Dị Giới  Ở Tận Thế Ta Xây Dựng Thị Trấn Nhỏ

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,264,952
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
o-tan-the-ta-xay-dung-thi-tran-nho.jpg

Ở Tận Thế Ta Xây Dựng Thị Trấn Nhỏ
Tác giả: Nguyệt Bán Đinh
Thể loại: Dị Giới, Huyền Huyễn, Xuyên Không, Hài Hước, Điền Văn, Mạt Thế
Trạng thái:


Giới thiệu truyện:

Tác giả: Nguyệt Bán Đinh

Thể loại: Điền Văn, Dị Giới, Xuyên Không, Mạt Thế, Huyền huyễn

Giới thiệu:

Cuộc sống trong những ngày tận thế là như nào?

Trả lời: Xin mời tìm hiểu, mỗi ngày ngủ đến thích thì dậy, một ngày ăn đủ ba bữa cơm, thoải mái tập thể hình hay dắt chó mèo đi dạo, đi mua sắm ở siêu thị, còn đi xem phim.

Đúng rồi, dạo gần đây trấn trưởng của chúng ta còn xây thêm một cái vườn bách thú, cuối tuần còn có thể đưa con cái đi chơi, ngoài việc đi kiếm tiền để trả tiền thuê nhà chẳng ai nguyện ý đi ra khỏi nơi này.

Có người hỏi ở đây có mâu thuẫn sao? Làm gì có chuyện đó, thôi không nói nữa, tôi còn phải đi đón con tan học, buổi tối còn phải ngồi xe lửa đi thăm chú hai, tiện thể còn đón chú ấy đến đây chơi vài ngày.

……

Vào năm thứ năm từ khi tận thế bắt đầu, bỗng nhiên xuất hiện một trấn nhỏ thần bí ở thành phố H trống rỗng này

Trong trấn nhỏ có phòng ngủ ấm áp, có đồ ăn đầy đủ, có nước sạch sẽ dùng để uống, còn có đèn điện sáng chói và ban đêm và an ninh cực kì tốt.

Theo sự phát triển của trấn nhỏ, người dân trong trấn càng ngày càng nhiều, phương tiện ở bên trong trấn cũng càng ngày càng phong phú.

Nông nghiệp, công nghiệp và giáo dục phát triển rất mạnh mẽ, cuối cùng còn xây được đường ray xe lửa!

Nữ chủ bản tóm tắt:

Miêu Tuệ Tuệ bị đồ vật từ trên trời rơi xuống gϊếŧ chết, ngoài ý muốn bị kéo vào thế giới tận thế và còn phải khế ước với một hệ thống.

Mời chào người dân cho trấn, thăng cấp trấn nhỏ, đạt thành thành tựu còn có đặc thù khen thưởng.

Miêu Tuệ Tuệ thích chơi trò chơi kinh doanh nên chơi vui vẻ vô cùng.

Bất tri bất giác, dân cư của trấn nhỏ quá đông, và cô được gọi là vị chúa cứu thế.

Miêu Tuệ Tuệ: Tôi lúc đầu tôi chỉ nghĩ đây là trò chơi kinh doanh bạn có tin không?

Truyện này hướng nhiều về việc thăng cấp của trấn nhỏ, nội dung viết về sự sinh tồn ở mạt thế không nhiều lắm.

Mọi người lưu ý điểm này nha~

Tag: Mạt thế, Hệ thống, Tương lai hư cấu, Xây dựng cơ bản

Từ khóa tìm kiếm: Vai chính: Miêu Tuệ Tuệ​
 
Có thể bạn cũng thích !
Ở Tận Thế Ta Xây Dựng Thị Trấn Nhỏ
Chương 1: 1: Bị Hệ Thống Trói Buộc


Đột nhiên Miêu Tuệ Tuệ tỉnh dậy khỏi cơn ác mộng, lòng còn sợ hãi sờ sờ đỉnh đầu của mình, việc mình bị một vật rơi từ trên trời xuống đầu quá chân thực.

Đến bây giờ, cô vẫn có thể cảm nhận được rõ ràng cái cảm giác đau buốt đầu và cả cảm giác máu tươi chảy ra từ hai mắt.

Cô ngẩng đầu nhìn ra phía ngoài cửa sổ, trời xanh mây trắng, cỏ xanh mướt, những cơn gió nhẹ nhàng thổi qua cửa sổ như khẽ vuốt khuôn mặt của cô gái trẻ.

Từ từ… Cỏ xanh ư? Nhà của cô rõ ràng ở tận tầng 28, tại sao có thể thấy cỏ xanh vậy?Trong nháy mắt, đầu óc Miêu Tuệ Tuệ rất căng thẳng, nhìn bốn phía xung quanh mới phát hiện, nơi này cũng không phải phòng của cô!Tay cô lập tức siết chạy lại, túm chặt lấy góc chăn, đã xảy ra chuyện gì vậy? Bọn buôn người đã bắt cóc mình sao?“Đã phát hiện ra ký chủ đã thức tỉnh, bắt đầu trói buộc với hệ thống của trấn nhỏ….

Trói định thành công, xin ký chủ hãy đặt tên cho thị trấn nhỏ.

”Âm thanh đột ngột vang lên trong đầu khiến Miêu Tuệ Tuệ giật mình, thiếu chút nữa từ nhảy dựng trên giường.

“Là ai đó? Đây là trò đùa dai của ai vậy? Để tôi nói cho mà biết, tôi sẽ báo cảnh sát!” Miêu Tuệ Tuệ vừa nói, vừa trộm ấn nút khẩn cấp trên điện thoại để báo cảnh sát.

Giây tiếp theo, bốn chữ “ không có tín hiệu” to đùng xuất hiện ở trên màn hình.

Miêu Tuệ Tuệ không khỏi bất mãn, đây là chỗ núi sâu rừng già nào vậy? ngay cả tín hiệu điện thoại cũng không có.

“Ký chủ đừng nóng nảy, ở thế giới ban đầu bạn đã tử vong, chính hệ thống tôi đã đem bạn xuyên đến thế giới hiện tại, sự tồn tại và tất cả các mối quan hệ ở thế giới trước đây của bạn đã bị xoá sổ.

”Vừa dứt lời, trước mắt Miêu Tuệ Tuệ liền xuất hiện một cái màn hình trong suốt lơ lửng ở trên không, bên trên màn hình đúng là đang phát lại cảnh tượng cô bị vật thể rơi từ trên trời đập vào đầu chết.

Hình ảnh này quả thật đẫm máu đến kinh dị.

Miêu Tuệ Tuệ ngây ngẩn cả người, hoá ra cái kia không phải ác mộng, mình thật sự đã chết.

Tin tức này thật sự khiến cô khó chấp nhận.

Sau một lúc tinh thần sa sút, Miêu Tuệ Tuệ lại suy nghĩ cẩn thận, mình chính là cô nhi, độc lai độc vãng, không có một người bạn thân nào, như vậy sống ở thế giới nào mà chả được.

Hơn nữa, cô vốn đã chết rồi, hiện giờ lại có cơ hội làm lại cuộc đời, đáng lẽ ra cô phải vui mừng mới đúng chứ, người bình thường làm gì có cơ hội tốt như vậy.

Bình thường cô rất hay xem các loại tiểu thuyết về ngày tận thế cho nên cũng không xa lạ gì đối với mấy hệ thống như này.

“Bạn hãy đặt tên cho trấn nhỏ, sau đó cùng với hệ thống che chở cho những người dân gặp khó khăn trong việc sinh tồn ở tận thế, thành lập một ngôi làng hạnh phúc ấm no.

“Tận… Tận thế? Chắc không phải nơi zombie đi khắp mọi nơi trên đường như ta nghĩ đúng không?” Đầu óc.

Miêu Tuệ Tuệ có chút không rõ, hiện tại thu hồi lại câu nói vừa nãy của mình còn kịp không vậy?“Không phải như vậy đâu.

”.
 
Ở Tận Thế Ta Xây Dựng Thị Trấn Nhỏ
Chương 2: Chương 2


Miêu Tuệ Tuệ chưa kịp thở phào nhẹ nhõm, lại nghe hệ thống nói thêm: “Ngoại trừ zombie, còn có động vật biến dị và thực vật biến dị.

”Miêu Tuệ Tuệ: “…”“Ký chủ xin yên tâm, hệ thống tôi có thể bảo đảm bên người sống trong trấn nhỏ và bản nhân ký chủ tuyệt đối an toàn.

”Miêu Tuệ Tuệ không nói thêm gì, đẩy cánh cửa của căn phòng mình đang ở, bên tay phải có hai căn nhà tranh, xung quanh là miếng đất trống siêu to khổng lồ, to đến mức nhìn không thấy hết.

Đi được một lúc, có thể nhìn thấy rằng trấn nhỏ bị bao quanh bởi các thanh sắt lớn và nhọn.

Mà ở bên trong và bên ngoài bức tường sắt là hai thế giới hoàn toàn khác nhau.

Đi đến trước bức tường sắt, đập vào mắt cô là khung cảnh hoang tàn đổ nát, toàn bộ thành phố đã bị phá hủy nặng nề.

Trong không khí toàn là mùi máu tanh hôi, thỉnh thoảng bên ngoài còn có động vật chạy qua, Miêu Tuệ Tuệ chắc chắn rằng đó không phải mấy con động vật bình thường.

Mấy con chuột còn mọc răng nanh đỏ cực sắc nhọn còn có hai đôi mắt đỏ ngầu như máu, đáng sợ hơn mấy bụi cỏ dại nhe răng ở ven đường, mấy bông hoa kết hợp với mấy dây leo cắn vỡ đường xi măng.

Một zombie từ xa loạng choạng đi tới đây, làn da trên mặt đã thối rữa, trên người nơi nơi đều là mấy cái lỗ to lõm lại, trong lỗ còn có mấy con giòi bò lúc nhúc, từ bên trong miệng còn có một vật thể màu đen không rõ là gì.

Miêu Tuệ Tuệ rốt cuộc nhịn không được, cúi xuống nôn mấy bãi.

Tuy nhiên may mắn thay, mấy cái động thực vật cùng với con zombie này có vẻ như không thấy cô và cái trấn nhỏ này.

Cô không thể quay trở lại cuộc sống trước kia được, việc này cô có tự mình hiểu lấy, một mình cô tuyệt đối không thể sinh tồn ở cái nơi quỷ quái này.

Có thêm hệ thống ở đây, cuộc sống của cô sẽ dễ dàng hơn nhiều, ít nhất an toàn của cô có thể bảo đảm.

Nhìn trước thành phố bị phá huỷ trước mắt, Miêu Tuệ Tuệ nhẹ giọng nói: “Đặt là trấn nhỏ Hy Vọng đi.

”“Đặt tên thành công, ký chủ hãy mở ra giao diện của hệ thống để xem xét địa hình của trấn nhỏ cùng với hướng dẫn thăng cấp.

” Âm thanh máy móc của hệ thống có vẻ đã nhẹ nhàng hơn nhiều.

Miêu Tuệ Tuệ trở lại căn phòng vừa rồi, đổ một ly nước ấm, mở ra giao diện của hệ thống để kiểm tra.

Căn phòng này cô sẽ tiếp tục ở trong tương lai, hệ thống nói đây là nhà của trưởng trấn, nó sẽ thăng cấp cùng với trấn nhỏ, đây cũng là một nơi tuyệt đối an toàn, không có sự đồng ý của cô, không ai có thể tiến vào đây.

Trên giao diện mà hệ thống xây dựng, tổng cộng có năm cột chính: nông nghiệp, công nghiệp, sinh hoạt, giáo dục, giao thông.

Hiện giờ, mấy cái cột này đều có màu xám không thể nhấp vào, chỉ có cột sinh hoạt được mở khoá hai phần, cũng chính là hai ngôi nhà tranh đơn sơ mà Miêu Tuệ Tuệ nhìn thấy ở bên ngoài.

Thêm cột nông nghiệp cũng được mở khóa phần hạt giống lúa mì, có thể dùng cho trồng trọt, mặt khác chỉ có thăng cấp mới có thể từ từ mở khóa các chức năng khác.

Điều khiến Miêu Tuệ Tuệ kinh ngạc chính là cột giao thông, chẳng lẽ sau này sẽ có xe ô tô hoặc là xe buýt sao? Đến lúc đó, có phải cô sẽ có cơ hội đi ra ngoài nhìn xem? Càng nghĩ lại càng có chút mong chờ.

.
 
Ở Tận Thế Ta Xây Dựng Thị Trấn Nhỏ
Chương 3: Chương 3


Căn nhà tranh kia tuy đơn sơ nhưng vẫn có thể sinh sống được bên trong đó, nhưng yêu cầu là phải trả tiền bảo trì phòng ốc, một ngày tốn hai mươi tinh hạch cấp một.

Một tháng hết 580 tinh hạch cấp một.

Nếu sau này trấn nhỏ ngày càng tăng cấp, phí tinh hạch sẽ ngày càng tăng lên.Phí bảo trì này tương tự như tiền thuê nhà.Trong đây cũng có ghi hướng dẫn cách đổi tinh hạch, một trăm tinh hạch cấp một tương đương với một tinh hạch cấp hai, một trăm tinh hạch cấp hai tương đương với một cái tinh hạch cấp ba, cứ tính tăng dần như vậy.Tất cả các loại nặng lượng cần thiết của tòa nhà như: điện,nước, ánh sáng tín hiệu đều do hệ thống cung cấp, đương nhiên, điều kiện tiên quyết là Miêu Tuệ Tuệ phải đưa đủ tinh hạch để hệ thống nâng cấp vận hành.“Nếu tôi không thể kiếm đủ tinh hạch để thăng cấp thì sao?” Miêu Tuệ Tuệ hỏi.“Khi nguồn năng lượng của hệ thống bị cạn kiệt, hệ thống liền sẽ lâm vào trạng thái ngủ đông, trấn nhỏ cũng sẽ biến thành trấn nhỏ bị vứt bỏ, không thể tiếp tục phát triển, cũng không hề che chở cho bất kì người nào, zombie có thể tùy ý ra vào đây, động thực vật biến dị cũng sẽ chiếm cứ nơi này.” Hệ thống thành thật nói.Nghĩ đến cái cảnh tượng kinh hoàng đó, Miêu Tuệ Tuệ không khỏi rùng mình, nếu một ngày đó thực sự tới, bản thân mình nhất định sẽ bị ăn đến mức xương cốt không còn.Ở trấn nhỏ này cũng có quy định riêng, không thể đánh nhau ẩu đả, không thể cướp đoạt tài sản của người khác, không thể phóng uế bừa bãi.

Điều cuối cùng là, quyền lực của trưởng trấn đứng trên quy tắc.Miêu Tuệ Tuệ không khỏi chậc chậc lưỡi, nếu gặp phải một người có dã tâm, sợ rằng sẽ tự thành lập vương quốc của chính mình.Miêu Tuệ Tuệ còn đi nhìn thoáng qua căn nhà tranh đơn sơ, ở trong khoảng đất trống mênh mông như này nhìn hai căn nhà tranh có chút lẻ loi.

Nhìn từ bên ngoài, mái nhà tranh mỏng manh yếu ớt tới mức có thể dễ dàng bị gió thổi bay.

Mấy bức tường đất cũng không được mịn màng, cứ gồ ghề lồi lên như mấy cục mụn.

Căn nhà tranh này ngoại trừ việc hơi to một chút thì chẳng có cái lợi thế nào cả.Miêu Tuệ Tuệ có chút lo lắng đi vào xem, không nghĩ tới, không gian bên trong lại tốt hơn một chút so với tưởng tượng của cô.Nhà tranh chỉ có một tầng, bên ngoài là một đại sảnh, lắp thêm một cái đèn led, còn có thêm một quầy lễ tân đơn giản, phía sau là một người máy có cái đầu tròn.“ Xin chào Trưởng trấn, cô có yêu cầu gì không?” Người máy phát hiện đã có người lại đây, sau khi rà quét một phen liền nhanh chóng xác định được thân phận của Miêu Tuệ Tuệ.Miêu Tuệ Tuệ bị trí thông minh của nó làm cho kinh ngạc, ngây người một hồi mới nói: “Tôi muốn đi xem phòng.”.
 
Ở Tận Thế Ta Xây Dựng Thị Trấn Nhỏ
Chương 4: Chương 4


“Tốt, đã rà quét tin tức xong, xin hãy nhìn cẩn thận, đường đi không bằng phẳng, vui lòng đi một cách cẩn thận.

”Người máy nói xong liền lại đem đầu xoay trở về, ngoan ngoãn trông coi địa bàn của mình.

Miêu Tuệ Tuệ tấm tắc bảo lạ, con người máy quả thực chính là một chuyên gia làm việc khiến người ta thật yên tâm.

Đi vào bên trong đại sảnh, đi qua một dãy hành lang không lớn lắm, đập vào mắt là hai cánh cửa to lớn đối diện nhau, bên treo còn treo số nhà A101, A102Miêu Tuệ Tuệ đứng ở cổng lớn của nhà A101, bên trên then của có một màn hình nhận diện khuôn mặt, mặt Miêu Tuệ Tuệ xuất hiện ở trên màn hình, “ting” một tiếng, bên trên tay nắm liền xuất hiện một chấm nhỏ màu xanh lá cây, điều này có nghĩa là cửa có thể mở ra.

Xoay tay nắm cửa, cánh cửa khẽ mở ra theo tiếng “kẽo kẹt”, căn nhà có hình chữ nhật, đứng một chỗ, liếc mắt một cái là có thể nhìn hết cả căn phòng, diện tích rất nhỏ, phòng khách cùng phòng ngủ chỉ được ngăn cách bằng tấm vải rất mỏng.

Giường có chiều ngang 1m8 và chiều dài 2m, nhìn mắt thường có thể thấy được rằng giường rất sạch sẽ, Miêu Tuệ Tuệ tựa hồ có thể ngửi được mùi thơm của vải sau khi phơi dưới ánh nắng mặt trời.

Trong góc tủ gỗ nhỏ có một cái bếp từ, một cái ấm đun nước, mấy cái ly thủy tinh, trên ấm nước có một vòi nước, là vòi lọc nước tinh khiết có thể uống trực tiếp.

Giữa phòng khách là bộ bàn ghế gỗ chiếm diện tích nhỏ, có thể gấp gọn tiết kiệm diện tích, phía trên đầu có đèn led đơn giản.

Nhà vệ sinh cũng là loại cũ nhất màu trắng lát gạch, trên tường treo một mình vòi hoa sen, bên cạnh còn có một cái bồn rửa tay.

Toàn bộ ngôi nhà được bao phủ bởi những bức tường trắng, và sàn nhà là sàn bê tông đơn giản nhất.

Đây thực sự là một ngôi nhà tranh đơn sơ.

Ở thế giới mà Miêu Tuệ Tuệ sinh sống trước đây, căn phòng như vậy chủ dàng cho những người có cuộc sống khó khăn sinh sống có khi họ còn không thèm.

Nhưng mà ở tận thế, đây có thể coi là một nơi an toàn, ấm áp có thể yên tâm ẩn núp.

Ở phía sau phòng của trưởng trấn là một nông trường to lớn, lúc này, một người máy có bánh xe lăn đang gieo hạt trên cánh đồng, bánh xe nhỏ quay nhanh và trông rất hoạt bát.

Lô hạt lúa mì đầu tiên là do hệ thống tặng, sau này cô phải tự mình mua, một tinh hạch cấp một có thể mua một túi hạt giống.

.
 
Ở Tận Thế Ta Xây Dựng Thị Trấn Nhỏ
Chương 5: Chương 5


Tô Thanh Thanh chuẩn bị đồ dùng cần thiết để đi ra ngoài vài ngày, lấy một viên tinh hạch cấp ba, một miếng lương khô và nửa bình nước bỏ vào trong cặp, sau đó bước ra khỏi túp lều mà mười mấy người ở cùng nhau.

“Thanh Thanh.

”Phía sau, một cô gái sống trong lều ngăn cản nàng, “Cậu không nên đi, cậu thân là nữ sinh sống đến những ngày tận thế cũng không dễ dàng, huống chi lần này phải đi lấy được tê giác biến dị cấp 8, tớ sợ cậu sống không được.

”“Chỉ cần hoàn thành nhiệm vụ lần này, tớ sẽ đổi được một tháng lương thực của một nhà bốn người, em gái cũng có thể uống được nước cơm mà con bé hằng đêm mong ước” Tô Thanh Thanh ngữ khí kiên định.

Ở cái căn cứ này, không cống hiến gì thì sẽ không có vật tư, muốn ăn cái gì, muốn ở trong lều trại, cũng chỉ có thể nhận nhiệm vụ của căn cứ, hoàn thành xong mới có thể đổi lấy chút ít vật tư.

Mà một nhà bốn người của Tô Thanh Thanh, chỉ một mình cô mới có sức chiến đấu, cha bị cụt một chân, mẹ sinh em gái xong thì bị tổn thương thân thể, không thể làm được công việc nặng nhọc.

Tô Thanh Thanh phải nỗ lực rất nhiều mới giữ được cho gia đình bốn người một chỗ an thân.

“Thật ra… Còn có một biện pháp khác.

” Nữ sinh muốn nói lại thôi, “Cậu biết đó, Vương ca vẫn luôn thích cậu.

”Vương ca ca là phó cục trưởng của bộ hậu cần,lớn lên tai to mặt lớn, nhưng vì phụ trách việc quản lý vật tử của căn cứ, vì vậy anh Vương rất nổi tiếng trong căn cứ, anh ta bày tỏ rõ ràng sự hứng thú của mình đối với Tô Thanh Thanh, anh ta đã ám chỉ rất nhiều lần, nhưng Tô Thanh Thanh đều từ chối tất cả.

Tô Thanh Thanh quay đầu lại nhìn cô gái kia, ánh mắt rơi vào quần áo sạch sẽ hơn người khác cùng chiếc kẹp tóc pha lê trên đầu: “Tớ không muốn, có lẽ bám vào người khác có thể khiến cuộc sống tớ dễ chịu hơn, nhưng tớ không thể vượt qua rào cản trong lòng.

Tiểu Lệ, dù sao cậu không thể dựa vào người khác, cuối cùng cậu vẫn phải dựa vào chính mình thôi.

"Nói xong, cô ấy rời đi mà không quay đầu lại.

….

Ba ngày sau, Tô Thanh Thanh trốn trong góc của thùng rác, mùi rác rưởi thối rữa bao phủ cơ thể cô, che khuất hoàn toàn mùi cơ thể của cô, bên ngoài thỉnh thoảng có thể nghe thấy tiếng gầm rú của dị thú, cô nín thở và cau mày.

Ôi trời, quái thú biến dị cấp tám quả thực quá khó đối phó, bộ lông của nó cứng như sắt, vũ khí thông thường hoàn toàn không thể tạo thành thương tổn cho nó.

.
 
Ở Tận Thế Ta Xây Dựng Thị Trấn Nhỏ
Chương 6: 6: Tô Thanh Thanh 2


Là do cô đã đánh giá quá cao thực lực của mình, cơm nước đều đã ăn sạch, tinh lực cũng cạn kiệt, thứ duy nhất còn sót lại chính là con dao găm trong tay.

Hơn nữa cô chỉ làm cho tê giác biến dị bị thương một bên mắt, lớp da cứng rắn bên ngoài không hề bị tổn thương, cô đã chọc giận nó rồi.

Tiếng huyên náo bên ngoài dần dần nhỏ đi, Tô Thanh Thanh biết mình không thể cứ trốn ở chỗ này mãi, nếu hấp dẫn chuột biến dị đến đây cô cũng chạy không thoát.

Nơi này nằm trong một khu công nghiệp ở ngoại ô thành phố, khắp nơi đều rất vắng vẻ, những tòa nhà xưởng có thể chứa là những người đã bị dây leo biến dị hoặc dị thú chiếm đóng, Tô Thanh Thanh thò đầu ra ngoài, tê giác biến đã dị bị dây leo quấn lấy, đây là một cơ hội tốt! Không do dự, cô quay ra khỏi thùng rác và chạy sang phía bên kia.

Không mất nhiều thời gian để con tê giác biến dị thoát khỏi xiềng xích của dây leo biến dị và đuổi theo Tô Thanh Thanh.

Cô có thể cảm nhận được rõ ràng sự rung động của mặt đất phía sau, nhưng cô không dám quay đầu lại, liều mạng chạy về phía trước, phổi như có lửa đốt, mắt bắt đầu mờ tịt, rốt cuộc tất cả là do không đủ năng lượng vì cô chưa ăn gì.

Lúc này, trước mặt cô xuất hiện một khoảng không gian rộng lớn, xung quanh có lan can, ở vị trí cổng hình như có đặt một tấm biển, cô nhìn không rõ, nhưng sau khi nhìn quanh thì hình như không có dây leo ở đây, chạy vòng quanh cũng không có thực động vật biến dị.

Cô quyết định đánh cược một lần, hiện tại chỉ một cách duy nhất là tìm một nơi ẩn nấp nào đó để nghỉ ngơi, nếu không thật sự cô chạy không nổi nữa.

Cho dù kết quả có như thế nào, cô chỉ có thể lựa chọn đánh cược vào vận mệnh, hy vọng rằng hàng rào bên ngoài sẽ câu giờ cho cô trốn.

Khoảnh khắc cô bước qua cánh cửa, cảm giác ngột ngạt phía sau lập tức biến mất.

Tô Thanh Thanh không chú ý đến điều đó, tiếp tục cắm đầu cắm cổ chạy về phía trước theo bản năng, cho đến khi không thể chạy được nữa, chân cô khuỵu xuống và ngã xuống đất.

Cô tuyệt vọng nhắm mắt lại, chờ đợi đòn cuối cùng của con tê giác biến dị, khuôn mặt của cha mẹ và em gái hiện lên trong đầu cô, lòng cô xót xa, nếu cô ra đi, họ sẽ không biết sẽ vật lộn như nào với cuộc sống.

Đợi một hồi lâu, cũng không có cảm giác đau như tưởng tượng, thậm chí xung quanh rất yên tĩnh.

Tô Thanh Thanh mở mắt ra và nhìn lại phía sau, con tê giác biến dị có cái đầu giống như ngọn đồi đang đứng ở cổng mà cô vừa bước vào vừa bước vào, mất dấu mục tiêu và chạy xung quanh như một con ruồi không đầu.

Cái quái gì đang xảy ra vậy?“Cô không sao chứ?” Tô Thanh Thanh suýt chút nữa vung con dao trong tay, đột nhiên có một thanh âm vang lên.

Quay đầu lại, cô ấy gặp Miêu Tuệ Tuệ đang bưng một bát mì.

.
 
Ở Tận Thế Ta Xây Dựng Thị Trấn Nhỏ
Chương 7: Chương 7


Đừng kích động, đừng kích động.

” Miêu Tuệ Tuệ lui về phía sau một bước, “Tôi là trưởng trấn của nơi này, tôi ra ngoài đi dạo… Không, lúc tôi đi giám sát nơi này thì thấy cô đang nằm ở đây.

"Miêu Tuệ Tuệ cố gắng để giọng điệu của mình thật chậm, nỗ lực khiến cho bản thân không giống một con sói xám đang lừa lọc con cừu non ngơ ngác.

Mình đã tới đây được ba ngày, khó khăn lắm mới được nhìn thấy một người sống, tuy rằng cô là người thích ru rú trong nhà nhưng dù sao con người cũng là một loài vật sống bầy đàn.

Không có người nói chuyện cảm thấy rất khó chịu, vì vậy khi nhìn thấy Tô Thanh Thanh, cô liền hưng phấn tiến lên hỏi chuyện.

Nhìn thấy con dao tỏa ánh sáng lạnh lẽo trong tay đối phương, cô mới nhận ra mình đã quá liều lĩnh, dù sao nơi này cũng không phải là nơi yên bình mà cô quen thuộc.

“Trưởng trấn…?” Giọng điệu nghi hoặc của Tô Thanh Thanh khiến Miêu Tuệ Tuệ đỏ mặt, hai ba căn nhà đơn độc này thật sự không giống một thị trấn nhỏ.

"A hèm, hiện tại! quy mô quả thực hơi nhỏ một chút.

" Miêu Tuệ Tuệ ho nhẹ một tiếng.

Có lẽ là thấy Miêu Tuệ Tuệ không có chút uy h**p nào, Tô Thanh Thanh từ từ hạ con dao xuống, mũi dao đã không còn hướng về phía Miêu Tuệ Tuệ, nhưng cô ấy vẫn nắm chặt nó trong tay, Miêu Tuệ Tuệ thấy vậy, trộm thở phào một hơi.

"Xin lỗi, không phải tôi cố ý xông vào địa bàn của cô, tôi bị con tê giác biến dị kia truy đuổi, hiện tại tôi đi đây.

"Tô Thanh Thanh cố sức đứng lên, muốn rời khỏi cái trấn nhỏ có chút quỷ dị này.

Nhưng vừa mới đứng lên, hai chân không tự chủ được mềm nhũn ra, bụng cũng rất tức thời phát ra âm thanh “ùng ục”“Cô đói bụng sao? Chỗ tôi có mì sợi, cô có muốn ăn thử không?” Miêu Tuệ Tuệ nói, “Hiện tại trời đã tối rồi, con thú biến dị kia còn ở ngoài canh cửa, cô đi ra ngoài chắn chắn sẽ bị ăn đến mức xương cốt đều không còn chút nào, cô cũng đã thấy rồi đó.

Những thứ kia vào không được đây, nơi này thực sự rất an toàn, không bằng ở chỗ này nghỉ chân một đêm xem? Nhà tranh bên kia người có thể ở lại, ở lại cả đêm chỉ cần trả hai mươi cái tinh hạch cấp một là phí bảo trì, ở đây một tháng nói còn có ưu đãi, giảm giá còn 580 tinh hạch cấp một.

”“Hai mươi viên tinh hạch cấp một sao?” Tô Thanh Thanh lần nữa lại bị kinh ngạc!“Đắt quá sao?” Miêu Tuệ Tuệ nhíu mày hỏi,“ Nhưng đây là giá đã niêm yết rồi, tôi không có biện pháp giảm giá cho cô, nhưng cô đi xem sẽ biết, bên ngoài nhìn đơn sơ , nhưng chúng ta phòng ở thật sự ngon bổ rẻ.

”Miêu Tuệ Tuệ cũng không biết giá cả ở nơi này ra sao, thôi thì cứ hết sức thuyết phục, việc này lại liên quan đến cái mạng nhỏ của mình, đương nhiên là tận tâm tận lực làm rồi.

Tô Thanh Thanh lắc lắc đầu: “Không, giá này là quá rẻ đó.

”.
 
Ở Tận Thế Ta Xây Dựng Thị Trấn Nhỏ
Chương 8: Chương 8


Ở căn cứ, bọn họ sống trong chiếc liều với hơn mười người chen chúc với nhau, giá thuê là một viên tinh hạch cấp bốn cho một người ở một ngày.

Có thể sống trong lều trại, đều là những người có chút thực lực, mà số nhiều, là những người sống ở tầng hầm ngầm, cả ngày không thấy ánh mặt trời.

Số người ở đấy cũng rất nhiều, thậm chí không có chỗ để đặt chân, cùng nhau ăn uống, ngủ và đi vệ sinh , toàn bộ tầng hầm ngầm tràn mùi hương kinh tởm.

Cho dù hoàn cảnh tệ như vậy nhưng mỗi người phải đóng một viên tinh hạch cấp hai một ngày.

Tinh hạch cấp một có giá trị thấp nhất trong tận thế.

Nơi này hoàn mỹ như lừa đảo, khiến Tô Thanh Thanh càng thêm đề cao cảnh giác, trong lòng cô ý nghĩ rời đi chiếm ưu thế, nhưng tê giác biến dị ở bên ngoài còn chưa đi xa, nếu như cô ở lại bên ngoài sau khi trời tối, chắc chắn ngày mai cô sẽ không thể nhìn thấy ánh mặt trời, cho dù là trước hay sau khi tận thế, ban đêm đều đáng sợ hơn ban ngày rất nhiều.

Tô Thanh Thanh thầm cân nhắc trong lòng, nếu cô ấy đi rồi, tình cảnh của cha mẹ và em gái lại hiện lên trong đầu cô ấy, nghiến răng nghiến lợi lấy từ trong túi ra hai mươi viên tinh hạch cấp một đưa cho Miêu Tuệ Tuệ , thầm nghĩ trong lòng, nghĩ nếu có chuyện gì, cô sẽ bỏ đi ngay.

Miêu Tuệ Tuệ nheo đôi mắt hạnh phúc khi đặt bút ghi vào sổ viên tinh hạch đầu tiên kiếm được.

"Được rồi, đầu tiên đi sang phòng của tôi ăn chút gì, sau đó tôi sẽ dẫn cô xem phòng.

" Miêu Tuệ Tuệ vươn tay muốn giúp Tô Thanh Thanh, nhưng Tô Thanh Thanh lại từ chối, là bởi vì thân thể của cô có mùi quá khó chịu, mùi rác rưởi cùng mùi mồ hôi trộn lẫn vào nhau, ngửi thấy là muốn ói.

Nhưng khi vừa mới đứng lên, cô không khống chế được ngã sang một bên, Miêu Tuệ Tuệ vẫn phải đỡ cô ấy dậyTrong nháy mắt, thân thể Tô Thanh Thanh cứng đờ, sau khi mạt thế bắt đầu, ngoại trừ người nhà,cô chưa từng thân thiết với bất kỳ ai như vậy, nhưng cô gái nhỏ ngọt ngào mềm mại đang cười bên cạnh cô thật sự khiến cô cảm thấy không thể chán ghét nổi.

Mà một bên Miêu Tuệ Tuệ đang cố gắng khống chế chính mình không cần phát ra gian thương giống nhau tiếng cười.

Ha ha… Tinh hạch…muahahahahaCô đỡ Tô Thanh Thanh tới nhà ở của chính mình, phòng của cô đương nhiên tốt hơn mấy căn phòng ở nhà tranh nhiều, có một phòng ngủ lớn riêng biệt, phòng khách tương đối rộng rãi, phòng tắm khô và ướt riêng biệt, còn có bếp có thể tự nấu ăn.

Gia vị đều do hệ thống cung cấp, cung cấp không giới hạn, nhưng chỉ dành cho một người, không chỉ gia vị mà còn có các loại nhu yếu phẩm hàng ngày, tất cả đều sẵn sàng cho một người bất cứ lúc nào.

.
 
Ở Tận Thế Ta Xây Dựng Thị Trấn Nhỏ
Chương 9: Chương 9


Tô Thanh Thanh sững sờ nhìn ngôi nhà, đã qua nhiều năm khổ sở, ở tận thế thực sự có một ngôi nhà sạch đẹp như vậy sao? Trong phòng vẫn còn thoang thoảng hương hoa, cô nhìn thấy một bó hoa mới hái trên tủ ở phòng khách.

Nhìn thấy gian phòng sạch sẽ sáng sủa trước mắt, bước chân của Tô Thanh Thanh dừng lại.

Haiz người của cô quá bẩn,bẩn đến mức vừa đi vào sẽ để lại một loạt dấu chân trên sàn.

Miêu Tuệ Tuệ chú ý đến hành động của cô ấy, và ngay lập tức hiểu được sự lo lắng của Tô Thanh Thanh : "Không sao, nếu sàn nhà bẩn, sẽ có người máy làm sạch nó, cô chỉ cần vào, đi vào phòng tắm và tắm trước, tôi sẽ đi làm mì cho cô, cô có ăn được cay không?"Không ! không ăn.

" Tô Thanh Thanh, người được nhét một chiếc khăn sạch và một bộ quần áo sạch, đã tỉnh lại và trả lời.

Đi vào phòng tắm, mở vòi nước, nước trong suốt chảy xuống, Tô Thanh Thanh ngẩn người đứng đơ một chỗ, thận trọng vươn tay ra, cảm giác lạnh lẽo chạm vào, thật sự là nước sạch.

Phải biết rằng sau khi tận thế đến, nguồn nước đã bị ô nhiễm và đục ngầu, có rất nhiều sinh vật dưới nước biến dị sống ở dưới nước, cho nên con người không thể uống được, nước uống của họ là do dị năng giả hệ thuỷ trong căn cứ cung cấp.

Nhưng năng lực của bọn họ có hạn, một ngày chỉ có thể sản xuất chẳng được bao nhiêu, căn cứ thủ lĩnh còn ở gần, cho nên nước quý hơn lương thực rất nhiều.

Nhưng ở đây, nước trong vắt như vậy thực sự được dùng để tắm sao?Tô Thanh Thanh không nhớ đã bao lâu rồi mình không tắm như thế này, bình thường bẩn đến mức không nỡ nhìn, cô chỉ dùng khăn tay thấm một ít nước, lau qua người một lượt.

Rất nhanh, nước nóng lên, khói mù mịt từ trong phòng tắm bốc lên, Tô Thanh Thanh đứng ở dưới vòi hoa sen, nhiệt độ thích hợp nước trong nháy mắt làm toàn thân cô ướt sũng, một cảm giác thoải mái đến cả lỗ chân lông cũng mở ra bao phủ toàn thân Tô Thanh Thanh.

Trong đầu cô không còn chỗ cho bất cứ điều gì khác, cô chỉ muốn tắm nhanh ngay bây giờ.

Cô há miệng cho nước chảy vào miệng, có vị hơi ngọt.

Tô Thanh Thanh cố gắng chịu đựng, nhưng cô vẫn không thể kiềm chế được đôi mắt đỏ hoe.

Khi cô đi ra khỏi phòng tắm đã là một giờ sau, cô tắm rửa nhiều lần mới tẩy sạch được bụi bẩn trên người, khi đi ra, cô có chút xấu hổ.

Cô tò mò liếc nhìn con rô-bốt trông như thùng rác, nó đang lau vết nước trên mặt đất, Tô Thanh Thanh tận mắt nhìn thấy nó nhấc "đầu lâu" lên, lấy giẻ khô lau vết nước trên mặt đất một cách cẩn thận và sạch sẽ.

.
 
Ở Tận Thế Ta Xây Dựng Thị Trấn Nhỏ
Chương 10: Chương 10


Hành động nghiêm túc và cẩn thận như một Xử Nữ muộn phiền."Cái kia.

.

.

Xin lỗi, tôi dùng nhiều nước như vậy, nước cần bao nhiêu tinh hạch, tôi sẽ trả cho cô." Tô Thanh Thanh đi vào phòng bếp, nói với Miêu Tuệ Tuệ đang bận rộn."Không, đây được coi là một món quà khi đến đây.

Cô ra đây rồi ăn mì đi, tôi đã nấu xong rồi.

Mì này được làm từ lúa mì trồng ở thị trấn của chúng tôi.

Nó có vị rất ngon." Miêu Tuệ Tuệ luôn miệng khen thị trấn của mình."Tự mình trồng trọt? Ở đây có thể tự trồng trọt được sao?" Tô Thanh Thanh cảm thấy những bất ngờ mà cô nhận được hôm nay còn nhiều hơn tất cả những năm tháng này cộng lại.Thổ nhưỡng ở tận thế đã không còn thích hợp cho cây trồng sinh trưởng, hiện tại bọn họ không thể ăn đồ tươi sống, bọn họ ăn nhiều nhất chính là một trong số ít thực vật có thể ăn được ở tận thế, nó được chế biến thành lương khô.Nó chỉ không ngon thôi thì không nói, nó còn làm cho cổ hỏng bị ngứa, mặc dù có những dị năng giả hệ thực vật có thể làm sạch một phần nhỏ đất và hạt giống để gieo trồng, nhưng đối tượng mà họ phục vụ chỉ là những người điều hành cấp cao của căn cứ.

Người bình thường khó ăn một số thực phẩm tươi bán, giá đắt đến nực cười.Chẳng hạn như lần ra ngoài này của cô, tinh hạch và sừng của tê giác biến dị cấp 8 chỉ có thể đổi một chút lương khô và một túi gạo bé.“Có thể trồng được” Miêu Tuệ Tuệ gật đầu, không chỉ đơn giản là trồng được, mà hạt lúa mì của cô có chất lượng rất tốt, thu hoạch cũng siêu nhanh.

Hiện giờ bên trong kho hàng đã được lấp đầy khá nhiều, một mình cô tự chiên nấu mì sợi, thay đổi đổi đa dạng ăn cơm một ngày ba bữa cũng không hết.Mùi thơm của thức ăn trước mặt không ngừng xộc vào mũi Tô Thanh Thanh, cô ấy nuốt nước bọt, ở trong căn nhà này sự cảnh giác của cô càng ngày càng thấp, trong lòng thậm chí còn có cảm giác nếu được sống ở đây thì tốt biết mấy.Cô gắp một sợi mì cong queo được nhào không chuyên nghiệp cho vào miệng, mùi bột ngọt ngào tan trong miệng, mùi vị thực ra rất bình thường, nhưng cô gái kia nói đúng, lúa mì trong thị trấn rất ngon.Tô Thanh Thanh ăn xong một bát mì, liền cảm thấy thân thể nóng lên.Bên ngoài trời cũng đã tối, Miêu Tuệ Tệu đưa Tô Thanh Thanh đến ngôi nhà tranh.Đôi mắt của người máy ở đại sảnh vẫn phát sáng như cũ, cực kì chăm chỉ đảm đương nhiệm vụ của mình một cách nghiêm túc.“Chào trưởng trấn.” Giọng nói máy móc của người máy cũng không cứng nhắc lắm, nghe rất thoải mái."Ta mang theo một vị khách đến ở lại nơi này, cô ấy sẽ ở lại đây một ngày." Miêu Tuệ Tuệ nói với người máy..
 
Ở Tận Thế Ta Xây Dựng Thị Trấn Nhỏ
Chương 11: Chương 11


Người máy bắt đầu rà quét thông tin khuôn mặt của Tô Thanh Thanh, rồi đưa ra một cái đơn “cư trú” 3D được treo lơ lửng trên không, để cho cô ấy tự điền.

Đây là lần đầu Miêu Tuệ Tuệ nhìn thấy một loạt thao tác như vậy, cho nên tò mò nghiêng đầu nhìn thoáng qua.

Trên tờ giấy tên và tuổi của Tô Thanh Thanh đều đánh dấu sao, xem ra việc bảo mật thông tin khách hàng ở đây làm khá tốt.

Trừ điền tên tuổi và không cần điền những thông gì khác, người máy đem đơn thu lại.

“ Phòng ở của Tô tiểu thư là ở nhà A101, quý khách vui lòng sử dụng khoá cửa nhận diện khuôn mặt, thời gian trả phòng là 8 giờ tối mai, quý khách cô yêu cầu thêm đồ vệ sinh cá nhân không? Một phần đồ giá hai tinh hạch cấp một.

”Tô Thanh Thanh lấy ra hai viên tinh hạch đặt ở trước mặt người máy, người máy lập tức nuốt vào trong bụng.

“Tốt, đồ dùng tẩy rửa chuẩn bị đã xong rồi, chúc quý khách có một ngày vui vẻ.

”“Cảm ơn… Cảm ơn rất nhiều.

” Tô Thanh Thanh lảo đảo lùi về phía sau.

Tô Thanh Thanh học cách sử dụng tính năng nhận dạng khuôn mặt dưới sự hướng dẫn Miêu Tuệ Tuệ.

Sau một tiếng bíp, cánh cửa phòng A101 được mở ra, và cách trang trí của toàn bộ căn phòng hiện ra trước mắt.

Tô Thanh Thanh chỉ cảm thấy sự căng thẳng trong lòng một lần nữa bị k*ch th*ch, cô thậm chí không dám bước một bước chân vào đây, trong lòng không ngừng nghi vấn những thứ trước mắt có phải là thật hay không? Chẳng lẽ bây giờ cô thực sự đang cận kề cái chết, và tất cả những chuyện vừa xảy ra đều là tưởng tượng lúc cận kề cái chết của mình?“Tại sao cô lại không đi vào vậy?”Giọng nói của Miêu Tuệ Tuệ cắt ngang mạch suy nghĩ của cô ấy, Tô Thanh Thanh ồ lên một tiếng, đi vào.

"Ở đó có nước tinh khiết, cô có thể uống trực tiếp,còn có bếp từ, cô cũng có thể đun sôi nước, phòng tắm có nước nóng 24/7, ga và chăn sạch sẽ.

Nhân tiện, nếu cô đói bụng, tôi có bột mì ở đây, cô có thể dùng ấm nước để tự nấu chút đồ ăn, nếu cần gì thì đến nhà tôi tìm tôi, chúc cô nghỉ ngơi thật tốt, ngủ ngon.

" Tô Thanh Thanh rất nghiêm túc nghe Miêu Tuệ Tuệ giới thiệu tiện ích ở bên trong ngôi nhà và cũng đáp lại “ chúc ngủ ngon”.

Cửa phòng đóng lại, trong phòng lập tức trở nên yên tĩnh, Tô Thanh Thanh nhắm mắt lại, ở đây không có tiếng thú biến dị và tiếng zombie gầm rú, cũng không có tiếng nghiến răng nghiến lợi, tiếng ngáy và tiếng xì hơi của mấy người ở cùng trong lều, nơi này yên tĩnh như ở một thế giới khác vậy.

Tô Thanh Thanh bắt đầu suy nghĩ về nguồn gốc của trưởng trấn và thị trấn thần bí và ma thuật này, thật ra, cô đã nghĩ rất nhiều về câu hỏi này kể từ lần đầu tiên đến thị trấn này, nhưng suy nghĩ của cô luôn bị những điều mới mẻ cắt ngang.

.
 
Ở Tận Thế Ta Xây Dựng Thị Trấn Nhỏ
Chương 12: Chương 12


Sau khi suy nghĩ hồi lâu, cô cũng không hiểu tại sao, nhưng bây giờ tận thế đã đến, những điều kỳ quái này dường như trở nên dễ dàng chấp nhận hơn.

Cô vén rèm lên, ăn mặc chỉnh tề nằm ở trên giường, đệm không quá mềm cũng không quá cứng, nhưng đây là loại đệm thích hợp nhất với cơ thể con người.

Đã 5 năm rồi cô không ngủ ở trên giường, để ngăn chặn dây leo tấn công, cả mặt đất và tầng hầm đều được bao phủ bởi các tấm thép được thiết kế đặc biệt chống lại thực vật biến dị, miếng thép này đã được nghiên cứu vào năm thứ ba kể từ khi tận thế bắt đầu.

Mọi người cũng chỉ có thể dùng vài tấm bìa cứng mỏng trải ra đất và thêm quần áo đè lên để nằm.

Những ngày tận thế, chỉ riêng việc sống sót cũng tốn bao nhiêu công sức, ai thèm quan tâm đến giấc ngủ êm ái hay không, như ngày nào cô cũng mệt mỏi lăn ra ngủ.

Nhưng bây giờ nằm trên chiếc giường ấm áp này, cô vẫn không khỏi thở dài một tiếng.

Chăn bông rất ấm áp, trên đó còn có mùi thơm tươi mát, Tô Thanh Thanh nhắm mắt lại, nếu như có cha mẹ và em gái ở đây thì tốt biết mấy.

Cô nghĩ mình sẽ không thể ngủ được ở nơi xa lạ như này, nhưng chẳng mấy chốc đã chìm vào giấc ngủ.

Sau một đêm không mộng mị, khi cô mở mắt ra lần nữa thì trời đã lên cao, bản thân Tô Thanh Thanh cũng có chút kinh ngạc, từ khi tận thế bắt đầu, lâu lắm rồi mình mới tỉnh dậy một cách tự nhiên như này.

Tô Thanh Thanh đứng dậy đi lấy ly nước uống, nước trong ly trong veo sạch sẽ, uống vào có vị ngọt nhàn nhạt, cô không nhịn được một hồi uống cạn một ly lớn.

Khăn tắm và bàn chải đánh răng là loại dùng một lần và kem đánh răng cũng được chuẩn bị sẵn.

Hôm qua, cô nhớ rằng trưởng trấn đã bí mật nói với cô trước khi rời đi rằng tất cả những thứ này đã được trả tiền cho nên có thể mang về sau khi trả phòng.

Tắm rửa sạch sẽ xong, nhìn hình ảnh hoàn toàn mới trong gương của mình, Tô Thanh Thanh chậm rãi hạ quyết tâm.

"Bây giờ cô sẽ đi khỏi đây á? Không phải cô muốn ở đây thêm vài ngày sao? Ở lại một tháng sẽ có giảm giá.

"Miêu Tuệ Tuệ trong tay còn cầm một cái bánh bao hoa mới nướng, nhìn cô ấy một cách háo hức.

"Hôm nay tôi phải trở về, người nhà của tôi còn ở căn cứ chờ tôi, tôi còn có một việc muốn làm.

" Tô Thanh Thanh lấy ra năm viên tinh hạch cấp hai từ và tám mươi viên tinh hạch cấp một từ trong túi, "Phiền cô giúp tôi đặt trước một phòng, chỗ tinh hạch này đủ để trả tiền thuê nhà trong một tháng.

”.
 
Ở Tận Thế Ta Xây Dựng Thị Trấn Nhỏ
Chương 13: Chương 13


Tâm trạng của Miêu Tuệ Tuệ giống như tàu lượn siêu tốc lên xuống, cô không biết phải nói gì để giữ cô gái kia lại, người kia bên đã chủ động trả tiền tiếp tục phòng.

Với những viên tinh hạch này, thị trấn có thể được nâng cấp, Miêu Tuệ Tuệ hào hứng đưa một cái bánh hoa cuộn hoa cho Tô Thanh ThanhCòn vỗ ngực đảm bảo sẽ dành phòng tốt cho Tô Thanh Thanh.

Trước khi rời đi, Tô Thanh Thanh còn chi hai mươi viên tinh hạch cấp một để mua vài cái bánh bao cuộn và một bình nước đầy.

Miêu Tuệ Tuệ đứng ở cổng, nhìn Tô Thanh Thanh rời đi, cô gái gầy gò mang theo một chiếc túi nhỏ bên người, sải bước về phía trước, bước chân nhẹ hơn rất nhiều so với trước đây.

Con tê giác biến dị ở cổng đã rời đi bởi vì không thể tìm thấy mục tiêu, hành trình trở lại của Tô Thanh Thanh cũng nhanh hơn nhiều bởi vì cô ấy không phải đi săn lùng con thú biến dị.

Cô chọn một con đường không có động vật, thực vật và zombie biến dị, và nhanh chóng quay trở lại căn cứ sau một ngày rưỡi.

Cũng trong lúc này, Miêu Tuệ Tuệ đang kiểm tra bảng điều khiển hệ thống của mình.

Số tinh hạch mà trấn nhỏ vừa thu được đã đủ để thăng cấp, trấn nhỏ lập tức tăng lên cấp haiCó thêm hai túp lều tranh trong thị trấn, mở khóa một cửa hàng tạp hóa đơn giản, về nông nghiệp cũng mở khóa hạt giống lúa, ngô, khoai, mở khoá phần chăn nuôi, nhưng chỉ có thể nuôi gà.

Nhưng hiện tại trong trung tâm mua sắm của hệ thống và những cột khác vẫn là màu xám.

Thấy những đãi ngộ mới Miêu Tuệ Tuệ cảm thấy vui đến phát khóc, sau khi ăn mì dẹt nhiều ngày như vậy, cuối cùng cô cũng có thể ăn cơm, rau và thịt.

Vẫn còn một chút tinh hạch sau khi tốn để nâng cấp, cô quyết định mua hai túi mỗi loại hạt giống ngũ cốc và rau, giá gà là một viên tinh hạch cấp một, vì vậy cô chỉ cần đặt 30 con gà mái và 30 con gà trống vào trang trại, sau đó chi thêm hai viên tinh hạch để mua hai gói thức ăn chăn nuôi gà.

Xong xuôi tất cả, cô bắt đầu thúc giục hai người máy đi làm việc.

Miêu Tuệ Tuệ lại nhấp vào biểu tượng của cửa hàng tạp hóa, một quầy hàng nhỏ ba chiều xuất hiện trước mặt cô, quầy hàng sống động như thật, cô dùng ngón tay kéo cửa hàng tạp hóa, lập tức bản đồ của thị trấn xuất hiện trước mặt cô.

Ô màu đỏ thể hiện vị trí không được đặt.

Miêu Tuệ Tuệ tìm một chỗ gần nhà của cô và gần mấy túp lều tranh để đặt cửa hàng tạp hoá.

.
 
Ở Tận Thế Ta Xây Dựng Thị Trấn Nhỏ
Chương 14: 14: Trở Về


Sau khi đã sắp xếp xong xuôi mọi thứ, cô lại tiếp tục đi kiểm tra phần thưởng bí ẩn.

Ngay sau khi Tô Thanh Thanh trả tinh hạch để thuê nhà một tháng, Miêu Tuệ Tuệ đã nhận được lời nhắc nhở rằng cô đã đạt được thành tích “người dân đầu tiên” trong thị trấn.

Cô bấm vào thành tích có chấm đỏ, phía sau thành tích có một túi quà.

Một trong những trải nghiệm vui vẻ nhất khi chơi trò chơi là mở túi quà không biết bên trong là gì như này, Miêu Tuệ Tuệ xoa xoa tay, có chút kích động.

Sau khi nhấp vào túi quà, vòng tròn nhỏ xoay vài vòng, trên màn hình xuất hiện một ngôi nhà nhỏ 3D, trên đó có bảng hiệu màu gỗ: Tiệm bánh Hy Vọng.

Ôi trời, có tiệm bánh sao? Trong đầu Miêu Tuệ Tuệ đã hiện ra đủ loại bánh ngọt, nghĩ tới đây nước dãi trong miệng suýt chút nữa chảy ra ngoài.

Cô đặt tiệm bánh mì bên cạnh cửa hàng tạp hóa, sau khi bấm chọn vị trí, cô vội vàng ra ngoài nhà kiểm tra, trong không gian vốn dĩ trống trải bây giờ lại có hai căn nhà nhỏ được bao bọc bởi hàng rào thép màu, hình như vẫn đang trong quá trình xây dựng.

.

.

Không thể nghe thấy âm thanh gì từ bên ngoài, nhưng thỉnh thoảng có thể nhìn thấy vật liệu xây dựng rung chuyển.

Miêu Tuệ Tuệ cảm thấy rất thú vị, cô đi vài vòng xung quanh rào chắn bằng thép, nhưng không có cách nào để tới gần đó, chỉ cần tới gần một chút, phía trên khoảng không sẽ xuất hiện đồng hồ đếm ngược một giờ.

Cô cũng không nóng nảy, tận dụng cơ hội này, lại đi ra phía sau nông trường nhìn nhìn.

Có nhiều đất canh tác để gieo hạt hơn, và trên cỏ còn có mấy con gà đang đi tìm thức ăn, nhìn thấy từng con gà đi qua mặt mình, Miêu Tuệ Tuệ nuốt nước bọt và gọi người máy đang cho gà ăn, bảo nó lấy một con gà trống và đem ra chỗ cô.

Các người máy trong thị trấn tuyệt đối tuân theo lời của Miêu Tuệ Tuệ.

Từ xa, cô đã nhìn thấy người máy đi vào đàn gà,nhanh như chớp tóm lấy một con gà trống, rồi ngoạm cổ rồi đem ra đây.

“Ta có thể giết nó sao?” Nhìn gà trống còn tại giãy dụa, Miêu Tuệ Tuệ khó khăn hỏi.

“Trưởng trấn cần mở khóa lò mổ,” người máy nghiêm túc trả lời.

Miêu Tuệ Tuệ nhìn nó, lò mổ chỉ có thể mở khóa ở cấp thứ tư của thị trấn, cấp thứ ba cần 1.

000 tinh hạch cấp một, cấp thứ tư cần 5.

000, quên đi, cô nên tự giết con gà thì hơn.

Như thể hiểu được sự bối rối của Miêu Tuệ Tuệ, người máy nông trại giơ tay rồi bẻ cổ con gà trống.

Miêu Tuệ Tuệ giật mình hoảng sợ: “…” Ta cảm ơn ngươi.

Chờ đến khi cô đã có thêm một con gà mềm mại mập mạp ở trong tay, tiệm tạp hóa và tiệm bánh đã xây xong, hàng rào thép chắn bây giờ đã nằm la liệt dưới đất, hình ảnh của hai cửa hàng xuất hiện trước mặt của Miêu Tuệ Tuệ.

.
 
Ở Tận Thế Ta Xây Dựng Thị Trấn Nhỏ
Chương 15: Chương 15


Tiệm tạp hóa đơn sơ đúng giống với cái tên của nó, chỉ có một căn lều vô cùng đơn giản, dùng vài cái kệ gỗ để bày biện một ít nhu yếu phẩm hằng ngày ví dụ như: gia vị , giấy vệ sinh vệ sinh, khăn tắm,… Mỗi sản phẩm đều được bày biện gọn gàng trên một cái giá riêng.

Phía sau mỗi một kệ để hàng vẫn là người máy như cũ, với đôi mắt to tròn và khóe miệng hơi cong lên, tổng thể vẫn rất đáng yêu.

Sau khi mở khóa cửa hàng tạp hóa, bảng cá nhân của Miêu Tuệ Tuệ còn có thêm một trung tâm mua sắm, chứa nhiều hàng hóa hữu ích, có thể mua với giá rất rẻ và bán trong cửa hàng tạp hóa.

Tinh hạch dùng để nhập hàng ở cửa hàng tạp hóa cũng do Miêu Tuệ Tuệ giữ.

Cửa hàng bánh mì bên cạnh là một ngôi nhà gỗ hình hộp với ánh đèn màu cam và mùi bánh mì thơm lừng toả ra.

Miêu Tuệ Tuệ bước vào cửa hàng bánh, trong này chỉ có một cái kệ thủy tinh với một số bánh mì thông thường ở trong đó, hầu hết đều là bánh mì cắt lát.

Bột mì lấy từ nhà kho của thị trấn nhỏ, phần còn lại sẽ được mua bởi người máy trong hệ thống trung tâm thương mại.

Nếu Miêu Tuệ Tuệ không có đủ hạt tinh hạch, những cửa hàng này sẽ ngừng hoạt động.

Nâng cấp cần tinh hạch, cửa hàng hoạt động cũng cần tinh hạch, cô đột nhiên cảm thấy mình quá nghèo, chắc phải vất vả lắm mới có thể kiếm được tinh hạch.

….

.

Tô Thanh Thanh quay trở lại căn cứ rất nhanh, mất một ngày rưỡi đã đến bên ngoài căn cứ.

Đến nơi cách căn cứ không xa,cô thay bộ quần áo sạch sẽ ra, mặc vào bộ quần áo cũ đã giặt ở trấn nhỏ, vì đã giặt sạch nên không còn ngửi thấy mùi kinh tởm như trước đây.

Sau đó, cô nhanh chóng bôi một ít bụi lên mặt và cơ thể, tạo vẻ bụi bặm.

"Chuyện như nào rồi? Cô có hoàn thành nhiệm vụ không?" Cô vừa tiến vào căn cứ, người có quen biết bình thường liền chạy đến hỏi thăm.

“Ta không bắt được nó.

” Đáy mắt Tô Thanh Thanh dâng lên đúng cảm giác mất mát, để cho người đối diện có thể nhìn thấu dễ dàng.

Tô Thanh Thanh bắt gặp được ánh mắt vui sướng khi thấy người khác gặp hoạ của đối phương.

Đây là thái độ bình thường vào những ngày tận thế, mọi người đều đang sống một cuộc sống tồi tệ, nếu ai đó tự nỗ lực trở nên tốt hơn, họ nhất định sẽ không được chào đón bằng những lời khen hay những tràng pháo tay, mà là sự ghen tị và căm ghét.

Hiện nay, không có nhiều người tốt như Thị trưởng trấn Miêu.

Nam nhân có được đáp án mình muốn, cũng không quá để ý, giả vờ an ủi cô hai câu, rồi xoay người rời đi.

Khóe miệng Tô Thanh Thanh nở nụ cười giễu cợt, cô nhanh chóng đi về phía căn lều nơi mình ở.

….

.

.
 
Ở Tận Thế Ta Xây Dựng Thị Trấn Nhỏ
Chương 16: Chương 16


….

.

Trên đường cao tốc còn cách thành phố H không xa, một chiếc xe nhỏ đang chạy trên đường, mặt đường xuất hiện nhiều vết nứt do thực vật biến dị làm hư hại.

Nhưng Trần Húc đang lái xe lại không quan tâm được nhiều như vậy, vừa lái xe vừa nhìn vào kính chiếu hậu, sau lưng có một đám bóng đen, tốc độ không hề chậm chút nào.

Nhìn kỹ mấy cái bóng đen đó là zombie với khuôn mặt đáng sợ và tư thế kỳ lạ.

“ Chết tiệt! Nhóm zombie cấp hai này làm sao có thể kiên trì như vậy?!" Người đàn ông vạm vỡ ngồi ở hàng cuối cùng phụ trách việc phòng vệ chửi rủa.

"Nếu không có phụ nữ mang thai trong xe của bọn mình, tôi thật muốn xuống liều mạng với chúng nó!" Một người cao gầy khác Lưu Đông tức giận nói.

Người phụ nữ đang mang bầu trong xe là vợ của người đàn ông lực lưỡng tên Hàn Vĩ, cô ấy đang ôm bụng ngồi trên chiếc ghế được lót bằng nhiều lớp quần áo, đôi lông mày nhíu lại và trong tay còn bế một đứa trẻ bảy, tám tuổi.

Cậu bé ôm cánh tay còn lại của cô ấy.

Sau khi tận thế đến, cơ thể của con người ít nhiều đã được thay đổi, sức đề kháng trong cơ thể sẽ tăng lên để phù hợp với hoàn cảnh sống, nếu không người phụ nữ mang bầu và đứa trẻ nhất định không thể kiên trì đến bây giờ.

Ngồi ở phía sau hai mẹ con này là một đôi vợ chồng có mái tóc hoa râm, họ là cha mẹ của Trần Húc, hai người căng thẳng cau mày thỉnh thoảng nhìn sang chỗ con trai đang lái xe, xong lại nhìn mấy con zombie đang đuổi ở phía sau.

Đằng sau họ là ba đứa trẻ nắm chặt tay nhau, đứa lớn nhất mới mười bốn mười lăm tuổi, đứa bé trai chừng mười tuổi, đứa bé gái chừng năm tuổi.

Lái một hồi, phía trước xuất hiện bóng dáng một thành phố, Trần Húc nhấn ga lao tới.

Lợi dụng mấy con đường nhỏ trong thành phố, rẽ trái rẽ phải, số zombie ở phía sau cuối cùng bị diệt hơn phân nửa.

Số lượng zombie còn lại không nhiều, bọn họ không cần phải chạy trốn gắt gao như trước nữa, Trần Húc dừng xe và xuống xe cùng Hàn Vỹ và Lưu Đông để đối phó với lũ zombie còn lại.

Trần Húc là một dị năng giả hệ tinh thần và anh ta có thể trực tiếp phá hủy đầu óc của zombie.

Hàn Uy là người có thân thể cường hóa, thân thể cứng như thép, lực phòng ngự cùng lực công kích cực mạnh, mà Lưu Đông lại có dị năng hệ băng, trước khi tận thế đến anh ta là người giao hàng, phương diện về tốc độ cũng được tăng cường.

Ba người phối hợp quét sạch toàn bộ zombie còn sót lại, nhân tiện xử lý một đóa hoa biến dị có mùi bay tới.

Sắc trời tối dần, xe ô tô cũng sắp hết xăng, vì vậy họ phải tìm một nơi để ở qua đêm.

.
 
Ở Tận Thế Ta Xây Dựng Thị Trấn Nhỏ
Chương 17: Chương 17


Ba người phối hợp quét sạch toàn bộ zombie còn sót lại, nhân tiện xử lý một đóa hoa biến dị có mùi bay tới.

Sắc trời tối dần, xe ô tô cũng sắp hết xăng, vì vậy họ phải tìm một nơi để ở qua đêm.

Họ cố ý tránh những dây leo biến dị và những nơi đã trở thành hang ổ của quái thú biến dị, cuối cùng tìm thấy một nhà kho chưa có người ở trước khi trời tối.

"Hôm nay chỉ ở tạm một đêm, nhưng nơi này cũng không phải tuyệt đối an toàn.

Ngày mai còn phải tìm chỗ ở mới, nếu không tìm được chỗ ở trước khi hết xăng, chúng ta sẽ gặp rắc rối mất.

" , Trần Húc kiểm tra xung quanh và cau mày nói.

" Chó chết, nếu không phải tên Thanh Long kia quá ức h**p người, chúng ta sao có thể chạy ra ngoài như vậy, vợ ta còn sắp sinh rồi!" Trên mặt Hàn Uy tràn đầy tức giận.

Mấy người ban đầu đều đến từ một thị trấn ở Thành phố D.

Sau khi tận thế bắt đầu, một số người trong thị trấn cũng đã thành lập một căn cứ và họ vẫn luôn sinh sống ở đó.

Lúc đầu thì không sao, nhưng rồi quyền lợi và d*c v*ng dần dần khiến bốn người dẫn đầu có sự khác biệt.

Sau khi Bạch Hổ- người vẫn luôn đảm đương vai trò đại ca qua đời ngoài ý muốn, Thanh Long, Chu Tước, Huyền Vũ ba người bắt đầu chia bè kết phái thành ba phái khác nhau, những người trong căn cứ cũng bắt đầu không đồng lòng giống lúc trước.

Không có sự áp chế của đại ca, ba người bắt đầu sống buông thả bản thân, đặc biệt là Thanh Long, sàm sỡ không ít những cô gái và chàng trai có ngoại hình dễ nhìn.

Không biết tại sao sau này lại mang tới ba người chị em ở đẩu ở đâu về.

Trước mặt mọi người còn nói mấy lời ô uế mà mấy đứa trẻ này không hiểu.

Thanh Long thậm chí còn động thủ s* s**ng ngực của cô bé nhỏ nhất, động tác đó rất mạnh, khiến cô bé cau mày không ngừng trốn tránh, trong mắt còn tràn ngập nước mắt lưng tròng, nhìn đáng thương cực kỳ.

Ba người Trần Húc vừa lúc gặp được cảnh tượng đó, trực tiếp nhảy vào hỗn chiến, cuối cùng “ cây hàng” của Thanh Long đã bị thương tổn, còn mang theo ba đứa bé đi.

Bọn họ tự biết mình không thể ở lại căn cứ nữa, nên mới lựa chọn trộm một chiếc xe ô tô to mang theo người nhà rời đi.

Sau khi mọi người vội vàng chạy ra, họ mới phát hiện mấy người trong xe toàn là người già, phụ nữ và trẻ em, nhưng bọn họ cũng không còn đường lui nữa, chỉ hy vọng có thể tìm được một căn cứ đáng tin cậy hoặc một nơi có thể sinh tồn.

.
 
Ở Tận Thế Ta Xây Dựng Thị Trấn Nhỏ
Chương 18: Chương 18


“Thật không chấp nhận được, cô bé kia cũng chỉ khoảng năm sáu tuổi mà Thanh Long còn hạ thủ được, mấy người bị hắn chơi qua có mấy người có kết cục tốt? Thân thể của cô bé không ngừng run rẩy, các ngươi vẫn chưa không.

” Lưu Đông nói tựa hồ nghĩ tới cái gì, trầm mặc lại, hốc mắt đều có chút đỏ lên.

Ba chị em ở phía sau lại trầm mặc không nói gì, trong mắt ánh lên sự hoang mang và sợ hãi.

Vợ của Hàn Vĩ đi đến trước mặt ba người, nhẹ giọng nói: “Không có việc gì, mọi chuyện đều đã qua rồi.

”Giọng nói của cô ấy thật ôn nhu, trấn an sự thấp thỏm lo âu trong lòng ba người họ.

“Đánh gãy răng hắn, tôi một chút cũng không hối hận”, Hàn Vĩ nhổ một bãi nước bọt xong rồi nói.

Trần Húc cảm giác được cảm xúc của Lưu Đông không thích hợp, tiến lên vỗ vỗ bờ vai của anh ta: “Không có việc gì, con gái của anh chắc chắn có thể tìm được, không phải bọn mình có vài manh mối sao?”Người thân trong gia đình Lưu Đông đều là những người lớn, ngoài ra còn có thêm con gái năm tuổi, nhưng vào nửa năm trước ở căn cứ nổ ra trận bạo động của zombie, toàn bộ căn cứ đều bị zombie phá hoại, bọn họ chỉ có thể chuyển đi chỗ khác.

Trên đường di chuyển ra chỗ khác, anh ta và con gái đã lạc mất nhau.

Trần Húc tuy là nói như vậy, nhưng mọi người đều biết những lời này chỉ để an ủi, hiện giờ ở tậm thế giao thông không thuận tiện, nếu bị lạc những người thân yêu của mình, có thể cả đời cũng không bao giờ gặp lại họ nữa.

Tuy nhiên trước khi lạc mất nhau, con gái Lưu Đông đang ở cùng với một người bạn tốt khác của bọn họ Trần Thạch.

Cách đây không lâu, bọn họ nhận được tin tức rằng, có người nhìn thấy Trần Thạch ở thành phố H.

Vì vậy sau khi thoát khỏi căn cứ, bọn họ đến thẳng thành phố H, một là tìm Trần Thời, hai là đưa người nhà đến căn cứ ở thành phố F.

Mấy người đàn ông vạm vỡ vây quanh để bảo vệ sự an toàn cho người già, phụ nữ và trẻ em ở giữa, sau đó mở cửa nhà kho ra.

Vừa bước vào kho hàng, Trần Húc liền dừng lại, hướng hai anh em còn lại ra hiệu, trong kho hàng có người.

Tinh thần lực của anh ấy khiến anh ấy trở nên sắc bén hơn, có thể phân biệt giữa con người và zombie.

Ba người lập tức đề cao cảnh giác, đôi lúc, người ở tận thế còn đáng sợ hơn nhiều so với zombie và động thực vật biến dị.

Nhà kho khôn lớn lắm, liếc mắt một cái là có thể nhìn thấy hết cả, dưới ánh sáng le lói của hoàng hôn, có thể nhìn thấy rõ ràng khung cảnh của toàn bộ kho hàng, ở đây không có ai cả.

Ánh mắt bọn họ rơi vào một cánh cửa nhỏ ở phía sau nhà kho, mấy người nhìn nhau, sau đó nhẹ nhàng bước về phía cửa nhỏ.

.
 
Ở Tận Thế Ta Xây Dựng Thị Trấn Nhỏ
Chương 19: Chương 19


Trần Húc nắm chặt tay cầm, hai người còn lại ở hai bên, sẵn sàng ứng phó tình huống khẩn cấp bất cứ lúc nào.

Cánh cửa nhỏ mở ra, một cái ghế lập tức hướng về phía Trần Húc, sau đó là một đạo tia chớp hướng về phía bọn họ.

Trần Húc đã có phòng bị, lắc mình né tránh, tinh thần lực phóng ra theo.

Băng của Lưu Đồng cũng đã ngưng tụ thành hình, sẵn sàng tấn công bất cứ lúc nào.

“Chị?” Đúng lúc này, giọng nói ngái ngủ của cô bé đột nhiên truyền đến từ bên trong gian phòng nhỏ, có vẻ cô bé vừa mới tỉnh dậy.

Người phụ nữ bên cạnh vội vàng tiến lên bịt miệng con gái lại, kinh hãi nhìn về phía cửa.

Sau câu nói của cô bé, hành động của mọi người lập tức dừng lại.

Cùng lúc đó, tiếng sấm sét càng lúc càng lớn, như thể sẽ ập xuống bọn họ bất cứ lúc nào.

"Cô hiểu lầm rồi, vì trời sắp tối cho nên chúng tôi mới tới nơi này nghỉ ngơi, chúng tôi không có ác ý.

" Trần Húc vội vàng kêu lên.

Vợ và cha mẹ của Trần Húc, cùng với ba đứa trẻ cũng từ cửa bước vào.

Nhìn thấy có phụ nữ mang thai và mấy đứa trẻ, những người ở phía đối diện tỏ vẻ sửng sốt, sấm sét xung quanh cũng lắng xuống rất nhiều.

"Tôi xin lỗi đã làm phiền cô, nhưng trời sắp tối rồi, chúng tôi không thể đi quá xa.

Cô không cần phải lo lắng, chúng tôi thực sự không có ý gì.

Phiền cô có thể cho chúng tôi ở lại một đêm không, sáng sớm ngày mai chúng tôi sẽ rời đi luôn.

" Vợ của Trần Húc bước tới rồi nói một cách chân thành.

Người đối diện vẫn im lặng.

"Quên đi, đừng làm người khác khó xử, cứ như này mấy đứa trẻ sẽ rất sợ hẹn, bọn mình lại đi tìm xem còn chỗ nào để ở không.

" Mẹ Trần Húc cũng nói.

Mấy người Trần Húc yên lặng gật đầu, cả nhà lộ ra vẻ mệt mỏi, nhưng cũng không làm người đối diện khó xử, xoay người rời đi.

Khi bọn họ vừa định đi ra khỏi cửa kho hàng, người phía sau lại lên tiếng: “Mấy người ở lại đây đi, quanh đây không có chỗ trú chân nào an toàn đâu.

” Người nói chuyện hiển nhiên là một cô gái.

Nói xong cô gái đóng cửa phòng đó lại, ý tứ rõ ràng, hai nhà không làm phiền nhau.

Mấy người cũng thở phào nhẹ nhõm, mọi người đều mệt mỏi, và họ thực sự không có sức lực để tìm kiếm những nơi khác nữa.

Bọn họ tìm một góc rồi ngồi xuống, mấy người Trần Húc lấy lương khô và một chai nước từ trong túi ra.

Mọi người chia nhau miếng lương khô, mỗi người chỉ được uống một ngụm nước nhỏ.

Ba người đàn ông bàn bạc thay phiên nhau canh giữ đêm nay.

Lúc này, mấy người ở phòng bên trong đang dán tai vào cửa nghe ngóng động tĩnh bên ngoài.

.
 
Back
Top Bottom