[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 120,868
- 0
- 0
Nhân Vật Chính, Xin Chào. Tôi Là Tác Giả
Chương 59: Tôi nghĩ, cái này chắc dùng còn tốt hơn điều hòa.
Chương 59: Tôi nghĩ, cái này chắc dùng còn tốt hơn điều hòa.
Chương 59: "Tôi nghĩ, cái này chắc dùng còn tốt hơn điều hòa."
Edit: Vân Tiêu
Phạm vi thế lực của Tháp Phù Thủy rất rộng, bao trùm hơn mười thành phố.
Lần này, bọn họ cần phải đến ba thành phố.
Nói là thành phố, nhưng thực ra cũng không lớn, thậm chí còn không bằng một thị trấn ở Hoa Quốc, miễn cưỡng lắm chỉ tương đương với một thôn làng tương đối lớn.
Bọn họ không mang theo bảy người mới có tư chất đủ điều kiện, mà tạm thời để họ ở lại thành Sorsen, đợi đến khi quay về thì sẽ cùng nhau đưa về Tháp Phù Thủy.
Thành chủ thành Sorsen đã sắp xếp cho họ một cỗ xe ngựa, vốn còn chuẩn bị cả phu xe, nhưng Meerita từ chối: "Không cần."
Cậu nhấc tay lên, một hình nhân ngưng tụ từ nguyên tố băng liền xuất hiện, nhẹ nhàng bay tới vị trí của phu xe, đôi tay trong suốt lấp lánh nắm lấy roi ngựa.
Màn này của Meerita khiến tất cả những người đến tiễn bọn họ trợn tròn mắt, đặc biệt là con trai thành chủ — kẻ không đủ tư chất, không được chọn.
Mắt hắn trợn quá to, gần như giống hai quả bóng bàn, sắp rơi khỏi hốc mắt, lăn xuống đất.
Bảy người mới kia đều sinh lòng ngưỡng mộ, trong đó người có tư chất cao nhất trên mặt còn mang theo vẻ kiêu hãnh, trông như thể cho rằng tương lai mình cũng sẽ lợi hại như Meerita.
An Lạc liếc nhìn hắn bằng ánh mắt thương hại, thầm nghĩ: đừng mơ mộng nữa nhóc à, người đang đứng trước mặt cậu là nhân vật chính của thế giới này, là đại phù thủy cửu giai tương lai đã được định sẵn, là lữ khách của vô tận thế giới có thể chưởng khống pháp tắc thời gian và không gian.
Tốt nhất là đừng nghĩ đến chuyện so sánh với cậu ta, thực tế một chút đi.
Meerita mở cửa xe, trước tiên đỡ An Lạc lên, sau đó chính mình cũng bước theo.
Cửa xe đóng lại, hình nhân nguyên tố băng nhẹ nhàng vung roi, đàn ngựa ngoan ngoãn cất bước, bánh xe lăn đều, dần dần đi xa.
An Lạc nhìn ra ngoài qua cửa sổ xe, phong cảnh bên ngoài lặp đi lặp lại, chẳng có gì đáng xem.
Nhưng anh vốn cũng không phải để ngắm cảnh, mà là muốn ghi nhớ lộ trình.
Có thêm vài thành phố làm phương án dự phòng luôn là điều tốt.
Meerita ngồi một bên đọc sách, thỉnh thoảng dùng bút ghi chú vài nét ở mép trang, dù thùng xe lắc lư cũng không ảnh hưởng đến cậu.
Nét chữ rơi trên giấy vẫn đẹp đẽ, gọn gàng.
Cậu ngẩng đầu liếc nhìn An Lạc đang bám cửa sổ, trong lòng lại dâng lên từng đợt nghi ngờ, nhưng rất nhanh, sự nghi ngờ ấy bị đè xuống.
Quan hệ giữa An Lạc và cậu đã cải thiện rất nhiều, không cần phải rời đi, hơn nữa An Lạc có thể đi đâu chứ?
Đến nơi ở của người thường sao?
Sao có thể?
Vì sao anh lại muốn hòa vào tầng lớp thấp kém nhất?
Dù nghĩ vậy, cậu vẫn âm thầm lưu tâm.
An Lạc nhìn được một lúc thì nhanh chóng bỏ cuộc, đường xóc nảy, xe ngựa lắc lư, ngồi còn không thoải mái, chứ đừng nói đến nhận đường.
Buổi trưa, bọn họ dừng lại trong rừng ăn trưa.
Hình nhân nguyên tố băng bị Meerita giải tán, cậu nhìn An Lạc, hờ hững hỏi: "Cần tôi vẽ giúp anh bản đồ không?"
An Lạc: "Được đó được đó!"
Anh không do dự chút nào, đưa sổ tay cho cậu, vẻ mặt đầy mong đợi.
Meerita trông như tiện tay chấm mấy nét trên giấy, rồi nhấc bút, vẽ ra bản đồ một cách chính xác.
Đúng lúc này, trên cây bên cạnh bỗng vang lên một tràng tiếng sột soạt.
Ánh mắt Meerita sắc lại, nhanh chóng nhìn về phía phát ra âm thanh, toàn thân căng cứng.
Trước đó cậu đã kiểm tra khu vực xung quanh, xác nhận không có sinh vật nào ẩn nấp, nhưng lúc này...
Rất nhanh, sau thân cây ló ra một cái đầu nhỏ lông xù.
Không phải dã thú hay rắn rết gì mà Meerita đề phòng, mà là một con sóc nhỏ.
Trong tay nó còn ôm một quả thông, trông vô cùng đáng yêu!
"Sóc kìa!"
An Lạc hơi bất ngờ.
Điều này khiến anh nhớ đến trường học của mình — trong khuôn viên đại học cũng có sóc hoang dã, chỉ là sóc trong trường khá nhát người, vừa nhìn thấy không lâu là "vèo" một tiếng chạy mất.
Con sóc này trông gan dạ hơn nhiều.
"Có lẽ là ra kiếm thức ăn?"
An Lạc suy đoán, "Tôi nhớ sóc cần tích trữ thức ăn cho mùa đông."
Meerita thản nhiên nói: "Bây giờ đã là mùa đông rồi."
"Chỉ là nơi này vẫn nằm trong phạm vi bức xạ năng lượng của Tháp Phù Thủy, nên nhiệt độ không biến động rõ rệt.
Đi thêm một đoạn nữa ra ngoài, nhiệt độ sẽ giảm."
Cậu liếc con sóc đang thập thò trên cành cây: "Trong phạm vi bức xạ năng lượng của Tháp Phù Thủy, khí hậu quanh năm ổn định, không có khái niệm mùa đông, chúng cũng không cần tích trữ thức ăn."
An Lạc: "Bảo sao không có tuyết."
Anh ngẩng đầu nhìn con sóc, sinh vật lông xù nhỏ bé ấy trông rất do dự, như đang ở trạng thái vừa muốn lại gần, vừa không dám.
Cuối cùng, nó như hạ quyết tâm, nhảy mấy cái, tới bên An Lạc, "chít chít" kêu vài tiếng, đặt quả thông đang ôm xuống bên tay anh.
Còn dùng cái đầu nhỏ cọ cọ tay anh.
Đáng yêu chết mất!
An Lạc được sủng mà hoảng hốt.
"Cảm ơn nhé sóc con."
Anh lấy từ không gian pháp cụ ra một miếng trái cây sấy khô, "Tôi mời cậu ăn cái này được không~"
Con sóc tích cực nhận lấy, bắt đầu gặm.
An Lạc thì mê mẩn ngồi nhìn.
Meerita đang vẽ bản đồ được một nửa: "......"
Cậu dùng vài nét nhanh chóng hoàn thành phần còn lại, khép sổ lại: "Đi thôi, trước khi mặt trời lặn chúng ta phải đến thành phố tiếp theo."
An Lạc tuy còn muốn nán lại một chút, nhưng chính sự quan trọng hơn, đành lưu luyến không rời, đi ba bước ngoái đầu lại một lần mà lên xe.
Thế nhưng con sóc lại nhảy lên cửa sổ xe, trong tay ôm quả thông An Lạc quên mang đi, "chít chít" gọi khe khẽ.
Tim An Lạc mềm ra hết cả: "Ây da, xin lỗi nha, tôi quên mất, cảm ơn cậu!"
Anh lại lấy ra một miếng trái cây sấy khô lớn đưa cho nó: "Bé ngoan, cho cậu cái này nhé?"
Con sóc nghiêng đầu, trông rất vui, ôm trái cây rồi nhảy đi.
Meerita lạnh mặt nhìn quả thông con sóc đưa tới.
Cậu nhớ đến những người ở phủ thành chủ thành Sorsen đã không kìm được mà tỏ ra thân cận với An Lạc, tâm trạng càng thêm khó chịu.
Con người biết cân nhắc lợi hại, vì vậy Meerita chỉ cần liếc qua vài lần bằng ánh mắt lạnh lẽo, bọn họ sẽ bị dọa đến mức im bặt, dừng bước, không dám tiến lên.
Nhưng những động vật không có đầu óc này thì khác.
Rõ ràng sợ cậu, vậy mà vẫn chọn nhảy tới.
Thật là... không biết sống chết.
An Lạc đột nhiên phát hiện tốc độ xe ngựa nhanh hơn, nghi hoặc nhìn Meerita một cái, nhưng không hỏi thêm, nghĩ rằng chắc là để kịp hành trình.
Anh vẫn còn đang hồi tưởng lại tương tác vừa rồi với con sóc, hưng phấn nói: "Đáng yêu thật đó, mà nó còn không sợ người nữa!
Còn tặng tôi một quả thông!"
Tâm trạng của An Lạc còn vui hơn cả lúc được mèo con chủ động cọ vào.
Meerita nhàn nhạt "ừ" một tiếng, không bình luận gì.
An Lạc chợt nhận ra: "Đừng buồn, lần sau tôi chia cậu ít trái cây sấy, nó cũng sẽ thân với cậu thôi."
Meerita: "......"
Cậu trầm mặc một lúc: "Tôi không cần."
"Lần sau đừng tùy tiện tiếp xúc với những động vật hoang dã này."
Giọng Meerita bình thản, "Chúng dễ bị kích động rồi tấn công con người.
Nếu không may bị cắn hoặc cào, rất dễ chết ngoài ý muốn, hoặc mắc phải bệnh kỳ quái."
"Tôi nghe nói từng có một thôn dân bị dã thú cào trúng, sau đó đột nhiên sợ nước, sợ ánh sáng, xuất hiện triệu chứng lạ, chưa đến mười mấy ngày thì chết."
"Giáo đình nói đó là thần phạt, nhưng tôi tin đó là một loại bệnh chưa rõ."
An Lạc: "......"
Trời ơi, nghe thế này chẳng phải là bệnh dại sao?!
Thế giới phù thủy này mà cũng có bệnh dại à?!
An Lạc mặt đơ ra: "......Cậu nói có lý."
Động vật hoang dã thường mang virus, không những không thể ăn, mà tốt nhất còn nên hạn chế tiếp xúc.
Ở đây cũng không phải thời hiện đại, bị cắn rồi cũng không có bệnh viện tiêm vắc-xin phòng dại, lỡ một bước là hối hận cả đời.
An Lạc thở dài, thầm nghĩ quả nhiên thời đại lạc hậu, khắp nơi đều là nguy cơ.
Vẫn là Meerita lý trí hơn.
Ở hiện đại có thể vô tư sờ động vật nhỏ, bị cắn bị cào cũng không sợ, nhưng ở đây thì nên cẩn thận thì hơn.
Dù sao cũng không có vắc-xin phòng dại.
Nhưng rất nhanh, anh nghe Meerita nói: "Ý tôi không phải là bảo anh tránh xa.
Nếu anh muốn tương tác với động vật nhỏ, tôi cần ở bên cạnh, để nếu xảy ra ngoài ý muốn, tôi có thể xử lý kịp thời."
"Vừa rồi tôi không ngăn anh, là vì nếu con sóc đó có hành động bất thường, tôi có thể phản ứng ngay."
Meerita trả lại sổ tay cho An Lạc: "Nhưng nếu anh ở một mình, tốt nhất đừng tùy tiện lại gần những động vật hoang dã này."
"Cảm ơn, tôi biết rồi."
An Lạc tựa vào lưng ghế, Meerita dịch sang bên cạnh một chút, trong xe có một chiếc giường nhỏ hẹp dài.
"Anh muốn ngủ trưa không?"
Ban đầu An Lạc ngủ trưa vì trong Tháp Phù Thủy quá chán, giết thời gian, giờ thì thật sự đã thành thói quen, cứ đến giờ là buồn ngủ.
Sau khi xuyên đến thế giới này, nhịp sinh hoạt của anh buộc phải trở nên lành mạnh, nói sao nhỉ, quầng thâm không còn, tinh thần cũng tốt hơn nhiều.
An Lạc: "Ngủ thôi ngủ thôi, hầy."
Anh cởi giày nằm xuống, Meerita lấy từ không gian pháp cụ ra một tấm chăn đắp cho anh.
Sau khi An Lạc tỉnh dậy, cảm thấy trong xe dường như ấm hơn hẳn.
Quả nhiên, ở khoảng trống trong xe, lơ lửng một quả cầu lửa đang cháy.
"Chúng ta đã rời khỏi phạm vi bức xạ năng lượng của Tháp Phù Thủy."
Meerita nói, "Bên ngoài đang có tuyết rơi."
"Ừm..."
An Lạc còn hơi mơ màng.
Cho đến khi anh mở cửa sổ xe, gió lạnh lẫn tuyết ùa vào, anh rùng mình một cái, hoàn toàn tỉnh táo.
An Lạc: "......Tôi muốn hỏi, khả năng giữ ấm của áo choàng phù thủy có đủ không?"
"Với tôi thì đủ."
Meerita bình thản nói, "Nhưng với anh thì có lẽ không."
An Lạc: "......"
Anh nghĩ một chút, nảy ra ý tưởng: "Thế hai cái mặc chồng lên nhau thì sao?"
Meerita không trả lời câu hỏi này: "Lại gần đây."
"Sao thế?"
An Lạc tiến lại gần cậu một chút, Meerita đưa tay đặt lên sau gáy anh, hơi dùng lực: "Cúi đầu."
Một mặt dây chuyền tỏa ra hơi ấm được đeo lên cổ An Lạc.
Anh cúi đầu nhìn, phát hiện có chút quen mắt.
Đây chẳng phải là viên lam bảo lớn chừng đốt ngón tay út mà trước đó Meerita từng cầm trong tay khắc phù văn sao?
Giờ viên lam bảo ấy được làm thành mặt dây chuyền, treo trước ngực An Lạc.
Tỏa ra hơi ấm liên tục.
Nếu không nhớ nhầm, lúc Meerita khắc phù văn lên viên lam bảo này, bọn họ vừa mới kết thúc kỳ thi lên cấp của phù thủy học việc, còn chưa trở thành học việc trung cấp.
Meerita đã bắt đầu chuẩn bị từ lúc đó sao?
Nhưng... nghĩ lại thì cũng bình thường.
Biết thành Sorsen có thi thể phù thủy có thể giúp cậu giành được Tháp Phù Thủy, chắc chắn cậu sẽ muốn sớm nắm trong tay.
Mà với năng lực của cậu, nhận một nhiệm vụ ra ngoài chiêu mộ người mới cũng không phải chuyện khó.
An Lạc có chút do dự: "Cái này... có phải cậu chuẩn bị cho chính mình không?"
Dù là trong nguyên tác do An Lạc viết, hay trong tiểu sử nhân vật, đều từng miêu tả ký ức tuổi thơ khắc sâu nhất của Meerita.
Một đêm tuyết vô cùng lạnh lẽo.
Trải nghiệm thời thơ ấu ấy cũng để lại dấu ấn trên Meerita — đó là nhiệt độ cơ thể thấp hơn bình thường.
Chắc chắn đây là thứ Meerita chuẩn bị cho chính mình rồi!
Nghĩ đến đây, An Lạc đưa tay định tháo mặt dây chuyền xuống: "Cậu tự đeo đi, tôi không sao đâu, dù sao cũng chỉ vài bước, đến phủ thành chủ là ấm thôi."
Anh mò mẫm một lúc lâu, không tìm thấy khóa, cũng không thấy bất kỳ chỗ nối nào.
Dường như sợi dây này là một thể hoàn chỉnh liền mạch.
An Lạc bỏ cuộc: "Tôi không biết tháo thế nào, cậu tháo giúp tôi đi."
"Không, tôi không cần thứ này."
Meerita không động đậy, thản nhiên nói, "Chức năng của nó không phải chỉ để giữ ấm, mà là tự động điều chỉnh nhiệt độ theo môi trường bên ngoài."
Cậu cụp mắt, ánh nhìn rơi trên trang sách: "Tôi nghĩ, cái này chắc dùng còn tốt hơn điều hòa."
"Không cần mở máy, cũng không tốn điện."
Lời này khiến An Lạc sững người một chút.
Nói thật, không cảm động là không thể.
Anh chỉ thuận miệng nhắc với Meerita một câu "mùa đông thì còn ổn, chứ mùa hè không có điều hòa thì không biết sống sao", vậy mà Meerita đã nhớ, còn đặc biệt chuẩn bị một mặt dây chuyền có thể tự điều chỉnh nhiệt độ.
Nhưng...
Anh vẫn luôn nhớ, mình viết ra một nhân vật chính theo hướng hắc ám.
Meerita càng thể hiện sự dịu dàng, chu đáo như vậy, trong lòng An Lạc càng khó xua đi cảm giác đề phòng.
Rốt cuộc vẫn là vấn đề đó: dựa vào đâu?
An Lạc biết mình không tệ, nhưng cũng không xuất sắc.
Anh luôn ở mức trung bình — không khiến người khác phải lo, sống quy củ, chẳng có sức hút đặc biệt gì.
Dù ngoại hình coi như ổn, nhưng cũng chưa đến mức khiến người ta vừa nhìn đã rung động, nhiều lắm chỉ là tăng chút thiện cảm ban đầu.
Thời điểm anh tự tin nhất đời này là lúc nhận được tin mời ký hợp đồng, khi đó anh thật sự nghĩ mình có thể trở thành kiểu người mà mình luôn ngưỡng mộ, thế là mơ mộng không ít, cảm thấy tương lai rộng mở.
Nhưng mơ tưởng và hiện thực khác nhau như trời với biển.
Thành tích viết sách của An Lạc không mấy nổi bật, có bạn tác giả quen biết khuyên anh nên bỏ quyển này.
"Nghe anh đi, quyển này không có tiền đồ đâu, cắt đi, viết quyển mới, biết đâu quyển sau lại bùng nổ?"
Khi đó An Lạc đã từ bỏ ý nghĩ một bước thành thần, anh muốn đi chậm mà chắc, từng quyển một, biết đâu sau này có thể tích lũy bùng nổ.
Nhưng thành tích thảm đạm vẫn khiến anh dao động, anh từng cân nhắc lời bạn, bỏ sách mở quyển mới.
Chỉ là lúc đó anh nhìn chương mới nhất của mình — Meerita vừa kết thúc thí nghiệm kéo dài, sắp sửa thăng cấp.
【Cậu tựa lưng vào tường, gần ba tháng không ngủ không nghỉ, thí nghiệm cuối cùng cũng có kết quả ban đầu.
Ngay cả Meerita vốn luôn ít biểu lộ cảm xúc cũng nở một nụ cười hiếm hoi.
Nhìn kết luận trước mắt, cậu nghĩ, trở thành phù thủy ngũ giai đã ở ngay trước mắt.】
An Lạc giờ cũng không nhớ rõ lúc đó mình nghĩ gì, chỉ nhớ rằng cuối cùng anh quyết định tiếp tục viết.
Kết quả đúng như người bạn tác giả kia dự đoán, «Chí Tôn Phù Thủy» quả thật chẳng có tiền đồ.
Sự thật chứng minh, An Lạc không phải kiểu tác giả thiên phú dị bẩm, lần qua duyệt một lần có lẽ chỉ là vận may.
May mà anh đã đi làm, lương bổng cũng ổn, nên cũng không quá để tâm.
Đúng là anh là tác giả của quyển sách này, nhìn thì có vẻ đặc biệt, đáng được đối đãi trịnh trọng như vậy, nhưng Meerita không phải kiểu người coi trọng thân phận tác giả của An Lạc.
À... không đúng, Meerita vẫn coi trọng, chỉ là coi trọng theo hướng hoàn toàn ngược lại — cậu chắc chắn rất để ý đến việc sự tồn tại của tác giả có tạo thành mối đe dọa cho mình hay không, rồi kịp thời loại bỏ nguy cơ đó.
An Lạc đã qua cái tuổi mơ mộng, anh chấp nhận sự bình thường của bản thân.
Trước đây khi còn đi học, anh từng tham gia buổi nói chuyện về chống lừa đảo.
Người thuyết trình là một cảnh sát, từng gặp vô số vụ lừa đảo, ông cảnh báo toàn bộ sinh viên:
"Các cô gái hãy nghĩ kỹ đi, một người đàn ông vừa đẹp trai, nhiều tiền lại si tình, vì sao phải tìm các cô yêu đương?
Các cô có thể cho anh ta cái gì?
Các cậu con trai đừng cười, các cậu cũng nghĩ thử xem, một cô gái dịu dàng xinh đẹp, đối xử với các cậu trăm bề chiều chuộng, vì sao lại để mắt tới các cậu, cô ấy muốn gì ở các cậu?"
"Tóm lại, trên đời không có chuyện bánh từ trên trời rơi xuống.
Những nam thần nữ thần tìm đến các em, chỉ có thể là vì tiền của các em.
Các em đừng mơ hồ đầu óc, giữ chặt ví tiền, đừng để bị lừa!"
Lời cảnh báo của vị cảnh sát đột nhiên hiện lên trong đầu An Lạc.
Anh nhìn Meerita, cảm thấy Meerita thật sự quá phù hợp với hình tượng kẻ lừa đảo trong miệng vị cảnh sát kia:
Vừa đẹp trai, vừa xinh — nhan sắc cực cao, không cần tạo không khí vẫn đẹp một cách cứng rắn.
Vừa giàu — Meerita là nhân vật chính của thế giới này, khỏi cần nói.
Lại còn si tình, dịu dàng, trăm bề chiều chuộng — thái độ của cậu với An Lạc đúng là như vậy, dịu dàng chu đáo, hoàn toàn không phù hợp với thiết lập nhân vật chính hắc ám.
Càng nghĩ, An Lạc càng thấy không ổn.
Lời anh cảnh sát cứ lặp đi lặp lại trong đầu anh:
"...vừa đẹp trai vừa nhiều tiền lại si tình... dịu dàng xinh đẹp lại trăm bề chiều chuộng...
đừng để bị lừa!"
An Lạc: "......"
Yes sir!
"Làm sao vậy?"
Giọng Meerita vang lên bên tai An Lạc, cắt ngang dòng suy nghĩ.
An Lạc nào dám để Meerita biết mình thấy cậu giống kẻ lừa đảo, khô khan đáp: "Tôi chỉ nhớ lại chuyện cũ thôi."
"Chuyện cũ?"
Đôi mắt xám xanh của Meerita nhìn qua, giọng điệu khó đoán, "Thế giới của anh thật sự tốt đến vậy, đáng để anh hoài niệm thế sao?"
An Lạc nghĩ một chút, sợ Meerita nảy sinh hứng thú không cần thiết với Trái Đất, liền nói mơ hồ: "Cũng ổn, chủ yếu là tôi đã sống ở đó hơn hai mươi năm, chắc chắn sẽ nhớ."
"Cũng phải."
Meerita bình thản nói, "Nó chiếm phần lớn chiều dài sinh mệnh của anh, nhưng cũng chỉ đến thế thôi."
Cậu mở cửa sổ, gió lạnh lùa vào, làm rối những sợi tóc trước trán.
Vài bông tuyết rơi trên hàng mi cậu, nhanh chóng tan thành giọt nước, ướt át chảy xuống, trông như đang rơi lệ.
Cậu đóng cửa sổ, quay sang nhìn An Lạc: "Anh sẽ sống ở đây lâu hơn — vài trăm năm, thậm chí hàng nghìn năm.
Hai mươi năm quá khứ kia sẽ chiếm phần ngày càng nhỏ trong sinh mệnh anh, cuối cùng hoàn toàn không đáng kể."
Giọt nước chậm rãi trượt xuống, lướt qua khóe môi, kéo thành một vệt ướt dài.
Câu nói này vốn rất dễ khơi dậy phản bác trong An Lạc, nhưng nước tuyết lạnh lẽo trượt xuống gò má Meerita, còn có một giọt đọng nơi cằm, run rẩy sắp rơi, khiến cậu trông có phần mong manh.
Bộ dáng ấy khiến An Lạc rất muốn chiều theo, thế là ý định phản bác tan biến.
Anh ôn hòa nói: "Hy vọng là vậy."
Meerita tiện tay lau nước trên mặt, cười cười: "Tất nhiên, nhất định sẽ như vậy, tôi đảm bảo."
An Lạc đột nhiên có cảm giác mình vừa bị lừa.
Anh liếc Meerita một cái, Meerita cũng thẳng thắn nhìn lại, trong đôi mắt xám xanh không có lấy một tia chột dạ né tránh.
Cậu thản nhiên như vậy, khiến An Lạc cảm thấy có lẽ là mình nghĩ quá nhiều.
Cũng phải, Meerita cần gì phải làm mấy chuyện này?
Chắc là do An Lạc tự đa nghi.
Vừa rồi có lẽ chỉ là một sự trùng hợp.
Anh nhìn quả cầu lửa đang cháy lơ lửng giữa không trung, xe ngựa lắc lư, rất nhanh, bọn họ đã tới nơi.
Thành phố này tên là thành Farguab, một tiểu thành bình thường.
Thành chủ nhìn thấy hình nhân nguyên tố băng đang điều khiển xe, trong lòng đã nâng cảnh giác lên mức cao nhất.
— Những năm trước, phù thủy học việc đến đây đều do phu xe đánh xe, chưa từng dùng đến sự tồn tại rõ ràng là phi nhân loại như thế này.
Điều đó cho thấy phù thủy học việc trên xe chắc chắn rất mạnh.
Phải cẩn thận, tuyệt đối không được chọc giận, nếu không thì xong đời.
Nghĩ vậy, nụ cười trên mặt ông ta càng thêm rạng rỡ.
Cửa xe mở ra, một phù thủy học việc mặc hắc bào, sắc mặt tái nhợt, khí thế sắc bén bước xuống.
Dung mạo của cậu cực kỳ xuất sắc, nhưng lạnh lẽo, trông không giống con người, mà giống một bức tượng đá khiến người khác phải kiêng dè.
Đôi mắt xám xanh như hai viên bảo thạch được khảm lên, lạnh lẽo, vô cảm.
Hoàn toàn phù hợp với hình tượng phù thủy học việc cường đại trong tưởng tượng của ông ta.
Thành chủ thành Farguab vừa định mở miệng, thì thấy vị phù thủy học việc ấy quay đầu, đỡ một phù thủy học việc khác xuống xe.
"Vào trong đi."
Người kia — đường nét mềm mại, khiến người ta rất muốn thân cận — mở miệng: "Bên ngoài lạnh lắm."
"Ừ."
Phù thủy học việc lạnh lẽo kia đáp khẽ, rồi xoay người, nhìn đám người đến nghênh đón, dùng giọng điệu lạnh nhạt không gợn sóng nói: "Vào trong đi."
Thành chủ thành Farguab trong lòng không ngừng suy đoán rốt cuộc hai người này ai mạnh hơn.
Nghe vậy không dám chậm trễ, cười bồi: "Được được được, các đại nhân mời vào, mời vào."
Giống như phủ thành chủ thành Sorsen, thành Farguab cũng có phòng nghỉ riêng dành cho phù thủy học việc.
Trời đã tối, An Lạc và Meerita từ chối lời mời dùng bữa của thành chủ, tự mình tới phòng nghỉ.
Bên ngoài tuyết rơi dày, An Lạc cảm thấy thời tiết này rất thích hợp ăn lẩu, nguyên liệu thì anh đều mang theo cả.
Hai người đang bày biện nồi, thì bên ngoài bỗng vang lên tiếng gõ cửa.
Meerita đứng dậy mở cửa, ngoài cửa là mấy thị nữ xinh đẹp, trên mặt mang theo nụ cười rụt rè: "Đại nhân..."
Gương mặt vốn đã không biểu cảm của Meerita càng thêm lạnh: "Rời đi, nơi này không cần các cô."
Mấy thị nữ vốn đã sợ cậu, nghe vậy trước tiên thở phào một hơi, rồi không kìm được mà lộ vẻ như được đại xá, hành lễ xong liền vội vàng rời đi.
Meerita đóng cửa, khóa lại, tiện tay bố trí một tiểu phù trận trên cửa.
"Sao thế?"
An Lạc ở xa, lại thêm trong nồi nước dùng đang sôi ùng ục, không nghe rõ cuộc đối thoại bên cửa.
Meerita ngồi xuống bên cạnh anh, thản nhiên nói: "Không có gì."
Cậu nhìn An Lạc thật sâu một cái: "Chúng ta nhanh chóng kết thúc nhiệm vụ lần này rồi quay về đi, tôi muốn nghiên cứu thi thể phù thủy kia."
Hết chương 59