Khác Nguyên tội của Ma Thần

[BOT] Wattpad

Administrator
Tham gia
25/9/25
Bài viết
110,718
Điểm tương tác
0
Điểm
0
406323572-256-k848260.jpg

Nguyên Tội Của Ma Thần
Tác giả: RonnieTheWriter
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Lịch sử được viết nên bởi kẻ thắng cuộc.

Chính vì vậy đôi lúc, kẻ phản diện cũng chỉ là một người có lý tưởng khác biệt.

Thiên thần chưa chắc đã thánh thiện, quỷ dữ chưa chắc đã tàn bạo.

Kim Cang phẫn nộ, khắp trong mắt là từ bi.

Bồ Tát hạ mi, khắp trong mắt lại vô tình.



revenge​
 
Có thể bạn cũng thích
  • /Drop Tạm Thời/[Allharry-HP] Nguyện Làm Nô Lệ Cho Em
  • (12 CS/ Xuyên không) Nguyện Ở Bên Cạnh Người!!
  • Nguyên liệu tà dăm
  • ( KNY ) Kỷ nguyên diệt quỷ mới
  • [ Khải - Nguyên ] Mạt Thế Trọng Sinh Chi Tồn Tại
  • || Sope • Nguyên Soái, Anh Đừng Làm Càn ||
  • Nguyên Tội Của Ma Thần
    Chương I: Khởi nguồn


    Ánh trăng bạc toả rạng giữa trời đêm, vạn vật đều chìm vào giấc ngủ sâu.

    Mọi thứ được bao trùm trong màn đêm tĩnh mịch, cho đến khi...

    Một cột sáng màu nguyệt thực chiếu thẳng xuống một trong những thư viện cổ kính nhất London, tạo nên một đợt sóng khiến cả thành phố mất điện.

    Ngay ngày hôm sau, các tờ báo lớn, thời sự đều đưa tin về sự kiện chấn động này.

    Vô vàn giả thiết được đưa ra, có người bảo đây là hiện tượng tự nhiên hiếm gặp, có người lại nói là tâm linh, thậm chí là Chúa giáng trần.

    Hình ảnh được một số người chụp lại lan truyền trên mạng xã hội với tốc độ chóng mặt.

    Cùng lúc đó, một nhóm học sinh đang trên đường đến nơi nổi tiếng nhất hiện nay - thư viện Cordelia.

    Violet Graves lặng lẽ ngồi một góc trên xe, cặp kính cận gọng bạc che đi đôi mắt còn đang đăm chiêu của cô.

    Xung quanh, bạn bè đang trò chuyện về sự kiện tối qua.

    Violet là một cô gái bình thường, quá đỗi bình thường, điểm nổi trội duy nhất của cô là lực học tốt, chấm hết.

    Cô chẳng có nhan sắc, cũng chẳng nổi tiếng, chỉ là một con mọt sách mới chuyển đến.

    Vài nốt tàn nhang trên mặt, tóc mái bằng, tết lại rồi búi thành cụm thấp.

    Đôi mắt màu oải hương nhàn nhạt liếc ra ngoài cửa sổ, ngắm nhìn cảnh vật lướt qua.

    Chợt, đôi mắt ấy hướng về một phía, một cậu trai thân hình cao ráo, mái tóc vàng óng tựa nắng hạ, nụ cười hút hồn, rực rỡ như ánh mặt trời.

    Tiếc thật, cậu ta có chủ rồi, Violet thầm nghĩ.

    Lucius, từng học với cô hồi cấp hai, cậu ta đẹp, rất đẹp.

    Cô thích cậu ta.

    Vì sao ư?

    Vì cậu ta đẹp, chỉ vậy thôi, và cô muốn có bạn trai.

    Ánh mắt Violet lại đảo qua chỗ khác, dường như có chút tủi thân.

    Không bạn bè thân thích, không người yêu.

    Cô như một cá thể cô độc trong bầy đàn, một cá thể chẳng bao giờ hoà nhập, cũng chẳng thể tự đứng lên.

    Khi Violet thoát ra khỏi những suy tư thì chiếc xe chở học sinh cũng đã dừng lại.

    Cánh cửa lớn bằng gỗ cẩm lai được điêu khắc tinh xảo tựa ranh giới giữa thế giới hiện đại với một cung điện nguy nga theo kiểu kiến trúc Gothic.

    Bên trong là hàng vạn các giá sách cùng hàng triệu cuốn sách đủ loại, tạo nên cảm giác cổ kính khó tả.

    Mùi giấy hoà với mùi gỗ và thạch cao thật khó nói thành lời.

    Bức tranh Adam và Eva ở trên trần đã cũ, bong tróc nhưng vẫn giữ được vẻ đẹp vốn có.

    Để bảo tồn bức hoạ khổng lồ này hẳn phải tốn rất nhiều chi phí.

    Đám học sinh bắt đầu tản ra theo từng nhóm nhỏ, nơi đây như thiên đường cho những người yêu sách.

    Mùi gỗ Đàn Hương từ giá sách thoang thoảng, lan toả khắp không gian.

    Nơi đây khá đông đúc, có lẽ là do sự kiện từ đêm qua, tuy vậy nó vẫn không phá vỡ sự yên tĩnh của một thư viện.

    Ở ngay chính giữa căn phòng là một bức tượng tỉ lệ người thật khiến Violet phải dừng chân.

    Đó là một vị vua tay phải cầm thanh gươm, tay trái giơ cao một cuốn sách đang toả vầng hào quang màu trắng xung quanh.

    Tấm bảng bên dưới có ghi chữ: "Vị vua vĩ đại nhất của toàn nhân loại - Eril".

    Lạ thật, chưa thấy cái tên này bao giờ...

    Có lẽ đây là tác phẩm của một nhà điêu khắc nào đó dựa trên sách chăng?

    Chợt cô đưa mắt về phía bên kia căn phòng, Lucius đang nhìn cô.

    Hai ánh mắt chạm nhau, cậu ta mỉm cười, vẫy tay rồi lại quay đi chỗ khác.

    Violet cảm thấy như tim cô trật mất một nhịp.

    Nụ cười ấy là thứ cô chưa từng mơ tưởng tới.

    Đẹp quá...

    Tích tắc....

    Tích tắc...

    Thời gian trôi tựa ngọn gió, chẳng mấy chốc đã đến chiều tà.

    Ánh dương màu vàng cam chiếu xuyên qua mấy ô cửa sổ sát trần, rơi xuống những cuốn sách đã cũ sờn, bong tróc.

    Tâm trí của Violet Graves cuối cùng cũng thoát ra khỏi bi kịch tình yêu của Romeo và Juliet.

    Cô vươn tay, lấy cuốn sách mang tựa "Hồi ký Celestria".

    Có vẻ sẽ rất hay.

    Bìa sách làm bằng da, đã cũ sờn, hoạ tiết Vương miện và hình ảnh một lâu đài được mạ bằng vàng, cạnh sách được đóng kim loại.

    Thứ này như một cuốn sách ma thuật, có lẽ đã được viết từ rất lâu đồng thời cũng được bảo quản cực tốt.

    Nhóm học sinh bước ra khỏi thư viện, ánh cam chiếu trên con phố cổ kính.

    Chiếc xe bus đưa đón còn 10 phút nữa mới tới.

    Trong lúc đứng đợi, Violet lại một lần nữa chìm vào thế giới của riêng mình.

    Nhưng cũng chẳng mất bao lâu, có ai đó vỗ nhẹ vào vai trái cô.

    Con mắt màu lục mang chút ý cười, dường như càng được làm nổi bật bởi mái tóc màu đen nhánh được cắt tỉa gọn gàng.

    Michael Gabrielle, gia đình cậu ta vốn dĩ theo Đạo Thiên Chúa giáo, nhưng bản thân Michael lại chẳng mấy tin vào thần thánh, trở thành vết nhơ trong gia tộc.

    "Mike?"

    Vẻ bất ngờ xuất hiện trong đôi mắt ẩn dưới cặp kính dày.

    "Chào, lâu không gặp."

    Cậu ta cười, để lộ hàm răng trắng, hơi nhọn.

    Họ là bạn, đã từng, cho đến khi Michael phải chuyển sang London trong lúc Violet vẫn ở lại Newcastle upon Tyne.

    Năm năm.

    Quá dài để có thể được coi là bạn nhưng cũng quá ngắn để không còn là bạn.

    Cảm giác như mới hôm qua, họ còn nằm phơi nắng trên thảm cỏ xanh mướt hay nghịch tuyết rồi để bị cảm.

    Đúng là lâu thật...

    "Cậu còn sống à?"

    "Không, tớ chết từ hai năm trước rồi."

    Cậu ta cười.

    "Đồ điên."

    Ánh nắng chiều tà chiếu xuống hai gương mặt, có đôi phần trưởng thành nhưng vẫn còn trẻ con.

    "Cậu khác đi nhiều quá."

    Michael lại lên tiếng.

    "Cậu thì không?"

    Violet nguýt cậu ta.

    Hai con người ấy bước cùng nhau lên xe bus học sinh.

    Chẳng hiểu vì mưu mẹo nào mà Michael được đồng ý đi cùng trường cô.

    Có lẽ là đi cửa sau.

    Kệ vậy...

    Tuy nhiên, ánh dương cuối ngày kia cũng đang lặng lẽ chiếu xuống cuốn sách mà Violet Graves đang cầm trong tay, dường như nó muốn thu hút sự chú ý.

    Những phần được mạ vàng lấp lánh bởi những tia nắng, nhưng tông màu tím hoàng gia vẫn khiến nó nhìn rất tăm tối.

    Mà ai lại quan tâm một cuốn sách chứ?

    Nhỉ?

    Phải không?
     
    Nguyên Tội Của Ma Thần
    Chương II: Cuốn sách


    Mặt trời lặn xuống, nhường chỗ cho màn đêm và ánh trăng, gió đìu hiu len lỏi qua kẽ lá.

    Những âm thanh xào xạc dường như trở thành bản nhạc lúc cuối ngày.

    Ánh đèn đường mang sắc vàng nhàn nhạt chảy xuống con đường.

    Đồng hồ Big Ben vẫn cứ toả sáng, thu hút mọi sự chú ý của khách du lịch đang trải nghiệm xe buýt đêm.

    Tiếng nhạc du dương như khiến không gian trở nên lãng mạn.

    Thật là một khoảnh khắc tuyệt vời để đọc sách.

    Ronnie lần mò trong chỗ sách mang theo, đúng lúc khi cô định cầm lên cuốn Giết Con Chim Nhại thì dòng chữ mạ vàng kia lại một lần nữa thu hút ánh mắt cô.

    So với những cuốn sách mới tái bản kia, nó thực sự rất cũ kĩ.

    Có lẽ vì làm bằng chất liệu da mà hiện tại cũng gần đông nên khi chạm vào cảm giác có hơi buốt nơi đầu ngón tay.

    Cảm giác như chạy vào tận xương vậy...

    Lật bìa sách ra, phần giấy màu vàng có vài vết ố nhưng nhìn chung vẫn được bảo quản cực tốt.

    Hẳn là thứ này có ý nghĩa gì đó quan trọng đối với lịch sử.

    Đôi mắt nhuốm màu mệt mỏi sau một ngày dài lướt trên những dòng chữ...

    Tác giả: /////////////

    LỜI MỞ ĐẦU

    Thứ này dựa trên câu chuyện gã mù ấy nói.

    Hắn cứ khăng khăng muốn ta ghi lại.

    Thật ngu xuẩn.

    May cho hắn là Ngài muốn nghe những lời nhảm nhí của hắn.

    Câu chuyện này hẳn sẽ là nỗi nhục của ta và là trò cười cho thế hệ sau này.

    Hắn nói là để lục địa này không rơi vào quên lãng.

    Thật nực cười.

    HỒI KÝ CELESTRIA

    Ngày xưa, có một lục địa rộng lớn mang tên Celestria.

    Vùng đất này được cai quản bởi bốn vương triều hùng mạnh: Avalorn - Thần quốc trên mây; Thornvalle - Địa phận của cồn cát nóng rực; Northgrave - lãnh địa của gió tuyết và Therondia - Vùng đất của thiên sứ.

    Tứ quốc đều có kẻ trị vì riêng, họ được ban phước bởi đất trời.

    Mỗi thành viên trong hoàng tộc đều là con của Celestria, họ có sức mạnh vượt trội, hơn cả các sinh vật tại lục địa này.

    Hằng năm lại có tế lễ bởi máu thịt vì chỉ có như vậy, họ mới có thể duy trì.

    Trong cả bốn vương triều, Therondia lại nhỏ nhất và yếu nhất.

    Quốc vương Eril không đề cao tế lễ, gần như cấm hoàn toàn.

    Ngài không muốn thấy nhân dân của mình đau khổ.

    Chính vì vậy, họ gần như không thể mở rộng.

    Mọi thứ đáng lẽ sẽ chỉ trôi qua trong yên bình, nhưng sự kiêu ngạo của ba kẻ trị vì đã làm kinh động đến những "Thứ đó".

    Cơn phẫn nộ của chúng là không thể đong đếm và cứ như vậy, thảm hoạ đã diễn ra.

    Nơi đầu tiên bị trừng phạt là Northgrave.

    Hơi thở của "nó" đã thiêu đốt mọi thứ, khiến ả nữ vương hoá thành nước và bốc hơi cùng những dục vọng của ả.

    Sự trừng phạt tiếp theo đã đến với Thornvalle.

    Khi màn đêm bất tận bao trùm nơi đây, hỗn loạn đã xảy ra.

    Ánh sáng từ lửa hay đèn lồng không còn toả rạng, vụt tắt như những hi vọng khi con người tàn sát lẫn nhau.

    Cuối cùng, chính đế vương cũng đã hoá điên và tự sát bằng chính lưỡi gươm đầy phẫn nộ.

    Từ trên trời cao, hàng vạn tia sáng chói mắt hoá thành mũi tên, đâm thủng vùng đất nơi đây.

    Chúng xuyên qua những kẻ tội đồ như lời phán xét, khiến cho Avalorn rơi xuống vực thẳm cùng bản tính tham lam của gã hoàng đế.

    Trái tim ô uế của gã đã tan biến vào hư không

    Therondia đã ở lại cuối cùng.

    Quốc vương Eril đã chuẩn bị sẵn cho sự tàn bạo của chúng.

    Mỗi người dân đều được đảm bao an toàn trong lâu đài nguy nga của Ngài.

    Rồi trong tức khắc, những mũi tên ánh kim xuyên qua tầng mây trắng muốt, phá hủy thành lũy kiên cố.

    Ngay sau đó là ngọn lửa bùng lên, dường như biến nơi này thành địa ngục trần gian.

    Khi tất cả kiến trúc đã bị biến thành tro bụi, màn đêm bao trùm lấy cả lục địa.

    Những tiếng thì thầm khiến con người ta phát điên.

    Trong một khắc, lưỡi gươm của Quốc vương xé toạc bóng tối lạnh lẽo.

    Ngài dùng năng lực băng giá của nữ vương nơi Northgrave, giam cầm con quỷ hoàng kim trong một tảng đá khổng lồ, đày hắn đến nơi cực bắc của hành tinh.

    Với những mũi tên của Avalorn, Eril xé toạc đôi cánh của con rồng đã thiêu rụi Northgrave, chứng kiến nó rơi vào vực sâu vạn dặm, không bao giờ có thể cất cánh một lần nữa.

    Ngay lập tức, Ngài rút lưỡi gươm được rèn bởi nước mắt của thù hận, xuyên thẳng qua trái tim của Ma Thần.

    Trong khoảnh khắc hấp hối, nó quẫy mình, nhấn chìm toàn bộ lục địa xuống biển nước.

    Cả kinh thành đều đã bị tàn phá sau trận chiến khốc liệt, chỉ còn bức tượng của Ngài trường tồn, chờ ngày tái sinh...

    Kết thúc..?

    Nó đã xảy ra...

    Nó thực sự đã xảy ra...

    Câu chuyện của gã mù...

    Ả đã đến...

    Không...

    Xin người...

    Xin hãy cứu rỗi chúng ta...

    ...

    Khi Ronnie định lật sang trang cuối cùng, chợt có tiếng gõ vang lên.

    Cô gập cuốn sách lại và bước đến phía cánh cửa.

    Mở ra.

    Chẳng có ai cả, có lẽ là trò đùa của ai đấy.

    Thật phiền phức.

    Cô quay lại giường, hiện tại đã là nửa đêm, sáng mai cô sẽ trả sách rồi quay về Newcastle upon Tyne cùng trường.

    Đặt cuốn sách sang một bên, Ronnie mơ màng chìm vào giấc ngủ.

    Giữa đêm khuya, dòng chữ 'Hồi ký Celestria" chợt lóe sáng.

    Mọi thứ tĩnh lặng đến đáng sợ.

    Ngọn gió từ đâu thổi tới, lả lướt lật từng trang sách, rồi nó dừng lại ở một trang.

    Chỉ có một dòng chữ ngắn gọn:

    Thật ngu muội.

    Rồi như có phép lạ, mọi thứ quay trở lại như ban đầu.

    Cuốn sách vẫn đóng, nằm yên lặng trên bàn, tiếng gió thổi khiến lá xào xạc vẫn ở bên ngoài.

    Ánh đèn London vẫn chưa tắt, đồng hồ Big Ben vẫn sáng, tỏa rạng với ánh trăng...
     
    Back
    Top Dưới