Cập nhật mới

Ngôn Tình Nữ Phụ Muốn Làm Lão Đại

Nữ Phụ Muốn Làm Lão Đại
Chương 170


Điện thoại di động của Giản Nhất Lăng cuối cùng cũng được bật lên, trên màn hình báo màu đỏ, có hơn 99 cuộc gọi nhỡ, hơn 99 tin nhắn văn bản chưa đọc và hơn 99 tin nhắn WeChat chưa đọc.

Thậm chí có hàng tá tin nhắn chưa đọc trên ứng dụng chuyên dụng của viện nghiên cứu của họ.

Giản Nhất Lăng chọn tắt máy vì cô không biết mình sẽ trả lời họ như thế nào nếu cuộc gọi được kết nối.

Cô ấy chỉ muốn công khai video, đem chân tướng sự việc đưa ra trước mặt.

Giản Nhất Lăng không biết bây giờ cô có thể thay đổi vận mệnh của mình hay không.

Cảnh một mình đối mặt với cái chết trong giấc mơ là quá chân thật, chân thật đến nỗi, khi Giản Nhất Lăng nhớ tới cảnh đó cảm giác sẽ theo sau mà đến.

Giản Nhất Lăng gạt bỏ những suy nghĩ lung tung không nên có trong đầu và tập trung làm những việc trước mắt.

Muốn sống tốt thì trước hết cần sự nghiệp và tiền bạc.

Giản Nhất Lăng lần đầu tiên mở tin tức từ viện nghiên cứu.

Người liên lạc đã gửi cho cô một loạt tin nhắn.

Đó là về hai bệnh án mà cô ấy đã nhận.

Người liên hệ đã liệt kê nhiều cách sắp xếp khác nhau cho Giản Nhất Lăng và sử dụng hợp lý quỹ thời gian có hạn của Giản Nhất Lăng.

Nhưng dù có dung hòa thế nào thì thời gian của Giản Nhất Lăng vẫn là không đủ.

[Phẫu thuật, dự kiến vào ngày 5 tháng sau, liên hệ với bệnh nhân để kiểm tra nhập viện.]

Giản Nhất Lăng đã gửi một tin nhắn đến số liên lạc một cách đơn giản và rõ ràng.

[Ngày 5? Có vội vàng quá không? Bạn có những việc khác cần giải quyết bây giờ.]

Mặc dù thời gian dành cho một ca phẫu thuật ngắn hơn nhiều so với một dự án nghiên cứu thuốc.

Phẫu thuật chỉ cần chuẩn bị trước khi mổ, thời gian mổ thực tế rất ngắn.

Còn việc nghiên cứu thuốc mất ít nhất vài tháng, hay vài năm là chuyện bình thường.

[Ngày 5.] Giản Nhất Lăng lặp lại nó.

Giản Nhất Lăng đã phải nhập viện trong hai ngày này, vừa vặn giúp cô có đủ thời gian để làm việc.

Mẹ của Tần Xuyên là ca bệnh mãn tính, cô và Trình Dịch ban đầu đã vạch ra kế hoạch, đầu tiên cần ổn định tình trạng bệnh.

Tốt lắm, người liên hệ nhìn thấy tin tức này đều biết họ có thuyết phục cũng vô dụng, tiểu tổ tông này khi quyết định thì luôn nói một không nói hai.

[Được rồi, tôi sẽ thông báo để bệnh nhân sắp xếp thủ tục nhập viện ngay lập tức.]

Người liên hệ chỉ có thể liên hệ với nhân viên liên quan để sắp xếp. Tuy nhiên, nếu ca mổ này thành công, nó sẽ giúp ích rất nhiều cho Giản Nhất Lăng.

Loại phẫu thuật này là bài kiểm tra khả năng của bác sĩ phẫu thuật, sau khi thành công, Dr. FS chắc chắn sẽ trở nên nổi tiếng trong ngành.

Điều này rất có lợi cho sự phát triển sự nghiệp cá nhân của cô ấy.

###

Khi Giản Nhất Lăng xác nhận thời gian phẫu thuật cho Giản Duẫn Náo, các câu hỏi liên quan trong ngành cũng dấy lên.

Một số người mong chờ nó, những người khác thắc mắc về nó.

[Dr. FS này thực sự muốn phẫu thuật cho trường hợp này? Là thực sự có bản lĩnh hay là nghé con mới sinh không sợ hổ? ]

[Ai mà biết được, tôi chưa từng nghe nói người này đã trải qua phẫu thuật liên quan trước đây, trước đây không có ca nào thành công, không ai có thể đoán được tỷ lệ thành công của cô ta trong ca phẫu thuật này.]

[Viện nghiên cứu Tuệ Linh luôn luôn làm việc quái đản, không đánh bài theo thói quen, điều này đã nổi tiếng trong ngành, xem ra lần này cũng không ngoại lệ, để một người mới chưa có kinh nghiệm phẫu thuật công khai, thực sự.. một lời khó nói hết.]

[Không phải nói như vậy, hãy nhìn vào quan điểm bài báo được xuất bản trước đây của Dr. FS, thực sự là rất tuyệt vời.]

[Có một câu thành ngữ tên là "lý luận suông", cho dù nói hay như thế nào, dù kiến thức lý thuyết phong phú đến đâu, điều này vẫn khác với thao tác thực tế.]
 
Nữ Phụ Muốn Làm Lão Đại
Chương 171


Hồng Bách Chương cũng ở trước máy tính và xem cuộc thảo luận về phẫu thuật sửa chữa vi mạch thần kinh.

Phải nói rằng cuộc phẫu thuật này đã thu hút sự chú ý của rất nhiều người.

Và là một người đã tham gia vào nó ngay từ đầu, ông càng chú ý chặt chẽ.

Loại phẫu thuật này rất khó, sau khi thành công, chắc chắn danh tiếng của Dr. FS sẽ được nâng lên một tầm cao khác.

Thành thật mà nói, Hồng Bách Chương ước ao mình có thể đến xem trực tiếp ca phẫu thuật.

Nghĩ vậy, Hồng Bách Chương liền dày mặt gửi một tin nhắn cho Trình Dịch, hy vọng rằng Trình Dịch đồng ý để ông có thể đến hiện trường xem cuộc phẫu thuật vào ngày đó.

Phải một lúc sau, Trình Dịch mới trả lời ông: [Tôi không có quyền hạn, tự ông nghĩa ra cách.]

Hồng Bách Chương trong lòng nói, không phải không nghĩ ra cách mới tìm hắn nói sao?

Ngoài việc liên lạc với bọn họ, Hồng Bách Chương không thể nghĩ ra cách nào khác.

Hồng Bách Chương đang tiếp tục xem tin tức, y tá đến gặp ông và nói ông đến phòng VIP1 để kiểm tra tình trạng của bệnh nhân.

"Còn không phải là bị viêm dạ dày sao? Tại sao phải đích thân tôi đi?" Hồng Bách Chương có chút không kiên nhẫn.

Giản lão thái thái cũng thật là, phải một hai bắt ông đến khám trực tiếp mới yên tâm, rõ ràng là các bác sĩ khác ở bệnh viện của họ cũng đủ dùng rồi.

Hồng Bách Chương miễn cưỡng đi bộ đến phòng VIP1.

Nhìn thấy cô gái nhỏ trên giường bệnh, trước mặt đặt một đống sản phẩm điện tử, nhìn thoáng qua có thể thấy đủ loại màn hình máy tính.

Hồng Bách Chương thở dài trong lòng: Bây giờ bố mẹ nuông chiều con thật, ốm nằm viện cũng phải chuyển một đống máy tính lên phòng.

"Thế nào, bụng còn đau không?" Hồng Bách Chương bước đến bên giường hỏi Giản Nhất Lăng.

"Không đau." Giản Nhất Lăng chuyển màn hình máy tính sang trạng thái bảo vệ màn hình trước khi Hồng Bách Chương đến gần.

Hồng Bách Chương hỏi Giản Nhất Lăng một vài câu hỏi nữa như thường lệ và nhắc lại mấy yêu cầu, mấy điểm chú ý.

Viêm dạ dày thực sự không phải vấn đề gì to tát, chỉ cần cô bé không còn chạy nhảy ăn uống nữa thì sẽ không thành vấn đề lớn.

Hồng Bách Chương muốn đi xem phẫu thuật hơn là đi xem cho bệnh nhân viêm dạ dày!

Nhìn vào thiết bị điện tử trước mặt Giản Nhất Lăng, Hồng Bách Chương đột nhiên nhớ đến cuộc nói chuyện mà ông ấy đã nói với Trình Dịch và La Tú Ân, "Nhân tiện, Giản tiểu thư, mạo muội hỏi một câu, cháu đang chơi trò gì với tiến sĩ Trình và tiến sĩ La vậy?"

Hồng Bách Chương đối trò chơi này còn có chút chấp niệm.

Đó là Trình Dịch nói, Giản Nhất Lăng nhưng không có nói qua.

Nhìn Hồng Bách Chương, Giản Nhất Lăng hồi lâu mới đưa ra câu trả lời, "Cuộc xâm lược của trùng tộc."

Gần đây cô chỉ chơi trò này.

Mặc dù cô ấy chưa bao giờ chơi với Trình Dịch và La Tú Ân.

Cô ấy chơi với Trình Dịch và La Tú Ân.. tất cả đều là các loại dữ liệu và nhiều thí nghiệm khác nhau..

"Trò chơi này dường như ta có nghe qua. Hóa ra những người có chỉ số IQ cao đều thích chơi những trò chơi bạo lực như vậy sao?", Hồng Bách Chương trầm ngâm.

Nếu chơi trò chơi này và quen biết với đại thần phẫu thuật, liệu ông có cơ hội đến địa điểm phẫu thuật của đại thần để xem không?

Có lẽ nó thực sự là có thể.

"Giản tiểu thư, khi nào cháu rảnh có thể dạy ta chơi trò chơi đó được không?"

Hồng Bách Chương nghĩ, Giản Nhất Lăng có thể làm quen với Trình Dịch và những người khác thông qua trò chơi đó, cô ấy chắc hẳn là chơi khá tốt.

Hồng Bách Chương tin rằng, không có bạn khi chơi game, chỉ khi chơi tốt mới có thể kết bạn trong game.

"Không dạy được." Giản Nhất Lăng thành thật trả lời.

"Không dạy được? Vậy cháu chính mình như thế nào chơi?" Hồng Bách Chương hỏi.

"Cảm giác." Giản Nhất Lăng nghiêm túc trả lời.

Hồng Bách Chương tham khảo ý kiến không có kết quả, nghĩ rằng, có vẻ như ông quay về phải chơi trò chơi để tìm "cảm giác".
 
Nữ Phụ Muốn Làm Lão Đại
Chương 172


Bởi vì Giản Nhất Lăng sinh bệnh cần tịnh dưỡng, Vu Hi đã mất Lăng thần dẫn anh cùng nâng cấp, tâm tư anh rất ưu thương.

Anh rơi vào tình cảnh chán nản quỳ gối buồn bực.

Bây giờ anh đã ở cấp độ cao hơn, gặp những đối thủ mạnh hơn, nhưng lại trải nghiệm trò chơi rất kém.

Lúc này, anh phát hiện ra rằng Địch Quân Thịnh bắt đầu chơi game.

Vì vậy Vu Hi chân chó đưa trà cho lão đại, "Thịnh gia, cậu có thể đưa tôi cùng nâng cấp không?"

"Có thể."

Vu Hi ngạc nhiên, hôm nay Địch Quân Thịnh phi thường dễ nói chuyện, trực tiếp đồng ý với yêu cầu của Vu Hi, đã khiến Vu Hi xúc động đến mức suýt rơi nước mắt.

Vu Hi nhanh chóng vào trò chơi và tổ đội với Địch Quân Thịnh.

Sau đó..

Địch Quân Thịnh, người luôn hung mãnh, đã chết ngay từ đầu.

Vu Hi sửng sốt.

Bản thân anh ta không trụ được hai phút và chết một cách tê liệt, kết thúc ván đầu tiên.

Vu Hi nghĩ, đây chắc là một tai nạn, Thịnh gia mới bắt đầu chơi, ngượng tay! Nhất định là như vậy!

Chuyện như vậy xảy ra với Thịnh gia một lần là đủ rồi, và chắc chắn sẽ không xảy ra nữa.

Vì vậy, Vu Hi nhanh chóng mở trận đấu thứ hai với Địch Quân Thịnh.

Sau đó..

Lại quỳ.

Vu Hi trợn to mắt.

Trong lòng rất nhiều hoang mang.

Chuyện gì đã xảy ra với Thịnh gia hôm nay?

Đây không giống trình độ bình thường của cậu ấy chút nào!

Vu Hi đánh trống trong lòng, nhưng anh không dám nói chuyện trực tiếp với Địch Quân Thịnh.

Chỉ có thể căng da đầu và tiếp tục tổ đội với Địch Quân Thịnh.

Kết quả vẫn là quỳ.

Trong đó có vài ván, Địch Quân Thịnh đã chết trước cả anh ta.

Vu Hi đã rối tung lên.

Vu Hi rất đau lòng khi chứng kiến số điểm ngày càng giảm sút.

"Cái đó, Thịnh gia, hôm nay tôi sẽ không chơi nữa." Vu Hi rốt cuộc không chịu được nữa.

"Vừa lúc, tôi sắp xong rồi." Địch Quân Thịnh nói.

Sắp xong rồi?

Cái gì sắp xong rồi?

Vu Hi đầy nghi ngờ, khi anh ta bỏ trò chơi và quay trở lại sảnh trò chơi, anh ta đột nhiên thấy rằng bảng xếp hạng, vị trí thứ nhất đã thay đổi từ ZYS thành J10.

J10 thường chơi ít hơn, thường là chơi với Vu Hi.

Nhưng bằng cách nào đó, cô ấy đã leo lên vị trí thứ hai trong danh sách trước đó.

Đứng đầu là Địch Quân Thịnh, không thể lay chuyển.

Hôm nay, vị trí thứ nhất và thứ hai đã có một chút thay đổi.

Vu Hi nhìn bảng xếp hạng này và sững sờ hồi lâu, sau đó rống lên một tiếng buồn bã, "Thịnh gia, đừng nói với tôi cậu cố tình giảm điểm!"

"Ừm." Địch Quân Thịnh đáp lại.

Vu Hi sụp đổ, "ahihi you! Tại sao không nói cho tôi biết!"

Cậu ấy muốn giảm điểm, muốn giảm! Tại sao lại mang anh theo! Anh đã làm gì sai cái gì? Anh vẫn chưa đạt được cấp thượng tông sư đâu!

"Cậu cũng không hỏi tôi." Địch Quân Thịnh đáp.

Vu Hi, "..."

Nội tâm anh có một câu MMP, nhưng không nói ra được.

Vu Hi chỉ biết nuốt nước mắt vào trong, lặng lẽ gửi một tin nhắn cho Giản Nhất Lăng: [Lăng thần, anh bị Thịnh gia khi dễ..]

Giản Nhất Lăng đang ngồi trước máy tính, và nhanh chóng trả lời, [Ừm..]

Một từ "ừm" có nghĩa là cô ấy biết.

[Không phải chứ là Lăng thần, em không thể an ủi anh sao? ]

Hèn mọn Vu Hi, lại đi cầu sự an ủi.

[An ủi.]

Vu Hi nhìn chữ "an ủi" trên màn hình, trong lòng thổn thức.

Vu Hi tiếp tục gửi Giản Nhất Lăng: [Lăng thần, em còn không hỏi anh rằng Thịnh gia đã khi dễ anh như thế nào? ]

[? ]

[Cậu ta đem anh theo làm rớt điểm.. Lăng thần, anh lại xa tông sư thêm chút nữa rồi..]

[Lần sau đưa anh đi.] Giản Nhất Lăng trả lời.

Nhìn thấy vậy, Vu Hi lập tức cao hứng:
 
Nữ Phụ Muốn Làm Lão Đại
Chương 173


Trong thời gian Giản Nhất Lăng nằm viện, bất kể cha Giản và mẹ Giản hỏi như thế nào, Giản lão phu nhân cũng không nói cho họ biết Giản Nhất Lăng ở đâu.

Cho đến ngày thứ ba, khi Giản Nhất Lăng xuất viện, Giản lão phu nhân mới thông báo với Giản Duẫn Thừa, để anh làm lao động miễn phí, có trách nhiệm đón Giản Nhất Lăng trở về nhà cũ.

Sau khi nhận được thông báo từ lão phu nhân, Giản Duẫn Thừa mới biết rằng Giản Nhất Lăng lại phải nhập viện, chỉ là thay đổi khu phòng bệnh thôi.

Giản Duẫn Thừa nhìn Giản Nhất Lăng leo lên xe với đôi chân nhỏ, rồi lặng lẽ ngồi ghế sau, cầm điện thoại di động trong tay, chọc những ngón tay trắng nõn non nớt trên màn hình với vẻ mặt tập trung.

Giản Nhất Lăng nghĩ đến những vấn đề trong công việc mà cô phải làm gần đây, cô không để ý tài xế là ai, là tài xế ở nhà hay ai khác.

Nhìn thấy vẻ ngoài ngoan ngoãn của Giản Nhất Lăng, Giản Duẫn Thừa không biết tại sao lại có một cảm giác đau đớn trong tim mình.

Đã có lúc, anh hài lòng về điều này, hài lòng về cách cư xử tốt của cô bé, hài lòng về sự thay đổi của cô bé.

Nhưng bây giờ sự thật đã được phơi bày, cái ngoan ngoãn này cũng thay đổi hương vị.

"Tiểu Lăng." Giản Duẫn Thừa mở miệng, hô một tiếng.

Giản Nhất Lăng ngẩng đầu lên và bắt gặp ánh mắt của Giản Duẫn Thừa, đôi mắt trong veo, không buồn cũng không vui.

Giản Nhất Lăng nhìn Giản Duẫn Thừa, chờ đợi những lời tiếp theo của Giản Duẫn Thừa.

Giản Duẫn Thừa im lặng nhìn Giản Nhất Lăng, trong lòng có rất nhiều điều muốn nói với cô bé, nhưng khi đối mặt với cô bé, đặc biệt là khi nhìn vào mắt cô bé, Giản Duẫn Thừa không biết phải bắt đầu từ đầu.

Bất luận cái ngôn ngữ gì đều có vẻ tái nhợt vô lực.

"Bệnh viêm dạ dày của em, đã tốt lên chưa?"

"Tốt rồi." Giản Nhất Lăng thành thật trả lời.

Cùng lúc đó, lão phu nhân lên xe cũng có chút không nói nên lời, đứa cháu mình hỏi ngu ngốc cái gì vậy, bé ngoan hẳn phải tốt lên rồi mới xuất viện không phải sao, nếu không sao có thể cho cô bé xuất viện?

Lão phu nhân cũng nhận ra rằng Giản Duẫn Thừa đang mặc chiếc áo len mà Giản Nhất Lăng đã đan cho anh hôm trước, trên cổ cũng đeo chiếc khăn mà Giản Nhất Lăng đã tặng.

Áo len là áo len cổ lọ nên sẽ không hợp với khăn quàng cổ.

Thái độ trả lời các câu hỏi của Giản Nhất Lăng không thay đổi nhiều so với trước đây, giống như trước khi lấy được bằng chứng.

Đúng vậy, đối với cô bé, không có gì thay đổi, cô luôn biết mình không đẩy.

Thay đổi chính là họ.

Khi đến nhà cũ của Giản gia, Giản Vũ Tiệp bước ra chào đón Giản Nhất Lăng, cậu ấy cũng mặc chiếc áo len mà Giản Nhất Lăng tặng.

Hôm nay là cuối tuần, Giản Vũ Tiệp không phải đi học, cậu nói với mẹ rằng cậu sẽ về nhà cũ, mẹ cậu đồng ý mà không nói một lời.

"Nhất Lăng muội muội, chúc mừng em đã bình phục, cuối cùng em cũng có thể ăn những món ngon rồi!"

"Vâng." Giản Nhất Lăng gật đầu với Giản Vũ Tiệp.

"Nhất Lăng muội muội, anh vừa mới giám sát phòng bếp để làm các loại đồ ăn ngon cho em nha!"

Giản Vũ Tiệp ở trong bếp đợi Giản Nhất Lăng về nhà, nhìn chằm chằm tiến độ trong bếp.

"Cảm ơn anh." Giản Nhất Lăng vẫn chưa quen gọi "anh", nhưng cô đang cố gắng làm quen.

"Không cần nói cám ơn, em thích là tốt rồi."

Giản Vũ Tiệp cười ngọt ngào và mãn nguyện, "Đi thôi, phòng bếp có món bò kho, em ăn thử đi."

Giản Vũ Tiệp dẫn Giản Nhất Lăng đi ăn.

Giản Duẫn Thừa bị gạt sang một bên.

Vừa rồi khi Giản Nhất Lăng gọi Giản Vũ Tiệp là "anh", Giản Duẫn Thừa đã nghe rõ.

Giọng nói nhẹ nhàng ngọt ngào, trạng thái thân mật.

Còn Giản Nhất Lăng thì đã lâu rồi không gọi anh là anh cả.

Khoảng cách này khiến khuôn mặt của Giản Duẫn Thừa đầy thất vọng chán nản.

Sau đó, Giản Duẫn Thừa ở lại nhà cũ để ăn trưa.

Tại bàn ăn, không khí giữa Giản Vũ Tiệp và Giản Nhất Lăng rất tốt, Giản Vũ Tiệp sẽ giúp Giản Nhất Lăng lấy đồ ăn, tuy hai người không nói nhiều nhưng cảm thấy rất thân mật.
 
Nữ Phụ Muốn Làm Lão Đại
Chương 174


Giản lão gia và lão phu nhân thật yên tĩnh mà lập thành một nhóm.

Giản Duẫn Thừa bị gạt sang một bên, với một đôi mắt lạnh lùng nghiêm nghị thường vô thức nhắm vào em gái và em họ của mình.

Nếu như Hoắc Ngọc nhìn thấy anh như vậy, cô liền có thể lén lút hưởng thụ mấy ngày.

Sau khi dùng cơm xong, Giản Nhất Lăng vẫn không để ý đến Giản Duẫn Thừa, Giản Nhất Lăng đang tập trung làm việc và đi thẳng vào phòng làm việc của mình.

Giản Nhất Lăng cũng không cảm thấy cái gì, trước đây bọn họ như vậy, cơm nước xong liền ai làm việc nấy.

Giản Vũ Tiệp cũng đi cùng, cậu ấy mang theo tất cả bài tập về nhà.

Hai anh em cùng nhau đi đến phòng làm việc rồi mỗi người đều làm việc của chính mình.

Giản Duẫn Thừa, người đáng lẽ phải có cảm giác tồn tại mạnh mẽ, lại bị hai người họ hoàn toàn phớt lờ.

Lão phu nhân cũng không nhìn đến cháu nội đầu của mình, mà sang một bên nói chuyện điện thoại với các bà bạn.

Cũng còn may, cuối cùng Giản lão gia tử đã gọi Giản Duẫn Thừa đến phòng làm việc của mình để thảo luận về các vấn đề kinh doanh.

###

Mạc Thi Vận trở về nhà sau giờ học và nhìn thấy mẹ cô đang run rẩy với những giọt nước mắt trên khuôn mặt.

"Mẹ, mẹ bị sao vậy?" Mạc Thi Vận bỏ cặp chạy đến, ôm mẹ mình.

Trong ký ức của cô, lần cuối cùng mẹ cô làm điều này là khi cô còn nhỏ, khi cái người xấu kia vẫn chưa biến mất khỏi thế giới của họ.

"Thi Vận, phải làm sao đây? Ông ta đã trở lại, ông ta đã trở lại.."

Giọng Mạc tẩu run lên, đầy sợ hãi.

Sự sợ hãi của bà đối với Hà Kiến Quân đến từ tận đáy lòng.

Nỗi đau năm ấy đã khắc sâu trong tâm trí bà.

Quả nhiên! Mạc Thi Vận biết rằng người đàn ông đó sẽ đến tìm mẹ cô, náo loạn ở trường còn chưa đủ mà còn muốn làm xáo trộn cuộc sống yên bình của cô và mẹ cô!

"Mẹ, đừng sợ ông ta, ông ta không liên quan gì đến chúng ta, chúng ta cũng không phải sợ ông ta!" Mạc Thi Vận an ủi mẹ mình.

"Không, con không biết đâu, Thi Vận, mẹ và ông ta.. chưa ly hôn.."

"Mẹ đang nói cái gì vậy?" Mạc Thi Vận cũng choáng váng.

"Lúc đó ông ta trực tiếp theo tiểu tam chạy đi, mẹ liền coi như không từng có người này, không nghĩ tới ông ta sẽ quay lại."

Mạc tẩu không đọc nhiều sách nên không biết tình huống này.

Lúc đó, bà ấy chỉ quan tâm đến việc làm sao để kiếm tiền nuôi bản thân và con gái chứ không hề nghĩ ngợi nhiều.

Khi Mạc Thi Vận nghe thấy điều này, cô ấy cảm thấy lạnh thấu xương.

"Mẹ, bây giờ đi kiện, đi ngay đi! Ông ta biến mất bao nhiêu năm không quản nửa điểm của mẹ con chúng ta. Ông ta không đủ tư cách làm cha con, làm chồng của mẹ. Chúng ta khởi kiện rồi tòa sẽ tuyên án cho mẹ ly hôn!"

"Nhưng mẹ nghe nói một vụ kiện tốn rất nhiều tiền, mẹ.."

"Mẹ, mẹ không tiết kiệm được ít tiền sao? Trước hết hãy lấy ra đi, học phí của con từ từ tích góp lại cũng được! Không có gì cùng với việc phủi sạch quan hệ với ông ta là quan trọng hơn!"

"Không, Thi Vận, mẹ.. tiền của mẹ hết rồi.."

"Có chuyện gì vậy? Số tiền mẹ tiết kiệm được ở đâu?"

"Mẹ.. mẹ làm mất nó.. hiện tại cổ phiếu đều rớt giá hết rồi.."

"Rớt giá? Cổ phiếu?" Mạc Thi Vận nhìn mẹ mình kinh ngạc.

"Mẹ.. mẹ cũng không muốn.. mẹ nghĩ mẹ có thể kiếm thêm nhiều tiền.."

"Mẹ mất bao nhiêu?"

Mạc tẩu cúi đầu, vẻ mặt buồn bã.

Trong hai năm qua, Mạc tẩu đã tiết kiệm được tổng cộng tám chín vạn, vì tiền cho con gái bà đến trường cao trung tư thục Thịnh Hoa là do Hà Yến đưa cho.

Tiền lương hậu hĩnh mà bà có được khi làm việc tại nhà của Giản gia trừ đi chi phí hàng ngày của hai mẹ con còn có thể dư thừa.
 
Nữ Phụ Muốn Làm Lão Đại
Chương 177


Vì vậy, trường học không biết tại sao Giản Nhất Lăng lại báo danh cuộc thi này.

Mặc dù không có sự hạn chế về đăng ký, nhưng đối với hình thức thi công khai này, tên cô sẽ kèm theo tên Trường cao trung Tư thục Thịnh Hoa, điểm số cũng được công khai.

Chính vì vậy mà khi tổ trưởng tổ hóa học năm ba đem đưa cho Giản Nhất Lăng bộ tài liệu câu hỏi có biểu cảm khó tả.

Các học sinh nhìn biểu hiện của Giản Nhất Lăng cũng rất lạ, có vẻ tò mò về hành động của Giản Nhất Lăng.

Sau khi nghe những lời của Hồ Kiều Kiều, Giản Nhất Lăng đã mở trang web đăng ký trực tuyến lên xem.

Quả nhiên, cô ấy đã tìm thấy tên mình trong danh sách dự thi được công bố trên trang web chính thức.

Hồ Kiều Kiều nhìn Giản Nhất Lăng đang nhìn chằm chằm vào tên của mình, "Cậu không tự mình đăng ký sao?"

Phản ứng của Giản Nhất Lăng không giống như là cô ấy tự mình đăng ký, giống như lần đầu tiên cô ấy nghe nói về nó.

"Không phải tôi."

"Quái, ai xấu xa như vậy đăng ký cho cậu?"

Hồ Kiều Kiều cảm thấy người đăng ký thực sự không tốt, nếu có ai đăng ký cho cô, cô sẽ điên mất.

Hồ Kiều Kiều suy nghĩ một chút, lại thấy lạ, "Không phải, cần số ID và mã số học sinh để đăng ký. Ai có thể nhớ cả hai số của cậu?"

Số ID thì không nói, nhưng mã số học sinh của trường quá dài.

Người bình thường nhớ được của mình thì đã tốt, ai lại nhàn rỗi nhớ mã số của người khác?

Hồ Kiều Kiều thấy rằng kinh nghiệm xem "Thám tử lừng danh Conan" của cô là không đủ.

Hồ Kiều Kiều từ bỏ suy nghĩ về vấn đề này, thay vào đó là an ủi Giản Nhất Lăng, "Nhất Lăng, đừng buồn. Đăng ký thì cứ đăng ký đi. Khi đi thi thì điền các câu hỏi trắc nghiệm tùy ý, nếu may mắn thì có thể được điểm. Mình nghe nói rằng việc ghi điểm trong loại bài kiểm tra này là rất khó. Một số người không đạt được điểm cao như họ đạt được. Có lẽ cậu chọn đại câu trả lời lại có thể đạt điểm cao đó."

"Ừ." Vẻ mặt của Giản Nhất Lăng vẫn bình thường, không có chút nào lo lắng như Hồ Kiều Kiều.

Hồ Kiều Kiều không biết làm thế nào để an ủi cô ấy, vì vậy cô chỉ có thể nói với cô ấy, "Vậy cậu nghĩ thoáng chút nha."

"Ừ."

Sau đó Giản Nhất Lăng mở bộ câu hỏi của cuộc thi hóa học trên bàn, cô ấy muốn xem cuộc thi muốn kiểm tra những gì.

Hồ Kiều Kiều cũng tới, nhìn lướt qua nội dung, Hồ Kiều Kiều chỉ hét lên, "Mình mỗi chữ trong đề này để riêng mình đều biết, nhưng sau khi chúng kết hợp với nhau, mình không biết nó có nghĩa là gì!"

"Còn có, những phương trình hóa học này sao lại kỳ dị như vậy? Có rất nhiều C và rất nhiều H. Có cần phải phức tạp như vậy làm gì không? Đề thi này có thực sự dành cho người không? A Di Đà Phật, ông trời phù hộ, mình trong cuộc sống này không phải làm loại đề thi này, thật là khủng khiếp!"

Hồ Kiều Kiều, người mới bắt đầu học hóa vô cơ, nhìn thấy các phương trình hóa học hữu cơ trên đề thi, mắt thấy toàn sao xẹt, chứ đừng nói đến các mối quan hệ phức tạp trong đó.

###

Hồ Kiều Kiều đã an ủi Giản Nhất Lăng, nhưng một số người đã cười nhạo vấn đề này trên diễn đàn của trường.

Bài đăng ban đầu là đăng danh sách của cuộc thi hóa học này, sau đó cầu chúc trường cao trung Thịnh Hoa sẽ đạt được kết quả tốt trong cuộc thi này và giành vinh quang về cho trường.

Sau đó, khi ai đó nhìn thấy tên của Giản Nhất Lăng lẫn vào danh sách, liền bùng.

[Tôi dường như thấy một cái gì đó kỳ quái trà trộn vào. [Khiếp sợ] ]

[Ở trên lầu không có sai, tôi cũng thấy rồi.]
 
Nữ Phụ Muốn Làm Lão Đại
Chương 178


[Đây không phải chính là Giản Nhất Lăng đã đẩy người anh của mình xuống lầu chứ? Chuyện gì đã xảy ra? Muốn sửa chữa lại chuyện đã làm sao? Sau khi cô ta biến mất vài ngày, cô ta bắt đầu lại tìm sự hiện diện của mình sao? ]

[Lầu trên đừng nói như vậy, đừng quên rằng bạn đã bị vả mặt trong lần tỏ tình lần trước.]

[Lầu trên nghĩ cái gì? Thông tin tỏ tình bị vả mặt không giả, nhưng sự tình cô ta đẩy anh trai của mình là không thể tẩy trắng, chỉ tìm người xóa bài thôi, nghĩ xóa liền không có việc gì sao? Thật sự nghĩ trí nhớ của cư dân mạng thực sự chỉ có ba ngày sao? "

Đã một thời gian kể từ vụ việc của Giản Nhất Lăng, các bài đăng gốc cũng đã bị xóa, nhưng một số người vẫn còn nhớ vụ việc đó.

Bây giờ cái tên Giản Nhất Lăng lại xuất hiện trong mắt mọi người, sự việc trong quá khứ lại bị đào xới lại.

[Tôi không muốn nói, nhưng đây là bài nói về cuộc thi hóa học, chúng ta chỉ thảo luận về nội dung của cuộc thi hóa học có được hay không, nếu muốn trao đổi những thứ khác, hãy mở bài khác ra để thảo luận.]

Câu này được nhiều học sinh tán thành, nên chủ đề liền quay lại nội dung cuộc thi hóa học.

[Vậy thì hãy nói về cuộc thi hóa học. Tất cả chúng ta đều biết kết quả thi của Giản Nhất Lăng là gì. Chúng ta sẽ xem lần này cô ta tự lừa mình như thế nào.]

[Cùng với trên lầu, nhìn cô ta làm xấu hổ trường cao trung Thịnh Hoa.]

[Không đoán ra được, Giản Nhất Lăng bị làm sao, tìm cảm giác tồn tại sao? Có cần thiết không? Làm gì có chuyện tìm ra cảm giác tồn tại này? Muốn tham gia cuộc thi hóa học kia thì thập phần muốn ngược.]

###

Văn phòng chủ nhiệm giáo dục, Lý lão sư, chủ nhiệm giáo dục, chán nản nhìn danh sách.

Giản Nhất Lăng đây là như thế nào?

Cô bé đăng ký loại cuộc thi này để làm gì?

Đây không phải là cố tình làm xấu mặt trường học của họ sao?

Lý lão sư quan tâm nhất đến thanh danh, mặc dù Giản Nhất Lăng tham gia cuộc thi không phải là vấn đề lớn, nhưng ông luôn cảm thấy khó chịu như có một cái gai trong lòng.

Sau khi suy nghĩ, vị chủ nhiệm vẫn cảm thấy không thoải mái, vì vậy ông ta đã đến lớp tám nam nhất để tìm Giản Nhất Lăng.

Vẫn còn sớm, buổi đọc sách buổi sáng còn chưa bắt đầu, ngay khi chủ nhiệm giáo dục xuất hiện, cả lớp đều im lặng.

Chủ nhiệm giáo dục đi thẳng đến bàn của Giản Nhất Lăng," Học sinh Giản Nhất Lăng, tôi nghe nói em đăng ký cuộc thi hóa học này? "

Giọng điệu của chủ nhiệm giáo dục không được thân thiện.

" Vâng. "Giản Nhất Lăng bình tĩnh trả lời.

Cô không giải thích với chủ nhiệm giáo dục việc người khác đăng ký cho cô.

" Em nghĩ như thế nào? Em đã bao giờ nghe nói đến việc xây nhà một tầng rồi một tầng, nền móng không xây tốt thì mái nhà cũng không có khả năng xây được không. Em có biết rằng con người phải học cách đi trước khi bắt đầu chạy, mới có thể bắt đầu thực hiện các động tác cấp độ cao? "

" Vâng. "

Chủ nhiệm giáo dục đã nói rất nhiều, nhưng Giản Nhất Lăng chỉ không mặn không nhạt trả lời một từ" vâng ".

Có một cảm giác vô lực khi một quyền đấm vào nắm bông.

Chủ nhiệm giáo dục giữ một nguyên một khuôn mặt và tiếp tục chất vấn Giản Nhất Lăng bằng một giọng lạnh lùng," Vậy thì bạn học Giản hãy chuẩn bị mọi thứ cho tốt? Lão sư tin rằng em sẽ không đăng ký tham gia một cuộc thi khó như vậy mà không có lý do. "

" Vì tiền thưởng cao. "Giản Nhất Lăng đáp.

Cô ấy vừa nhìn thấy nó khi đang duyệt web.

Giải nhất rất hào phóng.

" Bạn đăng ký là vì tiền thưởng? "

" Vâng. "

" Bạn học Giản thật là có chí hướng cao. Không biết điểm kỳ thi hóa học hàng tháng em có đạt tiểu chuẩn không? "

" Đạt tiêu chuẩn."Giản Nhất Lăng trả lời rất tự tin, không có chút chột dạ nào.

Những người không biết có thể nghĩ rằng cô ấy đã đạt điểm tuyệt đối trong kỳ thi hóa học hàng tháng lần trước.
 
Nữ Phụ Muốn Làm Lão Đại
Chương 179


"Được rồi, được rồi."

Chủ nhiệm giáo dục không còn gì để nói với Giản Nhất Lăng, "Vậy thì em cố lên!"

Nhiều lời hơn nữa, cũng không còn tiện nói ra.

Chủ nhiệm giáo dục không muốn mất thời gian cho Giản Nhất Lăng nữa.

Khi kết quả được công bố, ông có thể tự động bỏ qua người này, thời gian này, ông vẫn nên là chú ý nhiều hơn đến những tuyển thủ hạt giống trong trường của họ, những học sinh đứng đầu các lớp trọng điểm của năm ba.

Họ là những người có triển vọng đoạt giải thưởng nhất trong cuộc thi hóa học này.

Chủ nhiệm giáo dục đến rồi đi, mặc dù nói chỉ có vài câu, nhưng ông ấy đã cho thấy rõ rằng không thích cách làm của Giản Nhất Lăng.

###

Kể từ khi Mạc Thi Vận đăng ký tham gia cuộc thi hóa học, cô ấy đã rất chăm chỉ làm các câu hỏi.

Bộ câu hỏi do nhóm trưởng lớp này gửi đến để giúp đỡ những học sinh đăng ký dự thi, Mạc Thi Vận dự định sẽ hoàn thành trước khi thi.

Điều này càng thêm gánh nặng cho Mạc Thi Vận, người đang học năm thứ ba cao trung.

Cô phải học đến một giờ sáng, trông cô phờ phạc.

Mạc Thi Vận vất vả, Mạc tẩu nhìn thấy ở trong mắt, lòng đau nhói.

Nhưng bà ấy không thể giúp bất cứ điều gì ngoại trừ nấu bữa tối cho con gái mình.

Sau khi Mạc tẩu mang cho Mạc Thi Vận một bữa ăn khuya, bà ấy lại lấy thêm một phần nữa.

"Thi Vận, con đưa cái này cho tam thiếu gia ăn đi?"

Gần đây, đại thiếu gia thường đích thân dẫn tam thiếu gia đi theo, hơn nữa cuộc phẫu thuật của tam thiếu gia cũng đã được xếp lịch, dẫn đến tam thiếu gia ít có thời gian tiếp xúc với con gái bà.

Mạc tẩu sợ rằng tình cảm giữa hai đứa trẻ sẽ phai nhạt sau một thời gian dài, vì vậy bà đã nấu một bữa ăn khuya đặc biệt và nói Mạc Thi Vận tự mình mang đến cho Giản Duẫn Náo.

Mạc Thi Vận nhìn bữa khuya đã chuẩn bị sẵn của mẹ mình, do dự.

Gần đây, mối quan hệ của cô và Giản Duẫn Náo thực sự phai nhạt, cậu đã không trả lời tin nhắn cô gửi cho cậu.

Lúc đầu, Mạc Thi Vận nghi ngờ rằng đó có thể sự kiện tặng quà lần trước bị phát hiện.

Nhưng tiên sinh, phu nhân và cả đại thiếu gia cũng không làm gì đối với mẹ, Mạc Thi Vận dần dần an tâm.

Nếu bị phát hiện, tiên sinh, phu nhân, đại thiếu gia không có khả năng không tỏ thái độ.

Vì vậy Mạc Thi Vận chỉ có thể hiểu là Giản Duẫn Náo gần đây rất bận rộn.

Mạc Thi Vận do dự một lúc, bưng trên tay tô hoành thành súp gà do mẹ cô chuẩn bị, bước đến nhà chính của biệt thự.

Mạc Thi Vận và mẹ cô sống trong ngôi nhà nhỏ cạnh biệt thự của Giản gia, tuy là một ngôi nhà nhỏ nhưng nó tốt hơn nhiều so với ngôi nhà hai mẹ con ở trước kia.

Khi cô đến nhà chính, Mạc Thi Vận cố gắng mở cửa.

Cửa chính là khóa vân tay.

Vân tay của Mạc Thi Vận trước đây đã được ghi lại, nhưng hôm nay khóa cửa lại báo rằng dấu vân tay của cô không chính xác.

Mạc Thi Vận sửng sốt.

Có thể là dấu vân tay đã được ghi lại khi hệ thống an ninh ở nhà được cập nhật gần đây?

Mạc Thi Vận để bữa khuya sang một bên và gửi một tin nhắn cho Giản Duẫn Náo.

[Trong phòng cậu còn sáng đèn, cậu còn chưa ngủ sao? Mẹ tôi đã làm món ăn khuya. Đó là món hoành thánh súp gà yêu thích của cậu. Tôi mang nó lên cho cậu nhé? ]

Sau khi tin nhắn được gửi đi, thời gian trôi qua.

Khoảng năm phút sau, Mạc Thi Vận nhận được câu trả lời của Giản Duẫn Náo: [Không cần đâu.]

Một câu nói đơn giản gồm ba chữ, rõ ràng là từ chối đề nghị của Mạc Thi Vận.

Khi Mạc Thi Vận nhìn thấy ba chữ này, cô không biết tại sao lại cảm thấy không thoải mái.

Sau khi đứng ở cửa một lúc, Mạc Thi Vận trở về căn nhà nhỏ của cô và mẹ cô với bữa khuya.

Mạc tẩu thấy Mạc Thi Vận bưng bữa khuya nguyên vẹn trở lại, "Thi Vận có chuyện gì vậy? Tam thiếu gia ngủ rồi à?"

"Không, cậu ấy ăn rồi, An tẩu đã làm bữa tối cho cậu ấy."

Mạc Thi Vận nói dối, cô ấy không muốn mẹ cô ấy nghĩ nhiều về điều đó.

"Vậy à, vậy để lần sau di." Mạc tẩu có chút tiếc nuối.
 
Nữ Phụ Muốn Làm Lão Đại
Chương 180


Ngày hôm sau, khi tiết học thứ hai kết thúc, tòa nhà dạy học bỗng trở nên sôi động, rất nhiều học sinh đổ xô ra hành lang trường đi vây xem.

Hồ Kiều Kiều tò mò đi theo bọn họ ra ngoài hành lang, nhìn một hồi.

Sau đó quay lại và nói với Giản Nhất Lăng, "Nhất Lăng, có một đại soái ca trong trường, kiểu đẹp trai chảy máu mũi!"

"Ừ." Giản Nhất Lăng không hứng thú với anh chàng đẹp trai.

"Không phải đâu Nhất Lăng. Anh chàng lần này không chỉ đẹp trai mà còn là sinh viên hàng đầu của Đại học Hằng Viễn! Đồng thời, anh ấy vẫn đang học đại học mà anh ấy đã thành lập một công ty Internet với bạn cùng lớp của mình!"

"Ừ." Vẫn không có hứng thú gì.

"Anh ấy tên là.. Tần Xuyên! Nghe nói mọi mặt đều siêu xuất sắc!"

Giản Nhất Lăng ngước nhìn.

Nghĩ lại, công ty của Tần Xuyên gần đây đã phát triển nhanh chóng.

Tương ứng, tên tuổi của Tần Xuyên bắt đầu được người dân ở thành phố Hằng Viễn biết đến.

Trên thực tế, Giản Nhất Lăng biết nhiều hơn những người khác một chút, bởi vì cô đã xem tất cả các báo cáo tài chính của công ty của Tần Xuyên.

Hồ Kiều Kiều tiếp tục nói với Giản Nhất Lăng, "Mình nghe nói rằng anh ấy là thủ khoa đầu vào của đại học Hằng Viễn trong kỳ thi tuyển sinh đại học. Anh ấy có thể đến Bắc Kinh để học tại các trường đại học hàng đầu trong nước, nhưng mình không biết tại sao anh ấy lại chọn Hằng Viễn. Tất nhiên, đại học Hằng Viễn của chúng ta cũng rất tốt, dù sao cũng là giấc mơ mà mình không thể leo lên trong đời."

"Anh ấy tới, làm cái gì?" Giản Nhất Lăng hỏi.

Tần Xuyên không tốt nghiệp Trường cao trung Thịnh Hoa, anh ấy học hết cao trung với học bổng toàn phần của trường cao trung số 1 Hằng Viễn và các điều kiện ưu đãi miễn học phí.

Nếu anh ấy muốn quay lại trường cũ của mình, anh ấy nên quay lại trường cao trung cơ sở số 1 Hằng Viễn, không phải Thịnh Hoa.

"Nghe nói lãnh đạo trường đã mời anh ấy đến giảng bài cho học sinh năm ba. Có lẽ là định hướng ngành học, tương lai nghề nghiệp gì đó."

Thịnh Hoa hy vọng các học sinh trường học của mình sau khi ra ngoài có thể có tiền đồ sáng lạn.

Cho nên sẽ tổ chức tọa đàm cho các học sinh học năm ba, lần này còn mời Tần Xuyên, là một người khi còn là sinh viên mà vẫn có thể mở công ty riêng làm tấm gương cho các học sinh.

Để anh ấy nói ra một chút quá trình học tập, thi đại học, gây dựng sự nghiệp.

Vốn dĩ chuyện này cũng rất bình thường, nhưng Tần Xuyên có giá trị nhan sắc cao, khiến cho cả trường học xôn xao.

Hồ Kiều Kiều mắt đầy ánh sao, "Anh ấy trông đẹp trai, học giỏi, thành lập công ty khi còn trẻ, một công ty Internet, chỉ cần nghe thoáng qua cũng biết là sẽ sử dụng rất nhiều chất xám! A, quả thật là nhân gian lý tưởng. Tại sao cùng sinh ra làm người. Có người lại chiến thắng trong cuộc sống, còn mình mỗi ngày đều lo lắng không biết mình có thể vượt qua hay không?"

Lúc này, một nam sinh bước tới, trào phúng nói.

"Không phải sao. Con người Tần Xuyên còn trẻ, có triển vọng, dựa vào nỗ lực của bản thân mà lập nghiệp, vẫn là sinh viên đại học, đã bắt đầu mở một công ty internet. Không giống như một số người, dựa vào cha mẹ có tiền, quần áo trực tiếp đến tay, cơm ăn được đưa tới miệng, đần độn mà sống cả đời."

Nam sinh nói không chớp mắt, mang mắt kính rất dày.

Cậu ta tên là Vương Hướng Trọng, là một trong những học sinh giỏi nhất lớp tám năm nhất.

Vương Hướng Trọng đã quen coi thường những người có điều kiện gia đình tốt nhưng không chăm chỉ như Giản Nhất Lăng và Hồ Kiều Kiều.

"Vương Hướng Trọng, mình học không tốt, đối với cậu không thành vấn đề, đúng không?" Hoa Kiều Kiều rầu rỉ mà phản bác.

Chỉ là Hồ Kiều Kiều nhát gan, âm thanh nói càng lúc càng nhỏ, thời điểm nói ra một chút khí thế cũng không có.
 
Nữ Phụ Muốn Làm Lão Đại
Chương 181


"Không liên quan gì đến tôi, tôi chỉ nói sự thật, nói sự thật thì không vi phạm pháp luật. Cậu sẽ không chỉ nghe người khác nói tốt về cậu mà còn nghe người khác nói xấu về cậu đúng không?" Vương Hướng Trọng tự tin nói.

Vương Hướng Trọng nói tiếp, "Còn nữa, tôi cũng không nói những người đần độn mà sống cả đời là hai người các cậu, các cậu không cần chính mình dò chỗ ngồi."

Hồ Kiều Kiều bĩu môi.

Tức giận, nhưng không thể phản bác lại.

Vì vậy càng tức giận.

Hồ Kiều Kiều trông như một quả cà tím bị sương muối, uể oải.

Ai kêu cô thi không đạt tiêu chuẩn, không có so được với Vương Hướng Trọng đáng ghét này?

Giản Nhất Lăng nhìn Hồ Kiều Kiều một lúc, thấy cô ấy buồn bã nên quay đầu lại nói với Vương Hướng Trọng, "Lần sau, nếu cậu thi điểm không qua mình, liền đối với Hồ Tiêu, dập đầu xin lỗi."

"Giản Nhất Lăng, cậu bị sao vậy?" Ánh mắt Vương Hướng Trọng có chút khinh thường.

"Đánh cuộc, không đánh cuộc?"

"Có phải nếu cậu thi không qua điểm của tôi, cậu cũng dập đầu xin lỗi?"

"Đúng vậy."

Khi nghe điều này, Vương Hướng Trọng bật cười, những người bạn xung quanh trong lớp cũng nhìn Giản Nhất Lăng với ánh mắt kỳ lạ.

Đúng là thành tích của Giản Nhất Lăng trong kỳ kiểm tra hàng tháng vừa rồi đã được cải thiện, ngay cả chủ nhiệm lớp cũng khen ngợi cô ấy.

Nhưng so với Vương Hướng Trọng, học sinh đứng đầu lớp, sự tiến bộ của cô ấy vẫn kém hơn một chút.

Vừa mới đạt được điểm tiêu chuẩn của cuộc thi, cô ấy đã bắt đầu thách đấu với học bá của lớp.

Quả nhiên, muốn phiêu đến có điểm lợi hại.

Giờ thì mọi người đã hiểu tại sao cô ấy đầu óc nóng lên đi đăng ký tham gia cuộc thi hóa học.

Sau khi đạt điểm tiêu chuẩn các môn của kỳ thi hàng tháng, Giản Nhất Lăng thực sự rất muốn phiêu.

"Được rồi, tôi có cái gì không dám đánh cuộc? Dù sao thì mọi người cũng đã nghe thấy rồi. Nếu tổng điểm của cậu thấp hơn tôi trong kỳ thi tháng sau, cậu liền ngoan ngoãn dập đầu xin lỗi. Hãy nhớ, là dập dầu xin lỗi nha."

Giản Nhất Lăng luôn tỏ ra kiêu căng ngạo mạn, yêu cầu cô phải xin lỗi người khác, trường hợp này có thể nói là rất hiếm thấy.

Càng đừng nói phía trước bỏ thêm hai chữ "Dập đầu".

Hồ Kiều Kiều nhanh chóng kéo Giản Nhất Lăng lại với vẻ mặt lo lắng, "Nhất Lăng, đừng, đừng đánh cuộc chuyện này với cậu ta."

Hồ Kiều Kiều không muốn Giản Nhất Lăng phải dập đầu xin lỗi Vương Hướng Trọng.

Giản Nhất Lăng không nghe Hồ Kiều Kiều khuyên can, mà đồng ý với Vương Hướng Trọng, "Được."

Hồ Kiều Kiều còn uể oải hơn trước.

Phải làm sao bây giờ.

Đạt điểm tiêu chuẩn vận khí tốt còn may mắn có thể đụng phải.

Vương Hướng Trọng, một trong những người giỏi nhất trong lớp, quá khó!

Sau khi Vương Hướng Trọng rời đi, Hồ Kiều Kiều nói với Giản Nhất Lăng, "Nhất Lăng, đến lúc đó, cái dập đầu này mình sẽ thay cậu làm."

"Tại sao?" Giản Nhất Lăng hơi ngạc nhiên.

"Này, những gì cậu ra nói vừa rồi là hai chúng ta, mình cũng không thể trốn tránh!"

Hồ Kiều Kiều cảm thấy chuyện này cũng không phải chuyện riêng của Giản Nhất Lăng.

"Không có việc gì."

"Xác thật, không có việc gì. Cũng chỉ là dập dầu xin lỗi cậu ta. Mình mới không sợ đâu." Hồ Kiều Kiều nói.

###

Tần Xuyên đến trường cao trung Thịnh Hoa để giảng bài, đích thân Lý lão sư, chủ nhiệm giáo dục tiếp đãi anh.

Đối với những người trẻ đầy triển vọng như vậy, Lý lão sư càng yêu mến họ hơn.

Tần Xuyên hôm nay mặc một bộ âu phục chỉnh tề, bộ âu phục màu xanh đen, thắt cà vạt, cúc áo sơ mi đều được cài chặt, vẻ mặt nghiêm túc lạnh lùng, thoạt nhìn có vài phần hương vị cấm dục.

"Sinh viên Tần, em thực sự là niềm tự hào của tuổi trẻ thành phố Hằng Viễn. Nếu học sinh của trường chúng tôi có thể học hỏi từ em 10 hoặc 20%, thầy là chủ nhiệm giáo dục cũng sẽ rất vui mừng."

"Lão sư quá khen. Trường cao trung Thịnh Hoa là một trong những trường cao trung tốt nhất tại thành phố Hằng Viễn, học sinh tài ba ra ngoài cũng có không ít."
 
Nữ Phụ Muốn Làm Lão Đại
Chương 182


"Nhân tiện, thầy nghe nói sinh viên Tần gần đây gặp rất nhiều lão đại trên mạng Internet? Rất nhiều người trong giới Internet quốc tế cũng có liên hệ với em?"

"Không thể nào, lão sư có lẽ đã nhầm lẫn, cùng với giới Internet quốc tế, chắc là Giản Duẫn Thừa, người đã tốt nghiệp trường này, sẽ liên hệ nhiều hơn."

Tần Xuyên đạm nhiên mà trả lời.

"À, đúng rồi." Chủ nhiệm giáo dục mỉm cười.

Giản Duẫn Thừa cũng đã tốt nghiệp trường cao trung Thịnh Hoa, nhưng hơi sớm, khi Giản Duẫn Thừa còn học ở trường Thịnh Hoa thì ông không phải là chủ nhiệm giáo dục.

Ngoài ra còn có Giản Duẫn Mạch, người được cho là thiên tài, hiện cậu ta đang theo học nghiên cứu sinh tại một trường đại học nổi tiếng ở nước ngoài, lão sư của cậu ta là một nhà sinh vật học hàng đầu thế giới.

Nói đến đây, chủ nhiệm giáo dục không thể không nghĩ đến Giản Nhất Lăng.

Họ đều là con của Giản gia, tại sao sự khác biệt giữa anh và em lại lớn đến vậy?

Trong nhiệm kỳ của mình, ông không có được những thiên tài như Giản Duẫn Thừa và Giản Duẫn Mạch, mà lại quản Giản Nhất Lăng, người không biết cố gắng của Giản gia.

Đây là tạo cái nghiệt gì.

Chủ nhiệm giáo dục cùng Tần Xuyên đến giảng đường của trường.

Khuôn mặt của ông ấy tràn đầy tươi cười trên đường đi, bất cứ ai nhìn thấy đều biết ông ấy đang có tâm trạng rất tốt.

Khi Tần Xuyên đến khán phòng, khán phòng đã đầy học sinh năm ba.

Mạc Thi Vận cũng nằm trong số đó, cô ấy không định đến mà ở lại lớp để làm các câu hỏi thi hóa học.

Nhưng lúc đến giờ, Chu Toa lại kéo cô đi đến đây.

Không lâu sau khi Chu Toa và Mạc Thi Vận xích mích lần trước, Chu Toa đã chủ động xin lỗi Mạc Thi Vận.

Mạc Thi Vận không cùng cô ấy so đo, tính tình tốt mà tha thứ cho cô.

Mạc Thi Vận cảm thấy mình không cần thiết phải trở mặt với Chu Toa, cô cũng không muốn gây thù chuốc oán với lớp, cũng không muốn bị mọi người chán ghét như Giản Nhất Lăng.

Mặc dù Mạc Thi Vận đang ở đây nhưng cô ấy vẫn định dùng thời gian này để học nên đã mang câu hỏi thi hóa học theo.

Nghe nói hôm nay người đến thuyết trình vẫn là sinh viên đại học, học rất giỏi, bạn học đánh giá rất cao, lúc đầu Mạc Thi Vận còn tưởng đó là tin đồn.

Nhưng khi nhìn thấy Tần Xuyên, cô mới nhận ra trước đây mọi người đánh giá không quá đáng về anh.

Và những gì Tần Xuyên nói không giống như những lão giáo sư nói, họ toàn nói những điều khoa trương và lý luận suông, anh ấy lại nói chuyện có căn cứ, thực tế.

Đặc biệt, thành quả của anh ngày hôm nay không phụ thuộc vào xuất thân nổi bật, mà là sự nỗ lực của bản thân.

Đây là điều mà Mạc Thi Vận ngưỡng mộ nhất.

Đây cũng chính là những gì cô ấy hy vọng mình có thể làm được.

Mạc Thi Vận vô thức bị Tần Xuyên hấp dẫn sự chú ý, bộ câu hỏi thi hóa học được đem theo không hề được mở ra.

Kết thúc bài phát biểu, Mạc Thi Vận từ trong lòng tán thưởng, sau đó nhìn Tần Xuyên rời đi.

Sau bài phát biểu là giờ ăn trưa.

Chủ nhiệm giáo dục mời Tần Xuyên dùng bữa trong nhà ăn của trường họ.

Tần Xuyên nhìn thấy Giản Nhất Lăng trong nhà ăn.

Cô ấy có vẻ không thích thay đổi quần áo, cô ấy đã ăn mặc như thế này kể từ lần đầu tiên anh nhìn thấy cô ấy, áo trắng quần đen, mái tóc dài ngang lưng buộc thành đuôi ngựa, trông thật thanh tân sạch sẽ.

Một khuôn mặt trắng nõn, thanh tú nhưng lại xa cánh.

Đôi mắt sáng và trong, đó là điều bắt mắt nhất.

Khi Tần Xuyên đang nhìn Giản Nhất Lăng, chủ nhiệm giáo dục tò mò hỏi, "Sinh viên Tần biết Giản Nhất Lăng sao?"

"Vâng." Tần Xuyên không phủ nhận.

"Ồ? Làm thế nào mà sinh viên Tần lại biết Giản Nhất Lăng?"

"Em đã dạy phụ đạo cho cô ấy trước đây, nhưng em không nghĩ cô ấy thực sự cần học phụ đạo." Tần Xuyên trả lời.
 
Nữ Phụ Muốn Làm Lão Đại
Chương 183


Tần Xuyên cảm thấy Giản Nhất Lăng đủ thông minh, học lực kém có thể là do cô ấy không muốn học, nhưng cô ấy có thể nhanh chóng nắm bắt được điều mình muốn học.

Đây là cảm giác của Tần Xuyên đối Với Giản Nhất Lăng trong khoảng thời gian này.

"Đúng là không cần học phụ đạo, học phụ đạo cũng tùy người, có người học rất hữu ích, có người học cũng chỉ lãng phí thời gian."

Chủ nhiệm giáo dục hiển nhiên lý giải sai ý tứ của Tần Xuyên.

Tần Xuyên nhíu mày nhìn cô gái đang trầm mặc cách đó không xa, do dự một lúc, anh vẫn thuận miệng giải thích với ông, "Lão sư hiểu lầm rồi, em nghĩ cô ấy khá tài giỏi."

Tần Xuyên bình thường không phải là người hay giải thích, chuyện của chính mình cũng vậy.

Hôm nay, lại giải thích thêm hai câu, đã rất hiếm.

Nghe được lời nói của Tần Xuyên, vẻ mặt của chủ nhiệm giáo dục rất xấu hổ.

Nhưng bởi vì đối phương là một người trẻ tuổi đầy triển vọng mà ông rất xem trọng, ông có thể chịu đựng một số lời.

Hơn nữa, nói với người ngoài rằng học sinh trong trường ông ta tệ hại thế nào là tự vác đá nện vào chân mình.

Chủ nhiệm giáo dục không ngốc như vậy.

Giờ phút này trong nhà ăn có rất nhiều người, mọi người đều chú ý tới Tần Xuyên, người này sinh ra cao gầy lại lóa mắt, để người ta không chú ý cũng khó.

Nếu không phải ở bên cạnh Tần Xuyên còn có chủ nhiệm giáo dục "Quỷ kiến sầu", rất nhiều học sinh đều muốn tiến tới gần Tần Xuyên.

Mạc Thi Vận cũng ở trong đám học sinh đang ăn cơm, lần nữa nhìn thấy Tần Xuyên, ánh mắt không khỏi bị anh hấp dẫn.

Tuy nhiên, Tần Xuyên không thể chú ý đến Mạc Thi Vận trong số các học sinh vào lúc này.

###

Cuộc thi hóa học diễn ra vào thứ Năm và nhà trường cho phép những học sinh đăng ký nghỉ vào ngày hôm đó.

Là một học sinh đã đăng ký, Giản Nhất Lăng đương nhiên cũng không đến trường vào ngày hôm đó.

Cuộc thi diễn ra vào buổi chiều, các học sinh khác sử dụng nửa buổi sáng cuối cùng để đọc thêm câu hỏi và ôn tập thêm.

Còn Giản Nhất Lăng lại đến viện nghiên cứu.

Mục đích đến hôm nay có hai phần: Một là vì tình trạng của mẹ Tần Xuyên, hai là đến tham gia một cuộc phẫu thuật, làm quen trước với quy trình phẫu thuật của viện.

Trường hợp của mẹ Tần Xuyên do Giản Nhất Lăng và Trình Dịch phụ trách.

Trong thời gian cô bị bệnh, Trình Dịch đã chuyển các dữ liệu liên quan cho cô qua Internet, họ tiến hành phân tích và thảo luận trực tuyến.

Nhưng trong một số trường hợp, Giản Nhất Lăng vẫn cần phải tận mắt chứng kiến để khẳng định thêm.

Mẹ của Tần Xuyên mắc bệnh máu hiếm, chưa rõ nguyên nhân.

Triệu chứng là nồng độ oxy trong máu thấp, trong thời gian dài có thể dẫn đến suy cơ tim, suy khí quản và tổn thương não.

Điều mà Trình Dịch và Giản Nhất Lăng phải làm là tìm ra nguyên nhân gây bệnh và tìm cách khôi phục nồng độ oxy trong máu của bà về mức bình thường.

Hiện tại mẹ của Tần Xuyên đang ở trong phòng bệnh của viện nghiên cứu, với các thiết bị khác nhau được kết nối với cơ thể của bà ấy, theo dõi các chỉ số cơ thể của bà ấy 24/24.

Trình Dịch cũng đã bắt đầu thử những loại thuốc cơ bản nhất, tạm thời có thể sử dụng thiết bị bên ngoài để duy trì nồng độ oxy trong máu để đảm bảo rằng tình trạng thể chất của bà sẽ không xấu đi.

Khi Giản Nhất Lăng đến, viện trở nên sôi động.

Các giáo sư tranh nhau đi tìm Giản Nhất Lăng, La Tú Ân và Trình Dịch một lần nữa không thể xếp hàng lại.

Sau khi thoát khỏi vòng vây của các giáo sư, Giản Nhất Lăng cuối cùng cũng trở về văn phòng của mình.

Giản Nhất Lăng mang đến cho La Tú Ân những bức ảnh có chữ ký của bốn thành viên Jupiter.

"Ahhhh, Nhất Lăng bảo bối, tỷ tỷ yêu em, tỷ tỷ yêu em muốn chết!"

La Tú Ân cầm 4 tấm hình có chữ ký và hôn lên từng tấm một.
 
Nữ Phụ Muốn Làm Lão Đại
Chương 184


Trình Dịch vừa muốn cười nhạo La Tú Ân, thì Giản Nhất Lăng đưa qua một chiếc hộp.

Trình Dịch mở hộp và thấy bên trong là một hình người.

Không, cái này không phải hình người đồ chơi.

Thoạt nhìn, nó giống đồ chơi, nhưng nhìn kỹ mới thấy nó được làm bằng kẹo.

Nhưng bởi vì nó quá tinh xảo, khiến người ta tưởng rằng đó là mô hình đồ chơi, thậm chí còn tinh tế và tinh mỹ hơn.

Giản Nhất Lăng đã sử dụng đường nghệ để tạo cho Trình Dịch một ngự tỷ giả tưởng xinh đẹp, chân dài.

"Nhất Lăng muội tử, là em làm cái này à?" Trình Dịch vội vàng hỏi Giản Nhất Lăng.

Giản Nhất Lăng gật đầu.

Trình Dịch trong lòng tức khắc nở hoa.

Người duy nhất trong viện, theo đúng nghĩa, là một cô gái thuần khiết, đã tặng anh ta, một món quà độc nhất, do chính tay mình làm ra!

Chắc chắn, những người khác trong viện đều ghen tị và căm ghét Trình Dịch.

Ngay cả La Tú Ân cũng không ngoại lệ.

Mặc dù bức ảnh có chữ ký của thần tượng rất đẹp nhưng mô hình người của Trình Dịch do chính tay Nhất Lăng muội tử làm, trông còn hấp dẫn hơn!

Khóe miệng Trình Dịch nhếch lên, nhưng anh vẫn muốn giữ vẻ mặt trịnh trọng.

Ngón tay theo thói quen đẩy kính của chính mình, rồi nói với Giản Nhất Lăng, "Cảm ơn Nhất Lăng muội tử, anh rất thích món quà này."

La Tú Ân cẩn thận nhìn mô hình người bằng đường tuyệt đẹp trên tay Trình Dịch, "Ai da, Trình Dịch, cậu xem ngay cả Nhất Lăng muội tử cũng biết rằng cậu thích thục nữ ngự tỷ 36D trước độn sau kiều! Bản chất của cậu gần như bị phơi bày hết."

"Ân tỷ, khụ khụ." Trình Dịch nhắc nhở La Tú Ân, cái gì "trước độn sau kiều", "thục nữ ngự tỷ", những từ ngữ không nên nói trước mặt Nhất Lăng muội tử.

La Tú Ân giả vờ không hiểu ánh mắt của Trình Dịch, "Những bức tượng nhỏ mà cậu mua trước đây chỉ có thể cầm liền tốt rồi. Giờ thì Nhất Lăng muội tử làm hình người bằng đường, cuối cùng cậu cũng có thể đạt được thứ mình muốn. Chậm, chậm, l**m!"

"Ân tỷ, chú ý lời nói!" Trình Dịch nghiêm nghị nhắc nhở La Tú Ân.

Với kính vàng và áo khoác trắng, Trình Dịch trông vẫn rất nghiêm túc và bảnh bao.

Nhất Lăng muội tử là vị thành niên, Ân tỷ có hay không khi nói phải chú ý một chút?

"Tôi thì làm sao? Tôi kêu cậu ăn kẹo. Cậu ăn kẹo không phải đều như vậy sao?"

La Tú Ân không giữ chút mặt mũi nào cho Trình Dịch.

Trình Dịch, "..."

"Đừng ngại, tôi nghĩ rằng cậu bắt đầu ăn từ bên ngoài, trước tiên ăn một phần quần áo, hắc hắc hắc.." La Tú Ân nở một nụ cười đáng khinh.

"Ân tỷ, chị nghĩ nhiều rồi. Quần áo và thân thể là dính với nhau. Bên trong không phải như chị nghĩ."

Thành Nghị không nói nên lời với La Tú Ân, ở trước mặt Nhất Lăng muội tử, cô ấy không nên thu liễm một chút sao?

"Tách ra làm riêng, làm thân thể trước, sau đó làm quần áo." Giản Nhất Lăng đột nhiên nói, thấp giọng giải thích.

Vì vậy, có những chi tiết dưới quần áo.

Trình Dịch và La Tú Ân đồng thời mở to mắt nhìn Giản Nhất Lăng, đôi mắt của Giản Nhất Lăng rất sáng, đơn thuần và không hề tạp niệm, hoàn toàn trái ngược với những gì cô ấy nói.

La Tú Ân vội vàng nhắc nhở Giản Nhất Lăng, "Nhất Lăng muội tử, lần sau em đưa mô hình đàn ông thì không cần chi tiết như vậy! Đặc biệt đưa cho Trình Dịch, sẽ tiết kiệm được một khoảng thời gian, cậu ta không cần."

Trình Dịch buồn bực nghĩ, tại sao lại không cần?

Nhưng đây là lời Ân tỷ nói, anh không dám phản bác.

"Tốt."

Vậy thì lần sau cô ấy sẽ không làm thế nữa.

Giản Nhất Lăng cần chân thật mới làm như vậy.

Cô ấy biết rất rõ về giải phẫu cơ thể con người, người không mặc quần áo cô đã thấy nhiều, cô ấy đã phẫu thuật rất nhiều.
 
Nữ Phụ Muốn Làm Lão Đại
Chương 185


Sau khi đưa cho La Tú Ân và Trình Dịch quà, Giản Nhất Lăng đi thay quần áo và khử trùng rồi chuẩn bị vào phòng mổ.

Ca phẫu thuật này không khó đối với Giản Nhất Lăng, nó là một ca phẫu thuật cắt bỏ khối u ở phổi.

Phẫu thuật được hoàn thành trong một giờ.

Biểu hiện của Giản Nhất Lăng không phụ sự mong đợi của mọi người.

Quả nhiên, ca phẫu thuật chỉnh sửa dây thần kinh tay được giao cho cô ấy, họ không cần phải lo lắng gì cả.

Sau khi hoàn thành ca phẫu thuật, Giản Nhất Lăng đến phòng của mẹ Tần Xuyên, kiểm tra xong đã là mười hai giờ.

Sau đó, Trình Dịch chở Giản Nhất Lăng đến phòng thi của cuộc thi hóa học lần này.

Phòng thi được thiết lập tại Đại học Hằng Viễn, ban tổ chức đã mượn một tòa nhà dạy học của Đại học Hằng Viễn làm phòng thi.

Mười phút trước khi bắt đầu bài thi, cô mới bước vào cửa phòng thi.

Người giám thị ở cửa nhìn giấy tờ trong tay Giản Nhất Lăng, rồi nhìn bản thân Giản Nhất Lăng, liên tục xác nhận.

Đơn giản vì Giản Nhất Lăng trông không giống học sinh cao trung.

Sau khi xác nhận thông tin là chính xác, Giản Nhất Lăng được đưa vào phòng thi.

Giản Nhất Lăng là người cuối cùng có mặt trong toàn bộ phòng thi.

Thời gian làm bài kiểm tra là hai giờ, chỉ trong vòng chưa đầy một giờ, Giản Nhất Lăng đã nộp bài làm rồi rời đi.

Mặc khác, các thí sinh sau hai giờ mới ra ngoài, cũng có một số người không trả lời được các câu hỏi nên ra sớm.

Sau khi bước ra, vẻ mặt của mọi người đều rất khó xem.

Những người tham gia kỳ thi đã bày tỏ suy nghĩ của mình trên diễn đàn của trường.

[Cuộc thi hóa học này không dành cho con người chút nào! Quá khó! Tôi thậm chí không thể đọc hết các câu hỏi!]

Các học sinh khác tham gia kỳ thi trả lời.

[Không có câu hỏi trắc nghiệm nào, ngay cả tôi cũng không hiểu được.]

[Đây có thực sự là một cuộc thi hóa học dành cho cao trung không? Tôi nghi ngờ cuộc sống.]

[Thành thật mà nói, tôi không chắc chắn được một câu hỏi nào.]

[Mấy câu hỏi đầu tiên tôi còn biết một chút, nhưng tôi thậm chí không biết phải làm gì với những câu hỏi phía sau, vì vậy tôi chỉ có thể viết một vài phương trình hóa học một cách ngẫu nhiên.]

[Tôi nghĩ những người có thể đạt điểm cao lần này đều là đại thần, tôi chỉ có thể là người phàm!]

[Tôi thực sự hoài nghi đợt thi này thật sự có người đạt điểm cao sao? ]

Thí sinh k** r*n, câu hỏi quá khó, so với cuộc thi bình thường không chỉ khó hơn một chút.

Khó trách số tiền thưởng của cuộc thi này cao như vậy, thực sự không phải ai cũng có thể có được.

[Đột nhiên tự hỏi Giản Nhất Lăng làm bài như thế nào.]

[Đừng nhắc tới, mới một giờ làm bài là cô ta đã ra khỏi phòng thi rồi.]

[Lần này đề thi khó, tất cả mọi người cùng cảnh ngộ, ước chừng kết quả của cô ta cũng không đặc biệt khó coi.]

Nếu mọi người làm bài thi được 80 đến 90, còn Giản Nhất Lăng làm bài được 20 đến 30, thì Giản Nhất Lăng hẳn liền khó coi.

Nhưng nếu mọi người làm bài thi được 20 đến 30 và Giản Nhất Lăng đạt điểm 10 thì cũng không khó coi.

Sau khi Mạc Thi Vận thi xong, sắc mặt tái mét.

Vẻ mặt của cô có vẻ hơi hoảng hốt.

Cô không chắc về cuộc thi này.. Cô hoảng sợ.

Trước khi thi, cô đánh rất nhiều câu hỏi và cô nghĩ mình có thể xử lý được đề thi.

Không ngờ câu hỏi lần này lại khó đến vậy, nhiều câu hoàn toàn nằm ngoài đề cương và không nằm trong phạm vi kiến thức môn Hóa học của cao trung.

Phần đầu tuy hơi khó nhưng vẫn nằm trong phạm vi ôn tập, là dạng câu hỏi mà cô gặp phải.

Nhưng cô ấy thậm chí còn không hiểu mấy câu hỏi ở đằng sau.

Bây giờ Mạc Thi Vận chỉ có thể cầu nguyện rằng những học sinh khác, giống như cô ấy, không thể trả lời câu hỏi của trong đề thi một cách chính xác.

Nếu không, số tiền thưởng của cuộc thi lần này có thể bỏ lỡ cô ấy.

Và hậu quả sẽ là điều cô ấy không muốn phải chịu đựng lúc này.
 
Nữ Phụ Muốn Làm Lão Đại
Chương 186


Ngày hôm sau, Mạc Thi Vận đến trường với tâm trạng thấp thỏm, vừa bước vào lớp đã nghe thấy kết quả cuộc thi hóa học được công bố.

Tổng số thí sinh tham gia phần thi môn hóa này không nhiều nên ban tổ chức có thể chỉnh sửa kết quả thi vào buổi tối sau ngày thi.

Ngay sau khi kết quả được công bố, tất cả mọi người đều không thể bình tĩnh.

Mạc Thi Vận nhanh chóng mở điện thoại di động xem trang web chính thức của cuộc thi, cô thực sự nhìn thấy bảng điểm được công bố.

Ba chữ Giản Nhất Lăng lọt vào tầm mắt.

Đứng đầu danh sách.

Vị trí đầu tiên.

Giản Nhất Lăng thực sự là người đầu tiên!

Sự thật này là không thể tin được.

Chưa kể đến việc Mạc Thi Vận từng tiếp xúc với Giản Nhất Lăng không thể chấp nhận được, những người khác cũng không thể chấp nhận được.

Trong cơn khiếp sợ, Mạc Thi Vận nhanh chóng tìm kiếm tên mình trong danh sách.

Khi thấy tên, cô nhanh chóng tìm đến số thứ tự.

Vị trí thứ mười một.

Mạc Thi Vận đứng thứ 11 toàn thành phố.

Chỉ kém một người liền có thể nhận được tiền thưởng.

Mạc Thi Vận mặt tái mét nhìn vào màn hình.

Cô đặt quá nhiều kỳ vọng vào cuộc thi này.

Kỳ vọng càng lớn thì thất vọng càng lớn.

Khoảng trống tâm lý quá lớn, nỗi đau bấy lâu nay tràn ngập lòng cô như thủy triều, nhấn chìm cô.

Lúc này, Chu Toa đi tới, nhìn vẻ mặt buồn bã của Mạc Thi Vận rồi thuyết phục, "Mình nghĩ bây giờ cậu không cần phải quá buồn. Cậu xem vị trí đầu tiên lại là Giản Nhất Lăng. Điều này lạ quá, ai mà không biết trình độ của Giản Nhất Lăng? Cô ta không thể làm tốt các bài kiểm tra hóa học thông thường mà lại giành vị trí đầu tiên trong cuộc thi, cái này quá giả. Mình nghĩ khả năng sai sót hệ thống là khá lớn. Nếu kết quả của cô ta sai, vậy thì cậu là người đứng thứ mười?"

Lời nói của Chu Toa khiến Mạc Thi Vận nghĩ lại.

Không sai, nếu điểm của Giản Nhất Lăng sai, thì cô ấy sẽ đứng thứ mười.

"Nhưng.. đây là danh sách do ban tổ chức thông báo, mình.." Mạc Thi Vận không biết phải làm thế nào để ban tổ chức xác minh lại kết quả.

"Đừng lo lắng, cậu không cần phải vội. Mình nghe nói rằng đã có người nộp đơn rồi. Cậu không phải là người duy nhất nghi ngờ về điểm số của cô ta, mà còn có rất nhiều người nghi ngờ cô ta." Chu Toa nói.

Nghe Chu Toa nói vậy, Mạc Thi Vận cảm thấy nhẹ nhõm hơn một chút.

Nhưng rốt cuộc chỉ là một chút thôi, sự việc vẫn chưa được xác định.

Không chỉ lớp trọng điểm của trường cao trung bị sốc, lúc này cả lớp của Giản Nhất Lăng còn phản ứng dữ dội hơn.

Giản Nhất Lăng vẫn chưa đến trường, mà cả lớp đã bát nháo.

Hồ Kiều Kiều nhìn vào màn hình và xác nhận lại nhiều lần.

"Mình thật sự không hoa mắt, vị trí đầu tiên thật sự là Nhất Lăng, mình thật sự gặp quỷ a!"

Lưu Văn cũng buồn bực, "Người ngồi cùng bàn cậu rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Lần trước cậu ấy nói mời gia sư về học, nhưng cũng không có kết quả nhiều. Bây giờ mình thật sự không tin như vậy?"

"Mình cũng không tin nữa là! Khi cậu ấy đến, mình phải hỏi cậu ấy cái nghi vấn này, gia sư của cậu ấy là thần thánh phương nào."

Hồ Kiều Kiều và Lưu Văn đều nghi ngờ Giản Nhất Lăng.

Sự tiến bộ nhanh chóng của Giản Nhất Lăng trong thời gian ngắn có liên quan đến một phương pháp học tập nào đó của cô ấy, người bị nghi ngờ lớn nhất hiện tại chính là gia sư thần bí mà Giản Nhất Lăng đã mời trong khoảng thời gian này.

Giản Nhất Lăng đến sau một lúc.

Vừa bước vào cửa lớp, cô đã thu hút sự chú ý của cả lớp.

Giản Nhất Lăng không để ý lắm, đi thẳng về chỗ ngồi.

Ngay khi cô ngồi xuống, Hồ Kiều Kiều và Lưu Văn đã kéo cô quay lại.

Hồ Kiều Kiều còn chưa tính, Lưu Văn, người luôn chỉ quan tâm đến việc học, thế nhưng hôm nay cũng muốn xem náo nhiệt.

Hồ Kiều Kiều và Lưu Văn không nghi ngờ điểm số của Giản Nhất Lăng có vấn đề, mà họ muốn hỏi bí quyết tiến bộ của Giản Nhất Lăng.
 
Nữ Phụ Muốn Làm Lão Đại
Chương 187


Giản Nhất Lăng nghi ngờ nhìn hai người họ.

"Giản Nhất Lăng, thẳng thắn sẽ được khoan hồng, chống cự là trừng phạt nghiêm khắc."

Lưu Văn "ép hỏi" Giản Nhất Lăng, "Thành tích gần đây của cậu đã tiến bộ rất nhanh, cậu đã sử dụng độc môn bí pháp nào?"

"Đúng đúng, thẳng thắn sẽ được khoan hồng, chống cự là trừng phạt nghiêm khắc." Hồ Kiều Kiều hưởng ứng.

Đối mặt với hai người thẩm vấn "hung hãn", Giản Nhất Lăng suy tư trong hai giây, "Không có gì, đó là, nhớ kỹ, hiểu bài." Giản Nhất Lăng nói sự thật.

Câu trả lời này làm cho Hồ Kiều Kiều thật sự rất buồn, đối với những câu hỏi đơn giản nhất, cô nhìn thấy cũng không nhớ ra, làm sao có thể hiểu? "

" Vậy còn người gia sư mà cậu thỉnh lúc trước thì sao? Có phải hay không rất lợi hại? Có phải hay không đã dạy cậu rất nhiều? "

Lưu Văn hỏi lại.

" Lợi hại. "Giản Nhất Lăng rất nhận thức năng lực của Tần Xuyên.

Dù chưa nghe kỹ bài giảng của anh nhưng cô không thể phủ nhận trình độ của anh.

" Đó thực sự là công lao của việc học bổ túc! "Hồ Kiều Kiều chỉ có thể nghĩ như vậy.

Lưu Văn vội vàng hỏi Giản Nhất Lăng về thông tin của gia sư," Giản Nhất Lăng, gia sư của cậu tên là gì? Làm gì? Mình có thể tìm ở đâu? "

Giản Nhất Lăng thành thật nói với Lưu Văn về thông tin của Tần Xuyên," Tần Xuyên, sinh viên đại học, Đại học Hằng Viễn. "

Sau khi Giản Nhất Lăng nói xong, Lưu Văn và Hồ Kiều Kiều đồng loạt nhìn cô.

Đây không phải là anh chàng đẹp trai vừa đến trường của họ để diễn thuyết sao?

" Thảo nào cậu tiến bộ nhanh như vậy, cậu học bổ túc với gia sư lợi hại như vậy mà. "Lưu Văn thở dài.

Hồ Kiều Kiều trợn mắt," Nhất Lăng, gia sư của cậu thật sự là anh chàng đẹp trai Tần Xuyên, a, mình thật ghen tị! Thảo nào khi anh ấy đến trường chúng ta ngày hôm đó, cậu không có hứng thú một chút nào, nguyên lai là bình thường đã nhìn đủ rồi. "

Hồ Kiều Kiều và Lưu Văn đang hâm mộ gia sư của Giản Nhất Lăng.

Vương Hướng Trọng bước đến," Các cậu thực sự nghĩ rằng cậu ấy sẽ lợi hại sau khi học bổ túc? Vừa có người vừa phản đối nhà tổ chức và yêu cầu xem xét lại kết quả của Giản Nhất Lăng. "

Mặc dù Vương Hướng Trọng không tham gia cuộc thi hóa học này, nhưng cậu ấy đã nghe thấy rằng rất khó để vượt qua cuộc thi hóa học này.

Ngay cả những siêu cấp đại học bá của trường họ cũng chỉ chiếm vị trí thứ 10.

Tại sao Giản Nhất Lăng lại có thể là người ở vị trí đầu tiên?

" Vương Hướng Trọng, cậu nói vậy là không tốt lắm đâu? Giản Nhất Lăng là bạn học của lớp chúng ta, giải thưởng của cậu ấy cũng mang về vinh dự cho lớp của chúng ta. "

Lưu Văn trịnh trọng giải thích điều này với Vương Hướng Trọng.

" Danh dự có được bằng thủ đoạn không phải là danh dự, mà là sự sỉ nhục. "

Giọng Vương Hướng Trọng lớn và tự tin.

" Vương Hướng Trọng, cậu không có căn cứ, đừng nói nhảm.. "

Hoa Kiều Kiều một lần nữa bị Vương Hướng Trọng chọc giận.

" Có bằng chứng hay không thì đợi khi nào kết quả khảo sát được công bố là sẽ biết có phải không? Còn có hay không có vấn đề, thì trong lòng người đó không phải là rõ ràng nhất sao? Ồ, mình chỉ nói vậy thôi, các cậu cũng không cần dò sẵn chỗ ngồi. "

Vương Hướng Trọng nói xong rồi rời đi.

Nhìn thấy cậu ta như vậy, Hồ Kiều Kiều mặt đầy bất mãn nói nhỏ," Sao lại coi thường người ta như vậy, thành tích kém liền không tiến bộ được sao.. Chúng ta được gọi là tiềm lực tiềm tàng!"

###

Đại học Hằng Viễn, Văn phòng khoa Hóa học.

Trưởng ban tổ chức cuộc thi hóa học này đang ở trong văn phòng mà họ mượn.

Người phụ trách là một người đàn ông trung niên ngoài bốn mươi, mặc vest chỉnh tề.

Trước mặt người đàn ông trung niên là một tờ giấy thi môn hóa học, tên tờ giấy đó ghi: Giản Nhất Lăng.

Cuộc thi hóa học lần này bọn họ tổ chức là siêu khó, học sinh cao trung bình thường khó có điểm cao.
 
Nữ Phụ Muốn Làm Lão Đại
Chương 188


Nhưng điều không ngờ chính là bài thi trước mặt lại có điểm cao bất ngờ.

Với điểm tuyệt đối 100, bài kiểm tra này đạt 98 điểm.

Hai điểm bị trừ là do lỗi ký hiệu.

Và lỗi của ký hiệu này không phải do bất cẩn, cách viết này là cách viết trước đây, quy tắc quốc tế mới được thay đổi trong hai năm trở lại đây.

Nói cách khác, trên lý thuyết, người này có thể làm được toàn bộ bài thi này.

Điều này thật đáng ngạc nhiên.

"Tiên sinh, một số học sinh bây giờ lên tiếng phản đối, họ cho rằng điểm của học sinh này có thể sai trong kỳ thi này." Trợ lý bên cạnh hỏi.

Vì có người xin phúc khảo nên người trong ban tổ chức không thể bỏ qua, theo quy định vẫn phải kiểm tra.

"Còn gì để kiểm tra nữa không? Bài thi không phải ở chỗ này à. Tôi đã đọc đi đọc lại mấy lần từ tối qua đến giờ."

Người phụ trách luôn xem đi xem lại bài thi này trước khi công bố kết quả.

Bài thi được chuẩn bị bởi ông và một số học giả kỳ cựu, không ai có thể tiết lộ trước nội dung.

Bên ngoài không thể biết trước nội dung đề thi.

Phòng thi của họ được kiểm tra rất nghiêm ngặt, phòng thi có đầy đủ các thiết bị giám sát, cộng với thiết bị giám sát của cơ sở họ.

Không thể có gian lận trong kỳ thi.

Thí sinh chỉ có thể trả lời đúng nếu đó là khả năng của bản thân.

Cho nên hiện tại ông cũng muốn biết người đoạt giải nhất cuộc thi này là ai!

"Vậy tôi sẽ trả lời họ, nói rằng không có vấn đề gì với kết quả." Trợ lý hỏi.

"Chờ đã, tôi muốn đến trường gặp trực tiếp bạn học kia, tôi rất tò mò về cô bé."

Còn hai ngày nữa mới trao giải, nhưng lúc này người phụ trách nóng lòng muốn được gặp chính thí sinh.

Nói đi là đi, người phụ trách đã trực tiếp đưa một số nhân viên của mình đến trường cao trung Thịnh Hoa.

Trong phòng làm việc của chủ nhiệm giáo dục trường cao trung Thịnh Hoa, vị chủ nhiệm giáo dục đang nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính và xem liên tục.

Không có gì nhầm lẫn, tên đầu tiên thực sự là Giản Nhất Lăng.

Làm sao có thể là Giản Nhất Lăng?

Đáng lẽ không phải tên của Giản Nhất Lăng mới đúng.

Chủ nhiệm giáo dục không thể hiểu được.

Phải chăng ban tổ chức đã nhầm lẫn khi công bố kết quả?

Khả năng này không phải là không có.

Lúc này, ông nhận được điện thoại từ ban tổ chức, nói rằng họ sẽ đến trường của ông, không biết thuận tiện hay bất tiện cho ông không.

Chủ nhiệm giáo dục nhanh chóng nói rằng nó thuận tiện và chào đón họ bất cứ lúc nào.

Cúp điện thoại, sắc mặt chủ nhiệm giáo dục lập tức trở nên ảm đạm.

Tại sao người của ban tổ chức lại đột ngột đến trường cao trung Thịnh Hoa của họ?

Chẳng lẽ..

Phản ứng đầu tiên của chủ nhiệm giáo dục là nghĩ đến sự vô lý của Giản Nhất Lăng trong danh sách thi.

Không lẽ Giản Nhất Lăng gian lận?

Nghĩ đến khả năng như vậy, chủ nhiệm giáo dục trở nên rất tức giận.

Ông không mong đợi Giản Nhất Lăng sẽ giành danh dự cho trường của họ, nghĩ có điểm thi thì chỉ cần phớt lờ cô ấy là được.

Nếu gian lận trở thành một vụ bê bối lớn trong trường của họ, thì mặt mũi chủ nhiệm giáo dục của ông để ở đâu?

Chủ nhiệm giáo dục hít thở sâu.

Sau nửa giờ, mọi người đã đến nơi.

Chủ nhiệm giáo dục chào đón Tần Thế Hiên tiên sinh, là người phụ trách Viện nghiên cứu vật liệu hóa học Ước Lợi, bằng một nụ cười.

"Tần tiên sinh, thật vinh dự cho trường chúng tôi khi ông có thể trực tiếp đến thăm trường chúng tôi. Thay mặt cho toàn thể lãnh đạo và giáo viên của trường, tôi xin gửi lời chào nồng nhiệt tới ông."

"Chủ nhiệm không cần khách khí. Hôm nay tôi đến đây không phải cái gì quan trọng. Tôi chỉ muốn gặp bạn học Giản Nhất Lăng ở trường của ông, không biết chủ nhiệm giáo dục có tiện hay không tiện."

Nghe đến đây, sắc mặt chủ nhiệm giáo dục đột ngột thay đổi.
 
Nữ Phụ Muốn Làm Lão Đại
Chương 189


Thực sự đúng như dự đoán của ông sao?

Có phải hôm nay người của Viện nghiên cứu vật liệu hóa học Ước Lợi đến là do Giản Nhất Lăng gian lận?

Chủ nhiệm giáo dục trong lòng đột nhiên tức giận, đối với Giản Nhất Lăng nghiến răng nghiến lợi.

Trên mặt, chủ nhiệm giáo dục vẫn nở nụ cười với mọi người ở Viện nghiên cứu vật liệu hóa học Ước Lợi, "Tôi biết rằng chuyện lần này thực sự không tốt. Thay mặt cho bạn học này, tôi xin gửi lời xin lỗi chân thành nhất. Tôi mong các vị xem chuyện đã xảy ra lần này chỉ vì cô bé là một đứa trẻ chưa thành niên, chuyện lớn hóa nhỏ, chuyện nhỏ xem như không có."

Người phụ trách Tần Thế Hiên bối rối không biết nói gì với chủ nhiệm giáo dục, khẽ nhíu mày, "Chủ nhiệm, ý của ông là gì? Chúng tôi đến đây để gặp bạn học Giản Nhất Lăng, ông không phải hiểu lầm cái gì chứ?"

"Không, Giản Nhất Lăng không phải.. không phải gian lận sao? Các vị tới không phải vì.."

Chủ nhiệm giáo dục vẻ mặt khó hiểu.

Nhìn ông ấy như vậy làm cho Tần Thế Hiên bật cười, "Lần đầu tiên tôi gặp phải tình huống như vậy, trường học của mình đạt được kết quả tốt, mà lãnh đạo trường học không vui, lại nghi ngờ học sinh của mình gian lận."

Chủ nhiệm giáo dục tỉnh táo nói, "Vậy thì lần này Tần tiên sinh đến tìm Giản Nhất Lăng là có chuyện gì không?"

Tần Thế Hiên ôn hòa nói, "Đương nhiên. Kết quả thi của Giản Nhất Lăng lần này rất tốt. Tôi xuất phát vì sự yêu thích và háo hức, muốn gặp bạn học này một lần, tôi hy vọng sẽ không làm bạn học này bị chậm trễ quá nhiều thời gian."

Chủ nhiệm giáo dục kinh ngạc đến sững sờ, "Vậy thì.. Vậy tôi sẽ gọi học sinh ấy qua."

Tần Thế Hiên cười nói, "Chủ nhiệm giáo dục nên hỏi trước ý kiến của bạn học này, nếu bạn học này không muốn gặp mặt, chúng tôi cũng không miễn cưỡng."

Viện nghiên cứu vật liệu hóa học Ước Lợi của họ không phải là tổ chức trực tiếp của trường, về mặt lý thuyết không có quyền đến trực tiếp trường để gặp học sinh.

Giản Nhất Lăng đang ở trong lớp, nếu cô ấy không muốn gặp họ, về lý thuyết cô ấy có thể không cần đến.

Chủ nhiệm giáo dục không có khái niệm như vậy, "Không có việc gì, bạn học này nhất định đến."

Chủ nhiệm giáo dục muốn gặp học sinh còn cần quan tâm xem có rãnh hay không sao?

Năm phút sau, Giản Nhất Lăng được gọi đến văn phòng chủ nhiệm giáo dục.

Tần Thế Hiên cuối cùng cũng nhìn thấy học sinh đã khiến ông mong chờ suốt đêm qua.

Bởi vì ông đã nhìn thấy Giản Nhất Lăng trong video giám sát phòng thi, nên không có gì ngạc nhiên khi gặp nhau.

Mặc dù lần đầu tiên nhìn thấy dáng vẻ của cô, ông cảm thấy cô gái nhỏ này trông hơi nhỏ bé.

Giản Nhất Lăng nhìn người đàn ông trung niên ăn mặc khéo léo và khuôn mặt hiền từ trước mặt mình, cô không biết ông ta là ai, tìm mình có chuyện gì.

Khi gọi cô đến, chủ nhiệm giáo dục không giải thích, chỉ nói rằng cô phải lễ phép một chút.

"Học sinh Giản Nhất Lăng, bài thi em trả lời rất tốt, em có thể nói cho tôi biết em đã học được kiến thức này ở đâu được không?"

Tần Thế Hiên tràn đầy tò mò, nhẹ giọng nói, không hề giả tạo.

"Sách, tiểu luận, video, thí nghiệm."

Những kênh nào có thể học và tiếp thu kiến thức một cách độc lập, Giản Nhất Lăng đều cơ bản nói.

"Những lời này của em là thật." Tần Thế Hiên mỉm cười đánh giá.

Chủ nhiệm giáo dục lắng nghe, cau mày mặt nhăn lại, cắt ngang cuộc nói chuyện giữa Giản Nhất Lăng và Tần Thế Hiên, "Giản Nhất Lăng, em nên thành thật về những gì em đã làm. Đừng đợi kết quả điều tra được công bố sẽ quá muộn."

Chủ nhiệm giáo dục rất sợ sau này sự việc của Giản Nhất Lăng bị bại lộ, khiến mọi người đều xấu mặt.

Thay vì chờ đợi chuyện bị nháo nhào phát hiện, tốt hơn hết chính mình nên chủ động tự thú, dập tắt sự việc trước và giữ gìn thanh danh cho nhà trường.
 
Nữ Phụ Muốn Làm Lão Đại
Chương 190


Nhìn về phía chủ nhiệm giáo dục, nụ cười của Tần Thế Hiên chuyển từ dịu dàng tốt bụng sang châm chọc.

Giản Nhất Lăng nhìn chủ nhiệm giáo dục, giọng nói không lớn, bình tĩnh thong dong nhưng lại đặc biệt ngưng trọng, "Em không biết Lý lão sư đang nói cái gì."

"Giản Nhất Lăng, em đây là thái độ gì vậy? Em nhanh chóng thú nhận lỗi lầm của mình với tôi. Trình độ của em, sao đứng vị trí thứ nhất này được, em không thấy lương tâm cắn rứt sao?"

"Không cắn rứt. Lão sư nếu có chứng cứ thì nói tiếp, nếu không có chứng cứ thì tức là vu khống." Giản Nhất Lăng phản bác dứt khoát, lãnh đạm.

"Thầy vu khống em như thế nào? Thầy.."

Tần Thế Hiên nói với giọng điệu kiên quyết và chắc chắn, vì Giản Nhất Lăng mà chứng minh, "Chủ nhiệm, học sinh này nói không sai. Cô ấy không gian lận. Học viện của chúng tôi có thể làm chứng cho cô ấy. Nếu chủ nhiệm có bất kỳ nghi ngờ nào, ông có thể chất vấn học viện của chúng tôi. Rốt cuộc, nếu học sinh này đạt kết quả tốt bằng cách gian lận, thì học viện chủ quản của chúng tôi sẽ chịu trách nhiệm, người phụ trách tôi lại càng đáng trách."

Chủ nhiệm giáo dục nhìn Tần Thế Hiên kinh ngạc.

Đôi mắt ông ta mở to, vẻ mặt đầy vẻ không thể tin được.

Tần Thế Hiên tiếp tục cười nói, "Tôi đã gặp qua không ít kỳ tài, ngày thường điểm kiểm tra không tốt, nhưng lại có năng lực đặc biệt nổi bật ở một số lĩnh vực, ví dụ, một số người, điểm kiểm tra ngữ văn không tốt lắm, nhưng sau này lại trở thành một nhà văn nổi tiếng."

Chủ nhiệm giáo dục bị Tần Thế Hiên nói đến im lặng không trả lời được.

Đồng thời, bởi vì bị phản bác tại chỗ, sắc mặt cực kỳ khó coi.

Tần Thế Hiên tiếp tục cuộc trò chuyện với Giản Nhất Lăng, chọn cách phớt lờ chủ nhiệm giáo dục.

Giản Nhất Lăng cũng trả lời những câu hỏi của Tần Thế Hiên một cách hợp tác, tất cả đều là những câu hỏi chuyên môn, một câu hỏi và một câu trả lời, cùng với một loạt các thuật ngữ chuyên môn.

Chủ nhiệm giáo dục hoàn toàn không hiểu, nhưng nghĩ rằng hai người đang nói chuyện rất suy đoán.

Ông bị coi như không khí, bị bỏ lại một mình.

Một lúc lâu sau, Tần Thế Hiên lấy WeChat của Giản Nhất Lăng, mỉm cười và đưa Giản Nhất Lăng trở về.

Biểu hiện của chủ nhiệm giáo dục thập phần khó coi.

Đối mặt với việc Tần Thế Hiên vô pháp phát tác, ông chỉ có thể đưa Tần Thế Hiên và người của ông rời đi với một nụ cười.

###

Người của Viện Nghiên cứu Vật liệu Hóa học Ước Lợi đã rời trường cao trung Thịnh Hoa, đồng thời, họ cũng đưa ra một tuyên bố công khai trên mạng.

Họ khẳng định rằng cuộc thi hóa học này là công bằng và công chính, không có gian lận, nếu ai suy đoán chính là bôi nhọ tổ chức của họ, thì họ sẽ khởi kiện người tung tin nói xấu theo quy định của pháp luật.

Ngay sau khi tuyên bố được đưa ra, sự nghi ngờ của trường cao trung Thịnh Hoa về giải thưởng của Giản Nhất Lăng đã giảm xuống.

Mặc dù các học sinh bình thường có thành kiến với tính tình đại tiểu thư của Giản Nhất Lăng, nhưng họ sẽ không vì mắng cô hai câu mà chọc phải kiện tụng.

[Tất cả đã được tuyên bố, xem ra thứ hạng của cuộc thi này là thật, tình huống của Giản Nhất Lăng là như thế nào? Sau khi chịu k*ch th*ch đã xảy ra sự thay đổi về chất phải không? ]

[Cái này xem như chịu k*ch th*ch sao? Cô ta không phải đang k*ch th*ch người khác sao? ]

[Không cần biết là chính mình bị k*ch th*ch hay k*ch th*ch người khác, có thể coi đây là một sự thay đổi lớn trong cuộc đời của cô ấy? ]

[Tôi đã nói là không ra oai lâu được đâu, các cậu không tò mò về việc Giản Nhất Lăng bị k*ch th*ch như thế nào sao? ]

[Tôi không nghĩ điều đó kỳ lạ. Chẳng phải cậu đã nói rằng một vài người trong Giản gia khá tuyệt vời sao? Thành tích học tập của Giản Duẫn Náo luôn rất tốt, nghe nói cô ấy có một người anh trai là một nhà sinh vật học thiên tài, gen của cô ấy không có vấn đề gì, nhưng trước đây cô ấy không đặt tâm trí vào việc học nghiêm túc đúng không? ]

[Xem như Giản Nhất Lăng lần này cá mặn xoay mình rồi? Tôi nghe nói rằng cô ấy từng là cái đuôi của lớp họ.]
 
Back
Top Bottom