Tối nay, được đi làm hóa ra lại là một sự nhẹ nhõm.
Những faerie sinh sống ở thế giới phàm trần có những nhu cầu khác hẳn so với các faerie ở Elfhame.
Họ là những tiên sống đơn độc, tồn tại nơi rìa cõi vùng đất và chẳng mấy bận tâm đến yến tiệc hay những âm mưu chốn triều đình.
Thì ra, họ cũng có rất nhiều công việc lặt vặt kỳ quặc dành cho một người như tôi, một phàm nhân hiểu rõ tập tục của họ và thỉnh thoảng không ngại phải lao vào đánh đấm.
Tôi gặp Bryern một tuần sau khi rời khỏi Elfhame.
Ông ta xuất hiện bên ngoài khu căn hộ, đó là một faerie lông đen với đầu và móng guốc dê, tay cầm chiếc mũ quả dưa và nói rằng mình là bạn cũ của Roach.
"Tôi nghe nói cô đang ở trong một hoàn cảnh khá đặc biệt," ông ta nói, nhìn tôi bằng đôi mắt dê màu vàng kỳ lạ, con ngươi đen kéo thành một hình chữ nhật nằm ngang.
"Được cho là đã chết, phải không?
Không có số an sinh xã hội, cũng chẳng được học hành tử tế ở thế giới phàm trần."
"Và đang tìm việc," tôi đáp, đoán ra ngay ý định của ông ta.
"Việc làm chui."
"Cô không thể tìm được công việc nào 'chui' hơn khi làm cho tôi đâu," ông ta trấn an, đặt một bàn tay có đầy móng vuốt lên ngực.
"Cho phép tôi tự giới thiệu, Bryern.
Một phooka*, nếu cô vẫn chưa đoán ra."
*phooka: một sinh vật của văn hóa dân gian Celtic.
Được coi là sinh vật mang lại cả vận may và vận rủi.
Những sinh vật này được cho là những kẻ có thể thay đổi hình dạng.
Ông ta không đòi hỏi một lời thề trung thành hay bất kỳ lời hứa hẹn cam kết nào.
Tôi có thể làm bao nhiêu tùy thích và tiền công thì sẽ trả tương xứng với mức độ liều lĩnh của tôi.
Đêm nay, tôi hẹn gặp ông ta bên bờ nước.
Tôi lướt đi trên chiếc xe đạp cũ mua lại, bánh xe phía sau xẹp hơi khá nhanh nhưng đổi lại tôi mua được nó với cái giá rất rẻ, ngoài điều đó ra, nó vẫn hoạt động ổn để có thể làm phương tiện giúp tôi di chuyển đi lại.
Bryern vẫn ăn diện cầu kỳ như thường lệ: chiếc mũ của ông ta có một dải băng được trang trí bằng vài chiếc lông vịt mang màu sắc sặc sỡ, đi cùng là một chiếc áo khoác được làm từ vải tuýt.
Khi tôi tiến lại gần, ông ta rút ra chiếc đồng hồ từ túi áo và nheo mắt nhìn chằm chằm vào nó với một vẻ cau có đầy khoa trương.
"Ồ, tôi đến muộn à?" tôi hỏi.
"Xin lỗi.
Tôi vẫn chưa bỏ được thói quen xem giờ bằng độ nghiêng của ánh trăng."
Ông ta ném cho tôi một ánh nhìn đầy khó chịu.
"Không cần phải làm bộ làm tịch ra vẻ ta đây chỉ vì cô từng sống ở Triều Đình Tối Cao đâu.
Giờ cô chẳng còn là ai đặc biệt nữa rồi."
Tôi là Nữ Hoàng Tối Cao của Elfhame.
Ý nghĩ ấy chợt xuất hiện trong đầu tôi và tôi phải cắn chặt vào trong má để ngăn mình buột miệng nói ra những lời ngớ ngẩn đó.
Dù sao thì ông ta nói cũng đúng: giờ đây, tôi chẳng còn là ai đặc biệt nữa.
"Công việc hôm nay là gì?" thay vào đó tôi hỏi, cố giữ giọng thản nhiên nhất có thể.
"Một trong số những kẻ sinh sống ở Old Port đã ăn thịt người dân địa phương.
Tôi có một thỏa thuận cho ai đó sẵn sàng buộc ả phải hứa sẽ chấm dứt việc đó."
Tôi không tin, rằng ông ta lại thực sự quan tâm đến chuyện gì xảy ra với con người đến mức phải trả tiền cho tôi xử lý như vậy.
"Người phàm địa phương à?"
Ông ta vội lắc đầu.
"Không.
Không, không.
Người của chúng ta."
Rồi dường như ông ta chợt nhớ ra mình đang nói chuyện với ai và trông có phần hơi lúng túng.
Tôi sẽ cố không xem sự lỡ lời ấy như là một lời khen.
Giết và ăn thịt người faerie sao?
Chỉ nghe thôi cũng biết chẳng phải công việc dễ dàng gì.
"Ai là người thuê?"
Ông ta bật ra một tiếng cười khẽ đầy căng thẳng.
"Có ai lại muốn tên mình bị gắn với mấy chuyện này đâu chứ.
Nhưng họ sẵn sàng trả công cho cô nếu cô làm được."
Một trong số những lý do Bryern thích thuê tôi là bởi vì tôi có thể tiếp cận người faerie một cách dễ dàng.
Họ không ngờ rằng một con người lại là kẻ móc túi hay đâm dao vào sườn họ, cũng chẳng nghĩ rằng trên đời này lại có một người phàm không bị ảnh hưởng bởi mê hoặc, hiểu rõ phong tục hay nhìn thấu những giao kèo tệ hại của họ.
Và một lý do khác nữa là tôi cũng cần tiền đến mức sẵn sàng nhận lấy những công việc như thế này, những việc mà ngay từ đầu tôi đã biết chắc là sẽ khó nuốt vô cùng.
"Địa chỉ?" tôi hỏi và ông ta lén nhét vào tay tôi một mảnh giấy gấp lại.
Tôi mở ra, liếc nhìn xuống.
"Tốt nhất là nên trả công thật hậu hĩnh đấy."
"Năm trăm đô la Mỹ," ông ta nói, như thể đó là một khoản tiền kếch xù lắm vậy.
Tiền thuê nhà của chúng tôi đã là một nghìn hai trăm mỗi tháng, chưa kể đến tiền thực phẩm và tiền điện nước.
Heather đã đi rồi nên phần của tôi khoảng tám trăm.
Tôi còn muốn thay một chiếc lốp mới cho xe đạp nữa.
Năm trăm thì chẳng thấm vào đâu, nhất là với kiểu việc như thế này.
"Một nghìn năm trăm," tôi nhướng mày trả giá.
"Tiền mặt, kiểm chứng bằng sắt.
Trả trước một nửa và nếu tôi không quay trở lại, ông sẽ đưa nốt số còn lại cho Vivienne như tiền phúng điếu gửi đến gia đình đang chịu tang của tôi."
Bryern mím chặt môi, nhưng tôi biết là ông ta có tiền.
Ông ta chỉ không muốn trả cho tôi đủ nhiều để tôi có thể bắt đầu kén chọn công việc.
"Một nghìn," ông ta thỏa hiệp, thò tay vào túi trong của chiếc áo khoác vải tuýt và rút ra một xấp tiền được kẹp bằng chiếc kẹp bạc.
"Và này, tôi đang có sẵn một nửa ở ngay đây.
Cô có thể lấy."
"Được thôi," tôi đồng ý.
Dù sao đó cũng là một khoản thù lao khá ổn cho thứ mà nếu may mắn, tôi có thể chỉ mất đúng một đêm để hoàn thành.
Ông ta hừ nhẹ rồi đưa tiền cho tôi.
"Khi nào xong việc thì báo cho tôi."
Trên chùm chìa khóa của tôi có một miếng sắt nhỏ.
Tôi cố ý đưa nó lướt dọc theo mép xấp tiền để kiểm tra xem có phải tiền thật không, thỉnh thoảng nhắc cho Bryern nhớ rằng tôi luôn cẩn thận chẳng bao giờ là thừa.
"Thêm năm mươi đô cho chi phí nữa," tôi buột miệng nói bừa.
Ông ta nhíu mày.
Một lúc sau, ông ta thò tay vào một ngăn khác của chiếc áo và đưa thêm tiền mặt cho tôi.
"Cứ lo cho xong việc này đi," ông ta nói.
Việc ông ta không hề cò kè mặc cả dù chỉ một lời là một dấu hiệu xấu.
Lẽ ra tôi nên hỏi thêm vài câu nữa trước khi đồng ý nhận công việc này và chắc chắn cũng nên thương lượng mạnh tay hơn.
Nhưng giờ thì đã quá muộn rồi.
Tôi leo trở lại chiếc xe đạp của mình và vẫy tay chào tạm biệt Bryern trước khi hướng về phía trung tâm thành phố.
Ngày xưa, đã có lúc tôi từng tưởng tượng mình là một hiệp sĩ cưỡi trên chiến mã, say sưa trong những cuộc tranh tài của kỹ năng và danh dự.
Nhưng tiếc là tài năng của tôi rốt cuộc lại rẽ sang một hướng hoàn toàn khác.
Tôi đoán mình cũng là một kẻ khá có nghề trong việc giết faerie, nhưng thứ tôi thật sự xuất sắc lại là chui sâu vào dưới lớp da của họ, chọc ngoáy vào chỗ đau khiến họ phát điên.
Hy vọng điều đó sẽ có ích và giúp tôi thuyết phục được một faerie ăn thịt người phải làm theo ý mình.
Trước khi đi đối mặt với ả, tôi quyết định sẽ hỏi thăm xung quanh trước.
Đầu tiên, tôi gặp một gia tinh tên là Magpie, sống trên một cái cây trong công viên Deering Oaks.
Hắn nói mình đã nghe được rằng bà ta là một yêu tinh redcap, điều này chẳng phải là tin tốt lành gì nhưng ít ra, vì tôi đã lớn lên dưới cùng mái nhà với một kẻ như vậy nên tôi hiểu khá rõ bản tính của họ.
Redcap khao khát bạo lực, máu me và giết chóc, thực tế là nếu quá lâu không có những thứ đó, họ sẽ bắt đầu trở nên bứt rứt, khó chịu.
Và nếu là kiểu truyền thống, họ còn có một chiếc mũ mà họ dùng để nhúng vào máu của những kẻ thù đã bị mình đánh bại, được cho là để hấp thụ một phần sinh lực bị cướp đoạt từ người đã chết.
Tôi hỏi tên bà ta nhưng Magpie không biết.
Hắn chỉ tôi đến gặp Ladhar, một clurichaun* lảng vảng phía sau các quán bar, lén hút hớp bọt trên miệng cốc bia khi không ai để ý và lừa bịp người phàm trong những trò đen đỏ.
*clurichaun: một loại yêu tinh trong thần thoại Ireland, thường được miêu tả là những sinh vật say xỉn, hung dữ và gieo rắc vận xui.
"Cô không biết à?"
Ladhar nói, hạ thấp giọng.
"Grima Mog."
Suýt chút nữa thì tôi đã buộc cho hắn tội nói dối, mặc dù biết rõ là không phải vậy.
Rồi trong đầu tôi, một ý nghĩ mãnh liệt về việc truy lùng Bryern và bắt ông ta phải nuốt nghẹn lấy từng đồng mà ông ta đã đưa cho tôi thoáng hiện lên.
"Bà ta đang làm cái quái gì ở đây vậy chứ?"
Grima Mog là vị tướng đáng sợ của vương triều Teeth ở phương Bắc, cũng chính là triều đình mà Roach và Bomb đã từng trốn thoát khỏi.
Hồi còn nhỏ, Madoc thường đọc cho tôi nghe những hồi ký về chiến lược chiến đấu của bà ta trước khi đi ngủ.
Chỉ mới nghĩ đến việc phải đối mặt với bà ta thôi, tôi đã toát mồ hôi lạnh.
Tôi không thể đánh bại bà ta, và tôi cũng không nghĩ mình có nhiều cơ hội để đánh lừa được ả.
"Nghe nói bị đá đít rồi," Ladhar nói.
"Có khi là do bà ta đã lỡ ăn thịt ai đó mà phu nhân Nore yêu quý."
Tôi tự nhắc bản thân rằng mình đâu nhất thiết phải nhận công việc này.
Tôi không còn là một phần trong Hội Đồng Bóng Đêm của Dain, cũng chẳng còn phải tìm cách thao túng mọi thứ để cai trị từ phía sau ngai vàng Đức Vua Tối Cao Cardan nữa.
Tôi không cần phải liều lĩnh mạo hiểm đến mức như vậy.
Nhưng tôi tò mò.
Kết hợp điều đó cùng với lòng tự ái đã bị tổn thương chất chồng, kết quả là đến lúc rạng sáng, bạn sẽ thấy mình đang đứng trước cửa bậc thềm kho hàng của Grima Mog.
Tôi đủ khôn ngoan để biết rằng mình không nên đến đây tay không.
Tôi mang theo ít thịt sống mua từ cửa hàng bán thịt, được ướp lạnh trong một chiếc thùng xốp, vài cái bánh mì kẹp mật ong được bọc trong giấy bạc khá cẩu thả và một chai bia chua loại khá.
Bên trong, tôi đi dọc theo một hành lang cho đến khi dừng chân trước cánh cửa trông giống như của một căn hộ và gõ ba lần, hy vọng rằng nếu không có gì đặc biệt, thì ít nhất mùi thức ăn cũng có thể át đi mùi sợ hãi của tôi.
Cánh cửa mở và một người phụ nữ mặc áo choàng ở nhà thò đầu ra nhìn.
Bà ta khom lưng, chống tay vào một cây gậy gỗ đen bóng.
"Có việc gì thế, cô bé?"
Nhìn xuyên qua lớp cải trang huyễn hoặc, tôi nhận ra làn da ánh xanh và hàm răng quá khổ của bà, giống hệt như cha nuôi của tôi: Madoc.
Người đã giết cha mẹ tôi, người đã từng đọc cho tôi nghe về những chiến lược trận mạc của bà.
Madoc, người từng là Đại Tướng quân của Triều đình Tối Cao, giờ là kẻ thù của ngai vàng và cũng chẳng ưa gì tôi.
Mong cho ông ta và Đức Vua Tối Cao Cardan sẽ hủy hoại cuộc đời nhau.
"Tôi mang đến cho bà vài món quà đây," tôi nói, giơ chiếc thùng xốp lên.
"Tôi vào trong được chứ?
Có một thỏa thuận tôi muốn thương lượng."
Bà ta khẽ cau mày.
"Bà không thể cứ thế tiếp tục ăn thịt faerie một cách bừa bãi mà không có ai được cử đến để can thiệp mà, đúng không?," tôi nói.
"Có lẽ ta sẽ xơi luôn cả ngươi đấy, cô bé xinh đẹp ạ," bà ta đáp, vẻ mặt bỗng chốc sáng lên nhưng bà vẫn lùi lại, nhường đường cho tôi bước vào hang ổ của mình.
Tôi đoán là do bà ta không thể chế biến tôi thành một bữa ăn thịnh soạn ngay ngoài hành lang.
Căn hộ bên trong được thiết kế theo kiểu thông tầng với trần nhà cao và những bức tường gạch.
Khá đẹp.
Sàn nhà được đánh bóng và phủ một lớp sơn sáng loáng.
Những ô cửa sổ lớn đón ánh sáng tràn vào, lại còn có tầm nhìn khá ổn hướng ra thị trấn.
Bên trong được bày biện bằng những món đồ cũ.
Phần nút bọc trên vài món đồ nội thất đã bị rách và có những vết xước trông như do một nhát dao vô tình lạc hướng để lại.
Cả căn phòng nồng nặc mùi máu, một mùi tanh như kim loại đồng pha lẫn với một chút vị ngọt hơi ngai ngái.
Tôi đặt những món quà của mình lên chiếc bàn gỗ nặng nề.
"Cho bà," tôi nói.
"Hy vọng bà sẽ thứ lỗi cho sự thất lễ của tôi vì đã đến đây mà không báo trước."
Bà ta ngửi ngửi miếng thịt, lật qua lật lại chiếc bánh mì kẹp mật ong trong tay rồi dùng nắm đấm của mình bật nắp chai bia.
Uống một ngụm lớn, bà đưa mắt đánh giá tôi từ đầu đến chân.
"Có kẻ nào đó đã dạy ngươi những phép tắc lịch sự.
Ta tự hỏi tại sao chúng lại phải mất công đến vậy, con dê nhỏ.
Rõ ràng ngươi là vật hiến tế được gửi đến với hy vọng cơn thèm ăn của ta sẽ được thỏa mãn bằng thịt phàm nhân."
Bà ta mỉm cười để lộ ra hàm răng.
Có thể trong khoảnh khắc đó, bà đã cởi bỏ đi lớp cải trang của mình nhưng vì tôi vốn đã có thể nhìn thấu ảo ảnh nên cũng chẳng thể phân biệt được.
Tôi chớp mắt nhìn bà.
Bà cũng chớp mắt nhìn lại, rõ ràng là đang chờ đợi một phản ứng từ tôi.
Việc tôi không hét lên rồi chạy thẳng ra cửa đã khiến bà ta khó chịu.
Tôi có thể nhận ra điều đó.
Có lẽ bà ta thực sự đã mong chờ một màn rượt đuổi khi tôi bỏ chạy.
"Bà là Grima Mog," tôi nói.
"Thủ lĩnh của các đạo quân.
Kẻ hủy diệt quân thù.
Bà thật sự muốn dành quãng đời hưu trí của mình theo cách này sao?"
"Hưu trí?"
Bà lặp lại từ đó như thể tôi vừa buông ra lời xúc phạm cay nghiệt nhất.
"Dù ta đã bị lật đổ, ta vẫn sẽ tìm được một đội quân khác để dẫn dắt.
Một đội quân thậm chí còn lớn mạnh hơn cả đội quân trước."
Đôi khi tôi cũng tự nói với bản thân mình những điều gần giống như vậy.
Thế nhưng khi nghe nó được thốt ra từ miệng của người khác, cảm giác lại thật chói tai.
Dù vậy, nó lại khiến tôi nảy ra một ý tưởng.
"Nhưng mà, faerie ở quanh đây thì chắc sẽ chẳng ưa gì việc bị ăn thịt trong lúc bà đang lên kế hoạch cho bước đi tiếp theo của mình đâu.
Rõ ràng, vì là con người nên tôi cũng không mong bà sẽ ăn thịt người phàm, vì dù sao họ cũng chẳng cho bà được thứ mà bà đang tìm kiếm."
Bà ta đứng đó chờ tôi nói tiếp.
"Một lời thách đấu," tôi nói, nghĩ đến tất cả những gì mình biết về yêu tinh redcap.
"Đó mới là thứ bà khao khát, đúng không?
Một trận đấu ra trò.
Tôi cá là những người mà bà từng giết trước đây chẳng có gì đặc biệt.
Thật là phí hoài tài năng của bà."
"Là ai đã cử ngươi đến?" cuối cùng bà ta hỏi.
Bà đang đánh giá lại tôi, cố gắng tìm ra ý đồ đang ẩn giấu.
"Bà đã làm gì để khiến ngài ấy tức giận đến thế?" tôi hỏi.
"Nữ hoàng của bà ấy?
Chắc hẳn phải là chuyện gì đó tày trời lắm mới bị đuổi khỏi Triều đình Teeth như vậy."
"AI ĐÃ CỬ NGƯƠI ĐẾN?" bà ta gầm lên.
Tôi đoán là mình đã chọc đúng chỗ đau của bà ta rồi, sở trường của tôi mà.
Tôi cố không mỉm cười nhưng quả thực, đã lâu rồi tôi mới lại cảm nhận được cơn hưng phấn của quyền lực khi tham gia một trò chơi như thế này, trò chơi của chiến lược và âm mưu.
Tôi ghét phải thừa nhận điều đó, nhưng tôi nhớ cảm giác liều mạng đâm đầu vào chỗ chết của mình.
Khi ta bận rộn tìm cách để chiến thắng hay ít nhất là không để mình bị giết, vậy thì lúc đó chẳng còn chỗ cho hối tiếc nữa rồi.
"Tôi đã nói rồi," tôi đáp.
"Những faerie ở quanh đây không muốn bị ăn thịt."
"Tại sao lại là ngươi?" bà ta hỏi.
"Tại sao chúng lại gửi một con bé gầy nhẳng như ngươi đến để thuyết phục ta về bất cứ điều gì chứ?"
Đưa mắt quan sát căn phòng, tôi để ý thấy một chiếc hộp tròn đặt ngay trên nóc tủ lạnh, một chiếc hộp đựng mũ kiểu cũ.
Ánh mắt tôi khựng lại nơi đó.
"Có lẽ vì nếu tôi thất bại thì họ cũng chẳng mất mát gì."
Nghe vậy, Grima Mog bật cười, lại nhấp thêm một ngụm bia chua.
"Một kẻ theo chủ nghĩa định mệnh à.
Vậy ngươi định sẽ thuyết phục ta bằng cách nào?"
Tôi bước đến chiếc bàn và nhấc chỗ thức ăn lên, tìm một cái cớ để tiến lại gần chiếc hộp đựng mũ đó.
"Trước tiên là bằng cách cất đồ ăn của bà đi đã."
Grima Mog trông có vẻ thích thú.
"Ta đoán là một bà già như ta có lẽ cũng cần một con nhóc trẻ trung chạy vài việc vặt trong nhà, nhưng cẩn thận đấy, ngươi có thể sẽ tìm thấy nhiều thứ hơn cả những gì mình tưởng tượng trong kho thức ăn của ta, dê nhỏ ạ."
Tôi mở cánh cửa tủ lạnh và chào đón tôi là cảnh tượng những mảnh thi thể còn sót lại của các faerie mà bà ta đã giết.
Bà ta đã thu gom lại tay chân và đầu của họ, bảo quản bằng cách nào đó rồi đem nướng, quay và cất đi, hệt như đồ ăn thừa sau một bữa tiệc lớn ngày lễ.
Dạ dày tôi quặn thắt lại.
Một nụ cười độc địa bò dần lên gương mặt bà ta.
"Ta đoán là ngươi định thách đấu với ta một trận?
Định khoe khoang rằng mình chiến đấu thật anh dũng ra sao?
Giờ thì ngươi đã thấy chuyện gì sẽ xảy ra khi thua Grima Mog rồi đấy."
Tôi hít một hơi thật sâu, rồi với một cú nhảy bật , tôi hất chiếc hộp đựng mũ khỏi nóc tủ lạnh và chụp lấy nó trong tay.
"Đừng động vào cái đó!" bà ta hét lên, chống người đứng dậy khi tôi giật tung nắp hộp.
Và chiếc mũ, nó ở ngay đó, được phủ kín bằng máu khô hết lớp này chồng lên lớp khác.
Bà ta đã đi được nửa quãng đường về phía tôi, nhe răng dữ tợn.
Tôi rút từ túi ra một chiếc bật lửa và dùng ngón tay cái làm cho ngọn lửa bật lên.
Vừa trông thấy nó, bà ta khựng lại ngay lập tức.
"Tôi biết bà đã dành rất, rất nhiều năm để tạo nên lớp máu phủ cho chiếc mũ này," tôi nói, cố giữ cho tay mình không run, cho ngọn lửa không tắt.
"Chắc hẳn trên này còn có máu từ trận chiến đầu tiên của bà, và cả lần gần nhất.
Nếu không có nó, sẽ chẳng còn gì nhắc bà nhớ đến những chiến công đã qua trong quá khứ, không chiến lợi phẩm, không dấu tích, không gì cả.
Giờ tôi cần bà lập một thỏa thuận với tôi.
Hãy thề rằng sẽ không còn vụ giết chóc nào nữa.
Không giết faerie, cũng không giết con người, chừng nào bà còn sống ở đây."
"Và nếu ta không làm vậy, ngươi sẽ đốt báu vật của ta sao?"
Grima Mog nói nốt ý cho tôi.
"Chuyện đó chẳng có chút danh dự nào."
"Tôi đoán là tôi có thể đề nghị đấu với bà," tôi nói.
"Nhưng chắc là tôi sẽ thua, còn cách này thì tôi thắng."
Grima Mog chĩa đầu cây gậy đen của bà về phía tôi.
"Ngươi chính là đứa con gái loài người của Madoc, đúng không?
Và là vị tổng quản bị lưu đày của tân Đức Vua Tối Cao, bị ruồng bỏ chẳng khác nào ta."
Tôi gật đầu, cảm thấy không thoải mái khi bị nhận ra.
"Ngươi đã làm gì?" bà hỏi, nở một nụ cười nhỏ đầy thỏa mãn.
"Chắc hẳn phải là chuyện gì đó tày trời lắm."
"Tôi đã là một kẻ ngu ngốc," tôi nói, vì thừa nhận điều đó cũng chẳng sao.
"Tôi đã bỏ con chim đang ở trong tay để đổi lấy hai con còn ở trong bụi."
Bà ta bật cười lớn, trầm và vang dội.
"Chà, vậy chẳng phải chúng ta là một cặp sao, con gái của redcap?
Nhưng giết chóc đã ăn sâu vào trong xương tủy và máu thịt của ta.
Ta không có ý định từ bỏ việc giết người.
Nếu đã bị mắc kẹt ở thế giới phàm trần, vậy thì ta định sẽ tận hưởng thêm chút vui vẻ nữa."
Tôi đưa ngọn lửa lại gần chiếc mũ hơn.
Phần đáy của nó bắt đầu cháy sém và một mùi gì đó khủng khiếp lan ra tràn ngập khắp căn phòng.
"Dừng lại!" bà ta hét lên, ném cho tôi một ánh nhìn đầy căm hận nguyên sơ.
"Đủ rồi.
Để ta đưa ra cho ngươi một lời đề nghị, con dê nhỏ.
Chúng ta đấu thử.
Nếu ngươi thua, chiếc mũ của ta sẽ được trả lại, nguyên vẹn, không bị đốt.
Ta tiếp tục săn giết như trước và ngươi sẽ đưa cho ta ngón tay út của mình."
"Để ăn à?" tôi hỏi, rời ngọn lửa ra khỏi chiếc mũ.
"Nếu ta thích," bà ta đáp lại.
"Hoặc để đeo như một chiếc ghim cài áo.
Ngươi quan tâm làm gì?
Vấn đề là nó sẽ thuộc về ta."
"Và tại sao tôi lại phải đồng ý với chuyện đó?"
"Bởi vì nếu ngươi thắng, ngươi sẽ có được lời hứa từ ta, và ta sẽ tiết lộ cho ngươi biết một điều quan trọng liên quan đến vị Đức Vua Tối Cao của ngươi."
"Tôi chẳng muốn biết gì về hắn cả," tôi bật lại ngay, quá nhanh và quá giận dữ.
Tôi không ngờ rằng bà ta lại lôi Cardan vào.
Lần này tiếng cười của bà trầm và rung khẽ.
"Oắt con nói dối."
Chúng tôi nhìn nhau trong một khoảng lặng khá lâu.
Ánh mắt của Grima Mog trông khá thân thiện.
Bà ta biết mình đã nắm thóp được tôi và rằng tôi sẽ đồng ý với điều kiện của bà.
Tôi cũng biết điều đó, dù thật nực cười.
Bà ta là một huyền thoại.
Tôi thấy mình không có cửa nào để thắng bà nhưng cái tên Cardan cứ dội lại trong tai.
Hắn có tổng quản mới không?
Có người tình mới không?
Hắn có tự mình tham dự các buổi họp Hội đồng không?
Hắn có nhắc đến tôi không?
Hắn và Locke có cùng nhau cười nhạo tôi không?
Taryn có cười không?
"Chúng ta đấu cho đến khi giọt máu đầu tiên đổ xuống," tôi nói, cố gạt hết mọi thứ khác ra khỏi đầu.
Thật dễ chịu khi có ai đó để tôi trút cơn giận của mình vào.
"Tôi sẽ không đưa ngón tay cho bà," tôi nói.
"Nếu bà thắng, bà lấy lại chiếc mũ của mình.
Chấm hết và tôi sẽ bước ra khỏi đây.
Nhượng bộ duy nhất của tôi chính là chấp nhận đấu với bà."
"Giọt máu đầu tiên thì chán lắm."
Grima Mog nghiêng người về phía trước, toàn thân bà căng lên.
"Chúng ta hãy đồng ý đấu cho đến khi một trong hai phải xin thua.
Để nó kết thúc ở đâu đó giữa cảnh đổ máu và bò lê lết rồi chết dọc đường về nhà."
Bà thở dài, như thể đang nghĩ đến một điều gì đó thật vui vẻ.
"Cho ta một cơ hội để bẻ gãy từng khúc xương trong cái thân hình gầy nhẳng của ngươi."
"Bà đang đặt cược vào lòng kiêu hãnh của tôi đấy."
Tôi nhét chiếc mũ của bà vào một túi áo và chiếc bật lửa vào túi còn lại.
Bà ta không phủ nhận điều đó.
"Ta cược đúng chứ?"
Giọt máu đầu tiên thì chán lắm.
Chỉ là lượn quanh nhau, tìm một sơ hở rồi kết thúc.
Đó không phải là chiến đấu thật sự.
Tôi buột miệng trả lời bà trước cả khi tôi kịp nghĩ.
"Đúng."
"Tốt."
Bà ta nâng đầu cây gậy lên hướng về phía trần nhà.
"Lên mái nhà đi."
"Chà, thật là văn minh," tôi nói.
"Bà tốt nhất cũng nên mang theo vũ khí đi, vì tôi sẽ không cho bà mượn gì đâu."
Bà ta thở dài nặng nề rồi đi về phía cửa, như thể bà ta đúng là một bà lão yếu ớt mà lớp cải trang lúc nãy thể hiện.
Tôi theo bà ta ra khỏi căn hộ, đi dọc theo dãy hành lang sáng lờ mờ rồi bước vào cầu thang còn tối hơn nữa, thần kinh căng như dây đàn.
Tôi chỉ hy vọng rằng tôi biết mình đang làm gì.
Bà ta leo một lúc hai bậc cầu thang, giờ thì đầy háo hức rồi đẩy tung cánh cửa kim loại trên cùng.
Tôi nghe thấy tiếng kim loại va chạm leng keng khi bà ta rút ra một thanh kiếm mảnh từ trong cây gậy của mình.
Một nụ cười tham lam ngoác rộng quá mức trên môi bà, để lộ ra những chiếc răng sắc nhọn.
Tôi rút con dao dài được giấu trong ủng ra.
Tầm với của nó không tốt lắm nhưng tôi đâu có khả năng tạo ảo ảnh che mắt người phàm, tôi chẳng thể nào cứ thế đạp xe vòng quanh thị trấn với thanh Nightfell đeo trên lưng được.
Dù vậy, ngay lúc này, tôi thật sự ước gì mình đã nghĩ ra cách để làm được điều đó.
Tôi bước lên mái nhà phủ nhựa đường.
Mặt trời đang bắt đầu ló rạng, nhuộm bầu trời thành những sắc hồng vàng xen kẽ.
Một cơn gió lạnh chợt thổi qua, mang theo mùi xi măng và rác thải hòa lẫn với hương hoa cúc hoàng anh từ công viên gần đó.
Tim tôi đập mạnh vì một sự pha trộn giữa kinh hãi và háo hức.
Khi Grima Mog lao tới, tôi đã vô thế sẵn sàng.
Tôi đỡ đòn rồi lách sang một bên, làm vậy hết lần này đến lần khác khiến bà ta bực bội.
"Ngươi đã hứa sẽ cho ta một đối thủ đáng gờm cơ mà," bà gầm lên nhưng ít nhất, tôi cũng đã dần nắm được cách mà bà ta di chuyển.
Tôi biết là bà ta khát máu, thèm khát bạo lực, tôi biết bà ta đã quen với việc săn đuổi con mồi.
Tôi chỉ hy vọng rằng bà ta đã quá tự tin.
Biết đâu khi đối đầu với một kẻ có thể đánh trả, bà ta sẽ mắc sai lầm.
Khả năng đó khó xảy ra, nhưng vẫn có thể.
Khi bà ta lại lao vào tôi, tôi vội vàng xoay người rồi đá mạnh vào phía sau đầu gối của bà, đủ mạnh để khiến bà ngã sầm xuống đất.
Bà ta gầm lên, loạng choạng vùng dậy rồi lại lao thẳng về phía tôi với toàn bộ tốc lực.
Trong một khoảnh khắc, cơn cuồng nộ trên gương mặt bà cùng hàm răng nhọn hoắt đáng sợ ấy khiến tôi rơi vào một trạng thái tê liệt khủng khiếp.
Quái vật! tâm trí tôi gào thét.
Tôi nghiến chặt răng để kìm lại ý muốn cứ tiếp tục né tránh.
Lưỡi kiếm của chúng tôi lóe sáng, lấp lánh như vảy cá dưới ánh nắng bình minh của buổi sớm hôm.
Kim loại va vào nhau chan chát, vang lên như từng hồi chuông.
Chúng tôi di chuyển khắp mái nhà, đôi chân tôi linh hoạt khi cả hai trượt qua trượt lại trên lớp nhựa đường.
Mồ hôi bắt đầu rịn ra trên trán và dưới cánh tay, hơi thở tôi nóng hổi, tỏa thành làn khói mờ trong không khí lạnh.
Cảm giác được chiến đấu với ai đó khác ngoài chính bản thân mình lại khiến tôi cảm thấy thật dễ chịu.
Đôi mắt của Grima Mog nheo lại khi bà quan sát tôi, tìm kiếm yếu điểm.
Tôi ý thức rõ từng lời chấn chỉnh mà Madoc từng dạy, từng thói quen xấu mà Ghost đã cố rèn cho tôi bỏ đi.
Bà bắt đầu tung ra một loạt đòn tấn công tàn bạo, cố dồn ép tôi về phía mép tòa nhà.
Tôi lùi dần, cố gắng chống đỡ trước cơn mưa đòn đó và trước cả tầm với dài hơn của lưỡi kiếm bà ta.
Trước đó bà ta vẫn còn kiềm chế, nhưng bây giờ thì không còn nữa.
Hết lần này đến lần khác, Grima Mog dồn tôi về phía khoảng không trống trải bên dưới mái nhà.
Tôi chiến đấu với sự quyết tâm lạnh lùng, mồ hôi làm da tôi trơn nhẫy, đọng lại thành từng giọt chảy dọc giữa hai bả vai.
Và rồi chân tôi bỗng đạp phải một ống kim loại nhô lên khỏi lớp nhựa đường.
Tôi loạng choạng và ngay lập tức, bà ta ra đòn.
Tôi phải dốc toàn bộ sức lực mới kịp tránh không bị cú đâm ấy xiên chết, nhưng cái giá phải trả là con dao của tôi bị đánh văng ra khỏi mái nhà.
Tôi nghe thấy nó rơi xuống con đường phía dưới với một tiếng bịch trầm đục.
Lẽ ra tôi không nên nhận vụ này.
Lẽ ra tôi không nên đồng ý với trận đấu này.
Lẽ ra tôi cũng không bao giờ nên chấp nhận lời cầu hôn của Cardan để rồi bị lưu đày đến đây.
Cơn giận mang đến cho tôi một nguồn năng lượng bùng nổ và tôi dùng nó để tránh khỏi đường kiếm của Grima Mog, để quán tính của cú đánh kéo lưỡi kiếm của bà lao xuống qua người tôi, rồi tôi thúc mạnh cùi trỏ vào cánh tay bà và chụp lấy chuôi kiếm.
Đó không phải là một lối chơi đẹp nhưng từ lâu, tôi đã chẳng còn quan tâm đến chuyện danh dự nữa rồi.
Grima Mog rất mạnh nhưng bà ta cũng bất ngờ.
Trong vài giây ngắn ngủi, bà chần chừ rồi lập tức đập thẳng trán vào trán tôi.
Tôi loạng choạng lùi lại, nhưng suýt chút nữa tôi đã giật được vũ khí của bà.
Suýt chút nữa thôi.
Đầu tôi đau nhói và tôi cảm thấy hơi ong ong chóng mặt.
"Như vậy là gian lận đấy, cô bé," Grima Mog nói.
Cả hai chúng tôi đều thở hổn hển, tôi cảm giác như phổi mình nặng trĩu như chì vậy.
"Tôi đâu phải là hiệp sĩ."
Như để nhấn mạnh cho điều đó, tôi nhặt lấy thứ vũ khí duy nhất mà mình có thể nhìn thấy: một cái ống bằng kim loại.
Nó nặng và chẳng bén chút nào, nhưng đó là tất cả những gì tôi có, ít ra thì nó cũng dài hơn con dao lúc nãy.
Bà ta cười.
"Ngươi lẽ ra nên chịu thua, nhưng ta thấy vui vì ngươi vẫn chưa làm vậy."
"Tôi là người lạc quan mà," tôi nói.
Lần này khi lao về phía tôi, bà ta có toàn bộ lợi thế tốc độ, còn tôi lại có tầm với dài hơn.
Chúng tôi xoay vòng quanh nhau, bà ta tấn công còn tôi thì đỡ đòn bằng thứ vũ khí lắc lư như một cây gậy bóng chày.
Tôi ước đủ thứ, nhưng chủ yếu là làm sao có thể thoát khỏi mái nhà này mà vẫn còn nguyên vẹn.
Sức lực của tôi đang dần cạn kiệt.
Tôi không quen với trọng lượng của của cái ống này và việc điều khiển nó thật sự rất khó khăn.
Bỏ cuộc đi, bộ não đang quay cuồng của tôi thầm gợi ý.
Rút lui khi mày vẫn còn đang đứng vững.
Trả lại cho bà ta cái mũ, quên số tiền đi rồi về nhà.
Vivi có thể dùng phép để biến thêm lá cây thành tiền mặt mà.
Chỉ một lần này thôi thì cũng chẳng tệ lắm đâu.
Mày đâu còn chiến đấu vì một vương quốc nào nữa.
Thứ đó... mày đã đánh mất rồi.
Grima Mog tiến về phía tôi như thể bà ta có thể đánh hơi thấy nỗi tuyệt vọng.
Bà dồn ép, tung ra vài đòn tấn công nhanh và hung hãn với hy vọng sẽ xuyên thủng qua hàng phòng thủ của tôi.
Mồ hôi chảy xuống trán tôi, cay xè trong mắt.
Madoc từng mô tả việc chiến đấu bằng nhiều cách, đôi khi nó giống như một ván cờ chiến lược được chơi ở tốc độ cao chóng mặt, đôi khi giống như một điệu nhảy.
Nhưng lúc này đây, với tôi, nó lại giống như một cuộc cãi vã.
Một cuộc cãi vã mà bà ta khiến tôi bận rộn chống đỡ đến mức chẳng thể ghi được điểm nào.
Bất chấp cơ bắp đang căng cứng vì gắng sức, tôi đổi sang cầm ống kim loại bằng một tay và dùng tay kia rút chiếc mũ của bà ta ra khỏi túi áo.
"Ngươi đang làm gì thế?
Ngươi đã hứa-" bà ta bắt đầu.
Tôi ném chiếc mũ thẳng vào mặt bà ta.
Bà ta chộp lấy nó, và rồi bị phân tâm.
Ngay giây phút đó, tôi vung ống kim loại vào sườn bà ta bằng tất cả sức lực mình có trong người.
Tôi đánh trúng vai và bà ta ngã xuống, tru lên đau đớn.
Tôi đánh thêm một cú nữa, giáng thanh kim loại theo một đường vòng cung xuống cánh tay đang vươn ra của bà ta khiến thanh kiếm xoáy văng đi trên mái nhà.
Tôi giơ ống kim loại lên định đánh tiếp.
"Đủ rồi."
Grima Mog ngước lên nhìn tôi từ mặt đất, máu dính đầy trên những chiếc răng nhọn của bà ta, vẻ kinh ngạc trên khuôn mặt hiện rõ.
"Ta đầu hàng."
"Thật sao?"
Cây ống trong tay tôi hạ thấp xuống.
"Phải, đồ gian lận bé nhỏ," bà ta nghiến răng nói, chống tay đẩy mình ngồi dậy.
"Ngươi đã thắng ta rồi.
Giờ thì mau lại đây giúp ta đứng dậy."
Tôi thả ống kim loại xuống rồi bước lại gần, trong lòng nửa mừng nửa lo rằng bà ta sẽ rút dao ra và đâm thẳng vào sườn tôi.
Nhưng bà ta chỉ giơ một tay lên và để tôi kéo bà đứng dậy.
Bà ta đội chiếc mũ lên đầu và dùng tay còn lại ôm lấy cánh tay bị thương mà tôi đã đánh trúng.
"Triều đình Teeth đã bắt tay về chung một phe với lão Đại Tướng Quân, cha của ngươi cùng cả một lũ phản đồ khác.
Ta có nguồn tin đáng tin cậy rằng Đức Vua Tối Cao của các ngươi sẽ bị phế truất trước kỳ trăng tròn tiếp theo.
Thấy sao?
Nghe có thú vị không?"
"Đó là lý do bà rời đi à?" tôi hỏi.
"Vì bà không phải là kẻ phản bội?"
"Ta rời đi vì một con dê nhỏ khác.
Giờ thì đi đi.
Trò này vui hơn ta tưởng, nhưng ta nghĩ cuộc chơi của chúng ta đến đây là kết thúc rồi."
Những lời nói của bà ta vẫn vang vọng trong tai tôi.
Đức Vua Tối Cao của các ngươi.
Bị phế truất.
"Bà vẫn còn nợ tôi một lời hứa," tôi nói, giọng bật ra khàn đặc như tiếng ếch kêu.
Và thật bất ngờ, Grima Mog thực sự đã giữ lời hứa.
Bà ta đã thề rằng sẽ không còn săn giết trên đất người phàm nữa.
"Lần sau quay lại đấu với ta nữa nhé," bà ta gọi với theo khi tôi bước về phía cầu thang.
"Ta có vô vàn bí mật.
Có quá nhiều điều ngươi vẫn chưa biết, con gái của Madoc ạ.
Và ta nghĩ chính ngươi cũng đang thèm khát một chút bạo lực đấy."