Ngôn Tình Người Vợ Bất Đắc Dĩ Của Tổng Tài

Người Vợ Bất Đắc Dĩ Của Tổng Tài
Chương 726


Chương 726

Nam Phương khó hiểu nhìn chằm chằm vào Lý Giản Đạt, cô vẫn hoàn toàn không tin: “Anh thật sự biết cách chữa bệnh sao?”

“Vậy thì đã sao?”

“Vậy tại sao anh không đi kiếm tiền và nuôi bé Thiên?” Cô hỏi hỏi một cách chân thành và mạnh dạn: “Tại sao anh không để cho nó có thân phận và được giáo dục?”

Lý Giản Đạt cau mày, trả lời như một lẽ tự nhiên: “Tôi đã dạy nó.”

“Anh thì dạy gì nó ?”, Trần Nam Phương trợn tròn mắt: “Tôi thấy anh đang sai khiến thằng bé thì đúng hơn.”

Rồi cô hạ giọng từ tốn nói: ‘Muốn rèn luyện cho trẻ tính tự lập không có gì sai cả, nhưng trước hết phải dẫn dắt cho nó.”

“Tôi dạy nó y thuật.”

Giản Đạt đáp, ngồi uể oải trên sô pha nghĩ thầm: “Người phụ nữ này thật sự tự cho mình là bà chủ rồi, cảm giác không tồi chút nào.”

“Không tin cô cứ hỏi nó xem.”

Bé Thiên hiểu ý, ngay lập tức ngoan ngoãn gật đầu.

“Nó còn biết hội họa chơi cờ vây, đánh đàn violon, trình độ hacker cũng đạt tiêu chuẩn rồi.” Giản Đạt liệt kê.

“Trong vòng một năm qua còn đọc xong một trăm cuốn sách tiếng Anh được liệt vào hàng kiệt tác thế giới.”

Nam Phương kinh ngạc không nói nên lời.

“Như vậy mà cô còn cho là kém ư ?”

Giản Đạt xoa cằm.

“Tóm lại là, cứ cái gì nó hứng thú tôi đều cho nó học.”

“mủ .. Nam Phương nhìn Giản Đạt một hồi lâu, rồi lại cúi đầu nhìn bé Thiên, cô nhận ra trước mặt cô là một thần đồng.

Cô lẩm bẩm nói: ‘Mẹ trước giờ chưa từng thấy một thần đồng bao giờ, giờ cuối cùng cũng được gặp rồi.”

Nói xong, ánh mắt cô lấp lánh niềm vui cùng niềm hạnh phúc.

“Mẹ. Bé Thiên hạnh phúc gãi gãi đầu.

“Đây đâu có gì là giỏi đâu, đều chỉ là những thứ đơn giản thôi.”

“Sao lại thế được ?” Nam Phương kinh ngạc.

Trước khi một trong hai người chuẩn bị tiếp lời, Giản Đạt lập tức đứng ị dậy đi tới, ngắt lời: ‘Khen cũng khen đủ rồi. Có thời gian thì suy nghĩ về lời đề nghị của tôi ngày hôm qua đi.”

Nam Phương sửng sốt một lúc, rồi cũng đứng dậy, ôm bé Thiên đặt lên trên sô pha, sau đó kiên quyết lắc đầu: “Anh Giản Đạt, tôi thật lòng khuyên anh nên tìm lại cha mẹ ruột cho đứa trẻ này.”

“Mẹ, con không muốn!” Bé Thiên lập tức phản đối, chớp đôi mắt to đầy phẫn nộ kêu lên: ‘Mẹ không cần con sao?”

Thằng bé yêu mẹ Nam Phương, cứ cho là tìm được cha mẹ ruột của nó đi chăng nữa, thằng bé vẫn muốn mẹ Nam Phương tiếp tục làm mẹ của nó.

Hơn nữa, nó cũng đã âm thầm lấy tóc của mẹ Nam Phương đi xét nghiệm ADN rồi, ngày mai sẽ có kết quả, thằng bé hy vọng cô chính là mẹ ruột của nó.
 
Người Vợ Bất Đắc Dĩ Của Tổng Tài
Chương 727


Chương 727

Trên thế giới này còn có người nào ấm áp dịu dàng hơn mẹ Nam Phương sao 2 “Mẹ đương nhiên là thương con.”

Nam Phương ngồi bên cạnh bé Thiên, ôm lấy nó: ‘Nhưng con không muốn tìm mẹ ruột của con sao? Con thông minh như vậy chắc chắn là được thừa hưởng từ mẹ ruột của con.”

Hai mắt Lý Giản Đạt loé lên, cái cô gái thẳng thắn này, ngồi ngay trước mặt anh mà ý nói anh không đủ thông minh Sao.

“Ehèm.”

“Tôi nói gì không đúng sao?” Trần Nam Phương lại không thấy có vấn đề gì, quen biết lâu như vậy, cô thật sự không hề thấy Lý Giản Đạt có ưu điểm nổi bật gì, đặc biệt lại càng không có tý gì ADN của một thiên tài.

“Ăn cơm thôi! Tôi đói rồi!” Đã như vậy rồi, Lý Giản Đạt cũng không muốn nói nhiều, có nói thêm bao nhiêu cô ấy cũng không tin, chi bằng bỏ qua cho bản thân thoải mái một chút.

Trần Nam Phương không thèm để ý tới Giản Đạt, quay đầu lại mỉm cười nhìn bé Thiên: ‘Con cũng đói rồi đúng không? Mẹ đi nấu cơm, đợi một lúc cô Hoa về rồi ta cùng ăn nhé!”

Bé Thiên vui vẻ gật đầu, tuy cách chơi cờ của cô Hoa đôi lúc khiến nó khó chịu nhưng nhìn cô giở trò cũng khá thú Vị.

Còn Giản Đạt thì không vui chút nào, anh không thích Đỗ Thanh Hoa, lúc nào cũng chống đối anh, hừ, có gì vui chứ.

Nam Phương lại không nghĩ như Giản Đạt, cô thích nấu ăn cho những người cô yêu quý, việc này làm cô hạnh phúc.

Đang cắt dở rau thì chuông điện thoại reo lên, nhìn màn hình là một dãy số lạ, chân chừ một lúc, cô vẫn quyết định nghe.

“Anh không muốn, đau lắm…”

“Đau là phải! Từ giờ sẽ khiến anh đau hơn…”

“Aal Đau! Anh không muốn, anh sai rồi, người ta biết lỗi rồi…”

Nam Phương hai tay rung lên, tới mức cầm điện thoại cũng không vững.

Cô ấy nghe được tin xấu gì rồi?

Là Hà Minh Viễn đi cùng với người phụ nữ khác…

Từ lúc đến Thâm Thành gặp anh, anh nói nhiều như vậy, làm nhiều việc như vậy, còn cả chiêu hôm nay lại đối với cô thân mật như vậy, đều là lừa gạt cô sao?

Bọn họ không oán không hận, cho dù là có, chẳng lẽ cô mất trí nhớ rồi, cũng không thể nào quên được mối thù này sao?

Tại sao cứ phải đến quấy rầy cô hết lần này đến lần khác, chỉ để hành hạ cô?

“Nam Phương, em làm sao vậy?”
 
Người Vợ Bất Đắc Dĩ Của Tổng Tài
Chương 728


Chương 728

Hà Minh Viễn vừa đến cửa bếp thì thấy sự bất thường ở cô, bước đến gần: ” Có phải bị thương ở đâu rồi không, anh đã nói rồi mà”.

“Anh lại đến đây làm gì?” Nam Phương trợn mắt lên nhìn, nhìn chằm chằm vào anh mà hỏi: “Anh làm nhục tôi còn không đủ hay sao, bây giờ anh muốn lập lại một lần nữa à?”

“Tôi đã nói những gì? Một người danh tiếng lừng lây như cậu ba nhà họ Hà đây chẳng lẽ không biết bản thân đã làm ra những chuyện gì?”

Nam Phương vì tức giận mà hai mắt đỏ ngầu lên, cô nhặt điện thoại lên, muốn gọi điện để xác minh lời nói của bản thân, nhưng đầu dây bên kia đã tắt máy.

Hà Minh Viên nấm lấy bờ vai của cô, bất lực trầm ngâm: “Anh không biết phải làm sao, Nam Phương em nói cho anh biết được không?

Cô làm sao có thể nói ra những câu hỏi này?!

Cô dùng hết sức đẩy anh ra, lạnh lùng nói: “Tôi không có gì để nói! Tôi bây giờ một chút cũng không muốn gặp anh, anh đây là đang ra vẻ đạo đức giả đến lừa gạt tôi!” “Anh làm gì lừa gạt em?” Hà Minh Viên bắt đầu tức giận, Nam Phương không tin một lời nào của anh: “Nếu như em nói không được thì cũng đừng có nóng nảy!”

Nam Phương ngẩng đầu nhìn anh, anh là đang lộ ra bộ mặt thật đây sao?

“Không muốn nhìn thấy tôi nóng nảy thì anh đi đi! Tôi không có mời anh tới nhà tôi!” Đầu cô ong ong lên, không còn lý trí.

“Nhà em? Tốt quá!” Hà Minh Viễn nắm lấy cánh tay của cô, tức giận hận không thể cắt đứt cô: “Có phải là lát nữa em sẽ giới thiệu cho anh người nhà của em đang đứng đợi ở bên ngoài không?”

Một là con, một là chồng, toàn bộ đều có.

Nghe câu nói này, Nam Phương càng tức giận thêm, quả nhiên hồi đó nói ra những lời không đáng để ý đều là lừa người!

“Đúng rồi, sao tự nhiên cậu ba nhà họ Hà vội vã như vậy, bây giờ tôi có thể giới thiệu họ cho anhI”.

Hà Minh Viễn trầm ngâm nhìn cô một lúc: “Vợ tôi có nói, không có mời anh đến, anh còn ở đây chưa đi à.”

“Anh lấy quyên đâu ép cô ấy, như vậy là có ý gì đây.”

“Em cũng nghĩ như vậy sao?” Hà Minh Viên nheo mắt: “Nam Phương, em không có gì để nói sao?”

Nghe thấy người đàn ông khác gọi cô là vợ, cô ấy thậm chí không bác bỏ lại sao?

Hay là hai năm qua người lạ đó đã chiếm được tâm trí và tình cảm của cô.

“Đúng, tôi không có lời gì để nói cả”

Nam Phương chịu không nổi đáp lại, giống như cô là người làm sai vậy.

Nhưng cái tiếng hồi nãy rõ ràng là từ anh và một cô gái khác nói.

Còn nữa lúc trước đoạn ghi âm trong điện thoại Châu Cẩm Ngọc.

Chẳng lẽ đều là giả sao.

“Tốt lắm!” Hà Minh Viễn tức đến năm lấy tay cô, quay người sải bước đi!

Nam Phương vì quán tính bị kéo đi mà lảo đảo, thiếu chút là ngã, được Giản Đạt đỡ.
 
Người Vợ Bất Đắc Dĩ Của Tổng Tài
Chương 729


Chương 729

“Không sao chứ?” Anh liếc cô: “Không cần phải vì một người không đáng mà khóc.

“Anh đi về đi.” Nam Phương rút tay về, quay người từ chối nấu ăn….

“Em.

“Tôi không muốn nói chuyện.”

Cô nhắm mắt, muốn kìm nén lại những nỗi đau đang gợi nhớ trong đầu, tại sao lại khó chịu đến như vậy?

Những gì cô ấy phải chịu rốt cuộc đã có chuyện gì?

“Xì xì… Nam Phương đau đến mức vịn bàn ăn cúi người, trên trán chảy ra từng hạt mồ hôi , muốn ép bản thân không nghĩ tới, nhưng lại không kiềm chế được.

“Mẹ!” Bé Thiên chân ngắn bước vào, nhẹ nhàng đỡ lấy cánh tay của cô: “Mẹ thế nào rồi? Chỗ nào không thoải mái?

Con đi gọi ba trị bệnh cho mẹ!”

“Không cần đâu.” Trần Nam Phương nhanh chóng ôm lấy bé Thiên: “Con ở với mẹ là được rồi?”

“Thật sự không sao ạ?” Cậu bé thò cánh tay nhỏ bé ra, cố gắng ôm lấy cô, không đảm bảo nói: ” Không thì để con bắt mạch cho mẹ?” Cô cố gắng nín cười.

Nhưng rất nhanh sau đó, khi cô phát hiện ra ôm tên nhóc này thì cơn đau đầu của cô đã bớt đi rất nhiều.

Khoảng chừng qua được mười phút, cô mới thả cậu bé ra, đứng thẳng người: “Mẹ đã tốt lên nhiều rồi, có phải con đói rồi không? Mẹ đi làm cơm cho con.”

“Không cần đâu ạ.’ Bé Thiên từ chối: “Sắc mặt của mẹ không tốt, mẹ về phòng nghỉ ngơi đi, con đi làm cơm cho.”

“Sao lại thế được!” Trần Nam Phương kêu lên, cưng chiều sờ đầu cậu: “Đợi con lớn rồi thì giúp mẹ nhé?”

Nhìn thấy gương mặt mũm mĩm đáng yêu của cậu bé, cô lại bắt đầu cảm thấy hối hận, cô chọc tức Hà Minh Viên như vậy, chuyện mà anh đồng ý với cô chắc là không được rồi.

Quên đi, cô tự nghĩ cách lấy lại thân phận cho bé Thiên là được rồi.

“Mẹ ơi… Cậu bé giơ tay cẩn thận từng tí sờ mặt cô: “Có phải phải tên đểu kia lại làm mẹ giận rồi không.”

Ồ, Trần Nam Phương biết bé Thiên chẳng thể nào thích Hà Minh Viễn.

Nhưng cô cũng không muốn nói cho cậu bé biết chuyện của người lớn.

“Hứ, con biết ngay mà.” Bé Thiên lầm bầm: “Lần trước con chạy đến tập đoàn Đế Quốc Quốc Tế, nhìn thấy chú ta đang bắt nạt người phụ nữ khác.”

Trân Nam Phương trợn tròn mắt, giật mình một cái, không quá hiểu ý của việc bắt nạt người phụ nữ khác trong lời của thăng bé là gì?

“Chú ta là hung thần ác ma, rất thích ăn thịt người!” Bé Thiên cố miêu tả cho cô: “Sau đó còn còn đẩy người phụ nữ đó.”
 
Người Vợ Bất Đắc Dĩ Của Tổng Tài
Chương 730


Chương 730

“Người phụ nữ đó?” Trân Nam Phương nghe xong mù mịt, không nén được rục rịch trong lòng miêu tả về hình ảnh của Châu Cẩm Ngọc.

“Chính là cô ta, cô ta khóc rất đáng thương, nhưng chú ta căn bản không thèm để ý, còn giống như đang trút giận.”

“†’ Cô nghỉ ngờ nhìn cậu bé.

Nếu như lời cậu bé là thật, vậy có phải là mình đã trách nhầm Hà Minh Viễn hay không?

Cuộc điện thoại đó thật sự là do Châu Cẩm Ngọc cố ý, hoặc là cắt câu lấy nghĩa, hoặc là đã được chỉnh sửa thêm.

Vẫn là đoạn thu âm đó, cũng dùng cùng một cách? Chính là muốn mình hiểu nhầm Hà Minh Viễn?

Trân Nam Phương không dám nghĩ nhiều, càng nghĩ càng thấy mệt mỏi và hối hận.

Cô vừa mới làm gì vậy, nói gì vậy?

Cô cứ chìm đăm trong trạng thái như vậy cho tới khi Đỗ Thanh Hoa đến, đến cả cơm tối cũng không làm.

“Nam Phương… Đỗ Thanh Hoa ngập ngừng.

Lý Giản Đạt vừa nhìn đã rõ, theo bản năng muốn đè nén: ‘Hôm nay cô ấy không được thoải mái, việc không quan trọng không gấp gáp thì đừng nói.

“Anh để ý tôi cái gì?’ Thanh Hoa bực dọc: “Tôi muốn nói với Nam Phương cái gì thì nói cái đó!”

Anh ta năm tay thành nắm đấm, suýt chút nữa thì làm ra chuyện xấu.

“Thanh Hoa.’ Trân Nam Phương đứng thẳng dậy bên bên cạnh cô, ngăn cách nói chuyện giữa hai người: “Chúng †a đi vào phòng đi, chúng ta nói chuyện của dì Tuyết.”

“Được.” Đỗ Thanh Hoa đi trước, cô ấy hất hất cằm, cố ý khiêu khích.

Hứ, người thích Trần Nam Phương của bọn cô nhiều rồi, anh ta phải đứng phía sau thôi.

Thời khắc quan trọng, lòng ngay thẳng của chàng trai nào đó vỡ vụn.

“Thanh Hoa?” Trân Nam Phương dựa vào đầu giường, đôi mắt đẹp nhìn đêm tối, lại quay đầu: “Tại sao cậu lại không nói gì? Có chuyện gì sao?”

“Nam Phương.” Đỗ Thanh Hoa ngồi thẳng bên cạnh cô, do dự nói: “Cậu cãi nhau với Hà Minh Viễn à?”

Tim cô bông nhảy lên một cái: “Sao cậu biết? Cậu gặp anh ấy rồi sao?”

“Không gặp.’ Đỗ Thanh Hoa thở dài “Nhưng Trịnh Hoàng Bách có gọi điện cho tớ, nói anh ấy…”

“Anh ấy sao rồi?” Trần Nam Phương lập tức ngồi thẳng người.
 
Người Vợ Bất Đắc Dĩ Của Tổng Tài
Chương 731


Chương 731

Đỗ Thanh Hoa xoay xoay con ngươi, đột nhiên cười hì hì nói: “Thật ra cậu vẫn quan tâm anh ấy đúng không?”

“Tớ… Nam Phương ngượng ngùng, lời nói mắc kẹt trong cổ họng, không nói ra được nửa câu.

“Cậu đừng sốt ruột, không sao đâu.”

Đỗ Thanh Hoa ôm lấy cánh tay của cô: “Tớ có thể nhìn ra được mặc dù Nam Phương không nhớ, nhưng cậu vẫn có tình cảm với Hà Minh Viễn…”

Kết luận này khó tránh khỏi việc quá thương cảm!

Chỉ sợ là Hà Minh Viễn không phải là người chung tình.

Nam Phương nuốt nước bọt, chỉnh lại hỏi hấp chậm rãi mở miệng: “Thanh Hoa, tớ thừa nhận, mặc dù tớ không có kí ức nhưng vân có những cảm giác khác nhau đối với những người đã gặp qua.

Cô kéo lấy tay Đỗ Thanh Hoa: “Tớ tin cậu giống như tớ đối với cậu, trước đây chúng ta là bạn tốt, cho nên tớ tin lời cậu.”

Không có bất kì lí do gì, cô tin Đỗ Thanh Hoa hơn Trịnh Hoàng Phong.

“Cho nên mong cậu nói sự thật với tớ, trước đây tớ thật sự có quan hệ rất tốt với Hà Minh Viễn dao?” Cô nhìn Thanh Hoa: “Tớ thật sự thích anh ấy, nhưng liệu anh ấy có như vậy với tớ không?”

“Mấy năm gần đây thật sự anh ấy chưa từng thích mười phụ nữ khác sau?”

“Hoặc là chưa từng có những cử chỉ thân mật với người phụ nữ khác sao?”

“Tất nhiên là không có!” Đỗ Thanh Hoa nhìn chăm chằm cô: “Cậu cũng quá coi thường anh ấy rồi, mặc dù đôi khi anh ấy khá khốn nạn.”

Trân Nam Phương nhíu mày, đáp án này khiến cô vừa mê man vừa mờ mịt.

“Nam Phương.” Đỗ Thanh Hoa lay lay vai của cô, lại thở dài một hơi: “Nói như vậy mấy năm nay chỉ có muỗi mới có thể đến gần anh ấy thôi.”

“Càng đừng nói là phụ nữ.” Đỗ Thanh Hoa cực kì chắc chắn: “Nếu không phải tận mắt thấy ba năm nay anh ấy yêu cậu, tớ chắc chắn sẽ không nói với cậu những gì anh ấy nói.”

Nam Phương không có lên tiếng, chỉ đang nghĩ lại chuyện của Châu Cẩm Ngọc.

Suy nghĩ mồi hồi cô quyết định nói ra hết tất cả.

“Cái gì? Cậu nhận được điện thoại như vậy?” Đỗ Thanh Hoa tức giận trề môi: “Chắc chắn là giả.”

Cô ấy nói xong xoa vai của Trần Nam Phương: “Nam Phương, tớ có thể hiểu được tâm trạng của cậu, cậu không có kí ức của trước đây cho nên mới không dám tin tưởng anh ấy, nhưng tớ dám đảm bảo rằng anh ấy chắc chắn sẽ không hai lòng với cậu.”

“Thật sao?” Cô rũ rũ đầu, nói như vậy chẳng phải là cô đã thật sự hoàn toàn làm tổn thương anh sao?

“Thật mà, thật mà.’ Đỗ Thanh Hoa nói to: “Chẳng trách anh ấy kéo Trịnh Hoàng Bách đi mua say? Thật sự là bị tổn thương rồi.”

“Mua say?”

“Cũng không phải, chỉ là nếu nói lại thì chính là do bản thân anh ấy, ai bảo anh ấy không chịu giải quyết Châu Cẩn Ngọc, giữ lại đến giờ, đáng đời!”

… Thái độ này có phải thay đổi hơi nhanh rồi không?

Một phút trước nói nói giúp hộ Hà Minh Viễn, phút sau đã bắt đầu thừa nước đục thả câu rồi.
 
Người Vợ Bất Đắc Dĩ Của Tổng Tài
Chương 732


Chương 732

Đỗ Thanh Hoa kéo cánh tay của Trân Nam Phương, biết đường giữ im lặng một chút rồi mới nói tiếp: “Vậy cậu có muốn đi xem anh ấy một chút không? Khuyên anh ấy?

Cô căng thẳng cả người, vừa nấy không phải chưa từng nghĩ đến, chút là bây giờ có khuyên nổi không?

“Thôi đi, nếu như là hiểu nhầm thì chỉ cần mai nói rõ thì vẫn kịp.”

“Cũng được.” Đô Thanh Hoa không ép cô, chỉ cố ý bồi thêm một câu: “Chỉ là không biết bệnh đau dạ dày của Hà Minh Viễn liệu có chịu nổi không?”

.. Trần Nam Phương nhìn cô một lúc rồi hỏi: “Anh ấy uống rượu ở đâu?”

“Tớ biết cậu sẽ không nỡ mà.” Đỗ Thanh Hoa rất vui vẻ, cô hi vọng bạn thân của mình có thể cùng người yêu của mình đến được với nhau: “Anh ấy ở câu lạc bộ gần nơi cậu ở.”

“Cậu nghĩ nói rằng anh ấy đi mua vui thì sẽ thuyết phục được tớ sao?” Trần Nam Phương nhíu nhíu mày.

Đỗ Thanh Hoa vội vàng xua tay: “Sao có thể chứ? Tớ thật sự mới biết.”

Trân Nam Phương không thể nói được tin hay là không tin.

Cô chỉ muốn đi xem Hà Minh Viễn, nếu không thì không ai có thể khuyên được cô.

Chỉ là Đỗ Thanh Hoa lại không nghĩ như vậy, cho rằng Trần Nam Phương là đang tức giận, nhanh chóng giải thích: “Nam Phương, tớ chắc chắn đứng về phía cậu.”

Lại mở miệng nhưng đổi chủ đề: “Nhưng dù sao thì cậu đã thật sự trách nhầm Hà Minh Viễn truyện này, tớ mới giúp anh ấy, anh ấy không có quan hệ gì với Châu Cẩm Ngọc, không có quan hệ gì với người phụ nữ khác!”Hắn ta là của ngươi.”

.. Cô thật sự cảm thấy Đỗ Thanh Hoa đã từng được Hà Minh Viễn chỉ bảo qua.

“Vậy Châu Cẩm Ngọc kia là…” Đỗ Thanh Hoa đi cà nhắc đến bên cô, nói thì thâm bên tai cô: ‘Đó là người của ông lớn.”

Cô trừng mất, căn bản không biết ông lớn là ai.

“À, cậu xem, tớ lại quên mất cậu không nhớ chuyện trước kia.” Đỗ Thanh Hoa gãi gãi đầu: “Trước tiên chúng ta cứ đi xem Hà Minh Viễn đi, sau đó tớ lại kể cho cậu.”

Trần Nam Phương gật đầu, dù sao nói ra cô cũng chẳng có ấn tượng.

Hai người đi ra khỏi phòng, tính đi thì bị bé Thiên và Lý Giản Đạt cản lại.

“Tối như vậy rồi còn đi đâu thế?”

“Đúng vậy, mẹ ơi, mẹ và dì Thanh Hoa đi đâu thế?”

“Chúng ta đi ra ngoài có chút chuyện.” Đỗ Thanh Hoa nhéo gương mặt tròn trịa của bé Thiên, rất sướng tay.

“Tí nữa rồi sẽ về, con đi nghỉ ngơi trước đi.”

“Đi tìm Hà Minh Viễn?” Lý Giản Đạt nghiêng đầu nhìn Trần Nam Phương: “Vừa mới cãi nhau xong đã tha thứ, có phải cô hơi mất kiên nhãn rồi không.”

“Anh nói vớ vẩn gì vậy?” Đỗ Thanh Hoa không vui ngẩng đầu: “Sao tôi lại thấy anh có ý khác?”

“Có thì làm sao?”

“Tất nhiên là không được rồi! Tục ngữ nói xây mười cái miếu cũng không bằng phá một cuộc hôn nhân, anh đang làm gì vậy?”

Lý Giản Đạt cười lạnh: “Nếu đã như vậy, cô đi cùng cô ấy làm gì?”

“Liên quan gì đến anh! Anh có quan hệ gì với Nam Phương sao?” Đỗ Thanh Hoa nói to: “Tôi khuyên anh tốt nhất hãy tự giải quyết đi, đừng nhầm lẫn, tự đi tìm hạnh phúc của mình đi!”
 
Người Vợ Bất Đắc Dĩ Của Tổng Tài
Chương 733


Chương 733

Nói xong, cô ấy kéo tay của Trần Nam Phương rời đi.

Lý Giản Đạt giơ tay kéo Trần Nam Phương lại, ngăn cản cô: “Cô không cảm thấy cô gái này có vấn đề sao? Lời nói và hành động rất gấp gáp, lòng dạ thâm hiểm, cô không nhìn ra sao?”

Trần Nam Phương ngừng lại một chút, phát hiện ra Đỗ Thanh Hoa quá muốn giúp đỡ Hà Minh Viễn, chỉ là nguyên nhân… thật sự chỉ là vì bọn họ quá ngây thơ như vậy sao? Trực giác của cô nói không phải, nhưng nếu như nói Đỗ Thanh Hoa sẽ hại cô thật sao?

Trực giác của cô nói cũng không phải.

“Này, anh mau bỏ tay ra!” Đỗ Thanh Hoa võ mạnh vào cổ tay của Lý Giản Đạt: ‘Nam Phương, nếu chúng ta không đi thì Hà Minh Viễn sẽ xảy ra chuyện đó.”

“Bỏ tay.’ Cuối cùng cô nói : “Tốt nhất anh vẫn nên chăm sóc bé Thiên đi, đợi tí nữa chúng tôi sẽ trở về.”

“Cô không phải là mẹ của nó sao?

Cô muốn mất nó sao?” Trong mắt Lý Giản Đạt hiện lên ánh sáng không rõ.

Đỗ Thanh Hoa dậm chân tức giận: “Không phải có anh rồi sao? Rõ ràng…”

“Rõ ràng cái gì?”

Trân Nam Phương không còn cách nào khác, chỉ có thể lên giọng: ‘Được rồi, hai người đừng cãi nhau nữa! Bé Thiên ngoan ngoãn ở nhà đợi mẹ có được không?”

Nói xong chưa đợi cậu bé đáp lại đã kéo Đỗ Thanh Hoa đi ra ngoài.

Lý Giản Đạt vô cùng khó chịu nhìn cánh cửa đang đóng lại, anh ta cúi đầu nhìn tên nhóc mập mạp lạnh giọng nói: “Sao lại không biết nói gì vậy?”

Bé Thiên ngẩng đầu, như có điều suy nghĩ nói: ‘Không phải thầy từng nói, không được làm trái thiên mệnh sao?

Con cảm thấy dù có khuyên như thế nào đi chăng nữa, mẹ cũng sẽ đi thôi.”

Lý Giản Đạt sửng sốt một lúc, đôi mắt hẹp dài lóe lên, cơ thể dài như hòa †an vào bóng tối của ban công…

Vẻ cô đơn lần với sự nặng nề.

Khi Trân Nam Phương và Đỗ Thanh Hoa đến câu lạc bộ Khai Thiên, Hà Minh Viên đang dựa vào ghế sô pha, đập hết chai này đến chai khác, rì rầm trong miệng.

“Nam Phương, em thật sự quên anh rồi hay sao?”

“Nam Phương, anh sẽ không tha thứ cho em đâu.”

“Nam Phương em mau tới đây, anh nhớ em quá đi.”

“Em còn không mau đến đây anh sẽ đập bể hết mấy cái này cho coi.”

Từng câu từng câu cứ vang lên không hề có dấu hiệu của sự mệt mỏi, không hề có dấu hiệu ngừng lại. Câu trước vừa mang giọng điệu tức giận, câu sau liền chuyển sang thái độ xin xỏ.

Nam Phương càng nghe càng cảm thấy tim mình thắt lại, anh vẫn luôn gọi tên của cô sao? Anh vẫn luôn nhớ đến cô sao.

“Anh Viễn ơi.” Trịnh Hoàng Bách là người đầu tiên nhìn thấy hai người đứng ngoài cửa, liền nhanh chóng chạy vào gọi Hà Minh Viễn: “Chị dâu tới rồi.”

Nhưng mà Hà Minh Viễn còn say rượu bét nhè ở bên trong, đầu cũng chẳng ngẩng lên nổi, cứ cầm lấy bình rượu rồi lẩm bẩm một mình.

Đột nhiên anh cúi người nhặt lên một mảnh thủy tinh vỡ, mặc sức ngắm nghía.
 
Người Vợ Bất Đắc Dĩ Của Tổng Tài
Chương 734


Chương 734

“Anh đang làm gì vậy?” Nam Phương nhìn thấy cảnh này, hoảng sợ đến mức thất thần. Cô theo bản năng chạy vội đến chỗ anh, mới phát hiện dưới đất toàn là những mảnh thủy tinh vỡ văng tứ tung, suýt chút nữa đã đạp phải vài mảnh.

“Cậu cẩn thận một chút nha Nam Phương.” Đỗ Thanh Hoa vừa nói vừa gọi người đến dọn dẹp mấy mảnh vỡ.

“Nếu cậu mà bị thương, lúc Hà Minh Viên tỉnh lại sẽ không bỏ qua cho tụi mình đâu.”

Nam Phương cũng không trả lời Đỗ Thanh Hoa, chỉ nhìn chằm chằm vào mảnh thủy tinh trên tay Hà Minh Viễn, nhẹ nhàng nói: “Anh… mau quăng mảnh vỡ đó đi, nếu không sẽ bị đứt tay đấy.”

Hà Minh Viễn liếc nhìn cô, nhưng anh đang say rượu nên đôi mắt có chút mơ hồ.

Cô chìa tay ra định lấy lại mảnh thủy tỉnh, nào ngờ bị Hà Minh Viễn nhanh chóng nắm lấy cổ tay kéo cô đến sát bên người anh. Cô không còn cách nào khác phải ngồi bên cạnh anh, sốt ruột nói: “Anh mau vứt đi, chảy máu bây giờ.”

“Ừm, Nam Phương cũng từng bị chảy máu.” Anh giống như đang nói mớ, nhưng đôi mắt chưa từng nhìn thứ gì khác ngoài gương mặt nhỏ nhắn của Nam Phương: “Khi đó cô ấy chắc chắn rất đau.”

“Cho nên bây giờ anh phải cẩn thận mới được.” Nam Phương cũng không mấy để ý đến câu nói của Hà Minh Viễn, nhẹ nhàng gỡ ngón tay anh ra: “Đưa cho tôi.

“Em đang quan tâm đến anh sao?”

““Đúng…’ Cô gật đầu: “Em đến thăm anh, chuyện xảy ra hôm nay là lỗi của em, em không nên dễ dàng tin lời của người khác như vậy.”

Ánh mắt Hà Minh Viễn khẽ động đậy, nhưng đôi tay vẫn nắm chặt lấy Nam Phương không buông.

Nam Phương không nhận ra sự khác thường của Hà Minh Viễn, muốn xoay người ra sau lưng anh, không ngờ có người đang quét dọn ở phía sau, cô suýt nữa đạp phải một mảnh vỡ thủy tỉnh.

“Cẩn thận.” Hà Minh Viễn ôm lấy eo cô, kéo cô ngồi lên đùi mình.

“Á!” Nam Phương bị hành động của anh làm cho giật mình, vội vã nhìn tay của anh. Cũng may trước khi ôm lấy cô anh đã quăng mảnh thủy tỉnh kia đi rồi.

Cô hít vào một hơi, chưa kịp thở ra thì đã bị người kia nhấc bổng lên. Mặt của Hà Minh Viễn vùi vào cổ cô, đôi môi ấm áp cọ cọ lên xương quai xanh quyến rũ.

“Hà Minh Viên.” Nam Phương thử võ võ lên vai anh: “Anh uống say rồi, mau nghỉ ngơi một chút rồi trở về thôi.”

“Được.” Anh không bối rối cũng không nói gì nhiều, ôm lấy cô đi ra ngoài.

“Này, bỏ em xuống đi.” cô ngọ ngoạy cơ thể: “Tự em đi cũng được mà.”

Làm ơn đi, người bị say rượu có phải là cô đâu chứ.

Thế nhưng Hà Minh Viễn làm như không nghe thấy lời cô nói, vẫn bế cô đi thẳng ra ngoài hành lang.

“Anh muốn đưa em đi đâu?” Nam Phương ngó nghiêng tìm Đỗ Thanh Hoa và Trịnh Hoàng Bách, thế nhưng không biết hai người đó đã đi đâu mất rồi, cô đành để mặc cho Hà Minh Viễn bế mình vào một căn phòng khác.

Đóng cửa phòng lại, những nụ hôn của Hà Minh Viễn nhẹ nhàng rơi xuống người cô, giống như một cơn mưa phùn của những buổi chiều lặng gió. Nam Phương bỗng nhiên cảm thấy khó thở.

“Đừng… ưm, Hà Minh Viễn, anh buông em ra.’ Hai tay cô chống trước ngực anh, đôi mắt đẹp nhìn chăm chăm vào gương mặt tuấn tú của người đàn ông phía trước: ‘Anh uống say rồi, mau dừng lại đi.”

Hà Minh Viễn vẫn không hề dừng lại.

“Hà Minh Viễn, rốt cuộc anh có biết em là ai không hả?”
 
Người Vợ Bất Đắc Dĩ Của Tổng Tài
Chương 735


Chương 735

Câu nói này dường như có chút hiệu quả, Hà Minh Viễn ngừng lại, ngơ ngác nhìn cô. “Em là Nam Phương.” anh nói một cách chắc nịch: ‘Là vợ của anh.”

Trái tim cô bất giác đập thật nhanh, thế nhưng cô vẫn cố gắng khống chế cảm xúc, dịu dàng khuyên nhủ: “Vậy thì anh phải nghe lời vợ mình chứ, có đúng không? Bây giờ nằm xuống đây nghỉ ngơi một chút nhé.”

Hà Minh Viễn bị dáng vẻ dịu dàng của người trước mặt làm cho thân thể trở nên căng thẳng.

Cô đến rồi, nhưng vẫn muốn rời đi sao?

Cô đến rồi, nhưng chỉ muốn anh nằm đây nghỉ ngơi một mình?

Không thể nào.

“Được rồi.’ Hà Minh Viễn gật đầu, cúi người nhanh chóng bế Nam Phương lên, đi thắng vào phòng ngủ.

“Này.” Nam Phương hoảng sợ đến nỗi hai tay ôm chặt lấy cổ Hà Minh Viễn: “Anh thả em xuống, em muốn để cho anh nghỉ ngơi.”

“Anh nghe lời vợ, nhưng vợ phải ngủ cùng anh.” Hà Minh Viễn nói như một lẽ đương nhiên.

Thả cô xuống giường, anh nằm đè lên người cô, đôi mắt sáng lấp lánh: “Nam Phương đã nói rồi, mãi mãi không rời xa anh mà.”

“Em… Nam Phương luống cuống không nhớ nổi gì, thật phiền phức: ‘Anh, anh nằm cho đàng hoàng lại đi.”

Hà Minh Viễn lắc đầu, cúi xuống vùi mặt vào cổ cô, giọng khàn khàn nói: “Anh không muốn nằm đàng hoàng, anh muốn em.”

“Em ở đây, em bảo đảm là em không đi đâu cả, ở đây đợi anh tỉnh dậy.”

“Nhưng anh vấn rất nhớ em.” Hà Minh Viễn hôn lên môi cô: “Nam Phương, đã ba năm rồi, hơn một nghìn ngày…”

Nói xong lại hôn xuống vai cô. Nam Phương sợ hãi đến nỗi cả người cứng đờ, không dám cử động: “Anh…anh vốn dĩ không có uống say đúng không?”

Tại sao giây phút này đây cô lại cảm thấy ánh mắt của anh tỉnh táo đến như thế.

“Anh không say, cũng không muốn say.’ Khóe môi Hà Minh Viễn hiện lên một nụ cười tà ác: ‘Không dễ dàng gì anh mới đợi được Nam Phương đến, anh phải cảm nhận rõ ràng một chút.”

Giây tiếp theo, động tác anh trở nên mạnh mẽ như vũ bão, rất nhanh đã làm cho Nam Phương phải đầu hàng, không còn sức lực để phản kháng nữa.

Đến khi tỉnh lại, Nam Phương cảm thấy toàn thân như muốn rã rời từng mảnh, đau nhức không chịu được.

“Khó chịu sao?” Âm thanh êm dịu như tiếng đàn vĩ cầm truyền đến bên tai.

Nam Phương sửng sốt, thì ra cả người cô đang nằm gọn trong lòng Hà Minh Viễn, mà đêm qua hai người vừa…

dây dưa cuồng nhiệt không ngừng nghỉ.

“Để anh xoa bóp giúp em một chút, lát nữa đi tắm bằng nước nóng sẽ cảm thấy thoải mái hơn nhiều.”

Bàn tay thô ráp của anh nhẹ nhàng xoa bóp trên da thịt cô, khiến toàn thân cô run rẩy.

“Đừng.” Nam Phương nắm lấy tay Hà Minh Viễn, cất giọng cự tuyệt: ‘Em, em không sao, anh lo lắng quá rồi.”

Hai người họ từ khi nào có thể gần gũi với nhau đến như vậy?
 
Người Vợ Bất Đắc Dĩ Của Tổng Tài
Chương 736


Chương 736

Bây giờ cô chỉ muốn đào một cái hang mà chui vào thôi.

“Mắc cỡ hả?” Hà Minh Viễn cười nhẹ lên tai cô, trong phút chốc nhớ lại chuyện năm xưa: “Trước đây em cũng hay ngại ngùng như vậy, bây giờ cũng là một Nam Phương dễ mắc cỡ.”

Nam Phương bồng nhiên có chút xao động, nhưng cũng chẳng hề nhớ ra chuyện gì đã xảy ra: “Em thật sự không Sao cả, em muốn vào nhà tắm, anh buông tay ra đi.”

Hà Minh Viễn nghe vậy liền buông †ay ra, nhưng ngay lúc Nam Phương vừa mới ngồi dậy, anh cũng ngồi dậy ôm lấy cô, mờ ám hỏi: “Có cần anh giúp đỡ gì không?”

“Không cần đâu.” Nam Phương vội vàng túm lấy quần áo mặc tạm vào, sau đó đi nhanh vào nhà tắm.

Giây phút cửa nhà tắm vừa đóng lại, trong đầu cô bỗng dưng thoáng qua một cảnh tượng giống như tối hôm qua, thế nhưng hình như nó không phải là chuyện xảy ra tối hôm qua.

“Aaaa…’ Nam Phương thấp giọng kêu lên, hai tay ôm lấy đầu, muốn nhớ lại rố ràng một chút, nhưng trước sau vân chỉ là những mảnh ký ức vỡ vụn, mơ hồ.

Chẳng lẽ tối hôm qua quá thân mật với Hà Minh Viên đã khiến cô bị bệnh về thần kinh rồi sao?

Chuyện này… sao có thể xảy ra chuyện này được?

Cộc cộc!

“Nam Phương, em sao rồi?” Hà Minh Viên gõ mạnh cửa, lo lắng nói: ‘Mở cửa “

ra.

“Em không sao.” Nam Phương từ chối mở cửa, không ngờ lỗ tai Hà Minh Viên lại thính đến thế, lúc nãy cô cũng không có la quá lớn mà.

“Em có chuyện.” Hà Minh Viễn bá đạo nói, vẫn tiếp tục gõ cửa: “Mở cửa cho chồng, để chồng xem thử xem.”

Nam Phương nhìn mình trong gương, nở một nụ cười gượng gạo, quan hệ giữa cô và anh có phải tiến triển nhanh quá rồi không?

Nghĩ đến đây, cô quay ra mở cửa, nhìn thắng vào người đàn ông trước mặt: “Em hỏi anh, có phải anh từng dạy Đỗ Thanh Hoa?”

“Hôm qua cậu ấy toàn bênh vực cho anh, còn gấp gáp sợ rằng em không đến đây tìm anh nữa?”

Hà Minh Viên dĩ nhiên nhướng mày lên: “Vậy phải khẳng định là bởi vì cô ta có con mắt tinh tường, biết rằng chúng ta trời sinh một cặp, nên cố gắng làm mối.

Ah, thật là mặt dày mà!

“Anh nói bậy.’ Trần Nam Phương còn lâu mới tin vào lý do thoái thác này, cô nghiêng đầu giảo miệng: “Anh chắc chắn không nói cho em biết sự thật?”

Không đợi Hà Minh Viễn trả lời, cô hừm một tiếng: “Đến lúc đó em mà phát hiện ra anh lừa em, em liền…”

Anh tiến lên một bước, ôm lấy eo cô, chặn môi cô lại.

Ba năm không gặp, anh thật cảm thấy thể lực của cô so với trước kia còn tốt hơn, vừa ngủ dậy đã có sức đi uy h**p anh!

“Hôm qua cũng không biết là ai nói phải nghe lời bà xã.’ Nhân lúc anh dừng lại, Trân Nam Phương vội vàng nói: “Hóa ra chỉ là một âm mưu.”

“m mưu gì?” Hà Minh Viễn liếc nhìn cô, không vui lại tủi thân: “Thật không tin tưởng anh vậy sao?”

“Xem ra hôm qua anh thật sự không có say.” Trân Nam Phương phồng má: “Lấy miếng thủy tinh hù dọa em cũng là anh cố ý?”
 
Người Vợ Bất Đắc Dĩ Của Tổng Tài
Chương 737


Chương 737

Anh không trả lời, lại quấn lấy cô cho đến khi cô mềm nhũn ở trong lòng anh.

“Hôm qua em đuổi anh đi, anh thật sự rất buồn.” Mặt anh vùi vào xương quai xanh của cô: ‘Không nhớ anh cũng thôi đi, lại còn không tin anh.”

Trân Nam Phương tim đập mạnh, thật không ngờ rằng Hà Minh Viễn lại dùng cách này, làm nũng với cô.

Thật ra không nhớ được chuyện trước đây, cô là khó chịu nhất, không biết nên tin ai, không biết lời người khác nói đâu là thật.

“Anh nói sai rồi.” Anh đứng thẳng người dậy, ôm lấy khuôn mặt nhỏ nhắn của cô.

“Không có.”

“Anh xin lõi.” Hà Minh Viễn hôn nhẹ lên môi cô: “Sau này cho dù sau này em nói cái gì, em có tin anh hay không, anh đều sẽ không xoay người rời đi.”

Nghĩ lại anh liền cảm thấy sợ hãi.

Nếu như hôm qua sau khi anh rời đi, cô lại xảy ra chuyện gì thì phải làm thế nào?

Trân Nam Phương nhìn anh trong mắt đều là đau lòng, theo bản năng duỗi tay ra ôm lấy eo anh: “Sau này có gặp phải chuyện gì đi nữa, em cũng sẽ †ừ từ xem xét tìm hiểu vấn đề.”

Không để kẻ xấu đạt được, chia rẽ quan hệ giữa bọn họ.

Hà Minh Viễn ôm chặt cô, thì thào gọi tên cô.

“Này, có phải anh cố ý chuyển chủ đề đúng không?” Trần Nam Phương ngẩng đầu, khế cau mày, “Anh còn chưa trả lời em chuyện của Đỗ Thanh Hoa, cô †a tại sao lại giúp anh như thế?”

“Cô ta ấy à, một mặt là thấy anh ba năm nay quá sỉ tình.”

“Một mặt là thương hại anh đi, làm nhiều chuyện như vậy, đau lòng nhiều như vậy, mà Nam Phương vân cứ không trở về.”

Cô cụp mắt xuống, che giấu nội tâm đang dao động “Còn một mặt nào nữa?”

“Cô bé thông minh.” Hà Minh Viễn đánh nhẹ vào mũi cô: “Đương nhiên là vì tốt cho em rồi, em yêu anh như thế.”

.. lại nữa rồi.

Thấy cô muốn đứng dậy khỏi lòng anh, anh ấn cô xuống lại nói, ‘Kỳ thực vẫn còn.”

Nam Phương ngoan ngoấn nghe theo anh, không nhúc nhích, chờ anh nói tiếp.

“Em trai cô ta xảy ra chút chuyện, cần sự giúp đỡ của anh.”

“Em trai cô ta?” Cô trợn tròn mắt, không nhớ ra điều gì.

Hà Minh Viễn kể đơn giản một chút cho cô nghe: “Đỗ Thanh Hoa và Ôn Tứ Hiên đối xử với chị em bọn họ vẫn trong sự dẫn dắt của anh?” Trân Nam Phương thực sự cảm thấy không thể tin được: “Nhưng sao Ôn Tứ Hiên lại có thể giam lỏng con cháu mình vậy chứ? Chỉ vì tài sản sao?”

Thật đúng với câu, người chết vì tiền chim chết vì mồi.

Ba năm trước Đỗ Thanh Hoa và Ôn Tứ Hiên đã từng điều tra nhà họ Ôn ở thành phố Thụy, cho đến một năm rưỡi trước đây mới chắc chắn, nhà họ Ôn tuy tản đi khắp nơi, nhưng dù sao cũng còn có mấy người trong gia tộc, đối phương cũng đang đi tìm Ôn Tứ Hiên, không vì tình thân mà là nói Ôn Tứ Hiên có thể mở được di sản bí mật của nhà họ Ôn.

“Bọn họ sợ Ôn Tứ Gia một mình chiếm lấy? Nên mới không thả người?”

Trân Nam Phương lại hỏi: ‘Đỗ Thanh Hoa muốn anh cứu Ôn Tứ Hiên ra?”
 
Người Vợ Bất Đắc Dĩ Của Tổng Tài
Chương 738


Chương 738

Hà Minh Viễn gật đầu: “Trước đây vẫn luôn đi tìm em, những chuyện khác anh cũng không bận tâm.”

Trái tim Nam Phương lại run lên, từng lớp từng lớp gợn sóng.

Bất luận có phải là cố ý hay không, Hà Minh Viễn luôn có đủ kiên nhẫn khiến cô cảm động, tình cảm sâu đậm của anh không thể giấu được.

“Vậy bây giờ anh có thể giúp Thanh Hoa rồi?”

“Nghe theo bà xã.” Anh lại ôm chặt lấy cô nghiêng người hôn lên môi cô: “Bà xã chỉ Đông anh tuyệt đối sẽ không đánh Tây.”

“Anh thật đáng ghét!” Trân Nam Phương bị anh trêu chọc có chút nóng: “Mau buông em ra, em phải đi tắm.”

“Em qua cầu rút ván sao?” Hà Minh Viên nói, tâm trạng đặc biệt vui vẻ: “Không cho phép!”

Anh nghiêng người bế cô lên, đóng cửa phòng tắm lại: “Anh giải thích cho em nhiều như vậy, em phải thưởng cho anh chứ!”

“Thưởng cái gì?” Cô ngạc nhiên với độ mặt dày của anh, nói đều là những điều nên nói!

Hà Minh Viễn ghé vào tai cô thì thâm một câu, lập tức cô liền muốn trốn chạy.

Chỉ là anh không dễ gì mới có thể gặp lại cô, những chuyện trở ngại trong ba năm nay anh phải đòi lại từng cái một.

Bù đắp.

Nếu không phải vì điện thoại của Nam Phương vang lên, Hà Minh Viễn sau khi bế cô ra còn muốn thêm một lần nữa, anh thật sự nhịn quá lâu rồi.

Sinh lực vừa bị đánh thức.

“Bé Thiên!’ Nam Phương ấn thắt lưng xuống kêu lên, lập tức nhận ra mình phản ứng quá mức, vội vàng điều chỉnh một chút: “Mẹ tạm thời có chút chuyện, nên mới không thể về được, đợi mẹ mười lăm phút nữa…”

Hà Minh Viễn một tay xoa đùi cô, tay còn lại cướp lấy điện thoại, lạnh lùng nói: “Mười lăm phút sau cô ấy cũng sẽ không về”

Nam Phương lấy khửu tay chọc vào người anh, nhìn chằm chằm anh, nhẹ giọng trách: “Anh làm gì thế?”

Anh lại bắt đầu ấu trí như một đứa trẻ.

Có điều người nào đó vốn dĩ không để ý, liếc nhìn cô một cái mới nói: “Mười phút nữa tài xế tới đón cháu, chú và mẹ sẽ đưa cháu tới một nơi.”

Nam Phương vừa muốn lấy lại điện thoại nhớ ra chuyện hôm qua nhờ anh giúp, không ngờ hiệu suất làm việc của anh lại cao như vậy.

Vừa rồi cô lại còn trách anh trẻ con.

“Bây giờ thấy ông xã em tốt rồi chứ?”

Cô mím môi không nói gì.

“Nam Phương, tùy từng chuyện mà phải có thưởng có phạt.” Hà Minh Viễn lấy tay chỉ vào má mình: “Dù sao cũng phải thơm một cái đi.”

Trân Nam Phương liếc nhìn rồi khẽ cúi người xuống, người nào đó lại cố ý vặn vẹo thân thể, khiến hai môi dán vào nhau.

Thiếu chút nữa dẫn đến một trận “nóng bỏng”, củi khô lửa bốc.

Bọn họ ở trong xe nhìn bé Thiên, đứa bé ngồi ở băng ghế sau, hai chân nhỏ đung đưa, đáng yêu đến mức muốn thơm một cái.
 
Người Vợ Bất Đắc Dĩ Của Tổng Tài
Chương 739


Chương 739

“Mẹ.” Thằng bé chui vào lòng Nam Phương, đôi mắt to tròn đen láy nhìn Minh Viên, bộ dạng giống như cái gì cũng hiểu.

Nhìn thấy vậy anh liền cảm thấy không vui, đi tranh giành với trẻ con.

“Sao cháu nhìn chú như vậy?” Minh Viễn vòng tay ôm lấy vai của Nam Phương: ‘Cô ấy là vợ của chú.”

“Là mẹ của cháu.”

Thấy người nào đó lại muốn mở miệng nói, Nam Phương liền trừng mắt một cái, ra hiệu anh không thể như trẻ con như thế.

Hà Minh Viễn chỉ có thể nhịn xuống, không nói gì nữa.

Dù sao thì Nam Phương cũng là của anh rồi, giống như đêm qua, toàn bộ đều thuộc về anh.

“Mẹ, có phải mẹ thấy mệt không?

Mẹ ngồi dựa vào con đi.” Bé Thiên liền duỗi thắng người lên.

“Có thẳng nữa cũng không đủ.”

Minh Viễn châm chọc nói.

Nam Phương vừa thấy ấm áp vừa kinh sợ: “Bé Thiên của mẹ thật biết quan tâm người khác, nhưng con thật biết khám bệnh sao?”

Hôm đó nghe Lý Giản Đạt nói, cô thực sự không tin.

“Con biết.” Bé Thiên nói xong liền để †ay mình lên cổ tay của Nam Phương, bắt đầu bắt mạch.

Hà Minh Viễn cũng duỗi tay ra, yêu cầu, ‘Cháu cũng bắt mạch cho chú đi?

Xem chú có bị gì hay không?”

“Chú tưởng cháu tùy tiện bắt mạch cho bất cứ ai sao?” Bé Thiên kiêu ngạo quay đầu lại: ‘Cháu khám đều thu phí cả”

“Được, xem xem lát nữa chú trả phí khám bệnh cho cháu có đủ hay không nha.”

Quá trình làm giấy tờ tùy thân diễn ra vô cùng suôn sẻ, sau khi làm xong cũng mất đến nửa tiếng, Nam Phương và bé Thiên liền nhận được thẻ căn cước mới hoàn toàn.

Bé Thiên cầm thẻ căn cước nhìn đi nhìn lại thật lâu, sau đó mới ngửa đầu nhìn về phía Trần Nam Phương: “Mẹ, thật sự con có thân phận rồi sao?”

“Con không ngại mẹ đã tự tiện quyết định là được.” Trần Nam Phương ngồi xổm xuống, kiên nhãn giải thích cho cậu bé: ‘Bởi vì muốn ở cùng với mẹ, cho nên họ phải chọn họ Trần, không thì còn phải làm rất nhiều thủ tục.”

“Trần Hải Thiên.” Bé Thiên v**t v* cái tên: “Con thích cái tên này.”

Cùng họ với Trân Nam Phương, như vậy thì bé càng gần gũi với cô hơn?

Cậu bé thật sự rất muốn cô làm Mẹ của cậu!

Cũng không biết sao chú đi lấy kết quả còn chưa ra, chờ một lúc nữa chắc cậu phải tìm cơ hội đi xem một chút.

“Thật sao?” Trân Nam Phương cười vui vẻ, nhẹ nhàng ôm lấy bé: “Quá tốt rồi, vậy mẹ sẽ an tâm.”

“Khu khụ.’ Hà Minh Viễn ho khan một tiếng, hai người này một lớn một nhỏ hoàn toàn không để ý đến anh!
 
Người Vợ Bất Đắc Dĩ Của Tổng Tài
Chương 740


Chương 740

Nhận ra thân phận là nhờ anh hỗ trợ mới làm được!

Trần Nam Phương tất nhiên hiểu rõ, liếc mắt nhìn anh, dắt tay bé Thiên: “Việc này là nhờ có chú hỗ trợ.”

“Cám ơn chú.” Tiểu gia hỏa thoải mái nói: ‘Nhưng mà cháu không muốn gọi là chú Viễn, vẫn nên gọi là chú ba Viễn đi.”

Hà Minh Viễn cũng không so đo: “Tùy cháu.”

Trân Nam Phương cũng rất vui vẻ, chỉ cần hai người không đấu đá nhau là được, về phần xưng hô cũng có thể thay đổi.

“Lại nói cái này chú…” Hà Minh Viễn chỉ vào hình bé Thiên ở bên trong thẻ căn cước: ‘Phải tốn bao nhiêu tiền?”

“Cái này sao!” Đứa trẻ cũng đang tự hỏi, nghĩ nửa ngày mới chững chạc đàng hoàng mở miệng: “Vậy chú đưa tay chú đây, cháu bắt mạch cho chú.”

Trần Nam Phương hơi im lặng, làm sao trong một giây ngắn ngủi, lại đòi bắt mạch rồi?

Cô lắc tay châm chọc Hà Minh Viễn: “Anh lại không bị bệnh, bắt mạch gì chứ? Đối với trẻ nhỏ phải thật kiên nhãn làm bạn tốt.”

Ai lại tính toán chỉ li với một đứa nhỏ?

“Sẽ nghe theo vợ.” Anh dùng thái độ nịnh nọt, khuôn mặt đẹp trai tươi cười: “Anh sẽ bắt nó luyện tập, về sau đối với con trai của chúng ta —— “

“Thôi!” Trân Nam Phương đánh gãy lời anh định nói, người này thật sự là da mặt dày quá rồi, ở ngay trước mặt con trai lại đi nói mấy cái chủ đề này!

Quả nhiên bé Thiên nghi ngờ nhìn vào bọn họ.

“Lên xe bắt mạch đi.” Hà Minh Viên cũng không có ý định buông tha cho tiểu tử fnay, cúi người ôm chặt lấy, một tay khác khoác ở trên vai của Trần Nam Phương.

Ba người đi đến bên cạnh xe.

Lại không chú ý tới ở chỗ hẻo lánh đang có một đôi mắt hung ác đố ky nhìn vào, ánh mắt đỏ ửng.

Sau khi lên xe, bé Thiên ngồi giữa Trần Nam Phương và Hà Minh Viễn, khuôn mặt nhỏ núng nính thịt ửng đỏ, không ai biết là bởi vì cậu bé vừa mới bị ôm.

“Thế nào?” Người nào đó nhướng nhướng mày hỏi thăm: “Chú có khỏe không?”

Bé Thiên vẫn không nói chuyện, ngược lại cau mày, một lúc lâu sau mới thu tay lại: “Chú… trúng độc.”

“Cái gì?” Trần Nam Phương giật nảy mình, lập tức lại gần hỏi: “Bé Thiên con nói ai bị trúng độc cơ? Chú ấy ư? Sao chú ấy lại trúng độc được?”

Hà Minh Viễn sắc mặt vẫn bình tĩnh lạnh lùng, đồng thời nhìn chằm chăm vào tiểu tử này.

“Đúng là chú đã trúng độc!” Bé Thiên nói rất chắc chắn: “Không tin chú đi hỏi ba cháu!”

Tim của Trần Nam Phương không ngừng đập loạn, cô sẽ không tin những lời này, nhưng nhìn vào ánh mắt đen láy của bé Thiên, cô lại tin tưởng, hai loại cảm giác đan xen xé nát cô.

“Ba của cháu thật sự biết xem bệnh?” Thấy bé Thiên gật đầu, cô nhanh chóng nói: “Chúng ta mau trở về thôi, để anh ấy xem giúp anh.”

“Đồ ngốc, không cần phải vội vàng.”

Hà Viễn ôm lấy bờ vai của cô: ‘Bản thân của anh, anh rất rõ, sao em lại bị những lời này hù dọa?”

“Không phải, bé Thiên thằng bé…”

Anh nhấn vào cái mũi của cô: “Thật sự không sao cả, bây giờ đưa hai người đi ăn cơm, không thể để đói bụng đến nhà mới ăn được.”
 
Người Vợ Bất Đắc Dĩ Của Tổng Tài
Chương 741


Chương 741

Thế nhưng mà…

Trần Nam Phương không nói ra lo lắng ở trong lòng.

Cô biết mình không thuyết phục được Hà Minh Viễn, mà nhất định anh cũng sẽ đi xác nhận.

Dứt khoát cất vào trong bụng, đi theo anh cùng với bé Thiên đi ăn cơm.

Dù sao thì, chuyện trúng độc vẫn làm ảnh hưởng đến cô, một bữa cơm thôi mà ăn vào thật vô vị.

“Mẹ, có phải nói sai rồi không?” Bé Thiên hơi mẫn cảm hỏi: “Thế nhưng mà con không nói dối.”

Trần Nam Phương mấp máy môi, ôn nhu v**t v* đỉnh đầu của cậu bé: “Mẹ biết, đứa trẻ tốt không nói dối là đúng, về phần người khác con không cần phải lo lắng, người lớn sẽ tự mình xử lý.”

Bé Thiên gật nhẹ đầu, quay đầu nhìn Hà Minh Viễn đang đứng đó một chút: “Mẹ, vậy mẹ nói cho chú ấy biết cần phải trị liệu sớm, nếu không độc trong người chú ấy bị khuếch tán thì sẽ rất nghiêm trọng.”

Lòng của cô như bị một bàn tay nắm chặt, hít thở không thông.

Hà Minh Viễn làm sao lại bị trúng độc chứ?

Lúc trước anh cũng không biết sao?

Không có phản ứng gì sao?

Nếu mà có, thì cũng không phải là mới trúng độc?

“Hai người đang nói chuyện gì đấy?”

Tiêu Vân tin tưởng chạy lại, nhìn Trần Nam Phương và bé Thiên đầy ấm áp: “Ăn xong rồi sao? Cũng đừng quay đầu rồi nói chú không thích hợp làm chủ nhat”

Hai người đồng thời gật đầu, đều mang theo tâm sự.

“Đi thôi. Hà Minh Viễn xoa nhẹ đầu bé Thiên, sau đó nghiêng người cúi xuống hôn môi Trần Nam Phương.

Mặc dù cảm thấy hai người thân mật ở trước mặt trẻ nhỏ là không ổn, nhưng cô cũng không đẩy anh ra.

Ngược lại là bé Thiên mở miệng trước: ‘Mẹ mọi người có phải nhiều việc bận rộn không? Vậy tự con trở về được.”

“Như vậy sao được!” Trân Nam Phương không đồng ý: “Tóm lại con chỉ là đứa bé trai nhỏ thôi.”

“Con…

Hà Minh Viễn đánh gấy lời bé Thiên, tìm biện pháp hòa giải: ‘Để lái xe đưa bé đi, anh làm lái xe của em.”

Trân Nam Phương trừng mắt nhìn anh một cái, cuối cùng vẫn đồng ý.

Chờ đến khi chỉ còn lại hai người, cô lập tức yêu cầu anh đi tới bệnh viện: “Anh không muốn người khác biết, thì đi tìm Trịnh Hoàng Bách, anh ấy không phải là bác sĩ chuyên môn của anh sao?”

Nghĩ nghĩ rồi cô lại nói: “Trước đó không phát hiện ra, có phải có nghĩa là liên quan tới những người gần gũi với anh không?”

Càng nghĩ càng thấy khả năng này rất lớn, Trần Nam Phương càng gấp gáp hơn.

Hà Minh Viễn đưa tay ôm lấy cô, đầu chống trên giữa trán cô: “Nha đầu ngốc, đừng có gấp, anh nói rồi không có việc gì đâu.”

“ANh…’ Trần Nam Phương ngửa đầu nhìn anh, mê mang lại nghi ngờ hỏi: “Không phải là anh đã sớm biết rôi chứ?”
 
Người Vợ Bất Đắc Dĩ Của Tổng Tài
Chương 742


Chương 742

Sao có thể bình tĩnh như thế?

Anh lắc đầu: ‘Không biết, cũng không biết được tiểu tử này có đáng tin cậy không, nhưng mà có một việc rất chắc chắn, anh vất vả lắm mới gặp được em, tuyệt đối sẽ không dễ dàng rời khỏi em.”

Anh muốn cùng cô đến thiên trường địa cửu, đến đầu bạc răng long.

Sẽ không dễ dàng từ bỏ!

Vành mắt Trân Nam Phương nhanh chóng đỏ lên, giờ khắc này cô thật sự tin tưởng vào lời anh nói.

Thâm tình, si tình.

Về sau sế không còn bất kỳ kẻ nào thay đổi được chuyện này.

“Nhất định sẽ như vậy.” Cô cũng kiên định nói: ‘Nếu như Trịnh Hoàng Bách không thể giúp anh, chúng ta sẽ đi tìm Lý Giản Đạt, nếu không được, trên thế giới này có độc, thì sẽ có thuốc giải.”

“Nhưng mà đáng tiếc.’ Hà Minh Viễn yếu ớt thở dài.

“Ừ?’ Cô kinh ngạc nhìn anh: “Chuyện gì?

“Không thể sinh con với em lúc này.”

.’ Trần Nam Phương trừng mắt nhìn, thì ra không phải anh mới nói đùa.

Để làm dịu đi bầu không khí ngưng đọng, cô tỏ vẻ nhẹ nhõm nói: “Anh cho rằng anh nghĩ có là có được à?”

Hà Minh Viên gật đầu: “Vợ nói rất đúng, nhất định không thể có luôn được, chúng ta cần phải tiếp tục cố gắng.”

Cô nuốt một ngụm nước bọt, lần này đã hiểu rõ cái gì gọi là lấy đá đập chân mình.

Tuy nói như thế, nhưng Trần Nam Phương vấn luôn thúc giục Hà Minh Viễn đi gặp Trịnh Hoàng Bách, mà lúc này cô lại nhận được điện thoại của Lý Giản Đạt…

“Có việc gì sao?” Trần Nam Phương hỏi: ‘Anh đang ở nhà sao? Lát nữa bé Thiên sẽ vê đến nhà.”

“Tôi không ở nhà.” Âm thanh của Lý Giản Đạt tràn đầy tà khí: “Cô đang hẹn hò với cậu ba Viễn à? Hẹn xong, tôi tìm cô có chút việc.”

“Ai… Ai hẹn hò chứ!

Nhưng mà lời này Trần Nam Phương không dám nói ra, tại sao cô phải báo cáo với anh ta hành trình của mình sẽ đi đâu chứ?

“Anh tìm tôi có chuyện gì? Không thể nói trong điện thoại sao?” Cô rất muốn cùng Hà Minh Viễn tới gặp Trịnh Hoàng Bách, để rõ hơn tình trạng cơ thể của anh.

“Tất nhiên là không thể.” Lý Giản Đạt nói một cách đương nhiên: “Không nói mấy lời vô dụng đâu!”

Trần Nam Phương giật giật bờ môi, người này nói giống như là một người khác vậy, muốn ăn đòn.

Cô vừa muốn cự tuyệt, lại thấy Hà Minh Viễn ở trước mắt cô lắc lắc điện thoại, biểu tượng trên màn hình là cái tên Hà Minh Vũ, anh đã từng nói đó là anh trai.

“Anh có việc sao?” Cô che microphone lại hỏi.

“Nếu không anh cứ về nhà trước đi?”

Anh hôn lên trán của cô một chút, trong mắt phượng đầy vẻ áy náy: “Tối anh tới †ìm em.”

Trần Nam Phương gật đầu, nhưng vẫn lo lắng hỏi: “Khi nào thì anh mới đến gặp Trịnh Hoàng Bách đây?”

“Làm xong việc, sẽ đón em cùng đi.”

Anh biết rõ tâm ý của cô.
 
Người Vợ Bất Đắc Dĩ Của Tổng Tài
Chương 743


Chương 743

Sau khi quyết định, hai người chia ra mà đi…

Nhưng mà Lý Giản Đạt yêu cầu gặp mặt không ở trong nhà, mà ở trong một quán cà phê trên phố.

“Làm sao lại hẹn ở chỗ này?” Trần Nam Phương không rõ cho lắm: “Cô hiểu rõ Thâm Thành sao?”

Cô cũng chưa từng đi dạo ở chỗ này đâu!

“Chỗ này là nơi kiểm tra DNA.” Lý Giản Đạt nhìn qua cửa sổ thủy tinh, chỉ về phía nam.

Trần Nam Phương đang uống nước, lập tức bị sặc, vừa ho khan vừa sợ hãi nhìn vào anh ta, thật vất vả mới bình tĩnh được.

“Chỉ có chút năng lực ấy thôi.”

Người nào đó châm chọc cô.

“Còn không phải tại anh sao, nói cái gì thì đứng đắn một chút đi.” Trần Nam Phương bất mãn, oán hận: “Vẫn là anh nói hay là do anh nghĩ? Anh muốn kiểm tra DNA sao?”

“Không phải là tôi muốn kiểm tra.”

Lý Giản Đạt hai tay ôm ngực tựa lưng vào ghế ngồi, lười biếng trả lời: “Là cô cần kiểm tra.”

Cô trợn tròn hai con ngươi, giống như nghe không hiểu anh ta đang nói gì.

“Không cần thiết phải kinh ngạc như vậy chứ?” Lý Giản Đạt nhún vai, lập tức từ móc ra từ trong túi một tập giấy được gấp gọn lại: ‘Chẳng lẽ cô không nghĩ tới tại sao bé Thiên lại tới tìm cô?

Còn gọi là mẹ nữa?”

.. Trần Nam Phương bỗng nhiên đoạt lấy tập giấy trong tay anh ta, nhìn vào: ‘Không, không có khả năng! Tại sao tôi lại thật sự là mẹ của bé Thiên vậy?”

Ra sức lắc đầu, cô lại hỏi: ‘Không đúng, anh đã kiểm tra hai chúng tôi từ khi nào?”

Trách không được lại chạy đến nhà cô ở, thì ra là không thể để cho ai biết mục đích này!

“Cho nên cô cũng không vui vẻ sao?”

Vui vẻ?

Trần Nam Phương nghĩ không liên quan tới chuyện này chút nào, cô đúng thật yêu thích bé Thiên, cũng từng nghĩ có đứa con đáng yêu như thế thì tốt bao nhiêu!

Thế nhưng mà cô cũng không muốn lòi ra thêm một… Người bố của con trai?

Cô cảm thấy như rơi vào trong mộng, không, thật sự huyền huyền!

Hai tay của cô run rẩy, đến cả tờ giấy ở trong tay cũng không giữ không được, tại sao mọi chuyện lại thành như thế này?

Hôm qua mới cùng Hà Minh Viễn xảy ra quan hệ thân mật, vậy mà hôm nay!

“Vì sao không nói cho tôi biết sớm?”

Trân Nam Phương nghiến răng run lên: “Lúc trước có rất nhiều cơ hội để nói ra?”

“Lười nói.” Lý Giản Đạt vẫn dùng dáng vẻ muốn ăn đòn kia.

Cô không thể giữ bình tĩnh được, ngồi thẳng người lên, nhìn chằm chằm anh ta rồi chất vấn: “Lười nói? Tại sao chuyện của con trai, anh cũng có thể lười được?”

“Hai năm trước các người ở đâu? Vì sao không tới tìm tôi?”

“Tôi đã đắc tội với anh rồi sao? Anh không muốn tôi gặp được bé Thiên sao?”
 
Người Vợ Bất Đắc Dĩ Của Tổng Tài
Chương 744


Chương 744

“Cứ xem là như thế đi.”

… Câu trả lời này cũng không giúp cho Trần Nam Phương dễ chịu hơn được, vừa nghĩ tới việc cô và con ruột của mình phải xa cách lâu như vậy, cô không thể tha thứ cho mình dễ dàng được!

“Tình cảm của chúng ta đã không tốt, vậy sau này bé Thiên để tôi nuôi dưỡng.” Trần Nam Phương nén hối hận ở trong lòng, mở miệng nói thẳng.

“Tôi không nhớ rõ giữa bất cứ chuyện gì giữa chúng, anh cũng không cần phải nói cho tôi biết.”

Về sau còn nếu như gặp mặt, mà biết được vẫn còn dây dưa… Thì đó là đối xử với bé Thiên thật không công bằng.

Có cha không có mẹ, có mẹ không có cha.

Lý Giản Đạt hơi nhíu mày, người phụ nữ này thật sự coi anh ta là thành bố của bé Thiên rồi? Cho rằng bọn họ đã từng là vợ chồng?

Hiểu lầm lớn rồi.

“Reng reng reng.”

Chuông điện thoại di động vang lên ngắt lời, anh ta nhìn Trần Nam Phương đã ấn nhận điện thoại, dứt khoát ngậm miệng lại.

Trong tâm trí anh ta vẫn nghĩ: Không phải là anh ta không muốn giải thích, mà là cô không cho anh ta cơ hội.

“Cái gì? Anh là ai?” Trần Nam Phương năm chặt nắm đấm, cả người cứng ngắc: “Rốt cuộc anh muốn làm gì bé Thiên?”

“Chuyện gì vậy?” Lý Giản Đạt trong đáy mắt như tỏa ánh sáng, trực giác cảm thấy có vấn đề, trực tiếp giật luôn điện thoại di động, khi nghe thấy đầu bên kia điện thoại di động nói: “Tốt nhất là đừng có báo cảnh sát, không thì anh đừng nghĩ đến việc gặp lại tiểu tử này!”

“Muốn bao nhiêu tiền?” Âm thanh anh ta không lớn, nhưng lại làm cho người ta sợ hãi.

“Tiên?” Đối phương cười ha ha: “Tiền đã có người cho tôi, muốn có được đứa trẻ này, phải lập tức để Trần Nam Phương rời khỏi đất nước này.”

Lời này của Lý Giản Đạt chỉ để, thầm nghĩ là Trân Nam Phương sẽ lo lắng, không nghĩ rằng mục đích của đối phương chính là cô.

“Tôi sẽ lập tức rời đi!” Trân Nam Phương không chút suy nghĩ đồng ý: “Nhưng không được làm tổn thương con trai tôi!”

“Có phải là người quyết định hay không là do cô tuân thủ ước định.” Đầu bên kia hừ lạnh: “Nhưng mà ý tôi nói là vĩnh viễn, rời khỏi đất nước này, không được gặp lại bất kỳ kẻ nào trên đất nước này!”

Mặc dù cô bị dọa đến mức sắc mặt trắng bệch, nhưng vẫn bởi vì câu nói cuối cùng mà nghĩ đến một khả năng, đối phương không muốn để cho cô được gặp Hà Minh Viễn sao?

Người này sẽ là ai chứ? Châu Cẩm Ngọc? Hoặc là người đã hạ độc Hà Minh Viễn?

Trong lúc nhất thời đầu óc không thể nghĩ được gì.

“Ba giờ sau sẽ liên hệ lại.” Đối phương lập tức cúp máy.

Trân Nam Phương sửng sốt hơn nửa ngày, lúc tỉnh táo lại thì phát hiện Lý Giản Đạt vân đang ngồi đó mân mê điện thoại, cô chạy qua, muốn cướp: “Anh đang làm gì vậy? Không nghe thấy anh ta nói không thể báo cảnh sát sao?

Nếu không bé Thiên sẽ xảy ra chuyện!”

“Thằng bé đã xảy ra chuyện rồi.” Lý Giản Đạt nhắc nhở: “Tôi vấn đang nghĩ biện pháp cứu nó.”

Thế nhưng mà lời này không có bất kỳ tác dụng trấn an nào cả, còn đốt cháy cả người Trân Nam Phương, cô cũng không để ý mình đang ở trong quán cà phê, lớn tiếng hỏi: “Vì sao anh lại bình tính như vậy? Anh thật sự là ba của bé Thiên sao? Anh không quan tâm sống chết của cậu bé ấy sao? Anh cứ hận tôi như vậy?”
 
Người Vợ Bất Đắc Dĩ Của Tổng Tài
Chương 745


Chương 745

Anh ta thấy những người khác nhìn về hướng của bọn họ, đành phải lấy điện thoại di động ra, kéo Trần Nam Phương ra ngoài.

“Bé Thiên không việc gì đâu.” Lý Giản Đạt nói chắc chắn, nhìn qua Trần Nam Phương một chút: “Cô cứ thả lỏng đi.”

“Tôi không thể thả lỏng được!” Nước mắt cô rơi xuống như mưa, không muốn ồn ào, quay người dọn khỏi nhà trọ rời đi, cô câm theo hộ chiếu, sau đó rời đi.

Nếu như ba giờ sau lúc đó đối phương liên lạc lại mà cô còn đang ở †rong nước, như vậy sẽ rất bất lợi với bé Thiên.

Chỉ là vừa nghĩ tới chuyện sẽ rời khỏi nơi này, rời khỏi Hà Minh Viễn, rời đi không được gặp lại bạn bè, sao cô lại lo lăng thống khổ như vậy chứ?

Reng reng reng, điện thoại lại vang lên.

“Này, anh tuyệt đối đừng làm tổn thương bé Thiên! Tôi đã và đang chuẩn bị!”

“Nam Phương à?” Hà Minh Viễn không hiểu chuyện gì: “Tên nhóc đó thế nào rồi?”

Nghe được âm thanh của anh, nước mắt của Trần Nam Phương càng trở nên mãnh liệt hơn, ủy khuất đến tận cùng, vừa rồi bọn cướp có gọi điện thoại đến ..

“Thật xin lỗi, vì bé Thiên mà em phải rời đi!” Cô không dám đối mặt với anh, không dám nói cho anh biết, bé Thiên ngây thơ chính là con trai của Lý Giản Đạt và cô.

“Không thể nào! Nam Phương em không thể rời khỏi anh!”

Trân Phương Nam không thể nghe theo lời của Hà Minh Viễn được, cô không thể đem con trai của chính mình ra để đánh cược!

Sau khi trở về nhà vội vàng, cô lấy hộ chiếu, thu dọn một chút đồ vào túi sách rồi đi ra ngoài.

Nhưng không ngờ rằng nửa đường đã bị Hà Minh Viễn chặn lại.

“Em lại chuẩn bị rời xa anh sao?”

Anh tức giận bừng bừng, đôi mắt phượng như thể kết thành băng tuyết, hai tay nắm chặt lấy cánh tay của cô.

Không cho cô phản bác, anh liền người lên xe.

“Hà Minh Viễn, em đi trước, đợi đến khi Bé Thiên trở về, em…”

“Em lại làm sao vậy?” Anh không cho cô một chút cơ hội nói chuyện: “Em cho răng em rời đi rồi thì cô ta có thể quay trở lại sao? Nếu thật sự như vậy thì mục đích của đối phương đạt được rồi đói”

Trần Phương Nam ngây người nhìn anh, cô chưa nghĩ tới vấn đề này, thật ra sau khi nhận cuộc gọi cô cũng không suy nghĩ cẩn thận.

“Em vì tên nhóc đó mà bỏ rơi anh sao?”

“Em…” Trần Phương Nam dừng lại, sau đó vừa nghiêm túc vừa đau lòng nói: ‘Bé Thiên thật sự là con trai em, em, em không biết tại sao mọi chuyện lại thành ra thế này, em xin lỗi.”

“Thằng bé là con trai của em?” Hà Minh Viễn nhíu mày: “Không phải em “

Cô đưa cho anh bản báo cáo xét nghiệm mà Lý Giản Đạt đã đưa cho cô, ngoại trừ xin lỗi ra thì cô không biết phải nói gì, bởi vì cô cũng không biết chuyện gì đã xảy ra.

“Chỉ có tờ giấy này?” Hà Minh Viễn tức giận ném bản báo cáo đi: ‘Em tận mắt nhìn thấy anh ta xét nghiệm sao?”
 
Back
Top Dưới