Hồi học đại học, tôi từng làm thêm ở một rạp chiếu phim cũ nằm ở vùng ngoại ô.
Rạp đó không lớn, chỉ có ba phòng chiếu, những chiếc ghế bọc nỉ đỏ đã sờn, mùi ẩm mốc bám rất lâu trong không khí, nhất là những ngày mưa, dù nhân viên vẫn lau dọn đều đặn.
Bù lại, giá vé ở đây rẻ, khách quen nhiều, phần lớn là người sống quanh khu vực này.
Ca tối trả lương cao hơn những ca khác.
Công việc của tôi chủ yếu là phụ trách việc soát vé và thỉnh thoảng vào kiểm tra các phòng chiếu.
Công việc nhìn chung khá nhàn.
Đa số khách vào xem phim xong là về, không ai gây rắc rối.
Chỉ có một điều hơi lạ: phòng chiếu số 3 luôn ít khách hơn hẳn hai phòng còn lại, kể cả những suất phim mới ra rạp, vé hai phòng kia bán gần hết trong khi phòng số 3 vẫn trống nhiều ghế.
Có hôm chỉ lác đác vài người, thậm chí không có ai.
Ban đầu tôi nghĩ do vị trí phòng ở sâu trong hành lang, hoặc màn hình cũ hơn.
Nhưng hỏi quản lý thì ông chỉ trả lời qua loa:
“Khách không thích thì thôi, miễn là rạp vẫn chạy.”
Tôi cũng không để tâm thêm.
Một hôm, tôi lại nhận ca đêm và là người ở lại rạp một mình, đồng nghiệp làm cùng tôi hôm đó xin nghỉ.
Theo quy định, trước khi khóa cửa, nhân viên phải kiểm tra lại cả ba phòng chiếu xem còn khách nào ngủ quên hay không.
Khi tôi bước vào, phòng số 1 và số 2 không có gì bất thường.
Đèn bật lên, những chiếc ghế trống trơn, sàn nhà chỉ còn vài vỏ bắp rang.
Đến phòng số 3, khi tôi còn đứng ngoài hành lang, tôi nghe thấy tiếng cười nói khe khẽ vọng ra từ bên trong.
Không rõ là mấy người hay chỉ một nhóm nhỏ, nhưng rõ ràng là có tiếng người.
Tôi ghé mắt nhìn qua khe cửa.
Bên trong mờ mờ tối, ánh sáng hắt ra từ màn hình đã tắt, nhưng tôi thấy lờ mờ vài cái bóng ngồi rải rác ở hàng ghế giữa.
Tôi nghĩ có khách quên về.
Tôi đẩy cửa bước vào.
Đèn bật sáng.
Lời nhắc nhở vừa tới miệng bỗng dừng lại.
Phòng chiếu hoàn toàn trống không.
Các ghế đều trống, nơi tôi vừa trông thấy mấy bóng người giờ không còn một dấu vết.
Tôi đứng sững vài giây, rồi tự trấn an mình chắc là nghe nhầm.
Làm việc ca đêm rất mệt mỏi, chuyện nhầm lẫn xảy ra không có gì lạ.
Nhưng từ hôm đó trở đi, mỗi lần tới kiểm tra phòng số 3, tôi đều có cảm giác như có người đang ở đó trước mình.
Có khi là tiếng thì thầm rất nhỏ vang lên bên tai.
Có khi là cảm giác ai đó vừa lướt qua sau lưng, dù quay lại thì không thấy ai.
Trong một lần rảnh rỗi, tôi hỏi vu vơ mấy vị khách quen hay tới rạp:
“Sao mọi người ít vào phòng số 3 vậy ạ?”
Mọi người nhìn nhau đầy ái ngại, họ cười gượng một tiếng, một cô gái trong nhóm thì thầm với tôi:
"Anh không biết sao.
Ở đó... có thứ không sạch sẽ"
Tôi hỏi lại thì cô lắc đầu, không nói thêm.
Người khác chỉ bảo:
“Là tin đồn thôi, cậu làm việc ở đây thì đừng tò mò quá.”
Một đêm khác, cũng là ca tôi trực một mình.
Trước khi khóa cửa, tôi vào phòng số 3 để dọn dẹp kỹ hơn.
Trong phòng chỉ có ánh đèn lờ mờ chiếu xuống.
Tôi cúi xuống nhặt mấy vỏ chai lăn dưới hàng ghế.
Khi đang cúi người, tôi nhìn thấy rõ qua gầm ghế, ở hàng ghế phía sau… là một đôi chân của một cô gái.
Vì sao tôi biết đó là một cô gái, bởi tôi thấy cô ta đang đi một đôi giày cao gót màu đỏ.
Đôi giày cao gót đặt ngay ngắn trên sàn, mũi giày hướng thẳng về phía màn hình.
Ống quần sẫm màu phủ xuống cổ giày, không nhúc nhích.
Khoảng cách giữa hai bàn chân rất tự nhiên, như tư thế của một người đang ngồi chăm chú xem phim.
Chỉ có một điều làm tôi thấy sợ, nước da của người này rất trắng, hơn tất cả những người tôi từng gặp.
Không phải kiểu trắng hồng như da người bình thường, mà là trắng xanh như làn da của mấy người chết đuối tôi hay thấy trên phim.
Tôi nín thở.
Trong đầu tôi hiện lên suy nghĩ rất bình thường: Có người ngủ quên.
Nhưng ngay sau đó là cảm giác không đúng.
Quá yên tĩnh.
Đến mức tôi nghe rõ cả tiếng tim mình đập trong tai.
Tôi khẽ gọi:
“Chị gì ơi, rạp đóng cửa rồi ạ”
Không có tiếng trả lời.
Tôi cúi thấp hơn một chút, nhìn kỹ lại.
Đôi chân không hề dịch chuyển, không có dấu hiệu của người đang thở, cũng không có phản xạ khi bị gọi.
Chúng đứng yên, như một bức ảnh bị bỏ quên.
Một cảm giác lạnh lẽo bò dọc sống lưng tôi.
Tôi từ từ ngẩng đầu lên, nhìn qua khe giữa các hàng ghế, mong sẽ thấy ai đó đang ngồi phía trên.
Nhưng hàng ghế trống không.
Chỉ có những chiếc ghế bọc nỉ đỏ cũ kỹ, im lặng nhìn thẳng về phía màn hình đã tắt.
Khi tôi cúi xuống nhìn lại gầm ghế lần nữa, đôi chân đã biến mất.
Tôi đứng yên rất lâu giữa phòng chiếu, tự nhủ mình phải bình tĩnh.
Có thể là do thiếu ngủ nên tôi hoa mắt.
Cũng có thể là do ánh sáng yếu.
Nhưng tay tôi run đến mức không nhặt nổi cái chổi đang cầm.
Mồ hôi vã ra như tắm.
Tôi tắt vội đèn phòng chiếu.
Màn hình tối hẳn, bóng tối tràn xuống từng hàng ghế.
Tôi bước nhanh ra ngoài, kéo cửa phòng số 3 lại.
Trước khi đóng hẳn, tôi nghe thấy một tiếng cười rất khẽ, vang lên từ sâu bên trong, không rõ là của một người hay của nhiều người.
Đêm đó, tôi khóa cửa rạp sớm hơn mọi hôm.
Khóa xong, tôi đứng ngoài sảnh một lúc, nhìn dãy hành lang tối dẫn về phía phòng chiếu số 3.
Dù không nhìn rõ mọi thứ, nhưng tôi vẫn có cảm giác có người đang ngồi trong đó, chờ đợi.
Tôi xin nghỉ việc ngay ngày hôm sau.
Khi nhìn thấy lá đơn xin nghỉ việc của tôi, ông giám đốc lặng thinh, sau đó khẽ thở dài một tiếng như đã sớm biết trước điều này.
Sau này tôi mới biết, tin đồn về phòng chiếu số 3 không phải tự nhiên mà có.
Nhiều năm trước, rạp phim này từng xảy ra một vụ hỏa hoạn lớn.
Ngọn lửa cháy lan rất nhanh.
Lửa bùng lên từ khu kỹ thuật phía trước, khói đen tràn khắp sảnh chỉ trong vài phút.
Người trong rạp hoảng loạn bỏ chạy.
Ai cũng chỉ nghĩ đến việc thoát thân.
Nhân viên dẫn khách ra ngoài, khách giẫm đạp lên nhau để ra cửa chính.
Không ai còn đủ tỉnh táo để đếm xem còn bao nhiêu người trong các phòng chiếu.
Phòng số 3 nằm sâu nhất, cuối hành lang dài và hẹp.
Muốn ra ngoài, phải đi qua hai phòng khác và khu sảnh.
Nhưng trong lúc hỗn loạn, một phần trần nhà ở hành lang sập xuống, chắn ngang lối đi duy nhất dẫn ra ngoài từ phòng đó.
Những người bên trong đã không thể thoát ra.
Sau vụ cháy, rạp đóng cửa một thời gian dài.
Khi sửa sang lại, người ta chỉ thống kê được số người thoát ra, số người tử vong tìm thấy ở khu sảnh và hành lang.
Không ai chắc chắn phòng số 3 hôm đó có bao nhiêu người, vì vé đã bị cháy gần hết, camera thì hỏng.
Có người nói, lúc cứu hỏa tới, họ vẫn nghe thấy tiếng đập cửa vọng ra từ phía cuối hành lang.
Nhưng khi dọn dẹp xong đống đổ nát và mở lại lối đi, cảnh tượng bên trong khiến người ta đau lòng.
Không một thi thể nào còn nguyên vẹn.
Hai năm sau, rạp được xây lại.
Phòng số 3 mở cửa trở lại như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Chỉ có điều, từ đó về sau, phòng đó lúc nào cũng ít người, dù chiếu phim gì đi nữa.
Và những ai từng ngồi ở đó đều nói một điều giống nhau:
họ luôn có cảm giác có người ngồi bên cạnh, dù xung quanh trống không.
Người ta bảo, những người không kịp thoát ra hôm ấy chưa từng rời khỏi phòng chiếu.
Họ chỉ ngồi lại đúng vị trí cũ, chờ bộ phim chiếu tiếp.
Vì lúc đám cháy xảy ra, phim đã bị ngắt giữa chừng.