[BOT] Wattpad
Administrator
- Tham gia
- 25/9/25
- Bài viết
- 85,008
- Điểm tương tác
- 0
- Điểm
- 0
Nhân Vật Chính, Xin Chào. Tôi Là Tác Giả
Chương 39: Tôi sẽ không để anh ta có cơ hội hiểu ra điều đó
Chương 39: Tôi sẽ không để anh ta có cơ hội hiểu ra điều đó
Chương 39: Tôi sẽ không để anh ta có cơ hội hiểu ra điều đó
Edit: Vân Tiêu
"Có việc thì cậu cứ đi bận trước đi."
Sau một khoảng lặng ngắn, An Lạc lên tiếng: "Tôi không định đi làm nhiệm vụ sớm vậy đâu."
"Tại sao?"
An Lạc đáp: "Tôi muốn dùng tiền đi thư viện đổi một quyển pháp thuật hệ băng."
Sau khi cân nhắc kỹ, An Lạc quyết định nói cho Meerita biết năng lực có thể nắm được pháp thuật chỉ bằng cách đọc của mình.
Dù năng lực này có rất nhiều hạn chế, nhưng xét cho cùng vẫn thuộc dạng nghịch thiên.
Việc tiết lộ năng lực này không chỉ khiến Meerita cảm thấy An Lạc đã đặt niềm tin nhất định vào cậu, mà còn có thể che giấu lá bài tẩy thật sự của An Lạc — những phù văn chữ viết kia.
Trong game thường có phòng ẩn, nhưng có những tổ đội làm game khá "âm", thích giấu thêm một phòng ẩn bên trong phòng ẩn.
Rất nhiều người sau khi tìm được phòng ẩn sẽ theo phản xạ nghĩ rằng đây đã là điểm cuối, lấy phần thưởng xong liền rời đi, hoàn toàn không ngờ rằng bên trong còn có thêm một lớp nữa.
Có kẻ còn táng tận lương tâm hơn, trong phòng ẩn của phòng ẩn lại giấu thêm một phòng khác.
Giống như búp bê Matryoshka (Búp bế Nga), lồng từng lớp một.
Tổ đội làm game: Hê hê, không ngờ đúng không?
Người chơi: ......6. (Giỏi)
Nguồn cảm hứng của An Lạc chính là từ đó.
Cậu quyết định thể hiện ra ngoài rằng mình cực kỳ coi trọng pháp thuật, còn phù văn chữ viết thì giữ làm lá bài tẩy, cố gắng dùng càng ít càng tốt.
Như vậy đến lúc chạy trốn, mới có thể tạo ra hiệu quả đánh úp bất ngờ.
Sau khi giải thích xong, An Lạc bất lực nói: "Cậu cũng thấy rồi đấy, để kích hoạt một phù văn cần lượng ma lực rất lớn.
Tôi mất gần một tháng, mỗi ngày thử một hai lần, lần nào cũng phải tiêu hao sạch ma lực.
Nếu trông chờ vào phù văn để đối phó nguy hiểm thì... hoa vàng cũng héo mất rồi."
"Hơn nữa có lẽ là thiên phú không tốt, lượng ma lực của tôi cũng không nhiều.
Ngay cả những phù văn tương đối đơn giản, yêu cầu ma lực không cao, cũng phải mất ít nhất vài ngày."
Những lời An Lạc nói đều là sự thật, chỉ giấu đi một xíu sự thật mà thôi.
Anh thành khẩn nhìn Meerita: "Tôi biết cậu rất bận, tôi cũng không thể lúc nào cũng làm phiền cậu được.
Đợi tôi học thêm được...
ờ, xem xong một pháp thuật nữa, rồi tôi sẽ đi hoàn thành nhiệm vụ."
"Nếu lần này không có vấn đề gì, sau này cậu cũng không cần phải dẫn tôi nữa.
Cậu sẽ có thêm thời gian nghiên cứu pháp thuật của mình, còn tôi có thể tự đi."
Meerita trầm mặc rất lâu, An Lạc không đoán được cậu đang nghĩ gì.
Biểu cảm của Meerita không hề thay đổi, hoàn toàn không nhìn ra được tâm tư.
Cuối cùng, cậu chỉ nhàn nhạt đáp: "Được."
"Ba ngày nữa, tôi sẽ tới tìm anh."
"Được được."
Meerita đặt lên bàn một túi quả hoa ăn thịt người, rồi xoay người rời đi.
Khác với những túi nhỏ cậu mang về mỗi ngày khi còn sống chung, lần này là một túi to căng phồng.
An Lạc mở ra nhìn thử, cảm giác phải dùng chậu mới đựng hết.
Không hổ là Meerita.
An Lạc cảm khái: Kỹ thuật ngụy trang này đúng là đỉnh thật.
Dù quan hệ giữa hai người đã trở nên xa cách và gượng gạo hơn nhiều, cậu ta vẫn không quên mang theo một phần quà, tiếp tục duy trì chiến thuật xoa dịu.
Thật sự mà nói, An Lạc cảm thấy thủ đoạn của Meerita khá là cao tay.
Đầu tiên là tiếp xúc ở cự ly gần, trông có vẻ dịu dàng chu đáo, quan hệ nhanh chóng ấm lên.
Sau đó đột nhiên tìm cớ nói có việc rồi rời đi, biến mất suốt gần một tháng.
Đến khi An Lạc có nhu cầu thì quay lại, giúp viết thư, rồi lại rời đi.
Sau một khoảng chia cách ngắn, khi An Lạc nhận nhiệm vụ thì lại xuất hiện hỗ trợ.
Nói sao nhỉ, nếu chiêu này không dùng lên người An Lạc mà là người khác, rất có thể kẻ xui xẻo kia sẽ sinh ra dao động tâm lý dữ dội, bắt đầu không ngừng suy đoán Meerita rốt cuộc đang nghĩ gì.
Rốt cuộc là thân hay không thân?
Nếu thân, sao lại không nói tiếng nào đã biến mất lâu như vậy?
Nhưng nếu không thân, sao mỗi lần cần đến thì lại xuất hiện ngay, giúp giải quyết vấn đề, còn không quên mang quà?
Kiểu thái độ lúc gần lúc xa, mập mờ khó đoán này rất dễ khiến người ta rơi vào vòng xoắn tự vấn, càng nghĩ càng rối.
Mà chỉ cần cứ tiếp tục phân tích mục đích của Meerita, con người sẽ vô thức đầu tư nhiều cảm xúc hơn vào cậu ta.
Đợi đến khi thời cơ chín muồi, Meerita chỉ cần dùng thêm chút thủ đoạn nữa, rất có thể sẽ thật sự giành được sự tin tưởng.
Con người rất dễ bị cảm xúc chi phối.
Có lúc cảm xúc dâng lên, lý trí chỉ có thể đứng sang một bên.
Đến khi đó, dù lý trí liên tục nhắc nhở không được tin Meerita, cảm xúc vẫn sẽ nhảy ra, túm tai bạn mà gào lên:
Cậu ấy không giống người khác!
Cậu ấy đã thay đổi rồi!
Cậu ấy đối xử với tôi rất tốt!
Tôi là đặc biệt!
Rồi thế là xong đời.
Meerita, đúng là bậc thầy thao túng cảm xúc.
Đáng tiếc, chiêu này không có tác dụng với An Lạc.
Bởi vì...
An Lạc là tác giả, trong lòng cậu rõ như gương.
Khốn thật, đừng coi thường mối ràng buộc giữa tôi và bản năng sinh tồn chứ!
"Cảm ơn xã hội đã cho tôi nếm đòn độc," An Lạc lẩm bẩm.
"Cũng phải cảm ơn đám đồng nghiệp ngu ngốc kia."
Cậu chắp tay trước ngực, cúi lạy không khí một cái, vô cùng thành tâm:
"Cảm ơn mọi người."
Chỉ trong vài tháng ngắn ngủi bước vào xã hội, An Lạc đã gặp phải lượng chuyện bực bội còn nhiều hơn cả hai mươi mấy năm trước cộng lại, bị mài giũa tâm trí một cách tàn nhẫn, khiến cậu có cái nhìn tỉnh táo khác thường về bản thân.
Nếu không thì dù là tác giả, chưa chắc cậu đã không trúng chiêu.
Nhưng bây giờ thì khác rồi.
An Lạc rất bình thản đổ một phần số quả trong túi ra, rửa sạch rồi ăn.
Trong lòng không hề dậy lên một gợn sóng nào vì hành vi của Meerita.
Thậm chí còn có chút cảm xúc kỳ quái — tự hào thay cho Meerita.
Không hổ là nhân vật chính, con trai ngoan của ta, đỉnh thật!
Chiều hôm đó, An Lạc đến thư viện dùng điểm cống hiến đổi một quyển pháp thuật hệ băng cấp thấp.
Băng Chùy Thuật — không chỉ có thể tấn công, mà còn có thể tạm thời làm chậm hành động của kẻ địch.
Pháp thuật mà phù thủy học việc cấp thấp có thể học đương nhiên cũng là pháp thuật cấp thấp.
Nhưng dù vậy, quyển sách vẫn dày cộp, nhìn thôi đã thấy đau đầu.
Từ trang thứ năm trở đi, An Lạc đã hoàn toàn không hiểu nổi, nhưng cậu vẫn kiên trì đọc từng chữ một, đến cả dấu câu cũng không bỏ sót.
Cuối cùng lật đến trang cuối, đọc xong dấu chấm cuối cùng, trong đầu lại hiện ra phương thức sử dụng Băng Chùy Thuật.
Tuy vẫn là loại pháp thuật cố định, cứng nhắc như đang thả kỹ năng trong game, nhưng chỉ cần đọc một lượt là học được, còn đòi xe đạp làm gì nữa?
Học xong, An Lạc lại dành thời gian kiểm tra.
Kết luận cuối cùng: lượng tiêu hao ma lực bằng với Hỏa Cầu Thuật.
Với lượng ma lực dự trữ của cậu, đại khái có thể thi triển khoảng mười lần.
An Lạc nhìn khối băng chùy lơ lửng trên lòng bàn tay mình, cảm thấy rất thần kỳ.
Cậu dùng tay kia chọc thử, vừa cứng vừa lạnh.
Rất tốt, đợi đến mùa hè thì không sợ nóng nữa rồi.
Ba ngày sau, An Lạc vừa tỉnh ngủ đã thấy Meerita ngồi trước bàn viết thứ gì đó.
Tiếng bút lông lướt trên giấy vang lên đều đều.
An Lạc chớp mắt, hoàn toàn tỉnh táo.
Sớm vậy sao?
Chú ý đến động tĩnh của An Lạc, Meerita dừng bút, quay sang nhìn.
An Lạc: "Chào buổi sáng."
Meerita gật đầu, bình thản đáp: "Chào buổi sáng."
Cậu không hề thúc giục, chỉ cất sổ ghi chép, lấy ra một quyển sách, yên lặng đọc trong lúc An Lạc rửa mặt và ăn sáng.
Không ngờ Meerita lại đến sớm như vậy, tối qua An Lạc chỉ chuẩn bị bữa sáng cho một người.
Khoảng thời gian này đều sống một mình, cậu đương nhiên chỉ chuẩn bị một phần thức ăn.
Nghĩ một chút, An Lạc cũng không gọi Meerita ăn cùng.
Không sao cả.
Meerita từ đầu đến cuối đều rất yên tĩnh, không hề đưa ra bất kỳ phản đối nào.
Ăn xong, An Lạc thu dọn bát đũa qua loa: "Tôi chuẩn bị xong rồi."
"Ừ."
Meerita khép sách lại, nói gọn: "Đi thôi."
Nhiệm vụ cấp thấp lần này của An Lạc là thu thập gai rơi ra từ thú Gai.
Yêu cầu nhiệm vụ là hai mươi chiếc.
Thú Gai là một loài động vật toàn thân mọc đầy gai, khá giống nhím, nhưng tính công kích mạnh hơn nhiều.
Trong quá trình sinh trưởng, chúng không ngừng mọc gai mới để thay thế gai cũ, kể cả sau khi trưởng thành cũng không dừng lại.
Hơn nữa, thú gai là sinh vật sống theo bầy đàn, số lượng khá đông, lượng gai rụng ra đương nhiên cũng nhiều.
Nhặt hai mươi chiếc hoàn toàn không thành vấn đề.
Chỉ có điều trong quá trình thu thập, phải cố gắng tránh để thú Gai phát hiện.
Nếu xui xẻo bị phát hiện thì một hai con còn đỡ, nhưng một khi bị cả đàn phát hiện ra...
Vậy thì chỉ có thể nói lời tạm biệt với thế giới này.
Chúng không chỉ có tính công kích mạnh, ham tấn công, mà còn thù rất dai.
Cực kỳ khó dây vào.
An Lạc ước lượng trong lòng một chút, cảm thấy vẫn ổn.
Chỉ cần lén lút, từ từ mà làm, không nóng vội, vấn đề sẽ không lớn.
Trên đường đến nơi sinh sống của thú Gai phải đi ngang qua hoa ăn thịt người.
Khi An Lạc đi ngang, những bông hoa này đều đồng loạt nhào về phía anh, cái đầu to ngo ngoáy loạn xạ, răng thép dưới ánh sáng phản chiếu lấp lánh, từng giọt nước dãi nhỏ xuống, cành lá xào xạc.
An Lạc giật mình.
Cổ tay anh bị Meerita kéo một cái, cả người được che chắn vào phía trong an toàn hơn.
"Chuyện gì vậy?" anh ngơ ngác hỏi.
"Có lẽ là chúng nhớ mùi của anh."
Meerita mặt không đổi sắc.
Dù bên cạnh cậu không xa là cả một đám hoa ăn thịt người đang múa may loạn xạ như quần ma, cậu vẫn vô cùng bình tĩnh, giọng điệu thản nhiên: "Chúng không vượt qua được giới hạn, không cần lo."
An Lạc vẫn còn sợ hãi: "Xem ra sau này không thể nhận nhiệm vụ liên quan đến hoa ăn thịt người rồi."
Nhìn dáng vẻ hung tàn kia, sau này nếu anh còn dám nhận nhiệm vụ liên quan đến hoa ăn thịt người, thì đúng là đi tìm chết.
"Không sao."
Khi hai người sắp rời khỏi phạm vi của hoa ăn thịt người, Meerita quay đầu, liếc nhìn đám hoa đang phấn khích đến cực điểm, gần như nịnh nọt kia một cái, rồi như thể chẳng có gì xảy ra, thu hồi ánh mắt.
Cậu nói: "Còn rất nhiều nhiệm vụ cấp thấp khác, thiếu một cái cũng không vấn đề."
An Lạc: "Cũng đúng."
Hai người tiếp tục đi về phía nơi thú Gai sinh sống.
Meerita vẫn đi ở phía ngoài, như đang bảo vệ, cũng như đang che chắn.
Cậu hơi rũ mắt, trong đôi đồng tử xám xanh lóe lên một tia cảm xúc khó hiểu.
An Lạc chỉ tiện tay viết ra sự tồn tại của hoa ăn thịt người, nhưng lại không hiểu rõ tập tính của chúng.
Chỉ cần anh ta ra ngoài làm nhiệm vụ thêm vài lần, tận mắt chứng kiến cảnh hoa ăn thịt người thật sự phát điên tấn công, thì tự nhiên sẽ nhận ra rằng hành vi của đám hoa ban nãy không phải là muốn tấn công.
Nhưng...
Tôi sẽ không để anh có cơ hội hiểu ra điều đó.
"Đi thôi."
Meerita bình thản nói.
"Chúng ta sắp tới rồi."
Hết chương 39