Đô Thị  No Moral (Không Đạo Đức)

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
No Moral (Không Đạo Đức)
Chương 55: 55: Can Thiệp


Cách người đàn ông kia đối xử với Yoonshin có thể làm tổn thương lòng kiêu hãnh của cậu, nhưng Yoonshin vẫn tiếp tục đáp lại người đối diện một cách điềm tĩnh.

Sehun thích thú theo dõi họ từ bên ngoài, như thể anh đang được xem một trận thi đấu đấu thể thao rất căng thẳng.
"Tôi tự hỏi cậu ta có thể hành hạ gã kia tới mức nào?" Sehun nhận xét.
"Anh ghĩ sao ạ luật sư Kang?" Thư ký Tak hỏi.
"Tôi không biết.

Không có giới hạn nào cả nên tùy vào số tiền mà bên đại diện bên kia sẵn sàng bỏ ra.

Nếu Năm Tư quyết định chấp nhận một thỏa thuận nhỏ chỉ với 10 ngàn thay vì thay đổi hoàn toàn cuộc sống cho khách hàng của cậu ta thì hãy gửi cậu ta đến nhóm tranh tụng và không cần báo cáo lại với tôi.

À, và cứ coi cậu ta là một kẻ thất bại."
"Vậy thì, như thế nào cậu ấy mới có thể pass bài kiểm tra của anh?
Thư ký Tak quay về phía Sehun và cười nhẹ.

"Đây hẳn là bài kiểm tra cuối cùng của anh rồi nhỉ.

Nếu là anh, anh sẽ lấy bao nhiêu?"
"Tôi từng tính thử nên không biết nữa.

Nhưng nếu tôi ở trong căn phòng đó, tôi sẽ ăn h**p tay luật sư kia tới vài triệu."

Khi nghe điều đó thư ký Tak liền giật mình sửng sốt, Sehun ngay lập tức nhận ra.
"Phản ứng nông cạn thế là sao vậy?"
"Anh đã đưa cho cậu ấy thứ gì vậy chứ? Offer mà bên kia đưa ra thực sự là đã hơn nhiều lần so với tội danh của thân chủ họ đó ạ."
Sehun chỉ nhún vai thay vì trả lời.
"Chà...! Tôi đã nghĩ đây là một vụ bình thường, nhưng có lẽ nó còn lớn hơn nhiều so với những gì tôi nghĩ.

Anh không chỉ đơn giản chọn 1 vụ đưa cho cậu ấy, mà anh đã có hết tất cả thông tin về nó rồi..

Gã giám đốc đó là người có liên quan trong vụ án cũ đúng không ạ?"
"Tôi chỉ tình cờ nhìn thấy nó khi đang giúp luật sư Song trong một phiên tòa cách đây vài năm thôi.

Hồi đó cứ tưởng cái usb đó sẽ bị bứt đi, không ngờ nó lại dùng được như thế này.

Dù có hơi muộn nhưng có vẻ như nó sẽ đáng giá đó."
Tất nhiên rồi ạ, Thư ký Tak gật đầu.

Sau đó, cậu đột nhiên hỏi, "Nhưng mà, luật sư Do không vượt quá mong đợi của anh sao?"
"Tôi không biết cậu đang cố tìm hiểu điều gì.

Tôi không nhớ mình đã gặp được ai đó vượt quá mong đợi của mình đâu."
"Cậu ấy khá giỏi xử lý dù anh có ném bất cứ thứ gì vào cậu ấy mà.

Thành thật mà nói thì ban đầu tôi nghĩ cậu bé đó sẽ không linh hoạt đâu, nhưng thực tế là cậu ấy đã làm được, điều đó làm tôi rất ngạc nhiên đó ạ.

Rốt cục thì cậu ấy cũng đã sử dụng tài liệu mà anh đưa.

À, tất cả mọi người đều đang đánh cược xem liệu vị luật sư đại điện cho nhân quyền cứng nhắc và ương ngạnh đó có bỏ qua được chuẩn mực đạo đức của mình mà dùng chúng hay không đó ạ."
"Cậu có thắng không?"
"Có vẻ như tôi sẽ lấy được tất cả tiền cược đấy ạ."
Sau khi liếc nhìn Thư ký Tak, Sehun dán mắt vào Yoonshin bên trong phòng họp.

Thư ký Tak quan sát khuôn mặt chăm chú của Sehun, rồi anh quay sang nhìn Yoonshin, cậu tò mò muốn biết Sehun đã thấy gì ở chàng luật sư trẻ tuổi kia.
"Anh có tin cậu ấy không? Tôi thấy anh đã cung cấp cho cậu ấy thông tin mà anh nhận được từ các thám tử tư của mình, có vẻ anh đã tin cậu ấy rồi, nhưng mặt khác thì có vẻ anh đưa nó cho cậu ấy để kiểm tra xem cậu ấy có chấp nhận đi đường tắt hay không..."
"Không có tin hay không tin gì ở đây hết.

Tôi chỉ đang kiểm tra xem tên năm tư đó có não hay không, IQ của câu ta liệu có trên mức trung bình hay không mà thôi."
"Anh khắc nghiệt thật đấy.

Cậu ấy đã vượt qua bài kiểm tra thứ hai một cách dễ dàng rồi mà.

Ít nhất anh cũng nên khen ngợi cậu ấy chứ."
Hầu hết những gì thư ký Tak nói đều đúng.

Sehun đưa ra rất nhiều lời bào chữa, nhưng mục đích cuối cùng của Sehun là muốn xem liệu Yoonshin có sử dụng thông tin "nguy hiểm" từ những nguồn không rõ ràng hay không.

Theo quan điểm của anh thì một người như Yoonshin sẽ không thể từ bỏ cuộc sống của mình trước một nơi như Doguk.

Cậu không giống những người khác, những người có thể làm bất cứ điều gì cần thiết để kiếm được tiền từ vụ kiện mà họ nhận được, trong khi đó Yoonshin lại vẫn cứ đồng ý làm những việc như tư vấn pháp lý miễn phí.
Chính vì thế mà Sehun muốn xem liệu rằng Yoonshin đã sẵn sàng nhuộm màu cho bức tranh trống rỗng của cậu hay chưa, hay đơn giản là cậu chỉ đang nói những lời sáo rỗng.

Ngoài ra, bài kiểm tra này khá nhẹ nhàng và thiên về cách dùng người của Sehun hơn.
"Tôi gần như đã đưa thìa lên tận miệng cậu ra rồi.

Tất cả những gì cậu ta cần làm là mở miệng mà thôi.

Tôi có cần khen ngợi cậu ta vì đã ăn đồ ăn mà tôi dâng lên không hả?"
"Nhưng đó là Luật sư Do - luật sư của những kẻ yếu thế mà.

Cậu ấy đã rất dũng cảm khi bước chân vào công ty chúng ta đó chứ.

Nếu anh không khen ngợi cậu nhóc ấy chút nào thì có khi nào cậu ấy sẽ nản lòng không? anh chưa từng nghĩ vậy sao?"
"Nếu thích nuôi dạy con cái, cậu có thể nhận cậu ta dùm tôi, nhé."
Thư ký Tak hài lòng mỉm cười rồi liếc nhìn những nhân viên đang lảng vảng phía hai người và hạ giọng.

"Tôi đã muốn hỏi điều này từ lâu rồi ạ, nhưng mà có khi nào anh có hứng thú với luật sư Do hay chị gái của cậu ấy không ạ?"
Sehun nhấp một ngụm trà ấm và chế giễu "Cậu đang nói cái quái gì vậy? Người trước là đàn ông, còn người sau là phụ nữ đã có gia đình??"

"Anh có biết dạo này anh cư xử rất lạ không ạ? Anh yêu cầu tôi điều tra một điều gì đó chỉ vì sự tò mò cá nhân, rồi anh còn dành thời gian đến quan sát 1 cậu luật sư kém tuổi dù lịch trình của anh cực kỳ bận rộn nữa.

Tôi chưa bao giờ thấy anh tò mò về người khác và quan tâm đến họ như thế này cả.

Thực sự đó, tại sao anh lại làm thế?"
Sehun thực sự đã hành động rất kỳ lạ.

Thường thì Sehun làm việc từng phút từng giây.

Chuyện gác công việc sang một bên và ngồi ngoài như thế này thật là lố bịch, ngay cả Sehun cũng tự cảm nhận được điều đó.

Đó có lẽ cũng là lý do tại sao anh luôn cảm thấy những nhân viên khác đang liếc nhìn mình kể từ lúc anh ngồi đây.
Trong căn phòng chỉ cách vài mét với anh kia, Yoonshin vẫn đang đàm phán với bên kia.

Cuộc đàm phán của họ có vẻ diễn ra không được suôn sẻ cho lắm, cậu quay đầu sang một bên và thở dài thườn thượt.
Tuy nhiên với biểu hiện nhỏ về sự không hài lòng của Yoonshin, người từ đầu cho đến giờ đều tỏ ra tôn trọng đối phương dường như đã nhấn một nút giận giữ cho bên đối phương.

Người đàn ông trung niên đột nhiên nổi cáu và chỉ vào Yoonshin.
( so what happen???)
25.3.2023.
 
No Moral (Không Đạo Đức)
Chương 56: 56: Can Thiệp Tiếp


Thư ký Tak vội thì thầm với Sehun.

"Anh có định khiến hai bên bình tĩnh hơn chút không, hay là tôi vào trong đó nhé/"
"Giữ vững lập trường đi.

Đó là sân khấu của Do Yoonshin." Sehun trừng mắt nhìn phòng hội nghị trong khi bình tĩnh nhấm nháp đồ uống của mình.

Ánh mắt Sehun như thể anh sẽ không bỏ lỡ một giây nào về những gì đang diễn ra trong căn phòng đó.
Thư ký Tak lặng lẽ quan sát Sehun.

Cậu nhanh chóng nghiêng đầu khi nhận ra rằng những đường cong uyển chuyển trên từ góc nghiên trên khuôn mặt của Sehun khác hẳn so với bình thường.
"Anh thực sự quan tâm đến cậu ấy rất nhiều đó ạ."
"Mỗi lần tôi nhìn thấy cậu ta là y như rằng tôi thấy một cơn đau ở cổ vậy." Câu trả lời hơi lạc đề của Sehun dường như làm thư ký Tak hơi hứng.
"Tại sao vậy ạ? Bởi vì cậu ấy đã chọn anh trong số tất cả mọi người khi cậu ấy được tuyển nhờ quan hệ ạ?"
"Không chỉ có thế, đòn tấn công của tôi dường như không hiệu quả với cậu ta.

Cậu ta là người đầu tiên như vậy nên tôi không quen."
Thư ký Tak dường như không hoàn toàn hiểu được những gì Sehun vừa nói nên đã im lặng 1 chút.

Sehun cũng không buồn giải thích từng chi tiết nhỏ.

Anh chưa bao giờ làm như vậy cho bất cứ ai.

Nhưng mà kỳ lại làm sao, cuối cùng anh lại hường xuyên làm điều đó cho Yoonshin, vì vậy anh cảm thấy bối rối về điều đó.
Sehhun đã gặp hàng trăm, nếu không muốn nói là hàng nghìn kiểu người khác nhau kể từ khi anh sinh ra cho đến nay.

Anh có thể dễ dàng nhìn thấu những người như Yoonshin.
Nhưng Yoonshin thực sự kỳ lạ.

Cậu luôn thành thật.

Mọi thứ về cậu đều có cảm giác rất thực– chàng trai trẻ cảm thấy thất vọng về Sehun, dựa dẫm vào Sehun, lo lắng cho anh, cảm thấy phiền lòng về anh, tò mò về Sehun và cả cảm thấy không thoải mái khi ở bên Sehun nữa.

Yoonshin luôn trung thành với cảm xúc của mình.

Cậu không tâng bốc ai đó mà không có lý do, và cậu cũng không cúi đầu trước người khác quá mức cần thiết.

Cậu nói tất cả những gì cậu muốn, nhưng vẫn giữ mức độ tôn trọng tối thiểu tới đối phương.
Mọi thứ về Yoonshin đều trong sạch đến nỗi ý chí tấn công của Sehun dành cho cậu tan biến hết.
Hầu hết những người mà Sehun gặp đều ngay lập tức đối lập với anh, chống lại anh, hoặc bò đến chỗ anh cầu xin van nài.
Tuy nhiên, Yoonshin không giống như thế.

Đây là lần đầu tiên Sehun gặp một người đối xử với anh như vậy, vì vậy điều đó càng khiến Sehun bối rối hơn.
Sehun cũng im lặng, vì vậy thư ký Tak như đã nghĩ ra điều gì đó tiếp tục câu hỏi của mình.

"Anh có cảm thấy không thoải mái vì cậu ấy là người mà anh chưa từng tiếp xúc trước đây không?"
Không có cách nào tốt hơn để diễn tả cảm giác của Sehun lúc này.

"Tôi nghĩ vậy."
"Thành thật mà nói, khuôn mặt của anh bây giờ chính xác là kiểu của một người không thoải mái khi làm bẩn một người trong sạch đó ạ."
Sehun trừng mắt cáu kỉnh quay sang nhìn thư ký Tak.

"Ai cũng có mặt tối cả thôi.

Cậu ta là cái gì chứ, một vị thánh chắc? Thánh Do hả? Hãy nhìn xem, cậu ta cũng giống như những người khác mà thôi."
"Cậu nhìn đi?"
"Bây giờ là mấy giờ rồi?"
"Bất cứ khi nào nhắc đến luật sư Do là anh sẽ phòng thủ như vậy.

Nên là người mà anh đang quan tâm không phải người chị đã kết hôn mà là cậu nhóc đó.

Chà tôi nên nói như nào đây nhỉ, ừm..Tôi đoán là tôi đang cổ vũ cho anh đấy ạ.

Đây không phải là con đường dễ đi đâu."
"Cậu đang viết tiểu thuyết đấy à? Trò đùa quái quỷ gì vậy chứ..." Sehun vặn lại trong sự khó chịu.

Khi anh chuẩn bị quay trở lại văn phòng của mình thì trong phòng họp kia - phía đối lập đã bày tỏ sự nổi giận của mình.

Yoonshin đã trò chuyện một cách bình tĩnh nhất có thể, cậu ngước nhìn gã luật sư đối lập và lịch sự mời ông ta ngồi lại chỗ ngồi của mình.
Bàn tay mập mạp của người đàn ông trung niên với tới cổ Yoonshin.

Ông ta định túm cổ áo vị luật sư trẻ hơn trước sự chứng kiến của hai người đàn ông bên ngoài.
"Huh? Luật sư Kang,chúng ta có cần—" Thư ký Tak chưa kịp nói hết câu, thì Sehun ngay lập tức để mạnh chiếc cốc xuống bàn rồi đứng dậy, đi thẳng vào phòng họp.

Anh xông vào mà không gõ cửa rồi nắm lấy cổ tay của người đàn ông đang túm lấy cổ áo của Yoonshin.
"Ông nghĩ ông đang làm cái quái gì thế hả?!"
"Thưa anh?"
"Luật sư Kang Sehun?"
Yoonshin và luật sư kia đều nhận ra Sehun.

Người đàn ông trung niên nao núng.

Khi Sehun dùng lực hất cánh tay của người đàn ông kia ra, ông ta liền xoa xoa cổ tay bị đau của mình và có vẻ bối rối khi cố gắng bào chữa cho hành động của mình.

"Cậu thấy chứ, chàng trai trẻ này đã quá tự mãn.

Cậu ta cứ nghiến răng trong khi tỏ ra lịch sự.

Cậu biết những quy tắc bất thành văn đó trong ngành của chúng ta mà, vậy mà tên đàn em này cứ vượt quá giới hạn—"
"Vậy đó là lý do tại sao ông quyết định hành động vượt quá giới hạn à? Do Yoonshin là cộng sự của tôi, người mà tôi đã dạy.

Nếu ông nghĩ rằng cậu ta quá tự phụ đến mức không thể đàm phán dược thì ông có thể nói chuyện với tôi, cấp trên của cậu ta.

Tuy nhiên, điều đó có nghĩa là khách hàng của ông sẽ mất tất cả đấy.

Yoonshin ít nhất cũng còn tử tế, nhưng tôi thì không đâu."
"Chà...! Luật sư Kang.

Chúng ta cứ bình tĩnh trước đã nhé." Người đàn ông trung niên trông rất lo lắng khi mọi thứ bắt đầu trở nên tồi tệ hơn và liếc nhìn Yoonshin như thể đang cầu cứu.

Yoonshin từ từ tiến lại gần.

Cậu đứng giữa hai người đàn ông và đối mặt với Sehun.
"Luật sư Kang."
"Cậu không thấy tôi đang nói chuyện à? Đừng xen vào.

Tránh ra cho tôi."
"Tôi biết ạ, nhưng...!đây là vụ án của tôi.

Xin hãy để tôi xử lý việc này nhé."
Sehun chợt nhận ra và nheo mắt lại, sau đó anh liếc nhìn ra ngoài phòng.

Thư ký Tak nhấc cốc của Sehun lên, dù không nói gì nhưng biểu cảm của thư ký Tak như đang nói: "Anh bảo tôi đứng yên vì đây là sân khấu của luật sư Do mà, phải không?"
- - tám 1 tí l*l: thực sự ban đầu đọc thì chưa hiểu Sehun, nhưng mà đọc đầy đủ cả bộ thì cmn đổ anh hơn cả sà cân nữa đấy🙂) cmn anh vừa đẹp trai lại bá đạo tổng tài l*l, ai bắt nạt người yêu anh là anh sắt cmn ra bã chứ đùa🙂) mình tôi mới được bắt nạt em thôi, thư ký Tak quả thực nhìn thấu hồng trần rồi🙂))))))---.
 
No Moral (Không Đạo Đức)
Chương 57: 57: Bảo Lãnh Ngoại Quốc


Sehun nhận ra trong muộn màng rằng bản thân đã xông thẳng vào phòng mà chẳng hề suy nghĩ khi thấy Yoonshin bị xốc cổ áo, Sehun bật ra một tràng cười trống rỗng.

Điều này chưa bao giờ xảy ra trong suốt cuộc đời anh.
Anh vặn lại Yoonshin, cậu đang đợi câu trả lời của anh.

"Mặc kệ cho cậu suýt bị đánh đập?"
"Tôi chưa bị đánh ạ.

Với lại anh đã đưa ra cảnh cáo rồi nên sẽ không có chuyện gì xảy ra đâu ạ.

Sự giúp đỡ của anh đã đủ cho tôi rồi.

Tôi có thể làm được ạ."
Khuôn mặt Sehun lúc này mơ hồ khó hiểu, rồi anh vỗ mạnh vào vai Yoonshin.

Anh dường như đã xích lại cậu hơn nhờ sự tiếp xúc có vẻ hơi thô bạo của mình.

Sau đó, anh lườm gã luật sư kia, hắn ta đang lo lắng và không biết phải làm gì.

Anh trừng mắt nhìn ông ta thật lâu trước khi rời khỏi phòng họp và không ngoái đầu lại.

Người đàn ông trung niên cung kính cúi đầu rồi thở dài.
Khi rời khỏi phòng, anh bực bội dậm chân hướng về văn phòng của mình.

Thư ký Tak muốn đi theo nhưng nhanh chóng dừng lại khi quan sát thấy khuôn mặt của Sehun khác hẳn mọi khi.

Cậu chỉ có thể nhìn xuống chiếc cốc bị bỏ lại.
Yoonshin theo Sehun ra khỏi phòng, tấm lưng mảnh khảnh của cậu đuổi theo người phía trước rồi cậu nói to: "Cảm ơn anh! Tôi sẽ kết thúc mọi thứ thật tốt ạ.

Hãy chăm sóc bản thân anh nhé ạ.

Đừng để bị ốm—...!Luật sư Kang!"
Mặc dù ở trong phạm vi mà anh có thể nghe thấy, nhưng Sehun không trả lời.

Anh dậm chân và biến mất.

Thư ký Tak liền hỏi: "Luật sư Kang đã nói rằng anh ấy bị ôm hả?"
"Có vẻ như tình trạng của anh ấy không được tốt mấy gày gần đây ạ.

Anh ấy nói là bị đau đầu.

Tôi không biết liệu anh ấy đã uống thuốc giảm đau hay chưa nữa."
"Có phải anh ấy nói là bị đau ở cổ không?"
"Vâng, và anh ấy đã yêu cầu lấy thuốc ạ.

Vì anh không biết nên chắc anh ấy đã không uống đâu.

Không biết anh ấy đã ổn chưa."
Đôi mắt thân thiện và chân thành của thư ký Tak như xuyên thấu Yoonshin.

Sau đó, anh cười hiền lành và lắc đầu, biểu thị không cần phải lo lắng.

Yoonshin cảm thấy nhẹ nhõm hơn một chút và hỏi, "Chà, vậy thì tốt rồi ạ, nhưng mà anh ấy có nói gì về tôi không ạ? Hình như anh ấy đã quan sát những gì tôi làm trong căn phòng kia có đúng không ạ?"
"Đầu tiên thì tôi nghĩ cậu đã đáp ứng các tiêu chuẩn của anh ấy rồi đó.

Cậu có thể coi những gì vừa xảy ra là một ngoại lệ."
"Tạ Ơn Chúa.

Thực ra thì vị luật sư kia đã coi thường tôi vì tôi không có nhiều năm kinh nghiệm, nên cuộc đàm phán của chúng tôi chẳng đi đến đâu.

Tôi bắt đầu chọc tức ông ấy một chút nên ông ấy đã làm như vậy.

Dù sao đi nữa thì tôi nghĩ phần còn lại sẽ diễn ra suôn sẻ vì luật sư Kang đã giúp đỡ ạ.

Tôi sẽ cố gắng đến cùng!"
"Cậu đã lấy được nhiều thứ từ Luật sư Kang chỉ trong vài tháng, còn nhiều hơn so với những gì tôi quan sát được trong vài năm đấy."
"Anh nói gì thế, tại sao lại vậy ạ?"
"Đúng như tôi đã nói đó.

Cậu là một kiểu người mà anh ấy chưa từng gặp qua, vì vậy anh ấy không biết nên làm thế nào với cậu.

Thực sự, điều này khiến tôi rất vui.

Hãy làm việc tại công ty của chúng tôi lâu vào nhé, được chứ?"
Yoonshin bắt gặp ánh mắt tươi tỉnh của Thư ký Tak trước khi anh bỏ đi mà không giải thích gì thêm.

Yoonshin nghiêng đầu bối rối.

Chỉ còn lại một mình trong sảnh, ánh mắt của Yoonshin lại không tự chủ mà dừng lại ở văn phòng của Sehun.
Khi cậu nghĩ lại những gì Sehun vừa nói trong phòng họp A, đôi má cậu ửng hồng và co giật.
Cộng sự của tôi...!người mà tôi đã dạy?
Sau đó tâm trạng của cậu nhanh chóng thay đổi.
Một kiểu người mà anh ấy chưa từng thấy trước đây...
Đó có thể là một điều tốt khi hai cực đối lập lại có ít nhất một điểm chung hay không?
Yoonshin cũng cảm thấy rằng Sehun thật mới lạ.

Dù đôi mắt cậu luôn đuổi theo người đàn ông kia nhưng Yoonshin cũng chẳng biết phải đối phó với anh ra sao.

Cậu cũng không hiểu tại sao tâm trí mình cứ trôi dạt hướng về phía người kia.
Có lẽ Sehun cũng như vậy.
Cuối cùng, Yoonshin nhìn vào cánh cửa đóng kín của Sehun và hít một hơi thật sâu trước khi trở lại phòng họp.
* * *
Trong phòng họp của tòa nhà phụ, Yoonshin lướt qua các tài liệu liên quan đến các khách hàng mà cậu tư vấn miễn phí trong ngày rồi chìm vào suy nghĩ.
Pháp luật quy định nền tảng của đạo đức.
Đó là một trong những quy tắc quan trọng của luật dân sự mà Yoonshin đã học được.

Nói cách khác, luật không quy định gì nhiều hơn ngoài một chút đạo đức tối thiểu cần có.

Đôi khi cuộc sống ngoài kia mang đến nhiều điều bất công cho con người, nhưng luật dân sự lại chẳng giúp gì được cho những con người khốn khổ ấy.

Mỗi lần điều đó xảy ra, Yoonshin lại cảm thấy hết sức tồi tệ.

Tình trạng này đã xuất hiện rất nhiều trong các tài liệu tư vấn của cậu.

"Chuyện này có lẽ sẽ phải đi đến kiện tụng.

Tôi tự hỏi gia đình anh nghĩ gì về điều đó." Sau khi dùng bút gõ vào tờ giấy, Yoonshin bấm máy liên lạc nội bộ, kết thúc cuộc tư vấn của mình.

"Xin hãy để khách hàng tiếp theo vào ạ."
Không lâu sau có tiếng gõ cửa, cánh cửa mở ra.

Yoonshin khẽ đứng dậy và ra hiệu cho người kia ngồi đối diện với mình.

Khách hàng là một người đàn ông khoảng cuối bốn mươi đến đầu năm mươi tuổi.

Nhìn người đàn ông có vẻ là một người tốt bụng, nhưng khuôn mặt khắc khổ như thể anh ta đã trả qua rất nhiều nỗi muộn phiền và khổ đau.

"Anh đến để hỏi về tài sản thừa kế của mình đúng không? Tôi đã xem qua ghi chú của anh rồi ạ.

Anh đã chăm sóc dì của mình cho đến khi cô ấy qua đời."
"Vâng, tôi đã làm điều đó chứ không phải những đứa con của cô ấy - tôi là cháu trai của cô.

Thế nhưng, đến cuối cùng bà không để lại di chúc, nên tất cả tài sản của bà đều được chuyển cho con cái, những kẻ đó bà luôn luôn ghẻ lạnh ngay cả khi sắp lâm chung.

Tôi là người đã chăm sóc cô trong những năm cuối đời, và tự hỏi liệu tôi có thể yêu cầu hoàn lại tiền cho những khoản đóng góp của mình thông qua yêu cầu phân chia tài sản thừa kế hợp pháp hay không."
Yoonshin nên bắt đầu từ đâu?
- -- lạc lối ở trong những suy nghĩ về chàng🙂)) chòi oi chạm vai em yêu rồi nhé ---.
 
No Moral (Không Đạo Đức)
Chương 58: 58: Bảo Lãnh Ngoại Quốc Tiếp


Người đàn ông dường như đã tham khảo những nguồn thông tin trên internet và chắp vá nó nên chúng không hề chính xác.

Yoonshin cẩn thận suy nghĩ về những gì mình sẽ nói rồi cậu giải thích: "Hừm...!Thành thật mà nói, các khoản đóng góp không liên quan gì đến phần tài sản thừa kế hợp pháp.

Tài sản hợp pháp là phần tài sản của người đã khuất được luật pháp chia đều cho những người có quyền thừa kế.

Điều này được thực hiện để những người có đủ điều kiện nhận thừa kế được nhận số tài sản như nhau.

"Người đàn ông đáp trả ngay lập tức, "Cậu đang nói là tôi không đủ tư cách sao? Tôi là người ở với dì chứ không phải con của dì.

Các anh họ của tôi đều bận rộn chăm sóc gia đình riêng của họ và chỉ đến thăm dì nhiều nhất là 1 lần 1 năm mà thôi.

Tôi không có tư cách hay quyền nhận thừa kế dù tôi đã chăm sóc cô ấy sao? Trước đây cô ấy cũng nói với tôi rằng cô ấy sẽ cho tôi tất cả tài sản của mình sau khi cô ấy qua đời ".
"Anh có bất kỳ bằng chứng nào về điều đó bằng chữ viết tay hoặc ghi âm giọng nói của cô ấy không?"
"Làm sao tôi có thể yêu cầu một người bệnh làm điều đó được? Tất cả đều là bằng miệng..."
"Vậy thì con cái luôn xếp hàng đầu tiên theo luật thừa kế.

Đó là luật thừa kế của đất nước chúng ta ạ."
"Vậy tôi nên làm gì đây? Tôi đang mắc nợ rất nhiều tiền viện phí của cô ấy và tôi sẽ trả chúng khi tôi nhận được phần thừa kế của mình."
"Trong trường hợp này thì anh có thể thương lượng với tất cả những người được hưởng thừa kế và yêu cầu họ trả tiền, hoặc nếu điều đó không hiệu quả, anh sẽ phải tranh đấu với chính anh em họ của mình tại tòa án theo luật gia đình.

Ngay cả khi anh có kiện họ ra tòa thắng kiện đi nữa thì khoản viện phí này cũng sẽ không được khấu trừ vào phần hợp pháp của những người thừa kế.

Tất cả những người con của cô ấy đều sẽ nhận được một phần tài sản thừa kế.

Trước tiên anh hãy đọc cái này đã.

Tôi đã tìm thấy một trường hợp tương tự như trường hợp của anh."
Yoonshin hướng màn hình của mình về phía người đàn ông để anh ta có thể đọc được tiền lệ từ Tòa án Tối cao.

Có lẽ bởi vì Yoonshin đã tóm tắt bằng những từ đơn giản nên người đàn ông đã cố gắng đọc nó với sự tập trung cao độ.
Trong khi chờ đợi, Yoonshin kiểm tra thời gian trên điện thoại và thấy có một tin nhắn từ Thư ký Tak.

Tin nhắn nói rằng bên luật sư từ vụ án quấy rối kia sẵn sàng thỏa hiệp với số tiền mà Yoonshin đã yêu cầu, cùng với việc đưa ra lời xin lỗi công khai tại công ty của ông ta.
Ở đâu đó, trên thế giới này vẫn đầy rẫy những vụ án mà luật pháp không thể nào giải quyết.
Yoonshin nuốt lại tiếng thở dài cay đắng.
* * *
Khi trở về từ tòa nhà phụ, Yoonshin đến thư viện trên tầng hai của tòa nhà chính.

Không ai ở công ty có thời gian rảnh để đọc sách trong căn phòng này cả.

Nhờ đó, Yoonshin được ở một mình.
Ban đầu, cậu định chụp một vài bức ảnh về những trang mà mình cần, nhưng rồi sự chú ý của cậu lại hướng sang một kệ sách khác.

Cậu dựa vào giá sách và lật giở cuốn sách về các án lệ ly hôn—khi cậu nhìn lên thì một tiếng đồng hồ đã trôi qua.
Ôi Chúa ơi, thời gian sao lại trôi nhanh vậy chứ. Khi kiểm tra thời gian, Yoonshin vội vàng thu dọn những cuốn sách và đứng dậy.

Ngay sau đó, cậu nghe thấy tiếng mở cửa.

Cậu không biết đó là ai cả, nhưng dù sao cậu cũng tính sẽ chào hỏi họ rồi đi ra hành lang.

Nhưng vừa nhìn thấy người vừa tiến vào, cậu lại không nói được lời nào.
Đó là Sehun trong bộ vest chỉnh tề như mọi ngày.
Sehun cũng phát hiện ra Yoonshin và dừng lại với hai cuốn sách trên tay.
"Cậu rảnh rỗi nhỉ?"
Yoonshin hơi bất ngờ trước sự trùng hợp ngẫu nhiên này, nhưng rồi cậu nhanh chóng cau mày.

"Anh luôn đối với tôi như thế.

Vâng, tôi cũng rất vui khi được gặp anh ạ."
"Đúng như tôi nghĩ, chúng ta nên cố gắng tránh mặt nhau càng nhiều càng tốt." Sehun di chuyển, định rời đi.

Yoonshin nhanh chóng đuổi kịp và nắm lấy vai Sehun.

Cậu đã ngăn Sehun lại gần như theo bản năng mà không hề suy nghĩ, nhưng sau khi nhớ lại rằng lần trước Sehun đã nói với cậu rằng anh không cho phép cậu chạm vào anh, thì Yoonshin lại thấy sợ hãi.
Cậu lo lắng nuốt nước bọt, bỏ tay ra và chuẩn bị xin lỗi người kia.

Để trả đũa, Sehun nắm lấy cổ tay xương xẩu của Yoonshin và đẩy thân hình gầy guộc của chàng trai trẻ vào kệ sách.
Yoonshin dựa lưng vào kệ sách, lặng lẽ ngước lên.
Cậu định đẩy người kia ra, nhưng Sehun nắm tay cậu quá khá mạnh, tay kia của cậu vẫn đang ôm chồng sách nên cậu không thể cử động được.

Hơn nữa, cậu là người có lỗi trước nên phản ứng thái quá có vẻ không đúng lắm.

"Anh có thói quen đẩy người ta vào góc tường ạ.

Anh có làm điều này với tất cả mọi người không? Họ sẽ hiểu lầm đấy ạ."
"Không sao hết.

Tôi chỉ làm điều này với cậu thôi."
"Vậy thì tôi sẽ hiểu sai đấy ạ.

Tôi sẽ tò mò mà không có lý do, và tôi sẽ tiếp tục nghĩ về anh."
"Ví dụ, cậu sẽ nghĩ rằng tôi đã nhìn chằm chằm vào cậu hả?"
"Đó là...!" Một triệu câu trả lời xuất hiện trong đầu Yoonshin, nhưng cậu không muốn nói ra.

Cuối cùng thì cậu cũng không thể trả lời được và rụt rè nhìn Sehun.
Sehun tiếp tục nắm chặt lấy Yoonshin và đẩy đầu gối của mình vào g*** h** ch*n của chàng trai trẻ, ngăn cản hoàn toàn chuyển động của người kia.

Hơi thở của họ gần nhau quá rồi.

Yoonshin lúng túng ngoảnh mặt đi và cẩn thận chuyển chủ đề.

"Đ-điều gì đã đưa anh đến đây vậy ạ? Thường thì anh sẽ nhờ thư ký nếu anh cần thứ gì đó mà."
"Quyên góp một số cuốn sách." Sehun vẫy vẫy hai cuốn sách trước mắt Yoonshin và đặt chúng lên xe đẩy của thư viện.

Yoonshin liếc nhìn trang bìa, đó là cuốn Những kỳ vọng lớn lao.

Một loạt cảm xúc quay cuồng trong đầu cậu.

Yoonshin thu hết can đảm của mình và nhìn thẳng vào người đàn ông đối diện trước mặt mình.

Đúng như dự đoán, Sehun đã nhìn chằm chằm vào cậu từ nãy đến giờ.
Đôi mắt sâu thẳm và dịu dàng của Sehun khiến Yoonshin sợ hãi.

Cậu không thể nói bất cứ điều gì và chỉ mím môi.

Sehun giơ bàn tay đã rảnh rỗi của mình lên, sau đó dùng đầu ngón tay vuốt nhẹ lên mí mắt của Yoonshin.
"Cậu trông khá hơn rồi đấy, mắt không sưng nữa.

Cậu trông bớt buồn rầu hơn rồi đấy."
- -- tròi quơi cứu tui cứu tui--.
 
No Moral (Không Đạo Đức)
Chương 59: 59: Nhận Thức


"Ưmm..." Yoonshin nao núng và phát ra một tiếng lầm bầm.

Cậu chưa bao giờ tưởng tượng rằng mí mắt của mình lại nhạy cảm đến thế, nên khi phát ra âm thanh đó, cậu cảm thấy thật ngớ ngẩn và lo lắng.

Cậu nhắm nghiền đôi mắt xấu hổ của mình trước khi mở ra lần nữa, chỉ để nghe những lời của Sehun - kẻ vừa khiến cậu rơi vào hỗn loạn.
"Tại sao cậu lại run lên như vậy? Tôi sẽ là người hiểu lầm cậu đấy."
"Tại sao anh lại làm thế với tôi? Tôi chỉ muốn biết tại sao mình phải chịu đựng như thế này ạ." Yoonshin thắc mắc.
"Bởi vì tôi thích thế."
"Không có lý do nào tốt hơn, quan trọng hơn sao...?"
Sehun chen vào "Tôi luôn dừng lại ở việc chạm vào cậu.

Tôi có thể ngó lơ cậu nhưng tôi không thể làm điều đó mỗi khi tôi nhìn thấy cậu.

Tôi thực sự ghét cái cảm giác khó chịu, không thể giải thích được này."
Quan hệ nhân quả.
Sehun rất thích những tình huống có nguyên nhân rõ ràng.

Nó chỉ ra trách nhiệm pháp lý cho những người trong tình huống đó.

Nhưng những chuyện liên tục xảy ra giữa anh và Yoonshin dường như không có nguyên nhân rõ ràng, nó khiến Sehun không khỏi bực mình.

Sự xuất hiện của Yoonshin đã tạo nên sự bất thường trong cấu trúc cuộc sống của Sehun.
"Tôi rất xin lỗi ạ.

Nhưng nếu anh ghét tôi đến mức đó, không phải đơn giản nhất là đừng chạm vào tôi sao?"
"Nếu tôi có thể thì tôi đã làm điều đó rồi." Khi Sehun nói rằng anh ấy không thể kiềm chế được điều ấy, thì có nghĩa đây không phải là vấn đề tiếp xúc cơ thể đơn giản, và Yoonshin có thể cảm nhận được điều đó.

Sehun dường như đang dành một phần cảm xúc của mình cho Yoonshin.

Khi họ tiếp tục va vào nhau, Yoonshin cảm thấy như cả hai đang bước vào lãnh thổ của đối phương.

Mặc dù cả hai không chia sẻ những suy nghĩ sâu thẳm nhất của mình, nhưng dường như cả hai đã hòa vào nhau và không có cách nào để vượt qua nó.
Sehun chăm chú nhìn vào khuôn mặt trắng trẻo của Yoonshin, rồi anh lướt mắt xuống dịu dàng như một giọt nước chạy dọc theo khuôn mặt của chàng trai trẻ.

Ánh mắt anh rơi vào xấp tài liệu ghi tiền lệ ly hôn" mà những ngón tay mảnh mai của Yoonshin đang nắm chặt.
"Sao cũng được—hãy kết thúc cuộc trò chuyện đó ở đây đi.

Cậu đến đây để mượn cái đó à?"
Cảm nhận được ánh mắt của Sehun, Yoonshin liếc nhìn trang bìa và gật đầu.

"Ồ, vâng ạ.

Tôi nghĩ rằng mình cần đọc nó.

Việc đọc các tiền lệ sẽ giúp ích khi đầu óc tôi hỗn loạn ạ."
"Cậu sắp ly hôn à?"
"Tôi còn chưa kết hôn.

Anh không hề quan tâm chút nào về tôi đến vậy sao ạ?"
"Ngay cả khi tôi quan tâm đến cậu thì cậu nghĩ mình có thể cáng đáng được tôi không? Tôi rất cố chấp đấy.

Tôi sẽ làm đảo lộn toàn bộ cuộc sống của cậu."
"Tôi chưa từng nhận được sự quan tâm như thế từ anh, nên tôi không biết ạ.

Nhưng, uh...!anh có thể buông tôi ra được không? Đau quá," Yoonshin tuyệt vọng hỏi.
Sehun nhìn chằm chằm vào cổ tay của chàng trai trẻ hơn như thể anh vừa mới để ý đến nó.

Suy nghĩ của anh trở nên mơ hồ khi anh cúi xuống.

Có lẽ là bởi vì khoảng cách của bọn họ quá gần, cũng có thể là bởi vì cơ thể đối phương truyền đến một loại mùi thơm ngào ngạt, nó khiến Yoonshin cảm thấy tim mình đập nhanh hơn bình thường.

Đôi vai cậu trở nên cứng đờ.

Cậu không quen với những cảm giác như vậy—khi Yoonshin cố vùng vẫy, Sehun đã thả tay cậu ra.
Cậu cảm thấy hơi thất vọng khi người kia buông tay quá dễ dàng.

Cậu nhìn xuống vết hằn đỏ trên cổ tay mình trước khi ngước lên nhìn Sehun.

Trước khi cậu kịp nhận ra thì Sehun đã lùi lại hai bước, dựa vào giá sách đối diện và đối mặt với Yoonshin.

"Tiền hòa giải là bao nhiêu? Tại sao cậu không báo cáo với tôi?"
"Tôi đã định báo cáo khi đã có tất cả các tài liệu theo thứ tự ạ.

Nó gấp 10 lần lời đề nghị của bên kia.

Họ cũng đã rút lại yêu cầu của mình rồi ạ.

Vụ án chưa hoàn toàn kết thúc, nhưng trở ngại lớn nhất đã không còn nữa rồi.

Cảm ơn sự giúp đỡ của anh.

Thành thật mà nói tôi đã trống rỗng trong giây lát khi vị luật sư kia túm lấy cổ áo mình đấy ạ."
Quan trọng hơn cả là nếu không có Sehun, thì cậu đã vướng vào một vụ kiện mà rất có thể sẽ kết thúc bằng việc quản chế mà thôi.

Yoonshin nhất định sẽ thắng, nhưng cuối cùng cậu sẽ lại tự an ủi mình một cách vụng về rằng bản thân mình đã cố gắng hết sức mặc dù không thể khiến hắn ta đền bù cho khách hàng của mình một cách ngang bằng với sự đau khổ của cô ấy.
Sehun đã dạy cậu nhiều thứ chỉ với một mệnh lệnh.

Yoonshin có lẽ đã say sưa với những ý thức hệ vĩ đại của chính bản thân mình.

Vị tiền bối đứng bên kia sông đã nhìn thấu Yoonshin một cách chính xác.

Luật pháp nghe có vẻ rất xuất sắc và vĩ đại, nhưng sự thật thì lại không phải thế.

Đôi khi, vì những lý do như không đủ bằng chứng mà luật pháp không thể bảo vệ nạn nhân và điều này quả thật rất bất công.

Yoonshin cần một sức mạnh khác để giành được chiến thắng thực sự.

Sức mạnh đó có thể là sức mạnh của chính quyền, hoặc đó là thông tin từ các nguồn không chính thống, như trường hợp này vậy.

Có lẽ còn nhiều giải pháp khác mà Yoonshin chưa từng biết điến.

Yoonshin cố nén tiếng thở dài nặng nề của mình, lúc đó giọng nói trầm ấm của Sehun đã cắt ngang những suy nghĩ vô ích của cậu.

"Năm thứ tư."
"Vâng, luật sư Kang?"

"Làm tốt lắm." Giọng nói điềm tĩnh của Sehun đủ để khiến Yoonshin sửng sốt.

Sehun chẳng làm điều gì quái lạ nhưng cụm từ tưởng như đơn giản này lại giống như một đánh giá tích cực cho Yoonshin, vì cậu đã bỏ qua quy chuẩn của chính mình và làm theo quy tắc của Doguk.
Trong khi cậu còn đang lúng túng trước lời khen ngợi bất ngờ của anh, thì Sehun đã liếc xéo Yoonshin một cái rồi bỏ đi.

Có lẽ anh đang tìm một cuốn sách nào đó, vì anh đã bước đến kệ sách tiền lệ về luật thương mại.

Yoonshin đứng nhìn dáng đi thanh lịch của anh, chiếc cà vạt khẽ đung đưa và khuôn mặt điển trai của Sehun đang nghiêm túc chọn đúng cuốn sách mà anh cần, nó được đóng khung giữa khoảng trống giữa các giá sách.
Chẳng hiểu tại sao có một cảm giác thôi thúc cậu ôm lấy Sehun vào ngực mình.

Tuy nhiên cậu không thể làm điều ấy.

Cậu chỉ đơn giản ngắm nhìn Sehun qua những kệ sách chắn ngang giữa hai người.

Chẳng biết bao nhiêu thời gian đã trôi qua.

Cuối cùng, Sehun sau khi đã tìm thấy cuốn sách của mình và chuẩn bị rời đi.

Yoonshin bất giác gọi anh mà không cần suy nghĩ.

"Luật sư Kang."
Xin hãy ở lại với tôi...!như hồi đó.

Không, ở lại lâu hơn lần đó được không?.
- -- anh Kang Sehun🙂))))))))))))---.
 
No Moral (Không Đạo Đức)
Chương 61: 61: Ăn Tối


Sehun lặp lại câu hỏi của mình, chỉ ra sai lầm của nhân chứng.

Giọng anh trầm và lịch sự.

Nhân chứng liếc nhìn luật sư bào chữa và do dự trước khi nói, "Giám đốc Jeong nói rằng có một bài báo về vấn đề này, và tôi đã nghe thấy nó khi cả hai chúng tôi cùng hút thuốc trong phòng họp.

Giám đốc nói rằng nếu ai đó mắc sai phạm thì giám đốc và kiểm toán viên phải chịu trách nhiệm bồi thường thiệt hại".
"Thông qua giám đốc Jeong, anh đang đề cập đến bị cáo phải không?"
"Đúng."
"Anh nói chuyện này với anh ta khi nào vậy?"
"Đó là vào khoảng đầu năm nay...!không lâu sau năm mới."
"Đó cũng là khoảng thời gian mà bị cáo phải gánh chịu những thiệt hại lớn cho phía tập đoàn.

Ngay cả khi họ là một nhân viên của công ty đi chăng nữa thì cũng không bình thường khi tự nhiên lại bàn tán về các điều khoản của Đạo luật Thương mại, trừ khi đó là một trường hợp cụ thể.

Thông thường, cố vấn của công ty hoặc những người có liên quan đến những vụ kiện của tập đoàn sẽ là người bàn luận về nó.

Anh có nghĩ là bị cáo đã làm điều gì cắn rứt lương tâm không?" Ngay khi Sehun kết thúc phần trình bày của mình, luật sư biện hộ liền đứng dậy.
"Tôi phản đối.

Anh đang yêu cầu nhân chứng suy đoán."
Vị thẩm phán nhìn Sehun một cách nghiêm khắc.

"Chấp nhận phản đối.

Luật sư, xin vui lòng chỉ kiểm chứng với nhân chứng về những điều xác thực."
Sehun gật đầu và tiếp tục thẩm vấn.

"Được rồi, xin anhhãy nhìn vào đây.

Đoạn ghi âm này sẽ chứng minh rằng đây là sự thật."
Một luật sư từng làm việc dưới quyền của Sehun liền bật màn hình.

Đó là đoạn phim giám sát phòng họp của công ty.

Đoạn phim được ghi lại với sự đồng ý của tất cả các nhân viên tham dự cuộc họp đó, và cũng có 1 vài nhân viên vô tình ghi lại giờ giải lao của họ.
Sau khi chỉ ra rõ ràng rằng bị cáo đã lo lắng khi nói về Đạo luật Thương mại, Sehun quay trở lại bục nhân chứng.

"Anh vào công ty cùng lúc với bị cáo.

Chỉ có hai người mà thôi.

Vào thời điểm đó, đất nước chúng ta gặp khủng hoảng ngoại hối nên mọi người đều gặp khó khăn.

Sau khi ráo riết chuẩn bị trong thời gian khó khăn đó, có lẽ anh đã đổ máu, mồ hôi và cả nước mắt vào công việc vì lợi ích của công ty.

Đó là cách anh có thể ngồi ở vị trí của mình như ngày hôm nay."
"Chính xác thưa luật sư."
"Tuy nhiên, anh và bị cáo làm cùng một vị trí nhưng mức lương lại khác nhau.

Mức lươn của anh gấp đôi anh ấy đúng không?"
"Vâng, theo như tôi biết là vậy ạ."
"Sau khi làm việc hết sức chăm chỉ thì chỉ có đồng nghiệp của anh ta là được tăng lương, trong khi lương của anh ấy vẫn đóng băng như cũ.

Điều gì sẽ xảy ra nếu tất cả điều này là do nền tảng học vấn thay vì kết quả công việc? Đương nhiên, tâm lý con người sẽ dẫn đến việc cố ý bỏ qua..."
"Tôi phản đối!" Trước khi Sehun nói xong, luật sư bào chữa bên kia liền phản đối.
Sehun nheo mắt nhìn chằm chằm vào người bên kia.

"Tôi vẫn chưa nói xong."
"Cậu nên thẩm vấn với những câu hỏi bám sát thực tế.

Tòa án không phải là nơi để cậu suy đoán."
"Tôi đã kiểm tra dựa trên sự việc có thật.

Thực tế là mức lương của hai nhân viên này khác nhau và bị đơn đã không làm tròn nhiệm vụ của anh ta, dẫn đến thiệt hại hàng triệu đô la cho tập đoàn và đó là lý do tại sao có vụ kiện ngày hôm nay! Tôi đang suy đoán điều gì? Tôi rất tò mò muốn biết đấy."
Hai luật sư dường như bắt đầu tranh chấp nên vị thẩm phán đã ngăn họ lại ngay lập tức.

Một bầu không khí khó chịu không thể tả nổi đang treo lơ lửng trong căn phòng.
Yoonshin chăm chú theo dõi từng khoảnh khắc của phiên tòa và dần dần nhận ra rằng bầu không khí lạnh lẽo mà Sehun đã tạo ra, mục đích là để anh có thể đẩy cậu chuyện l*n đ*nh điểm cao trào.
Vụ án này chỉ đơn giản là vấn đề giữa hai bên không cân bằng về mặt quyền lực, vì vậy Sehun không cần phải tìm kiếm sự yếu đuối của phía bị cáo.

Có lẽ đây là lý do tại sao anh gọi nó là một phiên điều trần đơn giản.

Tuy nhiên, lời khai cho rằng bị cáo trong lúc nóng giận đã cố ý gây thiệt hại cho công ty để được đối xử khác biệt, nên Sehun đang cố gắng kích động tòa án và cả khán giả trong phòng, khiến họ đi đến cùng một kết luận.

Ban đầu, có vẻ như bị cáo đã tỏ ra thật đáng thương khi bị đối xử phân biệt.

Nhưng mà ngay từ khi Yoonshin bắt đầu với ngành luật sư này thì cậu đã nhận ra rằng thế giới không vận hành theo cách đó.
Thật ngạc nhiên là sau một khoảng thời gian điều trần, mọi người lại có xu hướng ủng hộ bên mạnh hơn.

Họ không thương hại cho kẻ yếu hay chiến đấu vì họ nữa.

Sehun có lẽ sẽ tiếp tục tận dụng lợi thế này trong suốt phiên điều trần của mình.
Người nhân viên đó có lẽ đã làm việc chăm chỉ cả đời anh ta, nhưng sự thật thì anh đã mắc sai lầm...!
"Cảm giác không tốt như mình nghĩ, Yoonshin nghĩ.

Sehun trông thật hoàn hảo, anh trở lại trung tâm và nhìn xung quanh phòng xử án.

Mắt anh thoáng chạm vào Yoonshin- người đang ngồi trong góc phòng.

Khi Yoonshin nhận ra cái nhìn của anh, Sehun ngay lập tức quay lại như thể anh chưa từng nhìn về phía cậu, rồi anh tiếp tục khéo léo thẩm vấn nhân chứng.
Yoonshin cảm thấy như bị xúc phạm mà không có lý do.

Cậu c*n m** d***.

Ngay sau đó điện thoại reo, và Yoonshin nhìn màn hình với biểu cảm phức tạp.

Cậu nói với Thư ký Tak rằng mình sẽ quay lại sớm, sau đó lặng lẽ rời khỏi phòng xử án.
Khi đã ra đến phía hành lang vắng người, cậu mới nhận cuộc gọi.
"Tôi là Do Yoonshin của Doguk đây ạ."
Sau khi im lặng lắng nghe người đầu dây bên kia, cậu cau mày, trông có vẻ phiền muộn.

Tuy nhiên cậu vẫn cố gắng tỏ ra tôn trọng nhất có thể và trả lời: "Tất nhiên rồi.

Tôi đã nghe tin từ chị gái của mình hôm trước rồi ạ.

Tiếc quá lịch trình tuần này của tôi kín mất rồi, nên hơi khó ạ.

Có thể là tuần tới hoặc tuần sau nữa thì sẽ ok hơn...!Vâng, tôi ổn với điều ấy ạ.

Vâng, chắc chắn rồi.

Khách sạn Taesan ấy ạ? Chủ nhật đầu tiên của tháng tới lúc 6 giờ chiều, tôi sẽ ghi ra giấy đây ạ."
Yoonshin cảm thấy yếu ớt, cậu đặt một tay lên trán và dựa vào tường.

Yoonshin không cảm thấy mình đang lên cơn sốt, nhưng thật kỳ lạ là nơi làn da cậu tiếp xúc lại nóng cả lên.

Cậu không thể để người bên kia nghi ngờ gì nên liền cố tỏ ra vui vẻ nói: "Không, có lẽ là không.

Tôi không nghĩ chị gái tôi có thể đến đâu nên tôi sẽ đi một mình.

Đây cũng không phải là cuộc gặp gỡ chính thức giữa hai gia đình, hơn nữa chúng ta mới gặp nhau lần đầu tiên thôi.

Tôi có thấy ảnh cô ấy rồi nên tôi sẽ nhận ra cô ấy thôi.

Được rồi, vậy xin chào ạ."

Sau cuộc điện thoại ngắn ngủi, Yoonshin thở dài thườn thượt.
Cậu không có bất kỳ ý nghĩ nào về hôn nhân.

Cậu thậm chí còn không có bất kỳ kỳ vọng nào về nó.

Không phải là cậu đang cảnh giác hay trốn tránh nó—chỉ là cậu không biết phải hình dung nó như thế nào mà thôi.
Yoonshin có những ấn tượng mơ hồ rằng mình sẽ gặp đúng người đúng thời điểm, và cuối cùng cậu sẽ kết hôn với người ấy.

Có thể một ngày nào đó, cậu sẽ bất ngờ gặp một người giống như chị gái mình, rồi cảm thấy như có một tia lửa dẫn đến tình yêu say đắm chẳng hạn.

Cậu hoàn toàn cởi mở với những điều như thế.

Cho dù cảm xúc của cậu có nóng bỏng hay nhạt nhẽo, thì số phận cũng sẽ đưa cậu gặp một ai đó, vào một ngày nào đó dù là cách này hay cách khác.

Tuy nhiên, chắc chắn đây không phải là cách cậu muốn.
Yoonshin thấy ổn với những buổi blide date.

Nếu như thật sự những buổi gặp ấy có ý nghĩa thì cậu sẽ đón nhận mà chẳng hề toan tính.

Tuy nhiên, mối quan hệ này là kiểu mà anh rể của cậu muốn, nên lồng ngực cậu như thắt lại.

Mặc dù đang chuẩn bị ly hôn nhưng chị gái cậu đã đích thân đưa ảnh của đối phương đến, điều này có nghĩa là anh rể của cậu thực sự đầu tư rất nhiều công sức vào vấn đề này.
Ít nhất mình phải gặp cô ấy một lần.
Nhưng dù cậu có cảm thấy hài lòng về cuộc gặp đó hay không thì kết quả đều khiến cậu lo lắng.

Nếu đó là trường hợp trước- giả dụ cuộc hôn nhân của cậu diễn ra suôn sẻ thì tình hình của cậu có thể sẽ rất tệ khi chị gái cậu ly hôn sau này.

Còn nếu đó là trường hợp sau và cậu hoàn toàn không nảy sinh bất kỳ tình cảm nào với đối phương thì sẽ thật kinh khủng nếu cậu ép buộc bản thân phải duy trì mối quan hệ với người kia một cách mù quáng.
Cậu cảm thấy mình như một đứa trẻ, không thể làm được gì hết.

Những người lớn cứ thế giữ kín bí mật của họ và làm tất cả những gì họ muốn, trong khi Yoonshin mắc kẹt ở giữa, bị cuốn đi mà không có gì để bấu víu.
Lúc này cậu chỉ muốn có ai đó đưa bàn tay ra cho cậu bám víu vào để bản thân không bị ngã.

Ngay khi nghĩ tới điều này, khuôn mặt điển trai của người nào đó xuất hiện trong tâm trí Yoonshin..
 
No Moral (Không Đạo Đức)
Chương 63: 63: Căng Thẳng


Có lẽ Sehun đã hơi ngà ngà say nên anh cười toe toét và sẵn sàng trả lời: "Nó nằm trong phụ lục hợp đồng của tôi."
"Chà, đó hẳn là tác phẩm của luật sư Song rồi.

Tôi không biết có nên nói rằng cô ấy là người có tầm nhìn xa hay chỉ đơn giản là biết rõ về anh đó ạ."
Sehun không trả lời, nhưng Yoonshin cảm thấy rằng người trước mặt đã im lặng tỏ vẻ đồng ý cho cả hai trường hợp mà cậu vừa nói.

Khi họ im lặng tận hưởng không khí trong lành trong giây lát, một làn gió lạnh bao quanh lấy cả hai.

Sehun dựa lưng vào lan can với khuỷu tay chống về phía sau.

Với mỗi hơi thở của anh tương ứng với một làn khói xuất hiện rồi tan biến.

Yoonshin híp mắt đuổi theo nó trong vô vọng.
Mỗi khoảnh khắc cậu ở cùng với Sehun đều giống như một cảnh trong tiểu thuyết.
Họ đang chìm đắm trong sự yên tĩnh thì Sehun đột ngột kéo mình ra khỏi khoảnh khắc đó.

"Tại sao cậu lại theo tôi ra ngoài? Cậu đã ở cùng tôi cả ngày rồi còn gì.

Chúng ta hãy ly hôn đi.

Tôi phát ốm vì điều này rồi."
"Anh luôn mới mẻ đối với tôi.

Tôi chưa từng gặp ai như anh trong suốt cuộc đời tôi đấy ạ." Yoonshin cuối cùng cũng đã nói những gì cậu nghe từ thư ký Tak cho người đối diện mình.

Sehun chế giễu câu trả lời buồn cười của Yoonshin.

Sau đó anh dùng bàn tay còn lại, ấn một ngón vào ngực Yoonshin.

Ngón tay thon dài của anh chạm vào trong áo Yoonshin như một mũi tên, rồi nó từ từ đi lên.
Yoonshin nghĩ rằng đó là kết thúc của sự tiếp xúc cơ thể rồi, nhưng Sehun lại một lần nữa ấn vào lồng ngực cậu.

Lần này, anh không bỏ ngón tay ra nữa mà từ từ kéo nó lên trên, trêu chọc quả táo Adam của cậu.

Anh không chỉ dừng ở đó, anh lại tiếp tục kéo ngón tay trở về vị trí bên dưới với tốc độ chậm rãi.

Quãng đường chậm rãi đi xuống qua những dây thần kinh dưới cơ bụng rồi tiến về phía thắt lưng Yoonshin của anh gợi tình không chịu nổi.
Đây là lần đầu tiên Yoonshin cảm thấy bị đe dọa bởi người cùng giới.

Sehun luôn hiện diện cho cảm giác này mỗi khi họ gặp nhau.
Yoonshin lo lắng nuốt xuống.

Khi tay của người đàn ông lớn tuổi chạm vào bụng cậu, Yoonshin liền nắm lấy nó.
Dù da thịt họ chạm vào nhau nhưng Sehun lại không hề tức giận.

Ngược lại, anh trông có vẻ thích thú và kẹp điếu thuốc xuống.

Anh nắm lấy gáy Yoonshin, kéo cậu lại gần hơn.
"Luật sư Kang." Vì quá ngạc nhiên nên Yoonshin đã cố gắng kêu tên của người kia, nhưng tất cả đều vô ích.
Sehun kéo thân hình gầy guộc của chàng trai trẻ cho đến khi cậu sát lại gần anh hơn; sau đó đã thấy đủ gần, Sehun dập tắt điếu thuốc và thổi khói vào mặt Yoonshin.
Yoonshin ho mùi khói thuốc và nheo mắt, tầm nhìn của cậu giờ đây chỉ còn Sehun.

"Anh đang định giết tôi bằng cách cho tôi hút thuốc thụ động sao?"
"Điều đó mất quá nhiều thời gian, lại còn quá mạo hiểm nữa.

Tôi sẽ không sử dụng phương pháp đó đâu"
"Anh đang say rượu đó ạ? Hình như anh đã uống rất nhiều mà."
"Hôm nay tôi đã uống nhiều hơn bình thường một chút."
"Tại sao ạ? Lập trường của anh thường rất tốt..."
Sehun ngắt lời Yoonshin giữa chừng.

"Đầu tôi đau vì cậu đấy."
"Đột nhiên sao lại..tôi không hiểu ý anh.

Tôi đã làm gì sai sao?"
"Cậu cứ làm tôi bực mình."
..."
"Dạo này tôi đau đầu và mất ngủ kinh khủng.

Tất cả là lỗi của cậu."
Yoonshin không nhớ dạo gần đây cậu đã chọc tức anh ở chỗ làm hay gần nhà.

Nói cách khác, thì Sehun đang vô cớ chọc ghẹo cậu.
Nhưng kỳ lạ thay, Yoonshin lại không cảm thấy khó chịu vì điều đó.

Những cảm xúc tồn tại trong lòng vị tiền bối dày dạn kinh nghiệm và chuyên nghiệp mà thường ngày anh sẽ giấu kín giường như đã chuyển sang một dạng khác.

Yoonshin không biết chính xác những cảm xúc đó là gì, nhưng cậu có thể cảm nhận được sự tồn tại của chúng.
Lòng bàn tay quấn quanh cổ Yoonshin cử động.

Sehun luồn tay lên làn da mềm mại của người kia, xoa bóp nó.

Da của họ chạm vào nhau và luồng nhiệt từ đó bừng nóng lên.

Toàn thân Yoonshin dường như nóng lên cùng với nó.
Họ gần nhau đến nỗi Yoonshin có thể ngửi thấy mùi rượu trộn lẫn với mùi nicotin cay nồng trong hơi thở của đối phương.

Loại nước hoa mà anh thường sử dụng phảng phất hưng phấn trước mặt Yoonshin.
- ---ulatroi oiiiii cảnh H của truyện này thì quả là cháy khủng khíp lun, cứu tui tui ngu khoản dịch mấy đoạn đó quá chài oiii, mà nhé anh Sehun, anh đang làm nũng hả????? " đầu tui đau vì em?" ---

no-moral-khong-dao-duc-63-0.png


no-moral-khong-dao-duc-63-1.png


no-moral-khong-dao-duc-63-2.png


26.3.2023.
 
No Moral (Không Đạo Đức)
Chương 64: 64: Căng Thẳng Tiếp


Yoonshin cảm thấy tầm nhìn của mình quay cuồng, cậu cố đẩy tay Sehun ra.

Sau đó cậu dang rộng vòng tay, khóa chặt lại Sehun.

Cậu giam Sehun bằng cơ thể của mình.

Sehun còn đang gác tay lên thanh vịn phía sau, anh nhìn chằm chằm xuống Yoonshin với đôi mắt băng giá.

"Cậu đang nổi loạn chống lại tôi sao? Tôi chắc chắn rằng tôi đã nói với cậu không được chạm vào tôi rồi mà."
"Tôi làm thế vì anh s* s**ng tôi và nói đủ để khiến tôi cảm thấy bị đe dọa.

Tôi không chống lại anh; đó là cách mà tôi tự vệ."
Yoonshin không thể hiểu được người đàn ông trước mặt mình.

Sehun sẽ tiếp cận cậu, sẵn sàng mặc cả trong khi không thể đoán được anh đang nghĩ gì, và khi Yoonshin chất vấn anh, thì anh sẽ lùi lại và giả vờ như không biết gì.

Khi Yoonshin cảm thấy quá đủ rồi và cậu quyết định quên đi những hiểu lầm của mình, thì Sehun sẽ lại tiến lại phía cậu như trước và chọc ghẹo cậu.
Kang Sehun hoàn toàn không cần phải cố gắng duy trì mối quan hệ tốt với tất cả mọi người, nói chi đến một luật sư cộng sự như Yoonshin.

Vì thế việc gây ra hiểu lầm là do sơ suất và sự cố ý của Sehun.
Chẳng lẽ Sehun thật sự không có hứng thú với cậu hay sao? Sehun phủ nhận điều đó, nhưng càng nghĩ về nó, Yoonshin lại càng tin chắc vào những giả định của bản thân.
Yoonshin ngập ngừng một lúc rồi lượm hết can đảm nhỏ nhoi của mình: "André Gide từng nói rằng con người không thể khám phá những đại dương mới trừ khi anh ta có can đảm để đánh mất bờ biển của chính mình."
Sehun bất ngờ bình luận.

"Cậu muốn khám phá đại dương mới nào hửm, Năm Tư?"
"Một đại dương để cứu tôi khỏi những nguy hiểm."
Nghe vậy, Sehun hẳn đã linh cảm được Yoonshin muốn gì ở mình, vì vậy anh hỏi với giọng thoải mái hơn, "Cậu đang phải đối mặt với những nguy hiểm gì vậy?"
"Tôi muốn anh làm rõ điều này trước.

Anh có đang nuôi dưỡng bất kỳ tình cảm không đứng đắn nào với tôi không? Tôi đang hỏi rất chân thành và không phải vì tôi say đâu ạ."
Thật ngạc nhiên là Sehun không hề chế nhạo cậu.

Anh rất kiên nhẫn nhìn vào đôi mắt Yoonshin.

Vì vậy, bất chấp sự bối rối đang bùng lên trong lòng mình, Yoonshin tiếp tục lấp đầy sự im lặng bằng giọng nói của mình: "Anh có không ạ?"
Sehun liếc xuống một cách ngoan cố như thể anh đang l*t tr*n người đối diện, rồi anh vặn lại, nhấn mạnh từng âm tiết.
Giọng anh trầm và dịu.

"Nếu tôi làm thế thì sao?"

Giọng nói trầm đều đều của Sehun văng vẳng bên tai Yoonshin.
Cậu nhăn mặt ngay lập tức và nuốt nước bọt một cách lo lắng.
Câu trả lời của Sehun rất ngắn gọn, nhưng những từ đó cứ lặp đi lặp lại cho đến khi chúng hoàn toàn lấp đầy bộ não của Yoonshin.

Giọng nói điềm tĩnh của Sehun khiến cơ thể mảnh khảnh của Yoonshin căng thẳng hơn cả lúc anh mắng cậu.

Cậu đã hỏi lại anh sau khi đã ném hết tất cả sự thận trọng của mình vào trong gió, nhưng cậu không bao giờ tưởng tượng được câu trả lời này lại phát ra từ đôi môi của Sehun.
"Nếu anh có..." Yoonshin lặp lại, mặt cậu nóng dần lên.

Không giống như thường này, cậu thật chẳng dám nhìn thẳng vào khuôn mặt điển trai của đối phương.
Miệng Yoonshin khô khốc và trái tim cậu đập loạn nhịp trong lồng ngực
"Nếu anh làm vậy, thì...!Thay vì giữ nó cho riêng mình, anh có thể đưa nó cho tôi không? Tôi đang ở trong một tình huống khẩn cấp."
Sehunđang chăm chú lắng nghe liền hỏi, "Cậu có phải là gay không?"
"Tôi chưa bao giờ nghĩ về nó nghiêm túc.

Tôi cho rằng mình là trai thẳng."
"Cậu không phải gay, và cậu không hứng thú, bị thu hút hay tò mò về tôi theo cách đó.

Nhưng mà giờ cậu lại nói với tôi rằng tôi có thể có những động cơ thầm kín và rằng cậu đang trong một tình huống nguy cấp hả.

Thú vị đấy."
Yoonshin cảm thấy má mình nóng bừng rồi cậu cắn chặt môi dưới.

Trong lúc ấy, cậu ý thức được ánh mắt dán vào cậu của Sehun.

Không đời nào người như Sehun, với trực giác và khả năng phán đoán như dã thú của anh lại không thể nắm bắt được từng phút thay đổi trên gương mặt Yoonshin.

(Èo ôi anh Sehun thở ra câu nào thì tui phải há hốc câu đó mất🙂) trời ơi vị cao nhân nào giỏi dịch truyện biết truyền tải những cái tinh túy sang tiếng mẹ đẻ có thể giúp em không, chứ em cảm thấy mình dịch nó ko đc như bản Hàn bản Eng huu,, nó quắn xxx + nữa cơ.)

no-moral-khong-dao-duc-64-0.png


26.3.2023.
 
No Moral (Không Đạo Đức)
Chương 65: 65: Căng Thẳng Tiếp


Yoonshin cố lấy lại bình tĩnh bằng cách hít thở thật sâu vài lần.

Cậu trả lời ngay: "Ít nhất thì tôi cũng tôn trọng anh ở khía cạnh nghề nghiệp ạ.

Đôi khi tôi tự hỏi làm thế nào mà anh có thể luôn cho mình là trung tâm và cuối cùng đều giành chiến thắng như thế.

Tôi ước mình có thể học được điều đó từ anh, và đôi khi tôi còn ghen tị với anh nữa ạ."
Đôi khi anh trông hơi cô đơn, anh có những mặt tốt mà người khác không nhận ra, và đôi khi anh còn khiến tim tôi đập loạn nhịp nữa, Yoonshin nghĩ nhưng lại chẳng thể nói ra.
Yoonshin cảm thấy mơ hồ về Sehun.

Sehun rất đáng được tôn trọng, nhưng cũng chẳng có gì lạ khi anh nhận được những mũi tên khinh bỉ từ mọi người.

Cậu đã nghĩ rằng Sehun là một người xấu, nhưng cậu lại muốn tiến gần anh hơn.

Hơn tất cả thì Yoonshin cần Sehun.
Cũng chẳng sao hết nếu Sehun không giúp đỡ được cậu và chị gái mình.

Cậu đơn giản là chỉ muốn có ai đó để dựa vào khi bản thân cảm thấy mệt mỏi mà thôi.

Mọi người nói rằng tình yêu không nuôi sống bạn được.

Yoonshin cũng biết điều đó.

Tiền và quyền lực là thứ sẽ mang thức ăn lên bàn ăn của chúng ta.

Trái tim - dù ở dạng tình yêu, tình bạn hay thứ gì khác - đều là thứ bất lực.

Mặc dù vậy, có những lúc cậu cũng sẽ cần đến sự an ủi và hỗ trợ về mặt tâm lý.
Bây giờ là một trong những thời điểm đó.
Đây là đầu tiên sau nhiều năm, Yoonshin cảm thấy thôi thúc và có khao khát này đối với Sehun.

Tuy nhiên, người đàn ông kia liên tục gửi cho cậu những tín hiệu lẫn lộn, khiến Yoonshin không chắc bản thân cậu có thể vượt qua ranh giới đầu tiên hay không nữa.
"Phải có lý do nào đó khiến anh đẩy tôi vào tường và s* s**ng tôi chứ.

Anh vẫn chưa tìm thấy câu trả lời sao? Thật là nực cười.

Có thể anh đã biết điều ấy, nhưng lại không muốn thừa nhận điều đó mà thôi."
Sehun đã im lặng từ nãy bắt đầu phản bác một cách thờ ơ, "Ai đã s* s**ng cậu? Có lẽ tôi chỉ đơn giản là lướt qua cậu thôi."
Sau khi đã đi rất xa nhưng anh vẫn nhắm mắt làm ngơ, Yoonshin cuối cùng cũn hơi bực mình đáp lại, "Ai đã?"lướt qua" ai đó đã ấn vào ngực và cổ của tôi ấy ạ?"
"Cậu có bằng chứng không?"
Rõ ràng là Yoonshin không có bằng chứng.

Ngay cả khi có video quay lại đi chăng nữa, thì Sehun cũng sẽ nói rằng anh chỉ đơn giản là phủi một ít bụi trên quần áo của Yoonshin mà thôi, và mọi người sẽ tin lời anh nói.

Quả đúng như Sehun đã nói trước đó, nạn nhân có thể cảm nhận được thứ cảm giác kỳ lạ quái dị khi bị đối phương động chạm vào cơ thể họ mà không có sự đồng ý.

Yoonshin cũng thế, cậu luôn cảm thấy một cảm giác kỳ lạ bất cứ khi nào người đàn ông kia hành động theo cách này.

"Thôi được rồi.

Hãy nói rằng anh không làm điều đó đi ạ.

Vậy tại sao anh cứ trêu chọc tôi ạ?"
"Vì cậu quá độc để có thể nuốt chửng ngay lập tức."
"Có phải đó là lý do tại sao anh đang hầm tôi lên không ạ? Anh có chắc là đã nấu chín tôi 100% rồi không?"
"Đừng tò mò như thế.

Câu trả lời sẽ không xuất hiện đâu.

Che đậy nó và bỏ đi là điều tốt nhất cho cậu đấy."
Khi nghe điều đó, Yoonshin cảm thấy những mảnh ghép mơ hồ trong đầu mình nối lại với nhau tạo thành một bức tranh rõ ràng.

Chắc hẳn Sehun đã quên mất điều đó, nhưng anh đã nói rằng Yoonshin là một luật sư khá và tử tế.

Vì đây là về chính bản thân mình nên Yoonshin không thể khách quan được—nhưng cậu có đủ kỹ năng quan sát và phán đoán để có thể hiểu được tình hình.
"Anh đang sợ rằng anh sẽ thích tôi có đúng không?" Yoonshin hỏi.
Cậu cũng không chắc là mình đã đến trúng đích hay đi trật nữa.

Nhưng Sehun đã thay đổi thái độ chứ không còn vẻ mặt ung dung như vừa nãy nữa.

Lúc này mặt Sehun đột nhiên đanh lại, anh mím môi.

Tay Yoonshin run lên khi cậu cảm thấy bên trong mình có một cảm giác gì đó đang sôi sục.

Sehun đã không bỏ lỡ khoảnh khắc ất, rồi anh tóm lấy Yoonshin và ấn ngược cậu vào lan can của ban công, nơi mà anh vừa mới bị cậu khóa.
Cậu ngước nhìn Sehun với đôi mắt oán hận.

"Ugh! Đau quá.

Dù là đàn ông nhưng tôi cũng biết đau đó ạ, anh biết điều đó chứ?"
"Tại sao lúc đó cậu lại khóc?" Sehun hỏi.
Đó là một chủ đề mà Yoonshin chưa bao giờ mơ rằng Sehun sẽ hỏi mình, vì vậy cậu lắp bắp ngước nhìn anh.
( so Yoonshin fell 1st but Sehun falls harder)
Ùi vậy là còn 2 chap nữa là end vol 1 rùi, yayyy!!

no-moral-khong-dao-duc-65-0.png


26.3.2023.
 
No Moral (Không Đạo Đức)
Chương 66: 66: Gián Tiếp


"A..ai, ai đã khóc chứ?"
"Tôi có nên bắt đầu bằng cách đọc lại ngày sinh của cậu không?" Sehun hỏi một cách mỉa mai.
"Anh đã nhìn thấy gì vậy?"
"Tôi không biết—cộng sự của tôi đang cúi mình ở góc phố vào ban đêm để ăn ramen hửm?"
"Làm thế nào mà anh..?" Yoonshin cố gắng đáp lại mà không cần suy nghĩ nhưng cậu đã kịp dừng lại.
Chắc hẳn Sehun đã nhìn thấu lời nói dối tồi tệ của cậu ngay từ đầu rồi.

Lại thêm sự thật là Sehun đã nhìn thấy cậu khóc ngay gần nhà nữa thì những gì xảy ra vào ngày hôm sau hoàn toàn dễ đoán.

Sehun quay lại bãi đậu xe vì lo lắng cho Yoonshin, cậu đã khóc.
Yoonshin cho rằng Sehun có thể sẽ nghi ngờ về điều đã khiến cậu buồn bã và khóc lóc đến mức hai mắt sưng húp và đỏ ngầu, nhưng khi biết sự thật thì cảm giác lại khác.

Cậu tự hỏi liệu Kang Sehun có thực sự biết nghĩ cho người khác hay không.
"Cậu đã khóc sưng cả mắt, ngồi co ro một góc giống như khi cha mình qua đời vậy.

Cậu có biết hôm đó tôi đã bực mình vì cậu như thế nào không? Tôi đã mất ngủ cả đêm."
Thứ phát ra từ đôi môi đỏ mọng đó không phải là câu chuyện hiện tại mà là quá khứ.

Yoonshin vừa nãy còn bối rối không biết Sehun đang nói về điều gì, lúc này cậu liền mở to mắt khi nhận điều mà anh vừa nói.
Nó không chỉ cách đây rất lâu rồi, mà còn là một khoảnh khắc ngắn ngủi đến nỗi cậu không chắc liệu rằng anh còn nhớ hay không.

"Anh còn nhớ hôm đó sao?"
"Cậu cứ lọt vào mắt xanh của tôi.

Không, tôi cứ lén lút liếc nhìn cậu như thế vì tôi cảm thấy thật phiền phức nếu cậu cứ giấu mình vào 1 nơi nào đó và khóc một mình.."
"..."
"Việc một thứ gì đó không phải là công việc cứ lởn vởn trong đầu khiến tôi vô cùng khó chịu.

Nó khiến tôi điên lên."
Yoonshin cuối cùng cũng có thể ghép những mảnh ghép cuối cùng lại với nhau.

Sehun cũng đã nhớ ra mọi chuyện nên khi cùng Mihee đến xem phiên tòa xét xử, họ cứ chạm mắt nhau như thế.

Sehun đã nhận ra Yoonshin từ hôm ấy.
Hai người trao đổi ánh mắt mãnh liệt trong ánh sáng lờ mờ.

Sehun nhìn chằm chằm vào khuôn mặt tái nhợt của đối phương một lúc, sau đó không thể chịu đựng được nữa, anh cắn môi và vặn tung nút thắt cà vạt.

Hơi thở của anh khó khăn hơn lúc nãy và gương mặt của anh cũng hồng hơn lúc nãy.

Anh nắm lấy đầu cà vạt làm bằng lụa mềm và đưa nó cho Yoonshin.
"Hôn nó đi."
Mắt Yoonshin tròn xoe.

Mặt cậu đỏ bừng như mực trong nước.

"Cái gì cơ ạ?"
"Hôn cà vạt của tôi đi."
"Tại sao lại là cà vật của anh?..

mà lại không phải là môi? Đó không phải là hơi hèn nhát hay sao ạ?"

"Câm miệng và làm đi.

Đây là mệnh lệnh."
Sehun nói rằng anh ấy không muốn, vì vậy Yoonshin không thể tiếp tục hỏi "tại sao anh không thể hiện cảm xúc của mình một cách rõ ràng hơn?".

Hơn nữa, cậu cũng không biết bản thân mình cảm thấy thế nào về anh, mặc dù cậu biết chắc chắn rằng nó còn mông lung hơn cả tình cảm của Sehun dành cho cậu nữa—cậu không có quyền gặng hỏi.
Sau một hồi do dự, Yoonshin quyết định và thở ra thật sâu.

Đôi má ửng đỏ của cậu giật giật vì ánh mắt dai dẳng của người kia cứ nán lại trên môi cậu.

Sau đó, cậu nắm lấy đầu cà vạt và chà môi lên thể đang lau miệng.
Sehun quan sát từ đầu đến cuối, khi Yoonshin vừa nhấc môi ra, Sehun liền mân mê đôi môi đỏ mọng của anh qua lớp vải đó.

Như thể vẫn chưa đủ, anh còn cố ý l**m nhẹ lên lớp vải đó nữa.

Yoonshin bị anh giam trong vòng tay, cậu bất lực nhìn người kia mà không thể chống cự hay phản kháng.
Sehun hơi nghiêng đầu khi hôn lên cà vạt của anh.

Anh quay lại nhìn Yoonshin.

Khoảnh khắc ánh mắt họ chạm nhau, Yoonshin cảm thấy chóng mặt và cằm cậu run lên.
Làn da nhạy cảm của họ thậm chí còn không chạm vào nhau, nhưng cả hai đều cùng lúc th* d*c.
Yoonshin chưa bao giờ cảm thấy xấu hổ như thế này kể từ khi cậu sinh ra.

Cậu không thể nghĩ ra bất cứ điều gì để nói.

Trong khi Yoonshin cố gắng lấy lại nhịp thở của mình, Sehun trầm giọng nói, "Do Yoonshin."
Đây là lần đầu tiên Sehun gọi Yoonshin bằng họ tên đầy đủ.
Yoonshin cũng chẳng biết tại sao, cậu đã nghe và nhìn thấy tên của mình hàng ngày rồi nhưng từ miệng Sehun nói ra lại đem đến một sự rung động mạnh mẽ, kỳ lạ trong lồng ngực cậu.

Nó khiến sống lưng cậu ớn lạnh và chết lặng nhìn anh.

( NOTED; vì mỗi lần dịch xong có chap tui sẽ k kịp đọc lại ngay- sẽ có lỗi á nên nếu chị em đọc đoạn nào thấy cấn cấn sai sai thì làm ơn cmt chỗ ý để em sửa nhé ạ ( cúi đầu cảm ơn uwu)
🙂))) ANH TUI CHÚA TỂ DIRTY TALK DIRTY MIND LUÔN ĐÓ CMN H CHÁY LẮM LUÔN..

HAI CÁI KHỨA NÀY:🙂

no-moral-khong-dao-duc-66-0.jpg


no-moral-khong-dao-duc-66-1.jpg


no-moral-khong-dao-duc-66-2.jpg


26.3.2023.
 
No Moral (Không Đạo Đức)
Chương 68: 68: Gián Tiếp End Vol 1


Yoonshin có thể nhìn thấy sự thay đổi trên gương mặt Sehun vì anh và cậu đang đối diện nhau.

Tuy nhiên Sehun lại chẳng nói với cậu cảm xúc của anh như thế nào mà chỉ đơn giản để cho sự im lặng bao trùm lấy cả hai.

Yoonshin lo lắng, cậu cố trấn tĩnh và tiếp tục, "Nếu cuộc hẹn tốt đẹp và không có sai sót, hoặc nếu cô ấy không phải là người xấu thì có lẽ tôi sẽ phải thuận theo và đính hôn..

rồi kết hôn với người ấy...!Chị gái tôi nói rằng chồng chị ấy muốn kết nối mối quan hệ với gia đình người kia, nên tôi phải nghe lời cô ấy.

Nói cách khác thì tôi thực sự không còn nhiều thời gian."
Yoonshin thận trọng và cố gắng đánh giá cảm xúc của Sehun.

Từ xưa đến nay, cậu chưa bao giờ nghĩ rằng mình sẽ bị hấp dẫn bởi người cùng giới.

Cậu đã thu hết can đảm để thổ lộ và mong mối quan hệ này có thể tiến triển.

Yoonshin biết rõ cảm xúc của mình dành cho Sehun, nhưng người kia dường như chỉ đang cảm thấy mâu thuẫn và không chịu chấp nhận nó.

Chính vì thế cậu nghĩ rằng bản thân mình cần phải chủ động hơn.
Trong lòng Yoonshin thực sự rất mong Sehun sẽ ngăn cậu lại, nhưng đợi một lúc cũng không thấy người kia lên tiếng, cậu lại chẳng thể cất thêm lời nào nữa.

Nếu Sehun có ý định giữ lấy Yoonshin thì anh phải làm điều đó ngay lập tức, dù bản thân anh chưa nhận thức rõ ràng được thứ tình cảm kia, nhưng Yoonshin đã không còn thời gian để chờ đợi anh nữa rồi.

Nếu cả hai cứ làm lơ rồi bỏ lỡ khoảng khắc này thì có lẽ sẽ chẳng còn cơ hội nào cho họ nữa.
Yoonshin cố gắng truyền đạt tất cả những điều này qua đôi mắt của mình.
Sehun chỉ đứng đó, lặng lẽ nhìn xuống Yoonshin.

Rồi anh trả lời chậm rãi: "Tại sao cậu lại nói với tôi rằng cậu không còn thời gian?"
Đôi vai đang căng như dây đàn của Yoonshin ngay lập tức được thả lỏng và trở nên mềm nhũn.

"Đó là tất cả những gì anh sẽ nói với tôi sao?"
"Tôi cần phải nói thêm gì nữa sao?"
"Hãy quên nó đi nếu anh không hiểu ạ."
"Xin lỗi, nhưng tôi lại hiểu rất rõ đấy." Giọng điệu chắc chắn và lạnh lùng của Sehun khiến Yoonshin nao núng, rồi cậu chậm rãi chớp mắt.
Sehun khô khan nói thêm, "Hãy giữ bình tĩnh và tiếp tục cuộc hẹn của cậu đi.

Nếu anh rể của cậu muốn nó, thì tôi chắc chắn nó sẽ giúp ích cho sự nghiệp của cậu đấy.

À, tôi đoán nó cũng sẽ giúp ích cho công ty của chúng ta nữa.

Chúc may mắn."
Sehun giật mạnh cổ tay mình ra khỏi bàn tay của Yoonshin và bỏ đi.

Sehun cứ thế biến mất khỏi tầm mắt cậu, giờ đây chỉ còn lại Yoonshin với mớ suy nghĩ mơ hồ về những câu nói của người kia, là động viên hay chế giễu? Cậu vô thức cúi đầu chào người kia theo phép lịch sự nhưng anh cũng chẳng hề nhìn thấy.
Sehun lê bước ra khỏi hành lang, tiến đến nơi đón xe.
Anh thấy chiếc xe của mình đang đậu ở một góc đường.

Tài xế của công ty đang đứng bên cạnh và mở cửa hàng ghế sau giúp anh.

Sehun tiến đến mui xe của mình và định ngồi vào ghế sau, nhưng anh đã dừng lại 1 chút và liếc nhìn sang phía lối vào của quán bar.

Đúng như dự đoán, Yoonshin không có ở đó.
Sehun bực tức rồi đập tay vào khung xe: "Mẹ kiếp."
"Tôi sẽ có một buổi blind date vào Chủ nhật tới."
Khi nghe Yoonshin nói vậy, thực sự Sehun đã cảm thấy rất giận dữ, còn hơn cả khi nhìn thấy cậu mỉm cười với đôi mắt sưng húp kia nữa.
Sehun cực kỳ dễ bị tổn thương trước những cảm xúc như vậy.

Anh chưa bao giờ có cảm giác muốn chiếm hữu ai trước đây nên chẳng biết phải làm thế nào với mớ cảm xúc của chính mình.

Hơn nữa, thứ Sehun ghét nhất trên đời này chính là không thể khống chế chính mình.

Đó là lý do tại sao cơ chế phòng thủ của anh đã được kích hoạt trước mặt người kia.
Anh lên xe sau một hồi chậm trễ.

Người lái xe đóng cửa lại và Sehun ngả người ra sau, anh đắm chìm vào suy nghĩ.

Không thể thoát ra được những điều vừa xảy ra trước mắt, Sehun vẫn còn nghiền ngẫm những lời của Yoonshin.
"Anh sợ bản thân sẽ thích tôi đúng chứ?"
Sehun liếc xuống chiếc cà vạt mà họ vừa chạm môi rồi nghiến răng.

Sau đó anh cáu kỉnh giật phăng chiếc cà vạt ra rồi ném nó vào ghế hành khách, cố gắng nhắm mắt lại để xua đi những suy nghĩ vẩn vơ của mình.
Nhưng dù có cố gắng thế nào đi chăng nữa, giọng nói của Yoonshin vẫn tiếp tục văng vẳng và quấy rầy Sehun.
Sau khi gặp lại Do Yoonshin, mọi thứ trở nên hỗn độn và rối tung cả lên rồi.
(Hẹn gặp lại mọi người vào season 2 nhé🙂) Season cháy bỏng của OTP).
 
No Moral (Không Đạo Đức)
Chương 71: 71: Nhận Thức19


Sehun ngồi trước màn hình máy tính xách tay trong phòng làm việc của anh rồi bật micro USB.

Anh búng ngón tay, khiến các luật sư cao cấp trên màn hình ngừng xì xào bàn luận và tập trung vào anh.

Những luật sư này là đều thành viên cấp quản lý của những phòng ban lớn phụ trách những vụ án mua bán công ty của Doguk.
Sehun lặng lẽ nhìn chằm chằm vào màn hình phía sau các luật sư, sau đó anh nói, "Nếu mọi người yêu cầu một đồng nghiệp phải ngồi trong phòng làm việc của anh ta vào ngày chủ nhật, thì tôi nghĩ mọi người phải khiến nó thất đáng giá đấy.

Tôi hy vọng cuộc thảo luận này cũng sẽ giúp ích cho sự nghiệp của mọi người."
Sau đó, một luật sư giàu kinh nghiệm nhất trong nhóm đã giơ tay.

Khuôn mặt anh thể hiện rõ quyết tâm sẽ không làm hỏng ngày cuối tuần của Sehun.

Vị luật sư hít một hơi thật sâu, sau đó anh lần lượt chỉ vào các luật sư bên cạnh mình.

"Tôi sẽ là người bắt đầu, sau đó là mọi người phát biểu theo chiều kim đồng hồ nhé, chúng tôi đã xác định được những điều kiện chính của các hợp đồng mà công ty sẽ ký kết để mua lại công ty bên kia, cùng với đó là các điều khoản thành lập và các quy tắc dành cho hội đồng quản trị, thỏa thuận với tập thể và quy chế lao động bao gồm bảo hiểm cho nhân viên, tình trạng tài sản...!bao gồm tài sản thế chấp và tài sản bất động sản,thực trạng nguồn nhân lực của công ty.

Theo như hướng dẫn, chúng tôi đã điều tra các điều khoản luật khác nhau và đang viết báo cáo thẩm định.

Vì vậy nên chúng tôi cảm thấy tốt nhất là nên có một cuộc hội ý tạm thời với anh và báo cáo ngắn gọn một số điểm chính ạ."
Ngón tay anh lật qua các bản in sau đó với giọng điệu điềm tĩnh, anh hỏi: "Trong các tài liệu in mà Thư ký Tak gửi qua đường chuyển phát nhanh cho tôi hôm nay thì tối thấy thiếu các chi tiết về giấy phép, quyền sở hữu trí tuệ và thuế nữa.

Đội B đã làm những việc đó chưa?"
"Ồ, vâng.

Các giấy phép và quyền sở hữu trí tuệ khác đang được Đội B điều tra thu thập.

Phía luật kế toán đang điều tra các vấn đề về thuế một cách độc lập, nên những vấn đề này sẽ được báo cáo riêng cho anh vào ngày mai.

Nhóm của chúng tôi đang cố gắng hết sức để công ty được mua lại có thể hoạt động trơn tru sau khi thương vụ này kết thúc.

Nhưng chúng tôi cần hoàn thành việc tập hợp và sắp xếp lại mọi thứ cần thiết trong team trước đã.

Tôi đang tự hỏi liệu anh có thể tiếp tục cuộc họp sau một giờ nữa không."
Sehun đóng tài liệu lại và trả lời, "Tôi cũng cần xem qua các tài liệu bổ sung mà mình vừa nhận được, vậy tôi sẽ cho cậu một chút thời gian."
"Cám ơn-"
"Tôi sẽ cho cậu 25 phút," Sehun chủ động kết thúc cuộc trò chuyện.

Anh tắt công tắc, tắt tiếng micrô và quan sát các luật sư trên màn hình đang điên cuồng chạy phía bên kia màn hình.

Anh mang các bản in và một cây bút máy theo ra ghế sofa, nơi khuất khỏi tầm nhìn của các luật sư.
Sehun thoải mái ngả người ra sau ghế.

Khi đang cố gắng lướt nhanh qua tài liệu trên tay, đôi mắt anh dần trở nên rất tập trung.
"Khả năng thành công hay thất bại của thỏa thuận...!Tại sao bức thư xin ý kiến này lại dài dòng như vậy chứ? Họ không học được chút nào từ bản báo cáo do Năm tư viết sao?" Sehun lẩm bẩm một mình.

Anh đánh dấu những điểm liên quan khi lật dở từng trang tài liệu
Bỗng dưng một trang trong tệp tài liệu rơi ra ngoài.

Sehun cầm lên, khuôn mặt tuấn tú của anh khẽ nhăn lại.

Đó là một phần của tài liệu được gửi bởi một senior chuyên về luật lao động.

Trang này là một phụ lục với các biểu đồ về các vấn đề như: tình trạng quá hạn trả lương và việc bồi thường tiền lương sau khi khi chấm dứt hợp đồng, cũng như tình trạng của những người lao động tạm thời như thế nào.

Tài liệu này cũng không có gì đặc biệt, tuy nhiên dòng tên bên phải lại khiến Sehun phải cau mày.
Anh nhìn chằm chằm vào tờ noted "mong được phản hồi nếu có bất kỳ sai sót nào", cùng với tên và số điện thoại của Yoonshin.
"Trợ lý giám đốc của team đã yêu cầu Yoonshin làm việc mà không có sự cho phép của mình cơ đấy." Sehun nghĩ.
Đó chỉ là tên của Yoonshin, nhưng Sehun cảm thấy cổ họng mình khô khốc.

Anh cảm thấy như vậy có lẽ bởi vì đây là dấu vết của Yoonshin để lại.

Sehun ném tờ giấy cùng cây bút trên tay xuống bàn một cách thô bạo và dùng cả hai tay xoa khuôn mặt mình.
Kể từ ngày hôm đó, thời gian của Sehun có chút khác thường.

Thời gian cứ thế trôi chậm rãi giống như đang lái xe trên một con đường chưa hoàn thành, nhiều sỏi đá gồ ghề vậy, và khoảnh khắc tiếp theo là cảnh tượng chiếc xe của anh lao đi mất kiểm soát.

Tất cả là bởi vì sự cố giữa anh và Yoonshin tại quán bar vài ngày trước.
Anh nhớ lại làn gió se lạnh thổi trên sân thượng tối om ngày hôm ấy, cơ thể họ áp vào nhau như muốn làm tan đi hơi lạnh.

Mí mắt của chàng trai trẻ dần khép lại khi Sehun cúi xuống gần cậu, hàng mi dày của cậu rủ xuống như những tấm rèm quanh mắt, đôi môi đỏ hồng và ẩm ướt của cậu mấp máy, lo lắng vì nụ hôn sắp ập tới.
Và rồi, đôi môi anh cứ thế vào làn da mềm mại của Yoonshin...
Nửa th*n d*** của Sehun dần cảm thấy căng cứng khi nghĩ lại ngày hôm đó.

Sehun nhận ra như có một luồng điện giật đang chạy qua phần bên dưới thắt lưng của mình rồi anh cắn chặt môi.

Anh cụp mắt xuống và nhìn thấy đứa con không ngoan ngoãn đang phồng lên trong quần của mình.
ZIP- Sehun mở khóa trước.
Âm thanh gợi cảm của chiếc khóa kéo tràn ngập khắp không gian.
Chắc chắn anh đã cảm nhận và nhìn thấy thứ đang căng cứng, dựng đứng của mình kia rồi, nó khiến anh như cạn lời không biết phải làm sao, sau đó chỉ có thể chửi thề: "Chết tiệt, mình đang làm cái quái gì vậy?".
 
No Moral (Không Đạo Đức)
Chương 73: 73: Khiếm Khuyết Tiếp


Mặt Yoonshin tối sầm lại khi liếc nhìn tờ lịch trên bàn.

Mai là buổi hẹn blind date với cô gái kia.
Cậu tự hỏi mọi chuyện sẽ như thế nào nếu cậu không biết gì về chuyện của chị gái mình.

Nếu chị gái cậu vẫn đang có một cuộc sống hôn nhân hạnh phúc thì cậu ắt hẳn sẽ thấy buổi hẹn này rất bình thường.

Sau lần gặp đầu tiên, nếu cảm thấy hợp thì có thể tìm hiểu thêm, còn không thì chỉ cần lịch sự xin lỗi rồi và không gặp đối phương nữa là được.

Nhưng mọi chuyện đã khác rồi, chị gái cậu phải làm việc này vì nó có liên quan đến kế hoạch ly hôn với gã anh rể tệ hại của cậu.

Nếu cuộc hôn nhân này không thành, Yoonshin không thể tưởng tượng được chị gái mình sẽ thiệt thòi như thế nào.

Yoonshin cảm thấy đau đầu đến mức cậu chỉ muốn lao vào một mối tình nào đó một cách thật nồng nàn để không phải dính đến buổi hẹn này.

Đó là lý do tại sao cậu mong đợi điều gì đó từ Sehun.
"Tôi không muốn cuộc sống của mình có bất kỳ lỗi nào."
"Càng nghĩ đến anh ta mình càng phát điên lên," Yoonshin lẩm bẩm.
Yoonshin đã đồng lõa với Sehun bằng việc nhắm mắt khi anh đưa môi tới, nhưng Sehun là người chủ động làm điều ấy.

Cậu bực bội vì Sehun đã cố gắng đổ hết lỗi cho cậu dù anh biết rõ mọi chuyện.
Tất nhiên, Sehun hoàn toàn có quyền chấp nhận hay từ chối Yoonshin.

Cậu tôn trọng quyền tự chủ của người khác.

Nhưng nếu đến thời điểm quan trọng mà Sehun định quay lưng lại và tiếp tục khiến Yoonshin bối rối thì đó rõ ràng là sự thiếu trách nghiệm của Sehun.
Khi Sehun- kẻ chưa bao giờ mở rộng trái tim mình dù chỉ một chút với bất kỳ ai lại liên tục mở ra căn phòng vô hình cho Yoonshin thì điều ấy khiến cậu muốn tiến vào tim anh, dựa vào anh khi cậu cảm thấy lo lắng và sợ hãi.
Yoonshin hít một hơi thật sâu để xua đi những suy nghĩ của mình rồi dán mắt vào màn hình máy tính.

Trong khi tải xuống các tài liệu mình cần từ trang web nội bộ của công ty, dòng lịch sử cá nhân khiến cậu chú ý.

Cậu tìm cái tên Kang Sehun, một danh sách về trình độ học vấn, hiệp hội và hội đồng luật anh đã tham gia, kinh nghiệm từ những vụ án đã giải quyết và lĩnh vực chuyên môn của Sehun hiện ra.
"Sáp nhập- mua bán doanh nghiệp, quản trị doanh nghiệp, đầu tư tư nhân, quy định về chứng khoán.
Các mục gần đây nhất trong danh sách có liên quan đến công việc cố vấn pháp lý bên ngoài của Sehun.

Khi cuộn xuống những dòng bên dưới, thông tin về một số vụ án gia đình mà Sehun đã giải quyết khiến Yoonshin hơi bất ngờ.

Chúng hẳn là những trường hợp khó mà Sehun đã đề cập với cậu không lâu trước đây.
"Anh ta cũng đã nhận những vụ án về quyền giám hộ con cái sao? Di chúc, phân chia tài sản..." Yoonshin lầm bầm thành tiếng.
Ngạc nhiên hơn là Sehun cũng từng giải quyết các vấn đề phân chia tài sản sau khi ly hôn và các vụ kiện về quyền của vợ hoặc chồng sau ly hôn.

Nhưng những thứ này đều chỉ là quá khứ từ rất rất lâu rồi.

Ngay cả khi Sehun đứng ra nhận vụ ly hôn của Ikyung, thì cũng có thể anh ta sẽ biện hộ cho anh rể của cậu chứ không phải Ikyung.

Nếu Yoonshin gặp Sehun tại tòa án thì cậu không hề tự tin rằng mình sẽ thắng Sehun.

Có khi việc dùng trứng đập vỡ một hòn đá còn khả thi hơn.
Chị gái cậu đã yêu cầu cậu ở yên một chỗ, nhưng điều đó không có nghĩa là cậu cứ thế đứng yên mà không làm gì cả.

Yoonshin cần làm gì đó, nhưng cậu chẳng biết mọi chuyện đang rẽ theo hưỡng nào nên không biết xuất phát từ đâu.

Ngay từ đầu cậu đã gặp trở ngại rồi.
"Kang Sehun chắc chắn sẽ không share thông tin của những người cung cấp thông tin mật kia cho cậu vì đó là một nguồn tài nguyên quý giá, Yoonshin nghĩ.
Sehun đã đi đường tắt- trái với đạo đức nghề nghiệp của luật sư và thậm chí anh còn chẳng hề cho Mihee contact liên lạc của những kẻ cung cấp thông tin kia nữa nói chi đến cậu.

Yoonshin không thể cứ thế nhờ Sehun xem xét hoàn cảnh gia đình của chị gái mình được.

Cậu sẽ cần phải đưa ra một khoản phí tương xứng hoặc đưa ra thứ gì đó đáng giá với Sehun.
Có lẽ mình nên thành thật và cầu xin sự giúp đỡ, Yoonshin nghĩ, sau đó cậu nhớ lại ánh mắt kiêu ngạo, tự cho mình là đúng của người kia và ngay lập tức từ bỏ suy nghĩ đó.
"Làm như anh ta sẽ giúp được gì ấy."
Cho dù luật sư Sehun có tài năng đến đâu, thì việc chống lại một tập đoàn lớn như Soohan là một việc vô cùng mạo hiểm.

Hơn nữa Doguk lại có mối quan hệ thân thiết với Soohan nên động thái đó sẽ tác động tiêu cực đến công ty..
 
No Moral (Không Đạo Đức)
Chương 74: 74: Buổi Hẹn


Nếu Sehun thắng kiện thì anh sẽ chỉ kiếm được một chút lợi nhuận và chút danh tiếng trên bản tin mà thôi, mà hai cái đó Sehun lại chẳng thiếu.

Yoonshin sẽ phải thuyết phục anh bằng thứ mà Sehun không có, nhưng cậu lại chẳng biết thứ mà người kia muốn là gì lúc này.
Yoonshin có chút nghi ngờ rằng có khi nào điều mà anh muốn là cậu không, dù đã từng bối rối nhận nụ hôn gián tiếp qua chiếc cà vạt đi chăng nữa thì người kia trông vẫn rất lạnh lùng với cậu.
"Đừng nói với bất cứ ai.

Em hiểu chưa?" Yoonshin nhớ lại lời cảnh báo của chị gái mình, điều này khiến cậu cảm thấy rủi ro nếu cứ thế cho Sehun biết mà không có thứ gì đáng giá trong tay, vì Sehun có thể sẽ đứng về phía Soohan.

Yoonshin đóng cửa sổ và vô thức liếc nhìn cuốn sách trên kệ của mình.

Cuốn Những kỳ vọng lớn lao.
Sau khi quan sát phiên tòa của Yoonshin, Sehun đã khai quật được điều gì từ câu trích dẫn mà cậu đã sử dụng trong cuốn sách đó nhỉ?
Nhân vật chính, Pip, là một người lao động nghèo, anh ta bỗng nhận được một núi tài sản kếch xù và đổi đời khi gia nhập giới thượng lưu.

Trong quá trình đó, anh ta dần dần hiểu ra điều gì mới thực sự quan trọng.

Giá trị quan trọng nhất không phải là vàng, đó là ánh sáng của cuộc sống.

Yoonshin lật cuốn sách đến một trang mà cậu đã dán giấy noted.

Một dòng tự sự của Dickens lọt vào tầm nhìn của cậu.
"Tôi không biết...!rằng nghĩ đến ai đó cũng chính là đặt kỳ vọng vào người ấy, bạn thân mến....Suy nghĩ là điều đơn giản nhất rồi...!Còn gì dễ hơn thế không?"
Phần này khiến cậu nhớ đến việc tâm trí của mình lúc nào cũng hướng về Sehun.

Sau khi lật qua mặt sau, cậu tìm thấy trang mà mình đã note lại vì cậu nghĩ rằng nó mô tả Sehun một cách thật hoàn hảo.
"...Tôi cũng có trái tim, nó có thể bị xuyên qua bằng dao hay nòng súng, tôi không nghi ngờ gì nữa...!Nhưng bạn hiểu ý tôi mà.

Nó chẳng hề dịu dàng - không cảm thông -không tình cảm - tất cả đều là vô nghĩa."
"Do Yoonshin."
Sehun đã muốn nói gì với cậu khi anh gọi tên cậu bằng cái giọng quyến rũ của mình?
Yoonshin đóng bìa sách lại và đặt nó trở lại chỗ cũ.

Cậu uể oải cúi người về phía trước rồi áp má vào tấm bảo vệ bàn để làm mát đôi má đang bắt đầu nóng bừng lên vì ý nghĩ về người đàn ông kia.
Yoonshin liếc nhìn điện thoại, nhưng chiếc máy nhỏ bằng lòng bàn tay vẫn không đổ chuông.
* * *
Sau khi đỗ xe trước cổng lớn, Yoonshin mở cửa cho người bên kia.

Người phụ nữ cẩn thận đặt chân xuống đất rồi nhấn chuông cửa.

Cô chào tạm biệt Yoonshin một cách lịch sự, "Cảm ơn anh đã chở tôi về.

Anh đi về cẩn thận nhé."
Yoonshin im lặng gật đầu với cô, còn cô thì cười ngượng ngùng nhìn cậu.

Cậu nhìn theo cho đến khi cô khuất dạng sau cổng nhà rồi mới quay sang ghế lái.

Sau đó, người phụ nữ bất ngờ quay lại và nắm lấy tay Yoonshin.

"luật sư Do, anh không hẹn tôi vào một ngày khác sao? Hay anh sẽ nói với tôi qua điện thoại?
Vì nhạc nhiên nên mất một lúc Yoonshin mới đáp lời "Ồ, phải rồi.

Đây là buổi blide date đầu tiên của tôi."
"Tôi đã đi vài lần rồi, nên tôi sẽ hỏi.

Chúng ta có thể gặp lại nhau không? Tôi muốn gặp lại anh trước năm mới." người phụ nữ hỏi.
"Thực ra, tôi mới vào Doguk chưa lâu nên dạo gần đây rất bận học thêm từ đồng nghiệp.

Tôi sẽ cho cô biết khi có thời gian không? Tôi chưa thể đề xuất ngày giờ cụ thể ngay được."
"Anh đang từ chối lời đề nghị của tôi đấy à?"
"Tôi nghĩ rằng tốt hơn là chúng ta nên từ từ chứ không nên hứa xuông rồi thất hứa.

Chắc chắn tôi sẽ liên lạc lại với cô." Yoonshin trả lời.
Nghe có vẻ thuyết phục và Yoonshin cũng không nói dối nên cô gái đồng ý rồi vẫy tay chào Yoonshin.

Cuối cùng cậu cũng lên xe khi người phụ nữ biến mất hoàn toàn khỏi tầm nhìn của cậu.

Yoonhin trở về nhà với gương mặt đã trút bỏ được sự căng thẳng.
Hôm nay cậu đã học được rất nhiều điều sau khi gặp mặt người phụ nữ.

Vài tháng trước, cô gái đó đã đọc báo và biết về việc Yoonshin biện hộ cho vụ của 1 vận động viên nổi tiếng, người phụ nữ đã bị buộc tội giết chồng mình.

Cô cũng không hề cố ý hẹn gặp để tiến đến hôn nhân ngay lập tức, điều này khiến Yoonshin rất ngạc nhiên.

Sau đó, cô tình cờ biết được rằng tập đoàn truyền thông đại chúng của cha cô có quan hệ rất tốt với Tập đoàn Soohan.

Thêm vào đó, gia đình cô cũng có ấn tượng tốt về Yoonshin vì cha của cậu là một người tuyệt vời được kính trọng trong giới luật.
Yoonshin hiểu chỉ gặp một lần thôi thì sẽ không đánh giá được tính cách của một người, nhưng cậu cũng không hề có cảm giác xấu từ cô gái kia, trái lại cả hai đã nói chuyện với nhau rất dễ dàng.

Tất cả đều tốt cho đến thời điểm mấu chốt đó.

Vấn đề là mọi thứ diễn ra quá suôn sẻ.

Cô gái nói rằng muốn từ từ tìm hiểu cậu và tổ chức đám cưới vào thời điểm thích hợp.

Tuy nhiên, Yoonshin cảm thấy phiền lòng vì chuyện này đều liên quan đến chị Ikyung.

Anh rể của cậu không còn là đồng minh của Yoonshin nữa.
Yoonshin hy vọng rằng cậu có thể dập tắt ngọn lửa đang bùng lên trước mặt trước, nhưng tránh vỏ dưa lại gặp phải vỏ dừa.

.
 
No Moral (Không Đạo Đức)
Chương 76: 76: Hứa Sẽ Gặp Lại


"Được rồi, lái xe cẩn thận nhé," Ikyung nói rồi cúp máy.
Sau khi kết thúc cuộc điện thoại, Yoonshin siết chặt tay lái hơn.

Lòng bàn tay cậu đẫm mồ hôi, cậu cảm thấy xung quanh mình như có một lớp sương mù dày đặc đang cản trở tầm nhìn của mình.

Yoonshin đã sợ hãi, nhưng không nắm được cọng rơm cứu mạng nào hết.

Cậu biết mình đang cảm thấy vô vọng nhưng chị gái của cậu chắc còn cảm thấy tồi tệ hơn.

Vì vậy, cậu không thể nói với cô rằng mình không muốn gặp cô gái - đối tượng kết hôn kia nữa.
Chỉ là trở về sau buổi hẹn hò thôi nhưng tại sao cậu lại có cảm giác như mình đã phạm tội vậy? Cậu cảm thấy có lỗi với người phụ nữ, với Sehun, và với chính bản thân mình.
Yoonshin thở dài não nề, gương mặt u ám, đờ đẫn vì bối rối mặc dù đã cố gắng tập trung vào việc lái xe.
"Liệu có lối thoát nào không nhỉ?

Có một mánh khóe có thể giải quyết mọi trở ngại của cậu lúc này, nhưng người duy nhất có thể làm được điều đó lại luôn trong tư thế phòng thủ, vì vậy Yoonshin không thể tìm ra thời điểm thích hợp để đề cập đến vấn đề này.
"Anh ta đã nói rằng không muốn biết là mình đang cần một lời thú nhận hay là một cái cớ..." Khi Yoonshin nhớ lại những gì Sehun đã nói, tâm trí cậu lại trở nên hỗn loạn như thể đang đi xe trong giờ cao điểm và tứ phía là ô tô bấm còi inh ỏi.

Việc cậu bối rối trước Sehun là điều hoàn toàn dễ hiểu.

Sehun là kẻ luôn rõ ràng về đúng sai đã phạm một sai lầm nghiêm trọng.

Trong khi đang cố gắng giải thích cho nụ hôn đó thì chính anh đã tự mình để lộ rằng anh đã rung động bởi Yoonshin.

Đâu mới là cảm xúc thực sự của Sehun?
Yoonshin không chắc chắn 100% nhưng cậu biết chắc chắn anh đã rung động khi đứng gần cậu.
Sự cố đó là một sai lầm khủng khiếp của Sehun, đồng thời, việc giải thích với Yoonshin cũng trở nên khó khăn hơn với Sehun.

Những lời nói khó hiểu mà anh đã nói với cậu đã khẳng định điều đó.

"Tôi sẽ không thể kiềm chế được đâu." Sehun đã nói như thế.
"Phần nào của mình khiến anh ta không thể kiềm chế được chứ? Anh ta rõ ràng là muốn hôn mình...
Yoonshin chợt lóe lên suy nghĩ: Liệu anh ta có muốn ngủ với mình không?
Trí tưởng tượng đang chạy loạn xạ của Yoonshin làm đôi má cậu ửng đỏ.

Có lẽ cậu đã đi hơi xa rồi.

Dù không có ai ở đây nhìn cậu nhưng cậu vẫn cảm thấy cực kỳ xấu hổ, đến nỗi vừa nhìn thấy khu nhà ở của công ty là cậu liền rẽ ngay sang làn đường bên cạnh mà không suy nghĩ gì.

Việc chuyển làn đột ngột đến mức khiến những người lái xe đằng sau phải bấm còi giận dữ với cậu.
Bíp bíp! Bíp bíp!
"Ách..." Yoonshin thở hổn hển.
Suýt nữa thì gây ra tai nạn rồi..

cậu nháy đèn khẩn cấp vài lần để xin lỗi và hít một hơi thật sâu trước khi rẽ vào lối vào của tòa nhà.
Yoonshin nhẹ nhàng lướt vào hầm để xe.

Cậu muốn thư giãn đầu óc bằng chút không khí trong lành nên thay vì đi thẳng về nhà, Yoonshin liền đi lên cầu thang thoát hiểm lên tầng trên.
Khi ra ngoài, cậu nhìn chằm chằm vào tòa nhà xa hoa của công ty.

Ánh mắt cứ thế hướng lên tòa nhà nơi Sehun ở, rồi cậu chăm chú quan sát.

Cậu cố gắng bắn vài làn sóng thần giao cách cảm vào Sehun, người vẫn không chịu nghe cậu nói, nhưng chẳng có gì xảy ra cả..

mơ hồ thật đấy.

Yoonshin rẽ phải về phía quán cà phê 24h mà mình hay lui tới.

Cậu gọi một ly cà phê và ngồi vào phía trong của quán cà phê, góc khuất này từ bên ngoài không thể nhìn thấy cậu.

Vì đã muộn nên quán cũng không có người lui tới, Yoonshin vừa nghe chút nhạc vừa nghịch chiếc cốc trên tay, rồi cậu lấy điện thoại từ trong túi quần ra.
Anh ta sẽ không gọi cho mình cho đến khi cà phê hết đắng luôn nhỉ?
Yoonshin không thích mọi thứ bỏ dở, bất kể là gì đi chăng nữa cũng cần rõ ràng.

Cậu tìm thấy tên của người kia trên danh bạ điện thoại rồi đặt ngón tay lên ấn nút gọi.

Yoonshin cũng không đặt nhiều hy vọng rằng người đàn ông kia sẽ nhấc máy, vì hôm nay là cuối tuần- ngày nghỉ của Sehun, nhưng mà thật không ngờ đầu dây bên kia đã ngay lập tức trả lời.
"Có chuyện gì vậy?".
 
No Moral (Không Đạo Đức)
Chương 78: 78: Hứa Sẽ Gặp Lại


Yoonshin đã chuẩn bị tinh thần để nghe một câu trả lời kiểu như, "Cậu nghĩ tôi là bạn trai của cậu hay gì?" hoặc "Tại sao cậu lại làm phiền tôi?" nhưng thật ngạc nhiên, Sehun không hề nói vậy.

Thay vào đó anh để cho Yoonshin có can đảm để nói ra những gì cậu muốn.
Cậu không biết tại sao lại là Kang Sehun.

Có thể là do Sehun chấp nhận mọi thứ không thiên vị gì hết, và anh cũng có thể quên đi mọi thứ nếu cần chăng?
"Thật sự tôi không muốn bị đẩy vào hôn nhân như thế này chút nào.

Có quá nhiều thứ khiến tôi như phát điên lên.

Nhưng nếu tôi không làm thế thì chị gái tôi sẽ gặp phải điều không tốt..

Tôi phải làm gì đây ạ? Anh có giải pháp nào dành cho tôi không ạ," Yoonshin lan man.
"Năm tư, tôi đã nói là 10 phút tư vấn của tôi đáng giá bao nhiêu chưa?"
"Điều này không phải quá đơn giản sao.

Nó thậm chí còn nằm trong quy định đạo đức của luật sư nữa cơ mà.

Điều Một: luật sư phải bảo vệ và tăng cường các quyền và tự do của con người..."
Sehun ngắt lời cậu giữa chừng và ném đáp án cho Yoonshin một cách cáu kỉnh, "Được rồi, tôi sẽ cho cậu câu trả lời.

Đơn giản thôi.

Đi du học đi.

Người ta thường đi du học vào năm tư đấy, vì vậy cậu cũng có thể đi trước vài tháng.

Xin giấy phép hành nghề rồi dành vài năm ở đó.

Khi cậu trở lại, tất cả mọi chuyện sẽ được giải quyết."
"Tôi có thử nghĩ qua rồi.

Nhưng tôi không thể rời Hàn Quốc sớm như vậy được."
"Tại sao không? Cậu yêu nước đến vậy sao?"
"Là vì chị gái tôi."
"Chuyện này là sao?"
"Tôi không thể nói cho anh biết chi tiết được, nhưng mà đại loại là như vậy ạ."
Giữa sự thôi thúc muốn nói ra mọi thứ và và lý trí mách bảo cậu không được tiết lộ bất cứ thứ gì từ chị gái thì Yoonshin đã chọn im lặng.

Cậu đặt môi lên miệng cốc cà phê còn ấm.

Sehun tiếp tục với giọng nói nhẹ nhàng của mình, "Tôi không thể đảm nhận một vụ án mà tôi không biết gì về nó.

Cậu tự nghĩ đi."

"Hôm nay trời lạnh quá." Yoonshin nhìn ra ngoài cửa sổ và thẫn thờ trước bầu trời đang tối đen như mực.

Những ngôi sao dù có mờ nhạt, nhưng cậu có thể cảm thấy rằng chúng đang lấp lánh rực rỡ.

Cậu nghĩ rằng lúc này Sehun cũng sẽ liếc nhìn ra ngoài cửa sổ và nhìn thấy những ngôi sao nhỏ bé kia.
"Và tôi ước có ai đó sẽ ở bên cạnh tôi lúc này.

Tôi thật sự rất cô đơn."
"Vậy hãy gọi cho người phụ nữ mà cậu đã hẹn hò đi," Sehun vặn lại.
"Này, chúng ta ở cùng một tòa nhà đấy ạ, tại sao anh lại lạnh lùng đến vậy ạ? Tôi khiến anh chướng mắt đến thế sao?"
"Tôi không thích việc cậu nghiêm túc với mọi thứ.

Tính tôi không hợp với những người trong sạch như cậu."
"Không phải anh đang dẫn dắt tôi sao? Con cừu vô tội của anh đang đau khổ và sắp chết dần chết mòn ở đây rồi đó ạ"
"Ít nhất thì tôi sẽ chôn cất cậu coi như đó là phúc lợi cho nhân viên."
"Thay vào đó anh không thể cứu lấy tôi sao? Tôi đang ở quán cà phê trước tòa nhà, nơi mà chúng ta va vào nhau lần trước đó ạ."
"Chết tiệt," cậu nghe thấy người đàn ông kia khẽ lẩm bẩm.

Yoonshin không chắc mình nghe đúng hay không vì Sehun đã để điện thoại ra xa.

Cậu áp điện thoại lên tai và lần mò tay cầm của chiếc cốc.

Cảm giác thật tuyệt khi chiếc cốc phát ra tiêng kêu.
Lúc này sự im lặng bao trùm lấy cả hai.
Yoonshin nhìn vào màn hình của mình, lo lắng rằng Sehun đã cúp máy, nhưng không phải vậy, dường như Sehun đang suy nghĩ về đề nghị của cậu.
"Luật sư Kang, tôi nên đợi bao lâu? Mười phút? Mười lăm phút?" Yoonshin hỏi, không thể giữ im lặng lâu hơn.
"Một tiếng," Sehun trả lời ngắn gọn.
"Bây giờ anh không có ở nhà ạ?"
"Tôi đang ở nhà.

Nhưng cậu phải đợi một tiếng." Sau khi nói xong những gì mình muốn, Sehun cúp máy như lần trước.
Yoonshin cứ thế ngơ ngác rồi nhìn xuống màn hình giờ đã tối đen và nhăn mày.
(trời quơi sắp tới cảnh happy đầu tiên của quyển 2 rồi stay stuned nhé anh em im comming yaaaaaaa, còn Sehun ấy- anh có phải đang nghen khum ha ha ha)

no-moral-khong-dao-duc-78-0.jpg


13.4.2023.
 
No Moral (Không Đạo Đức)
Chương 79: 79: Thử Nghiệm


Dù sao thì anh cũng sẽ đến đây, nhưng mà chí ít thì anh ta cũng có thể nói điều ấy một cách tử tế hơn chút có được không? Yoonshin nghĩ rồi tự cười thầm vì đã quen với người đàn ông cáu kỉnh này.
"Anh đúng là đồ xấu tính.

Là do tôi đang phân vân có nên tiến về phía anh hay không, nên anh phải cảm thấy may mắn đó." Yoonshin gõ ngón tay lên màn hình, sau đó đi đến quầy.

Những bước chân của cậu nhẹ nhàng như mùa xuân.

Một nụ cười xinh đẹp hiện lên khuôn mặt Yoonshin khi cậu gọi đồ uống cho Sehun.
* * *
Sehun ra khỏi thang máy với bộ quần áo giản dị, anh kiểm tra đồng hồ đeo tay.
Anh chính là người bảo đối phương đợi 1 tiếng, nhưng chính anh lại là người không thể ngồi yên mà lao ra khỏi nhà chỉ sau vài phút.

Sau khi men theo con đường mà anh hay lui tới khi có nhiều điều phải suy nghĩ, anh thấy Yoonshin đang ngồi ở chiếc bàn dọc cửa sổ như lần trước.

Điều khác biệt so với trước đây là thay vì cặm cụi làm việc, cậu lại đang trầm ngâm suy nghĩ.

Khi anh đến gần Yoonshin, cậu nhảy khỏi chỗ ngồi để chào Sehun, có lẽ là sớm hơn cậu dự kiến.

Khi nhìn thấy nụ cười ngây thơ đó, Sehun cảm thấy bên trong lồng ngực mình như thắt lại.
Cố nén lại sự khó chịu của mình, anh đi vòng qua cửa kính rồi bước vào quán cà phê.

Chắc hẳn Yoonshin đã gọi đồ uống cho Sehun trước vì cậu đã lấy nó từ quầy và vẫy tay với Sehun.
Yoonshin tươi tỉnh nói, "Của anh đây ạ.

Tôi đã cho thêm cà phê vì hình như anh thích vị đắng."
Sehun nhìn chằm chằm vào Yoonshin cậu đặt cà phê lên bàn trước khi ngồi xuống.

Yoonshin nói "Anh đến sớm hơn tôi tưởng."
"Cậu có thể đợi nếu muốn.

Cậu có muốn làm điều đó không?"
Yoonshin cạn lời, cậu nhìn chằm chằm vào Sehun, rồi quay lưng đi hơi giận dỗi.

Sau đó, Yoonshin nhấp một ngụm từ đồ uống đã lạnh của mình.
Cửa sổ trong suốt phản chiếu hình ảnh của hai người đàn ông.

Yoonshin mặc vest chỉnh tề trong khi Sehun mặc áo len dệt kim dày—họ trái ngược với nhau.

Một khoảng im lặng khác lại trôi qua giữa cả hai trước khi Yoonshin chủ động cắt ngang nó.

"Đang là mùa đông mà anh mặt mỏng manh quá ạ.

Anh nên mặc thêm áo khoác..."
"Tại sao tôi phải làm vậy khi đang ở gần nhà?"

"Sẽ tốt hơn nếu tôi "bùm"!—cởi áo khoác của mình rồi đưa cho anh một cách thật cool ngầu."
"Tuyệt quá.

Vậy cậu cởi ra đi."
"Tôi không mang theo áo khoác vì đi bằng ô tô, nên giờ có chút lạnh ạ."
"Đây rồi - sự tôn trọng hời hợt của cậu dành cho tôi."
"Rõ ràng như vậy ấy ạ?"
Sehun chế giễu, và Yoonshin cũng cười theo.

Sau đó, cậu hỏi, "Anh đang làm gì vậy ạ?"
"Làm việc."
"Ở nhà nghỉ ngơi? Hôm nay là ngày nghỉ mà."
"Tôi làm việc trong ô tô của mình, tôi làm việc cả trong giấc mơ của mình, và tất nhiên, tôi làm việc cả ở nhà nữa."
"Vì anh đang ngồi đây uống cà phê với tôi, điều đó có nghĩa là anh đã dành thời gian cho tôi."
Thay vì phủ nhận, Sehun bẻ lái đánh trống lảng.

"Tôi đang làm việc công ích đây không phải sao?"
"Anh không thể thành thật hơn một chút về việc của tôi sao? Tại sao anh không hỏi kỹ hơn về buổi hẹn hôm nay của tôi, về người bạn đời tương lai của tôi ấy ạ."
"Tôi không tò mò về một câu chuyện đã có hồi kết.

Chính cậu đã nói rằng sẽ thuận theo dòng chảy cho đến khi kết hôn còn gì.

Tôi không quan tâm đến cuộc nổi loạn mà mình không thay đổi được kết cục."
"Nói đúng ra là anh chỉ sợ sẽ gây ra sự thay đổi, hoặc anh không đủ hứng thú với những thứ rắc rối đúng không ạ?," Yoonshin vặn lại.
Sehun quay đầu lại.

Anh chưng ra vẻ mặt cáu kỉnh, như thể tất cả các dây thần kinh của anh đều đã bị đốt cháy rồi liếc xéo Yoonshin.

Bất chấp cái nhìn trừng trừng của anh, cậu không hề tránh né mà nhìn lại anh.

Con ngươi sâu như đáy đại dương của anh lúc này tràn ngập hình ảnh của Yoonshin.
(ối dồi ôi có người sắp hong chịu nổi nữa gòi ke ke ke)

no-moral-khong-dao-duc-79-0.jpg


14.3.2023.
 
No Moral (Không Đạo Đức)
Chương 80: 80: Thử Nghiệm


"Năm tư, sao cậu lại hành động như vậy? Cậu có biết mình đã cư xử rất lạ lùng không.

Tôi không vô cảm đến mức không cảm nhận được sự thay đổi đó đâu.

Tại sao bạn cậu lại cố ý kích động tôi vậy hả?"
Không đời nào Sehun không biết rằng Yoonshin đang liên tục cảm nắng anh, và Yoonshin lờ mờ cũng nhận ra điều ấy.

Sehun đọc được điều đó từ đôi mắt run rẩy kia của Yoonshin rồi nói thêm, "Tôi rất giỏi đọc vị người khác.

Cậu không thích tôi - ít nhất là không theo cách đó."
Có lẽ Sehun đã có phần đúng, nhưng mà anh không biết còn cạm bẫy phía trước đang chờ anh.

Tình cảm của Yoonshin dành cho Sehun không đơn giản chỉ có thể gói gọn trong một câu.

Mặc dù đúng là cậu chưa thích Sehun "theo cách đó", nhưng Sehun là người duy nhất khiến cậu muốn nảy sinh tình cảm theo cách lãng mạn lúc này.

Yoonshin cố suy nghĩ làm sao để bày tỏ cảm xúc mơ hồ của mình, sau đó cậu chậm rãi nói,
"Mặc dù vậy nhưng mà tôi thực sự tôi đã rung động vì anh.

Tôi muốn biết anh là người như thế nào.

Đôi khi...!tôi bị anh làm cho bối rối.

Anh phải biết điều đó rồi vì anh rất giỏi đọc vị người khác." Sehun không phủ nhận logic đó vì Yoonshin nói đúng.
Yoonshin cảm thấy nóng bừng bởi cái nhìn chằm chằm mãnh liệt của Sehun.

Khi ánh mắt uể oải của anh và đôi mắt căng thẳng của Yoonshin gặp nhau, Yoonshin cảm thấy một cơn đau ùa đến bóp nghẹt trái tim cậu.

Yoonshin nói với giọng trầm, "Nếu tôi kết hôn trước khi chúng ta còn chưa thử điều gì cả thì đó không phải là một mất mát cho cả hai sao?"
"Tại sao đó lại là mất mát của tôi?"
"Nếu anh không thích nói như vậy thì anh có thể coi đó là mất mát của tôi.

Tôi không muốn trở thành kẻ thua cuộc."
"Chị cậu đang cố gắng gửi cậu đến một gia đình khá giả, nhưng tại sao cậu lại không thích điều đó? Hôn nhân cũng là kinh doanh nên hãy sử dụng nó như lợi thế của cậu đi."
"Nhưng...!tôi nghĩ rằng điều đó rất sai trái."
Yoonshin không thể giải thích cảm giác khó chịu ấy và cúi đầu ủ rũ.

Sehun lặng lẽ quan sát người bên cạnh, rồi anh với tay lấy cốc, tỏ vẻ không hài lòng với Yoonshin.

Sau khi nhấp một ngụm cà phê nóng bốc khói, anh điềm tĩnh cất lời và nhìn chằm chằm vào chiếc cốc trên tay:
"Đáng lẽ cậu phải mong đợi nhiều thứ vào thời điểm chị gái cậu kết hôn với con của tập đoàn Soohan.

Phẫn nộ với cha của cậu vì đã cho phép cuộc hôn nhân đó.

Tôi không phải là nhật ký thân yêu của cậu đâu."
Những ngón tay dài của anh nắm chặt quanh quai cốc.

Sau khi bình tĩnh thốt ra những lời lạnh lùng ấy, anh nhấp thêm một ngụm cà phê.

Khoảnh khắc đó, Yoonshin nhẹ nhàng vặn lại, đủ nhỏ như thể cậu đang nói chuyện với chính mình,
"Nếu anh định như thế này thì tại sao lúc ấy anh lại hôn tôi ạ? Chắc hẳn anh đã cảm thấy bị thúc ép phải làm như thế."
lạch cạch
Câu nói của Yoonshin khiến Sehun tuột tay khỏi quai cốc.

Chiếc cốc chao đảo rơi xuống khay.

Tiếng choang đập vào bề mặt cứng và xoay tròn.

Chất lỏng nóng hổi màu đen trong cốc đổ đầy ra tay Sehun.
"Ah, chết tiệt."
Yoonshin giật mình, nhanh chóng lấy ra chiếc khăn tay từ trong túi áo khoác của cậu rồi lau chất lỏng vừa đổ vào tay Sehun.

Sehun liền giật lấy chiếc khăn và tự lau đi vết cà phê ấy.

Tuy nhiên, Yoonshin không buông tay anh ra mà vẫn nắm lấy tay anh, kiểm tra xem có vết bỏng nào không.
Cậu thấy bàn tay kia có vết ửng đỏ vì bị bỏng nên đã lấy ngón tay thon dài mảnh khảnh của mình xoa lên chỗ đó "Ôi không, anh không sao chứ ạ?"
"Cậu bỏ tay ra."
"Anh có đau không ạ? Để tôi đi mua thuốc mỡ.

Chắc chắn trong cửa hàng tiện lợi sẽ có ạ.

Nếu không thì không biết nhà anh có hộp sơ cứu không.."
"Tôi sắp đến giới hạn chịu đựng rồi, buông tay ra.

Tôi đã nói với cậu rồi mà, rằng tôi sẽ không thể kiềm chế được đâu."
(đừng chịu đựng nữa anh ơi làm gì làm đi)

no-moral-khong-dao-duc-80-0.jpg


no-moral-khong-dao-duc-80-1.jpg


14.3.2023.
 
No Moral (Không Đạo Đức)
Chương 81: 81: Thử Nghiệm


Yoonshin cần chút thời gian để hiểu ý của Sehun.

Cậu cố suy nghĩ theo hướng xấu nhất sẽ là gì, nhưng mà có lẽ cảm xúc thực sự của Sehun giống với những gì cậu đã tưởng tượng khi lái xe rồi.

Yoonshin có chút xấu hổ nhưng vẫn giữ tay Sehun thêm vài giây trước khi Sehun giật tay ra khỏi cậu
"Tránh ra.

Tôi không nên đến đây," Sehun nói.
Sehun ném chiếc khăn tay lên bàn một cách thô bạo và rời khỏi quán cà phê.

Yoonshin vội vàng đặt khay đựng cốc xuống quầy và đuổi theo Sehun.

Cuối cùng não cậu cũng hiểu được những gì người kia nói.

Sehun rõ ràng đã run rẩy, nhưng anh không quen và không hài lòng với bản thân vì đã có những cảm xúc như thế.

Yoonshin cũng cảm thấy tương tự nên cậu hiểu điều đó.

Cuối cùng thì cậu cũng có thể nắm bắt được người đàn ông kia rồi.

Cậu cố gắng tăng tốc và đi xuống tầng hầm, cuối cùng cũng nhìn thấy bóng dáng gầy guộc của Sehun đang đi qua khu trò chơi điện tử trước cửa vào chung cư.
Ngay khi nhìn thấy anh, Yoonshin đã thò đầu ra ngoài để cho người kia biết đến sự hiện diện của cậu.

Định hỏi rằng tại sao anh lại phớt lờ cậu như thế nhưng rồi lại thôi.

Yoonshin đứng thẳng và đi bên cạnh Sehun.
"Nếu có thể thì mong anh có thể giao cho tôi thật nhiều việc tại công ty với ạ.

Dù là vụ án ngắn cũng được để g**t ch*t thời gian rảnh rỗi của tôi.

Tôi muốn rời lịch hẹn với cô ấy, vì sẽ thật có lỗi nếu như gặp cô ấy trong khi bản thân lại hướng về một người khác."
Yoonshin đã hứa hẹn về cuộc gặp tiếp theo với một mốc thời gian mơ hồ, nhưng cậu cũng không thể cứ trì hoãn mãi được.

Cậu nghĩ sẽ thật tuyệt nếu bản thân có một cái cớ để trốn đi dù chỉ là tạm thời.
"Hiện tại công ty chúng ta không có những vụ án như vậy đâu, sao một tên đàn em lại dám chịu trách nghiệm cho nhiều công việc như vậy chứ? Không có đâu," Sehun nói, thẳng thừng từ chối lời cầu xin của Yoonshin.
"Số năm kinh nghiệm không phải là tất cả đâu ạ.

Anh là ví dụ điển hình của điều đó.

Không có đối tác nào tại Doguk ở vị trí của anh mà có số năm kinh nghiệm như vậy hết.

Nếu đó là việc sắp xếp tài liệu nghiên cứu cho những vụ án liên quan đến luật lao động thì tôi có thể làm tốt.

Tôi tự tin rằng mình có thể đưa ra bản tóm tắt ngắn gọn cho tòa án.

Nếu không thì tôi cũng rất hài lòng với việc đảm nhận những vụ án tốn nhiều công sức của team chúng ta đó ạ."
"Tôi làm việc với những người có thể tìm ra 10 giải pháp cho một câu hỏi.

DNA của cậu vẫn giống với một luật sư nhân quyền trong sạch lắm.

Có tiếng nói trong xã hội, nhận được khoản thanh toán khủng khiếp, kiếm thật nhiều lợi nhuận—tôi sẽ thưởng cho cậu một khoản tiền lớn nếu bất kỳ mục tiêu nào trong ba cái kia nằm trong danh mục mong muốn của cậu."
"Tôi đang rất tuyệt vọng và không muốn nói dối."
"Giờ đây tôi chỉ cần một công việc khiến mình phải làm thâu đêm suốt sáng thôi ạ," Yoonshin nói.
Sehun cuối cùng cũng dừng bước trên hành lang yên tĩnh và quay lại nhìn Yoonshin.

Khuôn mặt điển trai vô cảm của anh liền nhăn nhó.

Yoonshin nhìn lại Sehun khi gió lạnh đang thổi qua mái tóc của cậu.
"Cậu muốn tôi giao việc cho cậu vì cậu muốn thoát khỏi thực tế mà mình đang phải đối mặt à.

Cậu không nghĩ rằng mình đang lừa dối người khác sao? Nó khác gì với nói dối đâu cơ chứ? Cậu đã không thành thật rồi còn gì," Sehun nói.
Sehun nói trúng tim đen của cậu, Yoonshin gật đầu, thừa nhận tất cả những gì Sehun nói.

Sehun chăm chú theo dõi Yoonshin, cẩn thận đưa ra lời khuyên.

"Tôi sẽ cho cậu một lời cảnh báo.

Nếu cậu cứ che đậy mọi thứ thì cậu sẽ không thể giải quyết được vấn đề đâu.

Cốt lõi là bản chất của vấn đề, và bản chất là cốt lõi của vấn đề.

Cậu không phải kiểu người ghét việc đi đến mấy buổi blind date.

Mà cậu sợ rằng bất kỳ cuộc gặp gỡ nào cũng có thể châm ngòi cho một mối quan hệ.

Vấn đề đầu tiên cậu cần giải quyết là tại sao cậu lại không muốn cuộc hôn nhân đó, hiểu chưa?"
- ---tối nay hẹn mn 10g tui sẽ đăng tiếp mấy chap cho máu, đang gay cấn cmn nhưng mà phải tan làm đã- 6g rùi anh em ơi🙂) ---
13.4.2023.
 
No Moral (Không Đạo Đức)
Chương 82: 82: Hẹn Hò


"Tôi nên làm thế nào đây ạ?" Yoonshin hỏi.
"Tôi đã nói rồi mà, dạo này cậu cư xử rất lạ.

Tôi nhìn thấy sự thất vọng dồn nén trong đôi mắt của cậu, điều mà lẽ ra những người như cậu không bao giờ có.

Hơn nữa, điểm mạnh duy nhất của cậu là trung thực và thẳng thắn, nhưng những thứ đó đang mờ nhạt đi.

Cậu có thể bắt đầu từ đó đấy,"
Trên thực tế thì Sehun không hay biết gì về những thứ mà Yoonshin đang trải qua, nhưng lời nhận xét của anh đã đánh vào đúng trọng tâm.

Giờ cậu vừa bận tâm đến cả anh và chị gái mình.
Cậu đều không thể giải quyết được cả hai vấn đề.

Cậu sợ rằng việc rung động với Sehun sẽ khiến chị gái của mình rơi vào tình thế khó khăn hơn.

Yoonshin buột miệng nói "Luật sư Kang, vậy theo anh..."

"Đừng nói với tôi," Sehun ngắt lời.
"Tại sao không?"
"Tôi cảm thấy mình sẽ muốn nghe theo yêu cầu của cậu.

Tôi không muốn phải nghĩ thêm nữa đâu."
"..."
"Được rồi, tư vấn kết thúc tại đây."
Sehun định quay đi và bỏ lại Yoonshin trong góc khuất tối đó.

Bực bội vì tất cả những gì cậu nhìn thấy chỉ là tấm lưng của Sehun, Yoonshin kéo mạnh tay áo của anh.

Tay cậu từ từ di chuyển xuống dưới.

Cậu lướt qua cổ tay rắn chắc của đối phương trước khi nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay mềm mại của anh.

Sehun nao núng định đẩy Yoonshin ra thì cậu đã nắm chặt lấy tay anh.
"Cậu nghĩ mình đang làm cái quái gì vậy, năm tư?" Sehun gắt gỏng.
Yoonshin dừng lại giây lát, rồi cậu từ từ nghiêng người về phía Sehun.

Cậu ngả đầu vào ngực người kia rồi nhẹ nhàng tựa trán vào đó.
"Anh đã nghe thấy câu điểm yếu lớn nhất của con người là nỗi sợ sẽ bộc lộ điểm yếu của mình chưa?" Yoonshin hỏi.
"Ý cậu là sao?"
"Một lỗ hổng mà anh sợ rằng xuất hiện trong cuộc đời anh, và nó xuất hiện khi anh gặp tôi.."
Sehun không trả lời, vì vậy Yoonshin bước lại gần, dựa sâu hơn vào ngực của người trước mặt.

Sehun hít một hơi thật sâu, gần quá, đến mức Yoonshin có thể cảm thấy lồng ngực đối phương đang phập phồng lên xuống.

Yoonshin bình tĩnh nhắm mắt lại.
Cậu cảm thấy cô đơn ki phải chịu đựng những khó khăn của mình, nhưng Sehun đã xuất hiện trước mặt cậu một cách kỳ diệu.

Có lẽ Yoonshin chính là người đã tìm kiếm Sehun.
"Do Yoonshin," Sehun trầm giọng nói.
Yoonshin thích âm điệu trầm thấp trong giọng nói của Sehun khi anh gọi tên cậu.

Cậu cảm giác như mình có thể nghe thấy cả nhịp tim của đối phương, điều mà cậu rất thích.

Sehun có thể không tin, nhưng Yoonshin thậm chí còn thích khi tay Sehun co giật, mâu thuẫn giữa việc anh có nên quay lại và ôm lấy cậu ấy hay không nữa.
Y định ban đầu của cậu chỉ là muốn xoa dịu trái tim của mình một chút trong vòng tay của Sehun mà thôi, nhưng ý nghĩ đó đã tan thành mây khói mất rồi.

Trái tim cậu chẳng những không dịu đi trái lại còn điên cuồng đập loạn.

Chẳng biết phải làm sao, cậu chỉ có thể thở hổn hển khi thấy Sehun đẩy cậu ra.
Sehun lùi lại vài bước và tạo ra khoảng cách giữa cả hai, anh chăm chú nhìn Yoonshin.

Vẻ mặt của Sehun dần trở nên phức tạp.

Anh có vẻ hơi khác thường và có chút tức giận.
"Có phải cậu vừa bị đá bởi một người phụ nữ mà mình đã phải lòng 20 năm không?" Sehun hỏi.
Yoonshin nghiêng đầu bối rối.

"Không, nhưng tôi đã có một buổi hẹn hò rất mù quáng."

Trước đây Yoonshin cũng chưa từng yêu thích ai cả.
"Vậ có phải cậu đã bị lừa bịp hay không? Hay là cậu đã đốt cháy toàn bộ tài sản thừa kế mà cha mình để lại?"
"Cha tôi không để lại gì nhiều sau khi ông qua đời.

Tôi đã mua ngôi nhà nhỏ của mình với phần tài sản của mẹ và sự giúp đỡ của chị gái.

Đó là vì lý do an toàn trong những năm cuối đời của tôi."
Khi Sehun nghe thấy điều đó, khuôn mặt anh nhăn lại trong sự bối rối tột độ.

"Vậy thì, tại sao trông cậu lại như sắp khóc vậy?"
( cảnh báo chap sau có bạo kích kekekekeeee)

no-moral-khong-dao-duc-82-0.jpg


no-moral-khong-dao-duc-82-1.jpg


no-moral-khong-dao-duc-82-2.jpg


13.4.2023.
 
Back
Top Bottom