[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
[Nhiên Vãn] [Edit] - Vu Sơn Kỷ Sự
CHƯƠNG 20
CHƯƠNG 20
Đạp Tiên Quân nhìn ánh mắt tha thiết của tiểu nhị, sửng sốt một chút mới ý thức được, câu "công tử cùng tôn phu nhân" là chỉ hắn cùng Sở Vãn Ninh.
Tay Sở Vãn Ninh bị hắn nắm cũng vì câu nói kia mà cứng đờ, muốn rút tay ra lại không có kết quả, dứt khoát dùng sức ở trên tay hắn nhéo một cái.
Sở Vãn Ninh xem ra là sợ bại lộ thân phận, quyết định không nói lời nào, chỉ bắt lấy tay hắn âm thầm dùng sức véo để biểu đạt phẫn nộ.
Mặc Nhiên tuy rằng ăn đau, nhưng là da dày thịt béo dưới bàn tay Sở Vãn Ninh đều đã chịu khổ không biết bao nhiêu lần, lúc này sẽ bị véo đã luyện tới mức hoàn toàn bất động thanh sắc.
Hắn một mặt bị Sở Vãn Ninh nhéo, một mặt vui mừng khôn xiết mà đồng ý tiểu nhị, còn cho thêm chút bạc: "Bổn...
Ta lấy gian này.
Thứ này, coi như cho ngươi tiền thưởng."
"Dạ dạ!
Cảm ơn công tử, cảm ơn phu nhân!"
Tiểu nhị cao hứng phấn chấn vui mừng ra mặt.
Hắn đã sớm đã nhìn ra hai người đến khách điếm này là một đôi, có lẽ nếu không phải phu thê đang giận dỗi thì là uyên ương tình yêu cuồng nhiệt nhưng vẫn chưa lập khế ước tình lữ.
Chuyện "đổ dầu vào lửa" này tiểu nhị đã làm không ít, thế nhưng ra tay rộng rãi như giống Đạp Tiên Quân như vậy lại là lần đầu.
Hắn ước lượng bạc vụn trong tay, tự nhủ một chút cũng không mệt.
Tiểu nhị dẫn Mặc Nhiên cùng Sở Vãn Ninh lên lầu, để lại cho hai người cặp mộc bài, vắt khăn lông lên vai rồi vui tươi hớn hở đi xuống lâu.
Sở Vãn Ninh một đường trầm mặc, bị Mặc Nhiên kéo tay vào phòng.
Đạp Tiên Quân buông ra tay y đi đóng cửa, Sở Vãn Ninh rốt cuộc chịu nói chuyện.
Y lãnh đạm nói: "Vì sao không giải thích?"
Mặc Nhiên dựa vào cửa phòng đóng lại.
Sở Vãn Ninh cách hắn không xa, lúc nói chuyện với hắn hơi nâng đầu, mũ trúc vẫn chưa lấy xuống, cách một tầng sa mỏng.
Chính ngọ là thời điểm ánh sáng rực rỡ vô cùng, Sở Vãn Ninh đứng yên dưới ánh mặt trời, ánh nắng từ phía sau y chiếu tới y phục to rộng cùng mũ trúc có sa che, ngũ quan động lòng người cũng như ẩn như hiện, càng thêm thần bí mỹ cảm.
Đạp Tiên Quân bị loại cảm giác này chọc đến ngứa ngày đáy lòng một trận.
Hắn không dựa vào cửa nữa, hướng bên trong phòng đi đến, cũng không tháo mũ trúc Sở Vãn Ninh xuống.
Sa che mặt không nhiễm hạt bụi nào, thô ráp mộc mạc nhưng trong sáng vô cùng, so với bạc vàng biên thiếp, hoa tai đỏ thẫm, hồng sa thêu long phượng đoàn văn khác nhau rất lớn.
Nhưng mà, nhưng mà ...
Mạc tương họa phiến xuất duy lai
Già yểm xuân sơn trệ thượng tài.
Hắn tiến sát tới Sở Vãn Ninh, Đạp Tiên Quân vươn tay nhẹ nhàng vén lụa trắng kia lên, lộ ra gương mặt Sở Vãn Ninh tràn ngập lãnh đạm cùng phẫn nộ, hiển nhiên là bị câu "Tôn phu nhân" của tiểu nhị cùng thái độ Mặc Nhiên không giải thích chọc đến tức giận phừng phừng.
Hắn nhìn biểu tình Sở Vãn Ninh hiện giờ tựa oán tựa giận, lại xảo diệu mà hồi tưởng lại năm đó nghênh thú Sở Vãn Ninh làm thiếp.
Sở Vãn Ninh cũng phẫn nộ như vậy, thế nhưng cảm xúc kia hoàn hoàn là căm hận cùng chán ghét.
Không như hiện tại, dù bị trêu chọc đến tức giận cũng không động thủ phản kháng.
Ngày ấy, đừng nói là khăn voan đỏ, cả phát quan khảm ngọc thạch cực phẩm tốt hơn nhiều so với đại hôn Hoàng Hậu mà hắn ép Sở Vãn Ninh vận lên đều sớm bị y kéo xuống.
Hắn làm gì có duyên phận vén lên tầng tầng hồng sa, từng chút một ngắm y từ chiếc cằm trắng nõn lên gương mặt?
Giờ phút này, hắn xốc lên lụa trắng trên mũ Sở Vãn Ninh, cảm giác tựa như đã viên mãn chuyện đại hôn ngày ấy không thể hoàn thành, trong lòng cảm thấy thỏa mãn, lại giương nanh múa vuốt mà tự nhủ không đủ.
Sở Vãn Ninh không cam tâm tình nguyện.
Hắn muốn Sở Vãn Ninh cam tâm tình nguyện gả cho hắn, hắn muốn minh môi chính thú rước y, muốn Sở Vãn Ninh làm Hoàng Hậu duy nhất, muốn cõng Sở Vãn Ninh cùng bước lên trường giai Húc Ánh Phong cùng Tử Sinh Đỉnh, muốn Sỡ Vãn Ninh đeo lên trang sức hoa mỹ hắn chuẩn bị, muốn Sở Vãn Ninh không dùng chén nước tạt hắn, vui mừng cùng hắn tam bái thành phu thê.
Tha hương ngộ cố tri, đêm động phòng hoa chúc, tên đề bảng vàng...
Đây là tam đại hỉ sự trong cuộc đời, nhưng đêm động phòng hoa chúc sao đến tay hắn lại biến thành như vậy?
Trong đầu Mặc Nhiên suy nghĩ bén lửa phút chốc, những luyến mộ lập loè nơi đáy mắt hồi lâu.
Hắn giờ khắc này chỉ nhấc tầng lụa trắng kia lên, dù bận vẫn ung dung mà nói: "Chuyện này có gì để giải thích, Vãn Ninh không phải phu nhân bổn tọa sao?"
Nhìn thấy thần sắc Mặc Nhiên gần như si mê, Sở Vãn Ninh ngẩn người.
Có điều nghĩ là nghĩ vậy nhưng y biết Mặc Nhiên tiện miệng là nói, đối với hắn thật ra chẳng chút ý nghĩa gì.
Vô danh lại vô thực, dù tính là có cũng chỉ là một đoạn tình cảm Sở Vãn Ninh muốn quên mà thôi.
Vì thế Sở Vãn Ninh mặt đen lại, vốn dĩ y đã cảm thấy bản thân đã vô cảm với câu "Sở phi" kia của Mặc Nhiên, nhưng Mặc Nhiên thời gian này không gọi, y vừa nghe đến lời này vẫn là nhịn không được tức giận.
Sở Vãn Ninh nói: "...
Cút!"
Mặc Nhiên vốn dĩ muốn dẫn Sở Vãn Ninh ra ngoài giải sầu, y lúc này lại hoài hài tử, không cần thiết phải chọc y sinh khí.
Hắn đem lụa trắng Sở Vãn Ninh vén lên, tựa như viên mãn việc năm đó không xốc khăn voan Sở Vãn Ninh, nội tâm vô cùng thỏa mãn, không so đo chút nào Sở Vãn Ninh bảo hắn cút.
Đạp Tiên Quân chẳng hề để ý, một bên tháo mũ trúc với nửa lụa trắng bị xốc được Bắc Đẩu Tiên Tôn mang đặt trên bàn, một bên cúi người hôn hôn mèo trắng.
Hắn vừa cố nhìn Sở Vãn Ninh, Sở Vãn Ninh lại sinh khí, hắn ôm Sở Vãn Ninh, xoay người sang chỗ khác xem liền hiểu vì sao khách điếm ở cổ phố lại đắt khách như vậy.
Đắt hoàn toàn có đạo lý của đắt, gian nhà này rõ ràng là gian những gia đình gia cảnh tương đối giàu có chuẩn bị cho phu thê thành hôn.
Nhà ở diện tích rất lớn, cửa sổ và thanh chắn đều được chạm rỗng khắc hoa.
Trong phòng, ở giữa bàn và giường được ngăn cách bởi mành gỗ khắc "giáng sơn thủy đồ", tinh xảo lại độc đáo.
Trước giường là giá nến tạo hình hoa mỹ, phía trên đặt nến mới tinh.
Sở Vãn Ninh nhìn vào bên trong, ngay cả màn giường cũng là văn kim trùng điệp đỏ thẫm.
Quả thực bố trí... hệt như hôn phòng.
Sở Vãn Ninh cảm thấy đầu dại ra, thậm chí không dám cùng Mặc Nhiên đối diện.
Y càng thêm cảm thấy lần này ra ngoài có vẻ thập phần quỷ dị.
Y cùng Mặc Nhiên là kẻ thù ân đoạn nghĩa tuyệt, hiện giờ giữ chừng lại xuất hiện một đứa nhỏ, quan hệ giữa bọn họ kỳ lạ đến không hiểu được.
Mặc Nhiên lần này chỉ dẫn theo y, trên danh nghĩa là du xuân, thế nhưng lại cho hắn cảm giác như phu phụ vừa kết hôn đi du ngoạn giải sầu, ngay cả căn phòng cũng quỷ dị như vậy.
Sở Vãn Ninh thất tưởng bát tưởng, Mặc Nhiên lại cảm thấy phi thường hài lòng.
Hắn đến bên cửa sổ nhìn, ngoài cửa sổ quả nhiên như tiểu nhị nói, đối diện bọn họ nơi là Dao Lâm giang.
Từ nơi này không những có thể nhìn thấy mặt nước dưới ánh mặt trời lân lân sóng gợn mà còn có thể nhìn thấy thuyền hoa bên bờ thật rõ ràng.
Sở Vãn Ninh vừa từ thân kiếm xuống không bao lâu, trên mặt còn trắng bệch.
Mặc Nhiên dự định buổi tối lại mang Sở Vãn Ninh ra ngoài, hai người nghỉ ngơi một chút, sửa sang đồ vật trong túi Càn Khôn, lại gọi tiểu nhị đem bữa lên dùng.
Hắn dụ Sở Vãn Ninh, ôm mèo trắng ngủ trưa một giấc không dài không ngắn, đến chạng vạng, lúc này mới cùng rời giường, rửa mặt chải đầu, thay quần áo chuẩn bị ra cửa.
Nơi bọn họ ở là Tiên Hà trấn, cách Lâm An rất gần, bên trong trấn có Dao Lâm giang chảy dọc từ nam chí bắc Tiên Hà.
Trước khi Đạp Tiên Quân mang Sở Vãn Ninh đã hỏi qua một vài cung nhân quê quán Giang Nam.
Thị trấn này ở Giang Nam rất nổi tiếng, đúng là nơi đạp thanh tốt hiếm có, bên cạnh Dao Lâm giang là phố Dao Lâm, cũng chính là nơi dân bản xứ thường gọi phố cổ, bất luận có phải ngày hội hè hay không, nơi đó cơ hồ đều phi thường náo nhiệt.
Đặc biệt, khi đêm đến, mỗi một hộ trên đường đều sẽ treo cao lương đỏ, người bán hàng rong cũng sôi nổi bày bán quầy hàng.
Tiền trang, tiệm cơm, khách sạn, khách điếm, cầm đồ, cửa hàng bạc, hoặc là quầy dược liệu, hầu như tất cả đều có trong trấn này.
Mặc Nhiên không biết Sở Vãn Ninh đã từng đi qua nơi này chưa nhưng đáy lòng hắn không biết vì sao lại nghĩ chắc chắn Sở Vãn Ninh nhất định sẽ thích.
Vừa muốn ra cửa Sở Vãn Ninh đã cầm lấy mũ trúc đội trên đầu.
Mặc Nhiên trước sau như một kéo tay y.
Sở Vãn Ninh buổi chiều ngủ một giấc, suy nghĩ đủ thứ, Mặc Nhiên không biết gần đây là thế nào lại đối với y ân cần có thừa.
Tuy rằng tâm tư Sở Vãn Ninh thập phần mẫn cảm, nhưng Mặc Nhiên không nói, y cũng không biết Mặc Nhiên rốt cuộc đều suy tính điều gì.
Đi đến đây cũng đã đến rồi, Sở Vãn Ninh nghĩ vậy liền dứt khoát tùy hắn.
Mặc Nhiên lại nắm tay y kéo đi, y tuy rằng không nắm lại chỉ tuỳ Mặc Nhiên lôi kéo, nhưng cũng không giãy tay ra ngoài.
Chỉ như vậy, Mặc Nhiên cũng đã cảm thấy thật cao hứng.
Màn đêm nặng nề buông xuống, quả nhiên trên đường so với ban ngày bọn họ vừa đến khác quá nhiều.
Sở Vãn Ninh khi còn bé ở tại Vô Bi tự, sau nhập thế đi đến nhiều nơi nhưng phần nhiều lại không phải nơi phồn hoa.
Về sau đến Thượng Tu giới, nhìn Nho Phong Môn xa hoa lại đến Tử Sinh Đỉnh, hoa mỹ cảnh sắc tuy rằng không ít, nhưng dù là cửu trọng cung khuyết, nguy nga cao lầu, chung quy không phải nhân gian.
Giang hồ tu sĩ, nhân gia thanh bần hoặc là tiểu thư thiếu gia gia đình giàu có, trên phố cổ cơ hồ đều có thể thấy được.
Đèn lồng đỏ thẫm dưới ánh đèn lay động, mọi người xúng xính quần áo rực rỡ, rất nhiều thiếu nữ mua hoa đăng nhỏ chạy tới bờ Dao Lâm thả, vì chạy vội nên quần áo lộ ra sắc cam vàng lộng lẫy, hệt như tiên nữ áo lụa thổi ống sáo từ trời cao nhẹ nhàng đáp xuống.
Dao Lâm giang uốn lượn bên dưới kiến trúc cổ xưa, vọng lên từ xa là thanh âm ca nữ lả lướt từ từ đến, trộn lẫn với tiếng rao bán tấp nập của người bán hàng rong.
Sở Vãn Ninh cách một tầng lụa trắng nhìn không rõ ràng, cảm thụ lại là chân thật.
Y một mình ở Hồng Liên Thủy Tạ, ở Vu Sơn điện, ở Tử Sinh Đỉnh bấy lâu nay, nhất thời cư nhiên có chút bừng tỉnh, y đã bao lâu chưa thấy qua cảnh tượng như vậy.
Dường như thật lâu trước đó, lúc những biến cố ấy còn chưa phát sinh, y cũng từng dẫn theo thiếu niên Tiết Mông, Mặc Nhiên cùng Sư Muội, vào ngày hội hè cũng đã đến dưới chân núi Tử Sinh Đỉnh ăn tết, nơi đó không phồn hoa được như vậy, nhưng Sở Vãn Ninh khi đó đã cảm thấy thực náo nhiệt.
Thế nhưng, đó đã chuyện thật lâu về trước, lâu đến mức ký ức sang trang, những người năm cũ kẻ rời đi, người thay đổi bộ dáng, có người hoàn toàn không thấy bóng dáng ở nhân thế, tất cả đều biến thành hạt bụi mờ nhạt trong lịch sử.
Hiện tại không phải mùa đông đúc nhất, người trên đường không đông đến mức chen chúc giẫm đạp, nhưng cũng không vắng vẻ.
Mặc Nhiên bên cạnh kéo tay y, chậm rãi đi, không biết cố ý hay vô tình mà ngẫu nhiên giang ra hai cánh tay che chở y, như sợ y bị người qua đường đụng vào.
Hắn như nhìn ra Sở Vãn Ninh thất thần, vươn tay làm một chú pháp, biến Sở Vãn Ninh mũ trúc thoáng nhỏ một vòng để hắn có thể dán lên thân Sở Vãn Ninh kéo y đi, thậm chí có thể giữ lấy eo Sở Vãn Ninh, tránh cho người này như trích tiên trên trời, không biết khi nào biến mất.
Đạp Tiên Quân dẫn theo Sở Vãn Ninh từ nãy đến giờ không hề chớp mắt nhìn ven đường, dừng lại dưới ngọn đèn kiều diễm huy hoàng, vén lụa trắng trước mặt y.
Chung quanh y lụa trắng đã che đậy tất cả đều mơ hồ.
Trước mặt Sở Vãn Ninh chỉ có gương mặt Mặc Nhiên anh tuấn lại thành thục hiện lên rõ ràng đến không thể rõ ràng hơn.
Mặc Nhiên lôi kéo tay y, giọng nói bao phủ quanh âm thanh huyên náo ồn ào bên ngoài, không biết vì sao nghe thật là ôn nhu.
Hắn nói: "Vãn Ninh, nắm chặt tay bổn tọa, đừng rời xa bổn tọa ."
Sở Vãn Ninh còn đắm chìm trong hồi ức, dường như người đang nắm lấy tay y không phải Đạp Tiên Quân mà là tiểu đồ đệ năm đó.
Y ngơ ngác nhìn Mặc Nhiên gật đầu, Mặc Nhiên liền lại vươn người qua hôn y.
Dù là như vậy, y cũng không phản ứng gì.
Mặc Nhiên ánh mắt chớp động mà nhìn y, tay nắm càng lúc càng chặt.
Lòng bàn tay Sở Vãn Ninh hơi lạnh, bị hắn nắm lúc lâu, đầu ngón tay hơi hơi ngoéo một cái, lại giống như nắm lại tay Mặc Nhiên, nắm lại tay Đạp Tiên Quân.
Phố cổ này rất dài, trước sau lại có ba nhánh song song, một buổi tối tất nhiên không dạo xong.
Mặc Nhiên cũng không gấp, gần đây không bận rộn, ý tứ của hắn là mang theo Sở Vãn Ninh thư thả, vì thế kéo Sở Vãn Ninh chậm rãi đi bộ.
Sở Vãn Ninh sẽ không mở miệng nói với hắn y muốn thứ gì, Mặc Nhiên liền nhìn mũ trúc Sở Vãn Ninh hướng về bên nào, ở quầy hàng nào nhìn nhiều thêm vài lần thì sẽ mua món ấy.
Đạp Tiên Quân thổ hào, vừa thổ vừa hào, thế nhưng trên tay hắn xách đồ vật ngày một nhiều lại thu hút tầm mắt người khác.
Sở Vãn Ninh bị một tay hắn đút cho một cái bánh hoa mai.
Món bánh được cho vào khuôn đúc, đường cát trắng bọc bên ngoài vỏ bánh mềm mại hoà cùng với nhân bánh đậu tinh tế ngọt ngào bên trong làm cho tâm tình Sở Vãn Ninh tốt lên trông thấy.
Mặc Nhiên hận không thể mua cho y càng nhiều đồ dỗ y chơi đến vui vẻ, tầm mắt mọi người đều hướng lên người bọn họ.
Sở Vãn Ninh cảm thấy có chút không được tự nhiên, từ trước khi Tử Sinh Đỉnh thu nhận đệ tử từ trong nhân gian cũng sẽ đưa đồ ngọt, bên cạnh y giờ còn có một con chó dính người tay đầy đồ vật như vậy ...
Đây, có khác gì lũ nhóc năm xưa.
Lúc Mặc Nhiên lại muốn kéo y đến quầy hàng, Sở Vãn Ninh rốt cuộc không giữ nổi vẻ mặt điềm nhiên, y do dự cả buổi, cuối cùng dùng lực dưới tay áo to rộng níu tay Mặc Nhiên, đem con chó dính người kéo lại.
Sở Vãn Ninh nói: "Ngươi mua nhiều đồ như vậy làm gì?"
Mặc Nhiên cách tầng lụa trắng hướng chớp mắt với y, căn bản không giống Đạp Tiên Đế Quân thị huyết giết chóc chút nào, hắn nói: "Bổn tọa mua cho ngươi, Vãn Ninh không thích sao?"
Sở Vãn Ninh mặc kệ bản thân có thích hay không, chỉ cần Mặc Nhiên bớt cái tật xấu có chút gì quý trọng liền vờ đẩy qua chỗ y thì y đã bớt nhức đầu.
Y lại không phải sủng phi cung đình cổ đại, muốn nhiều đồ như vậy làm gì.
Hơn nữa mua thì mua, không cất trong túi Càn Khôn mà xách trong tay, đây là muốn khoe khoang sức lực bản thân ư?
Sở Vãn Ninh nhìn hắn trong tay xách theo mớ đồ đạc, có chút không nỡ nhìn thẳng.
Thế nhưng trong lòng lại vì Mặc Nhiên mua mấy thứ này, làm y cảm thấy thực... vui mừng?
Y nhìn bánh hoa mai trong tay lại đồ đạc trong tay Đạp Tiên Quân, ngại ngần chỉ điểm tâm mềm mụp ngọt ngào trong tay, nói: "Có món này là được rồi, còn lại ngươi cất đi."
Sở Vãn Ninh mắt mở to nhìn ánh mắt đối phương sáng lên, lỗ tai chó săn như dựng lên.
Hắn kéo Sở Vãn Ninh ngừng ở bên đường, không biết là lần thứ mấy trên đường lớn xốc lụa trắng trước mặt y lên.
Gương mặt tuấn lãng kề lại mang theo ý cười xấu xa, Mặc Nhiên nói: "Vãn Ninh đút bổn tọa ăn một miếng, bổn tọa sẽ cất."
Sở Vãn Ninh: "..."
Thật là được một tấc lại muốn tiến một thước.
Mi mắt Sở Vãn Ninh thoáng run rẩy, nhìn khuôn mặt tuấn tú gần ngay trước, hận không thể đem hộp bánh trên tay hất lên mặt Đạp Tiên Quân.
Vài người qua đường hướng bọn họ tò mò nhìn ngó, e rằng đây là đôi tiểu tình lữ ở bên đường chơi đùa ân ái.
Sở Vãn Ninh mặt mũi mỏng, y cùng Mặc Nhiên lại không phải tiểu tình lữ, đáy lòng y ảm đạm, nào chịu được ngừoi người vây xem.
Y bất chấp lửa nóng trên mặt, từ nhỏ hộp lấy ra một miếng bánh nho khô mộc thiêm nguyên tiêu, nhét vào trong miệng Mặc Nhiên, vẻ hồng hồng đã lan đến bên tai: "Quả thực là hỗn trướng..."
Mặc Nhiên khó được một lần được Sở Vãn Ninh đút ăn, trong lòng cảm thấy chưa thỏa mãn.
Nếu không phải Sở Vãn Ninh lôi kéo, Đạp Tiên Quân hận không thể rêu rao trước phố cổ mà ép Sở Vãn Ninh đút hắn ăn hết món này đến món khác.
Hắn vui sướng mà đem đồ đạc nhét vào túi Càn Khôn, ôm Sở Vãn Ninh tiếp tục đi về phía trước.
Trước mắt dần dần trống trải, bỗng nhiên bên đường người tụ lại mỗi lúc một đông.
Hắn lớn nhỏ đều tụ tập ở bên đó, lại nhìn Sở Vãn Ninh còn ôm hộp bánh hoa mai ăn mãi không xong.
Mặc Nhiên chỉ về phía trước, nơi đó còn phát ra tiếng người trầm trồ khen: "Vãn Ninh, bổn tọa mang ngươi qua bên đó chơi, thế nào?"
Sở Vãn Ninh lộ ra biểu tình không thể tưởng tượng được, tựa như đang xem một con chó ngốc:"...?
"