Ngôn Tình Nuông Chiều Em Đến Nghiện

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 140


CHƯƠNG 140

Đám người lũ lượt cảm thấy xấu hổ, Tiêu Diệp Nhiên này cũng là một nhân vật lợi hại, nhìn ra Tiêu Diệp Nhiên không mang ý tốt, dứt khoác một làm hai từ bỏ, trực tiếp ngăn cản sự làm khó dễ của mọi người.

Đám truyền thông nghe vậy, cũng không tiện hỏi nữa, chỉ đành hậm hực mà thu ánh mắt về.

Buổi họp báo comeback của Cố Tống Vy rất nhanh đã kết thúc.

Ngay sau khi tin tức được đưa ra, đã gây náo loạn không nhỏ trên mạng.

Không ít cư dân mạng đã phản đối sự trở lại của Cố Tống Vy, thậm chí Thời Thuỵ cũng bị mắng theo.

Đối với những luồng dư luận này, Thời Thuỵ rõ ràng đã có biện pháp đối phó, nhanh chóng áp dụng cách thức quan hệ công chúng, lên tiếng thanh minh.

Khi trên mạng đang rầm rộ thì không ít phóng viên khi nghe tin này đã chạy đến cửa Hoàng Đình nằm vùng, cố gắng moi ra một số tin tức liên quan đến việc hợp tác phim điện ảnh từ miệng của nhân viên nội bộ của Hoàng Đình.

Nhưng Hoàng Đình đã không có bất kỳ phản hồi nào cho đến nay.

“Không hổ là người có bối cảnh, trở lại một cái còn có thể náo nhiệt rầm rộ hơn cả minh tinh tuyến một nữa, Bùi Hạo Tuấn chắc đã bỏ ra không ít tiền ra để mua phương tiện truyền thông nhỉ?”

Khi ăn cơm trưa, Tống An Kỳ nhìn chằm chằm vào màn hình đầy tin tức mà cười khẩy nói.

Vẻ mặt của Tiêu Diệp Nhiên rất bình tĩnh: “Có tiền thì làm việc gì cũng dễ, tin tức này mà hot, cư dân mạng đều sẽ tập trung lên người cô ta, tuy những dư luận không được tốt, nhưng ít nhất là mục đích của Cố Tống Vy đã đạt được rồi, tớ nghĩ, từ nay về sau, sẽ không có ai không biết cô ta là ai nữa rồi.”

“Nhưng mà cơm trong cái giới này cũng không dễ ăn như vậy, nếu như cô ta không có chút thành tựu trong diễn xuất gì, chỉ dựa vào lăng xê tạo tin tức thôi, sẽ không thể đứng vững được, không đáng lo ngại.”

Tống An Kỳ gật đầu: “Cũng đúng, với kỹ năng diễn xuất của cô ta, cho dù có giao cho cô ta một vai nữ số một, e rằng cũng sẽ không nổi được.”

“Khó nói lắm, đừng xem thường Cố Tống Vy, nếu cô ta đã có Bùi Hạo Tuấn chống lưng, vậy thì đầu cơ trục lợi một chút cũng sẽ có cơ hội nổi tiếng, ví dụ tham gia một số chương trình thực tế.”

Nói đến đây, Tiêu Diệp Nhiên chậm rãi cười một cái: “Nhưng mà, cho dù là vậy tớ cũng không sợ, tớ ngược lại còn rất tò mò, bước tiếp theo cô ta sẽ đối phó tớ như thế nào.”

“Người phụ nữ đó nhiều âm mưu quỷ kế như vậy, ai mà biết cô ta sẽ làm thế nào chứ. Còn cậu đó, gặp phải loại chuyện này, người khác né còn không kịp, sao cậu lại liều mạng lao vào chứ?”

Tống An Kỳ buồn cười mà nhìn cô, trợn trắng mắt một cái.

Tiêu Diệp Nhiên hờ hững nhún vai, đúng lúc này, Cố Mặc Đình gửi cho cô một tin nhắn.

Tiêu Diệp Nhiên xem xong, lập tức có tinh thần, vội vàng vẫy vẫy tay với Tống An Kỳ: “Hoàng Đình sắp đưa ra đáp trả rồi.”

“Nhanh vậy à?”

Tống An Kỳ hai mắt liền sáng lên, lập tức sáp đầu tới.

Ngay sau đó, Tiêu Diệp Nhiên liền nhìn thấy tài khoản chính thức của Hoàng Đình trên Facebook đưa ra tuyên bố.

Tuyên bố nêu rõ rằng danh sách các diễn viên cho bộ phim điện ảnh mới mà Hoàng Đình hợp tác với Thời Thuỵ đã được xác nhận, yêu cầu những ai rắp râm muốn mượn Hoàng Đình để lăng xê tự giải quyết ổn thoả, nếu không hậu quả tự chịu.

Tuyên bố của Hoàng Đình chỉ vỏn vẹn vài câu, nhưng ý vị uy h**p bên trong nó là rất rõ ràng.
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 141


CHƯƠNG 141

Trong làng giải trí, chưa ai dám dùng Hoàng Đình để lăng xê rầm rộ như Cố Tống Vy.

Không phải là chưa từng có ai làm điều này trước đây, mà bởi vì, chỉ cần bọn họ dẫm lên Hoàng Đình để lăng xê, số phận cuối cùng của bọn họ đều vô cùng thê thảm.

Đắc tội với Hoàng Đình, về cơ bản là cáo biệt với giới giải trí rồi!

“Ha ha ha, sau này vui rồi. Mau xem xem bên dưới có comment thế nào đi.”

Sau khi xem tuyên bố của Hoàng Đình xong, Tống An Kỳ lập tức cười trên nỗi đau của người khác mà ha hả ra tiếng.

Tiêu Diệp Nhiên mở bình luận ra, bên dưới một đám người đang cười giễu Cố Tống Vy không biết tự lượng sức, có người trực tiếp tag Cố Tống Vy vào, để cô ta đến xem.

Một tuyên bố quay trở lại tốt đẹp, bởi vì sự đáp trả của Hoàng Đình mà biến thành trò cười.

“Tớ gần như là có thể tưởng tượng ra bộ dạng tức giận tột độ của Cố Tống Vy rồi.”

Xem xong, Tiêu Diệp Nhiên mỉm cười mà đưa ra đánh giá.

Tống An Kỳ vui đến nỗi cười không khép miệng: “Tớ sùng bái Tổng giám đốc Cố nhà các cậu chết mất.”

Leng keng——

Chưa đầy 5 phút sau khi Hoàng Đình đưa ra thông cáo, tiếng đồ đạc đổ vỡ bỗng chốc liền vang vọng khắp phòng nghỉ của Thời Thụy.

Cố Tống Vy giận dữ chỉ thẳng vào mặt người đại diện, sắc mặt vô cùng khó coi: “Đáng chết, chẳng phải nói là Hoàng Đình sẽ không vì chuyện cỏn con này mà lên tiếng bác bỏ tin đồn sao? Giờ thì nhìn đi, giờ cư dân mạng đều coi tôi như trò cười rồi đây này” “Tôi cũng không ngờ là Hoàng Đình lại nghiêm túc như thế”

Sắc mặt người đại diện cũng không khá hơn.

“Ăn hại!”

Cố Tống Vy điên tiết chửi bới, không phát tiết thì không được.

Người đại diện thấy cô ta tức giận liền không dám phản bác gì, chỉ có thể lời ngon tiếng ngọt an ủi cô ta: “Lam Lam, bớt giận đi nào, tình huống của em vốn có đặc thù, nếu như Hoàng Đình đã đưa ra thông cáo như vậy, thế thì chúng ta từ bỏ đi vậy, ít nhất thì cũng đạt được mục đích rồi, tuy hiện giờ trên mạng đều đang chửi mắng, nhưng ít nhất cũng thu về không ít sự chú ý. Lúc này, em cần phải bình tĩnh, đâm lao thì phải theo lao, dư luận như hiện nay là điều khó tránh khỏi”

“Tốt nhất là nên thế!”

Cố Tống Vy giận dữ trừng mắt nhìn người đại diện, cơn giận vẫn nghẹn trong lồng ngực.

Vốn dĩ cứ nghĩ là sẽ hãm hại được ả tiện nhân Tiêu Diệp Nhiên kia, ai ngờ lại gậy ông đập lưng ông, định dựa hơi Hoàng Đình để tạo scandal, kết quả là người ta vội vàng ra thông cáo bác bỏ, phủi sạch mọi quan hệ.

Cả một buổi sáng làm gì cũng hỏng bét, Cố Tống Vy chỉ cần nghĩ đến cảnh Tiêu Diệp Nhiên nhân cơ hội này chế nhạo cô ta thì trong lòng càng không thẻ nào bình tĩnh được.

Lại Tiểu Lan từ bên ngoài bước vào, thấy Cố Tống Vy đang đùng đùng nổi giận, không khỏi bước lại gần nói: “Lam Lam, bình tĩnh đi đã, về thông cáo thanh minh của Hoàng Đình kia, tôi có một phán đoán như thế này, không biết có nên nói hay không?”

“Phán đoán gì?” Cố Tống Vy sựng lại, ánh mắt vô cùng sắc bén.

“Thời Thụy với Hoàng Đình đang hợp tác với nhau, ban đầu vốn dĩ do Tiêu Diệp Nhiên đảm nhận, lần này cô quay trở lại, vốn muốn dựa hơi Hoàng Đình, Hoàng Đình lại nhanh chóng đứng ra thanh minh, tôi nghĩ, liệu có phải do Tiêu Diệp Nhiên ở giữa ngáng đường hay không?”
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 142


CHƯƠNG 142

Những lời Lại Tiểu Lan nói không có gì là chắc chắn, suy đi tính lại, Tiêu Diệp Nhiên không có bản lĩnh lớn đến vậy.

Nhưng, lần này cô ta đoán đúng rồi!

Chính là do Tiêu Diệp Nhiên đứng giữa ngáng đường!

Cố Tống Vy sửng sốt một hồi, nhưng sau đấy lại lắc đầu bác bỏ: “Không thể nào, cho dù không hợp tác được, thì ả tiện nhân đó cũng chỉ là một phóng viên quèn, làm gì có bản lĩnh lớn mức khiến cho Hoàng Đình vì mình cô ta mà đưa ra thông cáo thanh minh, chắc chắn chỉ là trùng hợp mà thôi!”

“Tôi lại thấy lời Tiểu Lan nói có lý”

Lúc này, người đại diện đứng lên nói: “Dựa theo tác phong của Hoàng Đình, vì một chuyện cỏn con như vậy cũng ra thông báo, quả thật đúng là chuyện bé xé ra to, nhưng các cô đừng quên, trước đó Cố Mặc Đình đã từng ngỏ ý mời Tiêu Diệp Nhiên đến Hoàng Đình. Hơn nữa, còn có cả người bạn trai bí ẩn của cô ta nữa, cũng không thể xem nhẹ được, người đàn ông đó không hề đơn giản, chưa biết chừng lại là người trong nội bộ Hoàng Đình cũng nên”

“Cái gì!!!”

Nghe thấy người đại diện phân tích như vậy, sắc mặt Cố Tống Vy bỗng chốc thay đổi.

Lại Tiểu Lan vỗ vai cô ta: “Lam Lam, cô ta liên tiếp chịu thiệt thòi từ phía Tiêu Diệp Nhiên rồi, có một vài chuyện không thể không cẩn thận, tôi cảm thấy chuyện này để ý một chút thì vẫn hơn”

Người đại diện cũng đồng ý với ý kiến của Lại Tiểu Lan, suy nghĩ một hồi rồi nói: “Không thì thế này đi, tôi sẽ tìm một phóng viên nào đó theo dõi Tiêu Diệp Nhiên, thử xem có thể tiện thể điều tra ra thân phận của người đàn ông kia không”

“Chuyện này giao cho hai người đi, dù thế nào, lần này tôi cũng không muốn xảy ra sơ suất gì nữa”

“Được, hiểu rồi!”

…..

Ngay khi ba người Cố Tống Vy đang âm mưu theo dõi Tiêu Diệp Nhiên, thì đương sự là cô đây lại không hề biết gì hết, việc cần làm vẫn cứ làm, ngày đi làm tối về nhà.

Hai ngày sau, tin tức về sự trở lại của Cố Tống Vy dần lắng xuống, nhưng điều khiến Tiêu Diệp Nhiên thấy kì lạ là trong hai ngày vừa rồi, người phụ nữ kia lại không hề gây chuyện với cô.

Sau khi nghe ngóng thông tin thì cô mới biết được Cố Tống Vy đang bận tranh quyền làm người đại diện với và giành lấy kịch bản.

Dựa theo những gì Tống An Kỳ mà nói thì chính là: “Người đàn bà đó hiện giờ đang dốc tiền túi ra để đổi lấy vai diễn”

Tiêu Diệp Nhiên không bình luận gì thêm về chuyện này.

Trong xã hội này, chỉ cần có tiền thì chuyện gì cũng dễ giải quyết, cho dù danh tiếng Cố Tống Vy có nát bát, nhưng nó cũng không thể nào cản nổi thời thế như cá gặp nước của cô ta trong giới giải trí này.

Tiêu Diệp Nhiên cũng không hẳn là không có cách gì ngăn cản, mà là cô không hề có ý định này.

Cố Tống Vy muốn vùng lên, muốn đạp cô xuống, cô rất rõ điều này.

Tuy nhiên, Tiêu Diệp Nhiên cô cũng không dễ dây vào.

Nếu như Cố Tống Vy dám leo lên đầu cô, cô nhất định sẽ đòi lại gấp bội!

Những ngày yên bình cứ thế trôi qua, một ngày nọ, hội thảo kết thúc, Lina đến nói chuyện với Tiêu Diệp Nhiên.
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 143


CHƯƠNG 143

Trong phòng họp rộng rãi chỉ còn lại 2 người họ, Lina vẫn thẳng thắn như mọi khi: “Tiểu Đường, chắc là cô cũng biết những đánh giá của mọi người đối với công ty những ngày gần đây rồi nhỉ? Bởi vì chuyện Cố Tống Vy mà danh tiếng của Thời Thụy bị ảnh hưởng, có muốn nghe qua không?

Tiêu Diệp Nhiên sửng sốt, cau mày nói: “Giám đốc đừng nói là, công ty như vậy là do tôi gây ra đấy nhé?”

“Nói đúng ra, là do mối quan hệ giữa cô và Cố Tống Vy gây ra. Lúc mới đầu scandal giữa hai cô bùng nổ, danh tiếng của Cố Tống Vy liền tụt xuống tận đáy, công ty kí hợp đồng với cô ta, hoàn toàn là hành động mạo hiểm”

Vẻ mặt nghiêm nghị của Lina lúc này lại lộ ra vẻ bất lực: “Nói thật, lúc đầu tôi không hề có tán đồng việc công ty kí với Cố Tống Vy, nhưng tập đoàn Kỷ Thị lại đóng tại thành phố Bắc Ninh, thậm chí là cả trong nước nữa, không thể xem nhẹ được, cho dù là Thời Thụy cũng không dám đối đầu”

“Tiểu Đường, cô là người thông minh, chắc cũng hiểu ý của tôi rồi chứ. Hiện giờ Cố Tống Vy có tập đoàn Bùi Thị chống lưng, chỉ cần không quá đáng, thì dù cô ta có ở công ty làm trò gì cũng được”

Tiêu Diệp Nhiên cau mày, cô không ngờ, Bùi Hạo Tuấn lại làm đến nước này, trực tiếp nhúng tay vào nội bộ công ty, thậm chí còn tác động đến quyết định của cấp trên.

Xem ra, những ngày tháng sau nay của cô sẽ khó khăn rồi đây?

Tiêu Diệp Nhiên hít một hơi sâu, đôi lông mày cau chặt lại giờ đã buông lỏng ra: “Giám đốc, chị nói đi, công ty muốn tôi làm gì?”

Lina thở dài: “Cố Tống Vy đang nhận quảng cáo với một nhãn hàng cấp thấp, hiện đang tiến hành quay ở thành phố H, công ty hi vọng cô có thể theo sát toàn bộ quá trình này, cố gắng hết sức để xây dựng ra hình ảnh một mối quan hệ tốt đẹp, làm giảm bớt đi những lời đồn đại bên ngoài”

“Quan hệ tốt đẹp?”

Nghe thấy Lina nói vậy, Tiêu Diệp Nhiên nhướng mày, đáy mắt xẹt qua tia trào phúng.

Bảo sao mấy ngày nay Cố Tống Vy lại bỗng dưng yên phận như vậy, ai ngờ là cô ta âm mưu chuyện này.

Người phụ nữ kia quả thật không gì là không làm được, gây sức ép không được liền muốn giẫm đạp lên vị trí của cô?

“Tiểu Đường, chuyện này quả thật là làm khó cho cô, nếu như cô không muốn đi, tôi có thể nghĩ cách từ chối giúp cô”

Thấy Tiêu Diệp Nhiên hồi lâu vẫn không nói gì, Lina cũng không muốn gượng ép.

Cô ta biết rõ ân oán giữa Tiêu Diệp Nhiên và Cố Tống Vy, nhưng nếu so với Cố Tống Vy, thì Lina tất nhiên là ưu ái yêu thích Tiêu Diệp Nhiên nhiều hơn.

Cô gái này thông minh, hiền lành, còn Cố Tống Vy kia thì đang mượn thế này để ngoi lên đầu Tiêu Diệp Nhiên, Lina xuất thân bần hàn, cô ghê tởm nhất chính là những việc như thế này, bởi vậy cô rất khó chịu với Cố Tống Vy.

Tiêu Diệp Nhiên có chút ngạc nhiên nhìn Lina, trong lòng cảm thấy ấm áp vì những lời cô ta nói.

Nhưng cô vẫn lắc đầu từ chối: “Không sai, giám đốc, tôi sẽ đi, vừa hay tôi cũng lâu rồi không có tin gì mới, chưa biết chừng nhân cơ hội này lại khai thác được tiêu đề siêu hot”

“Nói vậy có nghĩa là cô đồng ý rồi?”

Lina có chút ngjac nhiên, không ngờ Tiêu Diệp Nhiên lại đồng ý một cách sảng khoái như vậy.

“Ừm, đồng ý vậy, chị cũng nói rồi đấy, ở công ty không bằng ai, đi ra bên ngoài chưa biết chừng lại có cơ hội chuyển mình thì sao”

Tiêu Diệp Nhiên chớp mắt nhìn Lina rồi cười một cách thoải mái, không hề có chút tức giận vì bị chèn ép.

Lina nghe vậy không khỏi thở phào một hơi, đồng thời cũng đáng giá cao Tiêu Diệp Nhiên hơn.

Không hổ là nhân tài mà cô ta ưu ái, Cố Tống Vy làm sao mà bì được?
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 144


CHƯƠNG 144

…..

Bởi vì đột ngột quyết định đi công tác mà buổi tối Tiêu Diệp Nhiên về nhà từ sớm, đích thân xuống bếp, định nấu một bữa tối thịnh soạn đầy đủ dinh dưỡng cho Cố Mặc Đình.

Tầm khoảng 7 giờ tối, Cố Mặc Đình vừa bước vào cửa đã nghe thấy âm thanh vọng ra từ phòng bếp liền sải bước đến xem.

Lúc này Tiêu Diệp Nhiên đang thái thịt, bên cạnh là nồi canh đang sôi sùng sục, trong lúc gấp gáp cô không cẩn thận cắt vào tay, máu liền trào ra.

Cô hô lên một tiếng, định đi xả nước thì một đôi bàn tay to lớn đã xông lên trước.

“Anh về rồi à?”

Tiêu Diệp Nhiên cong môi mỉm cười ngọt ngào nhìn người đàn ông này.

Cố Mặc Đình liếc cô một cái, nhanh chóng tắt bếp đi, sau đó kéo cô ra ngoài phòng khách, rồi lấy bộ dụng cụ y tế ra, ngồi xuống bên cạnh cô, giúp cô xử lí vết thương.

Ngón tay cô trắng nõn thon dài, mềm mại mịn màng, chỉ cần nhìn qua cũng đoán được mười ngón tay chưa từng làm chuyện gì nặng nhọc, nhưng lúc này lại hằn lên một vết thương.

Cố Mặc Đình có chút đau lòng, ngang ngược ra lệnh: “Lần sau không cho phép em vào phòng bếp nữa, chuyện cơm nước này cứ dặn người giúp việc đi chuẩn bị là được rồi”

“Không sao, chỉ là vết thương nhỏ thôi mà, không cần phải căng thẳng thế đâu”

Tiêu Diệp Nhiên bình thản cười, mặc dù cô xuất thân giàu có nhưng không phải là kiểu bị nuông chiều thành tật xấu, có chuyện gì thì cô cũng toàn tự tay làm cả.

Hơn nữa, cô cũng đã nói là sẽ làm một người vợ đúng chuẩn, vợ nấu cơm cho chồng là chuyện rất bình thường.

Cố Mặc Đình băng kín vết thương cho cô, cánh tay vừa nhấc lên liền dễ dàng ôm trọn cô lên trên đùi: “Anh nói không được là không được, em phải nghe lời, nếu không hậu quả rất nghiêm trọng”

Tiêu Diệp Nhiên ngây ngô cười: “Hậu quả gì, chẳng lẽ là lấy thân báo đáp?”

Cố Mặc Đình nheo mắt lại: “Toàn bộ người em đều là của anh, lấy thân báo đáp là chuyện sớm muộn. Nhưng mà, nếu như em muốn vượt tiến độ thì anh cũng không ngại”

Mặt Tiêu Diệp Nhiên nóng bừng lên, hai gò má đỏ ửng, vội vàng chuyển chủ đề: “Thế bữa tối sao bây giờ, em mới nấu được một nửa, hơn nữa… em đói bụng rồi”

Cô vỗ về vùng bụng phẳng lì của mình, trong bụng phát ra tiếng kêu “ọc…ọc”, xem ra cô thật sự rất đói.

Cố Mặc Đình ngẫm nghĩ một hồi, tay trái liền đặt lên mông cô, vỗ nhẹ một cái, sau đó đặt cô sang bên cạnh rồi đứng dậy, xắn tay áo lên: “Để anh”

Tiêu Diệp Nhiên ngây ngốc ngồi một chỗ như bị sét đánh, máy móc gật đầu, cảm thấy chỗ bị anh chạm vào nóng bừng như bị lửa đốt.

Cố Mặc Đình thấy cô xấu hổ liền không khỏi bật cười, lúc này mới sải bước về phía phòng bếp.

Lát sau, Tiêu Diệp Nhiên không chịu đựng được mùi vị tỏa ra từ bếp nữa, liền đi vào trong đó.

Sau bữa tối, hai người trở về phòng, tắm rửa rồi mặc đồ ngủ ngồi hóng gió ngoài ban công.

Ánh trăng đêm nay vô cùng đẹp đẽ, bầu trời lấp lánh ánh sao, gió đêm nhè nhẹ thổi, vô cùng dễ chịu khoan khoái.

Cố Mặc Đình bưng hai ly rượu vang đến, ngồi xuống bên cạnh cô, khẽ hỏi: “Đang nghĩ gì vậy?”

Tiêu Diệp Nhiên lắc đầu, khẽ cười, giọng nói như tiếng chuông gió văng vẳng: “Đang nghĩ là hạnh phúc hiện giờ này của em có phải đang mơ hay không, có đôi khi em có cảm giác không chân thực”
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 145


CHƯƠNG 145

“Không chân thực sao?”

Cố Mặc Đình nhấp một ngụm rượu vang, tiến lại gần cô, vòng tay qua, nhanh như chớp mà hôn lên môi cô.

Một chất lỏng hơi ngọt lại hơi chát nhanh chóng lướt qua đầu lưỡi cô rồi tràn xuống cổ họng, Tiêu Diệp Nhiên vội vàng nuốt xuống, cảm nhận hương vị rượu vang nồng đậm từ từ lan ra trong khoang miệng.

Người đàn ông ôm chặt lấy cô, đầu lưỡi trực tiếp xâm nhập vào, hung hăng thưởng thức hương vị ngọt ngào nơi miệng cô.

Tiêu Diệp Nhiên nhanh chóng bình tĩnh lại, vươn hai tay ôm chặt lấy cổ anh, đáp lạ nụ hôn cuồng nhiệt của anh, môi cùng lưỡi quyện vào nhau, cơ thể hai người dán sát lại gần không còn chút khe hở.

Không biết là bao lâu sau, hơi thở của hai người trở nên gấp gáp, lúc này Cố Mặc Đình mới buông cô ra, trầm giọng thì thầm bên tai cô: “Giờ còn thấy không chân thực nữa không?”

Cảm nhận được hơi thở nóng bóng của anh đang phảng phất trên da thịt mình, Tiêu Diệp Nhiên đỏ mặt lắc đầu: “Quá chân thực rồi, không ngờ rượu vang còn có thể uống theo cách này”

Hiện giờ khoang miệng cô tràn ngập mùi vị rượu vang, ngọt ngào khiến người ta chìm đắm.

“Giờ thì biết rồi đấy, chi bằng, thêm một lần nữa nhé?”

Cố Mặc Đình khẽ thì thầm, ánh mắt dịu dàng như tia nắng sớm mai khiến người không khỏi thất thần.

Tiêu Diệp Nhiên ngây ngốc gật đầu, Cố Mặc Đình khẽ cười, một hồi chiếm đoạt cuồng loạn nữa lại ập đến, cuối cùng, cổ áo anh nới rộng ra hai cúc, còn quần áo ngủ trên người cô suýt chút nữa thì rơi xuống, mùi vị tình ái thấm đẫm xung quang.

Vào thời khắc mấu chốt, Tiêu Diệp Nhiên như bừng tỉnh, vội vàng dừng lại, cô dựa vào lòng anh thở hổn hển, trái tim đập loạn nhịp.

Khi hai người gần như bình tĩnh lại được rồi, đôi tay bé nhỏ của Tiêu Diệp Nhiên liền v**t v* trước ngực anh, nói với Lục Triều Giọng bằng một giọng điệu ấm ức: “Em phải đi công tác mấy ngày”

Cố Mặc Đình kéo cô ra khỏi lòng mình, cau mày hỏi: “Sao lại đột xuất như thế?”

“Công ty cảm thấy đánh giá gần đây không được tốt cho lắm nên muốn em đi qua đó phối hợp diễn trò với Cố Tống Vy, bày ra cảnh tượng quan hệ hòa hợp”

Tiêu Diệp Nhiên bĩu môi, nghe giọng điệu dường như rất không hài lòng.

Lúc đối mặt nói chuyện với Lina ở công ty, cô tỏ ra rất thoải mái nhưng trước mặt Cố Mặc Đình, có hoàn toàn có thể bày tỏ suy nghĩ tận sâu trong lòng mình ra.

Cách công ty xử lí chuyện này thực sự rất bất công, nếu nói không ấm ức thì chính là đang nói dối.

“Có cần anh ra tay không?”

Ánh mắt Cố Mặc Đình có chút u ám.

Đối với anh, bất kể là tập đoàn Kỷ thị hay là Thời Thuy, anh hoàn toàn có thể ghìm chết bọn họ như ghìm chết một con kiến, mọi chuyện dễ như trở bàn tay.

Nhưng Tiêu Diệp Nhiên không muốn anh nhúng tay vào, hiện giờ cô bị đối xử bất công như vậy, anh đau lòng chết đi được.

Cô vợ bé nhỏ của anh, ngay cả anh cũng không nỡ để cô chịu ấm ức, vậy mà đám sâu bọ này lại dám đối xử với cô như vậy!

“Không cần, em có thể đối phó được, cơ mà lần này không biết là đi mấy ngày, vậy thì không được gặp anh rồi”

Tiêu Diệp Nhiên lắc đầu, từ trong lòng anh ngẩng đầu lên, ánh mắt đáng thương giống như chú mèo con bị vứt bỏ khiến người ta thương xót.
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 146


CHƯƠNG 146

Cố Mặc Đình nghe thấy vậy, trong lòng liền rung động mãnh liệt, ánh mắt anh trở nên dịu dàng: “Sẽ nhớ anh à?”

“Sẽ, có anh ở bên, em luôn thấy yên tâm hơn”

Cô gật đầu, vươn hai tay ôm lấy eo anh, dụi dụi đầu vào trong lòng anh.

Dường như cô đã dần quen với những ngày tháng có anh bên cạnh mất rồi!

Trái tim Cố Mặc Đình như bỗng tan chảy thành từng mảnh, không khỏi cúi đầu hôn cô: “Em thế này thật sự khiến anh không kìm được mà ăn em”

….

Nháy mắt, hai ngày liền trôi qua, sáng sớm, Tiêu Diệp Nhiên kéo theo vali đã chuẩn bị đầy đủ, chuẩn bị đi ra sân bay tụ họp với Cố Tống Vy.

Trước khi ra khỏi cửa, Tiêu Diệp Nhiên quyến luyến ôm lấy Cố Mặc Đình: “Em đi đây”

“Ừm, lát nữa gặp” Cố Mặc Đình mím môi cười.

Tiêu Diệp Nhiên không để ý xem anh nói gì, tạm biệt xong liền đi thẳng đến sân bay.

Khoảng 40 phút sau, Tiêu Diệp Nhiên tới sân bay gặp Cố Tống Vy, người phụ nữ này mặc chiếc váy đắt tiền của Chanel, tay xách theo túi hàng hiệu của Hermes, trên mặt đeo một chiếc kính râm cỡ lớn.

Người đại diện cùng trợ lí của cô ta thì đi phía sau xách hành lí cho cô ta, dáng vẻ này còn khoa trương chói mắt hơn cả đại minh tinh.

Thấy Tiêu Diệp Nhiên đến, Tiểu Ngải, người đại diện của Cố Tống Vy liền lập tức chế nhạo: “Tiêu Diệp Nhiên, cô cũng danh giá quá, rõ ràng là đến làm nền, vậy mà lại đến muộn”

“Ai bắt cô đợi đâu, gấp gáp cái gì, cùng lắm là mấy người đi trước”

Tiêu Diệp Nhiên bĩu môi, không hề khách sáo đáp trả.

Tiểu Ngải biến sắc, đang định nổi điên lên thì Cố Tống Vy liền ngăn cô ta lại, nhìn Tiêu Diệp Nhiên rồi nói: “Tiêu Diệp Nhiên, đừng tưởng ở bên ngoài thì tôi không trị được cô, lần này đi chụp hình quảng cáo, cô đến đây để phối hợp với tôi, nên tốt nhất là cô nên nghe lời, bằng không, tôi sẽ ngay lập tức gọi điện tố cáo với công ty”

“Nghe cô?”

Tiêu Diệp Nhiên liếc cô ta một rồi cười khinh bỉ: “Cố Tống Vy, đừng có mà uy h**p tôi, muốn tôi phối hợp với cô thì cũng được, nhưng tốt nhất là cô nên yên phận một chút cho tôi, nếu không tôi phủi tay không làm nữa, cô cũng chẳng thu được lợi ích gì đâu”

“Thế à, thế thì chúng ta cứ chờ mà xem”

“Được, chờ xem!”

Tiêu Diệp Nhiên cười lạnh, dứt lời liền không thèm để ý đến cô ta nữa, trực tiếp đi lấy vé máy bay.

Cố Tống Vy ở phía sau nhìn chằm chằm bóng lưng cô, nghiến răng nghiến lợi căm hận: “Tiểu Ngải, con tiện nhân này kiêu căng quá rồi, lần này, tuyệt đối không thể để cho cô ta yên ổn thế nữa”

“Yên tâm đi, Lam Lam, tôi đã bố trí kĩ lưỡng lắm rồi, đảm bảo chuyến đi lần này của cô ta sẽ vô cùng khó quên”

Tiểu Ngải quay sang nịnh hót với Cố Tống Vy, nụ cười trên mặt liền trở nên dữ tợn.

Tiêu Diệp Nhiên đi lấy vé máy bay, vốn dĩ cô tưởng là công ty sẽ đặt trước cho cô vé khoang phổ thông, không ngờ đến vé cầm trên tay lại là khoang hạng nhất.

Tiêu Diệp Nhiên cảm thấy cực kỳ bất ngờ, trong lòng suy nghĩ thầm từ lúc nào mà công ty lại hào phóng như vậy chứ, lúc trước khi đưa cô đi ra ngoài, công ty đã thanh toán giá vé khoang phổ thông mà
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 147


CHƯƠNG 147

Có điều cô suy nghĩ lại, có lẽ công ty bởi vì mối quan hệ đặc biệt với Cố Tống Vy, cho nên đãi ngộ đối với những người đi theo như bọn họ cũng được nâng cao hơn.

Trong nháy mắt Tiêu Diệp Nhiên liền bình thường trở lại, sau khi lấy được đồ rồi thì lại trở về nơi của bọn người Cố Tống Vy lần nữa.

Nhưng mà lần này, Tiêu Diệp Nhiên lại bất ngờ khi thấy bóng dáng của Bùi Hạo Tuấn ở bên cạnh của Cố Tống Vy.

Người đàn ông kia mặc đồ vest, vẫn là hình ảnh phong độ lịch lãm như một quý ông, có điều khi ánh mắt của anh ta tiếp xúc với Tiêu Diệp Nhiên, rõ ràng đã có một chút thay đổi.

Tiêu Diệp Nhiên giả vờ như là không nhìn thấy, yên lặng đứng ở một bên, ngay cả chào hỏi cũng chẳng muốn lên tiếng.

Ánh mắt của Bùi Hạo Tuấn chìm xuống, đang muốn mở miệng, Cố Tống Vy lại dịu dàng nói: “Hạo Tuấn, em đã nói là em sẽ chăm sóc cho mình thật tốt, anh bận rộn như vậy còn đặc biệt chạy đến đây vì em nữa, anh cũng quá cực khổ rồi.”

“Tống Vy, đó là bởi vì tổng giám đốc Bùi yêu thương cô chứ sao nữa, có thể gả cho một người đàn ông yêu thương như là tổng giám đốc Bùi, thật khiến cho người ta ghen tị mà.”

Tiểu Ngải ở bên cạnh khen ngợi, trong mắt chính là ngưỡng mộ và yêu thích không thể nào che giấu hết được.

Trợ lý Tiểu Mỹ của Cố Tống Vy cũng phụ họa theo: “Tổng giám đốc Bùi với Tống Vy của chúng ta thật sự là một cặp trời sinh mà, sau này tôi tìm bạn trai, nếu như ưu tú bằng một phần mười của tổng giám đốc Bùi, vậy thì tôi hạnh phúc đến chết đi được.”

Âm thanh ba người này nói chuyện cũng không lớn lắm, nhưng rất hiển nhiên đều cố ý nói cho Tiêu Diệp Nhiên nghe, khẩu khí dường như là đang khoe khoang Bùi Hạo Tuấn yêu Cố Tống Vy nhiều biết bao nhiêu.

Tiêu Diệp Nhiên đứng ở cách đó không xa, đương nhiên có thể nhìn thấy đắc ý trong mắt của ba người bọn họ, trong lòng của cô không khỏi cười lạnh một tiếng.

Nếu như cô không gặp được Cố Mặc Đình, có lẽ khi đối mặt với một mình như thế này cô sẽ rất khó xử.

Nhưng bây giờ có thể cảm thấy Cố Tống Vy quá khoe khoang, thật sự là muốn bao nhiêu buồn cười thì có bấy nhiêu buồn cười.

Thấy Tiêu Diệp Nhiên thờ ơ, sắc mặt của bọn người Cố Tống Vy đều có chút biến đổi.

Cố Tống Vy chưa từ bỏ ý định, liếc mắt nhìn Tiểu Ngải ra hiệu.

Tiểu Ngải hiểu được ý, đột nhiên nói với Tiêu Diệp Nhiên: “Đúng rồi Tiêu Diệp Nhiên, lần này công ty đã đặt trước cho mọi người đều là vé khoang phổ thông, nhưng mà tổng giám đốc Bùi không nỡ Tống Vy vất vả, cho nên đã đổi khoang thương gia cho cô ấy, tôi và Tiểu Mỹ cũng được đổi luôn, chỉ có cô là không có thôi, cô có muốn đổi cùng luôn không?”

“Khoang thương gia?”

Tiêu Diệp Nhiên ngẩn người, hơi kinh ngạc nhìn bọn họ.

Tiểu Ngải đắc ý nhếch môi nói: “Đúng vậy đó. Lúc đầu tổng giám đốc Bùi luôn muốn đổi khoang hạng nhất cho Tống Vy, nhưng mà khoang hạng nhất lại không còn nữa, cho nên mới chuyển thành khoang thương gia, nếu như cô muốn đổi, tổng giám đốc Bùi nói một câu là có thể giải quyết được rồi.”

Ý tứ trong lời nói của Tiểu Ngải rất đơn giản, nếu như Tiêu Diệp Nhiên muốn đổi, vậy thì phải cúi đầu với Bùi Hạo Tuấn, chỉ cần cô mở miệng thì cái đó cũng sẽ biến tướng thành cô đang cúi đầu với Cố Tống Vy.

Tiêu Diệp Nhiên không nói chuyện, chỉ là dùng một ánh mắt cực kỳ cổ quái mà nhìn chằm chằm mấy người trước mặt.

Công ty đều đặt khoang phổ thông cho bọn họ, tại sao vé mà cô cầm lại là vé của khoang hạng nhất chứ?
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 148


CHƯƠNG 148

Trong mối thắc mắc của Tiêu Diệp Nhiên vẫn không có cách nào giải thích được.

Tiểu Ngải thấy Tiêu Diệp Nhiên không nói lời nào, cho là cô đã dao động, không khỏi hất cằm lên: “Thật ra thì cái này cũng không có gì là không tiện mở miệng, chỉ cần cô nói một câu, con người của Tống Vy tốt như vậy, chắc chắn sẽ kêu tổng giám đốc Bùi đổi cho cô.”

“Tiểu Ngải, cô nói cái gì đó hả, chẳng phải chỉ là một vé khoang thương gia thôi sao, cho cô ấy cũng có bao nhiêu đâu.”

Lúc này Cố Tống Vy cũng mở miệng nói, trong giọng nói dường như là đang bố thí cho tên ăn mày.

Tiêu Diệp Nhiên nghe thấy như vậy, trực tiếp muốn cười ha hả vào mặt cô ta: “Không cần đâu, tôi cảm thấy chỗ ngồi của tôi rất tốt.”

Mặc dù là không biết chuyện gì xảy ra, nhưng một người có được vé khoang hạng nhất như cô lại mở miệng cần một vé khoang thương gia với Cố Tống Vy, đầu của cô cũng không phải là bị cửa kẹp!

“Hừ! Thật sự là không biết tốt xấu mà!”

Tiểu Ngải thấy Tiêu Diệp Nhiên khó chơi, khinh thường hừ nhẹ một tiếng, nét mặt của cô ta có một loại cảm giác ưu việt không thể giải thích được, tư thế kia giống như thân phận của cô ta cao hơn người khác một bậc.

Tiêu Diệp Nhiên nhìn cũng không thèm nhìn đến, chỉ là trong lòng của cô cười lạnh một trận.

Ngược lại cô rất tò mò, chờ một lúc nữa mấy người bọn họ biết vé của cô chính là khoang hạng nhất thì sẽ có biểu cảm như thế nào?



Sau khi chờ đợi ở sảnh chờ mười phút, cuối cùng máy bay cũng sắp cất cánh.

Mấy người bọn họ đi qua khu vực kiểm tra, lên máy bay, Cố Tống Vy bọn họ liền rất nhanh nhẹn đi đến khoang thương gia tìm chỗ ngồi của chính mình.

Lúc ngồi xuống, thoáng nhìn về phía Tiêu Diệp Nhiên, thế mà lại thấy cô đang đi về phía khoang hạng nhất, không có cười nói: “Tiêu Diệp Nhiên, vị trí của khoang phổ thông ở một hướng khác, cô đi nhầm rồi hả?”

Tiêu Diệp Nhiên liếc mắt nhìn bốn người bọn họ một chút, không thèm để ý, tiếp tục đi lên phía trước bước vào khoang hạng nhất.

Lúc nhìn thấy Tiêu Diệp Nhiên đi vào khoang hạng nhất thế mà lại không có ai ngăn cản, trong nháy mắt sắc mặt của Cố Tống Vy trở nên cực kỳ khó coi. Tải ápp нola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Cô ta quay đầu nhìn Bùi Hạo Tuấn và nói: “Hạo Tuấn, chuyện gì đã xảy ra vậy? Không phải là anh nói khoang hạng nhất đã bị người ta bao hết rồi hả?”

“Quả thật là đã được bao rồi.”

Bùi Hạo Tuấn cũng cau mày, dường như có chút không hiểu.

“Từ lúc nào mà Tiêu Diệp Nhiên lại có năng lực bao hết khoang hạng nhất vậy?”

Tiểu Ngải kinh ngạc không ổn định hỏi, hiển nhiên là không tin Tiêu Diệp Nhiên lại có năng lực lớn như vậy.

Cố Tống Vy cũng cho rằng như vậy.

Trong lúc là bọn họ cảm thấy mình ngồi khoang thương gia đã hung ác thắng Tiêu Diệp Nhiên rồi, khi người phụ nữ kia lại hiên ngang bước vào khoang hạng nhất dưới mắt của bọn họ, cô ta cảm thấy máu của mình dâng l*n đ*nh đầu, ngay cả hô hấp cũng có chút khó khăn.

“Đi hỏi một chút xem có chuyện gì đã xảy ra?”
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 149


CHƯƠNG 149

Một lúc lâu sau, sắc mặt của Cố Tống Vy âm trầm ra lệnh với Tiểu Ngải.

Tiểu Ngải nhẹ nhàng gật đầu, vội vàng đứng dậy kéo một tiếp viên hàng không qua: “Tiếp viên hàng không, lúc nãy cô gái đi vào đó đã đặt trước khoang phổ thông, tại sao cô lại không cản cô ấy?”

Tiếp viên hàng không nở một nụ cười thân thiện trả lời lại cô ta: “Thưa cô, chuyện là như thế này, quả thật là cô gái lúc nãy đã đặt trước vé khoang phổ thông không sai, nhưng mà đến một nửa thì lại sửa lại thành khoang hạng nhất.”

Tiểu Ngải lập tức giận dữ: “Không phải là các người nói khoang hạng nhất đã bị bao hết rồi sao? Tại sao cô ta lại có thể mà chúng tôi không thể chứ?”

“Thật ngại quá thưa cô, không phải là cô đã có hiểu lầm gì đó chứ? Vị trí khoang hạng nhất chính là được một người khách đặc biệt bao hết vì cô gái kia mà.”

“Sao lại như vậy được?”

Mặt mũi của Tiểu Ngải tràn đầy kinh ngạc, ngay cả Bùi Hạo Tuấn cũng không có tư cách bao được khoang hạng nhất, vậy mà lại có người vượt qua anh ta?

Tiểu Ngải cũng không ngu ngốc, rất nhanh liền liên tưởng đến cái gì đó, lập tức lại hỏi: “Cái người bao khoang hạng nhất có tên là gì vậy?”

“Thật sự xin lỗi, chúng tôi không thể tiết lộ thân phận của khách hàng được.”

“…”

Lần này cho dù là tiếp viên hàng không không nói, đại khái thì Tiểu Ngải cũng đoán được, người đã bao khoang hạng nhất chỉ sợ chính là người bạn trai thần bí của Tiêu Diệp Nhiên.

Khóe miệng của Tiểu Ngải hung hăng co quắp, cô ta đột nhiên hiểu ra, lúc chờ ở dưới sảnh chờ ánh mắt cổ quái của Tiêu Diệp Nhiên là có ý gì.

Cô ta nhớ đến lúc đó cô ta nói lời kia với Tiêu Diệp Nhiên, không khỏi cảm thấy vô cùng mất mặt.

“Tình huống là như thế nào vậy?”

Cố Tống Vy thấy Tiểu Ngải trở về lại không nói một lời nào, lập tức hơi không kiên nhẫn mà hỏi.

Tiểu Ngải chần chừ một lát, nơm nớp lo sợ nói: “Cái người đã bao khoang hạng nhất đó, hình như là đặc biệt bao vì Tiêu Diệp Nhiên đó.”

Dứt lời, trong lúc nhất thời, bốn người bọn họ đều không nói cái gì, chỉ có điều từ gương mặt vặn vẹo của Cố Tống Vy mà nhìn xem, có thể tưởng tượng được cô ta phẫn nộ biết bao nhiêu.

“Thôi được rồi Tống Vy, cô ấy đã đã vào khoang hạng nhất, thôi bỏ đi đừng tức giận nữa.”

Sắc mặt của Bùi Hạo Tuấn vẫn được xem là dễ nhìn, nhưng mà ánh mắt nhìn về phía khoang hạng nhất của anh ta lại cực kỳ mờ mịt.



Sau khi Tiêu Diệp Nhiên đi vào khoang hạng nhất, ngược lại không hứng thú xem bọn người Cố Tống Vy có biểu cảm gì.

Cô chỉ cực kỳ tò mò, tại sao vé máy bay của cô đang êm đang đẹp mà lại được đổi thành khoang hạng nhất?

Có điều tất cả các nghi vấn của cô, khi nhìn thấy một bóng dáng thì toàn bộ đều được giải quyết dễ dàng.

Lúc mà Tiêu Diệp Nhiên nhìn thấy người đàn ông đó, anh đang bưng một ly rượu trên tay, ngồi tại chỗ cẩn thận thưởng thức.

Anh mặc một bộ chiếc áo gilê được thiết kế riêng, trên mặt mang mắt kính gọng vàng nho nhã, hai chân bắt chéo lại với nhau, khí chất cao quý, cử chỉ ưu nhã, đôi môi mỏng gợi cảm nâng lên một nụ cười mềm mại, lúc ánh mắt đen đằng sau lớp kính rơi ở trên người của cô liền xuất hiện một ánh sáng chói lóa.
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 150


CHƯƠNG 150

“Mặc Đình?”

Tiêu Diệp Nhiên vui mừng nhìn anh: “Tại sao anh lại ở đây vậy?”

Cố Mặc Đình cười cười vẫy tay về phía cô, đợi đến lúc cô đi đến liền kéo cô ngồi lên hai chân của mình rồi nói: “Em có bất ngờ không?”

“Đâu chỉ là bất ngờ, quả thật là quá vui mừng luôn đó.”

Cái đầu nhỏ của Tiêu Diệp Nhiên gật gù như là con gà mổ thóc: “Em còn đang cảm thấy kỳ quái là ai lại đặt khoang hạng nhất cho em chứ?”

Cố Mặc Đình sờ sờ lên đầu của cô, nụ cười ở trong mắt tràn ra: “Lúc em ra khỏi nhà, không phải là anh đã nói tối nay sẽ gặp nhau sao?”

“Ai biết anh lại có ý này cơ chứ!”

Tiêu Diệp Nhiên lườm anh một cái, sau đó quét mắt nhìn xung quanh: “Sao người ở đây lại ít như vậy chứ?”

“Chỉ có hai chúng ta mà thôi, anh không muốn để cho người khác quấy rầy thế giới riêng của hai chúng ta.”

Tiêu Diệp Nhiên kinh ngạc liếc nhìn anh: “Anh đã bao hết rồi hả?”

“Ừm.” Cố Mặc Đình gật đầu.

Tiêu Diệp Nhiên chậc chậc lưỡi: “Chậc chậc, thật có tiền.”

Cố Mặc Đình bị bộ dạng đó của cô chọc cho bật cười, không khỏi hôn lên gương mặt của cô một chút: “Em có muốn uống chút gì không?”

“Nước trái cây á.”

“Được.”

Cố Mặc Đình gọi nhân viên phục vụ, muốn một ly nước trái cây, Tiêu Diệp Nhiên bưng lấy ly nước, vừa uống vừa tò mò hỏi anh: “Sao anh lại đi cùng với em vậy? Hơn nữa sao anh lại không nói cho em biết?”

“Bởi vì em nói là em sẽ nhớ anh, vì để cho em không cần phải quá nhớ nhung, cho nên anh mới đi theo.”

Cố Mặc Đình nhìn cô chăm chú một hồi, giọng nói trầm thấp cực kỳ gợi cảm.

Trái tim của Tiêu Diệp Nhiên chợt lỡ nhịp, hai gò má hơi ửng đỏ.

Cố Mặc Đình nhẹ nhàng v**t v* gương mặt của cô: “Em có vui không?”

“Vui chứ.”

Tiêu Diệp Nhiên nghiêm túc nhẹ gật đầu, chỉ cần có anh ở đây, cô cũng không sợ cái gì nữa cả.

Bởi vì có Cố Mặc Đình ở đây, cho nên hành trình hơn ba tiếng đồng hồ cũng không hề buồn chán chút nào, sau khi máy bay hạ cánh, Tiêu Diệp Nhiên và Cố Mặc Đình tách nhau ra đi, hai người bọn họ hẹn gặp nhau ở khách sạn.

Ra khỏi sân bay, Tiêu Diệp Nhiên lại nhìn thấy bọn người Cố Tống Vy lần nữa.

Lần này, biểu cảm của bốn người bọn họ cũng không giống như lúc đầu, Cố Tống Vy một mặt âm trầm, hai người Tiểu Ngải và Tiểu Mỹ xấu hổ đến nỗi không dám nhìn thẳng vào mắt của Tiêu Diệp Nhiên.

Về phần của Bùi Hạo Tuấn, trong đáy mắt tối màu của anh ta lướt qua một tia âm u, nhưng mà lại không nói cái gì cả.

Bầu không khí nhất thời có chút xấu hổ, nhưng mà Tiêu Diệp Nhiên lại rất thoải mái, lấy vali xong cũng không không để ý đến mấy người bọn họ liền nghênh ngang đi ra bên ngoài.
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 151


CHƯƠNG 151

Một lát sau, xe phụ trách đưa đón bọn họ đến, Cố Tống Vy và Bùi Hạo Tuấn bước lên xe trước, Tiểu Ngải và Tiểu Mỹ đi theo sau, đợi đến lúc Tiêu Diệp Nhiên muốn bước lên xe, Cố Tống Vy đột nhiên lại nói: “Diệp Nhiên, cô cũng đã ngồi vào khoang hạng nhất rồi, vậy thì hẳn chắc không thích chen lấn với chúng tôi trong cùng một xe nhỉ, tôi thấy cô vẫn nên ngồi một chiếc tốt hơn đi.”

Nói xong, cũng không đợi Tiêu Diệp Nhiên kịp phản ứng, phịch một tiếng trực tiếp đóng cửa xe lại.

Lông mày của Tiêu Diệp Nhiên không khỏi nhướng lên, cũng không nổi giận, chẳng qua là cô cảm thấy người phụ nữ kia thật sự rất ngây thơ.

Cô lắc đầu, lấy vali tự mình đi đón xe.

Ước chừng sau nửa tiếng đồng hồ, Tiêu Diệp Nhiên đến khách sạn, đến quầy tiếp tân làm thủ tục nhận phòng.

Kết quả nhân viên phục vụ của khách sạn lại nói phòng của cô đã bị trả lại rồi.

Tiêu Diệp Nhiên sửng sờ, cô đoán chắc chắn là do Cố Tống Vy đã làm.

Lúc đi ra khỏi cửa, phòng của bọn họ đã được đặt từ trước, cô chỉ đến trễ có một bước, người phụ nữ kia thế mà lại trực tiếp trả phòng.

“Thật ngoại quá, vậy tôi có thể làm phiền cô đặt giúp tôi một phòng khác nữa được không?”

Cô gái nhân viên phục vụ cực kỳ xin lỗi mà nói: “Thật ngại quá thưa cô, khách sạn của chúng tôi bây giờ đã đầy phòng rồi.”

“Đáng chết.”

Tiêu Diệp Nhiên có chút nổi nóng.

Lúc đang suy nghĩ nên làm cái gì, một nhóm người Cố Tống Vy đã cười lạnh lục đục đi xuống, giả bộ áy náy nói: “Thật xin lỗi nha Diệp Nhiên, lúc nãy tôi không cẩn thận trả phòng của cô rồi, chỉ có thể phải để cô chịu khó mà đi ra ngoài tìm khách sạn khác thôi.”

“Cố Tống Vy, tôi thấy cô là cố ý thì có.”

Tiêu Diệp Nhiên lạnh lùng nhìn cô ta, ánh mắt như đóng băng, có chút dọa người.

“Đúng thì thế nào, cô có thể làm gì được tôi chứ?”

Cố Tống Vy hất cằm không chút sợ hãi, bộ dạng hận không thể khiến cho Tiêu Diệp Nhiên tức chết.

Tiêu Diệp Nhiên híp híp mắt lại, đang muốn nói chuyện thì cô gái nhân viên phục vụ ở sau lưng đột nhiên lại vỗ vỗ vào vai của cô, nói: “Cô Tiêu, thật sự xin lỗi cô, có người đã giúp cô đặt phòng tổng thống của khách sạn chúng tôi rồi, cô có thể làm thủ tục nhận phòng, lúc nãy do sơ suất, xin cô bỏ qua cho.”

“Cái gì chứ?”

Ở phía bên kia, Cố Tống Vy vốn còn đang đắc ý dào dạt, sắc mặt lập tức đen thui.

Khách sạn này chính là khách sạn năm sao nổi tiếng ở thành phố H, phòng tổng thống ở đây càng khó mà đặt được, sở dĩ bọn họ có thể ở khách sạn này còn là bởi vì quan hệ của Bùi Hạo Tuấn.

Nhưng mà phòng tổng thống cũng không phải nói muốn đặt trước là có thể đặt trước được.

Thật không ngờ đến là Tiêu Diệp Nhiên lại có thể ở được.

Tiêu Diệp Nhiên ngược lại không có phản ứng lớn như là Cố Tống Vy, bởi vì cô biết chuyện này nhất định là do Cố Mặc Đình làm.

Cô cười cười với Cố Tống Vy, có chút mùi vị khiến người tức chết không đền mạng: “Cảm ơn ý tốt của con nha, nhưng mà tôi hình như cũng không cần phải đi ra rồi.”

Sắc mặt của Cố Tống Vy co giật hai lần, hai mắt của cô ta trừng nhìn Tiêu Diệp Nhiên, giống như là khoét một lỗ ở trên người của cô vậy.

Tiêu Diệp Nhiên nhìn mà cũng không thèm nhìn, trực tiếp làm thủ tục nhận phòng rồi sau đó kéo vali đi lên lầu.
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 152


CHƯƠNG 152

Trong phòng tổng thống.

Cố Mặc Đình đã sớm chờ từ lâu: “Tiêu Diệp Nhiên kéo vali đi vào, bĩu môi phàn nàn nói: “Cũng may là anh đã đến, nếu không thì tối nay em cũng không có chỗ nào để ở.”

“Nếu như em đồng ý, anh cũng có thể khiến cho bọn họ không có chỗ ở.”

Cố Mặc Đình nhận lấy vali của cô, khẽ cười nói.

“Thôi bỏ đi, người ta đê tiện, chúng ta cũng không thể để tiện giống như người ta được.”

Tiêu Diệp Nhiên cong môi mỉm cười, vô tình nhìn thấy ở bên cạnh có một bó hoa tulip, hai mắt liền sáng lên: “Là hoa mà em thích, do anh mua hả?”

“Lúc nãy nhìn anh nhìn thấy hoa tulip nở rộ sặc sỡ ở trước cửa của một cửa hàng ven đường, anh biết là em thích nó cho nên anh đã mua.”

Tiêu Diệp Nhiên ôm tới, hít một hơi thật sâu, cười đến nổi xinh đẹp hơn so với hoa ở trong tay: “Thật là thơm.”

Cố Mặc Đình nhìn bộ dáng vui vẻ của cô, hỏi có mục đích: “Trước kia chưa từng được nhận hả?”

Tiêu Diệp Nhiên lắc đầu: “Không phải là ai cũng giống như anh đâu, đều có lòng như vậy, em rất vui đó, cũng rất cảm động nữa, anh có thể đi công tác với em thật là tốt quá đi.”

“Chỉ có nhiêu đó mà đã thỏa mãn à?”

Đôi mắt của Cố Mặc Đình ngưng động trong nháy mắt, nhìn gương mặt xinh đẹp của cô, khóe miệng nở một nụ cười.

Cô nghiêm túc nhẹ nhàng gật đầu, nụ cười hồn nhiên: “Đương nhiên rồi, đây chính là hoa do anh tặng mà.”

Ánh mắt của Cố Mặc Đình sâu thẳm nhìn cô: “Em thật sự rất khác so với những người phụ nữ khác, khó có được ở gần với kim chủ, không cần kim cương, không cần bất động sản, không muốn dựa vào địa vị cao của anh, còn không đồng ý tiêu tiền của anh. Thân là chồng, anh rất không có cảm giác tồn tại.”

Tiêu Diệp Nhiên bị lời nói này của anh chọc cho cười khanh khách không ngừng: “Kim cương em có rồi, bất động sản em cũng có, địa vị thì em có thể dựa vào năng lực của chính mình mà đạt được, tiền thì toàn bộ tập đoàn Tiêu thị đều là của em, chỉ cần không phá sản hẳn cũng đủ để em tiêu cả một đời. Về phần anh ấy hả, ở bên cạnh em nửa đời sau, vậy đã có đủ cảm giác tồn tại chưa.”

Cô làm cho Cố Mặc Đình ngay cả núi Thái Sơn sụp đổ anh cũng không thay đổi sắc mặt, vậy mà nhịp tim lại đột nhiên tăng lên rất nhanh, anh hít sâu một hơi nhìn chằm chằm vào cô, nhẹ giọng nói: “Anh có thể cho rằng em đây là đang điềm báo mất trái tim không?”

Tiêu Diệp Nhiên ngẩn người, ngây ngốc lắc đầu: “Em… em không biết nữa, nhưng nếu như muốn cùng anh sống hết cả một đời thì em đồng ý.”

Đúng, là cô không có cách nào xác định lòng của mình được, nhưng mà trong lòng của cô lại muốn sống cùng với anh cả một đời.

Bởi vì anh sẽ tôn trọng cô, sẽ đối xử thật lòng với cô, có thể cho cô được cảm giác an toàn mà cô chưa bao giờ có được.

Cho anh cả một đời, đáng giá!

“Lời này anh sẽ nhớ kỹ đó, anh sẽ chờ em tiếp nhận anh, nhưng mà anh hi vọng ngày đó sẽ không quá lâu.

Nói xong, anh hôn cô, nụ hôn này cực kỳ triền miên, cực kỳ dai dẳng.

Hai giờ chiều, Tiêu Diệp Nhiên đang yên tĩnh nằm trong vòng tay ấm áp của Cố Mặc Đình, chuông cửa phòng đột nhiên lại vang lên.
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 153


CHƯƠNG 153

Tiêu Diệp Nhiên đi ra mở cửa, nhìn thấy Tiểu Ngải đang đứng ở cửa, không khỏi nghi ngờ hỏi: “Có chuyện gì?”

“Không có gì cả, tôi chỉ đến đây để thông báo với cô thời gian quay phim của Tống Vy sắp đến rồi, cô chuẩn bị một chút đi, đi ra ngoài cùng chúng tôi luôn.”

Lúc nói chuyện thì Tiểu Ngải rất là lạnh nhạt, nhưng mà ánh mắt của cô ta lại nghiêng qua nhìn vào trong phòng, dường như là muốn nhìn thử xem phòng vip ra sao.

Tiêu Diệp Nhiên đứng chắn ở trước mặt của cô ta, lạnh lùng nói: “Biết rồi, tôi sửa soạn một chút rồi lập tức đến ngay, cô có thể đi rồi đó.”

Tiểu Ngải dường như là cảm thấy không cam tâm, nhưng mà thái độ của Tiêu Diệp Nhiên mạnh mẽ, cô ta cũng không nói được cái gì nữa, chỉ có thể hậm hực xoay người rời đi.

Tiểu Ngải vừa đi, Tiêu Diệp Nhiên liền nhàn nhã quay lại phòng, Cố Mặc Đình đang xem tài liệu ở trên ghế sofa, nhìn cô một cái: “Phải ra ngoài à?”

“Ừm, anh thì sao đây, ở đây làm việc hả?”

Tiêu Diệp Nhiên đi một đoạn đường xa để đến đây ở với cô, cô lại bỏ anh ở chỗ này, cứ cảm thấy hơi có lỗi.

“Không phải đâu, chi nhánh công ty ở gần đây, anh sẽ qua bên đó nhìn xem.”

Tiêu Diệp Nhiên trố mắt nhìn, nghiêng đầu nhìn anh chằm chằm: “Hoàng Đình cũng có chi nhánh nữa hả?”

Ngón tay của Cố Mặc Đình dừng lại một chút, cười khẽ: “Không phải là Hoàng Đình, mà là sản nghiệp của gia tộc.”

“…”

Tiêu Diệp Nhiên im lặng cả nửa ngày, đột nhiên nghiêng đầu qua trừng anh: “Anh ngoại trừ tiếp quản Hoàng Đình, còn phải tiếp quản sản nghiệp của dòng họ nữa hả?”

Cố Mặc Đình hờ hững gật đầu: “Ừm.”

“…” Tải ápp ноla để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Tiêu Diệp Nhiên lại im lặng một lát nữa, ánh mắt đột nhiên trở lên hơi kỳ quái: “Bốn gia tộc lớn ở Bắc Ninh, đứng đầu là nhà họ Lục, còn lại là họ Thẩm, họ Tiêu, họ Lăng… Nếu như em đoán không sai, anh với bọn người Thẩm Mộ chính là người của bốn gia tộc lớn?”

“Rõ ràng như vậy rồi, chắc là cũng không cần đoán đâu nhỉ?”

Một nụ cười vì dị xuất hiện bên khóe miệng của Cố Mặc Đình, nhìn có chút ẩn ý.

Tiêu Diệp Nhiên nhịn không được mà hít một hơi, cảm thấy trước mắt quá mờ mịt.

Thật ra thì cô đã nghĩ đến chuyện đó trong buổi tiệc tối đêm hôm đó, chỉ là cô vẫn không nói thẳng ra, nhưng mà bây giờ đã nhận được sự thừa nhận của Cố Mặc Đình, loại xung kích kia vẫn là rất lớn.

Bốn gia tộc lớn đó!

Đó chính là một gia tộc giàu có tiếng tăm lẫy lừng trong nước, sản nghiệp của gia tộc còn trải rộng ra cả nước ngoài, sợ là mười tập đoàn Bùi thị cũng không thể sánh nổi.

Tiêu Diệp Nhiên đang cố gắng tiêu hóa cơn bàng hoàng ở trong lòng, một lúc lâu sau cô mới chép miệng, nói lẩm bẩm: “Thật sự không thể tin được, em đã có được vận may cứt chó gì mà tùy tiện nhặt được một ông chồng ở trên đường, bối cảnh lại dọa người như vậy chứ?”

Nhìn bộ dạng gật gù đắc ý của vợ mình, Cố Mặc Đình không khỏi bật cười.

Phản ứng này của cô quá là thú vị.
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 154


CHƯƠNG 154

Tiêu Diệp Nhiên cầm theo camera bên người, trực tiếp tập hợp với bọn người Cố Tống Vy ở cửa khách sạn.

Sau khi mấy người bọn họ lên xe liền chạy đến hiện trường quay phim.

Trên đường đi Cố Tống Vy vẫn cứ luôn khó chịu với Tiêu Diệp Nhiên Bùi Hạo Tuấn thì mang theo ánh mắt phức tạp mà nhìn cô chằm chằm, một bộ dạng muốn nói rồi lại thôi.

Về phần Tiểu Ngải và Tiểu Mỹ, ngay cả làm nhục cũng không còn dám nữa, chỉ có thể ghen ghét đầy mặt.

Dù sao, không phải là ai cũng có thể ngồi khoang hạng nhất, cũng không thể ở phòng vip được.

Tiêu Diệp Nhiên không thèm để ý bọn họ, chụp phong cảnh ở ven đường, chơi đến nỗi quên cả trời đất.

Có lẽ là sau hai mươi phút, cuối cùng năm người bọn họ cũng đã đến hiện trường quay phim.

Quảng cáo mà Cố Tống Vy nhận chính là quảng cáo quần áo thể thao, nhãn hiệu cũng không cao cấp, nhưng mà ở thị trường trong nước cũng coi như là không tệ. Chủ đề quay phim rất đơn giản, chỉ cần thể hiện ra phong cách vận động mang theo sức sống tươi trẻ là được rồi.

Sau khi năm người bọn họ đến phòng chụp ảnh, Cố Tống Vy liền đi trang điểm, người đại diện và trợ lý cũng vội vàng đi theo, cuối cùng chỉ lại hai người Tiêu Diệp Nhiên và Bùi Hạo Tuấn.

Tiêu Diệp Nhiên cũng không định nói chuyện với Bùi Hạo Tuấn, cô liền loay hoay với chiếc máy ảnh của mình.

Bùi Hạo Tuấn bị cô không thèm để ý như vậy, đáy mắt xẹt qua một tia tức giận: “Là người đàn ông đó sao? Là người đàn ông đã bao khoang hạng nhất cho cô, lại đặt phòng VIP cho cô?”

“Liên quan gì đến anh chứ?”

Giọng nói của Tiêu Diệp Nhiên lạnh lùng cứng rắn, bây giờ cô có làm cái gì nữa cũng không có liên quan gì đến anh ta.

“Diệp Nhiên, cô đã thay đổi rồi, cô của trước kia không tham hư vinh như thế.”

Giọng điệu của Bùi Hạo Tuấn lạnh lùng đến cực điểm.

Bây giờ ở trong mắt của anh ta, Tiêu Diệp Nhiên nghiễm nhiên đã biến thành một cô gái yêu thích hư vinh.

Mặc dù là trước kia cô được nuông chiều, nhưng mà cô không bao giờ quan tâm đến những thứ mang vẻ bề ngoài như thế này, không thể nào dùng cách như vậy để nhục nhã một người.

Nhưng mà hành vi ngày hôm nay của Tiêu Diệp Nhiên đối với Cố Tống Vy, khiến cho anh ta cảm thấy vô cùng thất vọng.

“Hư vinh?”

Tiêu Diệp Nhiên ngây ngốc một lát, có chút khó tin mà nhìn anh ta: “Tôi hư vinh à? Haha, anh không cảm thấy lời này hẳn nên nói với Cố Tống Vy sao? Nếu như tôi hư vinh, chẳng phải là cô ta càng hư vinh hơn so với tôi ư? Cô ta thế mà lại ỷ vào chỗ dựa là anh mà liều mạng muốn chèn ép tôi đây này, anh lại ở đây nói mấy lời này với tôi, cũng không phải quá buồn cười đi thôi.”

Bùi Hạo Tuấn trì trệ: “Ít nhất thì cô ấy sẽ không giống với cô của ngày hôm nay.”

“Hôm nay tôi như thế nào chứ? Trước khi lên máy bay, Cố Tống Vy còn có thể khoe khoang cô ta ngồi khoang thương gia thành như thế, tại sao anh lại không nói cô ta hư vinh đi? Hay là anh cảm thấy, ngay cả bọn anh cũng không được ngồi thì tôi cũng không có tư cách đó?”

Giọng điệu của Tiêu Diệp Nhiên mỉa mai cười nhạo, ánh mắt lại tràn đầy trào phúng.

Bùi Hạo Tuấn không nói chuyện, chỉ là dùng ánh mắt lạnh lùng mà trừng cô.

Quả thật là Tiêu Diệp Nhiên đã nói đúng, loại người giống như Bùi Hạo Tuấn, vừa được sinh ra đời thì chính là cậu chủ nhà giàu, càng muốn có cái gì thì phải có cái đó, đi đến đâu cũng đều nhận được sự đãi ngộ cao cấp.
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 155


CHƯƠNG 155

Nhưng mà ngày hôm nay, anh ta lại nếm được mùi vị thất bại ở trên người của Tiêu Diệp Nhiên.

Cũng là bởi vì người đàn ông thần bí ở sau lưng của cô.

Bởi vì người đàn ông nào đó mà niềm kiêu ngạo và lòng tự trọng của anh ta đều bị chèn ép hết toàn bộ, cộng thêm việc Tiêu Diệp Nhiên coi thường sự tồn tại của anh ta, lập tức khiến cho anh ta có chút chịu không được mà mở miệng châm chọc.

Bùi Hạo Tuấn không nói lời nào, Tiêu Diệp Nhiên cũng không muốn nhiều lời với anh ta, trong khoảng thời gian này cô ngày càng cảm thấy lúc trước mình yêu người đàn ông này đúng là một hành động vô cùng ngu ngốc.

Hai người không thay đổi biểu cảm cứ giằng co như thế, ánh mắt Tiêu Diệp Nhiên lạnh như băng, sắc mặt Bùi Hạo Tuấn vô cùng u ám.

Sau một lúc lâu, Bùi Hạo Tuấn mới chậm rãi mở miệng: “Tiêu Diệp Nhiên, tôi nói rồi sớm muộn gì cô cũng phải trở về bên cạnh tôi.”

“Anh nằm mơ đi!”

Tiêu Diệp Nhiên khịt mũi coi thường xì một tiếng, cảm thấy người đàn ông này bị điên rồi mới có thể nói câu này làm cho người khác cười đến rụng răng.

Bùi Hạo Tuấn cũng không thèm để ý, chỉ im lặng nhìn cô nhàn nhạt nói: “Có phải nằm mơ hay không thì hiện tại nói còn quá sớm. Tôi sẽ dùng tất cả thủ đoạn làm cho thỏa hiệp! Cô không tin mà cứ chờ mà xem.”

Anh ta nói xong lời cuối cùng thì ánh mắt hiện lên sự độc ác không tên.

Trong lòng Tiêu Diệp Nhiên lạnh xuống, lần đầu tiên cô phát hiện người đàn ông trước mắt khiến người ta cảm giác có chút nguy hiểm.

Mặc dù như vậy nhưng Tiêu Diệp Nhiên cũng không muốn chịu thua trước mặt anh ta, lập tức lạnh mặt nói: “Bùi Hạo Tuấn, có lẽ người khác sẽ sợ anh, nhưng tôi không sợ. Tôi lại muốn biết nếu vừa rồi Cố Tống Vy nghe thấy những lời đó thì cô ta có mất hết lý trí, liều mạng với anh hay không? Dù sao khi người phụ nữ phát điên thì tôi cũng hơi sợ đấy.”

Rốt cuộc Bùi Hạo Tuấn cũng thay đổi sắc mặt.

Anh ta biết Tiêu Diệp Nhiên nói không sai, tính cách Cố Tống Vy luôn kiêu ngạo, hơn nữa cô ta có lòng chiếm hữu anh ta vô cùng mãnh liệt.

Cho tới bây giờ cô ta coi Tiêu Diệp Nhiên là cái đinh trong mắt, nếu cô ta biết anh ta càng mong nhớ Tiêu Diệp Nhiên, nói không chừng sẽ làm ra chuyện đáng sợ gì đó.

Tiêu Diệp Nhiên thấy vẻ mặt do dự của Bùi Hạo Tuấn thì biết được lời nói của mình có tác dụng, cô không khỏi hừ lạnh một tiếng, sau đó cũng không đợi anh ta đáp lại đã tự động tránh ra.

Khoảng nửa tiếng sau, rốt cuộc Cố Tống Vy cũng trang điểm xong, bước ra từ phòng hóa trang.

Cô ta đứng trước mặt Bùi Hạo Tuấn, vẻ mặt không vui oán giận nói: “Hạo Tuấn, lát nữa em sẽ bắt đầu quay phim, nhưng quần áo này quá xấu, em mặc như vậy chắc chắn sẽ không ăn hình, hơn nữa hình tượng của em cũng sẽ giảm đi nhiều.”

Cố Tống Vy mặc một bộ thể thao xanh trắng, chân mang một đôi giày đá bóng màu trắng, rất gợi cảm, lúc này tóc buộc thành đuôi ngựa ở phía sau, trang điểm cũng rất nhạt, hoàn toàn khác với phong cách của cô ta hằng ngay, có vẻ rất bình thường không có gì lạ.

Mà đây không phải là điều Cố Tống Vy muốn.

Cô ta luôn kiêu căng ngạo mạn, cảm thấy ngoại hình và khí chất không tồi, không hề thua kém những ngôi sao nữ nổi tiếng trong giới, mà vẻ đẹp giống như cô ta thì ít nhất thương hiệu cao cấp một chút mới xứng với cô ta.

Bùi Hạo Tuấn dịu dàng an ủi cô ta: “Tống Vy, em vừa tái xuất, em muốn làm người phát ngôn cho một thương hiệu lớn là chuyện không thể nào. Cho nên, hiện tại em phải chấp nhận nhún nhường, sau khi em hot trở lại thì anh sẽ lại cho người tìm đại diện phát ngôn khác, đến lúc đó đồ trang điểm, thương hiệu cao cấp nước ngoài, em tùy ý lựa chọn.”
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 156


CHƯƠNG 156

Cố Tống Vy rõ ràng vẫn không tình nguyện, nhưng Bùi Hạo Tuấn đã nói như vậy, cô cũng không thể nói gì nữa, chỉ có thể làm nũng nói: “Anh đã đồng ý với em nên không được đổi ý.”

“Đương nhiên, em mau quay phim đi, anh ở đây nhìn em.”

Bùi Hạo Tuấn đối xử với Cố Tống Vy cầu gì được nấy, trên mặt làm gì còn vẻ độc ác khi đối mặt với Tiêu Diệp Nhiên trước đó chứ?

“Ừm, em đi đây, em sẽ thể hiện thật tốt.”

Sau đó Cố Tống Vy hơi mỉm cười với Bùi Hạo Tuấn rồi xoay người rời đi.

Nhưng trước khi đi thì cô ta lại liếc Tiêu Diệp Nhiên đứng cách đó không xa, trên mặt tràn đầy đắc ý và khoe khoang.

Tiêu Diệp Nhiên chỉ cảm thấy buồn cười.

Người phụ nữ này đến bây giờ vẫn còn nghĩ cô để ý đến Bùi Hạo Tuấn, cho nên cô ta tìm được cơ hội lộ ra vẻ mặt người chiến thắng với cô.

Cô ta lại không biết trong lòng Tiêu Diệp Nhiên này đã sớm không có vị trí cho Bùi Hạo Tuấn, hành vi của cô ta trong mắt cô chỉ là tên hề nhảy nhót mà thôi.

Quay quảng cáo nhanh chóng bừng bừng khí thế tiến hành, ngoại trừ Cố Tống Vy phải chụp mấy bộ ảnh thì còn phải quay một quảng cáo.

Lúc đầu, quá trình chụp ảnh coi như thuận lợi, chỉ cần thay mấy bộ quần áo, tạo dáng là được.

Nhưng đến lúc quay quảng cáo thì lại không thể tiếp tục tiến hành được nữa.

Cố Tống Vy không đủ chuyên nghiệp, hơn nữa không hề có kỹ thuật diễn, cho nên đạo diễn yêu cầu thần thái, động tác và biểu cảm thì cô ta không thể làm được.

Trong nửa tiếng ngắn ngủi đã NG mấy chục lần, cuối cùng đạo diễn mất hết kiên nhẫn, sắc mặt vô cùng khó coi dặn dò mọi người nghỉ ngơi trước, tối nay lại quay tiếp.

Sắc mặt Cố Tống Vy cực kỳ khó coi.

Tình huống này đối với cô ta mà nói chắc chắn là vô cùng mất mặt, nhất là bên cạnh còn có Bùi Hạo Tuấn và Tiêu Diệp Nhiên ở đây.

Cố Tống Vy chỉ cần nghĩ đến Tiêu Diệp Nhiên lén cười nhạo mình thì cả người không chịu nổi.

“Tôi không quay nữa!”

Cố Tống Vy bị k*ch th*ch, không hề do dự chạy về phía Tiểu Ngải và Tiểu Mỹ hét lên.

Tiểu Ngải vội vàng đưa bình nước cho cô ta, nhẹ nhàng an ủi nói: “Tống Vy, cô bình tĩnh, bây giờ chúng ta thiếu một cái quảng cáo, cô kiên trì một chút, rất nhanh sẽ qua thôi.”

Tiểu Mỹ vừa quạt mát cho Cố Tống Vy vừa nịnh hót nói: “Thật ra Tống Vy đã làm tốt rồi, đạo diễn kia yêu cầu quá cao, chị bớt giận, điều chỉnh trạng thái một chút, em tin chị có thể làm tốt hơn, làm cho bọn họ không thể nói gì.”

Cố Tống Vy oán hận cắn răng, ánh mắt xuyên qua đám người dừng lại trên người Tiêu Diệp Nhiên, c*n m** d*** nói: “Không thể để con khốn Tiêu Diệp Nhiên kia chê cười được, Tiểu Ngải nghĩ cách cho tôi, tôi không dễ chịu thì cô ta cũng đừng hòng sống tốt.”

Tiểu Ngải ngẩn người, nở nụ cười không có ý tốt: “Yên tâm đi, giao cho tôi.”

Quảng cáo của Cố Tống Vy dừng lại nên Tiêu Diệp Nhiên vô cùng nhàm chán, cô chạy tới nói chuyện phiếm với nhân viên công tác.
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 157


CHƯƠNG 157

Hai người là người trong ngành nhưng Tiêu Diệp Nhiên vừa đẹp vừa dễ nói chuyện, nhanh chóng hòa nhập với mọi người.

Trong lúc nói chuyện thì nghe thấy nhân viên ánh sáng nói: “Tôi chưa từng thấy người nào có diễn xuất tệ như thế, cho dù người mới ra mắt cũng không tệ như vậy.”

“Từ lúc tôi vào nghề đến giờ, đây là lần đầu tiên nhìn thấy nhiều NG như vậy, đúng là kỷ lục mới, không biết công ty quảng cáo nghĩ thế nào lại tìm cô ta làm người phát ngôn.”

“Tôi cầm tấm phản chiếu ánh sáng đến mức tay nhức mỏi, hình như đạo diễn cũng cực kỳ tức giận.”



Sau khi Tiêu Diệp Nhiên nghe thấy tiếng phàn nàn về Cố Tống Vy khắp nơi thì cũng không nói gì.

Kỹ thuật diễn của Cố Tống Vy đúng là không tốt, kết quả như vậy cũng có thể hiểu được.

Còn vì sao công ty quảng cáo tìm cô ta quay quảng cáo thì chắc là vì gần đây Cố Tống Vy đã nhận không ít sự chú ý, hơn nữa có Bùi Hạo Tuấn giúp đỡ cho nên mới đến lượt cô ta.

Tiêu Diệp Nhiên không khỏi bĩu môi.

Người phụ nữ muốn đối phó cô lại coi nhẹ giới chén cơm ngành giải trí không hề dễ ăn như vậy, cho dù sau lưng cô ta mạnh thế nào, nhưng không có kỹ thuật diễn thì vẫn không làm gì được.

Tiêu Diệp Nhiên nghĩ đến đây thì không khỏi cười trên nỗi đau của người khác, cô không hề đồng tình chuyện Cố Tống Vy chịu sỉ nhục.

“Tiêu Diệp Nhiên.”

Tiểu Ngải đi tới sau lưng gọi cô một tiếng, thái độ đó có chút khinh người.

“Chuyện gì?”

Tiêu Diệp Nhiên nhướng mày, lạnh nhạt hỏi.

Tiểu Ngải nhanh chóng đi tới đến trước mặt cô, trong tay cầm một cái quạt đưa cho cô nói: “Công ty muốn cô cố gắng xây dựng quan hệ hoà thuận với Tống Vy, đúng lúc bây giờ Tống Vy đang nghỉ ngơi, thời tiết nóng như thế, cô đi qua quạt mát cho cô ta đi, lát nữa tôi sẽ quay lại rồi đăng lên mạng.”

“…”

Tiêu Diệp Nhiên nghe Tiểu Ngải nói thì sững sờ, dùng ánh mắt châm chọc nhìn cô ta cười nói: “Để tôi quạt cho Cố Tống Vy sao?”

“Không sai, nếu muốn làm sáng tỏ thì cũng phải làm cho thật một chút, nếu không thì dân mạng tin thế nào?”

Tiểu Ngải nói với vẻ hợp tình hợp lý, hoàn toàn coi Tiêu Diệp Nhiên là người hầu sai khiến.

Tiêu Diệp Nhiên lập tức nhíu chặt lại: “Lâm Tiểu Ngải, hôm nay trời vẫn chưa tối đâu, cô đã bắt đầu nằm mơ rồi sao? Cô cảm thấy tôi sẽ ngu ngốc làm người hầu cho Cố Tống Vy sai khiến sao?”

“Tiêu Diệp Nhiên, cô muốn cãi mệnh lệnh của công ty sao?”

Dường như Tiểu Ngải đã sớm đoán được Tiêu Diệp Nhiên sẽ từ chối nên lập tức cười lạnh một tiếng, dứt khoát dùng danh nghĩa công ty ép buộc cô.

Tiêu Diệp Nhiên nghe vậy thì cười lạnh: “Lâm Tiểu Ngải, đừng lấy công ty ra nói chuyện nữa, ở đây cũng không phải là Thời Thụy, nếu cô muốn xây dựng hình ảnh giả dối kia thì tôi có thể phối hợp, nhưng đừng nghĩ chơi đùa với tôi, tôi đến đây không phải để hầu hạ Cố Tống Vy.”

“Tiêu Diệp Nhiên, cô…”

Tiểu Ngải không nghĩ tới Tiêu Diệp Nhiên khó chơi như vậy, sắc mặt thay đổi định quát lớn hai tiếng, nhưng cô ta còn chưa nói xong lại thấy ánh mắt Tiêu Diệp Nhiên trở nên mỉa mai.
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 158


CHƯƠNG 158

“Làm sao? Muốn dạy dỗ tôi?” Cô trào phúng cong môi nói: “Ha ha, hay là cô kêu Cố Tống Vy đến quạt cho tôi nhé? Vậy thì cô cũng có thể quay lại rồi đăng lên mạng, để cho người khác biết quan hệ của tôi và cô ta hòa thuận thế nào.”

“Cô mơ đi!”

Lâm Tiểu Ngải không chút suy nghĩ nói.

Cô ta vừa dứt lời, ánh mắt Tiêu Diệp Nhiên đột nhiên lạnh lẽo: “Nếu đã như vậy thì cô có tư cách gì yêu cầu tôi làm như vậy? Cô quay về nói với Cố Tống Vy, nếu cô ta được nước lấn tới thì cẩn thận tôi mặc kệ tất cả.”

Thái độ Tiêu Diệp Nhiên không thể nói là không cứng rắn, thời gian này, Cố Tống Vy dùng mọi thủ đoạn muốn sỉ nhục cô, cô biết rất rõ.

Người phụ nữ kia thật sự cho rằng cô dễ bị bắt nạt sao?

Tiểu Ngải thấy Tiêu Diệp Nhiên cứng rắn như thế thì khí thế kiêu ngạo lập tức giảm xuống, sau đó cô ta cắn chặt răng, chỉ có thể xám xịt rời đi.

Cô ta vừa đi, Tiêu Diệp Nhiên cũng thu hồi ánh mắt, lười quan tâm bọn họ.



Cố Tống Vy thấy Tiểu Ngải đi lâu như vậy, trên mặt có chút không kiên nhẫn, kết quả lại thấy cô ta một người trở về, ánh mắt không khỏi hơi trầm xuống: “Tiêu Diệp Nhiên đâu?”

Sắc mặt Tiểu Ngải có chút khó coi, do dự một chút mới nói lại lời nói của Tiêu Diệp Nhiên.

Cố Tống Vy nghe Tiểu Ngải nói xong thì nổi giận, đứng dậy mắng: “Con khốn kia!”

Tiểu Ngải đứng ở phía sau, có chút nơm nớp lo sợ hỏi: “Tống Vy, hiện tại phải làm sao bây giờ? Người phụ nữ mềm cứng không ăn, chúng ta vốn không làm gì được cô ta.”

Cố Tống Vy không trả lời, nhưng gương mặt tức giận trở nên nhăn nhó, cô ta nghiến răng nghiến lợi nhìn bóng lưng Tiêu Diệp Nhiên, ánh mắt tràn đầy ác độc. Tải ápp Тrцуeл ноla để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Cố Tống Vy cũng biết bây giờ rất khó đối phó Tiêu Diệp Nhiên, nhưng cô ta càng cảm thấy sau lưng Tiêu Diệp Nhiên có người đàn ông kia.

Lần này cô ta muốn tìm cơ hội sỉ nhục Tiêu Diệp Nhiên, cũng dạy dỗ cô ta một trận, lại không nghĩ rằng không sỉ nhục được thì ngược lại còn xấu hổ.

Cố Tống Vy vô cùng oán hận, tràn đầy ghen ghét.

Dựa vào cái gì mỗi lần con khốn kia đều sống tốt hơn cô ta chứ?

Đàn ông, thân phận, thậm chí là tài sản nhà họ Tiêu… Mỗi lần cô ta phải ngước nhìn cô, thậm chí sống dưới hơi thở của cô.

Cảm giác này, cô ta thật sự chịu đủ rồi!

“Tống Vy?”

Tiểu Ngải và Tiểu Mỹ thấy Cố Tống Vy thay đổi vẻ mặt liên tục thì không khỏi có chút hoảng hốt.

Cố Tống Vy hít một hơi thật sâu, đè xuống cơn tức giận trong lòng, lạnh lẽo nói: “Không sao, sau này sẽ còn rất nhiều cơ hội giải quyết cô ta, đi đi, để cô ta đến quay clip, lần này tôi buông tha cho cô ta trước đã.”

“Được.”

Tiểu Ngải gật đầu, lại đi gọi Tiêu Diệp Nhiên một lần nữa.

Lần này Tiêu Diệp Nhiên đến, nhưng vẻ mặt lại mang theo sự lạnh lẽo.

Cô đứng trước mặt mấy người bọn họ, không kiên nhẫn nói: “Muốn quay thì mau quay đi.”
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 159


CHƯƠNG 159

Vẻ mặt của mấy người Cố Tống Vy và Tiểu Ngảirõ ràng cứng lại một chút, sau đó Cố Tống Vy hít một hơi thật sâu, đáy mắt lướt qua một tia nhẫn nhịn, gật đầu với Tiểu Ngải.

Tiểu Ngải lạnh lùng nói với Tiêu Diệp Nhiên: “Đứng bên cạnh Tống Vy.”

Tiêu Diệp Nhiên bĩu môi, đi tới, sau đó đứng song song với Cố Tống Vy.

Hai người đứng chung một chỗ, một người có vẻ mặt lạnh nhạt, một người cô gắng kiềm nén lửa giận, nhìn thế nào cũng không thấy hòa thuận.

Một lát sau, Tiêu Diệp Nhiên đột nhiên cười lạnh: “Cố Tống Vy, mọi người đều rất bận, nếu cô tiếp tục dùng vẻ mặt này, tôi thấy đừng quay thì hơn.”

Cố Tống Vy hít một hơi thật sâu, đối mặt nhìn Tiêu Diệp Nhiên, rốt cuộc cũng nở một nụ cười.

Nhưng nụ cười kia cũng không hiền lành, thậm chí bầu không khí tràn ngập đối đầu gay gắt.

“Tiêu Diệp Nhiên, cô cũng đừng đắc ý, cô thật sự cho rằng tôi không trị không được cô sao?”

“Ha ha, có thủ đoạn gì thì cứ dùng hết đi, tôi theo đến cùng.”

Tiêu Diệp Nhiên mỉa mai cười hai tiếng, khuôn mặt không sợ chút nào.

Gò má Cố Tống Vy giật giật hai cái, trong mắt lóe lên sự u ám, hừ nói: “Cô cứ chờ xem.”

Lúc hình ảnh Tiêu Diệp Nhiên và Cố Tống Vy đứng cạnh nhau đăng lên mạng thì lập tức tạo ra một trận sóng to gió lớn.

Hai người cũng không phải siêu sao, nhưng sự chú ý từ chuyện tình tay ba kia lại không hề thua kém với ngôi sao tuyến một.

Nhưng toàn thế giới đều biết Cố Tống Vy và Tiêu Diệp Nhiên là kẻ thù, cho nên lúc Thời Thụy tung ảnh hai người ở chung ‘hòa thuận’ thì lập tức dẫn đến một trận mắng chửi.

Trước đó không ít cư dân mạng bảo vệ Tiêu Diệp Nhiên đều tỏ vẻ vô cùng thất vọng.

Có người tiếc rèn sắt không thành thép chỉ trích Tiêu Diệp Nhiên, vì sao lại tha thứ cho loại người như Cố Tống Vy, cuộc chiến gian khổ trước đó được coi là gì? Cô làm như vậy thì sao xứng với những cư dân mạng ủng hộ cô như thế?

Có có người mắng Tiêu Diệp Nhiên ngốc như thế, bị cướp đàn ông cũng đáng đời.

Nhưng cũng có không ít người sáng suốt nhìn ra được vấn đề trong đó, cũng phân tích chính xác tình hình của Tiêu Diệp Nhiên ở Thời Thụy, chỉ ra bối cảnh của Cố Tống Vy, chắc chắn cô ta liên kết với Thời Thụy, ép buộc Tiêu Diệp Nhiên làm như vậy.

Trong đó cũng không thiếu người mắng Cố Tống Vy, cảm thấy cô ta không thay đổi nhuộm bẩn ngành giải trí, ba ngày hai hôm lăng xê chiếm đầu đề, cảm thấy buồn nôn.

Trong nhất thời, trên mạng mỗi người một kiểu, nhưng từ đầu đến cuối đương sự Tiêu Diệp Nhiên lại không hề đáp trả.

Buổi tối, Tiêu Diệp Nhiên quay về khách sạn ăn bữa tối, cô tắm rửa xong, trên người mặc một bộ áo ngủ nằm trên sô pha, nghiêng người dựa vào Cố Mặc Đình, có chút bất đắc dĩ nhìn màn hình máy tính nói: “Mỗi lần đứng bên cạnh người phụ nữ kia, không có chuyện gì tốt cả.”

“Đúng là có thể kiếm chuyện, nhưng người sáng suốt vẫn rất nhiều, sự thật nhanh chóng được phơi bày.”

Cố Mặc Đình không quan tâm đọc tài liệu, đầu cũng không ngẩng lên.

“Thật ra em không quan tâm cư dân mạng nói thế nào, nhưng cả ngày cột chung tên với Cố Tống Vy đúng là làm cho người ta buồn nôn.”

Tiêu Diệp Nhiên bĩu môi, thuận tay tắt trang web tin tức trên máy tính đi, lười đọc tiếp.

Cố Mặc Đình thấy thế, rốt cuộc cũng ngẩng đầu lên từ tài liệu, cười nhạt nói: “Lần này em không có thủ đoạn phản đòn lại sao?”

“Không có.”
 
Back
Top Bottom