Ngôn Tình Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 501


Chương 501

Tuy nhiên, cuối cùng anh vẫn kiềm chế được mình, cực kỳ lưu luyến nhìn vào trong nước, vươn tay lay Mạch Tiểu Miên dậy, nói: “Em tỉnh dậy đi nào, ngủ quên trong nước thế này sẽ bị cảm lạnh đấy.”

Mạch Tiểu Miên bị lay tỉnh, mờ mịt mở to đôi mắt vẫn còn mơ hồ buồn ngủ, ngơ ngác nhìn anh, nói: “Tôi ngủ quên sao?”

“Ừ, mau dậy đi, nước cũng lạnh rồi.”

Kiều Minh Húc nói với cô.

“Ồ. Vậy để tôi đứng dậy.”

Mạch Tiểu Miên có hơi mơ hồ đứng lên khỏi bồn tắm…

Kiều Minh Húc chợt cảm giác được hai dòng chất lỏng ấm áp từ chảy ra từ trong lỗ mũi…

Mạch Tiểu Miên cảm thấy cả người chợt lạnh, cúi đầu nhìn xuống, sau đó thét lên một tiếng “A”, một lần nữa ngồi trở lại trong bồn tắm, nhanh chóng cầm lấy khăn tắm lớn che kín người, sau đó la lên: “Kiều Minh Húc, anh có thể lưu manh hơn nữa không đấy?”

Kiều Minh Húc tự nhận mình đuối lý, vội vàng đóng cửa chạy ra ngoài, lấy khăn giấy lau vết máu trên mũi.

Anh lại Mạch Tiểu Miên đến chảy máu mũi rồi.

Chuyện này…

Cơn buồn ngủ của Mạch Tiểu Miên đã bị dọa chạy mất rồi, đầu óc lập tức tỉnh táo lại.

Cô vội vàng đứng dậy từ trong bồn tắm, lau người sạch sẽ, thay đồ ở nhà, kéo cửa đi ra ngoài, nhìn thấy Kiều Minh Húc đang uống nước liên tục, liền cầm khăn lông trên tay ném về phía anh, vô cùng tức giận, nói: “Kiều Minh Húc, làm người phải biết phúc hậu chứ, bề ngoài là một người đàn ông chính trực, nhưng lại lưu manh dám nhìn trộm người ta tắm.”

Kiều Minh Húc mặt đỏ lên, giải thích nói: “Vừa rồi tôi gõ cửa lớn tiếng gọi em, nhưng không thấy ai trả lời cả. Bên trong cũng không có tiếng động gì, tôi chỉ lo lắng em xảy ra chuyện gì, mới vào kiểm tra xem. Huống chi, đây cũng không phải lần đầu tiên em để tôi thấy mà!”

“Đây không phải là lần đầu tiên em để tôi thấy…”

Mạch Tiểu Miên đỏ mặt nói: “Tôi thật sự nghi ngờ, lần nào anh cũng kiếm cớ đùa giỡn lưu manh cả.”

“Hừ.”

Kiều Minh Húc khinh thường nói: “Em tự luyến quá đấy.”

“Được rồi, là tôi tự luyến. Nhưng việc anh chảy máu mũi đã đủ để chứng minh, vóc dáng của tôi vẫn còn tốt lắm.”

Mạch Tiểu Miên liếc xéo nhìn anh rồi nói.

“Tôi chảy máu mũi chủ yếu là do nóng trong người thôi, lát nữa tôi sẽ xuống dưới kêu thím Trương đun ít nước đường để hạ hỏa.”

Để tránh lúng túng, Kiều Minh Húc bèn kiếm cớ đi ra ngoài.

“Nhân tiện đun cho tôi luôn nhé.”

Mạch Tiểu Miên gọi với ở phía sau lưng anh.

“Hừ.”

Kiều Minh Húc cũng không thèm quay đầu lại, mà chỉ đáp lại bằng một tiếng khịt mũi cao ngạo lạnh lùng.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 502


Chương 502

Mạch Tiểu Miên nhìn bóng lưng anh dần biến mất ở cửa, ánh sáng nơi đáy mắt cô lập tức biến mất, trở nên ảm đạm.

Làm sao cô có thể không biết anh xông vào phòng tắm là vì lo lắng cho cô cơ chứ?

Mới vừa rồi cô thể hiện sự tức giận, chỉ là cô muốn cố gắng che đậy bản thân, muốn để anh biết rằng, cô đã thoát ra khỏi cái bóng của Trình Đông Thành, không cần phải vì cô mà lo lắng nữa.

Ngay khi anh vừa bước ra.

Cảm xúc của cô vẫn bất giác rơi vào một nỗi buồn nào đó…

“Thiếu phu nhân, xuống ăn cơm thôi.”

Thím Trương gọi cô ấy từ bên dưới.

Mạch Tiểu Miên sửa sang lại đầu tóc, cố gắng xốc lại tinh thần, đi xuống lầu.

Kiều Minh Húc đã ngồi vào bàn ăn.

Trước mặt anh, quả nhiên có một bát lê tuyết hầm đường phèn.

Còn có một bát khác được đặt ở đối diện, trên mặt bàn nơi cô ngồi.

Cô kéo ghế ra, ngồi xuống, cúi đầu cầm thìa uống nước đường.

Cố ý tạo ra âm thanh lớn khi uống nước đường.

Kiều Minh Húc ngẩng đầu nhìn cô.

Sao anh có thể không nhìn ra cô đang cố ý che giấu sự khổ sở của mình được cơ chứ?

Đã vậy, anh cũng cố tình phối hợp diễn xuất.

“Chậc chậc, nếu không biết còn tưởng rằng một con trâu đang uống nước nữa ấy chứ.”

Kiều Minh Húc giễu cợt, nói: “Kết quả, vừa ngẩng đầu nhìn lên, hóa ra lại là một người phụ nữ ngốc!”

“Ồ, Kiều Minh Húc, anh có muốn đến khoa mắt cùng khoa tai kiểm tra lại không đấy?”

Mạch Tiểu Miên mỉa mai đáp lại.

“Tai cùng mắt tôi có gì không ổn à?”

“Đương nhiên là có!”

Mạch Tiểu Miên liếc mắt nhìn anh, nói: “Tôi uống tao nhã như vậy, anh lại nói nghe giống như một con trâu, thế không phải lỗ tai xảy ra vấn đề thì là cái gì nữa? Còn nữa, rõ ràng trông tôi thông minh lanh lợi như vậy, thế nhưng hết lần này tới lần khác lại nói nhìn thấy một người phụ nữ ngốc, không phải ánh mắt anh xảy ra vấn đề thì còn là gì nữa?”

“Nói có đạo lý lắm. Để tôi sẽ đến khoa tai và mắt sau.”

Kiều Minh Húc gật đầu bày tỏ sự tán đồng.

“Vậy thì đúng rồi.”

“Ừ, phải nhờ bác sĩ giúp chọc điếc lỗ tai tôi, để không nghe tiếng trâu uống nước nữa, còn có làm mù mắt lại, để trông cho em vừa thông minh vừa lanh lợi nhỉ.”

“Anh…”

Mạch Tiểu Miên không ngờ Kiều Minh Húc lại phản bác như vậy, nhất thời không nói nên lời, cúi đầu tiếp tục uống nước đường…

Đang uống, chợt có nước mắt lăn dài trên má, rơi vào trong chén.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 503


Chương 503

Đúng lúc bị Kiều Minh Húc nhìn thấy.

Trái tim cũng theo đó mà nhói đau.

Cô gái ngốc này…

Mạch Tiểu Miên cho rằng anh không nhìn thấy, nên cố kìm những giọt nước mắt đó lại, ngẩng đầu lên lần nữa, sắc mặt như không có chuyện gì xảy ra, thậm chí còn cố nén ra một nụ cười.

Anh thực sự muốn bảo cô đừng giả vờ nữa.

Muốn khóc thì cứ khóc lớn lên trước mặt anh.

Hai người mỗi người đều mang theo tâm trạng phức tạp mà uống xong nước đường, sau khi ăn cơm xong, Kiều Minh Húc đề nghị cùng cô đi dạo.

“Không đi đâu, tôi chỉ muốn chợp mắt một chút.”

Mạch Tiểu Miên lắc đầu, đi thẳng lên lầu.

Kiều Minh Húc không thể làm gì khác hơn là đi theo cô lên lầu trên.

“Tối nay tôi sẽ ngủ ở đây.”

Mạch Tiểu Miên trực tiếp đi vào phòng công chúa, nói với Kiều Minh Húc đang đi theo sau cô.

“Vậy tôi cũng ngủ ở nơi này.”

Kiều Minh Húc đáp.

“Giường này nhỏ, ngủ hai người sẽ không thoải mái.”

“Tôi ngủ dưới sàn.”

“Tổng giám đốc Kiều thân thể cao quý như anh sao có thể ngủ dưới đất được chứ? Anh trở về phòng của mình mà ngủ đi.”

“Vậy em cùng tôi trở về phòng ngủ đi.”

Kiều Minh Húc nhìn cô nói: “Không có em ngủ chung, tôi ngủ không được.”

“Bởi vì không có ai ngáy như ru ngủ bên cạnh à?”

“Ừ.” Tải ápp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

“Cút! Tôi cũng không muốn ngáy ru anh ngủ đâu!”

Mạch Tiểu Miên giả bộ tức giận đẩy anh ra.

Kiều Minh Húc đột nhiên vươn tay, kéo cô vào lòng mình.

Mạch Tiểu Miên giãy dụa…

“Đừng nhúc nhích, muốn khóc thì cứ khóc ở trong ngực tôi, không cho phép em lén khóc một mình!”

Kiều Minh Húc ôm chặt lấy cô, giọng điệu bá đạo nói.

Nghe được những lời này, Mạch Tiểu Miên biết, mình đã hoàn toàn bị anh nhìn thấu tâm tư đã ngụy trang trong lòng rồi.

“Tôi làm gì muốn khóc cơ chứ?”

Mạch Tiểu Miên vẫn không chịu thừa nhận, nhưng nước mắt lại bắt đầu không khống chế trào ra, vừa chảy xuống, vừa khóc thành tiếng…
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 504


Chương 504

Kiều Minh Húc để mặc cô khóc nước mắt nước mũi tèm nhem trong vòng tay anh, còn đưa tay nhẹ nhàng vỗ lưng cô…

Mạch Tiểu Miên dường như muốn cố gắng kìm nén những giọt nước mắt của mình, nhưng cuối cùng vẫn khóc khàn cả giọng lên…

Tiếng nức nở sau đó nhỏ dần, khóc mệt rồi, liền bắt đầu lặng đi trong vòng tay anh.

Kiều Minh Húc nâng đầu cô lên, dùng tay cẩn thận lau đi những vệt nước mắt trên mặt cô, nói: “Cô nhóc ngốc nghếch, từ nay về sau, không cho phép em chịu đựng một mình những thứ này nữa. Muốn khóc cứ khóc trong ngực tôi, muốn nổi giận cứ nổi giận với tôi.”

“Anh tốt như vậy sao?”

Mạch Tiểu Miên cảm động nhìn anh, ngây ngốc hỏi.

Kiều Minh Húc vươn tay gõ vào trán cô, nói: “Tôi không tốt như vậy, nhưng mà, tôi nguyện ý tốt với em như vậy.”

Trong lòng Mạch Tiểu Miên lại cảm động, nói: “Tôi đáng để anh đối xử tốt với tôi như vậy sao? Tôi cũng không phải là người của anh, tôi chỉ là một cô vợ trên hợp đồng của anh mà thôi.”

“Vợ trên hợp đồng cũng là vợ mà.”

Kiều Minh Húc liếc mắt nhìn cô, nói: “Không phải bình thường em cũng gọi tôi là chồng đấy sao?”

Mạch Tiểu Miên mặt đỏ bừng.

“Tiểu Miên à, chỉ cần một ngày tôi còn là chồng của em, tôi liền nguyện ý cùng em gánh vác tất cả hỉ nộ ái ố của em.”

Kiều Minh Húc rất nghiêm túc nhìn cô nói.

Mạch Tiểu Miên cực kỳ cảm động nhìn anh, cũng không biết sự thôi thúc từ đâu đến, mà cô vươn hai tay ra, ôm lấy cổ anh, đôi môi đặt nhẹ lên phiến môi mỏng của anh…

Cảm nhận được sự mềm mại cùng mùi thơm từ khóe môi cô, trái tim Kiều Minh Húc bất chợt đập lệch nhịp, đầu óc thoáng chốc trở nên thiếu dưỡng khí…

Đầu lưỡi Mạch Tiểu Miên lớn mật đưa vào trong khoang miệng anh, cùng đầu lưỡi anh khuấy động chung một chỗ…

Kiều Minh Húc đổi từ bị động sang chủ động, dùng hai tay ôm lấy khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, say mê đuổi theo chiếc lưỡi đinh hương của cô, cùng cô vui vẻ trao đổi nước bọt…

Đây là lần thứ hai bọn họ hôn nhau, tình hình khá hơn lần đầu tiên một chút.

Hơn nữa, lần này là do Mạch Tiểu Miên chủ động trêu chọc, vì vậy, hành xử của cô mới không ngớ ngẩn như vậy…

Tuy nhiên, cả hai người vẫn còn là tay mơ, không có chút kỹ năng nào trên phương diện này. Quan trọng nhất là, còn không biết cách khống chế hơi thở của mình…

Rất nhanh sau đó, Mạch Tiểu Miên đã không thể nín thở được nữa, chỉ có thể đẩy anh ra, sau đó thở hổn hển.

Kiều Minh Húc cũng hít sâu vài hơi, nhìn thấy đôi môi sưng đỏ của cô, hai má thẹn thùng đỏ ửng ngọt ngào giống như đóa hoa hồng nở rộ, liền không nhịn được mà kéo cô vào lòng, một lần nữa hôn lên môi cô.

Ngay lập tức Mạch Tiểu Miên lại hít thở không thông, nhưng rồi vẫn bắt đầu đáp lại, răng môi hai người dính chặt vào nhau, tình ý âu yếm liên tục…

Thân thể của hai người lúc này cũng càng ngày càng sát gần nhau…

Tay Kiều Minh Húc vô thức du ngoạn trên lưng cô…
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 505


Chương 505

Mạch Tiểu Miên run lên giống như bị điện giật, trong nháy mắt ý thức cũng tỉnh hồn lại, dùng sức đẩy mạnh anh ra.

Kiều Minh Húc bị đẩy lên giường, trong miệng vẫn còn đang say sưa hương thơm ngọt ngào của nụ hôn đó, thân thể vẫn đang trong trạng thái hưng phấn tột độ. Bị cô đột ngột đẩy ra, đầu óc cũng hơi tỉnh táo lại, ánh mắt nhìn thật sâu vào cái miệng nhỏ nhắn đang sưng đỏ của cô, gương mặt đỏ bừng gần như mất kiểm soát.

Tuy nhiên, cuối cùng, anh vẫn nhanh chóng đứng dậy, nhìn cô thật sâu, trở về phòng, nhốt mình trong phòng tắm, bắt đầu cực kỳ bất đắc dĩ tự giải quyết…

Thật ra thì, thân thể của Mạch Tiểu Miên lúc này cũng không khác anh lắm, d*c v*ng giống như cỏ dại vậy, điên cuồng sinh sản.

Rất muốn cùng anh hòa lại làm một….

Muốn làm nhiều điều mà không phải lo lắng về bất cứ điều gì.

Nhưng mà……

Cô không thể nghĩ như vậy được.

So với trước kia, cô càng sợ hãi hơn.

Vì cô quan tâm đến anh nhiều hơn.

Càng quan tâm, lại càng sợ mình sẽ mất đi…

Cô ngồi trên giường, ôm chặt chăn, cố gắng kiềm chế d*c v*ng ướt át của mình, nhưng cảm giác ngọt ngào vẫn đang lan tràn giữa đôi môi, tràn ngập hơi thở của anh, khiến cơ thể cô bất giác hưng phấn…

Kiều Minh Húc sau khi giải quyết xong d*c v*ng trong phòng tắm xong, tắm rửa sạch sẽ, sau đó đi ra len lén nhìn vào cửa, thấy cô đang ngồi trên giường, ôm chặt chăn, đầu vùi vào đầu gối, giống như một đứa trẻ phạm phải sai lầm vậy.

Nghĩ đến cảnh tượng điên cuồng thiếu chút nữa bén lửa vừa rồi, anh có hơi áy náy.

Anh còn chưa chuẩn bị xong, mà cô cũng vậy.

Giữa hai người vẫn còn bản hợp đồng ở đó, còn có khế ước giữa anh và Lâm Ngọc ba năm sau, cũng không phải là một đôi vợ chồng chân chính, thật sự không thể để mặc cho d*c v*ng của mình được. Từ đó có thể để lại cho cô những tổn thương không thể xóa nhòa.

Thật xin lỗi, Tiểu Miên.

Anh nói thầm những lời trong lòng, sau đó quay trở lại giường của mình.

Anh không đóng cửa phòng mình, mà để mở ra.

Ầm ĩ cả một ngày, anh cũng mệt mỏi, nằm xuống giường, nhắm mắt lại……

Mạch Tiểu Miên cũng ngồi ngủ thiếp đi…

Trong mơ, cô gặp Trình Đông Thành.

“Tiểu Miên, anh phải đi rồi.” Trong mơ, dù mặt mũi của Trình Đông Thành có hơi mơ hồ, nhưng nụ cười của anh ấy dường như vẫn hiện rõ.

“Ừ.”

“Sống thật tốt nhé.”

“Ừ.”

Trình Đông Thành vươn tay ra, sờ trên đầu cô.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 506


Chương 506

Mạch Tiểu Miên vừa định đưa tay bắt lấy tay anh, nhưng lại phát hiện anh đã hóa thành một làn khói, tan biến trong tay của mình. Cô bèn vội vã kêu to: “Đông Thành, Đông Thành…”

Sau đó, cô giật mình tỉnh dậy, đầu đầy mồ hôi, cúi đầu nhìn xuống thấy có một bóng người đang cuộn chăn bông trên sàn nhà, cô sợ hết hồn đưa mắt nhìn lại, hóa ra là Kiều Minh Húc.

Anh đến ngủ trên sàn từ lúc nào thế này?

Mạch Tiểu Miên nhìn thấy Kiều Minh Húc ngủ dưới dàn, trong lòng vừa khó hiểu vừa cảm động, liền xuống giường, muốn đánh thức anh tỉnh dậy, nhưng thấy anh ngủ say như vậy, trên mặt còn mang theo dáng vẻ mệt mỏi, liền không nhẫn tâm đánh thức anh dậy, cứ để anh ngủ như vậy.

Xem ra, sau này cô không nên thất thường như vậy nữa, vẫn nên ở trong phòng lớn, cùng anh ngủ trên giường lớn thôi.

Cô lại nằm xuống giường, nhưng quay sang nhìn anh…

Nhìn ngang tầm mắt, anh vừa đẹp trai, lại còn vừa nói nghĩa khí như vậy.

Người đàn ông ấm áp tuyệt vời thế này, mà cô chỉ có thể ở gần anh ba năm.

Thật sự quá ngắn. Tải ápp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Nếu như hợp đồng đó có thể được gia hạn được cả đời thì tốt quá.

Tuy nhiên, Lâm Ngọc đã từng nói, anh cùng cô ta đã giao kèo với nhau rồi.

Nhưng cuối cùng anh cũng là của Lâm Ngọc thôi, chứ không phải của cô.

Trái tim cô chua xót, thực sự đầy đố kỵ cùng hâm mộ Lâm Ngọc.

Cô đứng dậy khỏi giường, cầm lấy chăn bông, leo xuống giường, nằm xuống bên cạnh anh, ngủ trên sàn.

Cho dù hai người không thể xích lại gần nhau, vậy thì trong ba năm này, cứ ở đây đồng cam cộng khổ đi.

Anh ngủ trên giường, em cũng sẽ ngủ trên giường.

Anh ngủ trên sàn, em cũng sẽ ngủ dưới sàn.

Đến gần bên anh, ngửi thấy mùi hương từ cơ thể anh, nghe tiếng hít nhẹ nhàng của anh, trái tim cô dần dần tĩnh lặng lại, nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.

Kiều Minh Húc bị một chân cô đè lên người đánh thức dậy.

Vừa mở mắt ra đã nhìn thấy cô cũng đang ngủ trên sàn nhà, một cẳng chân dài vô lối khoác trên bụng anh, ngủ hết sức ngon lành, anh liền nhẹ giọng mắng một câu: “Cô gái ngốc này, sao em cũng xuống sàn ngủ vậy chứ?”

Sở dĩ anh tới đây nằm dưới đất, là bởi vì một mình anh ở trên giường lớn kia trằn trọc không ngủ được, cũng lo lắng cho cô nửa đêm gặp ác mộng, nghĩ đi nghĩ lại, cuối cùng vẫn chạy tới, nằm ở trước giường cô.

Tuy đây là lần đầu tiên nằm dưới đất, sàn nhà cứng và có chút không thoải mái, nhưng có cô ở bên cạnh, anh vẫn có thể nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.

Nhưng không ngờ, cô cũng chạy xuống dưới này để ngủ, để giường trống không.

Lần này, anh không bế cô lên giường nữa, mà cả hai tiếp tục ngủ trên sàn…

Những tia nắng ban mai đầu tiên xuyên thấu qua màn cửa sổ màu hồng, rơi vào hai người đang ngủ say trên sàn nhà, vô cùng ấm áp.

Bởi vì ánh mặt trời chiếu vào, nên cả hai người gần như đồng thời mở mắt cùng lúc.

Hai người ngủ mặt đối mặt, vì vậy khi mở mắt ra, cũng đồng thời nhìn thấy gương mặt của đối phương, ánh mắt của nhau…
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 507


Chương 507

Ngay khi ánh mắt vừa chạm vào nhau, trái tim của hai người giống như bị chạm điện vậy, mềm mại, sau đó vì để che giấu sự hốt hoảng của mình, liền cười một tiếng, rồi nhanh chóng quay mặt đi chỗ khác.

Kiều Minh Húc ngồi dậy, chỉnh sửa áo ngủ trên người lại, nói với Mạch Tiểu Miên còn đang nằm trên sàn nhà: “Tôi chuẩn bị đi làm, hôm nay em ở nhà nghỉ ngơi cho thật tốt, tôi giúp em xin phép.”

“Tôi không muốn nghỉ ngơi, tôi cũng muốn đi làm.”

Mạch Tiểu Miên cũng nhanh chóng ngồi dậy nói.

“Em có thể làm việc gì trong trạng thái này cơ chứ?”

Kiều Minh Húc cau mày nhìn cô nói: “Em cứ đợi ở nhà cho tốt đi.”

“Trạng thái của tôi rất tốt, không cần nghỉ ngơi.”

“Trạng thái của em rất tốt sao? Nhìn sắc mặt của em kìa, quá xanh xao rồi đấy!”

“Tôi thực sự không muốn đợi ở nhà, nếu không có chuyện gì làm, tôi sẽ phát điên mất!”

Mạch Tiểu Miên lớn giọng, có vài phần yếu ớt nói: “Anh đừng can thiệp vào chuyện của tôi, anh để tôi đi làm đi!”

Kiều Minh Húc nhìn tâm trạng có vẻ hơi kích động này của cô, đành phải bất lực gật đầu, nói: “Được rồi, nhưng em nhất định phải biết lo liệu cho mình đấy, nếu có chuyện gì thì cứ lập tức gọi điện thoại cho tôi!”

“Ừ.”

Mạch Tiểu Miên đứng dậy đi vào phòng tắm đánh răng rửa mặt.

Sau khi Kiều Minh Húc giúp cô thay thuốc trên cánh tay, băng bó lại, bọn họ từng người thay quần áo đi làm, cùng nhau ăn điểm tâm rồi cùng nhau đi ra khỏi cửa.

Kiều Minh Húc đưa cô đến cửa của đơn vị, vừa định lái xe đi thì chợt xoay người lại, rồi cùng cô bước vào trong.

“Anh vào đây cùng tôi làm gì?”

Mạch Tiểu Miên hỏi, nghi ngờ nhìn anh.

“Tôi muốn gặp trợ lý mới của em xem thử dáng vẻ người đó trông như thế nào.”

Kiều Minh Húc kiếm cớ nói.

“Dáng dấp trông rất đẹp đấy.”

Mạch Tiểu Miên liếc mắt nhìn anh nói.

Đương nhiên, cô cũng biết anh lo lắng cho mình, vì vậy nên cô cũng để anh đi cùng cô vào trong.

Đàm Thủy Minh đã đến từ sớm, đang nghiêm túc làm công việc của mình.

Phát hiện có người đến, liền ngẩng đầu nhìn lên.

Khi ngước mặt lên, người đầu tiên cô nhìn thấy chính là Kiều Minh Húc.

Kiều Minh Húc cao lớn đứng ở ngưỡng cửa, sau lưng lấp lánh ánh nắng mặt trời chiếu vào, rơi trên mái tóc của anh, gương mặt anh…

Hô hấp của Đàm Thủy Minh hơi ngưng trệ lại trong giây lát.

Trái tim vẫn luôn tĩnh lặng chợt giống như bị ném một viên đá nhỏ vào vậy, lập tức nổi lên gợn sóng, có chút si mê nhìn Kiều Minh Húc.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 508


Chương 508

Mạch Tiểu Miên cũng không để ý đến sự biến hóa trong mắt của cô ta, mà xoay người lại nói với Kiều Minh Húc nói: “Đây là trợ lý của tôi, Đàm Thủy Minh.”

Đàm Thủy Minh đứng dậy, thu hồi gợn sóng dưới đáy mắt, lãnh đạm nhìn Kiều Minh Húc, rồi hỏi Mạch Tiểu Miên: “Chị Mạch, anh đây là?”

“Kiều Minh Húc.”

“Chào anh Kiều.”

Đàm Thủy Minh nhàn nhạt chào hỏi Kiều Minh Húc, sau đó ngồi lại vị trí của mình, bắt đầu cúi đầu bận rộn với công việc, giống như người trước mắt không có bất kỳ ảnh hưởng gì với cô ta vậy.

Kiều Minh Húc liếc mắt nhìn Đàm Thủy Minh, sau đó vươn tay sờ đầu Mạch Tiểu Miên, nói: “Tự chăm sóc bản thân thật tốt, tôi đi đây, nếu có chuyện gì nhớ gọi điện thoại cho tôi.”.

“Ừ, anh lái xe chú ý an toàn.”

Mạch Tiểu Miên gật đầu, rồi đưa mắt nhìn bóng lưng anh rời đi.

Đàm Thủy Minh ngẩng đầu nhìn theo bóng lưng Kiều Minh Húc ngoài cửa sổ, sau đó thu hồi ánh mắt, cười yếu ớt nói với Mạch Tiểu Miên: “Chị Mạch, anh Kiều rất quan tâm tới chị nhỉ.”

“Khá tốt.”

Mạch Tiểu Miên cười một tiếng, sau đó ngồi vào chỗ của mình.

Đàm Thủy Minh cầm một tập tài liệu đứng lên, đưa tới trước mặt cô, nói: “Chị Mạch, đây là văn bản em đã sửa lại từ vụ án băm thây, chị kiểm tra lại rồi ký tên để em làm hồ sơ lưu trữ ạ.”

Trái tim Mạch Tiểu Miên co bóp mạnh giống như bị đinh sắt chọc vào vậy, dạ dày xuất hiện cảm giác chua xót như muốn nôn mửa.

Cô khẽ nhắm mắt, hít thở sâu, mở tài liệu ra, cảm xúc vô cùng phức tạp, xem xét từng trang một.

Nhìn những bức ảnh bên trong đó, những dòng mô tả kia…

Trái tim Mạch Tiểu Miên co quắp lại, sắc mặt cực kỳ khó coi.

“Chị Mạch à, có phải chị khó chịu ở chỗ nào không?”

Đàm Thủy Minh nhận thấy sắc mặt của cô có vẻ bất thường, liền quan tâm hỏi.

“Ừ. Nhìn những thông tin cùng bức hình trên này, thật sự không thoải mái chút nào.”

“Chị Mạch à, không phải chị đã quen với các vụ án mạng giết người rồi sao? Băm thây cũng chỉ là thi thể mà thôi, có gì không thoải mái đâu cơ chứ. Đối với em mà nói, chúng cũng không khác gì thịt lợn, thịt cừu hay thịt bò cả.”

Mạch Tiểu Miên cười khổ.

Nếu án mạng băm thây đó, có liên quan đến người cô đã từng yêu, cô cũng vẫn sẽ cảm thấy không có gì khác biệt sao?

Cô cố nén cảm giác không thoải mái, kiểm tra lại văn bản từ đầu đến cuối một lần.

Không thể phủ nhận rằng hồ sơ đã được làm khá hoàn mỹ, chi tiết kỹ lưỡng, hơn nữa còn có vài nhận xét của cá nhân bọn cô vào ngày giám định hôm đó nữa.

Điều này tốt hơn nhiều so với những gì Trương Hòa đã từng làm.

Cô ký tên mình ở mặt sau, đưa trả lại cho Đàm Thủy Minh, nói: “Tiểu Mỹ, em làm tốt lắm, có lẽ không bao lâu nữa, không phải em làm trợ lý cho tôi, mà tôi mới là trợ lý của em ấy chứ.”

“Chị Mạch cứ nói đùa.”

Đàm Thủy Minh khiêm tốn nói: “Em còn phải học hỏi nhiều điều từ chị Mạch mà.”
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 509


Chương 509

Mạch Tiểu Miên mỉm cười.

Cô cũng không phải là người thích qua loa lấy lệ với người khác, vừa nói dứt lời, thì cũng không còn gì để nói nữa.

Hai người họ lại vào vị trí, mỗi người làm việc của mình.

Giữa giờ giải lao uống trà, Đàm Thủy Minh đột nhiên nhìn cô hỏi: “Chị Mạch, chị và anh Kiều kết hôn là vì yêu nhau sao?”

Mạch Tiểu Miên đang uống trà, bị hỏi như vậy, chợt nghẹn, ho khan vài tiếng rồi mới trả lời: “Không phải.”

“Vậy sao hai người lại kết hôn thế?”

Đàm Thủy Minh cũng giống như Mạch Tiểu Miên, trước đây chỉ chuyên tâm tập trung trau dồi kiến thức chuyên môn, mà không bao giờ quan tâm đến những chuyện bát quái giải trí gì cả. Cho nên cũng không biết về chuyện của Kiều Minh Húc, hơn nữa cô ta cũng không có một người bạn hay buôn chuyện như Diệp Mai. Tải ápp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Nói cho cùng, cô ta căn bản không có bạn bè nào cả.

Kể từ sau khi cha mẹ gặp tai nạn, cô ta vẫn luôn là người cô độc. Ở trong mắt các bạn học, tính cách của cô ấy rất quái gở, không hợp với đám đông, là một con mọt sách chính hiệu. Cô ta cũng không chủ động tiếp cận với những người khác.

Vì vậy, cũng không có ai đến gần cô ấy, càng không có ai ở trước mặt cô ấy nói chuyện phiếm cả.

“Nghe theo lời của cha mẹ mà kết hôn thôi.”

Nói đến đây, Mạch Tiểu Miên không khỏi nhớ lại quãng thời gian trước khi gặp Kiều Minh Húc, hành trình đau khổ của bản thân khi bị mẹ ép đi xem mắt mấy năm kia.

Vốn dĩ cho rằng chỉ cần tùy tiện tìm một người đàn ông ổn thỏa rồi kết hôn, cả đời cứ vậy thôi, nhưng không ngờ lại có một đoạn nhạc đệm ấm áp là Kiều Minh Húc xuất hiện.

“Ồ? Nhà chị Mạch cũng là một gia đình giàu có sao?”

Đàm Thủy Minh hỏi tiếp.

“Cha mẹ chị chỉ là công dân bình thường thôi, công chức nhỏ, không liên quan gì đến hai chữ nhà giàu cả.”

Mạch Tiểu Miên nghi hoặc nhìn cô ta, nói: “Sao em lại hỏi như vậy?”

“Vậy thì thật kỳ lạ. Anh Kiều không phải là tổng giám đốc của tập đoàn Kiều Thị sao? Nhà họ Kiều giàu có như vậy, căn cứ theo hôn nhân bình thường, hẳn là anh ấy nên cưới một người vợ xứng đôi vừa lứa, từ đó liên hôn hợp tác mới đúng. Hai người không phải là yêu mà kết hôn, nhà chị cũng không phải là gia đình giàu có môn đăng hậu đối, sao bọn họ vẫn muốn kết đôi với gia đình của chị vậy ạ? Anh Kiều sao lại còn bằng lòng lấy chị nữa cơ?”

Đàm Thủy Minh nhìn Mạch Tiểu Miên nói.

Dáng dấp của Mạch Tiểu Miên chỉ xem như tương đối ưa nhìn, không xinh đến mức có thể khiến trái tim một tổng tài cao quý như anh phải rung động. Vì vậy, cô ta thật sự rất tò mò tại sao Kiều Minh Húc lại kết hôn với Mạch Tiểu Miên.

“Chắc là có duyên thôi.”

Mạch Tiểu Miên hé môi cười nói.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 510


Chương 510

Cô không muốn kể công rằng vì mình đã cứu Kiều Thanh để rồi nên nhân duyên với cuộc hôn nhân này.

“Chị Mạch thật là có phúc. Anh Kiều vừa đẹp trai vừa giàu có, nhìn cách anh ấy đối xử với chị, có vẻ rất dịu dàng.”

Đàm Thủy Minh nói với giọng điệu mang theo chút hâm mộ.

“Rồi em cũng sẽ gặp may mắn thôi.”

“Ồ, em cũng mong vậy. Vốn dĩ em không quan tâm đến việc yêu đương kết hôn, nhưng nếu em có thể giống chị Mạch, gặp một người như anh Kiều, em cũng sẽ suy xét lại.”

Đàm Thủy Minh cười khổ, lại lộ vẻ ảm đạm, nói: “Nhưng mà, em nghĩ, em sẽ không gặp được đâu.”

Nói xong, cô ta không nói thêm gì nữa, cúi đầu vội vàng đi.

Mạch Tiểu Miên nhìn cô ta, nảy sinh lòng thương tiết.

Dù cho thế nào đi nữa, thì cô vẫn may mắn hơn Đàm Thủy Minh.

Mặc dù ba mẹ cô hay lải nhải, lại ham hư vinh, đôi lúc rất phiền phức nhưng cô vẫn có cha mẹ yêu thương, để mình sống một cuộc sống công chúa cơm dâng tận mồm.

Mặc dù cuộc hôn nhân của cô và Kiều Minh Húc chỉ có ba năm, nhưng cô tin rằng ba năm này sẽ tốt hơn cuộc hôn nhân cả đời của rất nhiều người.

Trong một xã hội vật chất, cuộc sống với chi phí sinh hoạt đắt đỏ, liệu có mấy ai kết hôn vì tình yêu cơ chứ?

Trong lâu đài hôn nhân kia, có bao nhiêu cặp vợ chồng có thể nâng đỡ chăm sóc lẫn nhau?

Có bao nhiêu người chồng có thể giống như Kiều Minh Húc, ở bên cạnh cô cho dù có chuyện gì xảy ra, nói cho cô biết đừng sợ, anh vẫn luôn ở đó?

Có bao nhiêu cặp vợ chồng, khi đại nạn ập đến, mỗi người một hướng?

Đa số các ông chồng thường không làm gì cả, tính khí còn nóng nảy, xem vợ như người ở mà sai biểu làm việc, mà lại không hề có thái độ tôn trọng.

Nghĩ về điều này, cô thật lòng cảm thấy may mắn.

Cho dù chỉ là cuộc hôn nhân ngắn ngủi, nhưng cũng sáng rực như pháo hoa vậy, lưu lại trong lòng cô những tia sáng chói lóa.

Bởi vì Kiều Minh Húc, mà sự u ám trước đây của cô dần bị quét sạch, khôi phục lại sự sinh động hoạt bát ban đầu, cuộc sống của cô bắt đầu trở nên sống động hơn.

Nghĩ đến đây, cô không khỏi cúi đầu khẽ cười.

Nụ cười này rơi vào trong mắt Đàm Thước Mỹ, làm cho ánh mắt cô ta xuất hiện sự biến hóa phức tạp.

“Tiểu Miên, ngày mai Đông Thành sẽ an táng, con đến tiễn nó nhé.”

Mẹ Trình gọi điện thoại tới, với giọng điệu khàn khàn cầu khẩn.

Mạch Tiểu Miên im lặng không nói gì, bàn tay cầm điện thoại khẽ run.

Cô không hiểu sao cha mẹ Trình lại muốn mình đến đám tang của Trình Đông Thành.

Cô thật sự không muốn đối mặt với sự thật tàn khốc này nữa.

“Tiểu Miên, cầu xin con. Người mà Đông Thành yêu nhất làm con. Nếu như con cũng không đến tiễn nó, nó nhất định sẽ không thể an tâm mà rời đi đây, van cầu con.”

Mẹ Trình lại một lần nữa cầu xin.

Mạch Tiểu Miên cười khổ.

Trình Đông Thành đã nhiều lần nhấn mạnh trong di thư, rằng anh không còn yêu cô nữa.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 511


Chương 511

Lần trước, ở cửa đơn vị, cô cũng nhìn thấy anh ấy cùng một phụ nữ trẻ rất thân mật. Hoặc có lẽ, người anh yêu là Dương Xuân Hoa đó. Vì yêu nên mới hận sâu đậm như vậy, đến nỗi băm thây cơ thể người ta ra.

“Tiểu Miên à, tất cả đều là lỗi của bác cùng cha nó, đã chôn vùi tương lai tốt đẹp của nó, khiến cho hai đứa không thể chung một chỗ. Nhưng mà, Đông Thành nó yêu con, để bác gửi cho con xem một thứ, con sẽ biết nó yêu con đến mức nào.”

Mẹ Trình chợt lên tiếng nói.

Trái tim Mạch Tiểu Miên co rút lại, hỏi: “Là gì vậy ạ?”

“Con đến nhà của chúng ta đi.”

Mẹ Trình nói địa chỉ nhà của bọn họ cho Mạch Tiểu Miên sau khi chuyển đi.

“Được rồi, bây giờ con sẽ đến đó ngay.”

Mạch Tiểu Miên rốt cuộc vẫn không kìm chế được lòng hiếu kỳ của mình.

Hơn nữa, ở trong lòng cô vẫn luôn cảm thấy không cam lòng.

Không cam lòng vì rõ ràng Trình Đông Thành từng rất yêu cô, nhưng sau đó lại cứ thế mà không thương cô nữa.

Sau khi cúp điện thoại của mẹ Trình, cô liền nhận được điện thoại của Kiều Minh Húc: “Tiểu Miên à, hiện tại tôi đang có cuộc họp đại hội cổ đông khẩn cấp, không có cách nào đón em tan làm được cả, tôi bảo chú Trương đến đón em nhé.”

“Ừ, anh cứ bận việc của mình đi, tôi không sao cả.”

“Chăm sóc tốt cho bản thân.”

Sau khi cúp điện thoại của Kiều Minh Húc, Mạch Tiểu Miên gọi điện thoại cho chú Trương, bảo ông không cần tới đón mình, cô muốn cùng đồng nghiệp đến một nơi.

Cô biết nếu như cô nói mình sẽ đến nhà họ Trình, chú Trương nhất định sẽ bắt đón cô về nhà ngay.

Vì vậy, bắt buộc cô phải nói dối.

Sau khi tan việc, cô đi ra ngoài, quả nhiên không nhìn thấy chú Trương. Cô liền bắt một chiếc taxi, theo địa chỉ để tìm đến nhà họ Trình.

Trước đây nhà họ Trình cũng ở trong một ngôi nhà giống như nhà trước đây của cô vậy, một căn hộ tiểu khu bình dân.

Không ngờ tới, nơi ở bây giờ lại là một khu biệt thự độc lập cao cấp, mặc dù không đắt đỏ như bên khu Hoàng Uyển, nhưng giá phòng ở thành phố A này cũng cao ngất ngưởng, cũng phải tới sáu bảy triệu nhân dân tệ mới mua được.

Mà gia cảnh của nhà họ Trình, cô rất rõ ràng, từ lúc nào lại trở nên giàu có thế này cơ chứ. Đúng là khiến cô cảm thấy thật kỳ lạ mà.

Cẩn thận đối chiếu số nhà, không sai, là nơi này.

Bên cạnh cánh cửa sắt được chạm khắc hoa văn, có hương khói được thắp nghi ngút, còn có giấy tiền vàng mã được đốt thành tro bụi. Bên trong nhà lại truyền đến tiếng nhạc cầu siêu, khiến Mạch Tiểu Miên không khỏi rợn cả tóc gáy.

Cô do dự không biết có nên nhấn chuông cửa không, thì mẹ Trình từ bên trong bước ra, nhìn thấy cô, bèn vội vàng chạy tới mở cửa.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 512


Chương 512

Trông mẹ Trình già nua, tiều tụy đi nhiều so với hôm đó, khiến cho người khác có cảm giác như đèn cạn dầu mà đau lòng thương xót.

“Dì.”

Mạch Tiểu Miên khẽ gọi một tiếng.

“Tiểu Miên, cảm ơn con chịu đến đây.”

Mẹ Trình giơ tay ra nắm lấy tay cô, kéo cô vào nhà.

Tay của mẹ Trình rất ẩm ướt khiến cho Mạch Tiểu Miên thấy không thoải mái nên vội vàng buông ra, sau đó theo bà ấy đi vào phòng khách.

Phòng khách nghi ngút khói, trên chiếc bàn Bát Tiên ở giữa có bày đồ cúng, trên tường treo hai bức ảnh trắng đen.

Hai người trong bức ảnh trông rất giống nhau nhưng khí chất lại không giống, có thể đoán là hai người.

Ánh mắt của Mạch Tiểu Miên dừng lại trên một bức ảnh trong số đó.

Trình Đông Thành trong bức ảnh này vẫn như trong trí nhớ của cô, dáng vẻ đẹp trai tỏa nắng của thiếu niên, ánh mắt có thần, khóe miệng nở nụ cười.

Người từng nghĩ có thể cùng mình già đi mà bây giờ lại xa cách nhau hai thế giới.

Mắt Mạch Tiểu Miên ươn ướt, nhận cây nhang từ mẹ Trình, thắp nhang cho anh ta và thấp giọng nói: “Đông Thành, an nghỉ nhé!”

Mẹ Trình bên cạnh bắt đầu khóc.

Mạch Tiểu Miên giơ tay vỗ lên vai bà ấy nhưng lại không biết nói lời gì để an ủi.

Bọn họ là cha mẹ, những gì họ gặp phải có thể dùng thảm cảnh nhân gian để hình dung, những lời an ủi có hay đến đâu cũng không có ích gì, chỉ có thể tự cứu lấy mình thôi.

“Tiểu Miên, con đi theo dì.”

Mẹ Trình lau nước mắt và nói với cô.

Mạch Tiểu Miên đi theo bà ấy lên lầu, đi vào một căn phòng.

Màu chủ đạo của căn phòng là xanh da trời.

Đây là màu Trình Đông Thành thích nhất.

Trên tường treo vài bức ảnh lớn. Tải ápp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Người trong ảnh đều là cô, hoặc là những bức ảnh của anh ta và cô chụp chung vào cấp ba.

Còn một bức gần đây của cô, từ góc chụp thì có thể thấy, có lẽ là chụp trộm.

“Tiểu Miên, nhìn mấy bức ảnh này thì con biết, Đông Thành yêu con đến nhường nào. Nó vẫn luôn trách móc tụi dì, nói tụi dì hại nó không còn tư cách để yêu con, không thể ở bên con.”

Mẹ Trình nghẹn ngào nói.

Mạch Tiểu Miên cũng cảm thấy nghẹn ngào.

Hôm nay khi cô đi làm thì được biết, khi đó Đông Thành không phải đi Mỹ mà là thay Trình Tây Thành vào tù.

Đương nhiên, về việc tại sao anh ta lại muốn giết Dương Xuân Hoa thì cô không hề biết.

Nếu như Trình Đông Thành không thay Trình Tây Thành, chắc chắn cô sẽ không do dự mà ở bên cạnh anh ta, kết hôn với anh ta, có lẽ bây giờ con cũng đã được mấy tuổi rồi.

Nhưng, thế giới này không có nếu như.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 513


Chương 513

Bi kịch không nên xảy ra đã xảy ra rồi.

Mẹ Trình kéo ngăn kéo ra để Mạch Tiểu Miên nhìn.

Trong đó toàn là đồ của Mạch Tiểu Miên, thư cô viết cho anh ta, thiệp chúc mừng và các món quà nhỏ, thậm chí còn có chiếc kẹp tóc bị hư của cô, cũng đều nằm ngay ngắn trong đó hết.

Cô cầm quyển album trong đó lên mở ra, trang đầu tiên viết: Khoảnh khắc hạnh phúc của tôi và Tiểu Miên.

Mạch Tiểu Miên nhìn dòng chữ này, nước mắt dâng trào, lật ra xem.

Bên trong toàn là ảnh của cô và anh ta, bên cạnh còn có chữ.

Bên cạnh tấm ảnh chụp hôm sinh nhật mười tám tuổi của cô có dòng chữ: Tiểu Miên yêu quý nhất của tôi, năm nay đã mười tám tuổi rồi, càng ngày càng xinh đẹp như viên ngọc quý rực rỡ trong lòng tôi. Vui mừng nhất là hôm nay hôn lên má cô ấy, nhìn thấy dáng vẻ thẹn thùng của cô ấy, tôi rất muốn hôn tiếp lên môi cô ấy, hôn lên mỗi một tấc trên người cô ấy, nhưng vì bảo vệ cô ấy, những hành động bốc đồng này của tôi chỉ có thể thực hiện vào vài năm nữa thôi, lúc đó mới là hạnh phúc thật sự.

Mạch Tiểu Miên nhớ khi đó Trình Đông Thành nhìn mình đắm đuối và nói một câu: “Tiểu Miên, nếu như đây là sinh nhật hai mươi ba tuổi của em thì tốt quá!”

“Tại sao?”

“Vì khi đó chúng ta đã tốt nghiệp đại học rồi.”

Đôi mắt rực lửa của Trình Đông Thành nhìn cô như có thể bốc cháy bất cứ lúc nào, nhưng lúc đó cô vẫn còn ngây thơ, không hề hiểu ánh mắt đó có nghĩa là gì, chỉ có thể thẹn thùng liếc anh ta một cái rồi nói: “Em không thèm đến hai mươi ba tuổi đâu, già lắm, không vui gì hết.”

“Trong lòng anh, em sẽ không bao giờ già đi, em mãi mãi là nữ thần trong lòng anh!”

Trình Đông Thành giơ tay vuốt tóc cô rồi nói: “Cho dù mặt em toàn là nếp nhăn, anh cũng sẽ thấy đó xinh đẹp như một đóa hoa.”

“Lời ngon tiếng ngọt.”

Tuy rằng miệng Mạch Tiểu Miên nói vậy nhưng trong lòng lại như ăn một viên kẹo đường vậy, vô cùng ngọt ngào.

Thì ra, anh ta hy vọng mình hai mươi ba tuổi là vì điều này.

Mạch Tiểu Miên đỏ mặt, tiếp tục lật trang kế.

Bức ảnh phía sau là bức ảnh của cô sau khi anh ta rời đi.

Những bức ảnh này có thời còn học đại học, cũng có sau khi cô đi làm, thậm chí còn có lúc cô kết hôn, bức ảnh mặc váy cưới cũng có…

Cô không biết anh ta có được những bức ảnh này bằng cách nào.

Nhưng mỗi dòng chữ sau mỗi bức ảnh đều có thể chứng minh anh ta quan tâm cô, yêu cô đến nhường nào.

Bức cuối cùng là cô và Kiều Minh Húc tay trong tay đi ra từ đơn vị, dòng chữ bên cạnh viết: Tiểu Miên, chúc em hạnh phúc, anh yêu em!

Mạch Tiểu Miên xem xong, nước mắt tuôn trào, cô dựa lên mặt bàn khóc nức nở…

Cô từng nghĩ là anh ta thay đổi, không còn yêu mình nữa.

Không ngờ, anh ta vẫn yêu cô sâu đậm…
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 514


Chương 514

Cô chỉ lo khóc mà không phát hiện, mẹ Trình bên cạnh cô đã cầm chiếc ghế gỗ lên, ánh mắt hung ác, oán hận, cầm chiếc ghế đập vào đầu Mạch Tiểu Miên: “Cô đi chết đi!”

Đầu của Mạch Tiểu Miên bị chấn động, ngất xỉu đi.

Mẹ Trình lấy sợi dây thừng đã được chuẩn bị trước đó ra, trói hai tay cô rồi lật người cô lại, dùng một chiếc khăn lông dày bịt lên mũi cô.

Cảm giác ngột ngạt khó thở đã khiến cho Mạch Tiểu Miên vốn đã ngất đi tỉnh lại, trừng mắt nhìn gương mặt nhăn nhó của mẹ Trình như là gương mặt của ma quỷ, hai mắt bà ta đỏ lên, nghiến răng nghiến lợi dùng khăn lông bịt chặt mũi mình.

Bản năng h*m m**n sống sót khiến cô dùng chân đá một cái, mẹ Trình già yếu bị đá nằm trên đất.

Mẹ Trình ngã nhào trên đất lại cầm chiếc ghế bên cạnh lên, phát điên đập lên người cô, vừa đập vừa khóc lóc gào: “Mạch Tiểu Miên, cô đi chết đi, cô hại chết Đông Thành của tôi, cô chết theo nó đi…”

Chỉ có hai tay của Mạch Tiểu Miên bị trói, hai chân của cô vẫn động đậy được, thêm việc học võ từ nhỏ nên phản ứng rất nhanh, nhanh chóng né được chiếc ghế đang đập qua.

Nhưng đầu vì bị va đập mạnh nên nhúc nhích một cái thì cơn đau truyền đến, khiến cho não cô như thiếu oxy, một mảng trống rỗng.

Chiếc ghế đập lên người cô rất đau, cô dùng chân đá mẹ Trình đang phát điên ngã xuống đất.

Lúc này, cha Trình đã về.

Ông ta thấy cảnh này thì cầm cây gậy mà Trình Đông Thành dùng để tập luyện sức khỏe bên cạnh, đánh Mạch Tiểu Miên.

Nếu như đầu của Mạch Tiểu Miên không bị va đập mạnh, còn bị trói cả hai tay thì cô dư sức đối phó với hai người già này.

Hai người già này như phát điên lên hết vậy, cầm đồ đánh Mạch Tiểu Miên liên tục.

Mạch Tiểu Miên bị tấn công từ hai bên, cuối cùng không thể chống cự được nữa, bị cha Trình dùng gậy đánh vào đầu, cả người ngất xỉu trên đất.

“Ông đánh chết cô ta đi, để cô ta đi cùng Đông Thành.”

Mẹ Trình giơ ghế gỗ trong tay lên, vừa muốn đập vào Mạch Tiểu Miên đang ngất xỉu dưới đất thì một bóng đen từ ngoài cửa lao vào, đánh hai người già ngã xuống đất.

Là Kiều Minh Húc! Tải ápp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Sau đó, cảnh sát xông vào còng hai người già.

Kiều Minh Húc bế Mạch Tiểu Miên đầu be bét máu lên, chạy như bay xuống lầu, lên xe đến bệnh viện gần nhất, biết được đầu cô bị chấn thương nghiêm trọng và có chấn động não, anh vội vã liên lạc bác sĩ khoa não tốt nhất thành phố A đến.

Mạch Tiểu Miên được xử lý máu đông xong, vẫn hôn mê, sau đó được chuyển đến bệnh viện quân y.

Cha Mạch và mẹ Mạch chạy đến, nhìn thấy Mạch Tiểu Miên nằm trên giường bệnh thì khóc đến mơ hồ.

“Con rể Kiều, bác sĩ có nói khi nào Tiểu Miên tỉnh lại không? Nó có biến thành người thực vật không?”

Mẹ Mạch hoang mang nắm lấy tay của Kiều Minh Húc, khóc hỏi.

“Mẹ, Tiểu Miên cát nhân thiên tướng, sẽ không sao đâu.”

Tuy ngoài miệng Kiều Minh Húc nói vậy để an ủi mẹ Mạch nhưng trong lòng lại rất bất an.

Bác sĩ nói rồi, lần này não của Tiểu Miên bị thương không nhẹ, nếu có kỳ tích thì hai ba ngày sẽ tỉnh lại, bất hạnh thì có thể sẽ biến thành người thực vật, tiếp tục nằm như vậy.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 515


Chương 515

“Con rể Kiều, con giàu như vậy, nhất định phải mời bác sĩ tốt nhất chữa trị cho Tiểu Miên nhà chúng ta, nó vẫn còn rất trẻ…hu hu…”

Mẹ Mạch khóc lóc cầu xin Kiểu Minh Húc.

“Mẹ, mẹ yên tâm, cho dù tán gia bại sản, con cũng sẽ chữa cho Tiểu Miên. Bây giờ, con đã liên lạc cho bác sĩ khoa não tốt nhất bên Mỹ, vận chuyển thiết bị tốt nhất bên khoa não qua đây bằng đường hàng không, chắc chắn Tiểu Miên sẽ khỏe lại nhanh thôi.”

“Vậy thì tốt, vậy thì tốt, Tiểu Miên của mẹ sao mà mạng khổ thế này, hu hu…? Tại sao cha mẹ của Trình Đông Thành lại muốn đánh Tiểu Miên nhà mình chứ?

Mẹ Mạch vừa khóc vừa hỏi.

Đồng tử của Kiều Minh Húc co lại.

Theo như tin tức khẩu cung của bên cảnh sát, cha mẹ Trình cố ý lừa Tiểu Miên qua đó, rồi muốn g**t ch*t cô, để cô đi cùng Trình Đông Thành.

Trên đời lại có cha mẹ ác độc như vậy!

Đúng là người đáng thương, ắt có chỗ đáng hận.

Rõ ràng ban đầu là do một tay họ tạo ra bi kịch cho Trình Đông Thành, cuối cùng lại muốn Mạch Tiểu Miên tuẫn táng cùng.

Đúng là giết ngàn lần cũng không hết giận.

May thay, anh đã cài đặt định vị theo dõi vào điện thoại Mạch Tiểu Miên, khi chú Trương gọi điện thoại nói cho anh là Tiểu Miên không về nhà, anh đã cảm giác bất an rồi, theo định vị theo dõi, phát hiện nơi cô đang ở chính là nhà của Trình Đông Thành nên vội vàng chạy đến.

Còn về sự xuất hiện của cảnh sát thì không phải anh gọi.

Mà là vừa hay, hàng xóm đối diện nhà họ Trình đang dùng ống nhòm nhìn gì đó, rồi nhìn thấy cảnh này trong nhà nên vội vàng báo cảnh sát.

Ba ngày sau, Mạch Tiểu Miên mở mắt tỉnh dậy.

Khi đó là mẹ Mạch đang trông chừng bên cạnh cô, đã vội vàng gọi điện thoại báo cho Kiều Minh Húc.

Kiều Minh Húc đang họp, nhận điện thoại thì không họp nữa mà vội vàng đến bệnh viện, chạy như bay đến phòng bệnh, nhìn thấy Mạch Tiểu Miên bất động, chớp mắt nằm trên giường.

Khóe mắt ươn ướt, đột nhiên có cảm giác muốn khóc.

Ba ngày này đối với anh mà nói thì như là vượt qua những ngày tháng dài đằng đẵng nhất trên đời, mờ mịt, lo sợ như là ngày hôm đó tận mắt chứng kiến mẹ qua đời vậy.

Mỗi lần đến thăm cô, anh đều nắm lấy tay cô nói, chỉ cần cô tỉnh lại, cô muốn gì anh cũng cho cô hết.

Cuối cùng cô cũng tỉnh lại rồi.

Niềm vui và sự phấn khích trước nỗi niềm mất đi rồi lại có được khiến cho một người đã không rơi một giọt nước mắt nào trong suốt nhiều năm qua như anh không thể kìm được mà muốn khóc thành tiếng.

“Tiểu Miên!”

Anh ngồi trước giường cô, chìa tay nắm lấy tay cô rồi gọi tên cô.

Mạch Tiểu Miên không đáp lại lời anh, chỉ biết chớp mắt nhìn anh, bàn tay khẽ co lại cố gắng rút nó ra khỏi bàn tay đang nắm chặt của anh.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 516


Chương 516

“Con rể, mặc dù Tiểu Miên tỉnh lại rồi, nhưng…”

Mẹ Mạch lau những giọt nước mắt đang lăn dài nói: “Lúc nãy khi mẹ gọi nó, nó cũng không trả lời, cứ ngồi như thế này nhìn mẹ, không biết có phải bị mất trí nhớ như mấy bộ phim truyền hình rồi hay không nữa.”

“Tiểu Miên, em có nhận ra tôi không?”

Kiều Minh Húc giương đôi mắt đen nhìn cô đầy mong đợi, lo lắng hỏi.

Mạch Tiểu Miên giống như đứa trẻ nhìn anh, đôi mắt không ngừng chớp, mím môi không nói.

“Bác sĩ nói thế nào ạ?”

Kiều Minh Húc hỏi mẹ Mạch.

“Lúc này bác sĩ có tới đo điện não cho nó, bảo chúng ta đợi kết quả, con rể à, con mau đi hỏi thăm thử xem.”

Mẹ Mạch thúc giục nói. Tải ápp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Kiều Minh Húc gật đầu, lưu luyến buông bàn tay của Mạch Tiểu Miên ra, nhìn cô đắm đuối một lúc rồi mới rời khỏi, đi tìm bác sĩ điều trị chính.

“Dựa vào biểu đồ điện não, trong đầu cô Kiều có một tụ máu bầm, điều này rất bình thường, không có vấn đề gì khác thường cả.”

Bác sĩ chỉ vào biểu đồ điện não nói với Kiều Minh Húc.

“Vậy cô ấy có khả năng bị mất trí nhớ không?”

“Sau khi bộ não con người bị vật nặng va đập, đúng là có khả năng sẽ bị mất trí nhớ, nhưng xác suất này rất nhỏ, không có phóng đại quá mức như những gì được chiếu trên TV.”

Bác sĩ giải thích.

“Bây giờ cô ấy nằm trên giường không động đậy chút nào, có phải cơ thể còn có vấn đề gì khác không?”

“Có lẽ cô ấy tạm thời không muốn chuyển động, lát nữa cậu đẩy cô ấy ra ngoài đi dạo chút đi, thử xem coi cô ấy có thể tự di chuyển được không, nếu như không thể thì tình này có hơi hỏng bét đấy.”

“Được, bây giờ tôi đi ngay.”

Kiều Minh Húc vội vàng trở lại phòng bệnh.

Mẹ Mạch lo lắng hỏi thăm tình hình, anh kể lại cho bà nghe xong liền quay người ôm lấy Mạch Tiểu Miên đang nằm trên giường.

Dường như cô hơi chống cự, cả người đều căng cứng.

“Ngoan nào!”

Kiều Minh Húc giơ tay v**t v* mặt cô.

Có lẽ một câu “Ngoan nào!” của anh có tác dụng, trạng thái chống cự của Mạch Tiểu Miên không còn nữa, cả người cô thả lỏng trở lại.

Kiều Minh Húc ôm cô từ trên giường đặt vào xe lăn, chợt nhận ra dường như cô nhẹ đi một chút rồi, mà khi anh ôm lấy cô cứ như ôm lấy một con rối vô hồn vậy.

Điều này làm cho anh cảm thấy thật đau lòng.

Anh đắp cho cô một chiếc chăn nhỏ, đội cho cô một chiếc mũ lông rộng rãi, quàng khăn thật kín rồi nói với mẹ Mạch: “Mẹ, mẹ nghỉ ngơi chút đi, con đưa em ấy ra ngoài đi dạo.”
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 517


Chương 517

Ba ngày nay mẹ Mạch đã tận mắt chứng kiến sự chăm sóc tỉ mỉ của anh dành cho Mạch Tiểu Miên, thậm chí ngay cả người làm mẹ như bà cũng không chăm sóc chu đáo bằng anh, khiến cho bà cảm thấy có chút dễ chịu.

Ở phòng bệnh kế bên cũng có một người phụ nữ vừa phẫu thuật tai biến, chồng của cô ấy không phải ngày nào cũng đến thăm, mỗi lần xuất hiện đều tỏ vẻ khinh bỉ, mắng mỏ người phụ nữ này đã hại anh ta, tiêu tốn của anh ta biết bao nhiêu là tiền, đã vậy còn trở thành một người đã vô dụng lại còn yếu đuối.

“May sao con rể nhà mình là người vừa giàu lại vừa có tình có nghĩa, nếu không thì Tiểu Miên cũng phải chịu khổ rồi.”

Mẹ Mạch vui mừng nói với cha Mạch.

Cha Mạch gật đầu: “Ừm, Tiểu Miên nhà mình không gả nhầm người.”

Kiều Minh Húc đẩy Mạch Tiểu Miên đến giữa vườn hoa của bệnh viện.

Đài phun nước trong vườn đang không ngừng phun nước, một số bệnh nhân hoặc người nhà của họ đang ngồi rải rác trên bãi cỏ.

Ánh mặt trời vào buổi trưa của mùa thu thật tuyệt, không quá lạnh cũng không quá nóng, hơi ấm chiếu vào cơ thể khiến cho người ta cảm thấy thật dễ chịu.

Dưới gốc cây đa nhỏ, Kiều Minh Húc dừng xe.

Anh ngồi xổm trước mặt cô, đưa tay nắm chặt bàn tay lạnh băng của cô, chăm chú nhìn cô hỏi: “Tiểu Miên, bọn mình nghỉ ngơi ở chỗ này một xíu nha?”

Mạch Tiểu Miên cụp mắt vẫn không nói một lời nào.

“Tiểu Miên, tôi hát cho em nghe có được không? Hát bài “Mỗi giây mỗi phút đều cần có em” nha!”

Mạch Tiểu Miên vẫn chỉ chớp mắt, nhưng sâu trong ánh mắt cô lại ánh lên sự mong đợi mà nhìn anh.

“Tôi cõng em rồi hát cho em nghe nhé!”

Kiều Minh Húc xoay người lại trước mặt cô, đưa tay cõng cô lên, bắt đầu vừa từ từ bước đi vừa cất tiếng hát:

“Anh nguyện sẽ lấy tên lửa đưa em đi đến chân trời

Nơi trời cao sẽ chỉ có hai người

Sống đến nghìn năm tuổi, sống đến khi đầu bạc răng long

Có em kề bên bao điều đều trở nên vui vẻ…”

Hát tới đây, giọng của Kiều Minh Húc chợt trở nên nghẹn ngào.

Trong đầu anh lúc này hiện lên tất cả những hình ảnh sau khi kết hôn với cô, đó là những hồi ức vui vẻ, khiến anh cảm nhận được hạnh phúc là gì mỗi khi nhớ về.

“Cùng anh đứng bên nhau khiến em cảm thấy rất hạnh phúc.”

Giọng hát nhẹ nhàng yếu ớt của Mạch Tiểu Miên vang lên sau lưng anh.

Kiều Minh Húc vui mừng, tiếp tục hát theo:

“Mặc cho trời đất quay cuồng,

Mặc cho gió thổi mưa tuôn, chỉ cần nhìn thấy em

Như thấy ánh sáng nơi ngàn dặm xa xôi…”
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 518


Chương 518

Anh hát, Mạch Tiểu Miên ở sau lưng cũng cất tiếng hát nhẹ nhàng mà hát theo anh…

Ánh mặt trời ấm áp chiếu lên cơ thể hai người, trong mắt của những người xung quanh, đây thực là một bức tranh vô cùng ấm áp và cảm động, mọi người đều nhìn Mạch Tiểu Miên với ánh mắt ước ao.

“Có em là vui vẻ, có em là hài lòng mãn nguyện,

Dù cơm canh đạm bạc nào có xá gì

Cùng em chia ngọt sẻ bùi, mỗi giây phút nào cũng đều cần có em

Em như ánh sáng nơi trời cao…”

Đôi tay của Mạch Tiểu Miên vốn yếu ớt mà buông thõng trên vai anh đã chuyển thành dịu dàng ôm lấy cổ anh, úp mặt vào vai anh, giống như hình ảnh ngày hôm đó vậy.

“Tiểu Miên!”

Kiều Minh Húc không dám lớn tiếng mà nhẹ nhàng gọi tên cô.

“Ừm…”

Mạch Tiểu Miên đáp lại bằng một tiếng kêu thật nhỏ.

Âm thanh đáp lại này đối với anh thật không khác gì âm thanh của thiên đường, tinh thần của anh trở nên vui mừng phấn khởi.

Anh cõng cô tiếp tục đi dạo: “Em có nhận ra tôi không?”

“Chồng ơi…”

Mạch Tiểu Miên ở sau lưng đáp lại, giọng nói mang chút mềm mại ngọt ngào.

Hai tiếng này làm cho sức đề kháng của Kiều Minh Húc quay về số 0 tròn trĩnh, trong tình cảnh này lại được nghe cô gọi anh như vậy, làm anh thích thú muốn bay lên trời.

“Ừ, tôi là chồng của em, gọi thêm một tiếng nữa đi!”

“Ông chồng.”

Mạch Tiểu Miên ở sau lưng cất tiếng.

Kiều Minh Húc bực bội, sửa lại: “Là chồng, không phải là ông chồng.”

“Ông…chồng”

Mạch Tiểu Miên lại gọi như cũ.

“Mạch Tiểu Miên! Em lại muốn lừa gạt tôi có phải không.”

Kiều Minh Húc giả vờ như rất tức giận: “Coi chừng tôi đánh cái mông nhỏ em đấy!”

“Ông chồng…sắp ngã rồi.”

Mạch Tiểu Miên ở sau lưng vẫn dùng cách gọi đó nói.

Kiều Minh Húc chợt nhận ra có điều không đúng bèn nhìn ngó xung quanh.

Bỗng thấy cách đó không xa, có một cụ già ngồi trên xe lăn ngủ gật, trông như sắp ngã đến nơi.

Thì ra Mạch Tiểu Miên không hề gọi anh là chồng mà là đang nhắc đến cụ già bên kia.

Lúc này, anh không chỉ cảm thấy mỗi bực bội thôi nữa, mà là thực sự cảm giác được có một đàn quạ bay trước mắt anh.

Thật là cạn lời!

“Gọi chồng đi!”

Anh ra lệnh.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 519


Chương 519

“Ông chồng.”

Mạch Tiểu Miên vẫn gọi như cũ.

“Gọi chồng!”

“Ông chồng.”

“Mạch Tiểu Miên, em cố tình đấy phải không?”

Kiều Minh Húc bực mình tới mức muốn quăng cô đi luôn.

Mạch Tiểu Miên chợt nhẹ giọng nói: “Tôi buồn ngủ quá.”

Nói rồi lại tựa đầu vào vai anh, vòng tay qua cổ anh.

Chưa đến một phút đồng hồ, phía sau vậy mà lại vang lên tiếng ngáy của cô.

“Cái con người xấu xa này!”

Kiều Minh Húc nghiến răng nghiến lợi.

Nhưng anh lại không hề đặt cô xuống mà vẫn tiếp tục cõng cô đi dạo trên đường.

“Chàng trai, cậu đã cõng vợ lâu như rồi mà không thấy mệt hả?”

Một người phụ nữ đứng tuổi không nhịn được mà lên tiếng hỏi.

“Không mệt ạ, em ấy cũng không có nặng bao nhiêu.”

“Cô ấy đã ngủ cả rồi.” Tải ápp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

“Vậy để em ấy ngủ trên lưng cháu một lúc cũng được.”

“Thật là một chàng trai tốt, vợ cậu tốt số quá. Ông chồng nhà tôi đó giờ cũng chưa từng cõng tôi lần nào cả, cũng chưa từng ôm tôi, ngay cả một bữa cơm cũng chưa làm cho tôi lấy một lần. Vốn dĩ tôi luôn nghĩ rằng những cặp vợ chồng trên đời này đều không bình đẳng như thế cả. Bây giờ lại nhìn thấy hai người các cậu như vậy thì mới nhận ra mối hôn nhân nhiều năm của mình e là đã phí hoài rồi.”

Người phụ nữ đó ngậm ngùi nói.

Kiều Minh Húc cười cười, quay đầu nói với Mạch Tiểu Miên đang nằm sau lưng anh: “Có nghe thấy không? Em đúng thật là tốt số đấy, vậy mà còn không mau tỉnh dậy gọi tôi một tiếng chồng ơi mà được à?”

Mạch Tiểu Miên ngủ mất rồi, đương nhiên là không nghe được lời anh nói, cũng không thể đáp lại lời anh. Nhưng để báo đáp lại anh, một dòng nước miếng từ từ chảy dài trên cổ anh.

“Thật là bẩn muốn chết!”

Kiều Minh Húc cau mày mắng, lấy khăn tay ra nhưng lại không lau trên cổ trước mà lại lau nước miếng còn dính trên miệng cô rồi mới lau cổ mình.

Kiều Minh Húc như cõng một đứa trẻ, không hề để ý tới ánh mắt của người ngoài, cứ vậy mà cõng cô đi dưới ánh mặt trời.

“Sếp Kiều?”

Sau lưng truyền đến một giọng nói nghi ngờ.

Kiều Minh Húc quay đầu lại nhìn, thì ra là Lãnh Kiều Thi.

Sắc mặt của cô ấy có vẻ không tốt, dáng vẻ như vừa trải qua một trận bệnh nặng.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 520


Chương 520

Kiều Minh Húc nhớ lần trước ở bệnh viện cũng trông thấy cô ấy như vậy.

Nhưng giữa anh với cô ấy lại không có quan hệ gì, vì vậy cũng không quan tâm quá nhiều, chỉ gật đầu nhẹ với cô ấy: “Chị Lãnh.”

“Đúng thật là anh rồi.”

Lãnh Kiều Thi ngạc nhiên nhìn Mạch Tiểu Miên đang nằm trên lưng anh: “Cô Kiều làm sao vậy?”

“Gặp chút chuyện thôi.”

Kiều Minh Húc nhìn thấy nước miếng của Mạch Tiểu Miên lại sắp dây vào cổ anh bèn đưa tay lau miệng cô thật nhẹ nhàng.

Lãnh Kiều Thi nhìn thấy hình ảnh này, có hơi cảm động.

Lần trước nhìn thấy Kiều Minh Húc ôm Mạch Tiểu Miên chạy tới bệnh viện, bản thân cô ấy cũng sửng sốt một hồi.

Nhưng cảnh tượng lần này thật làm cho cô ấy không dám tin vào mắt mình.

Khi này đang ở trên lầu, lúc nhìn thấy một người đàn ông đang cõng một người phụ nữ đi dạo cô ấy liền nghĩ rằng, tình cảm của hai người này thật sâu đậm đến nhường nào.

Nhìn kỹ lại thì mới nhận ra đó lại là Kiều Minh Húc và Mạch Tiểu Miên.

Cho dù cô ấy có là người thờ ơ với mọi việc thì cũng không thể không tò mò mà chạy xuống để xác nhận.

Anh cõng cô thì cũng thôi đi, thậm chí có thể chịu được nước miếng của cô dính cả vào cổ anh, còn cẩn thận nhẹ nhàng giúp cô lau đi.

Điều này đã làm sụp đổ hoàn toàn ấn tượng về Kiều Minh Húc của cô ấy.

Đây có còn là hoàng tử sạch sẽ, chủ tịch ngang ngược, người đàn ông lạnh lùng và kiêu ngạo Kiều Minh Húc hay không?

Ánh mắt của cô ấy mang chút hâm mộ nhìn Mạch Tiểu Miên đang nằm trên lưng anh: “Sếp Kiều thật là cưng chiều vợ mình.”

Kiều Minh Húc khẽ mím môi không trả lời mà hơi hạ eo xuống, để cho Mạch Tiểu Miên sau lưng có thể thoải mái hơn.

Lãnh Kiều Thi nhìn thấy cảnh này, bỗng nhiên cô ấy rất cảm động.

Người đàn ông trước mặt là chủ của một công ty lớn với giá trị tài sản hàng chục tỷ, quản lý hàng chục nghìn người, tùy tiện vung tay một cái cũng có rất nhiều cô gái xinh đẹp thi nhau kéo đến, nhưng vào lúc này, anh lại đang cúi người xuống, cõng người phụ nữ của mình trên lưng.

Điều này khiến cô ấy xuất hiện cảm giác kính trọng mà trước giờ cô ấy chưa từng có đối với anh!

Cô ấy không biết Mạch Tiểu Miên đã xảy ra chuyện gì, nhưng nhìn thấy cô đội mũ len tròn, khuôn mặt xanh xao, yếu ớt như vậy, có lẽ chuyện không hề nhỏ.

Kiều Minh Húc không nói gì, cô ấy cũng không tiện hỏi nhiều, vì không muốn làm phiền hai người họ, cô ấy chào tạm biệt Kiều Minh Húc, ngay khi cô ấy chuẩn bị rời đi thì lại nghe thấy Kiều Minh Húc nói: “Mấy ngày nữa cô và Quang Hiển kết hôn rồi, chúc hai người hạnh phúc.”

Lãnh Kiều Thi dừng bước, quay lại, khẽ cười với anh: “Cảm ơn anh, tôi cũng chúc mợ Kiều mau chóng bình phục, có thể đến tham dự đám cưới của chúng tôi.”

“Cảm ơn. Chúng tôi sẽ tham dự.”

“Được, tạm biệt.”

Lãnh Kiều Thi chậm rãi rời đi, bàn tay của cô ấy nhẹ nhàng che phần bụng.
 
Back
Top Bottom