Ngôn Tình Nhân Vật Phụ

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Nhân Vật Phụ
Chương 20: C20: Chuyện Thứ 20


NEW COVER!!!!!!!!!!

Mọi người đều biết cái ngày này sẽ đến,vâng, chỉ có thể là nó, vấn đề là sớm hay muộn mà thôi, sắp rồi, đúng thế, khoảnh khắc mà mọi người đều mong chờ từ lâu, chính xác, nó chính là…(to be continued)

Chuyện thứ 20.

“Thái Hà?”

Hoàng Minh Nam trố mắt nhìn tôi.Lại một lần nữa cái miệng hại cái thân, đúng là vô dụng mà, có chuyện chưa giải quyết xong đã lôi thêm chuyện khác vào.

“Chị ta không như cậu tưởng đâu!” đằng nào cũng lỡ rồi, nói huỵch toẹt ra cho xong.Một mình mình không thể đơn thương độc mã chống lại chị ta được.

“Tôi thấy chị ấy tốt đấy chứ!”

“Đấy là tại cậu chưa biết chuyện…”

“Minh Nam! Chị đem cà phê cho em này!!!”tôi chưa kịp nói hết câu thì đã có tiếng con gái gọi toáng lên ở đằng sau.

Trần Vũ Thái Hà đang chạy tới chỗ tôi và Hoàng Minh Nam ngồi, tóc bay như quảng cáo dầu gội Pantene, tay cầm hai cốc cà phê.Tuyệt.

Thì ra trong thời gian Hoàng Minh Nam chơi cái trò giận dỗi trẻ con với tôi thì đã kịp gắn kết với Trần Vũ Thái Hà cơ đấy. Không hiểu chị ta hay hắn ta làm quen trước nữa. Sao mà tôi chẳng thấy có tí ngạc nhiên nào thế không biết.

“Ủa, Linh Lan cũng ở đây à?” Thái Hà nhìn Hoàng Minh Nam suốt từ lúc chạy từ chỗ thang lên tới chỗ hắn ta đứng rồi mới hướng sự chú ý sang tôi.

Vâng, cám ơn đã nhận sự có mặt của tôi.

“Chào,(b*tch)...” tôi lẩm bẩm rồi đứng lên ngay lúc đấy. Hoàng Minh Nam ngước lên nhìn tôi.

Giờ có thêm chị ta ở đây thì chắc chắn chị ta sẽ muốn nghe tất tần tật mọi thứ mà tôi và Hoàng Minh Nam nói để dễ dàng lợi dụng hơn cho bất cứ một cái mục đích khốn nạn nào của chị ta trong tương lai gần. Trước mắt chắc là sẽ dùng nó đá tôi ra khỏi tầm bạn bè với Hoàng Minh Nam và chiếm lấy cái chỗ đấy một cách vinh quang. Tuy tôi chẳng tới mức phát điên lênvì cái chuyện làm bạn hắn ta (không kể hệ lụy bị toàn bộ fan của hắn ta ghét bỏ) nhưng tôi ghét nhất cái trò chen vào giữa một cách trơ trẽn rồi cố tình cướp mất cái không phải của mình của chị ta. Cứ nói tôi ghen tị và ích kỉ đi, tôi không quan tâm, tôi chắc chắn sẽ không đứng yên nhìn mình chịu thiệt vì chỉ vì một thứ lãng xẹt nào đấy.

Nhưng bây giờ thì chưa chắc, ít ra cũng không nên để chị ta nghe thêm gì, Hoàng Minh Nam thì bắt đầu có vẻ “kết” chị ta rồi, tốt nhất là đi luôn trước khi có chuyện gì không mong đợi xảy ra.

“Của em này..nóng đấy” Thái Hà đưa cốc cà phê tới trước mặt hắn ta. Hắn ta cầm lấy rồi đặt xuống đất,đứng dậy cạnh tôi.

“Cậu…”Hoàng Minh Nam nhìn tôi.

Rất tiếc, cậu đã bị loại ra khỏi đội Anti-Thái Hà.
1

“Em muốn uống của chị không, Linh Lan?” Thái Hà nhìn tôi và Hoàng Minh Nam, cố nói một câu thân thiện.

Bà có bỏ thuốc độc vào đấy không, Thái Hà?

“Không, cám ơn chị, em phải đi rồi!” tôi cúi xuống xốc cái cặp lên, khoác vào vai, định quay đi.Hoàng Minh Nam kéo tay tôi,hỏi.

“Cậu đi đâu?”mắt hắn ta có cái gì đó khác với mọi ngày.

Để cái ánh mắt đó mà nhìn Thái Hà đi.

“Đi về, tôi không làm phiền nữa. Tôi hiểu ý của cậu rồi.” nói xong tôi giật tay hắn ta ra.Mất một đứa về phe địch cũng tiếc thật.
1

Đi chết dưới chân thánh nữ ác quỷ đi Hoàng Minh Nam!

“Em đi trước.” tôi nói với Thái Hà một câu cụt lủn rồi bước đi thật nhanh. Ra tới gần thang đi xuống, tôi quay lại nói với Hoàng Minh Nam.

“Nhắn với Nguyễn Duy là tôi xin lỗi vì đã không cứu được tương lai của bóng đá trường nhá!”

Rồi tôi quay đi, bước xuống.

-

-

-

Sân bóng đã vắng hoe từ bao giờ. Bây giờ chắc phải 5,6h rồi, nên đi về thì hơn… Hoàng Minh Nam chắc đang cười cợt vui vẻ với Trần Vũ Thái Hà, Đức Mẹ Đồng Trinh thuần túy đen tối của trường. Có khi còn chả bận tâm xem tôi định nói gì hồi nãy ấy chứ.

Có lẽ so sánh cả về cung cách lẫn ngoại hình của tôi đều không thể bì với Thái Hà( không kể cái hộp đen tàn nhẫn trong đầu chị ta). Chị ta đúng là biết cách kéo người khác về phía mình. Xem xét lại cái thái độ lồi lõm của tôi từ lúc chịu chơi với Hoàng Minh Nam tới giờ chắc cũng làm hắn ta phát ngấy rồi…

Được rồi, bắt đầu có cảm giác giống như đang kiểm điểm bản thân sau khi bị bỏ mặc rồi đấy! Việc gì mình phải để tâm tới mấy chuyện đó cơ chứ! Bây giờ lo đối phó với Trần Vũ Thái Hà còn chưa xong, đứng đấy mà suy nghĩ linh tinh đi Linh Lan!

“Này! Tóc xõa mặt!” tôi quay lại. Chỉ có cậu ta mới gọi tôi như vậy.

Kendo đang nhìn tôi, vẫy vẫy tay. Trời vẫn còn thương mình mà cho cậu ta tới đây giải cứu tình trạng tâm thần bất định hiện thời.

Có nên gào lên là” Cậu đã đi đâu suốt cuộc đời tôi?” không, như kiểu vừa tìm ra được bạn tri kỷ ẩy.

Không được,nghe nhảm như kiểu mấy bạn nữ sướt mướt tìm được soul mate của đời lắm, loại.
5

“Hôm nay tập kiếm hay suy nghĩ vậy?” tôi tới gần cậu ta, nói một câu chả liên quan, cũng chả phải chào hỏi.

“Hôm nay tôi tập thật, vã hết cả mồ hôi này, cậu không thấy hả?” Kendo vuốt mái tóc đẫm mồ hôi cười khùng khục nói.

“Đúng thật…”tôi gật gù. Tại sao cậu ta hay xuất hiện vào cái lúc tôi đang “gặp khó khăn” thế?

“Cậu có vẻ không vui?” Kendo đột nhiên ngoẹo đầu sang một bên nhìn tôi.

“Không có gì, chuyện vớ vẩn ấy mà!” tôi lắc đầu. Hôm nay cậu là cứu tinh của tôi đấy, đừng nhắc chuyện đau lòng nữa!

“Vậy thì phải vui lên chứ!”Kendo nhìn tôi, cười nhẹ.

Tôi không nói gì, gật đầu nhẹ nhìn cậu ta.Cậu ta nhìn tôi một lúc, lắc đầu nói.
 
Nhân Vật Phụ
Chương 21: C21: Chuyện Thứ 21


Rất xin lỗi các bạn là chuyện thứ 21 đáng lẽ ra được post vào thứ tư vừa qua nhưng hôm nay tôi mới có cách để lên được

Vầng, BẰNG CÁCH NÀO đó mà mạng VNPT quyết định là sẽ block wattpad và kết quả là chờ mãi không lên được, không hiểu mấy ông nhà mạng rảnh quá ngồi block hay sao, đây đâu phải Trung Quốc cơ chứ, điên rồ!!!

Chật vật tới 3 ngày mới tìm được cách để lên. Tiện thể nói luôn, ai đang xài điện thoại để lên đỡ thì có thể bật máy lên ngồi down Opera Browser về ngay để dùng và bật luôn Turbo Opera lên, thành công mĩ mãn!!! *lạy giời*

Rồi, sự kiện chính đã tới!

Chuyện thứ 21

[Bảng thông báo toàn trường]

*Chủ tịch Hội học sinh khóa 2012-2013*

Trần Vũ Thái Hà-12A

*Hội trưởng Hội Chữ thập đỏ trường*

Trần Vũ Thái Hà-12A

*Cheerleader Captain 2012*

Trần Vũ Thái Hà-12A

*Ban tổ chức dự án làm xanh trường học*

Director:Trần Vũ Thái Hà-12A

*Romeo & Juliet*

Địa điểm: hội trường sân khấu lớn.

Casting: Juliet :Trần Vũ Thái Hà-12A

Romeo: Đứa nào đó lớp 12B

Phía dưới:

Trần Vũ Thái Hà.

Trần Vũ Thái Hà.

Trần Vũ Thái Hà.

Một cái tên hiếm hoi ở tận cùng, bị một tờ thông báo khác có chữ “Trần Vũ Thái Hà” đè lên một nửa: *Chủ tịch CLB Cây Cảnh* Nguyễn Minh Hoàng-11D

Tôi trố mắt đứng nhìn cái bảng thông báo đầy dấu thánh của Đức Mẹ Đồng Trinh khẩu phật tâm xà, lại còn nghe tiếng xì xào xung quanh cái gì gì mà “ Thái Hà giỏi thật đấy, lại xinh đẹp nữa..”;”Giá mà mình được như cô ấy..” và cái gì gì nữa.

Sao không làm một tờ giấy A3 mà ghi “CÁC HẠNG MỤC CÓ NỮ TRANH CỬ VÀ CÓ CHỨC TRƯỞNG GÌ GÌ ĐÓ: TRẦN VŨ THÁI HÀ” cho xong, có cần tốn giấy in rồi dán chi chit như này để nhấn mạnh ảnh hưởng không.

Thật kinh dị, thế này còn vượt xa cả ngưỡng tưởng tượng của tôi, Trần Vũ Thái Hà quả là không vừa, vẫn khủng khiếp như ngày nào. Sau 5 năm chắc cũng học được kha khá trò mới ở bên kia.

Chuyện này sắp sửa giống film Meangirls rồi đấy, đúng là điên rồ! Không hiểu chị ta làm thế nào mà vừa học vừa làm được tất cả các trò kia, có vẻ giống phiên bản nữ của Đăng Nguyên rồi đấy, hay lại có gì mờ ám. Cái này tôi chắc 7 trên 10, không tin chị ta được.

Tôi quay đi, bỏ lên lớp. Đứng thêm một lúc nữa chắc có đứa bảo mình điên vì chị ta mất. Lại mang tiếng em họ nữa, thật kinh khủng.

“Trần Vũ Thái Hà là chị họ mày?” thằng Quân ngồi cạnh tôi, một tay chống cằm hỏi, tay kia vẫn cầm con Iphone 4S, dạo này nó đã chịu đổi sang Temple Run chứ không chơi Fruit Ninja nữa.

“Ừ” tôi lầm bầm, thằng này cũng bị Trần Vũ Thái Hà làm cho ảnh hưởng à.

“Cá tính có vẻ được đấy chứ?” nó nói như kiểu gợi ý. Không ngoài dự đoán.

“Mày thích không,cho đấy! Đưa chị ta sang bên kia biên giới luôn đi!”tôi lầm bầm, sức ảnh hưởng của Thánh nữ sống quả là không nhỏ. Thằng Quân quay sang vỗ vai tôi lộp bộp.

“Tao biết, mày phải chịu nhiều sức ép khi có người hoàn hảo như vậy làm chị, chậc chậc,…” nó chép miệng tỏ vẻ đồng cảm, không giấu nổi cái điệu cười đểu giả.

Tôi hất tay nó ra,lắc đầu.

“Trong đời tao không muốn có một giây phút nào giống bà ấy cả, tao thề!”

“Xấu hổ, biết mình không làm được nên mới nói thế phải không?”tiếp tục cười đểu.

“Mày điên đúng không, tại mày chưa biết gì về chị ta nên mới nghĩ chị ta hoàn hảo như vậy thôi!”

“Mày nói gì đấy?”

“Tao đã chới chị ta từ năm 5 tuổi tới giữa cấp 2, tao biết chị ta rõ hơn mày nhiều!”

“Thế thì làm sao chứ, từ lúc đó Thái Hà ra nước ngoài tới giờ còn gì!” thằng Quân khoang tay nhìn tôi.

“Tao vẫn không tin được bà ấy!” tôi lắc đầu.

Thằng Quân thở hắt ra, nhìn tôi”Mày nên bắt đầu tin vào chuyện người khác có thể thay đổi đi là vừa đấy!”

Nói rồi nó kéo cặp nhảy qua bàn xuống đất, bước ra cửa lớp.

“Mày nói thế là sao?”tôi gọi với theo.

“Muốn hiểu sao thì hiểu, cái đó là tùy mày!” nó nói rồi biến mất ngoài cửa lớp.

Hay thật, nó đã biết cái gì mà lại tung cho tôi một câu danh ngôn rồi bỏ đi luôn thế chứ . Đúng là không bình thường.

-

-

-

“Linh Lan!” Thái Hà vẫy vẫy tay gọi tôi ở trong căng tin.

Tôi tiến tới chỗ chị ta.Muốn gì đây..

Thái Hà đang ngồi với một nhóm nữ sinh trông như bản nhái lỗi của chị ta, chắc đã thử qua “Trần Vũ Thái Hà thánh nữ hóa” nhưng không được thì phải. Trần Vũ Thái Hà đúng là biết cách làm mình nổi bật giữa đám đông.

Không hổ danh thánh nữ toàn vẹn từ đầu tới chân, trừ phần bên trong, tất nhiên.

“Đi với chị một tẹo” Chị ta kéo tôi ra chỗ vắng vẻ trên khán đài sân bóng.

Có chuyện gì mờ ám đây, chả lẽ là chuyện Hoàng Minh Nam gì gì đó chăng.

“Em quen Linh Chi đúng không?”

“À cái đó thì đúng..” chị ta muốn cái gì với cậu ấy đây.

“Em bảo em ấy nhường anh Đăng Nguyên lại cho chị nhé!” Thái Hà nháy mắt nhìn tôi
 
Nhân Vật Phụ
Chương 22: C22: Chuyện Thứ 22


Có lẽ đoạn đầu hơi nhảm nhưng mà đại loại là Quân đã có nhiều plot hơn.

Chuyện thứ 22.

“Trần Vũ Thái Hà nói thế thật á?”thằng Quân nhướn mày nhìn tôi.

“Mày tin tao hay tin Trần Vũ Thái Hà?”tôi trừng mắt nhìn nó.

“Có cần làm quá thế không?”nó lại lôi con Iphone 4S ra nghịch.

“Sao không, đây là vấn đề khẩn cấp, Linh Chi không thể một mình chống lại bà Thái Hà được!”tôi dằn cái bút chì xuống mặt giấy, nói. Tuy mạnh miệng dọa chị ta thế nhưng tôi vẫn chưa nghĩ ra được cách gì khả thi để đối phó cả.

“Như mày nói thì đến tao cũng không dám đánh lại Thái Hà đâu mà sẽ lui luôn cho an toàn…”
1

Tôi đập quyển nháp vào đầu nó.

“Mày điên à, thế Linh Chi thì sao? Nó có phải mày đâu!Nghĩ gì thế hả?”

“Thì bảo là bỏ cuộc đi!” nó nói nửa đùa nửa thật nhìn tôi.

“Vớ vẩn, chừng nào tao còn ở quanh đây và chừng nào nó chưa muốn buông xuôi thì đừng hòng!”

“Vầng, tùy mày thôi..”nó nhún vai.

“Thế mày có định giúp tao không đấy?”

“Nếu là hiệp nữ tranh hùng thì thôi, tao chịu thua…” nó nói một câu sặc mùi phim chưởng Tàu theo kiểu mỉa mai, cười đểu với tôi.

Tôi đá vào chân nó một cái” Hiệp nữ nào!”

“Chết đi, tao không quan tâm.”nó đá lại tôi một cái rồi cúi xuống cái mà hình điện thoại.

“Mày mới đúng là nên chết đi, Linh Chi cũng là bạn mày đấy, nhớ không hả?”

“Xin lỗi, Linh Chi đâu có thân với tao chứ hả, chỉ là BẠN CÙNG LỚP thôi, biết không hả, đầu đất?” nó cố tình dằn từng chữ.

“Thì vẫn là bạn chứ sao!”

“Dẹp cái lý sự cùn của mày đi, tao không quan tâm!”

Tôi nằm bò ra bàn,lảm nhảm một cách chán đời, cố tình nói ê a.

“Uổng công tao bấy lâu nay giúp đỡ mày,đau lòng vãi cả ra…Không ngờ bạn bè lại chỉ có thế…haizz…”

Thằng Quân lừ mắt nhìn tôi.”Mày vừa nói gì?”

“ Tao có nói gì đâđồ bạc bẽo…e hèm.” Tôi tiếp tục lải nhải.

“Cái gì hả?”

“Hắt xìvô lương tâm…”

Thằng Quân đập bàn cái rầm, nổi quạu nhìn tôi.

“Im đi, giúp mày là được chứ gì, đừng có lải bải vớ vẩn nữa!”

“Nói trúng chỗ yếu hả?” tôi cười đểu nhìn nó. Trông thì cũng đẹp trai cao ráo,có máu mặt thật ra là lại người dễ tổn thương, ha ha. Ngồi với nó hơn 1 năm cũng có tác dụng đấy chứ.

“Câm mồm.” nó nạt tôi một câu rồi lại lôi cái điện thoại ra.

“Thôi đùa đấy,mày đồng ý là tao quá vui rồi!” tôi cười toe toét nhìn nó.

Trông cái mặt nó bớt xưng xỉa hơn một tẹo. Tốt.

“Tao nói thật đấy!” tôi đập cái bẹp vào vai nó.

“…” nó gật đầu một cái rồi lại cúi xuống.

Thêm một đứa đáng kể nhập hội Anti-Thái Hà. Có thằng Quân là cầm chắc có điểm yếu và các thứ sơ hở của Trần Vũ Thái Hà cùng đồng bọn rồi.

Tôi biết thằng Quân có cả cái bảng survey đầy đủ của tất cả con gái trong trường ở nhà, bao gồm cả những cái thông tin đời tư mà chả biết nó moi móc ở đâu ra được. Có khi nó còn biết tận đời cụ tôi tên là gì cũng nên.

Thế còn bọn con trai thì sao nhỉ?

-

-

-

Sân thượng.

Sau đấy 2 ngày 1 đêm.

“Sao, có tìm được gì không?”Tôi khoanh tay đứng nhìn xuống sân trường phía dưới.

“Sao mày là em mà chả biết cái cóc gì về Thái Hà thế hả?” thằng Quân đứng cạnh tôi cằn nhằn một cách khó chịu

“Trả lời tao đi!”

“Tao đã thử bới rác nhưng vẫn không có gì”

“CÁI GÌ?!!!” tôi trợn mắt quay sang nhìn nó, KHÔNG CÓ MỘT TÍ GÌ á?

“Sạch sẽ từ đầu tới chân, không có một tí gì luôn. Tao đã thử cả Facebook, Twitter, Tumblr,… vẫn không có một tí gì bất hảo giữa chị ta và ai đó trên mạng hay ngoài đời.”

“Lỡ đâu bà ta thay fb mới?”

“Mày điên! Tao mất công lội post tới tận 3 năm trước để làm gì hả?” nó gắt lên.

“Thế chẳng lẽ không còn cách nào khác à?”

“Thật ra không phải là không có…”

“Cách gì?”

“Tốn thời gian lắm!”

“Nói đi đã!”

“Theo dõi trực diện…”thằng Quân làm cái mặt nghiêm túc nhìn tôi.

“WTF?Mày ấm đầu đúng không?”

Thằng này bị điên rồi, chính xác là điên rồi.

“Tao không đùa, chỉ còn mỗi cách đấy!”

“Vấn đề là ở trong trường thì lúc nào bà ấy chả như thánh nữ tái thế, theo dõi cũng như không, có khi còn bị phát hiện nữa!” trong đầu tôi tưởng tượng cái viễn cảnh tôi và thằng Quân đội mấy cành cây lên đầu, núp sau hộc tường dùng ống nhòm quan sát Thái Hà và đám bạn vo ve bên cạnh như kiểu đang điều tra xem bên địch có bao nhiêu quân. Đúng là điên rồi!

“Tao có bảo là theo dõi trong trường đâu!” thằng Quân gắt lên bực bội.

“Cái gì?”

“Mày nghĩ đúng rồi đấy!”

“KHÔNGGGGGGGGG!!!!!!!KHÔNG ĐỜI NÀO!!!” đi theo Thái Hà ở ngoài đời còn nguy hiểm hơn.

“Bé mồm thôi!” thằng Quân đưa tay lên miệng suỵt một tiếng” Giám thị lên là tại mày đấy!”

“Nhưng cách đấy không được!”
 
Nhân Vật Phụ
Chương 23: C23: Chuyện Thứ 23.


Tôi vừa tìm được mấy cái ảnh trông giống nguyên mẫu của Hoàng Minh Nam nhất, tuy anh ta có hơi tây tây nhưng ngầu kinh dị, mấy hôm tới sẽ up lên cho các bạn cùng chiêm ngưỡng.

Chắc phải vài chuyện nữa Nhật Vũ mới trở lại, quan niệm của tôi là Hoàng Minh Nam dù có dành nhiều thời gian và có đa dạng chiêu thức thật nhưng về độ tàn phá thì chưa chắc.

BÃO thì không phải lúc nào cũng có nhưng khi đã có thì hậu quả đúng là không nhỏ.

Cố lên Hoàng Minh Nam, cậu phải quen việc sống chung với lũ đi là vừa =))

Chúc các bạn đọc vui vẻ, tôi thấy Thái Hà vẫn chưa đủ ghê gớm lắm, nên cải thiện.

Chuyện thứ 23.

Trần Vũ Thái Hà, với dáng đi như siêu mẫu trên sàn Catwalk, tóc bay như quảng cáo Pantene, đang “thanh lịch” bước tới chỗ tôi, Linh Chi và Đăng Nguyên( và Hoàng Minh Nam) đang đứng( và ngồi), hoàn hảo( về bề ngoài) như mọi khi.

Chị ta đi tới đâu, con trai ở chỗ đó lập tức quay lại nhìn rồi thì không chạy theo chào hỏi nói chuyện xí xớn loạn cả lên thì cũng phải đứng trân trân một chỗ mà dán mắt vào chị ta tạo cái ấn tượng chị ta là một teen idol của Hollywood không bằng ấy.

Kinh dị, kinh dị. Sao ông giời có thể sinh ra một kẻ có có sức hút khủng khiếp tới thế, đã vậy tâm địa còn độc ác nữa, đúng là bất công mà.

Thái Hà nở nụ cười ban phúc chói lóa đến kinh khủng khi tới được chỗ tôi và Linh Chi đang đứng.

“Chào Đăng Nguyên!” Thái Hà cười toe toét nói.

” Đây là Linh Chi ha! Dễ thương quá!” Chị ta quét mắt sang chỗ tôi và Linh Chi, làm như không nhìn thấy tôi, nói vui vẻ.

Tôi cá chắc trong đầu chị ta sẽ tự động thêm một đoạn đuôi của câu cuối kia là “…nhưng không bằng tôi đâu!”

Định giở trò gì đây. Tôi đứng sát gần Linh Chi, mắt nhìn chị ta, ngờ vực.

“Ồ, hôm nay chị không có công chuyện trên hội Học Sinh sao, Thái Hà?” tôi lớn tiếng nói, mắt liếc xéo chị ta.

“A, không, bọn chị chỉ họp mỗi đầu tuần thôi!” Thái Hà khách sáo nói, mặt tươi rói rói.

Tôi thề là trong đầu chị ta hẳn đang phải tưởng tượng ra cảnh chị ta xiên tôi vào cây đinh ba rồi ngoáy vào chảo dầu chứ chẳng chơi.

“Vậy sao, thế còn Cheerleader và đội văn nghệ, hình như hôm nay chị phải tập kịch?” tôi thao thao bất tiệt nói, cố tình làm cho chị ta bối rối.

Thái Hà không thèm nghe tôi nói, quay sang Đăng Nguyên

“Chiều nay vẫn thế nhé?”

Lại hẹn hò à? Đúng là được thể thật.

Linh Chi nhìn Đăng Nguyên bằng ánh mắt khó hiểu. Thái Hà đột ngột quay sang, vẻ phân bua.

“Chị nhờ Đăng Nguyên kèm thêm môn Toán, Linh Chi không phiền chứ?”

“A, không không…” Linh Chi vội lắc lăc đầu, cười cười.

Vớ vẩn, chẳng có chuyện thấy người yêu mình hẹn riêng với đứa con gái khác mà không phiền, cả, quá phiền đi ấy chứ!

“Có, bạn ấy có phiền đấy!” tôi bộp lại chị ta, nhìn thách thức. Không phải cứ là thánh nữ rồi muốn ra sao thì ra được!

Hoàng Minh Nam nãy giờ đứng cạnh ngạc nhiên quay đầu sang nhìn tôi, Linh Chi kéo nhẹ tay tôi.

“Tớ không phiền thật mà, Linh Lan!”

Shit, tóm lại là cậu ở bên nào hả Linh Chi? Đánh lại chị ta đi chứ, Đăng Nguyên là người yêu cậu cơ mà, định để Trần Vũ Thái Hà nẫng tay trên hay sao?Không thấy tớ đang giúp cậu hay sao mà lại đâm sau lưng nhau thế hả giời?

Tôi cứng họng, không nói gì nữa. Trần Vũ Thái Hà mỉm cười, mắt ánh lên sự thỏa mãn.”Vậy thế nhé!” rồi yểu điệu quay đi, tiếp tục catwalk về phía hội trường tập kịch.

BỰC QUÁ ĐI MẤT!!!

-

-

-

Tôi thô bạo đạp một cái cốc nhựa rỗng vứt chỏng chơ trên sân thượng bay xuống đất.

“Tức chết mất! Mày có tin được không cơ chứ, rủ nhau đi chơi mà còn bảo là kèm học,khốn nạn!”

“Vấn đề là ai tin mày, chỉ có mỗi 2 đứa mình đi theo dõi, mà cũng có biết 2 đứa đấy đi đâu đâu!” thằng Quân ngồi khoanh chân, nhìn tôi.

“Cái gì mà theo dõi?” Hoàng Minh Nam ngồi tựa vào một cái bệ bê tông,mặt nghệt ra nhìn tôi và thằng Quân.

“Hôm nọ tôi đi theo dõi chị ta..” tôi giải thích, đúng là chả vẻ vang gì.

“..thấy Thái Hà và Đăng Nguyên hẹn nhau ở một cái quán cà phê rồi biến mất.” thằng Quân nói nốt câu của tôi, đưa tay lên gãi đầu.

Hoàng Minh Nam chồm tới” Sao không rủ tôi?”

“Không tiện.” tôi đáp nhát gừng, lôi thêm hắn ta đi có khi còn sinh chuyện chứ chẳng chơi. Ý tôi là nhìn cái thái độ lúc nào cũng sồn sồn lên như hắn ta thì có khi hỏng chuyện luôn chứ làm được gì.

“Thế tức là hôm nọ có..”

“Tụi này thôi” thằng Quân đáp lời hắn, duỗi chân ra.

“Tự dưng hỏi mấy cái đó làm gì, mau nghĩ cách đi!” tôi xua như xua gà. Nước đến chân rồi còn chưa chạy.

“Tao chịu, mày đi mà nói với Linh Chi cẩn thận đi, sớm muộn gì cũng có chuyện!” thằng Quân chán chường nói.

“Tao không nói được, như chuyện vừa nãy tao giúp nó xong nó lại xua đi, làm sao chịu được!”

“Vừa nãy mày nói gì?”

“Thì tao bảo là nó có phiền đấy thôi, có gì đâu!”

“Nó không phiền thật thì sao?”

“Mày điên, bất cứ đứa con gái nào cũng sẽ phát ghen khi biết người yêu nó có hẹn với ai khác giới mà nó không biết, đặc biệt lại là người trội hơn hắn.” tôi đập tay vào nhau.

“Đến tao còn phát bực, đừng nói là Linh Chi”

“Đấy là tại mày biết chị ta thế nào rồi!”

“Vớ vẩn, dù biết hay không biết thì cũng khó chịu như nhau thôi! Như tao chắc chắn sẽ không chịu nhin nữa mà sẽ lao ra bẻ cổ Thái Hà rồi cắt hết tóc đi để dằn mặt rồi!”

“Gì?” Hoàng Minh Nam chen vào hỏi tôi.

“Có cần tiêu cực thế không?” thằng Quân nhướn mày nói.

“Tưởng tượng người yêu mày đi với thằng khác, vừa đi vừa cười nói vui vẻ như yêu nhau xem mày có muốn lao ra đấm cho nó một phát vỡ mũi không? Có! ” tôi vặn lại nó, quyết liệt nói.

“Có vẻ đúng…” Hoàng Minh Nam xen vào, bóp cằm nói.

“Vậy à, tay chơi, yêu nhiều quá rồi đúng không?” tôi lừ mắt nhìn hắn.

“Đâu có, ý tôi là về lí mà nói thì ai chả như thế nhưng cứ làm ra vẻ bình thường đấy thôi! Chả ai muốn làm người yêu thái quá cả, cậu nghĩ xem!”

“Hả?”

“Thế này nhé, tuy đúng là có ghen thật nhưng vẫn phải kiềm chế chứ, nếu sở hữu quá kiểu gì cũng sẽ làm cho đối phương thấy gò bó mà bỏ nhau, Linh Chi làm thế cũng không sai đâu!”

Hoàng Minh Nam nói cũng không phải là vớ vẩn, chẳng ai muốn bị kiểm soát cả.

“Vấn đề là chuyện này không đơn giản chỉ là tự do riêng nữa…” thằng Quân nói.”Nhiều lúc cũng cần phải cảnh giác chứ, thờ ơ quá cũng không được!”

Tôi trố mắt nhìn hai dân chơi siêu hạng ngồi cãi lí qua lại. Bảo sao con gái phát điên vì chúng nó thế.
2

Yêu đương đúng là trò phức tạp, mình chả biết cái vẹo gì thật.

Cứ thế này thì đến sáng mai cũng không nghĩ ra được cách nào mà đánh lại Thái Hà mất.

“Vấn đề là chỉ con gái mới thích bạn trai sở hữu này nọ thôi, con trai đâu chịu được!”

“Mày điên, con gái phải biết ghen mới hay chứ!”

Được rồi, vừa nãy là chia sẻ hiểu biết mà bây giờ lại thành tranh luận về phẩm chất nữ nhân là thế nào thế!

Tôi lao vào giữa 2 đứa. “Họ họ…,đủ rồi đấy! Nghĩ cách đi, ngồi đấy mà cãi nhau! Cứ thế này đến lúc Thái Hà quyến rũ Đăng Nguyên xong rồi mới có cách để đối phó thì chết đi cho xong!”

-

-

-

Tôi nằm ườn trên giường, tay lật quyển manga vừa đọc vừa cười sằng sặc.

“LINH LAN!!!!!!! Bạn mày tới chơi này!!!”

Bố tôi ở dưới nhà hò lên như hò đò.

“Vơngggggg!!!!!!!!!!!!” Tôi ê a đáp lại, nhảy xuống giường, bước ra phía cửa phòng.

Ai lại đến vào lúc này cơ chứ.

Hay là Thái Hà, không đúng, nếu thế thì bố phải gọi “Chị THÁI HÀ đến chơi này Linh Lan!!!” chứ.

Nếu là Hoàng Minh Nam thì chắc bố tôi đã một chân đạp cho hắn ta ngã chổng vó giữa đường rồi đóng cửa bảo là “Nhầm địa chỉ” và làm như không có gì rồi.

Bố tôi chắc chắn sẽ làm tương tự với thằng Quân nếu có cũng mò đến, nhưng làm gì có chuyện nó thèm đến nhà tôi. Có mà mơ.

Thế thì là ai?

Tôi vặn nắm cửa, mở ra.

Mắt nhòe nước, mascara lem đầy mặt, da tái dại đi.

Linh Chi đang đứng ngoài nhìn tôi, trông khổ sở hết biết.
1

Shit.

Comment và vote cho NVP nhé bạn, nếu bạn thấy nó xứng đáng.

Thân, Scruzio.
 
Nhân Vật Phụ
Chương 24: C24: Chuyện Thứ 24


Tôi không chờ được nữa, các bạn cũng thế phải không?

Thế nên, chuyện thứ 24 đã tới đây

Plus OFFICIALBOOK TRAILER đã có, mọi người cùng nhào dô nhé.

Tuy ngoại hình của MInh Nam không phải là quá đẹp trai nhưng tôi thấy thái độ của Yusuke quá quá chuẩn, nhất là cái đoạn mím môi kiểu trẻ con.

Hi vọng không làm mọi người thất vọng.

Vote và comment nhé các bạn xD!!!

Chuyện thứ 24

Linh Chi và Đăng Nguyên cãi nhau.

Và chuyện này không dính đến Thái Hà mới lạ chứ!

“Không nghe điện thoại”

Lí do quá quá quá quá quá quá quá quá quá quá quá quá mức lãng xẹt.

Khi yêu người ta đúng là có vấn đề thật.

Bố già có gọi 10 lần mà 9 lần tôi không nghe thì nhiều lắm cũng chỉ mắng vài câu rồi thôi.

Thế mà không trả lời có 3 cuộc gọi mà đã cãi nhau.Sao bây giờ người ta thiếu kiên nhẫn thế không biết.

Tôi cố làm ra vẻ bình thường( để không ngáp ngắn ngáp dài vì cái lí do chán phèo kia), ngồi vỗ vỗ lưng Linh Chi.

Đăng Nguyên hóa ra cũng là một đứa thích sở hữu.

Sao giống Trần Vũ Thái Hà thế không biết. Tôi bất giá rùng mình.

Bây giờ Linh Chi đang thế này thì nói chuyện kia ra đúng là không tiện tí nào.

-

-

-

Tôi đờ đẫn vặn tay nắm cửa ra, bước ra ngoài. Đêm qua Linh Chi ngủ lại nhà tôi vì muộn quá, thế là mất cả đêm nằm vỗ lưng và vuốt tóc cho cô bạn đến rã cả tay ra. Sáng dậy khăn giấy vứt đầy phòng, đứa nào đứa nấy mắt trắng dã nhìn nhau.

Thế này hôm nay làm sao mà học được đây.

“Bạn tố..Ớ?” Hoàng Minh Nam vừa rống lên được nửa câu đã há hốc mồm nhìn Linh Chi đi ra khỏi cửa nhà tôi.

“Linh Chi sao lại ở đây?”hắn ta trố mắt nhìn tôi, hỏi, vẻ ngạc nhiên lắm.

“Hôm qua ngủ lại nhà tôi.” Tôi lẩm bẩm, dắt cái xe ra.

“Ồ..Sleep-over hả?”

“Ờ, đại loại thế.”

“Vậy bao giờ tôi cũng sang nhé?”Hoàng Minh Nam hớn hở nói, mắt chớp chớp làm bộ ngây thơ vô tội.
3

Nói cái QUÁI gì thế hả Hoàng Minh Nam! Nghĩ bố tôi sẽ cho cậu bước nửa bước vào nhà tôi hay sao.

“Không.”

“Hôm nào Minh Nam cũng tới chờ Linh Lan đi học à?” Linh Chi cười nhẹ hỏi.

“Ừ, nhà gần nhau mà!” Hoàng Minh Nam xởi lởi nói, cười toe toét.

“Ồ…”

“Minh Nam, đèo Linh Chi đi!” tôi vờ như không nghe thấy 2 người kia vừa nói gì, lên giọng kiểu chỉ đạo.

-

-

-

“Nói chưa, sao hôm nay Linh Chi trông ghê thế?” Hoàng Minh Nam thì thầm với tôi lúc gửi xe.Linh Chi đã lên lớp từ trước.

“Chưa, đang cãi nhau cái gì gì đó, không tiện.” tôi lẩm bẩm.

“Trông cậu cũng kinh quá đấy, đêm qua không ngủ à?”

“Đêm qua Linh Chi sang nhà tôi để khóc, không phải Sleepover.”

“Khóc?”

“Thì cãi nhau cái gì đó với Đăng Nguyên ấy!” tôi không muốn nói cái lí do kia ra, Hoàng Minh Nam chắc chắn sẽ phá ra mà cười ngặt nghẽo mất.

“Gay nhỉ…” hắn ta lẩm bẩm một cái rồi thôi.

Tôi lờ đờ bước lên cầu thang,theo sau Hoàng Minh Nam, buồn ngủ chết mất, thế này thì qua được nổi tiết 1 là quá giỏi rồi.

Tất cả là tại Đăng Nguyên hết, tự dưng lại đi cãi nhau với Linh Chi làm tôi cuối cùng bị mất ngủ, đúng là điên rồ!

Tôi bước hụt một bậc cầu thang, trong giây lát tỉnh như sáo, phản xạ lập tức quào tay tới nắm bất cứ cái gì phía trước để không bị ngã.

Tôi nắm được cái lưng áo của Hoàng Minh Nam phía trước,kéo ghì xuống để giữ thăng bằng.

“Ớ!!!”

Phù…tí nữa thì hỏng đầu. Tôi thở phào một cái, gục đầu xuống,tay nới lỏng ra.

“Này, sao bỗng dưng kéo tôi?” Hoàng Minh Nam chên vênh đứng trên cầu thang ,cố kéo áo ngược trở lại, đầu ngoái ra sau nhìn tôi.

“Không có gì,tôi bị vấp chút” tôi lẩm bẩm, thả áo hắn ra. May mà hắn ta đủ khỏe để giữ tôi đứng lại, không cả hai đứa lao đầu xuống cầu thang thì đẹp.

Hoàng Minh Nam quay lại, nhìn tôi bằng ánh mắt khó hiểu.

“Chóng mặt à?”

“Không, tôi có phải bà đẻ đâu.” Tôi đáp bừa, dợm bước lên cầu thang.

Hoàng Minh Nam giật tôi ngược trở lại.

“Buồn ngủ đúng không?”

“Không, tôi phải lên lớp!”

“Đừng có nói dối tôi, nhìn mắt mình trong gương chưa hả?”Hoàng Minh Nam nhìn tôi, nói kiểu răn đe.

“Có muốn ngủ cũng không được, tôi phải vào lớp!”tôi gạt hắn ra, bước lên cầu thang.

“Vào phòng y tế ngủ đi!”hắn ta gọi với theo tôi.

“Không.”

Giữa trưa yên ắng, sau đó 5 tiếng.

“Làm cái gì mà cứ phải lôi tôi lên đây bằng được thế, vừa ăn xong cơ mà!” tôi lầm bầm, Hoàng Minh Nam hôm nay bị làm sao thế, đang trưa cứ thích làm loạn lên rồi kéo tôi lên trên sân thượng, chả vì lí do gì.

Hắn ta ấn tôi ngồi xuống một cái gờ bê tông rồi ngồi xuống ở phía đối diện tôi.

“Ngủ đi.”
 
Nhân Vật Phụ
Chương 25: C25: Chuyện Thứ 25


Đồng bào chú ý, bão siêu cấp hiện đã đổ bộ lên vùng vịnh nước ta!

Lần này nó sẽ gây ra những gì đây?

Mời quý vị đón xem tường thuật tại hiên trường.

Xin cám ơn (rất rất rất rất rất nhiều lần)

Scruzio.

Chuyện thứ 25

“Chào Linh Lan,lâu quá không gặp…”

Nhật Vũ nhìn tôi, cười nhẹ.

Xin cậu, đừng khiến tôi mất bình tĩnh nữa.

“Ch..Chào…” tôi lẩm bẩm.

“Tôi làm cậu giật mình à?” cậu ta vẫn giữ nguyên nụ cười, hỏi tôi.

“Hơi hơi...”

Không đúng, tôi bị khó thở.

“Cậu định về sao?”

“Ừ…”

“Cậu rảnh chứ?”

“Hả?” tôi trố mắt nhìn cậu ta. Rảnh…để làm gì?

“Tốt, đi với tôi nhé?”

“Đi đâu?”

“Đi chơi chứ đi đâu, lần trước lỡ hẹn, lần này thì không được!” Nhật Vũ nói bình thản, trong giọng có cái gì đó khác ngày thường.

Đi chơi ấy hả? Chơi gì mới được chứ? Nghe mơ hồ quá.
1

“Hơ..” tôi nghệt mặt nhìn Nhật Vũ, cậu ta là một Kendo cởi mở hơn người mà tôi biết trước đây.

“Hơ gì, đi nào!” Nhật Vũ khoác vai tôi kéo đi. Mắt cậu ta nhìn tôi kiểu tôi-không-cho-cậu-trốn-lần-này-đâu.

Lạ thật.

-

-

-

“Cậu uống gì?” Nhật Vũ quay sang hỏi tôi, một tay đặt trên quầy của Emotion Coffee, mấy ngón tay gõ lộc cộc theo một nhịp nào đấy.

“À,..Cappuchino Chiller đi..” tôi ngẩng lên khỏi tập menu, nói nhanh. Dạo này update nhiều thứ, quá.

“Hay nhỉ, tôi cũng định gọi cái đó…Chị ơi, 2 Cappuchino Chiller nhé!” Nhật Vũ buột miệng nói một cách thú vị rồi order với chị chủ cửa hàng.

Tôi nhìn cậu ta rồi lại cúi xuống cái menu dày cộp trước mặt, tay giở giở.

“Xem gì thế?” Nhật Vũ đột nhiên hỏi, nhìn tôi.

“Nhiều thứ mới quá, thứ nào cũng muốn thử cả..” tôi lẩm bẩm, không nhìn cậu ta.

“Vậy lần sau nữa cũng đến đây cho cậu thử loại mới nhá?” cậu ta bật cười, nói.

Nói thế là sao? Lần sau…

Không hiểu gì cả.

“Không cần đâu…” tôi ngập ngừng nói, nếu có lần sau thật thì...

Nhật Vũ đột nhiên nghiêng đầu nhìn tôi.

“Tôi nói thật đấy!”

Tôi không hiểu gì cả, đừng nghiêng mặt nữa, đừng cười nữa, xin cậu.

“Cậu sẽ đi nữa chứ?” Nhật Vũ đưa mặt lại gần tôi, tay cậu ta vuốt nhẹ tóc mái của tôi sang một bên.

Tôi có cảm giác dễ chịu khi cậu ta làm thế, giống như là lâu ngày không gặp lại nhớ…

“Linh Lan…?” Cậu ta lại gần hơn nữa, nhìn thẳng vào mắt tôi, miệng cười nhẹ, mũi cậu ta chỉ cách mũi tôi vài centimet. Gần quá, không khí cứ như đang đặc lại ấy.
1

Tôi thấy mình nín thở khi cậu ta nhìn sâu vào mắt mình. Đừng làm thế nữa, tôi sẽ tắc thở mất, xin cậu.

Shit, hình như mặt mình đỏ lên.

“…V..”

“Cà phê của em này, em gì ơi!!!” Giọng chị bán hàng vang lên, tiếng cạch nhẹ của cốc giấy vang lên. Nhật Vũ thôi không nhìn tôi, quay trở lại, cầm 2 cốc cà phê chị bán hàng đưa.

Ôi mẹ ơi, hình như vừa nãy tôi định nói “Vâng” với Nhật Vũ.

Mình bị chứng gì thế này, aaaaaaahhhhh!!!!
2

Đến kiểm soát bản thân cũng không làm nổi nữa.

Tôi bất giác giơ tay nhận cốc Cappuchino Nhật Vũ đưa, cậu ta nhìn tôi, cười gì đó rồi kéo tôi đi.
1

Lúc tôi nhận ra thì đã thấy mình đang đứng ở bờ một cái hồ nào đó, trông khá là rộng.

Có chỗ đi phía dưới này chỉ có hồ Giảng Võ.

Mình đến đây bằng cách nào nhỉ?

À, xe máy, xe máy.

Tôi cứ đứng gật gù thế một lúc.

“Này, sao trông cậu ỉu thế?” Nhật Vũ nhìn tôi bằng ánh mắt thích thú.

Giống Hoàng Minh Nam trưa hôm qua.

“Không có gì.” Tôi lẩm bẩm.

Tại cậu đấy, cậu đang làm cho tôi mất phương hướng và chả hiểu cái cóc gì đang xảy ra.

“Thật chứ?” cậu ta nhướn một chân mày nhìn tôi.

Mình giả vờ tệ đến thế thật à? Làm gì có chuyện…

“Thật.”

Nhật Vũ nhìn tôi mất 5s, rồi cậu ta xoa đầu tôi.

“Không nói cũng không sao, bây giờ đi chỗ vui hơn nhé!”

Chết tiệt, cậu ta vẫn nhận ra.

Nên về kiểm điểm khả năng giả vờ của mày đi Linh Lan, xuống câp quá rồi đấy.

-

-

-

Tôi trố mắt nhìn cái sân chơi mấy cái trò cho trẻ con mẫu giáo.Có cầu trượt và xích đu các thứ, không kể một tá trẻ ranh đang đuổi nhau khắp nơi. Chuyện này không thể là thật được.

“Cậu đùa tôi hả?” tôi quay sang nhìn Nhật Vũ.

“Không” cậu ta cười khúc khích, đáp lại cái nhìn ái ngại của tôi.
 
Nhân Vật Phụ
Chương 26: C26: Chuyện Thứ 26


Đã tới rồi mọi người ơi xD!

Chuyện thứ 26

6h30

“Này,nhớ lần sau đấy!” Nhật Vũ xuống xe, quay qua phía tôi.

“Tôi biết rồi..” tôi lẩm bẩm, bỏ cái mũ bảo hiểm ra, dựng con Nouvo của mình lên.

Về tới tận ngõ nhà tôi rồi mà cậu ta vẫn chưa dừng lại. Tôi nhìn cậu ta, tự dưng thấy awkward. Chả biết nói cái gì cả,cứ nhòm nhau thế này, trời thì đang tối dần.

“Lần sau tôi chỉ mang đúng 32 nghìn thôi đấy!” Nhật Vũ cười, đi sang đứng cạnh, dựa vào yên xe tôi.

“Ừ…” tôi nhìn cái bảng điều khiển trên đầu xe, từ hồi mua xe tới giờ đi được tân 12856 cây rồi cơ đấy, đường từ nhà tới trường làm gì mà xa lắm nhỉ, không hiểu mình còn đi đâu nữa…

“Vào nhà đi, muộn rồi đấy!” giọng Nhật Vũ kéo tôi ra khỏi cơn hồi tưởng về mấy lần đi xe máy. Tôi quay lại, luống cuống.

“Phải, haha…” tôi kéo quai cặp lên, nắm cần điều khiển xe. Nhật Vũ đột nhiên nắm cổ tay tôi. Chặt. Rất chặt.

Tôi ngước lên. Lại cái ánh nhìn có cái gì cực kì lớn ở bên trong, nhưng vẫn không rõ ràng. Tôi vừa mở miệng định nói thì Nhật Vũ đã đưa một ngón tay lên chặn lại.

“Suỵt..”

Cái gì thế? Tôi nhìn cậu ta, làm bộ khó hiểu.

Tay cậu ta đưa ra sau đầu tôi, nắm nhẹ một ít tóc, đẩy đầu tôi tới trước.

Cái gì…

Có cái gì đó mềm mềm, chạm vào trán tôi.

Cái đèn đường phía trên đầu đột nhiên sáng lên, tôi biết vì lúc đó vẫn còn đang nhòm xuống đất.

“Chụt.”

Tôi đờ người ra, cái tiếng kia… từ từ đã, không phải là cái tiếng.. Cái gì cơ? Có lẽ nào…

CẬU TA VỪA HÔN TRÁN TÔI???!!!!!!!!!!!!
3

Tôi đứng sững ra đấy, không nói được cái gì, như bị đông cứng lại. Cậu ta làm thế là có ý gì cơ chứ?

Nhật Vũ cười” Chào nhé!” rồi cậu ta lên xe đi mất.

Mất một lúc sau, khi tiếng xe máy đã biến mất, tôi mới nhận ra là trời đã tối.

Aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaahhhhhhhhhhhh!!!!!!!!!!!!!!!!!!

Nếu xung quanh không có nhà hàng xóm chắc tôi đã gào lên vì kinh dị rồi.

Không hiểu gì hết, không hiểu một tí nào cả!!!

Tôi sờ tay lên trán, có mụn không nhỉ?

Không có gì, không có gì.

Thế là thế nào cơ chứ!!!

Có ai làm ơn giải thích cái hành động vừa rồi và lúc ở chỗ sân chơi nữa không!!!

Shit, shit,shit,shit,shit, SHIT!!!!!!!!!!!
1

Tôi thấy mặt mình đỏ rần rần lên. Tại sao cậu ta lại làm thế, tôi phải hiểu nó như thế nào cơ chứ? Bạn bè hay là,.. IM ĐI!!! ĐỪNG CÓ NGHĨ MẤY THỨ VIỂN VÔNG NỮA!!!!!!

1

Nếu là bạn bè thì phải…

Dừng lại ngay, không nghĩ nữa trước khi mày hoang tưởng thêm cái thứ của nợ nào nữa…

-

-

-

“Chiều qua đi đâu thế hả?” Hoàng Minh Nam lại tiếp tục từ một chỗ nào đấy lao ra chặn đường tôi, làm mặt giận dỗi.
1

Tuyệt cú mèo, bây giờ còn thay bố mẹ tôi làm giám sát viên 24 trên 24 nữa, thằng cha này có vấn đề thật rồi đấy.

“Không thấy cậu nên tôi về trước.”tôi đáp bừa, không nên để cho hắn ta biết chuyện hôm qua tôi “đi chơi” với Nhật Vũ. Hoàng Minh Nam mà biết thì chắc thiếu điều gắn chip GPS lên điện thoại hay cặp tôi mà tìm dấu mất.

“Tôi nhờ cậu đi mua nước mà không thấy đem về là sao?”

“Thì tôi ra rồi nhưng không thấy cậu đâu, nên tôi về.” tôi nói, đẩy hắn ta ra đi lên phía trước.

“Cậu dỗi tôi đấy à?” Hoàng Minh Nam giật tôi quay ngược lại, săm soi thái độ của tôi một cách thích thú.

“Cậu điên hả?” tôi gạt tay hắn ra,hoang tưởng cũng phải có giới hạn chứ.

“Ồ, thật kìa…” Hoàng Minh Nam càng làm tới, mắt ánh lên sự tinh quái.

” Bạn tốt ơi,cậu kute quá đi!!!”đoạn hắn ta kéo tay tôi tới, xoa đám tóc mái rũ rượi trên đầu tôi.

Tóc gáy tôi dựng hết lên.

Hoàng Minh Nam vừa nói TÔI KUTE hả?

GIẾT TÔI ĐI CÒN HƠN!!!!!

Thà chết chứ không bao giờ chấp nhận cái chữ “Cute” viết sai chính tả kia, không đời nào, cái trò trào lưu rẻ tiền, tiếng Việt còn không dùng được thì nói tới tiếng Anh làm cái gì cơ chứ!!!

Tôi không đời nào muốn giống mấy đứa con gái cứ thích chải chuốt rồi cư xử như đứa trẻ con, làm ra vẻ ngây thơ trong sáng lắm để thu hút mấy đứa con trai cũng thích chơi cái trò giả tạo ấy. Nói thật, nếu bản tính sinh ra đã vậy thì chẳng ai trách nhưng không phải thế mà cứ cố tỏ ra là người như thế thì đúng là nhạt nhẽo, trên đời không thiếu gì cách gây ấn tượng với người khác, cần cóc gì phải tốn công đâu, cứ là mình là hay nhất rồi.

“Bỏ ra!” tôi hẩy mạnh Hoàng Minh Nam ra như vừa bị con gì đó nhiều chân nhiều cánh đậu lên người.

Thật ra tôi không sợ côn trùng, tôi chỉ không thích cái cảm giác khi Hoàng Minh Nam chạm vào tôi.

Cứ như là tôi thèm được hắn ta xoa đầu lắm ấy, nó không đúng tí nào.

“Tôi xin lỗi mà, lần sau tôi sẽ không bỏ cậu lại nữa!” hắn ta tiếp tục kéo tôi tới, tay khoác vai tôi,cười toe toét.

“Bỏ tôi ra!” thằng này bị làm sao thế không biết, lâu không tán gái nên bị thần kinh hay sao?

Tôi đẩy mạnh Hoàng Minh Nam ra rồi quay mặt bỏ đi.

“Lại dỗi nữa à, tôi xin lỗi mà…” Hoàng Minh Nam gọi với theo.

BỰC LẮM RỒI ĐẤY!!!Tôi quay lại, nheo mắt nhìn hắn.

“Muốn nghĩ gì cũng được. Chào”

Rồi tôi bỏ lên lớp.

Trên đường lên lớp,tôi bắt gặp Trần Vũ Thái Hà đang đứng cười nói thản nhiên với Đăng Nguyên ở hành lang khối 12.

Lúc tôi đi qua chị ta còn kịp liếc tôi một cái rõ ràng là đầy thỏa mãn nữa.

Khốn nạn.

Ngày hôm nay là ngày gì mà lắm chuyện bực mình thế khong biết.

Tôi đạp cái thùng rác trước cửa lớp một cái rồi đi vào, vứt oạch cái cặp xuống ghế cạnh thằng Quân, nó đang ngủ ngon lành trên bàn.

Tôi ngồi bịch xuống, lôi sách vở trong cặp ra, gây tất cả các tiếng động ầm ĩ nhất có thể.

Thằng Quân ngẩng đầu lên lườm tôi.

“Làm cái gì đấy, không thấy tao đang ngủ à?”

“Kệ xác mày.”

“Này, học đâu cái kiểu giận cá chém thớt thế hà?”

“Kệ tao.”

Nó nhìn tôi rồi ngồi thẳng dậy.

“Lại Thái Hà à?”

“Biết rồi hỏi làm gì?”

“Không được hỏi à?”

“Ờ đấy, thì sao nào?” tôi vạch chì đen lung tung lên tờ giấy nháp.

Thằng Quân chẳng nói gì, nó lại gục đầu xuống bàn, ngó lên tôi.

“Sao hay không là ở mày, tao ngủ,làm thêm trò nào thì cứ cẩn thận” nó nói giọng ồm ồm rồi nhắm mắt lại.

Tôi nhìn điệu bộ của nó rồi thở dài, đặt quyển sách xuống, nhìn ra ngoài cửa sổ.

Nắng to thế này trưa nay về thì chết khô mất…

Tại sao lại có cảm giác đấy?

Mày nghĩ cái quái gì đấy, dừng lại đi!

Cứ như thể nó là thứ duy nhất có thể khiến tôi thấy thoải mái…

Đùa,đừng nghĩ nữa!

Quên đi! Quên đi! Quên đi!

-

-

-

“Chị ấy nói là muốn đường đường chính chính l*m t*nh địch của tớ.” Linh Chi nhìn vào cốc trà sữa đào, nói.

“Cái gì?” Tôi ngẫu nhiên hất vèo một miếng thạch ra khỏi cốc của mình.

Chuyện này xảy ra lúc nào thế không biết.

Tôi trợn mắt nhìn cô bạn.

Tiêu tùng, chơi luật thành phố thì bắt bẻ thế nào được cơ chứ!

Bố khỉ!

“Chị ấy nói là cũng thích anh Đăng Nguyên..”

“Thế cậu bảo gì?”

“Tớ không biết nói thế nào…”

Trần Vũ Thái Hà đúng là không vừa, chị ta biết nếu làm trò ăn vụng sau lưng Linh Chi thì tôi kiểu gì cũng có cách lôi nó ra, nhưng làm hẳn hoi thế này thì làm sao mà bắt được. Đáng lẽ không nên coi thường khả năng của chị ta. Thế này thì 80% Linh Chi thua chắc.

“Cậu có thích Đăng Nguyên không?”

“Cái đó…”

“Có hay không?”

“…có..”

“Thế thì phải cẩn thận, chị ta không như cậu nghĩ đâu, Linh Chi!” kiểu gì cũng phải nói ra, vậy nói luôn đi.

“Cậu nói thế là sao?” Linh Chi nhìn tôi khó hiểu.

“Trần Vũ Thái Hà sẽ không đấu công bằng với cậu đâu!”

“Nhưng chị ấy..”

“Cậu có tin tớ không?”

“…”

“Không tin cũng được, nhưng tuyệt đối, không được chủ quan, cậu hiểu không?” tôi cũng biết là mình đang nói những thứ không có cơ sở nhưng không nói thì Linh Chi kiểu gì cũng sẽ bị Thái Hà knocked out dễ dàng.

Linh Chi nhìn tôi, trông nửa không tin, nửa muốn khóc. Tôi nhìn vào mắt cô bạn.

“Hiểu không?”

“Tớ biết rồi…”

Tớ cũng biết là cậu không hiểu,Linh Chi.

Đành phải tự làm vậy.

-

-

-

Tôi lệt quệt bước ra dãy locker của lớp. Hoàng Minh Nam đi bên cạnh, tay bấm lia lịa vào con Samsung SIII mới tậu, vừa bấm vừa cười cười.

Tôi rút chìa khóa ra, để ý thấy cái locker của Linh Chi bên kia có dính vài tờ note hồng hồng.

Thư của fan hâm mộ?

Tôi bước tới gần.

[TỪ BỎ ĐĂNG NGUYÊN ĐI, LINH CHI!!!]

[ĐỪNG LÀM CHỊ THÁI HÀ BUỒN NỮA!!!]

[ĐỒ XẤU XÍ!!!]

WTF???

Tôi tức giận giật mấy tờ note ra, vò nát bét, vừa vò vừa nhìn xung quanh xem có đứa nào đứng nấp chờ xem phản ứng của Linh Chi thế nào không.

Nghĩ cái gì mà dám viết thế cơ chứ! May mà Linh Chi chưa đến.

Chắc chắn là bọn “con chiên” b*nh h**n của Trần Vũ Thái Hà làm. Tôi nắm chặt tay, bóp bẹp đống note nhàu nhĩ trong lòng bàn tay.

“Cái gì đấy?” Hoàng Minh Nam nhìn tôi.

“Thái..Hà…” tôi gằn từng chữ, vứt đống note vo viên vào người hắn ta.

Bực chết mất, mồm nói sẽ đàng hoàng cạnh tranh,sau lưng cho người đi giở trò dọa nạt hèn hạ, Trần Vũ Thái Hà được lắm.

“Ai viết mấy cái này?” Hoàng Minh Nam giở mấy tờ note, trợn mắt nhìn.

“Cậu nghĩ là ai hả?”

“Có phải đám...”

“Chứ còn gì nữa!”tôi đá vào mấy cái locker phía dưới cùng đánh thình một cái.

Không thể chấp nhận được.

“Linh Lan!” tôi ngẩng lên, Linh Chi đang đi tới, vẫy tay chào, trông có vẻ vui hơn mọi ngày.

“Chết tiệt! Giấu đống giấy đi !” tôi vội vàng ấn đám giấy nhàu nhĩ vào túi áo trên ngực trái của Hoàng Minh Nam.

“Này từ từ chứ!”hắn ta nắm cổ tay tôi kéo ra.

“Linh Chi đến kia kìa, cậu muốn nó lại rũ rượi như hôm nọ hay sao? Nhét vào, tẹo nữa rồi vứt!!!” tôi gạt ra.

“Có gì không?”Linh Chi đã đi tới nơi, tôi vội vàng quay lại, cố nặn ra một nụ cười.

“Không có gì, haha, hôm nay cậu đến sớm thế?”

“Ờ,..7h20 rồi mà..” Linh Chi làm mặt khó hiểu nhìn tôi.

Tuyệt, nói hay lắm, Linh Lan!

“Có chuyện gì đúng không?” Linh Chi tinh quái nhìn tôi, cười cười.

“Đâu, là tớ suýt làm rơi điện thoại ấy mà!” Hoàng Minh Nam mồm liến thoắng, tay đưa con Samsung lên, cười toe toét.

“Thế à?” Linh Chi cười rồi đi vào lớp.

Phù!

“Suýt chết..” tôi lẩm bẩm,lấy mấy tờ note trong túi áo của Hoàng Minh Nam ra.

“Lần sau đừng có làm thế nữa!”Hoàng Minh Nam nhìn tôi, nói khó chịu.

“Gì? Mấy tờ giấy thôi mà!”

“Bây giờ là mấy tờ giấy, lần sau là con gián hay quả bom cậu cũng nhét vào túi áo tôi chắc?”

“Nghĩ gì thế hả, nếu là bom thì tôi với cậu chết lâu rồi!” tôi xua đi, nhét mấy tờ giấy vào túi quần.

“Đấy là tôi nói thế,..”

“Sợ côn trùng hả, Minh Nam?” tôi à lên một tiếng, cười lớn.

“Vớ vẩn, ai sợ chứ!” Hoàng Minh Nam luống cuống nói, trông bộ dạng buồn cười hết sức. Trông như bị bắt bài ấy.

Tôi cười khùng khục” Vậy lần trước ai co rúm lại lúc tôi giơ con gián chết ra thế?”

“Cậu...tôi không có..”Hoàng Minh Nam lúng túng nói, giống như đứa trẻ con định ăn vạ nhưng tìm nhầm người.

“Haha,trông cậu như con gái lần đầu biết ngượng là gì ấy!”

“Cậu…Aaaaaaahhhhhhh!!!!” Hoàng Minh Nam ôm đầu kêu ầm lên rồi chạy đi.

Vừa nãy hắn đỏ mặt hả?

HOÀNG MINH NAM ĐỎ MẶT!!!!!!!!!!!

Tôi bụm miệng cười, Hoàng Minh Nam, tay chơi thượng hạng số một của trường cũng biết đỏ mặt cơ đấy. Cứ như thiếu nữ ấy, haha.

Tôi nhìn cái bóng của hắn ta ở phía xa rồi đi vào lớp.

Trêu Hoàng Minh Nam vui thật đấy!

Sao rồi, có ai tiếp tục bị mâu thuẫn qua lại giữa chuyện thích Minh Nam hay Nhật Vũ không vậy?
5

Hoàng Minh Nam và tâm lí thiếu nữ đã trở lại =))

Tôi thấy chuyện lần này hơi đứt đoạn một tẹo…

Vote và comment nhé mọi người

Chuyện sau Quân trở lại đấy!
 
Nhân Vật Phụ
Chương 27: C27: Chuyện Thứ 27


TIN BUỒN.

Từ giờ cho tới hết 7/10 tôi mới có thể post tiếp được vì có chút chuyện bận.

Chuyện này siêu dài nhé, sung sướng chưa hả lũ người đang dí mắt vào màn hình kia =))
1

Chuyện thứ 27

Tôi bước ra dãy nhà khối 11, để quên cái áo mưa trong tủ đồ, phải ra lấy. Bước vào tới nơi đã thấy có mấy đứa con gái trông không quen đang đứng ở chỗ lớp tôi. Nhìn kĩ hơn thì thấy giống mấy đứa đàn em của Thái Hà, đang giấu giếm làm cái gì đó. Tôi rón rén đứng nấp vào một ngách nhỏ trên tường, gần dãy locker của lớp

Mấy đứa này đang xúm quanh locker của Linh Chi, định dán thêm tờ note nào hay sao?
+

Tuần vừa rồi tôi bóc phải tới 30 tờ note rồi, may mà Linh Chi chưa biết (mất công dậy sớm quá)Trần Vũ Thái Hà hẳn phải lồng lộn lên vì thấy tinh thần Linh Chi không có gì thay đổi cả tuần rồi. Tôi cá 99% lần này bà ta sẽ xúi bọn nó làm cái gì hạ cấp hơn nhiều.Lạy giời là trường có đội sao đỏ và giám thị,nếu không chắc Linh Chi bị quây ngay mấy hôm đầu rồi.

“Mở được chưa?”có tiếng thì thầm, tôi thập thò nhìn lên.Một đứa con gái tóc đen, dài thẳng, hỏi một đứa con gái cũng tóc đen thẳng nhưng ngắn hơn một chút. Đại loại là có một đám tóc đen dài, thẳng( giống Thái Hà) đang âm mưu làm cái gì đó.

“Rồi” một đứa khác đáp lại, mở cánh cửa locker của Linh Chi ra.

Định làm gì đây, tôi hơi nhỏm dậy, định xông ra bắt quả tang mấy đứa con gái nọ nhưng lại ngồi xuống.

Mấy đứa con gái lôi trong một cái túi đen ra mấy quả pháo, nhỏ thôi nhưng tiếng nổ thì đúng là không đùa được.Không lẽ…

“Gài như này thì khi giật cửa chắc chắn sẽ nổ cực lớn luôn, đưa đây!”một đứa con gái, đang lúi húi cho tay vào ngăn locker,thì thầm như ra lệnh.

“Đem mấy túi sơn không?”

“Đây này.”

Crap.

Cứ tưởng bọn nó định đùa vớ vẩn, thế này thì đúng là quá quắt! Trần Vũ Thái Hà đã làm cái gì đến mức lũ này dám làm cả chuyện như thế cơ chứ!!!

Phải cho một trân mới chịu được!

Từ đã, nếu làm thế thì chưa đủ, phải có cái gì làm chứng, nói thì không ai tin, Trần Vũ Thái Hà sẽ dễ dàng vượt qua vụ này, chỉ việc đùn hết tội cho mấy đứa con gái kia là xong. Tôi rút con N81 ra, chụp mấy cái ảnh mấy đứa con gái lúi húi lục lọi ngăn tủ của Linh Chi.

Thái Hà, chị cứ chờ đó!

Tôi đứng phắt dậy,nói lớn.

“Làm gì đấy!”

Cả lũ con gái giật mình quay lại, vội vàng giấu mấy túi sơn và băng pháo ra sau lưng.

“Chị là ai?”

“Tôi học ở lớp này, các cô định làm gì locker của tôi thế hả?” tôi đáp bừa, mắt nheo nheo nhìn.

“Đây đâu phải là locker của chị!”một đứa con gái xưng xỉa nói.

“Sao cô biết không phải locker của tôi?” tôi tiến tới gần hơn, lũ con gái luống cuống đứng sát vào nhau che đống đồ.

“Định làm gì thế hả? Tôi nhớ khối 10 ở cách đây một dãy nhà đấy!”

“Liên quan gì tới chị, chúng tôi chỉ làm theo lệnh của Chủ tịch hội học sinh thôi!”

“Là phá khóa tủ của người khác và nhét pháo với sơn vào hả?” tôi nhếch mép nhìn ra sau lưng mấy đứa con gái nọ.

“Chị là ai mà có quyền phán xét chúng tôi cơ chứ!”

“Tôi là ai không quan trọng, cái quan trọng là các cô phá khóa tủ của người khác rồi định bày trò chơi xấu người ta kìa!” tôi cười, khoanh tay nhìn.

“Chúng tôi làm vậy để cô ta chừa cái trò chơi xấu người khác đi, chị không liên quan đừng có xía vào!”

Nói cái cóc gì, Linh Chi chơi xấu hồi nào cơ?

“Nói gì cơ? Xem ai là người đang chơi xấu kìa!”

“Cô thử tìm chị Thái Hà đi, xem vết bầm trên mặt chị ấy có phải là chơi xấu không?” mộ đứa con gái đáp lại câu hỏi của tôi một cách khó chịu, như thể tôi là người duy nhất trên đời này chả biết cái cóc gì cả.

WTF?

Vết bầm nào? Cái gì bầm cơ?

“Em gái, đang nói đùa phải không, Trần Vũ Thái Hà bị đánh khi nào?” tôi không tin vào tai mình, vội hỏi lại.

“Vừa hôm qua xong, bà chị chưa biết tin gì đúng không?”

Sao lại có chuyện này xảy ra được cơ chứ? Trần Vũ Thái Hà bị ăn đập vào mặt á? Mà lại là Linh Chi ra tay? Làm gì có chuyện đấy được, hôm qua Linh Chi sang nhà tôi chơi cả ngày cơ mà!

“Làm gì có chuyện đó cơ chứ!” tôi nheo mắt nhìn, không biết mấy đứa này có bịa chuyện hay không đây. Thái Hà mà bị ăn đánh thì khó tin quá.

Hay là cố tình?

Nếu thế thì chị ta đúng là có vấn đề về đầu óc thật sự rồi đấy!!!Từ từ, với trình độ như thế thì có thể bà ta tự làm mình ra như thế được lắm.

Điên khùng, sống chưa đủ khổ hay sao mà còn phải làm trò tự hành hạ mình cơ chứ!

“Tự đi mà xem đi rồi hãy phán xét tụi này!” mấy đứa con gái nọ hếch mặt lên,nói một cách kênh kiệu, lại quay vào định làm nốt việc vừa nãy.

“Dừng lại,Thái Hà bị làm sao có liên quan gì tới các cô mà phải đi phá đám người khác hả!”tôi nói.

“Thì sao chứ, chị không ngăn được bọn tôi đâu!”

“Thế hả? “Tôi thò tay vào túi quần nhìn lũ con gái nọ,cười.

“Có nói cũng không ai tin chị đâu! Đừng tưởng bọn này sợ!” muốn nhìn tôi bằng ánh mắt khinh bỉ thì cứ nhìn đi.

Nghĩ tôi ngớ ngẩn tới mức chỉ biết to mồm đi nói chuyện không căn cứ hay sao.

Thế thì các người lầm rồi!

Chống mắt mà xem đại nhân ra tay đây!

Tôi rút vèo cái điện thoại ra, giơ lên bấm một phát, đèn flash lóe lên trong chớp mắt. Mấy đứa con gái nọ như bị đông cứng lại.

Got cha!

Nét kinh, rõ mặt cả 4 đứa, muahaha!!!

“Nếu các cô không dừng lại thì cái này và cả mấy tấm ảnh tôi chụp sẽ online ngay bây giờ!” tôi cười đểu, nhìn mấy đứa con gái lớp 10 đứng trơ ra như phỗng, nhìn tôi.

“..facebook,twitter,forum trường..được đấy chứ?” tôi tiếp tục, tay làm bộ bấm điện thoại.

Một đứa con gái chồm tới trước định giật cái điện thoại trên tay tôi.

Đừng có mơ, tôi lùi lại ngay lập tức.

Bây giờ có tận 4 đứa con gái ở đây, hành lang thì vắng,mình tôi không thể đấu lại được. Ở đây thêm giây nào thì càng dễ bị giật chứng cứ, không kể cái điện thoại của mình dễ bị đập vụn ra hơn là chỉ xóa mỗi ảnh thôi.

Tẩu vi thượng sách!

Nghĩ vậy, tôi cắm đầu chạy.

“Đuổi theo nhanh lên!” Tiếng một đứa con gái nào đó phía sau hét lên.

Chạy,chạy,chạy,chạy,chạy!!!!!

Tôi ra tới gần sảnh lớn, hi vọng sẽ có đứa nào đấy đang đứng ở đó để bấu víu. Chỗ này lúc nào chả đông người, ít ra cũng ẩn vào được một góc nào đấy.

WTF!!!

Sao đúng cái lúc chết tiệt này lại chẳng có ma nào ngoài sảnh để nhờ vả cơ chứ, học sinh trường này chết hết rồi hay sao?

Tôi chuyển hướng chạy ra ngoài sân trường, sau lưng nghe tiếng mấy đứa con gái vừa chạy vừa hét ầm lên.

Kiểu này chỉ vài phút nữa thì mình bị tóm mất, có hay vận động chạy nhảy đâu cơ chứ, thế này mà chuột rút thì đi đời chứ còn gì nữa!

Trong đầu tôi mường tượng ra cảnh tôi ngã lăn cù ra đất, chân cứng đờ lại vì chuột rút rồi lũ con gái kia sẽ thản nhiên bước tới giật cái điện thoại trên tay tôi ném bụp xuống đất, giẫm cho vài cái gót giầy mười phân nhọn như đinh cho nát bét ra.Sau đó sẽ tiện thể đạp luôn cho tôi vài phát và nói vài câu siêu lịch sự rồi mới chịu bỏ đi mất.

Không được, có chết cũng phải thoát thân. Không thể chết lãng xẹt như thế được!!!

Nghĩ ra chỗ nào để trốn đi, Linh Lan!

Chỗ nào, chỗ nào CHỖ NÀO???

Tại sao cái lúc cần thiết thế này mà mày chẳng nghĩ ra được cái gì thế???

NGHĨ ĐI!!!!!!!!

Tôi đã chạy ra tới sân bóng từ hồi nào, sao hôm nay cái chỗ này cũng vắng hoe vắng hoét thế cơ chứ!!!

Trên sân cỏ chỉ có bác lao công áo xanh đang quét lẹt xẹt một cách thiểu não.

Shit.

Tại sao đời nó lại khốn nạn thế cơ chứ!!!

Chả lẽ Linh Lan này lại chịu chết để bằng chứng rơi vào tay đồng bọn của Trần Vũ Thái Hà hay sao?

Không đời nào!!!

Chạy đi mày, chết cũng phải chạy! Lũ con gái kia chắc chắn sẽ không tha cho mày đâu!!!

Trần Vũ Thái Hà nữa, mấy hôm trước mình mạnh miệng thế rồi còn muốn thua hay sao?

Chạy đi!!!

Đừng có vấp,đừng có vấp ,ĐỪNG CÓ VẤP PHẢI CÁI GÌ!!!

Có một bóng người mặc áo trắng trông quen quen bắt đầu đi ngang sân cỏ.

CỨU TINH!!!!!!!!!!

Dù cậu có là ai thì tôi cũng yêu cậu!!!
1

Tự dưng không thấy mệt nữa.

Tôi lao hết sức về phía người cao cao, hình như là nam, đang đi về phía bên kia sân bóng, quay lưng lại với tôi. Trông quen quá!Chạy tới gần hơn một chút, tôi càng thấy người này quen hơn.Trong thoáng chốc, tôi có cảm giác mình hơi chùn chân lại.

“Bên kia kìa!” có tiếng con gái hét lớn phía sau lưng.

Tôi như kiểu được boost power giống trong mấy trò chơi đua xe, guồng chân chạy nhanh hơn nữa. Thoát khỏi đám này đã,mặc kệ quen hay không.

Người quen thì càng tốt!

Tới rồi, một chút nữa thôi!!!

Tôi với tay ra trước, cố chạy nốt những bước cuối cùng, miệng cố hớp hơi.

Được rồi!

Tôi nắm được lưng áo của người đó, kéo lại.

Người đó hơi quay lại phía sau.Tôi thở gấp,hai tay vẫn nắm chặt áo của cậu ta, đầu gục xuống.

Tôi thở hổn hển nói, vẫn không nhìn lên, tay thả nhẹ ra.

“Cứu tôi.”

-

-

-

“Cứu tôi.” Tôi nói không ra hơi, một tay vẫn giữ áo đồng phục của người đó.

Người đó quay hẳn người lại.

Tôi một tay vẫn chống gối( tay kia vẫn nắm nhẹ áo của người đó), thở hồng hộc, giải thích”..mấy cô đó đuổi theo tôi…”

“Mày làm cái quái gì thế hả, Linh Lan?” giọng nói nửa mỉa mai nửa thỏa mãn vang lên.

Tôi hất đầu lên ngay lập tức.

Thằng Quân đang đứng nhìn tôi như thể tôi là sinh vật ngu ngốc nhất trên đời nó từng gặp, miệng nhếch lên cười đểu.

“Mày..” tôi ấp úng, tại sao lại là con heo bẩn bựa này cơ chứ!

“Bỏ cái tay đầy mồ hôi của mày ra khỏi áo tao!” nó thô bạo hẩy tay tôi ra.

”Cavalli đấy..” đoạn nó v**t v* cái áo như thể trên đời này chỉ có mỗi thứ đó là quan trọng nhất, những thứ còn lại đều nằm dưới gót giầy nó. Đồ chết bầm!

Cùng tắc biến, có còn hơn không. Tôi kéo nó.

“Cứu tao!”tôi nhìn nó khẩn khoản, mắt liếc mấy đứa con gái vừa nãy đang bắt đầu chạy từ bên kia sân bóng sang.

“Cứu gì, mày sắp chết à? Tao không có làm CPR(hô hấp nhân tạo) cho mày đâu!”nó nhìn tôi, khoanh tay cười đểu, nói.

Rõ ràng là nó biết tỏng rồi mà vẫn đùa được, khỉ gió!

“Tao không đùa, mấy đứa con gái kia đang đuổi theo tao dọa nện gót giầy lên đầu tao!!!”

“Đâu?” nó chống mắt lên, cố tình nhìn ra chỗ khác không phải chỗ mấy đứa con gái kia.

“Kia kìa!” tôi kéo đầu nó lại đúng chỗ.

“Là tao hoa mắt hay có tận 4 Thái Hà đang chạy đến thế, làm sao tao đánh lại được! Mày tự lo đi!!!” nó cố tình nói, vừa nói vừa cười khùng khục.

Tôi đập vai nó cái bép” Tao không đùa đâu! Mấy đứa nó định nhét pháo vào tủ của Linh Chi, tao chụp ảnh được..”

“Hả?” nó nheo mắt nhìn tôi, ra vẻ không tin cho lắm.

“Mày nghe đúng rồi đấy!” tôi nói, giơ tấm ảnh ra.

Thằng Quân không nói gì nữa, đẩy tôi ra đứng sau lưng nó.

“Đưa điện thoại đây.”nó chìa tay ra sau. Mấy đứa con gái đến ngày càng gần hơn.

“Nhưng có ảnh trong này mà!”

Mày điên chắc, đáng lẽ tao nên chôn nó rồi phong ấn lại mới đúng chứ!

“Cứ đưa đây!” nó gắt lên, lừ mắt nhìn tôi.

Tôi miễn cưỡng ấn cái điện thoại vào tay nó. Không hiểu thằng này định làm cái gì cơ chứ.

Bộ tứ siêu đẳng đã chạy tới nơi, tóc tai tung tóe vì chạy. Tôi đứng sau lưng thằng Quân, có cảm giác như gà núp cánh mẹ ấy. Đúng là điên rồ.

“Dừng lại đó!” thằng Quân nói lớn.

Đám con gái đứng lại,hơi chần chừ nhìn tôi và thằng Quân.

“Đang tìm cái này phải không?” thằng Quân giơ cái điện thoại ra, màn hình hiện cái ảnh vừa nãy.

Mày điên à cái thằng này!! ! Làm thế khác gì treo mỡ miệng mèo không, đồ điên!!!

Tôi hích vào lưng nó một cái.

Nó hơi ngoái lại, lừ mắt nhìn tôi kiểu để-im-cho-tao-xử-lí.Một đứa con gái cố chồm tới trước, định chụp cái điện thoại trên tay thằng Quân lúc nó đang quay lại nhìn tôi.

“Cẩn thận!” tôi gầm lên.

Thằng Quân đã nhanh tay giơ cái điện thoại lên cao hơn tầm với của đứa con gái đó.

Mô Phật!

Nó đẩy tôi lùi ra sau hơn, nó cũng đứng lùi lại,giữ khoảng cách an toàn với đám con gái nọ.

“Bước thêm một bước nữa là tôi sẽ nhấn Send.”thằng Quân nói kiểu hăm dọa, ngón tay cái giơ lên,làm bộ định bấm thật”…cho thầy giám thị” nó kết thúc, giơ cái điện thoại lên cao hơn nữa.

Lũ con gái đứng sững lại như bị đông cứng.

Chiêu này hay số dzách!!!Tôi suýt nữa thì phá ra cười ngặt nghẽo.Tại sao mình không nghĩ ra cơ chứ. Mất công chạy quá!

Từ từ đã,…Trong máy mình làm cóc gì có số thầy giám thị?

Mà ai điên tới mức lưu số của thầy giám thị vào cơ chứ? Trừ đứa giỏi mách lẻo nhất cái trường này. Thằng Quân thật ra cũng chỉ đang chém bừa tứ lung tung để dọa đám con gái kia thôi. Tưởng gì!

“Anh gì ơi, làm gì mà nóng thế, đó đâu phải bọn em…” một trong số 4 đứa con gái lên giọng ỉ ôi nghe buồn nôn.

“Vậy à, thế sao phải chạy theo lấy bằng được nhỉ?” thằng Quân đáp lại, mặt lạnh tanh.

“Tại bà chị kia đó, cứ thích chọc tức tụi em chứ tụi em có làm gì đâu!”

“Thế ai trong ảnh giống cả 4 người thế không biết, chị em sinh đôi ư?” Thằng Quân cười khểnh, nói mỉa mai.

“Đâu có đâu...”đừng nôn Linh Lan,trưa nay ăn gà rán đấy, nôn ra thì phí lắm.

“Thôi đi! Các cô làm gì tôi biết hết rồi, đừng cố cãi nữa!” tôi gầm gừ nhìn 4 đứa con gái nọ.

“Này bà chị, có giỏi thì ra đây đường đường chính chính nói chuyện xem nào!”

Đừng có khích tôi! Tôi định gạt thằng Quân ra, bước lên.

“Dừng lại!” thằng Quân chen vào, đẩy tôi lùi lại.

“Mày..!”

“Tao không đi dọn hậu quả cho mày được ,đứng im một chỗ đi!”

“Các em,..”đoạn nó quay lại. Mới thế đã đổi được cách xưng hô cái rẹt. Kinh dị, lại còn tông giọng nghe rõ là chớt nhả nữa. Về điểm này, Hoàng Minh Nam và thằng Quân đúng là không khác gì nhau.

“Hiện tại tôi không biết chuyện này thật hay không..”

“Rõ ràng là chị ta vu khống, tóc con bé trong ảnh đâu có đen như tóc em!”

Đấy là vì đèn flash, đầu đất!

“Đúng rồi đấy, con bé trong đó còn nhiều mụn hơn em nữa, da em mịn thế này..”một đứa con gái khác nói dỗi,liếc mắt đưa tình với thằng Quân. Ngoại hình hút gái, không chấp.

Có cần vừa thanh minh vừa quảng cáo bản thân không cơ chứ, thêm nữa, cái máy tồi tàn của tôi có KHẢ NĂNG CHỤP MỤN hay sao, cái này mới nha,có 3 megapixel thôi, nếu vậy mụn của cô ta chắc phải to cỡ quả quất non mới nhìn được như thế! Thật lòng mà nói, nếu đã cố chối thì nên tìm lý do nào hay hơn mấy cái lí do lãng xẹt kia.

Không thì đừng nói còn hơn, nghe mà xấu hổ.

“Vậy sao?” thằng Quân tiếp tục dùng cái giọng khàn khàn mà nó tự cho là s*x* nói.

“Đúng vậy đấy anh!”

“Nếu vậy mai mình cứ đem lên cho thầy giám thị xác nhận ha các em?” thằng Quân cười.

Đám con gái lập tức lắc đầu liên hồi, vội vàng xua đi, nhao lên.

“Không cần đâu anh, chỉ cần anh xóa nó đi thôi mà!”

“Đâu phải các em đúng không?” nó cười, nói thản nhiên” Vậy thì có gì phải sợ, những đứa dám phá hoại của công mới sợ chứ!”nó cười như đúng rồi.”Thế nhé, mai anh sẽ đem lên cho thầy giám thị kiểm chứng..”

“Không không, làm vậy lại lớn chuyện anh ơi!” đám con gái rộ lên, cố tình nói lấp đi.

Tôi nheo mắt nhìn, đúng là biết làm không biết chịu.

“Phá hoại của công với cố tình làm hại người khác thì không tha được các em à, anh NHẤT ĐỊNH SẼ ĐÒI LẠI CÔNG BẰNG CHO CÁC EM!” thằng Quân nói trong một nụ cười thỏa mãn, tay vung vẩy như cán bộ Đảng diễn thuyết.

AI ĐẤY LÀM ƠN BỊT MIỆNG TÔI LẠI ĐI!!!!!!

Tôi nghĩ mình đến gãy xương sườn vì nhịn cười mất.Đám con gái kia trông như muốn đập đầu vào tường ấy. Thằng Quân thì cứ làm ra vẻ cần kiệm liêm chính lắm.

“Được chứ?” nó cười, đút cái điện thoại vào túi.

“Thôi đừng anh ơi…”

“Đủ rồi đấy,làm rồi lại trốn tránh trách nhiệm hay sao?” thằng Quân đột nhiên chuyển sang giọng nhừa nhựa lành lạnh ban nãy.

“Ai bảo anh..”

“Tôi nhìn thấy hết rồi, đừng có chối nữa, nếu đã làm rồi thì dỡ ra đi, không thì ngày mai cái ảnh này sẽ không chỉ được gửi tới tay thầy giám thị thôi đâu!”nó nói, mặt lạnh như tờ, không biểu lộ một cái gì.

Kinh dị,mình còn thấy rét cả người.

“Không hiểu bố mẹ mấy đứa sẽ nghĩ thế nào nhỉ?”thằng Quân đưa một tay lên vuốt tóc.

Quá lợi hại.

“Anh nghĩ mình là ai chứ? Còn lâu anh mới liên lạc được với bố mẹ tôi, đừng hòng hù dọa nhau!” đứa con gái khi nãy hất mặt cười khẩy nói.

“Vậy à?” thằng Quân chậm rãi rút cái Iphone 4S ra, lướt vài cái rồi đọc vanh vách“Nguyễn Ái Vy,bố là Nguyễn Trung Kiên, hiện đang công tác ở California, Mỹ, số điện thoại là 001-2455-6435-2748,email..”

Trong nửa giây,mặt đứa con gái tái dại đi, trông hoang mang phải biết.

“..L…làm sao anh biết được những thứ đó?”con bé ấp úng nói. Thằng Quân cười thỏa mãn nhìn con bé mát vài giây rồi buông một câu xanh rờn.

“Tôi đơn giản là chỉ biết thôi…” nó chuyển sang nhìn vào một nơi nào đó xa xa.

”..nếu muốn tôi có thể gọi ngay bây giờ, thấy sao?” nó nhếch mép.

Đám con gái mặt cắt không cón chút máu nào.

“Anh…rốt cuộc là muốn gì?”

“Muốn gì à?” nó cười nhạt, quay trở lại nhìn đám con gái nọ, nói từ tốn.

“Rút lại tất cả cái gì các cô định làm với Linh Chi,tôi không quan tâm nó đúng hay sai, đáng làm hay không đáng làm, đừng có bén mảng tới lớp 11A một lần nào nữa, không thì đừng trách tôi không cảnh báo!” thằng Quân nói đều đều, rồi kéo cặp tôi quay đi, không quên ném lại một câu.

”Và sống cho tốt vào,đừng có tự làm hỏng mình nữa!”

-

-

-

Quá quá quá quá quá quá quá quá quá quá quá quá quá quá QUÁ là bá đạo!!!!

Ý tôi là thằng Quân ấy.

Lợi hại gấp khoảng vài trăm lần Hoàng Minh Nam và cái trò giả làm hoàng tử kẹo ngọt của hắn. Tất nhiên không phải là Hoàng Minh Nam không lợi hại, ý là thằng Quân còn cao tay hơn nhiều.Không hiểu trong đầu thằng này có cái gì nữa.

Tôi trợn mắt ngó thằng Quân suốt từ lúc nó lôi tôi đi khỏi sân bóng lên tới tận sảnh lớn.Từ một thằng Don Juan tiềm năng bạo lực chỉ biết mỗi mình sao lại thành một đứa thao túng được tất cả chỉ trong chớp mắt như thế cơ chứ. Không thể tin được.

Trước giờ tôi cũng chỉ nghĩ nó biết hầu hết tên con gái trường này với lại vài thứ sở thích gì gì đó, không ngờ còn tường tận từng tí một mới kinh chứ.

Chả biết nó lấy thông tin ở đâu ra, kinh khủng quá.

Không lẽ nó móc nối với hiệu trưởng để moi thông tin?

Phục sát đất!!!

“Tao có chuyện cần hỏi đây..”nó đột nhiên đứng lại, nhìn tôi.

Hả? Tự dưng có gì mà nghiêm trọng thế.

“Sao?”tôi nhìn nó, nhíu mày.

“Trần Vũ Thái Hà bị ai đánh?”thằng Quân nói.

Shit.

Chuyện này có thật á?

Chàng trai bá đạo nhất truyện đã trở lại *ném pháo*

Và anh ấy đang nhìn bạn ở phía bên phải đấy 🙂)

Vote và Comment đi nào các bạn trẻ!

Và hẹn gặp lại vào 1 tuần rưỡi nữa xD!
 
Nhân Vật Phụ
Chương 28: C28: Chuyện Thứ 28


To Kenz_Renz, for your support to NVP. Really appreciate it xD!

Chuyện thứ 28

“Cái gì?”tôi trố mắt nhìn nó.

“Mày không biết gì à?”nó thở hắt ra, tay đưa lên xoa đám tóc xù trên đầu.

“Trần Vũ Thái Hà bị đánh á? Mày đừng có đùa tao!” tôi trố mắt nhìn nó.

”Theo tao!” nó ngoắc tôi, đi lên trước.

-

-

-

“Mày có thể giải thích tại sao thư viện trường lại liên quan tới việc Thái Hà bị đánh không hả?” tôi đi theo thằng Quân, nói khẽ.

“Ngậm mồm vào và đi theo tao!” nó lầm bầm nói, không quay lại.

Tôi theo thằng Quân vào tít giá sách ở cuối phòng đọc, chỗ nhiều bụi và mạng nhện nhất thư viện.

Nó đặt vài cái thùng sách bằng gỗ chồng lên nhau, phía trên tường có cái quạt thông gió bám đầy bụi, đang quay lờ đờ. Nó chỉ tay

”Trèo lên xem đi!”

“Chỗ này là chỗ nào?”tôi thì thầm lại

“Phòng chủ tịch Hội học sinh.”

Làm sao nó biết được cái chỗ này cơ chứ? Mà trên đời này còn có phòng chủ tịch hội học sinh sao? Kinh khủng khiếp

Tôi trèo lên mấy cái thùng gỗ bụi bặm, nhướn lên nhìn qua cánh quạt quay.

Trong căn phòng, có một đám nam sinh đang xúm lại, bê đủ các thứ từ quà tặng tới đồ uống và thiệp chúc, chất thành đống trên cái bàn duy nhất trong phòng. Phía sau cái đống quà tặng khổng lồ ấy là Trần Vũ Thái Hà, đang đeo cái kính râm mắt mèo siêu mốt của chị ta, ngồi thẳng người trên cái ghế nệm, miệng nở nụ cười như thể chị ta là sinh vật tội nghiệp nhất trên đời này cần được quan tâm tới.

“Mau khỏe nhé chị Thái Hà!”

“Chị cần gì cứ bảo tụi em!”

“Bạn phải gắng lên đấy, Chủ tịch Hội học sinh!”

Khiếp quá,có cần chúc như thể Thái Hà bị bệnh nan y sắp chết đến nơi thế không, chỉ có mỗi vết bầm thôi mà, có phải ung thư máu đâu. Mà có khi chả phải vết bầm thật ấy chứ!

Trần Vũ Thái Hà, bỏ cặp kính ra, mắt rưng rưng lệ. Mắt bên trái của chị ta bị một vết bầm nhỏ ,màu khá đậm.Là thật sao?

“Cám ơn các bạn rất nhiều, tôi nhất định sẽ trân trọng chúng!” và nụ cười ban phúc. Và đám đông chết lặng.

Tôi cố kiềm mình không phát ra một câu giả ọe. Kinh khủng khiếp. Sao mà người ta có thể nói những câu phát buồn nôn đến như thế cơ chứ, tôi cá chắc chị ta về tới nhà sẽ đem đám thú bông kia bỏ xó hoặc nhét bừa vào một chỗ nào đó và khóa lại, chẳng thèm nhìn tới lần thứ 2 nữa ấy chứ. Có thể sẽ giữ lại một vài thứ thuận mắt hoặc đủ giá trị với cái gu thẩm mĩ trong đầu chị ta.

Đám con trai nọ đã đi khuất. Cánh cửa vừa đóng lại,nụ cười trên mặt Trần Vũ Thái Hà cũng tắt cái phụt.Chị ta cầm túi bánh ngọt của bọn nữ sinh làm tặng lên, nhìn bằng ánh mắt khinh rẻ rồi bóp vụn mấy cái bánh ra, đổ tất cả đống vụn vào sọt rác dưới chân.

“Nghĩ tôi sẽ ăn mấy thứ rẻ tiền này hay sao mà đòi tặng quà cơ chứ!”

Chị ta tự lẩm bẩm một mình, đoạn chọn lấy vài con gấu trông có vẻ đắt tiền nhất, đem tới chỗ cái tủ kính, lấy mấy tấm thiệp chúc mừng chị ta thành Chủ tịch Hội học sinh ra, nhét mấy con gấu vào đó, đóng lại.

Đoạn chị ta trở về chỗ,lôi một cái túi nylon đen trong ngăn kéo ra,loại giống cái loại đựng rác ấy, gạt tất cả đống quà vào trong,chỉ để lại mấy bông hoa, đặt xuống đất.Thái Hà mở mấy tấm thiệp cầu kỳ ra, nhìn lướt nó một cái rồi nói một mình.

” Cũng được 3 tháng rồi đấy,…”giọng nhẹ nhẹ, mắt có một chút gì đó như đang hồi tưởng.

“…thế là đủ rồi, quẳng!” và Thái Hà vứt nó vào trong cái túi đen, buộc tất cả lại,kéo lê nó tới một cánh cửa khác.

Đúng là đồ không tim. Mình chỉ vừa mới nghĩ ra mà bà ta đã làm ngay được.

Không hiểu nó dẫn đi đâu, thùng đốt rác chăng? Hay là địa ngục, không hiểu chị ta có bắt cóc ai đem nhốt vào đấy không nữa.

Chị ta rút chìa khóa ra, mở cánh cửa nọ, bên trong trông như một cái kho nhỏ tối om, có vài cái túi đen khác ,trông phồng phồng, cũng ở đó. Hình như là đống quà từ lần “đăng quang”của chị ta, kinh dị.

Trần Vũ Thái Hà đá cái túi quà vào trong đó và sập cánh cửa lại,khóa vào rồi quay về chỗ ngồi của mình như không có gì cả.

Thái Hà rút từ trong cái ngăn kéo ra một quyển sổ nhỏ, mở nó ra. Trong đó viết cái gì đấy, tôi không thấy rõ, chỉ thấy chị ta đang dùng bút đỏ gạch chéo liên hồi.

Không hiểu trong đó viết cái gì cơ chứ?

Bất cứ cái gì thánh nữ bóng tối làm trong cái sổ đó đều là thứ mờ ám cả. Không thể tin được, hay đang biển thủ công quỹ nhà trường?

“Cộc, cộc” Có tiếng gõ cửa, Thái Hà ngay lập tức đóng quyển sổ lại, thảy nó vào ngăn kéo thật nhanh rồi ngồi khoanh tay lại trên bàn, nở lại cái nụ cười giả tạo của chị ta, phát ra một thứ âm thanh nghe như kiểu từ Thiên Đường giáng xuống đến phát nổi da gà.

“Mời vào”

Cánh cửa gỗ sơn trắng từ từ mở ra, một bàn chân đi giày thể thao con trai bước vào trong phòng.

Holy shit!

Tôi suýt thì trượt khỏi mấy cái thùng gỗ và đập đầu vào tường.

Giết tôi đi thì hơn!!! Không thể tin nổi nữa mất!!!

HOÀNG MINH NAM, HOÀNG MINH NAM ẤY!!!!!!! Hắn ta chính là cái đứa con trai vừa bước vào phòng của Thái Hà, trên tay cầm một bó hoa vĩ đại, miệng cười toe toét.

Tôi đá thằng Quân, nó đang đứng tựa lưng vào tường, tay lật lật một quyển sách to đùng đầy bụi nào đó.

“Mày không tin được chuyện này đâu!” tôi thì thầm. Nó leo lên đứng cạnh tôi,nhòm vào.”Shit!” nó rít lên, nhỏ thôi. Tôi suỵt nó một cái rồi quay sang nhìn tiếp.Ít ra cũng không thể để Thái Hà biết có người đang theo dõi chị ta được, chạy ra khỏi cái đống bừa bộn này chẳng nhanh chóng tí nào cả, tiếng động càng to càng dễ chết.

À, còn Hoàng Minh Nam nữa, đồ hai mặt. Tôi nhất định sẽ dìm chết hắn ta.

“Chị Thái Hà đã khỏe chưa vậy?” Hoàng Minh Nam hớn hở tiến tới gần bàn của thánh nữ dỏm, tiếp tục cười cái nụ cười kinh khủng kia. Tự dưng tôi thấy khó chịu thế không biết.

Đồ giả tạo, cả 2 người ấy!

“Minh Nam, em đem hoa cho chị sao?” Thái Hà nói như thể ngạc nhiên lắm, mắt chớp chớp long lanh đầy nước.

“Không, là em đại diện cho lớp tới hỏi thăm chị, còn mấy đứa nữa chưa tới được…” Hoàng Minh Nam đưa tay lên gãi đầu, cười cười kiểu xuề xòa.

Khỏi phân bua đi, ai cũng biết đấy là hoa của cậu đem tặng cho chị ta, Hoàng Minh Nam,không cần phải dùng cái bản mặt nịnh hót kia mà nói đỡ đâu. Vậy mà bảo về phe mình, đúng là khốn nạn.

Bực phát điên mất, Hoàng Minh Nam, hóa ra từ trước tới giờ tôi tin lầm người!!! Tức muốn ói máu!!!

Tôi muốn lao ra đấm cho hắn ta một phát, đau hơn đấm cho Phạm Hoàng Dương hồi trước gấp vài chục lần, gãy tay cũng được, không thể để cơn tức trong người như thế này được.
2

Tôi ngồi thụp xuống, trèo ra khỏi mấy cái thùng gỗ. Xem thêm gì nữa chắc tôi sẽ không kìm được mà làm cái gì kinh khủng mất.

Bình tĩnh, Linh Lan, bình tĩnh!

-

-

-

“Chắc là của lớp nó thật đấy!” thằng Quân đi cạnh tôi, đột nhiên nói.

Tôi và nó đã thoát ra khỏi cái chốn bụi bặm kia và đang đi dọc sân trường.

“Cái lớp đấy thiếu cóc gì người, lũ con trai lớp đấy chả phát điên lên tìm mọi cách để tiếp cận chị ta chứ cần gì phải đi nhờ vả cái đứa như Hoàng Minh Nam cơ chứ!”tôi đá mấy hòn sỏi dưới chân.

Vẫn không thể nào chịu nổi cái sự thật khốn nạn là Hoàng Minh Nam dẫu có thế nào cũng vẫn là tay chơi siêu hạng của cái trường này, bản chất không thay đổi.

Cảm giác khó chịu đấy là cái gì cơ chứ!

“Mày nghĩ con trai không biết ngượng à?”

“Không, nhưng tao không tin có chuyện như thế! Ít nhất cũng phải cử vài ba đứa chứ, sao chỉ có một mình THẰNG ĐÓ! Nếu không phải nó CÓ GÌ ĐẤY với chị ta thì tại sao nó lại đồng ý đi?!!”

“Mày….” Thằng Quân nhìn tôi, hơi ngạc nhiên một tẹo.”…ghen à?”

CÁI GÌ CƠ?

“KHÔNG!!! Mày điên à?” tôi nổi quạu, đáp lại.

Mày đi quá xa trong việc suy luận rồi đấy!!!

“Đúng rồi, nhìn biểu hiện của mày kia kìa..” nó bật cười khoái trá.”..tao không ngờ…”

“KHÔNG!!! Tao không có, mày bị ấm đầu rồi, làm sao mà tao có thể…” tôi đập vai nó.

Thằng Quân cười đểu nhìn tôi “Bất cứ đứa nào đang CÓ GÌ ĐÓ đều bảo mình là KHÔNG CÓ GÌ ĐÓ thôi, đừng có chối nữa, mày với nó thân nhau, tao biết rồi, khửa khửa..”

Tôi nheo mắt nhìn nó” Thế à, thế xem nó vừa làm gì đi rồi hãy nói là thân!”

Thằng Quân đột nhiên khoác vai tôi, cười một cách kẻ cả.

“Linh Lan, mày còn non lắm, mày chưa thể hiểu hết được việc con trai làm đâu!”nó nói, nhìn về phía trước vào một cái chỗ mông lung nào đó, làm ra vẻ lãng tử phong lưu lắm.

“Mày đang bao biện cho Hoàng Minh Nam hay mày hả Quân?”tôi quay qua nhìn nó, đúng là hết cách.

“Speak of the devil…”(Vừa mới nhắc xong,..) nó buột miệng nói ra, đập nhẹ vai tôi. Tôi quay nhìn phía trước.

“BẠN TỐT!!!”

Hoàng Minh Nam đang chạy tới chỗ tỗi và thằng Quân với tốc độ ánh sáng, cái mặt hớn hở không kể xiết.

Tôi thấy tay mình nắm chặt lại, như kiểu sẵn sàng tung một chưởng cái bốp vào giữa mũi hắn ta thì may ra mới nguôi được ấy.

“Tao chuồn, chúc mày may mắn!” thằng Quân bỏ tay ra khỏi vai tôi, cười đểu.

“Không, đừng có bỏ tao lại đây, tao sẽ xé nát nó ra mất!”tôi túm áo nó, cần có đứa nào ở cạnh để giữ tôi lại trước khi tôi làm cái gì đấy như kiểu dùng cưa xẻ đôi người Hoàng Minh Nam ra như trong Massachusette Chainsaw Masacre cho bõ tức mất!
1

“Yên tâm, mày có móc mắt nó cũng thấy vui lòng thôi! Bái bai!”thằng Quân nháy mắt, bám thành cầu thang inox dẫn xuống hầm gửi xe, ngồi lên, đưa một tay vẫy tôi kiểu trêu ngươi rồi trượt xuống mất hút.

Cái thằng này nói thế là có ý gì cơ chứ!Đúng là điên.

“Linh Lan!” Hoàng Minh Nam nhảy vèo ra trước mặt tôi, miệng ngoác ra thành một nụ cười mà tôi muốn lấy dập ghim dập miệng hắn lại để hắn không thể cười lại được nữa.

Tôi lườm hắn” Sao?”

“Đi chơi không?” hắn ta đưa mặt tới gần tôi, nói trong hi vọng tràn trề.

“Cậu rảnh ghê Hoàng Minh Nam..” tôi khoanh tay lại, nheo mắt nhìn hắn. Vừa đi tặng hoa “người đẹp” xong đã nghĩ được tới tôi cơ đấy!

“Cậu lại có chuyện gì hả?” Hoàng Minh Nam đột nhiên trố mắt nhìn tôi.

“Tôi chẳng có chuyện gì cả, cậu mới có chuyện đấy!” tôi nổ ra, nhìn hắn bằng ánh mắt bực nhất có thể.

“Tôi đã làm gì cơ chứ?” Hoàng Minh Nam trông như muốn gục xuống tại chỗ, kéo tay tôi, nói bằng giọng như kiểu vừa được bác sĩ thông báo mắc bệnh hiểm nghèo không còn cách cứu chữa.

Tôi giật tay hắn ta ra”Làm gì cậu nên biết chứ!”

Giả vờ giỏi gớm. Cậu làm tôi phát bực chưa đủ đúng không, Hoàng Minh Nam.

“Tôi đã làm gì?” hắn ta tiếp tục nhìn tôi bằng cái ánh mắt cực kì khó chịu đấy.

”Nói xem Linh Lan! Trước nay tôi có làm gì mà cậu thấy hài lòng không?” Hoàng Minh Nam đột nhiên chuyển sang thái độ khác hẳn với trước đây.

Lạnh lùng?

Tôi mở to mắt nhìn hắn. “Cái gì?”

“Từ trước tới giờ có gì tôi làm khiến cho cậu hài lòng không, Linh Lan?”hắn ta nhìn tôi bằng ánh mắt sắc lạnh.

Nó càng làm cho tôi tức hơn nữa, thay vì thấy sợ cái bộ mặt này của Hoàng Minh Nam.

TÔI CÓC CẦN CẬU LÀM TÔI HÀI LÒNG!!!

“Cậu nghĩ cậu nói câu đó được sau khi tặng hoa cho Thái Hà hả?” tôi phun tất cả và mặt Hoàng Minh Nam. Không thể nào chịu nổi nữa.

“Cái gì? Sao cậu biết?”hắn ta khựng lại, nhìn tôi vẻ ngạc nhiên.

Tuyệt,đồ điên, sao tự dưng mày lại nói chuyện đó ra cơ chứ! Đi chết đi, Linh Lan.

“Cái đó có quan trọng không?”tôi nói bừa.

“Cậu theo dõi tôi à?”Hoàng Minh Nam tiến tới gần tôi.

Tôi không thèm theo dõi cậu, tôi theo dõi Thái Hà kia!!!

“Tôi không theo dõi cậu, nghĩ tôi là kẻ dễ bị ám ảnh thế sao?”

“Làm sao cậu biết?”hắn ta tiếp tục kéo câu hỏi kia trở lại.

Nói cái gi đây, nói cái gì đây, chẳng lẽ lại bảo là thằng Quân nói, không được, nó sẽ cho mình vài phát vào đầu nữa thì chết. Giời ơi, nói cái gì đây…

“..tôi đã từng tin cậu cơ đấy, Hoàng Minh Nam..” không hiểu làm sao tôi lại phun ra được câu đấy, không tin nổi cái miệng láo liên của mình nữa mất.

“Hả?”

“..Tôi tưởng cậu sẽ ở bên tôi cơ mà…” lạy giời, mình đang nói cái gì thế này.
5

Ôi đồ điên, đồ điên, nghe như trong mấy bộ phim sướt mướt ấy.

Hoàng Minh Nam trông như kiểu không kìm được mình nữa. Khi không hắn ta sẽ đạp cho tôi một cú rồi phẩy tay bỏ đi mất. Đúng là đồ điên, tự dưng lại nói ra mấy câu như thế, lạy đức Phật, xin người hãy cho cơn đau qua nhanh thôi.

Hoàng Minh Nam tiến tới gần tôi, mắt hắn ta có cái gì đó rất lớn ở trong đang bùng ra, rất mạnh.

Thôi xong, đời mình đến đây là hết.

Tôi cũng muốn quay lưng bỏ chạy nhưng như thế thì thật không quân tử…

MÀY BỊ ĐIÊN RỒI, CHẠY ĐI!!! TRÊN ĐỜI CÓ CÂU “BỎ CỦA CHẠY LẤY NGƯỜI” ĐỂ LÀM GÌ HẢ, ĐẦU ĐẤT!!!

Tôi vừa định quay lưng chạy đi thì Hoàng Minh Nam đã nắm được cổ tay tôi, kéo giật lại.

Tôi có nằm mơ cũng không nghĩ được chuyện hắn ta sẽ làm tiếp theo.

Hoàng Minh Nam kéo tôi tới trước. Trước khi tôi kịp nhận ra cái gì đang xảy ra thì tôi đã đập mặt vào ngực áo của hắn ta. Một tay hắn ta vòng qua eo tôi kéo tôi tới gần, tay kia của hắn giữ đầu tôi, cũng kéo tôi về phía hắn. Tôi ngửi thấy mùi nước xả nhẹ lẫn với mùi nước hoa gì đó khá dễ chịu.
1

Cái gì…

Hoàng Minh Nam đang ÔM tôi ấy hả???

Tôi đờ người, chưa hiểu gì cả. Tôi thấy Hoàng Minh Nam gục đầu xuống vai tôi, thì thầm, vòng tay của hắn ta chặt hơn một tẹo. Con trai người thường ấm thế này à?

“Xin lỗi…”

Tôi thấy tim mình đập nhanh hơn một tẹo và thấy Hoàng Minh Nam đang thở nhẹ phía trên tóc tôi lúc hắn ngẩng đầu dậy.

Cái gì đang xảy ra thế này?

“Cậu làm cái gì đấy, Hoàng Minh Nam?” tôi thử cựa quậy nhưng hắn ta vẫn kìm chặt tôi lại.

“Tôi xin lỗi mà…” hắn ta ngẩng lên, nhìn xuống tôi.”…Lần sau tôi sẽ không nhận lời đi tặng hoa hộ đứa nào khác nữa, thật đấy!”

Hóa ra đúng là đi tặng hộ thật.

Quay lại, cái mình quan tâm bây giờ không phải là chuyện đấy, làm sao để thoát ra đây?

“Bỏ tôi ra…”tôi chật vật, túm lưng áo hắn ta kéo ra nhưng không được. Tại sao ông trời lại sinh ra con trai khỏe hơn con gái cơ chứ? Thật không công bằng tí nào!!!

“Chừng nào cậu tha thứ cho tôi.” Hoàng Minh Nam vẫn giữ nguyên tư thế, nhìn tôi kiểu chờ đợi, có chút khoái trá trong giọng của hắn.

“Bỏ tôi ra! Tôi không tha cho cậu đâu!!!”tôi cựa mạnh hơn, nói như hét. Nhỡ có ai nhìn thấy cái này xong hiểu lầm thì sao, nếu đấy lại là fan của Hoàng Minh Nam nữa thì chỉ ngày mai thôi là tôi sẽ lên thớt rồi bị băm thành ngàn mảnh thả trôi sông mất.

“Nói cậu bỏ qua cho tôi đi, thế là xong...” Hoàng Minh Nam càng làm tới, cúi gần xuống tôi hơn.

Tự dưng lại thấy nóng. Tôi cố quay mặt đi chỗ khác.

”Không đời nào!”

“Tôi có thể đứng thế này cả ngày đấy Linh Lan…” hắn ta nhấc tôi lên khỏi mặt đất một chút, cười đểu, nói một cách thú vị.

Đồ chết tiệt.

“Đ..Được rồi, bỏ tôi ra!” tôi thở hắt ra, nói, tay buông thõng xuống bất lực.

Tức thì Hoàng Minh Nam thả tôi xuống, vẫn không bỏ tay ra khỏi eo tôi, mắt đầy mãn nguyện.

“Nào, cậu bỏ qua cho tôi chứ?”

Tôi không muốn nói câu đấy, tôi không muốn!

“Linh Lan?” Hoàng Minh Nam nhìn tôi, chờ đợi.

Tôi sẽ không nói, không đời nào mình chịu thua nhanh thế được!!!

“Được rồi!”tôi gắt lên, tôi thấy khó chịu khi hắn ta cứ dùng cái giọng trầm trầm ấy nói.

Cùng tắc biến!

Tôi chạm tay vào ngực áo hắn ta,nhìn vào mắt hắn, làm ra vẻ như chuẩn bị nói cái gì đó nghiêm trọng lắm. Mắt Hoàng Minh Nam ánh lên đầy kì vọng, nửa thỏa mãn.

Cậu sẽ hối hận cực kì vì đã làm tôi thành thế này, Hoàng Minh Nam!

“Không!!!”

Tôi đẩy mạnh Hoàng Minh Nam ra rồi cắm đầu bỏ chạy bằng tất cả sức của mình.

Tẩu vi thượng sách, có chết cũng được, không đời nào mình nhận thua!!!

Gọi Hoàng Minh Nam là badboy cũng là có lí do phải không các fan gơn 🙂)

You know what to do 😀
 
Nhân Vật Phụ
Chương 29: C29: Chuyện Thứ 29


Chuyện này hơi ngắn một tẹo…

🙂)

Chuyện thứ 29

Tôi ngồi bó gối,dựa vào tường, cố thở nhẹ hết mức có dù phổi đang muốn nổ ra vì thiếu khí. Chạy từ nãy đến giờ chỉ để đến trốn vào cái hốc tường chết tiệt có mấy cái thùng rác bốc mùi.

Đúng là bách nhục, Linh Lan mà cũng có ngày phải đi nấp sau mấy cái thùng rác thế này.

“Linh Lan,..đừng có bắt tôi phải vào đấy tìm cậu..” giọng Hoàng Minh Nam vang lên một cách khó chịu.

Làm thế QUÁI nào mà hắn ta chạy tới đây nhanh thế cơ chứ, mình đã mất công đi vòng vèo thế rồi. Chết tiệt.

Đúng là đồ nhiều sức thích thể hiện.

Có tiếng bước chân lộc cộc tới gần.

WTF, vừa nãy nghe tiếng của hắn ta xa lắm cơ mà, làm gì có chuyện…

Tôi toát mồ hôi,nghe thấy cả tiếng tim mình đập, lưng ép dẹp vào mảng tường phía sau như muốn lún vào trong quách cho rồi.

Đừng…

“Lộp cộp”

Mau rẽ chỗ khác đi, mau rẽ đi!

“Lộp cộp” tiếng chân tới gần chỗ tôi nấp hơn nữa.

Fan girl của Hoàng Minh Nam đi đâu hết rồi mau ra bám chặt lấy hắn ta đi cũng được, làm ơn! Làm ơn đấy!

“Lộp cộp” còn mấy bước nữa, hết đường ra rồi.

Đừng tới đây, đừng tới đây, ĐỪNG CÓ TỚI ĐÂY…

“Cộp..”tiếng chân nọ dừng lại, bây giờ thì tôi chỉ cách Hoàng Minh Nam một cái nhướn người sang bên trái.

Xong phim.

Thế là đời mình đi tong…

Tôi nhắm mắt lại chờ tới cái đoạn Hoàng Minh Nam lôi xệch tôi ra khỏi cái chỗ ẩn nấp lộ liễu này…

Có tiếng thở ra của ai đó, nửa giống như phì cười.

Phải rồi, cứ cười đi Hoàng Minh Nam, thù này đại nhân đã ghi, sau vụ này đừng hòng bạn bè gì với nhau nữa…

“Tôi không ngờ cậu lại thích ngồi ở những chỗ chật chội như vậy, Linh Lan..” không phải giọng Hoàng Minh Nam.

Tôi ngẩng đầu lên ngay lập tức.

Nhật Vũ.

Tôi thở phào ra một cái, trời còn thương mình! Trời còn thương mình!

Đến chết vì đau tim mất.

Tôi vuốt vuốt ngực, thở bình thường lại rồi nhìn lên Nhật Vũ.

“Ra là cậu…”

“Cậu đang trốn ai hay sao?” cậu ta nhìn biểu hiện của tôi, nói một cách tò mò, ngồi xổm xuống đối diện tôi, cười.

Tôi vội đáp bừa” Không, là tôi đang chơi…” không thể nói ra là đang trốn Hoàng Minh Nam được.

“…cạnh thùng rác?” Nhật Vũ nói, liếc mắt nhìn xung quanh một cách thú vị.

“Không, chơi trốn tìm!” tôi bật ra như đúng rồi.

Tuyệt vời, học sinh cấp 3 còn chơi trốn tìm. Giờ thì mình giống mấy đứa con gái to đầu còn thích giả nai rồi đấy!

“Vậy sao?” Nhật Vũ bật cười khùng khục như thể đấy là thứ ngớ ngẩn nhất mà cậu ta từng nghe.

Chúc mừng, Linh Lan, mày không chỉ điên mà còn thiểu năng nữa!

Nhật Vũ đột nhiên đưa tay lên xoa đám tóc trên đầu tôi rồi đứng thẳng dậy.Mấy ngón tay dài mảnh khảnh của cậu ta chạm nhẹ vào trán tôi, cái lần trước…

“Cậu trẻ lâu thật đấy Linh Lan, chơi cả mấy trò này, ha ha…”

Tôi chống gối, chuẩn bị đứng dậy, nhắm cái gờ bê tông trên tường định vịn vào để đứng dậy cho dễ.

Trước khi tôi kịp với tay lên bám cái gờ bê tông thì Nhật Vũ đã đưa tay ra.

”Cần giúp không?”

Tôi nhìn tay cậu ta, bàn tay gầy gầy có ngón dài mảnh. Không hiểu sao tôi rất thích những đứa có tay như thế,trông nó có cái gì đó rất cuốn hút.Trông có vẻ yếu ớt nhưng bên trong lại chắc chắn như mọi bàn tay khác. Chắc tôi bị điên rồi.

Tôi đưa tay lên nắm lấy tay Nhật Vũ. Mát, hơi ẩm, tay cậu ta có mồ hôi thì phải. Tự dưng có cảm giác nhộn nhạo trong bụng.

Vớ vẩn! Chắc mình đói, chạy bao nhiêu thế còn gì!

Tôi vịn tay cậu tay, đứng dậy.

“Cảm ơn.”

Nhật Vũ lại cho tay vào túi quần, đứng thẳng lên.

Tôi phủi đám bụi bám trên quần đồng phục,hỏi cậu ta” Mấy giờ rồi?”

“À,..4h30” cậu ta đáp lại bằng giọng thoảng nhẹ, vẫn nhìn tôi.

“Cũng muộn rồi ha…” tôi nói một câu vô thưởng vô phạt, ngẩng đầu lên.

“Chưa muộn đâu…” Cậu ta đột nhiên cười, đáp lại.

“Hả?”

“32 nghìn, nhớ không Linh Lan?”Nhật Vũ cười khoái chí, nói một cách vui vẻ.

“Hả?” Cái gì, cái gì, 32 nghìn..?

Chết cha,hôm nọ…

Lại chuyện nợ nần hôm nọ, ôi trời đất.

“Cậu nợ tôi đấy, Linh Lan, nhớ không?” Nhật Vũ tiến tới gần tôi, cười như kiểu buộc tội.

“Cái đó tôi vẫn nhớ, không quên được!” tôi xuề xòa, hôm nay không đem tiền thì làm sao đây,trưa nay ăn hết rồi còn đâu!

Tôi lùi lại phía sau một tẹo, ở gần Nhật Vũ tôi không thở được.

Cậu ta lại tới gần hơn nữa.

” Thế nào?”

“À, hôm nay tôi hết tiền rồi..” nói thật cho xong, dây dưa làm gì.

”Đ..Để hôm sau được không?”tôi lùi thêm một bước nữa. Chạm tường rồi.

Đừng có tiến lại nữa, xin cậu!

Nhật Vũ lắc đầu, cười như thể chỉ chờ tôi nói thế,bước thêm một bước nữa,chống một tay lên tường, cúi xuống tôi.

“Không được, tôi chờ lâu lắm rồi..”cậu ta nói, thở nhẹ vào tóc tôi.

Khó thở quá!

“Nhưng tôi đâu có đem tiền, lần sau khao gấp đôi vậy?” tôi cố hít vào, nói, nhìn cậu ta.

Mắt cậu ta cũng có cái gì đấy bùng ra rất mạnh, giống hệt Hoàng Minh Nam cái lúc…

Xùy, làm gì có chuyện đó!

Nhật Vũ cúi xuống thấp hơn nữa, nhìn tôi nói.

“Không được,việc hôm nay không được để ngày mai, Linh Lan..”

Đừng, tôi đang cố thở đây, đừng, cúi xuống nữa.

“Vậy tôi chịu..”

Tôi sắp sửa tưởng tượng linh tinh về môi cậu nữa đấy, Nhật Vũ!

Tôi cúi xuống nhìn cái áo Tribal siêu chất của Nhật Vũ, cố thở bình thường nhưng chưa kịp hít vào thì tay kia của cậu ta đã nâng cằm tôi, bắt tôi phải nhìn lên cậu ta.

“Nợ nần chồng chất, Linh Lan, cậu định thế nào đây…” cậu ta thì thầm, hơi thở của cậu ta phả vào mũi tôi buồn buồn.Ánh mắt khiến tôi thấy nôn nao trong người.

“Tôi..” không thở được, xin cậu!

Tôi nhìn vào môi của Nhật Vũ đang khép hờ,..

Aaaaaaa!!!!!

Nhìn lên cũng không được, nhìn xuống cũng không xong nữa. Sao cái đầu mày chỉ toàn những thứ như thế hả Linh Lan!!!

“Tôi không biết…” tôi lẩm bẩm, quên hết cái gì mày nghĩ trong đầu đi, quên hết cái gì mày nghĩ trong đầu đi!

“Vậy à… “ Nhật Vũ nhìn tôi, cười mỉm một cách hài lòng.

“…”

Cậu ta cúi xuống, tay giữ cằm tôi chặt hơn một tẹo. Tôi muốn xoay đầu sang nhưng lần trước cũng như thế này và không có tác dụng nên đành chịu vậy.

Mặt tôi nóng bừng lên.

Tôi nhắm tịt mắt lại, thà không nhìn nữa, thế thì sẽ không tưởng tượng linh tinh được.

“Thế thì…” cậu ta thì thầm, tôi cảm thấy hơi thở của cậu ta chạm vào môi tôi, nhè nhẹ.
1

Không phải thế chứ?

Không phải cái mình đang nghĩ đến chứ?

Không, không, không, không, không, không đúng!

Tôi hé mắt ra, ôi đùa đùa ĐÙA!

Tôi chỉ thấy mái tóc nâu xoăn của cậu ta đang chạm nhẹ lên trán tôi.

Sao gần thế này?

Không lẽ cậu ta định…

Tôi thử đẩy đầu mình ra phía sau nhưng nó vốn đã chạm tường nên không có tác dụng.

Aaaaaaaaaaaaaaaahhhhhhhhhhhh!!!!!!!!!!

Chuyện này thực sự đang xảy ra hay sao???

Ngón tay cái của Nhật Vũ, ấn nhẹ lên môi tôi. Tôi thấy mình nhắm mắt lại, một lần nữa.

Đầu óc trống rỗng, không có cái gì cả. Những ý nghĩ vừa nãy đã bay đi đằng nào.

Tôi cảm thấy hơi thở của cậu ta lại phả lên môi mình một lần nữa, lần này nó nóng hơn một tẹo.

Gần quá, gần hơn nữa…

NÓ THẬT SỰ ĐANG XẢY RA!!!

“Linh Lan! Tôi nhìn thấy cái cặp của cậu rồi đấy, mau ra đây đi!”
1

Giọng Hoàng Minh Nam hét lên một cách đắc thắng ở ngay gần làm tôi giật mình mở mắt.Tôi thấy tay mình đặt lên ngực áo cậu ta, đẩy nhẹ ra.Nhật Vũ cũng ngẩng đầu lên,tay trượt khỏi cằm tôi. Tôi cố thở bình thường trở lại.

Vừa rồi là sao?

Tiếng chân chạy tới gần chỗ tôi và Nhật Vũ đứng. Và cái đầu vuốt keo của Hoàng Minh Nam xuất hiện, mặt hồ hởi.
1

“Bắt đượ…”Hắn ta nói chưa hết câu thì đã sững lại,mặt biến sắc. Tôi quay đầu sang nhìn hắn ta.

Hoàng Minh Nam buông thõng hai cánh tay xuống.

“Hai người làm cái gì đấy?” Hoàng Minh Nam chuyển từ tái mét sang bực bội trong giây lát. Trông như thể sắp sửa không kìm lại được nữa.

Cái quái gì…

Tôi quay sang nhìn Nhật Vũ.

Bây giờ tôi mới nhận ra là lưng mình vẫn đang dựa tường và tay của Nhật Vũ vẫn chống lên như khi nãy.
1

Tuyệt.

Các fan gơn, hãy gào thét đi! =))

Tôi nghĩ là nó hơi sơ sài một tí, cái đoạn mà-ai-cũng-biết-là-đoạn-nào-đấy ấy, hô hô.

Suýt chút nữa, nhỉ?

Bình chọn và bình luận đi các bạn trẻ xD!
 
Nhân Vật Phụ
Chương 30: C30: Chuyện Thứ 30


Dành cho TeddyMy, lâu quá không gặp, hi vọng là sẽ sớm lên được Wattpad trở lại 😀

Chính nó, chính là nó, cuối cùng thì nó cũng đã đến : ))

Chuyện thứ 30

“Hai người làm cái gì vậy?” Hoàng Minh Nam lườm tôi, nói gằn từng chữ.

Tại sao nó lại phải giống cảnh trong phim Awkward thế cơ chứ!

Nhật Vũ đứng thẳng dậy,bỏ tay xuống đưa tay gạt ngang miệng, ho nhẹ một cái.

Tôi quay sang nhìn Hoàng Minh Nam.

Trông như thể muốn xé xác tôi ra thành triệu mảnh rồi nhồi tất cả vào thùng rác và đá bay khỏi vách núi cao ấy. Tôi thề là trong đầu hắn chắc chắn đã tưởng tượng ra đoạn sau của cái hình ảnh-rất-dễ-gây-hiểu-lầm vừa nãy.

Không thể trách được, nếu là tôi cũng sẽ nghĩ như hắn ta thôi.

“Chào, lại gặp cậu..” Nhật Vũ lên tiếng, mặt không biểu lộ cái gì cả.

Trước khi tôi kịp nhìn sang Hoàng Minh Nam xem biểu hiện của hắn thế nào thì hắn ta đã lao vụt tới, tóm cổ áo Nhật Vũ.

Shit!!!

“Hoàng Minh Nam! Cậu làm cái gì đấy!!!” tôi nói như hét.

Hắn ta điên chắc?

“Cậu đừng có xen vào!” hắn ta nhìn tôi đe dọa, gầm gừ nói.

“Bỏ Nhật Vũ ra, Hoàng Minh Nam!”Tôi kéo tay hắn ta ra. Hoàng Minh Nam hẩy mạnh tay tôi ra.
1

“Cậu đứng im đấy, nếu không đừng trách tôi!”

Rồi hắn ta quay ra nhìn Nhật Vũ.

“Cậu, nói xem cậu vừa làm trò gì, hả?” Hoàng Minh Nam gằn giọng nói với Nhật Vũ, trông cậu ta trông chẳng có vẻ gì là ngạc nhiên hay sợ hãi, thậm chí còn rất bình tĩnh là đằng khác.

“Cậu hiểu nhầm rồi, Hoàng Minh Nam!” tôi cố chen vào giữa, cứ thế này thì kiểu gì cũng…

Hoàng Minh Nam gạt tôi qua một bên.

” Tôi muốn nghe cậu ta nói!” hắn ta quay sang nhìn Nhật Vũ, bàn tay nắm chặt.

Thế này không ổn tí nào.

Tôi lo lắng nhìn sang phía Nhật Vũ.

“Tại sao tôi phải trả lời cậu?” Nhật Vũ nói nhẹ nhàng, có vẻ hơi thách thức.

“Vì tôi có quyền được biết.” Hoàng Minh Nam đáp như cái máy.

“Vậy à, cậu là giám sát của Linh Lan hay sao?”Nhật Vũ khoanh tay nhìn Hoàng Minh Nam, cậu ta có vẻ rất vui khi chọc tức Hoàng Minh Nam.

Hoàng Minh Nam cứng họng, sấn tới trong chớp mắt, giơ nắm đấm của hắn ta lên.

Khốn nạn.

“Này!” tôi gào lên, lao tới định chặn lại thì đã quá muộn.

“Bốp!”

Hoàng Minh Nam đã tung một cú vào má trái của Nhật Vũ.

Quá nhanh, không kịp trở tay.

Nhật Vũ loạng choạng, ngửa người ra sau vì cú đấm bất ngờ.

HOÀNG MINH NAM mất trí rồi, nghĩ cái gì cơ chứ! Làm sao mà hắn ta có thể làm thế được!!!

“CẬU BỊ ĐIÊN À HOÀNG MINH NAM!!!!!!!” Tôi lao tới trước Nhật Vũ, đẩy Hoàng Minh Nam ra, trông hắn không có vẻ gì là sẽ dừng lại.

Phát điên lên mất!

“Cậu tránh ra!”

“Không!” Tôi trừng mắt nhìn hắn ta rồi vội quay lại phía sau, giữ vai Nhật Vũ. Cậu ấy đã đứng thẳng lên.

“Nhật Vũ,cậu không sao chứ?”

Nhật Vũ nhìn tôi, cười nhẹ, mép cậu ta vương một ít máu.

“Không sao.”

Tôi tiến tới, đưa tay lên giữ má cậu ta, lấy đầu ngón tay lau vết máu.

“Thật không?” tôi nhìn vào mắt cậu ta.

Mắt cậu ta bỗng ánh lên cái gì đó, gần như là vui. “Thật, cậu không tin tôi hay sao?...”và cậu ta cười, nhìn tôi mắt hấp háy.

Nó khiến cho tôi thấy trong bụng lại nhộn nhạo lên.

Tôi chưa kịp nói gì thêm thì đã thấy mình bị kéo lùi lại, xa khỏi Nhật Vũ.

Hoàng Minh Nam lườm tôi.

“Đủ rồi đấy, cậu ta thừa sức đứng dậy được!”

Tôi giật tay hắn ta ra. “Cậu điên rồi, Hoàng Minh Nam!”

“Cậu ta đáng bị như thế!”Mắt Hoàng Minh Nam đột nhiên sẫm lại, hắn ta nói một cách từ tốn.

“Cái gì?”

Tôi có cái cảm giác muốn lái xe tải cán bẹp Hoàng Minh Nam ra thành rác vụn ngay lập tức.

“Xin lỗi đi, Hoàng Minh Nam!”

“Không!” hắn ta cự lại tôi, mắt nhìn Nhật Vũ đầy thách thức.

“Không cần đâu, Linh Lan..” Nhật Vũ lên tiếng, tôi tiến tới chỗ cậu ta, không quên lườm Hoàng Minh Nam theo cái kiểu cậu-cứ-thử-giở-trò-xem.

“Cậu chắc là không sao chứ?” tôi nghiêng đầu nhìn cái vết trên má cậu ta, nó bắt đầu đỏ lên.Tôi định đưa tay lên thì Nhật Vũ đã giữ cổ tay tôi lại.

“Tôi ổn mà…”

Tôi nhìn cậu ta, không biết nói gì.

“Chắc tôi phải đi rồi, Linh Lan..” cậu ta thì thầm với tôi.

“Nhưng…” Hoàng Minh Nam chưa xin lỗi cậu,tôi phải bắt hắn ta xin lỗi bằng được đã!

Cậu ta đưa tay còn lại lên chặn miệng tôi.”Suỵt”

Tôi không nói gì nữa, chỉ nhìn cậu ta.

Nhật Vũ, cúi xuống thì thầm vào tai tôi”Lần đầu tiên cậu nhìn tôi lo lắng như vậy đấy, Linh Lan…”

Tôi lại thấy khó thở.

“..Tôi rất vui…” Nhật Vũ nói nhẹ.

Tay cậu ta đưa lên vuốt má tôi, mấy ngón tay của cậu ta chạm vào khiến tôi thấy nóng bừng lên.

Cảm giác này là gì chứ???

Aaaaaaaaaaaahhhhhhhhhhhhhh!!!!!!!

“Lần sau nhé, Linh Lan,tôi chưa quên đâu..” Nhật Vũ nói nhỏ rồi cậu ta đứng thẳng lên, nhìn ra phía sau tôi, nói lớn.

“Chào, Hoàng Minh Nam.”

Tôi ngớ người ra, quên mất là có Hoàng Minh Nam, không hiểu hắn ta có nhìn thấy cảnh vừa nãy không nữa, mình quay lưng lại mà..

Tôi vội vàng quay lại.

Hoàng Minh Nam trông như vừa bị ăn đấm vào mặt. Hắn ta lườm lườm Nhật Vũ một cách khó chịu.

“Chuyện hôm nay tôi sẽ không bỏ qua...” Nhật Vũ nói một cách thách thức rồi quay lưng bỏ đi.

Hoàng Minh Nam vẫn đứng cứng đơ như vừa nãy, nhìn chằm chằm vào bóng Nhật Vũ cho tới khi cậu ta khuất hẳn dưới cầu thang xuống hầm gửi xe.

Tôi quay lại nhìn hắn ta.

“Hoàng Minh Nam! Cậu bị điên à!!!” tôi gầm lên,nhìn cái vẻ mặt khó chịu của hắn.

“Tôi chẳng làm sao cả.”hắn ta nhìn tôi, đáp nhạt.

“Tại sao cậu làm thế?”

“Cậu không thấy hay sao? THẰNG ĐÓ rõ ràng là có ý với cậu, Linh Lan!”

“Cậu điên rồi, cậu ta là bạn tôi, có ý gì chứ!”

Có ý gì là sao? CÓ ý gì á?

“Bạn bè nào lại làm những trò như thế chứ?”Hoàng Minh Nam vặn lại tôi

“Đấy là vì tôi nợ tiền cậu ta!” có ý gì là sao?

Hoàng Minh Nam nhìn tôi như kiểu tôi vừa nói ra thứ gì đó vô lí sờ sờ ngay trước mắt.

“Cậu vẫn không hiểu hay sao, thằng tóc nâu đó chắc chắn không có ý định nghiêm túc với cậu. Chả lẽ cậu lại không hiểu?”

“Cậu bị thần kinh hay sao Hoàng Minh Nam?” tôi nheo mắt nhìn hắn ta. Nếu chỉ vì tôi thân với Nhật Vũ hơn mà cư xử như đứa trẻ con thế này thì không thể chịu được.

“Phải, tôi bị thần kinh rồi!”Hoàng Minh Nam lớn tiếng hét lên.

” Thà thế còn hơn là để cậu chơi với cái thằng đó!”

Thế đấy, cái gì cũng có mức thôi!

“Cậu nghĩ mình có quyền nói câu đó hay sao?” tôi nói, tiếp tục nheo mắt nhìn hắn.

“Sao cơ?”

“Trong đời cậu đã từng nghĩ tới chuyện nghiêm túc với ai chưa mà phán xét bạn của tôi?” tôi nói bằng cái giọng khinh bỉ nhất có thể.

Hoàng Minh Nam cứng họng nhìn tôi, không nói được gì.

Hừ.

“…hả Hoàng Minh Nam?”

Vẫn không nói gì, chỉ chằm chằm nhìn tôi.

Thế đấy.

“Không đúng không, vậy tôi hiểu rồi!” tôi quay đi, định bỏ về trước. Cái này dừng ở đây là được rồi.

Chưa kịp bước bước nào thì Hoàng Minh Nam đã kéo tay tôi lại.

“Không đúng.” Hắn ta nói phía sau tôi.

Cái gì không đúng?

Tôi quay lại nhìn hắn ta.

Lại cái ánh mắt mãnh liệt ban nãy,…gần như là đau khổ.

Cái quái gì thế này?

“Cậu nói cái gì cơ?”tôi nhìn hắn ta, lắc đầu tỏ vẻ không hiểu.

“Cậu sai rồi Linh Lan, tôi có nghiêm túc…”Hoàng Minh Nam thở cực nhẹ, nói, nắm chặt cổ tay tôi như thể sợ tôi sẽ giật hắn ta ra rồi chạy đi mất.

“Sao cơ?”

Hắn ta vừa nói có nghiêm túc cái gì?

“TÔI CÓ NGHIÊM TÚC...” Hoàng Minh Nam nhìn tôi, nói lớn lên rồi bỗng dững dừng lại.

Hử?

“Ý tôi là tôi ĐÃ À,.C..CÓ NGHIÊM TÚC…từ lâu rồi…” Hoàng Minh Nam ấp úng nói như kiểu không tìm được từ nào thích hợp hơn.

Nếu tôi không đang phát điên lên vì cái trò trẻ con của hắn ta thì đã phì cười rồi.

Tôi nheo mắt nhìn hắn ta.

Hoàng Minh Nam đang định nói cái gì, CÓ NGHIÊM TÚC rồi sao nữa?

Hắn ta nhìn tôi vẻ lo lắng, nuốt khan một cách khổ sở, rồi nói nhẹ.

“…với cậu.”

Hoàng Minh Nam đã THỔ LỘ!!! Tiếp tục gào thét đi các fan gơn xD!
3

Tôi biết là có người thì ngược lại đang muốn vác rìu chém Hoàng Minh Nam vì dám đấm Nhật Vũ nữa kìa!!! Chậc, biết làm sao được =))
2

COMMENT và VOTE đi mọi người ơi!!
 
Nhân Vật Phụ
Chương 31: C31: Chuyện Thứ 31


Chuyện thứ 31

WTF?

Mình vừa nghe nhầm phải không?

Tôi trố mắt nhìn Hoàng Minh Nam.

“Cậu vừa nói gì cơ Hoàng Minh Nam?”tôi hỏi một cách ngờ vực.

Chắc mình nghe nhầm,nghe nhầm thôi.

“Cả cậu và tôi đều biết là cậu không nghe nhầm, Linh Lan.” Hoàng Minh Nam nhìn tôi, nói như thể sẽ biết trước sẽ xảy ra điều này.

Tôi nuốt khan nhìn hắn ta.

Mình không nghe nhầm.

Thế thì chắc mình điên thật rồi.

Không thể có chuyện như thế được!

“Đây là trò đùa gì phải không?” Tôi lùi lại một bước nhìn Hoàng Minh Nam,cố nhìn ra xem hắn ta có đang giả vờ không.

Hoàng Minh Nam trông có vẻ thất vọng ghê gớm, hắn ta đưa tay lên xoa trán, thở hắt ra.

Mau nói là tôi vừa nhìn ra thêm một trò lừa nữa của cậu đi!

“Cậu vẫn không hiểu hay cố tình không hiểu đây, Linh Lan?”hắn ta nhìn tôi, nói một cách chán nản.

“Hiểu cái gì cơ?” tôi lắc đầu nhìn hắn ta.

Từ từ đã, nếu là thật thì sao?

Chả lẽ mình đang cố không hiểu nó theo hướng đó thật?

“Cậu thừa biết ý tôi muốn nói gì, Linh Lan, đừng có chối nữa!” Hoàng Minh Nam nắm vai tôi, nhìn vào mắt tôi bằng cái ánh mắt vừa nãy.

Chết tiệt, tại sao lại có cái cảm giác như thế này cơ chứ!

“Đừng đùa nữa, Hoàng Minh Nam, trò này không hay tí nào đâu!” tôi gạt tay hắn ra, quay đi.

Nên đi về, ở lại đây thêm càng không hiểu gì hơn nữa mất. Không nên nghe thêm cái gì nữa. Không muốn.

Ít ra tôi cũng không muốn mình trông giống một đứa ngớ ngẩn.

Có bỏ đi cũng phải ngẩng cao đầu!

Tôi vừa dợm bước đi thì cánh tay của Hoàng Minh Nam đã luồn tới từ phía sau lưng, giữ chặt eo tôi. Hắn ta nhấc tôi lên khỏi mặt đất,kéo tôi ngược trở lại phía hắn.

“Hoàng Minh Nam,bỏ tôi ra!” tôi nắm cổ tay hắn, kéo ra nhưng không có tác dụng.
1

Lại nữa sao?

Lạy đức Phật, con đã gây ra tội tình gì mà người cứ phải để cho cái kẻ chết tiệt kia quấy rối con cơ chứ!

Lưng tôi cọ vào người Hoàng Minh Nam phía sau, ấm ấm.

Dễ chịu?

Không, không đời nào. Đừng có nghĩ linh tinh!

“Không.”hắn ta đáp lại bằng cái giọng kiên quyết.

“Mau bỏ ra!” tôi vặn vẹo, cố thoát ra khỏi cánh tay đang siết chặt của hắn ta.

Hoàng Minh Nam càng giữ tôi chặt hơn nữa.Tôi dùng hết sức kéo cổ tay của hắn ta, ngã ra đất cũng được, phải thoát ra đã!

Bây giờ nhìn từ ngoài vào trông tôi chắc chả khác gì đứa nhóc con đang ăn vạ quá!

Cùng tắc biến, tôi cấu mạnh vào chỗ da mềm nhất trên cánh tay Hoàng Minh Nam.

“Mau thả tôi ra!”

Chết đi, Hoàng Minh Nam.

“Này Linh Lan, đừng có cấu vô ích, tôi từng bị còn tệ hơn thế!” Hoàng Minh Nam nói một cách thích thú phía sau tôi.

Hình như hắn ta đang cười.

Khốn nạn.

Tôi mà nuôi móng tay thì đã cào nát cánh tay hắn ta ra rồi.Giống mấy cái phim về Vampire siêu fail trên tivi ấy.

“Cậu muốn cái gì, Hoàng Minh Nam?” tôi nói như gào, bấu chặt vào cánh tay hắn ta, chân đạp đạp ra sau, hi vọng sẽ đạp trúng Hoàng Minh Nam, nhưng không có tác dụng.

“Tôi muốn cậu hiểu..” Hoàng Minh Nam đáp lại bằng cái giọng nửa vui vẻ nửa khoái chí,thở nhẹ vào tóc tôi.

“Hiểu cái gì cơ chứ!”

Tóm lại là thế nào? Hắn ta định thít tôi đến nghẹt thở luôn hay sao?

QUÂN GIẾT NGƯỜI!!! Tôi mà chết nhất định sẽ quay về ám hắn ta, cho hắn ta thân tàn ma dại, không ra hình người nữa!

“Cái này.”Hoàng Minh Nam nói nhẹ.

Tôi có cảm giác hắn ta đang cúi xuống một bên vai tôi. Hơi thở của hắn phả vào gáy tôi buồn buồn, hơi ấm ấm.

Tôi thấy mình rụt cổ lại. Theo phản xạ ấy.

Có cái gi đấy mềm mềm chạm nhẹ vào cổ tôi, chỗ gần mang tai.

Chụt.

Tôi đờ người ra, tiếng vừa rồi, chẳng lẽ lại là….

Aaaaaaahhhhhhh!!!!!!!!!

Cái quái gì thế này?

Sao Hoàng Minh Nam lại hôn vào gáy tôi?

Mặt tôi nóng bừng lên.

Thế này là sao?

Hoàng Minh Nam tựa cằm vào vai tôi từ phía sau thì thầm.

“Nghe cho rõ đây, Linh Lan..”

Tự dưng tôi thấy tóc gáy mình dựng lên.

Nghe cứ như hắn ta đang dọa tôi ấy.

“…kể từ bây giờ, tôi sẽ không nhường nhịn, không đứng nhìn một chỗ nữa…”hắn ta nói bằng cái giọng trầm trầm quái lạ, thở vào gáy tôi.

“Cậu nói cái gì đấy?” tôi thử cựa quậy nhưng không được.

Tại sao hắn ta cứ phải làm cái giọng nghiêm trọng đến khốn nạn như thế cơ chứ.

Tự dưng tim lại đập mạnh nữa là sao?

Hoàng Minh Nam thì thầm vào tai tôi.

“..cậu có thể chạy trốn,có thể từ chối, có thể làm ra vẻ là cậu không quan tâm hay bất cứ cái gì cậu muốn...nhưng tôi sẽ không dừng lại, không bỏ cuộc..”

Đây là tối hậu thư hay sao, Hoàng Minh Nam bị điên rồi, tại sao lại đi nói điều này với tôi cơ chứ!

Hoàng Minh Nam hít nhẹ tóc tôi.
 
Nhân Vật Phụ
Chương 32: C32: Chuyện Thứ 32


Cho mihhoag vì sự ủng hộ nhiệt tình của bạn trong thời gian qua 🙂)

Hề hề.

Chuyện thứ 32

Tôi thò đầu ra ngoài cửa lớp, ngó qua lại.

Sáng nay Hoàng Minh Nam không đứng chờ trước cửa nhà tôi,bây giờ không hiểu hắn ta đang suy tính cái gì trong đầu.

Tôi cẩn trọng bước ra cái locker của mình, cắm chìa khóa vào, mở hé cánh tủ ra, mắt lại đảo ra phía đường từ sảnh vào lớp tôi.

Tủ tôi nằm ngang mặt, có thể thò đầu vào trốn được, đấy là nếu hắn ta định xuất hiện, Hoàng Minh Nam ấy.

Nói gì thì nói, sau vụ hôm qua đúng là không thể đường hoàng mà gặp hắn ta như mọi khi được.

“Đừng có ngó lung tung nữa, nhìn tôi đây này!”giọng Hoàng Minh Nam vang lên phía sau làm tôi giật mình, vội vàng quay phắt lại, bàn tay đang giữ cánh cửa theo đà hất mạnh ra.

Tôi chỉ kịp nhìn thấy nửa mặt phía trên của Hoàng Minh Nam, tức là tóc và mắt hắn ta, ngay trước khi nghe thấy cái tiếng động kinh dị tiếp theo.

“Bốp!”

“Aaahh!”

Cánh cửa locker của tôi đập thẳng vào mũi Hoàng Minh Nam khiến hắn ta loạng choạng lùi ra sau, kêu ầm lên, tay đưa lên ôm mặt.

Shit

Giỏi lắm Linh Lan!

“Hoàng Minh Nam! Cậu làm cái trò gì ở đây?” tôi trố mắt nhìn hắn ta.

Hoàng Minh Nam liếc mắt nhìn tôi trách móc.

“Chết tiệt, Linh Lan! Cậu vừa đập cả cánh cửa sắt vào mặt tôi đấy, còn đứng đó mà hỏi câu vô nghĩa hay sao!!!” hắn ta rít lên một cách khó chịu, tay vẫn che mũi.

Tôi bước tới gần hắn ta, vẫn giữ một khoảng cách nhất định.

“Có làm sao không?” tôi hỏi,nhìn hắn ta một cách ái ngại.

Thật ra thì mình cũng có một phần lỗi.

Tôi định giơ tay lên sờ vào mũi hắn ta, nhưng lại thôi.

Sao phải làm thế?

Hoàng Minh Nam hít vào nghe khịt một cái như sổ mũi.

“Cái quái gì..” hắn ta bỏ tay ra, mắt nhìn xuống lòng bàn tay.

Tôi há hốc mồm ra, cùng lúc đó, Hoàng Minh Nam buông ra một câu chẳng mấy hay ho gì.

“Cái đ…”

Bàn tay Hoàng Minh Nam loang lổ máu.

Từ mũi của hắn ta.

Khỉ thật.

“TÔI BỊ MẤT MÁU RỒI, LINH LAN!!! AAAAAAHHH!!!!TÔI SẮP CHẾT RỒI!!!” Hoàng Minh Nam gào ầm lê, đưa tay kia lên lắc vai tôi đùn đùng.”TÔI CÒN CHƯA KỊP LÀM GÌ CHO ĐỜI, LINH LAN!!!!!!!!!!”

“Im đi! Để tôi nghĩ!” tôi gào trả hắn ta rồi, vội vàng lục tung ngăn tủ của mình ra, tìm gói giấy ăn.

Phòng y tế ở quá xa, bây giờ phải cầm máu mới đi được. Cứ nhìn máu ở mũi hắn ta đang tuôn ra khồn ngừng kia mà xem.

Chả chết được đâu nhưng đủ kinh dị để dọa người.

Cứ thế mà đi thì Hoàng Minh Nam sẽ hoảng loạn mà ngất đi luôn chứ chả chờ tới lúc mất đủ máu mà ngất được ấy chứ.

Thử tưởng tượng cái cảnh phải lôi hắn ta đi một đoạn đường khủng khiếp như vậy xem. Tôi đến kéo tay hắn ta ra còn không được, thậm chí còn bị hắn ta nhấc lên nhẹ như không, làm sao mà di chuyển nổi cái khối lượng kia nổi vài chục phân, đã vậy thi thoảng còn rỉ máu đều đều từ mũi nữa.

Lại còn giữa bàn dân thiên hạ nữa. Kiểu gì cũng sẽ bị cho là đứa vô nhân đạo.

Trí tưởng tượng của con người phong phú lắm!

Có khi chưa được vài bước thì chắc tôi đã bị đám fan nữ kia lôi ra xử tử rồi ấy chứ!

-

-

-

Tôi nhét một miếng giấy vo tròn vào mũi Hoàng Minh Nam.

“Ngồi im được không?” tôi lườm hắn ta, lúc này đang ngồi duỗi chân trên nền đất ở hành lang,hai tay chống xuống sàn, giơ mặt ra phía tôi.

“Biết rồi.” Hoàng Minh Nam, với 2 cục giấy to đùng nhét vào mũi cười toe toét nhìn tôi. Hắn ta ngồi thẳng dậy, tựa vào tường.

Lúc này mà còn cười được.

Tôi đứng lên, nhìn hắn ta nói” Rồi, đi xuống phòng y tế đi!”

Hoàng Minh Nam nhìn tôi, đưa tay hắn ta lên” Kéo tôi lên đi!”

“Cậu bị điên à, tự đứng dậy đi!” tôi nhăn mặt nhìn hắn ta.

“Cậu đập cửa vào mặt tôi đấy! Mau đền cho tôi!” Hoàng Minh Nam làm mặt nhõng nheo nhìn tôi như đứa trẻ con, tay vung vẩy trong không khí.

Ở đâu ra cái lí lẽ dớ dẩn như thế cơ chứ, hắn ta điên chắc?

“Nào…!” hắn ta giở cái giọng ê a đến phát bực.

Không đưa một tay ra lại lắm chuyện.Tôi thở hắt ra.

Tôi nắm tay hắn, định kéo lên thì hắn ta đã ghị chặt tay tôi lại, kéo mạnh. Tôi loạng choạng lao tới trước.

Chết tiệt.

Lại định giở trò gì nữa đây.

Cùng lúc tôi đang mất đà đổ tới trước, Hoàng Minh Nam đã BẰNG CÁCH NÀO ĐÓ, đứng thẳng dậy vừa kịp lúc tôi đập mặt vào ngực áo hắn ta, một lần nữa.

Khốn nạn.

Tay Hoàng Minh Nam luồn ra sau lưng tôi,giữ chặt eo tôi. Hắn ta cúi xuống nhìn tôi cười cười.

“Cậu giữ thăng bằng tệ quá, Linh Lan!”

Tôi đặt tay lên ngực hắn, đẩy ra.

Lại tiếp tục cái trò vật lộn nữa mất.

Tha cho con, ông trời ơi!

“Bỏ tôi ra,” tôi gồng mình lên chờ hắn ta siết chặt tay lại.

Trái với những gì tôi nghĩ, Hoàng Minh Nam bỏ tôi ra, miệng cười nhăn nhở.

“Được thôi, tôi sẽ không bắt ép cậu…” hắn ta cười, vẫn với 2 cục giấy nhét vào mũi.
1
 
Nhân Vật Phụ
Chương 33: C33: Chuyện Thứ 33


Chuyện này hơi ngắn một tẹo.

Chuyện thứ 33.

“Chào, tôi là Linh Lan!” tôi dừng chân đứng nhìn xuống đám con gái nọ, có vẻ hơi ngạc nhiên khi thấy tôi đã bỏ đi rồi còn quay lại.

Phải rồi đấy!

Đám con gái nọ không nói gì,chỉ nhìn tôi một cách khinh bỉ.

Không nói chuyện hả, được,vậy tôi nói.

“Các cô là fan của Hoàng Minh Nam?”

Vẫn không nói gì, chỉ nhìn tôi kiểu mỉa mai.

Thích thì chiều.

“Này em gái, mẹ em có dạy em phép lịch sự không vậy?”

Một đứa con gái trong bọn bật ra một câu trả lại tôi.

“Với người không cần phải lịch sự, sao phải làm thế?”

Tôi nheo mắt nhìn cô gái nọ, nhếch mép.

“Vậy là cả phép ứng xử tối thiểu cũng không được học à?Chậc…”

“Chị muốn cái gì nào?” môt đứa con gái khác trong bọn, có vẻ là đầu sỏ, nhìn tôi như thể tôi là thứ kinh tởm nhất trên đời.

“ Tôi chẳng muốn gì cả, chỉ đi ngang qua để chào thôi.”

“Chị điên à?”

“Nghĩ sao cũng được.” còn tùy vào việc hôm nay tôi sẽ cho đứa nào ăn bùn.

”Tôi chỉ định nhắc lần sau muốn nói xấu thì bé miệng lại, thế thôi!”

“Tại sao tôi phải làm thế, chị là ai mà có quyền dạy bảo tôi? Đồ vô sỉ!”

“Mặt xinh như hoa sao không thể thốt ra những lời nhã nhặn nhỉ, em gái. Trước khi định nói gì, thì nên tìm hiểu kĩ đi đã rồi hẵng nói. Cái miệng hại cái thân đấy!”

“Tôi nói có gì sai nào, chị nghĩ mình tốt lắm hay sao?”

“Tôi chẳng phải người tốt, càng không phải đứa chịu để đứa không hiểu gì làm nhục mình!”

“Vậy lợi dụng tình bạn để chiếm tình cảm của anh Minh Nam thì sao?”

“Cái đó có liên quan không?”tôi nheo mắt. Cô gái này đang nói chuyện vô nghĩa gì đây.Hai cái đó liên quan tới nhau bằng từ đây ra tới cầu Long Biên.

“Có đấy, chị là đồ không biết xấu hổ!”

“Cuối cùng là để nói xấu tôi thôi chứ gì? Là Hoàng Minh Nam theo đuổi tôi, không phải tôi van xin hắn ta, nói cho em gái biết!”tôi dằn cái chai nước lên bàn, nói vào mặt đám con gái nọ.

Muốn biết chuyện thì đây,nghe cho rõ đi!

“Chị đừng có bịa chuyện linh tinh!”

“Không tin thì đi mà hỏi Minh Nam xem, tôi chán cái trò ngồi lê đôi mách của mấy đứa con gái các cô rồi! Nếu không có chuyện gì để làm thì ngồi học đi, đừng đứng một bên đánh giá người khác bằng con mắt ích kỉ của mình nữa!”

“Chị phải tốn công lắm mới thu hút được anh Minh Nam phải không?”đứa con gái nheo mắt nhìn tôi một cách khinh bỉ.

Thế đấy, tôi chịu hết nổi rồi.

Tốt nhất là phủi áo đi ra còn hơn, ở đây chắc nổ đầu mất.

Nói đến như vậy vẫn cố tình không hiểu.

Tôi xoa xoa trán, thở hắt ra nói.

“Tôi hết cách rồi, các cô muốn nghĩ sao cũng được, cứ tiếp tục sống với cái suy nghĩ một chiều kia đi!”

“Chịu thua đi, Linh Lan. Chị chỉ cố tình lấp l**m cái mình làm thôi!”

“Tôi không làm việc gì tôi phải sợ!”
1

Mất hết kiên nhẫn rồi đấy!

“Chứng minh xem!”

Chứng minh cái của nợ gì, có gì để nói? Muốn dùng chiêu này để bắt tôi phải nhận cái tôi không làm hay sao?

Tôi vừa mở miệng định nói thì có giọng ai đấy kêu váng tên tôi lên.

“Linh Lan!!!”

Hoàng Minh Nam đang chạy tưng tẩy từ cửa căng tin tới chỗ tôi.

“Anh Minh Nam! Áaa!!! Anh Minh Nam!!!” đám con gái ngước lên và rú ầm cả cái căng tin.

Ôi bệnh thần tượng!

Lạy giời, xin cho hai cái lỗ tai con đủ khỏe.

Hoàng Minh Nam tự nhiên chạy tới gần tôi, đưa một tay khoác vai tôi, quay sang đám con gái.

“Chào các cô mèo con nhỏ bé của anh..” và hắn ta nháy mắt một cái rõ là điệu nghệ.

BUỒN NÔN QUÁ! Làm sao lại có kẻ có thể vừa tự nhiên khoác vai một đứa con gái rồi mồm thì bô bô nói mấy lời ẽo ọt với một đám con gái khác cơ chứ!

Đám con gái kia lập tức nhũn ra, như thể chết đi được vì hạnh phúc. Mèo con cơ đấy! Thật kinh tởm!

Tôi thô bạo hất tay hắn ta ra khỏi vai mình. Không thể chấp nhận được.

Lập tức có cảm giác đang bị nhìn bằng ánh mắt kì thị từ phía đám con gái kia. Trong đầu mấy cô đó chắc phải đang tưởng tượng tới cảnh sẽ rút ruột moi gan tôi rồi quẳng cho chim mổ nát bét ra ấy chứ.

Hoàng Minh Nam nhìn tôi, mở miệng định nói một câu gì đó như kiểu trách móc thì phải.

Tôi lườm hắn ta.Hắn ta nhìn tôi kiểu hối lỗi, không định làm gì nữa.

“Anh Minh Nam, là chị kia tỏ tình với anh phải không?”giọng một đứa con gái vang lên một cách khó chịu.

“Đúng đấy, anh Minh Nam có phải không?”

“Chị ta còn dám bảo anh theo đuổi chị ta nữa kìa!”

Đám con gái còn lại cũng nhao nhao lên.

Hoàng Minh Nam liếc nhanh tôi một cái rồi quay sang nói với đám con gái kia.

“Không em, là anh chủ động mà..”Hoàng Minh Nam đeo cái bộ mặt ngây thơ tới chết tiệt, mắt long lanh dữ dội nhìn xuống đám fan nữ cuồng tín kia như kiểu ông thánh nào đó vừa giáng trần.

“Thật không anh?”

Hỏi thêm câu này làm gì, muốn nghe giọng Hoàng Minh Nam đến thế hay sao?
 
Nhân Vật Phụ
Chương 34: C34: Chuyện Thứ 34


Tuần này chạy chậm, chắc chỉ được một chuyện thôi mọi người.

To @trangtun thanks for al your comments and support,it means at lot to me but i was no more than anybody else, i have a life so please be patient and dond push me 😀

Chuyện thứ 34

“Cậu không nghe thấy Linh Lan nói gì hay sao?” Nhật Vũ nhìn xuống Hoàng Minh Nam, nói bằng giọng lạnh lùng. Tay cậu ta vẫn nắm chặt, mấy đốt tay đang đỏ dần lên.

Cái gì vừa xảy ra thế?

Hoàng Minh Nam nheo mắt nhìn lên,chép miệng một cách khó chịu.”Ra là cậu.”

“Tôi đã nói là tôi không bỏ qua chuyện kia đâu, nếu cậu không nhớ,Minh Nam” Nhật Vũ nói một cách hài lòng. Tóc mái cậu ta che kín một bên mặt làm tôi không thấy được cái gì.

“Muốn trả thù tới mức phải đánh tôi lúc tôi đang sơ hở hay sao?” Hoàng Minh Nam chống tay xuống đất, đứng dậy nhìn Nhật Vũ một cách khiêu khích. Cái vết đỏ trên mặt hắn ta còn tệ hơn cả Nhật Vũ lần trước nữa.

Tự dưng thấy có gì đó như kiểu hơi xót cho hắn ta.

“Tôi chỉ đang giúp Linh Lan thôi, cậu không thấy sao?”

Được rồi, chính xác là mình đang bị gạt ra ngoài cuộc nói chuyện của hai người kia.

Tôi cứ đứng trố mắt hết nhìn sang Nhật Vũ, lại nhìn Hoàng Minh Nam.

“..đúng không,Linh Lan?”Nhật Vũ đột nhiên quay sang nhìn tôi.

“Hả?” tôi ngước sang nhìn cậu ta.

“Cậu không muốn Minh Nam làm cái trò vừa nãy phải không?”

Nhật Vũ lại nhìn tôi bằng cái ánh mắt khiến cho ruột gan tôi lộn tùng phèo lên.

“Hơ, thì,..ừ..” tôi lẩm bẩm.

Hoàng Minh Nam khoanh tay nói.

“Ôm người tôi thích có gì là sai nào?”

NÓI CÁI QUÁI GÌ THẾ HẢ, HOÀNG MINH NAM???

Thế đấy, thế mà tôi lại còn thấy tội nghiệp hắn ta. Làm sao mà có thể tự nhiên nói như thế cơ chứ? Tôi còn đã đồng ý đâu cơ chứ!

Cái tệ nhất là hắn ta có vẻ như kiểu chỉ trông chờ để được nói toẹt cái này ra.

Trước mặt Nhật Vũ.

Nhật Vũ khựng lại, quay sang nhìn tôi. Mắt cậu ta sẫm lại.

Đừng nhìn tôi kiểu buộc tội như thế, xin cậu! Tôi có làm cái gì đâu!

Lại thấy tìm mình đập nhanh như kiểu đang sợ bị ai bắt quả tang làm cái gì lén lút.Đừng, đừng, tôi còn phải thở nữa chứ, đừng!

Nhật Vũ thôi không nhìn tôi nữa, quay sang Hoàng Minh Nam” Vậy cậu ấy có thích cậu không?”

“Cái đó,..a…thì..” Hoàng Minh Nam đột nhiên nói ấp úng, mắt liếc tôi như kiểu sợ tôi sẽ phát khùng lên nếu hắn ta nói ra cái gì không đúng.”..không liên quan tới cậu.”

Thế à, Hoàng Minh Nam?

“Theo như tôi thấy, thì hình như là không?” Nhật Vũ nói bằng giọng hài lòng khi thấy thái độ của Hoàng Minh Nam.

“A..ai bảo cậu thế?”

“Tôi thấy sao nói vậy thôi…” Nhật Vũ nói một cách bình thản. Cậu ta đã lấy lại nụ cười thường thấy trên miệng.”..không phải giờ chúng ta hòa rồi sao?”

Hoàng Minh Nam định nói gì đó nhưng lại thôi, hắn ta chỉ đứng thừ ra chòng chọc nhìn Nhật Vũ.

Cậu ta quay sang tôi.”Linh Lan, tôi không cho cậu nợ thêm đâu..”

“Hả?”tôi trố mắt nhìn cậu ta.

“Tôi sắp phá sản rồi,hôm nay cậu phải đi đấy!” Nhật Vũ cười nhìn tôi.

Cái gì…lại chuyện hôm nọ? Cái chuyện mà…

Tôi lại thấy mặt mình nóng bừng lên.

“A, cái đó…”Hôm nay có mang tiền, lạy giời,có mang tiền!”..chắc là được thôi..”

“Linh Lan, cái gì đấy?” Hoàng Minh Nam chen vào, hỏi một cách khó chịu.

“Vậy bây giờ nhé?” Nhật Vũ nhìn tôi,nói vui vẻ, làm như không nhìn thấy Hoàng Minh Nam

“A..ừ..”có nợ thì nên trả luôn, lần lữa không tốt.

“Này! Cậu định đi đâu hả?” Hoàng Minh Nam nói lớn, nhìn tôi bằng ánh mắt nửa bực tức, nửa khó chịu.

“Thì đi trả nợ…” tôi quay sang nhìn hắn ta, có gì to tát đâu cơ chứ?

“Đi với cậu ta hả?”

“Ờ..”tôi ngờ là hắn ta sẽ phản đối kịch liệt chuyện này.

“Không được!”Hắn ta giậm chân nhìn tôi một cách trẻ con.

WTH?

Tôi trợn mắt nhìn Hoàng Minh Nam.Điên chắc, nghĩ mình là ai mà có quyền cấm tôi cơ chứ?

Nhật Vũ nhìn Hoàng Minh Nam cười một cách thú vị rồi nói với tôi” Tôi chờ ngoài cổng nhé!” và cậu ta nháy mắt với tôi rồi quay đi, bước xuống nhà xe.

Hoàng Minh Nam lườm tôi”Cậu không được đi, Linh Lan!”

“Biết sao không Hoàng Minh Nam, tôi sẽ đi đấy!” tôi trợn mắt nhìn trả hắn. Càng cấm tôi càng muốn đi!

“Không được!”

“Cho tôi một lí do tại sao tôi lại không được?” tôi chống nạnh nhìn hắn. Hắn ta chắc chắn là điên rồi, đồ sở hữu!!! Nghĩ nói thích xong rồi có quyền ra lệnh cho người khác hay sao? Đừng hòng!

“Tôi không thích thế!”Hoàng Minh Nam nói, nhìn tôi một cách bất mãn.

“Cậu chẳng có quyền gì cấm tôi, Hoàng Minh Nam! Nghĩ là nói câu kia rồi toàn quyền sở hữu tôi hay sao? Lớn lên đi!” tôi đưa tay đẩy mạnh vào ngực áo hắn ta rồi quay đi.

Bước chưa được vài bước thì Hoàng Minh Nam phía sau tôi kêu ầm lên.

“Linh Lan! Cậu cứ thử đi chơi thật với cái thằng đó xem! Tôi sẽ..”

Không để cho hắn ta nói nốt câu, tôi quay phắt lại, lắc lắc đầu nheo mắt nhìn hắn.

“Ai quan tâm!Đi học cách tôn trọng người khác đi rồi hãy nói!”
 
Nhân Vật Phụ
Chương 35: C35: Chuyện Thứ 35


Heyo mọi người, tuần vừa rồi bận quá và tôi phải đi thi một vài thứ nên bây giờ mới up được, thành thật xin lỗi.

Casts mới xD! Từ giờ Yamapi sẽ là Minh Nam, tôi thấy như thế thì sẽ công bằng hơn cho cậu ta vì cậu ta là hotboy mà,không kể cái mặt trẻ con cũng có lúc cần nữa (không có ý gì đâu Yusuke, anh vẫn rất đẹp trai,haha) và thêm Haruna vào làm Linh Lan vì cơ bản là chả tìm được ai khác hợp hơn. Tôi cũng cho thêm Nozomi Sasaki thành Thái Hà vì chị ấy rất tuyệt,có thừa s*x* và các thứ để trở thành Thánh Nữ Bóng Tối. Có ai thấy hợp không?

Tôi quyết định là bỏ đoạn trong rạp chiếu phim,thay vào đó là đoạn Hoàng Minh Nam như rất nhiều người đang mong đợi kia và…

Chuyện thứ 35

Tiếng chuông cửa.

Tôi ngẩng đầu lên khỏi chăn. Sao mà cả lúc ngủ cũng bị làm phiền thế cơ chứ! Không biết luật của ngày Chủ nhật là con trẻ phải được ngủ mướn hay sao! Đã thế bố mẹ lại còn đi đâu từ sớm nữa, đúng là điên rồ. Tôi ngái ngủ bước xuống cầu thang, đạp cho cái thùng rác màu hồng của mẹ một phát để xả giận.

Nếu mà là cái thằng cha tiếp thị gas hôm nọ nữa thì tôi nhất định sẽ cho hắn ta vài cái dép cho bõ tức! Đang yên đang lành sao cứ phải hành hạ nhau cơ chứ!

Nếu mà là mấy đứa trẻ con hàng xóm thì hôm nay mấy đứa trêu nhầm người rồi!

Tôi mở cửa, một tay gãi gãi đám tóc bù xù trên đầu, nhìn ra ngoài bằng vẻ mặt nhăn nhó nhất có thể.

Đứa chết tiệt nào bấm chuông cửa nhà đại nhân rồi định bỏ đi thế hả?

“Sao? Hôm qua đi chơi vui không?” Hoàng Minh Nam đứng khoanh tay, người tựa vào tường lườm tôi, nói gằn từng tiếng.

“Cậu tới đây làm gì?” theo như tôi nhớ, hôm nay là Chủ nhật, tôi không có đi học hôm nay nha.

“Đến bắt đền.” Hoàng Minh Nam đứng thẳng người lên,ngúng nguẩy nói.

“Gi? Cậu bị điên à?” tôi nheo mắt nhìn hắn. Bắt đền cái gì cơ chứ?

Hoàng Minh Nam bất ngờ sấn tới nắm cổ tay tôi, siết mạnh.

“Phải,tôi điên rồi. Đừng có đùa với đứa điên.”Hắn ta nhìn tôi, lầm bầm rồi kéo phắt tôi đi.

“Bỏ tôi ra, Hoàng Minh Nam! Cậu làm cái trò gì đấy!” tôi cố ghị lại, không rời khỏi chỗ. Tại sao lại đúng hôm nay bố với mẹ lại đi vắng cơ chứ! Đúng là điên.

“Không” Sao hắn ta lại khỏe thế cơ chứ!

Tôi mất đà lao tới trước, đập đầu vào tay hắn ta. Hoàng Minh Nam quay lại, nắm nốt cổ tay còn lại của tôi, kéo giật tôi lên, bắt tôi phải nhìn hắn.

Đồ chết tiệt, hắn ta muốn cái gì chứ!

Hoàng Minh Nam nhìn tôi chăm chăm, mắt hắn ta có cái gì đó làm tôi phải quay sang nhìn sang chỗ khác. Như kiểu buộc tội ấy.

“Nhìn tôi, Linh Lan.”

“Không, bỏ tôi ra.”

“Cậu không thể một lần đối xử bình thường với tôi hay sao?” Hắn ta nói bằng cái giọng như kiểu bị nghẹn lại.

Tôi nhìn hắn ta.” Cậu muốn tôi làm gì? Cậu có đối xử bình thường với tôi đâu!” sao không xử sự như mấy đứa bạn bình thường của cậu ấy, sao cứ phải làm chuyện phức tạp lên?

“Đấy là vì tôi rất thích cậu, vì tôi không thể bình thường được khi ở cạnh cậu.”

Hả?

Hoàng Minh Nam đưa tay lên nâng má tôi.

“Ở cạnh cậu, tôi không thể thở được, không thể dừng lại được…tôi không thể gạt cậu ra khỏi đầu được,Linh Lan! ”

“Cậu nói linh tinh cái gì đấy!” tôi lắc đầu nhìn hắn ta.

Tự dưng lại thấy tim mình đập mạnh lên.Tại sao?

“Không” tay kia của Hoàng Minh Nam đưa lên giữ eo tôi, kéo tôi sát vào hắn.” Cậu dừng lại đi,Linh Lan! Đừng khiến tôi thấy kinh khủng mỗi lần tôi làm cho cậu tức giận nữa, đừng làm cho tôi thấy khó chịu mỗi khi cậu đối xử với tôi như thể tôi vừa gây ra chuyện gì cực kì đáng khinh nữa!”

Tại sao hắn ta cứ phải nhìn tôi như thế rồi nói với tôi những thứ như thế cơ chứ! Tại sao mình cứ phải có cái cảm giác khó chịu như vậy cơ chứ.

Lần đầu tiên tôi có cảm giác muốn chạm vào Hoàng Minh Nam, thậm chí còn muốn…

Không, mày điên rồi,Linh Lan! Đừng nghĩ linh tinh nữa.

Hắn ta nâng cằm tôi lên, nhìn vào mắt tôi, nói.

” Để tôi được thích cậu, Linh Lan, đừng đẩy tôi ra xa nữa! Tôi không muốn như thế này, xin cậu..”

“Tôi không..” tôi chưa kịp nói gì thì Hoàng Minh Nam đã cúi xuống, một tay giữ cằm tôi.
 
Nhân Vật Phụ
Chương 36: C36: Chuyện Thứ 36


Dành cho CallaLily0, cám ơn các comment và vote cùng sự ủng hộ nhiệt tình của bạn :x

Chuyện thứ 36

“Cậu nghĩ là sau chuyện vừa nãy mà có thể thản nhiên bỏ tôi đi về dễ thế hay sao?” Hoàng Minh Nam cúi xuống gần tôi, nói bằng cái giọng trầm trầm nghe rõ là khó chịu.

“Cậu muốn tôi nói gì cơ chứ?” tôi nhìn ra sau lưng hắn ta. Có cần phải xử sự như thể tôi vừa cướp của hắn ta cái gi quan trọng lắm không.

Tôi mới là người phải xử sự như thế mới đúng chứ!

Hoàng Minh Nam đưa tay lên nâng cằm tôi” Tôi muốn cậu đừng làm như thế nữa.”

“Làm cái gì?”

“Gây chuyện xong nói một câu chối rồi bỏ đi.”

“Tôi gây chuyện gì?” tôi nheo mắt nhìn hắn.

“Chuyện này.” Hoàng Minh Nam cúi xuống thật nhanh, ép môi hắn lên môi tôi,lần thứ 2 trong ngày.

Lại cái cảm giác chết tiệt kia.

Tôi muốn kéo hắn ta tới,muốn chạm tay vào tóc hắn ta một lần nữa,tôi thích cái cảm giác lúc ép sát vào hắn. Nó khiến cho mọi thứ xung quanh mờ nhạt đi, tan hết vào một chỗ chết tiệt nào đó mà tôi không muốn biết.

Hoàng Minh Nam ép sát tôi vào cái gốc cây hơn,một tay đưa ra giữ phía sau đầu tôi. Các ngón tay của hắn ta chạm nhẹ vào gáy tôi nóng bừng lên.

Không được! Như thế này không đúng tí nào!!!

“…mm..Không!!!” tôi tìm mọi cách chống lại cái cảm giác dễ chịu, thậm chí là thích thú trong người, dùng tay đẩy mạnh vào ngực Hoàng Minh Nam để hắn ta dứt ra.

Hoàng Minh Nam loạng choạng lùi về sau vài bước, mất đà.Hình như mình làm hơi quá, thế này ngã đau lắm đây..ây dà…

Từ từ đã, thứ màu xanh kia không phải mặt đất.

Bây giờ tôi mới nhận ra tôi và hắn đứng ngay sát mép nước.

Trong giây lát, mọi thứ đều dừng lại.

Thay vì ngã ngửa trên đất, Hoàng Minh Nam bay người về phía sau như trong đoạn phim quay chậm trên TV.Cái nền xanh rung rinh đáng sợ kia đang ở sau lưng hắn. Mắt hắn ta mở to nhìn tôi kinh hãi.

Miệng tôi há hốc ra.

Shit.

“Aaaaaaaaaaa!!!!!!!!!”và âm thanh đã trở lại với Hoàng Minh Nam trong tích tắc.

“Tùm!!!”

Tiếng động kinh dị kia cùng một đám nước hồ xanh rì bắn tung tóe lên đưa tất cả trở lại tốc độ bình thường.

Khốn nạn.

-

-

-

Tôi ngồi thu chân trên cái ghế đá màu hồng b*nh h**n bên bờ hồ, liếc sang bên cạnh.

Hoàng Minh Nam đang ngồi chống tay vào gối,các ngón tay đan chéo nhau.Đầu hắn ta gục xuống nhìn đất, mái tóc ướt đẫm rủ xuống, nước nhỏ giọt tong tong.Không hiểu tôi với hắn ta ngồi ở đây được bao lâu, nắng lên tới tận đỉnh đầu rồi cơ đấy.

Có vài đứa trẻ còn đang chơi xung quanh cứ chỉ chỏ về phía tôi và hắn ta, thì thầm cái gì đó rồi cười phá lên.

“Này, có lạnh không?” Tôi khẽ đánh tiếng, nhìn cái đầu ướt sũng của hắn ta.

“Cậu hỏi làm gì? Hối hận à?” Hoàng Minh Nam đáp lại tôi bằng giọng lạnh nhạt, không thèm ngẩng lên.

Tự dưng lại thấy chạm tự ái, bỗng dưng hắn ta nói thế làm gì. Nếu hắn ta không cố hôn tôi thì tôi đã chẳng định đẩy hắn mạnh đến thế chứ!

“Xin lỗi, là tôi không để ý..” thôi thì làm mặt dày mà xin lỗi vậy, biết được hắn ta có phát điên lên mà bỏ về trước rồi mặc kệ tôi đi bộ về nhà không nữa.

Hoàng Minh Nam không nói gì, vẫn cúi đầu nhìn đất im lìm.

“Này, tôi nói thật đấy, tôi không có cố ý..” tôi cố bắt mình nói thêm vài câu nữa để hắn ta xuôi xuôi một chút. Tôi không đi bộ 5 cây bằng dép xỏ ngón cao gót của mẹ được, về tới nhà thì rụng chân chứ còn gì nữa .

Hoàng Minh Nam vẫn không nói gì, như kiểu hắn ta mất chức năng nghe rồi ấy.

Đồ chết tiệt,thích chơi trò giận dỗi nữa hay sao.

Tôi đưa tay ra giựt một lọn tóc của hắn ta.

“Đầu dính lá cây này.”Chết đi,Hoàng Minh Nam.

“Đau!” Hoàng Minh Nam bật dậy, xoa đầu nhăn nhó nhìn tôi.

” Cậu làm cái gì đấy?”

Nhạy cảm thế cơ đấy. Tôi cười đểu nhìn hắn.

“Muốn bị chấy hay sao,Hoàng Minh Nam? Tôi đang giúp cậu đấy!”

Hoàng Minh Nam nhìn tôi mất một lúc rồi đưa một bàn tay lên che ngang miệng,quay sang hướng khác,hít thở vài cái mới chịu bỏ tay xuống.
1

Hắn ta làm cái gì thế không biết?

Hoàng Minh Nam quay qua nhìn tôi”Được thôi,tôi chịu thua rồi.”

“Hả?” CLGT?

Tôi trố mắt nhìn hắn.

“Lần nào cũng thế.” Hoàng Minh Nam nói như kiểu đang nín thở.

Cú rơi vừa rồi có ảnh hưởng gì tới đầu óc của Hoàng Minh Nam không vậy?

“Cậu nói cái quái gì thế? Xuống nước rồi hóa điên hay sao?” tôi nheo mắt nhìn hắn.

Hoàng Minh Nam giậm chân lẹp bẹp trong đôi giầy da siêu kiểu cách úng đầy nước của hắn ta.

“Không có gì.”

Hắn ta quay đi, bước đi như không có gì xảy ra cả,mặc kệ cả cái bộ dạng ướt như con chuột của mình.

Tôi đang phân vân giữa việc đi theo hắn ta và đi bộ về nhà cho rồi.Có nên không?

Đi về cho xong. Hắn ta bảo không có gì còn gì. Cứ mặc định nó là” Mặc kệ tôi” đi vậy.

Tôi quay đi,định bước thì đã nghe thấy tiếng nói lớn phía sau.

“Này, định trốn trách nhiệm nữa hay sao,Linh Lan?” Chân tôi chựng lại.

Tôi quay lại,liếc. Hoàng Minh Nam đang đứng phía sau, làm cái mặt trẻ con kiểu buộc tôi gọi tôi.Đồ chết tiệt,hắn ta định làm gì nữa đây?
 
Nhân Vật Phụ
Chương 37: C37: Chuyện Thứ 37


Hề hề, đoạn cuối tôi sẽ trả lời vài thứ mọi người thắc mắc, nếu rảnh hãy xem qua 🙂)

To Weirdlady, for being such an great fan and supporter of TSA 🙂

Chuyện thứ 37

“Chào Linh Lan.”

Nhật Vũ đứng giữa nắng trưa nhìn tôi, mặt cậu ta lấm tấm mồ hôi.

“Hơ,..chào..”

Lần nào gặp cậu ta tôi cũng có cảm giác không tìm được từ nào hay ho hơn để nói.

Tại sao bỗng dưng có cảm giác tội lỗi nữa?

“Lần nào cậu cũng nhìn tôi như thể tôi vừa cứu ai khỏi chết đuối thế,Linh Lan?” Nhật Vũ nghiêng đầu nhìn tôi, cười.

Tôi vội vàng quay mặt đi chỗ khác.” Đâu có, tôi vẫn thế mà…”

Cậu ta cười, tiến lại gần tôi.” Chiều nay cậu rảnh không?”

Bây giờ là chiều rồi mà? Tôi nhìn cậu ta khó hiểu.” Sao thế?”

“À, không có gì..” Nhật Vũ đột nhiên giơ tay lên vuốt tóc sau gáy.

Cậu ta đang ngập ngừng sao?

Tôi thích người mình thót lại một cái. Nhật Vũ ngập ngừng?

“Ừ..?”Tôi nghiêng qua để nhìn rõ mặt cậu ta hơn. Đúng là cảnh hiếm thấy trong đời.

“Linh Lan, cậu..” Nhật Vũ nhìn tôi, mím môi nhẹ một cái như để lấy can đảm( thật sao?)

Cậu ta định nói gì vậy? Tự dưng thấy tim đập mạnh hơn.

”..muốn đi xem tôi đấu kiếm không?”

Chả hiểu sao bỗng dưng thấy bị hẫng. Tôi hít nhẹ vào.

“Tức là..đấu Kendo ấy hả?”

Mình mong chờ cái gì cơ chứ, đúng là điên. Chỉ là xem đấu kiếm, đấu kiếm thôi.

“Hả, ừ” Nhật Vũ gật đầu một cái,nhìn tôi.

“Mấy giờ vậy, tôi muốn đi..”tôi cố cười một cách hào hứng. Luật chơi Kendo thế nào tôi còn không biết, kiểu này là xem khán giả lúc nào vỗ tay thì mình hùa theo thôi.

Nhật Vũ cười vui vẻ nhìn tôi, cậu ta nắm tay tôi kéo đi.

“Bây giờ.”

Hả?

-

-

-

Tôi đứng đờ ra chỗ cửa vào sân đấu. Hóa ra là đấu ngay tại trường mình luôn,thế mà mù tịt chả nghe gì cả.Ngó lên khán đài cũng thấy mấy cái mặt cũ, may mà mặt bằng con gái cũng chỉ toàn bá tánh thập phương,cứ thử nghĩ xem có em fan nào của Hoàng Minh Nam mà thấy tôi đi với Nhật Vũ xem,đến lúc đó thì tôi bị cho là bắt cá hai tay là còn nhẹ nhàng ấy chứ.

“Cậu làm gì đấy, mau vào đi.” Nhật Vũ chạm vào vai tôi, đẩy nhẹ, mắt nhìn tôi tò mò.

“A,ờ..” tôi bước lên cầu thang vào khán đài. Nhật Vũ bước sau tôi.

“Cậu không phải đấu sao?” Tôi quay lại nhìn cậu ta.

“Tôi muốn nhìn thấy cậu vào chỗ ngồi đã.”Nhật Vũ nhìn tôi cười.

Tôi quay đi, cố không thở mạnh dù xung quanh ầm tiếng hò reo.Tôi cố bước nhanh hơn, cố giữ cho mặt mình bình thường nhất có thể dù nó đang nóng bừng lên.

Cậu ta cứ phải nói như vậy là sao?

“Linh Lan, bên này cơ mà!” Tôi giựt ngược trở lại nhìn Nhật Vũ đang chỉ lên mấy cái ghế trống trên chỗ cậu ta đứng 3 hàng.Tôi cố mở miệng cười trừ, đi tới chỗ mấy cái ghế.

Đồ điên, tại sao lúc cần minh mẫn thì mày không làm được hả Linh Lan?

“Nhật Vũ, làm gì đấy? Không xuống mà mặc Hakama đi, lượt cậu thứ 2 đấy!” giọng ai đấy phía sau nói váng lên.

Tôi quay lại nhìn phía giọng nói phát ra.Là một chàng trai cao lớn, đang mặc bộ võ phục màu xanh mà mấy người tập Kendo hay mặc,trông có vẻ hơi bực mình.

“Xuống liền đây!” Nhật Vũ hét trả người đó, một tay cậu ta làm điệu bộ như chỉ sang tôi.

Người cao lớn liếc theo hướng tay cậu ta, nhìn tôi. Chưa đầy nửa giây, miệng cậu ta nở ra thành nụ cười toe toét còn hơn cả hoa hướng dương.

Hở?

Tôi chưa kịp định hình cái gì đang xảy ra thì người đó đã vứt cả cái mũ bảo vệ, chạy vèo ra khỏi sân đấu, tìm cách lên khán đài, tới chỗ tôi và Nhật Vũ.

“Cậu ngồi xuống đi chứ,tôi phải đi xuống rồi.” Nhật Vũ nhìn cái ghế rồi nhìn tôi.

Tôi gật, ngồi xuống cái ghế gần cầu thanh đi xuống nhất.Chàng trai cao lớn kia đã chạy tới nơi, vẫn đeo cái bộ mặt hớn hở nhất đời. Cậu ta đập vai Nhật Vũ một cái rõ kêu, cười nói xởi lởi.

“Sao không nói trước hả, thằng này!”

Nhật Vũ gạt tay cậu ta ra, liếc tôi, miệng lẩm bẩm”Nói gì chứ.”

“Hôm nay cậu mang động lực của mình tới cơ đấy!”Chàng trai cao lớn nói liến thoắng,gạt Nhật Vũ qua một bên, nắm tay tôi lắc vèo vèo.

“Chào cậu, tôi là Thái Vũ, cùng đội với Nhật Vũ.”

Nhật Vũ và Thái Vũ..okay,..tôi gật nhẹ nhìn cậu ta,cố không tỏ ra là một đứa ngớ ngẩn đang không hiểu có chuyện gì đã xảy ra trong vài phút vừa rồi.

“Linh Lan..” tôi lẩm bẩm.Thái Vũ nhìn tôi một cách tò mò, nửa thích thú như thể tôi là vật thể nào đó vừa mới được phát hiện trên thế giới.

“Linh Lan, hay quá, hôm nay chúng ta sẽ có thời gian tâm sự với nhau!” Thái Vũ đập hai tay vào nhau,thản nhiên ngồi xuống cạnh tôi, một tay đưa sang khoác vai tôi. Cậu ta nhìn lên Nhật Vũ nãy giờ vân đứng đấy.

“Mau tránh ra, thằng tóc nâu kia! Hôm nay đội xanh có Trịnh Nhật Vũ đấu đấy,lão phu muốn xem!”

Tôi mím môi,cố không bật cười khi nhìn thấy vẻ mặt của Nhật Vũ sau khi nghe Thái Vũ nói một cách thản nhiên như vậy.

“Nhỉ,Linh Lan?” Thái Vũ quay sang tôi cười hớn hở.

Tôi liếc Nhật Vũ,cậu ta nhìn đáp lại tôi kiểu bất lực. Giống như cậu ta đã bị như này quá nhiều rồi nên cũng chả định làm gì nữa.
 
Nhân Vật Phụ
Chương 38: C38: Chuyện Thứ 38


Tin buồn là bây giờ chắc tôi chỉ chạy được 1 chuyện 1 tuần thôi, thế nên kiên nhẫn nhé 🙂 (mà cũng thường post chuyện vào lúc đêm hôm khuya khoắt không ma nào đọc rồi cứ ngồi reload và tự hỏi mọi người đi đâu hết rồi, đúng là điên haha)

Okay, không hiểu tốc độ đọc của mọi người dư lào nhưng tôi có đặt một đoạn nhạc(có lời) phía bên phải. Đừng bật luôn, tẹo nữa tới một chỗ nào trong chuyện tôi sẽ nhắc thì mọi người hãy bật nhé 🙂)

Hề hề, chuẩn bị tinh thần bị đau tim chưa các tình yêu?

Chuyện thứ 38

CHUYỆN NÀY KHÔNG XẢY RA,CHUYỆN NÀY KHÔNG XẢY RA,CHUYỆN NÀY KHÔNG XẢY RA, CHUYỆN NÀY KHÔNG XẢY RA, KHÔNG ĐỜI NÀO!!!

“Không” Miệng tôi tự động trả lời câu hỏi của Vy Anh như được lập trình sẵn.

Ngay bây giờ, phải tìm cách thoát khỏi chỗ này. Phải chạy thật xa, về nhà luôn cũng được. Cứ ngồi đây thì sớm muộn gì tôi cũng sẽ bị bé Dâu Tây này chẻ cho tan xác. Gì mà quyết đấu cơ chứ, mình chỉ có nước quay đầu bỏ chạy cho rồi.

Kinh dị quá, trời ơi tôi không muốn ngồi ở đây nữa!

Tôi ngồi cứng đờ trên cái ghế, mọi thứ xung quanh mờ tịt hết đi, chỉ thấy mình vẫn đang làm cái mặt nghiêm trọng nhìn Vy Anh ngồi cạnh đang thao thao bất tiệt về sự giỏi kiếm đạo của Nhật Vũ.

Quên mất.Nhật Vũ thích tôi.

Cậu ta thích tôi.

À mà đâu phải, tôi chỉ là Katana gì đó Cà phê của cậu ta thôi. Mà tôi còn có biết nó có nghĩa gì đâu cơ chứ!

Chắc không phải,chắc là người khác rồi!

Tự dưng tim phổi cứ đập loạn tùng phèo cả lên, làm gì có chuyện,cô gái cậu ta thích chắc phải cỡ Linh Chi ấy chứ. Mà có khi cô ấy phải giỏi võ dữ lắm.

Haha…Im đi! Nghĩ cách má thoát ra khỏi cái chỗ chết tiệt này đi đã!

Ngồi đây thêm một giây là mày thêm một bước nữa tới cửa địa ngục đấy, Linh Lan!

Vy Anh này mà không hiểu rõ mọi chuyện thì việc mày thành người thiên cổ chỉ còn tính bằng phút thôi,hiểu không hả?

Tẩu vi thượng sách!

Nhưng mà làm thế nào, không lẽ đứng dựng lên rồi chạy vèo đi là xong à? Không được, thế sẽ gây nghi ngờ, loại,loại!

Nhật Vũ đấu xong ván cuối của cậu ta, bây giờ cậu ta đang đi về phía phòng thay đồ. Làm thế quái nào mà thời gian trôi nhanh thấy mồ vậy? Chả lẽ đầu óc mình chậm chạp đến thế sao? Cậu ta mà lên đây thì..

Trời ơi, làm thế nào? Không thể ngồi đây chờ chết được,Linh Lan không đời nào chết lãng xẹt thế được!

Mà mày có vẻ vang gì đâu,toàn chạy trốn đấy chứ!

Im hết đi, bây giờ phải thoát đã rồi hãy nói chuyện vẻ với chả vang!

“Nước đến rồi! Nước đến rồi đây!!!” Thái Vũ chạy tò tò tới, tay cầm hai cốc nước, vừa chạy vừa kêu váng lên.

Nước à..Nước! Đúng rồi, chính là nó!

Tôi chụp lấy cốc nước của mình, không thèm để ý ai cả, tu một hơi hết sạch luôn rồi đứng lên chùi miệng.

“Tôi đi vệ sinh.”rồi tôi chạy vèo ra cầu thang xuống khỏi khán đài. Chuồn! Bảo vệ tính mạng đã, chuyện khác nói sau! Chạy càng xa khỏi chỗ kinh dị này càng tốt. Không thì mình sẽ chết trong cái mùi dâu tây siêu khủng khiếp của bé Vy Anh nhí nhảnh tới mức đáng sợ kia mất.

Tôi đi từ từ tới gần chỗ vệ sinh, mắt liếc lên chỗ Vy Anh và Thái Vũ, okay, có vẻ không quan tâm lắm tới chuyện mình đi đâu.Chỗ này lại đông người, cứ bình tĩnh ra khỏi đây đã rồi chạy nhanh ra nhà xe cũng chưa muộn, phải bình tĩnh.

Tôi hướng tới phòng thay đồ nam,đấy là lối ra gần bãi gửi xe nhất. Giờ Nhật Vũ chắc đang thay đồ..Đồ điên,lúc này mà còn nghĩ được tới mấy cái chuyện đấy.Mày nên đi xem xét lại đầu óc đi là vừa đấy!

Tuy thế nhưng lúc đi ngang qua đó tôi vẫn không kìm lại mà quay mặt qua nhìn vào đấy. Đúng lúc tôi đi tới thì có một người đi ra,tay đang chỉnh hai vạt áo.Nhật Vũ.

Sao hay quá vậy,cậu vừa mới vào đó cơ mà! Đây đúng là chuyện đùa rồi, trên đời làm gì có cái gì hi hữu tới thế cơ chứ.

“Linh Lan, cậu làm gì ở đây?” Nhật Vũ quay qua nhìn tôi,ngạc nhiên hỏi.

Shit.

“Không có gì,tôi chợt nhớ ra có chuyện cần làm..” tôi gật đầu nhìn cậu ta rồi rẽ vèo sang hướng cửa ra ngoài. Tôi phải thoát chết đã!

“Này,chờ đã!” Nhật Vũ gọi phía sau tôi.

Tôi quay lại nhìn cậu ta. Nhật Vũ nhìn tôi như thể tôi vừa gây ra trọng tội gì đó.

“Xin lỗi!”Tôi không ở lại chờ chết đâu!

Thế là tôi cắm đầu đi nhanh lên cái cầu thang ra ngoài nhà thi đấu,cố tỏ ra bình thường.Đứng lại ở đó chắc cũng không có mặt mũi nào mà nói chuyện với cậu ta, Vy Anh kia chắc chắn sẽ sốt ruột mà bổ ra chỗ này. Lúc đó mình chết không toàn thây là cái chắc.

“Linh Lan!”tiếng Nhật Vũ gọi lớn ở phía sau vang lên.

Đi tới sân bóng, tôi ngoái lại nhìn. Chết tiệt,làm sao cậu ta lại đi theo tôi cơ chứ!

Aaaaaaaaaaaaahhhhhhhhhh! Tôi chưa muốn chết!

Thế là tôi cắm đầu chạy.

Ông bà ở trên kia ơi, cho con thoát ra khỏi cái chỗ này hoặc cho cậu ta mệt quá không đuổi kịp cũng được!!!

Làm sao cái sân bóng nó lại rộng thế cơ chứ! Khốn nạn!

Có ai mà thấy chắc nghĩ cảnh hai đứa đuổi nhau trên cỏ sân bóng lãng mạn lắm. Lạng mạn cái con cóc khô nhà ngươi ấy! Mệt muốn hộc máu đây! Nhật Vũ, cậu dừng lại đi! Đừng có đuổi tôi nữa!

Thế này thì tới được nhà xe mình vỡ tim mà chết mất chứ còn gì nữa! Ôi lạy giời lạy Phật…

“Linh Lan! Đứng lại đã!”Tiếng Nhật Vũ phía sau kêu ầm lên. Vừa nãy tôi nói xin lỗi mà, sao lại đuổi theo như kiểu truy sát tội phạm Interpol thế này? Đáng lẽ nên chạy luôn không nói gì mới đúng chứ!
 
Nhân Vật Phụ
Chương 39: C39: Chuyện Thứ 39


Chuyện này hơi ngắn chút, xin lỗi mọi người 😀

To TuNguyen148 for your great support to this story

Bù lại, NVP đã có trailer lừa tình mới ở bên phải và tôi cam đoan là nó hay(và dài) hơn cái trước =)) Và vì cái video có đoạn khá hay (và vì lười ) nên Okada Masaki sẽ vừa là Nhật Vũ vừa là Minh Nam luôn. Bài hát đầu tiên thì tất cả là HMN, từ bài thứ 2 trở đi là đoạn của NV. Linh Lan trong này gần nhất với những gì tôi tưởng tượng, kể cả trong phim thật luôn haha, không ngờ tôi lại tìm được cái này để làm.

(Kiểu lúc tìm được đã gào thét điên cuồng và tìm mọi cách để làm cho bằng được trailer mới thôi=)))

Chuyện thứ 39

Tôi chớp mắt.

Chuyện vừa rồi có phải đã xảy ra?

Nhật Vũ cậu ta vẫn đứng kia, vẫn đang nhìn xuống tôi một cách kì lạ.

Hay là mình tưởng tượng ra nhỉ?

“T..tôi..”tôi lúng búng trong miệng.Lại thấy mặt nóng bừng lên.

Nhật Vũ thích tôi.

Cậu ta THÍCH tôi.

Cảm giác người bị bơm căng lên như bong bóng ấy.

Nhật Vũ lắc đầu, kéo tôi tới trước,áp chặt vào người cậu ta.

“Shhh,...” Cậu ta vuốt tóc tôi,thì thầm,tay kia siết nhẹ eo tôi.“…đừng làm hỏng lúc này..”

Và Nhật Vũ cúi xuống,tựa đầu vào vai tôi, tay trượt xuống ôm ngang lưng tôi.Ấm.

Tay tôi bằng cách nào đấy đã đưa lên, vòng ra sau lưng Nhật Vũ,giữ nhẹ, lưng cậu ta rộng thật.Tôi thấy mình nhắm mắt lại, vùi mặt vào vai áo cậu ta, hít cái mùi mồ hôi nhè nhẹ,nhắm mắt lại.

Tôi không nhớ mình đứng đấy bao lâu.

Lúc đó trời tối rồi.

-

-

-

“Okay, tao 17 tuổi rưỡi rồi,mày nghĩ là tao tin hay sao?” thằng Quân liếc tôi một cách khinh bỉ rồi lại cúi xuống cái Iphone của nó.

Tôi ngồi phịch xuống nền sân thượng, nhìn nó chán nản.

”Ờ,tao cũng đoán là mày sẽ nói thế.”

Thằng Quân sựng lại, ngó lên,mắt trợn nhìn tôi.” Mày không đùa thật à?”

“Mày nghĩ tao còn tâm trạng để đùa không?” tôi lườm nó.

Nó hất đầu nhìn ra phía xa xa,tay đưa ra sau gáy nói.”Thế mà tao cứ tưởng chỉ có một đứa vô phúc như Hoàng Minh Nam mới dính vào mày,không ngờ…”

“Đùa hay lắm, đi chết đi!” tôi nheo mắt nhìn nó,cười một cách giả tạo. Tôi đâu có muốn Hoàng Minh Nam thích tôi cơ chứ.

“Thế sao bây giờ mày mới kể chuyện thằng tập kiếm cho tao nghe?” thằng Quân nhìn tôi tò mò,hỏi.

“Tao đâu có biết là cuối cùng lại thành như thế,có phải chuyện gì cũng đem ra nói được đâu!” tôi nhìn nó.

“Thế mày định thế nào?”nó hỏi tôi.

“Tao không biết,chính vì thế tao mới đang cần hỏi mày đây.”

“Trông tao giống con gái không,Linh Lan? Đi mà hỏi Linh Chi ấy!”nó nheo mày nhìn tôi một cách khó chịu.

Linh Chi và Đăng Nguyên có vẻ như đang “time-out”(tạm nghỉ) một thời gian,chả hiểu vì lí do gì, Thái Hà cũng tự dưng chìm xuống đâu mất. Tôi thậm chí còn thấy ngạc nhiên,chị ta đáng ra phải vùng lên mà chiếm cho bằng được chứ lị.

Giống như kiểu có cái gì đó đã đem bình yên lại với cái trường này vậy.

Trừ tôi ra, rõ ràng là như thế.

“Nhưng mày biết là chúng nó nghĩ gì,hiểu không hả?”tôi khoanh tay,quắc mắt nhìn nó.

“Mày điên à,có phải ai cũng giống tao đâu!”

Ý mày là bản thân mày là số một còn những đứa khác không đáng l**m gót giầy cho mày chứ gì, lại còn nói như thể mày không biết gì thật ấy!

“Ừ,xem đứa hẹn tới 4,5 em trong 2 tháng nói gì kìa..”tôi lầm bầm trong miệng.

“Mày nói gì?” nó lườm tôi.

“Tao nói không ai giống mày thật,Quân ạ”tôi nhìn đểu nó.

Tôi chưa kịp nói gì thêm thì nó đã vươn tới, vung cái Iphone lên trước.

Cộc!Tôi không kịp tránh, cái cạnh Iphone đập bẹp vào trán tôi.

Aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaahhhhhhhhhhhh!!!!!!!!!

“Aaaaa!!!Đau! MÀY ĐIÊN À? TAO ĐÃ LÀM GÌ?!!”tôi ôm đầu gào lên.

“Tao nghe thấy rồi đấy!Đừng nghĩ muốn nói gì thì nói là được!”nó nhếch mép nhìn tôi, một ngón tay lau lau cái cạnh điện thoại như thể vừa chọc vào thứ gì bân thỉu lắm.

“Đồ điên!”

“Ờ, sao cũng được.”Thằng Quân vẫn chắm chú v**t v* cái Iphone, chả thèm nghe tôi nói. Thằng khốn nạn này, trong đời nó không được một lần đặt tinh thần lên trên vật chất hay sao?

Bố khỉ!

“Thế mày bảo tao phải làm sao?” Tôi kéo áo nó. Cực chẳng đã, vẫn phải nhờ cậy.

“Sao là sao? Tao chả hiểu cái cóc gì!” Nó hẩy tôi ra,làm như không biết gì.

“Chuyện kia chứ còn gì, đừng có giả vờ!”

“Tự lo đi! Tao chịu!” nó nhìn tôi,nheo mắt nói, chân gõ gõ một cách đều đều đến khó chịu.

“Tao có biết làm thế nào đâu!!!”tôi đạp nó một cái thật mạnh,cái thằng này.

“Thì chọn một đứa đi, đứa nào tương lai xán lạn kiếm nhiều tiền hơn thi chọn. Quá đơn giản.” thằng Quân cười đểu nhìn tôi.

“Mày điên à!”

“Thật, tao đùa làm gì. Chọn đứa nào để sau này sống sung sướng là được thôi..” nó nhún vai,vẫn không bỏ được cái điệu cười xảo trá.

“Tao không có đùa với mày đâu! Tao có phải sắp kén chồng đâu!!!”

Thằng Quân không cười nữa, nó thở hắt ra nhìn tôi.
 
Back
Top Bottom