Dị Giới  Ở Tận Thế Ta Xây Dựng Thị Trấn Nhỏ

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Ở Tận Thế Ta Xây Dựng Thị Trấn Nhỏ
Chương 40: 40: Cứu Viện 2


Thời gian khẩn cấp, Miêu Tuệ Tuệ cũng không kịp trở về chuẩn bị cái gì, vì vậy cô quyết định cầm cái bánh bao mới mua đi ra hướng cửa trấn.

“ Trấn trưởng Miêu muốn đi ra ngoài à?”’ Giọng nói của Dư Quyên vọng từ xa tới, cô ấy ôm bụng to và bên cạnh là Hàn Tiểu Quân đang đỡ cô ấy đi dạo.

Miêu Tuệ Tuệ há miệng th* d*c, ánh mắt nhìn vào bụng của Dư Quyên nói : “ Đúng vậy, em có một số việc bận phải đi ra ngoài để giải quyết.

”“ Em đi đường cẩn thận nhé!” Dư Quyên xua xua tay.

Sau khi nhận được câu trả lời, Miêu Tuệ Tuệ xoay người rời đi, bước chân càng trở nên kiên định.

Ở phía sau lưng còn truyền đến giọng nói đầy dịu dàng của Dư Quyên: “ Ba của con đã đi vắng một ngày rồi, tại sao bây giờ vẫn chưa trở về nhỉ?”Miêu Tuệ Tuệ bước đến cửa liền nhìn thấy một chiếc xe có đầu nhọn và thân bạc, xe này giống như một đầu tàu vậy.

Thoạt nhìn bề ngoài của chiếc xe này có cảm giác công nghệ tiên tiến vô cùng.

Vừa bước chân lên xe, Miêu Tuệ Tuệ đã bắt gặp ánh mắt tròn xe của người tài xế.

Vẫn là người cũ, là người máy quen thuộc, Miêu Tuệ Tuệ nhìn đã quen rồi.

Nội thất bên trong xe không khác tàu cao tốc ở thế gian ban đầu của cô mấy nhưng bởi vì diện tích của xe khá nhỏ so với tàu cao tốc cho nên xe không có nhiều ghế, bên trái là hàng ghế đơn cho một người, còn bên phải là hàng ghế đôi cho hai người.

Ngoại trừ ghế ngồi của tài xế thì trên xe tổng cộng có năm chỗ ngồi.

Miêu Tuệ Tuệ chọn một chỗ bên cạnh cửa sổ ở hàng ghế đơn, vừa mới ngồi xuống liền cảm thấy được sự mềm mại.

Cửa số của toàn bộ xe đươc ghép chung thành một khối, ở bên trên còn có một cái máy lọc nhỏ để lưu thông không khí, có vẻ cách một chỗ ngồi là có máy lọc cho nên không khí rất trong lành.

“ Có phải chiếc xe này phương tiện giao thông chưa được giải khóa của trấn nhỏ không?” Miêu Tuệ Tuệ có chút vui vẻ hỏi.

“ Đây là phần thưởng tàu cao tốc sẽ được ban thưởng sau ba lần thăng cấp nữa, ký chủ chỉ cần nỗ lực chắc chắn sẽ có phần thưởng này.

”Hệ thống lại mang theo miếng bánh trên trời rơi xuống quen thuộc mời gọi, nhưng Miêu Tuệ Tuệ phải thừa nhận miếng bánh này rất thơm ngon nha ~Sau khi đã cài xong dây an toàn, Miêu Tuệ Tuệ trơ mắt nhìn mấy người máy mặc đồng phục đang tiến vào xe.

Tổng cộng có bảy người máy đi lên xe, chân chúng nó ngắn tũn thậm chí còn không chạm đất nhưng vẻ mặt của chúng cực kì nghiêm túc khiến cho Miêu Tuệ Tuệ vốn muốn cười thật lớn lại phải kiềm chế lại.

.
 
Ở Tận Thế Ta Xây Dựng Thị Trấn Nhỏ
Chương 41: 41: Cứu Viện 3


Sau khi tất cả người máy bảo an đều ngồi nghiêm chỉnh trên xe, xe bắt đầu xuất phát.

Miêu Tuệ Tuệ còn chưa kịp hỏi tài xế rằng chuẩn bị đi đâu, chiếc xe đã lao vút ra ngoài như tên lửa.

Bởi vì quán tính, Miêu Tuệ Tuệ ngã ngửa ra sau, khung cảnh ngoài cửa sổ lướt nhanh như chớp, thậm chí zombie và động thực vật biến dị còn chưa kịp phản ứng, chiếc xe đã đi xa.

Sau một lúc Miêu Tuệ Tuệ mới thích ứng được tốc độ “bàn thờ” này, cô bắt đầu nhìn ra cửa sổ ngắm nhìn, đây vẫn là lần đầu cô tiếp xúc thế giới bên ngoài kể từ khi xuyên đến tận thế này.

Thành phố H tuy rằng đổ nát nhưng vẫn có thể nhìn được dáng vẻ phồn hoa ngày xưa của nó, mấy toà nhà cao tầng nối tiếp nhau nhưng bây giờ toàn bộ đã bị biến thành lãnh địa của động thực vật biến dị.

Xe chạy rất nhanh cho nên Miêu Tuệ Tuệ chỉ có thể nhìn được qua loa, rất nhanh liền cảm thấy say xe, chỉ có thể quay đầu dựa vào ghế ngồi rồi nhắm mắt dưỡng thần.

Mà lúc này tình cảnh của mấy người Trần Húc thực sự khó khăn, ba người bị nhốt ở một cái lồng sắt chỉ cao bằng nửa người nên chỉ có thể ngồi xổm hoặc nằm xuống.

Trên người bị trấn l*t s*ch chỉ còn mỗi cái quần đùi, tay của Lưu Đông rất khác với bình thường, có vẻ anh ta đã bị gãy tay, nhìn hai người còn lại cũng bị thương rất nghiêm trọng.

Ở bên ngoài là một người đàn ông đàng lục lọi ba lô của họ.

“ Anh ơi, trong bánh bột ngô này có thịt!” Một giọng nam hưng phấn vang lên.

“ Còn có cả bánh mì nữa, đã bao lâu rồi chúng ta không thấy mấy thứ này, cuối cùng cũng bắt được mấy con dê béo này, không giống với mấy người chúng ta đã bắt được trước đây, lũ đấy còn nghèo hơn chúng ta.

” Một giọng nam có chút kích động khác cũng vang lên.

Quay ngược thời gian trở về ba tiếng trước, ba người Trần Húc vừa mới ra khỏi căn cứ, bọn họ không có bất cứ thông tin nào về con gai Đào Tử của Lưu Đông cho nên tâm trạng của ba người không tránh khỏi có chút mất mát.

”Không sao đâu, có khi chúng ta đã tới chậm, mấy người Đào Tử đã đi nơi khác hoặc là căn bản chưa từng tới nơi này, không có tin tức gì cũng không sao cả.

” Trần Húc nói với người tinh thần có chút sa sút Lưu Đông.

“Haiz Trần Thạch mang theo đứa bé có thể đi bao xa? Có lẽ bọn họ đã…” Nói đến đây, Lưu Đông suy sụp ngồi xổm xuống đất, lấy hai tay che mặt, giọng nói có chút nghẹn ngào.

“ Dị năng của Trần Thạch không yếu, Đào Tử lại có không gian riêng, trong không gian còn có một chút đồ ăn.

Hơn nữa con bé cũng rất ngoan, có khi con bé đã tìm nơi nào đó để trú ẩn và chờ chúng ta đi tìm, anh là ba của con bé làm sao mà từ bỏ dễ dàng như vậy được.

’’.
 
Ở Tận Thế Ta Xây Dựng Thị Trấn Nhỏ
Chương 42: 42: Cứu Viện 4


Lưu Đông lau mặt, lại nghĩ đến đứa con gái đáng yêu hiểu chuyện của mình, ánh mắt lập tức trở nên kiên định, đúng rồi, mình không thể từ bỏ được.

Ba người lấy lại tinh thần, chuẩn bị về thị trấn Hy Vọng.

Chưa đi được bao xa, Lưu Đông loáng thoáng nghe được một tiếng kêu cứu rất yếu ớt.

Hai người có nghe thấy tiếng gì không? Lưu Đông đứng dậy hỏiHàn Vĩ nghe vậy cũng cố gắng lắng nghe cẩn thận hơn: “Hình như là giọng nói của một bé gái.

”Biểu cảm của Lưu Đông lập tức trở nên kích động: “Có phải…….

.

có phải là….

.

”“ Bây giờ chúng ta đi xem thì sẽ biết thôi, cẩn thận có bẫy.

” Hàn Vĩ dặn dò cẩn thận sau đó cầm lấy một cây gậy sắt đi lên phía trước.

Ba người cẩn thận đi qua đám động thực vật biến dị, họ đi theo tiếng kêu cứu đến một căn nhà, có vẻ nơi này đã được dọn dẹp qua, không có một con zombie và động thực vật biến dị nào.

Tiếng kêu cứu phát ra từ trong chính căn nhà này.

Lúc này lại có thêm một tiếng kêu cứu yếu ớt vang lên, hai mắt Lưu Đông lập tức đỏ lên, nhanh chóng cầm gậy xông vào.

Trần Húc và Hàn Vĩ không ngăn cản, chỉ có thể đi theo phía sau anh ta.

Ba người vừa đẩy cửa bước vào, cảm giác dưới chân trở nên trống rỗng, ba người nhanh chóng ngã xuống, cảm giác đau lớn kịch liệt và bóng tối ập đến.

Cả ba người hôn mê bất tỉnh, trước khi ngất xỉu , Trần Húc mơ hồ thấy được bóng người đứng ở chỗ bẫy rập.

Một lần nữa, khi họ tỉnh dậy thì đã thấy mình bị nhốt trong một chiếc lồng sắt rỉ sét, hơn nữa mỗi lần cử động đều cảm thấy đau đớn.

Mà cách chiếc lồng sắt không xa, có hai người đang đứng và lục lọi thứ gì đó, trên bàn còn có ba lô và quần áo của ba người bọn họ.

…….

.

“Thịt thú ăn vẫn là ngon nhất.

” Thằng em đứng ở bên ngoài lồng sắt gắp miếng thịt trên bánh ăn một miếng, thoả mãn nói.

Cả hai người một bên vừa vui đùa một bên ăn hết toàn bộ miếng bánh.

Mà câu chuyện của hai tên kia đã khiến ba người Trần Húc sợ hết cả hồn, hai người anh em đó không chỉ cướp tiền mà còn muốn ăn thịt người.

Thật ra điều này cũng không hiếm hoi gì sau khi tận thế đến,không có sự ràng buộc của pháp luật, và tiền đề là sự thiếu thốn về ăn mặc.

Những điều đó sẽ làm cho mặt tối trong lòng con người bị phóng đại vô hạn.

Trước đây, ba người Trần Húc cũng đã nghe qua điều này rồi, lúc đó cũng chỉ thở dài ngao ngán, không nghĩ tới chính mình sẽ gặp được.

Sắc mặt Trần Húc lập tức trở nên khó coi, cả ba người đều bị thương, cho dù có miễn cưỡng chạy ra được thì cũng chẳng có cách nào để đi quá xa.

Anh ta tự biết hôm nay mình sẽ bỏ mạng tại đây.

.
 
Ở Tận Thế Ta Xây Dựng Thị Trấn Nhỏ
Chương 43: Chương 43


“Thật xin lỗi, đều là do tôi hại các anh, là do tôi xúc động nhất thời nhưng giọng nói kia thật sự giống của Đào Tử.

” Lưu Đông bởi vì bị gãy xương tay cho nên sắc mặt trắng bệch, trên mặt còn tràn đầy biểu cảm hối hận.

Thật ra tiếng kêu cứu ba người bọn họ nghe thấy được phát ra từ một chiếc radio cũ kĩ, trước đó hai anh em kia đã mở radio và nghe thấy âm thanh này, phát hiện đó là tin truyền về tung tích của con người, tiếng bé gái kêu cứu nhất định sẽ khiến mọi người thương hại.

Cho nên hai tên kia đã dùng chiêu này và lừa được không ít người.

“ Có thể hôm nay chúng ta sẽ bỏ mạng ở đây, tôi chẳng sợ gì chỉ sợ vợ và con trai sẽ biết được…” Hai bên đùi của Hàn Vĩ đều bị gãy, anh ta có chút bực bội đập lồng sắt một cái:“ Cũng do tôi, nghe được giọng nói của bé gái liền buông lỏng cảnh giác.

”Ba người đều nhận lỗi sai về mình, trong lòng Lưu Đông càng cảm thấy buồn bã.

Hai anh em kia đã lục lọi xong đồ vật của ba người bọn họ, đồ có thể sử dụng đều giữ lại, lúc này mới có thời gian xử lí ba người Trần Húc.

“ Này anh, mấy tên này sẽ giết hết một lượt rồi hong gió hay là ăn đến đâu giết đến đó.

” Trên mặt thằng em lộ ra một tia điên cuồng, ăn thịt người một thời gian dài đã khiến bọn họ trở nên điên cuồng.

“ Cứ giết đi, vừa vặn để buổi tối hầm một nồi lâu lắm rồi mới được ăn thịt tươi.

” Thằng anh l**m l**m môi, nhoẻn miệng cười, lộ ra hàm răng vàng khè.

Hai tên kia cầm trong tay cái mã tấu, đi từng bước tới gần, ba người Trần Húc tuyệt vọng nhắm mắt lại, trong lòng thầm hiện lên gương mặt của những người thân thương.

Ngay tại thời điểm ngàn cân treo sợi tóc, đột nhiên có tiếng vang lớn vọng từ bên ngoài vào.

Hai anh em dừng bước chân lại, liếc nhìn nhau, nắm chặt mã tấu đi về phía tiếng vang kia.

“AAAAAA” Một lúc sau, một tiếng hét lập tức vang lên.

“ Là một cô gái.

” Trần Húc nhíu mày nói, nếu có cô gái nào vào nhầm đây, gặp được hai anh em b**n th** này sợ rằng lành ít dữ nhiều…“ Anh trai, là con gái.

”Con gái, mùi thịt của con gái.

” Giọng thằng em có chút run lên vì hưng phấn.

“ Haha, đừng sợ chỉ cần cô phục vụ hai anh em tôi vui đùa, chắc chắn chúng tôi sẽ không để cô chết trong thống khổ đâu.

”Mấy lời lẽ th* t*c của hai anh em khiến cho ba người Trần Húc rất bất bình, đáng tiếc rằng chính tình cảnh của bọn họ cũng rất nguy hiểm, không thể làm gì được.

.
 
Ở Tận Thế Ta Xây Dựng Thị Trấn Nhỏ
Chương 44: Chương 44


“ Phục vụ cái rắm! Đánh bọn nó đến khi kêu ba thì thôi!” Giọng nữ lại vang lên một lần nữa, giọng điệu rất hung ác.

Ba người Trần Húc liếc nhau.

“ Không biết có phải do cảm giác của tôi hay không, tôi cảm thấy giọng nói kia rất giống giọng nói của trấn trưởng Miêu.

” Lưu Đông nói.

“ Không thể nào, trấn nhỏ cách nơi này rất xa, hơn nữa làm sao trưởng trấn Miêu có thể biết chung ta đang gặp nạn ở đây.

” Trần Húc nói.

Bên ngoài tiếng kim loại chém vào nhau liên tiếp vang lên, sau đó là tiếng kêu thảm thiết.

Ba người Trần Húc không biết tình hình bên ngoài, trong lòng càng cảm thấy nôn nóng.

Vài phút sau, có tiếng bước chân nhẹ nhàng truyền đến.

Trần Húc nhìn thấy mấy tia sáng chiếu vào, dưới ánh sáng mãnh liệt của đèn điện mắt bọn họ đều nhắm mắt lại.

“ Trần Húc? Hàn Vĩ? Lưu Đông? Mọi người có bị làm sao không ?” giọng nói trong trẻo hỏi.

Nghe được giọng nói này, cả ba người đều trở nên hưng phấn.

Trần Húc sống hơn hai mươi năm, chưa từng nghe giọng nói của ai dễ nghe như vậy, nhưng giờ khắc này anh ta cảm thấy có chút muốn khóc.

“ Trấn trưởng Miêu ? Thật sự là cô! Tôi biết ngay mà! Tôi biết Hàn Vĩ tôi không thể chết ở đây được.

” Hàn Vĩ vui vẻ cười to, nhưng ngay sau đó đã nhe răng trợn mắt kêu lên đau đớn vì hành động quá lớn làm rách miệng vết thương.

Miêu Tuệ Tuệ nhìn thấy tình huống xấu hổ của ba người họ qua ánh đèn trên đỉnh đầu người máy bảo an.

“ Làm sao mà các anh lại biến thành như này, bị thương như này cũng quá nghiêm trọng, tôi đã lấy được chìa khóa trong tay hai người kia, chúng ta về trấn trước đi.

” Miêu Tuệ Tuệ lấy chìa khóa ra, mở cửa cho bọn họ.

Trần Húc định nói bọn họ không thể cử động được, có lẽ không đứng dậy đi được, liền nhìn thấy mấy người máy có thể tùy ý thấy ở thị trấn đang đi đến, hai người một được bọn nó nâng lên.

Cảm giác này vừa có chút độc lạ mà vừa có chút xấu hổ.

Bọn họ đi ra bên ngoài của ngôi nhà liền nhìn thấy hai anh em đã bị đánh nhừ tử nằm ở dưới đất.

Trong mắt ba người tràn ngập lửa giận, nếu không phải bây giờ đang bị thương bọn họ sẽ đá mấy phát vào chân hai tên kia.

Còn Miêu Tuệ Tuệ, sau khi nghe ba người Trần Húc kể về tội ác của hai tên kia, cảm giác khó chịu khi lần đầu tiên đánh người lập tức tan biến.

Thậm chí cô còn cảm thấy lúc nãy mình xuống tay quá nhẹ, tại sao có những người có thể làm ra những hành động ác như vậy, bọn họ thật sự còn tính người sao ?Nhưng để cô trực tiếp đánh người đến chết thì không bao giờ.

“ Để bọn họ ở đây tự sinh tự diệt đi.

” Miêu Tuệ Tuệ liếc nhìn hai người kia sau đó mang theo ba người Trần Húc và người máy bảo an rời đi.

.
 
Ở Tận Thế Ta Xây Dựng Thị Trấn Nhỏ
Chương 45: Phòng khám hy vọng 1


Sau khi mấy người Miêu Tuệ Tuệ rời đi chưa bao lâu, máu của hai anh em họ đã hấp dẫn các con thú biến dị ở xung quanh.

Bọn họ tỉnh dậy liền thấy mấy con thú biến dị đang xúm lại đây, sau đó xé xác từng người một, trong ánh mắt bọn họ toàn sự tuyệt vọng và thống khổ, thậm chí còn khổ hơn so với những người đã bị bọn họ gϊếŧ hại trước đó.

Mấy người Miêu Tuệ Tuệ đi đến chỗ dừng xe, xe ô tô có đầu xe của viên đạn vừa lúc dừng ở trước mặt ba người kia.

Ba người họ thốt lên cảm thán nhìn thấy chiếc xe kim loại và đầy kiểu cách trước mặt.

“ Đây là xe của trưởng trấn Miêu à? Làm sao mà cô mua được chiếc xe như này vậy? Ngầu quá đi!” Hàn Vĩ cảm thán nói, thậm chí quên luôn cảm giác đau đớn ở trên đùi

“Không phải, đây là phương tiện giao thông của trấn nhỏ nhưng nó vẫn đang trong giai đoạn dùng thử.” Miêu Tuệ Tuệ giải thích.

Ánh mắt ba người càng trở nên kinh ngạc hơn.

Sống sót sau thảm kịch, tâm trạng căng thẳng lập tức nới lỏng, hơn nữa do đã bị mất máu quá nhiều, ba người Trần Húc đã hôn mê trên xe.

Lúc này, đột nhiên hệ thống nhắc nhở Miêu Tuệ Tuệ rằng cô đã thu được một số lượng tinh hạch lớn, Miêu Tuệ Tuệ cảm thấy thật kì lạ. Bây giờ có phải thời gian trả tiền thuê nhà đâu nhỉ? Tại sao lại có thêm tinh hạch vậy? Chẳng lẽ trấn nhỏ lại có thêm người dân?

Mang theo một đống câu hỏi chưa được giải đáp trong đầu, Miêu Tuệ Tuệ mở giao diện cá nhân, màn hình lập tức hiển thị cô đã có thêm hai mươi viên tinh hạch cấp hai và hai mươi lăm viên tinh hạch cấp một. Tổng cộng bây giờ cô có 2025 viên tinh hạch.

“ Số tinh hạch này được lấy từ chỗ hai tên cầm thú thích bắt cóc người kia, chỉ cần mấy tên cầm thú này có ý đồ đυ.ng tới ký chủ.

Hệ thống đảm bảo sẽ lấy hết tinh hạch trên người bọn họ, số đó được coi như là phí đền bù “ tổn thất tinh thần” cho ký chủ. Khi Miêu Tuệ Tuệ vẫn còn thắc mắc mãi, hệ thống đúng lúc đưa ra lời giải thích.

Hai mắt Miêu Tuệ Tuệ sáng lên, rốt cuộc cô cũng hiểu tại sao mấy ông hoàng thượng trên phim động một chút lại đi khám xét nhà người khác rồi, cảm giác này thật sung sướиɠ nha.

Sau một lúc cười vô tri, giờ Miêu Tuệ Tuệ mới nhớ đến việc đi xem xét phần thưởng của mình.

Lại nhấn mở giao diện cá nhân một lần nữa, một phong bao lì xì mạ vàng xuất hiện ở sau phần nhiệm vụ quả nhiên đàn lặng im chờ cô đến “ khám phá”.

Nhấn mở bao lì xì, một toà nhà ba chiều màu trắng xuất hiện trước mặt Miêu Tuệ Tuệ, dòng chữ thập đỏ in nổi trên toà nhà đặc biệt bắt mắt.
 
Ở Tận Thế Ta Xây Dựng Thị Trấn Nhỏ
Chương 46: Phòng khám hy vọng 2


Có bốn chữ được in trên bảng hiệu “Phòng khám Hy Vọng”

Miêu Tuệ Tuệ đặt phòng khám ở bên cạnh thư viện, sau đó nhìn ba người đang dựa trên ghế ngủ, thỉnh thoảng còn nhăn mày đổ mồ hôi hột vì cơn đau. Cô không khỏi trầm trồ về sự may mắn của họ. Bị thương nặng như vậy nếu không có bệnh viện chữa trị, e rằng lành ít dữ nhiều, chỉ có thể nhờ vào sự may mắn để vượt qua cơn bạo bệnh.

Thời gian để đi về là một tiếng, khi xe dừng ở bên trong trấn nhỏ, nháy mắt hấp dẫn các ánh mắt nhìn đến đây.

Sau khi Miêu Tuệ Tuệ xuống xe thì nhìn thấy có ba người mới đến đang đứng trên khoảng đất trống, ánh mắt của bọn họ dừng trên xe hoả tốc, trên mặt là vẻ kinh ngạc vô cùng.

Thấy Miêu Tuệ Tuệ đã quay trở lại, Tôn Ngọc chạy chậm đến bên cạnh và thì thầm vào tai cô: “ Trấn trưởng, ba người này vô ý xông vào trấn nhỏ khi chị không có ở đây.”

Tôn Ngọc biểu tình có chút muốn nói lại thôi, Miêu Tuệ Tuệ nghi hoặc: “Làm sao vậy?”

“Hai vợ chồng kia thì không có vấn đề gì, nhưng bà dì kia…Lúc nãy bà ta còn bắt em mua đồ ăn cho, em không mua thì chửi em không ra gì hết, cứ kêu là không biết kính trên nhường dưới.

Vẻ mặt Tôn Ngọc còn có chút phiền não: “ Bà ta còn muốn đi đến nông trại để bắt gà và vịt nhưng đã bị mấy người máy đuổi đi rồi.”

“Thôi, em kệ bà ta đi” Miêu Tuệ Tuệ an ủi Tôn Ngọc, lại hái một quả táo cho cô bé, để cô bé đi về nhà trước.

Phòng khám mới đã được xây dựng xong, Miêu Tuệ Tuệ ra lệnh cho mấy người máy bảo an đưa thẳng ba người kia đến phòng khám. Sau khi tất cả bọn họ đã xuống xe, tài xế liền điều khiển xe tốc hành đến phía sau lưng của trấn nhỏ, Miêu Tuệ Tuệ đoán rằng nó làm hành động này để tránh đi tai mắt của người khác, nếu một chiếc xe tự dưng biến mất thì quá là sock luôn.

Ba người Trần Húc tới phòng khám, lập tức bắt đầu điều trị bệnh, trước mắt quy mô của phòng khám không lớn lắm, chỉ có một người máy bác sĩ mặc áo khoác trắng, hai người máy y tá mặc đồng phục y tá màu hồng, cùng một người máy mặc quần áo màu lam ngồi ở phía trước quầy lễ tân.

Phương pháp điều trị của họ cũng khác với phương pháp điều trị của bác sĩ con người, mắt của họ có máy quét tích hợp, có thể nhìn thấy các vấn đề của bệnh nhân và sau đó đưa ra phương pháp điều trị rồi chữa bệnh.
 
Ở Tận Thế Ta Xây Dựng Thị Trấn Nhỏ
Chương 47: Vị khách “ đặc biệt” 1


Nhìn thấy ba người Trần Húc được trị liệu kịp thời, Miêu Tuệ Tuệ mới yên tâm đi đón tiếp mấy vị khách mới.

"Xin chào, tôi là trưởng trấn của thị trấn Hy Vọng, thị trấn này có thức ăn, nước uống và nhà ở..."

“ Trấn trưởng, bọn tôi đã không được ăn gì mấy ngày rồi, xin cô thương xót cho bà già như tôi ăn mấy miếng đi.” Miêu Tuệ Tuệ còn chưa nói xong đã bị một bác gái lớn tuổi nhất trong ba người ngắt lời.

Nụ cười trên mặt Miêu Tuệ Tuệ vẫn không thay đổi: "Được thôi, bên kia có nhà hàng và tiệm bánh, chỉ cần có tinh hạch là có thể mua. Nếu thích tự mình nấu ăn, bà cũng có thể mua thịt gia cầm tươi, trái cây và rau củ từ chỗ tôi."

“ Một người già như tôi làm sao mà có nhiều tinh hạch như vậy, cô có nhiều vật tư như vậy, cho chúng tôi một miếng cũng chẳng mất miếng thịt nào của cô. Nhìn cô có vẻ là người đoan chính, sao lại không hiểu đạo lí kính trên nhường dưới được. Hiện tại có nhiều con người như vậy không phải để giúp đỡ nhau sao?”

Bác gái nói một mạch giảng đạo lí, chẳng qua đạo lý này đã oai tới rồi chân trời.

“ Bác Chu à, thôi đi, người ta có tiền có nhiều vật tư là chuyện của người ta, bác đừng có làm mấy chuyện vô đạo đức như vậy.”

Sắc mắt của hai vợ chồng kia có chút xấu hổ, vội vàng ngắt lời bác gái kia: “ Ngại quá, vừa nãy cô bé kia đã giới thiệu qua cho bọn tôi rồi, bọn tôi có tinh hạch, có thể ở lại nơi này không?”

Miêu Tuệ Tuệ hít một hơi thật sâu, kìm nén mấy lời th ô tục đã tới cổ họng xuống, gật đầu nói: “ Được thôi, mọi người ở đây bao nhiêu lâu? Ở đây giá thuê một ngày là hai mươi lăm tinh hạch cấp một, nếu đóng tiền thuê một tháng sẽ có ưu đãi.”

Mắt hai vợ chồng trẻ tuổi sáng lên: “ Bọn tôi sẽ trả tiền thuê nhà trong nửa năm.”

Người đàn ông lấy từ trong túi bốn mươi ba viên tinh hạch cấp hai và tám viên tinh hạch cấp một đưa cho Miêu Tuệ Tuệ.”

Bác gái kia đứng một bên bĩu môi: “ Mấy đứa đúng là tuổi trẻ chưa trải sự đời, bỏ ra một đống tiền mà không thèm đi xem nhà như nào. Có khi mấy gia đình ở chung một phòng đấy, giá cả dù rẻ thì cũng không xứng đáng đâu.”

“Bác gái Chu, bọn cháu đem bác đưa tới nơi này cũng coi như là tận tình tận nghĩa rồi, sau này bác tự mình nghĩ cách sống sót đi.” Người đàn ông trẻ tuổi tận lực khắc chế ngữ khí của mình, nhưng cũng có thể hiểu sự kiên nhẫn của anh ta sắp hết rồi.

“Không thể nào, mấy đứa định mặc kệ bác sao? Một bà già như bác làm sao có thể sống sót được? Bác gái Chu há hốc mồm nói.
 
Ở Tận Thế Ta Xây Dựng Thị Trấn Nhỏ
Chương 48: Vị khách “ đặc biệt” 2


“ Bọn cháu cũng không có nghĩa vụ quan tâm bác, bọn cháu chỉ là vì lòng thương hại người mà cứu bác, dọc đường bác ăn bao nhiêu đồ ăn nước uống của vợ chồng cháu, nếu muốn gây sự, bọn cháu cũng có thể tính toán bao nhiêu tinh hạch."

“ Hai đứa mày nói cái gì vậy, tao xin xỏ chúng mày phải cứu tao à? Tao ăn có bao nhiêu đâu? Sao chúng mày lại keo kiệt thế.” Bác gái Chu vỗ đùi định la lối khóc lóc ăn vạ ở đây, giọng nói tự nhiên nâng cao lên, còn duỗi tay đẩy người phụ nữ trẻ tuổi kia.

Một người máy bảo an từ cách đó không xa bay tới, ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm bà ta, dùi cui điện trong tay phát ra âm thanh răng rắc.

Bác gái Chu vô thức lùi lại một bước.

"Tôi quên nói cho bà biết, không thể làm loạn ở trấn nhỏ của tôi."

Miêu Tuệ Tuệ tâm tình vui vẻ cười nói.

Dùi cui điện dường như không phải là giả, bác gái Chu cuối cùng vẫn còn sợ hãi, lắp bắp nói: “Tôi… tôi ở một mình, tôi sẽ ở một mình, tôi…tôi muốn xem nhà trước trước khi trả tiền."

Miêu Tuệ Tuệ lắc đầu ngao ngán, cô dẫn mọi người về phía dãy nhà.

Cô đưa mọi người đến toà nhà D, làm thủ tục cư trú cho hai vợ chồng trẻ trước, vào thời điểm nhận diện khuôn mặt, bác gái Chu có mưu đồ chen vào để hưởng lợi nhưng không may bà ta đã bị Miêu Tuệ Tuệ phát hiện, ngăn chặn bà ta.

Cửa nhà 101 của toà D mở ra cả căn phòng hiện ra trước mắt, giống như những người khác, vợ chồng trẻ bàng hoàng trước cảnh tượng trước mắt.

Họ vốn tưởng rằng nhà mới của mình cũng giống như những nơi ở căn cứ đó, nhưng không ngờ đó lại là một căn nhà nhỏ có rất nhiều phòng khác nhau.

“Có bao nhiêu gia đình sống trong một phòng?” người phụ nữ trẻ hỏi.

"Đây là nhà của riêng hai người, sau này nếu đẻ thêm con có thể ở cùng với bọn chúng. Đương nhiên, nếu hai người cảm thấy tinh hạch không kham nổi, cũng có thể thương lượng cùng với nhà khác, cùng chung sống chia sẻ gánh nặng. " Miêu Tuệ Tuệ thập phần tri kỷ kiến nghị nói.

Trong mắt hai vợ chồng trẻ kia tràn đầy vui mừng.

“ Thật sự, thật sự chỉ bọn tôi ở trong căn nhà mày ư?” Giọng nói của người phụ nữ có chút run rẩy.

Miêu Tuệ Tuệ gật đầu, giới thiệu ngắn gọn chức năng cơ bản của căn phòng với họ, sau đó trầm ngâm đóng cửa lại, nhân tiện còn đóng luôn ý tưởng muốn chạy vào trong của bác gái Chu.

“Bà cũng nhìn thấy nhà rồi đó, có muốn ở trong đó không?” Miêu Tuệ Tuệ trực tiếp hỏi, cô cũng không định dẫn Chu thím đi xem nhà lần nữa.

“Ở chứ, sao lại không, tôi trả tiền thuê nhà một ngày trước.” Bác gái Chu đang nói chuyện, hai mắt vẫn còn trợn tròn, không biết đang suy nghĩ gì.
 
Ở Tận Thế Ta Xây Dựng Thị Trấn Nhỏ
Chương 49: Kỳ ba xuất hiện 1


Một người máy trong bộ đồ màu xanh theo sau bọn họ.

“Miêu trấn trưởng, bọn chị nghe nói, nghe nói Hàn Vĩ nhà chị đã xảy ra chuyện?” Dư Quyên hỏi.

“ Chị đừng lo quá, chị còn đang mang thai, đúng thật là ba người bọn họ đang bị thương, nhưng bọn họ đều đã được chữa bệnh ổn thoả ở bệnh viện Hy Vọng rồi, không sao đâu, chờ tỉnh lại về nhà nghỉ ngơi chữa bệnh một chút là được rồi.” Miêu Tuệ Tuệ trấn an nói

Dư Quyên thở dài nhẹ nhõm: “ Không có việc gì là tốt rồi, cũng là do lỗi của chị không nghe kĩ lời của người máy, chỉ nghe được câu anh Hàn bị thương, chưa gì đã hốt hoảng chạy đi ra đây xem.”

“ Chúng ta đi thăm bệnh đi, Miêu trấn trưởng, mấy người Trần Húc nằm ở phòng nào thế?” Mẹ Trần Húc hỏi

“ Ở phòng bệnh thứ nhất, ba người bọn họ đều ở trong đấy đó ạ.”

Nhìn thấy mấy người bọn họ đã bước chân vào phòng bệnh, Miêu Tuệ Tuệ liền rời đi.

Sau khi trở về phòng ngủ của mình, mở bảng cá nhân ra, thị trấn vừa rồi được nâng cấp lên cấp 4 là nhờ tiền bảo trì nhà của đôi vợ chồng trẻ trong nửa năm và cả số tinh hạch thu được từ hai anh em biếи ŧɦái trước đó. Sau khi nâng cấp, cô vẫn còn hơn 2.000 viên tinh hạch cấp một trong tay.

Lần thăng cấp tiếp theo yêu cầu 10.000 viên tinh hạch cấp một, Miêu Tuệ Tuệ thở dài….chắc phải mất một thời gian khá lâu đây.

Mấy toà nhà đơn giản trong trấn nhà biến thành tám toà, nông trường mở khoá con trâu. Ở trung tâm mua sắm, Miêu Tuệ Tuệ thấy trâu được chia thành hai loại là trâu lấy sữa và trâu ăn thịt ( trâu dùng để cày cấy), giá một con trâu là 50 tinh hạch cấp một. Hiện tại, không có nhiều tinh hạch lắm nên cô chỉ mua được mỗi loại trâu năm con.

Còn phần cây ăn quả giải khoá quả lê, phần rau xanh giải khoá đậu que và ớt xanh, Miêu Tuệ Tuệ cũng mua mỗi thứ một ít để gieo trồng.

Trong đầu Miêu Tuệ Tuệ hiện ra hương thơm ngào ngạt của món đậu que hầm, trong lòng thầm hy vọng quán ăn có thể tự giác thêm món mới vào thực đơn.

Trừ mấy thứ trên, còn mở khoá cửa hàng bán nông sản đã chế biến và lò mổ động vật.

Mọi thứ trong trang trại đều có thể được bán ở đó, cuối cùng Miêu Tuệ Tuệ không cần phải nhổ lông gà rồi.

Cô đặt cửa hàng nông sản đã chế biến bên cạnh nhà hàng, và đặt lò mổ phía sau cửa hàng nông sản đã chế biến.

Sau khi đặt xong xuôi, Miêu Tuệ Tuệ đóng giao diện cá nhân lại.

Một giờ sau, cửa hàng nông sản và lò mổ được xây dựng.

Cho tới nay, cửa hàng nông sản là cửa hàng lớn nhất ngoại trừ thư viện và phòng khám, bên ngoài có cửa kính, một nửa là kệ rau củ quả, một nửa là chuồng gia cầm, còn có mấy cái móc treo treo thịt sống.
 
Ở Tận Thế Ta Xây Dựng Thị Trấn Nhỏ
Chương 50: Kỳ ba xuất hiện 2


Sau khi chọn sản phẩm trong cửa hàng, người mua có thể đến quầy thu ngân để thanh toán.

Người máy ở trấn nhỏ đảm nhận nhiệm vụ này, hơn nữa làm còn rất tốt, Miêu Tuệ Tuệ không khỏi tò mò rốt cuộc hệ thống này đến từ hệ thống trung tâm chủ chốt nào.

“ Tố chất cơ thể của ký chủ hiện giờ không thể chịu được khí tức của trung tâm hệ thống chủ chốt, trừ khi ký chủ cải tạo lại thân thể hoặc là ký chủ có thể xuất hồn và nhập vào thân thể cao cấp hơn, hệ thống sẽ có biện pháp cho ký chủ đi thăm quan trung tâm hệ thống chủ chốt.” Hệ thống rất kiên nhẫn trả lời câu hỏi của Miêu Tuệ Tuệ.

Chỉ là phương pháp mà hệ thống đưa ra quá đáng sợ, trực tiếp phá bỏ sự tò mò của Miêu Tuệ Tuệ.

Miêu Tuệ Tuệ lần lượt lấy hàng tồn kho trong kho hệ thống và sắp xếp chúng, cửa hàng nông sản đã được lấp đầy ngay lập tức.

Ở phía sau lò mổ là một căn nhà ngói, vừa bước vào sẽ thấy một người máy mặc tạp dề trắng, đeo găng tay trắng, trên tay cầm một con dao, nếu không có biển hiệu của lò mổ treo ở phía sau cửa, Miêu Tuệ Tuệ còn tưởng rằng mình đã đến nhầm phòng giải phẫu.

Trước mắt, trong lò mổ chỉ có hai người máy, mỗi người máy đều đứng ở quầy riêng của mình và chờ khách hàng đến.

Chỉ cần hai tinh hạch cấp một là có thể nhờ người máy làm sạch sẽ hộ gà hoặc vịt rồi

Có thêm bốn toà nhà đơn giản, được phận biệt với nhau là toà E, toà F, toà G và toà H.

Ban đầu mấy căn nhà không còn nhiều trong nháy mắt giờ lại có dư thêm.

Nhìn thấy cơ sở vật chất trong trấn ngày càng phong phú, Miêu Tuệ Tuệ vui hơn rất nhiều.

Lúc này, tại một toà nhà cao tầng ở thành phố H, Lữ Lâm - người mới rời khỏi trấn nhỏ không lâu đang đi lên tầng cao nhất.

“ Đã trở lại rồi à, vừa nãy anh Ngưu còn nhắc cậu mãi.” Người gác cửa vỗ vỗ vai của Lữ Lâm.

Lục Lâm yên lặng gật đầu, đẩy cửa ra, trong phòng truyền đến một âm thanh ái muội mơ hồ, Lữ Lâm cũng không quấy rầy hắn ta, mà là đứng sang một bên, khi âm thanh vừa dứt, anh Ngưu đeo thắt lưng đi ra khỏi phòng, trong tay vẫn cầm chiếc búa của mình, ngay cả khi hắn ta đang làm chuyện chăn gối với một người phụ nữ, vũ khí luôn phải được đặt trong tầm với của hắn ta.

“ Đã trở lại rồi à? Mọi chuyện như nào rồi?” Anh Ngưu lười biếng ngồi vào chỗ cái ghế duy nhất trong phòng.

Lữ Lâm kể lại những gì mình đã chứng kiến ở thị trấn Hy Vọng, nghe được mấy lời này, hai mắt của mọi người đều phát sáng.

Anh Ngưu đột nhiên ngồi dậy: “ Cậu nói thật sao? Trấn nhỏ kia có nhiều thứ tốt như vậy? Còn bán đồ tiện nghi như vậy.”
 
Back
Top Bottom