Đô Thị  No Moral (Không Đạo Đức)

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
No Moral (Không Đạo Đức)
Chương 83: 83: Hẹn Hò


"Tôi á? Tôi sẽ không khóc đâu ạ." Yoonshin sờ lên gương mặt của mình.

Không giống như Sehun nói, Yoonshin không cảm thấy mặt mình có nước mắt.

Nhưng mà tại sao tầm nhìn của cậu lai có vẻ hơi nhòe đi vậy nhỉ? Cậu cảm thấy bị tổn thương khi Sehun đã đẩy cậu ra và lùi lại như thể cậu là bệnh dịch hạch vậy.
Mới hôm trước, Yoonshin còn nghĩ rằng Sehun nghĩ gì về cậu cũng không quan trọng.

Nhưng tại sao bây giờ cậu lại bực bội như vậy? Khuôn mặt Yoonshin hiện rõ những cảm xúc tồi tệ của cậu lúc này.
Sau một vài lần cố gắng nắm lấy người kia nhưng không được đáp trả, cuối cùng cũng buông thõng hai tay vô lực.

"Là vì anh cứ đẩy tôi ra xa.

Anh có thể nghĩ rằng tôi là kẻ không có chính kiến mạnh mẽ, nhưng tôi cũng biết tổn thương đấy ạ."
"Đó là lý do tại sao cậu bày ra khuôn mặt đó sao? Cậu mong tôi tin vào điều ấy sao?
"Tôi đâu thể thay đổi sự thật cơ chứ."
"..."

"Tại sao tôi lại hành động như này vậy nhỉ? Tôi cứ luôn nghĩ về cảm xúc của anh.

Anh sẽ tiếp tục từ chối tôi đúng không?
Trong lúc hai người đang nói chuyện, đã có người đang đi ngang qua khu trò chơi điện tử nên Sehun đã nắm lấy tay Yoonshin và kéo cậu đến một nơi vắng vẻ hơn.
Dưới bóng tối, hai người vẫn nắm lấy tay nhau.

Yoonshin không kịp phản ứng, cậu cứ lo rằng người kia sẽ đẩy cậu ra một lần nữa, mặc dù lần này Sehun đã chủ động nắm lấy tay cậu.

Theo phản xạ cậu định buông ra, nhưng Sehun đã ngăn lại bằng cách kéo lấy cậu mạnh hơn.

Không những thế, những ngón tay của anh còn đan lấy tay cậu, thu hẹp khoảng cách giữa cả hai.
"Anh làm gì...?" Yoonshin định hỏi.

Ngay lập tức, Sehun thả tay ra và vòng ra sau đầu Yoonshin.

Anh đặt tay còn lại lên lưng Yoonshin, kéo cậu lại gần anh hơn.

Cơ thể họ áp sát vào nhau.

Áo khoác của Yoonshin kêu sột soạt khi chạm vài áo len của Sehun.

Cả hai đều có thể nghe thấy nhịp tim của đối phương.
Yoonshin nhận ra Sehun đang tự nguyện ôm lấy cậu.
Yoonshin đã cần những khoảnh khắc như thế này biết bao— khoảnh khắc có người nào đó an ủi cậu bằng hơi ấm của họ.
Từ lúc gặp chị gái trước cửa nhà cho đến bây giờ, Yoonshin luôn cảm thấy vô cùng đau khổ và sợ hãi.
Mặc dù đối với một số người điều đó quá tầm thường, không có gì đáng lo lắng nhưng với Yoonshin thì không.

Ikyung là gia đình duy nhất còn lại của cậu trên thế gian này.

Các con của chị cũng không thể thay thế cho chị được.

Khi nhìn thấy vết bầm tím như dây thừng thắt trên cổ cô, cậu đã sợ rằng chị mình sẽ gặp nguy hiểm đến tính mạng và có khi nào chị sẽ rời bỏ cậu không.

Cậu cũng chẳng thể chia sẻ với ai về những lo lắng ấy nên nó ngày càng đè nặng lấy trái tim của cậu.
"Anh ấm thật đấy."
Có chút nước mắt lẫn trong giọng nói của Yoonshin.

Chắc hẳn Sehun đã nhận ra điều đó vì anh kéo cậu chặt hơn, gần như ôm cậu vào lòng.

Không chỉ vậy, anh còn luồn những ngón tay qua mái tóc mềm mại của cậu mà nhẹ nhàng v**t v*.

Yoonshin cảm thấy áp lực đè lên cơ thể mình và thở dài.

"Sao anh lại ôm tôi? Tôi sẽ hiểu sai đấy ạ."
"Bởi vì tôi không muốn nhìn thấy mặt cậu."
Đó là một câu trả lời đặc trưng cho Sehun và nó khiến Yoonshin bật cười khúc khích.

Cậu cố gắng giơ cánh tay yếu ớt của mình để ôm lại người trước mặt.

Yoonshin tự hỏi liệu Sehun có biết rằng anh đã luôn hành động rất chân thành với cậu mặc dù anh đã từng nói không thích những người có tính cách chân thành thẳng thật như cậu hay không.

Trong khi Yoonshin không hề che giấu sự chân thành của mình thì Sehun lại luôn muốn che giấu điều đó.

Hơi ấm xác nhận cảm xúc của Sehun vừa mới xuất hiện một chút thôi, nhưng nó thực sự có ý nghĩa rất lớn với cậu đến nỗi cậu siết chặt lấy vạt áo Sehun như cọng rơm cứu mạng.
"Anh sẽ không đẩy tôi ra nữa, phải không?" Yoonshin hỏi.
"Tôi sẽ không làm điều đó nữa đâu."
"Mặt trời mọc từ phía Tây rồi à?"
"KHÔNG."
"Thực ra, tôi thừa biết điều đó rồi ạ."
Sehun cười nhẹ nhàng và hôn lên mái tóc mượt mà của Yoonshin, khiến cậu không khỏi ngạc nhiên.

Sehun thở dài, sau đó anh trút bầu tâm sự, "Đây là lý do tại sao tôi cố gắng chôn vùi chuyện này.

Tôi ghét phải tham gia vào một trò chơi mà biết mình là kẻ thua cuộc.".
 
No Moral (Không Đạo Đức)
Chương 85: 85: Điều Tra


"Cắm đầu cắm cổ vào làm mà không suy nghĩ là phong cách phải không? Anh sẽ không thừa nhận tình cảm của mình trước khi hôn tôi sao? Tôi cũng cần chút thời gian để chuẩn bị tinh thần để làm chuyện này với một người cùng giới đó ạ.

" Yoonshin phản đối.
Sehun nắm lấy cằm Yoonshin, không muốn nghe cậu nói nữa.

Cùng lúc ấy một ký ức lóe lên trong đầu Yoonshin.

Vài tháng trước trong văn phòng của Sehun, anh cũng đã nắm lấy cằm cậu, ánh mắt anh tìm kiếm khuôn mặt của Yoonshin.

Cậu tự hỏi liệu lúc ấy anh có cảm thấy thôi thúc như lúc này hay không nhỉ.

Sehun có vẻ không hài lòng khi người anh đang ôm trong lòng đang phân tâm bởi một suy nghĩ khác.

Anh gầm gừ, "Phong cách của tôi là ra lệnh với tư cách là cấp trên.

Mở miệng ra nào."
Yoonshin ngoan ngoãn hé môi.

Người kia thô bạo đẩy lưỡi mình vào trong khoang miệng ấm áp của cậu.

Môi cả hai lại cuốn vào nhau như thể đây là lần đầu tiên chạm vào nhau.
Sehun khuấy đảo rồi rời khỏi miệng Yoonshin.

Đáp lại anh, cánh tay cậu háo hức bám lấy cổ người cao lớn trước mặt.
Nụ hôn sâu và mê đắm của họ hoàn toàn cách xa ánh mắt của những người khác, cứ kéo dài mãi trong giờ phút đen tối nhất của màn đêm.
Màn 11
Khi Sehun lật từng trang tài liệu, anh cảm thấy hơi khó chịu vì vật thể lạ trên ngón tay mình.

Trên ngón trỏ của anh là một miếng băng cá nhân hình cá sấu.

Ngay khi Sehun vừa đến chỗ làm, Yoonshin đã xông vào văn phòng của anh và thay băng vết bỏng hôm qua.

Trên miếng băng màu trắng là đôi mắt đen láy của con cá sấu xanh, nó há hàm về phía Sehun.
Sehun cảm thấy có chút buồn cười khi nhìn chằm chằm vào nó, vì vậy anh định tháo nó ra.

Ngay lúc đó có tiếng gõ cửa.
"Vâng, mời vào," anh đáp.

Mihee liền cười vui vẻ.
"Luật sư Kang, cậu có thời gian không?" cô hỏi.
Sehun nhìn chằm chằm vào Mihee từ chỗ ngồi của mình.

Cô cầm trên tay hai tập tài liệu, và đó là lý do đưa Mihee tới đây.

Hai tập tài liệu này ắt hẳn rất quan trọng.
"Còn phải xem cô cần bao nhiêu thời gian nữa," Sehun trả lời.
"Tôi chỉ cần một chút thời gian của cậu thôi."

Sehun ra hiệu cho Mihee tiến vào.

Cô đóng cánh của sau lưng rồi ngồi trên chiếc ghế dài trong phòng làm việc của Sehun.
"Sehun, tôi nghe nói sáng nay cậu đã có cuộc gặp với phía đại diện bên tư vấn quản trị kinh doanh hả."
"Đúng vậy, hôm nay tôi mới có thời gian.

Nhưng có chuyện gì vậy? Thường thì thứ hai là ngày cô bận nhất mà?"
"À tôi vừa mới tiện đường ghé qua chút thôi.

Tôi có nghe là thư ký Tak đã mua một ít thuốc giảm đau ở bệnh xá vào tuần trước hả? Vì cậu ấy đã phải tự mình đi mua nên tôi nghĩ cậu chính là thủ phạm phải không?"
Sehun gật đầu, anh cảm thấy không cần phải che giấu điều đó.

Mihee tỏ ra lo lắng.

"Tôi nhớ là cậu rất khỏe mạnh, đâu có phải dùng đến thuốc thang gì nhiều đâu nhỉ? Có chuyện gì thế? Hình như cậu không ổn kể từ bữa tối hôm thứ sáu thì phải.

Cậu và luật sư Do rốt cục đã xảy ra chuyện gì vậy hả? Lúc đó bầu không khí giữa hai người khá căng thẳng mà."
"Giữa tôi và luật sư Do thì có chuyện gì được? Đừng tọc mạch nữa, bàn chuyện công việc đi nào.

Những thứ kia là gì?"
"Èee, tôi cũng đến cạn lời với cậu.

Thôi được rồi, đây—hai hồ sơ cho cậu chọn.

Cậu muốn mở cái nào trước?" Mihee chìa hai tập tài liệu ra bảo Sehun chọn.

Tập bên trái nhìn có vẻ mỏng hơn hẳn bên còn lại.

Sehun chống cằm chỉ sang bên trái.

"Cái đó."
"Cô Do Ikyung đã trực tiếp gửi thư tới—đây là hợp đồng thuê luật sư của cô ấy.

Cậu chỉ cần ký tên thôi."
"Trực tiếp? Với chị sao?"
"Ừ, cô ấy đã chuyển phát nhanh đến nhà tôi tối qua.

Tôi đã cân nhắc liệu có ngay lập tức liên lạc với cậu hay không, nhưng mà có vẻ cái này cũng quá đơn giản nên không cần làm phiền cậu vào ngày nghỉ được nên tôi mới qua đây vào hôm nay đó.".
 
No Moral (Không Đạo Đức)
Chương 87: 87: Điều Tra


Sehun không phủ nhận điều đó, anh ngước nhìn Mihee và nói, "Đây là đề nghị mua bán.

Có phải Youngjin Construction đang rao bán công ty của họ không?"
"Các đơn đặt hàng ở nước ngoài của họ mấy năm nay đều không có, và việc phát triển trong nước cũng bị chậm lại.

Tin đồn đã lan truyền khắp nơi, nhưng tình hình bây giờ có vẻ ổn hơn rồi.

Nhiều bên phát điên lên nhòm ngó đến họ, vì thế tập đoàn xây dựng Taesan đã khởi xướng và muốn mua lại Youngjin.

Họ đang yêu cầu chúng ta đại diện cho việc giao dịch mua lại này.

Taesan đã giáng một đòn mạnh vào Youngjin để hạ giá mua bán xuống.

Tôi có nên nhờ Thư ký Tak sắp xếp một cuộc gặp với bên Taesan không nhỉ?"
"Cuộc họp sẽ được tiến hành sau khi tôi có thêm tài liệu và nghiên cứu nó.

Tôi sẽ tự hỏi cậu ấy."
Mihee mỉm cười hài lòng và gom đống giấy tờ mà Sehun đã vứt lại vào phong bì.

Cô định đứng dậy ra về.

"Được rồi.

Vậy tôi sẽ cho Taesan biết rằng có nhiều cơ hội là cậu sẽ nhận vụ này nha.

Tôi sẽ suy nghĩ thêm về vấn đề của Giám đốc Do và tự mình giải quyết nó.

Cậu sẽ bận rộn lắm đấy.

Chúc may mắn."
"Luật sư Song, đợi đã." Sehun chặn Mihee bằng cách đưa tay ra khi cô đang đứng dậy.

Mihee bèn ngồi xuống.

"Cậu sao vậy, níu kéo một người chuẩn bị rời đi á? Có vẻ như việc này không liên quan đến công việc đúng không,"
"Về Do Yoonshin..." Sehun bắt đầu.
Khi nghe thấy tên Yoonshin, Mihee búng ngón tay như chợt nhớ ra.

"Ô đúng rồi.

Tôi quên nhắc đấy.

Luật sư Do đang ở tầng dưới theo yêu cầu của tôi.

Một khách hàng nói rằng họ đang đến đây.

Phòng họp, phòng phòng tư vấn đều đã được sử dụng, còn phòng VVIP thì không có sẵn nên tôi đã nhờ cậu ấy đón họ ở quầy cà phê tầng 1 đó.

"Khách hàng? Tôi nhớ là mình không hề đưa vụ nào mới cho cậu ấy cơ mà.

Tôi đang tính đưa cậu ấy vào 1 số vụ án mà tôi đang làm đây."
"Tôi biết chứ, hôm nay là khách hàng cá nhân.

Con trai út của bạn mẹ tôi bị tai nạn.

Tôi không thể nghĩ ra ai khác ngoài Luật sư Do cả.

Đó là một tai nạn do lái xe ẩu, cậu ta đã đâm phải ai đó trên đường.

Cậu ta lái xe cũng chậm, và vụ tai nạn không quá lớn, nhưng nạn nhân là..."
Sehun chăm chú lắng nghe rồi anh nhíu mày.

Nếu Mihee chỉ có thể nghĩ ra Yoonshin, thì đó là trường hợp chỉ cậu mới có thể làm được.
"Người già, phụ nữ mang thai, người tàn tật hoặc trẻ vị thành niên.

Là cái nào?" Sehun hỏi.
"Trẻ vị thành niên," Mihee trả lời.
Mihee nói thêm trước khi Sehun kịp lên tiếng, "Hơn nữa, cậu ta bị buộc tội gây tai nạn rồi bỏ chạy.

Nhưng mà cậu ta đã quay lại hiện trường vụ tai nạn ngay sau đó dù ban đầu đã sợ hãi và rời khỏi đó.

Nếu luật sư Do đồng ý nhận case này thì tôi nghĩ có thể đồng ý làm free luôn.
"Cậu ta sẽ cần hòa giải.

Tiền còn quan trọng hơn một lời xin lỗi mà.

Vụ này phù hợp với cậu ấy."
"Chà, đó cũng không phải là vụ khó gì nên tôi chắc chắn rằng cậu ấy cũng có thể hoàn thành cả phần công việc và cậu giao cho nữa."
"Tôi hiểu.

Nhưng dù sao thì, về Do Yoonshin..." Sehun liếc nhìn phòng của Yoonshin một lần nữa và một tia sáng lóe lên trong mắt anh.

Sắc mặt Mihee cũng trở nên phức tạp, không hiểu tại sao Sehun lại nhìn trộm vào văn phòng trống không đó như vậy.

Sehun có thể cảm thấy rằng Mihee giường như đang nghi ngờ gì đó nên anh cau mày khó chịu.

"Cô có tình cờ nghe được tin gì về việc cậu ta sẽ kết hôn không?"
"Lúc phỏng vấn, Luật sư Do đã nói rằng cậu ấy không có bạn gái.

Sao đó?"
"Tôi nghĩ chị gái cậu ta đang làm bà mối cho tên nhóc đó."
Mihee hơi bối rối vì điều Sehun nói quá bất ngờ.

"Đây là lần đầu tiên tôi nghe về chuyện này đó...!Luật sư Do sẽ kết hôn chứ?"
"Cậu ta đã đi gặp vị hôn phu tương lai rồi."
"Tôi đoán là ở tuổi này thì chuyện phải đi xem mắt cũng là lẽ đương nhiên.

Trước khi thì chuyện yêu đương là điều duy nhất cậu ấy còn thiếu, với lại giờ cậu cũng đang có một công việc tại một công ty tuyệt vời mà..

Khoan đã..

tại sao cậu lại quan tâm đến chuyện này thế? Các cậu thực sự—"
( kkk cái con cá sấu em yêu dán cho nà, đáng yêu qó he he he, đồ ngốc xít nhà anh).
 
No Moral (Không Đạo Đức)
Chương 88: 88: Manh Mối


"Tôi đã nói với cô là đừng có nghĩ linh tinh rồi.

Đơn giản tôi chỉ muốn biết thêm về cậu ấy, vậy thôi." Sehun nói.
Mihee ậm ừ, cố gắng nhớ lại thứ gì đó khiến trán cô nhăn lại vì tập trung.

Sehun hỏi Mihee chỉ vì sự buồn bã của Yoonshin sau buổi xem mắt và điều đó cực kỳ làm phiền anh.

Sehun xua tay, ngay từ đầu đã không mong đợi quá nhiều thông tin từ Mihee "Nếu cô không biết gì thì cũng không sao cả"
"Ừm, tôi không biết gì về việc kết hôn của luật sư Do, nhưng..." Mihee nhỏ giọng.
"Nhưng?"
"Nói về hôn nhân thì đang có tin đồn rằng giữa Ikyung Do và chồng cô ấy đang có xích mích đó."
Hầu hết các cuộc hôn nhân giữa các gia đình giàu có đều có một thỏa thuận nào đó.

Tuy nhiên, Ikyung và chồng cô là một trong số ít trường hợp được coi là bất thường trong giới nhà giàu.

Công chúng rất để mắt đến cuộc sống của họ và điều đó hoàn toàn có lý do.

Và gần đây có rất nhiều tin đồn xung quanh hai người đó.

Sehun cũng hiểu được phần nào nên anh không tỏ ra kinh ngạc.
"Không phải luôn có những tin đồn kỳ lạ về gia đình đó sao? Chưa có gì to tát xảy ra trong 10 năm nay kể từ khi họ kết hôn cả," Sehun ôn tồn nói.
Mihee vẫy tay.

"Lần này hơi khác một chút nha.

Anh rể của luật sư Do—không, Giám đốc Jeongwon Yoo của Soohan Holding đã tự nói rằng anh ta không thể xử lý" vợ mình đó."
Sehun cau mày.

"Khó xử lý...!Hắn ta nói như thể hắn ta là nạn nhân vậy.

Hoặc có thể hắn ta là nạn nhân thực sự, hoặc anh ta muốn trở thành nạn nhân."
"Thật kỳ lạ phải không? Giám đốc Yoo đã gặp được một người vợ tốt, vì vậy trong mắt công chúng anh ta khá là tử tế, nhưng cả hai chúng ta đều biết rằng từ sâu thẳm bên trong, hắn ta chính là một kẻ bắt nạt."
"Không phải họ đã có hai đứa con sao?"
"Hai đứa con trai, cả hai đều chưa đến tuổi đi học tiểu học.

Tôi không nghĩ mọi chuyện sẽ quá tệ đâu.

Họ có con với nhau rồi, lại còn trẻ nữa, với cả Ikyung đặc biệt thông minh và tỉ mỉ nên tôi không nghĩ cô ấy sẽ hành động hấp tấp đâu.

Chỉ là vì luật sư Do đang ở công ty chúng ta, nên tôi không thể bỏ qua những lời đàm tiếu về gia đình đó mà thôi.

Cậu nên ghi nhớ điều đó."
"Tôi sẽ làm thế.

Được rồi, chị có thể rời đi," Sehun nói.
Mihee vỗ vai Sehun động viên rồi rời văn phòng.

Khi cánh cửa đóng lại, Sehun dựa vào chiếc ghế sofa sang trọng của mình.

Anh ngồi lặng như nước trong khi những suy nghĩ trong đầu anh cứ nhảy múa lung tung.

Những tia nắng gắt ngoài kia không chút kiêng dè mà chiếu thẳng vào văn phòng anh.
Sehun đóng rèm cửa sổ bên ngoài trước khi bấm số máy nhánh trên điện thoại bàn trong văn phòng của anh.
Thư ký Tak nhấc máy ngay lập tức.

"Vâng, luật sư Kang."
"Mới vừa rồi, luật sư Song đã mang theo một số giấy tờ cho một vụ án mới.

Đó là từ Taesan Construction và việc mua lại Youngjin Construction của họ, vì vậy cậu hãy nhờ các tiền bối trong team của chúng ta thu thập một số tài liệu tham khảo, tiền lệ nhé.

Ngoài ra, sẽ có một vụ prono nhỏ mà Luật sư Song giao cho Do Yoonshin nữa.

Khi cậu ta đến thì sẽ mang theo hồ sơ của khách hàng, cậu hãy chuẩn bị cho cậu ta luôn." Sehun hướng dẫn.
"Tôi hiểu rồi.

Ồ, bây giờ anh đã hết đau đầu chưa? Anh đã bị đau đầu suốt cả tuần trước mà.

Nếu không có luật sư Do, tôi thậm chí còn không biết là anh đang không khỏe nữa cơ."
Người gây ra những suy nghĩ mòng mòng đến chóng cả mặt và cơn đau như kim châm của anh là Yoonshin.

Sehun nhớ lại nụ hôn nồng thắm mà cả hai đã trải qua vào đêm hôm trước rồi dùng ngón tay ấn vào môi dưới của anh.

Cảm giác mềm mại của cậu phủ lên đôi môi mịn màng của anh vẫn còn sống động như thể nó vừa mới xảy ra cách đây vài phút trước.

Kí ức về nó sống động mỗi khi anh sờ lên đôi môi của mình.
Yoonshin cảm thấy máu đang đổ dồn về tim khiến câu trả lời của anh bị chậm đi vài nhịp "Tốt hơn nhiều rồi.

Cậu không cần phải lo lắng về điều đó."
"Vậy thì tôi sẽ chỉ nộp hồ sơ khi tất cả đã sẵn sàng nhé.

Anh còn cần gì khác không?"
"Không, cám ơn cậu."
Sau khi gác máy, Sehun quay lưng lại ghế sofa.

Vì thông tin mới mà Mihee vừa cung cấp nên anh đã nhớ lại lần gặp tình cờ với Yoonshin ở thư viện tầng hai.

15.4.2023.
 
No Moral (Không Đạo Đức)
Chương 90: 90: Manh Mối


"Không, tôi chỉ nói sự thật mà thôi," khách hàng nói.
"Rõ ràng là anh là người có lỗi ở đây.

Nồng độ cồn trong máu của anh ở mức thấp, nhưng chung quy lại là anh vấn sử dụng rượu bia khi lái xe và tông người ta rồi bỏ chạy.

Khoảnh khắc anh lái xe bỏ đi, anh đã đánh mất niềm tin từ phía nạn nhân rồi.

Tai nạn xe cơ giới bản chất là những vụ cá nhân nên điều tốt nhất anh có thể làm là xin hòa giải.

Anh không thể có thái độ đó, thậm chí còn hơn thế nữa vì xin lỗi cũng không đủ đâu ạ."
Các vụ án truy tố không thể được giải quyết chỉ bằng tiền như những vụ kiện dân sự.

Nó cần nhiều thời gian và công sức hơn.

Mới năm trước Yoonshin còn đang đứng ở phía sẽ an ủi các bậc cha mẹ với tư cách là người đại diện cho đứa trẻ.

Luật sư Song biết điều này, vì vậy thay vì nhờ các luật sư khác hoặc tự nhận, cô đã đưa nó cho Yoonshin.
"Tôi có chút chuyện nên đã rất buồn.

Tôi không uống nhiều như vậy, tôi lái xe cũng rất chậm.

Hơn nữa tôi đã quay lại hiện trường và đích thân tôi báo cáo vụ tai nạn và cố gắng giúp đỡ đứa trẻ ấy ".
"Cha mẹ của một đứa trẻ đang bị thương sẽ không nhìn hoặc nghe thấy điều đó đâu nên anh đừng cảm thấy khó chịu.

Ai đó đã bị tổn thương vì sai lầm của anh.

Một đứa trẻ có cả một tương lai dài phía trước, vậy mà cơ thể nó lại bị tổn thương đến thế."
"Tôi sẽ cho họ bao nhiêu tùy thích, miễn là nó hợp lý.

Tôi nghĩ nhà cậu nhóc này cũng không khá giả lắm", vị khách hàng đề nghị.
Máu Yoonshin sôi lên.
Khách hàng nói thêm "Hãy nói với họ rằng tôi sẽ trả gấp đôi số tiền mà họ đưa ra.

Không có ai là không thích tiền cả."
Yoonshin vẫn im lặng.
"Ngài Luật sư?" khách hàng ngập ngừng hỏi.
Chừng nào Yoonshin còn bị ràng buộc với công ty luật này thì cậu không thể dùng hai bàn tay trong sạch để tiếp cận khách hàng được, Sehun đã dạy cho cậu điều đó.

Cuối cùng, Yoonshin cũng kiểm soát được cảm xúc của mình sau khi nhớ lại giọng nói trầm thấp của ai kia, cậu bèn trả lời:
"Dù sao thì, tôi sẽ cố gắng gặp phía bên kia.

Có thể họ sẽ muốn có lời xin lỗi từ anh.

Nếu anh phải gặp gia đình bên khiếu nại, hãy làm như tôi nói.

Anh hãy để họ tức giận và để họ đánh anh nếu họ muốn.

Hãy để họ nhổ tóc của anh ra.

Lúc đó họ sẽ có thể bình tĩnh lại và có thể xem xét đến lời hối lỗi của anh."
"Tôi có cần phải đi xa đến thế không?" người đàn ông lo lắng hỏi.
"Anh đã lái xe trong tình trạng say rượu và gây ra một vụ tông xe rồi bỏ chạy, nhưng anh không nghĩ mình có thể chịu đựng được những chuyện đó sao? Ngoài ra thì anh hãy nhớ rằng tôi sẽ tính toán số tiền bồi thường và những hệ lụy lâu dài từ vụ tai nạn."
"Được.

Tôi đồng ý nên hãy giúp tôi giải quyết chuyện này một cách êm xuôi nhất có thể.

Tôi còn phải làm những việc lớn lao hơn nữa."
"Điều lớn lao?—tôi nghĩ anh đã làm điều đó rồi," Yoonshin lẩm bẩm.
"Xin lỗi anh nói gì cơ?"
"Tôi sẽ cố hết sức."
Sau khi nhìn chằm chằm vào khuôn mặt của người đàn ông kia, Yoonshin nén tiếng thở dài nặng nề của mình và đưa thỏa thuận trả trước để khách hàng ký.
* * *
Yoonshin đang ôm lấy đống tài liệu trong tay và gọi cho đầu dây bên kia trước cửa văn phòng làm việc của cậu.

Có lẽ là do cuộc gọi từ một người lạ nên đầu dây bên kia đã không bắt máy sau nhiều hồi chuông.

Cuối cùng sau nhiều lần ấn máy, đầu bên kia cũng chịu nghe.

Yoonshin thở phào nhẹ nhõm và cẩn thận giới thiệu bản thân.

"Chào cô.

Tôi là Do Yoonshin từ công ty Luật Doguk ạ.

Tôi đại diện cho bị cáo trong vụ tai nạn xe hơi gần đây.

Tôi gọi để hỏi liệu có thể hẹn gặp cô sớm không."
Sau khi cẩn thận lắng nghe câu trả lời của phía bên kia, Yoonshin trả lời, "Không đời nào.

Tôi không gọi để giải quyết vụ này ngay lập tức đâu ạ.

Sự hồi phục của con chị là điều ưu tiên hàng đầu ạ.

Cậu bé ổn chứ? Cậu ấy đã bị gãy xương khi chưa phát triển toàn diện nên tôi thực sự lo lắng".
Yoonshin kẹp điện thoại giữa tai và vai và lúng túng đưa tay ra, cố gắng xoay xở để mở cửa phòng làm việc.
"Tất nhiên rồi.

Tôi sẽ không mang theo bất kỳ hồ sơ nào đâu.

Vâng, hôm nay tôi cũng rất ổn ạ.

Ồ...!Vậy thì tôi nên tới đó lúc mấy giờ ạ? Cảm ơn chị.

Tôi sẽ cho chị biết trước khi tôi rời khỏi văn phòng ạ.

Được rồi,hẹn gặp chị ạ.

Chào chị.".
 
No Moral (Không Đạo Đức)
Chương 91: 91: Đề Nghị Hẹn Hò


Sau khi lịch sự kết thúc cuộc gọi, Yoonshin lặng lẽ nhìn ra ngoài cửa sổ đang mở hờ.

Cậu cố hít đầy không khí trong lành vào phổi trước khi miễn cưỡng đóng cửa sổ và bắt đầu ngày làm việc của mình.
Cậu vô tư đi dọc hành lang và ngay lập tức đến văn phòng thư ký.

Thư ký Tak vui vẻ đưa tay ra chào cậu.

"Luật sư Do, cậu có thể đưa tất cả tài liệu của mình cho tôi.

Tôi sẽ sao chép chúng và trả lại cho cậu."
Yoonshin biết ơn rồi bàn giao lại tài liệu cho thư ký Tak.

Cậu cố gắng che giấu sự mệt mỏi của mình rồi nói "Thẻ nhớ cho camera hành trình cũng ở đó đấy ạ—anh nhớ cả cái đó nữa nhé.

À anh có thể lưu thỏa thuận trả trước trong kho không ạ? Với lại nhờ anh xem xét lý lịch của cha mẹ của đứa trẻ đã nộp khiếu nại nhé? Tôi muốn biết liệu có bất cứ điều gì liên quan đến học vấn, cá nhân hoặc gia đình của họ mà tôi có thể sử dụng hay không ạ."
"Tôi sẽ làm điều đó," Thư ký Tak trả lời.
"Cảm ơn anh."
Máy photo bắt đầu kêu lên, Yoonshin liền dựa tay vào vách ngăn của bàn làm việc trong văn phòng thư ký.

Mắt cậu hướng về phòng làm việc của Sehun.

Chủ nhân của căn phòng không khác gì như thường lệ.
Sehun vẫn luôn mặc quần áo chỉnh tề, thẳng lưng tập trung vào công việc với vẻ mặt nghiêm túc khi xoay chiếc bút trên tay.

Anh ấy trông thật hoàn hảo.

Yoonshin thực sự rất ngưỡng mộ sự hoàn hảo của Sehun, không thể nào vượt qua bộ ghen của người đàn ông xuất sắc đó.
Yoonshin chống cằm bằng một tay và nhìn chằm chằm vào Sehun.

Nhưng sau đó, lông mi của cậu bỗng run run.
Chúng ta sẽ hẹn hò chứ? cậu tự hỏi rồi ngả người sâu hơn vào tay vịn và nheo mắt lại.

Hoặc có lẽ chúng ta vẫn chưa thể làm điều đó?
Họ đã hôn nhau, nhưng Sehun không hề thổ lộ tình cảm của mình hay chính thức nói lời hẹn hò với cậu.

Công bằng mà nói thì Yoonshin, người vẫn chưa chắc chắn về cảm xúc của mình cũng không hề hỏi anh những điều ấy.

Họ không phải trẻ con nữa rồi, cả hai đều là người lớn có năng lực nhận biết, họ có thể bắt đầu bằng một mối quan hệ bằng thể xác thuần túy.

Cậu đã nghĩ đến tất cả các khả năng rồi.
"Liệu anh ấy có thích mình không nhỉ? Yoonshin muốn biết Sehun đang nghĩ gì về cậu, nhưng cậu chẳng thể tự mình hỏi người kia, vì cậu không muốn tạo thêm ấn tượng tiêu cực về Sehun trong tâm trí mình nữa.
Làm thế nào để khiến anh ấy mời mình đi hẹn hò đây? cậu tiếp tục thắc mắc.
Yoonshin không biết Sehun có phải kiểu người thích yêu đương kiểu lãng mạn hay không.

Trước đó cậu còn nghĩ anh sẽ chẳng có thời gian cho những thứ lãng mạn mà chỉ có thể dành hết cho công việc mà thôi.

Cậu đã gặp anh mỗi ngày tại nơi làm việc trong mấy tháng qua, nhưng chưa hề có thời gian để tìm hiểu lẫn nhau.

Mối quan hệ của cả hai chỉ được hình thành thông qua những ý kiến trao đổi về công việc mà thôi.
Tuy nhiên, có một điều mà cậu rất chắc chắn.

Bất kể Sehun là người như thế nào, cảm xúc của anh có ra sao thì theo bản năng, Yoonshin cũng luôn bị thu hút bởi anh.

Có lẽ đó là bởi vì họ như hai cực nam châm vậy.
Yoonshin không thích cãi vã hay xung đột với người khác.

Cậu trở thành một luật sư đơn giản vì cậu thích việc gỡ rối những vấn đề.

Yoonshin thường mỉm cười và tránh mặt người ta thay vì tranh cãi với họ.

Cậu không thường đuổi theo người khác như cách cậu làm với Sehun.
Sự khó chịu mà Yoonshin luôn cảm thấy mỗi khi cậu tiến gần Sehun có thể là bản năng của cậu, khiến tình cảm của cậu dành cho người kia có thể phát triển theo một hướng không thể tưởng tượng được.
"Kỳ lạ thay, tôi cảm thấy mình có thể dựa vào anh," Yoonshin thì thầm.
Cậu biết, Sehun có lẽ sẽ vẫn xa cách, không thay đổi và bất động với cậu.

Anh sẽ khó tính và kiêu ngạo hơn bao giờ hết, nhưng thỉnh thoảng người đàn ông ấy sẽ lắng nghe Yoonshin và đưa ra những gợi ý cực kỳ hữu ích cho cậu.
Môi Yoonshin run rẩy, cố gắng nhịn cười mà không thành công khi phân tích khuôn mặt tỉ mỉ và tinh tế của Sehun.

Đôi mắt của Yoon dừng lại khi thấy Sehun đang cắn môi, khiến nó đỏ ửng và bực bội vì va phải thứ gì đó..
 
No Moral (Không Đạo Đức)
Chương 92: 92: Đề Nghị Hẹn Hò


Hôm qua là lần đầu tiên cậu hôn một người đàn ông.

Thay vì ghét nó hoặc cảm thấy sợ hãi thì nó lại rất tuyệt vời.
Nghĩ đến đó, má Yoonshin liền ửng hồng.
Thư ký Tak đã hoàn thành việc sao chép tài liệu đưa cho Yoonshin cả bản gốc và bản sao.

"Của cậu đây, luật sư Do."
Yoonshin cầm lấy tài liệu và cúi xuống, thì thầm, "Cảm ơn.

Phải rồi, luật sư Kang có nói gì về công việc mà anh ấy sẽ giao cho tôi không? Tôi đã xem qua tất cả các vụ án của team rồi, nhưng anh ấy bảo tôi chỉ được tham gia những cuộc họp giả định của những vụ án mà anh ấy hướng dẫn tôi thôi.

Anh ấy bảo tôi đợi nhưng mà tôi thực sự rất sốt ruột ạ."
"Ồ, thật ra thì sáng nay anh ấy nói sẽ giao việc cho cậu đó.

Tôi nghĩ cậu sẽ tiếp nhận một vấn đề hoàn toàn mới.

Luật sư Kang nói rằng có lẽ anh ấy sẽ nhận một vụ mua lại tập đoàn."

"Ồ bên nào lại đang tính bán công ty vậy ạ?"
"Công ty xây dựng Youngjin đang được mua lại.

Bên xây dựng Taesan nghe tin Youngjin cuối cùng muốn bán công ty nên họ muốn mua lại bên này.

Taesan yêu cầu chúng ta sắp xếp mọi thứ một cách tự nhiên nhất có thể.

Luật sư Kang khá giỏi trong việc thiết kế những thứ như thế này.

Vì đây là thương vụ M&A của công ty niêm yết công khai nên anh ấy cần rất nhiều chuyên gia, nên anh ấy đã chọn thêm các thành viên team dự án của các nhóm khác nữa."
"Các thành viên ấy ạ? Team của chúng ta thì sao?"
Thư ký Tak lắc đầu trước câu hỏi ngớ ngẩn ấy.

"Những thứ này cần rất nhiều kiến thức chuyên ngành.

Quy mô lớn đến mức ngay cả khi cả đội của chúng ta có tham gia đi chăng nữa thì cũng không xử lý được hết đâu.

Có một núi các vấn đề về thuế và tài chính như thuế mua lại, thuế chuyển nhượng, phí đăng ký và tất cả những thứ khác.

Tốt hơn là nên chọn những người từ các bộ phận khác nhau á."
"Tôi đoán đó là mội team đặc biệt đúng không?"
"Ừm.

Anh ấy thường làm M&A như vậy đó.

Có khi chúng ta còn kết hợp với những công ty luật khác nữa.

Chuyên môn của cậu là về luật lao động phải không? Tôi sẽ sớm gửi cho cậu tài liệu qua email nhé."
Những vụ Yoonshin đang làm cho đến nay đều là từ danh bạ hồ sơ cá nhân của Sehun hoặc các vấn đề nhỏ hơn nên việc mua bán tập đoàn quy mô lớn như này là điều mới mẻ với cậu.

Yoonshin cảm thấy như cuối cùng mình cũng đã trở thành một phần của Doguk rồi.

Cậu bắt gặp ánh mắt của Thư ký Tak với sự chờ đợi và lo lắng.

Yoonshin bèn nói thêm, "Tôi chỉ hỏi vì tôi cảm thấy có thể anh sẽ biết rõ, ngày 31 tháng 12— anh có biết ngày đó là ngày gì không ạ?"
"31 tháng 12 á? Đó là cuối năm mà."
Yoonshin ấn mạnh hơn.

"Tôi thấy nó được đánh dấu X trong lịch để bàn của Luật sư Kang.

Nó không giống như ngày sinh nhật.

Đó có phải là ngày kỷ niệm ngày thử việc đầu tiên của anh ấy không? Hay là ngày mất của cha mẹ anh ấy ạ?"
"Ồ, luật sư Kang ấy hả.

Theo tôi biết thì đó chỉ đơn giản là một ngày nghỉ thôi."
Yoonshin trợn tròn mắt.

"Vậy ý anh là anh ấy đánh dấu trước một ngày nghỉ phép đơn giản như thế thôi ạ?"
"Mmm, thành thật mà nói thì tôi cũng không chắc nữa.

Hàng năm anh ấy đều nghỉ ngày đó.

Có lẽ anh ấy định nghỉ ngơi sau một năm làm việc chăm chỉ và chuẩn bị cho năm tiếp theo chăng."
"Vậy là có những thứ mà anh không biết ạ?"
"Ừ, đúng rồi đó.

Tôi không thể nói với cậu bất cứ điều gì nhiều hơn thế.

Thú thực, tôi chỉ nói chuyện công việc với anh ấy thôi.

Luật sư Song gần gũi với anh ấy hơn ấy, vì vậy nếu tò mò thì cậu có thể hỏi cô ấy."
Không có lý do gì để Yoonshin ở lại lâu hơn nữa nên cậu cảm ơn lời khuyên của thư ký Tak vẫy tài liệu trên tay cảm ơn trước khi quay trở lại văn phòng của mình.

Cậu cảm thấy khá miễn cưỡng khi quay lại văn phòng của mình nên đành đổi hướng.

Cậu gõ cửa phòng Sehun và nghe thấy tiếng khẽ, "Vâng?".
 
No Moral (Không Đạo Đức)
Chương 96: 96: Cặp Đôi


"Không, anh đã không nói gì hết."
"Vậy thì, cậu có thể hỏi mà.

Tôi sẽ coi như cậu đã nghe nó rồi."
"Tôi đâu có hỏi đâu ạ?"
"Đó là lý do tại sao tôi sẽ coi như đã nói điều đó rồi.

Tôi hiểu rồi.

Cậu muốn hẹn hò với tôi chứ gì."
Mong muốn bác bỏ ý kiến của cậu tràn ngập đầu lưỡi, nhưng Yoonshin không thể trả lời vì những vì Sehun nói hoàn toàn đúng.

Cậu muốn xác định mối quan hệ của cả hai, tốt nhất là theo hướng mà Sehun đã đề cập.
Hẳn là Sehun đã cố ý khiến Yoonshin đề cập đến việc này trước.

Cuối cùng thì Yoonshin đã mở lời hẹn hò với Sehun, và anh đã đồng ý.

Cậu cố gắng che giấu sự khó chịu khi nghịch bàn tay của Sehun và tuyên bố một cách phẫn nộ, "Không đời nào tôi lại là người thích anh trước đâu nhé."
"Nói lại lần nữa, phát âm từng từ xem nào."
Lời tuyên bố của Yoonshin chắc hẳn đã gây chấn động đến nỗi khiến khuôn mặt vừa tỉnh bơ của Sehun trở nên cứng đờ như một tảng đá.

Yoonshin liếc nhìn anh rồi nhăn mặt, Sehun liền đẩy Yoonshin mạnh hơn.
"Tôi sẽ không thích— á!" Yoonshin kêu lên.
Một giọng nói lạnh lùng như chọc thủng màng nhĩ cậu.

"Cậu có nhớ trước đó cậu đã nói rằng sẽ không không bao giờ ngủ với tôi đấy.

Cậu còn nhớ điều đó không?
Yoonshin đã nói thế vào lần đầu tiên cả hai ăn trưa cùng nhau.

Vào thời điểm đó, cậu chỉ đơn giản đáp trả Sehun như một phép ẩn dụ để thể hiện ý định rằng cậu sẽ không rời Doguk mà thôi.
"Tất nhiên tôi còn nhớ.

Nhưng ý tôi lúc đó là—!"
"Cậu có rất nhiều thứ sẽ không bao giờ làm với tôi, phải không? Điều đó có nghĩa là chúng ta sẽ hẹn hò nhưng lại chưa thích nhau à?"
Để đối đầu với một người như Sehun, kẻ đã cân nhắc mọi khả năng để vô hiệu hóa đối phương thì Yoonshin biết rằng tình cảm của cậu dành cho Sehun phải ít hơn của anh dành cho cậu.

Hơn nữa, Yoonshin cần học cách tận dụng mối quan hệ của mình với Sehun thật hiệu quả.

Nếu cán cân cảm xúc nghiêng hẳn về một phía, chắc chắn Yoonshin sẽ bị cuốn theo tốc độ của Sehun và bị trói buộc với nó từ lúc nào không hay.

Yoonshin không muốn phá hỏng mọi thứ theo cách đó.
"Anh sẽ là người nói thích trước đấy ạ," Yoonshin nói với vẻ chắc chắn.
"Tôi sẽ trả lại những lời đó cho cậu.

Tôi rất tự tin.

Cậu sẽ là người nói từ đó trước."
Sehun tuyên bố thẳng thừng, rồi anh túm lấy tóc Yoonshin.

Anh nghiêng đầu cậu về phía mình.

Yoonshin hít một hơi thật sâu khi quay đầu lại.
Ngay lúc ấy, đôi mắt của người đàn ông lớn tuổi lóe lên vẻ ranh mãnh khi anh cúi xuống hôn Yoonshin.
"A..ưmmm."
Lưỡi cậu và anh quấn lấy nhau một cách vội vã.

Những tia lửa dường như đang bay lơ lửng trong không khí khi da thịt của cả hai sát rạt vào nhau.
Một bầu không khí oi bức cứ thế lơ lửng trong căn phòng.

Cuộc đấu tranh giành quyền lực của cả hai tiếp tục khi cả hai đè lên nhau rồi lặng lẽ chìm xuống rồi nổi lên trên mặt nước.
Yoonshin kéo mạnh hông của người kia.

Cậu di chuyển cơ thể, khớp với chuyển động của Sehun khiến cho nụ hôn ngày càng sâu hơn.

Yoonshin đã biết rằng Kang Sehun kén chọn và kiêu kỳ, anh là một đối thủ đáng gờm với tư cách là ông chủ cũng như người yêu của cậu.

Cậu không còn đường lui nữa rồi.

Nếu một người bị mắc mưa mà không có ô, thì người đó sẽ phải dũng cảm vượt qua nó.
Màn 12
Màn đêm đã buông xuống và bầu trời trở nên tối dần đi.

Những chiếc xe hối hả tấp nập bên ngoài bệnh viện, dòng xe ấy gây ra sự huyên náo nhưng lại khiến cho mọi thứ xung quanh trờ nên ảm đạm chứ không hề sôi động.
Càng về đêm, nhiệt độ càng giảm mạnh.

Yoonshin bước ra từ lối ra của bệnh nhân nội trú, cậu cảm nhận được mùa đông đang đến gần rồi.

Yoonshin kéo kín áo khoác và ngồi xuống băng ghế trước bồn hoa.
Cậu thở dài, thẫn thờ nhìn sương mù tỏa ra từ miệng của mình rồi gọi cho khách hàng của mình "Là Do Yoonshin từ Doguk đây ạ.".
 
No Moral (Không Đạo Đức)
Chương 100: 100: Kẹo Thạch Tan Chảy


Sehun kia kiểm tra đồng hồ và nói: "Giờ này khó mà đi đâu được rồi."
"Có? Hay không?" Yoonshin tiếp tục hỏi.
Sehun lắc đầu, nhìn Yoonshin tự hỏi tại sao cậu lại trẻ con như vậy.

Yoonshin cảm thấy lương tâm cắn rứt một chút nên cậu lùi lại một bước.

"Vậy thì, anh mua cà phê cho tôi ở trước tòa nhà của chúng ta đi."
"Được thôi."
"Có phải anh đến vì nhớ tôi không?"
Sehun im lặng khi anh vặn tay lái đổi làn đường.

Đôi môi anh mím lại rồi tách ra trong sự do dự.

Khi Yoonshin cảm thấy muốn chạm lên đôi môi ấy để cảm nhận nhiệt độ của anh thì Sehun đột nhiên giật mạnh cà vạt của cậu.
"Ưmm..." Yoonshin r*n r*.
Đầu của cậu bị kéo mạnh gần phía ghế lái với đôi mắt mở to vì quá bất ngờ trước sự việc vừa xảy ra.

Sehun đang lái xe nên Yoonshin không dám giãy giụa vì sợ gây nguy hiểm cho cả hai.

Yoonshin ngồi bất động một chút, ngay khi dừng lại ở đèn giao thông, Sehun liền ghé vào đôi môi của cậu.
Môi anh áp chặt vào môi Yoonshin một cách ướt át nóng bỏng.
Yoonshin lau môi theo phản xạ vì quá ngạc nhiên.

Sehun có chút bực bội nên đã cúi xuống để nụ hôn càng sâu hơn.

Đầu lưỡi của anh lướt vào giữa đôi môi của Yoonshin, chạm vào những chiếc răng đều đặn của cậu rồi rời đi.
Sau đó Sehun tiếp tục lái xe như thể không có chuyện gì xảy ra.

Phản ứng bằng cơ thể của Sehun dễ hiểu hơn nhiều so với những lời nói của anh.

Yoonshin cảm thấy phấn chấn với cảm giác rằng người kia đang muốn có cậu.

Cậu ngại ngùng nói, "Đáng lẽ anh chỉ cần dùng từ ngữ thôi.

Anh đang lái xe mà, sẽ nguy hiểm đấy ạ."
"Vì lợi ích của ai, hửm?"
"Anh đã nói tôi là con tin.

Nên anh cần phải giữ cho tôi sống sót chứ."
"Tại sao tôi phải làm thế với một người đã nói sẽ không thích tôi trước nhỉ?" Sehun khá khó chịu về những gì Yoonshin đã nói trước đó, vì anh ghét cảm giác là kẻ thua cuộc.

Anh đã trừng phạt cậu bằng cơn mưa nụ hôn sau khi cậu nói điều ấy rồi, nhưng hình như vấn chưa đủ nên anh đã nhắc lại điều đó.
Yoonshin nghĩ lại liền cảm thấy có chút đáng yêu nên cậu đã cười khúc khích.

Niềm vui cứ thế trào dâng từ tận đáy lòng và cảm giác choáng váng mà cậu có như giọt nước chuẩn bị tran ra khỏi cốc.

"Điều đó áp dụng trong bối cảnh khác ạ." Yoonshin trả lời.
"Cậu đã rất kiên quyết khi nói điều đó đấy."
"Điều này có thể giải quyết dễ dàng nếu anh nói thích tôi trước."
"Tôi có thể thích cậu, nhưng cậu có thể chẳng bao giờ đáp lại tình cảm ấy."
"Điều đó sẽ không xảy ra đâu ạ."
"Thật sao? Vậy thì chắc chắn cậu đã thích tôi rồi nhỉ.
Khi nghe câu trả lời điềm tĩnh đó, Yoonshin chợt nhận ra rằng cậu đang bị người kia bẫy rồi.

"Khoan đã.

Anh sẽ coi như là tôi sẽ là người nói thích trước chứ gì? Tôi sẽ không mắc sai lầm đến lần thứ hai đâu nhé."
Sehun không phủ nhận mà chỉ nhún vai.

Yoonshin nhìn anh rồi quay đầu lại, thực hiện quyền im lặng của mình.

Cậu nhìn theo những đường nét và hình ảnh phản chiếu mờ nhạt của Sehun trên cửa kính xe.
Khi ở bên Sehun, Yoonshin cảm thấy trái tim mình bình yên trở lại dù những căng thẳng kia chưa hề có một lời giải đáp.

Cậu rất muốn hiểu nhiều hơn về Sehun và mong rằng mối quan hệ của cả hai sẽ trở nên thoải mái hơn.

Cậu rất thích khoảng thời gian ở bên Sehun.

Và hôm nay cậu đã rất vui khi thấy anh đến đón mình.

Tim Yoonshin đập loạn nhịp khi biết rằng Sehun không quên rằng cậu đã nói muốn gặp anh sau khi tan làm, muốn anh xuất hiện trước mặt cậu.

Khi Sehun hôn cậu, tim cậu lại bắt đầu đập loạn xạ, cậu cực kỳ biết ơn vì thời gian mà anh đã trao cho mình.

Trái tim Yoonshin như choáng ngợp khi biết mình là người đầu tiên đặt chân lên mảnh đất màu mỡ mà Sehun đã chăm sóc và chỉ giữ cho riêng anh.
Yoonshin từ từ đưa tay lên chạm vào môi mình.

Cảm giác của đôi môi Sehun còn vương vấn ở đây này, tại sao nó lại mềm mại thế nhỉ?
- aaaaaaaaa cứu tui cứu tui-- tui cực kỳ khao khát có nhà xb hoặc bạn nào chuyên edit hoặc dịch mượt để hoàn thành bộ này á mn ơi, huuu tui khum giỏi dịch và edit nên có khi đọc lại thấy hơi cứng á, nội dung truyện vì thế mà cũng bị giảm đi huu, anh Sehun là ng chưa từng yêu đương, cô đơn lúc nào cũng phòng thủ.

Ban đầu đọc truyện mình đã từng ghét anh vl tại mỏ anh hỗn, tưởng báo lắm cơ mà không, đọc hết mới thấy yêu anh vll, yêu cực kỳ luôn á--.
 
No Moral (Không Đạo Đức)
Chương 104: 104: Bị Cảm Lạnh


"Xin lỗi, nhưng em đã cố gắng hết sức..." Yoonshin bắt đầu, nhưng Sehun liền cắt ngang
"Tất nhiên là em đã làm thế—cho nạn nhân."
"Em cũng đã tính đến vị trí của khách hàng rồi mà.

Em không thể khiến anh tin em nhưng đó là sự thật ạ."
Sehun thở dài.

"Tôi thực sự có thể để mặc cho em xử lý công việc sao? Đây là một trường hợp nhỏ thôi, nhưng những vụ án của tôi lại ở một level khác đấy."
"Em có thể làm được.

Em sẽ chứng minh cho anh thấy em có thể làm được điều đó ạ."
Yoonshin hiểu Sehun muốn ám chỉ rằng bất kể quy mô của vụ án có lớn hay nhỏ như thế nào đi chăng nữa thì thái độ của Yoonshin sẽ không thay đổi, cậu luôn đứng về phía nạn nhân.

Tuy nhiên, thay vì nói điều đó và biến bầu không khí giữa cả hai trở nên căng thẳng thì anh đã kìm mình lại.

Sehun không muốn lãng phí thời gian của cả hai theo cách đó.

Sự lảng tránh này khiến Yoonshin thực sự nhận ra rằng cậu và anh đang hẹn hò với nhau.
Sehun nhìn cậu một lúc rồi bình tĩnh nói, "Tiền bối Song không muốn bị bẽ mặt.

Cô ấy giả vờ là một người dễ tính, nhưng đến những thời điểm quan trọng thì cô ấy còn lạnh lùng hơn tôi rất nhiều."
Yoonshin ngẫm nghĩ về lời khuyên của Sehun rồi dừng lại, cậu cảm thấy có gì đó không ổn.

"Vậy là anh đã gọi cô ấy là tiền bối nhỉ."
"Có vấn đề gì với điều đó sao?"
"Cô ấy thân với anh như thế, vậy mà anh lại nói với em rằng cô ấy là kẻ bất cứ lúc nào cũng có có thể quay lưng lại, rồi anh còn hỏi em và cô ấy đã ngủ với nhau hay chưa.

Chính xác thì anh muốn hẹn hò với ai vậy hả?"
Yoonshin mong rằng Sehun sẽ phớt lờ câu hỏi của cậu hoặc trả lời một cách mơ hồ như anh vẫn thường làm.

Sehun thường không hoan nghênh việc người khác quan tâm đến đời sống cá nhân của mình, thế nhưng hôm nay mọi chuyện đã khác.

Sehun nhìn chằm chằm vào hình ảnh phản chiếu của anh qua tấm kính đầy suy tư.

Như thể vẫn chưa đủ, anh còn chống tay lên cằm và cần thêm thời gian cho câu trả lời của mình.

Yoonshin lặng lẽ chờ đợi anh và nhấp nháp ly nước quá ngọt của mình.

"Tôi thích khi những nụ hôn có vị ngọt ngào." Khi nhớ lại những lời mơ hồ đó, trái tim Yoonshin lại bồi hồi biết bao.

Ly nước này chẳng hề theo ý cậu nhưng cậu lại bắt buộc phải uống nó.

Khi Yoonshin chấm nhẹ khăn ăn lên môi một cách vô thức, Sehun cuối cùng cũng nói "Tôi không biết cảm giác đó sẽ như thế nào – cảm giác tin tưởng một ai đó ấy."
Kang Sehun mà Yoonshin biết chính là ví dụ điển hình của một người cầu toàn.

Anh luôn tin tưởng bản thân và tài năng của anh cũng tỷ lệ thuận với sự tự tin của anh ấy.

Người đàn ông này hoàn hảo đến mức chưa bao giờ đặt niềm tin vào kẻ khác- đó là thuốc độc hay chính là thuốc giải của anh vậy nhỉ?
Yoonshin tin tưởng rất nhiều người—ba cậu, chị gái, bạn bè, đồng nghiệp và cả giáo viên đã dạy dỗ cậu.

Không chỉ thế, khi vừa lấy được bằng luật sư, cậu đã ngay lập tức đặt niềm tin vào những vị tiền bối trong ngành – những người luôn mở rộng vòng tay đón nhận cậu – và cậu cũng tin tưởng vào chính những khách hàng của mình nữa, à còn có cả những người có hoàn cảnh khó khăn cũng nằm trong danh sách ấy.

Yoonshin sống sót nhờ niềm tin và sự tin tưởng vào những người xung quanh mình.

Cậu không thể hiểu nổi cái cảm giác không tin bất cứ một ai là như thế nào.
"Có lẽ anh chỉ đơn giản là chưa nhận ra điều đó thôi.

Chính em đã từng trải qua điều này rồi.

Người ta nói tình yêu cũng vậy.

Đôi khi anh chỉ nhận ra sau khi mất đi người anh yêu," Yoonshin giải thích.
"Không có gì mà tôi không biết hết, em hiểu chứ," Sehun đáp trả.
"Sẽ có ngoại lệ mà?"
"Không." Sehun tự tin gật đầu với ý kiến của mình rồi trầm giọng nói thêm, "Đã có lần anh nghĩ rằng mình có thể giao việc của mình cho người khác."
Cảm giác có thể để lại thứ gì đó cho ai đấy—Yoonshin nghĩ có thể Sehun đã nghĩ như thế đấy.

Cậu dành cho Sehun một niềm tin khủng long to lớn.

Yoonshin chỉ có thể nghĩ ra một người có thể khiến Sehun cảm thấy như vậy, cậu nói.

"Luật sư Song?"
"Là ba em," Sehun nói.
Những lời mà Yoonshin không nghĩ rằng mình sẽ được nghe khiến cậu không thốt nên lời.

Như một cơn gió thoảng qua, ký ức về ngày tiễn cha ra đi ùa về.
Sehun đã bày tỏ lòng thành kính với cha cậu trong bộ vest đen bảnh bao và bước ra khỏi nơi kính viếng.

Yoonshin đã khóc rất nhiều đến nỗi cậu chẳng thể chào những vị khách đã tới đám tang của cha.

Cậu cứ thế khóc nấc lên phía cuối hành lang, và cứ thế không do dự nắm lấy Sehun.

.
 
No Moral (Không Đạo Đức)
Chương 108: 108: Lý Thuyết Vụ Án


"Vậy, hẹn gặp lại anh vào ngày mai." Yoonshin chúc Sehun ngủ ngon rồi cuối cùng cũng buông tay anh ra.
Cậu bước qua cửa kính của tòa nhà C và nhanh chóng nhảy vào thang máy, nhiệt tình vẫy tay với Sehun trước khi hoàn toàn biến mất sau cánh cửa.
Sehun ngây người nhìn xuống bàn tay mà Yoonshin vừa nắm lúc nãy.
Lại một lần nữa, Yoonshin thành công lật đổ logic của cuộc đời anh.

Sehun đã nghĩ rằng việc hẹn hò là thứ hoàn toàn vô ích và nó chỉ dành cho những kẻ ngốc, có thói quen lãng phí thời gian mà thôi, nhưng lần này, anh thật lòng muốn thử làm điều đó.

Sau khi công tắc của anh được bật lên sau ngần ấy năm đóng bụi thì giờ đây anh đã hoàn toàn mất kiểm soát.
Nhanh như bắt bệnh, Sehun đã đứng ở vực sâu từ lúc nào không hay.
Anh thở dài ngao ngán, cơn đau không còn tệ như trước nữa, nhưng một cơn đau nửa đầu kỳ lạ khác lại đập vào thái dương anh.
Ngay cả khi nhắm mắt lại, hình ảnh của Yoonshin vẫn cứ luẩn quẩn trong tầm mắt của anh.
Màn 13
Một chiếc ô tô con màu đen đỗ ở bãi đất trống và tràn ngập bóng mát bao quanh bởi những tán cây xù xì.

Sehun ngồi vào ghế lái.

Anh nới lỏng chiếc cà vạt đang thắt trên cổ áo sơ mi của bộ vest ba mảnh nghiêm chỉnh của mình.

Chiếc cà vạt lụa hơi xanh hơi xộc xệch bên trong cổ áo vest của anh.
Anh đã từng nói Yoonshin rằng anh không sử dụng tài xế riêng để lái xe từ nhà đến cơ quan vì đó là thời gian cá nhân của anh, nhưng đó không phải là lý do thực sự.

Sehun đã sử dụng thời gian rảnh rỗi này để gặp gỡ các bên điều tra tư nhân của mình.

Đó là một phần lý do tại sao anh không bao giờ lái một chiếc siêu xe sang trọng mà luôn sử dụng chiếc sedan màu đen quen thuộc của mình.

Sehun phải tránh gây chú ý nhiều nhất có thể.

Tap, tap
Những ngón tay thon dài của anh xoay nhịp nhàng trên vô lăng.

Sau vài giây, một chiếc sedan màu đen tương tự xuất hiện.

Chiếc xe đó từ từ dừng lại bên cạnh xe của Sehun.

Sehun kéo cửa sổ xuống và liếc sang bên trái.

Cửa sổ dành cho hành khách liền hạ xuống, ai đó đã cúi chào và đưa tệp tài liệu cho Sehun.

"Chào buổi sáng, thưa ngài."
Sehun cầm phong bì rồi hỏi, "Trong đó có bao nhiêu thông tin?"
"Bắt đầu bằng các hoạt động gần đây của Giám đốc Yoo Jeongwon của Soohan Holdings và Giám đốc Do Ikyung của Soohan Gallery ạ.

Tôi đã đính kèm các báo cáo ngắn gọn về những người mà họ đã gặp trong các hoạt động gần đây.

Tôi đã loại trừ những hồ sơ có thể dễ dàng khiến tôi gặp rắc rối lớn nếu bị bắt - chẳng hạn như xu hướng tài chính của công ty.

Nếu anh cần thêm thông tin chuyên sâu...!Thành thật mà nói thì chính sách bảo mật trong các công ty tài chính khá phức tạp," điều tra viên nói.
Sehun trả lời hơi bực dọc, "Đã đến lúc chuyển điều tra viên rồi hả?"
Người kia lập tức lắc đầu.

"Không phải là tôi không thể làm nhiều hơn, tôi chỉ nói rằng điều đó không hề dễ thôi.

Tôi có thể điều tra thêm về họ, nhưng như anh biết đấy, chi phí cho một công ty lớn như Soohan sẽ rất cao.

Tôi sẽ cần phải thuê một hacker lành nghề và có kinh nghiệm.

Tôi có nên đào sâu hơn về họ không?"
"Tôi sẽ xem qua cái này trước, sau đó tôi sẽ liên hệ với cậu nếu tôi cần thêm thông tin.

Dù sao thì, cậu làm tốt lắm." Sehun vẫy tay, và người đàn ông kia cúi đầu tạm biệt.

Cả hai cùng nâng cửa sổ chiếc xe lên.

Chiếc xe chở người cung cấp thông tin rời đi trước.

Sau khi chỉ còn lại một mình, Sehun lấy thẻ nhớ trong phong bì ra và kết nối nó với điện thoại dự phòng trong hộp đựng găng tay của anh, xem qua nội dung của thẻ.
Sehun không thể ngồi yên.

Anh vô cùng phiền lòng trước những gì Mihee đã nói.

Cô ấy cho rằng tin đồn về mối quan hệ đã rạn nứt giữa con trai thứ hai của Tập đoàn Soohan và vợ anh ta chỉ là tin đồn, nhưng Sehun thì không nghĩ thế.

Thái độ của Yoonshin rất đáng ngờ.
Sau khi xem qua tất cả các thông tin, Sehun cảm thấy quả thật tình thế của Ikyung thực sự có điểm khác thường.

.
 
Back
Top Bottom