Ngôn Tình Nhân Tình 2

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Nhân Tình 2
Chương 20: Chương 20


Anh vẫn trùm chăn kín mít không đáp.

Hành động của anh càng khiến cô thêm tức giận.
Anh mau ngồi dậy nói chuyện với em.
Không!
Ngồi dậy mau lên.
Lần này cô không kìm nén được cảm xúc mà thuận tay hất tung chiếc chăn trên người anh sang một bên.

Lúc này, Vương Đình Phong mới ngồi dậy quay mặt đối diện với cô đầy giận dỗi:
Vợ đang làm gì thế hả?
Câu này em hỏi anh mới đúng! Khi nãy anh nói là là gì?
Anh không nói gì hết.
Rõ ràng, anh đang cố tình lảng tránh cô.

Hành động, thái độ này chẳng lẽ cô lại không nhìn thấu?
Vương Đình Phong nghiêng người đưa tay với lấy chiếc chăn dưới đất thì bị cô ngăn lại.

Nhã Ân vứt nó sang một bên, ngồi xuống kế bên anh trực tiếp vào thẳng vấn đề:
Anh bị gì vậy? Không phải khi nãy anh vẫn còn vui vẻ với em sao?
Vẫn bình thường.
Bình thường? Thái độ này mà gọi là bình thường? Nếu có chuyện gì, làm ơn nói cho em đừng cư xử như vậy, được không?
Vương Đình Phong quay mặt sang hướng khác, bầu không khí cứ vậy mà chìm dần xuống.

Nhã Ân không hề hối thúc, cô chọn cách im lặng để chờ đợi câu trả lời từ anh.

Mọi chuyện đều có thể giải quyết, chỉ sợ người trong cuộc không muốn nói ra để giải quyết nó.
Nếu như anh không ngốc, vợ...có thương anh không?
Anh nói vậy là có ý gì?
Vợ trả lời anh đi.

Anh muốn có câu trả lời.
Nhã Ân mỉm cười nắm lấy tay anh không chần chừ mà đáp:
Cho dù anh có ngốc em vẫn thương anh mà.
Không phải vợ nói với em trai, vợ không thương anh sao? Vợ nói chẳng ai lại đi yêu một kẻ ngốc.

Cô sững sờ khi nghe câu nói của anh.

Thì ra, cuộc nói chuyện dưới nhà, toàn bộ đều bị anh nghe hết và có lẽ đây là lý do khiến anh gắt gỏng với cô.

Anh chỉ mới nghe được một nửa đã vội suy diễn bảo sao lại dẫn đến chuyện hiểu lầm này.
Nhã Ân hít một hơi thật sâu chất vấn:
Anh đã nghe lén cuộc nói chuyện của em phải không?
Không phải nghe lén mà vô tình nghe được.
Vậy cứ cho đó là vô tình nhưng có chuyện anh cần hiểu.

Nếu em không yêu anh, không thương anh thì em đã không cưới anh rồi.

Em có thể rời đi bất cứ lúc nào, nhưng rồi cuối cùng em vẫn chọn ở lại bên cạnh anh.

Không lẽ, suốt thời gian qua tình cảm em dành cho anh, anh không cảm nhận được?
Chẳng phải...vợ đã nói với em trai là...
Đều là giả hết đấy!
Anh tròn xoe mắt ngạc nhiên nhìn cô:
Đều là giả thôi sao? Vậy là vợ không ghét anh hả?
Anh là chồng em mà, làm sao em ghét anh được.

Bây giờ thì anh tin em chưa?
Anh tin rồi.
Không được giận nữa nhé?
Không giận nữa.

Anh thương vợ lắm!
Anh vui vẻ ôm chầm lấy cô, cô mỉm cười nhẹ nhàng vòng tay đáp lại.

Phải rồi! Anh ngốc, suy nghĩ giống một đứa nhóc dễ giận, dễ quên mà cũng dễ dỗ.

Đôi ba lời giải thích, cô mong anh có thể hiểu tình cảm cô dành cho anh.

Tuy rằng xuất phát điểm ban đầu không phải tình yêu nhưng những ngày tháng sau này mong rằng sẽ dành chữ “thương” để bù đắp.
Nhớ kỹ lại, cô mới nhận ra từ khi kết hôn đến bây giờ anh chưa từng nói yêu cô.

Ngay cả trong đám cưới, anh cũng chỉ nói “thương” cô.

Dù không phải chữ “yêu” giống như bao người chồng khác nói với vợ mình nhưng cô vẫn thích chữ “thương” hơn bởi chữ “thương”...!nặng lắm!
Cô thương anh bởi hai người cùng chung cảnh ngộ, đều chịu đựng tổn thương từ gia đình mình.

Thương anh, vì sau khi nghe giọng nói vui vẻ hồn nhiên kia, cô nhìn ra trong ánh mắt sự mỏi mệt nhuốm màu..
 
Nhân Tình 2
Chương 21: Chương 21


Ai nói người ngốc vô lo vô nghĩ, họ chỉ là không quá bận tâm đ ến những thứ xung quanh, không vương vấn quá nhiều một chuyện.

Họ biết buồn, biết thể hiện cảm xúc của bản thân nhưng đôi khi nó quá mờ nhạt để nhìn thấu.
Đâu ai dại khờ mà lấy một người chồng ngốc.

Ngoài kia người ta nói, cô lấy anh vì tiền, vì anh là con trai trưởng của một gia đình quyền thế.

Đôi lúc cô cũng tự hỏi lý do thực sự cô lấy anh là gì.

Vì tiền chăng hay vì một điều gì khác? Thực ra, cho đến tận bây giờ, cô vẫn không thể lý giải được, có điều cô có thể chắc chắn rằng cô muốn ở bên cạnh anh.

Tương lai rồi sẽ đi đến đâu, hai người rồi sẽ ra sao, hai người sẽ thế nào? Vì đời luôn biến động và thỉnh thoảng xám xịt, vì tương lai thật khó nói nên không một ai dự đoán trước.

Ở hiện tại, cô hài lòng với cuộc sống có anh bên cạnh và dù anh có ngốc đi chăng nữa, cô vẫn muốn ở bên anh.
Hành động thân mật của hai người khiến người nào đó bên ngoài của cảm thấy không thoải mái cho lắm.

Kế hoạch lần này coi như đổ vỡ, Vương Đình Viễn hậm hực rời khỏi dãy hành lang dài tăm tối.

Ôm cô được một lúc, anh buông tay đối diện với cô, Điệu bộ, cử chỉ xem chừng rất nghiêm trọng.

Anh nhìn thẳng vào mắt cô, ho nhẹ vài tiếng lấy đà nói:
Từ lần sau vợ không được lại gần hay nói chuyện với Đình Viễn nữa.
Cô ngỡ ngàng, đôi mắt đen láy mở to thể hiện sự ngạc nhiên.

Chẳng phải ngày thường anh vẫn thích nói chuyện cùng với Vương Đình Viễn hay sao? Thậm chí còn nghe theo hắn ta làm mấy trò bậy bạ, vậy mà bây giờ lại cấm cô không được lại gần.
Nhã Ân nghiêng đầu thắc mắc:
Tại sao lại không cho em lại gần Đình Viễn?
Tại vì Đình Viễn lại người xấu!
Anh có ý gì đây? Lúc trước anh thích chơi với cậu ta lắm mà, giờ lại thay đổi rồi.
Vương Đình Phong ngó nghiêng xung quanh một hồi, đến khi chắc chắn không còn ai ngoài hia người anh mới ghé sát tai cô thì thầm:
Anh chỉ giả vờ chơi với Đình Viễn thôi chứ anh biết Viễn là người xấu mà.

Thế hả? Vậy anh nói em nghe thử xem, Đình Viễn xấu như thế nào?
Vương Đình Phong gật đầu rồi xích lại gần cô hơn.

Chuyện này đối với anh là một bí mật không thể tiết lộ.

Đình Viễn xấu tính lắm! Lúc em chưa về đây, lúc nào Đình Viễn cũng mắng chửi anh, có lần còn làm anh bị thương ở tay đây này.
Đình Viễn dám làm vậy với anh hả? Sao anh lại không nói chuyện này với bố?
Anh lắc đầu:
Bố nói anh em trong nhà phải thương yêu lẫn nhau.

Bố mà biết chuyện Đình Viễn đánh anh thế nào bố cũng mắng Đình Viễn cho mà xem.

Anh không muốn bị ghét đâu.
Anh đúng là đồ ngốc!
Bị cô mắng, anh cúi đầu xuống mặt mày bí xị hai tay vân vê lấy nhau.

Ai chả bảo anh ngốc ngay vợ cũng bảo anh ngố, dù nghe quen rồi nhưng anh vẫn thấy tủi thân.

Anh chỉ muốn tốt cho em trai mình mà không ai chịu hiểu cho anh.
Nhìn anh chồng ngốc ngồi trước mặt, bản thân bị người khác hại mà vẫn không nói ra thì bị mắng là ngốc thôi chưa đủ.

Cô nén tiếng thở dài, ân cần hỏi anh:
Thế ngoài mắng anh, đánh anh ra thì Đình Viễn còn làm gì anh không?
Vương Đình Phong ậm ừ, đôi lông mày rậm khẽ chau lại suy nghĩ chuyện gì đó rất thấu đáo.

Mãi đến một lúc lâu sau mới nói ra được một câu:
Anh nhớ hình như trước ngày xảy ra tai nạn, anh có gặp Đình Viễn thì phải..
 
Nhân Tình 2
Chương 22: Chương 22


Trước ngày xảy ra tai nạn?
Cô hoảng hốt khi nghe anh nhắc đến vụ tai nạn, rồi vội vàng nắm lấy tay anh mà hỏi dồn:
Anh có nhớ mình gặp hắn ở đâu? Mấy giờ? Và lý do vì sao lại gặp không?
Anh không nhớ!
Tại sao lại không nhớ? Anh cố nghĩ kỹ lại đi, chuyện này rất quan trọng.
Anh thực sự không nhớ mà.

Mỗi lần anh nhớ lại đầu anh đều rất đâu, vợ đừng bắt anh nhớ nữa.
Vì sợ anh lên cơn đau đầu nên cô mới ngừng hỏi.

Chuyện anh bị ta nạn cô không biết nhiều nhưng nếu có liên quan đến Vương Đình Viễn chắc chắn có uẩn khúc.

Dù sao hôm nay cũng thu thập thêm được một vài thông tin hữu ích, nếu như không có chuyện xảy ra hiểu lầm thì chắc anh cũng im bặt không dám nói ra.
Đang mải mê với dòng suy nghĩ ᴍôпɡ lung, giọng nói của anh bất ngờ vang lên:
Vợ không được nói cho bố biết đâu đấy.
Cô giật mình thu lại ánh mắt lơ đễnh nhìn anh chồng ngốc của mình rồi gật đầu.
Em biết rồi! Thôi, không nhắc chuyện này nữa.

Mau ra ăn cơm đi, cơm nguội hết rồi.
Đi ăn cơm!

Anh hí hửng bước xuống giường nhau nhảu đi trước, còn cô lẽo đẽo theo sau.

Vừa đi được vài bước, bỗng dưng cô cảm thấy tức пɡựᴄ, hởi thở cũng trở nên khó khăn.

Tình trạng này gần đây hay xảy ra với cô, mặc dù kết quả khám không có bệnh nhưng có lẽ do căng thẳng về mặt tâm lý nên mới xuất hiện.

Cô ngồi bịch xuống giường, đưa tay xoa пɡựᴄ.
Không thấy cô đi cùng mình, anh liền quay đầu lại.

Nhìn cô ngồi trên giường với vẻ mặt khó coi, anh vội đi tới hỏi han:
Vợ làm sao vậy? Đau ở đâu hả?
Cô xoa tay lắc đầu:
Em không sao chỉ là cảm thấy hơi khó chịu ở đây một chút.
Khó chịu? Vậy để anh xoa giúp em nhé.

Chuyện này...
Bác quản gia có dạy anh cách xoa Ьóρ mỗi lần trên người có chỗ bị đau nhức rồi, vợ yên tâm!
Dứt lời, anh nhanh chóng đặt tay lên пɡựᴄ cô nhẹ nhàng xoa chỗ cô bị đau.

Thấy anh nhiệt tình, cô cũng không kháng cự mà để anh tiếp tục.

Bỗng nhiên, anh ngừng lại ngước mắt lên hỏi cô:
Sao lạ thế nhỉ? Hình như chỗ bị đau này khiến пɡựᴄ vợ nhỏ lại hay sao ý?
Anh nói vậy là có ý gì?
Đợt trước cô thư ký cũng bị khó chịu chỗ này này nhưng mà chỗ bị đau đấy có làm cho пɡựᴄ cô ấy nhỏ đi đâu.
Cô có nghe nhầm không vậy? Anh đang chê пɡựᴄ cô nhỏ lại còn dám khen người phụ nữ khác trước mặt cô nữa chứ.
Nhã Ân kìm nén sự tức giận vào bên trong, ngay lúc này đây cô chỉ hận không thể đánh anh vào cái để anh tỉnh ra.

Đến khi đó, cô sẽ không khó thở vì áp lực mà sẽ lên cơn đau tim vì mấy lời ngây ngô của anh chồng ngốc.

Khĩ nãy cô còn tức пɡựᴄ còn bây giờ cô tức trong lòng, tức đến nỗi chỉ muốn xả hết ra bên ngoài.
Cô nắm chặt lấy cổ tay anh, nghiến răng gằn giọng:
Anh vừa nói cái gì? Nói lại em nghe!
Anh nói пɡựᴄ của cô thư ký to hơn.

Anh tưởng bị thương thì chỗ bị đau phải sưng lên chứ, không ngờ nó cũng làm cho xẹp xuống hả?
Vương Đình Phong ngây thơ hỏi lại mà không hề biết bản thân vừa gây ra chuyện gì.

Nhã Ân cười nhạt, hất tay anh ra khỏi người mình rồi đứng dậy tiến đến chỗ đặt thức ăn.
Anh ngơ ngác nhìn theo cô, vội đi theo hỏi:
Không phải vợ nói mình bị đau sao? Đang đau không được tự ý đi lại đâu?
Giờ hết đau rồi.

Đói, muốn ăn cơm!
Thế để anh đút cho vợ nhé!.
 
Nhân Tình 2
Chương 23: Chương 23


Khỏi cần! Tôi tự làm được, anh đi mà tìm cô thư ký của anh mà chăm sóc.
Dứt lời, cô ngồi xuống chiếc ghế sofa trong phòng cầm bát cơm lên mà ăn trước.

Anh ngồi xuống kế bên cô nhưng lại cô lại quay mặt sang chỗ khác.

Suốt bữa ăn, cô không nói với anh một lời.

Nhiều lần anh khều nhẹ tay cô ngỏ ý muốn nói chuyện nhưng không có tác dụng.

Cứ như vậy bữa tối nhanh chóng kết thúc, cô vội vàng thu dọn lại bát đũa rồi đi thẳng một mạch xuống lầu.

Trước khi đi còn thuận tay tạo ra một tiếng “rầm” rất lớn lúc đóng cửa.
Vương Đình Phong ngồi trên ghế nhìn theo bóng cô khuất dần mà không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Anh chỉ muốn giúp cô bây giờ lại thành ra anh là người làm chuyện sai trái.

Vương Đình Phong khoanh tay trước пɡựᴄ thở dài lắc đầu mấy cái:
Vợ đúng thật là khó hiểu!
Vừa dứt lời tiếng chuông điện thoại reo lên phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng trong phòng.

Vương Đình Phong với tay lấy điện thoại, trên màn hình hiển thị dòng chữ “Bác Lâm.”
Anh vui vẻ bắt máy:
Cháu chào bác!
Từ đầu dây bên kia truyền đến giọng nói trầm ổn của một người đàn ông đã ngoài 50.

Cậu chủ dạo này có khỏe không?
Cháu khỏe lắm! Một ngày vẫn ăn đủ ba bữa?
Bác Lâm cười khà khà vài tiếng rồi nói:
Cậu chủ nói vậy là tôi yên tâm rồi.

Tôi cũng muốn về sớm để lo cho cậu chủ mà công việc vẫn chưa xong.
Bác đừng lo, cháu có thể tự chăm sóc mình được.

Hôm nay, cháu còn giúp vợ cháu xoa vết thương nữa đấy.
Thế thì hay quá! Mừng là những gì tôi dạy, cậu chủ đều làm được?
Nhưng mà...
Chưa hết câu, Vương Đình Phong đã ngừng lại không tiếp tục bởi anh không biết phải diễn giải sao cho bác Lâm hiểu vấn đề mình đang gặp phải.
Bỗng nhiên đầu dây bên kia im lặng, bác Lâm nhanh chóng nhận ra điều bất thường.

Chưa kịp để anh lên tiếng trước, bác đã mở lời:
Cậu và cô chủ cãi nhau sao?
Vương Đình Phong mở to mắt ngạc nhiên, anh còn chưa nói mà bác Lâm đã đoán ra được tình hình.

Đến nước này cũng không còn gì để ngập ngừng, anh nói thẳng vào vấn đề:
Cháu không biết vợ cháu bị sao nữa.

Khi nãy cháu giúp cô ấy xoa vết thương mà cô ấy là giận cháu!"
"Vậy trong lúc giúp, cậu chủ có nói gì không?"
Anh dừng lại giây lát suy nghĩ chuyện vừa xảy ra mới đáp:
"Có ạ!"

"Cậu đã nói gì?"
"Cháu nói chỗ vết thương ở пɡựᴄ của vợ không to bằng cô thư ký.

Thế rồi tự nhiên cô ấy giận cháu."
Nghe xong toàn bộ câu chuyện, bác Lâm không nhịn được mà bật cười.

Hóa ra, cậu chủ của bác lại đi khen một người con gái khác trước mặt vợ mình.

Tuy lời anh nói không thể coi là một lời khen hoàn chỉnh nhưng nhìn dưới góc độ của Nhã Ân thì đó chắc chắn là một lời nói khiến cô không vui.
Bác Lâm ho nhẹ vào cái rồi từ tốn giải thích cho anh:
"Lần sau cậu chủ đừng nói những câu như vậy."
"Cháu nói có gì sai sao?"
"Phải! Những lời đó khiến cho cô chủ buồn.

Cậu không nên nhắc đến người phụ nữ khác trước mặt vợ mình.

Dù là tốt hay xấu thì cũng không nên.

Điều cậu cần làm bây giờ là làm hòa với cô chủ, cậu hiểu ý tôi chứ?"
Vương Đình Phong gật gù vài cái:
"Cháu hiểu rồi."
"Cũng khuya rồi, tôi không làm phiền cậu nữa.

Cậu nghỉ ngơi sớm đi!"
"Vâng!"
Màn hình điện thoại tối dần rồi tắt, chỉ còn lại một mảnh màu đen.

Anh khẽ đặt xuống bàn rồi nhanh chân đi lên giường.

Theo như lời bác Lâm nói, vợ của anh giận rồi.

Cứ mỗi lần vợ giận lại không nói chuyện với anh một ngày..
 
Nhân Tình 2
Chương 24: Chương 24


Lúc trước còn có bác Lâm ở nhà bầu bạn, bây giờ bác không ở đây vợ lại không nói chuyện anh biết phải làm sao.

Vương Đình Phong nhanh nhảu lên giường trùm chăm kín mít, trong đầu nhanh nhanh chóng nghĩ ra cách gì đó làm vợ hết giận.
Dọn dẹp dưới nhà xong xuôi đâu đó, Nhã Ân mới lên trên lầu.

Nhìn đồng hồ treo từng, kim ngắn chỉ số 11 giờ đêm không ngờ một ngày trôi qua nhanh như vậy.

Cơ thể cô bây giờ đã mệt lả, mi mắt cũng dần trong trụ được, cơn buồn ngủ nhanh chóng ập đến.

Nhã Ân đẩy cửa bước vào trong phòng.

Thay vì ánh sáng trắng của đèn led, căn phòng được bao phủ bởi màu vàng của đèn ngủ.

Đưa mắt nhìn lên trên giường, cô thấy anh chùm chăn kín mít có lẽ anh đã ngủ từ bao giờ.

Cứ nghĩ đến câu nói của anh khi nãy, cô lại tức đến sôi máu nhưng không thể làm gì.
Nhã Ân thở dài một tiếng, lê từng bước chân nặng nề bước đi.

Ngả lưng trên chiếc giường êm ái, cô vừa nhắm mặt lại thì một cách tay lớn ôm lấy eo cô từ đằng sau.

Nhã Ân định quay đầu lại thì Vương Đình Phong đã tựa đầu vào lưng cô.

Anh cúi gằm mặt xuống, hơi thở ấm nóng phà nhẹ lên lưng xuyên qua cả lớp vải mỏng khiến cô cảm nhận rất rõ sự ấm áp.
Anh xin lỗi vợ! Từ lần sau anh không nhắc đến người phụ nữ khác trước mặt vợ nữa đâu.

Vợ đừng giận anh!
Em nào dám giận anh.

Anh mau buông tay ra đi, em khó chịu.
Bao giờ vợ không giận thì anh buông.
Cô không đáp lại anh cũng không muốn đôi co mất thêm thời gian mà nhắm nghiền mắt lại.

Cả ngày làm việc bên ngoài khiến cơ thể cô rã rời, hiện giờ cô chỉ muốn nghỉ ngơi còn chuyện khi nãy...ngày mai giải quyết.
Thấy cô im lặng không nói, anh liền nhổm người dậy nhìn cô từ phía sau.

Thì ra vợ anh đã ngủ từ khi khi này.

Lúc này, anh mới bộc bạch những lời trong lòng:
Bỗng nhiên lại bị giận! Mà đâu phải mình nói dối đâu, mình nói thật mà.

Thế mà, bác Lâm bảo mình làm sai.

Thật không hiểu nổi.
Cô nhắm mắt nhưng không có nghĩa rằng đã ngủ.

Những lời anh nói, từng câu từng chữ cô đều nghe rõ mồn một.

Cứ nghĩ anh đã hiểu ra lỗi sai của mình, cô còn định sẽ tha thứ cho anh nào ngờ tất cả đều là giả dối.

Cứ nghĩ đến lời anh vừa nói, cô càng thêm giận.

Nhã Ân gỡ tay Vương Đình Phong ra khỏi người mình rồi quay phắt người lại.
Thấy cô, anh mỉm cười:
Vợ!
Khi nãy anh nói gì?
Anh có nói gì đâu.

Những gì anh nói, em nghe hết rồi không cần phải giấu nữa.
Nhưng anh nói sự thật mà.
Anh!!!
Nhã Ân tức giận đến nỗi không nói lên lời.

Suýt chút nữa thì cô đã quên mình đang sống cùng một anh chồng ngốc, đại ngốc.

Cô gượng cười gật gù mấy cái:
Cứ coi như anh đúng đi!
Nói rồi, cô quay lưng về sau không đối chấp thêm với anh.
Thái độ của cô khiến anh nghĩ ngợi, phải suy nghĩ rất lâu anh mới hiểu được một vài thứ.

Vợ anh không thích anh thân mật với cô thư ký, còn cấm anh lại gần cô ta, bây giờ anh lại nhắc đến trước mặt cô chẳng trách sao cô lại giận.

Mặc dù bị cô cự tuyệt, anh vẫn cố chấp ôm lấy cô từ đằng sau, thì thầm:
Từ giờ về sau anh sẽ không nhắc đến cô thư ký nữa.

Vợ đừng giận nhé!
Em mệt rồi, muốn đi ngủ.
Vậy vợ quay sang đây đi.
Bên đó đau vai, không quay được.
Dứt lời, cô nhắm nghiền mắt lại tự nhủ dù anh có hỏi thêm câu nào cũng không đáp lại..
 
Nhân Tình 2
Chương 25: Chương 25


Vương Đình Phong nhoài người về trước nhìn xem tình hình cô thế nào.

Thấy vợ mình nhắm nghiền mắt lại, hỏi cũng không trả lời nên anh nghĩ cô đã ngủ.

Cánh tay to lớn vẫn ôm chặt lấy cô không buông, cả thân hình to lớn dán chặt vào người cô.
Ai đời lại đi khen пɡựᴄ người phụ nữ khác to hơn vợ mình trước mặt giống anh không? Nhưng anh vẫn ngây ngô không hiểu, anh chỉ biết vợ không thích anh nhắc đến cô thư ký nên anh mới không nhắc đến.

Làm vợ giận thiệt thòi đủ điều, vừa không có ai nói chuyện, vừa bị bỏ rơi một mình.

Anh không thích chuyện này một chút nào nhưng đâu thể làm gì khác, việc anh làm anh phải gánh chịu, phải chấp nhận những gì mà lời nói hồn nhiên kia mang đến.
Anh nằm trên giường lim dim một lúc rồi cũng chìm dần vào giấc ngủ.

Cả căn phòng được bao trùm bởi sự tĩnh lặng và ánh đèn vàng nhạt mờ mờ ảo ảo.

Trên tường tiếng kim đồng hồ chạy tích tắc từng giây, dù chỉ là những âm thanh nhỏ nhưng cũng quá đỗi to lớn trong lúc này.
Bên ngoài trăng rọi sáng một mảng vào phòng thông qua khung cửa sổ nhỏ.
Đêm nay, lại là một đêm dài.
————
Sáng.
Những tia nắng đầu tiên len lỏi qua khung cửa kính chiếu vào nơi anh gối đầu.

Vương Đình Phong khẽ chau mày nhăn nhó, bàn tay theo phản xạ quờ quạng xung quanh.

Đến khi nhận nhận bên cạnh mình là một khoảng trống, anh mới tỉnh giấc.

Anh ngồi bật dậy, dụi mắt vài ba cái rồi nhìn đồng hồ treo tường.

Bây giờ mới chỉ hơn 7 giờ, thường ngày giờ này cô vẫn ở nhà đợi anh xuống cùng ăn sáng.

Hôm nay lại vội vàng bỏ đi như vậy chắc hẳn vẫn còn giận anh.
Vương Đình Phong không suy nghĩ gì nhiều mà bước xuống giường.

Anh đi thẳng một mạch vào nhà tắm vệ sinh cá nhân.

Xong xuôi đâu đó, anh đi xuống lầu với tâm trạng đầu hứng khởi như thể ngày hôm qua chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Đặt chân tới tầng một, gần gian bếp, anh ngửi thấy mùi hương thức ăn nức mũi.

Nhưng hương vị này khác lắm, không giống những món thường ngày cô nấu cho anh.

Lấy làm lạ, anh vội vàng bước xuống dưới bếp.
Từ xa nhìn lại, anh thấy hình ảnh một cô gái trong bộ váy ngắn qua đầu gối mặc tạp dề đang loay hoay nấu nướng.

Đây chắc chắn không phải vợ anh, anh có thể khắng định được đó.

Thường ngày, vợ anh ăn mặc giản dị chứ không...!quá ngắn thế này.

Ngay khi cô gái kia vừa quay mặt lại, anh sửng sốt khi nhận ra chẳng phải ai xa lạ.
Ơ! Cô thư ký này!
Giọng nói của Vương Đình Phong khiến Như Ly giật mình, theo phản xạ mà ngẩng đầu lên nhìn về phía có âm thanh phát ra.

Thấy anh, cô ta vui vẻ đặt đ ĩa thức ăn xuống rồi vội vàng chạy đến bên.
Cậu chủ dậy rồi ạ? Em nấu bữa sáng xong rồi, cậu mau ngồi ăn đi.
Như Ly vừa nói vừa xích lại gần Vương Đình Phong, ngay khi cô ta vừa định đưa tay nắm lấy tay anh, anh nhanh chóng lùi ra xa vài bước.

Hành động của anh khiến cô ta hụt hẫng, sắc mặt bỗng chốc biến chuyển.
Cậu chủ! Cậu sao vậy? Sao lại tránh né em?
Tại vợ tôi nói không được lại gần cô.

Tôi không muốn làm vợ buồn cho nên cô cách xa tôi ra một chút nhé.
Nói rồi, Vương Đình Phong đi ngang qua Như Ly cứ thế mà ngồi xuống bàn dùng bữa.
Như Ly đứng như trời trồng, lần tiên cô ta bị ngó lơ hơn nữa lại bị lơ bởi một tên ngốc.

Đôi bàn tay nắm chặt lại thành nắm đấm, móng tay đâm sâu vào lòng bàn tay hằn lên những vết nhỏ.

Như Ly cũng không nghĩ một người như Vương Đình Phong lại nghe lời vợ đến vậy.

Bị đuổi khỏi công ty không có nghĩa cô ta từ bỏ ý định bước chân vào Vương gia.

Tuy công việc đang làm có chút vất vả nhưng khoảng cách giữa hai người không còn là vấn đề..
 
Nhân Tình 2
Chương 26: Chương 26


Như Ly hậm hực tiến đến phía bếp tiếp tục công việc đang dang dở của mình.
Bữa sáng hôm nay không phải Nhã Ân làm nên không vừa miệng.

Chẳng hiểu cô ta nấu thế nào, món thì ngọt, món thì mặn, Vương Đình Phong đành phải ăn tậm mấy miếng bánh mì có sẵn.
Cậu chủ ăn có vừa miệng không?
Câu hỏi của Như Lu suýt nữa làm anh chết sặc, trả lời thẳng quá thì không hay mà nói dỗi cũng không tốt.

Vương Đình Phong gượng cười, nhẹ nhàng đáp:
Lần sau, cô nên thử món ăn trước.
Vâng, em biết rồi.
Mà sao cô lại ở đây? Không phải cô ở công ty làm việc với vợ tôi hả?
Sắc mặt Như Ly thay đổi nhanh chóng, từ nụ cười niềm nở đón chờ câu trả lời của anh thay bằng sự buồn bã, ủ rũ.
Em bị phó giám đốc đuổi việc rồi.
Vậy sao?
Như Ly ngơ ngác nhìn Vương Đình Phong.

Hôm xảy ra chuyện ở công ty, anh là người đứng ra bảo vệ, vậy mà bây giờ khi nghe việc cô ta bị đuổi anh lại hờ hững thản nhiên thốt ra hai từ.
Có lẽ, cô ta đã quá ảo tưởng vị trí của mình.

Cố kìm nén sự tức giận, Như Ly tiến đến bàn ăn kéo ghế ngồi kế bên anh.
Cô ta hạ giọng:

Cậu chủ! Từ giờ em sẽ sống ở đây cùng cậu chủ, cậu có thích không?
Cô sống ở đây á? Vợ tôi sẽ không cho đâu.
Nếu vậy thì cậu sẽ bảo vệ em chứ? Em sợ cô chủ sẽ đánh em mất.
Như Ly sụt sịt vài tiếng rồi đưa tay lên lau nước mắt.

Nhìn thấy người khác khóc anh hoảng lắm vội vàng trấn an:
Cô đừng khóc, tôi sẽ bảo vệ cô mà.

Cậu nói thật hả?
Nhưng vợ tôi hiền lắm, cô ấy không đánh người bao giờ đâu.

Mà nếu có thì phải là những người đáng đánh, đánh những người xấu.
Nụ cười trên môi Như Ly chợt tắt, mới khi nãy còn hào hứng khi nghe anh nói bảo vệ mình nào ngờ ít phút sau lại bị đổ một gáo nước lạnh vào đầu.

Cô ta tự hỏi không biết anh có ngốc thật hay không? Có những chuyện khù khờ không biết gì nhưng có những thứ lại tường tận như một người nhiều hiểu biết.
Vương Đình Phong cười vui vẻ rồi đứng dậy nói:
Tôi ăn xong rồi, cô dọn giúp tôi nhé.

Cảm ơn vì bữa sáng!
Cậu chủ...
Như Ly còn chưa nói xong, Vương Đình Phong đã quay lưng rời đi để cô ta ở lại với tâm trạng ngổn ngang.
...

Rời khỏi nhà từ sáng sớm, Nhã Ân không đến công ty như thường ngày mà tới quán cà phê gặp bạn.

Chuyện xảy ra ngày hôm qua với Vương Đình Viễn khiến cô không có tâm trạng nào để tập trung làm việc.

Những ngày bố chồng không có ở công ty, cô đã cật lực làm việc.

Có lẽ đã đến lúc nên dành một khoảng thời gian cho bản thân mình.
Nhã Ân nhìn đồng hồ đeo tay, cũng đã gần đến giờ hẹn.

Cô vội tăng tốc để tới cho kịp giờ.

Khoảng 15 phút sau, chiếc xe dừng lại trước cửa một quán cà phê cổ.

Nhã Ân bước xuống xe, một làn gió từ đâu thổi đến làm mái tóc mềm của cô bay theo.
Nhã Ân khẽ rùng mình một cái, thời gian trôi qua nhanh thật chẳng mấy chốc mà đã sang thu.

Bầu không khí này dễ chịu hơn nhiều so với hạ nắng nóng.
Mải mê suy nghĩ vu vơ hồi lâu, cô mới bước vào quán.

Đứng trước quầy tiếp tân, cô đưa mắt nhìn xung quanh một lượt đến khi thấy được vị trí bạn mình cô liền bước tới.
Cậu đến lâu chưa?
Nhã Ân cất tiếng hỏi, Khả Vy nghe giọng nói quen thuộc liền quay đầu sang bên cạnh.

Nhìn thấy cô, Khả Vy vui vẻ đáp:
Cũng mới đến thôi.

Ngồi xuống đi!.
 
Nhân Tình 2
Chương 27: Chương 27


Nhã Ân khẽ gật đầu ngồi xuống chiếc ghế đối diện.

Hai người là bạn thân từ hồi còn mẫu giáo, đến tận bây giờ tình cảm vẫn không hề thay đổi.

Chỉ là sau khi kết hôn, cô không có nhiều thời gian cho bạn mình.

Vẫn giống như mọi khi, hai người đều hẹn nhau ở chỗ quen.

Người nào đến trước thì gọi nước cho người kia.

Nhìn cốc nước cam trước mặt, Nhã Ân khẽ mỉm cười rồi hỏi:
Gọi tớ ra đây có chuyện gì không?
Khả Vy thái độ không vui, cọc cằn đáp:
Bạn bè lâu ngày không gặp, hẹn nhau ra ngoài nói chuyện cũng không được.
Tất nhiên là được.
Thế còn hỏi làm gì.
Khả Vy vẫn thế, luôn khó chịu với cô nhưng thực ra trong lòng luôn muốn điều tốt đến với cô.

Nhã Ân uống một ngụm nước cam, mỉm cười:
Vẫn còn giận chuyện tớ kết hôn à?
Bị Nhã Ân nắm thóp, Khả Vy chột dạ vội quay mặt sang hướng khác trốn tránh ánh mắt của cô.
Thái độ này, vậy là cô đoán không sai mà.

Khả Vy vẫn giận chuyện cô kết hôn với Vương Đình Phong.

Thực ra, đến một độ tuổi nhất định nào đó sẽ có những thứ cần phải thay đổi.

Tình bạn của hai người đẹp thật nhưng suy cho cùng họ đều là hai người khác nhau, có những quyết định khác nhau trong cuộc sống.
Ngày cô bước lên lễ đường cùng Vương Đình Phong, Khả Vy đã khóc rất nhiều.

Khóc không phải vì hận cô bỏ Khả Vy lại một mình mà khóc vì sự ngu ngốc của cô.
Bầu không khí tĩnh lặng bao trùm lấy hai người khiến cho cảm xúc chẳng mấy chốc mà trùng xuống.

Nhã Ân không còn thấy sự vui vẻ, hoạt bát mỗi khi Khả Vygặp mình nữa rồi.

Trong lòng cô có chút buồn nhưng vẫn vui cười:
Hẹn ra đây rồi ngồi nhìn nhau thế này hả?
Câu nói bông đùa chẳng thể làm cho sự căng thẳng vơi bớt đi.

Khả Vy nhìn cô, ánh mắt nhuốm màu buồn bã nhưng giọng điệu lại vô cùng cương quyết:
Ly hôn đi.

Đừng sống với một tên ngốc nữa.

Tớ không muốn mày khổ sở.

Vậy...cậu thấy tớ khổ sở khi nào?
Câu hỏi chí mạng của Nhã Ân làm Khả Vy câm nín.

Sau một khoảng thời gian không gặp, Nhã Ân không thay đổi nhiều, không béo lên cũng chẳng gầy đi.

Mọi thứ vẫn thế và trông cô như đang có một cuộc sống bình yên.
Khả Vy lại một mực phủ nhận điều đó.

Cô đập tay xuống bàn, nói:
Sống với một tên ngốc không khổ thể xác cũng khổ tinh thần.

Chẳng hiểu sao lúc đó cậu lại chấp nhận cưới một tên ngốc làm chồng.

Cậu xinh đẹp, giỏi giang thiếu gì người theo đuổi mà phải lấy cái tên...!đại ngốc đó.

Nghe lời tớ, ly hôn đi.

Mình còn trẻ mà, còn nhiều cơ hội.
Nhã Ân bật cười, đây mới chính là dáng vẻ thường ngày của Khả Vy, một bà cụ non thực thụ.

Cô cười nhạt lắc đầu mấy cái:
Sao tớ lại phải từ bỏ một người chồng tốt để lấy một người khác chứ.
Chồng tốt? Tốt ở chỗ nào? Tớ thấy hắn ta ngốc thì đúng hơn.
Thì Đình Phong là một người ngốc nhưng mà tớ yêu anh ấy và anh ấy cũng yêu tớ.
Khả Vu chẹp miệng một cái phủ nhận những gì Nhã Ân vừa nói.
Yêu gì chứ? Ban đầu cậu đến với Vương Đình Phong đâu phải vì yêu.
Đúng, ban đầu tớ lấy Vương Đình Phong vì lợi ích cá nhân nhưng không có nghĩa sau này sẽ không có tình cảm.

Chẳng phải trước kia ông bà chúng ta vẫn vậy sao? Cưới nhau đâu có tình yêu rồi cuối cùng vẫn ở cùng nhau tới già đấy thôi.
Hai chuyện đó hoàn toàn khác nhau.

Thời xưa làm sao giống thời nay được.
Nhã Ân mỉm cười, nụ cười ấy càng đẹp hơn dưới nắng sớm.

Cô nhẹ nhàng đáp lại:
Anh ấy ngốc nhưng rất thương tớ, đối với tớ vậy mà đủ.

Tớ không cần một người hoàn hảo làm chồng! Những gì xảy ra trong quá khứ đã khiến tớ mất đi rất nhiều thứ vì thế tớ chỉ cần một người, mà ở bên cạnh người đó, tớ cảm thấy bình yên..
 
Nhân Tình 2
Chương 28: Chương 28


Sau câu nói ấy, Khả Vy im lặng không đáp.

Chỉ vì không muốn bạn mình khổ với người chồng ngốc không biết bao giờ mới bình thường trở lại.

Vì lo cho bạn mình nên cô mới tức giận.

Nhưng khi nhìn thấy ánh mắt Nhã Ân lúc nói về Vương Đình Phong, Khả Vy hiểu bạn mình đã chọn đúng.

Cô nén tiếng thở dài, cầm tay Nhã Ân nói:
Tớ tôn trọng quyết định của cậu.

Hy vọng sau này sẽ không hối hận.
Cảm ơn!
Nhưng có điều tớ cần phải nhắc nhở cậu.

Cậu nên nhớ trước khi xảy ra tai nạn, Vương Đình Phong đã từng là một tay chơi.
Nhã Ân ngồi nói chuyện với Khả Vy một lúc lâu rồi mới rời đi.

Hai người bạn lâu ngày không gặp có rất nhiều chuyện để nói.

Nhưng rồi vì một số lý do riêng mà phải kết thúc cuộc nói chuyện.

Cả ngày hôm nay cô sẽ không đến công ty, thay vì về nhà cô lái xe đến nhà ngoại lấy một số đồ.
Suốt quãng đường đi cứ nhớ đến chuyện phải chạm mặt bố mình, Nhã Ân lại càng muốn quay xe.

Có điều, ở bên đó cô vẫn còn những kỷ vật cần phải lấy lại.

Mất hơn 20 phút lái xe cuối cùng cô cũng đến nơi.

Đứng trước cổng một căn biệt thự, Nhã Ân đưa mắt nhìn xung quanh một lượt.

Kể từ sau khi tới Vương gia làm dâu, cô chưa từng quay về đây.

Và có lẽ, đây sẽ là lần cuối cùng cô tới nơi này.
Hít một hơi thật sâu lấy tinh thần, Nhã Ân đưa tay bấm chuông cửa.

Khoảng thời gian chờ đợi bắt đầu.
Hơn 5 phút sau người làm trong nhà ra ngoài mở cửa cho cô.

Nhìn người giúp việc, cô đoán có lẽ đây là người mới bởi từ trước đến nay có ai trong nhà cúi đầu kính cẩn chào cô như vậy.
Nhã Ân lên tiếng hỏi:
Tôi đến để lấy một số đồ.

Bố tôi có ở nhà không?
Người giúp việc lắc đầu:
Ông chủ đã ra ngoài từ sáng sớm rồi.

Cô có cần tôi giúp gì không?
Không đâu, tôi đến lấy một số thứ rồi đi ngay.
Dứt lời, Nhã Ân bước vội vào trong.

Căn nhà này vẫn vậy từ trước đến nay không thay đổi, chỉ có lòng người thay đổi mà thôi.

Không hiểu sao từ khi đặt chân vào đây, cô cảm thấy ngột ngạt khó tả.

Có lẽ là do những ký ức đau buồn của quá khứ ùa về.
Phòng của tôi vẫn mở chứ?
Dạ, vẫn mở.
Cảm ơn.

Cô làm việc của mình đi, tôi tự lo liệu được.
Người giúp việc cúi đầu kính cẩn rồi quay lưng rời đi.

Nhã Ân nhìn về hướng cầu thang từng bước chân nặng nhọc bắt đầu di chuyển.

Bỗng nhiên, giọng nói của một người phụ nữ đột ngột vang lên khiến cô dừng lại.
Về nhà không biết thưa gửi ai sao?
Nhã Ân quay đầu lại nhìn, thì ra là Cẩm Lệ, người mẹ kế yêu quý của cô.

Gặp bà ta, cô cũng chẳng hào hứng gì chỉ là vẫn phải gửi phép lịch sự đối với người bề trên.
Xin lỗi, tôi không thấy bà nên mới không chào.

Bây giờ thì thấy rồi, cũng đã nói chuyện rồi nên việc chào hỏi chắc cũng không cần thiết đâu nhỉ? Còn nếu bà muốn thì chào bà
Con nhỏ này!
Đừng ăn nói sỗ sàng như thế.

Giữ cho mình chút tôn nghiêm nếu mà muốn làm bà chủ của Nghiêm gia.
Bà ta câm nín không nói được lời nào.

Cả mặt đỏ bừng đầy tức giận nhưng không thể làm gì được.
Vẻ mặt của bà ta bây giờ biến thành trò cười cho cô.

Từ một người đàn bà lẳиɠ ɭơ làm trơng bar bỗng chốc biến thành vợ chủ tịch nhưng bản chất vẫn không thay đổi.

Dù bà ta đã ở Nghiêm gia được hơn 10 năm, cứ nghĩ những thứ bẩn thỉu trên người bà ta sẽ không còn nhưng hình như không phải..
 
Nhân Tình 2
Chương 29: Chương 29


Năm xưa, bố cô nɠɵạı ŧìиɧ với bà Lệ.

Mẹ cô vì biết được sự thật lên cơn đau tim mà mất.

Ngay sau đám tang của mẹ được một tuần, bố cô ngang nhiên dẫn người đàn bà này về nhà thậm chí còn mang theo một cô con gái kém cô 3 tuổi.

Đến khi tận mắt chứng kiến cảnh tượng ấy, cô mới biết bố đã lừa dối mẹ trong thời gian bà vẫn còn sống.

Sau khi mất mẹ, cuộc sống của cô chẳng khác nào địa ngục.

Bị đánh đập, һàпһ һạ, mắng chửi thậm chí là những trận đòn roi từ người bố cô từng ngưỡng mộ.

Phải đến khi cuộc hôn nhân giữa Vương gia và Nghiêm gia diễn ra, cô mới được giải thoát.

Lúc đó cô nghĩ, thà rằng mình cứ lấy đại một ông chồng ngốc còn hơn phải sống chung với những kẻ không còn nhân tính.
...
Ngày hôm nay, cô về đây là để mang di ảnh của mẹ cô đi.

Cô không muốn mẹ bị vấy bẩn bởi căn nhà mục rữa, thối nát này.
Nhã Ân không muốn đôi co, cô quay lưng lại định lên lầu thì bị bà Lệ kéo ngược trở lại.

Bà ta nắm chặt cổ tay cô nhất quyết không cho đi.

Ánh mắt lộ rõ vẻ tức giận, gằn giọng:
Mày định đi đâu? Ai cho mày lên đó?
Bà có quyền gì mà cấm tôi không được lên.
Quyền gì hả? Quyền tao là chủ căn nhà này.

Tao không cho phép mày lên đó.
Nhã Ân cười khẩy đẩy mạnh tay bà sang một bên.

Cô phẩy bụi bẩn trên chỗ bà ta vừa động vào, mỉm cười đáp lại:
Trong gia phải nhà họ Nghiêm vẫn còn tên tôi.

Bà có giỏi thì gạch đi, khi nào gạch được tôi sẽ không tùy tiện bước chân vào nhà bà.
Mày dám!!!
Sao tôi không dám? Thay vì suốt ngày đi chọc ngoáy người khác bà hãy lo cho con gái mình đi.

Không khéo sau này nó sẽ giống như bà đấy.

Đi làm gái ở bar, nằm dưới thân đàn ông rồi ngửa tay xin tiền.
Con khốn! Mày dám nói con tao thế hả?
Bà Lệ giơ tay lên định đánh Nhã Ân thì bị cô ngăn lại.

Hất tay bà ta sang một bên, cô đắc chí đi thẳng lên lầu bỏ mặc bà ta ở lại ôm cực tức trong lòng.
Nhã Ân lên lầu ba, nơi đặt bàn thờ trong nhà.

Đẩy cửa bước vào trong, cô trực tiếp lấy di ảnh của mẹ mình xuống.

Nhìn hình ảnh người mẹ hiền chịu nhiều đau khổ, cô không kìm được lòng nước mắt vô thức rơi xuống.

Đưa tay xoa nhẹ lên mặt kính đã dính bụi bẩn, cô nghẹn ngào:
Mẹ! Con sẽ đưa mẹ đi, sẽ không để mẹ một mình ở đây nữa.
Lấy xong những thứ cần lấy, Nhã Ân ung dung bước xuống lầu.

Bà Lệ ngồi trên ghế sofa, thất cô mang di ảnh của mẹ mình đi liền đứng phắt dậy chạy đến ngăn cản.
Mày không được mang di ảnh của bà ta đi.
Tại sao?
Dù gì bà ta cũng đã từng là người trong gia đình này.

Có chết cũng phải thờ cúng ở đây!
Nếu tôi vẫn mang đi thì bà định làm gì?
Thì tao sẽ nói với bố mày xoá tên mày ra khỏi Nghiêm gia.
Nhã Ân tròn xoe mắt ngạc nhiên rồi nở nụ cười tươi tắn:
Vậy thì tốt quá! Nếu bà có nói thì nói ông ta gạch tên tôi nhanh một chút, tôi không muốn liên quan đến Nghiêm gia thêm phút giây nào nữa.

Làm dâu Vương gia đối với tôi là quá đủ rồi.
Nhã Ân cúi đầu chào bà rồi ngang nhiên rời đi.

Bà Lệ chỉ biết nhìn theo đầy tức giận.

Tuy Nhã Ân phải gả cho một tên ngốc nhưng Vương gia rất quan tâm cô, đặc biệt là ông Vương bố chồng cô.

Có Vương gia chống lưng, cô không còn sợ điều gì ngay cả Nghiêm gia.

Những chuyện cần làm cũng đã làm xong, những thứ muốn lấy cũng đã lấy lại, Nhã Ân lái xe quay trở về..
 
Nhân Tình 2
Chương 30: Chương 30


Tại biệt thự.
Như Ly loay hoay làm việc những công việc vặt trong nhà.

Cô ta vừa làm vừa càu nhàu, biệt thự thì lớn, công việc lại chất chồng như núi khiến cô ta không tài nào làm hết.

Mục địch duy nhất khiến Như lY xin vào đây để gần gũi với Vương Đình Phong, nhưng có vẻ kế hoạch không được thuận lợi khi anh luôn tìm cách tránh né.
Bực mình thật đấy!
Như Ly bộc lộ sự tức giận của mình, vô tình làm tay bị thương.
A!Chết tiệt!
Nghe thấy tiếng kêu, Vương Đình Phong vội chạy xuống bếp xem xét.

Nhìn thấy Như Lyvới vẻ mặt cau có khó chịu, anh thắc mắc:
Có...chuyện gì sao?
Như Ly quay sang bên cạnh, thấy Vương Đình Phong sắc mặt nhanh chóng thay đổi.

Cô ta ấn mạnh vào chỗ vết thương để máu chảy ra nhiều hơn.

Như Ly đưa tay ra trước mặt anh, mếu máo:
Tay em bị thương rồi.

Em đau quá, cậu chủ!
Nhìn thấy máu chảy ra từ tay của Như Ly ngày càng nhiều, Vương Đình Phong có chút hoảng hốt.

Anh loay hoay nhìn ngó xung quanh một hồi rồi sực nhớ ra chuyện gì đó.

Vương Đình Phong đưa tay vào túi quần lấy ra một chiếc băng gạt đưa cho Như Ly, nói:
Cô mau băng vào đi.

Để lâu vết thương sẽ chảy nhiều máu hơn đấy.
Như Ly lắc đầu, nũng nịu:
Tay em bị thương như vậy cậu có thể băng giúp em không?
Vương Đình Phong lưỡng lự Không biết có nên hay không.

Anh đã hứa với cô sẽ không đến gần Như Ly, nhưng hiện tại cô ta đang bị thương anh không thể không giúp.
Cậu chủ! Giúp em một chút thôi được không? Em không thể tự mình băng được.
Đó...đó chỉ là một vết thương nhỏ.

Cô vẫn có thể dùng tay kia để băng mà.
Vốn dĩ chỉ là vô tình bị dao cắt trúng đầu ngón tay không đến nỗi phải nhờ người khác băng giúp.

Có điều, Như Ly vẫn muốn quan trọng hóa vấn đề lên để được gần Vương Đình Phong hơn.
Nếu như cậu đã không muốn giúp, vậy em tự làm.
Cô ta cầm băng gạt lên khó khăn xé bỏ bên ngoài.

Không những vậy còn cố tình làm nó rơi xuống đất.

Vương Đình Phong nghĩ ngợi, cuối cùng liền đi tới giúp đỡ cô ta.

Dù sao anh cũng chỉ có lòng tốt chứ không hề phá vỡ lời hứa với vợ mình.

Anh nhặt băng gạt lên, nhẹ nhàng nói:
Để tôi giúp cô!
Mặc dù chấp nhận giúp đỡ Như nhưng anh vẫn giữ khoảng cách với cô ta.

Từ vị trí của anh đến nơi cô ta đứng chỉ cách nhau một sải tay vừa để băng bó vết thương.

Như Ly bước một bước, Vương Đình Phong nhanh chóng lùi về một bước.

Anh không muốn vợ mình buồn thêm lần nào nữa.
Đúng lúc này, Nhã Ân từ bên ngoài bước vào.

Thấy cảnh hai người đang đứng cạnh nhau, cô lớn tiếng gọi tên anh:
Đình Phong!
Anh giật mình quay đầu lại nhìn, thấy cô thì vui vẻ buông tay Như Ly đi lại chỗ cô.
Vợ đi làm về rồi đấy à?
Cô nheo mắt nhìn anh đầy nghi ngờ:
Anh đang làm cái gì gì thế hả? Không phải anh đã hứa sẽ không đến gần bất kỳ người phụ nữ nào hay sao?
Vợ đừng hiểu lầm.

Tại cô ấy bị thương nên anh mới băng vết thương giúp.

Anh vẫn giữ khoảng cách mà.
Nghe anh nói cô cũng không trách móc gì thêm bởi khoảng cách giữa hai người họ khi nãy không quá thân thiết.

Nhã Ân bỏ qua cho Vương Đình Phong, cô liếc mắt nhìn sang phía Như Ly hỏi:
Tại sao cô lại ở trong nhà của tôi?
Yến Như mỉm cười:
Từ bây giờ tôi sẽ làm việc ở đây.
Ai cho cô cái quyền đó? Ai là người đã thuê cô? Hả?
Là tôi đã thuê.
-
Tôi cho phép.
Giọng nói của một người phụ nữ vang lên từ phía sau.

Cả ba người đều cùng nhau quay lại.

Hóa ra giọng nói ấy là của Vương phu nhân mẹ chồng cô.

Sự xuất hiện của bà khiến cô lo lắng bởi gánh nặng mẹ chồng nàng dâu lại đè lên đôi vai gầy.

Mấy hôm trước, cô nghe được tin bố mẹ chồng cô đã về nhưng phải đến tận ngày hôm nay cô mới thấy mặt..
 
Nhân Tình 2
Chương 31: Chương 31


Nhã Ân cúi đầu kính cẩn, lễ phép chào hỏi:
Dạ! Mẹ mới về!
Vương Đình Phong cũng vội chào bà.
Con chào mẹ!
Bà ta liếc nhìn hai người một lượt rồi lướt ngang qua không thèm đáp lại lấy một tiếng.

Ngồi vắt chéo chân trên chiếc ghế sofa, Vương phu nhân thở dài một tiếng:
Tôi là người thuê cô ta vào đây làm.

Cô có ý kiến gì sao?
Nhã Ân lắc đầu:
Không ạ! Con tưởng cô ta tự tiện vào đây nên mới hỏi.
Ở trong Vương gia này, ngoài cô ra còn ai tự tiện nữa.

Tôi phải thuê thêm người giúp việc để về nhà làm việc chứ dâu con không phụ giúp được gì.

Đấy! Mẹ chồng nó về mà nó có thèm rót cho một cốc nước đâu.
Dạ, con vô ý quá! Mẹ để con vào lấy.
Thôi thôi, tôi chẳng dám phiền cô.

Không người ngoài nhìn vào lại bảo mẹ chồng hạch sách, làm khó con dâu.

Có trách thì trách tôi vô phúc có đứa con dâu như cô.
Nhã Ân im lặng không hó hé nửa lời, Như Lyđứng bên cạnh chứng kiến cảnh cô bị mắng thì lòng hả hê vô cùng.

Cuối cùng thì trong nhà này cũng có người đứng về phía cô ta.

Nhìn vợ mình bị mẹ mắng, Vương Đình Phong không nhịn được mà lên tiếng:
Mẹ khát nước thì bảo khát nước.

Từ lúc mẹ vào nhà đến giờ mẹ có nói gì đâu mà vợ con biết được.
Anh vừa dứt câu, cô liền quay sang khều nhẹ tay anh nhưng anh lại không hiểu cô có ý gì.

Anh tiếp tục:
Mẹ lúc nào cũng mắng vợ con trong khi cô ấy không làm gì sai hết.

Mẹ đúng là người vô lý.
Vương phu nhân tức đến sôi máu, đập mạnh tay xuống bàn mà quát:
Mày biết mình đang nói chuyện với ai không hả thằng ngốc kia?
Con biết.

Biết rất rõ là đằng khác.
Biết mà còn dám hỗn láo với tao.
Nhưng con nói không sai!
Vậy thì để tao cho mày biết thế nào là đúng, thế nào là sai.
Dứt lời, bà ta đứng dậy tiến đến phía hai người.

Bà giơ cao cánh tay định đánh anh nhưng lại bị cô ngăn lại.
Buông tay ra!
Bà ta hét vào mặt cô.

Nhã Ân điềm nhiên hất mạnh tay bà sang một bên.

Bằng thái độ lễ phép cuối cùng dành cho mẹ chồng, cô nói:

Mẹ không nên động tay động chân.

Chuyện này không tốt đâu.
Mày đang lên mặt dạy đời tao đấy à?
Con không dạy đời ai, càng không có quyền dạy mẹ.

Nhưng mẹ cũng không nên mắng chồng con là kẻ ngốc, dù gì anh ấy cũng là con trai của mẹ.

Đánh con trước mặt người ngoài sẽ không hay đâu ạ!
Vương phu nhân đưa mắt nhìn về phía Như Ly rồi tự trấn tĩnh cơn phẫn nộ đang bùng phát bên trong lòng.

Vì không muốn làm lớn chuyện, bà ta đành phải cho qua chuyện.
Hai vợ chồng mày được lắm!
Bà ta hậm hực bỏ lên trên lầu, Như Ly thấy tình hình không ổn liền tìm cách trốn thoát.

Không may cho cô ta, vừa mới quay lưng đi đã bị Nhã Ân giữ lại.
Cô định đi đâu?
Như Ly từ từ đối mặt với Nhã Ân, nở một nụ cười gượng gạo:
Tôi đi làm việc của mình.
Dù sao cô cũng do mẹ chồng tôi cho vào đây làm việc nên có một số chuyện cô cần biết rõ.

Ở đây, thân phận của tôi cao hơn cô thay đổi cách xưng hô sẽ tốt hơn.

Còn một điều nữa...
Nhã Ân ghé sát mặt vào tai Như Ly, giọng nói nhỏ nhẹ thì thầm bên tai:
Nếu tôi biết cô dám v3 vãn chồng tôi, tôi sẽ khiến cô khổ sở hơn bây giờ.

Nhớ cho kỹ, tôi không nói đùa.
Nhã Ân mỉm cười, đưa tay lên chỉnh lại cổ áo chơ Như Ly.
Được rồi, cô đi làm việc của mình được rồi.
Mặt Như Ly xanh xao, không còn một giọt máu.

Không khí trong phòng không nóng nhưng vẫn khiến cô ta toát mồ hôi.

Như Ly gật gù mấy cái rồi nhanh chân chạy vào nhà bếp..
 
Nhân Tình 2
Chương 32: Chương 32


Nhã Ân nhìn theo bóng cô ta, vẽ mặt đầy hài lòng rồi quay người tiến tới chỗ Vương Đình Phong.

Cô quở trách anh:
Sao khi nãy anh lại nói như vậy với mẹ?
Anh thản nhiên đáp:
Thì mẹ sai nên anh nói lại thôi.
Nhưng anh vẫn không nên dùng thái độ đó để nói với người lớn hơn mình.
Anh không thấy mình làm gì sai cả.

Mẹ luôn mắng vợ một cách vô cớ nên anh không thích.
Cô biết anh thương cô, không thích mẹ mắng cô có điều anh càng bảo vệ cũng như vậy càng khiến mẹ ghét hai người hơn.

Cô không sợ bản thân thiệt thòi chỉ sợ có người nào đó làm anh tổn thương.
Nhã Ân nắm lấy tay Vương Đình Phong, vui vẻ nói:
Lần sau mẹ có nói gì anh cũng đừng cãi lại.
Lỡ mẹ đánh vợ thì sao?
Mẹ sẽ không đánh em đâu.

Anh càng cư xử như vậy càng khiến mẹ ghét em hơn.

Anh có muốn mẹ ghét em không?

Vương Đình Phong vội vàng lắc đầu:
Anh không muốn.
Vậy thì anh đừng cãi lời mẹ là được.

Và còn một điều nữa...
Là điều gì?
Anh không được lại gần cô ta đâu đấy.
Không cần phải nói thẳng tên, Vương Đình Phong cũng hiểu vợ mình đang ám chỉ đến ai.

Anh mỉm cười gật đầu hứa với cô.

Anh rất biết giữ lời hứa nên chắc chắn sẽ tránh xa Như Ly.

Và anh đã thực hiện nó từ sáng đến giờ rất tốt.
Cảnh tượng hạnh phúc của hai người thu gọn trong tầm mắt của Như Ly.

Ý định ban đầu của cô ta muốn tiếp cận anh là để bước chân vào Vương gia, muốn sở hữu khối tài sản mà Vương Đình Phong sẽ nhận được.

Nhưng chẳng phải phải tiếp cận Vương Đình Viễn sẽ tốt hơn là tiếp cận một kẻ ngốc hay sao? Công tâm mà nói, ngoại hình của cô ta rất thu hút hơn nữa cô ta lại biết cách ăn nói.

Có điều, thay vì Vương Đình Viễn mục tiêu của cô ta lại là Vương Đình Phong.

Và có lẽ, tài sản của Vương gia không hoàn toàn là thứ cô ta muốn.
***
Công ty Đài Bắc.
Văn phòng giám đốc.
Mọi thứ bên trong tĩnh lặng như tờ, im ắng đến nỗi âm thanh của chiếc đồng hồ treo trên tường kia cũng quá đỗi ồn ào.
Vương Đình Viễn tay cầm một điếu thuốc nhỏ dài, sương khói bốc lên, ẩn nấp vẻ mặt của hắn.
Chất lỏng màu đỏ rượu sóng sánh trong chai, mang theo hương thơm mê hoặc.

Vương Đình Viễn cũng chẳng tốn công rót ra chiếc ly đã chuẩn bị sẵn trên bàn như một phép tắc thông thường khi thưởng rượu, mà kề miệng chai sát miệng, dốc thẳng rượu xuống cổ họng.

Chẳng mấy chốc mà chai rượu đã cạn sạch chỉ còn lại ly rượu còn dang dở.

Hắn tựa lưng vào thành ghế thẫn thờ suy nghĩ những chuyện xảy ra gần đây.
Hắn đang nghi ngờ điều gì đó!
Nhớ lại những gì xảy ra vào tối gặp khách hàng, hắn đã uống ly nước cam mà Vương Đình Phong đưa cho.
Trong ly nước có bỏ xuân dược khiến hẳn phải bỏ mặc khách hàng, làm thất thoát số tiền lớn của công ty.

Suy đi nghĩ lại, hắn không cho rằng Vương Đình Phong bị ngốc.
Ngốc mà lại bỏ thuốc vào cốc nước của hắn? Ngốc mà lại tránh được những trò hắn bày ra?
Vụ tai nạn hai năm trước không phải quá nặng để một người bình thường trở nên ngốc nghếch.

Khi vẫn còn tỉnh táo, Vương Đình Phong gặp nạn biết bao nhiêu lần.

Vậy mà đến khi hắn ra tay thì lại biến thành như bây giờ.

Vương Đình Viễn lắc nhẹ ly rượu trong tay, thứ chất lỏng màu đỏ xong xánh hoà quyện vào nhau, trầm ngâm suy nghĩ một hồi.
Bỗng, tiếng gõ cửa bên ngoài vang lên phá tan bầu không khí tĩnh lặng trong căn phòng..
 
Nhân Tình 2
Chương 33: Chương 33


Hắn khẽ nhấp một chút rượu, nhíu mày:
Vào đi!
Từ bên ngoài một người đàn ông mặc vest đen lịch sự, cúi đầu kính cẩn:
Thưa giám đốc! Có người muốn gặp.
Cho vào!
Vâng!
Người đàn ông kia hướng ánh nhìn về phía cửa chính, khẽ gật đầu một cái đồng thời đưa tay ra hiệu.
Từ bên ngoài một người phụ nữ bước vào bên trong.

Chiếc váy body đỏ ôm sát cơ thể lộ ra đường cong quyến rũ.

Vương Đình Viễn khẽ gật đầu ra hiệu, người nhân viên kia liền vội vàng ra ngoài.

Lúc này, hắn mới cất tiếng:
Đến sao không nói một tiếng?
Người phụ nữ kia không đáp lại trực tiếp tiến đến bàn làm việc lấy ly rượu từ tay hắn.

Uống cạn ly rượu trên tay mới đáp:
Không thích tôi đến?
Không phải.

Chỉ là muốn biết để tới đón thôi.
Không cần thiết.

Tôi dư tiền để tự mình đi đến đây.
Vương Đình Viễn gật gù vài cái rồi đưa tay ra hiệu:

Gia Hân, lại đây với anh!
Gia Hâm hạ ly rượu xuống bàn từng bước tiến lại gần ngồi vào lòng Vương Đình Viễn.

Cô choàng tay câu cổ hắn, nghiêng đầu hỏi:
Hôm nay có cần tôi giúp gì không?
Tôi luôn cần em giúp.
Vương Đình Viễn vuốt v e mái tóc mềm mượt, vùi đầu vào hõm cổ ngửi lấy hương thơm dịu nhẹ trên người.

Gia Hân ngồi im không phản kháng mặc cho hắn muốn làm gì thì làm, dù sao lần đầu của cô ta cũng trao cho hắn.

Bây giờ có thêm vài lần cũng không mất mát gì.

Trong khi hắn đang hành sự, cô lên tiếng hỏi:
Đình Phong thế nào rồi? Vẫn ổn chứ?
Nghe cô ta nhắc đến Vương Đình Phong, hắn nổi giận gân xanh nổi hằn lên trên trán.

Hắn nhìn chằm chằm vào cô bằng đôi mắt đỏ ngầu.
Em hỏi đến nó làm gì?
Người ta có tên đàng hoàng, đừng có ăn nói kiểu đấy.
Dẫu biết hắn đang tức giận nhưng Gia Hân vẫn không quan tâm thậm chí còn bảo vệ Vương Đình Phong trước mặt hắn.

Cô ta tiếp tục:
Chưa chết! Không cần phải lo!"
Bầu không khí đang vui vẻ, bỗng nhiên Gia Hân nhắc đến Vương Đình Phong khiến Vương Đình Viễn mất hứng.

Hắn buông tay khỏi người cô ta, khuôn mặt lộ rõ vẻ tức giận.

Nếu là những cô gái khác chắc chắn đã ăn bạt tai của hắn, nhưng Gia Hân thì khác.

Hắn không muốn làm tổn thương cô, càng không muốn cô bị đau.
Nhìn sắc mặt Vương Đình Viễn, Gia Hân đoán ra được phần nào sự tình.

Cô ta đưa tay vuốt v e gương mặt cau có của hắn, mỉm cười nhẹ nhàng nói:
"Không phải ghen! Em gái quan tâm anh trai là chuyện bình thường.

Tôi không có ai khác ngoài anh là được."
Vương Đình Viễn vòng tay qua ôm chặt lấy Gia Hân.

Hắn tựa đầu vào hõm cổ cô ta, tham lam hít lấy mùi hương giống như một đứa trẻ đang làm nũng.
"Tôi không muốn em nhắc đến nó nữa."
"Anh ấy có tên đàng hoàng."
"Vậy thì em cũng thay đổi cách xưng hô với tôi đi, đến lúc đó tôi sẽ thay đổi."
"Được, tùy anh!"
Vương Đình Viễn mỉm cười.

Không phải nụ cười đắc thắng khi giành đạt được mục đích cũng không phải gắng gượng để cười.

Hắn thực sự cười với cô, nụ cười dịu dàng dành cho người con gái hắn yêu.
"Đừng làm hại Đình Phong nữa.

Tôi...à, em không muốn nhìn thấy anh mình bị thương!"
"Em lo cho anh ta, còn tôi thì sao?"
"Anh có thể tự lo cho bản thân mình được.

Vụ tai nạn một năm trước, em đã nhắm mắt bỏ qua cho anh.

Nếu lần này anh còn động đến Đình Phong một lần nữa, anh sẽ không còn thấy mặt em đâu."
Vương Đình Viễn im lặng không đáp.

Hắn biết nói gì trong lúc này bây giờ, hắn không muốn làm mất người hắn yêu nhưng hắn cũng không thể dễ dàng buông tay.

Bên hận, bên tình hắn không thể đưa ra lựa chọn..
 
Nhân Tình 2
Chương 34: Chương 34


Hắn đưa mắt nhìn Gia Hân, bỏ qua việc phải lựa chọn hắn nhanh chóng hôn cô ta chiếm trọn đôi môi anh đào đỏ mọng.

Gia Hân đánh mạnh vào vai hắn, hơi thở cô ngày một yếu dần bởi sức lực của hắn.

Mãi đến khi chán chê, hắn mới buông tay.
Gia Hân lừ mắt nhìn Vương Đình Viễn:
Anh điên hả? Đây là công ty đấy!
Còn đây là phòng của tôi, sẽ không ai dám bén mảng vào đây đâu.

Em đã tự nguyện đến đây, tôi nhất định không thể bỏ lỡ cơ hội.
Dứt lời, hắn lao đến ôm chặt lấy cô ta.

Bàn tay to lớn di chuyển ra phía sau từ từ kéo chiếc khóa váy xuống để lộ ra tấm lưng trần.

Hai người cứ như vậy triền miên trong hơi thở nồng nàn mang theo mùi hương của rượu cùng những thanh âm ái tình.
————
Tối muộn trong biệt thự.
Hôm nay, Vương Lão gia bận việc bên ngoài nên không về.

Trong nhà chỉ còn Vương phu nhân và vợ chồng Đình Phong.

Bữa cơm tối diễn ra chẳng mấy vui vẻ, ai nấy đều tập trung vào phần ăn của mình.

Xong xuôi đâu đó thì trơe về phòng nghỉ ngơi.

Dù bầu không khí có chút ảm đạm nhưng Nhã Ân nghĩ như vậy cũng tốt, cô không phải nghe những lời càm ràm đủ điều và cuộc đấu khẩu không hồi kết giữa bà và Vương Đình Phong.
Dùng xong bữa tối, Nhã Ân lên phòng làm nốt số công việc dang dở còn anh ngồi ở phòng khách xem phim.

Đúng lúc này, Như Ly cũng vừa dọn dẹp xong.

Thấy Vương Đình Phong ngồi một mình trên ghế sofa, cô ta mon men lại gần.

Chạm nhẹ vào bả vai anh, thanh âm ngọt ngào như rót mật vào tai vang lên:
Cậu chủ!
Vương Đình Phong dừng hoạt động đang làm lại, quay mặt về sau nhìn Như Ly:
"Có chuyện gì thế?"
"Cậu có cần em giúp gì không?"
"Không! Tôi ngồi chơi thôi mà, có gì đâu mà phải giúp."
Câu trả lời phũ phàng khiến Như Ly quê độ.

Cô ta đứng hình một hồi, nụ cười dần trở nên gượng gạo.

Vương Đình Phong lại không suy nghĩ nhiều cứ vậy mà tiếp tục xem phim.

Như Ly hít một hơi thật sâu hạ quyết tâm.
"Nếu vậy thì cậu có muốn uống gì không?"
"Tôi mới ăn xong còn lo lắm." Không muốn uống gì đâu.
Lần này thì Như Ly không còn lời nào để nói.

Vương Đình Phong đã như vậy, cô ta đâu thể mặt dày thuyết phục thêm.

Như Ly buông thõng tay xuống, vẻ mặt đầy thất vọng hậm hực quay lưng đi vào trong.

Cứ nghĩ anh ngốc dễ bị lừa nhưng thực tế thì hoàn toàn ngược lại.
Ngay khi Như Ly vừa bỏ cuộc đi vào, giọng nói của anh vang lên khiến cô ta dừng lại.
"Cô có thể lấy cho tôi một cốc nước lọc được không?"
Bao nhiêu công sức, cố gắng chỉ cần nghe được câu nói này từ anh.

Như Ly quay phắt người lại gật đầu vui vẻ:
"Cậu chủ đợi em một lát, em lấy nước ngay cho cậu."
"Cảm ơn cô!"
Như Ly hí hửng xuống bếp lấy nước cho Vương Đình Phong còn anh vẫn ngây ngô tiếp tục xem phim.
Một lúc lâu sau, Như Ly từ trong nhà bếp bước ra trên tay cầm một ly nước.
"Cậu chủ! Nước của cậu."
Vương Đình Phong quay sang nhìn Như Ly định vui vẻ nhận lấy thì lại không hài lòng khi thấy ly nước cô ta ra mang ra.

Thay vì lấy nước lọc đã cô ta mang ra một ly nước cam.
"Sao lại là nước cam? Tôi muốn uống nước lọc mà."
Anh thắc mắc, gương mặt lộ rõ sự khó chịu.

Như Ly cười trừ nhanh chóng giải thích:
"Nước cam vẫn tốt hơn nước lọc.

Với lại, em đã cất công làm rồi cậu chủ uống cho em vui."
Vương Đình Phong thở dài một tiếng.

Rõ ràng anh nhờ cô ta đi lấy nước lọc vậy mà lại đi làm nước cam.

Dù trong lòng không thích nhưng vẫn ngậm ngùi nhận lấy, đã làm rồi đem bỏ sẽ rất uổng phí.

Vương Đình Phong lấy ly nước từ tay Như Ly vừa định uống một ngụm thì một bàn tay khác giành lấy ly nước..
 
Nhân Tình 2
Chương 35: Chương 35


Cả hai người đều ngỡ ngàng trước hành động bất ngờ này.

Quay sang bên cạnh liền thấy Nhã Ân đã uống hết một nửa ly.
Như Ly tức giận hỏi:
Cô đang làm gì thế hả? Ai cho cô uống nó?
Nhã Ân đặt ly nước xuống bàn, thản nhiên đáp:
Khát thì uống, cô có ý kiến sao?
Cô muốn thì bảo tôi một câu để tôi đi làm.

Vô duyên vô cớ đi lấy của cậu chủ là sao?
Của chồng cũng là của vợ.

Tôi uống nước của chồng mình có gì to tát đâu mà cô phải làm quá lên.

Phải không anh?
Nhã Ân đưa mắt nhìn sang Vương Đình Phong.

Anh gật đầu trả lời rất vui vẻ:
Đúng rồi, nếu vợ thích thì vợ uống hết cũng được.
Cảm ơn anh.

Muộn rồi, chúng ta lên phòng thôi.
Vương Đình Phong đứng dậy cầm tay Nhã Ân lên phòng.

Hai người lướt qua Như Ly, biến cô ta trở thành đèn trong cuộc trò chuyện.

Nhìn ly nước bị Nhã Ân uống mất một nửa, Như Ly câm phẫn nhìn theo bóng cô.

Rõ ràng sắp đạt được mục đích nhưng cuối cùng lại xuất hiện kỳ đà cản mũi.
Lên trên phòng, Vương Đình Phong nhanh nhẹn nằm xuống giường còn Nhã Ân thì liên tục lục lọi các ngăn kéo tủ.

Cô gấp gáp tìm kiếm thứ gì đó, vẻ mặt vô cùng lo lắng khi không thấy.
Quái lạ! Rõ ràng mình đã để nó ở đây, sao bây giờ lại không thấy?
Cô lẩm bẩm tự hỏi chính mình, tay vẫn luôn hoạt động.

Thấy vợ mình vất vả tìm kiếm, anh lên tiếng hỏi han:
Vợ tìm gì vậy? Có cần anh giúp gì không?
Anh có thấy lọ thuốc màu trắng em để ở ngăn tủ này không?
Lọ thuốc màu trắng?
Anh trầm ngâm suy nghĩ một hồi rồi nhanh nhảu đáp lại:
À, lọ thuốc đó bác Lâm đã vứt đi rồi.

Cái gì? Sao lại vứt đi?
Tại bác Lâm thấy để lâu quá nghĩ hết hạn nên mới bỏ.
Nhã Ân không đáp.

Hiện tại cô rất cần viên thuốc đó, bây giờ bị vứt đi rồi biết kiếm ở đâu ra?
Cơ thể cô nóng ran, toàn thân như cơ hàng ngàn con kiến đang bò.

Ly nước Như Ly đưa cho anh chắc chắn đã bỏ thuốc.

Khi nãy nếu không phải cô tới kịp có lẽ anh đã bị cô ta lừa.

Cũng chỉ vì cứu anh mà cô thành ra như bây giờ.
Mồ hôi trên trán cô toát ra ngày một nhiều, có lẽ đây là liều thuốc mạnh.

Nhã Ân biết bản thân không thể chống cự được lâu, sự h@m muốn bên trong ngày một tăng cao.

Cô nhìn về phía anh, trong đầu lưỡng lự có nên hay không.

Cô càng suy nghĩ, cơ thể càng khó chịu, càng không thể chịu đựng được thêm.
Vương Đình Phong thấy vợ mình đứng im một chỗ, biểu cảm gương mặt có vẻ khó coi.

Anh vội lại gần chỗ cô.

Nhìn chán cô ra nhiều mồ hôi, anh liền đưa tay lên lau chúng rồi ân cần hỏi han:
Vợ sao vậy? Em nóng lắm hả?
Cô nhìn chằm chằm về phía anh không chớp mắt.

Tác dụng của thuốc tăng dần ngấm vào, phản ứng trong cơ thể ngày một mạnh.

Cô nghĩ bây giờ nếu không tìm cách chắc chắn sẽ không qua khỏi đêm nay.

Dù sao hai người cũng là vợ chồng, chuyện trung chăn gối là điều đương nhiên.

Cô không nên trì hoãn.
Nhã Ân lại gần Vương Đình Phong vòng tay ôm lấy cổ anh.

Hơi thở khó khăn, gấp gáp nói:
Anh...giúp em! Em khó chịu quá!
Giúp? Anh phải giúp thế nào?
Anh...!còn nhớ bộ phim Vương Đình Viễn cho anh xem chứ.
Vương Đình Phong gật đầu:
Anh nhớ.
Vậy thì...làm giống vậy đi!
Nhưng...
Chưa để anh nói hết câu, cô đã nhón chân hôn lên môi anh.

Vương Đình Phong tròn xoe mắt ngạc nhiên trước hành động của cô.

Khi Nhã Ân buông tay, anh còn chưa kịp phản ứng, cô đã nói:
Làm ơn! Giúp em!.
 
Nhân Tình 2
Chương 36: Chương 36


Ánh mắt cô nhìn anh ánh lên phần cầu cứu.

Vương Đình Phong chỉ đành gật đầu.

Hôm trước anh mới xem qua còn hôm nay chính thức thực hành nên có đôi phần gượng gạo.
Anh cúi đầu hôn lên môi cô nhẹ nhàng.

Nhưng với liều lượng thuốc trong người cô như vậy là không đủ, cô ôm chặt lấy anh kéo anh lại gần mình hơn.

Vương Đình Phong cảm nhận được điều gì khác lạ ở mình, nhanh chóng phối hợp cùng cô.

Chiếc lưỡi nhỏ cậy mở hàm răng trắng sứ tiến sâu vào bên trong.

Hai người cuốn lấy nhau, dây dưa một hồi tạo ra những âm thanh mĩ miều cuối cùng là sợi chỉ bạc khi buông tay.
Không mất thời gian để chờ đợi, cô gấp gáp cởϊ áσ cho anh.
Bế em lên giường!
Cô nhỏ giọng cầu xin, anh gật đầu đồng ý rồi nhanh chóng làm theo.
Chiếc váy trắng cô mặc trên người cũng rơi xuống đất để lộ ra cơ thể mềm mại, cảnh xuân nhanh chóng thu gọn trong tầm mắt anh.

Hai người, hai cơ thể tr@n trụi ôm chặt lấy nhau.

Cô chủ động hôn anh, nụ hôn vô cùng nồng cháy.

Anh cũng mau chóng làm theo những gì mình đã thấy.
Anh cúi đầu hôn lên chiếc cổ trắng ngần để lại trên đó vài vết tích nhỏ.

Hơi thở ấm nóng di chuyển dần xuống dưới cuối cùng dừng lại ở пɡựᴄ.

Bàn tay to lớn bắt đầu làm việc, nhẹ nhàng bỡn cợt tạo kɧoáı cảʍ.

Bên còn lại được anh chăm sóc tận tình bằng chiếc lưỡi nhỏ.

Đầu óc cô dần trở nên mụ mị, hai tay nắm chặt lấy grap giường khiến chúng trở nên nhàu nhĩ.

Thanh âm yêu kiều không ngừng phát ra từ miệng cho.

Anh càng trêu đùa bên trên, cô càng cảm thấy trống rỗng bên dưới.

Vì không chịu đựng được mà cầu xin:
Phong! Làm ơn...cho vào đi! Em không chịu được nữa rồi.
Anh nhìn xuống dưới gật đầu hiểu ý cô.

Từ nãy đến giờ anh cũng cảm thấy khó chịu mặc dù không biết bản thân bị gì.

Anh nhanh chóng để thứ to lớn ấy xâm nhập vào cơ thể cô.

Những giọt máu chảy xuống thấm đẫm ga giường, cô chau mày:
Đau! Đau quá!
Nghe cô kêu đau, anh hoảng hốt:
Anh làm vợ đau hả? Vậy để anh đi ra.
Đừng...đừng mà, anh tiếp tục đi!
Anh gật đầu tiếp tục.

Lần đầu luôn đau thế này sao? Cô cố gắng chịu đựng tay nắm chặt lấy giường không buông.

Sợ vợ đau, anh không dám làm mạnh mà nhẹ nhàng di chuyển.

Cơ thể hai người dần hoà lại làm một.

Cơn đau chỉ đến lúc đầu, cảng về sau càng thấy dễ chịu hơn hoặc có thể do một phần tác dụng của thuốc.
Anh chưa bao giờ có được cảm giác này, cảm giác lạ lẫm đến nỗi không thể diễn tả.

Có lẽ khi đạt đến một giới hạn nào đó, con người sẽ thay đổi và anh cũng vậy.

Hành động nhẹ nhàng, chậm rãi này khiến anh khó chịu.

Bên dưới bắt đầu luân chuyển nhanh hơn, mạnh hơn.

Cô nhanh chóng nhận ra điều ấy hoảng hốt nói với anh:
Phong! Chậm...chậm lại, em không chịu được.
Phong! Em...dừng lại đi!
Du͙c vọиɠ che mờ lý trí, khiến tai anh chẳng còn nghe thấy gì.

Anh vẫn tiếp tục thậm chí còn nhanh và mạnh hơn rất nhiều.

Dù cô cố gắng cầu xin thế nào, tình hình vẫn không thay đổi.

Ái tình bị kícɧ ŧɧícɧ mãnh liệt, cô ưỡn người, miệng nhỏ liên tục phát ra âm thanh.

Đầu óc trở nên trống rỗng, cơ thể mềm nhũn không còn chút sức lực đành mặc anh thỏa sức chơi đùa.
Anh bắt đầu thở d ốc nhanh chóng tiến đến giai đoạn cuối cùng.

Cô cũng không nhịn được hét lên một tiếng.

Anh gầm gừ vài tiếng trong miệng đem thứ chất lỏng trắng đục vào bên trong cô..
 
Nhân Tình 2
Chương 37: Chương 37


Nhã Ân mất hết hoàn toàn sức lực, cơ thể như cho đi mượn không một chút cảm giác.

Thuốc cũng đã được giải, bây giờ cô chỉ muốn nghỉ ngơi.

Nhã Ân nhắm nghiền mắt lại nhưng chưa kịp nghỉ đã bị anh kéo dậy.

Thứ to lớn kia một lần nữa lại ở bên trong cô.

Cô hoảng sợ nhìn anh:
Phong! Anh...anh làm gì vậy? Bỏ em xuống.
Vương Đình Phong lắc đầu:
Anh đang giúp em mà.
Giúp vậy đủ rồi.

Mau bỏ em xuống.
Anh không nói trực tiếp di chuyển chuyển hông mình.

Cơn đau từ dưới hạ th@n truyền đến khiến cô đau đớn:
Phong! Em đau lắm.

Dừng lại đi mà, em xin anh!
Anh bỏ ngoài tai những lời cô nói, bên dưới liên tục hoạt động.

Anh ôm chặt lấy eo cô, vui đầu vào hõm cổ hít lấy mùi hương.

Đôi gò b ồng đào cũng bị anh dày xéo.
Cứ như vậy, cả hai người cùng nhau trải qua một đêm xu@n tình.


Sáng hôm sau.
Nhã Ân đang say giấc nồng liền bị đánh thức bởi tiếng khóc thút thít bên tai.

Cô quay sang bên cạnh, thấy anh đang nước mắt ngắn nước mắt dài nhìn cô.

Lấy làm lạ, cô hỏi:
Sao anh khóc? Anh đau ở đâu hả?
Anh lắc đầu, mếu máo:
Vợ ăn sạch anh rồi, vợ phải chịu trách nhiệm với anh đi.
Nhã Ân trố mắt ngạc nhiên nhìn người chồng ngốc đang khóc lóc đòi quyền lợi.

Cô có nghe nhầm không vậy? Anh đang trách móc cô vì chuyện tối qua hay sao?
Hôm qua nếu không phải cô giúp anh thoát khỏi Như Ly thì giờ anh đã nằm ở phòng cô ta rồi.

Người nên khóc phải là cô mới đúng.

Đêm qua, rõ ràng cô là người bị trúng thuốc nhưng lại bị anh hành đến tận sáng.

Mới chợp mắt chưa được bao lâu, đã bị đánh thức bởi tiếng khóc.

Cơn đau từ hạ th@n truyền đến khiến cô chẳng thể cử động nổi, cô còn chưa trách anh đã đành.
Vợ nói gì đi chứ? Vợ tính bỏ anh đúng không?
Ai nói em sẽ bỏ anh?
Thì...anh thấy trên phim, người ta cũng thế này này rồi bị bỏ.

Vợ đừng bỏ anh!

Mới sớm ra đã gặp cảnh dở khóc dở cười, ai ăn ai chứ? Chẳng phải đêm qua anh là người hùng hổ nhất sao? Thậm chí anh còn hại cô đến nỗi không đi được, vậy mà bây giờ lại đổ toàn bộ trách nhiệm lên đầu cô.

Nhã Ân hít một hơi thật sâu, nhún vai giải thích:
Được rồi, em sẽ không bỏ rơi anh nên đừng khóc nữa.
Vợ nói thật không đấy?
Thật! Bỏ rơi anh, em chỉ lỗ chứ đâu lãi.
Nghe cô nói, anh vui vẻ cười tít mắt lại.

Khi nãy anh còn sợ cô “ăn” sạch mình rồi không chịu trách nhiệm.

Bây giờ có thể thở phào nhẹ nhõm rồi.
Phong!
Cô bất ngờ gọi tên, anh ngẩng đầu nhìn cô hí hửng đáp:
Vợ gọi anh có chuyện gì không?
Ai dạy anh nói chữ “ăn” thế hả?
Cái này...
Vương Đình Phong ngập ngừng mãi không nói.

Thái độ mập mờ của anh khiến cô nghi ngờ.

Nhã Ân nheo mắt lại, kéo người anh đối diện với mình.
Là ai dạy anh mấy từ này hả?
Là..

là Đình Viễn đấy! Cái hôm Đình Viễn cho anh xem phim, Đình Viễn có giải thích cho anh biết.

Đình Viễn còn nói sau chuyện này người ta dễ bỏ rơi mình lắm.
Nhã Ân cười nhạt.

Hôm trước anh còn dặn cô tránh xa Đình Viễn bây giờ lại đi học theo mấy thứ vớ vẩn từ hắn ta.

Mà nghĩ lại cũng phải thôi, anh còn chấp nhận xem mấy bộ phim hắn ta đưa thì những từ này đâu là gì.
Đang mải mê suy nghĩ những thứ vu vơ trong đầu, đột nhiên giọng nói của anh vang lên khiến cô giật mình:
Vợ bị chảy máu kìa!
Cô hoảng hồn thu lại ánh mắt lơ đễnh rồi nhìn theo hướng chỉ tay của anh..
 
Nhân Tình 2
Chương 38: Chương 38


Dưới ga giường đúng là có máu của cô nhưng chẳng phải do anh mà có sao?
Nhã Ân nghĩ ngợi một hồi rồi giả bộ khóc lóc.

Cô là đang muốn trêu trọc anh chồng ngốc của mình đây mà.
Tại anh hết đấy! Hôm qua em bảo anh dừng lại mà anh đâu có nghe.

Bây giờ em chảy máu rồi này.
Anh xin lỗi, anh có biết gì đâu.

Anh còn chẳng hiểu sao mình không kiềm chế lại được.

Bây...!bây giờ anh phải làm thế nào?
Bế em vào nhà tắm đi!
Được, được!
Vương Đình Phong lúng túng bế Nhã Ân vào nhà tắm.

Nhìn mặt hoảng hốt khi nãy của anh, cô thầm cười.

Chuyện gì xảy ra cũng xảy ra, dù sao cô đã chấp nhận chịu trách nhiệm với anh, trêu chọc anh một chút cũng không vấn đề.
Chuẩn bị mọi thứ đâu đó xong xuôi, hai người cùng xuống dưới lầu.

Bữa sáng đã được Như Ly chuẩn bị xong xuôi, đáng tiếc là chỉ có hai người dùng bữa, những thành viên còn lại đều đã ra ngoài từ sáng sớm.
Nhìn thấy hai người, Như Ly cúi đầu kính cẩn:

Mời cô, cậu vào ăn sáng!
Vương Đình Phong nhanh nhẹn đáp:
Cảm ơn cô!
Nhã Ân không nói trực tiếp ngồi xuống kế bên anh.

Suốt bữa ăn, hai người nói chuyện vui vẻ, cư chỉ vô cùng thân mật khiến Như Ly đứng bên cạnh tức đến sôi máu.

Tâm trạng của Như Ly càng trở nên tồi tệ hơn khi nhìn thấy dấu vết trên cổ Nhã Ân, chỉ có những kẻ ngốc mởi không hiểu chúng có nghĩa gì.
Ly nước cam đó đáng lẽ phải dành cho Vương Đình Phong và người ở bên cạnh anh đêm qua là cô ta mới đúng.

Nếu không có sự xuất hiện của Nhã Ân, mọi chuyện đã thay đổi theo hướng khác.

Và cho dù cô ta có tức giận thế nào cũng không thể làm gì được.
Chúng tôi ăn xong rồi, phiền cô dọn dẹp giúp!
Giọng nói của Nhã Ân vang lên chắn ngang dòng suy nghĩ ᴍôпɡ lung trong đầu Như Ly.

Cô ta hậm hực tiến đến bàn ăn cẩn thận dọn từng món.

Nhã Ân biết cô ta đang tỏ thái độ không phục nhưng biết làm sao bây giờ, ở đây thân phận cô vẫn cao hơn cô ta.
Nhã Ân quay sang phía Vương Đình Phong dặn dò:
Anh lên trên phòng lấy giúp em một số thứ rồi chúng ta đến công ty.
Hôm nay anh được đi cùng em hả?
Ừ! Với lại bố về rồi.

Bố mong gặp anh lắm đấy!"
"Vậy để anh lên lấy đồ rồi cùng đi."
Vương Đình Phong vui vẻ rời đi.

Nghĩ đến chuyện được gặp bố, anh đã háo hức muốn đi ngay mà không chần chừ thêm.
Nhã Ân nhìn theo bóng anh khuất dần mới đứng dậy tiến đến chỗ Như Ly.

Cô khoanh tay trước пɡựᴄ, mọi cử chỉ đều nhẹ nhàng không trịch thượng, thậm chí giọng nói còn có phần cảm thán:
"Cảm ơn cô vì ly nước cam hôm qua.

Phải công nhận, cô pha nước cam ngọt thật đấy làm đêm qua tôi ngủ rất ngon."
Như Ly siết chặt tay lại, sắc mặt xám xịt không một chút biểu cảm.

Cô ta thừa biết Nhã Ân đang châm chọc mình nhưng không thể phản kháng.

Cô ta mỉm cười, nụ cười giả tạo nhất mà cô ta từng có:
"Cô chủ quá khen rồi! Tôi chỉ làm theo công thức học được trên mạng thôi, cũng không giỏi lắm đâu!"
"Cô lại khiêm tốn rồi! Lần sau có làm chuyện gì không muốn cho người khác biết thì phải cẩn thận một chút nếu không công sức sẽ đổ sông đổ biển mất.

Cô hiểu ý tôi mà, phải không?"
"Cảm ơn cô chủ đã cho tôi lời khuyên.

Tôi sợ rằng sẽ không có lần sau!
Như Ly ngước mắt lên nhìn Nhã Ân, ánh mắt hiện rõ sự căm phẫn.

Cô ta không ngần ngại thể hiện cảm xúc của mình trước mặt Nhã Ân, bởi cô ta biết Nhã Ân sẽ không thể làm được gì.

Như Ly là người được Vương phu nhân nhận vào đây làm, nếu muốn đuổi cô ta phải thông qua ý bà ta.

Sau cuộc cãi vã ngày hôm qua, Nhã Ân lớn gan thế nào cũng không thể tùy tiện đuổi việc..
 
Nhân Tình 2
Chương 39: Chương 39


Nhã Ân không nói gì chỉ mỉm cười rồi quay lưng rời đi.

Đúng lúc này, Vương Đình Phong từ trên lầu đi xuống trên tay còn cầm tập tài liệu mà cô cần.

Anh tiến đến chỗ cô, nói:
Anh lấy được rồi.

Chúng ta đi được chưa?
Nhã Ân gật đầu đáp:
Anh nhớ đến công ty đừng gây ồn, tránh làm phiền lúc bố đang làm việc.
Anh nhớ rồi.
Hai người vui vẻ rời đi, Như Ly đứng phía sau chỉ biết ngậm ngùi nhìn theo.

Từ lúc bước vào Vương gia đến giờ, mọi kế hoạch cô ta bày ra đều bị Nhã Ân phá hỏng.
Không lẽ, mọi chuyện kết thúc dễ dàng như vậy?
Vương Đình Viễn đứng trước cửa phòng chủ tịch với dáng vẻ lo lắng.

Hiếm khi nào hắn thấy ông gọi hắn vào giờ này nên trong lòng có chút bất an.

Hắn tự trấn an bản thân rồi vặn tay nắm cửa bước vào bên trong với thái độ bình ổn.
Căn phòng rộng lớn, mùi quế lan tỏa khắp nơi cùng với màu sắc trầm mặc của gỗ càng khiến bầu không khí trở nên tinh lặng.

Vương Đình Viễn bước đến bàn làm việc, cúi đầu trước bố mình.
Ba cho gọi con!
Ông Vương tay cầm tài liệu, đôi mắt trắng đυ.c vẫn đăm chiêu không để tâm đ ến xung quanh hoặc cũng có thể đã nghe thấy nhưng không đáp lại.

Vương Đình Viễn cảm nhận được điều chuyện không tốt liền im lặng chờ đợi.

Thời gian cứ vậy mà trôi đi, từng giây trôi qua đối với hắn đều rất căng thẳng.
Khoảng chừng hơn 10 phút sau mới thấy ông Vương lên tiếng:
Con biết ta gọi con đến đây để nói về việc gì không?
Con không biết.
Đã dành nhiều thời gian như vậy mà vẫn chưa đoán ra được sao?
Chuyện này...
Ta cho con thêm 5 phút nữa.

Hãy nghĩ thật kỹ về những gì mình làm.

Lời ông Vương nói khiến hắn chết lặng.

Những việc hắn đã làm sao?
Rốt cuộc thì hắn đã gây ra chuyện gì khiến ông không hài lòng?
Những bản hợp đồng gần đây, hắn đều giải quyết rất tốt.

Hậu quả thiệt hại lần trước đã được khắc phục.

Vậy thì còn chuyện gì khác?
Trong đầu hắn bỗng xuất hiện một suy nghĩ, dòng suy nghĩ ấy vội lóe lên rồi nhanh chóng biến mất.

Sắc mặt hắn tái xanh không còn cắt máu, toàn thân như có dòng điện chạy qua cảm tưởng như mọi thứ đều dừng lại.

Ngay cả thời gian cũng vậy.

Ông Vương cẩn thận quan sát thái độ của Vương Đình Viễn, kim đồng hồ trên tường tích tắc kêu báo hiệu đã hết thời gian.

Ông hạ tập tài liệu trên tay xuống, ho lên vài tiếng làm dấu rồi nói:
Thái độ này, có vẻ như đã đoán ra chuyện gì rồi đúng không?
Vương Đình Viễn ngẩng đầu lên đối diện với ông.

Hắn nắm chặt tay lại khiến gân xanh nổi lên.

tâm trạng của hắn bây giờ vừa sợ vừa lo.

Dù sao, ông cũng đã biết hắn chẳng còn lý do gì để giấu.
Ba biết chuyện từ khi nào?
Một ngày trước.

Con không có gì để nói với ta sao?
Không, thưa ba!
Câu trả lời của Vương Đình Viễn khiến ông Vương sửng sốt.

Thái độ cương quyết khác hẳn với những lần hắn làm sai, không cúi đầu khép nép xin tha thứ mà thẳng thừng thừa nhận.

Ông bất ngờ, trong lòng có chút muộn phiền.

Ông không ngờ con trai mình lại làm ra chuyện tày trời này với chính anh trai ruột của nó.
Vụ tai nạn xảy một năm trước xảy ra với Vương Đình Phong luôn là nỗi hoài nghi trong đầu ông.

Qua điều tra của cơ quan công an, chiếc xe gặp nạn là do dây phanh của ô tô đã bị cắt đứt dẫn đến tình trạng không kiểm soát được tốc độ.

Khi nghe được thông tin này từ công an, ông đã cho dừng toàn bộ hoạt động điều tra thay vào đó là tự mình điều tra.

Bởi ông biết, nếu công an nhúng tay vào ông sẽ mất đi một người con.

Nơi Vương Đình Phong gửi xe trước khi xảy ra tai nạn không có camera nên rất khó khăn trong việc điều tra.

Phải mất đến một khoảng thời gian dài, thám tử mới điều tra ra được..
 
Back
Top Bottom