Ngôn Tình Nhân Vật Phụ

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Nhân Vật Phụ
Chương 40: C40: Chuyện Thứ 40


Heyo mọi người,1 tuần đợi lâu quá ha. Rất tiếc là bây giờ tôi chỉ cố được vậy thôi, lịch học và các thứ thi cử ngày càng dày nên đành chịu chứ biết sao,hây… thôi thì mọi người chịu khó kiên nhẫn một chút.

Chúc mừng TuNguyen148 đã chiến thắng câu hỏi kì trước, chuyện thứ 38 là của bạn 🙂)

Chuyện thứ 40

Tôi ngồi vắt vẻo trên cái gờ bê tông chỗ sân thượng,tay hí hoáy gạch gạch tẩy tẩy trên mấy tờ giấy. Lâu lắm rồi mới có thời gian rảnh rỗi ngồi vẽ thế này,lại không bị làm phiền.

Trời cũng đẹp,..hay là ngủ nhỉ?

Tôi ngó xuống tờ giấy trên đùi,tất cả mọi thứ đều bình thường. Thời tiết tốt, hoàn cảnh tốt, tất cả trở lại như hồi trước. Okay, gần như hồi trước.

Trừ mình.

Đáng lẽ mình phải vui chứ?

TẠI SAO LẠI KHÔNG NGHĨ RA CÁI GÌ ĐỂ VẼ HAY LÀ LÀM THẾ NÀY???

Trong đầu không có một cái gì cả là sao chứ, ôi giời ơi! Nghĩ ra cái gì đi, Linh Lan! Cả một buổi chiều lén lút lên đây định bỏ phí hay sao? Aaaaaaaahhhhhhhh!!!!!

Nhắm mắt lại chỉ thấy chuyện mấy hôm nọ lặp lại trong đầu.Quá nhiều thứ để nghĩ trong một ngày và tôi thì không chịu được. Tôi muốn quên hết đi!

Tại sao mình lại đi dính vào những chuyện như thế này cơ chứ? Điên rồ, đúng là điên rồ!

Tay tôi vô thức mà gạch đen lem nhem trên tờ giấy A4, không ra cái hình thù gì cả.

Tôi ngó tờ giấy, thở dài. Mình đúng là thảm hại thật.

Chưa kịp nghĩ ngợi thêm cái gì thì có hai cánh tay từ phía sau lưng tôi vòng ra trước, khép chặt lại quanh người tôi,kéo tôi ngả về sau, ép vào một bề mặt nào đó vừa mềm vừa ấm.

Tôi không kịp phản ứng gì thì kẻ phía sau đã thả ra một tiếng cười khúc khích, tựa cằm vào vai tôi thì thầm.

“Làm gì mà lên trên này rồi nổi đóa lên thế? Nhớ tôi à?”

Đồ chết tiệt.

“Cậu làm trò gì ở đây,Hoàng Minh Nam?” Tôi đưa tay lên, cố gỡ tay hắn ta ra.

“Tôi nhớ cậu mà…” hắn ta dụi mặt vào cổ tôi. Có cảm giác gì đó chọi lên trong người tôi. Và tôi thấy mình thả lỏng ra, áp chặt vào người Hoàng Minh Nam phía sau.

Tim tự dưng đập nhanh hơn.

“Khì..” Hoàng Minh Nam siết chặt tay hơn, hít tóc tôi. .”..một tẹo thôi..trời lạnh lắm.”

Lại còn lấy lí do trời lạnh nữa, mới gió mùa được vài hôm.

Trong một tíc tắc, tôi muốn ngả đầu ra sau tựa vào hắn ta lâu hơn.Điên rồ,cái gì đang xảy ra với mình không biết!

“Bỏ ra được chưa?” tôi lẩm bẩm sau một lúc, chắc khoảng 5’.

“Chưa..” Hoàng Minh Nam lại kéo tôi vào gần hơn.”..tôi không muốn bỏ cậu ra tẹo nào cả…”

Tôi nghĩ là mặt tôi vừa đỏ bừng lên.

“Được rồi đấy, tôi chết ngạt mất, Hoàng Minh Nam!” tôi nắm cổ tay hắn,cố kéo ra. Không khéo mình chết ngạt thật.

Hay là ngại có người nhìn thấy ?

Hay là sợ cậu ta nhìn thấy?

Ôi điên,điên, điên thật rồi!

Hoàng Minh Nam không nói gì, tôi có cảm giác hắn ta cúi đầu xuống vai tôi.”Đi chơi không?”

Hả?

“Cậu nói cái gì đấy?” Chơi gì trong cái tâm trạng này cơ chứ?

“Tôi đang mời cậu đi chơi đấy, có thể lịch sự hơn một tẹo không?”

“Thả tôi ra!”Tôi giật tay hắn tar a thật mạnh.

Hoàng Minh Nam thậm chí còn chẳng có vẻ gì là sẽ giữ tôi lại, tay hắn ta lỏng ra ngay lập tức. Tôi quay lại, quắc mắt nhìn hắn. Hắn ta có vẻ rất bình tĩnh, khác hẳn mọi khi.

“Tôi đã gặp cậu ta,Linh Lan.”

Gì?

“Cậu nói cái gì đấy?” Gặp ai? Không lẽ là…

“Nhật Vũ.” Hoàng Minh Nam đáp, nhìn tôi.

Làm thế quái nào mà hắn ta lại gặp được cậu ta? Từ bao giờ?

“Hả?”

“Tôi biết cậu ta đã làm gì.” Hoàng Minh Nam nói bằng cái giọng trầm trầm nghe cực kì khó chịu.

Ý hắn là hắn biết Nhật Vũ đã hôn tôi ấy hả?

“…” tôi không nói gì, nhìn hắn. Chắc Hoàng Minh Nam sẽ nổi khùng lên và sau khi mắng nhiếc xỉ vả tôi chán thì sẽ bỏ đi.

Mình chết chắc.

“Cậu ta cũng thích cậu phải không?”

“Biết rồi có cần phải hỏi lại không?”tôi nhìn hắn ta. Đằng nào cũng sẽ bị đối xử không ra gì đúng không, vậy thì kệ đời.

“Tôi chỉ muốn chắc chắn.”

“Giờ thì cậu chắc chắn rồi đấy,…”muốn chửi bới thế nào thì nhào vô đi. Cảm giác trong người rất khó chịu,muốn đâm đầu vào xe ô tô cho rồi. Tại sao cứ như kiểu tội lỗi thế nào?

Sao lại sợ hắn ta quay đầu bỏ đi?

Hoàng Minh Nam ngó tôi một lúc rồi nói.”Tôi sẽ cạnh tranh với cậu ta.”

Tôi trố mắt nhìn hắn.

HOÀNG MINH NAM VỪA NÓI GÌ CƠ?

“..tôi biết bây giờ cảm giác của cậu vẫn đang lẫn lộn,tôi cũng biết là nó khó thế nào khi phải quyết định. Có thể là tôi, có thể là cậu ta, có thể là không ai cả..” Hoàng Minh Nam tiếp tục nói.

Hắn ta đưa tay,cầm tay tôi,kéo tôi tới gần hắn.

Người tôi như muốn mềm nhũn ra khi chạm vào Hoàng Minh Nam.Tay hắn ta đưa lên nâng cằm tôi, mắt hắn nhìn vào mắt tôi. Tôi không đoán được hắn ta đang nghĩ gì.

“…dù thế nào, tôi cũng sẽ làm hết sức,và tôi sẽ không bỏ cuộc..”

Hoàng Minh Nam kéo đầu tôi tựa vào ngực hắn. Không hiểu tôi có nghe nhầm hay không nhưng hình như tôi nghe được tiếng tim của hắn ta đang đập.

“…chừng nào cậu chưa nói thẳng vào mặt tôi là cậu không thích tôi và muốn tôi phải dừng lại.”

Tôi thấy tim mình cũng đập nhanh lên,mặt mũi nóng bừng. Tại sao hắn ta cứ phải nói những thứ như thế cơ chứ?
 
Nhân Vật Phụ
Chương 41: C41: Chuyện Thứ 41


Chuyện này drama một cách khủng khiếp,nếu quí vị không chê…

Chuyện thứ 41

“Thái Hà cái gì cơ?” Mình nghe nhầm, là mình nghe nhầm, nghe nhầm! Là nghe nhầm thôi!

“Tẹo nữa Thái Hà với bác Liên sang đây rủ mẹ con mình đi mua đồ, nghe rõ chưa?” mẹ tôi ngẩng lên khỏi tờ tạp chí lá cải dày cồm cộp nói một cách khó chịu.

“Tại sao?” tôi nheo mắt nhìn một cách khó chịu. Dân Việt Nam bây giờ sống Tây quá ta, còn rủ nhau đi mua sắm theo kiểu Mẹ-Con nữa,kinh hoàng. Mà tại sao lại cứ phải là Thái Hà cơ chứ, đúng hơn là chị ta nảy ra cái ý tưởng này để làm gì, nhìn mặt nhau rồi hành hạ cho đã à?

“Bác ấy bảo thế, mẹ sao biết được!”

“Con không đi đâu!” Trông con có giống đứa thích đi mua sắm không? Không. Đặc biệt nếu có thêm chị ta nữa.

“Thế mày định làm mẹ xấu hổ đấy à?”

“Mẹ tự đi một mình đi, con không thích!” tôi co chân lên trên ghế sofa.

“Con gái lớn rồi, phải biết ăn mặc hẳn hoi chứ, nhìn chị Thái Hà rồi nhìn lại mày xem! Sau này có định lấy chồng không?” mẹ tôi lườm,nói oang oang lên như thể hàng xóm cũng cần phải biết nhà này có một đứa con gái không thích nghe lời mẹ ấy.

“Không, nếu con chưa đi làm hẳn hoi và mua được ô tô(và ra khỏi cái nhà này)”

“Thế định sống ăn bám bố mẹ cả đời à?”

Okay, đằng nào mình cũng không cãi được, vậy chơi trò nịnh nọt. “Không, lúc lấy chồng theo chồng rồi để hai ông bà già ngồi nhìn nhau qua ngày sao?” tôi vừa nói vừa cười(đểu) nhìn mẹ.

Mẹ tôi không nói gì nữa, chỉ hèm một cái rõ to.”Nói linh tinh! Đi thay quần áo đi, bác Liên sang bây giờ đấy!”

Tôi mím môi, cố không cười, đứng lên bỏ đi. Mẹ, con biết mẹ rõ hơn mẹ nghĩ nhiều.

Cuối cùng vẫn phải đi, khốn nạn thật.

-

-

-

“Giày của Thái Hà đẹp nhỉ, bác cũng thích Linh Lan đi giày như này mà nó chả chịu đi gì cả!” mẹ tôi cười như hoa nói liến thoắng. Thái Hà nhìn xuống đôi giầy cao gót màu hồng bóng lộn của mình một cách thỏa mãn, miệng cười rõ là khách sáo với mẹ tôi.

Tôi ngó xuống đôi Converse của mình, thoải mái dễ chịu, chả bao giờ sợ bị lỗi mốt cả, lúc nào cũng đi được, có gì không tốt? Đi giầy cao gót vừa đau chân vừa dễ mất thăng bằng, đi lâu xương chân to ra, gân xanh nổi hết lên, có chỗ nào tốt không,trừ mặt thẩm mĩ và ăn gian chiều cao ra? Không.
1

Tôi ngó mẹ một cách khó chịu, mẹ nên nhận Thái Hà làm con nuôi cũng được đấy, con làm vai phụ thôi là mãn nguyện rồi.“Mẹ!”

“Giày Linh Lan đi cũng đẹp mà bác,đi vậy dễ chịu hơn.”Thái Hà nhìn mẹ tôi, làm cái mặt ngây thơ nói.

Tôi liếc Thái Hà một cái, ai nhờ chị ta nói đỡ chứ!

Cái khu mua sắm nhạt nhẽo này, phía sau cửa kính toàn đồ hàng triệu, vào đây khác gì bị ăn cướp đâu. Thái Hà chắc phải thuộc nằm lòng chỗ này rồi ấy chứ! Chả biết hồi ở bên Mỹ chị ta có là shopaholic không nữa.

Tôi bước giậm chân một cách khó chịu, nếu biết thì tôi cũng biết một ít, có điều tôi không thích thôi. Tất nhiên không phải biết theo cái kiểu nhìn màu là biết của hiệu nào, đấy gọi là cuồng tín.

“Con gái con đứa đi đứng nhẹ nhàng thôi!” Mẹ tôi nạt.

Thái Hà nhìn tôi, cười đểu. Cám ơn mẹ đã làm bẽ mặt con giữa chốn thanh thiên bạch nhật.

Tôi cố nuốt cục tức vào trong, nói”Kẹo cao su dính đế giày con!”

Mẹ tôi không thèm nghe, lại quay sang nói chuyện với bác Liên( mẹ Thái Hà) về một thứ kem xoa mặt gì gì đó bằng tủy sống. Kinh dị, cứ nghĩ là xài tới vàng với kim cương là đã xa xỉ lắm rồi, không ngờ còn làm những thứ như thế kia nữa, không biết là tủy con gì. Đầu óc con người sáng tạo tới mức kinh hoàng.

“Mẹ! Mẹ! Bên này này!!!”Thái Hà đột nhiên hét lên, kéo tay bác Liên về phía một cái quầy bán váy bướm và các thứ nữ tính muốn ch** n**c.”Hôm nọ ở đấy có cái váy đẹp lắm!”

Tôi để mặc cho mẹ lôi tuột mình theo cái hướng đó. Kinh khủng, không chỉ bị lôi đi khắp nơi mà còn sắp cửa phải chiêm ngưỡng con gái Quỷ Dữ đi catwalk trong không gian toàn màu hồng b*nh h**n của cái hàng đồ hiệu đắt tiền kia nữa.

Nghĩ lại, mình nên thấy may mắn là chị ta không chọn đồ lót để thử..Tởm, không nghĩ nữa!

Thái Hà bước một cách nhanh chóng về phía cái cửa hàng như đã quen lắm, tôi cá là chị ta phải nhắm cái váy đến cả trăm lần rồi nhưng phải chờ mẹ đi cùng mới dám mua. Lắm trò thật!

“Đây này..đẹp đúng không mẹ?”

Trong lúc Thái Hà đứng thủ thỉ về cái váy để thuyết phục mẹ chị ta,gồm cả mẹ tôi đứng canh tán dương mắt thẩm mĩ của chị ta, tôi ngồi phệt xuống cái ghế đợi ở trong cửa hàng,ngó ra ngoài một cách chản nản. Cầu trời cho hôm nay mau qua đi.

“Linh Lan, em không thử sao?” Thái Hà đột nhiên nói lớn.Tôi quay lại nhìn chị ta, tay đang vẫy vẫy một cách giả tạo.

“Đúng rồi, Linh Lan, mau ra thử đi, bác tặng con một cái váy nhé,coi như quà sinh nhật muộn vậy!”

Cái gì cơ? Sao tự dưng lại thành thế này?

“Không, cháu không..”tôi lắc đầu ngay tắp lự. Tôi không và cũng không muốn có duyên với váy bướm các loại đâu!

Mẹ tôi kéo vèo tôi tới “Cứ vào thử đi xem nào!”

“Không!”

“Mày muốn làm mẹ xấu hổ à?” mẹ tôi thì thầm vào tai tôi bằng cái giọng khó chịu.” Mẹ đã không muốn nói rồi, cư xử đàng hoàng đi!”

Thái Hà vẫn đang v**t v* cái váy màu xanh của chị ta một cách mãn nguyện.

“Nếu vậy ngay từ đầu con không đi cho rồi!”

“Muốn bị cấm đi xe máy không?”

Tôi bất giác đá vào cái giá treo đồ, không thể chịu được. Chỉ vì chuyện nhỏ như thế mà sẵn sàng cắt phương tiện đi lại của mình hay sao? Tôi nhìn mẹ bằng ánh mắt khó chịu nhất có thể rồi ngó lên trên giá treo mấy cái váy, cố tìm một cái nào đấy trông khả dĩ trong mắt mình nhất. Lòe loẹt, không,hoa lá cành,không đời nào…
 
Nhân Vật Phụ
Chương 42: C42: Chuyện Thứ 42


THI XONG RỒI!!! *lật bàn, đá ghế, tung sách vở* NVP đã trở lại xD!

Tuần rồi im ắng quá ta, vậy mà lượt re cứ lên rào rào ấy, cảm ơn mọi người nhiều lắm xD!!!

(Mà có ai để ý là chúng ta sắp đưa nó tới 100.000 lượt không, hè hè...)

Giáng Sinh sắp đến nên không thể không viết về chuyện này hen (vầng,theo lịch là tận thế rồi thì không có Giáng Sinh đâu nhưng vì tận thế không xảy ra nên lại quay lại bình thường 🙂)

Chuyện thứ 42.

Tôi rụt cổ, che mặt vào cái khăn len to đùng, dợm bước lên trên cái cầu thang đá hút gió ở khu gửi xe. Kinh hoàng, tại sao lạnh ở Hà Nội cứ phải dính với gió má và các thứ thế không biết.Trời rét thế này sống làm sao được,lại còn khô nữa, khó thở kinh.

Thêm một lí do nữa để ghét mùa đông.

Sống như này thì chết đi cho rồi

Kệ xác thiên hạ,muốn nói thế nào cũng được, gì mà lãng mạn với chả áo bông, mặc đùm một đống thế thì sung sướng chỗ nào, vừa khó cử động vừa ngốt người, bỏ bớt ra thì lại sợ chết rét.

Và dù có xuống tới 0 độ đi chăng nữa thì học sinh cấp 3 cũng chả được nghỉ mặc dù cảm giác về lạnh của mọi người là như nhau.

Nói chung,chả có cái lí lẽ gì hợp lí để thích mùa đông trừ việc ngủ ngon hơn và sâu hơn.

Đang vừa bước lên vừa thầm chửi rủa thời tiết trong đầu thì tôi đâm phải ai đó phía trước.

Tôi hơi lùi lại, nhìn lên, định mở miệng xin lỗi thì đã thấy cái mặt nhăn nhở của Hoàng Minh Nam đang nhìn mình một cách sung sướng đến khó chịu.

"Chào Linh Lan!"

Tôi nhìn hắn rồi bước lên cầu thang tiếp, không nói gì. Trời lạnh không có hứng làm gì cả.

Cái làm tôi ngạc nhiên là hắn ta chả thèm nói câu nào về thái độ của tôi mà lại quay phắt lại, chạy lên cầu thang đuổi theo tôi.

Lại có sự vụ gì đây, tự dưng có cảm giác bất an...

Hắn ta vừa cố sải chân vừa nhìn tôi nói một cách hồ hởi.

"Cậu biết 2 ngày nữa là ngày gì không,Linh Lan?"

Tôi quay sang nhìn hắn. 2 ngày nữa?"Thi học kì Lý."

Sao, Hoàng Minh Nam không làm được Lý à? Sao bảo hắn ta học cũng được mà. Nghi ngờ đấy, hay lại có chuyện mờ ám giống Đăng Nguyên..

"Không phải, hai ngày nữa là là ngày gì cơ mà!" Hắn ta trông có vẻ thất vọng ghê gớm.

"Thi học kì xong." Không phải thi môn cuối cùng hay sao. Ờ, chờ đã, có khi nào...

"Không,là ngày bao nhiêu cơ mà! Cậu cố tình đấy hả?" Hoàng Minh Nam lắc đầu nguầy nguậy, nói một cách sốt ruột.

Tôi biết mà"24/12, thì?"

"Cậu biết hôm đấy là ngày gì phải không?"

"Ngày thi xong học kì." Tôi trả lời, cố làm cái mặt nghiêm trọng như không biết thật.

"Đừng giả vờ nữa, cậu thừa biết đấy là ngày gì!" Hoàng Minh Nam nhìn tôi bằng cái mặt giận dỗi trẻ con, đứng khoanh tay lại.

Tôi nhìn hắn, vẫn mím chặt môi,không nói gì. Tôi có nhắc chuyện trêu Hoàng Minh Nam vui như nào không. Có.

"Không."

Chưa kịp hả hê trong đầu thì Hoàng Minh Nam đã đưa tay ra nắm cổ tay tôi kéo giật tôi về phí hắn.

"Cậu làm cái gì thế hả?" tôi cố ghì lại nhưng không kịp.

Bây giờ tôi và hắn chỉ cách nhau có vài phân( kể cả đống quần áo dày cồm cộp kia)

Hoàng Minh Nam cúi xuống sát mặt tôi, nói bằng giọng ồm ồm"Là Giáng Sinh, biết không hả?"

Tôi nhìn hắn." Thì?"

"Mua quà cho tôi."hắn ta cười một cách thỏa mãn.

"Ai đặt ra cái luật đấy vậy?" thật lòng mà nói, Giáng Sinh có phải ngày lễ tết gì của Việt Nam đâu, chỉ là du nhập văn hóa thôi, nói đúng hơn là chỉ có thêm lí do cho chúng nó đòi quà cáp và các thứ thôi.

"Trao đổi quà chứ gì nữa! Tôi mua quà cho cậu rồi đấy!" Hoàng Minh Nam nháy mắt nhìn tôi, có vẻ rất sung sướng.

"Tôi đâu có cần cậu mua quà cho tôi đâu." Thật ra biết có ai đấy chủ ý mua quà tặng mình thì đúng là thích thật.

Hoàng Minh Nam nhìn tôi, cúi xuống gần hơn. Tôi cố lùi lại, đầu dịch ra phía sau. Không lẽ hắn ta định..

Hắn ta giữ chặt tôi, hơi thở của hắn chạm mũi tôi, thì thầm" Cậu không nhận thì đừng trách tôi..."

Tôi thấy tim mình đập mạnh lên, mặt tự dưng cũng nóng lên. Tay tôi đẩy mạnh vào ngực Hoàng Minh Nam.

"Bỏ ra!"tôi không thích đứng gần hắn ta như thế này.

Hoàng Minh Nam thả tay ra, nhìn tôi cười sung sướng." Êu, đỏ mặt kìa!" hắn ta đưa mấy ngón tay lên chạm vào má tôi.

Lại cảm giác như bị điện giật.

Chết tiệt, làm sao hắn ta lại thấy cơ chứ! Đã vậy mặt còn nóng hơn nữa.

"Im đi." Tôi gạt mấy ngón tay của hắn ta ra.

"Đúng rồi còn chối nữa kìa!" Hoàng Minh Nam cười khùng khục, giữ cổ tay tôi.

"Kệ cậu,tôi không quan tâm."

Tôi giật ra, quay lưng bước đi thật nhanh. Ở lại đây thêm lúc nào là bẽ mặt thêm lúc đấy. Hoàng Minh Nam nói vọng phía sau tôi.

"Nhớ mua quà, tôi chờ đấy Linh Lan! Haha..."

ĐỒ CHẾT TIỆT.

Tại sao không có cơn gió độc nào thổi qua cho hắn ta méo mồm đi luôn cơ chứ.

"Vui nhỉ." Đang đi thì có giọng nói phát ra ngay bên cạnh làm tôi nhảy dựng lên.

Là thằng Quân, nó đang bước một cánh thảnh thơi cạnh tôi,mặc cái áo khoác dài rõ là kiểu cách, mắt dán vào cái màn hình Iphone 5 mới(vầng, nó đã đi mua được rồi đấy, đúng là đồ lắm tiền rách việc).

"Mày muốn tao đau tim mà chết hay sao?" Tôi vuốt vuốt ngực áo. Cả cái hành lang rộng như này,lại vắng người,làm sao nó xuất hiện mà tôi lại không biết cơ chứ.
 
Nhân Vật Phụ
Chương 43: C43: Chuyện Thứ 43


Yolo mọi người, Giáng Sinh vui vẻ chớ?

Tôi thì bình thường, ngoài này lạnh kinh.

Và có một chuyện làm tôi vô cùng bức xúc. Một lần nữa, NVP được đặt dấu có bản quyền trên Wattpad, mọi quyền lợi của tôi đều được Wattpad bảo đảm, NVP cũng chỉ có trên Wattpad. KHÔNG CÓ Ở BẤT KÌ MỘT TRANG WEB nào khác. Nếu bạn thấy truyện của tôi bị post lậu ở đâu thì làm ơn hãy báo lại. Có rất rất nhiều tác giả bị đạo văn mà không làm được gì rồi, gần đây nhất tôi được biết là Lời Nguyền Tiên Cá của JK.

Chuyện của tôi cũng đã dính chưởng, tệ hơn nữa là cái trang đó không cho biết người post nên tôi không làm được gì. Thêm một điều nữa làm tôi cực kì chán ấy là có hẳn một bạn fan của tôi đã đọc trên đó vào khoảng thời gian Wattpad bị chặn rồi còn comment hưởng ứng nó nữa chứ. Bạn nào đã từng đọc truyện bên Wattpad tiếng Anh sẽ thấy cũng có nhiều tác giả bị ăn cắp truyện (trong đó có cả thủ phạm là người Việt Nam) và người đọc cực kì phản đối chuyện này, thậm chí người không quen khi phát hiện ra cũng sẵn sàng báo lại cho tác giả để xử lí kịp thời.

Tôi sẽ không nói thêm cái gì nữa, chỉ mong mọi người suy nghĩ một chút về cộng đồng truyện online tại Việt Nam và quyết định làm cái gì đúng đắn nhất. Đừng ngồi im nữa.

Chuyện thứ 43.

24/12/2012.

7h15’ sáng.

Tôi xoa xoa hai tay vào nhau, bước lò dò trên hành lang trống, gió lùa cóng cả người.

Hoàng Minh Nam hai hôm nay biến đi đâu mất không biết nữa. Tôi vẫn chưa mua quà cho hắn, cơ bản tại chả nghĩ ra cái gì mà mua cả. Bây giờ hắn không xuất hiện cũng có cái lợi, đỡ thấy tội lỗi lúc hắn nhồi quà cho tôi.

Hầy…

“LINH LAN!!” từ một chỗ quái quỉ nào đấy, Hoàng Minh Nam nhảy vèo ra trước mặt làm tôi giật mình lùi lại, đứng thủ thế(gì đó)

Khốn nạn,vừa nhắc đã thấy xuất hiện.

Tôi bỏ hai tay xuống nhìn hắn.”Cậu làm gì thế hả?”

Hắn ta toét miệng cười, đứng đung đưa làm ra vẻ sung sướng lắm.

“Biết hôm nay là ngày gì chứ?” hắn ta nháy mắt nhìn tôi trông rất khó chịu, chỉ muốn vươn tay tới cho một bạt cho hả dạ.

“24/12”

“Là ngày gì?”

“Hai mươi bốn tháng mười hai, cậu nghe không rõ hả?”

“Không phải, là ngày đổi quà!” Hoàng Minh Nam giãy lên đành đạch, ngúng nguẩy nói.

Hắn ta cho tay vào túi, lôi ra một cái gì đó trông như một cái vòng có treo mấy sợi lông chim vằn vện trông khá bắt mắt.

Dreamcatcher.( Xem hình bên cạnh nha. Dreamcatcher là một loại bùa của người thổ dân Châu Mĩ, được làm trông như kiểu một cái lưới nhỏ trong một vòng tròn lớn, có trag trí lông thú ở ngoài, ác mộng của chủ nhân được cho là sẽ bị giữ trong lưới nếu treo ở đầu giường, chỉ để lại cái giấc mơ tốt).
2

Tôi trố mắt nhìn thứ trên tay Hoàng Minh Nam. Tôi có nghe nói tới nhiều rồi nhưng chưa thấy tận mắt lần nào, những cái tôi thấy toàn là hàng làm nhái lại bán nhan nhản ngoài đường, cái này lại trông có vẻ kì lạ, kiểu cổ cổ khác hẳn mấy thứ màu mè.

“Đẹp không? Anh họ tôi ở bên Mĩ gửi về đấy!” Hoàng Minh Nam nhìn thái độ của tôi, cười một cách khoái chí. Hắn ta giơ nó lên cao, mấy sợi lông chim sọc đen vẫy vẫy trong gió.

“Treo nó lên đầu giường, nó sẽ đuổi ác mộng đi cho cậu…” Hoàng Minh Nam nói nhẹ,mắt không rời khỏi cái Dreamcatcher.

Đồ thật đấy. Đúng là nhà có điều kiện có khác.

Tôi đưa tay chạm vào mấy sợi lông, có cảm giác gì đó thật kì lạ, giống như kiểu muốn có nó luôn không trả lại ấy. Chả lẽ thứ đồ bị thị trường hóa đến thế này lại linh nghiệm hay sao…

“Thích không?” Hoàng Minh Nam nhìn tôi, mắt hấp háy.

Chả hiểu tôi làm thế nào đấy lại thổ ra được từ “Thích” ngay trước mặt hắn một cách thản nhiên như không có gì. Chắc là tôi bị cái đó hớp hồn thật, trông cám dỗ thế cơ mà.

Hoàng Minh Nam trố mắt nhìn tôi như thể không tin được vào tai hắn ta. Tay hắn ta tự động thả rơi cái Dreamcatcher xuống tay tôi phía dưới.

“Cậu…nói thích?”Hoàng Minh Nam nhìn tôi, lập bập cái gì đó như thể hắn ta sắp sửa nói lắp tới nơi.

Có vấn đề gì sao? Nói thích một món đồ có gì to tát đâu. Tôi nhìn hắn ta, không nói gì cả. Trời rét quá bị đông não hay sao?

Tay tôi vẫn mân mê mấy sợi lông trang trí.

Hoàng Minh Nam đứng ngó tôi lom lom, trông như kiểu bị đóng đinh tại chỗ. Tôi nhìn hắn.

“Cậu bị sao thế hả? Không nỡ cho đi hay sao?”

Hắn ta nhìn tôi, mặt không thay đổi gì. Cũng chả nói gì.

Được vài giây, hắn ta bỗng giật mình một cái như kiểu vừa bị chập mạch hay gì gì đó rồi được reset lại vậy. Hắn ta đứng thẳng dậy, lại ngoác miệng cười.

“Không, cậu thích là được rồi.” Hắn ta định đưa tay lên gần mặt tôi định làm gì đó nhưng lại rụt xuống, đứng gật gù.

Hôm nay hắn ta làm sao thế nhỉ? Trời lạnh ai cũng có vấn đề hay sao?

Tôi nhìn xuống cái Dreamcatcher trong tay, lỡ leo lên lưng cọp rồi, lại phải trả lễ.

“Cảm ơn, Hoàng Minh Nam” tôi ngước lên nhìn hắn, lúc này vẫn đang chăm chú nhìn biểu hiện của tôi.

Tạm thời bỏ qua cái thái độ quái đản kia, tôi cố rặn ra một nụ cười, như vậy nghe lời cảm ơn có vẻ “thành khẩn” hơn. Dù sao cũng có chết ai đâu.

Lúc đó, tôi nhầm to.

Chưa kịp ngậm miệng lại thì Hoàng Minh Nam đã nhào tới trước làm tôi không kịp lùi lại. Hắn ta vòng tay qua người tôi, kéo tôi về phía hắn. Mặt tôi (lại) đập vào ngực áo len gile của hắn ta.

Tay hắn ta khép chặt lại, ép tôi dán vào người hắn ta.

“Cậu làm cái trò gì thế hả?” tôi chống tay lên ngực áo của Hoàng Minh Nam định đẩy ra.
 
Nhân Vật Phụ
Chương 44: C44: Chuyện Thứ 44


Lần trước vẫn chưa kịp gào thét chuyện NVP vượt mức 1000.000 re, thế nên lần này phải cảm ơn mọi người rất nhiều, chúng ta đã tiến xa được tới từng này rồi đấy *tung hoa*

Chuyện thứ 44.

Năm mới.

Không có tận thế.
1

Chán đời.

Tôi ngồi thu lu trong chăn vần cái laptop trước mặt một cách chán nản. Làm cái gì cũng chán. Trời thì lạnh như này cũng chả muốn ra đường, chỉ muốn nằm ườn một chỗ cho xong chuyện.

“ Brừ…” Tiếng cái điện thoại rung bên cạnh làm tôi giật mình.

Con heo Quân sáng sớm ra gọi điện làm cóc gì cơ chứ? Định chúc nhau năm mới gặp nhiều xui xẻo à? Cỡ nó chắc dám làm chuyện thất đức thế lắm. Nên nhấc hay không đây, giông cả năm thì bỏ đời…

Hay có chuyện gì quan trọng, hừm…

Để cho cái chuông kêu inh ỏi mất một lúc, tôi mới chịu nhấc máy.

“Yo mày, bây giờ nhà mày có ai không?” thằng Quân thở phì phò qua ống nghe như kiểu vừa đi đánh nhau về.

Từ từ, sao lại hỏi nhà mày có ai không? Không lẽ nó vác xác tới đây?

Tự dưng tôi thấy mình toát mồ hôi. Hồi năm ngoái đâu có làm gì tổn hại tới nó đâu mà nó lại mò đến nhà mình đầu năm thế này, định giết người cướp của à? Hay là nó biết cả bố lẫn mẹ tôi đi sang nhà nội rồi nên muốn vào gây chuyện?

“Mày hỏi làm gì?”tôi ngờ vực đáp lại nó.

“Cho tao vào, có việc gấp.”

“Cái gì?”

“Đi xuống mở cửa cho tao vào,có chuyện khẩn. Mày lãng tai à?”

“Khẩn gì? Mày có ở đây đâu mà tao mở.”Không đời nào, đầu năm mà bị ăn đập thì cuối năm ăn đất à?

“Đi ra ngoài cửa sổ.” nó nói như ra lệnh.

Tôi ngáp, bước xuống giường nhìn ra cửa sổ.

ỐI MẸ ƠI! Nó đang đứng ở dưới nhà tôi thật, cái đầu trông bù xù hơn thường lệ.Không hiểu bị sao mà cứ thi thoảng lại thấy nó liếc mắt khắp nơi.

“Mày đến nhà tao làm cái gì hả? Đầu năm hết chỗ đi chơi hay sao?”Tôi nói qua điện thoại, ngó nó kiểu khó hiểu.

“Đã bảo có chuyện gấp, thấy rồi thì xuống đi!” nó liếc tôi, nói.

“Gấp gì?”

“Đi xuống ngay trước khi tao trèo vào trong và nhúng đầu mày xuống bồn cầu!”

“Tao không xuống, tại sao tao phải mở cửa cho mày?” tôi liếc xuống nó, vênh mặt lên. Tự dưng có cái cảm giác muốn chọc tức nó đến chết đi thì thôi. Có trèo vào cũng còn khướt.

“Cho mày 5’ trước khi tao gọi Hoàng Minh Nam đến ăn vạ. Muốn không hả?”thằng Quân đột ngột thay đổi thái độ, liếc nhìn lên tôi một cách xảo trá.

Khốn nạn, trông thế kia dám nó làm thật lắm, lần trước đùa dai một lần đã thấy kinh dị rồi. Thôi thì nhịn đi một cái vậy, giờ có thêm Hoàng Minh Nam đứng ngoài nữa không hiểu nhà hàng xóm sẽ nghĩ cái gì, chưa kể chuyện bố mẹ tôi sẽ phát hiện ra nữa. Đến lúc đó thì đẹp mặt, hờ hờ…

“Mày muốn gì?” tôi mở cánh cổng ra, lườm thằng Quân.

Nó hất cái khăn len xanh ra sau lưng, quạt tay xua tôi sang một bên rồi bước một bước vào trong sân nhà tôi.

” Có việc cần.” nó nói với cái đám không khí trước mặt, chả thèm liếc tôi lấy một cái, đoạn văng giầy ra bước vào trong nhà như đúng rồi.

Con heo này, còn không thèm coi chủ nhà ra cái thá gì nữa!

“Việc gì? Biết không có ai ở nhà tao nên đến chọc cho vui hả?”tôi lệt quệt bước vào theo nó, nói khoáy một cách khó chịu.

“Ai thèm, tao bất quá phải vào đây tị nạn thôi.” Nó chả thèm nghe tôi, ngiễm nhiên ngồi xuống cái ghế bành bọc da của bố tôi, vắt chân lên, rung đùi một cách thoải mái.

“Tị nạn cái gì chứ?” tôi lườm nó, khoanh tay đứng tựa cửa.

“Tị nạn là tị nạn thôi.”

“Thế thì đi sang nhà khác mà tị nạn, sao cứ phải nhè nhà tao mà vào hả? Năm mới năm me…”

“Me cái đầu mày, tao mà chạy sang nhà đứa khác kiểu gì cũng bị tóm.” Nó phủi, đoạn lôi cái điện thoại ra miết miết lướt lướt.

“Sao? Đi đánh nhau với côn đồ hả, tao không ngờ đấy Minh Quân…” tôi cưới khểnh nhìn nó.

“Cũng không hẳn.”

Say what???

“Cái gì?” tôi trợn mắt nhìn nó. Mình chỉ nói đùa thôi mà thành thật à? Hay là nó nói đùa chứ?

Lỡ ra, tẹo nữa có một đám côn đồ đầu bàn chông tay vác ống tuýp đến đòi thanh toán nợ nần ở nhà mình thì làm sao???

“Không phải đi đánh nhau, tao không thừa hơi.”

“Thế mày làm cái gì mà dính đến côn đồ hả? Vay nợ à?” đầu tôi bắt đầu mường tượng đến mấy thằng cha trùm mafia tay cầm xì gà, miệng phì phèo khói, chân bước lộc cộc đi đòi nợ. Xùy xùy, làm gì có chuyện…

“Trời lạnh quá đông não rồi hả Linh Lan? Trông tao có giống đứa đi vay nợ không?”thằng Quân nhướn mày nhìn tôi như kiểu tôi là đứa dở nhất trên đời nó từng gặp.

“Thế thì làm sao? Nếu mà dính đến giải quyết lẫn nhau thì tao..” tôi chưa nói hết câu thì nó đã chặn ngang họng tôi.

“Xùy, cái duy nhất cần giải quyết là cái đầu mày ấy! Tao không có đánh nhau rồi giải quyết cái gì hết, okay?”

“Tóm lại là thế nào? Làm sao mà mày dính đến côn đồ hả?” Không phải ra đường nhìn nhau một cái rồi bị bảo là nhìn đểu nhá, lạy giời, đúng là tai bay vạ gió.

Thằng Quân ngó tôi mất một lúc mới chịu nói.” Tao đang trốn gái.”
1

“Hả?” trốn gái là thế nào? Trốn người yêu cũ ấy hả?

“Mày nghe đúng rồi đấy!”

“Đúng cái gì?”

“Thế này…”thằng Quân mở miệng, nói giọng nhỏ nhỏ.

-

“Ôi xời ơi!!!” Tôi gầm lên, đạp cái ghế thằng Quân đang ngồi.

Đúng là thằng dở người, hóa ra hôm nay vừa bước chân ra khỏi nhà nó đã bắt gặp đứa nào trông quen quen, ngờ ngợ như người yêu cũ, vội vàng né tạm vào đây.
 
Nhân Vật Phụ
Chương 45: C45: Chuyện Thứ 45


Chào mọi người, tuần vừa rồi thật là thảm, đã vậy còn rất lạnh nữa, tôi chỉ muốn nằm ườn trong chăn mà ngủ cho hết đông cho rồi. Rất tiếc là lại có quá quá quá nhiều thứ xảy ra (bao gồm cả chuyện đạo fic siêu ảo tưởng kia, bạn nào chưa rõ có thể xem cmt bên chuyện thứ 43. Thật sự, chuyện bản quyền trên mạng đúng là vấn nạn của dân VN chúng ta, hầy...)

À và chuyện thứ 45, tặng cho Heoconmumip vì sự ủng hộ cực kì nhiệt tình với NVP và cả việc bản quyền kia ở trên Zing. Rất rất cảm ơn em 🙂

Chuyện thứ 45

Tôi không rõ cái gì đang xảy ra với mình nữa. Thật sự.

Tại sao lúc nào cũng cứ phải ở trong cái cảm giác lẫn lộn giữa hai thứ cơ chứ.

Nhầm, 2 người, okay? Mình đúng là rẻ tiền.

Ý tôi là làm thế này đúng là không phải một tí nào cả, đáng lẽ tôi nên chết béng đi cho rồi. Không quyết định được, cũng chả nghĩ được cái gì cả, đến lúc cần quyết đoán thì lại bị du đi.

Thảm quá.

Quá thảm chứ chả phải thảm không nữa.

Như kiểu cả suy nghĩ và cảm giác đều cùng một lúc hét 2 cái tên, không nghe rõ cái nào với cái nào cả.

Và cái trò tự vấn khốn nạn này cũng chả giúp ích gì sất!!! Tại sao lại tốn thời gian ngồi kiểm điểm bản thân trong khi việc nên làm là lao đầu ra khỏi cửa sổ mà chết cho rồi chứ!

Điên, điên , điên, điên, điên hết chỗ nói.

-

-

-

"Tao nên chết đi thì hơn!" tôi gục đầu xuống gối, lẩm bẩm.

"Ừ, càng rộng chỗ. Trước lúc chết, nhớ trả tiền gia sư."thằng Quân nói một cách thờ ơ bên cạnh, tôi thậm chí cỏ thể mường tượng ra cái cảnh nó đang dán mắt vào cái màn hình Iphone 5 chơi một cách chăm chú, chả thèm quan tâm tới đứa ngồi cạnh đầy thảm bại như tôi.

"Quân, nói gì thế hả?"

Tôi quên mất là vẫn còn Linh Chi ở đây nữa. Sân thượng tiếng vang cũng xa lắm.

"Sao? Không phải nó muốn chết à?"

"Cậu không thấy là cậu ấy đang khổ sở thế hay sao?"tôi nghe thấy tiếng Linh Chi nạt Quân ở phía trên đỉnh đầu.
1

Khổ sở à?

Nghe cứ như tôi đang ở trong cái tình huống giống kiểu vừa tìm được soulmate thì phát hiện ra mình bị ung thư giai đoạn cuối không có cách nào cứu chữa ấy. Thật là thống thiết.

"Tớ đâu có khổ sở!" tôi ngẩng đầu lên cãi. Đúng là có khốn khổ khốn nạn thật nhưng làm gì đã tới mức nhục không ngẩng được đầu lên chứ!

"Đấy, nó có khổ sở đâu!" thằng Quân nhếch mép nhìn tôi, nói hùa theo.

"Mày ngậm mồm vào, chả giúp ích cái cóc gì cả!!!"

"Thế này gọi là khổ sở chứ còn gì nữa, nhìn lại mình xem Linh Lan!"Linh Chi giật tóc tôi, bắt tôi phải nhìn lên cậu ấy.

"Sao cơ?"tôi nhìn Linh Chi.

"Xem cậu kìa, có tập trung được vào thứ gì đâu, lúc nào cũng trông như vừa đi đánh nhau về ấy!"

"Tớ không có..."tôi chưa kịp nói hết thì Linh Chi đã giơ cái gương tay của cô bạn ra trước mặt tôi.

"Vậy ai đây?"

Tôi nhìn vào trong gương, vẫn là mình đấy thôi, có gì khác lạ đâu...

"Tóc xù hơn một tẹo, mắt thâm hơn một tí, có gì đâu."tôi buông một câu thản nhiên, Linh Chi lập tức đập bàn cái rầm.

"Thế mà bảo không làm sao à?"Linh Chi quắc mắt nhìn tôi.

"..." tôi trố mắt nhìn Linh Chi, lần đầu tiên thấy cô bạn cư xử bạo lực tới mức đó, tôi hơi ngạc nhiên. Giá mà với thằng cha Đăng Nguyên cũng làm thế thì có phải êm xuôi rồi không.

Thằng Quân cũng ngẩng lên nhìn Linh Chi một cách tò mò. Nó cũng ngạc nhiên là chắc.

Hèm một cái, tôi mở miệng."Thật ra là có gì đâu chứ,bình thường tớ vẫn thế này mà."

"Nhìn cậu xem, thiếu điều bị gió cuốn đi thôi, không thấy mặt mình hom hem vào à?"

Hom hem nào? Tôi vẫn ăn 3 bữa đầy đủ đấy thôi, còn ngủ đãy giấc nữa..hay là người không hấp thụ được? Chắc phải mua men tiêu hóa để uống thôi.

Tôi nhìn Linh Chi, chưa kịp mở miệng ra phản kháng gì thì đã bị chặn họng.

"Chuyện này cần phải dừng lại."

Gì?

"Chuyện gì?" tôi trố mắt nói. Linh Chi đang ám chỉ cái gì?

"Cứ bị tung hứng kiểu này thì cậu không chịu nổi đâu, Linh Lan!"

Hả?

"Từng đó thời gian rồi, phải có một trong hai đứa, dừng lại."

Mắt tôi mở lớn hết cỡ. Dừng lại tức là không được...ờ..theo đuổi tôi nữa ấy hả?

"Cái gì?"

"Cậu nghe đúng rồi đấy, Linh Lan."

Chết tiệt, từ khi nào Linh Chi nghe giống ý xì thằng Quân đến thế chứ!

"Nhưng làm sao.."ý tôi là đâu có quyền ép buộc cảm giác của ai đấy được, không thể nào, không đời nào.

Càng không phải là tôi có quyền bảo ai đó dừng lại, nói thế khác gì nhổ toẹt vào mặt người ta câu "tôi không thích cậu" không? Trong khi tôi thậm chí còn chưa biết mình thế nào...

"Cậu thích ai hơn hả Linh Lan?"

".." không biết, giết tôi đi.

"Linh Lan, trả lời đi."

".." tôi thật sự là không biết, không biết gì hết.

"Linh Lan, nói cái gì đi!"

"TỚ KHÔNG BIẾT!!! ĐƯỢC CHƯA?!!"tôi gần như gầm lên. Cám giác khó chịu như kiểu bị hỏi cung ấy.

"Vậy bao giờ cậu biết?"

"Làm sao tớ biết được!!!" tôi có phải thánh đâu!
 
Nhân Vật Phụ
Chương 46: C46: Chuyện Thứ 46


Surprise!!! Tuy mồm nói giữa tháng 2 mới trở lại nhưng tôi không chịu nổi đâu. Dạo này wattpad còn rõ là xôm tụ nữa, bao nhiêu là người viết mới, truyện cứ ra ào ào ấy(sao có cảm giác mình đang sợ mất phần nhỉ?).

Vậy là chúng ta sắp thành trend mới rồi đấy, tiếp tục cố lên mọi người nhé! Và chào mừng các bạn mới đến, hãy ủng hộ hết mình cho Wattpad Việt Nam xD!

Okay, gạt đoạn tiếp thị rẻ tiền sang một bên.

Nhớ check Liên kết bên ngoài để tới facebook của NVP nhé, trên đó sẽ có ngày update chuyện mới, spoiler và các tiết mục mơi hàng về các nhân vật trong chuyện.

Recap chuyện thứ 45:

“…bây giờ thì cậu đừng nghĩ là sẽ thoát khỏi tôi.”

Mắt Hoàng Minh Nam tối lại, hắn cúi xuống, bắt lấy môi tôi một lần nữa.

Chuyện thứ 46

Chết rồi.

Chết chắc rồi.

Không còn đường thoát nữa.

Ý tôi là tôi ấy.

Sau vụ hôm nọ không còn mặt mũi nào mà nhìn cả Hoàng Minh Nam lẫn Nhật Vũ nữa.
1

Ôi giời ơi, không hiểu lúc đó mình đã nghĩ cái của nợ gì chứ!

Tại sao tôi lại đi làm cái trò đó cơ chứ! Aaaaaaaaaaahhh!!! Cả đời này chưa từng phải chạy theo xin xỏ ai tại sao hôm nọ lại làm cái trò đáng xấu hổ kia cơ chứ???

Rốt cuộc là mình đã nghĩ cái gì?

Lại còn chạy theo đòi ăn thua đủ, rồi còn chủ động…

Mặt tôi nóng lên rần rần.

KHÔNG NGHĨ NỮA!!! Càng nghĩ càng thấy không chấp nhận được.

Đi đào lấy một cái lỗ rồi chui vào đó và chết đi, mày không đáng xuất hiện trên đời nữa!

-

-

Tôi thò đầu lên khỏi cầu thang xuống nhà xe, nhìn ngó xung quanh một lượt rồi mới dám bước lên sảnh. Sáng hôm nay Hoàng Minh Nam không xuất hiện trước cửa nhà tôi như mọi khi. Thật ra nếu đem so với cái vụ hôm nọ, hắn ta không xuất hiện tôi còn thấy nhẹ nhõm, giờ gặp nhau biết nói cái gì cơ chứ…

Bây giờ còn gặp Nhật Vũ nữa thì thôi đấy…

“Hôm nọ nóng bỏng quá ta.” Giọng nói vang lên ngay sát cạnh làm tôi giật mình,tóc gáy dựng hết lên.

Quay sang, thằng Quân đang đứng cạnh tôi, miệng cười đểu một cách thỏa mãn, tay cho vào trong túi quần vẻ kênh kiệu.

“Mày nói linh tinh cái gì đấy?” Con heo này muốn ám chỉ cái gì? Chả lẽ hôm nọ nó nhìn thấy?

“Mày biết là tao đang nói gì mà…” thằng Quân nhìn tôi, tiếp tục cười cái điệu cười đểu giả của nó.

Chắc đến 70% là nó biết tỏng rồi. Nhưng không thể cứ để mình bẽ mặt quá dễ dàng như thế này được.

“Tao chả biết mày đang nói về cái gì.” Tôi nhún vai, định quay đi thì thằng Quân đã nói giật lại bằng cái giọng eo éo.

“Cậu nghĩ là tôi cho phép cậu dừng lại hay sao?”

Khốn nạn. Nó biết.

Tôi quay lại nheo mắt nhìn nó. “Chuyện ở đâu thế?” Thà cố kiết còn hơn không làm gì, tôi mà xì ra luôn kiểu gì nó cũng được thể.

Thằng Quân nhìn tôi vẻ bỏ cuộc, rồi lấy con Iphone 5 của nó ra, nói chậm rãi. “Không nhớ thật à?”

“Không, mày ấm đầu à?” thằng này định làm gì…

Khóe miệng nó lại cong lên thành nụ cười gợi đòn cực kỳ khó chịu.

“Thế thì để tao gọi Hoàng Minh Nam nhờ nó nhớ hộ nhé.”

Tôi không nhớ sau đó xảy ra cái gì với đầu mình cả.

Chữ ” Hoàng Minh Nam” vừa thốt ra từ miệng thằng Quân thì đã thấy có cái gì kéo tay tôi tới trước, vung ra như phim chưởng Hồng Kông và bitchslap cái Iphone đắt tiền trên tay nó trong nửa giây ngắn ngủi.

Shit.

Con Iphone vẫn sáng đèn bật khỏi tay thằng Quân và bay cái vèo lên trên không như quảng cáo trên tivi. Trong một phần một triệu triệu giây, có cảm giác như tất cả bị Stop Motion.

Tôi há hốc miệng, chưa kịp định thần thêm cái gì nữa thì cái cạnh tròn của con Iphone 5 đã chạm đất với một tiếng cạch khô khốc và nằm im lìm.

Đèn vẫn sáng, đúng là hàng hiệu có khác, chống shock khỏe thật.

Từ từ đã, tại sao lại đứng đây mà ca ngợi sản phẩm công nghệ của Apple trong khi vấn đề cần phải quan tâm đến là…

Thằng Quân cúi xuống nhặt cái điện thoại lên, nhét một cách thô bạo vào trong túi quần, mắt nó vẫn nhìn tôi như thể muốn đâm cho tôi một nhát chết luôn.

“Mày khá nhỉ?”

Không ổn, thế này không ổn.

“TAO KHÔNG CỐ Ý!” tôi gào ầm lên rồi quay lưng bỏ chạy.

Thằng SM này nó sẽ g**t ch*t mình mất! Mình đã làm cái quái gì thế cơ chứ!
1

Làm sao mà lại đụng vào cái thằng bạo lực này cơ chứ, thế này thì chết mất xác chứ còn gì. Có khi còn bị chặt nhỏ ra đem làm mồi cho cá ấy. Với cái ‘cá tính’ như thằng Quân thì chả có cái cóc gì mà nó không dám làm cả, kể cả có phải hạ sát bằng thuốc chuột. Mấy lần trước nói đá để mấy câu cũng suýt bị nó cho ăn đủ, lần này còn ‘tát’ cho cái Iphone của nó một phát bay xuống đập đất thế này…

“ĐỨNG LẠI!” tiếng thằng Quân kéo tôi cái rẹt ra khỏi đám suy nghĩ trong đầu.

NÓ ĐUỔI THEO MÌNH!

KHỐN NẠN!!!

Tôi cố guồng chân chạy nhanh hơn, lao xuống sân cỏ nhựa, hướng về phía nhà thể chất. Tiếng giày da có đế của thằng Quân nện lạch cạch phía sau tôi một cách đáng sợ. Trời ơi, cứ như phim có thằng tâm thần chuyên đuổi theo đòi giết người ấy!
 
Nhân Vật Phụ
Chương 47: C47: Chuyện Thứ 47


Chuyện thứ 47

Hoàng Minh Nam nhìn xuống tôi, nụ cười quái dị vẫn không rời khỏi miệng hắn.

Hắn ta định làm gì cơ chứ!

Tôi chưa kịp định thần cái gì thì Hoàng Minh Nam đã lại cúi dần xuống.

Không lẽ định…nữa hả? Đã thở lại bình thường được đâu cơ chứ! Hắn ta lấy sức đâu ra mà lắm vậy???

Tôi đưa hai cánh tay lên bắt chéo ngang miệng, cố gắng tránh cái mặt của hắn ta. Không phải cứ tùy tiện muốn sao cũng được là được! Kể cả cuối cùng có bị hắn ta kéo tay ra cũng được. Tôi nhất định không chịu nhường đâu!

Cơ bắp trên tay tôi cứng đờ lại, chờ tời cái lúc tay Hoàng Minh Nam vươn tới gỡ tung ra. Tôi hé mắt nhìn Hoàng Minh Nam, tại sao hắn ta vẫn còn cười được?

“Làm vậy là có ý mời tôi phải không Linh Lan?” hắn ta nói vẻ mãn nguyện tràn đầy.

Gì mà mời? Không phải tôi đang bắt chéo hai tay để hắn ta không hôn được hay sao? Đầu Hoàng Minh Nam bị ấm hay có vấn đề gì không?

Chưa kịp nghĩ ra thêm cái khả năng nào để hắn ta nói nữa thì Hoàng Minh Nam đã đưa tay tới. Ngay lập tức, tôi nhận ra hắn ta định làm cái gì.

Nhưng quá muộn.

“Khô…Phụt! Ha ha ha… “

Tôi co người lại vì cười, Hoàng Minh Nam vẫn chẳng thèm để ý, tiếp tục cù bên người tôi.

“Dừng…hahaha…dừng lại!..hahahaha” tôi cố đẩy tay Hoàng Minh Nam ra nhưng không được, hắn ta vẫn tiếp tục cù tôi, miệng cười đầy gian xảo.

Không thở được mất! Đau bụng quá!

“Hoàng Minh Nam..haha.. dừng lại…” tôi cố hớp hơi, nói xen vào mấy tràng cười không kiểm soát được.

“Nói cậu sẽ làm theo yêu cầu của tôi đi!” hắn ta nắm cổ tay tôi, mặt vẫn giữ cái nụ cười chết tiệt kia.

“Không!” tôi th* d*c nhìn hắn, đau bụng quá.

“Thế à?” Hoàng Minh Nam lại tiếp tục đưa mấy ngón tay tới, cù vào người tôi.

“Không… hahaha!”

“Tôi có thể làm thế này cả ngày, Linh Lan. Chịu thua đi!” Mấy ngón tay của Hoàng Minh Nam di chuyển mạnh hơn nữa trên người tôi. Chết mất.

“Không đời nào!”Tôi gào lên, cố ngồi dậy nhưng lại bị Hoàng Minh Nạm chặn lại. Đáng lẽ mình phải tức điên rồ dại lên mới đúng chứ!!!
1

Như thể lỡ hít phải N2O rồi cười lăn lộn chảy cả nước mắt không kiểm soát được và quên hết sạch các thứ xung quanh ấy!

Hoàng Minh Nam thì có rõ ràng là đang cực kỳ thỏa mãn, nhìn cái hớn hở của hắn ta xem, trông bực muốn chết đi được! Khốn nạn.

Đến một cái lúc nào đó, tôi không cười nổi nữa và có cảm giác ruột mình đã cuộn xoắn lộn tùng phèo lên bên trong bụng, không còn cách nào khác là phải đầu hàng.

“Đ…Đượ…Được rồi!” tôi ho sù sụ, cố phun ra mấy từ cụt lủn.

Miệng Hoàng Minh Nam lập tức cong véo lên tới cái độ mà tôi nghĩ là nó chắc chả dãn ra thêm được milimét nào nữa, hắn dừng tay, nói vui vẻ.

“Gì cơ? Nói lại tôi nghe xem nào?” Hoàng Minh Nam cúi xuống nhìn tôi.

“T...” tôi th* d*c, không nhìn hắn.

“Ừ?”

“Tôi không…” tôi không muốn nói! Tôi không đời nào chịu nhường hắn ta đâu, dùng trò đó để bắt tôi phải đồng ý. Hèn hạ. Hôm nọ hét vào mặt hắn ta như thế là đáng lắm!

“Không gì cơ?” Hoàng Minh Nam lại làm cái nhíu mày một bên nhìn tôi, lần này có thêm cái nụ cười nửa miệng trông muốn tát.” Không làm hả?”

“Tôi sẽ…”tôi lẩm bẩm. Thấy mặt mình nóng lên.

Chết tiệt.

Tại sao lại thành ra như thế này cơ chứ! Arghhh!!!

“Sẽ làm gì?” Hoàng Minh Nam đưa tay ra kéo mặt tôi xoay lại nhìn vào mắt hắn. Lại thấy tim đập mạnh hơn nữa.

Cái quái gì đang xảy ra với mình chứ!

Hoàng Minh Nam cúi xuống gần hơn.” Nào, nói đi, Linh Lan. Cậu sẽ làm gì?”

Khốn nạn. Trong người cục tức ngày một rõ hơn.

Tôi nhắm tịt mắt lại nói một lèo.” Tôisẽlàmtheoyêucầucủacậu.”

Tức thì, Hoàng Minh Nam toét miệng cười thỏa mãn. Tôi chỉ muốn vớ đại một viên sỏi phía sau mà đập vào mặt hắn cho bõ tức.

Thế này gọi là áp bức! Áp bức!

Hắn ta ngồi dậy, vẫn ngoác miệng cười nhìn tôi.

Khốn nạn.

Tôi đứng dậy, phủi quần áo, định bỏ đi trước khi hắn ta quyết định làm thêm trò bẽ mặt nào nữa. Bước được một bước thì Hoàng Minh Nam đã gọi giật lại.

“Đã nói yêu cầu đâu mà định bỏ đi thế hả?”

Biết là chẳng còn tí sức nào trong người mà chạy nữa, thế nên tôi quay lại nhìn hắn ta.

Chắc chắn hắn sẽ không để tôi yên.

Hoàng Minh Nam vẫn ngồi yên trên nền đất, nhìn tôi nói. “Mấy hôm Tết đi chơi với tôi.”

Biết ngay mà!

Cứ tưởng tượng cái viễn cảnh quái đản là tôi(vai bà cô già hay lảm nhảm) với Hoàng Minh Nam(vai nữ tung tẩy đáng yêu hay làm trò trẻ con) đi khắp cái Hà Nội vắng tanh như thị trấn ma xem. Chắc chắn sẽ làm trò gì đó mà tôi phải tới 10 đời nữa mới hết bẽ mặt.

Có hai khả năng sau đó.

Một là tôi hộc máu chết vì cái sự hường phấn quá trớn của hắn ta, hai là tôi giết hắn ta trước rồi vượt biên sang Lào trong đêm.

Kiểu gì cũng chết.

“Không, tôi phải lên ông bà, nhiều việc lắm.” tôi đáp nhạt. Lí do nghe cực kỳ hợp lí, Hoàng Minh Nam không thể bắt bẻ vớ vẩn được.

“Thì hôm sau.”

“Lên cô bác.” Tôi đáp bừa.

“Mấy hôm sau nữa, khoảng mùng 4, mùng 5? ” Hắn ta vẫn không chịu bỏ cuộc.
 
Nhân Vật Phụ
Chương 48: C48: Chuyện Thứ 48


Hồ hồ, các người sẽ phát điên, phát điên ấy!

Chuyện thứ 48

“Thay đổi kế hoạch nhá! ĐÊM GIAO THỪA ĐI CHƠI VỚI TÔI LUÔN!” giọng Hoàng Minh Nam nói tỉnh bơ ở bên kia điện thoại.

What the f*ck!!!

Tôi lập tức nói.” KHÔNG ĐƯỢC.”

Vừa hẹn Nhật Vũ xong, làm sao mà hắn ta cứ phải chọc vào đúng lúc thế cơ chứ!!!

“Tại sao?”

Có nên nói ra là đi chơi với cậu ta không?

Không được, nói thế thì kiểu gì hắn ta cũng đòi đi theo cho bằng được. 3 người là quá nhiều cho một đám đông.

“Tôi phải ở nhà giúp mẹ.”

“Giúp gì?”

“Giúp những việc mọi năm vẫn phải giúp.” Tiếp tục xạo không chớp mắt.

“Không bỏ được à?”

“Mẹ cạo đầu tôi.”

“…” tôi nghe thấy tiếng gì như tiếng thở dài của Hoàng Minh Nam phía bên kia đầu dây.

Được một lúc, hắn ta nói. “ Được rồi, vậy thì mùng 4, nhớ đấy.”

Hắn ta TIN đấy, tin thật mới sợ chứ! Tôi cứ nghĩ hắn ta phải lồng lộn lên đòi đi cho bằng được ấy!

“Biết rồi.”

Đúng là chuyện không ngờ.

-

-

-

10h30.

Tôi lịch kịch bước trên đôi giày cao cổ, đi ra chỗ đầu ngõ. Cậu ta hẹn ở đây mà.

Ánh đèn đường vàng chiếu xuống một người đang đứng tựa cột điện, cậu ta đang dụi mặt vào chiếc khăn len màu đậm trên cổ.

Nhật Vũ.

Tôi lệt xệt bước tới, tôi không định gọi cậu ta, ngắm cậu ấy như này thích hơn. Có vẻ như đang suy tư cái gì đó.

Nhưng cũng chả cần tôi phải gọi, tiếng chân lệt xệt của tôi trên nền đất cũng đủ khiến cho cậu ấy ngẩng lên, nhìn thấy tôi và cười một cái.

Cảm giác kì lạ.

“Chào Nhật Vũ…” tôi lẩm bẩm, chân vẫn bước tới gần hơn.

-

11h45.

Trên phố đông phải biết, toàn người là người. Đi mãi chả tới được chỗ xem pháo hoa gì cả. Toàn lưng người là lưng người. Cứ chen lấn xô đẩy thế này không khéo bẹp người mất.

Đến giờ tôi vẫn chưa thấy được cái thi vị của việc đi chơi phố vào đếm giao thừa, trừ việc phải ép xác trong cái đám đông toàn mùi người này.

Chưa biết sẽ đi thế nào thì Nhật Vũ đã lồng mấy ngón tay của cậu ấy vào tay tôi, kéo tôi tới gần cậu ta.

Tay ấm thật đấy, tay đứa con trai nào cũng như vậy à?

Có người đi vội đập vào vai tôi, làm tôi chúi tới trước, đập mặt vào cái áo dạ của Nhật Vũ.

Oh shit.

Làm sao mà cái khả năng thăng bằng của mình lại xuống thê thảm thế giời.

“A..xin lỗi! Tại...” tôi vội vàng chống tay vào người cậu ta, định đẩy ra thì cậu ấy đã giữ tôi lại, tay vòng ra sau lưng tôi.

“Không sao.” Miệng lại cười, có vẻ vui lắm.

Tôi thấy mặt mình nóng dần lên.

Lần nào gặp cậu ta tôi cũng bị như này, không tài nào hành động bình thường được.

“Này, ăn gì không?” Nhật Vũ đột nhiên nói.

“Hả?” Tôi ngước lên nhìn cậu ta, ăn gì?

“Cậu đói chứ?”

“Không hẳn…” ăn cũng được, không ăn cũng chả sao. Vả lại đông thế này ăn gì?

“Ừ, tại đây là lần đầu tôi đi chơi như này, thấy không quen..” Cậu ta đột nhiên gãi đầu, cười nhìn tôi.

Tôi nghĩ là tôi chưa bao giờ chán nhìn nụ cười của Nhật Vũ.

Ừ, thật ra tôi cũng chả khá hơn cậu đâu. Hai kẻ không biết gì đi với nhau.

“Không sao đâu, tôi cũng…”

“Ừ…”

Awkward.

Kể từ bao giờ mọi thứ thành như này không biết?

Tại sao lại còn vừa thấy có lỗi vừa thấy khó chịu?

Xung quanh người người vẫn vừa đi vừa nói chuyện ầm ĩ, ai cũng có vẻ vui tẹt ga, tại sao tôi cứ có cảm giác mình nên bị đá vào xó nhà và ở đấy đến cuối đời cơ chứ.

Cả cậu ta, sao cũng cứ vui vẻ, vô tư đến thế?

Lại còn cái hình ảnh chết tiệt kia nữa, tại sao lại cứ lởn vởn trong đầu? Khó chịu quá.

“Này, cậu không vui à?” Nhật Vũ đột nhiên quay sang nhìn tôi.

“Không, trời hơi lạnh thôi.”tôi lắc đầu. Không nên nghĩ tới chuyện kia nữa cho nhẹ dạ. Cái cần tập trung vào bây giờ là pháo hoa sắp nổ trên đầu kia kìa.

Hi vọng năm mới tôi bớt thảm hơn tình trạng khốn nạn hiện tại.

Nhật Vũ nốt tay còn lại qua người tôi, kéo tôi tới sát người cậu ta. “ Đông như thế này vẫn lạnh là sao? Cậu ốm à?” ánh mắt cậu ta như muốn đâm xuyên tôi.

Giống Hoàng Minh Nam.

“Không, tôi không…” tôi chưa kịp nói gì thì tiếng gào ầm lên của mọi người xung quanh đã vang lên.

“60, 59, 58,..”

Giao thừa rồi!

Tôi nghĩ là mình cũng bị lây cái hiệu ứng hào hứng của mấy người xung quanh, từ lúc nào cũng lớn tiếng gào lên đếm theo.

Thế là hết một năm nữa đầy vô dụng, nhưng cũng có quá nhiều thứ xảy ra.

Tôi nghĩ tới Hoàng Minh Nam, không hiểu giờ này hắn ta đang làm cái gì, không lẽ ở nhà.
 
Nhân Vật Phụ
Chương 49: C49: Chuyện Thứ 49 (part 1)


Nếu quý vị rảnh rỗi có thể ghé fb NVp tán nhảm hoặc add facebook của tôi nhé: Ichabod Crane (thường xuyên có chém gió và mơi hàng)

Chuyện thứ 49

Hoàng Minh Nam rời tôi ra, tay vẫn siết chặt quanh eo tôi, tôi thấy lưng mình rời khỏi bức tường phía sau. Hắn ta định đi đâu?

Hai tay tôi đặt hờ trên vai Hoàng Minh Nam, hắn vẫn tiếp tục bước đi. Mắt hắn nhìn mắt tôi. Tôi không nói gì cả, tôi vẫn còn bận tiếp nhận cái sự thật kinh dị kia trong đầu. Tự dưng người lại thấy nóng lên.

“Linh Lan…” Hoàng Minh Nam đột nhiên cất tiếng, giọng khàn khàn. Cái giọng ấy khiến cho tôi thấy hơi rùng mình, không phải theo nghĩa xấu, tất nhiên.

Tôi nhìn hắn, chờ đợi.

Hoàng Minh Nam đã tiến tới chỗ bàn bếp bằng gỗ trắng, hắn để tôi ngồi trên đó, tay lỏng dần ra. Đoạn, hắn lại đưa tay lên vuốt má tôi. Tay tôi vẫn còn vòng nhẹ trên cổ hắn buông xuống, đặt trên mặt bàn.

“Tất cả những việc này…” hắn ta nói, tay vẫn mơn trên má tôi.

Tôi nhắm mắt lại, không hiểu chuyện gì xảy ra với mình nữa, nhưng đại loại là tôi thích cái cảm giác khi bàn tay hắn chạm vào tôi.

“Nhìn tôi, Linh Lan!”Hoàng Minh Nam đột nhiên nói như ra lệnh, tay kia đưa lên giữ bên má còn lại của tôi.

Tôi mở mắt, không có kính nên tôi không nhìn rõ lắm, chỉ thấy mắt hắn ta cứ ánh lên cái gì đó. Hoàng Minh Nam miết mấy ngón tay lên da tôi, thì thầm, hơi thở của hắn phả lên môi tôi. Nóng.

“Tất cả những thứ này,trong suốt thời gian qua, đều cho tôi biết một điều…”

Điều gì?

Hắn ta muốn nói cái gì?

Bây giờ tôi còn đang không hiểu cái suy nghĩ vừa nãy của mình có phải là thật không nữa!

Ngực tôi lại đập mạnh lên.

“…là cậu, đang đáp trả lại tôi.” Hoàng Minh Nam nói, hơi thở của hắn gấp lên một tẹo.

Đáp trả?

Tôi chưa kịp ‘thẩm thấu’ hết cái câu nói của hắn thì Hoàng Minh Nam đã tiếp tục.

“Vậy thì Linh Lan, cậu nghĩ như thế nào về tôi?”

Tôi trố mắt nhìn Hoàng Minh Nam, hắn ta hỏi như vậy làm sao tôi trả lời được?

Ý tôi là tôi vẫn chưa chắc chắn cái gì cả.

Shit.

Bỗng dưng lại thấy lo lắng một cách khốn nạn thế này?

Tôi nhìn đi chỗ khác, tránh cái ánh mắt mạnh như thể muốn chọc xuyên qua người tôi của Hoàng Minh Nam. Hắn ta lại kéo mặt tôi trở lại đối diện với hắn.

“Nói cho tôi biết, đây thực sự là cái gì đó, hay cậu chỉ muốn trêu tôi thôi?” Giọng hắn ta gần như nghẹn lại khi nói tới cái vế sau.

Tại sao hắn ta lại nghĩ thế?

Tôi mới là người nên nói câu này chứ!

Bằng cách nào đó, tôi vẫn ngậm miệng lại, không buông ra một câu phản đối nào, chỉ nhìn biểu hiện của Hoàng Minh Nam.

Mặt hắn ta đột nhiên thay đổi, cái biểu cảm lạnh lùng nghiêm trong lúc nãy như vỡ vụn ra, ánh mắt hắn ta mềm ra, như thể sắp tan ra thành từng mảnh. Hơi thở Hoàng Minh Nam cũng gấp lên, hắn ta nói một cách chật vật, tay buông xuống nắm eo tôi thật chặt. Đau.

“Bởi vì nếu cuối cùng…đây chỉ một trò đùa,…”Hoàng Minh Nam trông như thể muốn gục xuống.

Còn tôi thì thấy như thể vừa bị ném vào cái phòng bị hút hết sạch không khí, không thể thở nổi. Cùng lúc đó có cảm giác nghẹn lại trong cổ họng, khi nhìn thấy hắn ta như vậy.

“…thì tôi sẽ không thể chịu nổi…” Hắn kết thúc một cách khổ sở, nhìn tôi bằng ánh mắt buồn, rất buồn, khác hẳn với cái ánh mắt giận dỗi trẻ con mọi khi, cả những lần hắn ta nhìn tôi đầy đau khổ.

Tay tôi từ lúc nào đã đưa lên mặt Hoàng Minh Nam, không cưỡng lại được mong muốn làm cho cái thứ cảm xúc kinh khủng trên mặt hắn kia biến mất, ngay bây giờ, ngay lập tức, không phải lúc nào khác. Mấy ngón tay của tôi lần theo xương gò má hắn, tới môi hắn.

Trong một thoáng, người Hoàng Minh Nam có vẻ thả lỏng hơn, nhưng ánh mắt thì vẫn không thay đổi.

Thế đấy, mặc kệ cuộc đời!

Tôi chỉ muốn làm một thứ thôi, mặc xác các thứ khác, muốn ra sao thì ra!

Tôi đưa tay còn lại lên kéo giật cổ Hoàng Minh Nam về phía mình, khép cái khoảng trống giữa hắn và tôi lại và ấn môi tôi lên môi hắn.

Hắn ta cứng đờ người lại, không phản ứng gì.

Tôi ngửa đầu ra, nhìn Hoàng Minh Nam đầy dò hỏi, là tôi nghĩ thế.

Ánh mắt của hắn vẫn tuyệt vọng như cũ, nhìn tôi không suy chuyển. Hắn ta làm như thể sống chết đều chỉ muốn nghe tôi trả lời cái câu hỏi chết trôi kia.

Tại sao cứ phải làm mọi thứ phức tạp lên thế không biết?

Tôi mím môi, nhìn Hoàng Minh Nam, nói bằng cái giọng chắc cũng chả phải là của tôi nữa.

“Đây không phải là trò đùa, Hoàng Minh Nam. Tôi chưa nghĩ xa tới thế.”

Mắt Hoàng Minh Nam mở lớn nhìn tôi.

Người tôi lại vươn tới hắn một lần nữa, chạm vào cánh môi mềm của hắn, mềm hơn rất nhiều so vơi tưởng tượng của tôi về, ờ, môi của một đứa con trai. Tay Hoàng Minh Nam lập tức vòng qua eo tôi, kéo tôi sát vào người hắn. Môi hắn nở cười nhẹ trên môi tôi trước khi tiếp tục một cách thành thạo.

Thế này mới đúng.

Tôi nghĩ vậy.

-

-

-

Đáng lẽ hôm nọ không nên trả lời Hoàng Minh Nam theo kiểu mơi hàng như vậy.

Bây giờ thì hắn có đủ mọi lí do để được chạm vào tôi, tận dụng mọi lúc có thể để hôn tôi, kể cả chỉ là chạm phớt một cái.

Không phải tôi phản đối, ý tôi là tôi cũng không thể phủ nhận là ôi thích cái lúc hắn ta làm thế nhưng…đại loại là...

Ngại chăng?

Shit.

Chắc mình có vấn đề, haha, đúng là điên rồi!

-

“MÀY NÓI CÁI GÌ???” Thằng Quân trợn mắt nhìn tôi như thể không tin vào tai nó.

“Mày nghe đúng rồi đấy.” tôi nhìn nó, thở hắt ra, tựa cằm xuống bàn.

Thằng Quân lập tức ngồi thẳng dậy đưa mặt tới sát mặt tôi.

“Thế mà vẫn không chịu nói. Có thật không đấy hả?”

“Tao không biết, chính vì thế tao mới phải hỏi mày chứ!”

Nó nheo mắt nhìn tôi. “Là mày ngại hay là mày giả vờ hả?”

“Tại sao đứa nào cũng nghĩ là tao giả vờ thế hả?” tôi nhớ lại cái chuyện hôm nọ Hoàng Minh Nam hỏi, bất giác thấy khó chịu trong người.

Sợ hắn ta không tin tôi hay sao?

Tại sao lại lo lắng đến như thế?

Suỵt, bỏ đi! Đầu óc mày có vấn đề rồi, Linh Lan!

“Cốc!”

“Áaaaahhhhhh!!! Thằng điên! Mày làm cái quái gì thế hả?” tôi đưa tay sờ lên trán mình, thằng Quân vừa dùng cái gì đó đập vào đấy, đau muốn chết!

Đồ khốn nạn bạo lực, đến cả bạn nó mà nó còn không tha thì chả hiểu anh em nó ở nhà thế nào nữa!

Mà nó có an hem gì đâu!

“Tỉnh chưa?” thằng Quân nhìn tôi đầy thỏa mãn, đặt cái Iphone xuống bàn.

****! Nó đập tôi bằng con Iphone!!! Nó bằng KIM LOẠI đấy!!! Đồ chết dẫm!

“Tao có bị quái gì đâu mà tỉnh?” tôi lườm nó, tay xoa xoa trán.

“Ờ, thế chắc tao cũng chả cần phải gọi mày tới 3 lần vừa nãy đâu nhỉ?”

Hả?

“Mày nói cái gì?” nó gọi tôi lúc nào? Tôi có nghe thấy đâu!

“Hờ, cảm giác lâng lâng tới mức quên hết cả các thứ xung quanh thì hay rồi! Chúc mừng mày Linh Lan!” nó chép miệng, nhìn tôi miệng cười xảo trá.

Có thật là nó gọi tôi 3 lần rồi không? Hay là cố tình?

Tôi tát vai nó. “Tao không đùa đâu!”

“Tao đùa mày làm cóc gì!”nó đẩy tay tôi ra, nhìn kiểu khinh rẻ.”Đi kiểm tra lại não đi!”

Chết tiệt. Không lẽ mình bị thế thật?

Chuyện quái gở gì thế này?

Chả lẽ lại…thích hắn ta tới mức chỉ cần nghĩ đến là quên hết mọi thứ xung quanh à???

KHÔNG! KHÔNG ĐỜI NÀO!!!

Tại sao lại thế?

VOTE và COMMENT nhá mọi người, nếu rảnh rỗi xin hãy ghé qua fb NVP tán nhảm.
 
Nhân Vật Phụ
Chương 50: C50: Chuyện Thứ 49(part 2)


Vâng, cuối cùng thì Cô Nàng Tinh Quái cư tê kia đã được dỡ khỏi Zing và NVP được dỡ khởi ĐộcHành.net *tung hoa gào thét.

Tiện đây cũng gửi lời cảm ơn bạn mod Fiction tử tế đã giúp tôi giải quyết trọn vẹn mọi chuyện. Chuyện này xin dành cho bạn đó, dù có thể bạn cũng chả hứng thú gì với thứ rẻ rách này. Rất cảm ơn bạn 😀.

Chuyện thứ 49 (part 2)

“Này tao nói thật nhé, đứa nào nhìn thấy mày và Hoàng Minh Nam kể từ sau Tết đều thấy rõ ràng là có cái gì rồi. Đừng có nói như thể mày không biết nữa!” thằng Quân nhìn tôi, ngồi vắt chân đung đưa trên ghế.

“Rõ ràng có cái gì là thế nào?” tôi ngờ ngợ nhìn nó, lại thấy ngực đập mạnh lên. Ý nó là có người nhìn thấy cái lúc tôi với hắn ta hôn nhau ấy hả?

“Mày bị ngu bất thình lình à?” thằng Quân nhướn một bên mày nhìn tôi, đột nhiên lẩm bẩm.” Khi không vừa nãy đánh mạnh quá nên bị chập chăng?”

“Mày điên à?” tôi đạp vào giầy nó, gằn giọng.

Thằng Quân đạp trả tôi một cái rõ đau.” Vâng, tình yêu làm cho người ta bị cả mù quáng và quáng gà, tao hiểu rồi.”

“Mày nói linh tinh cái quái gì thế?” Không lẽ đúng?

Không phải hắn ta lúc nào cũng chờ xung quanh vắng người mới kéo tôi đi mà?

Thằng Quân đổi tư thế, hạ chân nó xuống, cúi mặt nhìn tôi. “Chưa cần gì hết, nhìn biểu hiện của hai đứa mày là đã thấy cháy nhà ra mặt chuột rồi, okay?”

Holy sh*t.

“Vì thế, nếu mày không muốn bị nhóm fangirl kia hạ sát thì đi mà giải quyết dứt điểm với thằng tập kiếm đi.”

Câu nói của thằng Quân làm dạ dày tôi chói một cái. Tội lỗi. Tội lỗi.

Mô Phật. Con có muốn chuyện này xảy ra đâu!

Bây giờ thì tôi giải thích thế nào với cậu ta cơ chứ! Không biết phải nói thế nào ấy!

Khốn nạn.

“Nhưng tao không biết làm thế nào…” tôi lẩm bẩm.

“Đừng gặp nữa! Thế là xong.” thằng Quân khoanh tay, nói thản nhiên.

“Chả lẽ lại không nói với nhau một câu nào, ý tao là thế thì vô duyên quá ấy!”

“Thì gặp mặt mà nói thẳng thôi.” Gặp mặt nói thẳng là sao?

Bảo với Nhật Vũ là tôi không thích cậu đâu, bỏ cuộc đi à?

Vâng, nghe cũng có vẻ có lí đấy! Sau đó tôi sẽ đi nhảy cầu vì cái sự khốn nạn của chính bản thân mình.

“Nói kiểu gì?” tôi nhướn một bên mày, nhìn thằng Quân.

“Nghĩ thế nào nói thế.”

“Là sao?”

“Đi chết đi.”

“Mày chết đi thì có, chả giúp ích cái cóc gì cả!”

“Cám ơn.”

Đồ chết tiệt, lần nào nói chuyện với nó xong vấn đề của tôi kiểu gì cũng thành rối rắm hơn.

-

Tôi lò dò bước ra ngoài sảnh, quá trưa rồi nên cũng chẳng có ai mấy. Hoàng Minh Nam nói hôm nay hắn ta phải tập để đá giải gì đó, hình như là chung kết. Ít ra hôm nay hắn ta sẽ không từ một chỗ thần kì nào nhảy ra trước mặt tôi hay chạy từ xa tới, vừa chạy vừa hét oang oang lên cho cả làng cả tổng nghe thấy như mọi khi nữa.

“LINH LAN!!!!!!!!!”

Tôi nhầm.

Quên nó đi.

Tôi quay lại, chỉ để thấy Hoàng Minh Nam trong bộ quần áo đá bóng đang chạy tới, mồ hôi mồ kê đầy mình, mặt hớn hở như trúng số. Hắn ta dừng cái két trước mặt tôi, để vang lên tiếng giày trên mặt sàn lát đá kít một phát nghe chói tai.

“Cậu ở đâu chui ra thế hả?” tôi vẫn không kìm được mình nói mỉa Hoàng Minh Nam.

Thói quen rồi.

Nụ cười của Hoàng Minh Nam bự ra, hắn ta đưa tay lên nâng mặt tôi, cúi xuống hôn phớt lên môi tôi thật nhanh trước khi nói một câu cụt lủn.

”Ở đây.” Và tiếp tục cái nụ cười nhìn đau cả cơ mặt kia.

Tôi thấy thật kinh khủng khi nhận ra là tôi thích nhìn Hoàng Minh Nam cười như thế. Như thể quên hết đi các thứ khác luôn cũng được ấy.

Bình tĩnh, mày, bình tĩnh!

“Không tập à?” tôi cố tìm một thứ gì để nói thay vì đứng ngó hắn như một đứa thần kinh.

“Hôm nay tôi đâu có tập, chỉ vừa khởi động thôi. Hôm nay chung kết mà.”

Shit. Làm sao tôi lại nghe là hôm nay hắn ta tập nhỉ?

Đầu óc có vấn đề, có vấn đề. Làm sao chưa già mà đã lẫn!

“Hờ,.. thế sao không đi khởi động đi, tìm tôi làm gì?” tôi ậm ừ, nhìn ra phía sân bóng. Tôi nghĩ là mặt mình bây giờ chắc phải đỏ hơn cả cái áo bóng đá MU của Hoàng Minh Nam.

Hoàng Minh Nam cúi xuống thì thầm vào tai tôi“ Bởi vì tôi..” lại thấy rùng mình, tim đập mạnh lên.

Tôi quay lại nhìn hắn, chưa định hình được gì thì hắn ta đã kịp hôn phớt tôi một lần nữa.

WTH?

Tôi trố mắt nhìn Hoàng Minh Nam, lúc này vẫn giữ cái vẻ giải trí đầy mặt.

2 lần rồi đấy.

“..tôi không thể chờ để được gặp cậu.” hắn ta kết thúc, nắm hai vai tôi, cúi xuống một lần nữa. Lần này hắn không rời ra.

Trước khi tay tôi đưa được lên cổ Hoàng Minh Nam, thì hắn ta dừng lại. Hắn nhìn tôi, đúng hơn là nhìn môi tôi bằng vẻ thèm thuồng trước khi nói một cách chậm rãi, miệng vẫn cười.

“Nhớ ra xem tôi đá bóng, chút nữa có chuyện cần nói.”

Rồi hắn quay lưng, chạy đi.

Hơ…

Tôi cứ đừng đờ ra đó tới tận lúc Hoàng Minh Nam đã biến mất mới nhận ra là mình đang đứng giữa cái hành lang.

Chết tiệt, tại sao kể từ cái hôm Tết trở đi, lần nào gặp hắn tôi cũng đơ đơ như đứa điên thế nhở?

Chắc bao giờ phải đi kiểm tra sức khỏe.
 
Nhân Vật Phụ
Chương 51: C51: Chuyện Thứ 50


50 chuyện rồi đấy, bà con, không thể tin được *do the Harlem Shake baby*

Chuyện thứ 50.

Nên chết, và cần phải chết ngay lập tức.

Động đất, sóng thần hay cái gì cũng được xảy ra đi, ngay bây giờ, ngay lúc này.

GIẾT TÔI ĐI, NHẤN CHÌM TÔI LUÔN CŨNG ĐƯỢC!!!!!!

Làm thế cóc nào mà mọi thứ lại thành ra thế này chứ???

Khốn nạn.

Xấu hổ đến chết mất.

Hoàng Minh Nam vẫn nhìn tôi, tay hắn khép chặt hơn quanh người tôi, miệng cười không kiểm soát. Rõ ràng hắn ta làm cái này là có chủ ý mà.

Có cánh tay ai đó đột nhiên ngoàm qua vai Hoàng Minh Nam lắc bần bật.” HOÀNG MINH NAM, MÀY CỨNG ĐẤY!!! ĐÃ TỚI MỨC NÀY RỒI CƠ À???”

Nguyễn Duy, thằng cha đội trưởng nhiều cơ tay đang ngoác miệng cười nhìn tôi gật gật ra vẻ tán thành đầy hợm hĩnh. Liền theo đó cũng là mấy đứa nữa trong đội bóng lao tới thọi vài đấm vào người Hoàng Minh Nam, miệng cứ lải nhải cái gì đó mà ém hàng rõ là kín rồi bây giờ mới đem ra lòe thiên hạ.

‘Ém hàng’ là ý nói tôi ấy hả?

Hờ hờ…nghe thấy thật là rẻ tiền…

Tôi đứng lùi ra xa khỏi cái ‘cục’ độn toàn mấy thằng con trai cao nghều đang to dần lên kia. Lần nào đá bóng xong cũng như lò xông hơi thế này à?

Tự dưng thấy lạnh gáy.

Tôi quay lại nhìn xung quanh, vừa kịp lúc nhận được mấy ánh nhìn từ phía đám fan girl phía trên khán đài ném xuống. Thẳng vào tôi.

Bây giờ thì tôi không còn vô hình với các cô ấy nữa rồi.

Chắc chắn không phải tin vui rồi. Có hai kiểu nhìn, tôi có thể nhận ra được.

Một thì đang mơ màng đầy cảm thông nhìn như thể vừa được xem tận mắt Romeo và Juliet đoàn tụ dưới âm phủ. Loại này cực ít, nhưng có. Hai là loại nửa dữ tợn nửa bỏ cuộc, và hướng thẳng về phía tôi cùng một mớ cảm xúc hầm bà làng lẫn lộn cả thù hằn và thất vọng.

Tức là chỉ có một số cực cực cực cực cực kì ít chấp nhận cái sự thật vừa diễn ra kia, số còn lại sẽ tiếp tục ghét tôi, không, thù tới tận xương tủy. Tuyệt.

Nhưng ít ra các cô ấy cũng sẽ không có ý định làm gì quá đáng. Cảm giác như mình đang lên mặt chăng? Hô hô…

Thôi đi! Điên nó vừa vừa chứ!

Thật ra là có nên rút êm hay không, ở lại đây thì có vẻ không…

“LINH LAN!!!!!!!” Tiếng con gái gọi đằng sau làm tôi giật mình quay lại.

Linh Chi đang chạy về phía tôi, miệng cười như hoa nở, tóc nâu mềm tung bay trong gió. Ôi, còn lâu mình mới được một phần một triệu cái sự dễ thương, đáng yêu đến mức muốn giết người kia.

Tôi mở miệng cười yếu ớt, một phần vì ánh hào quang kia quá chói lòa. Biết thế nào rồi đấy.

Linh Chi túm được hai tay tôi, đứng tại chỗ nhảy lên, vừa nhảy vừa hét đầy sung sướng. Vâng, đến cái tiếng hét nghe cũng rất êm tai, lạy Chúa. Người có để lạc bảo vật gì xuống nơi thấp kém này không vậy?

“A!!!!!!!Linh Lan, thế mà giấu nhá!!! Vừa rồi HOT quáaaaaaaaa!!!!!!!” Cô bạn nhìn tôi, nói liên hồi, vừa nói vừa lấy tay phẩy phẩy vào cổ làm bộ quạt, nhìn tôi đầy vui vẻ.

Chắc còn vui hơn cả tôi nữa. Dễ lẳm.

“Làm gì có gì đâu…” tôi lẩm bẩm, nhìn cái cơn cuồng nhiệt của Linh Chi lên ngày một cao hơn.

“Áaaa!!! Hoàng Minh Nam quá lãng mạn ấy!” Linh Chi ôm hai má đứng lắc lư tại chỗ, nói đầy hào hứng.

LÃNG MẠN CÁI GÌ? Hắn ta muốn hại đời tôi thì có, nhìn mấy đôi mắt trên kia xem, chỉ thiếu điều muốn tạt axit vào mặt tôi rồi buộc đá thả xuống đáy song mất hút cho cá rỉa xác ấy chứ.

Nhưng đúng là nó hot, okay? Ý tôi là Hoàng Minh Nam half-naked ấy.

Điên điên, không nghĩ nữa, đồ bậy bạ!

“Này, thế được bao lâu rồi?”

Sau một hồi phấn khích cực độ, Linh Chi cũng chịu đứng lại trên mặt sân cỏ, hoàn hảo như bình thường, mặc dù lúc bật ra câu hỏi kia cũng nghe như thể thiếu điều muốn nổ tung.

Ờ, tôi còn chưa nói gì với Hoàng Minh Nam cả. Nếu là lúc nhận ra thì là từ Tết. Cái đó có tính không?

“Có gì đâu mà được bao lâu.” Tôi lại buông một câu vô thưởng vô phạt.

“Điêu thế! Kiss nhau đến thế mà nói là không có gì hay sao?” Linh Chi đổi giọng bất ngờ, tát cái bép vào cánh tay tôi.

“Ahh! Cậu làm cái gì đấy!” tôi lùi ra, xoa xoa chỗ cánh tay bị tát.

“Nói thật đi!” Chi nhìn tôi, nói như ra lệnh.

“Làm gì có gì đâu! Tớ nói thật mà.” Tôi còn chưa nói được với hắn ta cái gì.

Mà dễ là tẹo nữa lúc bình thường lại, Hoàng Minh Nam sẽ nọc tôi ra tra khảo cái chuyện Nhật Vũ cho xem.

“Thế thì giải thích hành động vừa rồi đi! Thế không gọi là y..”

“Linh Lan!” tiếng gọi của Hoàng Minh Nam vang lên, cắt lời Linh Chi. Tôi và cô bạn cùng quay lại, hắn ta đang đứng cách một đoạn, nhìn tôi. Cái mặt hắn ta nghiêm trọng một cách khó chịu.

Chết tiệt.

Hắn vẫn KHÔNG MẶC ÁO, và tôi nghĩ mắt mình sẽ lọt tròng ra ngoài mất nếu hắn ta cứ tiếp tục như thế. Ý tôi là để thở đã khó rồi, có cần làm hại mắt con nhà người ta thế này nữa không.

“Hehe, ra đi kìa, Linh Lan!” Linh Chi thúc cùi chỏ vào cánh tay tôi, miệng cười chúm chím nhìn Hoàng Minh Nam.

Ôi tuyệt, giờ phán xét của mình đến sớm thế hay sao?

Khốn nạn.

“Đi vui nhé, Linh Lan!” Linh Chi đứng vẫy vẫy tay, miệng cười nhìn tôi bằng cái ánh mắt rõ ràng là muốn nói tớ-chưa-bỏ-qua-chuyện-này-đâu.

Đi vui là ý xuống âm phủ vui vẻ phải không?

Cái đó thì xin nhận. Dưới đo chắc vui phải biết.

Tôi bước về phía Hoàng Minh Nam, thêm một bước là cái suy nghĩ quay lưng lại và bỏ chạy càng mạnh lên một nấc. Cái mặt hắn vẫn cứng đờ như đao phủ máu lạnh đứng nhìn tôi đến đặt đầu thớt vậy.
 
Nhân Vật Phụ
Chương 52: C52: Chuyện Thứ 51(part 1)


Dành tặng cho Chanhee, cám ơn feedback của chị rất nhiều xD! Ichabod sẽ cố gắng sửa.

Chuyện thứ 51 (part 1)

Hoàng Minh Nam nhìn tôi, cơn hào hứng của hắn như thể cục bột đang phình lên bị đập dẹt ra. Tay hắn vẫn không rời người tôi, nhưng đã lỏng ra một tẹo.

Tôi nuốt khan một cái nhìn hắn“Tôi chỉ muốn hỏi...”

Hắn ta nhìn tôi, chờ đợi. Tôi không nghĩ là Hoàng Minh Nam sẽ thích nghe điều này, cũng không nghĩ là nó có gì mới mẻ. Nhưng tôi vẫn muốn nói.

“…tại sao lại là tôi?” tôi nhìn hắn, nói. Okay, câu đó nghe thật là lãng nhách, cái đó tôi đồng ý. Tất nhiên đây không phải phim Hàn Quốc nhưng làm ơn, còn cách nào khác để nói không?

Không.

Hoàng Minh Nam lập tức chuyển thành cái vẻ mặt không tin nổi. Hắn ta mở miệng, tôi lại cướp lời.“Không, từ từ đã.”

Nuốt khan một cái, tôi nói tiếp.“Ý tôi là nhìn cậu xem, Hoàng Minh Nam. Cậu hot, tôi thì không. Cậu nổi tiếng, tôi thì không. Cậu là tay chơi nổi tiếng của trường, tôi chả là ai cả. Cậu có hàng tá bạn bè, tôi chẳng có ai ngoài Linh Chi và thằng Quân( và Nhật Vũ). Cậu đẹp trai, còn tôi chẳng có gì đặc biệt cả. Cậu được các cô gái xinh đẹp bao quanh, sẵn sàng giết nhau để được cậu nhìn lấy một cái, còn tôi chỉ là một cái chấm ở góc bức tranh. Tôi không xinh đẹp, cũng không dễ thương hay nổi bật gì hết…” tỉ dụ đem tôi ra so sánh với Linh Chi thì chắc chắn có đứa sẽ phang vào đầu tôi một cái cho chết luôn chứ còn gì nữa.

Mặt Hoàng Minh Nam biến dạng như thể hắn vừa nghe điều lố bịch nhất trên đời.

“…tôi cũng chẳng thèm coi cậu ra gì, đối xử với cậu tệ hại…” hơn con ở, nếu muốn so sánh cụ thể một chút.

Tôi chớp mắt, nuốt ực một cái nữa trước khi kết thúc “ Vậy thì làm thế quái nào, cậu lại có thể thích tôi, mà không phải một ai khác?“ Thật lòng mà nói là cái thái độ lồi lõm của tôi đến bố mẹ cũng không chịu nổi, làm sao mà hắn ta lại kiên nhẫn tới thế được?

Huân chương sao vàng cho Hoàng Minh Nam, rất tiếc tôi không có thẩm quyền để trao.

Tôi không tin vào ảo tưởng của những giấc mơ. Và tôi, trong lúc đầu óc vẫn còn tỉnh táo, không thể chịu được thứ này.

“ Bởi vì như thế này không đúng một tẹo nào.”

Hoàng Minh Nam nhìn tôi, thở hắt ra một cái.” Cậu thật sự nghĩ là cậu tệ đến thế hả, Linh Lan?”

Thì tôi có cái quái gì đặc biệt đâu, hello!

“Tôi có chỗ nào tốt đẹp tới mức…” trừ cái đầu thi thoảng thì cũng suy nghĩ được thứ gì ra hồn.

Ý tôi là nhìn mấy em người yêu cũ của cậu xem, tất cả đều…

“Theo tôi.” Hoàng Minh Nam nắm tay tôi, kéo tôi về phía phòng thay đồ nam.

“Ơ, này! Đấy là..” tôi trì tay hắn lại. Định làm cái quái gì thế?

“Không ai thấy đâu!” Hoàng Minh Nam nói vẻ xuề xòa rồi lại kéo tôi đi tiếp.

Hắn ta định làm cái gì chứ?

Vào được trong phòng thay đồ, Hoàng Minh Nam kéo tôi ra tới trước cái gương dài gắn trên tường phòng thay đồ, soi được cả người từ trên xuống. Okay, làm sao mà phòng thay đồ nam lại có cả cái gương to thế này, con trai trong này cũng cần làm đỏm từ trên xuống dưới hay sao?

Hắn ta đẩy tôi đứng trước gương, tay vòng lên từ đằng sau, tựa cằm vào vai tôi, nói thầm.

“Nói xem cậu nhìn thấy gì?”

Không khí trong phòng giống như bị hút hết ra ngoài, cảm giác tựa như bị nhốt trong cái boongke chỉ có đủ oxi để thở trong vòng vài phút nữa. Tôi nhìn vào gương, cố thở bình thường. Đừng có đập tim nhanh nữa, đồ điên.

“Người.”tôi đáp, vẫn chưa rõ Hoàng Minh Nam định làm cái gì, nhưng kiểu ôm từ đằng sau này đúng là…

“Nhìn thấy cậu không, Linh Lan?” Hoàng Minh Nam nói, nhìn tôi qua gương.

“Có.”

“Thấy thế nào?”hắn ta lại hỏi, tay siết chặt hơn một tẹo quanh người tôi. Thở đi! Muốn chết à?

“Không thấy gì cả.” Thế nên chuyển chủ đề sang cậu và sự sáu múi s*x* của cậu được không?

“Không đúng, nhìn lại đi!” Hoàng Minh Nam vẫn khăng khăng bắt tôi nhìn vào gương.

Tôi quay sang, nhìn cái mặt mình bị tóc mái che lòa xòa trong gương, liếc lên nhìn Hoàng Minh Nam. Hắn ta vẫn kiễn nhẫn nhìn lại tôi chờ đợi. “Chỉ có tôi ở trong đó, phía sau là cậu, hết, chẳng có gì khác cả!” Tôi có tới mức kì thị bản thân mình đâu, bình thường thì nói là bình thường thôi.

Mày đang bực tức chuyện gì thế hả, Linh Lan?

Hoàng Minh Nam ngẩng đầu lên, thở hắt ra một cái. Hắn ta đưa hai bàn tay của hắn lên, luồn nhẹ qua cánh tay tôi, nắm lấy eo tôi. Cảm giác trên đầu ngón tay của hắn, như bị điện giật ấy.

Hắn nhìn vào gương, nói. “Nhìn xem, Linh Lan, cậu cũng có eo còn gì?”

Tôi nhìn vào gương, hai bàn tay của hắn đặt trên bụng tôi, mấy ngón tay chỉ cách chừng 5 phân nữa là có thể chạm vào nhau. Ha, làm sao mà so sánh được với cả…

“Cái đó có liên quan gì…” tôi làm sao so sánh với mấy em gái chân dài xinh tươi của cậu được. Này, nói thật đấy, không có ý tự thương hại bản thân đâu!

“Cậu không thấy là nó rất vừa với tôi hay sao?” Hoàng Minh Nam đột ngột vòng cả cánh tay ra trước, ôm khít lấy người tôi, thì thầm vào tai tôi.

“..cứ như thể, được làm ra cho riêng tôi vậy.”

Khoảnh khắc Hoàng Minh Nam nói ra cái câu đấy, tôi có cảm giác như thể mọi hoạt động trong người mình đều dừng lại. Hơi thở của hắn phà nhẹ vào má tôi buồn buồn, lại thấy mặt nóng lên. Một tay Hoàng Minh Nam thả ra, đưa tay lên vuốt tóc chỗ mái dài lòa xòa của tôi, vén một ít ra sau mang tai.

“Tóc cậu, không phải rất mềm sao?” Hắn ta tiếp tục nói, vẻ suy nghĩ một chút rồi lại tiếp. “Hơn tóc tôi.”

Tôi không kìm được mình cười phì ra một cái. Xin lỗi, nhưng tóc Hoàng Minh Nam còn mềm rũ ra ấy, hắn ta có đùa không vậy?
 
Nhân Vật Phụ
Chương 53: C53: Chuyện Thứ 51(part 2)


Cho Ozhidaniye Leto vì sự ủng hộ tuyệt vời của bạn với NVP, cám ơn bạn rất nhiều xD!

CHÚ Ý: Sắp tới NVP sẽ "bị update" khá là chậm chạp vì lí do là sắp hết tháng 3. Vì là năm cuối cấp thế nên Ichabod sẽ phải tập trung học, không thể viết thường xuyên được. Dạo này cũng có khá nhiều chuyện gây áp lực, thế nên chưa biết sẽ giải quyết thế nào.

Nếu có biến thì chắc sẽ được phát tán quá fb, vì thế thi thoảng ghé qua nhé 🙂)

Chuyện thứ 51 (part 2)

Tôi thấy tim mình đập nhanh lên. Làm thế nào mà tôi thích Hoàng Minh Nam được? Hắn cũng không biết làm thế nào hắn lại thích tôi được.

Cha, chúng ta bắt đầu giống nhau rồi đấy, Hoàng Minh Nam!

Tôi chưa kịp nói gì để đáp trả lại cái câu nói vừa rồi thì Hoàng Minh Nam đã lại tiếp. “Chỉ có thằng điên ở cạnh cậu mới không thích cậu, Linh Lan.”

“Gì?” Hoàng Minh Nam đang nói đùa đấy hả? Nghe kịch quá, okay?

Được rồi, ý tôi là nghe như vậy trong người cũng thấy cảm giác vui vui. Hoàng Minh Nam rõ ràng là biết hắn ta cần phải nói gì.

“Tôi không đùa. Cậu phải tin tôi, Linh Lan.” Hoàng Minh Nam lắc nhẹ vai tôi, nói.

“Không phải là tôi không…” tôi lẩm bẩm.

“Cậu rất tuyệt, Linh Lan. Tôi có nằm mơ cũng không kiếm được người như cậu để thích. Đừng tự đánh giá thấp bản thân mình nữa.” Chính xác là tôi tuyệt ở chỗ nào, cái này lại đi theo một thứ lối mòn chết tiệt nào đây?Tôi có làm được cái quái gì cho hắn ta không?

Không.

Có cậu đang đánh giá tôi cao quá mức cần thiết thì có!

“Không, tôi đang nói thật.” Hoàng Minh Nam nhìn tôi, nói bình thản.

What the…? Làm sao hắn ta biết được tôi đang nghĩ gì chứ!

Tôi trố mắt nhìn Hoàng Minh Nam. Không lẽ vừa nãy mình vừa nghĩ vừa nói toẹt hết ra à?

“Ừ.”

OH HELL NO!!! Lại nữa kìa!

Đi chết đi, Linh Lan! Chết ngay đi, thật là mất mặt! Giời ơi là giời!!!

Tôi (lại) chưa kịp nói gì để biện minh cho cái màn hớ hênh chết trôi vừa rồi thì Hoàng Minh Nam đã nắm hai tay tôi, kéo tôi tới áp vào người hắn.

Một tay Hoàng Minh Nam đưa lên nâng cằm tôi, khiến tôi phải nhìn vào mắt hắn. “Cậu thay đổi tôi, rất nhiều. Khiến cho tôi nhận ra nhiều thứ, trải qua những cảm giác mà tôi chưa từng biết, khiến cho tôi mất kiểm soát. Chưa ai có thể đẩy tôi tới tận cùng tuyệt vọng như cậu, cũng chưa ai có thể làm tôi hạnh phúc như cậu đang làm...”

Okay, cái đó nghe rõ ràng là từ quyển sách nào hay từ bộ phim tình cảm sướt mướt nào ra. Làm gì có chuyện Hoàng Minh Nam lại nghĩ ra được những câu như thế?

Đừng có đỏ mặt nữa, đồ điên! Khốn nạn.

“Vì vậy, đừng hỏi tại sao lại thành như thế, tôi không trả lời được.” mắt hắn ta thẫm lại, như thể đang cay cay cái gì đó.

Được rồi, nếu Romeo Lúc Nửa Đêm định khóc ở đây thì tôi sẽ không…

” Tôi cũng không giải thích được cái cảm giác như có con gì đang phun phì phì lửa trong người khi cậu quay lưng bỏ đi,…”

Đoạn hắn ta nhìn tôi, đưa một bàn tay lên vuốt mái tóc ướt của hắn, nói chậm”…hay cái cảm giác được cậu chạm vào tuyệt đến thế nào cả, nếu cậu...”

Lỗ tai tôi đã lùng bùng từ bao giờ, như thể não bị tắt nguồn và tay chân nắm quyền điều khiển vậy. Bởi vì ngay lúc đó, tay tôi đã đưa lên vòng qua cổ Hoàng Minh Nam, người nhướn lên một chút và làm cho hắn im miệng lại.

Hoàng Minh Nam trố mắt nhìn tôi, ra vẻ ngạc nhiên lắm, lúc tôi đứng bình thường trở lại.

“Cậu nói nhiều quá, Hoàng Minh Nam...” Tôi thì thầm, kéo trán hắn tựa vào trán tôi, thở nhẹ ra.”Cái đó lấy ở quyển sách nào vậy?”

Hắn ta cười. Vâng, cái nụ cười s*x* thần thánh ấy.

”Có quan trọng không, cậu hiểu là được.”Nói rồi, Hoàng Minh Nam đưa tay lên luồn vào tóc tôi, vuốt nhẹ sau gáy tôi trước khi tìm tới môi tôi một lần nữa.

Hình như sau đó thời gian biến mất hay gì đó. Tôi không nhớ rõ lắm, nhưng đại loại là cái mùi AXE của Hoàng Minh Nam chắc chắn thành một trong những mùi yêu thích của tôi, sau hôm đó.

Ừ, b*nh h**n đấy, b**n th** đấy thì sao nào? Mùi thơm nước hoa chứ có phải cái gì thô bỉ kinh tởm lắm đâu!

Hình như là xịt khử mùi mới phải…

Xùy xùy!

-

-

-

“A!!!!THẬT ÁAAAAAAA!!!!!!” Linh Chi nhiệt tình cắm cả bộ móng cắt tỉa đẹp đẽ, sơn màu hồng phấn vào cánh tay tôi, rít lên đầy hứng khởi. Sau khi ép tôi ngồi một chỗ kể lại từng tí một chuyện hôm nọ.

Aaaaaaaaaaa!!!!!!!Tay tôi chứ có phải cục bông đâu!

Tôi gỡ tay mình ra, xoa xoa mấy vết lằn đang đỏ lên một cách khó chịu. Làm thế quái nào mà mình vẫn còn ngồi nổi trong cái căn phòng màu hồng kẹo cao su đáng yêu tới mức muốn nhảy xuống khỏi vách núi này của Linh Chi chứ?

Đáng lẽ nên lỉnh đi từ lâu, không nên ngồi lại đây tẹo nào. Có cần phải phản ứng thái quá thế không, lúc cậu ta với Đăng Nguyên còn đang thích nhau tôi đâu có hồ hởi đến thế chứ!

Nhưng nếu nghĩ lại, thì Hoàng Minh Nam đúng là…

“Này! Thế cậu với Minh Nam có định hẹn hò không?” Linh Chi đột nhiên đập vai tôi, cười tươi hơn hoa nở.

Hẹn hò cái gì?

“Hả?”

Ôi, đừng nói tới mấy thứ đó! Ý tôi là thế này đã sến súa lắm rồi, tôi còn muốn sống nốt khoảng thời gian cấp 3 còn lại nữa.

“Hẹn hò ấy!” Linh Chi hất một vạt tóc nâu mềm ra sau một cách duyên dáng, nhìn tôi.

“Là cái gì?” tôi cố tình đánh trống lảng. Tôi không có ý định làm cái gì quá lố đâu.
 
Nhân Vật Phụ
Chương 54: C54: Chuyện Thứ 52


Theo kế hoạch NVP sẽ dừng ở chuyện thứ 60, thêm bớt 1 Epilogue và KHÔNG có Ngoại truyện.

Đấy là "theo kế hoạch" mà tôi thì thường chẳng theo cái gì sất 🙂))

Nhớ Comment và Vote nhé các tình yêu xD!

Dedicated to FatigueSK, thank you so much for your support 🙂

Chuyện thứ 52.

Hoàng Minh Nam dúi hai cái vé xem phim vào tay tôi, lại tiện tay bốc một vốc bỏng ngô trong cái bịch tôi vừa mua ở quầy đồ ăn trong rạp, nhai nhồm nhoàm như thể trên đời này chưa ăn cái gì ngon đến thế.

Vâng, lúc nghe hắn nói đi chơi thì tôi nghĩ là hắn ta sẽ giông tôi lên tận phố rồi làm một mớ trò kinh dị cơ. Suốt quãng đường đi Hoàng Minh Nam cứ lẩm bẩm cái gì đó, vòng qua vòng lại mất vài lần cuối cùng thì lại kết thúc ở Lotte Cinema. Chỗ này ngày thường vẫn còn khá là vắng, chắc tại mới với không chiếu nhiều phim lắm. Mấy lần tôi đi xem phim với Linh Chi sát giờ tới mua vé vẫn còn kịp, lần này cũng thế.

Tôi giơ hai cái vé lên nheo mắt nhìn. Phòng số 3 à?

Yêu an…CLGT???

LẠI CÒN PHIM HÀN QUỐC NỮA!

Không có ác cảm gì với phim Hàn QUốc đâu nhưng tôi không thích ra rạp ngồi chỗ đẹp chỉ để xem phim tình cảm ỏn ẻn, okay?

“Hoàng Minh Nam, cậu mua nhầm vé hả?”tôi lập tức liếc mắt nhìn lên, hóa ra vừa nãy khăng khăng đòi đi mua vẻ để nhồi nhét cái thứ sến rện kinh hoàng này vào đầu tôi đây mà.

Hoàng Minh Nam nhìn trả tôi đầy đắc ý như thể chỉ chờ tôi phun ra câu vừa rồi. Hắn ta đáp tỉnh bơ, tay còn đưa lên vuốt vuốt tóc mái một cách thản nhiên.”Không.”

“Thế cái này là gì? Không phải nói là sẽ xem phim hành động hay sao?” tôi vẫy phần phật hai tấm vé trước mắt hắn ta, cố không gằn giọng.

“Trước giờ cậu chỉ đi xem mỗi phim hành động thôi hả?” Hoàng Minh Nam nhướn một bên mày nhìn tôi kiểu quan ngại như mấy ông thủ tướng đang đàm phán với nhau về V* kh* h*t nh*n gì đó đó.

“Không.”

“Thế thì có vấn đề gì với phim tình cảm hả?” Hắn ta dừng bước, quay nhìn tôi, miệng nhếch lên cười đầy đểu giả.Tôi cũng đứng khựng lại, cẩn thận nhìn hắn ta.

”Tôi thấy tốn tiền nếu chỉ để xem một anh và một em ngồi tán tỉnh nhau cả phim, thế thôi.”

“Có phải phim nào cũng thế đâu!” Hoàng Minh Nam nhăn mặt ngó tôi một cách quái đản.

“Về cơ bản thì là như thế.” Tôi đáp, hút cốc nước của mình cái sụt, nhìn Hoàng Minh Nam, ra vẻ thách thức. Hắn ta chắng những không khó chịu, còn hốt nhiên à lên một tiếng, liền đó cười toe toét nói.

” Này, hay là cậu ngượng hả Linh Lan?”

NGƯỢNG NGƯỢNG CÁI ĐẦU CẬU ẤY!!!

Tôi đạp lên bàn chân đi giày lười đắt tiền của hắn.” Không, cậu bị vấn đề à?”

Đi chết đi, Hoàng Minh Nam.

Hoàng Minh Nam nhảy dựng lên, làm bộ đau đớn lắm. Hắn liếc mắt nhìn tôi, làm bộ dỗi.”Này, đau đấy! Cậu có phải con gái không vậy?” Cái vẻ mặt kia rõ ràng là chẳng có tí thật lòng nào cả, hắn ta chắc chắn đang muốn chọc tôi.

Hẳn rồi! Làm như Hoàng Minh Nam có tư cách để đánh giá lượng hormone nữ của tôi vậy.

Tôi chống một tay lên hông nhìn Hoàng Minh Nam, nheo mắt, cười.”Không, tôi vừa sang Thái Lan chuyển giới về xong. Ai đang thích đứa chuyển giới vậy kìa?”

Hoàng Minh Nam bật cười thành tiếng.

Okay, có gì vui chứ? Không lẽ điều mình nói ra lố bịch đến thế hay sao? Như kiểu mua vui rẻ tiền ấy.

Tôi ngó Hoàng Minh Nam một cách khó chịu. Hắn mất mấy giây mới bình thường lại, nhìn tôi nói vui vẻ.”Tôi thích lúc cậu đang mỉa mai cái gì đó hoặc ai đó.” Và nháy mắt.

Tôi lườm hắn” Đừng có đánh trống lảng. Không xi nhê đâu.” Thật ra nghe hắn ta nói thế thấy trong người cũng có cái gì đó. Không giải thích được.

Hoàng Minh Nam bĩu môi nhìn tôi vẻ bỏ cuộc rồi ngó cái đồng hồ trên tay hắn, nói.”Đến giờ chiếu rồi đấy, đi thôi!” Đoạn hắn ta nắm tay tôi kéo đi.

“Tôi sẽ không xem…” tôi trì tay hắn lại. Định xem phim Hàn Quốc thật hay sao? Không phải có ý gì nhưng… thật à?

Hoàng Minh Nam tiếp tục kéo tôi đi về phía cửa số 3, làm như chẳng nghe thấy gì hết. Một lần nữa, tại sao con trai lại phải khỏe hơn con gái hả trời?

“Hoàng Minh Nam!” tôi cố giằng tay mình ra nhưng vô ích. Chưa kịp nghĩ ra cách gì để thoát ra thì Hoàng Minh Nam đã đẩy tôi lên phía trước cửa phòng chiếu, thuận tay giựt vé trên tay tôi đưa cho anh soát vé tóc nhuộm vàng chói lọi đứng ngay đó.

Hắn ta một tay giữ vai tôi, cứ thể đẩy tôi bước vào bên trong cái phòng chiếu số 3 tối om om. Tôi muốn đứng lại không bước nữa cũng không được.

Khốn nạn.

Ông trời, có ngày con phải ngồi ở rạp chiếu phim để xem phim Hàn Quốc hay sao? Ở nhà mẹ con đầu độc con đủ rồi, xin người! Hoàng Minh Nam đúng là đang bắt ép người khác vô cớ mà!

Màn chiếu bắt đầu bật sáng, đang chiếu mấy cái quảng cáo phim gì đó sắp chiếu tháng tới và mấy cái flash cảnh cáo không quay phim chụp ảnh. Tôi quay sang nhìn Hoàng Minh Nam, cảm thấy cục tức vướng ngang cổ rất khó chịu.” Hoàng Minh Nam, hôm nay về nhà đầu tôi mà có vấn đề, nhất định tôi sẽ…”

Chưa nói hết Hoàng Minh Nam đã quay sang tôi, miệng cười đầy tự tin. Trong cái ánh đèn chiếu mờ mờ ảo ảo mà hắn ta vẫn đẹp trai là thế quái nào chứ? Mắt mình có vấn đề nặng rồi. Hắn ta cúi đầu sát mặt tôi, vẫn nhếch miệng cười đầy gian xảo.

G..gần quá. Tự dưng lại thấy ngực chói lên một cái.

” Yên tâm, nếu phim không hay thì tôi có kế hoạch khác rồi…” Nói xong, hắn ta l**m môi vẻ thèm thuồng nhìn tôi.

What the hell…?

"Cậu biết không Linh Lan, tôi thường không hay HÔN vào buổi hẹn đầu tiên..." Hoàng Minh Nam chống một tay lên cằm, nghiêng đầu nhìn tôi bằng ánh mắt chớt nhả.

$#$%^&*(^&^%$#@#$%^&*(*&^%$!!!!

Mặt tôi lập tức nóng bừng lên, người cứng đờ tại chỗ. Chết tiệt.
 
Nhân Vật Phụ
Chương 55: C55: Chuyện Thứ 53


Tuần rồi vui hông? 🙂)

Chuyện thứ 53. Possessive.

“Ha ha, không! Dừng lại.. Ha ha..”tôi cố đẩy tay Hoàng Minh Nam ra, hắn ta cứ liên tục cù tôi từ nãy tới giờ không chịu ngừng lại.

“Gọi tôi là anh đi.” Hoàng Minh Nam nói bằng giọng xảo trá, rõ ràng là cố tình bẫy tôi mà.

“Không!” tôi cố hớp hơi thở, miệng cười không kiểm soát. Tôi không chịu thua đâu!

Hoàng Minh Nam tiếp tục cù bên người tôi, cười thành tiếng. “Nào, nói đi Linh Lan. Cậu biết là cậu muốn nói thế mà!”

“KHÔNG BAO GIỜ!” Tôi đẩy mạnh vào ngực Hoàng Minh Nam, nhưng không phải để làm hắn đau, tôi chỉ muốn thoát ra thôi. Miệng tôi vẫn cười không kiểm soát được.

Hoàng Minh Nam lập tức nắm cổ tay tôi, đẩy tôi ép sát vào bức tường phía sau. Người hắn cũng tiến tới gần hơn. Hắn ta cúi xuống, nhìn tôi cười đen tối. “Nghĩ là cậu thoát được hay sao?” hơi thở của hắn phà lên tóc tôi, mùi bạc hà nhẹ nhàng tỏa ra.

Cảm giác nôn nao trong người tôi dâng lên, cả nóng bừng nữa. Những lời hắn ta nói, tôi không biết có phải sự thật hay không, tôi chỉ cảm thấy thật dễ chịu.

Hoàng Minh Nam cúi sát hơn nữa. Hắn ta không hôn tôi, nhưng cái tư thế này thì rõ ràng là rất dễ gây hiểu lầm với người đứng ngoài nhìn vào. Ý tôi là tôi đứng ở góc tường và hắn ta chắn ngoài, nếu không là bắt nạt thì ai cũng biết là cái gì rồi đấy.

“Cậu không sợ có người nhìn thấy hay sao?” tôi nheo mắt nhìn hắn. Nếu có người nhìn thấy được chắc tôi sẽ phải đi đào một cái lỗ và chui xuống đó rồi chết đi cho xong. Xấu hổ chết đi được.

Đám fan gơn của hắn rõ ràng là chả giảm tí thù hằn nào với tôi cả, làm như thể tôi là phù thủy quyến rũ Hoàng Minh Nam vào ngõ cụt không bằng ấy. Nghĩ lại thì tôi thấy chuyện đó cũng không quá tệ. Trước giờ các cô đó cũng có ưa được ai đi với Hoàng Minh Nam đâu. Ít nhất cũng không có ai xun xoe tới làm quen với tôi để gây ấn tượng tốt với hắn cả. Con gái như vậy còn kinh khủng hơn.

Bây giờ mà có ai trong số mấy cô đó ngó thấy cảnh này chắc sẽ thiếu điều mà phun ra lửa ấy chứ!

Mà nếu là giám thị thì cầm chắc ăn đất chứ còn gì nữa!

Hơi lắc lắc mái tóc mềm, Hoàng Minh Nam phì cười như thể vui lắm.” Có sao đâu…” Hắn ta đưa một tay đang chống trên tường xuống, vuốt má tôi.

“Không sợ fan của cậu đau lòng hay sao?” tôi nhướn một bên mày, giọng đùa cợt. Các cô ấy chắc phải vỡ tim ấy chứ. Trước đây có bao giờ hắn ta dám làm trò lộ liễu ngay cả khi ở trong trường đâu.

“Thế còn cậu thì sao nào? Đánh tôi, giựt tóc tôi, bạo dạn làm không biết bao nhiêu thứ mà lại sợ hay sao?” Hoàng Minh Nam tiếp tục cười, nói bằng giọng khàn khàn đầy khó chịu. Nó làm tôi thấy bồn chồn.

Hắn ta rõ ràng đang muốn trêu tôi. Argh!

“Cái đó chẳng liên quan!” tôi đẩy vào ngực Hoàng Minh Nam, cố làm cho hắn phải đứng cách xa ra, nhưng không được.

Có tiếng cười nói vọng từ xa tới. Tôi nhìn Hoàng Minh Nam bằng ánh mắt nghiêm trọng. Dù sao lúc ở trường cũng phải đàng hoàng một chút.” Tôi không đùa đâu, Hoàng Minh Nam.”

“Tôi cũng đâu có đùa.” Hắn ta lại cúi xuống thấp hơn nữa.

Mặc kệ cái cảm giác trong người đang gào lên như muốn hưởng ứng câu nói của Hoàng Minh Nam, tôi tiếp tục đẩy hắn ta ra. Lần này mạnh hơn.

“Không.”

Hắn ta cũng không có ý định cản tôi nữa.

Nghĩ là thích nhau rồi muốn làm gì thì làm hay sao? Hoàng Minh Nam dạo này cư xử khác hẳn hắn ta hồi tuần trước. Cả lời nói lẫn hành động đều thay đổi, bạo dạn tới mức kinh hoàng. Cứ như đứt dây thần kinh xấu hổ không bằng ấy.

Nói thật là hắn làm tôi thấy hơi sợ, một chút thôi.

Tất nhiên tôi vẫn thích cách hắn làm cho tôi thấy thoải mái và dễ chịu với bản thân mình, nhưng có lúc hắn ta cứ như đang sợ cái gì rất kinh dị, lúc nào cũng có lý do để tới gần tôi vậy.

Tôi đứng lùi ra cách Hoàng Minh Nam một khoảng, nhìn hắn cảnh giác. Hoàng Minh Nam ngạc nhiên nhìn tôi, định bước tới gần hơn.

“Đứng im đấy!” tôi nói, mắt nheo lại nhìn hắn.

Nét mặt Hoàng Minh Nam lập tức mềm ra, hắn đứng yên tại chỗ nhìn tôi như thể tôi vừa xúc phạm hắn dữ lắm. Một bàn tay hắn ngửa ra giữa không trung, ánh mắt nhìn tôi đầy khó hiểu, lẫn cả đau đớn. “Linh Lan…”

Nắng qua lớp cửa kính chiếu lên mái tóc đen của Hoàng Minh Nam như thể đang trêu ngươi tôi vậy, giống như muốn nói móc tôi đang từ chối một kẻ đẹp trai như thiên thần hay sao đó ấy.

Làm như thể tôi sẽ nắm lấy tay hắn vậy. Tôi cần phải giải quyết một số chuyện đã.

“Tôi đang không hiểu, dạo cậu bị làm sao vậy?” tôi hỏi Hoàng Minh Nam, đứng thẳng người lên.

“Tôi bị làm sao?” Hoàng Minh Nam trố mắt nhìn tôi, tay hắn buông thõng xuống.

Hoàng Minh Nam của mấy tuần trước mà tôi còn nhớ rõ ràng không phải kẻ không thèm quan tâm xem người khác nghĩ gì như thế này. Tôi thậm chí còn đã nghĩ hắn ta rất nhạy cảm là đằng khác.

Đưa tay lên xoa trán, tôi nói đứt đoạn” Cậu…không phải thế này…không đúng tí nào.” Tôi không biết phải nói ra như thế nào mới là cụ thể nhất. Tôi nghĩ là tôi sợ hắn ta sẽ tổn thương hay gì đó.

“Tóm lại thì tôi làm sao hả? Không đúng là thế nào?” Hoàng Minh Nam đột nhiên thay đổi thái độ, giọng nói của hắn ta có gì đó rất khó chịu. Cứ như hắn ta đang bực mình hay gì đó, và không thể không thể hiện nó ra cho người khác biết được. Mà cái người khác đấy rõ ràng là nhắm vào tôi.

Hoàng Minh Nam mấy tuần trước khác hẳn với hắn bây giờ, hắn ta đã rất nhẹ nhàng. Mấy tuần qua hắn dẫn tôi đi khắp nơi, hết lên phố lại ra công viên, ngồi vỉa hè. Cứ như thể hắn ta chẳng bao giờ hết chỗ để đi chơi vậy. Không phải là tôi không thấy vui, tôi thấy rất vui là đằng khác. Hoàng Minh Nam rõ ràng là biết cách làm cho người khác lúc nào cũng vui vẻ. Và cứ như thể hắn ta luôn biết tôi đang nghĩ cái gì trong đầu vậy. Tất nhiên không trừ những lúc hắn ta sến sụa và các thứ. Hôm nọ hắn còn có gan đứng ỉ ôi giữa đường để bắt tôi đeo bằng được cái vòng tay tết bằng dây da mảnh màu nâu bóng cùng một cặp với cái vòng của hắn. Vâng, đồ đôi đấy ạ, đồ đôi đấy!
 
Nhân Vật Phụ
Chương 56: C56: Chuyện Thứ 54


Vâng, một ý nghĩ bất chợt trong nhà tắm đã khiến tôi phải thay đổi toàn bộ kết của NVP theo hướng khác =)))
1

Nhớ COMMENT và VOTE cho tôi nhé, nếu bạn thấy thích và thấy nó thật sự xứng đáng (nhớ VOTE cho tất cả các chapter mà bạn yêu thích nữa, Ichabod sẽ rất biết ơn xD!)

Chuyện thứ 54.

Tôi nằm trên giường, tay nghịch nghịch mấy sợi dây ở cái vòng tay của Hoàng Minh Nam. Bây giờ là 11h30 tối, nằm mãi mà chẳng ngủ được gì cả. Khó chịu.

Tôi mở mắt nhìn cái trần nhà tối đen, bên ngoài cửa sổ đang mở có tiếng ếch nhái hay con gì đó kêu buổi đêm vọng vào. Thật sự là cái vườn nhà tôi bé tẹo, chả biết con gì lại nhảy vào sống được rồi còn kêu được cơ chứ. Cuối tuần nào bố già cũng đeo quả kính lão siêu khủng, tay cầm bình phun đi “thanh tẩy” cả cái vườn nữa, con nào mà sống được. Có khi là nhà hàng xóm, haha…

Bí mật của Hoàng Minh Nam là gì?

Tại sao hắn ta lại phải giữ kín tới lúc thích hợp cơ chứ? Chẳng lẽ định nói là hắn có người yêu hay người hẹn ước rồi hay sao? Hay là gia đình có biến? Tại sao lại có cảm giác như một đứa con gái hường phấn trong truyện tình cảm THIẾU NIÊN ngồi suy diễn ra thành những thứ vớ vẩn thế không biết?

Cảm giác tò mò lẫn hoang mang. Không thể chịu nổi. Aaaaaahhhhhhhhh!!!!!!!!!!!

Tóm lại là cái chuyện kia nghiêm trọng tới cỡ nào mà hắn ta lại phải chờ chứ? Nói ra bây giờ thì sao? Sợ tôi chịu không nổi à?

Chuyện gì cơ chứ?

-

-

“Hoàng Minh Nam hôn thế nào?” Linh Chi thọc cùi chỏ vào tay tôi, miệng cười khúc khích.

What the hell? Tại sao lại từ chuyện học hành nói sang chuyện này được?

“Sao cơ?” tôi có cảm giác người đang nóng dần lên, hình ảnh trong đầu lướt qua xoèn xoẹt.

“Thôi đi, đừng có giả vờ nữa, Linh Lan! Cậu biết tớ nói gì mà!” Linh Chi ngồi xán lại gần tôi, miệng cười đầy tinh quái, nói bằng giọng cao vút.

“Cái đó…” tôi lầm bầm. Làm sao mà mình tả ra được cơ chứ! Mới nghĩ tới đã muốn lộn cổ xuống vực rồi!

“Hoàng Minh Nam chắc là ‘chuyên nghiệp’ lắm huh?” cô bạn nhìn tôi đầy háo hức.

TẤT NHIÊN là Hoàng Minh Nam phải giỏi rồi, hắn ta rõ ràng là biết mình đang làm cái gì. Lúc đấy có cảm giác như tất cả mọi thứ xung quanh bị vo viên ném vào sọt rác không thương tiếc ấy. Với lại, nhìn số lượng người yêu của hắn xem, yêu từng đó người còn không biết hôn thế nào thì chết đi còn hơn! Mà thêm nữa là hắn ta mà hôn tệ thì ma nào thèm yêu cơ chứ? Haha…

Tôi đưa cốc nước lên miệng, nói dứt khoát“Bỏ qua cái này được không?” tôi không muốn nghĩ linh tinh nữa.

“Có dùng LƯỠI không?”Linh Chi háo hức hỏi, vỗ vai tôi vài cái đầy hứng thú.

Phụt!

Tôi gần như nhổ hết tất cả chỗ nước đang ngậm trong miệng trở lại cái cốc của mình.

Eeeee!!!!!! Làm sao lại còn có thể hỏi đến thế cơ chứ?

“Đủ rồi đấy, tới sẽ không nói tới cái chuyện này!” tôi gạt ngang miệng, ho sù sụ nhìn cô bạn.

“Này, ai hứa kể hết cả chi tiết cho tớ hả?” CHI TIẾT nào?

“Tớ đâu có hứa!” tôi cãi lại, với tờ giấy ăn lau miệng. Đừng có suy nghĩ tới mấy cái kia nữa, đồ b*nh h**n. Aaaaaahhh!!!!!!!!

Lưỡi à…

Dừng lại ngay! Đồ điên, đồ khùng! Dừng ngay!

Cảm giác máu đang dồn hết lên mặt một cách khó chịu. Đừng có đỏ mặt, đừng có đỏ mặt, đừng có đỏ mặt!

Linh Chi nhìn tôi, phá ra cười ngặt nghẽo“Ê, ê, mặt cậu kìa! Thế tức là có chứ gì?”

“Không!”tôi cố đấm ăn xôi, lớn tiếng cãi lại, thuận tay đưa lên đập vào vai Linh Chi.

Cô bạn vừa xích ra, né khỏi tầm tay của tôi vừa hả họng cười đầy thích thú“Đúng rồi còn chối kìa!”

“Đã nói là không mà!”

-

-

-

Tôi xốc lại quai cặp, thở hắt ra, tựa lưng vào bảng thông báo trường. Hoàng Minh Nam lại bắt tôi chờ nữa, không biết hắn ta làm cái trò gì ở đâu chứ! Lần nào cũng thế này chắc khỏi sống luôn quá.

Mắt tôi liếc lên nhìn phía đối diện, chỗ mà thay vì có một bức tường sạch sẽ thì lại là cái tủ kính bày đầy bằng khen và các thứ về thể thao của nhà trường. Vâng, làm như thể cái phòng truyền thống to uỳnh oàng vẫn chưa đủ ấy.

Tuy nghĩ thế nhưng tôi vẫn bước tới gần cái tủ kính để ngó nghiêng xem có cái gì hay ho hay không. Trong đó có cả mấy tấm ảnh chụp đội bóng đá, bóng rổ và Cheerleaders của trường nữa. Hẳn là Ban Giám Hiệu và cô Tổng phụ trách đã thành công trong việc phô trương thanh thế của nhà trường bằng cái mớ huy chương đầy nhóc kia.

Ảnh đội bóng đá được đặt dưới mỗi cái cúp đoạt được. Gần đây nhất là 2012, tất nhiên là cái đội bóng của Nguyễn Duy và Hoàng Minh Nam rồi. Mặt hắn ta còn chễm chệ giữa ảnh nữa chứ. Ờ, ít ra hắn ta cũng đã chịu MẶC ÁO vào và ngồi chụp ảnh một cách tử tế. Ha ha…

Mà xem ảnh mấy năm gần đây chán òm, chả có gì đặc biệt cả. Phải xem mấy năm trước nữa, biết đâu có gì hay. Mà có khi gặp người quen, hô hô..

Tôi bước ra đầu kia của cái tủ kính để ngó mấy tấm ảnh phủ bụi mờ. Có vẻ như người ta thường rất tự hào khi đặt thêm cái gì mới như chiến lợi phẩm vào trong tủ và thường thì chả cần biết xem những thứ vốn có ở trong đấy tình trạng ra làm sao thì phải.

Mấy đội bóng ở trường này cứ đổi màu đồng phục liên tục nhỉ, nhìn cả đám ảnh cũ mà cũng cứ xanh đỏ tím vàng đau cả mắt. Có một tấm ảnh khá to đập vào mắt tôi. Tấm ảnh này không hẳn là quá cũ nhưng rõ ràng không phải ảnh mới, căn cứ vào cái đám bụi kinh dị bám trên đấy. Năm nào thế này, chữ số năm mờ hết cả nhưng đội bóng thì quá nổi bật, toàn các anh “đô” quá ta! Mặc màu xanh dương lên trông chẳng “mi nhon” đi tẹo nào. Hình như năm nay đội bóng trường cũng có áo chính thức đi đá giải trên thành phố là màu xanh dương. Nhưng mà ảnh mờ quá, chẳng thấy rõ mặt anh to nhất đội gì cả. Hây, nhìn kĩ thì cũng có người đẹp trai kia kìa, còn đứng giữa ảnh nữa, giống hệt chỗ của Hoàng Minh Nam. Lại còn cầm quả bóng rất ngầu. Chả hiểu là ai nhỉ?
 
Nhân Vật Phụ
Chương 57: C57: Chuyện Thứ 55


Nhớ vote và comment nha, chúng ta sắp xa nhau rồi! Còn có 5 chuyện nữa thôi...

Chuyện thứ 55. His Secret (I)

Dành tặng cho Hakjsin Della vì sự ủng hộ của em với NVP (Ichabod biết em từ lần em hỏi mấy bạn trên post phỏng vấn của Ichabod với Lynk Boo rằng NVP là truyện nào, không ngờ vài hôm sau đã thấy em add friend mình nên rất vui, cám ơn em một lần nữa :x)

Mặt mũi, tóc tai, từ từ, trừ mỗi kiểu tóc thì có vẻ “lỗi thời” hơn thôi, còn lại thì tất cả, từ dáng người tới nụ cười đều giống hệt Hoàng Minh Nam.

Không thể nào là hắn được, cái ảnh đấy có làm gì cũ tới nỗi tận đời bố hắn ta chứ. Tất nhiên đồng ý là có cái chuyện cha truyền con nối, nhưng mà thế này thì không tưởng. Tại sao Hoàng Minh Nam lại nói hắn ta là con một cơ chứ? Sinh đôi thì không thể nào, cách nhau từng đấy năm làm sao được!

Chắc mắt mình có vấn đề.

Vấn đề trầm trọng ấy chứ! Chắc chắn là nhìn nhầm rồi. Làm gì có chuyện có người trông giống y xì đúc Hoàng Minh Nam như thế. Chắc nhìn nhiều quá đâm ra hoang tưởng rồi!

Loạn óc rồi, Linh Lan! Mày loạn óc rồi!

Chắc chắn là nhìn nhầm rồi!

Làm sao mà cứ như đang cố thuyết phục rằng cái mắt cận tận 6 độ diop rõ ràng đang troll mình… Phải chăng?

Cứ như tôi đang không muốn tin vào thứ mình nhìn thấy trên tấm ảnh vậy. Tại sao lại có thể ám ảnh đến thế chứ? Không phải bình thường nhìn thấy cái gì quen cùng chỉ nghĩ một chút rồi quên sao? Tại sao lân này lại có cảm giác không lành một cách khó chịu.

Nếu là thật thì người trong ảnh là gì với Hoàng Minh Nam? Hay chỉ là vô tình giống thôi? Hay là như thế nào?
-

-

-

“Phòng cậu rộng nhỉ?” tôi bước vào sau cánh cửa sơn trắng tầng áp mái nhà Hoàng Minh Nam, ngó nghiêng khắp nơi. Hôm nay đúng là hắn ở nhà mỗi một mình thật, và con Hotboy nữa.

Phòng của Hoàng Minh Nam rộng quá đấy! Đến diện tích nhà mình cũng chả to hơn thế này là mấy. Có độc một thằng con trai thì làm gì với cái diện tích như này, party cả đêm à? Có thể lắm.

Ngoại trừ màu trắng kem của tường và rèm cửa thì mấy thứ đồ còn lại trong phòng hắn toàn có màu lạnh, từ xanh đến đen. Chỉ có vài thứ đồ trang trí trên bàn học hay giá sách thì còn có màu mè chói lọi một chút. Trên tường cũng dán mấy cái poster màu mè và một cuốn lịch số to đùng ở bên phải cạnh bàn học của hắn.

Hoàng Minh Nam ném cái cặp của hắn lên chiếc bàn học bằng gỗ gì đó màu trắng, trông rất hiện đại, đèn bàn và các thứ trang bị cùng cũng thế. Trên tường cạnh đó, phía bên trái gắn một màn hình TV cỡ 36 inch, mà hắn ta rõ ràng là xài để chơi trên Play Station hoặc Wii vì trên mấy cái nệm gối dưới sàn, đối diện cái màn hình(chắc là để ngồi) joystick, controller và dây rợ đầu đĩa nằm lăn lóc thành một đống hầm bà lằng chẳng rõ cái gì với cái gì.

Phía góc phòng xa nhất, chỗ mà người ta thường hay xây ban công ấy, thay vì tường và khung gỗ hoặc cửa sổ lớn và một cái ban công rộng thì lại hoàn toàn là những tấm kính chịu lực ghép kề nhau, giữ bằng mấy cặp nam châm tròn nhỏ ở mép.

Giường ngủ của Hoàng Minh Nam nằm ngay cạnh “bức tường” kính kia, cỡ king sized, chắc thế, vì nó to khủng khiếp, như thể cả nhà 3,4 người nếu biết cách cũng sẽ nằm được ấy. Hình như còn có loại California King Size nữa, vâng, cái loại nghe như tên bài hát của Rihanna ấy. Không phải tên bài hát đâu, cỡ giường đấy, okay?

Gối xanh, ga trắng, chăn Superman. Không hẳn là nó bung tơi bời ra cả giường nhưng rõ ràng là chẳng gọn gàng tí nào. Vâng, giờ thì tôi hiểu cái câu “Đàn ông không bao giờ trưởng thành” nó ở chỗ nào rồi.

Tôi bước tới gần giường hắn hơn, cố không bật ra nụ cười nào quá khiếm nhã với cái khiếu thẩm mĩ trẻ con tiểu học của Hoàng Minh Nam. Cảnh ở bên ngoài cũng khá quang đãng, không sợ bị hàng xóm nhìn thấy, haha…

“Sao? Thấy như nào?” Hoàng Minh Nam nhìn tôi, một tay chống lên tường, hắn ta có vẻ vui.

“À, rộng…” tôi lẩm bẩm, ngồi xuống, cố nghĩ ra từ gì đó để tả cho chính xác một chút.

“…thoáng?” tiếp tục lẩm bẩm.

Hoàng Minh Nam phì cười nhìn tôi, nói.”Cậu là đứa con gái đầu tiên được vào phòng tôi đấy!” một bên lông mày của hắn ta nhướn lên, khoái chí nhiều hơn là khó chịu.

Nghe cứ như vừa nhận được vé vào phòng Tổng thống của khách sạn 5 sao ấy!

“Thế à?” tôi nhìn hắn.

Okay, cậu đó nghe hay, được chưa? Tôi chỉ không muốn tỏ ra quá vui vẻ về cái chuyện đó thôi.

“Ừ.” Hắn ta đáp, ngừng một lúc để suy nghĩ cái gì đó rồi quay đi, bước tới chỗ cái gương lớn ở góc phòng bên kia. Tới lúc đấy tôi mới biết đấy thật ra là mặt ngoài tủ quần áo của Hoàng Minh Nam. Cái tủ lắp chìm vào trong tường, mặt bên ngoài là gương kính cỡ lớn, thế mà cứ tưởng hắn ta tự sướng tới cái mức đó chứ.

Hoàng Minh Nam đẩy mở cánh cửa sang một bên, cúi xuống lục lọi cái gì đó, hình như là lấy quần áo.

Tôi vẫn chỉ ngồi yên một chỗ, vờ vịt nhìn ra ngoài cửa sổ như đang ngắm cái gì xa tít bên mái nhà hàng xóm không bằng. Thì làm gì có gì để làm đâu, chẳng lẽ cứ chòng chọc nhìn Hoàng Minh Nam hay sao?

Được một lúc, hắn ta đứng lên, nói.” Tôi phải đi tắm. Cứ tự nhiên nhé! ”

Tôi nhìn Hoàng Minh Nam, cố rặn ra một nụ cười mỉm để đáp lại. Trước khi bước vào phòng tắm, hắn ta còn quay lại nhìn tôi, nháy mắt.

”Đừng phá cái gì đấy!”

“Cậu nghĩ tôi là hả?” tôi nheo mắt nhìn hắn, miệng vẫn cười.

Còn lại có mình tôi, trong cái căn phòng rộng kinh hoàng này. Cũng phải đi ngó nghiêng linh tinh chứ! Chẳng lẽ cứ ngoan ngoãn ngồi một chỗ thế này hay sao? Mình có phải trẻ con đâu.

Nghĩ thế, tôi đứng lên, bắt đầu bước về bàn học của Hoàng Minh Nam và săm soi các thứ. Đồ đạc cũng sạch sẽ gớm, không biết là hắn dọn, mẹ hắn dọn hay là giúp việc nhà hắn dọn nữa. Cũng không tệ lắm. Ở nhà tôi toàn phải tự dọn, không dọn thì nghe mẹ mắng. Nếu là bố thì một là dọn, hai là “ở bẩn kệ mày.”
 
Nhân Vật Phụ
Chương 58: C58: Chuyện Thứ 56


Chuyện thứ 56 His Secret(II)

“CÁI GÌ CƠ?” tôi trố mắt nhìn Hoàng Minh Nam.

Anh trai Hoàng Minh Nam? Hoàng Minh Nam CÓ ANH TRAI???

Chuyện quái quỉ gì thế này? Mình có nghe nhầm chỗ nào không? Có chỗ nào nói là hắn ta uống nhầm thuốc xổ và bị sụt cân thành như cái ảnh không?

“Cậu nghe đúng rồi đấy. Đây là anh trai tôi, Linh Lan.” Hoàng Minh Nam dường như đã đoán được là tôi sẽ phản ứng như thế nào. Ánh mắt của hắn sẫm tối lại.

“Thế thì…” tại sao cả trường lại đồn là hắn là con một?

Không lẽ…

“Anh ấy đã từng học ở trường mình, tên là Hoàng Minh Việt, tốt nghiệp năm 2004, như cậu thấy trong ảnh đấy!” Hoàng Minh Nam ngồi lại trên giường, nói chậm rãi.

Vậy thì có liên quan gì tới chuyện hắn ta định kể không? Đừng nói là cái cảm tưởng của tôi là đúng.

Tôi thấy tim mình đập mạnh lên, cố gắng nói không bị đứt quãng. Tôi nghĩ là cái nghi ngờ của mình là đúng. “Vậy bây giờ…”

“Anh ấy không còn ở đây nữa.” Mi mắt Hoàng Minh Nam đột nhiên cụp xuống trước khi nhìn lên tôi, ánh mắt vằn lên cái gì đó trông hết sức đau đớn.

Và nó khiến tôi thấy khó chị. Tôi không muốn nhìn thấy hắn ta như thế này.

Vì thế tôi bước tới, ngồi xuống đám chăn gối Superman cạnh Hoàng Minh Nam, chờ đợi. “Không còn ở đây nữa.” là mất, hay là bỏ nhà đi? Hay là thế nào?

Tôi đưa một tay lên chạm vào mái tóc ướt của Hoàng Minh Nam, hắn ta nhìn tôi, hít vào một cái nghe như tiếng khịt mũi nhẹ. Giọng hắn run hơn vừa nãy rất nhiều.

“Có thể cậu không tin, nhưng hồi nhỏ tôi rất ngại giao tiếp với mọi người, cũng không chơi thể thao gì. Thường thì mọi người sẽ nghĩ là anh em trai sẽ hay ghen ghét tị nạnh nhau gì đó, nhưng thật ra, chỉ có mỗi anh trai là chơi với tôi.”

Hắn ta cầm bức ảnh của chính hắn trên tay tôi.”Đây là tôi hồi 12 tuổi. Từ nhỏ tới tận cuối cấp 2, tôi rất ham ăn, lúc nào cũng là đứa béo nhất lớp, lúc nào cũng bị trêu là Trư Bát Giới…”

Làm gì tới mức đó? Chắc cũng chỉ gọi là Bé Bự hay gì gì thôi chứ? Ý tôi là có vấn đề gì với chuyện béo đâu, hồi nhỏ tôi muốn béo được cũng không được nữa là. Hoàng Minh Nam học ở cái trường nào vậy? Trường quốc tế à?

“...tất nhiên tôi chẳng có vấn đề gì với chuyện đó cả. Họ chẳng lên quan gì đến tôi, tôi cũng chẳng việc gì phải bận tâm cả.” hắn ta nói tiếp, vẻ mặt như đang nhớ về quãng thời gian nào đó từ lâu lắm rồi.

“Nếu tôi buồn vì bị trêu hay gì đó, anh trai luôn động viên tôi. Lúc đấy anh ấy thường dẫn tôi đi mua kem hoặc bimbim, thế là mọi chuyện sẽ được quên mất dễ dàng. Lớn hơn một tẹo, chúng tôi rất hay nói chuyện với nhau, giống như bạn thân vậy, chẳng có gì là tôi giấu anh ấy cả.” Hoàng Minh Nam nói, miệng bất giác mỉm cười.

Wow, ý tôi là, wow…Bây giờ tôi bắt đầu muốn có anh trai rồi đấy!

Hoàng Minh Nam đưa tay vuốt tóc, tiếp tục kể.“Tôi thấy anh ấy rất giỏi, Việt ấy. Anh ấy đẹp trai giống bố tôi, có nụ cười giống mẹ tôi, học giỏi, chơi thể thao giỏi và được rất nhiều người yêu quí. Cuộc sống của anh ấy dễ dàng như cho kẹo vào miệng và nhai ngon lành.”

“Lên cấp 3, Việt chơi đá bóng, vẫn tiếp tục là học sinh xuất sắc, anh ấy còn được rất nhiều các cô gái hâm mộ nữa. Lúc đó tôi vẫn chỉ là một thằng nhóc béo ú hay bị trêu chọc ở trường…”

Nói tới đây, Hoàng Minh Nam nhìn tôi, vẻ mặt cay đắng, nói.”Thảm hại quá hả?”

“Không hề.” tôi lắc đầu nhìn hắn.

Tại sao hắn ta lại nghĩ như thế? Nếu như cả cái câu chuyện mà hắn định kể lại là về chuyện đứng dưới bóng của anh trai mình thì đúng là tệ hại, quá tệ hại.

Nhưng tôi không tin là lại chỉ có mỗi cái lí do như vậy.

Hoàng Minh Nam trông có vẻ như chẳng thèm tin lời tôi vừa nói, hắn ta chép miệng, tiếp tục nói.

”Tôi không ghen tị gì với Việt cả, ngược lại, tôi rất ngưỡng mộ anh ấy. Việt là niềm tự hào của bố mẹ, của cả tôi nữa. Học xong cấp 3, anh ấy giành được học bổng đi du học ở Anh. Lúc đó tôi đã đi rêu rao khắp cả trường về ông anh trai học trường điểm của thành phố rồi thì đi du học tận bên Anh Quốc một cách vui sướng.”

Hắn ta đột nhiên chuyển sang lật quyển album đến một trang nào đó, rồi đưa cho tôi xem. Tấm ảnh chụp hoàng tráng trước cổng trường Đại học, hình như ở bên Anh với một người trông giống như Hoàng Minh Nam của 5 năm tới mặc áo tú tài và cầm một tấm bằng đang tươi cười. với máy ảnh. Đứng cạnh anh là thằng nhóc mũm mĩm tôi nhìn thấy trong bức ảnh kia nhưng cao hơn và vui sướng không kém. Cạnh đó nữa chắc là bố mẹ họ, ông bố tóc chấm bạc đẹp trai và bà mẹ có nụ cười giống hệt hai đứa con của mình.

Là một gia đình hạnh phúc, rất hạnh phúc trong cái thời điểm đó. Tôi đoán thế.

“Đây là hôm anh ấy tốt nghiệp. Anh ấy còn nhận được việc làm ở Anh trước khi anh ấy học xong nữa.” Hoàng Minh Nam nói, nhìn tấm ảnh, ánh mắt sáng lên tự hào, hoặc là do tôi cảm thấy như vậy.

“Tuy ở bên đó nhưng anh ấy cũng vẫn gọi điện và chat về với tôi và bố mẹ, lúc nào cũng động viên tôi cố gắng học để thi cấp 3 thật tốt. Lúc đó, Việt bắt đầu có người yêu. Người đầu tiên và duy nhất của anh ấy.” Nét mặt Hoàng Minh Nam đột nhiên sa sầm lại.

Okay, không phải có ý gì nhưng có phải Hoàng Minh Nam lúc đó nổi cơn ghen hay không vậy? Giống Bromance quá đấy!

Xùy, đừng có nghĩ linh tinh nữa, tập trung vào chuyên môn đi!

“Ừ?” tôi hèm một cái, nhìn Hoàng Minh Nam, cố gạt cái ý nghĩ điên khùng loạn luân ra khỏi đầu.

“Chị ta rất xinh đẹp, là người lai gốc Việt, có mái tóc nâu dài, mắt to tròn, trông rất dễ mủi lòng. Việt yêu chị ta lắm, anh ấy bỏ cả buổi chat cùng tôi để đưa chị ta đi khám răng đấy!”

Ôi, bắt đầu thấy giọng tị nạnh theo kiểu ghen ăn tức ở rồi đấy! Cái tính trẻ con của Hoàng Minh Nam rõ ràng là có từ hồi đó nha!

“Tôi không có ý gì, anh ấy vui là được. Còn tôi vẫn sẽ cố gắng hết sức để được giỏi như Việt. Anh ấy rất thật lòng và lúc nào cũng toàn tâm toàn ý, tôi luôn tin chắc anh ấy sẽ được hạnh phúc.” Hắn ta nuốt một cái.
 
Nhân Vật Phụ
Chương 59: C59: Chuyện Thứ 57


Lâu quá không gặp, dạo này khó viết quá!

Nhớ Vote và Comment nhé (nếu thấy hay xD)

Chuyện thứ 57.

Ôi, tuyệt. Mình thật sự đang có một giấc mơ điên khùng về đồng cỏ xanh nào đây?

Tôi nghĩ là mình đang nằm mơ, vì ở cái chốn thành phô này chả có cái đồng cỏ xanh mướt mát như này. Nếu có thì vào đây thường mất tiền vì chủ bãi cỏ cho thuê chụp ảnh cưới chẳng hạn. Nếu là thật thì mình vào đây bằng cách nào nhỉ?

Trèo vào quá đường dây thép gai, hay đào lỗ rồi chui qua?

Chứ cái chỗ này, không thể là thật được, không thể nào. Người ta vẫn bảo đẹp như mơ đấy thôi, không có cảm giác bị cỏ chọc vào ống chân rát rát hay gió thổi tóc ập vào mặt. Tin tôi đi, cái trò tóc bay trong gió tởm bỏ xừ.

Sự đời nó thường là thế này: cứ cố tình hướng gió chỗ nào thì y như rằng nó sẽ thổi ngược lạ tức là tóc cũng theo hướng đó mà bay vào mặt. Mà cái tướng đó chỉ có thể gọi là ‘ma nữ tóc dài tự sướng ngoài đồng cỏ’ chứ chẳng đời nào là ‘tóc gió tung bay’ được

Chỉ có công nghệ chụp ảnh và photoshop là giỏi thôi.

Okay…như thế này chính xác là mình đang nằm ngủ mơ. Linh Lan, người đầu tiên nằm mơ mà biết là mình nằm mơ, ha ha…

Từ từ, có cái gì đấy…có giọng ai đấy đang thì thầm. Oh shit, cứ như phim kinh dị tâm linh thế?

“Linh…L..a..n…” Cùng lúc giọng nói vang lên, tôi cảm thấy được cơn gió nóng phả vào mặt, mặc dù trước đó rõ ràng là cây cỏ bay và mình không cảm thấy gió máy gì hết.

Chờ một tí, giọng này nghe quen quen. Cứ như là nghe ở đâu rồi…

Tôi thử lên tiếng, không có gì phát ra. Hay quá, trong mơ mình là một con câm, bị điên, và đứng giữa đồng cỏ nghe tiếng người nói.

“…lựa chọn…an toàn…”

Cái gì an toàn? Này, đứa nào đấy vừa phát ra cái giọng nói kia, làm ơn nói rõ ràng mọi chuyện ra được không? Làm thế quái nào trong mơ mình lại bị cấm khẩu chứ? Ê thằng hoặc con nào kia, tua lại xem nào! Nói gì như loa rè, ai mà nghe được!!!

“..luôn luôn…tôi….u…u…”

Mấy từ cuối của cái nguồn âm không biết ở đâu kia phát ra thành tiếng gió vi vu, giống như muốn chọc vào tai mình, cực kỳ khó chịu. Không phải đau, nhưng rất khó chịu.

Tôi giật mình, mở mắt.

-

-

Đã bảo là mơ mà, bây giờ mới 2h30 sáng. Làm sao mà mình đi ngủ lại được cơ chứ, giời ạ…

Tôi ngó lên cái trần nhà đen xì, nghĩ lại một chút thì hình như cái giọng loa rè kia nghe giống giống giọng của Hoàng Minh Nam. Chẳng hiểu tại sao nữa.

Nghe nói có loại giấc mơ là điềm báo trước hay là gì đó. Mà cũng có thể chỉ là phản chiếu lại các sự việc xảy ra với mình thời gian gần đây. Cơ mà tôi với Hoàng Minh Nam có đi ra đồng cỏ bao giờ đâu cơ chứ. Lại còn nói chuyện như thể micro hỏng vậy. Với mấy từ cụt lủn như thế thì làm sao mà mình đoán ra được cái gì rõ ràng chứ!

Chẳng lẽ lại là dự báo tương lai…

Vớ vỉn, làm gì có chuyện. Tốt nhất bây giờ mình nên đi ngủ, nếu không sáng mai không đời nào dậy được mất.

-

-

Tôi không định kể với ai về chuyện của Hoàng Minh Nam. Không phải Linh Chi, cũng không phải thằng Quân. Tôi có cảm giác muốn giữ lại cái gì đó, chỉ một mình tôi được biết về hắn ta.

Mình thật là sở hữu, haha…

Bốp!

Aaaaaaaaaaahhhhhh! Con heo Quân!!!!!!!!!!!!

Cái nắm tay to đùng đang giơ lên của nó ve vẩy trước mặt tôi một cái thỏa mãn, cộng theemc ái nụ cười khốn nạn đang dính chặt trên mặt nó nữa.

“O!!! Mày bị điên hả Quân?” tôi gầm gừ nhìn nó.

Thằng Quân phủi tay, vô cùng thản nhiên nói.“Này, dù tao cũng rất là sung sướng về việc sống được tới ngày mày tìm nổi một ‘sinh vật’ có khả năng yêu quý mày..”

“ SINH VẬT là cái thể loại gì chứ? “Cái thằng này đúng là không coi ai ra gì mà! Đến Hoàng Minh Nam cũng nằm dưới gót giày nó, không hiểu sau này nếu nó mà có người yêu thì em đó nằm ở chỗ nào. Mu bàn chân chăng?

Thế là cao lắm rồi đấy, gấp khoảng chục lần cái gót giầy.

“…nhưng mày có thể đừng thể hiện cái sự điên rồ ra ngoài mặt một cách lộ liễu và làm cho danh tiếng của tao trong cái trường này tụt thê thảm không hả?”

“Cái gì?” tôi làm tụt danh tiếng của nó hồi nào?

“Thôi, có giải thích mày cũng không vỡ được cái gì ra hồn đâu. Bỏ đi.” Nó xua tay vào mặt tôi như xua gà xua vịt nhà nào.

Hơ!

“Tao làm hỏng danh tiếng của mày hồi nào?”

Từ bao giờ mày quan tâm chuyện danh tiếng thế, tưởng định làm ẩn sĩ nguy hiểm đến hết đời chứ?

“Tao bảo bỏ đi, nghe thủng chưa?” nó nhăn mày nhìn tôi, khó chịu nhở?

“Tao không được phép thắc mắc à?” tôi chống nạnh nhìn nó, lên giọng.

Nó nhìn tôi đầy bực mình, nhưng cuối cùng lại không nói gì cả.

Đầu tôi chợt nảy lên một cái.” Hay là để ý em nào nên phải giữ giá hả, Quân?”

Và tôi thấy miệng mình cười toe toét không kiểm soát. Lâu lắm mới lại có chuyện để chọc nó. Nguy hiểm, nhưng mà hay. Liều mạng cũng là một thú vui…

Hoặc do mình huyễn hoặc ra thế, hờ hờ…

Thay vì nhìn tôi bằng con mắt khinh bỉ như mọi khi, thằng Quân quay đi, vứt lại một câu cụt lủn.” Không phải việc của mày.”

What the hell? Cái quái gì đang xảy ra thế? Sao cái thằng của nợ kia lại cư xử kì lạ thế nhở? Hay là bị làm sao?

“Này, Quân!” tôi bước vài bước, gọi với theo nó.

Cái lưng áo sơ mi trắng vẫn xăm xăm bỏ đi, không hề chững lại bước nào. Quái lạ.

Thu hết máu liều trong người, tôi bắc tay làm loa, hét toáng lên.“Ê, THẰNG ĐIÊN!!!”
 
Back
Top Bottom