Ngôn Tình Nuông Chiều Em Đến Nghiện

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 60


CHƯƠNG 60

Ở đây có mọi thứ anh cần, kể cả quầy bar, tủ rượu và phòng nghỉ.

Thì ra đây chính là nơi làm việc mỗi ngày của ông vua trong giới giải trí ư!

Tiêu Diệp Nhiên dành trọn hai phút để nhìn một lượt toàn bộ văn phòng, cứ xem xong một chỗ là trong lòng lại thầm reo lên tán thưởng.

Nếu như An Kỳ biết được cô tới được phòng làm việc của chủ tịch tập đoàn giải trí Hoàng Đình, không biết cô ấy sẽ có cảm xúc thế nào nhỉ?

Có lẽ sẽ còn kích động hơn cả lúc biết chuyện cô đã kết hôn nữa nhỉ?

Năm xưa hai người bọn họ coi Hoàng Đình là mục tiêu phấn đấu. Có điều lúc ấy cạnh tranh quá khốc liệt mà cả hai vẫn còn non trẻ, chưa có quá nhiều kinh nghiệm làm việc nên cuối cùng đã chọn Thời Thụy.

“Em muốn uống gì?”

Thấy Tiêu Diệp Nhiên nhìn ngắm căn phòng cũng đủ rồi, Cố Mặc Đình mới lên tiếng hỏi.

Tiêu Diệp Nhiên quay lại, ánh mắt hướng về phía Cố Mặc Đình.

Lúc này, người đàn ông ấy đã cởi áo vest ngoài, chỉ còn chiếc áo sơ mi với tay áo được kéo lên tới tận cánh tay, hai chiếc cúc ở cổ áo cũng được mở ra, để lộ xương quai xanh gợi cảm.

Chiếc kính gọng vàng anh đang đeo càng khiến khuôn mặt lạnh lùng ấy toát lên thêm nhiều phần nho nhã.

Hai mắt Tiêu Diệp Nhiên sáng lên, cô cảm thấy người đàn ông này thật sự quá đẹp trai, bất cứ lúc nào anh cũng có thể khiến cô kinh ngạc.

“Cà phê nha.”

Cô cười cười, đến ngồi cạnh ghế sofa.

Cố Mặc Đình gật đầu, bấm nút điện thoại gọi Tô Lân ở bên ngoài mang cà phê đến, sau đấy cầm laptop sang đưa cho Tiêu Diệp Nhiên: “Anh bận làm việc chút nhé, em cứ ngồi đây chơi một lát, nhiều nhất là nửa tiếng, làm xong anh lại qua với em.”

“Vâng, anh làm đi.”

Tiêu Diệp Nhiên ngoan ngoãn gật đầu, ánh mắt nhìn theo Cố Mặc Đình quay lại bàn làm việc.

Qua một lúc, Tô Lân mang hai cốc cà phê đến.

Đối với sự xuất hiện của Tiêu Diệp Nhiên ở đây, Tô Lân dường như không hề cảm thấy ngạc nhiên gì. Kính cẩn đưa cà phê đến trước mặt cô xong là liền lui ra ngoài.

Văn phòng nhanh chóng trở lại yên tĩnh, thỉnh thoảng có tiếng Cố Mặc Đình đọc tài liệu. Tiêu Diệp Nhiên không làm phiền anh, lặng lẽ mở trang web bắt đầu đọc tin tức trên weibo và các trang báo lớn.

Trong vòng chưa đầy một giờ, cái tin về cô và Cố Tống Vy kia đã náo động khắp chốn rồi.

Vô số lời chửi rửa như sóng cuồn cuộn dâng lên, quét về phía Tiêu Diệp Nhiên. Weibo của cô thì càng không thoát được, tin nhắn, bình luận rặt một mớ những lời độc ác.

Tiêu Diệp Nhiên trông vẫn bình tĩnh, không còn quá để tâm như ban sáng nữa.

Cứ để Cố Tống Vy đắc ý một chút đi, bây giờ dân mạng nâng cô ta cao chừng nào thì sau này ngã đau chừng ấy thôi.

Cô muốn Cố Tống Vy biết rằng mình sớm đã không còn là cái người dễ bị cô ta tùy ý bắt nạt trước kia nữa rồi.

Kẻ bắt nạt người khác trước sau gì cũng bị quả báo. Đến cuối cùng, cô ta sẽ phải nếm quả đắng thôi.

Xem thêm một lúc, Tiêu Diệp Nhiên dứt khoát đóng trang web lại, không quan tâm gì nữa. Cô hơi đảo mắt, ánh nhìn dừng lại trên người Cố Mặc Đình đang ngồi cách đó không xa.
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 61


CHƯƠNG 61

Ánh mắt anh vô cùng chuyên chú, gương mặt nghiêm nghị không dễ bị kích động. Ngón tay thon dài lật xem tài liệu, đôi mắt ánh lên vẻ sắc sảo biết nhìn xa trông rộng. Cả người anh toát lên sự mạnh mẽ và khí chất mà chỉ những người ở tầng lớp cao mới có.

Tiêu Diệp Nhiên cầm cốc cà phê, vừa nhấm nháp hương vị vừa âm thầm tán tưởng hình ảnh này. Trong đầu không khỏi nghĩ đến một câu nói thế này: Người đàn ông nghiêm túc làm việc luôn là người đàn ông đẹp trai nhất, gợi cảm nhất, quyến rũ nhất.

Nếu là trước đây, có lẽ Tiêu Diệp Nhiên sẽ không đồng ý với câu nói này. Thế nhưng ngay lúc này đây, cô hoàn toàn thừa nhận nó đúng.

Người đàn ông này quả thực quá yêu nghiệt, rất nhiều phẩm chất nơi anh càng giúp gia tăng phần mị hoặc, khiến cho điểm số của anh trong lòng cô cứ thế mà một đường thẳng tiến.

Nhìn đến đây, Tiêu Diệp Nhiên kìm không được mà cảm thán, mặc dù cô ở bên Cố Mặc Đình hoàn toàn không phải là vì tình cảm, thế nhưng mà tự nhiên không không nhặt được một người chồng tuyệt vời như thế này, trong lòng cô ít nhiều vẫn là có cảm giác tự hào.

Nếu mà người khác biết được chắc sẽ ghen tị chết mất thôi.

“Vợ à, em cứ nhìn anh như vậy là quấy rầy trầm trọng hiệu suất công việc đấy nhé. Bộ em muốn anh phải làm mấy việc mà bản thân không thể kiểm soát được sao hả?”

Đang lúc Tiêu Diệp Nhiên nhìn đến ngẩn ngơ, Cố Mặc Đình đột nhiên ngẩng đầu lên, ánh mắt tinh nghịch nhìn về phía cô.

Tiêu Diệp Nhiên chớp chớp mắt, hai má nóng hổi, có hơi ngượng: “Xin lỗi, anh làm tiếp đi.”

Cố Mặc Đình nhếch môi, đứng dậy khỏi chỗ đến ngồi bên cạnh cô: “Thế nào? Bên ngoài giờ sợ là đang náo loạn, em định lúc nào sẽ trả đũa hả?”

“Không vội. Hiếm khi Cố Tống Vy có dịp được vui vẻ, phận làm em gái sao có thể phá hoại niềm vui của người ta được chứ? Cứ để chị ta tận hưởng cảm giác bay trên mây đi đã!”

Tiêu Diệp Nhiên nói không chút để ý, dáng vẻ thoải mái như thể đang bàn luận về thời tiết vậy.

Cố Mặc Đình thật sự rất thích dáng vẻ tự tin nào của cô, trong mắt không nén được một tia sáng ngời, anh khẽ cười: “Nếu em đã có suy tính cả rồi, thế thì anh sẽ không hỏi thêm nữa. Lát nữa anh còn có cuộc họp nhỏ, tội cho em phải ở đây chờ anh rồi.”

“Không sao đâu, anh cứ làm đi.”

Tiêu Diệp Nhiên gật đầu hiểu ý.

Cố Mặc Đình quản lý cả một công ty lớn như vậy, trăm công nghìn việc mỗi ngày, trong lòng cô hiểu rất rõ, tự nhiên cũng không dám chiếm dụng quá nhiều thời gian của anh.

Dù sao thì Cố Tống Vy hãm hại cô cũng chẳng phải mới một hai lần, cô quen cả rồi, cũng đã nghĩ xong cách đối phó với cô ta.

Có điều, dù là thế đi nữa, trong lòng Tiêu Diệp Nhiên vẫn có một chút cảm động.

Cô và Cố Mặc Đình kết hôn chưa được mấy ngày, thế nhưng sự quan tâm của anh dành cho cô đã vượt xa mối quan hệ danh nghĩa bình thường mà hai người đã thỏa thuận lúc kết hôn rồi.

“Anh sẽ quay lại nhanh thôi, nếu như em ở đây mà thấy chán quá thì có thể ra bên ngoài tham quan nhé.”

Cố Mặc Đình suy nghĩ một lúc rồi dặn dò cô.

Tiêu Diệp Nhiên nghe vậy liền sửng sốt: “Thế này không hay cho lắm. Nếu em bị người khác nhận ra thì sẽ ảnh hưởng đến anh đó.”
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 62


CHƯƠNG 62

“Không sao, cấp dưới của anh đều rất kín miệng. Ai tung tin đồn bừa bãi đều sẽ bị xử lý đuổi việc. Chỉ có em ảnh hưởng đến công việc bọn họ thôi, em cứ tùy ý tham quan đi.”

Cố Mặc Đình nói chuyện nhẹ nhàng thoải mái, trong lời nói còn mang một sự chiều chuộng không dễ dàng nhận thấy.

“Thật sự có thể sao?”

Tiêu Diệp Nhiên nghe anh nói thế hai mắt liền sáng lên, trong lòng đột nhiên hứng thú.

“Được mà.”

“Vậy thì cung kính không bằng vâng lời nhé.”

Tiêu Diệp Nhiên giọng nói đầy phấn khích.

Có thể tùy ý tham quan bên trong Hoàng Đình, đây thật sự là cơ hội ngàn năm mới có, y như trên trời rớt xuống vậy, không chộp lấy ngay thì phí quá, dĩ nhiên là cô sẽ không chối từ nó rồi.

Cố Mặc Đình rời đi rất nhanh, anh vừa đi là Tiêu Diệp Nhiên cũng lặng lẽ rời khỏi văn phòng và bắt đầu chuyến tham quan của mình.

Cấu trúc bên trong Hoàng Đình rất lớn, Tiêu Diệp Nhiên lại không có ai dẫn đường nên cũng không dám đi xa, chỉ lang thang quanh khu vực ở tầng 32 mà thôi.

Xung quanh toàn là nhân viên tới lui làm việc, những người này tác phong nhanh nhẹn dứt khoát, bầu không khí công việc trông vô cùng nghiêm túc, hoàn toàn khác với những công ty nhỏ bình thường.

Suốt thời gian tham quan, trong lòng Tiêu Diệp Nhiên không khỏi khâm phục năng lực của Cố Mặc Đình.

Người đàn ông ấy quả không hổ là một lãnh đạo ưu tú, nổi tiếng lẫy lừng, không chỉ làm cho công ty phát triển không ngừng mà đến cả cấp dưới cũng quản lý nề nếp trật tự. Ở nơi này, Tiêu Diệp Nhiên hoàn toàn không nhìn thấy được sự ồn ào hỗn loạn như ở Thời Thụy.

Dạo khoảng hơn nửa tiếng, Tiêu Diệp Nhiên cảm thấy hơi mệt bèn dừng chân ở một phòng nghỉ gần đấy.

Cô vừa ngồi xuống chưa bao lâu thì thang máy cách đấy không xa mở ra, Tô Lân dẫn theo một người đàn ông từ trong bước ra.

“Cậu ba, tổng giám đốc vẫn đang họp, chắc còn khoảng 10 phút nữa mới ra được.” Tô Lân kính cẩn nói với người đàn ông bên cạnh.

“Không thành vấn đề, dù sao thì tôi cũng không phải đến gặp anh ấy. Tôi nghe nói dạo này công ty mới ký với mấy cô minh tinh mới. Có thể lọt vào mắt xanh của ông anh khó tính ấy thì chắc chắn đều không phải dạng đơn giản rồi, tôi tò mò lắm đó nha.”

“…”

Tô Lân mấp máy, nhất thời không nói nên lời, vội vàng nhắc nhở anh ta: “Cậu ba, chủ tịch dặn rồi, cậu không được phép đụng tới nữ minh tinh dưới quyền công ty mình. Nếu không sau này cậu sẽ không được bước chân vào Hoàng Đình nữa.”

“Con người ông anh trước giờ cứ độc đoán, ngông cuồng mà có nguyên tắc. Vậy nên … tôi chỉ tới xem xem, nói chuyện chút thôi mà. Tuyệt đối không đụng vào đâu… nhé?”

Đang nói dở thì người đàn ông được gọi là cậu ba ấy dường như trông thấy gì đó, ánh mắt lóe lên.

Trong khu vực nghỉ ngơi cách hai người không xa, có một cô gái đang đối diện với họ, khuôn mặt thanh thoát, dáng vẻ âm trầm trong chiếc áo lụa ngắn tay màu trắng và chiếc váy chữ A có thắt lưng. Cô cầm trên tay tách cà phê, khẽ nhâm nhi.

Từ vị trí này nhìn sang, vẻ đẹp của cô vừa nhã nhặn trầm tĩnh lại vừa thanh lịch, trông thật thanh thoát xinh đẹp.

Khi nhìn rõ bóng dáng ấy là ai, mí mắt Tô Lân bỗng giật mạnh, vừa định mở miệng cảnh cáo thì bên tai đã truyền đến một giọng nói vui vẻ.
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 63


CHƯƠNG 63

“Chậc chậc, hàng cao cấp à nha! Mắt nhìn của ông anh tôi quả nhiên tuyệt đỉnh. Nữ minh tinh mới của công ty đấy nhỉ? Đúng là hợp khẩu vị của anh đây mà.”

Cậu ba ca ngợi một tiếng, lập tức cao hứng sải bước về phía bóng hình xinh đẹp kia.

“Cậu ba, không được, người đó là…”

Tô Lân cả kinh, định ngăn lại nhưng đã muộn rồi.

“Xin chào!”

Một lời chào vừa lịch sự vừa ra vẻ, kèm theo bộ mặt tươi cười thương hiệu, chỉ trong chốc lát, cậu ba đã đứng ngay trước mặt Tiêu Diệp Nhiên.

Tiêu Diệp Nhiên ngạc nhiên ngẩng đầu lên, nhìn thấy trước mắt không biết tự lúc nào xuất hiện một người đàn ông vô cùng khôi ngô tuấn tú. Nét mặt có ba phần ngang ngược, ba phần không đứng đắn, lại còn vài phần ph*ng đ*ng, đôi mắt đào hoa mang nét cười, toàn thân toát ra vẻ quyến rũ mê người.

Tiêu Diệp Nhiên ngây người một hồi, cô chớp mắt rồi điềm tĩnh hỏi: “Có chuyện gì?”

“Không có gì, chỉ là vừa nãy đi ngang qua vô tình nhìn thấy cô ngồi một mình ở đây, bị thu hút bởi khí chất độc đáo ở cô nên mới đặc biệt đến làm quen. Không biết quý danh cô là gì?”

Cậu ba nhìn Tiêu Diệp Nhiên đầy mong đợi, nụ cười trên mặt càng thêm rạng rỡ khiến người ta có cảm giác lóa mắt.

Tô Lân: “…”

Tiêu Diệp Nhiên: “…”

Như này là cô đang được người ta bắt chuyện đó ư?

Hơn nữa lại còn là được một người đàn ông đẹp hơn cả con gái bắt chuyện nữa chứ?

“Cậu ba, tôi khuyên cậu sớm dẹp bỏ ý nghĩ này đi, tổng giám đốc sẽ tức giận đó.”

Tô Lân tiến tới nghiêm túc khuyên nhủ, mồ hôi lạnh lấm tấm trên trán.

“Sợ gì chứ? Dễ gì có một cô gái khiến tôi yêu thích đến thế này. Làm quen một chút thôi mà, chút nữa nói với ông anh một tiếng, anh ấy chắc sẽ không ý kiến gì đâu.” Tải ápp Тrцуeл ноlа để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Cậu ba không chút bận tâm vẫy vẫy tay, lại bày ra nụ cười mê hoặc chết người nói với Tiêu Diệp Nhiên: “Chào cô gái, tôi tên là Cố Thanh Chiêu. Tôi không có ác ý gì với cô đâu, thật tình là chỉ muốn làm quen chút thôi à.”

“…”

Lúc này trong lòng Tô Lân đã muốn sụp đổ luôn rồi.

Nội tâm anh đang gào thét, cậu ba à, người cậu bắt chuyện là chị dâu cậu đó biết không hả?

Cố Thanh Chiêu hoàn toàn không nhận ra được ánh mắt rối bời của Tô Lân, vẫn nhiệt tình nhìn Tiêu Diệp Nhiên như cũ.

Tiêu Diệp Nhiên cảm thấy thích thú với biểu cảm khác nhau của hai người, cô mỉm cười với Cố Thanh Chiêu: “Xin chào, tôi họ Tiêu.”

Nụ cười đẹp như hoa nở của cô khiến Cố Thanh Chiêu chấn động đến lóa cả mắt: “Thì ra là cô Đường, họ rất đẹp, nụ cười của cô cũng ngọt như đường vậy đó.”

Tô Lân: “…”

Anh dường như đã nhìn thấy được cảnh tượng tổng giám đốc giết người bằng ánh mắt như thế nào rồi.

Lát nữa mà có ai mất khúc xương nào thì đấy nhất định không phải lỗi do anh đâu, nhất định không phải là lỗi do anh…
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 64


CHƯƠNG 64

“Cảm ơn! Cậu cũng dẻo miệng thật đấy!” Tiêu Diệp Nhiên nhịn cười đáp, cô đã mơ hồ đoán ra thân phận của đối phương, nên cũng bớt e dè, bằng không đổi lại là người khác thì cô đã sớm bảo anh ta cút xéo rồi.

“Đâu có, tôi nói thật mà. Không biết buổi trưa cô Tiêucó rảnh không? Lần đầu gặp mặt, tôi mời cô đi ăn nhé? Cũng tiện xúc tiến tình bạn giữa chúng ta!”

Cố Thanh Chiêu không thấy Tiêu Diệp Nhiên tỏ vẻ khó chịu nên vội vàng tranh thủ cơ hội.

“…”

Tô Lân đã tuyệt vọng rồi, anh chỉ còn biết thầm mặc niệm cho cậu ba.

Tiêu Diệp Nhiên bật cười nói: “Xem mánh khóe bắt chuyện của cậu cũng đủ biết là tay lão luyện rồi đúng không?”

“Sao cô Tiêulại nói thế, người ta thường bảo người đẹp khó gặp, mặc dù trông tôi hơi đào hoa, nhưng thật ra tôi rất chú trọng chuyện tình cảm đó.”

Cố Thanh Chiêu làm ra bộ nghiêm túc bảo vệ danh dự của mình .

Tô Lân ngồi cạnh liếc nhìn anh ta, rõ ràng không dám gật bừa với câu nói này.

Tiêu Diệp Nhiên bị vẻ mặt nghiêm túc của anh chọc cười: “Được rồi, cho dù cậu thật sự chú trọng chuyện tình cảm, nhưng tôi sợ là không thể đồng ý với cậu được.”

“Tại sao thế?” Cố Thanh Chiêu làm ra vẻ mình bị đả kích.

Với khuôn mặt đẹp trai bất phàm này của anh ta thì đám phụ nữ bình thường đã sớm chủ động nhào tới rồi, đâu cần đợi anh ta mở miệng vì vậy anh ta vô cùng ngỡ ngàng khi thấy trên đời này vẫn còn phụ nữ từ chối mình!

“Bởi vì bữa trưa tôi phải đi ăn cùng chồng tôi, nếu tôi ăn cùng cậu, anh ấy sẽ không vui… Tôi thật sự rất tiếc!” Tiêu Diệp Nhiên xua tay, tỏ vẻ nuối tiếc.

Cố Thanh Chiêu lập tức như bị sét đánh tám trăm lần: “Cô… cô có chồng rồi ư?”

“Đúng vậy, tôi đã kết hôn rồi.” Tiêu Diệp Nhiên chớp mắt, nở nụ cười ngây thơ.

Cố Thanh Chiêu: “…”

Chuyện đau khổ nhất trong đời người chính là không dễ gì mới nhìn trúng một người phụ nữ, nhưng người ta đã là hoa có chủ rồi.

Cố Thanh Chiêu không có sở thích nẫng tay trên người khác, nhưng anh không thể không nhìn Tiêu Diệp Nhiên với ánh mắt nghi ngờ.

Nhìn tuổi tác của cô có vẻ không lớn lắm, trông mặt thì chỉ khoảng 20 tuổi, lông mày lá liễu, da trắng như tuyết, trông vô cùng thuần khiết không vương chút bụi trần, hơn nữa trên tay cô cũng không mang bất kỳ chiếc nhẫn cưới nào cả, có nhìn thế nào cũng không giống người đã kết hôn.

Cố Thanh Chiêu ngạc nhiên xen lẫn với nghi ngờ nhìn Tiêu Diệp Nhiên nói: “Cô Đường, có phải vì từ chối tôi, nên cô mới cố ý nói mình đã kết hôn rồi đúng không?”

Tiêu Diệp Nhiên lắc đầu: “Tất nhiên là không phải! Tôi thật sự kết hôn rồi, chồng tôi đẹp trai hơn cậu, lại còn quyến rũ hơn cậu nữa!” Câu cuối hoàn toàn là lời nói xuất phát từ đáy lòng cô.

Mặc dù vẻ ngoài Cố Thanh Chiêu thật sự rất chói mắt, thuộc mẫu người dễ thu hút ánh nhìn của các cô gái, nhưng nếu so với Cố Mặc Đình mà nói thì rõ ràng loại người hướng nội, thanh nhã, tỏa khí chất cấm dục nồng đậm như anh quyến rũ hơn nhiều.

Cố Thanh Chiêu vốn đang bị đả kích, nhưng nghe thấy câu nói này của Tiêu Diệp Nhiên, tinh thần anh lại phấn chấn ngay: “Cô Đường, giờ tôi gần như có thể xác định rằng, chuyện cô kết hôn là viện cớ. Không phải tôi tự luyến, mà là trong suốt hai mươi mấy năm nay cuộc đời, mặc dù tôi đã từng gặp người đẹp trai hơn mình nhưng thật sự không nhiều, cùng lắm là đếm trên đầu ngón tay mà thôi.”

Có thể nói ra những lời ‘nói khoác mà không biết ngượng’ này, chứng tỏ Cố Thanh Chiêu rất tự tin về ngoại hình của mình.
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 65


CHƯƠNG 65

Tiêu Diệp Nhiên cũng không phủ nhận.

Quả thật gương mặt người đàn ông này còn đẹp hơn phụ nữ, đúng là anh ta có cơ sở để tự tin.

Có điều cô vẫn mỉm cười: “Nhưng tôi vẫn thấy chồng tôi đẹp trai hơn cậu, nếu cậu không tin thì tự cậu nhìn đi, anh ấy đang đứng sau cậu đó.”

“Hả?”

Đến giờ này, hình như Cố Thanh Chiêu mới cảm nhận được điều gì đó và nhìn theo phương hướng mà Tiêu Diệp Nhiên chỉ.

Chỉ thấy Cố Mặc Đình đã đứng gần ba người tự lúc nào, vẻ mặt hờ hững nhìn chằm chằm Cố Thanh Chiêu, ánh mắt lạnh lùng, trông có vẻ rất đáng sợ, khiến Cố Thanh Chiêu giật mình hoảng hốt, mở to mắt không dám tin: “Cô… cô nói anh anh ấy… là chồng cô ư?”

“Đúng vậy!” Tiêu Diệp Nhiên gật đầu cười tít cả mắt.

Cố Thanh Chiêu sửng sốt trong giây lát, sau đó phản ứng đầu tiên là cười lớn ba tiếng: “Ha ha ha, không thể nào!”

Nhưng Cố Mặc Đình lại chậm rãi đi tới, vỗ vai anh ta, rồi từ tốn nói: “Giỏi lắm, em vừa về đã có ý định cắm sừng anh rồi hửm?”

Giọng điệu kéo dài đó, đã dọa Cố Thanh Chiêu sợ ngây người như bị sét đánh mấy ngàn lần, anh ta chỉ vào Cố Mặc Đình, rồi chỉ vào Tiêu Diệp Nhiên, một lúc sau mới tìm lại được giọng nói: “Anh cả, anh và cô ấy… hai người thật sự kết hôn rồi à?”

“Sao thế? Muốn anh lấy giấy chứng nhận kết hôn ra cho em xem không?” Cố Mặc Đình tươi cười rạng rỡ hỏi.

Cố Thanh Chiêu ngẩn người một lát, rồi bổ nhào về phía Cố Mặc Đình, kích động nắm cổ áo anh: “Anh cả, sao anh có thể kết hôn chứ? Em còn tưởng anh muốn sống độc thân cả đời đấy, không ngờ anh lại kết hôn!!! Anh kết hôn là chuyện lớn sao không nói cho tụi em biết? Anh đúng là chẳng có chút ý tứ nào cả.”

Cố Mặc Đình nheo mắt tỏ vẻ nguy hiểm, liếc nhìn bàn tay của anh ta: “Em còn không bỏ tay xuống, em thật sự muốn anh độc thân cả đời à?”

Cố Thanh Chiêu rùng mình, vội vàng thu tay về, rồi cười làm lành nói: “Chẳng phải là vì em quá ngạc nhiên à, nhưng anh thật sự thiếu thành ý đó, cưới được chị dâu đẹp như vậy mà thậm chí ngay cả em trai ruột như em cũng không thông báo một tiếng…”

Cố Thanh Chiêu trách móc cằn nhằn, nhưng Cố Mặc Đình lại không thèm để ý đến anh ta mà chỉ hừ lạnh rồi đi thẳng tới trước mặt Tiêu Diệp Nhiên hỏi: “Em tham quan tới đâu rồi?”

“Cũng không tệ, nhưng công ty quá lớn, không thể tham quan hết một lần được.” Tiêu Diệp Nhiên nuối tiếc nói.

“Không sao, ngày tháng còn dài, lần sau em lại tới đây tham quan cũng được, đi thôi, chúng ta về văn phòng trước.”

Cố Mặc Đình nói xong thì mỉm cười, nắm lấy tay Tiêu Diệp Nhiên, rồi đi về phía văn phòng. Nụ cười này của Cố Mặc Đình, suýt chút nữa đã làm mù mắt Cố Thanh Chiêu.

Trời ơi! Đây thật sự là anh cả sát phạt quả quyết, độc đoán cay nghiệt, lãnh đạm vô tình, lạnh lùng như núi băng ngàn năm không tan ư?

Anh ấy mà lại cười sao, còn cười dịu dàng, ấm áp tình người như vậy sao? Không thể tin được, thật sự không thể tin được!

Nếu không phải tận mắt chứng kiến thì có đánh chết Cố Thanh Chiêu cũng không tin, Cố Mặc Đình lại cười với người khác như thế.
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 66


CHƯƠNG 66

“Cậu ba, cậu có đi không?”

Thấy vẻ mặt thiên biến vạn hóa của Cố Thanh Chiêu, Tô Lân nhịn cười đau cả bụng.

Cô gái mà mình thầm để ý, trong nháy mắt đã trở thành chị dâu của mình… Chuyện cười này của cậu ba, có thể làm anh ta cười suốt cả năm.

Cả bốn người trở về văn phòng, cuối cùng Cố Thanh Chiêu cũng tiếp nhận chuyện Cố Mặc Đình kết hôn và bắt đầu quấn quýt hỏi Tiêu Diệp Nhiên: “Chị dâu, lần đầu gặp mặt, em mời chị đi ăn được không?”

Mặc dù đã đổi xưng hô, nhưng lời nói ra vẫn như trước không đổi

Tiêu Diệp Nhiên bật cười: “Sao cậu vẫn chưa hết hy vọng thế?”

“Hì hì, chị dâu là chúa cứu thế của anh cả nhà em mà! Cả gia đình em đều nhất trí cho rằng, anh ấy sẽ độc thân cả đời, chính chị dâu đã cứu anh cả thoát khỏi bể khổ, nên bất luận thế nào, chị cũng phải đồng ý để em mời chị đi ăn.”

Thái độ của Cố Thanh Chiêu còn ân cần hơn lúc bắt chuyện với Tiêu Diệp Nhiên khi nãy.

Tiêu Diệp Nhiên không khỏi liếc nhìn Cố Mặc Đình.

Đây là lần đầu tiên cô gặp người nhà Cố Mặc Đình, mặc dù hai người là anh em ruột, nhưng tính cách thì hoàn toàn trái ngược, một người thì trầm ổn hướng nội, còn người kia thì thẳng thắn hoạt bát, một tĩnh một động, rất thú vị.

Tiêu Diệp Nhiên tươi cười rạng rỡ: “Nếu anh cậu đồng ý, thì tôi không có ý kiến gì.”

Cố Mặc Đình bình tĩnh nói: “Bà xã muốn ăn món gì thì cứ việc gọi, có đắt thế nào cũng không sao, dù gì đây cũng là cơ hội hiếm có mà.”

Cố Thanh Chiêu vui vẻ gật đầu tán thành: “Không sai không sai! Chị dâu muốn ăn gì cũng được, tuyệt đối đừng khách sáo.”

Tiêu Diệp Nhiên chớp mắt: “Vậy chúng ta đi ăn đồ Trung ở Di Hòa Hiên đi, anh cậu thích ăn ở đó.”

Vừa dứt lời, cả văn phòng liền chìm trong yên tĩnh, Cố Mặc Đình nhìn cô chăm chú, đáy mắt chợt lóe lên một tia sáng.

Cố Thanh Chiêu cười tít mắt, gật đầu: “Nghe lời chị dâu.”

Vì một lúc nữa mới tới giờ ăn trưa, nên Cố Mặc Đình lại vùi đầu vào công việc.

Còn Cố Thanh Chiêu thì nhàn rỗi, thấy Tiêu Diệp Nhiên đang nhíu mày, nhìn chằm chằm máy tính, thì không khỏi tò mò đi tới: “Chị dâu, chị sao thế?”

“Không sao.” Tiêu Diệp Nhiên lạnh nhạt đáp lại, nhưng tay không ngừng lướt chuột.

Cố Thanh Chiêu nhìn thoáng qua máy tính, vẻ mặt đầy kinh ngạc: “Chị dâu, mấy người này đang mắng chị à?”

Mấy ngày nay, tin tức liên quan đến Tiêu Diệp Nhiên đang gây xôn xao trên mạng, Cố Thanh Chiêu cũng biết chẳng qua anh không quá để tâm vào chuyện ấy.

Nhưng anh ta không ngờ chị dâu mình lại là Tiêu Diệp Nhiên, người đang bị mọi người chỉ trích.

“Anh cả à, lần này là anh sai rồi, chị dâu bị mắng như thế, sao anh vẫn còn thờ ơ như vậy?” Cố Thanh Chiêu tức giận trách móc Cố Mặc Đình.

“Cậu đừng trách anh ấy, là tôi không cho anh ấy động tay vào đấy, hơn nữa, tự tôi cũng có biện pháp đối phó rồi, giờ… cũng sắp đến lúc rồi.”

Tiêu Diệp Nhiên bỗng nở nụ cười lộ ra vẻ mặt nắm chắc phần thắng.

Khoảng 11 giờ chưa, trong lúc Cố Tống Vy cho rằng, mình sắp được tẩy trắng thì một nguồn tin được tung ra khiến cư dân mạng dậy sóng, trực tiếp đánh bay cô ta từ thiên đường rơi xuống địa ngục.

Đó là một tin tức rất bình thường, tiêu đề chỉ có một câu: “Công lý nằm trong lòng người.”
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 67


CHƯƠNG 67

Mọi người đều click vào đó, phát hiện bên trong là một đoạn ghi âm.

Nội dung nửa đầu đoạn ghi âm, giống y hệt video Cố Tống Vy bị ‘đánh đập’ lúc sáng, nhưng đến nửa đoạn sau lại thành ra thế này.

Triệu Uyển Nhan: “Con gái, vẫn là con thông minh, biết dùng kế này để gài bẫy cô ta, lần này có lẽ con tiện nhân kia không thể lật chuyển tình thế được nữa đâu.”

Cố Tống Vy: “Ha ha, sẽ chẳng ai ngờ được con lại dùng cách lùi một bước tiến hai bước, đầu tiên thừa nhận sai lầm của mình, rồi thừa cơ hủy hoại con tiện nhân Tiêu Diệp Nhiên kia.”

Triệu Uyển Nhan: “Đúng vậy, nhưng lúc nãy mẹ thật sự rất sợ, còn tưởng rằng tiện nhân kia thật sự đá vào bụng con.”

Cố Tống Vy: “Sao có thể chứ? Con có làm gì đi nữa cũng không thể lấy đứa bé ra đùa giỡn được, chỉ cần diễn kịch một lát để lừa gạt mọi người là được.”

Triệu Uyển Nhan: “Vẫn là con gái mẹ lợi hại. Vậy tiếp theo con định làm thế nào?”

Cố Tống Vy: “Hôm nay tạm thời cứ để cô ta nhàn hạ đi, cứ chờ mà xem, sáng mai con chắc chắn sẽ khiến cô ta thân bại danh liệt!”



Nội dung toàn bộ đoạn đối thoại rất phong phú nhưng đại khái là hai mẹ con nhà đó làm thế nào để gài bẫy Tiêu Diệp Nhiên, đồng thời còn mưu tính làm sai để hại cô thân bại danh liệt.

Tin tức lập tức bùng nổ, những cư dân mạng lúc trước lên mạng mắng chửi Tiêu Diệp Nhiên giờ đều bị vả vào mặt.

Ban đầu có người vẫn chưa tin, cảm thấy đây chỉ là thủ đoạn tự tẩy trắng của Tiêu Diệp Nhiên thôi, nên châm biếm cô không từ thủ đoạn, còn tuyên bố sẽ tìm người kiểm chứng đoạn ghi âm này là thật hay giả, để vạch trần bộ mặt giả dối của cô.

Nhưng kết quả cuối cùng lại là đoạn ghi âm này là thật, bè lũ anti fan đó lại bị vả vào mặt bốp bốp.

“Chậc chậc, em cảm thấy đau thay cho mấy kẻ nhiều chuyện này.”

Đọc xong tin tức, Cố Thanh Chiêu chép miệng, ngậm ngùi nói.

Anh ta đã ở bên cạnh Tiêu Diệp Nhiên trong suốt quá trình để xem cô phản kích thế nào, và cô hoàn toàn thản nhiên, bình tĩnh như mặt hồ tĩnh lặng không một gợn sóng.

“Thân là người đứng ngay đầu sóng ngọn gió, vậy mà chị vẫn bình tĩnh như vậy, chị dâu, em thật sự là càng ngày càng sùng bái chị hơn, sự ngưỡng mộ của em dành cho chị cuồn cuộn như sông Hoàng Hà, không ngừng chảy về phía trước, lại càng như nước sông Trường Giang, không cách nào ngăn lại…”

Lúc mấu chốt, Cố Thanh Chiêu vẫn không quên khen ngợi Tiêu Diệp Nhiên.

“Hình dung này của cậu thật th* t*c.” Tiêu Diệp Nhiên tắt máy tính, rồi lắc đầu nói.

Cố Thanh Chiêu cười xán lạn nói: “Tục thì có tục, nhưng quan trọng là, nó có thể bày tỏ sự sùng bái của em dành cho chị, không tin chị hỏi anh cả xem, chắc chắn anh ấy cũng thay đổi cách nhìn về chị đó.”

Quả thật Cố Mặc Đình đã nhìn Tiêu Diệp Nhiên với cặp mắt khác xưa, anh luôn chờ xem sự phản kích của cô, thấy cô dễ dàng lật đổ hình tượng mà Cố Tống Vy khó khăn trăm bề mới gây dựng nên, anh không thể không khen ngợi cô.

“Bà xã chuẩn bị đoạn ghi âm này khi nào thế?”

Tiêu Diệp Nhiên nở nụ cười ranh mãnh: “Hôm qua lúc quay về, em đã có chuẩn bị từ trước và mở sẵn bút ghi âm mang theo bên người. Kết quả không ngoài dự đoán, Cố Tống Vy không hề có lòng tốt, cô ta muốn quay video để hãm hại em, nhưng không ngờ, em cũng để lại bút ghi âm thu lại cuộc trò chuyện giữa hai mẹ con cô ta.”
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 68


CHƯƠNG 68

“Chị dâu, chiêu phòng trước tính sau này của chị thật cao tay nha! Đi thôi, chúng ta đi ăn mừng chị dâu được rửa sạch tiếng xấu nào.”

Dưới sự mời mọc nhiệt tình của Cố Thanh Chiêu, cuối cùng ba người cũng ra ngoài dùng cơm.

Lúc xuống gara, Cố Mặc Đình chủ động mở cửa ghế phụ cho Tiêu Diệp Nhiên, còn che tay trên đỉnh đầu để cô ngồi vào trong.

Cố Thanh Chiêu bị hành động ga lăng này của anh làm cho kinh ngạc đến mức suýt chút nữa thì đánh rơi cả hai tròng mắt.

Ông anh cả ngang ngược, điên cuồng, tàn nhẫn, cao ngạo của bọn họ lại chu đáo như thế, quả thật khiến cho anh ta phải thay đổi nhận thức về anh ấy.

Cố Thanh Chiêu tiếc rẻ vì đã không chụp lại dáng vẻ này cho đám anh em tốt kia cùng thưởng thức nhưng nếu thật sự chụp lại, chỉ sợ cái mạng nhỏ này của anh ta cũng khó mà bảo toàn.

Trong phòng bao chữ Thiên của Di Hòa Hiên, Tiêu Diệp Nhiên gọi rất nhiều món, mà món nào cũng đắt đỏ.

Cố Thanh Chiêu là chủ chi nhưng vẫn bình tĩnh như thường, vui vẻ nói: “Đúng là nhìn không ra, trông chị dâu có vẻ gầy gò, nhưng khẩu vị lại tốt như vậy.”

“Cậu quá khen rồi, tôi chỉ nghe theo lời anh cậu “cứ việc gọi, có đắt thế nào cũng không sao”, nên không khách sáo với cậu thôi.” Tiêu Diệp Nhiên gắp một món ăn vào miệng, rồi chậm rãi nhai nuốt nói.

“Em không nhận ra, mấy món này đều là món anh thích à?” Đúng lúc này, Cố Mặc Đình ngồi bên cạnh, hờ hững chen vào một câu, rồi tiện tay gắp một miếng thịt bò cho Tiêu Diệp Nhiên.

Cố Thanh Chiêu sửng số rồi bỗng sáp đầu tới, nói nhỏ vào tai Cố Mặc Đình: “Anh cả, anh thật sự động lòng phàm với chị dâu rồi à?”

“Em thấy sao?” Cố Mặc Đình lạnh nhạt liếc nhìn anh, rồi đưa ra câu trả lời lấp lửng.

Cố Thanh Chiêu cũng chẳng màng cứ tiếp tục lải nhải: “Chậc chậc, em còn tưởng anh cả là người thần thánh siêu phàm, định độc thân cả đời, xem ra, vẫn có người có thể làm cho trái tim muôn đời không đổi của anh rung động. Đún là đáng mừng, nào, anh cả, em kính anh một ly, chị dâu đúng là chị dâu tốt, anh phải đối tốt với người ta đó.”

“Anh không đối tốt với cô ấy, chẳng lẽ lại để em lợi dụng cơ hội à?” Cố Mặc Đình hờ hững liếc xéo anh.

Vẻ mặt tươi cười của Cố Thanh Chiêu bỗng cứng đờ: “Anh cả đúng là thù dai, lúc nãy em cũng không biết chị ấy là chị dâu mà, nếu em biết, chắc chắn em sẽ đi đường vòng, tuyệt đối không tới bắt chuyện.”

Cố Mặc Đình hừ lạnh: “Coi như em biết điều.” Tải ápp Тrцуeл ноlа để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

“Hai người đang thì thầm gì thế?” Thấy hai người thỉnh thoảng lại thì thầm với nhau, Tiêu Diệp Nhiên không khỏi liếc nhìn họ.

Cố Thanh Chiêu cười hì hì nói: “Em đang khen ngợi anh cả rất có mắt nhìn khi cưới được một chị dâu xuất sắc thế này.”

Tiêu Diệp Nhiên ngước mắt lên, dửng dưng đáp: “Cậu đúng là dẻo miệng, quả nhiên là đã lừa gạt không ít thiếu nữ đúng không?”

Cố Thanh Chiêu: “…”

Anh có tướng mạo tuấn tú, cốt cách thanh cao phong lưu hoạt bác, lại giàu có, đẹp trai, miệng mồm dẻo quẹo nên được rất nhiều thiếu nữ mến mộ, như vậy sao có thể xem là lừa gạt chứ?

Cố Thanh Chiêu rất muốn kêu oan, nhưng cuối cùng vẫn từ bỏ ý định.

“Bà xã thông minh thật đấy.” Cuối cùng bên tai Cố Mặc Đình cũng yên tĩnh lại, trên mặt cũng nở nụ cười, vui vẻ gắp thức ăn cho Tiêu Diệp Nhiên.
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 69


Truyện sẽ được cập nhật vào ngày mai. Team Т rцуeл 3.оn e cảm ơn các bạn đã luôn ủng hộ chúng mình!. Chúc các bạn luôn an lành và mạnh khỏe trong mùa dịch ạ!

Hiện tại có rất nhiều trang web copy tự động của Тruуeл 3. оne. Nên nội dung này chỉ là để chống copy tự động, mong cả nhà thông cảm. Cảm ơn cả nhà!

Kìa con bướm vàng, kìa con bướm vàng, Xèo đôi cánh, xèo đôi cánh

Ɓươm bướm baу đôi ba vòng, Ɓươm bướm baу đôi ba vòng

Ɛm ngồi xem, em ngồi xem …… hahaaha !!

Kìa con gái kìa , kìa con gái kìa,Gủ đi chơi, gủ đi chơi

Ɓa tháng sau em có bầu, Ɓa tháng sau em có bầu

Mang zề nuôi, mang zề nuôi …… hahaaga~~

Anh thjch con ghệ mập ăn nhiều nó mới mập …Ăn xong rồi zo ấp ấp xong rồi lại nằm

Anh thjck con ghệ ốm không ăn nó mới ốm …Không sướng lúc khi ôm mình mẩу như cọng gôm

Anh thjck con ghệ lùn tui lùn nhưng rất sung …Hơi khó lúc khi hun muốn hun phải khôm xuống

Anh thjck con ghệ cao nhìn em như người mẫu …Ϲhân dài cao đến nách zo cửa lại đụng đầu

Anh thjck con ghệ ngầu nhìn giống xã hội đen …Xâm mình 3 4 chỗ mang zề ba má khen

Anh thjck con ghệ đen hàm răng em rất trắng …Tối ngủ phải mở đèn nếu kO chỉ thấу trăng Anh thjck con gái ..Oh уead!! tui cũng thjck con gái ..Oh уead!! ông già thjck con gái ..Oh уead!!Anh thjck con gái ..Oh уead!! tui cũng thjck con gái ..Oh уead!! ông già thjck con gái ..Oh уead!!
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 70


CHƯƠNG 70

Tần Thúy Kiều khịt mũi xem thường lời giải thích của Cố Tống Vy: “Bị người khác nắm được chứng cứ, là do cô ngu xuẩn, uổng cho các người, cả hai mẹ con mà không đấu lại một con nhóc.”

“Bà thông gia à, bà đừng giận, chuyện này muốn trách phải trách tôi, dù gì ý định ban đầu của Tống Vy cũng là ý tốt, con bé chỉ muốn xả giận cho Hạo Tuấn thôi, nhưng không ngờ, con tiện nhân Tiêu Diệp Nhiên kia lại khó đối phó như thế.” Triệu Uyển Nhan mỉm cười, lúng túng giải vây cho con gái nhà mình.

Rõ ràng hai người phụ nữ này trạc tuổi nhau, nhưng trước mặt Tần Thúy Kiều, Triệu Hiểu Uyên lại khá lép vế về khí thế, ngay cả giọng nói cũng mang theo sự cung kính.

Mặc dù sắc mặt Tần Thúy Kiều không tốt cho lắm, nhưng cũng không làm khó Triệu Uyển Nhan, chỉ lạnh lùng nói: “Nói chung, bắt đầu từ hôm nay, cô phải thu liễm lại, ở nhà dưỡng thai cho tốt đi. Đợi sóng gió của công ty bình ổn lại, sớm muộn gì tôi cũng sẽ tính sổ chuyện này với Tiêu Diệp Nhiên. Trong khoảng thời gian này, nếu cô còn gây tai họa gì cho tôi thì đừng trách tôi hủy bỏ cuộc hôn nhân này, cho dù cô đang mang thai cũng thế.”

Câu cuối sặc mùi cảnh cáo, rõ ràng là nhắm vào Cố Tống Vy nên mặt cô ta tái mét, sắc mặt cực kỳ khó coi.

Cô biết, Tần Thúy Kiều luôn phản đối chuyện cô và Hạo Tuấn ở bên nhau, nếu so sánh, thật ra bà ta thích Tiêu Diệp Nhiên hơn.

Bởi vì Tiêu Diệp Nhiên là cô chủ chính thống của nhà họ Tiêu, môn đăng hộ đối với nhà họ Bùi, còn cô, chỉ là con chồng trước do vợ bé dẫn theo nên chưa từng lọt vào mắt xanh bà ta.

Nếu không phải vì đứa cháu nhà họ Bùi đang ở trong bụng cô, chỉ sợ cô đã sớm bị đuổi ra khỏi cửa rồi.

“Tôi hỏi cô đó, sao cô không trả lời hả?” Thấy Cố Tống Vy cứ im lặng đứng đó, Tần Thúy Kiều nhíu mày không vui.

“Mẹ cứ yên tâm ạ, con biết mình nên làm gì mà.” Ngoài mặt, Cố Tống Vy ngoan ngoãn cung kính đáp, nhưng trong lòng lại cực kỳ căm hận.

Nếu không vì Tiêu Diệp Nhiên, cô ta sẽ không phải chịu nỗi oan này?

Cô ta không thể bỏ qua chuyện này được. Cô ta nhất định phải tiến vào giới giải trí, tiếp tục khuếch trương thanh thế để rồi hung hăng chèn ép Tiêu Diệp Nhiên!

Bất luận phải trả giá thế nào đi nữa, cô ta cũng phải trả lại Tiêu Diệp Nhiên cả gốc lẫn lãi những gì cô ta đã hứng chịu hôm nay.

Ngày hôm sau, Tiêu Diệp Nhiên đi làm, dư âm của tin tức gây xôn xao ngày hôm qua vẫn còn, khi nhìn thấy cô sắc mặt của mọi người hơi khựng lại, ánh mắt có chút phức tạp và kỳ lạ.

Tiêu Diệp Nhiên cũng biết trước sẽ có chuyện này nên cô dứt khoát giả vờ như không thấy vàà đi đến chỗ ngồi của mình.

Tống An Kỳ đến gần, tức giận mắng cô: “Tiêu Diệp Nhiên, cậu còn biết đường quay về à, tớ còn tưởng cậu nghĩ quẩn trong lòng rồi tự tử chứ.”

Tiêu Diệp Nhiên bật cười: “Tớ giống như người không biết yêu quý sinh mạng của mình như thế sao?”

“Không giống, nhưng cậu đột nhiên chơi trò mất tích là không đúng, cậu có biết tớ lo lắng thế nào không.”

Ngày hôm qua điện thoại Tiêu Diệp Nhiên luôn tắt máy, Tống An Kỳ đã tìm cô cả buổi sáng, đến khi đoạn ghi âm xuất hiện thì cô mới yên tâm.

“Xin lỗi, lần sau trước khi biến mất tớ nhất định sẽ báo trước cho cậu.”

Tiêu Diệp Nhiên nhoẻn miệng cười tinh nghịch.

“Cậu thấy đùa như vậy chưa chán sao? Thật uổng công tớ lo lắng cho cậu.”

Tống An Kỳ trợn mắt, cười mắng một câu rồi bỗng nhiên ho dữ dội.

“Sao vậy? Cậu bị bệnh à?”
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 71


CHƯƠNG 71

Tiêu Diệp Nhiên thất sắc nhìn Tống An Kỳ, vừa rồi cô không chú ý, lúc này cô mới phát hiện sắc mặt cô ấy ửng hồng một cách bất thường.

Tống An Kỳ lộ vẻ mặt mệt mỏi: “Hơi nóng một chút thôi.”

“Cậu uống thuốc chưa? Cậu có muốn xin phép về nhà nghỉ ngơi không?” Tiêu Diệp Nhiên cau mày, giơ tay sờ trán cô ấy. Đúng là hơi nóng một chút những cũng không nghiêm trọng lắm.

“Tớ uống rồi, không cần xin nghỉ đâu, chiều nay tớ còn phải đi lấy tin nữa.” Tống An Kỳ cười xua tay, ý bảo cô không cần quá lo lắng.

Tiêu Diệp Nhiên khẽ thở phào nhẹ nhõm: “Nếu cậu thật sự không thoải mái thì nhất định phải nói cho tớ biết.”

“Được.”

Hai người trò chuyện được mấy câu thì Tống An Kỳ quay về chỗ làm việc của mình.

Lúc nghỉ ngơi giữa trưa, Tiêu Diệp Nhiên muốn gọi Tống An Kỳ đi ăn cơm nhưng phát hiện cô ấy nằm sấp trên bàn, sắc mặt ửng hồng một cách bất thường, dáng vẻ rất yếu ớt.

Tiêu Diệp Nhiên vội vàng đi qua sờ trán và lập tức giật mình: “Cậu bị sốt rồi.”

“Không sao, tớ vẫn còn cố được mà.”

Tống An Kỳ cố gắng chống người dậy, cổ họng khàn khàn nói.

“Cố cái gì mà cố? Cậu đã sốt như vậy mà còn cậy mạnh nữa. Bây giờ tớ sẽ đi xin nghỉ cho cậu, tớ thay cậu làm bài phỏng vấn buổi chiều là được.”

Tiêu Diệp Nhiên tức giận nói xong thì xoay người đi tới văn phòng giám đốc.

Tống An Kỳ vội vàng kéo cô lại: “Không cần đâu, Diệp Nhiên, tớ sẽ phỏng vấn Ninh Huyên Huyên vào chiều nay, trời cười giữ cậu và Bùi Hạo Tuấn vừa mới lắng xuống, tớ sợ người phụ nữ kia sẽ mượn cơ hội này sỉ nhục cậu.”

“Ninh Huyên Huyên?”

Lúc Tiêu Diệp Nhiên nghe thấy cái tên này thì ngẩn người, lông mày bất giác giác nhíu lại, đáy mắt xẹt qua một tia chán ghét.

Ninh Huyên Huyên là tiểu hoa đán đang hot và rất có quyền thế trong nước hiện nay, cô ta tham gia không ít phim truyền hình và điện ảnh, ngoại hình xinh đẹp, thần thái ngút trời, là số ít những người đẹp tự nhiên trong giới giải trí hỗn tạp đầy rẫy những nhan sắc được phẫu thuật thẩm mỹ.

Bên ngoài vẫn luôn đồn cô ta rất dễ gần, không kiêu căng không gây khó dễ. Nhưng Tiêu Diệp Nhiên biết cô ta chỉ giả vờ mà thôi.

Thời đại học, cô ta chính là tình địch của cô, lúc nào cũng mơ tưởng đến Bùi Hạo Tuấn và không ít lần lén lút ngáng chân Tiêu Diệp Nhiên, hơn nữa cô ta là loại phụ nữ có thù sẽ báo chứ không hề vô hại như vẻ bên ngoài.

Năm đó, Bùi Hạo Tuấn một lòng với Tiêu Diệp Nhiên, luôn làm như không thấy Ninh Huyên Huyên khiến cô ta hận cô muốn chết.

Hiện giờ, cô bị Bùi Hạo Tuấn đá lại còn ồn ào đến khó coi như vậy nên nếu hai người gặp mặt thì chắc chắn không tránh được bị châm chọc mỉa mai.

Tiêu Diệp Nhiên do dự trong chốc lát.

Nếu có thể thì cô thật sự không muốn gặp người phụ nữ kia, nhưng cô nhìn Tống An Kỳ bị bệnh như vậy lại không đành lòng.
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 72


CHƯƠNG 72

Mỗi lần cô xảy ra chuyện thì Tống An Kỳ là người đầu tiên ra mặt vì mình, hiện tại cô ấy bị bệnh, sao cô có thể từ chối vì chuyện này được chứ?

Tiêu Diệp Nhiên nghĩ vậy thì cười cười, an ủi nói: “Không sao, cậu giữ gìn sức khỏe là được, sỉ nhục thì cứ sỉ nhục đi, chỉ là một Ninh Huyên Huyên mà thôi, tớ còn sợ cô ta sao? Hơn nữa, hiện tại tớ không phải là quả hồng mềm để cô ta có thể tùy tiện bóp nát. Cô ta muốn ức h**p tớ thì cũng phải xem tớ có đồng ý hay không.”

“Nhưng…”

“Không có nhưng nhị gì hết, tóm lại chuyện này cứ quyết định như vậy, cậu chờ tớ một lát, tớ giúp cậu xin nghỉ với giám đốc, sau đó tớ đưa cậu đến bệnh viện.”

Tiêu Diệp Nhiên nói xong thì không đợi Tống An Kỳ phản ứng lại đã quay đi.

Sau khi xin phép xong thì Tiêu Diệp Nhiên đưa Tống An Kỳ đến bệnh viện, sau đó cô cho cô ấy ăn một ít, cho đến khi cô ấy ngủ mới rời đi.

Đúng ba giờ chiều, Tiêu Diệp Nhiên đến công ty quản lý của Ninh Huyên Huyên và vào căn phòng đã được sắp xếp từ trước để chuẩn bị bài phỏng vấn lần này.

Ninh Huyên Huyên vẫn chưa tới, nhưng trợ lý của cô ta đã đến trước thông báo cho cô: “Lịch trình của cô Ninh Huyên Huyên đã được sắp xếp từ trước, cô chỉ có một tiếng để đặt câu hỏi, mặt khác chúng tôi đã thông báo trước một số vấn đề không thể hỏi, cho nên lát nữa mong cô tiến hành nhanh gọn lẹ.”

Xem ra người trợ lý này có thái độ vô cùng kiêu ngạo, ngay cả giọng điệu nói chuyện cũng cao ngạo một cách khó hiểu khiến Tiêu Diệp Nhiên nhíu mày nhưng không nói gì.

Hiện tại Ninh Huyên Huyên là diễn viên nổi tiếng, có vô số fan hâm mộ, người bên cạnh cô ta cũng thuận thế mà lên mặt, tỏ thái độ cao cao tại thường để nhìn người khác cũng là điều dễ hiểu.

Tiêu Diệp Nhiên đã lăn lộn hai năm trong giới này nên từ lâu đã không còn cảm thấy kinh ngạc với những chuyện như vậy nữa. Cô nhanh chóng chỉnh sửa bản thảo phỏng vấn và ngồi trên ghế sô pha chờ Ninh Huyên Huyên. Khoảng mười phút sau, rốt cuộc Ninh Huyên Huyên cũng đi vào trong sự vây quanh của mọi người.

Ninh Huyên Huyên ăn mặc rất đúng mực, chiếc đầm trong bộ sưu tập mùa này của Chanel ôm trọn thân hình tuyệt đẹp của cô ta, dưới chân là đôi giày cao gót cao mười tấc, gương mặt được trang điểm nhẹ, từng được nét trên gương mặt thoạt trông rất quyến rũ, những lọn tóc xoăn dài xõa trên vai có chút gợi cảm, hoàn toàn là dáng vẻ của một ngôi sao nổi tiếng.

Ánh mắt Tiêu Diệp Nhiên trĩu xuốn nhưng vẻ mặt vẫn thản nhiên.

Lúc này, Ninh Huyên Huyên cũng di chuyển tầm mắt nhìn qua bên này.

Khi cô ta nhìn thấy khuôn mặt của Tiêu Diệp Nhiên thì sắc mặt đột nhiên khựng lại, kinh ngạc ồ lên một tiếng: “Tiêu Diệp Nhiên.”

“Là tôi.” Tiêu Diệp Nhiên điều chỉnh camera, thản nhiên liếc nhìn cô ta.

Ninh Huyên Huyên nhướng mày, khóe miệng bỗng cong lên chế nhạo: “A, tôi nhớ rất rõ rằng phóng viên có hẹn với tôi là một người khác, không phải là phóng viên Đường gần đây đang nổi như cồn!”

“Phóng viên hẹn với cô bị bệnh nhập viện rồi, tôi tạm thời thay cô ấy tới đây, nếu cô Ninh không có ý kiến gì thì chúng ta có thể bắt đầu.”

Tiêu Diệp Nhiên không quan tâm đến sự châm chích của Ninh Huyên Huyên mà chỉ đáp lại một câu gọn gàng dứt khoát, hiển nhiên là cô không muốn lãng phí thời gian với cô ta.

Nhưng Ninh Huyên Huyên vẫn khăng khăng không chịu.

Tiêu Diệp Nhiên thấy cô ta chuyển sang dáng vẻ kiêu ngạo, ngồi xuống ghế sô pha đối diện mình, ánh mắt nhìn chằm chằm Tiêu Diệp Nhiên, có chút ác ý nói: “Không vội, hiếm khi gặp mặt ‘bạn cũ’, dù sao cũng phải ôn chuyện cũ một chút chứ?”

“Nhưng tôi nhớ giữa tôi và cô Ninh đây chả có chuyện cũ gì để ôn cả.”
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 73


CHƯƠNG 73

Tiêu Diệp Nhiên lạnh lùng nói, cô biết rõ người phụ nữ này chỉ muốn mượn cơ hội chế nhạo mình mà thôi.

“Cô không thể nói như vậy được, dù sao đi nữa chúng ta cũng học chung bốn năm đại học. Hơn nữa chúng ta còn cùng thích một người đàn ông, sao lại không có chuyện cũ chứ?”

Nói xong, ánh mắt Ninh Huyên Huyên đột nhiên trở nên lạnh lẽo.

Ninh Huyên Huyên thật sự muốn giậu đổ bìm leo đối với Tiêu Diệp Nhiên nên mới nói ra một câu độc địa như vậy.

Năm đó khi còn học đại học, hai người thường xuyên bị đưa ra so sánh, ngoại hình, khí chất, gia thế, thành tích, Ninh Huyên Huyên luôn luôn bị lép vế trước Tiêu Diệp Nhiên. Nhưng điều khiến người khác căm hận hơn chính là người đàn ông mà cô ta thích lại là vị hôn phu thanh mai trúc mã của Tiêu Diệp Nhiên.

Khi đó, Ninh Huyên Huyên đã không ít lần trở thành trò cười trong mắt những người nhiều chuyện, nên cô ta đổ hết những oán hận đó lên người Tiêu Diệp Nhiên.

Vì nuốt không trôi cục tức ấy mà từ đó về sau, cô ta và Tiêu Diệp Nhiên trở thành hai kẻ không đội trời chung.

Đã nhiều năm trôi qua nhưng Ninh Huyên Huyên vẫn chưa tìm được cơ hội gây khó dễ cho Tiêu Diệp Nhiên, cũng chính vì vậy mà cô ta đã phải nhẫn nhịn suốt mấy năm.

Bây giờ hai người gặp lại và Tiêu Diệp Nhiên xuất hiện trước mặt cô ta với thân phận ‘kẻ thất bại’ thì làm sao cô ta có thể bỏ qua cơ hội bỏ đá xuống giếng chứ?

“Vậy thì lại càng không có chuyện gì để nói, nói thẳng ra thì chính là tuổi trẻ lầm đường lạc lối, không phân biệt được người và chó, có lẽ cô Ninh phải cảm ơn tôi. Nếu không thì người rơi vào kết cục ngày hôm nay sẽ là cô.”

Tiêu Diệp Nhiên nói chuyện với sắc mặt bình thản, thần thái ấy hoàn toàn không giống như Ninh Huyên Huyên tưởng tượng.

Vì sao người phụ nữ này lại bình tĩnh như vậy?

Cô vừa mới bị đá mấy ngày trước, đã vậy còn làm lớn chuyện cho tất cả mọi người đều biết, chẳng lẽ cô ta không nên đau lòng khổ sở vì không chịu nổi đả kích sao? Tải ápp Тrцуeл ноlа để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Hay… Dáng vẻ này của cô chỉ là giả vờ cho cô ta xem?

“Ha ha, Tiêu Diệp Nhiên, tôi thật sự xem thường cô rồi.”

Ninh Huyên Huyên nhìn chằm chằm Tiêu Diệp Nhiên một lát rồi kết luận trong lòng rằng cô chỉ giả vờ nên ánh mắt không khỏi trở nên ác độc: “Lúc trước vì Bùi Hạo Tuấn mà cô khiến tôi không thoải mái, ấy vậy mà không ngờ cô cũng có ngày hôm nay, vị hôn phu ngoại tình, bị chị gái nẫng tay trên, ha ha ha, nếu tôi nhớ không lầm thì lúc ấy hai người định kết hôn đúng không? Thế nào? Cảm giác bị phản bội rất dễ chịu nhỉ?”

Lần này rõ ràng ánh mắt của Tiêu Diệp Nhiên đã rụt lại nhưng cô vẫn không nói một lời.

Cô ta thật sự để bụng chuyện năm xưa, nếu không thì cũng không hận Bùi Hạo Tuấn và Cố Tống Vy như thế. Nhưng Ninh Huyên Huyên cho rằng có thể đả kích cô thì cũng hơi quá buồn cười rồi.

“Sao tôi lại không dễ chịu chứ? Có người cam tâm tình nguyện cướp tên cặn bã ấy khỏi tay tôi tuy khiến tôi không kịp phòng bị, nhưng tôi vẫn cảm thấy may mắn. Nhưng có lẽ người đáng buồn nhất không phải là tôi đâu? Mà là những người muốn mà không có được, chỉ có thể trơ mắt đứng nhìn, cuối cùng chỉ có thể lợi dụng cơ hội châm chọc người khác để tìm cảm giác được tồn tại mà thôi?”

“Tiêu Diệp Nhiên, cô…”
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 74


CHƯƠNG 74

Ninh Huyên Huyên thấy Tiêu Diệp Nhiên không muốn yếu thế, châm chọc lại liền biến sắc, hai má đỏ bừng vì tức giận.

Dường như Tiêu Diệp Nhiên đã đoán được từ trước nên bình tĩnh cười nói: “Cô Ninh cần gì phải tức giận chứ? Tôi cũng không chỉ đích danh là ai nên cô đừng có tật giật mình.”

Ninh Huyên Huyên cứng đờ, cô ta hít một hơi thật sâu, cố gắng kềm nén lửa giận trong lòng, hừ lạnh: “Tiêu Diệp Nhiên, cô chỉ khoe khoang, chém gió mà thôi, sự thật vẫn là cô đã bị người ta bỏ rơi. Hơn nữa… Cô cho rằng tôi còn là Ninh Huyên Huyên thời đại học sao? Một phóng viên mà đắc tội với một ngôi sao đang hot cũng không phải là chuyện tốt lành gì đâu, cô không sợ tôi sẽ dùng tất cả mối quan hệ của mình, triệt để đá cô ra khỏi giới này sao?”

“Hiện tại, Bùi Hạo Tuấn không còn che chở cho cô nữa rồi.” Ninh Huyên Huyên bỗng dưng nhìn chằm chằm Tiêu Diệp Nhiên với ánh mắt độc ác và lời lẽ đầy uy h**p.

Ánh mắt Tiêu Diệp Nhiên cũng lạnh đi, giống như ẩn giấu một khối băng: “Nếu cô đã nói như vậy thì tôi cũng khuyên cô một câu, ngôi sao cũng đừng tùy tiện đắc tội với phóng viên, bởi vì chúng tôi lúc nào cũng mang theo bút ghi âm bên người. Nếu cô không thức thời thì kết cục của Cố Tống Vy sẽ lặp lại với cô đó, cô hiểu không?”

Ninh Huyên Huyên khịt mũi coi thường nói: “Tôi không ngu xuẩn như Cố Tống Vy đâu.”

“Đúng là cô không giống cô ta. Nhưng cô cũng không hơn cô ta bao nhiêu. Mọi người đều là người trong giới, có lẽ người khác không biết rõ, nhưng năm nay cô làm sao để được đóng hai bộ phim đó thì tôi lại biết rất rõ.”

Lần này, rốt cuộc Ninh Huyên Huyên cũng không giữ được dáng vẻ kiêu căng ngạo mạn nữa, sắc mặt thiên biến vạn hóa, trông hơi khó coi.

“Cô đang nói lung tung gì vậy?”

Lúc này, trợ lý của Ninh Huyên Huyên cũng cảm thấy không ổn, nhanh chóng lạnh giọng nói.

“Tháng mười hai năm ngoái, ở khách sạn Hòa Viên, phòng 308. Tháng hai năm nay, khách sạn Đông Phương, phòng 1304. Có cần tôi nói rõ hơn không?”

Tiêu Diệp Nhiên cười lạnh nhìn sắc mặt Ninh Huyên Huyên trở nên xám xịt nói: “Tôi cũng không có ý gì khác, hoặc là cô hợp tác thực hiện cuộc phỏng vấn này thật tốt, hoặc là tiếp tục cùng tôi vạch mặt nhưng không biết cô Ninh có chịu nổi hậu quả hay không?”

Yên lặng!

Cả phòng đột nhiên hoàn toàn yên lặng!

Ninh Huyên Huyên và trợ lý đều sa sầm sắt mặt, không nói nên lời.

Trong giới giải trí, kiêng kị nhất là bị phóng viên nắm được nhược điểm, bởi vì nó sẽ khiến mọi thành quả lao động mà bạn nỗ lực nhiều năm sụp đổ trong gang tấc.

Mà hiện tại nó chính là hoàn cảnh mà Ninh Huyên Huyên đang phải đối mặt.

Chuyện cô ta phải trả giá bằng thân thể vì hai bộ phim điện ảnh rất bí mật, ngoại trừ trợ lý thân cận bên cạnh và người đại diện thì không có ai biết được.

Ninh Huyên Huyên không ngờ Tiêu Diệp Nhiên lại biết.

Lúc này, trong lòng cô ta vô cùng hoảng loạn nhưng hơn hết vẫn là sợ hãi.

Tiêu Diệp Nhiên không bỏ sốt chút phản ứng nào của Ninh Huyên Huyên nhưng cô cũng không nóng vội mà ngồi chờ cô ta trả lời, dáng vẻ rất thảnh thơi.

Cũng không biết qua bao lâu, rốt cuộc Ninh Huyên Huyên đã lấy lại bình tĩnh, miễn cưỡng nở nụ cười khó coi nói: “Bắt đầu phỏng vấn đi.”

“Được.”

Tiêu Diệp Nhiên thấy Ninh Huyên Huyên cũng coi như là thức thời nên không dây dưa với cô ta nữa mà lập tức lắp camera, nở nụ cười, nhanh chóng tiến vào trạng thái làm việc: “Huyên Huyên, đây không phải là lần đầu tiên cô hợp tác với Thời Thụy, không biết cô đánh giá như thế nào về Thời Thụy của chúng tôi?”
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 75


CHƯƠNG 75

“Tôi rất vui khi lại nhận được phỏng vấn của Thời Thụy. Thời Thụy cho tôi một ấn tượng rất tốt, là kim chỉ nam của lĩnh vực tin tức trong giới giải trí, chưa tới hai năm phát triển nhưng đã được mọi người khen ngợi, các bạn phóng viên cũng rất ưu tú…”

Tiêu Diệp Nhiên nhập vai một cách nhanh chóng nhưng Ninh Huyên Huyên còn lanh lẹ hơn, khuôn mặt xinh đẹp kia không còn sự châm chọc, khinh thường và cay nghiệt trước đó mà giống như biến thành người khác, trò chuyện với phóng viên, thể hiện đầy đủ tố chất cơ bản của một diễn viên.

Nhưng tất cả chỉ là vẻ ngoài, hai người đều biết rõ trong lòng, vẻ mặt tươi cười của đối phương dối trá thế nào.

Tiêu Diệp Nhiên có hiệu suất làm việc rất nhanh, không đến một tiếng đã kết thúc phỏng vấn.

Ninh Huyên Huyên cũng không muốn ở lâu với cô, cho nên toàn bộ quá trình rất phối hợp, sau khi kết thúc phỏng vấn thì cô ta liền đanh mặt, ngay cả chào hỏi cũng không liền ngoảnh mặt rời đi.

Tiêu Diệp Nhiên không thèm để ý, yên lặng dọn dẹp đồ của mình, rồi mới chậm rãi rời đi.

Nhưng trước khi đi, trợ lý của Ninh Huyên Huyên đuổi theo nói với cô: “Phóng viên Đường, liên quan đến chuyện cô nói Huyên Huyên ở khách sạn, cô ra giá đi, chúng ta muốn tất cả hình ảnh và video.”

“À, cô nói chuyện đó sao, không có, hai lần đó tôi chỉ canh Tần Dịch An nên vô tình thấy mà thôi, cũng không chụp lại.”

Tiêu Diệp Nhiên thản nhiên cười nói, sau đó cũng không đợi trợ lý phản ứng, lập tức cất bước rời đi.

Trợ lý sửng sốt một lúc lâu, sắc mặt lập tức tái nhợt.

Chết tiệt, bị chơi xỏ rồi!

Tiêu Diệp Nhiên thật sự đáng ghét khiến người khác tức lộn ruột!

Trước khi đi còn có thể đả kích Ninh Huyên Huyên nên Tiêu Diệp Nhiên vẫn rất vui vẻ.

Cô là người từng trải nên muốn chơi cô là chuyện không thể nào, Cố Tống Vy cũng vậy, Bùi Hạo Tuấn cũng vậy và Ninh Huyên Huyên cũng vậy… Bọn họ càng tàn nhẫn thì phản kích của cô lại càng sắc bén.

Tiêu Diệp Nhiên vừa ra khỏi công ty quản lý của Ninh Huyên Huyên, Cố Mặc Đình đã gọi điện thoại tới: “Em kết thúc phỏng vấn rồi à?”

“Nếu không phải em biết anh nắm hành tung của mình thì em sẽ hoài nghi là anh có năng lực tiên đoán đấy.”

Tiêu Diệp Nhiên cười nói với bên kia, giọng nói vô cùng vui sướng.

“Làm như vậy tiện cho việc bảo vệ bà xã. Nhưng dường như cũng không cần.”

“Đó là điều tất nhiên, chờ ngày nào đó em cần anh thì sẽ tự mở miệng nói, đến lúc đó mong ông xã đừng từ chối!”

Tiêu Diệp Nhiên hắng giọng một cái, học giọng điệu Cố Mặc Đình nói.

Cố Mặc Đình đang cười: “Yên tâm, chỉ cần bà xã có việc cần, tôi đây nguyen lên núi đao xuống biển lửa, có chết ngàn vạn lần cũng không từ chối.”

“Tổng giám đốc Cố, anh đúng là dẻo miệng. Đừng để em trai anh dạy hư vì hình tượng lạnh lùng khá thích hợp với anh.”

Sau khi Tiêu Diệp Nhiên kết thúc cuộc gọi với Cố Mặc Đình thì cô cũng chuẩn bị quay về nhưng kết quả lại gặp phải Bùi Hạo Tuấn.

Lúc Tiêu Diệp Nhiên nhìn thấy anh ta thì nụ cười trên mặt cứng lại, có chút kinh ngạc, nhưng cô lập tức làm như không nhìn thấy, thu lại nụ cười, đi ngang qua anh ta.
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 76


CHƯƠNG 76

Bùi Hạo Tuấn rõ ràng cũng có chút kinh ngạc, nhưng sau khi thấy Tiêu Diệp Nhiên làm lơ mình thì sắc mặt anh ta lập tức vô cùng khó coi, không nhịn được gọi cô lại: “Diệp Nhiên.”

Tiêu Diệp Nhiên không trả lời, cũng không dừng bước, cô căn bản là không muốn đáp lại anh ta.

Ánh mắt Bùi Hạo Tuấn lạnh xuống, lập tức đuổi theo, lách mình ngăn trước mặt cô nói: “Diệp Nhiên, chúng ta nói chuyện đi.”

“Tôi không có chuyện gì để nói với anh.” Tiêu Diệp Nhiên lạnh nhạt liếc anh ta một cái, vòng qua anh ta định đi.

Bùi Hạo Tuấn chưa từ bỏ ý định: “Tôi chỉ muốn nói mấy câu thôi.”

Tiêu Diệp Nhiên tỏ vẻ hơi mất kiên nhẫn: “Rốt cuộc anh muốn làm gì?”

Bùi Hạo Tuấn thấy Tiêu Diệp Nhiên tỏ vẻ khó chịu với mình liền sa sầm mặt nhưng vẫn nhẫn nhịn nói: “Tôi chỉ muốn nói là trong cuộc tình này, tôi là người có lỗi với em, Tống Vy cũng hơi quá đáng, nhưng cô có thể nể tình cô ấy đang mang thai mà đừng tìm cô ấy gây rắc rối nữa được không?”

“Tôi tìm Cố Tống Vy gây rắc rối?”

Tiêu Diệp Nhiên như thể đang được nghe một câu chuyện cười nên không khỏi tức giận bật cười ra tiếng: “Rốt cuộc là ai tìm ai gây rắc rối chứ? Bùi Hạo Tuấn, anh phản bội tôi, không nói một câu xin lỗi thì thôi, còn hợp tác với Cố Tống Vy sỉ nhục tôi, chèn ép tôi ở lễ đính hôn. Anh còn mặt mũi nào yêu cầu tôi như vậy? Sao anh không nói những lời này với Cố Tống Vy, để cô ta đừng tìm tôi gây rắc rối?”

“Vừa rồi tôi cũng đã nhận lỗi, xin tha thứ rồi.”

Bùi Hạo Tuấn nhíu mày, bị những lời nói sắc bén của cô gái sắc bén trước mặt châm chích nên có chút không vui.

Tiêu Diệp Nhiên coi thường hừ lạnh: “Hay cho câu xin tha thứ! Một câu xin lỗi đã hoàn toàn bù đắp những gì anh làm trong quá khứ, anh không xứng làm người!”

“Cô đừng cố tình gây sự, chúng ta bình tĩnh nói chuyện đi đã.”

Bùi Hạo Tuấn bị Tiêu Diệp Nhiên châm chọc nên giống như bị kim châm trong lòng, có chút không thoải mái.

Trước kia, cô gái trước mặt yêu anh ta như sinh mạng, vô cùng ngoan ngoãn, nhưng hôm nay cô lại nhìn anh ta bằng ánh mắt của một người xa lạ, lạnh lùng không gì sánh bằng.

Không biết vì sao Bùi Hạo Tuấn cứ cảm thấy nghèn nghẹn trong lòng.

“Tôi và anh không có gì để nói cả, sau này gặp nhau thì tốt nhất là giả vờ như không quen biết.”

Tiêu Diệp Nhiên lười phải phí lời vô ích với anh ta nên trực tiếp lướt qua anh ta xoay người rời đi.

Cô đã sớm không còn hy vọng gì với người đàn ông này nữa rồi, hiện tại chỉ còn tràn ngập sự chán ghét mà thôi.

“Diệp Nhiên…”

Bùi Hạo Tuấn gọi tên cô ở phía sau, nhưng Tiêu Diệp Nhiên càng đi càng nhanh.

Đúng lúc này, một chiếc xe Maybach xa hoa bỗng nhiên chạy đến từ phía xa rồi chậm rãi dừng trước mặt Tiêu Diệp Nhiên.

Lập tức cửa xe bên ghế lái mở ra, sau đó một bóng dáng cao lớn bước xuống.

Người đàn ông mặc một bộ vest được cắt may vừa người, khí chất bất phàm, phong độ nhẹ nhàng, khuôn mặt đẹp trai khiến người người ghen tỵ.

Anh nhanh chóng đi tới trước mặt Tiêu Diệp Nhiên, khóe môi nở nụ cười mê hoặc chết người.

Tiêu Diệp Nhiên có chút kinh ngạc nhìn người đang di tới: “Sao anh lại đến đây?”

Cố Thanh Chiêu cười tủm tỉm nói: “Tôi đến đón chị dâu về.”
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 77


CHƯƠNG 77

Tiêu Diệp Nhiên giật mình nhướng mày: “Anh trai anh bảo anh tới sao?”

“Chị dâu thật thông minh, anh hai nói tôi quá rảnh rỗi, ngồi chình ình trước mặt anh ấy rất chướng mắt, vì vậy anh ấy nói tôi đến làm chân chạy vặt… Hả?”

Cố Thanh Chiêu đang nói thì khóe mắt đột nhiên nhìn ra phía sau Tiêu Diệp Nhiên thấy Bùi Hạo Tuấn đứng cách đó không xa.

Anh nhíu mày, nhìn Tiêu Diệp Nhiên thắc mắc: “Chị dâu, tôi tới không đúng lúc sao?”

Tiêu Diệp Nhiên cười cười: “Không, anh tới rất đúng lúc!”

“Vậy là tốt rồi, đi thôi chị dâu, lên xe, tôi đưa chị về.”

Cố Thanh Chiêu lập tức thở phào nhẹ nhõm, khôi phục dáng vẻ công tử, đi vòng qua ghế phụ mở cửa xe cho Tiêu Diệp Nhiên, động tác rất ga lăng.

Tiêu Diệp Nhiên cũng không khách sáo, cười gật đầu rồi lên xe.

Tiêu Diệp Nhiên không thèm nhìn Bùi Hạo Tuấn một lần trong suốt cả quá trình, hành động dứt khoát và nhanh gọn.

Bùi Hạo Tuấn bên kia trơ mắt nhìn Tiêu Diệp Nhiên được một người đàn ông đón đi, trong lòng đột nhiên cảm thấy ghen tỵ. Anh ta không ngờ sau khi Tiêu Diệp Nhiên rời khỏi mình lại nhanh chóng quen biết một người đàn ông ưu tú như thế.

Người đàn ông kia có khí chất cao quý, phong độ không tầm thường, chiếc xe anh ta lái là phiên bản giới hạn trên thế giới trị giá xấp xỉ một trăm năm mươi tỷ, trong nước chỉ bán một chiếc, ngay cả anh ta cũng không mua nổi.

Bùi Hạo Tuấn nhớ lại cảnh Tiêu Diệp Nhiên lạnh nhạt với mình nhưng lại cười ngọt ngào với người đàn ông kia thì hai tay bất giác siết chặt, trong lòng không ngừng nghi vấn.

Rốt cuộc người đàn ông kia là ai. Nhìn dáng vẻ rõ ràng có lai lịch không nhỏ.

Nhưng Bùi Hạo Tuấn lại không có ấn tượng với người đó, nếu là người Bắc Ninh thì anh ta không thể không quen biết.

Sao Tiêu Diệp Nhiên quen biết một nhân vật như vậy?

Trong lòng nổi lên muôn vàn thắc mắc, lúc này Bùi Hạo Tuấn đột nhiên nghĩ đến scandal ồn ào của Tiêu Diệp Nhiên lúc trước, dường như có người đang âm thầm giúp cô.

Có vẻ quan hệ của Tiêu Diệp Nhiên và người đàn ông kia không bình thường, rất có khả năng là anh ta thầm ra tay.

Bùi Hạo Tuấn cứ đứng như vậy một lúc lâu, vẻ mặt thay đổi liên tục, khi anh ta nghĩ đến khả năng cuối cùng này thì trong lòng bỗng dưng dâng lên sự tức giận, anh ta cầm điện thoại gọi cho thư ký: “Linda, giúp tôi điều tra chủ nhân của biển số xe BN6666.”

“Vâng, tổng giám đốc.”

Sau khi cúp máy, Bùi Hạo Tuấn mới lo lắng đi tìm Ninh Huyên Huyên.

“Học trưởng, rốt cuộc anh cũng đến rồi.”

Ninh Huyên Huyên nhìn thấy Bùi Hạo Tuấn liền tươi cười chào đón, ánh mắt không hề che giấu sự si mê.

Đã nhiều năm trôi qua nhưng sự yêu thích mà Ninh Huyên Huyên dành cho người đàn ông này chỉ tăng chứ không giảm.

“Xin lỗi, vừa rồi tôi có chút việc nên đến trễ.”

Bùi Hạo Tuấn mỉm cười nhìn rất dịu dàng.

“Không sao, một lúc nữa mới tới giờ lên sân khấu.”
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 78


CHƯƠNG 78

Ninh Huyên Huyên dẫn Bùi Hạo Tuấn đến ghế sô pha ngồi xuống, sau đó rót nước cho anh ta, hỏi: “Không biết lần này học trưởng tìm em có chuyện gì?”

“Tôi có một chút việc cần cô giúp đỡ.”

Bùi Hạo Tuấn gật đầu không chút giấu giếm: “Tống Vy muốn lấy lại chỗ đứng trong giới giải trí sau một thời gian mà cô cũng biết tình hình hiện tại của cô ấy rồi, cho nên phiền cô hãy dẫn dắt cô ấy.”

Nghe vậy, hai tay Ninh Huyên Huyên liền dừng lại, nhíu mày nói: “Không phải bà xã học trưởng đang mang thai sao? Sao không ở nhà dưỡng thai?”

“Haiz, cô cũng biết cô ấy có ân oán với Diệp Nhiên, Tống Vy không nuốt trôi cục tức này, hiện tại cô ấy đang mang cốt nhục của nhà họ Bùi nên tôi thật sự không có cách nào khác.”

Bùi Hạo Tuấn lộ vẻ bất đắc dĩ, thậm chí trong mắt còn thoáng qua một tia chán ghét.

Ninh Huyên Huyên có chút khó xử nhíu mày.

Trước mắt là người đàn ông mà cô ta yêu nhưng anh ta lại muốn cô giúp đỡ tình địch…

Ninh Huyên Huyên im lặng một lát mới nói: “Dẫn dắt không phải là không thể. Nhưng học trưởng, thứ cho em nói thẳng, hiện tại hình tượng của Tống Vy đã bị phá hủy, muốn bắt đầu lại trong giới giải trí chỉ sợ không dễ dàng. Nhưng em nể mặt anh, em có thể giúp một tay nói mấy lời có ích nhưng về kết quả thì em cũng không có cách nào đảm bảo.”

“Cô yên tâm, tôi sẽ dùng tài nguyên của tập đoàn Bùi Thị, cố gắng hết sức nâng đỡ cô ấy.”

Ninh Huyên Huyên nghe thấy Bùi Hạo Tuấn nói vậy thì trong lòng càng hụt hẫng: “Học trưởng thật bất công, tôi thích anh nhiều năm như vậy nhưng chưa từng được đãi ngộ như thế. Anh đối xử với Tống Vy tốt như vậy, không sợ tôi ghen sao?”

Bùi Hạo Tuấn cười cười: “Cô sẽ không ghen đâu, đối với tôi mà nói Huyên Huyên luôn rất ân cần, hơn nữa tôi sẽ bù đắp cho cô thật tốt.”

Ninh Huyên Huyên nhướng mày, ánh mắt có chút hờn dỗi: “Anh muốn bù đắp thế nào?”

“Cô muốn bù đắp cái gì?” Tải ápp нola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Ninh Huyên Huyên ngẫm nghĩ một lát, ánh mắt xẹt qua một tia ranh mãnh: “Khi nào học trưởng rảnh thì có thể ăn cơm với em không? Anh cũng biết em không có bạn bè thật sự trong giới giải trí nên bình thường em chỉ ăn có một mình…”

“Không thành vấn đề. Đúng lúc tôi đã đặt bàn ở Ngân Hà Chi Hải, hay là tối nay đi luôn nhé?”

“Được!”



Sau khi lên xe Cố Thanh Chiêu, Tiêu Diệp Nhiên không lập tức về nhà mà bảo anh đưa mình đến bệnh viện một chuyến.

Ở Bệnh viện, Tống An Kỳ đã hết sốt, thấy Tiêu Diệp Nhiên tới thì có chút kinh ngạc hỏi: “Phỏng vấn kết thúc nhanh như vậy à?”

“Nếu không thì sao? Tớ và Ninh Huyên Huyên chẳng có gì nhiều để nói cả.”

Tiêu Diệp Nhiên bĩu môi, đặt trái cây đã mua trên đường lên bàn.

“Cô ta có làm gì cậu không?”

“Chắc chắn không tránh khỏi bị nói móc châm chọc. Nhưng cô ta cũng không làm gì được tớ hết, dù sao tớ cũng đang nắm giữ tin tức bất lợi với cô ta, nếu cô ta không thức thời thì sớm muộn gì cũng gặp xui xẻo.”

Tiêu Diệp Nhiên xem thường nhún vai, cũng không muốn nói nhiều về chuyện này.

Tống An Kỳ cười: “Nếu không phải cậu nể tình cô ta là bạn học thì cô ta đã sớm xong đời rồi.”
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 79


CHƯƠNG 79

“Không nói về cô ta nữa, còn cậu thế nào? Có cần tớ ở đây mấy ngày không?”

“Nếu không sốt lại thì ngày mai có thể xuất viện.”

“Vậy thì tốt, buổi tối tớ giúp cậu chỉnh sửa lại bản thảo phỏng vấn này, ngày mai giao lại cho cậu.” Tiêu Diệp Nhiên nói xong thì đứng lên, chuẩn bị rời đi.

Tống An Kỳ thấy thế thì lập tức xụ mặt, làm ra vẻ đáng thương nói: “Bây giờ cậu đi, một mình tớ ở bệnh viện rất chán…”

Tiêu Diệp Nhiên nhìn cô ấy cười: “Không còn cách nào khác, có người chờ tớ ở dưới.”

Hai mắt Tống An Kỳ sáng lên: “Ai? Người chồng thần bí của cậu à?”

Tiêu Diệp Nhiên lắc đầu: “Không phải.”

Tống An Kỳ lập tức có chút bất mãn: “Tiêu Diệp Nhiên, khi nào cậu mới cho tớ gặp chồng mới cưới của cậu vậy?”

“Sẽ có cơ hội thôi.”

Tiêu Diệp Nhiên chớp mắt nhìn cô ấy rồi cầm túi xách cười nói: “Tớ đi đây, cậu nghỉ ngơi cho tốt, có chuyện gì thì gọi cho tớ.”

“Thấy sắc quên nghĩa.”

Tống An Kỳ cười mắng một câu, nhưng chỉ có thể vẫy tay với cô nói: “Ngày mai gặp lại.”

Sau khi Tiêu Diệp Nhiên rời khỏi bệnh viện thì lập tức về nhà, nhưng vào đến nhà thì không nhìn thấy Cố Mặc Đình đâu hết.

Cô có chút thắc mắc, không khỏi quay đầu lại hỏi Cố Thanh Chiêu bên cạnh: “Anh trai anh đâu?”

“Nhà bếp.”

Cố Thanh Chiêu cười hì hì đáp, vẻ mặt lộ ra vẻ chờ mong.

Tiêu Diệp Nhiên giật mình nhìn anh ta: “Không phải chứ?”

“Hi hi, chị dâu, đêm nay chúng ta có lộc ăn rồi.”

Cố Thanh Chiêu nuốt nước miếng, hai mắt lộ rõ sự đói khát.

Tiêu Diệp Nhiên không lấy làm khó tin trừng mắt nhìn anh trong chốc lát, thấy anh không giống như nói giỡn, cô lập tức chạy tới nhà bếp và chỉ trong khoảnh khắc cô liền nhìn thấy một bóng dáng đang bận rộn trong bếp.

Cố Mặc Đình mặc áo sơ mi trắng và chiếc quần dài sáng màu, anh đang quay lưng lại thái rau, kỹ thuật thái đồ của anh vừa nhanh lại chính xác, rau củ được thái rất gọn gàng, động tác đó vô cùng ưu nhã và đẹp mắt.

Tiêu Diệp Nhiên hít một hơi thật sâu, lúc này rốt cuộc sự khó tin trong mắt cũng biến mất.

Cô cũng không ngờ người đàn ông chỉ tay năm ngón, thanh tao nhã nhặn và kiêu ngạo ấy khi vào bếp cũng rất ra dáng, thậm chí còn toát ra sự quyến rũ khó có thể diễn tả bằng lời.

“Chị dâu, em nói cho chị biết nhé, tay nghề nấu ăn của anh hai tuyệt đối là số một đó, chị mà ăn đồ anh ấy nấu xong bảo đảm là cả đời này sẽ khó mà quên được, ngon đến mức muốn nuốt luôn cả lưỡi ấy chứ.”

Cố Thanh Chiêu ngửi được hương vị thoang thoảng trong không khí thì nước bọt liền túa ra như cỏ dại mọc lan.

Lúc này, Cố Mặc Đình đã nổi lửa, đổ dầu mùi tỏi thơm nức mũi bay ra khiến Tiêu Diệp Nhiên cũng không nhịn được hít một hơi thật sâu.
 
Back
Top Bottom