Ngôn Tình Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 240


Chương 240

“Nói như tôi thật sự ép buộc em phải nhận tiền vậy.”

Kiều Minh Húc bị lời này của cô làm tức giận đến trợn trắng mắt.

“Sự thật chính là như vậy mà. Đối với tôi mà nói, mười nghìn tệ tiền lương của tôi, trừ một nửa quyên góp cho mái ấm tình thương, chỉ còn năm nghìn tệ, đủ để tôi sống một cuộc.

đời thư thả rồi.”

“Mỗi tháng lương của em đều phải quyên góp một nửa cho mái ấm tình thương sao?”

“Ừ. Ngay từ lúc học đại học tôi đã bắt đầu hỗ trợ cho mái ấm tình thương rồi. Mọi người ở đó quen thuộc giống như: người nhà vậy. Từ sau khi thương nhân Hồng Kông thành lập mái ấm tình thương bị phá sản, người trong xã hội quyên góp tiền cho mái ấm cũng rất ít, muốn duy trì mái ấm tình thương vô cùng khó khăn. Bình thường tôi cũng không có nhiều hoạt động giao t không dùng tiền nhiều, nên liền quyên góp một nửa. Miễn cưỡng giải quyết một chút vấn đề về chỉ phí cho cuộc sống ở mái ấm tình thương.”

“Người tốt đáng quý hiếm thấy đấy.”

“Ồ, anh mới đáng ngưỡng mộ hơn, lần trước anh đã góp mười triệu mà.”

Mạch Tiểu Miên cười giảo hoạt nói: “Mái ấm tình thương cũng tặng cờ thưởng cho anh rồi đúng chứ? Có treo ở phòng làm việc không?”

“Mạch Tiểu Miên à, em thật đúng là biết cho tôi đội mũ cao mà. Mười triệu kia là tôi cho em, em cho lại mái ấm tình thương, thì đó cũng là tiền do em quyên góp, không phải tiền của tôi. Tôi đây là vô công mà hưởng lộc rồi.”

“Nếu như vậy thì anh cứ bỏ công ra là được rồi.”

Mạch Tiểu Miên từ sau lưng ngồi lại vào trước mặt anh, nói: “Kiều Minh Húc, trong mái ấm tình thương có tổng cộng 20 cụ già neo đơn, 30 đứa trẻ bị bệnh tật bẩm sinh, cha mẹ vứt bỏ. Nếu như có thể, hy vọng từ phương diện kinh tế, anh có thể trợ giúp cho bọn họ một chút.”

“Tôi sẽ cân nhắc xem thử.”

“Thật sao?”

Mạch Tiểu Miên vô cùng kinh ngạc vui mừng nhìn anh hỏi.

“Giả.”

Mạch Tiểu Miên mặt mày như đưa đám, nị ñũng biết nhà tư bản các anh khi làm việc gì cũng luôn nghĩ tới lợi ích, thật không có tình người mà.”

“Em có thể nói như vậy.”

Kiều Minh Húc lành lạnh nói: “Từ xưa đến nay, đã là thương nhân thì không bao giờ làm việc không lợi ích cả. Tôi muốn quyên tiền cho mái ấm tình thương thì phải cân nhắc đủ các khoản hao phí cùng hồi đáp, bởi vì tôi cũng không phải là một người tốt đâu.”

“Được rồi, tùy anh vậy.”

Mạch Tiểu Miên nhìn hai chân mình một chút, rồi nói: “Đã một tuần tôi chưa đến mái ấm tình thương rồi. Mấy đứa trẻ ở đó còn nói đợi tôi đến ăn kẹo chung. Tôi không có cơ hội thưởng thức mất rồi.”

“Chuyện này dễ, át nữa tôi đưa em đến đó, thuận tiện xem thử, mười triệu kia của tôi có được sử dụng hợp lý hay không.”

“Cảm ơn.”
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 241


Chương 241

Mạch Tiểu Miên nghe thấy anh nói muốn đưa cô đến mái ấm tình thương thì trong lòng vô cùng cao hứng, bèn không kịp đợi nói: “Vậy chúng ta đến cửa hàng tổng hợp trước, mua chút bánh bích quy cùng kẹo các loại cho mấy đứa nó.”

“Được”

Kiều Minh Húc ôm cô lên xe lăn, đẩy ra cửa. Đến bãi đậu xe, anh lái xe chở cô đến các cửa hàng tổng hợp ở xung quanh, mua một đống quà vặt lớn, sau đó đưa cô đến mái ấm tình thương.

Khi hai người bọn họ xuất hiện ở cổng của mái ấm tình thương, lập tức đã nghe thấy bên trong truyền đến tiếng hoan hô của mấy đứa trẻ: “Chị Tiểu Miên đã về rồi! Tiểu Miên về rồi! Mọi người mau đến xem thử!”

Không bao lâu sau, mấy cụ già cùng đám trẻ nhỏ trong mái ấm tình thương cũng tập trung tới, bọn họ vây quanh Mạch Tiểu Miên hỏi han.

Đây là lần đầu tiên Kiều Minh Húc nhìn thấy Mạch Tiểu Miên cười thân thiết hiền hòa như vậy.

Dưới ánh mặt trời, cô được bọn trẻ vây xung quanh, trông đặc biệt xinh đẹp!

“Chị Tiểu Miên, đó là chồng chị sao?”

Một đứa bé cuối cùng cũng chú ý đến Kiều Minh Húc ở một bên, bèn lên tiếng hỏi.

Câu hỏi của cậu bé, khiến cho tất cả ánh mắt của mọi người đều tập trung trên người Kiều Minh Húc.

Mạch Tiểu Miên còn chưa biết trả lời thế nào, Kiều Minh Húc liền tiến đến mỉm cười nói: “Không sai, tôi là chồng của cô ấy”

Một cô bé kêu lên: “Khi nào lớn lên em cũng sẽ gả cho một người chồng đẹp trai như vậy.”

“Em cũng thế!”

“Em ghét anh ấy!”

Tiểu Huy đứng bên cạnh Tiểu Miên chợt kêu lên: “Chị Tiểu Miên là của em, lớn lên em sẽ làm chồng chị Tiểu Miên!”

Lời này của cậu bé vừa nói ra, mọi người lập tức cười lên.

Mạch Tiểu Miên không cười, mà đưa tay sờ tóc của Tiểu Huy, Huy à, đợi em trưởng thành, chị cũng đã già mất rồi, khi đó em cũng không nguyên ý làm chồng chị nữa đâu.”

“Không đâu ạ, cho dù chị rất già rất rất già, em cũng thích chị, cũng muốn cưới chị làm vợ. Chị ơi, chị cùng anh ấy ly hôn, sau đó gả cho em, được không?”

Tiểu Huy cố chấp bá đạo nói.

Mạch Tiểu Miên đầu đầy vạch đen, đáp: “Chuyện này chờ em lớn lên rồi nói sau nhé!”

“Được rồi, em nhất định sẽ cố gắng ăn thật nhiều cơm, lớn lên thật nhanh rồi làm chồng chị.”

Tiểu Huy cực kỳ nghiêm túc nói.

Mọi người lại cười ầm lên một trận.

Vốn dĩ, đây chỉ là lời nói ngây thơ của một đứa trẻ, nhưng không biết tại sao, nghe vào trong tai của Kiều Minh Húc, anh lại cảm giác có hơi khẩn trương, tựa như có một người nào đó có thể lập tức đến cướp Mạch Tiểu Miên đi vậy.

Viện trưởng Dương Thu Hoài nghe thấy tin Kiều Minh Húc cùng Mạch Tiểu Miên tới, bèn vội vàng đi từ phòng làm việc ra nghênh đón.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 242


Chương 242

Lần trước Dương Thu Hoài là người mang cờ thưởng đến gặp Kiều Minh Húc.

Khi đó, cảm giác Kiều Minh Húc dành cho cô ấy là cực kỳ lạnh lùng ít nói.

Bây giờ, thấy anh đứng ở bên người Mạch Tiểu Miên, vẻ mặt vân có hơi lạnh lùng, nhưng ánh mắt kia, thật sự giống như nhu hòa đi rất nhiều, nhất là lúc anh nhìn Mạch Tiểu Miên, đặc biệt mềm mại.

Xem ra, anh cũng là thật lòng thích Mạch Tiểu Miên.

Dương Thu Hoài cực kỳ vui vẻ cùng yên tâm.Những năm gần đây, cô vẫn xem Mạch Tiểu Miên giống như con gái ruột của mình vậy, cũng hiểu rõ những đau khổ mà Mạch Tiểu Miên đã trải qua.

Mạch Tiểu Miên cùng Kiều Minh Húc đến phòng làm việc của viện trưởng ngồi xuống.

Không đợi Kiều Minh Húc mở miệng, Dương Thu Hoài đã đưa sổ sách kế toán trình lên cho Kiều Minh Húc xem.

Kiều Minh Húc rất nghiêm túc nhìn những hạn mục ghi trong sổ.

Anh là một thương nhân khôn khéo, đối với những con số cực kỳ nhạy cảm.

Sổ sách làm rất khá, các khoản chỉ tiêu, dự toán không hề có chênh lệch.

Anh trả lại sổ kế toán cho Dương Thu Hoài, lên tiếng nói: “Mười triệu tệ này sử dụng vẫn còn túng quấn. Sau này, hằng năm, dựa vào tình hình kinh tế của mình, tôi sẽ quyên tặng thêm một ít nữa.”

“Tốt quá, cảm ơn tổng giám đốc Kiều! Thiện tâm, nhất định sẽ có thiện báo.”

Dương Thu Hoài nghe thấy anh còn muốn quyên tặng thêm nữa, trong lòng tràn đầy cảm kích nói: “Tiểu Miên của chúng tôi thật sự đã gả cho một người chồng tốt rồi.

16:16 8œ “&¡ill 94508 “Tôi cũng cưới được một người vợ tốt.”

Kiều Minh Húc trả lời.

Nghe thấy Kiều Minh Húc nói như vậy, trong lòng Mạch Tiểu Miên cũng hơi giật mình, có một mùi vị ngọt ngào ngập tràn trái tim.

Cô thật sự đang chìm đắm trong loại hạnh phúc giả tạo này.

‘Từ mái ấm tình thương đi ra, hai người trực tiếp trở về căn hộ nghỉ dưỡng.

Kiều Minh Húc ôm cô lên xích đu trên tầng thượng để đọc.

sách, còn anh thì ngồi trên chiếc ghế bên cạnh, bắt đầu xử lý văn kiện cùng các hợp đồng kinh doanh ngày hôm nay chưa đụng đến.

Một người đắm chìm trong sách, một người bận rộn bên cạnh.

Thỉnh thoảng nhớ tới đối phương, bọn họ sẽ ngẩng đầu lên nhìn, tuy nhiên tâm mắt vẫn luôn chạm vào nhau…

Trái tim của mỗi người đều rung động, sau đó cúi đầu cười một tiếng, rồi tiếp tục bận việc của mình.

Thời gian yên tĩnh tốt đẹp!

Nhà họ Mạch bắt đầu dọn nhà.

Mạch Tiểu Miên để Kiều Minh Húc đưa cô về, thu dọn một ít đồ cá nhân của mình, sau đó dọn vào nhà mới.

“Mẹ à, tất cả đồ dùng bên kia, kể cả dụng cụ làm bếp cũng đã chuẩn bị đầy đủ rồi. Mọi người chỉ cần thu dọn quần áo cùng vài đồ vật nhỏ quan trọng thôi. Còn những thứ khác cứ để lại chỗ này, dù sao nơi này cũng không bán đi mà.”

Mạch Tiểu Miên nhìn thấy mẹ mình muốn đem cái ghế mới mua kia dời qua, bèn lên tiếng nói.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 243


Chương 243

“Nói cũng phải, ha ha.”

Mẹ Mạch cười một tiếng, nói: “Tiểu Miên à, con cũng không cần phải quan tâm tới mẹ. Con xem thử con có đồ vật gì quan trọng muốn dọn đến nhà mới luôn không. Nơi này cách bên kia thật xa, cũng khó đi đi lại lại nhiều lần.”

“Vâng.”

Mạch Tiểu Miên quay đầu nhìn Kiều Minh Húc, nói: “Anh ngồi trước ở đây nhé, tôi đi vào phòng thu dọn đồ đạc.”

“Cùng nhau đi.”

Kiều Minh Húc đột nhiên rất muốn nhìn xem phòng ngủ của cô rốt cuộc trông như thế nào, bèn tích cực đẩy cô vào trong.

Phòng của cô cũng không phải là kiểu phòng công chúa màu hường phấn kia, trang trí đơn giản. Chỉ có một cái tủ sách, một cái ghế, một giá sách lớn, một tủ quần áo không lớn lắm cùng một chiếc giường bình thường.

Tuy nhiên, tổng thể được dọn dọn rất sạch sẽ ngăn nắp, có một chậu cây nhỏ được tô điểm thêm trong phòng, trông vô cùng ấm áp thoải mái.

“Anh ngồi một chút, tôi đi dọn dẹp ngăn kéo.”

Mạch Tiểu Miên chỉ lên giường, nói.

“Tôi đi xem sách một chút.”

Kiều Minh Húc đi tới trước kệ sách, nhìn thấy vô vàn sách trên đó. Hầu như đều là sách liên quan đến chuyên ngành pháp y, không tìm thấy những loại tiểu thuyết tình cảm tầm thường mà con gái thích xem trên đó.

Anh từ trên giá sách lấy một cuốn “Nhật ký pháp y” của bà nội Trang Hồng Linh nhà mình xuống lật xem.

Quyển sách này chắc hẳn đã bị cô lật xem rất nhiều lần, hơn nữa phía trên đó còn có rất nhiều ghi chép nhỏ.

Tuy nhiên, những ghi chép nhỏ này rất thú vị, ngoại trừ chữ ra, còn có hình vẽ các loại, làm anh rất muốn cười.

Người phụ nữ chết bầm này, bề ngoài mang theo dáng vẻ đoan trang. Nhưng trên thực tế lại là một đứa trẻ thích pha trò.

Mạch Tiểu Miên ngồi trước ghế, kéo ngăn kéo ra.

Nhìn thấy nhật ký cùng những bức thư bên trong, trái tim cô như bị đâm thủng. “Rầm” một tiếng, cô đóng ngăn kéo lại.

Ai biết tiếng vang này quá lớn, khiến Kiều Minh Húc phải đưa mắt nhìn về phía bên này.

Vừa vặn, có một tấm hình, bởi vì động tác quá lớn mà rơi từ trong ngăn kéo ra, rơi xuống dưới chân anh.

Anh khom người nhặt tấm hình kia lên.

Trong hình là một đôi nam nữ trẻ tuổi mặc đồng phục.

Người con trai rạng rỡ anh tuấn như ánh mặt trời, còn cô gái thì cột tóc đuôi ngựa cao, đơn giản. Gương mặt trẻ trung nở nụ cười thuần khiết đầy vui vẻ.

Anh vừa nhìn đã lập tức nhận ra, cô gái này chính là Mạch Tiểu Miên.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 244


Chương 244

Mạch Tiểu Miên thấy anh đang nhìn hình của mình cùng Trình Đông Thành, bèn vội vàng đưa tay lấy tấm hình lại, ném vào bên trong ngăn kéo.

“Cho tôi xeml”

Kiều Minh Húc ra lệnh nói.

“Hình trước kia thôi, không có gì đẹp mắt cả.”

Mạch Tiểu Miên buồn rầu nói.

“Tôi muốn xem!”

“Không cho!”

“Nam sinh kia là bạn trai cũ của em sao?”

Đôi mắt đen láy của Kiều Minh Húc nhìn chằm chằm vào cô, hỏi.

“ừ”

“Tại sao lại chia tay?”

“Anh ấy… chết.”

Nói đến đây, trong đầu cô lại một lần nữa hiện lên hình ảnh thi thể của Trình Đông Thành khi cô đến Mỹ ngày đó. Trái tim Mạch Tiểu Miên như bị người ta dùng búa gõ mạnh vào.

Vậy.

“Thật xin lỗi!”

Kiều Minh Húc không nghĩ tới kết quả này, nhìn thấy biểu cảm đau khổ trên mặt cô, liền áy náy nói.

Đối với sinh ly tử biệt, anh cũng đã từng dứt ruột trải qua. Vì vậy, anh hiểu được tâm trạng của Mạch Tiểu Miên.

Mạch Tiểu Miên mím môi, nhếch mép một cái, miễn cưỡng cười một tiếng, nói: “Không sao đâu, cũng đã qua lâu như vậy rồi, sống chết có số.”

Kiều Minh Húc đáp một tiếng, ánh mắt lại một lần nữa nhìn về phía kệ sách, phát hiện trên đó có một cuốn tập cũ, bèn rút ra.

Bên trong là tất cả những tấm hình khi còn bé của Mạch Tiểu Miên.

Lúc nhỏ dáng dấp cô trông thật đáng yêu, mũm mĩm tròn trịa, mặt đỏ au, tóc hai bên cột sừng. Đôi mắt to tròn trong suốt, nụ cười thuần khiết không ưu lo.

Cứ vậy lật sang trang khác, trong đó ghi lại toàn bộ quá trình trưởng thành của cô. Từ lúc còn học mẫu giáo cho đến trung học. Một đường lột xác. Điều duy nhất không đổi là nụ cười thuần khiết chân thật ấy, dường như chứa đựng rất nhiều hạnh phúc trong đó vậy.

Ánh mắt của anh không nhịn được bèn liếc nhìn về phía Mạch Tiểu Miên đang cúi đầu dọn dẹp ở bên cạnh.

Trừ ngày đó ở viện mồ côi thấy được nụ cười vô tư chân thành ấy ra. Những thời điểm khác nụ cười của cô đều nhàn nhạt, mang theo vài phần ưu thương vỡ vụn.

Là bởi vì cái chết của bạn trai cũ đã tạo nên duyên cớ như Vậy sao?

Nghĩ tới đây, trái tim của anh đối với cô lập tức tăng thêm mấy phần thương tiếc, đồng bệnh tương liên.

“Anh nhìn tôi như vậy làm gì Mạch Tiểu Miên cảm giác được ánh mắt anh đang nhìn mình chằm chằm, bèn quay đầu lại liếc nhìn anh hỏi.

“Nhìn xem thử em có gì khác lúc còn bé.”
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 245


Chương 245

“Lúc nhỏ dáng dấp của tôi ai thấy cũng thích cả, xe thấy xe chở đấy. Cha tôi thường xuyên nói, mỗi lần đi ra ngoài với tôi, nhân duyên của ông cũng tăng lên gấp bội. Người quen biết hay chưa quen biết đều yêu quý không nhịn được mà trêu chọc tôi.”

“Không biết bây giờ tôi đưa em đi ra ngoài thì có thể tăng nhân duyên lên gấp bội không?”

Kiều Minh Húc nhạo báng nói.

“Bây giờ ấy à, đoán chừng là nhân duyên giảm đấy.”

“Tại sao?”

“Thứ nhất, hiện tại tôi đang tàn phế, không thể khiến người †a yêu thương được. Thứ hai, tôi là một pháp y, trừ người nhà của tôi ra, thì chỉ còn có Diệp Mai. Những người khác thấy tôi đều muốn tránh xe. Anh dẫn tôi đi ra ngoài thì chẳng khác nào mang một tên ôn dịch nào đó đi ra cả, nhân duyên chắc chắn giảm mạnh.”

Kiều Minh Húc nhìn thấy nụ cười khổ bất đắc dĩ trên mặt cô, trái tim lại càng đau hơn.

Lúc trước khi cùng cô ký hợp đồng hôn nhân, anh cũng đã †ìm người điều tra về cô. Biết cô bình thường ngoài giờ làm ra, cũng không lui tới với ai cả. Trừ mái ấm tình thương thì chỉ đi làm rồi về nhà, cũng không chơi với bạn bè nào cả.

Ngay cả bạn học trước đây cũng sẽ không liên lạc với cô.

Bởi vì cô là một pháp y, phải thường xuyên tiếp xúc với thi thể người chết oan uổng.

Anh nhìn bức ảnh tập thể lớp thời trung học, cô đứng cùng những người bạn, khi đó trông cô vô cùng vui vẻ. Trong lòng anh giống như bị một cây kim nhỏ đâm vào vậy. Đột nhiên anh rất muốn đưa tay ôm cô vào ngực…

Anh cũng là một người theo phái hành động, nghĩ đến, liền làm ngay.

Cánh tay dài duỗi ra, ôm lấy bả vai Mạch Tiểu Miên đang ngồi trên ghế, để đầu cô tựa vào ngực mình.

Mạch Tiểu Miên bị động tác bất ngờ này của anh làm cho.

sợ ngây người, ngạc nhiên trợn to mắt ngẩng đầu nhìn anh.

Không nghĩ ra tại sao đột nhiên anh lại ôm mình.

Kiều Minh Húc cũng không ngờ tới, bản thân lại bất chợt làm ra hành động như vậy.

Bầu không khí bên trong phòng lập tức trở nên yên tĩnh cùng mập mờ khác thường, chỉ mơ hồ có thể nghe thấy tiếng hít thở và tiếng tim đập của hai người.

Lúc này, điện thoại di động của Mạch Tiểu Miên chợt vang lên tiếng chuông bài “Bầu trời ngày đó”, phá vỡ sự yên lặng giữa hai người.

Cô vội vàng thoát ra khỏi lồng ngực anh, lấy điện thoại di động ra.

Là điện thoại của Diệp Mai gọi tới, cô vội vàng nghe máy.

“Tiểu Miên.”

Giọng nói của Diệp Mai có chút dồn dập, cô ấy nói: “Hình như tớ nhìn thấy Trình Đông Thành!”

“Thấy ở đâu cơ?”

Trái tim Mạch Tiểu Miên cũng khẩn trương theo.

“Ở đường Cửa Đông! Tuy nhiên cũng không khác tình huống lần trước của cậu lắm. Tớ ở trên xe buýt, chỉ liếc mắt nhìn một cái thôi đã không thấy anh ta nữa rồi. Cụ thể tớ cũng không nhìn thấy quá rõ. Tuy nhiên không nghi ngờ chút nào là dáng dấp của anh ta rất giống Trình Đông Thành.”
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 246


Chương 246

“Có phải vẫn là đầu tóc húi cua không?”

“Đúng vậy.”

“Chiều cao thoạt nhìn cũng không thay đổi nhiều so với trước kia?”

“Ừ, chỉ là so với lúc trước thì vạm vỡ thành thục hơn một chút. Đúng rồi, anh ta có anh em gì không?”

“Anh ấy là con một.”

“Hay là có anh em họ gì đó dáng dấp trông tương tự không?”

“Theo tớ biết thì cũng không có.”

“Vậy thì quá kỳ lạ, chẳng lẽ trên đời này thật sự đúng là có người trông giống hệt anh ấy sao?”

“Có lẽ là như thế. Thi thể của anh ấy tớ đã tận mắt nhìn thấy. Theo lý thuyết thì không thể nào sống lại được.”

Mạch Tiểu Miên nhớ tới thi thể máu me bê bết bị nổ tung của Trình Đông Thành kia, dạ dày lập tức co rút mãnh liệt.

Thân thể bị nổ không nhận diện được, nhưng mà, mặt mũi anh ấy vẫn không ảnh hưởng nhiều. Vì vậy, cô biết rõ, người chết kia chắc chắn là Trình Đông Thành.

“Ôi chaot”

Diệp Mai thở dài, sau đó đổi đề tài, nói: “Hôm nay cậu dọn nhà đúng không, có cần tớ giúp gì không?”

“Kéo vali vào là ở thôi, lượng công việc không lớn. Bây giờ cậu bận rộn như vậy, tớ cũng không thể để cậu hỗ trợ được.

Buổi tối nếu được thì tới thăm nhà mới của tớ cùng mẹ tớ, sau đó chúng ta ra ngoài ăn bữa cơm.”

“Được! Chờ tớ.”

Diệp Mai vừa định cúp điện thoại, lại hỏi thêm: “Buổi tối ông chồng nhà cậu có cùng chúng ta ăn cơm không?”

“Để tớ hỏi một chút”

Mạch Tiểu Miên xoay mặt nhìn về phía Kiều Minh Húc, lại phát hiện ánh mắt của anh vẫn đang nhìn chằm chằm vào mình, cô bèn hơi né tránh ánh mắt anh, hỏi: “Tối nay Diệp Mai tới nhà mới của chúng ta, sau đó cùng đi ra ngoài ăn cơm, anh có rảnh thì đi cùng nhé?”

“Tối hôm nay tôi đã hẹn bàn chuyện làm ăn với thương nhân người Mỹ rồi, không có thời gian rảnh. Thật xin lỗi, để lần sau nhé.”

Kiều Minh Húc giải thích nói.

“Được”

“Mạch Tiểu Miên nói với Diệp Mai trong điện thoại di động: “Tối nay anh ấy bận rồi.”

“Tớ nghe rồi, không ảnh hưởng gì, dù sao sau này cũng có cơ hội mà. Đúng rồi, Tiểu Miên à, cậu đừng ngốc mà nói chuyện Trình Đông Thành với anh ấy đấy. Trên đời này, không có người đàn ông nào sẵn lòng muốn thấy vợ mình còn nhớ mối tình đầu đâu.”

Diệp Mai nhắc nhở nói.

“ồ”

“Không có việc gì nữa, các cậu từ từ thu dọn đồ đạc đi, tạm biệt.”

Diệp Mai cúp điện thoại.

Mạch Tiểu Miên hơi ngẩn người, đặt điện thoại di động trên bàn.

“Mới vừa rồi các em đang nói về người đã chết kia sao?”

Kiều Minh Húc thấy sắc mặt Mạch Tiểu Miên không đúng lắm, liền hỏi.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 247


Chương 247

“Chính là bạn trai cũ của tôi.”

“Em tận mắt nhìn thấy anh ta chết sao?”

“Không có, sau khi anh ấy chết, tôi đến nhìn thi thể của anh ấy”

Mạch Tiểu Miên rất khó chịu cúi thấp đầu xuống, nói: “Lúc trước, khi anh ấy nói chia tay với tôi, anh ấy, tôi đã rất tức.

giận gửi mail trả lời lại cho anh ấy. Tôi nói chỉ mong có một ngày, anh ấy có thể biến thành một thi thể nằm trước mặt tôi. Không ngờ cuối cùng, thật đúng là như v: Cô vừa nói vừa nghẹn ngào, khổ sở dùng hai tay ôm lấy bả vai: “Đều tại tôi lúc ấy nguyền rủa quá độc ác nên anh ấy mới có thể thành ra như vậy.”

Lúc này trông cô giống như đã phạm phải một sai lầm rất lớn vậy, hệt một đứa trẻ ngu ngơ không biết phải làm sao.

Kiều Minh Húc đưa tay sờ tóc cô, nói: “Đó không phải là lỗi của em. Nếu như nguyền rủa có năng lực như vậy thì trên đời này người xấu cũng sẽ chết oan chết uổng đấy. Cái chết của anh ta, chỉ là một tai nạn bất ngờ mà thôi, không liên quan tới em.”

“Tôi biết, nhưng mà, tôi vẫn không thể ngăn được suy nghĩ trong lòng mình. Tôi luôn cảm thấy cái chết của anh ấy có liên quan đến tôi.”

Mạch Tiểu Miên cúi đầu khóc thút thít, nói: “Lúc ấy lòng dạ tôi thật sự quá nhỏ mọn. Anh ấy muốn chia tay, tôi hẳn là nên chúc phúc cho anh ấy, mà không phải là độc ác nguyền rủa anh ấy”

iều Minh Húc rất muốn an ủi cô, nhưng anh cũng không biết nên nói gì cho phải.

Cuối cùng, hai người lại lâm vào một khoảng trâm mặc, cho đến khi mẹ Mạch đi vào kêu la: “Tiểu Miên, con đã thu dọn đồ đạc xong chưa?”

Mạch Tiểu Miên vội vàng đưa tay lau nước mắt nơi khóe mi, hăng giọng trả lời: “Sắp xong rồi ạ.”

Nghe thấy giọng nói khác thường của cô, mẹ Mạch lập tức nhìn chăm chú vào ánh mắt cô, phát hiện nó ửng hồng, bèn khẩn trương hỏi: “Tại sao con lại khóc? Con rể Kiều, có phải con khi dễ Tiểu Miên nhà ta không?”

“Mẹ à, con không dám.”

Mạch Tiểu Miên giúp Mạch Tiểu Miên giải thích, nói: “Cô ấy là không buông bỏ được nơi nay nên hơi khổ sở mà thôi.”

“Thật là một đứa trẻ khờ, dọn nhà là chuyện tốt cơ mà. Nơi này đã cũ nát quá rồi, có gì tốt mà lưu luyến cơ chứ? Dù sao căn hộ này cũng không bán đi, nhớ thì quay về là được.

tồi. Tiểu Miên, con dọn dẹp nhanh đi, xe của công ty dọn nhà đã tới rồi đấy.”

Mẹ Mạch thúc giục một câu rồi đi ra ngoài.

Tâm trạng của Mạch Tiểu Miên hơi bình tĩnh lại, để Kiều Minh Húc hỗ trợ đem toàn bộ sách trên giá cất vào trong rương. Còn cô thì mang theo một ít mỹ phẩm thường dùng.

Còn về phần những đồ liên quan đến Trình Đông Thành, cô cũng chỉ để lại trong ngăn kéo, không muốn mang đi nữa.

Chuyển đến nhà mới.

Bởi vì Kiều Minh Húc có chuyện công việc quan trọng nên vội vã rời đÌ.

Mẹ Mạch thoải mái ngồi trên ghế sô pha Italia bằng da thật, mặt đầy cảm khái nói: “Tiểu Miên à, mẹ thật sự là nằm mơ.

cũng không nghĩ tới, chúng ta lại có thể nhờ diễm phúc.

của con, sống trong một ngôi nhà sang trọng như vậy. Một tháng trước còn lo lắng con không ai thèm lấy, kết quả, khi đã gả lại gả vào nhà giàu nhất. Cả nhà chúng ta đi theo đều được lợi.”
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 248


Chương 248

“May mắn thôi ạ”

Mạch Tiểu Miên thấy cha mẹ cao hứng như vậy, trong lòng cũng rất vui vẻ, càng thêm cảm kích với Kiều Minh Húc.

“Đồng Đồng, sau này con cũng phải tìm một người có tiền như vậy kết hôn nhé. Như thế thì mẹ đây sẽ trở thành người mẹ hạnh phúc nhất trên đời này rồi.”

16:18 ®’® œ Suilál 93508 Mẹ Mạch đưa tay võ bả vai Mạch Đồng Đồng, nói: “Có thể ở trong Hoàng Uyển này, đều là những nhân vật không giàu thì cũng sang. Hơn nữa con có thể ra vào hội sở cao cấp như Nhã Phong, tỷ lệ con có thể chạm mặt người có tiền càng lớn hơn. Đồng Đồng à, con phải nhớ rằng, ngàn vạn lần đừng để những người lang thang nghèo khó xấu xí ở ngoài kia lừa gạt đi, dẫn đến nghèo khó cả đời đấy.”

Mạch Đồng Đồng đỏ mặt nói: “Mẹ à, con mới hơn mười tuổi thôi, còn lâu lắm mới tìm bạn trai được.”

“Không cần phải lâu như thế, nếu gặp chàng trai nào tốt thì con thừa dịp còn sớm bắt ngay đi. Tranh thủ kết hôn sớm, tránh cho đến lúc đó mẹ lại bận tâm cả ngày lẫn đêm.

“Mẹ à, mẹ cũng thật là, có người mẹ nào lại dạy con gái yêu sớm như vậy không?”

Mạch Tiểu Miên ở bên cạnh liếc mắt nói.

“Tiểu Miên à, con đừng tưởng rằng mẹ không biết, năm đó con học lớp 10 đã cùng Trình Đông Thành yêu sớm. Tư tưởng của mẹ sáng suốt, một mắt nhắm một mắt mở, mặc cho hai đứa yêu nhau. Vốn dĩ dự định để cho các con yêu đến lúc tốt nghiệp đại học sau đó sẽ lập tức kết hôn. Kết quả Trình Đông Thành lại bỏ rơi con, một mình chạy đến nước Mỹ, lại không ngờ sẽ…”

“Mẹ à, đừng nói nữa.”

Nghe thấy bà lại đang lẩm bẩm về Trình Đông Thành, Mạch Tiểu Miên lại không khỏi có hơi tức giận, nói: “Mong mẹ sau này đừng nhắc tới Trình Đông Thành nữa.”

“Được được được, mẹ không đề cập tới nữa. May mà nó đến Mỹ, nếu không, con sẽ không có cơ hội gả cho con rể Kiều rồi. Cả đời chúng ta cũng không hy vọng xa vời được ở trong một ngôi nhà sang trọng như vậy.”

Mẹ Mạch cũng không biết chuyện Trình Đông Thành đã chết ở nước Mỹ, bà chỉ cho rằng anh ấy đã chia tay với Mạch Tiểu Miên mà thôi.

“Đồng Đồng, em thích phòng của mình không?”

Mạch Tiểu Miên đổi sang chuyện khác hỏi Đồng Đồng.

“Thích, vô cùng thích ạ. Giống hệt như căn phòng của công chúa trong giấc mơ vậy. Chị à, em cảm ơn chị, không có chị thì bây giờ em vẫn còn phải lưu lạc nơi đầu đường xó chợ rồi”

Mạch Đồng Đồng vô cùng cảm kích nói với Mạch Tiểu Miên.

“Cô bé ngốc này.”

Mạch Tiểu Miên thương tiếc đưa tay sờ đầu cô bé, nói: “Em đã là em gái của chị, thì sau này chị có cơm ăn cũng tuyệt đối sẽ không để cho em húp cháo đâu. Học thật tốt thì cuộc sống sau này sẽ càng tốt hơn.”

“Dạ”

Mạch Đồng Đồng gật đầu nói: “Em nhất định sẽ lấy chị làm gương, trở thành một cô gái ưu tú ạ”

“Tốt lắm”

“Chị ơi, anh Quang Hiển có biết chúng ta chuyển nhà không ạ?

Mạch Đồng Đồng đột nhiên hỏi.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 249


Chương 249

“Chuyện này chị còn chưa nói với anh ấy.”

Sau khi kết hôn, Mạch Tiểu Miên cũng chưa từng liên lạc lại với Phùng Quang Hiển, anh ấy cũng không gửi tin nhắn cho cô giống như trước đây.

Bởi vì biết tâm tư của anh đối với mình, cô cũng sẽ không chủ động đi tìm anh.

“Chị à, chị gọi điện thoại cho anh Quang Hiển đi, nói với anh ấy chúng ta đã dọn tới chỗ này, được không?”

Mạch Đồng Đồng mở đôi mắt to tròn, tràn đầy mong đợi nhìn cô nói.

“Đúng vậy, Tiểu Miên à, chuyện chúng ta dọn nhà lớn như vậy, con hản là nên nói với Quang Hiển. Tránh cho cậu ấy lại tới bên kia tìm chúng ta. Mặc dù con kết hôn rồi, nhưng Quang Hiển là một đứa trẻ tốt, các con vẫn có thể tiếp tục làm bạn được mà.”

Mẹ Mạch ở bên cạnh nói.

“Được rồi.”

Phùng Quang Hiển đối xử với cô rất tốt, Mạch Tiểu Miên biết điều đó.

16:18 8® 6 Cô cầm điện thoại di động lên, bấm số điện thoại của Phùng Quang Hiển.

¡li all 93918 “Tiểu Miên!”

Giọng điệu vui vẻ la lớn của Phùng Quang Hiển ở đầu dây bên kia truyền đến, anh nói: “Em cũng sẽ chủ động gọi điện thoại cho anh sao, anh đây là đang năm mơ đấy à?”

“Xem ra anh vẫn còn chưa tỉnh ngủ, đợi anh tỉnh rt lại sau nhé. Hừ.”

“Không được tắt máy!”

“Tôi dọn nhà.”

“Tôi biết, em đã kết hôn rồi, nhất định là dời đến nhà họ Kiều nhỉ.”

“Không phải, ý là ba mẹ tôi cũng dọn nhà.”

“Ồ? Bọn họ muốn dọn tới chỗ nào?”

Phùng Quang Hiển nghỉ ngờ hỏi.

“Ở Hoàng Uyển ấy, tôi cùng Kiều Minh Húc cũng ở lại bên này”

“Không phải chứ? Kiều Minh Húc kia là vương tử mắc bệnh sạch sẽ đấy, anh ta chịu đồng ý để cha mẹ em ở cùng bọn em sao?”

Phùng Quang Hiển vô cùng kinh ngạc hỏi.

“Cha mẹ tôi không phải ở chung với tôi, bọn họ ở số 18 tầng 8 khu Hoàng Uyển. Còn tôi và Kiều Minh Húc ở biệt thự số 1 Hoàng Uyển.”

“Em nói sao cơ?”

Phùng Quang Hiển hơi ngừng lại một chút, nói: “Nhà của của cha mẹ em, là của Kiều Minh Húc mua sao?”

“Ừ, là anh ấy sắp xếp, có thể là vì muốn chăm sóc tôi thật tốt.”

“Vậy còn được!”

Giọng điệu của Phùng Quang Hiển có hơi kỳ lạ, nói: “Tiểu Miên à, cho dù thế nào, anh đều hy vọng em có thể hạnh phúc. Kiều Minh Húc kia anh sẽ giúp em trông chừng, lỡ như có chỗ nào anh ta có lỗi với em, anh sẽ là người đầu tiên không tha cho anh ta.”

“Ha ha.”

Mạch Tiểu Miên cảm động cười một tiếng.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 250


Chương 250

“Tiểu Miên, vậy bây giờ em ở số 1 Hoàng Uyển, hay là ở tầng 18?”

“Tâng 18”

“Đợi anh mấy phút, anh qua tìm em ngay.”

“Hả?”

“Anh chưa nói với em, anh cũng ở Hoàng Uyển đấy. Tuy nhiên, anh ở số 8 Hoàng Uyển, sau này hai chúng ta qua lại cũng thuận lợi hơn rất nhiều.”

“Vậy sau này chúng ta là hàng xóm rồi.”

Mạch Tiểu Miên cười nói: “Có chuyện gì thì có thể kẻ kêu người đáp rồi.”

“Đúng vậy, có người bắt nạt anh, anh sẽ gọi em tới đánh nhau. Hắc hắc, Mạch Tiểu Miên à, anh thật sự không ngờ tới, dáng vẻ yếu ớt của một cô gái như em lại có thể đánh ngã mấy tên đàn ông cao to vạm vỡ đấy. Đem người ta đánh bổ nhào, thật sự vô cùng lợi hại.”

Phùng Quang Hiển nhớ tới ngày đó Mạch Tiểu Miên đánh ngã mấy gã cao to hùng hổ kia, liền kích động nói.

“Bớt khẩu nghiệp đi.”

“Ha ha.”

Phùng Quang Hiển cười to, đáp: “Nhất định rồi.”

Năm phút sau, tiếng chuông cửa reo vang.

Mạch Đồng Đồng chạy đi mở cửa.

“Anh Quang Hiển.”

Mạch Đồng Đồng vô cùng mừng rỡ kêu lên.

“Đồng Đồng nhỏ bé yêu dấu của anh”

Vẻ mặt Phùng Quang Hiển cười đầy tà mị, đưa tay sờ tóc Đồng Đồng, sau đó đưa giỏ quà trên tay cho cô bé.

Mạch Đồng Đồng mặt đầy kích động ửng đỏ, nhận lấy giỏ quà, vui vẻ đi theo phía sau Phùng Quang Hiển.

“Quang Hiển tới đấy à, mau ngồi mau ngồi nào!”

Mẹ Mạch nhìn thấy Phùng Quang Hiển, cũng tràn đầy vui mừng kêu lên.

“Cảm ơn bác gái, không biết mọi người dọn nhà, nên cũng không chuẩn bị lễ vật gì cả. Hy vọng mọi người không chê, hắc hắc.”

Phùng Quang Hiển chỉ tay vào giỏ quà kia, nói.

“Khách sáo rồi!”

Mẹ Mạch cười nói.

“Không đâu ạ, con xem mọi người là người nhà của mình.

Sau này chúng ta chính là hàng xóm với nhau cả. Con sẽ thường xuyên tới kiếm cơm ăn.”

“Lúc nào cũng hoan nghênh con.”

Ánh mắt Phùng Quang Hiển nhìn về phía hai chân Mạch Tiểu Miên, hỏi: “Sao lại biến thành người tàn tật thế này? Có phải Kiều Minh Húc ngược đãi em không?”

“Không phải, là tôi đạp trúng vỏ sò nên bị thương.”
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 251


Chương 251

Mạch Tiểu Miên cười khổ nói: “Chỉ là vết thương nhẹ thôi, thế mà mấy ngày nay lại phải ngồi xe lăn.”

“Kiêu Minh Húc thật sự quan tâm tới em đấy chứ? Để tôi nhìn thử xem em bị thương thành thế nào.”

Phùng Quang Hiển cúi người xuống, muốn xem chân của cô.

Mạch Tiểu Miên vội vàng rụt chân lại, lắc đầu nói: “Không cần đâu, rất khó nhìn.”

“Anh xem thử!”

Phùng Quang Hiển không suy nghĩ nhiều nắm lấy chân cô, gỡ lớp băng gạc ra, cau mày nói: “Ai tay nghề lại kém vậy chứ, băng bó khó coi như thế”

“Kiều Minh Húc giúp tôi băng lại đấy, tôi cảm thấy vô cùng tốt”

Mạch Tiểu Miên thấy Phùng Quang Hiển nói Kiều Minh Húc như vậy, trong lòng có hơi không vui.

“Anh ta giúp em băng bó sao? Những thứ thuốc này cũng là anh ta giúp em bôi?”

Phùng Quang Hiển giống như nghe thấy một chuyện không thể tin nổi, kinh ngạc ngẩng đầu hỏi.

Mạch Tiểu Miên gật đầu, nói: “Chuyện này đúng là kỳ lạ mà.”

Phùng Quang Hiển nhìn vết thương trên chân cô có hơi bốc.

mùi vì mùi hôi của thuốc, có chút khó tin nói.

“Chuyện này có gì kỳ lạ đâu chứ? Nhà nghỉ dưỡng chỉ có hai người tôi và anh ấy, anh ấy không giúp tôi, vậy thì ai giúp tôi chứ?”

Mạch Tiểu Miên cảm thấy vô cùng kỳ lạ đối với những lời này của anh.

“Chắc em biết anh ta có bệnh sạch sẽ đấy chứ?”

“Người mắc bệnh sạch sẽ giống như anh ta, lại có thể đối mặt với cái chân thối này của em, anh thật không dám tin tưởng đấy. Trước kia chân Lâm Ngọc cũng bị thương, đều là tự cô ta bôi thuốc rồi băng bó lại. Anh ta lẩn tránh đi xa ấy, nói là nhìn không nổi những vết thương tanh hôi kia.”

Nghe thấy những lời này của Phùng Quang Hiển, trong lòng Mạch Tiểu Miên vui mừng một cách khó hiểu, hỏi lại: “Như Vậy sao?”

“Ôi chao, Quang Hiển à, lời này của con có chút sai lệch rồi.

Tiểu Miên cùng Minh Húc là vợ chồng, còn để ý chân hôi chân thối gì chứ?”

Mẹ Mạch ở bên cạnh chen miệng nói: “Giữa vợ chồng mà còn chê bai nhau, vậy còn xem là vợ chồng gì chứ?”

Bà nói xong, bèn đem chân đặt lên đùi cha Mạch, nói: “Con nhìn xem, lão Mạch nhà ta cũng không chê chân bác thúi đâu.

“Ha ha, dì thật sự vui tính quá.”

Phùng Quang Hiển cười một tiếng, từ trong âu phục lấy ra một hộp thuốc dán, nói: “Tiểu Miên, thuốc này là thuốc chữa trị vết thương đặc biệt anh mang về từ bên Tây Tạng đấy. Một ngày là có thể trị khỏi vết thương rồi.”

“Hữu hiệu như vậy sao?”

“Ừ, đây lf của một vị đại sư tặng cho anh, anh đã dùng qua một lần rồi. Vết thương nghiêm trọng thì ngày thứ hai liền đóng vảy khỏi ngay.”

Phùng Quang Hiển vừa nói, vừa bôi thuốc cho Mạch Tiểu Miên.

Thuốc này mang lại cảm giác rất khác so với những loại thuốc bình thường khác, thoa lên vô cùng thoải mái mát rượi, đau đớn dường như đã biến mất.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 252


Chương 252

Thoa xong một chân, Phùng Quang Hiển lại đổi sang mở băng gạc bên chân kia của cô. Xong khi thoa xong toàn bộ, anh đưa lọ thuốc đó cho cô, nói: “Thuốc này em cầm lấy, một ngày bôi một lần là được. Ngày mai bôi thêm lần nữa thì hoàn toàn khỏi rồi”

“Loại thuốc quý như vậy…”

Mạch Tiểu Miên không nỡ cầm lấy.

“Cầm!”

Phùng Quang Hiển cố ý tức giận nói: “Em có còn xem anh là bạn không đấy?”

“Được rồi, tôi cầm, cảm ơn anh nhé.”

Mạch Tiểu Miên cảm động nói.

“Vậy còn được, Tiểu Miên à, em là bạn của anh. Chỉ cần anh có thứ gì thì anh cũng sẵn lòng cho em một cách vô điều kiện.”

Phùng Quang Hiển đứng lên, nói: “Cho dù anh không có, anh cũng sẽ cố gắng đi tìm cho eml”

“Lời này của anh làm tôi muốn khóc thật đấy: Mạch Tiểu Miên nhìn anh nói: “Quang Hiển à, đừng tốt với tôi quá như vậy.”

“Anh chỉ thích đối xử tốt với em thôi! Không mượn em xen vào!”

Phùng Quang Hiển có chút cố chấp nói: “Nhưng mà em cũng không cần phải có gánh nặng gì trong lòng cả. Anh chỉ mong em sống tốt, cũng không cần em phải hồi đáp điều gì. Tóm lại, chỉ cần có thể làm giúp em chút chuyện, anh sẽ vô cùng cao hứng.”

Mạch Tiểu Miên bị những lời này của anh ấy làm cho cảm động đến không biết trời trăng gì nữa.

Cô biết, những lời nói này của Phùng Quang Hiển là chân thành. Từ ngày bọn họ bắt đầu biết nhau, anh lúc này cũng tốt với cô một cách quá đáng, nhưng cho tới bây giờ cũng không yêu cầu cô làm gì cả.

Đời người chỉ cần có một người bạn như vậy là đủ rồi, cần gì phải mong gì hơn cơ chứ?

Mạch Đồng Đồng ở bên cạnh nhìn Phùng Quang Hiển đang băng bó vết thương cho Mạch Tiểu Miên, trong lòng thật sự hy vọng người bị thương đó là mình.

16:19 1w & “all 9318 Lại nghe thấy Phùng Quang Hiển nói những lời đó với Mạch Tiểu Miên, trái tim cô bé đột nhiên rất không thoải mái. Đôi mắt vốn dĩ đang hâm mộ nhìn Mạch Tiểu Miên nay lại bắt đầu xuất hiện vẻ đố ky.

Tuy nhiên, không ai chú ý tới biểu cảm thay đổi đó của cô bé.

Lúc này Diệp Mai cũng đã tới.

‘Vừa vào cửa, liền rất khoa trương kêu to lên: “Ôi chao, đúng là ngôi nhà sang trọng mài Tớ phải ở lại chỗ này, mọi người không được đuổi tớ đi đâu đấy!”

“Con muốn ở bao lâu cũng được, dù sao từ trước đến nay con cũng giống như con gái của ta vậy. Con ở phòng của Tiểu Miên là được rồi.”

Mẹ Mạch nói với Diệp Mai.

Diệp Mai đưa tay ôm cổ mẹ Mạch, sau đó hôn lên mặt bà, nói: “Con cũng biết mẹ Mạch hiểu con nhất. Con đi nước ngoài một năm, mỗi ngày đều nhớ nhiều nhất chính là thức ăn của mẹ là. Ngày nào con cũng ch** n**c miếng vì thèm thuồng cả!”

“Hắc hắc, cân nặng của con đều có một nửa công lao từ thức ăn của ta đấy!”

Mẹ Mạch nhéo một cái vào bắp tay tròn trịa kia của Diệp Mai.

“Mẹ Mạch à.”
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 253


Chương 253

Diệp Mai cố ý trề môi, nũng nịu kêu la: “Người ta chỉ muốn ăn cơm, ăn thức ăn của mẹ làm thôi, không muốn mập chút nào đâu!”

16:19 8® “Không sao cả, lúc trước mẹ có nghiên cứu về công thức nấu ăn dành cho người gầy, con có ăn cũng sẽ không sợ mập đâu.”

Mẹ Mạch sang sảng nói.

“Haha, có thật không ạ? Vậy con cảm ơn trước nhé.”

Diệp Mai vô cùng cao hứng, sau đó liếc nhìn thấy Phùng Quang Hiển, bèn nghi ngờ hỏi: “Anh chàng đẹp trai kia là ai vậy?”

“Thái tử gia của Hồng Tường Vi, Phùng Quang Hiển đấy.”

Mẹ Mạch lại có điểm tiếc hận, nói: “Chỉ tiếc là đã có vị hôn thê rồi, nếu không, mẹ ủng hộ Tiểu Mai con theo đuổi cậu ấy”

“Ồồ8”

Diệp Mai kêu la lên một tiếng, sau đó thả mẹ Mạch ra, đi tới trước mặt Phùng Quang Hiển, đưa bàn tay trắng bóc nhỏ bé của mình ra, nói: “Chào cậu Phùng, tôi là Diệp Mai, bạn thân nhất của Tiểu Miên.”

“Chào eml”

Phùng Quang Hiển rất lịch sự cầm tay cô ấy, sau đó buông ra, trên mặt đầy vẻ tự đắc nói: “Em sai rồi, bạn thân nhất của Tiểu Miên không phải là em đâu.”

“Vậy là ai?”

“Là tôi, cô Diệp Mai à, đành phải để em ủy khuất xếp vị thứ 2 thôi”

“Ha ha, không sao cả, từ trước đến nay em đều không chen lấn với trai đẹp. Nếu như anh còn có người anh em nào chưa lập gia đình thì giới thiệu cho em, em cho dù xếp hàng thứ ba thứ tư cũng không sao cả.”

Diệp Mai cười to nói.

“Có ý tứ, nếu như không phải tôi đã đính hôn rồi, vậy thì có khi tôi sẽ tự giới thiệu bản thân cho em đấy chứ.”

Phùng Quang Hiển cười quyến rũ, khiến Diệp Mai không ngừng kêu lên “Yêu nghiệt”.

Hai người vừa gặp mà tựa như đã quen từ lâu, rất nhanh đã nói nói cười cười một tràng dài.

Mạch Đồng Đồng nhìn thấy Phùng Quang Hiển vui vẻ thoải mái nói chuyện với Diệp Mai, tay cô bé nắm chặt thành quyền. Rất muốn một quyền đánh vào mặt Diệp Mai, để cô ấy cách xa Phùng Quang Hiển ra.

Dĩ nhiên, cô bé vẫn cố gắng khắc chế mình lại, trở về phòng đóng cửa lại. Vẽ ra trên giấy một cô gái mập mạp, sau đó dùng đầu nhọn của bút vừa đâm vào, vừa chửi: “Đồ heo mập chết bầm, đồ heo bầm chết bầm, tránh xa ra một chút…”

Người ở bên ngoài, không ai biết đôi mắt ở trong phòng kia của Mạch Đồng Đồng, đã bị ngọn lửa đố ky cháy rực đến nỗi gần như muốn giết người.

“Đồng Đồng, con ở trong phòng làm gì vậy? Còn không mau ra pha trà cho chị Tiểu Mai cùng anh Quang Hiển uống thử?

Mẹ Mạch gõ cửa gọi.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 254


Chương 254

Mạch Đồng Đồng vội vàng vò tờ giấy trên bàn thành một cục, ném vào trong thùng rác, sau đó thu hồi biểu cảm oán hận trên mặt lại, nhìn về phía gương cười thật tươi rồi đi ra ngoài, nhẹ nhàng nói: “Vâng ạ, để con ra ngay!”

“Thật ngoan mà.”

Mẹ Mạch vỗ lên bả vai cô bé, nói: “Con đến Nhã Phong học pha trà, ít nhiều gì cũng hiểu một chút, mau biểu diễn cho anh Quang Hiển của con xem đi.”

“Dạ vâng.”

Mạch Đồng Đồng gật đầu, sau đó đi lấy trà cụ. Cô bé học.

theo dáng vẻ của sư phụ dạy kỹ thuật pha trà, ngồi một cách ưu nhã. Dựa vào sự quan sát của cô bé đối với sư phụ, cô bé đã bắt đầu học được một vài kỹ năng sơ khai rồi.

Thật ra thì sự phụ còn chưa thật sự bắt đầu dạy cô bé kỹ thuật pha trà, mà chỉ để cho cô bé biết về văn hóa trà của Trung Quốc.

Mặc dù những dòng chữ kiến thức khô khan kia làm cho cô bé có chút cảm giác không kiên nhẫn, nhưng cô bé vẫn rất nghiêm túc ghi nhớ, làm cho sư phụ lưu lại ấn tượng cô nàng rất hiếu học.

“Ôi chao, nhìn Đồng Đồng nhỏ bé nhà chúng ta kìa, còn biết học pha trà nữa sao. Đúng là đã lâu không gặp, làm anh phải rửa mắt nhìn mà.”

Phùng Quang Hiển phát hiện thủ pháp pha trà của Đồng Đồng không giống với trước kia, bèn kêu lên.

“Quang Hiển à, con không được coi thường Đồng Đồng nhà chúng ta đâu đấy. Bây giờ con bé là đệ tử của sư phụ dạy kỹ thuật pha trà ở Nhã Phong rồi. Không lâu nữa, rất có thể trở thành cao thủ của nghệ thuật pha trà đấy.”

Mẹ Mạch cao hứng khoe khoang nói.

“Thật sao?”

Phùng Quang Hiển giả bộ bày ra dáng vẻ buồn bã, nói: “Ôi chao, vậy sau này muốn Đồng Đồng pha cho anh một ly trà, lại trở thành một chuyện rất xa xỉ rồi. Thật là khổ não mà”

“Anh Quang Hiển à, chỉ cần anh thích, em lúc nào cũng có thể pha trà cho anh uống”

Mạch Đồng Đồng lấy dũng khí, đôi mắt sáng rực nhìn Phùng Quang Hiển nói.

“Ôi, anh biết mà, Tiểu Đồng Đồng tốt với anh nhất.”

Phùng Quang Hiển cười, đưa tay sờ đầu cô bé, nói: “Anh cũng thích Tiểu Đồng Đồng nhất!”

Người nói vô tình, người nghe có ý.

Mạch Đồng Đồng nghe thấy những lời anh nói, trong lòng cực kỳ ngọt ngào, đỏ mặt nói: “Em cũng thích anh Quang Hiển nhất!”

“Hắc hắc, Tiểu Miên à, em có nghe thấy không? Đồng Đồng nhà em thích anh nhất. Hừ, em không thương anh thì vẫn có người yêu anh nhé.”

Phùng Quang Hiển nghiêng đầu nói với Mạch Tiểu Miên.

Mạch Tiểu Miên liếc mắt nhìn anh, trong lòng có chút mơ hồ bất an.

Còn về phần bất an này từ đâu ra, cô cũng không rõ.

Cô định lúc nào đó sẽ tìm Phùng Quang Hiển để nói một chút, để anh không nên quá thân thiết với Đồng Đồng, tránh cho Đồng Đồng nảy sinh tình cảm với anh càng lúc càng sâu.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 255


Chương 255

Từ trước đến nay thần kinh của Phùng Quang Hiển tương đối thô, hơn nữa cũng dưỡng thành thói quen treo hoa ghẹo.

nguyệt. Những cô gái dùng ánh mắt ái mộ như Đồng Đồng nhìn mình là rất nhiều.

Vì vậy, anh cũng không để trong lòng.

Lúc này, điện thoại di động của Phùng Quang Hiển chợt reo lên, anh bắt máy, vội vàng đứng dậy nói với Mạch Tiểu Miên: “Tiểu Miên à, xin lỗi em, anh có việc gấp phải mất đi rồi”

Nhìn thấy vẻ mặt nghiêm trọng của anh, Mạch Tiểu Miên bèn quan tâm hỏi: “Xảy ra chuyện gì sao?”

“Bệnh tim của ông nội anh đột nhiên tái phát, phải nhập viện.”

Nói xong, anh vội vàng tạm biệt rồi rời đi.

Mạch Đồng Đồng nhìn ly trà trên bàn mà anh còn chưa kịp.

uống, trong lòng chợt thấy khổ sở, bèn cầm ly trà lên tự mình uống.

“Đồng Đồng à, trà của chị đâu rồi?”

Diệp Mai nhìn thấy Đồng Đồng không pha trà cho mình, bèn hỏi.

Mạch Đồng Đồng nhìn cô ấy, rất muốn nói: ‘Muốn uống thì tự mình pha đi.”

Nhưng những lời nói ra cuối cùng lại khôn khéo biến thành: “Được ạ, để em pha cho chị uống, chị Diệp Mai đợi một lát nhét”

“Rất mong đợi.”

Diệp Mai cũng không nhận ra được địch ý của Đồng Đồng đối với mình.

Điện thoại di động của Mạch Tiểu Miên chợt vang lên, là Kiều Minh Húc gọi tới.

“Mọi người đã dọn nhà xong chưa?”

Kiều Minh Húc hỏi.

“Ừ, đã dọn xong rồi.”

“Tôi đã đặt chỗ ở Khải Đế, mọi người đến đó trực tiếp vào ăn cơm là được.”

“Hả? Anh đã đặt chỗ ở Khải Đế rồi sao? Chỗ đó giá cả rất đắt đỏ đấy”

Mạch Tiểu Miên kinh ngạc nói: “Chỉ có hai người là tôi cùng Diệp Mai thôi, tùy tiện tìm một địa điểm ăn cơm là được rồi”

“Cha mẹ cùng Đồng Đồng mọi người không cùng đi ăn cơm sao? Nhưng tôi đã đặt phòng lớn rồi.”

“Mẹ tôi còn chuẩn bị làm cơm ở nhà rồi đây.”

“Không cần làm đâu, tất cả đến Khải Đế ăn đi, đừng tiết kiệm cho tôi làm gì! Tôi còn bận công việc, không thể nói nhiều với em được nữa. Em qua bên kia cứ báo tên tôi, nhân viên phục vụ sẽ dẫn em đến phòng bao nhé.”

“Được rồi.”

Mạch Tiểu Miên cúp điện thoại của Kiều Minh Húc, sau đó nói với Diệp Mai: “Kiều Minh Húc đã đặt chỗ ở Khải Đế, muốn mọi người cùng qua đó ăn cơm.”

“Ôi ôi, khách sạn Khải Đế đó sao? Đến nơi đó ít nhất cũng tốn hơn 10.000 tệ đấy, có phải xa xỉ quá rồi không?”

Diệp Mai kêu lên.

“Người có tiền mà, tự do phóng khoáng.”
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 256


Chương 256

Mạch Tiểu Miên vô cùng bất đắc dĩ nói: “Ai bảo chồng tớ là người giàu nhất cơ chứ?”

“Nhìn dáng vẻ này của cậu dường như rất hy vọng chồng cậu là người nghèo kiết xác nhỉ. Tớ nói này Mạch Tiểu Miên, chồng cậu mời tớ đến Khải Đế ăn cơm đấy, cậu đừng hẹp.

hòi mang tớ tới quán Đại Bài kia đó nha.”

Diệp Mai liếc mắt nhìn cô.

“Thật không hổ là bạn thân nhất của tớ, đều bị cậu nhìn rõ mồn một ra rồi.”

“Sai rồi! Bạn thân nhất của cậu không phải là tớ, mà là Phùng Quang Hiển kia kìa!”

Diệp Mai võ vai cô, nói: “Tớ còn nhìn ra, người anh em đó thích cậu! Mạch Tiểu Miên à, gần đây cậu chắc là có số đào hoa siêu cấp rồi. Bây giờ cũng đã là người phụ nữ đã lập gia đình rồi, mong cậu đem hết những hoa đào kim cương kia nhường qua cho tớ đi.”

IGUU Mạch Tiểu Miên liếc mắt nhìn cô nàng, nói: “Số đào hoa của tớ thì chính là của tớ nhé.”

“Hẹp h “Tớ hẹp hòi thế đấy!”

“Hừ, tớ sẽ để cho cậu hẹp hòi như vậy. Đợi đến lát nữa, tớ sẽ gọi món đắt nhất ở đó, để chồng cậu chảy máu thật nhiều cho xeml”

Diệp Mai thở phì phò nói.

“Cậu đúng là ác!”

“Tớ ác ngay cho xeml”

Hai người câu có câu không đấu khẩu với nhau, dáng vẻ vô cùng tốt đẹp giống như trước kia, sau đó lại nhìn nhau cười †o, cực kỳ vui vẻ.

Khách sạn Khải Đế, nguy nga lộng lẫy, vô cùng xa hoa.

Đây là lần đầu tiên cha mẹ Mạch cùng Đồng Đồng bước vào một nơi sang trọng như vậy, cũng có vài phần lo lắng.

Khi Mạch Tiểu Miên nói tên của Kiều Minh Húc ra cho nhân viên phục vụ, thì bọn họ lập tức nhiệt tình tiếp đón, đưa mấy người các cô tới phòng bao tốt nhất Khải Đế – phòng Đế Vương.

Giống như tên gọi, bên trong được bố trí trưng bày hệt như một cung đình xa hoa vậy.

Mọi người vừa mới ngồi xuống, Kiều Minh Húc đã gọi điện thoại tới, nói: “Mạch Tiểu Miên, bọn em muốn ăn gì, uống gì cứ tùy ý, đừng ủy khuất cha mẹ cùng Diệp Mai.”

“Được”

“Vậy chúc mọi người vui vẻ, tôi bận việc tiếp đây.”

Kiều Minh Húc cúp điện thoại.

Trong lòng Mạch Tiểu Miên lại hơi cảm động.

Lúc anh bận rộn vẫn còn nhớ tới chuyện ăn cơm của bọn họ, thật đúng là một người đàn ông biết quan tâm và có trách nhiệm.

“Tiểu Miên, những món kia rất đắt đúng không? Sao trong thực đơn không ghi giá vậy?”

Mẹ Mạch nhìn qua menu, có hơi lo lắng hỏi Mạch Tiểu Miên.

“Mẹ Mạch à, dù có đắt đi nữa thì cũng là con rể của mẹ mời, sợ gì chứ?”

Diệp Mai lên tiếng nói: “Mẹ cũng đừng quên, anh ấy là người giàu nhất có tài sản ròng mấy chục tỉ đấy!”

“Dù là nói như vậy, nhưng cũng không cần xa xỉ đến thế”
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 257


Chương 257

Mẹ Mạch chỉ vào hình một bát canh hầm có trong thực đơn, sau đó quay đầu hỏi nữ nhân viên phục vụ xinh đẹp lại có khí chất như một ngôi sao kia, nói: “Tô canh hầm này giá bao nhiêu tiền vậy?”

Nhân viên phục vụ nhìn lướt qua, sau đó đáp: “Chắc là hơn 300 tệ một tô.”

“Hơn ba trăm sao?”

Mẹ Mạch hít một hơi khí lạnh, nói: “Mẹ tự mình làm nhiều lắm cũng chỉ hơn 20 tệ thôi, thật đúng là lừa người mà.”

“Thức ăn ở đây đều do đầu bếp cao cấp của chúng tôi làm.

Nước canh hầm này là được dùng bào ngư thượng đẳng, được bào chế từ bài thuốc bí truyền độc nhất. Mùi vị đặc biệt tươi ngon ạ.”

Nhân viên phục vụ giải thích nói.

“Còn đĩa rau xanh này thì sao?”

“Khoảng hơn 100 tệ một đĩa.”

“Cải xanh thôi mà đắt như vậy à? Dùng bữa ở đây nhất định là nuốt tiền mà?”

“Dì à, người ta cực khổ kiếm tiền, cũng chỉ vì mục đích ăn uống thôi.”

Nhân viên phục vụ mỉm cười đáp.

“Đúng đúng đúng, mẹ Mạch à, mẹ cũng đừng đau lòng nữa. Nuốt tiền thì nuốt tiền thôi, dù sao cũng không phải là tiền của mẹ à. Con rể kia của ẹm, tùy tiện một ngày một mối làm ăn thôi đã lời hơn trăm triệu rồi. Mẹ còn giúp anh ấy tiết kiệm làm gì chứ? Bào ngư vi cá gì đó cứ hết thảy gọi một lượt lên, để cho chúng ta hôm nay ngồi không mà hưởng thôi nào.”

Diệp Mai nói lớn, sau đó lại xoay mặt hỏi Mạch Tiểu Miên: “Chúng ta ăn như vậy chồng cậu sẽ không đau tim đấy chứ!”

“Đau tim cũng không còn cách nào khác cả, ai bảo tớ kết bạn với một người ăn hàng như vậy?”

Mạch Tiểu Miên để mọi người gọi thức ăn.

Mặc dù nói thì nói như vậy, nhưng cha mẹ Mạch vẫn chọn món đơn giản nhất. Diệp Mai cũng không gọi bào ngư nhân sâm vi cá gì đó, Đồng Đồng cũng chỉ gọi một món đơn giản thôi.

Mạch Tiểu Miên biết bọn họ đều muốn tốt cho mình, không muốn để Kiều Minh Húc lưu lại ấn tượng xấu cho cô.

Vì vậy, cô bèn gọi thêm một tổ yến bào ngư vi cá.

“Tiểu Miên à, con gọi thức ăn đắt như vậy, con rể Kiều sẽ không cảm thấy chúng ta rất tham ăn đấy chứ?”

“Mẹ Mạch không khỏi lo lắng hỏi “Mẹ à, yên tâm đi, anh ấy vừa mới nói rồi, chúng ta cứ tùy ý chọn món. Muốn ăn gì thì cứ gọi. Mẹ không ăn, anh ấy có khi còn mất hứng đấy chứ.”

Mạch Tiểu Miên an ủi nói.

“Nói cũng phải, đàn ông có năng lực làm ra tiền sẽ không quan tâm vợ sẽ xài bao nhiêu tiền. Chỉ có đàn ông vô dụng không làm ra tiền mới đau tim thôi.”

Diệp Mai đưa tay vỗ bả vai Mạch Tiểu Miên, nói: “Người chị em à, tớ thật sự phát hiện cậu đã gả đúng người rồi. Trước kia, Kiều Minh Húc là nam thần của tớ, mỗi ngày tớ nhắc tới anh ấy, vẻ mặt của cậu còn đầy khinh thường. Bây giờ lại đem nam thần của tớ biến thành người chồng tốt, phúc khí này của cậu đúng là như Đông Hải, liên tục không dứt nha!”
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 258


Chương 258

“Đó là vì Tiểu Miên nhà ta hiền lành nên mới có dáng vẻ hạnh phúc được như vậy.”

Mẹ Mạch mặt đầy kiêu ngạo, nói: “Tiểu Miên nhà chúng ta đợi lâu như vậy mới lập gia đình, hóa ra, chính là vì gặp.

được con rể Kiều, cho nó một chốn về tốt nhất.”

“Mẹ Mạch à, con cũng đợi rất lâu rồi đấy.”

Diệp Mai mặt đầy đau khổ, nói: “Con muốn gặp người ta, mà người ta ở đâu rồi? Có thể đẹp trai thân thiện giống như Kiều Minh Húc không? Thật mong đợi mài”

“Tiểu Mai à, con đừng nôn nóng, hoa tốt tự nhiên quả sẽ tốt thôi. Con hơi mập một chút, nhưng dáng dấp châu tròn ngọc sáng, vô cùng đáng yêu, nhất định sẽ gặp được một người đàn ông tốt.”

Mẹ Mạch an ủi nói.

“Vậy con sẽ tiếp tục chờ.”

Diệp Mai le lưỡi một cái.

Điện thoại di động của Mạch Tiểu Miên lại vang lên, là lãnh đạo trong đơn vị gọi điện tới.

Điện thoại của đơn vị gọi tới, thường là vì có phát sinh án mạng. Cô không muốn tiếp điện thoại ở chỗ này, tránh khỏi ảnh hưởng khẩu vị của mọi người.

“Con đi ra ngoài nhận một cuộc điện thoại.”

Cô đẩy xe lăn ra khỏi Đế Vương, đến cuối hành lang nghe điện thoại.

“Pháp y Mạch, ngày mai là ngày cuối cùng kỳ nghỉ kết hôn của cô.”

Lãnh đạo có chút ngượng ngùng nhắc nhở.

“Vâng, ngày mốt tôi sẽ đi làm đúng thời hạn, lãnh đạo cứ yên tâm.”

“Ôi, pháp y Mạch à, chúng tôi biết cô vừa mới kết hôn, cũng không muốn thúc giục cô trở về đơn vị đâu, nhưng không còn cách nào khác cả. Pháp y Lâm hôm nay phải trở về đơn vị cũ, Trương Hòa lại không làm nên trò trống gì cả.

Người của đội hình cũng nhớ nhung cô lắm.”

“Vâng, tôi biết rồi, tôi cũng muốn đi làm lại.”

“Pháp y Mạch đúng là tốt quá, chúng tôi đang lo lắng cô sau khi lập gia đình sẽ từ chức không đi làm nữa, ở nhà làm thiếu phu nhân nhà giàu đấy chứ”

Lãnh đạo vô cùng vui vẻ nói.

“Ối, sao có thể như vậy được? Tôi phải có công việc của chính mình chứ, lãnh đạo à, ông cứ yên tâm đi, ngày mốt, tôi nhất định sẽ trở về đơn vị báo danh đúng thời hạn.”

Mạch Tiểu Miên cười nói.

“Vậy thì tốt, không quấy rầy cô nữa, giúp tôi hỏi thăm sức khỏe tổng giám đốc Kiều nhé.”

“Cảm ơn.”

Sau khi cúp điện thoại của lãnh đạo, Mạch Tiểu Miên cảm giác bụng có hơi không thoải mái, nhìn thấy bên cạnh có phòng vệ sinh, bèn đẩy xe lăn đi vào.

Ai ngờ, ở khúc cua hành lang, xe lăn lại đụng phải một người.

Chiếc túi trên tay người nọ bị rơi xuống đất, mấy hạt ngọc trai được khảm nạm trên túi rớt dính nước, có hơi vung vãi khắp nơi.

“ôi”

Chủ nhân của chiếc túi kia giống như bị người ta dùng dao.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 259


Chương 259

đâm phải vậy, vội vàng hét lên một tiếng, sau đó khom người nhặt chiếc túi kia lên, đau lòng kêu la: “Túi xách của tôi!”

Cô ta cầm chiếc túi, tức giận trợn mắt nhìn Mạch Tiểu Miên đang ngồi trên xe lăn, nói: “Đồ tàn phế kia, mau đền chiếc túi LV phiên bản giới hạn kia cho tôi!”

“Bao nhiêu tiền?”

Đúng là cô vô tình va chạm phải người ta, Mạch Tiểu Miên cũng đuối lý, vội vàng hỏi.

Người phụ nữ trang điểm đậm kia quan sát Mạch Tiểu Miên từ trên xuống dưới một chút, sau đó mặt đầy khinh miệt cùng giễu cợt nói: “Dáng vẻ nghèo hèn này của cô cho.

dù có bán thân thể đi cũng không bồi thường nổi đâu.”

Mạch Tiểu Miên vừa rồi đi từ trong nhà ra, cũng không phải mang những bộ quần áo hàng hiệu mà Kiều Minh Húc mua: cho. Vì cô theo thói quen mặc quần áo giá rẻ thường ngày trước đây.

Cũng không phải cô cố ý khiêm tốn muốn mặc như vậy, mà là theo thói quen thường ngày của cô, cũng không nghĩ tới việc phải giữ hình tượng hay gì cả.

Mà người phụ nữ này chính là nhìn thấy cô mặc quần áo bình thường, toàn thân không có một món đồ trang sức cao cấp nào, cũng không trang điểm, nên theo trực giác cho rằng cô là một người nghèo. Vì vậy vẻ mặt cùng giọng điệu vô cùng khinh miệt.

“Bao nhiêu tiền?”

Mặc dù Mạch Tiểu Miên cũng không phải là một người có lòng hư vinh mạnh, nhưng vẫn bị dáng vẻ cùng ánh mắt đó k*ch th*ch, rất nghiêm túc hỏi.

“Ba năm mươi nghìn tệ, bán thân bán nhà gì cũng phải bồi thường cho tôi. Nếu không, tôi sẽ kiện cô đến cùng!”

Cô gái kia hung tợn nói.

“Ha ha.”

Một giọng nói trong trẻo lạnh lùng mang theo vẻ giều cợt truyền đến từ trong phòng vệ sinh.

Một người mặc váy lụa đen dài, vẻ mặt đầy kiêu ngạo, Lãnh Kiều Thi đạp giày cao gót đi từ bên trong ra, vẻ mặt cười đầy khinh miệt.

Cô gái kia nhìn thấy Lãnh Kiều Thị, thái độ lập tức trở nên khiêm nhường hẳn, rất chủ động chào hỏi: “Cô Lãnh, cô vẫn khỏe chứ, không ngờ cô cũng ở đây.”

“Là người thì đương nhiên sẽ có ba việc gấp thôi, tôi xuất hiện ở phòng vệ sinh có gì khác thường cơ chứ?”

Lãnh Kiều Thi lạnh giọng liếc mắt nhìn cô ta, nói: “Xảy ra chuyện gì mà ồn ào quá vậy?”

“Ôi chao, cô đừng nói nữa, người phụ nữ này đụng tôi ngã, tôi muốn cô ta bồi thường. Tuy nhiên, trông cô ta lại nghèo.

kiết xác như vậy, chắc chắn không thể bồi thường được chiếc túi LV phiên bản giới hạn này của tôi rồi! Thật đúng là quá xui xẻo mài! Xui quái”

“Ha ha”

Tiếng cười trong trẻo lạnh lùng của Lãnh Kiều Thi lại vang lên, cô ta nhìn Mạch Tiểu Miên, nói: “Cô biết cô ấy là ai sao?”

“Tôi làm sao có thể quen biết loại phụ nữ nghèo hèn dưới đáy xã hội này chứ?”

Cô gái kia mặt đầy khinh miệt nói.
 
Back
Top Bottom