Cập nhật mới

Ngôn Tình Nữ Phụ Muốn Làm Lão Đại

Nữ Phụ Muốn Làm Lão Đại
Chương 306


Tới giờ ăn cơm trưa, Mạc Thi Vận cùng Chu Toa ở nhà ăn đụng phải Giản Nhất Lăng cùng Hồ Kiều Kiều.

Mọi người đều ở trong cùng một trường học, đụng tới cũng thực bình thường.

Vốn là từng người có thể tự dùng cơm, không can thiệp chuyện của nhau.

Nhưng Chu Toa không nghĩ bỏ lỡ cơ hội làm cho Giản Nhất Lăng không thoải mái.

Chu Toa cố ý lôi kéo Mạc Thi Vận đến vị trí bên cạnh Giản Nhất Lăng ngồi xuống.

Sau đó bắt đầu lớn tiếng mà cùng Mạc Thi Vận thảo luận về nhân vật mà cô ấy mới nhận được.

"Thi Vận, mình nghe nói nhà đầu tư sau lưng bộ web drama mà cậu nhận được vai rất lợi hại a? Còn cùng diễn với các diễn viên nổi tiếng nữa?"

Chu Toa cố ý đem thanh âm phóng đại, làm cho các bạn học chung quanh đều có thể nghe thấy, đặc biệt là Giản Nhất Lăng.

Quả nhiên không ít bạn học lực chú ý đều bị Chu Toa hấp dẫn đến đây.

Mọi người nhìn thấy bên kia ngồi không chỉ có Mạc Thi Vận, còn có Giản Nhất Lăng.

Hiện giờ Thịnh hoa cao trung hai nữ hoàng chủ đề ngồi cùng nhau, cảnh tượng có vẻ kỳ quái.

Mà theo như lời nói của Chu Toa cũng vừa lúc làm mọi người cho rằng, Giản Nhất Lăng cùng Mạc Thi Vận gần đây đang giao tranh.

Chu Toa tiếp tục cùng Mạc Thi Vận nói, "Thi Vận, cậu nói cho mình biết về mấy diễn viên đóng cùng với cậu đi, mình thật sự rất muốn biết!"

Giản Nhất Lăng cùng Jupiter quay chụp một cái MV ngắn, liền có người đuổi theo bốn thành viên Jupiter hỏi về cô đến mấy ngày.

Hiện tại Mạc Thi Vận cùng nhiều diễn viên nổi tiếng như vậy cùng nhau quay phim mấy tháng liền, có thể so thời gian tiếp xúc của Giản Nhất Lăng cùng Jupiter càng nhiều hơn!

"Mình còn chưa có gặp qua bọn họ." Mạc Thi Vận không dám nói bậy, cô ấy chỉ là lúc đi thử vai cùng những người đó từng thấy mặt, lời nói cũng chưa từng nói qua, cho nên không có gì để mà nói nhiều.

"Không quan hệ, dù sao sớm hay muộn cũng sẽ gặp mặt. Nam diễn viên chính của bộ phim cậu diễn kia hiện đang là tiểu thịt tươi đang hồng, mình vừa rồi có vào Weibo của anh ấy nhìn, số lượng fan có hơn 500 vạn đó!"

Chu Toa ngữ khí khoa trương, biểu tình kinh ngạc lại hâm mộ.

"Tốt thật." Mạc Thi Vận không quá thích Chu Toa nói chuyện kiểu này, cố tình khoe khoang quá mức ngược lại sẽ làm người cảm thấy rẻ mạc.

Nhưng trong khóe mắt dư quang của cô ấy thoáng nhìn qua Giản Nhất Lăng, ý nghĩ trong lòng lại hơi hơi dao động một chút.

Vì thế cô ấy đã không có cùng Chu Toa nói chuyện lớn tiếng, cũng không có ngăn cản Chu Toa tiếp tục ở nhà ăn thảo luận chuyện này.

Chu Toa lại tiếp tục cùng Mạc Thi Vận "Thảo luận" chuyện nhận vai diễn của cô ấy, "Mình còn nghe nói bộ phim này cải biên theo một bộ truyện mạng nổi tiếng, fan nguyên tác rất nhiều! Phim còn chưa có phát sóng, cũng đã lên hot search vài lần!"

Bạn học chung quanh không thể không nhìn Giản Nhất Lăng với ánh mắt đồng tình.

Ban đầu cho rằng Giản Nhất Lăng sẽ nhận được một vai diễn, chính thức mở ra con đường đóng phim.

Không nghĩ tới kết quả là Mạc Thi Vận xuất sắc hơn.

Hồ Kiều Kiều cùng Giản Nhất Lăng không muốn nghe, nhưng Chu Toa thanh âm rất lớn, hơn nữa khoảng cách các cô ấy rất gần, muốn không nghe đến đều khó.

Hồ Kiều Kiều trong lòng nhỏ giọng nói, bốn thành viên Jupiter số lượng fan trên Weibo đều trên 3000 vạn, có thể so với cái 500 vạn kia lợi hại hơn nhiều.

Nhưng Hồ Kiều Kiều nhát gan, trước mọi người như vậy, chỉ có thể trong lòng nói thầm.

Giản Nhất Lăng nhưng thật ra lại không quá để ý, trừ bỏ cảm thấy người bên cạnh có chút ồn ào.

Đang đúng lúc này, official weibo của đoàn làm phim mà Mạc Thi Vận nhận được vai diễn cập nhật một thông báo mới:

[Đoàn phim tạm thời quyết định thay đổi vai diễn, nhân vật nữ số 3 ban đầu được thay thế bằng Tân Tấn tiểu hoa đán Vân Vi.]

Sau đó official weibo của đoàn phim còn đăng một bức ảnh của bọn họ cùng tiểu hoa đán Vân Vi chụp chung.
 
Nữ Phụ Muốn Làm Lão Đại
Chương 307


Tin tức trên mạng truyền đi thực mau, official weibo tin tức vừa phát ra, Thịnh Hoa cao trung rất nhiều bạn học đều đã biết.

Bởi vì rất nhiều người chú ý đến official weibo của đoàn phim, official weibo vừa phát ra tin tức, di động của nhiều người đã nhận được thông báo.

Chu Toa bên này còn hứng thú bừng bừng mà cùng Mạc Thi Vận nói chuyện, bạn học bên cạnh đã nhận được tin tức Mạc Thi Vận bị đoàn phim đổi vai.

Di động của Mạc Thi Vận cũng vang lên một tiếng, khi nhìn thấy nội dung tin tức, Mạc Thi Vận thân thể trực tiếp cứng đờ.

Mà Chu Toa còn không biết tình hình, cô ta còn ở đó thao thao bất tuyệt biểu đạt cô ta đối với Mạc Thi Vận hâm mộ cùng sùng bái.

"Thi Vận, cậu nói xem sau bộ phim này cậu có trở thành bạo hồng không? Giống như cái web drama cổ phong trước đây, vai chính và vai phụ lập tức đều bạo hồng."

Trong lời nói của Chu Toa tràn đầy hâm mộ cùng ghen tị, nhưng hiện tại rơi xuống lỗ tai Mạc Thi Vận lại biến thành thanh âm vô cùng chói tai.

Chu Toa còn không biết sự tình biến hóa, nhận thấy được bạn học chung quanh đều trộm nhìn các cô, trong lòng còn có một chút sảng khoái.

Cô ta thích nhìn thấy bộ dạng thất bại của Giản Nhất Lăng trước những người khác, làm mọi người biết Giản Nhất Lăng cũng không phải là đại tiểu thư không ai so bì nổi.

"Không cần nói nữa." Mạc Thi Vận ngắt lời của Chu Toa, âm cuối có một tia run rẩy.

"Làm sao vậy?" Chu Toa buồn bực.

Mạc Thi Vận đột nhiên đứng dậy, cầm di động liền đi ra khỏi nhà ăn.

Một chút do dự, ngón tay cô ấy hơi run rẩy nhấn số điện thoại.

Điện thoại là gọi cho Tiền thiếu phu nhân.

Ngay khi được kết nối, Tiền thiếu phu nhân liền chủ động cùng Mạc Thi Vận nói chuyện vai diễn bị đổi.

"Thi Vận, thật xin lỗi, cái nhân vật mà em thử vai kia, đoàn phim nói muốn đổi người khác."

Trong điện thoại, Tiền thiếu phu nhân ngữ khí mang theo sự xin lỗi.

Chuyện này cô ấy cũng vừa rồi mới biết được.

Đang do dự muốn hay không gọi điện thoại báo cho Mạc Thi Vận, liền nhìn thấy Mạc Thi Vận gọi điện thoại lại đây.

Nghĩ đến cô ấy cũng là đã biết tin tức này mới gọi lại đây.

"Phu nhân, vì cái gì đoàn phim đột nhiên muốn đổi vai của em?"

Mạc Thi Vận nỗ lực mà khắc chế thanh âm của chính mình, bằng không cảm xúc chính mình sẽ bộc lộ ra ngoài quá nhiều.

"Chị cũng không rõ, đoàn phim bên kia liên lạc với chị, bọn họ tìm được người càng phù hợp với nhân vật hơn." Tiền thiếu phu nhân chỉ có thể trả lời như vậy.

Nhưng lấy nhiều năm kinh nghiệm của Tiền thiếu phu nhân, cái gọi là tìm được người thích hợp hơn, rất có thể là có hậu trường lớn hơn hoặc là mang vốn vào đoàn phim.

Căn cứ tin tức mà cô ấy nghe được trước mắt, thay đổi người lần này rất có khả năng là bút tích của một ông chủ lớn trong ngành.

Tiền thiếu phu nhân nghĩ Mạc Thi Vận cũng không có khả năng đắc tội đến vị lão đại kia.

Cho nên việc cô ấy bị thay thế, hơn phân nửa chỉ khả năng nằm không cũng trúng đạn, lão đại mục đích là vì phủng người mới mà hắn xem trọng, vừa vặn nhìn trúng nhân vật kia của Mạc Thi Vận mà thôi.

Tiền thiếu phu nhân trả lời cũng không thể làm Mạc Thi Vận tin phục.

Cô ấy trong đầu lập tức hiện lên cảnh tượng ngày đó ở trung tâm thương mại nhìn thấy Giản Nhất Lăng.

Tiền thiếu phu nhân tiếp tục an ủi Mạc Thi Vận, "Thi Vận em đừng đau buồn, nhân vật lần này bỏ lỡ rồi thì bỏ lỡ đi, chị lại giúp em tìm thêm nhân vật khác càng thích hợp hơn."

Mạc Thi Vận sao có thể không đau buồn.

Nếu dứt khoát thử vai bị đánh rớt, cô ấy còn có thể tiếp thu.

Cô ấy rốt cuộc không phải là diễn viên chuyên nghiệp, so với những người khác cô ấy còn có thể lý giải.

Nhưng rõ ràng thời điểm thử vai đạo diễn đã khen ngợi cô ấy, còn nói cô ấy thập phần có thiên phú.

Rõ ràng nhân vật đã giao cho cô ấy, cũng chính thức tuyên bố tin tức với bên ngoài.
 
Nữ Phụ Muốn Làm Lão Đại
Chương 308


Hiện tại mọi người đều biết cô ấy đã nhận được vai diễn này, mặc kệ là ở trên mạng hay là trên trang web trường bọn họ, tin tức này đều đã truyền bá rộng rãi.

Đến lúc này lại nói muốn thay người khác, không thể nghi ngờ là ở trên mặt cô ấy hung hăng mà quăng một bạt tai.

Mạc Thi Vận muốn hỏi Tiền thiếu phu nhân, có phải hay không bởi vì có người ở giữa làm khó dễ.

Nhưng lời nói ở trong cổ họng một hồi thật lâu, vẫn là nuốt trở vào.

Cắt đứt điện thoại Mạc Thi Vận cố nén đau khổ trong lòng, đi trở về nhà ăn.

Khoảnh khắc đi vào nhà ăn, cô ấy nhìn đến chỗ ngồi của cô ấy cùng với Chu Toa còn các bạn học chung quanh thì đều đang nhìn cô ấy.

Cô ấy tựa hồ có thể từ trong ánh mắt bọn họ nhìn thấy đối với cô là sự trào phúng.

Bọn họ đều đang chê cười cô đi?

Vừa mới nhận được một vai diễn đã bị người khác đoạt đi rồi.

Mạc Thi Vận ánh mắt lại rơi xuống trên người Giản Nhất Lăng.

Giản Nhất Lăng lại chỉ chuyên chú mà ăn cơm, vẫn chưa nhận thấy được sự biến hóa chung quanh.

Giản Nhất Lăng cùng Hồ Kiều Kiều cũng đều không có chú ý qua official weibo của đoàn làm phim kia, cho nên các cô còn không biết chuyện nhân vật của Mạc Thi Vận đã bị đổi.

Thẳng đến khi Mạc Thi Vận nhìn chằm chằm chính mình, Giản Nhất Lăng mới ngẩng đầu lên.

Cùng Mạc Thi Vận tầm mắt nhìn thẳng vào nhau, Giản Nhất Lăng cảm giác đối phương tựa hồ đối với mình có chút địch ý.

Giản Nhất Lăng tự giác từ lúc xuyên qua cho đến nay, cùng Mạc Thi Vận cơ hồ không có giao thoa.

Cô cũng không có ý nghĩ gì đối với Tần Xuyên, đối với Mạc Thi Vận càng không có ghen ghét.

Chu Toa hậu tri hậu giác mà thấy được tin tức trên Weibo, sau đó kinh hô ra tiếng.

"Thi Vận, sao lại thế này? Nhân vật của cậu như thế nào lại bị đổi đi?"

Thanh âm của cô ta đem cảm xúc Mạc Thi Vận che giấu hoàn toàn theo ra tới, chính mình nhiều ngày bận rộn cùng chờ mong, mẹ cô kỳ vọng cùng vất vả, đủ loại cảm xúc nảy lên trong lòng, nước mắt không biết thế nào mà từ trong ánh mắt chạy ra tới.

Mạc Thi Vận không muốn khóc, nhưng vào lúc cái đồ vật đáng lẽ đã có được lại đột nhiên tan biến và sụp đổ, cô ấy không thể không bị sự ủy khuất toàn bộ bao trùm suy nghĩ của mình.

Mạc Thi Vận vừa khóc lên, mọi người chung quanh đều choáng váng.

Chu Toa vội vàng tiến lên an ủi, "Thi Vận, cậu đừng khóc! Này.. Này.."

Chu Toa không biết nên an ủi Mạc Thi Vận như thế nào, đang lúc chân tay luống cuống lại thấy được Giản Nhất Lăng bên cạnh.

Căn cứ phản ứng của Mạc Thi Vận không khó suy đoán chuyện vai diễn của cô ấy bị đổi hơn phân nửa là do Giản Nhất Lăng giở trò quỷ.

"Giản Nhất Lăng, cô sao lại có thể làm như vậy? Cô biết Thi Vận nỗ lực nhiều như thế nào mới nhận được vai diễn này không? Cô có biết cậu ấy vì vai diễn này trả giá nhiều như thế nào không? Mà cô vì có thể làm nổi bật, mà chèn ép cậu ấy, cũng không tiếc hủy diệt sự nỗ lực vất vả của cậu ấy để đổi lấy vai diễn này! Cô như vậy thật quá đáng! Có tiền có thế liền có thể làm xằng làm bậy như vậy sao, liền có thể chà đạp thành quả lao động của người khác như vậy sao?"

Vốn dĩ bên trong nhà ăn chỉ có một số bạn học ngồi chung quanh Chu Toa bọn họ có thể nhìn thấy nghe được, hiện tại Chu Toa một hồi trách cứ, toàn bộ nhà ăn đều an tĩnh, mọi người đều nhìn về phía bên này.

Trong lúc nhất thời, cơ hồ ánh mắt mọi người đều tập trung ở trên người Giản Nhất Lăng cùng Mạc Thi Vận.

Chu Toa không có bởi vì sự tình bị nháo cho lớn mà dừng lại, ngược lại muốn thừa dịp này, dứt khoát mà đem hành vi ác độc của Giản Nhất Lăng mà vạch trần ra tới, làm mọi người phân xử cho tốt.

"Thi Vận xuất thân không có tốt bằng cô, không có bối cảnh như cô, nhưng cậu ấy thật sự rất nỗ lực, cậu ấy có thành tích như ngày hôm nay đều là do cậu ấy chính mình từng bước một thành thật kiên định mà đi tới. Cô chỉ động động mồm mép là có thể có được những thứ mà cậu ấy muốn đạt được phải trả giá bằng rất nhiều nỗ lực, vậy mà cô, liền bởi vì một chút tâm lý ghen ghét, liền muốn phá hủy đi cậu ấy, cô thật sự thật quá đáng!"
 
Nữ Phụ Muốn Làm Lão Đại
Chương 311


Chu Toa không biết nên mở miệng như thế nào, chịu không nổi ánh mắt mọi người nhìn mình, cô ta chỉ nghĩ muốn mau trốn khỏi nơi này.

Nhưng nào có chuyện tiện nghi như vậy?

Cô ta vừa rồi chất vấn Giản Nhất Lăng tự tin mười phần, hiện tại phát hiện chính mình sai liền nghĩ trực tiếp trốn đi là xong việc sao?

Giản Duẫn Náo xụ mặt, ngữ khí nghiêm khắc mà yêu cầu Chu Toa cùng Mạc Thi Vận, "Các cậu hiện tại có phải cho Nhất Lăng một lời xin lỗi hay không?"

Yêu cầu này làm Chu Toa trong lòng khó chịu muốn chết.

Cho tới nay cô ta đều chán ghét Giản Nhất Lăng như vậy, hiện tại lại yêu cầu cô ta xin lỗi Giản Nhất Lăng, cùng Giản Nhất Lăng cúi đầu.

Chính là đứng trước mặt cô ta lại là Giản Duẫn Náo.

Chu Toa tâm lý liền cùng có một ngàn con kiến bò trong người khó chịu như nhau.

Những người khác cũng nhìn chằm chằm Chu Toa cùng Mạc Thi Vận, bọn họ đều đang đợi các cô có một lời xin lỗi.

Mặc kệ thế nào, bọn họ vừa rồi đều bôi nhọ Giản Nhất Lăng, hiện tại chân tướng đều có, nói một lời xin lỗi là lễ phép thấp nhất.

Chu Toa bị buộc bất đắc dĩ, chỉ có thể cùng Giản Nhất Lăng xin lỗi, "Giản Nhất Lăng, thực xin lỗi, mong cô tha thứ cho tôi."

Từ trong giọng nói của cô ta mọi người đều nghe không ra nửa điểm chân thành muốn xin lỗi.

"Không tha thứ." Giản Nhất Lăng trả lời.

Một câu không tha thứ, đơn giản nói trắng ra, không chút lưu tình cho Chu Toa.

Giản Duẫn Náo cũng cho rằng em gái mình không nên nhận lời xin lỗi không có thành ý như vậy.

"Chu Toa, cậu hoặc là xin lỗi cho tốt, hoặc là liền quên nó đi, hiện tại cậu là người làm sai, không phải mọi người đều ép buộc cậu phải xin lỗi."

Bị người mình yêu thầm nói một hồi như vậy, Chu Toa cảm giác trong lòng ủy khuất cực kỳ.

Nước mắt lập tức chạy ra tới, "Xin, xin lỗi, tôi, tôi lần sau không như vậy."

Lúc này cô ta là thật sự hối hận, ủy khuất và khổ sở.

Xin lỗi như vậy so vừa rồi chân thật hơn nhiều.

Sau đó ánh mắt mọi người chuyển tới trên người Mạc Thi Vận, Chu Toa đã xin lỗi, như vậy cô ấy thì sao?

Trong lúc ánh mắt mọi người nhìn mình, Mạc Thi Vận hồng con mắt, c*n m** d***, chịu đựng cảm xúc, "Vừa rồi, là tôi không tốt, không có biết rõ ràng, hy vọng trong lòng cô không cần.."

Mạc Thi Vận thanh âm nhỏ yếu, ngữ khí thong thả mềm nhẹ.

"Tôi đối với giới giải trí không có hứng thú, cũng không cần phải cùng cô gây khó dễ." Giản Nhất Lăng đơn giản mà cùng Mạc Thi Vận tỏ thái độ, hy vọng cô ấy lần sau không cần lại đem sự tình kỳ quái quy kết đến trên người cô.

Cô không thích cùng cô ấy nhấc lên quan hệ.

Lời nói của Giản Nhất Lăng rơi xuống lỗ tai Mạc Thi Vận lại thay đổi ý nghĩa.

Cô nói chính mình đối với giới giải trí không có hứng thú, còn nói không cần thiết cùng cô ấy gây khó dễ.

Cỡ nào cao cao tại thượng tư thái.

Thật giống như Mạc Thi Vận ở trong mắt cô căn bản còn chưa đủ tư cách.

Thái độ này cùng với thái độ trước đây Giản Nhất Lăng đối với mẹ cô ấy ở Giản gia lúc làm người giúp việc giống nhau như đúc.

Cô nói qua cô ấy không xứng.

Giản Nhất Lăng không nghĩ quá nhiều, sau khi cùng Mạc Thi Vận nói xong liền cùng Hồ Kiều Kiều rời khỏi nhà ăn.

Những người khác cũng đều sôi nổi tản đi, từng người trở về phòng học nghỉ trưa.

Mà khi mọi người trở lại phòng học, mông ngồi còn chưa nóng, lại có một tin tức cực nóng được phóng ra.

Vẫn là từ tài khoản người đã đưa tin nóng Vân Vi cùng nhà đầu tư kia.

Đó là phơi bày chuyện Mạc Thi Vận nhận được vai diễn này.

Hóa ra quá trình Mạc Thi Vận nhận được vai nữ số 3 cũng không phải quang minh chính đại, mà là từ một vị khác trong nghề có quan hệ mà đạt thành.

Lịch sử trò chuyện trực tiếp bị phóng ra.

Dẫn tới trên mạng còn có những người đồng tình với Mạc Thi Vận thanh âm lập tức liền xoay ngược lại.
 
Nữ Phụ Muốn Làm Lão Đại
Chương 312


[Đây có tính là chó cắn chó không? ]

[Hôm nay thật là quá náo nhiệt, ta ăn dưa đến no.]

[Còn dưa nữa không, ta vẫn còn ăn được, còn thì cứ tiếp tục đi, không cần cùng ta khách khí!]

Mạc Thi Vận không thể nào nghĩ đến, lịch sử trò chuyện của Tiền thiếu phu nhân giúp cô đả thông quan hệ sẽ bị người ta đưa lên mạng như vậy.

Chuyện này vốn dĩ cũng không phải là chuyện gì nghiêm trọng.

Giới giải trí dựa vào quan hệ vốn dĩ liền rất thường thấy.

Nhưng cô vốn đang ở trong chủ đề có sức nóng, chuyện này của cô cũng thành chuyện để mọi người lên án.

Tiền thiếu phu nhân sau khi nhìn thấy tin tức, không những không tức giận mà còn nhắn cho Mạc Thi Vận tin nhắn, để cô đừng lo lắng, ở giới giải trí chuyện như vậy là thường có, muốn dừng chân ở giới giải trí, thì không thể quá để ý mấy chuyện như vậy.

###

Chiều hôm nay, Giản Duẫn Mạch nhìn thấy Giản Nhất Lăng một mình ngồi ở dưới cây đại thụ ở đình viện không biết đang làm cái gì, một thân ảnh nho nhỏ kia, tựa hồ đang rất bận rộn.

Giản Duẫn Mạch đi qua.

Khi đến gần, Giản Duẫn Mạch nhìn thấy Giản Nhất Lăng đang đào ra một cái hộp sắt được chôn ở dưới tàng cây.

Nhìn thấy hộp sắt dính đầy bùn đất, rỉ sét loang lổ, hai anh em biểu tình đều có một tia biến hóa.

Giản Nhất Lăng nhìn thấy hộp sắt trước mắt, trong lòng run lên.

Thật sự có.

Cho nên cô nằm mơ, không chỉ là giấc mơ sao?

Nhận thức này làm cho Giản Nhất Lăng có chút ngốc ra.

Giản Duẫn Mạch ánh mắt phảng phất xuyên qua hộp sắt trước mắt nhớ tới ngày đó cậu cùng em gái chôn chiếc hộp xuống.

Tiểu nha đầu không biết ở đâu xem thấy, nói muốn chôn một viên thuốc thời gian, một hai phải lôi kéo cậu cùng đi chôn.

Sau đó bọn họ liền ở dưới cây này, chôn xuống cái hộp.

Nói đến cũng đã hơn mười năm rồi.

Giản Nhất Lăng quay đầu lại nhìn Giản Duẫn Mạch một cái.

Hai người trầm mặc trong chốc lát, Giản Nhất Lăng ôm chiếc hộp dựa vào thân cây ngồi xuống.

Đợi vài giây sau, Giản Duẫn Mạch cũng ở bên cạnh ngồi xuống.

Giản Nhất Lăng mở chiếc hộp ra, nhìn đến bên trong bày ra các loại đồ vật nhỏ cũ xưa.

Giản Nhất Lăng lấy từng món từng món ra xem.

Giản Duẫn Mạch liền ở bên cạnh lặng im mà bồi.

Viên thuốc thời gian ở bên trong đồ vật gợi lên Giản Duẫn Mạch hồi ức, cũng làm đau đớn trái tim Giản Duẫn Mạch.

Em gái của bọn họ đã từng hoạt bát đáng yêu, ngây thơ hồn nhiên như vậy.

Mà hiện tại em ấy trở nên ngoan ngoãn hiểu chuyện, lại cũng trầm mặc xa cách.

"Tiểu Lăng, thực xin lỗi."

Giản Nhất Lăng quay đầu nhìn về phía cậu ấy.

Giản Duẫn Mạch không chờ Giản Nhất Lăng hỏi ra miệng, liền tiếp tục nói, "Anh không ở bên cạnh em, để em một mình phải đối mặt với những chỉ trích cùng chửi rủa như vậy. Làm anh trai, không có bảo vệ tốt cho em lúc em chịu tổn thương, không có ở bên em lúc em bất lực, vì em che mưa chắn gió, anh thực thất trách."

"Không trách anh." Giản Nhất Lăng trả lời.

"Anh hẳn là nên ở bên cạnh em. Hẳn là nên quan tâm em nhiều một chút."

"Anh bị bệnh."

Bệnh cảm xúc và bệnh tâm lý đều là bệnh, hành vi con người không thể khống chế, ý thức chủ quan cũng không thể khống chế.

Hóa ra em ấy đã biết, Giản Duẫn Mạch dừng một chút, nhìn vào đôi mắt của Giản Nhất Lăng, trong lòng nảy lên cảm xúc ấm áp.

"Sợ hãi sao?" Giản Duẫn Mạch trong thanh âm có một tia khẩn trương.

"Không sợ."

Không sợ sao? Cậu cho rằng cậu sẽ dọa đến em ấy, phá hư cảm nhận của em ấy về hình tượng người anh trai.

Giản Nhất Lăng lại nói, "Anh hiện tại thực tốt, anh sẽ không thương tổn em."

Giản Duẫn Mạch ôn ôn mà cười.

Một câu không sợ, như một tia nắng mặt trời chiếu vào trái tim cậu.

Cậu chậm rãi dựa ra phía sau thân cây, độ ấm ánh mắt ấm dần lên.

"Tiểu Lăng, anh sẽ uống thuốc thật tốt, sẽ mau chóng tốt lên."

Giản Duẫn Mạch hướng Giản Nhất Lăng hứa hẹn.
 
Nữ Phụ Muốn Làm Lão Đại
Chương 313


Vì tin tưởng em gái, cậu cũng muốn làm cho chính mình mau chóng tốt lên.

"Anh không cần có áp lực tâm lý, em có thể hiểu." Giản Nhất Lăng nói.

"Được, anh nghe em." Những lo lắng trong lòng Giản Duẫn Mạch được giải tỏa.

"Ân, anh là một bệnh nhân ngoan ngoãn."

Nói xong, Giản Nhất Lăng đem một chiếc huân chương nhỏ trong hộp sắt gắn lên trên tay áo của Giản Duẫn Mạch.

Tiểu Nhất Lăng năm tuổi thích gắn huân chương cho các thành viên trong nhà như một phần thưởng cùng khen ngợi của cô bé đối với họ, mọi người cũng hùa theo cô bé, đùa với cô bé, đều lấy việc được cô bé gắn huân chương làm vinh dự.

Giản Duẫn Mạch nhìn trên tay áo chiếc huân chương không còn phù hợp với tuổi tác của cậu, trên mặt lại hiện ra cao hứng hơn so với việc ở giới khoa học được giải thưởng lớn, thỏa mãn tươi cười.

Đây là em gái tán thành cậu, một phương thức dỗ dành cậu.

Một lát sau, Giản Duẫn Mạch ôn nhu đối Giản Nhất Lăng nói, "Tiểu Lăng, anh hai sẽ không khuyên em tha thứ cho Tiểu Náo, bởi vì anh hai không có tư cách làm như vậy, những người khác đều không có tư cách làm như vậy. Anh hai chỉ muốn em luôn vui vui vẻ vẻ, không phải chịu thương tổn."

Giản Duẫn Mạch lại tiếp tục nói, "Anh hai tạm thời không có rời đi trong lúc này, em không sợ anh liền không đi nữa, anh sẽ ở lại với tiểu công chúa của chúng ta, không thể để sói con bên ngoài ngậm đi mất."

"Không có sói con."

"Nha đầu ngốc, có thể bị em liếc mắt một cái liền nhìn ra là sói con, vậy không phải là sói con rồi."

"Em không ngốc."

"Vậy anh ngốc được không?" Giản Duẫn Mạch cười nói.

"Cũng không tốt."

"Nhưng nếu có sói con tới ngậm, tính khí của anh có khả năng khống chế không được, đến lúc đó nếu anh đánh người hay quăng ngã đồ vật, em không được sợ anh nha, không cho nói hình tượng anh trai đều tan biến."

"Được."

###

Nhà sát vách, hôm nay nghênh đón một nhân vật thập phần đặc biệt.

Vu Thuyết cùng Vu Hi ngồi nghiêm chỉnh, thở mạnh cũng không dám.

Ở trước mặt bọn họ, là một vị lão giả đang đối với Địch Quân Thịnh tận tình khuyên bảo.

"A thịnh a! Con nói con đã lớn như vậy rồi, như thế nào liền không thể đối với nữ hài tử nhiều thêm một chút hứng thú vậy?"

Lão giả không phải người nào khác, chính là gia gia của Địch Quân Thịnh, Địch gia lão gia tử.

Lão gia tử thân hình thon gầy, mặc trên người một bộ đồ màu xám đậm mộc mạc, lại thập phần uy nghiêm.

"Gia gia cũng đã lớn tuổi như vậy rồi, như thế nào không tìm cho chính mình một người bạn già đi?"

Địch Quân Thịnh dựa vào trên sô pha, bộ dáng lười biếng, đối với lời nói của Địch lão gia tử, anh có vẻ không chút để ý, một bộ dáng vào tai này ra tai kia.

"Con nói bậy cái gì đó! Ta đang chờ con sinh cho ta tằng tôn tử đây!" Địch lão gia tử tức giận Địch Quân Thịnh đến mức râu cũng dựng lên.

"Vậy gia gia tìm nhị thúc đi, ông ấy tuổi này cho gia gia thêm mấy đứa cháu béo ú cũng không phải vấn đề gì lớn."

Địch Quân Thịnh giọng điệu quen thuộc, ngữ khí lười biếng, cùng Địch lão gia tử lo lắng vô cùng hình thành hai hình ảnh đối lập.

"Hai người chúng ta sao cứ phải tung tú cầu như vậy!" Vấn đề ném qua rồi lại ném lại, dù sao cuối cùng ai cũng không chịu tìm đối tượng!

Đáng thương Địch gia bọn họ người ít, cả nhà cũng chỉ có ba nam nhân.

"Cái này gọi là đá bóng." Địch Quân Thịnh sửa cho đúng.

Quả nhiên Địch lão gia tử không có cách nào cùng tôn tử của mình giảng đạo lý, cùng anh nói chỉ khiến cho ông thêm một bụng hỏa khí.

Địch lão gia tử quay đầu sang bên cạnh hỏi Vu Hi, "Tiểu tử này, không phải nói ngươi giới thiệu cho hắn một tiểu cô nương sao? Ngươi không phải trả lời ta đã có một người, ở chung còn rất vui không phải sao?"

Vu Hi trái tim đều sắp lạnh, anh biết chuyện này sớm hay muộn gì cũng bị Địch lão gia tử trách hỏi, nhưng không biết ngày này đến nhanh đến như vậy.

Ai có thể nghĩ đến đại danh đỉnh đỉnh uy danh lan xa Địch lão gia tử thế nhưng vì thúc giục cháu mình kết hôn mà tự mình từ kinh thành chạy tới thành phố Hằng Viễn.
 
Nữ Phụ Muốn Làm Lão Đại
Chương 314


"Cái kia, lão gia tử, xác thật có một tiểu cô nương như vậy, nhưng là.. nhưng là Thịnh gia chỉ đem người ta xem như muội muội, không có ý khác." Vu Hi thật cẩn thận mà giải thích.

"Cái gì muội muội a! Địch gia chúng ta thiếu tức phụ! Không thiếu muội muội! Có ý khác hay không, ngươi nói không tính!" Địch lão gia tử thở phì phì rít gào.

Vu Thuyết cùng Vu Hi bị ông la mắng lòng bàn tay đổ đầy mồ hôi.

Địch gia tổ tôn đại chiến, bọn họ là cá trong chậu bị vô tội vạ lây a..

"Người ở đâu, đưa lại đây!" Địch lão gia tử trực tiếp hạ mệnh lệnh cho Vu Thuyết cùng Vu Hi.

Hai cha con không dám đáp lại.

"Gia gia khó xử hai người bọn họ làm gì, con không muốn, gia gia còn có thể đem người nhét vào trong ngực con sao?"

Địch Quân Thịnh nằm ở trên sô pha, cảm giác tùy thời đều có khả năng ngủ.

"A Thịnh a! Con là độc đinh của nhà chúng ta, gia gia không có cầu gì, chỉ cầu con có thể sớm một chút thành gia lập thất."

"Con cái dạng này, gia gia không sợ con chết ở đêm tân hôn sao?"

"Nói hươu nói vượn cái gì!" Vừa nghe đến Địch Quân Thịnh nói chết, Địch lão gia tử lập tức bạo nộ.

Địch Quân Thịnh không bị dọa đến, nhưng cha con hai ngươi bên cạnh bị dọa đến chân muốn mềm ra.

"Con nói chính là sự thật."

"Không được nói bậy!"

Ở trước mặt Địch lão gia tử, là cấm đem cái chết cùng liên hệ với Địch Quân Thịnh.

Địch Quân Thịnh lười cùng Địch lão gia tử tranh luận, híp mắt, tay phải cầm lấy một khối dâu tây sữa chua đông lạnh trên bàn trà bên cạnh, bỏ vào trong miệng.

Địch lão gia tử bỗng nhiên nheo lại đôi mắt, chú ý tới đồ Địch Quân Thịnh đang ăn.

"A Thịnh, con chừng nào thì thích ăn loại đồ vật chua chua ngọt ngọt này?"

Địch lão gia tử nhớ rõ độc đinh tôn tử này của ông thích ăn thịt, đối với những cái đồ chua chua ngọt ngọt đều là tránh xa.

"Gần đây." Thỏ con cách vách đưa lại đây, anh liền cố mà nếm thử xem.

Cũng không phải quá khó ăn, nhưng vẫn là không có ăn ngon bằng thịt.

Địch lão gia tử cảm thấy không thích hợp, "Như thế nào đột nhiên đổi khẩu vị?"

"Con chán ăn thịt." Địch Quân Thịnh trả lời đến không chút do dự.

Biết rằng có hỏi Địch Quân Thịnh nữa cũng không ra được cái gì, ông lại quay đầu tiếp tục truy vấn Vu Hi, "Ngươi lần trước gửi cho ta cái ảnh chụp nữ hài tử kia hiện tại ở nơi nào?"

"Cái kia.. Địch gia gia, nữ hài tử kia thật là xem như muội muội.."

"Xem như muội muội thì xem như là muội muội đi, xem như muội muội ta cũng phải nhìn xem."

"Cái này.." Vu Hi quay đầu nhìn về phía Địch Quân Thịnh, không có Địch Quân Thịnh cho phép, hắn không dám tùy tiện cùng Địch lão gia tử lộ ra tin tức.

Địch Quân Thịnh khuyên Địch lão gia tử trở về, "Gia gia hỏi loại chuyện này làm gì, đừng tới đây xem náo nhiệt, hãy nhanh chóng trở lại kinh thành đi. Gia gia ở chỗ này đợi, nếu để người bên ngoài biết, vườn hoa nhà do Vu sẽ bị dẫm nát hết."

"Con cái tên tiểu tử thúi còn không biết xấu hổ nói ta như vậy! Chính con còn không phải ăn vạ nơi này không chịu đi sao? Ban đầu con nói con tới đây giải sầu, con rõ ràng nói con chỉ đi hai tuần! Hiện tại đều đã qua hai tuần bao lâu rồi? Nếu không phải con tên tiểu tử thúi này ăn vạ không đi, ta sẽ qua tới sao? Còn có, ta đang nói Vu Hi mang ta đi nhìn xem nữ hài tử kia, con đừng cùng ta nói sang chuyện khác!"

Việc này như thế nào càng nói càng làm cho có cảm giác khó khăn đây?

"Người ta nhát gan, gia gia sẽ đem cô bé dọa sợ." Địch Quân Thịnh tìm cái lý do.

"Ta như thế nào sẽ đem người dọa sợ chứ? Ta thực sự dọa người sao?"

Địch lão gia tử quay đầu hỏi hai cha con bên cạnh cùng nhóm vệ sĩ, "Các ngươi tới phân xử xem, ta nhìn rất dọa người sao?"

Mọi người đồng thời lắc đầu.

"Con xem đi, ta không dọa người, con yên tâm chưa."
 
Nữ Phụ Muốn Làm Lão Đại
Chương 315


Địch Quân Thịnh lười nhác mà trở lời một câu, "Lá gan của tiểu cô nương cùng những người thô bạo này không giống nhau."

Địch lão gia tử tính khí nổi lên, "Con cái tên tiểu tử này là cố ý đi? Chính là không muốn ta nhìn thấy cái tiểu cô nương mà con xem trọng đúng không?"

Địch Quân Thịnh càng làm như vậy, Địch lão gia tử liền càng thêm tò mò, chính là càng muốn biết.

Địch lão gia tử một mực chắc chắn, "Ta xem con bộ dáng này tám phần là động tâm tư, dù sao con cũng không chịu yêu đương, đã động tâm tư, liền trực tiếp cưới qua luôn đi!"

Nói gió chính là mưa, người còn không có nhìn thấy đâu, người còn không biết là vuông hay tròn, liền muốn đem người ta cưới vào nhà.

Có thể thấy được Địch lão gia tử đối việc kết hôn của Địch Quân Thịnh có bao nhiêu sốt ruột.

Địch Quân Thịnh giải thích nói, "Gia gia đừng náo loạn, cô bé vẫn là một hài tử, không thể thích cô bé được."

"Vậy con không cho ta thấy người là vì sao?" Dù sao hôm nay Địch lão gia tử chính là muốn đến gặp người.

Từ khi thấy được ảnh chụp mà Vu Hi gửi kia, ông luôn suy nghĩ về nó.

"Gia gia muốn gặp liền gặp đi, tùy gia gia."

Địch Quân Thịnh cũng không tiếp tục ngăn cản.

Địch lão gia tử quay đầu liền hỏi Vu Hi, "Được rồi đi, A Thịnh đều đồng ý cho ta thấy, ngươi mau mang ta đi xem."

Lần trước Vu Hi gửi cho ông ảnh chụp nhìn thấy không phải rất rõ ràng, nhưng xác thật có quan hệ cùng tôn tử của ông không tồi.

"Địch gia gia, ngài nếu đến nhà người ta, sợ rằng đem người trong nhà người ta đều bị kinh động, nếu không cháu đi đem người mời về đây?"

Vu Hi nghĩ so với việc để Địch gia gia chạy đi dọa người, không bằng đem Lăng thần mời đến sẽ tốt hơn.

Địch gia gia lần này tới thành phố Hằng Viễn chính là tiến hành kín đáo, cũng không để lộ ra tiếng gió.

"Khó như vậy sao?" Một chuyến đi về sẽ lãng phí nhiều thời gian.

"Không khó, không khó, liền ở cách vách."

Ở cách vách?

Địch lão gia tử rất hiếu kỳ liền hối Vu Hi đem "Tiểu cô nương" mà ông luôn nghĩ đến đưa lại đây.

Sau đó Địch lão gia tử phát hiện, "Tiểu cô nương" này cư nhiên thật sự là "Tiểu cô nương"!

Khuôn mặt nhỏ nhắn mềm mại trắng trẻo, sạch sẽ thoải mái thanh tân.

Bộ dáng như cọng cỏ nhỏ, chính là độ tuổi không phù hợp với yêu cầu của ông.

Địch lão gia tử há miệng, không biết nên nói chuyện như thế nào.

Giản Nhất Lăng nhìn thấy trước mắt có vị lão tiên sinh nhìn chằm chằm mình, đầu tóc hoa râm, trên người mặc một bộ quần áo màu xám đậm mộc mạc, vừa nhìn thấy chính là một vị lão nhân gia bình thường.

Nhưng trên người lão nhân gia lộ ra khí thế uy nghiêm của các bậc cao nhân.

Lão tiên sinh nhìn chằm chằm thật lâu rồi thở dài, như là đối với chuyện gì thập phần thất vọng.

"Nhất Lăng, đây là Địch gia gia, là gia gia của Thịnh gia." Vu Hi thật cẩn thận mà giới thiệu Giản Nhất Lăng thân phận của Địch lão gia tử.

Vu Hi trong lòng có chút lo lắng, cũng không biết Nhất Lăng muội tử có biết Địch gia gia là người ra sao hay không.

Vu Hi lo lắng hoàn toàn là dư thừa, Giản Nhất Lăng đương nhiên biết Địch lão gia tử là người ra sao.

Đây là lão gia tử được mô tả tràn ngập sắc thái truyền kỳ trong nguyên tác.

Hầu hết mọi người đều đối với vị lão gia tử này đều là kính sợ, ngay cả gia gia của Giản Nhất Lăng cũng đều không ngoại lệ.

"Chào Địch lão tiên sinh."

Giản Nhất Lăng thanh âm tuy rằng mềm mại, nhưng cũng không sợ hãi, ngữ khí thong dong nhẹ nhàng.

Vu Hi thầm nghĩ, quả nhiên Lăng thần không biết Địch gia gia là cái người đáng sợ như thế nào, cho nên sẽ không cảm thấy sợ hãi.

Bất quá như vậy cũng tốt.

Địch lão gia tử nhìn Giản Nhất Lăng một hồi lâu không đáp lời, càng nhìn, sự thất vọng giữa mày càng nặng.

Như thế nào thật sự là một "Tiểu cô nương" đây!

Này thật sự chỉ có thể xem là muội muội.

Địch lão gia tử vẻ mặt bất đắc dĩ cùng thất vọng.
 
Nữ Phụ Muốn Làm Lão Đại
Chương 316


Đột nhiên Địch lão gia tử ý muốn nói chuyện đều không có.

Quay đầu thở phì phì chất vấn Vu Hi, "Ngươi làm cái gì vậy?"

Vu Hi cúi đầu, không dám thở mạnh.

Vu Hi trong lòng cũng ủy khuất a, đây là Thịnh gia không chịu phối hợp, anh cũng chỉ có khả năng làm loại chuyện một chút cho có lệ để hoàn thành nhiệm vụ của Địch gia gia.

Lúc đó trừ bỏ Lăng thần, Thịnh gia liền không cùng nữ nhân khác quá thân cận.

Thịnh gia nếu là trái ôm phải ấp một chút, anh đâu đến nỗi chỉ có thể chụp được một tấm hình của cậu ấy cùng Lăng thần đâu?

"Được rồi được rồi." Địch lão gia tử cũng thấy việc này không có biện pháp, chủ yếu vấn đề cũng không phải ở chỗ Vu Hi, mà là ở chỗ tôn tử duy nhất của ông.

Còn nghĩ rằng tôn tử của mình cuối cùng cũng thông suốt.

Không nghĩ tới giỏ tre múc nước công dã tràng, làm ông cao hứng có vài ngày.

Sau đó Địch lão gia tử đối với Giản Nhất Lăng nói, "Tiểu nha đầu không có việc gì, ngươi đi về trước đi."

Giản Nhất Lăng cũng không truy vấn là chuyện gì đã xảy ra, Địch lão gia tử để cô đi cô liền đi.

Giản Nhất Lăng vừa đi, Địch lão gia tử lại chỉ vào mũi Địch Quân Thịnh lải nhải một trận, "Con cái đồ tiểu tử thúi này, như thế nào không thể mở lòng một chút chứ! Ta đã nói với con rồi, yêu đương nhân lúc còn sớm, kết hôn nhân lúc còn sớm!"

Địch Quân Thịnh như có thói quen, nghe Địch lão gia tử nhắc mãi, cơn buồn ngủ liền vây quanh.

Địch lão gia tử nhìn Địch Quân Thịnh như vậy, tâm tình không khỏi trầm xuống.

Tạm thời từ bỏ lải nhải, kêu Vu Thuyết cùng ông tới phòng bên cạnh.

Vu Thuyết đi theo phía sau Địch lão gia tử, cung cung kính kính.

"Ngồi đi." Địch lão gia tử để Vu Thuyết ngồi, Vu Thuyết mới dám ngồi xuống.

Mặc dù đã ngồi vào vị trí, Vu Thuyết như cũ không dám có một chút ít thả lỏng.

"A Thịnh mấy ngày nay phiền toái ngươi." Địch lão gia tử hướng tới Vu Thuyết biểu đạt lòng biết ơn.

"Lão gia tử ngài khách khí, không phiền toái."

"Đừng nói không phiền toái, ta so với ngươi hiểu biết hắn hơn." Địch lão gia tử một tiếng thở dài, "Ngươi có phải hay không cảm thấy ta thúc giục hắn kết hôn như vậy, chỉ là vì cho Địch gia chúng ta lưu lại con cháu? Sợ hắn đi rồi, Địch gia liền chặt đứt hương khói."

Vu Thuyết không dám tiếp lời, ngồi nghiêm chỉnh mà nghe Địch lão gia tử nói chuyện.

Địch lão gia tử tiếp tục nói, "Ta thật muốn chỉ là vì Địch gia có hậu nhân, so với hắn, ta buộc nhị thúc hắn càng có ích hơn. Ta muốn hắn có vợ, là lão nhân ta càng muốn hắn đối với thế giới này có điểm lưu luyến."

Nếu có vợ có con, có lẽ liền sẽ quý trọng sinh mệnh chính mình.

Địch lão gia tử đời này muốn gió được gió muốn mưa được mưa, oai phong một cõi, trong mắt người bên ngoài, không có gì là ông làm không được.

Nhưng ai biết được ông cái lão già này trong lòng thật khổ.

Trong nhà không còn dư lại mấy người, con trai cả và con dâu cả sớm đã một bước đi rồi.

Tôn tử duy nhất, đối với thế giới này không có gì lưu luyến, không đem sinh mạng của mình xem trọng.

Đối mặt với lời thổ lộ tiếng lòng của Địch lão gia tử, Vu Thuyết không dám lên tiếng.

Chuyện của Địch gia ông là người ngoài cũng không biết khuyên bảo như thế nào.

Địch lão gia tử tiếp tục cảm khái, "Ta nghĩ hắn sớm một chút tìm cái người tri tâm, nghĩ hắn nếu có người muốn thương muốn yêu muốn che chở, liền sẽ không còn giày xéo tính mạng chính mình như vậy nữa."

"Lão gia tử ngài đừng buồn, Địch thiếu gia còn nhỏ, có rất nhiều cơ hội."

"Ta sợ ta đợi không được đến lúc ấy, đi trước khi hắn tìm được người!"

Địch lão gia tử tâm nhãn đều bất lực.

Cảm khái xong chuyện của tôn tử của mình xong, Địch lão gia tử hỏi Vu Thuyết một sự kiện cùng Địch gia bọn họ không có quan hệ gì, nhưng ở kinh thành lại là chuyện được mọi người bàn tán một thời gian.

"Đúng rồi chuyện Tần gia phái người tới thành phố Hằng Viễn tìm đứa trẻ tư sinh ngươi biết không?"
 
Nữ Phụ Muốn Làm Lão Đại
Chương 317


"Cái này, tôi cũng không phải rất rõ ràng." Tin tức của Vu Thuyết tự nhiên không có linh thông như Địch lão gia tử, "Bất quá Tần gia chi thứ Tần Thế Hiên xác thật đã ở thành phố Hằng Viễn một thời gian."

Mục đích Tần Thế Hiên tới thành phố Hằng Viễn, bọn họ cũng không thể suy đoán được.

Chuyện của Tần gia ở kinh thành, không phải gia đình bình dân như bọn họ ở thành phố Hằng Viễn có thể hỏi đến.

"Ai, người khác tốt xấu có thể có con trai tư sinh, nếu hai đứa trong nhà ta cũng có thể có con trai tư sinh thì tốt quá rồi." Địch lão gia tử nằm mơ đều muốn trong nhà có thêm cái đinh.

Địch lão gia tử tâm tư là không thể thoát khỏi chuyện con cháu.

Nói tới nói lui, quay qua quay lại lại nói tới chuyện sinh con cháu.

Chấp niệm này đã quá sâu.

###

Sau khi cuộc thi đấu của trò chơi "Trùng tộc xâm lấn" chính thức bắt đầu, nhóm bạn cùng phòng ký túc xá của Tần Xuyên cũng lôi kéo Tần Xuyên cùng nhau báo danh.

"Tần Xuyên, chúng ta ngày thường làm việc đã đủ vất vả, chơi cái trò chơi nhẹ nhàng này đi!"

Tần Xuyên đáp ứng rồi, anh cũng xác thật thật lâu không có thoải mái mà chơi trò chơi.

Trước đây chơi trò chơi là vì có thể càng hiểu biết về vòng văn hóa.

Bởi vì lúc ấy anh thật sự không có tâm tư chơi, mẹ thì bị bệnh, lại áp lực kinh tế, đều làm anh cần thiết đem càng nhiều tinh lực đặt ở việc xử lý công việc.

Hiện tại công ty phát triển ổn định, bệnh tình của mẹ anh cũng ổn định hơn.

Nhớ tới chuyện của mẹ mình, Tần Xuyên liền không thể tránh khỏi mà nhớ tới Giản Nhất Lăng.

Những chuyện gần đây mà Tần Xuyên gặp, mỗi một việc anh đều nghĩ tới trên người Giản Nhất Lăng.

Anh thừa nhận chính mình ngay từ đầu đối với Giản Nhất Lăng xác thật có hiểu lầm, anh cho rằng cô nhát gan, cho rằng cô là một học sinh bình thường có thành tích không tốt, một đại tiểu thư được người trong nhà nuông chiều mà lớn lên.

Nhưng hiện tại, Giản Nhất Lăng ở trong cảm nhận của anh, hình tượng đã hoàn toàn thay đổi.

Thậm chí khi suy nghĩ đến Giản Nhất Lăng, khóe miệng Tần Xuyên sẽ không khống chế được mà cong lên.

Bạn cùng phòng của Tần Xuyên kiêm luôn bạn gây dựng sự nghiệp Bạch Lại Khiên phát hiện Tần Xuyên khác thường.

"Tần Xuyên, cậu làm sao vậy? Nghĩ về mùa xuân sao? Như thế nào cười đến vẻ mặt.. hắc hắc hắc.."

"Đừng đoán mò, không thể nào." Tần Xuyên quyết đoán mà phủ định suy đoán của Bạch Lại Khiên.

"Vậy cậu là vì cái gì mà cười đến vui vẻ như vậy?"

"Bệnh của mẹ tôi tiến triển thật sự thuận lợi."

Tần Xuyên vì tâm tình chính mình không tồi tìm lấy một cái cớ thập phần hợp lý.

Nhưng mà vừa quay đầu, anh lại nhắn cho Giản Nhất Lăng một cái tin nhắn.

[Thân thể của mẹ tôi gần đây khá hơn rất nhiều, cảm ơn nỗ lực của cô cùng Trình tiến sĩ.]

Lúc Tần Xuyên dạy bổ túc cho Giản Nhất Lăng đã thêm Giản Nhất Lăng làm bạn tốt.

Nhưng bọn họ trước kia cơ bản không có phát tin nhắn qua.

Nhưng hiện tại bởi vì bệnh tình của mẹ anh, thông tin qua lại giữa bọn họ ngược lại nhiều hơn.

Đương nhiên trên cơ bản khi Tần Xuyên nhắn tin cho Giản Nhất Lăng, Giản Nhất Lăng đều trả lời một hoặc hai chữ, thời điểm nhiều nhất là ba chữ, đó là một câu [Tôi đã biết] .

Lần này quả nhiên cũng không có ngoại lệ, Tần Xuyên nhận được phản hồi của Giản Nhất Lăng: [Không khách khí.]

Tần Xuyên nhìn tin nhắn trả lời không khỏi liền xuất hiện trong đầu khuôn mặt nhỏ nghiêm túc kia, hình ảnh nghiêm trang mà nhắn trả lời ba chữ này, lại không thể không cười.

Lúc này bên ngoài ký túc xá của Tần Xuyên xuất hiện một nhóm nam nhân mặc âu phục đen.

Khi bọn họ nhìn thấy Tần Xuyên, thái độ cung kính.

Tần Xuyên rất kinh ngạc lại nghi hoặc.

"Tần thiếu gia, có một số việc chúng tôi muốn cùng anh và mẹ của anh xác nhận một chút, mời Tần thiếu gia theo chúng ta đi một chuyến."
 
Nữ Phụ Muốn Làm Lão Đại
Chương 318


Thành phố Hằng Viễn tuôn ra một tin tức lớn: Tần gia ở kinh thành tại thành phố Hằng Viễn đã tìm được con trai thân sinh của Tần gia gia chủ đương nhiệm

Tin tức này vừa ra, toàn bộ những gia tộc quyền quý ở thành phố Hằng Viễn đều bùng nổ.

Tần gia ở kinh thành đó là cái địa vị gì?

Con trai tư sinh của nhà bọn họ thế nhưng liền ở thành phố Hằng Viễn?

Phải biết rằng Tần gia gia chủ dưới gối chỉ có một nữ nhi.

Hơn nữa gia chủ phu nhân năm trước đã qua đời.

Nói cách khác hiện tại vị con trai tư sinh này rất có khả năng là người thừa kế Tần gia đời kế tiếp!

Thân phận địa vị này, cũng liền tương đương với Thịnh gia hiện giờ cũng đang ở thành phó Hằng Viễn bọn họ!

Thịnh gia người này ở chung không tốt, bọn họ liền người đều không thể thấy được, càng đừng nói cùng người làm tốt quan hệ.

Nhưng người mới trong Tần gia kia, bọn họ có lẽ có thể gặp một lần, thừa dịp anh còn non trẻ, hướng đến anh thật tốt, không thể nghi ngờ cùng anh tạo quan hệ tốt là biện pháp hay.

Hà Yến biết được tin tức này trước tiên, liền cho người đi tra xét các tin tức liên quan đến Tần Xuyên này.

Sau đó kinh ngạc phát hiện, Tần Xuyên thế nhưng còn cùng Giản gia từng có giao thoa.

Anh ta đã từng được Giản Duẫn Thừa thuê làm gia sư phụ đạo cho Giản Nhất Lăng.

Hà Yến cười nhạo, Giản Nhất Lăng này mệnh thật sự tốt, thế nhưng tùy tùy tiện tiện tìm một gia sư dạy bổ túc lại chính là người thừa kế của Tần gia ở kinh thành.

Lại nghĩ đến Giản Nhất Lăng cùng Địch Quân Thịnh cũng có giao tình, Hà Yến trong lòng liền càng hụt hẫng.

Giản Nhất Lăng lúc nhìn thấy tin tức này phản ứng đầu tiên là nghi hoặc.

Bởi vì dựa theo nguyên tác cốt truyện, Tần Xuyên ít nhất còn phải thêm ba năm nữa mới có thể bị Tần gia tìm về.

Hiện tại thời gian này so nguyên tác sớm hơn ba năm.

Là có chỗ nào không đúng đây?

Giản Nhất Lăng nghĩ tới nghĩ lui, có lẽ chuyện mình thay đổi mối quan hệ cùng với Tần Xuyên, chính là bệnh tình của mẹ anh.

Nếu theo nguyên tác, thời gian này mẹ của Tần Xuyên đã qua đời.

Có thể hay không là bởi vì mẹ của Tần Xuyên còn sống, cho nên Tần Thế Hiên đã tìm được mẹ con bọn họ?

###

Dựa theo ý tứ của Tần gia, là muốn lập tức đưa Tần Xuyên về kinh thành, nhưng Tần Xuyên lấy lý do thân thể của mẹ mình vẫn chưa ổn định nên tiếp tục ở lại.

Tần Thế Hiên sau khi nhận được chỉ thị của người anh họ đang ở kinh thành xa xôi, liền ở thành phố Hằng Viễn tổ chức một buổi yến hội, ở trong buổi yến hội công khai thân phận của Tần Xuyên, để Tần Xuyên được chính danh.

Yến hội mời rất nhiều người ở thành phố Hằng Viễn, một số là cùng Tần gia có lui tới làm ăn, một số là có quan hệ thân mật với Tần gia.

Giản gia nhận được thư mời của Tần Xuyên.

Trên thực tế thư mời là Tần Xuyên muốn gửi cho Giản Nhất Lăng.

Vì Giản Nhất Lăng trị hết bệnh của mẹ của anh, phần ân tình này anh sẽ không quên.

Nhưng bởi vì Tần Xuyên đã hứa qua sẽ không để người khác biết được thân phận của cô, cho nên anh không trực tiếp mời Giản Nhất Lăng.

Vì thế anh dứt khoát mời toàn bộ Giản gia.

Bởi vì Giản gia là một trong hai đại gia tộc ở thành phố Hằng Viễn, mời bọn họ tới cũng hợp tình hợp lý, sẽ không có người cảm thấy có vấn đề.

Sau khi Giản gia thu được thư mời, Hà Yến là vui mừng nhất.

Mà Ôn Noãn ban đầu không có hứng thú, lần này cũng thay đổi vẻ mặt u sầu trước đó, cũng trang điểm cẩn thận một phen.

Bởi vì hôm nay bà muốn mang con gái đi tham gia yến hội, đây là cơ hội khó có được để cùng con gái ở chung một chỗ, bà phải biểu hiện cho tốt.

Ôn Noãn nhìn chính mình trong gương, không tự tin hỏi chồng của mình, "Thư Hình, tôi như vậy có được không?"

Ôn Noãn muốn ở trước mặt con gái phải lộ ra mặt tốt nhất.

Giản Thư Hình tán dương, "Bà thật đẹp, không cần lo lắng quá."

Ôn Noãn lại nói, "Tôi không phải sợ tôi không xem tốt, là tôi muốn cho Tiểu Lăng thích, bộ quần áo này Tiểu Lăng từng khen qua, còn có bộ trang sức này."
 
Nữ Phụ Muốn Làm Lão Đại
Chương 319


Nghe được lời này, Giản Thư Hình trái tim kích động, "Tiểu Lăng.."

Nhưng nghẹn ở họng, có lời muốn nói nhưng không biết nên nói như thế nào mới tốt.

Sau một lúc lâu mới lên tiếng an ủi vợ mình, "Sẽ khá lên, Tiểu Lăng của chúng ta sẽ trở về."

Trang điểm xong, Ôn Noãn cùng chồng đi nhà cũ đón Giản Nhất Lăng cùng Giản Duẫn Mạch.

Giản Duẫn Mạch từ chối đi, chỉ nói chính mình có một bài luận văn cần sửa chữa, muốn cùng bạn học ở nước ngoài thảo luận trực tuyến.

Ba Giản và mẹ Giản cũng liền không miễn cưỡng anh.

Trước khi ra cửa Giản Nhất Lăng để lại cho anh một cái hộp, cái hộp có cấu tạo đặc biệt, không phải là thứ có thể mở ra đơn giản.

Giản Duẫn Mạch cầm chiếc hộp cười, em gái nhỏ đây là sợ anh ở nhà nhàm chán, để lại cho anh một trò chơi nho nhỏ.

Đây là trò chơi khi còn nhỏ hai anh em bọn họ hay chơi, giao cho đối phương một đề tài khó.

###

Địa điểm yến hội được tổ chức ở một biệt thự vùng ngoại ô.

Giản Nhất Lăng bọn họ tới không có bao lâu, một nhà Giản Thư Hoằng và Hà Yến cũng tới.

Giản Thư Hình cùng Ôn Noãn hôm nay cũng chỉ mang theo Giản Nhất Lăng, mà Giản Thư Hoằng cùng Hà Yến lại không mang theo đứa con nào.

Hà Yến thật ra muốn mang theo, nhưng Giản Vũ Mân nói mình đang bận làm album, Giản Vũ Tiệp thì nói mình muốn học vài thứ, cửa phòng còn không muốn ra, càng đừng nói tới tham gia yến hội.

Hai anh em cũng không biết hôm nay Giản Nhất Lăng cũng tới, nếu bọn họ biết đến, nói không chừng liền có thời gian.

Hà Yến vừa thấy Ôn Noãn trong đám người, tâm so đo liền lại bắt đầu quấy phá.

Ôn Noãn đến những trường hợp này rất thành thạo, phu nhân nhà này thiên kim nhà kia đều thích tìm bà ấy nói chuyện.

So sánh xuống dưới, bà ta 3thì bị vắng vẻ ở một bên.

"Giản phu nhân, đây là con gái của bà sao? Thật xinh đẹp nha!"

Một phu nhân khác nhìn thấy Giản Nhất Lăng, sôi nổi khen ngợi.

Ôn Noãn mỉm cười lễ phép đáp lại, lúc sau bà chú ý tới con gái của mình không thích phải ứng phó mấy trường hợp này, liền mang theo con gái đi đến một góc, kiếm đồ ăn cho cô.

Tiền thiếu phu nhân cũng xuất hiện ở trong yến hội lần này, bên cạnh còn đi theo nữ hài từ trẻ tuổi xinh đẹp.

Mọi người thấy được, sôi nổi tò mò, "Tiền phu nhân, chúng ta chỉ nghe nói cô có một đứa con trai nhỏ, khi nào thì thêm một người con gái vậy?"

Tiền thiếu phu nhân cười trả lời, "Cô bé tên là Mạc Thi Vận, là em gái của tôi."

Tiền thiếu phu nhân hướng mọi người giới thiệu Mạc Thi Vận.

Những người khác nghe vậy cũng sôi nổi cùng Mạc Thi Vận lên tiếng chào hỏi.

Tiền thiếu phu nhân hôm nay mang theo Mạc Thi Vận tham dự mục đích thực rõ ràng, là để cô nhận thức nhiều người xã hội thượng lưu, vì tương lai của cô tạo nền móng vững chắc.

Nếu không phải đi cùng Tiền thiếu phu nhân, lấy xuất thân của Mạc Thi Vận, khả năng đời này đều rất khó tiếp xúc đến những người trong yến hội này.

Tiền thiếu phu nhân đối Mạc Thi Vận vẫn là thực tốt.

Sau khi vai diễn lần trước bị đổi, cô ấy lập tức liền an bài cho Mạc Thi Vận một vai diễn mới.

Hơn nữa đối đãi với Mạc Thi Vận thái độ không hề có ảnh hưởng gì sau cơn bão vừa qua.

Nhưng Mạc Thi Vận không có cách nào lại giống như thời điểm ban đầu tín nhiệm Tiền thiếu phu nhân như vậy.

Tuy rằng cô cũng không biết Tiền thiếu phu nhân cùng Giản Nhất Lăng có quan hệ gì, nhưng trong lòng dường như có một cái gai không thể bỏ được.

Tiền thiếu phu nhân an bài vai diễn mới cho cô cũng rất tốt, nhưng Mạc Thi Vận lúc này đây không có lại phát trong vòng bằng hữu, càng không có để cho người khác biết, bao gồm cả Chu Toa.

Cô hiện tại chỉ nghĩ muốn an an ổn ổn mà đóng phim xong, kiếm được tiền, để cuộc sống của hai mẹ con tốt hơn một chút.

Mạc Thi Vận ở trong sân yến hội thấy được thân ảnh của Giản Nhất Lăng, nhưng Mạc Thi Vận thực mau liền đem ánh mắt thu trở về.
 
Nữ Phụ Muốn Làm Lão Đại
Chương 320


Mạc Thi Vận không nghĩ lại cùng Giản Nhất Lăng có bất luận cái gì giao thoa.

Cô hôm nay chỉ muốn bồi Tiền thiếu phu nhân tham gia yến hội, cùng Giản Nhất Lăng có thể tránh đi liền tránh.

Mạc Thi Vận thu hồi ánh mắt chính mình sau đó mỉm cười đối mặt với các vị phu nhân tiểu thư trước mặt.

Biểu hiện của cô tự nhiên hào phóng, có lễ có độ, hơn nữa có Tiền thiếu phu nhân ở bên cạnh vì cô nói chuyện, mọi người đối với cô ấn tượng đều thực không tồi.

Không bao lâu sau, nhân vật chính hôm nay -- Tần Xuyên xuất hiện ở trước mặt mọi người.

Mọi người nhìn thấy Tần Xuyên tinh anh nhân sĩ trong một thân tây trang màu xám nhạt, liền không khỏi mà ở trong lòng cảm khái: Tuy rằng là con trai tư sinh, nhưng bộ dáng này cùng khí độ này đều là quý tộc mới có, quả nhiên rồng sinh rồng phượng sinh phượng, đứa con này của Tần gia cho dù sinh ở bên ngoài, cũng không có kém đi.

Ở bên cạnh Tần Xuyên còn có một vị nữ nhân trẻ tuổi, thoạt nhìn rất giỏi giang và nữ tính.

Ăn mặc thời thượng lại tinh luyện, rất có khí chất.

Sau khi được giới thiệu, mới biết được, vị này không phải ai khác, chính là em gái cùng cha khác mẹ của Tần Xuyên, đích nữ duy nhất của Tần gia ở kinh thành -- Tần Du Phàm.

Tần Du Phàm năm nay 18 tuổi, chỉ so với Tần Xuyên nhỏ hơn một tuổi.

Mặc kệ là sinh ra như thế nào, bộ dạng đều là nhất đẳng nhất.

Lòng hiếu kỳ của mọi người tức khắc lớn hơn nữa.

Nếu không có Tần Xuyên, Tần Du Phàm chính là người thừa kế duy nhất của Tần gia.

Hiện tại đâu ra tới một cái Tần Xuyên, đoạt đi vị trí người thừa kế của cô ấy, theo lẽ thường mà nói, cô ấy cùng Tần Xuyên hẳn là quan hệ đối địch.

Nhưng hôm nay cô ấy lại cùng Tần Xuyên lên sân khấu, như là một cách cấp cho Tần Xuyên chính danh.

Tần Du Phàm vừa xuất hiện, lực chú ý của mọi người ở đây đều bị cô ấy hấp dẫn đi.

Người quyền quý bình thường này đó ở thành phố Hằng Viễn bọn họ, so với Tần gia ở kinh thành, liền kém xa.

Ở trước mặt đỉnh cấp danh viện Tần Du Phàm, những phu nhân tiểu thư ở thành phố Hằng Viễn cũng chỉ là người thường.

Cho dù là Giản Nhất Lăng, ở thành phố Hằng Viễn được xem như tiểu công chúa, đến trước mặt Tần Du Phàm, cô cũng kém xa.

Giản Nhất Lăng bởi vì mọi người xôn xao, cũng chú ý tới Tần Du Phàm.

Cô biết Tần Du Phàm, bởi vì trong nguyên tác, suất diễn của Tần Du Phàm so với cô còn nhiều hơn.

Nghiêm khắc mà nói, cô ấy cũng là vai ác, hơn nữa..

Liền ở lúc lực chú ý của mọi người đều ở trên người anh em Tần gia, lại có khách mời tới.

Địch Quân Thịnh cùng Vu Hi.

Địch Quân Thịnh vừa xuất hiện, hiện trường yến hội hôm nay liền hoàn toàn náo nhiệt.

Tần gia ở thành phố Hằng Viễn tổ chức yến hội, khẳng định là phải gửi cho Địch Quân Thịnh thiệp mời, không chỉ muốn mời, hơn nữa phải là mời đầu tiên.

Những nhà khác ở Hằng Viễn, Tần gia đều không xem ở trong mắt.

Chỉ có Địch gia cùng Tần gia lực lượng ngang nhau đều là đại gia tộc ở kinh thành, là người mà Tần gia bọn họ cần thiết phải mời.

Địch Quân Thịnh vừa tiến vào, lực chú ý của mọi liền phân một nửa qua đây.

Người này thật sự là quá lóa mắt.

Địch Quân Thịnh hôm nay ăn mặc như cũ theo phong cách tùy ý, một đôi tay cắm ở trong túi quần, thoạt nhìn thực bình thường.

Nhưng bất đồng với Tần Xuyên chính phái, Địch Quân Thịnh lại cho người ta cảm giác tà phái.

Tầm mắt của Tần Du Phàm vẫn luôn dừng lại trên người Địch Quân Thịnh sau khi anh xuất hiện, không hề dời đi.

Cô ấy thích Địch Quân Thịnh, cô đến thành phố Hằng Viễn cũng không phải vì người anh cùng cha khác mẹ của mình, mà là vì ở Hằng Viễn có Địch Quân Thịnh.

Vu Hi dẫn đầu tìm được Giản Nhất Lăng đang ngồi một góc trong yến hội, không chút suy nghĩ liền hướng tới cô mà đi qua.

Địch Quân Thịnh nhìn thấy Vu Hi đi qua, liền cũng không nhanh không chậm mà theo đi qua.

Hai người mới vừa đi đến trước mặt Giản Nhất Lăng, Tần Du Phàm cũng đã đi tới.
 
Nữ Phụ Muốn Làm Lão Đại
Chương 323


"Cùng Vu Hi, lúc học đại học có học khiêu vũ, cậu ta là bạn nhảy cố định của ta." Địch Quân Thịnh trả lời đúng sự thật.

Giản Nhất Lăng quay đầu nhìn thoáng qua Vu Hi - bạn nhảy ban đầu – vẫn còn ở chỗ đó.

Vu Hi giờ phút này không chỉ không có buồn vì bị bỏ rơi, mà thậm chí còn nghĩ muốn đi bắn pháo chúc mừng.

Ông trời có thể thấy được a! Thời điểm học đại học, nhiều em gái xinh đẹp như vậy ở trước mặt anh, anh cỡ nào muốn được khiêu vũ một bài với các cô ấy.

Sau đó có một lần, trước mặt nữ sinh toàn trường, Thịnh gia lại lôi kéo anh nhảy một bài!

Sau lần đó, anh liền không còn tham gia khiêu vũ nữa!

Anh sợ Thịnh gia lại kéo anh khiêu vũ! Anh muốn có mặt mũi! Đặc biệt là trước mặt đông đảo em gái ở trường học!

Vu Hi bắt đầu tìm kiếm mục tiêu thích hợp ở yến hội hôm nay, anh muốn cùng nữ nhân khiêu vũ!

Vu Hi thực mau tìm được mục tiêu thích hợp, sau đó bằng với thân phận thái tử gia nhà họ Vu, cùng với bề ngoài không đến nỗi nào, lại có thái độ nho nhã lễ độ, thuận lợi tìm được một vị danh viện làm bạn nhảy của mình.

Sau đó hai người thuận lợi tiến vào sân nhảy, bắt đầu vui vẻ khiêu vũ.

Khác với những người khác, ánh mắt Mạc Thi Vận vẫn luôn ở trên người Tần Xuyên.

Cơ hồ từ lúc Tần Xuyên bắt đầu xuất hiện một khắc kia, ánh mắt của cô liền thường thường mà nhìn về phía anh.

Không dám quá rõ ràng, nhưng lại nhịn không được mà đi nhìn anh.

Cô đối với Tần Xuyên vốn dĩ liền có chút cảm giác.

Hiện tại nhìn thấy anh so với trước kia càng thêm lóa mắt, ánh mắt của cô liền càng thêm không tự chủ được mà đi theo anh rồi.

Tiền thiếu phu nhân đứng bên cạnh Mạc Thi Vận nhìn Giản Nhất Lăng ở giữa sân nhảy, mỉm cười cảm khái nói, "Giản gia đại tiểu thư thật là may mắn."

Mạc Thi Vận ngẩng đầu nhìn Tiền thiếu phu nhân, không biết cô ấy nói lời này là có ý gì.

"Em có phải không biết người nam nhân cùng cô ấy khiêu vũ là ai? Em đại khái có thể cảm giác được, lúc cậu ta tiến vào, toàn bộ hội trường đều đang nhìn cậu ta đi?"

"Hình như là như vậy." Mạc Thi Vận vừa rồi không quá chú ý, hiện tại nghe Tiền thiếu phu nhân vừa nói như vậy, giống như thật là như vậy.

"Người nọ không phải người nào khác, đó là người luôn được mọi người ở thành phố Hằng Viễn bàn tán sôi nổi trong thời gian này, thiếu gia của Địch, Thịnh gia ở kinh thành." Tiền thiếu phu nhân cùng Mạc Thi Vận giới thiệu.

Rất nhiều người đều không có thấy qua khuôn mặt thật của Thịnh gia, Mạc Thi Vận lại không phải ở trong cái vòng này, chưa thấy qua thực bình thường.

Anh ta chính là Địch Quân Thịnh?

"Chính là em hình như nghe nói, thân thể anh ta.."

Khâu Di Trân cùng cô có từng nói qua chuyện của Địch Quân Thịnh.

"Đừng nói." Tiền thiếu phu nhân vội gọi lại Mạc Thi Vận, nghiêm túc nói với cô, "Thi Vận, nghe này, mặc kệ là trong giới giải trí, hay là xã hội thượng lưu, có chút lời nói không thể nói, em liền một chữ đều không thể nói tới, đặc biệt là trường hợp trước nhiều người như vậy, ở nơi riêng tư, cũng phải là ở trước những người mình tín nhiệm mới nói, em biết không?"

Mạc Thi Vận có chút sững sờ, ngừng vài giây mới đáp lại, "Vâng.."

Bởi vì Tiền thiếu phu nhân nói, Mạc Thi Vận nhìn Địch Quân Thịnh nhiều hơn một chút.

Lúc này Địch Quân Thịnh đang nghiêm túc mà hướng dẫn Giản Nhất Lăng khiêu vũ, lúc này anh so ngày thường ít cà lơ phất phơ hơn, ánh mắt cùng động tác đều thêm một ít ôn nhu.

Mạc Thi Vận không phủ nhận đây thực là một nam nhân xuất chúng.

Giản Nhất Lăng xác thật là may mắn, mà may mắn đó có không ít là từ lúc vừa sinh ra liền đã chú định, thời điểm cô sinh ra đã khác với người khác rất nhiều.

Lúc này Giản Nhất Lăng đang được Địch Quân Thịnh hướng dẫn, động tác càng ngày càng thuần thục, tuy rằng so với các chuyện khác, chuyện khiêu vũ này Giản Nhất Lăng không có thiên phú, nhưng cô cũng không có quá ngốc, học một chút cũng có thể nhảy.
 
Nữ Phụ Muốn Làm Lão Đại
Chương 324


"Em đã học xong." Địch Quân Thịnh khóe miệng ý cười nồng đậm, ánh mắt sâu kín.

Giản Nhất Lăng ngẩng đầu nhìn về phía Địch Quân Thịnh.

"Đừng nhìn, em ngửa đầu như vậy, cổ không mỏi sao?"

Vóc dáng lùn, ngưỡng đến mỏi.

Giản Nhất Lăng vội vàng đem đầu thấp trở về.

Sau đó trên đỉnh đầu lại truyền đến một trận thấp thấp tiếng cười của Địch Quân Thịnh.

Bị chê cười..

Hai người lên sân nhảy nhẹ nhàng bắt đầu khiêu vũ.

Hai người dung mạo đều thập phần xuất chúng, lúc khiêu vũ càng hấp dẫn sự chú ý của những người khác.

Tần Du Phàm lần đầu tiên nhìn thấy Địch Quân Thịnh đối với một nữ nhân có kiên nhẫn như vậy.

Chuyện này đã không đơn giản là cùng một nữ nhân khiêu vũ một bài.

Hơn nữa vừa rồi lúc Địch Quân Thịnh hướng dẫn nữ nhân kia khiêu vũ, ánh mắt cùng động tác đều cực kỳ ôn nhu.

Tần Du Phàm xác định không phải chính mình nhìn lầm, xác thật là so với ngày thường thật ôn nhu.

Tần Xuyên cũng đang nhìn Địch Quân Thịnh cùng Giản Nhất Lăng khiêu vũ, Tần gia quản gia đi tới nói cho anh.

"Thiếu gia, ngài cũng nên đi mời một vị nữ sĩ nhảy một bài."

"Đã biết." Tần Xuyên nhíu mày một chút, tuy rằng không phải rất muốn, nhưng cũng không có cự tuyệt.

Anh biết rõ sau khi mình nhận tổ quy tông, liền yêu cầu phải đối mặt với những chuyện rườm rà này.

Mạc Thi Vận đứng trong đám người.

Tần Xuyên đột nhiên đi tới trước mặt cô, mời cô khiêu vũ.

Tần Xuyên cũng không nhớ rõ Mạc Thi Vận, chỉ là tùy ý mà ở trong đám người tìm kiếm một nữ nhân tuổi tác không sai biệt lắm.

Mà Mạc Thi Vận lại ở gần anh nhất.

Thình lình nhận được lời mời, Mạc Thi Vận sững sờ ở tại chỗ.

Vui mừng đến quá mức đột ngột.

Vẫn là Tiền thiếu phu nhân ở bên cạnh nhắc nhở, Mạc Thi Vận mới hồi phục tinh thần lại.

Sau đó cô duỗi tay ra, đặt ở trên tay Tần Xuyên.

Tần Xuyên đưa Mạc Thi Vận tiến vào giữa sân nhảy.

Tần Xuyên cùng Mạc Thi Vận đều biết khiêu vũ, hơn nữa đều khiêu vũ rất khá.

Tuấn nam mỹ nhân, dáng nhảy động lòng người, lập tức nổi bật hơn cả hai nhân vật tiêu điểm là Địch Quân Thịnh cùng Giản Nhất Lăng.

Mạc Thi Vận có một loại cảm giác mộng ảo không chân thật.

Cô nằm mơ cũng không nghĩ tới, chính mình thế nhưng sẽ cùng khiêu vũ một bài với Tần Xuyên.

Trong nháy mắt, cô cảm giác chính mình như dẫm lên một đám mây, trong lòng vui sướng tràn đầy.

Người chung quanh một bên xem một bên nhỏ giọng mà thảo luận.

"Nữ nhân cùng Tần thiếu gia khiêu vũ là ai vậy? Thật là xinh đẹp, như thế nào mà trước đây chưa từng gặp qua?"

"Không biết a, tôi cũng là hôm nay mới nhìn thấy lần đầu tiên. Xác thật thật xinh đẹp, hơn nữa khiêu vũ cũng thực giỏi, nhìn ra là được tu dưỡng rất cao, hẳn là thiên kim tiểu thư nhà ai đi."

"Có chút hâm mộ a, Tần thiếu gia tuấn tú lịch sự, cùng vị tiểu thư này thoạt nhìn rất là xứng đôi."

"Thật đúng, trai tài gái sắc cảnh đẹp ý vui, nhưng tôi còn có chút ghen tị."

"Mọi ngươi nói xem vì sao Tần thiếu gia lại mời cô ấy làm bạn nhảy?"

"Bởi vì cô ấy đẹp! Chị xem cô ấy đoan trang hào phóng, dáng nhảy hoa lệ động lòng người, tôi nếu là nam nhân tôi cũng sẽ mời cô ấy! Ngược lại, vị đại tiểu thư bên kia nhảy liền có điểm.."

* * *

Nhảy xong một khúc, mọi người từ giữa sân nhảy rời đi.

Mạc Thi Vận đang muốn mở miệng nói với Tần Xuyên cái gì, Tần Xuyên đã buông lỏng tay cô ra, bước nhanh hướng tới Giản Nhất Lăng.

Đem một chiếc hộp đã chuẩn bị sẵn đưa tới trước mặt Giản Nhất Lăng.

"Cảm ơn cô."

Tần Xuyên trước kia không có điều kiện kinh tế, không có cách nào tặng cho Giản Nhất Lăng lễ vật quý trọng.

Nhưng anh vẫn luôn nhớ rõ ân tình của Giản Nhất Lăng.

Gần nhất vài lần anh đi viện nghiên cứu thăm mẹ anh đều không có gặp được Giản Nhất Lăng.
 
Nữ Phụ Muốn Làm Lão Đại
Chương 329


"Trương mục không khớp thế nhưng con không rõ ràng lắm?" Lão phu nhân nhíu mày.

Cái này cũng không phải là một vấn đề nhỏ.

"Con.. con thật sự không biết." Hà Yến nhỏ giọng biện giải.

"Vậy được rồi," lão phu nhân nói, "Nếu con quản lý không được chỗ kia, vậy thì quỹ từ thiện của gia tộc tạm thời chuyển cho chị dâu cả con tiếp nhận đi."

Mặc kệ Hà Yến có biết chuyện hay không, trương mục quỹ từ thiện xuất hiện vấn đề, bà ấy đều có trách nhiệm.

Bà ấy làm không được, lão phu nhân liền có lý do đổi bà ấy đi.

"Mẹ, con.."

Hà Yến còn muốn vì chính mình tranh thủ một chút.

"Chuyện này cứ như vậy đi." Lão phu nhân đưa ra quyết định cuối cùng, không muốn nghe Hà Yến ngụy biện.

Hà Yến tâm lập tức trầm tới đáy cốc rồi.

Mẹ cũng thật quá bất công đi!

Một chút cơ hội đều không cho bà ấy!

Kỳ thật chính là muốn đem quỹ từ thiện của gia tộc đem cho Ôn Noãn quản lý đúng không?

Trương mục không đúng chính là một cái lý do! Liền tính không có lý do gì, bà cũng giống nhau sẽ đem quỹ từ thiện giao lại cho Ôn Noãn!

Nói đến cùng, Ôn Noãn mới là cô con dâu bà xem trọng nhất!

Hà Yến chính là người mà để người ta xem thường như thế sao.

Một bữa cơm ở nhà cũ, Hà Yến ăn mà vô vị, nhạt như nước ốc.

Lúc rời đi, Hà Yến cùng Ôn Noãn đến bãi đỗ xe.

Hà Yến chất vấn Ôn Noãn, "Chị dâu dạo gần nhất là làm sao vậy? Là em có chỗ nào đắc tội chị dâu sao?"

Ôn Noãn quay đầu, mặt mang nụ cười, "Em dâu mới ngồi lên ngồi xuống đó mà sao có phỏng đoán như vậy? Em dâu cảm thấy chuyện hôm nay chị nơi nào làm được không thỏa đáng?"

Hà Yến biểu tình tức khắc cứng đờ đi không ít, "Chị dâu nếu đối với em có chỗ nào không hài lòng, nói thẳng ra với em sẽ càng tốt hơn."

Ôn Noãn trên mặt ý cười không giảm, "Em dâu đừng quên, quỹ từ thiện này ban đầu là muốn giao cho chị, lúc đó là chị không cần, em dâu thứ ba cũng không cần, mới đến tay em."

Tiếng nói vẫn là mềm mại như bông, nhưng lời nói ra thì làm Hà Yến cảm thấy vô cùng chói tai.

Hà Yến tức giận đến hàm răng cắn chặt.

Cái gì mà gọi là các người không cần mới đến tay bà!

Chẳng lẽ Hà Yến bà ở trong mắt các người chính là loại chỉ nhặt đồ rơi rớt lại thôi sao?

Ôn Noãn sau khi nói xong liền lên xe của mình, trực tiếp bảo tài xế lái xe rời khỏi nhà cũ Giản gia.

###

Lúc Giản Nhất Lăng trở về, cả Ôn Noãn và Hà Yến đều đã đi rồi.

Chỉ có Giản Duẫn Mạch ngồi ở trong phòng khách, trước mặt có một cái bình giữ ấm, đang uống canh được rót ra từ trong bình giữ ấm.

Giản Nhất Lăng nhìn canh này, cảm giác quái quái.

Giản Duẫn Mạch nhìn thấy trong mắt Giản Nhất Lăng có nghi hoặc, cùng cô giải thích một chút, "Mẹ hôm nay hầm canh, nói là đem tới cho hai chúng ta uống, nhưng mà em cũng biết.. mẹ chúng ta sẽ không nấu cơm, hầm canh.. một lời khó nói hết."

Giản Duẫn Mạch nói cho Giản Nhất Lăng, "Ba cố tình che giấu lương tâm mà uống thử liền nói rất ngon, mẹ cho rằng thật sự ngon, liền đem tới cho hai chúng ta. Cho nên em gái, loại khổ này anh của em một người ăn là đủ rồi, em không cần, trong phòng bếp có canh hầm bổ mà bà nội làm cho em, em uống cái kia đi, cái hương vị này không phải cho người uống."

Giản Nhất Lăng có điểm không tin lắm, cầm lấy cái muỗng bên cạnh, múc một chút.

Sau đó chạy nhanh uống lên một ly nước sôi để nguội.

Hương vị có điểm kỳ lạ.

Giản Duẫn Mạch nhìn Giản Nhất Lăng bộ dáng le lưỡi đi tìm nước uống, cười nói, "Đều đã nói không thể ăn rồi, em còn sợ anh ăn mảnh của em hay sao, bé ngốc!"

"Vậy mà anh còn ăn."

"Theo như lão ba cùng anh cả nói, mẹ từ sáng sớm đã dậy nấu, huỷ hoại một sọt nguyên liệu thức ăn, anh ít nhiều cũng phải cho mẹ một chút mặt mũi."

Giản Duẫn Mạch nói đều là lời thật lòng, anh sẽ không nói dối em gái của mình.
 
Back
Top Bottom