Ngôn Tình Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 581: 581: Chương 537


Trái tim của Mạch Đồng Đồng giống như lại bị dao đâm một nhát rất mạnh, vô cùng đau đớn, cô ấy nhìn Phùng Quang Hiển với vẻ thất vọng: “Có phải anh đối xử tốt với em là vì chị của em không?”
“Đúng vậy.


Phùng Quang Hiển quyết định không để cho cô ấy có một chút hy vọng nào nữa: “Cho dù em có ưu tú hơn nữa, có xinh đẹp như thế nào đi chăng nữa, anh cũng sẽ không thích em, có rất nhiều cô gái vừa xinh đẹp vừa ưu tú thích anh.


Vừa dứt lời, anh nhìn thấy phía trước có một người phụ nữ có khuôn mặt xinh đẹp, thân hình nóng bỏng mà anh đã từng quen biết ở quán bar, anh lập tức xuống xe, bước tới chào hỏi.

Người phụ nữ kia nhìn thấy anh thì vô cùng vui vẻ, hai cánh tay giống như dây leo trèo lên cổ anh, hôn thật mạnh vào mặt anh, c*p ng*c cao ngất dán sát vào người anh, cô ta nở nụ cười quyến rũ hỏi: “Cậu chủ Phùng, lần trước anh nói hẹn người ta đi tàu du lịch chơi, tại sao lại không giữ lời? Người ta muốn cùng anh trải qua một đêm vui vẻ mà.


“Ha ha, bây giờ cùng nhau trải qua cũng không muộn.



Phùng Quang Hiển duỗi tay ra ôm lấy vòng eo như rắn nước của người phụ nữ kia, đi tới trước xe, nói với Mạch Đồng Đồng: “Đồng Đồng, thật là ngại quá, anh muốn đi chơi với chị gái này, em tự bắt taxi về nhà nhé.


Nói xong, anh mở ví tiền ra, lấy ra hai trăm tệ, đưa cho Mạch Đồng Đồng.

Mạch Đồng Đồng nhìn thấy anh ôm ấp người phụ nữ nóng bỏng này, khuôn mặt cô ấy trở nên u ám, máu trong người như bị đông cứng lại, lạnh đến thấu tim.

Cô ấy vẫn ngồi im không nhúc nhích, vô cùng bướng bỉnh nói: “Em muốn anh Quang Hiển đưa em về nhà!”
“Anh không rảnh đưa em về.


Phùng Quang Hiển vẫn lạnh lùng nói.

“Vậy thì em sẽ ở cùng hai người, hai người đi đâu, em sẽ xuống xe ở chỗ đó.



“Ai da, em gái nhỏ à, em quấn lấy cậu chủ Phùng của chúng ta như vậy sao?”
Người phụ nữ kia nở nụ cười quyến rũ, vòng tay ôm lấy eo của Phùng Quang Hiển, tỏ vẻ khó chịu nói: “Cậu chủ Phùng à, em khuyên anh đừng nên trêu chọc mấy cô gái nhỏ như thế này, đầu óc của các cô ấy chỉ có một sợi gân, giống hệt như kẹo cao su, đã dính vào rồi thì không có cách nào gỡ ra được.


“Cô ấy chỉ là em gái của bạn tôi thôi.


Phùng Quang Hiển cau mày, đẩy người phụ nữ ra, mở cửa xe bên ghế phụ ra, vươn tay muốn tháo dây an toàn của Đồng Đồng.

Kết quả vậy mà cô gái bướng bỉnh này lại nắm chặt lấy dây an toàn, không cho anh tháo ra, hoàn toàn là dáng vẻ không muốn xuống xe.

Phùng Quang Hiển đành phải dùng sức.

Anh kéo Mạch Đồng Đồng ra khỏi xe, ra hiệu cho người phụ nữ kia ngồi lên xe.

Mạch Đồng Đồng sống chết nắm chặt lấy cửa xe, lại bị c*p m*ng tr*n của người phụ nữ kia đụng một cái, cô gái nhỏ lập tức bị hất qua một bên, sau đó trơ mắt nhìn Phùng Quang Hiển bỏ lại cô ấy, chở người phụ nữ kia rời đi nhanh như chớp.

Trước đây mặc dù cô ấy không có nơi nương tựa, nhưng cũng không hề cảm thấy đau khổ, đau lòng.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 582: 582: Chương 538


Nhưng bây giờ cô ấy cảm thấy dường như bản thân đã bị cả thế giới bỏ rơi, cõi lòng lạnh lẽo nhìn xe của Phùng Quang Hiển dần dần rời đi, đi xa, cuối cùng biến mất khỏi tầm mắt.

Cô ấy đau khổ đưa tay lên cắn một cái thật mạnh vào cổ tay.

Cổ tay đau đớn dữ dội cũng không thể làm dịu đi cơn đau trong lòng cô ấy.

Cô ấy khẽ cắn môi, đưa tay lên lau khô nước mắt trên khóe mắt rồi quay lại bệnh viện.

Mạch Tiểu Miên đã ngủ, Kiều Minh Húc ra hiệu cho cô ấy về nhà.

Cô ấy cũng rời khỏi bệnh viện, ngồi xe buýt trở về Hoàng Uyển.

Vì Kiều Minh Húc ở lại, nên vừa rồi mẹ Mạch đã về nhà, bây giờ bà đang nấu cơm, khi nhìn thấy cô ấy quay về, bà nhờ cô ấy rửa rau giúp mình.

Tâm trạng của cô ấy không tốt, vốn dĩ không muốn làm, nhưng sau khi nghĩ lại, cô ấy bỏ cặp sách xuống, âm thầm đi vào bếp, bắt đầu rửa rau.

“Đồng Đồng à, có phải con đang lo lắng cho chị không?”
Nhìn thấy bộ dạng lơ đễnh của cô ấy, mẹ Mạch quan tâm hỏi.

“Vâng.


Cô ấy gật đầu.

“Vừa rồi mẹ đi ngang qua một quầy xem bói, mẹ liền nhờ thầy bói tính cho Tiểu Miên nhà chúng ta một quẻ, ông ấy nói Tiểu Miên nhà chúng ta tự nhiên sẽ có cát nhân thiên tướng, gặp dữ hóa lành, không cần lo lắng.

Con cũng không cần lo lắng cho chị đâu, dù sao thì cũng có anh rể của con chăm sóc cho chị rồi.


Mẹ Mạch an ủi nói.

“Vâng.

Xem ra anh rể đối xử với chị rất tốt.



Mạch Đồng Đồng gật đầu, trong đầu lại nghĩ đến Phùng Quang Hiển.

Nếu như Phùng Quang Hiển có thể đối xử tốt với cô ấy như Kiều Minh Húc đối xử với Mạch Tiểu Miên, cho dù không được tốt như vậy, có thể chỉ là một nửa, hoặc thậm chí chỉ là một phần năm thôi cũng đã tốt rồi.

Nhưng mà vừa rồi anh ấy lại vì tán một người phụ nữ khác mà thật sự kéo cô ấy ra khỏi xe, không hề nể mặt cô ấy một chút nào, giống như bản thân cô ấy là một người đáng ghét vậy.

Anh ấy cũng đã nói rồi, anh ấy đối xử tốt với cô ấy là vì Mạch Tiểu Miên.

Đương nhiên, cô ta cũng nhìn ra, Phùng Quang Hiển rất thích Mạch Tiểu Miên.

Ánh mắt anh ấy nhìn cô, luôn tràn đầy nóng bỏng nhiệt tình, chuyện gì cũng nghĩ đến Mạch Tiểu Miên đầu tiên cả.

Nghĩ tới đây, trong lòng cô ta cũng rất không thoải mái.

Tuy nhiên, cô ta lại không thể ghen ghét Mạch Tiểu Miên được.

Là Mạch Tiểu Miên nhặt cô ta từ bên ngoài về, cho cô một mái ấm gia đình, để cô ta có người thân, cho cô ta ăn ngon, ngủ ngon, mặc đẹp, thậm chí còn được đến trường học, có thể đến Nhã Phong học nghệ thuật thưởng trà.

Là người đã cho cô ta sinh mệnh thứ hai, không để cô ta sống một cuộc sống người không ra người, quỷ không giống quỷ nữa.

Cho dù Phùng Quang Hiển có yêu Mạch Tiểu Miên như thế nào đi nữa, có đối xử với cô ta tốt đến mức nào, thì cô ta cũng không nên ghen tị với Mạch Tiểu Miên.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 583: 583: Chương 539


Nhưng mà, Mạch Tiểu Miên đã có tình yêu của Kiều Minh Húc, vậy tại sao cô ấy vẫn có thể có được tình yêu của Phùng Quang Hiển cơ chứ?
Cũng sinh ra làm người mà sao lại có thể bất công như vậy?
Nghĩ đến đây, trong lòng cô ta lại hơi mất thăng bằng, cho đến khi mẹ Mạch gọi cô ta, cô ta mới tỉnh hồn lại, cúi đầu làm việc.

Xe của Phùng Quang Hiển chạy đến cách bệnh viện được một đoạn thì dừng lại, anh ấy nói với người phụ nữ kia: “Xuống xe!”
“Xuống xe?”
Người phụ nữ kia nghi ngờ nhìn quanh, phát hiện ở đây chỉ có một nhà trọ nhỏ, không phải khách sạn hạng sao gì cả, liền nghi ngờ hỏi: “Phùng Thiếu sẽ không keo kiệt đến mức muốn qua đêm với tôi trong một nơi giẻ rách như vậy đấy chứ? ”
“Bảo cô xuống xe tự đi đấy.


Phùng Quang Hiển thu hồi bộ mặt vốn lãng tử chơi bời của mình lại, lạnh lùng nói: “Tôi không còn hứng thú chở cô đi nữa.



Sắc mặt người phụ nữ khẽ thay đổi, hơi cúi thấp ngực, cười híp mắt nói: “Chẳng lẽ Phùng Thiếu vẫn còn băn khoăn về cô gái nhỏ kia sao?”
“Câm miệng! Ra khỏi xe!”
Phùng Quang Hiển rút mười tờ tiền giấy một trăm nhân dân tệ ra, đưa cho cô ta rồi nói: “Thưởng cho cô!”
Sắc mặt người phụ nữ lại thay đổi, nhưng nhìn dáng vẻ của Phùng Quang Hiển, cô ta cũng đoán là không thể nào ở chung với nhau được nữa, vì vậy liền cười híp mắt, vươn tay cầm lấy một ngàn tệ kia, hôn gió nói với anh ấy: “Cảm ơn.


Nói xong, cô ta mở cửa, lắc lư b* m*ng cong của mình rời khỏi xe.

Phùng Quang Hiển liếc nhìn cô ta, rồi lái xe quay ngược trở lại, vừa vặn đúng lúc thấy Mạch Đồng Đồng lên xe buýt, nên bèn đi về nhà.

Mạch Tiểu Miên tỉnh dậy, phát hiện mình đang được ôm trong một lồng ngực ấm áp, bên tai còn truyền đến tiếng hít thở yếu ớt.

Mùi tùng hương quen thuộc, nhiệt độ quen thuộc, không cần nhìn cũng biết là Kiều Minh Húc.

Hai người nằm chen chúc trên chiếc giường bệnh chỉ một mét rưỡi, nhìn có chút chật chội.

Kiều Minh Húc nghiêng người, một tay nắm lấy tay cô, một tay đặt ở trên đầu cô, có lẽ là sợ đụng phải đầu cô, vì vậy cả người hơi cong lại, cúi đầu kề sát vào cổ của cô.

Thậm chí có thể nói rằng, gương mặt của anh vừa vặn đặt ngay trên cổ cô, thế nên hơi thở ấm áp của anh thỉnh thoảng lại phảng phất phả lên cổ, làm cô hơi nhột.

Mạch Tiểu Miên được bao quanh bởi hơi thở ấm áp, vừa chân thực, lại vừa cảm thấy có chút lúng túng.

Mặc dù hai người đã ngủ chung giường vài lần, nhưng vẫn luôn cách tương đối xa nhau, có khoảng cách chứ không mập mờ như bây giờ.

Đương nhiên, chính bản thân cô cũng không biết rằng mỗi lần cô ngủ say, cô vẫn dùng chân đè lên người Kiều Minh Húc, hoặc là hai tay giống như bạch tuộc vậy, ôm chặt quấn lấy bả vai người ta.

Nhưng bởi vì chất lượng giấc ngủ của cô tương đối khá, mà Kiều Minh Húc lại dậy sớm, chỉ là cô không biết mà thôi.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 584: 584: Chương 540


Cô hoàn toàn không dám nhúc nhích, yên lặng cảm nhận cái ôm đặc biệt này.

Tuy nhiên, cuối cùng vì quá muốn đi vào toilet, không thể kìm nén được nữa, cơ thể liền không tự nhiên mà giật giật.

Cô vừa cử động Kiều Minh Húc cũng tỉnh dậy, nhìn thấy vẻ mặt có chút khó xử của cô liền vội vàng hỏi có phải cô khó chịu ở đâu hay không.

“Em muốn…”
Mạch Tiểu Miên nhớ tới chuyện xấu hổ khi đi vệ sinh lúc trước, cũng đỏ mặt không nói nên lời.

“Em muốn cái gì?”
Kiều Minh Húc nhìn cô nghi ngờ, bỗng nhiên bừng tỉnh, vội vàng ngồi dậy, “Muốn đi vệ sinh phải không, anh bế em đi!”
“Này…”
Mạch Tiểu Miên vẫn còn hơi thẹn thùng.

“Lại không phải lần đầu tiên, em còn có gì chưa từng mất mặt trước mặt anh sao?”
Kiều Minh Húc lườm cô, bế cô lên đi vào nhà vệ sinh.

Lần này, anh cũng không thèm nhắm mắt, lập tức đưa tay c** q**n cô.

Mạch Tiểu Miên xấu hổ nhưng cũng không có cách nào khác.

Sau khi anh đặt cô ngồi vào bồn cầu thì xoay lưng lại và nói: “Để tránh em lại gặp sự cố, anh sẽ ở đây trông chừng.


“Đừng!”
Mạch Tiểu Miên hoảng sợ: “Em muốn đi ị!”
Trán Kiều Minh Húc đen thui, “Vậy anh ra ngoài, em đi xong nhất định phải nhớ gọi anh, tuyệt đối không được tự mình đứng dậy rồi lại ngã ra đấy, đến lúc ấy lỡ như ngã vào bồn cầu thì anh mặc kệ em.


“Vậy anh cứ xả thẳng em vào cống luôn đi.



“Cũng có thể anh sẽ làm vậy đấy.


Kiều Minh Húc nói xong, khép cửa lại đi ra ngoài.

Nhưng anh không đi xa mà đứng ở ngay cửa, chờ đợi mệnh lệnh của bên trong bất cứ lúc nào.

Mạch Tiểu Miên đi vệ sinh xong, sau khi lau chùi sạch sẽ lại không thể nào xả bồn cầu, vì sợ nước sẽ văng lên mông mình.

Kiều Minh Húc sạch sẽ như vậy, cô có thể bảo anh đi vào mặc quần cho mình rồi dội nước không?
Tâm tư của cô lúc này thật sự rối rắm, lại bực bội đến mức đưa tay đấm vào đôi chân rõ ràng không có thương tật gì, nhưng dù thế nào cũng không đứng dậy được.

Nghe thấy bên trong có tiếng động, Kiều Minh Húc cũng lặng lẽ nhìn vào khe cửa đang hé mở kia, nhìn thấy cô đang đấm vào đôi chân của mình, anh tưởng cô lại bắt đầu hành hạ mình thì vội vàng đẩy cửa đi vào, giữ lấy đôi tay cô, gầm nhẹ: “Mạch Tiểu Miên, không được như vậy!”
Mạch Tiểu Miên giật mình khi thấy anh đột ngột đi vào, bèn đẩy anh nói: “Anh đi ra nhanh đi, thối!”
“Đi vệ sinh xong rồi?”
“Ừm.


Kiều Minh Húc bế cô lên, kéo quần rồi bế cô lên giường, sau đó quay lại nhà vệ sinh xả nước bồn cầu, rồi đen mặt đi ra.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 585: 585: Chương 541


“Không ói chứ?”
Mạch Tiểu Miên giống như một đứa trẻ mắc lỗi, cẩn thận hỏi anh.

“Suýt chút nữa.


Mạch Tiểu Miên nhăn mặt, “Em muốn tự dội đấy chứ, nhưng mà sợ nước sẽ văng lên…”
“Lần sau cũng để anh làm.


Mặc dù trong lòng Kiều Minh Húc vô cùng không muốn trở thành người xả nước bồn cầu, nhưng còn có cách gì?
Anh phải chăm sóc cô.

Anh không trông giữ cô, thì cô sẽ lại hành hạ bản thân mình.

Nghĩ đến vừa rồi cô lại tự hành hạ bản thân mà đấm vào chân anh cảm thấy rất đau lòng, đưa tay sờ đầu gối cô nói: “Chân em chính là chân của anh, em đánh nó thì khác gì đánh vào chân anh đâu, anh sẽ đau.


“Cơ thể em đau, anh sẽ đau lòng à?”
Mạch Tiểu Miên cảm động nhìn anh hỏi.

“Ừm.


Mạch Tiểu Miên xúc động không nói nên lời.

Người đàn ông này, có lẽ sẽ không nói lời ngon tiếng ngọt như những người đàn ông khác, nhưng mỗi một câu anh nói đều rất chân thành và khiến người ta xúc động.

Vậy cô còn có lý do gì để từ bỏ bản thân?
Cô nhất định phải cố gắng đứng dậy, không làm phiền anh nữa.

Bác sĩ vào kiểm tra tình trạng phần đầu và thần kinh phần chân cho cô, sau đó nói với Kiều Minh Húc rằng: “Anh Kiều, anh có thể đưa cô Kiều ra ngoài đi dạo một cách thích hợp, điều này sẽ có ích cho việc khôi phục của cô ấy.


“Có thể đưa cô ấy ra ngoài bệnh viện không?”
Kiều Minh Húc hỏi.

“Có thể, nhưng phải chú ý đến tình trạng của phần đầu, một khi có gì đó không ổn thì phải trở về ngay lập tức.


“Được, cảm ơn bác sĩ.


Kiều Minh Húc nhìn Mạch Tiểu Miên hỏi: “Chúng ta đến mái ấm tình thương nhé, em thấy thế nào?”
Mạch Tiểu Miên chớp mắt nhìn anh, không hiểu vì sao anh lại đột nhiên muốn đưa mình đến mái ấm tình thương.

Đương nhiên Kiều Minh Húc có kế hoạch của anh.

Hầu hết những đứa trẻ ở mái ấm tình thương đều bị cha mẹ bỏ rơi bởi vì cơ thể có một số khiếm khuyết, cũng có những đứa trẻ bại liệt mãi mãi không thể nào đứng dậy được, anh chỉ muốn để cho Mạch Tiểu Miên thấy những đứa trẻ mà cô quan tâm ấy, cho dù cơ thể có khiếm khuyết vẫn có thể sống tốt, hy vọng cô có thể hiểu cơ thể khiếm khuyết cũng không có nghĩa là người tàn tật.

“Lần trước nói cùng em đi đến mái ấm tình thương nhưng kết quả lại xảy ra quá nhiều chuyện, đến bây giờ vẫn chưa thực hiện.


 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 586: 586: Chương 542


Kiều Minh Húc không nói rõ suy nghĩ của mình, mà chỉ viện cớ để nói.

“Ừm.

Em cũng muốn đi.


Đối với Mạch Tiểu Miên mà nói, mái ấm tình thương chính là một nơi để cô chữa bệnh?
Dưới sự theo dõi của một y tá, Kiều Minh Húc ôm Mạch Tiểu Miên đi xuống lầu, lên xe lái đến mái ấm tình thương.

Khi đi ngang qua cửa hàng tiện lợi, anh xuống xe mua rất nhiều kẹo và đồ ăn vặt bỏ vào trong xe, chuẩn bị cho những đứa trẻ ở mái ấm tình thương.

“Tốt lắm.


Mạch Tiểu Miên khen anh.

“Cũng là em dạy dỗ tốt.


“Ha ha.


Mạch Tiểu Miên bật cười.

Đến cổng mái ấm tình thương.

Kiều Minh Húc đặt Mạch Tiểu Miên lên xe lăn, đẩy cô đi vào.

Những đứa trẻ trong mái ấm tình thương mới đầu không nhìn thấy cô, mà chỉ nhìn thấy Kiều Minh Húc.

“Chồng chị Tiểu Miên đến, chồng chị Tiểu Miên đến!”
Một đứa trẻ hào hứng kêu lên.

Những đứa trẻ khác nghe thấy cũng ùa ra như một bầy ong, vây quanh họ.

Vẫn có đứa trẻ tinh mắt, nhìn thấy Mạch Tiểu Miên lăn đội mũ len, đắp chăn mỏng ngồi trên xe.

“Chị Tiểu Miên cũng đến, là chị Tiểu Miên.


Bọn trẻ nhìn thấy hai người họ, đứa nào cũng hào hứng giống như nghĩ những đứa trẻ bị bỏ rơi nhìn thấy cha mẹ của mình trở về.

Nhìn thấy những nụ cười hồn nhiên nhiệt tình chào đón họ, tâm trạng của Mạch Tiểu Miên cũng cởi mở theo.

“Chị ơi, chị sao thế?”
Tiểu Thiên đứa trẻ bị liệt một chút ở chân phải phát hiện ra sự khác lạ của Mạch Tiểu Miên, cũng chính là người đầu tiên hỏi.

Sau đó ánh mắt của mọi người đều tập trung trên người Mạch Tiểu Miên, trên những khuôn mặt nhỏ ấy tràn đầy vẻ lo lắng và quan tâm.

“Chị ơi, có phải chị cũng không đi được giống như em không?”
Thần Thần đôi chân teo tóp, chỉ có thể ngồi trên xe lăn, đưa bàn tay nhỏ bé của mình ra sờ vào tấm chăn trên chân Mạch Tiểu Miên và hỏi.

Thần Thần, là đứa trẻ mà Mạch Tiểu Miên khá thiên vị ở nơi này,
Cậu bé rất xinh đẹp, có một mái tóc mềm mại, làn da trắng nõn, ngũ quan cũng tương đối xinh xắn, đôi mắt đen như hắc diệu thạch, nhưng lại mắc phải căn bệnh teo chân, khiến cho cả đời này không thể nào đi lại được, chỉ có thể ngồi trên xe lăn, hơn nữa thằng bé còn bị cha mẹ bỏ rơi ở cổng mái ấm tình thương.

Đứa trẻ này rất thông minh đáng yêu, vả lại tính tình cũng không hề u ám bởi vì không biết đi mà ngược lại vô cùng vui tươi và hoạt bát, rất khiến người ta yêu thích.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 587: 587: Chương 543


Mỗi lần Mạch Tiểu Miên nhìn thấy cậu bé, cô thật sự vừa yêu vừa đau lòng, ôm nó vào lòng không muốn buông ra.

Đương nhiên, cậu bé cũng rất thân thiết với Mạch Tiểu Miên.

Mạch Tiểu Miên kéo tay Thần Thần, mỉm cười nói: “Phải, chị muốn giống như Thần Thần, tạm thời không đi lại được, cũng muốn thử sự đau đớn của Thần Thần.


“Chị ơi, Thần Thần không đau.


Thần Thần nhìn cô với nụ cười ngây thơ nói: “Chị ơi lúc trước chị từng nói với em, sở dĩ chúng em có khiếm khuyết là bởi vì chúng em là thiên thần nên không thể quá hoàn hảo, và thượng đế để cho những người xuất hiện một chút vấn đề như chúng em sống trên thế giới này.

Hai chân em không biết đi nhưng em vẫn rất vui vẻ, cảm thấy được sống trên thế giới này thật tốt biết bao, có thể nhìn thấy được rất nhiều thứ xinh đẹp, nghe được rất nhiều âm nhạc hay, chơi đùa cùng với mọi người, và có được tình yêu của chị.

Cho nên, chị ơi chị cũng đừng đau khổ nhé!”
Nghe thấy lời nói vừa trẻ con vừa trưởng thành này của Thần Thần, trái tim Mạch Tiểu Miên chợt run rẩy.

Phải, trước đây cô đều biết phải an ủi những đứa trẻ này như thế, nhưng khi chuyện xảy ra với mình thì vì sao mình lại không thể thản nhiên đối mặt?
Không biết đi thì sao?
Chỉ là trên cơ thể xuất hiện một chút khuyết điểm nho nhỏ mà thôi, không có nghĩa mình là người tàn tật.

Đôi tay của mình không tàn phế, vẫn có thể làm pháp y.

Cho dù không làm được pháp y thì chí ít cô vẫn có thể ở nơi này bầu bạn với bọn trẻ.

Chúng cần mình và mình cũng cần chúng.

Thế nào là người tàn tật?
Nghĩ tới đây, trái tim cô cũng sáng tỏ thông suốt, đưa tay sờ đầu Thần Thần ôm cậu bé vào lòng.

“Chị ơi, cho dù chị không biết đi, Tiểu Huy em cũng muốn cưới chị làm vợ, sẽ bảo vệ chị thật tốt, làm đôi chân của chị.


Một đứa trẻ khác tên Tiểu Huy nhìn cô rất nghiêm túc và nói.

“Tiểu Huy thật sự khiến chị cảm động.


Mạch Tiểu Miên lại đưa tay sờ đầu Tiểu Huy.


“Chị Tiểu Miên của em đã là vợ anh rồi.


Kiều Minh Húc ở bên cạnh lại hơi ghen, đen mặt nói.

“Vậy anh có thể bảo vệ chị Tiểu Miên thật tốt không?”
Tiểu Huy ngửa mặt lên, đôi mắt to trong suốt như đá đen nhìn Kiều Minh Húc như khiêu khích, hai tay chống hông rất nghiêm túc chất vấn.

“Có thể!”
Kiều Minh Húc trả lời không do dự.

“Anh thề đi!”
“Anh thề!”
“Anh thề phải bảo vệ chị Tiểu Miên thật tốt, làm đôi chân của chị ấy!”
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 588: 588: Chương 544


“Anh thề, sẽ bảo vệ Tiểu Miên thật tốt, làm đôi chân của cô ấy!”
Kiều Minh Húc cũng giơ tay rất nghiêm túc nói.
“Được!”
Tiểu Huy rất hài lòng với biểu hiện của anh, gật đầu nói: “Nếu anh không làm được, em sẽ giết anh, sau đó cưới chị Tiểu Miên làm vợ, bảo vệ chị ấy, làm đôi chân của chị ấy.”
Nghe thấy lời nói trẻ con này, Mạch Tiểu Miên cũng không cảm động mà lại nghĩ đến Trình Đông Thành.
Trái tim giống như bị lưỡi dao băng đâm vào, co rút dữ dội, sau đó trở nên lạnh lẽo, vẻ mặt đờ đẫn.
Cô cố kìm nén cảm xúc của mình, mỉm cười sờ đầu Tiểu Huy nói: “Tiểu Huy, nếu em giết người chị sẽ ghét em, cũng không muốn gặp em nữa.

Em phải biết trên thế giới này, mạng người rất quý giá, chỉ được sống một lần chứ không thể lặp lại, chúng ta phải tôn trọng và trân quý mạng sống của người khác.

Em giết người thì chính mình cũng sẽ bị giết…”
Cô còn chưa nói xong, Tiểu Huy đã chen vào hỏi, “Chị ơi, vậy không phải nên giết kẻ xấu sao?”
“Kẻ xấu tội ác tày trời quả thực không nên tồn tại trên thế giới này.

Nhưng mà, cũng không phải rất xấu, người đó chỉ có một chút khuyết điểm, chỉ làm một vài chuyện có lỗi với người khác mà thôi, không đáng bị giết, nên cho cậu ấy một cơ hội để thay đổi bản thân.

Chị tin rằng những lời mà cậu ấy nói ngày hôm nay là chân thành, là thật sự muốn bảo vệ chị cả đời.

Nhưng cùng với sự thay đổi của thời gian, lòng người sẽ thay đổi cũng là điều bình thường, chúng ta không nên áp dụng những biện pháp cực đoan để trả thù và oán trách, hãy khoan dung với mọi người và mọi việc hơn một chút mới có thể đạt được kết quả tốt đẹp hơn.”
Nghĩ đến kết quả của Trình Đông Thành, Mạch Tiểu Miên không nhịn được rơi nước mắt.
Nhìn thấy cô khóc, Tiểu Huy cũng luống cuống vội vàng đưa tay lau nước mắt cho cô, “Chị ơi, em xin lỗi, em sẽ không giết người, em nghe lời chị em sẽ đối xử với người khác thật tốt, chị đừng khóc có được không? Chị không được khóc.”

Cậu càng nói như thế nước mắt của Mạch Tiểu Miên càng không kìm chế được mà tuôn rơi.
“Chồng của chị Tiểu Miên ơi, anh mau bảo chị Tiểu Miên đừng khóc nữa đi, nhanh lên ạ!”
Tiểu Huy cuống cuồng nên chỉ có thể cầu cứu Kiều Minh Húc.
Kiều Minh Húc biết lúc này cô đang nghĩ gì, anh ngồi xổm xuống ôm cô vào lòng, đưa tay vỗ nhẹ lưng cô.
Anh thật hy vọng Mạch Tiểu Miên có thể mất trí nhớ sau đả kích đó hoặc là giống như bác sĩ nói chứng mất trí nhớ lựa chọn, sẽ xóa bỏ đi ký ức về gia đình Trình Đông Thành khỏi tâm trí cô.
Cho dù cô mất hoàn toàn trí nhớ, quên đi mình cũng không sao, anh có đủ tự tin để cho cô biết anh một lần nữa.
Nhưng vì sao lại không mất trí nhớ, mà làm cho đôi chân của cô không thể đứng được?
Cái thói đời khốn nạn này!
Kiều Minh Húc thật sự muốn chỉ thẳng vào ông trời mà chửi.
Mạch Tiểu Miên nằm trong ngực anh, nghe tiếng tim anh đập thì dần ngừng khóc, ngẩng đầu ra khỏi ngực anh, mím môi nở nụ cười.
Kiểu Minh Húc lấy khăn tay ra nhưng lại không ngờ, một lúc lấy ra ba chiếc khăn tay dính với nhau.
Anh biết cảm xúc của Mạch Tiểu Miên những ngày này sẽ không ổn định, có thể sẽ thường khóc vì thế anh mới mang theo ba chiếc khăn tay để có thể dùng bất cứ lúc nào.
Anh nhét hai chiếc khăn tay kia vào lại trong túi quần, chỉ lấy một cái lau nước mắt cho cô.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 589: 589: Chương 545


“Vì sao anh lại mang theo ba chiếc khăn tay?”
Tâm trạng lắng lại Mạch Tiểu Miên tò mò hỏi.

“Còn không phải dự phòng cho em để lau nước mắt nước mũi bất cứ lúc nào à?”
Kiều Minh Húc ném chiếc khăn tay đẫm nước mắt nước mũi ở trong tay vào thùng rác bên cạnh, thản nhiên nói.

Trái tim Mạch Tiểu Miên lại ấm áp.

Người đàn ông này, vì chăm sóc mình nên thật sự rất tỉ mỉ chu đáo.

Cô còn khóc cái gì nữa đây?
Ngẩng đầu lên nhìn bầu trời.

Trên bầu trời có một đám mây che khuất ánh sáng mặt trời, khiến cho cả bầu trời trông có chút âm u.

Nhưng mà ngay sau đó mặt trời lại ló dạng từ bên trong, chiếu sáng rực rỡ cả bầu trời, đám mây đen kia chỉ có thể nhỏ dần và cuối cùng bị ánh sáng mặt trời xua tan đi.

“Em xin lỗi, chị Tiểu Miên.


Tiểu Huy rụt rè nói với cô, “Chị đừng ghét em, được không?”
Mạch Tiểu Miên đưa tay ôm cậu bé vào lòng, sờ đầu nói: “Chị sẽ không ghét Tiểu Huy, nhưng chị hy vọng Tiểu Huy có thể nhớ những lời chị nói, làm một người khoan dung và sáng ngời, được không?”
“Ừm.


Tiểu Huy nhận được sự thông cảm và bao dung của cô, trên khuôn mặt nhỏ bé đầy vẻ lo lắng ấy hiện lên vẻ nhẹ nhõm, cậu bé nói rất nghiêm túc.

“Em nhất định sẽ nghe lời của chị Tiểu Miên, phải giống như ánh mặt trời trên bầu trời, là một người khoan dung và sáng ngời, chị, chị phải tiếp tục thích em đấy nhé.


“Đương nhiên rồi, chị nhất định sẽ rất rất thích Tiểu Huy.


Mạch Tiểu Miên mỉm cười, khóe mắt vẫn bất giác trào nước mắt.

Nhưng, đây không phải là nước mắt nghĩ đến Trình Đông Thành, mà là nước mắt của sự cảm động, cảm động vì Tiểu Huy.

Cô không biết, cậu bé nhỏ tuổi như vậy liệu có thực sự hiểu được ý nghĩa của những lời mình nói hay không.

Nhưng cô vẫn hy vọng những lời nói ấy có thể khắc sâu trong tâm trí của cậu bé, để sau này có thể chợt nhớ tới.

Kiều Minh Húc nhìn nụ cười an ủi của cô, trái tim cũng mềm đi vì cảm động.

Người phụ nữ này mới là thiên thần thực sự, một thiên thần hiền lành và chính trực.

Một thiên thần như thế, vậy mà vẫn có người sẵn sàng làm tổn thương cô.

Vốn dĩ tay của Kiều Minh Húc muốn sờ vào đầu cô nhưng bất đắc dĩ đầu cô đã làm phẫu thuật, nên đành sờ vào vai cô.

Viện trưởng Dương Thu Hoài đến, cô ấy đưa Kiều Minh Húc và Tiểu Miên vào phòng làm việc của mình.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 590: 590: Chương 546


Cô ấy vừa định hỏi Mạch Tiểu Miên xảy ra chuyện gì đã bị ánh mắt của Kiểu Minh Húc ngăn lại, cũng thức thời không hỏi, mà hàn huyên với cô về những chuyện xảy ra ở mái ấm tình thương gần đây, đồng thời nói cho Tiểu Miên biết Kiều Minh Húc đã đặt hàng để nhà máy đưa đồ chơi, quần áo, dụng cụ học tập và một số đồ dùng hàng ngày đến theo định kỳ.

Những chi phí vụn vặt này, mái ấm tình thương không còn phải lo lắng nữa.

“Vài hôm nữa, tôi sẽ liên hệ với một số doanh nhân đến thăm mái ấm tình thương, cố gắng để họ đóng góp cho mái ấm.

Đợi cơ thể của Tiểu Miên hồi phục sẽ để cô ấy phụ trách một buổi đấu giá từ thiện, đến lúc đó cũng sẽ quyên góp được nhiều tiền từ thiện.


Kiểu Minh Húc nói với Dương Thu Hoài.

“Cảm ơn anh Kiều!”
Những năm này, những khó khăn trong quá trình hoạt động của mái ấm tình thương khiến cô ấy luôn lo lắng, nếu không phải có tinh thần trách nhiệm và tình cảm với mái ấm thì cô ấy cũng đã bỏ cuộc.

Nhưng kể từ sau khi Mạch Tiểu Miên đem 10 triệu nhân dân tệ của Kiều Minh Húc đến lần trước, mái ấm tình thương đã bắt đầu hoạt động bình thường trở lại, việc chăm sóc y tế cho bọn trẻ cũng được bảo đảm.

Nhưng vẫn không đủ, muốn duy trì một mái ấm tình thương rộng lớn như thế này và muốn để hàng trăm người già yếu, bệnh tật và tàn tật có được sự chăm sóc chu đáo thì phải cần nhiều hơn.

Ví dụ, thiếu hụt trầm trọng nhân viên y tế và người chăm sóc, dẫn đến một số người già và trẻ em bệnh tật tàn tật không được quan tâm chăm sóc.

“Tôi đã liên hệ với viện trưởng của học viện y tế điều dưỡng đại học A, mời ông ấy cử một nhóm sinh viên thực tập có tinh thần trách nhiệm đến mái ấm tình thương hằng năm để giúp giải quyết các vấn đề về y tế và điều dưỡng của mái ấm.


Dù gì Kiểu Minh Húc cũng là một doanh nhân lớn.

Kể từ ngày anh bước chân vào mái ấm tình thương, nhìn thấy kế hoạch và giấy tờ chi tiêu của Dương Thu Hoài đã biết mái ấm đang thiếu hụt trầm trọng nhân viên y tế tương ứng, vì vậy vừa trở về anh đã trực tiếp liên hệ với bạn học của anh là một viện trưởng của học viện y tế điều dưỡng, nói cho anh ta nghe về kế hoạch này, mời anh ta cử sinh viên đến đồng thời cũng hứa sẽ tặng tài liệu giảng dạy cho học viện y tế điều dưỡng.

Viện trưởng đương nhiên đồng ý, đã chuẩn bị xong kế hoạch đưa người đi.

“Thật không?”
Dương Thu Hoài hết sức vui mừng, mấy hôm nay cô ấy đang đau đầu vì chuyện này.

Cô ấy cũng từng thử liên hệ với một vài trường y tế điều dưỡng chuyên khoa, nhưng không có trường nào muốn làm miễn phí việc này hơn nữa chất lượng sinh viên cũng không tốt, rất khó để chăm sóc.

Nhưng học viện y tế điều dưỡng của đại học A thì khác, chất lượng sinh viên nổi tiếng cao, tinh thần trách nhiệm cao, có năng lực, có kiên nhẫn, khá nổi tiếng trong cả nước.

Nếu có thể có được nhân tài của học viện này chăm lo lâu dài thì mái ấm tình thương cũng giải quyết được một vấn đề nan giải còn quan trọng hơn là tiền quỹ.

“Ừm.

Bên kia về cơ bản là đã sắp xếp xong, ngày mai sẽ cử người đến và liên hệ với mọi người, đến lúc ấy sẽ do mọi người bàn bạc cụ thể làm việc như thế nào, tất cả đều là miễn phí, mái ấm chỉ cung cấp chi phí ăn uống và chỗ ở là được.


“Thật tốt quá, cảm ơn anh Kiều.


 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 591: 591: Chương 547


Dương Thu Hoài rất kích động, sau đó nói với Mạch Tiểu Miên: “Tiểu Miên, cảm ơn em, em thật sự là thiên thần của mái ấm tình thương chúng ta.”
Mạch Tiểu Miên mỉm cười, cô nhìn vào ánh mắt của Kiều Minh Húc tình cảm thêm sâu.
Trước đây, vốn cho rằng anh chỉ là cùng mình đến nơi này cho qua chuyện nhưng lại không ngờ, anh lại quan tâm đến tất cả mọi thứ của nơi đây, hơn nữa còn ghi nhớ, thậm chí còn dùng biện pháp rất có hiệu quả, điều này làm sao có thể khiến cô không yêu được đây?
Kiều Minh Húc cũng nhìn cô.
Ánh mắt của hai người chạm vào nhau, lóe lên một tia lửa nhỏ nhưng không né tránh như trước đây mà là nhìn thẳng vào nhau, tràn đầy tình cảm.
Dương Thu Hoài lại cảm thấy nhẹ nhõm khi nhìn thấy nó.

Lần trước khi đến đây, hai người vẫn còn bằng mặt không bằng lòng nên có chút hục hặc với nhau, nhưng giờ đây mối quan hệ giữa họ đã tốt lên nhiều rồi.

Cô ấy chân thành chúc phúc cho Mạch Tiểu Miên, thế nhưng, sao cô lại đội mũ len? Tại sao một người khỏe mạnh hoạt bát như Mạch Tiểu Miên bây giờ lại phải ngồi xe lăn, hơn nữa khí sắc cũng yếu ớt giống như là một người bị bệnh lâu năm vậy nhỉ? Điều này khiến Dương Thu Hoài cảm thấy cực kỳ lo lắng.
Tuy nhiên, Kiều Minh Húc ra hiệu cho cô ấy đừng hỏi, vì vậy Dương Thu Hoài đành giữ lại thắc mắc này ở trong lòng và chỉ có thể tìm cơ hội khi khác gọi điện thoại hỏi anh mà thôi.

Hai người ở trong cô nhi viện một lúc, sau đó vì bị các y tá đi theo thúc giục nên phải quay trở lại bệnh viện để kiểm tra.
Sau khi về đến bệnh viện, Kiều Minh Húc xuống xe trước và cõng Mạch Tiểu Miên.

Tuy không phải là lần đầu được cõng nhưng cô vẫn cảm thấy cực kỳ ấm áp và cảm động khi nằm trên tấm lưng vững chãi của anh.
“Kiều Minh Húc!”
Lâm Ngọc bất ngờ xuất hiện và hét lên, nhìn chằm chằm về phía hai người họ với đôi mắt đỏ au vì ghen tị và tức giận.

Cô ta thật sự không dám tin Kiều Minh Húc đang cõng Mạch Tiểu Miên ngay trước mắt mình.

Vừa nãy, một người chị em tốt đã rỉ tai với cô ta, Kiều Minh Húc đang cõng Mạch Tiểu Miên lăng xăng chạy đi chạy lại trong bệnh viện, thậm chí còn vui vẻ ca hát, lúc đó cô ta còn khăng khăng nói rằng chuyện này chắc chắn không thể xảy ra!
Cô bạn kia còn cho cô ta xem những bức ảnh mình đã chụp trộm được, nhưng cô vẫn nhất quyết không tin, cảm thấy mấy bức ảnh đó là do cô bạn kia photoshop để trêu tức mình thôi.

Một người đàn ông cao quý, sang trọng, thường ngày còn chả thèm khom lưng tự thắt dây giày cho chính mình như Kiều Minh Húc, sao có thể cúi người cõng một cô gái được, huống hồ gì người con gái đó còn là Mạch Tiểu Miên? Cho nên cô ta không nén được tò mò nên mới vội vàng chạy tới đây xem thử.
Kết quả, cô ta vừa tới nơi đã nhìn thấy Kiều Minh Húc sau khi xuống xe liền cẩn thận giúp Mạch Tiểu Miên đang ngồi ở trong xe buộc lại dây giày rồi khom lưng cõng cô.

Chẳng những anh không cảm thấy xấu hổ và khó chịu, mà trên gương mặt anh còn hiện lên một nụ cười trìu mến và dịu dàng, giống như đang cõng một thứ rất đỗi ngọt ngào ở trên lưng.

Bản thân cô ta đã bao giờ nhìn thấy thái độ và vẻ mặt như thế này của anh chưa?
Lâm Ngọc đã yêu anh mười năm.

Ngoại trừ những lúc anh hẹn gặp và tặng cho cô ta một bó hoa, hoặc mời cô ta đi ăn, thanh toán hóa đơn cho cô ta, thì cô ta chưa bao giờ thấy anh đối xử dịu dàng với mình, nhiều nhất cũng chỉ là dịu dàng cười với cô ta một cái và luôn rất kiệm lời với cô ta.
Trước đây cô ta tưởng tính cách của anh vốn là như vậy, vì đàn ông về cơ bản đều giống nhau.

Nhưng tại sao anh lại như biến thành một con người khác khi ở trước mặt Mạch Tiểu Miên? Cô ta không cam tâm, thật sự không cam tâm một chút nào, vì thế đã tức tối xông thẳng ra ngoài.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 592: 592: Chương 548


Kiều Minh Húc khẽ giật mình khi nhìn thấy Lâm Ngọc: “Ngọc Ngọc, sao em lại tới đây?”
Lâm Ngọc giận dỗi nhìn anh, cười mỉa đáp: “Sao em lại tới đây ư? Sao anh không quan tâm, không hỏi em rằng có phải em thấy không khỏe ở đâu không?”
“Em bị ốm sao?”
Anh liếc nhìn Lâm Ngọc, thấy mặt mũi cô ta đỏ bừng, nhưng trông chẳng có vẻ gì là đang bị bệnh.
“Đúng, em bị ốm, là bệnh nan y đấy.” Lâm Ngọc nói xong thì cúi người ôm bụng, giả vờ như đang rất đau đớn.
Kiều Minh Húc căng thẳng hỏi: “Sao có thể như vậy được?”
“Sao chuyện này không thể xảy ra chứ? Em vừa đến bệnh viện kiểm tra, bác sĩ nói em có khả năng bị ung thư t* c*ng.”
Dứt lời, cô ta bắt đầu đóng vai kẻ đáng thương, khóc lóc rất thảm thiết.

Chao ôi, cô ả này quả là có năng khiếu diễn xuất đỉnh cao, nghĩ đến mối tình sâu đậm mười năm của chính mình lại bị thua trước một người chỉ vừa mới quen biết anh một tháng, cô ta lại càng xót xa hơn, nước mắt cứ thế không ngừng tuôn trào.
“Ngọc Ngọc, đừng khóc.

Vẫn chưa có kết quả cuối cùng mà, đúng không?” Kiều Minh Húc an ủi cô ta: “Nói không chừng chỉ là suy đoán lung tung của bác sĩ thôi.

Em đừng lo lắng quá!”
Lâm Ngọc nhìn anh bằng vẻ mặt đáng thương: “Minh Húc à, em sợ lắm.

Lỡ như em bị bệnh nan y thì phải làm sao đây? Em thật sự rất sợ.” Nói xong cô ta lại bật khóc.1
Anh quay lại và nói với cô y tá nhỏ” “Phiền cô ra xe của tôi lấy khăn giấy cho cô ấy.”
Cô y tá nhỏ đem khăn giấy đưa cho Lâm Ngọc.

Lâm Ngọc nhận khăn giấy và lau nước mắt.
“Hắt xì!” Có lẽ vì trời hơi se lạnh, cũng có thể là bụi bặm quá, hoặc cũng có thể là có chút mủi lòng.

Dù sao Mạch Tiểu Miên cũng cảm thấy sống mũi mình hơi cay cay, sau đó bất giác hắt hơi một cái khiến nước mũi chảy ra và văng một ít lên cần cổ của Kiều Minh Húc.

Anh lấy một chiếc khăn tay sạch từ trong túi quần, quay sang cẩn thận lau mũi cho cô, rồi lau sạch vệt nước mũi dính trên cổ mình, ôn tồn hỏi: “Em thấy lạnh hả?”
“Dạ.” Mạch Tiểu Miên cũng không biết nên phản ứng như thế nào với tình huống này, chỉ ngập ngừng đáp một tiếng gọn lỏn.
“Ngọc Ngọc à, em đợi ở đây nhé, lát nữa anh xuống sẽ cùng em đến gặp bác sĩ.” Anh nói với Lâm Ngọc, sau đó định cõng Mạch Tiểu Miên rời đi.
Cô ta giận đến váng đầu, đã nói với anh mình mắc bệnh nan y, ấy thế mà anh cũng vẫn chẳng đoái hoài gì đến mình.

Trong khi Mạch Tiểu Miên kia chỉ hắt hơi một cái mà anh đã sốt ruột, quáng quàng lo lắng như thể sắp chết đến nơi, thậm chí còn bỏ mặc mình lại ở đây.

Hơn nữa, khi cô ta khóc, anh chỉ bảo y tá đưa khăn giấy cho cô ta, còn lúc Mạch Tiểu Miên hắt xì, thì anh lại dùng khăn tay của mình và đích thân lau cho cô.
Theo những gì Lâm Ngọc biết về anh, từ trước đến nay Kiều Minh Húc chưa bao giờ đưa khăn tay của mình cho người khác dùng, trước đây những lúc cô ta tủi thân khóc ở trước mặt anh, anh cũng chưa từng đưa cho cô ta chiếc khăn tay luôn mang theo bên người, mà chỉ rút rút khăn giấy đưa cho cô ta.

Bởi vậy sự việc vừa rồi đã vượt quá giới hạn rồi.
Lâm Ngọc nắm lấy cánh tay của Kiều Minh Húc, ra vẻ tội nghiệp: “Minh Húc à, em muốn anh ở bên cạnh em bây giờ cơ, có được không anh? Anh để cô ta tự đi đi.”
“Tạm thời Tiểu Miên không thể tự đi bộ được.”
“Y tá có thể đẩy xe lăn cho cô ta mà.” Lâm Ngọc vừa nhìn nữ y tá đang đẩy xe lăn bên cạnh, vừa nói.
“Anh không yên tâm, em cứ ở đây đợi một lát đi.” Kiều Minh Húc hất tay cô ta ra.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 593: 593: Chương 549


Lâm Ngọc nghiến răng, quyết định đánh cược một ván: “Minh Húc, bây giờ em muốn anh chọn, rốt cuộc anh chọn cô ta hay chọn em!”
“Đừng làm ầm ĩ, ở đây có rất nhiều người đấy Ngọc Ngọc.” Anh gượng gạo đưa mắt nhìn bốn phía xung quanh, cau mày nói: “Lát nữa anh sẽ nói chuyện với em sau.”
Lâm Ngọc luôn miệng chất vấn: “Em không muốn đợi, em không muốn đợi một phút nào cả.

Em sắp bị bệnh nan y rồi, ấy thế mà anh không chịu ở bên cạnh em, có phải anh không hề yêu em?”
“Anh đặt em xuống và để y tá đẩy em vào trong là được rồi.” Mạch Tiểu Miên thấy tình hình không ổn, ba người nói qua nói lại đã thu hút càng lúc càng nhiều ánh mắt tò mò của những người xung quanh, khiến không ít người bắt đầu chỉ chỉ trỏ trỏ Kiều Minh Húc.
Kiều Minh Húc là nhân vật của công chúng, một lời nói, một hành động của anh thậm chí có thể sẽ ảnh hưởng đến giá cổ phiếu của công ty.

Cô không muốn anh bị người khác chê trách nên mới vội vàng nói như vậy.
Anh suy nghĩ một hồi, sau đó cẩn thận đặt cô ngồi vào xe lăn và dặn dò y tá phải hết sức cẩn trọng.

Khi y tá đã đẩy cô đi xa rồi, anh nhíu mày nói với Lâm Ngọc: “Ngọc Ngọc, em càng lúc càng quá đáng rồi đấy.”
“Tại sao anh lại nói em quá đáng?” Cô ta phẫn nộ: “Đổi lại là người khác thì sẽ có cảm giác như thế nào khi nhìn thấy người yêu của mình đối xử với một cô gái khác tốt hơn mình?”
Kiều Minh Húc vẫn im lặng.
Ban đầu Kiều Minh Húc vẫn cảm thấy áy náy với Lâm Ngọc.

Nhưng nhìn thấy khuôn mặt nhăn nhó vì ghen tuông của cô ta, trong lòng anh chỉ dâng lên một sự chán ghét và không muốn gặp cô ta nữa.
“Minh Húc à, không phải là không có người theo đuổi em, nhưng mà trong tim em chỉ có duy nhất một mình anh mà thôi.

Anh không thể tàn nhẫn và bạc bẽo vứt bỏ em như thế này được.

Anh không thể chối bỏ hôn ước ba năm nữa của hai chúng ta! Em yêu anh, em thật sự rất yêu anh.” Cô ta níu tay anh, vừa khóc nức nở, vừa cố vùi đầu vào lồng ngực của anh.
Nhưng Kiều Minh Húc lập tức né tránh và lạnh giọng nói: “Ngọc Ngọc, chúng ta đừng nói về những chuyện này nữa.

Anh và em đến gặp bác sĩ nhận kết quả xét nghiệm đi.”
Lâm Ngọc thấy anh né tránh mình như vậy thì quyết định tung ra đòn tấn công mạnh hơn.

Cô ta giận dỗi cười gằn: “Cứ để em mắc bệnh nan y rồi chết sớm luôn đi, khi đó anh không cần thực hiện hôn ước giữa hai chúng ta nữa và có thể danh chính ngôn thuận mãi mãi ở bên cạnh Mạch Tiểu Miên rồi.”
Vốn dĩ cô ta muốn chạy vào đường quốc lộ để xem thử Kiều Minh Húc có vội vã đuổi theo và giữ cô ta lại giống như lo lắng cho Mạch Tiểu Miên lần trước hay không.

Tuy nhiên, thấy xe cô qua lại đông đúc quá, cô ta sợ hai người chạy ra đấy lỡ như bị va quẹt thì sẽ mất nhiều hơn được, nên cuối cùng cô ta quyết định chạy trên vỉa hè dành cho người đi bộ với hy vọng anh có thể đuổi kịp mình.
Nhưng Kiều Minh Húc vẫn đứng yên tại chỗ không nhúc nhích, chỉ giương mắt nhìn Lâm Ngọc đang chạy xa dần.

Cô ta điên tiết, lập tức gọi điện thoại cho Tề Quân: “Tề Quân, anh qua đây cho tôi!”
“Sao thế? Em nhớ mùi vị của anh rồi sao Ngọc Ngọc xinh đẹp của anh?” Những lời nói khiếm nhã của Tề Quân không ngừng vang lên ở đầu dây bên kia.
“Đúng, anh qua đây ngay cho tôi, anh muốn ở bên cạnh tôi bao lâu cũng được!” Lâm Ngọc bây giờ chỉ cảm thấy trong người có một ngọn lửa đang cháy cuồn cuộn cần phải trút bỏ và báo thù.
“Được rồi, em đang ở đâu, giờ anh sang đón em đến khách sạn.” Tề Quân vui mừng khôn xiết.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 594: 594: Chương 550


Lâm Ngọc đọc địa chỉ.

Tề Quân lái con xe Ferrari phóng đi đón cô ta, hai người đến khách sạn và sau đó mây mưa với nhau mấy hiệp liền.

Cô ta mệt mỏi gục đầu vào ngực anh ta, nỗi khó chịu về Kiều Minh Húc đã nhanh chóng biến mất.
“Ngọc Ngọc à, em càng lúc càng lẳng lơ, lần này còn sướng hơn lần đầu nữa, anh thật sự yêu em đến chết đi được!”
Sau khi châm một điếu thuốc, Tề Quân vân vê đôi g* b*ng đ** của Lâm Ngọc, cợt nhã nói: “Hai chúng ta hòa hợp như thế này quả là một cặp gian phu dâm phụ xứng lứa vừa đôi nhất.”
Lâm Ngọc nhíu mày chửi: “Anh mới là thứ gian phu dâm phụ! Cái đồ nói năng tục tĩu!”
“Được, được, được rồi.

Anh sẽ lịch sự hơn một chút nhé, chúng ta là cặp tình nhân ph*ng đ*ng môn đăng hộ đối nhất.”
“Cút, nghe còn tởm hơn nữa!” Lâm Ngọc cáu kỉnh nói: “Tôi tìm anh không chỉ đơn giản là lên giường với anh, tôi còn chuyện muốn anh làm cho tôi.”
“Lại là vì cái gã Kiều Minh Húc kia chứ gì.”
“Ừm, khi nào người anh em của anh mới ra tay?”

“Tuần sau nó mới rảnh, em cứ yên tâm, thằng em của anh ngon nghẻ lắm, cho dù là thánh nữ cũng phải động lòng, huống hồ gì chỉ là một con nhãi quá lứa lỡ thì Mạch Tiểu Miên kia.”
“Càng sớm càng tốt!”
“Ừ ừ ừ, anh nhất định sẽ giải quyết con nhãi đó cho em thật sớm.

Nhưng mà Ngọc Ngọc à, vừa nghĩ tới tất cả những điều này em đều làm vì Kiều Minh Húc thì anh có hơi ghen đấy nhé.” Tề Quân v**t v* cô ta, nói: “Báu vật ngọt ngào tuyệt vời này nếu đưa cho loại đàn ông không biết thưởng thức thì quá là lãng phí.”
“Anh thôi đi!” Lâm Ngọc đẩy tay anh ta ra: “Xung quanh anh có biết bao nhiêu phụ nữ, anh sẽ ghen vì tôi ư? Tưởng tôi còn là cô bé bảy tuổi chắc?”
Tề Quân đáp: “Ngọc Ngọc à, đối với anh, những người phụ nữ khác chỉ là anh chơi qua đường thôi, em mới khiến anh rung động thật sự.

Anh cũng là người đàn ông đầu tiên của em.

Ngọc Ngọc à, chúng ta cứ ở bên nhau và mặc kệ cái gã Kiều Minh Húc đó đi.”
“Không đời nào!”
Nỗi hận thù không thể nuốt trôi lập tức lóe lên trong đáy mắt Lâm Ngọc: “Cho dù tôi không có được Kiều Minh Húc, tôi cũng sẽ không để họ ở bên nhau.”
“Được rồi, em muốn làm gì cũng được, chuyện này cứ giao cho anh xử lý.

Em cứ yên tâm, chỉ cần em cần đến anh, anh sẽ lập tức phi tới hầu hạ em như một nữ hoàng.

Em xem này, được anh tưới mát thì da dẻ của em mịn màng hơn hẳn rồi.”
Anh ta mơn man gương mặt phơn phớt hồng của Lâm Ngọc sau khi đã trải qua một trận nóng bỏng mãnh liệt.

Cô ta mím môi, đứng dậy rời khỏi vòng tay của anh ta và đi vào nhà tắm.

Trong nhà tắm, cô ta nhìn làn da chi chít vết răng của Tề Quân, nhếch khóe môi và hoàn toàn đắm chìm trong sự trả thù.
Khi Kiều Minh Húc nhìn thấy Lâm Ngọc rời đi, anh không đuổi theo là vì anh nghĩ nếu mình thật sự không biết nên nói gì với cô ta thì chi bằng để cô ta yên tĩnh một mình sẽ tốt hơn.

Đương nhiên anh hiểu tâm trạng của cô ta, nhưng từ sau khi anh dành tình cảm cho Mạch Tiểu Miên, anh không muốn dây dưa thêm với Lâm Ngọc nữa.

Chỉ là, anh không thể nhắm mắt làm ngơ mối tình mười năm của mình được.
Kiều Minh Húc đã dùng các mối quan hệ của mình để nhờ bác sĩ trích xuất hồ sơ bệnh án và các kết quả cận lâm sàng của Lâm Ngọc, cuối cùng phát hiện ra cô ta vốn không hề có hồ sơ bệnh án và chưa từng làm xét nghiệm nào.

Có vẻ như cô ta cố tình nói dối anh.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 595: 595: Chương 551


Kiều Minh Húc cũng thở phào nhẹ nhõm.

Nếu Lâm Ngọc thật sự mắc bệnh nan y, anh vẫn chưa biết mình nên giải quyết như thế nào.

Anh có thể vô tình đến mức chẳng hỏi han, chẳng quan tâm ngó ngàng gì tới cô ta hay không? Tất nhiên là không thể rồi.

Cho nên, thật tốt khi cô ta vẫn khỏe mạnh.
Hơn nữa, cô ta dùng thủ đoạn này để lừa gạt và nổi máu ghen với anh càng khiến anh thấy chán ghét cô ta hơn.

Cô ta đúng là một kẻ ngang ngạnh và không biết lý lẽ.
Anh quay về phòng bệnh của Mạch Tiểu Miên, nhưng cô không nằm trên giường mà đang ngồi trên xe lăn, dựa vào tường, lặng lẽ nhìn ra ngoài cửa sổ.

Tà dương rực rỡ nhẹ nhàng chiếu lên người cô và nối dài bóng xe lăn ở trên sàn, khiến con người ta cảm thấy có một chút cô đơn và trơ trọi.
Trái tim Kiều Minh Húc khẽ nhói lên một cái, anh bước tới cầm chăn bông choàng lên người cô và dịu dàng hỏi: “Em đang nhìn gì thế?”
Cô cúi đầu, mỉm cười nhìn anh và nói: “Em đang nhìn nắng chiều, đẹp quá anh à.”
Kiều Minh Húc đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ.

Mặt trời lặn ở phía bên kia chân trời giống như một quả cầu lửa đỏ rực, anh cũng cảm thấy khung cảnh rất đẹp nên liền mở miệng đáp “Ừ” một tiếng.
Cô lại hỏi: “Sao anh quay về sớm vậy? Không ở bên cạnh Lâm Ngọc sao?”
Giọng điệu của cô rất nhẹ nhàng, giống như một người vợ bình thường đang hỏi han chồng của mình mới vừa trở về nhà.

Có điều, trái tim cô vô cùng chua xót và đau đớn.
Anh nhíu mày, trả lời: “Không cần ở cạnh cô ta đâu, chuyện bị ung thư t* c*ng là do cô ta tự bịa ra, cô ta đúng là hết thuốc chữa mà!”
Mạch Tiểu Miên cười khẽ: “Ha ha.

Anh biết rồi à?”
“Anh biết gì cơ?”
Cô vừa cười vừa nói: “Anh biết cô ta không phải bị ung thư t* c*ng rồi à? Nói chung cô ta còn rất trẻ, bề ngoài khỏe mạnh như thế thì rất ít có khả năng mắc các loại ung thư, cùng lắm là bị ư xơ t* c*ng thôi.”
“Em nhìn ra à?”
“Ừm, em nhìn ra chứ.

Anh quên em làm chuyên ngành gì rồi à, em nắm rõ triệu chứng bên ngoài của các loại bệnh này như lòng bàn tay đấy.”
Kiều Minh Húc tức giận nói: “Vậy tại sao em không nói với anh sớm hơn?”
Mạch Tiểu Miên phì cười: “Hề hề.

Em không biết mình có nên nói cho anh biết hay không.

Em nhìn là biết ngay cô ta nói dối như vậy là vì ghen khi nhìn thấy anh cõng em.

Hẳn là anh có thể hiểu mà.”
“Ừm.” Kiều Minh Húc rầu rĩ trả lời: “Chúng ta đừng nhắc tới cô ta nữa.

Lúc nãy bác sĩ đã đến khám cho em chưa?”
“Đã khám rồi, bác sĩ nói ngày mai em có thể về nhà tịnh dưỡng, chỉ cần mỗi ngày đều đặn đến bệnh viện kiểm tra một lần là được.”
“Vậy ngày mai chúng ta về nhà, dù sao ở bệnh viện cũng không thoải mái lắm.”
“Dạ, em cũng nghĩ như vậy.

Dù sao cái chân này của em…”
Cô đưa tay sờ đôi chân không cách gì có thể đứng dậy của mình, nở một nụ cười gượng gạo, nói: “Cũng không thể ngày một ngày hai mà có thể đứng dậy được.

Con người kể cũng thật là kỳ lạ.

Vừa nhìn thoáng qua em đã biết Lâm Ngọc giả vờ mắc ung thư t* c*ng, nhưng em lại không hiểu nổi vì sao đôi chân của em rõ ràng là rất lành lặn nhưng lại không thể đứng lên được.”
“Bác sĩ nói là do yếu tố tâm lý gây ra.

Hệ thống thần kinh trung ương của em hoàn toàn không có vấn đề gì cả.

Chỉ cần kiên nhẫn thêm một khoảng thời gian thì em sẽ có thể đứng lên được thôi.”
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 596: Chương 552


Kiều Minh Húc ngồi xổm xuống, đặt tay lên chân cô và bắt đầu xoa bóp: “Cô chủ à, ta xoa bóp chân cho cô chủ nhé?”
Đột nhiên nghe thấy anh dí dỏm đùa như vậy, Mạch Tiểu Miên không nhịn được cười, nhại lại giọng của anh và trêu chọc: “Được, nếu xoa bóp mà tôi thấy dễ chịu thì tôi sẽ thưởng cho ngài!”
“Được, cảm ơn cô chủ!”
Kiều Minh Húc ân cần xoa bóp chân cho cô, tuy rằng anh vẫn còn lóng nga lóng ngóng và chưa nắm rõ vị trí các huyệt đạo, nhưng mỗi động tác của anh đều nhẹ nhàng chạm đến trái tim cô, khiến cô vô cùng cảm động.
Xoa bóp xong, Kiều Minh Húc ngẩng đầu lên, ghé sát mặt vào cô và nói: “Cô chủ, thưởng một nụ hôn đi.”
Mặt Mạch Tiểu Miên hơi ửng đỏ, ngượng ngùng hôn lên má anh.

Kiều Minh Húc cảm thấy giống như bị điện giật, toàn thân tràn đầy sức lực, mọi mệt nhọc trong ngày đều bị cuốn sạch.
“Tôi cũng sẽ thưởng cho cô chủ một nụ hôn!”
Nhìn thấy gương mặt đỏ bừng thẹn thùng của cô, sự h*m m**n của anh lại trỗi dậy, anh rất muốn ghì chặt lấy cô và hôn cô ngấu nghiến.

Nhưng, bây giờ cô đang không khỏe và anh cũng không thể hoạt động quá nhiều.

Chỉ hy vọng cô có thể cho anh hôn má cô một cái thôi.
Mạch Tiểu Miên xấu hổ lí nhí đáp: “Được.”
“Tạ chủ long ân!”
Kiều Minh Húc đưa miệng sát đến gần cô rồi nhẹ nhàng đặt lên má cô một nụ hôn.

Tim của Mạch Tiểu Miên bỗng nhiên như ngừng đi nửa nhịp, sau đó lại bất thình lình trở nên dồn dập, hơi thở cũng dần trở nên lộn xộn.

Kiều Minh Húc cũng ngượng đến chín mặt, anh lúc này hệt như một cậu bé học sinh cấp hai cuối cùng cũng được hôn cô bạn mình thầm mến bấy lâu, vừa phấn khởi, lại vừa hồi hộp.

Ánh mắt hai người nhìn nhau trìu mến hơn, sâu thẳm đến nỗi cả hai muốn chết chìm trong ánh mắt của nhau.
Cô y tá bước vào và phá vỡ bầu không khí tình tứ giữa họ.

Y tá đo nhiệt độ cho cô xong thì rời đi, Kiều Minh Húc cúi người bế cô lên giường, đắp chăn cho cô, nói: “Ngủ ngon nhé.

Ngày mai chúng ta sẽ về nhà.

Anh đi tắm đây.”
“Em cũng muốn đi tắm.”
Mạch Tiểu Miên đã mấy ngày liền không tắm nên cảm thấy cả người rất bẩn.

Cô khổ sở nói: “Nhưng bệnh viện không có bồn tắm, em lại không đứng được nên không thể tắm ở đây được.”
“Chúng ta về nhà tắm rửa rồi quay lại bệnh viện nhé.”
Kiều Minh Húc ra ngoài hỏi ý kiến bác sĩ.

Bác sĩ cho phép Mạch Tiểu Miên về nhà nhưng vẫn phải có y tá ở bên cạnh để chăm sóc trong trường hợp khẩn cấp.
Chẳng qua nhất định buổi tối phải quay về đây qua đêm, vì còn phải quan sát tình huống sóng điện não của Mạch Tiểu Miên nữa.
Kiều Minh Húc giúp Mạch Tiểu Miên ra khỏi phòng bệnh, lên xe chở cô về nhà, bên cạnh còn có mấy y tá đi theo.
Về đến Hoàng Uyển số 1.
Y tá kia thấy căn biệt thự nhỏ đẹp mắt trong lành rất khác biệt kia cùng trang trí xa hoa điệu thấp bên trong thì thật lòng hâm mộ.
Cô ta hâm mộ Mạch Tiểu Miên.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 597: Chương 553


Nhìn cách ăn mặc và quần áo của cha Mạch mẹ Mạch xem, đều là thuộc về gia đình bình thường, dáng vẻ Mạch Tiểu Miên cũng bình thường, bây giờ còn chẳng có chỗ để đi.

Nhưng cô ta lại thấy Kiều Minh Húc dốc lòng chăm sóc và yêu thương Mạch Tiểu Miên.

Còn có thể ở trong một khu nhà cao cấp như vậy!
Thật sự rất hâm mộ đố kỵ hận thù nha.

Lúc cô ta đi vào nhà vệ sinh, nhìn vào gương, cảm thấy dáng vẻ khuôn mặt mình cũng tinh xảo, làn da cũng đẹp, dáng người cũng tốt, khí chất cũng không tồi, vì sao phải đi theo một nhân viên văn phòng nhỏ ngay cả nhà cũng không có mà ở, tiền lương chỉ có thể gắng gượng không chết đói chứ?
Nghĩ đến đây, sự bất bình trong lòng cô ta dâng cao, hai mắt tản ra ánh sáng của d*c v*ng nào đó, trong đầu lóe lên một kế hoạch nhỏ.

Kiều Minh Húc để y tá đi dạo ở tầng một hoặc là sau vườn hoa một chút, sau đó mình thì ôm Mạch Tiểu Miên lên lầu.

Sau khi tiêu độc vệ sinh bồn tắm lớn, lại xả đầy nước, thử ấm xong, anh bèn ôm Mạch Tiểu Miên đến đây.

Mạch Tiểu Miên vẫn gặp phải vấn đề khó khăn trong việc c** q**n áo như cũ.

Đương nhiên là tay cô không có vấn đề gì, vẫn có thể tự mình c** q**n áo.

Vấn đề là sau khi cô c** q**n áo thì có vẻ như cô sẽ không thể tiến vào bồn tắm lớn được.

Còn nếu tiến vào bồn tắm rồi mới c** q**n áo thì nước trong cả cái bồn sẽ bẩn mất.

“Đến đây, chúng ta c** q**n áo trước.


Kiều Minh Húc cũng không biết sự xoắn xuýt của cô.

Anh dùng giọng điệu vô cùng tự nhiên nói với cô.

Mặt của Mạch Tiểu Miên hồng lên nhanh chóng, cô vội vàng nói: “Tự em cởi.


“Cho dù em có tự cởi thì cũng phải để anh ôm vào bồn tắm lớn mà.


“Cái đó…” Tải ápp ноla để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

“Cũng đâu phải lần đầu anh thấy em không mặc quần áo đâu.


“Đó là ngoài ý muốn thôi, tình huống không giống bây giờ.


“Được rồi.


Kiều Minh Húc thò tay lấy một cái khăn tắm sạch sẽ từ cái giá bên cạnh xuống rồi phủ lên mặt mình: “Anh tự bịt mặt lại, em tự c** q**n áo, sau khi cởi xong thì gọi anh một tiếng để anh dùng khăn tắm bọc em lại ôm vào bồn tắm lớn.

Như vậy chúng ta sẽ không bị xấu hổ.

Dù sao thì anh cũng không phải lần đầu tiên thấy em khỏa thân.


Lần trước ở trong nhà trọ nhỏ kia anh đã nhìn thấy cô khỏa thân rồi.

Chỉ có thể dùng cách này để giải quyết.

Mạch Tiểu Miên không còn lựa chọn nào khác, bắt đầu cởi áo quần trên người mình.

Bởi vì hai chân cô không thể đứng thẳng nên đối với cô mà nói thì việc c** q**n có hơi gian nan, nhưng cô vẫn cố gắng cởi ra sau đó thẹn thùng nói: “Được rồi.


 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 598: Chương 554


Cái khăn trên mặt Kiều Minh Húc dừng trên người cô, bọc cô lại.

Anh trực tiếp bỏ cả người cô và khăn tắm vào bồn tắm lớn luôn.
“Anh ra ngoài được rồi.”
Mặc kệ trên người còn quấn cái khăn tắm lớn, Mạch Tiểu Miên vẫn có cảm giác lúng túng vì cơ thể không mặc gì.
“Ừ.”

Kiều Minh Húc liếc nhìn cô đang bị vây trong làn nước.
Cứ như trẻ con bị cuốn lại vậy.
Đôi chân trắng nõn thon dài lộ ra ngoài khăn, ở trong nước cực kỳ xinh đẹp.
d*c v*ng nào đó lại điên cuồng sinh sôi như cỏ dại.
Anh không dám nhìn nhiều nữa, dặn dò cô khi nào tắm xong thì gọi mình sau đó vội vàng khép hờ cửa đi ra ngoài.
Đứng ở cửa lắng nghe tiếng động bên trong, tưởng tượng động tác tắm rửa của cô, tưởng tượng đến…
Càng nghĩ về điều đó, d*c v*ng như con thú trong cơ thể anh lại càng va chạm mãnh liệt hơn.
Anh rất muốn đi ra tự giải quyết vấn đề của mình nhưng lại sợ mình đi rồi thì Mạch Tiểu Miên sẽ xảy ra chuyện, thế là đành cố gắng chịu đựng.
Nhìn thấy gương mặt đỏ bừng thẹn thùng của cô, sự h*m m**n của anh lại trỗi dậy, anh rất muốn ghì chặt lấy cô và hôn cô ngấu nghiến.

Nhưng, bây giờ cô đang không khỏe và anh cũng không thể hoạt động quá nhiều.

Chỉ hy vọng cô có thể cho anh hôn má cô một cái thôi.
Mạch Tiểu Miên xấu hổ lí nhí đáp: “Được.”

“Tạ chủ long ân!”
Kiều Minh Húc đưa miệng sát đến gần cô rồi nhẹ nhàng đặt lên má cô một nụ hôn.

Tim của Mạch Tiểu Miên bỗng nhiên như ngừng đi nửa nhịp, sau đó lại bất thình lình trở nên dồn dập, hơi thở cũng dần trở nên lộn xộn.
Kiều Minh Húc cũng ngượng đến chín mặt, anh lúc này hệt như một cậu bé học sinh cấp hai cuối cùng cũng được hôn cô bạn mình thầm mến bấy lâu, vừa phấn khởi, lại vừa hồi hộp.

Ánh mắt hai người nhìn nhau trìu mến hơn, sâu thẳm đến nỗi cả hai muốn chết chìm trong ánh mắt của nhau.
Cô y tá bước vào và phá vỡ bầu không khí tình tứ giữa họ.

Y tá đo nhiệt độ cho cô xong thì rời đi, Kiều Minh Húc cúi người bế cô lên giường, đắp chăn cho cô, nói: “Ngủ ngon nhé.

Ngày mai chúng ta sẽ về nhà.

Anh đi tắm đây.”

“Em cũng muốn đi tắm.”
Mạch Tiểu Miên đã mấy ngày liền không tắm nên cảm thấy cả người rất bẩn.

Cô khổ sở nói: “Nhưng bệnh viện không có bồn tắm, em lại không đứng được nên không thể tắm ở đây được.”
“Chúng ta về nhà tắm rửa rồi quay lại bệnh viện nhé.”
Kiều Minh Húc ra ngoài hỏi ý kiến bác sĩ.

Bác sĩ cho phép Mạch Tiểu Miên về nhà nhưng vẫn phải có y tá ở bên cạnh để chăm sóc trong trường hợp khẩn cấp.
Kiều Minh Húc ngồi xổm xuống, đặt tay lên chân cô và bắt đầu xoa bóp: “Cô chủ à, ta xoa bóp chân cho cô chủ nhé?”
Đột nhiên nghe thấy anh dí dỏm đùa như vậy, Mạch Tiểu Miên không nhịn được cười, nhại lại giọng của anh và trêu chọc: “Được, nếu xoa bóp mà tôi thấy dễ chịu thì tôi sẽ thưởng cho ngài!”
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 599: Chương 555


“Được, cảm ơn cô chủ!”
Kiều Minh Húc ân cần xoa bóp chân cho cô, tuy rằng anh vẫn còn lóng nga lóng ngóng và chưa nắm rõ vị trí các huyệt đạo, nhưng mỗi động tác của anh đều nhẹ nhàng chạm đến trái tim cô, khiến cô vô cùng cảm động.
Xoa bóp xong, Kiều Minh Húc ngẩng đầu lên, ghé sát mặt vào cô và nói: “Cô chủ, thưởng một nụ hôn đi.”
Mặt Mạch Tiểu Miên hơi ửng đỏ, ngượng ngùng hôn lên má anh.

Kiều Minh Húc cảm thấy giống như bị điện giật, toàn thân tràn đầy sức lực, mọi mệt nhọc trong ngày đều bị cuốn sạch.
“Tôi cũng sẽ thưởng cho cô chủ một nụ hôn!”
“Xong rồi.”
Mạch Tiểu Miên ở bên trong cũng không quá lâu đã gọi anh rồi.
Sau khi đi tất, anh ôm cô lên giường, bảo cô chờ một lát để anh tắm rửa rồi sau đó sẽ cùng cô quay về bệnh viện.
Tiểu Miên cũng tiện tay cầm di động lên mạng.
Kiều Minh Húc tiến vào phòng tắm, đóng cửa lại, vừa tắm vòi sen vừa khổ sở giải phóng d*c v*ng sắp chịu hết nổi của mình…
Cô bấm vào hòm thư của mình xem một chút, không có tin nhắn mới nên bèn thoát khỏi.
Vừa mới thoát, cô lại nhìn thấy thư của Trình Đông Thành nên không nhịn được nhập mật khẩu là sinh nhật của mình vào.
Lần trước nhập mật khẩu sinh nhật bị lỗi.

Nhưng lần này thế mà lại thần kỳ có thể mở khóa.
Bên trong có một bức thư của Trình Đông Thành còn chưa xem, là tin nhắn anh ta gửi cho cô.
Mạch Tiểu Miên biết sở dĩ anh ta đặt lại mật khẩu mà cô có thể đăng nhập được, còn viết bức thư này, chắc chắn là để cho cô xem.
Rốt cuộc có nên xem không đây?
Cô phân vân hồi lâu trong lòng, cuối cùng vẫn mở ra xem.
“Tiểu Miên, anh không biết em còn có thể mở hòm thư này ra nữa không, cũng không biết em còn có thể nhìn thấy bức thư này hay không.
Anh nghĩ lúc em nhìn thấy bức thư này thì hẳn là anh không còn trên đời này nữa rồi.

Mà những cơ quan còn hữu dụng của anh cũng sẽ được chính tay em lấy ra và đặt vào cơ thể của những người đang cần để cải thiện sức khỏe của bọn họ.
Tiểu Miên, anh biết đối với em mà nói thì tâm nguyện cuối cùng của anh này là một chuyện vô cùng tàn khốc.

Anh cũng không nỡ lòng tàn khốc như vậy với em.
Nhưng anh cũng có lòng riêng của mình.

Em biết không? Anh luôn miệng nói anh không yêu em, nhưng thực tế thì anh yêu em chết đi được.
Từ trung học đến bây giờ, trừ em ra thì chẳng còn ai có thể đi vào tim anh được nữa cả.

Anh yêu em, anh chỉ yêu em, Tiểu Miên thân mến của anh, em còn yêu anh chút nào nữa không?
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 600: Chương 556


Nhưng bên cạnh em đã có người kia rồi.

Em có thể đã không còn yêu anh nữa.

Điều này khiến anh đố kỵ muốn phát điên, thật muốn giết kẻ đó.
Nhưng cuối cùng anh vẫn đè nén sự tàn bạo kia lại, anh không thể phá hủy hạnh phúc của em được.

Nhưng xin cho phép anh được tùy hứng một lần cuối cùng.

Vì để em có thể nhớ rõ anh, anh phải để em tự mình giải phẫu mở cơ thể anh ra, lấy khí quan của anh xuống.

Như vậy thì cho dù anh có chết, cho dù em có yêu người kia đi chăng nữa thì trong lòng em cũng sẽ mãi nhớ đến anh.

Em đừng hận anh, anh thật sự rất đáng thương, không muốn rời đi mà không có vướng bận gì.
Tiểu Miên, sau khi anh chết rồi, em có rảnh thì chăm sóc ba mẹ anh giúp anh một chút nhé.

Anh có thể mua cho bọn họ căn nhà tốt nhất, nhưng lại không thể cho bọn họ một tuổi già an lành, thậm chí còn tự tay sát hại hai đứa con của bọn họ.
Thật sự anh rất có lỗi với họ.

Trong cảm nhận của hai người, em cũng có thể là con dâu của bọn họ rồi.

Hai người họ đều rất thích em, đối xử với em như con gái vậy.
Thế nên hy vọng lúc em rảnh rỗi hãy đến nhìn họ một cái, giúp anh an ủi bọn họ nhé.

Cảm ơn em, Tiểu Miên.
Tiểu Miên, đây là bức thư cuối cùng anh gửi cho em.

Nếu anh ở trên trời linh thiêng thì chắc chắn anh sẽ phù hộ cho em.
Đương nhiên, người nghiệp chướng nặng nề như anh sẽ không thể lên trời được đâu, chỉ có thể chịu dày vò đau khổ trong địa ngục thôi.
Tiểu Miên, em phải hạnh phúc thay anh nhé.

Anh yêu em, yêu em, yêu em, rất yêu em.

Vĩnh biệt!”
Đọc xong bức thư này, Mạch Tiểu Miên thế mà lại không rơi nước mắt.

Cô chỉ yên lặng đọc lại từ đầu một lần nữa.
Nghe thấy tiếng cửa phòng tắm mở ra, cô cũng nhanh chóng đóng bức thư lại, làm bộ như chẳng có chuyện gì xảy ra mà xem tin tức.
“Đang xem di động à?”
Kiều Minh Húc mặc một chiếc áo choàng tắm lớn màu đen có thắt lưng ở giữa, tóc vẫn còn ướt nên anh vừa lau vừa đi tới hỏi.
“Ừ, xem xem có gì hay không.”
“Thế em có nhìn thấy cái gì hay không?”
“Thấy được một người đẹp.”

“Hả? Đẹp trai hơn anh sao?”
“Đẹp trai hơn anh!”
“Anh không tin.

Cho anh xem xem nào.”
“Không ở trong di động, ở trong này này.”
Mạch Tiểu Miên chỉ vào gương rồi nói: “Anh dừng lại nơi này nhìn sẽ biết ngay.”
Kiều Minh Húc đứng trước mặt gương, nhìn chính mình bên trong rồi cười nói: “Tiểu Miên, em lại nghịch ngợm muốn lừa dối anh rồi.

Trong gương rõ ràng là bản thân anh mà, sao có thể đẹp trai hơn anh được?”
“Em cảm thấy anh trong gương đẹp trai hơn.”
“Vớ vẩn, em cảm thấy ảnh trong gương đẹp trai thì người thật không đẹp trai à?”
Kiều Minh Húc liếc trắng mắt nhìn cô một cái rồi nói.
 
Back
Top Bottom