Ngôn Tình Nhân Vật Phụ

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,453,739
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
nhan-vat-phu.jpg

Nhân Vật Phụ
Tác giả: Ichabod Crane
Thể loại: Ngôn Tình, Đô Thị, Dị Giới, Lịch Sử, Nữ Cường, Hài Hước, Truyện Teen, Khác
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Tác giả: Ichabod Crane

Thể loại: Truyện Nữ Cường, Ngôn Tình, Dị Giới, Lịch Sử, Hài Hước, Đô Thị, Truyện Teen, Truyện Khác

Giới thiệu:

"...cậu có thể chạy trốn, có thể từ chối, có thể ra vẻ là cậu không quan tâm hay bất cứ cái gì cậu muốn...nhưng tôi sẽ không dừng lại, không bỏ cuộc.." Đây là tối hậu thư hay sao, Hoàng Minh Nam bị điên rồi, tại sao lại đi nói điều này với tôi cơ chứ! Hoàng Minh Nam hít nhẹ tóc tôi. "....chừng nào cậu chưa là CỦA TÔI."

6/2012-6/2013 ----------------------------------------------------------------------------------

Tôi là kẻ đứng ở góc khán đài quan sát khán giả thay vì hò hét cổ vũ, tôi là kẻ mờ nhạt làm nền cho câu chuyện lãng mạn của người khác bằng những tình huống dở ẹt và những chiêu trò lố bịch. Tôi là người nhìn được những cái mà người khác không thấy nhưng chẳng bao giờ được công nhận.Tôi là kẻ giỏi che dấu và giỏi giả vờ. Tôi không phải kiểu người thánh thiện ngây thơ hay dễ thương gì hết và tôi không ngại điều đó.Tôi không tốt nhưng cũng không cho là mình nằm ở bên xấu, có lẽ là cả hai. Tôi là một nhân vật phụ, nhân vật phụ thứ thiệt trong mọi thứ. Cuộc đời của tôi không có tới vài khoảng trải hoa hồng như cuộc đời của nhiều người khác, nó dài vài gồ ghề và không có gì cả. Cái duy nhất có thể làm là đi tới trước. Liệu tôi có khi nào sẽ trở thành nhân vật chính?​
 
Có thể bạn cũng thích !
Nhân Vật Phụ
Chương 1: C1: Nhân Vật Phụ


This book is marked as All Rights Reserved, which mean anyone who try to anything from it will have to deal with legal matters. So dont try to do anything stupid.

© 2012 Ichabod Crane

All Rights Reserved---CÓ BẢN QUYỀN.

NVP được viết bởi Ichabod Crane kể từ tháng 7/2012 và được đặt dấu có bản quyền trên Wattpad, mọi quyền tác giả, nhân vật, tình tiết truyện và các ý tưởng đều do người viết nắm giữ. Không một phần nào của bất cứ chương nào trong truyện được phép đem ra khỏi Wattpad, ĐĂNG TRÊN CÁC TRANG MẠNG khác hoặc viết mô phỏng, bắt chước, biểu diễn, lưu giữ bản bất hợp pháp, phát tán ra ngoài dưới bất kì hình thức nào.

Tôi KHÔNG ĐỒNG Ý, cũng KHÔNG ỦY QUYỀN CHO BẤT CỨ AI ĐEM TRUYỆN ĐI POST Ở NƠI KHÁC.

MỌI HÀNH VI VI PHẠM dù là VÔ TÌNH hay CỐ Ý đều sẽ KHÔNG ĐƯỢC THA THỨ và phải CHỊU MỌI HÌNH PHẠT CỦA PHÁP LUẬT.

(có thể từ 150$ tới 200.000$ theo luật quốc tế)

VÌ VẬY XIN QUÝ VỊ TÔN TRỌNG, TÔI GẶP RẤT NHIỀU TRƯỜNG HỢP BỊ ĂN CẮP BẢN QUYỀN NHƯ VẬY RỒI VÀ TÔI KHÔNG CÒN CÁCH NÀO KHÁC LÀ PHẢI TỰ BẢO VỆ QUYỀN LỢI CỦA MÌNH.

(TÔI ĐÃ BỊ ĐẠO FIC VÀ VỚI CHÍNH CÂU CHUYỆN NÀY LUÔN, RẤT MAY LÀ NÓ ĐÃ ĐƯỢC GIẢI QUYẾT)

Đây là câu chuyện hoàn toàn dựa trên trí tưởng tượng, mọi sự trùng hợp đều là ngẫu nhiên.
Chúc các bạn đọc vui vẻ.

*Warning:
-Không dành cho người yêu thích những thứ dễ thương, lãng mạn, tình tứ.

-TRẺ MỚI LỚN dưới 15 tuổi nên cân nhắc khi đọc.

Mọi thứ xảy ra với tâm hồn bạn sau khi đọc đều do bạn chịu trách nhiệm

Ichabod Crane (formal Scruzio Tokarev)

Nhân Vật Phụ- The Supporting Actress

INTRODUCTION

Nhìn lại một vòng fic Việt một năm trước.Các cô gái thì lúc nào cũng trong sáng thánh thiện đến phát điên phát rồ, bị hại còn không biết, các chàng trai thì lúc nào cũng mét tám hoàn hảo, cứ như trong đời chỉ có một sai lầm duy nhất là để mất người mình yêu.

Đây là nói theo quan niệm CHỦ QUAN của cá nhân dựa trên những fic Việt mà tôi ĐÃ ĐỌC, chứ không phải TOÀN BỘ fic Viêt. ĐỪNG hiểu lầm rồi comment bảo tôi sai.

Tại sao không có ai viết về các cô gái mạnh mẽ, các cô gái như chúng ta bây giờ? Tại sao không phải là một người bình thường, dùng nỗ lực của mình để sống thay vì mấy tiểu thư lá ngọc cánh vàng, hay con gái trùm bóng tối? Tại sao phải là những cô gái hoàn hảo, những nàng công chúa ở tận đẩu tận đâu???

Tại sao không phải cô gái như bạn và tôi? Mạnh mẽ, lí trí, đam mê, và quyết đoán? Tại sao cứ phải yếu đuối sợ hãi???

Vì thế trong một phút lên cơn trẻ trâu, Nhân vật phụ ra đời với nhân vật chính-tự-nhận-là-phụ Linh Lan mà theo cảm tưởng của tôi là "sinh ra để đạp vào mặt Thánh nữ thuần khiết" =)))

Cô gái độc lập, đứng ở khoảng chìm của bức tranh và thấy mọi chuyện cũng chẳng sao cả, miễn là sống qua cấp 3. Người sẵn sàng bật lại nếu thấy có bất công và đạp vào mặt bọn lợi dụng.

Để làm cho cô gái này thật nhất với những gì mà tôi nghĩ, không có kiểu so sánh hoa mĩ cao vút trời xanh như kiểu "đau như ngàn lưỡi dao đâm" mà sẽ chỉ có kiểu nói thẳng, nói thật (và nói tục)

Có nhiều bạn nói rằng đã tìm thấy bản thân mình trong Linh Lan, và tôi hi vọng cũng có ai đó sẽ cảm thấy như vậy, nếu đã đọc tới đây và tốn thêm chút thời gian lượn qua Wattpad để đọc Nhân Vật Phụ của tôi.

Tôi luôn dành thời gian trả lời comment trên Wattpad, nếu bạn có sign up và đã comment. Tôi nhận mọi lời phê bình có tính xây dựng (giống như về cách, viết, lời văn, trừ nhận xét về kiểu lời văn th* t*c, tôi cố tình viết thế đấy, vì tôi ghét cách viết thần thánh hóa mọi thứ lên) và tôi KHÔNG xóa comment của ai cả, tốt xấu thời gian sẽ chứng minh.

Nếu bạn thấy nó hay và xứng đáng, Sign up, Comment và Vote cho tất cả các chapter mà bạn yêu thích, nhé. Đừng chỉ làm silent reader trong khi bạn hoàn toàn có khả năng thể hiện nó ra ngoài.

Xin trân trọng cám ơn.

Chuyện thứ nhất.

Tôi lao vào trường, khoác 1 bên quai cái ba lô to uỵch. May mà vẫn kịp, tôi nhìn bạn sao đỏ đứng ở cổng trường bằng ánh mắt thỏa mãn và có chút “đểu”. Miễn sao mình không bị ghi tên. Vừa dợm bước tôi đã nghe tiếng đôi co đằng sau.

“Cho tớ vào đi mà, hôm nay là buổi đầu tiên tớ đi học”

“Cậu đến muộn, theo luật vẫn phải ghi tên vào”

“Làm ơn đi mà”

Tôi quay lại nhìn xem ai đấy dám hạ mình trước anh sao đỏ cao lêu nghêu. Giọng đó rõ ràng là nữ nữa. Một cô gái có mái tóc nâu hạt dẻ, dáng tự tin ra phết, trông cũng trắng trẻo xinh đẹp(đấy là với tôi,chứ cô này phải cỡ hotgirl rồi). Mất 5s để chàng sao đỏ nhìn sâu vào đôi mắt chớp chớp của cô gái, và đứng sang một bên. Tôi quay đi, đúng là con trai, quá dễ mềm lòng trước phái đối diện, không hiểu ai cho cậu ta làm sao đỏ vậy chứ. Vậy ,mà tôi còn nghe cậu ta gọi với theo cô gái kia:

“Bạn học lớp nào vậy?”

“Lớp 11A”

Shit, đấy là lớp mình mà. Tôi lầm bầm trong đầu, vậy là chút nữa lại có kịch để xem. Thôi cũng hay, tôi lại có dịp nghiên cứu phản ứng của con trai trước cô gái có thừa hormone nữ tính để làm chúng nó phát cuồng lên kia. Cũng hay chứ, nhìn người khác ở góc mà người ta KHÔNG BAO GIỜ BIẾT, KHÔNG BAO GIỜ. Tôi thề là tôi có khả năng đấy, thậm chí có thể nhìn lén một người khoảng vài chục lần trong một giờ học mà thậm chí những người xung quanh không thể nhận ra. Đừng nói là các người chưa nhìn lén ai bao giờ, chúng ta tất cả đều giống nhau thôi.
1

“Mày chết ở đâu thế?” là câu nói mà tôi luôn mong ngóng được nghe khi vào bước vào cái lớp ấy. Thậm chí một câu rủa cũng được, ít ra cũng có người quan tâm đến mình.

Ngược lại, tôi bước vào và nhận được vài cái nhìn lấy lệ. Lạy giời, sao con lại phải kẹt với cái cuộc sống nhạt nhẽo này. Tôi bước tới bàn mình, bên cạnh thằng Quân, nó đã đi đâu đấy về và đang gục đầu xuống bàn như thường lệ. Tôi thở hắt ra rồi ngồi xuống, vứt mạnh cái cặp xuống xem nó có đang ngủ không. Không có động tĩnh gì. Đảo mắt một cách chán phèo, tôi ngồi xuống, mở cặp lôi mấy quyển sách ra xem lại bài. Thật ra chỉ mở ra cho có cái gì mà nhìn vào chứ không lẽ lại ngồi không nhìn thằng dở hơi bên cạnh sao.

“Các bạn đứng!” Bạn lớp trưởng dẻo mỏ nhất khối đã lên tiếng, tôi hích thằng Quân rồi đứng dậy. Đấy là nhiệm vụ hằng ngày của tôi nếu nó ở lớp. Thật ra nó cũng chẳng nhờ vả tôi gọi nó dậy hay này nọ, đấy là tôi tự nhận trách nhiệm đá cho nó một cái để nó đứng dậy chào giáo viên rồi muốn sao thì sao. Cơ bản tôi không muốn nó bị chú ý, hơn nữa tôi cũng tiêu, mang tiếng là bạn ngồi cạnh mà không giúp đỡ gì nó thì dễ bị khinh rẻ. Một chút hòa khí còn không giữ nổi thì sống làm sao được. Thế là tôi lại tặc lưỡi, thôi thì làm điều mình cho là đúng vẫn còn hơn là không làm gì.
 
Nhân Vật Phụ
Chương 2: C2: Chuyện Thứ 2


Chuyện thứ 2

Lại thằng sao đỏ cà chớn, tại sao cho mĩ nhân vào mà không cho ta vào. Tôi vuốt tóc mái che mắt mình lên một chút, lườm nó.

“Hôm nay tôi có bài kiểm tra, cho vào đi bạn trẻ”

“Đến muộn là đến muộn, vẫn phải ghi tên” nó làm bộ mặt nghiêm túc đến bực mình, tôi muốn thọi một cú vào mặt nó lắm. Nhưng vẫn có cách khác để trả đũa, chẳng tội gì. Tôi đứng thẳng người lên, khoanh tay nhìn nó.

“Vậy hôm nọ bạn nào để cho hotgirl đến muộn hơn cả tôi vào trường vậy?”mắt tôi nheo lại, hi vọng sẽ tạo được cái hiệu ứng diều hâu. Hoặc gì đó. Chắc thế.

“Hôm đó bạn ấy đến học buổi đầu chưa quen giờ giấc.” chưa gì thằng nhóc đã có vẻ hoang mang. Tôi đưa mắt liếc nhìn nó đầy khinh bỉ.

“Dẫu sao luật vẫn là luật. Sao đỏ mà lơi lỏng như vậy ư?”

“Cậu nói cái gì đấy?” sao đỏ cà chớn cao ngồng có vẻ tái đi ghê gớm, nghĩ không ai biết thì muốn làm gì thì làm chắc.

“Cậu đúng là không xứng đáng, một chút kiên định cũng không có mà cũng đòi làm sao đỏ, thật thất vọng” tôi tặc lưỡi. ”Ghi gì thì ghi đi, tôi muốn vào lớp rồi, không rảnh đứng đây với kẻ vô trách nhiệm như cậu”

“Tôi sẽ cho cậu vào, không ghi tên với một điều kiện.”thay vì ghi cái rẹt tên tôi vào cuốn sổ xanh dày một cục của nó, thằng cha sao đỏ rởm đời đột nhiên thay đổi thái độ, nhìn tôi bằng cái mặt nguy hiểm đến mức khó chịu.

“Gì chứ?” thằng cha này có vấn đề gì sao. Định ra giá gì đây, bây giờ sao đỏ còn định thêm trò được cái quyền cầm trịch nên muốn bắt nạt ai thì bắt nạt sao?

“Cậu học lớp 11A phải không?”tay sao đỏ nhìn tôi, làm bộ mặt nghiêm trọng, hỏi.

“Thì sao chứ?” tôi lờ mờ đoán ra thằng cha này muốn tôi làm gì.

“Có học sinh mới chuyển về phải không?”

“Muốn xin số điện thoại của cô ấy thì xin lỗi, tôi không làm được. Đi tìm người khác đi.” Tôi đẩy hắn ra, định bỏ đi, nhưng hắn đã kịp nắm tay tôi kéo lại.

“Cô ấy tên gì vậy? Có người yêu chưa?” Hắn ta hỏi dồn.

“ Bỏ ra, muốn ghi tên thì ghi đi,tôi không sợ!” trên đời thiếu gì kẻ để hắn hỏi, có tận 45 cái mạng ở 11A cơ mà, sao cứ nhè tôi mà đổ vào thế.

“Trả lời hai câu kia, tôi sẽ cho cậu đi.”

“Linh Chi, cái còn lại tôi không biết.” tôi giằng ra, bước vội lên lớp. Đúng là xui xẻo.

Vừa bước vào lớp, tôi đã bị một lũ con trai chặn ở sát cửa. Tôi trợn mắt nhìn, mình đã gây ra tội gì mà hôm nay lại bị quây thế này.

“Bạn thân của tôi, hôm nay đến muộn thế?” thằng Duy bước tới đập vai tôi bồm bộp, cười nói xởi lởi. Tôi chưng hửng nhìn nó, bạn thân cái gì cơ. Mấy đứa con trai khác cũng lao tới xun xoe.

“Linh Lan à, đói không, tôi xuống căng tin mua cho cậu cái gì nhá?”

“Làm bài tập chưa, có cần giúp bài nào không?”

Mới đầu tôi cũng ngạc nhiên nhưng ngay sao đó thì không. Chắc chắn là hôm qua tôi ngồi chơi với Linh Chi nên bọn nó muốn thẩm vấn đây. Tôi phủi tay mấy đứa con trai ra.

“Muốn gì nói đi, không cần dụ dỗ. ” tôi nheo mắt nhìn chúng nó.

Bọn con trai được thể, nhao lên. Linh Chi vẫn chưa đến, mà có đến chắc cái thằng Sao đỏ khỉ khô kia lại để nàng tự do cho coi.

“Linh Chi thích màu gì? Thích con trai như thế nào? Blah blah blah…”

“Thích màu tím, cái kia tôi không biết, blah blah…Nào bây giờ tránh ra, tôi muốn ngồi.” tôi rẽ lũ con trai ra, đi về chỗ của mình, cạnh thằng Quân. Nó là thằng duy nhất không xun xoe tôi để moi tin tức về Linh Chi. Tôi nhìn nó, lúc này nó đang chúi đầu xuống cái Iphone 4 một cách say mê, tôi ngồi xuống, mở cặp ra lục lọi một lúc.

“Sướng nhỉ, bỗng dưng thành người nổi tiếng.” Thằng Quân nhếch mép, mắt không rời khỏi màn hình Iphone. Làm thế quái nào mà nó chơi điện tử tới gần chục tiếng một ngày mà không bị cận trong khi tôi không chơi tí nào vẫn cận lòi ra chứ.
3

“Có phải lỗi tại tao đâu, tao có muốn thế đâu cơ chứ!” tôi đặt cạch cái hộp bút xuống, lườm nó.

“Ờ.” Nó ậm ờ cho qua chuyện, tay khua lia lịa.

“Thế mày hỏi làm gì?”

“Thế tao không được hỏi chắc?” nó quạu lại, tay dí mạnh vào màn hình như muốn giết con gì đó đang đậu ở trên đó. Hoặc là cái động tác chém quả lựu nhiều lần của cái trò Fruit Ninja. Công nhận đi, cái quả lựu đấy hay chết đi được.

“Hờ, sao cũng được.” tôi nhún vai, lấy sách vở ra. Cái thằng, đẹp trai thì đẹp trai thật nhưng cứ dở hơi thế nào, đấy là tôi nghĩ thế.

“Này,..”

“Sao?” hôm nay nó nói nhiều bất thường nha, lại còn chủ động nói chuyện nữa, bình thường tôi đánh tiếng nó mới chịu mở miệng.
 
Nhân Vật Phụ
Chương 3: C3: Chuyện Thứ 3


Chuyện thứ 3

Thằng sao đỏ cà chớn không dám bắt nạt tôi nữa, nhưng tôi vẫn nhìn đểu nó đều đều. Linh Chi với tôi thân hơn chút, và tôi bớt bị làm phiền hơn vì lũ rađa xung quanh đã nhận ra được trái tim hotgirl đang hướng về ai nên đã tự động rút lui bớt. Ngoài ra mọi thứ vẫn thế, trừ Hoàng Minh Nam. Dạo này hắn ta có vẻ chán cái trò yêu đương nhăng nhít. Thay vào đó, hắn ta, vào một ngày đẹp trời đã đến trước của lớp hét ầm tên tôi lên đòi gặp bằng được rồi buông một câu xanh rờn.

“Tôi quyết định cho phép cậu làm bạn với tôi.”
4

Tôi trợn mắt. Cái gì mà cho phép, nghĩ mình là ai chứ?

“Gì cơ? Tôi nghe không rõ?” Tôi nói khích hắn.

“Từ nay cậu có thể là bạn của tôi, nghe thủng chưa?” hắn ta cười vẻ kênh kiệu nhìn tôi.

“Xin lỗi, cậu là cái gì vậy, nghĩ tôi muốn làm bạn cậu lắm sao?”

Hắn ta khựng lại. “Cậu…”

“Đi học cách cư xử cho lịch sự đi rồi quay lại đây!” Tôi đinh quay đi thì đã bị hắn kéo lại.

“Được rồi, xin lỗi. Sau hôm nọ tôi đã nhận ra rồi, tôi muốn sửa chữa lại. Giúp tôi được không Linh Lan?”

Tôi nhìn hắn ngờ vực.

“Tôi không phải kẻ ngốc mà không nhận ra, tôi chỉ là nhất thời…” Hoàng Minh Nam lẩm bẩm như có lỗi thật.

Nói thật là tôi chả tin cái vẻ mặt kia tí nào cả. Nhưng càng đứng đây lâu càng rách việc.

“Được rồi.” Tôi nhìn hắn, thở hắt ra.

“Làm bạn chứ?” Hắn đưa tay ra, tôi liếc tay hắn mất vài giây rồi mới đưa tay ra bắt, mím môi cười lấy lệ.

“Bạn tốt.”

Minh Nam cười toe toét nhìn tôi rồi chạy đi. Dở người chắc. Tôi đi vào lớp, lập tức bị mấy đứa con gái ném vài ánh nhìn khinh bỉ tới. Cái gì vậy? Tôi có làm gì đâu, Minh Nam, hắn hại chết tôi rồi. Hay hắn làm trò này là có chủ ý? Hừm hừm…

Đang suy nghĩ linh tinh thì bỗng dưng thằng Quân ở đâu chui ra, giật quyển sách trên tay tôi.

“Ê này!” tôi giằng lại, tách từng ngón tay đang túm chặt của nó ra khỏi quyến sách giáo khoa môn Lý.

“Tao quên sách.” Nó bật ra một câu cụt lủn, tay vẫn giữ quyển sách.

“Mày không thể hỏi mượn đàng hoàng sao?”

“Mượn.” nói rồi nó giật mạnh làm tôi mất đà đập đầu vào bàn.
1

Aaaah!!! Thế này thì còn gì là người hả giời, tội nghiệp cái đầu tôi, đồ bạo lực. Tôi ôm đầu r*n r*, không quên ném cho thằng Quân cái nhìn tức tối. Lúc này nó đang bụm miệng cười khùng khục. Con heo Quân, nhất định có ngày tôi sẽ trả đũa.

“Mày phải thấy mặt mày lúc đó, hahaha…” Nó vừa nói vừa cười rất thỏa mãn, thằng khỉ. Tôi bực tức đạp vào chân nó một cái thật mạnh, nó kêu không ra tiếng. Chết đi, giờ thì ai cười ai nào. Tôi nín cười, cố ngồi thẳng lên để tránh bị giáo viên soi. Nó nhìn tôi lầm bầm không ra tiếng với tôi như tôi vẫn làm với nó khi có giáo viên vào lớp “Mày điên chắc?”

Tôi gật, cười toe rồi lại cúi xuống quyển sách Lý tẻ nhạt. Chưa gì đã thấy buồn ngủ rồi, đêm qua mình đi ngủ sớm mà, lần sau mất ngủ nhất định phải đem sách Lý ra đọc.
10

-

Chiều. Tôi lò dò bước ra chỗ khán đài sân bóng, chọn một chỗ mát mẻ nhiều gió nhất, gác cả 2 chân lên ghế rồi ngửa người ra nhìn mây nhìn trời, định ngủ đỡ một giấc, khoảng thời gian yên bình nhất trong ngày.

Tôi lại thấy cậu ta, người mấy tuần nay tôi đã thử tìm trong đống học sinh con nhà có điều kiện này. Cậu ta trông y xì như lần trước, vẫn khoác cái cặp cái bang dài thõng, đeo cái bao kiếm gỗ hoa văn xanh, trông đúng kiểu” giang hồ” tuy là quần áo hiện đại. Lần trước tôi gặp cậu ta còn đang đi trước tôi, tôi cúi xuống lôi quyển nháp ra định phác hình thì cậu ta đã biến mất không thấy tăm hơi đâu. Cậu ta trông giống một anh người Nhật sống thoải mái vô tư không lo âu, cuộc sống mà tôi luôn mong muốn. Tôi tặc lưỡi, nằm nguyên tư thế , đưa chân đạp cái cặp đổ ra, thò tay định lấy quyển nháp ra một lần nữa, nhưng vừa đưa bút lên định vẽ thì cậu ta lại biến mất, một lần nữa. Tôi nhòm lại vào quyển nháp, hay là nó có vấn đề? Hay cậu ta là ma ? Lạy giời xin đừng để con bị ma dắt đi, tôi chắp tay liếc lên trời vái nhẹ mấy cái. Lần thứ ba mà gặp tôi sẽ chụp ảnh cậu ta, thế là xong, cậu không chạy thoát được đâu. Nghĩ rồi tôi lại quẳng quyển nháp vào cặp, vắt hai tay ra sau đầu ngửa lên nhìn trời rồi ngủ đi mất.

-

-

-

Tôi mở mắt, trời đã tối đen như mực.

CHẾT TÔI RỒI, GIỜ NÀY THÌ CÒN AI Ở TRƯỜNG, CỔNG TRƯỜNG MÀ KHÓA THÌ MÌNH ĐI ĐỜI!!!!!!!!!!!! Chả lẽ lại gọi điện cho mẹ mà nói “A lô mẹ à, đêm nay con không về nhà đâu, con bị khóa trái trong trường rồi!” Mẹ tôi chắc chắn sẽ không đá tôi ra khỏi nhà luôn mà sẽ giữ lại mắng nhiếc đủ kiểu và CẤM TÚC! Chết mất, tôi lấy điện thoại ra xem giờ, 6h30. Lạy giời, cổng trường chưa đóng. Còn 30’ nữa để tôi thoát ra và về nhà nghe mẹ mắng theo lịch. Tôi lục đục đứng dậy, bước ẩu qua mấy hàng ghế , trời tối thật, may mà trong trường có đèn không thì đến 1 tiếng nữa tôi cũng không thể ra khỏi đây được. Thoát khỏi cái sân bóng, tôi chạy vèo ra phía cổng trường, không phải tôi sợ mà là tôi không thích bị bác bảo vệ lườm như mấy lần bác ấy đang định đóng cửa thì tôi chạy tới xin ra. Tôi nhắm mắt nhắm mũi chạy nhanh lên và đâm cái bụp vào một ai đấy từ trong góc tường đi ra. Người tôi bắn trở lại ngã ngồi trên đất, cái chìa khóa xe văng vèo đi, may mà cái cặp tồi tàn nó chưa xổ ra. Tôi vội vàng đứng dậy cúi đầu.
 
Nhân Vật Phụ
Chương 4: C4: Chuyện Thứ 4


Chuyện thứ 4

Cậu ta đưa tôi về thật. Tới đầu ngõ nhà tôi cậu ta dừng xe, nháy mắt nhìn tôi. Tôi cũng dừng lại, nhìn vẻ khó hiểu. Cậu ta nhìn tôi, tóc tôi vẫn rủ lòa xòa trước mặt. Tóc tôi thật ra bị cắt ngắn đi vì tôi không chịu nổi tóc dài, nhưng phần mái tôi lại thích nó dài như vậy, tôi thấy mình giống mấy nhân vật giấu mặt trong manga.

“Phải vén tóc lên chứ, để thế thì thấy được cái gì, cậu còn bị cận đấy!” Cậu ta đưa tay vén tóc mái tôi lên.

“Tôi thích tóc mình như vậy hơn…” tôi nhìn vào mắt cậu ta, nói nhẹ. Cậu ta nhìn đáp lại tôi, có vẻ hơi ngạc nhiên và lúng túng trong mắt cậu ta.

“Tôi phải về, cám ơn cậu đã giúp, tôi nhất định sẽ trả ơn!” Tôi quay đi treo cái mũ vào móc xe.

“Không có gì.” Cậu ta như sực tỉnh, quay lưng lại, giơ tay làm điệu bộ chào rồi lên xe đi mất.

-

Đêm đó tôi cứ suy nghĩ về cậu ta, từ bây giờ tôi sẽ gọi cậu ta là Kendo,thì tôi cũng có biết tên cậu ta đâu. Cậu ta cũng hay chứ bộ, trên đời này được mấy người tử tế như vậy. Tôi chẹp miệng, cứ ngồi nghĩ thế này rồi mình lại tiến đến một cái viễn cảnh mơ mộng viển vông nữa mất. Gặp cậu ta lần này chắc gì lần sau đã gặp được, phì.

Sáng hôm sau, vừa bước vào cổng trường và vừa liếc xéo bạn sao đỏ một phát nữa thì tôi đã nhìn thấy Hoàng Minh Nam đứng cách đó không xa. Tôi khựng lại, chuyển hướng ra đằng khác, cố tình lôi cái cặp ra lục lọi vớ vẩn, bước thật nhanh để hắn không thấy mình. Mặt hắn bỗng ngước ngay chỗ tôi, tôi vội vàng định chạy thì vấp một cái ngã úp người xuống đất. Mấy thứ trong ngăn cặp mở văng tung tóe ra ngoài.

Giời ơi, bao giờ con mới thoát được cái số chụp ếch nhục nhã này, lại còn trước mặt THẰNG ĐÓ nữa. Tôi lồm cồm bò dậy, chắc giờ này hắn ta đang cười lăn lộn dưới đất đến không thở nổi vì cú ngã quá hoành tráng của tôi. Thở hắt ra, tôi ngồi xuống nhặt nhạnh đống đồ dưới đất, cầu trời cho đừng có đứa nào đá bóng qua đây không chắc thăng luôn quá. Chả bao giờ có cái cảnh một anh nào đó đẹp trai hết chê cảm thấy tội nghiệp cho một kẻ kinh dị đầu tóc xõa xượi như tôi mà cúi xuống nhặt hộ đồ đạc rồi mỉm cười một cách dịu dàng mà nói” Đi đứng phải chú ý chứ em!” Chắc chắn những tay đó sẽ bò lăn ra mà cười rồi gọi thêm cả bạn bè đến coi cảnh khôi hài nữa. Tôi chậc lưỡi cám cảnh, kéo khóa cái cặp định đứng lên, cố giữ vẻ mặt nghiêm trọng để đường bệ tiến vào lớp thật bình thường như chưa có gì xảy ra. Nhưng vừa ngước lên đã thấy Hoàng Minh Nam đứng khoanh tay cười toe toét nhìn xuống. Chết tiệt, giờ là màn bêu xấu công khai nữa sao?

“Thấy tôi sốc quá nên mất thăng bằng chăng?” hắn vừa cười vừa nhìn bộ dạng thê thảm của tôi. Tôi đứng lên, phủi đầu gối rồi nhìn hắn.

“Vui lắm nhỉ? Tránh ra!” Tôi gạt hắn ra, định đi lên lớp.

“Ê này, có sao không đấy?” Minh Nam kéo vai tôi lại. Tôi nhìn hắn, nhếch mép.

“Cám ơn bạn tốt, bây giờ tôi không rảnh đứng chém gió với bạn. Cáo từ!” tôi quay phắt lại, chạy lên lớp.

“Ê, đứng lại!” Minh Nam gào lên, hắn đuổi theo tôi thì phải. Tôi mới lên đến tầng hai đã bị hắn kéo phắt lại. Tôi loạng choạng mất đà lao đầu xuống cầu thang lát đá.
2

Thôi xong, thế này thì chấn thương sọ não chứ còn gì nữa, lỡ lúc tỉnh dậy mà không nhớ mình là ai thì sao đây. Lạy giời nếu con tai qua nạn khỏi cho con nhớ được cái tên Hoàng Minh Nam để đi báo thù, tất cả là tại hắn. Tôi nhắm mắt, chờ cú chạm khủng khiếp. Nhưng chưa có gì thì người đã khựng lại giữa không trung trong 1s trước khi bị kéo lùi về và đập mặt vào cái gì đấy mềm như khăn tắm. Sao? CÓ thế thôi à, tôi chết rồi sao?

Bây giờ có cái cơ chế bất tỉnh trước cả lúc đập đầu rồi chết à? Hay là sợ quá chết luôn trước khi đập đầu xuống sàn rồi?

“Không ngờ chết lại êm ái thế này.” Tôi buột miệng nói ra và nghe tiếng ai bụm miệng cười có vẻ quen quen, cái bề mặt êm như khăn tắm kia rung lên nhè nhẹ. Tôi mở mắt. Thằng Quân đang nhìn tôi, không giấu nổi nụ cười xảo trá của nó. Từ từ, sao cái mặt nó lại ở gần thế này? Đến bây giờ tôi mới thấy có cánh tay đang giữ ở eo mình. Hử? Không lẽ….

“Tao chưa chết?”

Thằng Quân tiếp tục cười khùng khục có vẻ khoái chí, nó thả tôi xuống đất
1

“Chưa, không có tao chắc mày chết rồi,tiếc quá!”

“Mày…!!!” tôi định đá lại nhưng ít ra nó cũng đã đỡ tôi, không thể nói thế được. Tôi nhìn xung quanh nhận ra Minh Nam đang đứng ngay cạnh và có vẻ như vừa thở phào một cái. Tôi nổi quạu.

“ĐỒ CHẾT TIỆT!!!!!!! TẤT CẢ LÀ TẠI CẬU MÀ TÔI MỚI THẾ NÀY, CHẾT ĐI!!!” Tôi lao tới đánh vào vai hắn thật mạnh. Hắn ta vừa đỡ vừa gào lên thanh minh.

“Đấy là sự cố ngoài ý muốn, không phải tôi cố ý…”hắn ta vừa đỡ vừa phân bua, vừa lùi lại phía sau.

“Tôi không quan tâm! Cậu đi chết đi!!!” Tôi tiếp tục đấm vào vai Minh Nam, có mấy người đi qua đứng lại nhìn ba chúng tôi một cách tò mò. Thằng Quân khoanh tay cười đểu.

“Chúc mừng mày đã trở thành kẻ điên rồ của trường.”

Tôi dừng lại, nãy giờ tôi với Minh Nam quên béng đi nó và một số người xung quanh. Thằng Quân đứng dáng khệnh khạng, miệng cười liên hồi. Chuông báo vào tiết reo lên, tôi lườm Minh Nam một cái kiểu tôi-chưa-tha-cho-cậu-đâu-cứ-chờ-đấy rồi bỏ lên lớp. Thằng Quân cũng từ tốn bước theo tôi.

“Cám ơn mày.” Tôi vuốt tóc sang, quay lại nhìn nó, cười. Nó nhìn tôi bằng ánh mặt là lạ rồi gật nhẹ, bỏ vào lớp trước.

Hơ? Nó không định nói gì để hạ giá tôi nữa sao? Cái thằng này làm sao thế?

“Linh Lan!” vừa ra được đến căng tin đã bị ai đấy gọi giật, tôi nhăn mặt quay lại. Đăng Nguyên đang từ đâu bước đến, mồ hôi mồ kê nhễ nhại. Hôm nay Linh Chi nghỉ nên ra hỏi thăm sao?

“Xin lỗi, vừa gọi tôi?” tôi chỉ mình, nheo mắt nhìn anh ta.

“Không EM thì ai chứ!” Anh ta cười rõ to, bước tới gần tôi.”Linh Chi đâu ?”

“À, hôm nay nó nghỉ ốm rồi.” tôi đáp, cho tay vào túi quần. Đăng Nguyên bỗng dưng tái đi.

“Thế có làm sao không?”

“Thì sốt, hôm qua bị mưa chút ấy mà, thầy thể dục khó tính quá!” Tôi lẩm bẩm, rút mấy tờ tiền ra đếm.

“Em biết nhà Chi ở đâu không?”

“Không, chưa tới lần nào, nếu anh lo tới thế thì nhắn tin thôi là đủ rồi, đừng tới làm phiền nhà người ta.” Tôi nói dài dòng, cốt để đuổi anh ta đi, tôi còn phải đi mua bim bim chứ, sắp hết giờ chơi rồi. Đăng Nguyên bóp cằm gặt gù rồi lấy điện thoại ra xin số Linh Chi từ máy của tôi.

Cám ơn bạn đã đọc được tới đây, kiễn nhẫn nhé 🙂
 
Nhân Vật Phụ
Chương 5: C5: Chuyện Thứ 5


Chuyện thứ 5

Tôi trèo lên khán đài, một lần nữa nếu có ai thấy tôi trèo lên lần trước và ngồi ngủ tới tận tối ở đấy. À và gặp Kendo nữa.

Tôi lại ngồi y xì cái chỗ cũ và ngó nghiêng khắp nơi, hi vọng sẽ lại nhìn thấy cậu ta một lần nữa, tay cầm sẵn máy ảnh chuẩn bị. Lần này nhất định phải được, tôi chắc chắn thế. Lần trước nợ cậu ta rồi, hôm nay tôi còn chuẩn bị tiền để mời cậu ta ăn cái gì đó để trả ơn. Ít ra tôi cũng không thích mắc nợ người khác.

Thế nhưng, chờ mãi chẳng thấy cậu ta đến, trời thì bắt đầu tối dần. Tôi thở dài, có lẽ chuyện hi hữu chỉ xảy ra một lần, số con rệp như mình đâu có diễm phúc. Tôi tự nhủ và cất máy ảnh đi, duỗi mạnh chân ra chuẩn bị đứng lên đi về. Đứng lên rồi tôi vẫn ngó nghiêng qua lại, hi vọng vào điều bất ngờ ở phút cuối.

Nhưng chẳng có gì xảy ra cả, là do tôi tự tưởng tượng ra hết, thất vọng kinh. Tôi thở dài thườn thượt, bước ra khỏi khán đài,đi ra cổng trường. Cậu ta đi đâu được cơ chứ, để mình mang món nợ cả đời sao. Tôi lê lết trên đôi giầy cao cổ thảm hại vì bụi của mình. Tôi muốn có đôi combat boot trông thật “xì tin” nhưng không đủ khả năng, thế nên nó là lựa chọn duy nhất, nó và đôi Converse Tàu màu xanh của tôi. Tôi đeo tai nghe vào, không bật nhạc nhưng vẫn làm như đang nghe nhạc, ít ra tôi cũng không muốn trông mình như vừa vỡ mộng dù chả có ma nào xung quanh cả. Tới gần cái chỗ hộc tường đi vào nhà thi đấu, tôi nghe có tiếng cười nói gì đó phát ra. Tôi bèn dừng lại, lùi về sau nấp vào gần đó nghe lóm.

“Ê này, lần sau nhất định anh phải dạy em chiêu đó!” giọng nữ hơi chóe hứng khởi nói.

“Chiêu gì cơ?” giọng một chàng trai vang lên, nghe giống giọng Kendo, cậu ta đến lúc nào vậy?

“Thì cái chiêu vung kiếm xéo đó, đừng làm bộ không biết!” Cô gái phụng phịu nói.

“À, cái đó không được! Cái đó bí mật!” chàng trai phì cười đáp.

“Nhưng em muốn giỏi như anh!” cô gái nói rất đanh thép.

“Nhóc con, em còn phải tập nhiều, còn lâu mới bằng anh được!” chàng trai mà tôi nghĩ là Kendo đưa tay xoa đầu cô gái nhỏ. Đúng là cậu ta chứ còn ai nữa! Không thể nhầm được cái điệu bộ kia được.

“Nhất định có ngày em sẽ đánh bại anh!” Cô gái nói lớn.

“Cứ thử xem!” Kendo cười khúc khích, cô gái bám eo cậu ta ôm ghì lấy.

Tôi thở hắt ra, bò vào trong sảnh rồi đi bằng cầu thang xuống tầng hầm thay vì đi tiếp con đường lúc nãy. Tôi không muốn xem tiếp, thêm lúc nữa chắc tôi nôn mất. Không phải tôi có ý ghen tị với cô ta hay tôi có ý gì với Kendo, là tôi không thích cái cách tiếp cận của cô ta. Cô ta rõ ràng là thích Kendo, tôi chắc chắn thế, nếu là bạn bè bình thường thì chắc chắn cũng phải biết ngại, hơn nữa Kendo có vẻ cũng để ý cô gái đó. Tôi chắc năm trên mười cô ta lấy cớ nhờ Kendo dạy để có thời gian nhiều hơn, cái đó ai cũng làm được, cái chính là có thích làm hay không. Cứ theo cái cách xử sự của cô ấy thì chắc kém tôi một vài tuổi và đang có một cú crush(cảm nắng) với Kendo thôi. Tôi tặc lưỡi, biết đâu đấy, cậu ta có vẻ cũng hứng thú, chắc cậu ta quên luôn tôi rồi. Một kẻ mờ nhạt hậu đậu như tôi không có khả năng lưu trữ hình ảnh lâu trong trí nhớ của ai khác nếu chỉ gặp một lần.

Đến anh hàng xóm mới chuyển đến gần nhà tôi, hơn 1 tuần, ngày nào đi học tôi cũng thấy anh ta đứng trên lan can uốn éo tập thể dục rồi vẫy tay chào tôi, thế mà cuối tuần đi ra cái siêu thị gần nhà gặp anh ta thì anh ta giữ tôi lại đứng bóp cằm mất 15’ mới nhớ ra tôi ở cùng khu, còn chả nhớ nổi nhà nào làm tôi mất lượt thanh toán, lại phải chờ thêm 30’ nữa.

Quay lại chuyện kia, tôi leo lên xe, vừa chìa cái vé cho bác bảo vệ, tôi đã thấy cô gái khoác tay Kendo đi xuống tới nơi. Ngày chết tiệt gì mà tôi lại để xe tít phía trong này cơ chứ, mãi mới ra tới nơi thì lại phải gặp mặt người bỗng dưng không muốn gặp. Tôi vuốt vội mấy lọn tóc che mặt, đội cái mũ bảo hiểm lùm xụp lên, nhấn ga con Nouvo xanh phóng vèo đi thật nhanh. Phù, thoát nạn.

Vậy là cậu ta có người yêu rồi, ý tôi là Kendo ấy, cô gái kia sớm muộn kiểu gì mà chả thành người yêu cậu ta, cả hai có vẻ khăng khít dễ sợ…

Mà thế thì có liên quan gì đến mình cơ chứ?

.

.

.

Tôi thở dài nhìn đống bài tập trên bàn, đời nào mới làm xong đây chứ. Cuộc đời thật khốn khổ, thế mà chả ai hiểu được mình. Đã biết bao nhiêu lần tôi ước tìm được ai đấy, làm bạn thôi cũng được, hiểu được mình một chút, như thế ít ra cuộc sống nó sẽ dễ thở hơn.

“Linh Lan…” Tôi ngước đầu lên, Linh Chi.

“Ừ?”

“Chiều nay đi với tớ được không?” Linh Chi mím môi, nói thỏ thẻ. Có chuyện gì đây…

“Đi đâu cơ?”

“Đi mua quà si…” Cô bạn ngập ngừng nói.

“Sinh nhật Đăng Nguyên hả?” Tôi phun ra luôn, nghe thế là hiểu rồi. Linh Chi cười ngượng nhìn tôi.

“Rồi, mấy giờ đây?” Tôi lôi điện thoại ra bấm. Có tin nhắn.

“Hết giờ ra sau vườn trường gặp có chút việc cần. xxMinaxx”

“2h30 nhé, ở chỗ….” Linh Chi nói luôn một lèo. Tôi nhìn cô bạn gật gật tỏ vẻ đồng ý rồi lại nhìn vào màn hình điện thoại. Mina là ai? Tôi quay sang thằng Quân, nó đang gục đầu xuống bàn ngủ như mọi khi. Tôi véo tay áo nó, nó biết hầu hết con gái trong cái trường này, chỉ có con gái trong cái trường này là không biết nó thôi. Chả hiểu nó làm gì mà hỏi ai nó cũng biết thế nên tôi quyết định nhờ nó, cái tên Mina này không thể là nam được, chỉ có thể là nữ thôi, không thì cũng phải là đứa pê đê. Từ từ, Mina liệu có khi nào là viết tắt của Minh Nam không? WTF?
 
Nhân Vật Phụ
Chương 6: C6: Chuyện Thứ 6


Tặng cho YulyJung, người đầu tiên comment và vote cho tôi, cám ơn bạn rất nhiều xD!

Chuyện thứ 6

“Cha chả bạn tốt, hôm nay lại gặp nhau ngoài đường thế nầy?” Hoàng Minh Nam từ đâu nhảy xồ ra trước mặt tôi và Linh Chi.

Tôi thở dài chán nản, cả một buổi chiều đáng lẽ ra tôi sẽ được nằm ngủ thoải mái ở nhà hay ra sân bóng nằm trong gió mát đi tong để đứng ở mấy cửa hàng quà tặng đông đúc nóng nực, mắt cứ phải dán vào mấy thứ đồ lấp lánh màu mè mà cả đời tôi không muốn được nhận cũng không muốn đem nó đi tặng ai cả. Toàn thứ trẻ con sến sụa khủng khiếp, xin lỗi các bạn nữ dễ thương yêu những thứ đồ dễ thương, tôi thì thấy chúng vô nghĩa kinh dị. Bây giờ còn thêm cái thằng cha dở người này, không hiểu nó còn tệ đến thế nào nữa đây.

“Linh Chi mua quà cho ai vây?” Hắn ta xí xớn tới đứng cạnh Linh Chi, mặc cho cái không khí ngùn ngụt trong cửa hàng.

“À, là quà cho bạn tớ…” Linh Chi ngập ngừng nói.

“Bạn nam hay nữ vậy?” từ từ, thằng này định làm gì, tôi lao vào đứng giữa hai người, giả bộ cất cái cốc màu đen lên trên giá.

“Bạn cậu ấy, có gì mà phải hỏi kĩ thế?” Tôi vừa nói vừa cố đẩy hắn ta ra.

“Tôi đâu hỏi cậu, bạn tốt! Hay cậu đang ghen tị?” Minh Nam cười đểu nhìn tôi.

“Cái…tùy cậu, muốn huyễn hoặc thế nào cũng được.” tôi đáp, không thèm nhìn hắn lấy một cái và giả bộ đang xem một quyển sổ lòe loẹt bảy sắc cầu vồng ở cái giá phía dưới. Không nên giận dữ vào lúc này, chả được cái gì cả. Bình tĩnh là trên hết.

Sau khi thoát thân khỏi cái cửa hàng lò thiêu đó, tôi hít một hơi thật dài, cám ơn trời đất, cuối cùng cũng được thở hẳn hoi.
1

“Ăn kem không?” Linh Chi nhìn tôi, hỏi. Trông cô bạn có vẻ vui vì đã chọn được một món quà vừa ý. Kinh dị, ba đứa đổ không dưới 1 lít mồ hôi ở cái chốn địa ngục ấy mà còn không tìm được cái gì thì chết đi còn hơn.

“Không, tớ không thích đồ ngọt.” Cho tiền tôi cũng không ăn, trừ khi bắt buộc.
2

“Hay đi uống nước vậy.” Minh Nam gợi ý. Tôi nhìn hắn ngờ vực, cuối cùng đành gật đầu vì chưa nghĩ ra được lí do nào kéo Linh Chi đi về mà không làm hắn nghi ngờ. May phước cái quán cà phê có điều hòa. Tôi ngồi vung vẩy chân tay như vừa bước vào Thiên Đàng trên cái ghế dựa ở quán, thật là hạnh phúc biết bao. Con người thật vĩ đại khi phát minh ra điều hòa. Tôi tự nhủ như thế và rút cái ống hút ở cốc nước của mình ra, cầm cả cốc lên uống... Khà, thật là đã đời!

“Con gái con đứa mà thế à?” Minh Nam nhìn tôi cười xảo trá.

“Kệ tôi chứ, uống như vậy mới ngon!” Tôi tiếp tục uống mắt nhìn trêu ngươi hắn.

Hắn không nói gì nữa mà quay sang nói chuyện với Linh Chi, tôi lắng nghe hai người ở mức cảnh giác, vẫn làm bộ như không để ý. Hình như hắn ta vẫn chưa bỏ cuộc với Linh Chi, có điều chắc tại có tôi ở đây nên hắn chưa dám giở thêm độc chiêu nào với con gái của hắn thôi. Tôi chẹp miệng sau khi uống hết cốc nước của mình, đứng dậy đòi về, dù sao cũng không nên để hai người này ở gần nhau thêm kẻo có biến. Nói gì thì nói, tôi không thích đi sau dọn dẹp hậu quả của tình tay ba là thằng cha này hay Đăng Nguyên một tí nào. Cứ để nó đơn giản hết có thể là tốt nhất.

Tôi đi cùng Linh Chi mà xe thì lại để ở trường nên phải quay lại lấy, tôi cứ tưởng Linh Chi sẽ đèo tôi về nhưng tay Minh Nam kia lại muốn làm người tốt trước mặt cô bạn nên xung phong đèo tôi về. Tôi cố hết sức nhìn Linh Chi một cách khẩn khoản nhưng vô tác dụng, đã thế tay Minh Nam còn nháy mắt nhìn tôi rồi cười đen tối. Kết quả là tôi phải leo lên sau xe của hắn ta trước mặt Linh Chi, nhìn cô bạn vẫy tay một cái cuối cùng trước khi hắn nổ máy phóng vèo đi.

Thế là xong, liệu Linh Chi có nhận ra đây là lần cuối cùng chúng tôi gặp nhau không đây. Cái thằng Minh Nam này nhất định sẽ không tha cho tôi, hắn chắc sẽ chở tôi ra tới cầu Long Biên và đẩy tôi xuống sông Hồng giữa mùa lũ thế này mà không có chút tiếc nuối, sau đó mỉm cười mãn nguyện trở về, tiếp tục cuộc sống ăn chơi, trác táng của hắn mà không có chút vướng bận mất. Chết tôi mất!!! Tôi nhắm tịt mắt, bám chặt cái đuôi xe phía sau hắn, nếu hắn định lôi tôi ra bờ sông để đẩy xuống thì phải hét thật to lên cho mọi người nghe thấy và bỏ chạy ngay lập tức. Nhất định, nhất đinh,…

“Có định xuống không đấy?” Minh Nam gõ cái cốc vào mũ tôi. Tôi mở mắt ra, cái xe đã đỗ ở cổng trường từ lúc nào, cảm ơn trời hắn còn có lòng thương. Tôi nhảy xuống xe, lạch cạch cởi mũ ra trả hắn, định quay lưng đi vào lấy xe thì hăn đã nói.

“Không cảm ơn à?”

Tôi phát điên mất, tự hắn xung phong đèo tôi cơ mà, đúng là đồ hai mặt, với người đẹp thì làm như cao quý lắm. Tôi nắm chặt tay, gằn giọng nói.

“Cảm ơn, bạn tốt.” rồi bỏ vào trong, không thèm ngoái lại. Bãi xe còn có mấy cái xe, tôi đi tới chỗ cái Nouvo của mình, mở khóa cổ định dắt ra cổng trường thì lại nghe giọng ai đó nói.

“Lại gặp cậu, xin chào!” tôi ngẩng lên, Kendo. Xe của cậu ta cách xe tôi một đoạn.

“Ơ…chào..” tôi vẫn chưa hết ngạc nhiên, tôi không nghĩ mình còn gặp cậu ta lần nữa.

“Lại về muộn sao?” Kendo nhìn tôi trong ánh sáng lờ mờ của khu nhà xe, trông cậu ta có vẻ vui.

“À không, là vì hôm nay tôi có chút việc…”tôi lẩm bẩm như thể đang nói với mình, giả vờ lục lọi đống đồ trong cái cốp xe vốn đã chả có gì ngoài cái áo mưa và mớ giẻ lau xe rách nát, may mà trời tối.

“Vậy sao..” Cậu ta nói nghe như gió thoảng. Tôi gật gù, đóng cốp xe lại định đội cái mũ bảo hiểm lên đầu thì đã nghe cậu ta nói “Vén tóc lên đi chứ!” Cậu ta nhìn tôi, chờ đợi.

Thật ra tôi vẫn nhìn thấy rõ ràng qua cái đống tóc này, cũng có sao đâu.

“Tôi vẫn nhìn được mà!” vì thế nên tôi xuề xòa cho qua chuyện, lại nhấc cái mũ lên, đội vào. Vừa cài xong quai mũ, ngước lên tôi đã thấy Kendo đứng trước mặt mình. Cái gi….

Tôi chưa kịp phản ứng cậu ta đã tháo dây mũ của tôi ra, kéo cái mũ ra khỏi đầu tôi rồi đặt nó lên yên xe. Cậu ta lấy tay vén tóc tôi lên, nhìn vào mắt tôi, nói

“Tôi nói vén tóc lên mà, cậu bị cận đấy!” Kendo nói, nhìn tôi. Tôi gạt tay cậu ta ra, để cho đám tóc tiếp tục lòa xòa trước mặt.

“Tôi không sao, cậu không phải lo.” Làm thế là sao, tôi có phải trẻ con đâu! Tôi có cảm giác cậu ta bị ám ảnh về chuyện tóc che mặt của tôi.

Cậu ta tiếp tục đưa tay lên vén tóc tôi,nhìn vào mắt tôi, nói” Không đượ…”

Cậu ta chưa nói hết câu thì có một giọng nữ chóe chóe vang lên “ANH!!!” Tôi nhìn lên, là cô gái hôm trước, cô nhỏ đang chạy từ xa tới. Kendo nhìn tôi, nói.

”Chúng ta không quen nhau.” Rồi đi về phía cái xe của cậu ta, làm như chưa có gì xảy ra.

Tôi vội vàng lấy cái mũ chụp lên đầu, vào đúng lúc mà cô gái đó tới gần Kendo. Cô ta có liếc mắt sang nhìn tôi tò mò rồi lại quay sang tíu tít buông mấy lời ong bướm với cậu ta. Tôi dắt cái xe ra thật nhanh, nhấn ga phi thẳng ra cổng trường. Tất nhiên là chẳng có cái gì xảy ra cả, cậu ta nghĩ tôi sẽ dám bắt chuyện với cậu ta khi mà người yêu cậu ta ở cạnh chắc, có mà điên! Tôi chưa muốn chết đến thế, tôi còn cả một quãng đời dài thê lương đang chờ phía trước, không cần thêm màn bi kịch mà cô gái kia chắc chắn sẽ làm thật hoành tráng với tôi nữa.

Hoàng Minh Nam vẫn còn đứng đó, đang nói chuyện với một em nào hình như lớp dưới trông cũng trắng trẻo xinh xinh. Tôi làm bộ như không thấy, phóng vèo đi. Đi được một đoạn, tôi suýt nữa hết cả hồn khi thấy hắn ta đã phóng ngay sát cạnh rồi còn buông một câu rõ thản nhiên.

“Hôm nào bạn tốt cũng phóng tẹt ga như vầy hả?”

“Tôi đang có chút việc.” Tôi đáp bừa, tiếp tục nhấn ga.Tôi lờ mờ thấy bên kia đường, Kendo đang đèo cô gái nhỏ kia, cô ta ôm chặt lấy eo của cậu ta. Chẹp, không phải việc của mình, nhưng mà có vẻ thắm thiết quá.

“Vậy sao còn ở trong đó lâu vậy?” Hắn ta hỏi vặn, kéo tôi về thực tại.

“Cậu là bố tôi hay sao mà hỏi tôi ở trong đó làm gì?” Tôi lầm bầm,cái thằng này, nó không bỏ qua một cái gì cả.

” Sao không ở lại nói chuyện thêm với em xinh xinh kia đi, bạn tốt” tôi cố tình nói khích hắn.

Hắn ta cười “ Tôi đâu có bỏ bạn được, chỉ là tiện thì nói chuyện thôi!”

Hừ, giả tạo, giả tạo. Tôi không muốn đôi co thêm gì nữa, chỉ chú ý vào việc đi thật nhanh về nhà để thoát khỏi cái thằng cha lắm chuyện hay soi mói này.

Vừa tới ngõ nhà tôi hắn đã dừng lại, tôi cố tình phóng xe lao vào thật nhanh, hắn ta còn nói với theo “Bạn tốt à, nhà tôi cũng gần đây,mai chúng ta đi học chung nhé!” rõ là phấn khởi.
 
Nhân Vật Phụ
Chương 7: C7: Chuyện Thứ 7


Có lẽ phần này hơi chán một chút, tôi sẽ cố sửa...

Chuyện thứ 7

Cái gì mà đi học chung cơ chứ, nghĩ tôi bị điên sao mà đi học cùng với hắn. Hắn không tha cho tôi thì lũ con gái trong trường đừng mong chúng nó hạ hỏa. Trông hắn chơi bời như vậy nhưng cũng thuộc hàng hotboy, đối với bạn bè đều rất tốt nên vẫn được lòng mọi người. Dạo này hình như còn giảm trò chơi bời yêu đương nên càng được yêu thích tợn, tôi mà có liên quan gì đến hắn, chắc chắn sẽ không được dung thứ. Giời đất, sao cái số tôi nó khổ thế hả giời, thoát được cái nạn này lại đến cái nạn khác.

Sáng mai dậy thật sớm rồi trùm kín mặt lại mà đến trường , thế là không sợ bị phát hiện. Tôi thì thầm với mình như thế. Sáng mai dậy sớm, dậy sớm….

.

.

.

“LINH LANNNNNN!!!!!DẬY NGAY!!! MÀY CÓ BIẾT MẤY GIỜ SÁNG RỒI KHÔNG CON KIA!!!!!!!

Đấy là câu nói lẽ ra mà tôi phải nghe thấy hàng sáng từ mẹ tôi như trong mấy cái câu chuyện có mấy cô gái hậu đậu gì gì đó. Nhưng không, mẹ tôi vẫn đang say giấc nồng trên giường Hồng Kông, không mảy may bận tâm đến sự sống chết của con gái bà là tôi đây. Tôi ngồi dậy, vuốt mặt rồi lệt quệt đôi dép xốp vào nhà tắm, vừa đi vừa r*n r* về chuyện phải dậy sớm mỗi ngày để được nhìn đểu một cái vào mặt thằng sao đỏ cà chớn và hôm nay là để thoát khỏi Hoàng Minh Nam và cái trò đua xe tốc độ của hắn. Tôi ngán ngẩm nhìn mình trong gương.

“Vẫn thảm như mọi khi…” tôi tự nhận định với mình rồi cúi xuống rửa mặt.

-

Lấy đại một túi gì đó trông như hoa quả và bánh quy trong tủ lạnh ra, tôi xốc cái cặp lên nhét cái túi vào rồi gào ầm nhà .

“CON ĐI ĐÂY!!!”

Từ trên gác có tiếng r*n r* gì đó của mẹ nghe như “IMMMMMM ĐIIIIIIIIII………”

Rồi, thế là bình thường, tôi vặn cửa, đi ra. Không hiểu Hoàng Minh Nam có đến không, kì thực tôi cũng có phần nào mong ngóng hắn đến xem hắn có nhỡ cái lời nói tối qua không hay chỉ là nói cho vui rồi hôm sau ngủ cho đẫy để mặc tôi bị hụt hẫng. Chắc hắn ta không đến đâu, tốt nhất mình không nên hi vọng cái gì, chỉ là lời nói gió bay thôi…

-

-

-

“Chào bạn tốt, khỏe chứ?”

.

.

COI NHƯ TÔI CHƯA NGHĨ CÁI ĐIỀU Ở TRÊN KIA!!!!!!!! Lạy trời con biết lỗi rồi! Người hãy làm cho cái sinh vật kia biến mất đi!!!

Cái giọng không thể nào nhầm lẫn được vang lên. Tôi đứng sững lại tại chỗ,không biết là do nó đứng hướng mặt trời hay nó phát ra chất độc gì đó phát sáng được khiến tôi phải nheo mắt lại. Tôi nhìn lên, nắng quá đẹp và trời quá trong, tại sao tôi lại phải dính với cái thằng của nợ này chứ hở giời. Tôi lẩm bẩm nguyền rủa cuộc đời. dậm chân dắt cái xe ra.

Hoàng Minh Nam cười phì phì nhìn tôi, hắn nói lớn

“Yo, đói quá bạn tốt à, cậu muốn ăn gì không?”

Tôi làm thinh, chỉ chăm chú dắt xe ra, hắn ta lại nói tiếp, giọng nửa đùa nửa thật.

“Bạn tốt ơi, trông mặt cậu tái quá đấy, mau ăn gì đi chứ, tẹo nữa lái xe chóng mặt ngã ra đó là tôi mặc kệ cậu đấy blah blah blah..”

Hắn cứ thao thao bất tiệt về chuyện phải đi ăn sáng thế này thế nọ, tôi lôi trong cặp ra một quả táo trông xấu xí nhất, lẩm bẩm không phát ra tiếng” thành thật xin lỗi, mày phải hi sinh vì nghiệp lớn, đừng làm ta phụ lòng…”, rồi quay lại nhét mạnh vào cái mồm đang dẩu ra nói tía lia của hắn.

“Ự..Ọc..ọc.” Quả táo quá nhỏ so với cái miệng chè be của hắn và làm cho hắn suýt bị sặc. Tôi bụm miệng cười. Hoàng Minh Nam ho sù sụ , tay cầm quả táo nhìn tôi vẻ trách móc.

“Làm cái gì đấy, bạn tốt?” Hắn nói kiểu giận dỗi. Tôi cố kiềm không nổi da gà mà bỏ chạy trước khi thằng cha này phun ra thêm một câu trách móc kiểu đàn bà nào nữa, quay lại nói.

“Ăn sáng.” Rồi tôi trèo lên xe, quay lại nhìn. Hắn ta ngó quả táo mất một lúc, rồi mới bỏ vào miệng cắn lấy một miếng, tôi cũng lôi mấy miếng bánh quy ra nhai chóp chép, hắn ta thấy vậy định mở mồm ra nói gì đó thì tôi đã bộp trước.

“Ngậm mồm vào, và ăn hết đi đã!” Tôi nhìn hắn theo kiểu thử-không-nghe-lời-tôi-xem còn hắn thì đáp lại kiểu cậu-làm-tổn-thương-tôi, lại xoa xoa cái cổ họng như thể mất nó là hắn cũng tiêu đời. Trông phát bực lên được. Tôi ném cho hắn cái túi bánh quy và nổ máy con Nouvo, nhấn ga đi trước, bỏ mặc hắn đằng sau.

Hí hửng chưa được đến 10’ tôi đã phải nghe hắn la tên mình oai oái phía sau, vừa la vừa phóng xe bạt mạng đuổi theo tôi. Tôi biết đến nước này có đi nhanh mấy cũng không thể thoát được nên cứ làm như không nghe thấy, đi tiếp bình thường. Hắn phi xe đến cạnh tôi, nhìn tôi (lúc này trong cái khẩu trang đen che kín mặt.)

“Tóc lòa xòa thế có thấy đường không, bạn tốt?”

“Cậu quan tâm làm gì?” Tôi kiềm chế lắm mới không giơ chân ra đạp đổ cái xe của Hoàng Minh Nam rồi rú ga bỏ đi thật hoành tráng như lính đánh thuê trong mấy cái phim hành động-sát thủ-tình cảm-tâm lý-sếch-hài-kinh-dị của Mỹ.

“Tôi có quan tâm chứ, BẠN TỐT à!” Hắn ta cười đểu nói nhấn hai chữ “bạn tốt” làm tôi phát bực.

“Không cần cậu phải lo lắng, mấy năm nay tôi vẫn sống thế này, chưa chết là được!” Tôi nói rồi phóng cái vèo vào cổng trường, không quên nhìn đểu bạn sao đỏ cao một mét chín mươi hai phân một phát vì bạn ấy hôm nay không thể lao ra đầu xe của tôi mà chặn được, rồi làm như không biết trường mình còn có đứa học sinh tên là Hoàng Minh Nam và là tay chơi có tiếng của trường, bước lên lớp với bộ dạng rũ rượi như mọi khi.

Giữa đường còn gặp thằng Quân đang tay trong tay với một đứa con gái nào đó mặc hồng từ đầu đến chân trông như viên kẹo cao su Bigba Bol bị bóc vỏ và cán dẹp đi( vì em ý gầy quá nên tôi không còn cách so sánh nào khác).
1

Khẩu vị của cái thằng này thật quái đản, tôi thề. Tháng trước tôi còn thấy nó qua lại với một em chân dài cao lêu nghêu nhưng bị cái tật hay cắn móng tay, tôi chắc em ý còn ngoáy mũi nữa cơ nhưng tôi chưa thấy lần nào nên không dám khẳng định. Hay tháng trước nữa nó có cặp với một em trông từ trong ra ngoài hoàn hảo không thiếu một cái gì, quá hoàn hảo cho tới lúc chia tay nó mới bảo với tôi là em đó bị les. Bây giờ lại thế kia kìa, tôi chẹp miệng, chả biết được nổi 2 tháng không đây. Mà nói tới chuyện này, thằng Quân thật ra cũng sát gái khá, lúc nào cũng có đứa sẵn sàng nhảy vào chứ bộ. Về độ “mát tay”, chắc cũng chẳng thua gì Hoàng Minh Nam nhưng lại nhắm tới mấy mục tiêu khá là “bất thường” nên không gây được chú ý trong đám nữ sinh thích ngồi lê đôi mách kia. Hoàng Minh Nam chỉ toàn yêu mấy em có ít nhất một tiêu chuẩn như chân dài hay tóc dài hay eo thon, còn thằng Quân không ngại bất cứ thể loại nào, cũng có thời nó hay đi với các em người tròn trĩnh không mấy nổi bật, mà nó giải quyết cũng chu đáo, chẳng thấy người yêu cũ nào của nó khóc lóc đau khổ hay tức giận về chuyện nó chuyển mục tiêu cả. Nếu cho tôi xếp, nhất định tôi cho nó đứng đầu rồi mới tới Hoàng Minh Nam.
4

“Chào.” Tôi giơ tay chào Linh Chi rồi ngồi xuống ghế của mình, lôi quyển nháp ra vẽ nguệch ngoạc vào, vừa vẽ vừa lẩm nhẩm hát theo bài Iron của Within Temptation trong máy nghe nhạc.

Hết giờ, tôi lại thấy em hồng từ trong trứng của thằng Quân chạy lăng xăng ra trước cửa lớp tôi. Em này nhiệt tình quá ta, tôi chắt lưỡi đá cho thằng Quân 1 cái để nó thức dậy rồi chỉ ra ngoài cửa sổ.

“Hoa hậu kẹo cao su đến kìa, dậy đi, thằng này!”

Tức thì em ý vẫy nó nhiệt liệt như mấy bà nội trợ tiễn chồng sắp đi xa, thiếu điều khóc toáng lên. Thằng Quân nhìn đểu tôi một cái rồi kéo cái cặp sách dẹp lép chả có gì ngoài 2 quyển vở và một gói giấy ướt để nó xì mũi vì nó bị xoang, sách thì hôm nào nó chả giật của tôi cho bằng được. Tôi vừa đi làm kho sách di động vừa làm chuông báo thức cho nó, thiếu điều chuyển tới nhà nó làm ôsin 24/24 lo chuyện ăn học cho nó ấy. Đúng là điên lên mất.
 
Nhân Vật Phụ
Chương 8: C8: Chuyện Thứ 8


Chuyện thứ 8

Tôi leo lên sân thượng của trường, ý tôi là cái nóc sân thượng ấy chứ không phải cái sân thượng có lan can bao quanh như nhiều người vẫn nghĩ. Cái chỗ này cũng phẳng tắp, rộng rãi lại có mấy cái gờ góc cạnh nổi lên có thể dựa vào mà không bị ngã.Trên này còn nhiều gió hơn chỗ khán đài mà tôi hay ngồi rình Kendo và ngủ mướn ở đó. Tôi quẳng cái cặp phịch xuống đất, ngồi dựa vào một cái gờ gần nhất,chỗ này còn thoải mái không có ai làm phiền, hôm nay cái sân bóng có vài đứa con gái dở hơi dở hồn ra đứng gào thét cổ vũ cho mấy đứa trong đội bóng đá chẳng vì cái dịp gì nhất định cả. Chắc lại có em nào cảm nắng mấy thằng trong đội bóng đá nên nổi cơn yêng hùng mới ra để hò hét. Nói Đăng Nguyên là hotboy số một thì chưa đúng, có lẽ đứng ngang bằng với cái thằng cha đội trưởng đội bóng đá. Hắn ta tên Nguyễn Duy, học cùng khối tôi, một mình lãnh đạo đội bóng đá của trường đi đá hết giải này tới giải nọ, tuy cũng có giải được giải không nhưng cũng được cho là “đội trưởng trẻ xuất sắc của trường trong hơn một thập kỉ qua”. Nếu có đứa con gái nào liêu xiêu thì chỉ có hắn chứ còn ai là thủ phạm nữa. Nguyễn Duy có thừa cơ bắp để làm cho con gái sẵn sàng trật khớp chân mỗi ngày để được ngã vào lòng hắn.Tôi thi thoảng cũng nhìn thấy hắn và có cái cảm giác muốn lấy kìm kẹp xem cái tay hắn cứng thế nào mà con gái cứ phải phát rồ lên thế.

Hơn nữa tôi không thích ra đấy, kiểu gì tôi cũng sẽ nhen nhóm cái hi vọng nhìn thấy Kendo và mất đi cái giấc ngủ mà đáng lẽ tôi sẽ có. Thế nên tôi leo lên đây, không ai biết cũng không ai để ý, thế là xong. Tôi nằm ngửa ra nóc sân thượng, vuốt đống tóc mái ra khỏi mặt, đầu gối lên cái cặp, nhìn trời nhìn mây một tẹo rồi nhắm mắt lại.

Tôi mở mắt. Trời vẫn sáng. Tôi vùng dậy, cứ nghĩ là có ai đang nhìn mình nhưng làm gì có ai. Đừng có mơ mộng hão huyền, chẳng ai rảnh nợ mà đi lên đây, có đi lên đây chắc cũng nhìn tôi như kẻ chết rồi xong bỏ xuống chứ chẳng dại gì mà ở lại. Tôi đứng dậy ưỡn vai ưỡn cổ, r*n r* một lúc rồi lại ngồi tựa vào cái gờ gần đấy. Có tiếng nhạc văng vẳng. Thì ra mình tỉnh dậy vì cái lí do này, tôi ngó nghiêng khắp nơi, chả có ai trên cái nóc sân thượng này cả, có mỗi mình tôi. Thế thì nhạc ở cái chỗ nào ra? Tôi lần mò theo hướng tiếng nhạc ra sát cạnh rìa nóc, nhòm xuống. Ai đấy đang cầm đàn guitar, trông dáng đường bệ thế kia chắc chỉ có con trai. Cậu ta đội cái mũ phớt màu rơm.Tôi rón rén ngồi xuống, có hẳn 2 người đang ngồi đấy, một người đang săm soi cái máy ảnh chuyên nghiệp, một người đang ôm đàn, vừa gảy vừa ngân nga một bài nào đấy nghe quen quen. Tôi cúi xuống hơn một chút và làm rơi cái chìa khóa xe trên tay xuống mặt đất kêu lẻng xẻng. Hai người kia nhìn lên, tôi vội vàng ngồi thụp xuống, bò ra cái gờ bê tông lúc nãy ngồi im không động đậy. Không hiểu có ai phát hiện ra không nữa.Làm ơn đừng lên đây, làm ơn đừng lên đây, làm ơn đừng lên đây….

Được một lúc, tiếng đàn lại vang lên, tôi thở phào, ngồi thả lỏng ra. Tôi kéo cái cặp đang nằm lăn lóc lại gần, lôi quyển nháp a4 ra ngồi vừa tưởng tượng vừa vẽ lại cảnh 2 người ngồi phía dưới sân thượng ban nãy. Tôi nằm bò ra mặt bê tông, tay chống lên cái cặp, tay cầm bút chì vẽ xoạt xoạt rồi lại tẩy đi. Tôi nghe thấy có tiếng chân ai đó đằng sau, tôi ngoái đầu lại. Không có ai. Đúng là hay tưởng tượng linh tinh…

“Nhầm bên rồi, bên này, bạn trẻ!” giọng một thằng con trai vang lên khiến tôi giật mình quay lại và đánh rơi cái bút chì.

Mũ phớt rơm đang nhìn tôi cười cười. Tôi nhỏm dậy, trố mắt nhìn trong khi cậu ta cầm lấy quyển nháp của tôi đưa lên xem.

“Ra cậu là người nhìn trộm tụi tôi nha!”

“Tôi đâu có..” tôi vừa thanh minh vừa tự hỏi tiếng nhạc kia ở đâu ra, hay là cái đứa cầm máy ảnh cũng biết chơi đàn, chắc chắn là thế rồi!

“Trông cũng được đấy, tôi có được trả tiền công người mẫu không vậy?” Cậu ta tiếp tục thao thao bất tiệt. Tôi giằng lại quyển nháp.

“Tôi không cố tình nhìn trộm hai người, chỉ thấy hay nên ngồi vẽ thôi!”

Cậu ta nhìn tôi kiểu dò xét “Có thật là cậu không theo dõi tụi tôi không?”

“Không, việc gì tôi phải làm thế nhở? Cậu là cái gì?”

Mũ phớt rơm nhún vai “Thế thì tốt”. Cậu ta đứng lên điệu bộ làm như định bỏ đi, thế nên tôi lại ngồi xuống, gập quyển nháp lại, bỏ vào cặp định đứng lên đi về.

“Cậu lên đây mấy lần rồi?” Cậu ta bỗng dưng hỏi, nhìn quanh quất vẻ tò mò.

“Lần đầu tiên.” và tôi đã phải dính chuyện không hay với cậu.

“Chỗ này cũng có đường lên cơ đấy!” cậu ta nói có vẻ ngạc nhiên. KHÔNG PHẢI CẬU TA VỪA MỚI LÊN ĐỂ BẮT QUẢ TANG TÔI SAO???????????? Tôi phát cáu nhưng cũng không nói gì, định bước đi thì nghe thấy đằng sau có tiếng nói

“Yo, Mai, lên trên này đi, chỗ này tốt lắm, không ai thấy đâu!”

Tôi quay lại nhìn cậu ta đang vừa nói chuyện điện thoại vừa ngó xuống cô gái đang đeo máy ảnh và cầm đàn phía dưới. Thế là đi tong một chỗ ngủ trưa lí tưởng nữa của tôi, về sau chúng nó sẽ kéo hàng đàn hàng lũ người lên cho xem. Rồi chỗ này sẽ thành cái địa điểm tỏ tình và tự tử nổi tiếng nhất trường mất. Biết vậy không đi tìm chỗ có nhạc cho xong, đúng là rách việc.
2

Tôi bực mình đi xuống cầu thang, cắm tai nghe vào và bật mấy bài của Skrillex nghe cho bớt bực, vừa đi tôi vừa dậm chân uỳnh uỳnh xuống cái cầu thang gỗ. Tôi đi ngang qua một đám người đông đông ở chỗ sân bóng, chủ yếu là các em gái lớp 10 cầm quạt tay vừa vẫy vừa hò hét như đi xem thần tượng Hàn Quốc biểu diễn liveshow. Chặc lưỡi, tôi nhìn đểu sau lưng các em ý rồi định bỏ đi trước khi có ai quay lại. Chưa bước được mấy bước thì tôi nghe có tiếng ai gào trên sân bóng.

“Chuyền đi!! Chuyền cho Minh Nam đi!!!”

Tôi giật mình quay lại, à phải phải, có một thằng tên Minh Nam trong đội bóng, chắc nó không phải thằng mà tôi đang nghĩ đến, không, không, nhất định không phải! Tôi không kiềm được việc lùi lại và đứng ra chỗ thoáng hơn không có em lớp 10 nào để ngó một cái xuống sân bóng. Một cái thôi, để xác định một lần nữa. Chắc chắn là không phải đâu, tôi tự trấn an mình trong khi thấy mồ hôi bắt đầu chảy ra ở lưng áo. Không, không thể nào…

Tôi nheo nheo mắt nhìn, có đến chục thằng con trai dưới đó thì biết đứa nào với đứa nào. Cái đứa kia là Nguyễn Duy thế còn cái đứa cao cao kia…không biết là ai. Tôi quyết định tới gần hơn một chút. Leo xuống khán đài, tôi bước tới gần rìa sân bóng, chỗ tôi có thể tẩu thoát vào nhà gửi xe ngay tức khắc hoặc leo vèo lên nấp vào một cái ghế nào đó trên khán đài. Tôi nheo nheo mắt nhìn, lúc này chúng nó đã đá xong, có mấy đứa cởi áo ra (và một loạt tiếng rú kéo dài phát ra của đám con gái, chưa có kết quả về số người bị ngất bất thình lình) thế nên không nhìn thấy chữ trên áo. Bất chợt có một kẻ trong đám từ từ quay lại, tôi ngay lập tức quay đi, bước thật bình thường nhưng vẫn có tốc độ đáng kể, cốt để không gây chú ý.

“Hú hú, anh Minh Nam ơi!!!!!!!!!!!!” Có đứa con gái vô duyên nào đó hét ầm lên, lại còn đứng ngay gần tôi nữa. Tôi cố bước nhanh hết mức có thể.

Đừng nhìn qua đây, đừng nhìn qua đây, đừng nhìn qua đây, đừng nhìn qua đây. ĐỪNG NHÌN QUA ĐÂY!!!!!!!!!!!

.

“BẠNNNNNN TỐTTTTTT!!!!!!!!!!!!!”
7

.

Xong, thế là hết.
 
Nhân Vật Phụ
Chương 9: C9: Chuyện Thứ 9


Chuyện thứ 9

Hoàng Minh Nam gào lên với tất cả niềm kiêu hãnh mà hắn có được, và vẫy tôi liên hồi.

Tôi cắm đầu chạy thoát thân. Không thể trong cùng một ngày bị hắn bắt kịp hai lần được, không thể được!!! Cầu trời cho hắn đá bóng mệt rồi không đuổi theo tôi nữa!

Lạy trời, xin đừng để nó bắt được con một lần nữa, con xin hứa sẽ không nhìn đểu tay sao đỏ nữa, con hứa sẽ ăn rau và bất cứ cái gì bố con bỏ vào bát của con bữa tối nay, xin đừng để nó bắt được con, xin Người đừ……

Hự!

Cặp tôi bị túm mạnh từ phía sau, tôi loạng choạng ngã ngửa ra đất, may có cái cặp đỡ ở dưới. Tôi ngước lên nhìn trời, có mấy lọn mây trắng đang lười biếng trôi như thể trêu ngươi trước mặt.

“Chào bạn tốt, làm gì mà vội thế?” Cái mặt chết tiệt của Hoàng Minh Nam thò vào, khung cảnh trời xanh và nắng vàng tan biến trước mắt tôi. Hắn ta đang đứng từ trên nhìn xuống, giống như lần trước tôi bị ngã, khốn nạn!

“Thoát khỏi cậu! Đồ thần kinh, cậu kéo ngã tôi!”

Tôi với với không khí, cố gắng ngồi dậy, thật là mất mặt, may mà ngã trên đám cỏ nhựa trên sân bóng chứ không phải sân bê tông. Hoàng Minh Nam nhìn tôi cười sung sướng, nhất định lúc đứng lên tôi sẽ lên gối vào g*** h** ch*n hắn, tức chết mất! Chưa kịp suy nghĩ thêm một cách nào độc ác hơn để hành hạ hắn sau khi đứng lên được thì Hoàng Minh Nam đã kéo tay tôi lên.

“Nhìn bạn khó chịu quá, tôi không giúp không được.” Hắn ta buông một câu chớt nhả, nghe rõ vẻ hài lòng. Tôi lầm bầm chửi rủa nhưng không để cho hắn nghe thấy.

“Woa, Minh Nam à, mục tiêu mới đây hả?” Tôi nghe thấy mấy thằng con trai trong đội bóng đá gọi từ xa. Cái gì mà mục tiêu? Tôi chưa kịp phản ứng gì đã nghe hắn ta hét lại.

“Bậy nào, bạn tốt của tao đấy!!!” hắn ta vừa hét vừa nhìn tôi ra vẻ tự hào. Tôi thở hắt ra, nhìn lên khán đài thấy có một rừng tên và đạn sẵn sàng xả xuống bất cứ lúc nào từ lũ con gái lớp 10 ở trên kia. Xong đời, bây giờ không chỉ có mỗi Hoàng Minh Nam mà tất cả con gái khối 10 sẽ toàn tâm toàn ý phá hỏng cuộc sống của tôi trong nay mai.

Kể từ đấy, không ngày nào là Linh Lan tội nghiệp không bị hành hạ bởi lũ con gái lắm chuyện rỗi hơi kia và sống khốn khổ đến hết đời. Hết chuyện.

-

Thật ra đấy chỉ là cái kết đen tối mà tôi tự tưởng tượng ra trong đầu cái khoảnh khắc tôi nhận tới hàng chục ánh nhìn hình viên đạn từ trên khán đài và dọc rìa sân bóng bắn tới. Lũ bạn bóng đá của Hoàng Minh Nam tiến tới gần săm soi tôi, tôi đã kịp vuốt cho cái nùi tóc trên đầu bớt rối nhưng vẫn để nó che mặt mình đi. Tôi nhìn hắn bằng ánh mắt căm thù trước khi phải gật đầu chào lấy lệ từng đứa một trong đội bóng đá. Có mấy cô nhóc lớp 10 từ trên hét xuống.

“Người yêu anh Minh Nam hả?”

Thật sự, mấy cô đó bị nặng tai hay sao mà còn cố hỏi chứ? Cái giọng ông ổng của thằng Minh Nam không ma nào không nghe được, tôi đến phát khùng vì cô ta mất.

Hoàng Minh Nam nháy mắt với tôi rồi đi lên chỗ mấy đứa con gái lớp 10, tôi nghe hắn nói thoang thoáng là không phải này nọ, vừa nó vừa thổ ra mấy câu khen nịnh các em lớp 10 chu đáo này nọ, đứng cổ vũ cho anh này nọ, ít ra hắn cũng không gây thêm hiểu lầm cho mấy em fan cuồng ấy, không chỉ ngày mai thôi là tôi sẽ còn một tí xíu di thể đủ nhét vào hộp bút để chuyển về cho gia đình xác nhận và mai táng.

Tôi đứng đấy khoảng 5’, chờ cho hắn ta không để ý rồi chuồn ra nhà xe, hôm nay về sớm. Nhà xe hôm nay vắng sớm quá ta, tôi nhìn ngó khắp nơi, không có xe của Kendo. Lần trước gặp tôi đã có cơ hội nhìn nó đàng hoàng và nhớ cả biển số xe. Nghe như kiểu con gái lập dị đi theo dõi người trong mộng ấy. Tôi rút cái chìa khóa ra, tiến tới cái xe của mình, nhìn qua ngó lại rồi dắt xe ra. Chắc cậu ta không đến. Tôi nhấn ga, bây giờ mới có 4h, hay là đi lượn lờ một tẹo, ở chỗ gần nhà có hiệu sách mới mở.

-

Tôi một tay cầm quyển truyện tranh mới mua, một tay cầm cốc cà phê vừa đi dọc con phố vừa đọc truyện, thi thoảng lại cười khùng khục. Tôi đi vào cái công viên ở gần hiệu sách, ở đó có cái hồ cũng mát lắm. Chọn một băng ghế đá trống chỗ vườn cỏ gần hồ, tôi ngồi xuống, mắt vẫn dán vào quyển truyện.

Quanh hồ có khá nhiều người đang tập thể dục và tất nhiên, mấy đứa nhóc nghịch hơn quỷ sứ. Tôi chỉ liếc xung quanh vài cái rồi lại cúi xuống chăm chú đọc quyển truyện của mình và cười nắc nẻ. Lâu lắm rồi mới có thời gian ngồi nghiền truyện thế này thật thoải mái. Tôi đang cân nhắc chuyện sẽ đem giấy ra đây ngồi vẽ chứ không ở lại trường như mọi khi nữa, bây giờ ở đấy không còn chốn nào an toàn tuyệt đối nữa, chẳng mấy chốc mà tôi sẽ bị Hoàng Minh Nam làm cho xây xát đầy mình và vỡ tim vì hốt hoảng với cái trò đuổi bắt của hắn. Chừng nào hắn mới chịu tha cho tôi đây, bạn tốt thì bạn tốt chứ…haizzz….

Tôi cho cả hai chân lên ghế đá thật thoải mái, thêm nữa là vì tôi không muốn ai ngồi cái ghế này nữa, một mình tôi là đủ rồi. Tôi thích thế hơn, đang đọc truyện hay mà cười rú lên thì người bên cạnh không nghĩ mình điên chắc cũng phải nghĩ đầu óc mình có vấn đề. Đến tôi còn nghĩ thế khi thấy mấy đứa bạn đọc truyện, tuy tôi cũng biết truyện nó hay thế nào. Nói chung, không thể trách được. Đời là thế mà.

Gió mát và trời trong, hơi hơi chút nắng cuối ngày thật dễ chịu. Giá hôm nào cũng được thế này có phải tốt hơn bao nhiêu không. Tôi nhấp một ngụm cà phê nữa rồi chép miệng và dựa thoải mái vào tay ghế. Thế này mới là sống chứ!

Không biết giờ này Kendo đang làm gì nhỉ? Đang tán tỉnh với cô bạn gái có cái giọng choe chóe của cậu ta sao? Tôi nhếch mép, ai quan tâm chứ, chính cậu ta nói là “Chúng ta không quen nhau” mà, muốn vậy sẽ được vậy, tôi cũng chả cần. Hai người họ cũng hợp nhau lắm, một người nói liên hồi nhưng chả nói được câu nào ra hồn, lại còn dạn dĩ quá mức, một người kín miệng cũng không nói được một câu hoàn chỉnh.Tôi lật trang truyện, nhưng mà không hiểu hôm nọ cậu ta đang nói dở cái gì nhỉ, “không được” gì nhỉ? Tôi tự lẩm bẩm, tay vẫn lật truyện đều đều, có phần hơi xao lãng. Lần nào gặp cậu ta tôi cũng thấy cậu ta đeo cái bao kiếm gỗ bằng vải hoa văn xanh nhưng chưa lần nào thấy cậu ra tập cả, mà theo như lời cô gái kia nói thì chắc cậu ta giỏi ghê gớm lắm. Chắc phải lựa hôm nào ngày lành tháng tốt trèo lên lan can tầng 2 cạnh sân bóng rổ trong nhà rồi đạp một trong số mấy cái cửa sổ lỏng lẻo dẫn vào nhà thi đấu mà vào. Tôi thấy đầy đứa con gái mê mấy anh trường ngoài tập kiếm đạo ở trường tôi hay chui vào nhìn trộm theo cách đó nên cũng muốn thử, tất nhiên phải kín đáo một tí. Mà có khi Kendo cũng có mấy em trường tôi tăm tia ấy chứ! Ngoại hình như vậy không có ai thích thì chắc chắn cậu ta có vấn đề.

Có tiếng bước chân ai đấy lại gần, trên mặt cỏ trước mặt tôi xuất hiện một đôi giầy thể thao trắng có mấy đường viền đen trông như của nam đang tiến tới. Muốn ngồi đây hay sao, không thấy chân tôi đang để thế này à? Tôi ngẩng đầu lên, định lườm cho kẻ phá rối một cái.

What the ****…

Cao trào!!!!! Đó là ai vậy, nam hay nữ, phải chăng là Hoàng Minh Nam hay là một ai khác không ngờ đến?

______________________________

Vote cho tôi nếu bạn thấy nó đủ hay xD!

Cám ơn bạn đã theo NVP tới tận chuyện thứ 9. Ban đầu tôi không nghĩ là mình sẽ kéo dài được nó tới thế này, chắc chỉ được dài hơn “Đối địch” một chút rồi quẳng đấy,cuối cùng lại quyết định là đến đâu thì đến.

Tôi đang nghĩ là Kendo sẽ hơi điên một chút, có nên không nhỉ?
 
Nhân Vật Phụ
Chương 10: C10: Chuyện Thứ 10


Hàng về Hàng về!

To Jkevil, I am sincerely sorry for giving you the wrong impression, thanks for all your support to my main character, I wont fail you.

Chương trình có phục vụ nhạc thị trường nhằm gây thiện cảm với các bạn yêu nhạc (tuy nhiên sẽ ít có nhạc Châu Á và Việt Nam) Chúc các bạn vui vẻ.

2

Chuyện thứ 10

“Chào, chúng ta lại gặp nhau nữa!”

Cầu được ước thấy đáng lẽ ra sẽ là một trong những điều không bao giờ tôi tin cả.

Kendo đang đứng nhìn xuống cái mặt có đôi mắt sắp trố lồi ra ngoài của tôi. Cậu ta mặc bộ quần áo ở nhà, tức là áo phông và quần đùi, chứ không phải võ phục hay áo sơ mi và quần jeans như mọi khi tôi vẫn thấy. Cậu ta đang đổ mồ hôi, mái tóc nâu xù dính nhẹ vào trán, hình như vừa chạy thể dục xong.
1

“Ch,..Chào” Tôi trợn mắt ngó cậu ta, chuyện hi hữu nào xảy ra nhanh như vậy, vừa mới nhớ tới cậu ta là đã thấy ở đây rồi. Ông trời, người đang đùa con phải không? Đáng lẽ giờ này cậu ta đang dạy người yêu vung kiếm ở nhà thi đấu chứ!

“Tôi ngồi cùng được chứ?” Cậu ta nhìn xuống chân tôi lúc này đang vắt vẻo vô cùng thoải mái trên cái tay ghế, cười mỉm. Tôi giật mình, rụt chân lại, mồm liến thoắng

“Được chứ, ngồi đi không sao đâu, từ từ để tôi để cái này ra chỗ khác..”

Kendo nhìn tôi phì cười rồi ngồi xuống. Tôi thấy mông mình tự động nhích ra xa cậu ta một khoảng tương đối. Tuyệt lắm Linh Lan, bây giờ mày còn không tự kiềm chế được bản thân nữa. Tôi uống nốt cốc cà phê, gập quyển truyện lại, quyết định sẽ nói gì đó còn hơn là ngồi không như thế này.

“Hôm nay không tập kiếm sao?”

Cậu ta quay sang nhìn tôi, gật đầu “À, hôm nay tôi được nghỉ…”

“Vậy người yêu cậu…” tôi lẩm bẩm, nhìn cậu ta bằng ánh mắt nghiêm trọng như kiểu sắp bị nha sĩ nhổ đi cái răng yêu quý nhất. Được nghỉ chắc cũng phải rủ nhau đi hẹn hò chứ?

“Người yêu tôi?”

Kendo nhìn tôi mất 5 giây rồi bụm miệng cười khúc khích. Từ từ, thế tức là không phải? Tuyệt, bây giờ thì tôi giống một đứa điên bị ảo tưởng rồi đấy.

“Em đó không phải người yêu tôi, mặc dù cô bé đó có thích tôi thật…”

“Ồ…” tôi nói như kiểu vừa nhận ra điều gì thâm thúy lắm, ít ra cũng không để mình trông thật ngớ ngẩn.

“Tôi không có ý định gì với em ý cả.” Cậu ta chốt hạ cái bụp. Tôi thấy mình như thở phào ra một cái trong lòng, may phước, cậu ta mà gặp phải choe chóe đó chắc giờ này tôi đã không ở đây.

“Ờ, tôi thấy hai người khăng khít quá nên muốn hỏi thôi…” tôi lẩm bẩm một mình, tay nghịch nghịch sợi chỉ bung từ áo ra. Kendo đột nhiên quay qua nhìn tôi,đưa tay vuốt xéo tóc mái của tôi sang.

“Cậu vẫn không chịu vén tóc lên sao?” Kendo nhíu mày tỏ vẻ không hài lòng.

Lại nữa, có chuyện gì với cậu ta và tóc mái của tôi vậy?

“Tôi không thích thế, tôi thấy mình như này là được rồi.”tôi nói, nhìn vào mắt cậu ta sau đôi kính cận rồi hất tay cậu ta xuống. Cậu ta giữ cổ tay tôi,tay kia tiếp tục vén tóc tôi lên nói “Đừng làm chuyện này khó thêm, cậu không việc gì phải che mặt mình đi như thế.”

“Tôi che mặt mình khi nào, tôi thích mình như vậy hơn!” Tôi lấy tay kia định giằng tay cậu ta ra khỏi cổ tay tôi nhưng bàn tay của cậu ta đã nhanh chóng chụp được cái cổ tay còn lại và nắm chắc cả hai tay tôi bằng một nắm tay chặt cứng của cậu ta.

“Bỏ ra, cậu định làm gì...”tôi chưa nói hết câu thì đã thấy mặt Kendo ngay sát mặt mình. Mũi của tôi chỉ cách mũi cậu ta vài phân trước khi cậu ta thì thầm.

“Cái này tôi chỉ nói một lần thôi, nghe và nhớ lấy!”

Kendo, cậu ta định làm cái gì ? Tôi cố phản kháng nhưng không nổi với cài bàn tay như gọng kìm của cậu ta.

Kendo nhìn tôi bằng ánh mắt màu thẫm, nói.

“B….”

Bụp!

Tất cả xung quanh trắng xóa...Không đúng! Sai bét tè le. Tất cả những gì mà phim điện ảnh và tiểu thuyết lãng mạn có cảnh diễn viên chính bị cho một phát vào đầu rồi lăn đùng ra đất, sau đó cảnh trắng xóa đi hoặc flashback về một giấc mơ hồi nhỏ hay bất cứ giấc mơ của nợ nào đó cố tiêm nhiễm vào đầu những người trẻ tuổi chúng ta những thứ sai lầm khốn nạn. Nghĩ rằng bị đập rồi ngất đi thì không thấy đau sao? Chuyện này không đời nào có thật, có điên mới đi mơ hạnh phúc trong khi mình thì đang bị thương.

Rồi, tua lại. Tôi đang bị Kendo giữ chặt hai tay,nghe cậu ta nói được một chữ “B” sao đó có tiếng “Bụp!” rất kêu. Cùng thời gian với tiếng bụp đó là cái đầu tôi bị một cái gì đó lao xé gió đập một phát vào từ đằng sau.Aaaaaaaaaaaaahhhhhhhhhhhhhhhhhhhhh!!!!!!!!!

Đauuuuuuuuuuuu!!!!!!!!!!!!!!!! Shit!Shit! Shit!!!Đau quá, khốn nạn!

Đau thế nhưng vấn đề là tôi KHÔNG NGẤT NỔI!!! Chết tiệt, hình như mình mất một mảnh sọ rồi chứ chẳng chơi! Đứa khốn nào lại đi làm cái chuyện thất đức này, đập vào đầu ta giữa thanh thiên bạch nhật, nhất định ta phải báo thù!!!

Lúc tôi nhận ra được vẫn còn mọi thứ xung quanh thì tôi đã thấy mình đang nằm lăn lộn trên cỏ, hai tay ôm đầu. Hóa ra lúc đau người ta có độ tập trung cao nhất vào cái chỗ bị đau, sau đầu tôi muốn nổ ra mất, tôi mà bị chấn thương nhất định huy động cả gia đình xách súng kéo tới nhà thủ phạm đập phá tơi bời.

“Này! Cậu gì ơi! Này, tóc xõa mặt!” Có tiếng ai đang gọi tôi, một bàn tay lay lay ở vai. Tôi biết đấy là Kendo. Tôi bỏ một tay ra nhìn lên.

“Không sao chứ? Cậu có đau không?”Cậu ta cúi xuống hỏi tôi.

LẠI CÒN KHÔNG SAO, TÔI ĐANG ĐAU MUỐN PHÁT RỒ ĐÂY NÀY!!! Đừng có hỏi những câu mà cậu biết trước câu trả lời rồi chứ, bây giờ tôi không có tâm trạng trả lời mấy thứ chết tiệt đấy, tôi cần biết đứa nào dám làm điều này với tôi!!!

“Cái gì…?” Tôi chống tay đứng dậy, xoa đầu ngó nghiêng khắp nơi. Đứng ở xa xa, có một lũ trẻ con, có đứa đang che miệng cười, có đứa đang nhìn vẻ nghiêm trọng và hai thằng nhóc đang chỉ chỉ về phía tôi, cự nự nhau cái gì đó. Tôi nhìn xuống, quả bóng trắng World Cup 2006 đang nằm dưới đất. Thì ra là nó chứ không còn có cái nào khác.

“Quả bóng này của đứa nào ???” Tôi chụp quả bóng, gạt Kendo ra, đứng dậy hét lớn, không cần giữ thể diện gì nữa, muốn ra sao thì ra.

Mấy đứa trẻ con lại nói xeo xéo lên gì đó với nhau, tôi nheo mắt nhìn bọn chúng. Nếu không có ai ra nhận,tôi sẵn sàng lấy con dao rọc giấy trong cặp ra làm vài đường thật đẹp. Chờ cỡ nửa phút thì cuối cùng cũng có một thằng nhóc bước tới, vừa đi vừa nhìn xuống đất. Tôi đang tưởng tượng thằng nhóc này mà là em mình thì chắc mình đã treo nó lên quạt trần rồi bật số to nhất. Tin tôi đi, sẽ có lúc mấy người muốn nghĩ là sẽ làm như vậy lắm. Tôi ngó thằng nhóc bằng ánh mắt dễ sợ. Nó có vẻ khúm núm khi tới gần.

Tôi nhìn nó hỏi “Quả bóng này của em?”

“À…dạ…” nó không dám nhìn tôi.

“Có phải em đá nó?”

“Em…vâng…” nó lúng búng.

“Nhìn chị!” Tôi nói như ra lệnh, thằng nhóc cứng nhắc ngẩng đầu lên.

”Có thật là em đá quả bóng vào đầu chị không?” thằng nhóc ngoái lại nhìn thằng bé vừa nãy cãi nhau với nó thật nhanh rồi nhẹ gật đầu. Nói dối.

“Ai bắt em ra đây xin bóng?” trẻ con bây giờ bao che nhau giỏi thật, tí nữa tôi đã trả quả bóng cho nó.

“Em…”

“Vậy em muốn lấy lại nó chứ?”

“Em... xin lỗi, em không có cố ý…” thằng bé ngày càng lúng túng hơn.

“Bảo bạn kia ra xin lỗi chị trước khi quả bóng này vào thùng rác.” Tôi nói, nhìn thẳng vào đứa nhóc đứng ở xa xa có vẻ đang thở phào một cái.

Thằng nhóc cắm đầu chạy lại chỗ bạn nó.

“Cậu..” Kendo từ lúc nào đã đứng canh tôi, nhìn tôi bằng ánh mắt kì lạ, nói nhẹ.

Tôi quay sang “Sao?”

“Lạ thật…”

“Tôi biết chứ, nhưng không làm vậy, lần sao chúng nó cũng sẽ như thế!’ tôi lẩm bẩm một mình

“ Mà vừa nãy cậu định nói gì?”

Kendo lắc đầu, mỉm cười.

” Không có gì.”

Rồi cậu ta quay đi, phóng mắt nhìn ra cái hồ ở phía xa, vươn vai nói

“Tôi thấy nó không còn thích hợp nữa.”
 
Nhân Vật Phụ
Chương 11: C11: Chuyện Thứ 11


Phần này hơi chán một tẹo, tỗi nghĩ thế. Nội dung cũng không có gì đặc sắc lắm.Mai và thứ 2 chắc tôi không update nên sẽ post luôn.

Chuyện thứ 11

“Linh Lan!”

Tôi giật mình nhìn lên khỏi quyển nháp vẽ phác hình Kendo. Tôi vẫn chưa biết tên thật cậu ta là gì, TÔI THẤY NÓ KHÔNG CÒN THÍCH HỢP NỮA chắc?

“Ờ, có gì không Chi?”

“Tớ có chuyện muốn nhờ…”

Lại Đăng Nguyên đây, tôi đoán thế. Có gì mà phải ngại cơ chứ. Linh Chi kéo tôi ra nhà vệ sinh. May phước cái trường cao cấp này có cái nhà vệ sinh sạch sẽ chứ cứ lần nào làm cái gì bí mật lại phải trao đổi ở cái chốn bốc mùi nồng nặc chắc cả đời này tôi sẽ không muốn dính vào thêm một cái bí mật bất ngờ nào của bất cứ ai nữa.

“Có chuyện gì mà bí mật thế?” Tôi nhìn Linh Chi,hỏi.

“Thì…anh Đăng Nguyên..”Linh Chi thì thầm vào tai tôi

“TỐT QUÁ CÒN GÌ!!!” Tôi đập tay cái đét,nhe răng cười, thì ra là đi hẹn hò

“Nhưng tớ ngại lắm!” Hơ, ngại cái gì? Tôi mà có cơ hội đi chơi được bao trọn gói là sẵn sàng lao ra đường liền, sau đó về nhà bị cấm túc cũng được! Tinh thần người Việt Nam muôn năm!!!

“Có gì mà ngại?”

“Đi có một mình cứ thế nào ý!” Cô bạn nhìn xuống chân, nói.

WTF? Thì mục đích của cái trò hẹn hò là tạo ra không gian riêng tư MỘT MÌNH với nhau để mà tán tỉnh và các thể loại chứ không thì đi hẹn hò làm cái gì, ở nhà nhắn tin cho nhau 24/24 cho xong! Tôi phát điên lên mất! Đưa tới tận tay rồi còn không nắm lấy thì đến đời nào mới đạt được!

“Chả có gì mà thế nào cả!” tôi cố kiềm chế, nói.

“Đi với tớ, được không?”

“Sao cơ, làm thế được gì? Anh ta hẹn cậu chứ có phải tớ đâu!”

“Ý tớ là Double Date cơ!”

Mô Phật, thêm một thứ văn hóa phim ảnh huyền thoại vẫn ám trong đầu các cô gái chưa được tẩy bỏ nữa. Double Date là trò điên khùng nhất xã hội, đến lúc tới nơi rồi kiểu gì cũng bị ảnh hưởng bởi mấy người xung quanh rồi nói toàn chuyện bịa chứ tìm hiểu nhau cái gì. Không đời nào tôi chơi cái trò này.

“Nhưng làm gì có ai đi với tớ đâu, lại phải tìm…” không muốn làm phật lòng Linh Chi, tôi làm bộ tiếc nuối.

“Không sao, tớ vừa hỏi Minh Nam rồi, cậu ấy đồng ý đấy. Nghe nói gần đây hai người là bạn tốt!” Linh Chi cười, nói liền một lèo.

CÁI GÌÌÌÌÌÌÌ CƠƠƠƠƠƠ???????????? Hoàng Minh Nam??????? KHÔNG KHÔNG KHÔNG KHÔNG KHÔNG KHÔNG ĐỜI NÀO TÔI CHỊU !!!!!!!!!! Không bao giờ tôi đi chơi cái trò lố bịch này, đặc biệt là với cái thằng cha khốn nạn đang phá hỏng cuộc sống của mình!!!

“Không được rồi! Hôm đó tớ bận lắm, chắc không đi được đâu!” Tôi lắc đầu nguầy nguậy.

“Hôm đó tớ có việc gấp phải ở nhà, bây giờ mới nhớ ra!” tôi cố giữ bình tĩnh,gật gù nói, vừa cười cười ra vẻ ái ngại.

“Việc gấp gì ở nhà vậy, bạn tốt?”

Tất cả cơ bắp trên người tôi cứng đờ lại. Chết tiệt! Ai bảo hắn xuất hiện lúc này chứ!

“Có cần tôi tới nhà xin giúp không?” Hoàng Minh Nam trong cái bộ dạng chơi bời như mọi khi nhảy từ đâu ra, nói vô cùng phấn khởi. Tôi nắm thít hai nắm tay, cố giữ mình không tung một đấm vào giữa mặt hắn.

“Không liên quan tới cậu!” tôi lầm bầm, cố giữ vẻ mặt bình thường.

“Rồi, quyết đinh thế nhá!” Hoàng Minh Nam làm như không nghe thấy, vỗ tay lộp bộp. Hắn chuyển qua khoác vai tôi, kéo đi rồi vẫy vẫy Linh Chi “Cậu lên lớp đi, tôi có chuyện cần nói với bạn tốt của tôi một tẹo!”

Linh Chi cười khúc khích rồi chạy lên lớp trước. Chỉ chờ có thế, tôi thay đổi thái độ đột ngột.

“Bỏ cái tay của cậu ra khỏi vai tôi!”

Hoàng Minh Nam nhìn tôi vẻ nghiêm trọng .

“Tôi nhịn đủ lắm rồi!”

Hả, hắn ta vừa nói cái gì cơ, tôi bắt hắn nhịn cái gì?

“Cậu nói linh tinh gì đấy?” Tôi trố mắt nhìn hắn.

“Hôm qua tôi bảo cậu chờ, sao không chờ hả?”Hoàng Minh Nam phun ra.

“Cậu bảo tôi chờ lúc nào?” hình như là lúc hắn ta nháy mắt thì phải…

“Lúc tôi nháy mắt chứ sao nữa, đầu óc cậu có vấn đề phải không?”

Cái thằng điên này, tôi có phải nó đâu mà hiểu được cái đó gọi là “ở lại chờ tôi” đâu, hơn nữa, có hiểu tôi cũng không muốn ở lại đấy một giây phút nào trong đời mình. Thà chết còn hơn đứng dưới hàng loạt tên lửa với đại bác đã lên nòng của tui nữ sinh lớp 10.

“Cậu bị bệnh phải không, không nói làm sao mà biết được, tôi đâu có thần giao cách cảm đâu! “ Tôi hất tay hắn ta ra,đứng chống nạnh nhìn khinh bỉ.

Hoàng Minh Nam trợn mắt ngó tôi, có chút lúng túng rồi cãi lại

“Cậu đó, mấy hôm nay toàn tránh mặt nhau, thế mà gọi là bạn tốt à???Không thấy tôi đang cố làm bạn với cậu sao? “

Ý cậu là xen vào tất cả việc trong đời tôi và phá hỏng tất cả đúng không, cám ơn,bạn tốt! Tôi nheo nheo mắt nhìn hắn, ra là muốn cãi nhau đây…

“Cậu có cần đi theo tôi bất kể lúc nào không?”

“Hả?”

“Tự gọi mình là bạn tốt nhưng chẳng thật sự hiểu bạn tốt là thế nào đúng không? Cậu không biết tí gì về tôi cũng không sao nhưng đã là bạn thì nên biết lúc nào thì cần để cho nhau yên chứ? Tôi cũng không đòi hỏi cậu dính vào tất cả mọi việc của tôi, tôi không muốn và cũng không cần. Nếu muốn tôi đã tự đi hỏi cậu rồi. Đây không phải chuyện lúc nào cũng đùa được! Lớn lên đi!”

Hoàng Minh Nam cứng đơ nhìn tôi, không nói lại được gì. Cuối cùng cũng nói ra được, tôi ngồi phịch xuống băng ghế đá gần đó, vắt chéo chân, rồi gõ nhịp giày vẻ chờ đợi. Cho hắn ta 10’, nếu không có gì nữa, tôi lên lớp.

Mất năm phút để Hoàng Minh Nam cử động lại bình thường, hắn ta chớp chớp mắt như kiểu vừa mới sực tỉnh khỏi flashback. Có khi thế lắm, tôi vẫn nhung nhăng ngồi vẽ loẹt xoẹt lên quyển nháp, hai chân lại để lên ghế. Hắn tiến tới, ngồi xuống cạnh chân tôi, quay sang nhìn tôi.

“Vậy, lại từ đầu được không?” trông thành khẩn phải biết.

Tôi thở dài, đâm lao thì theo lao vậy, ai bảo từ đầu còn nhận làm bạn tốt làm cái gì cơ chứ.Chắc tôi điên rồi. Thôi được,trong đời cũng phải có vài lần quyết định sai.

Tôi ngẩng đầu nhìn Hoàng Minh Nam, gật nhẹ.

Cuối tuần vui vẻ nha các bạn xD!
 
Nhân Vật Phụ
Chương 12: C12: Chuyện Thứ 12


Chuyện thứ 12

“Sai bét! Làm lại!”

“Làm lại thì làm lại, mày đừng có đập tao nữa, đầu tao là chỗ nhạy cảm…” tôi che đầu.

“Bài khó thì làm nhoay nhoáy, bài dễ thì không làm được, có ai như mày không?” thằng Quân kéo tay tôi ra, đập xấp giấy nháp vào đầu tôi đánh bép một cái. Từ ngày tôi nhờ nó kèm Toán, hôm nào nó cũng lộng hành thế đấy,mấy đứa người yêu đâu không ra và cấu với véo nhau cho đã đi, cứ chờ tới lúc kèm tôi mới giở võ là sao? Tôi lầm bầm nguyền rủa, bây giờ còn làm cái bao cát cho nó trút giận nữa, hôm sau nhất định không thèm gọi nó dậy chào cô xem còn thích thái độ không.

“Đau, đồ khốn, hôm nọ tao mới bị đá bóng vào đầu!” tôi r*n r*.

“Lí do đấy mày nói một tuần trước rồi!” thằng Quân nhìn tôi cười đểu, cái thằng cuồng bạo lực này.

“Nhưng tao vẫn còn đau!” tôi cố cãi.

“Không muốn ăn đập thì làm đúng đi rồi nói.” Nó gõ gõ cái bút chì vào quyển vở của tôi. Tôi ấm ức cúi xuống, không nhờ nó ôn cho để mấy hôm nữa kiểm tra thì tôi đã chả phải khổ sở thế này.

“Mau lên,tao còn đi gặp người yêu nào, hết giờ đến nơi rồi!” Nó gõ cái bút mạnh hơn, ra vẻ sốt ruột.

Tôi nhếch mép “Bigba Bol hôm nay lại đòi đi chơi à?” trong đầu mường tượng cảnh hai đứa này dung dẻ dắt tay nhau nhảy chân sáo trong một cái vườn hoa toàn màu hồng kẹo cao su b*nh h**n ở cái chốn điên rồ nào đấy. Dừng! Không được tưởng tượng linh tinh nữa, nổi hết cả da gà lên rồi!

“Không, hôm nay tao chia tay.” thằng Quân đáp tỉnh rụi, tay vẫn gõ bút chì đều đều. Tôi trố mắt nhìn nó, mầm mống vua S&M vừa nói gì cơ? Lại sắp làm tàn lụi một bông hoa nữa của ông giời rồi. 2 tuần, lạy giời.

“Mày đùa hả?” tôi buông bút nhìn nó, bất thường, bất thường quá!

“Tao nói đùa khi nào?” nó đáp, nhìn tôi vẻ nghiêm trọng. Không tin được, thằng này bị làm sao thế?

“Tao tưởng luật của mày là ít nhất một tháng cơ mà?” tôi vẫn chưa hết ngạc nhiên, hỏi nó.

“Một số chuyện thay đổi” Nó đáp, không thể hiện tí cảm xúc nào trên mặt.

“Chuyện gì?” Tôi xán lại gần nó, mơi “Kể tao nghe coi! Tao không kể ai nghe đâu!”

Tức thì nó cốc vào đầu tôi “Không phải chuyện của mày! Làm bài đi, còn có 5’ kia kìa!”

“Không kể thì thôi, làm gì mà cứ sồn sồn lên thế…” tôi nói khích, nó lại giơ tập nháp lên.

Khốn nạn!

“Thôi tao làm mà, bỏ tay xuống đi!” một tay che đầu, tôi cúi xuống viết lia lịa. Thằng Quân cũng không nói gì nữa.

Đúng là có tật giật mình mà, chắc có biến đây. Có khi nào có em nào đó làm cho nó thay đổi quan điểm không? Cha chả, biết đâu đấy sắp tới lại gặp được người trong mộng của nó cũng nên. Cầu trời em ý trị được cái thói dùng vũ lực để dạy người và cái trò ngủ gật cùng với không đem sách giáo khoa đi học của nó nữa!!!

-

Chuông reo, thằng Quân một tay xách cái cặp dẹp lép, một tay chống lên bàn, phi thân qua cái bàn rồi chạy mất tiêu,tôi lệt quệt bước ra.Locker của tôi có dính cái gì đó.

Tờ giấy dính con gián chết, chân còn động đậy, phía dưới có chữ.

“TRÁNH XA ANH MINH NAM RA, ĐỒ SÂU BỌ!”

xxMinaxx.

Điên, nghĩ là tôi sẽ sợ mà hét lên sao?

Lại là Minh Anh, không phải con bé này đang nhắm đến Đăng Nguyên hay sao? Chẳng lẽ nó lại chuyển mục tiêu ? À à, Linh Chi và Đăng Nguyên mới thành đôi được 1 tuần, sao mà tôi chẳng thấy ngạc nhiên gì cả thế không biết? Sao bây giờ người ta dễ bỏ cuộc thế, thấy mất chỗ là tìm chỗ mới ngay. Tôi cười một mình nhìn con gián ngọ nguậy trên cánh cửa locker. Trò này còn nhạt hơn cả trò đeo mặt nạ rồi đem đặt quả tim lợn máu me trước nhà người mình yêu ngay trước lúc nó mở cửa đi học cùng với tờ note “TỚ THÍCH CẬU”của thằng bạn tôi hồi cấp 2, vụ đó con bé mất gần 1 tuần mới đi học lại được. Ở nhà tôi suốt ngày đi đuổi gián cho mẹ nên thân thiết với mấy con này lắm.

Tôi đến gần, giựt tờ giấy ra, cầm râu con gián chết, quay xuống căng tin. Muốn gây chiến chắc?

“Êu, Linh Lan!” Hoàng Minh Nam ở đâu nhảy xồ ra, chạy tới dang hai tay với tôi. Tôi giơ con gián lên, hắn lập tức rúm người lại.

“Đừng đừng, mấy hôm nay tôi đâu có gây tội gì đâu! Làm ơn đi bạn tốt!”

Hoàng Minh Nam, tay chơi của trường đã một tay cưa đổ không biết bào nhiêu cây xà cừ yêu kiều của trường lại sợ côn trùng, quá vinh quang. Tôi đảo mắt, nói.

“Không phải, là fan của cậu tặng tôi đó, thấy không?” Tôi giơ tờ note ra. Hoàng Minh Nam trợn mắt nhìn tờ giấy. Được một lúc hắn mới gãi đầu.

“Hèn chi mấy hôm nay cái con Mina đó nhắn tin cho tôi hoài à…”

“Thế hả?” tôi nhìn khinh bỉ nói

“Đâu phải lỗi của tôi đâu! Xin cậu đấy, đừng bắt tôi ăn nó!” Hoàng Minh Nam nhìn tôi vẻ cầu khẩn.

Hê, tôi bắt hắn ăn hồi nào vậy? Nhưng mà nghe cũng hay đấy…

“Lần này thì chưa, lần sau nhớ nhắc tôi đấy!” Tôi cười cười, đập đập vai hắn rồi bước tiếp ra căng tin, tôi biết chỗ cô nàng Min-A này hay ngồi ăn trưa. Chuyện này sẽ hay lắm đây. Tôi quay lại nhìn Hoàng Minh Nam

“Còn không đi theo tôi! Tôi chán cái trò dọa nạt nhau này rồi!”

Hắn ta như sực tỉnh, vội vàng chạy theo tôi. Tới cửa căng tin, tôi ra hiệu cho hắn đứng ngoài.

“Chừng nào có tiếng hét thì vào liền nhé, tính mạng tôi đặt vào tay cậu.” hắn ta trố mắt nhìn tôi. Tôi nháy mắt, vỗ vỗ vai hắn rồi quay đi.

Tôi bước vào, giấu con gián sau lưng,tiến tới gần Minh Anh, con bé này vẫn chưa để ý đến tôi. Ngồi cạnh nó vẫn là 2 đứa sinh đôi tóc vàng lần trước.

Tôi hèm một cái, nó ngẩng đầu lên khỏi hộp cơm bày biện đẹp đẽ của nó, nhìn tôi.

“Chào Min-A, lâu quá là lâu rồi đúng không?” Tôi mở lời, làm như gặp được bạn cũ lâu ngày không liên lạc.
 
Nhân Vật Phụ
Chương 13: C13: Chuyện Thứ 13


Chuyện này hơi ngắn một chút, thành thật xin lỗi các bạn vì chuyện sau sẽ dài và có nội dung hơn.

Chuyện thứ 13

Hoàng Minh Nam kéo tôi lên tít cái nóc sân thượng, hôm nay không có ai. Sau khi yên vị tại một trong mấy cái gờ bê tông siêu bự, hắn ta mới phá ra cười ngặt nghẽo.

“Thấy tôi diễn hay không? ”

“Có, khóc y như lợn kêu…” tôi gật gù nhận định. Hoàng Minh Nam dài mặt ra nhìn tôi.

“Giả thế là giống lắm rồi, còn muốn gì nữa, lúc cảm xúc tuôn trào ai nhận ra!” hăn ta ngồi phe phẩy quyển vở làm quạt, ra vẻ đắc chí nhìn tôi.

“Nhưng cũng công nhận là diễn tốt, không hổ danh dân chơi có hạng của trường…” tôi khoanh tay, nói vẻ tuyên dương với hắn.

“Đừng coi thường tôi thế, đấy chưa là gì đâu…”được thể nhỉ, mới khen có một câu đã phổng mũi ra mà chém lung tung không biết giời đất là gì cơ đấy.

“Rồi rồi, sát thủ hào hoa mau khép cái mũi lại trước khi nó nổ tung ra đi!” tôi phủi phủi vào mặt hắn. Hoàng Minh Nam đột nhiên nắm chặt cổ tay tôi, mặt nguy hiểm.

“Thế là cậu biết…”hắn ta thì thầm

“Hả, biết cái gì?” thằng này làm sao thế?

“Chuyện tôi là sát thủ của CIA…”tiếp tục thì thầm.

Được rồi,một phút trước tôi còn ngồi với thằng Hoàng Minh Nam tay chơi thích ba hoa sao một phút sau lại phải ngồi với cái đứa hoang tưởng cực đại thế này?

“Cái gì cơ?”

“Thế đấy, bây giờ tôi phải giết cậu…” hắn ta đưa mặt lại gần mặt tôi, vẫn thì thầm đầy nguy hiểm. Tôi đưa tay lên đập cái bép vào giữa trán hắn.

“Á! Làm cái gì đấy?” hắn ta ôm đầu, nhìn dỗi.

“Chết đi này, điệp viên! Điên nó vừa thôi, nghĩ tôi tin sao!”

“Thế đấy, bây giờ tôi vô dụng nếu không có em nào thích mình ở đây…” hắn ta lẩm bẩm, vừa xoa trán vừa nhìn tôi đầy uất ức.

“Cậu dở hơi đúng không, nói toàn chuyện không tưởng thì đến bố tôi cũng không thèm tin, CIA gì chứ! Muốn làm thật thì nên dán băng urgo vào ngang mũi, vắt gậy bóng chày lên vai rồi vuốt mũi bảo mình là đại ca của băng côn đồ thiếu niên nghe còn có lý hơn!” Tôi ngồi khoanh chân, mấy ngón tay giơ ra làm bộ đang giảng giải cái gì phức tạp lắm.

“Nghe có vẻ hay, mọi lần tôi chỉ ăn mặc xộc xệch rồi vẽ hình xăm giả…”Hoàng Minh Nam bóp cằm nói kiểu bác học.

“Cậu ĐÓNG GIẢ côn đồ đi cưa gái thật đấy à?” ÔI giời ơi, cứ tưởng nói đùa, ai ngờ nó làm thật rồi, không hiểu đứa con gái nào lại đi tin cái trò đấy cơ chứ? Chả biết đã có tay đại ca nào tìm đến nhà thằng này dằn mặt vì tội giả danh hắn chưa nữa.

“Thì cũng phải có lúc này lúc kia…” hắn ta gãi đầu nhìn tôi.

“Thế hả?” tôi nheo mắt nhìn hắn.

“Yo, đừng coi thường tôi nha, đấy là bạn gái ở ngoài trường thôi, có phải ai tôi cũng làm thế đâu!”

“À phải rồi, BẠN GÁI NGOÀI TRƯỜNG NỮA CƠ ĐẤY! Cậu có bao nhiêu bạn gái vậy hả?” Tôi khoanh tay nhìn hắn kiểu chỉ trích.

“À thì cũng một vài…” hắn ta lẩm bẩm

“Cùng một lúc?” Ok, cứ tưởng hắn ta yêu hết một em rồi mới chuyển sang em kia, không ngờ…

“Cũng không hẳn..” tôi vươn tới cốc vào đầu hắn ta một phát.

“Không hẳn cái gì, đúng rồi thì nhận đi! Bảo sao con bé kia nó ghét tôi dữ thế!!”

“Bây giờ tôi có yêu ai đâu, tự các em ý nhảy vào tôi đấy chứ!”

“Cậu không làm sao chúng nó lại muốn nhảy vào hả?” tôi lườm hắn ta.

“Bây giờ tôi không có làm gì mà!”

Ờ cũng phải, bớt chơi bời đi có khi còn được yêu quí hơn. Hôm nọ tôi đi lang thang trong trường tìm chỗ ngồi vẽ thì gặp một lũ con gái ngồi tán chuyện ở vườn sau trường nói gì đó về chuyện muốn được là mục tiêu tiếp theo của Hoàng Minh Nam kể cả nếu cuối cùng có bị đá, lạy giời. Tôi không muốn đi xuống cái vườn đấy thêm một lần nào nữa.

“Được rồi.” tôi thở dài, ngửa đầu ra dựa vào cái gờ bê tông, Hoàng Minh Nam ngồi đối diện có vẻ thả lỏng hơn một chút. Tôi nhìn lên trời, hôm nay nhiều gió ghê gớm, có hôm lại chả có tí gió nào. Tôi nhắm mắt lại.

“Bốn giờ gọi tôi dậy!” tôi nói như ra lệnh với Hoàng Minh Nam. Không có tiếng đáp lại. Lạ nha. Tôi ngồi thẳng dậy, mở mắt. Hoàng Minh Nam đang nằm ngửa, gối lên cái cặp Prince trông rõ kiểu cách của hắn,hai tay để sau gáy, đầu ngửa lên trời,mắt nhắm nghiền ngủ ngon lành từ bao giờ.

Tôi nhìn hắn ta mất vài giây rồi lại ngửa vào cái gờ bê tông.

Thôi đành đặt chuông báo thức vậy, sao đó tôi sẽ được cái vinh dự đá cho Hoàng Minh Nam một phát để gọi hắn dậy đi về trước khi trường đóng cổng.

-

-

-

Tôi nằm ườn ra giường, suốt từ hôm tôi bị ăn bóng vào đầu tôi vẫn chưa gặp lại Kendo lần nào. Không hiểu cậu ta sống chết ra sao rồi. Chả hiểu có giây phút nào trong tuần qua cậu ta nhớ đến tôi không nhỉ. Ý tôi không phải chuyện tình cảm mà các người đang nghĩ trong đầu mà là kiểu nhớ lại người quen hoặc ai đó chưa biết rõ nhưng mà muốn biết ấy. Ui giời, mình đang nghĩ linh tinh gì thế này, đi ngủ mai còn dậy sớm để đến liếc đểu tay sao đỏ cao kều nữa chứ.

Chắc cậu ta không nghĩ tới tôi đâu, chỉ có tôi là kẻ rỗi hơi đi nghĩ ngợi linh tinh rồi tưởng tượng đủ kiểu. Bớt hoang tưởng đi Linh Lan, mày không may mắn thế đâu!
Nghĩ thế, tôi nhắm mắt lại.

Brừ brừ brừ… điện thoại tôi rung, có tin nhắn đến.

“Chết chưa mày?” thằng Quân, chỉ có nó mới rủa tôi thế.

“Linh Lan chết rồi, đây là di động của Linh Lan trả lời.” tôi lạch cạch bấm con Nokia nhắn trả nó.

“Mk, đùa thôi, mai tao không kèm mày được, nghe rõ chưa?”

“Hả, hôm sau nữa kiểm tra rồi, mày định hại chết tao đấy à?”

“Kệ mày.Tao bận rồi.”

“Ơ cái thằng này, mày đùa đấy à.” định giỡn nhau chắc.

“Hôm khác tao bù.” nó nhắn cụt lủn, thằng này bị điên đúng không, hôm nọ vừa hứa là kèm tới hôm kiểm tra cơ mà, khốn nạn.

“Không được, làm gì còn hôm nào!”

“Chết đi.”

“Thằng điên này, nhất định mày biết tay tao!”

“Mời. Ngủ ngon.”

Rồi nó tắt máy, không thèm rep lại thêm cái tin nhắn chửi rủa nào của tôi. Thằng chết bầm, nhất định nó muốn hại tôi đây mà. Trời ơi là trời, thế này thì điểm toán của mình tạch à. Đứa con gái nào đã làm cho nó phải khuynh đảo mà bỏ rơi tôi thế này cơ chứ? Mai nó mà xuất hiện tôi phải cho nó một trận, tức chết mất, mai cũng không cho nó mượn sách hay gọi nó dậy luôn!
 
Nhân Vật Phụ
Chương 14: C14: Chuyện Thứ 14


Chuyện thứ 14 này hơi dài dòng và chủ yếu là flashback về một người mới sắp xuất hiện, đảm bảo không có tí gì về hẹn ước hay chuyện tình thời thơ bé và những cái của khỉ gì nữa cả.

Chuyện thứ 14

Hôm sau, vừa bảnh mắt ra đã phải nghe điện thoại của Hoàng Minh Nam.

“Dậy đi bạn tốt, muộn rồi đấy!” giọng phấn khởi như mấy ông chủ tịch xã tỉnh lẻ đón đại biểu trên thành phố về thăm quan.

“Nghe rồi!” tôi dập máy, quẳng xuống đệm rồi bước vào phòng tắm. Chưa đi được mấy bước đã có tiếng chuông nhắn tin vang lên. Cái thằng này, bảo là nghe rồi cơ mà. Tôi r*n r*,ngáp ngắn ngáp dài quay lại, tóm cái điện thoại rồi nằm úp xuồng giường, đầu ngẩng lên đọc

[+84xxxxxxx648] Today 07:00

“R u here?”

Tôi chớp mắt, sững người, tỉnh cả ngủ. Tôi nhìn lại số điện thoại. 648, 648, 648,có lẽ nào… Cậu ta về Việt Nam rồi? Phạm Hoàng Dương đang ở Việt Nam á? Từ bao giờ vậy?

Tôi vội vàng bấm tin nhắn trả lời.

“Yup,I am here” chẵng lẽ lại đúng là cậu ta?

“Hey…🙂” Chết tiệt, đúng rồi, chính xác không sai một chữ nào trong cái dòng tin nhắn cách đây 1 năm. Phạm Hoàng Dương đang ở Việt Nam.

[Xác nhận.]

-

-

-

“Làm cái gì mà lâu thế bạn tốt, nắng lên đến đầu rồi kia kìa!” Hoàng Minh Nam nhăn nhó che mặt nhìn tôi.

“Ai bảo cậu chờ đâu, thích thì cứ đi trước!” Tôi quẳng cho hắn cái bánh Chocopie, tôi không thích đồ ngọt, vả lại hôm nay cũng không có tâm trạng mà ăn uống gì nữa. Tôi leo lên xe phóng vèo đi, đằng sau vẫn nghe tiếng Hoàng Minh Nam gọi oái oái, tay vặn ga brừm brừm đằng sau.

Không biết làm sao tôi lại đến được trường, lúc nhận ra thì tôi đã đang ngồi trong lớp, tay cầm cái điện thoại, màn hình mở cái tin nhắn của Phạm Hoàng Dương và nhìn chăm chăm vào đó.Từ cái lúc nhận tin nhắn tới giờ tôi mới chỉ nhắn lại cho cậu ta thêm một chữ “Hey” nữa, chẳng thấy cậu ta nhắn lại.

Đầu năm lớp 10, tôi không ngờ mình đậu được vào cái trường danh tiếng này. Nhận được kết quả, bố tôi ngồi vắt chân chữ ngũ, miệng ngậm thuốc lá, một tay vuốt tóc mai hai bên lên che chỗ hói giữa đỉnh đầu, một tay chỉ lên bàn thờ giảng giải “Nhờ phúc bảy mươi đời nhà ta mà mày mới đỗ đạt đó con!” Tôi cũng gật gù nghĩ là trời giúp mới được. Vào trường cứ nghĩ toàn bá tánh thập phương hết nhưng lại thấy nhiều đứa cùng cấp 2 với tôi khủng khiếp, có điều chúng nó toàn chui vào đâu chứ có thèm học chung lớp với tôi đâu, mà lũ đó toàn là tôi biết mặt, chúng nó không biết mặt tôi, thế nên cũng coi nhưng người lạ. Hồi đó tôi không biết Phạm Hoàng Dương là ai, trông như nào và cũng không ngờ cậu ta học cùng trường cấp 2 và cả cấp 3 với mình. Cuối cấp 2 chỉ nghe loáng thoáng một chút là có thằng nào đó tên Phạm Hoàng Dương quen biết một vài đứa lớp mình. Lên tới lớp 10, học được 2,3 tháng thì cậu ta thi đậu học bổng và đi du học luôn, cho tới lúc đó tôi mới nhìn mặt cậu ta được một vài lần khi đi trong trường và một lần theo cô dạy Sinh bê một chồng bài kiểm tra lên tận tầng 3 trả cho lớp của cậu ta và vài lớp khác. Tất nhiên chủ yếu là tôi nhìn cậu ta chứ cậu ta đâu biết tôi đâu, lúc đó tôi chỉ nghĩ đơn giản là muốn nhòm coi cái đứa quái vật vừa vào trường đã giật được học bổng đi nước ngoài là đứa nào, đầu to mắt cận hay ra làm sao.

Trái ngược với tưởng tượng của tôi, Phạm Hoàng Dương là người nổi bật nhất cái lớp chọn 10HD ấy, và là người vô cùng cuốn hút. Tôi thề, cậu ta nhìn một cái là đã ưa rồi, đừng hỏi lúc lân la nói chuyện thì thế nào. Tóc đen thuần, hơi xoăn một chút, cao, hơi gầy, cỏ vẻ khá là cởi mở và thân thiện, đôi mắt có cái gì đó mơ hồ lãng tử, trông manly khủng khiếp. Cậu ta quen khá nhiều, cũng nằm trong mộng của nhiều đứa con gái khối tôi vì cái tính ga lăng và hay quan tâm tới người khác( đấy là tôi nghe nói thế)Chẳng lạ gì nếu cậu ta thành hotboy, nhưng vấn đề là vừa nhập học đã bay sang Canada luôn rồi nên làn sóng hâm mộ cũng từ đó mà giảm xuống. Tôi cũng không bận tâm về cậu ta một thời gian dài sau đó.

Cho tới một ngày, cậu ta add facebook của tôi, khoảng cuối năm ngoái hay gì đó, có nói chuyện với nhau vài ba lần với lí do là “ bạn cùng cấp 2 mà lại không biết nhau” rồi chat Y!M với nhau vài đêm cuối tuần, chủ yếu toàn tôi chém lăng nhăng và than thở về cuộc sống học sinh Việt Nam còn cậu ta chỉ nghe rồi cười phụ đạo,nhưng nói chung là thân nhau lên khá nhiều. Tôi chưa gặp cậu ta nói chuyện trực tiếp lần nào, chỉ xem ảnh trên fb rồi nói chuyện linh tinh, hoàn toàn không có gì hơn. Thế nhưng cậu ta lại có vẻ rất quan tâm đến tôi. Thường xuyên like status và comment rồi pm yahoo liên tục. Bản thân tôi cũng vui chứ, được người khác quan tâm lại chả vui đến chết đi được, đã vậy còn là một đứa rất kul nữa. Tôi nghĩ là tôi hơi hơi thích cậu ta rồi, hơi hơi thôi, khoảng 7,8% gì đó, chưa tới mức điên đảo vì cậu ta.

Còn một chuyện nữa của Phạm Hoàng Dương làm tôi trân trọng cậu ta nhất trong cái đống bạn trên mạng ảo ảo thật thật của tôi, có lẽ cũng là lí do làm tôi hơi hơi thích và liền sau đó thì không thích cậu ta nữa.
 
Nhân Vật Phụ
Chương 15: C15: Chuyện Thứ 15


Tới rồi! Tới rồi!

Quay về thực tại.

Chuyện thứ 15

Bốp!

“Aaaaaaaaaaaahhhhhhhhhhhh!!!!!!!!!!!!!!” tôi ôm đầu gục xuống bàn.

Con heo Quân, mình đã làm nên tội gì mà nó lại đập mình cơ chứ!

“Thằng điên này! Mày làm gì đấy hả?” Tôi gầm gừ nói, nhìn nó, đầu vẫn gục xuống bàn.

“Trái Đất gọi Linh Lan nghe rõ trả lời!” nó ve vẩy mấy ngón tay trước mặt tôi, tay kia vẫn cầm quyển sách giáo khoa (của tôi)

“Đồ điên!” tôi nhìn nó căm thù. Thằng Quân đặt quyển sách xuống, nói kiểu thỏa mãn

“Sao? Nghe tao bảo không kèm đã sợ đến đơ người lại rồi hả?”

“Mày điê…từ từ, sao bảo hôm nay bận?”

“Tao chọc mày chơi, không ngờ hiệu quả thế!” nó ngồi khoanh tay cười đểu nhìn tôi.

“Khốn nạn, lại còn bảo tao chết đi, mày được lắm!”

“Tao biết mà, đừng khen nữa!” lại còn vuốt vuốt đống tóc xù ra vẻ tự hào lắm, kinh dị.

“Trả sách đây!” tôi lao tới, giựt quyển sách trên tay nó, không thể để nó liên tục dùng sách của tôi để đập chính tôi được. Quyển sách này đã bị liệt vào hạng phản chủ nghe theo lời kẻ khác, tối nay về sẽ bị vẽ lăng nhăng vào!

“Tao không kèm mày nữa bây giờ, muốn điểm kém cứ lấy lại sách đi!” Nó ngồi khoanh tay vẻ hài lòng nhìn tôi cười đen tối. Khốn nạn, biết vậy hồi cấp 2 học toán cho cẩn thận thì giờ chắc tôi đang đạp lên đầu thằng Quân rồi chứ chả phải nó đang lên mặt với tôi thế này. Cuộc đời mình có quá nhiều điều để hối hận!

“Where r u?” điện thoại tôi rung, Phạm Hoàng Dương vừa gửi thêm một cái tin nhắn cực kì ngớ ngẩn nữa, bây giờ đang giờ học tất nhiên tôi ở trong lớp chứ, cậu ta đi Canada về vẫn còn bị lệch múi giờ sao? Hay đang ở trường rồi biết rõ thế nào nhưng vẫn cố hỏi, hay bí quá không còn gì để nhắn? Hay lại ngồi soạn nửa cái tin nhắn xong ngồi ngắm nó vài chục phút rồi định hỏi tôi xem có nên gửi cho Nguyên Hương hay không chắc?

“Seriously? Am in class, duh.”

“Oh, right. I’m coming over there 🙂

DAFUQ? Cậu ta nói qua đây là sao?

“Wait, you mean your goin’ to the school :-?” hay là đến chỗ lớp tôi vậy?

“Yup.” Thấy chưa,không có chuyện đó đâu,đừng hoang tưởng nữa. Tí nữa lại hi vọng hão huyền!

Rồi, đến thì cứ đến thông báo làm cái của nợ gì, đằng nào tôi cũng không gặp được cậu ta, lần trước cậu ta về cũng thế thôi! Họa lắm thì sẽ nhìn thấy nhau được vài cái trước khi cậu ta quay sang bên kia.

Tôi lệt xệt bước trong sảnh lớn, chỗ đó có mấy cái ghế dựa cũng tàm tạm, hôm nay nắng quá không ra ngoài ngủ được. Tôi chọn một cái ghế ở góc sảnh, quẳng cái cặp xuống rồi ngồi tựa vào cái cặp. Cả trưa hôm nay nhòm ngó mà chẳng thấy Phạm Hoàng Dương ở chỗ quái nào cả. Chả lẽ đến một cái rồi về luôn hay là nói để đấy rồi không thèm đến. Tôi cho cả hai chân lên ghế, dựa cái cặp vào góc tường rồi tựa vào nó. Hôm này chả có mây gió gì mà nhìn,chỉ có mấy em lớp 10 yểu điệu đi qua đi lại vừa đi vừa hất tóc, tay vuốt mái,vừa bấm điện thoại, miệng vẫn líu lo với đứa bạn bên cạnh. Bây giờ con người thật là giỏi, làm được tới 5 việc một lúc, lại còn đầy tính thẩm mỹ.

Thật ra tôi lại thấy mình nổi da gà. Cũng tốt, trời đang nóng, nhìn các cô ấy mà lạnh sống lưng giảm được mấy độ càng hay. Tôi ngửa đầu dựa vào tường, nhắm mắt lại.

Có tiếng lộc cộc nhẹ, chắc đứa nào đi qua thôi, tôi quay đầu sang bên kia, cố ngủ. Vách ngăn giữa sảnh và sân bên ngoài là kính nên chắc chúng nó muốn trêu tôi đây. Đã vậy càng không để ý.

Tiếng lộc cộc lại vang lên, lần này mạnh hơn và nhanh hơn. Tôi bịt tai vào, quay sang dúi đầu vào cái cặp đen bằng vải nylon sờ thấy ráp ráp của mình, xước mặt cũng được, nhất định phải ngủ. Thử thêm một lần nữa xem, nhất định ngươi, dù ngươi có là con gì đi chăng nữa ngươi cũng sẽ lãnh đủ.

Tiếng lộc cộc lại vang lên, mạnh hơn nữa.

Đứa khốn nạn nào muốn phá hỏng giấc ngủ của đại nhân thế hử?

Tôi bực mình chồm dậy, chuẩn bị sẵn cái nhìn chết người và một lô lốc các câu nói điển hình để tổng sỉ vả kẻ phá rối kia. Được lắm, dám 3 lần làm kinh động đến giấc ngủ trưa quý giá của ta, lần này ngươi chết chắc rồi!

Tôi quay phắt lại, thề có ông bà tôi ở trên kia tôi nhất định phải cho cái đứa chế…………….

Chết tiệt!

Tôi trố mắt ra nhìn qua lớp cửa kính trắng phủi một lớp bụi mỏng, bám đầy vân tay.

Phạm Hoàng Dương đang chạm tay lên tâm kính, nhìn tôi kiểu nửa mừng nửa kì cục. Thế đấy,đúng cái lúc không muốn gặp thì lại thò mặt ra
 
Nhân Vật Phụ
Chương 16: C16: Chuyện Thứ 16


Mấy hôm nay laptop của tôi bị hỏng nên không làm thế nào để update được(đáng lẽ hôm qua chuyện thứ 16 được post). Đây là cái lap cũ lôi ra thử viết lại để update cho kịp tiến độ.Tôi biết mọi người phải chờ mấy hôm nay rồi, rất xin lỗi mọi người.

Lần trước chuyện thứ 15 cũngđược viết vào lúc tôi bị hỏng máy, khi sửa lại lần đầu và còn lưu được dữ liệu thì tôi đã viết lại nó thành như vậy, chuyện thứ 16 này cũng thế, chỉ có một nửa là nguyên bản thôi.

Nhưng tôi thấy lúc sửa lại này hay hơn, 🙂)

Linh Lan và cái tay bị đau đã trở lại

Chuyện thứ 16

Tôi xả nước vào cái tay đau, nó bắt đầu sưng lên và thâm tím lại.Hình như còn bị xước ít máu nữa. Đúng là sai lầm.Biết vậy tạt nước hay tát cho xong, đau quá đi mất. Chẳng lẽ mặt đứa con trai nào cũng cứng như đá thế à!!!

Không hiểu Phạm Hoàng Dương có vỡ ra được cái gì không chứ tôi thì bắt đầu thấy hối hận rồi đấy!

Tôi vơ đại nắm giấy vệ sinh quấn cái tay đau lại rồi tắt nước, đi ra khỏi nhà vệ sinh nữ.Tay đau thế này thì đi về nhà lấy dầu mà xoa, ở lại đây chả khác gì hành xác cả. Bực hết cả mình, không dưng lại có chuyện.

Tôi đi xuống sân bóng đá và hướng dần về phía tầng hầm nhà gửi xe, hi vọng là vẫn lái xe được bình thường.

Vừa tới chỗ ngoặt vào hầm thì tôi đụng phải ai đó đi hướng ngược lại. Tôi vội vàng lùi lại, giấu cái tay đau ra sau lưng, cúi xuống

“Xin lỗi!”

“Tóc xõa mặt, là cậu à?” Giọng này là...tôi ngước lên. Kendo, trong cái áo kẻ carô xanh và đen hợp màu với cái bao kiếm bằng vải có hoa văn cầu kỳ màu xanh thẫm đang nhìn tôi cười nhẹ.

“A..chào..”tôi vẫn giấu cái tay sau lưng, bây giờ phải đi về,đi về ngay lập tức!

“Trùng hợp thật, tôi vừa nghĩ tới cậu xong...” Kendo cười,nhìn tôi.

Thật á? Cậu ta NGHĨ tới tôi đấy!!!

Không uổng công tôi nghĩ tới cậu dài dài.

“Ha ha, hay thật...” tôi cười hưởng ứng,lần nào gặp Kendo tôi cũng bị thương thì phải. Lần đầu là bị chùm chìa khóa của chính mình rơi vào đầu,lần trước thì bị đá bóng vào đầu, lần này lại đến lượt cái tay bị hành.Hình như càng lúc thương tích nó càng bị trầm trọng hơn lần trước...kinh dị quá! Không nghĩ nữa!!!

“Cậu có việc gì à?” Kendo nhìn tôi, tò mò hỏi.

“À, hôm nay có chút việc..” tôi lẩm bẩm, hôm nay thật không có tâm trạng dây dưa gì cả, cái tay thì đang tệ hơn.Chỉ có một mục đích duy nhất, đi về, đi về ngay!

“Vậy tôi không làm tốn thời gian của cậu nữa...” Kendo cười, xoa đám tóc lòa xòa trên đầu tôi, định bước đi.

Tôi bất giác đưa cái tay trái lên vuốt lại tóc.Kendo ngay lập tức đứng sững lại, mắt dán vào tay trái tôi. Đến lúc này tôi mới nhận ra là chưa kịp giựt bỏ cái đám giấy vệ sinh ra và vội vàng định hạ tay xuống thì Kendo (lại một lần nữa) nắm được cổ tay tôi, giơ lên xem

“Tay cậu bị làm sao thế?” cậu ta nhìn tôi, măt thẫm lại.

“Không có gì, tôi tập kịch cho mùa Halloween tới ấy mà, tôi làm xác ướp đó!” Lí do tệ kinh khủng,không hiểu cậu ta có tin không nữa. Tôi cố gỡ tay mình ra nhưng không được.

“Thật chứ?”

“Thật”tiếp tục nỗ lự rút tay ra trong vô vọng.

Cậu ta đưa tay vén tóc tôi lên, nói giọng nghiêm trọng

“Nhìn vào mắt tôi, nói xem, có phải cậu tập kịch thật không?”

Tôi nhìn vào mắt cậu ta, 90% kẻ nói dối bị phát hiện vì không chịu nhìn vào mắt đối phương.

“Thật mà.” tôi nói xạo không chớp mắt.

Kendo không nói gì nữa, tay cậu ta hơi lỏng hơn một chút nhưng vẫn đủ chặt để tôi không rút ra được. Cậu ta đưa tay lên giật đám giấy vệ sinh ra khỏi cái tay đau của tôi. Lộ tẩy rồi, khỉ thật! Ai bảo không dưng đi vuốt tóc chứ hả Linh Lan, giờ lo mà nhận hậu quả đi!

“Tôi cứ nghĩ xác ướp thì phải khô chứ, sao lại sưng phồng lên thế này?” cậu ta nói, nhìn cái tay thâm tím của tôi.

“Đấy là do quấn chặt quá, mạch máu bị tắc chút nên mới bị thế chứ!” tôi cố cãi, miệng cười kiểu mà tôi cho là xuề xòa cho qua chuyện.

“Có đau không?” Kendo nhíu mày nhìn tôi.

“Không hề” CÓ!!! Và cậu đang làm cho nó tệ hơn đấy!!!

“Vậy sao?”có một tia tinh quái trong mắt cậu ta. Lần đầu tiên tôi thấy cậu ấy có ánh mắt như thế...Ôi, đùa, đừng, đừng, đừng,đừng, ĐỪNG!!! Lạy trời, xin đừng để cậu ta làm cái điều mà con đang nghĩ, xin người!

Kendo giơ tay còn lại lên, ấn vào chỗ tím nhất trên mu bàn tay tôi.
 
Nhân Vật Phụ
Chương 17: C17: Chuyện Thứ 17


Có vẻ có nhiều người thích Kendo(hiện tại chưa rõ tên tuổi=))) và Minh Nam nhỉ.

Chờ mãi mới có một người thích Quân, tôi thấy cậu ta chất đấy chứ!
9

Chuyện thứ 17

“Wow, tay làm sao thế bạn tốt?” Hoàng Minh Nạm trố mắt ngó tay trái tôi.

“Đánh nhau.” Tôi đáp bừa. Thật ra cũng có phần đúng. Hi vọng Phạm Hoàng Dương cũng bị đau tương tự như cái tay của tôi.

“Đau không?”

“Không đau thì quấn băng làm gì? Cho đẹp à?” tôi gắt, leo lên con Nouvo. Hôm qua đi về với Kendo bị cậu ta nhắc đi chậm lại đến chục lần như kiểu mới tập xe không bằng ấy. Đã vậy cậu ta còn bắt tôi đi sát lề đường nữa. Bình thường chỉ 15’ 20’ là tôi về đến nhà, thế mà hôm qua chật vật tới hơn một tiếng lái xe vè vè bên lề đường mới về tới nơi.

“Này, xuống ngay!” Hoàng Minh Nam kéo cổ tay tôi lôi tôi ra khỏi xe.

“Cậu làm cái trò gì đấy?” thằng này giở chứng à. Tôi gạt tay hắn ra.

“Cất xe ngay, lên tôi đèo, tay đau thế sao lái xe được!” hắn ta nhìn tôi, nói kiểu đàn anh.

“Kệ xác tôi, cậu quan tâm làm gì!”

Hoàng Minh Nam lại kéo tay tôi ra một lần nữa

“Nghĩ xem, với cái tay này rồi lao xe bạt mạng như cậu ra đường thì định gây bao nhiêu vụ tai nạn mới tới được trường hả?”

Cuối cùng là tôi chịu thua, không cãi lí lại với hắn được nữa. Hôm nay lái xe mà cũng bị Hoàng Minh Nam la ơi ới cho cả phố nghe thấy còn nhục hơn, đành ngồi sau vậy. Lái xe có khi còn tệ hơn thế này nhiều

-

-

-

Đáng lẽ nên chịu đau lái xe. Bây giờ thì mấy em fan của Hoàng Minh Nam đang nhìn tôi bằng ánh mắt không có tí thiện cảm nào. Đúng là tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa. Thế này thì chỉ trong nay mà tôi sẽ bị hội nữ sinh sau phòng thể dục gọi ra tra khảo mất. Thế là tan tành cuộc sống yên bình mà tôi đã cố giữ từ lúc bắt đầu bước vào cái trường này.

Vào tới nhà xe, tôi nhảy xuống định chạy lên lớp trước thì bị Hoàng Minh Nam kéo áo lôi lại, nhìn kiểu nghiêm trọng “Chờ tôi chứ, bạn tốt!”

“Tôi có việc, xin lỗi!” tôi gạt tay hắn ra rồi lao đi thật nhanh, thêm một giây phút ở gần Hoàng Minh Nam nghĩa là mạng sống mình thêm nguy hiểm. Chuồn.

Tôi bước lên tới hành lang vào lớp, thằng Quân đang ngồi vắt chân gác tay lên lan can, nhìn xuống dưới sân một cách lơ đãng. Hôm nay không có em nào hẹn đi chơi sao?

Chợt nó quay đầu sang nhìn tôi.

“Tay làm sao thế?”nó nhìn tay trái tôi, vẫn ngồi nguyên tư thế cũ.

“Tao đánh nhau, mày tin không?” tôi nói nửa đùa nửa thật.

“Có đau không?”

Đứa thứ 3 hỏi câu có đau không rồi đấy, không thấy tay quấn băng tùm lum hay sao? Thằng này dạo này làm sao, bỏ người yêu rồi bị đơ chắc?
1

“Không đau sao tao lại quấn băng, hả?” tôi cằn nhằn.

“Chết chưa, ai bảo.” nó cười đểu nhìn tôi, rồi, đúng là thằng Quân bình thường đây rồi. Tôi xùy nó một cái rồi đi vào lớp, vứt oạch cái cặp xuống ghế.

“Linh Lan, tay…” Lại tới lượt Linh Chi nhìn cái tay bị băng của tôi.

“Bị tai nạn.” tôi lại bịa thêm một câu trả lời nữa.Dù sao cũng không nên nói là đi đánh nhau.

“Có bị chỗ nào khác không?”

“Không có gì, xước chút thôi..” may phước cái tay phải không làm sao, không thì khỏi vẽ vời viết lách gì mất. Tôi ngồi xuống lại lôi quyển nháp ra vẽ nguệch ngoạc vào đấy.

Thằng Quân đi từ ngoài vào, trèo qua bàn rồi ngồi xuống cạnh tôi, lôi điện thoại ra chém hoa quả.Mãi mà nó vẫn không bỏ cái trò đấy thế nhỉ. Tôi liếc nó một cái rồi lại cúi xuống.

Được một lúc, nó hỏi.

“Linh Lan?”

“Hả?” tôi hất đầu lên.

“Hôm nọ mày đấm đứa nào trong căng tin thế?”

WTF!!!!!!!!!!

Làm sao nó lại biết được, cái căng tin lúc đấy còn mấy người đâu cơ chứ!

“Mày nói gì cơ?”

“Tao hỏi,..” nó trầm giọng xuống “Hôm nọ mày đấm đứa nào trong căng tin trường?”

“Đấy có phải tao đâu, đứa nào đấy chứ!Mắt mày có vấn đề đúng không, ha ha, tao cơ đấy…” không nên kể chuyện Phạm Hoàng Dương ra được,tôi cười toáng lên đập đập vai nó.

“Thế à, thế cái cặp đen có chữ X trắng mày vẽ hồi năm ngoái cũng là nhìn nhầm đúng không?” thằng Quân cười đểu ngó cái cặp của tôi một cách thỏa mãn.

Sai lầm chết người của người dùng đồ độc: bị nhận ra ở tất cả mọi nơi. Khốn nạn. Cái cặp này tôi mua năm ngoái ở cửa hàng secondhand gần nhà, đem về dùng màu acrylic vẽ một chữ X trắng chéo giữa cặp trông cho nó bớt te tua, lại quái quái hay hay. Sau đó tôi hí hửng đem khoe với thằng Quân là hàng độc, dù nó chỉ liếc lấy nửa cái rồi ném lại một câu “Xấu òm”.

Đúng là cái miệng hại cái thân,làm sao mà nó lại nhìn thấy cái cặp của tôi cơ chứ!

“Tao nhìn thấy có một đứa khác trong trường cũng có cái cặp y xì tao mà, tao chưa chỉ mày xem đúng không?” tôi bịa.

“Mày có biết đứa nào bị đánh hôm ấy không?”

“Không” thằng này đang cố lừa tôi khai ra đây.

“Hình như là người quen của mày hay sao ấy..” thằng Quân nói, vẫn giữ điệu cười đểu giả. Chắc chắn hôm đấy nó đã nhìn thấy tôi cho Phạm Hoàng Dương một phát vêu mồm, không hiểu nó ngồi ở chỗ quái nào nhở?

“Thế à, sao tao không biết nhỉ?” Tôi giả bộ bóp cằm suy nghĩ, làm như mình không biết gì thật.

“Mày biết gì không?”thằng Quân bỗng dưng thay đổi thái độ thì thầm với tôi vẻ thú vị.
 
Nhân Vật Phụ
Chương 18: C18: Chuyện Thứ 18


Chuyện thứ 18

Mưa.

Khốn nạn.

Hôm nay lại còn không mang áo mưa nữa. Đành phải chờ hết mưa mới về được không thì ốm là cái chắc. Mà đi trời mưa khó chịu kinh khủng,đặc biệt là đi cái đường phố Hà Nội này. Suốt ngày ngập, vô phúc mà đi ngay gần cái xe ô tô thì hứng đủ. Mấy cái ô tô, đặc biệt là xe buýt, cứ đi là nước hắt hết sang hai bên.Nước này thì có sạch sẽ cái gì đâu, toàn do cống tắc đầy rác không thoát được mà ra. Rào một cái, thế là xong.

Tôi thở dài đứng dưới cái mái che ngoài sảnh nhìn trời mưa. Chả đẹp cái cóc khô gì cả. Chả biết ông nào bà nào bảo mưa đẹp chứ tôi không đời nào chấp nhận cái thứ sai be sai bét như thế. Cứ thử phải lao từ bến xe buýt về nhà trong trời mưa như trút nước mà không có ô dù hay áo mưa gì như tôi hồi cấp 2 hoặc lội nước cống ì oạp dắt cái xe chết máy về tận nhà xem có còn yêu mưa nữa không. Ướt như con chuột, mấy cái đồ điện tử trên người nó chưa hỏng cho là phúc lắm rồi, lại còn tắm mưa nữa, không sợ sét đánh cho một phát lên giời luôn à.

Mấy cái bộ phim điện ảnh trên truyền hình cáp của châu Á đó, mà hay có mấy anh hoặc mấy cô bị người yêu bỏ hay gì gì đó rồi đi về trong trạng thái vô thức hay ngồi khóc giữa trời mưa trông giả tạo phát ớn lên được. Chả thằng điên nào bị người yêu bỏ mà đi ra ngoài trời mưa để hành xác thêm làm cái gì, ở nhà bật hết bia rượu ra mà xỉn quên đời cho xong. Còn mấy cô gái, thay vì ngồi khóc hu hu giữa trời mưa thì kiểu gì mà chả đi tìm ngay đứa bạn thân hoặc bất cứ ai đó để xả hết ra trước rồi mới khóc cho đã đời.

Thêm cái khái niệm đội ô đi dưới mưa nữa, mong trời nắng đã khó lắm rồi còn mong mưa làm cái gì. Trừ cái đầu ra, gặp mưa rào thì ướt tất tần tật, sung sướng với lãng mạn chỗ nào? Cái đầu người ta khi yêu nhau đúng là không bình thường.

Có một cái tag gì trên facebook lại còn hỏi một câu nghe xong muốn tát cho đứa nghĩ ra cái tag này một phát đã tay “Bạn nghĩ sao về đeo headphone, đi dưới trời mưa?”

Trả lời:”Điên, hoặc đang muốn khoe headphone chống thấm. Cầu cho nó bị sét đánh đi cho chừa thói khoe khoang”

Tóm lại, trời mưa và các thứ liên quan tới trời mưa đều khốn nạn.

Có ai đấy chạm nhẹ vai tôi, tôi quay lại.

Vừa nói đến khốn nạn xong……..

Phạm Hoàng Dương, một bên má còn tím đang đứng trước mặt tôi.

“Chào.” Tôi hờ hững nói, thằng này lại muốn gì đây. Hôm nọ đấm cho một cú chưa đủ à.

“Chào…”

Tôi quay qua nhìn trời mưa tiếp, chả có gì mà nói cả.

“Chưa về à?”

Nhìn xem, mưa thế làm sao tôi về được!

“Chưa.”

“…” Phạm Hoàng Dương không nói gì, cũng quay qua nhìn trời mưa.

Một lúc khá lâu sau đó, cậu ta nói “Này…”

Tôi quay qua nhìn kiểu chờ đợi.

“Cám ơn…”

Vì đã đấm cho cậu một cái vỡ mặt và quát thẳng vào mặt cậu à, thế thì thôi, cái đó tôi không cần đâu.

“Có gì phải cám ơn…” tôi lảm nhảm như đang nói chuyện một mình.

“Cần đấy,..” Phạm Hoàng Dương đáp rồi thở dài một cái” Không nhờ cậu chắc tôi không nhận ra được…”

“Tức là cậu tỏ tình rồi?” và bị từ chối rồi à?

Trái ngược với suy nghĩ của tôi, Phạm Hoàng Dương lại lắc đầu một cách dứt khoát.

“Không, tôi nghĩ là nên đi tiếp thì hơn,..”

Tốt, ít ra cậu ta bắt đầu có chính kiến rồi đấy. Tôi gật gù nghe cậu ta nói.

“Tốt cho cậu…” nói một câu tán dương chả có hại gì.

“…” lại thêm một lúc im lặng nữa. Mưa vẫn dang rơi lộp bộp dưới đất. Tôi nheo nheo mắt nhìn ra phía xa, có mấy cái ô của ai đó đang lướt đi bên kia đường.

“Mặt còn đau chứ?” tôi hỏi cậu ta,mắt vẫn nhìn ra ngoài đường mưa.

“Hơi, tay cậu ổn chứ?”

“Không hề, sau này tôi bị thấp khớp là tại cậu đấy!” tôi nói khôi hài.

“Thế mặt tôi thì sao?”

“Mặt cậu có thấp khớp được không?”

Phạm Hoàng Dương không nói gì, quay sang nhìn mấy giọt mưa rơi vào tay.

“Cậu biết không, Linh Lan..” Phạm Hoàng Dương đột nhiên nói một cách mơ hồ.

“Ừ…?” có chuyện gì muốn chia sẻ đây…

“Tôi nhận ra là mình thích Nguyên Hương cũng vào một chiều mưa như thế này của 2 năm trước…” Phạm Hoàng Dương đưa tay ra hứng mấy giọt nước mưa. Thật lòng mà nói, cái này không phải chỉ có con gái mới làm hay sao? Mà tự dưng cậu ta lôi chuyện kia ra nói làm gì, không phải vừa bảo là đi tiếp sao?

“Ờ..” tôi hờ hững nói. Hết mưa đi, hết mưa đi chứ. Tối tới nơi rồi. Tôi không có hứng đứng đây nghe Phạm Hoàng Dương kể lại thiên tình sử hào hùng của cậu ta đâu.

“…cũng vào chiều mưa hôm nay, tôi quyết định sẽ từ bỏ…” Phạm Hoàng Dương tiếp tục dùng cái giọng mơ hồ đó để kết thúc câu nói. “Thật mỉa mai đúng không…”

Tôi nhìn cậu ta đáp” Know what, life throws shit at us everytime…” Cái đó tôi chứng thực được.

“True, ha ha…” Phạm Hoàng Dương bật cười khúc khích. Tôi nhìn cậu ta cười hưởng ứng.

Phạm Hoàng Dương đột nhiên đưa tay ra” Vậy, vẫn là bạn nhé?”

“Tất nhiên, tôi chưa chết còn gì..” tôi bắt tay cậu ta, cười.

-

-

-

Tôi đạp cửa trước, kéo cái xe vào nhà. Trên đường về lại gặp mưa, khốn nạn, giờ thì ướt như con chuột. Đúng là bách nhục! Sau hôm nay phải nhớ nhét áo mưa vào cặp, một lần nữa thế này chắc chêt mất, đường thì ngập( không ngoài dự đoán)…
 
Nhân Vật Phụ
Chương 19: C19: Chuyện Thứ 19


Đầu tiên, cái này tặng cho michan_jung, cám ơn sự ủng hộ đúng nghĩa của em với NV

Tóc đen bí ẩn đã quay trở lại, chị ta là ai vậy?

Chuyện thứ 19

Tôi sững sờ nhìn cô gái tóc đen vừa quay lại.

“Chào Linh Lan, lâu quá rồi phải không?”

Trần Vũ Thái Hà hất mái tóc dài đen mượt thẳng tắp và nở nụ cười ngây thơ trong sáng đến bất ngờ của chị ta với tôi.

“Chị…”về đây làm gì?

“Em bị ướt hết người rồi kìa, mau lên thay đồ đi!”

Trần Vũ Thái Hà là con người kinh khủng nhất trên đời này tôi từng biết. Chị ta là chị họ của tôi. Hồi còn bé tẹo chị ta tỏ ra là một người hoàn hảo từ đầu đến chân, lại hay quan tâm người khác. Hồi đó tôi quý chị ta lắm, chị ta cũng khá tốt với tôi, tất nhiên là chị ta có rất nhiều bạn bè nhờ cái tính cách ấy. Năm 12 tuổi, tôi có tới nhà chị ta chơi, nghịch ngợm lung tung, định mở khóa cái hộc tủ bàn học của chị ta ra, đúng lúc đó Thái Hà ở ngoài đi vào nhìn thấy bèn kéo tôi ra, khóa cửa tủ bảo là trong đó không đựng gì cả. Tới cầu thang thì chị ta làm bộ vấp chân đẩy tôi một phát lộn xuống đất, cứa chân vào cạnh sắc của cầu thang bê tông rồi hối hả chạy xuống làm như tôi tự ngã thật.

Thật ra lúc đó tôi là đứa hậu đậu có tiếng nên cũng nghĩ là do mình cẩu thả mà để bị ngã. Cho tới cái hôm ở trong nhà kho lục bút màu mới nghe cái cuộc nói chuyện của chị ta và một đứa bạn hàng xóm học cùng trường mới biết là chị ta cố tình đẩy tôi ngã.Kinh dị, hôm đó tôi mà mở được cái cánh tủ ra chắc chị ta sẽ đẩy tôi ngã gẫy cổ mất.Thật ra tôi nghĩ là tôi nên cám ơn chị ta cho tôi ngã một cú như vậy để biết được cái thứ đen tối ở trong tâm hồn chị ta.

Trần Vũ Thái Hà là pure evil bọc trong lớp kẹo ngọt ngào giả tạo, là nấm độc lòe loẹt mọc trong rừng già, tôi có chết cũng không quên được cái cách mà chị ta đã đối xử với tôi. Chị ta là cơn ác mộng tệ hai nhất tôi từng nghĩ tới( ác mộng của tôi chỉ toàn là thụt xuống hố ga và bước hụt cầu thang mà tỉnh dậy, chả mơ tới ma nào cả, mấy cái ác mộng trong phim ảnh chả thật tí nào, hờ hờ…)Mà hồi đó tôi suốt ngày phải đi theo chị ta chứ có được chơi với chị ta như bạn bè đâu cơ chứ, nghĩ lại mới nhớ.

Hồi đó mình thật ngờ nghệch, trên đời làm gì có thiên thần. Chỉ tới một mức nào đó, tất tần tật các cái xấu trong đầu cũng sẽ xổ ra hết. Vấn đề chỉ là thời gian.
1

Lần này chị ta về đây làm gì thế không biết, tại sao mọi người ở nước ngoài cứ thi nhau về thế? Việt Kiều giờ lại hướng nội à?

Tôi làm bộ bình thường bước xuống phòng khách, Thái Hà vẫn đang cười nói vui vẻ với bố mẹ tôi.

“Ngồi xuống đi, Linh Lan!” bố tôi vẫy vẫy. Tôi miễn cưỡng ngồi xuống, cố tỏ ra bình thường.

“Mưa to quá hả em?”lại nụ cười ban phúc.

“Vâng..”không cần chị nói những lời quan tâm tới tôi, trong đầu chị có cái gì tôi biết hết rồi.

“Cháu về hẳn rồi chứ?” mẹ tôi hồ hởi hỏi.

“Dạ không, học xong cấp 3 cháu sẽ sang bên kia học đại học!” Thái Hà cười, cái dáng vẻ hoàn hảo vẫn không thay đổi, không biết trong đầu chị ta chỗ nào tối hơn chỗ nào. Tôi ngồi cứng đờ nhìn mẹ tôi và chị ta nói chuyện.

“Vậy cháu học lại cấp 3 à?”

“Vâng, cháu muốn hoàn thành nốt một năm nữa..”

Mẹ tôi đập đập nhẹ vào lưng tôi “Linh Lan, chị Hà vào học cùng trường con đấy!”

“ẦM!!!!!!!!!!!!!!!!” bên ngoài có tiếng sét đánh rung trời.

Tôi đơ người lại, Trần Vũ Thái Hà sẽ vào học cũng trường với tôi hả??? Trường tôi ấy hả???

Thôi xong, thế là hết, hết thật luôn. Trong vòng một năm kể từ đây trở đi sẽ là địa ngục,không có lối thoát ra nữa!!! Cuộc đời mình trong một năm tới sẽ bị nhấn chìm vào bóng tôi của kẻ giả tạo tên là Trần Vũ Thái Hà.
1

Cái trường này bây giờ là cổng hải quan phải không? Toàn thấy học sinh nước ngoài chuyển về thế không biết. Trong cái thành phố này thiếu cóc gì trường tốt mà cứ phải nhè cái trường này mà nhảy vào cơ chứ!

-

-

-

Tôi bước lên cầu thang hướng lên sảnh,kiểu gì hôm nay cũng có tin đồn về Thái Hà cho mà xem, chị ta nhất định sẽ làm rùm beng chứ không đời nào chịu nép mình lại ở xó xỉnh nào đó.

“Yo, bạn tốt, hôm nay không khỏe hả?”Hoàng Minh Nam vỗ vỗ lưng tôi.

“Không có gì..”

“Linh Lan!!!” Chợt có giọng ai đấy gọi tên tôi từ phía sau, biết ngay mà.

Tôi quay lại, Trần Vũ Thái Hà đang chạy tới,tóc đen bay phấp phới trong gió tạo thành một cảnh mà tất cả đám con trai đang có mặt trong cái sảnh đó đều phải quay lại nhìn(bao gồm Hoàng Minh Nam, cái đó không có gì phải nghi ngờ cả).Có cần phải có hiệu ứng ánh nắng tỏa từ mấy tấm kính trên nóc sảnh xuống người chị ta như thế kia không. Thật kinh khủng.

Chị ta cười niềm nở với tôi.

Cuộc xâm lược của chị họ đen tối đã bắt đầu.

“Em đến sớm thế?”

“À, vâng…”tôi lẩm bẩm. Mấy người đứng trong sảnh đang nhìn về phía tôi và Thái Hà một cách tò mò. Không lâu nữa đâu,mấy người sẽ biết thôi.

“Linh Lan, đây là…” sự chú ý của Thái Hà đột nhiên chuyển hướng sang Hoàng Minh Nam”..người yêu em hả? Đẹp trai thế!!!”

Hoàng Minh Nam ngó tôi dè chừng rồi vội vàng xua tay nói” Không phải, em với Linh Lan là bạn tốt thôi!”

“Vậy à, chị là Thái Hà, chị họ Linh Lan!” chị ta đưa tay ra. Hoàng Minh Nam(trong nỗ lực kiềm chế bản năng mở mồm ra là tán đã ngấm vào máu, tôi đoán thế) đưa tay ra một cách cứng ngắc.

“Em là Minh Nam, bạn Linh Lan..”

Thái Hà đột nhiên vỗ vai tôi” Tiếc nhỉ Linh Lan, chị tưởng em thích người như Minh Nam lắm mà?”
 
Back
Top Bottom