Ngôn Tình Nuông Chiều Em Đến Nghiện

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 80


CHƯƠNG 80

“La ai dạy anh ấy vậy” Cô bất giác hỏi một câu.

“Tự học, lúc anh hai đi du học ở nước ngoài, mọi sinh hoạt cá nhân đều tự mình lo. Có điều, bình thường không dễ gì anh ấy làm cho người khác ăn đâu, ngay cả em trai như tôi cũng chỉ may mắn được ăn một lần mà thôi, còn lần này thì nhờ phúc của chị dâu đó!”

“Ái chà, đúng là hời cho anh quá rồi.”

Tiêu Diệp Nhiên chép miệng trừng mắt liếc Cố Thanh Chiêu rồi không nói gì nữa, mà chỉ nhìn chằm chằm vào người đàn ông đẹp trai đang nấu ăn ấy.

Nêm gia vị, đảo thức ăn, mỗi một động tác trong toàn bộ quá trình của anh ấy đều gọn gàng, ngăn nắp, không hề luống cuống tay chân.

Khoảng chừng nửa giờ sau, năm món mặn một món canh được bưng lên, bày biện đẹp mắt, màu sắc hương vị đều không thể chê vào đâu được, tất cả đều toát lên sức cám dỗ mạnh mẽ.

“… Thật lợi hại!”

Tiêu Diệp Nhiên trợn mắt há mồm sững sờ cảm thán, nghĩ bụng tay nghề của anh chàng Cố Mặc Đình này không hề thua kém mình chút nào cả.

“Đúng vậy đúng vậy! Anh hai, em có thể ăn được chưa?”

Cố Thanh Chiêu ngồi ở phía bên kia, một tay cầm chiếc đũa, một tay cầm chén, hai mắt dán chặt vào mâm thức ăn, không chịu dời sang chỗ khác.

Cố Mặc Đình liếc anh ta: “Ăn xong rồi cút!”

“Không thành vấn đề.”

Cố Thanh Chiêu nhếch miệng, lập tức gắp lia lịa.

Tiêu Diệp Nhiên bật cười rồi cũng cầm đũa lên gắp thức ăn cho vào miệng.

Cố Mặc Đình nhìn cô, bình thản hỏi: “Mùi vị thế nào?”

“Khỏi phải nói, tay nghề này của anh khiến em cũng phải hổ thẹn vì không bằng đấy.”

Tiêu Diệp Nhiên giơ ngón tay cái lên khen nhưng nét mặt lại có chút sầu lo: “Làm sao bây giờ? Em cảm thấy, tay nghề nấu ăn của mình không thể phản ánh được tiêu chuẩn làm vợ hiền của em rồi.”

“Không sao, chỉ cần ở cạnh anh thì em chính là vợ hiền.”

Nghe Cố Mặc Đình chẳng thèm để ý đến người bên cạnh, nói năng dịu dàng với cô như vậy thì Cố Thanh Chiêu đang hùng hục ăn bên kia liền đánh rớt một miếng thức ăn.

Quả nhiên là ai rồi cũng sẽ khác, vừa xuống bếp, vừa nói những lời buồn nôn như vậy… Đãi ngộ này ngay cả em trai như anh cũng chưa được hưởng nữa là!

Như vừa có một trận cuồng phong quét qua, thức ăn trên bàn đã bị dọn sạch sẽ, trong đó, Cố Thanh Chiêu là người cường điệu nhất, ăn đến mức bụng căng phồng, trông như bất cứ lúc nào cũng có thể nổ tung.

Tiêu Diệp Nhiên thấy vậy rất buồn cười còn Cố Mặc Đình thì thẳng tay đuổi khách, trực tiếp bảo anh ta cút đi.

Cố Thanh Chiêu đi rồi, Cố Mặc Đình và Tiêu Diệp Nhiên cùng nhau lên lầu, vào phòng làm việc, anh thì làm công chuyện của mình còn cô thì viết bài cho buổi phỏng vấn mà mình đã thực hiện hôm nay.

Bầu không khí hòa hợp giữa hai người phảng phất như hai vợ chồng già đã cưới nhau được mấy chục năm vậy, chuyện ai người ấy làm, không quấy rầy lẫn nhau, hai người thoải mái ở cạnh nhau làm việc và thời gian cứ thế trôi qua trong tĩnh lặng.

Khoảng chừng mười giờ thì Cố Mặc Đình giải quyết xong công việc nên anh đi tới ngồi xuống bên cạnh Tiêu Diệp Nhiên, choàng tay ôm hông cô, động tác cực kỳ tự nhiên: “Còn nhiều không?”
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 81


CHƯƠNG 81

Tiêu Diệp Nhiên theo bản năng nhích lại gần lồng ngực anh, khẽ mỉm cười một cái: “Còn chút xíu nữa là xong rồi, anh đi tắm trước đi, lát nữa em sang.”

“Đêm nay anh muốn tắm cùng với em.”

Giọng nói thủ thỉ của Cố Mặc Đình vang lên bên tai Tiêu Diệp Nhiên, hơi thở ấm áp phả vào mặt hơi nhột khiến cho cô giật mình và tim đập nhanh.

Cơ thể mềm mại của Tiêu Diệp Nhiên run lên, những ngón tay vốn dĩ đang gõ bàn phím của cô liền khựng lại, hai gò má nóng hổi, hơi thở đình trệ.

“Anh… Anh nói đùa đúng không?”

Cô quay lại nhìn anh, trong mắt cô dâng lên sự bối rối khó diễn tả bằng lời.

Cố Mặc Đình quan sát vẻ đẹp động lòng người của cô và cuối đầu hôn lên một cô một cái rồi lắc đầu: “Không hề! Anh đã nói là sẽ không động vào em thì sẽ không động nhưng anh muốn hỏi vợ một câu, khi nào thì em có thể sẵn sàng đây? Anh sợ là anh sắp không nhịn được nữa.”

Giọng nói cuốn hút của anh quanh quẩn bên tai khiến cho con tim cô bất ngờ rung động.

Tiêu Diệp Nhiên phát hiện khi anh dụ dỗ cô một cách ngập tràn ma lực như vậy thì con tim của cô sẽ run rẩy, toàn thân tê dại và mơ hồ có cảm giác rằng mình khó mà chống cự được.

Nhưng Tiêu Diệp Nhiên cuối cùng vẫn nhìn Cố Mặc Đình với ánh mắt áy náy: “Xin lỗi, Mặc Đình vì đã bắt anh phải nhân nhượng em như vậy. Chỉ là, hiện tại em vẫn chưa sẵn sàng. Anh xứng đáng với điều tốt đẹp nhất còn em hiện tại chưa xứng với anh. Cho nên, hãy chờ em thêm ít lâu nữa thôi, em sẽ nhanh chóng điều chỉnh thật tốt, được không?”

“Được, có lời này của em là đủ rồi.”

Cố Mặc Đình cười gật đầu, ánh mắt ngập tràn sự thỏa mãn.

Tiêu Diệp Nhiên thở phào nhẹ nhõm, mang theo sự áy náy tắt máy tính rồi nhanh chóng đứng dậy, rời khỏi lồng ngực anh và nói: “Em đi trước giúp anh xả nước nhé.”

Cố Mặc Đình sững sờ, nhìn theo bóng hình xinh đẹp chạy đi nhanh như chớp, ánh mắt đột nhiên sâu hút, còn đôi môi thì khẽ nhếch lên, nở một nụ cười sung sướng.

Tiêu Diệp Nhiên giúp Cố Mặc Đình xả nước xong liền đi ra ngoài.

Về phần Cố Mặc Đình, anh cũng không yêu cầu cô phải tắm cùng mình, dù sao thì anh cũng không có cách nào đảm bảo cho mình lần nào cũng có thể giữ vững lý trí.

Còn Tiêu Diệp Nhiên thì nhân lúc anh tắm đã nhanh chóng giải quyết cho xong phần công việc còn sót lại.

Đến khi quay lại phòng thì cũng là lúc Cố Mặc Đình tắm rửa xong và đi ra.

Tóc của anh ướt nhẹp, nước trên tóc không ngừng nhỏ giọt xuống, thân thể cao ráo được bọc trong chiếc áo choàng tắm lộ ra xương quai xanh quyến rũ và lồng ngực rắn chắc, cả người thoạt trông vừa mạnh mẽ vừa hoang dại.

Tim Tiêu Diệp Nhiên suýt chút nữa thì chậm mất một nhịp, nhìn muốn xuất thần.

Cố Mặc Đình khẽ cười đi tới trước mặt cô: “Bà xã ơi, em nhìn anh chằm chằm như vậy là muốn mời gọi anh hôn em sao?”

Hormone nam giới nồng đậm xen lẫn mùi thơm ngát sau khi tắm, thúc đẩy Tiêu Diệp Nhiên hoảng hốt, cô sực tỉnh định tránh đi nhưng người đàn ông ấy đã nhanh hơn một bước, vươn tay ôm chầm lấy eo cô kéo cô vào lòng, sau đó lập tức tập kích cô bằng một nụ hôn sâu.

Lúc này đây, Tiêu Diệp Nhiên không hề phản kháng, vô cùng thuận theo, phối hợp cùng anh, chỉ chốc lát sau cô liền mê mẩn hòa mình vào nụ hôn khó có thể kềm chế.
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 82


CHƯƠNG 82

Sau khi bị Tiêu Diệp Nhiên phản kích mạnh mẽ, Cố Tống Vy cuối cùng cũng an phận ít nhiều, mấy ngày trôi qua, sự thóa mạ trên mạng cũng lắng dần, chỉ còn lại có lẻ tẻ đôi câu vài lời.

Tuy nhiên Tiêu Diệp Nhiên cũng nhờ đó mà thu về không ít sự chú ý, rất nhiều fan kêu gọi cô debut.

Liên tục mấy ngày nay các thương hiệu quảng cáo không ngừng gọi điện thoại tới, hỏi cô có nhận làm đại diện thương hiệu không. Thậm chí còn có cả công ty quản lý trực tiếp hỏi công ty cô muốn giật cô về tay và còn nói rằng sẽ tận lực lăng xê cô.

Đối với chuyện lần này, Tiêu Diệp Nhiên cảm thấy không biết nên khóc hay cười.

Tống An Kỳ liền trêu chọc cô: “Cơ hội tốt như vậy, sao cậu không thể xem sao? Cậu xinh đẹp như vậy lại còn có có thần thái, hoàn toàn đủ điều kiện để lấn sân vào giới showbiz, hơn nữa cơ hội để cho mấy cô diễn viên ấy hít khói như vậy quả thực rất khó có được đó nha!”

Nhưng Tiêu Diệp Nhiên lại kiên quyết lắc đầu: “Không được, giới showbiz rắc rối lắm, tớ làm phóng viên tuy rằng khổ cực, nhưng không cần ngày nào cũng như bước đi trên băng mỏng, lại còn có quyền giữ sự riêng tư của mình. Với tớ mà nói, cuộc sống của một ngôi sao chính là sống không bằng chết.”

“Vậy cũng được, tớ cũng không thích loại cuộc sống đó. Có điều, cậu nghĩ vậy nhưng chưa chắc Cố Tống Vy sẽ nghĩ như vậy. Tớ nghe nói, gần đây cô ta đang chuẩn bị quay lại showbiz, hơn nữa Bùi Hạo Tuấn còn chi ra một số tiền rất lớn, tự mình vận dụng các mối quan hệ sẵn có xây dựng bệ phóng cho Cố Tống Vy.”

Ánh mắt của Tống An Kỳ vô cùng lạnh lẽo, giọn điệu hơi có chút tức giận nói: “Một gã phụ tình, một ả trà xanh, đến bây giờ vẫn còn phí hết tâm tư vì không muốn cậu được sống tốt. Cậu đợi mà xem, sau này Cố Tống Vy thật sự quay lại showbiz rồi thì cô ta nhất định sẽ dùng tất cả thủ đoạn, tiếp tục chèn ép cậu.”

“Sợ cái gì? Loại người không có ai dạy dỗ như cô ta thì phải dạy cho tới khi nào cô ta hiểu chuyện mới thôi.”

Tiêu Diệp Nhiên khinh thường nói, nghiễm nhiên là không hề sợ chút nào.

Tống An Kỳ cũng gật đầu: “Cũng đúng, có điều, tớ chỉ sợ cô ta giở trò xảo quyệt mà thôi, một người phụ nữ có thể tàn nhẫn với chính mình như vậy thì tuyệt đói có thể làm ra những chuyện điên rồi hơn nữa.”

“Ha ha, cậu đúng là xem thường cô ta rồi, mấy ngày nay, Lại Tiểu Lan chẳng phải vẫn thường tới tìm tớ gây phiền phức sao? Nếu như không phải Cố Tống Vy ở sau lưng sai sử thì sao cô ta lại đối với tớ như vậy chứ?”

Dường như muốn chứng thực cho lời nói của Tiêu Diệp Nhiên, chỉ chốc lát sau, Lại Tiểu Lan quả nhiên đã đến: “Tiêu Diệp Nhiên, tối nay có một buổi họp mặt phóng viên, tôi bận việc khác rồi, cô đi thay tôi nhé. Lần này người mời tôi là đạo diễn mới nổi Lâm Thành, cho nên cô không được phá hỏng đâu đấy.”

Lại Tiểu Lan nghênh ngang giao việc xong liền không cho Tiêu Diệp Nhiên cơ hội phản ứng, trực tiếp xoay người rời đi.

“Người phụ nữ này quả nhiên là chẳng tốt lành gì, cô ta làm vậy là cố ý đẩy cậu vào chỗ dầu sôi lửa bóng đấy!”

Tống An Kỳ nghiếng răng nghiến lợi nhìn bóng lưng Lại Tiểu Lan, cả giận nói.

Tiêu Diệp Nhiên cũng nhíu mày.

Đạo diễn Lâm Thành nổi danh là háo sắc, thấy phụ nữ xinh đẹp liền muốn đưa lên giường, trong giới có không ít ngôi sao nữ dính líu đến anh ta, tác phong vô cùng tồi tệ.

Hành động lần này của Lại Tiểu Lan hiển nhiên là không có ý tốt.

Trong lòng Tiêu Diệp Nhiên có dự cảm không tốt, trực giác nói cho cô biết, đêm nay nhất định sẽ xảy ra chuyện.

Tống An Kỳ cũng hơi bất an: “Diệp Nhiên, hay là tìm Lại Tiểu Lan từ chối đi.”

Tiêu Diệp Nhiên lắc đầu: “Không cần, ai bảo cô ta là cấp trên chứ, tớ đi cũng được.”
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 83


CHƯƠNG 83

“Không được, theo tớ được biết, cô nàng Lại Tiểu Lan rất thân với Lâm Thành, chỉ sợ cô ta đã đánh tiếng trước với Lâm Thành chuẩn bị giở trò với cậu. Tối nay tớ sẽ đi cùng cậu, nếu có chuyện gì thì cũng có người giúp cậu.”

Thái độ của Tống An Kỳ vô cùng kiên quyết, Tiêu Diệp Nhiên suy nghĩ một chút rồi cũng không từ chối,

Có thêm người thì cũng đỡ lo hơn, nếu như xảy ra chuyện gì, cũng có thể hỗ trợ lẫn nhau.

Tối hôm đó, Tiêu Diệp Nhiên và Tống An Kỳ đến một quán bar theo địa chỉ mà Lại Tiểu Lan đã cho.

Nơi hợp mặt nằm trong một phòng bao lớn của quán bả, hai người vừa vào trong liền phát hiện bên trong ngoại trừ đạo diễn Lâm Thành và một vài phóng viên ra còn có một vài ngôi sao có chút danh tiếng của showbiz cũng như một vài nhà đầu tư.

Cảnh tượng hào nhoáng như vậy quả thật khiến Tiêu Diệp Nhiên và Tống An Kỳ có cảm giác bất ngờ.

Hai người chào hỏi mọi người xong liền tìm một nơi ngồi xuống, kết quả ngồi chưa ấm ghế thì đạo diễn Lâm Thành liền nhìn sang, cười nói: “Hai cô là phóng viên của Thời Thụy à? Tới muộn nên phải phạt rượu nha.”

Những vị khách gần đó lập tức lên tiếng ủng hộ, yêu cầu tự phạt ba ly.

Tiêu Diệp Nhiên chau mày.

Tửu lượng của cô không tốt, hơn nữa rượu mà bọn họ uống đều là rượu trắng, nếu như uống liền tù tì ba ly thì sợ là sẽ say mất.

Tửu lượng của Tống An Kỳ tương đối khá nên cô ấy liền cười nói: “Đạo diễn Lâm, Diệp Nhiên của chúng tôi uống kém lắm nên phần của cô ấy, tôi sẽ uống tha.” Tải ápp ноla để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

“Như vậy sao được, lúc nãy ai cũng tự mình uống hết trơn, có ba ly thôi mà, sẽ không say đâu.”

Lâm Thành rõ ràng là không buông tha Tiêu Diệp Nhiên, anh ta nhìn chòng chọc thân hình của cô với ánh mắt vô cùng suồng sã.

Đêm nay, Tiêu Diệp Nhiên cố ý ăn mặc rất kín đáo, áo T-shirt đơn giản cùng quần jean, trang phục vô cùng bình thường nhưng trang phục bình thường lại không che nổi dáng người tuyệt đẹp của cô.

Thấy ánh mắt ghê tởm của gã đàn ông ấy, tự đáy lòng Tiêu Diệp Nhiên liền dâng lên sự khó chịu.

“Tên khốn nạn này.”

Tống An Kỳ ở bên cạnh thấy vậy thì nghiến răng nghiến lợi, hận không thể chửi gã ta.

“Không sao cả, tôi uống.”

Tiêu Diệp Nhiên hít sâu một hơi, đứng dậy, cầm ly rượu trên bàn lên, uống ba ly liên tiếp.

Uống xong, mọi người reo lên hoan hô, Tiêu Diệp Nhiên lại nhíu mày, ngồi xuống bên cạnh Tống An Kỳ, dặn dò cô: “Lát nữa nhớ phải xem chừng tớ đấy nhé.”

Tống An Kỳ gật đầu: “Yên tâm đi.”

Lúc này, một nữ nghệ sĩ đột nhiên nói: “Ấy, vị này không phải là phóng viên mà có tin đồn oanh liệt với thái tử của tập đoàn Bùi Thị trước đó hay sao?”

“Đúng vậy, chính là cô ấy!”

“Haha, cô Đường, nghe nói gần đây có rất nhiều quản lí của các công ty hỏi cô có muốn ra mắt hay không, trùng hợp là tối nay đạo diễn Lâm của chúng tôi và cả các nhà đầu tư đều ở đây, muốn nổi tiếng, thì phải nắm bắt thời cơ đó nha.”

“Đúng vậy đúng vậy, tin đồn trước đó đã khiến cô vô cùng nổi tiếng rồi, tình huống nhưng vậy, chỉ là đãi ngộ của những ngôi sao hàng đầu thôi đó.”
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 84


CHƯƠNG 84

Mấy người ở bên kia xúm lại trêu chọc, trong đó thậm chí còn có những câu nói không mang ý tốt lành.

Lâm Thành nghe thấy vậy, khẽ cười: “Khí chất của cô Tiêutốt như vậy, nếu như mà cẩn thận bồi dưỡng, nhất định sẽ nổi tiếng, chỉ là không biết cô Tiêucó ý định này hay không mà thôi, nếu như có, chúng ta có thể nói chuyện riêng với nhau.”

“Chết tiệt, tên đểu giả này!”

Tống An Kỳ tức đến mức mặt mũi đều tái mét đi.

Tên khốn nạn này đang công khai tỏ ý muốn thực hiện quy tắc ngầm với Tiêu Diệp Nhiên, đúng là vô sỉ đến cùng cực.

Sắc mặt của Tiêu Diệp Nhiên cũng không được tốt lắm.

Người phụ nữ Lại Tiểu Lan kia, quả nhiên muốn khiến cô cảm thấy khó xử.

Nhưng cuối cùng cô vẫn kiềm chế được cơn tức giận trong lòng mình, nở nụ cười khéo léo: “Cảm ơn ý tốt của đạo diễn Lâm, có điều niềm đam mê của tôi không phải là nghề này, nói chuyện riêng thì thôi vậy, ngược lại là những nghệ sĩ nữ bên cạnh anh đây, mãi vẫn chưa thể nổi được, có lẽ là bọn họ cần sự trợ giúp này hơn tôi đấy, vậy nên, không phiền đạo diễn Lâm nhọc công nữa.

Lời này vừa thốt ra, không khí trong phòng bao trở nên cứng ngắc, còn mấy nghệ sĩ nữ ngồi bên cạnh đạo diễn Lâm, sắc mặt cũng thay đổi liên tục.

Có điều, Tiêu Diệp Nhiên không hề để ý đến bọn họ.

Ban nãy cô thấy rất rõ ràng, đám người đó phối hợp ăn ý với nhau lôi cô ra làm trò đùa, kèm theo cả sự ác ý rõ ràng, vì vậy, Tiêu Diệp Nhiên cũng không có ý định để cho bọn họ dễ chịu.

“Cô Tiêuquả là một người có cá tính, có điều đều là người trong giới với nhau, có người giúp đỡ thì vẫn tốt hơn nhiều, hơn nữa, tôi cũng có lòng yêu mến cô Tiêuđây.”

Lâm Thành nói một cách quang minh chính đại, nhưng mà, trong đôi mắt đó lúc nào cũng mang theo ý đồ xấu xa.

Đối với một người đã quen nhận được sự chào đón trong giới như Lâm Thành mà nói, một người như Tiêu Diệp Nhiên, một người đẹp không nhiễm chút bụi trần, thì lại càng có sức hấp dẫn đối với ông ta.

Càng quan trọng hơn là, dáng người của cô vô cùng hoàn hảo, ba vòng đâu ra đấy, Lâm Thành không kiềm chế nổi những ảo tưởng trong lòng mình, nếu như có thể đè cô ở phía dưới mình, nhất định sẽ rất sảng khoái.

Tống An Kỳ tức đến mức muốn giết người, Tiêu Diệp Nhiên cũng vô cùng tức giận, nhưng cũng vẫn ngăn cản Tống An Kỳ lại, cười nói: “Vậy thì thật sự cảm ơn đạo diễn Lâm, có điều, tuy nói là đều ở trong giới với nhau, nhưng tôi cũng không giống với những nghệ sĩ kia, vì một cơ hội, mà phải ra sức lấy lòng anh, nói không chừng, cả đời này chúng ta cũng chẳng có gì liên quan đấy nhau đấy chứ.”

Tiêu Diệp Nhiên vừa nói xong, không khí trong phòng bao lại trở nên đông cứng một lần nữa, ánh mắt mọi người nhìn Tiêu Diệp Nhiên cũng đã có chút thay đổi, dường như cảm thấy bất ngờ về sự to gan này của cô.

“Diệp Nhiên, tên này tuy ghê tởm khiến người ta chán ghét, nhưng bây giờ chúng ta đang ở trên địa bàn của anh ta, hơn nữa, bối cảnh của tên khốn nạn này không đơn giản, chúng ta đắc tội rõ ràng như vậy, liệu có…”

Tống An Kỳ nghe được lời phản bác không khách khí của Tiêu Diệp Nhiên, cô cũng ngơ ra, bèn lo lắng hỏi.

Tuy lời này của Tiêu Diệp Nhiên quả thật trút giận vô cùng hiệu quả, nhưng Tống An Kỳ hiểu rõ, sở dĩ Lâm Thành có thể huênh hoang, không chút cố kị như vậy, là bởi vì anh rể của anh ta, là ông chủ của công ty giải trí Thanh Hải.

Giải trí Thanh Hải cũng chỉ đứng sau Hoàng Đình ở trong nước, mà Lâm Thành có thể huênh hoang chơi gái trong giới giải trí như vậy, đương nhiên không thể thiếu phần anh rể anh ta.
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 85


CHƯƠNG 85

Trước kia Lâm Thành ra tay đều vô cùng thuận lợi, nhưng không ngờ đến, lại gặp trở ngại chỗ Tiêu Diệp Nhiên, hơn nữa còn là trước mặt mọi người.

“Loại người như vậy, đã bị chiều hư rồi, còn thật sự tưởng rằng, người phụ nữ nào anh ta cũng có thể dây vào hay sao.”

Đối với sự lo lắng của Tống An Kỳ, Tiêu Diệp Nhiên cũng không lấy làm lạ.

Nhất thời, sắc mặt Lâm Thành thay đổi liên tục, lúc thì đỏ ửng, lúc thì tái mét, cuối cùng lại thành màu gan lợn.

“Cô Đường, đạo diễn Lâm có ý tán thưởng cô, cô ngoan ngoãn nghe theo là được rồi, đối địch lại như vậy, cũng không biết điều quá rồi đó?”

“Cho cô mặt mũi thì cô không cần, mấy ngày trước còn tranh giành đàn ông với chị của mình, cô thanh cao đến mức nào chứ?”

Những nữ nghệ sĩ ban nãy bị chế giễu, lúc này ai cũng tức giận chỉ trích Tiêu Diệp Nhiên.

Tiêu Diệp Nhiên lạnh lùng “hừ” một tiếng nhìn bọn họ: “Tôi cũng chẳng chỉ đích danh ai, mọi người tự cảm thấy chột dạ như vậy, tôi cũng không còn cách nào khác.”

“Hừ, Tiêu Diệp Nhiên, cô thật sự tưởng rằng tôi không dám đối phó cô hay sao? Cô nên biết rằng, với năng lực của tôi, muốn khiến cô mất đi công việc, dễ dàng biết bao chứ? Bây giờ tôi cho cô một cơ hội, xin lỗi tôi, sau đó ngoan ngoãn ở cùng tôi một đêm, chuyện cô chống đối tôi, tôi sẽ không so đo nữa. Nếu không… ngày mai cô và bạn cô cứ chờ bị đuổi việc đi!”

Sau khi bị khó xử, cuối cùng Lâm Thành cũng xé nát tấm mặt nạ của mình, trực tiếp uy h**p Tiêu Diệp Nhiên.

Những phóng viên xung quanh thấy vậy, sợ hãi đến mức không dám lên tiếng, chỉ sợ bản thân không cẩn thận sẽ bị liên lụy.

Sắc mặt của Tiêu Diệp Nhiên và Tống An Kỳ cũng thay đổi liên tục.

Quy mô của Thời Thụy tuy không nhỏ, nhưng nếu như giải trí Thanh Hải muốn gây sức ép, Thời Thụy cũng chỉ có thể ngoan ngoãn khoanh tay chịu trói.

“Diệp Nhiên, làm sao đây?”

Tuy Tống An Kỳ hay khoe mẽ, thường xuyên hấp tấp, nhưng vào những trường hợp như vậy, cô cũng chỉ có thể ngoan ngoãn cúi đầu, nhất thời mất đi chủ kiến.

Tiêu Diệp Nhiên nhíu mày, cô cũng cảm thấy có chút lo lắng.

Có điều cô cũng không định xin lỗi vì chuyện ban nãy.

Xin lỗi loại người khốn nạn như vậy, còn phải ở cùng anh ta một đêm, cô thà chết còn hơn.

Vào lúc không khí trong phòng trở nên ngưng đọng, một phóng viên ban nãy đi ra nhà vệ sinh, đang từ bên ngoài bước vào, gương mặt tỏ vẻ vô cùng kích động: “Tổng giám đốc Cố, ban nãy tôi ở bên ngoài nhìn thấy Cố Mặc Đình của Hoàng Đình!”

Chuyện này có chút đột ngột, mọi người đều ngơ ra, sau đó mười mấy người phóng viên còn lại lần lượt trở nên tỉnh táo: “Ở đâu? Ở đâu vậy?”

“Cô chắc chắn là không nhìn nhầm chứ? Cố Mặc Đình, người này trăm năm hiếm gặp một lần đó, mau mau mau, đi xem xem.”

Mọi người sôi nổi đứng dậy, như một đàn ong chạy ra khỏi phòng bao, không khí căng thẳng ban nãy, cũng hoàn toàn biến mất, đến cả Lâm Thành, nhà đầu tư và mấy ngôi sao nữ kia cũng vội vã chạy ra ngoài, muốn thử xem có thể mượn cơ hội lần này kết giao với mấy nhân vật tầm cỡ của Hoàng Đình hay không.
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 86


CHƯƠNG 86

Tống An Kỳ thấy một màn này, không khỏi thở phào một hơi: “Diệp Nhiên, chúng ta có nhân cơ hội này rời đi luôn không?”

Tiêu Diệp Nhiên gật đầu: “Đương nhiên rồi, bây giờ chúng ta đi luôn.”

Nói xong, hai người nhanh chóng đứng dậy, đi ra khỏi phòng bao.

Lúc này, bên ngoài đã có chút hỗn loạn, Lâm Thành, và cả những nhà đầu tư, không biết từ lúc nào đã gọi Cố Mặc Đình lại, gương mặt nghiêm nghị đưa ra danh thiếp, dáng vẻ khom mình cúi đầu chào Cố Mặc Đình.

Cố Mặc Đình khẽ nhíu mày, bị Tô Lân ngăn lại phía sau, sắc mặt anh ta đã có chút mất kiên nhẫn.

Tống An Kỳ nhìn thấy một màn này, gương mặt tỏ vẻ xem thường: “Ban nãy còn huênh hoang như gì, bây giờ lại giống như mấy con chó Pug vậy, cúi đầu xin xỏ với tổng giám đốc Cố, loại cực phẩm này, đúng thật là.”

Cô ngừng lại một lúc, tầm nhìn của cô chuyển sang người Cố Mặc Đình, ánh mắt lập tức phát sáng: “Có điều, thật sự không ngờ đến sẽ gặp được tổng giám đốc Cố ở đây, nam thần của tớ, quả nhiên đẹp trai thật!”

Tiêu Diệp Nhiên bật cười, ánh mắt lướt qua đám người, nhìn về phía Cố Mặc Đình.

Cố Mặc Đình dường như cảm nhận được gì đó, ánh mắt cũng nhìn về phía Tiêu Diệp Nhiên, tầm mắt hai người giao nhau giữa không trung, như có tình ý trong đó.

Tiêu Diệp Nhiên lặng lẽ nhìn anh cười.

Ánh mắt Cố Mặc Đình trở nên sâu hơn, xuyên qua đám người, đi về phía này.

Sau đó, ngay khi anh sắp đi qua Tiêu Diệp Nhiên, đột nhiên dừng bước chân lại, nói: “Phóng viên của Thời Thụy?”

Tiêu Diệp Nhiên gật đầu: “Đúng vậy.”

Cố Mặc Đình nhìn cô bằng một ánh mắt sâu sắc: “Tôi nhớ cô rồi, chỗ như Thời Thụy, không quá thích hợp với cô, nếu như có hứng thú, có thể đến Hoàng Đình, đối với nhân tài, công ty chúng tôi rất hoan nghênh.”

“Cảm ơn tổng giám đốc Cố, tôi sẽ xem xét cẩn thận.”

Tiêu Diệp Nhiên nở nụ cười ngọt ngào, sau đó nhìn Cố Mặc Đình rời đi.

Lúc này, tất cả các phóng viên, nhà đầu tư, bao gồm cả Lâm Thành, gương mặt đều ngơ ra nhìn Tiêu Diệp Nhiên, ánh mắt tỏ vẻ không dám tin tưởng.

Ban nãy tất cả bọn họ đều bày ra gương mặt tươi cười, nhưng không thể nói chuyện được với Cố Mặc Đình.

Nhưng Tiêu Diệp Nhiên tuy không làm gì, lại chủ động lấy được chú ý của Cố Mặc Đình, hơn nữa nghe ý tứ trong lời nói đó, lại muốn mời Tiêu Diệp Nhiên đến Hoàng Đình.

Hoàng Đình đó!

Mười mấy phóng viên ở đó ngưỡng mộ nhìn Tiêu Diệp Nhiên, các ngôi sao nữ người thì ngưỡng mộ, người thì ghen ghét đố kị, đến cả Lâm Thành, sắc mặt cũng có chút phức tạp.

May mà ban nãy anh ta không nói những lời quá độc ác, muốn khiến Tiêu Diệp Nhiên phải thất nghiệp, kết quả vừa chớp mắt, Hoàng Đình đã đưa ra lời mời với cô rồi.

Giải trí Thanh Hải tuy lớn mạnh, nhưng cũng không thể nào so sánh được với Hoàng Đình, Lâm Thành nghĩ đến lời nói ban nãy của Tiêu Diệp Nhiên, trong lòng nhất thời có chút không cam lòng.

Người phụ nữ này, càng khinh thường anh ta, anh ta càng muốn có được!

Tiêu Diệp Nhiên không biết được suy nghĩ của Lâm Thành, cũng không chú ý đến ánh mắt dò xét của những người xung quanh, kéo tay Tống An Kỳ rời đi.
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 87


CHƯƠNG 87

Lúc xuống dưới tầng, Tống An Kỳ kích động kéo hai tay của Tiêu Diệp Nhiên: “Tiêu Diệp Nhiên, cậu may mắn thật đó, Cố Mặc Đình đã muốn mời cậu đến Hoàng Đình, cậu còn có gì phải suy nghĩ nữa? Cậu nên đồng ý luôn chứ, một cơ hội tốt như vậy, không biết là có bao nhiêu người ngưỡng mộ cậu muốn chết luôn à?”

“Tớ không cần nhé, ở Thời Thụy đã phải tranh chấp với người khác nứt đầu mẻ trán rồi, đến Hoàng Đình, chỉ sợ đến tro bụi cũng chẳng còn.”

Tiêu Diệp Nhiên lắc lắc đầu, gương mặt tỏ vẻ không đồng tình.

Tống An Kỳ hận không thể rèn sắt thành thép: “Đúng là không có tiền đồ, cạnh tranh kịch liệt thì sợ gì chứ? Với năng lực của cậu, muốn có thể đứng vững ở đó, chỉ là vấn đề thời gian mà thôi. Tiêu Diệp Nhiên, cậu đúng là khiến tớ ghen tị muốn chết mà, nếu Cố Mặc Đình mà nói với tớ như vậy, tớ sẽ chẳng nói gì cả mà đi theo anh ta luôn.”

“Vâng, tính mê trai của cậu, tớ cũng chẳng ngăn nổi.”

Tiêu Diệp Nhiên bật cười không thôi, nhưng cô lại có chút tò mò, nếu như Tống An Kỳ biết được cô gả cho Cố Mặc Đình thì sẽ như thế nào.

“Người may mắn như cậu không thể hiểu được nỗi khổ của người khác.”

Hai người vừa đi vừa đấu khẩu với nhau, cuối cùng cũng ra được hội sở, chuẩn bị ra đường bắt xe.

Kết quả, một chiếc Ferrari màu đen đột nhiên dừng lại ở trước mặt hai người, sau đó cửa xe hạ xuống, giọng nói trầm thấp của một người đàn ông vang lên: “Lên xe.”

“Haiz, miễn được tiền xe tối nay rồi.”

Dường như Tiêu Diệp Nhiên sớm đã ngờ tới, cô kéo Tống An Kỳ, nhanh chóng lên xe.

Tống An Kỳ vẫn chưa kịp phản ứng lại, cho đến khi cửa xe đóng lại, mới đột nhiên trừng lớn mắt, nhìn sang người đàn ông ngồi bên cạnh Tiêu Diệp Nhiên.

Là Cố Mặc Đình!

“Cố Cố Cố…”

Tống An Kỳ lắp bắp liên tục, không thể nói được một câu hoàn chỉnh, sắc mặt tỏ vẻ khó tin.

“Xin chào.”

Cố Mặc Đình khẽ gật đầu với Tống An Kỳ, xem như chào hỏi.

Tống An Kỳ có chút cảm giác được quan tâm mà cảm thấy lo sợ, vội nói: “Chào… chào tổng giám đốc Cố.” Sau đó, ánh mắt hoang mang nhìn Tiêu Diệp Nhiên, ý thức của cô vẫn có chút mơ màng.

Tiêu Diệp Nhiên buồn cười, giương cao khóe miệng, chỉ vào Cố Mặc Đình nói: “Giới thiệu với cậu một chút, đây là chồng của mình, Cố Mặc Đình.”

Tống An Kỳ: “…”

Trong xe yên tĩnh trọn vẹn một phút, vẻ hoang mang trên mặt Tống An Kỳ cũng dần dần chuyển sang kinh ngạc, sau đó là vẻ chấn động, cuối cùng mắt chữ O miệng chữ A.

“Vậy nên… người chồng thần bí của cậu là… tổng giám đốc Cố?”

Tống An Kỳ ngơ ra một lúc lâu, cuối cùng cũng tìm lại được giọng nói của mình.

“Đúng vậy.” Tiêu Diệp Nhiên nghiêm túc gật đầu.

“…”

Tống An Kỳ lại im lặng một lần nữa, nhưng vài giây sau, ánh mắt cô đột nhiên trở nên kích động.

Đúng là không thể tin được!
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 88


CHƯƠNG 88

Dù thế nào Tống An Kỳ cũng không thể ngờ được, Tiêu Diệp Nhiên lại gả cho Cố Mặc Đình.

Ban đầu lúc biết Tiêu Diệp Nhiên kết hôn, cô còn tưởng rằng vì đau lòng quá mà Tiêu Diệp Nhiên tùy tiện tìm một người để cưới, nhưng không thể ngờ đến, đối phương lại là đế vương của giới giải trí.

Nghĩ đến đây, Tống An Kỳ khó mà che giấu được vẻ kích động của mình.

Khó trách Cố Mặc Đình lại đột nhiên đầu tư cho một bộ điện ảnh nát như vậy, đột nhiên đến Thời Thụy, hóa ra, anh vốn dĩ chẳng muốn bàn gì đến việc đầu tư, chỉ là muốn đến thăm Tiêu Diệp Nhiên mà thôi.

Khó trách trước kia lúc tin đồn giữa Tiêu Diệp Nhiên và Cố Tống Vy bùng nổ trước đó, trên hot search, cô không bị mất đi độ hot, hóa ra là vì có Cố Mặc Đình ở phía sau chống lưng.

Khó trách ban nãy ở trong đó, anh đột nhiên dừng lại ở trước mặt Tiêu Diệp Nhiên nói những lời như vậy, hóa ra đều là vì muốn hạ bậc thang cho cô.

Ở với Bùi Hạo Tuấn vài năm, là do Tiêu Diệp Nhiên bị mù mắt, nhưng mà, người tốt cuối cùng cũng được đền đáp, mất đi tên cặn bã kia, lại tìm được một người đàn ông ưu tú hơn, quan tâm cô, yêu thương cô.

Không biết tại sao, Tống An Kỳ cảm thấy bản thân được trút giận.

Lúc ả tiện nhân Cố Tống Vy kia thành công cướp được Bùi Hạo Tuấn, dương dương tự đắc thì Tiêu Diệp Nhiên đã gả được cho Cố Mặc Đình cao không thể với tới rồi.

Tuy đều là nam thần quốc dân, nhưng mà, giữa hai người lại có khoảng cách rất lớn. Một người là kẻ cặn bã đạo đức giả, người còn lại lại là một đế vương khiêm tốn mà cao quý.

“Haha, thật là xả giận mà, đôi tiện nhân Bùi Hạo Tuấn và Cố Tống Vy kia chắc chắn sẽ không nghĩ đến cậu kết hơn với tổng giám đốc Lộc. Thật là xả hận quá đi mà! Tớ thật muốn xem gương mặt kinh ngạc của bọn họ sau khi biết được tin này, nhất định sẽ rất đặc sắc!”

Cũng không biết đã qua bao lâu, Tống An Kỳ cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, cảm thấy vui mừng thay cho Tiêu Diệp Nhiên.

Tiêu Diệp Nhiên và Cố Mặc Đình nhìn nhau, khẽ cười: “Chuyện tớ và Mặc Đình kết hôn, ngoại trừ cậu, tạm thời không có ai biết, tớ cũng không định công khai.”

“Yên tâm đi, tớ sẽ không nói ra ngoài đâu. Diệp Nhiên, tớ thật sự cảm thấy vui mừng cho cậu.”

“Cảm ơn.” Tải ápp ноlа để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Tiêu Diệp Nhiên cũng cảm thấy rất vui mừng, vui mừng vì cuối cùng cô đã gả được cho Cố Mặc Đình chứ không phải là Bùi Hạo Tuấn.

Sau khi đưa Tống An Kỳ về nhà, Tiêu Diệp Nhiên và Cố Mặc Đình mới trở về.

Trên đường trở về, Cố Mặc Đình nói với Tiêu Diệp Nhiên: “Em có một người bạn tốt đó.”

Tiêu Diệp Nhiên gật đầu, nhìn anh nói: “Em cũng có một người chồng rất tốt.”

“Anh thích em gọi anh bằng xưng hô khác hơn.” Cố Mặc Đình nói.

Tiêu Diệp Nhiên hiểu được ý của anh, biết được anh đang nói đến hai chữ “ông xã”, cô không khỏi đỏ mặt: “Em sẽ cố gắng thay đổi.”



Lần gặp mặt của phóng viên lần này, Tiêu Diệp Nhiên và Lâm Thành giải tán trong sự bực tức, mà hậu quả, cô bị Lại Tiểu Lan mắng cho một trận.

“Tiêu Diệp Nhiên, cô tưởng rằng cô có chút tiếng tăm, là có thể tự xem mình là ngôi sao sao? Tôi qua tôi đã dặn dò cô, nhất định không thể làm hỏng chuyện này, cô thì hay rồi, sáng sớm ra tôi đã phải nhận điện thoại tố cáo. Tôi nói cho cô biết, tốt nhất là cô đi xin lỗi đạo diễn Lâm Thành đi, nếu không chuyện này chưa kết thúc ở đây đâu.”

“Vậy cô muốn thế nào? Nhiệm vụ lần này là cô ép tôi phải đi, tôi đi rồi, vậy là đã tận tình lắm rồi, hơn nữa, cô tưởng rằng tôi không biết ý định của cô là gì sao? Đám người tối qua, đều là người quen của cô, muốn tìm cơ hội để làm nhục tôi. Theo cô, tôi có phải nên trèo lên giường Lâm Thành, mới coi là hoàn thành nhiệm vụ không?”
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 89


CHƯƠNG 89

Tiêu Diệp Nhiên cười lạnh nhìn Lại Tiểu Lan, ánh mắt lạnh lùng.

Lại Tiểu Lan ngơ ra một chút, cũng không yếu đuối: “Thế nào, Tiêu Diệp Nhiên, bây giờ cô có ý kiến với mệnh lệnh của cấp trên là tôi đây à? Cô sẽ không nghĩ rằng, Cố Mặc Đình mở miệng mời cô đến Hoàng Đình là thật đấy chứ? Cô tưởng rằng cô là ai, cô như vậy, có thể vào được Hoàng Đình, tôi còn có thể làm được người phụ nữ của Cố Mặc Đình nữa đấy!”

“Này, với cái dáng người này của cô, ánh mắt của tổng giám đốc Cố không thấp kém vậy đâu.”

Tống An Kỳ nghe được lời này, chỉ cảm thấy buồn cười, ánh mắt nhìn Lại Tiểu Lan còn kèm theo chút chế giễu.

Cô thật sự muốn lớn tiếng nói với cô ta: Người phụ nữ chân chính của Cố Mặc Đình, đang ở trước mặt cô đấy!

“Tống An Kỳ, cô nói cái gì?”

Nghe được Tống An Kỳ đứng đó lẩm bẩm, sắc mặt của Lại Tiểu Lan liền trở nên vô cùng khó coi.

Mặc dù cái miệng của Lại Tiểu Lan không tha cho ai, nhưng trong lòng thì lại cực kỳ đố kị.

Cô ta thật sự hối hận vì đã không đi tới buổi gặp mặt ngày hôm qua. Nếu như cô ta đi, nói không chừng đối tượng mà Cố Mặc Đình ném cành ô liu chính là cô ta.

Cô ta lăn lộn trong Thời Thụy bao nhiêu năm qua cũng chỉ muốn có được cái chứ Phó phòng, nhưng nếu có thể được vào làm việc cho Hoàng Đình thì chẳng khác nào cá chép hóa rồng.

Cô ta tự nhận là năng lực làm việc của mình cũng không thua kém Tiêu Diệp Nhiên bao nhiêu, mà kinh nghiệm làm việc so với Tiêu Diệp Nhiên còn phong phú hơn cho nên người mà Hoàng Đình cần chắc chắn phải là cô ta.

Chỉ là Lại Tiểu Lan không ngờ tới, trời xui đất khiến thế nào lại cho Tiêu Diệp Nhiên nhặt được của ngon này.

Đối với vẻ tự luyến của Lại Tiểu Lan, Tiêu Diệp Nhiên cũng khá rõ nên thật sự không để ý tới, chỉ cười nói: “Lại Tiểu Lan, mặc dù tôi không biết rốt cuộc thì Cố Tống Vy cho cô bao nhiêu lợi ích, nhưng mà nếu cô muốn động tay động chân với tôi thì tôi khuyên cô nên hết hi vọng đi. Chớ có chọc tôi giận, không thì hậu quả cô sẽ không chịu được đâu.”

“Tiêu Diệp Nhiên, cô đang uy h**p tôi đấy à?”

Ánh mắt Lại Tiểu Lan lập tức trở nên lạnh lẽo.

“Đây là cảnh cáo.” Tiêu Diệp Nhiên không sợ hãi chút nào.

“Hừ, Tiêu Diệp Nhiên, cô thật sự cho rằng tôi không dám đuổi cô sao? Tôi có quan hệ với bên Hoàng Đình, cộng thêm việc cô đắc tội với đạo diễn Lâm Thành, Thanh Hải bên đó sẽ không để cô yên đâu. Cô muốn vào Hoàng Đình, đúng là nói chuyện viển vông. Cho nên, cô tốt nhất nên nghĩ ký, muốn xin lỗi hay muốn bị đuổi đi.”

Lại Tiểu Lan khoanh tay trước ngực, rõ ràng có chỗ dựa, trong lời nói cũng thể hiện rõ sẽ không để cho Tiêu Diệp Nhiên đi vào Hoàng Đình.

Ở Thời Thụy, thành tích của Tiêu Diệp Nhiên thường xuyên chèn ép cô ta. Nếu để cho Diệp Nhiên tiến vào Hoàng Đình thì đối với cô ta mà nói cũng là chuyện tốt.

Huống hồ, Cố Tống Vy bên đó cũng không bỏ qua cho cô!

Tiêu Diệp Nhiên bị tức đến bật cười: “Cô cho rằng mình là ai? Muốn đuổi ai thì đuổi, cô thật sự coi giám đốc không tồn tại nữa rồi à?”

“Bên quản lý tôi sẽ tự giải quyết, không tin thì cô cứ chờ đi.”
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 90


CHƯƠNG 90

Nói đến đây, Lại Tiểu Lan cũng lười nói nhảm với Tiêu Diệp Nhiên, trực tiếp quay người đi vào văn phòng quản lý.

“Người phụ nữ này lại đi tố cáo, Diệp Nhiên, phải làm sao đây?”

Tống An Kỳ đi tới bên người Tiêu Diệp Nhiên, nhẹ nhàng hỏi, nhưng trên khuôn mặt lại chẳng có chút lo lắng nào.

“Binh đến tướng chặn, nước đến đất chặn, tớ còn sợ cô ta hay sao?”

Tiêu Diệp Nhiên hừ lạnh một tiếng, không thèm để ý chút nào.

Khoảng mười phút sau, Lại Tiểu Lan lại đi ra lần nữa, lộ ra ý cười trên nỗi đau của người khác, nói với Tiêu Diệp Nhiên: “Quản lý tìm cô.”

Tiêu Diệp Nhiên nhìn cô ta một chút, khuôn mặt bình tĩnh, cô đứng dậy đi thẳng vào phòng quản lý.

Sắc mặt Lina vẫn nghiêm túc, đôi mày thanh tú cũng hơi nhíu lại. Khi nhìn thấy Tiêu Diệp Nhiên vào thì không hỏi vòng vo mà trực tiếp nói thẳng: “Lại Tiểu Lan nói cô bị đạo diễn Lâm Thành bên giải trí Thanh Hải khiếu nại. Người ta nói bị cô tùy tiện chửi rửa, lăng mạ. Bây giờ hạng mục mà giải trí Thanh Hải vốn định hợp tác với chúng ta chuẩn bị hủy bỏ, cô giải thích thế nào?”

“Quản lý tin những lời này sao?”

Tiêu Diệp Nhiên nhíu mày, dường như không ngờ tới chuyện này sẽ dính dáng tới hạng mục hợp tác.

“Tôi muốn nghe chính miệng cô nói.”

Lina lạnh lùng nói, khuôn mặt vô cùng nghiêm nghị.

Tiêu Diệp Nhiên lắc đầu: “Lâm Thành phẩm cách thế nào người trong ngành giải trí ai cũng biết. Buổi tiệc đêm qua đều là người của bọn họ, Lâm Thành trước mặt mọi người đưa ra yêu cầu bắt tôi phải tiếp khách một đêm. Tôi tức không chịu nổi nên mới chống đối hai câu, còn chửi rửa hay nhục mạ thì tuyệt đối không có.”

Lina cũng không phải kém thông minh, có thể đoán ra được đại khái tình huống hôm qua thế nào, cho nên sắc mặt cũng có chút hòa hoãn lại: “Cho dù nói thế nào thì chuyện này cũng đã ảnh hưởng tới công ty, cô dự định giải quyết thế nào? Lâm Thành kia dù sao thân phận cũng không tầm thường, phía sau lại có Thanh Hải làm chỗ dựa. Chuyện này chỉ sợ anh ta sẽ không có ý bỏ qua, cô hiểu ý tôi chứ?”

“Hiểu.”

Tiêu Diệp Nhiên gật nhẹ đầu, nhưng ánh mắt lại vô cùng kiên quyết: “Nhưng tôi nhất định sẽ không xin lỗi loại người đó.”

Lina đột nhiên trầm mặc một lúc, sau lại mở miệng: “Tôi nghe nói, tổng giám đốc Cố của Hoàng Đình muốn mang cô qua đào tạo bên công ty họ?”

“Vâng, đúng là có từng nói như vậy.”

“Diệp Nhiên, tôi rất đề cao năng lực của cô, cho nên cô muốn đi Hoàng Đình, tôi cũng không ngăn cản, có thể được Cố Mặc Đình nhìn nhận đã đủ chứng minh năng lực tiềm ẩn của cô. Cô đi qua đó thì Lâm Thành nhất định không thể làm gì được cô.”

Lời Lina vừa thốt ra, ngay cả Tiêu Diệp Nhiên cũng sững sờ, ánh mắt đầy vẻ kinh ngạc.

Cô còn chưa qua mà Lina lại suy nghĩ vì cô như vậy.

Tiêu Diệp Nhiên có chút cảm động, cười nói: “Quản lý, tạm thời tôi còn chưa muốn rời khỏi Thời Thụy. Hoàng Đình tất nhiên là tốt nhưng mà tôi cũng biết mình ở mức độ nào. Còn chuyện hạng mục lần này thì là do sơ suất của tôi, tôi không biết buổi tiệc hôm qua sẽ liên quan tới quan hệ hợp tác của hai công ty, cho nên, tôi sẽ nghĩ biện pháp giải quyết!”

“Ồ? Vậy cô muốn giải quyết thế nào?”

Nghe được Tiêu Diệp Nhiên thế mà lại từ chối đi Hoàng Đình, ngay cả Lina cũng có chút kinh ngạc, nhưng sau đó lập tức nở nụ cười.
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 91


CHƯƠNG 91

“Tôi nhớ hạng mục lần trước công ty hợp tác với Hoàng Đình dường như vẫn chưa giải quyết được gì. Cho nên, nếu như tôi có thể thuyết phục đối phương hợp tác thì phải chăng có thể triệt tiêu được chuyện này?”

Tiêu Diệp Nhiên rất rõ ràng, một mình cô chỉ sợ tạm thời không có cách nào đấu lại Lâm Thành có chỗ dựa là giải trí Thanh Hải. Cho nên cô hiện tại chỉ có hai lựa chọn, một là cúi đầu, hai là giải quyết được hạng mục lần này.

“Nếu như cô có thể làm được.”

Trong mắt Lina lóe lên từng tia dị sắc, có vẻ vô cùng tán thưởng Tiêu Diệp Nhiên.

“Tôi sẽ cố hết sức.”

Sau khi trò chuyện xong với Lina, Tiêu Diệp Nhiên lấy một ít tài liệu quan trọng liên quan tới chuyện hợp tác lần trước của Thời Thụy và Hoàng Đình rồi lui ra ngoài.

Lại Tiểu Lan ra vẻ thương cảm nhìn Tiêu Diệp Nhiên, dường như đã thấy được hình ảnh cô bị đuổi đi.

Nhưng Tiêu Diệp Nhiên không thèm để ý tới cô ta, sau khi trở lại chỗ ngồi thì bắt đầu bận rộn.

Theo tài liệu của Lina đưa, Tiêu Diệp Nhiên hiểu rõ lần này Thời Thụy muốn đầu tư hợp tác một bộ phim với Hoàng Đình. Sở dĩ bàn không được là vì bên Hoàng Đình cảm thấy phương diện này không có giá trị đầu tư.

Tiêu Diệp Nhiên đại khái hiểu ra một chút là do kịch bản của bộ phim kia tuy có điểm nhấn, nhưng lại tương đối bảo thủ, mời diễn viên đều thuộc hàng sao, ngay cả biên kịch cũng là hàng gạo cội, sản xuất và đầu tư đều thuộc hàng khủng.

Cảm giác giống như là chỉ có cái mã ngoài, còn nội dung không đủ phong phú nên không đáng quăng quá nhiều tiền vào.

Tiêu Diệp Nhiên nghe xong thì không tự chủ được mà nhíu mày lại.

Cô là phóng viên, đối với những cái này không có am hiểu, muốn hoàn thành thì không hề dễ, là một thử thách rất lớn.

Tống An Kỳ thấy thế không khỏi nói: “Tìm tổng giám đốc Cố nhà cậu. Cậu nói một câu còn sợ không giải quyết được à?”

Tiêu Diệp Nhiên lắc đầu: “Anh ấy bề bộn nhiều việc, tớ không muốn chuyện gì cũng dựa vào anh ấy.Với cả, chuyện này tớ có thể tự giải quyết được.”

Tống An Kỳ có chút khó tin, nói: “Tiêu Diệp Nhiên, trong ngành giải trí này cậu đúng là một dòng nước trong. Có chỗ cho cậu dựa mà cậu không cần, có cá tính, tớ thích.”



Lúc Tiêu Diệp Nhiên còn đang loay hoay đến sứt đầu mẻ chán, Cố Tống Vy bên kia thì đang cười trên nỗi đau của kẻ khác.

“Tiểu Lan, lần này cô làm tốt lắm. Tiện nhân Tiêu Diệp Nhiên kia là phải cho cô ta chút dạy dỗ. Bây giờ tôi không có cách nào ra tay với cô ta, cho nên, cô nhất định phải giúp tôi mạnh mẽ chèn ép vào.”

Trong điện thoại, giọng cười của Cố Tống Vy tràn đầy ác độc.

“Yên tâm đi, cô ta bây giờ đã không lo nổi bản thân rồi. Thỉnh thoảng, đạo diễn Lâm Thành cũng tạo áp lực. Nhanh thôi, cô ta sẽ bị đuổi đi, còn nếu cô ta muốn đi Hoàng Đình thì cũng là chuyện không thể nào, coi như là thật thì chỉ sợ cũng không đến ba ngày cũng sẽ bị sa thải.”

Vẻ mặt của Lại Tiểu Lan tràn đầy thâm độc mà cười, trong lời nói tràn đầy tự tin.

Có điều, Cố Tống Vy lại không đồng tình: “Trước đừng để cô ta bị sa thải, nếu không chờ lúc tôi trở lại ngành giải trí thì không có gì vui nữa rồi. Tôi có ý định sẽ hung hăng giẫm đạp cô ta dưới chân.”
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 92


CHƯƠNG 92

“Được, vậy tôi sẽ giúp cô giữ chân cô ta lại, không để cho cô ta quá dễ chịu được.” Lại Tiểu Lan gật đầu, chợt hỏi lại: “Vậy cô bên đó chuẩn bị thế nào rồi? Tin tức trước đó có ảnh hưởng rất lớn đối với cô, muốn trở lại hẳn là không dễ như trong tưởng tượng đâu.”

“Không sao, bây giờ công ty Hạo Tuấn đã ổn định, cũng đang chuẩn bị để tôi trở lại một lần nữa rồi. Trước hết tôi sẽ làm chút việc thiện để tuyên truyền một chút, cứu vãn lại hình tượng trước đó. Trong làng giải trí cũng có minh tinh khác đồng ý giúp tôi, nếu cô có thể giúp tôi được thì công lao đương nhiên không thể thiếu phần của cô rồi.”

Nghe Cố Tống Vy nói vậy, ánh mắt Lại Tiểu Lan cũng sáng lên, đáy mắt hiện lên vẻ tham lam: “Tống Vy, cô là chị em tốt của tôi, làm gì mà phải khách khí vậy. Chỉ cần nói một tiếng, tôi nhất định sẽ dốc hết sức lực mà giúp cô.”

Những năm này, Lại Tiểu Lan lấy được không ít lợi ích từ phía Cố Tống Vy.

Sở dĩ cô ta nịnh bợ Cố Tống Vy như vậy cũng bởi vì bây giờ Cố Tống Vy là vợ của ông chủ của tập đoàn Bùi Thị, thân phận vô cùng cao quý.

Nếu như có thể nhờ Cố Tống Vy mà gả vào nhà giàu thì có thể chân chính tiến vào giới thượng lưu. Như vậy, Lại Tiểu Lan cũng coi như có thể đổi đời.

“Vậy thì tốt, không có việc gì nữa thì tôi cúp máy trước đây. Còn về phần Cố Diệp Nhiên, nếu có tin gì khác thì cho tôi biết.”

Sau khi cúp điện thoại, sắc mặt Cố Tống Vy trở nên vô cùng lạnh lẽo.

Tiêu Diệp Nhiên, muốn đấu với tôi thì phải xem thủ đoạn của ai nhiều hơn!

“Con gái, con tiện nhân Tiêu Diệp Nhiên kia lần này ngã ngựa, liệu có gây bất lợi gì cho con không?”

Triệu Uyển Nhan có chút lo lắng đứng sau lưng Cố Tống Vy hỏi.

Đối với kẻ lắm mưu nhiều kế như Tiêu Diệp Nhiên, cô ta cũng sợ.

“Sẽ không đâu, lần này còn nhờ Lại Tiểu Lan trợ giúp. Cô ta vừa phải đối phó với Lại Tiểu Lan, vừa phải chịu áp lực từ giải trí Thanh Hải, bản thân đã tự lo không xong thì làm gì có sức mà đối phó với con?”

Cố Tống Vy đắc ý cười, cứ như đã thấy được tình cảnh thảm hại của Tiêu Diệp Nhiên.

Triệu Uyển Nhan nghe vậy cũng thở phào một hơi, lập tức cười theo: “Vậy thì tốt rồi. Con tiện nhân đó nếm chút đau khổ, mẹ cũng muốn xem xem nó có thể tác quái gì được nữa.”

“Đừng nói về cô ta nữa mẹ, con còn muốn hỏi mẹ, Tiêu Tùng kia rốt cuộc đến bao giờ mới chịu đưa hai mươi phần trăm cổ phần của tập đoàn Tiêu thị cho con? Lúc trước ông ta cũng đồng ý với mẹ là sẽ dùng hai mươi phần trăm đó là của hồi môn cho con mà.”

“Việc này…”

Cố Tống Vy đột nhiên nói tới chuyện này làm cho Triệu Uyển Nhan nhất thời không thể trả lời được.

Bà ta thở dài, nói: “Mẹ có nói với ông ấy, chỉ là ông ấy vẫn chưa đồng ý ngay. Lần này con và tiện nhân kia làm xôn xao dư luận cũng khiến ông ấy thất vọng. Dù sao con tiện nhân đó cũng là do ông ấy đẻ ra, thấy nó bị bắt nạt vậy chắc hẳn trong lòng cũng không vui. Có điều, con cứ yên tâm, mẹ nhất định sẽ bảo ông ấy chia cổ phần cho con.

“Mấy năm nay, con đã tốn không ít công sức cho nhà họ Tiêu. Nếu ông ta dám thiếu thì sẽ không xong với con đâu.”

Nói xong lời cuối, sắc mặt Triệu Uyển Nhan cũng lạnh đi, hiện rõ vẻ cay nghiệt.

“Hừ, ông già đó, uổng công mấy năm nay con dốc sức làm vui lòng ông ta, có hết sức làm một đứa con gái tốt. Kết quả vẫn là hướng về con tiện nhân Tiêu Diệp Nhiên kia. Ông ta vốn dĩ không coi con là con gái, nói không chừng, cưới mẹ chỉ là muốn tìm một bảo mẫu miễn phí chăm sóc cho Tiêu Diệp Nhiên mà thôi.”

Cố Tống Vy nghiến răng nghiến lợi, trong mặt toàn là phẫn hận và không cam lòng.
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 93


CHƯƠNG 93

Triệu Uyển Nhan nghe xong thì sắc mặt cũng khó coi: “Nhịn thêm đi, con gái. Ông ấy có lẽ cũng có chút tình cảm với mẹ. Nếu như quả thật giống con nói vậy mẹ cũng sẽ vì con mà trở mặt với ông ấy.”

“Hừ, tốt nhất là thế. Nếu không thì đừng trách lòng dạ con ác độc!”

Nói xong, trong mắt Cố Tống Vy lại dâng lên một cỗ thâm độc.

Vì muốn nhanh chóng giải quyết vấn đề của dự án, mấy hôm nay Tiêu Diệp Nhiên đều đi sớm về trễ, mỗi khi về nhà mặt mày đều mệt mỏi.

Cố Thanh Chiêu nhìn thấy, dùng ánh mắt khinh bỉ nhìn Cố Mặc Đình: “Anh cả, chị dâu cũng liều mạng quá rồi đó, sao anh nỡ để chị ấy chạy ngang chạy dọc khắp nơi thế, chậc chậc, nhìn xem để một cô gái xinh đẹp mềm mại mệt đến thế này, anh cũng ác thật đó.”

“Chị dâu của em không muốn anh nhúng tay vào chuyện của chị ấy.”

Cố Mặc Đình vô cùng bình tĩnh, nhưng mà mỗi lần nhìn thấy gương mặt tiều tụy của Tiêu Diệp Nhiên, đáy mắt của anh luôn hiện lên chút đau lòng.

“Chị ấy nói như thế thì anh làm vậy thật à! Em thật sự không hiểu được, mấy người phụ nữ khác luôn bám riết lấy anh, hận không thể lợi dụng tài nguyên của anh, dẫm lên anh để bò cao hơn. Sao tới phiên chị dâu, mấy cái quyền thế, tiền tài của anh đều thành vật trang trí hết vậy?”

Cố Thanh Chiêu chép miệng, ra vẻ không thể hiểu nổi.

Nhưng mà trong mắt của anh ta lại có chút tán thưởng cách làm này của Tiêu Diệp Nhiên.

Một người phụ nữ không dựa vào quyền thế của đàn ông, mặc kệ thế nào đều xứng đáng nhận được sự tôn trọng và yêu thích của người khác.

Chẳng trách trái tim cứng rắn của anh cả cũng sẽ rung động.

“Chị dâu của em không giống với những người phụ nữ khác, nếu như cô ấy có thể làm được, vậy anh sẽ không nhúng tay vào. Anh chỉ cần xuất hiện vào những lúc cô ấy cần là đủ rồi.”

Cố Mặc Đình lạnh nhạt cong khóe môi, trong mắt có chút ấm áp.

Cố Thanh Chiêu sửng sốt, tấm tắc bảo lạ: “Anh cả, anh thay đổi thật rồi, nếu để mẹ nhìn thấy anh thế này, chắc là còn nghĩ con trai của mẹ bị người khác đổi đi nữa đấy.” Tải ápp Тrцуeл ноla để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Cố Mặc Đình liếc mắt nhìn anh: “Đừng nói cho mẹ, đỡ phiền phức.”

“Mẹ mà biết anh ngại mẹ phiền phức, sẽ đau lòng chết.”

Nói đến đây, Cố Thanh Chiêu đột nhiên toét miệng: “Nhưng mà anh cả, chuyện anh kết hôn chắc là ông già cũng không biết đúng không?”

“Ông ta không cần thiết biết.”

Ánh mắt Cố Mặc Đình đột nhiên lạnh đi.

Cố Thanh Chiêu cười vui sướng trên nỗi đau của người khác: “Chậc chậc, em thật sự rất muốn nhìn xem gương mặt nổi trận lôi đình của ông ta.”

Cố Mặc Đình đột nhiên im lặng một lúc, mặt trầm như nước nhìn Cố Thanh Chiêu: “Chuyện liên hôn do chính ông ta quyết định thay em, anh sẽ từ chối giúp em.”

Cố Thanh Chiêu ngẩn ngơ: “Anh biết rồi?”

Cố Mặc Đình hừ lạnh: “Ông ta không lấy được gì từ anh, nhất định sẽ ra tay với em. Chỉ cần có anh ở đây, anh sẽ không để ông ta khống chế cuộc sống của em, kể cả hôn nhân, em cứ việc làm điều mình muốn làm là được.”

Cố Thanh Chiêu đột nhiên vô cùng cảm động, không biết phải làm gì: “Anh cả, đời này có thể làm em trai của anh, em đúng là chết cũng không tiếc.”
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 94


CHƯƠNG 94

Cố Mặc Đình liếc mắt nhìn anh: “Dù sao bây giờ em cũng đang rảnh rỗi, đến Hoàng Đình giúp đỡ anh đi, mặt khác em chú ý hành trình của chị dâu, hai hôm nay anh phải đi công tác.”

Cố Thanh Chiêu lập tức hóa đá: “Em biết ngay mà, anh làm gì mà tốt bụng đến thế!”

Cố Mặc Đình đi công tác, Cố Thanh Chiêu lập tức trở thành tài xế tạm thời của Tiêu Diệp Nhiên, cần phải đưa đi đón về, không được chậm trễ.

Thấy Tiêu Diệp Nhiên ngày nào cũng ôm một chồng tài liệu một mình cố gắng, Cố Thanh Chiêu vừa lái xe vừa không yên tâm nói: “Chị dâu, có việc gì cần giúp đỡ chị cứ nói, đừng khách sáo.”

Tiêu Diệp Nhiên cười, ngẩng đầu nói: “Chị từng khách sáo với em lần nào à?”

Cố Thanh Chiêu lắc đầu: “Cái này thì không, bởi vì từ trước đến giờ chị chưa từng nhờ em lần nào. Nhưng mà chị dâu này, em thấy mấy tài liệu chị đang xem đều là các phương án hợp tác điện ảnh, không phải chị là phóng viên sao, có liên quan gì đến công việc này đâu chứ?”

“Đắc tội người ta, so quyền thế lại so không lại, chỉ đành cắm đầu làm việc.” Tiêu Diệp Nhiên giả vờ đáng thương thở dài.

Cố Thanh Chiêu nghe xong lập tức xụ mặt: “Ai bảo chị so quyền thế không lại người ta chứ? Kêu người đó ra đây, em dùng quyền thế đập chết người đó.”

Tiêu Diệp Nhiên bị bộ dáng hóng hách của anh chọc cười: “Cái này thì không cần, dù sao thì chị cũng sắp tìm được cách giải quyết rồi.”

Cố Thanh Chiêu kinh ngạc nhìn cô: “Nhanh vậy sao? Em nhớ anh cả nói với em, bộ phim điện ảnh của công ty chị, nếu muốn làm người ta có hứng thú đầu tư thì phải thay đổi rất nhiều.”

Tiêu Diệp Nhiên gật đầu: “Ừ, cho nên chị đã liên lạc với biên kịch chị quen biết, ngờ cô ấy thay đổi kịch bản, hơn nữa cũng lựa chọn diễn viên khác, như vậy, trừ giảm bớt phí tổn ra, còn có thể tối ưu hóa ưu điểm của bộ phim, hoàn toàn thể hiện điểm sáng của nó ra.”

“Đây cũng không phải là nhiệm vụ có thể hoàn thành trong thời gian ngắn, hơn nữa cũng chưa chắc thành công.”

“Không thử xem thì làm sao biết là không được?”

Đối mặt với sự lo lắng của Cố Thanh Chiêu, Tiêu Diệp Nhiên lại vôi cùng bình tĩnh.

Chuyện nên làm đều làm, nếu như vẫn không được thì lại nghĩ cách khác, cô cũng không phải người dễ dàng bị đánh bại.

“Mặc kệ thế nào em cũng ủng hộ chị dâu. Nếu thật sự không được, vậy thì kéo tên đạo diễn chết bầm ăn h**p chị ra đánh một trận, hoặc là kêu anh cả mua luôn công ty giải trí Đường Hải đi, coi bọn họ còn kiêu ngạo kiểu gì.”

Độ khí phách trong lời nói của Cố Thanh Chiêu hoàn toàn không thua kém Cố Mặc Đình, chỉ là, so với Cố Mặc Đình thì anh ta càng có thêm chút kiêu ngạo và giang hồ.

Tiêu Diệp Nhiên ngạc nhiên nhìn anh: “Người nhà bọn em ai cũng khí phách ngang ngược thế này à?”

“Đúng đó, gia phong bất chính.”

Cố Thanh Chiêu toét miệng, lại bắt đầu không đứng đắn.

Tiêu Diệp Nhiên trừng mắt nhìn anh: “Lần đầu tiên chị nghe thấy có người tự bôi đen mình đấy, nhưng mà chị nghe Tô Lân gọi em là cậu ba, em ở trong nhà đứng hàng thứ ba à?”

“Đúng đó, em và anh cả cùng một mẹ, anh hai và thằng tư cùng một mẹ.”

Cố Thanh Chiêu đột nhiên trào phúng, ánh mắt lộ ra cảm giác lạnh lẽo làm người khó hiểu.

Tiêu Diệp Nhiên ngơ ra.

Lúc nãy cô cũng chỉ tò mò nên mới thuận miệng hỏi một câu.

Ai mà ngờ, thế những lại biết được một chuyện không hay từ trong miệng của Cố Thanh Chiêu.
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 95


CHƯƠNG 95

Mấy gia tộc lớn quả nhiên rất phức tạp, chẳng trách Cố Mặc Đình chưa bao giờ chủ động nhắc đến chuyện nhà anh cả.

“Xin lỗi!” Tiêu Diệp Nhiên áy náy nói.

Cố Thanh Chiêu nhún vai cười: “Không có gì, chị dâu là người nhà, nhưng mà tình hình trong nhà khá phức tạp, chị dâu vẫn không nên biết thì tốt hơn.”

“Ừ.”

Tiêu Diệp Nhiên gật đầu, cũng không hỏi tiếp nữa.



Cố Mặc Đình đi công tác hai ngày, Tiêu Diệp Nhiên cũng tranh thủ thời gian nhanh chóng liên lạc với biên kịch, nói ý kiến của cô cho cô ta tham khảo sửa chữa.

Sau nữa, Tiêu Diệp Nhiên lại lấy được sự đồng ý của công ty, bắt đầu tuyển diễn viên khác.

Những diễn viên này, có sao hạng nhất, cũng có hạng hai, người mới cũng có, hơn nữa là chuyên môn tìm người phụ hợp với nhân vật trong kịch bản, mọi chuyện làm xong xuôi hết, chỉ còn phải chờ đợi.

Đến ngày thứ ba, Cố Mặc Đình từ nước ngoài trở về, Tiêu Diệp Nhiên kêu Cố Thanh Chiêu chở cô đến sân bay đón anh.

Trong sảnh của sân bay người đến người đi, nhưng mà lúc người đàn ông này bước ra vẫn như hạc trong bầy gà, nhanh chóng hấp dẫn tầm mắt của mọi người.

Tiêu Diệp Nhiên nhìn anh, vẻ mặt hoảng hốt, có cảm giác như rất lâu rồi không được gặp anh.

Cố Mặc Đình cũng nhìn chằm chằm cô, đôi mắt sâu thẳm lạnh nhạt kia, lại lướt qua chút ánh sáng.

Sau khi ra sân bay, Tiêu Diệp Nhiên lên xe trước, Cố Thanh Chiêu và Tô Lân đang định lên theo lại bị Cố Mặc Đình cản lại, ra lệnh: “Hai người tự gọi xe đi.”

Sau đó, không chờ hai người phản ứng đã ngồi vào ghế điều khiển, khởi động xe, giẫm chân ga, nhanh chóng đi mất, chỉ để lại cho hai người một làn khói xe.

Cố Thanh Chiêu: “…”

Tô Lân: “…”

Hai người đứng đờ ra đó.

“Chúng ta bỏ họ lại vậy được không?”

Tiêu Diệp Nhiên đồng tình nhìn hai bóng người càng lúc càng nhỏ phía sau, cố nhịn cười hỏi Cố Mặc Đình.

“Kệ đi, so với bọn họ, bây giờ anh càng muốn ở riêng với em hơn.”

Người đàn ông nghiêng mặt sang, trong giọng nói có cảm xúc gì đó đang bị đè nén, ngay cả đôi mắt sâu thẳm kia cũng làm người khác say mê.

Tim Tiêu Diệp Nhiên đập hẫng một nhịp, vội vàng nói: “Bây giờ chúng ta đi đâu?”

“Về nhà, bởi vì anh đang rất muốn hôn em.”

Cố Mặc Đình dùng giọng nói trầm thấp đáp, giống như tiếng đàn cello du dương, làm lòng người rung động.

Tim Tiêu Diệp Nhiên run lên, bị trêu chọc đến không biết làm sao, hai má lập tức hiện lên hai rặng mây hồng, đẹp đến mê người.
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 96


CHƯƠNG 96

Xe chạy suốt bốn mươi phút, cuối cùng cũng đến Long Ngự Thịnh Cảnh.

Hai người vào nhà, Cố Mặc Đình lập tức ôm chằm lấy Tiêu Diệp Nhiên, bắt đầu hôn.

Nụ hôn của anh có vẻ dồn dập, giống như đã kiềm nén rất lâu, cho nên vừa mới bắt đầu đã điên cuồng xâm chiếm.

Tiêu Diệp Nhiên ôm lấy vai anh, nhiệt tình đáp trả, bởi vì đã bị mất sạch lý trí, hai mắt cô dần mơ màng.

Hai người liên tục hôn sâu, Cố Mặc Đình cũng dần mất đi lý trí, hai mắt anh dần đỏ lên, ánh mắt như có lửa, có vẻ đã * l**n t*nh m*.

Sau đó, ngay lúc Tiêu Diệp Nhiên mềm mại dựa vào người anh, anh ôm cô lên, lên lầu, vào phòng.

Cố Mặc Đình đặt Tiêu Diệp Nhiên lên giường, lại một nụ hôn sâu rơi xuống, mà lúc này, anh cũng không kiêng dè nữa, hai tay không nhịn được s* s**ng vào trong quần áo của cô.

Cơ thể mềm mại của Tiêu Diệp Nhiên run lên, chỉ cảm giác như có dòng điện chạy qua cơ thể, cảm giác nóng bỏng kia, giống như đốt cháy da thịt của của cô, rất nóng.

Lúc này, Tiêu Diệp Nhiên cũng đã khôi phục lại chút lý trí, cô muốn cản Cố Mặc Đình lại, nhưng mà người đàn ông này đã mất bình tĩnh rồi.

Sau đó, anh c** q**n áo cô ra, lại gặp phải cản trở.

Lúc này Cố Mặc Đình mới đột nhiên bừng tỉnh lại.

Anh nhìn cô vợ dưới người mình, chỉ thấy cô mặt mày ửng hồng, môi mím chặt, cơ thể lại đang run nhẹ, có khẩn trương, cũng có sợ hãi.

Cố Mặc Đình giống như bị đổ một chậu nước lạnh, tất cả lý trí cũng đã quay về.

Anh nhanh chóng lùi lại, cầm chăn lên che khuất cơ thể cô, mặt mày đầy vẻ buồn bực và tự trách: “Xin lỗi vợ, anh có hơi mất lý trí.”

Tiêu Diệp Nhiên cũng có chút không đành lòng, an ủi anh: “Không sao, em không trách anh.”

Thật ra lúc nãy thiếu chút nữa cô cũng đã rơi vào loại điên cuồng này rồi, nếu không phải vì cơn đau nhắc nhở cô, có lẽ cô cũng đã sa vào.

Cố Mặc Đình hít sâu một hơi, cố gắng đè nén xao động trong cơ thể, sau đó nhẹ nhàng ôm lấy cô nói: “Anh hứa, sẽ không có lần sau, trừ khi được em cho phép.”

“Ừm.”

Tiêu Diệp Nhiên đỏ bừng mặt gối đầu lên vai anh, nghĩ đến đây là lần đầu tiên cô không mặc quần áo trước mặt anh, trong mắt vô cùng ngượng ngùng.

Lần này, Cố Mặc Đình cũng không làm gì thêm nữa, anh chỉ ôm cô, lúc thì ôm cô yên lặng v**t v*, mãi đến khi Cố Thanh Chiêu gõ cửa phòng thì hai người mới tách ra.

Hai vợ chồng một trước một sau bước ra, lập tức nhìn thấy Cố Thanh Chiêu đang nhàm chán đứng dựa vào tường hành lang, cười kỳ quái nhìn bọn họ.

Mặt Cố Mặc Đình trầm như nước, không chút sợ hãi.

Tiêu Diệp Nhiên bị nhìn chằm chằm đến mức không tự nhiên, hai má đỏ bừng trừng mắt nhìn anh: “Nhìn cái gì mà nhìn? Chưa thấy gái đẹp bao giờ à?”

Cố Thanh Chiêu cười mập mờ, không nói gì.

Tiêu Diệp Nhiên thấy anh cười thì càng xấu hổ, tức giận trừng mắt nhìn anh rồi xoay người xuống lầu.

Cố Mặc Đình nhìn theo bóng lưng cô biến mất rồi mới nhìn Cố Thanh Chiêu hỏi: “Có chuyện gì?”

“Tìm hai người đi ăn cơm, em đặt bàn ở nhà hàng rồi, sẵn tiện báo cáo chuyện của chị dâu luôn:

“Ừ, đi lái xe.”

“Được.”



Bảy giờ tối, ba người vào một nhà hàng Trung xa hoa ở trung tâm thành phố, chọn một phòng bao chữ Thiên rồi gọi món, vừa chờ món ăn vừa trò chuyện.

Trong lúc ăn, Cố Thanh Chiêu thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn Cố Mặc Đình, có thâm ý nói: “Mấy hôm nay có người đang điều tra thân phận của em.”

Tay đang gắp gan ngỗng của Cố Mặc Đình khựng lại, ánh mắt lạnh đi: “Kết quả?”

Cố Thanh Chiêu cười lạnh: “Đương nhiên là gặp phải khó khăn khắp nơi, cậu ba em đây xuất thân giàu có, thân phận tôn quý, làm sao có thể để cho người ta muốn tra là tra được chứ?”

“Ừ, chú ý chút, nếu như bị phát hiện thì đừng làm cho đối phương tra đến chỗ anh.”

Cố Mặc Đình khôi phục vẻ mặt như cũ, dặn dò một câu.

Cố Thanh Chiêu vỗ ngực bảo đảm: “Em đã làm việc thì anh cứ yên tâm.”
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 97


CHƯƠNG 97

Cố Thanh Chiêu liếc nhìn anh, từ chối cho ý kiến.

Tiêu Diệp Nhiên nghe vậy lại nhíu mày: “Ai đang điều tra hai người? Đã xảy ra chuyện gì sao?”

“Không có gì không có gì, mấy tên nhân viên quèn thôi, chị dâu không cần lo, nào, chị dâu ăn cơm đi.”

Cố Thanh Chiêu cười tủm tỉm gắp đồ ăn cho Tiêu Diệp Nhiên, nhẹ nhàng đổi đề tài.

Tiêu Diệp Nhiên nghi ngờ nhìn chằm chằm hai người, lại không biết rằng hai người Cố Mặc Đình đang nói đến Bùi Hạo Tuấn.

Sau hôm nhìn thấy Tiêu Diệp Nhiên lên xe của Cố Thanh Chiêu, Bùi Hạo Tuấn vẫn luôn điều tra thân phận của Cố Thanh Chiêu, chẳng qua trước đó Cố Thanh Chiêu đã có đề phòng trước, cho nên bây giờ mới làm cho anh ta không điều tra được kết quả gì.

Lúc này, Cố Mặc Đình mở miệng nói: “Nợ đào hoa của nó thôi, không cần để ý đến.”

“Thì ra là vậy.” Tiêu Diệp Nhiên nghe xong thì đồng tình nhìn Cố Thanh Chiêu, nói năng thành khẩn: “Trêu chọc quá nhiều phụ nữ cũng không phải là chuyện tốt gì, đi đêm có ngày gặp ma, tự giải quyết cho tốt đi nha Cố Thanh Chiêu.”

“…”

Cố Thanh Chiêu cạn lời, vô cùng ai oán nhìn chằm chằm Cố Mặc Đình, trong lòng rít gào, cái này rõ ràng là nợ đào hoa của chị dâu, liên quan cọng lông gì với em chứ, sao anh lại muốn hãm hại em, sao anh lại muốn phá hủy hình tượng cao ráo đẹp trai của em…

Nhưng mà, Cố Mặc Đình lại hoàn toàn làm lơ ánh mắt lên án của em trai.

Lúc ba người ăn được một nửa, Tiêu Diệp Nhiên đứng dậy đi WC, ai ngờ trên đường trở về lại gặp được Bùi Hạo Tuấn và Cố Tống Vy.

Thấy hai người, ý nghĩ đầu tiên của Tiêu Diệp Nhiên chính là quay đầu đi ngaym nhưng mà Cố Tống Vy lại cười tủm tỉm gọi cô lại: “Diệp Nhiên, trùng hợp thật đấy, không ngờ gặp được em ở đây.”

Cố Tống Vy kéo tay Bùi Hạo Tuấn, vô cùng đắc ý đi đến, trên mặt là nụ cười đắc ý.

Lần này, cô ta lợi dụng Lại Tiểu Lan tra tấn cô một trận, cho nên tâm trạng vô cùng vui vẻ, bây giờ nhìn thấy Tiêu Diệp Nhiên, đương nhiên phải nắm lấy cơ hội chế nhạo cho đã rồi.

“Đúng là trùng hợp thật, tôi vừa mới ăn tối xong, lại phải nôn hết cả ra rồi.”

Trên mặt Tiêu Diệp Nhiên không có chút ý cười nào nhìn hai người đang đến gần, cảm thấy vô cùng chán ghét.

“Cô đến một mình à?”

Bùi Hạo Tuấn hỏi Tiêu Diệp Nhiên, tầm mắt lướt qua nhà hàng một lượt, hình như đang muốn tìm kiếm người đàn ông từng xuất hiện bên cạnh cô hôm đó.

Tiêu Diệp Nhiên lạnh nhạt nhìn anh ta, giọng nói không có chút độ ấm nào: “Liên quan gì đến anh chứ?”

“Sao Diệp Nhiên đến đây một mình được? Nói không chừng là đến cùng người đàn ông nào đó, vừa lúc chúng ta cũng có thể làm quen.”

Cố Tống Vy ôm chặt lấy cánh tay Bùi Hạo Tuấn, vẻ mặt lại mang theo vẻ châm biếm, giống như đang muốn nói cho Tiêu Diệp Nhiên, người đàn ông tốt nhất thành phố Bắc Ninh đã là của cô ta, cho dù cô có đến cùng người đàn khác thì cũng chỉ là mấy tên đàn ông bình thường mà thôi.

Tiêu Diệp Nhiên nhìn Cố Tống Vy như nhìn một tên hề đang nhảy nhót, cười lạnh nói: “Các người có tư cách làm quen với anh ấy à?”

“Ha ha, đừng nói là vì cô sợ anh ta so không được với Hạo Tuấn cho nên mới không dám gọi đến đây chứ? Thật ra cũng không có gì, dù sao Hạo Tuấn tài giỏi như thế, rất ít người có thể so sánh với anh ấy. Cô yên tâm đi, bọn tôi sẽ không cười nhạo cô đâu.”

Cố Tống Vy còn tưởng rằng Tiêu Diệp Nhiên đang chột dạ, mặt mày càng thêm đắc ý.

Tiêu Diệp Nhiên nghe xong thì bật cười: “Rác rưởi cũng được gọi là tài giỏi à, Cố Tống Vy, cũng chỉ có loại phụ nữ như cô mới xưng đôi với anh ta, đúng là trời sinh một cặp.”

Bùi Hạo Tuấn hơi thay đổi sắc mặt, hai mắt nhìn chằm chằm Tiêu Diệp Nhiên.

Cô gái này đã từng yêu anh như mạng, bây giờ lại vô cùng khinh thường anh.

Có lẽ Cố Tống Vy không biết, nhưng Bùi Hạo Tuấn lại rõ ràng hơn ai hết, bên cạnh Tiêu Diệp Nhiên đúng thật là có một người đàn ông vô cùng tài giỏi, mà người đàn ông kia, ngay cả anh cũng phải cảm thấy xấu hổ không bằng.
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 98


CHƯƠNG 98

“Tiêu Diệp Nhiên, nể mặt cô thì cô liền tự dát vàng lên mặt mình à? Với bộ dạng đó của cô mà cũng xứng nhận được sự ưu ái của đàn ông sao?”

Nghe được lời nói gần như sỉ nhục mình của Tiêu Diệp Nhiên, Cố Tống Vy liền đánh mất tính nhẫn nại, trực tiếp buông lời chế giễu.

Đúng lúc này thì có một giọng nói ấm áp, dịu dàng đột nhiên vang lên bên tai: “Cô ấy sao lại không xứng nhận được sự ưu ái của một người đàn ông ưu tú chứ?”

Ba người đồng thời nhìn lại thì chỉ thấy một người đàn ông đẹp trai chậm rãi tiến về phía này.

Thần thái của người đàn ông ấy thanh cao, nhã nhặn, vẻ mặt vừa ngang ngược vừa tà mị, toàn thân toát lên sự quyết rũ câu dẫn hồn phách của người khác.

Khoảnh khắc nhìn thấy Cố Thanh Chiêu, phản ức của cả ba người đều không giống nhau.

Tiêu Diệp Nhiên liền hiểu ra là Cố Mặc Đình phái Cố Thanh Chiêu đến giúp cô.

Còn Cố Tống Vy thì trong ánh mắt xuất hiện sự ngạc nhiên xen lẫn với thích thú.

Người đàn ông này quá mức tuấn mỹ, toàn thân đều là xa xỉ phẩm, toát lên sự tự phụ bẩm sinh, còn thần thái thì lại càng vượt trội so với Bùi Hạo Tuấn.

Còn Bùi Hạo Tuấn thì con ngươi hơi co lại, sắc mặt hiện lên sự lo lắng.

Chính là người đàn ông này.

Hôm ấy, Tiêu Diệp Nhiên đã cười với người đàn ông ấy, lại còn lên xe anh ta, xem ra quan hệ giữa hai người bọn họ không bình thường.

“Anh là ai?”

Cố Tống Vy dường như hỏi theo phản xạ có điều kiện.

Cố Thanh Chiêu không thèm liếc cô ta lấy một lần mà tiến tới trước mặt Tiêu Diệp Nhiên nói: “Cơm tối còn chưa ăn no mà, chúng ta nên về thôi.”

“Ừm!” Tải ápp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Tiêu Diệp Nhiên cười cười, vòng qua Bùi Hạo Tuấn và Cố Tống Vy, trở về.

Cố Tống Vy vẫn chưa hết hy vọng, cô ta lại hỏi một lần nữa: “Này, tôi hỏi anh đó, anh là ai? Anh và Tiêu Diệp Nhiên là quan hệ như thế nào?”

Nghe thấy giọng điệu chất vấn cay nghiệt ấy, Cố Thanh Chiêu liền tỏ vẻ chán ghét, bắt chước câu cửa miệng của Tiêu Diệp Nhiên: “Mắc mớ gì tới cô?”

“Không biết quý tính của anh đây là gì? Tống Vy là chị gái của Diệp Nhiên, còn tôi là anh rể của cô ấy.”

Bùi Hạo Tuấn cũng lên tiếng vẻ mất kiên nhẫn.

Cố Thanh Chiêu nghe vậy liền ngoảnh mặt: “Chị sao? Diệp Nhiên chẳng phải là còn một ư, sao lại lòi ra thêm một cô chị thế này?”

Bùi Hạo Tuấn và Cố Tống Vy lập tức sượng trân.

“Anh nói gì vậy?”

“Tôi nói sai sao? Chẳng qua chỉ là con của chồng trước mà vợ lẽ mang về theo thôi mà, ngay cả họ cũng không giống nhau mà cũng xứng xưng là chị em với Diệp Nhiên sao?”

Cố Thanh Chiêu cười khẩy, châm chọc Cố Tống Vy không chút khách khí.
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 99


CHƯƠNG 99

Cố Tống Vy xấu hổ, đang định nổi xung thì Bùi Hạo Tuấn lập tức kéo cô ta lại, nói: “Anh này, anh nói như vậy không thấy hơi nặng lời sao?”

“Nặng lời ư? Tôi thấy như vậy là còn nhẹ đó. Có điều, Diệp Nhiên đã chịu nhiều thua thiệt nên cô ấy mới rời bỏ anh, một người phụ nữ tốt như vậy anh không cần lại đi chọn loại phụ nữ không có đầu óc này, Bùi Hạo Tuấn, đầu của anh đúng là bị kẹt cửa kẹp rồi. Sau này nếu anh sống không hạnh phúc thì nghìn vạn lần không nên trách người khác, muốn trách thì trách nửa th*n d*** của anh vô năng, gặp loại phụ nữ nào cũng muốn lên giường nên mới dẫn đến kết cục như vậy.”

Tiêu Diệp Nhiên: “…” Lời này đúng là tàn nhẫn.

Tiêu Diệp Nhiên lần đầu tiên phát hiện chú em bình thường vẫn làm ra vẻ công tử phong lưu này lại miệng lưỡi sắc bén nhường vậy khi mắng chửi người khác, từng câu từng chữ đề chọc vào chỗ hiểm của người khác.

Tiêu Diệp Nhiên bỗng nhiên có chút đồng tình nhìn về phía Bùi Hạo Tuấn và Cố Tống Vy. Cô chỉ thấy sắc mặt hai người họ xanh mét, khóe mắt liên tục giật giật, rõ ràng là đã bị những lời lẽ độc địa của Cố Thanh Chiêu kích động khó mà chịu được.

Tiêu Diệp Nhiên thấy vậy thì trong lòng vô cùng sung sướng. Lời tuy độc nhưng lại giả được căm hận trong lòng cô!

Cố Tống Vy bị chọc tức đến mức bộc phát thành một người phụ nữ chua ngoa, cô ta chỉ thẳng mặt Cố Thanh Chiêu nói: “Anh nghĩ Tiêu Diệp Nhiên thanh cao đến đâu chứ? Trước đây, cô ta từng là bạn gái của chồng tôi, anh thực sự cho rằng anh đã nhặt được bảo vật sao? Nói không chừng cô ta đã từng ngủ với rất nhiều đàn ông cũng nên.”

Cố Tống Vy nói những lời này không chút cố kỵ, thậm chí còn cố ý cao giọng, thu hút sự chú ý của không ít người gần đó.

Tiêu Diệp Nhiên biến sắc, đang định nổi đóa thì Cố Thanh Chiêu đã cười nói: “Tôi không có hứng thú với việc cô đã ngủ với bao nhiêu đàn ông, Nhưng Diệp Nhiên nhà chúng tôi băng thanh ngọc khiết, thanh lệ thoát tục, kiên cường độc lập, thông minh chu đáo, hơn nữa còn xinh đẹp, thon thả hơn cô, xuất thân cao quý hơn cô, trong mắt tôi thì cô ấy chính là nữ thần đích thực.”

“Về phần cô, nhan sắc cũng tầm thường lại còn điêu ngoa, ác độc, chen chân chiếm chỗ của người khác, từ trên xuống dưới xấu xí một cách toàn diện, loại phụ nữ như cô có đàn ông mù mới để ý đến. Nếu không vì sợ bẩn tay thì tôi đã đánh cô lâu rồi.”

Tiêu Diệp Nhiên: “…”

Bùi Hạo Tuấn: “…”

Cố Tống Vy quả thực sắp giận điên lên rồi.

Từng câu từng chữ mà Cố Thanh Chiêu nói như đâm vào tim, đại để đều là châm chích vào chỗ đau của cô ta khiến toàn thân của cô ta run bần bật, hận không thể b*p ch*t Tiêu Diệp Nhiên. Với cô ta mà nói Tiêu Diệp Nhiên chính là con tiện nhân đi đến đâu cũng khiến cô ta khó chịu!

Năm xưa, khi cô có Bùi Hạo Tuấn thì cô ta chẳng có gì cả. Hiện tại, khó khăn lắm cô ta mới cướp được Bùi Hạo Tuấn thì con tiện nhân đó lại tìm được một người ưu tú hơn Bùi Hạo Tuấn.

Dường như cô lúc nào cũng ngán chân cô ta, chuyện gì cũng đi trước cô một bước, ngay cả bây giờ người đàn ông mà họ có được cũng khác nhau một trời một vực.

Sự đố kỵ trong lòng Cố Tống Vy điên cuồng trào dâng, cô ta nhìn Tiêu Diệp Nhiên bằng ánh mắt độc địa và hận không thể g**t ch*t cô bằng ánh mắt của mình.

Còn Tiêu Diệp Nhiên thì làm như không thấy ánh mắt thù địch của Cố Tống Vy mà chỉ kéo lấy tay Cố Thanh Chiêu nói: “Thôi bỏ đi, chúng ta đi thôi, đừng lãng phí thời gian ở chỗ này nữa.”

Cô không muốn để cho Mặc Đình chờ đợi cô quá lâu.

Cố Thanh Chiêu thu hồi ánh mắt, cười cười với cô: “Được, chúng ta về thôi.”
 
Back
Top Bottom