Khác [NutHong] Tiệm coffee - nơi bắt đầu và kết thúc

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
362,224
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
393917736-256-k331506.jpg

[Nuthong] Tiệm Coffee - Nơi Bắt Đầu Và Kết Thúc
Tác giả: Minnie_shi07
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

Nut Thanat Danjesda, thủ lĩnh mới lên của một tổ chức mafia Thái khét tiếng, bị truy sát bởi chính đồng minh phản bội.

Trên đường chạy trốn, anh dừng chân ở một quán cà phê nhỏ mang tên "Tawan Coffee", nơi Hong Pichetpong Chiradatesakunvong - một chủ quán sống đơn giản, yêu nghệ thuật pha chế - làm chủ.

Hong không biết khách hàng "nguy hiểm" kia sẽ thay đổi toàn bộ cuộc đời mình.

Giữa đạn lạc và ly latte nóng, cả hai dần kéo nhau vào một thế giới vừa nguy hiểm, vừa cuốn hút.



nuthong​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • Tiềm Hành Truy Kích
  • Phi Phụng Tiềm Long
  • AllTez ( ATSH2 ) Tiệm Dê 7749.
  • [NUTHONG] CƯỢC CẢ TRÁI TIM
  • [Nuthong] Tiệm Coffee - Nơi Bắt Đầu Và Kết Thúc
    Người lạ mang vết thương


    Tawan Coffee, 7:43 tối – Trời mưa.

    Từng giọt mưa nặng hạt dội xuống mái hiên quán cà phê nhỏ nằm nép mình ở cuối con đường Sukhumvit.

    Biển hiệu gỗ cũ kỹ ghi “Tawan Coffee” lập lòe ánh đèn vàng giữa màn đêm ẩm ướt.

    Hong đang lau chiếc ly cuối cùng của ngày, chuẩn bị đóng cửa, thì tiếng chuông treo trên cửa vang lên khe khẽ.

    Anh ngẩng đầu, hơi ngạc nhiên.

    Quán thường không có khách vào giờ này, nhất là khi trời mưa nặng hạt như trút nước.

    Một người đàn ông bước vào, áo sơ mi đen ướt sũng, mũ trùm kéo sụp xuống nửa mặt.

    Dưới ánh đèn, Hong nhìn thấy rõ một bên vai người đó nhuốm máu – vệt máu thấm qua lớp vải, từng giọt đỏ sẫm rơi xuống sàn gỗ.

    “Quán... còn mở không?” – Giọng trầm, khàn và mệt mỏi vang lên.

    Người đó cố gắng đứng vững, nhưng hơi loạng choạng.

    Hong bước tới theo phản xạ.

    “Anh đang chảy máu...

    Để tôi gọi cấp cứu.”

    “Không!” – Người đàn ông quát khẽ, nhanh như cắt.

    Đôi mắt đen lóe sáng dưới mũ trùm, đầy cảnh giác.

    “Tôi chỉ cần một nơi... ngồi lại vài giờ.

    Tôi trả tiền.”

    Hong khựng lại.

    Trong ánh nhìn đó có thứ gì đó không phải là của một người bình thường.

    Nó mang theo mùi của nguy hiểm – của những vết thương không chỉ nằm trên da thịt.

    “Được rồi,” anh thở ra, quay người.

    “Vào ngồi đi.

    Tôi có hộp y tế sau quầy.

    Và... tôi không hỏi gì cả.”

    Người lạ ngồi xuống góc khuất nhất của quán, gần cửa sổ.

    Anh ta thả người xuống ghế như thể đã giữ cơ thể đứng quá lâu rồi.

    Khi Hong mang đến băng gạc và nước ấm, ánh mắt người kia khẽ dịu lại.

    “Cảm ơn.”

    “Tôi tên Hong,” anh nói, cố giữ giọng bình tĩnh.

    “Anh cần gì uống không?”

    “Thứ mạnh nhất mà cậu có.”

    Hong mỉm cười nhẹ, bước về phía máy pha cà phê.

    Anh chọn loại Robusta đậm vị, xay hạt cẩn thận và pha một tách espresso đôi.

    Trong lúc máy kêu rè rè, anh liếc về phía người kia – tay đang tự sơ cứu bằng sự điêu luyện của người từng trải.

    Không giống một nạn nhân tai nạn.

    Không giống người say.

    Càng không giống ai cần giúp đỡ.

    Khi mang ly cà phê tới, Hong đặt nhẹ xuống bàn.

    “Tôi không biết anh là ai.

    Nhưng nếu anh đem rắc rối đến đây... tôi có quyền đuổi anh ra ngoài.”

    Người lạ ngẩng lên, lần đầu tiên để lộ rõ khuôn mặt – góc cằm sắc, mắt sâu, sống mũi thẳng, và ánh nhìn lạnh buốt.

    “Tôi tên Nut,” anh ta nói.

    “Và tôi không ở đây để gây rắc rối.”

    Anh ta nhấc ly cà phê, nhấp một ngụm, rồi ngước mắt nhìn Hong.

    “Cà phê ngon.

    Gần như đủ để khiến người ta quên đi máu trên áo.”

    Hong nhìn anh ta thêm một lúc.

    Cơn mưa vẫn chưa ngớt.

    Nhưng trong căn phòng nhỏ, bỗng trở nên lặng lẽ hơn.

    Như thể giữa họ, điều gì đó vừa bắt đầu.
     
    [Nuthong] Tiệm Coffee - Nơi Bắt Đầu Và Kết Thúc
    Anh không phải người bình thường


    Tawan Coffee – sáng hôm sau

    Mặt trời rọi qua ô cửa kính, chiếu vào lớp bụi mỏng phủ trên bàn gỗ sẫm màu.

    Tiếng máy pha cà phê rền rĩ vang lên đều đặn, hoà trong tiếng radio phát bản ballad Thái nhẹ nhàng.

    Tawan Coffee lại bắt đầu một ngày mới như bao ngày – nhưng với Hong, sáng nay mọi thứ đều… sai.

    Anh bước đến quầy với cốc latte trên tay, mắt vẫn lén nhìn về phía bàn góc trong cùng.

    Nut vẫn ngồi đó.

    Áo khoác đã khô, tóc rối nhẹ nhưng không lộ vẻ mệt mỏi.

    Vết thương ở vai được băng kín, máu đã ngừng chảy, và anh ta đang đọc một tờ báo cũ mà quán để sẵn – như thể mình là một vị khách thường xuyên, chứ không phải một kẻ tối qua suýt gục xuống sàn nhà.

    “Anh không đi sao?” – Hong hỏi khi đặt ly latte lên bàn.

    “Tôi tưởng chỉ tạm trú vài giờ.”

    Nut gấp tờ báo lại, nhấp một ngụm.

    “Cà phê sáng ở đây tốt hơn tôi nghĩ.

    Ở lại thêm chút có sao không?”

    “Tuỳ anh.

    Nhưng tôi không thích người có vấn đề với cảnh sát.”

    Nut bật cười, khẽ nhưng đầy ẩn ý.

    “Tôi cũng vậy.”

    Hong khoanh tay.

    “Tôi không ngốc.

    Người bình thường không đi lang thang giữa đêm, máu me đầy người, rồi từ chối cấp cứu.

    Anh trốn ai?”

    Nut đặt ly xuống.

    Ánh mắt anh nhìn thẳng, không giấu giếm nữa.

    “Cậu tin vào luật pháp không, Hong?”

    Hong khựng lại, không ngờ đến câu hỏi đó.

    “Tôi tin vào… việc sống đúng với lòng mình.”

    “Vậy thì tôi không phải tội phạm,” Nut nói, giọng trầm xuống.

    “Tôi chỉ là người… không còn lựa chọn.”

    Câu nói đó khiến Hong bất giác rùng mình.

    Anh nhìn người đàn ông lạ trước mặt – có gì đó rất mâu thuẫn.

    Gương mặt từng trải, cơ thể rắn rỏi, ánh mắt của người đã sống qua những điều tàn nhẫn… nhưng lại pha chút u uất như thể mang gánh nặng vô hình.

    “Vậy giờ anh định làm gì?” – Hong hỏi nhỏ.

    Nut dựa lưng vào ghế, ánh mắt lơ đãng nhìn ra cửa kính đọng hơi sương.

    “Tạm thời ở lại Bangkok vài ngày.

    Tìm một nơi không ai nhận ra tôi.

    Đợi lặng sóng... rồi rời đi.”

    “Và quán tôi là chỗ trốn lý tưởng?”

    “Chỗ này yên tĩnh, sạch sẽ, cà phê tốt… và có một người chủ khá thẳng thắn.”

    Hong im lặng một lát, rồi thở dài.

    “Tôi cho anh ba ngày.

    Sau đó, hoặc anh đi, hoặc tôi báo cảnh sát.”

    Nut gật đầu.

    “Ba ngày.

    Tôi hứa.”

    Nhưng cả hai đều biết: trên đời này, lời hứa của một mafia không có gì là chắc chắn.

    Và rồi tiếng chuông cửa lại vang lên – một nhóm khách bước vào.

    Hong quay lại với vai trò chủ quán, nụ cười lịch thiệp hiện lên gương mặt.

    Nhưng trong lòng anh, mối nghi ngờ – và tò mò – về người lạ mang tên Nut bắt đầu lớn dần.
     
    [Nuthong] Tiệm Coffee - Nơi Bắt Đầu Và Kết Thúc
    Tawan - nơi mặt trời không chiếu


    Tawan Coffee – chiều muộn

    Chiều Bangkok đổ bóng dài xuống mặt đường, nơi ánh nắng hắt qua cửa kính của quán cà phê nhỏ nằm im lìm giữa dòng người vội vã.

    Dưới lớp kính mờ sẫm màu, Nut ngồi yên lặng, tay xoay đều ly cà phê cạn, mắt dõi theo từng chuyển động của Hong phía sau quầy.

    Người chủ quán dường như tránh nhìn về phía anh – nhưng không rời khỏi tầm kiểm soát của anh ta.

    Nut biết, Hong không tin anh.

    Cũng đúng.

    Tin vào một kẻ bước vào trong đêm, mang theo máu và im lặng, là điều ngu xuẩn.

    Nhưng điều làm Nut ngạc nhiên là Hong… không sợ.

    “Anh đến từ đâu?” – Hong đột ngột hỏi khi ngồi xuống ghế đối diện.

    Nut nhướng mày.

    “Câu hỏi nguy hiểm.”

    “Tôi chưa hỏi anh là ai.” – Hong đáp, giọng đều đều.

    “Chỉ hỏi…

    đến từ đâu.

    Có thể là một tỉnh, một thành phố.

    Hay chỉ là một nơi không có đường quay lại.”

    Nut im lặng một lúc.

    Rồi anh nhấp ngụm cuối, đặt ly xuống bàn.

    “Surat Thani.

    Nhưng đã bỏ lại từ lâu rồi.

    Còn cậu?”

    “Bangkok.” – Hong trả lời.

    “Sinh ra ở đây.

    Lớn lên ở đây.

    Chưa từng đi đâu xa quá Chiang Mai.”

    “Và quyết định mở quán cà phê ngay giữa lòng thành phố khắc nghiệt này?” – Nut hỏi, nửa mỉa mai.

    “Ừ.” – Hong mỉm cười, nhưng ánh mắt lạnh đi.

    “Tôi từng làm kiến trúc sư.

    Có một công ty nhỏ.

    Sau tai nạn... tôi nghỉ việc.

    Mở quán.”

    “Tai nạn?”

    “Xe tải đâm.

    Mất một người, gãy hai chân.

    Người còn lại là tôi.”

    Không khí bỗng trở nên đặc sệt.

    Nut nhìn Hong, lần đầu tiên không vì cảnh giác, mà vì tò mò thật sự.

    “Cậu mất ai?”

    “Bạn đời.” – Hong đáp, không né tránh.

    Nut không hỏi thêm.

    Vì trong ánh mắt kia là thứ không nên chạm vào – một nỗi đau đã được niêm phong.

    “Vậy ‘Tawan’ là tên người đó?”

    “Không.” – Hong bật cười nhẹ.

    “Tawan nghĩa là ‘mặt trời’.

    Nhưng ở đây…” – Anh liếc ra cửa kính, nơi trời vừa kéo mây xám – “…mặt trời hiếm khi chiếu.”

    Nut nhìn quanh quán lần nữa – những bức tường màu đất cháy, dãy đèn vàng trầm, quầy bar được chạm khắc bằng tay và giá sách đặt sát tường.

    Không phải một quán cà phê được mở để kiếm lời.

    Mà là một nơi trú ẩn.

    Anh hiểu điều đó.

    Vì anh cũng đang trú ẩn.

    “Vậy cậu định làm gì nếu tôi là kẻ xấu thật?” – Nut hỏi.

    Hong nhìn thẳng vào mắt anh.

    “Nếu anh là kẻ xấu… tôi sẽ pha cho anh một ly cà phê đậm hơn.”

    Nut bật cười – thật, trầm, và lần đầu tiên không mang mùi máu hay hoài nghi.

    Giây phút ấy, trong căn quán nhỏ không ánh mặt trời, một điều gì đó khẽ rung lên giữa hai con người không cùng thế giới.

    Và ở bên ngoài, màn đêm dần buông xuống, mang theo thứ gì đó đang lặng lẽ đến gần.
     
    [Nuthong] Tiệm Coffee - Nơi Bắt Đầu Và Kết Thúc
    Bàn tay dính máu cầm ly cà phê?


    Tawan Coffee - khuya muộn

    Kim đồng hồ treo tường đã chỉ gần 11 giờ đêm.

    Cửa quán đóng im lìm, chỉ còn ánh đèn vàng dịu hắt lên mặt gỗ bóng mờ.

    Hong đang lau dọn lại quầy, chuẩn bị về, còn Nut thì vẫn ngồi nơi góc quen thuộc, mắt nhắm hờ như đang nghe bản nhạc jazz chảy ra từ chiếc loa cũ kỹ phía sau quầy.

    "Anh không cần ngủ sao?"

    - Hong hỏi, không quay lại.

    "Cậu cũng chưa ngủ."

    - Nut đáp gọn.

    Hong bật cười khẽ.

    "Chủ quán không được phép buồn ngủ.

    Còn khách... chỉ cần trả tiền."

    Nut định nói gì đó thì một tiếng động lạ cắt ngang - như tiếng giày lướt nhẹ trên mặt sàn ngoài cửa.

    Cả hai cùng khựng lại.

    "Cậu có ai đặt lịch đêm nay?"

    - Nut hỏi nhanh, đã đứng dậy.

    "Không.

    Giờ này tôi thường khoá cửa."

    - Hong lùi về sau, mắt hướng về cửa kính phía trước.

    Tiếng động lại vang lên.

    Rồi một bóng đen vụt qua cửa sổ - nhanh, dứt khoát, như đang tìm cách tiếp cận.

    Nut không nói thêm.

    Trong chớp mắt, anh rút từ trong áo khoác ra một con dao gập.

    Không phải súng.

    Dao - im lặng, nhanh và không gây tiếng vang.

    "Lùi vào trong.

    Khoá cửa bếp lại."

    - Nut ra lệnh, giọng hạ xuống nhưng sắc lạnh.

    "Tôi-"

    "Làm đi, Hong!"

    Hong chưa kịp phản ứng thì kính cửa sổ bỗng vỡ vụn.

    Ba kẻ lạ mặt nhảy vào - mặt bịt kín, tay cầm gậy và mã tấu.

    Không một tiếng cảnh báo, chúng lao thẳng vào trong như đã biết rõ bên trong có gì.

    Nhưng Nut còn nhanh hơn.

    Anh không né tránh.

    Không chạy.

    Anh lao thẳng về phía tên đầu tiên, luồn người thấp rồi đâm mạnh mũi dao vào bên sườn đối phương.

    Máu phun ra như mực bắn, đỏ loang cả áo anh.

    Nut vặn tay, rút dao ra, xoay người tấn công kẻ thứ hai đang tiến tới.

    Hong đứng chết lặng.

    Cảnh tượng trước mắt không phải là tự vệ.

    Nó là... kỹ thuật.

    Chính xác.

    Tàn nhẫn.

    Nut không đánh như một người bình thường.

    Anh giết như một sát thủ chuyên nghiệp.

    Chỉ trong chưa đầy một phút, cả ba tên đều nằm gục.

    Một tên còn thoi thóp, rên rỉ.

    Nut bước đến, đặt dao vào cổ hắn.

    "Gửi ai đến?"

    - Giọng anh lạnh như thép.

    Tên đó không đáp.

    Nut ấn mạnh hơn.

    "Tôi... không biết tên... chỉ là người đưa thư."

    - gã lắp bắp.

    Nut khựng lại.

    Rồi anh rút dao, quay về phía Hong - máu thấm đẫm tay áo, vết dao còn đỏ tươi.

    "Cậu thấy rồi đấy," anh nói, không thở gấp, không hoảng hốt.

    "Tôi không phải người bình thường."

    Hong không nói gì.

    Anh nhìn bàn tay cầm ly cà phê sáng nay - giờ dính đầy máu người.

    Nhìn người đàn ông từng ngồi yên trong quán mình ba ngày qua, giờ như hoá thân từ một cơn ác mộng.

    "Anh là ai?"

    - Hong thì thầm.

    Nut đáp, giọng khản đặc: "Tôi từng là kẻ ra lệnh giết người mà không cần nhìn mặt họ.

    Nhưng giờ... tôi chỉ muốn ngồi uống cà phê trong yên lặng."

    Anh ném con dao xuống sàn.

    Âm thanh kim loại va chạm vang lên lạnh buốt.

    Ngoài kia, còi xe cảnh sát văng vẳng từ xa - Bangkok chưa bao giờ thực sự ngủ.

    Còn trong quán Tawan, hai thế giới vừa chạm nhau bằng máu và im lặng.
     
    [Nuthong] Tiệm Coffee - Nơi Bắt Đầu Và Kết Thúc
    Điện thoại không người nhận


    Tawan Coffee – sáng sớm, hôm sau vụ tấn công

    Trời Bangkok âm u, sương mù chưa tan hẳn.

    Quán Tawan vẫn mở cửa như thường lệ – bàn ghế được xếp gọn, sàn nhà đã lau sạch không còn vết máu nào, nhưng trong không khí vẫn còn mùi sắt, lẫn vào hương cà phê đắng và mùi gỗ cũ.

    Hong đứng sau quầy, tay run nhẹ khi cầm ly thủy tinh.

    Anh đã quen với sự tĩnh lặng, với những buổi sáng đơn độc, nhưng hôm nay thì khác.

    Mọi thứ đã đổi.

    Nut không còn ngồi ở góc cũ nữa.

    Anh biến mất ngay sau khi kéo ba xác người ra khỏi cửa sau vào nửa đêm.

    Không lời giải thích.

    Không một dấu vết.

    Chỉ còn lại một chiếc điện thoại để trên bàn – cũ, nắp lưng trầy xước, không có mật khẩu.

    Hong mở nó ra.

    Không có tin nhắn, không có cuộc gọi đi.

    Nhưng trong phần danh bạ, chỉ có một số duy nhất, lưu dưới tên:

    “Khun Phat”

    Anh ngần ngừ.

    Tay đặt trên màn hình.

    Một bên là nỗi tò mò đang thiêu đốt – Nut thực sự là ai?

    Ai là “Khun Phat”?

    Và tại sao ba người có vũ trang lại tấn công một quán cà phê tầm thường?

    Một bên là lý trí: nếu gọi, anh có thể kéo mình – và cả cái quán nhỏ yên bình này – vào thứ mà anh không hiểu nổi.

    Nhưng cuối cùng, Hong bấm gọi.

    Tút… tút… tút…

    Không ai nghe máy.

    Anh thử lần nữa.

    Vẫn không có hồi âm.

    Nhưng lần này, khi vừa định ngắt, giọng một người đàn ông vang lên – trầm, già, đầy mệnh lệnh:

    “Ai cầm máy Nut?”

    Hong khựng lại.

    “Tôi là… bạn anh ấy.

    Nut để lại điện thoại ở quán tôi.”

    Một thoáng im lặng.

    Rồi giọng nói kia đổi tông, lạnh hơn:

    “Nut không để quên bất cứ thứ gì.

    Nếu cậu đang giữ điện thoại, cậu đang giữ mạng mình.”

    Tút.

    Cuộc gọi bị ngắt.

    Hong đặt điện thoại xuống, tay toát mồ hôi lạnh.

    Phía sau, cửa quán bật mở.

    Nut bước vào – không báo trước, không giải thích.

    Áo sơ mi khác, mặt không cảm xúc.

    Anh nhìn thấy điện thoại trong tay Hong, mắt khẽ nheo lại.

    “Cậu gọi rồi.”

    “Anh là ai thật sự?” – Hong hỏi, giọng thấp.

    Nut không trả lời ngay.

    Anh rút điện thoại, cất lại vào túi, rồi nói:

    “Cái tên Khun Phat… là người đã nuôi tôi từ năm 12 tuổi.

    Một trùm mafia ở Chiang Rai.

    Từng là cha nuôi.

    Giờ là kẻ muốn giết tôi.”

    Hong đứng lặng, tim đập thình thịch.

    “Vì sao?”

    Nut nhìn anh một lúc lâu.

    “Vì tôi từ chối kế thừa vương triều của ông ta.

    Và vì tôi biết quá nhiều bí mật.”

    Ngoài kia, chuông gió vang lên lách cách trong cơn gió lạnh đầu ngày.

    Trong quán, không ai nói thêm.

    Chỉ có một điều rõ ràng: Hong đã đi quá xa khỏi nơi mình từng nghĩ là an toàn.
     
    [Nuthong] Tiệm Coffee - Nơi Bắt Đầu Và Kết Thúc
    Cuộc hẹn dưới gốc hoa sứ


    Công viên Suan Luang Rama IX – 17:45 chiều hôm sau

    Bangkok lên đèn sớm hơn thường lệ.

    Mây giăng dày trên bầu trời thành phố, kéo theo sắc cam nhạt hoàng hôn quét lên từng mái nhà, từng nhánh cây.

    Ở phía Nam thành phố, công viên Suan Luang vẫn giữ cho mình một khoảng yên tĩnh hiếm hoi – và giữa khu vườn gần hồ nước, một gốc hoa sứ già đang trổ bông trắng muốt.

    Nut đứng đó, vai khoác áo mỏng, mũ che nửa mặt.

    Tay trái anh cầm một tờ giấy nhỏ đã nhăn, còn tay phải đặt trong túi – nơi chắc chắn không phải chỉ có tay anh.

    Hong đến chậm 3 phút.

    Anh mặc áo sơ mi sẫm, tay vẫn còn vết mực cà phê chưa rửa sạch hẳn.

    “Cậu đến,” Nut nói, không quay lại.

    “Anh bảo nếu tôi không đến, quán Tawan sẽ không an toàn,” Hong đáp, giọng căng thẳng.

    “Đúng.

    Cậu thông minh.”

    Nut đưa tờ giấy ra sau lưng.

    Hong cầm lấy, mở ra – đó là một danh sách viết tay, vội vàng, với những cái tên và ký hiệu bên cạnh.

    “Phanumas – xử lý tháng trước”

    “Anuwat – chưa rõ vị trí”

    “S.

    L – kẻ đứng sau giao dịch tháng 8”

    “Khun Phat – vẫn giữ đầu mối phía Lào”

    “Đây là gì?” – Hong cau mày.

    “Danh sách những người từng tham gia vào việc buôn người và ám sát chính trị ở khu Tam Giác Vàng,” Nut đáp, mắt nhìn thẳng gốc hoa sứ.

    “Tôi từng được giao phụ trách thanh trừng nội bộ.

    Nhưng càng biết nhiều, tôi càng nhận ra: mình đang giết vì quyền lực, không phải vì luật lệ.”

    Hong nhìn danh sách, rồi nhìn Nut.

    “Anh muốn tôi giữ thứ này?

    Tôi không phải người trong cuộc.”

    Nut quay lại.

    “Không.

    Tôi muốn cậu chọn.”

    “Chọn?”

    “Hoặc đưa danh sách này cho một người tên Wirat – sĩ quan chìm đang điều tra Khun Phat.

    Hoặc…

    đốt nó, và quên tôi từng xuất hiện.”

    Gió thổi nhẹ, hương hoa sứ lan vào không khí.

    Không thơm – mà ngột ngạt.

    Bởi người Thái tin: hoa sứ là hoa của tang tóc.

    “Vì sao lại là tôi?” – Hong hỏi.

    Nut nhìn anh, lần đầu để lộ ánh mắt thật: mỏi mệt, nhưng chân thành.

    “Vì cậu là người đầu tiên trong đời tôi… không hỏi: ‘Anh có bao nhiêu tiền?’ Mà hỏi: ‘Anh trốn ai?’”

    Hong siết tờ giấy trong tay.

    “Vậy nếu tôi giữ nó, anh tính đi đâu?”

    “Gặp Wirat lần cuối.

    Rồi rời Thái Lan.

    Có thể là Campuchia, có thể là… chết.”

    Không ai cười.

    Không ai giả vờ mạnh mẽ.

    Dưới gốc hoa sứ trắng, giữa một Bangkok đang nuốt chửng những người muốn sống tử tế, hai con người – một chủ quán bình thường, một mafia phản bội tổ chức – đã có một cuộc hẹn không thể lặp lại.

    Và khi Hong rời đi, tờ giấy vẫn trong tay anh – chưa cháy.
     
    [Nuthong] Tiệm Coffee - Nơi Bắt Đầu Và Kết Thúc
    Người đàn ông tên Wirat


    Quán bar Baan Nok Hook – 21:10 cùng ngày

    Bangkok về đêm rực rỡ ánh đèn, nhưng dưới lớp hào nhoáng ấy là một thế giới khác – tối hơn, lặng hơn và nguy hiểm hơn nhiều.

    Quán bar Baan Nok Hook nằm khuất trong một con hẻm gần bến tàu Chao Phraya.

    Nhìn ngoài tưởng như nơi giải sầu của vài tay say xỉn, nhưng với giới ngầm Bangkok, đây là "trạm trung chuyển tin tức" – nơi người ta buôn lời nói, đổi lấy mạng người.

    Nut bước vào quán, không chào ai.

    Mọi người cũng không ai nhìn anh – không phải vì không quen, mà vì đã quá quen để biết nên im lặng.

    Một người đàn ông ngồi ở góc khuất – áo sơ mi trắng nhàu, tay cầm điếu thuốc đang cháy dở, và chiếc thẻ cảnh sát cũ kỹ giắt lưng quần.

    Đó là Wirat Jirasuk, sĩ quan tình báo chìm của Cục Điều Tra Đặc Biệt Thái Lan (DSI), kẻ đã sống sót qua ba đời trùm và chưa từng trung thành với ai ngoài sự thật.

    “Đã tưởng mày chết rồi, Nut,” – Wirat nói, không ngẩng lên.

    Nut kéo ghế, ngồi xuống đối diện.

    “Tao cũng từng nghĩ thế.”

    “Vậy sao lại xuất hiện?

    Tao nhớ mày từng bảo: ‘Khi tao biến mất, là biến luôn khỏi bản đồ.’”

    Nut đặt lên bàn một phong bì.

    “Danh sách những người Khun Phat định trừ khử trong sáu tháng tới – gồm cả cảnh sát, chính trị gia và cả vài người từ quân đội.”

    Wirat nhíu mày, cầm lấy, đọc nhanh.

    Đôi mắt ông dừng lại ở một cái tên.

    “Surasak.

    Đại tá tình báo đặc biệt.”

    “Đã bị giết tuần trước.

    Bọn nó dựng thành tai nạn giao thông.” – Nut đáp, giọng trầm.

    Wirat im lặng hồi lâu.

    Rồi ông dụi tắt điếu thuốc, thở ra một hơi dài.

    “Mày biết khi mày biến mất, Khun Phat truy mày đến tận biên giới phía Bắc?

    Tao phải đưa tin giả rằng mày chết rồi, xác bị đốt cháy không nhận dạng được.”

    “Biết.

    Và tao biết ông vẫn đang chơi trò hai mặt.”

    Wirat ngẩng đầu.

    “Vì tao không có quyền chọn phe, Nut.

    Tao chỉ còn sống vì biết giữ thăng bằng.”

    Nut nhìn thẳng ông.

    “Giờ chọn đi.

    Giữ cân bằng, hay nghiêng về phía ánh sáng.”

    Wirat không trả lời ngay.

    Ông lấy một mảnh giấy nhỏ, viết vài dòng, rồi đưa cho Nut.

    “Đây là vị trí nhà an toàn của tao.

    Ở đó có toàn bộ hồ sơ, băng ghi âm, nhân chứng về đường dây của Khun Phat.

    Nếu tao chết, mày biết phải làm gì.”

    Nut cầm lấy, gật đầu.

    “Tao sẽ đến đó sau khi đưa Hong rời khỏi Bangkok.”

    Wirat nhướng mày.

    “Chủ quán cà phê?”

    Nut chỉ cười nhạt.

    “Người duy nhất không sợ tao, không cần gì từ tao – chỉ muốn biết tao là ai.”

    Wirat đứng dậy.

    “Tao hy vọng mày sống đủ lâu để trả lời cậu ta.”

    Cả hai không bắt tay.

    Không chúc may mắn.

    Vì trong giới của họ, lời chúc chẳng khác gì một dấu hiệu chia ly.

    Khi Nut rời khỏi quán bar, mảnh giấy trong túi áo và gương mặt Hong hiện lên trong đầu – rõ ràng hơn bất kỳ bóng ma nào từ quá khứ.
     
    [Nuthong] Tiệm Coffee - Nơi Bắt Đầu Và Kết Thúc
    Quạ đen


    Tawan Coffee – 4:15 sáng, hai ngày sau cuộc gặp Wirat

    Bangkok chìm trong màn đêm dày, chỉ có vài ánh đèn đường hắt lên những vũng nước còn đọng lại sau cơn mưa đêm.

    Quán Tawan nằm im lặng như thường lệ – gỗ cũ, biển hiệu mờ, và phía trên mái ngói sẫm màu… một con quạ đen đang đậu, mắt không chớp nhìn xuống.

    Hong giật mình tỉnh dậy trong phòng nghỉ nhỏ phía sau quán.

    Có gì đó… không đúng.

    Tiếng cào rất nhẹ vang lên ngoài cửa sổ.

    Không phải tiếng mèo.

    Cũng không phải gió.

    Anh bước ra quầy.

    Bóng tối đặc quánh.

    Mùi cà phê còn vương lại trong không khí, nhưng xen vào đó là thứ gì đó rất nhẹ… như mùi kim loại.

    “Nut?” – Hong gọi nhỏ.

    Không ai trả lời.

    Nhưng cửa quán khẽ mở.

    Không có dấu hiệu bị phá.

    Chỉ là… mở ra từ bên trong.

    Hong cúi xuống, thấy một vết bùn nhỏ in trên sàn gỗ.

    Anh lần theo vết – dẫn thẳng ra quầy pha chế.

    Một bức ảnh được để ngay ngắn trên mặt bàn – ảnh chụp anh và Nut, hôm cả hai cùng ngồi dưới cây hoa sứ.

    Nhưng mặt Nut đã bị khoanh tròn bằng bút đỏ, còn phía dưới là dòng chữ in bằng tiếng Thái:

    “Người đi cùng hắn sẽ bị thiêu chung.”

    Hong siết chặt tấm ảnh.

    Không phải là lời cảnh cáo.

    Đây là tuyên chiến.

    Anh quay lưng, và suýt đâm sầm vào Nut – người vừa lặng lẽ xuất hiện phía sau, không một tiếng động.

    “Cậu thấy rồi,” Nut nói, mắt nhìn thẳng bức ảnh.

    “Ai làm?” – Hong hỏi, giọng thấp.

    “Người của Khun Phat.

    Chúng muốn khiến cậu sợ, khiến cậu bỏ tôi.” – Nut bình thản như đang nói chuyện thời tiết.

    “Và nếu tôi không bỏ?”

    Nut cúi đầu.

    Im lặng.

    Trên mái, con quạ kêu lên một tiếng – chói và rợn người.

    “Người Thái tin,” Nut khẽ nói, “khi quạ kêu trước cửa nhà ai lúc rạng sáng, là điềm báo có người sắp chết trong nhà đó.”

    Hong nuốt khan.

    “Tôi không tin vào điềm.”

    “Tốt.

    Vì đêm nay… chúng sẽ đến.”

    Nut rút từ túi ra một khẩu Glock nhỏ, đặt lên bàn giữa hai người.

    “Cậu có thể chạy.

    Nhưng nếu cậu ở lại… cầm lấy.

    Và đừng ngần ngại nổ súng.”

    Ngoài kia, trời chưa sáng, nhưng đêm cũng không còn là đêm nữa – nó chỉ là khoảng lặng chực chờ để vỡ tung.
     
    [Nuthong] Tiệm Coffee - Nơi Bắt Đầu Và Kết Thúc
    Đêm của những chiếc mặt nạ


    Tawan Coffee – 2:03 sáng, cùng đêm hôm đó

    Trời đổ mưa nhẹ, từng giọt rơi tí tách lên mái tôn cũ.

    Trong quán Tawan, mọi thứ đều đã được chuẩn bị: đèn tắt, bàn ghế xếp về một bên, cửa sau chặn bằng kệ sách.

    Nut ngồi cạnh cửa ra vào, súng giắt bên hông, mắt dán vào chiếc camera mini gắn tạm trên mái hiên.

    Hong ngồi phía sau quầy, tay run nhè nhẹ khi cầm khẩu Glock.

    Dù Nut đã dạy cách mở khóa an toàn, cách bóp cò, nhưng súng không giống dụng cụ pha cà phê – nó lạnh, nặng, và mang theo một điều mà anh chưa từng chạm đến: quyền giết.

    “Anh chắc chắn họ sẽ đến đêm nay?” – Hong hỏi.

    Nut gật.

    “Bức ảnh là lời mời.

    Còn đêm nay là bữa tiệc.”

    Một tiếng bíp nhỏ vang lên từ máy ghi hình.

    “Có xe dừng ngoài ngõ,” – Nut nói, giọng hạ thấp.

    “Chúng đến rồi.”

    Mưa vẫn rơi.

    Nhưng giờ, có thêm tiếng bước chân – êm ái, đều đặn, như thể ai đó đã bước qua máu quá nhiều lần đến mức chẳng buồn tạo tiếng vang.

    Nut ra hiệu cho Hong nấp xuống, còn anh lặng lẽ tháo chốt cửa phụ, trườn ra sau chiếc kệ gỗ lớn đặt chéo góc – nơi có tầm nhìn bao quát toàn quán.

    Cửa mở.

    Ba người đàn ông bước vào.

    Mặc đồ đen.

    Đeo mặt nạ trắng in hình nụ cười méo mó – không phải khẩu trang, mà là những chiếc mặt nạ gốm truyền thống dùng trong các nghi lễ trừ tà đã bị cấm.

    Kẻ đi đầu lên tiếng – giọng biến âm, nghe như hai người nói cùng lúc:

    “Giao tên phản bội ra.

    Còn không… chúng tao thiêu luôn cả quán.”

    Nut nhếch môi.

    “Tôi đây.

    Nhưng nếu muốn thiêu, ít nhất phải có diêm.”

    Anh vừa dứt lời, đèn quán bỗng bật sáng.

    Đèn LED cường độ cao Nut lắp ban chiều chớp loá lên, khiến cả ba kẻ xâm nhập khựng lại trong giây lát – vừa đủ để anh nổ súng.

    Đoàng!

    Viên đầu tiên găm vào vai tên phía trái.

    Hắn đổ xuống, còn hai tên kia lập tức rút mã tấu.

    Hong đứng dậy – run rẩy, nhưng không lùi.

    Một tên lao về phía quầy, vung dao.

    Hong bắn.

    Đoàng!

    Viên đạn trượt.

    Nhưng tên đó giật mình, mất thăng bằng.

    Hong chụp lấy ấm đun nước, đập thẳng vào mặt hắn.

    Nut xử lý tên còn lại chỉ bằng ba động tác: đỡ – phản – đâm cùi chỏ.

    Chiếc mặt nạ vỡ toang, để lộ khuôn mặt đầy sẹo của một gã sát thủ có tiền truy nã ở Chiang Mai.

    Trong vòng chưa đến một phút, ba kẻ đeo mặt nạ nằm bất động.

    Một còn sống, rên rỉ.

    Nut cúi xuống, lột mặt nạ của hắn.

    “Giao kèo là gì?” – anh hỏi.

    Gã lắp bắp, mắt mở to vì sợ.

    “Mười triệu baht… cho đầu của anh… và đốt sạch ‘người biết quá nhiều’…”

    Hắn liếc sang Hong.

    Nut đứng dậy, rút điện thoại, gọi một dãy số quen.

    “Wirat.

    Chúng bắt đầu rồi.

    Gửi người dọn sạch ở Tawan.

    Còn tôi… sẽ tới căn cứ sớm hơn dự kiến.”

    Anh cúp máy.

    Quay sang Hong.

    “Giờ cậu không còn là người ngoài nữa.”

    Hong ngồi thở dốc, máu dính trên tay áo.

    “Và nếu tôi không muốn dính sâu hơn?”

    Nut nhìn anh một lúc.

    “Tôi sẽ đưa cậu rời khỏi Bangkok.

    Ngay sáng mai.”

    Ngoài kia, mưa vẫn rơi.

    Nhưng trong lòng họ, cơn bão vừa mới bắt đầu.
     
    [Nuthong] Tiệm Coffee - Nơi Bắt Đầu Và Kết Thúc
    Lửa dưới cầu Rama III


    Bờ sông Chao Phraya – 3:42 sáng

    Trời gần sáng nhưng bóng tối vẫn đặc quánh như mực.

    Dưới chân cầu Rama III, nơi các tàu chở hàng cũ thường neo đậu trước khi rời Bangkok, ánh lửa nhỏ lập lòe từ một thùng phuy gỉ sét cháy dở – và bên cạnh nó là ba người đàn ông ngồi chờ.

    Một chiếc xe bán tải đen lặng lẽ trườn đến.

    Nut lái, Hong ngồi kế bên, tay vẫn siết chặt balo chứa danh sách và súng.

    Đôi mắt anh lộ rõ sự mất ngủ, nhưng không còn sợ – chỉ có quyết tâm.

    Nut tắt máy, bước ra.

    Ba người đàn ông kia đứng dậy, một trong số đó là Wirat, mặc áo khoác lính cũ, tay đút túi, vẻ mặt không giấu nổi sự căng thẳng.

    “Mày đến nhanh hơn tao nghĩ.” – Wirat nói.

    “Chúng đã tấn công quán sớm hơn.” – Nut đáp.

    Wirat gật nhẹ, đưa tay cho Hong.

    “Tao là Wirat.

    Và kể từ giây phút này, cậu không còn là chủ quán cà phê nữa.”

    “Tôi chưa từng nghĩ mình là.” – Hong đáp, bắt tay ông.

    Nut lấy từ ghế sau một tập hồ sơ dày, đưa cho Wirat.

    “Mọi thứ tao thu thập từ lúc rời tổ chức.

    Tên, lịch sử giao dịch, những điểm chết trong hệ thống của Khun Phat.

    Cả các bằng chứng buôn người xuyên biên giới.”

    Wirat mở lướt vài trang, rồi nhìn Nut.

    “Cái này đủ để thiêu rụi cả đế chế ông ta.”

    “Và cậu định làm gì?” – Wirat hỏi tiếp, lần này quay sang Hong.

    “Tôi đi với anh ấy.”

    Cả Nut và Wirat đều hơi khựng lại.

    Hong nhìn thẳng vào mắt Nut:

    “Dù anh có thành gì – mafia, tội phạm hay chỉ là kẻ chạy trốn – thì giờ tôi cũng đã bước qua ranh giới rồi.

    Đi tiếp thôi.”

    Nut im lặng, rồi khẽ gật.

    “Chúng ta cần đốt dấu vết trước khi đi.” – một người của Wirat lên tiếng.

    Anh ta mở thùng sau xe tải, lôi ra ba can xăng nhỏ.

    Họ bắt đầu tẩm xăng vào xe của Nut – người đã dùng chiếc xe này trốn khỏi Chiang Rai, giấu xác vài kẻ phản bội, và cuối cùng đưa Hong rời khỏi cuộc đời bình yên cũ.

    Nut châm lửa.

    Xe bốc cháy dữ dội, ánh lửa phản chiếu lên mặt nước sông Chao Phraya như thể Bangkok đang tự nhìn thấy chính nó: một thành phố của máu, khói và những bí mật không bao giờ được nói ra.

    “Chúng ta đi đâu?” – Hong hỏi khi bước lên xe mới.

    “Mae Sot.” – Nut đáp.

    “Gần biên giới Myanmar.

    Có một trạm gác cũ, một người bạn cũ, và… hy vọng chưa bị mua chuộc.”

    Wirat đưa họ một chiếc thẻ SIM mới.

    “Đổi điện thoại.

    Và nếu tao không gọi trong ba ngày… coi như tao chết.”

    Nut nhìn ông.

    “Nếu ông chết, tôi sẽ không để bọn chúng sống.”

    Không ai cười.

    Không ai tạm biệt.

    Chiếc xe mới lăn bánh, rời khỏi cây cầu cháy đỏ sau lưng, mang theo hai con người – một từng giết để sống, một từng pha cà phê để tồn tại – giờ cùng trốn chạy khỏi tất cả.
     
    [Nuthong] Tiệm Coffee - Nơi Bắt Đầu Và Kết Thúc
    Gió lạnh ở Mae Sot


    Vùng núi Tak, gần biên giới Thái – Myanmar | 04:30 chiều, ba ngày sau

    Mae Sot không giống Bangkok.

    Không đèn neon, không tiếng còi xe, không nhịp sống hối hả.

    Chỉ có núi, gió và cảm giác chênh vênh như thể đang đứng giữa hai thế giới – nơi sự sống và cái chết ngồi chung một bàn, lặng im nhìn nhau.

    Chiếc xe cũ trườn qua con đường đất đỏ, dừng lại trước một căn nhà sàn gỗ cao, cũ kỹ nhưng vững chãi.

    Trên cửa treo lá bùa bằng vải đỏ, mực in hình rắn hai đầu – biểu tượng của những người lính biên giới Thái từng chiến đấu ở vùng Tam Giác Vàng.

    Nut bước xuống trước.

    Hong theo sau, áo khoác mỏng không đủ chống lại cơn gió lạnh tràn về từ núi cao.

    Anh khẽ kéo cổ áo lên, mắt quét một vòng.

    Không có gì bất thường, nhưng cũng không có gì an toàn.

    “Tên ông ta là gì?” – Hong hỏi.

    “Lão Surin.” – Nut đáp, tay đặt sẵn trên thắt lưng, nơi giấu khẩu Glock mới.

    Cửa mở khi họ chưa kịp gõ.

    Một người đàn ông ngoài năm mươi, râu quai nón bạc trắng, mắt sắc như dao rừng, đứng nhìn họ từ bậc thềm.

    “Con mẹ nó.

    Tưởng mày chết từ kiếp trước rồi, Nut.”

    “Chết thì giờ đâu đứng đây nghe ông chửi.” – Nut cười nhẹ.

    Lão Surin cười khục khặc.

    Nhưng ánh mắt lướt sang Hong – một cái nhìn mà những người sống ở vùng biên thường dùng với người lạ: không tin, nhưng sẵn sàng cứu nếu cần.

    “Cậu ấy?” – Surin hỏi.

    “Người tôi tin.” – Nut nói gọn.

    “Người mày tin thường chết sớm.” – Surin đáp, rồi quay vào nhà.

    “Vào đi.

    Trước khi lũ chuột ở đây nghĩ mày mang theo bữa tối.”

    Bên trong nhà mùi gỗ cũ, ẩm mốc và khói thuốc lá lẫn vào nhau.

    Surin rót rượu gạo vào ba chiếc ly thủy tinh trầy xước, đặt xuống bàn không chờ ai xin phép.

    “Có người đã hỏi tao về mày, tuần trước.” – Surin bắt đầu, mắt không rời Nut.

    “Giọng Bắc, không phải Thái.

    Có thể là người của tổ chức ở Chiang Tung.”

    Nut đổi sắc mặt.

    “Bọn đó không liên quan Khun Phat.

    Nhưng nếu đang tìm tao, nghĩa là tin đã rò rỉ.”

    Hong chen vào: “Chúng ta không thể ở đây lâu.”

    Surin nhìn anh, lần đầu tiên với chút tôn trọng.

    “Cậu nói đúng.

    Tôi có một đường mòn vào Myanmar, cũ nhưng vẫn còn dùng được.

    Đưa các cậu sang đó, sẽ có người đón – nếu Nut dám tin lần nữa.”

    Nut im lặng.

    Trong tay anh, chiếc USB chứa hồ sơ mật mà Wirat đã giao – bằng chứng có thể làm sụp đổ cả mạng lưới Khun Phat – giờ như một mồi lửa.

    Nhưng nếu không tới được nơi an toàn, tất cả chỉ là tro bụi.

    Gió rít qua khe cửa.

    Surin rót thêm rượu.

    “Mai đi.

    Trước bình minh.”

    Hong ngước nhìn Nut.

    “Nếu ta đi rồi… còn ai ở lại để ngăn hắn?”

    Nut đáp khẽ, không quay đầu:

    “Wirat.”
     
    [Nuthong] Tiệm Coffee - Nơi Bắt Đầu Và Kết Thúc
    Mật mã trong rượu gạo


    Nhà sàn của Surin – 2:12 sáng, vài giờ trước khi vượt biên

    Trời đêm vùng núi lạnh như nước đá.

    Hong không ngủ được.

    Anh ngồi một mình ngoài hiên nhà, tay ôm chặt cốc rượu gạo lão Surin rót lúc tối.

    Vị cay nồng len vào cổ họng như thiêu đốt – nhưng đầu óc anh vẫn tỉnh táo lạ thường.

    Nut đang ngủ phía trong – hoặc giả vờ ngủ.

    Surin thì đã lui vào buồng kín, nơi ông giấu những khẩu súng cũ thời còn là tay trùm biên giới ngầm.

    Trên bàn, tấm bản đồ rách được trải sẵn, đánh dấu bằng những ký hiệu viết tay.

    Một đường mòn duy nhất, ngoằn ngoèo qua rừng rậm Tak, dẫn đến bãi tập kết bên kia biên giới – nơi những người mang bí mật được chờ đón… hoặc thủ tiêu.

    Hong đứng dậy, quay vào nhà.

    Trong ánh đèn dầu lờ mờ, anh nhận ra có gì đó lạ ở chiếc chai rượu Surin để lại trên bàn.

    Mực đỏ in dưới đáy.

    Một ký tự.

    Không phải tên hãng.

    Là chữ Thái cổ: "ไฟ" – Lửa.

    Anh giật mình.

    Lật lại nắp chai.

    Bên trong, một mảnh giấy nhỏ giấu kỹ trong lớp thiếc.

    Mật mã.

    Viết bằng mã số – nhưng Hong từng là sinh viên ngành công nghệ trước khi mở quán cà phê.

    Anh nhận ra chuỗi ký tự là dạng mã nhị phân chuyển đổi đơn giản.

    Anh bật điện thoại cũ, dùng phần mềm ngoại tuyến để dịch.

    Dòng chữ hiện lên:

    > “Wirat đã bị bắt.

    Đừng tin ai ngoài người mang tên Sujin.

    Tập tin có người đang sao chép – phải phá hủy.”

    Tim Hong thắt lại.

    Anh chạy vào, lay Nut dậy.

    “Nut.

    Wirat bị bắt.

    Có kẻ trong phe anh phản bội.

    USB không còn an toàn.”

    Nut ngồi bật dậy, ánh mắt sáng rực.

    “Cái gì?”

    Hong đưa điện thoại cho anh xem.

    Nut nhìn chằm chằm, rồi thở ra.

    “Chết tiệt.

    Tao biết chúng sẽ không để yên.”

    “Còn Sujin là ai?”

    Nut đứng dậy, mở chiếc túi xách.

    Từ đáy lôi ra một ảnh cũ – chụp ba người đàn ông trẻ, mặc quân phục cũ.

    Nut, Surin… và một người nữa: Sujin Phongdamrong.

    “Anh ta là người duy nhất từng cõng tao về từ Myanmar khi tao bị bắn.

    Nếu Surin nhắc đến Sujin… thì hoặc ông ấy đã chết, hoặc chuẩn bị chết.”

    Tiếng động mạnh dưới sàn gỗ.

    Surin xuất hiện, tay cầm súng, mặt lạnh như đá.

    “Vậy… các cậu đã đọc rồi.”

    Nut không quay lại.

    “Là thật?”

    Surin gật.

    “Tôi nhận tin ba giờ trước.

    Wirat bị giam trong một trại của Khun Phat, ở Tachileik.

    Có thể chưa bị tra khảo… nhưng không còn nhiều thời gian.”

    “Còn tập tin?” – Hong hỏi.

    Surin nhìn Nut, rồi chậm rãi nói: “Không chỉ có một bản sao.

    Người trong nhóm mày đã bán một phần dữ liệu cho bên buôn vũ khí ở Laos.

    Nếu không phá hủy, Khun Phat sẽ dùng chính thông tin đó để thao túng hệ thống của chính phủ.”

    Nut siết tay.

    Anh rút USB ra khỏi túi.

    Không một lời, anh ném vào bếp lửa.

    Chiếc USB cháy khét, nhựa chảy ra, mùi gắt lan khắp phòng.

    “Thế là xong.” – Nut khẽ nói.

    “Chúng ta không còn bằng chứng.

    Nhưng còn mạng.”

    Surin đưa một phong thư niêm kín.

    “Sujin đang ở Chiang Mai.

    Nếu các cậu đến được đó, hãy trao cái này cho anh ta.

    Và chuẩn bị…

    để đánh trả.”

    Ngoài kia, trời chưa sáng.

    Nhưng cơn giông đã bắt đầu rền trên đỉnh núi.
     
    [Nuthong] Tiệm Coffee - Nơi Bắt Đầu Và Kết Thúc
    Người đàn ông mang mắt sẹo


    Chiang Mai - 9:00 sáng, ba ngày sau

    Chuyến đi từ Mae Sot về Chiang Mai không dài, nhưng mỗi dặm đường như dài thêm trong sự im lặng nặng nề của họ.

    Nut không nói gì trong suốt hành trình, ánh mắt luôn căng thẳng, thi thoảng lại lia ra ngoài cửa sổ, nơi những đám mây đen vần vũ trên những ngọn núi xa xa.

    Hong ngồi bên cạnh, im lặng nhìn những cánh đồng lúa xanh mướt trôi qua.

    Những cảnh vật đó không thể xóa đi hình ảnh về cái tên Sujin, hay tấm bản đồ với dấu hiệu "lửa" đỏ.

    Anh không biết liệu họ có kịp cứu được Wirat hay không, nhưng mọi chuyện giờ đã vượt ra ngoài dự đoán.

    Mọi thứ đã thay đổi - không còn là một cuộc chạy trốn đơn giản.

    Chiang Mai hiện ra trước mắt họ - một thành phố cổ kính nhưng cũng đầy rẫy những bí mật nằm sâu trong lòng nó.

    Khi chiếc xe dừng lại trước một ngôi nhà nhỏ nằm giữa những ngõ hẹp, Nut rút súng từ thắt lưng, kiểm tra lại từng viên đạn.

    "Cậu không cần lo.

    Sujin không phải kẻ dễ chết," - Nut nói, giọng lạnh như băng.

    Hong gật đầu, nhưng không thể không cảm thấy lo lắng.

    Nếu Sujin là người duy nhất còn có thể giúp họ, thì việc tìm ra anh ta trong một thành phố đông đúc như Chiang Mai không phải là chuyện dễ dàng.

    Họ bước vào căn nhà nhỏ, nơi một người đàn ông trung niên đứng đón họ.

    Sujin - khuôn mặt cứng rắn, với những vết sẹo dài trên mắt phải, ánh mắt lạnh lùng như đã từng nhìn thấy quá nhiều sự tàn nhẫn trong đời.

    "Nut."

    - Sujin thốt lên, giọng trầm ấm nhưng có vẻ mệt mỏi.

    "Cậu đã sống sót sao?"

    "Tôi nghĩ mình không thể chết dễ dàng như vậy," - Nut đáp, ánh mắt không rời khỏi những vết sẹo trên mặt Sujin.

    Hong quan sát, nhận ra ngay sự thay đổi trong thái độ của Nut.

    Người này có vẻ là một phần quan trọng trong quá khứ của anh ta, và cũng có thể là điểm tựa duy nhất bây giờ.

    "Wirat," - Nut không vòng vo, "Chúng ta cần cứu ông ấy."

    Sujin nhìn Nut một lúc lâu rồi gật đầu, mắt nhìn xuống chiếc bàn nơi bản đồ và những ghi chú vương vãi.

    "Tôi đã nghe về việc này.

    Bọn Khun Phat có cách làm việc rất tinh vi.

    Nhưng nếu muốn cứu ông ấy, các cậu cần phải lấy lại một thứ quan trọng."

    "Thứ gì?"

    - Hong hỏi.

    Sujin rút từ trong ngăn kéo một chiếc thẻ nhớ nhỏ, đưa cho Nut.

    "Bằng chứng đã bị sao chép và bán cho bọn buôn vũ khí.

    Nhưng không phải tất cả dữ liệu đều mất.

    Thứ này có thể giúp các cậu," - Sujin giải thích.

    Nut nhận lấy thẻ nhớ, mắt sáng lên.

    "Cám ơn.

    Nhưng làm sao tôi biết bọn Khun Phat không sẽ tìm ra?"

    Sujin cười khẩy, ánh mắt lạnh lẽo.

    "Nếu bọn chúng biết rõ tôi là ai, chúng đã tìm thấy tôi từ lâu rồi.

    Nhưng các cậu lại quá sớm.

    Tổ chức của Khun Phat không bao giờ dự đoán được gì ngoài chính những sai lầm của mình."

    Nut đặt thẻ nhớ vào túi, rồi quay lại nhìn Hong.

    "Đến giờ rồi.

    Chúng ta đi cứu người."

    Trước khi họ rời đi, Sujin dừng lại, nhìn Nut lần nữa.

    "Hãy nhớ, cuộc chiến này không chỉ là của cậu.

    Cậu có thể trả thù, nhưng chúng ta cũng cần phải làm một điều gì đó lớn hơn nữa.

    Nếu không, chúng ta chỉ là con cờ trong trò chơi của bọn chúng."

    Nut không đáp, chỉ gật đầu rồi bước ra ngoài.

    Hong nhìn anh, ánh mắt thấu hiểu.

    Dù không muốn thừa nhận, nhưng anh biết rằng Nut đã chọn con đường không thể quay lại.

    Một khi đã bước vào thế giới này, không còn đường lui.
     
    [Nuthong] Tiệm Coffee - Nơi Bắt Đầu Và Kết Thúc
    Chuyến tàu tử thần


    Chiang Mai – 10:45 tối

    Những đèn đường vàng vọt của Chiang Mai lướt qua như những mảnh vỡ, nhòe đi trong màn đêm.

    Những con đường dần trở nên vắng vẻ, không còn tiếng còi xe hay tiếng người xôn xao.

    Không khí ở thành phố cổ này luôn trầm lắng như thể nó có thể che giấu những bí mật cũ kỹ trong lòng đất.

    Nut và Hong đã đến ga tàu, nơi ánh đèn mờ ảo phản chiếu trên những thanh sắt cũ kỹ.

    Trước mắt họ là một đoàn tàu dài, trông có vẻ cũ nhưng vẫn chạy tốt.

    Mọi thứ xung quanh im lặng đến lạ thường, chỉ có tiếng bánh xe lăn trên đường ray văng vẳng trong đêm tối.

    Sujin đã giao cho họ thông tin về chuyến tàu này – một chuyến tàu hỏa không có trong lịch trình chính thức.

    Tàu này không phục vụ hành khách, chỉ dành cho những chuyến hàng đặc biệt mà Khun Phat thường xuyên sử dụng để vận chuyển các vũ khí trái phép qua biên giới.

    Và hôm nay, chiếc tàu này sẽ chở những kẻ có thể phá hủy cuộc sống của họ – hoặc cứu rỗi họ khỏi cái chết.

    Nut và Hong lặng lẽ lên tàu.

    Mọi thứ diễn ra nhanh chóng và không có tiếng động.

    Một cảnh tượng quen thuộc của những người từng sống trong bóng tối – bước đi nhẹ nhàng, không gây sự chú ý.

    Họ tìm thấy chiếc khoang riêng biệt đã được chuẩn bị từ trước, một nơi mà mọi thứ đều đã sắp xếp gọn gàng, nhưng chẳng ai dám nhìn vào.

    "Đây là nơi an toàn nhất chúng ta có thể tìm được," – Nut nói nhỏ, đặt balo xuống ghế.

    Hong ngồi xuống, tay thon thả vuốt lên thẻ nhớ mà Sujin đã đưa cho họ.

    Cảm giác căng thẳng không rời khỏi anh.

    Mặc dù họ có được thông tin, nhưng mọi thứ vẫn quá nguy hiểm.

    Bất kỳ sai sót nào cũng có thể khiến họ mất mạng.

    Tàu này sẽ đưa họ đến nơi không ai biết, nơi những kẻ như Khun Phat sẽ không bao giờ từ bỏ việc truy lùng.

    "Tôi biết cậu không thích mạo hiểm," – Nut nhìn sang Hong, giọng trầm ngâm.

    "Nhưng đây là lựa chọn duy nhất.

    Nếu không đi, chúng ta sẽ để cho chúng chiếm thế thượng phong."

    Hong im lặng một lúc, rồi thở dài.

    "Tôi không ngờ cuộc đời tôi lại rẽ sang một hướng như vậy.

    Trở thành kẻ thù của bọn chúng, sống dưới sự đe dọa từng phút từng giây.

    Đó không phải là điều tôi mong muốn."

    Nut nghiêng đầu, ánh mắt lạnh lùng nhưng đầy sự thấu hiểu.

    "Cậu không phải chọn con đường này, nhưng cậu đã bước vào.

    Và giờ không có đường lui."

    Tàu bắt đầu chuyển động, bánh xe kêu lên rào rào trên đường ray.

    Tiếng động ấy như một lời cảnh báo – lần này, không thể quay lại.

    Họ sẽ đi đến nơi đó, nơi mà chỉ có sự sống hoặc cái chết.

    Trong bóng tối của khoang tàu, Hong nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi đèn đường lướt qua như những vệt sáng mờ nhạt.

    Anh không biết rõ điều gì đang chờ đợi mình ở phía trước, nhưng anh biết một điều: Không thể dừng lại.
     
    [Nuthong] Tiệm Coffee - Nơi Bắt Đầu Và Kết Thúc
    Bước chân lên mặt nước


    Biên giới Thái – Myanmar, gần Chiang Mai | 4:30 sáng

    Không gian im ắng, chỉ có tiếng gió lạnh rít qua những cây cối ven đường và tiếng sóng vỗ vào bờ sông.

    Chuyến tàu đã dừng lại tại một trạm nhỏ, nằm ẩn mình trong khu rừng rậm, nơi không có dấu hiệu của sự sống ngoại trừ những chiếc thuyền cũ đang đậu lặng lẽ bên bờ sông.

    Nut và Hong không dừng lại lâu trên tàu, họ chỉ vội vã bước xuống và ra dấu cho nhau tiến về phía thuyền.

    "Chúng ta đến đúng chỗ rồi." – Nut thấp giọng, mắt quan sát xung quanh.

    Hong im lặng đi theo, mỗi bước chân như một nỗi lo sợ đè nặng lên vai.

    Tuy nhiên, lúc này anh không có lựa chọn nào khác ngoài việc tiếp tục.

    Sujin đã nói rõ – họ phải qua sông và tìm một khu rừng xa hơn nữa.

    Nếu may mắn, họ sẽ gặp được một nhóm người có thể giúp đỡ.

    Nếu không, tất cả sẽ kết thúc tại đây.

    Không có sự an toàn, không có đường lui.

    Thuyền nhỏ đang đợi họ bên kia bờ.

    Một người đàn ông trung niên với làn da rám nắng, tóc bạc phơ, đứng thầm lặng bên mạn thuyền.

    Anh ta không nói gì mà chỉ gật đầu khi nhìn thấy Nut.

    Nut bước tới, không một lời chào hỏi.

    Anh lặng lẽ lên thuyền và ngồi xuống, tay đã sẵn sàng trên khẩu súng.

    Hong nhìn theo rồi ngồi xuống bên cạnh, nhưng ánh mắt anh vẫn không khỏi lo lắng.

    Cái lạnh, những cơn gió thổi qua mặt làm anh tỉnh táo hơn.

    Anh không thể quên được lời cảnh báo của Sujin – những kẻ đang săn đuổi họ không phải là những tên tầm thường.

    Họ là những người có quyền lực và sẵn sàng làm mọi thứ để bảo vệ đế chế của mình.

    "Ông ta không nói gì cả." – Hong thì thào, mắt nhìn người lái thuyền.

    "Im lặng là cách duy nhất để sống sót ở đây." – Nut đáp, giọng trầm, sắc bén.

    "Hãy chú ý.

    Bọn Khun Phat không bao giờ bỏ qua kẻ nào rời khỏi bàn cờ."

    Thuyền bắt đầu lướt trên mặt nước, tiếng vỗ nhẹ của sóng làm không gian yên bình hơn.

    Nhưng bên trong lòng Nut và Hong, không có chút yên ả nào.

    Đúng như Sujin nói, không có nơi nào an toàn khi đã đụng phải Khun Phat.

    Tất cả mọi thứ, từ việc lên tàu đến việc vượt biên, đều chỉ là một phần trong cái trò chơi lớn mà họ đã bất ngờ trở thành người chơi.

    Khi chiếc thuyền tiến gần vào bờ bên kia, nơi khu rừng rậm bắt đầu hiện ra như một bóng ma, một ánh sáng le lói từ xa chiếu tới.

    Lạ thay, đó là một ngọn đèn leo lét trong rừng, nơi không có dấu hiệu của con người, chỉ có cây cối và đất đá.

    Đó là điểm đến mà họ cần tới.

    "Đến nơi rồi." – Người lái thuyền nói nhỏ.

    Nut đứng dậy, vươn tay lấy súng.

    Hong theo sau anh, bước chân vững vàng dù trong lòng đầy lo sợ.

    Chưa kịp bước qua bãi cỏ gần bờ, một bóng người đột ngột xuất hiện từ trong bóng tối.

    Đó là một người đàn ông cao, mặc áo khoác tối màu, khuôn mặt không rõ ràng vì bóng tối bao phủ.

    "Đúng như dự đoán, các cậu đã đến." – Người đàn ông nói với giọng trầm, có phần khàn đặc.

    Nut liếc mắt nhìn Hong rồi quay sang người lạ.

    "Sujin đã bảo tôi rằng ông sẽ đợi."

    Người đàn ông khẽ gật đầu, rồi vẫy tay dẫn họ đi sâu vào trong rừng.

    "Mọi chuyện không như các cậu tưởng.

    Khun Phat đang thay đổi chiến lược.

    Bây giờ, các cậu phải hành động nhanh chóng."

    Hong không kìm được sự tò mò.

    "Thay đổi chiến lược?

    Ông ta có gì mà lại khiến mọi người phải sợ như vậy?"

    Người đàn ông không trả lời ngay mà chỉ đưa tay vẫy cho họ tiếp tục đi.

    Dưới chân họ, mặt đất mềm, từng bước đi như càng xa dần khỏi sự an toàn.

    Khi đến một chỗ đất trống, người đàn ông đứng lại, quay lại nhìn họ.

    "Tôi là Sujin, nhưng không phải Sujin mà các cậu biết.

    Nếu muốn sống, hãy nhanh chóng theo tôi.

    Thời gian đang cạn kiệt."

    Nut và Hong đứng lặng người, không nói gì.

    Họ cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí, những bước chân đang đuổi theo họ, nhưng điều duy nhất họ có thể làm lúc này là đi tiếp.
     
    [Nuthong] Tiệm Coffee - Nơi Bắt Đầu Và Kết Thúc
    Cuộc đối mặt không lối thoát


    Chiang Mai - Biên giới Thái - Myanmar | Sáng hôm sau

    Ánh sáng yếu ớt của bình minh lóe lên phía chân trời, len qua những tán lá rừng, chiếu rọi vào khu đất trống mà Nut, Hong và người đàn ông lạ - Sujin - vừa tới.

    Từng bước chân của họ trên mặt đất lún, mang theo cảm giác mệt mỏi nhưng cũng đầy lo lắng.

    Cảnh vật xung quanh vẫn im lặng, nhưng từng âm thanh của gió và động vật nhỏ lại trở thành những tiếng cảnh báo.

    Sujin nhìn về phía trước, không vội vã mà chỉ đi chậm rãi, đôi mắt lặng lẽ quan sát.

    Nut và Hong đi theo, nhưng tâm trí của cả hai đều đang gắn chặt vào những thông tin mà họ vừa nhận được.

    Mọi thứ vẫn chưa rõ ràng, nhưng rõ ràng là họ đã lạc vào một cái bẫy mà mình không thể thoát ra.

    "Chúng ta sẽ gặp ai ở đây?"

    - Hong cất tiếng hỏi, giọng vẫn đầy căng thẳng.

    Sujin không đáp ngay lập tức, chỉ đến khi họ tiến sâu vào khu rừng rậm, anh mới quay lại nhìn hai người.

    "Các cậu sẽ gặp một nhóm người, một người cũ.

    Họ sẽ không dễ dàng tin tưởng các cậu đâu.

    Mọi thứ sẽ chỉ ổn nếu các cậu chứng minh được mình có thể làm được việc mà họ không thể."

    Nut nhíu mày.

    "Chứng minh bằng cách nào?"

    Sujin khẽ cười.

    "Bằng chính những gì các cậu đã làm, và những gì các cậu sẵn sàng làm.

    Đây là cuộc chiến sinh tử.

    Nếu các cậu không thể đối mặt với nó, thì không ai có thể giúp được."

    Hong liếc nhìn Nut, nhận ra rằng họ đã không còn lựa chọn nào khác.

    Cuộc chiến này không chỉ là về việc cứu lấy Wirat nữa, mà còn là việc họ phải đối mặt với những kẻ đang lôi kéo họ vào cuộc chiến đẫm máu.

    Sau một đoạn đường dài, họ dừng lại trước một khu nhà gỗ ẩn mình trong bóng tối của khu rừng.

    Cửa sổ tối om, không một ánh sáng nào chiếu ra.

    Sujin gõ nhẹ vào cửa, ra hiệu cho họ đứng im.

    Một lát sau, cửa mở.

    Một người đàn ông lớn tuổi, khuôn mặt khắc khổ, đôi mắt sắc lạnh như dao, bước ra.

    Anh ta nhìn Sujin, rồi ánh mắt chạm vào Nut và Hong.

    "Đây là ai?"

    - Người đàn ông hỏi, giọng trầm như tiếng sấm.

    Sujin không đáp ngay, chỉ đưa tay vào túi áo, rút ra một chiếc vòng tay cũ kỹ bằng sắt, đánh dấu một ký hiệu cổ.

    "Họ là những người cần giúp đỡ.

    Họ sẽ chứng minh mình có thể làm việc cần làm."

    Người đàn ông nhìn chằm chằm vào chiếc vòng tay một lúc lâu, rồi quay lại nhìn Nut và Hong.

    "Vòng tay này...

    Nếu các cậu muốn sống sót, phải chứng minh được là các cậu xứng đáng với nó."

    Nut không thể nén được sự tò mò.

    "Chứng minh như thế nào?"

    Người đàn ông nhìn thẳng vào mắt Nut, rồi quay người bước vào trong.

    "Theo tôi.

    Các cậu sẽ hiểu."

    Nut và Hong trao đổi ánh mắt, rồi quyết định theo người đàn ông vào trong.

    ---

    Trong ngôi nhà gỗ, không gian nhỏ hẹp và u tối.

    Họ được dẫn vào một phòng lớn, nơi ánh sáng duy nhất là từ những ngọn đèn dầu mờ nhạt treo trên trần.

    Một chiếc bàn lớn đặt giữa phòng, đầy những tấm bản đồ, giấy tờ, và một vài vật dụng kỳ lạ.

    Những người khác trong phòng đều im lặng, mắt hướng về phía họ.

    "Đây là những người bạn cũ của tôi.

    Cũng là những người sẽ giúp chúng ta nếu các cậu làm được điều gì đó quan trọng."

    - Sujin nói, giọng trầm.

    Một người phụ nữ trung niên đứng dậy, ánh mắt lấp lánh.

    "Chúng tôi không thể chỉ dựa vào niềm tin mù quáng.

    Chúng tôi cần phải biết các cậu có thể làm gì."

    "Chúng tôi sẵn sàng."

    - Nut cứng rắn trả lời.

    Người phụ nữ cười nhạt.

    "Sẵn sàng không có nghĩa là đủ.

    Các cậu phải đối mặt với một thử thách mà không một ai trong chúng tôi từng vượt qua được.

    Đó là cách duy nhất để các cậu chứng minh mình là một phần của chúng tôi."

    Một thanh niên đứng gần bàn lấy ra một khẩu súng lục cũ kỹ, đặt lên bàn.

    "Nếu các cậu không thể dùng thứ này, các cậu sẽ không bao giờ vượt qua được thử thách.

    Và đừng nghĩ đến việc trốn chạy."

    Nut liếc nhìn Hong, rồi cúi xuống cầm khẩu súng lên.

    Anh cảm nhận được trọng lượng của nó trong tay, cảm giác kỳ lạ khi đứng giữa những người này - những người mà mục tiêu của họ là những gì mà anh không bao giờ tưởng tượng nổi.

    "Đây là cuộc chiến của các cậu.

    Nhưng nhớ lấy, một khi bước vào, các cậu không thể dừng lại."

    - Người phụ nữ nói, ánh mắt đầy uy quyền.

    Nut nhìn thẳng vào mắt bà, không nói gì.

    Anh biết rằng lúc này, không còn đường lùi nữa.

    Cuộc chiến đã bắt đầu.

    Và không ai có thể ngừng lại cho đến khi tất cả kết thúc.
     
    [Nuthong] Tiệm Coffee - Nơi Bắt Đầu Và Kết Thúc
    Bước chân trong bóng tối


    Rừng sâu – Biên giới Thái – Myanmar | Sáng hôm sau

    Ánh sáng yếu ớt từ mặt trời sớm chiếu qua những tán cây cao vút, nhưng không đủ mạnh để xua tan cái không khí u ám bao trùm khu rừng này.

    Mọi thứ xung quanh họ đều im lặng, dường như mọi tiếng động đã bị khuất lấp bởi những đám cây dày đặc.

    Nut, Hong và nhóm người lạ theo sau Sujin, tiến vào sâu trong lòng khu rừng mà không ai dám nói một lời.

    Họ không chỉ đang tìm kiếm một cách sống sót; họ đang bước vào một cuộc đối đầu sinh tử mà có thể mọi thứ sẽ thay đổi mãi mãi.

    Họ phải đối mặt với Khun Phat, nhưng trong thế giới này, không chỉ có kẻ thù từ bên ngoài.

    Bản thân sự phản bội, những âm mưu từ chính những người mà họ tưởng chừng có thể tin tưởng, mới là thứ đáng sợ nhất.

    "Đừng quá căng thẳng," – Sujin lên tiếng, giọng nhẹ nhàng nhưng không thiếu phần nghiêm túc.

    "Cái này là thử thách mà các cậu phải vượt qua.

    Một khi bước vào, không có đường lui."

    Hong cảm thấy sự căng thẳng lan tỏa trong không khí.

    "Thử thách gì?

    Chúng ta đang ở đâu?"

    "Ở nơi mà không một ai có thể trốn khỏi quá khứ của mình," – Sujin đáp, không quay lại nhìn họ.

    Tất cả đều tiếp tục tiến bước, ánh sáng từ ngọn đèn dầu trên tay người phụ nữ lớn tuổi trong nhóm chỉ đủ để soi rõ con đường mờ mịt phía trước.

    Chẳng ai nói gì thêm, vì mỗi người đều đang suy nghĩ về con đường mà họ đang đi, và cái giá phải trả.

    ---

    Một giờ sau, họ dừng lại trước một bức tường đá tự nhiên, như một cửa ngõ khổng lồ giữa rừng xanh.

    Những đường nứt trên đá như những vết sẹo của thời gian.

    Sujin quay lại, mắt nhìn thẳng vào Nut và Hong.

    "Đây là nơi bắt đầu.

    Để vào bên trong, các cậu phải vượt qua thử thách của riêng mình.

    Đây không phải là về sức mạnh hay vũ khí.

    Nó về việc các cậu có thể làm chủ được chính bản thân mình và đối mặt với những gì trong quá khứ."

    Nut không nói gì, nhưng trong lòng anh bắt đầu dâng lên một cảm giác lạ lẫm.

    Đối mặt với chính mình – đó là một thử thách mà không ai muốn đối diện.

    Nhưng có lẽ, đó chính là thứ họ cần để phá vỡ những giới hạn của bản thân.

    Sujin tiếp tục: "Khi các cậu vượt qua được thử thách này, cánh cửa sẽ mở.

    Và khi đó, các cậu sẽ có thể đối đầu với bọn chúng."

    Hong nhìn vào những vết nứt trên đá, có cảm giác như nơi này đang thử thách không chỉ cơ thể mà cả tâm trí của họ.

    Anh không rõ điều gì sẽ xảy ra tiếp theo, nhưng mọi thứ đang dần trở nên quá sức với mình.

    "Vậy thử thách bắt đầu khi nào?" – Nut hỏi, giọng kiên quyết.

    Sujin mỉm cười nhạt.

    "Ngay bây giờ."

    ---

    Cánh cửa đá bắt đầu mở ra một cách chậm rãi, tạo ra một không gian u tối bên trong.

    Cả ba người bước vào, không ai dám quay lại.

    Những bóng tối mờ mịt lơ lửng xung quanh, không khí ngột ngạt như bao trùm lấy họ.

    Đột nhiên, một giọng nói vang lên từ đâu đó trong bóng tối.

    "Nut, Hong, các cậu thật sự sẵn sàng chưa?" – Giọng nói ấy quen thuộc nhưng lạnh lẽo, như một cái bóng từ quá khứ mà Nut không bao giờ muốn gặp lại.

    Nut dừng lại, lòng tràn ngập sự hoang mang.

    "Ai đang nói đó?"

    "Người mà cậu đã từng quên... nhưng không bao giờ có thể trốn tránh." – Giọng nói tiếp tục vang lên, nặng nề và đầy ám ảnh.

    Hong nhìn về phía Nut, vẻ mặt anh cũng tràn đầy sự nghi ngại.

    "Nut...

    Đây là trò chơi của anh sao?"

    Nut nuốt khan, tay nắm chặt khẩu súng trong tay.

    "Không.

    Đây không phải trò chơi.

    Và tôi không bao giờ quên."

    Từ trong bóng tối, một bóng người bước ra – đó là một người đàn ông mà Nut đã quen thuộc từ những ngày xưa.

    Khuôn mặt hằn rõ những vết thương, ánh mắt lấp lánh như muốn ám chỉ mọi sự tàn nhẫn trong thế giới này.

    "Chào mừng về nhà, Nut." – Người đàn ông cười lạnh.

    "Ngươi là...?" – Nut lùi lại một bước, khuôn mặt lạnh băng nhưng cũng lộ rõ sự căng thẳng.

    "Không ai có thể trốn khỏi quá khứ của mình.

    Và cậu, Nut, cũng vậy."
     
    [Nuthong] Tiệm Coffee - Nơi Bắt Đầu Và Kết Thúc
    Bước chân trong ám mưu


    Trong hang động sâu, Biên giới Thái – Myanmar | Buổi chiều hôm đó

    Không khí trong hang động lạnh lẽo và ngột ngạt, mỗi bước chân của họ vang lên như tiếng vọng trong một không gian vô cùng tĩnh mịch.

    Ánh sáng mờ nhạt từ những ngọn đèn dầu treo trên vách đá không đủ để làm tan đi sự đen tối bao trùm nơi này.

    Nut, Hong, và nhóm người đi cùng Sujin, tiếp tục bước sâu hơn vào lòng hang.

    Giọng nói lúc nãy vẫn lơ lửng trong không gian, làm cho không khí càng trở nên dày đặc và căng thẳng hơn.

    Người đàn ông bước ra từ trong bóng tối không phải là ai xa lạ; anh ta là một nhân vật trong quá khứ của Nut, một kẻ từng là bạn đồng hành, nhưng sau đó lại trở thành kẻ thù không đội trời chung.

    Nut cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng sự xuất hiện của người đàn ông này khiến anh không thể không suy nghĩ về những quyết định trong quá khứ.

    Những quyết định sai lầm, những sự lựa chọn mà giờ đây anh phải trả giá.

    "Vậy là cuối cùng cũng gặp lại." – Nut cất tiếng, giọng trầm và lạnh, nhưng bên trong anh là một sự giận dữ mà anh đã kìm nén lâu nay.

    "Tại sao lại là ngươi, Wira?"

    Người đàn ông đối diện, Wira, mỉm cười nhếch mép, ánh mắt đầy sự khinh miệt.

    "Cậu thật sự nghĩ rằng có thể trốn chạy mãi được sao, Nut?

    Không ai có thể thoát khỏi cái mạng lưới mà cậu đã tự dệt nên."

    Hong đứng phía sau Nut, nhận ra sự căng thẳng từ cả hai bên.

    Anh lén nhìn Sujin, nhưng người đàn ông này chỉ im lặng, không đưa ra lời giải thích nào.

    Hong có thể cảm nhận được, mọi thứ đang dần đi đến một điểm không thể quay lại.

    Wira bước lên, bàn tay vươn ra, vẽ những đường nét trong không gian như thể anh ta đang kiểm soát mọi thứ xung quanh.

    "Các cậu đến đây, không phải chỉ để tìm cách sống sót.

    Các cậu đến đây để trả giá cho những gì mình đã làm.

    Cậu không nhớ sao, Nut?

    Cậu là người đã mở đầu cuộc chiến này."

    Nut bước lên một bước, ánh mắt không còn chút do dự.

    "Đúng, tôi đã bắt đầu cuộc chiến này.

    Nhưng tôi sẽ kết thúc nó.

    Không phải ngươi, mà là tôi."

    Wira cười nhạt, rồi từ từ bước lại gần hơn.

    "Cái cậu gọi là kết thúc đó, có thể là sự diệt vong của tất cả.

    Bởi vì tôi không đơn độc.

    Và cậu cũng sẽ không."

    Một giây sau, mọi thứ trong hang động dường như sụp đổ.

    Đột ngột, từ những vách đá xung quanh, một loạt tiếng bước chân vang lên, theo sau đó là những bóng người xuất hiện từ trong bóng tối.

    Những kẻ đã từng là đồng minh, nhưng giờ đây lại trở thành những kẻ săn đuổi.

    Họ được dẫn dắt bởi một mục đích chung: Diệt trừ Nut và những ai đứng cùng anh.

    "Sujin!" – Nut quát lên, không kiềm chế được sự tức giận.

    "Ngươi không nói với chúng tôi về điều này!"

    Sujin không tỏ ra bất ngờ, anh đứng bình thản, ánh mắt lạnh lùng không hề thay đổi.

    "Tôi đã bảo các cậu, không ai có thể tin tưởng ai trong thế giới này.

    Nếu muốn sống, các cậu phải chiến đấu.

    Và chính các cậu phải quyết định xem ai sẽ sống, ai sẽ chết."

    Những kẻ đứng xung quanh họ đều rút vũ khí, đôi mắt ánh lên sự quyết tâm.

    Một trong số họ tiến lên, nắm lấy một con dao sắc bén, ánh sáng phản chiếu từ lưỡi dao như một mũi tên sắp lao vào mục tiêu.

    Hong nhìn Nut, nắm chặt khẩu súng trong tay, không chút do dự.

    Anh quay sang Sujin, ánh mắt đầy sự nghi ngờ.

    "Cậu đang muốn gì?

    Chúng ta đến đây chỉ để chết sao?"

    Sujin nhếch môi cười, nhưng không nói gì.

    Anh biết rằng, không có sự lựa chọn nào khác ngoài việc chiến đấu.

    Nếu Nut và Hong không thể vượt qua thử thách này, họ sẽ không có cơ hội sống sót.

    "Wira, cậu có thể giết tôi, nhưng không thể lấy đi tất cả của tôi." – Nut nhìn thẳng vào mắt Wira, giọng điềm tĩnh.

    Wira tiến gần hơn, cười lạnh.

    "Tôi không cần lấy đi tất cả của cậu.

    Tôi chỉ cần xem cậu sẽ phản ứng thế nào khi đứng giữa lựa chọn sống và chết."

    Ngay lúc đó, một loạt tiếng súng vang lên, những tia sáng từ các khẩu súng lóe lên trong bóng tối.

    Mọi thứ trở nên hỗn loạn.

    Nut và Hong lùi lại, sử dụng mọi kỹ năng đã học được trong quá khứ để đối mặt với những kẻ tấn công.

    ---

    Cuộc chiến trong hang động diễn ra nhanh chóng và đầy căng thẳng.

    Tiếng súng, tiếng bước chân, và những tiếng la hét vang lên như tiếng vọng của sự hỗn loạn.

    Nut và Hong cố gắng giữ vững, mỗi bước đi là một sự sống còn.

    Wira và những tay sai của hắn không hề có ý định buông tha.

    Nut né tránh một cú đấm từ một tên lính, đồng thời đẩy anh ta ra xa rồi bắn một phát súng vào tên còn lại.

    Cả hai không ngừng di chuyển, không cho phép bản thân dừng lại.

    Những bóng người trong hang động đang dần thu hẹp lại, họ không còn lựa chọn nào khác ngoài việc sống sót qua cuộc đối đầu này.

    Hong bắn súng để bảo vệ Nut, đôi mắt không ngừng tìm kiếm một điểm yếu.

    Anh biết rằng, chỉ cần một sai sót, cả hai sẽ không thể thoát khỏi sự truy đuổi này.
     
    [Nuthong] Tiệm Coffee - Nơi Bắt Đầu Và Kết Thúc
    Khi đêm buông xuống


    Hang động sâu, Biên giới Thái – Myanmar | Đêm hôm đó

    Cả không gian trong hang động như một bức tường chắn, không cho phép bất kỳ ai thoát khỏi sự tĩnh lặng bao trùm.

    Những tiếng súng đã tắt, thay vào đó là tiếng thở hổn hển và tiếng bước chân nhanh chóng trên nền đá.

    Nut và Hong vẫn đang đối mặt với những kẻ thù không ngừng tấn công, nhưng giờ đây, họ đã không còn chỉ chiến đấu vì sự sống còn nữa, mà là vì sự trả thù và công lý.

    Sự hỗn loạn từ cuộc chiến trong hang động khiến tất cả mọi thứ trở nên mờ mịt.

    Mọi ngóc ngách của nơi này đều chứa đựng những kẻ nguy hiểm đang ẩn nấp trong bóng tối.

    Những người mà Nut tưởng rằng đã rời bỏ anh từ lâu giờ lại xuất hiện trước mặt anh, không phải để cứu giúp, mà để đẩy anh vào những bước ngoặt cuối cùng của cuộc sống.

    Wira, với khuôn mặt đầy tàn nhẫn, vẫn đứng yên trong bóng tối, quan sát tất cả.

    Anh ta không vội vàng.

    Mỗi động tác của anh ta như một con nhện điều khiển mọi thứ, khiến cho cuộc chiến này càng trở nên ác liệt.

    "Sao hả, Nut?

    Cảm giác khi đối mặt với quá khứ của mình thế nào?" – Wira cười nhạt, đôi mắt lấp lánh sự thích thú.

    Nut lướt nhìn về phía Wira, rồi lắc đầu.

    "Cậu không hiểu đâu, Wira.

    Cậu không thể giết chết những gì đã chết từ lâu."

    Một làn sóng tức giận lướt qua đôi mắt Wira.

    "Cái cậu gọi là 'đã chết' sẽ không bao giờ biến mất.

    Nó sẽ vẫn mãi đeo bám cậu, giống như cái cách mà cậu không thể trốn chạy khỏi những gì mình đã làm."

    Không chờ Wira phản ứng, Nut lao về phía trước, khẩu súng trên tay nổ vang.

    Tiếng đạn xuyên qua không khí như một tiếng thét gọi đòi công lý.

    Nhưng Wira đã kịp tránh được, và nhanh chóng phản công bằng cách ra hiệu cho những tay sai của mình lao tới.

    Hong đứng gần Nut, bảo vệ anh một cách quyết liệt.

    Những kẻ tấn công không ngừng rút súng, nhưng nhờ vào những kỹ năng chiến đấu được tôi luyện qua năm tháng, Nut và Hong đã kịp thời phản ứng.

    Từng bước, họ dần dần đẩy lùi các tay sai.

    "Không thể tiếp tục thế này được!" – Hong hét lên, khi một viên đạn sượt qua vai anh, khiến anh hơi ngã về phía sau.

    "Chúng ta phải làm gì bây giờ?" – Nut nhìn về phía Sujin, người vẫn đứng im lặng, quan sát.

    Sujin thở dài, ánh mắt chứa đầy sự kiên nhẫn.

    "Chỉ còn một con đường duy nhất.

    Các cậu phải giành chiến thắng bằng cách đánh bại chính Wira.

    Mọi thứ còn lại không quan trọng."

    Những lời này của Sujin như đánh thức một điều gì đó trong Nut.

    Anh không thể để cuộc chiến này kéo dài mãi.

    Wira không phải là kẻ duy nhất cần phải trả giá.

    Đến lúc rồi, Nut phải kết thúc tất cả.

    "Đừng để những kẻ này làm chủ!" – Nut gầm lên, rồi lao vào cuộc đối đầu quyết liệt với Wira.

    ---

    Cuộc chiến giữa Nut và Wira diễn ra như một trận đấu không khoan nhượng.

    Những đòn tấn công của Wira sắc bén như dao, nhưng Nut không hề né tránh.

    Anh đối mặt với từng cú đánh, không cho phép bản thân yếu đi dù chỉ một giây.

    "Đúng là cậu rất mạnh." – Wira nói, hơi thở gấp gáp.

    "Nhưng cậu không thể chiến thắng được cái số phận này.

    Mọi thứ đã được định sẵn."

    Nut không đáp, chỉ tập trung vào những cú đánh của Wira.

    Anh biết rằng giờ đây, không phải ai khác ngoài chính anh có thể giải quyết cuộc chiến này.

    Và điều quan trọng hơn là, anh phải ngừng việc chạy trốn.

    Một cú đấm mạnh mẽ của Wira trúng vào mặt Nut khiến anh ngã xuống đất.

    Nhưng chỉ trong tích tắc, Nut đã đứng dậy, ánh mắt đầy quyết tâm.

    Anh lao lên, đẩy Wira ra, rồi bắn một phát súng vào vai Wira.

    Wira ngã xuống, ánh mắt lộ vẻ đau đớn.

    "Cậu...

    Cậu sẽ không thể thắng nổi."

    Nut nhìn Wira, giọng kiên quyết: "Tôi không cần thắng, tôi chỉ cần kết thúc nó."

    Nut tiến lại gần Wira, nhưng trước khi anh có thể ra tay kết thúc, một tiếng la hét vang lên từ phía sau.

    Hong, đang đối mặt với những kẻ tấn công, bị trúng đạn và ngã xuống đất.

    Nut không kịp suy nghĩ gì, lao ngay về phía Hong, mắt không rời khỏi người bạn đồng hành.

    "Hong!"

    Hong nhìn Nut, hơi thở yếu ớt.

    "Nut... tôi... không thể..."

    Nut vội vã đưa tay ra, nâng Hong dậy.

    "Không!

    Đừng nói vậy.

    Chúng ta vẫn còn cơ hội.

    Tôi sẽ cứu cậu."

    Sujin tiến lại gần, nhìn cảnh tượng trước mắt mà không tỏ ra bất kỳ sự xúc động nào.

    "Cậu ta không thể sống.

    Nếu muốn sống sót, Nut, cậu phải làm một điều."

    Nut nhìn Sujin, đôi mắt tràn ngập sự giận dữ.

    "Điều gì?"

    "Để cậu ấy ra đi... và tiếp tục chiến đấu," – Sujin nói, ánh mắt lạnh lùng.

    Nut nhìn vào Hong lần cuối, rồi quyết định.

    Anh không thể để bạn mình chết vô ích.

    Anh cầm chặt súng, quay lại đối mặt với Wira.
     
    Back
    Top Bottom