Cập nhật mới

Ngôn Tình Nữ Phụ Muốn Làm Lão Đại

Nữ Phụ Muốn Làm Lão Đại
Chương 330


"Bang --"

Ôn Noãn đem một tấm ảnh chụp đưa tới trước mặt Giản Duẫn Thừa, chỉ vào nữ nhân trên tấm ảnh nói với Giản Duẫn Thừa, "Nữ nhân này, con tìm ra cho mẹ."

Giản Duẫn Thừa nhìn thoáng qua tấm ảnh cũ này, hỏi: "Đây là ai?"

"Đây là bạn gái cũ của chú hai con!"

"Chuyện đã hơn ba mươi năm trước, dù có tìm ra, cũng quá lâu rồi." Giản Duẫn Thừa giải thích.

"Dù sao thì con cứ tìm trước đi." Ôn Noãn mặc kệ nhiều như vậy.

Giản Thư Hình tiến lên khuyên bảo, "A Noãn, dù em có tìm ra, và người đó cũng chưa kết hôn, thì em cũng không thể để chú hai trở thành một tên cặn bã được!"

"Con gái của em là bị người ta hại, em còn cần quản hắn là đồ cặn bã hay sao?"

Ôn Noãn đang rất nóng tính.

Ôn Noãn nhìn hai cha con không có động tác nào, liền thở phì phì mà thúc giục, "Có phải không chịu hỗ trợ hay không? Em đây tìm người khác làm!"

Giản Duẫn Thừa vội nói, "Để con nói tiểu Ngọc tra cho mẹ, ngày mai cho mẹ kết quả."

"Tốt." Ôn Noãn lúc này mới vừa lòng mà rời khỏi thư phòng.

Ôn Noãn đi rồi, Giản Thư Hình cùng Giản Duẫn Thừa hai cha con liếc mắt nhìn nhau một cái.

Giản Thư Hình nói, "Mẹ con gần đây thật sự hăng hái, không chỉ có thức đêm tra xét sổ sách của quỹ từ thiện, các hoạt động bên ngoài càng là một hồi tiếp theo một hồi."

"Mẹ gần nhất có nhiều hỏa khí, ba hãy vất vả một chút, trấn an giúp mẹ bình tĩnh hơn."

"Hỏa khí này của mẹ con ba tiêu không được, chỉ có đem Hà Yến đến mới hủy đi được."

Giản Thư Hình hiện tại cũng không xưng hô Hà Yến em dâu nữa, đều là gọi thẳng tên họ.

###

Hà Yến thật là muốn điên rồi, bà bị Ôn Noãn làm cho tức điên.

Bà cho rằng chuyện của quỹ từ thiện đã kết thúc, kết quả Ôn Noãn lại tìm đến lão phu nhân cáo trạng, nói muốn bà bổ sung vào những khoản đã thiếu trong quỹ từ thiện.

Ôn Noãn sau khi tiếp quản quỹ từ thiện một chút đều không có ngừng nghỉ.

Trực tiếp đem các nhân viên liên quan tra xét, đối chiếu từng trương mục, kiểm tra đến rõ ràng rành mạch.

Cuối cùng khoản thiếu hụt toàn bộ tính ở trên người Hà Yến.

Ôn Noãn cũng không hỏi Hà Yến, trực tiếp tìm lão gia tử cùng lão phu nhân.

Lão gia tử là người để ý loại chuyện này nhất, ông không cho phép người trong nhà làm chuyện bất lợi đối với gia tộc.

Hà Yến lập tức bị kêu đến nhà cũ hỏi chuyện.

Hiện tại ở nhà cũ Giản gia, đối mặt lão gia tử cùng lão phu nhân đề ra nghi vấn, Hà Yến không có cách nào phản biện, chỉ có thể thật thà mà nhận lỗi lầm.

"Ba, mẹ, con biết sai rồi, là con không có quản lý tốt, con cam nguyện nhận phạt."

Hà Yến vội vàng thừa nhận chính mình sai lầm.

Giản lão gia tử không nói chuyện, chuyện của quỹ từ thiện luôn luôn là do lão phu nhân quản, việc này vẫn là để bà quyết định.

Giản lão phu nhân hỏi, "Con thật sự biết sai rồi sao?"

"Mẹ, con thật sự biết sai rồi, con cũng không phải cố ý, là năng lực con không đủ, không quản lý tốt."

Lúc này nói rằng do năng lực của mình không đủ so với nói chính mình biết rõ còn cố phạm tội thì vẫn nhẹ tội hơn nhiều.

Biết rõ còn cố phạm là vấn đề thái độ, lão gia tử cùng lão phu nhân sẽ không thể tha thứ.

Giản lão phu nhân thở dài một tiếng, việc này phạt thì vẫn phải phạt, nhưng không thể quá khắc khe, dù không nhìn mặt mũi của con trai thứ hai thì cũng phải nhìn mặt mũi của mấy đứa cháu.

"Thứ nhất, chuyện của quỹ từ thiện từ nay về sau con không được nhúng tay vào nữa; thứ hai, phải bổ sung vào những khoản đã thiếu hụt; thứ ba, phạt con trong vòng một năm, mỗi tháng con quyên tặng cho quỹ từ thiện hai mươi vạn."

"Con đã biết, đã biết.."

Hà Yến lại tức đến nghẹn khuất.

Bà ta ngẩng đầu, nhìn thoáng qua Ôn Noãn như người không liên quan ngồi ở bên cạnh, trong lòng một phen lửa đốt đến nóng bỏng.

Ôn Noãn! Tiện nhân này!

Ôn Noãn nhìn Hà Yến trước mắt, lại không cảm thấy hả giận.

Mấy trăm vạn mà thôi, căn bản không đủ.
 
Nữ Phụ Muốn Làm Lão Đại
Chương 331


Địch lão gia tử một chuyến này tới thành phố Hằng Viễn cũng không đơn giản chỉ là gặp mặt nữ hài tử trong hình mà Vu Hi gửi cho ông.

Ông còn có một việc khác muốn xử lý.

Địch Quân Thịnh tới thành phố Hằng Viễn vốn dĩ mục đích chính là điều tra một số việc liên quan đến cha của anh.

Cha của anh năm đó vì cứu chú hai của anh mà chết, cho nên năm đó trên thực tế là chú hai của anh chọc phải phiền toái.

Gần đây cục cảnh sát thành phố Hằng Viễn tìm thấy một bộ hài cốt đã chôn mười mấy năm trước, thân phận của bộ hài cốt không có cách nào xác định rõ, nhưng chung quanh bộ hài cốt tìm được một số đồ vật có liên quan đến nhị gia của Địch gia.

Cái này làm cho mọi người hoài nghi người chết cùng với Địch nhị gia có quan hệ, thậm chí cùng với cái chết năm đó của cha Địch Quân Thịnh cũng có quan hệ.

Hiện tại vấn đề yêu cầu chính là xác định được thân phận cùng nguyên nhân cái chết của bộ hài cốt.

Bởi vì thời gian cách đây đã lâu, quá trình kiểm nghiệm bộ hài cốt trở nên có chút khó khăn.

Bọn họ yêu cầu cần những chuyên gia tài năng để có thể tiến hành giám định bộ hài cốt, để cung cấp thêm thông tin cho cuộc điều tra.

Cho nên bộ hài cốt này được đưa đến viện nghiên cứu y học Tuệ Linh ở thành phố Hằng Viễn, những chuyên gia ở đó sẽ tiến hành phân tích giám định bộ hài cốt.

Địch lão gia tử vốn dĩ chỉ tính toán phái người đi tới viện nghiên cứu xem kết quả rồi trở về báo cho ông, không tính toán tự mình đi.

Nhưng Địch Quân Thịnh nói muốn tự mình đi, ông khuyên không được, cuối cùng chính mình cũng đi theo cùng.

Lúc sắp ra đến cửa, Giản Nhất Lăng cách vách xuất hiện ở cửa nhà bọn họ.

Địch Quân Thịnh nhìn thấy Giản Nhất Lăng liền nói tài xế đem xe dừng lại.

"Đi nhờ xe." Giản Nhất Lăng đối Địch Quân Thịnh nói.

Trên xe Vu Hi nhìn Giản Nhất Lăng, giải thích nói, "Nhất Lăng muội muội, chúng ta hôm nay đi đến chỗ khác với bình thường, khả năng không thể cho em đi nhờ xe."

"Tiện đường." Giản Nhất Lăng ngữ khí thực chắc chắn, như là biết Vu Hi bọn họ muốn đi nơi nào.

Vu Hi sửng sốt một chút, Địch Quân Thịnh hỏi Giản Nhất Lăng, "Em cũng đi viện nghiên cứu?"

"Ân." Giản Nhất Lăng trả lời khẳng định.

Sau đó Địch Quân Thịnh liền mở cửa xe cho Giản Nhất Lăng.

Sau khi Giản Nhất Lăng lên xe, Vu Hi mới hậu tri hậu giác mà nhớ tới, Giản Nhất Lăng có biết người ở viện nghiên cứu y học Tuệ Linh.

Trước đây, La Tú Ân ở viện nghiên cứu còn từng giúp Giản Nhất Lăng.

Nghĩ như vậy Vu Hi cũng liền không có nghi hoặc.

Địch lão gia tử ngồi trên một chiếc xe ở phía sau, ông chú ý tới một màn Giản Nhất Lăng lên xe kia, ánh mắt hơi suy tư.

Trên đường, Vu Hi cùng Giản Nhất Lăng nói chuyện, "Lăng thần, em hôm nay đi viện nghiên cứu tìm bạn của em chơi sao?"

"Không sai biệt lắm." Giản Nhất Lăng nói.

"Vậy em đoán xem chúng ta đi tới đó làm gì?" Vu Hi hỏi xong cũng chưa cho thời gian Giản Nhất Lăng trả lời, chính mình liền đem đáp án công bố, "Chúng ta là đi xem giải phẫu! Giải phẫu nga! Cái loại siêu cấp kh*ng b* đó!"

"Ân." Giản Nhất Lăng lên tiếng, trên mặt không có biểu tình gì.

"Nhất Lăng muội tử ngươi đừng sợ, anh hù dọa em thôi, kỳ thật chúng ta hôm nay đi xem chính là cuộc kiểm nghiệm xương cốt, không có gì kh*ng b*."

"Ân." Giản Nhất Lăng trên mặt biểu tình cùng ngữ khí nói chuyện như cũ nhàn nhạt.

Vu Hi lại nghĩ tới cái gì, "Đúng rồi Lăng thần, lúc trước Tần gia thiếu gia đưa cho em lễ vật là cái gì?"

Vu Hi chỉ do tò mò.

Rốt cuộc đồ vật kia là thiếu gia mới trở về Tần gia tặng, cảm giác hẳn là không phải một món đồ bình thường.

Địch Quân Thịnh ở bên cạnh thình lình mà nói một câu, "Quan hệ cùng với thiếu gia Tần gia thật tốt, nói vậy lễ vật khẳng định là một món có giá trị."

"Không biết." Giản Nhất Lăng trả lời.

"Không biết?" Vu Hi buồn bực, "Lăng thần em như thế nào sẽ không biết?"
 
Nữ Phụ Muốn Làm Lão Đại
Chương 332


"Không biết."

Giản Nhất Lăng căn bản là không muốn Tần Xuyên tặng lễ vật, cho nên anh ta đưa lễ vật cô ấy đều không có mở ra xem.

Hóa ra là không có mở ra xem.

Vu Hi thầm nghĩ nếu đổi lại là anh, sớm liền mở ra xem.

Địch Quân Thịnh đã nhắm chặt đôi mắt, đại khái là tính toán ở trên đường ngủ một giấc.

Mấy chiếc xe tới cửa viện nghiên cứu Tuệ Linh y học liền dừng lại, mọi người được an ninh của viện nghiên cứu kiểm tra sau đó mới có thể đi vào trong.

Chờ lúc kiểm tra đến Giản Nhất Lăng, nhân viên công tác trực tiếp bỏ qua.

Vu Hi nhìn thấy thực kinh ngạc, nhân viên công tác của viện nghiên cứu là làm chuyện gì vậy? Địch lão gia tử cùng Thịnh gia cũng không thể tránh khỏi kiểm tra như lệ thường, Lăng thần như thế nào đã được qua?

Chẳng lẽ là bởi vì cô ấy tuổi còn nhỏ?

Lại hoặc là bởi vì cô là nữ hài tử?

Không có đạo lý a!

Mọi người đi vào viện nghiên cứu, Hứa giáo sư ra tới nghênh đón đoàn người Địch gia.

"Địch lão tiên sinh, Địch thiếu gia, bởi vì nhiệm vụ này là do cục cảnh sát giao cho bên viện, cho nên các người cũng chỉ có thể ở bên ngoài phòng giải phẫu xem, không thể đi vào phòng giải phẫu, càng không thể trực tiếp tham dự đến quá trình giải phẫu."

Hứa giáo sư lúc đối mặt với Địch lão gia tử, nội tâm vẫn là có chút khẩn trương.

Nhưng quy cũ vẫn nên được nói rõ ràng minh bạch.

Bọn họ là cơ sở y tế chính quy, lần này nhận được nhiệm vụ do cục cảnh sát giao, việc công phải xử theo phép công, mặc kệ là ai tới.

"Ta minh bạch." Địch lão gia tử gật đầu.

Sau đó mấy người cùng nhau tiến vào viện nghiên cứu.

Vu Hi phát hiện Giản Nhất Lăng còn theo sau bọn họ.

Ngay cả Địch lão gia tử cũng tò mò.

Tiểu cô nương này như thế nào vẫn luôn đi theo bọn họ?

Mọi người đi tới bên ngoài phòng giải phẫu của viện nghiên cứu.

Phòng giải phẫu này tạm thời được sử dụng.

Ở trước mặt bọn họ có một cửa kính lớn, xuyên qua cửa kính, bọn họ có thể nhìn thấy tình huống bên trong.

Mà lúc này, hai nhân viên công tác đi tới, các nàng thuần thục mà mặc cho Giản Nhất Lăng áo ngoại khoa giải phẫu, giúp Giản Nhất Lăng khử khuẩn tay, mang bao tay cùng khẩu trang, làm tốt hết thảy công tác phòng hộ.

Vu Hi nhìn đến ngơ ngác, nhịn không được anh trực tiếp tiến lên dò hỏi nhân viên công tác.

"Các cô đang làm gì vậy? Vì cái gì phải cho Nhất Lăng muội muội mặc vào loại quần áo này?"

Bọn họ đều không cần khử khuẩn, duy độc nhất Giản Nhất Lăng lại được đặc thù đối đãi.

Một nhân viên công tác trong đó trả lời, "Đương nhiên không giống nhau, các người là tới quan sát, bác sĩ chúng ta là tới làm việc."

"Bác sĩ? Cái gì bác sĩ? Cô nói ai là bác sĩ?"

Vu Hi càng thêm hồ đồ.

Ngay lúc Vu Hi vẻ mặt mờ mịt không hiểu ra sao, thì Giản Nhất Lăng tiến vào phòng giải phẫu.

Vu Hi chất phác mà quay đầu lại nhìn phía Địch Quân Thịnh, "Thịnh gia, cậu thấy không? Nhất Lăng muội tử đi vào! Là tôi nhìn lầm rồi sao? Là tôi xuất hiện ảo giác sao?"

Vu Hi không có xuất hiện ảo giác, bởi vì bọn họ đều thấy được.

Giản Nhất Lăng thay trang phục ngoại khoa giải phẫu, đi vào phòng giải phẫu.

Sau đó cách cửa kính, bọn họ nhìn thấy Giản Nhất Lăng đi tới trước đống xương cốt kia.

Cô bình tĩnh mà cầm lấy hộp sọ, đặt ở trước mặt lật qua lật lại xem xét..

Vu Hi cảm giác mình hơi choáng váng.

Đó thật sự là hộp sọ a, không phải giả, không phải mô hình!

Lăng thần thế nhưng cứ như vậy cầm ở trong tay!

Địch Quân Thịnh cũng đang nhìn bên trong cửa kính.

Giản Nhất Lăng động tác thuần thục, bộ dáng nghiêm túc.

Nhìn một lúc khóe miệng không ngăn được mà cong lên.

Đợi một giờ, Giản Nhất Lăng từ phòng giải phẫu ra tới, cùng người bên ngoài báo cáo tình huống.

"Báo cáo tôi sẽ gửi vào máy tính, dịch răng được rút ra sẽ đưa đi xét nghiệm DNA, còn hộp sọ sẽ được đưa đi để mô phỏng lại khuôn mặt.."
 
Nữ Phụ Muốn Làm Lão Đại
Chương 333


Giản Nhất Lăng nói chuyện rõ ràng, có logic có trật tự.

Vu Hi mở to hai mắt nhìn, không thể tin được người ở trước mặt này chính là Lăng thần!

Lăng thần có thể nói chuyện nhanh và trôi chảy như vậy, còn nói một đoạn rất dài!

Rõ ràng ngày thường Lăng thần đều là tích tự như kim!

Vu Hi muốn xông lên phía trước, đem khẩu trang của Giản Nhất Lăng cởi ra, quần áo phòng hộ cũng cởi ra, sau đó nhìn xem rốt cuộc bọn họ cất giấu Lăng thần của anh ở trong có phải hay không!

Không cần chờ Vu Hi làm như vậy, Giản Nhất Lăng chính mình cũng liền cởi ra.

Cô rửa xong tay, thay đổi quần áo, sau khi khử khuẩn xong, liền nhìn về phía Địch Quân Thịnh bọn họ.

Một đôi mắt to sáng ngời, sạch sẽ thanh triệt.

Vu Hi quả thực vô pháp tưởng tượng, cái người vừa rồi bên trong nghiệm xương cốt cùng người đứng trước mặt, là một người!

Địch Quân Thịnh khóe miệng ngậm cười, phản ứng rõ ràng không có lớn như Vu Hi.

Địch lão gia tử ở phía sau hai người ý vị thâm trường mà nhìn một màn này.

Đối với Địch lão gia tử mà nói, một tiểu cô nương làm pháp y không tính là chuyện quá hiếm lạ.

Hiếm lạ chính là thái độ của tôn tử của ông!

Vu Hi đi đến trước mặt Giản Nhất Lăng, truy vấn Giản Nhất Lăng, "Lăng thần, em nói cho anh, em khi nào thì biến thành pháp y?"

La Tú Ân đi đến, một phen đem Giản Nhất Lăng ôm đến một bên.

"Không cần đứng gần bảo bối nhà chúng tôi như vậy được không?" La Tú Ân ghét bỏ nói.

Thân là động vật giống đực, liền không cần gần nữ hài tử như vậy.

Vu Hi vẻ mặt xấu hổ, "Không phải, tôi chỉ là kinh ngạc, Lăng thần em ấy.."

"Làm sao vậy? Đại bảo bối nhà của chúng tôi tương đối thông minh, tri thức y học học thật mau, em ấy chính là thông qua tầng tầng khảo thí cùng trắc nghiệm, trở thành thành viên chính thức của chúng tôi!"

"Không phải chứ? Không phải nghe nói các bài khảo thí cùng trắc nghiệm của các người vô cùng khó được ví như cấp địa ngục sao?"

"Đó là đối với anh mà thôi, không cần đem đại bảo bối nhà ta cùng anh nói nhập làm một được không? Chỉ số thông minh không ở cùng trên một trục hoành!"

Vu Hi há miệng, phát hiện chính mình thế nhưng vô pháp phản bác.

Vu Hi khóc thút thít mà nghĩ, hóa ra Lăng thần đúng thật là Lăng thần, một chút cũng không sai!

Không chỉ có trong trò chơi ngược anh! Ngay cả chỉ số thông minh cũng ngược anh!

Sau đó Vu Hi quay đầu nhìn về phía Địch Quân Thịnh, tựa hồ chờ mong Địch Quân Thịnh có thể ngay lúc này nói cái gì.

Địch Quân Thịnh tiến lên, hỏi Giản Nhất Lăng, "Đã đói bụng chưa?"

Vừa mới rồi cô ấy ở bên trong bận rộn một giờ, một khắc đều không nghỉ.

Vu Hi không dám tin tưởng mà mở to hai mắt nhìn.

Thịnh gia cậu liền hỏi cái này? Liền cái này? Liền cái này?

"Có một chút."

"Đi ăn cái gì đi."

Nói xong Địch Quân Thịnh cùng Giản Nhất Lăng liền hướng tới nhà ăn viện nghiên cứu mà đi qua.

"Không phải, Thịnh gia.. Này.."

Vu Hi hậu tri hậu giác mà đi theo sau, lại bị Địch lão gia tử ở phía sau kéo lại.

"Địch gia gia?"

"Lại đây cùng ta nói một chút chuyện của tiểu nha đầu kia đi."

"Ai?"

"Tiểu nha đầu này thoạt nhìn cùng A Thịnh rất hợp a, nếu có thể, để A Thịnh nhận làm muội muội cũng tốt, nó từ nhỏ không có anh chị em gì, cũng quá cô đơn."

Sau đó Địch lão gia tử hỏi Vu Hi một số câu hỏi, Vu Hi đều nhất nhất trả lời.

Chờ trả lời xong các vấn đề của Địch lão gia tử, lúc Vu Hi đến nhà ăn, Giản Nhất Lăng đang nấu ăn ở trong phòng bếp.

Vu Hi nhìn thấy hai bàn tay của Giản Nhất Lăng xoa xoa cục bột, tức khắc mở to hai mắt nhìn.

Đôi tay này, vừa rồi..

Một lát sau, Giản Nhất Lăng đem há cảo tới để trước mặt mọi người.

Địch Quân Thịnh vui vẻ mà ăn há cảo ít thịt nhiều rau của mình.

Vu Hi nhìn phần ở trước mặt mình kia, lại nhìn bàn tay nhỏ của Giản Nhất Lăng, nửa ngày không dám động chiếc đũa.
 
Nữ Phụ Muốn Làm Lão Đại
Chương 334


Tại phòng khách biệt thự của Giản gia.

Ba cha con Giản gia nhìn thấy Ôn Noãn người hôm nay lại bận rộn đến khuya mới trở về, ba cha con lại nhìn mặt nhau.

"Mẹ gần đây đi sớm về trễ, mỗi ngày mang theo trang sức đều quý trọng còn đều không trùng lặp, ba, tiền riêng của ba không có việc gì chứ?"

Giản Duẫn Náo nhỏ giọng dò hỏi.

"Không phải ba mua cho mẹ con, mẹ con trước đây đã có." Giản Thư Hình giải thích, "Mấy thứ đó nhiều cái đều là đồ cổ, lúc ba lấy mẹ là bà ngoại cho làm của hồi môn, mẹ con trước đây không thích mang, toàn để trong két sắt, hoặc gửi ở ngân hàng, thật nhiều năm không có động qua, có nhiều món đã có tuổi, cũng đều không thể tính ra giá cả"

"Đồ cổ? Nhiều như vậy?"

"Hơn thế nữa, mẹ có thể mỗi ngày đổi một bộ, một tháng không trùng lặp, ngoài ra còn rất nhiều tranh cổ và thư pháp cổ."

Tổ tiên Ôn gia là thư pháp gia và họa gia, rất thích sưu tầm tranh và thư pháp, trong nhà cất giữ vô số, còn tự mình mở một cái viện bảo tàng để trưng bày đồ cổ của nhà mình.

Ôn Noãn chỉ có hai người anh, không có chị em gái khác, ba mẹ bà liền đem hơn phân nửa châu báu trang sức đưa cho bà làm của hồi môn.

Ôn Noãn trước kia là không sao cả, không thích khoe khoang.

Hiện giờ bà đang cạnh tranh với Hà Yến, lấy ra của hồi môn của bà, tùy tiện một kiện cũng có giá trị xa xỉ, Hà Yến cũng không có trình độ để so.

Hà Yến vẫn luôn cảm thấy những người khác trong Giản gia luôn muốn cướp tài sản, nên đề phòng như phòng sói trong nhà.

Không nghĩ tới Ôn Noãn căn bản không có để ý tới gia sản của Giản gia, bà chính là một tiểu kim khố, chừng này cũng đủ cho bà cùng con cái của bà không phải lo ăn uống.

Cha con ba người đang nói chuyện, Ôn Noãn vào cửa tới.

"Ngày mai Thịnh Hoa cao trung họp phụ huynh, mọi người đều đi." Ôn Noãn đối với mấy người trong nhà nói.

"Mẹ, vì cái gì muốn người một nhà đều đi?" Giản Duẫn Náo nhỏ giọng hỏi.

Hiện tại ở nhà bọn họ, cậu ta là người không có quyền lên tiếng nhất, có vấn đề gì đều phải nhỏ giọng hỏi, có thể được trả lời hay không phải xem tâm tình người trong nhà.

"Của con thì mẹ đi, lớp Tiểu Lăng thì ba con cùng anh Duẫn Thừa đi."

Sau đó Ôn Noãn lại quay đầu nhìn Giản Thư Hình cùng Giản Duẫn Thừa nói, "Hai người biểu hiện cho tốt, chiều nay em phải năn nỉ mẹ rất lâu, bà mới đồng ý cho em đại diện đi họp phụ huynh cho Tiểu Lăng!"

Họp phụ huynh của Giản Nhất Lăng, lão phu nhân vốn dĩ tính toán tự mình đi.

Ôn Noãn chạy tới nhà cũ cùng lão phu nhân năn nỉ ỉ ôi rất lâu, lão phu nhân mới nhường cho Ôn Noãn.

Giản Thư Hình cảm thấy Ôn Noãn hẳn là sẽ càng muốn đi họp phụ huynh cho Giản Nhất Lăng, "Em nếu muốn đi họp cho Tiểu Lăng thì đi đi, Tiểu Náo bên kia có thể để Duẫn Thừa đi."

Ôn Noãn xác thật muốn đi họp phụ huynh cho Giản Nhất Lăng, nhưng mà bà có lý do khác, "Vẫn là để Duẫn Thừa đi cho Tiểu Lăng đi, nó nhìn bề ngoài cũng không tồi, cũng bảo vệ Tiểu Lăng tốt, làm cho nam sinh trong ban biết anh trai của Tiểu Lăng thoạt nhìn thực hung, không dễ bắt nạt."

"Mẹ, họp phụ huynh của con, mẹ không cần đi, con hơn nửa học kỳ không có đi học, lão sư cũng không có gì muốn nói với con, các người đều đi họp phụ huynh cho Tiểu Lăng đi."

Giản Duẫn Náo đối với họp phụ huynh của mình không có bất luận ý tưởng gì.

"Mẹ không phải vì con mà đến, mẹ có chuyện phải làm." Ôn Noãn chưa nói rõ ràng, nhưng hai cha con trước mắt đều có thể thực mau nghĩ đến nguyên nhân.

Ngày mai họp phụ huynh, Mạc Tuệ Cầm là phụ huynh của Mạc Thi Vận khẳng định cũng phải đi.

Giản Duẫn Náo đã lên cao tam, cùng lớp với Mạc Thi Vận cũng đã là năm thứ ba.

Hai năm trước đây, trường học đã tổ chức nhiều cuộc họp phụ huynh, ba Giản mẹ Giản cùng Mạc tẩu thường sẽ gặp nhau ở trường, chưa từng đề cập qua bà là người giúp việc cho nhà bọn họ.

Nhưng lúc này đây, Ôn Noãn liền không có dễ nói chuyện như vậy.
 
Nữ Phụ Muốn Làm Lão Đại
Chương 335


Sáng sớm hôm sau, ba người Giản gia đúng giờ đến Thịnh Hoa cao trung.

Ôn Noãn đi khu dạy học năm ba, Giản Thư Hình cùng Giản Duẫn Thừa đi đến khu dạy học năm nhất.

Mạc Tuệ Cầm hai ngày này thật khổ sở, chuyện Giản Duẫn Thừa tới tìm bà, bà không có nói cho Mạc Thi Vận, chỉ vì để cô an tâm đi học.

Chuyện về Hà Kiến Quân cũng không giấu được, ba ngày hai buổi đều tới trước cửa nhà bọn họ, tuy rằng không quậy không nháo không mắng chửi người, nhưng ở trước nhà đợi như vậy, cũng đủ làm cho mẹ con bà khó chịu.

Mạc Tuệ Cầm thà rằng ông ta cứ nháo lên, như vậy bà còn chuẩn bị thêm một chút chứng cứ, đến lúc đó việc ly hôn sẽ dễ dàng hơn.

Hắn ta như bây giờ, trừ bỏ làm mẹ con bà ghê tởm, cái gì cũng đều không có làm.

Hôm nay là buổi họp phụ huynh đầu tiên của con gái bà ở năm ba, bà tuyệt đối không thể vắng mặt, cũng không thể làm cho con gái bà mất mặt.

Cho nên mặc kệ mấy ngày gần đây có bao nhiêu khổ sở, Mạc Tuệ Cầm vẫn là ăn mặc thỏa đáng, xuất hiện ở khu lớp học của năm ba Thịnh Hoa cao trung.

Mỗi lần họp phụ huynh, đều là thời điểm Mạc Tuệ Cầm cảm giác tự hào nhất.

Lão sư sẽ khích lệ con gái của bà, các phụ huynh khác sẽ nhìn bà bằng ánh mắt hâm mộ.

Cả đời bà đều sống ở tầng chót của xã hội, không có gì ở trong tay, chỉ có mỗi chuyện này, là khiến người khác đều phải ngửa đầu nhìn bà.

Mặc kệ bọn họ là tinh anh xã hội, hay là giám đốc công ty, ở ngay lúc này đều hướng đến và với ánh mắt hâm mộ, hâm mộ bà sinh được một người con gái rất giỏi.

Nhưng hôm nay, Mạc Tuệ Cầm không có cách nào mà chân chính cao hứng được.

Bởi vì bà biết trong chốc lát phụ huynh của Giản Duẫn Náo cũng tới.

Người bà sợ hãi chính là Giản Duẫn Thừa, bà hiện tại rất sợ Giản Duẫn Thừa.

Chờ nhìn thấy từ trước cửa tiến vào là Ôn Noãn trang điểm ưu nhã đoan trang, tim bà thoáng hòa hoãn một ít.

Ôn Noãn là người có tính tình mềm mại nhất trong những người ở Giản gia.

Ngay cả nói chuyện cũng rất nhẹ nhàng.

Ở Giản gia làm việc mấy năm nay, Ôn Noãn vẫn luôn đều thực dễ nói chuyện, mặc kệ là xin nghỉ, hay là phạm phải sai lầm nhỏ, Ôn Noãn đều sẽ không so đo.

Tuy rằng hiện giờ hẳn là sẽ không đối đãi nhẹ nhàng với bà, nhưng ít ra so với Giản Duẫn Thừa hắc ám sát tinh kia thì tốt hơn không ít.

Lúc Ôn Noãn đến gần, Mạc Tuệ Cầm cúi đầu, không dám nhìn thẳng bà ấy.

Trong lúc đang khẩn trương, bà nhìn thấy Ôn Noãn đi lướt qua bà, đi tới chỗ bàn học có dán tên Giản Duẫn Náo ngồi xuống.

Mạc Tuệ Cầm trong lòng thả lỏng hơn.

Xem ra Giản phu nhân sẽ không làm cái gì, tính cách của bà ấy như vậy, tại trước mặt nhiều người như vậy, chắc sẽ không quá làm ra chuyện gì to tát.

Cuộc họp phụ huynh nửa đoạn thời gian đầu đều tiến hành thật sự thuận lợi.

Đến một nửa thời gian sau, chủ nhiệm lớp mời phụ huynh của học sinh ưu tú lên bục giảng phát biểu, chia sẻ một số cách giáo dục mà họ tâm đắc.

Đây là phân đoạn mỗi năm đều sẽ có, các phụ huynh của học sinh năm ba đều đã tập mãi thành thói quen.

Mạc Thi Vận vẫn luôn là học sinh có thành tích số một số hai của lớp, cho nên mỗi lần phụ huynh lên phát biểu, Mạc Tuệ Cầm đều có phần.

Hôm nay cũng không ngoại lệ, nghe được chủ nhiệm lớp nói "Mời phụ huynh của em Mạc Thi Vận lên phát biểu", Mạc Tuệ Cầm tâm tình đã kích động lại khẩn trương.

Bà chậm rãi đứng dậy, mới vừa đi hai bước, Ôn Noãn bỗng nhiên đứng lên, ngăn Mạc Tuệ Cầm lên phát biểu.

"Vị phụ huynh này của bạn học Mạc Thi Vận không có tư cách đại diện cho học sinh ưu tú lên phát biểu, bà ấy phẩm hạnh không đoan chính, dù thành tích của con gái bà ấy có tốt, bà ấy cũng không có tư cách lên phát biểu."

Ôn Noãn đột nhiên mở miệng, làm cho phụ huynh cả lớp đều nhìn về phía bà.
 
Nữ Phụ Muốn Làm Lão Đại
Chương 337


Ở một bên khác, Giản Thư Hình cùng Giản Duẫn Thừa cũng đi tới phòng học của các lớp năm nhất.

Bởi vì chỉ chuẩn bị cho mỗi phụ huynh một vị trí, chỗ ngồi của Giản Nhất Lăng thì Giản Thư Hình ngồi, còn Giản Duẫn Thừa liền đứng ở cửa.

Thời điểm chủ nhiệm lớp vào cửa, nhìn thấy đứng ở cửa có một vị đại soái ca, đã sửng sốt một chút.

Chủ nhiệm lớp vẫn là một lão sư tuổi còn trẻ chưa lập gia đình, nhìn thấy một vị đại soái ca như vậy, gương mặt không tự chủ được mà đỏ lên một chút.

Sau khi bắt đầu buổi họp phụ huynh, ánh mắt của không ít các vị phụ huynh trong lớp đều nhìn về phía Giản Duẫn Thừa.

Ngày hôm nay, các học sinh ở trường học với tư cách tình nguyện viên, hỗ trợ tổ chức buổi họp phụ huynh đã chụp lén Giản Duẫn Thừa rồi đưa ảnh chụp lên trên diễn đàn trường học.

[Trước lớp các bạn năm nhất có một siêu cấp đại soái ca, xin hỏi đây là phụ huynh nhà ai!]

Thực mau phía dưới có vô số bình luận.

[Ngọa tào, cũng quá soái đi! Hệ cấm dục a!]

[A, bá đạo tổng tài, tôi có thể!]

[Các bạn năm nhất, biết thì mau ra đây nhận một chút đi a, nếu không ai nhận thì tôi muốn nói! Tôi muốn đem về nhà đây! Đại chó săn! Ngao ô ngao ô ngao ô! 】

Sau khi mọi người suy đoán hơn nửa ngày, rốt cuộc cũng có người xác nhận.

[Đừng đoán nữa, đây là Giản Duẫn Thừa, anh cả của Giản Nhất Lăng.]

[A a a, ta hiện tại cùng Giản Nhất Lăng làm bằng hữu còn kịp không? ]

[Lầu trên, ngươi không phải muốn cùng Giản Nhất Lăng làm bằng hữu, ngươi là muốn làm chị dâu của Giản Nhất Lăng đi? ]

[Đừng nói các ngươi không muốn a! Dù sao nước miếng của ta cũng đã chảy tới bàn phím rồi!]

Mọi người chính là vui vẻ mà nghị luận, bỗng nhiên một cái bình luận ập tới.

[Các ngươi đừng nghĩ nhiều, người nam nhân này tính tình kém muốn chết, thập phần tự luyến, tự đại, tự cho là đúng! Từ nhỏ đến lớn tính tình kỳ quái! Bằng không các ngươi cho rằng hắn vì sao đến bây giờ còn không có bạn gái? ]

Tài khoản này miêu tả hơi khác so với những người khác, cảm giác người này đối với Giản Duẫn Thừa tương đối quen thuộc.

Thời điểm buổi họp phụ huynh kết thúc, hai cha con Giản Thư Hình cùng Giản Duẫn Thừa còn tìm chủ nhiệm lớp của Giản Nhất Lăng để nói chuyện.

Đối mặt một già một trẻ hai đại soái ca này, chủ nhiệm lớp đều có chút ngượng ngùng.

Giản Thư Hình khách khách khí khí mà cùng chủ nhiệm lớp nói một chút chuyện học hành, cũng nhờ lão sư hỗ trợ chiếu cố cho con gái của ông.

Chủ nhiệm lớp liên tục đáp ứng.

Sau đó hai cha con Giản Thư Hình cùng Giản Duẫn Thừa ở dưới lầu lớp học năm ba chờ Ôn Noãn, đợi rất lâu mới thấy Ôn Noãn đến.

"A Noãn, em làm cái gì vậy? Như thế nào trễ như vậy mới xuống tới?" Giản Thư Hình quan tâm mà dò hỏi vợ mình.

"Em vừa mới gặp chủ tịch ủy ban hội phụ huynh, em cùng bà ấy nói chuyện, sau này em sẽ dùng thân phận là đại biểu hội phụ huynh gia nhập ủy ban hội phụ huynh, sau đó thời điểm tuyển cử chủ tịch ủy ban hội phụ huynh em cũng sẽ tham dự."

Giản Duẫn Náo học năm ba, sang năm thì đã tốt nghiệp, Giản Nhất Lăng còn hơn hai năm, bà gia nhập ủy ban hội phụ huynh rất cần thiết.

Giản Thư Hình minh bạch ý tứ của vợ mình, vỗ nhẹ vợ mình an ủi, "Đừng quá vất vả, nếu thật sự không thích làm, liền không cần miễn cưỡng."

"Không miễn cưỡng, từ trước đến nay em không tham gia, là bởi vì em cảm thấy không cần thiết, không thèm để ý. Nếu em sớm biết rằng em nhường rồi lại nhịn sẽ làm cho con cái của em chịu thương tổn, em như thế nào sẽ nhượng bộ như thế."

Ôn Noãn đôi mắt ửng đỏ, trả lời thật sự kiên định.

Thật không phải vấn đề vất vả hay không vất vả.

Mà là bà không đi làm, liền có người muốn khi dễ đến trên đầu bọn họ!

Giản Thư Hình đang muốn mở miệng trấn an vợ mình hai câu.

Liền nghe được Ôn Noãn nói, "Đúng rồi, em phải trở về nấu canh."

Nghe được Ôn Noãn nói muốn nấu canh, Giản Thư Hình liền phát hoảng, sau đó đau khổ cho chính mình cùng Duẫn Mạch.
 
Nữ Phụ Muốn Làm Lão Đại
Chương 340


Càng có người truy vấn An Dương.

[Lâu chủ lâu chủ, cậu thắng thì Giản Nhất Lăng phải làm sáng tỏ sự việc cùng với xin lỗi, vậy cậu thua thì sao? Tuy rằng cái này khả năng tính ra rất thấp, nhưng chúng ta nên hỏi rõ ràng trước.]

[Đúng đúng đúng, lầu trên nói đúng.]

Một lát sau, An Dương trả lời bình luận.

[Nếu tôi thua, tôi nhận Giản Nhất Lăng làm đại tỷ, tôi sẽ đi theo làm tùy tùng.]

An Dương vừa trả lời xong, diễn đàn liền càng thêm náo nhiệt.

Tuy rằng mọi người cảm thấy chơi trò chơi có thể thắng An Dương xác suất rất thấp, nhưng mà không chịu nổi mà bàn luận cho vui!

Trong lúc nhất thời, trên diễn đàn náo nhiệt không thôi, Giản Nhất Lăng trả lời hay không có vẻ phá lệ quan trọng.

Hồ Kiều Kiều thực lo lắng, bởi vì cô ấy biết An Dương là người không dễ chọc.

Toàn trường trừ bỏ Khâu Di Trân ra, An Dương là người không nên trêu chọc nhất.

Nếu nghiêm khắc mà nói, hẳn là An Dương so với Khâu Di Trân còn khó trêu chọc hơn.

Hiện tại Khâu Di Trân đang tạm nghỉ học, đáng sợ nhất liền chính là An Dương.

"Nhất Lăng, chúng ta không thể nhận khiêu chiến đúng không?" Hồ Kiều Kiều nói, "Nghe nói cái tên An Dương kia chơi trò chơi rất lợi hại, cái trò chơi nào cũng đều chơi rất khá. Cho dù là Anipop thì chúng ta đều không nhất định có thể thắng!"

"Muốn nhận." Giản Nhất Lăng nói.

"..."

Hồ Kiều Kiều miệng la lớn, "Vì cái gì a?"

"Muốn làm đại tỷ." Giản Nhất Lăng trả lời.

Giản Nhất Lăng cảm thấy cô ở trong trường học thường có nhiều phiền toái nhỏ, nếu có tiểu đệ, có lẽ cô có thể tránh được rất nhiều phiền toái không cần thiết.

Hồ Kiều Kiều kinh ngạc mà nhìn Giản Nhất Lăng, phát hiện biểu tình của cô đặc biệt nghiêm túc.

Cô ấy hình như là thật sự.. muốn làm.. đại tỷ..

Lúc Hồ Kiều Kiều còn đang kinh ngạc, Giản Nhất Lăng đã trả lời tin nhắn của An Dương.

[ "Trùng tộc xâm lấn", buổi tối 7 giờ.]

Giản Nhất Lăng trả lời đơn giản rõ ràng, nói tóm tắt.

Trực tiếp chọn nội dung thi đấu cùng thời gian tiến hành.

Nhận được câu trả lời, An Dương đều sửng sốt, Giản Nhất Lăng thế nhưng chọn "Trùng tộc xâm lấn"?

Hơn nữa thời gian trực tiếp định là buổi tối 7 giờ hôm nay?

Nữ hài tử này là đang ở tình huống như thế nào? Chính mình trong lòng luẩn quẩn sao? Muốn thua sao? Hay là căn bản không biết An Dương cậu ta chơi trò chơi này rất lợi hại a?

Vì thế An Dương còn trả lời lại tin nhắn cùng Giản Nhất Lăng xác nhận, hỏi cô ấy có phải nhắn sai rồi hay không.

Giản Nhất Lăng trả lời xác định không sai thì An Dương mới hoàn toàn tiếp nhận kết quả này.

Nhìn thấy Giản Nhất Lăng trả lời tin nhắn Hồ Kiều Kiều đều kinh ngạc, "Nhất Lăng cậu như thế nào lại chọn" Trùng tộc xâm lấn "..."

Hồ Kiều Kiều nghĩ thầm, xong đời, hoàn toàn xong đời.

Chọn Anipop, có lẽ còn có phần thắng.

Chọn cái "Trùng tộc xâm lấn" này, như thế nào chơi đây!

"Chỉ chơi qua trò này." Giản Nhất Lăng giải thích.

Cô không có thời gian chơi trò chơi, cũng chỉ có trò chơi này, bởi vì do Vu Hi, mà chơi tương đối nhiều.

"A.." Hồ Kiều Kiều khóc không ra nước mắt, "Sớm biết vậy mình nên mang cậu đi chơi nhiều trò khác nhau.."

Hiện tại bị chết mới thấy.

Giản Nhất Lăng trả lời, An Dương dùng di động chụp màn hình sau đó đem đăng lên mạng, để làm chứng cứ Giản Nhất Lăng đã tiếp nhận khiêu chiến của cậu ta.

Cái tin này vừa ra, bình luận phía dưới đều nổ tung chảo.

[Giản Nhất Lăng là đang nghĩ như thế nào? Đây là trong lòng luẩn quẩn sao? ]

[Cô ấy có phải hay không không biết An Dương là cao thủ chơi trò chơi này? ]

[Không chỉ là cao thủ, tôi nghe nói lần này "Trùng tộc xâm lấn" thi đấu trực tuyến, chiến đội của An Dương bọn họ đã lọt vào top 100! Top 100 cả nước a! Các đội mạnh đều trong đó!]

[Giản Nhất Lăng này không phải tự mình tìm đường chết sao? Cô ấy chẳng lẽ liền như vậy muốn xin lỗi Mạc Thi Vận sao? ]
 
Nữ Phụ Muốn Làm Lão Đại
Chương 341


[Mặc kệ là vì cái gì, dù sao buổi tối hôm nay có trò hay để xem là được rồi. Tôi muốn quan sát cuộc chiến, tôi muốn xem phát sóng trực tiếp!]

[Phải đặt đồng hồ báo thức, dọn sẵn băng ghế, ra bán đậu phộng hạt dưa!]

[Tới tới tới, đánh cuộc một bài thi, An Dương Giản Nhất Lăng điểm số mười ăn một!]

[Tôi đánh cuộc một bài thi đại học năm năm, bài thi thử ba năm, có người nào dám tiếp hay không? ]

[Tôi muốn đem tất cả các bài tập đã phát ra, có ai dám tới tiếp.]

Các bạn học tất cả đều một bộ sáng mắt đến xem kịch vui, một bên là nam giáo bá trường học bọn họ, một bên là nữ vương của các đề tài trường học bọn họ.

Hai người "Đấu tranh" với nhau, mặc kệ ai thua ai thắng, đều đáng giá để xem.

Sự tình nháo lớn như vậy, Mạc Thi Vận đương nhiên cũng thấy được.

Ngay từ lúc đầu cô cảm thấy phương pháp của An Dương có điểm ngốc, Giản Nhất Lăng chỉ cần không tiếp nhận lời khiêu chiến của cậu ta, chuyện gì cũng đều không làm được.

Kết quả Giản Nhất Lăng đã tiếp rồi, như vậy người ngốc chính là Giản Nhất Lăng.

Bởi vì chỉ cần cô ấy tiếp nhận, chờ cô ấy thua, mặc kệ cô ấy có không nói lời xin lỗi, người sai đều sẽ là cô ấy.

Nếu Giản Nhất Lăng xin lỗi, cô cùng mẹ cô liền có lẽ có thể rửa sạch tội danh.

Nếu Giản Nhất Lăng không xin lỗi, cô ấy cũng sẽ phải chịu phỉ nhổ.

Hồ Kiều Kiều lôi kéo Giản Nhất Lăng hỏi, "Nhất Lăng, tài khoản của cậu trang bị có đủ nhiều hay không, có những loại súng giới hạn nào mà cậu chưa mua không? Nếu không như vậy đi, cậu lấy tài khoản của mình đi, tài khoản của mình lúc trước có nhờ anh họ đánh qua, anh ấy đã đánh tới bậc kim cương, trên đó cũng có rất nhiều súng."

Các loại súng ống và trang bị trên "Trùng tộc xâm lấn" phải thông qua đạt được thành tích mới có được, không thể thông qua phương thức nạp phí mà có.

Người chơi cấp bậc cao khẳng định là sở hữu nhiều loại trang bị.

Không giống với mấy người cấp bậc thấp bọn họ, rất nhiều trang bị đều còn không có bắt được trong tay.

Hồ Kiều Kiều cho rằng Giản Nhất Lăng rất ít chơi trò chơi này, đẳng cấp dừng lại ở mức đồng hay bạc, nên hầu hết các trang bị cô ấy đều không có.

Vì để Giản Nhất Lăng thua không quá khó coi, Hồ Kiều Kiều quyết đoán mà đem mật mã tài khoản của mình cho Giản Nhất Lăng.

"Nhất Lăng, cái tài khoản này cậu tùy tiện dùng, không cần khách khí! Buổi tối hôm nay nhất định phải cố lên, có thua cũng không cần khổ sở! Chúng ta tận lực là được!"

Hồ Kiều Kiều hiện tại cũng chỉ có thể an ủi Giản Nhất Lăng như vậy.

Đáp ứng cũng đã đáp ứng rồi, có hối hận cũng vô dụng, chỉ có thể dũng cảm đối mặt thi đấu kế tiếp.

Buổi tối 7 giờ, Giản Nhất Lăng ở nhà đúng giờ online.

Đăng nhập chính là tài khoản của Hồ Kiều Kiều.

Mức Kim cương.

An Dương kéo cô vào phòng.

Tự cài đặt phòng, đấu solo, thi đấu cũng chỉ có hai người bọn họ, mà mười chỗ ngồi trên khán đài đều đã đầy.

Các bạn học khác không vào được, cũng chỉ có thể thông qua video phát sóng trực tiếp khán đài quan sát của bạn học khác để xem thi đấu.

Mọi người khi nhìn thấy tài khoản của Giản Nhất Lăng là cấp kim cương.

Mà tài khoản của An Dương, không chỉ là đẳng cấp tông sư tối cao, mà trong khu xếp hạng lại đứng hạng ba, đánh chiến đội lại nằm trong top 100.

Cái này căn bản là không cùng một cấp bậc.

Có vẻ lúc tiến vào trò chơi, điểm số sẽ bị nghiền áp?

Xem ra chờ một lát sẽ là một hồi tàn sát.

An Dương ở giao diện phòng nói chuyện phiếm đánh ra một hàng chữ: [Chuẩn bị tốt liền bắt đầu.]

[Tốt.]

Sau khi nhìn thấy Giản Nhất Lăng trả lời, An Dương ấn xuống nút bắt đầu.

Trò chơi bắt đầu.

Hai người đồng thời tiến vào bản đồ có những con trùng tộc ẩn nấp khắp nơi.

Trò chơi mới vừa bắt đầu, An Dương bên này liền bứt phá, khởi đầu tốt đẹp.

Quả nhiên thực lực chênh lệch đều thể hiện ra nơi này, không phục cũng không được.
 
Nữ Phụ Muốn Làm Lão Đại
Chương 342


Đang ở trên phát sóng trực tiếp liền có một loạt bình luận:

[Đột nhiên cảm thấy Giản Nhất Lăng như vậy có điểm đáng thương.]

[Cô ấy có thể bị ngược đến khóc hay không? ]

[Chính mình tiếp nhận chiến thư, chính là quỳ cũng phải đánh xong.]

[An Dương đại thần 666.]

Bình luận mọi người đang nhảy, bỗng nhiên trên giao diện trò chơi phát tin tức của Giản Nhất Lăng.

[Người chơi game "Chỉ cần khảo thí không cần học" sử dụng súng trường M416 bắn chết một con Trùng tộc, đạt được 60 điểm.]

[Người chơi game "Chỉ cần khảo thí không cần học" dùng bom đánh chết ba con Trùng tộc, hoàn thành ba lần liên tiếp, đạt được 420 điểm.]

Nếu đồng thời đánh chết nhiều Trùng tộc, điểm là sẽ cao hơn chỉ đánh chết một con.

Nhưng muốn dùng một lần đánh chết nhiều Trùng tộc khó khăn hơn so với đánh chết một con, người bình thường rất khó đạt được.

Các bình luận trong nháy mắt ngừng lại.

Một hồi lâu sau, các bình luận động tác nhất trí mà nhảy ra một đống dấu chấm hỏi.

Hàng loạt dấu chấm hỏi đem giao diện phát sóng trực tiếp che đậy đến kín kẽ.

Giản Nhất Lăng này thao tác cái gì?

Đây là tìm người khác đánh sao?

Không đúng a! Vì bảo đảm thi đấu công bằng, Giản Nhất Lăng cùng An Dương đều dùng di động quay vào người bọn họ, ở một phòng phát sóng trực tiếp khác là có thể nhìn thấy hình ảnh hai người bọn họ thao tác.

Người thao tác tài khoản "Chỉ cầu khảo thí không cần học" đích xác chính là bản nhân Giản Nhất Lăng a!

Mọi người trong nhóm trợn mắt há mồm mà nhìn điểm của Giản Nhất Lăng "Bá bá bá" mà hướng nhảy lên trên, đột nhiên An Dương ném ra: [Không có việc gì, đừng làm phiền lão tử.]

Sao có thể?

An Dương chính là xếp hạng ba a!

Như thế nào sẽ có người nghiền áp được cậu ta?

Bình luận thay đổi, mọi người đều không thể tin được.

Người ngốc nhất chính An Dương.

Vốn dĩ cậu ta cho rằng đây là một hồi nhẹ nhàng, tùy tùy tiện tiện là có thể thắng một cuộc thi đấu.

Chính là hiện tại, điểm của cậu ta đã bị điểm của Giản Nhất Lăng vượt qua gấp đôi!

Đây là lần đầu tiên cậu ta gặp tình huống này sau nhiều năm chơi trò chơi!

Hơn nữa cái người ngược cậu ta thế nhưng là Giản Nhất Lăng! Một tiểu cô nương năm nhất nhìn thấy như gió thổi qua có thể ngã!

Phía sau An Dương có mấy tiểu đệ đang đứng lúc này cũng không dám thở mạnh.

Bọn họ không dám lên tiếng, sợ ảnh hưởng đến sự phát huy của An Dương trong hoàn cảnh này.

Nhưng cho dù không có bọn họ ảnh hưởng, An Dương lòng bàn tay của mình cũng đã đổ mồ hôi.

Thi đấu tiến hành đến phút thứ mười lăm phút, toàn bộ bản đồ Trùng tộc số lượng tử vong đã vượt qua 80%!

Mà trong đó 60% đều là Giản Nhất Lăng đánh chết!

Trò chơi đánh tới lúc này, thắng bại cơ bản đã có thể phân ra tới.

Bởi vì liền tính dư lại 20% đều là An Dương giết, điểm của cậu ta cũng không có khả năng vượt qua Giản Nhất Lăng, trừ phi cậu ta có thể giống Giản Nhất Lăng, liên tục giết liên tiếp.

Nhưng việc này hiển nhiên là không có khả năng.

Thi đấu tiến hành đến phút thứ hai mươi, toàn bộ bản đồ Trùng tộc đã tiêu diệt xong rồi, trò chơi chính thức kết thúc.

Giản Nhất Lăng đánh chết số lượng: 73.

An Dương đánh chết số lượng: 27.

Giản Nhất Lăng điểm: 6570 điểm.

An Dương điểm: 1220.

Tuy rằng không có gấp mười lần khoa trương như vậy, nhưng cũng đủ đả kích người.

Trong khu bình luận rốt cuộc cũng có người phục hồi lại tinh thần:

[Trời ơi! Kết quả bất ngờ a! Giản Nhất Lăng thế nhưng thắng!]

[Giản Nhất Lăng là người chơi game kiểu thần tiên gì vậy? Này cũng quá trâu bức đi! Dù sao tôi vừa rồi là quỳ xem phát sóng trực tiếp!]

[Còn tốt, vừa rồi không có người đánh cuộc với tôi, bằng không tôi thảm quá độ!]

* * *

An Dương cùng Giản Nhất Lăng từ giao diện thi đấu ra ngoài, trở lại trong phòng solo.

Giản Nhất Lăng ở trên đánh ra một hàng chữ:
 
Nữ Phụ Muốn Làm Lão Đại
Chương 343


Không đợi An Dương phản ứng lại, một loạt bình luận nhất trí mà quét qua một mảnh "Đại tỷ".

Càng có người da mặt dày quỳ cầu xin được thu làm tiểu đệ.

[Đại tỷ, cầu mang em theo, em nằm xuống tư thế thập phần tiêu chuẩn!]

[Đại tỷ, tỷ có để ý không nếu thu nhận thêm hai cái tiểu đệ? Tụi em đặc biệt cung kính tỷ!]

[Đại tỷ đại, cầu mang đệ lên hạng! Đệ là fan nhỏ của tỷ, tuy rằng đệ so với tỷ lớn hơn hai tuổi!]

[..]

Bên này An Dương, mấy tiểu đệ phía sau cậu ta cũng đều thấy xấu hổ.

Cũng không biết nên mở miệng như thế nào.

Bọn họ nhận An Dương làm lão đại, hiện tại lão đại thua, muốn nhận người khác làm đại tỷ.

Càng muốn mệnh chính là người muốn nhận làm đại tỷ, nhìn như thế nào cũng không giống đại tỷ a.

"Dương ca, nếu không, chuyện này, cứ như vậy thôi bỏ đi?"

"Đúng vậy đúng vậy, Dương ca, coi như náo loạn vui đùa, nhận cái thua cũng liền xong rồi, không cần thiết thật sự kêu đại tỷ!"

Các huynh đệ cùng nhau khuyên An Dương, tuy rằng nói chuyện không giữ lời, lật lọng là vi phạm quy tắc hành sự của Dương ca bọn họ.

Nhưng so với việc về sau phải nghe một tiểu nha đầu sai sử thì tốt hơn nhiều?

Bọn họ cũng là thật sự không nghĩ tới, Dương ca thế nhưng thua ở trò chơi mà anh ấy tự hào nhất.

Vốn dĩ Dương ca muốn tìm vị trí trong tim nữ thần của mình, hiện tại liền lợi hại, trực tiếp đập phá vị trí đó.

"Không được, An Dương tôi tuy hỗn đản, nhưng rất coi trọng chữ tín, nói phải giữ lời! Chuyện do chính mình hứa hẹn, tôi như thế nào có thể không làm?"

An Dương ở điểm này thực kiên trì.

"Nếu không Dương ca, chúng ta lại tìm lấy cớ khác? Tỷ như đấu lại một trận khác?" Một tiểu đệ lại kiến nghị.

"Không được, đây là chơi lưu manh! Tôi sẽ không làm loại chuyện không phải đàn ông này!"

"Kia Dương ca, anh sẽ không thật sự muốn.. muốn.. nhận Giản Nhất Lăng kia làm đại tỷ chứ?"

"Bằng không làm sao bây giờ? Lời chính là tôi nói! An Dương tôi nói chuyện giữ lời!"

"Nhưng cô ta không phải là người mà nữ thần của Dương ca ghét sao? Anh nếu là nhận cô ta làm đại tỷ, vậy nữ thần của anh.. làm sao bây giờ?"

Đây đích xác cũng là một vấn đề rất lớn.

"Tôi sẽ giải thích với cô ấy!"

Dù sao An Dương không thể làm người nói không giữ lời.

An Dương cắn chặt răng, đánh ra hai chữ ở màn hình chung: [Đại tỷ] .

Bình luận lập tức lại điên lên rồi.

[A a a, An Dương nhận Giản Nhất Lăng làm đại tỷ! Muốn điên muốn điên.]

[Không được, tôi phải bổ não cái hình ảnh kia! An Dương ca đối với Giản Nhất Lăng khom lưng mà kêu đại tỷ!]

[Hình ảnh kia quá đẹp, tôi quá muốn nhìn!]

Hiện tại chỉ là trên mạng nói qua nói lại, mọi người cũng đã kích động như vậy, chờ đến ngày mai ở trường học gặp mặt, mọi người còn không phải sẽ nổ tung sao?

Mọi người đều thực chờ mong ngày hôm sau sẽ đến.

Lúc này An Dương lại ở màn hình chung phát tin tức: [Tôi đã bấm vào ứng dụng quan hệ nhân vật, cô xác nhận một chút.]

Hệ thống game "Trùng tộc xâm lấn" thiết lập cung cấp tự định nghĩa quan hệ nhân vật.

An Dương nói được thì làm được, liền trực tiếp tag tài khoản của Giản Nhất Lăng vào: [Không có việc gì thì đừng làm phiền đai tỷ của lão tử], rồi chờ đợi Giản Nhất Lăng xác nhận.

Giản Nhất Lăng trả lời: [Tài khoản này không phải của tôi, để tôi đổi tài khoản.]

Tài khoản này hóa ra là đi mượn?

An Dương không nghĩ nhiều: [Vậy cô đổi tài khoản của mình đi, tôi lại một lần nữa thiết lập.]

Sau đó Giản Nhất Lăng liền đăng xuất tài khoản của Hồ Kiều Kiều, đồng thời cũng tắt phát sóng trực tiếp bên này của cô.

An Dương đợi trong chốc lát, thu được một cái xin gia nhập phòng:
 
Nữ Phụ Muốn Làm Lão Đại
Chương 344


Cái tên này An Dương không có khả năng không quen thuộc.

Hai cái tên bị cậu ta định nghĩa phi nhân loại thì đây là cái tên thứ nhất.

Hiện giờ đang xếp thứ nhất trong bảng!

Trong nháy mắt nhìn thấy cái tên này, An Dương đều hoài nghi mình là nhìn lầm rồi.

Các tiểu đệ phía sau vẻ mặt càng kinh ngạc.

"Dương ca, này không phải là cái ngươi nhất bảng sao?"

"Trời ạ, người chơi nhất bảng xin gia nhập phòng đây là tình huống như thế nào? Là muốn cùng anh chơi solo sao?"

"Này cũng quá k*ch th*ch đi?"

Bởi vì An Dương còn không có tắt đi phát sóng trực tiếp, giao diện trò chơi còn ở trên phát sóng trực tiếp, các bạn học cùng cậu ta giống nhau đều thấy được cái xin gia nhập này.

Bình luận lại bắt đầu điên cuồng.

[A a a a, nhất bảng nhất bảng, tôi cũng từng ở trong bảng này, người nhất bảng và nhì bảng đặc biệt b**n th**.]

[Dương ca mau tiếp nhận xin gia nhập phòng đi! Chúng em muốn xem đại thần nhất bảng thao tác.]

[Không, tôi muốn nhìn cậu và đại tỷ cùng nhất bảng solo!]

[+1]

[+10086]

An Dương sau khi do dự một chút, liền nhấn vào nút xác nhận.

Sau đó liền nhìn thấy J10 xuất hiện ở trong phòng.

Đẳng cấp: Tông sư.

Xếp hạng: Đệ nhất.

Chiến đội: Thịnh khí lăng nhân; đứng vị trí thứ mười trong thi đấu chiến đội.

Có so sánh có tổn thương, một cái so sánh này, cái tài khoản của An Dương liền có vẻ yếu thế.

[Chụp ảnh chung chụp ảnh chung, tôi cùng đại thần chụp ảnh chung!]

[A a a a, bình luận của các cậu quá nhiều, ngăn trở tôi cùng đại thần cùng chung khung hình.]

[b**n th** trong bảng thật sự xuất hiện! Tôi cũng ở trong bảng này, nhất bảng thật sự cấp bậc quái vật, chiến tích toàn thắng! Mỗi điểm tích lũy đều cao đến phát rồ!]

Hai cái người nhất bảng và nhì bảng cùng với người chơi phía sau điểm số chênh lệch rất lớn.

Người chơi khác chơi trò chơi này là: Làm thế nào đảm bảo thanh máu của mình không trống mà vẫn đánh giết nhiều Trùng tộc nhất.

Mà nhất bảng cùng nhì bảng chơi trò chơi này là: Làm thế nào tận dụng khả năng chỉ dùng một lần mà đánh giết nhiều Trùng tộc nhất, hoàn thành chuỗi tiêu diệt, đạt được nhiều điểm cộng nhất.

Chuỗi tiêu diệt điểm nhân lên nhiều lần, nhưng khó khăn quá cao, người bình thường ngẫu nhiên may mắn có thể đạt được một lần liền không tồi.

Muốn bằng năng lực của mình thường xuyên tạo ra chuỗi tiêu diệt, trừ bỏ việc dự đoán được vị trí, còn phải thiết kế bố cục, còn phải có đủ súng đạn tốt và thời cơ ra tay cùng đem khống chế.

An Dương sửng sốt một hồi lâu sau, ở trên màn hình chính dò hỏi.

[Đại thần tiến vào làm cái gì? ]

[Làm đại tỷ của anh.]

Năm chữ, đơn giản sáng tỏ.

Nhưng tất cả những người nhìn thấy câu này đều choáng váng.

Này.. Này..

Đây là lời nói của Giản Nhất Lăng a!

[Cô là Giản Nhất Lăng? ] An Dương với tâm trạng kinh ngạc đánh ra câu hỏi nghi vấn.

[Đúng.]

[J10 là Giản Nhất Lăng? ]

Vấn đề này mới vừa phát ra, An Dương chính mình đều sửng sốt.

J10, Giản Nhất Lăng, âm đọc đều là giống nhau!

Thật là tài khoản của Giản Nhất Lăng! Thần linh ơi! Đây là người chơi đại thần phi nhân loại kia!

An Dương lại lập tức phát một tin nhắn: [Cô vừa rồi vì cái gì không dùng tài khoản này? ]

[Thuận tiện giúp bạn đạt một chút điểm.]

Giản Nhất Lăng vừa rồi cùng An Dương đánh solo, đánh được rất nhiều chuỗi tiêu diệt, đạt được rất nhiều điểm thành tựu.

Có nhiều điểm thành tựu có thể mở khóa trang bị mới, sau ván thi đấu vừa rồi, tài khoản của Hồ Kiều Kiều liền mở được rất nhiều trang bị phía trước không có.

Bình luận lập tức bắt đầu nhảy ra.

[Đại tỷ, tài khoản của đệ cũng cần mở khóa trang bị mới.]

[Đại tỷ, tỷ còn muốn chơi trò chơi không? Tài khoản của đệ đang gào khóc đòi ăn no.]

[Tôi phải dùng biện pháp gì mới có thể khiến cho đại tỷ chú ý, để tỷ lâm hạnh một chút tài khoản của tôi, online chờ, rất cấp bách.]

[Đại tỷ, đệ là tiểu đệ thất lạc nhiều năm của tỷ a!]
 
Nữ Phụ Muốn Làm Lão Đại
Chương 349


Lúc Giản Nhất Lăng từ trên lầu đi xuống, Giản Duẫn Náo đang muốn tiến lên, Giản Vũ Mân, Giản Vũ Tiệp đã trước cậu ta một bước đi lên rồi.

Sau đó Giản Duẫn Náo nhìn thấy Giản Nhất Lăng cùng hai người bọn họ nói chuyện, khi thì gật đầu, khi thì mềm mại mà nói một câu, bộ dáng ngoan ngoãn.

Giản Duẫn Náo không khỏi nhớ tới khi còn nhỏ, em gái cậu cầm cây kẹo nhỏ hình con gấu dỗ dành cậu.

"Anh ba không khóc, xe hỏng rồi thì để anh cả mua lại cho anh, kẹo con gấu nhỏ em cho anh ăn, anh hai trộm cho em đó, em cũng chưa có ăn! Đừng cho mẹ biết, mẹ không cho em ăn kẹo, ăn kẹo sẽ bị đánh ê mông!"

Bàn tay nhỏ trắng mềm đem cây kẹo con gấu nhỏ nhét vào trong tay của cậu, nhếch miệng lộ ra hàm răng sún.

Nhưng sau đó hình ảnh hồi ức hiện lên, là cậu đang đứng ở một chỗ có khoảng cách rất xa em ấy.

Rõ ràng.. cậu là anh trai ruột của Tiểu Lăng, Vũ Mân và Vũ Tiệp chỉ là anh họ.

Nhưng mà hiện tại.. cậu cùng Tiểu Lăng khoảng cách lại so với bọn họ còn muốn xa hơn.

Hình ảnh bọn họ ba người ở bên nhau hài hòa tốt đẹp nói không nên lời.

Lại nhìn đến trên người bọn họ mặc áo len do chính Tiểu Lăng đan, trong đầu nghĩ đến hình ảnh bàn tay nhỏ mềm mại của Tiểu Lăng dùng từng đường kim mũi chỉ mà đan áo, Giản Duẫn Náo trong lòng có tư vị nói không nên lời.

Lúc ăn cơm, ngồi một bên Giản Nhất Lăng chính là Giản Duẫn Mạch, một bên khác chính là Giản Vũ Tiệp, đối diện ngồi chính là Giản Vũ Mân.

Giản Duẫn Náo cùng Giản Nhất Lăng cách thật xa một khoảng cách, liền muốn gắp đồ ăn cho Giản Nhất Lăng cũng không có cơ hội.

Ăn xong cơm trưa, Giản Vũ Tiệp, Giản Vũ Mân, Giản Duẫn Mạch cùng Giản Nhất Lăng đi chơi game.

Bốn người cùng nhau mở phòng chơi game, vừa vặn tốt.

Ngay cả Giản Duẫn Thừa, tuy rằng anh ấy không có cùng nhau chơi, nhưng trò chơi này là do công ty anh tạo nên.

Giản Duẫn Náo trong lúc nhất thời không biết nên đi nơi nào, chỉ có thể ở một góc phòng ngồi nhìn, chính mình tự kiếm chuyện để làm, đó là xem sách.

Nhưng mà bốn người bên kia chơi trò chơi động tĩnh rất lớn, làm lực chú ý của cậu không muốn bị hấp dẫn qua cũng khó.

"Muội muội, xông lên, chúng ta giết sạch bọn họ!"

"A, muội muội cứu ta! Ta bị một nhóm trùng tộc vây quanh!"

Giản Vũ Mân lúc chơi trò chơi hoàn toàn mất hình tượng.

Cái dạng này của anh ấy mà để cho fan của anh ấy thấy được, phỏng chừng sẽ có rất nhiều fan cuồng.

"Nhất Lăng muội muội em đừng cứu anh ấy, anh ấy là con gà yếu ớt, không có gì tốt mà cứu!"

Giản Vũ Tiệp một chút mặt mũi đều không cho anh trai ruột của mình.

"Thằng em xấu xa, em đây là ghen tị với anh!"

"Em mới không ghen tị với anh, điểm của anh đều không có cao bằng em!"

"Em thằng xấu xa này, em chờ đó cho anh!"

Hai anh em hằng ngày luôn cãi nhau như vậy.

Sau đó Giản Nhất Lăng vẫn cứu Giản Vũ Mân, làm Giản Vũ Mân rất vui vẻ.

Sau đó Giản Vũ Tiệp lại phát hiện Giản Duẫn Mạch toàn bộ hành trình đều im lặng, "A, anh Duẫn Mạch, anh thật quá đáng, vẫn luôn đi sau lưng muội muội, anh không thể tự mình đánh sao?"

Giản Vũ Tiệp phát hiện Giản Duẫn Mạch toàn bộ hành trình đều cùng Giản Nhất Lăng như hình với bóng, chỉ hỗ trợ tấn công, đánh chết một cái đều không có.

Ô, quả nhiên anh hai họ mà ở đây, cậu ta liền không đoạt được muội muội.

Ô ô ô, anh hai khi nào mới về trường học ở nước ngoài đây a?

Giản Vũ Mân cũng đi theo phun tào, "Duẫn Mạch em xem em kìa, điểm thấp nhất trong đội chúng ta."

Giản Duẫn Mạch cười nhạt trả lời, "Không có việc gì, muội muội cao nhất là được."

Giản Vũ Mân vẻ mặt ghét bỏ, Giản Duẫn Mạch này thật không biết xấu hổ, chính là dùng loại phương pháp không biết xấu hổ này bá chiếm muội muội, anh mới sẽ không học theo cậu ấy.

Giản Duẫn Náo ở cách đó không xa nghe thấy, sách trong tay một chữ đều không có đọc được.
 
Nữ Phụ Muốn Làm Lão Đại
Chương 350


Mặt khác một bên, hai anh em Giản Thư Hình và Giản Thư Hoằng cùng với lão gia tử đi thư phòng thảo luận một số chuyện trong công ty của gia tộc.

Ôn Noãn cùng Hà Yến bồi lão phu nhân uống trà nói chuyện phiếm.

Hà Yến hiện tại vừa nhìn thấy Ôn Noãn, trong lòng liền bốc hỏa.

Lại còn vì chuyện trước đây bà không có lý, ở trước mặt lão gia tử và lão phu nhân, bà đều chỉ có thể chịu đựng.

Không chỉ phải nhịn, bà còn phải bồi cười, thể hiện sự biết ơn vì chị dâu cả đã giúp đỡ công việc của bà ấy.

"Chị dâu cả gần đây chị thật là vất vả, đều do em không có bản lĩnh, không có đem chuyện của quỹ từ thiện xử lý cho tốt, làm chị bị liên luỵ." Hà Yến trên mặt tươi cười nói.

Vẻ mặt tươi cười cùng lời nói đều làm cho người nhìn không ra nửa điểm sai.

"Quỹ từ thiện là của gia tộc, chị là con dâu Giản gia, có một phần trách nhiệm ở đây, em dâu hai cứ việc yên tâm, quỹ từ thiện chị sẽ xử lý tốt." Ôn Noãn thanh âm tuy mềm mại, nhưng lại rất tự tin.

Sau đó Ôn Noãn trái lại hỏi Hà Yến, "Nghe nói hàng mục mà em dâu hai đầu tư xảy ra một chút vấn đề, nếu cần giúp gì thì em cứ nói."

Trên cơ bản, Hà Yến đã dùng gần hết tiền tiết kiệm.

Vốn dĩ bà cũng không có nhiều tiền tiết kiệm, làm Giản gia nhị phu nhân, vì duy trì mặt mũi đối với bên ngoài, bà tiêu dùng vẫn luôn rất lớn.

Bằng không bà cũng sẽ không đi tham ô quỹ từ thiện của gia tộc.

Bà cũng có đi đầu tư, bà đầu tư một số tiền rất lớn vào công ty công nghệ, sản phẩm kỹ thuật công nghệ cao mà công ty đang sản xuất gặp phải lỗi, trì trệ trong một thời gian dài.

Càng muốn mệnh chính là, công ty cạnh tranh gần đây không biết gặp được cái vận gì, thuê được một kỹ thuật viên rất giỏi, giúp bọn họ giải quyết một vấn đề kỹ thuật trong vật liệu polime.

Nếu sản phẩm công ty cạnh tranh thuận lợi trung ra thị trường, như vậy công ty khoa học kỹ thuật mà bà đầu tư có khả năng liền sẽ gặp phải nguy cơ phá sản, những thứ bà đầu tư khả năng liền ném đá trên sông.

Nếu đầu tư thất bại, đối với bà mà nói không thể nghi ngờ là dậu đổ bìm leo.

Hà Yến âm thầm cắn răng, không biết khi nào bắt đầu, chị dâu cả nói chuyện trong bông đều có kim.

Hà Yến mỉm cười trả lời vấn đề của Ôn Noãn, "Chị dâu cả nơi nào nghe được tin tức, hạng mục đầu tư của em vẫn đang vững bước phát triển, dự kiến tương lai thập phần khả quan, nếu thuận lợi mà nói, cuối năm nay đã có thể chia hoa hồng rồi."

Chuyện của quỹ từ thiện đã làm nhị lão cảm thấy năng lực của bà có vấn đề, bà đương nhiên cũng không thể thua kém Ôn Noãn được, để nhị lão cảm thấy ánh mắt đầu tư của bà có vấn đề.

"Không phải nghe tin tức, là lần trước chị cùng phu nhân của giám đốc công ty kia ăn cơm, nghe bà ấy nói đến." Ôn Noãn trả lời.

Hà Yến trong lòng âm thầm cắn răng, Ôn Noãn tiện nhân này, bà ấy là cố ý hạ bệ mình!

Bằng không bà ấy vì sao không có việc gì lại đi tìm phu nhân của giám đốc công ty khoa học kỹ thuật kia ăn cơm nói chuyện phiếm?

"Có lẽ là vị phu nhân kia nghĩ sai cái gì rồi, chuyện không có thật." Hà Yến trên mặt vẫn duy trì mỉm cười, đáy lòng là một mảnh lạnh lẽo.

"Em có biết công ty khoa học kỹ thuật đối thủ cạnh tranh công ty em là của Lương lão tiên sinh không?" Ôn Noãn chậm rãi phẩm trà và nói.

"Lương lão tiên sinh? Lương Thước?" Hà Yến biểu tình thay đổi.

"Không sai, xem ra em dâu hai trước đây đã không tìm hiểu rõ ràng."

Nụ cười trên mặt Hà Yến có chút không đành lòng, nhưng vẫn cố chấp, "Liền cho dù là công ty của Lương Thước lão tiên sinh, sản phẩm mới cũng không nhất định so với công ty của em đầu tư kia lợi hại hơn, Trường Giang sóng sau đè sóng trước, không có ai vẫn luôn là bá chủ của một cái ngành sản xuất."

Ngoài miệng nói như vậy, nhưng Hà Yến trong lòng lại rõ ràng tự tin không đủ.
 
Nữ Phụ Muốn Làm Lão Đại
Chương 351


Ôn Noãn thật sự tham gia hội phụ huynh của trường, hơn nữa ngày đầu tiên tham gia hội phụ huynh đã đề nghị diễn đàn vườn trường phải hiện thị tên họ thật.

Bởi vì tài khoản đăng ký yêu cầu dùng mã số thẻ học sinh, cho nên ở trên server diễn đàn khẳng định là có thông tin thật của mỗi tài khoản.

Trên diễn đàn chỉ hiển thị mỗi nick name, không có hiện thị tên thật của người sử dụng.

Đề nghị này đưa ra đều được hội phụ huynh tán thành.

Vì thế hội phụ huynh đưa ra yêu cầu đối với nhà trường, bọn họ cảm thấy diễn đàn vườn trường là nơi học sinh trong trường học giao lưu với nhau, nếu mọi người đều là học sinh, thì không cần che giấu thông tin lẫn nhau.

Trực tiếp lấy thân phận của mình cùng giao lưu là được, như vậy đã có lợi cho việc quản lý của nhà trường đối với diễn đàn vườn trường, cũng có thể tối ưu hóa bầu không khí của diễn đàn vườn trường, hy vọng nhà trường có thể xử lý chuyện này.

Nhà trường cũng thực mau phản hồi lại, cho rằng đề nghị này của hội phụ huynh là hợp tình hợp lý, vì thế đã cho nhân viên quản lý diễn đàn vườn trường chỉnh sửa lại cách hiện thị trên diễn đàn, từ hiện thị bằng nick name thành hiện thị bằng họ tên thật.

Sau khi sửa chữa, toàn bộ nội dung hiển thị trên diễn đàn vườn trường liền thay đổi đồng loạt.

Tất cả các bình luận tiêu cực trên mạng lập tức hiện ra tên hiển thị.

Mà trong các bình luận tiêu cực, Chu Toa trở thành cái tên bắt mắt nhất.

Bởi vì trước đây cô ta mắng Giản Nhất Lăng mắng đến thập phần hung ác.

Mà hiện tại, cô ta hoàn toàn bại lộ.

Giản Duẫn Náo sau khi nhìn thấy, giận đến sôi máu.

Trực tiếp đi đến trước chỗ ngồi của Chu Toa chất vấn, "Cậu vì cái gì muốn làm như vậy? Trước đây một lần cậu oan uổng em gái tôi là bởi vì muốn bảo vệ người bạn tốt của cậu, như vậy những cái trên mạng này là sao? Cái tin bịa đặt em gái tôi cùng nam nhân là ở đâu ra?"

Chu Toa hoàn toàn trợn tròn mắt, đối mặt với sự chất vấn của người mình thầm mến, cô ta một câu cũng không thể nói lên lời.

"Mình, không phải, cái này không phải mình, mình.." Chu Toa ý đồ ngụy biện, muốn tìm cho mình một cái cớ thích hợp, "Là Mạc Thi Vận, là cậu ấy muốn mình giúp cậu ấy phát tin!"

Nói xong Chu Toa nhìn về phía vị trí Mạc Thi Vận, Mạc Thi Vận mấy ngày nay xin nghỉ, không có đi học.

Không biết là bởi vì đóng phim tương đối bận, hay là muốn trốn tránh chuyện mấy ngày trước.

Bởi vì Mạc Thi Vận không có ở đây, Chu Toa mới dám đem nồi ném cho cô ấy.

"A, cậu ấy để cậu phát cậu liền phát, cậu là người không hề có lập trường sao? Cậu cũng thật lợi hại!" Giản Duẫn Náo bị Chu Toa làm cho tức cười.

Chu Toa lo lắng và khó chịu.

Trường học đang êm đẹp, vì cái gì đột nhiên muốn sửa đổi quy tắc diễn đàn vườn trường chứ?

Sớm biết rằng sẽ sửa, cô ta hẳn là trước tiên xóa những bình luận mà cô ta đã phát ra!

Chu Toa gấp đến độ khóc lên, "Giản Duẫn Náo, mình không phải cố ý, mình thật sự không phải cố ý."

Chu Toa đang lúc cầu xin Giản Duẫn Náo tha thứ, An Dương tới.

Nhìn thấy An Dương, Chu Toa tâm lại "Lộp bộp" một chút.

Cô ta đương nhiên biết chuyện gần đây An Dương nhận Giản Nhất Lăng làm đại tỷ.

"Dương, Dương ca.."

"Đừng, cô so với với tôi còn già hơn, đừng Dương ca với Dương ca, đừng làm cho tôi trở nên già đi."

An Dương không có làm bộ làm tịch, "Đơn giản chút đi, An Dương tôi không cùng nữ nhân động thủ, nhưng là tôi kêu Giản Nhất Lăng một tiếng đại tỷ, dựa theo đạo lý, có người đối với cô ấy như vậy, tôi cần thiết muốn quản một chút."

Chu Toa vừa nghe thấy lời này, càng luống cuống, "Dương ca, tôi sai rồi, tôi xin lỗi, khi đó tôi là bị quỷ nhập, mới có thể phát cái loại tin như thế. Tôi thề, cái ảnh chụp kia là Mạc Thi Vận gửi cho tôi! Thật sự!"

Chu Toa một bên xin lỗi một bên ném nồi.
 
Nữ Phụ Muốn Làm Lão Đại
Chương 352


"Tôi không cần nghe cô xin lỗi, tôi muốn cô đi xin lỗi đại tỷ của tôi, cô có hiểu rõ không?"

Nếu Chu Toa không phải là nữ nhân, An Dương đã động thủ rồi, nào còn sẽ cùng cô ta nói nhiều lời vô nghĩa như vậy.

"Hiểu rõ, hiểu rõ!" Chu Toa vội vàng gật đầu đáp ứng.

"Hiểu rõ còn không mau đi?" An Dương đột nhiên đập bàn học bên cạnh một cái, phát ra một tiếng "Phanh" thật lớn.

Đem Chu Toa sợ tới mức cả người đều run lên, sau đó run rẩy mà ở trước con mắt nhìn chăm chú của An Dương cùng các tiểu đệ của cậu, chạy đến lớp tám năm nhất.

Lúc vào lớp tám năm nhất, Chu Toa vội vàng cùng Giản Nhất Lăng đang ở trong phòng học làm bài tập xin lỗi.

"Giản Nhất Lăng, tôi biết sai rồi, cầu xin cô tha thứ cho tôi."

"Không tha thứ." Giản Nhất Lăng trả lời vẫn là trước sau như một mà không cho ai mặt mũi.

Chu Toa gằn giọng hỏi, "Vậy cô muốn tôi như thế nào cô mới bằng lòng tha thứ cho tôi?"

"Không tha thứ." Giản Nhất Lăng đầu đều không có nâng lên.

"Tôi.. tôi.." Chu Toa không biết nên làm cái gì bây giờ, quay đầu nhìn về phía An Dương bên cạnh, "Dương ca, tôi xin lỗi, cô ấy, cô ấy không tha thứ.. tôi.."

"Không tha thứ cô sẽ không tiếp tục xin lỗi sao? Không cần tôi dạy cho cô cầu xin một người tha thứ cho mình như thế nào chứ?"

An Dương liền ngồi lên bàn học bên cạnh, đôi tay vòng ở trước ngực, trông rất ngang tàng.

Chu Toa không có biện pháp, chỉ có thể tiếp tục cùng Giản Nhất Lăng xin lỗi, "Giản Nhất Lăng, cô nói cho tôi biết, tôi làm thế nào cô mới bằng lòng tha thứ cho tôi, chỉ cần cô nói tôi liền làm theo."

"Thôi học, biến mất, chọn một cái." Giản Nhất Lăng trả lời.

Ngữ khí thập phần bình tĩnh, một chút đều không giống như là đang tức giận.

Nghe được lời này, nước mắt Chu Toa đều ngăn không được, mặt đầy nước mắt, "Cô, cái này tính là yêu cầu sao, cô.. cô đây là muốn tôi chết sao?"

Sau đó Chu Toa khóc càng thêm lớn tiếng.

Toàn bộ các bạn học lớp tám năm nhất đều nhìn thấy một màn này.

Mọi người cũng không đồng tình với Chu Toa, bởi vì chuyện Chu Toa ở trên mạng bịa đặt bọn họ đều thấy được.

Cô ta chính mình làm ra chuyện thì phải chính mình tới gánh vác hậu quả tương ứng.

Cô ta lúc trước bình luận hãm hại Giản Nhất Lăng, nên nghĩ đến rằng cô ta không có khả năng cả đời này che giấu được danh tính của mình.

Giản Nhất Lăng mặt không biểu tình mà liếc mắt nhìn Chu Toa một cái, sau đó đối với An Dương bên cạnh nói, "Cô ta quá ồn ào."

An Dương hỏi Giản Nhất Lăng, "Tôi đây cho ngươi đem mời đi ra ngoài?"

Giản Nhất Lăng gật đầu.

Vì thế An Dương bắt đầu đuổi người, "Cút đi cút đi, xin lỗi đều không xin lỗi, chỉ biết khóc khóc khóc khóc, nước mắt cô thật con mẹ nó không đáng tiền, lão tử nhìn thấy đều phiền lòng."

Đừng nói Giản Nhất Lăng cảm thấy Chu Toa phiền, An Dương chính mình nhìn thấy cũng phiền.

"Kia, kia Dương ca, tôi.." Chu Toa lo lắng mà nhìn An Dương, bộ dáng ủy khuất lại sợ hãi.

Tiểu đệ An Dương thấy thế nói, "Tôi nói cô đừng lấy cái loại ánh mắt này mà nhìn Dương ca chúng tôi được không? Quá ghê tởm, làm giống như Dương ca chúng tôi đã làm cái gì đối với cô vậy, cô cũng không nhìn xem đức hạnh của mình, cô cảm thấy Dương ca chúng tôi sẽ có hứng thú đối với cô sao?"

"Đúng vậy a!" Một tiểu đệ khác nói, "Đã không biết xin lỗi, liền chỉ biết khóc, khóc đến còn thật khó coi, Dương ca chúng tôi nếu không phải vì đại tỷ, cũng sẽ không liếc mắt nhìn cô một cái, mau nhanh nhanh mà cút đi, không thấy được Dương ca cùng đại tỷ chúng tôi đều chê cô phiền sao?"

Tiểu đệ kia nói xong, người chung quanh một vòng đều nhịn không được cười.

Chu Toa trong tiếng cười nhạo của mọi người, hoảng loạn mà chạy ra khỏi lớp tám năm nhất.
 
Nữ Phụ Muốn Làm Lão Đại
Chương 353


Mạc Thi Vận mấy ngày nay thật là xin nghỉ, trừ bỏ muốn trốn tránh những đồn đãi vớ vẩn trong trường học, cô còn có một chút chuyện cần thiết phải làm.

Mạc Thi Vận đầu tiên là chủ động đi tìm Hà Kiến Quân, nói cho hắn, hắn hiện tại quấy rầy các cô tiền có được rất ít, mà cô về sau lúc có năng lực có thể kiếm được nhiều tiền, lúc đó hắn có thể cũng sẽ có được nhiều hơn.

Cô biết Hà Kiến Quân không phải thành tâm muốn ở cùng với mẹ con cô, nếu là thật muốn ở cùng với mẹ con cô như vậy, lúc trước cũng sẽ không theo tiểu tam chạy đi, mặc kệ mẹ con cô sống chết.

Cho nên hắn làm ầm ĩ lớn như vậy chỉ có thể có một nguyên nhân là tiền.

Hà Kiến Quân nhìn con gái trước mắt mình, có chút bị lời nói của cô đả động.

Số tiền mà Giản Duẫn Thừa cho hắn cũng có hạn, nếu tương lai con gái hắn ta thành công, hắn có thể có được chính là tiền tài cuồn cuộn không ngừng.

Hơn nữa hắn hiện tại tuổi cũng đã lớn, tình nhân trước đây cũng không có sinh cho hắn đứa con nào.

Hắn liền có một người con gái như vậy, tương lai còn trông cậy vào đứa con gái này để gửi gấm đến cuối đời.

Cuối cùng Hà Kiến Quân đáp ứng, dù sao mục đích của hắn cũng không phải muốn phiền vợ con hắn, mà là vì tiền, tiền nhiều đủ làm cho hắn ăn uống không lo nghĩ!

Mạc Thi Vận đương nhiên không phải thật sự muốn làm cái máy ATM của Hà Kiến Quân, cô chỉ muốn tạm thời ổn định Hà Kiến Quân.

Ít nhất ở giai đoạn hiện tại, cô không thể để Hà Kiến Quân tiếp tục quấy rối.

Sau đó Mạc Thi Vận lại liên hệ với Hà Yến, nói cho Hà Yến rằng người của Giản gia đã biết chuyện bà làm đối với bọn họ.

Mạc Thi Vận rất rõ ràng, chính mình thế đơn lực mỏng nên làm như thế nào mới đối với mình là có lợi nhất.

Nghe Mạc Thi Vận nói xong, Hà Yến lúc này mới hiểu được nguyên nhân mình gần đây bị Ôn Noãn đối đầu.

Hóa ra là Ôn Noãn đã biết toàn bộ sự tình.

Hà Yến giận sôi máu.

Mạc Thi Vận còn nói cho Hà Yến, cô đã giúp bà ổn định Hà Kiến Quân, Hà Kiến Quân trong thời gian ngắn sẽ không tới tìm bà gây phiền toái.

Chỉ với một điểm này, đã làm Hà Yến không thể không một lần nữa nhìn kỹ Mạc Thi Vận.

Mạc Tuệ Cầm là cái người ngu xuẩn, nhưng bà ta sinh ra được một đứa con gái rõ ràng so với bà ta thông minh hơn không ít.

Sau đó Mạc Thi Vận nói với Hà Yến, "Tôi cần bà giúp tôi."

"Giúp cô?" Hà Yến hỏi, "Cô nói xem, cô muốn tôi làm như thế nào giúp cô."

"Thứ nhất, cho tôi nhân mạch cùng tài nguyên, bà trước kia cũng ở trong giới giải trí, tôi biết bà ở trong giới giải trí cũng có ít nhiều nhân mạch và tài nguyên."

"Cô không phải được Tiền thiếu phu nhân kia hỗ trợ sao?" Hà Yến đối với chuyện của Mạc Thi Vận vẫn là biết một ít.

"Không có người nào ngại mình có được nhiều tài nguyên." Mạc Thi Vận nói.

Đây chỉ là một nguyên nhân trong đó, một nguyên nhân khác chính là Mạc Thi Vận hiện tại đối với Tiền thiếu phu nhân không hoàn toàn tín nhiệm.

"Không tồi, chính là đạo lý này, rất có ý tưởng." Hà Yến tán thành quan điểm này của Mạc Thi Vận, "Được, tôi đáp ứng cô, tôi sẽ đem nhân mạch tài nguyên đều cấp đến trên người cô, trợ giúp cô phát triển ở giới giải trí, cũng hy vọng chính cô có thể tranh đua một chút."

Hà Yến không ngại giúp Mạc Thi Vận một phen, nếu Mạc Thi Vận có thể ở giới giải trí một đường đi ra, về sau đối với bà mà nói cũng sẽ là một cái trợ lực.

Mạc Thi Vận tiếp tục nói, "Thứ hai, tôi cần bà giúp tôi an bài một ít.."

Mạc Thi Vận cùng Hà Yến tỉ mỉ nói yêu cầu mà cô cần bà hỗ trợ làm.

Sau khi nói xong, Hà Yến cười, "Cô so với mẹ của cô thông minh hơn."

Hà Yến không nghĩ tới, Hà Kiến Quân cùng Mạc Tuệ Cầm hai cái người ngu xuẩn kia lại sinh ra được một đứa con còn rất có đầu óc.
 
Back
Top Bottom