Ngôn Tình Nữ Diễn Viên Lấy Kịch Bản Hoa Sen Đen

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Nữ Diễn Viên Lấy Kịch Bản Hoa Sen Đen
Chương 20: 20: Phu Nhân Tổng Giám Đốc



 
Nữ Diễn Viên Lấy Kịch Bản Hoa Sen Đen
Chương 21: 21: Ở Lại Qua Đêm Nhà Chúc Gia



 
Nữ Diễn Viên Lấy Kịch Bản Hoa Sen Đen
Chương 22: 22: Không Được Vượt Qua Ranh Giới



 
Nữ Diễn Viên Lấy Kịch Bản Hoa Sen Đen
Chương 23: 23: Váy Ngủ


Chúc Tu Duẫn thấy cô cư xử kỳ lạ, nhìn thấy cô quấn khăn tắm ướt chuẩn bị chui vào chăn.

Anh hơi khó hiểu: "Em quấn khăn tắm ngủ à?"
Vừa dứt lời, Bùi Sở đã giẫm lên ga giường vấp 1 cái ngã xuống đất.

Một giây.

Hai giây.

Bùi Sở nhìn chiếc khăn tắm trên mặt đất, hận không thể tìm được 1 cái lỗ chui vào.

Không khí như đông cứng lại, cả hai đều không nhúc nhích.

Ánh mắt Chúc Tu Duẫn tối sầm lại: "Tạo hình mới?"
Bùi Sở che ngực: "Anh quản em, quay lại đi! Còn có, Không được vượt qua ranh giới!"
Chúc Tu Duẫn không những không né tránh mà còn nghiêng người, 1 tay chống đầu anh: "Ăn được rất tốt.

"
Bùi sở: "?"
Đây có phải là khen cô có dáng đẹp? Nhưng làm thế nào mà nghe giống như đang nói cô là heo.

Bùi Sở cao 1m73, nhưng nặng chưa đến 50kg, đường cong yêu kiều, cộng thêm độ bó sát của y phục, càng thêm phần quyến rũ.

Cô thật sự không thể chịu được ánh mắt của Chúc Tu Duẫn, nhặt chiếc khăn tắm lên quấn lại, chuẩn bị chui vào chăn.

Ai ngờ cơ thể mới chạm vào giường, Chúc Tu Duẫn đã đè xuống.

"Này, em đang làm gì thế!"
Chúc Tu Duẫn nhấc chăn lên, khiến cô lộ trong không khí, đưa tay ra muốn kéo chiếc khăn tắm.

Chiếc khăn tắm rất ngắn, che được đến đầu gối, Bùi Sở giữ lại bàn tay đang chuẩn bị làm loạn: "Chúc Tu Duẫn, anh làm thật!"
Chúc Tu Duẫn cười khẽ một tiếng, cúi xuống giọng trầm khàn: "Em đoán xem".

Trước khi Bùi Sở kịp phản ứng, Chúc Tu Duẫn đã gạt tay cô ra, đỡ lấy eo cô rồi nhấc nhẹ lên.

.

Một giây tiếp theo, chiếc khăn đã bị kéo ra.

Khi Bùi Sở cho rằng anh sẽ tiến 1 bước làm động tác gì đó thì Chúc Tu Duẫn đã phủ chăn lên người cô rồi nằm trở lại.

Bùi Sở quay đầu nhìn anh.

"Không cần như vậy, đừng làm ướt chăn của anh.

"
Sau đó, Bùi Sở mặc chiếc váy ngủ gợi cảm này thấp thỏm không yên mà tiến vào giấc ngủ.

Ngược lại, Chúc Tu Duẫn phải chịu đựng bị thâm quầng mắt cho đến rạng sáng.

- --------------
Ngày hôm sau.

Bùi Sở cuối cùng cũng mặc được bộ quần áo bình thường do dì bảo mẫu đưa rồi đi ăn.

Sài Lâm nhìn cậu con trai đang ngồi trên ghế sô pha vào sáng sớm, còn đeo kính râm, tò mò hỏi: "Sáng sớm con đeo kính râm ở trong nhà làm gì?"
Chúc Tu Duẫn lạnh nhạt nói: "Không có gì đâu.

"
Sài Lâm không tin, đi tới muốn lấy ra.

Chúc Tu Duẫn trốn nói: "Mẹ, người làm gì thế?"
"Ta nhìn xem anh đang làm cái gì, có phải là mắt có khó chịu không?"
Bởi vì không thể lay chuyển được sự cố chấp của bà Sài, Chúc Tu Duẫn thỏa hiệp, tự mình tháo ra.

Nhìn thấy vết thâm trên mắt con trai, Sài Lâm hơi ngạc nhiên: "A, con thức khuya hả? Ngủ không ngon à? Sao con trông giống gấu trúc thế.

"
Chúc Tu Duẫn bất lực, đeo kính râm 1 lần nữa: "Còn không phải là nhờ người ban tặng.

"
Là một người mẹ già Sài Lâm hiểu ngay điều đó, quả nhiên "Chiến phục" mà bà Ngô chuẩn bị rất hữu dụng! Chỉ là con trai đáng thương chịu cực khổ 1 đêm rồi.

Sài Lâm không giấu được nụ cười nói: "Quen thuộc là được rồi, mau đi ăn sáng thôi, không thì sẽ hết hứng thú mất".

Chúc Tu Duẫn kiệt sức, hoàn toàn không chú ý đến những gì bà Sài Lâm đang nói.

Trong đầu chỉ nghĩ về dáng vẻ Bùi Sở mặc váy ngủ đêm qua.

Chết tiệt, làm sao lại không thể quên được.

Trên bàn ăn, Sài Lâm càng nhìn Bùi Sở càng thích.

"Tiểu Sở, gần đây có bận việc không?"
Bùi Sở cắn một miếng bánh mì nướng: "Dạ, sắp tới sẽ bận, chuẩn bị trở lại rồi ạ.

"
"Ồ, hóa ra là thế, vậy con có thích phim truyền hình không, muốn đóng phim gì dì sẽ đầu tư, con làm nữ 1 là được.

"
" Khụ khụ! "
Cửa sau như vậy cô đi không nổi.

Bùi Sở vội xua tay: "Không cần đâu dì, đi từng bước từng bước, con có thể làm được.

".
 
Nữ Diễn Viên Lấy Kịch Bản Hoa Sen Đen
Chương 24: 24: Chuyển Khoản


Bùi Sở nhận cuộc gọi, là Lôi Bân đã cầu xin ông nội nói với bà nội rằng bản thân sẽ nhanh chóng quay về công ty.
Chúc Tu Duẫn nhìn cô: "Anh bảo tài xế đưa em đi."
Bùi Sở không được tự nhiên gật đầu.
Nhìn cô rời đi, Chúc Tu Duẫn gọi điện: "Kiểm tra tài khoản của Bùi Sở rồi gửi đến điện thoại cho tôi."
- ----------------------
Hai ngày liền Bùi Sở đều xuất hiện ở công ty, quả thực khiến mọi người trong công ty sửng sốt.
"Đây thực sự là tiết tấu muốn trở lại nha."
"Cũng không hẳn, nói thế nào thì Bùi Sở lúc trước cũng từng nổi tiến, khiến địa vị của Lôi Bân nháy mắt trở nên cao như vậy, làm sao bây giờ lại không ủng hộ cô ấy."
"Nổi tiếng thì tốt, nhưng chỉ là chớp nhoáng thôi.

Hiện tại trong giới giải trí, đừng nói là biến mất một năm, chỉ vài ngày thôi cũng không có mấy người nhớ tới."
"Chậc, đừng nói nữa, người ta có kim chủ, không trêu chọc nổi."
"......"
Bùi Sở nâng kính râm trên sống mũi lên, hơi nghiêng đầu liếc mắt nhìn đám người lắm mồm kia, không nói gì.
Ngược lại họ bị 1 phen chột dạ.
Thấy Bùi Sở đến, Lôi Bân lập tức mỉm cười nịnh nọt: "Thân ái, hôm nay không chỉ bàn về sự trở lại, còn có bộ phim cổ trang chưa quay mà em đã đầu tư trước khi rời đi."
Bùi Sở cau mày: "Biết rồi, cứ nhắc lại mãi không ngừng."
Lôi Bân ngượng ngùng ngậm miệng.
Chung quy sự oai phong của hắn cũng chỉ có thể tỏ ra được trước mặt người mới thôi.
- ---------------------
Bùi Sở đi vào rồi tháo kính râm ra, bình tĩnh ngồi xuống trước trước mặt các nhà tư sản, đạo diễn.
Xét cho cùng, Bùi Sở cũng là nhân vật quan trọng mà họ đã định từ trước, lúc đó vì cô quá nổi tiếng nên không cần casting.

Ai ngờ đột nhiên rút lui, nói thế nào thì ekip bọn họ đều cảm thấy lỗ vốn.
Sau khi ngồi xuống, nhà sản xuất nói thẳng: "Bùi tiểu thư, cô xem bộ phim "Thanh cung truyện" một năm trước này vì lý do của cô mà nó đã bị xếp lại rất lâu rôi, vài trăm triệu đầu tư như vậy bây giờ mà từ bỏ chả phải là lỗ vốn to rồi."
"Thanh cung truyện" là bộ phim mà Bùi Sở nhận được khi rất nổi tiếng, lúc đó cô đủ mọi tài nguyên, mọi người vây quanh, các loại tài nguyên nhận được không ngừng, không ai nghĩ rằng một ngôi sao đang lên sẽ giống như phù dung sớm nở tối tàn.
Ngay cả bản thân cô cũng không ngờ, tại thời điểm con đường ngôi sao của cô đang sáng chói, gặp phải biến cố gia đình, bệnh tình đột phát (đột nhiên+phát tác).

Sau đó vắng mặt trong nhiều hoạt động, ở trong làng giải trí bặt vô âm tín.

Mà "Thanh cung truyện" là bộ phim cuối cùng một năm trước trước khi cô ra nước ngoài chữa bệnh, cũng chỉ có thể tạm dừng.
Bùi Sở nhướng lông mày, dựa lưng vào ghế, "Ừm, nói tiếp đi."
Người kia nhìn thấy khuôn mặt lạnh tanh của Bùi Sở, chần chừ 1 chút, mở miệng: "Cô cũng tham gia bộ phim này, bây giờ cô đã trở lại, nói thế nào cũng đều phải phát, chúng tôi đang nói chuyện với diễn viên, nhưng cần tiếp tục tăng thêm đầu tư vào mặt này...!"
Bùi Sở gõ nhẹ vào tay vịn ghế, kéo kéo khóe miệng: "Ý là, muốn tôi bỏ tiền?"
Nhà sản xuất bên cạnh giúp đỡ nói: "Cô xem tôi đầu tư nhiều như thế.

Tuy tôi không biết tại sao cô vì sao biến mất lâu như vậy, nhưng theo lý mà nói thì cô phải chịu trách nhiệm cho phần này.

Nếu Bùi tiểu thư không nguyện ý vậy chỉ có thể cắt vai thôi...!Dù sao cô cũng biết Đặng Thu Giai vẫn luôn muốn đầu tư.".

đam mỹ hài
Bùi Sở nhếch khóe miệng, nào có ai tự nguyện chịu bỏ tiền ra đầu tư, Đặng Thu Giai là nghệ sĩ hạng ba, xem ra cô ta dốc sức muốn xóa vai cô đến phát hỏa.
Dù sao đây cũng là một bộ phim cổ trang được đầu tư lớn, bao người chen đầu vào dù là trở thành vai phụ.

Lôi Bân thấy nghệ sĩ của mình không lên tiếng, lập tức hòa giải: "Mọi người xem, tiền bỏ ra đầu tư lần này cũng không ít, không thể để một mình Bùi Sở của chúng tôi..."
Cô ngắt lời Lôi Bân, nghiêng người thăm dò: "Tôi sẽ đưa tiền, vậy xem như là cổ đông lớn nhất rồi."
Mắt Lôi Bân trợn to: "Tổ tông, em, em đừng kích động.

Đây không phải là một số tiền nhỏ, em mới trở về nước lại không có nguồn thu nhập gì!".
Bùi Sở hiếu thắng hắn biết, nhưng không ngờ 1 năm không gặp dáng vẻ này càng lợi hại rồi.
Ngay khi Bùi Sở đang nghĩ cách giải quyết, một tin nhắn đến từ điện thoại di động---
Đế đô ngân hàng: [Xin chào Bùi Sở, Chúc Tu Duẫn đã chuyển khoản 7.000.000 NDT vào tài khoản Ngân hàng Trung Quốc của ngài có bốn chữ số cuối là 2222 ngày 10 tháng 4 năm xx, xin hãy chú ý kiểm tra, in nhắn văn bản này không được sử dụng làm bằng chứng nhập tài khoản.]
Bùi Sở:?.
 
Nữ Diễn Viên Lấy Kịch Bản Hoa Sen Đen
Chương 25: 25: Buổi Tối Ở Nhà Đợi Anh



 
Nữ Diễn Viên Lấy Kịch Bản Hoa Sen Đen
Chương 26: 26: Ngủ Vài Lần Không Đủ Sao



 
Nữ Diễn Viên Lấy Kịch Bản Hoa Sen Đen
Chương 27: 27: Mẹ Của Đáng Yêu Nhiều



 
Nữ Diễn Viên Lấy Kịch Bản Hoa Sen Đen
Chương 28: 28: Người Đàn Ông Hám Tiền


Khi xe khởi động, đột nhiên trên màn hình xe hiện lên 1 thông báo.
[Thẩm Tự]: Anh, nghe nói anh xếp hàng 2 tiếng để mua tôm hùm đất cho chị dâu?
[Thẩm Tự]: Tình yêu nha, quả là.
Hai tiếng ting liên tiếp, Bùi Sở vô tình liếc nhìn.
?
Có ý gì? Bữa tối hôm nay cô ăn là do Chúc Tu Duẫn tự mình xếp hàng hai tiếng đồng hồ?
Không phải chứ.
Ngày thường cô ghét anh như thế, nhưng anh vẫn tốt với mình, chẳng lẽ bị ngược thể chất?
Khi Chúc Tu Duẫn nhìn thấy, phản ứng đầu tiên của anh là muốn đánh Thẩm Tự một trận tơi bời.
Anh không xem phản ứng của Bùi Sở, bình tĩnh tắt màn hình.
Ngược lại, Bùi Sở hơi lúng túng, cô dựa vào cửa sổ, thỉnh thoảng nhìn Chúc Tu Duẫn.

Người này thật sự không phải bị Hội chứng Stockholm* chứ?
*Hội chứng Stockholm hay quan hệ bắt cóc là thuật ngữ mô tả một loạt những trạng thái tâm lý, trong đó con tin lâu ngày hình thành mối quan hệ tình cảm với kẻ bắt cóc trong thời gian bị giam cầm.
Đường đường là tổng giám đốc lại xếp hàng hai tiếng ư!
Chẳng qua cả hai ai cũng không mở miệng, chỉ còn chú chó đáng yêu nhiều ở đó làm nũng.
......
Bùi Sở đặt đồng hồ báo thức 4 giờ, nên khi tỉnh dậy trời bên ngoài còn chưa sáng hẳn.
Sau khi cô mặc quần áo ở phòng ngủ xong chuẩn bị đi ra ngoài, vừa mới mở cửa thì bị dọa cho hết hồn.
"Sao em dậy sớm vậy?"
Cô bước hai bước đi qua Chúc Tu Duẫn rồi đi về phía nhà bếp.
Có lẽ vì vừa ngủ dậy nên giọng của Chúc Tu Duẫn hơi khàn, có loại gợi cảm không thể tả nổi.
"Vừa mới ngủ dậy."
Ai biết 1 giây sau, Chúc Tu Duẫn đi vào nhà bếp, cho cháo đã nấu vào hộp giữ nhiệt, rồi đem một hộp salad rau và bánh mì nướng đưa cho Bùi Sở.
Bùi Sở nhìn nồi cơm đang bốc khói sau lưng, khóe miệng cong lên thành hình vòng cung: "Dậy sớm như thế để nấu cơm cho em?"
Chúc Tu Duẫn kéo tay cô, bỏ túi giấy để vào tay cô, xoay người trở về phòng ngủ, còn không quên nói: "Nhiệm vụ của mẹ, đừng nghĩ nhiều."
Nhìn bóng lưng rời đi, tâm muốn trêu chọc trong Bùi Sở bỗng dâng lên.
Cô gọi anh lại: "Chờ đã."
Chúc Tu Duẫn quay lại: "Làm sao..."
Từ "thế" còn chưa nói, Bùi Sở đã kiễng chân lên nhẹ nhàng in dấu trên mặt của anh.
Bùi Sở chớp mắt mấy cái, lắc chiếc túi trong tay: "Cảm ơn bữa sáng của Chúc tổng."
Vừa rồi ...!cô ấy thực sự đã hôn mình rồi à?
Bùi Sở, một người có trở ngại tình cảm, vậy mà...!hôn mình ư? !

Chúc Tu Duẫn hơi sững sờ, đưa tay lên che mặt cô, "Mau lăn đi làm đi."
Bùi Sở nhìn thấy bộ dạng không thoải mái của anh, hài lòng ra cửa.
Sau khi lên xe, lần đầu tiên Lôi Bân phát hiện, vị chủ nhân này dậy sớm như thế vậy mà không cáu kỉnh?
"Thân ái ơi, em đến rồi."
Bùi Sở đặt đồ xuống, nhìn quanh xe: "Đồng Đồng đâu?"
Ánh mắt Lôi Bân có chút lảng tránh: "Cô ấy, cô ấy, đứa nhỏ này ham ngủ, chắc là không dậy nổi.

Hôm nay, anh sẽ theo em toàn bộ lịch trình, có chuyện gì cũng nói cho anh biết.

Thực sự không ổn thì chúng ta còn có trợ lý, anh sẽ chuyển một người tới."
Bùi Sở liếc nhìn hắn ta 1 cái:"Em chỉ hỏi một câu, anh giải thích nhiều quá."
Lôi Bân không thấy có gì khác thường, thở phào nhẹ nhõm, "Ôi, anh đây không phải là sợ em không quen sao, anh thấy đứa nhỏ Đồng Đồng kia rất câu nệ, không lanh lợi lắm, ngày khác anh đổi cho em."
Bùi Sở mở hộp giữ nhiệt húp một ngụm cháo, lạnh nhạt nói: "Không cần, em thấy cô bé khá ngoan."
"Ồ...!Được, được thôi."
Nhìn thấy Bùi Sở đang ăn ngon lành ở 1 bên, Lôi Bân sắp chết vì tò mò rồi, khi nào thì chị gái này sẽ tự mang đồ ăn?

Chẳng lẽ thực sự có đàn ông?
-------------
Xe nhanh chóng đến Ảnh Thị Thành.
Bùi Sở vừa bước vào khu vực hậu trường, liền nhìn thấy một màn cách đó không xa, bên cạnh chính là Đồng Đồng đang run cầm cập.
Giọng của một nam diễn viên trung niên vang vọng khắp đại sảnh lớn---
"Rốt cuộc cô có làm được không hả! Làm nhăn giày của tôi rồi!"
Đồng Đồng liên tục cúi đầu xin lỗi: "Thực xin lỗi, thực xin lỗi ..."
Nam diễn viên trung niên híp mắt: "Cô quỳ xuống, làm lại 1 lần nữa, giống như hầu hạ cha cô vậy."
Ngay khi lời nói vừa thốt ra, tất cả các nhân viên và nghệ sĩ đứng chờ trong hội trường đều sững sờ.
Bùi Sở tháo kính râm ra rồi nhìn Lôi Bân bên cạnh, giọng nói lập tức lạnh hơn: "Đây là lý do tại sao anh muốn đổi trợ lý cho em?"
 
Back
Top Bottom