Khác Nguyên

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
177,795
0
0
409373986-256-k390678.jpg

Nguyên
Tác giả: nhuhuynh291203
Thể loại: Tiểu thuyết
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Tiểu thuyết học đường thứ hai của Tạ Như Huỳnh, viết về tình yêu và những mối quan hệ xung quanh của cô nàng Trương Hoài Khiết Nguyên qua lời kể của người yêu cô - Dương Đình Nguyên.

Liệu, tình yêu và địa vị có thể song hành cùng nhau?



tanhuhuynh​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Hỗn Nguyên III - Tiên Tử trở về
  • [ tổng anh mỹ ] hắc ám đa nguyên, nhưng áo choàng
  • Xuyên Không Thành Phu Nhân Ác Độc Của Nguyên Soái...
  • Tổng mạn: Thực hiện nguyện vọng 100 loại tư thế
  • Sinh Năm 80: Một Thai Hai Bảo, Vợ Nguyên Phối Xinh...
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • [ĐM/END] Vật Thay Thế - Tam Nguyên
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Nguyên
    Chương 1: Một cái tên


    "Trương Hoài Khiết Nguyên, giải Nhất môn Tiếng Anh Học sinh giỏi cấp thành phố"

    "Trương Hoài Khiết Nguyên, huy chương Vàng môn Hóa học Olympic 30/4"

    "Trương Hoài Khiết Nguyên, huy chương Vàng Olympic chuyên Khoa học tự nhiên cấp thành phố"

    "Trương Hoài Khiết Nguyên, giải Nhất Học sinh giỏi Khoa học tự nhiên bằng tiếng Anh cấp thành phố"

    "Trương Hoài Khiết Nguyên , giải Nhất Học sinh giỏi Máy tính cầm tay Hóa học cấp thành phố"

    "Trương Hoài Khiết Nguyên, hạng Nhất toàn khối"

    Cái tên ấy xuất hiện trên bảng tin trường tôi nhiều đến mức, nếu có một ngày nào đó bảng tin bị che lại rồi có người hỏi tôi học sinh nổi bật nhất khối mười là ai.

    À không, nổi bật nhất cái trường này là ai thì tôi có thể trả lời ngay, không cần suy nghĩ.

    Ở trường tôi, cái tên ấy chẳng khác một thương hiệu, nhắc tới là ai cũng biết, mà biết rất rõ.

    Cũng là "Nguyên", tôi lại khác.

    Một cái tên nếu dán lên bảng tin chắc cũng chẳng mấy ai để ý, trừ khi nó đi kèm cùng mấy dòng đại khái "Học sinh vi phạm nội quy lần thứ n".

    - Dương Đình Nguyên, lớp 10/2.

    Đi trễ.

    Chẳng biết đây là lần thứ bao nhiêu tôi bị sao đỏ chặn ngay cổng vì đi trễ, tôi thở ra một hơi, mắt liếc nhìn hai bạn sao đỏ, là lớp 10/3.

    Quen đó, chỉ là không thân.

    Lại càng không có cơ hội xin xỏ cho mấy câu "Hôm nay mình đau bụng" hay "Mình kẹt xe".

    Nhưng tôi vẫn rất bình thản vì vừa nhìn về phía bảng trực ban đã thấy một bóng dáng quen thuộc đang bước tới: dáng người thẳng, bước chân gọn gàng, nét mặt dịu dàng, ánh mắt sắc lạnh, một cái lạnh khiến người khác tự động đứng nghiêm chỉnh lại dù chưa nghe cô ấy nói gì.

    Vừa thấy cô gái ấy, hai đứa sao đỏ nhìn nhau một giây rất ngắn, rồi một trong hai người hạ giọng:

    - Thôi, tha cho cậu lần này.

    Tôi không dại đến mức hỏi lý do, chỉ nhanh chóng lách qua, chạy nhanh về phía cô gái kia, đi cạnh cô ấy như một thói quen đã lặp đi lặp lại từ rất lâu.

    Cô liếc tôi một cái, giọng vẫn đều đều:

    - Thừa biết mình với lớp 10/3 không ưa nhau mà cứ đi trễ ngay đúng hôm tụi nó trực cổng.

    Tôi cười ngây ngô, giọng nài nỉ:

    - Chẳng phải có cậu ra mặt rồi sao.

    Cô không đáp, chỉ thở dài một tiếng rất khẽ - cái thở dài nghe qua tưởng bình thường - chỉ tôi biết, đó là thứ cô ấy chỉ dành cho riêng tôi.

    Cô ấy học giỏi, khéo léo trong mắt thầy cô; kỷ luật, nguyên tắc đến mức chẳng ai bắt lỗi được.

    Trong mắt bạn bè, cô ấy là một cán bộ lớp lạnh lùng, có chút lập dị, có chút kiêu kỳ - một người mà dù không làm gì cũng dễ khiến người khác thấy khó gần.

    Còn với tôi, cô ấy là người yêu.

    Nghe qua thì có vẻ không mấy hợp lý.

    Đôi lúc, đến chính tôi cũng không tin được rằng cô ấy lại ở bên cạnh một đứa thành tích gần cuối lớp, đi trễ như chuyện thường ngày, lại hay vướng vào những lỗi nhỏ nhặt về tác phong.

    Chuyện phải kể về từ đầu năm học.

    Những tháng đầu năm lớp 10 đối với tôi, nói thật thì, là một chuỗi ngày vừa chán nản vừa rối ren, không phải vì điểm số hay thứ hạng mà vì cảm xúc trong lòng.

    Trường tôi là trường hai cấp.

    Nghĩa là từ hồi cấp hai, mặt mũi nhau đã quen gần hết.

    Trong khối, ai học giỏi, ai cá biệt, ai nổi tiếng, ai nên tránh, chỉ cần nghe tên là biết ngay.

    Và cái tên duy nhất trong tâm trí tôi suốt những năm cấp hai là Đặng Huyền Thanh.

    Kỳ thi tuyển sinh vào lớp 10 là một dấu mốc lớn bởi Huyền Thanh xếp hạng ba với số điểm ấn tượng.

    Ngày đó, danh sách còn có những cái tên khác được chú ý: Lâm Huỳnh Khuê và Phan Khải Đăng - hai cái tên lạ ấy lần lượt xếp thứ nhất và thứ hai.

    Nhìn qua điểm thi của họ mà tôi chỉ biết thở dài.

    Sát ngay phía sau Huyền Thanh là một cái tên vừa lạ vừa dài ngoằn, Trương Hoài Khiết Nguyên với tổng điểm thua Huyền Thanh đúng 0,05 điểm.

    Tôi không để tâm ba người kia dù nghe phong thanh cả ba cùng đến từ một trường cấp hai khác trong thành phố.

    Thật ra là chẳng buồn nhớ, đầu tôi khi ấy chỉ có một suy nghĩ duy nhất, Huyền Thanh đỗ rồi.

    Trong mắt tôi, Huyền Thanh là một cô gái dịu dàng như chính cái tên, xinh xắn, thành tích học tập nổi bật; là người mà chỉ cần đi ngang qua hành lang cũng khiến người khác phải nhìn theo.

    Tôi đem lòng mến mộ Huyền Thanh từ lúc nào chẳng nhớ.

    Thích theo cách rất ngốc: không nói chuyện, không làm quen; chỉ lén nhìn trong giờ ra chơi, thi thoảng chạm mặt tại cầu thang, rồi tối về nghĩ vẩn vơ.

    Tôi biết rõ vị trí của mình ở đâu, học không giỏi, hạnh kiểm thì lúc lên lúc xuống, bị gọi tên trong sổ đầu bài nhiều hơn trong danh sách khen thưởng.

    Huyền Thanh và tôi khác lớp, cũng khác thế giới và khác luôn cả cách thở.

    Cậu ấy không mấy thiện cảm với tôi, cái đó tôi biết.

    Mỗi lần đi ngang qua, ánh mắt cậu ấy lướt qua tôi rất nhanh, rất lạnh như tôi chỉ là một chi tiết thừa trong hành lang.

    Dẫu vậy, tôi vẫn thích.

    Ngốc thật!

    Sau khi có danh sách trúng tuyển, chúng tôi phải thi thêm một kỳ thi khảo sát nữa để chia lớp theo định hướng Đại học.

    Tôi nghe tin Huyền Thanh đăng ký thi vào lớp 10/2, lớp chọn B00 là tôi quyết định liều một phen.

    Không phải vì tôi thích B00, đúng hơn là tôi chẳng giỏi môn gì, chỉ là tôi muốn được học cùng lớp với cậu ấy.

    Nghe thì có vẻ buồn cười, đấy là động lực học tập lớn nhất của tôi ở thời điểm đó.

    Tôi học ngày học đêm.

    Không giỏi thì học theo cách của đứa không giỏi: học vẹt, nhồi nhét, đoán đề, cầu may.

    Hai đứa bạn thân của tôi là Phúc Thịnh và một thằng nữa, Thế Trung cùng đăng ký thi vào lớp 10/2, coi như tôi cũng có đồng bọn.

    Ngày có danh sách chia lớp, tôi thoáng vui mừng.

    Không biết do may mắn hay do ông trời ngủ gật lúc chấm bài, tôi đỗ vào lớp 10/2, đường đường chính chính học cùng lớp với Huyền Thanh, hai thằng bạn thân của tôi cũng cùng lớp.

    Mọi chuyện đâu dừng lại ở đấy.

    Tiết sinh hoạt đầu tiên, sơ đồ lớp được dán trên bảng đen, nhìn tên mình ngang hàng với Huyền Thanh, tôi vui đến mức người cứ lâng lâng cả buổi, thì ra tôi được xếp ngồi cùng bàn với cậu ấy.

    Tim đập mạnh, suýt nữa tôi hét lên giữa sân trường.

    Phúc Thịnh và Thế Trung ngồi ngay sau lưng tôi, tụi nó còn vỗ vai tôi trêu chọc:

    - Thời của mày tới rồi đó.

    Lần đầu tiên trong đời, tôi cảm thấy may mắn đứng về phía mình.

    Và giai đoạn quan trọng nhất của tiết sinh hoạt cũng đến, thời khắc bầu ban cán sự lớp.

    Không khí trong lớp tự nhiên nghiêm túc hơn hẳn, những tiếng nói chuyện rì rầm dần nhỏ lại, ai nấy đều ngồi thẳng lưng, chỉ cần lệch đi một chút là bị ghi vào sổ đầu bài.

    Cô Uyên, chủ nhiệm lớp tôi, giáo viên dạy Tiếng Anh, nổi tiếng nghiêm khắc nhất trường.

    Khi đó, Thế Trung còn cảm thán sao lớp chọn B00 mà giáo viên dạy Tiếng Anh lại chủ nhiệm.

    Cô đứng trên bục giảng, đọc từng vị trí một, yêu cầu cả lớp đề cử.

    Kết quả không nằm ngoài dự đoán: với số phiếu gần tuyệt đối, cộng thêm điểm thi đầu vào ấn tượng cùng "lý lịch" học sinh gương mẫu suốt những năm cấp hai, Huyền Thanh được bầu làm lớp trưởng.

    Huyền Thanh đứng lên, cúi đầu cảm ơn rồi nói vài lời hứa hẹn sẽ cố gắng hoàn thành tốt nhiệm vụ, tôi ngồi cạnh, mắt gần như không rời khỏi cậu ấy lấy một giây.

    Góc nghiêng của Huyền Thanh rất đẹp - một nét đẹp không cần phô trương vẫn rất cuốn hút.

    Giọng nói trong trẻo, đều đều, nghe đến đâu lòng tôi dịu lại đến đó, thậm chí tôi còn ngẩn ngơ nghĩ rằng, nếu sau này có ngày nào đó phải nghe đi nghe lại giọng nói của một người thì người đó nhất định phải là Huyền Thanh.

    Các chức vụ khác lần lượt có chủ nhân, tất cả đều được bầu khá nhanh.

    Cứ nghĩ mọi chuyện sẽ kết thúc êm đẹp như vậy thì đột nhiên, từ phía sau lưng, Phúc Thịnh giơ tay:

    - Thưa cô, lớp mình chưa có lớp phó học tập ạ.

    Em xin tự ứng cử.

    Cả lớp thoáng ngạc nhiên, rồi mới chợt nhận ra đúng thật.

    Phúc Thịnh là đứa học giỏi nhất trong nhóm của tôi.

    Nếu đem so với Huyền Thanh thì chưa hẳn quá nổi bật, nhưng nó luôn giữ phong độ trong top 10 của lớp tôi ngày trước.

    Tôi quay xuống nhìn nó, trong lòng cũng thầm ủng hộ, dù sao thì có một đứa quen mặt làm cán bộ lớp vẫn dễ thở hơn.

    Cô Uyên chỉ nhìn Phúc Thịnh một lúc, rồi lắc đầu:

    - Lớp phó học tập lớp mình đã có bạn Khiết Nguyên rồi.

    Không chỉ Phúc Thịnh mà cả tôi và gần toàn bộ lớp 10/2 đều sững lại.

    Khiết Nguyên?

    Buổi sáng lúc điểm danh, tôi không hề nghe thấy cái tên này, sơ đồ lớp cũng không có.

    Đầu tôi lướt qua một loạt dấu hỏi, chưa kịp nghĩ ra câu trả lời thì cô Uyên đã giải thích tiếp rằng Khiết Nguyên đang đi học trao đổi, những tuần đầu tiên của học kỳ này sẽ không lên lớp.

    Nói thật, chẳng ai trong lớp tôi nghĩ rằng Khiết Nguyên học lớp 10/2.

    Trong lớp cũng bắt đầu bàn tán về Khiết Nguyên.

    Điểm thi khảo sát chia lớp của người này, thành thật, tôi không thích những người quá hoàn hảo nên tôi thấy có chút khoa trương bởi không chỉ đạt gần tuyệt đối ở tổ hợp B00, còn chễm trệ hai con 10 tròn trịa ở môn Vật lý và Tiếng Anh.

    Với thành tích đó, ai cũng mặc định cậu ta sẽ học lớp 10/1 chọn A00 hoặc 10/3 chọn A01.

    Riêng tôi thì lại nghĩ theo hướng khác.

    Tôi cảm thấy cách chia lớp của trường có gì đó không hợp lý, hoặc có một chút không minh bạch trong điểm thi của cậu ta.

    Trên danh sách điểm thi, chỉ có mỗi cậu ta thi nhiều môn như vậy mà lại đạt điểm cao đồng loạt trong khi thi đầu vào chỉ đứng thứ tư.

    Nghĩ tới đó, tôi khẽ nhíu mày, trong lòng không mấy dễ chịu.

    Phúc Thịnh rõ ràng cũng không phục, nó không nói gì trước mặt cô Uyên, chỉ lẳng lặng ngồi xuống.

    Giờ ra chơi, vừa bước ra khỏi lớp, nó đã lôi điện thoại ra, bắt đầu tìm kiếm thông tin về "lớp phó học tập tương lai" của chúng tôi.

    Một lúc sau, nó thật sự tìm được trang cá nhân của Khiết Nguyên trong nhóm lớp.

    Ảnh đại diện là một tấm ảnh chụp bóng lưng dưới ánh hoàng hôn, không thấy mặt.

    Trang cá nhân cũng chẳng có gì nhiều, chỉ vài bài đăng liên quan đến trường đang học trao đổi.

    Phúc Thịnh thở dài, giọng có chút cảm thán:

    - Tụi mình thì học chết học sống để thi khảo sát, người ta thì đã nhắm đến suất học trao đổi từ lâu rồi.

    Tôi không đáp ngay, hai chữ "khoa trương" cứ vậy mà hiện rất rõ trong tâm trí tôi.

    Ngồi bên cạnh nó, tôi liền phụ hoạ thêm một câu:

    - Cái tên này, tao thấy không thuần Việt lắm.

    Phúc Thịnh lập tức phản bác:

    - Thế Đặng Huyền Thanh nghe thuần Việt quá nhỉ?

    Tôi không nể nang, đáp liền, giọng rất tự nhiên:

    - Mày có thấy đứa con trai nào mà tên vừa dài vừa lạ như vậy chưa?

    Phúc Thịnh bật cười, vỗ vai tôi một cái, đưa màn hình điện thoại sát lại trước mặt tôi.

    Dòng chữ "Giới tính: Nữ" hiện rõ ràng làm tôi khựng lại mất vài giây.

    Hoá ra lớp phó học tập lớp tôi là nữ.

    Dù sau đó cũng là chuyện Phúc Thịnh quan tâm, tôi đã quay lại với mớ suy nghĩ dang dở của mình từ lúc nào không hay.

    Cả buổi sáng hôm đó, tôi chưa nói với Huyền Thanh quá hai câu ngoài mấy lời chào hỏi xã giao, tôi đang bận nghĩ xem, rốt cuộc phải làm thế nào mới có thể rút ngắn khoảng cách với cậu ấy./.
     
    Nguyên
    Chương 2: Không theo kịp?


    Những tuần học đầu tiên cũng bắt đầu.

    Nếu trước đây, giờ Văn dài lê thê, Toán hay Vật lý toàn công thức chẳng hiểu nổi, Hóa học với những chất nhìn mãi chẳng nhớ ra tên, còn Tiếng Anh thì như người điếc tập nghe, tôi có thể ngủ gật xuống bàn mà chẳng bận tâm.

    Thì giờ đây, tôi tỉnh táo hơn rất nhiều.

    Không phải vì tôi bỗng nhiên yêu thích việc học, mà vì bên cạnh tôi có Huyền Thanh.

    Tôi không dám ngủ gật nữa, cố ngồi thẳng lưng, cố nhìn lên bảng, cố chăm chú nghe giảng hết mức có thể.

    Dù vậy, những kiến thức khô khan kia vẫn chẳng thấm vào đầu tôi là mấy.

    Tôi tự an ủi mình, không sao, chắc chưa theo kịp nhịp học thôi, ngồi cạnh một học sinh giỏi như Huyền Thanh, sớm muộn gì tôi cũng sẽ khá hơn.

    Chỉ là, tôi vẫn không biết làm thế nào để bắt chuyện Huyền Thanh.

    Dù ngồi cùng bàn, Huyền Thanh rất ít khi ở trong lớp hoặc ngồi đúng chỗ của mình.

    Trong giờ học thì tôi lại càng không dám nói chuyện riêng, cứ lặng lẽ quan sát, giữ khoảng cách an toàn cho chính mình.

    Thế Trung hiểu rõ tình cảnh đó hơn ai hết nên đã bày cho tôi vài cách đơn giản để gây ấn tượng với người mình thầm thương trộm nhớ.

    Thi thoảng hỏi mượn thước, mượn bút chì, Huyền Thanh cũng vui vẻ đồng ý.

    Tôi bắt đầu chú ý đến những việc rất nhỏ, cậu ấy làm rơi cục tẩy, tôi nhanh tay nhặt lên, đưa sang, giọng nhỏ nhẹ:

    - Của cậu này.

    Huyền Thanh chỉ mỉm cười, rồi lại cúi đầu đọc sách.

    Những hôm trực nhật, thấy Huyền Thanh lau bảng, tôi chủ động phụ giúp, lau những phần bảng cao hơn, rồi đổ rác giúp cậu ấy.

    Tôi cũng cố gắng để lại ấn tượng tốt với Huyền Thanh bằng cách sắp xếp ngăn nắp sách vở của mình vì Huyền Thanh rất ngăn nắp, sách vở được bao bọc kỹ lưỡng, đặt ngăn nắp trên bàn, sách để dưới hộp bàn cũng thẳng thớm từng môn.

    Nhưng mà, trong mắt cậu ấy, tôi vẫn là một người bạn cùng bàn bình thường.

    Tôi cũng từng nghĩ đến việc sau khi tan học rồi chờ Huyền Thanh về, cùng đi xe buýt hoặc chở cậu ấy về tại tôi biết nhà cậu ấy khá gần nhà tôi, vậy thì khoảng cách sẽ được rút ngắn đôi chút.

    Điều đó là không khả thi.

    Sau giờ học, Huyền Thanh còn học thêm lớp bồi dưỡng Toán học.

    Trường tôi, ngoài giờ học chính khóa còn có các lớp bồi dưỡng một số môn như Toán, Vật lý và Tiếng Anh.

    Huyền Thanh là một trong số rất ít học sinh của lớp 10/2 đủ khả năng theo học.

    Tôi cũng từng nhen nhóm ý định đăng ký học cùng cậu ấy, ý định đó nhanh chóng bị dập tắt bởi đấy là lớp bồi dưỡng đội tuyển, phải thi đầu vào, nhìn lại tôi thì, chuyện đó gần như không có hy vọng.

    Cách này không được, thì chờ cách khác vậy, đành đợi cơ hội.

    Một buổi chiều nọ, nắng nhè nhẹ lướt qua rèm cửa.

    Lớp học khá yên tĩnh, lác đác vài người, tôi buồn chán, chẳng muốn ra khỏi lớp nên ngồi lì ở chỗ của mình.

    Lạ thay Huyền Thanh cũng không ra ngoài mà ngồi lại làm bài tập.

    Tôi định mở miệng hỏi bài, quay qua, thấy Huyền Thanh nhăn mặt, có vẻ đang gặp câu hỏi khó, tôi lại thôi.

    Không khí càng lúc càng tĩnh lặng, tôi ngồi cạnh, lặng lẽ nhìn Huyền Thanh.

    Bất chợt, cậu ấy nghiêng đầu, dáng vẻ sắp ngủ gật, ngay khoảnh khắc Huyền Thanh chuẩn bị gục xuống bàn, tôi đưa tay ra đỡ lấy theo phản xạ.

    Lần đầu tiên, tôi thấy Huyền Thanh nhìn tôi lâu đến vậy làm tim tôi cũng loạn nhịp theo.

    Rất nhanh sau đó, Huyền Thanh ngồi thẳng dậy, lấy lại dáng vẻ bình tĩnh quen thuộc rồi rời khỏi lớp, có lẽ đi rửa mặt cho tỉnh táo.

    Không riêng Huyền Thanh mà hầu như cả lớp tôi đều đang mệt mỏi.

    Cấp ba có một nhịp điệu rất khác: thời khóa biểu dày hơn, áp lực nhiều hơn.

    Dù đã học ở ngôi trường này bốn năm, lớp 10 vẫn khiến chúng tôi choáng ngợp.

    Lại thêm thông tin mỗi tháng đều có thi cử, nếu kết quả không tốt, có thể bị chuyển xuống lớp thường.

    Tiết học mà tôi mong chờ nhất - Thể dục - cuối cùng cũng đến.

    Đầu óc tôi không linh hoạt là mấy, bù lại tay chân còn coi được.

    Những tiết thể dục đầu tiên, giáo viên cũng chưa bắt chúng tôi học gì nặng, chủ yếu kiểm tra sơ qua thể lực.

    Trong số các bài tập, có một bài quen thuộc là gập bụng.

    Theo thói quen, bạn ngồi cùng bàn trên lớp sẽ giữ chân cho người kia, và người giữ chân cho tôi hôm đó, tất nhiên là Huyền Thanh.

    Tôi có chút hồi hộp nhưng vẫn mong chờ nhiều hơn, đây là lần đầu tiên tôi và cậu ấy tiếp xúc gần đến vậy, gần hơn cả khoảng cách của một cái bàn học.

    Khi tiếng còi vang lên, tôi bắt đầu gập bụng.

    Mỗi lần ngẩng người lên, tôi lại cố tình nhìn thẳng vào Huyền Thanh lâu hơn.

    Ban đầu, cậu ấy không để ý, đến lần thứ mấy đó, có lẽ Huyền Thanh đã cảm nhận được ánh mắt của tôi.

    Cậu ấy cúi xuống, buông một câu rất nhẹ:

    - Tập nghiêm túc vào!

    Giọng không nặng, không khó chịu.

    Tôi nhìn thấy rất rõ, ở khoé mắt cậu ấy, một nụ cười cong lên, dịu dàng đến mức làm tim tôi chệch nhịp.

    Tôi gập bụng thêm mấy cái nữa, lần này thật sự nghiêm túc hơn.

    Sau tiết thể dục hôm đó, tôi bắt đầu nói chuyện với Huyền Thanh nhiều hơn.

    Không phải những câu chuyện lớn lao gì, đơn giản là hôm nay cậu ấy ăn gì, có lên thư viện học không, thi thoảng than vãn về bài tập hôm qua giáo viên giao quá nhiều.

    Huyền Thanh vẫn vậy, không nói chuyện quá xa xôi với tôi nhưng tôi cảm nhận được cậu ấy hay cười và chịu lắng nghe những lời tôi nói nhiều hơn trước.

    Tôi cũng bắt đầu chủ động hỏi bài, những câu mà liếc qua, tôi đã biết nếu có thức trắng đêm cũng chưa chắc làm được.

    Huyền Thanh vẫn giảng cho tôi, giọng đều đều, ngắn gọn.

    Tuy không hiểu hết, tôi vẫn gật đầu như rằng mình đã nắm được điều gì đó.

    Huyền Thanh không hỏi tôi có hiểu hay không, chỉ giảng xong rồi quay lại với bài của mình.

    Dù vậy, riêng việc cậu ấy chịu nói chuyện với tôi nhiều hơn cũng đủ để tôi thấy mình đã tiến thêm được một bước rất lớn.

    Trường tôi có quy định giờ tự học.

    Trong khoảng thời gian đó với đầu giờ buổi sáng, ban cán sự lớp sẽ phụ trách giải những bài tập khó hay giải thích những nội dung bài học của tiết trước.

    Việc này vừa để cải thiện thành tích chung, vừa giúp đỡ những bạn học chưa theo kịp.

    Với vai trò lớp trưởng, Huyền Thanh là người đứng ra giảng nhiều nhất.

    Ban đầu, cậu ấy khá hào hứng.

    Giảng bài rõ ràng, viết bảng gọn gàng, cách làm nhanh và chính xác.

    Có một vấn đề nhỏ, cách giảng đó chỉ phù hợp với những người đã có nền tảng, đã hiểu sẵn rồi.

    Dần dần, trong lớp có vài bạn học lực trung bình, nghe không kịp nên hỏi lại.

    Một lần, hai lần.

    Đến lần thứ ba, Huyền Thanh bắt đầu mất kiên nhẫn, gọng cao hơn, nét mặt cũng có chút khó chịu, thái độ bắt đầu thay đổi.

    Cậu ấy vẫn trả lời, nhưng giọng ngắn hơn:

    - Cái này cô giảng rồi.

    - Công thức có trong sách.

    - Mấy phần căn bản này mà còn chưa nắm thì sẽ rất khó theo kịp.

    Không lớn tiếng cũng không gay gắt nhưng đủ để người nghe cảm thấy mình đang làm phiền.

    Tôi ngồi cùng bàn, nghe mà thấy hơi khó xử, chợt nhận ra, Huyền Thanh là người ít kiên nhẫn, quen với việc mọi thứ phải nhanh, phải hiểu ngay, và có lẽ, cậu ấy chưa từng đứng ở vị trí của những người học mãi vẫn không theo kịp.

    Có vài bạn im lặng ngồi xuống, không hỏi nữa.

    Trong ánh mắt của họ, tôi thấy một chút ngại ngùng, một chút tự ti rất quen thuộc.

    Không khí lớp 10/2 trong giờ tự học cũng trở nên nặng nề: người không biết thì ngại hỏi, người biết một chút thì không nói hoặc hỏi người biết nhiều hơn.

    Từ lúc nào đó, trong giờ tự học, không khí quanh Huyền Thanh đã khác đi.

    Cậu ấy làm gì sai nhưng khoảng cách giữa người đứng trên bảng và những người ngồi dưới lớp càng lúc càng rõ.

    Thấy vậy, thi thoảng tôi đặt một hộp sữa, loại mà Huyền Thanh hay uống vào hộp bàn của cậu ấy như một lời cổ vũ và động viên nhỏ.

    Có hôm, cậu ấy hỏi sữa của ai.

    Tôi không đủ can đảm thừa nhận, lắc đầu xua tay bảo không biết.

    Ánh mắt cậu ấy lướt một vòng quanh lớp rồi cười rất nhẹ.

    Tôi không biết cậu ấy có nhận ra đó là sữa do tôi tặng không nhưng cậu ấy vui vẻ uống, lòng tôi cũng hạnh phúc.

    Những tuần đầu của học kỳ trôi qua nhanh đến mức tôi còn chưa kịp quen với thời khóa biểu mới, chưa chép xong mấy bài tập dài ngoằn ngoèo trên bảng, cũng chưa thật sự hiểu nổi đống kiến thức giáo viên giảng trên lớp.

    Vậy mà kỳ thi tháng đầu tiên đã tới.

    Ngồi trong phòng thi, tôi thở dài không dưới ba lần.

    Những câu đầu thì còn làm được, toàn kiến thức cơ bản, nhìn đề là thấy quen mắt, đến gần hai phần ba đề phía sau, mọi thứ bỗng dưng trở nên xa lạ.

    Tôi chắc chắn mình từng nghe Huyền Thanh giảng qua, thậm chí lúc đó còn gật đầu rất nghiêm túc.

    Đến lúc cần dùng thì đầu óc tôi trống rỗng như chưa từng tồn tại buổi giảng nào.

    Kết quả thi tháng có rất nhanh, nhanh hơn cả tốc độ tôi quên bài.

    Tôi nhớ rất rõ hôm đó, cô Uyên bước vào lớp với vẻ mặt hậm hực tức giận, chúng tôi tự biết đây chẳng phải buổi sinh hoạt dễ thở.

    Điểm thi của lớp tôi có nhiều môn thấp hơn mức trung bình của cả khối.

    Một đứa học tốt như Phúc Thịnh mà còn đứng trong top 200 toàn khối thì khỏi cần nói tôi với Thế Trung ở tình trạng gì.

    Riêng Huyền Thanh, cậu ấy vẫn đứng nhất lớp và nằm trong top 10 toàn khối.

    Thành tích đó rất đáng nể, nhưng tôi nhận ra Huyền Thanh không vui - không buồn ra mặt, ánh mắt có chút không hài lòng, giống như kết quả này chưa đúng với kỳ vọng.

    Việc cô Uyên nổi giận thật ra chẳng có gì lạ.

    Bề ngoài thì cô nói do lớp tôi làm bài không tốt, còn tụi tôi thì đều hiểu lý do chính là vì điểm trung bình lớp 10/2 thua lớp 10/3.

    Cô Uyên và thầy Tuấn, chủ nhiệm lớp 10/3, là vợ chồng vừa ly hôn không lâu; trớ trêu hơn, thầy Tuấn còn là giáo viên dạy Toán lớp tôi.

    Không biết nhà trường có chủ ý hay không, ở ngôi trường này, giáo viên sẽ chủ nhiệm một lớp từ đầu cấp đến khi tốt nghiệp.

    Thế là vô tình, lớp tôi và lớp 10/3 trở thành đối thủ bất đắc dĩ của nhau.

    Sau màn "răn đe tinh thần", cô Uyên dán lên bảng một sơ đồ lớp học mới.

    Cô nói đã căn cứ theo kết quả thi để sắp xếp lại chỗ ngồi, mục tiêu là thúc đẩy phong trào "đôi bạn cùng tiến".

    Lúc đó, tôi thầm nghĩ, kiểu gì mình cũng vẫn ngồi cùng Huyền Thanh, thành tích của tôi ở mức này, không có cậu ấy kèm cặp thì chỉ có nước tuột dốc không phanh và xóa tên khỏi lớp 10/2.

    Nhưng đời thì đâu vận hành theo suy nghĩ của tôi, tên tôi được xếp ngồi cạnh người mà tôi luôn cảm thấy có gì đó rất khoa trương.

    Đúng vậy, chính là người đó, Trương Hoài Khiết Nguyên.

    Vừa nhìn thấy sơ đồ lớp, Thế Trung đã nhanh miệng trêu:

    - Không ngồi cùng lớp trưởng thì ngồi cạnh lớp phó, cô là quyết tâm kéo mày lên bờ rồi đó.

    Phúc Thịnh đứng bên cạnh, không bỏ lỡ cơ hội hùa theo:

    - Chuyến này cái chợ được chuyển đến đặt cạnh cái chùa thật rồi.

    Hai đứa nó từng trêu tôi y như vậy hồi tôi còn ngồi cùng Huyền Thanh.

    Cũng không sai, tôi vốn khá loi nhoi, trước đây hay nói chuyện riêng, chuyền giấy trong giờ học.

    Từ ngày ngồi cạnh Huyền Thanh, mấy thói quen ấy được tôi cất gọn vào một góc tủ, khóa lại rất kỹ.

    Nhắc đến Khiết Nguyên là Phúc Thịnh lại bắt đầu luyên thuyên:

    - Lớp phó lớp mình nghe nói là người lạnh lùng, khó gần, lại còn nguyên tắc nữa.

    Nghe vậy, tôi chen vào ngay:

    - Là kiểu lập dị hả?

    Phúc Thịnh nhìn tôi, ánh mắt pha trộn giữa chán ghét và bất lực:

    - Không đến mức lập dị, có thể nói là trái ngược hoàn toàn với mày.

    Tôi để ý, mỗi lần nhắc đến Khiết Nguyên là Phúc Thịnh hào hứng hẳn lên.

    Dù đang nghe hai đứa nó nói chuyện, mắt tôi vẫn lén nhìn về phía trước.

    Huyền Thanh đang ngồi cạnh Thư Nguyệt, nói chuyện rất vui vẻ, Thư Nguyệt cũng là bạn cùng bàn của cậu ấy trong thời gian tới.

    Có hơi buồn, tất nhiên rồi, tôi đã quen với việc ngồi cạnh Huyền Thanh.

    Nghĩ kỹ lại thì bàn của tôi giờ ở gần cuối dãy, có chút xa bảng hơn trước nhưng nhìn lên vẫn có thể thấy Huyền Thanh trong tầm mắt.

    Vậy là đủ rồi./.
     
    Nguyên
    Chương 3: Từ lúc ấy


    Sáng thứ hai đầu tuần, tôi lên lớp với tâm thế không còn Huyền Thanh ngồi cạnh.

    Chỗ ngồi vẫn vậy, bàn ghế vẫn đó, chỉ là bên cạnh trống không, không ai kéo ghế, không ai đặt balo xuống, cũng chẳng có cảm giác sợ ai đó để ý từng cử động nhỏ.

    Giờ ra chơi, thấy tôi cứ ngó nghiêng không tập trung, Thế Trung ở phía sau liền gõ nhẹ cây bút vào vai.

    Tôi liền quay xuống, nhập vào câu chuyện với hai đứa bạn thân.

    Không còn Huyền Thanh ngồi cạnh, chẳng hiểu sao tôi lại thấy thoải mái hơn.

    Tôi nói nhiều trở lại, luyên thuyên đủ thứ, từ chuyện linh tinh trên lớp đến cuốn tiểu thuyết đang đọc dở, hai đứa bạn thân ngồi nghe, thỉnh thoảng hùa theo vài câu.

    Người ta hay nghĩ mấy đứa học không giỏi như tôi là do ham chơi hay nghiện điện tử.

    Nhưng nói thật, tôi thấy chuyện học vượt quá khả năng của mình.

    Cứ cầm đến sách vở là như có ai đó lén bỏ vào đầu tôi một liều thuốc thôi miên, chưa kịp hiểu gì đã muốn gục xuống bàn.

    Ngược lại, tôi cực kỳ mê tiểu thuyết, đặc biệt là những cuốn kể về hành trình vượt lên số phận, hoặc những chuyến phiêu lưu đi thật xa, đến những nơi mà ngoài đời tôi chưa từng có cơ hội đặt chân tới.

    Có lẽ đó là thứ mị lực riêng của tiểu thuyết, cho người ta cảm giác mình không hoàn toàn vô dụng, đang sống trong một thế giới khác mà thôi.

    Đang nói hăng thì tôi chợt nhận ra Phúc Thịnh chẳng tập trung mấy, nó liên tục liếc nhìn ra sân trường, ánh mắt dán chặt vào một nhóm người đang đi thành hàng.

    Thì ra, Hội học sinh đang dẫn một đoàn khách nước ngoài tham quan trường, Thế Trung huých nhẹ Phúc Thịnh:

    - Sao vậy?

    Đang ngắm gái nước ngoài hả?

    - Không, tao đang tìm lớp phó lớp mình.

    Nó đáp rất nhanh, khiến cả tôi lẫn Thế Trung đều khựng lại một nhịp.

    Tôi mới sực nhớ ra, cô Uyên có nói Khiết Nguyên đã về trường rồi, đầu tuần đó lên lớp, tôi tò mò, liền hỏi nhỏ:

    - Hội học sinh thì liên quan gì đến lớp phó lớp mình?

    Phúc Thịnh đáp gọn lỏn:

    - Người ta là Hội phó Hội học sinh.

    Tôi và Thế Trung nhìn nhau, đồng loạt tròn mắt.

    Điều khiến tôi bất ngờ không hẳn là chuyện đó, mà là việc Phúc Thịnh cập nhật thông tin về "người khoa trương" kia nhanh đến mức đáng ngờ.

    Tôi nheo mắt trêu:

    - Đừng nói là mày thích cái người khoa trương đó chứ?

    Đó cũng là lần đầu tiên, trong ánh mắt thư sinh quen thuộc của Phúc Thịnh, tôi thấy nó né tránh ánh nhìn của tôi.

    Nó vội xua tay, chối lấy chối để, bảo tò mò thôi.

    Từ trong lớp nhìn ra nhóm người đang dạo quanh sân trường, rất khó để nhận ra ai là Khiết Nguyên, ngoài chị Tuệ Phương là Hội trưởng và chị Thục Vân luôn đi cạnh, thì những người còn lại trong Hội học sinh đều rất kín tiếng.

    Thế Trung chắc cũng đọc được suy nghĩ của Phúc Thịnh, liền nói:

    - Chiều nay lớp phó cũng lên lớp, lại còn ngồi ngay trước mặt mày, lo gì không biết mặt.

    Nghe vậy, tôi vô thức quay lại nhìn cái ghế trống bên cạnh, trong lòng bỗng dưng có chút chờ đợi mà chính tôi cũng không giải thích nổi.

    Suốt hôm đó, chẳng thấy lớp phó lớp tôi lên lớp.

    Tiếng chuông báo hiệu tiết tự học cuối cùng trong ngày vang lên, kéo theo những tiếng xê dịch bàn ghế quen thuộc, Huyền Thanh đứng trên bục giảng, tay gõ nhẹ lên bàn giáo viên theo thói quen của lớp trưởng:

    - Ngày mai có tiết Toán, thầy sẽ kiểm tra lại yêu cầu hôm trước.

    Ai chưa làm thì tranh thủ làm nhé.

    Nghe đến đó, tôi khẽ "à" một tiếng trong đầu.

    Đúng rồi, tiết Toán hôm trước thầy Tuấn cho một công thức rồi yêu cầu cả lớp tự chứng minh để lấy điểm cộng.

    Trong nhóm tôi, chỉ có Phúc Thịnh là còn tỏ ra hứng thú, dù nhìn mặt nó thì khả năng cao cũng đang mắc ở đâu đó.

    Mang tiếng là chọn B00 mà giờ Toán hôm sau, cả lớp tôi chỉ có Huyền Thanh xung phong lên bảng.

    Cậu ấy bước lên bục giảng rất bình tĩnh.

    Tôi không hiểu mấy dòng đầu tiên Huyền Thanh viết lên bảng.

    Bù lại, tôi nhớ rất rõ dáng đứng của cậu ấy khi quay lưng lại phía lớp: lưng thẳng, vai hơi gầy, tay cầm phấn chắc chắn, mỗi lần dừng lại suy nghĩ, cậu ấy lại hơi nghiêng đầu, chắc tự kiểm tra xem mình có bỏ sót điều gì không.

    Thầy Tuấn gật đầu, nhận xét cách chứng minh đúng nhưng hơi dài dòng, rồi hỏi cả lớp còn ai có cách làm nào khác không.

    Thầy còn gợi ý rằng xuất phát từ những công thức đơn giản trong sách giáo khoa thôi.

    Nếu phải nói cho công bằng, thầy Tuấn nghiêm khắc chẳng kém cô Uyên.

    Không khí trong giờ Toán lúc nào cũng căng thẳng.

    Tuy vậy, có những lúc thầy giảng rất nhiệt tình, khiến người ta dù không giỏi lắm cũng buộc phải chú ý.

    Tan tiết, Phúc Thịnh ấn nhẹ vai tôi, thì thầm nhờ tôi hỏi Huyền Thanh kỹ hơn về đoạn chứng minh khi nãy.

    Nó bảo dù sao tôi cũng từng ngồi cùng bàn với cậu ấy, so với nó thì tôi thân với Huyền Thanh hơn, nghe vậy tôi liền gật đầu, cầm theo tờ giấy ghi chú, lon ton tiến về bàn của Huyền Thanh.

    Quanh chỗ cậu ấy đã có vài bạn đứng vây lại, ai cũng mang theo câu hỏi của riêng mình, đang chen vào thì tôi chợt nghe giọng Huyền Thanh hơi gắt:

    - Công thức này trong sách giáo khoa có mà, sao cứ hỏi mãi vậy?

    Tôi khựng lại.

    Trong bài giải của Huyền Thanh, trước khi đi đến công thức cần chứng minh có một công thức trung gian mang tính "bắc cầu", cũng chính là chỗ Phúc Thịnh đang thắc mắc.

    Lần đầu tiên tôi thấy Huyền Thanh mất bình tĩnh đến vậy.

    Thư Nguyệt ngồi cạnh liền lên tiếng xoa dịu:

    - Hôm nay cậu ấy không thoải mái lắm, để mình giảng cho các cậu nha.

    Cậu ấy có giảng mình nghe rồi.

    Không lâu sau, Huyền Thanh rời khỏi lớp.

    Tôi nhìn theo, thấy cậu ấy đứng tựa vào lan can trước cửa, ánh mắt lơ đãng hướng xuống sân trường, nghĩ ngợi một chút, tôi bước theo, hạ giọng hỏi:

    - Cậu ổn không vậy?

    Vừa nói xong tôi đã thấy câu hỏi ấy thật thừa, Huyền Thanh quay lại nhìn tôi, đáp ngắn gọn:

    - Mình không sao.

    Rồi cậu ấy quay đi, bước về phía nhà vệ sinh nữ.

    Tôi đứng yên ở đó, trong lòng dấy lên cảm giác Huyền Thanh đang mang trong mình điều gì đó khó nói - cậu ấy không muốn chia sẻ cùng tôi, tất nhiên, tôi cũng đâu có lý do gì để ép buộc.

    Hôm đó đến lượt tôi trực nhật, đợi các bạn về hết, tôi bắt đầu dọn dẹp lớp học.

    Lúc đó tôi lại được dịp hiểu sâu hơn vì sao Thế Trung hay bảo trực nhật không đơn giản như quét nhà cho xong.

    Trường đã cấm mang đồ ăn vào lớp từ lâu, vậy mà trong hộp bàn của vài đứa vẫn đầy vỏ chai nhựa, lon nước, thậm chí cả hộp xốp.

    Tôi vừa dọn vừa thở dài, cố làm cho sạch sẽ.

    Đến bàn của Huyền Thanh, hộp bàn vẫn gọn gàng: sách giáo khoa và một xấp giấy nháp dày cộp, toàn những dòng chữ và công thức chi chít.

    Nhìn vào đó, tôi chợt hiểu, để chứng minh được một công thức, Huyền Thanh đã tốn rất nhiều công sức.

    Một ý nghĩ thoáng qua trong đầu tôi.

    Không nói được thành lời, thì viết ra giấy có lẽ sẽ dễ hơn.

    Tôi lấy một tờ giấy ghi chú, chép lại vài câu truyền cảm hứng mình từng đọc được trên mạng, dán lên hộp sữa rồi đặt vào hộp bàn của Huyền Thanh.

    Nửa muốn cậu ấy nhận ra chữ mình, nửa lại sợ nếu nhận ra sẽ trả hộp sữa nên tôi cố tình nắn nót cho khác hẳn nét chữ nguệch ngoạc thường ngày.

    Trực nhật xong cũng là lúc trường lên đèn, ánh đèn trải dài khắp dãy hành lang.

    Tôi học ở đây đã bốn năm, đấy là lần hiếm hoi tôi ở lại trường muộn đến vậy.

    Trong đêm, ngôi trường bỗng trở nên yên tĩnh và đẹp đến lạ, cổng trường cao vút, sân trường rộng với những hàng cây xanh đổ bóng, góc vườn lan Huyền Thanh hay ngồi mỗi buổi chiều đang nở rộ.

    Tôi biết giờ đó lớp Toán sắp tan, đi ngang qua đó, biết đâu có thể gặp Huyền Thanh rồi về cùng nhau.

    Nghĩ là làm, tôi đóng cửa lớp, khoác balo và chạy về phía cầu thang.

    Tôi vừa đến nơi thì lớp Toán cũng tan học, còn đang loay hoay nghĩ xem nên mở lời thế nào, tôi nghe thấy một giọng quen vang lên:

    - Thanh, về chung đi.

    Là Vũ Khắc Huy, lớp trưởng lớp 10/1.

    Khắc Huy học cùng lớp cấp hai và đang học lớp Toán chung với Huyền Thanh.

    Khắc Huy đứng chờ ngay cửa lớp, mỉm cười.

    Huyền Thanh cũng vui vẻ gật đầu rất tự nhiên.

    Hai người đi cạnh nhau, vừa bước vừa nói chuyện rôm rả, hình như là xoay quanh mấy bài Toán lúc nãy, thỉnh thoảng còn bật cười.

    Tôi đứng lại một nhịp, tự thấy mình chẳng có lý do gì để chen vào nên lặng lẽ quay lưng đi về hướng ngược lại.

    Tối hôm đó, để hình ảnh Huyền Thanh đi cạnh Khắc Huy không tiếp tục chạy vòng vòng trong đầu, tôi quyết định ngồi vào bàn học.

    Tôi lật lại vở Toán của buổi chiều, nhìn mấy dòng công thức quen quen mà mắt cứ trĩu xuống.

    Chưa đọc được bao nhiêu, đầu tôi đã tự động nghiêng về phía bàn, cảm giác buồn ngủ đến nhanh hơn cả lúc vào tiết đầu.

    Thế là tôi bỏ cuộc, quay lại giường, với tay lấy cuốn tiểu thuyết mới mua lúc tan học hôm trước.

    Cuốn này khác hẳn mấy cuốn tôi từng đọc, kể về tình yêu năm lớp 12, nam chính thích nữ chính từ rất lâu.

    Hai người học khác trường nên cậu ta đứng từ xa, tìm mọi cách để được gặp mà tác giả thì cứ khăng khăng gọi đó là ngẫu nhiên.

    Đọc tới đâu tôi bật cười tới đó, trong đầu nghĩ ai tin nổi mấy chữ "tình cờ" này nhưng cứ cảm thấy tình cảm giữa họ rất trong trẻo và dễ thương.

    Càng đọc, tôi càng thấy quen.

    Những cuộc gặp gỡ tưởng như vô ý đều do nam chính tự tạo ra, vậy mà lúc đứng trước nữ chính lại giả vờ như mới quen.

    Tôi lạc vào câu chuyện lúc nào không hay, lật đến trang cuối cùng thì đồng hồ đã chỉ ba giờ sáng, vội đặt sách xuống, kéo chăn, đầu lẩm nhẩm sáng hôm sau phải dậy sớm.

    Nói vậy thôi chứ lúc tôi chạy gần tới cổng trường thì tiếng chuông vào học đã vang lên.

    Hai bạn sao đỏ đứng ngay cổng, bảng tên lấp lánh dưới nắng sớm.

    Tôi chậm lại một nhịp, bước hơi khép nép, đầu thoáng qua ý định nài nỉ lấy lệ, dù biết chắc cũng vô ích.

    Đội sao đỏ trường tôi nổi tiếng khó tính, mà hôm đó lại ngay lớp 10/3 trực.

    Một đứa nhìn bảng tên tôi, đọc to:

    - Dương Đình Nguyên, lớp 10/2.

    Đi trễ.

    Đứa còn lại liếc tôi một cái, cười cười, tay đã đặt sẵn trên cuốn sổ.

    - Bạn học, tên gì, lớp nào?

    Đứa sao đỏ đọc tên tôi lúc nảy bỗng ngước lên, ánh mắt lướt qua mặt tôi rồi dừng lại ở phía sau.

    Tôi không buồn quan tâm, viễn cảnh cô Uyên gọi tôi lên "uống trà" vì đây là lần thứ tư trong học kỳ tôi xuất hiện muộn cứ quấn lấy tâm trí tôi kèm theo ánh nhìn của Huyền Thanh trong giờ sinh hoạt lớp, cách nhìn mà không nói gì mới đáng sợ.

    - Trương Hoài Khiết Nguyên, lớp 10/2.

    Giọng nói lạnh lùng vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ đang chạy loạn.

    Một cô gái bước tới đứng cạnh tôi: tóc đen, xoăn nhẹ, dài ngang lưng buông xuống hai bên vai.

    Tôi chưa kịp nhìn kỹ thì cô ấy đưa tay về phía tôi, nói rất tự nhiên:

    - Đây là bạn cùng bàn của mình.

    Nói xong, cô ấy thong thả đi ngang qua hai đứa sao đỏ bằng dáng vẻ tự tin, không chút dè chừng.

    Hai đứa kia nhìn nhau, lưỡng lự vài giây, một đứa cầm bút gạch tên tôi khỏi sổ, giọng nhẹ hẳn:

    - Lên lớp đi.

    Tôi chưa kịp hiểu chuyện gì vừa xảy ra, chỉ kịp thầm nghĩ thì ra đây là đặc quyền khi ngồi chung bàn với Hội phó Hội học sinh./.
     
    Back
    Top Dưới