Ngôn Tình Nhân Tình 2

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Nhân Tình 2
Chương 40: Chương 40


Thực ra, ngay từ ban đầu ông đã đoán được ai là người đứng sau.

Và việc có đẩy đủ bằng chứng đã hoàn thiện từ ba tháng trước.

Lý do ông nói dối là muốn xem thái độ của Vương Đình Viễn nhưng hắn lại làm ông thất vọng.
Ông Vương thở dài một tiếng, chất giọng trầm ổn vang lên mang theo nhiều ưu phiền:
Từ ngày mai không cần đến công ty làm việc nữa.

Vị trí giám đốc của con để cho Đình Phong làm!
Ba không thể để một tên ngốc làm việc trong công ty được.
Không lẽ để con?
Chuyện đó không quá quan trọng đến mức con bị đuổi việc.
Ông Vương chau mày, những nếp nhăn trên gương mặt ông xô lại với nhau.

Khoảng thời gian qua, chính là cơ hội ông dành cho Vương Đình Viễn để sửa đổi nhưng đến tận bây giờ hắn vẫn không nhận ra nỗi lầm.
Cuộc trò chuyện này, từ đầu đến cuối điều ông cần là một lời thú nhận và một câu xin lỗi.

Dường như nó quá khó khăn để nói ra thì phải.
Con vẫn không nhận ra lỗi lầm của mình hay sao? Thuê người cắt dây phanh hại anh trai, đến khi bị phát hiện lại không có lấy một lời xin lỗi.

Rồi con còn bảo gì? Không quá quan trọng? Mạng người mà không quan trọng?

Nhưng anh ta đâu có chết, vẫn sống bình thường đó thôi.
Mày!!!
Ông Vương không kìm nén được cơn tức giận, thẳng tay tát hắn một cái.

Gương mặt lệch sang một bên, năm ngón tay đỏ in hằn lên má.

Hắn đưa đôi mắt đỏ ngầu nhìn ông đầy tức giận.

Chẳng phải việc hắn làm là một chuyện tốt hay sao?
Trước khi trở thành bây giờ Vương Đình Phong đã từng là một kẻ ăn chơi, phá hết rất nhiều tiền của Vương gia.

Biến Vương Đình Phong trở thành một kẻ ngốc, giúp ông tiết kiệm được một số tiền lớn đáng lẽ hắn nên được khen ngợi mới phải chứ không phải chịu đựng sự giận dữ của ông như bậy giờ.
Thu dọn toàn bộ đồ đạc rồi rời khỏi công ty ngay!
Con sẽ không làm theo ý ba!
Vậy thì chính tay ta sẽ làm điều đấy!"
Bắt gặp ánh mắt kiên nghị của ba mình, Vương Đình Viễn tuyệt nhiên không nói nửa lời bởi hắn biết đây chính là quyết định cuối cùng của ông.

Hắn tức giận quay người bỏ đi.
Ông Vương ngồi bịch xuống ghế, tay đặt lên пɡựᴄ, hơi thở trở nên gấp gáp.

Mỗi lần gặp chuyện căng thẳng, ông đều cảm thấy tức пɡựᴄ sức khỏe cũng vì thế mà giảm sút rất nhiều.

Vốn dĩ, ông muốn cho Vương Đình Viễn thêm một cơ hội nhưng với thái độ khi nãy của hắn thì không thể cứu vãn.
————
Sau khi cùng Nhã Ân đến công ty, vi cô đột ngột có việc gấp nên đành phải để Vương Đình Phong một mình tới gặp bố.

Anh đi dọc dãy hành lang dài, dựa theo trí nhớ của mình mà tìm văn phòng chủ tịch.
Phòng làm việc của ông Vương nằm ở tầng cao nhất trong tòa nhà, cách biệt so với những phòng ban khác cũng chính vì thế mà bầu không khí ở đây luôn tĩnh lặng.

Nó tĩnh lặng đến nỗi có thể nghe thấy rõ tiếng bước chân trên nền đất.
Đột nhiên, thang máy phía sau vang lên một tiếng “ting”.
Cửa thang máy mở ra.

Cùng lúc đó, anh ngửi một mùi hương nước hoa dịu nhẹ bay thoang thoảng nơi cách mũi.

Mùi hương này khá đặc biệt, không quá nồng mà vừa phải khiến anh cảm thấy dễ chịu.

Vương Đình Phong quay đầu lại nhìn thì thấy một cô gái bước ra từ thang máy.

Cô ta vừa vừa đi được một đoạn thì đánh rơi một chiếc khăn tay.

Thấy vậy, anh vội đi tới nhặt nó lên rồi đuổi theo cô ta.
Khoan đã! Cô gì ơi!
Cô gái đó vẫn tiếp tục bước đi, dường như không hề nghe thấy có người gọi mình từ đằng sau.
Cô gì ơi!
Vương Đình Phong lớn tiếng gọi, lúc này cô gái kia mới giật mình quay lại.

Anh đi vội tới chỗ cô, đưa chiếc khăn tay ra trước mặt nói:
Cô đánh rơi chiếc khăn này!.
 
Nhân Tình 2
Chương 41: Chương 41


Cô ngỡ ngàng nhìn người đàn ông trước mắt mình nhất thời không nói nên lời.

Đây là lần đầu tiên cô được nhìn anh trong khoảng cách gần như vậy, được đứng đối diện anh trai mình.
Cô gì ơi, cô có nghe tôi nói gì không vậy?
Gia Hân giật mình thu lại ánh mắt lơ đễnh.

Cô mỉm cười, cố kìm nén không để nước mắt lăn lăn dài, đáp:
Có, tôi có nghe thấy.
Khăn tay của cô.

Khi nãy cô làm rơi, tôi có gọi mà cô mãi không quay lại.
Xin lỗi, tôi không nghe thấy.
Cảm ơn anh!
Không có gì.
Vương Đình Phong mỉm cười đáp lại.

Gia Hân như đắm chìm trong nụ cười vui vẻ của anh.

Cô không nghĩ sẽ có một ngày bản thân được nói chuyện với anh trai mình.
Mỗi lần nhớ anh, cô đều ngậm ngùi ngắm nhìn từ xa thậm chí còn tự nhủ nếu được nói chuyện, chắc chắn sẽ nói thật nhiều còn bây giờ khi anh đã dứng trước mặt cô lại không có nói ra được điều gì.
Trước khi xảy ra tai nạn, Vương Đình Phong là một người khó gần thậm chí còn có chút đáng ghét.

Nhưng hiện tại, trở nên ngốc nghếch khiến anh vui vẻ, hiền lành hơn không giống dáng vẻ của trước kia một chút nào.
Cô thấy anh của bây giờ hơn.

Gia Hân cứ như vậy, đứng im không phản ứng.

Bầu không khí giữa hai người bỗng chốc trở nên lạ lùng, trầm mặc.

Vương Đình Phong dần cảm thấy ngượng ngùng, đặc biệt là đứng trước một cô gái xa lạ.
Anh đưa tay lên gãi đầu, cười gượng:
Khăn tay tôi cũng đã đưa cho cô rồi.

Không còn chuyện gì nữa, tôi xin phép đi trước.
Khoan đã!
Gia Hân vội giữ tay Vương Đình Phong lại.
Dù gì anh cũng đã giúp tôi, tôi cũng nên làm gì để cảm ơn chứ.

Vương Đình Phong nhẹ nhàng gỡ tay Gia Hân ra khỏi tay mình, chân bất giác lùi về sau một bước.

Anh lắc đầu, nhẹ nhàng từ chối:
Không cần đâu, giúp người là chuyện nên làm mà.

Với lại, tôi chỉ nhặt giúp cô có chiếc khăn tay thôi.

Cô cảm ơn tôi là được rồi.
Làm vậy coi sao được, tôi vẫn muốn cảm ơn anh.

Hay là tôi mời anh đi uống nước được không?
Không được.

Vợ tôi sẽ không cho đâu.
Vợ anh?
Vương Đình Phong gật đầu một cái:
Ừ, vợ tôi không thích tôi lại gần những cô gái khác.

Nếu cô ấy biết được chắc chắn sẽ buồn cho xem.

Tôi không muốn nhìn thấy vợ mình buồn đâu.
Gia Hân bất giác mỉm cười trước sự dễ thương của Vương Đình Phong.

Anh trai cô đúng là rất thương vợ nhưng cô vẫn muốn nói chuyện với anh nhiều hơn.
Gia Hân lấy trong túi ra một mảnh giấy nhỏ cùng một chiếc bút, cô chăm chú ghi thứ gì đó vào mảnh giấy rồi để vào túi áo anh.
Chúng ta sẽ còn gặp lại!
Gia Hân mỉm cười rồi quay lưng rời đi.

Vương Đình Phong chỉ biết ngẩn người nhìn theo bóng dáng cô khuất dần.

Anh lấy tờ giấy trong túi ra, trong đó có ghi một dãy số cùng vài dòng chữ:
8 giờ sáng tại quán cà phê Hoa Lệ!
Sau khi Gia Hân rời đi, Vương Đình Phong cũng nhanh chóng đến văn phòng chủ tịch.

Anh không suy nghĩ quá nhiều về tờ giấy cô để lại trong túi áo mình mà vẫn bình thường như chưa có chuyện gì xảy ra.

Đứng trước văn phòng, anh hít một hơi thật sâu lấy tinh thần rồi đưa tay lên gõ cửa.

Dù đây không phải lần đầu tiên, anh gặp ba ở công ty nhưng anh vẫn lo bản thân làm phiền ông khi đang làm việc.
Từ bên trong vọng lại giọng nói trầm thấp của một người đàn ông.
Mời vào!
Được sự cho phép, Vương Đình Phong đẩy cửa bước vào.

Anh đưa mắt nhìn xung quanh một lượt rồi thấy ba mình đang chăm chú với tập tài liệu sau bàn làm việc..
 
Nhân Tình 2
Chương 42: Chương 42


Cũng đã hơn ba tuần anh chưa gặp ba, trông ông gầy đi chút ít.

Ba anh là một người cuồng công việc phần lớn thời gian đều ở công ty.

Nếu có về nhà thì cũng vào giữa khuya nên hai ba con không có nhiều thời gian dành cho nhau.

Có điều ông rất thương anh, khi Nhã Ân chưa về Vương gia, ông thường xuyên đưa anh đến công ty cũng làm việc và nói chuyện.

Tuy không giúp được gì cho ông nhưng anh vẫn cảm thấy đỡ cô đơn hơn khi ở một mình trong căn biệt thự to lớn.
Vương Đình Phong cẩn thận bước gần về chỗ ông, nhẹ nhàng cất tiếng:
Con chào ba!
Nghe tiếng anh, Ông Vương hạ tập tài liệu xuống đưa mắt nhìn rồi mỉm cười:
Đến rồi à? Vợ con đâu? Sao hai đứa không đi cùng với nhau?
Vợ con đi họp rồi chỉ có con tới đây thôi.
Ông Vương gật đầu hiểu ý.

Dạo gần đây công việc ở công ty hơi nhiều lại thêm số tiền thất thoát từ hợp đồng của Vương Đình Viễn nên mọi người đều phải cô gắng làm việc, ngay cả con dâu ông cũng vậy.
Ngẫm ngợi một hồi, ông nhìn anh chỉ tay về phía bàn:
Nếu vậy thì ngồi xuống, ba lấy nước cho con.
Vương Đình Phong cần cù ngoan ngoãn nghe theo lời ông ngồi xuống chiếc ghế sofa giữa phòng.

Ông Vương rời khỏi vị trí của mình, rót một cốc nước đặt vào tay anh.

Uống đi!
Con cảm ơn ba!"
Ông ngồi đối diện với anh, thở dài một tiếng.

Anh thấy vậy nhanh nhảu hỏi:
"Ba mệt lắm sao?"
"Cũng không hẳn, chỉ là công việc hơi nhiều.

Mấy tuần này ba không về nhà, có chuyện gì xảy ra không? Hay có ai bắt nạt con không?"
Vương Đình Phong trầm ngâm suy nghĩ, mãi một lúc sau mới đáp:
"Có vợ con ở bên cạnh rồi, không ai bắt nạt con đâu."
"Thế thì tốt!"
Ông Vương gật gù hài lòng, cười khà khà thành tiếng.

Nhìn thấy ông vui như vậy, anh cũng không muốn muốn nói ra sự thật để ông phiền lòng.

Anh không muốn ông biết, ở nhà Vương Đình Viễn đã bắt nạt mình ra sao và mẹ đã mắng chửi vợ anh thế nào.

Anh hiểu được nỗi vất vả của ông, cũng hiểu được những áp lực ông phải gánh vác.
Vì thế, anh không muốn để ông có thêm phiền não.

Những chuyện xảy ra trong thời gian ông không có ở nhà, đều không phải chuyện gì quá lớn nên anh quyết định giấu nó đi.

Ông Vương nhìn con trai mình, giọng nói bỗng chốc trùng xuống.

Nghe ngữ điệu có phần nghiêm trọng:
"Thằng Viễn nó có làm gì con không?"
"Ý ba là sao?"
"Ý ba, nó có bắt nạt hay ăn hϊếp con không?"
"Không đâu ba, Đình Viễn tốt với con lắm.

Thỉnh thoảng em ấy còn chơi game cùng con cơ mà.

Đình Viễn không làm gì con đâu, ba đừng trách phạt hay mắng em nhé?"
"Ba biết rồi."
Vương Đình Phong vui vẻ trả lời ông, mặc dù anh biết những lời mình vừa nói ra đều là giả dối.

Ông đã từng nói với anh, anh em trong nhà phải biết yêu thương lẫn nhau.

Vương Đình Viễn dù có thế nào cũng là em của anh, anh không muốn vì mấy chuyện nhỏ mà khiến ba trách phạt Đình Viễn.

Có thể Đình Viễn không thích người anh ngốc này nhưng là một người anh, anh phải bảo vệ em mình.
Ông Vương nhìn điệu bộ khù khờ của Vương Đình Phong mà trong lòng cảm thấy thấy vọng về Vương Đình Viễn.

Ông tự hỏi nếu như Vương Đình Phong biết được người đứng sau vụ tai nạn của anh là Vương Đình Viễn thì mọi chuyện sẽ ra sao!
Đến lúc đó liệu tình cảm anh em có còn vui vẻ như bây giờ? Mặc dù hai người là anh em cùng cha khác mẹ nhưng chưa bao giờ ông nghĩ tới việc sẽ thiên vị ai hơn ai.

Và ông cũng không đoán được vì lý do gì mà Vương Đình Viễn hại Vương Đình Phong.

Đối với hai người, ông luôn công bằng kể cả trong công ty hay gia đình.

Phải chăng, ông đã phạm phải sai lầm nào đó?.
 
Nhân Tình 2
Chương 43: Chương 43


Sự im lặng dần bao trùm lấy căn phòng.

Tên là lần đầu tiên ông Vương không lên tiếng khi nói chuyện với anh, điều này khiến anh không quen.

Bầu không khí ngột ngạt này khiến anh khó, cuối cùng Vương Đình Phong lên tiếng:
Ba!
Ông Vương giật mình thu lại ánh mắt lơ đãng quay sang bên cạnh nhìn anh.
Có chuyện gì hả?
Tại con thấy ba không nói gì.

Hay là ba mệt?
Ba có mệt gì đâu chỉ là đang bận suy nghĩ mấy thứ linh tinh thôi đấy mà.

Cũng sắp tới giờ cơm trưa rồi, hai ba con mình ra quán cơm quen ăn một bữa.

Lâu lắm rồi hai ba con mình chưa đi ăn chung.
Vậy con gọi vợ con đi cùng được không?
Ông Vương bật cười thành tiếng vỗ vào vai anh mấy cái:

Cái thằng này từ khi có vợ là đội vợ lên đầu.

Một tiếng cũng vợ hai tiếng cũng vợ.
Con giống ba mà.

Thế con gọi vợ con đi cùng nhé?
Cũng được.

Nhưng mà hai ba con mình đến quán trước, bây giờ vợ con vẫn còn đang làm việc không tiện đi chung.
Vâng.

Ba con mình đi thôi!
Vương Đình Phong hào hứng đứng dậy đi trước, ông Vương vui vẻ theo sau anh.

Hai người rời khỏi công ty, lái xe đến quán cơm quen thuộc.

Trên đường đi, không khí trong xe lúc nào cũng thoải mái bởi tiếng trò chuyện của hai người.

Từ sau khi anh xảy ra tai nạn, hai người mới có những cuộc nói chuyện thoải mái như thế này.

Còn lúc trước, ngày nào anh cũng tụ tập đua xe, đến bar đâu có thời gian cho ông.
Chiếc xe di chuyển dần vào đường cao tốc.

Chạy được một quãng đường tương đối dài, Vương Đình Phong cảm thấy tốc độ của xe dần trở nên nhanh hơn.

Anh quay sang nói với ông:
Ba giảm tốc độ đi một chút.
Ba biết rồi, để ba giảm.
Ông Vương là người cầm lái nên nhanh chóng nhận ra tốc độ nhanh bất thường của chiếc xe.

Nhìn xuống đồng hồ đo tốc độ trước mặt, ông nhận thấy tốc độ xe đang vượt quá mức quy định.

Ông Vương nhanh chóng nhấn chân phanh ngặt nỗi dù có nhấn thế nào cũng không phản ứng.

Vương Đình Phong ngồi kế bên dần nhận ra điều bất thường, liên tục nhắc nhở ông:
Ba cẩn thận xe ở phía trước!
Ba mau giảm tốc độ lại đi!
Chiếc xe ngày một lao nhanh về phía trước, những phương tiện bên lại liên tục bấm còi báo hiệu.

Ông Vương toát hết mồ hôi cố gắng giữ bình tĩnh để giải quyết tình huống nhưng dường như vẫn không thay đổi được gì.

Chiếc xe mất kiểm soát, cả hai người đều vô cùng hoảng loạn.

Và rồi tiếng hét lớn vang lên:
Coi chừng!
Chiếc xe lao thẳng vào chiếc xe đang đi ở phía trước пɡựᴄ ông Vương nhảy lên, ra sức xoay vô lăng.
Nhưng đã muộn.

Va chạm dữ dội, xe mất khống chế.
Tiếng kính vỡ, tiếng chói tai của bánh xe ma sát với mặt đường trong nháy mắt vang lên kịch liệt.

Cơn đau trên người bỗng nhiên truyền đến, Vương Đình Phong trợn to mắt, chưa kịp nói gì liền mất đi ý thức.
Vụ va chạm xảy ra bất ngờ, toàn bộ hệ thống giao thông ở quãng đường đó tắc nghẽn.

Tiếng còi hú, những người hô hào vang lên dữ dội.

Phải mất một lúc sau, cảnh sát giao thông và cứu thương mới tới nơi.
Mọi thứ đều trở nên hỗn loạn.

————
Công ty Đài Bắc.
Văn phòng phó giám đốc.
Nhã Ân ngồi sau bàn làm việc, đôi mắt vẫn chăm chú nhìn vào tập tài liệu phía trước mà không để tâm đ ến xung quanh.

Khi đến công ty, cô rất muốn cùng anh tới văn phòng chủ tịch để gặp bố nhưng ngặt nỗi cô vướng phải một cuộc họp quan trọng.

Vì thế đành phải để anh đi một mình.

Dù sao đây cũng là một cơ hội tốt cho Vương Đình Phong và ông Vương có thể nói chuyện riêng với nhau sau một khoảng thời gian.
Sau khi cuộc họp ở phòng ban kết thúc, cô vội vã trở lại phòng tiếp tục công việc còn dang dở của mình mà quên mất đã tới giờ ăn trưa.

Tiếng bước chân, tiếng nói rôm giả ồn ào bên ngoài truyền vào.

Lúc này cô mới dừng lại.

Nhã Ân vươn vai mấy cái, đi lại vài vòng cho thoải mái rồi cầm điện thoại lên kiểm tra..
 
Nhân Tình 2
Chương 44: Chương 44


Trên thanh thông báo hiện lên một dòng tin nhắn từ ông Vương.

Hóa ra, ông và Vương Đình Phong đã tới nhà hàng chờ cô để cùng ăn cơm.

Và cô mải mê công việc sơ ý không để tâm tới.

Nhã Ân đưa mắt nhìn đồng hồ treo trên tường, bây giờ đã gần 11 giờ 30, cô đã trễ buổi hẹn gần 15 phút bây giờ không nhanh chóng tới đó e rằng sẽ không hay.

Cô vội vàng thu dọn lại đồ đạc trên mặt bàn rồi nhanh chóng rời đi.
Vừa chạm vào tay nắm cửa, bỗng, cửa phòng đột ngột mở ra.

Từ bên ngoài, một nhân viên hối hả chạy vào.

Vẻ mặt hốt hoảng, mồ hôi trên trán nhễ nhại như thể anh ta vừa chạy một quãng đường dài tới đây.

Nhã Ân khẽ chau mày thắc mắc:
Bây giờ đã tới lúc nghỉ trưa, anh đến văn phòng tìm tôi có chuyện gì không?
Anh nhân viên thở gấp, tay vuốt пɡựᴄ lấy bình tĩnh rồi hít một hơi thật sâu nói:
Xảy ra chuyện lớn rồi, thưa phó giám đốc.
Chuyện lớn là chuyện gì? Anh mau nói ra đi.

Có phải công ty gặp vấn đề?
Anh ta xua tay lắc đầu.
Hiện giờ đã trễ cuộc hẹn với ba và Vương Đình Phong nên cô rất gấp gáp.

Thái độ mập mờ, lưỡng lự mãi không nói thành câu của anh ta khiến cô bực mình.

Tôi đang rất bận.

Nếu như không phải chuyện quan trọng thì hãy nói sau.

Bây giờ thì tránh ra cho tôi đi.
Nhưng thưa phó giám đốc đây là chuyện quan trọng.
Vậy thì anh hãy mau nói đi chứ.
Nhã Ân không kìm nén được sự tức giận mà quát lớn.

Anh nhân viên không dám kéo dài thời gian, vội vàng nói:
Chủ tịch...chủ tịch...
Chủ tịch làm sao?
Chủ tịch và cậu chủ gặp tai nạn giao thông trên đường.

Hiện đang cấp cứu tại bệnh viện Nhân Ái.
***
Bệnh viện Bác Ái.
Nhận được tin ông Vương và Vương Đình Phong gặp tai nạn, Nhã Ân vội vàng tới xem tình hình.

Ngay cả Vương phu nhân và Vương Đình Viễn đều có mặt.

Ba người ngồi trên ghế băng dài trước phòng cấp cứu chờ đợi kết quả.
Hơn một tiếng trôi qua, vẫn không hề thấy tình hình khả quan hơn.

Nhã Ân lo lắng không ngừng đi lại trước cửa phòng cấp cứu.

Bỗng nhiên tai hoạ ập đến một cách bất ngờ, Vương Đình Phong lại vừa gặp tai nạn một năm trước.

Nhã Ân bất an tự hỏi liệu rằng vụ tai nạn này có ảnh hưởng đến anh hay để lại di chứng gì không?
Ánh đèn phòng vừa tắt.
Cánh cửa phòng bệnh mở ra.
Bác sĩ mổ chính cùng hai cô y tá bước ra ngoài.

Vương Phu nhân và Vương Đình Viễn lập tức đứng dậy.
Nhã Ân kéo vị bác sĩ dẫn đầu, lòng như lửa đốt:
"Bác sĩ bác sĩ! Thế nào, người bên trong thế nào rồi?"
Y tá bên cạnh bác sĩ vội nói:
"Hiện tại cả hai bệnh nhân đã qua cơn nguy kịch.

Tuy nhiên có một số vấn đề người nhà cần biết."
Y tá vừa dứt lời, Vương phu nhân đã vội hỏi:
"Một số vấn đề là gì? Có nghiêm trọng hay không?"
Lúc này vị bác sĩ mổ chính mới lên tiếng:
"Con trai bà thì chỉ bị thương nhẹ Không có gì đáng lo.

Tuy nhiên về phần ông nhà thì tôi không thể nói trước."
"Bác...!bác sĩ nói vậy là sao? Chồng tôi..."
"Do phần xe va chạm chủ yếu ở ghế người lái, lực va chạm mạnh cộng thêm việc có bệnh tim khiến ông nhà rơi vào tình trạng hôn mê.

Hiện tại tại ông ta đã được đưa đến phòng hồi sức để theo dõi thêm.

Tôi e rằng nếu có tỉnh lại thì sẽ sống như người thực vật, mong người nhà chuẩn bị tâm lý sẵn."
Vương Phu nhân nghe xong thì không còn sức đứng vững, tay chân chùn xuống.

Nếu không có Vương Đình Viễn đứng bên cạnh đỡ thì bà đã ngã quỵ xuống đất.

Từng giọt nước mắt lăn dài trên má bà, những gì bác sĩ vừa nói đến bây giờ bà vẫn còn ᴍôпɡ lung.

Tiếng khóc lóc thảm thiết bắt đầu vang lên:
"Ông ơi là ông! Sao lại để xảy ra chuyện thế này chứ hả?"
"Ông mà có mệnh hệ gì thì tôi biết sống sao?".
 
Nhân Tình 2
Chương 45: Chương 45


Vị bác sĩ bên cạnh lên tiếng trấn an:
Mong mọi người đừng quá đau buồn.

Bệnh nhân hiện đã chuyển sang phòng hồi sức, người nhà có thể tới thăm.

Tôi xin phép!
Vương Đình Viễn nhìn bác sĩ:
Cảm ơn bác sĩ!
Bác sĩ gật đầu rồi cùng hai cô y tá ở bên cạnh rồi đi.
Lúc này, Vương Đình Viễn mới quay sang phía mẹ mình:
Chúng ta vào thăm bố thôi mẹ.
Ừ, ừ.

Đi thôi con!
Vương Đình Viễn dìu bà vào phòng thăm ông phú để Nhã Ân đứng một mình trước dãy hành lang dài.

Sau khi hai người đó đi khuất, cô lặng lẽ tới phòng của anh.
Đẩy cửa bước vào trong, căn phòng tĩnh lặng sộc mùi thuốc khử trùng.

Sợi dây truyền nước biển gắn vào tay anh, từng giọt từng giọt rơi xuống.

Nhã Ân lại gần phía giường bệnh kéo ghế ngồi xuống kế bên.

Nhìn chồng mình trong tình trạng bất tỉnh, đầu băng bó, tay thì bị gãy, cô không kịp nhắn nổi mà rơi nước mắt.

Bàn tay nhỏ bé nắm chặt lấy tay anh.
Đình Phong! Mở mắt ra nhìn em này.

Anh đừng ngủ mãi như thế được không?
Mặc dù bác sĩ nói vết thương của anh không quá nghiêm trọng ảnh nhưng cô vẫn không giấu nổi nỗi lo trong lòng.

Vụ tai nạn một năm trước đã khiến anh trở nên ngốc nghếch, bây giờ lần nữa lại bị chấn thương ở đầu.

Cô tự hỏi liệu sau khi tỉnh dậy, có điều gì thay đổi hay không?
Mọi người đều quan tâm đ ến ông Vương chỉ còn một mình cô ở phòng bệnh chăm sóc cho anh.

Và có lẽ những ngày tiếp theo cũng sẽ như vậy.
Bên phòng bệnh của ông Vương, Vương phu nhân không ngừng khóc lóc khi nhìn thấy chồng mình nằm hôn mê trên giường bệnh.

Vương Đình Viễn không nói lời nào chỉ đứng nép mình ở một góc.

Trong đầu hắn hiện giờ đang rối rắm, không suy nghĩ được điều gì thấu đáo.

Dường như hắn cảm thấy sự xuất hiện của bản thân ở đây là dư thừa.
Hắn lên tiếng:
Mẹ ở đây chăm sóc cho ba con tới công ty làm việc.
Vương phu nhân nghe xong liền quay lại nhìn hắn, tức giận quát lớn:
Ba mày đang nguy kịch thế này mày còn nghĩ tới công ty hả?
Hắn cãi lại:
Bây giờ mọi chuyện đã thành thế này rồi, con không phải bác sĩ mà cứu được ba.

Còn công ty, không thể bỏ bê.
Mày đi ra khỏi phòng cho tao!
Vương phu nhân thực sự không còn lời nào để nói với hắn.

Trong khi bố hắn đang hôn mê, hắn không hỏi thăm được một câu mà chỉ nghĩ tới công ty.

Thái độ của hắn bây giờ khiến mà vô cùng thất vọng.
Vương Đình Viễn biết mẹ mình đang cảm thấy gì nhưng hắn không bận tâm tới.

Hắn cúi đầu kính cận nói:
Mẹ ở lại chăm sóc cho ba.

Con xin phép!
Dứt lời, hắn quay lưng lạnh lùng bỏ đi.

Hắn nghĩ, bố hắn đã không thích hắn thì lý do gì hắn phải ở lại.

Sự xuất hiện của hắn ở đó chỉ làm thêm rắc rối.
Vương Đình Viễn nhanh chân bước đi trên dãy hành lang dài.

Đi ngang qua phòng của Vương Đình Phong, hắn dừng chân.

Đứng bên ngoài, thông qua khung cửa kính nhỏ trên cánh cửa hắn thấy Nhã Ân đang ân cần chăm sóc cho Vương Đình Phong.

Cảm giác hiện giờ, hắn không biết diễn tả ra sao chỉ là khi nhìn thấy Vương Đình Phong, hắn ghen tị.

Hắn ghen tị không phải vì Nhã Ân ở bên cạnh Đình Phong mà vì một lý do khác.
Rời khỏi bệnh viện, Vương Đình Viễn lái xe quay về công ty.

Suốt quãng đường đi, hắn mơ hồ suy nghĩ những chuyện vẩn vơ.

Đầu óc không thể tập trung vào một thứ.

Đáng lẽ bây giờ hắn sẽ cảm thấy vui mừng mới đúng.

Ông Vương hiện tại đang nằm trong bệnh viện, thông tin này sẽ sớm đến tai cổ đông trong công ty.

Nghiễm nhiên hắn sẽ là người thay thế ông lên chức chủ tịch tạm thời bởi vẫn chưa ai biết hắn đã bị ông cắt chức.

Có điều, Vương Đình Viễn lại cảm thấy khó chịu về chuyện này.

Một cảm giác khó có thể gọi tên..
 
Nhân Tình 2
Chương 46: Chương 46


Vương Đình Viễn trở về văn phòng điềm nhiên như chưa có chuyện gì xảy ra.

Vừa mở cửa phòng bước vào trong, một cú tát trời giáng đánh vào má hắn.

Vương Đình Viễn tức giận không hiểu kẻ nào mới làm chuyện đó.

Hắn ngẩng đầu lên nhìn thì thấy Gia Hân đã đứng trước mặt hắn từ bao giờ.
Hắn ngỡ ngàng: Gia Hân, em...
Vương Đình Viễn còn chưa dứt câu, Gia Hân đã cắt ngang:
Chẳng phải tôi đã cảnh cáo anh không được động tới Đình Phong rồi sao? Tại sao anh lại làm anh ấy bị thương?
Sau khi nhận được tin Vương Đình Phong xảy ra tai nạn, Gia Hân lập tức đến Đài Bắc tìm Vương Đình Viễn bởi cô nghi ngờ người đứng sau là hắn ta.
Vương Đình Viễn hiểu hiện tại Gia Hân đang nghĩ gì.

Hắn vội nắm lấy tay cô giải thích:
Giai Tuệ! Mọi chuyện không như em nghĩ, tôi không hề liên quan đến việc này.
Không liên quan? Tôi lấy gì để tin anh đây.

Ngoài anh ra thì không có ai muốn hại Đình Phong hết.
Tôi thực sự không làm, em tin tôi có được không?
Gia Hân bỏ ngoài tai những lời Vương Đình Viễn giải thích.

Cô hất tay hắn ra khỏi ngươi mình, ánh mắt căm phẫn nhìn hắn:
Từ nay tôi và anh không còn quan hệ.

Đừng đến tìm tôi, đừng làm tôi thêm căm ghét anh nữa.
Gia Hân, nghe anh giải thích!
Gia Hân!!!"
Dứt lời, cô quay lưng bỏ đi.

Hắn vội vàng ôm chặt lấy cô từ đằng sau.

Cái ôm mạnh mẽ như thể sợ mất một thứ gì đó.

Gia Hân đánh nhiều lần vào tay Vương Đình Viễn, cố gắng vùng vẫy thoát ra:
"Buông tay! Đồ khốn, anh mau bỏ tôi ra."
Giọng nói của hắn thì thầm bên tai cô, nhẹ nhàng nhưng mang đầy sự cầu xin:
"Đừng đi! Nghe anh giải thích một lần thôi."
"Anh còn gì để giải thích? Nếu không phải anh thì là ai được hả? Người duy nhất muốn Đình Phong chết chỉ có anh thôi.

Tôi căm ghét anh, đồ cầm th ú."
Gia Hân càng muốn thoát ra, Vương Đình Viễn càng siết chặt tay hơn.

Hắn không muốn để mất cô, không muốn để cô rời xa.
Trước sự cố chấp của Vương Đình Viễn, Gia Hân không còn cách nào khác đành phải dùng biện pháp mạnh.

Cô đạp mạnh vào chân hắn, hắn kêu lên một tiếng đau đớn mà nhân cơ hội chạy đi.
Vương Đình Viễn cố níu kéo Gia Hân ở lại nhưng cô đã rời đi từ khi nào.

Hắn nhìn bóng lưng cô khuất dần mà lòng nóng như lửa đốt.

Tại sao cô lại không tin hắn? Hắn thực sự không liên quan đến vụ này?
Tại sao không cho hắn cơ hội giải thích? Chẳng lẽ trong mắt cô, hắn không đáng tin?
Vương Đình Viễn cứ đứng như trời trồng ở đó lặng lẽ nhìn người con gái mình yêu đi mất mà không thể làm được gì.

Hắn thực sự bất lực nhưng không buông xuôi.

Hắn nhất định sẽ tìm lại cô.

Sau khi vụ tai nạn xảy ra ngày nào Nhã Ân cũng đến bệnh viện chăm sóc Vương Đình Phong.

Tính đến ngày hôm nay đã được hơn một tuần nhưng anh vẫn không hề tỉnh lại.

Cô có nói tình trạng của anh với bác sĩ, và nhận được một câu trả lời.

Anh sẽ sớm tỉnh lại!
Như thường lệ, Nhã Ân đến bệnh viện thăm anh.

Căn phòng tĩnh lặng chỉ có anh và cô.

Nhã Ân hỏi nếu không có cô thì có lẽ giờ đây anh phải chống chọi một mình.

Bởi từ lúc xảy ra tai nạn tới giờ chỉ có cô luôn bên cạnh anh.
Cô ngồi kế bên giường bệnh lặng lẽ nhìn anh.

Suốt một tuần qua, chăm lo cho anh mà cô quên đi bản thân mình.

Cả người gầy rộc, sắc mặt cũng trở nên xanh xao hơn.

Cô nắm chặt lấy tay anh áp lên má mình, nghẹn ngào nói:
"Đình Phong! Anh ngủ lâu như vậy rồi, anh không định tỉnh dậy nói chuyện với em sao? Anh còn mãi không tỉnh, em sẽ bỏ rơi anh đấy.

Làm ơn, tỉnh dậy đi!".
 
Nhân Tình 2
Chương 47: Chương 47


Từng nước mắt lăn dài trên má cô, bao nhiêu nỗi đau muộn phiền cứ thế trôi theo dòng nước mắt.
Bầu không khí tĩnh lặng nhanh chóng bị phá vỡ bởi tiếng chuông điện thoại.

Nhã Ân vội lau đi giọt nước mắt trên má mình rồi cầm điện thoại lên tay.

Đưa mắt nhìn màn hình, sắc mặt cô dần thay đổi.

Nhã Ân đứng dậy, rời khỏi phòng bệnh nghe điện thoại.
Khoảng gần 20 phút sau, cô trở lại phòng bệnh.

Vào trong thì thấy Như Ly đã có mặt ở đó từ khi nào, nhưng điều khiến cô ngạc nhiên hơn cả là anh đã tỉnh dậy.

Nhã Ân không kìm nén được cảm xúc mà chạy đến bên anh.

Cô mừng rỡ cầm lấy tay anh hỏi han:
Đình Phong! May quá! Anh tỉnh rồi, anh có biết em lo cho anh lắm không hả?
Vương Đình Phong chau mày nhìn cô với ánh mắt lạ lẫm.

Anh vội vàng gỡ tay cô ra khỏi tay mình, ngơ ngác hỏi:
Cô là ai vậy? Sao cô lại biết tên tôi?
Nhã Ân đứng hình trước câu hỏi của Vương Đình Phong.

Anh mới tỉnh dậy sau vụ tai nạn chắc hẳn là đang có ý đùa giỡn nhưng trò đùa này không vui chút nào.

Cô cười nhạt:
Anh nói gì vậy hả? Em là vợ anh.

Anh ngạc nhiên:
Vợ? Cô đâu phải vợ tôi, vợ tôi ở đây cơ mà.
Vương Đình Phong vừa nói vừa hướng ánh nhìn về phía Như Ly.

Nhã Ân như không tin vào những gì đang diễn ra trước mắt mình.

Cô tự nhủ chắc hẳn là anh đang diễn kịch.

Anh thường ngày vẫn vậy, vẫn thích trêu đùa cô cả khi vừa mới tỉnh.
Nhã Ân đưa tay lau giọt nước mắt lăn dài trên má.

Cô hít một hơi thật sâu nói:
Dừng lại được rồi đấy! Anh có biết cả tuần qua em đã phải vất vả thế nào để chăm sóc cho anh không? Đừng đùa nữa, không vui.
Cô có bị vấn đề gì không? Tôi không nói đùa, Như Ly mới là vợ tôi.

Cô là ai đột nhiên xông vào phòng rồi nhận tôi làm chồng.
Vương Đình Phong! Anh bị điên hả? Em mới là vợ anh không phải cô ta.
Vương Đình Phong định lên tiếng nói gì đó thì bị Như Ly chen ngang:
Này cô, cô không nghe chồng tôi nói gì hả? Tôi mới là vợ của anh ấy, không phải cô.

Mời cô ra khỏi phòng!
Nhã Ân trừng mắt nhìn Như Ly.

Hôm nay cô ta to gan lớn mật dám lên mặt nói chuyện sỗ sàng như vậy với cô.

Nhã Ân lớn tiếng quát:

Cô câm miệng lại! Ở đây không có chỗ cho hạng người như cô nói chuyện.
Cô!!!
Thôi đủ rồi!
Thấy hai người cãi qua cãi lại, Vương Đình Phong lên tiếng.

Anh quay sang phía cô, gằn giọng:
Ở đây cô mới là người không có quyền nói chuyện.

Như Ly là vợ tôi, cô có quyền gì mà cấm cô ấy.
Nực cười!
Cô mới là vợ anh cơ mà.

Mới tỉnh dậy chưa được bao lâu đã quên mất vợ mình rồi sao? Nếu như anh quên thì cô sẽ nhắc lại cho anh nhớ.
Nhã Ân cầm tay Vương Đình Phong lên, vừa chỉ vào ngón áp út vừa nói:
Anh nói cô ta là vợ anh.

Vậy anh không thấy anh đang đeo thứ gì với em à?
Tôi có đeo thứ gì đâu?
Câu nói của anh khiến cô ngạc nhiên.

Nhã Ân đưa mắt nhìn xuống tay anh, lúc này cô mới nhận ra chỉ có một mình cô là đeo nhẫn cưới còn anh thì không.
Sao có thể như vậy được?
Mới lúc nãy cái chiếc nhẫn vẫn còn ở trên tay anh, bây giờ lại không thấy đâu.

Chắc chắn đã có ai đó đó bày trò.
Trong đầu Nhã Ân nhanh chóng nghĩ tới một người.

Cô đưa mắt liếc nhìn sang phía Như Ly.

Bắt gặp ánh mắt của cô, Như Ly vội vàng nhìn sang hướng khác.

Thái độ mập mờ này càng chứng tỏ cô ta có liên quan đến chiếc nhẫn.
Nhã Ân không nói một lời trực tiếp lại gần chỗ Như Ly, hỏi:
Cô giấu chiếc nhẫn ở đâu rồi?.
 
Nhân Tình 2
Chương 48: Chương 48


Như Ly ngập ngừng mãi mới nói được một câu:
Chiếc...chiếc nhẫn nào? Tôi...tôi không biết gì hết.
Cô ta nhiều lần dời ánh mắt sang nơi khác, dường như không dám nhìn thẳng vào người đang nói chuyện với mình.

Hành động của Như Ly càng khiến Nhã Ân tin rằng chính cô ta là người đã tháo chiếc nhẫn trên tay Vương Đình Phong.

Ánh mắt Nhã Ân dần trở nên sắc lạnh nhìn chằm chằm vào người đối diện.

Cô hắng giọng, hệt như muốn kìm nén tâm tình phẫn nộ:
Tôi hỏi lại một lần nữa.

Cô giấu chiếc nhẫn cưới của chúng tôi ở đâu?
Tôi...tôi thực sự không biết.
Đừng có giả bộ ngây thơ! Tôi hỏi lại một lần nữa, cô giấu nó ở đâu?
Tôi không biết! Thực sự không biết mà.
Nếu cô không nói vậy thì tôi sẽ làm cho cô nói ra.
Dứt lời, Nhã Ân giơ tay lên định tát Như Ly nhưng rồi một bàn tay to lớn nắm chặt lấy cổ tay cô hất sang một bên.

Trong khi cô còn chưa định hình được, giọng nói trầm thấp của một người đàn ông vang lên:
Đủ rồi đấy! Tôi cấm cô động vào vợ tôi.
Nhã Ân tròn xoe mắt ngạc nhiên.

Cô dường như không tin ở mắt mình nữa, nhưng tất cả đang ở trước mắt đều là sự thật.

Hốc mắt cô đỏ hoe, sống mũi cay xè những giọt nước mắt vô thức lăn dài trên má.

Cô là vợ anh nhưng anh lại không nhận ra cô.

Điều tồi tệ nhất chính là việc anh nói một người phụ nữ khác là vợ mình ngay trước mặt cô.
Tại sao mọi chuyện lại thành ra như vậy? Ngày đêm cô chăm sóc anh, mong đợi đến ngày anh tỉnh dậy để rồi nhận lại đắng cay thế nào sao? Và cho dù những gì đang diễn ra trước mắt cô là sự thật, cô vẫn tự nhủ với lòng mình rằng đây chỉ là một vở kịch.
Nhã Ân tiến lại gần Vương Đình Phong, cô nắm chặt lấy tay anh nghẹn ngào nói:
Phong! Anh hãy nhớ lại đi.

Em mới là vợ anh, không phải cô ta.

Phong!
Anh hất mạnh tay cô ra khỏi người mình, lạnh lùng đáp lại:
Đến tên cô tôi thậm chí ý chí còn không biết.

Làm thế nào để tôi tin cô là vợ tôi?
Nếu vậy thì tại sao anh lại nói cô ta là vợ anh? Vợ chồng thì phải có nhẫn cưới, anh nhìn xem anh và cô ta có không?
Nghe Nhã Ân nói, Vương Đình Phong liền nhìn xuống tay mình rồi đưa mắt liếc nhìn sang phía Như Ly.

Quả thực trên tay hai người không hề đeo nhẫn.

Việc Như Ly có phải là vợ anh hay không, chính bản thân anh vẫn còn mơ hồ.

Khi anh tỉnh dậy đầu óc ᴍôпɡ lung không nhớ được gì, quay sang bên cạnh thì đã thấy Như Ly ở kế bên.

Cô ta nói của ta là vợ anh.

Sau khi gặp tai nạn anh rơi vào hôn mê đã nằm ở bệnh viện được một tuần.

Như Ly còn nói, ngày nào cô ta cũng đến đây chăm sóc cho anh anh nên anh tin cô ta là vợ mình.
Bây giờ nghe Nhã Ân nói, Vương Đình Phong mới có chút nghi ngờ.

Anh nhìn Như Ly đang định nói điều gì đó thì có giọng nói chen ngang:
Ai bảo hai bọn nó không có nhẫn!
Cả ba người bất ngờ nhìn về phía cửa phòng.

Từ bên ngoài, Vương phu nhân bước vào bên trong.

Bà liếc nhìn Nhã Ân một cái rồi tiến lại gần chỗ Vương Đình Phong.

Bằng giọng điệu ân cần nói:
Con mới tỉnh dậy sao không nằm ở giường mà lại đứng đây?
Vương Đình Phong mỉm cười đáp:
Con không sao.

Mà mẹ, cô gái này là ai? Đột nhiên cô ta xông vào phòng rồi nói là vợ con.

Chuyện này có phải là thật không mẹ?
Vương phu nhân nhướn mày ra hiệu cho Như Ly.

Hai người cùng nhau dìu Vương Đình Phong ngồi xuống giường.

Vương phu nhân cố tình không để Nhã Ân lại gần anh, bà nói:
Cô gái này tên là Nhã Ân, là cháu gái của bác Lâm.

Hiện tại cô ta đang làm giúp việc cho nhà mình, còn đây...
Vương phu nhân kéo Như Lu đứng trước mặt Vương Đình Phong:
Đây, Như Ly mới chính là vợ con!
Phát ngôn của Vương phu nhân khiến Nhã Ân không hài lòng.

Cô biết bà ta không thích cô nhưng chuyện này rất quan trọng không thể che đậy bằng một lời nói dối.

Nó ảnh hưởng đến hôn nhân của hai người..
 
Nhân Tình 2
Chương 49: Chương 49


Vương phu nhân tinh mắt nhận ra Nhã Ân định lên tiếng phản bác liền nói thêm:
Thực ra hai đứa không đeo nhẫn là do trước khi xảy ra tai nạn, mẹ đã bảo hai đứa tháo nhẫn ra để đi đánh bóng lại cho mới.

Đây, nhẫn của hai đứa này đeo vào đi không ai đó lại bảo hai đứa không phải vợ chồng.
Bà ta lấy trong người ra một chiếc hộp nhỏ, bên trong còn có một cặp nhẫn cưới.

Vừa hay cặp nhẫn này lại vừa khít ngón tay của hai người.

Nhã Ân đứng như trời trồng, mọi chuyện không thể xảy ra dễ dàng như vậy.

Chắc chắn Vương phu nhân và Như Ly đã bắt tay với nhau dựng lên vở kịch này.

Họ đã lừa dối Vương Đình Phong, cô không thể để họ đạt được mục đích.
Nhã Ân tức giận tiến đến chỗ ba người giành lấy hộp nhẫn vứt sang một bên.

Cô đứng đối diện với anh, nước mắt vẫn lăn dài trên gò má hồng:
Anh đang bị họ lừa gạt đấy, biết không? Em mới là vợ anh, mới là người được Trần gia rước về đàng hoàng.

Tại sao anh nhớ mọi thứ lại không thể nhớ được em? Tại sao hả?
Vương Đình Phong bối rối trước phản ứng gay gắt của Nhã Ân nhất thời không nói lên lời.

Như Ly nhân cơ hội làm tới xô cô ngã quỵ xuống đất.

Cô ta nhìn cô bằng ánh mắt khinh thường, dường như bao nhiêu uất hận tức giận bấy lâu nay kìm nén trong lòng đều được giải tỏa ra bên ngoài.

Như Ly nhếch mép cười khẩy:
Tôi không ngờ cô lại mù quáng đến thế.

Cô nên nhớ thân phận của cô chỉ là kẻ ăn người ở trong Vương gia, là cháu của bác Lâm chứ không phải vợ Vương Đình Phong.

Đừng ảo tưởng vị trí của mình nữa, nếu không tôi sẽ đuổi việc cô đấy.
Hoàn cảnh này, những lời nói này không phải trước kia ra Nhã Ân từng nói với Như Ly hay sao? Và hiện tại cô ta đang lặp lại những gì trước đó từng trải qua với cô.
Ăn miếng trả miếng! Nhìn vẻ mặt đắc ý của Như Ly, cô hận không thể đánh cô ta vài cái bạt tai.

Cô thật không ngờ hai người họ lại thông đồng với nhau lừa gạt Vương Đình Phong.

Hiện giờ, anh đang không nhớ cô là ai và cho dù cô có giải thích thế nào cũng là con số không.

Nhã Ân đành phải ngậm ngùi khi chấp nhận sự thật rồi tìm cách giải quyết sau.

Cô vịn tay xuống đất đứng dậy, đưa tay lau nước mắt trên má.

Cô nhìn anh một lần rồi quay người rời đi.
Không hiểu sao khi thấy cô khóc, lòng anh cảm thấy vô cùng khó chịu.

Ánh mắt vẫn luôn dõi theo bóng cô cho đến khi khuất dần sau cánh cửa.

Lúc này, Như Ly ngồi xuống kế bên nắm lấy tay anh ân cần hỏi han:

Anh mới tỉnh dậy có đói không? Hay anh có muốn ăn gì không để em đi mua?
Vương Đình Phong gạt bỏ những suy nghĩ vu vơ trong đầu.

Hiện tại vợ anh đang ngồi kế bên thì anh còn vương vấn chuyện gì nữa.

Anh nhìn cô ta mỉm cười đáp:
Anh không đói.

Nhưng cô gái vừa rồi...!
Anh không cần phải bận tâm tới cô ta.

Cô ta là người làm trong nhà nhưng lại thích anh nên luôn ảo tưởng mình là vợ anh.

Tinh thần của cô ta đôi lúc không được bình thường, anh đừng bận tâm.
Vương phu nhân đứng kế bên lên tiếng:
Vợ con nói đúng đấy.

Con mới tỉnh dậy chắc hẳn vẫn còn mệt trong người.

Nghỉ ngơi một chút đi, mẹ với Như Ly sang bên cạnh thăm ba con.
Nghe bà ta nhắc đến, anh mới sực nhớ ra ba mình cũng đang nằm viện.
Vương Đình Phong vội hỏi:
Ba con thế nào rồi? Ba có ổn không mẹ?
Sắc mặt bà ta thay đổi, mi mắt rũ xuống đầy buồn bã:
Ba con bị nặng hơn con!
Nặng hơn? Rốt cuộc là bây giờ ba ra sao mẹ mau nói đi.
Cứ nhắc đến chồng mình, bà ta lại vô thức rơi nước mắt cổ họng nghẹn ứ không nói được gì.

Nhìn mẹ, anh phần nào đoán được tình hình của ba.
Như Ly đứng bên lên tiếng nói thay:
Vì ba là người cầm lái cái nên bị nặng hơn anh..
 
Nhân Tình 2
Chương 50: Chương 50


Bác sĩ nói vậy là sao? Mất trí nhớ tạm thời!
Phải! Đây chính là di chứng sau khi xảy ra tai nạn.
Nhã Ân trố mắt nhìn vị bác sĩ theo dõi chính của Vương Đình Phong mà không giấu nổi sự ngạc nhiên của mình.

Cô sốt sắng hỏi tiếp:
Nhưng không phải bác sĩ nói anh ấy sẽ ổn sao?
Vụ tai nạn khiến cậu ta bị thương không quá nghiêm trọng.

Không phải cậu ta vẫn tỉnh dậy đó sao? Cậu Vương bị va chạm mạnh ở vùng đầu đến hai lần nên việc mất trí nhớ tạm thời rất dễ xảy ra.
Vậy...tôi phải làm thế nào để giúp anh ấy hồi phục?
Cô có thể gợi cho cậu ấy nhớ về những kỷ niệm trọng quá khứ.

Nếu có tác nhân chắc chắn sẽ có thay đổi.

Có điều tôi phải nhắc nhở...
Bác sĩ nói đi ạ!
Đừng vì nôn nóng mà vội vàng làm mọi chuyện.

Vết thương của cậu Vương bị va chạm đến hai lần, nếu cố gượng ép nhớ lại sẽ để lại biến chứng.

Sức khỏe vẫn là trên hết.
Nhã Ân không đáp chỉ gật đầu hiểu ý.

Nói chuyện xong, cô đứng dậy rời đi.
Lê từng bước chân nặng nề dọc dãy hành lang dài, Nhã Ân vô thức đi đến phòng bệnh của Vương Đình Phong.

Từ bên ngoài nhìn vào thông qua ô cửa kính nhỏ, cô thấy Vương Đình Phong và Như Ly đang nói chuyện rất vui vẻ.

Hành động cân cần, nụ cười dịu dàng ấy đã lẽ phải dành cho cô mới đúng.

Vậy mà giờ đây cô phải đứng bên ngoài, tận mắt chứng kiến cảnh tượng hạnh phúc của chồng mình và một người phụ nữ khác.

Mong chờ ngày đêm để anh tỉnh dậy, được nghe thấy tiếng anh rồi giờ đây cô lại chính là kẻ cô đơn trong niềm hy vọng đó.

Cô tự hỏi tại sao anh nhớ tất cả mọi người, ngay cả người mẹ luôn hạch sách anh vẫn nhớ còn những ký ức về cô thì lại không.
Nhã Ân đưa tay lau giọt nước mắt lăn dài trên má rồi quay đầu bước đi.

Cô trấn an chính mình chuyện anh mất trí nhớ là điều không may xảy ra.

Cũng có thể coi là một thử thách đối với hai người.

Cô còn chưa bắt đầu thì không thể dễ dàng bỏ cuộc.

Nhã Ân hít một hơi thật sâu, đôi chân nhanh chóng rời khỏi cửa phòng bệnh.
Vương Đình Phong ngồi trên giường bệnh, ánh mắt vô thức nhìn ra hướng cửa chính.

Anh cảm giác hình như vừa có bóng dáng người nào đã đứng ở đó nhìn anh.

Thấy anh không chú tâm đ ến mình, Như Ly liền nhìn theo ánh mắt của anh nhưng không thấy được gì.

Cô ta chạm nhẹ vào tay anh, hỏi:
Ở ngoài đó có ai sao anh?
Giọng nói của Như Ly vang lên khiến Vương Đình Phong giật mình thu lại dáng vẻ lơ đễnh.

Anh quay sang nhìn cô ta lắc đầu:
Không có gì.

Mà anh hỏi này.
Có chuyện gì vậy anh?
Như Ly kéo chiếc ghế bên cạnh ngồi xuống gần anh.

Vương Đình Phong chần chừ giây lát mãi mới lên tiếng:
Cô gái lúc nãy đến đây tên là Nhã Ân phải không?
Vâng, nhưng anh hỏi tới cô ta làm gì?
Cũng không có gì quan trọng.

Anh nghe mẹ bảo cô ấy làm giúp việc cho nhà mình nên hỏi thôi.

Tại ngoài bác Lâm ra, anh chưa bao giờ thấy trong nhà thuê thêm người giúp việc.
Như Ly mỉm cười, trả lời vô cùng tự nhiên:
Bác Lâm tuổi đã cao nên mẹ mới thuê thêm người tới phụ bác.

Mà vừa hay cháu gái bác đang cần một công việc cho nên Nhã Ân mới tới làm.
Ra là vậy.
Cứ mỗi lần Vương Đình Phong nhắc tới Nhã Ân, lòng Như Ly đều nóng như lửa đốt.

Cô ta sợ anh sẽ nhớ ra điều gì đó rồi phá hỏng kế hoạch được tính từ trước.

Trong thời gian anh vẫn chưa nhớ ra, Như Ly nhất định phải đuổi Nhã Ân khỏi Vương gia..
 
Nhân Tình 2
Chương 51: Chương 51


Em sao vậy?
Dòng suy nghĩ ᴍôпɡ lung của Như Ly nhanh chóng bị chen ngang bởi giọng nói của Vương Đình Phong.

Cô ta ngẩng mặt lên nhìn anh, trong đầu nhanh chóng nảy ra một suy nghĩ.

Gương mặt dần trở nên không vui, mi mắt rũ xuống thể hiện sự buồn bã.

Cô ta nặng nhọc trả lời:
Không sao đâu, em chỉ nghĩ mấy thứ linh tinh thôi.
Nhìn thái độ bây giờ, Vương Đình Phong liền nhận ra điều bất thường.

Anh lo lắng hỏi han cô ta:
Em đang giấu anh chuyện gì đúng không? Trông em không được vui.
Em không có.

Anh suy nghĩ nhiều quá rồi.
Chữ nói dối hiện rõ trên mặt em kìa.

Nói đi, có gì chúng ta cùng giải quyết.
Như Ly chỉ chờ được nghe câu nói này từ Vương Đình Phong.

Cô ta giả bộ sụt sịt vài tiếng:
Em thấy anh quan tâm Nhã Ân quá à? Có phải anh thích cô ta rồi không?
Vương Đình Phong tròn xoe mắt ngạc nhiên.

Anh còn chưa nghĩ tới chuyện đã mà Như Ly đã suy diễn theo một hướng khác.

Anh bật cười hỏi:
Vợ anh đang ghen hả?

Như Ly ngượng ngùng, quay mặt sang hướng khác né tránh ánh mắt của Vương Đình Phong.

Cô ta ngập ngừng nói mãi mới thành câu:
Em...em không có.

Em chỉ sợ anh thích cô ta thôi.
Vương Đình Phong vội nắm tay Như Ly, nhẹ nhàng vuốt v e bàn tay cô ta cân cần nói:
Em yên tâm, anh không có ý gì với cô ta đâu.

Anh chỉ có mình em thôi.
Anh nói thật không?
Anh hứa!
Như Ly mỉm cười rạng rỡ trước câu trả lời của Vương Đình Phong.

Cô ta rõ ràng là đang hài lòng với những gì đang diễn ra.

Chỉ cần anh không nhớ lại ký ức về Nhã Ân chức dâu trưởng Vương gia chắc chắn sẽ thuộc về cô ta.

Như Ly cười thầm, trong lòng vô cùng vui sướиɠ mỗi khi nghĩ đến thành quả.
Bỗng cánh cửa phòng đột ngột mở ra, cả hai người đều hướng ánh nhìn về phía phát ra âm thanh.

Từ bên ngoài, một nữ y tá bước vào trên tay còn cầm một khay sắt đựng thuốc và kim tiêm.

Y tá tiến gần đến chỗ hai người, đặt khay sắt xuống bàn nhẹ nhàng nói:
Đã đến giờ khám cho bệnh nhân, mời cô ra ngoài cho tôi làm việc.
Như Ly chau mày khó hiểu:
Tại sao tôi phải ra ngoài? Cô cứ làm việc của mình, đừng để tâm đ ến tôi là được.
Nhưng có mặt người khác ở đây tôi không làm việc được.

Mời cô ra ngoài cho!
Cô chỉ là một y tá, có phải bác sĩ phụ trách chính đâu mà ra lệnh cho tôi
Thái độ của y tá khiến Như Ly không kìm nén được sự tức giận mà đứng dậy lớn tiếng.

Cô ta chưa từng thấy kiểu khám cho bệnh nhân nào mà không cho người nhà đứng bên.

Quy định này do bệnh viện quy định hay tự nghĩ mà có?
Như Ly bực bội đưa đôi mắt đầy tia máu đỏ nhìn y tá đối diện.

Trang phục màu trắng bó sát vào cơ thể, phần пɡựᴄ được xẻ thành hình chữ V để lộ vòng một đầy đặn.

Có trời mới biết sau khi rời đi, hai người họ ở trong phòng sẽ làm gì.

Dù thế nào, Như Ly cô ta vẫn nhất quyết ngồi lì lại không rời nửa bước.
Nữ y tá nhìn Như Ly, khóe môi khẽ cong lên nở một nụ cười khinh bỉ.

Thân phận chỉ là một người giúp việc trong Vương gia mà dám vênh váo lên mặt như vậy.

Nếu không phải muốn giấu thân phận của mình, thì từ nãy đến giờ Như Ly đã được ăn vào cái bạt tai rồi.

Cô hít một hơi thật sâu, bằng ngữ điệu đầy khiêm nhường và từ tốn, nói:
Mời cô ra khỏi phòng để tôi khám cho bệnh nhân.
Tôi không đi.
Như Ly khoanh tay trước пɡựᴄ, dù có nói thế nào cũng không chịu rời nửa bước.

Thấy tình hình có vẻ không ổn, Vương Đình Phong liền lên tiếng giải vây:
Như Ly, y tá đã nói như vậy thì em ra ngoài đi.

Cô ấy khám xong cho anh rồi em vào.
Nhưng mà...
Nghe lời anh, ra ngoài đợi đi.
Vâng!
Mặc dù không cam lòng nhưng Như Ly vẫn phải nghe theo lời Vương Đình Phong.

Cô ta hậm hực đứng dậy rời khỏi phòng, trước khi đi còn không quên lườm y tá một cái.
Cánh cửa phòng đóng sầm lại.

Âm thanh lớn thể hiện rõ sự tức giận..
 
Nhân Tình 2
Chương 52: Chương 52


Sau khi Như Ly rời đi, Vương Đình Phong quay sang phía y tá:
Cô có thể khám được rồi.
Vâng.

Mà cô ta là gì của anh vậy?
Là vợ tôi.
Cái gì?
Câu trả lời của Vương Đình Phong khiến cô ngạc nhiên.

Chẳng phải vợ anh là Nhã Ân sao? Sao bây giờ lại thành ra như vậy? Đầu óc cô quay cuồng, những suy nghĩ ᴍôпɡ lung dần xuất hiện xen lẫn nhau.

Cô quay đầu nhìn về phía cửa chính.

Cô thầm nghĩ thì ra Như Ly lợi dụng lúc anh mất đi ký ức về Nhã Ân nên đã nói dối.

Quả đúng là hồ ly tinh!
Thái độ bất ngờ này khiến Vương Đình Phong nghi hoặc.

Anh chau mày khó hiểu:
Có chuyện gì với cô mà khi tôi nói cô ấy là vợ tôi, cô lại phản ứng như vậy?
À, à không có gì đâu.
Nhưng mà...
Vương Đình Phong chưa nói dứt câu thì dừng lại.

Anh chăm chú nhìn y tá trước mặt một lúc rồi lên tiếng hỏi, ngữ điệu có phần không chắc chắn:
Tôi nhìn cô rất quen.

Hình như chúng ta đã gặp nhau rồi phải không?
Cô mỉm cười vui vẻ:
Anh nhớ ra tôi?
Vương Đình Phong nheo mắt lắc đầu.

Anh trầm ngâm suy nghĩ một hồi.

Gương mặt của cô rất quen anh có cảm giác như đã từng nhìn thấy ở đâu đó.

Phải mất đến một lúc sau, anh mới sực nhớ rồi thốt lên:
Cô là người đã đánh rơi ơi chiếc khăn tay ở công ty Đài Bắc, đúng không?
Gia Hân gật đầu lia lịa, cô mừng thầm vì cuối cùng anh cũng nhận ra.
Phải rồi.

Tôi chính là người đó.
Thật không ngờ tôi lại có thể gặp cô ở đây.

Mà cô làm y tá trong bệnh viện này sao?
Gia Hân ậm ừ một lúc mới đáp:
Cũng có thể coi là như vậy.
Thực ra nghề nghiệp chính của Gia Hân không phải là y tá.

Bộ đồng phục cô đang mặc là lấy từ một người đi cá phụ trách chăm sóc cho anh.

Vì không muốn mọi người nghi ngờ nên cô phải giả bộ để tới thăm anh.

Sau khi biết tin anh bị tai nạn, cô đã nhiều lần tới đây nhưng chỉ dám đứng từ xa.

Bây giờ có cơ hội chắc chắn không thể bỏ lỡ.
Gia Hân lấy mấy viên thuốc đựng trong hộp, bốc theo đúng liều lượng đã cho sẵn rồi đưa cho anh:
Anh uống đi!
Cảm ơn cô.
Anh vui vẻ nhận lấy rồi khi uống hết chỗ thuốc cô đưa.

Thật không ngờ trái đất lại tròn đến vậy.

Cứ ngỡ sau cuộc gặp gỡ vô tình đó sẽ không gặp lại nhau.

Nhưng giờ cô lại ngồi đối diện với anh.

Lần đầu gặp gặp, anh cảm thấy cô có chút kỳ lạ bởi anh chỉ giúp cô nhặt chiếc khăn tay mà cô đã muốn mời anh đi uống nước để trả ơn.
Thấy Vương Đình Phong cứ nhìn chằm chằm vào mình, Gia Hân lên tiếng:
Mặt tôi dính gì hay sao mà anh nhìn kỹ vậy?
Vương Đình Phong lắc đầu:
Không có.

Chỉ là tôi thấy cô có chút kỳ lạ.
Kỳ lạ? Tôi kỳ lạ ở chỗ nào?
Thì ngay lần gặp đầu tiên cô đã chủ động cho tôi số điện thoại trong khi chúng ta còn chưa biết tên.

Đó không phải kỳ lạ thì là gì.
Gia Hân bật cười.

Cô không phải người dễ dãi mà ai cũng tùy tiện cho số và hẹn gặp.

Riêng anh là trường hợp đặc biệt.

Tụi bây giờ không phải vô tình gặp gỡ nhưng cũng có thể coi là duyên.

Gia Hân nghiêng đầu, nhanh nhảu nói:
Chuyện đó, anh cứ coi là tôi thích anh nên mới cho anh số đi.

Sẵn tiện đây, tôi cũng giới thiệu.

Tôi tên Gia Hân, Vương Gia Hân.
Vậy là cô trùng họ với tôi rồi.

Tôi tên Vương Đình Phong.
Vương Đình Phong! Rất vui được gặp anh.
Tôi cũng vậy
Vương Đình Phong có chút hứng thú với cô gái tên Gia Hân này.

Cô luôn là người chủ động bắt chuyện với anh.

Thậm chí còn rất vô tư hồn nhiên không giống như những cô gái anh từng gặp qua.

Có lẽ đây là sự cảm mến anh dành cho một cô gái có tính cách đặc biệt..
 
Nhân Tình 2
Chương 53: Chương 53


Hai người trò chuyện rất vui vẻ, bất chợt, anh đưa tay lên chạm vào tóc cô.

Theo lẽ thường, mọi cô gái đều sẽ phản ứng với hành động bất ngờ của anh nhưng Gia Hân thì không cô vẫn ngồi im im để anh chạm vào tóc mình.
Có một sợi chỉ nhỏ dính trên tóc cô.
Vương Đình Phong vừa nói vừa giải thích cho hành động của mình.

Gia Hân vẫn hồn nhiên không làm quá vấn đề thậm chí còn rất vui vẻ đáp lại:
Cảm ơn anh!
Không có gì.
Từng hành động cử chỉ, lời nói của hai người đều thu gọn vào tầm mắt của Vương Đình Viễn.

Không biết hắn ta đã đứng đó được bao lâu và chứng kiến những gì, nhưng bàn tay hắn đã nắm chặt lại.

Đôi mắt đỏ sọc hằn lên những tia máu đầy giận dữ.

Hắn đến bệnh viện để muốn xem tình hình ông Vương thế nào thật không ngờ lại bắt gặp cảnh tượng không đánh thấy.
Vương Đình Viễn không phải kẻ ngốc mà không nhận ra người con gái trong bộ trang phục y tá đó chính là Gia Hân.

Trong đầu hắn luôn xuất hiện những suy nghĩ đen tối.

Hôm trước cô đến công ty đánh thắng một bàn tay rồi nói chấm dứt để có thể ung dung vui vẻ bên Vương Đình Phong.

Nhìn cách hai người họ họ nói chuyện với nhau, chẳng ai nghĩ là anh em mà giống một đôi tình nhân thì đúng hơn.

Hắn hận không thể xông đến đánh Vương Đình Phong một trận rồi kéo Gia Hân ra khỏi đó.

Tất cả những gì hắn có thể làm là đứng nhìn từ xa trong cơn phẫn nộ.
Ở bên trong hai người vẫn hăng say nói chuyện không để tâm tới xung quanh.

Có lẽ vì cả hai đều hòa hợp về tính cách nên dễ dàng tìm được điểm chung.

Trong lúc nói chuyện, Gia Hân vô tình nhìn thấy chiếc đồng hồ treo tường.

Cô nhận ra đã quá thời gian khám bệnh.

Trong lòng vẫn muốn ở lại nhưng điều kiện không cho phép, Nếu cô không rời khỏi đây nhanh chắc chắn sẽ có người nghi ngờ.
Gia Hân quay sang nhìn Vương Đình Phong với vẻ mặt tiếc nuối:
Nãy giờ nói chuyện với nhau mà tôi quên mất thời gian.

Đã tới lúc tôi phải đi khám cho những bệnh nhân khác, lần tới tôi lại đến.
Khi nghe Gia Hân nói cô phải đi, Vương Đình Phong có chút hụt hẫng trong lòng.

Nhưng công việc của một y tá thì không thể chậm trễ, anh đành phải ngậm ngùi chấp nhận.
Cảm ơn cô
Không cần khách sáo.
Gia Hân mỉm cười rồi quay lưng rời đi.

Bước tới ngưỡng cửa giọng nói của Vương Đình Phong vang lên khiến cô dừng chân.
Buổi hẹn hôm trước còn có hiệu lực không?
Câu nói ấy khiến Gia Hân mừng trong lòng.

Cô không quay lại chỉ đáp bằng một chữ:
Còn!
Dứt lời, cô đẩy cửa ra ngoài.

Anh nhìn theo bóng dáng cô khuất dần, miệng nở một cười vui vẻ.
Sau khi gặp được Vương Đình Phong, Gia Hân vội vàng trả lại quần áo y tế trở về với dáng vẻ thường ngày rồi nhanh chóng rời khỏi bệnh viện.

Cô bước tới đường lớn đang định bắt một chiếc taxi thì từ đâu một bàn tay kéo cô đi.

Gia Hân hoảng hốt nhìn tấm lưng to của người đàn ông mặc vest đen trước mặt.

Cô vùng vẫy:
Mau thả tôi ra!!! Cứu...
Cô còn chưa kịp nói hết đã bị bịt miệng.

Người đàn ông đưa cô vào một chiếc xe ô tô dừng ở chỗ vắng.

Hắn để cô vào ghế sau rồi cùng vào đó và khóa cửa xe lại.

Lúc này, Gia Hân mới nhận ra người đàn ông đó không ai khác chính là Vương Đình Viễn.
Chỉ cần nhìn thấy hắn không cần biết mục đích là gì, cô đã giơ tay đánh hắn.

Nhưng lần này hắn không để ý cô đạt được mục đích.

Vương Đình Viễn nắm chặt lấy cổ tay Gia Hân, khóa chặt tay lên đầu rồi cúi xuống hôn cô.

Gia Hân cố gắng vùng vẫy nhưng không thể phản kháng trước sức lực của người đàn ông trước mặt.

Sự tuyệt vọng, đau đớn bao trùm khắp cơ thể nước mắt cô bất giác rơi xuống.

Thấy cô khóc, hắn vội vàng buông tay hoảng loạn cầu xin:
Anh xin lỗi! Anh...anh không cố ý..
 
Nhân Tình 2
Chương 54: Chương 54


Gia Hân ôm chặt lấy mình, nhanh chóng lùi dần về sau.

Cô nhìn hắn bằng ánh mắt đầy thù hận, quát lớn:
Không phải tôi đã nói chúng ta kết thúc rồi sao? Anh còn dám bày ra trò bỉ ổi này?
Nếu không phải tại em thì mọi chuyện đâu đến nông nỗi này.
Vẻ mặt tỉnh bơ, vô tội của hắn khiến cô càng thêm căm ghét.

Cô cười nhạt:
Tại tôi? Chính anh là người đứng sau vụ tai nạn của ông Vương và Đình Phong.

Chính anh mới là người gây ra mọi chuyện.
Lúc nào em cũng nghi ngờ anh? Tại sao không nghe anh giải thích? Anh đã nói anh không làm.
Tôi không tin.

Trừ phi có bằng chứng, còn không tôi sẽ không bao giờ tin anh.
Đối diện với Gia Hân, Vương Đình Viễn im lặng không nói được lời nào.

Cho dù hắn có giải thích ra sao cô vẫn không tin những gì hắn nói.

Vụ tai nạn xảy ra quá bất ngờ, ngay khi nhận được tin báo hắn còn không tin vào những gì mình nghe thấy.

Việc xảy ra một năm trước đối với Vương Đình Phong, Vương Đình Viễn thừa nhận là do hắn.

Còn sự việc lần này hoàn toàn không phải.

Sự im lặng lúc này của Vương Đình Viễn, khiến Gia Hân càng tin vào điều mình nghĩ.

Cô giữ khoảng cách với hắn, ánh mắt chứa đầy hận thù:
Đừng đến tìm tôi và cũng đừng làm hại đến anh trai tôi nữa.
Chúng ta đã kết thúc rồi.
Khóe môi hắn nở một nụ cười đầy chua chát:
Anh trai? Làm gì có anh em nào lại thân thiết giống đôi tình nhân như vậy? Anh thấy em yêu anh trai mình thì đúng hơn.
Anh đang nói điều xằng bậy gì vậy? Làm sao tôi có thể yêu anh trai mình được?
Em đừng nói em là em gái của Vương Đình Phong.

Vậy bằng chứng nào chứng minh điều đó? Hãy tất cả đều là do em địa là để được gần nó hơn? Anh và Vương Đình Phong là anh em cùng cha khác mẹ.

Xét theo lý, em cũng là em gái của tôi.

Em gái mà lại đi ngủ với anh trai mình? Nực cười!
Gia Hân đứng hình trước những lời Vương Đình Viễn nói ra.

Cô không hiểu trong đầu hắn bây giờ đang có những suy nghĩ điên rồ gì.

Nhưng bản thân cô có thể chắc chắn, Vương Đình Phong là anh trai ruột của cô.
Sao? Cứng họng rồi hả? Cảm giác ngủ với anh trai mình thế nào?
Gia Hân đưa mắt nhìn Vương Đình Viễn.

Ở bên cạnh hắn ba năm nay, con người hắn thế nào cô hiểu rõ.

Vương Đình Viễn không chỉ là một kẻ ham mê quyền lực mà còn là con quỷ đột lốt người.

Bất kỳ ai dám ngáng đường hắn, hắn đều tìm cách hãm hại.

Tuy nhiên, đối với cô hắn luôn có cách cư xử đặc biệt.

Nhưng bây giờ thì đã lộ rõ bản chất.
Gia Hân nhìn thẳng vào mắt hắn rồi mỉm cười, ngữ điệu đầy kɧıêυ ҡɧí©ɧ:
Tôi không phải là đứa ngu.

Đình Phong là anh trai ruột của tôi còn anh thì chưa chắc.
Em nói gì?
Tôi sẽ không nói lại lần thứ hai.

Muốn biết rõ hơn thì đi về hỏi người mẹ kính yêu của anh.

Và tôi nhắc lại một lần nữa, chúng ta không còn quan hệ gì.

Nếu anh còn đến tìm tôi hay gây ra bất kỳ chuyện gì xấu với Đình Phong, tôi sẽ gϊếŧ chết anh.
Dứt lời, Gia Hân xoay người mở cửa xe rồi nhanh chóng rời đi.

Vương Đình Viễn nhìn theo bóng cô, bàn tay bất giác đưa lên như muốn níu kéo điều gì đó đó và rồi cuối cùng lại để nó vụt mất.

Hắn tựa lưng vào thành ghế, bên tai vẫn văng vẳng tiếng cô.

Đồ óc hắn dần trở nên mơ hồ khi câu nói khi nãy của cô luôn xuất hiện.
Cô nói Vương Đình Phong là anh trai ruột còn hắn thì chưa chắc.

Lời này của cô là có ý gì? Suốt bao nhiêu năm qua, hắn vẫn sống trong Vương Gia dưới danh nghĩa nghĩa là con trai thứ của ông Vương.

Bây giờ chỉ một lời nói của cô đã khiến hắn lung lay..
 
Nhân Tình 2
Chương 55: Chương 55


Trong thời gian Vương Đình Viễn và Gia Hân quen nhau, Gia Hân đã biết Vương Đình Viễn và Vương Đình Phong là anh em cùng cha khác mẹ.
Nếu vậy, cô sẽ không ngu ngốc đến nỗi lún sâu vào một mối quan hệ trái với đạo đức.

Thế mà hai người vẫn qua lại với nhau suốt ba năm.

Nếu vậy chỉ có một trường hợp có thể xảy ra.
Một suy nghĩ bất chợt lóe lên trong đầu hắn, hắn tự hỏi liệu mình có phải là con trai ruột của ông hay không?
Người duy nhất có thể cho Vương Đình Viễn biết đáp án chính là mẹ hắn, Vương phu nhân.

Nhưng với tính cách của bà ta, sẽ nói cho hắn biết sự thật hay là giấu giếm? Vương Đình Viễn bắt đầu suy tính sang một kế hoạch khác.
Hắn vội vàng mở cửa xe đi lên ghế lái, nhấn mạnh chân ga rồi tăng tốc độ.

Không biết điểm đến cuối cùng của hắn là đâu nhưng có lẽ nơi đó sẽ cho hắn biết câu trả lời thực sự.
————
Quay trở lại bệnh viện.
Sau khi rời khỏi phòng bệnh của Vương Đình Phong, Nhã Ân tới thăm ông Vương.

Cô đẩy cửa nhẹ nhàng bước vào trong rồi kéo chiếc ghế ngồi xuống kế bên ông.

Sau khi vụ tai nạn xảy ra phần lớn thời gian cô đều dành cho Vương Đình Phong.

Bây giờ khi anh tỉnh dậy không còn nhớ gì về cô và cũng không cần cô bên cạnh, cô sang đây để thăm ông.
Nhã Ân lặng lẽ nhìn người bố chồng với gương mặt phúc hậu đang phải dùng máy thở để giành lấy sự sống từng ngày.

Nước mắt cô vô thức rơi xuống lăn dài trên gò má.

Bước chân vào Vương gia làm dâu, tuy không được sự yêu thương từ mẹ chồng nhưng bù lại bố chồng rất quý cô.

Có lẽ vì không có con gái nên ông Vương đối xử với cô giống như con gái ruột của mình.

Cũng chính vì vậy mà cô cảm nhận được tình thương từ bố, tình thương mà cô không bao giờ có được trong thời thơ ấu.

Đối với cô mà nói, ông Vương là người chính trực, công bằng và yêu thương con gái.

Dù là con trai hay con dâu, tình thương ông dành cho mỗi người đều giống nhau.
Nhìn ông trong tình trạng hôn mê, cô đau đớn vô cùng.

Sự đau đớn này chính là cảm giác bất lực khi thấy người thân của mình phải chịu dày vò còn bản thân lại không thể chịu thay nỗi đau đó.

Cô nắm lấy đôi bàn tay nhăn nheo vì tuổi tác, những vết chai sạn do năm tháng mà nghẹn ngào:

Ba ơi! Từ sau khi ba hôn mê, mọi chuyện thay đổi nhiều lắm.

Anh Phong đã không còn nhận ra con nữa rồi.

Mọi chuyện trong nhà đều bị đảo lộn, con không biết bản thân còn trụ được bao lâu nữa.

Ba mau tỉnh lại nhé, con nhất định sẽ chờ đến ngày đó.
Nước cô lăn dài trên gò má rồi rơi xuống bàn tay đang nắm chặt lấy tay ông.

Những lời cầu xin ấy không có sự đáp lại.

Xung quanh phòng chỉ có tiếng bíp bíp của máy đo nhịp tim và tiếng từng nước rơi xuống từ dây truyền nước biển.

Dù biết rất khó khăn nhưng cô vẫn hi vọng mọi chuyện sẽ tốt hơn.
Nhã Ân ở lại phòng bệnh bên cạnh ông thêm một lúc lâu rồi mới rời đi.

Phòng anh cách phòng ông không quá xa, mỗi lần đi ngang qua nhìn thấy cảnh anh và Như Ly thân mật, cô đều phải kìm nén nuốt nước mắt vào trong.

Cô rất muốn gợi nhớ cho anh những kỷ niệm về hai người nhưng trong lòng lại lo sợ sẽ ảnh hưởng đến sức khỏe nên đành thôi.
Nhã Ân tự dặn lòng phải mạnh mẽ, ở quá khứ có biết bao đau thương cô đều vượt qua.

Bây giờ mới chỉ gặp một chút sóng gió không thể bỏ buộc giữa chừng.

Cô luôn nói với chính bản thân như vậy.

Cố gắng thêm một chút, mọi thứ sẽ thay đổi..
 
Nhân Tình 2
Chương 56: Chương 56


Rời khỏi bệnh viện, Nhã Ân lái xe đến công ty làm việc.

Suốt một tuần qua, cô đã bỏ bê quá nhiều cuộc họp quan trọng bây giờ là lúc cô quay trở về tiếp tục công việc còn dang dở.
Mất hơn 20 phút lái xe, cuối cùng cô cũng đến nơi.

Nhã Ân bước vào công ty với phong thái điềm tĩnh, tự nhiên như mọi ngày.

Nhân viên vẫn tiếp đón cô giống thường lệ.
Đứng trước văn phòng, cô đẩy cửa đi vào.

Bất ngờ thay, điều đón chờ cô không phải là số công việc chất trọng như núi một căn phòng trống rỗng.

Toàn bộ đồ đạc bao gồm cả bảng tên của cô đều bị mang đi.

Nhã Ân hốt hoảng nhìn xung quanh một lượt rồi gọi thư ký:
Thư ký Lan! Thư ký Lan!
Nghe tiếng cô, thư ký Lan từ bên ngoài hớt hải chạy vào trong.

Cô ta cúi đầu kính cẩn:
Phó giám đốc cho gọi tôi?
Nhã Ân quay sang nhìn cô ta với vẻ mặt tức giận:
Đồ đạc trong phòng của tôi đâu hết rồi? Các người đã mang chúng đi đâu?
Thư ký Lan cúi gằm mặt xuống không dám đối diện với cô.

Cái tay cô ta bám chặt lấy vạt áo, rụt rè đáp:
Đồ của phó giám đốc đã...!đã...
Mỗi lần có chuyện quan trọng, nhân viên đều nói một cách ngập ngừng khiến cô khó chịu.

Nhã Ân lớn tiếng:
Đồ của tôi đâu!
Dạ, dạ.

Đồ của phó giám đốc đã bị Vương phu nhân mang đi rồi ạ.
Vương phu nhân sao?
Vâng.
Thư lý Lan gật đầu rồi tiếp tục:
Khi nãy Vương phu nhân đến công ty và ra lệnh cho thư ký riêng của mình dọn dẹp hết tất cả đồ đạc và cả bảng tên của phó giám đốc ra khỏi phòng rồi.
Tại sao lại không ai nói với tôi?
Khi nãy em cũng định gọi điện báo cho Phó Giám đốc nhưng Vương phu nhân không cho.

Nhã Âm trầm ngâm suy nghĩ một hồi, dường như nhận ra điều gì đó.

Cô quay sang hỏi thư ký Lan:
Vậy em biết bây giờ Vương phu nhân đang ở đâu không?
Dạ, Vương phu nhân đang ở văn phòng chủ tịch.
Cảm ơn em.
Dứt lời, Nhã Ân nhanh chóng ra khỏi phòng.

Đi dọc dãy hành lang, cô không ngừng suy nghĩ về hành động của Vương phu nhân.

Vốn biết bà ta không ưa mình từ khi bước chân vào Vương gia, nhưng chuyện bà ta lộng hành đem đồ đạc của cô ra khỏi văn phòng là chuyện không thể chấp nhận.
Đứng trước văn phòng chủ tịch, Nhã Ân không gõ cửa mà trực tiếp bước vào.

Bên trong, Vương phu nhân đang ngồi vắt kéo chân trên chiếc ghế xoay thưởng thức ly rượu vang đỏ sóng sánh.
Vừa nhìn thấy cô, bà ta liền đoán ra được mục đích cô đến đây.

Nhã Ân còn chưa kịp lên tiếng, bà ta đã nói:
Tới đúng lúc lắm.

Tôi có chuyện này cần nói với cô.
Nhã Ân vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, nhẹ nhàng đáp:
Trước khi nói đến chuyện đó có, con muốn biết lý do vì sao mẹ lại cho người mang đồ ở văn phòng con ra ngoài.
Vương phu nhân nhướn mày mỉm cười:
Làm đến vậy rồi mà cô còn không hiểu sao? Từ bây giờ cô không cần phải đến công ty làm việc nữa.

Vị trí phó giám đốc đó sẽ có người lên thay.
Nhã Ân tròn xoe mắt ngạc nhiên.

Bố chồng cô hôn mê chưa được bao lâu, Vương phu nhân đã lộng quyền như vậy.

Cô nén sự tức giận vào trong:
Mẹ! Việc của công ty không phải chuyện đùa huống hồ con còn là phó giám đốc.

Nếu mẹ muốn đuổi việc con ít nhất phải cho con lý do và có được sự đồng ý từ bố.
Cô muốn biết lý do?
Vâng!
Nhã Ân nhìn thẳng vào mắt bà ta trả lời.

Giờ đây khi đối diện với Vương phu nhân, đối diện với những việc làm vô lý mà bà ta gây ra cô không còn chút sợ hãi hay e dè.

Lần này nhất định phải làm cho ra lẽ..
 
Nhân Tình 2
Chương 57: Chương 57


Vương phu nhân không trả lời ngay mà nhâm nhi ly rượu trên tay.

Sau cùng thì hít một hơi thật sâu nói:
Cô cũng biết rồi đấy chồng tôi bây giờ vẫn còn hôn mê trên giường bệnh không biết khi nào tỉnh dậy.

Đình Phong đã không làm việc trong công ty gần hai năm nay ai vì thế người sẽ thay chồng tôi nên làm chủ tịch là Đình Viễn
Đáp lại câu nói đầy khí thế của bà ta là sự khinh thường từ cô.

Nhã Ân khẽ nở một nụ cười đầy châm chọc:
Đúng là hiện tại ba không thể làm việc, vị trí chủ tịch đang trống.

Nhưng dựa vào đâu Đình Viễn có thể lên thay? Cậu ta là giám đốc của công ty.
Vậy cô nghĩ cô được quyền?
Ý con không phải như vậy? Con muốn...
Nhã Ân còn chưa nói dứt câu bà ta đã giơ tay ra hiệu dừng lại.

Vương phu nhân nhìn cô bằng đôi mắt giận dữ, ngữ điệu dần mất bình tĩnh:
Cô không cần phải nói thêm gì nữa.

Chuyện Đình Viễn lên làm chủ tịch trong thời gian chồng tôi nằm viện đã được các cổ đông thông qua.
Vậy là người đã đã tổ chức họp cổ đông mà không có mặt của con sao?
Phải!
Nhưng con vẫn là phó giám đốc, mọi người phải thông báo cho con chứ.
Bà ta đập mạnh tay xuống bàn, gằn giọng:

Cô chỉ là một đứa con dâu, kẻ không cùng huyết thống với Vương gia.

Việc đưa cô lên vị trí phó giám đốc của chồng tôi ban đầu đã không được các cổ đông đồng ý.

Đừng nói nhiều về vấn đề này nữa cô chính thức bị sa thải.

Từ ngày mai không cần phải đến công ty làm việc.
Nhưng thưa mẹ...!
Cút cho khuất mắt tôi!
Bà ta lớn tiếng quát.

Sự phẫn nộ được thể hiện rõ trên gương mặt bà ta.

Nhã Ân hiểu lúc này dù cô có nói gì cũng không thể thay đổi tình hình nên đành chọn cách im lặng.

Bấy lâu nay cô cứ nghĩ bản thân làm việc hết sức mình thay cho phần của Vương Đình Phong, làm mọi việc để công ty có thể phát triển thì mọi người sẽ công nhận công sức của cô.

Nhưng sự thật thì hoàn toàn ngược lại, họ luôn cho rằng cô là người ngoài bước vào công ty với mục đích chiếm đoạt mọi thứ.

Mặc dù không có sự đồng ý của ông Vương nhưng quyết định của các cổ đông rất có trọng lượng.

Cô không thể làm gì khác.
Nhã Ân nắm chặt tay lại, cô cúi đầu chào bà ta rồi lặng lẽ ra khỏi phòng.
Rời khỏi công ty, cô ngoảnh mặt mặt nhìn lại nơi mình đã gắn bó gần một năm một lần nữa rồi mới lái xe trở về.

Suốt quãng đường dài, đầu óc cô liên tục xuất hiện những suy nghĩ ᴍôпɡ lung.

Cô tự hỏi tại sao những chuyện tồi tệ lại xảy đến với cô cùng một lúc.

Ba chồng gặp tai nạn, chồng thì không nhớ mình là ai ngay cả công việc cũng mất.

Tất cả mọi thứ đều đổ dồn lên đôi vai bé nhỏ của cô.

Áp lực, đau đớn và mệt mỏi.
...
Trở về ngôi biệt thự, Nhã Ân thẫn thờ ngắm nhìn nó thật lâu.

Giờ đây, khi cô bước chân vào nhà không còn với thân phận là con dâu trưởng Vương gia mà là một người giúp việc, là cháu gái của bác Lâm.

Dẫu biết rằng những ngày tháng sau này sẽ cực khổ nhưng cô vẫn cố gắng chịu đựng chờ ngày anh nhận ra cô.
Hít một hơi thật sâu lấy tinh thần, Nhã Ân bước vào nhà.

Bầu không khí ảm đạm vắng lặng bao trùm lấy cô.

Nhã Ân theo thói quen vô thức bước lên cầu thang.

Chợt, giọng nói của một người đàn ông vang lên:
Cô chủ về rồi!
Nhã Ân giật mình quay đầu lại thì thấy bác Lâm đã đứng sau lưng cô từ bao giờ.

Vẫn là bóng dáng ấy, vẫn là nụ cười hiền hậu ấy nhìn cô.

Không hiểu sao gặp được bác lòng cô cảm thấy nhẹ nhàng hơn.

Có lẽ là trong căn nhà này vẫn còn có bác là người có thể tâm sự cùng cô..
 
Nhân Tình 2
Chương 58: Chương 58


Nhã Ân từng bước tiến về phía bác Lâm, nước mắt vô thức rơi xuống, nghẹn ngào nói:
Bác...bác! Anh Phong...
Bác Lâm đưa tay lau nước mắt trên má cô ân cần vỗ về:
Bác biết mọi chuyện rồi.

Bác biết kể chuyện cháu bị bà chủ đuổi khỏi công ty.

Không sao đâu tất cả rồi sẽ tốt lên thôi, chỉ cần cháu luôn giữ vững tinh thần.
Nhưng nó thực sự quá khó đối với cháu.

Hiện tại cháu không biết làm gì cả.

Mọi thứ đến quá nhanh và cháu không kịp ngăn cản.
Bác Lâm đặt tay lên vai cô, giọng nói trầm ấm đầy tình yêu thương mà khuyên nhủ:
Cháu đừng quá lo lắng.

Trong cuộc sống không phải chuyện gì cũng theo ý chúng ta.

Quan trọng cháu phải học cách đối mặt với thử thách, đừng bỏ cuộc là được.

Bác vẫn luôn bên cạnh ủng hộ và giúp đỡ cháu.
Nhã Ân nhìn bác Long, đuôi mắt khẽ cong lên thể hiện sự an tâm:
Cháu cảm ơn bác!
Sau một hồi nói chuyện với bác Lâm, Nhã Ân cũng bình tĩnh hơn.

Cô suy nghĩ mọi việc một cách thấu đáo và giữ bản thân bình tĩnh.

Tạm thời, cô phải sống trong nhà dưới thân phận là người giúp việc để có cơ hội được gần Vương Đình Phong và giúp anh lấy lại trí nhớ.
Nhìn đồng hồ đã đến gần giờ cơm, Nhã Ân xắn tay áo phụ bác Lâm dọn dẹp.

Những công việc này đối với cô không hề khó khăn thậm chí còn dễ dàng hơn khi giải quyết các vấn đề ở công ty.

Bởi cô đã quen với chúng từ nhỏ.

Kể cả khi về Vương gia làm dâu, tuy không phải động tay động chân tới mấy thứ này nhưng cô vẫn không quên những gì đã trở thành thói quen.
Hì hục cả buổi cuối cùng cũng xong.

Nhã Ân nhìn thành quả trước mắt mà thở phào nhẹ nhõm.

Bỗng, tiếng chuông cửa đột ngột vang lên.

Thấy bác Lâm chuẩn bị đi ra ngoài, cô vội lên tiếng:
Bác để cháu ra mở cho!
Vậy phiền cháu.
Nhã Ân mỉm cười rồi nhanh chân chạy ra mở cửa.

Niềm vui chưa được bao lâu đã vội tắt khi cô nhìn thấy người đứng trước mặt.
Con chào mẹ!
Nhã Ân cúi đầu kính cẩn khi thấy mẹ chồng.

Bà ta chẳng thèm liếc nhìn cô lấy một cái, trực tiếp đi vào.

Như Ly nhếch mép khinh thường rồi nhanh chóng đi theo sau bà.

Bà ta và Như Ly từ bên ngoài bước vào, hai tay mỗi người đều cầm rất nhiều túi đồ.

Nhìn sơ qua cũng biết bọn họ vừa mới đi dạo một vòng trong trung tâm thương mại.

Số lượng và nhãn hàng của mỗi túi chắc hẳn số tiền bỏ ra không ít.

Nhã Ân thầm nghĩ, ông Vương nằm bệnh viện chưa được bao lâu Vương phu nhân đã lộng quyền như vậy.

Từ việc đuổi cô khỏi công ty đến chuyện đưa người hầu trong nhà đi mua sắm đồ nhiều như vậy.

Chắc hẳn đây là điều mà bà ta đã mong ước bấy lâu.
Hai người họ ngồi xuống ghế sofa trong phòng.

Vừa yên vị trên ghế, bà ta đã thở dài một tiếng ra lệnh cho cô:
Còn không mau lấy nước.

Đui hay sao mà không thấy tôi đang mệt hả?
Dạ vâng, con lấy ngay.
Nhã Ân vội vàng vào trong bếp lấy ra một cốc nước ấm.

Lúc này, bác Lâm cũng đi ra ngoài chào đón bà.
Bà chủ đã về!
Nhìn thấy bác, bà ta cười tươi rói niềm nở chào hỏi:
-
Bác về từ bao giờ mà không báo cho tôi một tiếng?
Dạ, tôi về từ sáng thưa bà chủ.
Tôi cũng chỉ là người ăn kẻ ở trong nhà.

Về đây thì tiếp tục làm việc, chuyện báo với bà chủ không cần thiết đâu ạ.
Chú đừng khách sao! Đều là người trong nhà hết mà.
Như Ly nhìn bác Lâm với ánh mắt lạ lẫm liền quay sang phía bà ta hỏi nhẹ:
Mẹ, đây là ai vậy?.
 
Nhân Tình 2
Chương 59: Chương 59


Bà ta nghe vậy trả lời:
Đây là bác Lâm, là quản gia trong nhà cũng là người làm lâu năm nhất ở đây.

Mọi người đều coi bác như người trong nhà.
Ra là vậy!
Nếu là người làm trong nhà cô ta sẽ có thái độ khác nhưng thấy bà ta có vẻ kính trọng bác Lâm nên Như Ly lập tức thay đổi sắc mặt.

Cô ta lễ phép nói:
Cháu chào bác! Cháu tên Như Ly
Cô là?
Bác Lâm vờ hỏi mặc dù biết rõ thân phận của cô ta.

Bác không muốn Vương phu nhân phát hiện những chuyện xảy ra ở Vương gia trong thời gian bác không ở đây, bác đều đã biết.

Vì thế bác phải làm ngơ.
Bà ta vốn định trả lời ngay nhưng khi thấy Nhã Ân từ nhà bếp đi ra liền cao giọng, dõng dạc đáp:
Đây là Như Ly, là con dâu trưởng của Vương gia.
Nhã Ân tiến gần đến chỗ bà ta liền khựng lại một lúc.

Cô đưa đôi mắt đầy bất ngờ nhìn bà rồi nhanh chóng lấy lại tinh thần.

Đặt ly nước xuống bàn, cô nói:
Con mời mẹ uống nước.
Bà ta lập tức giận dữ, trừng mắt nhìn cô:

Ai là mẹ cô? Ai cho cô gọi tôi bằng mẹ?
Dạ???
Nhã Ân bất ngờ Vương phu nhân là mẹ chồng cô, không gọi mẹ thì gọi bằng gì? Cô còn chưa kịp lên tiếng bà đã cất giọng:
Cô chỉ là kẻ ăn người ở trong nhà, thân phận thấp hèn mà dám gọi tôi bằng mẹ.

Từ nay về sau phải gọi bằng Phu nhân.

Nhưng thưa mẹ...
Những điều tôi nói cô không coi ra gì sao? Hay bị điếc rồi nên không nghe thấy?
Vâng con...tôi hiểu rồi thưa phu nhân
Bà ta gật gù tỏ vẻ hài lòng rồi đưa mắt nhìn xuống.

Thấy trên bàn chỉ có một cốc nước, bà tiếp tục cằn nhằn:
Cô làm ăn kiểu gì thế hả? Không thấy con dâu tôi đang ngồi kế bên sao mà chỉ mang ra một cốc nước? Mau vào lấy thêm nhanh.
Hai tay Nhã Ân nắm chặt lấy vạt áo.

Mặc dù trong lòng vô cùng phẫn nộ vì những lời bà ta nhưng không dám phản kháng.

Quay sang phía Như Ly liền bắt gặp ánh mắt khinh thường và vẻ mặt thoả mãn của cô ta.

Nhã Ân chỉ biết nuốt cơn tức giận vào trong.

Lúc định quay người đi vào thì bị bác Lâm kéo tay lại:
Cô chủ, để tôi.
Bà ta nghe thế liền nhảy cẫng lên kịch liệt phản đối:

Bác Lâm, bác làm gì vậy hả? Đây là công việc của người làm.

Phải để nó làm cho quen chứ.
Nhã Ân nhìn bác Lâm hiện ý muốn bác buông tay để mình tự làm.

Bác hiểu cô muốn nói gì nhưng nhất quyết không cho cô đi.

Rồi bác quay sang bà ta và Như Ly, vẫn phong thái điềm đạm trầm tĩnh ấy, bác nói:
Thưa phu nhân, tôi không biết vì sao bà lại gọi cô Như Ly này là con dâu.

Nhưng đối với tôi, thiếu phu nhân chỉ có một mình Nhã Ân mà thôi.

Nhã Ân không phải người hầu mà là con dâu trưởng Vương gia.

Chỉ khi nào thiếu gia ký vào đơn ly hôn thì Nhã Ân mới được coi là người ngoài.
Chưa dừng lại ở đó, bác còn có ý nhắc nhở Như ly:
Cô Như Ly, mong cô nhớ Nhã Ân được thiếu gia nhà chúng tôi hỏi cưới đàng hoàng có pháp luật bảo vệ.

Cô đừng gọi bà chủ một tiếng mẹ, hai tiếng cũng mẹ.

Người ngoài nghe được lại đàm tếu này nọ ảnh hưởng đến thanh danh của Vương gia.

Trong nhà chỉ có tôi là người làm, nếu cô cần gì có thể sai tôi.

Hai người ngồi đây đợi, tôi xuống lấy nước.
Dứt lời, bác Lâm buông tay Nhã Âm ra rồi đi một mạch xuống nhà bếp.

Như Ly tức sôi máu nhưng không làm gì được.

Cô ta còn cô tình khều nhẹ tay Vương phu nhân, vẻ mặt ra hiệu trừng phạt nhưng bà ta lại ngồi im như phỗng không phản ứng gì.

Thấy bà không nói, Như Ly phụng phịu..
 
Back
Top Bottom