Ngôn Tình Nhân Tình 2

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Nhân Tình 2
Chương 80: Chương 80


Đáp lại anh là một nụ cười gượng gạo.

Bây giờ có mới phát hiện anh không những trăng hoa mà còn tự phụ.

Trong lòng cô có chút hối hận, tuy trước kia anh ngốc nghếch nhưng rất dễ thương và yêu vợ chứ không như bây giờ, một tên vô liêm sỉ.
Tránh việc anh tiếp tục khoe khoang, cô liền nói sang chuyện khác:
Anh không sợ vợ phát hiện ra sao?
Có một chút.

Với lại đàn ông có nhân tình bên ngoài là chuyện bình thường chỉ cần biết điểm dừng là được.
Nhã Ân không đáp chỉ cười nhạt.

Cũng may là hiện giờ anh đang mất trí nhớ nếu không anh đã ăn vài cái bàn tay vào mặt.

Cô tưởng tượng nếu như lúc trước lấy nhau không bị ngốc thì có lẽ bây giờ trên đầu cô đã có cặp sừng dài 2m rồi.
Cô quay sang lén lườm anh một cái rồi đút thẳng miếng cơm vào miệng khiến anh ho lên sặc sụa.

Nhân lúc anh buông lỏng, cô gỡ tay anh ra rồi đứng dậy, ngữ điệu đầy giận dỗi:
Cơm anh cũng đã ăn xong rồi, không còn chuyện gì khác thì tôi xin phép.
Dứt lời, cô quay lưng giỏi đi bỏ mặc cả đống bát đũa trên bàn mà không thèm dọn.

Khi ấy anh vẫn còn ho lên từng cơn nên chẳng thể giữ cô lại.

Anh nhìn theo bóng cô khuất dần đến khi cánh cửa gỗ vang lên một tiếng “rầm” thật lớn mới ngừng ho.

Cô ác thật suýt nữa thì anh chết vì sặc.

Tâm tình cô thay đổi bất thường, không biết khi nào vui khi nào giận nhưng càng như vậy anh càng thích.
Nhã Ân rồi đi được một lúc thì tiếng gõ cửa mất đầu vang lên.

Vương Đình Phong vội thu dọn mọi thứ trên bàn, ho lên mấy tiếng đáp:
Vào đi!
Cánh cửa mở ra.
Từ bên ngoài một người đàn ông bước vào cách ăn mặc rất trang trọng lịch sự.

Trên tay còn tập một tập hồ sơ dày cộp.

Anh ta ung dung tiến lại gần bàn làm việc thẳng tay ném tập hồ sơ xuống, ngữ điệu chán chường:
Đã có đầy đủ thông tin.
Vương Đình Phong nhìn hành động láo xược đó thì không khỏi bật cười.

Ở thời điểm hiện tại, anh là chủ nợ còn người đàn ông trước mặt chỉ là con nợ vậy mà thái độ không thể ngấm nổi.

Anh cầm tập hồ sơ trên tay cẩn thận mở ra vừa làm vừa nói:
Cậu còn nợ tôi 50 triệu đấy, Vũ Đình!
Nghe tới chữ “nợ”, thái độ của Vũ Đình đột ngột thay đổi.

Anh ta mỉm cười, khép nép ngay lập tức:
Tại sáng nay có chút chuyện bực bội.

Tôi điều tra xong rồi cậu xem đi.

Vương Đình Phong gật gù tỏ ra hài lòng.

Từng tờ giấy trong tập hồ sơ được để ra bàn.

Anh chậm rãi xem từng chút một.
Bầu không khí tĩnh lặng bao trùm lấy căn phòng.

Rất nhanh chóng lại bị phá vỡ bởi tiếng của Vương Đình Phong:
Vậy là vụ tai nạn một năm trước của tôi là do Vương Đình Viễn gây ra?
Đúng! Còn nguyên nhân có thể là do hắn muốn tài sản của Vương gia nên mới không cho cậu có cơ hội được phần hơn.
Vương Đình Phong chỉ nghe không đáp, ánh mắt đắm chiêu vẫn hướng về tấm ảnh phía trước.

Thấy anh hôm nay im lặng lạ thường, Vũ Đình lên tiếng:
Cậu định tính thế nào?
Vương Đình Phong giật mình ngẩng đầu lên nhìn Vũ Đình:
Tính gì?
Chuyện 1 năm trước, cậu không tính dạy cho thằng em trai cậu một bài học à?
Vương Đình Phong cười nhạt lắc đầu:
Tuổi trẻ ai mà chẳng có sai lầm.

Dù sao ba tôi cũng đã tha cho nó nên tôi cũng sẽ không động đến.

Bây giờ tôi tỉnh rồi, nó có muốn hại cũng không hại được.

Chỉ là tôi đang băn khoăn...
Băn khoăn chuyện gì?
Vương Đình Phong cầm tấm ảnh lên tay nhíu mày hỏi lại:
Vụ tai nạn gần đây của tôi có chắc chắn là do người này?
Vũ Đình lấy tấm ảnh từ tay Vương Đình Phong xem một lượt rồi gật đầu khẳng định:
Chắc chắn! Từ xưa đến nay mọi thông tin tôi điều tra đều đúng..
 
Nhân Tình 2
Chương 81: Chương 81


Nếu vậy thì buồn nhỉ? Tôi còn không ngờ tới.
Chuyện gì cũng có thể xảy ra.
Nói xong, Vũ Đình tiến lại gần tủ kính lấy ra một chai rượu vang rồi rót vào hai ly.

Âm thanh va chạm của thủy tinh vang lên, Vũ Đình bắt chuyện nói sang vấn đề khác:
Làm sao mà cậu ngồi vào trước giám đốc này hay vậy?
Câu hỏi tưởng chừng đơn giản nhưng mang tính sát thương rất lớn.

Đây đã là người thứ hai hỏi anh câu này.

Chẳng lẽ họ nghĩ anh không đủ khả năng để với tới vị trí giám đốc? Quả là một sự tổn thương sâu sắc.
Anh đặt ly rượu xuống bàn, thở hắt một tiếng:
Tuy rằng trước kia tôi ăn chơi nhưng không có nghĩa công việc ở công ty tôi không biết làm.
Nhưng làm thế nào mà cậu ngồi được vào vị trí giám đốc trong khi em trai cậu hiện đang là chủ tịch?
Bác Lâm đã sắp xếp mọi thứ cho tôi, ngay cả vị trí này.
Tốt nhỉ? Mới tỉnh dậy đã có công việc tốt.

Thế nào? Hôm nay lên bar không? Lâu rồi không tới thăm mấy cô em ở đó.
Để hôm khác đi.

Tôi có hẹn rồi.
Vũ Đình tỏ vẻ ngạc nhiên:
Có hẹn? Phụ nữ?

Vương Đình Phong không đáp chỉ mỉm cười gật đầu một cái.
Vũ Đình hiểu ý à lên một tiếng rồi cụng ly.

Anh biết chuyện sau khi tỉnh dậy Vương Đình Phong bị mất trí nhớ tạm thời nên không nhắc gì đến Nhã Ân.

Dù vậy, trong lòng vẫn cảm thấy tội cho người vợ đáng thương ở nhà không biết chồng mình ở bên ngoài giao du với biết bao cô gái.
————
Bệnh viện Bác Ái.
Hôm nay là ngày có kết quả xét nghiệm, Vương Đình Viễn đã rồi công ty từ sớm để tới đây.

Đứng trước cửa phòng trưởng khoa, hắn chần chừ một lúc lâu rồi mới đẩy cửa bước vào.

Bác sĩ Trương nhìn thấy Vương Đình Viễn lập tức thay đổi thái độ.

Ông ta đứng dậy tiến đến kéo ghế cho Vương Đình Viễn, thái độ vô cùng kính cẩn:
Cậu chủ đi đường xa tới đây có muốn uống gì không để tôi kêu y tá làm.
Hắn phủi tay:
Không cần phải sợ mất thời gian tôi muốn xem kết quả ngay bây giờ.
Dạ vâng.
Bác sĩ Trương nhanh chân lấy kết quả xét nghiệm trong hộc bàn đưa cho Vương Đình Viễn.
Hắn cẩn thận xem kết quả trên tờ giấy.

Trong đó có ghi rõ, hắn và ông Vương có quan hệ huyết thống.

Kết quả này nằm ngoài dự đoán của Vương Đình Viễn.

Đây là điều mà hắn không lường tới bởi trước đó hắn đã tự chuẩn bị tâm lý cho mình.

Hắn quay sang nhìn bác sĩ Trương, vẻ mặt đầy nghi ngờ:
Kết quả này có chính xác không?
Bác sĩ Trương gật đầu lia lịa:
Chính xác 100% thưa cậu chủ.
Ngay sau khi nhận được kết quả từ phòng xét nghiệm, bác sĩ Trương cũng ngạc nhiên lắm.

Ông ta cứ nghĩ Vương Đình Viễn không phải con của ông Vương, bản thân sắp được nhận một khoản tiền hối lộ lớn nào ngờ mọi chuyện lại ngược lại.
Vương Đình Viễn đọc lại kết quả một lần nữa trong lòng không khỏi vui mừng.

Rồi một suy nghĩ vội lóe lên trong đầu khiến hắn gợi nhớ đến một người.

Gia Hân đã từng ám chỉ hắn không phải con của ông Vương nhưng bây giờ kết quả xét nghiệm đã chứng minh lời cô nói là giả.

Không những thế chuyện cô là em gái của Vương Đình Phong cũng là dối trá.

Sự tức giận trong hắn càng đẩy đến đỉnh điểm khi biết Gia Hân tiếp cận hắn chỉ vì muốn ở gần Vương Đình Phong.

Hắn suy diễn, bây giờ đầu óc Vương Đình Phong đã bình thường trở lại nên Gia Hân mới nói dối để cắt đứt quan hệ với hắn và đến với Vương Đình Phong.

Càng nghĩ đến hằn càng sôi máu.
Vương Đình Viễn quay sang nhìn bác sĩ Trương, ánh mắt đỏ ngầu tựa như loài lang sói khát máu, là một dạng khí thế bức người khiến cho ông ta phải sợ hãi.

Giọng nói trầm thấp như đang kìm nén tâm tình phẫn nộ:
Tiền thưởng tôi sẽ chuyển cho ông sau..
 
Nhân Tình 2
Chương 82: Chương 82


Dứt lời, hắn đứng dậy rồi khỏi phòng trước khi đi còn không quên tạo ra một âm thanh lớn ở cửa.

Bác sĩ Trương giật nảy mình ngồi co rúm lại đầy sợ hãi, từ đầu đến cuối không dám hó hé lời nào.
Rời khỏi bệnh viện, điều duy nhất Vương Đình Viễn nghĩ đến chính là tìm tới Gia Hân để cho cô biết sự thật, ép buộc cô trở về bên hắn.
...
Chiều.
Do bận một số công việc nên cuộc hẹn giữa Vương Đình Phong và Gia Hân chuyển sang buổi chiều.

Vì không muốn cô phải chờ nên anh đã tới trước khoảng 10 phút.

Gọi nước cho cả hai rồi ngồi đợi cô tới.
Biết hôm nay có hẹn với Vương Đình Phong nên Gia Hân ăn mặc rất chỉnh chu.

Chiếc váy trắng dài qua đầu gối hở vai trần và xương quai xanh tuyệt đẹp.

Khuôn mặt trang điểm bằng một lớp make-up nhẹ nhàng, làn da trắng sáng cùng mái tóc đen buông dài.

Khi Gia Hân bước vào ngay lập tức đã trở thành tâm điểm chú ý của cánh đàn ông trong quán.

Cô đưa mắt nhìn xung quanh một lượt xác định được vị trí của anh liền đi tới.
Vương Đình Phong mải mê nhâm nhi ly cà phê nóng, thanh âm nhẹ nhàng vang lên:
Xin lỗi, tôi đến muộn.
Hạ ly cà phê xuống, anh quay sang bên cạnh.

Thấy vậy liền nở một nụ cười:
Không sao, tôi cũng vừa mới tới, cô ngồi đi.
Gia Hân gật đầu ngồi xuống chiếc ghế đối diện anh.
Hai người lần đầu tiên có buổi gặp riêng nên có chút ngượng ngùng dù đã nói chuyện với nhau trước đó.

Anh mở lời để bầu không khí bớt căng thẳng:
Tôi có gọi cho cô một ly nước cam.

Không biết cô có thích không?
Tôi có, cảm ơn anh!
Hai người nhìn nhau mỉm cười rồi không một ai lên tiếng.

Bầu không khí gượng gạo bắt đầu bao trùm.

Vốn cứ nghĩ sẽ có nhiều chuyện để nói với nhau nhưng hóa ra đến khi đối mặt lại không biết nói gì thêm.

Vương Đình Phong là một người giỏi bắt chuyện đặc biệt là đối với phụ nữ nhưng khi đối diện với Gia Hân anh lại chẳng thể nói ra lời ong bướm nào.
Sau khoảng thời gian im lặng, anh tiếp tục với một câu hỏi dè dặt:
Chắc công việc y tá bận rộn lắm nhỉ?
Hả??? Công việc y tá??
Không phải cô nói mình đang làm y tá ở bệnh viện Bác Ái sao?
À vâng, công việc y tá khá bận rộn.

Gia Hân mỉm cười lấy lệ.

Từ ngày anh xuất viện đến bây giờ cũng gần một tuần, kể từ lúc đó cô không quay lại bệnh viện nên cũng quên mất việc mình giả làm y tá để tới thăm anh.

Cũng may cô nhanh trí đáp lại nếu không sẽ bị nghi ngờ.
Sức khỏe anh dạo này thế nào rồi? Đã tốt hơn chưa?
Gia Hân lái sang chuyện khác để Vương Đình Phong quên đi chuyện khi nãy.
Anh cười:
Tôi cũng không bị nặng lắm, sức khỏe đang dần ổn định.

Nhưng bác sĩ nói vẫn cần phải theo dõi thêm.
Vậy sao anh không ở lại bệnh viện? Có chuyện gì thì còn có người giúp.
Nhìn Gia Hân lo lắng cho mình như vậy, Vương Đình Phong có phần ngạc nhiên.

Chưa từng có một người con gái lạ nào quan tâm anh giống cô.

Một lần vô tình gặp gỡ, một lần nói chuyện đôi ba câu trong bệnh viện cũng chưa thể nói là thân thiết nhưng mỗi khi anh nói mình không ổn, cô đều sốt sắng hỏi han.
Khi đối diện với Gia Hân, Vương Đình Phong cảm thấy rất gần gũi, thân thuộc.

Nó không phải dạng tình cảm say nắng một người con gái nào đó mà chính xác hơn là tình thân.

Nếu nhìn kỹ cả hai người có đường nét trên khuôn mặt rất giống nhau, ngay cả thói quen cũng vậy.
Thấy Vương Đình Phong im lặng, Gia Hân khẽ lên tiếng:
Anh ổn chứ?
Vương Đình Phong giật mình thoát khỏi dòng suy nghĩ riêng.

Thu lại ánh mắt lơ đễnh, anh đáp:
Tôi không sao.

Mà tôi có thể nhờ cô giúp việc được không?.
 
Nhân Tình 2
Chương 83: Chương 83


Gia Hân không chần chừ mà gật đầu ngay:
Được, là chuyện gì?
Đến nhà làm y tá riêng của tôi.
Làm y tá riêng của tôi.
Hả???
Gia Hân tròn xoe mắt ngạc nhiên, trái tim bắt đầu đập loạn như muốn phá tan l*иg пɡựᴄ nhảy ra bên ngoài.

Hai tai cô ù đi, đầu óc mụ mị nhất thời đứng hình vài giây.

Phải mất đến một lúc sau mới đáp lại:
Sao bỗng nhiên anh lại muốn tôi làm y tá riêng?
Như tôi nói rồi đấy, mặc dù đã được xuất viện nhưng sức khỏe vẫn cần theo dõi thêm.

Công việc ở công ty khá bận rộn tôi không thể thường xuyên đến bệnh viện được vì thế cần một người ở bên cạnh chăm sóc sức khỏe.
Nhưng...anh vẫn có thể nhờ người khác?
Tôi không tin tưởng những người đó.

Mà, Cô nói như vậy có phải muốn từ chối không? Tôi chỉ đưa ra lời đề nghị nếu như không muốn thì có thể...
Không! Tôi sẽ làm, tôi sẽ làm y tá riêng của anh.
Gia Hân vội vàng đồng ý ngay.

Cơ hội tốt để được gần anh trai mình hơn nữa có thể điều tra rõ về vụ việc năm xưa thì tội gì không làm.

Mặc dù chuyên ngành của cô không phải y tá nhưng nếu học cái cơ bản thì có thể qua mắt mọi người trong một thời gian.
Thấy Gia Hân đồng ý, hai mắt Vương Đình Phong sáng rực lên như thể vừa đạt được thứ gì.

Anh quay đầu nhìn ra bên ngoài, bây giờ cũng đã sập tối trong đầu chợt nảy ra một ý tưởng.

Anh nhìn cô, hỏi:
Trời cũng đã tối.

Nếu cô không phiền có thể đi ăn cùng tôi được không?
Gia Hân nhìn ra bên ngoài, lưỡng lự giây lát rồi gật đầu đồng ý.
Vương Đình Phong đứng dậy trả tiền nước rồi đưa cô đến nhà hàng gần đây.

Suốt quãng đường đi hai người nói chuyện rất vui vẻ.

Mặc dù nhiều lần cô phải nói dối về công việc của mình nhưng được ở gần anh, cô cảm thấy rất vui.

Dừng xe trước cửa hàng, hai người bước vào trong.

Vương Đình Phong ga lăng kéo ghế cho Gia Hân rồi đi gọi món, xong xuôi đâu đó mới trở lại bàn ăn.
Anh thường hay đến nhà hàng này hay sao?
Gia Hân lên tiếng hỏi.
Vương Đình Phong gật đầu:

Đúng là thường xuyên tới.

Tôi thường gặp khách hàng ở đây.
Ra là thế!
Gia Hân đáp lại Vương Đình Phong bằng một nụ cười.

Lúc bước vào đây cô thấy thái độ của nhân viên đối với anh rất lạ.

Mọi động tác từ chào hỏi đến phục vụ như đã quen từ lâu.

Không ngờ trong buổi gặp mặt đầu tiên anh đã dẫn cô tới chỗ quen thuộc của mình.
Hai người trò chuyện được một lúc thì Vương Đình Phong đột ngột dừng lại.

Không phải vì không còn hứng thú mà anh vô tình bắt gặp một bóng dáng quen thuộc.

Cách chỗ anh ngồi hai chiếc bàn, chếch về bên phải một chút, anh thấy Nhã Ân đang cười đùa vui vẻ với một người đàn ông.
Nhã Ân cùng người đàn ông đó vui vẻ dùng bữa mà không để ý đến một ánh mắt gần như gϊếŧ người nhìn về hai người họ từ lúc phát hiện đến giờ.

Nhất là khi thấy anh ta ghé sát tai Nhã Ân, hành động vô cùng thân mật, nếu người ngoài nhìn vào thì chỉ nghĩ đó là anh ta đang hôn Nhã Ân.
Đồ ăn đã được dọn ra trên bàn, Gia Hân cũng bắt đầu dùng bữa.

Cô đang ăn, ngẩng đầu lên nhìn Vương Đình Phong, nhận ra sự khác thường của anh.

Cô vội hỏi:
Sao anh không ăn? Hay đồ ăn không hợp khẩu vị?
Tôi không sao, chỉ là chưa đói.

Cô ăn nhiều vào đồ ăn ở đây ngon lắm!
Vương Đình Phong vừa nói, vừa gắp thức ăn cho Gia Hân nhưng ánh mắt vẫn luôn hướng về phía Nhã Ân..
 
Nhân Tình 2
Chương 84: Chương 84


Ở phía Nhã Ân, người đàn ông đang cùng cô ăn uống nói chuyện chính là người anh lâu năm của cô, Tần Hạo Thiên.

Kể từ sau khi tốt nghiệp đại học, Tần Hạo Thiên về gia đình quản lý công ty rồi cũng từ đó mà mất liên lạc.

Không biết trong suốt những năm qua anh ta đã làm gì nhưng ở thời điểm hiện tại cô thấy anh rất thành công.

Hôm nay trên đường trở về Vương gia, hai người vô tình gặp nhau nói chuyện được một lúc thì tới nhà hàng dùng bữa.

Dù sao cũng là lần gặp đầu tiên sau bao nhiêu năm nên cô đã không từ chối.
Tần Hạo Thiên gắp một miếng thức ăn để vào bát cho cô, từng hành động vô cùng dịu dàng quan tâm:
Em ăn nhiều vào.

Dạo này trông em gầy đi nhiều đấy.
Nhã Ân lắc đầu:
Anh mới là người gầy đi đấy.

Sao suốt mấy năm qua, em không liên lạc được với anh? Hay trong thời gian đó anh gặp chuyện gì?
Chỉ là công việc ở tập đoàn khá bận rộn.

Anh lại thay đổi số điện thoại không báo với em nên mới mất liên lạc.
Ra là vậy!
Nhã Ân mỉm cười đáp lại.

Tần Hạo Thiên ngây ngốc nhìn nụ cười cô, nụ cười đã từng khiến anh say đắm.

Với Tần Hạo Thiên khi đã yêu thật lòng một ai anh muốn người con gái đó tự nguyện với anh mà không phải sự ép buộc, miễn cưỡng.

Nhã Ân thuộc kiểu con gái trong mềm ngoài cứng, nên Tần Hạo Thiên chỉ biết từ từ chinh phục người đẹp.

Mặc dù biết cô đã là hoa có chủ nhưng chỉ cần người đàn ông kia buông tay, anh nhất định sẽ giành lấy.

Hết cách, ai biểu anh say cô ngay từ phút đầu tiên, đến nay nghiện rồi, vừa nghĩ Tần Hạo Thiên vừa mỉm cười dịu dàng nhìn cô.
Nhận ra thái độ lạ của Tần Hạo Thiên, Nhã Ân chợt thấy ngượng ngùng:
Trên mặt em có dính gì hay sao mà anh nhìn dữ vậy?
Lúc này anh ta mới giật mình thoát khỏi suy nghĩ của bản thân.

Anh ta mỉm cười lắc đầu đáp:
Không có.

Em mau ăn đi, không thì thức ăn sẽ nguội hết.
Anh cũng mau ăn đi, đừng gắp cho em mãi thế.

Hai người nhìn nhau rồi bật cười.
Trong khi bầu không khí của họ đang rất vui vẻ thì ở bên kia Vương Đình Phong lại thấy khó chịu vô cùng.

Ánh mắt hằn lên tia đỏ giận dữ vẫn không thôi nhìn về phía cô.

Đôi đũa trên bàn đến động anh còn chả động tới chứ đừng nói đến việc dùng bữa.

Gia Hân nhìn theo hướng nhìn lúc nãy của Vương Đình Phong, Gia Hân thấy một đôi trai gái đang nói chuyện đặc biệt là cô gái.

Trên người mặc chiếc quần jean với áo thun đơn giản, nhưng ở cô ấy toát lên một khí chất khó ai sánh bằng.

Nhưng cô gái này nhìn quen quá, hình như đã gặp ở đâu rồi thì phải?
Cố suy nghĩ, Gia Hân chợt nghĩ ra cô gái này là ai, một ý định trong đầu Gia Hân lóe lên.

Đây chính là cô gái mà cô đã vô tình gặp ở công ty đồng thời chính là chị dâu của cô.

Lông mày lá liễu khẽ nhướn lên, khóe môi cô nở một nụ cười đầy tinh quái.

Gia Hân quyết định thăm dò Vương Đình Phong xem anh như thế nào có tức giận khi thấy vợ mình đi với người đàn ông khác hay không.
Gia Hân nhìn về phía Nhã Ân, cô giả vờ như vô tình hỏi Vương Đình Phong:
Hình như tôi vừa nhìn thấy một người quen trong quán.

Xin lỗi tôi có thể ra chỗ họ được không?
Giọng nói của Gia Hân làm Đình Phong giật mình.

Tai anh vẫn đang nghe nhưng tâm trí lại đặt ở chỗ Nhã Ân.

Anh gật đầu mấy cái cho có lệ:
Được, cô đi đi.
Gia Hân đứng dậy tiến về phía bàn Nhã Ân.

Rất nhanh chóng đến phòng đã nhận ra hướng đi của Gia Hân liền đi theo sau.
Đứng trước bàn, Gia Hân lên tiếng:
Chào cô, không ngờ lại có thể gặp lại ở đây!
Câu chuyện giữa Tần Hạo Thiên và Nhã Ân bị chen ngang.

Nhã Ân đưa mắt nhìn sang bên cạnh, thấy Gia Hân cô chau mày suy nghĩ một hồi rồi nhanh chóng đáp lại:
Chào cô! Rất vui được gặp lại!.
 
Nhân Tình 2
Chương 85: Chương 85


Lý do Nhã Âm vẫn nhớ tới Gia Hân là bởi trong lần gặp ở công ty Gia Hân đã giúp cô một số việc.

Hơn nữa cách nói chuyện của Gia Hân cũng rất dễ mến nên cô đặc biệt ấn tượng.
Nhã Ân tiếp tục hỏi:
Cô đến đây một mình hay đi ăn cùng ai?
À, tôi đi ăn cùng một người bạn.

Người đó...
Gia Hân hướng ánh nhìn về phía bàn của mình, đang định giới thiệu thì đã thấy Vương Đình Phong đứng sau lưng từ bao giờ.

Thấy anh chủ động đến đây, Gia Hân cảm thấy thích thú liền đứng sang một bên để Nhã Ân rõ anh hơn.

Gia Hân niềm nở giới thiệu:
Đây là người bạn cùng ăn tối với tôi.
Gia Hân vừa nói vừa khoác tay Vương Đình Phong.

Nhìn hai người họ bây giờ giống như một đôi hơn là bạn bè.

Nhưng lại chẳng ai biết hành động vừa rồi của Gia Hân là đang cố tình muốn xem phản ứng của Nhã Ân và Vương Đình Phong.
Nhã Ân đứng hình vài giây.

Cô nhớ buổi sáng, anh và cô, hai người vẫn còn thân mật trong văn phòng.

Vậy mà đến tối anh liền vội vàng tìm người con gái khác.

Không ngờ bản tính trăng hoa của anh lại cao đến thế.

Sáng một cô, chiều một cô không biết tối còn có người nào nữa không.

Chứng kiến cảnh chồng mình thân mật với người phụ nữ khác cô không phải lần đầu tiên không nhìn thấy.

Tuy rằng đã thành quen nhưng trong lòng vẫn có cảm giác khó chịu.

Cô chỉ nhìn chằm chằm về phía anh mà không nói lời nào.

Có lẽ cô đang mong chờ một lời nói gì đó hoặc một hành động cụ thể nào đó từ anh.

Nhưng rồi cô lại phải thất vọng.

Vương Đình Phong không có động thái gì mặc cho Gia Hân đang câu lấy tay anh không thôi.
Gia Hân lướt nhìn thái độ hai người một lượt rồi mới chú ý đến người đàn ông đối diện với Nhã Ân.

Cuộc nói chuyện này không thể thiếu sữa rửa mặt của anh ta vì thế Gia Hân liền cố ý hỏi tới:
Mà người này là ai vậy? Bạn trai của cô sao?
À chúng tôi chỉ là...
Nhã Ân còn chưa nói hết câu Tần Hạo Thiên đã tiếp lời:
Chúng tôi đang trong giai đoạn tìm hiểu nhau.

Bốn chữ “đang tìm hiểu nhau” được Tần Hạo Thiên nhấn mạnh rồi nhìn về phía Vương Đình Phong đầy vẻ kɧıêυ ҡɧí©ɧ.

Nhã Ân và Gia Hân ngơ ngác trước lời nói của Tần Hạo Thiên, chỉ riêng Vương Đình Phong nhìn anh ta bằng ánh mắt đáng sợ, sự lạnh lùng tàn nhẫn hiện lên trong đôi mắt anh mà chỉ có Tần Hạo Thiên thấy được.
Gia Hân nhanh chóng thêm lời:
Ra là thế.

Trai chưa vợ gái chưa chồng tìm hiểu lẫn nhau là chuyện thường tình.

Trông hai người cũng đẹp đôi đấy.
Cô quá khen rồi!
Tần Hạo Thiên mỉm cười hào hứng đáp lại, trông anh ta không có vẻ gì là ngượng ngùng lúng túng.

Mặc dù biết Nhã Ân đã kết hôn, Nhưng trước khi tìm đến gặp cô, anh ta đã tìm hiểu mọi chuyện.

Sống với một người chồng không nhớ vợ mình là ai thì anh ta sao phải ngượng nghịu khi nói về chuyện này.
Dù sao cũng là người quen hai người có muốn ngồi đây ăn cùng với chúng?
Gia Hân đưa mắt nhìn sang Vương Đình Phong đầy thăm dò.

Với kinh nghiệm lâu năm, Gia Hân biết dù bên ngoài Vương Đình Phong không phản ứng gì bhưng bên trong hẳn đang rất tức giận.

Nếu còn ở đây thêm giây phút nào e rằng sẽ xảy ra án mạng.
Gia Hân liền mỉm cười lắc đầu từ chối:
Không cần đâu, bàn của chúng tôi ở bên kia.

Xin lỗi vì đã làm phiền hai người.
Không sao, nếu có dịp mong sẽ gặp lại.
Tần Hạo Thiên nói càng khiến Vương Đình Phong nghiến răng nghiến lợi nhưng bên ngoài anh vẫn cố bình thản như không có gì.

Vương Đình Phong cùng Gia Hân đi về bàn ăn của họ.

Trước khi đi anh không quên quay sang nhìn Nhã Ân khiến cô tự giác cúi đầu thấp xuống, giống như bị bắt gian tại trận vậy..
 
Nhân Tình 2
Chương 86: Chương 86


Không hiểu sao người đàn ông này lại khiến Nhã Ân cảm giác bị áp lực lo sợ trong khi người sai là anh, người quên đi cô rồi qua lại với những người phụ nữ khác là anh.

Hành động của vrĐình Phong không lọt qua được mắt của Gia Hân.

Khóe môi liền nở một nụ cười đầy thỏa mãn, Gia Hân thầm nghĩ xem ra cuộc trò chuyện lần này không hề vô nghĩa.
Người bắt đầu cuộc trò chuyện là Gia Hân và Nhã Ân.

Nhưng xuyên suốt chỉ có mình Gia Hân và Tần Hạo Thiên nói chuyện qua lại với nhau.

Nhã Ân ngồi im như pho tượng, còn Vương Đình Phong cắn răng không nói nửa lời.

Một người đã quá thất vọng chán nản, người kia thì lại sực sôi cơn tức giận trong lòng mà không thể bốc phát ra bên ngoài.
Trở lại bàn ăn, Vương Đình Phong Không thể nào tập trung vào dùng bữa.

Trong đầu không thôi xuất hiện hình ảnh Nhã Ân đang ngồi Tần Hạo Thiên.

Bất giác liếc về bên Nhã Ân thấy cô nói cười vui vẻ với Tần Hạo Thiên, anh tức giận chỉ muốn đi sang bên đó kéo cô vào trong lòng anh.

Rõ ràng cô chỉ là nhân tình của anh nhưng khi thấy cô ở cùng với người đàn ông khác trong lòng lại cảm thấy khó chịu, bức bối đến không tả.
Bữa tối của cả cả hai người kết thúc trong không khí vô cùng ảm đạm.

Vì anh là người mở lời mời Gia Hân đi ăn nên Vương Đình Phong cũng là người đưa cô về.

Lúc bên ngoài nhà hàng thấy Nhã Ân bước lên xe Tần Hạo Thiên anh hận không thể phá nát chiếc xe đó ra thành trăm mảnh.

Ngược lại, Gia Hân cảm thấy vô cùng thích thú với phản ứng của anh.

Là một người em gái, cô có trách nhiệm giúp anh mình nhớ lại chị dâu chứ không phải người vợ mạo danh kia.

Sắp tới Gia Hân sẽ thường xuyên lưu tới Vương gia vì thế sẽ có thêm nhiều cơ hội.
Vương Đình Phong đưa Gia Hân về nhà.

Nơi cô sống là một căn nhà nhỏ, nhìn sơ qua có vẻ như đã có tuổi đời từ rất lâu.

Anh xuống trước mở cửa xe cho cô rồi đi cùng cô đến cửa nhà.

Hai người đứng lại cùng nói dăm ba câu:
Cảm ơn anh vì bữa tối ngày hôm nay.

Tôi thực sự rất vui.
Cô vui là được.
Vậy bao giờ tôi mới có thể tới nhà anh làm việc?
Ngày mai.
Gấp vậy sao?
Gia Hân tròn xoe mắt ngạc nhiên.

Dường như, Vương Đình Phong làm mọi chuyện đều rất vội vàng đặc biệt là khi đưa ra quyết định.

Cô chần chừ giây lát rồi gật đầu:
Vậy mai tôi sẽ đến làm.

Ừ.

Trời cũng tối rồi, cô vào nghỉ ngơi đi.
Vâng, anh đi đường cẩn thận.
Ngủ ngon!
Dứt lời, Vương Đình Phong quay người rời đi.

Gia Hân nhìn theo bóng anh lên chiếc xe Mercedes đen mới yên tâm vào nhà.

Cô mở của bước vào, vừa định đóng cửa lại liền bị một bàn tay chặn lại.

Gia Hân hoảng hốt ngẩng đầu lên nhìn thì thấy Vương Đình Viễn đã đứng trước mặt mình từ khi nào.

Ánh mắt hắn lộ rõ sự rức giận, tròng mắt hiện lên những tia máu đỏ dưới ánh đèn mờ ảo ở hiên càng khiến hắn trở nên đáng sợ.
Ở bên cạnh Vương Đình Viễn nhiều năm như vậy, cô hiểu rõ hiện giờ hắn đang rất tức giận.

Nếu không khôn khéo, e rằng con quỷ đột lốt người sẽ xuất hiện mất.
Gia Hân sợ hãi lắp bắp hỏi:
Anh đến đây làm gì? Tôi phải nói bao nhiêu lần nữa anh mới hiểu.

Chúng ta đã kết thúc rồi đừng làm phiền đến nhau nữa.
Vương Đình Viễn nhếch mép:
Kết thúc? Em một mực đòi kết thúc với tôi để qua lại với nó đúng không?
Qua lại? Anh đang nói cái quái gì vậy? Tôi qua lại với ai?
Cần phải nói thẳng ra? Được, để tôi nói.

Em rời xa tôi để quay lại với Vương Đình Phong phải không?.
 
Nhân Tình 2
Chương 87: Chương 87


Ban đầu Gia Hân còn tưởng việc gì to tát hóa ra lại là chuyện cũ lặp lại.

Cô cười khẩy, vẻ mặt đầy chán chường:
Nếu anh đến đây vì những việc vui như thế này thì hỏi về cho.
Gia Hân gỡ tay Vương Đình Viễn ra khỏi cửa nhưng hắn vẫn nhất quyết không cho cô vào.

Sức lực của cô căn bản không thể chống lại hắn.

Vương Đình Viễn lấy ra một tờ giấy đưa cho Gia Hân:
Đã có kết quả xét nghiệm em tôi và Vương Đình Phong là anh em ruột.
Gia Hân nghe như sét đánh ngang tai.

Cô không thể tin những lời hắn nói là sự thật liền vội vàng giấy ra xem.

Trong đó có ghi rõ, Vương Đình Viễn và ông Vương cùng quan hệ huyết thống chứng tỏ hắn là em trai ruột của Vương Đình Phong.

Gia Hân tròn xoe mắt ngạc nhiên, cô lắc đầu lia lịa miệng không ngừng nói:
Không! Không! Đây không phải sự thật.
Anh không phải con ruột của ông Vương.
Vậy chẳng lẽ là em?
Hắn buông ra những lời đầy mỉa mai, châm biếm.

Kết quả đã rõ ràng như vậy thế mà Gia Hân vẫn chối bay chối biến.
Cô vò nát tờ giấy xét nghiệm, luôn miệng phủ nhận những gì mình nhìn thấy.

Cô hét lớn:
Không! Tờ giấy xét nghiệm này chắc chắn là giả.

Anh đã mua chuộc bác sĩ để họ thay đổi sự thật.

Tôi sẽ không bao giờ tin anh!
Trước thái độ điên cuồng của cô, hắn tỏ ra thích thú:
Đừng tự lầm tưởng nữa! Những lời em nói với tôi ban đầu chỉ là giả dối.

Em làm tất cả mọi thứ để tiếp cận Vương Đình Phong, có phải chán tôi rồi nên mới tìm đàn ông khác?
Anh không đuợc xúc phạm tôi!
Tôi nói không phải sao? Giả vờ làm y tá đến thăm anh ta rồi lại để anh ta đưa về tận nhà.

Nếu thèm khát vị trí con dâu Vương gia thì để tôi cho em.

Vương Đình Phong cũng khốn nạn chơi đùa tình cảm phụ nữ.

Em đừng mơ tưởng anh ta sẽ yêu em thật lòng.
Vương Đình Viễn vừa dứt lời, Gia Hân liền giơ tay đánh hắn một bạt tai.

Bên má của hắn đỏ ửng in hằn năm dấu ngón tay.

Hai hốc mắt cô đỏ hoe, đôi lông mi dài đã ướt đẫm, từng giọt nước mắt lăn dài trên má.

Gia Hân nắm chặt tay lại, bờ môi mỏng manh run rẩy gắng gượng từng chữ:
Tôi không cho phép anh xúc phạm Đình Phong.

Anh ấy không giống anh, không phải loại cầm thú như anh.
Cầm thú sao? Vậy thì để tôi cho em biết thế nào là cầm thú!
Anh...Anh định làm gì? Không!!! Tránh xa tôi ra.
Em còn ngại gì chứ? Đây cũng đâu phải lần đầu tiên.
Không!!!
Vương Đình Viễn đẩy mạnh cánh cửa rồi xông vào nhà.

Gia Hân hoảng loạn chạy lên lầu nhưng rất nhanh chóng đã bị hắn giữ lại.

Cô càng vùng vẫy càng khiến hắn trở nên điên cuồng.

Chiếc áo trên người bị hắn xé rách, từng cái cúc áo rơi xuống nền vang lên những âm thanh liên tiếp.

Hắn bế xốc cô tới ghế sofa, đè cô xuống dưới thân mình.

Còn chưa kịp kêu cứu, hắn đã khoá đôi môi anh đào bằng một nụ hôn tàn bạo.

Nụ hôn của hắn đầy tính chiếm hữu không những thế còn mang theo mùi rượu rất nồng.
Gia Hân đánh mạnh vào пɡựᴄ Vương Đình Viễn cố gắng cố gắng thoát ra nhưng không thay đổi được tình hình.

Cô nhắm chặt mắt dùng hết sức cắn mạnh vào môi.

Khoé miệng dần chảy ra dòng máu đỏ tươi, mùi máu tanh xộc thẳng lên mũi lúc này Vương Đình Viễn mới buông tay.

Hắn ngẩng đầu đối diện với cô, nhìn gương mặt kiều diễm đẫm nước mắt và máu khiến hắn không khỏi thương xót.

Dù sao cô cũng là người hắn yêu nhưng hắn lại không thể kiềm chế khi biết cô nói dối để rời xe hắn và đến bên anh trai hắn được..
 
Nhân Tình 2
Chương 88: Chương 88


Đáp lại hắn là cái nhìn đầy ghê tởm, căm gận của cô.

Gia Hân vùng vẫy, gào thét:
Buông tôi ra, tên khốn! Buông ra!
Hắn cười, nụ cười quỷ dị đến kinh hãi:
Chỉ cần em đồng ý quay lại bên tôi, tôi sẽ buông tay.
Có chết tôi cũng không quay lại với một tên cầm thú như anh.

Buông ra!!!
Tôi đã cho em cơ hội nhưng chính em là người vứt bỏ nó.

Vậy thì đừng trách tôi vô tình.
Dứt lời, Vương Đình Viễn cúi xuống tiếp tục công việc đang dang dở của mình.

Hắn hôn lên cổ, lên xương quai xanh để lại trên đó những vết tích đỏ.
Gia Hân biết bản thân không thể chống cự nhưng cô nhất quyết không bỏ cuộc.

Đưa đôi mắt nhìn xung quanh một lượt, cô thấy trên bàn có một lọ hoa nhỏ.

Gia Hân cố gắng từng chút một vươn tay với lấy lọ hoa.

Trong lúc cố lấy đành mặc cho Vương Đình Viễn giày vò cơ thể.

Rất nhanh chóng, tay cô đã nắm được thân lọ, Gia Hân dùng hết sức mình đập mạnh lọ hoa vào đầu Vương Đình Viễn.

Lọ hoa vỡ tan, từng mảnh vụn rơi xuống đất.

Cơn đau đột ngột ập đến khiến Vương Đình Viễn buông lỏng tay, hăn ngồi bệt xuống đất ôm lấy đầu đang chảy máu của mình.

Gia Hân nhân cơ hội mà thoát ra bên ngoài.

Cô lấy vội chiếc áo khoác trên ghế rồi nhanh chóng chạy đi đầu không ngoảnh lại nhìn hắn lấy một lần.

Vương Đình Viễn đau đớn ngồi xuống đất chỉ biết nhìn theo bóng dáng cô khuất dần mà không thể làm gì.

Máu trên đầu không ngừng chảy nhưng thứ khiến hắn đau đớn hơn không phải vết thương ngoài da này.

Vốn dĩ, hắn chỉ muốn cô quay trở về bên hắn.

Vậy mà hắn càng làm mọi chuyện càng khiến cô rời xa hắn thêm.

Ngồi một mình trong căn phòng tối, hắn nghĩ nếu không có sự xuất hiện của Vương Đình Phong thì có lẽ giờ đây hắn và Gia Hân đã có được hạnh phúc.
...
Đêm.
Trong phòng riêng, Vương phu nhân ngồi trên ghế sofa khoanh tay trước пɡựᴄ nhìn người con gái trước mặt.

Ánh mắt hiện rõ sự giận dữ, gương mặt cau có tới khó chịu.

Ngữ điệu gắt gỏng vang lên:

Tôi giúp cô nói dối thằng Phong, giúp cô làm vợ nó không phải để cô ăn không ngồi rồi làm con bù nhìn trong nhà.
Đối diện với sự tức giận của bà, Như Ly chỉ biết cúi gằm mặt xuống, hai tay đan xen vào nhau.

Cô ta cắn chặt môi mình, trong lòng không khỏi cảm thấy hỗn loạn.

Cô ta lắp bắp:
Con thành thực xin lỗi mẹ!
Cứ làm chuyện gì sai rồi xin lỗi thì sẽ được giải quyết vấn đề à?
Dạ...con...
Con, con cái gì? Cô làm ăn kiểu gì mà đến việc thằng Phong làm giám đốc công ty cũng không biết.
Như Ly miệng câm như hến không nghĩ ra được lời nào để bao biện cho sự thiếu sót của mình.

Mặc dù hiện tại cô ta đang đóng giả làm vợ Vương Đình Phong nhưng mọi động thái của anh, cô ta đều không biết.

Đã ba hôm kể từ khi xuất viện, hai người chỉ nằm chung một chiếc giường, chung một cái chăn và chung một căn phòng.

Ngoài ra không có bất kỳ hành động đi quá giới hạn nào.

Tuy chỉ là giả nhưng Vương Đình Phong đối với Yến Như rất tốt.

Anh luôn hỏi han, quan tâm hành động đầy ôn nhu dịu dàng.

Như Ly cứ chìm đắm trong sự nồng nàn đó mà quên mất nhiệm vụ, bỏ quên luôn cả ý định lấy tiền của Vương gia.

Suy nghĩ dần thay đổi, Như Ly không muốn lấy tiền, cô ta thực sự muốn làm vợ Vương Đình Phong.
Sự im lặng của Như Ly càng làm Vương phu nhân thêm khó chịu:
Cô có nghe tôi nói gì không đấy?
Giọng nói của bà ta vang lên khiến Như Ly giật mình.

Thu lại dáng vẻ lơ đễnh, cô ta ngẩng đầu lên nhìn bà rồi nhanh chóng cúi xuống:
Vâng, con vẫn đang nghe.
Đang nghe? Hay đầu óc để trên mây? Tôi nói lại cho cô nhớ nhiệm vụ của cô là giữ chân thằng Phong ở bên cạnh không được để nó phá hỏng kế hoạch của tôi.

Nếu không một đồng cô không nhận được.
Bà ta quát lớn.

Bắt tay với một kẻ vô dụng khiến bà tức điên.

Sau khi ông Vương hôn mê, mọi quyền lực đều rơi vào tay bà ta và Vương Đình Viễn..
 
Nhân Tình 2
Chương 89: Chương 89


Nhưng không hiểu sao sáng hôm nay khi tới công ty nhận được tin Vương Đình Phong đã lên chức giám đốc.

Không những thế lại còn thông qua sự đồng ý của cổ đông khiến bà ta tức nghẹn không làm gì được.

Ngoài chuyện đó ra, thằng con trời đánh của bà ta mấy ngày hôm nay không về.

Bà ta không có cơ hội để nói chuyện nên càng thêm giận dữ.

Bà ta biết từ trước đến nay Vương Đình Phong là một đứa ăn chơi nhưng cũng không vì thế mà lới lỏng cảnh giác.
Đưa đôi mắt trắng đυ.c, trợn trừng sắc lẹm kia nhìn Như Ly.

Bà ta ra lệnh:
Mau về phòng thực hiện nhiệm vụ mình đi.
Như Ly không đáp chỉ cúi đầu một cái rồi quay người rời khỏi phòng.
Dãy hành lang tăm tối kéo dài, Như Ly lững thững bước đi.

Trong đầu không tránh khỏi những suy nghĩ ᴍôпɡ lung.

Nhớ lại những ngày qua, quả thật cô ta đã không có bất kỳ động thái gì đối với Vương Đình Phong.

Dường như trong mọi cuộc nói chuyện của hai người, Vương Đình Phong luôn là người chủ động.

Như Ly nhận thấy cảm giác h@m muốn tiền bạc, địa vị không còn mãnh liệt như trước.

Đặc biệt là sau khi khi Vương phu nhân nói, nếu nhiệm vụ không thành công cô ta sẽ không nhận được một đồng.

Bình thường nghe thấy tiền là Như Ly nhảy ngược lại bởi đối với cô ta tiền là tất cả.

Bây giờ thì khác, Như Ly lại dửng dưng như không coi như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Đẩy cửa bước vào phòng, Như Ly nhìn xung quanh một lượt.

Hôm nay, Vương Đình Phong không ăn cơm ở nhà nhưng anh đã về từ một tiếng trước chắc giờ đang ở phòng làm việc.

Thả mình trên chiếc giường êm ái, đôi mắt vô hồn dán chặt vào trần nhà như đang có nhiều tâm sự.

Căn phòng này vốn dĩ là của Vương Đình Phong và Nhã Ân.

Trước khi dọn vào đây ảnh cưới của hai người họ được treo khắp nơi và chính tay Như Ly là người hạ xuống.

Khi đó cô ta chẳng nghĩ gì nhiều, chỉ chăm chăm chuyện không để Vương Đình Phong nhớ lại.

Quay sang phía tường trống, nơi đó đã để lại vết hằn của một bức tranh.

Như Ly đứng dậy từng bước tiến về phía tường, đưa tay lên chạm nhẹ vào khoảng trống, sự h*m m**n liền bộc phát.

Cô ta muốn bức tường ngày treo hình của bản thân và Vương Đình Phong chứ không phải ảnh cưới của anh và Nhã Ân.
Như Ly nghiêng đầu mỉm cười, ánh mắt ánh lên phần quỷ dị.

Nhìn về hướng tủ quần áo, trong đầu cô ta liền nghĩ ra một ý tưởng.

Suốt thời gian qua, cô ta đã bỏ bê trách nhiệm của một người vợ quá nhiều cũng đã đến lúc nên làm người chủ động.
...!
Dưới nhà.
Vương Đình Phong ngồi vắt chéo chân trên ghế sofa, gương mặt cau có khó chịu ánh mắt không ngừng liếc về phía đồng hồ treo tường.

Rõ ràng cả hai cùng rời nhà hàng cùng một lúc, nhưng đến giờ này Nhã Ân vẫn chưa về.

Càng nghĩ tới càng sốt ruột, nhớ lại hành động mà Tần Hạo Thiên dành cho Nhã Ân, cơn giận trong anh tăng lên gấp bội.

Nào là vuốt tóc, chăm sóc, mở cửa xe biết rằng không nên để tâm nhưng anh lại không thể ngăn đầu mình nghĩ về nó.
Anh khoanh tay trước пɡựᴄ, hậm hực làu bàu vài câu:
Đi đâu mà giờ này còn chưa về? Không lẽ muốn ngủ luôn nhà thằng đấy?
Ngồi đợi được khoảng 5 phút, Vương Đình Phong không thể chịu đựng mà đứng dậy đi lòng vòng trong nhà.

Ánh mắt vẫn không ngừng hướng về phía cửa chính, có điều không có động thái gì.

Anh tiếp tục cằn nhằn:
Con gái con đứa đi chơi với đàn ông đến bây giờ vẫn chưa chịu về.

Đúng là...
Thiếu gia!
Trong khi anh đang than vãn thì giọng nói của bác Lâm chen vào.

Vương Đình Phong quay lại nhìn, thấy bác Lâm liền thu lại dáng vẻ khó chịu của mình.

Ngữ điệu lập tức mềm mỏng:
Bác! Bác chưa ngủ sao?
Bác cười đáp:
Tôi vốn định đi ngủ nhưng nghe thấy người nào đó cứ cằn nhằn mãi nên phải xuống xem thế nào..
 
Back
Top Bottom