Ngôn Tình Nữ Diễn Viên Lấy Kịch Bản Hoa Sen Đen

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,506,371
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
nu-dien-vien-lay-kich-ban-hoa-sen-den.jpg

Nữ Diễn Viên Lấy Kịch Bản Hoa Sen Đen
Tác giả: Hỉ Thị Liên Liên
Thể loại: Ngôn Tình, Đô Thị
Trạng thái:


Giới thiệu truyện:

Bạn đang đọc truyện Nữ Diễn Viên Lấy Kịch Bản Hoa Sen Đen của tác giả Hỉ Thị Liên Liên. Bùi Sở: Ảnh hậu, siêu sao.

Có một ngày, trên mạng đột nhiên bị tung ra tin đồn, nói rằng Bùi Sở đang yêu đương.

Cư dân mạng: Ồ, thường thôi! Ngày nào cô ấy chả có tin đồn, scandal

Tin đồn tiến thêm một bước, tung ra bom, nói rằng đối tượng cô đang yêu đương có thể là Chúc Tu Duẫn, là CEO của Chúc thịV

Cư dân mạng: Cái gì! Chúng tôi không tin! Đó là chồng của chúng tôi!​
 
Có thể bạn cũng thích !
Nữ Diễn Viên Lấy Kịch Bản Hoa Sen Đen
Chương 1: 1: Giáo Huấn


Edit: Chubyy141
"Nữ nhân ngu xuẩn."
Một bóng dáng cao lớn hiện lên trong con ngươi, đây là câu nói cuối cùng trước khi Bùi Sở hôn mê.
- -----
Ngày hôm sau.
"Mọi người đều đã đến?"
Bùi Sở mặc quần áo xong, đôi mắt đẹp ẩn hiện sau kính râm, mí mắt nhướng lên, giọng nói có chút phân tán.
"Tất cả, toàn bộ đều đã đến."
Người bên cạnh lau mồ hôi trên trán, siết chặt hai tay, hơi căng thẳng:
"Tiểu cô nãi nãi à, cô tối hôm qua về nước mới xảy ra tai nạn nhỏ thôi, bây giờ lại đi tìm 1 đám vệ sĩ làm gì a! Nhưng mà cô là nhân vật công chúng đó a."
Người đang nói là Lôi Bân, người đại diện của Bùi Sở, có thể nói anh là người đại diện mới tiến vào giới vươn đã lên mãnh liệt.

35 tuổi, tiếp xúc nhiều, quen biết rộng, hơn nữa lại biết ăn nói nên gom được rất nhiều tài nguyên tốt.Sau khi tiếp quản Bùi Sở, con đường càng là thuận buồm xuôi gió.

Bùi Sở liếc nhìn điện thoại.
# Bùi Sở trở lại #
# Bùi Sở tức giận #

# Bùi Sở còn có thể trở lại đỉnh cao không #
1 cái hot search lại xuất hiện tiếp 1 cái, nhiệt độ không giảm.

Đôi môi đỏ mọng của Bùi Sở hơi nhếch lên: "Không phải đã hết tức giận rồi sao?"
Lôi Bân đến gần liếc 1 cái.

Những cái hot search này xuất hiện tràn ngập kể từ khi Bùi Sở ở sân bay quốc tế San Francisco và hạ cánh xuống sân bay Bắc Kinh.

Lôi Bân trực tiếp giật lấy chiếc điện thoại về tay, cười dài nói: "thân yêu, em có thể giết tất cả làng giải trí chỉ trong vài giây với khuôn mặt này a, trở lại ngày xưa chính là chuyện sớm hay muộn!"
Lôi Bân nhìn cô trong gương, vẫn không khỏi hơi kinh ngạc, đây là phần thưởng bữa cơm của ông trời, chẳng qua là vừa đuổi vừa cho ăn.
Bùi Sở cười cười, khẽ vuốt miếng băng dán trên trán, mở cửa bước ra ngoài.

Thấy vậy, Lôi Bân vội vàng đuổi theo.

Bởi vì bị người nhận ra nên Bùi Sở đi cầu thang bộ.
Khi đến tầng một, cô đột ngột dừng lại: "Đúng rồi, tối qua anh đã đưa em đến đây?"
Lôi Bân gãi đầu: "Không phải a, khi tôi nhận được cuộc gọi, đã đưa tới bệnh viện rồi.

Bùi Sở gật đầu, không trả lời.

Chờ sau khi ra ngoài, Lôi Bân ở bên liên tục khuyên nhủ: "Tổ tông, em đã nghỉ ngơi một năm, khi trở về nước chuẩn bị tái xuất đi, bản thảo đều đã mua xong rồi!"
Anh vừa nói xong thì xe của Bùi Sở đến.

Bùi Sở ngồi lên xe rồi hạ cửa kính xe xuống, ló đầu ra: "Không có việc gì thì đừng gọi cho em, vì lệch múi giờ nên em muốn nghỉ ngơi.

Anh không phải còn mang theo các nghệ sĩ khác sao, cũng không thiếu một người như em? Một tuần sau sẽ liên lạc lại, cứ như vậy đi."
Không chờ Lôi Bân trả lời, những gì còn lại chỉ là khói xe thải ra.
- -----
Bên trong xe.
"Tiểu thư, cô tìm một đám vệ sĩ làm gì vậy?"
Bùi Sở nhướng mi, hờ hững nói: "Xử lý 1 ít chuyện."
Tài xế Nghiêm Lương đã lái xe cho Bùi gia được bảy năm, đương nhiên cũng hiểu rõ tính tình của Bùi Sở.
Ông cân nhắc một lúc rồi nói: "Tiểu thư, Bùi tổng và phu nhân cũng đã mất nhiều năm như vậy, có một số chuyện có thể nhịn được thì nhịn, quan trọng là phải biết bảo vệ bản thân."
Khi Bùi Sở tốt nghiệp đại học, cha mẹ đều bất ngờ qua đời trong một vụ tai nạn xe hơi.

Không còn cha mẹ che chở, tranh giành tài sản, bị ghét bỏ, Bùi Sở trở thành mục tiêu công kích của dư luận trong một đêm.
"Con tự có chừng mực, cám ơn bác Nghiêm đã quan tâm."
Nghiêm Lương khẽ thở dài, ông hiểu tiểu thư nhưng là nhai tí tất báo*, ông hy vọng bây giờ cô có thể kiềm chế bản thân.
*tiếng trung là 睚眦必报 đây là thành ngữ á nhưng mình không biết nói sao nên để hán việt ai biết thì nhắc mình với nha.
 
Nữ Diễn Viên Lấy Kịch Bản Hoa Sen Đen
Chương 2: 2: Gặp Lại Chồng Cũ



 
Nữ Diễn Viên Lấy Kịch Bản Hoa Sen Đen
Chương 3: 3: Muốn Phục Hôn Không



 
Nữ Diễn Viên Lấy Kịch Bản Hoa Sen Đen
Chương 4: 4: Từ Chối



 
Nữ Diễn Viên Lấy Kịch Bản Hoa Sen Đen
Chương 5: 5: Gán Ghép Phục Hôn



 
Nữ Diễn Viên Lấy Kịch Bản Hoa Sen Đen
Chương 6: 6: Nếu Không Thì Đi Thuê Phòng



 
Nữ Diễn Viên Lấy Kịch Bản Hoa Sen Đen
Chương 7: 7: Paparazzi



 
Nữ Diễn Viên Lấy Kịch Bản Hoa Sen Đen
Chương 8: 8: Quà Tặng


Chúc Tu Duẫn choàng chiếc áo khoác lên đầu Bùi Sở: "Xong rồi."
Bùi Sở gật đầu.

Ngay sau đó, thân thể cô đột nhiên bay lên không trung bị Chúc Tu Duẫn bế lên.
Bùi Sở bị anh bế vào thang máy, ngại ngùng vỗ vai anh: "Anh có thể thả em xuống."
Chúc Tu Duẫn liếc nhìn gót chân rồi nhìn thẳng vào cô: "Em chắc chứ?"
Bùi Sở không được tự nhiên di chuyển gót chân.

Cô đã đi giày cao gót một ngày rồi, lại còn đi rất nhiều, gót chân đã sưng lên bắt đầu sinh đau.

Nhìn khuôn mặt khó đoán của Chúc Tu Duẫn, Bùi Sở liền nảy ra chút ý đồ xấu.

Cô từ từ đưa mặt kề sát vào vai Chúc Tu Duẫn, cố tình thở hổn hển phả cổ anh.

Chúc Tu Duẫn hơi đình trệ một lúc, bỏ qua nó coi như không khí.

Đến khi vào nhà Chúc Tu Duẫn đóng cửa lại, đặt Bùi Sở lên chiếc tủ ngắn bên cạnh, áp khủy tay xuống khóa cô lại bên trong.
"Bắt chước không tốt?"
Thân thể Bùi Sở mềm nhũn như không xương, nghiêng đầu cố ý trêu chọc: "Đều là người lớn, Chúc Tu Duẫn anh còn giả bộ làm gì.

Hử?"
Ngay khi giọng nói vừa dừng lại, đột nhiên "bùm" 1 tiếng.

Đèn trong nhà bật sáng, những mảnh giấy đầy màu sắc từ trong ống pháo bạc bay ra rơi xuống đất, một đám người đứng trong phòng khách.

Bạn nhìn tôi, tôi nhìn bạn, cuối cùng quyết định đẩy kẻ cầm đầu ra.

Người cầm đầu là Trầm Tự - em họ của Chúc Tu Duẫn.

Thần tượng nửa bầu trời* đang nổi tiếng hiện nay.

Còn lại là các anh, chị, em và những người anh em tốt của Chúc Tu Duẫn.
*半边天/bànbiāntiān/: thời đại mới
Bùi Sở: "..."
Tên ngốc Trầm Tự này thực sự đang chống đối lại mình.

Bùi Sở và Chúc Tu Duẫn vẫn ở tư thế cũ không nhúc nhích, trên mặt những người kia hiện lên vẻ trêu chọc rồi rút lui.
"Chúc tổng của chúng ta được đó nha, ôm được mỹ nhân về nhà."
"Xin chào chị dâu!"
"Chúc anh chị tân hôn vui vẻ!"
"...."
Lúc này, Bùi Sở nhìn về phía Trầm Tự, hận không thể đem hắn bỏ vào trong chậu rửa sạch.

Đã một năm không gặp nhau, Trầm Tự vẫn là tên khinh bỉ thích tìm chết như thế còn chỗ nào giống thần tượng.

????rờ‎ um‎ trum‎ hu????ền‎ trùm‎ ==‎ trum‎ tru????????n.V????‎ ==
"Tại sao cậu lại ở đây?"
Lần này Chúc Tu Duẫn là người nói.
"Chúng em...!chúng em ở đây để đưa quà tân hôn cho anh!"
Sau đó, những người trong nhà lần lượt di tản ra ngoài.

Trầm Tự cũng vội vàng chạy ra ngoài, trước khi đi còn để trên tay Bùi Sở một hộp giấy nhỏ: "Tiểu Sở Sở, đây là quà cho em, nhớ nhanh chóng phục hôn!"

Bùi Sở duỗi chân đá tới: "Mau về chỗ của anh!"
Sau khi mọi người rời đi, Bùi Sở xấu hổ muốn chết.

Thực là trộm gà không được còn mất nắm gạo.

Hơn thế lại còn bị đám người nhà Chúc gia nhìn thấy hết1 màn như thế nữa.
Chúc Tu Duẫn hai tay vây lại, khóe miệng nở một nụ cười nhẹ: "Không tiếp tục nữa à?"
Bùi Sở ngoài mặt nở nụ cười, mở hộp giấy trong tay nói: "Còn không phải em họ của anh..."
Chưa kịp dứt lời, "món quà" Trầm Tự đưa đến không làm Bùi Sở thất vọng.

Nhìn thấy thứ bị tràn ra ngoài, Bùi Sở hoàn toàn choáng váng.

Cái nhóm ngu ngốc Trầm Tự vậy mà đưa cô...!đồ dùng kế hoạch hóa gia đình!
Đưa xong thì thôi đi, lại còn đưa tận 1 thùng?
Nhìn đống đồ kế hoạch hóa gia đình bày la liệt trên sàn nhà, Bùi Sở túng quẫn không biết phải làm sao.
"Chúc Tu Duẫn! Nhóm em họ ngốc nghếch của anh thật sự rất tuyệt vời đấy!"
Chúc Tu Duẫn cũng không ngờ, anh nhéo nhéo mi tâm: "Anh cũng không nghĩ tới.

"
Đột nhiên, một bên chân của Bùi Sở bị 1 vật lông xù gì đó cọ vào chân.

Cô giật nảy mình.

Hóa ra là một con chó nông thôn Trung Hoa.

Trong miệng chú chó cũng ngậm lấy 1 cái vẫn đang cọ vào chân cô như thể ra hiệu gì đó.
Chúc Tu Duẫn giơ tay hướng tới nó: "Thật xin lỗi, anh có nuôi 1 con chó.

Tên của nó là đáng yêu nhiều."
*(+_+) tui dịch khúc này mà cười đau bụng.*
Bùi Sở tức giận cười: "Thật là giống chủ nhân của nó."
Vậy mà lại ngậm đồ dùng kế hoạch hóa gia đình trong miệng mà cọ cô.

Trong một lúc, Chúc Tu Duẫn vẫn chưa phân biệt được, ý là nói anh đáng yêu hay nói anh giống một con chó.

Bùi Sở mệt mỏi cả ngày, xoay người đi vào phòng tắm, không ngờ đáng yêu nhiều lại đi theo.

Chúc Tu Duẫn gọi nó lại, ai ngờ đáng yêu nhiều quay đầu lại liếc anh 1 cái rồi tiếp tục đi theo Bùi Sở vào phòng tắm.

Thực sự là con chó háo sắc.

Không lâu sau, giọng nói tức giận của Bùi Sở vọng ra từ phòng tắm..
 
Nữ Diễn Viên Lấy Kịch Bản Hoa Sen Đen
Chương 9: 9: Khi Nào Đi Phục Hôn



 
Nữ Diễn Viên Lấy Kịch Bản Hoa Sen Đen
Chương 10: 10: Hot Search Scandal



 
Nữ Diễn Viên Lấy Kịch Bản Hoa Sen Đen
Chương 11: 11: Đối Tượng Scandal



 
Nữ Diễn Viên Lấy Kịch Bản Hoa Sen Đen
Chương 12: 12: Chồng Gọi Điện Tới



 
Nữ Diễn Viên Lấy Kịch Bản Hoa Sen Đen
Chương 13: 13: Chồng Của Bùi Sở



 
Nữ Diễn Viên Lấy Kịch Bản Hoa Sen Đen
Chương 14: 14: Đồ Ngủ Đôi


Đến buổi chiều, đoàn đội của Tạ Lâm Sâm không biết đây là lần thứ mấy bị Bùi Sở mắng.
Bùi Sở đứng dậy chỉnh lại áo ngủ, cầm lấy bình giữ nhiệt muốn đi ra ngoài: "Tôi không nhận kịch bản nát này, không có chuyện gì thì đừng làm phiền tôi."
Cô nói xong thì đẩy cửa bước ra ngoài, để lại người trong gian phòng đều sững sờ.
Tính tình này quá thất thường rồi.
Lôi Bân cũng không thể nói gì: "Bùi Sở nhà chúng tôi luôn như vậy.

Xin hãy thông cảm.

Chúng ta sẽ bàn về việc hợp tác vào lần sau.

Còn những vấn đề liên quan sau vụ việc, mọi người có thể liên hệ với bên bộ phận quan hệ công chúng."
Đội của Tạ Lâm Sâm rất tức giận nhưng cũng không có nơi nào phát tác.

Dẫu sao công ty giải trí Thịnh Xán này cũng là công ty giải trí số 1 số 2, bọn họ không chọc nổi.
Hôm nay đích thân đến đây, không ngờ Bùi Sở lại không cho mặt mũi, thậm chí còn mắng họ!
Tức giận nhất vẫn là Tạ Lâm Sâm, hắn đá vào bàn: "Giả bộ cái gì? 1 người đàn bà hư hỏng còn không phải trèo lên giường của kim chủ!"
- -------------
Trong xe.
Bùi Sở bình tĩnh lại, lấy trong túi ra viên nén paroxetine hydrochloride cho vào miệng rồi nuốt xuống.
* Theo baidu: Viên nén Paroxetine hydrochloride được chỉ định để điều trị các loại trầm cảm khác nhau, bao gồm trầm cảm kèm theo lo âu và trầm cảm phản ứng.
Cô ấy nằm trên vô lăng một lúc, sau đó ngồi thẳng dậy bấm gọi điện.

Đối phương nhận trong vài giây.
"Chúc tổng, anh có rảnh không?"
Ngay khi lời nói vừa thốt ra, bản thân Bùi Sở cũng rất kinh ngạc.
Quyến rũ, giọng của mình vừa nãy quá quyến rũ rồi...
Trong điện thoại có thể nghe thấy rõ tiếng Chúc Tu Duẫn đang cười: "Sao vậy?"
Bùi Sở dựa lưng vào ghế, lười biếng nói: "Em đang mặc đồ ngủ, anh có thể giúp em liên hệ với bên salon tạo hình được không?"
Nói xong, Bùi Sở thở dài, không có tiền thực sự là không làm được gì.
"Anh sẽ đón em ở bãi đậu xe của công ty sau 15 phút nữa."
15 phút sau.
Đúng giờ, 1 chiếc Bentley màu đen dừng ở trước mặt Bùi Sở.
Bùi Sở lên xe, mới nhận ra Chúc Tu Duẫn cũng đang mặc đồ ngủ!
Còn là đồ đôi với mình!
Mặt cô hiện đầy dấu hỏi: "Tại sao anh cũng mặc đồ ngủ?"
Chúc Tu Duẫn nhắm mắt: "Lúc anh tỉnh dậy thì nhận được cuộc gọi của em."

Bùi Sở:?
"Còn bộ đồ ngủ của anh là sao..."
Chúc Tu Duẫn liếc nhìn cô 1 chút: "Anh thấy em mua hai bộ nên anh nghĩ bộ này là mua cho anh..."
Trước khi nói xong, Chúc Tu Duẫn chợt nghĩ ra điều gì đó: "Chẳng lẽ không phải?"
Hình như đang nói cô có phải là có cún.(Tui nghĩ ý nói là có phải chị nhà có tình nhân.)
Bùi Sở chợt nhận ra: "Ò, đây là sự kiện trong cửa hàng mua một tặng một."
Cô ăn ngay nói thật.
Chúc Tu Duẫn:...
Anh cao hứng nửa ngày hoá ra bộ đồ ngủ này lại là được tặng?
Tuy nhiên có khoản tặng quà tình nhân khiến trong lòng Chúc Tu Duẫn cảm thấy thoải mái hơn.
Bùi Sở nhìn người đàn ông bên cạnh, trong lòng vẫn còn có điều không thể tin được.

Đường đường là tổng giám đốc Chúc thị, là ông trùm kinh doanh vậy mà lại đang ở bên cạnh cô.
Nhưng cô không ngờ rằng cô và Chúc Tu Duẫn sống chung với nhau, lại không có chút khó xử nào.
Mặc dù hai người họ cãi nhau mỗi ngày.
Có ảo giác như là cặp vợ chồng già đang cãi nhau.
- ------------------------------

Khi Chúc Tu Duẫn và Bùi Sở xuất hiện cùng nhau trong salon, tất cả mọi người đều rất ngạc nhiên.
Người quản lý thậm chí còn tràn đầy năng lượng, sẵn sàng tiếp đón.
Chỉ là bộ đồ ngủ trên người họ so với những trang trí lộng lẫy trong tiệm lại vô cùng nổi bật.
Không ai trong cửa hàng nghĩ rằng, nữ minh tinh và CEO lại không để ý chuyện vặt vãnh này.
Dường như họ không quan tâm đến hình tượng 1 chút nào.
Trông như là một cặp vợ chồng thật vậy.
Chúc Tu Duẫn nhìn bộ đồ ngủ trên người Bùi Sở, suy nghĩ hai giây rồi nói: "Bộ đồ ngủ của em nhỏ quá phải không?"
Nói xong, anh chỉ vào cúc áo trên ngực cô.
Hai mắt Bùi Sở đều sắp đảo lên trời.
Cô cũng liếc nhìn chiếc quần pyjama không phù hợp với chiều dài chân của Chúc Tu Duẫn, mỉm cười: "Anh cũng không khá hơn là bao."
Thư ký Triệu Cảnh ở phía sau: "......"
Anh mới nghỉ mấy ngày thôi, sao tác phong của tổng giám đốc và vợ cũ lại như thế này?.
 
Nữ Diễn Viên Lấy Kịch Bản Hoa Sen Đen
Chương 15: 15: Sợ Em Đi Vào Gặp Gió



 
Nữ Diễn Viên Lấy Kịch Bản Hoa Sen Đen
Chương 16: 16: Chúc Anh Bình An


Tuy các nhân viên cửa hàng nhìn thấy cảnh này có chút không thể tin được nhưng ai cũng đều tự hiểu ngầm trong lòng.
Phải biết rằng Chúc Tu Duẫn luôn đứng đầu danh sách nam thần hàng năm, dù xuất thân hay ngoại hình thì đều là mẫu người lý tưởng của hầu hết các cô gái.
Cho dù phải ngồi xe lăn vì tai nạn ô tô, cũng không ảnh hưởng chút nào đến địa vị của Chúc Tu Duẫn, ngược lại còn phảng phất chút bệnh kiều*.
*病娇 – bệnh kiều: Đây là từ được mấy bạn TQ dịch từ "yandere" của Nhật.

Theo như giải thích bên baike thì "bệnh kiều" là một kiểu tinh thần tật bệnh, người mắc bệnh này hay ôm lấy chấp niệm và tình cảm mãnh liệt với một người nào đó (đặc biệt là với người mà họ yêu), họ sẽ lấy loại cảm tình này trở thành động lực sinh ra các loạt hành vi cực đoan như bày tỏ tình yêu một cách quá khích, tự làm tổn thương bản thân, thương tổn người mình yêu, vân vân.

Còn yandere là chỉ những nhóm người mà ở họ khi đã yêu thì rất chung thủy nhưng lại ghen vô đối, thậm chí ghen đến mức sẽ làm thương tổn, tạo ra những hành vi bạo lực với người mà họ yêu.(Trích dẫn từ bạn Phuongquynh10)
Triệu Cảnh cũng không ngờ rằng mình vừa nghỉ vài ngày, tổng giám đốc của chính mình lại thay đổi như thế.
Đây có còn là vị tổng giám đốc quyết đoán mãnh mẽ, bụng dạ nham hiểm trong chiến trường kinh doanh mà anh biết sao?

Chỉ có điều, khi Bùi Sở thay xong rồi đi ra lại chỉ có 1 mình cô.
"Chúc, chúc tổng đâu?"
Nhân viên cửa hàng vội vàng kéo rèm ra, chỉ thấy Chúc Tu Duẫn ngồi trong góc quay mặt vào tường, bóng lưng vô cùng chán nản.
Vừa rồi, Bùi Sở đã cố định bánh xe lăn của anh rồi.
Chúc Tu Duẫn nghiến răng: "Bùi Sở."
Bùi Sở đi tới, đẩy anh chuyển hướng khác, đi tới trước gương, "Lần này toàn bộ được chưa?"
Chúc Tu Duẫn vẫn còn đang đen mặt vì chuyện vừa rồi, tức giận nói: "Cũng giống như thế."
Tuy là nói như vậy nhưng hai mắt anh lại nhìn nhiều hơn.
Người phụ nữ mặc váy đuôi cá một vai màu trắng, để lộ bờ vai trắng nõn, đuôi mắt hơi nhếch lên.
"Chúc tiên sinh, Chúc phu nhân, hai người thật là xứng đôi! Thật có tướng vợ chồng, sau này bảo bảo chắc chắn sẽ vô cùng đáng yêu! Giờ đất nước đã thông qua chính sách ba con, hai vị có gen ưu tú như vậy, cần phải đóng góp nhiều hơn nữa!"
Người quản lý nhiệt tình nói.
Ba con? Đừng nói thông qua chính sách, Bùi Sở thậm chí còn không nghĩ đến việc sinh năm, sáu, bảy, tám đứa con đâu.
Kết hôn và sinh con không nằm trong kế hoạch của cô lúc này, trong mắt cô chỉ có kiếm tiền, kiếm tiền và kiếm tiền.
Ai ngờ Chúc Tu Duẫn vậy mà lại nghiêm túc: "Em nói đứa bé sau này nên đặt tên là gì?"
Bùi sở: "......!Chúc anh bình an."
Watpadd Chubyy141
- ---------------------------------
Lối vào sảnh tiệc sang trọng.
Bùi Sở nhìn từ trên xuống dưới Chúc Tu Duẫn, muốn nói lại thôi.
Chúc Tu Duẫn để ý đến ánh mắt của cô: "Sao vậy? Chê anh mất mặt?"

"Em không kỳ thị người tàn tật.

Nhưng anh cứ giả vờ như này..."
Bùi Sở dừng 1 chút: "Cứ làm em rất muốn đem anh từ trên ghế xe lăn xách lên."
Chúc Tu Duẫn suy nghĩ vài giây rồi mới mở miệng nói: "Anh sẽ cố gắng đứng dậy sớm 1 chút."
Suy cho cùng, thời gian hồi phục của người tàn tật không ngắn, sao có thể đột ngột đứng lên trong ngày một ngày hai.
Hai người đến muộn hơn những người khác, đi đến cửa sảnh tiệc, Bùi Sở có hơi do dự: "Em đi vào trước."
Vừa đi vòng qua, Chúc Tu Duẫn đã nắm lấy cổ tay.
"Chê anh mất mặt, anh có thể đứng lên."
Đường đường là tổng giám đốc vậy mà có chút ý tứ thuận theo, Bùi Sở không lại đùa anh, "Không phải, Bùi gia bây giờ không còn như trước, lại nói hiện tại chúng ta cũng không có quan hệ gì, sẽ bị người ta đàm tiếu."
Thấy mặt Chúc Tu Duẫn có chút âm trầm, Bùi sở cúi người, khóe môi ngoắc ngoắc: "Chúc tổng, anh biểu hiện tốt thì có thể suy xét đến phục hôn."
Chúc Tu Duẫn buông lỏng cổ tay cô: "Em đi vào trước đi."
Vào giờ phút này, anh thực sự vô cùng hối hận vì h*m m**n nhất thời nghiện miệng* từ chối phục hôn vào đêm đó, hiện tại nỗ lực cứu vãn lại khó như lên trời.

*嘴瘾 - nghiện miệng: thỏa mãn bằng cách nói/ăn nó.

Bùi Sở lo lắng quá nhiều.
Sau khi đẩy cửa bước vào, Đặng Thu Giai mắt sắc đã nhìn thấy cô đầu tiên, vội vã bưng ly rượu đi tới.
"Bùi Sở, cô cũng thật là thuốc dán da chó nha.

Sao vậy, bám vào Chúc tổng không đủ còn muốn bám cả kim chủ?"
Bùi Sở chăm chú nhìn cô 1 chút, giống như chế giễu: "Con gái ngoài dã thú đến tham gia chính chủ tiệc đính hôn của chị gái, cần gì nghĩ không thoáng tìm bực bội đây."
Đặng Thu Giai ghét nhất người khác nói chuyện cô ta là "con gái ngoài giá thú", nhưng người phụ nữ này lại gặp 1 lần nói 1 lần!
Vừa muốn cãi lại, một giọng nói vang lên cách đó không xa: "Sở Sở, lời này chắc chắn không đúng rồi.".
 
Nữ Diễn Viên Lấy Kịch Bản Hoa Sen Đen
Chương 17: 17: Bạn Trai Cũ



 
Nữ Diễn Viên Lấy Kịch Bản Hoa Sen Đen
Chương 18: 18: Miệng Thật Là Tiện


Mỗi khi Bùi Sở gặp phải chuyện trên, bệnh rối loạn tính khí sẽ không kiềm chế được mà phát tác.
Cô cạn lời: "Chẳng lẽ là bạn trai anh?"
Văn Tuyết Thiến vội vàng hòa giải: "Em họ, Cảnh Chu cũng là vì muốn tốt cho em.

Chị biết em gấp gáp muốn trở lại, có một số chuyện khó tránh khỏi phạm sai lầm.

Khi chọn cộng sự, không thể chỉ nhìn xuất thân của đối phương mà còn phải suy xét đến nhân phẩm và tính cách nữa.
Bùi Sở nghĩ lại, Chúc Tu Duẫn dường như ngoại trừ tiền, sẽ không có ai khác, đâu đâu đều rất cẩu.
Thôi Cảnh Chu do dự, Bùi Sở tồn tại giống như bạch nguyệt quang trong lòng hắn.

Nhưng nhìn cô lúc này, hắn có chút tư vị khó tả.
Em gái hàng xóm trước đây cũng sẽ bị nhân tình thế sự biến thành bộ dáng này.

Nào ngờ Bùi Sở lúc này đang nghĩ cô nên làm thế nào để đem xe lăn của Chúc Tu Duẫn tháo ra.
Nhìn Bùi sở như vậy, Thôi Cảnh Chu có chút cuống lên: "A Sở, em.

Nếu em cảm thấy không tốt, em có thể nói với anh và Tuyết Thiến.

Các mối quan hệ tài nguyên trong giới giải trí thì Tuyết Thiến vẫn có.
Những tay ăn chơi từ các gia đình giàu có kia...!Dù anh không nói ra thì em cũng hiểu rõ.

A Sở, đừng nhất thời hồ đồ tự chôn vùi bản thân, thật không đáng!"
Bùi Sở chỉ cảm thấy Thôi Cảnh Chu rất ồn ào, "Sau này tôi ra làm sao cũng không phiền Thôi tổng quan tâm."
Nhìn thấy dáng vẻ lo lắng của Thôi Cảnh Chu đối với Bùi Sở, Văn Tuyết Thiến cảm thấy trong lòng có chút không vui: "Cảnh Chu, em họ có sự lựa chọn của riêng mình, chúng ta có nói gì cũng vô ích."
Bùi Sở không nghe được nữa, "Hai người nói chuyện trước đi."
Nói xong rồi quay ra tìm 1 góc vắng vẻ đi tới.
Mọi người trong sảnh tiệc càng ngày càng mất kiên nhẫn, nghi thức tiệc chậm trễ trì hoãn, như đang chờ ai đó.
Chúc Tu Duẫn cơ bản là người có mặt cuối cùng bất kể dịp gì.

Lần này, anh quả nhiên không phụ sự mong đợi của mọi người thong thả bước đến.
Mọi con mắt đổ dồn vào khi cánh cửa nặng nề được đẩy ra.
Còn có ai không đem Thôi thị để ở trong mắt?
Danh tiếng của Chúc thị đã nổi tiếng trong và ngoài nước từ lâu, dù chưa từng gặp qua cũng sẽ nghe nhiều đến ba chữ "Chúc Tu Duẫn".
Dưới cái nhìn của họ, Chúc thị không cần đem bất kì người nào để ở trong mắt, bởi vì không cần cũng không cần thiết.
Ánh đèn rực rỡ chói mắt tập trung ở cửa, mọi người không khỏi có chút kinh ngạc.
Chúc Tu Duẫn hiếm khi lộ diện, đặc biệt là trước mặt công chúng.

Ngày hôm nay đến dự tiệc đính hôn của Thôi Cảnh Chu đúng là cho đủ mặt mũi.
Sự quyến rũ và hào quang toát ra từ xương, vương giả trời sinh làm người nín thở.
Triệu Cảnh chậm rãi đẩy hắn đi vào.
Chúc Tu Duẫn đẩy kính trên mũi, gật đầu nhẹ: "Thật xin lỗi."
"Hoan nghênh Chúc tổng, thời gian vừa vặn." Thôi Cảnh Chu hơi cúi người nói.
Đây rõ ràng là tiệc đính hôn của người khác, nhưng nhất cử nhất động của Chúc Tu Duẫn lại tỏ ra như người chủ trì.
Chiếc xe lăn hoàn toàn không ảnh hưởng đến hào quang của anh.
Văn Tuyết Thiến không khỏi đỏ mặt khi nhìn thấy một người xuất sắc như vậy, dù sao đây cũng là người tình của công chúng, ai không muốn ngủ cùng.
"Chúc tổng, tôi thực sự rất vui vì ngài bận rộn như vậy nhưng vẫn đến dự tiệc đính hôn của chúng tôi."
Lúc này, Chúc Tu Duẫn ứng phó qua loa, tùy tiện đáp một tiếng xem như trả lời.
- -----------------------------------------
Lễ đính hôn tiến hành đúng giờ, Bùi Sở bắt đầu cảm thấy buồn ngủ.
Đột nhiên nghe thấy thanh âm xì xào bàn tán phía trước——
"Anh cho rằng chân của tổng giám đốc Chúc thị còn có thể khỏi không? Thật đáng tiếc nha, vẻ ngoài tốt như vậy lại là người tàn tật."
"Ai không nói, người có tài như vậy, vẫn còn có phụ nữ nối nhau tiến tới.

Tôi muốn nói, anh ta thật sự làm lãng phí gia cảnh.

Anh xem hai chân kia nói không chừng có khi là chân giả."
"Anh đừng nói nữa! Thật sự có khả năng! Trời ạ, anh nói như thế làm tôi cảm thấy thật chán ghét.

Tại sao hắn không chết đi?"
Rầm——
Hai người phía trước đột nhiên bay ra khỏi chỗ ngồi, thất thần nằm trên đất.
Ở phía sau, Bùi Sở chỉnh chỉnh làn váy, giương mắt khinh thường nhìn hai người họ.
"Cái miệng thật tiện.".
 
Nữ Diễn Viên Lấy Kịch Bản Hoa Sen Đen
Chương 19: 19: Tối Nay Tôi Muốn Theo Chúc Tu Duẫn


Bùi Sở lần này thành công trở thành tâm điểm.
Mặt Văn Tuyết Thiến trên sân khấu hiện tại đã đen đến cực điểm, cô ta biết người phụ nữ này nhất định không có ý tốt, sẽ không để cô an ổn tiến hành xong buổi lễ.
"Cái này, A Sở..." Thôi Cảnh Chu khẽ nhíu mày.
Đôi mắt Văn Tuyết Thiến lập tức đỏ lên, "Cảnh Chu, em biết em họ có thể là vẫn chưa buông được anh, nhưng chúng ta đã đính hôn mà cô ấy còn như thế...!Em thật sự rất buồn."
Ai biết có bao nhiêu người không ở trên cùng 1 tuyến.
Bùi Sở vẫn chìm đắm trong câu chửi Chúc Tu Duẫn là người tàn phế và hắn không chết đi của hai tên ngốc trước mặt.
Hai người trên mặt đất cũng sững sờ, không ngờ Bùi Sở lại hành động như vậy.
"A--- Bùi Sở, cô điên rồi! Cô làm gì vậy hả!"
Bùi Sở xác thực điên rồi, những người tiếp xúc qua hầu như đều biết.

Khi tính khí nổi lên, cô sẽ không phân biệt bất kể nơi nào.
Cô ra hiệu 1 chút: "Chúc Tu Duẫn ở đằng kia, nếu không hai người đem những lời nói ban nãy lặp lại lần nữa?"

Chúc Tu Duẫn cũng nhìn sang, xa xôi đi đến nói: "Tôi không điếc."
Sắc mặt cả hai tức khắc trắng bệch, ngụ ý chính là những gì họ vừa nói đều đã bị nhân vật chính nghe thấy!
Chúc Tu Duẫn cười như không cười, không coi ai ra gì mở miệng: "Qua đây ngồi không?"
Bùi Sở:......
Ai biết hai người dưới đất còn đang thầm chửi rủa.
"Chính các anh tự té ngã thì liên quan gì đến tôi?"
Ban nãy những người có mặt đều đắm chìm trong buổi lễ, hầu như không ai để ý đến hành động vừa rồi.
Nhìn 1 màn dưới sân khấu, Văn Tuyết Thiến đều tức muốn ói máu.

Mặc kệ là trong giới hay tình cảm, người phụ này vẫn luôn tranh giành danh tiếng của cô khắp mọi nơi!
Nhưng trong mắt Thôi Cảnh Chu lại chỉ thấy Chúc Tu Duẫn vậy mà mở lời mời Bùi Sở.
Đều là đàn ông, hắn có thể thấy cách đối xử của Chúc Tu Duẫn rõ ràng là khác biệt, ai mà không thích phụ nữ xinh đẹp.
Thôi Cảnh Chu có chút kích động.
Hắn vội vàng gọi bảo vệ đến đưa hai người kia ra ngoài.
Một trò hề nhỏ của buổi lễ cũng không làm ảnh hưởng đến không khí toàn thể.
Sau buổi lễ, các khách mời tự do đi lại.

Bùi Sở đứng ở đằng kia như một phong cảnh, thu hút mấy người đến nói chuyện.
"Bùi tiểu thư, chuẩn bị cho sự trở lại của mình thế nào rồi?"
Bùi Sở ngẩng đầu lên.

Vương Hồng - nhà tư sản nổi danh ở trong giới.

"Xin chào."
"Bùi tiểu thư không biết tôi sao?"
"Tôi quên rồi."
"........"
Nếu có thể xếp hạng người kết thúc chủ đề, Bùi Sở chắc chắn có thể nằm trong danh sách.
Vương Hồng lúng túng một lúc rồi cười nói: "Gần đây tôi muốn tham gia một bộ phim cổ trang, đoàn phim đang casting vai diễn, không biết Bùi tiểu thư có hứng thú hay không?"
Bùi Sở đặt ly rượu xuống: "Chuyện này vẫn nên liên hệ với người đại diện của tôi đi."
Nói xong, Bùi Sở đứng dậy định rời đi nhưng ngay lập tức bị chặn lại.
"Bùi tiểu thư, buổi tối có rảnh để tâm sự không?"
Bùi Sở nghe vậy liền bật cười, còn kém nói thẳng "có muốn lên giường không?"
Đôi môi đỏ của cô khẽ mở: "Vương tổng, hôm nay muộn quá, tôi có người muốn theo cùng."
Vương Hồng nhìn thấy vẻ đẹp yêu kiều của cô tức khắc liền hưng phấn, hắn thầm mừng rỡ.

Cái gì nữ thần sắc đẹp, còn không phải cho ít tiền liền có thể chơi.
Bùi Sở nhìn thấy bụng phệ của hắn không khỏi buồn nôn.

"Người tai to mặt lớn nào có thể đặt được lịch hẹn với Bùi đại tiểu thư của chúng ta đây? Em nói cho tôi biết, người đó nhất định không bằng anh trai tôi đây."
Bùi Sở nghiêng đầu cười cười, hạ thấp giọng: "Chúc Tu Duẫn nha.

Vương tổng, anh dám không?"
"Chúc, Chúc Tu Duẫn?"
Vương Hồng vẫn chưa hết ngạc nhiên thì tiếng chuông điện thoại vang lên làm gián đoạn cuộc trò chuyện.
Bùi Sở ra hiệu: "Ngại quá, tôi nhận điện thoại."
"Alo, có chuyện gì vậy Đồng Đồng."
"Chị Bùi! Quỹ từ thiện bên kia của chúng ta xảy ra chút vấn đề.

Nhà đầu tư ban đầu đột nhiên ngừng đầu tư, nói việc cứu trợ trẻ em là vô nghĩa, tức chết em rồi! Bây giờ phải làm sao hả chị.".
 
Back
Top Bottom