Ngôn Tình Nữ Phụ Quay Đầu

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,313,172
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
nu-phu-quay-dau.jpg

Nữ Phụ Quay Đầu
Tác giả: Zhihu
Thể loại: Ngôn Tình, Khác, Nữ Phụ, Đoản Văn
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

NỮ PHỤ QUAY ĐẦU

Tác giả: 白框凉太子

Edit: Nhược Ảnh

Thể loại: Hiện đại, vả mặt trà xanh, cần đội mũ khi đọc.

Giới thiệu:

Tôi cảm thấy, hình như bạn trai tôi trùng sinh rồi.

Dường như gã đã cảm nhận được tôi là một người phụ nữ xấu xa đang đùa giỡn với tình cảm của gã.

Và gã bắt đầu đối xử rất tốt với đứa em gái trong sáng dịu dàng như đóa hoa sen mới nở của tôi.

Hôm đó, tôi thấy gã đẩy em gái tôi vào góc tường.

Gã đỏ mắt, ẩn nhẫn vuốt tóc nó và nói:

"Anh thật ngốc."

"Thì ra em mới chính là người anh luôn muốn tìm."

"Kiếp trước anh đã bỏ lỡ em."

"Kiếp này, anh sẽ dùng mọi thứ anh có để bồi thường cho em, được không?"​
 
Nữ Phụ Quay Đầu
Chương 1


1.

Đây là lần thứ năm Tưởng Thư Hoài không đón tôi tan học.

Nếu là trước kia thì chuyện này hoàn toàn không thể nào xảy ra được.

Tôi ngồi bên cửa sổ, nhìn chằm chằm vào màn mưa bên ngoài lớp học.

Sau khi chắc chắn rằng lớp trang điểm của mình sẽ không bị màn mưa này rửa trôi, tôi mới vội vã lao ra khỏi lớp.
 
Nữ Phụ Quay Đầu
Chương 2


2.

Tưởng Thư Hoài và Lâm Kỳ đang ngồi trong quán cafe.

Gã dịu dàng đặt tay lên trán cô ả làm cô ả xấu hổ rụt người ra sau.

Tôi đẩy cửa xông vào quán.

Tiếng chuông báo phá tan bầu không khí tĩnh mịch đầy lãng mạn ấy.

Em gái của tôi bị dọa sợ đến mức mặt mũi trắng bệch, còn Tưởng Thư Hoài thì buông tay ra, giương mắt nhìn tôi.

“Sao em lại tới đây?”

Tôi nở một nụ cười thật yếu đuối.

Vừa rồi trước khi vào quán cafe, tôi đã nhìn vào cánh cửa thủy tinh để xem bản thân đang trông như thế nào.

Lớp trang điểm không quá đậm, đủ khiến người ta cảm thấy thương tiếc.

Cho nên khi tôi ngồi xuống cạnh Tưởng Thư Hoài, gã chẳng đẩy tôi ra.

“Anh nói tới đón em mà, anh quên rồi hả?”

Tôi ghé sát vào Tưởng Thư Hoài, gần đến độ sắp đụng vào chóp mũi của gã.

Tôi rất tự tin vào vẻ ngoài của mình, đặc biệt là những lúc trông yếu đuối như thế này.

Người kia chần chừ hồi lâu, sau cùng đành cụp mắt nói xin lỗi.

“Xin lỗi em. Tiểu Kỳ có bài tập không hiểu nên hỏi anh, anh mới quên đón em…”

Tôi chỉ mỉm cười, trả lời một cách thật hào phóng rằng không sao cả.

Tôi hơi liếc sang nhìn cô em gái yêu dấu của mình, cô ả đang siết chặt nắm đấm dưới bàn, vẻ mặt đau khổ tức giận sắp không giấu được nữa.
 
Nữ Phụ Quay Đầu
Chương 3


3.

Cái ngày mà tôi bị người ta nhận đầu xuống bồn cầu vào năm cấp ba, tôi đã thề rằng, tôi sẽ không chừa thủ đoạn nào để vươn tới cuộc sống mà mình mong muốn. Tuyệt đối không thể để người khác nhìn thấy dáng vẻ chật vật của mình nữa.

Cho nên tôi chẳng phải là người tốt, từ trước đến nay tôi chưa bao giờ là người tốt cả.

Tôi cố gắng học tập, rèn luyện thể hình, luôn nghĩ cách để thể hiện những mặt tốt nhất của mình ra ngoài, mở rộng mối quan hệ xung quanh.

Tôi không chừa thủ đoạn để bản thân trở nên thật xuất sắc, vô cùng xuất sắc, xuất sắc đến mức mỗi khi có ai nhắc đến tên tôi thì họ sẽ nói: “Lâm Hà ấy à? Sao trên thế giới lại có cô gái giỏi giang đến như vậy chứ.”

Vất vả lắm tôi mới được người nghiêm túc như ba tôi công nhận.

Thầy cô yêu thích, bạn bè ủng hộ.

Tôi cứ ngỡ rằng cuộc sống của tôi sẽ luôn êm đềm như thế, mãi cho đến khi Lâm Kỳ xuất hiện.
 
Nữ Phụ Quay Đầu
Chương 4


4.

Cô ả là con gái riêng của ba tôi.

Lâm Kỳ tự tìm đến nhà tôi, cô ả vừa xuất hiện thì sự cân bằng trong gia đình tôi đã nứt toạt.

Tôi khóc lóc, chất vấn ba tôi tại sao lại có người phụ nữ khác ở bên ngoài, song ba tôi chỉ im lặng.

Còn Lâm Kỳ thì trốn trong góc phòng, cứ như mọi chuyện chẳng phải là lỗi của ả.

Hơn nữa, dường như trên người Lâm Kỳ luôn toát ra một loại ma lực, và ma lực ấy chính là vẻ đáng thương đến cùng cực, khác hoàn toàn so với tôi.

Bởi vậy tất cả mọi người bên cạnh ả đều cảm thấy thương xót và đau lòng thay cho ả.

Không lâu sau, ba tôi bắt đầu che chở cho đứa con riêng ấy.

Bạn bè của tôi cũng hay bảo tôi hãy đối xử tốt hơn với ả, còn nói đây không phải là lỗi của ả, nên tôi đừng làm cô chị kế độc ác như trong mấy bộ phim truyền hình.

Cảm giác nguy hiểm lại ập đến.

Bởi vì đột nhiên tôi nhận ra tất cả mọi người bên cạnh tôi đang dần dần bị cô ta kéo đi mất.

Tôi cần bảo vệ lãnh địa của mình.
 
Nữ Phụ Quay Đầu
Chương 5


5.

Thế nên tôi đã đoạt lấy Tưởng Thư Hoài.

Có điều thay vì nói là đoạt thì nên nói rằng Lâm Kỳ chắp tay nhường gã cho tôi sẽ đúng hơn.

Cô ả thiện lương tốt bụng Lâm Kỳ này tham gia một hoạt động cứu trợ chống động đất, rồi may mắn thế nào lại cứu được Tưởng Thư Hoài – cậu ấm của nhà họ Tưởng.

Đáng tiếc khi ấy thị lực của Tưởng Thư Hoài đã bị tổn thương, ý thức cũng mơ hồ, không thể nhớ rõ người cứu mình là ai được.

Vì vậy, tôi nhanh trí làm tu hú chiếm tổ chim khách.

Tưởng Thư Hoài phí hết tâm tư để tìm ra người cứu mình tại khu hỗ trợ thiên tai, vậy mà Lâm Kỳ lại làm như không quen biết gã.

Thế nên tôi đã nói rằng: Em gái à, nếu em không muốn anh ta nhận ra em thì em cứ giới thiệu cho chị đi.

Khi đó Lâm Kỳ cắn môi nhận lời.

Nhưng tôi nghĩ, có lẽ bây giờ cô ả hối hận rồi.
 
Nữ Phụ Quay Đầu
Chương 6


6.

Tưởng Thư Hoài à?

Gã là một người dịu dàng và ngay thẳng.

Cái lúc mà gã còn tốt với tôi thì một ngày ba bữa chẳng bỏ bữa nào, đút nho cho tôi ăn còn phải lột s@ch vỏ, thậm chí gã còn nhớ rõ kỳ s1nh lý của tôi nữa.

Chẳng qua gã đã thay đổi chỉ trong một đêm.

Vẻ nhiệt tình khi trước dần dần trở thành sự nóng nảy khó chịu, gã cũng chẳng còn muốn nghe điện thoại của tôi nữa.

Sáng thứ Bảy, tôi đến phòng vẽ của Tưởng Thư Hoài.

Gã học vẽ, còn tốt nghiệp Học viện Mỹ thuật ở nước ngoài.

Trong phòng vẽ, trừ mùi hương dễ chịu của ánh mặt trời thì còn có hương thơm từ nhựa thông.

Tôi vừa bước vào căn phòng rộng đã thấy một người đang tựa vào giá vẽ ngủ rất sâu.

Có lẽ người đàn ông này đã thức trắng đêm để vẽ.

Tôi bước tới nhìn vào trang giấy vẽ.

Bức tranh vẫn chưa được tô màu. Cô gái trong tranh giống tôi đến ba bốn phần, trông cô ta như đang mỉm cười rạng rỡ với người đã vẽ nên bức tranh này.

Thật lâu sau tôi mới phản ứng được, quả nhiên không phải là tôi.

… Mà là Lâm Kỳ.
 
Nữ Phụ Quay Đầu
Chương 7


7.

Tôi nhìn đăm đăm vào bức tranh, có lẽ là nhập thần quá nên ngay cả khi người đàn ông phía sau đã tỉnh lại mà tôi cũng chẳng hề hay biết.

Tôi đang ngồi xổm dưới đất, vừa xoay đầu lại đã thấy Tưởng Thư Hoài nhìn mình không chớp mắt.

“Sao vậy? Sao anh lại vẽ em gái của em? Lần sau vẽ cho em một bức nhé?”

Nói xong, tôi vui vẻ nhào vào ngực người kia, gã thở dài ôm lấy tôi.

“Không rảnh.”

Động tác vô cùng dịu dàng, nhưng lời nói cũng tuyệt tình không kém.

Tôi cảm thấy chẳng có cụm từ nào có thể diễn tả tâm trạng của hai chúng tôi ngay lúc này ngoại trừ câu: ai cũng có mục đích riêng.

Nhưng mà, tôi đúng là người giỏi ngụy trang.

Tôi xoay người lại nhìn Tưởng Thư Hoài: “Anh à, nếu em nhỡ làm chuyện gì khiến anh không thích thì anh nhất định phải nói cho em biết đấy, có được không anh, đừng giữ trong lòng rồi tự khó chịu, ngốc lắm…”

Tôi vươn tay nhéo mũi gã.

Tôi không chỉ muốn bày ra vẻ nhu nhược đáng thương mà còn muốn tìm cách nào đó để xoa dịu mối quan hệ này.

Có lúc sự im lặng chính là đầu xỏ tạo nên vết rách trong tình cảm.

Hiện tại tôi vẫn còn cần Tưởng Thư Hoài.

Gã nhìn tôi bằng đôi mắt màu nâu lạnh, nghiêm túc đến mức tôi cảm thấy như thể gã đang khoét một lỗ trên người mình.

Không lâu sau, tôi nghe gã hỏi: “Ngày đó, người cứu anh thật sự là em sao?”
 
Nữ Phụ Quay Đầu
Chương 8


8.

“…” Vấn đề này khó trả lời quá.

Tưởng Thư Hoài tốt nghiệp tại một trường danh giá, sản nghiệp trong nhà phủ rộng nửa thành phố, gã chính là mảnh ghép để tôi hoàn thành cuộc sống hoàn mỹ của mình, cũng là đối tượng kết hôn vừa lý tưởng vừa thích hợp nhất.

Đúng là trước kia tôi nghĩ đến việc kết hôn nên mới quen Tưởng Thư Hoài.

Nhưng sau khi ở bên nhau, tôi lại nhận ra mình cũng chỉ là một đứa trẻ ngây ngô trong phương diện tình cảm.

Cho nên nói một cách ngắn gọn thì… tôi rung động rồi.

Vì vậy tôi không nỡ lừa dối người này nữa.

Có điều chẳng chờ tôi đáp lời thì Tưởng Thư Hoài đã đẩy tôi ra khỏi người gã, đây là lần đầu tiên tôi trông thấy vẻ thất vọng trong đôi mắt kia.

“Không cần trả lời đâu.”

“…”

Đúng vậy.

Tôi im lặng, giống như ngầm thừa nhận mọi chuyện.

Chẳng qua, đột nhiên tôi cảm thấy lòng mình thật cô quạnh. Cứ như thành trì mình đã dày công dựng lên lại bị người ta đập nát một cách dễ dàng.
 
Nữ Phụ Quay Đầu
Chương 9


9.

“Vậy rồi sao? Chị chia tay với Tưởng Thư Hoài rồi à?”

Trên sân thượng của trường học, tôi và một cậu con trai đang uống chung ly cafe trong tay.

Cậu ta tên Lục Chiêu, là đàn em khóa dưới của tôi.

Tuy nhỏ tuổi hơn, nhưng cậu ta là một trong số ít những người bạn đối xử thật lòng với tôi.

Bởi vì chúng tôi quen nhau vào cấp ba nên cậu ta đã từng thấy dáng vẻ thảm hại của tôi khi tôi bị bạo lực học đường, và chính cậu ta cũng là người đã giúp đỡ tôi, còn trả thù đám học sinh nữ đã bắt nạt tôi nữa.

Tôi cúi xuống lau đi vệt cafe bên khóe môi.

Tình huống thế kia thì ngày Tưởng Thư Hoài nói lời chia tay không còn xa nữa đâu.

“À đúng rồi, mấy hôm nay em gái chị hay đến tìm tôi lắm.”

Lục Chiêu duỗi lưng, cười hì hì với tôi.



Bây giờ nếu bảo tôi nhớ lại khi ấy thì tôi nhất định sẽ cảnh giác câu nói của Lục Chiêu.

“À đúng rồi, mấy hôm nay em gái chị hay đến tìm tôi lắm.”

Bởi vì chẳng biết từ khi nào mà mỗi khi tôi và Lục Chiêu nói chuyện, bóng dáng của Lâm Kỳ đã dần dần xuất hiện nhiều hơn trước.

Sau khi không liên lạc được với Tưởng Thư Hoài, người thường xuyên nói chuyện với tôi nhất chính là Lục Chiêu.

Cuộc sống của tôi vẫn bộn bề nhiều việc như cũ, tôi có rất nhiều cuộc thi phải tham gia.

Bởi vì tôi đâu phải chỉ sống nhờ vào tình yêu, tôi phải cố gắng hoàn mỹ ở mọi góc độ thì mới có thể giữ vững những thứ mình đã dày công gây dựng.

Cuộc sống như vậy mệt chết đi được, nhưng thật ra tôi vẫn luôn quanh quẩn trong cuộc sống ấy. Tôi chưa từng oán trách bất kỳ điều gì, cho đến ngày tôi tham gia vào một cuộc thi diễn thuyết.

Chuyện xảy ra trong hậu trường đã khiến tôi cảm thấy cuộc sống của mình chẳng khác nào một trò hề.
 
Nữ Phụ Quay Đầu
Chương 10


10.

Tôi là người cuối cùng lên diễn thuyết, và đây cũng chính là tiết mục then chốt trong cuộc thi này. Vậy nên người cuối cùng trong phòng hóa trang chỉ còn mỗi tôi mà thôi.

Tôi đang cài chiếc kẹp cuối cùng lên tóc thì đột nhiên cửa chính bị ai đó đẩy thật mạnh.

Người tới chính là anh bạn trai đã lâu không gặp của tôi, Tưởng Thư Hoài.

Ồ, anh ta còn đang tay trong tay với một người con gái khác – là cô em gái đáng yêu của tôi, Lâm Kỳ.

Gã nổi giận đùng đùng, còn Lâm Kỳ thì khóc sướt mướt.

Gã đưa cô gái nhỏ tới trước mặt tôi, sau đó vén tay áo của cô ả lên cho tôi nhìn.

“Mấy cái này đều do cô làm đúng không?”

Trên cánh tay trắng như tuyết của cô gái có một vết đỏ rất đậm, trông hình thù thì hình như là vết roi quất vào. Tôi nhướng mày, đương nhiên hành động này đã khiến người đàn ông kia càng giận dữ hơn.

“Ha, Lâm Hà, ngay cả em gái của cô mà cô cũng không tha đúng không?”

Cô em gái tốt của tôi vẫn đứng đó khóc thút tha thút thít, cô ả kéo tay áo của Tưởng Thư Hoài. “Xin anh, Thư Hoài, anh đừng hỏi mà. Không liên quan đến chị gái đâu…”

Thư Hoài…

Thân mật quá nhỉ.

Tôi nhìn chằm chằm vào vết thương trên tay cô ả, mà tôi – người được cho là hung thủ - lại chẳng biết nó bắt nguồn từ đâu.

Có điều hình như Tưởng Thư Hoài đã nhận định tôi chính là tên thủ phạm lòng lang dạ sói đấy rồi.

Tôi vừa định lên tiếng giải thích thì lại có người bước vào.

Lục Chiêu đút hai tay vào túi thong thả đi vào phòng, nhìn thấy cậu ta, tôi thở phào nhẹ nhõm.

Tôi ung dung mỉm cười, “Tưởng Thư Hoài, anh nghĩ cho kỹ vào. Tại sao tôi phải làm chuyện như vậy với em gái của mình chứ? Lục Chiêu, cậu tới đúng lúc lắm, cậu cũng biết trước kia chị bị bạo lực học đường mà, sao chị có thể...”

Nói được một nửa thì tôi dừng lại, bởi vì tôi trông thấy vẻ mặt của Lục Chiêu… Cậu ta chưa bao giờ nhìn tôi bằng ánh mắt đầy ghét bỏ ấy.

Tôi vô thức nhớ lại. Mấy ngày nay Lục Chiêu lúc nào cũng lải nhải về Lâm Kỳ.

“Sao em gái chị hay bẽn lẽn thế?”

“Em gái chị học toán tệ thật đấy.”

“Em gái chị…”

Trong phòng hóa trang yên tĩnh, giọng nói của cậu ta chợt vang lên. Tôi nghe cậu ta gằn từng chữ.

“Lâm Hà, đúng là tôi nhìn nhầm chị rồi. Bị bạo lực học đường thì chị có quyền bắt nạt người khác sao?”
 
Nữ Phụ Quay Đầu
Chương 11


11.

Cảnh tượng thế này quen thuộc quá, hình như tôi đã từng thấy ở đâu rồi thì phải.

Tôi nhìn Lâm Kỳ kéo tay áo của Tưởng Thư Hoài với dáng vẻ vô cùng đáng thương.

Tôi lại nhìn Lục Chiêu đang chắn trước người cô ả.

Tôi cười với bọn họ, dù rằng đôi hàng mi của tôi đang không ngừng run rẩy.

“Vậy à? Nếu các người cho rằng tôi làm thì cứ báo cảnh sát đi. Để cảnh sát xử lý vụ này, được chưa?”

Tôi đi lướt qua bọn họ.

Đột nhiên Tưởng Thư Hoài bắt lấy cổ tay tôi và nói: “Xin lỗi em gái cô đi.”

Lục Chiêu chắn đường tôi, còn khuyên nhủ: “Lâm Hà, tôi không muốn chị trở nên ác độc như thế.”

Tôi chẳng làm gì sai cả, sao tất cả mọi người đều mắng chửi tôi vậy?

Tôi quay sang nhìn Lâm Kỳ, hai mắt cô ả đỏ ửng, thật ra cô ả biết rõ người gây ra những vết thương ấy chẳng phải là tôi.

Nhưng cô ả lại câm như hến.

Tôi rút tay về, đẩy hai người đàn ông trước mặt sang hai bên. “Ngại quá, tôi đang bận lắm. Tôi còn phải thi nữa, tôi muốn đạt giải Nhất nên chẳng muốn phí thời gian với các người đâu.”

“Đã đến lúc này rồi mà chị còn có tâm trạng tham gia cuộc thi sao?”

Lục Chiêu đứng sau lưng tôi hét lên, nhưng tôi chả quan tâm.

Tôi đi một mạch ra sân khấu.

Cho dù tôi chẳng còn gì trong tay thì tôi vẫn sẽ tiến về phía trước.
 
Nữ Phụ Quay Đầu
Chương 12


12.

Tôi đã kết thúc phần thi rất thuận lợi.

Tiếng vỗ tay không ngừng vang lên khi tôi cúi chào cảm ơn, tôi mãn nguyện mỉm cười, nhưng suy nghĩ đã bay đến tận nơi nào.

Tôi nhìn xuống dưới sân khấu.

Lâm Kỳ mặc váy trắng bị Tưởng Thư Hoài kéo tay đưa đi, Lục Chiêu lẽo đẽo theo sau, cậu ta còn lưu luyến nghịch với mái tóc đuôi ngựa của cô ả.

Tại sao chứ? Tại sao ánh đèn rực rỡ đang chiếu trên người tôi, tôi vẫn mạnh mẽ, tôi vẫn cố gắng không để bản thân khó chịum, nhưng vì sao cảm giác mất mác lạc lõng cứ dần dần nuốt chửng tôi vậy?



Chưa được mấy ngày thì đột nhiên Tưởng Thư Hoài đến tìm tôi.

Thật ra tôi chẳng có nhiều thời gian để xử lý chuyện tình cảm.

Tưởng Thư Hoài không có ở đây, tôi cũng có thể tìm người khác thay gã.

Nhưng khi đọc tin nhắn mà gã gửi đến, đột nhiên tôi nhận ra mình vẫn chưa buông bỏ được.

Đúng thế, vốn dĩ tôi chỉ định quen gã vì đường lui của mình, nào ngờ sau này tôi lại thích gã thật.

Tôi ôm chút hy vọng mỏng manh, mong rằng gã sẽ quay lại nhìn tôi, hay gã sẽ phát hiện ra tôi chẳng hề bắt nạt cô em gái của mình.

Tôi bị Tưởng Thư Hoài gọi đến phòng thể dục vắng vẻ. Gã nắm chặt lấy cổ tay tôi, “Lâm Hà, cô có thể buông tha cho em gái cô được không? Tại sao cô lại tung tin đồn nhảm, nói em ấy là kẻ thứ ba phá hoại tình cảm của chúng ta? Chúng ta đã chia tay rồi, cô tự trọng một chút được không Lâm Hà?”

Tôi trợn to mắt, giận đến bật cười.

Chút lưu luyến hèn mọn kia đã tan thành mây khói chỉ trong chớp mắt.

“Không phải chứ, Tưởng Thư Hoài, anh nghe mấy lời bịa đặt đó từ ai vậy?”

Gã ta cười xùy: “Không phải cô thì còn ai vào đây? Em gái cô thiện lương thế kia, lúc nào cũng nói tốt về cô trước mặt tôi. Cô đừng suy bụng ta ra bụng người nữa được không?”

“???” Tôi tức chết mất.

“Ngày nào hai người cũng kè kè bên nhau, ai mà không thấy mờ ám chứ? Sao lại đổ lên đầu tôi?”

Tưởng Thư Hoài cười lạnh.

“Cô lộ rõ mặt rồi đấy à Lâm Hà? Tôi cho cô biết, em gái cô ngây thơ trong sáng hơn cô nhiều. Tôi sẽ không để cô tổn thương cô ấy. Suốt đời này, không bao giờ có chuyện ấy xảy ra đâu.”

???

Tôi đang tính mắng gã một trận thì gã đã đóng sầm cửa lại.

Chờ đến lúc tôi chạy tới mở cửa thì mới nhận ra người kia đã khóa ngoài mất rồi.

??? Tên khùng đó nhốt tôi trong này à?

Đây là lần đầu tiên trong đời tôi thật sự nổi điên lên.

Tôi vừa đập mạnh vào cửa vừa la lớn; “Này, Tưởng Thư Hoài! Anh quay lại đây cho tôi! Sao anh dám nói như thế hả??! Anh đó, anh bị thiểu năng đúng không???”

Dù sao cũng chẳng có ai, tôi phải mắng cho sướng miệng mới được.

Tôi đạp thật mạnh vào cánh cửa trước mặt. Phòng thể dục này nằm ở một góc vắng, bình thường rất ít người qua lại.

Tôi giả vờ làm gái ngoan đã quá lâu rồi, nhân cơ hội này phải giải tỏa cho thỏa thích.

Mãi cho đến khi sức tàn lực kiệt, mặt mũi ê ẩm thì đột nhiên bên cạnh tôi truyền đến tiếng cười khẽ.

“Lâm Hà? Thì ra cô là người như vậy à?”
 
Nữ Phụ Quay Đầu
Chương 13


13.

Tôi từ từ quay đầu lại.

Một người con trai hoàn toàn xa lạ đang ngồi trên một chiếc đệm trong phòng thể dục bị bỏ hoang.

Người kia vừa nhìn tôi vừa đung đưa chân.

Có lẽ vừa rồi anh ta ngủ ở đó nên tôi và Tưởng Thư Hoài mới không phát hiện ra.

Một câu hỏi bật ra ngay trong đầu tôi khi vừa nhìn thấy anh ta: Rốt cuộc tên này có bao nhiêu lỗ trên người vậy?

Khuyên mày, khuyên môi, khuyên tai.

Tôi ghét những ai phá vỡ quan niệm truyền thống… Thế nhưng người kia lại đẹp trai đến quá đáng.

Tôi hơi sửng sốt, dè dặt hỏi: “Hả? Chúng ta có quen nhau sao?”

Người kia nở một nụ cười thật vô hại.

“Cô lật mặt nhanh thế? Sao không đạp cửa nữa? Quay trở lại làm thục nữ nhanh như vậy à?”

Tôi không quan tâm đ ến câu nói hài hước của anh ta, chỉ mỉm cười hỏi lại: “Thế anh có biết còn cửa nào ra khỏi phòng thể dục không?”

Người nọ lắc đầu: “Có mỗi một cái bị bạn trai tốt của cô khóa lại đó.”

“…”

Tôi gật đầu, sau đó lấy điện thoại ra gọi cho bạn mình tới cứu.

Người kia bỗng nhảy xuống đệm, vừa đút tay vào túi vừa ung dung bước tới cạnh tôi. Anh ta vừa cười vừa nói: “Lâm Hà, cô thật sự không nhớ tôi à?”

Tôi quay đầu lại nhìn, ừ, với gương mặt này thì chắc cua được nhiều gái lắm đây.

Nhưng tôi sẽ không bao giờ quan tâm đ ến kiểu con trai như vậy, bởi vì anh ta hoàn toàn không phù hợp với tiêu chuẩn chọn bạn đời của mình.

“Không quen.”

Người kia nhướng mày: “Chúng ta từng lưu số điện thoại của nhau đấy.”

“Sao có thể?”

Tôi không tin nên vội lấy điện thoại ra để anh ta xem thử.

Người kia cúi đầu nhập số điện thoại của mình vào, sau đó đúng là có trong danh bạ thật, biệt danh tôi đặt là: “188 giàu, lơ mình*.”

“…”

Người kia im lặng đôi ba phút, sau đó bật cười.

Đột nhiên tôi nhớ ra, hình như có một thời gian tôi muốn tìm bạn trai thích hợp nên đã … phân loại mấy người bạn nam trong danh bạ.

“Lâm Hà, sao ngay cả lốp dự phòng của mình mà cô cũng không nhớ vậy?”

Cái người này, chuyện nào không nói lại đi nói chuyện này.



Tôi nhìn người kia thật kỹ, trí nhớ của tôi rất tốt nên vẫn chưa quên anh ta.

Anh ta tên là Bùi Thần.

Nhưng lúc này đây anh ta lại khác một trời một vực so với trong trí nhớ của tôi.

Tôi biết đến anh ta khi theo chân ba tôi đến tham dự một tiệc rượu.

Nếu như sản nghiệp của nhà Tưởng Thư Hoài bao cả nửa thành phố thì nhà Bùi Thần chính là gia tộc lớn thâu tóm toàn bộ thành phố ở mọi phương diện.

Ngay cả ba tôi cũng phải nịnh bợ bên ấy.

Cho nên hôm nay tôi không nhận ra Bùi Thần bởi vì ngày đó anh ta mặc bộ vest đen, dáng vẻ lạnh lùng xa cách thế nhân.

Anh ta còn chảnh chọe bơ tin nhắn WeChat của tôi nữa, tôi hẹn mấy lần mà anh ta toàn từ chối.
 
Nữ Phụ Quay Đầu
Chương 14


14.

Kể từ lần gặp nhau trong phòng thể dục, Bùi Thần bắt đầu thường xuyên đến tìm tôi.

Vì vậy tôi đổi biệt danh cho anh ta, từ: “188 giàu, lơ mình” thành “188 giàu, bị thần kinh”.

Có một vài chuyện tôi sẽ không bao giờ cho Bùi Thần biết, chẳng hạn việc nhà anh ta giàu có chính là sự hỗ trợ to lớn cho tôi sau này, hay việc anh ta có hứng thú với tôi thì hợp ý tôi quá rồi.

Nói về mặt tình cảm, tôi luôn hiểu một đạo lý: Đàn ông chẳng phải thứ tốt lành gì.

Tôi và Tưởng Thư Hoài xem như vỡ tan tành rồi.

Có điều hình như gã cũng chưa đến được với Lâm Kỳ.

Đôi lúc tôi thấy gã chờ Lâm Kỳ bên ngoài phòng học, không ngờ người như gã còn phải theo đuổi con gái nhà người ta đấy.

Tôi chẳng có thời gian quan tâm mấy chuyện ấy, ba tôi bắt đầu giao việc ở công ty cho tôi quản lý nên tôi bận lắm.

Thật ra tôi biết vốn dĩ ông ấy định đào tạo Lâm Kỳ, nhưng cô ả… không được thông minh cho lắm.

Tôi cứ ngỡ là cuối cùng mình cũng hơn Lâm Kỳ rồi.

Tôi cứ ngỡ mình cố gắng thể hiện trước ba thì người ba yêu dấu của mình sẽ trở lại.

Kết quả là chiều hôm đó, ba tôi vừa rót cho tôi một tách trà vừa nói rõ ràng từng chữ: “Tiểu Hà này, con phải học cho thật giỏi, sau này còn giúp đỡ em gái con.”
 
Nữ Phụ Quay Đầu
Chương 15


15.

Tôi cố gắng còn chưa đủ ư?

Tôi đi sớm về khuya vùi đầu học tập, tôi chẳng có thời gian cho bản thân, tôi liều mạng muốn được người khác công nhận.

Kết quả thế nào?

Ba tôi bắt tôi học mấy thứ đó, sau đó bắt tôi lót đường cho đứa em gái suốt ngày chỉ biết yêu đương kia sao?

Chiều hôm đó tôi và ba tôi đã cãi nhau một trận rất lớn.

Ông ta hất văng nghiên mực, chỉ vào mặt tôi, giận đến không nói ra lời.

“Mày có biết không, thật ra thì mày...”

Giây phút đó, tôi cảm thấy ba tôi sắp nói cho tôi hay một sự thật mà ông ta đã che giấu bao lâu nay.

Nào ngờ một bóng người trắng như tuyết xông vào.

“Đủ rồi! Ba à, ba đừng nói nữa.”

Lâm Kỳ ngăn trước mặt ba tôi. Cô ả cắn môi, hốc mắt đỏ ửng.

“Chị ơi, chị đừng trách ba nữa được không? Đều do… Đều do em không tốt… Nếu không tại em thì mọi chuyện sẽ không trở nên như vậy. Em là đồ sao chổi…”

Cô ả khóc thút thít, tôi còn chưa khóc thì cô ả khóc cái gì?

Tôi bật cười, ghét sát tai cô ta và gằn từng chữ: “Đúng vậy, mày là đồ sao chổi.”

Cô ả chợt run lên, giống như một con thỏ đang hoảng sợ.

Ba tôi giơ cuốn từ điển ở bên cạnh lên rồi ném về phía tôi, lần này tôi không tránh kịp.

Cơn đau ở trán lan ra toàn thân như muốn nuốt chửng lấy tôi, nhưng tôi vẫn cố nhịn không rơi một giọt nước mắt nào.

Tôi muốn cười, nhưng chẳng cười nổi nữa.

Tôi xoay người ra khỏi phòng, phía sau là tiếng rống giận của ba tôi.

Ông ta bảo tôi biến đi, đừng bao giờ bước vào ngôi nhà này nữa.
 
Nữ Phụ Quay Đầu
Chương 16


16.

Rốt cuộc mọi chuyện trở nên như thế này từ khi nào nhỉ?

Người bên cạnh tôi, từng người từng người đều rơi đi mất.

Cho dù tôi có cố gắng gấp bội thì cũng vô ích.

Bọn họ không hẹn mà cùng đứng sau lưng một người khác.

Mà người đó chính là em gái của tôi, Lâm Kỳ.

Mọi thứ thật kỳ lạ, giống như có một bàn tay vô hình điều khiển hết thảy vậy.

Đợt thi đấu vừa rồi tôi không giành được giải nhất mà em gái tôi lại đạt được.

Cũng không phải là năng lực của tôi thua kém Lâm Kỳ, mà bởi vì cô giáo thấy được sự nỗ lực của cô ả, còn nói là cô ả đã khiến cô giáo cảm động.

Em gái tôi luôn chủ động kết bạn với đám bạn thân của tôi, lấy lý do cao cả là muốn đến gần tôi hơn một chút.

Nhưng qua một thời gian ngắn sau, chẳng biết vì sao mà những người bạn ấy lại chủ động xa lánh tôi.

Gần đây trong trường bắt đầu có tin đồn, nói rằng tôi bắt nạt bạn học, còn nói tôi là cô gái ác độc dối trá. Người ta đồn tôi đã từng bị bạo lực học đường, và bây giờ tôi lại bạo lực học đường với chính em gái ruột của mình.

Còn có vài hình ảnh lúc tôi bị bắt nạt rò rỉ ra ngoài, chúng giống như những con dao sắc bén đâm thẳng vào vết thương của tôi.

Mà mấy hình ảnh đó cũng chỉ mỗi mình Lục Chiêu có được…

Tôi chất vấn cậu ta, hỏi lý do tại sao cậu ta lại làm như vậy.

Tại sao mọi chuyện đã qua rồi mà còn phải phát tán mấy tấm hình độc ác ấy lên diễn đàn của trường.

Lục Chiêu đáp…

Những chuyện này đều là báo ứng…

Ai bảo tôi bắt nạt em gái của tôi chứ.
 
Nữ Phụ Quay Đầu
Chương 17


17.

“Thế cô treo ngược người làm gì vậy?”

Bùi Thần nghiêng đầu đứng trước người tôi.

Đúng là tôi đang treo người trên một chiếc đòn bẩy trong phòng thể dục bị bỏ hoang.

Đương nhiên là để nước mắt không rơi xuống được.

Chẳng qua tôi quên mất là Bùi Thần cũng thường tới đây ngủ.

Nhiều ngày ở cạnh nhau khiến tôi và anh ta dần trở nên quen thuộc.

Tôi biết Bùi Thần luôn tỏ ra lạnh lùng, nhưng thật ra là anh ta bị tâm thần.

Tôi biết anh ta cũng rất cô độc nên mới luôn đến tìm tôi.

Không ai chơi với anh ta, bởi vì người khác đều nói anh ta là đồ sao chổi.

“Bùi Thần, gần đây tôi có đọc một cuốn tiểu thuyết. Nội dung kể về một cô nàng thiên kim giả thích tác oai tác quái trong nhà, sau đó thiên kim thật trở về. Tôi cảm thấy tôi chẳng khác nào cô thiên kim giả kia. Tôi như tu hú chiếm tổ chim khách, là bia đỡ đạn ác độc, là nữ phụ bị bạn bè xa lánh và nhận kết cục bị vả mặt không trượt phát nào.”

Bùi Thần cụp mắt nhìn tôi, sau đó bật cười: “Vậy à? Nào có nữ phụ nào đáng yêu như cô?”

Anh ta đỡ tôi ra khỏi đòn bẩy.

“Xuống đây đi, cứ tiếp tục như vậy thì đầu cô sẽ ứ máu mất, cô muốn làm dơi à?”

Ngoài cửa sổ mưa vẫn triền miên không dứt.

Đột nhiên tôi hỏi: “Anh cũng cho rằng tôi bắt nạt người ta sao?”

Bùi Thần chớp chớp mắt nhìn tôi, sau đó cúi đầu nắm lấy sợi dây chuyện mà anh ta vẫn luôn đeo trên cổ.

Đó là một chiếc dây chuyền được làm bằng đồng trông khá cũ, mặt dây là hình ngôi sao sáu cánh.

Theo lý mà nói, thân là cậu ấm nhà giàu như anh ta thì chẳng thể nào đeo sợi dây chuyền như vậy được.

“Đây là món quà do một cô bé trong trại mồ côi tặng cho tôi.”

Sợi dây chuyền với ngôi sao sáu cánh tỏa ra ánh sáng lờ mờ trong ráng chiều.

“Cô gái kia cũng là hy vọng sống duy nhất của tôi. Cô ấy nói với tôi rằng, cũng nhờ những vết nứt trong cuộc sống mà ánh sáng mới có thể chiếu vào.”

“Lâm Hà, cô cũng có thể là người lương thiện dịu dàng, là nhân vật mạnh mẽ tự mình vươn lên khỏi nghịch cảnh, là nữ chính có một cuộc sống viên mãn. Con đường mà cô đi do chính cô quyết định, không phải sao?”



Phải.

Bị số mệnh trêu đùa thì đã sao?

Toàn bộ thế giới không đứng về phía mình thì sao nào?

Dù có chết, tôi cũng muốn mình chết thật xinh đẹp.
 
Nữ Phụ Quay Đầu
Chương 18


18.

Tôi luôn sống như thế. Dù xương tan thịt nát thì tôi vẫn sẽ đứng lên, cho dù cuộc sống có khổ cực thì tôi cũng phải sống thật hạnh phúc cho người ta nhìn.

Tôi cho rằng chỉ cần tôi đủ kiên cường, đủ bất khuất thì số mệnh sẽ lại đứng về phía mình.

Tiếc là tôi sai rồi.



Chung đụng lâu ngày, ít nhiều gì tôi cũng nghe được chuyện của Lâm Kỳ từ Bùi Thần.

Anh ta và Lâm Kỳ chưa từng gặp nhau, Lâm Kỳ cũng không biết tôi quen anh ta nên chẳng để tâm đ ến người này làm gì.

“Thật ra tôi tò mò lắm đấy, chẳng biết cô em gái bạch liên bông của cô là người như thế nào nhỉ?”

Ngày đó Bùi Thần đang cắn ống hút thì đột nhiên hỏi tôi.

“Bạch liên bông” là danh hiệu anh ta “ban” cho em gái tôi.

Tôi có thể cảm nhận được anh không thích cô ả kia.

Nhưng tôi vẫn vô thức chau mày.

“Anh đừng đi tìm nó. Người nó như có tà ấy, tà lắm…”

Tôi cũng không biết nên diễn tả thế nào.

Thật ra thì tôi chả tin Bùi Thần cũng sẽ bị Lâm Kỳ đầu độc.

Anh ta chẳng giống đám người kia, ít nhất thì anh ta bị thần kinh, mà những người bị thần kinh thường rất khó đoán.

Nhưng tôi vẫn bất an lắm.

“Sao? Sợ tôi bị cô ta cướp mất à?”

Bùi Thần phấn khích trêu chọc tôi.

… Đúng vậy, tôi sợ.

Bùi Thần là người duy nhất đứng về phía tôi, dù anh ta bệnh thật.

“Tưởng thật đấy à? Sao tôi có thể rời bỏ cô được chứ?”

Bùi Thần cười rất thoải mái, ngay lúc đấy, phía sau tôi vang lên một giọng nói vô cùng dịu dàng.

“Ủa? Chị, sao chị lại ở đây?”

Chậm mất rồi.

Tôi thấy người con trai ngồi đối diện vừa rồi còn đang tươi cười vui vẻ, nhưng ngay giây phút nhìn thấy Lâm Kỳ thì anh ta lại sững sờ ngay tại chỗ.

Lần đầu tiên trong đời tôi cảm thấy thứ gọi là số mệnh đang vươn một bàn tay khổng lồ tới bóp chặt lấy mình.

Khi Bùi Thần ở trong trại mồ côi, có một cô bé đã tặng một sợi dây chuyền cho anh ta, và anh ta vẫn đeo nó đến tận bây giờ.

Mà cô gái nhỏ kia là ai?

Em gái tôi tỏ ra vô cùng kinh ngạc, sau đó cô ả cười thật tươi với Bùi Thần.

“Anh Thần! Sao anh lại ở đây? Anh còn nhớ em không, trong trại mồ côi Mặt Trời Nhỏ nè!”

… Đâu chỉ là nhớ…

Bùi Thần từng nói… Người con gái ấy chính là hy vọng sống của anh ta…
 
Nữ Phụ Quay Đầu
Chương 19


19.

Ngày hôm ấy tôi đã làm gì nhỉ?

Tôi xoay người rời đi, bởi vì tôi có thể tưởng tượng ra được khung cảnh phía sau cuộc hội ngộ đó.

Hai người quen biết nhau, Bùi Thần phát hiện ánh sáng cứu vớt cuộc đời mình lại chính là em gái của tôi, sau đó anh ta sẽ hoàn toàn đứng về phía cô ả.

Anh ta sẽ giễu cợt tôi, sẽ trách móc tôi, sẽ nói: Lâm Hà, hóa ra cô là kẻ chỉ biết bịa đặt bêu xấu em gái mình.

Tôi đã quá quen thuộc với câu thoại này rồi.

Lần này tôi có suy tính trước nên đã xóa tất cả phương thức liên lạc của người kia.

Sau này ngộ nhỡ anh ta muốn cắt đứt thì tôi đã chiếm thế thượng phong rồi.



Tôi vẫn không thể dừng lại.

Rõ ràng tôi đã nói là tôi muốn sống thật tốt, tôi muốn để mọi người thấy dáng vẻ xinh đẹp tỏa ánh hào quang của mình.

Sao tôi có thể ngã gục ở đây được chứ?

Tôi đã chủ động làm hòa với ba tôi.

Bây giờ căn cơ của tôi còn quá yếu nên tôi chẳng có năng lực chống lại ông ta.

Vì thế tôi đánh cuộc với cha mình, tôi và Lâm Kỳ sẽ cùng tham dự một hạng mục của công ty.

Nếu tôi thắng thì ông ta sẽ cho tôi giữ vai trò chủ đạo trong việc quyết định sách lược của công ty.

Còn nếu tôi thua thì không cần trợ giúp cô em gái kia nữa mà cút thẳng ra khỏi nhà.

Ông ta nói, ông ta chẳng nhận tôi làm con gái nữa.

Thật ra tới nước này rồi thì tôi cũng hiểu vị trí của mình trong lòng ông ta.

Nhưng điều ông ta giấu tôi rốt cuộc là gì nhỉ?

Song tôi cũng chỉ mỉm cười tiếp nhận hạng mục này.

Gần tốt nghiệp rồi, đã đến lúc tôi phải suy tính đến việc vào công ty.

Đây là lần đầu tiên tôi nhận một hạng mục lớn đến vậy, nhờ kinh nghiệm mà mình đã tích lũy được từ trước, tôi ra tay khá nhanh.

Tôi ngồi lì trong công ty để xem xét phương án đến tận khuya, mãi cho tới khi đèn trong tòa nhà đã tắt ngúm mà tôi vẫn chưa chịu rời đi.

Còn em gái tôi thì sao?

Cô ả vẫn còn rất mơ màng lúc nhận được nội dung của cuộc thi đấu này, cô ả nói: Chị à, em không muốn cạnh tranh với chị đâu.

Nhưng tôi chẳng dám lơ là, buông lỏng cảnh giác với cô ả.

Lần này công ty chúng tôi kêu gọi đầu tư là của tập đoàn Bùi Hâm, nghe họ Bùi là biết đấy là công ty con của nhà Bùi Thần rồi.

Nói cách khác, Bùi Thần có ảnh hưởng rất lớn đối với kết quả của đợt kêu gọi đầu tư này.

Nhưng lúc này đây, tên của người đó đã yên vị trong danh sách đen của tôi rồi.



Lại một lần nữa tôi soạn dự án đến tận đêm khuya.

Tôi day trán, cứ trăn trở chẳng biết lúc nào thì thành công, trong công ty đều kháo nhau rằng tôi là “đại tiểu thư” ngang ngược càn rỡ. Cho nên cấp dưới chẳng muốn phối hợp cùng tôi, ngược lại còn oán trách sao không phân họ đến chỗ Lâm Kỳ.

Tôi gõ lên lọ mực, đánh vỡ bầu không khí cô tịch giữa đêm khuya lạnh lẽo.

Tôi cảm thấy sự vô lực và mất mác cứ ùa tới từng cơn.

Tại sao? Tại sao cho dù tôi có cố gắng thế nào thì lớp hàng rào vô hình kia vẫn không bị phá vỡ?

Tại sao người luôn phải nỗ lực đến bể đầu chảy máu luôn là tôi chứ?

Trên đời thật sự có số mệnh sao?

Tôi tắt máy tính rồi đi xuống tầng dưới, đột nhiên một chiếc Phaeton màu đen dừng lại trước cửa công ty.

Tôi trông thấy Bùi Thần chậm rãi bước xuống xe, hôm nay người nọ mặc một bộ vest đen, mấy chiếc khuyên tai đã được lấy xuống. Anh ta cứ im lặng đứng đó nhìn tôi.



Tôi muốn đi vòng qua Bùi Thần, nào ngờ anh ta lại tiến tới nắm lấy cổ tay tôi.

Tôi cười xùy, thản nhiên nhìn người nọ: “Anh muốn nói gì với tôi? Bảo tôi đừng làm tổn thương em gái của tôi nữa hả? Bảo tôi chủ động từ bỏ cuộc thi đấu này? Hay là bảo tôi xin lỗi cô em gái đáng yêu lương thiện, chẳng có chút tâm cơ kia?”

Trong cơn gió se lạnh, tôi thấy Bùi Thần thở dài.

Anh ta vươn tay chỉnh lại mấy sợi tóc rối tung của tôi, sau đó cúi xuống cười nói: “Bảo em nghỉ ngơi sớm một chút, không được thức khuya nữa.”

“…”

Tôi sững sờ.

Bùi Thần đúng là bị thần kinh.

Thần kinh đến mức chẳng thèm cô em gái đáng yêu của tôi.

Tôi và Bùi Thần cùng tựa vào xe, anh ta cúi đầu nghịch ly cafe trong tay.

“Lâm Hà, đợt cạnh tranh lần này được sắp đặt riêng cho em gái của em đấy. Mặc dù hạng mục đó kêu gọi bên tôi đầu tư, nhưng đối tác lại là tập đoàn họ Tưởng và họ Lục.”

Tưởng Thư Hoài và Lục Chiêu.

“Em gái của em hoàn toàn có thể dựa vào hai người đàn ông đó để giành được chiến thắng. Trận đấu này, em đã thua ngay từ đầu rồi.”

“…”

Khó trách vì sao ba tôi chẳng lo tôi sẽ cướp mất vị trí của em gái.

Chẳng trách em gái tôi vẫn bận rộn dây dưa với Tưởng Thư Hoài và Lục Chiêu.

Cứ như thiên thời địa lợi nhân hòa đều tập trung vào cô ả, và vận khí của tôi cũng bị cô ả rút đi sạch sẽ.

Tối nay không có trăng, tôi nghe Bùi Thần nhẹ nhàng nói rằng: “Tôi đến đây để giúp em. Có lẽ bên Lâm Kỳ thấy không còn gì sơ sót nữa nên đã nộp bản kế hoạch rồi. Tôi… lén lấy cho em nhé?”

Những điều còn lại, không cần nói cũng biết.

Nếu như trộm được bản kế hoạch này rồi thì tôi có thể công bố kế hoạch ra trước thời gian cạnh tranh.

Đến lúc đó, Lâm Kỳ không thể nào chứng minh được vì sao bản kế hoạch của chúng tôi lại giống nhau.

Hình như đây là biện pháp duy nhất để giành chiến thắng thì phải.

Tôi nhìn chằm chằm vào người con trai đang đứng bên cạnh mình.

“Vì sao anh lại giúp tôi? Anh đã đeo dây chuyền mà cô ta tặng lâu đến thế cơ mà?

“…”

Bùi Thần ngẩn người, sau đó bật cười.

“À, cái đó ấy à? Thật ra thì ngày tháng sống trong viện mồ côi khổ sở lắm. Bây giờ chỉ cần thấy mặt cô ta là tôi sẽ nhớ đến chuyện cũ, nên tôi càng ghét cô ta hơn.”

“…”

Quả nhiên là Bùi Thần có bệnh mà.

Tôi không trả lời anh, đột nhiên có hai con bươm bướm từ đâu bay tới lượn lờ quanh chúng tôi một vòng rồi lại vỗ cánh bay đi mất.

Tôi nghe Bùi Thần chậm rãi kể: “Tôi được ba tôi đón về từ viện mồ côi. Sau khi sinh tôi ra, mẹ tôi đã đặt tôi trước cửa viện. Sau này ba tôi tìm được, xác định chúng tôi có quan hệ ruột thịt. Tôi là đứa con duy nhất nên ông ta luôn hi vọng tôi có thể ngồi vào vị trí của ông ta, nhưng tôi không muốn làm Tổng Giám đốc cao cao tại thượng đó.”

“Vậy anh muốn làm gì?”

Tôi ngước lên hỏi anh.

Trong đêm tối, lần đầu tiên trong mắt Bùi Thần ánh lên tia sáng.

“Tôi muốn…”

Anh dừng lại, sau đó cười với tôi.

“Bỏ đi, Lâm Hà. Nếu như có một ngày tôi thật sự làm được công việc mà mình mơ ước thì tôi sẽ nói cho em biết, được không?”
 
Back
Top Bottom