Cập nhật mới

Khác Nương Tử Áo Trắng

Nương Tử Áo Trắng
Chương 40 (Cuối)


Như Bá Khương đã nói trong bữa cơm tối hôm qua, ngay ngày hôm sau, người ở hình bộ, nha môn trực thuộc nhận được lệnh bắt hết những kẻ ngồi lê đôi mách, bàn ra nói vào chuyện trong cung cấm.

Kinh thành giờ đây buồn hơn cả đám ma, chẳng ai dám đi ra ngoài, chẳng ai dám túm tụm nói chuyện.

Thế mà nào có hết, vào đêm trung tuần của mùa Hạ, vị hoàng tử thứ bảy với hoàng tử thứ mười chẳng chịu ngồi yên, liền kéo róc người của mình vào trong cung muốn gặp hoàng thượng bệ hạ.

Cấm quân ngăn lại thế là hai bên xảy ra một trận đánh tơi bời hoa lá, gà bay chó chạy làm cho kinh thành một phen náo loạn.

Cấm quân đã ngăn không cho hai vị hoàng tử đó vào cung, tiếp sau đó có chiếu chỉ của hoàng thượng bệ hạ, hai hoàng tử thứ bảy, thứ mười phạm tội mưu phản giết chết chẳng tha.

Bá Khương ở hình bộ nay được vị thị lang cho việc giám sát hành hình.

"Con đang hình thành trong bụng của mẹ, mà cha thì trông nom việc hành hình, tanh hôi mùi máu, thì không nên chút nào."

Nhạc phụ đại nhân của Bá Khương cứ nhìn hắn mà than thở, lại lấy cành dương liễu rảy nước lên người của hắn để xua đuổi tà ma.

Nàng Lộc Khanh thì sợ ma ám vào người của chồng, lo sợ lây sang con, mới bày chuyện ê a ngồi gõ mõ tụng kinh.

Thật ra giờ đây khắp kinh thành đều vang lên tiếng tụng kinh niệm Phật, cầu cho quốc thái dân an.

Nước một ngày không thể không vua, vì thế mà thái hậu cùng với lục bộ, một mặt báo cho thiên hạ khắp nơi biết rằng hoàng thượng bệ hạ đã băng hà, thập tam thái tử mới mười ba tuổi lên ngôi, đó cũng là việc đã vào đầu mùa Thu.

Tân đế lên ngôi, chỉ có điều quyền hành đều nằm trong tay của vị thượng thư bộ binh là người của quý nhân trong cung Vạn Thọ.

Thời gian cứ thế trôi qua, nàng Lộc Khanh đã hạ sinh cho hắn một cô tiểu thư xinh đẹp, với đôi mắt trong veo.

Bá Khương, thằng Hai vẫn làm việc ở bộ hình, lại được vị thị lang đại nhân nâng đỡ, cứ thế mà ra sức cống hiến tài năng cho đất cho nước.

Từ ngày có cô bé, lão Nhạc lên chức ông ngoại vui mừng khôn xiết, chẳng lê la bàn tán với mấy người hàng phố, chỉ ở nhà trông cháu, giúp con gái.

Gia đình của Bá Khương thêm thành viên, tuy không phải là nam nhân, cháu đích tôn cũng làm cho hắn vui mừng khôn xiết.

Hắn bảo rằng; con cái là lộc trời cho, trời cho hắn một người vợ hiền, lại cho một mụn con gái thế cũng là may mắn lắm rồi.

Vua mới đăng cơ chẳng được bao lâu, đến mùa hè năm sau thì mắc bệnh mà chết.

Triều đình lại đưa một hoàng tử tuổi vừa lên mười ngồi lên ngôi chí tôn, quý nhân trong cung Vạn Thọ đành buông rèm nhiếp chính.

Tuy có thái hậu là người cùng trong nom việc nước nhà, chỉ có điều quyền lực đều nằm trong tay của vị thượng thư bộ binh.

Hình bộ lại là cái gai của vị thượng thư bộ binh, vì thế mà người của hình bộ làm việc gì cũng bị vị đó xen vào.

Bộ hình chưa có người đứng đầu, vì thế mà vị đó kiêm luôn cái chức người đứng đầu.

Ngày vị đó đến nhiệm sở gọi bọn liêu thuộc, xem xét hồ sơ, thấy hai huynh đệ Bá Khương chẳng thi đỗ khoa cử, lại được làm việc ở hình án ty mới hỏi vị thị lang.

_ Thị lang đại nhân!

Sao có chuyện trong hình bộ, người chưa qua khoa cử lại trông nom hình luật là sao?

Chẳng lẽ đó là người nhà của thị lang đại nhân?

Thị lang đại nhân biết rằng, vị đang ngồi trước mặt nay là người khuynh loát triều cương, như quý nhân trong cung Vạn Thọ cũng phải nể ông ta vài phần, vì thế mà chẳng dám giấu giếm gì hết, đành phải thưa rõ.

_ Đại nhân!

Thuộc hạ nào dám, hai huynh đệ vốn được Trần đại nhân đưa vào, chứ nào đâu phải là người nhà của thuộc hạ.

Năm đó tiên đế có chiếu chỉ phàm ai là người có tài thì tiến cử với triều đình, hai huynh đệ họ Nguyễn cũng xem như là người có tài, bao nhiêu năm ở hình bộ đều một lòng với công việc, cũng được xem là người thanh liêm.

Vị thượng thư bộ binh, kiêm nhiệm bộ hình, nghe vậy thì ánh mắt như có ánh lửa.

_ Chớ có lấy chiếu chỉ của tiên đế mà làm xằng làm bậy, một kẻ thi chẳng nổi cái tú tài, thì làm sao gọi là người có tài để cống hiến cho đất cho nước.

Nay ta làm chủ bộ hình thì chẳng để những kẻ đó làm việc ở đây.

Nha dịch cũng phải thi, phải cử, cũng phải có võ nghệ khi đó mới tra án, chứ cái bọn không qua được kì thi thì làm gì được.

Vị thị lang đại nhân có muốn nâng đỡ hai huynh đệ họ Nguyễn cũng không được nữa rồi.

Cũng may chỉ cách chức cho trở về quê, không khép vào cái tội khi quân, chứ không thì tù rục xương.

Nhạc phụ đại nhân của Bá Khương nghe vậy thì cười bảo:

_ Con rể!

Thôi thì trở về quê, chúng ta tiếp tục bán hàng rượu cho khách cũng đủ sống qua ngày.

Nàng Lộc Khanh khi này nhoẻn miệng cười:

_ Bá Khương!

Thế là thiếp lại được đánh đàn cho khách phải không?

Hắn chẳng trả lời, mà nói với nàng Lộc Khanh.

_ Nương tử!

Trước khi trở về quê, ta muốn nàng cùng với ta đến thăm Trần đại nhân.

Ta từng hứa với ngài ấy sẽ đưa nàng đến hầu đàn cho người nghe.

Trần đại nhân là ân công của Bá Khương thì cũng xem như là ân công của nàng, vì thế mà sáng hôm sau nàng Lộc Khanh cùng với Bá Khương, thằng Hai lần hồi tìm đến nhà của Trần đại nhân.

Chỉ tiếc là khi cả ba tìm đến thì Trần đại nhân chẳng còn, cứ như người nhà cho biết, trong một lần được quý nhân trong cung Vạn Thọ cho mời dự tiệc, đến khi quay trở về thì ngã bệnh và mất từ dạo đó.

Hắn mới hỏi mộ phần của Trần đại nhân ở nơi đâu, rồi cùng với nàng Lộc Khanh đến nơi đó.

Hắn chắp tay mà nói:

_ Ân công!

Bá Khương hôm nay đưa nương tử đến hầu đàn, người ở trên cao xin mời hãy thưởng thức tiếng đàn của nương tử Bá Khương.

Nàng Lộc Khanh liền gảy đàn, tiếng đàn của nàng là những lời của một người đàn ông trung niên, học hành thi cử, tình duyên lận đận, long đong, được sự giúp đỡ của người mà đã không uổng phí tài năng, cũng xem như đã toại ý.

Bá Khương cùng với gia đình trở về quê, mở một quán rượu ở đầu làng bán cho khách ghé qua.

Nàng Lộc Khanh nay lại ra quán rượu đánh đàn cho khách.

Nhạc phụ đại nhân lại chạy bàn, bán rượu, còn có cô gái câm Liên Hoa cũng phụ một tay.

Hôm nay hắn được đón một người khách ghé qua, đó là người một thời cùng lều chõng đi thi, người đã tiến cử hắn với hình bộ đại nhân, cũng xem như là một vị ân nhân.

Hắn đang ngồi nói chuyện với Lưu quan tri phủ.

Lưu quan tri phủ mới nói với hắn.

_ Bá Khương!

Ta giờ đây được triều đình bổ nhiệm làm tri phủ, huynh đã từng làm ở bộ hình, hay là huynh đi cùng với ta đến phủ coi sóc hình luật, giúp cho ta một tay.

Hắn chưa biết nói sao, thì có người hàng xóm chạy vào.

_ Bá Khương đâu?

Ra đây mà xem con gái của ông lại đánh con trai của ta sưng hết cả mắt đây này.

Hắn nghe vậy thì vô cùng ngạc nhiên khi thấy người hàng xóm tay dắt một đứa bé trai độ chừng tám, chín tuổi, đi vào.

Hắn nghe vậy thì cười bảo:

_ Hàng xóm chớ lo, ở đây còn có quan tri phủ.

Hãy để ngài ấy phân xử cho.

Quan tri phủ mỉm cười hỏi:

_ Này cháu!

Cháu nay đã lên tám, còn như bá biết thì con gái của Bá Khương nay chỉ lên năm, lại là con gái, thế sao lại đánh cháu ra nông nỗi này?

Thằng bé đó được hỏi, cũng không giấu giếm, tay chống nạnh mà nói:

_ Con trai như cháu, cháu cũng không sợ, chỉ có điều con gái của bá Bá Khương biết võ nghệ, nên cháu mới chịu thua.

Hắn nghe thằng bé trai đó nói con gái mình biết võ nghệ, thì tỏ vẻ ngạc nhiên.

Nhưng với những năm tháng làm ở hình bộ hắn liền hỏi:

_ Con gái của bá khi đánh cháu có nói gì không?

Thằng bé đó khi này mới tả lại điệu bộ của con gái Bá Khương.

_ Ta là tiểu nữ của nữ hiệp Bạch Phi Yến, thấy ngươi hay bắt nạt bạn bè, hôm nay ta sẽ ra tay, dạy cho ngươi một bài học, để chừa cái thói ỷ mạnh hiếp yếu.

Bá Khương nghe vậy, thì nhắc lại.

_ Là con gái của nữ hiệp Bạch Phi Yến sao?

Là Nương Tử Áo Trắng thì có.

Được rồi khi bạn đó về bá sẽ trách phạt.

Người hàng xóm thấy có quan tri phủ ở đó, cũng không tiện ở lại bắt đền, liền đem con trai ra về.

Quan tri phủ mới hỏi hắn:

_ Bá Khương!

Thời gian trước bộ hình có công văn gửi các châu phủ cùng truy bắt nữ phi tặc Bạch Phi Yến.

Sao nay con gái của huynh lại nói mình là tiểu nữ của nữ hiệp Bạch Phi Yến?

Hắn lắc lắc đầu tỏ ý không biết, chỉ có điều trẻ thơ chẳng bao giờ biết nói dối, vì thế mà hắn mới nói:

_ Lưu huynh!

Trước kia hình bộ có công văn gửi các châu phủ là truy bắt nữ phi tặc Bạch Phi Yến, còn đây là nữ hiệp Bạch Phi Yến, chắc là hai người khác nhau.

Chúng ta ra quán rượu của nhạc gia Bá Khương, nghe nàng Lộc Khanh đánh đàn Nguyệt.

Lưu quan tri phủ tủm tỉm cười.

_ Nàng Lộc Khanh!

Nương tử của Bá Khương huynh, biết đâu là công chúa cũng không biết chừng?

Huynh ở bên cạnh một người có nhiều nhân dạng như hồ ly chín đuôi, mà chẳng biết cũng nên?

Hắn gật đầu và nói:

_ Ta làm ở hình bộ, cũng phá không ít vụ án, có điều vụ án nữ phi tặc Bạch Phi Yến thì chưa phá xong, cũng muốn một lần phá nữa.

Lưu quan tri phủ cười bảo:

_ Bá Khương!

Thế là huynh đã nhận lời đến giúp cho ta một tay.

Hắn gật đầu và nói:

_ Có giúp cho huynh hay không thì ta cũng nên nói với nàng Lộc Khanh một tiếng, chứ không thể cứ lặng lẽ mà đi như lần trước.

Lưu quan tri phủ cùng với hắn đi về phía quán rượu của nhạc gia.

Ở nơi đó có một nương tử áo trắng đang đánh đàn cho khách nghe.

Tiếng đàn Nguyệt thật hay, như muốn giữ bước chân của người đàn ông trung niên ở lại chốn này.

Hết
 
Back
Top Bottom