Ngôn Tình Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 260


Chương 260

“Ha ha, người phụ nữ nghèo hèn dưới đáy xã hội sao? Tôi nói này Hoàng Ly, mắt cô có còn dài hơn được nữa không đấy?”

Lãnh Kiều Thi cười lạnh nói: “Người ta là phu nhân tiếng tăm lẫy lừng của tổng giám đốc tập đoàn Kiều Thị đấy. Cô lại nói rằng cô ấy là người phụ nữ nghèo hèn dưới đáy xã hội, không thể bồi thường nổi chiếc túi LV của cô sao?”

“Cái gì cơ? Kiều phu nhân sao?”

Người phụ nữ kia trợn to cặp mắt kinh ngạc, lại quan sát Mạch Tiểu Miên từ trên xuống dưới một lần nữa, sau đó lắc đầu nói: “Điều này sao có thể chứ?”

“Sự thật chính là như vậy.”

Lãnh Kiều Thi đi tới trước mặt Mạch Tiểu Miên, khỏe môi lạnh lùng hơi cong lên, nói: “Kiều thiếu phu nhân, xin chào!”

Đối với Lãnh Kiều Thi, Mạch Tiểu Miên luôn có một loại cảm giác khó nói.

Mặc dù mỗi lần Lãnh Kiều Thi gặp cô, đều là dáng vẻ kiêu ngạo lạnh lùng giêu cợt đó, nhưng cô không thể nào ghét cô ấy được cả.

Có lẽ là bởi vì quan hệ với Phùng Quang Hiển chăng, yêu ai yêu cả đường đi.

“Chào cô, cô Lãnh.”

Mạch Tiểu Miên gật đầu đáp lại.

“Cô ta thật sự là vợ của Kiều Minh Húc sao?”

Người phụ nữ kia ngạc nhiên, hỏi lại Lãnh Kiều Thi một lần nữa.

“Không sai.”

Lãnh Kiều Thi lạnh nhạt trả lời.

“Ha ha”

‘Trên mặt người phụ nữ kia xuất hiện lại dáng vẻ xem thường, nói: “Tôi còn tưởng rằng người phụ nữ đoạt bạn trai của Lâm Ngọc chúng tôi là quốc sắc thiên hương gì chứ.

Hóa ra chỉ là mặt hàng nghèo kiết xác như vậy. Nhìn quần áo cô ta mặc, cũng biết gả vào nhà họ Kiều không được.

yêu thương gì rồi.”

Cô gái này không phải ai xa lạ, mà chính là bạn thân nhất của Lâm Ngọc, Hoàng Ly.

Nghe thấy giọng điệu mang theo thuốc súng như vậy, Mạch Tiểu Miên lạnh lùng nói: “Không sao, tôi không phải là quốc.

sắc thiên hương gì cả, nhưng bây giờ tôi là vợ của Kiều Minh Húc, mà không phải là Lâm Ngọc.”

“Đồ tiểu nhân đắc ý quá nhỉ!”

Hoàng Ly lạnh lùng nói: “Cô sẽ không đi được bao lâu đâu, cuối cùng cũng sẽ bị đuổi ra khỏi nhà họ Kiều mà thôi. Đến lúc đó, vị trí Kiều thiếu phu nhân vẫn sẽ là Lâm Ngọc, mà không phải là cô.”

“Ha ha”

Lãnh Kiều Thi ở bên cạnh có hơi khoa trương cười to, nói: “Hoàng Ly à, cô đoán cũng sớm quá đấy. Tôi cảm thất ấy sẽ ngồi vững ở vị trí thiếu phu nhân của nhà họ Kiều cho mà xem.”

“Cô Lãnh à, cô lại không biết, Kiều Minh Húc cùng Lâm Ngọc đã yêu nhau mười năm rồi. Trong lòng của Kiều Minh Húc, vẫn chỉ có Lâm Ngọc mà thôi. Tôi rõ ràng về điều đó nhất”

“Vậy thì chúng ta cứ đợi mà xem.”

Lãnh Kiều Thi vẻ mặt đầy khinh miệt nói.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 261


Chương 261

“Nhìn thì nhìn, nhưng túi của tôi cô ta vẫn phải đền!”

Hoàng Ly nâng chiếc túi trên tay lên, đưa đến trước mặt Mạch Tiểu Miên, giọng điệu lạnh lùng xem thường nói: “Ba trăm năm mươi nghìn tệ, lập tức bồi thường cho tôi ngay!”

“Phốc!”

Lãnh Kiều Thi lại cười lên, nói: “Hoàng Ly à, cô cũng thật là l ời, của cô đây là túi LV loại hàng nhái cao cấp, sản xuất nội địa. Giá trị nhiều nhất cũng chỉ 10.000 tệ mà thôi.

Cô lừa gạt Kiều thiếu phu nhân nhà người ta 350.000 tệ, có phải là quá ác độc rồi không hả?”

Gương mặt Hoàng Ly lúng túng đỏ bừng lên, tranh cãi nói: “Cô Lãnh à, đây là hàng thật đấy, chính là Lâm Ngọc cố ý mang từ Paris về cho tôi mà!”

“Hàng thật sao?”

Lãnh Kiều Thi coi thường chỉ vào ký hiệu tâm thường bên cạnh chiếc túi, nói: “Cô cho rằng, hàng thật của LV sẽ ký hiệu ở chỗ này sao?”

“Sẽ không sao?”

“Ha ha”

Lãnh Kiều Thi lạnh lùng cười to, nói: “Cho rằng tôi là ai chứ, người phụ nữ nhà giàu mới nổi như cô, đừng nên giả vờ rằng mình cao sang làm gì!”

Sắc mặt của Hoàng Ly trong nháy mắt trở nên cực kỳ khó coi.

Nhà họ Hoàng vốn dĩ xuất thân từ nông thôn, một nghèo hai trắng. Sau đó nhờ khai thác mỏ than đá nên mới phất lên, đến định cư ở thành phố A.

Hoàng Ly vẫn luôn muốn dung nhập vào vòng tròn danh viện ở nơi này. Tuy nhiên lại bị rất nhiều người xem thường thân phận nhà giàu mới nổi của mình. Ngoại trừ Lâm Ngọc khá tốt với cô ta. Thế nên cô ta đành từ bỏ ý định rồi đi †heo Lâm Ngọc mà thôi.

“10.000 tệ đúng không?”

Mạch Tiểu Miên lên tiếng hỏi.

Cô cũng không phải là người ngu ngốc, không thể nào bồi thường một món đồ hàng giả 350.000 tệ được.

Vừa vặn trong túi của cô cũng còn hơn 10.000 tệ, là mẹ muốn cô mang theo, đợi lát nữa cơm nước xong sẽ đi siêu thị mua ít đồ.

Cô lấy 10.000 tệ ra, đưa cho Hoàng Ly.

Hoàng Ly hung dữ trợn mắt với cô một cái, sau đó liền cầm tiền rồi vội vã rời đi.

Cô ta vừa đi, Lãnh Kiều Thi cũng nhấc chân rời khỏi đây.

“Cô Lãnh, cảm ơn cô.”

“Không cần cảm ơn tôi, tôi cũng không phải giúp gì cô cả.

Chỉ là tôi không ưa dáng vẻ giả tạo của cô ta mà thôi.”

Lãnh Kiều Thi lạnh nhạt liếc mắt nhìn cô ta một cái, nói: “Cho dù là Kiều phu nhân đi nữa, cô hẳn cũng nên biết, hình tượng của cô, cũng đại diện cho thể diện của Kiều Minh Húc. Coi như cô khiêm tốn đi nữa thì vẫn nên chú ý giữ hình tượng tốt. Nếu không, người ta sẽ cho rằng cô ở nhà họ Kiều bị ghét bỏ đấy.”
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 262


Chương 262

Nói xong, cô ấy đạp lên giày cao gót rời đi, để lại một bóng lưng lạnh lùng cho Mạch Tiểu Miên.

Mạch Tiểu Miên ngẩn ngơ, cúi đầu nhìn quần áo trên người mình một chút, sau đó cười khổ một cái, rồi đi vệ sinh.

Trở lại phòng bao Đế Vương, thức ăn đã bắt đầu lục tục được mang lên.

Mọi người không kịp chờ đợi mà cầm đữa lên.

Quả nhiên, mùi vị cao cấp tươi ngon đó, thỏa mãn trọn vẹn đầu lưỡi cùng các giác quan.

“Đắt tiền như vậy đúng là có lý do mà!”

Mẹ Mạch vừa ăn vừa tâm phục khẩu phục nói: “Không gian cao cấp, phục vụ cao cấp, mùi vị cao cấp, đúng là thức ăn nhà làm không thể sánh được.”

“Mẹ Mạch à, sau này mẹ để cho con rể Kiều của mẹ mang mọi người tới đây ăn cơm nhiều một chút. Nhưng mà nhớ gọi con đấy!”

Diệp Mai vừa kêu la giảm cân lúc này đang ở một bên ăn ngấu nghiến, no đến nỗi bụng cũng tròn vo.

Còn về phần Đồng Đồng, trong lòng lại ngộ ra một điều.

Trước kia khi còn sống lưu lạc đầu đường xó chợ, dù là một đồng tiền, cũng hận không thể có được mà dùng. Một chén cơm to nóng cũng là hy vọng xa vời rồi.

Khi đó, cô bé còn chưa biết rằng, trên đời này có người sẽ tốn mấy trăm tệ để ăn một đĩa cải xanh. Càng không biết, có người vì một bữa ăn mà tốn hơn 10.000 tệ, hơn nữa đôi chân mày cũng không hề nhíu lại một cái.

10.000 tệ, là số tiền mà biết bao nhiêu người bần hàn cơ cực ngoài kia nhịn ăn nhịn uống một năm cũng không thể kiếm được?

Nhìn gian phòng nguy nga lộng lẫy trước mặt, lại nhớ đến những ngày giá rét lạnh lẽo dưới gầm cầu. Cô bé âm thầm thề thốt, tuyệt đối không thể để mình quay lại cuộc sống cơ cực như lúc trước nữa. Cô nhất định phải cố gắng để mình có thể biến thành một người sống trong vòng thượng lưu.

Ăn thứ ngon nhất, dùng thứ tốt nhất, sống với người tuyệt vời nhất.

Mọi người đã ăn tương đối rồi, thì cửa phòng bao lại được đẩy ra, Kiều Minh Húc tới.

“Xin lỗi, đến muộn rồi!”

Trên mặt Kiều Minh Húc mang nụ cười áy náy, sau đó anh kéo ghế ra, ngồi bên cạnh Mạch Tiểu Miên, nhìn cô hỏi: “Ăn ngon chứ?”

“Ngon lắm. Chúng tôi đã ăn no rồi, anh đã ăn cơm chưa?”

Mạch Tiểu Miên thấy anh, trên mặt hiện ra vẻ vui mừng khó che giấu, ân cần nhìn anh hỏi.

“Đã ăn với đối tác xong nên chạy tới đây.”

Kiều Minh Húc thấy trên bàn không có rượu, bèn hỏi: “Có muốn uống chút rượu không?”

“Muốn!”

Diệp Mai lên tiếng nói: “Một chai Lafitel”

“Được!”

Kiều Minh Húc nói với nhân viên phục vụ ở sau lưng: “Mang một chai Lafite 82 tuổi lên đây.”

“Ôi ôi, Lafite 82 tuổi sao? Rất đắt đó nha!”

Diệp Mai kêu lên.

“Lần đầu tiên mời mọi người ăn cơm, dù có đắt đi nữa tôi cũng phải mời chứ! Ai bảo em là bạn tốt nhất của Tiểu Miên?”
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 263


Chương 263

Kiều Minh Húc khế cười, sau đó xoay mặt lại hỏi cha Mạch: “Cha à, nếu cha không thích uống rượu vang, chúng ta có thể gọi một chai Mao Đài. Hai người chúng ta cùng uống, còn các cô ấy uống rượu vang cùng nhau.”

“Không cần không cần, bây giờ cha đã ăn no lắm rồi. Đợi lúc nào rảnh rỗi, hai chúng ta vừa đánh cờ vừa uống rượu sau”

Cha Mạch lại nhớ tới ngày đó cùng Kiều Minh Húc đánh cờ, trong lòng lại hơi ngứa ngáy. Thật là mong đợi tới lúc ấy.

“Vâng ạ”

lêu Minh Húc vừa nói, vừa lấy trong túi ra hai tấm thẻ, nói: “Đây là thẻ năm của khu thư giãn dành cho người lớn tuổi bên cạnh Hoàng Uyển. Bên trong có đầy đủ các phương tiện, rất nhiều cụ ông cụ bà chơi ở bên trong. Cha mẹ rảnh rỗi có thể vào đó đi dạo, không hề nhàm chán chút nào.

đâu.”

“Thẻ năm của khu thư giãn này 100.000 tệ một năm lận, Minh Húc à, đắt đỏ quá rồi. Chúng ta không cần đi đâu, đi đạo tùy tiện trong tiểu khu hoặc công viên thôi là đủ rồi.

“Khu thư giãn dành cho người lớn tuổi này cũng là sản nghiệp của Kiều Thị con, đối với con mà nói, là miễn phí.

Cha cứ yên tâm đi vào đó chơi vui vẻ.”

Kiều Minh Húc cười nói.

“Thế sao, vậy cảm ơn Minh Húc nhé.”

Cha Mạch vô cùng vui vẻ nhận lấy thẻ năm, chia một tấm cho mẹ Mạch.

Hai ông bà cười đến híp cả mắt, ra sức khen Kiều Minh Húc như tri kỷ.

Nhìn thấy anh lại một lần nữa vì cha mẹ mình mà cân nhắc chu đáo như vậy, Mạch Tiểu Miên cực kỳ cảm động nhìn anh.

“Đúng là chàng rể tốt nhất Trung Quốc mài”

Diệp Mai ở bên cạnh khen ngợi, nói: “Mấy chàng rể tôi đã thấy nhiều, nhưng dáng vẻ chàng rể tốt như thế này, tôi thật lòng chưa từng thấy qua đâu. Trước kia xem phim truyền hình nói về mấy gia đình giàu có, con rể có tiền nhà người ta đều là xem thường cha mẹ vợ nghèo khó. Thế mà Kiều Minh Húc anh đã thật lòng lật đổ tất cả những hiểu biết của tôi rồi đấy”

“Cha mẹ của Tiểu Miên chính là cha mẹ của tôi, nếu như tôi xem thường bọn họ, thì chính là xem thường vợ mình rồi.

Trên đời này sao có thể có đạo lý như vậy chứ?”

Kiều Minh Húc vô cùng thành khẩn nói.

“Đáng khen!”

Diệp Mai đưa ngón tay cái lên, nói: “Mạch Tiểu Miên nói gả cho anh, ban đầu tôi còn lo lắng các loại. Bây giờ, thật sự hoàn toàn có thể yên tâm rồi.”

“Cảm ơn đã khen ngợi.”

Kiều Minh Húc ôn hòa nói.

Ăn uống no say xong, mọi người liền chuẩn bị trở về nhà.

Kiều Minh Húc đưa một nhà bọn họ ra ngoài, lại gặp gia đình Lâm Ngọc ở phía đối diện.

“Chị, là anh rể kìa”

Em gái Lâm Oánh thấy Kiều Minh Húc đầu tiên, liền kêu lên.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 264


Chương 264

Lâm Ngọc nhìn thấy Kiều Minh Húc đẩy xe lăn cho Mạch Tiểu Miên, bên cạnh còn có người nhà họ Mạch. Đầu tiên, gương mặt cô ta như phủ một lớp sương mù tối đen, sau đó làm bộ như không thèm để ý tới, tây Lâm Oánh: “Đừng nói nhảm, người ta bây giờ không phải là anh rể của em đâu.

“Chị à, anh ấy vẫn luôn yêu chị, còn người phụ nữ kia là bị bắt buộc nên mới phải kết hôn. Sớm hay muộn anh ấy vẫn là anh rể của em.”

Sau khi Lâm Oánh nói xong, cô ta bèn chạy tới trước mặt Kiều Minh Húc, lớn tiếng kêu lên một tiếng: “Anh rể, anh cũng tới đây sao? Chị em cũng ở đây đấy.”

Cô ta lớn tiếng cố ý để cho Mạch Tiểu Miên nghe thấy, cũng là cố ý để xem phản ứng của Kiều Minh Húc, anh sẽ lựa chọn thế nào.

“Ôi chao, Tiểu Miên à, từ lúc nào cậu lại có thêm một cô em gái thế này?”

Diệp Mai nhìn thấy sắc mặt của Kiều Minh Húc cùng Mạch Tiểu Miên có hơi khó coi, bèn vội vàng lên tiếng, sau đó mặt đầy giễu cợt cười, nói với Lâm Oánh: “Dáng dấp mập.

lùn thế này nhìn cũng không thấy giống gen di truyền tốt đẹp nhà họ Mạch các cậu? Là mẹ Mạch nhặt được từ trong thùng rác ra sao?”

“Cô nói gì cơ? Ai là em gái cô ta cơ chứ?”

Lâm Oánh nhìn Diệp Mai vừa chê cười mình mập lùn, bèn thở hổn hển nói: “Lâm Ngọc mới là chị của tôi, cô ta muốn làm chị tôi sao, không xứng!”

“Ôi chao chao, hóa ra không phải em gái của Tiểu Miên à, thiếu chút nữa làm tôi giật cả mình đấy, hại tôi tưởng gen nhà họ Mạch bị đột biến. Đúng rồi, cô gái này, nếu cô không phải là em gái của Tiểu Miên nhà chúng tôi, vậy anh rể cô tên gì vậy? Anh rể là người để cô gọi bậy như vậy sao?”

Diệp Mai lớn tiếng nói.

15:19 mÍM @ – “Tôi vẫn luôn gọi anh ấy là anh rể, liên quan gì tới cô!”

Lâm Oánh th* t*c mắng, sau đó xoay mặt về phía Kiều Minh Húc nũng nịu nói: “Anh rể, đồ mập chết bầm này thật đáng ghét.”

Kiều Minh Húc mặt đen lại, nhìn Lâm Ngọc đang yên lặng ở một bên quan sát, liền có vẻ hơi thất vọng. Anh không để ý tới Lâm Oánh nữa, đẩy Mạch Tiểu Miên định rời đi.

Nhưng hết lần này đến lần khác lại bị mẹ Lâm chặn đường lại.

“Kiều Minh Húc, anh phải cho Ngọc Ngọc nhà tôi một câu trả lời hợp lý. Anh lửa Lâm Ngọc nhà tôi trước, nói muốn cùng con bé kết hôn. Kết quả lại kết hôn với người phụ nữ khác. Mấy ngày trước, anh còn chạy đến nhà tôi, cầu xin tôi mở cửa, nói sẽ chịu trách nhiệm với Lâm Ngọc nhà chúng tôi. Bây giờ, anh phải ở trước mặt tất cả mọi người, cho Ngọc Ngọc nhà tôi một câu trả lời hợp lý mới được.”

“Mẹ à, đừng làm rộn.”

Lâm Ngọc nhìn thấy mẹ mình lại nói ra như vậy, lo lắng sẽ làm cho Kiều Minh Húc phản cảm, bèn vội vàng kéo tay bà lại, sau đó làm bộ mặt đầy bao dung cùng dáng vẻ dịu dàng nói với Kiều Minh Húc: “Xin lỗi, người nhà của em đã gây phiền phức cho anh rồi, em không cần anh phải giải thích đâu”

“Ngọc Ngọc, sao con lại ngốc như vậy chứ? Con đợi anh ta mười năm, anh ta cái gì cũng không cho con cả. Người làm mẹ là ta đây nhìn cũng đau lòng mà.”

Mẹ Lâm rất không cam lòng nói.

“Mẹ à, không trách Minh Húc được, chuyện anh ấy kết hôn, cũng không phải do anh ấy tự nghiện. Chúng ta đừng làm khó anh ấy nữa, đi thôi.”

Lâm Ngọc rất biết thức thời, nói.

“Đứa nhỏ ngốc này, bị người ta bán còn giúp người ta đếm tiền. Hừ, chúng ta đi.”

Mẹ Lâm cực kỳ không cam lòng tức giận hừ một tiếng, mang cả nhà rời đi.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 265


Chương 265

Trước khi rời đi, Lâm Ngọc quay đầu sang nhìn Kiều Minh Húc một cái thật sâu.

Ánh mắt đó, tràn đầy ai oán cùng thâm tình, giống như một con dao nhọn, đâm thật sâu vào trái tim Kiều Minh Húc.

Bàn tay vốn đang đỡ lấy xe lăn của anh cũng trở nên hơi cứng ngắc, cực kỳ không được tự nhiên.

Đúng vậy, là anh thiếu nợ Lâm Ngọc mười năm, đến bây giờ vấn không thể cho cô ấy một phần trách nhiệm nào cả.

Trong lòng Mạch Tiểu Miên lúc này cũng cực kỳ không thoải mái.

‘Từ một góc độ khác mà nói, cô đúng là có thể xem như người thứ ba phá hoại tình yêu của Kiều Minh Húc cùng Lâm Ngọc.

“Thật xin lỗi!”

Cô không nhịn được ngẩng đầu nhìn chăm chú vào bóng lưng của Lâm Ngọc, nói với Kiều Minh Húc.

Nghe thấy cô nói như vậy, Kiều Minh Húc cúi đầu nhìn cô, nhàn nhạt nói: “Chuyện không liên quan đến em.”

Mạch Tiểu Miên buồn rầu đáp lại một tiếng, nhìn thấy tay Kiều Minh Húc đã buông ra khỏi xe lăn, bèn tự mình đẩy xe lăn về phía thang máy.

Mọi người đều hiểu chuyện phát sinh trước mắt, ngay cả người luôn om sòm như mẹ Mạch cũng không lên tiếng nói gì.

Diệp Mai cố gắng xoa dịu bầu không khí, nhưng ai cũng mang theo tâm sự riêng. Cô ấy không có cách nào độc diễn một mình được.

Rời khỏi Khải Đế, Kiều Minh Húc để cho nhóm Mạch Tiểu Miên về Hoàng Uyển trước.

Mạch Tiểu Miên cũng không hỏi tại sao, chỉ nhìn anh rời đi.

Sau đó Diệp Mai đưa cả nhà bọn họ trở lại Hoàng Uyển.

“Tiểu Miên, con đừng lo lắng, con rể Kiều sẽ nhanh chóng đoạn tuyệt quan hệ cùng người phụ nữ kia thôi. Cậu ấy cũng đã kết hôn với con rồi, sớm muộn gì cũng thuộc về con”

Mẹ Mạch nhìn thấy gương mặt đầy buồn rầu không vui của con gái, bèn an ủi nói: “Con rể Kiều có thể đối xử tốt với chúng ta như vậy, nói rõ cậu ấy là một người đàn ông có trách nhiệm. Đối với con thật lòng cũng tốt, chỉ là tạm thời không quên được người phụ nữ kia. Giống như con vẫn không quên được Trình Đông Thành vậy mà thôi.”

Nghe những lời này, trong lòng Mạch Tiểu Miên càng thêm không thoải mái. Cô bèn nghiêng đầu nhìn về phía ven đường, nhìn dòng người qua lại trên phố. Trong tâm trí như bị tê dại, không có cách nào làm theo được cả.

Bỗng nhiên, cô nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc xuất hiện bên kia đường.

“Diệp Mai, dừng xe!”

Cô đột nhiên lớn tiếng kêu lên.

Diệp Mai sợ hết hồn, khẩn cấp đạp thắng xe.

Mạch Tiểu Miên bất chấp cởi dây an toàn ra, mở cửa nhảy xuống xe.

“Tiểu Miên, con sao vậy?”

Mẹ Mạch nhìn thấy dáng vẻ nóng nảy như lửa đốt của cô, liền vội vàng hỏi.

Mạch Tiểu Miên không phản ứng lại bọn họ, cũng không đoái hoài tôi đôi chân đang bị thương, chạy về phía đường xe chạy bên kia.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 266


Chương 266

Bởi vì cô nhìn thấy một người trông giống hệt như Trình Đông Thành.

Đây là đường quốc lộ, hơn nữa cũng không phải làn đường dành cho người đi bộ. Xe tới xe lui liên tục, cô lại chạy băng qua đường, khiến không ít xe cộ phải dừng lại khẩn cấp, vô cùng nguy hiểm.

“Người phụ nữ điên kia, có muốn chết cũng đừng chết ở đây chứt”

“Có lầm không vậy?”

“Đi chết đi!”

Không ít tài xế tính khí nóng nảy đưa đầu ra ngoài cửa xe mắng.

Mạch Tiểu Miên hoàn toàn không để ý, ánh mắt vẫn nhìn chăm chằm vào hình bóng quen thuộc đang đi bên kia đường.

Đám người Diệp Mai sợ hết cả hồn nhìn cô chạy băng qua dòng xe cộ đông đúc, vô cùng nguy hiểm.

“Tiểu Miên, Tiểu Miên của tôi, con bé sao vậy? Có phải nó nghĩ không thông không?”

Mẹ Mạch kêu khóc, muốn đuổi theo, lại bị Diệp Mai chặn lại, nói: “Mẹ Mạch, đừng lộn xộn. Tiểu Miên không có chuyện gì đâu, là Trình Đông Thành ở bên kia.”

“Trình Đông Thành sao? Không phải thằng bé kia ở Mỹ à?

Về làm gì chứ? Con gái ngốc của ta, còn nhớ tên nhóc lang thang kia làm gì vậy?”

Theo hướng đi của Mạch Tiểu Miên, mẹ Mạch cũng nhìn thấy Trình Đông Thành.

Ngay lúc Mạch Tiểu Miên vội vàng muốn đuổi kịp Trình Đông Thành, anh ấy đột nhiên lại lên một chiếc xe taxi.

“Trình Đông Thành! Trình Đông Thành!”

Cô đuổi sát theo sau.

Cũng không biết làm thế nào cả, tốc độ của người dù có nhanh hơn nữa thì cũng không thể bằng tốc độ của xe.

Xe càng lúc càng xa…

Mạch Tiểu Miên muốn vấy tay ngăn một chiếc taxi khác, nhưng không biết tại sao xe nào cũng đã có người, không có tài xế nào dừng lại vì cô cả.

Mà xe của Diệp Mai, lại ở bên kia đường, căn bản không thể đi ngược chiều được.

Dáng dấp của người kia rất giống Trình Đông Thành. Hôm nay một lần nữa cô lại bắt gặp, không biết lần tiếp theo có thể gặp lại được không.

Mạch Tiểu Miên mặc kệ vết thương ở chân mình, vô lực ngồi ở bên kia đường quốc lộ nhìn dòng xe trước mặt, trong lòng trống rỗng.

Mới vừa rồi ở khoảng cách gần, cô nhìn thấy rất rõ ràng.

Người nọ không phải chỉ lớn lên giống Trình Đông Thành, mà có lẽ là Trình Đông Thành thật sự.

Tấm lưng kia, gò má kia, gương mặt kia, dáng vẻ bước đi đó…

Đã sớm bị cô khắc sâu vào tận xương tủy, cho dù đã gần mười năm rồi, cô vẫn không thể quên được.

Nhưng mà, thi thể ở nước Mỹ kia, rõ ràng cô cũng nhận ra đó chính xác là Trình Đông Thành.

Rốt cuộc tại sao chứ?

Chẳng lẽ trên đời này thật sự có thể có chuyện sống lại khó tin như vậy?
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 267


Chương 267

Diệp Mai lái xe, khó khăn lắm mới tìm được chỗ để quay đầu. Xe chạy về phía Mạch Tiểu Miên ở bên này.

Mẹ Mạch nhảy xuống xe, khẩn trương ôm lấy Mạch Tiểu Miên, nói: “Tiểu Miên, con sao rồi? Con đừng dọa mẹ chứ.”

Mạch Tiểu Miên thấy mẹ mình mặt mũi sợ hãi xanh mét, cũng chỉ cười một tiếng, nói: “Không sao cả, thật xin lỗi. Mẹ à, đã dọa mẹ sợ rồi.”

“Mới vừa rồi là tên nhóc Trình Đông Thành kia đúng không?”

Mẹ Mạch cũng không biết tâm tư phức tạp của con gái mình với Trình Đông Thành, liền trách móc nói: “Tiểu Miên à, không phải mẹ nói con, nhưng con đã kết hôn v‹ U Minh Húc rồi, tên nhóc kia bây giờ không phải lại nhớ nhung con đấy chứ. Con có biết vừa rồi nguy hiểm cỡ nào không?

Lỡ như con có chuyện gì thì con muốn cha với mẹ phải sống thế nào đây?”

Mạch Tiểu Miên cúi đầu xuống, không ừ hử gì.

Mới vừa rồi nguy hiểm, cô cũng biết.

Nhưng cô nóng lòng muốn đuổi kịp người kia, muốn xem thử có phải là Trình Đông Thành hay không, cũng không quản được nhiều như vậy.

Nhưng kết quả, vẫn khiến người nọ biến mất trước mắt mình.

“Được rồi, mẹ không nói con nữa.”

Nhìn thấy cô khổ sở như vậy, mẹ Mạch cũng đau lòng con gái, không nói thêm gì nữa. Bà lấy tay cởi giày cô ra, phát hiện máu me loang lổ.

“Ôi chao, mẹ cũng không biết nên nói con thế nào nữa, cái chân bị thương này của con bị con dày vò thành dáng vẻ này. Cho dù thuốc Quang Hiển cho con là thuốc tiên đi nữa thì cũng vô dụng thôi. Chúng ta nhanh đi về băng bó lại nào.”

Mẹ Mạch đưa tay nhấc chân cô lên, nói.

Mạch Tiểu Miên cũng không muốn mẹ phải bận tâm vì mình như vậy, nên lập tức cố gắng ngồi vào ghế phụ.

“Tiểu Miên, thắt dây an toàn vào.”

Diệp Mai nhìn vẻ mặt ngơ ngẩn của cô, bèn nhắc nhở nói.

‘ồ”

Mạch Tiểu Miên chết lặng thắt dây an toàn lại, ánh mắt vẫn nhìn theo phương hướng vừa rồi Trình Đông Thành vừa biến mất…

Trở lại Hoàng Uyển.

Mạch Tiểu Miên tắm xong, bôi thuốc, sau đó liền nhốt mình vào trong phòng.

Nằm trên giường, cô suy nghĩ rất nhiều, đem tất cả những dấu vết gì liên quan đến Trình Đông Thành nghĩ lại một lần, nhưng vẫn không thể phát hiện ra được vấn đề gì cả.

Mặc dù khi đó cô mới học pháp y được một năm, nhưng vẫn có đủ năng lực phán đoán một người đã chết hay chưa.

Một người đã chết, nhưng lại hết lần này tới lần khác xuất hiện ở trước mặt mình sau nhiều năm. Đúng là không thể tưởng tượng nổi.

Có lẽ, ở sâu trong nội tâm của cô, vẫn luôn hy vọng Trình Đông Thành không chết.

Cái chết của Trình Đông Thành vẫn luôn là một làn sương mù mịt to lớn ở trong lòng cô, không có cách nào chạm được.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 268


Chương 268

Suy nghĩ cứ lặp đi lặp lại như vậy nhiều lần, cũng không biết đã qua bao lâu, điện thoại di động của cô reo lên, là Kiều Minh Húc gọi tới.

“Em ở đâu rồi?”

Giọng điệu của Kiều Minh Húc lộ ra vẻ sốt ruột.

“Ở nhà mẹ tôi, tối nay tôi định ngủ ở bên này. Anh ở Hoàng Uyển hay bờ biển đấy?”

“Tôi ở Hoàng Uyển. Vậy em ngủ ngon, ngày mai tôi đến tìm em”

“Được”

“Ngủ ngon.”

“Ừ, ngủ ngon”

Sau khi Kiều Minh Húc cúp điện thoại, suy nghĩ của cô lập.

tức không tự chủ được mà chuyển từ Trình Đông Thành sang Kiều Minh Húc.

Cô không có ở đó, không ngủ dưới sàn bên cạnh anh, không tay chân vụng về yêu cầu anh, chắc là anh ngủ thoải mái lắm nhỉ.

Trên thực tế, Kiều Minh Húc ngủ không hề thoải mái chút nào.

Anh nằm trên giường lớn trắng tinh, lăn qua lộn lại đủ kiểu nhưng vẫn không thể nào ngủ được.

Nhắm mắt lại cố gắng ngủ, được một lúc lại mở mắt ra, theo bản năng nhìn xuống sàn nhà một chút.

Nơi này cũng không phải là căn hộ nghỉ dưỡng gần bờ biển, trên sàn nhà không có chăn đệm của Mạch Tiểu Miên, càng không có bóng dáng của cô.

Rốt cuộc cô đã ngủ chưa nhỉ?

Có đi loạn làm chân bị thương hay không?

Lúc tắm có che đậy vết thương thật kỹ không nhỉ?

Có bôi thuốc không đây?

Lúc ngủ, có đạp chăn rồi lạnh không?

Khi anh phát hiện những câu hỏi này cứ quanh đi quẩn lại nhiều lần ở trong đầu mình như vậy, anh lại cảm thấy cực kỳ tức giận. Cảm thấy bản thân thật sự quá khó hiểu, lại có thể giống như lo cho một đứa con nít vậy. Dù sao Mạch Tiểu Miên cũng đã 28 tuổi, có năng lực độc lập rồi mà.

Hơn nữa, bên cạnh người ta còn có cha mẹ ở bên cạnh.

Anh rốt cuộc lo lắng không cần thiết như vậy để làm gì chứ?

Nhưng mà.

Anh vẫn không thể ngủ được!

Gần mười hai giờ, anh nhận được điện thoại của Lâm Ngọc.

Hôm nay, sau khi rời khỏi Khải Đế, anh vốn định đi tìm Lâm Ngọc, nhưng nghĩ lại cảm thấy không thỏa đáng lắm, nên bèn trở về công ty.

“Minh Húc, anh đã ngủ chưa?”

Giọng nói trong trẻo của Lâm Ngọc, mang theo chút hơi men, lại thêm mấy phần ưu thương, làm cho lòng anh mềm nhũn, giọng nói cũng trở nên nhẹ nhàng hơn, đáp: “Ở trên giường, nhưng vẫn chưa ngủ.”

“Anh cùng Mạch Tiểu Miên ngủ chung với nhau sao?”

Lâm Ngọc thử dò xét hỏi.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 269


“Không có.”
Nghe thấy câu trả lời của Kiều Minh Húc, Lâm Ngọc mới hơi yên tâm, giọng điệu vừa làm nũững, vừa hơi say, vừa ra vẻ tổn thương, lại mang theo chút cầu khẩn, nói: “Minh Húc.
à, em không ngủ được, có thể trò chuyện với em một lúc được không?”
“ừ”
Kiều Minh Húc đáp.
“Minh Húc à, thật xin lỗi vì mẹ cùng em gái của em hôm nay đã nói với anh như vậy.

Bọn họ không biết về giao ước.

của anh và em, mong anh đừng phiền lòng nhé?”
“Không sao cả.

Là anh phải xin lỗi em mới đúng.”
Kiều Minh Húc áy náy nói.
“Em biết anh có điều khó xử của mình.

Mười năm em cũng có thể chờ được, nên không quan tâm đến việc phải đợi thêm ba năm đâu.”
Kiều Minh Húc đột nhiên không biết phải nói chuyện với cô †a như thế nào.
“Minh Húc à, hôm nay em nhìn thấy anh đẩy cô ấy đi, mang theo cả người nhà của cô ấy, em vô cùng đố ky.

Tâm tình của em không tốt, nên có uống chút rượu.”
Lâm Ngọc không để cho loại trầm mặc này tiếp tục nữa, tiếp tục dùng giọng điệu đầy men say nói.
“Ngọc Ngọc, dạ dày của em không tốt, đừng uống nhiều rượu như vậy, sẽ tổn thương đến sức khỏe đấy.

Anh cùng cô ấy, chỉ là một bản hợp đồng hôn nhân mà thôi.

Ba năm sau, anh nhất định sẽ thực hiện lời hứa kết hôn với em.”
Nghe thấy câu trả lời của Kiều Minh Húc, Lâm Ngọc mới hơi yên tâm, giọng điệu vừa làm nũững, vừa hơi say, vừa ra vẻ tổn thương, lại mang theo chút cầu khẩn, nói: “Minh Húc.
à, em không ngủ được, có thể trò chuyện với em một lúc được không?”
“ừ”
Kiều Minh Húc đáp.
“Minh Húc à, thật xin lỗi vì mẹ cùng em gái của em hôm nay đã nói với anh như vậy.

Bọn họ không biết về giao ước.
của anh và em, mong anh đừng phiền lòng nhé?”
“Không sao cả.

Là anh phải xin lỗi em mới đúng.”
Kiều Minh Húc áy náy nói.
“Em biết anh có điều khó xử của mình.

Mười năm em cũng.

có thể chờ được, nên không quan tâm đến việc phải đợi thêm ba năm đâu.”
“Ừ”
Kiều Minh Húc đột nhiên không biết phải nói chuyện với cô †a như thế nào.
“Minh Húc à, hôm nay em nhìn thấy anh đẩy cô ấy đi, mang theo cả người nhà của cô ấy, em vô cùng đố ky.

Tâm tình của em không tốt, nên có uống chút rượu.”
Lâm Ngọc không để cho loại trầm mặc này tiếp tục nữa, tiếp tục dùng giọng điệu đầy men say nói.
“Ngọc Ngọc, dạ dày của em không tốt, đừng uống nhiều rượu như vậy, sẽ tổn thương đến sức khỏe đấy.

Anh cùng cô ấy, chỉ là một bản hợp đồng hôn nhân mà thôi.

Ba năm sau, anh nhất định sẽ thực hiện lời hứa kết hôn với em.”
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 270


Nói xong, cô ta bèn cúp điện thoại, sau đó trông đợi Kiều Minh Húc sẽ gọi lại cho mình.

Kết quả, chờ thật lâu nhưng điện thoại di động vẫn không thấy reo lên.

Kiều Minh Húc vẫn không ngủ được, lên Wechat lại nhìn thấy nick của Mạch Tiểu Miên còn đang sáng, liền không nhịn được mà gửi cho cô một tin nhắn: “Còn chưa ngủ sao?”
Mạch Tiểu Miên thấy tin nhắn Wechat của anh, trong lòng giống như bị cái gì đó ném vào vậy, lập tức mừng rỡ vội vàng nhắn lại: “Không ngủ được.


“Tại sao?”
“Có thể là do lạ giường nên không quen.


“Em ngay cả sàn nhà cũng có thể tùy tiện ngủ được, thế mà bây giờ giường mới lại không ngủ được à?”
“Sàn nhà thoải mái hơn.


“Nếu như thế thì em nhanh tới chỗ tôi rồi ngủ trên sàn nhà đi”
“Tôi đến đón eml”
“Bây giờ cũng đã nửa đêm rồi, anh tới sẽ làm ồn cha mẹ tôi.

“Tôi mặc kệ, tôi cũng không ngủ được.

Em lặng lẽ đi ra cửa, tôi ở cửa chờ, như vậy cũng sẽ không ảnh hưởng đến ai cả.


“Chuyện này…”
“Không chuyện này chuyện nọ gì cả, em dậy ngồi xe lăn đi ra cửa nhanh nào, tôi qua ngay đây.


Kiều Minh Húc không để cho Mạch Tiểu Miên suy nghĩ nhiều.

Mạch Tiểu Miên không thể làm gì khác hơn là đứng dậy mặc quần áo, ngồi lên xe lăn, tự mình đẩy ra cửa.

Ra đến phòng khác, vừa vặn nhìn thấy mẹ mình bị khát nên thức giấc vào nửa đêm, đang uống nước.

“Mẹ à, Minh Húc muốn đến đón con về ngủ.


Mạch Tiểu Miên có chút ngượng ngùng nói.

“Bây giờ sao?”
Mẹ Mạch nhìn đồng hồ treo tường một chút, rồi chợt cười nói: “Được được được, đôi vợ chồng mới cưới mà, không thể tách nhau ra được.

Mẹ đây cũng là người từng trải, hiểi hiểu”
Mạch Tiểu Miên mặt hơi đỏ lên, rất muốn giải thích sự thật không phải là như vậy.

Dĩ nhiên, cô thực sự cũng không biết tại sao Kiều Minh Húc.

lại nhất quyết muốn đón cô về ngủ như vậy, chẳng là chính là vì muốn xem cô ngủ trên sàn nhà sao?
Mẹ Mạch đẩy cô ra khỏi cửa.

Kiều Minh Húc cũng vừa lúc đi thang máy lên tới nơi.

“Con rể Kiều, Tiểu Miên nhà chúng ta giao cho con đấy.


Mẹ Mạch cười đầy mập mờ.

“Cảm ơn mẹ, trễ như vậy mà còn quấy rầy mẹ nghỉ ngơi, thật xin lỗi.


“Không sao cả, chỉ cần các con vui vẻ là được rồi.


Mẹ Mạch hào sảng nói.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 271


Kiều Minh Húc đẩy Mạch Tiểu Miên tiến vào trong thang máy.

Hai người không nói lời nào suốt đường đi, cho đến khi tới số 1 Hoàng Uyển.

Kiều Minh Húc ôm cô lên tầng 2, vào phòng ngủ chính.

“Không phải tôi sẽ ngủ ở phòng công chúa sao? Tôi ngủ ở đây, vậy anh ngủ chỗ nào?”
Mạch Tiểu Miên nghỉ ngờ hỏi.

“Tôi ngủ trên giường, em ngủ dưới sàn nhà.


Kiều Minh Húc vừa nói, vừa cầm chăn mới trong tủ quần áo ra, đặt trên sàn gỗ, sau đó đặt cô xuống.

Mạch Tiểu Miên đầu đầy vạch đen, nói: “Nơi này rõ ràng có rất nhiều phòng, tôi hoàn toàn không cần thiết phải ngủ dưới sàn mà? Chẳng lẽ anh không biết, tôi là phụ nữ, nằm dưới đất lâu sẽ hấp thu khí ẩm nhiều, sẽ không tốt với cơ thể sao.

Tôi vẫn nên đi vào phòng công chúa kia ngủ thôi.


“Không tốt với cơ thể à? Vậy những người Hàn Quốc, Nhật Bản kia đều ngủ dưới đất cả, tại sao bọn họ lại không thấy ảnh hưởng tới thân thể?”
“Kết cấu sàn nhà của bọn họ không giống với chúng ta, phía dưới giường được ngăn cách khoảng trống.

Nên những chiếc giường như vậy khí ẩm sẽ không tới được.

Nhưng mà sàn nhà của chúng ta hoàn toàn sát với mặt đất, nhiều khí ẩm”
“Hóa ra là như vậy.


Kiều Minh Húc nhìn chiếc giường lớn rộng khoảng chừng 2 mét, sau đó nói: “Vậy em lên giường ngủ đi.



“Còn anh thì sao?”
“Cùng nhau.


Mạch Tiểu Miên vừa nghe thấy, lập tức đỏ mặt, ngập ngừng hỏi lại: “Như vậy hình như không tốt lắm?”
“Cái giường này lớn lắm, mỗi người một bên.


“Tôi vẫn nên đi ngủ phòng công chúa thôi.


Mạch Tiểu Miên dời bước chân, nói.

“Em sợ tôi sao?”
Kiều Minh Húc liếc nhìn vóc người cô từ trên xuống dưới, nói: “Kiểu bức tường thành như em tôi cũng không hứng thú đâu.

Em ngủ ở phòng khác, tôi sợ em nửa đêm gặp ác mộng, cũng sợ em quá l* m*ng rồi bị thương, vẫn nên để em ở bên cạnh mình là an toàn nhất.


“Bức tường thành như tôi?”

Mạch Tiểu Miên nghe nói như vậy, có hơi tức giận ưỡn ngực ra, nói: “34C đấy, không cần giải thích nhiều.


Kiều Minh Húc liếc mắt nhìn nơi cao vút của cô, lập tức nơi nào đó sinh ra cảm giác khác thường.

Anh vội vàng dời tầm mắt đi, nhưng lại dời đến bờ môi cô.

Thấy cô vì không cam tâm mà đôi môi hơi vểnh lên, cảm giác môi khô miệng khô, bắt đầu khát nước.

Anh liền vội vàng đi ra ngoài, tìm ly uống nước.

Mạch Tiểu Miên không hiểu tại sao anh lại đột nhiên đi uống nước.

Cô quyết định vẫn nên giữ khoảng cách thích hợp với Kiều Minh Húc là tốt nhất.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 272


Không phải cô sợ Kiều Minh Húc, mà là cô sợ mình.

Dáng dấp anh đẹp trai như vậy, mỗi lần mở mắt ra nhìn thấy anh đều có chút suy nghĩ kỳ quái.

Lỡ như ban đêm đói khát, không cầm lòng được, đem anh đẩy ngã nhào cũng không tốt lắm.

Ba năm sau mỗi người một ngả, để giảm bớt nhiều nhất những tổn thương đối với bản thân mình, cô vẫn nên duy trì khoảng cách thích hợp với anh thôi.

Nghĩ tới đây, cô bèn đẩy xe lăn đến phòng dành cho khách, nói với Kiều Minh Húc đang mãnh liệt uống nước: “Tôi đi ngủ đây, anh cũng ngủ sớm đi, ngủ ngon.


Kiều Minh Húc nhìn cô một cái, thấy cô tiến vào phòng ngủ công chúa kia, cuối cùng cũng không nói gì, bèn buồn rầu trở lại phòng ngủ chính.

Chăn bông trên sàn nhà anh cũng lười thu dọn, cứ thế nằm trên giường.

Cẩn thận lắng nghe động tĩnh ở bên kia, không nghe có tiếng động gì cả.

Anh lại cảm thấy không quá yên tâm, bèn ngồi dậy lần nữa, đi tới trước phòng công chúa, nhẹ giọng hỏi: “Mạch Tiểu Miên, em ngủ chưa?”
Bên trong không có ai đáp lại.

Anh lại nhẹ nhàng hỏi thêm một lần nữa.

Vẫn không có người đáp lại.

Chẳng lẽ cô ngủ rồi sao?
Anh không nhịn được mà nhẹ nhàng mở cửa ra.

Mạch Tiểu Miên nằm trên giường, đắp chăn bông màu hồng hình công chúa Bạch Tuyết, hai mắt khép hờ, dáng vẻ như đang ngủ.

Nhanh như vậy mà đã ngủ rồi sao, đúng là heo mà!
Kiều Minh Húc không nhịn được lẩm bẩm trong bụng mấy câu, vì mình mất công lo lắng cho cô, mà cũng cảm thấy buồn cười nữa.

Anh vừa định đóng cửa lại đi ra ngoài, lại nghe thấy sau lưng truyền đến tiếng la lớn của cô: “Kiều Minh Húc!”
‘ừ”
Anh đáp lại một tiếng, quay đầu nhìn cô.

Tuy nhiên lại thấy cô lật người lại, cô vẫn đang ngủ, hai mắt nhắm lại, chỉ có đôi môi anh đào đang hé mở, hô hấp đều đều.

Hóa ra là đang năm mơ gọi tên anh, Cũng không biết cô rốt cuộc đang làm gì trong mơ, lại còn gọi tên anh.

Anh không nhịn được quay trở lại, đứng bên cạnh giường ngắm nhìn cô.

Lúc cô ngủ trông giống hệt như một đứa trẻ vậy, nhìn có chút yên tĩnh lại vui vẻ.

“Trình Đông Thành!”
Vẻ mặt vốn dĩ đang yên lặng của Mạch Tiểu Miên đột nhiên trở nên gấp gáp, nói: “Đừng đi! Trình Đông Thành! Đừng đi!”
Cô vừa kêu la, vưa quơ tay vào khoảng không, có vẻ như bắt được cái gì đó, hai chân không ngừng đạp loạn, bò loạn dậy…
Kiều Minh Húc vẫn luôn dùng ánh mắt tò mò nghiên cứu nhìn cô, mắt thấy cô sắp lăn xuống mép giường, anh vội vàng đưa tay ra đỡ…
Lúc này Mạch Tiểu Miên cũng tỉnh dậy.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 273


Cô vừa mở mắt ra đã nhìn thấy mặt của Kiều Minh Húc đang ở khoảng cách rất gần.

Còn mình lại ở trong ngực.

anh.

Đầu tiên cô nghỉ ngờ nháy mắt một cái, sau đó nhanh chóng từ trong ngực anh lăn sang chỗ khác, mặt đầy phòng bị hỏi: “Kiều Minh Húc, nửa đêm canh ba anh chạy.

tới phòng ôm tôi làm gì vậy hả? Muốn mưu đồ gây rối gì sao?”
Kiều Minh Húc đầu đầy vạch đen, nói: “Tôi còn chưa đến nỗi muốn mưu đồ gây rối gì với em đâu.


“Vậy anh ở chỗ này làm gì?”
“Mới vừa rồi em gặp ác mộng nên đánh thức tôi! Trình Đồng Thành là ai vậy? Bạn trai cũ của em sao?”
Kiều Minh Húc không nhịn được hỏi.

Trái tim anh lúc này giống như vừa đổ ngũ vị vào vậy, không nói ra được mùi vị gì.

Mi mắt Mạch Tiểu Miên hơi rũ xuống, nhớ lại giấc mộng vừa rồi.

Mới vừa rồi, cô mơ thấy Trình Đông Thành máu thịt bê bết đứng trước mặt mình, mặt cười đầy thê thảm nói: “Mạch Tiểu Miên, anh biến thành một thi thể nằm ở trước mặt em đây, em vui vẻ chứ!”
Nói xong, anh ấy liền xoay người rời đi.

Cô ở phía sau gào to, muốn nói cho anh ấy biết, mình thật sự không phải cố ý nguyền rủa anh ấy như vậy.

Cứ đuổi theo như vậy, bất chợt cô lại bước vào khoảng không…

Sau đó tỉnh dậy, phát hiện mình đang nằm trong ngực của Kiều Minh Húc…
Nghĩ đến dáng vẻ của Trình Đông Thành trong mợ, trái tim cô cũng bất chợt như bị đè nặng, ôm chặt lấy chăn, hé miệng nhưng không biết đáp lời Kiều Minh Húc như thế nào.

Kiều Minh Húc nhìn dáng vẻ này của cô, cũng đoán được người tên là Trình Đông Thành kia, mười phần thì có tám, chín phần là bạn trai cũ của cô.

Vừa rồi ở trong mơ nhìn thấy vẻ mặt cô đầy sự níu kéo, không muốn buông bỏ, thật đúng là tình nghĩa nặng sâu nhỉ?
Càng nghĩ càng thấy không thoải mái, cũng lười nói với cô.

Anh cất bước ra cửa, trở lại phòng mình.

Anh vừa rời đi, Mạch Tiểu Miên cảm thấy căn phòng không lớn lắm này lập tức trở nên trống rỗng.

Trong đầu tất cả đều là dáng vẻ máu thịt bê bết cùng nụ cười oán hận thê thảm của Trình Đông Thành.

Sống lưng lạnh phát run, cô đem chăn ôm chặt vào lòng.

Trái tim cực kỳ bất an, cũng không dám nhắm mắt lại, sợ vừa nhắm mắt sẽ lại xuất hiện hình ảnh đó.

Kiều Minh Húc cực kỳ buồn rầu trở về phòng, nằm trên giường lớn, lăn qua lộn lại.

Làm thế nào cũng không thể ngủ được.

Bỗng nhiên, cửa phòng bị đẩy ra.

Mạch Tiểu Miên ôm tấm chăn màu hồng, đi chân trần, ra vẻ đáng thương nhìn anh, hỏi: “Tôi có thể đi vào ngủ được không?”
Dáng vẻ của cô lúc này, giống như một chú chó hoang lang thang trên đường vậy.

Còn không đợi Kiều Minh Húc trả lời.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 274


Cô đã nhanh chóng đi tới giường của anh, cuốn chăn nằm xuống, co rúc như một chú mèo nhỏ.

Kiều Minh Húc không nói gì, thế nhưng trong lòng lại giống như sương mù tan ra vậy, sáng tỏ thông suốt.

Khóe môi hơi nhếch lên, nở nụ cười thật khẽ, rồi nhắm mắt lại đi ngủ.

Không biết có phải vì có Kiều Minh Húc ở bên người nên mới có cảm giác an toàn hay không, mà trong đầu Mạch Tiểu Miên lại không xuất hiện dáng vẻ của Trình Đông ‘Thành nữa, rất nhanh cũng đã chìm vào giấc ngủ.

Buổi sáng ngày hôm sau.

Mạch Tiểu Miên mở mắt tỉnh lại, phát hiện mình không nằm trên sàn nhà nữa mà là nằm trên chiếc giường mềm mại.

Cô bèn nghỉ ngờ xoay đầu tìm bóng dáng của Kiều Minh Húc.

‘Trên giường không có người, chỉ có chiếc chăn chỉnh tê anh gấp lại để một bên.

“Lạ thật, chẳng lẽ lúc ngủ mình lại bò lên giường sao?”
Cô từ trên giường ngồi dậy, gãi đầu, nhìn thời gian một chút phát hiện đã hơn 9 giờ.

Cô bèn mặc quần áo thức dậy, phát hiện đôi chân hình như: không còn đau nữa, bèn mở băng gạc ra nhìn thử.

€ó lẽ là thuốc đặc hiệu của Phùng Quang Hiển đã phát huy tác dụng, ngày hôm qua bởi vì chạy đuổi theo Trình Đông ‘Thành mà làm vết thương rách ra, Thế nhưng lại kỳ tích phục hồi như cũ, chỉ còn lại một vết sẹo không đáng ngại lắm.

Quả nhiên là thuốc đặc hiệu!
Cô vô cùng vui vẻ đi bộ thử.

Chỉ là có hơi đau một chút, cũng không ảnh hưởng đến việc.

đi lại.

Rất vui vẻ đi xuống lầu một Người giúp việc ở số 1 Hoàng Uyển là chú Trương và thím Trương, hai người vừa nhìn thấy cô, bèn vội vàng chào hỏi: “Thiếu phu nhân, chào buổi sáng!”
“Chào chú Trương, thím Trương!”
Mạch Tiểu Miên lễ phép gật đầu đáp lại.

“Thiếu gia ăn sáng xong đã đi làm rồi ạ, mời thiếu phu nhân ăn điểm tâm.


‘Thím Trương nhìn thấy cô đi bộ bình thường, bèn có hơi khẩn trương hỏi: “Thiếu phu nhân, chân của cô đã lành chưa? Thiếu gia phân phó chúng tôi phải chăm sóc chân cô cho thật tốt.


“Không sao rồi, có thể đi lại bình thường, không có vấn đề gì cả”
Mạch Tiểu Miên ngồi vào bàn, ăn bữa sáng, sau đó định lên lầu để chuẩn bị cho công việc ngày mai.

Phùng Quang Hiển lại tới.

“Tiểu Miên, nơi này đúng thật là không tệ nhỉ!”
Phùng Quang Hiển đi một vòng quanh phòng khách, nói với Mạch Tiểu Miên: “Ngày đó nơi này vừa mới xây, anh muốn mua lại nhưng bị Kiều Minh Húc từ chối.

Anh ta nói muốn giữ chỗ này lại cho mình.

Thế nên anh chỉ có thể mua số 8 Hoàng Uyển thôi.


“Cũng không khác bao nhiêu đâu.


Mạch Tiểu Miên cười nói.

“Kém xa.


 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 275


Phùng Quang Hiển nhìn về phía chân cô, nói: “Thuốc đặc hiệu của anh thế nào? Có phải vết thương lành rồi không?”
“Ừ, mặc dù còn chưa khỏi hẳn, nhưng đi lại không có trở ngại gì.

Thuốc đặc hiệu này của anh thật đúng là lợi hại.”
Mạch Tiểu Miên vô cùng cảm kích nói.
“Đương nhiên, thuốc này là thuốc chuyên dụng đấy.

Nếu mua ngoài thị trường ít nhất cũng mấy trăm nghìn tệ một chai nhỏ.”

Phùng Quang Hiển nói.
Mạch Tiểu Miên chậc lưỡi, đáp: “Đắt như vậy sao?”
“Ừ.

Tuy nhiên anh không tốn tiền, là người khác đưa tặng.
Em cũng không cần phải cảm thấy thiếu nợ anh hay có gánh nặng gì trong lòng cả.”
Phùng Quang Hiển hơi nhướng mày lên, dưới đôi mắt phượng xanh thẳm kia nở nụ cười tà mị, nói: “Tuy nhiên nếu như em muốn lấy thân báo đáp, anh cũng không ngại đâu.”
“Bậy bạ, tôi đã là phụ nữ có chồng rồi nhé.”
Mạch Tiểu Miên liếc mắt nhìn anh, nói.
“Thật là đả kích mà!”
Phùng Quang Hiển giả bộ ra vẻ buồn như đưa đám, nói: “Anh cũng sẽ nhanh chóng trở thành người đàn ông của gia đình thôi.”
“Hả? Anh chuẩn bị kết hôn cùng Lãnh Kiều Thi rồi sao?”
“ừ”
Phùng Quang Hiển thu hồi vẻ bất cần đời của mình lại, vẻ mặt như không quan tâm lắm, có hơi buồn rầu nói: “Đúng vậy, ông nội muốn anh sớm kết hôn.”
“Đúng rồi, ông nội anh sao rồi? Không có việc gì lớn chứ?”
Mạch Tiểu Miên quan tâm hỏi.
“Bệnh cũ thôi, bác sĩ nói, lớn cũng có thể nói là lớn, mà nhỏ cũng có thể nói là nhỏ.

Thế nên, bây giờ nguyện vọng lớn nhất của ông ấy chính là hy vọng anh có thể sớm ổn định, kết hôn sinh con đẻ cái, để ông ấy được ôm chặt.”
“Ôi chao”
Mạch Tiểu Miên thở dài, nghĩ đến dáng vẻ lạnh lùng trong trẻo của Lãnh Kiều Thi kia, nói: “Thật ra thì, Lãnh Kiều Thi cũng không tệ.

Các anh nếu phải trở thành vợ chồng, vậy sao không thử chung sống thật tốt với nhau chứ? Nói không chừng anh sẽ yêu cô ấy, mà cô ấy cũng sẽ yêu anh.”
“Ha ha, sao có thể như vậy được chứ?”
Phùng Quang Hiển mặt đầy giễu cợt nói: “Lúc cô ấy còn mặc tả anh đã biết cô ấy rồi, vân luôn không ưa gì cô nàng cả, bây giờ càng không thể thích cô ấy được.

Huống chỉ, cô ấy cũng đã có người mình thích, cũng không thích anh.

Mỗi lần bọn anh gặp mặt luôn đối chọi gay gắt, không hề có chút cảm tình nào cả.

Vận mệnh lại buộc hai đứa kết hôn với nhau, thật đúng là quá châm chọc mài”
“Nếu như vậy, ban đầu sao anh lại đồng ý đính hôn cơ chứ?”
“Ông nội cô ấy cùng ông nội anh ngày đó là chiến hữu.

Ở trên chiến trường ông ấy đã từng giúp ông nội anh cản đạn, hai người kết nghĩa sống chết có nhau.

Hơn nữa cũng đã trao đổi tín vật, hy vọng sau này có một ngày có thể kết thành thông gia.

Nhưng bọn họ đều sinh con trai, không có cách nào thực hiện được nguyện vọng này cả.

Cho đến khi có anh cùng Lãnh Kiều Thi.

Vì thế, mới cưỡng ép muốn ghép hai bọn anh lại với nhau.

Chủ yếu nhất là, giữa hai nhà bọn anh còn có quan hệ mật thiết về lợi ích kinh tế.

Nếu kết hợp với nhau, sẽ cùng thắng lợi mà thôi.”
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 276


Phùng Quang Hiển vô cùng bất đắc dĩ nói.
“Lại là kiểu hôn nhân chính trị trong truyền thuyết đây mà.”
Mạch Tiểu Miên mặt đầy vẻ đồng tình nhìn anh, ni là làm khó anh rồi.”
“Nếu như không phải như vậy, ngày đó em ở nhà hàng cầu hôn anh, anh sẽ lập tức đáp ứng ngay.

Vậy em cũng sẽ không phải vợ của Kiều Minh Húc, mà là vợ của Phùng Quang Hiển anh.

Bây giờ chắc hản anh đã hạnh phúc biết bao nhiêu nhỉ?”
Đôi mắt đào hoa xanh thẳm của Phùng Quang Hiển thâm tình nhìn Mạch Tiểu Miên, giống như nước biển vậy, khiến trái tim cô như chìm đắm vào.

Cô vội vàng né tránh tâm mắt của anh, ho nhẹ một tiếng, cười nói: “Nếu như ngày đó anh đồng ý với tôi, nói không chừng sế bắt đầu chuỗi ngày bất hạnh của anh đấy.

Người nhà của anh, nhất định sẽ không đồng ý để loại người như tôi kết hôn với anh đâu.”
“Nếu không đồng ý chúng ta liền bỏ trốn”
“Đại ca à, chúng ta cũng đã lớn gần 30 tuổi đầu rồi, loại chuyện vứt bỏ hết thảy tất cả để bỏ trốn này, anh còn cảm thấy đó là chuyện lãng mạn sao?”
Mạch Tiểu Miên buồn cười hỏi.
“Anh cảm thấy rất lãng mạn đấy! Điều kiện tiên quyết là được ở cùng một chỗ với em.”
“Ha ha, tôi lại không thể lãng mạn được như vậy.

Cha mẹ tôi chỉ có một đứa con gái là tôi, nếu tôi không tiếng động bỏ trốn đi, đoán chừng bọn họ sẽ tức đến hộc máu mất.”
Mạch Tiểu Miên cười nói: “Bây giờ chúng ta nói những thứ này đều vô vị cả.

Bây giờ tôi đã là vợ của Kiều Minh Húc, mà anh, nhất định sẽ phải cùng Lãnh Kiều Thi kết hôn.

Bây giờ tôi chỉ có thể nói, chúc anh tân hôn hạnh phúc mà thôi.”
“Được rồi.”
Phùng Quang Hiển vô cùng bất đắc dĩ nhìn vẻ mặt thản nhiên của cô, nói: “Tôi cũng chúc em sẽ hạnh phúc sau khi kết hôn.”
“Sẽ như vậy.”
“Tên nhãi Kiều Minh Húc kia, anh cũng đã quen biết hơn 10 năm rồi, là một người ngoài lạnh trong nóng.

Ngoại trừ bệnh sạch sẽ khiến cho người khác khó mà chịu nổi kia ra, những mặt khác đều tốt cả.

Nhưng mà anh ta lại có thể giúp em bôi thuốc băng bó vết thương thối rữa, tận tụy đối với công việc của cha mẹ em như vậy, nên anh cũng hơi yên †âm một chút.

Huống chỉ, bàn về đánh nhau, anh ta đoán chừng cũng không đánh lại eml”
Phùng Quang Hiển vô cùng chăm chú nhìn Mạch Tiểu Miên nói: “Cho nên, Mạch Tiểu Miên à, em nhất định phải hạnh phúc đấy.

Còn về phần Lâm Ngọc kia, em cũng không cần phải để ý làm gì.

Cô ta cùng Kiều Minh Húc yêu đương mười năm, cũng không có cách nào gả vào nhà họ Kiš được cả.

Điều đó nói rõ, sau này cũng không có cơ hội.”
“Ha ha.”
Mạch Tiểu Miên cười một tiếng.
Anh ấy lại không biết hợp đồng hôn nhân ba năm của cô cùng Kiều Minh Húc kia.
Trong ba năm này, những chuyện Kiều Minh Húc làm chỉ là thực hiện giao ước của anh mà thôi.
Điện thoại di động của Mạch Tiểu Miên chợt vang lên, là trợ lý Trương Hòa gọi điện tới.
“Pháp y Mạch.”
Trường Hòa có vẻ muốn nói điều gì nhưng lại thôi, có lẽ đã xảy ra chuyện gì đó.
“Có chuyện sao?”
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 277


“Pháp y Mạch, thật xin lõi, hôm nay phải để chị đi làm trước thời hạn rồi.

Lãnh đạo cũng áy náy khi phải gọi điện thoại cho chị thế này, để em gọi điện thoại cho chị.”
“Sao vậy? Vụ án mạng quan trọng sao?”
“Đúng vậy, một công nhân của tập đoàn Lâm Thị đột nhiên chết trong phòng làm việc.

Pháp y Lâm ngày hôm qua đã trở về đơn vị cũ của anh ấy để phá một vụ án giết người phanh thây hàng loạt.

Chị cũng biết kinh nghiệm của em còn chưa đủ, quả thực không dám làm giám định với người chết.

Thế nên cũng chỉ có thể để chị đi làm trước thời hạn mà thôi, thật xin lỗi.”
Trương Hòa cực kỳ áy náy nói.
“Không sao đâu, bây giờ tôi qua đó ngay, em chuẩn bị công cụ trước đi.”
Vụ án khẩn cấp như cứu hỏa vậy, thi thể được giám định càng chậm sẽ càng khó tìm ra chân tướng.

Cô cũng không thể bởi vì mình vẫn còn đang trong thời gian nghỉ phép mà kiêu ngạo không đi làm, không quan tâm đến vụ án được.
“Cảm ơn pháp y Mạch.”
Trương Hòa như được đại xá, đem địa chỉ phát sinh vụ án nói cho Mạch Tiểu Miên.

Bây giờ thân phân của Mạch Tiểu Miên không giống như trước nữa, là phu nhân của tổng tài Kiều Thị tiếng tăm kaayx lừng.

Cho dù cô không tới làm, những người khác.
cũng không thể làm gì được.
Thật may là dáng vẻ của cô vẫn giống như trước kia, đạo đức nghề nghiệp vẫn vô cùng liêm chính.
Sau khi cúp điện thoại của Trương Hòa, Mạch Tiểu Miên nói với Phùng Quang Hiển: “Có vụ án phát sinh, tôi muốn đi làm trước thời hạn.

Nếu như anh không có chuyện gì thì có thể đưa tôi đến địa điểm phá án được không? Tôi sợ khó đón xe”
“Không thành vấn đề.”
Phùng Quang Hiển đáp ứng một tiếng, nói thêm: “Chỉ là cực khổ cho em quá, kỳ nghỉ kết hôn còn chưa hết mà đã phải đi đối mặt với người chết rồi.”
“Đây là công việc của tôi, không có chuyện khổ hay không gì cả”
Mạch Tiểu Miên cầm đồ của mình, đi theo xe Phùng Quang Hiển đến tập đoàn Lâm Thị.

“Em có biết tập đoàn Lâm Thị này là của nhà ai không?”
“Không biết.”
“Là cha của Lâm Ngọc.”
“Hả?”
“Mong rằng em sẽ không gặp phiền phức.”
Phùng Quang Hiển cười nói.
“Tôi chỉ làm tốt bổn phận của mình mà thôi.”
Mạch Tiểu Miên khôi phục lại gương mặt trầm ổn điềm tĩnh vốn có, cảm ơn Phùng Quang Hiển rồi xuống xe.
Trương Hòa vừa nhìn thấy cô đã vội vàng mừng rỡ xách rương dụng cụ chạy tới, nói: “Pháp y Mạch, cuối cùng chị cũng tới rồi.”
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 278


Nói xong, cậu ta liền đem đồng phục làm việc cần phải mặc đưa cho Mạch Tiểu Miên.
Bởi vì thời gian gấp rút, Mạch Tiểu Miên cũng không tốn công đến phòng thay quần áo làm gì, mà cô vừa đi vừa mặc vào.
Phùng Quang Hiển nhìn thấy đồng phục làm việc màu trắng của Mạch Tiểu Miên, trong nháy mắt cảm giác cô như biến thành một người khác vậy: Tỉnh táo, lưu loát, kiên định.
Hóa ra, đây mới là dáng vẻ chân thực nhất khi cô làm việc.
Nếu như không phải bị cảnh sát ngăn lại, anh cũng muốn đi vào theo, xem thử quá trình cô giám định thế nào.

Mạch Tiểu Miên tiến vào phòng làm việc xảy ra vụ án.
Lần này người dẫn đội phụ trách vụ án là Lâm Khoa, đội trưởng Trần cũng không tới.
Anh ta nhìn thấy Mạch Tiểu Miên, hai mắt hơi sáng lên, sau đó tiến đến chào hỏi cô: “Pháp y Mạch, vất vả cho cô rồi!”
“Không sao.”
Mạch Tiểu Miên nhàn nhạt trả lời, sau đó đưa mắt nhìn vào bên trong.
Nằm trước bàn làm việc chất đầy hồ sơ sổ sách, có một người đàn ông khoảng chừng 30 tuổi, hai mắt hơi mở, mặt mũi đầy tàn nhang, trông có vài phần mệt mỏi.
“Người chết tên là Trần Minh, 28 tuổi, là nhân viên thiết kế của tập đoàn Lâm Thị.

Sáng nay phát hiện bị chết ở chỗ này.
Lâm Khoa giải thích nói với cô.
“Được, cảm ơn.”
Mạch Tiểu Miên mang bao tay vào, kéo dải ngăn cách ra, tiến vào hiện trường, bắt đầu cẩn thận giám định hoàn cảnh cùng các đồ vật xung quanh.

Trương Hòa ở bên cạnh ghi chép.
Ở trước mặt Kiều Minh Húc, cô giống như một đứa trẻ hấp tấp, luôn lỗ mãn vụng về.
Nhưng một khi bước vào trạng thái làm việc, cô như biến thành một người khác, cẩn thận kỹ tính.

Bất kỳ dấu vết nào cũng không thể thoát khỏi đôi mắt giám định hoàn mỹ của cô.
Lúc tới kiểm tra thi thể, đầu tiên cô xem xét đôi đồng tử, báo thời gian tử vong.

Sau đó lại kiểm tra thân thể của người chết, phát hiện không hề có bất kỳ vết thương trí mạng nào cả.
Cô nhờ Trương Hòa giúp đặt thi thể ngang lại trên băng ca.
Trải qua bước giám định ban đầu, phát hiện người chết hẳn là lao lực quá sức nên mệt mỏi mà chết.
Còn về phần kết luận cụ thể, phải giải phẫu mới được.
Tuy nhiên, nơi này lại là phòng làm việc, là nơi công cộng.

Hơn nữa người kia vừa chết cũng chỉ mới hai giờ đồng hồ, không cần phải giải phẫu tại hiện trường.

Cần đưa thi thể về phòng đông lạnh để giám định.
Trải qua quá trình phân tích giải phẫu, khi còn sống người chết cũng không có bệnh tim cấp tính gì cả, cũng không có.
bất kỳ triệu chứng trúng độc nào.
“Pháp y Mạch, người vừa chết không mắc bệnh tim, cũng không có tổn thương nào từ bên ngoài cả.

Vậy tại sao lại chết cơ chứ?”
Trương Hòa ở bên cạnh tò mò hỏi.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 279


“Quá lao lực mà chết!”
Mạch Tiểu Miên giải thích: “Khi một người bị áp lực vượt quá giới hạn về sinh lý và cả tinh thần của mình, sẽ đột nhiên sinh ra một loại tuyệt vọng.

Loại tuyệt vọng này giống như một lưỡi dao sắc bén, trực tiếp khiến cho tim của anh †a ngưng đập đột ngột, sau đó lập tức tử vong.

Từ một góc độ nào đó mà nói, đây là tuyệt vọng về tinh thần, để cho thân thể một tín hiệu tuyệt vọng, rồi từ đó sẽ chết trong nháy mắt.”
“Tuyệt vọng tinh thần nghiêm trọng như vậy sao?”
“Ừ, thật ra thì bình thường cơ thể người sẽ xuất hiện các loại bệnh vặt, nguyên nhân lớn nhất là do tinh thần muốn né tránh những loại bệnh kia, từ đó truyền đến tín hiệu cho.
thân thể, làm xuất hiện triệu chứng bệnh.


“Pháp y Mạch, luận điệu này của chị có phải là quá duy tâm rồi không?”
Trương Hòa nghỉ ngờ hỏi.
“Có lẽ là vậy, nhưng mà, loại án mạng chết do lao lực vì mệt mỏi này không phải là trường hợp đầu tiên mà tôi từng xử lý qua.

Trước đó đã từng xử lý ba vụ án tương tự.

Hơn nữa, trong nhật ký pháp y của Trang Hồng Linh cũng đã vài lần đề cập đến án lệ này.”
“Vâng, cái này em có biết.”
Trương Hòa gật đầu, nhìn bản báo cáo phân tích giải phẫu, sau đó lại nhìn Mạch Tiểu Miên đang dùng kỹ thuật may thi thể lại, vô cùng tiếc nuối nói: “Người đàn ông này mới 28 tuổi, lại bị lao lực mà chết, quả thật là quá đáng tiếc.”
“Ôi chao, bây giờ áp lực cuộc sống quá nhiều, vô số người trẻ tuổi, nhất là những người từ bên ngoài đến thành phố này, vì có thể cắm rễ, mua được nhà cửa, mà hy sinh tất cả thời gian nghỉ ngơi, giải trí các loại.

Liều mình bán mạng vì ông chủ, khiến cả người phải mệt mỏi.”
Mạch Tiểu Miên khẽ thở dài một hơi.
“Thật may pháp y Mạch gả vào gia đình tốt, cũng không cần phải bưồn những chuyện như nhà xe đủ kiểu đó.”
Trương Hòa nói tiếp.
Mạch Tiểu Miên cười một tiếng.
Bây giờ, ở trong mắt mọi người, cô đã gả được vào một mối ngon.
Chỉ tiếc là, dù có tốt hơn nữa cũng không thuộc về mình.

Sau khi ra khỏi phòng đông lạnh, những chuyện thu dọn kết thúc công việc khác là do Trương Hòa làm.

Cô lập tức trở về căn hộ nhỏ kia của mình tắm rồi thay quần áo.
Đã hơn mười ngày chưa quay về căn hộ, đẩy cửa ra, bên trong đầy mùi ẩm mốc, thậm chí còn có cả mạng nhện.
Tạm thời cô cũng lười quét dọn, liền đi tắm rửa, tẩy sạch đi âm khí trên người mình.
Tắm xong đi ra, nhìn thấy trên điện thoại có cuộc gọi nhỡ, một trong số đó có Kiều Minh Húc, ngoài ra còn có ba số điện thoại lạ khác.
Cô liền gọi lại vào số điện thoại của Kiều Minh Húc trước.
“Mạch Tiểu Miên, bây giờ em ở đâu vậy?”
Kiều Minh Húc vừa lên tiếng đã chất vấn.
 
Back
Top Bottom