Chương 1: Tôi là tác giả, nạp tôi năm mươi
Edit: Vân Tiêu
An Lạc cẩn thận đẩy cửa phòng người học việc phù thủy của mình ra.
Bên ngoài yên tĩnh đến mức bất thường, không hề có một chút âm thanh.
Ngoài phòng là một hành lang dài hun hút.
Cứ cách một đoạn, trên vách tường lại có một ngọn đuốc ma pháp màu xanh lục lam lập lòe, ánh sáng lạnh lẽo hắt xuống, khiến hành lang vốn đã âm u lại càng thêm quỷ dị.
An Lạc hít sâu một hơi, nhanh chóng bước ra ngoài, rẽ trái, dừng trước một cánh cửa gỗ cũ nát rồi không chút do dự đưa tay đẩy vào.
Cửa không khóa, nhưng phía sau bị mấy món đồ nặng chắn lại.
Chỉ là trong phòng ở của người học việc phù thủy, "đồ nặng" cũng chỉ xoay quanh mấy thứ linh tinh như bàn với ghế.
An Lạc dồn sức đẩy mạnh, cánh cửa kêu lên một tiếng "két" chói tai, chậm rãi mở ra một khe hẹp.
Ngay lúc đó, người bên trong cũng có động tĩnh, dường như định tiến tới ngăn cản kẻ xâm nhập không mời mà đến.
An Lạc không do dự, hai tay càng thêm dùng sức, mạnh mẽ đẩy cửa ra rộng hơn, đủ cho một người chui qua, rồi nhanh chóng lách vào trong.
Anh quay người đóng cửa lại, kéo những chiếc bàn ghế vừa bị xô ra trở về chặn sát cửa, lúc này mới ngẩng đầu nhìn về phía người trong phòng.
Mái tóc đen dài ngang vai có phần rối, mồ hôi lạnh khiến vài lọn tóc dính sát hai bên gò má.
Khuôn mặt tái nhợt không chút huyết sắc, cậu chống tay đứng bên cạnh chiếc giường gỗ mục nát, thân hình trông như sắp ngã quỵ, nhưng khí thế lại không hề suy yếu.
Ánh mắt nhìn An Lạc mang theo sự hung dữ của dã thú bị dồn vào đường cùng.
Xen lẫn một tia kinh ngạc không giấu được.
Chỉ cần An Lạc có bất kỳ động tác dư thừa nào, đối phương chắc chắn sẽ liều chết phản kích.
Ngoại hình của cậu nằm giữa ranh giới thiếu niên và thanh niên, nhưng khí chất trên người lại hoàn toàn không có chút non nớt hay nhiệt huyết nào đáng lẽ phải có ở độ tuổi này.
An Lạc biết rõ thân phận của người trước mặt.
Cậu vừa thoát khỏi thân phận người hầu, bước vào tháp phù thủy, trở thành người học việc phù thủy tầng thấp nhất.
Câu chuyện mới bắt đầu chưa lâu.
Nhân vật chính dưới ngòi bút của anh — Meerita, năm nay mười bảy tuổi.
"Đừng căng thẳng."
An Lạc khẽ mỉm cười, ung dung tiến lên hai bước.
"Tôi chỉ muốn đến xem cậu thôi."
"Xem tôi?"
Meerita, nhân vật chính, cười lạnh, giọng nói mang theo ý châm chọc không hề che giấu: "Cậu chủ định đến xem tôi chết chưa sao?"
"Không."
An Lạc lắc đầu.
"Không còn cậu chủ nào nữa."
"Chủ nhân ban đầu của thân thể này — Lan Lý An — đã chết rồi."
Dưới ánh mắt kinh ngạc nhưng đầy cảnh giác của nhân vật chính, An Lạc tiếp tục: "Tôi biết cậu sẽ không sao."
Anh không né tránh, trực tiếp nhìn thẳng vào mắt Meerita, giọng nói trầm ổn: "Bởi vì cậu là nhân vật chính của tôi."
Meerita khẽ nhíu mày.
Nhân vật chính?
Là ý gì?
An Lạc : "Yêu cầu của tôi cũng rất đơn giản."
"Tôi là tác giả.
Nạp tôi 50 ngày tuổi thọ, tôi sẽ nói cho cậu biết diễn biến cốt truyện về sau."
*Gốc là "V tôi 50" :"V我50" (Phiên âm: Wǒ wǒ wǔshí) là một câu nói lóng phổ biến trên mạng Trung Quốc, có nghĩa là "chuyển/Gửi tôi 50 tệ" (V=V-chat, ứng dụng thanh toán, 50 = 50 nhân dân tệ).
Câu này xuất phát từ trào lưu meme trên diễn đàn KFC, thường được dùng hài hước để xin tiền hoặc đùa vui khi kết thúc một câu chuyện.
Meerita : "......?"
An Lạc ngơ ngác nhìn bức tường xám trước mặt, mọi thứ diễn ra quá nhanh khiến anh chưa kịp phản ứng.
Trước đó không lâu, An Lạc còn đang tăng ca, chỉ chớp mắt một cái, máy tính trước mặt đã biến thành một bức tường đá xám xịt.
Đại não của anh rất nhanh đưa ra hai khả năng:
【1】Mình đang nằm mơ.
【2】Mình xuyên không rồi.
An Lạc không chút do dự chọn phương án một.
Có lẽ anh đã ngủ quên trên tàu điện ngầm.
Còn về lý do tại sao anh lại tỉnh táo đến vậy, thì có thể anh đang trong một "giấc mơ tỉnh".
Nghĩ như vậy, An Lạc ngồi xuống chiếc ghế tựa mềm, đưa mắt quan sát xung quanh, phát hiện mình đang ở trong một căn phòng đá chật hẹp.
Trên chiếc bàn gỗ dài bày đầy các loại bình lọ lộn xộn, vài dụng cụ kỳ quái không rõ công dụng, cùng một chiếc đầu lâu được khảm quả cầu pha lê.
Giấc mơ này... cũng khá thú vị, An Lạc thầm nghĩ, chỉ là không hiểu vì sao lại có cảm giác quen thuộc kỳ lạ.
An Lạc nghiêm túc phân tích: cảnh trong mơ vốn dĩ được tổng hợp từ ký ức, có cảm giác đã từng thấy qua cũng là chuyện bình thường.
Anh thu hồi ánh mắt, bắt đầu lo lắng mình có bị ngồi quá trạm hay không.
Việc cập nhật truyện thì không thành vấn đề — anh đã đặt lịch đăng tự động, mà câu chuyện cũng chỉ còn ba, bốn chương là kết thúc.
Nhưng rất nhanh, An Lạc phát hiện mình đã không còn cần phải lo nghĩ đến chuyện quá trạm nữa.
Một lượng lớn ký ức xa lạ tràn vào đầu anh, chỉ trong chưa đầy một phút đã hoàn toàn dung hợp.
Sau khi tiếp nhận xong ký ức, sắc mặt An Lạc lập tức trở nên vô cùng khó coi.
Nếu trong phòng có gương, anh hẳn đã có thể đối mặt trực tiếp với một khuôn mặt méo mó vì khó tin.
Dựa vào những ký ức đó, anh xác nhận một sự thật — Anh đã xuyên vào cuốn tiểu thuyết do chính mình viết ra.
Bề ngoài, An Lạc là một sinh viên mới tốt nghiệp đang đi thực tập.
Nhưng thực tế, anh lại là một tay bút mới vào nghề ngày đêm gõ bàn phím, mơ mộng một ngày nào đó có thể "một sách phong thần", từ đó tài chính tự do, bước lên đỉnh cao cuộc đời.
Sự nghiệp viết lách của anh bắt đầu từ năm ba đại học.
Chỉ chưa đầy một tuần sau khi đăng truyện, anh đã nhận được thông báo ký hợp đồng.
Ngày trở về ký túc xá đọc được tin nhắn ấy, An Lạc thậm chí còn bắt đầu suy nghĩ sau này nên mua nhà ở đâu.
Đáng tiếc, mơ mộng thì luôn đẹp đẽ, hiện thực lại vô cùng tàn khốc.
Cuốn sách đầu tay của anh cho đến nay vẫn chỉ đủ tiền nhận thưởng chuyên cần.
Đừng nói đến "một sách phong thần", ngay cả việc khu bình luận có thêm một dòng bình luận mới cũng đủ khiến anh vui mừng cả buổi.
Theo lý mà nói, một tác giả xuyên vào chính tiểu thuyết mình viết, lại nắm rõ cốt truyện trong tay, cho dù không đại phú đại quý, sống an ổn sung túc cũng không phải chuyện khó.
Nếu còn có thể tạo dựng quan hệ với nhân vật chính, thì càng là một bước lên trời.
Nhưng đó là đối với những tác giả khác.
Còn tình huống của An Lạc... hơi đặc biệt.
Trước khi bắt đầu viết truyện, anh đã là một độc giả lâu năm.
Mở trang web ra, nhìn đầy rẫy các thể loại đô thị, huyền huyễn, lịch sử..., trong lòng liền nảy sinh một suy nghĩ:
Mình nhất định phải khác họ.
Phải đi một con đường mới!
Có lẽ là căn bệnh chung của tác giả mới, cũng có thể là vì ký hợp đồng quá thuận lợi khiến anh tự tin quá mức.
An Lạc một lòng muốn làm chuyện lớn, muốn sáng tạo toàn diện, khiến độc giả phải kinh ngạc, từ đó thành tựu một tác phẩm phong thần.
Trong đầu toàn là "tôi không giống người khác".
Dưới sự tự tin mù quáng đó, anh không chỉ chọn bối cảnh thế giới phù thủy khá kén người đọc, mà còn vì muốn thu hút ánh nhìn, trực tiếp xây dựng thế giới quan u ám đến cực đoan.
Ở đó, tri thức và lợi ích là tối thượng.
Phù thủy vì theo đuổi tri thức mới, có thể dùng cả một vị diện làm thí nghiệm, hoàn toàn không quan tâm đến sống chết của những sinh linh đang ở đó.
Tóm lại, bất kể già trẻ nam nữ, quy tắc sinh tồn của tất cả mọi người đều là lợi ích trên hết.
Còn nhân vật chính?
Nhân vật chính lại càng lạnh lùng vô tình, hoàn toàn hòa nhập với thế giới quan ấy.
Vì tri thức, ngay khi còn là người học việc phù thủy, cậu đã có thể bình thản tiến hành giải phẫu sinh vật sống.
Chủ đích là nhằm vào sự mới lạ.
Để hành vi của nhân vật chính không trở nên đột ngột, An Lạc còn đặc biệt thiết lập cậu là dân bản địa của thế giới này.
Dù vậy sẽ không thể gắn các nhãn "trùng sinh", "xuyên không" đang rất thịnh hành, nhưng khi mới bắt đầu viết, An Lạc hoàn toàn không để tâm.
Lúc đó, anh còn đang do dự không biết sau khi tốt nghiệp nên mua nhà ở Yên Kinh hay ở lại thành phố mình đang theo học.
Vừa mơ giữa ban ngày một cách vui vẻ, vừa nghiêm túc lập bảng so sánh ưu nhược điểm của hai thành phố.
Chỉ là một cái tag nhỏ mà thôi, không đáng nhắc tới.
Ha...
An Lạc ngồi đờ đẫn trên ghế, không muốn đối mặt với hiện thực.
Mặc dù là một nhà văn và cũng thích đọc những câu chuyện về nhân vật chính của các tác giả khác vượt sóng chém gió, trải qua muôn vàn khó khăn, cuối cùng viết nên một đời truyền kỳ.
Nhưng đó chỉ là để đọc, bảo anh tự mình đi trải nghiệm thì — Xin lỗi, anh không làm được.
Nằm điều hòa không thoải mái sao, hay chơi game không đủ vui?
Chỉ tiếc số phận trêu ngươi.
Chớp mắt một cái, anh phát hiện mình đã xuyên vào cuốn tiểu thuyết do chính bản thân viết ra.
Sau khi nhớ lại toàn bộ cốt truyện và những bối cảnh lớn của tiểu thuyết, kết hợp với ký ức vừa tiếp nhận, An Lạc rốt cuộc cũng hiểu rõ thân phận hiện tại của mình.
Anh xuyên thành một người học việc phù thủy cấp thấp tên Lan Lý An, nằm trong nhóm đông đảo những kẻ ghen ghét năng khiếu bẩm sinh của nhân vật chính, chỉ có điều, vì chỉ số thông minh không cao — dù sao cũng đã định sẵn chỉ là nhân vật phản diện làm nền ở giai đoạn đầu, trong khi những kẻ khác còn đang án binh bất động hoặc âm thầm bày mưu hãm hại, thì hắn lại chọn cách ngửa bài, công khai ra tay với nhân vật chính.
Theo thiết lập của An Lạc, người thường muốn trở thành phù thủy, phải vượt qua khảo nghiệm khi các phù thủy tuyển chọn người học việc.
Sau đó hoặc gia nhập tháp phù thủy tư nhân, hoặc tiến vào học viện phù thủy, bắt đầu từ người học việc phù thủy tầng thấp nhất, từng bước leo lên.
Gia nhập học viện thì còn đỡ, trong học viện, do đủ loại lợi ích đan xen, người học việc vẫn được bảo vệ ở một mức độ nhất định.
Nhưng tiến vào tháp phù thủy thì hoàn toàn khác — chẳng khác nào mở thẳng chế độ địa ngục.
Người làm chủ tháp phù thủy chỉ có một lý do khi tuyển chọn người học việc: Số người học việc cũ đã chết gần hết, cần lấy thêm vài kẻ mới để lấp lỗ trống.
Trong tháp phù thủy, chỉ những người học việc đủ xuất sắc, đủ thông minh, lại đủ tàn nhẫn, mới có thể vượt qua muôn vàn thử thách, thực sự bước lên con đường phù thủy.
Còn vì sao nhân vật chính không vào Học viện Phù thủy?
Bởi theo sắp đặt của An Lạc, cậu ta sẽ trải qua vô số rèn giũa trong tháp phù thủy, tích lũy thực lực, đến khi nắm trọn cả tòa tháp trong tay, mới mang theo khối gia sản kếch xù tiến vào Học viện Phù thủy.
Mọi người đều cho rằng nhân vật chính chỉ là một gã nghèo kiết xác đến từ vùng xa xôi hẻo lánh, nhưng thực tế, cậu ta đã sớm sở hữu trọn vẹn một tháp phù thủy, cùng toàn bộ tri thức và của cải mà các phù thủy đời trước để lại.
Không ngờ đúng không?
Giả heo ăn hổ — đây chính là điểm sảng khoái lớn nhất!
Trong tháp phù thủy, con đường để người học việc tiếp cận tri thức chủ yếu có hai loại: một là thông qua lao động, hai là dùng tiền bạc.
Chỉ có điều, số tri thức đổi được bằng tiền rất hạn chế, những kiến thức quan trọng hơn chỉ có thể dùng điểm cống hiến thu được từ lao động để đổi lấy.
Mà chính thứ lao động ấy, lại là nguyên nhân khiến tỉ lệ thương vong ở người học việc cao đến đáng sợ.
Người học việc phù thủy, vốn bị coi như một loại vật tư tiêu hao, phải thay các phù thủy quản lý, chăm sóc tháp phù thủy.
Bên trong tháp không chỉ trồng vô số ma thực hung tợn, mà còn nuôi dưỡng nhiều ma thú nguy hiểm, công việc chủ yếu của người học việc chính là trông coi chúng.
Nhiệm vụ không bắt buộc, chủ yếu dựa trên tinh thần tự nguyện.
Ma thực và ma thú tuy hung dữ, nhưng cũng được phân thành nhiều cấp: hung dữ bình thường, hung dữ cao, và đặc biệt hung dữ.
Nếu cứ luôn chăm sóc những đối tượng ở cấp "hung dữ bình thường", mức độ an toàn đương nhiên sẽ cao hơn rất nhiều.
Dù sao việc nhận nhiệm vụ là tự nguyện, cứ chọn nhiệm vụ loại này mà cầm cự lâu dài, biết đâu theo thời gian lại có thể từng bước leo lên.
Đây là một cách làm không tệ, những người học việc phù thủy biết, các phù thủy biết, dĩ nhiên tác giả An Lạc cũng biết.
Cho nên anh vung bút, thêm vào một thiết lập:
Trong tháp phù thủy, ngoài tri thức ra thì ăn uống, sinh hoạt đều phải tốn kém.
Không chỉ vậy, mỗi tháng người học việc còn phải trả một khoản phí để giữ thân phận "người học việc phù thủy": kẻ có tiền thì nộp bằng vàng, kẻ không có tiền thì dùng điểm cống hiến để bù vào.
Điểm cống hiến kiếm được từ những nhiệm vụ cấp thấp rất ít, chỉ đủ lo miếng ăn manh áo, đừng nói đến chuyện đổi lấy tri thức, ngay cả khoản phí giữ thân phận người học việc phù thủy cũng khó mà gánh nổi.
Lan Lý An có gia thế tốt, vốn liếng ban đầu dư dả, lại được tuyển cùng đợt với nhân vật chính.
Nhân vật chính trước kia chỉ là người hầu trong nhà hắn, vậy mà khi kiểm tra năng lực, thì tên cậu ấm này chỉ ở mức thường, còn năng lực của nhân vật chính thì vượt xa hẳn.
Chuyện này bảo Lan Lý An làm sao nuốt trôi được.
Lúc đầu, Lan Lý An còn chưa nắm rõ tình hình, không dám ra tay bừa bãi.
Mãi đến hai tháng sau, khi đã cơ bản hiểu được luật sinh tồn trong tháp phù thủy, hắn mới bắt đầu giở trò.
Dù tháp phù thủy có quy định cấm người học việc tự giết hại lẫn nhau, xét cho cùng, trên danh nghĩa họ đều là tài sản của các phù thủy, không cho phép tự tiêu hao, nhưng trong đó vẫn có kẽ hở để lợi dụng.
Lan Lý An bỏ ra một khoản tiền lớn, mua từ một người học việc đã vào tháp từ lâu một lá bùa gây ngủ, khiến nhân vật chính chìm vào giấc ngủ suốt hơn nửa tháng.
Nghe qua thì dường như chẳng gây hại gì, chỉ khiến đối phương ngủ một giấc mà thôi, có gì ghê gớm?
Nhưng sự thật lại hoàn toàn không phải như vậy.
Nhân vật chính vốn chỉ là người hầu, hoàn toàn không có tiền.
Khi vào tháp phù thủy, cậu ta chỉ có thể dùng điểm cống hiến để đổi lấy ăn uống và đồ dùng sinh hoạt.
Lan Lý An lại khiến cậu ta chìm vào giấc ngủ suốt hơn nửa tháng, đến khi tỉnh lại, tháng này chỉ còn chừng mười ngày.
Tạm gác các khoản chi tiêu khác sang một bên, cuối tháng vẫn phải nộp khoản phí giữ thân phận người học việc phù thủy.
Thế nhưng vì ngủ mê suốt hai mươi ngày đầu, nhân vật chính không có chút thu nhập nào, với quãng thời gian ít ỏi còn lại, nếu muốn kiếm đủ số điểm để nộp phí, cậu ta chỉ còn cách nhận những nhiệm vụ cực kỳ nguy hiểm.
Những nhiệm vụ ấy tuy cho phần thưởng cao, nhưng tỉ lệ chết lên đến năm mươi phần trăm.
Người nhận thường là những người học việc đã vào tháp từ lâu, muốn tiến xa hơn và rèn luyện bản thân, vậy mà ngay cả thế, vẫn có vô số kẻ phải bỏ mạng.
Với một người mới vào tháp chưa đầy hai tháng như cậu ta, nhận loại nhiệm vụ này gần như đồng nghĩa với cái chết.
Còn nếu không nhận nhiệm vụ, không nộp nổi khoản phí giữ thân phận, cậu ta sẽ lập tức bị tước danh người học việc phù thủy, biến thành vật thí nghiệm của các phù thủy — kết cục còn thê thảm hơn.
Độc ác đến cực điểm.
Nếu đối tượng không phải là nhân vật chính, e rằng chuyện này đã thành công.
Đáng tiếc, đối phương lại chính là nhân vật chính, vì thế Lan Lý An không những thất bại, mà còn phải đối mặt với sự trả thù tàn khốc của cậu ta.
Lan Lý An vốn chỉ là kẻ làm nền xuất hiện ở giai đoạn đầu, nhiệm vụ duy nhất là để nhân vật chính "vả mặt", đồng thời trở thành gói quà dành cho người mới của nhân vật chính.
Có thể nói là dùng vào việc gì cũng hợp.
Sau khi Lan Lý An bị giết, nhân vật chính không chỉ tiếp nhận toàn bộ tài sản của hắn, mà còn bắt chước nét chữ và cách nói chuyện của Lan Lý An để liên lạc với gia tộc của hắn, đều đặn nhận về một khoản tiền lớn.
Từ đó về sau, cậu ta không còn phải vắt óc lo toan chuyện sinh kế nữa.
Nếu anh nhớ không lầm thì là vậy.
Ban đầu, Lan Lý An dựa vào thân phận cậu ấm quý tộc để chèn ép nhân vật chính, về sau lại vì ghen ghét mà bày mưu hãm hại.
Đến khi nhân vật chính vượt qua được nguy cơ, cậu ta liền lấy gậy ông đập lưng ông, trực tiếp dùng món pháp cụ nguyền rủa vừa mới có trong tay, ép Lan Lý An phải nhận một nhiệm vụ có độ khó cực cao.
Nhiệm vụ đã nhận thì bắt buộc phải hoàn thành, nếu không hậu quả còn nặng nề hơn — sẽ bị lôi thẳng đi làm vật thí nghiệm cho các phù thủy.
Lan Lý An không còn đường lui, buộc phải đi.
Chỉ tiếc, Lan Lý An không phải là nhân vật chính, thế nên cứ vậy mà chết.
Đại khái là như thế.
Một bộ truyện dài đến mấy triệu chữ, viết đã gần hai năm, những tình tiết ở phần mở đầu mà An Lạc nhớ đã bắt đầu mơ hồ.
Cái chết của Lan Lý An xem như một điểm sướng nhỏ ở giai đoạn đầu; độc giả đọc xong đều hả hê, thi nhau bấm thích, để lại bình luận rằng tên ngu này cuối cùng cũng rớt đài, thật đã.
Tính toán lại thời gian, nhiệm vụ của nhân vật chính vừa hay hoàn thành trong hôm nay, ngày mai là có thể rảnh tay quay lại xử lý kẻ thù.
Khoảng trưa mai thôi, kẻ ngu kia sẽ chính thức rời sân.
Mà hiện tại, người đang trở thành "kẻ ngu kia" — An Lạc: "......"
Lan Lý An dù có kém cỏi đến đâu vẫn là một người học việc phù thủy cấp thấp; không nói gì khác, ít nhất còn đọc hiểu được sách pháp thuật.
Còn tác giả của cuốn tiểu thuyết này — An Lạc — thì sao?
Anh xây dựng phù thủy theo hướng dùng não, việc học pháp thuật còn đòi hỏi nền tảng toán – lý – hoá rất vững.
Mục đích chính là để làm màu, để trông có vẻ là người có học.
Nhưng vấn đề là anh lại không có năng lực viết nội dung học thuật thật sự, nên phần lớn chỉ toàn miêu tả vòng ngoài rồi bịa bừa cho xong.
Trong quá trình đó, có vài độc giả thật sự có học nhìn không chịu nổi, vào khu bình luận chỉ ra đủ loại lỗi sai trong truyện.
An Lạc nhận lỗi rất thành khẩn, nhưng bản tính thì vẫn không đổi — vì thật sự không có khả năng viết cho đúng.
Nếu làm được, anh đã sớm chuyển sang học khối tự nhiên rồi.
Thế là anh đành cắn răng tiếp tục bịa.
Lật mấy cuốn sách toán, lý, hoá cao siêu, thấy chỗ nào nhìn qua hoàn toàn không hiểu nhưng trông có vẻ "cao thâm" thì tiện tay nhét thẳng vào truyện.
Những độc giả thật sự hiểu mấy thứ đó chỉ cần liếc qua chương truyện của anh, đã bị màn nói bừa ấy làm cho chấn động đến mức ngã ngay trong khu bình luận, tại chỗ gọi xe cấp cứu.
An Lạc vừa liếc nhìn mấy cuốn sách pháp thuật trên bàn.
Chữ trong sách không phải tiếng Trung, nhưng có lẽ do thừa hưởng ký ức của Lan Lý An, anh vẫn đọc hiểu được.
Nhưng đọc hiểu thì cũng vô ích.
An Lạc nhìn chằm chằm sách pháp thuật, hai mắt quay vòng vòng.
Không hiểu nổi.
Kiến thức này nó không chịu vào đầu.
Mình là dân khối xã hội, hồi đó não bị làm sao mà lại viết ra cái thiết lập học thuật, dùng não thế này chứ?
Viết chút huyền học không được à, niệm bừa vài câu chú, lấy cái nồi to nấu thuốc pháp thuật chẳng phải nhẹ đầu hơn sao?
À... vì làm màu chứ gì.
Đây còn chỉ là kiến thức pháp thuật cơ bản nhất, cấp thấp nhất, loại có thể dùng vàng đổi được.
Người thường ở thế giới này chỉ cần cố gắng thêm chút, bỏ thêm thời gian là học được.
Nghĩ tới màn trả thù của nhân vật chính vào ngày mai...
Ha ha.
Xong đời rồi!
Hết chương 1