[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
Nương Tử Áo Trắng
Chương 20
Chương 20
Bá Khương khi nhìn thấy tranh vẽ chân dung của nữ phi tặc Bạch Phi Yến, thì vô cùng lo sợ, vì cái người trong tranh vẽ đó chẳng khác gì nàng Lộc Khanh, người vợ chưa thành thân của mình.
Bá Khương vốn là người trung thực ngay thẳng, chẳng muốn giấu giếm quan án nên mới thưa trình rõ ràng sự việc, cho quan hình án được rõ.
Quan hình án hỏi hắn:
_ Bá Khương!
Có phải ngươi muốn trở về nhà để chứng thực xem nương tử của ngươi, có phải là nữ phi tặc Bạch Phi Yến hay không?
Hắn nghe quan hình án hỏi như vậy thì lặng lẽ gật đầu, mà lòng rối như tơ vò.
Quan hình án đang định cho phép hắn được trở về nhà, thì có vị canh cổng ở hình bộ vào báo:
_ Bá Khương huynh!
Huynh có người nhà đến xin gặp.
Hắn nghe vậy liền hỏi:
_ Huynh đệ!
Cho Bá Khương được hỏi người muốn gặp ta là ai?
Vị huynh đệ canh cổng liền nói:
_ Bá Khương huynh!
Một người là huynh đệ họ hàng của huynh và một người tự xưng là nương tử của huynh.
Hắn nghe vậy thì gật đầu.
Vị huynh đệ đó nói xong liền lui ra, chỉ còn hắn với quan hình án.
Quan hình án khi này mới bảo:
_ Bá Khương!
Nương tử của ngươi, ngày Tết lặn lội đường xa đến thăm ngươi, thế mà sao ngươi có vẻ không vui, có phải ngươi sợ nương tử của ngươi chính là nữ phi tặc Bạch Phi Yến?
Hắn chỉ biết đứng yên lặng, trong lòng của hắn quả thật đang lo sợ điều đó, tại sao nương tử của hắn lại giống nữ phi tặc Bạch Phi Yến đến như vậy.
Giờ đây phải làm sao?
Chỉ có cách hỏi thẳng Hai xem bao nhiêu lâu nay nàng Lộc Khanh có rời khỏi nhà hay không?
Như vậy mới chứng thực nương tử của hắn chẳng phải là nữ phi tặc Bạch Phi Yến, mà là một cô gái khiếm thị chỉ biết bán tiếng đàn Nguyệt cho khách, để kiếm sống qua ngày mà thôi.
Nhưng nếu như nàng ấy chính là nữ phi tặc Bạch Phi Yến, thì số phận thật trêu ngươi, chồng làm ở hình bộ, còn vợ là nữ phi tặc chính hung trong vụ án giết chết một vị tướng quân vừa từ biên ải trở về kinh thành ở chốn phong lưu, có tên gọi là phường Túy Hoa.
Quan hình án đưa tay vỗ vai hắn.
_ Bá Khương!
Hãy đi gặp nương tử của ngươi xem sao?
Chúng ta là những người làm án, chân giả rồi sẽ phơi bày, chẳng để hung thủ nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật, cũng không để cho người vô tội hàm oan.
Hắn chỉ biết gật đầu rồi cùng với quan hình án, đi đến chỗ dành cho việc tiếp khách.
Hơn một năm nay không được nhìn thấy nương tử của mình, nếu như không có chuyện nữ phi tặc Bạch Phi Yến giết người ở phường Túy Hoa, thì khi này lòng của hắn vui mừng khôn xiết, thế mà giờ đây lại rối như tơ vò.
Hắn bước đi mà cảm thấy chẳng muốn đến nơi đó chút nào, cứ cho rằng nàng Lộc Khanh là nữ phi tặc Bạch Phi Yến, thì nàng ấy cũng không nên đến nơi đây, hay là nữ phi tặc ấy ỷ trượng vào tài nghệ của mình mà khinh thường cả người của bộ hình?
Lòng đầy ưu tư, chỉ có điều hắn phải đến đó, bên cạnh còn có vị đại nhân đứng đầu bộ hình.
Ngôi nhà dành cho việc tiếp khách cuối cùng cũng hiện ra trước mắt.
Thằng Hai con của lão thúc đang ngồi uống trà, bên cạnh đó là một cô gái mặc áo màu trắng, đầu đội nón có che rèm, tay ôm cây đàn Nguyệt, đang ngồi yên lặng.
Thằng Hai nhìn thấy hắn liền đứng lên và nói:
_ Anh cả!
Em đã đưa chị Lộc Khanh đến với anh.
Hắn nghe vậy chỉ gật đầu, rồi giới thiệu quan hình án.
_ Em Hai!
Đây là hình án đại nhân.
Thằng Hai nghe vậy liền chắp tay thưa:
_ Đại nhân!
Thảo dân xin chào đại nhân.
Chúc đại nhân năm mới an khang thịnh vượng.
Nàng Lộc Khanh khi này cũng nói lời chào:
_ Dân nữ Lộc Khanh xin chào đại nhân.
Quan hình án cả cười mà nói:
_ Các ngươi không cần phải chào hỏi rườm rà, Bá Khương ở nơi ta cũng xem như người nhà, thì huynh đệ, nương tử của Bá Khương cũng là người nhà của ta hết cả.
Hắn khi này nhìn nàng Lộc Khanh đang đứng trước mặt, đầu đội nón che rèm, thì trong lòng có hai luồng ý nghĩ, một là nàng Lộc Khanh đã làm như đã hứa, là khi đi ra ngoài nàng sẽ đội nón có che rèm, để chẳng ai nhìn ngó nàng, cho nàng giữ đạo người vợ hiền thủy chung của hắn, luồng ý nghĩ của một người tra án đã cho hắn một đáp án rằng, nàng ấy làm như vậy để che giấu hành tung, thật sự là ghê gớm cái tên nữ phi tặc Bạch Phi Yến, đã nổi danh trên chốn giang hồ, cho mình quyền sinh, quyền sát hơn cả vương pháp.
Hắn khi này đứng yên lặng chẳng nói năng chi, làm cho thằng Hai vô cùng ngạc nhiên, liền nghĩ:
_ Chẳng lẽ hơn một năm qua, làm việc ở hình bộ, anh Cả đã thay lòng đổi dạ hay sao?
Như thế thì thật là tội nghiệp cho chị Lộc Khanh.
Nhưng dù sao thì chị Lộc Khanh cũng đã đến nơi đây.
Thằng Hai khi này lên tiếng.
_ Anh Cả!
Cha của em có gửi thư cho anh Cả, nay em đưa thư của cha cho anh.
Thằng Hai liền đưa thư của lão thúc cho hắn.
Hắn liền cầm lấy bức thư cho vào tay áo.
Nàng Lộc Khanh lúc này mới kêu lên.
_ Bá Khương!
Chàng ...
Hắn liền gật đầu và nói:
_ Lộc Khanh!
Ta đang ở đây.
Lộc Khanh nghe hắn lên tiếng, liền lần theo hướng có tiếng nói mà đi tới.
Hắn khi này chẳng cầm lòng, cho dù nàng Lộc Khanh là nữ phi tặc Bạch Phi Yến đi nữa, thì cũng là người vợ chưa thành thân của hắn.
Hắn khi này bước đến đưa tay cầm lấy tay của nàng Lộc Khanh.
Nàng Lộc Khanh để cây đàn Nguyệt xuống đất, đưa tay rờ lên khuôn mặt, lên tóc của hắn và nói:
_ Bá Khương!
Hình như chàng ốm hơn lúc còn ở nhà.
Quan hình án nghe vậy thì cười bảo.
_ Nương tử Bá Khương!
Ta có lời xin lổi, vì không chăm sóc cho Bá Khương chu đáo, thật sự hổ thẹn với nương tử.
Nàng Lộc Khanh lắc lắc đầu.
_ Đại nhân!
Dân nữ chẳng có ý đó, chỉ là sự lo lắng của dân nữ, chứ chẳng dám trách ai như lời đại nhân vừa nói.
Quan hình án khi này lại nói:
_ Hôm nay là ngày đầu năm, hai người lặn lội đường xa đến, ta và Bá Khương chưa dùng bữa, nay mời hai người dùng luôn thể.
Quan hình án cho người soạn một mâm rượu thịt.
Thằng Hai thấy mình được ngồi ăn cùng với quan hình án thì mừng ra mặt.
Trong căn phòng được xông bằng hương trầm, quan hình án ngồi ở ngôi chính chủ, bên trái quan hình án là Bá Khương và nàng Lộc Khanh, còn bên phải là thằng Hai.
Lúc này là lúc ngồi ăn cơm uống rượu, nàng Lộc Khanh không thể cứ đội cái nón có che rèm, vì thế mà hắn mới nói:
_ Nương tử!
Nàng hãy đưa cái nón cho ta, chứ chẳng lẽ ngồi ăn cơm cũng đội nón là sao?
Ở nhà ta với nàng còn được, chứ ở đây còn có hình án đại nhân.
Nàng Lộc Khanh nghe hắn nói như vậy, liền đưa tay cởi cái nón ra.
Hắn đưa tay đỡ lấy và nói:
_ Nàng hãy đưa cho ta cất cái nón cho.
Nàng Lộc Khanh vừa cất cái nón khỏi đầu, thì quan hình án khi nhìn thấy liền cầm lấy chén rượu và nói:
_ Thằng Hai!
Nương tử của Bá Khương, lão đây nhân đầu Xuân, ngày Tết, uống cạn chén rượu mừng Xuân hội ngộ và đoàn viên.
Nàng Lộc Khanh nghe vậy, thì nói:
_ Đại nhân!
Hãy thứ cho dân nữ không dùng được nhiều rượu, xin chỉ nhấp môi chút đỉnh.
Hình quan đại nhân cười bảo:
_ Nương tử của Bá Khương không dùng được rượu, thì Bá Khương phải uống thay rồi đó.
Nàng Lộc Khanh lắc lắc đầu.
_ Đại nhân!
Dân nữ không làu thông kinh sử.
Nhưng cũng biết khi người nắm hình luật, chỉ cần sai một tí, cũng làm cho người vô tội bị oan khuất, thân tàn ma dại, tan cửa nát nhà.
Nay Bá Khương theo đại nhân, mong đại nhân chẳng buông lơi chàng trong việc rượu chè.
Hắn nghe vậy thì cầm lấy tay của nàng Lộc Khanh.
Muốn biết sự thể ra sao?
Xin mời mọi người xem chương sau sẽ rõ.
Hết chương 20