Cập nhật mới

Ngôn Tình Nữ Phụ Muốn Làm Lão Đại

Nữ Phụ Muốn Làm Lão Đại
Chương 213


Trình Dịch đã giúp Giản Nhất Lăng trả lời câu hỏi này, "Giản Duẫn Náo tiên sinh không cần khách khí. Tiến sĩ FS chữa bệnh có tính phí. Giá cả công khai. Không lừa dối. Nếu Giản Duẫn Náo tiên sinh muốn cảm ơn, anh có thể cân nhắc trả thêm tiền khi thanh toán viện phí."

Nói cám ơn thì có là gì, tốt hơn là cấp cho Nhất Lăng muội tử nhiều tiền hơn một chút.

Nói chung, cảm ơn nói nhiều câu hay ít câu đều không mất tiền.

"Ân, điều này là tự nhiên." Giản Duẫn Náo rất vui vẻ đồng ý.

Giản Duẫn Náo đã thảo luận vấn đề này với cha và anh trai.

Nếu ca mổ thực sự thành công, họ phải gửi lời cảm ơn sâu sắc đến bác sĩ điều trị, tiến sĩ FS.

Trình Dịch nói thêm, "Ngoài ra, Giản Duẫn Náo tiên sinh sau khi bàn tay được tốt hơn, mong rằng khi trở về anh có thể nhìn người khác và mọi việc xung quanh một cách bình tĩnh, tâm bình khí hòa. Nhớ đừng ôm mối hận, dù có gặp chuyện không hay cũng đừng bỏ cuộc. Đừng từ bỏ hy vọng trong cuộc sống, đừng quên bên cạnh luôn có những người luôn quan tâm đến anh."

"Tôi nhớ." Giản Duẫn Náo cũng đồng ý.

Cậu bây giờ đã có hy vọng, nên sẽ không còn ương ngạnh và đầy hận thù như trước nữa.

Một lúc lâu sau, việc kiểm tra kết thúc và Giản Nhất Lăng rời khỏi phòng.

Sau khi Giản Duẫn Náo được kiểm tra một hồi lâu, có người đến tháo bịt mắt và đưa cậu về phòng.

Sau khi Giản Nhất Lăng xác nhận tình trạng của đôi tay Giản Duẫn Náo, cô đi đến phòng bệnh của mẹ Tần Xuyên ở phía bên kia.

Sau đó Giản Nhất Lăng ở trong phòng thí nghiệm cả buổi chiều.

Ngoài việc cùng Trình Dịch theo dõi tình trạng của mẹ Tần Xuyên, Giản Nhất Lăng cũng đã điều chế ra loại kem chống sẹo đã được kiểm chứng bằng nhiều lần thí nghiệm.

Bây giờ cô ấy cần phải tiến hành các thử nghiệm lâm sàng đối với công thức thuốc mỡ này, thu thập dữ liệu lâm sàng để có thể được phê duyệt và nộp đơn xin cấp bằng sáng chế sau này.

###

Hôm nay thứ bảy, Hồ Kiều Kiều phải học bù, địa điểm học bù là ở cạnh nhà cô, cách đó mười phút đi bộ.

Hồ Kiều Kiều tan lớp thì trời đã tối.

Khi rời trường luyện thi, thời điểm rẽ vào con hẻm, một chiếc túi từ trên trời rơi xuống và đội lên đầu Hồ Kiều Kiều.

"..."

Sự việc đột ngột khiến Hồ Kiều Kiều hét lên.

Trước mắt cô tối đen như mực, cô không thể nhìn thấy gì.

Rồi có một lực kéo cô vào sâu hơn trong hẻm.

Hồ Kiều Kiều cảm thấy rằng có rất nhiều người xung quanh cô, và có người đang kéo cô, hành động thô bạo.

Sự đụng chạm xa lạ, làm cô sợ hãi sâu đến tận cốt tủy.

"Cứu! Cứu!" Hồ Kiều Kiều run rẩy và kinh hãi.

Hồ Kiều Kiều hét lên theo bản năng, vùng vẫy tuyệt vọng, cố gắng thoát khỏi những người này.

Nhưng sức lực của cô không có gì đáng nói so với những người xung quanh.

Hồ Kiều Kiều không nhìn thấy gì, có thể cảm thấy ai đó đang chạm vào cánh tay cô và kéo cô.

"A! A! Buông ra! A.." Hồ Kiều Kiều sợ hãi kêu lên, cả người run rẩy.

Cô đã sử dụng tất cả sức lực trong cuộc đời mình.

Nhưng cô vẫn không thể thoát khỏi những người xung quanh.

Những người bên cạnh chạm vào tay cô, cánh tay và thậm chí cả cổ cô.

Hồ Kiều Kiều bị sợ hãi nuốt chửng, cô hét lên như điên, tiếng hét khiến giọng nói của cô trở nên khàn đặc.

Lần đầu tiên trong đời, cô cảm thấy hoảng sợ và tuyệt vọng kinh khủng như vậy.

Trong khi bị kéo, cô nghe thấy giọng nói của một người đàn ông kinh tởm.

"Đừng giãy giụa, chỉ trách cô đã kết bạn với một người như Giản Nhất Lăng? Xứng đáng."

Giọng điệu giễu cợt dường như chế nhạo sự lựa chọn sai lầm của Hồ Kiều Kiều.

Hồ Kiều Kiều không từ bỏ đấu tranh, nhưng sức lực của cô quá nhỏ.
 
Nữ Phụ Muốn Làm Lão Đại
Chương 214


Hồ Kiều Kiều sợ vô cùng, sợ hãi, tủi nhục và tuyệt vọng, hàng loạt cảm xúc đang dìm chết và nuốt chửng cô.

Đúng lúc này, một giọng nói đột ngột xuất hiện, "Một đám chó chết đang làm gì đây? Lão nương đập đầu chó của ngươi!"

Đó là giọng của một nữ nhân, thanh âm khí khách, hồn hậu hữu lực.

Những người đàn ông cố gắng bắt nạt cô đã đình chỉ hành động.

Sau đó là tiếng đánh nhau.

Sau đó Hồ Kiều Kiều nghe thấy tiếng la hét của những người đàn ông và tiếng đồ vật đập mạnh vào tường.

Những người đàn ông r*n r* trong đau đớn, hết người này đến người khác.

Cuối cùng người đàn ông đang nắm tay Hồ Kiều Kiều cũng bị kéo đi.

Hồ Kiều Kiều nhanh chóng cởi bỏ chiếc túi đeo trên đầu, đồng thời cô ngã xuống đất vì suy sụp và sợ hãi.

Hồ Kiều Kiều nhìn trước mắt, phát hiện chung quanh có vài tên côn đồ, tay chân bị trói, trên mặt đất đau đớn r*n r*.

"Cô bé không sao chứ?"

Sau khi Hồ Kiều Kiều tháo mũ đội đầu xuống, La Tú Ân phát hiện ra cô bé bị bắt nạt này cô đã gặp, cô bé là bạn học của Giản Nhất Lăng.

La Tú Ân cởi áo khoác gió, quấn quanh người Hồ Kiều Kiều, quấn lấy thân thể đang run rẩy của cô.

Hồ Kiều Kiều ngây người nhìn La Tú Ân, đột nhiên bật khóc.

Nghe thấy tiếng kêu tuyệt vọng của cô gái nhỏ, La Tú Ân lại trở nên tức giận, quay đầu bước về phía ba tên lưu manh chết tiệt.

Cô ấy từng cái từng cái dậm mạnh vào ba người họ, "Tỷ tỷ, tỷ tỷ, tha mạng, xin tha mạng.."

"Tỷ tỷ, chúng em không nghĩ tới sẽ làm gì cô ấy, chúng em chỉ muốn làm cô ấy sợ, thật sự là.."

"Đúng vậy, tỷ tỷ, chúng em biết sai rồi. Chúng em chỉ muốn dạy dỗ cô ấy một chút. Chúng em cũng sẽ dừng lại nếu chị không đến!"

Những kẻ bắt nạt nằm trên mặt đất cầu xin lòng thương xót và giải thích rằng chúng chỉ muốn dọa Hồ Kiều Kiều hôm nay.

Bọn họ chỉ là những tên côn đồ bình thường, hù dọa người ta cũng không sao, thật sự sao dám làm ra chuyện gì khác.

Họ nghĩ rằng đó là một nhiệm vụ tương đối đơn giản.

Hù dọa một cô bé có lá gan nhỏ này sợ hãi.

Sau khi cô gái nhỏ bị họ làm cho sợ hãi, cô ấy sẽ rời xa người tên Giản Nhất Lăng.

"Tha mạng cho mẹ mày! Đồ chó! Khi bắt nạt người ta sao không thủ hạ lưu tình, lúc bị người ta bắt nạt mới xin tha, ta phi! Mặt X có được không? Lão nương sẽ cho cơm tất niên các người đã ăn năm trước cũng phải phun ra!"

La Tú Ân nhổ nước bọt vào ba người họ, sau đó dùng chân khác giẫm lên bộ phận mỏng manh của người đàn ông.

Trên cơ sở không gây chết người, cô dùng lực không nhỏ.

Đảm bảo rằng nỗi đau sẽ đi sâu vào xương tủy và vĩnh viễn không bao giờ quên được.

La Tú Ân cũng không bên nặng bên nhẹ, cả ba người cùng bị giẫm lên.

Nhất thời ba người đều vì đau đớn mà khóc trên mặt đất, hút khí lạnh, thậm chí không thể kêu lên.

La Tú Ân cảm thấy như vậy là chưa đủ, nhưng lại nghe thấy tiếng thổn thức của Hồ Kiều Kiều, cô quay lại để xoa dịu cảm xúc của cô ấy.

La Tú Ân không phải rất giỏi trong việc an ủi mọi người, vì vậy cô chỉ có thể cố gắng hết sức, "Em gái nhỏ, đừng sợ, có chị ở đây, bọn họ không thể bắt nạt em được! Chị nhớ em, em là bạn học của Nhất Lăng muội tử, em có nhớ chị không?"

Hồ Kiều Kiều nức nở gật đầu.

Cô vẫn nhớ La Tú Ân.

La Tú Ân an ủi Hồ Kiều Kiều và nói. "Chuyện của ngày hôm nay, nếu chị đã gặp, thì chị sẽ lo liệu. Em không cần sợ bọn họ. Đảm khốn nạn này, chị sẽ khiến sự hối hận của chúng còn dài hơn cả móng heo!"
 
Nữ Phụ Muốn Làm Lão Đại
Chương 215


Hồ Kiều Kiều vừa gật đầu vừa nức nở.

Cô thực sự hoảng sợ.

Không lâu sau, tiếng còi của cảnh sát vang lên và cảnh sát đã đến con hẻm này.

Chính La Tú Ân đã giúp Hồ Kiều Kiều gọi cảnh sát.

La Tú Ân ôm Hồ Kiều Kiều lên xe cảnh sát.

La Tú Ân cao khoảng 1, 7m, một thân cơ bắp, ôm Hồ Kiều Kiều không có chút áp lực nào.

Thời điểm ôm lên xe, La Tú Ân còn nói, "Không hổ là bạn cùng bàn với tiểu Nhất Lăng của tôi, thật nhẹ, ôm cả hai người các em chạy marathon cũng không thành vấn đề."

Tất nhiên, nếu bàn về vóc dáng nhỏ, thì Giản Nhất Lăng còn nhỏ hơn.

Những người có tay và chân nhỏ gặp khó khăn khi leo lên xe.

Sau đó, La Tú Ân và Hồ Kiều Kiều đến bệnh viện để kiểm tra chấn thương.

Đám côn đồ hoàn toàn bị bắt theo.

Giản Nhất Lăng vội vã đến bệnh viện sau khi nhận được tin báo từ La Tú Ân.

Hồ Kiều Kiều có rất nhiều vết bầm tím trên người, cô ấy đã bị thương khi bị bọn côn đồ đó lôi kéo vừa rồi.

Hồ Kiều Kiều hai mắt đỏ hoe, vừa khóc, khuôn mặt như mèo vì nước mắt, thân thể không khỏi run lên.

Ngay từ đầu cô đã không phải là một cô gái dũng cảm, cô đã sợ hãi khi gặp phải chuyện như vậy.

Khi Giản Nhất Lăng đến, có hai người cảnh sát đang ghi chép lời khai của Hồ Kiều Kiều.

Hồ Kiều Kiều khóc nức nở kể về những gì cô vừa trải qua.

Đó là một trải nghiệm đau đớn và đáng sợ đối với cô.

Giản Nhất Lăng nghe Hồ Kiều Kiều nói rằng khi cô gần như bị một vài tên côn đồ bắt nạt, tên xã hội đen đã nói những câu đại loại như "Đáng đời cô ấy làm bạn với Giản Nhất Lăng".

Cho nên người tấn công Hồ Kiều Kiều đêm nay thực ra là muốn gây rắc rối cho cô ấy, và cô mới chính là người làm Hồ Kiều Kiều gặp phải những điều này mà lẽ ra cô ấy không nên gặp phải.

Từ giọng nói và tiếng khóc của Hồ Kiều Kiều, Giản Nhất Lăng có thể cảm nhận được sự tuyệt vọng và đau đớn của Hồ Kiều Kiều.

Giản Nhất Lăng sẽ không an ủi mọi người, cô không có kinh nghiệm như vậy.

Nhưng Giản Nhất Lăng cảm thấy rằng cô nên nói điều gì đó ngay bây giờ.

"Mình xin lỗi." Giản Nhất Lăng chậm rãi nói.

Cô cảm thấy rằng cô phải chịu trách nhiệm về việc của Hồ Kiều Kiều.

Câu "Mình xin lỗi" nhàn nhạt và yếu ớt, nhưng đó là điều duy nhất mà Giản Nhất Lăng có thể nghĩ đến, có thể nói với Hồ Kiều Kiều lúc này.

Hồ Kiều Kiều mới nhớ lại chuyện vừa rồi, cô còn có chút kích động, liền thổn thức.

Cô không đáp lại lời xin lỗi của Giản Nhất Lăng.

Nhìn Hồ Kiều Kiều nức nở trước mặt, Giản Nhất Lăng nghĩ rằng cô nên tránh mặt.

Hồ Kiều Kiều có thể không muốn nhìn thấy chính mình vào lúc này.

Giản Nhất Lăng vừa quay lại, Hồ Kiều Kiều đột nhiên đưa tay ra và tóm lấy cô.

Bàn tay bị nắm lại, Giản Nhất Lăng quay lại và nhìn xuống Hồ Kiều Kiều đang nắm tay cô.

Có những nghi ngờ, ngạc nhiên và khó hiểu trong mắt cô ấy.

Hồ Kiều Kiều giọng nói vẫn còn run rẩy, nhưng bàn tay của cô nắm chắc tay của Giản Nhất Lăng không buông ra, "Mình, mình sợ, nhưng mình biết lỗi không phải là do mình hay do cậu, mình, mình, không muốn để lũ khốn đó được như ý! Bọn chúng phạm sai lầm, dựa vào cái gì, mình phải làm những việc theo ý chúng? Mình sẽ không! Mình đã chọn làm bạn với cậu! Mình không muốn làm cho chúng cao hứng!"

Những người đó nhắm vào Giản Nhất Lăng, họ không muốn Hồ Kiều Kiều làm bạn với Giản Nhất Lăng.

Vậy thì Hồ Kiều Kiều không thể làm những gì họ muốn!

Những người đó đã sai, không phải Giản Nhất Lăng.

Hồ Kiều Kiều mặc dù rất buồn và sợ hãi, nhưng trong lòng cô biết rõ nhân quả của sự việc.

Giản Nhất Lăng nhìn Hồ Kiều Kiều đang nắm tay cô, phản ứng có chút sững sờ.

Đây là lần đầu tiên Giản Nhất Lăng nắm tay người khác như thế này.

Cảm giác này thật kỳ lạ và tuyệt vời.
 
Nữ Phụ Muốn Làm Lão Đại
Chương 216


Nhưng điều mà Giản Nhất Lăng có thể chắc chắn là cô ấy không chống cự lại sự tiếp xúc này.

"Cậu không cần xin lỗi." Hồ Kiều Kiều nói tiếp, "Không phải cậu làm tổn thương mình. Tại sao phải xin lỗi? Điều này thật vô lý! Mình, mình rất sợ, rất tức giận! Nhưng.. nhưng không phải cậu làm chuyện xấu. Vậy thì mình không có lý do gì để tức giận với cậu!"

Hồ Kiều Kiều vẫn còn kích động khi nói, cô vừa khóc vừa nức nở.

"Cảm ơn, cảm ơn." Hai chữ "cảm ơn" bình thường được nói ra từ miệng Giản Nhất Lăng, với sức nặng tăng thêm.

Hồ Kiều Kiều đỏ hoe mắt lắc đầu, "Không phải lỗi của cậu, thật sự không cần nói xin lỗi hay cảm ơn!"

La Tú Ân tình cờ nhìn thấy cảnh này khi bước vào.

Giản Nhất Lăng đứng bên giường, với thân hình nhỏ nhắn, trông mềm mại, trắng trẻo, tưởng chừng như rất dễ bị khi dễ.

Người nằm trên giường trông lớn hơn Giản Nhất Lăng một chút, nhưng cũng không lớn hơn cô là bao.

Hai cô bé nắm tay nhau trò chuyện.

La Tú Ân mỉm cười đi tới, trong tay cầm rất nhiều thứ.

La Tú Ân vừa đi ra ngoài mua sắm cho Hồ Kiều Kiều, mua một số nhu yếu phẩm hàng ngày và bữa tối.

Biết rằng Giản Nhất Lăng cũng ở đây, cô cũng mua thêm một phần cho Giản Nhất Lăng.

"Nhất Lăng em cũng ăn thêm một ít đi. Không cần sợ béo phì, có thể bổ sung năng lượng hợp lý, rất tốt cho sức khỏe."

Hồ Kiều Kiều và Giản Nhất Lăng đều ăn một ít.

Sau khi bổ sung thể lực xong, tâm trạng của Hồ Kiều Kiều cũng ổn định trở lại.

Sau đó Hồ Kiều Kiều nhìn La Tú Ân, cô ấy vừa cảm kích vừa ngưỡng mộ, "Chị.. chị thật sự rất lợi hại.."

Lần trước khi cô nhìn thấy La Tú Ân đánh bọn tìm Giản Nhất Lăng gây phiền toái ở cổng trường, Hồ Kiều Kiều đã nghĩ cô ấy thật sự rất lợi hại.

Hôm nay cảm giác này còn sâu sắc hơn.

"Em không cần khách khí, đây là chuyện nhỏ. Em là bạn của Nhất Lăng, tức là bạn của chị. Lần sau nếu có chuyện phiền toái, cứ gọi điện thoại cho chị." La Tú Ân nói.

La Tú An không biết tại sao lại mang lại cho mọi người cảm giác an toàn.

Hồ Kiều Kiều hơi xấu hổ, nhưng cảm thấy rất nhẹ nhõm.

Vì vậy, theo những gì La Tú Ân nói, thông tin liên lạc của cô đã được lưu lại.

Sau một thời gian cùng Hồ Kiều Kiều ở bệnh viện, La Tú Ân và Giản Nhất Lăng rời bệnh viện.

Khi đi xuống cầu thang, La Tú Ân nói với Giản Nhất Lăng, "Nhất Lăng muội tử, mấy tên côn đồ nhỏ đó vừa rồi đã khai. Chúng nhìn thấy phần thưởng trên trang web đen mới đi kiếm Hồ Kiều Kiều gây rối. Nhưng cụ thể ai tung ra tin tức, bọn họ cũng không biết. Thông tin trên web đen không dễ tìm. Chị đã nhờ người trong viện nghiên cứu liên hệ với một số chuyên gia máy tính để giúp em tìm ra. Chỉ cần biết người này là ai, chị sẽ giúp em đánh hắn thành cái đầu chó!"

Bởi vì một chuyên gia máy tính như vậy không dễ tìm, La Tú Ân vẫn chưa tìm được tin tức.

Đang nói chuyện thì điện thoại của Giản Nhất Lăng đổ chuông.

Giản Nhất Lăng lấy điện thoại di động ra và thấy cuộc gọi là một số lạ.

Giản Nhất Lăng do dự rồi trả lời điện thoại.

Giọng nói của một thanh niên phát ra từ điện thoại, "Tiểu Lăng Lăng, anh là Hoắc Ngọc ca ca của em."

Giản Nhất Lăng cầm điện thoại trầm mặc một trận, "..."

"Không phải chứ, Tiểu Lăng Lăng, đừng nói với anh là em không còn nhớ anh nữa."

"Còn nhớ."

Đó là người bạn thân của Giản Duẫn Thừa, hiện giờ anh ấy đang ở nước ngoài, và là thành viên cốt cán trong công ty game của Giản Duẫn Thừa.

Hoắc Ngọc đã theo Giản Duẫn Thừa đến Giản gia, và gặp Giản Nhất Lăng ban đầu vài lần.

"Tiểu Lăng Lăng, em gọi anh là anh Ngọc, anh sẽ nói cho em một tin tức, em có muốn biết không?"
 
Nữ Phụ Muốn Làm Lão Đại
Chương 217


Nghe xong lời của Hoắc Ngọc, Giản Nhất Lăng dứt khoát cúp điện thoại.

Một lúc sau, điện thoại lại reo, vẫn là số này.

Giản Nhất Lăng đã kết nối lại.

"Tiểu Lăng Lăng, sao em so với anh trai của em còn vô tình hơn nữa vậy? Không phải muốn lừa em một tiếng" anh "thôi sao? Sao lại khó như vậy?" Hoắc Ngọc bất lực.

Anh trai vô tình, em gái còn vô tình hơn.

Đời trước anh đã nợ anh em của họ bao nhiêu chứ?

Sợ Giản Nhất Lăng một lần nữa cúp điện thoại, Hoắc Ngọc chỉ có thể nói ra mục đích cuộc gọi của mình, "Tiểu Lăng Lăng, anh không trêu chọc em nữa, đây là chính sự, anh vừa rồi nhìn thấy tên em trên trang web đen. Ai đó thực sự đã chi 10.000 nhân dân tệ phần thưởng để bắt nạt bạn cùng bàn của em! Để bạn cùng bàn của em học một bài học, hơn nữa về sau nhìn thấy em phải trốn đi thật xa! Đây không phải là những gì anh nói, đây là nguyên văn lời người treo thưởng nói!"

"Tất nhiên là anh đã giúp em kiểm tra địa chỉ IP của người đăng phần thưởng, anh đã gửi thông tin tương ứng với địa chỉ IP đến điện thoại di động của em. Ngoài ra, anh đã gỡ cái phần thưởng về em trên web đen."

Hoắc Ngọc là một bậc thầy trong lĩnh vực này, anh ấy lo liệu mọi thứ chỉ trong vài phút.

Hành vi của Hoắc Ngọc khiến Giản Nhất Lăng ngạc nhiên.

Cô biết Hoắc Ngọc là một cao thủ về máy tính, nhưng cô không ngờ rằng chuyện này lại thu hút anh.

Sau khi Giản Nhất Lăng dừng lại một lúc, nói lời cảm tạ, "Cảm ơn."

Vừa rồi Giản Nhất Lăng và La Tú Ân còn đang nghĩ cách tìm người treo phần thưởng, thì Hoắc Ngọc đã gửi thông tin cho họ.

"Không cần cám ơn, bây giờ em không sao chứ?"

"Không có việc gì."

"Không có việc gì liền tốt. Nếu có chuyện gì xảy ra với em, anh cả của em sẽ giết anh mất! Vì mạng nhỏ của anh, em hãy luôn luôn tốt nhé."

Nếu loại chuyện trên mạng này không được xử lý kịp thời, Giản Nhất Lăng sẽ gặp nguy hiểm, Hoắc Ngọc cảm thấy ngày chết của mình không còn xa.

"Ân." Giản Nhất Lăng đồng ý, rồi cúp điện thoại.

Quả nhiên, Hoắc Ngọc đã gửi một tin nhắn văn bản cho Giản Nhất Lăng.

Tin nhắn là một địa chỉ và thông tin gia đình tương ứng với địa chỉ.

La Tú Ân nghiêng người nhìn xem, "Chủ hộ, Khâu Lợi Diệu? Là ai?"

"Hiệu trưởng trường cao trung Thịnh Hoa."

Địa chỉ IP là nhà của Khâu Lợi Diệu, nên rất rõ ràng là ai đã làm chuyện này.

"Hả? Hiệu trưởng trường của em?" La Tú Ân cảm thấy tức giận, "Đi, đi đánh tên khốn kiếp đó với chị!"

La Tú Ân tính tình nóng nảy, gặp chuyện khó chịu thì chỉ muốn đánh đấm.

Không đánh chết được, nhưng dù sao cũng không thể để mắc nghẹn.

Giản Nhất Lăng giữ lấy La Tú Ân, "Em sẽ giải quyết."

Giọng điệu của Giản Nhất Lăng kiên định, biểu cảm trên gương mặt cô cực kỳ nghiêm túc.

Sự việc của Hồ Kiều Kiều không phải là chuyện nhỏ, tuy không dẫn đến hậu quả nghiêm trọng nhưng không có nghĩa là sự việc này có thể bị cho qua.

La Tú Ân nhìn chằm chằm Giản Nhất Lăng một lúc, "Chị biết."

Mặc dù lo lắng về vấn đề này, nhưng cô cũng tin rằng Giản Nhất Lăng có khả năng tự xử lý mọi việc.

Họ là đồng nghiệp, trong viện nghiên cứu của họ, tin tưởng năng lực của đồng nghiệp là phẩm chất cơ bản, nếu ngay cả năng lực của đồng nghiệp cũng không thể tin tưởng thì việc hợp tác tiếp theo sẽ không thể.

"Nhưng Nhất Lăng, em sẽ phẫu thuật vào chiều mai."

Nếu Giản Nhất Lăng phải giải quyết chuyện này bây giờ, thì có thể phải hoãn đến cuộc phẫu thuật ngày mai.

"Ân." Giản Nhất Lăng biết.

Nhưng cô ấy vẫn phải giải quyết vấn đề này trước.

"Được, vậy em tự mình nhìn thời gian đi."

La Tú Ân tôn trọng sự lựa chọn của Giản Nhất Lăng.

La Tú Ân đi trở về.

Trước khi đi, cô dặn dò, nếu có chuyện cần cô ấy, thì hãy gọi cho cô ấy.

Giản Nhất Lăng trước tiên quay trở lại chiếc xe đã chở cô đến, yêu cầu tài xế đưa cô về nhà trước.

Trên đường về nhà, Giản Nhất Lăng bắt đầu biên tập tin tức.
 
Nữ Phụ Muốn Làm Lão Đại
Chương 218


Hiện tại Hoắc Ngọc đang ở văn phòng của chính mình, bên này vẫn là ban ngày.

Bảy hoặc tám màn hình đã được đặt so le trước mặt anh.

Sau khi gọi điện thoại quốc tế cho Giản Nhất Lăng, anh ung dung dựa lưng vào ghế.

Chuyện vừa rồi có nên nói cho Thừa thiếu biết không?

Vẫn không nên nói ra? Nói ra bị anh ta đánh thì sao? Điều gì sẽ xảy ra nếu anh ta lại sắp xếp một nhiệm vụ không thể hiểu được một lần nữa?

Dạo này anh đã sống như một bảo mẫu, không nên tự kiếm việc cho mình?

À, đúng vậy, anh vẫn không nên lắm chuyện.

Dù sao, nếu Tiểu Lăng Lăng bị ủy khuất, cô bé sẽ nói với anh trai của mình.

Tốt hơn hết là để giao Lăng Lăng tự nói chuyện với Thừa thiếu.

Coi anh như người trong suốt là được rồi.

Công đức và danh vọng cùng ẩn đi.

Bất quá, giọng nói của Tiểu Lăng Lăng vẫn như trước, mềm mại và ngọt ngào như nước mật.

Không biết bây giờ cô bé trông như thế nào, có còn giống như khi còn bé không, khuôn mặt nhỏ nhắn mềm mại, hai má phồng lên khi tức giận, cái miệng bĩu ra, bộ dạng bà cô nhỏ ai chọc tới cũng không cho cảm xúc tốt.

Hahahaha.

Hoắc Ngọc trước kia chọc Giản Nhất Lăng tức giận, nhưng sau đó đã bị Giản Duẫn Thừa đánh.

###

Giản Nhất Lăng nhận được một cuộc gọi từ Vu Hi trước khi cô ấy về đến nhà.

"Lăng thần! Em đi đâu vậy? Bà nội Giản nói em đã đến bệnh viện? Em bị sao vậy?"

Giọng Vu Hi có vẻ rất lo lắng.

Anh vừa đến Giản gia để tìm Giản Nhất Lăng, và Giản lão phu nhân nói với anh rằng Giản Nhất Lăng đã đến bệnh viện.

Chỉ nói xong câu này, bà liền cùng chị em bạn già nấu cháo điện thoại, đem Vu Hi một vố hỏng luôn.

Vết thương trên tay Thịnh gia còn chưa lành, Lăng thần lại đến bệnh viện?

Đó không phải là giết anh sao?

Vu Hi đây là bị Giản lão phu nhân cấp cho cái hố.

Anh không tự nghĩ tới, nếu Giản Nhất Lăng thật sự phải nhập viện, Giản lão phu nhân làm sao có thể nhàn nhã nói chuyện điện thoại với chị em của mình.

"Tôi không sao." Giản Nhất Lăng trả lời, với một giọng điệu điềm tĩnh lộ ra vài phần thiên nhiên ngoan ngoãn.

"Không được, không được, em cho anh biết địa chỉ hiện tại của em ngay lập tức, anh sẽ đến ngay."

Vu Hi không tin lời Giản Nhất Lăng, lần trước cô ấy bị viêm dạ dày cũng nói không có việc gì, còn lại chạy lung tung. "

" Lập tức liền trở về. "Giản Nhất Lăng không muốn đem sự tình nói với Vu Hi.

Vu Hi liếc nhìn Địch Quân Thịnh bên cạnh, tiếp tục hỏi không chút nản chí," Không được, em cho anh địa chỉ ngay! "

" Trên đường về, tôi sẽ tới ngay. "

Biết rằng Giản Nhất Lăng lập tức về tới, Vu Hi không tiếp tục truy vấn, nhưng trực tiếp đến thẳng Giản gia.

Khi Giản Nhất Lăng đến cửa, cô nhìn thấy Vu Hi và Địch Quân Thịnh đang ngồi trên ghế sô pha trong phòng khách ở nhà.

Giản lão gia và Giản lão phu nhân đã quen với việc họ đến nhà, nên không ra tiếp đón họ, hai người đều có việc riêng để làm, chỉ có người giúp việc pha trà cho họ.

" Lăng thần, em về rồi! "Vu Hi vội vàng đứng dậy, nghiêng người kiểm tra tình trạng thể chất của Giản Nhất Lăng.

Sau khi xác nhận không có chuyện gì với Giản Nhất Lăng, anh ấy tiếp tục hỏi," Lăng thần, em đến bệnh viện làm gì? "

" Bạn, bị bắt nạt. "

" Ai bắt nạt bạn của em? "Vu Hi nhướng mày, bị bắt nạt mà phải nhập viện, đây không phải là vấn đề nhỏ.

" Không sao, tôi xử lý được. "

Giản Nhất Lăng không muốn làm phiền Vu Hi và Địch Quân Thịnh.

" Đừng nha Lăng thần, mọi người đều là anh em tốt cùng nhau ghi điểm, có chuyện gì thì nói ra, để anh cho em ý kiến."Vu Hi rất nhiệt tình.

Giản Nhất Lăng lắc đầu, khuôn mặt nhỏ bằng lòng bàn tay biểu tình rất là bình tĩnh.
 
Nữ Phụ Muốn Làm Lão Đại
Chương 219


Thoạt nhìn nhu nhược yếu đuối, nhưng khi nói chuyện đều tự tin và rất kiên quyết.

Sự tình gì cũng chỉ muốn tự mình xử lý lấy.

Địch Quân Thịnh cau mày ngồi trên ghế sô pha.

Sau đó Địch Quân Thịnh cũng không hỏi gì Giản Nhất Lăng, anh ta trực tiếp cho vệ sĩ của mình tới sát người, sau khi anh ta nói vài câu vào lỗ tai, vệ sĩ rời đi.

Không mất nhiều thời gian, người vệ sĩ quay lại và báo cáo kết quả điều tra cho Địch Quân Thịnh.

Sau đó Địch Quân Thịnh đứng dậy, anh sải bước đến bên cạnh Giản Nhất Lăng, nhìn xuống con thỏ nhỏ được bọc trong chiếc áo lông màu trắng, rồi trực tiếp nói những gì vừa xảy ra với Giản Nhất Lăng, "Người ngồi cùng bàn, Hồ Kiều Kiều, vừa phải nhập viện, bởi vì cô ta bị một nhóm côn đồ bao vây, không có gì nghiêm trọng về người."

Bởi vì tình tiết không nghiêm trọng, ba tên côn đồ chỉ bị phạt và giam giữ 15 ngày.

Và Địch Quân Thịnh biết rằng Giản Nhất Lăng chắc chắn muốn làm điều gì đó hơn thế nữa.

Địch Quân Thịnh khóe miệng nở nụ cười, trên mặt mang theo một chút tà ác, "Như vậy đi, cùng gia làm giao dịch. Em giúp gia một lần, gia giúp em một lần. Chúng ta công bằng chính trực, đôi bên cùng có lợi, không mắc nợ lẫn nhau."

Giản Nhất Lăng ngẩng đầu lên nhìn Địch Quân Thịnh, khóe miệng anh mang ý cười, ánh mắt sắc bén.

Địch Quân Thịnh nói thêm, "Dù sao, nếu em trả tiền để tìm người khác thì cũng có tác dụng tương tự. Tốt hơn hết là em nên thực hiện giao dịch này với tôi. Nó còn có tác dụng hơn người thường."

Tìm người khác là tìm, tìm Địch Quân Thịnh cũng là tìm.

Về lý thuyết là giống nhau.

Và quả thực, Địch Quân Thịnh hiệu quả hơn người thường.

"Thỏa thuận gì?" Giản Nhất Lăng hỏi.

Địch Quân Thịnh chỉ vào cánh tay quấn băng gạc của mình, "Chữa lành đi, để nó không thể để lại sẹo, không để trở nên xấu xí."

"Nhưng, tôi vốn dĩ.."

Địch Quân Thịnh cắt ngang lời Giản Nhất Lăng, "Em vốn dĩ cái gì? Vốn dĩ muốn chữa cho gia? Không lưu lại vết sẹo này sao? Gia cùng em giống nhau, không thích mắc nợ người khác. Chuyện này đối với gia chỉ là chuyện nhỏ? Giao dịch này trên lý thuyết cũng không phải là lỗ."

Nói đúng ra, thứ thuốc mỡ chữa sẹo của Giản Nhất Lăng bên ngoài là không có.

Vì vậy, về lý thuyết, cũng không phải là không thể.

Khuôn mặt nho nhỏ, biểu tình ngưng trọng.

Địch Quân Thịnh chỉ nhìn cô đang suy nghĩ.

Sau một lúc lâu, Giản Nhất Lăng gật đầu đồng ý với điều kiện mà Địch Quân Thịnh đưa ra.

"Được."

Sau đó Địch Quân Thịnh quay đầu lại liếc nhìn Vu Hi, "Cậu đi theo làm trợ thủ cho em ấy."

Vu Hi vẻ mặt có dấu chấm hỏi lớn, "?"

Anh cái gì cũng chưa nói gì.

Tại sao lại là do Thịnh gia sắp xếp?

Tại sao anh lại làm trợ thủ? Nghe có vẻ rẻ như vậy?

Được rồi, làm trợ thủ của Lăng thần thì làm trợ thủ đi, dù sao đây cũng không phải là lần đầu tiên làm loại chuyện này, anh cũng khá quen rồi!

Khi chơi "Trùng tộc xâm lấn", anh chính là trợ thủ kia.

Vu Hi chính mình thừa nhận thân phận, "Được, mình sẽ làm trợ thủ."

Sau đó Vu Hi quay đầu lại hỏi Địch Quân Thịnh, "Thịnh gia, cậu muốn mình làm gì?"

"Bây giờ trở về phòng đi ngủ trước, sáng mai chúng ta sẽ nói chuyện."

Buổi tối đã hơn chín giờ, dù có chuyện quan trọng như thế nào, cũng phải đợi ngày mai tỉnh lại, ngủ trước đi.

Địch Quân Thịnh nói nghiêm túc, nhìn Giản Nhất Lăng, "Đừng học làm đôi mắt đỏ của con thỏ nhỏ, ngủ đủ giấc trước đi, mọi việc giao cho gia."

Địch Quân Thịnh thoạt nhìn một bộ dạng ăn chơi trác táng, nhưng lời nói ra, lại không khỏi làm người ta tin phục.

"Được rồi."

Giản Nhất Lăng cũng cảm thấy đã đến lúc cô phải đi ngủ, nếu không thì chiều mai phẫu thuật sẽ không thuận lợi.

Về việc liệu sáng mai có xử lý xong hay không, liệu nó có ảnh hưởng đến ca mổ vào chiều mai hay không, Giản Nhất Lăng cũng không xác định.
 
Nữ Phụ Muốn Làm Lão Đại
Chương 220


Vào sáng Chủ nhật, Khâu Di Trân chơi trò chơi với hai người tùy tùng của cô ở nhà.

Trò trơi "Trùng tộc xâm lược" gần đây thực sự rất hay.

Ba người họ tập trung trong phòng của Khâu Di Trân và có một khoảng thời gian chơi vô cùng vui vẻ.

Đột nhiên, cửa phòng bị mở ra một cách thô bạo, một tiếng "rầm" khiến ba người trong phòng đang chơi game hoảng sợ.

Sau khi nhìn thấy người mở cửa là Khâu Lợi Diệu, hai người tùy tùng của Khâu Di Trân đại khí cũng không dám xuất ra.

Khâu Di Trân cũng lo lắng nhìn cha cô.

"Ba, ba làm gì vậy? Chúng con không phải chơi trò chơi thôi sao? Sao ba trông tức giận thế?"

Khâu Di Trân vừa hỏi xong, lại thấy Khâu Lợi Diệu tiến tới, tát vào mặt Khâu Di Trân.

Lần này, ông ta dùng sức mạnh lớn hơn trước, trực tiếp làm khóe miệng Khâu Di Trân chảy máu.

Khâu Di Trân bị tát cái tát này đến choáng váng.

"Mày là cái đồ bại gia nữ! Khâu Lợi Diệu tao đã tạo nghiệt gì trong đời để sinh ra một thứ bại gia như mày?"

Khâu Lợi Diệu tức giận và chỉ vào mặt Khâu Di Trân.

Khâu Di Trân khá lâu mới tỉnh táo lại, "Con đã làm gì? Sao lại đánh con? Ba muốn đánh người thì phải cũng có lý do chứ! Con làm gì mà ba đánh con?"

"Mày còn dám hỏi mày đã làm cái gì?"

"Con thế nào mà không dám hỏi? Đánh con thì phải cho lý do chứ?"

"Ngày nào cũng làm chuyện ngu ngốc như vậy? Mày có biết tao phải đối mặt với áp lực gì không?"

Khâu Lợi Diệu đã như kiến bò trên chảo nóng.

Tình huống hiện tại ông phải làm sao bây giờ?

Khâu Lợi Diệu đang lo lắng thì chuông điện thoại đột ngột vang lên.

Nhìn thấy cuộc gọi, ông nhanh chóng trả lời, nghe thấy giọng nói trên điện thoại Khâu Lợi Diệu càng lo lắng hơn.

"Thịnh gia, chuyện này.. tôi.. chuyện này là lỗi của con gái tôi, tôi hứa, tôi sẽ nghiêm khắc dạy dỗ con bé!" Khâu Lợi Diệu nhanh chóng xin lỗi người đang nghe điện thoại.

Khâu Lợi Diệu gật đầu, cúi đầu và mỉm cười, thái độ của ông khác hẳn với những gì ông vừa đối mặt với con gái mình.

Một lúc sau, Khâu Lợi Diệu cúp điện thoại, rồi lại tát vào mặt Khâu Di Trân.

"Mày là đứa bại gia nữ! Bây giờ tao coi như đã bị mày hại chết! Trong chốc lát Thịnh gia bọn họ đến đây, xem mày làm sao bây giờ!"

"Ba, ba đang nói gì vậy? Thịnh gia? Tại sao ngài ấy lại tới đây?" Khâu Di Trân nhìn cha mình, vẻ mặt không biết làm sao.

Cô chưa bao giờ nhìn thấy Địch Quân Thịnh, nhưng cô đã luôn nghe nói về anh!

Kỷ Minh đã bị anh ta tra tấn đến chết khiếp lần trước.

Mà trước đây, có vô số tin đồn rằng anh đã khiến cho nhiều người sống dở chết dở.

Dù sao, không ai xúc phạm anh ta mà có kết cuộc tốt đẹp!

"Còn hỏi tại sao? Mày còn hỏi tại sao?" Khâu Lợi Diệu dùng ngón tay chọc vào đầu Khâu Di Trân, "Tao chỉ muốn xem thứ đang nhét trong đầu mày, là bông hay là cứt chó! Mày chọc ai không chọc, tại sao lại trêu chọc Giản Nhất Lăng?"

"Con.." Mặt Khâu Di Trân tái mét khi nghe thấy điều này, "Không thể nào, lần này con làm rất bí mật, cô ta không thể biết được, con cũng không trực tiếp đối đầu với cô ta. Con chỉ đối với đứa con gái của nhà giàu mới nổi kia động thủ một chút!"

Trong bàn tính của Khâu Di Trân, sau khi Hồ Kiều Kiều sợ hãi, cô ta tự nhiên sẽ cách thật xa Giản Nhất Lăng, huống chi là mách lẻo với Giản Nhất Lăng.

Ngoài ra, ngay cả khi cô ta có mách lẻo với Giản Nhất Lăng, Giản Nhất Lăng nhiều nhất sẽ tìm kiếm mấy tên côn đồ đã chấp nhận lệnh thưởng của cô, sẽ không thể tìm thấy cô.

Lần này cô không có tiếp xúc trực tiếp với mấy tên côn đồ nhỏ đó!
 
Nữ Phụ Muốn Làm Lão Đại
Chương 221


"Mày nói ra không thấy xấu hổ sao! Chính mày mấy cân mấy lượng mày có biết không? Còn muốn đi đối đầu với người khác? Mày nghĩ bản lĩnh của mày cao bao nhiêu? Nếu bản lĩnh của mày cao, thì cũng sẽ không trượt kỳ thi!"

Khâu Lợi Diệu nhìn Khâu Di Trân và không khỏi tự hỏi liệu năm đó sinh con ra có phải ông không đem nhau thai giữ lại!

"Ba đừng dùng thành tích để nói con được không? Giản Nhất Lăng không phải có một đống điểm xấu sao? Ba lại chỉ nói con!"

"Được rồi, được rồi, còn ngoan cố mà cãi đúng không? Thôi, chờ lát nữa Thịnh gia đến xem miệng mày còn ngoan cố được nữa không! Tao nói cho mày biết, mày muốn chết thì chết một mình đi, đừng liên lụy đến tao!"

Nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đến, Địch Quân Thịnh đã ở đây.

Đồng thời Giản Nhất Lăng cũng đi cùng anh.

Ngay khi Khâu Lợi Diệu nhìn thấy Địch Quân Thịnh, ông ta lập tức gượng nở nụ cười, "Thịnh gia, đứa con gái bại gia của tôi không nghe lời. Nếu làm ngài tức giận, tôi sẽ đưa người tới. Như thế nào lại làm phiền ngài tự đi một chuyến đến đây?"

Địch Quân Thịnh phớt lờ ông ta, trực tiếp đi qua ông ta và đi về phía Khâu Di Trân.

Thấy vậy, bốn người trong phòng đều rất lo lắng.

Đây là cuộc gặp đầu tiên của Khâu Di Trân với Địch Quân Thịnh theo đúng nghĩa.

Điều cô không ngờ là vị gia này thực sự có giá trị nhan sắc cao như lời đồn.

Đồng dạng, cũng sở hữu một thái độ bất cần đời, kiệt ngạo vô lễ.

Khâu Di Trân cũng mong được gặp vị gia đến từ kinh thành này.

Nhưng cô không bao giờ nghĩ rằng cuộc gặp gỡ của họ sẽ là cảnh tượng như vậy.

Địch Quân Thịnh chỉ ngồi xuống ghế sô pha bên cạnh mà không lên tiếng.

Anh chỉ cần ngồi đây, đã có đủ lực uy h**p.

"Thịnh, Thịnh gia."

Khâu Di Trân không biết tại sao, chỉ nhìn Địch Quân Thịnh, trong lòng liền e ngại.

Địch Quân Thịnh mặc kệ cô ta, cứ ngồi như vậy, cười mà không cười nhìn Khâu Di Trân và hai người tùy tùng của cô ta.

Giản Nhất Lăng đi hướng đến Khâu Di Trân.

"Giản Nhất Lăng, cô muốn làm gì?"

Khâu Di Trân vốn dĩ không sợ Giản Nhất Lăng, nhưng hôm nay Giản Nhất Lăng đi cùng Địch Quân Thịnh, nên tình hình đã khác.

Khâu Di Trân buồn bực trong lòng.

Làm thế nào mà Giản Nhất Lăng lại leo lên được Thịnh gia, để Thịnh gia đối với cô ta như một người chống lưng!

Khâu Di Trân có lẽ đã quên rằng Giản Nhất Lăng có thể đối phó với cô ta ngay cả khi không có cái hậu trường Địch Quân Thịnh.

"Cô thất tín. Video công bố." Giản Nhất Lăng nói với Khâu Di Trân.

Khâu Di Trân có lẽ đã quên, cô ta vẫn còn nhược điểm nằm trong tay Giản Nhất Lăng.

Giản Nhất Lăng cùng với cô đã có một khoảng thời gian yên ổn, điều này khiến cô quên mất cảm giác khi Giản Nhất Lăng giơ móng vuốt như thế nào.

Khâu Di Trân sửng sốt trong giây lát.

Khâu Lợi Diệu bên cạnh mông lung, "Video gì? Khâu Di Trân, mày đã làm tốt điều gì vậy?"

Video lần trước được gửi sau khi đánh mosaic, hơn nữa nhanh chóng bị xóa đi.

Khâu Lợi Diệu không biết rằng video này thực sự do Giản Nhất Lăng thực hiện.

Khâu Di Trân hoảng sợ, "Giản Nhất Lăng, cô đừng có xằng bậy! Cô đã hứa với tôi, tôi không làm phiền cô, cô sẽ không gửi video đó đi!"

"Cô tìm."

"Tôi không có! Cô có bằng chứng nào nói rằng tôi tìm cô gây phiền toái? Tôi rõ ràng là chơi game ở nhà, rồi cô đột nhiên đến đây!"

Khâu Di Trân muốn bào chữa cho mình.

"Treo thưởng, côn đồ, hạt tiêu." Giản Nhất Lăng nói ba từ, đơn giản minh bạch nói với Khâu Di Trân biết sự tình mà cô ta làm đã bị phát hiện.

Đôi mắt của Khâu Di Trân trừng to như chuông đồng.
 
Nữ Phụ Muốn Làm Lão Đại
Chương 224


Trình Dịch và La Tú Ân đến phòng của Giản Duẫn Náo để gặp Giản Duẫn Náo và gia đình anh.

Lúc này Giản gia đang lo lắng chờ đợi, thấy Trình Dịch và La Tú Ân xuất hiện, họ vội vàng bước tới và hỏi, "Tiến sĩ Trình, tiến sĩ La, chuyện gì đang xảy ra vậy? Không phải đã đến thời gian phẫu thuật rồi sao?

Người hỏi là Giản Thư Hình.

Sắp đến giờ phẫu thuật rồi mà sao các bác sĩ vẫn chưa thấy động tĩnh gì.

Nếu là bình thường, họ đã không lo lắng như vậy.

" Xin đừng lo lắng, bác sĩ chủ trị của Giản Duẫn Náo tiên sinh có việc gấp nên đến chậm nửa giờ đồng hồ. Cho nên thời gian phẫu thuật sẽ bị hoãn lại một giờ. "

Lời nói của Trình Dịch đã xoa dịu cảm xúc của Giản gia ở một mức độ nhất định, nhưng đồng thời nó cũng gây ra thêm lo lắng.

Nếu cuộc phẫu thuật chỉ hoãn lại một giờ thì không sao, bọn họ đã đợi nhiều ngày như vậy, thật sự không ngại đợi thêm một giờ nữa.

Họ sợ mọi thứ sẽ thay đổi.

Chỉ e rằng sẽ chậm một giờ nữa rồi một giờ nữa, hoặc thậm chí là một ngày hay một tuần nữa.

Giản Duẫn Thừa hỏi Trình Dịch," Tiến sĩ FS có chuyện gì xảy ra vậy? Cần giúp đỡ không? "

Trình Dịch cười và trả lời," Giản Duẫn Thừa tiên sinh, xin hãy yên tâm rằng các bác sĩ trong viện của chúng tôi không quan trọng là chuyên môn hay cá nhân, họ đều có năng lực xử lý rất mạnh. Mặc dù lần này chúng tôi gặp phải một số trường hợp khẩn cấp nhưng nhà nghiên cứu của chúng tôi đã có thể giải quyết được. Ngay cả khi cô ấy không thể tự mình giải quyết, viện nghiên cứu của chúng tôi sẽ giúp đỡ mà không cần có người ngoài."

Trình Dịch cự tuyệt rất quyết đoán, Giản gia không thể hỏi thêm câu nào nữa.

Nửa giờ trôi qua là thời gian cực kỳ dày vò đối với Giản gia.

Họ như kiến bò trên chảo nóng, từ đầu đến chân như bị lửa nướng chín.

###

Giản Nhất Lăng đang trên đường từ Khâu gia đến viện nghiên cứu.

Buổi sáng, cô dành nhiều thời gian để tìm kiếm chứng cứ và thu thập chứng cứ, tốn không ít thời gian, lăn lộn ở Khâu gia, đến gần 12 giờ trưa cô mới rời khỏi Khâu gia.

Bởi vì Khâu gia và viện nghiên cứu ở hai hướng ngược nhau trong thành phố Hằng Viễn, từ Khâu gia đến viện nghiên cứu mất ít nhất một giờ lái xe.

Giản Nhất Lăng đã gửi một tin nhắn đến viện khi đang trên đường.

Nhưng lúc Giản Nhất Lăng và Địch Quân Thịnh tách ra, Địch Quân Thịnh yêu cầu Giản Nhất Lăng phải ăn trưa xong mới được đi.

Giản Nhất Lăng suy xét buổi chiều phẫu thuật sẽ tốn nhiều năng lượng, không bổ sung đủ thể chất sẽ không đáp ứng nổi, nên cô đã ăn cơm trên xe.

Mười phút trước một giờ chiều, Giản Nhất Lăng cuối cùng cũng đến viện.

Sau khi đến nơi, ngay lập tức thay quần áo và khử trùng vào phòng mổ.

Các nhân viên của viện đã đẩy Giản Duẫn Náo vào phòng phẫu thuật để gây mê.

Giản Duẫn Náo nghĩ trước đó là gây tê cục bộ, khi tiêm thuốc mê vào cơ thể anh đã bất tỉnh trước khi biết rằng họ đang gây mê toàn thân cho anh.

Nhưng đã quá muộn để biết, anh đã bất tỉnh.

Cuộc phẫu thuật đã bắt đầu.

Giản gia chưa bao giờ nhìn thấy khuôn mặt thật của Tiến sĩ FS từ đầu đến cuối.

Nó cũng bí ẩn như thông tin họ đã tìm thấy trên mạng.

Họ nghĩ rằng họ có thể đã gặp bác sĩ phẫu thuật bí ẩn ít nhất từ trước đến nay.

Bây giờ họ không còn lựa chọn nào khác ngoài việc tin tưởng vào vị bác sĩ mà họ chưa từng gặp trước đây.

Ca phẫu thuật sửa chữa dây thần kinh vi mô cho Giản Duẫn Náo chuẩn bị thực hiện là một ca phẫu thuật rất tinh vi, rất khó để nối lại các dây thần kinh bị tổn thương và ca phẫu thuật sẽ kéo dài rất lâu.

Giản gia chờ đợi bên ngoài không thể thả lỏng.

Họ đều tràn đầy kỳ vọng và không tránh khỏi lo lắng.
 
Nữ Phụ Muốn Làm Lão Đại
Chương 225


Sau năm giờ chờ đợi, đèn trong phòng mổ cuối cùng cũng tắt.

Sau đó Giản Duẫn Náo, người vẫn đang được gây mê, được đẩy ra khỏi phòng phẫu thuật.

Khi người được đẩy ra, tay của cậu được cố định và quấn bởi một dụng cụ đặc biệt, bên trong hoàn toàn không thể nhìn thấy.

Trình Dịch, người bước ra, nói với Giản gia, "Cuộc phẫu thuật đã rất thành công. Giản Duẫn Náo tiên sinh cần phải nghĩ dưỡng một thời gian, anh ấy sẽ bắt đầu tập phục hồi chức năng sau khi vết thương đã hoàn toàn lành lặn."

Giản gia sau khi xác nhận an toàn Giản Duẫn Náo liền theo bản năng tìm kiếm hình bóng của bác sĩ chủ trị.

Trình Dịch thấy họ cứ nhìn vào phòng phẫu thuật, biết rằng họ đang tìm bác sĩ phẫu thuật.

"Tiến sĩ FS đã rời khỏi bằng cửa khác của phòng phẫu thuật." Trình Dịch trực tiếp dập tắt mong muốn được nhìn thấy vị đại thần tiến sĩ FS.

Nghe vậy, Giản gia có hơi thất vọng nhưng nghĩ rằng ca phẫu thuật của con trai mình đã thành công tốt đẹp, đó là niềm vui nhiều hơn là mất mát.

Trong căn phòng thông với một cánh cửa khác của phòng phẫu thuật, Giản Nhất Lăng đang nằm trên giường để truyền dịch.

Khuôn mặt cô nhợt nhạt với những hạt mồ hôi dày đặc.

Người không gặp khó khăn gì nghiêm trọng, chỉ là hư nhược một chút thôi.

Vì một ca phẫu thuật kéo dài năm tiếng đồng hồ với mức độ tập trung cao độ, là một việc rất tiêu hao năng lượng về thể chất và tinh thần.

Còn tình trạng thể chất của Giản Nhất Lăng không được tốt lắm.

Vì vậy, ngay sau khi ca phẫu thuật kết thúc, Giản Nhất Lăng liền bắt đầu đứng không vững.

La Tú Ân ôm cô sang phòng bên, truyền dịch để bồi bổ thể lực mà không nói một lời.

"Chị cảnh báo với em rằng em không được phép trải qua loại phẫu thuật kéo dài và tập trung cao độ này trước 18 tuổi."

La Tú Ân biết rằng Giản Nhất Lăng nhất định phải thực hiện ca phẫu thuật này.

Nhưng là không có lần sau.

Giản Nhất Lăng nhìn mu bàn tay có kim châm, nghĩ rằng mình cần phải tập thể dục.

"Bắt đầu từ tháng sau, tập luyện thể dục."

"Cũng đúng." La Tú Ân cũng đồng ý với điều này.

Là một chuyên gia thể dục, La Tú Ân có rất nhiều điều cần nói về vấn đề này, "Hoặc nếu không, từ tuần sau, chỉ cần đi theo chị, chị sẽ giúp em tập luyện, đảm bảo sau một thời gian, em không chỉ khỏe mạnh, ăn ngon mà còn tiêu diệt được một đám tiểu lưu manh nữa!"

"Ân tỷ! Đừng!"

Trình Dịch vừa trở về liền nghe thấy tiếng La Tú Ân muốn dạy Giản Nhất Lăng võ thuật, anh liền sợ hãi mà bỏ phiếu chống đối.

"Trình Dịch, cậu đang làm gì vậy? Cậu không muốn Nhất Lăng được khỏe mạnh sao?"

"Không, Ân tỷ, em nhất định không có ý đó, em chỉ nghĩ, chúng ta có thể đổi cách.." Đổi sang cách dịu dàng hơn một chút.

Cuối cùng họ cũng có được một cô gái dễ thương như vậy trong viện nghiên cứu, nếu như sau này như La Tú Ân lại trở thành Ân tỷ thứ hai thì.. họ sống cuộc sống của mình như thế nào?

"Như thế nào? Cách dạy của tôi không tốt sao?" La Tú Ân nheo mắt lại.

Trình Dịch cảm thấy.. có sát ý trong mắt!

"Không phải, chị hiểu lầm rồi, Ân tỷ, ý em là Nhất Lăng muội tử thân hình tương đối mềm yếu, đối với những va chạm kia, sẽ không đau chứ?"

Bộ dáng của La Tú Ân kia, khó tránh khỏi va va đập đập.

Khi La Tú Ân nghĩ về điều đó, cô cảm thấy những lời của Trình Dịch cũng có lý.

Cô ấy có thể quăng quăng đánh đánh, nhưng Nhất Lăng muội tử không thể làm được, làm thế nào cô ấy có thể lăn lộn như vậy? "

" A a a, vậy cậu nói nên làm gì bây giờ? "

" Chà, chúng ta không phải có chuyên gia dinh dưỡng chuyên dụng trong viện nghiên cứu sao? Vậy thì hãy để người đó theo dõi tình trạng thể chất của Nhất Lăng muội tử và đưa ra những đề xuất hợp lý. Tất nhiên, em ấy cũng phối hợp với một số bài tập rèn luyệ thân thể phù hợp.
 
Nữ Phụ Muốn Làm Lão Đại
Chương 228


Giản Vũ Mân cũng bước đến, "Tiểu sên, sao em chỉ chào Vũ Tiệp, không chào anh sao?"

Giản Vũ Mân gần đây buổi tối rất ít khi về nhà cũ, vì bận chuẩn bị cho buổi biểu diễn.

Ngay cả khi anh quay lại, đã là nửa đêm, nên anh không gặp được Giản Nhất Lăng.

Giản Vũ Mân cảm thấy không vui khi nghe em gái gọi Vũ Tiệp là anh trai, mà không gọi anh.

Tính theo tuổi thì anh ấy cũng đứng trước phải không?

Giản Vũ Mân bên này còn đang ghen tị.

Khuôn mặt của Giản Duẫn Thừa trong phòng đen lại.

Anh không biết đã bao lâu rồi anh không nghe thấy tiếng em gái gọi anh là anh cả.

Giản Duẫn Náo lúc này trong lòng cũng có chút khác thường.

Cậu không thể biết đó là tâm trạng gì.

Trước đây cậu rất hận Giản Nhất Lăng, cảm thấy tay mình vô vọng nên cậu không nghĩ đến điều gì khác.

Cậu thậm chí đã quên tất cả những điều nhỏ nhặt mà cậu đã từng có với em gái của mình.

Cảm xúc duy nhất còn lại là hận thù.

Bây giờ, ca phẫu thuật đã hoàn tất, và có hy vọng vào cuộc sống.

Những kí ức từng bị cậu chôn vùi ấy cũng dần dần hiện ra.

Vào ngày đó, trước khi em ấy mất bình tĩnh và đẩy cậu xuống lầu, mối quan hệ của họ không tệ.

Cậu ấy cũng sẵn sàng nhường nhịn em gái và bảo vệ em gái.

Cậu cảm thấy rằng em ấy không cho phép cậu tiếp xúc với Mạc Thi Vận là rất vô lý.

Tuy nhiên, nếu bình tĩnh và suy nghĩ lại thì đó cũng là vì em ấy quan tâm đến anh trai của mình, không muốn cậu quá thân thiết với những cô gái cùng tuổi khác.

Chỉ là lúc đó cậu thích Mạc Thi Vận, cũng dành nhiều hảo cảm cho Mạc Thi Vận.

Cậu cho rằng hành vi của em gái mình là quá kiêu ngạo và vô lý.

Trên thực tế, họ có thể giao tiếp tốt hơn.

Em gái đang tranh cãi với anh trai, làm anh trai có thể chọn một cách tốt hơn để giải thích với em gái thay vì tranh cãi với em ấy.

Chưa kể, hảo cảm dành cho Mạc Thi Vận hiện nay đã biến mất.

Không có cảm giác vướng víu đó, Giản Duẫn Náo quay lại xem xét vấn đề, cuộc cãi vã đó dường như rất không phù hợp.

Cậu cảm thấy em gái không nên tranh luận với mình, vậy cậu là anh trai cũng không phải là không nên tranh luận với em gái sao?

Một cây làm chẳng nên non, cuộc cãi vã là của hai người chứ không chỉ một.

Đôi khi con người chính là những sinh vật kỳ lạ như vậy.

Rõ ràng là muốn hận cả đời, nhưng bây giờ..

Giản Duẫn Náo nhìn Giản Vũ Mân, Giản Vũ Tiệp và Giản Nhất Lăng.

Giản Vũ Tiệp cười toe toét và nói chuyện với Giản Nhất Lăng, "Em gái Nhất Lăng, em đừng nói lý với anh của anh, anh ấy đang ghen tị đó."

Giản Vũ Mân không vui, nhưng Giản Vũ Tiệp rất vui vẻ.

Lúc trước anh không có cướp được với những người anh khác, nhưng hiện tại thì tốt rồi, những người anh khác cũng không cướp được!

"Em nói ai ghen tị?"

Tiểu tâm tư bị vạch trần, Giản Vũ Mân dứt khoát để đứa em trai của mình biết thế nào là thế gian hiểm ác.

Giản Vũ Mân ỷ vào một người cơ bắp rắn chắc, liền đẩy Giản Vũ Tiệp ra, chiếm vị trí gần em gái nhất.

Thân hình của Giản Vũ Tiệp không hề gầy so với các bạn cùng lứa tuổi nhưng xét cho cùng thì cậu ấy cũng kém hơn anh trai của mình.

Giản Vũ Mân luôn luyện tập vũ đạo và thể hình nên cơ bụng, cơ ngực, cơ bắp tay đều có.

Trước sự "ỷ thế h**p người" của Giản Vũ Mân, Giản Vũ Tiệp không còn chút sức phản kháng nào.

Cậu chỉ có thể cay đắng đứng một bên, nhìn chằm chằm vào người anh trai của mình bằng ánh mắt phẫn uất, mặc dù thiệt hại không đáng kể.

Giản Vũ Mân cúi đầu và nói với Giản Nhất Lăng, "Tiểu sên, mặc kệ, hôm nay em phải công bằng. Vũ Tiệp có, anh cũng không thể thiếu được."

Giản Vũ Mân đều đã bắt đầu chơi xấu.
 
Nữ Phụ Muốn Làm Lão Đại
Chương 229


Giản lão phu nhân tiến lên một bước, kéo Giản Nhất Lăng đến bên cạnh mình, "Con là anh mà còn muốn chơi xấu em gái sao? Muốn nghe bé ngoan ngọt ngào gọi con là anh trai sao? Bé ngoan nhỏ bé của chúng ta cũng rất có đạo lý. Chỉ những ai đối tốt với con bé mới được gọi là anh. Con luôn bắt nạt con bé mà muốn nghe con bé gọi là anh trai."

Tưởng dễ ăn vậy sao?

Giản lão phu nhân cứ nghĩ rằng Giản Vũ Mân gọi Giản Nhất Lăng là "tiểu sên" là vì anh không thích Giản Nhất Lăng.

Giản lão phu nhân nói điều này với Giản Vũ Mân, nhưng không hiểu sao nhiều người trong phòng nghe như chính mình bị mắng.

Giản Vũ Mân bị lão phu nhân nói cho mặt mày xám tro.

Ai, dù sao mấy cháu trai bọn họ từ lâu đã biết chỉ có em gái là do bà ngoại thân sinh, còn bọn họ đều là nhặt được.

Giản Vũ Tiệp cười khúc khích bên cạnh, đẩy anh ra có ích gì? Còn không bị bà xử phạt à?

Giản Thư Hình bước tới, ánh mắt sáng quắc mà nhìn Giản Nhất Lăng, ngập ngừng hỏi, "Tiểu Lăng, dạo này con học hành thế nào?"

Vì không sống chung một thời gian nên Giản Thư Hình có rất nhiều điều không biết về con gái mình. Gặp nhau không biết bắt đầu nói từ đâu, chỉ có thể hỏi chuyện học hành.

Giản Nhất Lăng chưa kịp trả lời thì lão phu nhân đã lên tiếng trước, "Bé ngoan học tập tốt! Con không cần nhọc lòng, làm như bà già ta chỉ biết sủng cháu gái, không biết dạy cháu, cũng không nghĩ con lớn lên như thế này là do ai dạy."

Giản lão phu giáo dục, có ai dám nói câu nào?

Ba người con trai này đều do bà dạy dỗ!

"Mẹ.. con không có ý đó.." Giản Thư Hình đối mặt với mẹ mình, một chút biện pháp đều không có.

"Không có ý tứ đó liền được."

Lúc này Giản lão phu nhân mới buông tha cho Giản Thư Hình và cho phép ông tiếp tục nói chuyện với Giản Nhất Lăng.

Giản Thư Hình tiếp tục nhẹ giọng nói với Giản Nhất Lăng, "Tiểu Lăng, hai ngày nữa ba muốn nghỉ phép vài ngày, đưa con và các anh đi chơi vài ngày, có được không?"

Giản Thư Hình không có cách nào thuyết phục được lão phu nhân cho Giản Nhất Lăng trở về, vì vậy ông ấy phải áp dụng chiến thuật vòng vo và tìm cơ hội để hòa hợp với nhau trước, để giảm bớt mối quan hệ đã bị chia rẽ.

Giản Nhất Lăng nhìn Giản Thư Hình người trong gần trong gang tấc, khuôn mặt nho nhã thành thục, ánh mắt sáng quắc.

Không biết có bị ảnh hưởng bởi giấc mơ hôm qua không, tâm trạng của Giản Nhất Lăng sau khi nhìn tâm tình của Giản Thư Hình có chút biến hóa.

Cô tránh ánh mắt của Giản Thư Hình, rồi nhìn Giản Duẫn Náo trên giường bệnh.

Giản Duẫn Náo cũng nhìn Giản Nhất Lăng vào lúc này.

Sau khi chạm mắt, Giản Nhất Lăng bình tĩnh dời đi.

Sự bình tĩnh này không ngờ lại làm người ta nhức nhối.

Ánh mắt của Giản Nhất Lăng mà Giản Duẫn Náo nhìn thấy không hề ấm áp, giống như mặt nước không có sóng gió.

Cô bé rất yên lặng, giống như lần đầu tiên cô bé chấp nhận sự tức giận của anh.

Giản Nhất Lăng trả lời Giản Thư Hình, "Muốn học tập, không có thời gian."

Đối mặt với Giản Thư Hình, Giản Nhất Lăng không biết nó là cảm giác như thế nào.

Cô biết đây là cha đẻ của cơ thể này.

Nhưng từ "ba" là một thuật ngữ xa vời không có độ ấm đối với cô ấy.

Tất cả những gì cô ấy có thể làm là trả lời những câu hỏi của ông theo suy nghĩ lý trí của mình.

Giản Nhất Lăng gần đây thực sự không có thời gian, cho dù cuộc phẫu thuật của Giản Duẫn Náo đã kết thúc thì phía sau vẫn còn rất nhiều việc phải làm.

"Vậy thì.. không thành vấn đề, không thành vấn đề, ba sẽ đợi đến khi con có thời gian một chút." Giản Thư Hình vội vàng nói.

Trước đây, con gái ông luôn thích đi chơi, lúc nào cũng lôi kéo ông, thường làm nũng đòi ông cuối tuần dẫn ra ngoài chơi.
 
Nữ Phụ Muốn Làm Lão Đại
Chương 230


Nhưng ông ấy bình thường bận công việc, rất hạn chế nghỉ phép.

Không ngờ bây giờ thì ngược lại, đến lượt con gái ông nói bận.

Bất kể con gái ông có thật sự bận hay không, con bé vẫn là muốn tránh mặt bọn họ.

Mối quan hệ giữa họ đã khác trước rất nhiều.

Khoảng cách đó không thể vượt qua.

Giản Thư Hình trong lòng trở nên chua xót hơn.

Hà Yến thấy vậy trong lòng thật sảng khoái.

Việc Giản Nhất Lăng thay đổi không phải là chuyện tốt đối với Hà Yến, Giản Nhất Lăng không những không dễ kiểm soát như trước, thậm chí còn trở thành một con nhím nhỏ chỉ biết đâm vào người.

Nhưng mối quan hệ giữa Giản Nhất Lăng và Giản gia cũng đã phai nhạt, điều đó có nghĩa là mọi thứ bà ấy làm trước đây đều có hiệu quả và đây là kết quả mà bà ấy muốn thấy.

Ôn Noãn đi tới, nụ cười trên khuôn mặt bà dịu dàng và chua xót.

Bà nhìn Giản Nhất Lăng, "Nhất Lăng, mẹ còn nợ con một lời xin lỗi."

Rốt cuộc Ôn Noãn cũng nói ra câu này.

Người vẫn nằm ở trên giường bệnh, Giản Duẫn Náo không hiểu câu xin lỗi này là có ý gì.

Mặc dù lời xin lỗi này đã muộn.

Chỉ có hai người có mặt lúc này nghe lời nói của Ôn Noãn là không thể hiểu được.

Một người là Giản Vũ Mân, anh không biết chuyện gì đã xảy ra, Giản Vũ Tiệp và Giản Nhất Lăng giữ kín chuyện này với anh.

Một người khác là Giản Duẫn Náo.

Cậu chỉ coi như mẹ mình đã làm gì đó khiến Giản Nhất Lăng buồn.

Đối mặt với câu xin lỗi, Giản Nhất Lăng không có trả lời.

Có lẽ không nên nói lời xin lỗi này với cô ấy.

Giản Nhất Lăng trong lòng biết rõ ràng.

Vì vậy, cô lựa chọn không đáp lại.

Phản ứng lảng tránh của Giản Nhất Lăng giống như một thanh gươm sắc bén xuyên qua trái tim Ôn Noãn.

Nhìn vẻ mặt Ôn Noãn đau lòng, Giản Nhất Lăng ấp úng nói, "Không cần, nói cùng con."

Lời nói của Giản Nhất Lăng lọt vào tai mọi người, nhưng lại có tác dụng hoàn toàn khác nhau.

Họ hiểu những lời của Giản Nhất Lăng là thể hiện sự xa lánh và oán giận của cô đối với họ.

Vẻ mặt Ôn Noãn đau đớn nhưng bà cố nén nỗi chua xót, bà nhớ lại những gì mẹ chồng đã nói với bà.

Giản Thư Hình đã kịp thời tiến tới, nhẹ nhàng ôm lấy vợ, xoa dịu cảm xúc.

Ông ấy biết vợ buồn như thế nào lúc này, vì ông ấy cũng vậy.

Giản Nhất Lăng nhìn cảnh này, cô quay đầu lại nhìn Giản Vũ Tiệp mà không biết phải làm sao.

Giản Vũ Tiệp vội vàng chuyển chủ đề, mỉm cười giảm bớt bầu không khí, "Em gái Nhất Lăng, gần đây anh học được một trò ảo thuật mới. Anh muốn biểu diễn cho em xem. Em nhìn kỹ, đừng chớp mắt!"

Giản Nhất Lăng gật đầu mong chờ, nhìn Giản Vũ Tiệp.

So với việc giao lưu cùng Ôn Noãn với Giản Thư Hình, Giản Vũ Mân và Giản Vũ Tiệp càng khiến Giản Nhất Lăng cảm thấy thoải mái hơn.

Vì vậy, Giản Nhất Lăng theo bản năng chọn nói chuyện với Giản Vũ Tiệp và những người khác.

Cô ấy không cố tình tránh né bất cứ điều gì, cô ấy chỉ chọn những gì cô ấy quen thuộc hơn và thường làm.

Trình Dịch đến phòng khám và giúp Giản Nhất Lăng khám hậu phẫu định kỳ cho Giản Duẫn Náo.

Bởi vì Giản Nhất Lăng không được thuận tiện cho lắm, Trình Dịch cảm thấy tiếc cho sự vất vả của Giản Nhất Lăng nên đã chủ động giúp cô làm các công việc hậu phẫu.

Anh đã nhìn thấy Giản Nhất Lăng ngay khi anh vừa bước vào.

Trình Dịch vui vẻ chào Giản Nhất Lăng, "Tiểu Lăng, hôm nay rãnh mà đến đây sao."

Theo sự nhìn nhận của Giản gia, Trình Dịch và Giản Nhất Lăng là những người bạn chơi game cùng với nhau.

"Ân."

"Sau khi anh kiểm tra cho Giản Duẫn Náo tiên sinh một lúc, em đến văn phòng với anh một lát. Ân tỷ nhớ em rất nhiều."

"Ân."

Trình Dịch rất hiểu Giản Nhất Lăng.

Biết rằng Giản Nhất Lăng muốn làm việc bất cứ khi nào có thời gian.
 
Nữ Phụ Muốn Làm Lão Đại
Chương 231


Giản Nhất Lăng càng muốn đến phòng làm việc của cô ấy hơn là ở trong phòng bệnh.

Giản Thư Hình chào Trình Dịch rất lịch sự, và hỏi anh về Tiến sĩ FS, người mà họ vẫn luôn tò mò.

"Tiến sĩ Trình, tôi muốn hỏi tiến sĩ FS ở đâu? Ca phẫu thuật đã hoàn thành một cách hoàn hảo. Chúng tôi muốn gửi lời cảm ơn đến ngài ấy."

Hỏi chuyện chính là Giản Thư Hình, nhưng tất cả mọi người trong phòng đều mong chờ Trình Dịch trả lời.

Trong đó có Giản Duẫn Náo đang nằm trên giường bệnh.

"Tiến sĩ Phó Nhặt gần đây có chút bận rộn, cô ấy bớt chút thời gian mới có thể thực hiện ca phẫu thuật cho Giản Duẫn Náo tiên sinh."

Trình Dịch cười lịch sự, và trả lời như mọi khi.

Phó Nhặt, đây là lần đầu tiên Giản gia nghe đến tên tiếng Trung của tiến sĩ FS.

Hóa ra tên của bác sĩ phẫu thuật hàng đầu bí ẩn và quyền lực này là Phó Nhặt.

"Vậy thì khi nào tiến sĩ Phó Nhặt có thể rảnh? Không mất quá nhiều thời gian, sẽ không làm ngài ấy bị trì hoãn quá nhiều." Giản Thư Hình lại nói.

Trình Dịch bên trong đang mỉm cười, cùng một nụ cười trong đôi mắt ẩn sau cặp kính gọng vàng.

"Vậy thì tiến sĩ Trình biết Tiến sĩ Phó Nhặt cần gì hoặc ngài ấy có sở thích gì không?" Giản Thư Hình tiếp tục hỏi.

Ông luôn cảm thấy rằng cần phải làm gì đó để bày tỏ lòng biết ơn của họ đối với tiến sĩ Phó Nhặt.

"Tôi không biết về sở thích của cô ấy."

Trình Dịch dư quang ánh mắt nhìn đến Giản Nhất Lăng ở trước mặt mình.

Đầu xù nhỏ, mặt trắng nhỏ.

Thoạt nhìn như người ngoài cuộc, hoàn toàn không ngờ cô lại là người mà họ đang bàn tán.

"Cảm ơn tiến sĩ Trình."

Dù sao thì Giản Thư Hình cũng cảm ơn Trình Dịch.

Bây giờ Giản Thư Hình bọn họ vẫn không biết làm thế nào để gặp được bác sĩ đã thực hiện ca phẫu thuật cho con trai họ.

###

Giản Thư Hình và Giản Duẫn Thừa đã đi theo và tìm Hứa giáo sư, cùng ông biểu lộ ý định của họ.

Họ muốn đích thân cảm ơn Tiến sĩ FS vì đã cứu con trai họ và cho cậu một cuộc sống mới.

Giáo sư Hứa cười và trả lời, "Anh hỏi tôi về tiến sĩ Phó Nhặt cũng vô ích. Mối quan hệ giữa giữa chúng tôi là quan hệ đồng nghiệp, không phải là quan hệ giữa cấp trên và cấp dưới."

Điều này khiến cho sự mong đợi của Giản Thư Hình và Giản Duẫn Thừa trở nên vô nghĩa.

"Vậy chúng tôi nguyên bản muốn trả thêm thù lao cho tiến sĩ Phó Nhặt có thể chứ?"

Nếu không thể trực tiếp cảm ơn, chỉ có thể trả thêm một chút thù lao.

"Tất nhiên là có thể." Giáo sư Hứa rất vui vẻ đáp lời, muốn họ tính phí ít hơn có thể khó, nhưng muốn họ tính phí nhiều hơn thì dễ dàng đáp ứng yêu cầu này.

Giáo sư Hứa đã gọi cho một trợ lý và yêu cầu cô đưa Giản Thư Hình, Giản Duẫn Thừa, hai cha con đi điền tờ đơn.

Sau khi tiễn Giản gia đi, giáo sư Hứa cầm máy tính với vẻ mặt tự mãn.

Ca phẫu thuật thành công và Giản Nhất Lăng nhận được không chỉ là thù lao cao hơn của hai cha con Giản gia.

Quan trọng hơn, cuộc phẫu thuật này đã tạo nên danh tiếng cho Giản Nhất Lăng.

Danh tiếng của tiến sĩ FS đã chính thức bắt đầu trong vòng mà khai hỏa.

Đương nhiên, liên quan đến tiến sĩ FS, thì cũng là liên quan đến viện nghiên cứu của bọn họ.

Trong lòng giáo sư Hứa làm sao không cảm thấy vui mừng?

Trình Dịch đang duyệt các đơn đăng ký trên trang web chính thức của họ, "Thưa lão sư, ngay sau khi tin tức về cuộc phẫu thuật thành công được đưa ra, số lượng đơn đăng ký trên trang web của viện chúng ta tăng lên gấp đôi, hơn nữa nhiều đơn trong số đó là chỉ đích danh Nhất Lăng muội tử."

"Đúng vậy, những người này không chỉ ở thành phố Hằng Viễn của chúng ta, mà thậm chí còn có những người ở nước ngoài. Lần này Nhất Lăng đã dùng thực lực chứng mình chính mình rồi. Nhưng đừng chấp nhận những đơn đăng ký này vào lúc này, hãy để Nhất Lăng nói chuyện với con về căn bệnh máu hiếm kia trước đã."

Giáo sư Hứa tự hào và đồng thời không quên chiếu cố đến tình huống thể chất của Giản Nhất Lăng.

Ca phẫu thuật kia trực tiếp khiến bản thân cô ấy kiệt sức.

Cơ thể tiểu thiên tài thực sự quá yếu và cô ấy cần phải tịnh dưỡng mới được.
 
Nữ Phụ Muốn Làm Lão Đại
Chương 232


Giản Nhất Lăng nhận được tin nhắn từ người đại diện của lão tiên sinh: [Dr. FS, lão tiên sinh của chúng tôi muốn gặp cô.]

Giản Nhất Lăng nhắn lại ngắn gọn và súc tích: [Thời gian, địa điểm.]

Vì Giản Nhất Lăng đã được lão tiên sinh này giúp đỡ hai lần nên đã đến lúc cô ấy phải thực hiện lời hứa của mình.

Vì vậy, Giản Nhất Lăng đã đồng ý yêu cầu của lão tiên sinh này mà không do dự.

[Tại bữa tối từ thiện do Tần phu nhân tổ chức vào cuối tuần này. Thư mời đã được chuyển phát nhanh đến nhà của cô.]

Bữa tối từ thiện do vợ của Tần Thế Hiên tổ chức?

Tần Thế Hiên đã mời Giản Nhất Lăng trước đó, nhưng Giản Nhất Lăng đã từ chối.

Nhưng vì lão tiên sinh muốn gặp cô trong bữa tối từ thiện nên cô không có lý do gì để từ chối nữa.

[Được.] Giản Nhất Lăng trả lời.

###

Vợ của Tần Thế Hiên lấy danh nghĩa gia tộc để tổ chức bữa tối từ thiện trong khách sạn và mời những người có tiếng tăm và sẵn sàng tham gia hoạt động từ thiện ở thành phố Hằng Viễn.

Toàn bộ sảnh khách sạn được bao bọc dưới ánh đèn vàng, mọi vị khách có mặt đều mặc trang phục lộng lẫy để tham dự.

Vì là người của Tần gia ở kinh thành nên rất nhiều người đến dự bữa tối từ thiện của Tần phu nhân, nhưng phàm là người bà mời đều có mặt.

Hà Yến đã nhận được bức thư mời quý giá này cách đây 3 ngày và đến dự tiệc như ý muốn của bà, vì chồng bà là Giản Thư Hoằng đang đi công tác nên bà đã đưa con trai cả là Giản Vũ Mân đi cùng.

Giản Vũ Mân đồng ý, mặc dù ngày thường anh cùng mẹ luôn chống đối, nhưng Hà Yến là mẹ của anh, Giản Vũ Mân vẫn sẽ đồng ý với những yêu cầu hợp lý.

"Vũ Mân, con trong chốc lát chú ý một chút. Mẹ nghe nói hôm nay sẽ có một lão tiên sinh có địa vị thập phần quan trọng sẽ đến đây."

Cho nên hôm nay khi đi đến đây, bà không chỉ có thể nhìn thấy vợ chồng Tần Thế Hiên, mà còn có một vị lão nhân gia càng quan trọng hơn.

Chuyến đi hôm nay rất đáng giá.

Hà Yến hôm nay ăn mặc đẹp.

Bà ấy trước đây là một nữ diễn viên nổi tiếng, ngoại hình và khí chất của bà ấy không cần phải nói.

Sinh ba cậu con trai, đã 50 tuổi nhưng trông như mới ngoài bốn mươi vì biết bảo dưỡng.

Giản Vũ Mân, một thân lễ phục cũng rất bắt mắt, nhiều cô gái trẻ có mặt tại đây không thể không đổ dồn ánh mắt vào anh.

Rất nhiều danh môn phu nhân nhìn thấy Hà Yến, họ đã chủ động chào hỏi và Hà Yến vui vẻ đáp lại.

Lúc nhàn rỗi, Hà Yến không khỏi nhìn về phía cửa, chú ý tới những người mới đến.

Nhìn quanh, không thấy những người cấp quan trọng, nhưng Hà Yến lại thấy Giản Nhất Lăng.

Sắc mặt Hà Yến chợt trầm xuống, trong lòng tự hỏi, Giản Nhất Lăng làm sao có thể xuất hiện ở đây?

Có lẽ nào là Ôn Noãn cũng đến?

Hà Yến đã hỏi thăm trước khi đến và nghe nói rằng Ôn Noãn không nhận được thư mời, vì Ôn Noãn đã giải thích trước tình hình của mình với Tần phu nhân để tránh tình trạng khó xử nên làm cho Tần phu nhân không đưa thư mời.

Có đôi khi, Hà Yến tức giận Ôn Noãn vô cớ.

Mọi người đều là con dâu của Giản gia, nhưng mối quan hệ xã giao của Ôn Noãn hiển nhiên tốt hơn Hà Yến rất nhiều.

Giống như đối với Tần phu nhân vậy, Hà Yền muốn cố gắng kết giao.

Còn Ôn Noãn thì sao? Bà ấy luôn có đường riêng để liên hệ với Tần phu nhân.

Khi Giản Vũ Mân nhìn thấy Giản Nhất Lăng, mắt anh ấy sáng lên và anh ấy đi thẳng về phía Giản Nhất Lăng.

Hà Yến không dừng lại mà đi theo Giản Vũ Mân đến gặp Giản Nhất Lăng.

Hà Yến vẫn muốn duy trì thể diện của Giản gia trước công chúng.
 
Nữ Phụ Muốn Làm Lão Đại
Chương 233


Nếu bạn nhìn thấy cháu gái của mình ở nơi công cộng mà giả vờ không biết, mới là có vấn đề.

Khi Hà Yến đi tới chỗ Giản Nhất Lăng, bà thấy rằng Giản Nhất Lăng đã tự đến, không có cha mẹ đi theo và cũng không có ai khác.

"Em gái, sao em lại ở đây một mình vậy?" Giản Vũ Mân tò mò hỏi Giản Nhất Lăng.

"Đến xem." Giản Nhất Lăng đáp.

Giản Nhất Lăng không biết tại sao lão tiên sinh lại yêu cầu cô gặp mặt trong trường hợp này.

Đến nỗi cô tự mình đi tới, không có chuyện gì khác, thật sự là đến nhìn xem.

"Bác gái cả đâu rồi? Sao em lại đến đây một mình?" Giản Vũ Mân cau mày hỏi nhanh, ai không biết còn nghĩ rằng anh đang tức giận.

Trong tâm trí của Giản Vũ Mân, Giản Nhất Lăng là một đứa trẻ, kiểu có thể đi lạc khi ra ngoài một mình.

"Đúng vậy, chị dâu đâu rồi? Sao không thấy chị ấy đi cùng với con?" Hà Yến cũng có cùng thắc mắc trong lòng, nhưng xuất phát điểm lại khác với Giản Vũ Mân.

"Tôi đi một mình." Giản Nhất Lăng đáp.

"Làm sao có thể đi ra ngoài một mình được? Còn đến trong trường hợp này!" Giản Vũ Mân nghĩ em gái đi ra ngoài một mình sẽ nguy hiểm đến mức nào?

Có đủ loại chó rừng, hổ và báo ở đây, thậm chí còn nhiều cái khác hơn thế.

Cũng may, người chủ trì bữa tiệc là Tần Thế Hiên Tần phu nhân không nghe thấy chuyện này, nếu nghe thấy lời này thì cô không biết phải nói gì.

"Đúng vậy, chị dâu sao có thể để con đến đây một mình được?" Hà Yến cố ý nói khi thấy có người xung quanh.

"Tôi không phải là một đứa trẻ." Giản Nhất Lăng bằng một khuôn mặt rất kém thuyết phục với đôi mắt to long lanh nhìn chằm chằm Hà Yến.

"Cái gì không phải con nít? Vẫn chính là tiểu sên đó!"

Giản Vũ Mân quyết đoán nói, "Được rồi, em đi cùng anh, lát nữa anh sẽ đưa em trở về."

Lúc này, Tần phu nhân đi tới, bà đến là do nhân viên lễ tân ở cửa thông báo có người có thư mời đặc biệt đến.

Có hai loại thư mời mà Tần phu nhân gửi, và hầu hết đều là thư mời thông thường.

Tuy nhiên, có một số thư mời đặc biệt, nếu nhân viên lễ tân tại cửa có thể phân biệt được sự khác biệt này, họ sẽ thông báo cho bà ấy khi nhận được thư mời đặc biệt.

Nhưng khi bước ra cửa, bà đã không nhìn thấy người như mong đợi.

Tần phu nhân là một người phụ nữ xinh đẹp khoảng ngoài bốn mươi tuổi, mặc một chiếc váy màu tím đính hoa, đoan trang nền nhã, mang một vẻ đẹp cổ điển độc đáo.

Mặc dù mọi thứ có chút kỳ lạ, nhưng phẩm chất của Tần phu nhân khiến bà tiếp đãi ba người đang đứng cửa một cách duyên dáng và bình tĩnh.

"Không biết vị phu nhân này xưng hô thế nào?"

Bởi vì Hà Yến, Giản Vũ Mân và Giản Nhất Lăng trông giống như họ đang đi cùng nhau, và ba người họ thực sự đã trò chuyện rất thân mật trước khi Tần phu nhân đến, vì vậy Tần phu nhân đã coi đương nhiên chính là ba người này đã đến với lá thư mời đặc biệt.

"Chồng tôi họ Giản, ở trong nhà đứng thứ hai." Hà Yến mỉm cười, trong lòng rất vui mừng.

Không ngờ Tần phu nhân lại đích thân ra đón, đây là đãi ngộ mà người bình thường khó có thể hưởng được.

"Hóa ra là Giản nhị phu nhân. Nhị phu nhân trông thật trẻ. Bên cạnh chính là con của bà sao?"

Số Giản gia ở thành phố Hằng Viễn cũng chỉ có một Giản gia kia.

Tần phu nhân lập tức hiểu ngay thân phận của Hà Yến.

Nhưng điều bà không hiểu là làm thế nào mà một người như nhị phu nhân của Giản gia lại có được bức thư mời đặc biệt này.

Bà nhớ rằng mình có gửi thư mời cho nhị phu nhân của Giản gia, nhưng đó chỉ là một thư mời bình thường.
 
Nữ Phụ Muốn Làm Lão Đại
Chương 234


"Đúng vậy, đây là con trai lớn của tôi. Không có tiền đồ gì." Hà Yến khiêm tốn nói, "Còn đây là con của chị dâu tôi."

Tần phu nhân cười nói, "Thì ra là như thế, tôi cũng nghe nói Giản đại phu nhân không có thời gian đến đây."

Tần phu nhân và Hà Yến nói chuyện phiếm hai câu, sau đó đi chào những vị khách khác.

Hà Yến trong lòng khá vui vẻ.

Bà biết rõ ràng rằng chuyến đi của bà ngày hôm nay không phải là vô ích.

Lần lượt, có người đến nói chuyện với Hà Yến, một số người khác nhìn Giản Vũ Mân và Giản Nhất Lăng.

Bộ dạng của hai người rất bắt mắt.

Đặc biệt là Giản Vũ Mân, với ngoại hình nổi bật và khí chất không chê vào đâu được.

Quan trọng nhất, biểu tình chuyên chú vào em gái của anh ấy lúc này rất là quyến rũ.

Những nữ tử trẻ tuổi tại hiện trường mặt không khỏi ửng hồng khi thấy anh ấy quá chuyên chú vào em gái mình.

Nam nhân đau cho nữ nhân luôn có sức hấp dẫn lạ thường.

Ai đó bắt đầu xì xào bàn tán về Giản Vũ Mân.

"Tại sao anh ấy trông giống Tạ Vũ Mân của nhóm nhạc Jupiter vậy?"

"Đúng vậy, có vẻ giống anh ấy. Tôi không ngờ anh ấy cũng đến tham gia bữa tiệc từ thiện hôm nay!"

"Anh ấy trông còn đẹp hơn cả trên TV!"

"Tôi không biết cô gái nhỏ bên cạnh anh ấy là ai. Anh ấy đối xử với cô ấy rất dịu dàng, bộ dáng ôn nhu của anh ấy thật quá mê người."

"Nhìn tuổi tác của cô ấy, hẳn là em gái anh ấy? Ở tuổi này, không thể nào là bạn gái được."

"Mọi người đoán đúng rồi, đó thực sự là em gái của anh ấy. Nhưng không phải là em gái ruột, cô ấy là em họ, nữ tử này không phải ai khác, đó chính là Giản Nhất Lăng, cái người được Giản gia nuông chiều từ bé, tính tình siêu cấp khó chịu Giản Nhất Lăng."

"Giản Nhất Lăng? Làm thế nào là cô ấy? Sao lại là gia hỏa siêu cấp chán ghét đó? Thế nào dường như trông không giống?"

"Ai biết được, có thể đứng trước mặt anh họ nên ngoan ngoãn đi?"

"Giản Nhất Lăng không phải là người siêu cấp đáng ghét sao, vì là công chúa nhỏ được sủng ái nhất trong Giản gia, đều không để người khác vào mắt."

"..."

Ban đầu là nói về Giản Vũ Mân, nhưng không biết chuyện gì đang xảy ra, chủ đề trở thành Giản Nhất Lăng.

Vì Giản Nhất Lăng có quá nhiều lịch sử đen tối trước đó và đã làm mất lòng nhiều người nên mọi người đều bàn luận về cô từ chủ đề này sang chủ đề khác.

Giản Nhất Lăng khét tiếng trong giới con nhà giàu ở thành phố Hằng Viễn.

Cuối cùng, những người vốn ngưỡng mộ Giản Nhất Lăng đã chuyển sang không thích cô.

Ngay cả người ban đầu muốn nói chuyện với Giản Vũ Mân, nhưng cũng phải rút lui vì Giản Nhất Lăng.

Giản Vũ Mân không để ý đến ánh mắt của người khác, chỉ tập trung vào việc trêu chọc Giản Nhất Lăng.

Lâu rồi anh không đi cùng em gái vì dạo này anh bận quá.

Hôm nay là một cơ hội bất ngờ.

"Tiểu sên, hôm nay muốn quyên góp cái gì hay muốn mua cái gì?"

Trong chốc lát sẽ có đấu giá từ thiện.

Những vật phẩm bán được trong buổi đấu giá là do mọi người quyên góp, số tiền thu được từ buổi đấu giá sẽ được dùng để làm từ thiện.

"Không." Giản Nhất Lăng không ở đây để quyên góp hay mua đồ.

"Vậy thì, nếu em thấy thứ gì đó thích, hãy nói với anh, anh sẽ mua nó cho em."

Giản Vũ Mân trầm giọng nói với Giản Nhất Lăng, "Anh đã kiếm được rất nhiều tiền nhờ việc ca hát trong hai năm qua."

Giản Nhất Lăng nhìn lên và thấy Giản Vũ Mân nở một nụ cười rạng rỡ và nghiêm túc.

"Không, cảm ơn." Giản Nhất Lăng thực sự không có gì để mua.

Hầu hết các món đồ được đấu giá tại buổi dạ tiệc từ thiện là đồ trang sức cổ, nhưng Giản Nhất Lăng lại không quan tâm đến những món đồ này.
 
Back
Top Bottom