Chương 2
Dean đưa tôi đến ngôi nhà mới ở ngoại ô Manchester.
Tôi chưa từng biết cha mẹ mình sở hữu bất động sản ở đây, còn nuôi vài người hầu trong nhà, có quá nhiều thứ tôi không biết.
Dean tựa như một câu đố, tôi chẳng rõ cha mẹ tìm được anh ở đâu, anh quá xuất sắc nhưng cũng quá khó lường.
Tôi thậm chí hơi sợ anh, dù khuôn mặt đẹp đẽ ấy hấp dẫn tôi đến nhường nào.
Dean nhanh chóng hoàn tất thủ tục chuyển trường cho tôi, mà tôi cũng nhanh chóng bước vào cuộc sống mới.
Về việc chuyển đến Manchester, tôi ngàn vạn lần không muốn.
Tôi sinh ra và lớn lên ở London, đã quen với cuộc sống nơi đó, quen với bạn bè, nhưng Dean kiên quyết rằng chúng tôi phải chuyển đến đây.
Tôi rống to với anh, nổi giận với anh nhưng chỉ nhận được sự đáp lại lạnh nhạt.
Cuối cùng tôi đành nghe theo, dù sao tôi cũng chỉ còn lại anh.
Tuy rằng thuận theo, nhưng trong lòng tôi lại chôn xuống một hạt giống phản kháng.
Những người hầu trong nhà ở Manchester gọi Dean là "Ngài Quản Gia", gọi tôi là "Cậu chủ", nhưng tôi cảm nhận được, Dean mới là chủ nhân thực sự của nơi này.
Họ cung kính tôi, nhưng không phải tôn kính.
Sự sùng kính rõ ràng dành cho Dean.
Anh quản lý mọi việc lớn nhỏ trong nhà, từ tài chính đến đầu tư.
Nếu anh sụp đổ, ngôi nhà này cũng tan tành.
Tôi chỉ là một thiếu gia vô dụng, mang danh nghĩa mà không có thực quyền.
Tôi xem thường chính mình.
Nhìn Dean, anh nhiều nhất cũng chỉ hơn hai mươi, độ tuổi của một sinh viên đại học, nhưng tâm hồn lại già dặn vượt tuổi.
Tôi tự hỏi hoàn cảnh trưởng thành như thế nào sẽ tạo thành áp lực như vậy cho anh, nhưng nghĩ mãi cũng không hiểu, bởi vì trước khi cha mẹ qua đời, tôi chưa từng nếm trải khổ cực thực sự.
Tôi chỉ là một thiếu gia ngây thơ, được nuông chiều như thế.
Ngày đầu đến trường, tôi đã đánh nhau.
Mấy đứa trẻ trẻ nông thôn không ưa phong thái con nhà giàu của tôi, còn tôi, thiếu gia từ thành phố lớn cũng xem thường chúng.
Lời qua tiếng lại không hợp, chúng tôi lao vào đánh nhau.
Bốn đứa đánh một mình tôi, đáng ra là trận đấu chỉ có thắng không thua, nhưng tôi lại cứng đầu, đánh nhau như không cần mạng sống, cuối cùng thì chúng cũng chẳng chiếm được ưu thế gì.
Trường học gọi phụ huynh đến, tôi nhìn cha mẹ những đứa trẻ kia, vẻ mặt họ tức giận nhưng xen lẫn nỗi lo lắng.
Tôi cảm thấy chua xót, cố gắng đè nén cảm giác khó chịu này, cắn môi đau đến chẳng còn cảm giác.
Rồi tôi thấy Dean.
Dean vẫn mặc bộ vest đen thường ngày, thoạt nhìn vẫn lạnh lùng như mọi khi.
Trong nháy mắt, tôi cảm thấy vui vẻ, bởi vì tôi không bị bỏ lại, vẫn sẽ có người tới đón tôi, sẽ tới đưa tôi về nhà.
Nhưng ngay sau đó, tâm trạng tôi rơi xuống vực thẳm.
Anh không phải gia đình tôi.
Không phải.
Gia đình tôi đã bị Chúa mang đi.
Tôi vẫn chỉ có một mình.
Dean lắng nghe hiệu trưởng kể về tình hình của tôi, sắc mặt anh trầm xuống.
Tôi biết anh không vui nhưng không đoán được anh không vui đến mức nào, vì khuôn mặt ấy chưa từng có trạng thái tốt hơn.
Anh luôn giữ vẻ mặt ấy, như chẳng có gì khiến anh vui hay buồn.
Một người mẹ hét lên với Dean: "Cậu xem nó đánh con tôi ra thế này!"
Bà chỉ vào mũi cậu con trai mình, phía dưới còn lưu lại vệt máu.
Dean lãnh đạm nhìn thoáng qua, đáp: "Tôi rất tiếc, thưa bà, nhưng lấy đông hiếp yếu tuyệt đối là điều đáng hổ thẹn."
Người phụ nữ nghe xong liền chửi bới om sòm, bà mắng một tràng dài.
Dean chỉ lặng lẽ chịu đựng cho đến khi hiệu trưởng can ngăn bà mẹ mất kiểm soát ấy.
Sau đó Dean bước đến xem xét vết thương trên mặt tôi, anh nhìn, sắc mặt càng lúc càng khó coi.
Tôi biết mặt mình giờ thảm thương thế nào, có nhiều chỗ thậm chí còn sưng rất nghiêm trọng, nhưng tôi cảm thấy tôi đã rất giỏi.
Bị cả đám đánh vậy mà vẫn chưa gục.
Xem xong, Dean lên tiếng: "Thưa quý bà và quý ông, tôi hy vọng chuyện này sẽ không tái diễn.
Lần này thiếu gia August cũng có lỗi, tôi tin sau bài học, cậu ấy sẽ không tái phạm.
Nhưng nếu tương lai còn xảy ra chuyện bắt nạt tương tự, nhà Hoyle tuyệt đối không khoan nhượng."
Giọng anh không kiêu ngạo cũng chẳng thấp kém, đầy vẻ uy nghiêm khiến mọi người sững sờ.
Bầu không khí trên đường về nhà không được tốt lắm, mặc dù bình thường cũng chẳng có gì vui vẻ nhưng hôm nay còn tệ hơn.
Dean lái xe trong im lặng một lúc, rồi lên tiếng: "Tôi không thể tin cậu lại ngu ngốc đến vậy, cậu chủ August."
"Tôi làm sao?"
Tôi hỏi, không cho là đúng.
"Đánh nhau, gây rối, để mình bị thương —— từng thứ đều ngu ngốc, ngu ngốc cực kỳ."
Ánh mắt sắc lạnh của Dean nhìn tôi qua gương chiếu hậu, vô cùng nghiêm khắc.
"Không phải tôi bắt đầu trước."
Tôi cãi lại.
"Nhưng cậu không nên đánh trả."
"Vậy thì tôi sẽ trở thành một kẻ hèn nhát!"
Tôi hét lên.
"Đánh một trận cũng không chứng minh cậu dũng cảm đến mức nào!"
Giọng anh đã có chút giận dữ, tôi nghe ra nhưng chẳng sợ.
"Tôi muốn về London."
"Chuyện này chúng ta đã bàn rồi, không có khả năng đó, cậu chủ."
"Tôi không thích nơi này!
Bạn bè tôi đều ở đó!"
"Cậu ở đây cũng sẽ kết giao được bạn mới."
"Tôi không thích!
Tôi không thích làm bạn với mấy đứa nhà quê đó!"
Tôi hét lớn, xe vừa vặn cũng đỗ vào gara.
Dean quay đầu trừng mắt nhìn tôi: "Nếu cậu giữ thái độ đó, tôi cam đoan cả đời cậu cũng không có nổi một người bạn."
Tôi nổi giận, vung cặp sách ném vào mặt anh.
Tôi nhanh chóng mở cửa chạy xuống xe, Dean rõ ràng bị tôi chọc giận, anh nhanh chóng túm lấy tôi, trầm giọng nói: "Cha cậu là người khiêm nhường, lịch thiệp, vậy mà cậu lại kiêu ngạo như thế.
Thái độ khinh miệt người khác này cũng giống như sỉ nhục thanh danh của cha cậu."
Sau này nghĩ lại, đó có lẽ là lần đầu anh so sánh tôi với cha, nhưng không phải lần cuối.
Những năm sau này, tôi không thể thoát khỏi cái bóng của cha.
"Chuyện đó liên quan gì đến một người ngoài như anh?"
Tôi không chịu thua hỏi.
"Cậu chủ, Ngài ấy không chỉ giao quyền quản lý ngôi nhà này cho tôi, mà còn giao việc dạy dỗ cậu.
Tôi tuyệt đối không dung túng bất kỳ hành vi không phù hợp nào.
Vào thư phòng.
Ngay."
Thời khắc đó tôi còn chưa hiểu ý nghĩa của câu "vào thư phòng", tôi chỉ đơn thuần cho là anh muốn thuyết giáo tôi điều gì.
Ngồi trên ghế sofa êm ái trong thư phòng, lòng tôi vẫn đầy bất mãn và oán trách chuyện này, tôi chán ghét Manchester xa lạ, còn có tất cả những điều này, còn có Dean, tôi chỉ muốn quay lại quá khứ.
Tôi trừng mắt nhìn Dean khi anh bước vào, thoáng qua khóe mắt, tôi thấy thứ anh cầm trên tay.
Một chiếc bàn chải tóc, gỗ phẳng, dày, nặng.
Lúc này sự nổi loạn trong ánh mắt tôi cũng khó giấu được vẻ hoang mang.
Tôi luống cuống nhìn Dean và đầy nghi ngờ với vật cứng rắn ấy, linh cảm chẳng lành dâng lên.
Dù tôi chưa đoán ra được công dụng của chiếc bàn chải tóc kia là gì, nhưng tôi tin tưởng anh tuyệt đối không phải muốn dùng nó để chải tóc cho tôi!
Dean đã lấy lại vẻ bình tĩnh thường ngày, gương mặt phương Đông đẹp đẽ chỉ còn sự lãnh đạm.
Lúc ấy, tôi chẳng thể ngờ được tổn thương anh sắp gây ra cho tôi.
"Cậu chủ, cậu vẫn không thấy mình sai sao?"
Anh nhàn nhạt hỏi.
Tôi bướng bỉnh mím môi, không nói một lời.
"Tiên sinh và phu nhân đều là những người hiền lành nhân hậu.
Tôi nghĩ họ nhất định là chiều hư cậu rồi."
Giọng Dean trở nên lạnh như băng: "Tôi đã hứa với Ngài ấy sẽ dạy dỗ cậu thành một quý ông xuất sắc, cho nên tôi tuyệt đối không dung túng cậu.
Cậu chủ August, hôm nay cậu thật sự đã làm sai nhưng bây giờ xem ra cậu vẫn không có bất kỳ sự hối lỗi nào.
Xin lỗi, chàng trai trẻ, tôi đành phải dùng cách khác để giúp cậu ý thức được lỗi lầm ngu ngốc của mình—"
Anh ngồi xuống chiếc ghế trước bàn làm việc, nghiêm nghị nói: "Lại đây, tôi sẽ đánh vào mông cậu."
Tôi không tin nổi những gì mình nghe.
Đánh mông?
Từ này gần như xa lạ với tôi.
Khi còn nhỏ hơn, nếu làm sai, thường là nói dối, cha sẽ vỗ vào mông tôi.
Cha cho rằng nói dối và trộm cắp là những lỗi nghiêm trọng nhất, nhưng đã lâu tôi không bị đánh vào mông.
Cha mẹ thường bỏ qua những bướng bỉnh nho nhỏ của tôi, trường tôi học cũng theo phương pháp giáo dục yêu thương.
Khác với những đứa trẻ cùng tuổi, mông tôi vẫn nguyên vẹn, chưa từng chịu tổn thương lớn.
Thấy tôi không nhúc nhích, Dean trầm giọng nhắc lại: "Lại đây."
Lúc này chuông báo động trong đầu tôi vang lên, cơ thể đột nhiên run lên, tôi nhanh chóng bật dậy khỏi sofa, lao về phía cửa.
Tôi muốn chạy trốn, chạy đi đâu tạm thời chưa nghĩ ra, nhưng tôi phải trốn.
Tôi sợ Dean.
Dean phản ứng nhanh không kém, một tay chặn ngang ôm lấy hông tôi.
Tôi chỉ là một đứa trẻ, còn anh đã trưởng thành, cao năm thước tám, thấp hơn đa số người Anh, nhưng tôi vẫn không thoát nổi.
Tôi giãy giụa mạnh mẽ, nhưng vẫn bị Dean kẹp dưới nách bằng một tay, tay kia kéo quần tôi xuống.
Tôi cảm nhận quần đùi và quần lót cùng nhau trượt xuống đầu gối, mông mát lạnh.
Tôi la hét om sòm, dùng mọi từ ngữ khó nghe nhất mà tôi biết để mắng to nhưng chẳng ngăn được hành động tiếp theo của anh.
"Bốp" "Bốp" hai tiếng giòn tan cắt ngang tiếng chửi mắng.
Tôi sững sờ, mông trái đau rát như lửa đốt.
Hai cú bàn chải đều đánh vào bên đó, không chút nương tay.
Tôi còn chưa kịp bình phục cơn đau đớn này thì càng nhiều cú đánh khác ập xuống như trời sập.
"Bốp" "Cậu chủ—"
"Bốp bốp" "Cậu phải trả giá—"
"Bốp" "Vì làm nhà Hoyle và chính mình xấu hổ—"
"Bốp bốp bốp bốp" "Hành vi kiêu ngạo của cậu"
"Bốp" "Vô lễ"
"Bốp" "Ngu muội"
"Bốp" "Chẳng giống một quý ông nên có—"
"Bốp bốp" "Tôi sẽ dạy dỗ cậu—"
"Bốp" "Nghiêm khắc—"
"Bốp bốp" "Cho đến khi cậu sửa đổi—"
"Bốp bốp bốp bốp bốp"
Thật kinh khủng.
Chiếc bàn chải hết lần này đến lần khác giáng mạnh xuống mông tôi, như muốn đập bẹp hai bên mông thịt.
Tôi chưa từng bị đánh nặng thế này, so ra bàn tay của cha chẳng khác gì dỗ trẻ con.
Bàn chải tóc của Dean mang đến địa ngục đau đớn không tưởng cho tôi.
Ngay từ đầu tôi đã hoàn toàn đánh giá thấp uy lực vật kia, quá đáng sợ, quá đau, nhất là khi không biết nó sẽ dừng lúc nào.
"Bốp" "Tôi sẽ luôn đánh vào mông cậu."
"Bốp bốp"
"Đánh mạnh vào cái mông hư hỏng của cậu."
"Bốp bốp"
"Cho đến khi cậu trở thành—" "Bốp bốp"
"Người khiêm nhường, lịch thiệp như cha cậu."
"Bốp bốp bốp bốp bốp"
"Oh...
á á á—" Tôi đã bất chấp mặt mũi hay lòng tự trọng, bắt đầu dùng sức lắc lắc cái mông trốn tránh trận đòn này, thế nhưng Dean vẫn không buông tha cho tôi.
Bàn chải tóc của anh đã trải khắp toàn bộ cái mông tôi, bao gồm lớp thịt mềm gần đùi, không bỏ sót chỗ nào.
Anh đã sang vòng thứ hai, thậm chí là vòng thứ ba, bàn chải tóc chồng lên lên cái mông chắc chắn đã chi chít vết thương của tôi.
Dù tôi có bướng bỉnh, ngạo mạn đến đâu, lúc này cũng bị đánh tan tác.
"Ngài...
Ôi trời...
Ngài...
Xin ngài...
Em xin lỗi...
Ôi ôi...
Em sai rồi...
Hức ...hức...
Thật mà...
Xin ngài...
Em chịu không nổi nữa...
Hu hu hu —"
Tôi khóc lóc cầu xin tha thứ, đây là lần đầu tiên tôi gọi Dean là "Ngài" dù trước giờ tôi chỉ gọi thẳng tên anh, nhưng lúc này tôi chỉ muốn dùng thái độ tốt nhất để đổi lấy một khoảnh khắc yên bình cho mông mình.
Lúc này muốn tôi làm gì tôi cũng bằng lòng, chỉ cần có thể làm cho bàn chải tóc chết tiệt này dừng lại.
"Cậu nghĩ mình sai ở đâu?"
"Em... em không nên đánh nhau."
"Bốp".
Một cú đánh nặng nề giáng vào đỉnh mông bị thương nặng nhất của tôi.
"Aaaa—"
"Đó không phải vấn đề chính.
Nói tiếp."
"Em không nên chửi bới..."
Tôi run rẩy nói, tôi tin chắc mình không thể chịu đựng thêm nữa.
Không như mong muốn, bàn chải tóc của Dean lại tiếp tục hôn lên mông tôi.
"Hức, ngài, nói cho em biết đi, em không nghĩ ra...
A!
Xin ngài nói cho em...
Hu hu hu hu—"
"Thiếu gia, cậu hành động hấp tấp, bốc đồng, không nghĩ đến hậu quả.
Những đứa trẻ kia bắt nạt cậu, cậu có thể nhờ thầy cô giải quyết, hoặc tìm cách tốt hơn, thay vì lao vào đánh nhau.
Chúng đông hơn, cậu có thể bị thương nặng hơn hoặc rước lấy rắc rối.
Mọi việc, cậu phải dùng đầu óc nhiều hơn, đừng hành động bừa bãi, hiểu không?"
"Hiểu rồi, Ngài, hiểu rồi."
Tôi vội vàng trả lời.
Dean tiếp tục: "Và điều quan trọng nhất—"
Tôi kinh hoàng cảm nhận bàn chải lạnh ngắt chạm vào cái mông nóng rực của mình.
Tôi căng thẳng rụt người lại một chút, kéo căng cơ bắp, sau đó bàn chải tóc vô tình lại rơi xuống.
"Bốp" "Đừng bao giờ—"
"Bốp bốp" "Khinh thường người khác—"
"Bốp bốp bốp bốp" "Dù một ngày nào đó—" "Bốp"
"Cậu nghĩ mình trở thành người xuất chúng—" "Bốp bốp"
"Cũng không được phép—" "Bốp bốp bốp bốp bốp bốp bốp bốp"
"A a a a a a a a a a —— " Cổ họng tôi gào thét đến khàn, cuối cùng bàn chải tóc chết tiệt kia cũng dừng lại, tôi nghe được âm thanh nó được đặt trở lại mặt bàn.
Dean nâng cả cơ thể run rẩy của tôi dậy, thắt lưng tôi nhức mỏi vì cúi lâu nhưng chẳng thấm gì so với cái mông bị dạy dỗ tan nát.
Dean giúp tôi kéo quần lên, vải cọ vào làn da bị thương khiến tôi rùng mình.
Dean lấy ra một cái khăn trắng lau sạch khuôn mặt dơ bẩn lại đầy nước mắt nước mũi của tôi, cùng với cái cổ ướt đẫm mồ hôi, không nói lời nào.
Tôi nhìn vào mắt anh, đôi mắt đen tuyền, u tối, chẳng nhìn ra một chút cảm xúc nào.
Đôi khi tôi thực sự nghi ngờ người đàn ông chết lặng này là một con người sao?
Anh chẳng có chút ấm áp, hoàn toàn không có.
Tôi cảm nhận được đau đớn bỏng rát phía sau, không có một chút dấu hiệu dịu đi.
Tôi thật sự, mẹ kiếp, căm ghét anh.