"Máu rơi thấm đất, bóng tối vỡ tan – nhưng tội ác để lại vết sẹo không bao giờ phai."
— Trích từ một câu kinh thất lạc trong rừng sâu
Hang động Tam Điệp hiện lên như một cái miệng khổng lồ, đen ngòm, sâu hun hút, nuốt chửng mọi ánh sáng và hơi ấm của thế giới bên ngoài.
Những vách đá lởm chởm, dựng đứng như những chiếc răng nanh khổng lồ, phủ đầy rêu xanh ẩm ướt, lấp lóe ánh nước đọng từ trần hang nhỏ xuống sàn đá lạnh lẽo.
Tiếng gió rít qua kẽ đá, lạnh buốt như lưỡi dao vô hình, cuốn theo hơi thở tanh nồng của rừng sâu, hòa lẫn tiếng nước nhỏ giọt đều đặn – "tách... tách..." – như nhịp đập của một trái tim đã chết từ lâu, vang vọng trong không gian ngột ngạt, nặng nề.
Mùi đất mốc trộn lẫn với hơi máu tanh và thuốc súng khét lẹt bốc lên, quấn lấy từng hơi thở, tạo thành một thứ khí độc vô hình bóp nghẹt lồng ngực của bất cứ ai còn sống trong cái hầm tối chết chóc này.
Tiếng súng K59 nổ vang, khô khốc, từng phát đạn xé toạc màn đêm, dội lại từ vách đá thành những âm thanh hỗn loạn, chói tai như tiếng gầm của tử thần.
Đồng hồ tay của Nguyễn Minh Nhật nháy đỏ: 7h23 sáng, ngày 3 tháng 4 năm 2012.
Nhưng sâu trong lòng núi Tam Điệp, ánh sáng mặt trời không tài nào xuyên qua tán rừng rậm rạp và những bức tường đá lạnh giá.
Thời gian như ngừng trôi – chỉ còn bóng tối dày đặc, tử khí bao trùm, và một cuộc chiến không khoan nhượng giữa ánh sáng công lý và bóng tối tội ác.
Nhật quỵ một chân xuống sàn đá trơn trượt, vai trái rách toạc bởi viên đạn vừa găm vào cách đây vài phút.
Dòng máu đỏ thẫm tuôn ra từ vết thương, thấm ướt chiếc áo đồng phục rách bươm, nhỏ từng giọt xuống đất, hòa vào lớp bụi và rêu ẩm lạnh.
Đau đớn như lưỡi dao xoáy sâu vào thịt, từng đợt sóng lan khắp cơ thể, từ bả vai xuống tận đầu ngón tay, khiến anh nghiến chặt răng đến mức hàm cứng lại, máu rỉ ra từ khóe môi vì cắn quá mạnh.
Nhưng đôi mắt anh vẫn sắc lạnh, ghim chặt vào bóng đen cao lớn đang lùi sâu vào góc khuất của hang động, như một con thú săn mồi đang chờ thời cơ phản công.
Tay phải anh siết khẩu súng, các khớp trắng bệch vì dùng sức, dù cơ thể yếu dần vì mất máu, tầm nhìn bắt đầu mờ đi như phủ một lớp sương mỏng, méo mó bởi cơn đau và adrenaline.
"Anh Long!" – Nhật gầm lên, giọng khàn đặc, đứt quãng vì cơn đau – "Đừng để thằng khốn đó chạy!"
Trần Hoàng Long lao tới như một cơn lốc dữ dội, dáng người cao lớn, rắn rỏi đạp mạnh xuống sàn đá, đá vụn bắn tung tóe, tiếng "rạo rạo" vang lên giữa không gian tĩnh lặng chết chóc.
Ánh đèn pin trong tay anh rung lắc dữ dội, hắt những vệt sáng loang lổ lên vách đá nham nhở, soi lên bóng dáng kẻ địch thoắt ẩn thoắt hiện như một bóng ma sống.
Khẩu súng K59 trong tay anh nhả đạn liên hồi, những tia lửa đỏ rực xé tan bóng tối, từng viên đạn găm vào vách đá, tóe ra những tia lửa nhỏ lóe sáng rồi tắt lịm trong tích tắc.
Đầu nòng súng nóng ran, khói trắng mỏng bay ra, hòa vào không khí ngột ngạt.
"Nhật, nằm yên đó!
Anh xử nó ngay bây giờ!"
Tay phải Nhật siết khẩu súng, các khớp trắng bệch vì dùng sức, dù cơ thể yếu dần vì mất máu, tầm nhìn bắt đầu mờ đi như phủ một lớp sương mỏng, méo mó bởi cơn đau và adrenaline.
"Việt!" – Nhật gầm lên, giọng khàn đặc, đứt quãng vì cơn đau – "Mày còn sống không?
Tao tới đây rồi!"
Từ một góc khuất, tiếng thều thào yếu ớt của Nguyễn Văn Việt vang lên, nghẹn lại trong cổ họng như tiếng nấc cuối cùng:
"Nhật... tao... tao ở đây... cứu tao... thằng khốn đó... nó muốn giết tao..."
Bóng đen – Lê Văn Khải – di chuyển linh hoạt như một con thú hoang giữa những khe đá chật hẹp, đôi chân bước nhanh, nhẹ nhàng nhưng đầy nguy hiểm.
Lưỡi dao titan trong tay hắn lóe sáng dưới ánh đèn pin, phản chiếu một vệt sáng lạnh lẽo, sắc bén như lưỡi hái tử thần.
Tiếng cười của hắn vang lên, khàn khàn, méo mó qua chiếc máy bóp giọng đeo trước miệng, điên cuồng và ghê rợn, như tiếng vọng từ một cõi chết không lối thoát:
"Nhật... mày tưởng mày bắn trúng tao là xong sao nổi?
Bóng tối này là sân nhà tao – mày chết chắc!"
Một viên đạn từ khẩu súng của Hoàng Long sượt qua vai trái của Khải, xé toạc lớp áo rách nát, máu bắn ra đỏ thẫm, loang lổ trên sàn đá lạnh buốt.
Hắn khựng lại trong tích tắc, tay ôm chặt vai, những ngón tay gầy guộc thấm đẫm máu tươi, run rẩy vì đau đớn.
Nhưng tiếng cười của hắn vẫn không ngừng, vang vọng khắp hang động, giờ đây xen lẫn sự đau đớn và một thứ điên loạn không thể kiểm soát:
"Mày chỉ làm tao chảy máu thôi, Nhật...
Nhưng tao sẽ lấy mạng thằng phản bội này ngay trước mặt mày – tao thề đấy!"
Nhật nghiêng người, ánh đèn pin gắn trên vai áo quét qua, soi rõ Việt co rúm sau một tảng đá lớn, đôi tay ôm chặt đầu, móng tay cào vào da thịt đến rớm máu, để lại những vệt đỏ loang lổ trên khuôn mặt tái nhợt.
Đôi mắt cậu trợn trừng, trắng dã, ánh lên nỗi sợ hãi tột độ, nhìn về phía bóng đen như nhìn thấy tử thần hiện hình.
Nhật cắn răng, cố gượng dậy, kéo Việt ra sau lưng bằng sức mạnh còn lại, tay trái run rẩy ôm vai, tay phải vẫn giữ khẩu súng hướng về phía bóng đen.
Trần Hoàng Long lao tới từ lối vào hang, dáng người cao lớn đạp mạnh lên sàn đá, đá vụn bắn tung tóe, tiếng "rạo rạo" vang lên giữa không gian chết chóc.
Ánh đèn pin trong tay anh rung lắc dữ dội, hắt những vệt sáng loang lổ lên vách đá nham nhở, soi lên bóng dáng kẻ địch thoắt ẩn thoắt hiện.
Anh giơ súng, giọng gầm lên:
"Nhật, em cẩn thận!
Anh yểm trợ – thằng khốn này không thoát được đâu!"
Bóng đen – Lê Văn Khải di chuyển linh hoạt như một con thú hoang giữa khe đá chật hẹp.
Lưỡi dao titan trong tay hắn lóe sáng dưới ánh đèn pin, phản chiếu vệt sáng lạnh lẽo, sắc bén.
Tiếng cười khàn khàn, méo mó qua máy bóp giọng vang lên, điên cuồng và ghê rợn:
"Nhật... mày tới đây để chết à?
Bóng tối này là của tao – mày và thằng phản bội kia sẽ không ra khỏi đây đâu!"
Khải bất ngờ bật ra từ góc tối như một bóng ma sống, con dao titan trong tay vung lên với tốc độ kinh hoàng, nhắm thẳng vào Nhật, hai người giằng co dữ dội trong không gian chật hẹp, từng động tác nhanh như điện xẹt.
Nhật đấm một cú móc tay trái vào sườn phải của Khải, cú đánh mạnh đến mức tiếng xương rạn vang lên khô khốc, khiến Khải gầm gừ đau đớn, thân hình cao lớn khựng lại trong tích tắc, bàn tay ôm sườn trái run rẩy.
Nhưng Khải không chịu khuất phục – hắn đáp trả bằng một cú đá mạnh vào đầu gối trái của Nhật, lực đá nặng như búa tạ, làm sàn đá rung nhẹ, khiến Nhật lảo đảo, suýt ngã xuống nền trơn trượt.
Anh nghiến răng, gầm lên qua kẽ răng, đôi mắt đỏ ngầu bùng lên ngọn lửa giận dữ không thể kìm nén.
Tay phải anh đập mạnh báng súng xuống cổ tay phải của Khải với lực mạnh như búa bổ.
Một tiếng "rắc" khô khốc vang lên khi xương tay Khải trật khớp, con dao titan văng ra khỏi tay, xoay tròn trong không trung rồi cắm phập xuống sàn đá, lưỡi thép rung lên bần bật như một lời tuyên bố thất bại.
"Anh Long, để em!
Anh bảo vệ Việt – thằng này là của em!"
Trong lúc giằng co dữ dội, chiếc mặt nạ gỗ khắc hoa sen bảy cánh trên mặt Khải va mạnh vào vách đá, một bên vỡ vụn thành từng mảnh rơi lả tả xuống đất, phát ra những tiếng "lách cách" nhỏ giữa không gian hỗn loạn.
Ánh đèn pin từ tay Nhật rọi thẳng vào, để lộ khuôn mặt thật của Khải – gầy gò, tái nhợt như một cái xác sống, đôi mắt sâu hoắm đỏ ngầu như máu, những đường gân xanh nổi rõ trên trán và thái dương, một vết sẹo mờ chạy dọc từ thái dương xuống cằm như dấu vết của một quá khứ đau thương.
Khuôn mặt ấy vừa quen thuộc vừa xa lạ, như một bóng ma từ ký ức xa xôi hiện về trước mắt Nhật.
Nhật sững sờ, tay cầm súng run lên, ánh mắt khóa chặt vào khuôn mặt ấy.
Ký ức ùa về như một cuốn phim cũ bị phủ bụi – những ngày học cấp 3 ở thị trấn nhỏ Tam Điệp, những lần gặp thoáng qua ở quán nước ven đường, khi Khải còn là một anh chàng gầy gò, lặng lẽ, luôn cúi đầu tránh ánh nhìn của người khác vì những cơn ngất xỉu bất chợt do căn bệnh quái ác.
Giọng anh run run, gần như không tin vào mắt mình, như một lời thì thầm giữa cơn ác mộng
"Khải... anh... sao lại là anh?"
Bỗng hắn bật dậy lao vào Việt, Việt bị bóp cổ, thở hổn hển, gầm lên giữa những nhịp thở đứt quãng, giọng khàn khàn như sắp tắt:
"Nhật, bắn đi!
Đừng đứng chết trân đó!"
Khải quay lại, ánh mắt điên dại ghim vào Nhật, nụ cười méo mó nở trên đôi môi khô nứt nẻ, rỉ máu, như một lời thách thức cuối cùng.
Giọng hắn giờ không còn méo mó qua máy bóp giọng – thứ đã rơi đâu đó trong bóng tối từ lúc giằng co – mà trầm đục, lạnh lẽo, như tiếng vọng từ cõi chết:
"Nhật... mày nhận ra tao?
Tốt lắm... nhưng mày đến muộn rồi.
'Huyết ấn bồ đề' chỉ còn một bước nữa thôi...
Tao sẽ hoàn thành nó ngay trước mặt mày, và mày sẽ phải nhìn thằng phản bội này chết!"
Đúng vào khoảnh khắc Khải định lao tới Nhật, một luồng sáng chói lòa bất ngờ từ lối vào hang động rọi thẳng vào mặt hắn, mạnh mẽ như một lưỡi dao cắt qua bóng tối dày đặc, xua tan màn đêm lạnh lẽo.
Ánh sáng trắng lạnh đến mức khiến Khải giật mình, đưa tay trái lên che mắt, khuôn mặt nhăn nhó vì chói và đau đớn, đôi chân lùi lại một bước trên sàn đá trơn trượt.
Hắn thở hổn hển, ánh mắt đảo quanh như một con thú hoang tìm lối thoát giữa vòng vây, nhưng ánh sáng không cho hắn cơ hội ẩn mình thêm nữa.
Giọng Ngô Ngọc Lan Anh vang lên, trầm tĩnh nhưng sắc bén như lưỡi dao phẫu thuật cô từng dùng để mổ tử thi, cắt ngang sự hỗn loạn trong hang động như một nhát chém dứt khoát:
"Lê Văn Khải, 35 tuổi.
Đừng hòng chạy nữa."
Lan Anh bước vào từ lối hang, đôi giày bata đạp lên đất đá phát ra tiếng sột soạt khô khốc giữa không gian tĩnh lặng bất chợt.
Tay trái cô cầm một chiếc đèn pha công suất lớn, ánh sáng trắng lạnh chiếu thẳng vào khuôn mặt tái nhợt của Khải, làm nổi bật những đường gân xanh dưới làn da mỏng manh, như một bức tranh tử thi sống động dưới ánh sáng pháp y.
Tay phải cô giơ cao một tập hồ sơ bệnh án cũ kỹ, những trang giấy ố vàng kẹp chặt trong ngón tay thon dài, mép giấy rung lên nhè nhẹ vì hơi thở gấp gáp của cô sau quãng đường chạy bộ từ chân núi lên đây.
Theo sau cô là Nguyễn Cẩm Ngọc Tú, khuôn mặt tái nhợt vì lo lắng nhưng đôi tay ôm chặt cuốn sổ tay Chí An lem máu khô như một lá bùa hộ mệnh, đôi mắt sáng long lanh quét qua hang động với sự tập trung cao độ.
Từ Quốc Thắng đi cuối cùng, tay cầm chiếc laptop vẫn sáng đèn, ngón tay gõ liên hồi trên bàn phím, ánh sáng xanh từ màn hình hắt lên khuôn mặt đầy mồ hôi của cậu, đôi mắt lóe lên sự quyết tâm của một hacker đang khóa chặt con mồi.
Lan Anh dừng lại cách Khải vài mét, ánh mắt sắc lạnh khóa chặt vào hắn, giọng cô vang lên rõ ràng, không chút dao động dù tim cô đang đập thình thịch vì adrenaline sau cuộc chạy đua với thời gian:
"Thalassemia thể nặng – hồ sơ y tế của anh từ bệnh viện huyện Tam Điệp năm 2000.
Tôi đã đối chiếu DNA từ mẫu máu trên con dao titan anh bỏ lại ở hiện trường vụ án thứ ba với dữ liệu cũ trong kho lưu trữ.
Kết quả khớp 99,98%.
Không còn gì để chối cãi nữa, Khải.
Anh chính là kẻ đứng sau tất cả – từ vụ mất tích năm 2002 đến những cái chết liên hoàn gần đây."
Khải lùi thêm một bước, bàn tay run rẩy ôm lấy vai trái đang rỉ máu, những ngón tay gầy guộc thấm đẫm huyết tươi, run lên vì đau đớn và hoảng loạn.
Ánh mắt hắn đảo quanh như tìm một lối thoát, nhưng ánh sáng từ đèn pha của Lan Anh chiếu thẳng vào mặt, không cho hắn cơ hội trốn vào bóng tối thêm lần nào nữa.
Sự ngỡ ngàng ban đầu trên khuôn mặt hắn nhanh chóng chuyển thành một cơn thịnh nộ không thể kìm nén, như một ngọn lửa bùng lên từ đống tro tàn.
Hắn gầm lên, giọng khàn khàn rạn nứt như tiếng gào từ cõi chết:
"Mày... chúng mày... làm sao dám phá hỏng kế hoạch của tao?
Chúng mày biết gì về tao mà dám phán xét tao, hả?!"
Ngọc Tú bước tới gần, đôi giày vải nhẹ nhàng đặt xuống sàn đá, ánh mắt buồn bã nhìn Khải như nhìn một linh hồn lạc lối giữa bóng tối và đau khổ.
Giọng cô nhỏ nhưng chứa đựng sự thất vọng sâu sắc, xen lẫn chút xót xa của một người từng tin vào lòng tốt:
"Anh Khải... tôi không ngờ anh lại là người từng gặp tôi ở bệnh viện huyện năm xưa.
Hồi đó, anh còn băng bó cho tôi khi tôi ngã trầy chân ở sân trường... anh cười, bảo tôi đừng khóc...
Sao anh lại dùng kiến thức y học của mình để làm những việc tàn ác như vậy? anh sai rồi..."
Quốc Thắng chen vào, giọng gấp gáp nhưng chắc chắn như một mệnh lệnh trong phòng điều khiển, ánh mắt không rời màn hình laptop dù tay cậu đang run vì cái lạnh cắt da trong hang:
"Anh Nhật, anh Long, em vừa chặn toàn bộ tín hiệu vô tuyến trong khu vực này – không còn sóng bộ đàm, không còn cách nào liên lạc ra ngoài.
Hắn hết đường chạy thoát rồi!"
Nhật đứng thẳng người, tay trái ôm chặt vai, máu vẫn rỉ ra từ vết thương, thấm đỏ cả lớp băng tạm thời anh tự quấn bằng tay áo rách.
Đôi mắt anh nhìn Khải, ánh lên sự đau đớn và khó tin, như một nhát dao đâm vào ký ức:
"Khải... tại sao, anh?
Em không tin được... không thể tin anh lại là người đứng sau tất cả."
Khải quỵ xuống nền đá lạnh buốt, đôi tay ôm chặt mặt, những ngón tay run rẩy cào mạnh vào da thịt, để lại những vệt đỏ rực như những vết sẹo mới chồng lên những vết cũ.
Hắn thở hổn hển, giọng nghẹn ngào xen lẫn sự điên loạn và tuyệt vọng, như một con thú bị thương đang gào lên trước khi chết:
"Nhật... mày không hiểu đâu... sống mà như chết!
Bệnh tật gặm nhấm tao từng ngày, từng giờ...
Tao bị khinh bỉ, bị bỏ rơi, bị coi như một thằng vô dụng, một thằng quái vật không đáng sống!"
Hắn đột ngột đứng bật dậy, chỉ tay về phía Việt đang co ro sau tảng đá, ánh mắt bùng lên ngọn lửa căm hận cháy bỏng như muốn thiêu rụi tất cả những gì trước mặt:
"Thằng phản bội này!
Nó cướp cơ hội sống của tao!
Lão thầy hứa sẽ dùng nghi thức máu để chữa tao, để tao thoát khỏi cái cơ thể mục ruỗng này...
Tao đã giết bảy người, đã đổ máu xuống đất như hắn muốn, đã làm mọi thứ hắn bảo!
Nhưng Việt bỏ chạy – nó phá hỏng tất cả!
Tao sống trong địa ngục 10 năm vì nó, vì sự hèn nhát của nó!
Mày có biết tao đã sống thế nào không, Nhật?
Tao ăn ngủ với máu, với những cơn ác mộng, với lời nguyền không bao giờ dứt!"
Nước mắt lăn dài trên khuôn mặt hốc hác của Khải, chảy qua những vết sẹo cũ và làn da tái nhợt, thấm vào những đường nứt trên đôi môi khô khốc.
Hắn gào lên, tiếng hét vang vọng khắp hang động, như xé toạc không gian tĩnh lặng, át cả tiếng gió rít và tiếng nước nhỏ giọt:
"Mày có biết bị người đời nhìn như quái vật là thế nào không?
Mày có biết mỗi ngày thức dậy, tao chỉ muốn đập đầu vào tường để chấm dứt cái thân xác này không?
Tao muốn sống, Nhật... tao chỉ muốn sống như một con người bình thường, không đau đớn, không bị khinh khi!"
[KHU VỰC KÊU GỌI ỦNG HỘ - GIỮA CAO TRÀO]
"Cuộc chiến trong bóng tối đã đến đỉnh điểm, nhưng công lý vẫn cần bạn tiếp sức để chiến thắng hoàn toàn!
Hãy ủng hộ chúng tôi để ánh sáng soi rọi sự thật!"
💰 STK: 0721000637501 – Vietcombank – Nguyen Minh Nhat
🌍 Paypal: paypal.me/nhatnguyenminh94
Lời kêu gọi: "Mỗi sự đóng góp của bạn là một viên đạn bắn tan bóng tối, mang lại bình yên cho những nạn nhân vô tội!"
Nhật bước tới gần hơn, đôi chân nặng nề vì mất máu, nhưng giọng anh vẫn trầm và cứng rắn, xen lẫn nỗi đau không giấu nổi:
"Khải... em hiểu nỗi đau của anh.
Em biết bệnh tật có thể giết chết cả tâm hồn trước khi cướp đi mạng sống.
Em từng thấy anh ngất giữa sân trường, từng thấy anh bị bạn bè xa lánh vì những cơn đau không ai hiểu...
Nhưng giết người không phải cách, anh không thấy sao?
Anh đã để thù hận biến anh thành kẻ mà chính anh từng căm ghét – anh tự tay đào mồ chôn mình rồi!"
Hoàng Long đứng thẳng người, dù hơi thở vẫn dồn dập sau trận giằng co dữ dội.
Anh nhổ một bãi nước bọt xuống đất đá, giọng khàn khàn xen lẫn sự xót xa hiếm hoi của một người từng trải qua bao trận chiến:
"Nhật, đừng phí lời nữa.
Anh căm thằng này vì những gì nó làm – giết người, hành hạ người vô tội...
Nhưng anh cũng tiếc cho nó.
Một đời người, lại thành ra thế này.
Đúng là số phận nghiệt ngã, nhưng tự nó chọn con đường này."
Ngọc Tú tiến lên một bước, đôi mắt đỏ hoe, giọng nhỏ nhưng đầy sức nặng, như một lời khuyên cuối cùng trước khi mọi thứ chấm dứt:
"Anh Khải... tôi từng đọc trong kinh Phật: 'Nghiệp từ tâm khởi'.
Anh tìm sức mạnh trong bóng tối, nhưng nó chỉ mang lại đau khổ – cho anh và cho những người vô tội anh đã giết.
Dừng lại đi...
Vẫn còn kịp để anh sám hối, để tìm lại chút ánh sáng trong lòng trước khi quá muộn."
Khải ngẩng lên, ánh mắt mờ mịt nhìn Tú, đôi môi khô nứt mấp máy như định nói gì đó.
Một thoáng do dự lướt qua khuôn mặt hắn – đôi mắt đỏ ngầu chớp nhẹ, như thể lời nói của Tú đã chạm vào một góc nhỏ còn sót lại của lương tâm, nơi ánh sáng từng tồn tại trước khi bị bóng tối nuốt chửng.
Nhưng rồi, sự căm hận âm ỉ trong hắn bùng lên lần cuối, mạnh mẽ hơn cả nỗi đau thể xác.
Hắn cười khan, giọng run rẩy nhưng đầy thách thức và điên dại:
"Sám hối?
Muộn rồi...
Tao không quay lại được nữa!
Nếu tao không có sức mạnh, thì tao sẽ kéo tất cả chúng mày xuống địa ngục cùng tao!"
Khải bất ngờ bật dậy như một con thú bị thương, ánh mắt điên cuồng bùng lên tia quyết tâm cuối cùng, như một ngọn lửa sắp tắt nhưng vẫn cố cháy hết mình để thiêu rụi mọi thứ.
Hắn lao tới bàn đá giữa hang động, bàn tay run rẩy nhưng đầy quyết tâm nắm chặt lá bồ đề thấm máu – "huyết ấn bồ đề" mà hắn đã chuẩn bị suốt 10 năm đằng đẵng, mảnh ghép cuối cùng của nghi thức tà đạo hắn đặt cả mạng sống để hoàn thành.
Dưới ánh đèn pha chập chờn của Lan Anh, lá bồ đề hiện lên như một vật sống, những vệt máu đỏ thẫm trên bề mặt vẫn còn ướt, như rỉ ra từ chính lòng đất, tỏa ra một thứ mùi tanh nồng pha lẫn hương gỗ khô kỳ lạ, vừa ghê rợn vừa mê hoặc.
Hắn gầm lên, giọng khàn khàn rạn nứt như tiếng gào từ cõi chết:
"Không ai ngăn được tao!
Sức mạnh này là của tao – tao sẽ thành thần, tao sẽ sống mãi mãi!"
Việt hoảng loạn tột độ, cố vùng vẫy khỏi tảng đá, đôi tay yếu ớt chống lên đất đá trơn trượt, nhưng cơ thể kiệt sức không thể di chuyển thêm được bước nào.
Tiếng kêu cứu của cậu nghẹn lại trong cổ họng, đứt quãng như tiếng nấc cuối cùng của một người sắp chết:
"Nhật... không... cứu tao... tao không muốn chết..."
Nhật lao tới, bất chấp vết thương ở vai đau nhức dữ dội, dùng toàn thân xô mạnh vào Khải với sức mạnh cuối cùng của một người sắp kiệt lực.
Cú va chạm mạnh đến mức cả hai ngã nhào xuống sàn đá, tiếng "bịch" nặng nề vang lên, lá bồ đề tuột khỏi tay Khải, lăn lóc trong bụi đá, văng xa khỏi tầm với của hắn.
Khải gầm lên như một con thú bị thương, vươn tay trái định nhặt lại lá bồ đề, nhưng Hoàng Long chớp thời cơ, lao tới như một cơn lốc không thể cản phá.
Anh quật mạnh báng súng vào gáy Khải, một tiếng "rắc" khô khốc vang lên khi xương đầu nứt ra, máu đỏ tươi rỉ ra từ vết thương sau đầu, chảy thành dòng nhỏ xuống sàn đá lạnh buốt.
Khải ngã xuống, cơ thể co giật vài cái trước khi bất tỉnh hoàn toàn, khuôn mặt điên dại giờ chỉ còn là một cái xác không hồn nằm bất động trên đất lạnh, đôi mắt vẫn mở to nhưng không còn ánh sáng, chỉ còn sự trống rỗng và tuyệt vọng.
Lan Anh hét lên, giọng gấp gáp nhưng vẫn giữ vẻ chuyên nghiệp của một bác sĩ pháp y dày dặn kinh nghiệm:
"Nhật, nằm xuống ngay!
Để tôi xử lý vết thương của anh!"
Nhật thở hổn hển, tay ôm chặt vai, máu loang đỏ cả tay áo và nền đá bên dưới.
Anh gục xuống một đầu gối, ánh mắt vẫn dán vào Khải, như không tin rằng mọi chuyện đã kết thúc.
Ngọc Tú chạy tới, đôi tay run rẩy nhặt lá bồ đề lên bằng chiếc khăn tay sạch lấy từ túi áo, cẩn thận gói nó lại như sợ nó sẽ tiếp tục gây họa nếu không được kiểm soát.
Giọng cô nghẹn ngào, xen lẫn nhẹ nhõm:
"Anh Nhật... xong rồi... nghi thức không thể hoàn thành nữa...
Lá bồ đề này, tôi sẽ giao cho cơ quan điều tra...
Nó phải bị tiêu hủy."
Quốc Thắng lao tới đỡ Việt, kiểm tra mạch cậu ta bằng hai ngón tay đặt lên cổ, ánh mắt tập trung nhưng thở phào khi cảm nhận được nhịp đập yếu ớt vẫn còn.
Giọng cậu chắc chắn, như một báo cáo trong phòng họp:
"Anh Nhật, Việt còn sống, nhưng yếu lắm.
Mạch anh ấy chậm – em phải đưa cậu ấy ra ngoài ngay!"
Ánh bình minh cuối cùng cũng len lỏi qua lối vào hang động, những tia sáng đầu tiên xuyên qua tán lá rậm rạp của rừng Tam Điệp, rọi xuống sàn đá lạnh lẽo như một lời tuyên bố chiến thắng của ánh sáng trước bóng tối.
Không khí trong hang dần bớt ngột ngạt, thay bằng mùi đất ẩm và hương cỏ dại thoảng từ bên ngoài, mang theo chút sự sống giữa tử khí nặng nề.
Tổ điều tra đứng giữa khung cảnh hỗn loạn – máu loang lổ trên đất đá, những mảnh vỡ của mặt nạ gỗ nằm rải rác, và bóng dáng bất động của Khải như một minh chứng cho sự kết thúc của một cơn ác mộng kéo dài suốt 10 năm.
Hoàng Long quỳ xuống cạnh Khải, đặt hai ngón tay lên cổ hắn để kiểm tra mạch, ánh mắt sắc lạnh nhưng không còn giận dữ, chỉ còn sự mệt mỏi của một người vừa bước ra khỏi chiến trường.
Anh quay sang Nhật, giọng khàn khàn:
"Nhật, nó còn sống.
Đầu nứt, nhưng chưa chết.
Phải đưa nó về – pháp luật sẽ xử lý theo đúng cách."
Lan Anh quỳ xuống cạnh Nhật, ánh mắt sắc lạnh chuyển sang lo lắng khi thấy máu thấm đỏ cả tay áo anh.
Cô mở hộp y tế mang theo, nhanh chóng lấy băng gạc và thuốc sát trùng, băng bó vết thương trên vai anh với những động tác thành thục, chính xác như khi cô phân tích tử thi.
Giọng cô trầm nhưng gấp gáp:
"Nhật, ngồi yên đấy.
Vai anh mất máu nhiều quá – để tôi xử lý, đừng cử động mạnh, không là anh ngất đấy!"
Ngọc Tú đứng cạnh Việt, kiểm tra cậu ta bằng chút kiến thức y tế cơ bản cô từng học từ hồi đại học.
Cô quay sang Thắng, giọng gấp gáp nhưng nhẹ nhõm:
"Ông Thắng, giúp tôi đỡ Việt ra ngoài đi.
Anh ấy cần oxy gấp – tôi sợ anh ấy không trụ được lâu nếu cứ nằm đây!"
Quốc Thắng gật đầu, đặt chiếc laptop xuống một tảng đá gần đó, chạy tới đỡ Việt lên vai với sự cẩn thận của một người quen xử lý tình huống khẩn cấp.
Giọng cậu chắc chắn, như một mệnh lệnh trong phòng điều khiển:
"Tú, để tôi.
Anh Nhật, anh Long, em đưa Việt ra xe trước – mọi người theo sau ngay nhé!"
Nhật gật đầu yếu ớt, ánh mắt mệt mỏi nhưng vẫn sắc lạnh, giọng trầm như một lời dặn dò cuối cùng:
"Thắng, cẩn thận!
Tú, đi với Thắng – đừng để Việt gặp nguy hiểm thêm!"
Hoàng Long khoác vai Nhật bằng tay trái, tay phải vẫn cầm khẩu súng đã nguội lạnh, giọng khàn khàn nhưng mang chút ấm áp của một người anh lớn:
"Nhật, lên xe đi.
Vụ này xong rồi – em làm tốt lắm, tốt hơn anh nghĩ."
Tổ điều tra chậm rãi rời hang động, ánh sáng mặt trời chiếu lên khuôn mặt từng người – mệt mỏi, phong trần, nhưng cũng đầy nhẹ nhõm và chiến thắng.
Nhật đi cuối cùng, tay ôm vai trái, ánh mắt quét qua hang lần cuối như muốn ghi nhớ mọi chi tiết.
Hình ảnh Khải nằm bất động, lá bồ đề thấm máu giờ được gói kín trong tay Tú, và những vệt máu khô loang lổ trên đất đá như khắc sâu vào tâm trí anh – một ký ức không thể xóa nhòa, một lời nhắc nhở về cái giá của thù hận và sự điên cuồng.
Ở bệnh viện huyện, ánh sáng mặt trời đã cao hơn, xuyên qua màn sương mù buổi sáng, rọi lên hành lang lạnh lẽo giờ đã bớt nặng nề bởi những tin tức tốt lành.
Trong phòng hồi sức, Hạnh ngồi tựa lưng vào gối, hơi thở vẫn yếu nhưng đôi mắt đã sáng hơn, không còn nỗi sợ hãi ám ảnh như những ngày trước.
Trần Mi Li nằm trên giường bên cạnh, tay nắm nhẹ tay Hạnh, khuôn mặt nhợt nhạt nhưng nở một nụ cười yếu ớt, đôi mắt long lanh vì xúc động.
Đội trưởng nằm ở giường đối diện, cánh tay băng kín, ánh mắt già nua nhìn qua cửa sổ, mỉm cười khi nghe tiếng bước chân của y tá bước vào báo tin:
"Tổ điều tra đã bắt được hung thủ.
Nguyễn Văn Việt được cứu – mọi chuyện ổn rồi"
Hạnh thở dài, giọng thều thào nhưng chứa đựng sự nhẹ nhõm:
"Anh Nhật... anh ấy làm được rồi...
Tôi biết anh ấy sẽ không bỏ cuộc...
Cảm ơn anh ấy..."
Mi Li gật đầu, giọng nhỏ nhưng ấm áp, ánh mắt hướng về phía cửa như muốn gửi lời cảm ơn trực tiếp:
"Hạnh... em cứ nghĩ mình không qua nổi...
Cảm ơn anh Nhật, cảm ơn mọi người...
Nếu không có họ, chắc em và chị đã không còn ở đây..."
Đội trưởng quay sang, giọng khàn khàn nhưng đầy hài lòng:
"Tốt lắm...
Nhật và Long không làm tôi thất vọng.
Họ là những chiến sĩ thực thụ..."
Trở lại rừng Tam Điệp, tổ điều tra đứng bên chiếc UAZ-469 cũ kỹ, giờ đã đầy vết xước và bùn đất sau hành trình cam go qua những con đường rừng gập ghềnh.
Quốc Thắng đỡ Việt lên băng ca phía sau xe, cẩn thận đặt anh ta nằm thẳng, ánh mắt kiểm tra lần cuối để chắc chắn anh vẫn ổn.
Ngọc Tú ngồi cạnh Việt, lấy từ túi áo một chai nước nhỏ, đổ lên khăn tay để lau mồ hôi và bụi bẩn trên khuôn mặt nhợt nhạt của anh, giọng cô dịu dàng:
"Việt, anh ráng lên chút nữa...
Chúng ta sắp ra khỏi đây rồi..."
Hoàng Long và Lan Anh còng tay Khải bằng còng thép, dù hắn vẫn bất tỉnh, rồi đặt hắn vào khoang sau cùng với dây đai an toàn để đảm bảo hắn không gây nguy hiểm nếu tỉnh lại giữa đường.
Long quay sang Lan Anh, giọng khàn:
"Lan Anh, em kiểm tra kỹ chưa?
Thằng này mà tỉnh dậy giữa đường là phiền lắm đấy."
Lan Anh gật đầu, ánh mắt sắc lạnh quét qua Khải một lần nữa, giọng trầm:
"Anh Long, em tiêm cho hắn một liều thuốc an thần nhẹ rồi.
Hắn sẽ không tỉnh trong 4-5 tiếng tới – đủ để chúng ta về đến đồn."
Nhật đứng một mình cách chiếc xe vài mét, hít thở sâu bầu không khí trong lành của buổi sáng, ánh mắt hướng về rừng xanh thẳm trải dài bất tận phía trước.
Những tia nắng đầu tiên chiếu qua tán lá, rọi lên khuôn mặt anh, làm nổi bật những vết bầm tím và đôi mắt trầm tư đầy ám ảnh.
Anh suy ngẫm, giọng trầm vang lên trong lòng như một lời độc thoại không ai nghe thấy:
"Khải... anh từng là một người tốt, từng là người em kính trọng vì sự kiên trì của anh...
Nhưng thù hận và bóng tối đã nuốt chửng anh, biến anh thành một con quái vật mà chính anh không nhận ra.
Em không thể cứu anh khỏi chính anh...
Nhưng ít nhất, em đã cứu được Việt, cứu được Hạnh, Mi Li, và những người vô tội khác...
Ánh sáng đã thắng lần này, nhưng những vết thương này – cả của anh và của em – sẽ không bao giờ lành hẳn...
Em tự hỏi, liệu còn bao nhiêu bóng tối nữa đang chờ chúng ta ngoài kia?"
Hoàng Long bước tới, vỗ mạnh lên vai phải của Nhật, tránh chạm vào vết thương bên trái, giọng khàn khàn nhưng mang chút ấm áp của một người anh lớn:
"Nhật, lên xe đi.
Vụ này xong rồi – em làm tốt lắm, tốt hơn anh mong đợi.
Nhưng anh có cảm giác...
đây chưa phải kết thúc.
Còn nhiều bóng tối ngoài kia đang chờ chúng ta đối mặt."
Nhật quay lại, mỉm cười yếu ớt, ánh mắt sáng lên chút hy vọng dù cơ thể đã kiệt sức:
"Anh Long... em biết.
Nhưng hôm nay, chúng ta đã thắng.
Đó là điều quan trọng nhất lúc này."
Lan Anh bước tới, tay cầm túi chứng cứ chứa con dao và lọ curare, giọng trầm:
"Nhật, anh Long nói đúng.
Vụ này khép lại, nhưng curare này... em nghi nó không phải nguồn gốc từ Tam Điệp.
Có thể còn một đường dây lớn hơn phía sau – chúng ta cần chuẩn bị."
Nhật gật đầu, ánh mắt sắc lạnh trở lại:
"Lan Anh, tôi tin cô.
Nếu còn bóng tối, chúng ta sẽ tìm ra nó – như hôm nay."
Tổ điều tra lên xe, tiếng động cơ UAZ gầm lên phá tan sự tĩnh lặng của rừng sâu.
Chiếc xe lăn bánh, để lại hang động lạnh lẽo phía sau – một ngôi mộ đá chôn vùi những bí mật và tội ác của quá khứ.
[KHU VỰC KÊU GỌI ỦNG HỘ - CUỐI CHƯƠNG]
"Hành trình phá án đầy cam go của vụ án đầu tiên cuối cùng đã đi đến hồi kết.
Sự ủng hộ của bạn đã giúp chúng tôi mang lại công lý và bình yên cho những người vô tội.
Xin chân thành cảm ơn!"
💰 STK: 0721000637501 – Vietcombank – Nguyen Minh Nhat
🌍 Paypal: paypal.me/nhatnguyenminh94
Lời kêu gọi: "Hãy tiếp tục đồng hành cùng những câu chuyện trinh thám hấp dẫn khác.
Sự ủng hộ của bạn là nguồn động lực lớn nhất để tôi tiếp tục sáng tạo và mang đến những tác phẩm chất lượng!"
"Xin chân thành cảm ơn tất cả các bạn đã theo dõi và ủng hộ câu chuyện từ những chương đầu tiên cho đến giây phút cuối cùng.
Hy vọng hành trình phá án đầy kịch tính này đã mang đến cho các bạn những trải nghiệm thú vị và đáng nhớ.
Sự ủng hộ của các bạn là nguồn động lực vô giá đối với tôi."