Ngôn Tình Nữ Phụ Quay Đầu

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Nữ Phụ Quay Đầu
Chương 20


20.

Nhưng cuối cùng tôi cũng không cho Bùi Thần lấy bản kế hoạch kia.

Không phải là tôi tốt đến mức tránh làm việc ác mà đơn giản là tôi thấy bản kế hoạch của Lâm Kỳ rất gai mắt.

Đối với tôi mà nói, thật là xúc phạm khi phải biến đồ của Lâm Kỳ thành của mình.

Ngày cạnh tranh đến rất nhanh, tôi trang điểm thật đẹp rồi đến công ty.

Khi gặp Lâm Kỳ, cô ả níu lấy tay áo của tôi rồi rụt rè gọi: “Chị ơi… Chúng ta đừng thế này nữa được không? Ba cũng đâu muốn chúng ta như vậy…”

Trước kia tôi là cô gái ưu tú nhất trong lòng tất cả mọi người.

Còn bây giờ tôi lại là đứa con gái hư hỏng người gặp người tránh.

Nếu đây là một cuốn tiểu thuyết, vậy thì chắc gần đến hồi kết rồi nhỉ?

Nữ chính lương thiện ngây thơ gây dựng sự nghiệp, mở ra một cuộc sống mới.

Còn nữ phụ độc ác như tôi sẽ phải bay màu.

Nhưng thế giới này thật sự có thể phân biệt đen trắng, đúng sai ư?

Đây chính là đợt phản công cuối cùng của tôi với số mệnh.



Kết quả là… thất bại thảm hại.

Quả thật đây chính là cuộc cạnh tranh được thiết kế dành riêng cho Lâm Kỳ.

Nhiều đơn vị hợp tác ở đây đều có quan hệ với Tưởng Thư Hoài.

Gặp lại bạn trai cũ, tôi cảm thấy như mình đã trải qua mấy kiếp rồi.

Sau khi cuộc cạnh tranh kết thúc, Tưởng Thư Hoài mang giày Tây ngăn tôi lại ở góc cầu thang.

Trên mặt gã toàn là vẻ châm chọc.

“Lâm Hà, tôi đã nói với cô là tôi sẽ khiến cô hối hận mà. Cô xem cô bây giờ đi, thảm hại quá. Đây chính là cái giá cô phải trả vì đã bắt nạt em gái mình.”

Tôi vẫn cúi đầu.

Có lẽ gã cảm thấy tôi chẳng còn ý chí chiến đấu nữa nên xùy một tiếng. Đúng vậy, bây giờ tôi chả còn gì cả. Bạn bè xa lánh, còn sắp bị đuổi khỏi ngôi nhà mình ở từ nhỏ, lúc này đây tôi chỉ biết mặc cho người ta chà đạp.

Nhưng ngay lúc gã đang định rời đi thì tôi chợt lên tiếng: “Tôi không chịu thua đâu. Tôi sẽ không bao giờ nhận thua.”

Tưởng Thư Hoài giễu cợt lắc đầu, gã sải bước rời đi với điệu bộ khinh thường vô cùng.

Bây giờ tôi sẽ không bao giờ có thể uy h**p bé yêu Lâm Kỳ của gã nữa.

Tôi chống tường từ từ đứng dậy.

Nói thế nào nhỉ? Con người tôi là vậy đấy, cho dù có trăm khó nghìn khổ chồng chéo trước mặt thì tôi vẫn sẽ cố gắng bước tiếp. Cho dù bộ phim đã kết thúc thì tôi vẫn muốn lưu lại những dấu ấn khó phai trong lòng người xem.
 
Nữ Phụ Quay Đầu
Chương 21


21.

Ba tôi nói cho tôi biết, tôi không phải là con gái ruột của ông ta.

Thật ra thì tôi đã đoán được từ trước rồi.

Dẫu sao với cuộc sống như thế này thì vở kịch máu cún ấy sẽ ập đến với tôi mà thôi.

Số mệnh luôn muốn tôi thua kém Lâm Kỳ, nhưng tôi sẽ không chấp nhận đâu.

Sau đó Bùi Thần đưa tôi ra sân bay.

Nước nhà không chào đón tôi nữa, khắp nơi chỉ toàn là mũi nhọn chỉa vào nên tôi lủi thủi rời đi như chó nhà có tang.

Trước kia tôi có quen một đàn chị học Thiết kế thời trang trong trường, sau này chị ấy sang Anh rồi thành lập một công ty thiết kế nho nhỏ.

Cũng may là trước kia tôi có giao thiệp với chị ấy nên bây giờ chị ấy đồng ý giúp đỡ, cưu mang tôi.

Và lý do tôi lựa chọn bước vào công ty thời trang là bởi vì ba tôi đã gây dựng nên mọi thứ ông ta có bằng việc bán quần áo.

Tôi sẽ không thơ thẩn ở nước ngoài mãi đâu… Tôi sẽ quay về… giật lấy những thứ đám người kia vẫn luôn lấy làm tự hào và tát mạnh vào mặt bọn họ.



Giây phút máy bay rời khỏi mặt đất, tôi đã nói lời tạm biệt với cố hương.

Cho đến khi nhìn những đám mây đang trôi dạt cùng gió trời, tôi mới thật sự cảm nhận được mình đã bị thế giới này chối bỏ rồi.

Nếu cuộc sống là một cuốn tiểu thuyết theo lối sảng văn* thì tốt quá.

* Sảng văn: Nhân ᴠật chính làm mọi ᴠiệc đều thuận lợi, đánh đâu thắng đó, thăng cấp nhanh chóng.

Chỉ cần niệm câu “Ba mươi năm Hà Đông, ba mươi năm Hà Tây*” thì ta sẽ chẳng còn đủ tự tin để bắt nạt những người khó khăn khốn khổ hơn mình nữa.

* Ý nói cho dù bất kỳ lúc nào cũng đừng coi thường những người không bằng bạn bây giờ, vì có lẽ sau này họ sẽ khiến bạn thay đổi con mắt nhìn về họ, thậm chí là bạn còn không với tới họ. Đồng thời, nếu bạn đang trong hoàn cảnh khó khăn, nghèo túng thì cũng đừng buông xuôi, vì có thể sau này bạn sẽ leo lên đ ỉnh cao của cuộc đời.

Năm đầu tới nước Anh, quả thật là tôi sống chẳng tốt chút nào.

Có lần tôi đang thuê nhà thì người chủ đột nhiên quăng tất cả hành lý của tôi ra ngoài ngay giữa đêm, lý do là vì có người khác ra giá cao hơn.

Chuyện này chính là trò đùa của Lục Chiêu. Cậu ta gọi điện thoại cho tôi, hung tợn bảo rằng mấy ngày nay em gái tôi không vui nên tôi đừng mong được sống hạnh phúc.

Thời tiết Luân Đôn ẩm ướt, nói mưa là mưa ngay.

tây đen giăng đầy phủ kín bầu trời như cơn thịnh nộ của các vị thần.

Tôi ôm đầu trốn dưới một cây cầu, có che thế nào thì cũng không thể ngăn nước mưa thấm vào trong túi xách, làm ướt cả bản thiết kế.

Cũng giống như tôi có vùng vẫy thế nào thì cũng không thể cản được số mệnh đang vùi mình vào đêm tối.

“Em vẫn chưa tin vào số mệnh à?”

Lúc đưa tôi đi, Bùi Thần đã hỏi tôi câu ấy.

Tôi vẫn chưa tin vào số mệnh ư?

Nói không chừng mệnh của tôi là phải tan xương nát thịt nhỉ?

Nói không chừng mọi thứ tôi làm ra đều là công dã tràng, cuối cùng tôi còn bị người ta ném vào lòng đất tối tăm ngột ngạt.

Tôi vẫn muốn chống đối lại số mệnh sao? Tôi còn muốn cố gắng nữa hay sao? Ngộ nhỡ mọi nỗ lực đều vô ích thì sao?



Tôi lau đi những giọt nước mưa trên mặt, run rẩy bấm một dãy số. Một lúc sau đầu dây bên kia truyền đến giọng nói vừa ấm áp vừa thanh bình.

“Alo? Bây giờ mới chịu gọi điện thoại cho tôi, em cũng độc ác thật.”

Dường như anh chẳng để tâm đ ến bất kỳ điều gì, luôn tự do tự tại, chẳng có mục đích sống.

Tôi siết chặt điện thoại, khẽ khàng hỏi anh: “Bùi Thần, chúng ta có nên tin vào số mệnh không?”

Người bên kia im lặng vài giây, sau đó trả lời rằng: “Tôi cũng đang đi tìm câu trả lời đây.”



Sau này tôi mới biết, ngay tối ngày tôi gọi điện thoại cho anh, anh vừa mới “lật mặt” với gia đình.

Bùi Thần – người con trai tốt nghiệp tại ngôi trường danh giá với năng lực xuất chúng – đã bỏ nhà ra đi.

Anh nói rằng anh không muốn thừa kế gia nghiệp, vậy nên tối đó anh đã đặt tất cả chi phiếu và tiền tiết kiệm của mình lên bàn làm việc của ba mình.

Ngày tôi biết được ước mơ của anh thì đã là một năm rưỡi sau tối hôm đó, anh ở bên kia địa cầu gửi vài tấm hình cho tôi.
 
Nữ Phụ Quay Đầu
Chương 22


22.

Xuân đi Thu tới.

Dường như những đau khổ và muộn phiền trên thế giới đều ập xuống người tôi và Bùi Thần.

Tôi bị đối tác từ chối lần thứ mười một ở Luân Đôn, còn Bùi Thần bị mất chiếc máy ảnh quý giá nhất của anh trong cuộc chiến ở Syria.

Đúng vậy.

Mơ ước của Bùi Thần là làm nhiếp ảnh gia chiến trường.

Bấy giờ tôi mới biết, trại trẻ mồ côi mà anh từng ở thu nhận rất nhiều trẻ em bị vứt bỏ trong chiến tranh ở Đông Nam Á.

Có lẽ mầm mống nho nhỏ ấy đã gieo vào lòng anh từ khi anh còn ngây dại, đến bây giờ chúng đã mọc rể nảy mầm, thúc đẩy anh tiến về phía trước.

Bùi Thần gọi cuộc gọi cuối cùng cho tôi trong tiếng còi báo động vang rền ở chiến khu. Anh nói: “Lâm Hà, anh nghĩ kỹ rồi. Anh sinh ra là để làm việc này.”

Sau đó tôi chỉ còn trao đổi với anh qua những phong thư.

Dưới ngòi bút của anh, tôi có thể tưởng tượng ra khung cảnh đạn bom nảy lửa không dứt, cả mái nhà vỡ vụn bởi thuốc súng.

Nhưng chấn động nhất chính là ánh mắt trong suốt của một đứa bé vô tội trong căn nhà rách nát ấy.

Bùi Thần nói, anh không thể cứu được cô bé đó.

Máy bay địch dội từng đợt bom xuống nơi ấy, anh được cán bộ phụ trách bảo vệ các nhà báo kéo xuống hầm trú ẩn.

Cô bé kia đâu rồi?

Sau này Bùi Thần hoảng hốt bới tung từng đống đổ nát, nhưng chỉ có thể tìm thấy những mảnh vải màu hồng nhạt rời rạc…

Anh gần như sụp đổ…

Nhiều lúc tôi cảm thấy số mệnh như đang trêu đùa chúng tôi.

Những thứ tôi kể cho Bùi Thần nghe trong thư cũng thê thảm không kém.

Tôi bị nhà thiết kế dưới trướng phản bội, còn anh thì suýt bay mất một chân bởi một quả bom.

Về sau, dường như số mệnh đã buông lỏng cánh tay vốn đang giữ chặt lấy chúng tôi ra một chút.

Công ty thiết kế của tôi dần khởi sắc, còn Bùi Thần có một tấm hình được bày trong triển lãm quốc tế.

Khi lên nhận giải thưởng, anh đã nói thế này: “Nếu đạn bom rơi xuống không đủ để đánh thẳng vào linh hồn bạn, vậy thì viên đạn được hóa thân thành đôi mắt trong sáng của đứa bé thì sao?”

Có hàng ngàn đứa bé như vậy trong chiến tranh.

Bùi Thần chụp rất nhiều, lần nào anh cũng gửi cho tôi xem.

Đôi khi tôi sẽ lựa ra một vài tấm hình để anh đóng góp cho mấy tờ báo và trang web.

Có một ngày, tôi thấy Bùi Thần viết một dòng chữ ở bên phải phía sau một tấm hình.

Nét chữ vội vã nhưng lực bút lại rất kiên định.

If your pictures aren’t good enough,

You aren’t close enough.

“Nếu hình bạn chụp chưa đủ đẹp, chứng tỏ khoảng cách của bạn chưa đủ gần.”

Đây có lẽ là lẽ sống của những người luôn sẵn sàng dâng hiến cả sinh mạng như Bùi Thần.
 
Nữ Phụ Quay Đầu
Chương 23


23.

Năm thứ năm từ khi rời khỏi cố hương, cuối cùng công ty của chúng tôi đã đi vào quỹ đạo.

Tác phẩm thiết kế của tôi đã đạt được một giải thưởng vô cùng giá trị ở nước ngoài.

Rốt cuộc số mệnh cũng đứng về phía tôi rồi.

Tôi đứng trên bờ biển lắng nghe tiếng sóng và đón chào những tia nắng đầu tiên trong ngày dần ló dạng.

Tôi không tìm được Bùi Thần.

Đã rất lâu rồi anh chưa liên lạc với tôi, suốt một năm trời tôi chẳng có tin tức từ anh.

Nhiếp ảnh gia chiến trường là vậy, có thể ngày hôm trước vẫn đang cười nói vui vẻ, nhưng sang hôm sau thì vĩnh viễn bỏ mạng ở nơi chiến trường khắc nghiệt.

Làm sao cũng không thể liên lạc được với Bùi Thần, rất lâu rồi tôi mới lại cảm thấy lo lắng đến vậy.

Rốt cuộc tôi để ý đến Bùi Thần từ khi nào nhỉ?

Là khi anh kiên trì gửi thư cho tôi.

Là khi thỉnh thoảng anh mượn điện thoại quân dụng nói với tôi đôi câu trong làn mưa đạn.

Là khi lúc nào anh cũng nghĩ đến việc gửi đống hình mình đã chụp được cho tôi.

Anh nói: “Lâm Hà, nếu như một ngày nào đó tôi không còn nữa, em hãy sắp xếp những tấm hình này và đăng nó lên giúp tôi nhé.”



Đến khi lấy lại tinh thần thì tôi đã dùng tất cả các mối quan hệ để điều tra thông tin về anh. Tôi cũng xem đi xem lại những lá thư anh viết cho tôi.

Nhưng mà thời gian Bùi Thần biến mất quá dài, có phải những người ở cạnh anh ấy cũng thay đổi rồi không?

Tuy Bùi Thần biến mất nhưng vận khí của tôi lại may mắn hơn nhiều.

Công ty càng lúc càng lớn, địa vị của tôi cũng dần tăng cao, giống như có một bàn tay vô hình nào đó đang kéo tôi lên vậy.

Đáng nhẽ đấy là niềm vui sướng mà tôi hằng mong đợi, nhưng chẳng hiểu sao nỗi mất mác cứ bao trùm lấy tôi.

Đêm 30, tôi lững thững đi dọc trên con phố ở Luân Đôn.

Thật ra mấy năm nay người Anh cũng rất hứng thú với Tết Trung Quốc, thậm chí có đường phố còn treo cả đèn lồ ng đỏ.

Thế nhưng những ngày lễ đoàn viên ấm áp thế này lại chẳng có chút ý nghĩa nào với tôi cả.

Tôi cúi đầu đi mãi, cho đến khi trước mặt xuất hiện một đôi ủng da.

Chẳng biết vì sao vào giây phút đó, cảm giác uất hận, khó chịu và tủi thân vẫn luôn chất chứa trong tôi chợt bộc phát.

Tôi nhìn chằm chằm vào người đàn ông trước mặt, sau đó tôi vừa đẩy anh vừa hét lên: “Anh đi đâu vậy? Hả? Em hỏi anh đã đi đâu? Sao anh không nói với em tiếng nào? Gửi tin nhắn hay viết vài bức thư khó đến vậy sao? Anh có biết không, em cứ ngỡ, cứ ngỡ là anh đã…”

Những lời còn lại tôi chẳng nói ra được, bởi vì tôi bị người kia ôm vào trong lòng.

Đã bao lâu rồi tôi chưa ôm người khác nhỉ?

Thế cho nên tôi đưa tay ra, nhiệt độ ấm áp trên người anh khiến tôi cứ ngỡ như là mơ.

“Xin lỗi.” Giọng anh khàn khàn.

“Lúc tới đưa tin ở chiến khu Syria, bọn anh bị quân đội địa phương giam giữ.”

Anh đặt cằm lên vai tôi, vừa xoa đầu tôi vừa nói: “Bọn anh bị quân phiệt nhốt chín tháng. Đến bây giờ anh vẫn còn thấy sợ, Lâm Hà. Mấy tên sĩ quan đó giết người ngay trước mắt bọn anh, anh không sợ chết, anh chỉ sợ… chỉ sợ không còn gặp được em nữa.”

Đột nhiên trên không trung xuất hiện những chùm pháo hoa rực rỡ.

Những câu nói đầy oán giận của tôi bị trôi ngược trở lại.

Tôi nắm chặt lấy áo khoác của anh.

Tôi chỉ không biết… mình còn có thể giữ lại được những gì…
 
Nữ Phụ Quay Đầu
Chương 24


24.

Thời gian sẽ khiến con người thay đổi dù ít hay nhiều.

Vào ngày bay ra nước ngoài, trong lòng tôi chỉ toàn là nỗi căm phẫn và uất hận, thầm mang quyết tâm sẽ quay về và trả thù tất cả.

Song bây giờ trở lại cố hương, tôi lại chỉ cảm thấy dường như mình đã trải qua mấy đời người.

Tất cả mọi người đều đã khác.

Khi đó còn là sinh viên trẻ người non dạ nên yên hận rõ ràng, còn lúc này đây, thế giới của người trưởng thành chẳng tồn tại thứ gọi là thật lòng, khắp nơi chỉ toàn là hư tình giả ý.

Tôi gặp lại Tưởng Thư Hoài trong tiệc rượu của một doanh nhân bất động sản.

Hiện nay thân phận của tôi có thể ngồi ngang hàng với gã, mà không, thậm chí gã còn phải cầu cạnh tôi mới phải.

Tôi nhìn người đàn ông đang niềm nở mời rượu mình, cứ như gã chưa từng đẩy tôi xuống vực sâu, chưa từng vứt bỏ tôi vậy.

Cũng phải, thế giới của người trưởng thành toàn là đạo đức giả thôi mà.
 
Nữ Phụ Quay Đầu
Chương 25


Tôi cụng ly với gã, nói vài câu khách sáo như thể giữa chúng tôi chẳng có chút ân oán nào cả.

Nhưng sau khi về nhà, tôi lại bảo trợ lý dốc hết sức đối phó với công ty nhà Tưởng Thư Hoài.

Bởi vì mấy năm nay cứ mê mụi và giúp đỡ Lâm Kỳ nên tài chính của công ty nhà họ Tưởng đang dần chạm đáy rồi.

Vốn dĩ gã cứ tưởng là sẽ dễ dàng lôi kéo được nguồn tài trợ từ phía tôi vì gã tin tôi sẽ nhớ đến giao tình khi trước, nào ngờ tôi lại đạp thêm vài cú, thêm dầu vào lửa trong khi gã đang thiếu hụt tài chính.



Còn tên Lục Chiêu kia.

Người này theo đuổi Lâm Kỳ nhiều năm mà chẳng có kết quả nên đâm ra hận luôn cả bản thân, suốt ngày chỉ biết buồn bực vì thất bại.

Tôi gặp cậu ta đang say như chết ở sau quán bar.

Cậu ta suy sút đến mức tôi chẳng thiết đánh làm gì nữa.

Tôi đá cái tên đang say đến bất tỉnh kia mấy cái rồi bảo trợ lý thả mấy con chó hoang đang bị nhốt trong xe ra..

Trong thời gian ngắn, sâu trong con ngõ vắng vang lên tiếng la hét của đàn ông và tiếng sủa inh ỏi của bầy chó hung dữ.
 
Nữ Phụ Quay Đầu
Chương 26


26.

Thế đầu xỏ gây ra mọi chuyện, cô em gái đáng yêu của tôi – Lâm Kỳ - đang ở đâu nhỉ?

Số mệnh lại đưa đẩy hai chúng tôi trở thành địch thủ của nhau một lần nữa.

Có một đợt kêu gọi đầu tư mới, và lần kêu gọi này sẽ quyết định xem công ty chúng tôi có thể tiến vào thị trường trong nước thành công hay không.

Trước khi cuộc đàm phán hợp tác diễn ra, tôi đã gặp được em gái của mình.

Cô ả vẫn thích mặc váy trắng như trước kia.

Đúng như tôi dự đoán, ả đã đạp lên người ba đáng kính để đạt đến vị trí như ngày hôm nay, sống một cuộc sống rực rỡ chói lóa.

Cô ả chớp chớp mắt, vừa bắt tay với tôi vừa thủ thỉ bên tai tôi: “Chị à, sao chị còn trở về đây được vậy? Chị lại muốn tôi cướp hết mọi thứ à?”

Đây là lần đầu tiên con thỏ này nhe nanh múa vuốt với tôi.

26.

Tôi nghĩ, có lẽ lúc này đây tôi đã thật sự uy h**p được Lâm Kỳ rồi.

Cô ả nheo mắt nở một nụ cười rất đáng yêu.

Thật ra tôi luôn lờ mờ cảm nhận được cô ả có âm mưu gì đó, nhưng cô ả che giấu quá tốt, chưa kể người xung quanh mê luyến cô ả như trúng phải bùa mê thuốc lú vậy.



Bùi Thần về nước khi buổi kêu gọi đầu tư chỉ còn hai tuần nữa là được tổ chức.

Lúc đó tôi đang bận đến sức đầu mẻ trán. Để có thể nhận được đầu tư, để có thể thắng Lâm Kỳ, tôi phải chuẩn bị thật đầy đủ, đầy đủ đến mức có lấy kính hiển vi ra soi cũng chẳng tìm được chút sơ hở nào.

Sau khi uống hết tách cafe thứ ba, tôi bị anh ép buộc qua điện thoại: “Em xuống đây đi, đừng quan tâm đống tài liệu c.h.ế.t tiệt đó nữa.”

“…”

Tôi ngồi vào xe của Bùi Thần, sau đó tựa vào lưng ghế ngủ say sưa.

Tác dụng mạnh mẽ của cafe cũng chẳng địch nổi cơn buồn ngủ.

Bùi Thần thở dài, bất đắc dĩ đắp chăn lên cho tôi.

Khi tôi tỉnh lại đã là nửa đêm.

Ánh sáng yếu ớt ngoài cửa sổ chiếu vào trong xe, Bùi Thần giơ máy chụp hình lên, chẳng biết đang chụp cái gì.

“Đừng chụp mà.”

Tôi vuốt lại mái tóc, nói với anh rằng mình đang không trang điểm.

Anh đậy nắp ống kính lại, sau đó đưa một túi tài liệu cho tôi và cười khổ: “Lâm Hà, em có nhớ em từng hỏi anh rằng ‘chúng ta có nên tin vào số mệnh không’ chứ? Cho đến giờ anh vẫn chưa rõ lắm.”

Tôi mở túi tài liệu ra, bên trong là vài tấm hình chụp cảnh Lâm Kỳ nắm tay một gã đàn ông ra vào vài khách sạn.

Bùi Thần day trán: “Cố Lãnh Đình, em biết chứ? Chính là Tổng Giám đốc của công ty bên em kêu gọi đầu tư lần này đấy. Anh không biết sao anh ta lại trâu bò đến vậy, sản nghiệp bao trùm khắp cả nước, gia thế cũng đỉnh nữa.”

“Em xem này.” Bùi Thần rút ra một tấm hình, “Anh ta và Lâm Kỳ ra vào bao nhiêu khách sạn rồi? Người chiến thắng trong đợt kêu gọi đầu tư này còn cần phải hỏi sao?”



Nói trắng ra thì lần kêu gọi đầu tư này chính là món quà mà vị “tổng tài bá đạo” nào đó dành cho cô tình nhân của mình.

Nhưng tôi không chú ý đến điểm đó mà chỉ nhìn đi nhìn lại mấy tấm hình này, sau đó tôi hỏi anh: “Bùi Thần, anh là nhiếp ảnh gia chiến trường, sao còn lấn sân sang làm chó săn vậy? Nhìn góc chụp này, chắc là nhờ đám săn ảnh đúng chứ?”

Người kia đặt tay lên môi ho khan vài tiếng.

“Khụ… Anh tự chụp đấy. Đám nhà báo bình thường không có kỹ năng du kích như anh đâu.”

“…”

Tôi cất đống hình đi, sau đó mỉm cười trả lại cho anh, “Em biết rồi. Thật ra em có một người bạn đang làm trong lĩnh vực trí tuệ nhân tạo. Đợt trước anh ấy đã dùng AI tính xem xác suất thành công lần này của em là bao nhiêu, anh đoán kết quả thế nào? Là 0,37% đó, nhưng em vẫn cảm thấy mình có thể thắng.”

Bùi Thần sững sờ, sau đó đột nhiên bật cười.

Anh giơ máy ảnh lên, vừa nhắm vào tôi vừa hỏi: “Tại sao vậy?”

“Trước kia lúc nào em cũng cho rằng mình là nữ phụ, mệnh của em là làm nền cho đám nhân vật chính, cuối cùng sẽ thành vật hi sinh. Nhưng ngộ nhỡ em là nhân vật chính trong một bộ tiểu thuyết khác thì sao? Ngộ nhỡ có ai đó đọc câu chuyện ấy và hy vọng em sẽ phản kích, hy vọng em sẽ thắng, hy vọng em sẽ đánh bại đối thủ gắn liền với số mệnh của mình thì sao?”

Tôi nhìn thẳng vào ống kính, nở một nụ cười thật nhẹ nhàng: “Em sẽ không thua đâu. Xác suất là 0,37 thì đã sao? Vào một giây nào đó, 0,37% cũng sẽ thành 100%. Nhất định phải xem cho thật kỹ cái kết của em đấy.”
 
Nữ Phụ Quay Đầu
Chương 27


27.

Người tổ chức cuộc gặp kêu gọi đầu tư này chính là vị Tổng Giám đốc bí ẩn mang tên Cố Lãnh Đình.

Tôi hẹn gặp nhiều lần nhưng anh ta không đồng ý.

Cho đến khi tôi nhắc tới cô em gái Lâm Kỳ của mình, đúng hơn là nói ra ân oán giữa mình và cô ả.

Cuối cùng tôi cũng có được cuộc hẹn kéo dài 20 phút.

Quả nhiên Cố Lãnh Đình là kiểu người thường được nhắc tới trong truyền thuyết, “khí thế to lớn”, “chỉ cần giơ tay nhấc chân cũng toát ra vẻ tinh anh cao quý, “quyền thế lớn đến độ chỉ cần nhích cổ tay một chút thôi là có thể bóp ch3t một người rồi”.

Người nọ hất cằm, kiêu căng nhìn tôi.

“Cô Lâm này, coi như cô dùng em gái mình để đổi lấy 20 phút gặp tôi thì tôi cũng thấy rằng giữa chúng ta chả có gì hay ho để nói cả.”

Tôi cười đáp rằng: “Tổng Giám đốc Cố, bọn họ đều nói tôi bắt nạt em gái của mình.”

Cố Lãnh Đình hơi khựng lại, anh ta nhìn chằm chằm vào tôi.

“Tôi biết rõ mình chẳng làm gì cả, nhưng kỳ lạ là tất cả đàn ông xung quanh đều đứng ra bảo vệ cho Lâm Kỳ, toàn tâm toàn ý tin tưởng cô ta. Tôi rất lo, Tổng Giám đốc Cố ạ, tôi lo anh cũng đang trong tình trạng như vậy.”

Rõ ràng người kia đã bắt đầu tức giận, “Cô dám suy đoán về tôi à?”

Tôi lắc đầu: “Tôi chỉ khuyên anh nên chọn sự nghiệp thôi.”

Nhớ tới kết quả của Tưởng Thư Hoài và Lục Chiêu, tôi lại nói thêm một câu: “Tránh sau này ăn bờ ngủ bụi rồi hối hận.”

Người kia cười xùy, “Tại sao chọn cô chính là chọn sự nghiệp?”

Tôi hơi ngừng lại, lúc này đây tôi mới chính thức tiến vào chủ đề chính của cuộc gặp mặt lần này.

“Bởi vì Tổng Giám đốc Cố cũng hiểu em gái tôi là kiểu người như thế nào mà. Những phương án tôi gửi tới trong mấy ngày qua có xuất sắc hơn em gái của tôi không, tự anh có thể nhận ra chứ nhỉ? Lần kêu gọi đầu tư này có lẽ chỉ là trò vui mà anh tặng cho Lâm Kỳ, nhưng anh có nghĩ tới việc nếu chọn tôi thì tôi sẽ mang đến lợi ích lớn hơn cho tập đoàn của anh không? Có thể chút lợi ích này chẳng nhằm nhò gì đối với anh, nhưng nếu lợi ích bé tí ấy có thể nổ tung, gây ra phản ứng dây chuyền thì sao? Nhãn hiệu của tôi, từ ngày được lên ý tưởng thành lập cho đến khi nổi tiếng toàn cầu chỉ cần dùng bốn năm mà thôi. Anh là một thương nhân lý trí, chứ đâu phải là kẻ não tàn chỉ biết yêu? Tôi hy vọng anh có thể công bằng trong đợt kêu gọi lần này.”

Người đàn ông vẫn chăm chú nhìn tôi mà không nói lời nào.

Tôi khom người, lễ phép chào Cố Lãnh Đình.

Tôi không muốn nghe câu trả lời của anh ta, tôi chỉ cần gieo hạt giống mà mình cất công tạo ra vào trong lòng anh ta là được rồi.



Sau này tôi không ngừng sửa đổi phương án của mình.

Đương nhiên những lời tôi nói trong cuộc hẹn kéo dài 20 phút kia chẳng phải ngoa đâu.

Để tiện trong quá trình làm việc cũng như trao đổi với khách hàng, tôi đã học một ít về tâm lý học.

Trong đầu tôi xây dựng hình tượng của Cố Lãnh Đình, sau đó lại đoán xem anh ta thích kiểu phương án như thế nào.

Từ cách báo cáo, quần áo sẽ mặc vào ngày hôm đó cho đến từng lời nói cử chỉ đều phải thay đổi.

Tất bật đến tận năm sáu ngày, trước hôm diễn ra buổi kêu gọi đầu tư, Bùi Thần hẹn tôi đi leo núi.

Thật ra thì tôi đã mệt đến độ chẳng thể bước đi vững vàng được nữa, nhưng anh lại nói chỉ cần tôi leo tới nơi rồi thì anh sẽ cho tôi đi ngủ ngay.

Còn lí do bắt buộc phải leo tới tận nơi này là vì trên đỉnh núi có một ngôi đền rất linh.

Tôi bị anh chọc cười, “Bùi Thần, anh mê tín đến thế cơ à?”

Anh đút tay vào túi, đứng dưới mái đình.

“Ngày đó, khi biết Lâm Kỳ chính là cô bé mà anh quen khi còn nhỏ, thật ra thì anh đã động lòng.”

Tôi giật mình nhìn anh, sau đó vô thức đặt câu hỏi: “Vậy sao anh không tiến tới với cô ta?”

“Bởi vì anh không tin vào số mệnh.”

Những dải lụa đỏ ngoài sảnh lớn tung bay theo gió.

Bùi Thần đi từng bước vững vàng đến trước mặt tôi, sau đó anh đeo một tấm bùa hộ mệnh màu đỏ vào cổ áo cho tôi.

“Nhưng bây giờ, anh lại không nhịn được mà muốn quỳ xin thần linh trong đền thờ này, cầu xin họ bỏ qua cho em, cầu xin họ đứng bên cạnh em dù chỉ một lần.”

Tôi thuận thế ôm lấy anh, mười ngón tay đan vào nhau, siết chặt chẳng buông.

“Anh không muốn em phải khổ sở, không muốn em chịu uất ức, không muốn em cố gắng hết sức như thế mà lại thất bại lần nữa. Em biết không? Ngày đó em gọi điện thoại hỏi anh rằng chúng ta có nên tin vào số mệnh hay không, anh đã đau lòng chết đi được.”

Tôi nhìn cây ngô đồng trong sân, sau đó ngước lên vuốt mái tóc đen mềm mại của anh.

“Em sẽ không thua đâu. Bùi Thần, em nói rồi. Em sẽ không thua đâu.”
 
Nữ Phụ Quay Đầu
Chương 28


28.

Chớp mắt đã tới ngày kêu gọi đầu tư.

Dường như Lâm Kỳ rất thích mặc váy trắng, nhưng đúng là màu trắng rất hợp với cô ả.

Nhìn thấy tôi, cô ả mỉm cười thật dịu dàng. Cứ như tôi không phải là đối thủ cạnh tranh mà chỉ là người chị gái đã lâu không gặp của ả.

Công ty tham gia kêu gọi đầu tư không tính là ít, nhưng kỳ thật tôi biết rõ cú chốt sẽ là cuộc cạnh tranh giữa tôi và Lâm Kỳ.

Hai chúng tôi, một là nhãn hiệu vừa mới xuất hiện nhưng có thực lực mạnh đến bất ngờ.

Còn một là nhân tình của Tổng Giám đốc.

Lâm Kỳ tiến lên phát biểu trước.

Quả nhiên… cô ả đã rất cố gắng.

Nhưng trừ cố gắng thì chẳng có gì nổi bật cả, thậm chí còn chẳng bằng mấy công ty hạng hai.

Song Lâm Kỳ là một người rất kỳ quái, rõ ràng chẳng hoàn mỹ một chút nào, nhưng cô ả có thể khiến người ta chỉ chú ý tới ưu điểm của mình.

Sau khi cô ả phát biểu xong thì đến tôi.

Đứng ở trung tâm của mọi ánh nhìn làm tôi có phần hoảng hốt.

Bao nhiêu từ ngữ đã nghĩ sẵn trong đầu từ sớm chợt xoắn cả vào nhau.

Tôi nhìn bóng cây rậm rạp bên ngoài cửa sổ, hàng ngô đồng lay động theo từng cơn gió nhẹ,

Tôi nghĩ rất nhiều, nhiều lắm…

Khi còn bé, tôi liều mạng học tập thật giỏi chỉ vì muốn được ba công nhận.

Bạn bè nói tôi mập, tôi bèn ăn uống ít lại, hậu quả là phải nhập viện, nhưng chẳng ai đến thăm tôi cả.

Tôi chẳng có thời gian giải trí, bốn giờ sáng tôi sẽ thức dậy rèn luyện hình thể trước gương, còn nghiên cứu xem mình phải cười như thế nào mới xinh nhất, lúc nào tôi cũng phải đeo cho mình một gương mặt giả tạo để đối nhân xử thế.

Học chơi vĩ cầm, học thư pháp, học khiêu vũ… Tôi muốn mình phải thật ưu tú, thật xuất sắc.

Chỉ cần đủ xuất sắc thì tôi sẽ không đánh mất thứ gì cả.

Nhưng đến cuối cùng, tôi lại trắng tay.

Song dù cho xương cốt có bị vỡ nát thì tôi vẫn phải vực dậy gắn chúng lại với nhau…

Đến bao giờ cuộc sống như thế mới kết thúc đây?

Có thể nào đừng để tôi thất bại nữa được không?

Phần trình bày của tôi kết thúc… Tiếng vỗ tay vang dội cả khán phòng.

Tất cả mọi người đều khuất phục, đây là trạng thái tốt nhất mà tôi có thể làm được, dẫu sao thì tôi cũng đã luyện tập trước gương hàng vạn lần rồi mà.

Chỉ có một người vẫn ngồi im ở đó, chính là Cố Lãnh Đình ngồi ở vị trí trung tâm.

Anh ta bắt đầu tổng kết đợt kêu gọi đầu tư lần này.

Chẳng qua anh ta vừa lên tiếng đã nhắc tới phương án của Lâm Kỳ, tôi nghe xong, tâm trạng như rơi xuống hố băng sâu muôn trượng.

Chẳng lẽ… lại thất bại hay sao?

Cứ hết lần này tới lần khác… xương cốt của tôi đã bể nát cả rồi.

Tại sao xác suất 0,37% lại ở bên phía tôi chứ?

Tôi ngước lên chống lại ánh mắt đầy chế nhạo của em gái.

Thậm chí cô ả không cần châm chọc tôi đâu, chỉ cần dịu dàng nhìn tôi thôi cũng đủ để tôi sụp đổ rồi.

Dường như cô ả đang muốn nói: “Chị à, tôi lại đẩy chị xuống địa ngục lần nữa rồi phải không?”

Tôi cố gắng chống đỡ ngồi trên ghế với cơn đau thắt từ dạ dày, hồn vía như bay đến tận nơi nào rồi.

Tôi sắp không nghe được những lời Cố Lãnh Đình nói nữa.

Tôi chỉ nghe anh ta tán dương Lâm Kỳ, nói rằng anh ta có thể nhận thấy lòng nhiệt huyết của người chuẩn bị phương án này, tuy còn thiếu sót nhưng đấy là tác phẩm tốt nhất mà anh ta từng thấy.

Nói xong, người đàn ông ngồi ở vị trí trung tâm ấy mân mê chiếc nhẫn trong tay một lúc, sau đó anh ta nhìn sang phía tôi.

“Nhưng mà, công ty mà tôi muốn ủy thác cho hạng mục lần này… Tôi sẽ giao cho cô Lâm Hà.”

Tôi ngẩng phắt lên.

Câu nói của Cố Lãnh Đình khiến phòng họp không ngừng xôn xao.

Lâm Kỳ đứng bật dậy.

Tôi nghe Cố Lãnh Đình nói tiếp: “Cô Lâm Hà, phương án của cô hoàn hảo đến mức tôi không thể nào từ chối được. Tôi là một thương nhân, vì vậy tôi rất thưởng thức phương án của cô, mong cô sẽ làm được những gì cô đã nói.”

Anh ta đi tới bắt tay tôi.

Tôi lập tức nở một nụ cười công nghiệp.

Chẳng biết tiếng vỗ tay vang lên tự khi nào, hình như đã rất lâu rồi những ánh mắt đầy tán thưởng ấy mới lại nhìn về phía tôi.

Chỉ có Lâm Kỳ đứng đó, cô ả đỏ mắt nhìn Cố Lãnh Đình rồi tức giận chạy ra ngoài.



Ánh mắt tôi nhuốm vẻ thảng thốt.

Giống như tôi trông thấy mình của nhiều năm về trước… Cô gái nhỏ bị nhấn đầu vào bồn cầu, cô gái nhỏ run rẩy co người lại…

Cô gái ấy hỏi tôi: Lâm Hà, cô thắng rồi chứ?

Tôi nghĩ là tôi thắng rồi.

Nhưng không phải thắng Lâm Kỳ, mà là thắng vận mệnh của chính mình.
 
Nữ Phụ Quay Đầu
Chương 29


29.

Rời khỏi công ty, tôi lấy điện thoại ra gọi cho một người.

Người nọ nhanh chóng nghe máy, bên kia đầu dây truyền đến tiếng cười khẽ: “Ừ, mọi chuyện thế nào rồi?”

“Anh đoán xem?”

Tôi chớp chớp mắt trêu chọc anh.

“Anh đoán em thắng rồi.”

“Ôi chao, nhiếp ảnh gia Bùi Thần đoán chính xác quá đi.”

Người bên kia bật cười làm tôi cũng muốn cười theo. Anh hỏi tôi: “Em đang ở đâu vậy?”

Bởi vì nóng lòng muốn chia sẻ tin tốt với anh nên tôi đang ngồi cạnh cửa ra vào của một tòa soạn báo.

Tôi đọc địa chỉ cho anh, anh đáp: “Lâm Hà, em không quên hôm nay là sinh nhật em đấy chứ?”

Đương nhiên là tôi nhớ chứ, nhưng tôi vẫn thuận theo lời anh: “Thế thì sao ạ? Anh chuẩn bị quà gì cho em thế, Bùi Thần?”

“Em vào tòa soạn ở bên cạnh mua một cuốn tạp chí có tên là ‘Nhân vật chính’ đi.”

Ngày hôm đó ánh nắng mặt trời vừa rực rỡ vừa ấm áp.

Các chú chim bồ câu chơi đùa bên đài phun nước, những chiếc lá cây thả mình bay lượn cùng cơn gió trong lành.

Tôi nhìn thấy trên tờ bìa của cuốn tạp chí “Nhân vật chính” này in rõ gương mặt của mình.

Bùi Thần chụp hình rất đẹp nên tôi chẳng lấy làm ngạc nhiên khi anh đóng góp hình ảnh cho mấy tờ báo.

Nhưng điều khiến tôi bất ngờ là mặt mình thật sự được in ở trang đầu tiên.

Vâng, là tấm hình ngày đó anh chụp tôi ở trong xe.

Nửa mặt của tôi chìm trong bóng đêm, ánh mắt sáng ngời nhìn vào ống kính.

Khi anh ấn nút chụp, tôi đã nói với anh thế này: “Nhất định phải xem cho thật kỹ cái kết của em đấy.”



Tôi bật cười.

Từng làn gió nô đùa trên mái tóc của tôi.

Bùi Thần cầm máy ảnh đứng bên kia đường, trong điện thoại truyền đến giọng nói ấm áp của anh: “Cho dù con đường phía trước có chông gai đến đâu thì chúng ta cũng sẽ dũng cảm tiến tới. Lâm Hà, em vẫn luôn là nhân vật chính trong câu chuyện của em đấy thôi.”
 
Nữ Phụ Quay Đầu
Chương 30: Ngoại truyện


Ngoại truyện.

Đã bao nhiêu lâu kể từ sau cuộc cạnh tranh kia rồi nhỉ?

Rõ ràng tôi vẫn chưa già, nhưng em gái của tôi lại xuống mồ rồi.

Tôi nhìn tấm hình trên bia mộ…

Đột nhiên một bàn tay từ đâu vươn tới rồi chậm rãi vuốt v e tấm hình trên mộ của em gái tôi.

“…” Cho dù người nọ có đeo mắt kính thì tôi vẫn nhận ra anh ta bị mù.

Có điều không phải là một người mù có thân phận bình thường.

Anh ta chính là Cố Lãnh Đình.

Ồ.

Hiện tại gia sản trị giá ngàn vạn của anh ta đã không còn nữa, Cố Lãnh Đình cao cao tại thượng đã trở thành một kẻ bình thường.

“Ôi, Kỳ Kỳ, Kỳ Kỳ à…”

Anh ta lầm bầm, vừa khóc vừa nói: “Em tha thứ cho anh có được không? Em tha thứ cho anh đi... Anh không nên cắt một bên thận của em, không nên bắt em hiến máu cho người phụ nữ khác trong khi em đang mang thai, không nên ép em hiến tặng giác mạc, em xem, anh đã chuyển giác mạc của mình sang cho em rồi này… Anh không nên cắt chân em chỉ vì muốn nhốt em lại… Kỳ Kỳ, anh không muốn ép em đâu, anh yêu em, anh yêu em mà… Anh xin lỗi…”

Người đàn ông gào khóc, tôi vội nhích sang một bên vì sợ nước mắt của anh ta sẽ bắn lên ống quần mình.

Mà bên cạnh mộ của Lâm Kỳ còn có “Mộ của Tưởng Thư Hoài” và “Mộ của Lục Chiêu”.

Hình như trong lúc cả hai mải mê đấu đá tranh giành cô ả Lâm Kỳ thì hai chiếc xe đã lao thẳng xuống vách đá.

“…”

Thật sự là tôi chẳng có chút thương tiếc nào cả.

Tôi đặt một bông hoa trắng lên trên mộ của Lâm Kỳ rồi đi ngay.

Ra khỏi khu mộ, có một chiếc xe màu trắng đang dừng ở đó chờ tôi.

Bùi Thần gục trên tay lái, lười biếng nhìn tôi: “Em còn có lòng đi thăm mộ của em gái à?”

Tôi nhún vai. “Cũng chỉ đến để chế giễu kết cục của cô ta thôi mà.”

Bùi Thần bật cười rồi khởi động xe.

Anh ung dung nói với tôi: “Lâm Hà, tháng sau anh phải đến chiến trường ở Libya. Chậc, lúc nào cũng về nước được một thời gian ngắn thôi. Lâm Hà, em đã trưởng thành rồi, em… nên tìm bạn đời và kết hôn thôi. Anh không biết có thể đến dự hôn lễ của em không, anh…”

Tôi cắt ngang lời anh: “Bùi Thần, tháng sau em đi với anh.”

Người kia phanh gấp, sững sờ tại chỗ. Anh run rẩy hỏi tôi: “Em… nói cái gì?”

“Em nói, em đi với anh. Chẳng phải người phóng viên hợp tác với anh khi trước đã nghỉ việc rồi à? Em… làm đối tác mới của anh nhé. Dù sao Lâm Kỳ cũng chết rồi, em chẳng còn chút động lực nào nữa… Anh đã cho em xem rất nhiều hình ảnh trên chiến trường, ai thấy mà không cảm động chứ. Em cũng muốn trải nghiệm những giá trị của cuộc sống này.”

Tôi ngại ngùng bộc bạch với Bùi Thần. Đột nhiên anh đè tôi lên cửa sổ xe.

“Anh làm gì thế?” Tôi giữ lấy lưng Bùi Thần.

Trong mắt anh như tỏa ra ánh sáng rực rỡ, anh lắp bắp hỏi tôi: “Em thật sự bằng lòng đi cùng anh sao?”

Thật ra tôi biết tỏng suy nghĩ của tên này rồi. Anh yêu tôi, muốn bắt cóc tôi, nhưng tính chất công việc khiến anh chẳng dám tiến tới.

Tôi vươn tay vuốt v e mái tóc đen mềm mại của anh: “Cũng không phải là vì anh đâu, Bùi Thần. Chẳng ai có thể thờ ơ khi đã chứng kiến thảm trạng của chiến tranh cả. Mà ngày nay, chỉ có con đường các anh đang đi là cách nhanh nhất để để kêu gọi hòa bình và khiến mọi người chú ý đến những nguy hại mà chiến tranh gây ra thôi nhỉ? Có phải là em đã quá tự mãn không? Em thật sự hy vọng thế giới này sẽ hòa bình.”

Bùi Thần cạ chóp mũi vào cổ tôi, anh nhẹ nhàng đáp: “Không tự mãn đâu. Đó là điều mà chúng ta phải làm, không phải sao?”

- HẾT -
 
Back
Top Bottom