Khác [NutHong] Tiệm coffee - nơi bắt đầu và kết thúc

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
[Nuthong] Tiệm Coffee - Nơi Bắt Đầu Và Kết Thúc
Đêm cuối cùng


Hang động sâu, Biên giới Thái – Myanmar | Đêm khuya

Cả hang động chìm trong sự im lặng đến nghẹt thở, chỉ còn những tiếng thở dốc và những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán Nut.

Những vết thương từ cuộc chiến không ngừng rỉ máu, nhưng anh không có thời gian để cảm nhận nỗi đau.

Hong đang trong tay anh, hơi thở yếu ớt, và từng giây phút trôi qua như thể một cuộc đua với thời gian.

Nut nhìn vào người bạn của mình, tay anh siết chặt lấy cổ tay Hong, như thể muốn níu giữ lại tất cả hy vọng.

"Cậu sẽ không chết đâu, Hong.

Tôi không cho phép điều đó."

Hong cười yếu ớt, đôi mắt anh vẫn còn lóe lên sự kiên cường.

"Nut, nếu tôi... không thể sống... cậu phải tiếp tục.

Đừng để tất cả những gì chúng ta làm... trở thành vô nghĩa."

Nut không đáp, chỉ khẽ gật đầu, nhưng trong lòng anh, những lời này như một mũi dao sắc nhọn đâm vào trái tim.

Không một ai muốn đối diện với cái chết của người bạn thân nhất.

Nhưng nếu phải lựa chọn giữa cái chết của Hong và chiến thắng trong cuộc chiến này, anh biết rõ rằng mình phải làm gì.

Sujin đứng một bên, không hề tỏ ra động lòng.

Anh chỉ quan sát mọi thứ với vẻ bình thản, như thể không có gì quan trọng ngoài kết quả cuối cùng.

Nut quay lại đối diện với Wira, người vẫn đang nằm im trên mặt đất, đôi mắt tràn ngập căm hận.

Wira cố gắng đứng dậy, tay anh nắm lấy vết thương trên vai, nhưng vẫn không thể giấu được sự kiệt sức.

"Đây là cuối cùng, Nut.

Cậu sẽ không thể thoát khỏi tôi," – Wira nói, giọng khàn đặc vì đau đớn, nhưng ánh mắt vẫn đầy thù hận.

Nut nhìn vào Wira, cảm giác như có một ngọn lửa cháy trong lòng.

"Tôi đã từng là đồng đội của ngươi, nhưng ngươi đã chọn con đường này.

Ngươi không thể quay lại nữa."

Wira cố gắng đứng thẳng, nhưng đôi chân hắn không đủ sức chịu đựng.

"Không ai có thể thay đổi được số phận.

Mọi thứ đều đã định sẵn từ lâu."

Nut bước về phía Wira, khẩu súng trong tay anh vẫn giữ nguyên, sẵn sàng để kết thúc cuộc chiến này.

Nhưng khi anh tiến gần đến Wira, một cảm giác kỳ lạ dâng lên trong lòng.

Anh nhớ lại tất cả những ký ức của quá khứ – những lần đồng đội chiến đấu bên nhau, những lần anh và Wira cùng chia sẻ niềm vui và nỗi buồn.

Tuy nhiên, chính những ký ức ấy cũng chính là lý do khiến anh không thể bỏ qua sự phản bội và tội ác mà Wira đã gây ra.

Anh ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào mắt Wira, giọng trầm và chắc nịch: "Kể từ giờ, tất cả mọi thứ ngươi gây ra sẽ kết thúc.

Không có cơ hội nào cho ngươi nữa."

Và như một lời tuyên bố, Nut bóp cò súng.

Một phát đạn vang lên, xuyên qua bóng tối và kết thúc mọi sự ngập ngừng.

Wira ngã xuống đất, không một tiếng động, đôi mắt hắn mở to, đầy sự bất mãn, nhưng cuối cùng cũng tắt lịm.

---

Tĩnh lặng bao trùm lại hang động.

Nut đứng đó, khẩu súng vẫn còn chĩa thẳng về phía Wira, nhưng trong lòng anh không còn cảm giác chiến thắng.

Anh đã chiến thắng, nhưng cái giá phải trả quá đắt.

Hong vẫn còn trong tay anh, đôi mắt nhắm lại, thở dốc từng hơi yếu ớt.

"Nut..." – Hong thì thào, giọng như một cơn gió mỏng manh.

"Cảm ơn cậu... tôi... tôi không thể đi tiếp..."

"Không.

Cậu không được bỏ tôi mà đi," – Nut nói, giọng nghẹn lại, nhưng anh cố gắng kìm nén những giọt nước mắt.

"Cậu đã ở bên tôi qua biết bao nhiêu chuyện, không thể ra đi như vậy."

Hong nhếch môi, nở một nụ cười yếu ớt.

"Nếu có kiếp sau, tôi sẽ lại làm bạn của cậu."

Trái tim Nut như vỡ vụn, nhưng anh không thể làm gì hơn ngoài việc giữ chặt lấy bàn tay của Hong, không muốn buông ra.

Dù biết rằng, điều anh lo sợ nhất giờ đây đã xảy ra, người bạn thân nhất của anh đang ra đi, nhưng anh không thể chối bỏ được sự thật.

---

Một lúc lâu sau, khi bóng tối dần tan đi và ánh sáng bắt đầu chiếu rọi vào hang động, Sujin tiến lại gần, im lặng quan sát cảnh tượng trước mặt.

Anh không nói gì, chỉ đưa tay vỗ nhẹ lên vai Nut, như một cách an ủi, nhưng biết rằng những điều này không thể thay đổi được quá khứ.

Nut nhìn vào thi thể của Hong lần cuối, rồi đứng dậy, cầm lấy khẩu súng.

"Chúng ta đã kết thúc cuộc chiến này.

Nhưng tôi sẽ không để Hong phải chết vô ích."

Anh quay người bước đi, bước chân chắc nịch, không ngừng nghỉ.

Mặc dù cái giá phải trả là quá lớn, nhưng Nut biết rằng không thể quay lại.

Cuộc chiến này sẽ không bao giờ kết thúc với anh cho đến khi những kẻ phản bội như Wira phải trả giá cho hành động của mình.

Câu chuyện chưa kết thúc, nhưng một chương đã khép lại, và Nut, người đã bước qua bóng tối, biết rằng cuộc chiến của anh vẫn còn tiếp tục – không chỉ vì sự sống còn, mà vì danh dự, vì tình bạn, và vì những điều anh tin tưởng.
 
[Nuthong] Tiệm Coffee - Nơi Bắt Đầu Và Kết Thúc
Kết thúc


Bên bờ biển, một buổi chiều yên bình | Một tháng sau cuộc chiến

Ánh mặt trời đã bắt đầu lặn dần sau những ngọn núi xa xôi, nhuộm vàng mặt biển mênh mông.

Làn gió nhẹ nhàng thổi qua, mang theo hơi lạnh từ đại dương vào bờ, nhưng không làm giảm đi cảm giác ấm áp trong lòng Nut.

Anh đứng đó, nhìn ra biển, đôi mắt xa xăm.

Những ký ức về quá khứ vẫn còn vương vấn trong anh, nhưng giờ đây, chúng không còn làm anh đau đớn nữa.

Cuộc chiến đã kết thúc, nhưng hành trình mới bắt đầu.

"Nut."

Giọng nói dịu dàng và quen thuộc vang lên từ phía sau.

Nut mỉm cười mà không quay lại.

Anh đã nhận ra người đó ngay khi nghe tiếng bước chân quen thuộc.

Hong, giờ đây đã khỏe lại, đứng dựa vào lan can, ánh mắt nhìn Nut với sự yên bình.

Anh không còn những dấu vết đau đớn của những ngày qua, không còn là người bị thương mà là một người đứng vững trên đôi chân mình, như thể những gì đã qua chỉ là cơn ác mộng.

Nut quay lại, ánh mắt sáng lên.

"Cậu thật sự đã khỏe rồi?"

Hong cười nhẹ, bước lại gần Nut, đôi mắt nụ cười ấm áp.

"Đúng vậy.

Cảm ơn vì đã luôn ở bên cạnh tôi, Nut.

Nếu không có cậu, tôi không biết mình sẽ thế nào."

"Không có gì đâu," – Nut đáp, ánh mắt anh cũng dịu dàng hơn.

"Chúng ta đã chiến đấu vì nhau, Hong.

Và tôi không bao giờ hối tiếc về những gì đã làm."

Cả hai đứng im lặng một lúc lâu, chỉ có tiếng sóng vỗ về bờ.

Dường như tất cả những nỗi đau trong quá khứ, tất cả những khổ đau đã qua, đều được xóa nhòa bởi khoảnh khắc này.

Không còn chiến tranh, không còn kẻ thù, không còn sự đe dọa.

Họ chỉ có nhau, và đó là tất cả những gì họ cần.

Hong đưa tay ra, nhẹ nhàng nắm lấy tay Nut.

"Nut, chúng ta đã mất rất nhiều thứ, nhưng điều duy nhất không bao giờ mất đi là tình bạn, tình cảm chúng ta dành cho nhau.

Tôi không thể tưởng tượng được cuộc sống này nếu thiếu cậu."

Nut siết chặt tay Hong, đôi mắt anh nhìn sâu vào mắt Hong, như thể muốn tìm lại sự an toàn trong đó.

"Cậu biết không, tôi không chỉ muốn giữ tình bạn này...

Tôi muốn nhiều hơn thế.

Tôi muốn bên cạnh cậu, đi qua mọi thử thách, cùng nhau tạo dựng một tương lai."

Hong khẽ nhướn mày, một nụ cười nhẹ hiện lên trên môi anh.

"Nut, có phải cậu vừa nói... chúng ta sẽ ở bên nhau?"

Nut gật đầu, không một chút do dự.

"Đúng vậy.

Dù cho tương lai có thế nào, tôi muốn cậu luôn bên cạnh tôi.

Không chỉ là bạn, mà là người tôi có thể chia sẻ tất cả."

Hong im lặng một lúc, rồi nắm tay Nut chặt hơn.

"Tôi cũng vậy.

Tôi sẽ không bao giờ rời xa cậu.

Từ giờ, dù có chuyện gì xảy ra, tôi luôn muốn cùng cậu đi đến cuối con đường."

Cả hai không cần nói gì thêm.

Những lời nói không cần phải lặp lại nữa.

Tình cảm giữa họ đã rõ ràng, không còn nghi ngờ, không còn vướng bận.

Những thử thách mà họ đã vượt qua khiến tình yêu giữa họ càng trở nên mạnh mẽ hơn.

Ánh hoàng hôn chiếu rọi lên khuôn mặt hai người, tạo ra một khung cảnh tuyệt đẹp, như một dấu hiệu cho một chương mới trong cuộc sống của họ.

Một chương mà ở đó, họ không còn là những chiến binh cô đơn, mà là những người đồng hành bên nhau.

___

Nut và Hong không còn là những con người của quá khứ.

Họ đã vượt qua mọi khó khăn, tất cả chỉ để về bên nhau.

Và giờ đây, giữa làn gió biển mát mẻ, họ đã tìm thấy hạnh phúc, tìm thấy sự an yên trong tình yêu và sự gắn kết mà họ đã vun đắp.
 
Back
Top Bottom