[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
[Nhiên Vãn] [Edit] - Vu Sơn Kỷ Sự
CHƯƠNG 39
CHƯƠNG 39
Làm khuyên tai tiêu phí nhiều thời gian hơn so với Mặc Nhiên nghĩ.
Hắn không muốn nhờ cậy người khác làm viên hoa tai này, cũng không muốn Sở Vãn Ninh biết, nên mỗi việc đều tự tay làm.
Bạch kim dùng để phối với khuyên tai có rất nhiều loại, Đạp Tiên Quân là quân vương một giới cũng không thiếu thứ gì.
Mặc Nhiên theo hai bé bánh mật tinh ra sau núi Tử Sinh đỉnh hái một giỏ hạt tương tư.
Từ bên trong hắn chọn ra một vài hạt trông thật đẹp, kích cỡ nhỏ một chút để vừa với vành tai trắng nõn mà mỏng gầy của Sở Vãn Ninh.
Kỳ thật theo lý mà nói món đồ nhỏ này làm không tốn công mấy, giống như vòng tay đậu đỏ của người bán hàng rong vậy, mài tròn rồi xâu lại là được.
Thế nhưng Mặc Nhiên lại đột nhiên bắt đầu lo trước lo sau, cây tương tư tuy rằng rất cứng cáp nhưng hạt và quả thì lại là kịch độc, lỡ đâu hắn và Sở Vãn Ninh không cẩn thận động tới thì làm sao?
Hạt cây tương tư có nửa hồng, nửa đoạn sau thì đen, trực tiếp làm khuyên tai thì không đẹp lắm, có khi nào sẽ khiến Sở Vãn Ninh ghét bỏ?
Vậy nên hắn loại bỏ phần đen phía sau, phần giữa khoét rỗng, lấy bột phấn mài ra từ cực phẩm linh thạch rót vào, lại mang tất cả thả vào linh thạch trong suốt.
Bên ngoài hạt tương tư phủ lên một tầng sáng lấp lánh, sau cùng lại khảm lên trên phối sức bạch kim, lúc này mới xem như xong việc.
Một viên đậu đỏ như xíu như vậy, Mặc Nhiên khoét ruột nó đến mức mắt muốn mù.
Chỉ riêng việc loại bỏ phần đen thôi hắn đã làm hỏng hơn nửa chén đậu, đến cuối cùng thật vất vả mới làm ra mấy viên nhìn cũng không tệ lắm thì cũng đã mất vài ngày.
Khi hắn làm hoa tai kia, hai cục bánh mật tinh cũng không rời đi.
Tụi nhỏ cầm một xấp thơ tình đã sờn mép từ trong Tàng Thư Các ra đọc, hôm nay đọc Tương tư ngày mai lại đọc Ly tư, đọc xong Ly tư lại đọc Trường hận ca, Trường hận ca xong lại đọc tiếp nguyên tập thơ, đọc đến mức cái đầu Mặc Nhiên muốn bổ ra thành hai mới xong một quyển.
Chính hắn cũng nhờ tìm đọc thơ văn một chút mới có được ý tưởng kia, đó vốn là chuyện của hắn.
Thế nhưng việc này tới tay hai nhóc bánh mật tinh nói năng không rõ ràng lắm, loi nhoi bên người như nhảy Disco, thì lại ồn ào không tả.
Nếu như trước kia có người nói dài dòng như vậy bên cạnh hắn, Đạp Tiên Quân phỏng chừng một mặt sẽ mắng "Mẹ nó đừng có xướng ca trù ông đây", một mặt dứt khoát lấy người luyện thành quân cờ.
Nhưng hai nhóc bánh mật tinh này tạm thời xem như phe ta, cũng giúp được cho hắn không ít chuyện.
Mặc Nhiên yêu hận vẫn luôn rõ ràng, cảm kích và chán ghét cũng vậy, thế nên hắn cũng không so đo chuyện này nhưng vẫn không nhịn được nói: "Bổn toạ tự mình đọc thơ thì thôi đi, hai ngươi suốt ngày ở đây đọc cho bổn toạ thứ này làm gì?"
Trước mặt hắn bày ra mấy cái viên khuyên tai tạm ổn đã làm, chọn từ trong đó ra viên đẹp nhất.
Hắn do dự không biết làm sao để đưa cho Sở Vãn Ninh, đặt trong hộp, viết một bức thư bỏ vào rồi trộm đặt lên đầu giường Sở Vãn Ninh, sau đó buổi sáng đánh bài chuồn, rút trước?
Vậy sẽ không nhìn thấy phản ứng của Sở Vãn Ninh, có chút tiếc nuối.
Tận tay đưa cho Sở Vãn Ninh... lại sợ bị cự tuyệt thẳng mặt.
Hắn có chút lo âu.
Hai nhóc bánh mật tinh đứng trên quyển sách trên bàn, mỗi con giẫm lên một tờ: "Thần Mộc tiên quân không phải là thích ngươi sao?
Người đã đọc thơ cho ngươi nghe rồi, ngươi sao lại không đọc cho người nghe chứ!"
Mặc Nhiên vẫn còn đang ngẫm nghĩ, nghe hai con bánh mật tinh nói xong lại có chút buồn cười, cho rằng hai tiểu yêu quái đang chọc hắn vui vẻ: "Người nói thích bổn toạ khi nào sao bổn toạ không biết chứ."
Bánh mật tinh nói: "Hôm trước ở Vu Sơn điện, Thần Mộc tiên quân rõ ràng đã nói với ngươi mà!"
Mặc Nhiên hoàn toàn không thèm để ý, hắn bắt đầu tìm cái hộp nhỏ để đựng khuyên tai, trả lời vô cùng qua loa có lệ: "Khi nào?
Nói cái gì?"
Nhóm bánh mật tinh thấy hắn không thèm để ý tới mình.
Vốn chúng nó cũng không muốn nói ra chuyện mình nghe lén dưới góc tường ra nói, lúc này cũng sốt ruột: "Y nói với ngươi rồi mà!
Y nói Thử thuỷ dĩ hưu, thử hận dĩ dĩ.
Nguyện cùng quân tương tri!
Không lẽ ngươi đã quên rồi sao?"
Nghe thấy lời nói quen thuộc từ miệng hai tiểu yêu tinh, Mặc Nhiên trong lúc tìm hộp đựng cũng nhất thời đứng hình.
Hắn cũng để tâm hai đứa nhóc nhìn chuyện này như thế nào, dùng sắc mặt cổ quái nói: "Các ngươi không phải vẫn luôn ở Hồng Liên Thuỷ Tạ sao?
Chuyện của bổn toạ với người sao các ngươi biết được?"
Mặt hai bánh mật đều nghẹn đỏ, một con ngượng ngùng nói: "Thì là...
Vốn là ở Hồng Liên Thuỷ Tạ, nhưng chúng ta đợi thật lâu cũng không thấy ngươi với Thần Mộc tiên quân trở về.
Sợ ngươi lại ăn hiếp Thần Mộc tiên quân nên mới đi Vu Sơn điện tìm..."
Một con khác bổ sung: "Chúng ta đến thì thấy các ngươi đều ngất xỉu.
Nếu không phải hai đứa tụi mình đẩy đẩy, Thần Mộc tiên quân còn phải nằm trên mặt đất á!
Sau các ngươi cùng tỉnh lại, ta không kịp tránh đi, cho nên mới, mới..."
Đạp Tiên Quân sắc mặt âm trầm: "Cho nên mới trốn dưới giường bổn toạ, nghe bổn toạ với Vãn Ninh nói chuyện?"
Hai bánh mật tinh ậm ừ vài tiến, nhìn sắc mặt hắn như muốn giết người thiếu chút nữa là run bần bật ôm nhau khóc lớn.
Mặc Nhiên mặc kệ chúng nó giả vờ giả vịt, lại nói: "Thôi, ngươi nói xem Vãn Ninh nói với bổn toạ như vậy, cuối cùng sao lại tính là thích bổn toạ?"
Thấy hắn không so đo, tinh thần bánh mật tinh lập tức phấn chấn, chẳng những tinh thần phấn chấn mà ánh mắt còn toát ra vẻ khinh thường: "Vậy là ngươi ngày đó nói sao mà dễ nghe, thật ra là nghe không hiểu gì hết?"
Mặc Nhiên: "..."
Mặc Nhiên nín thở: "Nghe hiểu là hiểu gì chứ?"
Bánh mật tinh "xì" một tiếng: "Lời này để chúng mình nói thì thật là ngượng ngùng.
Chờ một xíu, bổn bánh đi lấy sách cho ngươi xem."
Mặc Nhiên từ Tàng Thư các lấy một chồng sách đặt bên cạnh.
Hai bánh mật tinh cũng không cần ngồi ghế, cứ như vậy rút sách từ chồng sách kia.
Mặc Nhiên nhìn tụi nó tìm sách mới từ từ nhớ lại, Sở Vãn Ninh nói chuyện vẫn luôn hàm súc, hắn mơ hồ cảm thấy lời nói y có thâm ý gì đó lại mơ hồ thấy như không có gì cả.
Đơn giản mà nói hắn chỉ lý giải ý tứ mặt chữ vài từ, cho dù là lí giải hết đi nữa thì với trình độ văn hoá của hắn cũng chỉ có thể hiểu được ý trên mặt chữ,
Nhưng rốt cuộc là gì?
Là do Sở Vãn Ninh da mặt mỏng, hay do Sở Vãn Ninh ngại đối diện với hắn thế nên không muốn nói thẳng ra sao?
Hay là, Sở Vãn Ninh muốn hắn từ từ tìm hiểu...
Thế nhưng, tìm hiểu gì mới được chứ?
Hắn như đến cú sốc ban nãy, hai nhóc bánh mật tinh nói "thích".
Thích?
Thích.
Nghĩ đến từ này, Mặc Nhiên có chút đứng không vững.
Hắn phát hiện hắn không tài nào đem chữ này gắn lên mỗi một câu nói của Sở Vãn Ninh.
Tuy rằng hắn đã lý giải Sở Vãn Ninh nguyện ý cùng hắn bắt đầu một lần nữa, hắn cũng có ý đồ muốn trở thành một đôi tình lữ với Sở Vãn Ninh, thế nhưng đó đều là ảo tưởng của hắn về chuyện sau này.
Hiện tại... nếu như là sự thật, vậy thì quá mức tưởng tượng rồi.
Hắn chống bàn nhìn hai bé bánh mật tinh lôi ra một quyển sách, tra mục lục tìm trang sách, dùng tay vừa ngắn vừa nhỏ đè cho phẳng, dọn đến trước mặt hắn.
Hắn buông tay ra, phát hiện òng bàn ta đã ướt đẫm mồ hồi.
Hắn bỏ khuyên tai đã vân vê hồi lâu vào trong gấm vóc, cẩn thận bọc lại.
Mặc Nhiên nhận quyển sách, có chút choáng váng.
Đó là một quyển Nhạc phủ thi tập, trang sách thật dày đã được mở ra.
Trên giấy là mấy dòng ngắn ngủi, Mặc Nhiên cúi đầu là có thể nhìn thấy.
"Thượng da!
Ngã dục dữ quân tương tri, Trường mệnh vô tuyệt suy.
Sơn vô lăng, Giang thuỷ vị kiệt, Đông lôi chấn chấn, Hạ vũ tuyết, Thiên địa hợp, Nãi cảm dữ quân tuyệt." [1]
[1] Thượng da (khuyết danh).
Tạm dịch: Hỡi trời xanh!
Ta nguyện cùng người bên nhau.
Vĩnh viễn không phân rời.
Đến ngày núi cao hết đất, sông xanh cạn nước, mùa đông có sấm, ngày hạ có tuyết, mới nói câu chia lìa.
Thật sự là rất ngắn.
Hai chữ mở đầu như có người đồng loạt tấu các loại nhạc cụ sát phạt, bồn chồn, thình thịch.
Hai từ Thượng da vừa vang lên như có tiếng nhị hồ kéo đến lưu chấn cõi lòng hắn.
Khi đó hắn ôm lấy Sở Vãn Ninh, còn Sở Vãn Ninh dựa vào hắn.
Khi đó Sở Vãn Ninh nói với hắn: "Ngã dục dữ quân tương tri"
Máu Mặc Nhiên như bị rút đi, cả người ngây ngốc.
Hắn ngừng thở, đột nhiên lướt nhanh cả quyển thi tập.
Một trang khác cũng viết một bài thơ, vẫn ngắn như vậy, cả một trang chỉ có ít ỏi mấy dòng:
"Ngã trú Trường Giang đầu, Quân trú Trường Giang vĩ.
Nhật nhật tư quân bất kiến quân, Cộng ẩm Trường Giang thuỷ.
Thử thuỷ kỷ thời hưu?
Thử hận hà thời dĩ?
Chỉ nguyện quân tâm tự ngã tâm, Định bất phụ tương tư ý." [2]
Khi đó Sở Vãn Ninh còn nói với hắn, thì thầm với hắn: "Thử thuỷ dĩ hưu.
Thử hận dĩ dĩ"
Hắn không hề biết, dòng thơ kế tiếp là "Chỉ nguyện quân tâm tự ngã tâm, Định bất phụ tương tư ý".
[2] Bốc toán tử của Lý Chi Nghi.
Tạm dịch: Ta ở đầu sông, người cuối sông, ngày ngày nhờ người lại chẳng thấy.
Cùng uống chung dòng nước Trường Giang.
Nước khi nào dừng chảy, hận khi nào buông được?
Chỉ mong lòng người như lòng ta, không phụ nỗi tương tư dằng dặc.
Chỉ nguyện quân tâm tự ngã tâm.
Định bất phụ ... tương tư ý?
Mặc Nhiên cảm thấy đầu hắn không chỉ là ngốc mà còn cả người còn tê rần.
Tinh thần hoảng loạn, tâm phiền ý loạn, sau khi dại ra một lúc, hắn đột ngột đứng dậy, động tác vụng về thậm chí còn đẩy ngã ghế dựa, nhóm bánh mật tinh đều bị hắn doạ sợ.
Hắn mừng như điên lại bi thương tột đột, vừa muốn là lớn lại muốn ôm đầu kêu khóc.
Đột nhiên không thể khống chế được cảm xúc nữa, hắn hiện tại, chỉ muốn đến gặp Sở Vãn Ninh, ngay lập tức.
Hắn không chờ nổi nữa cũng không nói chuyện với bánh mật tinh, chân trước chân sau cất bước ào ra ngoài.
Chỉ mới chạy vìa bước hắn lại quay trở về, ngây ngô cầm lấy túi gấm trên bàn nhét vào túi ào, sau đó thở dài một tiếng, xoay người dùng khinh công bay đi mất.
Bánh mật tinh nhìn chó điên như con chuồn chuồn bay đi lượn lại, không hẹn mà liếc mắt nhìn nhau, sau đó trầm mặc.
Thật là là ngốc mà, Mặc Nhiên sao lại không nghĩ tới, nếu như Sở Vãn Ninh không thích hắn, chúng nó sẽ đối xử với hắn tốt như vậy sao?
Xì~ Làm gì có.
Cái lạnh thấu xương đã hết, gió xuân ấm áp dào dạt thổi đến, Mặc Nhiên ra khỏi Vu Sơn điện, gấp gáp phi lên trên ngói mái hiên, không hề ngừng nghỉ phóng về hướng Hồng Liên Thuỷ Tạ.
Khuyên tai từ hạt tương tư ở trong lòng ngực hắn được ủ đến nóng như lửa đốt, hắn nghĩ có lẽ viên hồng đậu kia vốn nóng thế nên mới bỏng cháy đến tâm hoả khó nhịn.
Mặc Nhiên bay lên không, muốn cất tiếng cười lớn giữa trời chiều đẹp đẽ.
Làm sao có chuyện tốt như vậy?
Đây không chỉ là chuyện tốt, không chỉ vượt quá sở nguyện của hắn mà còn chấn động đến mức đánh bay mong muốn của hắn.
Căn bản là hắn nào dám có mong muốn như vậy!
Chỉ nguyện quân tâm tự ngã tâm, Định bất phụ tương tư ý.
Rõ ràng là gió xuân ôn hoà như vậy, không khí mềm mại như vậy.
Thế nhưng Đạp Tiên Đế Quân vẫn không kiềm được lẩm bẩm tới lui những lời này.
Hắn thấy mặt mình đã bị gió thổi thành tứ bất tượng.
Hắn rất vui, rất cao hứng, chỉ hận không thể như gà trống gáy sáng mà cất tiếng hô to.
Dù hắn đã cực lực khống chế biểu tình chính mình nhưng hiện tại lấy một cái gương đến soi, hắn đã cười đến điên cuồng.
Sở Vãn Ninh thích hắn.
Sở Vãn Ninh cũng thích hắn!
Chỉ mấy chữ đơn giản như vậy đã khiến hắn vui mừng đến mức vượt qua sảng khoái của việc từng báo thù thành công, vượt qua sự kiêu hãnh trở thành quân vương Nhân giới, vượt qua niềm vui sướng tìm lại bản tâm chính mình.
Hắn muốn hoá thân thành thi nhiên, bầu bạn bên Sở Vãn Ninh, viết hết nỗi niềm vào thơ ca ái dục.
Vui sướng nhiều năm chất chồng lại cũng không khắc nào so được với ngày hôm nay.
Gió dưới chân đã thành nơi chất chứa vui thích của Mặc Nhiên.
Những hoan hỉ, những yêu thương, những thứ không thể kiềm nén, những cảm xúc cuồng nhiệt khoáng đạt như từ đôi mắt tím đen của hắn tràn ra ngoài, góp lại xếp thành hạt giấy, hoá thành chim bay, thả đi đến từng phố lớn ngõ nhỏ, ngũ hồ tứ hải.
Cũng không đủ biểu đạt đắc ý của hắn.
Hắn không có khả năng ngâm thơ làm phú, tình cảm nóng bỏng ngọt ngào đầy đầu không có chỗ nào bày tỏ.
Hắn bước vội, muốn lập tức nhìn thấy Sở Vãn Ninh, không gì có thể ngăn hắn lại.
Hắn muốn nhìn đôi mắt trong ngần của Sở Vãn Ninh, muốn ôm cái bụng đã căng phồng, muốn nhìn khí khái bạch y năm nào đến nay vẫn không hề thay đổi, muốn hôn môi, mí mắt, chóp mũi, muốn nắm tay y, ôm y vào lòng.
Muốn ôm người nói hết nỗi lòng, bày tỏ hết tâm sự.
Dẹp hết cái gì mà bổn toạ, Đạp Tiên Quân.
Hắn chỉ là một Mặc Nhiên bình thường, một Mặc Nhiên Mặc Vi Vũ tầm thường.
Muốn nói với người, ta thích người...
Ta yêu người.
Lần đầu tiên hắn hận chính mình không chịu đọc sách hận đến nước này.
Nếu như hắn biết từ trước hiện giờ sao đến nỗi rơi vào tình trạng này.
Cả đầu hắn đầy niềm vui sướng không kịp nghĩ nhiều đến thứ khác, người đã đáp xuống viện của Hồng Liên Thuỷ Tạ.
Hôm nay ánh mặt trời ấm áp như vậy, Sở Vãn Ninh không ngồi trong phòng, y cũng đang ở trong sân, dựa vào ghế nằm hôm trước Mặc Nhiên dọn đến trong viện.
Không có có phải vừa mới ngủ hay chỉ là chợp mắt nhưng Mặc Nhiên quá mức mừng rỡ, động tĩnh lại quá lớn khiến Sở Vãn Ninh vô luận thế nào cũng thanh tĩnh.
Trên mặt Mặc Nhiên còn mang theo biểu tình chưa kịp thu lại.
Vừa rồi trên không trung chuyện hắn muốn nhất là gặp Sở Vãn Ninh, đến khi gặp được y cư nhiên lại cảm thấy như cận hương tình khiếp, như tiểu tử lần đầu biết yêu tay chân cũng không biết để đâu, chỗ nào cũng thừa thãi.
Sở Vãn Ninh đỡ bụng, chậm rãi đứng dậy từ ghế nằm.
Y nhìn Mặc Nhiên cười tươi đến hăng hái, không khỏi nói: "Mặc Nhiên?
Sao vậy?"
Đến tìm y, còn cười vui vẻ như vậy.
Đến bước chân Mặc Nhiên còn không biết mình đã đi thế nào, có lẽ là đánh tay chân lộn xộn như rắn bò cũng chưa chắc hắn đã để ý.
Chỉ khoảng cách ngắn ngủi vài bước, chần chừ mãi cuối cùng hắn cũng đi qua.
Hắn xoa xoa tay muốn ôm lấy Sở Vãn Ninh, lại rụt tay lại, cuối cùng do dự một chút vẫn ôm lấy.
Hắn nhịn không được, khống chế không được biểu tình chính mình thế nên cũng không thèm để ý nữa.
Hắn ôm Sở Vãn Ninh, Sở Vãn Ninh theo thói quen bị hắn ôm lấy cũng không làm ra vẻ né tránh, thuận theo để Mặc Nhiên ôm.
Y vỗ vỗ sau lưng hắn, lại nói: "Rốt cuộc là làm sao vậy?"
Mặc Nhiên ôm y, một lúc sau vẫn không nói.
Đến khi hít đủ hương hoa hải đường hắn ngẩng đầu lên từ vai Sở Vãn Ninh, vẫn không khép được miệng cười, ngốc đến kỳ lạ.
Tuy hắn cảm thấy cả người mình trông như đứa ngáo, sau lưng nếu như mọc thêm cái đuôi thì lúc này ắt hẳn đã xoay tròn như chong chóng.
Hắn thấy hắn và Sở Vãn Ninh rõ ràng giường cũng đã lên, ôm cũng đã ôm nhiều như vậy, hắn còn ngượng ngùng gì chứ.
Nhưng hắn vẫn ngại ngùng, hơn nữa còn ấp úng như cận hương tình khiếp, hơn nữa còn không dám mở miệng đáp lời.
Người thương đang ở ngay trước mắt, ngay trong ngực.
Hắn bắt lấy hai tay Sở Vãn Ninh, nhìn chằm chằm Sở Vãn Ninh một lúc lâu, lại bắt đầu cười, cười ngốc đến mức Sở Vãn Ninh còn không nỡ nhìn thằng.
Mặc Nhiên rốt cuộc mới nói: "Vãn Ninh...
Bổn toạ...
Ta, ta có cái này muốn tặng người."
Hắn buông tay ra, định lấy khuyên tai hắn dùng vải lụa bọc để ở trong ngực phỏng chừng đã bị hâm đến ấm nóng, nhưng đến nửa lại dừng.
Trái tim hắn vừa khôi phục nhịp đập chưa được bao lâu đã đập bình bịch trở lại, tiếng tim như tiếng sét đánh, ầm ĩ đến chính hắn cũng không nghe rõ bản thân đang nói gì.
Hắn nói: "Khoan đã...
Vãn Ninh...
Ta muốn hỏi, lời của người lúc trước bây giờ còn tính không?"
Sở Vãn Ninh đứng trước người Mặc Nhiên, có chút không hiểu được, nhìn mặt hắn ngơ ra, có chút cảnh giác hỏi lại: "Lúc trước ta nói cái gì?"
Mặc Nhiên hít sâu một cái, nhìn Sở Vãn Ninh, lộ ra nụ cười vô cùng rạng rỡ.
Hắn trầm trầm mà nói, lại như trầm trầm mà cười: "Người nói...
Chỉ nguyện quân tâm tựa ngã tâm, định bất phụ tương tư ý."
"..."
Lần này, ngay cả không khí cũng xao động nóng lên.
Sở Vãn Ninh sửng sốt một chút, cả người như bị bỏ vào lò hấp, từ đầu đến chân đỏ lên.
Y có chút nóng nảy bất an.
Sở Vãn Ninh rầu rĩ mà "a" một tiếng nhón tay giấu trong tay áo cuộn tròn lại, nhẹ nhàng miết lấy tay áo trắng ngần.
Mặc Nhiên sao lại biết?
Hắn... hắn sao lại biết nhanh như vậy...
Thế này cũng quá...
Y chưa kịp chuẩn bị gì hết...
Sở Vãn Ninh lẩm bẩm: "Ngươi... ngươi đã biết?"
Mặc Nhiên cười đến ngọt ngào, Đạp Tiên Quân ôm y vào lòng ngực, không dám ôm chặt sợ cấn hài tử trong bụng Sở Vãn Ninh.
Hắn nói: "Ta đã biết...
Ta đều biết rồi."
Sở Vãn Ninh trong phút chốc ngại ngùng.
Y bị Mặc Nhiên ôm như vậy, đột nhiên, lại cảm thấy thật thoải mái.
Sở Vãn Ninh quá ngượng, đôi mắt nhắm lại mở nhiều lần, bị Mặc Nhiên ôm một hồi cuối cùng vẫn không nhịn được đẩy hắn ra.
Y không muốn õng ẹo làm bộ làm tịch nhưng vẫn không nhịn được nói: "...Không, không đúng, ta không có nói như vậy."
Ừ, đúng thật không có nói như vậy.
Y nói là thử thuỷ dĩ hưu, thử hận dĩ dĩ.
Tên Mặc Nhiên đáng chết này nói trắng ra như vậy làm gì.
Loại chuyện này tự biết trong là là được rồi.
Cứ một hai phải nói ra khiến y mặt mũi nào nhìn người khác chứ...
Cả nhà đều biết, Vãn Dạ Ngọc Hành, cái gì cũng có thể ném, chỉ có mặt mũi thể diện là tuyệt đối, tuyệt đối không thể buông bỏ.
Mặc Nhiên nghe y nói, nhìn chằm chằm đôi mắt đầy thẹn thùng kia, cắn cắn môi, lại không khống chế được mà bật cười.
Đây là Sở Vãn Ninh đã thừa nhận, Sở Vãn Ninh da mặt mỏng, làm đến mức này Mặc Nhiên đã hiểu được rồi.
Thế nhưng mẹ nó, Sở Vãn Ninh thật sự là nghẹn chết.
Y hận không thể một quyền đánh lên mặt hắn, dù sao số lần y đánh mặt Mặc Nhiên cũng không ít.
Y còn cho rằng Mặc Nhiên thấy cái gì nên mới vui vẻ như vậy, thế nào lại là chuyện này.
Cứ như vậy mặt mũi của y sắp thật sự bỏ hết.
Y giãy giụa một chút, thoát khỏi tay Mặc Nhiên: "...
Không phải nói có thứ gì muốn tặng ta sao?
Đồ đâu?"
Đôi mắt Mặc Nhiên cong cong, lôi thứ bọc trong vải lụa từ trong ngực ra.
Hắn lo sợ bất an, nhưng hiện giờ đã hiểu rõ tâm ý Sở Vãn Ninh, ngoại trừ bất an vẫn còn xíu chờ mong.
Sở Vãn Ninh có thích không?
Sở Vãn Ninh sẽ đeo lên sao?
Hắn đưa khuyên tai bọc gấm cho Sở Vãn Ninh, nhìn người trong lòng mở ra.
Hô hấp như muốn ngừng lại, đôi mắt cũng không dám chớp, sợ bỏ lỡ phản ứng của đối phương.
Sở Vãn Ninh cuối cùng cũng mở gấm lụa ra,
Bên trong là một viên khuyên tai nhỏ nhỏ đỏ ửng.
Ở bên ngoài bọc một tầng linh thạch trong suốt, phía trên sáng rực rỡ, vô cùng xinh đẹp, vô cùng đáng yêu.
Trong đầu Sở Vãn Ninh trong nháy mắt hiện lên bóng hình viên hoa tai đỏ tươi, hung hăng xuyên qua vành tai chính mình, đôi tay không kiềm được run lên.
Y dừng lại một chút lại phát hiện có chỗ không đúng lắm, vì vậy nâng viên hoa tai nhỏ xíu, nhìn thật gần.
Y ở Tử Sinh đỉnh lâu như vậy, lại là trưởng lão, đối với mọi vật trên đỉnh vô cùng quen thuộc.
Sở Vãn Ninh nhìn chằm chằm hoa tai nửa ngày, đầu tiên là nhấp môi không nói, sau lại cắn cắn môi.
Sở Vãn Ninh dù sao cũng là người đọc đủ tứ thư ngũ kinh, không giống như Mặc Nhiên nửa trang sách cũng bất mãn.
Y biết được đây là thứ gì, cũng hiểu rõ ý tứ của Mặc Nhiên.
Y nhẹ ngàng miết viên hoa tai, đỏ mặt, mồ hôi túa ra.
Y do dự mở miệng hỏi Mặc Nhiên như muốn xác nhận: "...
Đây là cây tương tư sao?"
Mặc Nhiên gật đầu lia lịa, đôi mắt sáng lấp lánh.
Hắn cũng hồi hộp: "...
Ta tự làm, không đẹp lắm.
Người... có thích không?"
Sở Vãn Ninh không nhìn hắn mà vẫn chăm chú vào viên khuyên tai.
Mặc Nhiên lại không chớp mắt nhìn Sở Vãn Ninh, ánh mắt không hề rời đi.
Sở Vãn Ninh nuốt nhẹ, ngón tay cầm viên hoa tai ngắm một lúc lâu, cuối cùng đưa lại cho Mặc Nhiên.
Đáy lòng Mặc Nhiên có chút thất vọng nhưng cũng không quá mức.
Tuy là bị cự tuyệt vẫn có chút buồn bã nhưng chính hắn cũng hiểu được, suy cho cùng cũng không thể phủ nhận viên khuyên tai trước kia đã thật sự tổn thương Sở Vãn Ninh.
Hắn không nói gì, yên lặng nhận lại viên khuyên tai.
Sở Vãn Ninh lại hơi cúi đầu, ho khan một tiếng, y hơi nghiêng người, lộ ra vành tai đỏ ửng và cái cổ gầy.
Thanh âm Sở Vãn Ninh vẫn thật nhẹ nhàng.
Đôi tay y che lên bụng nhỏ của mình, né tránh ánh mắt Mặc Nhiên.
Y nói: "Đeo lên cho ta đi."
Sở Vãn Ninh đương nhiên thích.
Y sao có thể không thích, nhiều năm như vậy, cuối cùng y cũng có thể cảm thán mà nói một câu: cuối cùng cũng có được ngày này.
Trong lòng y hiểu, Mặc Nhiên đọc không nhiều sách sở.
Hiện tại giờ tặng y khuyên tai này, câu thơ hắn đọc được không phải là: "Nguyện quân đa thái hiệt, Thử vật tối tương tư" [3] mà là "Linh lung đầu tử an hồng đậu.
Nhập cốt tương tư tri bất tri?".
Thế nhưng y bị Mặc Nhiên nhốt tại đây nhiều năm như vậy, cô độc bồi hồi nhiều năm như vậy, câu thơ nhớ đến nhất lại là: "Nhất độ hoa thì lưỡng mộng chi, nhất hồi vô ngữ nhất tương tư". [4]
Bởi vì y thật sự chưa từng nghĩ đến, còn có thể có được một ngày bọn họ ôm nhau như vậy.
Mặc Nhiên còn nhẹ nhàng cúi đầu khom lưng, cẩn thận đeo lên khuyên tai tương tư hắn tự tay làm cho mình, về sau bọn họ tâm ý tương thông.
Tương tư phần thượng chủng hồng đậu, đậu thục đả phần tri bất tri? [4]
May mắn không đến mức đó, không có âm dương cách biệt, không có tranh đấu không ngừng.
Chỉ có tương tư và tình yêu.
------------------------------------------
[1] Thượng da (khuyết danh)
[2] Bốc toán tử của Lý Chi Nghi
[3] Nguyện quân đa thái hiệt, Thử vật tối tương tư.
Trích từ "Tương tư" của Vương Duy.
Tạm dịch: Mong người hái thật nhiều.
Đó là niềm tương tư của ta.
[4] Nhất độ hoa thì lưỡng mộng chi, nhất hồi vô ngữ nhất tương tư.
Tương tư phần thượng chủng hồng đậu, đậu thục đả phần tri bất tri?
Trích từ "Thất tuyệt" của Lê Giản.
Tạm dịch: Một lần hoa nở là hai giấc mộng cùng bắt đầu.
Một lần không nói là một nỗi tương tư.
Trồng cây đậu đỏ trên ngôi mộ.
Đậu đã xanh mồ, người có hay? (bài thơ được viết khi Lê Giản tiếc thương người vợ đã mất)