932, trong báo cáo của thực dân Pháp, đề cập đến "nhóm người mặc áo choàng trắng, đeo mặt nạ quạ, tụ tập trong rừng Sương Hoa, thực hiện nghi lễ máu".

Báo cáo kết luận 12 người mất tích, nghi bị hiến tế, nhưng không tìm thấy thi thể.

Tú run nhẹ, ghi: "Hắc Thần: có thể là Lucifer địa phương hóa, liên quan vụ mất tích 1932.

Áo choàng trắng, mặt nạ quạ – khớp manh mối hiện tại."

Cô tìm thêm một lá thư cũ, viết tay, từ một linh mục Công giáo năm 1933, gửi cho giám mục Đồng Định: "Một giáo phái tà ác đang lộng hành ở Sương Hoa, thờ 'Ánh Sáng Đen' – kẻ họ gọi là Chúa của tự do.

Họ dùng máu và xương, nhại Thánh Peter, khắc con quạ như điềm gở.

Tôi sợ họ muốn mở một cánh cổng ma quái."

Tú chụp lại lá thư, gửi ngay cho Nhật, kèm tin nhắn: "Anh Nhật, đây là bằng chứng.

Dòng Máu Dưới Thánh Giá bắt nguồn từ 1932, thờ Lucifer như Hắc Thần."

Nhật nhận được tin nhắn của Tú, ánh mắt sáng lên.

Anh ngồi trong phòng họp, trước mặt là bản đồ Sương Hoa, đánh dấu ba địa điểm: Chợ Hoa Đêm, nhà kho, khu vườn.

Anh vẽ một đường nối, lẩm bẩm: "Chợ Hoa Đêm – nơi mua máu.

Nhà kho – nơi giam giữ.

Khu vườn – nơi hiến tế.

Nhưng hầm ngầm... có thể là trung tâm."

Anh mở ảnh lá thư của Tú, đọc kỹ, rồi gọi cô: "Tú, lá thư này... quan trọng.

Ánh Sáng Đen, con quạ, máu và xương – khớp với hiện trường.

Nhưng 'cánh cổng ma quái' là gì?

Có tài liệu nào nói về Cổng Đen không?"

Tú trả lời, giọng run: "Anh Nhật, một số dị giáo thời Trung cổ tin Lucifer bị giam trong địa ngục, nhưng có thể được triệu hồi qua Cổng Đen – một nghi lễ dùng máu của kẻ tội lỗi (Sanguis peccatorum).

Chim bẻ đầu có thể ám chỉ sự phản bội, như Judas, hoặc một biểu tượng địa phương của Hắc Thần.

Em đang tìm thêm về 1932 – có thể một sự kiện thiên văn hoặc thảm họa đã kích hoạt giáo phái."

Nhật gật đầu, ánh mắt tối đi.

"Cổng Đen...

Sanguis peccatorum và Non sum dignus.

Họ gọi nạn nhân là kẻ phản bội (Traditor), nhưng ép sám hối trước khi chết.

Giáo phái này không chỉ giết người – họ đang xây dựng một nghi lễ kéo dài hàng thập kỷ.

1932 là khởi đầu, và 2012... có thể là kết thúc."

Lan Anh và Long tìm được lối vào hầm ngầm dưới vệt đất nứt, ẩn sau một phiến đá lớn phủ dây leo.

Lối vào hẹp, tối tăm, không khí lạnh lẽo mang theo mùi lưu huỳnh và máu khô.

Long đi trước, đèn pin soi lên tường đá khắc ký tự Latinh méo mó, tương tự vòng tròn đất.

Anh dừng lại, chỉ vào một ký hiệu: "Ego sum via" – "Ta là con đường" – nhưng bên dưới là hình ngôi sao năm cánh ngược, biểu tượng của Lucifer.

"Lan Anh, đây không phải nhà kho bình thường.

Đây là nơi thờ cúng."

Lan Anh quét đèn pin, phát hiện một bàn thờ đá nhỏ, phủ bụi, với lọ máu khô khắc Sanguis peccatorum và một thánh giá xương khác, khắc Non sum dignus và con quạ.

Cô ghi chú: "Mẫu xương 02 – từ bàn thờ, nghi từ 1932.

Lọ máu 02 – khô, mùi lưu huỳnh."

Cô lẩm bẩm: "Long, bàn thờ này... cũ lắm.

Có thể từ 1932.

Máu khô, nhưng lưu huỳnh vẫn nồng – như được bảo quản cho nghi lễ."

Họ tiến sâu hơn, tìm thấy một căn phòng ngầm, tường khắc chi chít hình chim bẻ đầu, con quạ, và ngôi sao năm cánh ngược.

Ở giữa là một vòng tròn đất, tương tự khu vườn, với 12 mảnh giấy Traditor xếp đều, mỗi mảnh ghi tên bằng máu khô.

Long run nhẹ, đọc một tên: "Nguyễn Văn Hùng, 1932."

Anh quay sang Lan Anh, giọng căng thẳng: "Lan Anh, đây là danh sách nạn nhân từ 1932.

Mười hai người... như 12 tông đồ, nhưng báng bổ."

Lan Anh chụp ảnh, gửi ngay cho Nhật, kèm tin nhắn: "Nhật, hầm ngầm là nơi thờ Lucifer.

Có danh sách nạn nhân 1932, lọ máu, thánh giá xương.

Mình nghi nơi này vẫn được sử dụng."

Thắng ngồi trước máy tính, phân tích tần số tiếng rít.

Anh phát hiện tần số 20–30 Hz khớp với luồng khí từ một hệ thống ngầm, có thể là máy bơm cũ hoặc thiết bị nghi lễ.

Anh kiểm tra ký tự Latinh từ vòng tròn đất, giải mã một phần: "Ego sum via ad lucem nigram" – "Ta là con đường đến ánh sáng đen."

Anh gửi kết quả cho Nhật, giọng lo lắng: "Anh Nhật, ký tự này ám chỉ Lucifer – Ánh Sáng Đen.

Tiếng rít... có thể từ một thiết bị cũ, như máy bơm máu hoặc khí lưu huỳnh, từ 1932."

Nhật nhận được tin nhắn từ Lan Anh và Thắng, ánh mắt sắc lạnh.

Anh gọi đội họp khẩn, mở ảnh bàn thờ và danh sách nạn nhân.

"Chúng ta có bằng chứng," anh nói, giọng trầm.

"Hầm ngầm là trung tâm nghi lễ, từ 1932.

Danh sách 12 nạn nhân – như 12 tông đồ, nhưng phục vụ Lucifer.

Ego sum via ad lucem nigram – con đường đến Ánh Sáng Đen.

Giáo phái này tin Lucifer sẽ trở lại, qua Cổng Đen, dùng máu và xương."

Tú chen vào, giọng run: "Anh Nhật, lá thư của linh mục 1933 nói về 'cánh cổng ma quái'.

Em tìm thêm một tài liệu – nhật ký của một người sống sót năm 1932, tên Trần Văn Lộc.

Ông ta viết: 'Họ tin máu của 12 kẻ tội lỗi sẽ mở Cổng Đen, để Hắc Thần – Chúa của tự do – trở lại.

Tôi chạy thoát, nhưng họ vẫn tiếp tục.' Nhật ký bị xé, nhưng có nhắc đến một nghi lễ lớn, dự kiến hoàn tất sau 80 năm – tức là 2012."

Lan Anh bổ sung: "Nhật, lọ máu trong hầm có cùng chất lưu huỳnh với lọ ở khu vườn.

DNA dưới móng tay nạn nhân... có dấu hiệu khớp với một mẫu máu cũ, từ nhà kho.

Hung thủ hiện tại... có thể là hậu duệ của giáo phái 1932."

Long giơ mảnh mặt nạ quạ, giọng khàn: "Nhật, mặt nạ này có khắc năm – 1932.

Giáo phái này không chỉ tồn tại – họ truyền từ đời này sang đời khác."

Nhật đứng im, tâm trí quay cuồng.

Anh vẽ một đường thời gian trên bảng: 1932 – vụ mất tích, khởi đầu giáo phái; 2012 – nghi lễ cuối cùng.

"Hắc Thần là Lucifer, được địa phương hóa ở Sương Hoa," anh nói.

"Họ tin máu của 12 kẻ tội lỗi, qua 80 năm, sẽ mở Cổng Đen.

Nạn nhân hiện tại... có thể là mảnh ghép cuối cùng.

Nhưng ai đứng sau?

Và nghi lễ này... sẽ diễn ra ở đâu?"

Nhật quay lại đội, giọng chắc chắn: "Chúng ta biết Dòng Máu Dưới Thánh Giá thờ Lucifer – Hắc Thần – từ 1932.

Họ dùng máu và xương để mở Cổng Đen, tin rằng Lucifer sẽ ban kiến thức cấm đoán và sức mạnh bóng tối.

Vụ mất tích 1932 là khởi đầu, và 2012 là thời điểm hoàn tất.

Hầm ngầm là trung tâm, nhưng có thể còn những địa điểm khác.

Lan Anh, tiếp tục xét nghiệm DNA – tìm mối liên hệ với hung thủ hiện tại.

Tú, tìm người sống sót hoặc hậu duệ từ 1932.

Anh Long, kiểm tra các địa điểm lịch sử ở Sương Hoa – nhà thờ, nghĩa trang, hoặc rừng sâu.

Thắng, phân tích thiết bị ngầm – nếu có máy bơm máu, nó sẽ dẫn chúng ta đến nghi lễ."

Đội gật đầu, nhưng không khí vẫn nặng nề.

Tiếng rít lạ lại vang lên, từ xa, như lời thì thầm của Lucifer.

Nhật đứng im, ánh mắt dán vào mảnh mặt nạ quạ, lẩm bẩm: "Tám mươi năm, 12 mạng người, và một cánh cổng.

Lucifer đang chờ, nhưng chúng ta sẽ đến trước hắn."

[KHU VỰC KÊU GỌI ỦNG HỘ - CUỐI CHƯƠNG]

"Bóng tối Lucifer trùm lên đất Việt, từ Hắc Thần 1932 đến Cổng Đen 2012 – hãy ủng hộ để chúng tôi ngăn nghi lễ kinh hoàng của Dòng Máu Dưới Thánh Giá!"

💰 STK: 0721000637501 – Vietcombank – Nguyen Minh Nhat

🌍 Paypal: paypal.me/nhatnguyenminh94

Lời kêu gọi: "Sự hỗ trợ của bạn là ánh sáng xua tan bóng tối Lucifer, giúp tổ điều tra lật mở bí mật 80 năm, truy tìm hung thủ, và cứu những linh hồn khỏi Cổng Đen!"

[LỜI CẢM ƠN]

"Cảm ơn các bạn đã cùng chúng tôi bước vào hầm ngầm, đối diện với bàn thờ Lucifer, chim bẻ đầu, và danh sách máu từ 1932.

Sự đồng hành của bạn là ngọn lửa soi sáng con đường truy tìm sự thật, ngăn chặn bóng tối Hắc Thần trỗi dậy trên đất Việt!"
 
Oán Khúc Dưới Trăng
Chương 27 - Tiếng Vọng Từ Kinh Thư (Phần 4) - Mê Cung Bóng Tối


Sương mù trùm kín Thành phố Sương Hoa, dày đặc như một thực thể sống, bóp nghẹt ánh sáng từ những ngọn đèn đường lập lòe, chỉ để lại những vệt sáng mờ nhạt, như mắt của những con quạ rình rập trong bóng tối.

Trụ sở đội điều tra, một tòa nhà cũ kỹ nằm khuất trong con hẻm hẹp, chìm trong không khí ngột ngạt, nặng mùi giấy cũ, mực in, và cà phê nguội lạnh.

Bên trong, ánh đèn huỳnh quang nhấp nháy, chiếu lên những bức tường loang lổ, nơi treo bản đồ Sương Hoa chi chít dấu bút đỏ: Chợ Hoa Đêm, nhà kho, khu vườn tận hiến, hầm ngầm, và nghĩa trang cũ.

Tiếng mưa tí tách ngoài cửa sổ hòa lẫn với tiếng quạt trần kêu vo vo, tạo nên một giai điệu đơn điệu, như lời thì thầm từ cõi sâu thẳm.

Trên bàn họp, những bức ảnh hiện trường nằm rải rác, như những mảnh ghép của một câu đố ma quái: thi thể trói thánh giá ngược, vết khắc chim bẻ đầu rỉ máu, lọ máu khắc Sanguis peccatorum tỏa mùi lưu huỳnh, thánh giá xương Non sum dignus với con quạ nhỏ, và mảnh giấy Traditor dính máu tươi, như lời thách thức từ một kẻ ẩn trong bóng tối.

Nguyễn Minh Nhật ngồi cuối bàn, ánh mắt tối như màn sương, tay lật từng trang báo cáo từ hầm ngầm: danh sách 12 nạn nhân năm 1932, mảnh mặt nạ quạ khắc năm 1932, lọ máu khô, ký hiệu Ego sum via ad lucem nigram – "Ta là con đường đến ánh sáng đen".

Anh vừa đọc lại lá thư linh mục năm 1933 và nhật ký của Trần Văn Lộc, người sống sót từ vụ mất tích 1932, xác nhận Dòng Máu Dưới Thánh Giá thờ Lucifer – Hắc Thần – với mục tiêu mở Cổng Đen sau 80 năm.

Nhưng giả thuyết đó, dù chặt chẽ, vẫn để lại những lỗ hổng, như những vết nứt trên mặt đất khu vườn tận hiến.

Anh cảm thấy một cái lạnh chạy dọc sống lưng, không phải từ không khí ẩm ướt, mà từ cảm giác bị theo dõi, như thể khu vườn, hầm ngầm, và cả Sương Hoa đang quan sát từng bước đi của đội.

Nhật đứng dậy, đi lại quanh bàn, tay chạm vào bản đồ Sương Hoa, ánh mắt lướt qua các điểm đỏ.

Anh dừng lại, tại trụ sở, giọng trầm, sắc bén, như lưỡi dao rạch qua bóng tối:

"Chúng ta đang truy tìm Cổng Đen, nhưng nó là gì?

Một địa điểm?

Một nghi lễ?

Hay một thứ chúng ta chưa từng nghĩ tới?

Tú, em có gì mới từ tài liệu về Hắc Thần và vụ 1932?

Lan Anh, kết quả DNA từ nạn nhân và hầm ngầm thế nào?

Anh Long, các địa điểm lịch sử – có gì bất thường không?

Thắng, tần số tiếng rít – nó dẫn đến đâu?"

Ngô Ngọc Lan Anh đứng cạnh bảng trắng, tay cầm báo cáo xét nghiệm, ánh mắt sắc lạnh nhưng pha chút bối rối, như đang đấu tranh với một mâu thuẫn vô hình.

Cô vừa hoàn tất phân tích DNA từ tế bào da dưới móng tay nạn nhân và mẫu máu từ lọ trong hầm ngầm.

Cô đẩy kính, tại trụ sở, giọng trầm, lo lắng sai sót:

"Nhật, mình có vấn đề lớn.

DNA dưới móng tay nạn nhân... không khớp với bất kỳ mẫu nào từ nhà kho hay hầm ngầm.

Mình kiểm tra cơ sở dữ liệu – nó thuộc về Nguyễn Thành Nam, 35 tuổi, mất tích năm 2007, từng làm việc ở nhà thờ Sương Hoa.

Nhưng nạn nhân không phải anh ta.

Và máu trong lọ hầm ngầm... có dấu hiệu phân hủy, nhưng lưu huỳnh giữ nó 'tươi', như được bảo quản cho nghi lễ.

Niên đại chỉ khoảng 20–30 năm trước, có thể từ thập niên 1980, không phải 1932."

Trần Hoàng Long ngồi đối diện, tay siết chặt một mảnh kim loại lạ, vừa tìm thấy trong nghĩa trang cũ gần khu vườn.

Anh ghi vào sổ tay, nét chữ nguệch ngoạc, như sợ quên mất chi tiết quan trọng.

Anh ngẩng lên, tại trụ sở, giọng khàn, nghi ngờ, như cảm nhận một cái bẫy:

"Em, anh kiểm tra nghĩa trang cách khu vườn 2km – nơi có ghi chép về vụ mất tích 1932.

Tìm thấy cái này trong một hốc đá, gần mộ vô danh.

Nó... không giống ngôi sao năm cánh hay con quạ.

Ký hiệu lạ, như chữ cổ thời Lý, nhưng vật liệu là hợp kim thép hiện đại, như từ nhà máy.

Ngôi mộ vô danh có đất mới xáo trộn, như vừa được đào lên.

Anh tìm thấy một mảnh giấy nhỏ, ghi Umbra Aeterna – 'Bóng tối vĩnh cửu'.

Nó không xuất hiện trong bất kỳ tài liệu nào trước đây."

Từ Quốc Thắng ngồi trước laptop, tai nghe phát ra tiếng rít tần số thấp, ánh mắt căng thẳng, như bị cuốn vào một bí ẩn không lời giải.

Anh vừa phân tích lại dữ liệu từ hầm ngầm, ghi chú chi chít trên màn hình.

Anh quay sang Nhật, tại trụ sở, giọng thấp, lo lắng, như sợ bị nghe lén:

"Anh Nhật, tần số tiếng rít... có thay đổi bất thường.

Đêm qua, máy thu được xung 100 Hz, như tín hiệu từ thiết bị giám sát hiện đại, không phải luồng khí từ máy bơm cũ.

Em hack vào hệ thống camera gần khu vườn – có một camera ẩn, lắp cách đây 3 tháng, ghi lại hình ảnh chúng ta.

Tín hiệu dẫn đến một máy chủ ở ngoại ô Sương Hoa, địa chỉ là một nhà kho bỏ hoang.

Em tìm được một file ẩn – bản ghi âm, giọng méo mó, lặp lại: 'Cổng sẽ mở, và bóng tối sẽ đến.' File gửi từ nhà kho, cách đây 2 giờ."

Nguyễn Cẩm Ngọc Tú đứng cạnh giá sách, tay siết chặt một cuốn sách dân gian Sương Hoa, ánh mắt run rẩy, như bị ám ảnh bởi những gì vừa đọc.

Cô vừa tìm thấy một dị bản của truyền thuyết Hắc Thần, ghi chú bằng bút đỏ trên sổ tay.

Cô nhìn Nhật, tại trụ sở, giọng run, như sợ chính những gì mình phát hiện:

"Anh Nhật, em tìm được một chi tiết kỳ lạ.

Một số tài liệu dân gian nói Hắc Thần không phải Lucifer, mà là biểu tượng của một hiện tượng thiên văn – nhật thực toàn phần, xuất hiện mỗi 80 năm.

Năm 1932, Sương Hoa ghi nhận một nhật thực bất thường, khiến dân chúng hoảng loạn, tin rằng Hắc Thần giáng xuống.

Nhật thực tiếp theo sẽ xảy ra lúc 4:23 sáng, ngày 23 tháng 10, 2012, tại đồi Bạch Dương, cách khu vườn 5km.

Cổng Đen có thể là thời điểm đó, nhưng... một tài liệu cổ nói nó là trạng thái tâm linh – khi máu của 'kẻ phản bội cuối cùng' hòa vào bóng tối, cổng sẽ mở."

Nhật đứng im, ánh mắt sắc bén, như bị kéo vào một mê cung không lối thoát.

Anh đi lại quanh bàn, tay chạm vào bản đồ, ánh mắt lướt qua các điểm đỏ.

Anh nhớ lại thi thể với chim bẻ đầu, lọ máu Sanguis peccatorum, thánh giá xương Non sum dignus, mảnh giấy Traditor, mảnh mặt nạ quạ, ký hiệu Ego sum via ad lucem nigram.

Anh lẩm bẩm, tại trụ sở, giọng thấp, như nói với chính mình:

"Cổng Đen là nhật thực?

DNA không khớp?

Vật phẩm hiện đại?

Tín hiệu giám sát?

Chúng ta đang đi sai hướng, hoặc... có ai đó muốn chúng ta đi sai."

[KHU VỰC KÊU GỌI ỦNG HỘ - GIỮA CAO TRÀO]

"Mê cung bóng tối dẫn chúng ta qua Cổng Đen và bẫy của hung thủ – hãy ủng hộ để tổ điều tra phá giải bí mật kinh hoàng trước nhật thực!"

💰 STK: 0721000637501 – Vietcombank – Nguyen Minh Nhat

🌍 Paypal: paypal.me/nhatnguyenminh94

Lời kêu gọi: "Sự hỗ trợ của bạn là ngọn đuốc xuyên màn sương máu, giúp chúng tôi truy tìm 'kẻ phản bội cuối cùng', lật mở bẫy của Dòng Máu Dưới Thánh Giá, và ngăn bóng tối cổ xưa trỗi dậy!"

Anh quay lại đội, tại trụ sở, giọng sắc bén, như lưỡi dao:

"Tú, em giải thích thêm về 'trạng thái tâm linh' của Cổng Đen.

Lan Anh, Nguyễn Thành Nam là ai, và tại sao DNA của anh ta xuất hiện?

Anh Long, Umbra Aeterna có ý nghĩa gì?

Thắng, bản ghi âm – em có tìm được gì nữa không?"

Tú hít sâu, lật trang sách, chỉ vào một đoạn ghi chép ố vàng, tại trụ sở, giọng run, như đang đối diện với một bí mật kinh hoàng:

"Anh Nhật, tài liệu cổ nói Cổng Đen không chỉ là nhật thực, mà là trạng thái tâm linh – khi máu của 'kẻ phản bội cuối cùng' hòa vào bóng tối của nhật thực, một cánh cổng sẽ mở, dẫn đến một vương quốc bóng tối.

Nó... không phải để triệu hồi Lucifer, mà để giải phóng một thực thể cổ xưa hơn, bị Lucifer giam giữ.

Nhật ký của Trần Văn Lộc có đoạn: 'Hắc Thần là bóng tối cổ xưa, bị Lucifer khóa trong cổng.

Máu 12 kẻ tội lỗi sẽ giữ cổng đóng, nhưng kẻ phản bội sẽ mở nó.'"

Lan Anh đẩy kính, mở báo cáo xét nghiệm, tại trụ sở, giọng căng thẳng, như đang đấu tranh với mâu thuẫn:

"Nhật, Nguyễn Thành Nam, 35 tuổi, mất tích năm 2007, từng quản lý kho lưu trữ nhà thờ Sương Hoa.

Anh ta bị đuổi vì nghiên cứu dị giáo – tài liệu về Lucifer và giáo phái bí ẩn.

DNA dưới móng tay nạn nhân là của anh ta, nhưng nạn nhân không phải anh ta.

Có thể Nam là hung thủ, hoặc... một nạn nhân khác chúng ta chưa tìm thấy.

Máu lọ hầm ngầm từ thập niên 1980... mình nghi có một nghi lễ thất bại trước đó.

Mình kiểm tra hồ sơ – năm 1982, có 3 người mất tích ở Sương Hoa, không giải quyết được."

Long giơ mảnh kim loại, ánh mắt nghi ngờ, tại trụ sở, giọng khàn, như cảm nhận một cái bẫy siết chặt:

"Em, Umbra Aeterna – 'Bóng tối vĩnh cửu' – không xuất hiện trong tài liệu dị giáo hay Công giáo.

Chuyên gia chữ cổ nói ký hiệu trên vật phẩm giống chữ thời Lý, nhưng hợp kim thép từ nhà máy Sương Hoa, hoạt động từ 1990.

Nó... như được chế tạo để đánh lạc hướng.

Ngôi mộ vô danh...

đất xáo trộn, và có dấu giày mới, giống dấu ở khu vườn.

Anh nghi hung thủ đã ở đó, cố ý để lại mảnh giấy."

Thắng gõ nhanh trên laptop, tai nghe phát ra tiếng rít, tại trụ sở, giọng run, như sợ bị phát hiện:

"Anh Nhật, bản ghi âm... không chỉ lặp lại 'Cổng sẽ mở'.

Em phân tích – có tiếng thì thầm khác, như cầu nguyện bằng Latinh, nhưng méo mó.

Em hack được một đoạn video từ camera – hình ảnh mờ, nhưng có người mặc áo choàng trắng, đeo mặt nạ quạ, đứng trong nhà kho bỏ hoang.

Hắn... cầm dao khắc Umbra Aeterna, và có một bóng người bị trói, vết máu trên ngực, như chim bẻ đầu."

Nhật đứng im, tâm trí quay cuồng, như bị mắc kẹt trong một mê cung không lối thoát.

Anh nhìn bản đồ, ánh mắt lướt qua các điểm đỏ.

Anh lẩm bẩm, tại trụ sở, giọng thấp, nghi ngờ:

"Chúng ta giả định Cổng Đen là hầm ngầm, hung thủ là hậu duệ giáo phái 1932.

Nhưng nếu Cổng Đen là trạng thái tâm linh trong nhật thực?

Nếu hung thủ không phải hậu duệ, mà là kẻ mới – Nguyễn Thành Nam?

Nếu... có đồng phạm?"

Anh quay lại đội, tại trụ sở, giọng chắc chắn:

"Lan Anh, kiểm tra hồ sơ Nguyễn Thành Nam và vụ mất tích 1982 – có liên quan gì không?

Tú, tìm thêm về thực thể cổ xưa – bất kỳ truyền thuyết nào.

Anh Long, truy nguồn gốc vật phẩm – nhà máy thép có hồ sơ gì?

Thắng, phân tích video – bóng người bị trói là ai?"

Lan Anh gật đầu, mở laptop, tại trụ sở, giọng trầm, quyết tâm:

"Mình sẽ lục hồ sơ nhà thờ và vụ 1982 ngay.

Nếu Nam liên quan nghi lễ thất bại, có thể anh ta biết về Cổng Đen.

Mình cũng kiểm tra lại máu lọ – nếu từ 1982, sẽ có manh mối."

Tú lật tài liệu, tại trụ sở, giọng run, như bị ám ảnh:

"Anh Nhật, em sẽ tìm thêm về bóng tối cổ xưa.

Một ghi chép dân gian nói Hắc Thần là 'bóng tối trước ánh sáng', có thể liên quan đến thần thoại Việt cổ.

Nếu Cổng Đen dẫn đến nó... chúng ta đang đối mặt với cái gì?"

Long đứng dậy, siết mảnh kim loại, tại trụ sở, giọng khàn, cương nghị:

"Em, anh sẽ đến nhà máy thép ngay.

Nếu vật phẩm là bẫy, hung thủ biết chúng ta sẽ tìm nghĩa trang.

Anh cũng quay lại ngôi mộ – có thể còn manh mối."

Thắng gõ nhanh, tại trụ sở, giọng lo lắng, như sợ điều sắp phát hiện:

"Anh Nhật, em đang phân tích video.

Nếu bóng người bị trói là Nam... hắn đang ở nhà kho.

Nhưng... có một chi tiết lạ – mặt nạ quạ của hung thủ... có vết máu tươi, như vừa giết ai đó."

Nhật gật đầu, ánh mắt sắc lạnh, nhưng trong lòng là một cơn bão nghi ngờ.

Anh mở báo cáo hầm ngầm, ánh mắt dừng ở danh sách 12 nạn nhân 1932.

Anh nhớ lời khai ở Chợ Hoa Đêm: "Người áo choàng trắng, đeo mặt nạ quạ, nói về 'kẻ phản bội cuối cùng'."

Anh quay sang Tú, tại trụ sở, giọng gấp rút:

"Tú, nhật ký của Lộc có nhắc 'kẻ phản bội cuối cùng' không?

Có thể nạn nhân hiện tại là mồi nhử, và Nam là kẻ được chọn?"

Tú lật nhật ký, ánh mắt kinh hoàng, tại trụ sở, giọng run:

"Anh Nhật, đúng rồi!

Nhật ký viết: 'Họ chọn 12 người, nhưng cần một kẻ phản bội cuối cùng – người sẽ mở Cổng Đen bằng máu mình.

Nếu kẻ phản bội sống sót, cổng sẽ mở.' Nếu Nam là kẻ phản bội, hung thủ đang săn anh ta."

Lan Anh giơ báo cáo, tại trụ sở, giọng căng thẳng:

"Nhật, nếu Nam là 'kẻ phản bội cuối cùng', nạn nhân hiện tại là mồi nhử.

DNA của Nam dưới móng tay... có thể anh ta đã chống cự hung thủ.

Mình nghi Nam còn sống, bị giam ở nhà kho."

Long chen vào, tại trụ sở, giọng khàn:

"Em, ngôi mộ vô danh... có thể là nơi Nam bị giam trước khi chuyển đi.

Mảnh giấy Umbra Aeterna... như lời cảnh báo của hung thủ."

Thắng giơ laptop, tại trụ sở, giọng run:

"Anh Nhật, video... có một mảnh giấy mới trong nhà kho, ghi Traditor và tên...

Nguyễn Minh Nhật.

Hung thủ...

đang nhắm vào anh."

Nhật đứng im, ánh mắt tối đi, như bị kéo vào bóng tối.

Anh quay lại đội, tại trụ sở, giọng trầm, quyết tâm:

"Hung thủ biết chúng ta.

Cổng Đen là trạng thái tâm linh trong nhật thực, và Nam là chìa khóa.

Nhà kho bỏ hoang là nơi nghi lễ cuối cùng.

Chúng ta có 72 giờ để tìm Nam, phá nhà kho, và ngăn cổng mở.

Nhưng... nếu hung thủ nhắm vào tôi, có thể có đồng phạm trong bóng tối."

Anh lẩm bẩm, tại trụ sở, giọng thấp, ám ảnh:

"Mê cung bóng tối... nhưng chúng ta sẽ tìm lối ra."

[KHU VỰC KÊU GỌI ỦNG HỘ - CUỐI CHƯƠNG]

"Bóng tối Cổng Đen đe dọa nuốt chửng Sương Hoa – hãy ủng hộ để tổ điều tra ngăn nghi lễ ma quái trước 72 giờ cuối cùng!"

💰 STK: 0721000637501 – Vietcombank – Nguyen Minh Nhat

🌍 Paypal: paypal.me/nhatnguyenminh94

Lời kêu gọi: "Sự hỗ trợ của bạn là ánh sáng xua tan mê cung bóng tối, giúp chúng tôi cứu Nguyễn Thành Nam, phá nhà kho bỏ hoang, và khóa Cổng Đen trước khi bóng tối giáng xuống!"

[LỜI CẢM ƠN]

"Cảm ơn các bạn đã cùng chúng tôi bước vào mê cung bóng tối, đối diện với chim bẻ đầu, thánh giá xương, và lời cảnh báo Umbra Aeterna.

Sự đồng hành của bạn là ngọn lửa soi sáng con đường truy tìm sự thật, ngăn Cổng Đen mở ra trên đất Việt!"
 
Oán Khúc Dưới Trăng
Chương 28 - Bóng Ma Kẻ Phản Bội


Sương mù bao trùm Thành phố Sương Hoa, dày đặc như một bức màn sống, nuốt chửng ánh sáng từ những ngọn đèn đường lập lòe, chỉ để lại những vệt sáng mờ nhạt, như mắt của những con quạ rình rập trong bóng tối.

Trụ sở đội điều tra, một tòa nhà cũ kỹ nằm khuất trong con hẻm hẹp, chìm trong không khí ngột ngạt, nặng mùi giấy cũ, mực in, và cà phê nguội lạnh.

Ánh đèn huỳnh quang nhấp nháy, chiếu lên những bức tường loang lổ, nơi treo bản đồ Sương Hoa chi chít dấu bút đỏ: Chợ Hoa Đêm, nhà kho, khu vườn tận hiến, hầm ngầm, nghĩa trang cũ.

Trên bàn họp, những bức ảnh hiện trường nằm rải rác: thi thể trói thánh giá ngược, vết khắc chim bẻ đầu rỉ máu, lọ máu khắc Sanguis peccatorum, thánh giá xương Non sum dignus với con quạ nhỏ, và mảnh giấy Traditor dính máu tươi – một trong số đó ghi tên Nguyễn Minh Nhật, như một lời nguyền từ hung thủ.

Nhật đứng cuối bàn, ánh mắt sắc lạnh, tay siết chặt báo cáo từ Từ Quốc Thắng: video từ camera ẩn trong nhà kho bỏ hoang, hình ảnh người áo choàng trắng đeo mặt nạ quạ kéo một bóng người bị trói, và mảnh giấy Traditor ghi tên anh.

Tâm trí anh quay cuồng với những manh mối: Cổng Đen – một trạng thái tâm linh sẽ mở trong nhật thực ba ngày nữa, vào rạng sáng 23 tháng 10, 2012; Nguyễn Thành Nam – "kẻ phản bội cuối cùng" với DNA dưới móng tay nạn nhân; mảnh kim loại khắc Umbra Aeterna tìm thấy ở nghĩa trang; và lời lẩm bẩm của Nam trong video: "Kẻ phản bội thứ hai... trong đội..."

Chỉ còn 72 giờ, anh triệu tập đội, giọng trầm, quyết đoán, như lưỡi dao rạch qua bóng tối:

tại trụ sở, giọng trầm, sắc bén:

"Chúng ta có 72 giờ để cứu Nguyễn Thành Nam và ngăn Cổng Đen.

Nhà kho bỏ hoang là nơi nghi lễ cuối cùng.

Thắng, em có gì từ máy chủ?

Lan Anh, nguy cơ nào chúng ta cần chuẩn bị?

Anh Long, kế hoạch xâm nhập thế nào?

Tú, em sẵn sàng hỗ trợ từ xa chưa?"

Từ Quốc Thắng ngồi trước laptop, tai nghe phát ra tiếng rít tần số thấp, ánh mắt căng thẳng, ngón tay gõ nhanh trên bàn phím, như thể sợ bỏ lỡ một chi tiết sống còn.

Anh vừa hack thêm dữ liệu từ máy chủ nhà kho, ghi chú chi chít trên màn hình: "Ba camera ẩn, hệ thống điện cũ, tín hiệu nhiễu 100 Hz, tầng hầm có lối vào bí mật."

Anh quay sang Nhật, tại trụ sở, giọng thấp, lo lắng, như sợ bị nghe lén:

"Anh Nhật, máy chủ cho thấy nhà kho có hệ thống điện cũ, nhưng vẫn hoạt động.

Có ba camera ẩn, góc quay bao quát tầng trệt và lối vào tầng hầm.

Video mới nhất... cách đây 4 giờ, người áo choàng trắng xuất hiện, kéo một bóng người bị trói – có thể là Nam – vào tầng hầm.

Em đang cài camera mini và drone để theo dõi thời gian thực, nhưng tín hiệu bị nhiễu, như có thiết bị phát sóng trong nhà kho.

Em nghi... hung thủ biết chúng ta đang đến."

Ngô Ngọc Lan Anh đứng cạnh bảng trắng, tay cầm sơ đồ nhà kho do Thắng phác thảo, ánh mắt sắc lạnh nhưng pha chút lo âu, như đang đấu tranh với một mâu thuẫn vô hình.

Cô phân tích dữ liệu từ hồ sơ địa phương và báo cáo cũ, ghi chú về các nguy cơ: "Cửa khóa điện tử, sàn sập, khí độc, dây điện hở."

Cô đẩy kính, tại trụ sở, giọng trầm, cẩn trọng, lo lắng sai sót:

"Nhật, nhà kho từng là kho chứa hóa chất từ những năm 1970, đóng cửa sau vụ cháy năm 1982 – trùng thời điểm ba người mất tích, có thể liên quan đến một nghi lễ thất bại.

Cửa chính khóa bằng ổ điện tử cũ, có thể phá trong 2 phút, nhưng tầng hầm có lối vào bí mật, có thể có cạm bẫy tự chế: sàn sập, khí độc lưu huỳnh, hoặc dây điện hở phóng tia lửa.

Nếu Nam còn sống, anh ta có thể bị thương nặng hoặc hoảng loạn.

Mình đã chuẩn bị bộ sơ cứu, mặt nạ phòng độc, và thuốc an thần, nhưng... chúng ta cần đề phòng hung thủ hoặc đồng phạm ẩn trong bóng tối."

Trần Hoàng Long ngồi đối diện, tay siết chặt bản đồ nhà kho, ánh mắt cương nghị, như một chiến binh chuẩn bị ra trận.

Anh đã kiểm tra đội trinh sát, chuẩn bị súng, đèn pin chiến thuật, dây thừng, và bình chữa cháy nhỏ.

Anh ngẩng lên, tại trụ sở, giọng khàn, quyết tâm, nhưng pha chút nghi ngờ:

"Nhật, anh đề xuất chia đội: anh dẫn ba người vào cửa chính, phá khóa, kiểm tra tầng trệt, đảm bảo không có cạm bẫy.

Em và Lan Anh vào bằng cửa hông, tìm lối xuống tầng hầm, nơi Nam có thể bị giam.

Thắng giám sát từ xe chỉ huy, báo động nếu camera phát hiện hung thủ.

Chúng ta di chuyển nhanh, nhưng cẩn thận – mảnh giấy Traditor ghi tên em... hung thủ đang nhử chúng ta, và có thể biết kế hoạch."

Nguyễn Cẩm Ngọc Tú ngồi cạnh giá sách, tay lật cuốn sách dân gian Sương Hoa, ánh mắt tập trung, hơi run, như bị ám ảnh bởi những ghi chép về Hắc Thần và Cổng Đen.

Cô ghi chú về dị bản truyền thuyết và ký hiệu Umbra Aeterna, chuẩn bị hỗ trợ từ xa.

Cô nhìn Nhật, tại trụ sở, giọng nhỏ, lo lắng, như sợ chính những gì mình phát hiện:

"Anh Nhật, em sẽ xem video từ camera mini của Thắng, tìm ký hiệu liên quan Thất Đại Tội hoặc Umbra Aeterna.

Nếu hung thủ tái hiện nghi lễ, mỗi tội có thể là một phần của Cổng Đen.

Nhưng... em lo hung thủ đã tính trước, và kẻ phản bội thứ hai... có thể gần hơn chúng ta nghĩ."

Nhật gật đầu, ánh mắt lướt qua đội, tại trụ sở, giọng trầm, chắc chắn, nhưng mang chút nghi ngờ:

"Được.

Thắng, em đảm bảo liên lạc không bị gián đoạn, dù tín hiệu nhiễu.

Lan Anh, cậu phụ trách sơ cứu Nam ngay khi tìm thấy.

Anh Long, ưu tiên an toàn cho đội, kiểm tra cạm bẫy trước khi di chuyển.

Tú, em tập trung vào Thất Đại Tội – nếu có ký hiệu mới, báo ngay.

Chúng ta xuất phát trong 30 phút."

Nhật đứng im, ánh mắt tối đi, tay chạm vào bản đồ, khoanh đỏ nhà kho bỏ hoang ở ngoại ô Sương Hoa.

Anh cảm thấy một cái lạnh chạy dọc sống lưng, như hơi thở của một thực thể ẩn trong bóng tối.

Mảnh giấy Traditor ghi tên anh, lời lẩm bẩm của Nam, và ký hiệu Umbra Aeterna như những mảnh ghép của một câu đố ma quái, chưa tìm được lời giải.

Anh lẩm bẩm, tại trụ sở, giọng thấp, ám ảnh:

"Bóng ma kẻ phản bội... nhưng ai đang dẫn dắt chúng ta?"

Đội rời trụ sở trong màn sương dày đặc, lên hai chiếc xe tải đen, đèn pha xuyên qua bóng tối như mắt của những con thú săn mồi.

Đường đến nhà kho gập ghềnh, hai bên là rừng cây khô cằn, cành gãy đung đưa như những cánh tay xương xẩu chìa ra từ bóng tối.

Tiếng động cơ gầm nhẹ hòa lẫn với tiếng gió rít, như lời thì thầm từ cõi sâu thẳm.

Trong xe, không ai nói, chỉ có tiếng thở nặng nề, tiếng lách cách của thiết bị, và tiếng tim đập dồn dập.

Nhật ngồi cạnh Lan Anh, tay siết chặt bản đồ, ánh mắt dán vào bóng tối ngoài cửa sổ.

Anh cảm giác bị theo dõi, như thể hung thủ – hoặc kẻ phản bội thứ hai – đang ẩn trong sương, quan sát từng bước đi của đội.

tại xe tải, giọng thấp, căng thẳng:

"Lan Anh, nếu Nam còn sống, cậu nghĩ anh ta biết gì về nghi lễ?

Và... kẻ phản bội thứ hai là ai?"

Lan Anh đẩy kính, ánh mắt lo âu, tay nắm chặt bộ sơ cứu, tại xe tải, giọng trầm, suy tư, như đang đấu tranh với nỗi sợ:

"Nhật, nếu Nam là 'kẻ phản bội cuối cùng', anh ta có thể biết về nghi lễ năm 1982, khi ba người mất tích – có thể là lần mở Cổng Đen thất bại.

Nhưng... nếu anh ta hoảng loạn, chúng ta khó lấy thông tin.

Mình lo nhất là trạng thái tâm lý của anh ta – hung thủ có thể đã làm gì đó... tâm linh, như gieo rắc nỗi sợ.

Còn kẻ phản bội thứ hai...

Nam nói 'trong đội'.

Cậu có nghi ai không?"

Nhật lắc đầu, ánh mắt tối đi, tại xe tải, giọng thấp, nghi ngờ:

"Mình chưa nghi ai, nhưng hung thủ biết quá nhiều – camera, kế hoạch, tên mình.

Nếu có đồng phạm, hắn ở rất gần.

Chúng ta phải cẩn thận."

Long ngồi phía trước, tay nắm vô lăng, ánh mắt dán vào con đường mù sương, tại xe tải, giọng khàn, cương nghị, nhưng pha chút lo âu:

"Nhật, Lan Anh, nếu hung thủ nhử chúng ta, nhà kho sẽ đầy cạm bẫy.

Anh đã dặn đội kiểm tra sàn, tường, và không khí trước khi di chuyển.

Nhưng... nếu Nam không ở đó, hoặc đã chết, chúng ta đang rơi vào bẫy lớn.

Kẻ phản bội thứ hai... anh không muốn tin, nhưng phải đề phòng."

Nhật gật đầu, ánh mắt sắc bén, tại xe tải, giọng trầm, quyết tâm:

"Dù là bẫy, chúng ta phải vào.

Nếu Nam là chìa khóa, hung thủ sẽ giữ anh ta sống để hoàn tất nghi lễ.

Anh Long, cậu, mình... chúng ta phải tin đội, nhưng không được chủ quan."

Nhà kho bỏ hoang hiện ra trong sương mù, một khối kiến trúc rỉ sét, tường bê tông nứt nẻ, mái tôn thủng lỗ, như một con quái vật ngủ quên trong bóng tối.

Cửa chính khóa bằng ổ điện tử cũ, đèn đỏ nhấp nháy yếu ớt, như con mắt đang hấp hối.

Xung quanh là bãi đất hoang, cỏ dại mọc um tùm, lẫn với những mảnh kim loại gỉ, lốp xe cháy đen, và xương động vật trắng hếu nằm rải rác.

Mùi ẩm mốc, lưu huỳnh, và máu tanh nồng nặc, như một lời cảnh báo зловещее.

Tiếng rít kỳ lạ vang lên từ bên trong, thấp và kéo dài, như hơi thở của một thực thể ẩn trong bóng tối.

Một bóng quạ lướt qua cửa sổ vỡ, đôi mắt đỏ rực như máu, biến mất vào sương mù.

Đội dừng xe cách nhà kho 200 mét, ẩn sau một lùm cây khô cằn.

Thắng lắp camera mini, điều khiển drone nhỏ bay lượn trên mái nhà kho, truyền hình ảnh về laptop.

Màn hình hiển thị: tầng trệt đầy thùng gỗ mục, máy móc rỉ sét, mạng nhện giăng kín; tầng hầm tối om, tín hiệu nhiễu.

Nhật và Long kiểm tra súng, đèn pin chiến thuật, và dây thừng.

Lan Anh đeo mặt nạ phòng độc, kiểm tra bộ sơ cứu và bình oxy nhỏ.

Không ai nói, chỉ có tiếng gió rít, tiếng rít ma quái từ nhà kho, và tiếng tim đập dồn dập trong lồng ngực.

tại bãi đất hoang, giọng thấp, căng thẳng:

"Thắng, hình ảnh từ drone thế nào?

Có dấu hiệu hung thủ không?"

Thắng nhìn màn hình laptop, ánh mắt lo lắng, ngón tay run nhẹ khi điều chỉnh drone, tại bãi đất hoang, giọng nhỏ, hoảng hốt:

"Anh Nhật, tầng trệt có ba phòng lớn, đầy đồ đạc cũ – thùng hóa chất, bàn gỗ, mạng nhện giăng kín.

Tầng hầm... có lối vào ẩn sau bức tường giả, nhưng camera bị nhiễu, chỉ thấy bóng tối.

Một phút trước, drone ghi được bóng người di chuyển ở tầng trệt, mặc áo choàng trắng, đeo mặt nạ quạ.

Hắn...

đứng trước một bàn thờ nhỏ, rồi biến mất vào bức tường.

Em nghi hắn biết chúng ta đến, và... có thiết bị phát tiếng rít trong nhà kho."

Long siết súng, ánh mắt cương nghị, nhưng lưng ướt đẫm mồ hôi, tại bãi đất hoang, giọng khàn, quyết đoán:

"Nhật, anh dẫn đội vào cửa chính, phá khóa.

Em và Lan Anh đi cửa hông, tìm lối xuống hầm.

Nếu hung thủ còn ở đó, chúng ta phải nhanh, nhưng cẩn thận – sàn có thể sập, hoặc có khí độc."

Lan Anh kiểm tra mặt nạ phòng độc, ánh mắt sắc lạnh, tại bãi đất hoang, giọng trầm, lo lắng:

"Nhật, nếu có khí độc, mình sẽ báo ngay.

Không khí ở đây... nặng mùi lưu huỳnh, như khu vườn tận hiến.

Cậu cẩn thận – mảnh giấy Traditor ghi tên cậu... hung thủ muốn cậu vào."

Nhật gật đầu, ánh mắt sắc bén, tại bãi đất hoang, giọng thấp, quyết tâm:

"Chúng ta không còn thời gian.

Vào thôi."

Đội chia hai hướng.

Long dẫn ba trinh sát đến cửa chính, sử dụng thiết bị phá khóa điện tử.

Tiếng "tách" vang lên, ổ khóa mở, cửa sắt rít lên, để lộ bóng tối bên trong, như một cái miệng há rộng.

Nhật và Lan Anh đi vòng ra cửa hông, một lối vào hẹp, đầy mạng nhện và mảnh kính vỡ.

Nhật dùng đèn pin chiếu vào, ánh sáng quét qua những bức tường loang lổ, phủ đầy bụi và ký hiệu kỳ lạ: ngôi sao ngược, con rắn quấn trái tim, hoa hồng đỏ khắc ngược.

Mùi lưu huỳnh và máu tanh nồng nặc, như kéo họ vào một nghi lễ chưa hoàn tất.

Một luồng gió lạnh phả qua, mang theo tiếng rít thấp, như lời thì thầm từ cõi sâu thẳm.

tại cửa hông nhà kho, giọng thấp, nghi ngờ:

"Lan Anh, những ký hiệu này... giống Thất Đại Tội.

Ngôi sao ngược – Kiêu Hãnh, con rắn – Ghen Tị, hoa hồng – Dục Vọng.

Hung thủ đang tái hiện điều gì?"

Lan Anh quét đèn pin lên tường, ánh mắt căng thẳng, tại cửa hông nhà kho, giọng trầm, lo âu:

"Nhật, nếu là Thất Đại Tội, mỗi ký hiệu có thể liên quan đến một nghi lễ riêng.

Nhưng... tại sao lại ở đây?

Mình nghi Nam là một phần của nghi lễ này, nhưng không phải nạn nhân duy nhất.

Có thể hung thủ đang chuẩn bị cho nhật thực."

Nhật gật đầu, đẩy cửa hông, tiếng bản lề rít lên như tiếng kêu của một con thú bị thương.

Họ bước vào tầng trệt, ánh đèn pin quét qua một mê cung đồ đạc cũ: máy móc rỉ sét, thùng gỗ mục, mạng nhện giăng kín như tấm màn che giấu bí mật.

Một chiếc gương vỡ nằm giữa sàn, khắc ngôi sao ngược, phản chiếu ánh sáng thành những tia đỏ rực, như mắt quạ.

Trong gương, thoáng hiện một bóng người áo choàng trắng, nhưng khi Nhật quay lại, chỉ có bóng tối.

Gần gương là một túi tiền rách, đầy đồng xu dính máu, khắc Traditor – biểu tượng Tham Lam.

Mùi máu tanh và lưu huỳnh nồng nặc, hòa lẫn với tiếng rít thấp từ đâu đó, như tiếng cười ma quái.

tại tầng trệt nhà kho, giọng thấp, căng thẳng:

"Lan Anh, túi tiền...

Tham Lam.

Gương vỡ...

Kiêu Hãnh.

Hung thủ đang sắp xếp nghi lễ theo Thất Đại Tội.

Chúng ta phải tìm tầng hầm, nhưng... cẩn thận sàn, nó có thể sập."

Lan Anh gật đầu, ánh mắt sắc lạnh, tại tầng trệt nhà kho, giọng trầm, lo lắng:

"Nhật, mình thấy một bức tường giả ở góc kia, có thể là lối vào hầm.

Nhưng không khí... có mùi lưu huỳnh mạnh, như có khí độc.

Đeo mặt nạ đi, và kiểm tra sàn trước khi bước."

Nhật đeo mặt nạ phòng độc, ánh đèn pin quét qua sàn gỗ mục.

Một bước chân sai lầm, và sàn sập xuống, để lộ dây điện hở phóng tia lửa xanh lét.

Anh ra hiệu cho Lan Anh tránh xa, tim đập thình thịch, cảm giác bị theo dõi càng mạnh mẽ.

Cùng lúc, Long và đội trinh sát vào cửa chính, ánh đèn pin quét qua một mê cung đồ đạc cũ: thùng hóa chất rỉ sét, bàn gỗ mục, và một bàn thờ nhỏ giữa phòng, phủ vải lụa đỏ, tỏa mùi hương mê hoặc, như kéo họ vào cơn mê.

Trên bàn thờ là một con dao găm gỉ sét, khắc Umbra Aeterna, lưỡi dao dính máu tươi – biểu tượng Giận Dữ.

Gần đó, một bát thức ăn thối rữa, đầy máu khô, khắc vòng tròn – biểu tượng Ham Ăn.

Long siết súng, ánh mắt cương nghị, nhưng lưng ướt đẫm mồ hôi, cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng, như có ai đứng sau lưng.

tại tầng trệt nhà kho, giọng khàn, nghi ngờ:

"Nhật, em nghe anh không?

Có bàn thờ ở đây, dao khắc Umbra Aeterna – Giận Dữ, thức ăn thối – Ham Ăn.

Hung thủ...

đang tái hiện Thất Đại Tội.

Anh thấy dấu chân mới, dẫn vào góc phòng, có thể là lối xuống hầm."

Nhật trả lời qua bộ đàm, tại tầng trệt nhà kho, giọng thấp, căng thẳng:

"Anh Long, cẩn thận – có thể là cạm bẫy.

Chúng ta đang tìm lối vào hầm.

Báo ngay nếu thấy hung thủ hoặc đồng phạm."

Long gật đầu, ra hiệu cho đội trinh sát kiểm tra góc phòng.

Họ tìm thấy một bức tường giả, sau đó là cầu thang dẫn xuống tầng hầm, tối om, đầy mạng nhện và mùi máu tanh.

Tiếng rít ma quái vang lên, như lời thì thầm từ cõi sâu thẳm, khiến một trinh sát run rẩy, suýt làm rơi đèn pin.

Nhật và Lan Anh phá bức tường giả ở góc tầng trệt, để lộ một lối xuống hầm.

Cầu thang gỗ mục kêu cót két dưới mỗi bước chân, ánh đèn pin quét qua những bức tường khắc ký hiệu: con rắn xương quấn trái tim khô, mắt đỏ rực, đặt trong lọ thủy tinh – Ghen Tị; đồng hồ đứng im, dây xích gãy, mảnh giấy Non sum dignus dính máu – Lười Biếng.

Một luồng khí lạnh phả vào mặt, mang theo mùi lưu huỳnh và máu, như hơi thở của một thực thể ẩn trong bóng tối.

Tiếng nước nhỏ giọt hòa lẫn với tiếng rít, tạo nên một giai điệu ma quái, như lời cầu nguyện méo mó.

tại tầng hầm nhà kho, giọng thấp, nghi ngờ:

"Lan Anh, ký hiệu Ghen Tị và Lười Biếng... chỉ còn Dục Vọng là chưa thấy.

Nam có thể ở gần đây, nhưng... mình cảm thấy hung thủ vẫn ở đây, hoặc vừa rời đi."

Lan Anh đeo mặt nạ phòng độc, ánh mắt căng thẳng, tại tầng hầm nhà kho, giọng trầm, lo lắng:

"Nhật, không khí có dấu hiệu khí độc – lưu huỳnh và gì đó lạ, như thuốc mê.

Mình thấy một cánh cửa sắt ở cuối hành lang, có khóa.

Có thể Nam ở đó, nhưng... cẩn thận, có thể có cạm bẫy."

Nhật gật đầu, tiến đến cánh cửa sắt, khóa rỉ sét nhưng chắc chắn.

Anh ra hiệu cho Lan Anh kiểm tra cạm bẫy, rồi dùng xà beng phá khóa.

Tiếng kim loại va chạm vang lên, hòa lẫn với tiếng rít ma quái, như tiếng cười từ cõi sâu thẳm.

Một sợi dây điện hở gần cửa phóng tia lửa, suýt chạm vào Nhật.

Anh lùi lại, tim đập thình thịch, ánh mắt sắc bén quét quanh, như thể hung thủ đang ẩn đâu đó.

Cánh cửa mở ra, để lộ một căn phòng nhỏ, tối om, đầy mùi máu và lưu huỳnh.

Ở giữa là một lồng sắt, bên trong là Nguyễn Thành Nam, bị trói, áo rách, ngực khắc chim bẻ đầu, máu khô loang lổ trên da.

Anh ta thở yếu ớt, mắt trắng dã, lẩm bẩm không ngừng: "Bóng tối... nó đến... kẻ phản bội thứ hai..."

Trên tường là vải lụa đỏ, khắc hoa hồng ngược – Dục Vọng.

Một mảnh giấy Non sum dignus dính máu tươi nằm cạnh lồng, bên dưới là một lá thư cũ, giấy ố vàng, ký tên "Trần Văn Lộc, 1932", viết: "Kẻ phản bội thứ hai sẽ mở cổng.

Bóng tối cổ xưa không tha thứ.

Máu của kẻ phản bội cuối cùng chỉ là bước đầu."

Một bóng quạ lướt qua cửa sổ vỡ, tiếng kêu the thé vang lên, như lời cảnh báo từ cõi sâu thẳm.

Lan Anh lao đến, kiểm tra mạch Nam, tại tầng hầm nhà kho, giọng gấp rút, lo lắng:

"Nhật, anh ta còn sống, nhưng mất máu nhiều, hoảng loạn nặng.

Mạch yếu, có dấu hiệu nhiễm độc – có thể là khí lưu huỳnh.

Mình cần đưa anh ta ra ngay, nhưng... anh ta đang lẩm bẩm gì đó về kẻ phản bội thứ hai."

Nhật quỳ xuống, ánh mắt sắc bén, tại tầng hầm nhà kho, giọng thấp, gấp rút:

"Nam, ai bắt anh?

Kẻ phản bội thứ hai là ai?

Họ muốn gì?"

Nam run rẩy, mắt trắng dã, tại tầng hầm nhà kho, giọng yếu ớt, kinh hoàng:

"Áo choàng trắng... mặt nạ quạ... hắn nói... máu tôi mở cổng... nhưng kẻ thứ hai... biết các người... hắn ở gần... rất gần..."

Nhật đứng im, ánh mắt tối đi, tay siết chặt lá thư của Lộc.

Anh quét đèn pin quanh phòng, ánh sáng dừng ở vải lụa đỏ, hoa hồng ngược, và mảnh giấy Non sum dignus.

Tâm trí anh quay cuồng: Thất Đại Tội, Cổng Đen, kẻ phản bội thứ hai...

Hung thủ đang dẫn dắt chúng ta, nhưng tại sao để lại lá thư?

Anh lẩm bẩm, tại tầng hầm nhà kho, giọng thấp, nghi ngờ:

"Trần Văn Lộc...

ông ta biết gì?

Kẻ phản bội thứ hai... là ai?"

[KHU VỰC KÊU GỌI ỦNG HỘ - GIỮA CAO TRÀO]

"Mê cung nhà kho dẫn chúng ta qua Thất Đại Tội và bóng ma kẻ phản bội – hãy ủng hộ để đội điều tra phá giải nghi lễ kinh hoàng trước nhật thực!"

💰 STK: 0721000637501 – Vietcombank – Nguyen Minh Nhat

🌍 Paypal: paypal.me/nhatnguyenminh94

Lời kêu gọi: "Sự hỗ trợ của bạn là ngọn đuốc xuyên màn sương máu, giúp chúng tôi cứu Nguyễn Thành Nam, lật mở bí mật Umbra Aeterna, và ngăn bóng tối cổ xưa trỗi dậy!"

Long và đội trinh sát xuống tầng hầm, hội họp với Nhật và Lan Anh.

Long quét đèn pin, phát hiện một bàn thờ khác, nhỏ hơn, phủ vải đen, trên đó là một mặt nạ quạ dính máu tươi, khắc Umbra Aeterna.

Gần đó là một con rắn xương, mắt đỏ rực, quấn quanh trái tim khô, đặt trong lọ thủy tinh – Ghen Tị.

Một mảnh giấy Traditor mới nằm dưới bàn thờ, ghi tên Ngô Ngọc Lan Anh, như một lời cảnh báo mới từ hung thủ.

Long siết súng, ánh mắt cương nghị, nhưng tim đập nhanh, tại tầng hầm nhà kho, giọng khàn, căng thẳng:

"Nhật, mặt nạ quạ... hung thủ vừa ở đây.

Con rắn này...

Ghen Tị.

Và mảnh giấy Traditor ghi tên Lan Anh...

Hắn đang nhắm vào cả đội, không chỉ em."

Lan Anh nhìn mảnh giấy, ánh mắt run rẩy, tại tầng hầm nhà kho, giọng trầm, lo lắng:

"Nhật, tại sao là mình?

Nếu hung thủ biết tên chúng ta, có thể hắn đã theo dõi từ lâu... hoặc có đồng phạm trong đội, như Nam nói."

Nhật gật đầu, ánh mắt sắc lạnh, tại tầng hầm nhà kho, giọng trầm, suy tư:

"Anh Long, Lan Anh, Thất Đại Tội có thể là nghi lễ để mở Cổng Đen.

Nam là 'kẻ phản bội cuối cùng', nhưng kẻ phản bội thứ hai... có thể là hung thủ, hoặc ai đó rất gần chúng ta.

Chúng ta cần đưa Nam ra và phân tích lá thư của Lộc."

Lan Anh sơ cứu Nam, tiêm thuốc giảm đau, băng vết thương trên ngực anh ta.

Nam tỉnh lại, mắt hoảng loạn, lẩm bẩm không ngừng, tại tầng hầm nhà kho, giọng yếu ớt, kinh hoàng:

"Họ... muốn máu tôi... bóng tối cổ xưa... không phải Lucifer... nó lớn hơn... kẻ phản bội thứ hai... trong đội... cẩn thận..."

Nhật quỳ xuống, ánh mắt sắc bén, tại tầng hầm nhà kho, giọng thấp, gấp rút:

"Nam, ai bắt anh?

Hắn trông thế nào?

Kẻ phản bội thứ hai là ai?"

Nam run rẩy, tay siết chặt lồng sắt, tại tầng hầm nhà kho, giọng đứt quãng, hoảng loạn:

"Áo choàng trắng... mặt nạ quạ... hắn cầu nguyện... bằng Latinh... máu tôi... mở cổng... nhưng kẻ thứ hai... biết các người... hắn...

ở trong bóng tối... gần lắm..."

Đội đưa Nam ra khỏi nhà kho, đặt anh ta lên xe tải.

Thắng báo cáo từ xe chỉ huy, tại bãi đất hoang, giọng run, lo lắng:

"Anh Nhật, camera vừa ghi được bóng người áo choàng trắng, đứng cách nhà kho 50 mét, cầm dao găm, rồi biến mất vào sương.

Hắn...

đang quan sát chúng ta, và tín hiệu drone bị nhiễu hoàn toàn."

Nhật nhìn qua sương mù, ánh mắt tối đi, tại bãi đất hoang, giọng trầm, nghi ngờ:

"Kẻ phản bội thứ hai... trong đội?

Hay hung thủ đang thao túng chúng ta?"

Đội tập hợp, chia sẻ phát hiện: Thất Đại Tội (gương vỡ – Kiêu Hãnh, túi tiền – Tham Lam, vải lụa – Dục Vọng, con rắn – Ghen Tị, thức ăn thối – Ham Ăn, dao găm – Giận Dữ, đồng hồ – Lười Biếng), lá thư của Trần Văn Lộc, mảnh giấy Traditor ghi tên Lan Anh, và lời cảnh báo của Nam.

Nhật đứng im, ánh mắt lướt qua đội, tại bãi đất hoang, giọng thấp, ám ảnh:

"Chúng ta cứu được Nam, nhưng Cổng Đen vẫn chưa đóng.

Thất Đại Tội là chìa khóa, và kẻ phản bội thứ hai... có thể đang ở ngay đây, hoặc đang chờ chúng ta trong bóng tối."

[KHU VỰC KÊU GỌI ỦNG HỌ - CUỐI CHƯƠNG]

"Bóng tối Cổng Đen đe dọa nuốt chửng Sương Hoa – hãy ủng hộ để đội điều tra ngăn nghi lễ Thất Đại Tội trước 72 giờ cuối cùng!"

💰 STK: 0721000637501 – Vietcombank – Nguyen Minh Nhat

🌍 Paypal: paypal.me/nhatnguyenminh94

Lời kêu gọi: "Sự hỗ trợ của bạn là ánh sáng xua tan mê cung bóng tối, giúp chúng tôi truy tìm 'kẻ phản bội thứ hai', phá nghi lễ ma quái, và khóa Cổng Đen mãi mãi!"

[LỜI CẢM ƠN]

"Cảm ơn các bạn đã cùng chúng tôi bước vào nhà kho зловещее, đối diện với Thất Đại Tội, chim bẻ đầu, và lời cảnh báo của kẻ phản bội.

Sự đồng hành của bạn là ngọn lửa soi sáng con đường truy tìm sự thật, ngăn Cổng Đen mở ra trên đất Việt!"
 
Oán Khúc Dưới Trăng
Chương 29: Bảy Bóng Ma Tội Lỗi


Sương mù vẫn bám chặt lấy Thành phố Sương Hoa, như một lời nguyền không chịu tan, che khuất ánh đèn đường và biến mọi con hẻm thành mê cung bóng tối.

Trụ sở đội điều tra, một tòa nhà cũ kỹ nằm khuất trong con hẻm hẹp, chìm trong không khí nặng nề, mùi thuốc khử trùng từ phòng y tế hòa lẫn với mùi giấy cũ và cà phê nguội lạnh.

Ánh đèn huỳnh quang nhấp nháy, chiếu lên những bức tường loang lổ, nơi treo bản đồ Sương Hoa chi chít dấu bút đỏ: Chợ Hoa Đêm, nhà kho, khu vườn tận hiến, hầm ngầm, nghĩa trang cũ.

Trên bàn họp, những vật chứng từ nhà kho nằm rải rác: mảnh gương vỡ khắc ngôi sao ngược, túi tiền dính máu, vải lụa đỏ, con rắn xương quấn trái tim, bát thức ăn thối rữa, dao găm khắc Umbra Aeterna, đồng hồ đứng im với mảnh giấy Non sum dignus.

Lá thư ố vàng của Trần Văn Lộc, ký năm 1932, nằm chính giữa, như một lời cảnh báo từ quá khứ.

Nguyễn Minh Nhật đứng cuối bàn, ánh mắt sắc lạnh, tay siết chặt lá thư của Lộc, tâm trí quay cuồng với hình ảnh lồng sắt giam Nguyễn Thành Nam, ký hiệu Thất Đại Tội, và lời lẩm bẩm kinh hoàng của Nam: "Kẻ phản bội thứ hai... trong đội..."

Mảnh giấy Traditor ghi tên anh và Ngô Ngọc Lan Anh như một lời thách thức từ hung thủ, và bóng người áo choàng trắng đeo mặt nạ quạ trong sương mù vẫn ám ảnh anh.

Chỉ còn 72 giờ trước nhật thực – thời điểm Cổng Đen sẽ mở, theo lời Nam.

Nhật triệu tập đội, giọng trầm, quyết đoán, như lưỡi dao rạch qua không khí ngột ngạt:

tại trụ sở, giọng trầm, sắc bén:

"Chúng ta đã cứu được Nam, nhưng hung thủ vẫn đi trước một bước.

Thất Đại Tội, lá thư của Lộc, và kẻ phản bội thứ hai... tất cả đều liên quan đến Cổng Đen.

Tú, em giải thích Thất Đại Tội và phân tích lá thư.

Lan Anh, tình trạng Nam thế nào, có khai thác được gì không?

Anh Long, tăng cường an ninh, đề phòng hung thủ tấn công.

Thắng, rà soát lại video và dữ liệu, tìm bất kỳ dấu hiệu nào chúng ta bỏ sót."

Nguyễn Cẩm Ngọc Tú ngồi cạnh giá sách, tay lật cuốn sách thần học cổ, ánh mắt tập trung nhưng run rẩy, như bị ám ảnh bởi những gì vừa đọc về Hắc Thần và Cổng Đen.

Cô đã nghiên cứu cả đêm, ghi chú chi chít về Thất Đại Tội và ký hiệu Umbra Aeterna.

Cô đẩy tóc khỏi trán, tại trụ sở, giọng nhỏ, lo lắng, nhưng đầy quyết tâm:

"Anh Nhật, em đã phân tích Thất Đại Tội và lá thư của Trần Văn Lộc.

Thất Đại Tội không chỉ là biểu tượng – chúng là nền tảng của nghi lễ Cổng Đen, mỗi tội liên kết với một hành động hoặc nạn nhân.

Lá thư...

ám chỉ một giáo phái cổ xưa ở Sương Hoa, và kẻ phản bội thứ hai có thể biết kế hoạch của chúng ta.

Em sẽ giải thích chi tiết ngay."

Ngô Ngọc Lan Anh đứng gần cửa phòng y tế, tay cầm báo cáo sức khỏe của Nam, ánh mắt mệt mỏi nhưng sắc lạnh.

Cô vừa kiểm tra Nam, người đang nằm trên giường bệnh, thở yếu ớt, ngực băng kín vì vết khắc chim bẻ đầu.

Mảnh giấy Traditor ghi tên cô khiến cô bất an, như thể hung thủ đang nhắm vào cô.

Cô nhìn Nhật, tại trụ sở, giọng trầm, lo âu:

"Nhật, Nam mất máu nhiều, bị nhiễm độc nhẹ, và hoảng loạn nặng.

Mình đã tiêm thuốc an thần, nhưng anh ta vẫn lẩm bẩm về 'bóng tối cổ xưa' và 'kẻ phản bội thứ hai'.

Anh ta tỉnh táo hơn, nhưng chỉ nói được vài câu.

Mình sẽ thẩm vấn thêm, nhưng cần thời gian.

Các vật chứng từ nhà kho... mình nghĩ chúng liên quan đến Thất Đại Tội, và mình sẽ phân tích cùng Tú."

Trần Hoàng Long đứng cạnh cửa ra vào, tay siết súng, ánh mắt cương nghị, như một chiến binh canh gác.

Anh đã bố trí trinh sát quanh trụ sở, kiểm tra camera an ninh, và yêu cầu đội báo cáo mọi hành động bất thường.

Lời Nam về kẻ phản bội thứ hai khiến anh nghi ngờ, ánh mắt lướt qua từng thành viên.

Anh nhìn Nhật, tại trụ sở, giọng khàn, quyết đoán:

"Nhật, anh đã tăng cường an ninh, không ai vào ra mà không báo cáo.

Nhưng... lời Nam về kẻ phản bội thứ hai làm anh lo.

Anh sẽ quan sát đội, ghi lại mọi hành vi lạ.

Nếu có đồng phạm, hắn sẽ để lộ sơ hở.

Em cứ tập trung phân tích, anh lo phần bảo vệ."

Từ Quốc Thắng ngồi trước laptop, tai nghe phát ra tiếng rít tần số thấp từ video nhà kho, ánh mắt căng thẳng, ngón tay gõ nhanh trên bàn phím.

Anh đang rà soát dữ liệu: video từ drone, âm thanh từ camera mini, và nhật ký liên lạc của đội.

Anh quay sang Nhật, tại trụ sở, giọng thấp, lo lắng:

"Anh Nhật, em đang xem lại video từ nhà kho.

Có vài đoạn bị nhiễu, nhưng em nghe thấy tiếng nói – không phải Nam, có thể là hung thủ.

Em cũng rà soát dữ liệu liên lạc của đội, tìm mối liên hệ với số lạ hoặc hành vi bất thường.

Nếu kẻ phản bội thứ hai ở trong đội, em sẽ tìm ra dấu vết."

Nhật gật đầu, ánh mắt lướt qua đội, tại trụ sở, giọng trầm, ám ảnh:

"Tốt.

Tú, bắt đầu với Thất Đại Tội.

Chúng ta cần hiểu nghi lễ Cổng Đen trước khi hung thủ ra tay lần nữa."

Tú đứng dậy, trải các vật chứng từ nhà kho lên bàn, ánh mắt sắc lạnh, giọng rõ ràng, như một học giả trình bày khám phá.

Cô chỉ vào từng vật, giải thích chi tiết, tại trụ sở, giọng trầm, uyên bác:

"Thất Đại Tội – hay Seven Deadly Sins – xuất hiện trong thần học Công giáo từ thế kỷ 4, được Giáo hoàng Gregory I hệ thống hóa vào thế kỷ 6.

Chúng là những tội lỗi gốc, dẫn con người đến hủy diệt: Kiêu Hãnh, Tham Lam, Dục Vọng, Ghen Tị, Ham Ăn, Giận Dữ, và Lười Biếng.

Trong vụ án, hung thủ dùng chúng như một nghi lễ, mỗi tội tương ứng với một biểu tượng và hành động.

Em sẽ phân tích từng tội và liên hệ với hiện trường."

Tú chỉ vào mảnh gương vỡ khắc ngôi sao ngược, tại trụ sở, giọng thấp, ám ảnh:

"Kiêu Hãnh (Superbia) – tội lỗi đứng đầu, biểu thị sự kiêu ngạo, coi mình ngang thần thánh.

Gương vỡ khắc ngôi sao ngược ở nhà kho tượng trưng cho sự báng bổ, như hung thủ muốn thách thức trời đất.

Trong các hiện trường trước, thánh giá ngược và chim bẻ đầu cũng liên quan đến Kiêu Hãnh, như một lời tuyên bố quyền lực."

Cô chuyển sang túi tiền dính máu, khắc Traditor, tại trụ sở, giọng trầm, suy tư:

"Tham Lam (Avaritia) – lòng tham vật chất hoặc quyền lực, dẫn đến phản bội.

Túi tiền dính máu, khắc Traditor, ám chỉ sự phản bội vì lợi ích – có thể liên quan đến động cơ của hung thủ hoặc kẻ phản bội thứ hai.

Mảnh giấy ghi tên anh Nhật và chị Lan Anh... có thể là cách hung thủ đánh dấu những người hắn muốn lôi kéo hoặc tiêu diệt."

Tú cầm vải lụa đỏ, ngửi thấy mùi hương mê hoặc, tại trụ sở, giọng nhỏ, lo lắng:

"Dục Vọng (Luxuria) – ham muốn xác thịt hoặc cám dỗ tâm hồn.

Vải lụa đỏ, hoa hồng ngược ở nhà kho gợi lên sự mê hoặc, như một nghi lễ hiến tế liên quan đến dục vọng.

Lọ máu Sanguis peccatorum ở hầm ngầm cũng có thể liên quan, như máu là biểu tượng của cám dỗ."

Cô chỉ vào con rắn xương quấn trái tim, mắt đỏ rực, tại trụ sở, giọng run rẩy:

"Ghen Tị (Invidia) – đố kỵ dẫn đến hủy diệt.

Con rắn xương quấn trái tim, đặt trong lọ thủy tinh, biểu thị lòng ghen ghét với những gì người khác sở hữu.

Nạn nhân được chọn – như Nam – có thể bị hung thủ ghen tỵ vì một lý do nào đó, như vai trò trong nghi lễ."

Tú cầm bát thức ăn thối rữa, tại trụ sở, giọng trầm, kinh hãi:

"Ham Ăn (Gula) – thèm khát vô độ, không chỉ về thức ăn mà còn về quyền lực hoặc máu.

Bát thức ăn thối rữa, đầy máu khô, khắc vòng tròn, gợi lên nghi lễ máu ở khu vườn tận hiến.

Hung thủ có thể dùng máu nạn nhân để nuôi dưỡng Cổng Đen."

Cô chỉ vào dao găm khắc Umbra Aeterna, tại trụ sở, giọng thấp, căng thẳng:

"Giận Dữ (Ira) – thù hận dẫn đến giết chóc.

Dao găm gỉ sét, dính máu tươi, khắc Umbra Aeterna, biểu thị cơn thịnh nộ của hung thủ.

Các thi thể trói thánh giá ngược, khắc chim bẻ đầu, đều mang dấu ấn của Giận Dữ, như một lời nguyền."

Cuối cùng, cô cầm đồng hồ đứng im, tại trụ sở, giọng trầm, ám ảnh:

"Lười Biếng (Acedia) – thờ ơ với sự thật hoặc trách nhiệm.

Đồng hồ đứng im, mảnh giấy Non sum dignus ('Tôi không xứng đáng'), ám chỉ sự thất bại trong việc ngăn chặn nghi lễ.

Có thể hung thủ đang trách đội chúng ta... hoặc chính đội đã bỏ sót điều gì đó quan trọng."

Tú ngồi xuống, ánh mắt run rẩy, tại trụ sở, giọng nhỏ, lo lắng:

"Anh Nhật, Thất Đại Tội không chỉ là biểu tượng – chúng là các giai đoạn của nghi lễ Cổng Đen.

Mỗi tội có thể tương ứng với một nạn nhân hoặc một hành động.

Nam là 'kẻ phản bội cuối cùng', nhưng lá thư của Lộc nói máu anh ta chỉ là bước đầu.

Có thể cần thêm sáu nạn nhân, mỗi người đại diện một tội."

Nhật gật đầu, ánh mắt sắc lạnh, tại trụ sở, giọng trầm, suy tư:

"Tú, em phân tích hay lắm.

Nếu mỗi tội là một nạn nhân, chúng ta phải tìm sáu người còn lại trước khi hung thủ ra tay.

Giờ nói về lá thư của Lộc – 'kẻ phản bội thứ hai' và 'bóng tối cổ xưa' là gì?"

[KHU VỰC KÊU GỌI ỦNG HỘ - GIỮA CHƯƠNG 29]

"Bóng ma Thất Đại Tội đang bao trùm Sương Hoa, và kẻ phản bội thứ hai ẩn mình trong bóng tối – hãy ủng hộ để đội điều tra tìm ra sự thật trước khi Cổng Đen mở ra!"

💰 STK: 0721000637501 – Vietcombank – Nguyen Minh Nhat

🌍 Paypal: paypal.me/nhatnguyenminh94

Lời kêu gọi: "Sự hỗ trợ của bạn là ánh sáng soi đường trong mê cung tội lỗi, giúp chúng tôi vạch trần kẻ phản bội và ngăn chặn nghi lễ kinh hoàng!"

Tú trải lá thư ố vàng lên bàn, ánh mắt căng thẳng, tại trụ sở, giọng trầm, uyên bác:

"Lá thư của Trần Văn Lộc, viết năm 1932, nhắc đến một giáo phái cổ xưa ở Sương Hoa, thờ 'bóng tối cổ xưa' – không phải Lucifer, mà là một thực thể ngoại lai, mạnh hơn, nguy hiểm hơn.

Lộc viết: 'Kẻ phản bội thứ hai sẽ mở cổng.

Máu của kẻ phản bội cuối cùng chỉ là bước đầu.' Điều này ám chỉ nghi lễ Cổng Đen cần nhiều giai đoạn, và Nam chỉ là một phần.

Kẻ phản bội thứ hai... có thể là người trong đội, hoặc ai đó rất gần, biết kế hoạch của chúng ta.

Lộc cảnh báo rằng thực thể này không tha thứ, và nếu cổng mở, Sương Hoa sẽ chìm trong bóng tối."

Lan Anh nghe, ánh mắt lo âu, tại trụ sở, giọng thấp, nghi ngờ:

"Tú, nếu kẻ phản bội thứ hai biết kế hoạch, hắn có thể đã theo dõi chúng ta từ đầu.

Mảnh giấy Traditor ghi tên mình... có thể là đánh lạc hướng, nhưng mình không chắc.

Nhật, cậu nghĩ sao?"

Nhật đứng im, ánh mắt tối đi, tại trụ sở, giọng trầm, ám ảnh:

"Lan Anh, mình không muốn nghi ai, nhưng lời Nam và lá thư của Lộc khiến mình phải nghĩ lại.

Chúng ta cần thẩm vấn Nam ngay, xem anh ta biết gì về hung thủ và kẻ phản bội."

Nhật và Lan Anh vào phòng y tế, nơi Nam nằm trên giường, ánh mắt hoảng loạn, tay run rẩy nắm chặt mép chăn.

Vết khắc chim bẻ đầu trên ngực anh ta vẫn rỉ máu nhẹ qua lớp băng, và mùi thuốc khử trùng không át được mùi lưu huỳnh thoảng ra từ cơ thể anh.

Lan Anh kiểm tra mạch, tại phòng y tế, giọng trầm, cẩn trọng:

"Nhật, anh ta tỉnh táo hơn, nhưng vẫn sợ hãi.

Mình sẽ hỏi nhẹ nhàng, tránh kích động.

Cậu bắt đầu đi."

Nhật ngồi cạnh Nam, ánh mắt sắc bén, tại phòng y tế, giọng thấp, gấp rút:

"Nam, chúng tôi đã cứu anh.

Giờ cần anh giúp.

Ai bắt anh?

Hắn trông thế nào?

Anh nói gì về kẻ phản bội thứ hai?"

Nam run rẩy, mắt trắng dã, tại phòng y tế, giọng yếu ớt, kinh hoàng:

"Áo choàng trắng... mặt nạ quạ... hắn cầu nguyện... bằng Latinh...

'Sanguis peccatorum, aperi porta' – máu của kẻ tội lỗi, mở cổng...

Hắn nói máu tôi... là chìa khóa... nhưng kẻ thứ hai... giọng quen... hắn biết các người... biết trụ sở, kế hoạch...

Hắn ở gần... rất gần..."

Lan Anh ghi chú, ánh mắt lo âu, tại phòng y tế, giọng trầm, lo lắng:

"Nhật, Sanguis peccatorum – máu của kẻ tội lỗi – giống lọ máu ở hầm ngầm.

Hung thủ dùng máu nạn nhân cho nghi lễ.

Nhưng giọng quen... cậu nghĩ Nam có nhận ra ai không?"

Nhật gật đầu, ánh mắt sắc lạnh, tại phòng y tế, giọng thấp, nghi ngờ:

"Nam, giọng đó... giống ai?

Anh nghe thấy gì khác?

Hắn nói gì về Thất Đại Tội?"

Nam siết chặt chăn, tại phòng y tế, giọng đứt quãng, hoảng loạn:

"Hắn... nói về bảy tội... mỗi tội một linh hồn... máu tôi là Ghen Tị... còn sáu người nữa...

Kẻ thứ hai... cười... như biết tôi sẽ chết...

Hắn...

ở trong đội... hoặc từng ở đây..."

Nhật đứng im, tim đập thình thịch, tại phòng y tế, giọng trầm, ám ảnh:

"Từng ở đây...

Là người trong đội, hoặc ai đó từng làm việc với chúng ta.

Lan Anh, giữ Nam an toàn.

Mình cần họp lại ngay."

Đội tập hợp tại phòng họp, không khí nặng nề, ánh mắt mỗi người đầy nghi ngờ.

Nhật đứng giữa, ánh mắt sắc lạnh, giọng trầm, quyết đoán:

"Nam nói kẻ phản bội thứ hai có giọng quen, biết trụ sở và kế hoạch.

Hắn có thể là người trong đội, hoặc ai đó từng làm việc với chúng ta.

Mình không muốn nghi ai, nhưng chúng ta phải xem xét mọi khả năng.

Anh Long, em muốn anh kiểm tra lý lịch và hành vi của từng người.

Thắng, rà soát mọi dữ liệu liên lạc.

Tú, em tìm thêm về giáo phái của Lộc.

Lan Anh, phân tích vật chứng, tìm mối liên hệ với lời khai của Nam."

Long gật đầu, ánh mắt cương nghị, tại trụ sở, giọng khàn, nghi ngờ:

"Nhật, anh sẽ kiểm tra mọi người, kể cả... chính anh.

Nhưng em phải cẩn thận – mảnh giấy Traditor ghi tên em và Lan Anh.

Nếu hung thủ nhắm vào hai người, có thể kẻ phản bội đang đánh lạc hướng."

Thắng nhìn laptop, ánh mắt lo lắng, tại trụ sở, giọng nhỏ, hoảng hốt:

"Anh Nhật, em vừa tìm thấy một đoạn âm thanh trong video nhà kho – tiếng nói, không phải Nam.

Nó... giống giọng ai đó trong đội, nhưng bị bóp méo.

Em còn phát hiện một số điện thoại lạ liên lạc với em trước khi đột kích...

Em không trả lời, nhưng... có thể là hung thủ."

Tú nghe, ánh mắt run rẩy, tại trụ sở, giọng thấp, lo lắng:

"Anh Nhật, em kiểm tra giá sách – một cuốn sách về Hắc Thần đã biến mất.

Nó có ghi chú về nghi lễ Cổng Đen và Thất Đại Tội.

Nếu ai đó lấy... có thể là kẻ phản bội."

Lan Anh đứng im, ánh mắt tối đi, tại trụ sở, giọng trầm, nghi ngờ:

"Nhật, mảnh giấy ghi tên mình... mình không biết tại sao.

Nhưng nếu Nam nói kẻ phản bội từng ở đây, có thể là đồng nghiệp cũ, hoặc... mình sợ chính mình bị thao túng mà không biết."

Nhật nhìn đội, ánh mắt sắc lạnh, tại trụ sở, giọng trầm, ám ảnh:

"Chúng ta không thể để nghi ngờ chia rẽ.

Nhưng kẻ phản bội thứ hai đang thao túng chúng ta.

Mỗi người tự kiểm tra hành động của mình, báo cáo mọi chi tiết lạ.

Nếu hắn ở trong đội, hắn sẽ để lộ sơ hở."

Nhật đứng im, ánh mắt lướt qua đội, tâm trí quay cuồng với những giả thuyết đáng sợ.

Nếu kẻ phản bội là người trong đội, ai có động cơ?

Long, với kinh nghiệm dày dặn, nhưng luôn kín tiếng về quá khứ?

Thắng, với khả năng tiếp cận dữ liệu, nhưng từng liên lạc với số lạ?

Tú, với kiến thức sâu rộng, nhưng lo lắng về cuốn sách mất tích?

Hay Lan Anh, người bị mảnh giấy Traditor nhắm đến, nhưng luôn tận tụy?

Hoặc... chính anh, như hung thủ muốn ám chỉ qua mảnh giấy ghi tên anh?

Anh lắc đầu, tại trụ sở, giọng thấp, quyết tâm:

"Chúng ta có 72 giờ trước nhật thực.

Thất Đại Tội là chìa khóa, nhưng kẻ phản bội thứ hai là mối nguy lớn nhất.

Anh Long, kiểm tra mọi thành viên, kể cả đồng nghiệp cũ.

Thắng, phân tích đoạn âm thanh, tìm nguồn số lạ.

Tú, đào sâu về giáo phái của Lộc.

Lan Anh, theo dõi Nam, phân tích vật chứng.

Mình sẽ xâu chuỗi mọi manh mối, tìm logic của nghi lễ."

Đội gật đầu, nhưng ánh mắt đầy nghi ngờ, như thể mỗi người đang tự hỏi: Ai là kẻ phản bội?

Nhật nhìn ra cửa sổ, sương mù dày đặc, như bức màn che giấu hung thủ.

Anh lẩm bẩm, tại trụ sở, giọng thấp, ám ảnh:

"Cổng Đen sắp mở, và kẻ phản bội thứ hai...

đang chờ chúng ta sai lầm."

[KHU VỰC KÊU GỌI ỦNG HỘ - CUỐI CHƯƠNG]

"Thất Đại Tội dẫn lối đến Cổng Đen, và kẻ phản bội thứ hai rình rập trong bóng tối – hãy ủng hộ để đội điều tra ngăn nghi lễ kinh hoàng trước 72 giờ cuối cùng!"

💰 STK: 0721000637501 – Vietcombank – Nguyen Minh Nhat

🌍 Paypal: paypal.me/nhatnguyenminh94

Lời kêu gọi: "Sự hỗ trợ của bạn là ngọn lửa xua tan bóng tối, giúp chúng tôi truy tìm kẻ phản bội, phá nghi lễ ma quái, và khóa Cổng Đen mãi mãi!"

[LỜI CẢM ƠN]

"Cảm ơn các bạn đã đồng hành cùng đội điều tra qua mê cung tội lỗi, soi sáng con đường truy tìm Cổng Đen và vạch trần kẻ phản bội ẩn trong bóng tối.

Sự hỗ trợ của bạn là ánh sáng dẫn lối, giúp chúng tôi ngăn chặn nghi lễ kinh hoàng trước khi Sương Hoa chìm vào bóng tối vĩnh cửu!"
 
Oán Khúc Dưới Trăng
Chương 30 - Dấu Vết Của Bảy Hoàng Tử


Sương mù trùm lấy Thành phố Sương Hoa, dày đặc như một tấm màn sống, bò lổm ngổm qua những con hẻm tối, nuốt chửng ánh sáng từ những ngọn đèn đường lập lòe.

Trụ sở đội điều tra, một tòa nhà cũ kỹ nép mình trong con hẻm ẩm ướt, chìm trong không khí ngột ngạt.

Mùi thuốc khử trùng từ phòng y tế hòa lẫn với mùi giấy mốc, mực in, và cà phê nguội lạnh trên bàn họp.

Ánh đèn huỳnh quang nhấp nháy, chiếu lên những bức tường loang lổ, nơi treo bản đồ Sương Hoa chi chít dấu bút đỏ: Chợ Hoa Đêm, nhà kho, khu vườn tận hiến, hầm ngầm, và nghĩa trang cổ.

Trên bàn, các vật chứng từ nhà kho nằm rải rác: mảnh gương vỡ khắc ngôi sao ngược, túi tiền dính máu, vải lụa đỏ, con rắn xương quấn trái tim, bát thức ăn thối rữa, dao găm khắc Umbra Aeterna, đồng hồ đứng im với mảnh giấy Non sum dignus.

Lá thư ố vàng của Trần Văn Lộc, ký năm 1932, nằm giữa, như một lời nguyền chưa giải.

Nguyễn Minh Nhật đứng cuối bàn, ánh mắt sắc như lưỡi dao, tay siết chặt một mảnh giấy vừa được tìm thấy trong phòng họp, dính máu tươi, ghi dòng chữ Traditor và tên "Trần Hoàng Long", kèm Fides fracta – "Niềm tin tan vỡ".

Tâm trí anh quay cuồng với những manh mối từ cuộc giải cứu Nguyễn Thành Nam: lồng sắt giam anh ta, ký hiệu Thất Đại Tội khắc trên tường, lời lẩm bẩm của Nam về "kẻ phản bội thứ hai" có giọng quen, số điện thoại lạ gọi vào máy Từ Quốc Thắng, và cuốn sách Hắc Thần mất tích từ giá sách.

Mảnh giấy Traditor ghi tên anh và Ngô Ngọc Lan Anh vẫn như một nhát dao trong tâm trí, và giờ là anh Long – như thể hung thủ đang đùa giỡn, nhắm vào từng người.

Chỉ còn 48 giờ trước nhật thực, Nhật triệu tập đội, giọng trầm, căng như dây đàn:

tại trụ sở, giọng trầm, sắc bén:

"Mảnh giấy Traditor ghi tên anh Long xuất hiện ngay tại đây.

Hung thủ biết chúng ta, biết cả kế hoạch.

Nam nói kẻ phản bội thứ hai có giọng quen, từng ở trụ sở.

Số lạ gọi Thắng, sách Hắc Thần mất, lá thư của Lộc – tất cả dẫn đến nghĩa trang cổ.

Tú, em tìm thấy gì về giáo phái?

Thắng, số điện thoại dẫn đến đâu?

Lan Anh, Nam khai gì thêm?

Anh Long, em tin anh, nhưng mảnh giấy này buộc chúng ta kiểm tra.

Anh nói đi, đội cần rõ ràng."

Trần Hoàng Long đứng cạnh cửa, tay siết súng, ánh mắt cương nghị nhưng ánh lên chút đau đớn.

Mảnh giấy ghi tên anh khiến không khí ngột ngạt, ánh mắt đội lướt qua anh, đầy nghi hoặc.

Anh ngẩng lên, tại trụ sở, giọng khàn, kiên định:

"Nhật, anh thề anh không phải kẻ phản bội.

Anh làm việc với các em hơn mười năm, chưa bao giờ bán đứng ai.

Mảnh giấy này là trò bẩn của hung thủ, muốn chúng ta quay lưng với nhau.

Nếu em nghi, cứ kiểm tra – điện thoại, hồ sơ, camera, gì cũng được.

Nhưng giờ, hãy tập trung vào nghi lễ.

Anh sẽ bảo vệ các em, dù em nghĩ gì."

Nguyễn Cẩm Ngọc Tú ngồi trước giá sách, tay ôm tập tài liệu cũ, ánh mắt căng thẳng, hơi run.

Cô đã lật tung thư viện địa phương, tìm được nhật ký của linh mục Nguyễn Văn An, bạn của Trần Văn Lộc, viết năm 1932, tiết lộ nghi lễ Cổng Đen tại nghĩa trang cổ.

Cô đẩy tóc khỏi trán, tại trụ sở, giọng nhỏ, lo âu:

"Anh Nhật, em tìm được nhật ký của linh mục An, viết về giáo phái thờ 'bóng tối cổ xưa' – một thực thể không tên, mạnh hơn Lucifer.

Năm 1932, họ thực hiện nghi lễ Cổng Đen tại nghĩa trang cổ, dùng Thất Đại Tội và bảy hoàng tử địa ngục làm chìa khóa, nhưng thất bại vì thiếu máu của 'kẻ phản bội cuối cùng'.

Nhật ký nói bảy ngôi mộ khắc Thất Đại Tội vẫn ở đó, chờ máu mới.

Em nghi hung thủ đang tái hiện nghi lễ, và Nam là nạn nhân Ghen Tị."

Ngô Ngọc Lan Anh đứng cạnh bàn, tay cầm báo cáo sức khỏe của Nam, ánh mắt mệt mỏi nhưng sắc lạnh.

Cô vừa kiểm tra Nam, người vẫn hoảng loạn, lẩm bẩm về "bóng tối" và "giọng quen".

Mảnh giấy Traditor ghi tên cô và Long khiến cô bất an.

Cô nhìn Nhật, tại trụ sở, giọng trầm, lo lắng:

"Nhật, Nam tỉnh táo hơn, nhưng sợ hãi nặng.

Anh ta nói hung thủ cầu nguyện bằng Latinh, nhắc 'bảy linh hồn' và 'máu Ghen Tị'.

Mình nghi máu anh ta dành cho ngôi mộ Ghen Tị mà Tú nói.

Lọ máu Sanguis peccatorum chứa lưu huỳnh và chất gây mê, như thuốc nghi lễ.

Mảnh giấy ghi tên anh Long... mình không muốn nghi, nhưng nó xuất hiện trong phòng họp, như hung thủ ở đây."

Từ Quốc Thắng ngồi trước laptop, tai nghe phát ra tiếng rít từ video nhà kho, ánh mắt căng thẳng, ngón tay gõ nhanh.

Anh truy số điện thoại lạ, phát hiện tín hiệu từ nghĩa trang cổ, nhưng bị cắt đột ngột.

Anh quay sang Nhật, tại trụ sở, giọng thấp, hoảng hốt:

"Anh Nhật, số lạ dẫn đến tín hiệu ở nghĩa trang cổ, cách đây 4 giờ, nhưng giờ mất liên lạc.

Em tìm thấy tiếng thì thầm Latinh trong video nhà kho – 'Sanguis peccatorum, aperi porta', đúng như Nam nói.

Em đang cài drone để theo dõi nghĩa trang, nhưng... số lạ gọi vào máy em trước khi đột kích.

Em thề em không trả lời, anh kiểm tra nhật ký được mà."

Nhật gật đầu, ánh mắt lướt qua đội, tại trụ sở, giọng trầm, nghi ngờ:

"Thắng, em kiểm tra kỹ số lạ chưa?

Nếu hệ thống bị hack, hung thủ biết mọi bước đi.

Tú, giải thích chi tiết Thất Đại Tội và bảy hoàng tử địa ngục – chúng ta cần hiểu nghi lễ.

Lan Anh, thẩm vấn Nam thêm, lấy chi tiết về giọng quen.

Anh Long, em sẽ kiểm tra camera phòng họp.

Mọi người tranh luận rõ ràng, không để hung thủ chia rẽ."

Tú đứng dậy, trải vật chứng lên bàn, ánh mắt sắc lạnh nhưng hơi run, như bị ám ảnh bởi truyền thuyết Sương Hoa.

Cô chỉ vào từng vật, giọng trầm, kể lại các câu chuyện liên kết Thất Đại Tội với Bảy Hoàng Tử Địa Ngục, tại trụ sở:

"Thất Đại Tội là cánh cổng triệu hồi bảy hoàng tử địa ngục, theo giáo phái của Lộc và truyền thuyết Sương Hoa.

Mỗi tội liên kết với một hoàng tử, và hung thủ dùng chúng để mở Cổng Đen.

Em sẽ phân tích từng tội, dựa trên nhật ký linh mục An và vật chứng."

Tú chỉ vào mảnh gương vỡ khắc ngôi sao ngược, tại trụ sở, giọng thấp, ám ảnh:

"Kiêu Hãnh (Superbia) – liên kết với Lucifer, hoàng tử kiêu ngạo.

Gương vỡ khắc ngôi sao ngược tượng trưng cho sự báng bổ.

Truyền thuyết Sương Hoa kể về 'Gương Quỷ' – ai nhìn vào thấy khuôn mặt Lucifer, mắt đỏ rực, thì phát điên, tự cắt cổ.

Hung thủ dùng gương để thách thức thần thánh, như Lucifer.

Thánh giá ngược và chim bẻ đầu mang dấu ấn này.

Khi em chạm gương, em nghe tiếng thì thầm... như ai đó gọi tên."

Long ngắt lời, ánh mắt nghi ngờ, tại trụ sở, giọng khàn, phản biện:

"Tú, chuyện 'Gương Quỷ' nghe như mê tín.

Nhật ký có ghi gương được dùng trong nghi lễ không?

Nếu không, chúng ta đang đi lạc."

Tú lấy nhật ký ra, tại trụ sở, giọng trầm, kiên định:

"Anh Long, nhật ký ghi giáo phái 1932 đặt gương khắc ngôi sao ngược trên bàn thờ, cầu nguyện để Lucifer ban sức mạnh.

Gương vỡ ở nhà kho có vết máu tươi, như vừa được dùng.

Em đề xuất kiểm tra máu – có thể là nạn nhân mới."

Lan Anh gật đầu, ánh mắt lo âu, tại trụ sở, giọng trầm, bổ sung:

"Tú, mình đồng ý kiểm tra máu trên gương.

Nếu là máu người, nó xác nhận nghi lễ.

Nhưng tiếng thì thầm cậu nghe... có thể là ảo giác do lưu huỳnh từ vật chứng.

Mình lo hung thủ dùng hóa chất thao túng tâm lý."

Nhật gật đầu, ánh mắt sắc lạnh, tại trụ sở, giọng trầm, suy tư:

"Tú, Lan Anh nói có lý.

Gương liên kết với Lucifer, nhưng chúng ta cần bằng chứng cụ thể.

Kiểm tra máu và lưu huỳnh trên gương.

Tiếp đi, Tú."

Tú chuyển sang túi tiền dính máu, khắc Traditor, tại trụ sở, giọng trầm, lo lắng:

"Tham Lam (Avaritia) – liên kết với Mammon, hoàng tử lòng tham.

Túi tiền dính máu, khắc Traditor, ám chỉ phản bội vì quyền lực.

Truyền thuyết kể Mammon cám dỗ dân làng Sương Hoa bằng vàng, khiến họ bán đứng gia đình.

Mảnh giấy Traditor ghi tên anh Nhật, chị Lan Anh, anh Long... như Mammon đánh dấu kẻ bị cám dỗ.

Khi em cầm túi tiền, mùi lưu huỳnh bốc lên, như có thứ gì đó... sống."

Thắng ngắt lời, ánh mắt căng thẳng, tại trụ sở, giọng thấp, phản biện:

"Tú, mùi lưu huỳnh có thể từ hóa chất, không phải siêu nhiên.

Nhưng mảnh giấy Traditor ghi tên anh Long... em lo hung thủ hack hệ thống, biết ai đang họp.

Em đề xuất kiểm tra camera phòng họp."

Long gật đầu, ánh mắt cương nghị, tại trụ sở, giọng khàn, đồng tình:

"Thắng nói đúng.

Các em kiểm tra camera, hồ sơ của anh, gì cũng được.

Nhưng Tú, chuyện Mammon cám dỗ... có bằng chứng nào trong nhật ký rằng hung thủ dùng tiền để thao túng không?"

Tú lật nhật ký, tại trụ sở, giọng trầm, kiên định:

"Anh Long, nhật ký ghi giáo phái 1932 dùng vàng dính máu để cám dỗ 'kẻ phản bội thứ hai'.

Túi tiền ở nhà kho giống hệt mô tả.

Em nghi hung thủ dùng nó để đánh dấu hoặc thao túng đội."

Nhật gật đầu, ánh mắt tối đi, tại trụ sở, giọng trầm, quyết đoán:

"Tú, Thắng, anh Long – chúng ta kiểm tra camera và máu trên túi tiền.

Mammon liên kết với Tham Lam, nhưng mảnh giấy Traditor có thể là đánh lạc hướng.

Tiếp đi, Tú."

Tú cầm vải lụa đỏ, ngửi mùi hương mê hoặc, tại trụ sở, giọng nhỏ, run rẩy:

"Dục Vọng (Luxuria) – liên kết với Asmodeus, hoàng tử cám dỗ.

Vải lụa đỏ, hoa hồng ngược gợi lên sự mê hoặc.

Truyền thuyết kể về 'Nàng Lụa Đỏ' – ma nữ Asmodeus mê hoặc đàn ông, lấy máu họ.

Lọ máu Sanguis peccatorum mang dấu Asmodeus.

Khi em chạm vải, em thấy... bóng người trong gương, như đang cười."

Lan Anh ngắt lời, ánh mắt lo âu, tại trụ sở, giọng trầm, phản biện:

"Tú, bóng người có thể là ảo giác.

Lọ máu chứa chất gây mê, có thể khiến cậu thấy ảo giác.

Nhưng vải lụa... mình đồng ý nó liên quan đến nghi lễ.

Đề xuất phân tích chất trên vải – có thể là thuốc mê."

Tú gật đầu, ánh mắt căng thẳng, tại trụ sở, giọng nhỏ, lo lắng:

"Chị Lan Anh, em đồng ý kiểm tra vải.

Nhật ký ghi giáo phái dùng lụa đỏ để cám dỗ nạn nhân, như Asmodeus.

Em lo hung thủ nhắm vào đội, dùng vải để thao túng tâm lý."

Nhật gật đầu, ánh mắt sắc lạnh, tại trụ sở, giọng trầm, suy tư:

"Tú, Lan Anh – kiểm tra vải và lọ máu.

Asmodeus liên kết với Dục Vọng, nhưng hung thủ có thể dùng hóa chất.

Tiếp đi."

Tú chỉ vào con rắn xương quấn trái tim, tại trụ sở, giọng run rẩy:

"Ghen Tị (Invidia) – liên kết với Leviathan, hoàng tử đố kỵ.

Con rắn xương quấn trái tim biểu thị ghen ghét hủy diệt.

Truyền thuyết kể Leviathan gieo đố kỵ, khiến làng Sương Hoa tàn sát nhau.

Nam là nạn nhân Ghen Tị, máu anh ta dành cho Leviathan.

Khi em chạm lọ, em nghe tiếng rắn rít... như sống."

Long ngắt lời, ánh mắt nghi ngờ, tại trụ sở, giọng khàn, phản biện:

"Tú, tiếng rắn có thể là do gió hoặc thiết bị.

Nam nói máu anh ta là Ghen Tị, nhưng có bằng chứng nào xác nhận Leviathan không?"

Tú lật nhật ký, tại trụ sở, giọng trầm, kiên định:

"Anh Long, nhật ký ghi giáo phái 1932 dùng rắn xương để gọi Leviathan, hiến máu nạn nhân.

Lọ ở nhà kho chứa máu Nam, có khắc Invidia.

Em đề xuất kiểm tra DNA máu."

Nhật gật đầu, ánh mắt tối đi, tại trụ sở, giọng trầm, quyết đoán:

"Tú, kiểm tra DNA máu trong lọ.

Leviathan liên kết với Ghen Tị, và Nam là nạn nhân.

Tiếp."

Tú cầm bát thức ăn thối rữa, tại trụ sở, giọng trầm, kinh hãi:

"Ham Ăn (Gula) – liên kết với Beelzebub, hoàng tử thèm khát.

Bát thức ăn thối rữa, máu khô, gợi lên 'Lễ Hội Máu' – Beelzebub đòi máu nạn nhân.

Bát máu liên kết với nghi lễ khu vườn tận hiến.

Khi em chạm bát, mùi máu nồng đến mức em suýt ngất."

Thắng ngắt lời, ánh mắt căng thẳng, tại trụ sở, giọng thấp, phản biện:

"Tú, mùi máu có thể là hóa chất.

Nhưng bát máu... em đồng ý nó liên quan đến nghi lễ.

Em đề xuất phân tích máu – có thể là nhiều nạn nhân."

Tú gật đầu, ánh mắt lo âu, tại trụ sở, giọng trầm, đồng tình:

"Thắng, em đồng ý.

Nhật ký ghi giáo phái dùng máu nạn nhân để nuôi Beelzebub.

Em lo hung thủ đã giết thêm người."

Nhật gật đầu, ánh mắt sắc lạnh, tại trụ sở, giọng trầm, suy tư:

"Tú, Thắng – kiểm tra máu trong bát.

Beelzebub liên kết với Ham Ăn, và nghi lễ máu là trung tâm.

Tiếp."

Tú chỉ vào dao găm khắc Umbra Aeterna, tại trụ sở, giọng thấp, căng thẳng:

"Giận Dữ (Ira) – liên kết với Satan, hoàng tử thù hận.

Dao găm dính máu tươi, khắc Umbra Aeterna, biểu thị cơn thịnh nộ.

Truyền thuyết kể Satan truyền cơn thịnh nộ qua dao, khiến kẻ cầm nó giết chóc.

Thi thể khắc chim bẻ đầu mang dấu Satan.

Khi em cầm dao, tay em run, như có thứ gì đó... bám lấy."

Lan Anh ngắt lời, ánh mắt lo âu, tại trụ sở, giọng trầm, phản biện:

"Tú, cảm giác đó có thể là do stress.

Nhưng dao găm... mình đồng ý nó là vũ khí nghi lễ.

Đề xuất kiểm tra máu trên dao – có thể là nạn nhân mới."

Tú gật đầu, ánh mắt căng thẳng, tại trụ sở, giọng nhỏ, lo lắng:

"Chị Lan Anh, em đồng ý.

Nhật ký ghi giáo phái dùng dao để hiến tế cho Satan.

Em lo hung thủ dùng dao để giết tiếp."

Nhật gật đầu, ánh mắt tối đi, tại trụ sở, giọng trầm, quyết đoán:

"Tú, Lan Anh – kiểm tra máu trên dao.

Satan liên kết với Giận Dữ, và dao là công cụ giết chóc.

Tiếp."

Tú cầm đồng hồ đứng im, tại trụ sở, giọng trầm, ám ảnh:

"Lười Biếng (Acedia) – liên kết với Belphegor, hoàng tử thờ ơ.

Đồng hồ đứng im, Non sum dignus, ám chỉ thất bại.

Truyền thuyết kể Belphegor khiến dân làng Sương Hoa bỏ rơi trách nhiệm, dẫn đến dịch bệnh.

Đồng hồ ám chỉ đội chúng ta bỏ sót manh mối.

Khi em chạm đồng hồ, kim giật ngược, như có ai đó... nhìn."

Long ngắt lời, ánh mắt nghi ngờ, tại trụ sở, giọng khàn, phản biện:

"Tú, kim giật có thể là do cơ chế hỏng.

Nhưng đồng hồ ám chỉ đội thất bại... có bằng chứng nào không?"

Tú lật nhật ký, tại trụ sở, giọng trầm, kiên định:

"Anh Long, nhật ký ghi giáo phái dùng đồng hồ đứng im để gọi Belphegor, trách kẻ thờ ơ.

Mảnh giấy Non sum dignus có máu, như lời cảnh báo.

Em đề xuất kiểm tra máu."

Nhật gật đầu, ánh mắt sắc lạnh, tại trụ sở, giọng trầm, quyết đoán:

"Tú, kiểm tra máu trên mảnh giấy.

Belphegor liên kết với Lười Biếng, và đồng hồ là lời cảnh báo.

Mọi người, chúng ta có bảy hoàng tử và bảy ngôi mộ.

Nhưng mảnh giấy Traditor ghi tên anh Long – tranh luận đi, hung thủ muốn gì?"

Long đứng dậy, ánh mắt cương nghị, tại trụ sở, giọng khàn, căng thẳng:

"Nhật, anh nhắc lại – anh không phản bội.

Mảnh giấy Fides fracta là cách hung thủ chia rẽ chúng ta.

Các em kiểm tra camera phòng họp, hồ sơ của anh, điện thoại – anh không sợ.

Nhưng anh nghi hung thủ hack hệ thống, biết ai đang họp.

Thắng, em kiểm tra hệ thống chưa?"

Thắng gật đầu, ánh mắt căng thẳng, tại trụ sở, giọng thấp, lo lắng:

"Anh Long, em kiểm tra rồi – hệ thống có dấu hiệu bị xâm nhập, nhưng chưa rõ nguồn.

Số lạ dùng mã hóa, như của giáo phái.

Em đề xuất đặt bẫy kỹ thuật – giả tín hiệu để nhử hung thủ."

Lan Anh nhìn Long, ánh mắt lo âu, tại trụ sở, giọng trầm, phản biện:

"Anh Long, em tin anh, nhưng mảnh giấy xuất hiện trong phòng họp... ai đó phải đặt nó.

Nếu không phải anh, có thể là đồng nghiệp cũ.

Em đề xuất kiểm tra dấu vân tay trên giấy."

Tú gật đầu, ánh mắt căng thẳng, tại trụ sở, giọng nhỏ, lo lắng:

"Chị Lan Anh, em đồng ý kiểm tra dấu vân tay.

Nhưng em lo hung thủ nhắm vào em – sách Hắc Thần mất ngay sau khi em tìm nhật ký.

Nhật ký ghi kẻ phản bội thứ hai biết về giáo phái.

Em đề xuất so sánh giọng Nam với đội."

[KHU VỰC KÊU GỌI ỦNG HỘ - GIỮA CHƯƠNG]

"Bảy hoàng tử địa ngục dẫn lối đến Cổng Đen, và kẻ phản bội thứ hai ẩn trong đội – hãy ủng hộ để đội điều tra phá nghi lễ kinh hoàng trước nhật thực!"

💰 STK: 0721000637501 – Vietcombank – Nguyen Minh Nhat

🌍 Paypal: paypal.me/nhatnguyenminh94

Lời kêu gọi: "Sự hỗ trợ của bạn là ngọn đuốc soi sáng mê cung tội lỗi, giúp chúng tôi vạch trần kẻ phản bội, ngăn bảy hoàng tử địa ngục, và khóa Cổng Đen mãi mãi!"

Nhật gật đầu, ánh mắt tối đi, tại trụ sở, giọng trầm, nghi ngờ:

"Mọi người nói đúng.

Chúng ta kiểm tra camera, dấu vân tay, hệ thống, và giọng Nam.

Anh Long, em tin anh, nhưng mảnh giấy buộc chúng ta cẩn thận.

Tú, em nói nghi lễ cần máu bảy nạn nhân – nghĩa trang cổ là trung tâm?"

Tú lật nhật ký, tại trụ sở, giọng trầm, kiên định:

"Anh Nhật, nhật ký vẽ sơ đồ bảy ngôi mộ, xếp thành vòng tròn, trung tâm là bàn thờ.

Nếu hung thủ đổ máu vào mộ, Cổng Đen sẽ mở.

Chúng ta phải phá vòng tròn, lấy lọ máu Sanguis peccatorum.

Nhưng... em lo hung thủ nhử chúng ta vào bẫy."

Nhật và Lan Anh vào phòng y tế, nơi Nam nằm trên giường, ánh mắt hoảng loạn, tay run rẩy nắm mép chăn.

Vết khắc chim bẻ đầu trên ngực rỉ máu qua băng, mùi lưu huỳnh thoảng ra từ cơ thể anh.

Lan Anh kiểm tra mạch, tại phòng y tế, giọng trầm, cẩn trọng:

"Nhật, anh ta tỉnh táo hơn, nhưng sợ hãi.

Mình hỏi nhẹ nhàng, tránh kích động.

Cậu bắt đầu đi."

Nhật ngồi cạnh Nam, ánh mắt sắc bén, tại phòng y tế, giọng thấp, gấp rút:

"Nam, chúng tôi cần anh giúp.

Giọng quen của kẻ phản bội... giống ai?

Hung thủ nói gì về bảy hoàng tử địa ngục hay Thất Đại Tội?"

Nam run rẩy, mắt trắng dã, tại phòng y tế, giọng yếu ớt, kinh hoàng:

"Áo choàng trắng... mặt nạ quạ... cầu nguyện...

'Sanguis peccatorum, aperi porta'...

Máu tôi là Ghen Tị...

Leviathan...

Hắn nói bảy linh hồn... bảy hoàng tử... mở cổng...

Kẻ thứ hai... giọng trầm, như từng nói chuyện ở trụ sở...

Hắn cười... biết tôi sẽ chết..."

Lan Anh ghi chú, ánh mắt lo âu, tại phòng y tế, giọng trầm, lo lắng:

"Nhật, giọng trầm, từng ở trụ sở... có thể là đồng nghiệp cũ.

Nhưng không chắc là anh Long.

Mình đề xuất ghi âm giọng đội, so sánh với Nam."

Nhật gật đầu, ánh mắt tối đi, tại phòng y tế, giọng thấp, nghi ngờ:

"Nam, giọng đó... giống anh Long không?

Hắn nhắc gì về nghĩa trang?"

Nam siết chăn, tại phòng y tế, giọng đứt quãng, hoảng loạn:

"Không... không chắc anh Long...

Giọng méo mó...

Hắn nói... bảy ngôi mộ... máu mới... nghĩa trang cổ...

Hắn biết các người sẽ đến...

Cẩn thận..."

Nhật đứng im, tim đập thình thịch, tại phòng y tế, giọng trầm, ám ảnh:

"Nghĩa trang cổ...

Hung thủ nhử chúng ta.

Lan Anh, ghi âm giọng đội.

Mình họp lại ngay."

Đội tập hợp tại phòng họp, không khí nặng nề, ánh mắt đầy nghi ngờ.

Nhật đứng giữa, ánh mắt sắc lạnh, giọng trầm, quyết đoán:

"Nam nói kẻ phản bội có giọng trầm, từng ở trụ sở.

Mảnh giấy Traditor ghi tên anh Long, nhưng có thể là đánh lạc hướng.

Thắng, tín hiệu từ nghĩa trang thế nào?

Tú, chuẩn bị tài liệu cho đột kích.

Lan Anh, ghi âm giọng đội.

Anh Long, em muốn anh dẫn đội, nhưng chúng ta giám sát lẫn nhau."

Thắng nhìn laptop, ánh mắt lo lắng, tại trụ sở, giọng thấp, hoảng hốt:

"Anh Nhật, tín hiệu từ nghĩa trang bị nhiễu, nhưng em thấy ánh sáng lập lòe, như nghi lễ.

Drone sẵn sàng trong 2 giờ.

Số lạ dùng mã hóa, em đang truy nguồn.

Hệ thống có dấu hiệu bị hack."

Tú kiểm tra tài liệu, ánh mắt run rẩy, tại trụ sở, giọng thấp, lo lắng:

"Anh Nhật, nhật ký vẽ sơ đồ bảy ngôi mộ, trung tâm là bàn thờ.

Phá vòng tròn, lấy lọ máu, nghi lễ sẽ dừng.

Nhưng em lo hung thủ nhắm vào em, vì em biết quá nhiều."

Lan Anh đứng im, ánh mắt tối đi, tại trụ sở, giọng trầm, nghi ngờ:

"Nhật, mảnh giấy ghi tên mình và anh Long... em sợ hung thủ thao túng tâm lý.

Nếu là đồng nghiệp cũ, có thể là ai từng làm việc với Nam.

Em sẽ ghi âm giọng."

Long siết súng, ánh mắt cương nghị, tại trụ sở, giọng khàn, căng thẳng:

"Nhật, anh không sợ bị nghi.

Anh dẫn đội vào nghĩa trang, nhưng các em kiểm tra camera, dấu vân tay, giọng – anh sẵn sàng.

Hung thủ muốn chia rẽ, nhưng chúng ta phải đoàn kết."

Nhật gật đầu, ánh mắt sắc lạnh, tại trụ sở, giọng trầm, quyết tâm:

"Mọi người, chúng ta kiểm tra camera, dấu vân tay, giọng, và hệ thống.

Thắng, chuẩn bị drone.

Tú, mang tài liệu.

Lan Anh, ở lại với Nam, phân tích máu.

Anh Long, anh dẫn đội, nhưng em để mắt đến mọi người.

Xuất phát trong 3 giờ."

Đội chuẩn bị rời trụ sở, ánh mắt đầy nghi ngờ, nhưng quyết tâm ngăn nghi lễ.

Nhật kiểm tra súng, đèn pin, bản đồ nghĩa trang, ánh mắt sắc lạnh, tại trụ sở, giọng thấp, quyết đoán:

"Chúng ta có 48 giờ.

Nghĩa trang cổ là nơi nghi lễ, nhưng kẻ phản bội thứ hai có thể dẫn chúng ta vào bẫy.

Kiểm tra thiết bị, báo cáo mọi chi tiết lạ.

Không để hung thủ đi trước."

Đội lên hai chiếc xe tải đen, đèn pha xuyên qua sương mù, như mắt thú săn mồi.

Đường đến nghĩa trang gập ghềnh, rừng cây khô cằn vươn cành như móng vuốt.

Nhật ngồi cạnh Tú, tay siết bản đồ, ánh mắt dán vào bóng tối.

Anh cảm giác bị theo dõi, như hung thủ – hoặc kẻ phản bội – đang chờ sai lầm.

tại xe tải, giọng thấp, căng thẳng:

"Tú, nếu bảy ngôi mộ là trung tâm nghi lễ, chúng ta phá nó thế nào?

Em nghĩ ai là kẻ phản bội?"

Tú nắm tài liệu, ánh mắt lo âu, tại xe tải, giọng trầm, suy tư:

"Anh Nhật, phá vòng tròn mộ, lấy lọ máu Sanguis peccatorum, vô hiệu hóa bàn thờ.

Kẻ phản bội... em không biết.

Anh Long bị nghi, nhưng có thể hung thủ đánh lạc hướng, như với chị Lan Anh.

Có thể là ai đó ngoài đội, từng ở trụ sở."

Nhật gật đầu, ánh mắt tối đi, tại xe tải, giọng thấp, ám ảnh:

"Kẻ phản bội thứ hai... biết quá nhiều.

Nhưng tại nghĩa trang, chúng ta sẽ tìm ra sự thật."

[KHU VỰC KÊU GỌI ỦNG HỌ - CUỐI CHƯƠNG]

"Dấu vết bảy hoàng tử địa ngục dẫn đến nghĩa trang ma quái, nơi Cổng Đen chờ máu mới – hãy ủng hộ để đội điều tra ngăn nghi lễ trước 48 giờ cuối cùng!"

💰 STK: 0721000637501 – Vietcombank – Nguyen Minh Nhat

🌍 Paypal: paypal.me/nhatnguyenminh94

Lời kêu gọi: "Sự hỗ trợ của bạn là ánh sáng xua tan bóng tối, giúp chúng tôi phá bảy ngôi mộ, truy tìm kẻ phản bội, và khóa Cổng Đen mãi mãi!"

[LỜI CẢM ƠN]

"Cảm ơn các bạn đã đồng hành cùng đội điều tra qua mê cung tội lỗi, đối diện bảy hoàng tử địa ngục và bóng ma kẻ phản bội.

Sự hỗ trợ của bạn là ngọn lửa soi sáng con đường, giúp chúng tôi ngăn Cổng Đen và bảo vệ Sương Hoa khỏi bóng tối vĩnh cửu!"
 
Oán Khúc Dưới Trăng
Chương 31 - Bảy Ngôi Mộ Dưới Ánh Trăng


Sương mù bao trùm nghĩa trang cổ Sương Hoa, dày đặc như một tấm màn sống, len lỏi qua những ngôi mộ đá nứt vỡ, phủ rêu xanh.

Ánh đèn pin chiến thuật yếu ớt, bị bóng tối nuốt chửng, chỉ để lại những tia sáng lập lòe, như mắt quạ rình rập trong sương.

Gió rít qua cành cây khô, hòa tiếng quạ kêu the thé, như lời nguyền từ cõi chết.

Mùi đất ẩm, lưu huỳnh, và máu tanh nồng nặc, bám chặt cổ họng.

Tượng thiên thần gãy cánh đứng lặng, vài tượng rỉ chất đỏ như máu giả, nhỏ giọt xuống đất, lấp lóe dưới ánh trăng méo mó.

Những ngôi mộ khắc chữ Latinh tự phát sáng, mờ ảo, như muốn kể một bí mật kinh hoàng.

Nghĩa trang hiện ra như mê cung chết, mỗi bước chân đều dẫn vào bóng tối sâu hơn.

Nguyễn Minh Nhật bước xuống xe tải đen, ánh mắt sắc lạnh, tay siết bản đồ nghĩa trang, nơi Nguyễn Cẩm Ngọc Tú đánh dấu vòng tròn bảy ngôi mộ.

Còn 48 giờ trước nhật thực, thời điểm nghi lễ Cổng Đen có thể hoàn thành, áp lực đè nặng lên anh.

Những mảnh giấy Traditor dính máu, ghi tên anh, Ngô Ngọc Lan Anh, và Trần Hoàng Long với dòng Fides fracta – "Niềm tin tan vỡ" – như nhát dao trong tâm trí.

Lời lẩm bẩm của Nguyễn Thành Nam về "kẻ phản bội thứ hai" với giọng quen, số điện thoại lạ gọi vào máy Từ Quốc Thắng, cuốn sách Hắc Thần mất từ giá sách, và lá thư ố vàng của Trần Văn Lộc đều chỉ về nơi này.

Nhật nhìn đội, giọng trầm, căng thẳng:

"Chúng ta có 48 giờ để phá vòng tròn bảy ngôi mộ, lấy lọ máu Sanguis peccatorum, và ngăn Cổng Đen.

Tú, em nhắc lại nghi lễ và sơ đồ.

Thắng, drone sẵn sàng chưa?

Anh Long, anh dẫn đội, nhưng em sẽ để mắt đến mọi người.

Hung thủ biết chúng ta đến – cẩn thận từng bước."

Trần Hoàng Long đứng cạnh xe, tay kiểm tra súng, ánh mắt cương nghị nhưng ẩn nỗi đau.

Mảnh giấy Traditor ghi tên anh như lời buộc tội, nhưng anh giữ bình tĩnh, quyết chứng minh vô tội.

Anh nhìn Nhật, giọng khàn, kiên định:

"Nhật, anh hiểu em nghi anh vì mảnh giấy.

Nhưng anh sẽ dẫn đội, bảo vệ các em.

Nếu có bẫy, anh đi đầu.

Tú, sơ đồ mộ thế nào?"

Nguyễn Cẩm Ngọc Tú đứng cạnh Nhật, tay ôm tập tài liệu cũ, ánh mắt lo âu.

Nhật ký của linh mục Nguyễn Văn An, bạn của Trần Văn Lộc, mô tả bảy ngôi mộ khắc Thất Đại Tội, liên kết với bảy hoàng tử địa ngục: Lucifer, Mammon, Asmodeus, Leviathan, Beelzebub, Satan, Belphegor.

Cô đẩy tóc khỏi trán, giọng nhỏ, run run:

"Anh Nhật, nhật ký vẽ vòng tròn bảy ngôi mộ, trung tâm là bàn thờ.

Mỗi mộ khắc một tội: gương vỡ cho Kiêu Hãnh, đồng xu cho Tham Lam, hoa hồng ngược cho Dục Vọng, rắn xương cho Ghen Tị, bát máu cho Ham Ăn, dao găm cho Giận Dữ, đồng hồ cho Lười Biếng.

Nếu hung thủ đổ máu vào cả bảy mộ, Cổng Đen sẽ mở, triệu hồi thứ gì đó... kinh hoàng.

Phải lấy lọ máu và phá vòng tròn."

Từ Quốc Thắng ngồi trong xe chỉ huy, trước laptop, ánh mắt căng thẳng, ngón tay gõ nhanh để cài drone.

Tín hiệu số điện thoại lạ từng gọi vào máy anh lại xuất hiện, nhiễu sóng nặng.

Anh quay sang Nhật, giọng thấp, hoảng hốt:

"Anh Nhật, drone sẵn sàng, camera ghi thời gian thực.

Nhưng tín hiệu từ nghĩa trang bị nhiễu, giống lần ở nhà kho.

Em thấy ánh sáng lập lòe gần vòng tròn, có thể là nghi lễ.

Em lo hung thủ đang theo dõi."

Nhật gật đầu, ánh mắt lướt qua đội, giọng trầm, quyết đoán:

"Thắng, giữ drone bay cao, báo ngay nếu thấy bóng người.

Tú, em đi với anh, kiểm tra mộ.

Anh Long, anh dẫn hai trinh sát kiểm tra ngoại vi.

Lan Anh, cậu ở trụ sở với Nam, phân tích lọ máu từ nhà kho, báo qua bộ đàm.

Mọi người, giám sát lẫn nhau.

Đi!"

Đội chia hai hướng.

Long dẫn hai trinh sát men theo hàng rào nghĩa trang, ánh đèn pin quét qua những ngôi mộ khắc ký hiệu: ngôi sao ngược, con rắn, hoa hồng đỏ.

Gió lạnh phả qua, mang tiếng thì thầm Latinh, "Sanguis peccatorum, aperi porta...", như lời cầu nguyện méo mó.

Một tượng thiên thần gần đó rỉ chất đỏ, mắt đá như chuyển động, khiến Long giật mình.

Anh siết súng, giọng thấp, căng thẳng:

"Nhật, anh thấy dấu chân mới gần hàng rào, dẫn vào vòng tròn.

Mùi lưu huỳnh nồng, như nhà kho.

Tượng thiên thần... rỉ máu giả.

Hung thủ có thể vừa ở đây."

Nhật trả lời qua bộ đàm, giọng thấp, gấp rút:

"Anh Long, cẩn thận – máu giả là trò của hung thủ.

Chúng ta đang vào vòng tròn.

Báo ngay nếu thấy bóng áo choàng trắng."

Nhật và Tú tiến vào vòng tròn bảy ngôi mộ, ánh đèn pin quét qua từng ký hiệu Thất Đại Tội.

Ngôi mộ đầu tiên khắc gương vỡ – Kiêu Hãnh (Lucifer), bên dưới là lọ Sanguis peccatorum, máu đỏ tươi, còn ấm.

Nhật quỳ xuống, ánh mắt căng thẳng, nhận ra một dấu khắc mờ trên lọ – như hai tam giác chồng chéo, tạo ngôi sao sáu cánh, nhưng bị rêu che.

Anh lẩm bẩm, giọng thấp, suy tư:

"Dấu này... như ngôi sao sáu cánh.

Mình từng thấy trong sách cổ, có thể liên quan đến giáo phái hay quyền lực thần bí, như lời nguyền.

Lá thư của Lộc có góc cháy giống thế, nhưng không rõ.

Có lẽ là chìa khóa nghi lễ, nhưng giờ chưa đào sâu được."

Tú nhìn lọ, không thấy ký hiệu, giọng nhỏ, lo âu:

"Anh Nhật, lọ máu này... giống vật chứng nhà kho.

Em lo hung thủ vừa đổ máu mới.

Lấy lọ này trước đi."

Ngôi mộ thứ hai khắc đồng xu – Tham Lam (Mammon), với túi tiền dính máu, khắc Traditor.

Một dây gai bẫy giăng ngang, gai thép lấp lóe, khắc ký hiệu nhỏ – như ngôi sao sáu cánh – nhưng đất che mờ.

Nhật chạm dây, gai siết chặt, máu giả rỉ ra.

Anh nghiến răng, giọng thấp, đau đớn:

"Bẫy này... ký hiệu trên dây giống cái trên lọ.

Mình nhớ cuốn Hắc Thần có hình bìa tương tự, nhưng không rõ.

Hung thủ muốn chúng ta phân tâm."

Tú cắt dây, ánh mắt căng thẳng, giọng nhỏ, lo lắng:

"Anh Nhật, dây này... như bẫy nghi lễ.

Em lo hung thủ nhắm vào em, vì sách Hắc Thần mất ngay sau khi em tìm nhật ký."

Ngôi mộ thứ ba khắc hoa hồng ngược – Dục Vọng (Asmodeus), vải lụa đỏ tỏa mùi mê hoặc.

Ngôi thứ tư khắc rắn xương – Ghen Tị (Leviathan), với trái tim khô trong lọ.

Ngôi thứ năm khắc bát máu – Ham Ăn (Beelzebub), thức ăn thối rữa, mùi hôi thấm qua mặt nạ.

Ngôi thứ sáu khắc dao găm – Giận Dữ (Satan), lưỡi dao dính máu tươi, rung nhẹ.

Ngôi thứ bảy khắc đồng hồ – Lười Biếng (Belphegor), mảnh giấy Non sum dignus dính máu.

Một tiếng "rắc" vang lên, sàn đất dưới chân Nhật sụp xuống, để lộ hố bẫy sâu, xương người nổi trong nước đen sủi bọt, bốc mùi lưu huỳnh.

Nhật kéo Tú lùi lại, tim đập thình thịch.

Một đàn quạ đỏ mắt bay vòng, dẫn đội đến hố khác.

Tiếng thì thầm Latinh vang lên: "Sanguis peccatorum, aperi porta..."

[KHU VỰC KÊU GỌI ỦNG HỌ - GIỮA CHƯƠNG]

"Bảy ngôi mộ Thất Đại Tội rình rập dưới ánh trăng, bóng áo choàng trắng dẫn lối đến Cổng Đen – hãy ủng hộ để đội điều tra phá nghi lễ kinh hoàng!"

💰 STK: 0721000637501 – Vietcombank – Nguyen Minh Nhat

🌍 Paypal: paypal.me/nhatnguyenminh94

Lời kêu gọi: "Sự hỗ trợ của bạn là ngọn đuốc soi sáng nghĩa trang ma quái, giúp chúng tôi lấy lọ máu Sanguis peccatorum, vạch trần kẻ phản bội, và ngăn Cổng Đen mở ra!"

Thắng ở xe chỉ huy, nhìn màn hình laptop, ánh mắt hoảng loạn.

Drone ghi bóng áo choàng trắng, mặt nạ quạ, đứng giữa vòng tròn, tay cầm dao.

Một hoa văn mờ – như ngôi sao sáu cánh – lóe trên ngực áo, nhưng biến mất khi zoom gần.

Nhật nghe qua bộ đàm, cảm giác ký hiệu quen, như từ sách tôn giáo cổ, nhưng không nhớ rõ.

Tín hiệu drone mất, màn hình tối đen, tiếng rít ma quái.

Thắng gõ bàn phím, giọng run, gấp rút:

"Anh Nhật, drone bị phá!

Em thấy áo choàng trắng, cầm dao, rồi tín hiệu mất.

Hắn biết chúng ta ở đây!"

Nhật trả lời, giọng thấp, gấp rút:

"Thắng, rút drone về, báo Lan Anh.

Anh Long, anh thấy gì?"

Long trả lời, giọng khàn, căng thẳng:

"Nhật, anh thấy bóng áo choàng trắng gần mộ thứ bảy, rồi biến mất.

Một ngôi mộ tự đóng mở, phát tiếng cười.

Khí độc lưu huỳnh mạnh lên – đeo mặt nạ chặt!"

Tú kiểm tra ngôi mộ Lười Biếng (Belphegor), tìm thấy mảnh giấy Traditor mới, ghi: "Omnes traditores" – "Tất cả đều là kẻ phản bội".

Cô run rẩy, giọng nhỏ, hoảng hốt:

"Anh Nhật, mảnh giấy này... hung thủ nói cả đội là kẻ phản bội.

Anh Long bị nghi, nhưng em lo tất cả chúng ta là mục tiêu."

Nhật siết súng, ánh mắt sắc lạnh, giọng trầm, nghi ngờ:

"Tú, hung thủ muốn chúng ta nghi nhau.

Anh Long không phải kẻ phản bội – đây là trò đánh lạc hướng.

Tìm bàn thờ trung tâm!"

Ảo giác ập đến: áo choàng trắng đứng trước Nhật, mặt nạ quạ đỏ rực, thì thầm: "Máu của kẻ phản bội...

Nhật..."

Hoa văn mờ – như ngôi sao sáu cánh – lóe trên ngực áo.

Nhật giật mình, nhớ thoáng ký hiệu từ sách cổ, liên quan giáo phái bí truyền, nhưng tên và ý nghĩa vẫn mơ hồ.

Anh hét lên, xua tan ảo giác, giọng thấp, ám ảnh:

"Ký hiệu đó... như chìa khóa.

Nhưng giờ phải phá nghi lễ."

Gương vỡ trên mộ Kiêu Hãnh phản chiếu khuôn mặt đội, nhưng méo mó, mắt đỏ, khiến Tú hét lên.

Long đập vỡ gương, giọng khàn, gấp rút:

"Nhật, gương này là bẫy tâm lý.

Khí độc gây hoang tưởng.

Anh thấy dấu chân tươi gần mộ Giận Dữ – hung thủ vừa ở đây."

Tú kiểm tra mộ Giận Dữ (Satan), thấy dao găm dính máu rơi trên đất.

Cô run rẩy, giọng nhỏ, lo lắng:

"Anh Nhật, dao này... giống nhà kho.

Em thấy anh Long cầm dao trong ảo giác, nhưng em biết là giả."

Nhật gật đầu, giọng trầm, quyết đoán:

"Tú, khí độc gây hoang tưởng.

Anh Long không phản bội.

Vào bàn thờ trung tâm."

Đội tiến đến bàn thờ đá đen, khắc "Porta Nigra, Sanguis Peccatorum" và hình bảy hoàng tử địa ngục, mắt đỏ rực.

Lọ máu lớn, đỏ tươi, rung như nhịp tim, đặt trên bàn thờ, bên cạnh dao găm khắc Umbra Aeterna và mảnh vải áo choàng trắng.

Một ký hiệu mờ – như hai tam giác chồng chéo – khắc trên lọ, ánh trăng che khuất.

Nhật nhìn ký hiệu, tim đập thình thịch, lẩm bẩm, giọng thấp, suy tư:

"Dấu này... giống lá thư Lộc.

Mình từng đọc về nó, biểu tượng cổ, như lời nguyền giáo phái.

Có thể là chìa khóa nghi lễ."

Tú run rẩy, giọng nhỏ, hoảng hốt:

"Anh Nhật, lọ máu này... như dành cho cả nghi lễ.

Dấu chân tươi, mảnh vải – hung thủ vừa rời."

Thắng liên lạc, giọng run:

"Anh Nhật, tín hiệu số lạ xuất hiện, nhiễu drone.

Hệ thống có dấu hiệu bị hack – em lo là đồng nghiệp cũ!"

Lan Anh báo qua bộ đàm, giọng trầm, lo âu:

"Nhật, lọ máu từ nhà kho chứa DNA nhiều người, như hiến tế.

Nam lẩm bẩm 'ngôi sao dẫn lối', 'giọng quen'.

Ký hiệu cậu nói... có thể liên quan lá thư Lộc.

Gửi ảnh, mình kiểm tra."

Nhật gật đầu, giọng thấp, gấp rút:

"Lan Anh, gửi ảnh ngay.

Tú, phá bàn thờ, lấy lọ máu.

Anh Long, kiểm tra xung quanh."

Ảo giác khác ập đến: đội thấy đồng đội cầm dao, như sắp tấn công.

Nhật hét lên, xua tan ảo giác, nhưng khí độc lưu huỳnh bùng nổ, khiến đội ho sặc sụa.

Long siết súng, giọng khàn, căng thẳng:

"Nhật, khí độc gây hoang tưởng!

Anh thấy em cầm dao trong ảo giác, nhưng anh biết là giả.

Phá bàn thờ, rút lui!"

Tú đập bàn thờ, lấy lọ máu lớn, nhưng tiếng nổ vang từ mộ Giận Dữ, để lại dấu khắc mới.

Nhật kéo đội ra ngoài, tim đập thình thịch.

Đàn quạ đỏ mắt bay vòng, kêu the thé, như báo hung thủ rình rập.

Đội rút khỏi nghĩa trang, mang bảy lọ máu, lọ lớn, mảnh giấy Omnes traditores, và ký hiệu lạ.

Trên xe, không ai nói, ánh mắt nghi ngờ.

Nhật liên lạc với Lan Anh, giọng thấp, căng thẳng:

"Lan Anh, chúng ta lấy lọ máu, phá bàn thờ, nhưng hung thủ để lại Omnes traditores.

Có ký hiệu lạ, như ngôi sao sáu cánh.

Nam nói gì thêm?"

Lan Anh trả lời, giọng trầm, lo âu:

"Nhật, Nam lẩm bẩm 'ngôi sao dẫn lối', 'bảy linh hồn'.

Lọ máu từ nhà kho có DNA nhiều người.

Ký hiệu cậu nói... giống góc cháy trong lá thư Lộc.

Gửi ảnh, mình kiểm tra.

Cẩn thận, mình lo đội rơi vào bẫy."

Nhật gật đầu, ánh mắt tối đi, giọng thấp, ám ảnh:

"Bảy ngôi mộ, bảy linh hồn.

Kẻ phản bội thứ hai...

đang dẫn chúng ta vào bóng tối.

Nhưng mình sẽ tìm ra hắn."

[KHU VỰC KÊU GỌI ỦNG HỌ - CUỐI CHƯƠNG]

"Bóng tối Cổng Đen rình rập dưới ánh trăng, kẻ phản bội thứ hai ẩn trong đội – hãy ủng hộ để đội điều tra ngăn nghi lễ Thất Đại Tội trước nhật thực!"

💰 STK: 0721000637501 – Vietcombank – Nguyen Minh Nhat

🌍 Paypal: paypal.me/nhatnguyenminh94

Lời kêu gọi: "Sự hỗ trợ của bạn là ánh sáng xua tan lời nguyền, giúp chúng tôi phá bảy ngôi mộ, truy tìm kẻ phản bội, và khóa Cổng Đen mãi mãi!"

[LỜI CẢM ƠN]

"Cảm ơn các bạn đã cùng đội điều tra bước vào nghĩa trang ma quái, đối diện bảy ngôi mộ Thất Đại Tội và bóng ma áo choàng trắng.

Sự đồng hành của bạn là ngọn lửa soi sáng con đường, giúp chúng tôi ngăn Cổng Đen và vạch trần kẻ phản bội trước khi Sương Hoa chìm vào bóng tối vĩnh cửu!"
 
Oán Khúc Dưới Trăng
Chương 32 - Tiếng Vọng từ Ngôi Sao Bóng Tối


Trụ sở điều tra chìm trong bóng tối, như một pháo đài bị lời nguyền vây chặt.

Những vết nứt trên tường loang lổ, như mạch máu khô, bắt ánh đèn huỳnh quang nhấp nháy, lúc sáng lúc mờ, như nhịp tim của một thực thể vô hình.

Tiếng đồng hồ treo tường tích tắc chậm rãi, đếm ngược đến nhật thực, chỉ còn 36 giờ.

Một cửa sổ vỡ nơi góc phòng để sương mù dày đặc tràn vào, mang mùi lưu huỳnh nồng nặc từ nghĩa trang Sương Hoa, hòa lẫn tiếng quạ kêu the thé, nhịp nhàng như lời thì thầm ma quái.

Trên bàn họp, lọ máu lớn từ bàn thờ trung tâm nghĩa trang đứng sừng sững, đỏ tươi, máu bên trong sủi bọt nhẹ, ký hiệu ngôi sao sáu cánh phản chiếu vỡ thành bóng người mờ ảo, tỏa mùi kim loại tanh nồng, như đang sống.

Bảy lọ máu nhỏ từ bảy ngôi mộ khắc Thất Đại Tội xếp ngay ngắn, mỗi lọ như một lời nguyền chưa được giải, ánh sáng đèn chiếu qua khiến chúng lấp lóe như mắt quỷ.

Nguyễn Minh Nhật ngồi cuối bàn, ánh mắt chằm chằm như dao, tay siết chặt bút máy, ngón tay trắng bệch.

Ký hiệu "ngôi sao sáu cánh" anh thoáng thấy trên lọ máu, dây gai, và bóng áo choàng trắng trong nghĩa trang bám chặt tâm trí.

Nó gợi một ký ức mơ hồ từ sách cổ, như một lời cảnh báo từ quá khứ.

Lá thư ố vàng của Trần Văn Lộc, cuốn sách Hắc Thần mất tích, và lời lẩm bẩm của Nguyễn Thành Nam về "ngôi sao dẫn lối" xoay vần trong đầu.

Anh lo hung thủ đang dẫn dắt đội, biến mỗi bước đi thành một phần nghi lễ mở Cổng Đen, một cạm bẫy được giăng sẵn từ hàng thế kỷ.

Nhật ngẩng lên, giọng đanh thép, cắt ngang sự im lặng ngột ngạt:

"Lan Anh, lọ máu phân tích đến đâu?

Tìm ký hiệu trên lọ lớn – ngôi sao sáu cánh.

Không được bỏ sót bất kỳ chi tiết nào."

Ngô Ngọc Lan Anh đứng trước máy quang phổ, ánh mắt dò xét, tay run nhẹ trong găng cao su.

Cô nhớ áp lực từ một vụ án cũ, khi sai sót phân tích khiến manh mối vuột mất, đẩy đội vào nguy hiểm.

Cô đẩy kính bảo hộ lên, giọng chính xác, nhưng pha chút lo âu, như sợ sai lầm lặp lại:

"Nhật, máu lọ lớn chứa DNA nhiều người, như hiến tế, giống lọ ở nhà kho.

Có chất kích thích thần kinh, gây hoang tưởng, có thể dùng để thao túng tâm trí.

Ký hiệu... em chưa thấy, nhưng sẽ kiểm tra kính hiển vi ngay."

Trần Hoàng Long đứng cạnh cửa sổ vỡ, tay siết ghế, ánh mắt sắc nhưng tổn thương.

Mảnh giấy Omnes traditores – "Tất cả đều là kẻ phản bội" – từ nghĩa trang như nhát dao xoáy vào lòng.

Anh nhớ đồng đội cũ, máu loang trên nền đất sau một lần bị phản bội trong bóng tối.

Anh nhìn Nguyễn Cẩm Ngọc Tú, người biết nhiều về biểu tượng, ánh mắt dò xét, giọng gằn, thực tế, mang hơi hướng quân nhân:

"Nhật, ký hiệu có thể là bẫy, như mảnh giấy Traditor.

Kẻ phản bội thứ hai mà Nam nhắc... có thể ở đây, đang quan sát mọi bước đi của chúng ta."

Tú ngồi trước laptop, tay lật nhanh nhật ký linh mục Nguyễn Văn An, ánh mắt lo âu, mồ hôi lấm tấm trên trán.

Cô nhớ lần nghiên cứu sai tài liệu, khiến manh mối bị bỏ qua, sợ mình đang lặp lại sai lầm, vô tình giúp hung thủ hoàn thành nghi lễ.

Cô đẩy tóc khỏi trán, giọng ngập ngừng, học thuật, nhưng run run:

"Anh Long, em đồng ý, ký hiệu không ngẫu nhiên.

Anh Nhật, nếu là ngôi sao sáu cánh, em cần xem rõ.

Có thể liên quan Thất Đại Tội hoặc nghi lễ mở Cổng Đen .

Em từng đọc về nó trong sách tôn giáo, nhưng cần kiểm tra nhật ký để chắc chắn."

Từ Quốc Thắng ngồi góc phòng, trước ba màn hình laptop, ánh mắt hoảng loạn, ngón tay gõ nhanh như chạy trốn cơn ác mộng.

Anh nhớ lần bị hack trước, thông tin rò rỉ, bị đổ lỗi, khiến đội mất đi một cơ hội.

Anh sợ mình làm lộ kế hoạch, đẩy cả đội vào bẫy.

Anh quay sang Nhật, giọng lắp bắp, gấp rút:

"Anh Nhật, em... em đang truy dữ liệu mật về ngôi sao sáu cánh, nghi lễ huyền bí.

Nếu Lan Anh xác nhận ký hiệu, em sẽ lọc dữ liệu ngay lập tức."

Nhật gật đầu, ánh mắt chằm chằm như dao, giọng đanh thép, vang vọng trong căn phòng ngột ngạt:

"Lan Anh, ưu tiên ký hiệu trên lọ máu.

Tú, phân tích biểu tượng, liên kết với Thất Đại Tội và nhật ký.

Thắng, đào sâu các giáo phái huyền bí, tìm nghi lễ mở Cổng Đen.

Anh Long, để ý đội, báo bất kỳ biểu hiện lạ.

Làm nhanh, thời gian không chờ chúng ta."

Không khí nghẹt thở, tiếng quạ bên ngoài kêu theo nhịp, như đếm từng giây đến nhật thực.

Đột nhiên, một lọ máu nhỏ trên bàn rung nhẹ, phát tiếng "tách" như kính vỡ, khiến cả đội giật mình.

Long rút súng, ánh mắt sắc, tay siết chặt cò.

Nhật giơ tay, giọng đanh thép:

"Lan Anh, kiểm tra lọ!

Có thiết bị gì không?

Mau!"

Lan Anh lao đến, quét máy dò, tay run, giọng căng thẳng:

"Không có thiết bị, Nhật.

Nhưng... máu trong lọ sủi bọt mạnh, như phản ứng hóa học.

Có thể do chất kích thích thần kinh.

Em sẽ phân tích ngay."

Lan Anh chuyển lọ máu lớn sang kính hiển vi điện tử, tay run điều chỉnh núm xoay, ánh mắt tập trung.

Dưới ánh sáng lạnh, bề mặt lọ lộ rõ: một ký hiệu tinh xảo, hai tam giác chồng chéo, tạo ngôi sao sáu cánh, khắc chìm vào thủy tinh, gần như vô hình, như được khắc bằng phép thuật.

Cô quay sang đội, giọng thấp, ngạc nhiên, xen lẫn sợ hãi:

"Nhật, cậu đúng.

Lọ lớn có ký hiệu – ngôi sao sáu cánh, khắc tinh vi, như cố giấu.

Bảy lọ nhỏ cũng có, nhưng mờ, bị rêu che.

Có vi hạt vàng trên lọ, hiếm, giống mẫu từ nhà kho, dùng trong nghi lễ huyền bí cổ, có thể từ thời Ai Cập hoặc châu Âu."

Nhật tiến đến kính hiển vi, ánh mắt chằm chằm, tim đập thình thịch.

Anh cảm giác hung thủ đang quan sát, mỗi lọ máu như một con mắt của thực thể bóng tối.

Giọng anh đanh thép, không khoan nhượng:

"Vi hạt vàng từ nhà kho... hung thủ tái sử dụng vật liệu nghi lễ.

Lan Anh, có gì khác?

Kiểm tra kỹ, đừng để sót."

Lan Anh phóng to màn hình, giọng chính xác, nhưng run nhẹ:

"Máu có chất kích thích thần kinh, khuếch đại hoang tưởng, như thao túng tâm trí nạn nhân.

Vi hạt vàng... như vật dẫn, có thể liên quan ký hiệu.

Em còn thấy... máu lọ lớn như chuyển động, phản chiếu ký hiệu thành bóng người mờ ảo.

Có thể là ảo giác, nhưng em cần kiểm tra thêm."

Tú đứng bật dậy, ánh mắt sáng lên, nhưng lo âu, giọng ngập ngừng:

"Anh Nhật, ký hiệu này là Magen David – Ngôi Sao David.

Em nhận ra từ nghiên cứu tôn giáo học.

Nhưng nó... không đơn giản.

Để em giải thích."

Cô bước đến bảng trắng, tay run vẽ Ngôi Sao David, giọng học thuật, nhưng pha sợ hãi, như đang đối diện một bí mật kinh hoàng:

"Magen David, hay 'Khiên của David', là biểu tượng Do Thái giáo, liên quan vua David, tượng trưng bảo vệ, kết nối trời và đất.

Trong Kabbalah, nhánh huyền bí Do Thái, nó mang ý nghĩa sâu hơn: hòa hợp lực lượng đối lập, như lửa và nước.

Sáu cánh đại diện sáu hướng vũ trụ, tâm ngôi sao kết nối Cây Sự Sống – Sefirot, mười tầng trời thiêng liêng.

Nhưng em tìm trong nhật ký linh mục An, có đoạn: 'Giáo phái 1932 dùng ngôi sao ngược, báng bổ Cây Sự Sống, mở Cổng Đen.' Lá thư Lộc... góc cháy có dấu ngôi sao ngược, như dấu vết của nghi lễ."

Long nhíu mày, tay siết ghế, giọng gằn, thực tế:

"Tú, giáo phái này thờ thực thể bóng tối, liên quan Thất Đại Tội.

Sao lại dùng biểu tượng Do Thái?

Nó không hợp lý, trừ phi có lý do lớn hơn."

[KHU VỰC KÊU GỌI ỦNG HỌ - GIỮA CHƯƠNG]

"Ngôi Sao David ngược dẫn lối đến bí mật kinh hoàng của Cổng Đen, nơi Thất Đại Tội và Hội Dòng Máu Dưới Thánh Giá chờ đợi – hãy ủng hộ để đội điều tra vạch trần giáo phái!"

💰 STK: 0721000637501 – Vietcombank – Nguyen Minh Nhat

🌍 Paypal: paypal.me/nhatnguyenminh94

Lời kêu gọi: "Sự hỗ trợ của bạn là ánh sáng xuyên màn sương, giúp chúng tôi giải mã Ngôi Sao David và ngăn Cổng Đen mở ra trước nhật thực!"

Tú gật đầu, ánh mắt lo âu, giọng ngập ngừng, như đang đào sâu vào một bí mật bị chôn vùi:

"Anh Long, em cũng thấy lạ.

Nhưng em nhớ một truyền thuyết... không chính thống, từ thời Trung Cổ.

Trong Thiên Chúa giáo, một giáo phái bí mật, gọi là Hội Dòng Máu Dưới Thánh Giá, tin rằng Ngôi Sao David không chỉ thuộc Do Thái giáo, mà là chìa khóa cổ xưa, kết nối máu Chúa trên Thánh Giá với Cây Sự Sống của Kabbalah.

Họ cho rằng máu hiến tế, kết hợp ngôi sao ngược và Thất Đại Tội, có thể mở 'Cổng Đen', triệu hồi thực thể bóng tối, mạnh hơn cả Lucifer.

Giáo hội cấm giáo phái này từ thế kỷ 13, nhưng nhật ký linh mục An viết: 'Hội Dòng Máu Dưới Thánh Giá tái sinh ở Việt Nam, năm 1932, dưới vỏ bọc nhà thờ.'"

Nhật siết tay, ánh mắt chằm chằm, giọng đanh thép:

"Tú, Hội Dòng Máu Dưới Thánh Giá... liên kết với Thất Đại Tội thế nào?

Sáu cánh ngôi sao là sáu tội?

Tâm ngôi sao là gì?

Nhật ký có gì thêm?"

Tú lật nhật ký, tay run, trích đoạn, giọng nhỏ, như sợ đánh thức điều gì:

"Linh mục An viết: 'Hội Dòng Máu Dưới Thánh Giá khắc ngôi sao ngược lên máu, mỗi cánh là một tội, tâm là thực thể bóng tối.

Họ dùng máu Chúa bị báng bổ, kết hợp Thất Đại Tội, để mở Cổng Đen.' Thất Đại Tội gồm: Lucifer (Kiêu Hãnh), Mammon (Tham Lam), Asmodeus (Dục Vọng), Leviathan (Ghen Tị), Beelzebub (Ham Ăn), Satan (Giận Dữ), Belphegor (Lười Biếng).

Sáu cánh có thể là sáu tội, trừ tội của Nam.

Tâm ngôi sao... có thể là hung thủ, hoặc thực thể họ muốn triệu hồi.

Nhưng em tìm một trang nhật ký... bị xóa, chỉ còn dòng: 'Ngôi sao ngược nuốt máu, Thánh Giá chảy máu.' Như bị cố ý che giấu."

Lan Anh chen vào, giọng chính xác, nhưng run nhẹ:

"Tú, giả thuyết hợp lý.

Máu lọ lớn có chất kích thích thần kinh, có thể dùng để thao túng nạn nhân trong nghi lễ.

Vi hạt vàng... như vật dẫn, giống tài liệu về nghi lễ huyền bí cổ, liên quan máu hiến tế.

Nhưng máu lọ lớn... như sống, em lo nó không bình thường."

Thắng ngẩng lên, ánh mắt hoảng loạn, giọng lắp bắp:

"Anh Nhật, em... em nhận tín hiệu nhiễu, từ số điện thoại lạ, như từ nghĩa trang!

Có thể hung thủ đang theo dõi chúng ta!"

Nhật quay sang, giọng đanh thép:

"Thắng, truy vết tín hiệu ngay!

Có dữ liệu gì về giáo phái chưa?"

Thắng gõ nhanh, ngón tay co giật, giọng gấp:

"Em hack được tệp từ mạng đen.

Giáo phái 'Hội Ngôi Sao Bóng Tối' năm 1932, Việt Nam, do linh mục phản bội dẫn đầu.

Họ là nhánh của Hội Dòng Máu Dưới Thánh Giá, dùng Ngôi Sao David ngược, máu hiến tế, Thất Đại Tội để triệu hồi thực thể bóng tối.

Tệp có dòng: 'Ngôi sao biết chúng mày đang nhìn.' Hắn biết chúng ta phân tích!

Còn nữa... em tìm một tài liệu, nói Hội này từng bị Giáo hội phong tỏa ở Hà Nội, nhưng họ trốn vào nhà thờ bỏ hoang."

Không khí nghẹt thở, tiếng quạ bên ngoài kêu đều, như đồng hồ chết chóc.

Tú lật nhật ký, ánh mắt hoảng hốt, giọng nhỏ:

"Anh Nhật, em tìm đoạn khác trong nhật ký...

Linh mục An viết: 'Hội Dòng Máu Dưới Thánh Giá tin Thánh Giá và Ngôi Sao David là hai mặt của chìa khóa.

Máu Chúa trên Thánh Giá, kết hợp máu tội lỗi trong ngôi sao ngược, mở Cổng Đen.

Họ chọn Việt Nam vì đất này...

đầy máu, từ chiến tranh và hiến tế.' Em sợ... hung thủ đang tái hiện nghi lễ này."

Long đứng bật dậy, giọng gằn, giận dữ, ánh mắt tổn thương:

"Nhật, đủ rồi!

Kẻ phản bội thứ hai biết quá nhiều.

Anh không tin cả đội vô tội!"

Anh quay đi, tay run giấu sau lưng, giọng thấp: "Anh đã mất đồng đội vì phản bội... không để lặp lại."

Nhật giơ tay, giọng đanh thép, nhưng an ủi:

"Anh Long, bình tĩnh.

Hung thủ muốn chúng ta nghi nhau.

Tú, anh Long không phải kẻ phản bội.

Tiếp tục phân tích.

Hội Dòng Máu Dưới Thánh Giá... có liên quan lá thư Lộc không?"

Tú run rẩy, ánh mắt hoảng hốt, giọng nhỏ:

"Anh Nhật, em sợ... lần trước em nghiên cứu sai tài liệu, bỏ qua manh mối.

Nếu em sai về Ngôi Sao David, em có thể giúp hung thủ.

Lá thư Lộc... góc cháy có dấu ngôi sao ngược, như dấu của Hội.

Có thể Lộc là thành viên, hoặc nạn nhân."

Đột nhiên, màn hình laptop Thắng nhấp nháy, ký hiệu Ngôi Sao David ngược xuất hiện, kèm thông điệp đỏ rực: "Máu tội lỗi mở Cổng Đen..."

Tiếng rít ma quái vang từ hệ thống thông gió, như lời nguyền Latinh, đèn huỳnh quang tắt ngóm.

Đội giật mình, Nhật hét, giọng đanh thép:

"Thắng, ngắt hệ thống!

Lan Anh, kiểm tra lọ máu!"

Thắng lao vào laptop, ngón tay co giật, giọng lắp bắp:

"Anh Nhật, hệ thống bị hack!

Em ngắt rồi, nhưng... dữ liệu có thể bị lấy!"

Lan Anh quét lọ máu, tay run, giọng căng thẳng:

"Nhật, không có thiết bị, nhưng vi hạt vàng... phát tín hiệu yếu, như vật dẫn.

Hung thủ có thể theo dõi!"

Cô nhìn lọ máu nhỏ, giật mình: "Một lọ có dấu khắc khác... như chữ Latinh, em cần phân tích thêm."

Long rút súng, ánh mắt sắc, giọng gằn:

"Nhật, kẻ phản bội thứ hai ở gần.

Anh đề nghị khóa trụ sở, kiểm tra an ninh ngay!"

Nhật gật đầu, ánh mắt chằm chằm, giọng đanh thép:

"Lan Anh, phân tích dấu khắc Latinh.

Thắng, truy vết tín hiệu hack và số điện thoại lạ.

Anh Long, khóa trụ sở.

Tú, kiểm tra lại nhật ký và lá thư Lộc.

Hung thủ muốn chúng ta nghi nhau, nhưng chúng ta sẽ tìm hắn trước khi Cổng Đen mở ra."

Đội chia nhiệm vụ, không khí ngột ngạt như lăng mộ.

Nhật đứng trước lọ máu lớn, ánh mắt chằm chằm, ký hiệu ngôi sao như thì thầm lời nguyền.

Anh cảm giác hung thủ đang dẫn dắt đội, biến họ thành quân cờ trong nghi lễ mở Cổng Đen, một nghi lễ bắt nguồn từ máu và bóng tối hàng thế kỷ.

[KHU VỰC KÊU GỌI ỦNG HỌ - CUỐI CHƯƠNG]

"Bí mật Ngôi Sao David ngược hé lộ âm mưu kinh hoàng của Hội Dòng Máu Dưới Thánh Giá, nơi Cổng Đen rình rập – hãy ủng hộ để ngăn nghi lễ Thất Đại Tội!"

💰 STK: 0721000637501 – Vietcombank – Nguyen Minh Nhat

🌍 Paypal: paypal.me/nhatnguyenminh94

Lời kêu gọi: "Sự hỗ trợ của bạn là ngọn đuốc soi sáng bí ẩn Ngôi Sao David, giúp chúng tôi vạch trần kẻ phản bội và chặn Cổng Đen!"

[LỜI CẢM ƠN]

"Cảm ơn các bạn đã đồng hành, đối diện bí ẩn Ngôi Sao David và Cổng Đen của Hội Dòng Máu Dưới Thánh Giá.

Sự hỗ trợ của bạn là ánh sáng dẫn lối, giúp chúng tôi giải mã Thất Đại Tội và bảo vệ thế giới khỏi lời nguyền vĩnh cửu!"
 
Oán Khúc Dưới Trăng
Chương 33 - Ánh Kính Dưới Tháp Chuông


Trụ sở điều tra chìm trong bóng tối, như một ngôi chùa cổ bị lời nguyền giam cầm.

Tường loang lổ, ánh đèn huỳnh quang nhấp nháy, như nhịp tim của một thực thể vô hình.

Sương mù từ nghĩa trang Sương Hoa len qua cửa sổ vỡ, mang mùi lưu huỳnh thoảng nhẹ, hòa lẫn tiếng quạ kêu the thé.

Trên bàn họp, lọ máu lớn từ bàn thờ nghĩa trang đứng sừng sững, máu sủi bọt nhẹ, ký hiệu Ngôi Sao David ngược phản chiếu mờ ảo, tỏa mùi kim loại tanh nồng.

Bảy lọ máu nhỏ từ bảy ngôi mộ khắc Thất Đại Tội lấp lóe, đặc biệt lọ có dấu khắc Latinh 'Sub Cruce Sanguis' mà Ngô Ngọc Lan Anh phát hiện, như lời triệu hồi từ cõi âm.

Nguyễn Minh Nhật đứng cuối bàn, ánh mắt sắc như dao găm, tay siết bút máy, ngón tay trắng bệch.

Phát hiện Ngôi Sao David ngược, truyền thuyết Hội Dòng Máu Dưới Thánh Giá, và vụ hack hệ thống đêm qua khiến anh cảm giác hung thủ đang giăng lưới, biến đội thành quân cờ trong nghi lễ Cổng Đen.

Lá thư ố vàng của Trần Văn Lộc, ghi âm Nguyễn Thành Nam với tiếng chuông ma quái, và sách Hắc Thần mất tích xoay vần trong đầu.

Anh nhớ khoảnh khắc tại quán Gió Lặng, nhìn Thung lũng Ngàn Hoa rực rỡ cẩm chướng, nhưng giờ, Sương Hoa như bị lời nguyền bao phủ.

Tín hiệu nhiễu từ số điện thoại lạ, mã khắc Latinh, và nhật ký linh mục An là những mảnh ghép của một âm mưu cổ xưa.

Nhật ngẩng lên, giọng đanh thép:

"Lan Anh, phân tích lọ máu và dấu khắc.

Tú, đào sâu lá thư Lộc và nhật ký linh mục An.

Thắng, truy vết tín hiệu số điện thoại lạ.

Chúng ta đến Thánh đường Bình Minh, nhưng cẩn thận – hung thủ muốn dẫn dắt chúng ta."

Ngô Ngọc Lan Anh đứng trước kính hiển vi, tay run trong găng cao su, ánh mắt dò xét.

Cô nhớ vụ án cũ, khi sai sót phân tích khiến đồng đội thiệt mạng, hình ảnh máu loang trên phố đá lát gần Biệt điện Hoàng Gia vẫn ám ảnh.

Cô đẩy kính bảo hộ lên, giọng chính xác:

"Nhật, dấu khắc 'Sub Cruce Sanguis' – 'Dưới Thánh Giá là máu' – có vi hạt vàng giống lọ lớn.

Máu trong lọ chứa độc dược từ hoa dại, có thể từ cẩm chướng ở Thung lũng Ngàn Hoa.

Dưới kính hiển vi, mã 66-6-13 hiện lên, khớp số trang sách Hắc Thần.

Lọ này... như vật dẫn, nhưng em nghi nó là mồi nhử."

Nguyễn Cẩm Ngọc Tú ngồi trước laptop, tay lật lá thư Lộc, ánh mắt lo âu, mồ hôi lấm tấm khi nhớ vụ án cũ – sai lầm nghiên cứu khiến đồng đội bị thương.

Cô nhớ Thánh đường Bình Minh, ánh sáng ô kính màu rực rỡ, nhưng giờ, nhà thờ ấy có thể che giấu bí mật.

Cô giọng ngập ngừng, học thuật:

"Anh Nhật, lá thư Lộc có mã kép.

Dưới ánh UV, là 'Campana vocat' – 'Tiếng chuông gọi'.

Dưới kính phân cực, em thấy: 'Flos sanguis' – 'Hoa thấm máu'.

Nhật ký linh mục An viết: 'Hội Dòng Máu Dưới Thánh Giá, tin máu Chúa trên Thánh Giá, kết hợp Thất Đại Tội và Ngôi Sao David ngược, mở Cổng Đen, triệu hồi thực thể bóng tối.

Nghi lễ cần sáu nạn nhân, sáu tội, và máu thứ bảy từ kẻ phản bội, tại nơi hoa dại thấm máu từ chiến tranh.' Thánh đường Bình Minh... có thể không phải nơi nghi lễ, mà là nơi dẫn lối."

Từ Quốc Thắng ngồi góc phòng, trước laptop, lẩm bẩm: "Ước gì có bánh căn Chợ Hoa Đêm ăn cho đỡ căng thẳng."

Anh gõ nhanh, giọng ngắn gọn:

"Anh Nhật, tín hiệu số điện thoại lạ phát từ khu gần Hồ Sương Ngọc, khớp Thánh đường Bình Minh."

Trần Hoàng Long đứng cạnh cửa, ánh mắt sắc, tay siết súng, không nói, chỉ gật đầu sẵn sàng.

Nhật suy luận, giọng sắc:

"Mã 66-6-13 dẫn đến Thánh đường, nhưng 'Flos sanguis' của Tú gợi ý nơi hoa dại.

Lọ máu của Lan Anh có độc dược cẩm chướng.

Hung thủ muốn chúng ta nghĩ nghi lễ ở Thánh đường, nhưng có thể sai.

Chuẩn bị đến nhà thờ, tìm manh mối thật."

[KHU VỰC KÊU GỌI ỦNG HỌ - GIỮA CHƯƠNG]

"Dưới ánh kính Thánh đường Bình Minh, hoa cẩm chướng dẫn lối đến Cổng Đen, nơi Hội Dòng Máu Dưới Thánh Giá chờ đợi – hãy ủng hộ để đội tìm ra nơi hoa thấm máu!"

💰 STK: 0721000637501 – Vietcombank – Nguyen Minh Nhat

🌍 Paypal: paypal.me/nhatnguyenminh94

Lời kêu gọi: "Sự hỗ trợ của bạn là ánh sáng xuyên màn sương, giúp chúng tôi giải mã Cổng Đen và ngăn nghi lễ Thất Đại Tội!"

Đột nhiên, lọ máu nhỏ khắc 'Sub Cruce Sanguis' rung nhẹ, phát tiếng "tách" như kính vỡ, kèm tiếng thì thầm Latinh ma quái.

Đội giật mình, Nhật giơ tay:

"Lan Anh, kiểm tra!"

Lan Anh quét máy dò, giọng căng thẳng:

"Không có thiết bị, Nhật.

Máu sủi bọt, vi hạt vàng phát quang, độc dược cẩm chướng gây ảo giác – giống chất ở nghĩa trang.

Lọ này là mồi nhử, kích hoạt khi đọc 'Sub Cruce Sanguis'."

Tú kiểm tra ghi âm Nam, giọng ngập ngừng:

"Anh Nhật, ghi âm có tiếng chuông ba chậm, một nhanh, khớp tháp chuông Thánh đường.

Nhưng có giọng thứ hai, thì thầm: 'Hoa thấm máu...' Có thể liên quan tranh kính trong nhà thờ, em nhớ thấy hoa cẩm chướng trên kính."

Nhật trêu nhẹ, giảm căng thẳng:

"Tú, đừng mê tín, nhưng tranh kính là ý hay.

Lan Anh, phân tích độc dược sâu hơn.

Thắng, chuẩn bị thiết bị.

Long, dẫn đội đến Thánh đường trước bình minh."

Tú đỏ mặt, lẩm bẩm:

"Anh Nhật, em chỉ... cẩn thận thôi."

Đội rời trụ sở lúc 3 giờ sáng, sương mù bao phủ Sương Hoa.

Con đường đá lát qua Chợ Hoa Đêm, ánh đèn vàng từ gian hàng hoa cẩm chướng le lói.

Hồ Sương Ngọc hiện ra, mặt nước như gương, cây phong lá đỏ rơi lác đác.

Biệt điện Hoàng Gia, tường gạch đỏ, đứng lặng trên đồi.

Quán Gió Lặng trên dốc cao chìm trong sương.

Thánh đường Bình Minh hiện ra gần Hồ Sương Ngọc, cổ kính, mái ngói rêu phong, tháp chuông cao vút, ô kính màu rực rỡ dưới ánh trăng, tạo vệt sáng như cầu vồng trên tường đá.

Cửa gỗ chạm khắc hoa văn cổ, vẫn mở cho giáo dân, nhưng không khí nặng nề.

Tiếng chuông vang, ba hồi chậm, một hồi nhanh, giống ghi âm Nam.

Nhật dẫn đầu, giọng đanh thép:

"Long, kiểm tra cửa.

Lan Anh, quét dấu vết.

Tú, tìm tranh kính.

Thắng, theo dõi tín hiệu."

Long kiểm tra cửa, hành động nhanh, không nói.

Lan Anh quét sàn, giọng chính xác:

"Nhật, sàn có vi hạt vàng, cánh hoa cẩm chướng.

Không có máu, nhưng có dấu giày mới, hướng tháp chuông."

Tú quan sát ô kính màu, ánh mắt sáng lên, giọng ngập ngừng:

"Anh Nhật, tranh kính có Ngôi Sao David ngược, bao quanh là hoa cẩm chướng đỏ, như thấm máu.

Nhật ký linh mục An nhắc: 'Hoa dại dẫn lối đến Cổng Đen.' Đây không phải nơi nghi lễ, mà là dấu hiệu!"

Nhật quan sát tranh kính, suy luận:

"Tranh kính có hoa cẩm chướng, khớp độc dược của Lan Anh và 'Flos sanguis' trong lá thư.

Tiếng chuông trong ghi âm dẫn chúng ta đến đây, nhưng hung thủ muốn đánh lạc hướng.

Nghi lễ Cổng Đen ở nơi hoa dại thấm máu, không phải Thánh đường."

Lan Anh kiểm tra tường gần tranh kính, tìm thấy bản khắc nhỏ, giọng gấp:

"Nhật, bản khắc có dòng: 'Sanguis florum, porta nigra' – 'Máu hoa, cổng đen'.

Có vi hạt vàng, như lọ máu.

Hung thủ để lại dấu vết, nhưng không muốn chúng ta biết ngay!"

Thắng kiểm tra tín hiệu, giọng ngắn:

"Tín hiệu số điện thoại lạ... di chuyển khỏi Thánh đường, hướng Thung lũng Ngàn Hoa."

Nhật gật đầu, ánh mắt sắc:

"Thánh đường là bẫy.

Tranh kính và bản khắc chỉ đường.

Lan Anh, phân tích bản khắc.

Tú, ghi lại tranh kính.

Thắng, truy tín hiệu.

Long, khóa nhà thờ.

Chúng ta chuẩn bị cho nghi lễ thật, nơi hoa dại thấm máu."

Lan Anh phàn nàn nhẹ, hài hước:

"Nhật, cái lạnh Sương Hoa làm tay em cứng rồi, lần sau anh mang cà phê nóng nhé."

Nhật cười nhẹ:

"Cà phê Gió Lặng, ghi sổ."

Đội rời Thánh đường, mang bản khắc, ảnh tranh kính, và quyết tâm.

Nhật đứng ngoài, ánh mắt chằm chằm vào sương mù bao phủ Hồ Sương Ngọc, nghĩ về nơi hoa dại thấm máu.

Cổng Đen đang chờ, và kẻ phản bội thứ hai vẫn ẩn mình.

[KHU VỰC KÊU GỌI ỦNG HỌ - CUỐI CHƯƠNG]

"Bí mật dưới ánh kính Thánh đường Bình Minh hé lộ dấu hiệu hoa cẩm chướng, dẫn đội đến nơi hoa thấm máu, nơi Cổng Đen rình rập – hãy ủng hộ để ngăn nghi lễ Thất Đại Tội!"

💰 STK: 0721000637501 – Vietcombank – Nguyen Minh Nhat

🌍 Paypal: paypal.me/nhatnguyenminh94

Lời kêu gọi: "Sự hỗ trợ của bạn là ngọn đuốc soi sáng bí ẩn Ngôi Sao David, giúp chúng tôi vạch trần kẻ phản bội và chặn Cổng Đen!"

[LỜI CẢM ƠN]

"Cảm ơn các bạn đã đồng hành, đối diện bí ẩn Cổng Đen và Hội Dòng Máu Dưới Thánh Giá.

Sự hỗ trợ của bạn là ánh sáng dẫn lối, giúp chúng tôi bảo vệ Sương Hoa khỏi lời nguyền vĩnh cửu!"
 
Oán Khúc Dưới Trăng
Chương 34: Vườn Thượng Uyển: Lời Thì Thầm Của Hoa


Sương mù từ Hồ Sương Ngọc trườn qua những con đường đá lát của thành phố Sương Hoa, mang theo cái lạnh cắt da và mùi hoa cẩm chướng thoảng nhẹ, như lời thì thầm của một bí mật cổ xưa.

Trụ sở điều tra chìm trong bóng tối, ánh đèn huỳnh quang nhấp nháy, chiếu lên lọ máu lớn tìm thấy ở nghĩa trang, với ký hiệu Ngôi Sao David ngược khắc sâu, bên cạnh bảy lọ máu nhỏ mang dấu Thất Đại Tội.

Lọ khắc 'Sub Cruce Sanguis' – 'Dưới Thánh Giá là máu' – lấp lóe, vi hạt vàng trong máu như mắt quỷ, khiến không khí nặng nề như có kẻ đang rình rập.

Nguyễn Minh Nhật đứng cuối bàn họp, tay lật ảnh tranh kính hoa cẩm chướng từ Thánh đường Bình Minh.

Bản khắc 'Sanguis florum, porta nigra' – 'Máu hoa, cổng đen' – ám ảnh anh, như một lời mời gọi từ bóng tối.

Độc dược cẩm chướng trong lọ máu, tín hiệu số điện thoại lạ hướng về Biệt điện Hoàng Gia, và lá thư ố vàng của Trần Văn Lộc với dòng 'Campana vocat' – 'Tiếng chuông gọi' – và 'Flos sanguis' – 'Hoa thấm máu' – đều chỉ đến một nơi: Vườn Thượng Uyển, khu vườn bỏ hoang gần Biệt điện, nơi từng xảy ra vụ mất tích sáu người năm 1982.

Ghi âm của Nguyễn Thành Nam, với tiếng chuông và giọng thứ hai thì thầm "hoa thấm máu", càng củng cố giả thuyết của anh.

Nhật ký linh mục An nhắc đến khu vườn như một nơi mã hóa nghi lễ Cổng Đen của Hội Dòng Máu Dưới Thánh Giá năm 1870.

Anh nhìn đội, giọng đanh thép nhưng trầm ngâm:

"Tranh kính vẽ hoa cẩm chướng, bản khắc nói 'máu hoa'.

Độc dược, tín hiệu số, nhật ký, tất cả dẫn đến Biệt điện.

Vườn Thượng Uyển có thể là nơi hung thủ để lại thông điệp.

Tụi mình phải đi."

Ngô Ngọc Lan Anh đứng trước kính hiển vi, tay đeo găng cao su, ánh mắt lo lắng.

Hình ảnh máu loang trên phố đá lát từ một vụ án cũ gần Biệt điện vẫn ám ảnh, khiến cô sợ sai sót.

Cô hít sâu, giọng chi tiết nhưng run nhẹ:

"Nhật, độc dược cẩm chướng trong lọ máu chứa alkaloid gây ảo giác, giống mẫu từ nghĩa trang.

Vi hạt vàng khớp bản khắc ở Thánh đường.

Nếu Vườn Thượng Uyển có hoa cẩm chướng, mình có thể tìm máu hoặc dấu vết sinh học.

Nhưng... mình cần mẫu đất, thực vật để so DNA."

Nhật vỗ vai Lan Anh, giọng an ủi:

"Cậu làm được, Lan Anh.

Bình tĩnh, tụi mình cần mọi chi tiết."

Nguyễn Cẩm Ngọc Tú ngồi trước laptop, tay lật nhật ký linh mục An, mồ hôi lấm tấm khi nhớ sai lầm cũ khiến đồng đội bị thương.

Cô nhìn ảnh tranh kính, giọng ngập ngừng:

"Anh Nhật, nhật ký linh mục An viết: 'Năm 1870, Hội dùng hoa cẩm chướng, biểu tượng máu Chúa, để mã hóa nghi lễ Cổng Đen ở Vườn Thượng Uyển.

Vườn có bố cục hoa theo Ngôi Sao David ngược.' Vụ mất tích năm 1982 cũng nhắc hoa thấm máu gần vườn."

Từ Quốc Thắng ngồi góc phòng, lẩm bẩm: "Sương Hoa lạnh thế, chỉ bánh căn Chợ Hoa Đêm cứu nổi."

Anh gõ laptop, giọng vụng về:

"Anh Nhật, tín hiệu số điện thoại lạ dừng gần Biệt điện, khớp Vườn Thượng Uyển.

Em tìm được tệp mạng đen, nói vườn có bản đồ hoa mã hóa, giống tranh kính."

Trần Hoàng Long đứng cạnh cửa, ánh mắt sắc, cộc lốc:

"Đội an ninh sẵn sàng, Nhật.

Khi nào đi?"

Nhật gật đầu, giọng sắc bén:

"Lan Anh, chuẩn bị thiết bị pháp y.

Tú, mang nhật ký, tài liệu năm 1982.

Thắng, quét tín hiệu liên tục.

Anh Long, kiểm tra cạm bẫy.

Đi trước bình minh."

[KHU VỰC KÊU GỌI ỦNG HỌ]

"Dưới bóng Vườn Thượng Uyển, hoa cẩm chướng thì thầm về Cổng Đen, dẫn lối đến Biệt điện – hãy ủng hộ để đội giải mã mật mã máu!"

💰 STK: 0721000637501 – Vietcombank – Nguyen Minh Nhat

🌍 Paypal: paypal.me/nhatnguyenminh94

Lời kêu gọi: "Sự hỗ trợ của bạn là ánh sáng xuyên màn sương, giúp chúng tôi ngăn nghi lễ Thất Đại Tội trước nhật thực!"

Đội rời trụ sở lúc bốn giờ sáng, sương mù dày đặc bao phủ Sương Hoa.

Con đường đá lát dẫn qua Chợ Hoa Đêm, ánh đèn vàng từ gian hàng hoa cẩm chướng le lói, mùi hoa thoảng trong không khí lạnh.

Hồ Sương Ngọc hiện ra, mặt nước như gương, cây phong lá đỏ rơi lác đác.

Biệt điện Hoàng Gia, với tường gạch đỏ và cửa sổ vòm cao, đứng lặng trên đồi, như chứng nhân của tội ác.

Vườn Thượng Uyển nằm sau Biệt điện, một khu vườn bỏ hoang chìm trong sương, cỏ dại mọc cao, hoa cẩm chướng đỏ rực mọc thành cụm, như máu loang trên đất.

Tường đá đổ nát khắc hoa văn mờ bao quanh, tạo cảm giác như một lăng mộ bị lãng quên.

Gió rít qua rừng thông, khiến hoa cẩm chướng rung nhẹ, như thì thầm.

Bức tượng Chúa đứng giữa vườn, tay cầm bó hoa cẩm chướng khô, mắt tượng dường như dõi theo đội.

Nhật dẫn đầu, giọng trầm:

"Anh Long, kiểm tra tường đá, tìm cạm bẫy.

Lan Anh, lấy mẫu hoa, đất.

Tú, quan sát bố cục vườn.

Thắng, quét tín hiệu."

Long dẫn đội an ninh, kiểm tra tường đá, lắc đầu:

"Không có cạm bẫy, Nhật.

Nhưng có dấu giày mới.

Hung thủ vừa ở đây."

Lan Anh quỳ bên cụm cẩm chướng, lấy mẫu đất, hoa, giọng lo lắng:

"Nhật, đất có vi hạt vàng, giống lọ máu và bản khắc ở Thánh đường.

Hoa cẩm chướng bị cắt, cuống có chất nhầy – có thể là máu.

Mình thấy sợi vải trắng dính cánh hoa, giống áo choàng trắng ở nghĩa trang.

Cần phân tích DNA, nhưng... mình sợ không kịp."

Nhật nhìn Lan Anh, giọng chắc chắn:

"Cậu không sai đâu, Lan Anh.

Phân tích kỹ, tụi mình đang gần hung thủ."

Nhật bước chậm qua khu vườn, ánh mắt tỉ mỉ quan sát bố cục.

Hoa cẩm chướng mọc thành sáu cụm, mỗi cụm bảy bông, tạo vòng tròn lớn, giữa là tượng Chúa, giống Ngôi Sao David ngược trên tranh kính ở Thánh đường.

Anh dừng lại ở một khu vực kỳ lạ: một cụm hoa cẩm chướng bị cháy đen, đất bên dưới nứt nẻ, như dấu vết của một nghi lễ thất bại.

Anh thì thầm:

"Sáu cụm, bảy bông... như Thất Đại Tội.

Nhưng cụm cháy này... có thể là lần thất bại của Hội năm 1982."

Lan Anh di chuyển sang khu vực cỏ dại thưa, để lộ những phiến đá phủ rêu.

Cô phát hiện một vệt khô màu nâu trên đá, nghi là máu.

Dùng que lấy mẫu, cô thì thầm:

"Nhật, vệt này có thể là máu, nhưng đã khô lâu.

Mình cần so với DNA nạn nhân.

Có sợi gai nhỏ dính đá, giống dây gai ở nghĩa trang."

Nhật gật đầu, ánh mắt sắc:

"Tốt, Lan Anh.

Sợi gai, sợi vải, vi hạt vàng...

Hung thủ cố ý để lại dấu vết."

Tú lật tài liệu cũ về vụ mất tích năm 1982, ánh mắt sáng lên, giọng ngập ngừng:

"Anh Nhật, tài liệu nói Vườn Thượng Uyển là nơi Hội thử nghi lễ Cổng Đen năm 1870.

Họ sắp xếp hoa cẩm chướng theo Ngôi Sao David ngược, mỗi cụm đại diện một tội: Kiêu Hãnh, Tham Lam, Dục Vọng, Ghen Tị, Ham Ăn, Lười Biếng.

Bông thứ bảy, tội Giận Dữ, là máu kẻ phản bội.

Vụ mất tích năm 1982 nhắc hoa thấm máu gần tượng Chúa, và có báo cáo về một đám cháy nhỏ."

Thắng quét tín hiệu, lẩm bẩm: "Hoa đẹp mà ghê thật."

Anh báo cáo, giọng vụng về:

"Anh Nhật, tín hiệu số điện thoại lạ xuất hiện ở vườn, rồi mất dấu.

Em tìm được ảnh cũ, bố cục hoa khớp Ngôi Sao David ngược.

Còn sơ đồ Biệt điện, có phòng bí mật gần vườn, từng là nơi Hội tụ họp năm 1870."

Nhật kiểm tra tượng Chúa, thấy bó hoa khô có bảy bông cẩm chướng, mỗi bông khắc số: 1 đến 7.

Anh suy luận:

"Bảy bông, bảy tội.

Số 7 là Giận Dữ, máu kẻ phản bội.

Cụm hoa cháy, sợi vải, sợi gai...

Vườn này là câu đố, dẫn tụi mình đến Biệt điện."

Lan Anh phân tích mẫu hoa dưới kính hiển vi di động, giọng căng thẳng:

"Nhật, chất nhầy là máu người, pha độc dược cẩm chướng, giống lọ máu từ nghĩa trang.

DNA không khớp nạn nhân cũ, nhưng sợi gai khớp dây gai ở đó.

Hung thủ dùng hoa để mã hóa, nhưng... mình lo thời gian không đủ."

Tú kiểm tra tường đá, tìm thấy một phiến đá khắc ký hiệu lạ, chỉ lộ ra dưới ánh sáng mờ của đèn pin: một vòng tròn với sáu cánh hoa, giữa là dấu chéo ngược.

Cô run rẩy:

"Anh Nhật, ký hiệu này không có trong nhật ký linh mục An, nhưng giống một biến thể của Ngôi Sao David ngược.

Có thể là mã riêng của Hội, liên quan đến Cổng Đen."

Nhật gật đầu, giọng sắc:

"Lan Anh, máu, độc dược, sợi vải là manh mối vật lý.

Tú, bố cục hoa, ký hiệu là manh mã ngôn ngữ.

Thắng, sơ đồ Biệt điện là chìa khóa."

Đột nhiên, một tiếng cành cây gãy vang lên từ rừng thông gần đó, khiến cả đội giật mình.

Long ra hiệu cho đội an ninh, giọng thấp:

"Yên lặng.

Có người."

Long dẫn hai người lính tiến vào rừng thông, nhưng chỉ tìm thấy một cành cây gãy và dấu chân mờ trên đất.

Anh quay lại, giọng cộc lốc:

"Không ai, Nhật.

Nhưng dấu chân mới.

Hung thủ hoặc ai đó đang theo dõi."

Nhật nhíu mày, ánh mắt quét qua khu vườn.

Gió rít mạnh hơn, khiến hoa cẩm chướng rung dữ dội, như lời cảnh báo.

Anh dẫn đội đến khu vực tường đá gần tượng Chúa, nơi cỏ dại mọc dày.

Dưới ánh đèn pin, anh phát hiện một khe nứt hẹp, che giấu khéo léo sau lớp rêu.

Anh chạm vào khe, cảm nhận luồng khí lạnh thoát ra.

Long gõ tường, nghe tiếng rỗng, giọng cộc lốc:

"Lối vào đây, Nhật.

Phá không?"

Nhật giơ tay, giọng trầm:

"Chưa vào, anh Long.

Vườn đã cho tụi mình đủ: hoa cẩm chướng, cụm cháy, sợi vải, dây gai, ký hiệu.

Khe này dẫn đến phòng bí mật trong Biệt điện, có thể chứa manh mối về nghi lễ Cổng Đen hoặc kẻ phản bội thứ hai."

Lan Anh quét khe nứt, giọng gấp:

"Nhật, khe có vi hạt vàng, cánh hoa cẩm chướng, và máu khô.

DNA mới, không khớp nạn nhân.

Hung thủ vừa ở đây, có thể trước nhật thực."

Tú kiểm tra ghi âm của Nam, giọng ngập ngừng:

"Anh Nhật, giọng thứ hai nói: 'Hoa thấm máu, dưới bóng Biệt điện...' Khe này có thể dẫn đến sách Hắc Thần hoặc mảnh giấy Omnes traditores."

Thắng quét tín hiệu, báo cáo:

"Anh Nhật, tín hiệu số điện thoại lạ xuất hiện gần Biệt điện, rồi biến mất.

Hung thủ biết tụi mình ở đây."

Nhật suy luận, ánh mắt sắc:

"Vườn Thượng Uyển là câu đố, dẫn đến Biệt điện.

Hoa cẩm chướng, Ngôi Sao David ngược, Thất Đại Tội, cụm cháy, ký hiệu lạ là mật mã.

Khe nứt là bước tiếp theo, nhưng chưa an toàn để vào.

Lan Anh, mang mẫu máu, hoa về phân tích.

Tú, lưu ký hiệu, bố cục hoa.

Thắng, giữ sơ đồ.

Anh Long, khóa lối vào.

Chuẩn bị cho nhật thực."

Nhật trêu nhẹ, giảm căng thẳng:

"Lan Anh, lần này mang cà phê Gió Lặng, đừng để tay cứng nữa."

Lan Anh cười khẽ, giọng bông đùa:

"Cậu trả tiền thì mình mang, Nhật."

Đội rời Vườn Thượng Uyển, mang mẫu máu, hoa, ký hiệu, sơ đồ, và quyết tâm.

Nhật đứng lại, ánh mắt chằm chằm vào sương mù bao phủ Biệt điện, nghĩ về khe nứt.

Cổng Đen đang đến gần, và kẻ phản bội thứ hai vẫn ẩn mình.

[KHU VỰC KÊU GỌI ỦNG HỌ]

"Bí mật Vườn Thượng Uyển hé lộ mật mã hoa cẩm chướng và khe nứt dẫn đến Biệt điện, nơi Cổng Đen rình rập – hãy ủng hộ để vạch trần kẻ phản bội!"

💰 STK: 0721000637501 – Vietcombank – Nguyen Minh Nhat

🌍 Paypal: paypal.me/nhatnguyenminh94

Lời kêu gọi: "Sự hỗ trợ của bạn là ngọn đuốc soi sáng bí ẩn Ngôi Sao David, giúp chúng tôi chặn Cổng Đen!"

[LỜI CẢM ƠN]

"Cảm ơn các bạn đã đồng hành, đối diện lời thì thầm của hoa và bí ẩn Cổng Đen.

Sự hỗ trợ của bạn là ánh sáng dẫn lối, giúp chúng tôi bảo vệ Sương Hoa khỏi lời nguyền vĩnh cửu!"
 
Oán Khúc Dưới Trăng
Chương 35: Biệt Điện Cánh Cổng Dưới Bóng Tối


Sương mù dày đặc bao phủ Biệt điện Hoàng Gia, như một tấm màn che giấu những bí mật cổ xưa của thành phố Sương Hoa.

Ánh đèn pin từ đội điều tra cắt qua màn sương, chiếu lên tường đá đổ nát của Vườn Thượng Uyển, nơi khe nứt hẹp dẫn đến phòng bí mật vừa được phát hiện.

Gió rít qua rừng thông, mang theo mùi hoa cẩm chướng thoảng nhẹ, hòa quyện với cái lạnh buốt của đêm.

Tiếng côn trùng ngừng kêu, để lại sự tĩnh lặng đáng sợ, như thể khu vườn đang nín thở, chờ đợi đội bước vào bóng tối.

Nguyễn Minh Nhật đứng trước khe nứt, ánh mắt sắc bén quét qua lớp rêu che phủ.

Ký hiệu Ngôi Sao David ngược từ lọ máu nghĩa trang và tranh kính Thánh đường Bình Minh ám ảnh anh, như một lời cảnh báo rằng phòng bí mật này không chỉ là một căn phòng, mà là trung tâm của nghi lễ Cổng Đen.

Mẫu máu, sợi vải trắng, sợi gai, và cụm hoa cẩm chướng cháy từ Vườn Thượng Uyển nằm trên bàn phân tích tạm thời, cách đó vài mét.

Lá thư ố vàng của Trần Văn Lộc ('Campana vocat' – 'Tiếng chuông gọi', 'Flos sanguis' – 'Hoa thấm máu'), ghi âm của Nguyễn Thành Nam (tiếng chuông và giọng thứ hai "hoa thấm máu"), và nhật ký linh mục An (Hội 1870, vụ mất tích 1982) đều chỉ đến Biệt điện.

Anh nhìn đội, giọng trầm nhưng đanh thép:

"Khe nứt này dẫn đến phòng bí mật, có thể chứa sách Hắc Thần, mảnh giấy Omnes traditores, hoặc manh mối về kẻ phản bội thứ hai.

Nhưng hung thủ biết tụi mình ở đây.

Cẩn thận."

Ngô Ngọc Lan Anh, tay đeo găng cao su, kiểm tra mẫu máu từ khe nứt dưới kính hiển vi di động.

Mùi máu khô và độc dược cẩm chướng từ mẫu khiến cô nhớ đến lọ máu nghĩa trang, làm tim cô đập nhanh.

Cô hít sâu, giọng chi tiết nhưng lo lắng:

"Nhật, máu trong khe có vi hạt vàng, giống lọ máu và hoa cẩm chướng ở vườn.

DNA không khớp nạn nhân cũ, nhưng có dấu vết alkaloid từ độc dược.

Hung thủ vừa ở đây, có thể vừa làm gì đó.

Mình cần vào để tìm thêm mẫu."

Nhật vỗ vai Lan Anh, giọng an ủi:

"Cậu làm tốt lắm, Lan Anh.

Vào trong, tụi mình sẽ tìm câu trả lời."

Nguyễn Cẩm Ngọc Tú ngồi cạnh bàn phân tích, lật tài liệu về vụ mất tích 1982, ánh mắt ngập ngừng.

Nhật ký linh mục An nhắc đến phòng bí mật trong Biệt điện như "nơi máu chảy để mở Cổng Đen".

Cô run nhẹ, giọng học thuật:

"Anh Nhật, nhật ký linh mục An viết: 'Năm 1870, Hội Dòng Máu Dưới Thánh Giá dùng phòng bí mật để thử nghi lễ Cổng Đen.

Họ khắc Thất Đại Tội lên tường, mã hóa bằng máu và hoa.' Vụ mất tích 1982 có báo cáo về tiếng chuông từ Biệt điện trước khi sáu người biến mất."

Từ Quốc Thắng, tay gõ laptop, lẩm bẩm: "Lạnh thế này, bánh căn Chợ Hoa Đêm cũng không cứu nổi."

Anh kiểm tra tín hiệu số điện thoại lạ, giọng vụng về:

"Anh Nhật, tín hiệu số điện thoại lạ vừa xuất hiện gần Biệt điện, cách đây mười phút, rồi mất dấu.

Em có sơ đồ Biệt điện, phòng bí mật nằm dưới tầng hầm, nối với Vườn Thượng Uyển.

Có ghi chú về cạm bẫy cơ quan."

Trần Hoàng Long đứng cạnh khe nứt, ánh mắt sắc, kiểm tra thiết bị an ninh.

Anh nhớ cạm bẫy ở nghĩa trang và lo ngại về kẻ phản bội thứ hai.

Giọng anh cộc lốc:

"Đội an ninh sẵn sàng, Nhật.

Khe hẹp, chỉ đi được từng người.

Tôi vào trước, kiểm tra cạm bẫy."

Nhật gật đầu, giọng sắc bén:

"Anh Long, dẫn đầu, vô hiệu hóa cạm bẫy.

Lan Anh, mang thiết bị pháp y, phân tích ngay tại chỗ.

Tú, mang tài liệu, tìm bản khắc.

Thắng, quét tín hiệu liên tục.

Tụi mình vào, nhưng không được tách ra."

[KHU VỰC KÊU GỌI ỦNG HỌ]

"Phòng bí mật trong Biệt điện hé lộ cánh cổng đến Cổng Đen, nơi máu và hoa cẩm chướng mã hóa bí ẩn – hãy ủng hộ để đội vạch trần sự thật!"

💰 STK: 0721000637501 – Vietcombank – Nguyen Minh Nhat

🌍 Paypal: paypal.me/nhatnguyenminh94

Lời kêu gọi: "Sự hỗ trợ của bạn là ánh sáng xuyên bóng tối Biệt điện, giúp chúng tôi ngăn nghi lễ Thất Đại Tội trước nhật thực!"

Đội tiến vào khe nứt, ánh đèn pin chiếu lên tường đá ẩm ướt, phủ rêu và mạng nhện.

Không khí ngột ngạt, mùi đất lẫn máu khô xộc vào mũi.

Long dẫn đầu, tay cầm dao găm, kiểm tra từng bước chân.

Một phiến đá lỏng lẻo dưới chân anh kêu cạch, kích hoạt cơ quan.

Một mũi tên sắt vụt qua, cắm vào tường, cách đầu Long vài phân.

Anh ra hiệu dừng, giọng thấp:

"Cạm bẫy cơ quan, Nhật.

Cẩn thận sàn đá."

Nhật gật đầu, ánh mắt quét qua phiến đá.

Ký hiệu Ngôi Sao David ngược khắc mờ trên tường, bên cạnh dòng chữ Latin: 'Sanguis aperit portas' – 'Máu mở cổng'.

Anh thì thầm:

"Cạm bẫy không chỉ bảo vệ phòng, mà còn là thông điệp.

Hung thủ muốn tụi mình thấy."

Lan Anh kiểm tra mũi tên, phát hiện đầu mũi phủ chất lỏng màu xanh.

Cô lấy mẫu, giọng gấp:

"Nhật, chất này có alkaloid, giống độc dược cẩm chướng, nhưng đậm đặc hơn.

Nếu trúng, có thể gây ảo giác hoặc ngừng tim.

Mình cần tìm nguồn độc trong phòng."

Tú chụp ảnh ký hiệu, so sánh với nhật ký linh mục An, giọng ngập ngừng:

"Anh Nhật, dòng chữ 'Sanguis aperit portas' khớp ghi chú của linh mục An: 'Máu là chìa khóa mở Cổng Đen.' Phòng này có thể là nơi Hội thử nghi lễ năm 1870."

Thắng quét tín hiệu, lẩm bẩm: "Chỗ này ghê quá, như phim kinh dị."

Anh báo cáo:

"Anh Nhật, tín hiệu số điện thoại lạ vừa xuất hiện, cách đây 200 mét, rồi mất.

Em tìm được tệp cũ, nói phòng bí mật có két sắt ẩn, khóa bằng mã số dựa trên Thất Đại Tội."

Đội tiến sâu hơn, đến một căn phòng đá rộng, ánh sáng đèn pin chiếu lên tường khắc bảy biểu tượng Thất Đại Tội: Kiêu Hãnh (con công), Tham Lam (túi vàng), Dục Vọng (ngọn lửa), Ghen Tị (con rắn), Ham Ăn (bàn tiệc), Lười Biếng (giường ngủ), Giận Dữ (con dao).

Giữa phòng, một bàn đá phủ bụi, trên đó là mảnh vải áo choàng trắng dính máu tươi, bên cạnh một lọ thủy tinh nhỏ chứa chất lỏng đỏ.

Không khí nặng nề, như có linh hồn đang dõi theo.

Lan Anh quỳ bên bàn đá, lấy mẫu máu, giọng căng thẳng:

"Nhật, máu này tươi, không quá vài giờ.

DNA không khớp nạn nhân cũ, nhưng có vi hạt vàng và độc dược cẩm chướng.

Lọ thủy tinh chứa máu pha alkaloid, giống lọ ở nghĩa trang.

Hung thủ vừa làm nghi lễ nhỏ ở đây."

Nhật kiểm tra mảnh vải, phát hiện sợi gai dính máu, giống dây gai ở nghĩa trang và Vườn Thượng Uyển.

Anh suy luận:

"Máu tươi, sợi gai, lọ máu...

Hung thủ đang tái hiện nghi lễ Cổng Đen.

Nhưng tại sao để lại dấu vết rõ ràng?"

Tú lật tài liệu, ánh mắt sáng lên:

"Anh Nhật, nhật ký linh mục An nhắc: 'Hội dùng máu kẻ phản bội để kích hoạt Cổng Đen, nhưng nghi lễ năm 1870 thất bại vì thiếu máu thứ bảy.' Vụ mất tích 1982 cũng có báo cáo về máu tươi gần Biệt điện."

Long kiểm tra tường, phát hiện một khe nhỏ ẩn sau biểu tượng Giận Dữ.

Anh gõ, nghe tiếng rỗng, giọng cộc lốc:

"Két sắt đây, Nhật.

Có khóa mã số."

Nhật quan sát bảy biểu tượng, nhận ra mỗi biểu tượng có một số khắc nhỏ: 1 (Kiêu Hãnh), 2 (Tham Lam), 3 (Dục Vọng), 4 (Ghen Tị), 5 (Ham Ăn), 6 (Lười Biếng), 7 (Giận Dữ).

Anh thì thầm:

"Mã số dựa trên Thất Đại Tội.

Nhưng thứ tự nào?"

Đột nhiên, một tiếng chuông trầm vang lên từ xa, giống hệt ghi âm của Nguyễn Thành Nam.

Cả đội giật mình, ánh đèn pin quét loạn xạ.

Thắng run nhẹ, giọng vụng về:

"Anh Nhật, tiếng chuông... giống ghi âm.

Có ai đó ở đây."

Long ra hiệu đội an ninh kiểm tra, nhưng không tìm thấy ai.

Nhật nhíu mày, giọng sắc:

"Tiếng chuông là thông điệp.

Hung thủ đang chơi với tụi mình."

Lan Anh kiểm tra không khí, phát hiện mùi lạ, giọng gấp:

"Nhật, có khí độc nhẹ, alkaloid từ cẩm chướng.

Cơ quan vừa kích hoạt khi tụi mình vào.

Mình có thể trung hòa bằng dung dịch kiềm, nhưng cần mười phút."

Nhật gật đầu, giọng trầm:

"Làm nhanh, Lan Anh.

Tụi mình không có nhiều thời gian."

Lan Anh lấy dung dịch từ balo, phun lên không khí, mùi độc giảm dần.

Cô thở phào, giọng lo lắng:

"Xong, Nhật.

Nhưng khí độc này... hung thủ chuẩn bị sẵn để ngăn tụi mình."

Nhật quay lại két sắt, suy luận mã số.

Anh nhớ cụm hoa cháy ở Vườn Thượng Uyển, gợi ý nghi lễ thất bại năm 1982, và bản khắc 'Flos sanguis, septem peccata' – 'Hoa thấm máu, bảy tội lỗi'.

Anh thử nhập mã theo thứ tự Thất Đại Tội trong Kinh Thánh: 7-1-2-3-4-5-6 (Giận Dữ, Kiêu Hãnh, Tham Lam, Dục Vọng, Ghen Tị, Ham Ăn, Lười Biếng).

Két sắt kêu cạch, mở ra.

Bên trong là một cuốn sách bìa da cũ, không phải Hắc Thần, và một mảnh giấy gấp đôi, khắc ký hiệu Ngôi Sao David ngược.

Tú kiểm tra cuốn sách, giọng ngập ngừng:

"Anh Nhật, đây là ghi chép của Hội năm 1870, không phải Hắc Thần.

Nó mô tả nghi lễ Cổng Đen: 'Bảy tội, bảy máu, mở cổng dưới bóng nhật thực.' Có nhắc đến một kẻ phản bội thứ hai, nhưng không rõ danh tính."

Lan Anh mở mảnh giấy, phát hiện dòng chữ viết tay: 'Septem peccata, septem sanguis, porta nigra aperitur' – 'Bảy tội, bảy máu, cổng đen mở ra'.

Cô run nhẹ:

"Nhật, mảnh giấy này... giống như lời kêu gọi nghi lễ.

Có máu khô trên giấy, mình cần phân tích."

Thắng quét tín hiệu, báo cáo:

"Anh Nhật, tín hiệu số điện thoại lạ lại xuất hiện, gần hơn, cách 100 mét.

Hung thủ đang đến gần."

Long ra hiệu đội an ninh chuẩn bị, giọng cộc lốc:

"Rút lui, Nhật.

Phòng này không an toàn nữa."

Nhật gật đầu, giọng sắc:

"Lan Anh, mang mẫu máu, giấy về phân tích.

Tú, chụp ảnh cuốn sách, bản khắc.

Thắng, lưu tín hiệu.

Anh Long, mở đường.

Tụi mình rút."

Đội rời phòng bí mật, mang cuốn sách, mảnh giấy, mẫu máu, và quyết tâm.

Khi bước ra khe nứt, một tiếng chuông nữa vang lên, gần hơn, như thể phát ra từ chính Biệt điện.

Nhật đứng lại, ánh mắt chằm chằm vào sương mù, nghĩ về Cổng Đen.

Kẻ phản bội thứ hai đang gần hơn bao giờ hết.

Nhật trêu nhẹ, giảm căng thẳng:

"Lan Anh, cà phê Gió Lặng lần này cậu mời, đừng để anh Long trả."

Lan Anh cười khẽ, giọng bông đùa:

"Cậu mơ đi, Nhật.

Anh Long trả thì may ra."

[KHU VỰC KÊU GỌI ỦNG HỌ]

"Phòng bí mật Biệt điện hé lộ cuốn sách cổ và mảnh giấy máu, dẫn đến Cổng Đen trước nhật thực – hãy ủng hộ để vạch trần kẻ phản bội!"

💰 STK: 0721000637501 – Vietcombank – Nguyen Minh Nhat

🌍 Paypal: paypal.me/nhatnguyenminh94

Lời kêu gọi: "Sự hỗ trợ của bạn là ngọn đuốc soi sáng bí ẩn Thất Đại Tội, giúp chúng tôi chặn Cổng Đen!"

[LỜI CẢM ƠN]

"Cảm ơn các bạn đã đồng hành, đối diện cạm bẫy và tiếng chuông bí ẩn trong Biệt điện.

Sự hỗ trợ của bạn là ánh sáng dẫn lối, giúp chúng tôi bảo vệ Sương Hoa khỏi lời nguyền vĩnh cửu!"
 
Oán Khúc Dưới Trăng
Chương 36 - Nhật Thực Khải Huyết: Bí Mật Dưới Ánh Trăng


Quán Gió Lặng nằm khuất trong con hẻm đá lát của thành phố Sương Hoa, ánh đèn vàng nhấp nháy xuyên qua sương mù dày đặc, như những con mắt dõi theo đội điều tra.

Mùi cà phê rang hòa quyện với hơi lạnh của đêm, tạo không khí ấm cúng nhưng ám ảnh.

Nguyễn Minh Nhật ngồi ở góc bàn gỗ, trước mặt là cuốn sách bìa da từ phòng bí mật Biệt điện và mảnh giấy khắc 'Septem peccata, septem sanguis, porta nigra aperitur' – 'Bảy tội, bảy máu, cổng đen mở ra'.

Anh nhìn đội, giọng trầm nhưng sắc bén:

"Trụ sở cảnh sát ngột ngạt quá, mình muốn đổi không khí, Lan Anh.

Quán này yên tĩnh, dễ nghĩ.

Tối nay, phải nối hết manh mối từ lúc đến Sương Hoa.

Hung thủ luôn đi trước một bước, như biết mọi kế hoạch của chúng ta."

Ngô Ngọc Lan Anh đặt tập báo cáo pháp y lên bàn, ánh mắt lo lắng.

Mùi máu khô từ các mẫu ở Vườn Thượng Uyển và Biệt điện vẫn ám ảnh cô.

Cô mở báo cáo, giọng chi tiết:

"Nhật, mình bắt đầu từ vụ án đầu tiên gần Hồ Sương Ngọc.

Máu nạn nhân có vi hạt vàng, độc dược cẩm chướng, giống lọ máu nghĩa trang và mảnh vải áo choàng trắng ở Biệt điện.

DNA có đoạn gen hiếm, như thuộc một dòng máu cổ, không khớp nạn nhân cũ."

Nhật gật đầu, ánh mắt sáng rực:

"Lan Anh, vụ án đó... cảnh sát địa phương làm khó chúng ta, nhớ không?

Họ giấu hồ sơ, như thể ai đó ra lệnh từ trên."

Nguyễn Cẩm Ngọc Tú lật tài liệu về vụ mất tích 1982, ánh mắt ngập ngừng.

Cô nhớ cây thánh giá khắc 'Peter Tông Đồ Trưởng' gần nhà kho, nơi tìm thấy xác dưới vườn.

Giọng cô học thuật:

"Anh Nhật, cây thánh giá ở vườn gần nhà kho có khắc 'Non sum dignus' – 'Ta không xứng đáng', lời Thánh Peter khi xin chết ngược.

Xác dưới vườn được mô tả là kẻ phản bội, bị báng bổ thành vật tế phẩm cho bóng tối.

Nhật ký linh mục An ghi: Hội Dòng Máu Dưới Thánh Giá tôn sùng Peter như biểu tượng phản bội, liên kết với Lucifer và Thất Đại Tội."

Từ Quốc Thắng đặt laptop lên bàn, lẩm bẩm: "Lạnh thế này, bánh căn Chợ Hoa Đêm cũng không cứu nổi."

Anh kiểm tra tín hiệu số điện thoại lạ, giọng vụng về:

"Anh Nhật, tín hiệu số điện thoại lạ vừa xuất hiện, ngay trong quán này.

Mình giải mã đoạn mã từ Biệt điện, nhắc đến 'bảy hoàng tử' và 'máu phản bội'.

Liên quan Thất Đại Tội không?"

Trần Hoàng Long đứng gần cửa sổ, ánh mắt sắc, quan sát không gian quán qua màn sương.

Anh nhớ dấu giày ở Vườn Thượng Uyển và tiếng chuông ở Biệt điện, giọng cộc lốc:

"Nhật, tín hiệu ở đây sao?

Anh cho đội an ninh kiểm tra quanh quán.

Cẩn thận."

Nhật gật đầu, giọng đanh thép:

"Lan Anh, phân tích lại máu và DNA từ vụ án đầu tiên đến Biệt điện.

Tú, nối cây thánh giá, Peter Tông Đồ Trưởng với Hội.

Thắng, truy tín hiệu, tìm liên kết 'bảy hoàng tử'.

Anh Long, kiểm tra an ninh.

Chúng ta bắt đầu từ đầu."

[KHU VỰC KÊU GỌI ỦNG HỌ]

"Quán Gió Lặng hé lộ bí ẩn từ vụ án đầu tiên đến Cổng Đen, nơi máu và Thất Đại Tội mã hóa lời nguyền – hãy ủng hộ để Nhật vạch trần kẻ phản bội!"

💰 STK: 0721000637501 – Vietcombank – Nguyen Minh Nhat

🌍 Paypal: paypal.me/nhatnguyenminh94

Lời kêu gọi: "Sự hỗ trợ của bạn là ánh sáng xuyên sương mù Sương Hoa, giúp chúng tôi chặn nghi lễ Thất Đại Tội trước nhật thực!"

Ánh đèn trong quán Gió Lặng nhấp nháy, như báo hiệu điều bất an.

Nhật trải các manh mối lên bàn: lọ máu nghĩa trang khắc 'Sub Cruce Sanguis', tranh kính Thánh đường Bình Minh ('Sanguis florum, porta nigra'), lá thư ố vàng của Trần Văn Lộc ('Campana vocat', 'Flos sanguis'), ghi âm Nguyễn Thành Nam (tiếng chuông, "hoa thấm máu"), và cuốn sách từ Biệt điện.

Anh thì thầm:

"Từ vụ án đầu tiên, mọi thứ đều liên kết.

Cây thánh giá khắc 'Peter Tông Đồ Trưởng' và xác dưới vườn... là dấu hiệu của kẻ phản bội."

Lan Anh kiểm tra báo cáo pháp y, giọng căng thẳng:

"Nhật, máu từ xác dưới vườn gần nhà kho có vi hạt vàng, sợi gai, giống mẫu ở Vườn Thượng Uyển và Biệt điện.

Xác có khắc 'Non sum dignus', như hung thủ cố ý đánh dấu kẻ phản bội.

DNA cho thấy đoạn gen hiếm, có thể từ thế kỷ 19, thuộc dòng máu được chọn.

Cảnh sát địa phương che giấu hồ sơ xác này, như bảo vệ ai đó."

Nhật gật đầu, ánh mắt sắc:

"Lan Anh, che giấu... vì có người trong hệ thống bảo vệ hung thủ.

'Non sum dignus' không chỉ là lời Thánh Peter, mà là lời nguyền của Hội, biến kẻ phản bội thành vật tế phẩm cho Cổng Đen."

Tú lật nhật ký linh mục An, giọng run rẩy:

"Anh Nhật, nhật ký ghi: Hội tin Lucifer giao bảy hoàng tử cai quản Thất Đại Tội, mỗi hoàng tử đại diện một thành viên sáng lập.

Kẻ phản bội, liên kết với Peter Tông Đồ Trưởng, làm nghi lễ năm 1870 thất bại.

Vụ mất tích 1982 có hoa cẩm chướng thấm máu gần nhà kho, khớp với xác dưới vườn."

Thắng quét tín hiệu, báo cáo:

"Anh Nhật, tín hiệu số điện thoại lạ vẫn ở đây, trong quán.

Mình tìm đoạn mã nhắc 'máu thứ bảy' và 'Giận Dữ'.

Tệp cũ nói Hội dùng Ngôi Sao David ngược để mã hóa máu bảy thành viên."

Long kiểm tra không gian quán, ánh mắt cảnh giác, giọng cộc lốc:

"Nhật, không thấy gì bất thường, nhưng tín hiệu ở đây là thật.

Anh cảm thấy không ổn."

Nhật ra hiệu đội tập trung, ánh mắt quét qua các manh mối.

Anh suy luận:

"Từ đầu, hung thủ biết mọi bước đi của chúng ta.

Vụ án đầu tiên, cảnh sát làm khó.

Xác dưới vườn bị giấu hồ sơ.

Tín hiệu số điện thoại lạ luôn xuất hiện đúng lúc.

Cứ như... kẻ phản bội ở ngay đây."

Lan Anh giật mình, giọng lo lắng:

"Nhật, ý cậu là... có nội gián trong đội?"

Nhật không trả lời, ánh mắt chằm chằm vào mảnh giấy 'Septem peccata'.

Anh nhớ cụm hoa cháy ở Vườn Thượng Uyển, cạm bẫy ở Biệt điện, và tiếng chuông từ ghi âm Nguyễn Thành Nam.

Đột nhiên, một chi tiết lóe lên.

Anh thì thầm:

"'Non sum dignus' trên xác dưới vườn... không chỉ là dấu hiệu.

Là lời cảnh báo.

Kẻ phản bội đã để lại manh mối từ đầu, và hắn biết chúng ta sẽ tìm ra."

Tú lật tài liệu, phát hiện ghi chú trong nhật ký linh mục An:

"Anh Nhật, nhật ký nhắc: Kẻ phản bội thứ hai năm 1982 sống sót, mang máu của thành viên sáng lập.

Họ dùng tên giả để che giấu.

Có thể là Trần Văn Lộc, hoặc... ai đó gần chúng ta."

Thắng run nhẹ, báo cáo:

"Nhật, tín hiệu số điện thoại lạ... vừa mạnh lên, như ở ngay bàn bên!"

Long đứng dậy, tay nắm súng, giọng cộc lốc:

"Nhật, kiểm tra lại thiết bị.

Tín hiệu không thể ở đây trừ khi..."

Nhật nhìn từng người trong đội, ánh mắt dừng lại ở một chi tiết nhỏ – một cử chỉ, một ánh mắt, hoặc một manh mối cũ (lá thư Trần Văn Lộc, hành vi bất thường).

Anh thì thầm:

"Không thể tin nổi... kẻ phản bội là..."

Đột nhiên, ánh đèn trong quán Gió Lặng nhấp nháy rồi mờ đi, không khí nặng nề.

Một tiếng chuông trầm vang lên từ đâu đó trong quán, giống ghi âm Nguyễn Thành Nam.

Thắng hoảng loạn, giọng gấp:

"Nhật, tín hiệu... nó ở ngay đây!"

Nhật ra lệnh, giọng đanh thép:

"Lan Anh, giữ mẫu máu, chuẩn bị báo cáo.

Tú, lưu tài liệu, chụp mảnh giấy.

Thắng, khóa tín hiệu.

Anh Long, kiểm tra quán.

Chúng ta ở lại, phải tìm ra kẻ phản bội."

Nhật trêu nhẹ, giảm căng thẳng:

"Lan Anh, cà phê Gió Lặng lần này anh Long trả, đừng tranh."

Lan Anh cười khẽ, giọng bông đùa:

"Nhật, mơ đi.

Anh Long mà trả thì mình uống cả lít."

Đội ngồi lại bàn, ánh mắt căng thẳng nhưng quyết tâm.

Nhật nhìn mảnh giấy 'Septem peccata', ánh mắt sắc lạnh.

Sự thật kinh hoàng vừa lóe lên trong đầu anh, và một suy luận mới đang hình thành, chờ ngày nhật thực để bùng nổ.

[KHU VỰC KÊU GỌI ỦNG HỌ]

"Quán Gió Lặng hé lộ sự thật kinh hoàng: kẻ phản bội ẩn trong bóng tối, dẫn đến Cổng Đen – hãy ủng hộ để Nhật ngăn lời nguyền!"

💰 STK: 0721000637501 – Vietcombank – Nguyen Minh Nhat

🌍 Paypal: paypal.me/nhatnguyenminh94

Lời kêu gọi: "Sự hỗ trợ của bạn là ngọn đuốc soi sáng bí ẩn kẻ phản bội, giúp chúng tôi chặn nghi lễ Thất Đại Tội!"

[LỜI CẢM ƠN]

"Cảm ơn các bạn đã đồng hành, đối diện bóng tối và tiếng chuông bí ẩn ở quán Gió Lặng.

Sự hỗ trợ của bạn là ánh sáng dẫn lối, giúp chúng tôi bảo vệ Sương Hoa khỏi lời nguyền vĩnh cửu!"
 
Oán Khúc Dưới Trăng
Chương 37 - Bóng Tối Trong Sở Cảnh Sát


Quán Gió Lặng chìm trong ánh sáng vàng nhạt, ánh đèn treo lắc lư như bị gió vô hình thổi qua, phản chiếu bóng đội điều tra trên tường gỗ cũ kỹ.

Sương mù bên ngoài bò lổm ngổm qua cửa sổ, như muốn nuốt chửng thành phố Sương Hoa.

Mùi cà phê rang hòa quyện với hơi đất ẩm, tạo cảm giác vừa ấm áp vừa rợn người.

Nguyễn Minh Nhật ngồi ở góc bàn, ánh mắt sắc lạnh nhìn cuốn sách bìa da từ phòng bí mật Biệt điện, bên cạnh là mảnh giấy khắc 'Septem peccata, septem sanguis, porta nigra aperitur' – 'Bảy tội, bảy máu, cổng đen mở ra'.

Sự thật kinh hoàng về kẻ phản bội khiến anh lạnh sống lưng.

Anh nhìn đội, giọng trầm nhưng sắc bén:

"Lan Anh, mình vừa nhận ra một điều.

Kẻ phản bội ở ngay trong Sở Cảnh sát thành phố Sương Hoa.

Hắn cài máy nghe lén tại trụ sở, biết hết kế hoạch của chúng ta, thao túng từng bước đi."

Ngô Ngọc Lan Anh giật mình, tay nắm chặt tập báo cáo pháp y.

Mùi máu khô từ các mẫu ở Vườn Thượng Uyển và Biệt điện như vẫn quẩn quanh.

Cô hít sâu, giọng lo lắng:

"Nhật, máy nghe lén?

Ý cậu là tín hiệu số điện thoại lạ đến từ thiết bị trong trụ sở?

Mình phải kiểm tra tần số ngay!"

Nhật gật đầu, ánh mắt sáng rực:

"Đúng vậy, Lan Anh.

Mình nhớ một chi tiết: đồng hồ treo tường ở phòng họp trụ sở, nó kêu rè bất thường mỗi lần chúng ta thảo luận.

Có thể thiết bị nghe lén ở đó.

Cảnh sát che giấu hồ sơ, làm khó chúng ta từ vụ án đầu tiên... tất cả đều có chủ đích."

Nguyễn Cẩm Ngọc Tú lật tài liệu về vụ mất tích 1982, ánh mắt ngập ngừng.

Cô nhớ xác dưới vườn khắc 'Non sum dignus' – 'Ta không xứng đáng'.

Giọng cô học thuật:

"Anh Nhật, em tìm được ghi chú trong nhật ký linh mục An: Dòng Máu Dưới Thánh Giá năm 1870 tuyển mộ kẻ trong chính quyền để che giấu nghi lễ Cổng Đen.

Năm 1982, kẻ phản bội thứ hai là sĩ quan cấp cao, sống sót sau vụ mất tích.

Nếu kẻ phản bội hiện tại ở Sở, hắn đang lặp lại lịch sử."

Từ Quốc Thắng gõ laptop, ánh mắt căng thẳng.

Anh kiểm tra tín hiệu số điện thoại lạ, giọng vụng về:

"Anh Nhật, em phát hiện tín hiệu số điện thoại lạ vẫn ở đây, trong quán.

Tần số mã hóa giống thiết bị nghe lén quân sự, chỉ sĩ quan cấp cao mới tiếp cận được."

Trần Hoàng Long đứng gần quầy cà phê, ánh mắt sắc như dao, quan sát từng góc quán.

Anh nhớ một lần bắt gặp đồng đội cũ ở Đồng Định với ánh mắt lạnh lùng.

Giọng anh cộc lốc:

"Nhật, nếu có máy nghe lén ở trụ sở, chúng ta phải kiểm tra ngay.

Nhưng cần bí mật.

Anh nhớ một người...

Lê Văn Hùng."

Nhật giật mình, ánh mắt tối lại:

"Anh Long, Lê Văn Hùng?

Đồng đội cũ ở Đồng Định, giờ là Phó Giám đốc Sở Cảnh sát Sương Hoa?"

Long gật đầu, giọng trầm:

"Đúng vậy, Nhật.

Hùng từng làm việc với anh và em ở Đồng Định.

Hắn chuyển công tác lên Sương Hoa ba năm trước, ngay trước khi chúng ta đến.

Hùng có quyền truy cập mọi hồ sơ, hệ thống an ninh, và đủ năng lực cài thiết bị nghe lén."

Nhật gật đầu, giọng đanh thép:

"Lan Anh, phân tích tần số tín hiệu, tìm nguồn gốc thiết bị.

Tú, tìm thông tin về Hùng trong tài liệu.

Thắng, truy tần số, xác định vị trí thiết bị.

Anh Long, lên kế hoạch kiểm tra trụ sở bí mật.

Chúng ta ở đây, không để Hùng biết."

[KHU VỰC KÊU GỌI ỦNG HỌ]

"Quán Gió Lặng hé lộ bí mật máy nghe lén và Lê Văn Hùng, kẻ phản bội trong Sở Cảnh sát, dẫn đến Cổng Đen – hãy ủng hộ để Nhật vạch trần lời nguyền!"

💰 STK: 0721000637501 – Vietcombank – Nguyen Minh Nhat

🌍 Paypal: paypal.me/nhatnguyenminh94

Lời kêu gọi: "Sự hỗ trợ của bạn là ngọn đuốc soi sáng bí ẩn Dòng Máu Dưới Thánh Giá, giúp chúng tôi ngăn nghi lễ Thất Đại Tội trước nhật thực!"

Ánh đèn trong quán Gió Lặng nhấp nháy, như bị bóng tối bóp nghẹt.

Nhật trải các manh mối lên bàn: lọ máu nghĩa trang khắc 'Sub Cruce Sanguis', tranh kính Thánh đường Bình Minh ('Sanguis florum, porta nigra'), lá thư ố vàng của Trần Văn Lộc ('Campana vocat', 'Flos sanguis'), ghi âm Nguyễn Thành Nam (tiếng chuông, "hoa thấm máu"), và cuốn sách từ Biệt điện.

Anh thì thầm:

"Từ vụ án đầu tiên ở Hồ Sương Ngọc, chúng ta bị thao túng.

Cảnh sát che giấu hồ sơ nạn nhân, xác dưới vườn khắc 'Non sum dignus' bị giấu đi, tín hiệu số điện thoại lạ xuất hiện ở mọi hiện trường.

Lê Văn Hùng không chỉ nghe lén, hắn chọn nạn nhân cho nghi lễ Cổng Đen."

Lan Anh kiểm tra báo cáo pháp y, ánh mắt căng thẳng:

"Nhật, mình phân tích máu từ xác dưới vườn, Vườn Thượng Uyển, và Biệt điện.

Tất cả có vi hạt vàng, sợi gai, và đoạn gen hiếm từ thế kỷ 19.

Hùng có thể truy cập cơ sở dữ liệu DNA, chọn nạn nhân thuộc dòng máu cổ.

Hắn biết mọi chi tiết về chúng ta."

Nhật gật đầu, ánh mắt sắc:

"Lan Anh, đúng vậy.

Hùng không chỉ che giấu hồ sơ, hắn còn bảo vệ Dòng Máu Dưới Thánh Giá.

Anh Long, Hùng ở Đồng Định có dấu hiệu gì bất thường không?"

Long trầm ngâm, ánh mắt tối lại.

Anh nhớ những lần Hùng tránh mặt sau các vụ án lớn ở Đồng Định, ánh mắt lạnh lùng khi nhắc đến gia tộc.

Giọng anh cộc lốc:

"Nhật, Hùng từng kể về ông nội hắn, một linh mục bị trục xuất khỏi Thánh đường Bình Minh năm 1940.

Anh nghi gia tộc Hùng liên quan đến Dòng Máu Dưới Thánh Giá.

Sau khi lên Sương Hoa, hắn thay đổi, như mang một lời nguyền."

Tú lật nhật ký linh mục An, ánh mắt sáng lên:

"Anh Nhật, em tìm được ghi chú: Năm 1982, kẻ phản bội thứ hai sống sót, mang dòng máu của thành viên sáng lập Dòng Máu Dưới Thánh Giá.

Họ liên kết với chính quyền để che giấu vụ mất tích.

Nếu Hùng là hậu duệ, hắn có thể đang chuộc lỗi gia tộc qua nghi lễ Cổng Đen."

Thắng quét tín hiệu, giọng run rẩy:

"Anh Nhật, em phát hiện tần số mã hóa quân sự, chỉ sĩ quan như Hùng tiếp cận được.

Có một tần số thứ hai, yếu hơn, phát ra từ... cốc cà phê trên bàn chị Lan Anh!"

Cả đội giật mình, ánh mắt đổ dồn vào cốc cà phê.

Cốc rung nhẹ, phát ra tiếng rè nhỏ.

Long tiến đến, kiểm tra cốc, phát hiện một thiết bị nhỏ như hạt gạo dán dưới đáy.

Giọng anh cộc lốc:

"Nhật, thiết bị nghe lén thứ hai.

Hùng không chỉ nghe lén trụ sở, hắn còn theo dõi chúng ta ở đây."

Nhật ra hiệu đội im lặng, ánh mắt sắc lạnh.

Anh thì thầm:

"Chúng ta sẽ đánh lừa Hùng.

Thắng, giả vờ khóa tần số, nhưng để tín hiệu chạy sai lệch, báo rằng chúng ta sẽ kiểm tra Thánh đường Bình Minh.

Lan Anh, chuẩn bị báo cáo giả về DNA.

Tú, soạn tài liệu sai lệch về nghi lễ 1982.

Anh Long, liên lạc đội an ninh, kiểm tra trụ sở tối nay, không để Hùng biết."

Lan Anh gật đầu, giọng lo lắng:

"Nhật, nếu Hùng nghe được, hắn sẽ chuẩn bị.

Làm sao đảm bảo kế hoạch không lộ?"

Nhật cười khẽ, ánh mắt tinh quái:

"Lan Anh, mình sẽ để hắn nghe những gì hắn muốn.

Khi Hùng nghĩ chúng ta đi sai hướng, chúng ta sẽ đến thẳng trụ sở, tìm máy nghe lén, và đối đầu hắn."

Tú chụp ảnh mảnh giấy 'Septem peccata', giọng ngập ngừng:

"Anh Nhật, em tìm được ghi chú trong nhật ký: Dòng Máu Dưới Thánh Giá dùng máu hậu duệ để kích hoạt Cổng Đen, nhưng nghi lễ 1982 thất bại vì kẻ phản bội thứ hai phản bội lần nữa.

Nếu Hùng là hậu duệ, hắn đang cố hoàn thành nghi lễ."

Thắng giả vờ gõ laptop, giọng cố ý lớn:

"Anh Nhật, em khóa tín hiệu rồi!

Chúng ta nên kiểm tra Thánh đường Bình Minh, có thể Hùng để lại manh mối ở đó."

Long ra hiệu đội an ninh, giọng thấp:

"Nhật, anh sẽ đưa đội kiểm tra trụ sở lúc nửa đêm.

Đồng hồ treo tường... anh sẽ tháo nó trước."

Nhật nhìn đội, ánh mắt đanh thép:

"Chúng ta không chỉ đối đầu Hùng, mà còn chặn nghi lễ Cổng Đen.

Cây thánh giá khắc 'Peter Tông Đồ Trưởng', xác dưới vườn khắc 'Non sum dignus', Ngôi Sao David ngược, Thất Đại Tội – tất cả là kế hoạch của Hùng để mở cổng dưới nhật thực.

Nhưng hắn không biết, chúng ta đã thấy hắn."

Đột nhiên, ánh đèn trong quán nhấp nháy dữ dội, như bị bóng tối nuốt chửng.

Một tiếng chuông trầm vang lên từ góc quán, giống ghi âm Nguyễn Thành Nam.

Thắng hoảng loạn, giọng gấp:

"Nhật, tín hiệu... nó mạnh hơn, như ở ngay đây!"

Nhật ra lệnh, giọng sắc:

"Lan Anh, giữ báo cáo giả, chuẩn bị phân tích.

Tú, lưu tài liệu sai lệch.

Thắng, tiếp tục đánh lừa tần số.

Anh Long, kiểm tra quán.

Chúng ta ở lại, lên kế hoạch cuối cùng."

Nhật nhìn ra cửa sổ, ánh mắt chìm trong sương mù.

Lê Văn Hùng, kẻ phản bội ẩn trong bóng tối, đang chờ họ tại Sở Cảnh sát.

Nhưng Nhật biết, trận chiến dưới nhật thực sẽ không chỉ là cuộc chiến với Hùng, mà còn với lời nguyền vĩnh cửu của Sương Hoa.

[KHU VỰC KÊU GỌI ỦNG HỌ]

"Quán Gió Lặng hé lộ Lê Văn Hùng và thiết bị nghe lén, dẫn đến Cổng Đen – hãy ủng hộ để Nhật chặn lời nguyền trước nhật thực!"

💰 STK: 0721000637501 – Vietcombank – Nguyen Minh Nhat

🌍 Paypal: paypal.me/nhatnguyenminh94

Lời kêu gọi: "Sự hỗ trợ của bạn là ngọn đuốc soi sáng bí ẩn Dòng Máu Dưới Thánh Giá, giúp chúng tôi ngăn nghi lễ Thất Đại Tội!"

[LỜI CẢM ƠN]

"Cảm ơn các bạn đã đồng hành, đối diện tiếng chuông và thiết bị nghe lén bí ẩn ở quán Gió Lặng.

Sự hỗ trợ của bạn là ánh sáng dẫn lối, giúp chúng tôi bảo vệ Sương Hoa khỏi lời nguyền vĩnh cửu!"
 
Oán Khúc Dưới Trăng
Chương 38 - Tiếng Chuông Dưới Đồng Hồ


Sương mù dày đặc bao phủ thành phố Sương Hoa, như tấm màn che giấu bí mật của bóng tối.

Đội điều tra rời quán Gió Lặng, di chuyển trong im lặng qua những con hẻm lạnh lẽo, ánh đèn đường mờ nhạt chiếu lên khuôn mặt căng thẳng của từng người.

Nguyễn Minh Nhật đi đầu, áo khoác đen phấp phới trong gió, ánh mắt sắc lạnh.

Anh quay lại, giọng trầm nhưng đanh thép:

"Lan Anh, mình nhắc lại kế hoạch: Chúng ta vào trụ sở, kiểm tra đồng hồ treo tường trong phòng họp.

Thắng, em khóa tần số tín hiệu số điện thoại lạ, đảm bảo Hùng nghĩ chúng ta đang ở Thánh đường Bình Minh.

Tú, em chuẩn bị nhật ký linh mục An, tìm manh mối về nghi lễ.

Anh Long, đội an ninh sẵn sàng chưa?"

Ngô Ngọc Lan Anh nắm chặt túi đựng báo cáo pháp y, hơi thở cô hòa vào sương mù.

Mùi máu khô từ các mẫu vật vẫn ám ảnh.

Cô gật đầu, giọng lo lắng:

"Nhật, mình đã chuẩn bị thiết bị phân tích tần số.

Nếu máy nghe lén ở đồng hồ, mình sẽ tìm được nguồn gốc.

Nhưng nếu Hùng ở trụ sở thì sao?"

Nhật cười khẽ, ánh mắt tinh quái:

"Lan Anh, đó là điều mình mong.

Nếu Hùng xuất hiện, chúng ta sẽ đối đầu trực diện.

Hắn không ngờ chúng ta đã biết."

Nguyễn Cẩm Ngọc Tú ôm tập tài liệu, ánh mắt ngập ngừng.

Cô nhớ bản khắc 'Non sum dignus' trên xác dưới vườn, như lời nguyền không thể xóa.

Giọng cô học thuật:

"Anh Nhật, em đã đánh dấu các đoạn trong nhật ký linh mục An.

Dòng Máu Dưới Thánh Giá từng dùng tầng hầm trong các cơ sở chính quyền cho nghi lễ năm 1982.

Có thể trụ sở này cũng có một nơi tương tự."

Từ Quốc Thắng đeo tai nghe, tay gõ laptop, ánh mắt căng thẳng.

Anh kiểm tra tín hiệu số điện thoại lạ, giọng vụng về:

"Anh Nhật, em đã gửi tín hiệu giả, báo rằng chúng ta đang ở Thánh đường Bình Minh.

Nhưng tín hiệu số điện thoại lạ lại xuất hiện, ngay trên đường này!"

Trần Hoàng Long đi cuối, ánh mắt sắc như dao, tay nắm chặt điện thoại liên lạc với đội an ninh.

Anh nhớ ánh mắt lạnh lùng của Lê Văn Hùng ở Đồng Định, như mang một bí mật không thể tiết lộ.

Giọng anh cộc lốc:

"Nhật, đội an ninh đã sẵn sàng.

Anh đã ra lệnh khóa cổng phụ, chỉ để cổng chính mở.

Nếu Hùng ở trụ sở, hắn không thể trốn."

Nhật gật đầu, giọng đanh thép:

"Lan Anh, vào phòng hồ sơ, kiểm tra danh sách nạn nhân bị giấu.

Tú, tìm manh mối về tầng hầm.

Thắng, khóa tín hiệu thật, tìm nguồn gốc thiết bị.

Anh Long, dẫn đội an ninh vào phòng họp.

Chúng ta hành động nhanh, không để Hùng nghi ngờ."

[KHU VỰC KÊU GỌI ỦNG HỌ]

"Trụ sở Sở Cảnh sát hé lộ máy nghe lén và cạm bẫy của Lê Văn Hùng, dẫn đến tầng hầm Dòng Máu Dưới Thánh Giá – hãy ủng hộ để Nhật chặn nghi lễ Cổng Đen!"

💰 STK: 0721000637501 – Vietcombank – Nguyen Minh Nhat

🌍 Paypal: paypal.me/nhatnguyenminh94

Lời kêu gọi: "Sự hỗ trợ của bạn là ngọn đuốc soi sáng bí ẩn Dòng Máu Dưới Thánh Giá, giúp chúng tôi ngăn nghi lễ Thất Đại Tội trước nhật thực!"

Sở Cảnh sát thành phố Sương Hoa hiện ra trong bóng tối, tòa nhà cũ kỹ với những bức tường bong tróc, như mang lời nguyền của quá khứ.

Đội lặng lẽ vào cổng chính, ánh đèn huỳnh quang nhấp nháy, tạo bóng đổ dài trên hành lang.

Nhật dẫn đầu, bước vào phòng họp, nơi đồng hồ treo tường vẫn tích tắc đều đặn.

Anh ra hiệu cho Thắng, giọng thấp:

"Thắng, kiểm tra đồng hồ.

Cẩn thận, có thể có cạm bẫy."

Thắng gật đầu, giọng run rẩy:

"Anh Nhật, em bắt đầu đây."

Anh tháo đồng hồ xuống, phát hiện một thiết bị nhỏ như đồng xu dán sau mặt số.

Một bản khắc nhỏ trên khung đồng hồ khiến cả đội giật mình: 'Campana vocat, sanguis aperit' – 'Chuông gọi, máu mở'.

Nhật thì thầm:

"Lan Anh, bản khắc này... giống lá thư của Trần Văn Lộc.

Tiếng chuông liên quan đến nghi lễ Cổng Đen."

Lan Anh kiểm tra thiết bị nghe lén, ánh mắt căng thẳng:

"Nhật, thiết bị này dùng mã hóa quân sự, chỉ sĩ quan cấp cao như Hùng tiếp cận được.

Mình sẽ phân tích tần số, tìm nguồn gốc."

Đột nhiên, cửa phòng họp đóng sầm lại, tiếng khóa kim loại vang lên.

Một giọng nói lạnh lùng vang qua loa trong phòng:

"Nhật, các người nhanh hơn tôi nghĩ.

Nhưng các người không thể ngăn Cổng Đen."

Nhật quay lại, ánh mắt sắc lạnh.

Lê Văn Hùng đứng ngoài cửa kính, ánh mắt tối tăm, tay cầm một thiết bị điều khiển.

Long đập cửa, giọng cộc lốc:

"Hùng, mở cửa ngay!

Mày phản bội đội, phản bội chính mình!"

Hùng cười khẽ, giọng trầm:

"Long, anh không hiểu.

Gia tộc tôi mang lời nguyền của Dòng Máu Dưới Thánh Giá.

Ông nội tôi thất bại năm 1940, cha tôi thất bại năm 1982.

Tôi phải hoàn thành nghi lễ, dùng máu bảy hậu duệ để mở Cổng Đen, chuộc tội cho gia tộc."

Nhật tiến đến cửa kính, giọng đanh thép:

"Hùng, mày chọn sai đường.

Giết người vô tội, che giấu tội ác...

đó không phải chuộc tội, đó là tội ác.

Mở cửa, đối mặt với tao!"

Hùng lắc đầu, nhấn nút trên thiết bị.

Một tiếng rít vang lên, khí độc bắt đầu phun từ các khe thông gió.

Lan Anh hoảng loạn, giọng gấp:

"Nhật, khí độc!

Chúng ta phải thoát ngay!"

Thắng gõ laptop, giọng run:

"Nhật, em hack được hệ thống an ninh!

Cửa sẽ mở trong ba giây!"

Cửa bật mở, đội lao ra hành lang, nhưng Hùng đã biến mất.

Nhật ra lệnh, giọng sắc:

"Lan Anh, vào phòng hồ sơ, tìm danh sách nạn nhân.

Tú, tìm manh mối tầng hầm.

Thắng, truy tín hiệu của Hùng.

Anh Long, dẫn đội an ninh tìm hắn."

Lan Anh chạy vào phòng hồ sơ, lật các tệp bị giấu.

Cô tìm thấy danh sách bảy nạn nhân, tất cả có dòng máu cổ, khớp với DNA từ Vườn Thượng Uyển và Biệt điện.

Cô thì thầm:

"Nhật, Hùng chọn nạn nhân từ hồ sơ DNA.

Bảy người...

đúng số lượng cho nghi lễ Thất Đại Tội."

Tú lật nhật ký linh mục An, ánh mắt sáng lên:

"Anh Nhật, em tìm được ghi chú: Năm 1982, Dòng Máu Dưới Thánh Giá dùng tầng hầm dưới Sở Cảnh sát cho nghi lễ thất bại.

Lối vào nằm sau phòng lưu trữ."

Thắng quét tín hiệu, giọng run:

"Anh Nhật, em phát hiện Hùng liên lạc với một số lạ, có thể là thành viên khác của Dòng Máu Dưới Thánh Giá.

Tín hiệu phát ra từ... dưới tòa nhà!"

Long dẫn đội an ninh, giọng cộc lốc:

"Nhật, anh sẽ mở lối vào tầng hầm.

Nhưng Hùng có thể đã chuẩn bị cạm bẫy khác."

Nhật gật đầu, ánh mắt đanh thép:

"Chúng ta không còn thời gian.

Tú, dẫn đường.

Lan Anh, mang hồ sơ.

Thắng, giữ tín hiệu.

Anh Long, đi trước."

Đội xuống tầng hầm qua một cầu thang ẩn sau phòng lưu trữ.

Không khí lạnh buốt, mùi máu khô và sáp cháy tràn ngập.

Một bàn thờ đá hiện ra, khắc Thất Đại Tội và Ngôi Sao David ngược.

Trên bàn là một lọ máu mới, bên cạnh là sợi gai và mảnh vải trắng.

Tú thì thầm:

"Anh Nhật, đây là nơi nghi lễ 1982 diễn ra.

Lọ máu... nó còn tươi."

Đột nhiên, tiếng chuông trầm vang lên từ bóng tối, giống ghi âm Nguyễn Thành Nam.

Tín hiệu số điện thoại lạ mạnh nhất, như ở ngay bên cạnh.

Thắng hoảng loạn, giọng gấp:

"Nhật, tín hiệu... nó ở đây!"

Nhật ra lệnh, giọng sắc:

"Lan Anh, giữ hồ sơ, chuẩn bị phân tích lọ máu.

Tú, chụp ảnh bàn thờ.

Thắng, khóa tín hiệu, tìm nguồn gốc.

Anh Long, kiểm tra tầng hầm.

Chúng ta ở lại, chuẩn bị đối đầu."

Nhật nhìn bàn thờ, ánh mắt chìm trong bóng tối.

Lê Văn Hùng và Dòng Máu Dưới Thánh Giá đang tiến gần đến nghi lễ Cổng Đen.

Nhưng Nhật biết, trận chiến dưới nhật thực sẽ quyết định số phận của Sương Hoa.

[KHU VỰC KÊU GỌI ỦNG HỌ]

"Tầng hầm Sở Cảnh sát hé lộ bàn thờ Thất Đại Tội và cạm bẫy của Lê Văn Hùng – hãy ủng hộ để Nhật chặn nghi lễ Cổng Đen trước nhật thực!"

💰 STK: 0721000637501 – Vietcombank – Nguyen Minh Nhat

🌍 Paypal: paypal.me/nhatnguyenminh94

Lời kêu gọi: "Sự hỗ trợ của bạn là ngọn đuốc soi sáng bí ẩn Dòng Máu Dưới Thánh Giá, giúp chúng tôi ngăn lời nguyền vĩnh cửu!"

[LỜI CẢM ƠN]

"Cảm ơn các bạn đã đồng hành, đối diện tiếng chuông và cạm bẫy trong tầng hầm Sở Cảnh sát.

Sự hỗ trợ của bạn là ánh sáng dẫn lối, giúp chúng tôi bảo vệ Sương Hoa khỏi Dòng Máu Dưới Thánh Giá!"
 
Oán Khúc Dưới Trăng
Chương 39 - Bóng Tối Sau Tranh Kính


Tầng hầm dưới Sở Cảnh sát Sương Hoa chìm trong bóng tối lạnh lẽo, chỉ có ánh đèn pin yếu ớt quét qua bàn thờ đá khắc Thất Đại Tội.

Lọ máu mới nằm cạnh sợi gai và mảnh vải trắng, như lời nguyền im lặng chờ đợi.

Nguyễn Minh Nhật đứng trước bàn thờ, ánh mắt sắc như dao, tay chạm vào Ngôi Sao David ngược, cảm nhận hơi lạnh xuyên qua da thịt.

Tiếng chuông trầm từ đâu đó vọng lại, như kéo anh vào ký ức về những vụ án đẫm máu ở Sương Hoa.

Anh quay lại đội, giọng trầm nhưng sắc bén, mỗi từ như đinh đóng vào không khí:

"Lan Anh, mình đã nối các manh mối.

Bản khắc 'Campana vocat, sanguis aperit' trên đồng hồ ở Sở, lá thư Trần Văn Lộc, và tranh kính 'Sanguis florum, porta nigra' ở Thánh đường Bình Minh đều chỉ đến một điểm: nghi lễ Cổng Đen sẽ diễn ra tại đó, dưới nhật thực.

Hùng không chỉ muốn hoàn thành nghi lễ, hắn muốn chúng ta có mặt để chứng kiến."

Ngô Ngọc Lan Anh nắm chặt thiết bị phân tích, hơi thở cô hòa vào không khí ẩm mốc.

Mùi máu tươi từ lọ khiến cô rùng mình, như vẫn nghe tiếng nạn nhân gào thét từ Vườn Thượng Uyển và Biệt điện.

Cô lấy mẫu máu, ánh mắt căng thẳng:

"Nhật, lọ này là máu nạn nhân thứ sáu, khớp DNA dòng máu cổ – vi hạt vàng, sợi gai, đoạn gen hiếm từ thế kỷ 19.

Hùng chỉ còn thiếu máu của hậu duệ cuối cùng.

Nếu hắn đến Thánh đường Bình Minh, chúng ta phải đi ngay, nhưng... mình lo hắn đã chuẩn bị cạm bẫy."

Nguyễn Cẩm Ngọc Tú ôm tập nhật ký linh mục An, ánh mắt ngập ngừng, như bị ký ức về xác khắc 'Non sum dignus' ám ảnh.

Cô lật trang giấy ố vàng, giọng học thuật nhưng run nhẹ:

"Anh Nhật, em tìm được ghi chú quan trọng: Năm 1870, Dòng Máu Dưới Thánh Giá chọn Thánh đường Bình Minh làm trung tâm nghi lễ Cổng Đen.

Họ dùng máu bảy hậu duệ, kết hợp tiếng chuông và hoa cẩm chướng để mở cổng tâm linh.

Nghi lễ thất bại vì thiếu máu cuối cùng.

Nếu Hùng tái hiện, Thánh đường là nơi hắn sẽ hành động."

Từ Quốc Thắng gõ laptop, ánh mắt hoảng loạn khi màn hình nhấp nháy dữ dội.

Tín hiệu số điện thoại lạ – dấu vết của Hùng – đột ngột biến mất, rồi tái xuất mạnh hơn, như con thú săn mồi rình rập.

Anh giật mình, giọng vụng về:

"Anh Nhật, tín hiệu số điện thoại lạ di chuyển đến Thánh đường Bình Minh!

Nhưng... em vừa bị hack ngược!

Hệ thống báo có thiết bị lạ xâm nhập, khóa tín hiệu của em.

Hùng biết chúng ta ở đây, và hắn không hành động một mình!"

Trần Hoàng Long đứng gần cửa tầng hầm, tay nắm chặt súng, ánh mắt sắc như dao.

Anh nhớ ánh mắt lạnh lùng của Lê Văn Hùng ở Đồng Định, như mang một lời nguyền không thể thoát.

Giọng anh cộc lốc, nhưng ẩn chứa lo lắng:

"Nhật, Hùng có đồng minh trong Dòng Máu Dưới Thánh Giá, có thể là kẻ nguy hiểm hơn.

Tín hiệu số điện thoại lạ xuất hiện từ khi chúng ta rời quán Gió Lặng, và bây giờ bị hack ngược.

Anh nghi chúng dùng sức mạnh ngoài công nghệ – thứ gì đó... tâm linh.

Đội an ninh đã sẵn sàng, nhưng chúng ta cần kế hoạch kín kẽ."

Nhật gật đầu, ánh mắt sáng rực khi suy luận nhanh như chớp, từng mảnh ghép trong đầu anh khớp lại hoàn hảo:

"Lan Anh, mang mẫu máu và thiết bị phân tích, chuẩn bị kiểm tra DNA tại Thánh đường.

Tú, tìm chi tiết về hậu duệ cuối cùng trong nhật ký – bất kỳ dấu hiệu nào về dòng máu cổ.

Thắng, khôi phục tín hiệu, truy nguồn hack, và chuẩn bị thiết bị quét tần số siêu âm.

Anh Long, khóa cổng Thánh đường, đảm bảo Hùng không trốn.

Mình nhận ra một điều: Hùng muốn chúng ta đến đó.

Hắn đã giăng bẫy, nhưng mình sẽ biến cái bẫy của hắn thành cơ hội để lật ngược tình thế."

Đội rời tầng hầm, bước ra con hẻm đầy sương mù bao phủ Sương Hoa.

Ánh đèn đường mờ nhạt chiếu lên khuôn mặt căng thẳng của từng người, như những bóng ma trong cơn ác mộng.

Nhật đi đầu, áo khoác đen phấp phới, ánh mắt không rời khỏi bóng tối phía trước.

Anh cảm nhận được hơi thở của Hùng, như con sói ẩn trong sương, đang chờ họ tại Thánh đường Bình Minh.

[KHU VỰC KÊU GỌI ỦNG HỌ]

"Thánh đường Bình Minh ẩn chứa cạm bẫy chết người và bí mật Dòng Máu Dưới Thánh Giá – hãy ủng hộ để Nhật vạch trần nghi lễ Cổng Đen!"

💰 STK: 0721000637501 – Vietcombank – Nguyen Minh Nhat

🌍 Paypal: paypal.me/nhatnguyenminh94

Lời kêu gọi: "Sự hỗ trợ của bạn là ngọn đuốc soi sáng bí ẩn Dòng Máu Dưới Thánh Giá, giúp chúng tôi ngăn nghi lễ Thất Đại Tội trước nhật thực!"

Thánh đường Bình Minh hiện ra trong sương mù dày đặc, như một pháo đài cổ bị lời nguyền giam cầm.

Ánh trăng đỏ rực chiếu qua tranh kính hoa cẩm chướng, tạo những vệt sáng kỳ dị trên sàn đá lạnh lẽo.

Tiếng chuông trầm vang lên, không đều, như nhịp tim của một thực thể đang tỉnh giấc.

Mùi sáp cháy và máu khô tràn ngập không khí, khiến đội điều tra rùng mình.

Nhật dẫn đầu, bước vào qua cổng phụ, ánh mắt quét qua bản khắc 'Sanguis florum, porta nigra' trên tranh kính.

Anh thì thầm, giọng trầm nhưng sắc:

"Lan Anh, tranh kính rung nhẹ, không phải do gió.

Có cơ chế ẩn bên trong, có thể liên quan đến tiếng chuông."

Lan Anh kiểm tra thiết bị phân tích, tay nắm chặt như để kìm nén nỗi sợ.

Cô nhìn màn hình, ánh mắt căng thẳng:

"Nhật, mình phát hiện tần số siêu âm từ tranh kính, dao động mỗi ba giây, khớp với nhịp chuông.

Nó có thể kích hoạt cạm bẫy.

Nhiệt độ trong thánh đường giảm mạnh, như có nguồn năng lượng lạ."

Tú ôm nhật ký linh mục An, ánh mắt lấp lánh khi lật đến trang cuối.

Cô thì thầm, giọng học thuật nhưng đầy lo lắng:

"Anh Nhật, em nhớ ghi chú: Tranh kính hoa cẩm chướng là chìa khóa dẫn đến phòng nghi lễ.

Dòng Máu Dưới Thánh Giá giấu lối vào sau mẫu hình lục giác, kích hoạt bằng tiếng chuông hoặc máu.

Chúng ta cần tìm khe nứt trên tranh kính."

Thắng đeo tai nghe, gõ laptop, ánh mắt hoảng loạn khi màn hình báo lỗi liên tục.

Tín hiệu số điện thoại lạ mạnh hơn bao giờ hết, như ở ngay bên cạnh.

Anh run rẩy, giọng vụng về:

"Nhật, tín hiệu số điện thoại lạ... nó ở trong thánh đường!

Nhưng laptop của em bị khóa hoàn toàn.

Hùng... hắn đang thao túng mọi thứ!"

Long đứng cuối, tay nắm súng, ánh mắt sắc như dao, quan sát từng góc tối.

Anh cảm nhận nguy hiểm, như có ánh mắt vô hình đang theo dõi.

Giọng anh cộc lốc:

"Nhật, anh đã khóa cổng chính và bố trí đội an ninh ở cổng phụ.

Nếu Hùng ở đây, hắn không thể trốn.

Nhưng cẩn thận, cạm bẫy có thể ở bất cứ đâu."

Đột nhiên, tranh kính rung mạnh, phát ra tiếng rít như kim loại cọ vào đá.

Sàn đá dưới chân đội nứt ra, phóng lên hàng chục gai thép tẩm độc, lấp lánh ánh trăng đỏ.

Nhật hét lên, giọng sắc như dao:

"Tất cả né sang trái!

Lan Anh, quan sát mẫu hình trên tranh kính!

Tú, tìm vị trí an toàn!"

Lan Anh nhìn tranh kính, ánh mắt sáng lên khi nhận ra hoa cẩm chướng tạo thành mẫu hình lục giác, lặp lại theo nhịp chuông.

Cô hét lên, giọng gấp:

"Nhật, gai phóng theo mẫu hình lục giác, mỗi sáu giây!

Chúng ta phải di chuyển ngược chiều: trái, phải, lùi, tiến!"

Nhật suy luận nhanh, ánh mắt sắc lạnh, như nhìn xuyên qua màn sương của cạm bẫy:

"Đúng vậy, Lan Anh.

Nhịp chuông là chìa khóa.

Mỗi lần chuông vang, gai phóng.

Mọi người, nghe nhịp: khi chuông dừng, tiến; khi chuông vang, lùi!

Thắng, tìm nguồn tần số siêu âm, vô hiệu hóa cơ chế!"

Đội né gai độc, di chuyển nhịp nhàng như một vũ điệu chết chóc.

Nhưng Thắng, trong lúc gõ laptop, trượt chân, ngã vào một khe nứt trên sàn.

Một lưỡi chém thép khổng lồ xuất hiện, treo lơ lửng trên đầu anh, nối với một đồng hồ cát khổng lồ đang chảy nhanh.

Cát rơi, lưỡi chém hạ dần.

Thắng hoảng loạn, giọng run rẩy, gần như lạc đi:

"Anh Nhật, em bị kẹt!

Lưỡi chém... nó sẽ rơi trong ba mươi giây!

Laptop của em... mất tín hiệu!"

Lan Anh hét lên, ánh mắt hoảng loạn:

"Nhật, Thắng không thể thoát!

Đồng hồ cát... nó quá nhanh!"

Tú chạy đến gần Thắng, ánh mắt đỏ hoe, giọng nghẹn ngào:

"Thắng, cầm cự!

Anh Nhật, làm sao cứu cậu ấy?"

Nhật quỳ xuống bên khe nứt, ánh mắt tập trung, quan sát đồng hồ cát.

Anh hít sâu, suy luận nhanh như chớp, từng chi tiết hiện ra trong đầu: cát chảy, lưỡi chém, cơ chế ẩn.

Giọng anh trầm nhưng đanh thép:

"Thắng, bình tĩnh!

Đồng hồ cát có hai ngăn: ngăn trên điều khiển lưỡi chém, ngăn dưới có van điều chỉnh tốc độ cát.

Nếu đóng van, lưỡi chém sẽ dừng.

Tú, tìm đòn bẩy gần bàn thờ!

Lan Anh, tính thời gian cát chảy!

Anh Long, hỗ trợ Tú!"

Lan Anh đếm nhịp, tay run khi nhìn cát rơi:

"Nhật, còn hai mươi giây!

Van phải ở góc tây nam, gần bức tượng thánh!"

Long chạy đến bàn thờ, ánh mắt sắc lạnh, lật bức tượng thánh.

Anh tìm thấy đòn bẩy ẩn, hét lên:

"Nhật, đòn bẩy đây!

Tú, kéo nó!"

Tú kéo đòn bẩy, tay run rẩy, giọng nghẹn:

"Anh Nhật, em kéo rồi!"

Lưỡi chém dừng lại, cách đầu Thắng chỉ vài centimet.

Cát ngừng chảy, cơ chế kêu rè rồi tắt hẳn.

Nhật lao đến, kéo Thắng ra khỏi khe nứt, ánh mắt trầm nhưng dịu đi:

"Thắng, em ổn chứ?

Chúng ta chưa xong.

Hùng đã giăng bẫy này để làm chúng ta chậm lại, nhưng hắn không ngờ mình phá được."

Thắng thở hổn hển, mặt tái nhợt, giọng yếu:

"Anh Nhật, em... em ổn.

Nhưng laptop mất tín hiệu hoàn toàn.

Hùng... hắn quá mạnh."

Nhật đứng dậy, ánh mắt quét qua thánh đường.

Anh chạm vào tranh kính, cảm nhận khe nứt nhỏ dưới hoa cẩm chướng.

Anh đẩy mạnh, một cánh cửa đá nặng nề mở ra, dẫn đến căn phòng bí mật.

Bên trong là bàn thờ đá khắc Thất Đại Tội, một bản đồ nghi lễ vẽ bằng máu khô, và danh sách bảy hậu duệ viết trên da thuộc.

Nhật đọc lướt, ánh mắt tối lại khi thấy tên cuối cùng: Nguyễn Cẩm Ngọc Tú.

Anh quay lại, giọng trầm, đầy áp lực:

"Tú, em... em là hậu duệ cuối cùng của Dòng Máu Dưới Thánh Giá.

Hùng nhắm đến em từ khi vụ án bắt đầu."

Tú sững sờ, tay run rẩy khi nhìn danh sách.

Cô lắc đầu, giọng nghẹn ngào, như không tin vào mắt mình:

"Anh Nhật, không thể nào...

Em... gia đình em chưa từng nhắc đến Dòng Máu Dưới Thánh Giá!

Sao có thể là em?"

Lan Anh kiểm tra hồ sơ DNA từ Sở trên thiết bị, ánh mắt hoảng loạn khi kết quả hiện ra:

"Nhật, đúng rồi.

DNA của Tú khớp với dòng máu cổ – vi hạt vàng, sợi gai, đoạn gen hiếm.

Trên bàn thờ có lọ máu khắc 'Sanguis ultimus' – 'Máu cuối cùng'.

Hùng đã chuẩn bị sẵn cho Tú, như thể biết trước cô ấy là mục tiêu."

Long siết chặt súng, ánh mắt tối lại, giọng cộc lốc:

"Nhật, nếu Tú là hậu duệ, Hùng đã theo dõi cô ấy từ lâu.

Hắn không chỉ dùng công nghệ, mà còn có thứ gì đó... vượt ngoài sức tưởng tượng.

Anh cảm thấy bóng tối trong thánh đường đang di chuyển."

Đột nhiên, tiếng chuông vang lên dữ dội, như xé toạc không gian.

Bóng tối trong căn phòng bí mật bắt đầu chuyển động, quấn quanh đội như những sợi dây vô hình.

Một giọng nói lạnh lùng, không rõ nguồn gốc, vang lên từ bóng tối:

"Các người đã đến, nhưng quá muộn.

Máu cuối cùng sẽ mở Cổng Đen."

Nhật ra hiệu đội im lặng, ánh mắt sắc lạnh, suy luận nhanh:

"Lan Anh, kiểm tra lọ 'Sanguis ultimus', tìm dấu vết DNA.

Tú, đọc bản đồ nghi lễ, tìm địa điểm Cổng Đen.

Thắng, khôi phục laptop, quét tần số siêu âm.

Anh Long, chuẩn bị đội an ninh.

Mình nhận ra một chi tiết: Danh sách hậu duệ có bảy tên, nhưng bản đồ nghi lễ chỉ vẽ sáu điểm máu.

Hùng có thể là hậu duệ thứ bảy, và hắn không biết điều đó."

Đội bắt đầu hành động, nhưng tiếng chuông ngày càng mạnh, bóng tối siết chặt hơn, như muốn nuốt chửng họ.

Nhật nhìn ra cửa phòng bí mật, ánh mắt chìm trong ánh trăng đỏ.

Hùng và Dòng Máu Dưới Thánh Giá đang chờ họ, và trận chiến thật sự chỉ vừa bắt đầu.

[KHU VỰC KÊU GỌI ỦNG HỌ]

"Thánh đường Bình Minh hé lộ cạm bẫy chết người và bí mật hậu duệ – hãy ủng hộ để Nhật đối đầu Dòng Máu Dưới Thánh Giá!"

💰 STK: 0721000637501 – Vietcombank – Nguyen Minh Nhat

🌍 Paypal: paypal.me/nhatnguyenminh94

Lời kêu gọi: "Sự hỗ trợ của bạn là ngọn đuốc soi sáng bí ẩn Dòng Máu Dưới Thánh Giá, giúp chúng tôi ngăn nghi lễ Cổng Đen trước nhật thực!"

[LỜI CẢM ƠN]

"Cảm ơn các bạn đã đồng hành, đối diện gai độc và lưỡi chém trong Thánh đường Bình Minh.

Sự hỗ trợ của bạn là ánh sáng dẫn lối, giúp chúng tôi bảo vệ Sương Hoa khỏi lời nguyền vĩnh cửu!"
 
Back
Top Bottom