Ngôn Tình Nhân Vật Phụ

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Nhân Vật Phụ
Chương 60: C60: Chuyện Thứ 58


Vote và Comment nhóe các bạn xD!

Chuyện thứ 58

Bây giờ thì mọi thứ đều có lí cả. Tất cả. Không chừa một cái gì. Chuyện này, chuyện bí mật, chuyện điên rồ và tất cả thời gian qua.

“Cậu nói cái gì thế?” Hoàng Minh Nam trông như thể vừa chột dạ cái gì đó, nhìn tôi đầy ngạc nhiên.

“Có phải không?” tôi nhìn hắn.

Hóa ra giấc mơ kia cũng chẳng vô nghĩa tẹo nào. Tôi nên biết ơn mới đúng.

Hoàng Minh Nam vội vàng lắc đầu lia lịa.” Không, không phải. Ý tôi không phải là…”

Tôi lùi xa khỏi hắn ta, lắc đầu. “Thật ra ý cậu ngay từ đầu chính xác là như thế phải không?”

Không thể tin được. Thế mà mình mãi vẫn không nhận ra, đúng là điên. Điên thật rồi.

“Thì ra…”

Vậy mà tôi cứ nghĩ là cuộc đời mình đã có một lúc tươi sáng lên một chút. Hóa ra không phải, vẫn là một cái đường hầm tối đen.

“Không phải, cậu hiểu nhầm rồi! Linh Lan…” Hoàng Minh Nam lúng túng bước tới 1 bước, định túm lấy tay tôi.

“LÙI RA!” tôi gầm lên, gạt hắn ra. Tôi không muốn bị mềm lòng vào lúc này. Tôi cũng không nhìn vào mắt hắn, cái cảm giác khi nhìn vào đó làm tôi thấy khủng khiếp.

“Linh Lan…”

“Tôi cứ nghĩ là cậu thật lòng cơ đấy! Hóa ra tôi chỉ là lựa chọn an toàn thôi, đúng chứ?”

Hắn ta ấp úng “Không phải…”

Tôi nheo mắt nói.” Cậu nói rằng tôi khác biệt, khác các cô gái khác. Là tại tôi chưa từng yêu ai, đúng chứ? Vì thế, chỉ cần thêm câu chuyện đau khổ của anh cậu thì chẳng đời nào có chuyện tôi bỏ cậu mà đi đúng không?”

“Không, cậu phải nghe tôi giải thích…”

“THÔI ĐI!!! Cậu chọn tôi vì cậu nghĩ rằng tôi sẽ không làm cậu đau khổ, giống như người đã làm đau khổ anh cậu, phải không?” Có cái gì trong người tôi đang đầy ứ lên rất khó chịu.

“Linh Lan, không phải thế…” Hoàng Minh Nam trông hết sức khổ sở, sợ hãi nhiều hơn.

Cũng chẳng quan trọng nữa.

“NẾU THẾ THÌ CẬU NHẦM RỒI! VÌ TÔI KHÔNG PHẢI CÁI LOẠI CON GÁI SẼ BẰNG MỌI CÁCH GIỮ RỊT CẬU LẠI ĐÂU!!! CŨNG KHÔNG PHẢI KẺ SỢ SỆT YẾU ĐUỐI SẼ CHẠY THEO VAN XIN CẬU ĐÂU!!!!!!” tôi gào lên, không biết sức đâu ra mà mình có thể nói lớn đến thế.

Hoàng Minh Nam đứng tại chỗ, nhìn tôi. Hắn ta có buồn khổ lúc này cũng chẳng giúp ích được gì nữa. Chuyện này kết thúc tại đây. Bây giờ.

“Thật ra, cậu biết sao không, Hoàng Minh Nam? Cậu cứ nghĩ là tôi sẽ không dám đá cậu, phải chứ? Thế nên tôi sẽ đá cậu, ngay bây giờ, ngay lúc này.”

Mắt hắn ta mở lớn nhìn tôi ngạc nhiên lẫn kinh hoàng.

“Chúng ta kết thúc rồi. Đi tìm cô gái nào khác có thể đáp ứng mọi yêu cầu ích kỉ của cậu đi, vì tôi xong việc rồi! Và cố mà sống tốt vào!”

Cái tính trẻ con, hay giận dỗi, sở hữu, tất tần tật của Hoàng Minh Nam đều từ cái lòng ích kỉ kinh hoàng kia mà ra. Sợ rằng mình sẽ tổn thương và đi theo vết xe đổ của anh trai mà lựa chọn một bến đỗ an toàn hay sao?

Hèn hạ. Nhỏ nhen.

Tôi không phải đồ vật, cũng không phải một cái két an toàn của ai cả. Hoàng Minh Nam nghĩ rằng tôi sẽ chạy theo cầu cạnh hắn một khi đã yêu chắc? Hay là nghĩ rằng tôi sẽ không dám từ bỏ? Nghĩ rằng tôi không yêu, khó yêu thì sẽ trân trọng hắn hơn, không để cho hắn đi à? Nghĩ rằng yêu tôi là hắn đang ban phúc cho tôi hay sao? Không thể tin được.

Nếu thế thì Hoàng MInh Nam đúng là không đáng, dù chỉ là một tí quan tâm của tôi, khi mà cái lòng ích kỉ kiêu ngạo kia vẫn còn đặt cao hơn tất cả. Trên đời này cái gì cũng thế thôi, muốn có được thì phải nỗ lực, cố gắng. Giống như chuyện này, nếu không có sự cố gắng của cả hai, thì sớm muộn gì nó cũng sẽ sụp đổ.

Tôi quay lưng bước ra khỏi cánh đồng cỏ phim kinh dị với một tốc độ mà bản thân cũng thấy ngạc nhiên. Tôi cũng không ngờ mình có thể nói ra những câu nói vừa nãy với thái độ bình tĩnh đến đáng sợ. Trong một nửa giây, cuộc đời mà tôi từng biết lại trở lại như cũ. Đúng là không phải lúc nào thể giới cũng xoay quanh mình. Mình đúng là điên rồi. Điên thật rồi.

Nói thẳng ra, điên chỉ là cái cớ, vì tôi không muốn chấp nhận cái cảm giác khó chịu trong người vào lúc náy. Cái đó người ta gọi trong truyện tình cảm sướt mướt là gì? Đau đớn khổ sở à?

Cái duy nhất tôi biết là cảm giác này rất khốn nạn. Cực kỳ khốn nạn. Và hiện tại, tôi cần phải ở một mình.

-

-

-

“Này, mày với Hoàng Minh Nam làm sao thế hả? ” vào một buổi sáng âm u khó chịu ( hoặc là do tôi nghĩ thế), thằng Quân đã từ đâu đó nhảy ra trước mặt tôi.

Thái độ của nó khác ngạc nhiên.

“Chả có gì cả.” Với cái trình độ như mày thì tao tưởng mày phải biết rồi.

Từ đầu tuần rồi Hoàng Minh Nam không tới đợi trước cửa nhà tôi nữa. Có mấy lần tôi nhìn thấy hắn ở trường, nhưng là đứng ở khá xa, liếc một cái rồi bỏ đi. Chẳng phải nhớ nhung gì, tôi cũng chẳng hiểu mình đang làm cái trò quái gở gì nữa. Hắn ta thì có vẻ khá bình thường, hoặc cố tình tỏ ra bình thường. Hoặc là thật ra cái chuyện “nghỉ chơi” với tôi cũng chẳng ảnh hướng tới hắn ta lắm, Lựa chọn an toàn thôi mà.

Một lần, Hoàng Minh Nam cũng bắt được ánh mắt của tôi. Lúc đó hình như tim tôi lại đập mạnh một cái. Chỉ thấy hắn ta ngừng nói chuyện với bạn, lấm lét nhìn lại tôi. Sau đó thì tôi quay lưng bỏ đi, cũng không thấy hắn ta đuổi theo hay làm gì đó để giữ tôi lại chẳng hạn. Nói thật là tôi thấy hơi bị hẫng, nhưng rồi lại nghĩ nếu Hoàng Minh Nam có đuổi theo đi chăng nữa thì tôi cũng sẽ gạt hắn ta đi thôi. Cũng chẳng hơn được cái gì. Có lẽ là vẫn còn bị cái cảm giác hơi sở hữu một chút, giống như vừa mới cho đi cái gì đó mà phải phân vân mãi mới từ bỏ được ấy.

Cái gì xảy ra thì cũng đã xảy ra rồi, tôi có muốn cũng không rút lại được.

Có một tin không biết có nên vui không, ấy là sau cái sự vụ ở đồng cỏ thì từ đầu tuần tôi không còn bị lườm nguýt bởi fangirl của Hoàng Minh Nam nữa. Đại loại, tôi nghĩ là tôi lại trở về vô hình như hồi đầu cấp 3.

“Cãi nhau hay sao?” thằng Quân nhìn tôi, mặt nghiêm trọng.

“Không. Hết rồi.” tôi đáp nhát gừng.

“CÁI GÌ?” thằng Quân trợn mắt, nói như không tin được vào điều nó vừa nghe, toàn bộ biểu cảm trên mặt nó thật một cách quái lạ. Lần đầu tiên gặp phản ứng như thế này từ nó.

“Mày nghe rồi đấy thôi.” Phải nói là tôi cũng ngạc nhiên về cái sự bình tĩnh của bản thân mình. Giống như bị đơ vậy.

Thằng Quân nhìn tôi, nói“ Mày đùa tao đấy hả?”

“Không. Tao và nó không hợp nhau, thế thôi. Mày tin hay không thì tùy.” Tôi lắc đầu nhìn nó.

Nó thay đổi thái độ, lần này gần như là chán nản, thất vọng, nếu muốn nói chính xác.

” Không hợp nhau?” nó gật đầu đầy mỉa mai, nheo mắt nhìn tôi.

”Lí do của mày đấy à? Tao không thể tin được!”

“Không đúng sao?” Tao chẳng việc gì phải đi làm hài lòng mày cả. Mặc kệ mày có thất vọng hay không. Có phải cúp trao giải hay huy chương đâu cơ chứ!

“Mày thật sự nghĩ như thế à?” nó tiếp tục hỏi vặn tôi bằng cái giọng chỉ trích nghe phát bực. Cứ làm như một mình tôi gây ra cái chuyện này ấy!

Vì thế tôi gạt nó sang một bên, bước lên lớp tiếp“Tao không có tâm trạng để nói chuyện đó vào lúc này. Mày không hiểu đâu, okay?”

Bước được nửa bước thì nghe tiếng thằng Quân ở phía sau gọi với lên.” Mày nghĩ tao là ai? Làm sao tao lại không biết được?”

À phải, con rết lươn lẹo nhất trường cơ mà. Kể cả nó có biết chuyện gia đình Hoàng Minh Nam thì cũng chẳng thể giúp ích được cái gì cả.

Tôi quay lại nhìn nó.

“Tao không quan tâm. Giờ thì để tao yên.” Và quay lưng bước đi.

Tôi thà tỏ ra bình thường còn hơn là phải ngồi khóc lóc ăn vạ chỉ vì một thứ đáng lẽ ban đầu không nên có. Tôi cũng biết đêm về tao sẽ lại suy nghĩ linh tinh và thấy bản thân mình là một đứa tệ hại khốn nạn. Nhưng ít ra tôi cũng không muốn ai biết cả, tôi không thích để bản thân mình trở nên yếu đuối trước mặt người khác, không bao giờ.

Tôi nghĩ là chuyện này sẽ đi vào dĩ vãng sớm thôi. Và mình dù có muốn hay không cũng phải tiến lên.

Bỏ qua một cuộc tìn…không, cũng chẳng phải cuộc tình gì cho cam.
 
Nhân Vật Phụ
Chương 61: C61: Chuyện Thứ 59


Nhớ Vote và Comment nhé xD !

Chuyện thứ 59.

“You are making me mad. And I don’t like that feeling, it is not what LOVE suppose to do with people.”

“You ARE making me mad now, LINH LAN. And that is exactly what LOVE suppose to do, with us.”

Tôi thơ thẩn bước dọc sân trường. Nắng bốn giờ đổ bóng tôi thành một vệt dài phía trước. Nắng mới, oi chết đi được. Tôi cũng chẳng thấy cái trò đi dưới nắng này hay hớm ra làm sao nhưng vì chẳng có việc gì để làm nên đành đi ra ngoài cho đỡ chán thôi.

Đằng nào tôi cũng không muốn chạm mặt Hoàng Minh Nam ở trong tòa nhà. Nói thật là càng ngày tôi càng thấy tệ hơn. Ban đầu thì cứ nghĩ là mình sẽ chẳng làm sao cả, sau đó thì ngày một kinh khủng hơn. Cái đó trong truyện tình yêu thì được gọi là day dứt đúng không? Thế thì day dứt lắm, cực kỳ.

Và thấy khốn nạn. Bản thân mình ấy. Nhưng bây giờ có hối hận tôi cũng không dám làm cái gì để cải thiện nó được. Tôi không biết tại sao, chỉ nghĩ là mình chẳng có gan mà tới trước mặt hắn ta để nói hẳn hoi mọi thứ ra.

Nhưng rõ ràng là ngay từ đầu Hoàng Minh Nam cho rằng tôi là lựa chọn an toàn của hắn ta, chỉ nghĩ thôi là đã không chịu được rồi. Đồng ý là tôi không giống các cô gái dễ thương đáng yêu ngoài kia, không biết làm duyên và các thứ kèm theo, chưa yêu ai, mà có khi cũng chẳng ai thèm yêu, nhưng không đời nào vì thế mà tôi lại đi hạ thấp bản thân mình như kiểu người thay thế được.

Gió nóng thổi nhè nhẹ trên mặt tôi. Cảm giác khó chịu trong người còn tởm hơn gió Lào, tôi nghĩ thế. Hiệu ứng after love (hậu chia tay) đúng là chết tiệt. Chẳng lẽ mình cứ pha lê thế này cho tới hết đời hay sao cơ chứ? Rốt cuộc là vì cái quái gì mà lại hành xử như hôm nọ rồi tất cả lại thành ra như thế chứ?

Tôi ngó cái bóng xám của mình trên mặt đất, người cảm thấy nặng trĩu, như thể cái vệt xám trên mặt đất kia cũng có kí lô của nó hay gì gì đó nữa và tôi thì đang phải lôi xềnh xệch nó đi. Tôi thở dài. Chán đời.

Tình trạng chung là chán đời.

Đang đứng thì đột nhiên tôi cảm thấy có tiếng ai đó thở phía sau đầu mình, tiếp theo đó là hai cánh tay đưa lên từ phía sau, trông rất quen. Chưa kịp phản ứng gì thì cánh tay của người đứng phía sau đã khép chặt lại quanh người tôi, kéo tôi áp sát vào người đó.

Tiếng th* d*c phía sau. Hoàng Minh Nam. Và ngực tôi như vừa bị đấm một cái, hoặc do tôi tưởng tượng ra thế. Sau lại có cảm giác là mình biết chuyện này sẽ xảy ra, không sớm thì muộn.

“Linh Lan…”Giọng hắn ta khàn khàn, thì thầm phía sau tôi.

Tôi cảm giác như thể quá lâu rồi tôi chưa nghe giọng của Hoàng Minh Nam và thấy mình có thể khụyu xuống bất cứ lúc nào.

Mày bị làm sao thế cơ chứ?

“Cậu làm gì thế?” cố gắng giữ giọng bình thường nhất có thể, tôi nói.

Tôi không đưa được tay lên để gỡ cánh tay của hắn ta ra. Hoặc do hắn giữ quá chặt, hoặc do tôi chẳng còn tí hơi sức nào trong người cả.

“Chúng ta đừng như này nữa, Linh Lan.” Hoàng Minh Nam thì thầm vào tai tôi, giọng cực kỳ đau khổ. Vòng tay của hắn thắt chặt hơn nữa, khiến tôi thấy khó thở.

“Cậu nói cái gì thế?”

Đừng có nói nữa! Dừng lại!

“Tôi xin lỗi mà!” Cứ như mỗi lần hắn ta cất tiếng lên là người tôi lại

“Hoàng Minh Nam, bỏ tôi ra!” Tôi cố hết sức gồng mình lên để thoát khỏi hai cánh tay cứng đơ của Hoàng Minh Nam nhưng vô tác dụng.

“Đúng là lúc trước tôi có suy nghĩ như thế về cậu thật, Linh Lan. Nhưng sau đó thì tôi bắt đầu thích cậu thật,…”Giọng Hoàng Minh Nam vang lên như tiếng nấc.

Chết tiệt.

“BỎ TAY RA KHỎI NGƯỜI TÔI!!!” tôi đưa tay lên bịt tai, nhắm mắt lại, gào lên.

Nếu hắn còn tiếp tục nói bằng cái giọng đấy, thì tôi thề là tôi sẽ kết thúc bằng việc làm một thứ gì đó cực kỳ điên rồ. Điên rồ hơn tất cả những thứ điên rồ mà tôi đã từng làm trước đây. Và tôi sẽ không thể tưởng tượng nổi cái gì sẽ xảy ra sau đó.

Tại sao hắn ta cứ phải khiến cho mọi chuyện phức tạp thế cơ chứ? Tuyệt, bây giờ thì

Hoàng Minh Nam thả tay khỏi người tôi, lùi lại phía sau. Tôi quay lại phía sau, cũng lùi lại. Hoàng Minh Nam đầu tóc bù xù, quần áo xộc xệch hơn thường ngày. Bộ dạng của hắn ta khiến tôi thấy tội lỗi, vì có chút cảm giác hắn ta thành ra như này là tại mình. Hắn nhìn tôi, ánh mắt mờ đi đầy đau khổ.

Cứ đứng nhìn hắn ta thế này thì chẳng mấy chốc mà quyết tâm của tôi sẽ hết sạch mất. Tôi không muốn gì hơn là lao thẳng tới chỗ Hoàng Minh Nam và làm mọi cách để xóa cái vẻ mặt kia của hắn đi. Nó khiến cho tôi cũng thấy buồn theo, cứ như thế giới này ngày mai tiêu tan, không còn một mống nào vậy.

“Linh Lan, tôi xin lỗi mà…” Hoàng Minh Nam nãy giờ vẫn nhìn tôi. Hắn ta nói bằng giọng run run.

Tôi sẵn sàng làm mọi thứ để hắn ta đừng như thế kia nữa! Biến mất hết đi!!!

Nhưng nếu tiếp tục, tôi không chắc là sẽ duy trì được. Ai mà biết được cái gì sẽ xảy ra tiếp theo. Tôi không muốn lại một lần nữa như thế này, không đứng dậy nổi nữa mất.

“Đừng xin lỗi. Không phải lỗi của cậu.” tôi không hiểu làm sao mình lại có thể nói ra câu đó mà không bị vấp một chút nào, còn cực kỳ bình thản nữa.

Hình như tâm trạng càng bấn loạn thì mình càng cư xử bình thản đến khốn nạn.

“Linh Lan…”

“Tôi không thể, Hoàng Minh Nam. Chúng ta ở hai thế giới khác nhau, sẽ chẳng đi tới đâu đâu!” tôi nhìn Hoàng Minh Nam, nói.

“Tại sao cậu không thể một lần thử chấp nhận, Linh Lan?” hắn ta đột nhiên thay đổi thái độ, nhìn tôi đầy bực bội.

“Cái gì?” hắn muốn tôi phải chấp nhận điều gì nữa? Còn thứ gì điên khùng hơn cái chuyện này không?

“Đừng trốn tránh nữa, Linh Lan! Cậu biết tôi đang nói về cái gì!”

“Trốn tránh cái gì chứ? Cậu nói linh tinh cái gì vậy?” tôi nhìn Hoàng Minh Nam, lắc đầu.

Hắn ta bước tới một bước.”Chuyện này. Tất cả chuyện này. Tôi và cậu.”

“Tôi không trốn tránh!” tôi đáp lại hắn, cảm giác khó chịu dâng lên tận cổ.

“Có, cậu đang đấy, cậu không thấy hay sao?”

Tôi trốn tránh cái gì? Hắn ta à? Hay là thứ kinh khủng mà cả thế giới cứ ca ngợi không thôi gọi là tình yêu?

“Chỉ một lần thôi, cậu không thể chấp nhận cái cảm giác cậu dành cho tôi hay sao?” Hắn ta tiếp tục nói lớn lên.

Cảm giác gì chứ? Cảm giác gì? Thích nhau còn chưa đủ à? Hoàng Minh Nam còn mong muốn gì nữa? Tôi không biết gì cả hết? Và tôi không thích cái cảm giác kia tẹo nào? Nó khiến cho tôi lúc nào cũng lo sợ một cách đầy khốn nạn. Về những thứ mà tôi biết chắc là không có thật nhưng vẫn cứ lo sợ.

“Tôi không…” mắt tôi đã ậng nước từ lúc nào.

“Cậu không làm sao hả, Linh Lan? Cậu còn lí do gì nữa?” Hoàng Minh Nam nhìn tôi.

“Tôi..KHÔNG THÍCH CÁI CẢM GIÁC NÀY!!!” tôi hít vào một hơi, cố không khiến cho nước mắt rơi ra ngoài. Nếu như thế thì còn gì là Linh Lan nữa.

Tôi sẽ KHÔNG KHÓC! Vì một thứ không đáng.

“TẠI SAO???”Hoàng Minh Nam nhìn tôi đầy ngạc nhiên như thể tôi vừa nói điều ngu ngốc nhất trên đời.

Tuyệt, giờ tôi là đứa khốn nạn rồi. Phải chứ?

“TẠI CẬU!!! TẤT CẢ LÀ TẠI CẬU, HOÀNG MINH NAM! CẬU KHIẾN CHO TÔI PHÁT ĐIÊN!!! ĐẤY RÕ RÀNG KHÔNG PHẢI THỨ MÀ CHUYỆN NÀY SẼ ĐEM ĐẾN! KHÔNG ĐỜI NÀO!!!!!!!!!” tôi nhắm tịt mắt lại , gào lên để không phải nhìn Hoàng Minh Nam, sẽ càng làm cho mọi thứ tệ hại hơn.

Mau bỏ đi đi! Tôi không thể kiềm chế mình thêm một phút giây nào nữa đâu, Hoàng Minh Nam! Dừng lại đi!

Hoàng Minh Nam nhìn tôi, vẻ mặt tràn đầy thất vọng. Hắn ta nói một cách cay đắng.

“Cậu…đang khiến cho tôi phát điên lên đây, Linh Lan. Và nó chính xác là thứ mà chuyện này sẽ dẫn đến.”

Tôi nhìn hắn ta, không nói được câu nào.

Tiếng thở dài bỏ cuộc của Hoàng Minh Nam vang lên.

“Nếu cậu không thể chấp nhận nó thì tôi chẳng còn gì để nói cả.”

Hắn quay lưng bỏ đi. Không hề quay lại, dù chỉ một lần.

Mất một lúc tôi mới nhận ra mình vừa làm cái gì. Và cái lưng áo trắng của hắn ta ở phía xa đã biến mất lúc nào. Chỉ còn tôi và cái bóng xám dài ngoằng trên nền đất cùng cảm giác nóng nực trong không khí đầu hạ đầy khó chịu.

Bây giờ chạy theo cũng không kịp nữa.

Hết.

Hết rồi.

Đùa đấy, chắc phải 64 mới kết thúc vì lúc vừa thông báo (lần 2) về việc chỉ dừng ở 60 thì lại nghĩ ra cái để viết 🙂))
 
Nhân Vật Phụ
Chương 62: C62: Chuyện Thứ 60


CHỜ TẸO NÀO!!!!!!!!!!!

Tuần tới sẽ không có update vì tôi phải ôn thi tốt nghiệp nhé mọi người. Kiên nhẫn một chút, mùa hè còn dài mà 😀

Nhớ Vote và Comment nhé!

Chuyện thứ 60. BITCH, BE GONE.

Hoàng Minh Nam có người yêu mới. À nhầm, NHIỀU người yêu mới.

Tin shock, hả?

Gào thét đi.

Đối tượng toàn là những em gái tóc dài, mắt to xinh đẹp và có thừa dễ thương để xóa toẹt hình ảnh tôi ra khỏi đầu hắn một cách dễ dàng.

Hoàng Minh Nam, tay chơi sành sỏi nổi tiếng, nay còn tởm hơn, công khai hẹn hò với mấy người cùng một lúc không có một tí tị xấu hổ nào. Hôm nay thì bờm hồng, hôm sau thì kẹp xanh.

Vậy là trở lại vạch xuất phát, ha?

À không, tiến thêm một nấc đột phá mới phải chứ! Giờ thì hắn ta còn tài giỏi hơn gấp chục lần. Hóa ra hắn ta còn vượt qua chuyện này nhanh hơn tôi tưởng tượng.

Giống như tôi có thể đoán được hắn ta sẽ thành ra như thế sau cái chuyện hôm nọ. Mà vẫn thấy bất nhẫn. Tôi cảm giác như hắn ta cố tình làm thế để tôi ghen tức hay gì đó mà muốn quay lại với hắn vậy. Làm như thể tôi sẽ sẵn sàng chạy theo quỳ mọp dưới chân hắn và khóc lóc be bét để xin hắn dừng cái trò chơi điên cuồng kia lại vậy. Không đời nào.

Mà tại sao tôi lại đi tốn thời gian để suy nghĩ về những thứ như thế cơ chứ! Chẳng còn liên quan tới mình nữa! Quan tâm làm quái gì cho nhọc xác ra! Nếu hắn ta có thể vượt qua được thì tôi cũng làm được, chẳng có gì mà phải sợ cả!!!

“Này, mày có định đi lên lớp hay không đây?” thằng Quân gõ vai tôi, nói xẵng nhưng chẳng có một tí gì là khó chịu thật.

Tôi ngước lên nhìn cái mặt (tuy đẹp trai nhưng) lạnh như tiền đầy kiên nhẫn của nó.

” Ừ.”

Vụ hôm nọ thằng điên cũng nhìn thấy nhưng nó chẳng nói gì. Chỉ khác mỗi cái là kể từ hôm đấy lúc nào nó cũng đi theo tôi. Giống như kiểu đi theo để nhắc nhở tôi làm cái này cái nọ, như kiểu đi sai đường chẳng hạn, vì sau hôm nọ tôi có cảm giác nhiều khi không điều khiển chân mình được nữa.

Còn lại thì hoặc hai đứa nhìn nhau không nói gì, hoặc là tôi sẽ làm gì đó và nó lấy điện thoại ra nghịch để chờ. Phần lớn là tôi suy nghĩ những thứ khá mơ hồ mà cuối cùng lại quy về Hoàng Minh Nam, mấy lời nói của hắn và chuyện hôm nọ, và những chuyện đã xảy ra từ cách đây 6 tháng.

Thi thoảng tôi và thằng Quân cũng có nói chuyện, nhưng chỉ toàn là những câu chuyện mông lung không chủ đề đầu cuối cụt lủn. Nó không đề cập chuyện kia, cũng không cho tôi suy nghĩ quá nhiều về cái chuyện đấy. Giống như nó biết được chính xác lúc nào tôi đang suy diễn quá xa và lên tiếng kịp thời để chấm dứt cái dòng suy nghĩ kia đi. Tôi không buồn nữa, nhưng cũng không vui vẻ gì. Cứ như vẫn đang lang thang ở cõi mơ hồ nào đó có trời mới biết được.

Tới tận hôm qua tôi mới nhận ra là thằng Quân đi theo tôi để ngăn tôi không đi tới chỗ có Hoàng Minh Nam, tất nhiên là theo kiểu vô ý mà đi tới thôi, không phải cứ xồ ra là đi tới để nhìn mặt hắn ta. Vâng, giờ thì Vũ Minh Quân giống như có bản năng của mẹ vậy. Thậm chí quá…
1

-

-

-

Trời nắng. Trông thì đẹp nhưng cảm giác thì khốn nạn. Vừa nóng vừa oi, mồ hôi mồ kê nhễ nhại khắp người. Tôi đưa tay vuốt lại đám tóc mái, nhìn ra ngoài sân trường, nóng thế này thì sống kiểu quái nào cơ chứ! Có định để cho con nhà người ta học hay không?

Mệt chết đi được. Ra đường giờ này chỉ muốn gây gổ, chả làm được cái gì có ích cho đời cả.

Tôi liếc sang phía đối diện, chỗ thằng Quân đang ngồi bấm điện thoại vô cùng thản nhiên như chẳng có gì cả. Cứ như nó đang ngồi phòng điều hòa hay quạt công suất lớn vậy. Bực mình.

“Này, sao mày không đi chỗ khác như mọi khi?”tôi nạt nó. Trời nóng thế này mà có đứa cứ dửng dưng thấy thật khó chịu. Tôi nhớ mấy hôm trước mình cũng đã nói câu này, nhưng cũng chẳng quan trọng gì.

“…” thằng Quân không nói gì, nó vẫn lướt vèo vèo trên màn hình điện thoại.

“Tao có chết được luôn đâu!” Tôi lườm nó, lầm bầm nói, tay giơ quyển nháp tả tơi quạt phành phạch. Thật ra nó cũng chả giúp ích gì, không khí nóng thế này thì quạt bằng giời mới mát.

“…”vẫn không thèm nhìn lên.

Tại sao nó lại không xi nhê chứ? Bình thường chỉ dí cho vài câu là đã điên rồ lên rồi chứ! Cái thằng này làm sao thế?

Tôi đạp chân nó, mạnh hết mức có thể“Này, mày có nghe tao nói gì không hả? Tao không tuyệt vọng tới thế đâu!”

“Im đi con kia, làm tao mất Combo rồi!!!”thằng Quân cáu kỉnh gắt lên, mắt vẫn nhìn màn hình đầy bực tức. Đúng rồi, tức điên lên đi!

“Thế thì cút đi, ai cần mày ở đây!”tôi độp lại.

“…”

Lần thứ 3, Vũ Minh Quân lại bỏ không thèm cãi nhau với tôi nữa. Nó cứ tiếp tục trơ mặt ngồi chơi điện tử, mặc kệ tôi có đang tức điên lên hay không. Cụt hết cả hứng.

Thằng này làm sao thế không biết, chả lẽ lại lo cho mình thật? Hay là có sự sắp xếp gì ở đây?

Được rồi, dừng dừng. Mày lại bắt đầu hoang tưởng rồi đấy! Làm gì có chuyện…

Rõ ràng là kết thúc rồi, tại sao cứ tiếp tục mơ hão thế, đồ điên!!!

Tôi cho chân lên ghế rồi, định ôm chân tựa đầu vào gối rồi lại bỏ xuống vì nhận ra nó sẽ nóng phát rồ lên như thế nào. Có phải đóng phim Trái tim mùa thu đâu cơ chứ!

Không hiểu cái giờ này thì Hoàng Minh Nam đang làm trò gì, nằm điều hòa ngủ nghê đẫy đà hay đang ngồi nỉ non với em gái xinh tươi nào đó ở cái chốn thiên đường trời đánh chết tiệt nào rồi. Mà mình đi lo cho hắn ta làm gì chứ? Lo cho thân mình chưa xong , lại còn ngồi suy diễn linh tinh.

Mày nên chết đi, Linh Lan! Đã bảo hết rồi cơ mà!!!

Tiếng bước chân ở phía xa vọng lại gần, lẫn cả tiếng cười nói rú rít nghe như của một đống con gái ưỡn ẽo. Tôi ngẩng lên.

Không phải đội Cheerleaders mặc áo khoe eo định diễu qua đây lần nữa chứ? Một lần chưa đủ hay sao? Cái màu hồng nhìn ngốt người muốn chế…
 
Nhân Vật Phụ
Chương 63: C63: Chuyện Thứ 61


YOLO, tôi đã trở lại, ăn hại gấp mười!!!!!!!!!!

Nhớ vote và comment nhé, ghé qua fb page của NVP để cập nhật về update chuyện mới nhóe xD!

Tặng cho xsayurix 🙂

Chuyện thứ 61

Tôi nghe thấy tiếng nói. Tôi không nghĩ là mình đủ tỉnh táo để nhận ra là giọng của những ai. Và tôi cũng không hiểu mình đang ở cái chỗ nào, cứ như bị bịt mắt bắt cóc và nhốt vào xó xỉnh nào đó tối hù vậy.

“Mày đưa nó tới đây làm cái gì chứ?” giọng của một thằng con trai nào đó, nghe có vẻ vừa bực mình vừa khó chịu.

Là ai được nhỉ?

“Tao còn chỗ nào để tới đâu! Mày muốn tao làm gì chứ?” thêm một giọng nam nữa đáp lại, có vẻ như cũng đang bực mình không kém.

Nghe như drama Hàn Quốc vậy, haha…

“À PHẢI, TRONG TẤT CẢ NHỮNG CHỖ MÀY CÓ THỂ TỚI THÌ ĐÓ PHẢI LÀ NHÀ TAO PHẢI KHÔNG??” Được rồi, vậy là tôi đang ở trong nhà của thằng con trai kia. Mà thằng đó là đứa nào? Mày sống trong hang đá trên đỉnh núi đúng không, xung quanh tối như hũ nút đây này.

Ế, thế làm sao mình lên núi nhanh thế được?

“Mày muốn tao đưa nó đi đâu? MÀY CHO TAO VÀO ĐÂY TRƯỚC CÒN GÌ, GIỜ LẠI GIỞ CHỨNG LÀ SAO???” Hóa ra thằng còn lại đưa mình đến đây. Đưa con nhà người ta xuống núi mau, về muộn bố cạo đầu tao!!!

“Sao mày không đưa nó về nhà hay đến phòng y tế ấy..?” thằng con trai kia đáp lại, hơi ngập ngừng một tẹo như đang cố tìm ra nơi nào có lý để nói. ĐÚNG RỒI, SAO KHÔNG ĐƯA TAO VỀ NHÀ ĐI??? TẠI SAO LẠI PHẢI LÊN NÚI RỒI CHUI VÀO CÁI HANG TỐI OM NÀY?????

“Phải, làm như tao lên kế hoạch cho điều hòa ở phòng y tế hỏng và nhà nó bị mất điện rồi đi luôn sang nhà mày vậy!!!”

Hả? Dưới thành phố còn mất điện thì trên này có thế quái nào?

“NÀY, TAO KHÔNG…” chủ nhà đang chịu thua.

“Nếu mày không làm hỏng chuyện thì đã chẳng thành thế này, đồ ngu!” đứa con trai đưa tôi tới đây lên giọng đay nghiến.

“SAO? Bây giờ lại là lỗi của tao à?”

“Không phải của mày thì của ai? Nhìn nó xem, liệu bao giờ nó mới tỉnh dậy???”

Ê, từ từ. Mày đang nói tới tao? Tao tỉnh rồi, có điều tao không chắc là trong này đủ sáng để mày nhìn thấy. Chờ tẹo đã, nếu tỉnh rồi thì phải cựa quậy được chứ? Tại sao thấy mình như đang bay lập lờ ở cái chỗ nào đó trong không trung thế? Nếu chưa tỉnh thì làm sao lại nghe được mấy thằng kia đang nói chuyện về cái gì?

“Mày không thấy nó làm gì với tao hay sao?”

Làm gì? Tôi đã làm gì? Tại sao cứ vơ vạ cho nhau thế? Có giỏi bật đèn lên xem nào!!!

“Nó cũng làm thế với tao thôi! Cả mày nữa! Mày có biết mấy tuần vừa rồi nó thế nào không hả?”

“Tao phải làm gì nếu nó cứ bỏ đi chứ?”

“PHẢI TIẾP TỤC CHỨ LÀM SAO, ĐỒ NGU! Mày biết rõ nó hơn thế này! LỚN LÊN ĐI!!!!!”Tiếp tục cái gì, càng lúc càng khó hiểu.

Có tiếng thở dài đáp lại. Rồi tiếng đồ vật gì đó xê dịch, như thế tối quá chẳng thấy đường nên đâm lung tung vậy, hô hô…

Ai đấy đang định bỏ đi à? Là ai trong hai đứa kia vậy? Định đi thật à, lại còn tiếng bước chân với tiếng xoay nắm cửa nữa, nghe sống động như chương trình kể chuyện kiếm hiệp buổi đêm trên đài phát thanh VOV ấy. Tiếp đó, tiếng của thằng không phải chủ nhà vang lên.

“Tao nhường cho mày đứa con gái đầu tiên tao thích không phải để mày làm hỏng chuyện, HOÀNG MINH NAM.”

Cùng lúc nghe đoạn cuối của câu nói thì trước mặt tôi hiện ra cái trần trắng nhà treo đèn pha lê, hình như tôi mở được mắt, giống người mù bỗng dưng có lại ánh sáng vậy.

WTFFFFFFFF??????????????????? MÌNH ĐANG Ở NHÀ HOÀNG MINH NAM??? KHÔNG KHÔNG KHÔNG KHÔNG KHÔNG, ĐÂY LÀ MƠ THÔI, CHẮC NGHE NHẦM RỒI, HOÀNG MINH LAM THÌ PHẢI, NAM NÀO CHỨ? Làm gì có chuyện…Thế thì thằng kia chẳng lẽ là thằng Quân? LÀM SAO NÓ DÁM ĐƯA MÌNH TỚI ĐÂY CHỨ??? Cái quái gì thế này? Tại sao lại thành thế này?

Đây là ghế sofa nhà hắn ta!!!!!!!! KHÔNG, chắc mua giống thôi, chắc nhà bạn thằng Quân…Từ từ, mình bỏ vừa bỏ qua cái gì đó. Cái thằng vừa nãy nói gì thích ấy…Giờ thì chắc 90% không phải thằng Quân, nó làm sao thích tôi được! Lại có cảm giác khó chịu trong người nữa!

Nếu là thật thì sao? Ôi đừng có nghĩ nữa, kinh hãi quá!!!!!!!!!

“Vậy thì sao, có liên quan tới tao đâu.” Chưa kịp định hình được cái gì chắc chắn thì cái đứa tên Hoàng Minh Lam hay Nam gì đó đã đáp lại, giọng lạnh như đá cục. Rồi nó đóng cánh cửa lại cái xạch.

Tuyệt, giờ thì tôi càng muốn tin đứa kia không phải Hoàng Minh Nam hơn. Cảm giác như bị đại tràng kinh niên, ăn càng ngon, càng nhanh thì càng đau lâu, quặn xoắn hết cả ruột gan lại. Rất khó chịu, nửa bực tức nửa tự ái, sâu nữa là cảm giác cực cực cực kỳ khốn nạn, không thể tả hết được. Nếu đấy là Hoàng Minh Nam thật thì chắc…

“Dậy rồi à?” tiếng nói của ai ở phía trên đầu làm tôi giật mình, toát mồ hôi lạnh ngước lên. Là thằng Quân, giọng cũng giống. Là nó. Vừa nói thích tôi. Hay gì đó.

Shit.

“…” NÓI GÌ BÂY GIỜ? NÓI GÌ ĐI!!!

“Mày cảm nắng đúng lúc gớm…” nó quay đi, bước đến cái ghế bành đối diện, ngồi xuống. Bây giờ tôi mới nhận ra mình đang nằm thẳng cẳng trên cái ghế sofa chết tiệt. Cảm nắng nghe nhu vừa chết ngất vì thằng con trai nào ấy. Tuyệt lắm, Linh Lan.

“Hèm...sao tao lại ở đây?” tôi cố tỏ ra bình thường. Cái tin kinh dị kia vẫn chưa thẩm thấu được. Trong thế giới nào thằng Quân có thể thích được tôi chứ? Hay đây là vũ trụ song song?

“Phòng y tế hỏng điều hòa, nhà mày thì mất điện, chả còn chỗ nào gần hơn cả.” nó nói tuột một tràng như bắn súng. Có vẻ như nó cũng đoán ra được là tôi có khả năng đã nghe thấy hết những cái cần nghe rồi, giọng nó nói như thể để cho có vậy.
 
Nhân Vật Phụ
Chương 64: C64: Chuyện Cuối Cùng


Chuyện cuối cùng. IF I AIN’T GOT YOU.

Nói đùa chứ, chẳng ai chết đâu. Trollololo xD!

Chuyện này dài vãi linh hồn, nếu rảnh rỗi quý vị có thể bật bài nhạc bên cạnh nghe cho thi thú vì trong lúc viết tôi đã nghe bài này cỡ 1 tỉ lần gì đó =))

Còn một Epilogue phía sau nữa nhé, đọc hết đi rồi đọc tiếp 😀

“Sao? Đi prom với mày á?” thằng Quân ngước lên nhìn tôi đầy khinh bỉ, dập tắt một tị hi vọng trong đời tôi là sẽ có một lần nó đối xử tử tế với tôi và đúng với cảm giác của nó hơn.

“Hôm đấy mày cũng rảnh còn gì?” tôi cố tìm ra cái lí do nào đó nghe hợp lí. Cái vừa rồi rõ ràng là không.

Nó vẫn tiếp tục nhăn mặt nhìn tôi“Mày là loại gì mà đòi đi với tao?”

Làm ơn, có cần tao phải nói hẳn ra là tao biết hết rồi không. Một lần tử tế thì mày chết được hay sao?

“Tao không thích ở nhà trong khi người khác thì đi chơi, chán lắm.”tôi lầm bầm, cố nén cục tức xuống, nói bình tĩnh nhất có thể.

“Đi một mình đi.” Đồ khốn nạn. Bực mình lắm rồi đấy.

Tôi chống tay vào hông, lườm nó“Mày không thể một lần trong đời đối xử tốt với tao hay sao? Có thể dừng cái việc khinh đời ngớ ngẩn của mày lại một lúc không?”

Tóm lại là cả cuộc đời che giấu thì được cái gì chứ?

Thằng Quân ngó tôi mất một lúc, có vẻ hơi ngạc nhiên một tẹo. Có tác dụng à?

Tôi với nó ngó nhau mất một lúc. Cuối cùng nó mới mở miệng nói được một câu nghe như thể chửi thề mà mãi tôi mới luận ra được là“Mấy giờ?”

Oh yeah.

-

-

Tôi bắt đầu không thích prom rồi đấy.

Nhạc to quá, người thì đông, chỗ này thì cứ ngột ngạt thế nào. Tóm lại tôi chưa thấy được cái thú vị của việc đi prom nó nằm ở chỗ nào, trừ việc khó chịu vì đôi giày cao gót của Linh Chi và cái váy xòe tóe loe này, vướng víu quá.

Partner của Linh Chi hôm nay có mái tóc nhuộm nâu be như mấy anh ca sĩ Hàn Quốc trên tivi, trông như hoàng tử ấy. Tôi chả ghen tị gì đâu. Tôi cũng đi với thằng Quân cơ mà, nó cũng đẹp trai chán, đủ làm cho mấy em lớp dưới phát ghen lên rồi.

Và cả hắn ta nữa.

Mà việc gì tôi cứ phải nghĩ về hắn cơ chứ, hôm nay tới đây để xõa cơ mà! Quên đi! Tốt nhất hãy tỏ ra xinh đẹp và ăn chơi hết mình đi mậy! Nhảy quẩy lên em ơi!!!

“Này, mày có đi nhanh lên không?” thằng Quân quay lại ngó tôi, đưa tay ra, trong giọng nói vẫn có vẻ khá là khó chịu. Tôi chẳng hiểu làm sao mà nó vẫn tiếp tục làm thế được. Che giấu cả một đời để làm gì?

Hôm nay nó đẹp trai mà, tôi cũng muốn nói là ‘rất đẹp trai’ nhưng cái nhân cách rẻ rách của nó thì chỉ đáng ở mức ‘đẹp trai’ là cố gắng lắm rồi. Tuxedo màu đen với cà vạt bằng vải xám hơi bóng đúng là hợp với nó. Đủ để làm cho vài đứa con gái phải ngất, thế là được. Tôi cười, bước nhanh chân hơn một tẹo, nắm tay nó đi vào trong hội trường.

“Đẹp trai mà toàn nói những lời chả hoa mĩ gì cả.” tôi chọc nó. Tay nó hơi cứng lại, hơi ướt thì phải?

Thằng Quân liếc tôi, nhếch mép nói. “Mày làm như một mình tao ăn nói hàm hồ ấy.”

“Chứ còn ai vào đây nữa, tao và mày giống nhau thôi.” Tôi nói, bước cạnh nó tới chỗ bàn đựng đồ uống.

Thật ra hôm nay cũng không tệ lắm, chừng nào tôi không nghĩ tới những chuyện không vui. Cái hội trường này to phải biết, to hơn cả sảnh khách sạn. Chắc bọn ban tổ chức phải tốn nhiều lắm mới thuê được cái chỗ như thế này.

Trên trần treo một mớ dây nhợ bằng lụa trắng, kết thành cái hình gì đó tua tủa ra xung quanh cái đèn trần pha lên trông khá bắt mắt. Hoa trắng cũng có ở khắp nơi, trông khá là sang trọng, hơn mấy cái prom của nợ bọn nó hay chụp ảnh trên facebook mà đèn thì tối hù, xung quanh thì chật chội toàn người là người.

Tôi thấy nó giống đám cưới tổ chức ở nhà thờ hơn là prom, lại còn cửa đan hoa nữa. Không phải có ý chê nhưng cái đứa nghĩ ra cái ý tưởng này rõ ràng là xem nhiều phim Mĩ có cảnh đám cưới quá rồi ấy.

“Này, tao hỏi thật, mày bình thường chứ?” Thằng Quân đột nhiên nhìn tôi, hỏi.

“Tất nhiên là tao bình thường, tao có yếu đuối cái mức phải quỵ lụy vì một thằng con trai đâu!” mà nếu có thì cũng sẽ qua thôi.

“Thế mày…quyết định dừng lại thật à?” nó ngó tôi, tay xoay xoay li nước.

Tại sao vừa mới đến đã bị tra hỏi thế? Mấy ngày vừa rồi điên rồ chưa đủ hay sao?

“Hôm nay tao không muốn nghĩ tới chuyện gì cả.” tôi liếc nó bằng ánh mắt sắc nhất có thể, tay nghịch dải thắt lưng ngang eo to bản, màu đen của cái váy trắng xòe rua ren mà lần trước đi mua cùng Trần Vũ Thái Hà và mẹ chị ta. Tôi thấy mình mặc vào trông cũng không tới nỗi nào, mượn thêm đôi giày cao gót của Linh Chi và để cho cô bạn “bôi trát” cái mặt mình một chút.

Ý tôi là lúc nhìn thấy mình trong gương thì cũng không tệ tới thế, nếu không muốn nói là tôi thấy đứa trong đó không quen. Chả phải có ý tự khen mình xinh đẹp nhưng ít ra tối nay tôi trông…cũng được.

“Tao chỉ hỏi thôi.” Nó nhún vai, nhấp cốc nước một cách khó chịu. Thằng khùng.

“Mày bắt đầu quan tâm tới tao từ bao giờ thế hả?” tôi nói mỉa, miệng cười đểu nhìn thằng Quân.

Bỗng dưng nó trở nên ấp úng đầy khó hiểu“Ch..hèm, chả phải tao quan tâm..” giọng nói cũng bớt cái điệu khinh khỉnh nữa. Hô hô…

Tôi biết làm thế này không đúng, ý là trêu đùa cảm giác của người khác như chúng nó vẫn gọi đấy. Nhưng mà cái ý nghĩ chọc quê được thằng Quân thì thể từ chối được.

“Thế thì làm sao?” tôi tiếp tục cười cười, nhìn nó.

Thằng Quân lập tức đưa tay lên xoa tung cái đầu của nó như cố tình che mặt, lầm bầm.” Chả sao cả.”

“Tao chả tin.” Tôi nói.

Là đèn pha hay mặt nó đỏ lên chứ? Ha ha…không được cười lớn!
 
Nhân Vật Phụ
Chương 65: C65: Hết Là Hết Là Hết...


Epilogue

Sau khi xuống khỏi cái nóc tòa nhà bừa bãi kinh dị thì Hoàng Minh Nam đã phải tốn đến cả tiếng đứng giải thích với mấy bác bảo vệ áo xanh mặt lạnh như tiền. Hắn ta không chịu bỏ tay khỏi người tôi kể từ cái lúc đấy đến giờ, cả lúc nói chuyện với bác bảo vệ hắn ta cũng cố tình đứng sát sạt vào người tôi, như thể tôi sẽ chạy mất hay bốc hơi vậy.

Không phải tôi không thích, tôi chỉ muốn nói ra thôi.

Cái hội trường lại đặc người và buổi prom lại tiếp tục. Đến lúc này tôi mới dứt được Hoàng Minh Nam ra để đi tìm thằng Quân. Vừa xuống đất là nó lại biến mất vào đâu đó. Nó nợ tôi một câu chuyện, không trả không về.

Tìm mãi mới thấy nó đang đứng tựa cột, tay cầm li nước rất kiểu cách, mắt ngó ra sàn nhảy đầy đăm chiêu như đang cố nghiệm ra cái chân lí khỉ gió nào vậy. Tôi tiến tới chỗ nó.

"Êu! Thằng điên!" tôi khoa tay trước mặt nó.

"Này, ăn nói kiểu gì thế hả?"nó ngước sang nhìn tôi, lại biểu diễn vẻ mặt khinh bỉ điệu nghệ của nó, miệng nhếch lên.

"Tao thích gọi mày là gì kệ tao!"tôi khoanh tay, cười.

Nó cười khểnh"May cho mày là hôm nay tao đang vui, không thì..."

"Chuyện mày cần nói là gì?"

"Hả?" nó nheo mắt nhìn tôi."Chuyện nào?"

Tôi trợn mắt"Chuyện vừa nãy ở cầu thang chứ chuyện nào? Định đánh trống lảng à?"

"Cái đó hả? Chẳng có gì cả." nó nhún vai, tiếp tục uống nước. Thế là thế quái nào. Định chơi nhau à?

Tôi đạp lên giày thằng Quân"Này, chẳng có gì là sao?"

"Là chẳng có gì cả. Hỏi ngu."nó chẳng thèm đạp lại, cũng chẳng buồn nổi điên, nói nhạt.

Tôi ngó nó đầy bực mình. Thằng điên này, còn định đùa tới khi nào nữa? Muốn đấu mắt chứ gì, được thôi. Tôi sẽ đứng đây tới chừng nào nó chịu nói ra.

Nhìn nhau mất một lúc, thằng Quân mới thở hắt ra, nói."Không tin được là tao lại phải đi giải thích cho mày thật."

Yes!!!Thua đi!

"Ừ?"

"Tao đã không làm gì cả, cái chuyện kia ấy, tại vì..." nó hít vào, bật ra được vài chữ.

Vì sao? Khổ quá, cứ làm nhau tò mò thế!

"...tao nghĩ là tao không thích để mất cái mà mày với tao đang có hiện tại..."thằng Quân tiếp tục ậm ờ đầy khó chịu.

Ý mày là tình bạn của tôi với nó ấy hả? Ôi, thật á...

"...hoặc có thể là tao cũng chẳng thích mày đến thế." Nó nhún vai, cười đểu nhìn tôi.

Rút lại câu trước, đúng là loại chẳng ra gì mà!

"Thế hả?" tôi nheo mắt nhìn nó. Mày tốt bụng gớm. Vui có chừng, dừng đúng lúc quá!

Thằng Quân uống nốt ngụm nước còn lại trong li của nó, chép miệng"Tao thấy là mày nên quay lại đi, thằng kia sắp sửa lăn ra ăn vạ rồi đấy!" một ngón tay của nó chỉ phía sau tôi.

Tôi quay lại, Hoàng Minh Nam đang nhìn về phía này bằng con mắt của chó con bị lạc và trông ức chế hết biết. Lại nhìn lại thằng Quân, nó đã bước đi được vài bước. Nhanh thế, thằng này. Tôi vội nói với theo.

"Này!Tao với mày, vẫn thế chứ?"

Nó hơi quay lại, vừa nói vừa cười."Tại sao không?"

Đấy là nụ cười chân thành nhất của nó từ trước tới giờ. Tôi nghĩ thế.

Lúc tôi bước tới, Hoàng Minh Nam vẫn không chịu bỏ cái mặt trẻ con ra, hắn ta còn phụng phịu nói."Tưởng bỏ đi luôn không trở lại chứ!"

Kinh chưa, vừa quay lại với nhau được mấy tí mà đã lên mặt cơ đấy!

Tôi bước tới trước, đưa tay lên vuốt má hắn, nhướn người lên. Hoàng Minh Nam lập tức vòng tay qua người tôi, hơi kéo tôi sát lại phía hắn. Cách môi hắn một đoạn cực nhỏ, tôi dừng lại, lùi đầu ra. Hoàng Minh Nam lập tức mở mắt nhìn tôi đầy ngạc nhiên. Lại cúi xuống lần nữa nhưng bị tôi chặn lại. Trêu Hoàng Minh Nam làm một thú vui không nên bỏ qua.

"Tôi mà đi thật thì cậu sẽ làm gì hả, Hoàng Minh Nam? Khóc lóc thảm thiết à?" tôi nheo mắt nhìn hắn, cắn nhẹ môi dưới mình. Tôi biết làm thế hắn ta sẽ không chịu được.

Hoàng Minh Nam có vẻ khá bực mình, hắn đưa một tay lên giữ phía sau gáy tôi.

"Ai quan tâm." Hắn lại cúi xuống, lần này tôi không đùa nữa.

Tôi là kẻ đứng ở góc khán đài quan sát khán giả thay vì hò hét cổ vũ, tôi là kẻ mờ nhạt làm nền cho cậu chuyện lãng mạn của người khác bằng những tình huống dở ẹt và những chiêu trò lố bịch.Tôi là người nhìn được những cái mà người khác không thấy nhưng chẳng bao giờ được công nhận.Tôi là kẻ giỏi che dấu và giỏi giả vờ. Tôi không phải kiểu người thánh thiện ngây thơ hay dễ thương gì hết và tôi không ngại điều đó.Tôi không tốt nhưng cũng không cho là mình nằm ở bên xấu, có lẽ là cả hai. Tôi là một nhân vật phụ, nhân vật phụ thứ thiệt trong mọi thứ. Cuộc đời của tôi không có tới vài khoảng trải hoa hồng như cuộc đời của nhiều người khác, nó dài vài gồ ghề và không có gì cả. Cái duy nhất có thể làm là đi tới trước.

Tôi không quan tâm chuyện này sẽ kéo dài bao lâu, sẽ kết thúc như thế nào, tôi chỉ biết nó sẽ là một khoảng thời gian rất dài. Không có gì là mãi mãi cả. Tôi không tin và cũng không muốn tin vào thứ gì vĩnh cửu cả. Sau này có thể tôi và Hoàng Minh Nam sẽ không còn ở chung một con đường, thậm chí có thể sẽ không còn gì cả nhưng tôi không quan tâm.

Tôi không cần phải làm nhân vật phụ cho cuộc đời của ai khác cả, tôi có thể làm nhân vật chính của cuộc đời mình, đó mới là quan trọng.

Tôi sống vì lúc này thôi. Sống vì hiện tại.

Fin.

Câu chuyện này được viết từ tháng 6/2012 và hoàn thành tháng 6/2013. Lúc này tôi trẻ vcl các em ei, xin hãy thứ lỗi cho những điều còn thiếu sót :v

Cám ơn các bạn trong thời gian qua đã ủng hộ NVP, ban đầu tôi không ngờ là nó sẽ tiến xa tới chừng này đâu. Tất cả là nhờ mọi người đã ủng hộ và khuyến khích tôi. Đoạn kết này là dành cho tất cả mọi người.

Nếu có thời gian hãy để lại vài dòng ngắn cho tôi về suy nghĩ cũng như kỉ niệm của bạn gắn với NVP vì tôi luôn muốn biết thêm về độc giả của mình.

Băn khoăn muốn đọc gì tiếp theo? Hãy thử đọc Luật Của Tay Chơi (Full) - một câu chuyện về bạn Quân.

Muốn đọc thứ gì mới mẻ hơn? Bạn có thể xem trailer Người Rừng Tầng Trên - câu chuyện về fuckboi độc hại tại đây:
 
Back
Top Bottom