Ngôn Tình Người Vợ Bất Đắc Dĩ Của Tổng Tài

Người Vợ Bất Đắc Dĩ Của Tổng Tài
Chương 746


Chương 746

Trân Phương Nam sửng sốt một chút: ‘Em không nhìn thấy nhưng Lý Giản Đạt không cần phải nói dối em!”

“Tại sao không cần? Vừa nhìn là biết anh ta thích em rồi, anh ta muốn đoạt lấy em từ tay anh.”

“Không thể nào!” Cô lắc đầu nguầy nguậy: “Anh ấy không thích em đâu.

Anh ấy ghét em mới đúng. Nếu không, tại sao anh ấy không sớm nói thân phận của Bé Thiên ra. Hơn nữa, em tình cờ gặp Bé Thiên là lúc ngồi trên máy trở vê Việt Nam.

“Dù sao em cũng không được đi!”

Hà Minh Viễn không muốn cùng cô tiếp tục thảo luận vấn đề này, trực tiếp kết luận: “Cho dù xảy ra chuyện gì, em cũng phải ở bên cạnh anh.”

Vừa nói, anh vừa ôm lấy cô, yếu ớt thì nhầm nói: “Trân Phương Nam, em không thể rời xa anh thêm một lần nào nữa.”

Cuộc sống như vậy còn không bằng chất.

“Nhưng mà” Trần Phương Nam nghiến răng nói: “Tùy rằng em không nhớ những chuyện đã xảy ra, nhưng dù sao em cũng đã sinh con.”

“Thì sao?” Hà Minh Viễn hừ lạnh một tiếng: “Thăng bé là con trai em, thì cũng là con anh.”

“Anh…”

“Anh tin em.” Anh ngồi thẳng lưng, một tay xoa má cô: ‘Nếu em có ký ức, em sẽ không người đàn ông khác sinh con.

Trước đây, cô đã dùng rất nhiều lần dùng hành động để chứng minhI Nếu ai đó thực sự ép buộc cô ấy, hoặc là có lễ cô ấy sớm đã…

Mà có thể Bé Thiên thực sự là con trai của côi Trước đây anh chưa nghĩ đến vấn đề này, nhưng bây giờ thì khả năng rất lớn, dù sao tuổi tác cũng không thể ở đâu mà sắp đặt được?

Trần Phương Nam không biết suy nghĩ của anh, nhưng bây giờ không phải lúc suy nghĩ quá nhiều: “Dù sao, chúng †a cũng không thể để Bé Thiên gặp nguy hiểm, điều em có thể làm…”

Hà Minh Viễn chặn lời cô: “Tất cả những gì em có thể làm là ngoan ngoãn nghe lời mà ở bên cạnh anh. Anh hứa ngày mai em sẽ gặp lại nhóc đó.”

Cô không thể tin được, nhưng cũng không thể không tin.

“Anh có đoán được ai đã bắt cóc Bé Thiên không? Tại sao anh ta lại bắt em rời khỏi Việt Nam?”

Anh mím chặt môi mỏng, đưa tay ôm lấy cô: ‘Em đừng suy nghĩ lung tung, cứ giao cho anh là được.”

Trần Phương Nam được đưa trở lại chung cư, Bồi Thanh Hoa liền đến ở cùng cô.

Hà Minh Viễn và Lý Giản Đạt đều đi †ìm người.

“Trân Phương Nam, cậu đừng lo lắng, cứ ngồi xuống, uống một chút nước đã.’ Đỗ Thanh Hoa khuyên nhủ: “Cậu phải tin tưởng Hà Minh Viễn. Cậu quên mất anh ấy tài giỏi ra sao rồi sao, anh ấy rất giỏi không có chuyện gì là không làm được.”

Cô nhìn người bạn tốt của mình, để chuyển hướng chú ý, cô hỏi: ‘Vậy thì Ôn Tứ Hiên thì sao?”

“Phương Nam, cậu nhớ ra em ấy rồi sao?” Đỗ Thanh Hoa mở to mắt, hy vọng nhìn cô.

Trân Phương Nam đỡ trán, lúng túng lắc đầu, “Tớ không có, chính là Hà Minh Viễn nói em trai cậu ở Thành phố Thụy… Nhưng mà, tớ có quen biết em trai Ôn Tứ Hiên nhà cậu sao?”

Đỗ Thanh Hoa ‘Ồ” lên hai tiếng, cô ấy rất muốn nói rằng Ôn Tứ Hiên rất thích Trần Phương Nam, là vô cùng thích.

Chỉ là cậu ấy cứ che giấu phần tình cảm này, đến khi mất cô rồi, cậu ấy không kìm lòng được mới bộc lộ ra ngoài, sau đó thì bị cô phát hiện.
 
Người Vợ Bất Đắc Dĩ Của Tổng Tài
Chương 747


Chương 747

“Nghe cậu ấy nói hồi còn nhỏ cậu ấy đã được cậu cứu.’ Đỗ Thanh Hoa cố gắng bình thản nói.

“Tớ cứu anh ấy?” Trần Phương Nam kinh ngạc, lập tức có chút thất vọng: “Tớ không nhớ.”

“Không sao, lúc trước cậu cũng không biết. Tất cả đều là khi còn bé.

Cậu ấy không có nói cho ai biết.” Đỗ Thanh Hoa nhìn ra bầu trời tối mịt ngoài cửa sổ, cuối cùng không nhịn được lẩm bẩm nói: “Suốt ba năm, cậu ấy luôn nhớ về cậu.”

Trân Phương Nam không đem những lời này nghĩ theo một hướng khác, gật đầu nói: ‘Sau khi Hà Minh Viễn cứu Bé Thiên, anh ấy nhất định sẽ giúp Ôn Tứ Hiên.”

Trong giây lát, cả hai người đều im lặng.

Một lúc sau, Đỗ Thanh Hoa lại lên tiếng: “Dạ Hành đã trở lại.”

“Ai?” Trần Phương Nam không hiểu: “Dạ Hành là ai?

Đỗ Thanh Hoa sửng sốt, nhanh chóng thở dài nói: “Không sao, tớ quên mất là cậu không quen biết anh ấy.”

Cô cũng không truy hỏi vấn để này đến cùng, dù có hỏi cũng không trở nhớ hết được nên chỉ lấy điện thoại ra xem vì sợ bỏ sót tin tức gì.

“Có lẽ đây là do ý trời sắp xếp cả.”

Đỗ Thanh Hoa lẩm bẩm.

Độc và đầu của Hà Minh Vũ đều đã trị liệu khỏi, nhớ đến Trần Phương Nam.

Mà Trần Phương Nam đã quên mất Dạ Hành.

Nếu đã như vậy thì không cần phải lo lắng nữa, đó là tốt.

“Cậu đang nói cái gì vậy?” Trần Phương Nam không nghe rõ cô ấy nói gì, ngẩng đôi mắt xinh đẹp nhưng có chút mờ mịt lên nhìn: “Sắp xếp…”

Đồ Thanh Hoa bước đến bên cạnh bạn mình, ôm lấy cánh tay cô: “Tớ nói người tốt thì sẽ được báo đáp, ông trời đều sắp xếp sẵn rồi, Hà Minh Viễn nhất định sẽ cứu Bé Thiên trở về.”

“Hi vọng là vậy.’ Trần Phương Nam hít sâu một hơi, đã hơn hai giờ sáng nhưng cô không hề cảm thấy buồn ngủ.

“Tớ cũng không ngủ được, chúng ta trò chuyện đi.” Đỗ Thanh Hoa gần sát cạnh cô: “Trước đây chúng ta cũng từng như thế này. Khi còn học đại học, chúng ta vẫn hay ngủ chen chúc trong một cái chăn!”

Trân Phương Nam cọ vào người bạn mình, cố gắng lấy chút hơi ấm.

Cô ấy thực sự không nỡ rời khỏi Việt Nam.

Trước đây luôn tâm niệm về đây, thì ra là có nguyên nhân sâu xa.

“Giáo sư Tạ sẽ về sớm thôi.” Đỗ Thanh Hoa nghiêng đầu nhìn Trần Phương Nam: “Giáo sư Tạ là ba của “Cậu đang nói cái gì vậy?” Trần Phương Nam không nghe rõ cô ấy nói gì, ngẩng đôi mắt xinh đẹp nhưng có chút mờ mịt lên nhìn: “Sắp xếp…”

Đồ Thanh Hoa bước đến bên cạnh bạn mình, ôm lấy cánh tay cô: “Tớ nói người tốt thì sẽ được báo đáp, ông trời đều sắp xếp sẵn rồi, Hà Minh Viễn nhất định sẽ cứu Bé Thiên trở về.”

“Hi vọng là vậy.” Trần Phương Nam hít sâu một hơi, đã hơn hai giờ sáng nhưng cô không hề cảm thấy buồn ngủ.

“Tớ cũng không ngủ được, chúng ta trò chuyện đi.” Đỗ Thanh Hoa gần sát cạnh cô: “Trước đây chúng ta cũng từng như thế này. Khi còn học đại học, chúng †a vân hay ngủ chen chúc trong một cái chăn!”
 
Người Vợ Bất Đắc Dĩ Của Tổng Tài
Chương 748


Chương 748

Trân Phương Nam cọ vào người bạn mình, cố gắng lấy chút hơi ấm.

Cô ấy thực sự không nỡ rời khỏi Việt Nam.

Trước đây luôn tâm niệm về đây, thì ra là có nguyên nhân sâu xa.

“Giáo sư Tạ sẽ về sớm thôi.” Đỗ Thanh Hoa nghiêng đầu nhìn Trần Phương Nam: “Giáo sư Tạ là ba của Trân Phương Nam khẽ lắc đầu, khẽ nói: ‘Không sao, trong đầu tớ cảm giác có hình ảnh nào đó vừa lóe lên, nhưng tôi không thể nhìn rõ được.”

“Đừng suy nghĩ bừa bãi nữa.” Đỗ Thanh Hoa ngăn cô lại: ‘Không nhớ lại được thì cũng không sao, từ từ rồi tớ sẽ nói cho cậu biết. Nói một lần không đủ thì nói nhiều lần. “

Đang nói chuyện thì nghe thấy tiếng ai đó gõ cửa.

Trần Phương Nam và Đỗ Thanh Hoa mặt nhìn nhau, vội vàng nhảy khỏi ghế sô pha, chạy ra cửa Còn chưa kịp hỏi gì đã mở cửa Nhưng bên ngoài…

“Anh, sao anh lại ở đây?” Trần Phương Nam kinh ngạc cảm thấy không đúng, bây giờ mới là ba giờ sáng: “Không phải nên ở nhà nghỉ ngơi sao?”

“Phương Nam, cùng anh rời đi, được không?” Chuyện mà Trịnh Hoàng Phong nói vẫn là chuyện này. Cả khuôn mặt và ánh mắt đều là sự cầu xin, ngay cả hơi thở tỏa từ cơ thể Trịnh Hoàng Phong cũng không thể thoát khỏi.

“Chỗ này không phù hợp với em.”

“Chỗ nào không phù hợp?” Trần Phương Nam chằm chằm nhìn anh ta, hỏi lại: “Anh nên biết em yêu Việt Nam, yêu bạn bè tại đây, vì sao anh cứ muốn bắt ép em phải rời xa chỗ này?”

“Rõ ràng ở đây em đã phải chịu biết bao tổn thương!” Sắc mặt Trịnh Hoàng Phong đột nhiên căng thẳng: “Nếu không rời đi, em sẽ lại bị tổn thương!”

“Vậy anh nói cho em biết, ai muốn là hại em?” Lúc này, Trần Phương Nam dù một chút cũng không tin anh ta: “Hà Minh Viễn?”

Đồ Thanh Hoa cũng bước tới: ‘Anh Hoàng Phong, tại sao anh cứ phải chuốc khổ như vậy? Trần Phương Nam và Hà Minh Viễn đang yêu nhau, anh nên chấp nhận đi.”

“Anh không muốn chấp nhận!

Những gì em nói đều là giả dối!” Trịnh Hoàng Phong lớn tiếng phủ nhận, anh ta nắm lấy cánh tay của Trần Phương Nam: “Trân Phương Nam, hôm nay em nhất định phải đi theo anh. Anh sẽ không để cho em bị tổn thương nữa.”

“Anh buông em ra!” Cô lắc mạnh: “Em không đi đâu cải”

Cô phải ở nhà, cô còn phải đợi Hà Minh Viễn trở về, đợi Bé Thiên trở về nữal “Hoàng Phong, anh làm gì vậy?” Đỗ Thanh Hoa cũng đỡ Trần Phương Nam, vì sợ Trịnh Hoàng Phong làm chuyện cực đoan sẽ khiến người khác lo lắng vô cớ: “Trời còn chưa sáng, anh mau buông tay rồi trở về nghỉ ngơi đi.”

“Bụp”

Anh ta đột ngột đưa tay lên và đẩy mạnh Đỗ Thanh Hoa.

Cô ây không ngờ tới, cả người liền bị ngã các góc của hành lang!

“Thanh Hoa, cậu không sao chứ?”

Trần Phương Nam giật mình, dốc hết sức lực thoát ra, vội vàng đỡ bạn mình: “Đầu có bị sao không?”

“Chảy máu.” Đỗ Thanh Hoa vươn tay chạm một cái, trong lòng bàn tay cô ấy đều là máu.

“Anh… Trân Phương Nam tức giận đến không nói được lời nào, xoay người với lấy điện thoại di động: “Chúng ta đi bệnh viện.”

“Anh đang làm gì vậy?” Đỗ Thanh Hoa ở sau lưng hét lên: “Trần Phương Naml”
 
Người Vợ Bất Đắc Dĩ Của Tổng Tài
Chương 749


Chương 749

Cô còn chưa kịp xoay người thì đầu của cô đã bị chụp lên bằng một cái túi vải, trước mắt cô toàn là bóng tối!

“Trịnh Hoàng Phong, anh làm gì vậy?” Cô hoảng sợ, theo bản năng đưa tay ra muốn kéo ra, nhưng tay cô cũng bị nắm lấy rồi trói lại: “Thanh Hoa, cậu đang ở đâu?

“Trần Phương Nam”” Một giọng nói yếu ớt đáp lại cô.

“Trịnh Hoàng Phong, mau đưa Thanh Hoa đi bệnh viện, cô ấy là vợ của em trai anh!” Đầu óc Trần Phương Nam rối tung, lời nói và hành động đều do bản năng: “Anh có nghe thấy không?

Nếu cô ấy không may xảy ra chuyện gì, anh nghĩ xem Trịnh Hoàng Bách phải làm sao?”

“Cô ấy sẽ không sao đâu.” Trịnh Hoàng Phong đáp: “Trần Phương Nam, chỉ cần em hứa đi theo anh, anh sẽ chữa trị cho cô ấy.”

“Được.” Cô thốt ra một tiếng, nhưng nói xong thì răng lợi run cầm cập, cô lại thất hứa, đã hứa với Hà Minh Viễn sẽ không đi nữa.

Nhưng lời hứa còn chưa kiên trì được đến mười hai tiếng, cô đã lại thất hứa rồi.

“Phương Nam, đưa tớ cùng đi.” Đỗ Thanh Hoa cố gắng nói: ‘Chúng ta ở cùng nhau.”

Đại não của Trần Phương Nam nhanh chóng quay cuồng, cô lớn tiếng nói: Được được, Thanh Hoa, tớ sẽ không bỏ lại cậu, Trịnh Hoàng Phong, anh muốn đi đâu? Anh cũng đem theo Thanh Hoa đi đi, rồi trị thương luôn cho cô ấy.”

Im lặng.

Tối tăm và im lặng tựa như cái miệng lớn nuốt chửng mọi thứ.

Trần Phương Nam biết xung quanh không chỉ có một mình Trịnh Hoàng Phong, anh ta còn có đồng bọn, nhưng cô không biết bọn họ đang làm gì.

“Thanh Hoa… Cô thận trọng bước chân, cố gắng dựa theo cảm giác di chuyển đến bên cạnh Đỗ Thanh Hoa.

Đúng lúc này, cô lại bị nhấc nâng lên!

“AI” Cô hét lên, hét mạnh tên Đỗ Thanh Hoa.

“Nếu muốn cô ấy đi theo chúng ta thì đừng hét lên.” Trịnh Hoàng Phong trầm giọng nói.

Đột nhiên, Lời nói của Trần Phương Nam bị cắt ngang.

Cô không dám làm liều, không dám lấy mạng sống của Thanh Hoa ra đánh Cược.

Cô muốn duy trì sức mạnh của mình để có thể trốn thoát bất cứ lúc nào. Chỉ là cô đang ở trên xe và không biết mình sẽ bị chở đi đâu.

Thật lâu sau, vừa lúc ý thức của Trân Phương Nam sắp biến mất, cô cảm thấy mình bị nhấc ra khỏi xe, lên…

Thuyền?

“Trịnh Hoàng Phong, anh định đưa em đi đâu?” Cô nói, vì cả một thời gian dài cơ thể bị căng cứng, giọng cô có chút khàn.

“Tới nơi thì sẽ biết.” Anh vươn tay ôm lấy cô, đầu tựa vào túi vải: “Trần Phương Nam, cuối cùng anh cũng đợi được đến ngày này.”

Cô muốn vùng vãy đẩy anh ta ra, nhưng nghĩ lại vân không làm nhiều việc vô ích, bây giờ khiêu khích anh cũng không phải là cách hay.

“Thanh Hoa đang ở đâu? Gô ấy có đi theo chúng ta không?”
 
Người Vợ Bất Đắc Dĩ Của Tổng Tài
Chương 750


Chương 750

“Vết thương của cô ấy đã được xử lý xong chưa?” Trần Phương Nam tiếp tục hỏi. Mặc dù không nhìn thấy gì nhưng cô cố gắng quay đầu lại, đầu tiên là để lộ ra vẻ lo lắng, thứ hai là để trốn tránh sự gần gũi của Trịnh Hoàng Phong.

“Có người giúp cô ấy giải quyết.”

Anh không ép cô nữa: “Em yên tâm đi, cô ấy là vợ của Hoàng Bách, anh sẽ không làm tổn thương cô ấy.”

Anh đã làm cô ấy bị thương rồi!

Nhưng mà đây chỉ là lời gào thét trong lòng Trân Phương Nam, cô không dám nói ra ngoài.

“Phương Nam, em ngủ đi, ngủ một giấc xong thì chúng ta sẽ đến nơi.” Trịnh Hoàng Phong giúp cô điều chỉnh tư thế thoải mái.

Trân Phương Nam hoàn toàn không muốn ngủ, nhưng cô không chịu nổi thân thể mệt mỏi này nên chỉ một lúc sau đã chìm vào giấc ngủ…

Đột nhiên, cô ngồi thẳng dậy!

Trước mắt trời đã sáng, có thể nhìn thấy mặt trời bên ngoài.

“Đây là bên trong… Một căn nhà kính?” Trần Phương Nam xuống giường muốn mở cửa đi ra ngoài, nhưng phát hiện cửa đã bị Trịnh Hoàng Phong khóa từ bên ngoài, cô hét lên: “Có ai không?

Thanh Hoa? Trịnh Hoàng Phong?”

Không ai đáp lại cô.

Cô đi lại trong phòng hai lần, nhưng không thấy gì để giao tiếp với thế giới bên ngoài, bên ngoài căn phòng bằng kính đã bị cây xanh che chắn, cô không thể nhìn thấy gì.

Nhưng có thể nghe thấy rất rõ ràng tiếng sóng võ ngoài bãi biển.

“Đây là đâu?” Trần Phương Nam vội vàng xoay người tại chỗ, tại sao cô lại ngủ say như vậy?

Mấu chốt là cô không biết mình đã ngủ bao lâu, Hà Minh Viễn đã cứu đượcBé Thiên chưa? Anh ấy phát hiện mình đã biến mất, sẽ lại phát điên sao?

Trần Phương Nam không dám nghĩ nhiều, cô sợ mình sẽ không chịu được.

Cô còn chưa kịp suy nghĩ sâu xa thì cửa kính đã được mở rail “Trịnh Hoàng Phong!” Cô lao đến, cố găng thoát ra, nhưng bị chặn lại: ‘Đây là đâu? Thanh Hoa đâu?”

“Phương Nam, em tỉnh rồi sao?” Sắc mặt u sầu của Trịnh Hoàng Phong thanh đổi, anh ta mỉm cười: “Chúng ta có thể sống cuộc sống những ngày chỉ có hai người rồi.”

“Em hỏi anh Thanh Hoa đang ở đâu?” Cô không trả lời câu hỏi của anh †a, mà chỉ hỏi điều cô quan tâm: “Anh đã xử lý vết thương cho cô ấy chưa?”

Trịnh Hoàng Phong không hề khó chịu, vui vẻ như một đứa trẻ: “Mọi việc đã xong xuôi, cô ấy cũng đã tỉnh lại, sau khi anh ăn cơm xong, anh sẽ đưa cô ấy đến gặp em.”

“Anh nói lời phải giữ lời.” Trần Phương Nam đi theo anh ta, cô phải tìm thời gian để hành động, tuyệt đối không được đánh rắn động cỏ: ‘Đúng lúc, em cũng đói rồi.”

“Được rồi! Phương Nam, chúng ta cùng nhau ăn cơm đi.”

Cô gật đâu, không để lộ một chút gì không vui.

“Em ngủ bao lâu?” Trân Phương Nam vừa ăn vừa hỏi.

“Mới có năm tiếng đồng hồ. Nếu mệt thì có thể nghỉ ngơi sau. Tối mai sẽ có thuyền.”

“Anh còn muốn đi thuyền?” Trần Phương Nam giống như đang bàn bạc: Anh đưa em đi đâu vậy? Sao không đi máy bay, hoặc ô tô, thuyên chóng mặt quát”
 
Người Vợ Bất Đắc Dĩ Của Tổng Tài
Chương 751


Chương 751

“Chúng ta sẽ… Trịnh Hoàng Phong suýt chút nữa là nói ra, nhưng cuối cùng anh ta vấn kịp dừng lại: “Đến lúc đó em sẽ biết thôi, nhất định em sẽ thích chỗ đó.”

Nhưng anh ta lo lắng nhìn cô: “Em say sóng à?”

“Chóng mặt.” Trân Phương Nam nói dối: “Nếu không, em sẽ không ngủ lâu như vậy, dù sao em cũng đi cùng anh rồi, chúng ta không thể đổi sang phương tiện khác được sao?”

“Chỉ có thuyên mới có thể đến đó.”

Chỉ có con thuyền mới có thể đến đó?!

Trần Phương Nam cụp mắt suy nghĩ, chẳng lẽ nơi mà Trịnh Hoàng Phong định đưa cô đến là một hòn đảo nào sao?

Hay… Nước Canada?

Lúc còn ở Hàn Quốc, cô từng nghiên cứu bản đồ của Việt Nam. Thâm Thành thông với biển, nhưng hôm qua bọn họ ngồi xe đi trước, vậy thì có khả năng là Tạ Thành.

Mặc dù vùng ven biển Tạ Thành không phồn hoa như thành Thâm Thành, nhưng vấn có tàu thuyền ra nước ngoài, đặc biệt là nước Canada.

“Phương Nam, sao em không ăn?

Nghĩ gì vậy?” Trịnh Hoàng Phong lo lắng hỏi.

“Em lo lắng rằng Thanh Hoa sẽ không chịu được.” Cô nói nhẹ nhàng, cố gắng che giấu sự không ổn định trong lờng mình.

Anh ta đặt bát đũa xuống, khuôn mặt nghiêm túc nói: “Thanh Hoa sẽ không đi cùng chúng ta.”

“Cái gì?!” Trân Phương Nam nhìn anh ta chăm chằm: “Tại sao lại không đưa Thanh Hoa đi cùng? Anh nói lời mà không giữ lời sao?”

“Hôm qua anh hứa mang Thanh Hoa theo là lo lắng cho vết thương của cô ấy. Nhưng sau đợt điều trị hôm qua, cô ấy đã đỡ hơn rất nhiều, vậy nên không cần phải theo chúng ta nữa.”

Cô không nói, nhưng thật ra hiểu được kế hoạch và sự tính toán của Trịnh Hoàng Phong. Mục đích của anh ta là chính cô, nên đương nhiên không thể mang Đỗ Thanh Hoa đi theo được, chưa kể sau này cô ấy còn có hôn ước với em trai anh ta.

Vậy thì cô phải nhanh chóng hành động, tốt nhất là trước đêm mai phải liên lạc được với thế giới bên ngoài, hoặc tự mình trốn đi.

“Em không vui sao?” Trịnh Hoàng Phong nắm lấy tay cô: “Phương Nam, Phương Nam, em đừng như vậy, về sau nếu em có nhớ Thanh Hoa, anh sẽ nghĩ cách giúp em.”

Trân Phương Nam nhướng mắt, cố gắng rút tay về, lạnh lùng nói: “Em hiểu rồi, lát nữa anh đưa Thanh Hoa đến đây để em xem vết thương của cô ấy.”

“Trân Phương Nam, đừng trách anh.” Anh ta nhìn chằm chằm bóng lưng gầy gò của cô, nhưng trong lòng rất kiên định.

Anh ta yêu cô ấy rất nhiều, anh ta muốn đưa cô rời đi vì không muốn cô ở nơi này rồi tiếp tục gánh chịu những tổn thương.

Anh ta không làm gì sai, tương lai anh sẽ làm cô tan chảy bằng tình yêu và hành động của mình!

Sau gần một tiếng đồng hồ, Trần Phương Nam nhìn thấy bạn của mình, Thanh Hoa, sắc mặt cô ấy tái nhợt.
 
Người Vợ Bất Đắc Dĩ Của Tổng Tài
Chương 752


Chương 752

“Thanh Hoal” Cô vội vàng chạy tới giúp bạn mình: “Đầu còn đau nữa không? Có bị chóng mặt không? Có chỗ nào bị thương không?”

“Tớ không sao.” Đỗ Thanh Hoa dùng lực bóm vào cánh tay cô: “Giúp tớ ngồi xuống trước đã.”

Trân Phương Nam gật đầu, đỡ cô ngồi xuống, kiểm tra cẩn thận rồi mới thở phào nhẹ nhõm: “Cũng may, ngoại trừ đầu ra thì không có chỗ nào bị thương cả.”

“Cậu đừng lo.” Đỗ Thanh Hoa nói xong, vội hỏi: “Nên làm gì bây giờ?”

Cô ấy nhìn quanh một vòng rồi lắc đầu thất vọng: “Tớ cũng không biết đây là đâu nữa…

Ánh mắt lộ vẻ sợ hãi: ‘Nếu trước khi lên thuyên mà không trốn được thì sau đó tớ sẽ tìm cơ hội nhảy xuống biển.”

“Phương Nam!” Đỗ Thanh Hoa hét lên một tiếng, sắc mặt cô ấy còn tái nhợt hơn trước, cô ấy biết rằng bạn mình nói được thì làm được: “Nhưng An ma Cánh cửa nhanh chóng được mở ra, Trịnh Hoàng Phong đứng ở cửa: “Làm sao vậy? Phương Nam, em không sao chứ?”

“Có chút khó thở.” Trần Phương Nam ôm ngực: “Em và Thanh Hoa có thể ngồi bên ngoài hít thở không khí trong lành được không? Không cần ngồi dưới ánh mặt trời vì mặt trời chiếu thẳng vào sẽ chói mắt.”

Có thể ra ngoài, biết đâu cô lại biết được địa điểm.

Nhìn thấy sự bối rối của Trịnh Hoàng Phong, Đỗ Thanh Hoa giả vờ hét lên: ‘Phương Nam, nhà kính này kín gió qua. Tớ cảm thấy khó chịu, muốn nôn.”

“Hoàng Phong, thôi đi, chúng em sẽ không ra ngoài nữa, anh có thể nhờ bác sĩ qua đây không.” Trần Phương Nam lui về phía sau: “Mời người thật giỏi điều trị cho Thanh Hoa, đừng có để lại di chứng giống như em, quên sạch mọi thứ trước đây.”

Đây là đang làm khó anh ta, hôm qua người chữa trị cho Thanh Hoa là người anh ta mời đến.

Nếu tìm bác sĩ, chỉ sợ “Anh ta”

không đồng ý…

“Bây giờ, ở đây không có bác sĩ, cô ngồi ở cửa đi.” Cuối cùng Trịnh Hoàng Phong cũng nói ra một câu, nhưng hiển nhiên vấn rất cảnh giác.

Trần Phương Nam và Đỗ Thanh Hoa đều cười đắc ý, chậm rãi đi ra cửa, ngoan ngoãn ngồi xuống.

“Nếu đã ra tay thì có thể chống đỡ được sao?”

Đôi mắt hạnh của Đỗ Thanh Hoa sáng như sao, rồi gật đầu liên tục.

‘Cậu có cách nào không?” Cô ấy nhỏ giọng hỏi Trần Phương Nam.

Đáng tiếc, Trần Phương Nam không có gật đầu, mà là chỉ nhìn về phía trước chăm chú quan sát.

“Có tiếng sóng.” Đỗ Thanh Hoa siết chặt hai tay, tự cổ vũ tinh thần: “Tớ biết bơi.”

Trần Phương Nam quay đầu cười với cô ấy: ‘Bị thương vậy mà còn muốn bơi? Cậu không sợ sóng cuốn trôi luôn mình sao?”

Cô không định làm như vậy, nhất là sau khi nhìn xung quanh, nếu cô không đoán sai, nơi này thật sự là Tạ Thành.

Trang trại Hà Vân ở Tạ Thành!

Trong lòng Trân Phương Nam rất kích động, vì khi cô ở K, cô đã đọc tài liệu có liên quan trang trại Hà Vân và các giấy tờ liên quan về việc xây dựng biệt thự.

Ở trên núi này, có một đường hầm trú ẩn!

“Phương Nam?” Đồ Thanh Hoa mơ hồ có thể nhìn thấy ánh sáng trong mắt cô. Nhưng khi nhìn thấy Trịnh Hoàng Phong đi ngang qua, cô ấy vấn phải gọi cô để lời nhắc nhở.
 
Người Vợ Bất Đắc Dĩ Của Tổng Tài
Chương 753


Chương 753

“Hả?” Trân Phương Nam quay đầu lại, khi nhìn thấy người tới thì nhanh chóng che giấu suy nghĩ lại: ‘Cậu muốn trở về nghỉ ngơi sao?”

“Được rồi.’ Đỗ Thanh Hoa gật đầu, rồi lại nhìn Trịnh Hoàng Phong: “Anh Hoàng Phong, tôi ay anh có thể đưa Phương Nam và em cùng đi không?”

“Hoàng Phong sẽ đồng ý.” Trần Phương Nam khoác tay bạn mình, “Tối mai tớ và anh ấy đi rồi, đúng không nào?”

“.. Được rồi.” Anh ta không thể từ chối yêu cầu của cô, nhất là khi cô lại nhìn bản thân bằng ánh mắt đầy hy vọng như vậy, buổi tối đành để “Anh ta”

†ăng cường trông coi đi.

Khi cô quay người trở lại căn phòng kính, Đỗ Thanh Hoa lại nói: “Đi đến phòng tớ được không? Tớ thấy căn phòng kính này thật bức bối, khó chịu.”

Vừa nói, cô ấy liền kéo lấy tay Trần Phương Nam: “Trân Phương Nam, tớ không nỡ xa cậu.”

… Vở kịch thực sự rất thuyết phục.

Đúng như dự đoán, hai người họ đến phòng của Đỗ Thanh Hoa, sau khi đến nơi, Trần Phương Nam chợt hiểu ra ý định của bạn mình.

Phòng tắm trong phòng này có cửa sổ, có thể trèo ra ngoài!

“Thanh Hoal” Trần Phương Nam vươn tay nắm lấy tay bạn mình, nhìn cô ấy, nhưng cô vẫn không yên tâm: “Cậu thật sự không sao chứ?

“Không sao đâu!” Đỗ Thanh Hoa ôm ngực cười: “Đầu là giả bọ hết đấy.”

Cô không tin lắm, dù sao thì đêm qua cô ấy đã chảy rất nhiều máu.

“Nhưng cậu, thật sự có cách sao?”

Trân Phương Nam không trả lời câu hỏi của bạn mình ngay lập tức. Sau khi ăn tối xong, hai người cùng nhau nằm trên giường, cô mới tiết lộ kế hoạch của mình và tính toán “Ở trang trại Hà Vân này có một đường hầm nối biển với đất liền. Đi vào là đường hầm liên thông đó, nghe nói là dân đến ngôi nhà cũ của gia đình họ Tạ ở Tạ Thành.

“Cậu nói thật sao?” Đỗ Thanh Hoa trợn to hai mắt, ‘Làm sao cậu biết? Nhớ lại mọi chuyện trước đây rồi sao?”

“Trước đây? Trước đây, tớ từng tới nơi này á?” Trần Phương Nam lắc đầu:”Khi tớ học ở đại học Hàn Quốc, tớ tình cờ xem qua tài liệu.”

“Trời ơi! Thật sự là ý trời mài” Đỗ Thanh Hoa càng lúc càng đè giọng xuống: “Ngôi nhà cũ nhà họ Tạ là nơi mẹ cậu Tạ Ngọc Hân lớn lên, còn có…”

“Hả?”

“Tớ nghe nói người thiết kế trang trại Vân Hà là ba của cậu, Giáo sư Tạ Đình Nam, ông ấy đã vì mẹ cậu mà xây dựng nên trang trại này.”

Trân Phương Nam sững sờ, cô không ngờ ba mình lại là một người tài giỏi mà cũng sỉ tình như vậy.

“Tớ cũng chỉ là vô tình nghe Tạ Hàn Phong và Hà Minh Viễn nói đến.” Đỗ Thanh Hoa nghĩ rằng bạn mình đang thắc mắc, vội giải thích: “Lúc đó, Giáo sư Tạ rất buồn. Ông ấy đến đây để tĩnh dưỡng một thời gian, sau đó không tìm thấy cậu, ông ấy đã trở lại ngôi đền ở Canada, sống một mình ở đấy, cầu nguyện cho cậu.”

Khóe mắt Trân Phương Nam ươn ướt, tất cả mọi người tại Việt Nam đều khiến cô cảm động, không nỡ rời xa họ.
 
Người Vợ Bất Đắc Dĩ Của Tổng Tài
Chương 754


Chương 754

Mỗi lần cô nghe được một tin, cô lại càng thêm kiên định, cô không muốn rời đii “Được rồi, đừng nói nữa.” Trần Phương Nam võ võ bạn mình, “Chúng mình nghỉ ngơi một lát, sớm mai tâm hai, ba giờ sáng, chúng ta sẽ đi.”

Dù sao cũng phải thử một lần!

Nếu may mắn thì có thể thành công!

“Rào rào.” Trân Phương Nam mở mắt raI Xung quanh là một mảnh im lặng, loáng thoáng có thể nghe thấy tiếng sóng yếu ớt…

Cô rón rén dọn một chiếc ghế đẩu gõ vào phòng tắm, nhìn ra ngoài cửa sổ, bên ngoài có một tâng ánh sáng vàng dịu.

Điều quan trọng nhất là không có ai ở đây.

Cô vội vàng quay lại đánh thức Đỗ Thanh Hoa: ‘Bây giờ có được không?”

“Đương nhiên!”

Với sự giúp đỡ của Đỗ Thanh Hoa, Trần Phương Nam leo trước. Cô leo lên cửa sổ rồi xoay người ra ngoài sau đó quay người kéo Đồ Thanh Hoa. Đợi cho đến khi người bạn của cô cũng trèo lên được cửa sổ, cô mới từ từ xuống.

Nhưng vị trí cửa sổ vẫn khá cao, cô cúi đầu xuống nhìn khoảng cách với mặt đất.

“Nhảy xuống có thể phát ra âm thanh”

“Vậy thì cậu nhảy đi, Phương Nam.”

Đỗ Thanh Hoa khuyến khích:’Chúng ta phải quay trở lại, mọi người vẫn đang đợi chúng ta.”

Trái tim Trần Phương Nam thắt lại, đúng vậy, Hà Minh Viễn hẳn là nóng lòng muốn chết.

Giữa dòng suy nghĩ mông lung, cô nhảy xuống đất, nhưng âm thanh phát ra không quá lớn.

Đỗ Thanh Hoa cũng dứt khoát nhảy xuống giống bạn.

“Chạy đi!” Vì sợ bị người đuổi kịp, Trân Phương Nam kéo bạn chạy một mạch.

“Tiếng sóng đang ở đằng này nên chạy theo hướng này.” Cô vừa chạy vừa nói: “Thanh Hoa, cậu không sao chứ?”

“Tớ không sao! Thật k1ch thích!”

Trong bóng tối, giọng nói Đỗ Thanh Hoa mang theo chút hưng phấn: “Khi trở về tớ nhất định phải khoe chuyện này mới được.”

Trân Phương Nam không lạc quan như vậy, cô không nhìn ra được đường đi của tương lai. Ngoài việc mọi chuyện thuận lợi và cố gắng để chạy thoát ra, cô cũng không dám mong đợi quá nhiều.

Ai biết được những trở ngại gì đang đợi ở phía trước?

Hai người họ đã chạy một quãng đường dài, cuối cùng họ cũng có thể nhìn thấy biển…

“Thật là kỳ quái, một con đường lớn như vậy mà không gặp được người nào!” Trân Phương Nam cảm thấy rất kỳ quái.

“Có phải vì buổi tối nên không ai ra ngoài không?” Đỗ Thanh Hoa đi sát bên người bạn mình sau đó tư tăng thêm lòng dũng cảm: “Không sao đâu, người tới thì giết người, ma tới thì giết ma.”

“Quan trọng là… Hình như phương hướng có vẻ không đúng.” Trần Phương Nam cau mày, lo lắng nhìn bốn phía xung quanh, trên trán đổ một tầng mồ hôi.

“Thật sao? Chạy ngược hướng rồi sao?” Đỗ Thanh Hoa căng thẳng.

Cô lắc đầu trầm tư, trái tim liền này lên một cái, cô kéo bạn mình chạy sang một lối rẽ khác.

Lần đặt cược cuối cùng!
 
Người Vợ Bất Đắc Dĩ Của Tổng Tài
Chương 755


Chương 755

Nếu không tìm được địa điểm, rất có thể sẽ bị phát hiện.

“Cẩn thận!” Trần Phương Nam đột ngột hét lên một tiếng, định năm lấy Đỗ Thanh Hoa, nhưng không những không nắm được, ngược lại còn bị kéo xuống: “AI”

“Đến lúc này rồi, cậu còn có tâm tư đùa giốn sao?” Tim Trần Phương Nam còn chưa hết hoảng sợ, vừa định leo lên thì đột nhiên kêu một tiếng: “Đến rồi!

Đỗ Thanh Hoa nhìn theo, nhưng không thấy gì, tiếp tục hỏi: “Ở đâu?”

Xung quanh tối như vậy, cô ấy có thể nói cô không nhìn thấy bất cứ thứ gì, có được không?

Trân Phương Nam, đây là mắt trời sao?

“Mau đi! Có tiếng bước chân!” Trần Phương Nam lại kéo người bạn của mình chạy đi, bên tai có gió biển thổi qua, nếu không phải chạy trốn, nơi này thực thích hợp để nghỉ dưỡng.

“Phương Nam, chậm một chút.” Đỗ Thanh Hoa sắp không kiên trì được nữa rồi, cô ấy nghiêng người rồi nôn khan.

“Thanh Hoa!” Trần Phương Nam bị dọa sợ: “Tớ xin lỗil Cô ấy xua tay, nôn xong thì tùy tiện nói: ‘Không sao đâu, tiếp tục!”

“Rất nhanh thôi, ở phía trước rồi.”

Có vẻ như, Trần Phương Nam nói đúng, chạy được khoảng ba trăm mét thì đến được hang đá dưới chân núi.

Chỗ này được bao phủ bằng dây leo, còn có một tấm biển cắm bên cạnh: Du khách vui lòng đi vào theo sự hướng dẫn của hướng dẫn viên chuyên nghiệp.

“Thật là bí ẩn.’ Đỗ Thanh Hoa kéo đám dây thường xuân ra: “Quan tâm cái đó làm gì, cứ đi thôi.”

“Thanh Hoal” Trần Phương Nam ngăn lại cô lại: “Kỳ thật, mục đích của Trịnh Hoàng Phong là một mình tớ, cho nên cậu không cần phải cùng tớ mạo hiểm.”

“Cho nên?” Đỗ Thanh Hoa nhìn chăm chăm Trần Phương Nam: “Đã đến nước này rồi mà cậu còn định bỏ lại tớ?”

“Ý tớ không phải vậy.” Trần Phương Nam ngập ngừng. Cô không biết đường hầm trú ẩn này dài bao nhiêu và liệu có tiềm ẩn nguy hiểm nào trong đó hay không.

“Không cần phải lo sợ gì cả, nhất định tớ sẽ đi cùng cậu!” Đỗ Thanh Hoa cáu kỉnh, cô ấy không thể bỏ rơi người bạn này của mình được, đối với cô ấy thì cô còn thân thiết hơn cả người thân!

“Hơn nữa, cậu cảm thấy nếu cậu đi rồi thì Trịnh Hoàng Phong còn dùng thái độ như ban sáng đối xử với tớ sao?”

Trân Phương Nam ngẩn người, vừa rồi cô không nghĩ nhiều như vậy, quả thật nếu cô rời đi một mình, chỉ còn lại có Đô Thanh Hoa, Trịnh Hoàng Phong cũng sẽ không dễ dàng buông tha cho cô ấy.

Cuối cùng, Đỗ Thanh Hoa có thể bị hại, còn mình thì vân có thể bị bắt lại.

“Xin lỗi, Thanh Hoal” Trân Phương Nam tiến lên ôm lấy cô ấy: “Chúng ta cùng nhau đi!”

“Hừ, dù sao thì cậu cũng không thể đá tớ sang một bên được!”

Cả hai nắm tay nhau vào hầm trú ẩn…

“Có đèn kìa, đúng là ông trời không tuyệt đời của chúng ta mà!” Đỗ Thanh Hoa cảm thán: “Cậu nói xem, nếu cứ đi như vậy thì chúng ta có đến nhà cũ của nhà họ Tạ không?”
 
Người Vợ Bất Đắc Dĩ Của Tổng Tài
Chương 756


Chương 756

“Tớ không biết.” Trần Phương Nam nói thật: ‘Bài báo chỉ nói có đường hầm có thể tới được, nhưng lại không nói trong núi có phải chỉ có một đường hầm hay không.”

“Vậy thì đi nhanh thôi, nếu không được thì có thể thử thêm đường khác.”

Đô Thanh Hoa tỏ ra rất lạc quan.

Mà Trần Phương Nam càng bước đi thì càng thấy không ổn, mí mắt nhảy loạn lên, cảm giác chung quanh có đôi mắt nào đang nhìn chằm chằm bọn họ.

Đột nhiên, cô dừng lại.

“Có chuyện gì vậy?” Đỗ Thanh Hoa khó hiểu, siết chặt tay cô: ‘Không đúng sao?”

Trong giây lát, Trân Phương Nam cảm thấy không thở nổi, đột nhiên nắm lấy Đỗ Thanh Hoa chạy vào hang bên cạnh.

Ngay sau đó là tiếng bước chân truyền đến.

Cả hai người đều trở nên căng thẳng, nhưng không dám phát ra tiếng động, ngay cả hơi thở cũng không dám thở mạnh.

“Đừng trốn.” Giọng người đàn ông trung niên vang lên đầy giễu cợt.

“Trịnh Hoàng Sơn?” Đồng tử Đỗ Thanh Hoa co rút lại.

“Là ai?” Trần Phương Nam không biết, cô chỉ cảm thấy dối phương không phải người tốt lành gì.

Còn chưa kịp nhận được câu trả lời thì đã bị người đàn ông đã đứng ở miệng hang đã chặn lại.

“Chú, tại sao chú lại ở đây?” Đỗ Thanh Hoa sửng sốt: ‘Chú muốn làm gì?: Bây giờ, Trân Phương Nam cũng hiểu được rõ ràng, bọn họ… Đã gặp phải người xấu rồi.

Cô kéo Đỗ Thanh Hoa lùi về phía sau hang, lùi đến khi cả người dán vào vách động, không còn đường lùi…

“Hai người có thể tìm được nơi này, đúng là biết cách tìm chỗ chết.” Trịnh Hoàng Sơn lạnh lùng nói, toàn thân lãnh đạm: ‘Vậy hôm nay, tôi sẽ đáp ứng hai người.”

“Chú điên à?” Đỗ Thanh Hoa nói: “Giết người là phạm pháp. Hơ nữa nếu chú giết chúng tôi, chú không sợ con trai mình và Hà Minh Viễn đến đòi mạng sao?

“Người ta đã chết thì ai biết tôi giết hai người?” Ánh mắt Trịnh Hoàng Sơn càng lúc càng giống như rắn, nói ra một tin tức, như thể là tiêm nhiễm cho ai, người đó sẽ mất mạng: “Cũng giống như Tạ Ngọc Hân và Nam Văn Kiệt năm đó. Nhiều năm như vậy rồi mà vẫn chưa có ai biết cả? “

“Chú giết mẹ tôi?” Trần Phương Nam kinh ngạc nhìn ông ta, trong đầu chợt lóe lên một hình ảnh và giọng nói.

Một người phụ nữ từng nói với cô rằng năm đó mẹ cô đã bị Trịnh Hoàng Sơn và ông lớn hại chết.

Cô đau đớn dựa đầu vào tường.

“Phương Nam, cậu không sao chứ?”

Đỗ Thanh Hoa lắc lắc cánh tay của Trần Phương Nam: “Đầu cậu lại đau nữa à?

“Sẽ sắp không đau nữa.” Trịnh Hoàng Sơn lấy từ trong túi ra một khẩu súng rồi nhắm vào họ: “Thật đáng tiếc, một người là người yêu của cậu ba nhà họ Hà, người còn lại là người có ước định với con trai tôi.”

Khóe miệng ông ta nhếch lên một vòng cung lạnh lẽo: “Chỉ có giải quyết xong xuôi cô, thì mới có thể làm tan vỡ hoàn toàn hy vọng của Hà Minh Viễn.

Đến lúc đó, cậu ta sẽ lựa chọn cái chết.

Còn cô nữa, Đỗ Thanh Hoa, chính là người đã phá hủy hôn lễ của Hoàng Bách và Hà Vân Tình, khiến cho ông lớn không còn ủng hộ tôi nữa. Cả hai cô đều đáng chết như nhau.”
 
Người Vợ Bất Đắc Dĩ Của Tổng Tài
Chương 757


Chương 757

“Cạch!”

Bên tai có tiếng ong ong, ngoài tiếng súng, còn có tiếng cười cuồng loạn của Trịnh Hoàng Sơn.

“Nhìn xe, đã sợ thành thế này rồi.”

Ông ta hướng súng về phía người bên cạnh Trần Phương Nam, Đỗ Thanh Hoa, hưởng thụ sự ngược đãi bi3n thái này.

Họ ôm chặt lấy nhau để xoa dịu nỗi sợ hãi trong lòng.

“Cô nghĩ tôi nên giết ai trước?” Cố Dư Sinh đưa ra một câu hỏi khác, đáy mắt là sự điên loạn. Ông ta cầm súng chỉ vào Trân Phương Nam một lúc, rồi lại chỉ vào Đỗ Thanh Hoa một lúc, cuối cùng lại hướng về phía Trần Phương Nam: “Hay là cô đi, người làm cho kẻ muốn hô mưa gọi gió như cậu ba nhà họ Hà phải sỉ tình đến vậy.”

Vừa nói, ngón tay từ từ uốn cong.

Vào lúc này, bỗng có một tiếng “Âm”

vang lên.

Sau đó trong vài giây tiếp theo là sự rung chuyển của mặt đất!

“Xong rồi, động đất rồi!” Bạch Tiểu mế đột nhiên hét lên.

Trân Phương Nam chưa kịp nói gì thì đã thấy một hòn đá rơi xuống cửa hang, suýt nữa đập vào đầu Trịnh Hoàng Sơn. Ông ta lùi lại một bước, nhưng không quên chĩa súng về phía Trân Phương Nam một lần nữa.

“Bùm!”

Sau khi phát súng vang lên thì chính Trịnh Hoàng Sơn là người ngã xuống!

Trân Phương Nam và Đỗ Thanh Hoa nhìn nhau rồi cùng nhau chạy về phía cửa hang…

“Phương Naml”

“Hà Minh Viễn?”

Quả nhiên, đứng bên ngoài đường hầm là vài người đàn ông mà người đứng đầu là Hà Minh Viễn.

“Hà Minh Viên!” Đầu óc Trần Phương Nam trống rỗng, nhưng thân thể đã chạy về phía anh rồi ôm châm lấy anh: “Em không phải cố ý không đợi anh, em, em…”

“Không cần giải thích, anh biết cả rồi!” Anh ôm đầu cô, dùng sức ôm chặt người vào trong lòng. Anh sợ nếu anh buông lỏng cô thì người đó sẽ lại biến mất.

“Em còn nghĩ rằng mình không thể nhìn thấy anh nữa.” Vừa rồi, khi khẩu súng chĩa vào cô, cô tràn đầy tuyệt vọng, nhưng lúc đó cô cũng nhận ra trái tim của chính mình. Vỏn vẹn chỉ trong vài phút ngắn ngủi, mặc dù không còn ký ức gì, nhưng cô biết rằng cô yêu Hà Minh Viễn, cô rất nhớ anh.

“Mơ tưởng!” Anh hung hăng nói: “Anh nói rồi, em nằm mơ thì may ra mới rời khỏi anh được!”

“Bé Thiên thì sao? Anh đã tìm được thằng bé chưa?” Trần Phương Nam đột nhiên nhớ ra, đứng thẳng dậy nhìn anh: “Còn những người khác thì sao?”

Hà Minh Viễn chưa kịp trả lời thì đã thấy một người đàn ông trung niên đi về phía họ, gọi tên cô: “Phương Nam, Phương Naml”

Trần Phương Nam quay đầu nhìn, tuy răng ánh sáng trong đường hầm mờ ảo, nhưng cô có thể cảm nhận được cảm xúc mãnh liệt của đối phương.

Ngừng một chút, cô ngập ngừng hỏi: “Ông là… Giáo sư Tạ… Ba?”

“Phương Nam!” Tạ Đình Nam không ngừng rơi nước mắt, đau đớn xen lẫn vui sướng: “Con gái của ba, con cuối cùng đã trở lại!”
 
Người Vợ Bất Đắc Dĩ Của Tổng Tài
Chương 758


Chương 758

Trần Phương Nam đi tới, ôm lấy ông.

“Phương Nam… Ngọc Hân à, tôi đã nhìn thấy con gái của chúng ta, tôi đã gặp lại con bé, con bé đã trở về an toàn… Ngọc Hân…’ Tiếng gọi đó mang theo sự tưởng niệm và thương tiếc, dường như còn là cả sự chuộc tội.

“Giáo sư, đây không phải là nơi để nói chuyện.” Có người tiến lên an ủi: “Chúng ta đi ra ngoài trước đi.”

Trần Phương Nam cùng Đỗ Thanh Hoa đến bệnh viện, vết thương trên đầu bạn cô được xử lý lại, nhưng vì không được cấp cứu kịp thời nên cô ấy đã hôn mê suốt năm tiếng đồng hồ.

“Thanh Hoa, tớ xin lồi.” Trần Phương Nam buồn bã nắm lấy tay bạn mình: “Cậu đừng xảy ra chuyện gì đấy.”

Đang nói chuyện thì cửa phòng bị đẩy ra.

Trịnh Hoàng Bách nhanh chóng từ cửa bước vào, nhìn xuống người trên giường bệnh: “Thanh Hoa! Thanh Hoal Em dậy đi, anh đến rồi đây!”

“Ôn ào quá.” Đỗ Thanh Hoa lẩm bẩm.

“Thanh Hoa?” Trần Phương Nam vô cùng kinh ngạc. Không ngờ Thanh Từ gọi vừa một tiếng, bạn cô đã có phản ứng.

Chỉ là cô không ngờ rằng sau khi Đỗ Thanh Hoa vừa mở mắt ra, cô ấy đã trực tiếp nói với Trịnh Hoàng Bách một câu: “Cút”

“Thanh Hoa?” Trịnh Hoàng Bách kinh ngạc nhìn cô ấy không rời: “Em đang nói cái gì vậy?”

“Em nói anh mau cút đi!” Đỗ Thanh Hoa không chút nào che giấu: “Đời này em không muốn gặp lại anh nữa!”

“Thanh Hoa.’ Trân Phương Nam nhanh chóng đứng dậy khuyên nhủ cô: “Bác sĩ Trịnh vừa từ Thâm Thành chạy đến đây. Không phải đầu cậu còn đang bị thương sao? Đừng nổi giận rồi lại mất bình tĩnh, để tới đi gọi bác sĩ đến.

“Phương Nam, Phương Nam, tớ không hề mất bình tĩnh.” Đỗ Thanh Hoa võ võ tay cô rồi nhìn chằm chằm vào Trịnh Hoàng Bách: ‘Ba anh ấy chĩa súng vào tớ, muốn giết tớ. Cậu nghĩ chúng tớ có thể tiếp tục được nữa không?”

Anh ấy mím môi không nói gì. Từ Hà Minh Viễn, anh ấy đã biết toàn bộ câu chuyện, anh ấy không bao giờ ngờ rằng anh trai mình và bố mình lại làm chuyện như vậy!

“Không có gì để nói, đúng không?

Nhanh lên!” Đỗ Thanh Hoa lại nhắm mắt lại, trong lòng là một mớ hỗn độn.

Có tiếng đóng cửa truyền đến.

Đỗ Thanh Hoa cảm thấy chóng mặt, cô ấy nghiến răng nói: “Phương Nam, ngay từ đầu tớ đã không nên mềm lòng.”

“Sau đó thì sau?”

Khi nghe thấy tiếng nói, cô ấy đột nhiên mở mắt, sau đó mới nhận ra chính Trân Phương Nam đã rời đi.

“Không mềm lòng?” Trịnh Hoàng Bách cúi thấp người, hai mắt anh đào rực lửa: “Nên chạy từ Nam Thành đến Canada?”

“Anh… Thật lài”

“Em không cẩn thận nói ra những gì trong lòng, bị người ta phát hiện rồi con muốn mắng người ta sao?” Anh ấy nắm lấy tay cô, nhưng lại bị hất ra.

Anh ấy lặp đi lặp lại động tác này không biết mệt mỏi cho đến khi cô lười không buồn hất ra nữa, anh dán đầu mình vào trán cô: “Thanh Hoa, em bình tĩnh lại.”

“Anh bảo em làm sao bình tĩnh được?” Đỗ Thanh Hoa “Hừ’ lạnh: “Anh có thể không quan tâm đ ến ba anh được sao?”
 
Người Vợ Bất Đắc Dĩ Của Tổng Tài
Chương 759


Chương 759

Không phải cô ấy không trân trọng tình cảm giữa bọn họ, chỉ là ba ruột của anh chán ghét cô, tóm lại vẫn luôn có hiềm khích?

Thật lâu sau, Trịnh Hoàng Bách mới chậm rãi nói: Người như vậy không xứng làm ba của anh.”

Đỗ Thanh Hoa sửng sốt.

Vì cô ấy biết anh muốn có một gia đình mình trọn vẹn đến nhường nào.

“Những gì ông ta phạm phải thì cứ giao cho cảnh sát.” Trịnh Hoàng Bách thẳng thừng nói: “Kẻ đáng bị phạt thì chạy thế nào cũng không thoát được.”

“Nhưng…

“Đừng lo lăng về điều đó.” Anh ấy vuốt v e trán và má cô: ‘Em phải tự chăm sóc tốt cho bản thân.”

“Vết thương nhỏ này thì tính là gì chứ?”

“Vết thương nhỏ thì dễ chăm, nhưng em bé thì khó chăm.”

“Cài gì mà em bé chứ? Ý anh là em đang mang thai?” Đỗ Thanh Hoa không thể tin được: “Anh có chắc không? Tại sao Trân Phương Nam không nói cho em biết?”

“Em lên cơn tức giận như vậy, trừ anh ra thì ai dám nói?”

Cô nheo mắt: ‘Vậy nên vừa rồi anh có thái độ tốt như vậy là vì con trai anh?

Chứ không phải là vì em?”

“Thần kinh!” Trịnh Hoàng Bách võ nhẹ đầu cô.

Trân Phương Nam ngồi trên ghế ở hành lang, cô không quá lo lắng về Đỗ Thanh Hoa và Trịnh Hoàng Bách.

Dù gì thì hai người cũng ở bên nhau được mấy năm rồi, hai người sớm đã thuộc về nhau rồi.

Ngược lại, cô lại càng lo lắng cho Bé Thiên. Lúc ở đường hầm trú ẩn, anh đã không trả lời câu hỏi của cô.

“Đang nghĩ gì vậy?”

Nhắc đến Tào Tháo thì Tào Tháo liền đến!

Trần Phương Nam lập tức đứng dậy, năm lấy tay Hà Minh Viễn: “Anh đã về?

Chuyện xử lý thế nào rồi?”

“Cũng xem như thuận lợi.”

“Cái đó?”

“Cái gì?” Anh năm lấy tay cô ngồi xuống, “Hừ” một tiếng: “Em vẫn quan tâm đ ến Trịnh Hoàng Phong?”

Trần Phương Nam sững sờ, trừng đôi mắt xinh đẹp, phẫn nộ nói: “Em nào có đâu?”

“Nhưng mà, nếu anh đã đề cập đến, vậy anh… Anh định xử lý thế nào?”

Hà Minh Viễn nghiêng người hôn một cái: “Từ lúc nào em đã học được cái thói lười biếng, giao hết chuyện cho anh rồi hả?”

Tuy rằng như vậy nhưng anh vẫn định trả lời câu hỏi của cô: “Đương nhiên sẽ không buông tha cho anh ta rồi! Không ngờ lại muốn bắt em đi! Đời này, anh ta cũng không thể tiếp cận em được nữa.”

“Có lẽ, anh ấy chỉ là nhất thời hồ đồ.”

Trần Phương Nam nói xong, cảm thấy lời nói này cũng vô dụng, thở dài nói: “Không tiếp cận cũng không sao, thời gian sẽ chữa lành mọi thứ.”
 
Người Vợ Bất Đắc Dĩ Của Tổng Tài
Chương 760


Chương 760

Sau hai giây im lặng, cô ấy lập tức ngẩng đầu lên: “Tiện thể, anh vẫn chưa trả lời câu hỏi của em về Bé Thiên!”

“Thằng nhỏ đã được cứu về rồi…”

Trần Phương Nam không đợi cho Hà Minh Viễn nói xong, vội vàng ngắt lời anh: “Thằng bé có bị thương không? Rốt cuộc là ai bắt cóc thằng bé? Bây giờ thằng bé sao rồi? Lý Giản Đạt đang chăm sóc thằng bé sao?”

“Ngốc nghếch, một lúc mà hỏi anh nhiều vấn để như vậy, làm sao anh có thể trả lời được?” Tiểu Vân Thâm vuốt v e má cô: “Đừng nóng vội.”

“Làm sao có thể không nóng vội cho được?” Trần Phương Nam lo sợ người xung quanh sẽ vì cô mà bị thương.

Chuyện của Đỗ Thanh Hoa đã khiến cô khó chịu rồi, huống chỉ là một đứa trẻ: “Anh cứ trả lời từng vấn đề một đi.”

“Ừ.” Anh choàng tay qua người cô, đôi mắt phượng sáng ngời: “Nhưng mà anh mệt quá. Phương Nam, em có thể cho anh một ít động lực không?”

“Này, sao anh lại không đứng đắn như vậy? Em đang nói chuyện quan trọng với anh đấy.” Cô tức giận nhìn anh chằm chằm, bất mãn nói.

Nhưng ai đó trả lời.

Cô nhăn lại mũi, ấn vào chân anh rồi nhẹ nhàng hôn lên môi anh một cái: “Được chưa, xin anh mà, em thật sự rất suốt ruột.”

“Không tin anh?”

“Tin!” Trần Phương Nam buột miệng: “Nhưng anh phải nói sự thật!”

“Bây giờ, thằng bé không sao cả, có Minh Vy đang chăm sóc nó.

“Minh Vy là ai? Lý Giản Đạt đâu?”

Trần Phương Nam cau mày, trong lòng không khỏi mắng anh ta một hồi. Rốt cuộc anh ta có phải ba của Bé Thiên không vậy, đến một chút lo lắng cho con trai mình cũng không có?

Hà Minh Viễn nghiêng người hôn môi cô, triền miên một hồi: ‘Suýt nữa thì mất em rồi, anh không muốn từ miệng em nghe thấy tên của người đàn ông khác.”

.. Trân Phương Nam chớp chớp mắt, anh còn để ý chuyện như vậy sao?

Hà Minh Viễn nhìn thấu những suy nghĩ trong lòng của cô, nhưng không muốn nói bất cứ điều gì, anh chỉ muốn ôm cô và cảm nhận cô.

Người phụ nữ vấn luôn khiến anh khát khao.

Cô vì anh mà đã làm bao nhiêu chuyện, vậy mà cô lại quên hết cải “Này… Trân Phương Nam trong lòng anh cọ tới cọ lui, muốn ngẩng đầu lên.

Anh hơi cúi người, ghé vào tai cô, giọng nói trầm thấp, toàn là ý đồ đen tối: “Còn nói nữa, hay là cử động bừa nữa là anh lập tức muốn em.”

Cô cứng người, ngừng cử động.

“Không muốn cùng anh sao? Hửm?”

Có người nào đó quyết không buông tha cô, tiếp tục trêu chọc: “Đêm đó, không thích sao?”

Cô nghiến răng không nói gì, sợ lọt bấy.
 
Người Vợ Bất Đắc Dĩ Của Tổng Tài
Chương 761


Chương 761

Hơn nữa cô thật sự lo lắng cho Bé Thiên, làm sao có thể nghĩ đến chuyện khác, nào có giống cái người mặt dày nào đói “Phương Nam, em đang mắng anh sao?” Hà Minh Viễn nâng cằm cô, ánh mắt như thiêu đốt nhìn cô: “Đợi khi chúng ta trở về Thâm Thành, em sẽ phải hối hận.”

“Ý của anh là?” Trần Phương Nam bị lời nói của anh làm cho giật mình: “Em đâu có mắng anh, em bị oan mà.”

“Thật sao? Trân Phương Nam không nghĩ anh da mặt dày sao?”

.. Không phải anh ấy có siêu năng lực đấy chứ? Làm sao có thể nghe được cả tiếng lòng của cô?

“Em xem, anh không đổ oan cho em mà.” Hà Minh Viễn gõ nhẹ vào mũi cô: “Anh đợi em hối hận rồi sẽ đến dỗ dành em.

Cái này không phải là mặt dày sao, còn dày hơn cả mặt tường nữa.

Lại qua một ngày, vết thương ở đầu của Đỗ Thanh Hoa đã tốt hơn một chút, bọn họ liền bay trở lại Thâm Thành.

Nhìn thấy Đỗ Thanh Hoa và Trịnh Hoàng Bách đã làm hòa. Trần Phương Nam mới thở phào nhẹ nhõm, cô thật sự sợ hành vi của Trịnh Hoàng Sơn sẽ ảnh hưởng đến tình cảm của hai người.

“Phương Nam, tớ và anh ấy không có chuyện gì, cậu đừng lo lắng.” Đỗ Thanh Hoa nói nhỏ bên cạnh cô: “Tối hôm qua là tớ cố ý đấy.”

“Hả?” Trần Phương Nam nhìn cô ấy chăm chằm, khó hiểu hỏi: “Anh ấy từ nhỏ đã không có tình thương của bạ, lại luôn coi trọng Trịnh Hoàng Sơn như ba của mình, nên tớ sợ rằng anh ấy không có nguyên tác.”

Cô nhìn bạn mình và gật đầu.

“Nhưng không sao, Trịnh Hoàng Sơn đã bị bắt, ông ta cũng không chỉ làm mỗi chuyện này, dù sao thì kẻ ác thì sẽ gặp phải quả báo.” Đỗ Thanh Hoa điềm tĩnh nói: “Trịnh Hoàng Phong đã bị Hà Minh Viễn tống ra nước ngoài rồi. Tớ nghĩ về sau anh ta cũng không muốn gặp lại cậu lần nữa.”

Trần Nam Phương không nói được gì cả. Dù không nhớ lại được, nhưng lần này Trịnh Hoàng Phong đã làm rất tốt.

Nhưng cô vẫn rất chán ghét anh ta nên không chịu đứng dậy.

Sạch sẽ như một đoạ tiên giáng trần vậy, cô không ăn được thức ăn được nấu chín ở nhân gian.

Chỉ mong thời gian sau này có thể giúp anh ta hoàn lương trở này. Từ nay về sau, cả thể xác lẫn tinh thần đều sẽ cảm thấy yên ổn.

“Nghĩ gì vậy?”

Đi chung với âm thanh đó là hành động xoa đầu cô.

Trân Nam Phương vừa ngẩng đầu lên thì đã ngay lập tức chạm phải đôi mắt phượng của Hà Minh Viễn:”Khi nào anh mới đưa Thanh Hoa đi?”

Anh đi lại ngồi bên cạnh cô:”Nghe người ta bảo có kẻ đang ngồi đây thất thân phải không nhỉ…? Dù mọi người có cố nháy mắt ra hiệu hay ho khan người đó cũng không quan tâm.”

“Vậy à?” Trân Nam Phương xoay xoay cổ. Cô đã bỏ qua lời nhắc khéo của người bạn tốt rồi:b”Thế thì rất đáng đánh!”

Cô tính giả bộ lấy tay cốc vào đầu mình một cái nhẹ. Ai dè, tay của mình lại bị Hà Minh Viễn cầm lại!

“Làm gì vậy hả?” Giọng nói của anh đột nhiên lạnh lại hẳn: “Em không biết làm vậy dễ gây đau đầu à? “

“Có sao đâu! Em cũng có dùng sức của anh để đánh em đâu nhỉ…?” Câu nói của cô ấy có chút ẩn ý.
 
Người Vợ Bất Đắc Dĩ Của Tổng Tài
Chương 762


Chương 762

“Như vậy cũng không được.” Hà Minh Viễn khăng khăng: “Trong lòng anh đau lắm.”

… Trần Nam Phương đảo mắt mấy cái bỗng nhiên trước mắt hiện lên mấy hình ảnh ngắn. Cô đang cố gắng tập trung để suy nghĩ.

Anh nhìn ra được hành động hiện giờ của cô nghĩa là gì nên có chút gấp gáp hỏi lại: ‘Có chuyện gì sao? Em nhớ ra được gì rồi?”

“Một chút thôi. Nhưng nó xảy ra quá nhanh nên em không thấy rõ lắm.” Trần Nam Phương xoa xoa thái dương: “Trước kia, anh có dẫn em tới trang trại Hà Vân à?”

“Đúng vậy.’ Anh gật đầu. Sau đó, Hà Minh Viễn tự đưa ra mệnh lệnh: “Không cho phép em suy nghĩ nữa.”

Hà Minh Viễn nâng khuôn mặt nhỏ nhắn của cô lên, sợ cô suy nghĩ quá độ: “Nghĩ không ra thì thôi. Sau này, anh sẽ cùng em ôn lại những chuyện này với nhau.”

Trân Nam Phương gật đầu.

Sau khi máy bay hạ cánh, ngay lập tức, Trịnh Hoàng Bách đã đưa Đỗ Thanh Hoa trở về. Anh ta nói muốn kiểm lại một chút. Một lúc sau, Trịnh Hoàng Bách đã đi thăm Đặng Mai Tuyết.

Dĩ nhiên Trần Nam Phương được Hà Minh Viễn bắt tới biệt thự Thanh Lan Nhiên.

“Anh thu xếp cho bé Thiên ở đây à?”

Cô nhìn chằm chằm vào Hà Minh Viễn.

“Đúng vậy, nhưng nó không quan trọng. Đợi tí anh dẫn em tới chỗ này.”

“Chỗ nào vậy anh?” Trần Nam Phương hỏi: ‘Em không đi có được không? Em muốn đi gặp thằng nhỏ.”

Hà Minh Viên nhìn cô: “Những lời Phương Nhi nói anh đều sẽ làm cho em để tránh sau này em phải hối hận như vậy nữa.”

.. Cái gì mà nghe thần bí, đáng sợ quá vậy. Cô chỉ là đang lo cho thằng nhóc con nhà mình thôi mà.

Đi đến cửa biệt thự, Hà Minh Viên không nhúc nhích. Trần Nam Phương muốn nhắc anh nhưng người lái xe lại đang gọi điện thoại để kêu một người nào đó đi ra.

Một giây sau, nhìn qua cửa sổ, Trần Nam Phương thấy được bé Thiên, đứa con bé nhỏ đang chạy từng bước ngắn đến chỗ bọn họI “Bé Thiên à!” Cách một Hà Minh Viên, Trân Nam Phương mở cửa kính xe, kêu lớn:”Bé Thiên!”

“Mẹ àI” Đứa con nhỏ bé đang vừa mừng vừa sợ giờ cảm thấy rất vui, cứ liên tục kêu tên cô. Sau khi lên xe, còn ôm thật chặt cổ của cô.

“Nhanh lại đây để mẹ nhìn xem có bị thương ở đâu không?” Trần Phương Nam kiểm tra trái phải rất nhiều lần, xác nhận không bị thương gì ngoài da mới nghiêm mặt lại, nói: ‘Rốt cuộc, ngày hôm đó xảy ra chuyện gì hả?”

“Con… Bé Thiên bĩu môi mỏng, nói nhỏ lại: “Con chỉ muốn đi lấy báo cáo, ai dè đâu bị người ta bắt lại.”

“Lấy báo cáo gì cơ?” Nghĩ lại cũng không đúng lắm, Trần Nam Phương hỏi lại: “Bỏ qua việc này đi, bọn người bắt con có đánh đập gì con không?”

Bé Thiên lắc đầu.

“Vậy thì tốt rồi.’ Trân Nam Phương ôm bé Thiên lên, vô cùng cảm động.

Bên kia, Hà Minh Viễn thấy cảnh gia đình thương nhau như vậy, đôi môi bĩu ra, hình như anh bị người ta lừa gạt rồi.

Anh vờ ho khan một tiếng: ‘Phương Nhi.”

Trân Nam Phương đang ôm bé Thiên nhìn về phía anh:”Sao vậy?”
 
Người Vợ Bất Đắc Dĩ Của Tổng Tài
Chương 763


Chương 763

“Anh là chồng em đó.”

.. Vậy là anh đang ghen với bé Thiên à? Muốn chia tình yêu à? Không muốn cho cô ôm con à?

“Mẹ àI” Đứa con nhỏ bé này còn cố ý nhăm vào lòng mẹ mà nằm. Cố tình quét đôi mắt to tròn nhìn Hà Minh Viễn.

Ý nghĩa rất rõ ràng.

Cho dù Hà Minh Viễn có thể tự cứu mình nhưng anh cũng không thể cùng thằng nhóc đó giành Trần Nam Phương được!

Lần này, trong lòng bé Thiên quyết sẽ không nhượng bộ. Thầy đã nói hết với bé rồi, Trần Nam Phương chính là mẹ của bé!

Chờ bé tìm được ba của mình, để coi Hà Minh Viễn còn giành mẹ với bé bằng cách nào!

“Nhóc con thối, ánh mắt đó của cháu là sao hả?” Hà Minh Viễn lấy tay cốc lên cái đầu nhỏ của bé một cái.

‘A… đau quá.’ Đứa bé nhỏ chớp chớp đôi mắt to, tố cáo anh.

“Anh làm cái gì vậy hả…?” Trần Nam Phương khó chịu trừng Hà Minh Viễn: “Sao anh lại có thể so đo với đứa trẻ vậy hả? Thăng bé thì có thể thể hiện được biểu cảm gì chứ!”

Anh rất phiền lòng, cảm giác địa vị của bản thân ngày càng thấp dần.

“Anh còn tính mang hai mẹ con em đi đâu vậy?” Trần Nam Phương nhìn ra bên ngoài cửa sổ xe, chỗ này cô hoàn toàn không biết gì cả.

“Đợi chút nữa em sẽ biết thôi.’ Hà Minh Viễn vươn tay ra ôm lấy Trần Nam Phương vào trong lòng.

Vì bé Thiên đang ở giữa hai người họ nên cũng xem như anh ôm gián tiếp đứa nhóc đó. Hành động này của cả ba người nhìn rất thân thiết với nhau.

“Đúng rồi, bé Thiên à.” Trần Nam Phương thấy giấy dụa cũng không thoát được nên quyết định không thèm để ý Hà Minh Viễn, tiếp tục nói chuyện vặt cùng bé Thiên: “Con đã liên lạc với ba con rồi à?”

Dù không nhớ chuyện quá khứ nhưng nếu anh ta đã được cứu ra thì cô cũng nên đi nói chuyện với Lý Giản Đạt một chút.

“Hình như cậu ba nói sẽ liên lạc giùm con.” Bé Thiên nhướng mày lên, mắt to lóe sáng vô cùng long lanh vô cùng.

“Cái gì mà ba chứ?” Hà Minh Viễn cảm thấy khó chịu: ‘Đừng suy nghĩ nhiều nữa.”

.. Trần Nam Phương quả thật rất khâm phục thái độ của người này. Dù khuôn mặt có khó chịu thì đứa trẻ này vân không nói gì. Cô tự lấy điện thoại ra, bấm số của Lý Giản Đạt rồi gọi.

Kết quả, ngay lập tức, điện thoại bị Hà Minh Viễn cướp mất!

“Này, anh bị gì vậy hả?” Trần Nam Phương muốn giật lại điện thoại: “Tốt xấu gì thì cũng điện báo bình an cho anh ta biết một tiếng chứ.”

Anh không nói gì cả.

Rất nhanh, xe đã dừng lại trước một †oà nhà lớn.

Người nào đó gọn gàng, nhanh nhẹn bước xuống xe.

Trần Nam Phương nhìn thử xem bóng đang đó là ai. Nhưng sau đó, một tên thuộc hạ vào kéo bé Thiên ra khỏi xe. Đi vào trong mới phát hiện, đây là nơi xét nghiệm ADN.
 
Người Vợ Bất Đắc Dĩ Của Tổng Tài
Chương 764


Chương 764

Cô lập tức nâng cao cảnh giác, đi qua bên kia nắm chặt Hà Minh Viễn lại, thấp giọng chất vấn anh.

“Anh dân mẹ con em tới đây làm gì?

Anh cho răng bé Thiên không phải là con của em à?”

“Không phải kiểm tra là sẽ biết sao?”

“Nhưng mà em…” Trân Phương Nam cúi đâu xuống nhìn về phía bé Thiên đứng cách đây không xa. Đứa trẻ nhỏ dễ thương, cơ thể lại béo núc ních như vậy. Thăng bé không có quan hệ với cô thì còn có thể là gì nữa chứ: “Em không muốn kiểm tra.”

Trong mắt anh khẽ dao động:”Em không muốn biết thằng nhóc đó có phải do em sinh không à?”

“Có quan hệ thì sao chứ? Em rất thích thằng bé, anh không thích thì có thể…”

“Làm gì cơ?” Hà Minh Viễn nhìn thắng vào mắt cô. Không cho ai có cơ hội từ chối, anh bắt ép hết tất cả ba người làm xét nghiệm.

Trân Phương Nam nhìn anh, nhìn như cô đã rõ mọi chuyện nhưng lại có chút mơ hồ: “Tại sao anh lại đòi phải kiểm tra chứ? Anh…”

Bé Thiên cũng cảm thấy nghi ngờ nên bé ngước mặt lên hỏi như đứa trẻ còn chưa cai sữa:v’Chú cũng muốn có quan hệ gì đó với cháu à?”

“Ý của cháu là cháu không muốn có quan hệ gì với chú hết à?” Hà Minh Viễn hỏi ngược lại.

Nhìn thấy một lớn một nhỏ chuẩn bị đánh lộn với nhau, Trần Nam Phương ngay lập tức đứng ra: “Hà Minh Viễn, anh chỉ cần trả lời ngay vào vấn đề mà bé Thiên đang hỏi là được rồi mà.”

Mắc cái gì phải hỏi lại!

“Cháu muốn biết lắm à?” Người nào đó nhếch một bên lông mày lên, không trả lời liền chỉ ngồi trên cái ghế dài, vẻ mặt tự đắc.

Nhưng mà thái độ này của anh cũng coi như là đang trả lời vấn đề của Trần Nam Phương. Nhưng cô vẫn không tin được đáp án ở trong lòng.

Mọi chuyện sẽ thuận lợi vậy sao?

Đúng như những gì cô mong muốn à?

Ngay lúc này, cô thật sự muốn lấy lại tất cả kí ức của mình.

“Mẹ à…’ Bé Thiên nắm chặt lấy tay của Trần Nam Phương. Con ngươi trong mắt thể hiện đủ các loại mong chờ cũng như bất an.

Cô tranh thủ cuối xuống, v**t v* đầu bé: “Dù có ra sao đi chăng nữa, con vân sẽ mãi là cục cưng của mẹ, còn về phần…”

Cô nhìn vào nơi có người đàn ông kia đang đứng: “Lần này chú ấy cứu được con, cũng như đã cứu được mẹ.

Nhưng thật ra không chỉ có mỗi những thứ này, mà chú còn là chồng của mẹ, là người rất yêu mẹ và mẹ cũng rất thương chú ấy.

Đôi mắt của bé Thiên trở nên sáng hơn.

Cậu bé rất thích nghe thấy Trần Phương Nam nói chuyện một cách nhẹ nhàng nhưng lại tràn đầy sự kiên định như vậy.

“Ba năm trước, mẹ cũng không biết đã có chuyện gì xảy ra, mẹ chỉ nhớ là con đã đi lạc. Mẹ vẫn luôn tìm con và chờ con trở về.” Trân Phương Nam kích động nói: ‘Mặc dù bây giờ mẹ không còn nhớ được những chuyện đã xảy ra trong quá khứ nhưng nhìn thấy con trở về là mẹ đã thấy rất bình yên và vui mừng rồi.”
 
Người Vợ Bất Đắc Dĩ Của Tổng Tài
Chương 765


Chương 765

“Mẹ cũng rất thích con, vì vậy cho dù kết quả thế nào, con hãy cố gắng làm quen với chúng ta, được không?”

Bé Thiên gật đầu một cách trịnh trọng: “Con hiểu rồi.”

Trong lúc hai người đang nói chuyện thì có một nhân viên kiểm tra đi vào rồi kính cẩn đưa báo cáo đến tay Hà Minh Viễn: ‘Cậu ba, đã có kết quả rồi.”

Trần Phương Nam lập tức quay người, trong nháy mắt, cô chợt nghe thấy bé Thiên nhẹ giọng nói một câu.

“Mẹ, con cũng yêu mẹ.”

Cô dừng lại, sững sờ nhìn cậu bé.

Sau đó cô vội vàng ôm cậu bé vào lòng một cách mạnh mẽ: ‘Mẹ biết, mẹ cũng yêu con. Về sau hai người chúng ta sẽ không còn phải xa nhau nữa.”

“Em không đến xem một chút sao?”

Một giọng nói khàn khàn mà ấm áp như ánh nắng mặt trời truyền tới: ‘Nam Nam.”

Trân Phương Nam buông bé Thiên ra rồi chậm rãi đi qua. Thật ra cô vừa muốn nhìn vừa không dám nhìn.

“Có chuyện gì vậy? Em đang sợ không bù đắp được cho anh nên muốn dỗ anh rồi hả?” Hà Minh Viễn đứng lên, đem hai bản báo cáo tới trước mặt cô.

Cô không muốn xem nhưng cuối cùng cô vẫn không thắng được sự tò mò của bản thân. Khi nhìn thấy kết quả thì chỉ trong nháy mắt, đôi mắt đẹp của cô trợn tròn.

Bé Thiên thật sự là con trai của cô.

Và cũng là con trai của Hà Minh Viên.

Mong muốn của cô đã trở thành hiện thực rồi.

“Con cũng muốn xem.” Bé Thiên nhảy lên để nhìn bản báo cáo.

Đột nhiên có người nào đó đưa tay ra, nâng cậu bé lên rồi ôm vào trong lòng, lạnh lùng hỏi: “Có nhìn thấy không?”

“Con thật sự là… Hai cánh tay mập mạp của bé Thiên nắm chặt lấy cổ áo của Hà Minh Viễn. Lúc này chắc hẳn cậu bé đang rất hồi hộp: “Ba?”

“Nếu con vấn còn nghỉ ngờ sự chính xác của bản báo cáo này, chúng ta có thế kiểm tra lại một lần nữa.” Giọng nói lúc này của anh có vẻ không được tự nhiên.

Dù sao lúc Trần Phương Nam biến mất, anh cũng không biết cô đã mang thai. Ba năm trôi qua, tự nhiên lại có một đứa con trai mập mạp xuất hiện.

Cậu bé thật sự rất mập.

Trong đầu anh vừa nghĩ đến điều này, miệng cũng lập tức nói ra: ‘Lý Giản Đạt đã cho con ăn cái gì vậy?”

Khuôn mặt của cậu bé lập tức đỏ lên. Hai má đầy đặn của cậu bé phồng lên, cậu bé lại bị chê mập rồi.

“Hà Minh Viễn!” Trần Phương Nam lập tức muốn cướp lấy bé Thiên: “Sao lại có người ghét con trai mình như anh vậy chứ? Con trai mập mạp mới đáng yêu!”

“Em không được qua đây.” Anh ngăn cô lại rồi trực tiếp ôm lấy cái eo nhỏ của cô: “Có bản lĩnh qua đây cướp thằng bé, chi bằng em hãy ngồi suy nghĩ kỹ xem nên làm như thế nào để dỗ dành anh đi. Anh sẽ không dễ dàng bỏ qua cho em đâu.”
 
Back
Top Dưới